"Chết đi!"
Cô gái tóc màu tím phớt chĩa cung về phía Ed, chuẩn bị ra đòn kết liễu, nhưng Ed không phản kháng.
Đúng hơn, Ed chẳng thể phản kháng nổi, cậu đã cạn kiệt sức lực.
Ed biết bản thân đang bị các bạn cùng lớp truy nã.
Cậu không rõ lý do vì sao mình lại bị đuổi giết, nhưng cậu cũng phần nào đoán được.
Với tư tưởng cực đoan cùng dã tâm muốn trả thù, cộng với thái độ thù địch của bản thân mà Ed đã bị toàn bộ lớp học truy nã.
Họ lo ngại sức mạnh của Ed, và họ cũng bị ám ảnh rằng Ed sẽ giết tất cả bọn họ để một mình thoát ra ngoài.
Vậy nên, trước khi bị cậu tấn công, họ phải tấn công cậu trước.
Lý do thì nghiệt ngã và không công bằng, nhưng cậu cũng thấy họ đúng.
Nếu là Ed khi phải đối diện với kẻ tư tưởng cực đoan, rắp tâm muốn trả thù, kiêu căng, tự phụ, Ed cũng sẽ giết kẻ đó trước khi kẻ đó giết mình.
Mà cũng đúng thôi, cậu cũng từng có ý định giết hết mọi người để một mình thoát ra ngoài.
Tuy chưa tấn công được ai, nhưng lý do là cậu không gặp được họ.
Họ đều tránh mặt Ed, cứ thấy Ed đến gần là họ lảng ra xa, thậm chí là trốn biệt.
Những học sinh khác ngoài cậu có một mạng lưới thông tin rộng lớn, họ theo dõi nhất cử nhất động của toàn bộ mọi người rồi truyền tai nhau.
Vậy nên, có lẽ lúc nào họ cũng biết Ed đang ở đâu, làm gì.
Còn Ed thì chẳng biết tý gì về họ.
Và lợi dụng lúc cậu đang kiệt sức, họ chắc chắn sẽ tấn công Ed.
Tuy Ed đã đoán trước được điều này, song cậu chẳng thể đối phó được với nó.
Vấn đề là, Ed nhận ra bản thân mình chẳng thể làm được điều gì nên hồn nếu chỉ có một mình...luôn là vậy.
Cơ thể của cậu bị giẫm lên khiến cậu không thể bỏ chạy.
Cậu cũng chẳng còn sức mà vùng lên phản kháng.
Lúc đầu cậu nghĩ cô Sato chắc chắn sẽ không để học sinh của mình phải bỏ mạng, nhưng giờ đây niềm tin đó của cậu bị lung lay hơn bao giờ hết.
Violet, người đang khống chế cậu chuẩn bị nhả dây cung.
Mũi tên cũng chuẩn bị cắm phập vào đầu cậu, xuyên qua não bộ và phá hủy trung tâm thần kinh.
Sợ hãi trước viễn cảnh đó, Ed chỉ có thể nhắm mắt chờ chết.
Cậu không dám cầu xin, vì có cầu xin được sống cũng vô ích.
Hơn nữa, dù sắp chết nhưng Ed không muốn hạ thấp nhân phẩm của mình.
Ed tuy cặn bã, nhưng cặn bã vẫn có lòng tự trọng của cặn bã.
Chỉ còn vài giây nữa thôi là Ed sẽ chết.
Lúc này, cậu không nhắm mắt nữa mà mở chúng ra.
Cậu sẽ đối diện với cái chết một cách kiêu hãnh, không sợ hãi.
Dù sao, cậu cũng là một người được sinh ra trong gia đình danh giá, chứ không phải là loại cặn bã tầm thường.
Cậu...
"Cẩn thận, Violet!!!!!!!"
Lúc này, cậu bỗng hét lên khi thấy một vật thể khổng lồ lao tới Violet.
Cô gái cũng giật mình quay lại, nhưng đã quá trễ.
Vật thể khổng lồ đó hất tung cơ thể của cô lên rồi quăng mạnh cô vào bức tường gần đó.
Một tiếng rầm vang trời rung động toàn bộ không gian, kèm theo đó là khói bụi mù mịt cùng những mảng vỡ tường rơi lả tả.
"Chết tiệt!"
Chắc chắn cú va chạm đó không hề nhẹ, nếu may mắn Violet sẽ chỉ bị gẫy xương, còn nếu không thì chắc chắn cô ta sẽ bị tử vong.
Không, có khi đây là cơ hội của cậu.
Cậu có thể chạy trốn và thoát khỏi sự truy sát của những học sinh.
Đúng rồi, cậu chỉ cần đứng lên, chạy đi thật nhanh.
Chắc chắn "thứ đó" sẽ không thể nhìn thấy cậu.
Dù gì, nó cũng không tấn công cậu.
Chắc nó ngay từ đầu vốn đã không thể nhìn thấy cậu rồi.
Ed cố gượng dậy bằng cách trụ vào bức tường sau lưng.
Cậu thở khó nhọc trong khi 2 chân bủn rủn.
Tuy nhiên, cậu vẫn cố lết từng bước ra, dù bản thân lảo đảo và không còn cân bằng.
Từ trong đám bụi mù mịt, hình thù của "thứ đó" dần trở nên rõ hơn.
Tuy Ed không thấy rõ nó lắm, nhưng nó chắc chắn là một con quái vật mạnh khủng kiếp.
Thân hình của nó to gấp 4 lần Ed, cùng với cái đuôi dài một cách lố bịch nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn.
May mắn thay, thứ đó không nhắm vào Ed, nó nhắm vào Violet đang đổ gục trên bức tường, và điều này may mắn giúp cậu chạy thoát.
Đôi chân của Ed dần lấy lại thăng bằng, cậu cố không gây ra tiếng động, rón rén từng bước một.
Cậu sẽ sống, Ed chưa thể chết ở cái nơi khỉ ho cò gáy như thế này được.
Ed phải sống để trả thù đám học sinh ngu muội dám ám sát mình, và cô giáo Sato đáng khinh.
Con quái vật không nhận ra Ed đang chạy trốn, nó từ từ tiến lại gần Violet.
Lúc này, cô đang đổ gục tại một góc tường.
Những giọt máu đỏ lăn ròng ròng trên khuôn mặt của cô, tóc cô bết lại vì máu và bụi bẩn.
Hơi thở cô khó nhọc, đôi mắt nhắm nghiền.
Có vẻ như cô đã bất tỉnh mà không biết con quái vật đang ngày một gần hơn.
Con quái vật bị mùi máu tanh kích thích, nó dùng chiếc đuôi linh hoạt của mình để cuốn chặt lấy cơ thể mảnh khảnh của Violet rồi nâng cô lên.
Lớp bụi cũng dần tan đi, khiến hình hài của nó hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, rõ đến mức kinh tởm.
Khắp người nó là những đường gân và nội tạng nổi chi chít trộn lẫn với lớp da màu cháo lòng xấu xí.
Nó không có mắt, dọc lưng của nó là những lớp mào nổi lên hệt như vây lưng củacủa những con khủng long.
Cái miệng nó rộng một cách vô lý, có thể nuốt gọn được 4 đến 5 người chỉ trong một cú đớp.
Nó há cái miệng của mình ra, rồi từ từ đưa Violet vào trong.
Cái miệng đầy nước dãi, nhớp nháp cùng dịch tiêu hóa vô cùng mạnh khiến bất kỳ loại sắt thép nào cũng trở nên nhão nhoét ngay tiếp xúc với nó.
Chưa kể, hàm răng lởm chởm xếp thành 3 hàng xen kẽ của nó vô cùng nhiều và sắc nhọn.
Nó như một cái máy nghiền, nghiền bất kỳ kẻ xấu số nào bị nó bắt được.
Đây chính là bữa ăn đầu tiên của nó khi nó vừa chào đời chỉ khoảng 1 tiếng trước, bởi vậy nên nó vô cùng phấn khích.
Tuy không đủ trí tuệ để nhận biết mùi vị, nhưng chắc chắn nó tin rằng đây sẽ là một bữa ăn dễ nhai.
Ấy là nó nghĩ vậy, bởi vì...
"Dừng tay lại!"
Một âm thanh vang lên, tiếp đó là một luồng xung kích dữ dội đập vào lưng nó.
Luồng xung kích mạnh đến nỗi nó bị văng ra xa và làm rơi mất con mồi.
Nhưng, nó dùng trọng lượng cơ thể để phanh bản thân lại, rồi hắn hướng về phía giọng nói vừa phát ra với một thái độ thù địch.
"Guoooooo!"
Nó gầm lên tức giận.
Tuy nhiên, giọng đó ấyấy thay vì sợ hãi trước tiếng gầm của nó lại cười một cách sảng khoái.
"Nghe đây, con quái vật xấu xí!
Ta tên là Edgeworth, và ta sẽ là người đá đít ngươi xuống địa ngục!!!!"
_____________________________________
Rimuru đi tới chỗ phần trên cơ thể của kẻ mà Rimuru vừa cắt, rồi túm tóc hắn lôi lên.
Rồi cậu nhìn thằng vào mặt hắn, trừng mắt lại.
"Rốt cuộc, kẻ điều khiển ngươi là ai?"
"..."
Hắn im lặng một lúc, rồi bỗng phá lên cười.
"Gyahahaha...tại sao ngươi biết ta chỉ là một con rối?"
Tuy cơ thể của hắn đã đứt đôi, nhưng chẳng có máu chảy ra từ vết thương.
Hơn nữa, dù đã bị đứt đôi, nhưng kẻ đó vẫn có thể thản nhiên giao tiếp với Rimuru.
Thấy hơi ớn, nhưng Rimuru từng gặp đầy kẻ quái dị hơn nhiều.
Cậu vừa liếc sang phần cơ thể còn lại của hắn, vừa thở dài.
"Ta đã thử chém ngươi, và nhát chém đó mang hiệu ứng của một kĩ năng vô song.
Tuy nhiên nhát chém đó lại đi xuyên qua ngươi...đúng chứ?"
"Vậy nên...ngươi đã sử dụng kĩ năng tối thượng?"
"Đúng, ta đã sử dụng băng hoại hư vô."
Rồi Rimuru mỉm cười lạnh lùng.
"Và quả nhiên, cú chém đó có hiệu quả với ngươi thật.
Song không phải là do băng hoại hư vô, mà là do cấu thành từ cơ thể của ngươi có chung năng lượng với băng hoại hư vô, năng lượng ở nơi tận cùng của thế giới này."
"Điều đó vẫn chưa giải thích được lý do ngươi biết ta là một con rối..."
Hắn nói giọng vô cảm, song Rimuru vẫn đáp lại.
"Bởi vì chỉ với một nhát chém, ta có thể phân tích được ngươi là hệ quả từ kỹ năng tối thượng gì.
Nhưng trong lúc ta đang phân tích, ngươi lại ngắt luôn kết nối năng lượng với bản thể gốc, vậy nên ta không thể truy ra vị trí của ngươi lẫn kỹ năng mà ngươi đang sở hữu.
Nhưng vì đã bị mất kết nối năng lượng, nên ta đoán chỉ còn vài phút nữa trước khi ngươi biến mất thôi..."
"..."
"Vậy, rốt cuộc ngươi là ai?"
Rimuru lại một lần nữa chất vấn hắn.
Tuy nhiên, kẻ đó chỉ cười khểnh rồi đáp lại.
"Ngươi nghĩ...ta sẽ nói cho ngươi biết sao?"
"...
Ta cũng đoán là ngươi sẽ không tiết lộ về bản thân ngươi..."
Rimuru thở dài.
Tiếp đó, cậu đứng lên, thả rơi phần cơ thể mà bản thân đang cầm, khiến nó rơi bịch xuống sàn và lăn một vài vòng.
Rồi cậu ra lệnh cho Ciel.
[Ciel, hấp thụ hắn và phân tích hắn ra cho ta]
Vừa dứt lời, một luồng khí đen tuyền và đặc quánh bỗng phun trào ra từ bàn tay của Rimuru.
Chúng cuốn lấy cơ thể của kẻ xâm nhập, và nuốt chửng hắn vào trong khối ma lực đen ngòm.
Sau khi chắc chắn đã nuốt trọn hắn, Rimuru thu lại khối ma lực đó vào trong cơ thể của mình.
[Cô cứ phân tích hắn ta đi Ciel, khi nào có thông tin quan trọng cứ thông báo cho ta]
Cậu gật đầu hài lòng, rồi cậu tra thanh kiếm vào vỏ kiếm đang dắt bên hông và tiến hành thu lại những phần cuối của khối ma lực được tạo ra từ kĩ năng.
Tiếp đó, cậu quay gót bỏ đi mà không quên cảm thán.
"Cảm ơn vì bữa ăn!"
Dù sao thì, cậu cũng vừa mới ăn hắn mà.
____________________
È cổ viết chap dài, nhớ vote và comment nha mọi người🙂)))
Mà thực ra không định đăng chap đâu, nhưng hôm nay có chap vì muốn nói vài điều.
Có ai xem bộ Grimgar-ảo ảnh và tro tàn chưa...?
Tóm tắt nội dung thì một nhóm người trẻ tỉnh dậy khỏi cơn phê và thấy mình bị isekai, và cuộc sống sau isekai của main cùng đồng bọn như thế nào:v
Tác xem bộ này lâu lắm rồi, nhưng tình cờ có người đánh giá nên mới giới thiệu lại.
Ai xem thì xem nha!
À mà, mọi người thấy bộ "isekai wa smartphone tomoni" thế nào, tác thì thấy nó buồn ngủ, còn mọi người thì sao?