Hài Hước [Slime dattaken] Trở về Tempest sau 1000 năm!!!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
332741818-256-k525944.jpg

[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Tác giả: wibu-102
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Rimuru trở về sau khi gây dựng bao tập đoàn đa cấp ở khắp mọi vũ trụ sau gần 5 năm, vậy mà khi trở về Tensura, 1000 năm đã trôi qua.

Giờ đây, câu chuyện về Đại ma vương Rimuru đã chỉ còn là truyền thuyết....

Rimuru sẽ đối mặt thế nào với một Tempest thay đổi quá mức này?



veldora​
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Mở đầu


Người đứng đầu Tempest lúc bấy giờ, chúa công Rimuru đã đột nhiên biến mất.

Tuy nhiên, Rimuru có để lại một lời nhắn với toàn thể Tempest như sau:

"Ta đi có việc, hẹn 5 năm nữa gặp lại.

Trong lúc ta vắng mặt, có gì khó cứ hỏi Benimaru, thế nhé, ta đi đây!"

Lúc đó, người dân toàn thể Tempest ai cũng ủ rũ vì người đứng đầu của họ đột nhiên đi mất.

Tuy nhiên, họ nhận ra bản thân đã quá ỷ lại vào Rimuru.

Để không phụ sự kì vọng của chúa công, họ quyết định sống một cuộc sống thật tốt, chờ chúa công quay trở lại.

Còn Benimaru, Diablo,... cùng toàn thể ban lãnh đạo Tempest nhận ra trọng trách lớn lao của mình.

Họ đã được Rimuru tin tưởng, nên họ càng không thể phụ lòng tin của chủ nhân.

Đặc biệt là Benimaru, người được Rimuru giao lại toàn bộ quốc gia luôn thầm nhủ bản thân phải xây dựng một quốc gia ma vật hạnh phúc như những gì chủ nhân của họ mong muốn...

...

Mà thực ra Rimuru chỉ muốn đẩy hết trách nhiệm cho Benimaru:v

Thấm thoắt, nhiều năm đã trôi qua.

Quốc gia phát triển thịnh vượng dưới sự cai quản của ban lãnh đạo Tempest.

Vào ngày hẹn trở về, toàn thể người dân tập trung ở quảng trường.

Ai cũng nóng lòng muốn gặp lại chủ nhân của họ.

5 năm đối với ma vật không phải là một khoảng thời gian quá dài, nhưng ai cũng mong ngóng Rimuru trở lại.

Người dân đều rất yêu quý Rimuru, chúa công của họ.

Họ đếm từng giây, từng phút một, thậm chí còn chuẩn bị bắn pháo hoa ăn mừng nếu chúa công của họ xuất hiện.

Nhưng Rimuru...lại không trở về.

Thấm thoắt đã 1000 năm trôi qua.

Bây giờ, câu chuyện về đại ma vương Rimuru chỉ có trong truyền thuyết.

Đó cũng là lúc cánh cổng không gian được mở ra tại Tensura...
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 1


Ở rìa rừng đại ngàn Jura lúc này, cánh cổng không gian thông tới thế giới khác được mở ra.

Người ló đầu ra từ cánh cổng không gian đó là một cô bé tóc xanh, dáng trẻ con cực kỳ dễ thương với đôi mắt to tròn long lanh.

"Haizzz, cuối cùng cũng về tới nơi....ọe!"

Cô bé đó không ai khác chính là Rimuru.

Vừa mới bước ra khỏi cổng không gian, Rimuru liền lảo đảo ngã gục xuống.

Cậu bị say khi đi qua đường hầm nối từ thế giới này qua thế giới khác.

Thật ra, đáng lẽ Rimuru có khả năng vô hiệu hóa mọi hiệu ứng bất lợi, ngặt nỗi, cậu nhỡ chọc giận Ciel-trợ lý số 1, kiêm aka thần trí hạch- nên Ciel đã khả năng vô hiệu hóa đó đi và khiến cậu ra nông nỗi này.

"...!"

Vừa lấy tay bụm miệng để tránh thứ dịch bí ẩn trào ra ngoài, Rimuru vừa dùng cảm nhận ma lực để xác định xem bản thân mình đang ở đâu.

Có vẻ như Rimuru đang ở gần phía rìa của rừng đại ngàn Jura, thảo nào cây cối lại rậm rạp đến thế.

Nếu muốn tới Tempest thì phải tìm được đường mòn dành cho xe ngựa và người đi bộ, con đường đó sẽ dẫn Rimuru tới lối vào gần nhất của quốc gia.

Hiện giờ, khoảng cánh giữa Rimuru và trạm kiểm soát là hơn 15 cây số.

Nếu đi bộ bằng đôi chân nhỏ nhắn này thì khá là lâu, nếu bay bằng cánh thì sẽ dễ gây chú ý, vậy Rimuru phải làm sao mới được đây?

Đợi đã, nếu cậu nhớ không lầm thì tầm vài trăm mét nữa tính từ đây sẽ có một trạm dịch chuyển.

Rimuru sẽ không cần phải dùng sức mạnh của mình mà vẫn có thể nhanh chóng đến được Tempest.

Dù sao cũng đã 5 năm trôi qua kể từ khi Rimuru rời đi, cậu muốn tạo sự bất ngờ cho hội đồng cán bộ của mình mà.

Rimuru cười nham hiểm, xong cậu tìm tới trạm dịch chuyển gần nhất và dịch chuyển tới điểm đến.

Cổng vào Tempest hiện ra, Rimuru cũng thay đổi bộ dạng của mình để tránh bị phát hiện.

Có hai kị sĩ lang binh(goblin cưới sói) đang ngồi canh gác trước cổng.

Trên bàn làm việc của họ là một phiến đá tỏa ra ma lực, hình như là phiến đá ghi nhớ và truyền tin chăng?

Có vẻ như những người muốn vào Tempest đều phải khai báo danh tính ở đây, danh tính của họ sẽ ngay lập tức được chuyển lên cho một thể lực nào đó kiểm duyệt, nếu thế lực đó được thông qua thì những người muốn vào Tempest mới được vào.

Nếu cố tình khai báo giả thông tin thì sẽ bị bắt vì tội xâm nhập bất hợp pháp...như một số tên bị trói phía đằng kia.

Nhưng không sao, Rimuru đã tạo ra sơ yếu lý lịch của một người không tồn tại để phòng trường hợp này vào 5 năm trước.

Để thích hợp với việc trở về, sơ yếu lí lịch của kẻ đấy là một cô gái 18 tuổi có vóc dáng trẻ con, rời Tempest từ 5 năm trước và đến bây giờ mới quay trở lại.

Chưa kể, cô bé đó còn có đặc quyền của đại ma vương Rimuru: "Muốn vào Tempest lúc nào cũng được, được hưởng trợ cấp hàng tháng, có một căn hộ riêng khi trở lại, ...."

để dễ dàng cư trú.

Việc Rimuru cần làm hiện giờ là biến hình bản thân giống với cô bé trong hồ sơ đến mức độ tế bào(dù sao thì cô bé cũng là sơ yếu lí lịch giả của Rimuru mà?) .

Rồi cậu chỉ việc cầm hồ sơ đến khai báo là xong.

Dù khá ngạc nhiên với tấm phiến đá mà Rimuru chưa từng thấy bao giờ, những chắc là mọi chuyện sẽ xuôi chèo mát mái thôi...

2 kị sĩ lang binh vẫn đang ngồi trực cổng như bao ngày khác.

Đấy là công việc phụ của họ, ngoài công việc này ra, họ còn là đội ứng phó đặc biệt với chiến tranh.

Dù là hobgoblin, nếu bàn về kĩ thuật thì họ chẳng đến nỗi mạnh như các lang binh khác.

Tuy nhiên, họ chính là những kẻ chuyên về kĩ thuật thao túng tâm lý đối phương, cũng như xâm nhập để điều tra ký ức kẻ khác.

Đó là lý do họ được chọn làm lang binh gác cổng, kiểm soát đầu vào.

Họ có thể dễ dàng nhận ra ai là kẻ giả mạo giấy tờ, đồng thời có thể xâm nhập vào tâm trí đối phương để tìm ra kẻ động cơ của chúng.

Hôm nay cũng như thường lệ, họ ngồi gác cổng như mọi khi, đá đít được một số tên muốn quấy rối chính quyền ra khỏi Tempest...

Cho đến khi một cô gái trông khoảng 14 tuổi xuất hiện.

Cô bé đó trông ngoài xinh xắn ra thì rất đáng nghi.

Cái cách cô bé nói chuyện như thể đang che giấu điều gì đó một cách gượng gạo khiến nhóm hobgoblin nghi ngờ...

Nếu kết luận thì nhóm goblin muốn kết luận thế này nè...

Cô bé này đích thị là một gián điệp hạng bét.

Nhưng nhóm goblin nhắm mắt cho qua, nhanh chóng đến phần kiểm tra giấy tờ lý lịch.

Chuyển cảnh.

Rimuru lúng túng đối đáp với nhóm goblin lang binh đang tra hỏi cậu.

Cuối cùng, nhóm goblin dừng đối đáp, còn Rimuru thì gượng cười.

Cậu không biết mình có nói gì lộ liễu quá không.

Nhóm goblin thở dài khiến Rimuru lạnh đốt sống lưng.

Tại sao cậu lại như một tên gián điệp đang bị tra hỏi thế này?

Rimuru là người đứng đầu kia mà, là người đứng đầu đó!

Mà nếu có là gián điệp thì Rimuru cũng là gián điệp hạng nhất chứ?!

Nhóm goblin đề nghị Rimuru đưa giấy tờ, Rimuru mò mẫm một lúc trong túi áo thì cũng tìm thấy giấy tờ có đóng dấu của hội đồng Tempest...

Nếu có con dấu thì mọi việc sẽ thuận lợi gấp nhiều lần.

Chỉ ít là Rimuru nghĩ vậy.

"Cái gì...??!"

"K-Không thể nào!"

Phản ứng ngoài mong đợi của cậu, rốt cuộc thì hồ sơ cậu đưa có gì sai sót sao?

"Cái này....đây là hồ sơ được tạo từ 1018 năm trước mà?

Vậy có nghĩa là...?"

"Cô bé...cô 1018 tuổi sao?"

"Hả?"

Rimuru thốt lên vì không hiểu điều quái quỷ gì đang xảy ra.

Lời cuối chap:

Tôi đang chơi lại narutovsbleach và trở thành trùm của lớp.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 2


"Cô bé đây...1018 tuổi ư?"

Các kị sĩ lang binh thốt lên hoang mang.

Rimuru còn hoang mang hơn vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Trong hồ sơ, Rimuru khai rằng đến năm nay thì bản thân cậu mới 23 tuổi, cậu đã kiểm tra kĩ lại nhiều lần nên không thể có chuyện nhầm lẫn.

Chính vì vậy, con số 1018 được thốt ra từ miệng của các lang binh khiến Rimuru không khỏi ngạc nhiên.

Rimuru đi 5 năm, lúc đi cậu 18 tuổi(trong hồ sơ), lúc về thì cộng thêm 5 năm nữa.

Cậu còn đích thân đóng con dấu độc quyền của cậu để chứng minh bản giấy tờ này được xác nhận bởi lãnh đạo cấp cao nhất Tempest.

Không thể có nhầm lẫn ở đây được, đáng lý ra theo giấy tờ hiện giờ Rimuru phải 23 tuổi.

Các goblin vội đem phiến đá dùng để xác nhận danh tính ra, nhìn Rimuru với ánh mắt nghiêm nghị.

"Mời cô đặt ngón tay vào phiến đá này, hòn đá sẽ xác địch danh tính của cô."

Goblin bên cạnh nói thêm.

"Hòn đá này do đích thân vị thần cai quản bóng đêm của quốc gia này: Souei tạo ra, nó sẽ xác định xem linh hồn của cô có đúng với linh hồn trong kho dữ liệu linh hồn hay không.

Cô nên cẩn thận vì không ai có thể xâm nhập vào quốc gia này với ý định thù địch đâu!"

Rimuru nuốt nước bọt.

Cậu không hề lo ngại về linh hồn của mình, bởi nó hoàn toàn khớp với linh hồn (đã được số hóa) trong giấy tờ.

Nhưng nếu phiến đá này của Souei, thông tin chắc chắn sẽ được gửi về cho cậu ta.

Không lý nào cậu ta lại không nhận ra chủ nhân của mình.

Như thế thì còn đâu là kế với chả hoạch nữa?

Hết vấn đề này rồi tới vấn đề kia.

May mà Rimuru cũng lường trước được việc này...

Cậu đã có cách giải quyết.

Chỉ cần dùng linh hồn của Ciel để khai vào mã định danh của hồ sơ, Rimuru sẽ qua mặt được tất cả.

Souei và các cán bộ cấp cao đa phần đều không biết đến sự tồn tại của Ciel.

Chỉ có Veldora may ra mới có cơ hội gặp gỡ cô nàng, việc sử dụng số hóa của linh hồn Ciel để lập hồ sơ giả là một kế hoạch sáng suốt.

"Quả thật, cô bé này không phải kẻ giả mạo hồ sơ."

"Linh hồn của cô ta có trong kho dữ liệu linh hồn!"

"Vậy tức là...cô bé này thật sự đã 1018 tuổi rồi ư?"

Rimuru có thể dễ dàng qua được phần xác định linh hồn.

Chỉ là có việc vẫn làm Rimuru băn khoăn....

Rimuru dè dặt lên tiếng.

"Anou...

Các anh có biết năm nay là năm bao nhiêu không ạ?"

"Năm sao?

Của đất nước này à?

"

Một goblin lang binh hỏi lại.

"Đúng vậy ạ."

Rimuru trả lời.

Anh ta hỏi cũng đúng thôi.

Mỗi quốc gia có một lịch khác nhau.

Ví dụ như đế quốc có lịch khác với Dwargon hoặc Ingracia chẳng hạn.

Còn năm 0 của Tempest bắt nguồn từ ngày giao thừa ngay trong năm Rimuru đến thế giới này lần đầu tiên.

Rimuru hỏi anh ta như thể xác nhận lại nỗi lo lắng của mình.

Và đúng như cậu dự đoán, nhưng nghe đến số năm còn khiến Rimuru như muốn ngã bật ngửa.

"Năm nay là năm 101X theo lịch Tempest, vậy cô bé hỏi có gì không?"

C-Cái gì?

Rimuru sốc đến độ cứng họng.

Lúc Rimuru rời đi, đất nước chỉ trải qua có 1X năm tuổi.

Vậy mà lúc Rimuru trở lại, đất nước này đã trở thành một quốc gia có bề dày lịch sử sao?

Ciel từ đâu cũng lên tiếng giải thích.

Cô nàng giải thích tiếp.

1000 năm sao, nó cũng là một con số khá....C-Cái gì, 1000 năm?!

Rimuru chết lặng trong khoảnh khắc, rồi cậu quay sang trách Ciel.

"T-Tại sao cô không nói cho ta biết trước chứ?"

Ciep đáp.

"N-Nhưng điều này chẳng phải quá nhẫn tâm với ta sao Ciel?

Đừng lấy ta ra làm chuột bạch cho trò của cô chứ?!"

Ciel xen ngang.

"Ta cũng đồng ý với cách làm của cô, cứ thế mà phát huy."

Rimuru đổi thái độ ngay lập tức.

Trong lúc Rimuru nghĩ ngợi, nhóm goblin kiểm soát đầu vào đã hoàn tất các thủ tục.

Họ đóng một con dấu xác nhận vào tờ đơn đăng ký rồi đưa cho Rimuru.

"Chúc may mắn, cô bé kì lạ."

"Chào mọi người."

Rimuru chào lại, nhận lấy tờ đăng ký đã được cấp con dấu rồi tiến vào Tempest.

Nhóm goblin còn cấp cho cậu tờ hướng dẫn thăm quan khi tới quốc gia, họ thật chu đáo.

Cậu cũng nhận ra rằng Tempest đã thay đổi rất nhiều sau 1000 năm khi đọc qua tờ rơi.

Có vẻ như liên minh ma vật đã được sát nhập lại với Tempest, tạo thành một quốc gia lớn.

Thủ tướng hiện tại thuộc tộc hobgoblin có tên Rigu, còn thành phố tộc người thằn lằn đã trở thành một thành phố bong bóng???

Còn nhiều sự thay đổi khác mà Rimuru chưa biết, điều đó khiến cậu thấy phấn khích.

Nghe nói, còn có cả một trạm tàu ma thuật đặt khắp nơi trên thành phố này...

Nhưng hiện giờ, Rimuru đang ở rìa Tempest, muốn đến được thủ đô từ đây, cậu phải đi bằng đường hàng không trong 3 tiếng đồng hồ.

Đáng lẽ Rimuru có thể bay, nhưng chính Rimuru đã ra lệnh cấm những người có khả năng bay được phép di chuyển bằng đường hàng không nếu không có sự cho phép.

Họ phải đi bằng máy bay của Tempest.

Luật này cũng nhằm để củng cố túi tiền cho Rimuru.

Dù sao cậu cũng là người đã ra luật, phải gương mẫu một chút chứ?

Chính vì vậy, Rimuru sẽ đi mua vé máy bay.

Tất nhiên là đi ghế hạng sang rồi!

Cậu tới sân bay gần nhất mua vé.

Do không đặt trước nên phải chờ khoảng 30 phút, nhưng cuối cùng thì mông của cậu cũng yên vị trên cái ghế hạng sang.

Vừa thư giãn, Rimuru vừa nhâm nhi ly nước ép nho.

Thật thoải mái.

Lúc đó, có một đám quý tộc đi qua Rimuru.

Họ gồm 5 người, ngồi xuống bên cạnh ghế của Rimuru.

Có vẻ bọn họ đang bàn chuyện gì đó, họ nói chuyện với nhau khá là rôm rả.

Những quý tộc này trông rất trẻ, khoảng 16 tuổi.

Mỗi người đều khoắc trên mình bộ trang phục vô cùng lộng lẫy và đắt tiền.

Hình như họ cũng đến thủ đô Rimuru thì phải.

Một trong số họ đang bàn tán thì quay sang nhìn Rimuru.

Có vẻ như họ dần chú ý đến sự tồn tại của cậu rồi, mặc dù Rimuru không muốn gây chú ý lắm...

Rồi, điều gì đến cũng phải đến.

Một tên trong số chúng lên tiếng...

"Trông quần áo rẻ tiền như thế này...là thường dân ư?"

"Ồ, cô gái thường dân như thế này cũng mua được vé hạng nhất sao, có chắc là không đi cướp không đó?"

"Xin lỗi vì là tiện dân, thế mấy người gọi tôi có việc gì không hả?"

Rimuru đáp lại lời bàn tán của bọn chúng, đương nhiên với một thái độ cục súc.

Cậu không nhường mấy tên nít ranh này đâu.

"T-Tên này láo!"

Có vẻ như cậu đã thành công chọc giận bọn chúng.

Lời cuối chap: Có ai xem healer báo thù chưa

Tôi không thích thằng main trong bộ đấy:
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 3


Mấy tên quý tộc này...thật phiền phức.

Thực ra, Tempest không có quý tộc.

Rimuru không muốn dùng huyết thống để phân chia cấp bậc trong xã hội nên cậu đã xóa bỏ hoàn toàn hệ thống lỗi thời đó kể từ khi quốc gia này mới thành lập nên.

Những người có tài sẽ được công nhận, càng giỏi thì càng được làm lãnh đạo cao.

Hơn nữa, các ma vật ở đây đều có sự liên kết với nhau do cùng là thuộc hạ của Rimuru nên dĩ nhiên là họ sẽ cư xử ôn hòa với nhau, đối đãi với nhau như người một nhà.

Dù khác chủng tộc, nhưng những ma vật ở Tempest đều hỗ trợ nhau trong phát triển.

Họ khắc phục điểm yếu của nhau bằng điểm mạnh của bản thân, chung sức cùng nhau phát triển.

Họ tin tưởng nhau nên họ không bao giờ gánh vác công việc một mình.

Đó là mối quan hệ có lợi cho tất cả mọi người, ai cũng hướng tới mục tiêu chung là phát triển Tempest.

Đó cũng là mối quan hệ mà Rimuru muốn xây dựng giữa các ma vật.

Nhưng con người thì lại khác.

Ở thế giới này, con người không phải là thuộc hạ của cậu.

Thậm chí, nhiều quốc gia còn chưa xóa bỏ quý tộc khỏi hệ thống cấp bậc xã hội, dù cho quốc gia Rimuru xây dựng là một quốc gia phát triển, là một tấm gương đáng để học hỏi.

Các quý tộc không muốn mất đi quyền lực của mình.

Cả vua cũng vậy, kết quả là đám trẻ ranh ngày nay cũng bị chịu ảnh hưởng từ thế hệ đi trước của chúng.

Những thanh niên trai cháng tự mãn về dòng máu của mình, chúng tự hào khi là con của một quý tộc.

Chúng coi thường người dân, coi thường những người công nhân, nông dân.

Chúng không hiểu được tầm quân trọng của tầng lớp lao động mà chỉ biết tự hào nhìn vào huyết thống cao quý của bản thân.

Có lẽ đám trẻ ngày này không biết rằng, nếu không có người lao động thì chúng còn chẳng giữ nội vị trí quý tộc của mình.

Không có người lao động thì chúng "sống bằng niềm tin và hi vọng" à?

Rimuru thở dài chán nản.

Tên quý tộc trước mặt Rimuru nổi khùng lên trước thái độ không tôn trọng hắn của Rimuru.

"N-Ngươi dám...!!"

RImuru chẳng thèm tranh cãi với đám nhãi ranh tự phụ này nữa.

Mặc kệ hắn muốn đấu khẩu, Rimuru bấm nút gọi tiếp viên.

"Ngươi dám coi thường một quý tộc như ta sao, đồ dân đen?!"

"Anou, tiếp viên ơi, ở đây có gã làm phiền tới hành khách này!!"

Không thèm đếm xỉa đến lời nói của mấy đứa kém mình hơn 1000 tuổi(thực ra là kém vài chục tuổi), Rimuru gọi tiếp viên.

Ngay lập tức, một Kijin vội chạy đến và cảnh cáo tên quý tộc.

"Xin lỗi nhưng làm ơn đừng làm phiền những hành khách khác, thưa quý khách."

Tên quý tộc cùng nhóm của hắn gầm gừ.

"Đừng có láo toét với ta, tên ma vật thấp kém!

Ta là quý tộc của Ingracia đấy!"

Rimuru ngạc nhiên một tẹo, cậu không ngờ là hắn đến từ Ingracia.

Nhưng thứ còn làm cậu ngạc nhiên hơn là kijin đó, hình như cô ta là con của dòng dõi 5 Kijin ngày trước?

Có vẻ như Kijin cũng phổ biến ở Tempest rồi, dù gì cũng đã trải qua 1000 năm.

Đáp lại thái độ của cậu thanh niên quý tộc, cô tiếp viên quỷ nhân nhấn mạnh.

"Ở quốc gia này không có quý tộc, nên ngài chỉ là học sinh du học với quốc gia chúng tôi thôi.

Căn cứ theo thái độ của ngài, chúng tôi sẽ đánh giá quốc gia của các ngài.

Xin ngài cư cử đúng mực với tư cách một học sinh du học."

"Tch."

"Thôi mà, cô tiếp viên nói đúng đấy, chúng ta đến đây để học chứ đâu phải để gây chiến?"

Hắn ta tặc lưỡi, một vài thành viên trong nhóm quý tộc kiềm chế lại hành động của hắn.

Họ cùng quay ra xin lỗi vì lời nói của những tên gây gổ.

Còn những tên quý tộc ngạo mạn kia thì liếc mắt ra chỗ khác với thái độ bực dọc.

Cô tiếp viên quỷ nhân đó cũng quay ra xin lỗi Rimuru vì thái độ của nhóm quý tộc, điều đó khiến Rimuru khó xử.

Quả thật, cô tiếp viên đó thật chuyên nghiệp, nhưng cũng đâu cần phải xin lỗi vì chuyện vụn vặt này?

Trong suốt quá trình bay, Rimuru ngồi đọc tờ tạp chí được để sau ghế đối diện.

Chuyến bay có phục vụ phần ăn trưa, dù là đồ ăn trên máy bay nhưng lại vô cùng hợp khẩu vị.

Quả là dịch vụ của Tempest có khác.

Và cứ thế, chuyến bay trôi qua một cách yên bình.

Chuyển cảnh.

Ngay sau khi nhận được tin báo, đội trưởng đội tình báo Tempest đang rơi vào thế trầm ngâm.

Một kẻ 1018 tuổi vừa nhập cảnh, khó có loài nào có thể thọ được đến vậy nếu không phải là chủng tộc elf.

Có thể hắn là một mối đe dọa, anh phải theo sát hắn để bảo vệ an nguy của đất nước tươi đẹp này.

Điều này tuyệt đối không thể để cha của anh và đại tướng quân biết được.

Họ đã bận quá nhiều việc, với tư cách là một đội trưởng đội mật thám và tình báo, anh sẽ không để họ phải suy tư về vấn đề cỏn con này.

Đó là niềm kiêu hãnh của long quỷ nhân cao quý, cũng là con trai của 2 trong những huyền thoại thuộc thế giới tình báo.

Anh phải....

"Hây yo!"

Anh giật mình vì bị một người khoác vai.

Người này là bạn anh từ nhỏ, con gái của đại tướng quân, cũng là xà quỷ nhân.

Cô ta có một mái tóc màu đỏ được thừa hưởng từ cha, cũng là bạn thủa nhỏ của anh.

Nhưng người này lại chẳng giống con gái gì hết, đặc biệt là tính cách.

Cứ thích khoác vai bá cổ, nên lúc nào anh cũng bị cái tâm hồn to tròn đó áp vào người.

Điều đó là quá sức chịu đựng của một trai tân...dù cho anh đã sống được hơn vài trăm năm...

Anh nhanh chóng lùi lại, lấy tay phòng thủ, mồm thì niệm thần chú "Tâm phải tĩnh, b!@# không được cửng" liên tục.

Cô gái kia thì nhìn anh với vẻ khó hiểu vì hành động lùi lại đột ngột của anh.

"Sao cậu lại lùi xa thế, bộ ngại hả?"

Sau khi thằng em đã ngừng chào cờ, anh bình tĩnh đáp lại.

"Cô...Cô phải biết ý tứ chứ?"

"Ý tứ...có ăn được không vậy?"

"Tất nhiên là không rồi....Nhưng đừng có giả ngốc như vậy."

"Hì Hì!"

Anh như muốn hét lên, nhưng nhìn thấy cô cười nghịch ngợm, anh chỉ thờ dài.

"Thế tại sao cô lại tấn công tôi bất ngờ thế, thưa tiểu thư?"

"Chỉ là ta thấy cậu gặp phải chuyện gì buồn phiền nên muốn làm cậu vui thôi."

À, ra là thế sao.

Hóa ra là như vậy.

"Tất nhiên là không rồi, có chuyện gì tôi sẽ nói với tiểu thư."

"Ờ, cứ giao cho ta!"

Nói vậy, cô gái trước mặt anh mỉm cười.

Anh cũng thở dài rồi mỉm cười lại.

Làm sao mà anh có thể nói cho tiểu thư được chứ?

Chuyển cảnh.

Rimuru đang mắc kẹt tại sân bay, cậu gián mắt vào một quầy hàng bán mochi.

Ai cũng ăn bánh mochi một cách ngon lành.

Nhưng mà...

"bánh mochi hình slime này ăn ngon nhỉ?"

"Vâng ạ!"

L-Loài người thật đáng sợ.

Lời cuối chap.

Tôi thích xem evangelion lắm, mọi người thử xem đi ~.~

mà hôm qua phá đảo con game hen thể loại nuôi loli(kiểu teachinh feeling), nhưng không chit em mà đi thẳng tới đám cưới luôn, thậm chí còn gúp em trở thành idol nữa

Ngầu chưa!
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 3.5- Tổng tư lệnh ngành mật thám


Đường phố thủ đô Rimuru hôm nay cũng vô cùng tấp nập.

Không chỉ ma vật, mà các elf, các Dwarf và cả con người cũng đến đây để giao thương và buôn bán.

Dù là ngày thường nhưng những địa điểm du lịch vẫn đầy ắp người, điển hình như là "Dinh thự của đại ma vương" hoặc là "hang động khởi đầu".

Ngành du lịch của thành phố vô cùng phát triển.

Đây là một trong những ngành đóng góp nhiều nhất vào kinh tế Tempest với con số ấn tượng: 14%.

Con số này đứng thứ 3 chỉ sau hàng may mặc, vũ khí,... và hàng ma thuật.

Thậm chí, ngành du lịch còn có tổng doanh thu hơn cả chi phí bán dược phẩm, điển hình như là thuốc hồi phục từ "low potion" đến "full potion".

Điều này cũng dễ hiểu, bởi vì lượng nhập cảnh vào Tempest từ các quốc gia nhiều không kể siết.

Có vài kẻ có ý đồ khủng bố, nhưng đã bị tiêu diệt ngay từ trong trứng nước bởi các goblin tinh nhuệ do chính tay anh tuyển chọn.

Họ am hiểu đầy đủ về nghệ thuật tra tấn, tra khảo, tâm lý tội phạm,...

Nhưng giờ, anh nghỉ hưu rồi.

Anh không còn là một người thầm lặng trong bóng tối nữa, đã đến lúc anh hưởng thụ thành quả của mình và bước ra ngoài ánh sáng, thưởng thức những bữa ăn ngon.

Anh đã muốn hưởng thụ cuộc sống, đã đến lúc để thế hệ sau của anh có đất diễn.

Đó là lý do hiện giờ, anh đang thong dong đi dạo trên vỉa hẻ.

Huýt sáo và tận hưởng cái nắng ấm áp của mặt trời mùa xuân.

Anh là một trong những kẻ đầu lĩnh được ngài Rimuru tin tưởng tuyệt đối, một mật thám.

Anh làm việc từ khi Tempest còn chưa ra đời, cống hiến cho Tempest một cách không ngừng nghỉ, không màng vinh quang.

Lý do anh thôi việc là vì muốn con trai của anh, có thêm một chút kinh nghiệm và nối bước anh trong ngành mật thám này.

Lúc đi dạo trên đường phố, có nhiều người phải ngoái lại vì vẻ đẹp của anh.

Đặc biệt là các chị em phụ nữ.

Anh chỉ thở dài chán nản rồi thầm cười.

Nếu mà ngài Rimuru ở đây thì chắc sẽ ghen tỵ và đòi anh nhượng lại vẻ đẹp cho ngài ấy.

Ngài ấy lúc nào cũng như vậy cả, nào là rủ anh-một mật thám- đi nhìn trộm, nào là than thở vì không có giới tính, nào là...

Nghĩ đến đây, anh bất giác cảm thấy trống trải.

Đã bao năm rồi nhỉ, 1000 năm rồi chăng, ngài ấy vẫn chưa trở về.

Shuna và Shion nhớ ngài ấy phát khóc, còn anh thì chẳng được rủ đi nhìn trộm-cái việc mà anh, một thanh niên nghiêm túc tuyệt đối không muốn làm-, Diablo thì đã thành lập một giáo phái riêng để tôn sùng ngài Rimuru, còn Benimaru thì vẫn hoàn thành tốt trách nhiệm của mình.

Vợ anh cũng mất rồi, anh...khá là trống trải.

Souka, cô ấy là vợ, cũng từng là thuộc cấp của anh.

Anh đã kết hôn với cô ấy, và có 1 đứa con trai...

Mà nếu không nhờ ngài Rmuru, anh cũng chẳng nhận ra tình cảm của cô ấy dành cho mình...

Nếu có cảm ơn thì cũng nên cảm ơn Benimaru, nhóm Dwarf đã mất từ lâu, và cô Treyni nữa.

Souei...người đang đi dạo lúc này bỗng dừng lại.

Anh nhớ về những kỉ niệm đẹp từ hơn 1000 năm trước.

Rồi anh cảm thấy buồn, dù cho mặt vô cảm do tôi luyện nét mặt để trở thành một mật thám...

Không, có vẻ lúc này khuôn mặt anh không vô cảm.

Nó chắc trông khó coi như lúc bị bắt ăn đồ Shion nấu (nghĩ đến đã thấy ớn), nhưng nói chung là nó đã thể hiện cảm xúc, dù cho anh cố không biểu hiện cảm xúc.

Anh cố gắng kìm cảm xúc, bước vào một quán bar quen thuộc mà Rimuru, cùng Benimaru, và các nguyên thủ Tempest đã từng ngồi đây nói chuyện.

Giờ quán này vẫn thuộc quyền sở hữu của cô Treyni, nhưng nhân viên phục vụ lúc này là một nữ goblin.

Anh không để tâm đến mọi thứ xung quanh, dành toàn tâm toàn ý vào cái menu.

Nghĩ ngợi một lúc, anh chọn snack 4 mùa và nước ép mùa hè đặc chế, cô nhân viên phục vụ ra tín hiệu "okki" rồi bắt đầu vào quầy để lấy đồ.

Trong lúc chờ đợi đồ ăn, Souei cầm cuốn sách mình mới mua hôm nọ rồi lật lật vài trang.

Nó có tiêu đề là "Thiên đường tung tăng", một quyển sách mà ngài Rimuru không biết kiếm từ đâu ra rồi đưa cho Veldora, từ đó nó trở nên nổi tiếng.

Lúc đó, tiếng cửa mở, một vị khách nữ chỉ khoảng 13, 14 tuổi bước vào.

"Anou, đây là Treyni quán đúng không?"

Hả, cái giọng điệu bắt đầu bằng chữ "Anou" này?

Có nên thêm chiến tranh vào không nhỉ, cho một chút gay cấn.

Hoặc thêm nhân vật phản diện mới, thêm một chút meme vào?(lời thì thầm của tác)
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 4- Game


Sau một hồi bay, Rimuru đã đến được thủ đô của Tempest: thành phố Rimuru.

So với 1000 năm trước, thủ đô mang một màu sắc khác hẳn.

Trông hiện đại, nhưng vẫn mang nét cổ kính tao nhã của phương Tây.

Ngoài đường chính ra, còn nhiều các dãy phố đi bộ nhỏ được tạo bởi 2 dãy nhà lớn.

Dưới chân mỗi dãy nhà là những cửa hàng khác nhau.

Những quán cà phê bày ghế và bàn ra xung quanh để khách vừa có thể thưởng thức cảnh đẹp vừa có thể thư giãn bằng đồ uống của họ.

Ngoài ra, những cừa hàng thời trang lớn cũng tọa lạc tại nơi này.

Qua những cửa kính lớn của cửa hàng thời trang, người qua đường có thể chiêm ngưỡng vẻ đẹp lộng lẫy của những bộ quần áo đắt tiền được mặt trên những con ma nơ canh kích cỡ như người thật.

Rất khó để không móc hầu bao khi đi tới những con phố cổ kiểu này.

Rimuru cũng vậy, cậu vừa nhâm nhi dung dịch cà phê đen mới mua ở quán nước gần đây, vừa thưởng thức vẻ đẹp của thành phố.

Cốc cà phê này là loại hảo hạng, thơm hơn nhiều so với cà phê mà cậu uống ở thế giới cũ.

Nhưng cũng vì thế mà nó khá chát.

Nếu hỏi tại sao Rimuru tiêu tiền một cách hoang phí như vậy, thì câu trả lời là...

Cậu đã kiếm được một công việc như ý ở học viện pháp thuật Tempest.

Đúng, các bạn không nghe nhầm đâu, Rimuru đã kiếm được việc làm ngay khi vừa đặt chân tới thủ đô Rimuru.

Có điều, từ minh chủ liên minh Jura bị hạ cấp xuống giáo viên cũng là một điều đáng buồn.

Nhưng Rimuru phải có một nghề nghiệp ổn định tại thành phố này để thích nghi với sự thay đổi mới.

Cậu sẽ thu thập thông tin, tìm hiểu tình hình chính trị của khu rừng...đồng thời cậu sẽ đích thân đánh giá lớp trẻ sau 1000 năm đã thay đổi ra sao.

Hiện giờ, cậu vẫn đang rất thoải mái.

Chưa vào năm học chính thức, nên học sinh giờ này chắc cũng đang ru rú ở nhà mà cắm mặt vào máy tính, ngồi đọc manga, lightnovel, xem anime và trở thành một wibi chúa...

Nếu không thì chắc cũng cắm mặt vào game online mà đi leo rank, ảo tưởng cân 5 các kiểu với con tướng bị giảm sức mạnh hơn 10 lần, hoặc đang đi làm thêm mùa hè để trả tiền nợ nạp game mua skin các kiểu...?

À chết, thế giới này chắc làm gì đã có game online?

Thời của Mikami Satoru tại thế giới kia, game online và đa phần các đĩa game đều phải mua bằng tiền.

Thậm chí nếu không nhanh chân sẽ chẳng còn hàng mà mua.

Rimuru chưa phổ biến điều này cho bất cứ ai, nên cư dân Tempest chắc chẳng biết game là cái gì đâ...

"Thằng kia, mày lên đồ như thế báo hại đồng đội rồi!!!"

"Tao có biết đâu?

Tao mới chơi mà...!"

Phụt.

C-Cái gì, game????

Thế mà cậu cứ tưởng game còn chưa....?

Rốt cuộc thì ai, ai đã?!

Như để trả lời câu hỏi cho Rimuru, các game thủ đang ngồi cày hạng ở dưới quán cà phê cảm thán.

"Mà công nhận game này đồ họa đỉnh thật, nhìn tuy không giống thật lắm nhưng rất dễ thương!"

"Quả không hổ danh là người đầu tiên sáng tạo ra game: Otadora-sensei!"

"Ủa, tao tưởng người đó tên là Veldotaku chứ?"

"Người đó mới đổi nghệ danh rồi, giờ ngài ấy đang cho ra mắt dòng game 18+ thuộc thể loại combat online giữa các thiếu nữ pháp thuật, kiểu như mày sẽ cầm nhân vật khởi đầu đi đánh nhau với mấy con quái để có vàng, mở em gái, mở cảnh hentai, rồi sau đó cầm em gái của mình đi solo với người khác.

Có thể rủ cả bạn bè để chơi game, hệ thống đánh nhau đa dạng, bộ chiêu thức vừa khó kết hợp lại vừa ảo diệu, tạo ra những trận đánh mãn nhãn bằng tốc độ, sức mạnh và sự bền bỉ....

Hơn nữa, game còn hợp tác với bộ hentai đang hot: "Overflew" và "Healer không báo thù", đang được rất nhiều người mong chờ đó!"

"Quả là Veldotaku-sensei!"

"Hình như game sẽ ra mắt vào cuối tuần này, tên game là "Mahou shoujo: Moe~ attack", nhớ ủng hộ sensei nha."

"Nhất định!"

"Mà mày không tập chung vào game à, địch cướp mất con bùa của tao rồi!!!"

"Ây dà, xin lỗi..."

Cả 2 game thủ kết thúc cuộc chuyện trò trong vui vẻ.

Còn về phần Rimuru, tâm trạng cậu không vui vẻ được như họ...Cậu vẫn chưa mua được Mahou shoujo: Moe~ attack....à nhầm, cái tên Veldora đó, hắn giám dùng ký ức của cậu để phục vụ cho tiền túi của hắn ư?

Đáng lẽ Rimuru mới là độc quyền ngành công nghiệp game, vậy mà hắn dám hẫng tay trên, thật không thể tha thứ.

Nhưng cậu cũng muốn chơi thử Mahou shoujo:....à nhầm, cậu phải xử tên Veldora khi gặp lại mới được.

"À mà, năm nay sẽ tổ chức giải đấu để chọn người còn thiếu trong tứ đại thiên vương đó, nghe nói gobta, cựu tứ đại thiên vương từ chức đã lâu mà chẳng ai có thể kế vị nổi..."

"Mày có tham gia không, dù sao mày cũng là đội trưởng đội cảnh vệ goblin mà?"

"Không, tao làm sao có thể sánh ngang với gobta đại nhân được chứ?

Tao chỉ đi cổ vũ thôi..."

"Tao cũng nghĩ giống mày."

Những thông tin cần thiết đều đã được Rimuru khắc ghi trong đầu.

Một thông tin khá là quan trọng vừa được Rimuru thu thập được từ những game thủ tốt bụng này.

Cậu sẽ tham gia đại hội, và ú òa, cả khán đài sẽ ngạc nhiên khi biết Rimuru là Rimuru!

Một kế hoạch hoàn hảo.

Chắc chắn ai cũng sẽ bị sốc.

"Có vẻ anh chàng được coi là mạnh nhất đất nước sẽ tham gia cuộc thi đấu đó đấy!"

"Mong chờ ghê!"

Các goblin háo hức.

Vì mải mê bởi kế hoạch của mình mà Rimuru không để ý tới lời nhóm goblin ở quán cà phê vừa nói.

Và đó là một sai lầm trong kế hoạch của Rimuru.

Lời của tác:

Ai xem bộ "Suzumiya Haruhi" chưa, nếu chưa thì phải nói là nó hay lắm.

Suzumiya Haruhi là một bộ anime nói về nhân vật cùng tên và nam chính, khi mà con bé đấy vô cùng lập dị đến độ chỉ muốn nói chuyện với người ngoài hành tinh, siêu năng lực gia hay người du hành thời gian.

Cho đến khi nam chính biết được sự thật là con bé đó có thể thay đổi cả thế giới nhờ năng lực thay đổi các hạt thông tin theo ý muốn từ hư không chỉ với mong muốn.

Nói cách khác, cô bé như thượng đế của thế giới.

Và nếu cô bé chán ngấy thế giới đó, nó sẽ bị tiêu đời.

Bộ phim chào đón người xem bởi những phân đoạn gay cấn, những đoạn đánh nhau mà thay vì dùng thần chú thì dùng cái mọe gì đó như code lập trình.

Liệu nhân vật chính có kiềm chế được con bé haruhi không, hay là con bé sẽ hủy diệt thế giới, làm vòng lặp thời gian,... trước?

Hãy cùng đón xem.

Và nhân tiên, Suzumiya haruhi là vợ tôi.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 5


"Tứ đại thiên vương, là 4 huyền thoại sống tồn tại từ thủa khai sinh quốc gia, tức hơn 1000 năm trước.

Tứ đại thiên vương, danh hiệu cao quý do đích thân ngài thánh ma hỗn thế hoàng bổ nhiệm.

Chỉ có những con người mạnh mẽ đó mới được ngài ấy tin tưởng, và cho làm cận thần của mình.

Dẹp bay cả một đội quân, kiến thức rộng lớn, am hiểu vạn vật, nhưng đó cũng chỉ là một trong những phần nhỏ của 4 người được mệnh danh là tứ đại thiên vương.

Tuy nhiên, đại tướng lĩnh tộc goblin, thiên tài ngàn năm có một đã quyết định từ chức.

Ngài muốn thế hệ sau tiếp quản con đường mình đã từng đi.

Ôi, quả là một người sáng suốt, ngài muốn con cháu thừa hưởng trách nhiệm lớn lao của danh hiệu do chính chủ nhân ban cho mình.

Theo ý nguyện của ngài, đấu trường Tempest sẽ được một lần nữa mở cửa để tìm ra người có thể kế nghiệm ngài gobta.

Tất cả mọi cư dân của Tempest đều có thể tham gia, không phân biệt chủng tộc, vùng miền, ngôn ngữ,...

Liệu ai mới xứng đáng trở thành một trong tứ đại thiên vương, đạt được chức danh huyền thoại và được bảo vệ quốc gia như một đặc ân của mình?

Giải đấu sẽ được diễn ra nhân ngày kỉ niệm 1000 năm thành lập của Tempest."

"Hầy!"

Rimuru thấy căng thẳng khi đọc bài báo mới được viết chiều nay, trong lúc cậu đang chờ nhận việc.

Thú thật là, cái chức danh "Tứ đại thiên vương" mà Rimuru tạo ra cũng chỉ để làm màu, thực chất để pr cho cái đấu trường mới khai trương nhân ngày "Ma đô khai quốc".

Chứ thực ra, hầy, cái "Tứ đại thiên vương" gì gì đó chỉ để làm màu với bàn dân thiên hạ.

Nhưng Rimuru không ngờ nó lại được mọi người hiểu theo nghĩa sâu sắc thế này.

Mọi người cứ như thế thì Rimuru nào dám nói sự thật ra?

À mà nhân tiện, hiện giờ Rimuru đang ngồi giết thời gian ở phòng chờ.

Đích thân hiệu trưởng sẽ phỏng vấn công việc cho Rimuru.

Cậu không hiểu tại sao nhà trường phải làm căng đến mức này, nhưng Rimuru chẳng quan tâm.

Cậu đăng ký giảng dạy tại trường ma pháp Ingracia, một trong 3 trường đại học danh tiếng.

Nếu hỏi tại sao trường Ingracia có mặt tại Tempest, thì phần đất này đây đang được cường quốc Ingracia thuê.

Họ mong muốn có một chi nhánh đặt tại thủ đô Rimuru.

Còn về lý do, cậu không chắc chắn lắm nhưng có vẻ như dịch vụ và an sinh xã hội ở đây tốt hơn.

Nên nhiều người đến đây nhập cư.

Đặt đại học ở đây vào thời bình để kiếm một nguồn lợi khổng lồ là tính toán của những người làm trong ngành dịch vụ.

Thế còn...

Tại sao cậu lại quyết định đi dạy học.

Đơn giản lắm, cậu muốn xem lớp trẻ ngày nay học hành ra sao.

Những học sinh sau khi ra trường sẽ gây ảnh hưởng trực tiếp cho sự phát triển của xã hội, nên đích thân cậu phải kiểm chứng.

Hơn nữa, những sinh viên đại học này một số sẽ có thể trở thành những nhà nghiên cứu, những anh hùng hoặc...thất nghiệp.

Nếu là như vậy, cậu phải định hướng ngay từ đầu.

Có những kẻ không tìm được đam mê mà nhảy cầu, tự tử,... hoặc làm việc đến chết để rồi tái sinh thành kẻ đi diệt đồng loại của cậu để đạt lv max.

Để việc đó không xảy ra, Rimuru mới tổ chức nhiều ngày lễ, ngày nghỉ với mong muốn thuyên giảm áp lực mà người dân phải gánh chịu.

Vả lại, cậu còn phải bắt bọn chúng chỉ học và học, để không có thời gian yêu đương nhăng nhít.

Như thế gây khó chịu với thằng FA 1037 năm như cậu lắm.

Đặc biệt là lũ đi khoe người yêu như đàn em của cậu, may thay mà nó nhận lỗi ở phút cuối nên cậu mới tha cho.

Hm Hm.

Học hành, không chỉ để tiếp thu kiến thức xã hội, hiểu biết.

Một người chuyên tâm vào học hành sẽ tránh xa những tệ nạn xã hội, giúp giảm áp lực từ phụ huynh.

Học hơn hết là để cho chính mình.

Nếu không học hành, dễ vui chơi, đi nhảy các thứ rồi có thai ngoài ý muốn.

Rồi bị người làm mình có bầu vứt cho vài đồng rách coi như đền bù, gia đình tan nát,...(Trích: Kaguya-sama cuộc chiến tỏ tình, lời của thủ quỹ hội học sinh).

Chính vì vậy, cậu phải loại bỏ đám yêu đương nhăng nhít không chuyên tâm đến học hành bằng cách trở thành một giáo viên mẫu mực.

Hm Hm

Trong lúc thầm quyết tâm, cửa phòng hiệu trưởng mở.

Rimuru được gọi vào.

Trước mặt cậu là một người mà cậu chưa từng gặp qua.

Cũng đúng thôi, hơn 1000 năm đã trôi qua rồi mà.

Cậu thở dài.

"Cô là Mikami Sato?"

"Vâng."

Ở thời điểm hiện tại, tên của cậu là Sato Mikami.

Bỏ chữ "Ru" đi khiến tên nghe nữ tính hơn hẳn.

Hơn nữa, cậu đang sống dưới thân phận là một nữ giáo sư.

"Có chắc là trong hồ sơ...cô đã 1018 tuổi không?"

"Chắc chắn, tôi đang thí nghiệm ma pháp bất lão nên không thể già được.

Sau này sẽ công bố với toàn thế giới."

"Ồ, cô quả thật là một thiên tài."

"Hiệu trưởng quá lời..."

"Tốt, cô hoàn toàn có đủ tư cách để là giảng viên của trường chúng tôi.

Chúng tôi đã bàn luận từ trước và quyết định, hôm nay chỉ chờ cô đến mà chuyển tin tốt thôi.

Đây là hướng dẫn..."

"Cảm ơn hiệu trưởng."

Rimuru nhanh tay nhận lấy tập hồ sơ mà hiệu trưởng đưa cho.

Lúc này cô mới để ý kỹ vị này.

...Ông ta trông khá trẻ, đáng lẽ nên gọi là anh chứ nhỉ?

Hình như thuộc tộc Oni, nhưng cậu không quen ai như thế cả.

Trông hao hao giống Benimaru, nhưng già hơn khoảng 4 tuổi.

Rimuru kết luận.

Thấy Rimuru chăm chú nhìn mình, vị hiểu trưởng hỏi xem cậu có vấn đề gì không.

Rimuru chỉ cười xòa và bảo hiệu trưởng giống người mà cậu quen, rồi rời đi.

Cánh cửa đóng lại.

Vị hiệu trưởng thở dài.

Đúng hơn là, tướng lĩnh quân đội oni thở dài.

Hiệu trưởng thật từ hư không bước ra, là một ma pháp sư sở hữu nguyên tố không gian.

Ông hợp tác với tướng lĩnh quân đội Oni để điều tra kẻ này.

Quả nhiên...có thứ gì đó rất quen thuộc, dù anh chưa trải qua cảm giác này bao giờ.

Dù sao cũng thật đáng để điều tra.

Có lẽ bố anh: Benimaru-sama, người đứng đầu Tempest hiện giờ, có thể sẽ biết gì đó chăng?

Lời của tác:

BB hay loli

Mặc kệ đời, tôi chọn loli
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 6


Ở Tempest, có một huyền thoại sống.

Một mạo hiểm giả huyền thoại.

Cậu ta tầm 18 tuổi, luôn đeo một chiếc mặt nạ bị ẩn.

Là kẻ đã chinh phục hoàn toàn mê cung với thời gian kỉ lục.

Mạo hiểm giả đó được người đời ca ngợi với cái tên: "Dorago Kiba".

Tuy nhiên, đó chỉ là tên cậu ta đăng ký ở guid mạo hiểm giả chứ chẳng ai biết tên thật của cậu ta.

Ngoài chiến công chinh phục mê cung, cậu ta còn góp phần đánh bại những con quái vật được yêu cầu.

Với thứ bậc SSS, ngang với các anh hùng, cậu ta được ca ngợi là mạo hiểm giả mạnh nhất.

Điều đặc biệt hơn cả giúp cậu thậm chí còn nổi trội hơn những anh hùng thức tỉnh đó chính là vũ khí của cậu.

Các anh hùng luôn trang bị những vũ khí mạnh mẽ trên người.

Có người dùng song kiếm, có người dùng katana, có người dùng thương,...

Tuy nhiên, cậu ta....

Không hề dùng bất kỳ vũ khí nào.

Sức mạnh thuần túy của cậu ta kinh khủng đến lố bịch.

Còn về ma pháp, chỉ cần dùng chiêu tủ, cậu ấy có thể dễ dàng thổi bay toàn bộ lục địa.

Đến các ma vương tiền nhiệm còn phải e dè cậu ta.

---------------------------------------

Chuyển cảnh.

Rimuru thuê một căn hộ hạng trung bình khá, tuy nhiên vẫn có đầy đủ tiện nghi.

Căn hộ này thuộc khu ký túc xá của học viện, và cũng vì là giáo viên nên Rimuru được giảm một chút chi phí thuê nhà.

Có lẽ làm giáo viên sẽ được đãi ngộ khác so với người ngoài.

Song Rimuru cũng cảm thấy hài lòng vì dịch vụ dành cho giáo viên ở đây.

Dù là căn hộ thuộc hạng trung bình hóa, không có xa hoa.

Nhưng quanh đây có nhà hàng, cơ sở y tế, tiệm tạp hóa,... nói chung là đủ cả.

Còn nữa, ở bên cạnh học viện là một nhà sách 4 tầng khổng lồ, hình như có bán cả doujin lẫn game.

Game và doujin là 2 mặt hàng nổi tiếng ở thế giới này.

Kể cả anime cũng vậy.

Lần đầu ra mắt từ hơn 50 năm trước do một studio có tên "Mê cung kì diệu" gồm có 3 thành viên phát hành.

Đến bây giờ, có rất nhiều studio khác cũng làm về lĩnh vực giải trí này.

Được chính quyền ủng hộ, loại hình giải trí mới luôn thu hút mọi người về sự độc lạ trong nội dung của nó.

Không giới hạn sáng tạo, chỉ cần có ý tưởng hay và một kịch bản tốt.

Cả ngành công nghiệp manga cũng được ủng hộ.

Từ đó, doujin được sinh ra cũng là lẽ tất nhiên.

Giải thích một chút, doujin là thể loại truyện tranh nhưng không phải do tác giả vẽ, mà là do một cá nhân hay một tập thể nào đó vẽ nên dựa trên nguyên tác của tác giả.

Tuy vậy nhưng đa phần là doujin hentai.

Chắc điều này ai cũng lường trước được...

Còn studio từ 50 năm trước kia hiện giờ vẫn còn đang hoạt động.

Số lượng thành viên vẫn chỉ vỏn vẹn 3.

Họ cũng chưa bao giờ lộ mặt.

Có người còn đồn rằng họ chính là những người điều khiển thế giới từ trong bóng tối vì sự bí ẩn của họ.

Nhưng lời đồn dù sao cũng chỉ là lời đồn mà thôi.

Sao cũng được, tuy họ tự tung tự tại như thế, nhưng mà nguồn thu họ đem về cho quốc gia này không hề nhỏ.

Rimuru hoàn toàn không có ý định trách cứ họ miễn là họ không trốn thuế, vi phạm pháp luật hoặc những điều tương tự như vậy.

Hiện giờ, cậu đã tìm được chỗ ở thích hợp.

Mọi thứ đang diễn ra khá ổn định.

Nếu không có gì thì ngày mai cậu sẽ ghé qua chi nhánh ở Ingracia mua ít đồ giảng dạy.

Nhưng nếu chỉ mỗi thế thôi thì quá nhàm chán.

Thiết nghĩ, cuộc sống phải thú vị hơn đôi chút.

Nếu có phưu lưu kịch tính thì vẫn hơn.

Quyết định rồi, ngày mai Rimuru sẽ đăng ký tham gia hội mạo hiểm giả trước, việc mua dụng cụ giảng dạy cứ để sau đi.

-------------------------------------

Chiến binh, mạo hiểm giả mạnh nhất đấy lao vun vút đi trong mê cung.

Thẳng một mạch từ tầng một cho đến tầng chín mươi chín.

Chẳng ai có thể cản bước được anh.

Dù cho có là các boss tầng, Zegion hay Kumara đi nữa.

Đúng là anh gặp không ít khó khăn khi đối đầu với họ, nhưng hiện giờ, anh là vô đối.

...

Tinh thần anh đang sục sôi, anh đang hưng phấn cực độ.

Trên tay cầm cuốn "Cô nàng công chức và hầu gái rồng", anh cố gắng hoàn thành mê cung nhanh nhất có thể để được đọc truyện.

Tâm trạng anh phấn khích tột độ khi nghĩ đến cảm giác mở cuốn truyện ra.

Bởi vì....

Anh là một người cuồng manga mà.

Lời của tác giả.

Cái cuốn truyện kia là hentai yuri.

Doujin của bộ "Hầu gái rồng nhà Kobayashi."

Bộ này hay, ai chưa xem nên xem thử.

Từ loli đến BB có hết.

Và làm ơn comment một chút để tui có động lực viết dài hơn ạ

Dạo này thi nhiều mệt lắm, mãi mới ngoi lên viết được chap, mong mọi người thông cảm
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 6.5 Công viên nước.


Hôm nay là ngày công viên nước mở cửa lần đầu tiên.

Hàng ngàn người hồi hộp xếp hàng để chờ đến giờ công viên mở cửa, ai cũng nóng lòng muốn trải nghiệm mô hình giải trí độc lạ do đích thân đại ma vương Rimuru và long nhân tướng quân Gabiru thực hiện.

Và tất nhiên, Rimuru lẫn Veldora, cùng một số người trong ban điều hành Tempest cũng háo hức không kém.

Ấy, không phải là Rimuru đến công viên để khoe về thành quả mà mình đã làm đâu.

Tất cả mọi thứ ở công viên này đều do một tay Ciel lẫn Gabiru thực hiện.

Rimuru chỉ hỗ trợ một khoản tiền, coi như là một khoản đầu tư vào công viên này.

Công viên này được xây dựng ở đầm lầy nơi người thằn lằn sinh sống, rộng đến gần 18km vuông với sức chứa cực lớn.

Trong công viên nước, có đủ mọi loại hình giải trí tuyệt vời.

Ở đây cũng có rất nhiều quầy hàng đồ ăn, đồ lưu niệm, quần áo phục vụ cho khách hàng.

Tất nhiên, nhằm phục vụ cho những khách hàng có nhu cầu khám phá công viên trong nhiều ngày, một dãy dành riêng cho việc xây dựng khách sạn cũng được đầu tư kĩ lưỡng, đảm bảo tiêu chuẩn 5 sao về cơ sở vật chất, 6 sao về dịch vụ, và sự tham lam của Rimuru- sao về giá tiền.

Tuy nhiên, hôm nay các ban cán bộ của Tempest lại bị vướng bận công việc của mình nên không tham gia cuộc vui được.

Thành ra, chỉ còn mỗi Rimuru với Veldora đang xếp hàng chờ công viên mở cửa.

Một slime, một rồng cùng nhau xếp hàng.

Trong lúc đợi chờ, họ có tám chuyện với nhau về mấy thứ tầm phào trên đời.

"Rimuru, ta còn phải xếp hàng đến bao giờ nữa đây?"

"Cho đến lúc công viên mở cửa."

"Rimuru, ta chán quá."

"Thế ông còn đi theo làm gì?"

"Rimuru...."

Mặc cho Veldora than phiền hết câu này đến câu khác, Rimuru vẫn để ngoài tai.

Thứ duy nhất cậu chú ý đến lúc này đó chính là những chị gái elf đang mặc đồ bơi chờ đợi xếp hàng đằng trước.

"..."

Cố không để ánh mắt của mình bị phát hiện, Rimuru dùng tuyệt kĩ ma nhãn để che đi ánh mắt chằm chằm của mình.

Nhưng vẻ mặt của cậu lại không đánh lừa được Veldora.

"Rimuru, cậu đang nhìn gì th...."

Đang định hỏi Rimuru, đồng thời cũng theo dõi tầm mắt nơi cậu ấy hướng tới, Veldora chợt hiểu ra bản chất của vấn đề.

Thì ra là như vậy.

Thảo nào từ nãy đến giờ, mặc cho mình kêu la, cậu ta cũng chẳng gắt lên.

"vậy thì ta cũng...."

Ngay lập tức, Veldora kích hoạt long nhãn, soi toàn bộ các chị gái xinh đẹp đang đứng xếp hàng chờ vé đi thủy cung.

Và cứ như thế, một slime một rồng cùng đoàn kết lại, để hướng tới một mục tiêu cao cả:

Tia trộm gái.

Sau đó, công viên nước thông báo mở cửa.

Từng tốp người di chuyển dần vào khu giải trí.

Rimuru và Veldora cũng không ngoại lệ, họ cùng tiến vào công viên nước mới.

"ồ!"

Vừa mới bước vào tới cổng, Rimuru đã trầm trồ.

Công viên nước như một thế giới mới mở ra trước tầm mắt của cậu.

Đó là một thế giới muôn sắc màu, có những bong bóng chuyên dụng để trở người hoặc vật bay lơ lửng từ nơi này sang nơi khác.

Đủ loại hình cầu trượt nước, trò chơi nước.

Có những cầu trượt nướt cao đến 30m, có một bãi biển nhân tạo khổng lồ, tạo ra những cơn sóng lớn cao gần hai mét đầy mạo hiểm.

Tiếp đó, các quầy hàng đồ ăn, quần áo,...

được xây trên những ốc đảo nhỏ lơ lửng trên không.

Thi thoảng sẽ có một làn hơi nước kéo đến, khiến mọi thứ trở nên đẹp đẽ một cách mờ ảo.

Veldora cười khoái trá.

Rimuru khó hiểu nhìn, chẳng biết ông rồng này cười vì nỗi gì.

Còn Veldora, cậu chỉ cười vì vui vẻ.

Lâu lắm rồi Rimuru và Veldora mới có dịp đi chơi với nhau.

Không ngờ lần này Rimuru chủ động rủ cậu đi, nên cậu mới phấn khích.

Công viên cũng là một phần làm nên điệu cười sảng khoái của Veldora, nhưng cái chính là sự mong chờ được cạnh tranh với Rimuru kìa.

Cậu sẽ cho Rimuru tâm phục khẩu phục bằng tài nghệ bơi lội ảo diệu của mình.

Nghĩ vậy, Veldora giục Rimuru đi thay đồ.

Rimuru đồng ý, sau đó cả hai di chuyển đến phòng thay đồ nam....

Lúc này, Veldora thấy có cái gì đó sai sai.

Cậu vội kéo Rimuru lại trước khi cậu ta kịp đặt chân vào phòng thay đồ nam.

Mặt Veldora tối xầm lại.

Rimuru nhìn Veldora khó hiểu.

"Cậu làm gì đấy, sao không cho tôi vào thay đồ?"

"Cậu...."

A, Veldora biết kiếp trước Rimuru là con trai, việc.

Đó là lý do cậu ta vào phòng thay đồ nam.

Nhưng hiện tại, với cái ngoại hình này.

Veldora liếc nhìn Rimuru từ đầu đến chân.

Mái tóc dài đến hông, hai mắt to tròn, long lanh màu hổ phách, đồng tử dọc như mắt mèo.

Thân hình nhỏ nhắn, vòng một không phát triển, nhưng vòng hai thon thả, điệu đà.

Vòng ba hơi trông thế nào cũng rất gợi cảm, đủ để khiến mấy thằng lolicon muốn nhốt xuống tầng hầm.

Veldora vội lảng mắt đi.

....Quả nhiên là không thể để cậu ta vào phòng thay đồ nam được.

Veldora đặt hai tay lên vai Rimuru.

Nói rành rọt từng câu chữ.

"Rimuru, cậu nên-thay-đồ-tại-nơi-phù-hợp-với-giới-tính-của-mình!"

"Nhưng tôi là con tr...."

"Cậu không có giới tính, nhưng hiện tại cơ thể của cậu trông rất giống-con-gái."

"Nh-nhưng..."

Veldora lừ mắt.

Thấy vậy, Rimuru thở dài miễn cưỡng.

"Thôi được rồi."

Cuối cùng, Rimuru cũng chịu bỏ cuộc.Cậu ta di chuyển sang phòng thay đồ nữ, còn Veldora trở lại phòng thay đồ nam.

Rồi cậu thở dài.

Vừa rồi thật nguy hiểm.

Nếu cậu mà nhìn Rimuru lâu hơn một chút, thì cậu sẽ trở thành một lolicon mất...

Cứ như thế, kỳ nghỉ mát này sẽ còn tiếp tục.

Veldora sẽ phải kiềm chế bản thân dài dài.

Lời của tác giả.

Chap này nhân ngày Valentine nên cho một chút cơm chó vào, nhưng không nhiều lắm.

Chủ yếu là để Pr cho cái công viên nước này ý mà.

Mà dạo này tác đang đọc bộ nyankees, manga kể về cuộc sống của thành phần bất hảo như tokyo revengers.

Nhưng thay vì là bất hảo đơn thuần, đây còn là "Mèo đầu gấu.".

Bộ này hài ỉa, mọi người nên đọc.

Nhà xuất bản kim đồng hình như đã thầu bộ này rồi.

Mà comment và vote sẽ khiến tác có thêm động lực viết tiếp, chê thì cứ chê thẳng còn khen cứ khen thẳng nha🙂
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 7


Rimuru đăng ký tại guild mạo hiểm giả gần nhất so với nơi ở của cậu.

Đó là một chi nhánh mạo hiểm giả nổi tiếng thuộc công ty nhân ngành sản xuất đồ dụng pháp thuật gia dụng.

Nếu giải thích vì sao công ty tư nhân lại thuê những người như mạo hiểm giả thì có 2 lý do chính.

Thứ nhất là để quảng cáo thương hiệu cho công ty mình.

Có những mạo hiểm giả rất nổi tiếng với sức mạnh phi thường và chiến tích hào hùng tại những đấu trường lớn.

Nếu thuê những mạo hiểm giả đó về quảng cáo cho công ty thì chắc chắn sẽ có những người ngoài kia bị sập bẫy chiến dịch kinh doanh của họ.

Thứ hai, cũng là lý do quan trọng nhất: nguồn cung.

Các công ty tư nhân tại Tempest đa phần khai thác các mê cung như là nơi cung cấp ma thạch để họ chế tạo và sản xuất đồ dùng ma thuật.

Và mạo hiểm giả là những người đảm nhận nhiệm vụ khai thác và bán lại cho các công ty đó.

Chính vì vậy, guild mạo hiểm giả được lập ra như là nơi quy tụ những người khai thác ma thạch của công ty, để công ty có một nguồn cung hoàn hảo.

Dĩ nhiên, việc tự do đi lại, làm việc đều tùy theo từng cá nhân.

Các mạo hiểm giả không phải là nhân viên dưới quyền công ty, mà chỉ là những cộng tác viên không thuộc bất kỳ một tổ chức nào.

Nên các công ty không thể bắt ép mạo hiểm giả làm việc cho họ như nhân viên của mình được, bởi lẽ Rimuru nhớ rằng mình đã quy định điều này vào hợp đồng lao động.

Nếu công ty bị bắt quả tang ép buộc mạo hiểm giả làm việc mà không có thù lao, cũng không để họ từ chối nhiệm vụ thì sẽ coi như công ty đó đang cố gắng vi phạm hợp đồng lao động.

Nói chung, để công ty giữ chân được các mạo hiểm giả phải có mức đãi ngộ tương xứng.

Nếu không mạo hiểm giả có quyền từ chối nhiệm vụ nếu mức đãi ngộ không phù hợp với công sức mạo hiểm giả bỏ ra.

Nói về kinh tế thế đủ rồi, bàn về vấn đề chính thôi.

Rimuru thuận lợi đăng ký thành công vào nghề mạo hiểm giả, sắp tới chủ guild sẽ đến để kiểm tra năng lực của cậu.

HIện giờ cậu nên ngồi đâu đó để thư giãn, đằng nào thì cũng sắp vào năm học, Rimuru muốn tạo một chút thành tích để học sinh tinh tưởng mình.

Và sẽ không còn gì tuyệt vời hơn nếu trở thành một mạo hiểm giả.

Rimuru nghe nói rằng có khá nhiều giáo viên từng làm mạo hiểm giả để nghiên cứu sinh vật, thu thập ma thạch,... trong mê cung.

Sẽ thế nào nếu Rimuru là một mạo hiểm giả có thành tích.

Tất nhiên lời nói của Rimuru sẽ có trọng lượng hơn đối với đám thanh thiếu niên kiêu ngạo kia.

Nhờ vậy mà tránh được các xung đột khi giảng viên bị học sinh nghi ngờ thực lực.

Hơn nữa, khi làm một mạo hiểm giả thì cuộc sống sẽ trở nên thú vị hơn...Rimuru nghĩ vậy.

....

Trong lúc ngồi chờ tại guild , cậu có ghé vào quầy nước gần đó.

Vì guild là tổ chức sinh ra nhằm làm địa điểm dừng chân và thuận tiện trao đổi hàng hóa cho mạo hiểm giả, nên guild nói cách khác cũng thuộc quyền sở hữu của mạo hiểm giả luôn.

Nói cho đúng thì guild mạo hiểm giả không hề thuộc bất kỳ tổ chức nào liên quan đến giới kinh tế và chính trị.

Nói đơn giản, guild chỉ là một phương thức giúp các mạo hiểm giả hợp tác với công ty, chính quyền, ...

Nên không có gì là lạ khi có một quầy uống nước thoải mái như thế này.

Cô tiếp viên của quán cũng là mạo hiểm giả, nên mới đeo rank vàng.

Cô bé mang cho Rimuru một ly nước trái cây theo mùa, nhận tiền của Rimuru rồi cúi đầu cảm ơn.

Kể ra thì cũng chuyên nghiệp phết đó chớ.

Rimuru nhủ thầm.

Đúng lúc này, người tiếp viên của guild bước tới lại gần Rimuru.

Theo sau cô ta là một thanh niên đeo mặt nạ kỳ quái, cơ được che bởi áo choàng sờn cũ.

"Đây là ai?"

Rimuru lên tiếng hỏi trước.

Đáp lại, cô tiếp viên giới thiệu hộ anh chàng đang đứng bên cạnh cô.

"Đây chính là người mà em cần gặp đó Rimuru, xin giới thiệu với em đây là hội trưởng của guild mạo hiểm giả chi nhánh này!"

Vẻ mặt của chị tiếp tân thay đổi 180 độ, từ vô cảm sang hào hứng giới thiệu khiến Rimuru giật mình trước sự đáng sợ của con gái.

Đáp lại lời giới thiệu, anh chàng đeo mặt nạ giơ 2 tay lên hình chữ V.

Bớt làm trò con bò dùm cái, giới thiệu kiểu này lố quá.

Nghĩ thầm, nhưng Rimuru cố kiềm chế bản thân để không huỵch toẹt ra.

Rồi cậu nặn ra một câu chào.

"Chào ngài hội trưởng guild."

"Cứ gọi ta là Kazedora, cô bé là Rimuru đúng không?"

"Đúng rồi ạ."

"Ồ, trông yếu đuối thế này mà cô bé cũng tự tin tham gia nghề này sao?"

Gân xanh bắt đầu nổi lên mờ mờ trên trán Rimuru.

"Có lẽ vậy, mong ngài chỉ giáo ạ."

"À, ta cũng đang định thế, vậy di chuyển ra đằng sau bắt đầu kiểm tra cô nào."

"Vâng."

"Vậy thì để tôi dẫn đường cho 2 người."

Cô tiếp viên yêu cầu, gã kazedora đồng ý, rồi ngoắc tay về phía Rimuru

Rimuru hiểu ý, im lặng đi theo.

Nhưng trong lòng vẫn văng vẳng câu nói mang tính chế dễu của tên kazedora.

Quyết định rồi, vì tên này giám coi thường Rimuru nên cậu sẽ đập cho tên này một trận ra bã.

Như không nhận ra sát khí của Rimuru, kazedora vẫn cứ ung dung bám sát sự hướng dẫn của cô tiếp viên, đi đến khu luyện tập.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 8


Trước khi cả 3 bước chân vào đấu trường luyện tập, cô tiếp tân mạo hiểm giả có giải thích qua cho Rimuru về luật của bài test năng lực này.

Luật của bài kiểm tra này khá lằng nhằng và phức tạp, nhưng nếu tóm gọn lại thì có vài điều cần phải chú ý sau đây.

Một, phải tung ra hết sức mạnh để hội có thể đánh giá một cách khách quan và công bằng nhất.

Không được sử dụng các phép bổ trợ, vũ khí riêng hay potion, chỉ được sử dụng những đồ hội đã cung cấp đã qua kiểm duyệt.

Hai, không được phép làm loạn cuộc thi, hoặc gián đoạn bài thi.

Chỉ cần hô lên "chấm dứt bài thi" thì người kiểm tra sẽ tự động ngừng ra tay, và bài thi của bạn sẽ kết thúc.

Nên nói khi chạm tới giới hạn, để tránh đánh giá sai về năng lực.

Và ba, nếu vi phạm bất kỳ 1 trong 2 điều trên, người vi phạm sẽ không có quyền đăng ký vào bất kỳ guild mạo hiểm giả chính thống nào trên quốc gia này.

Sau khi xác nhận Rimuru nắm rõ luật, cô tiếp tân gật đầu với vẻ hài lòng.

Tiếp đó, cô mở cánh cửa dẫn tới khu đấu trường luyện tập để Rimuru và Kazedora bước vào, không quên chúc cả 2 may mắn.

Rimuru gật đầu đáp lại, nhưng vẫn không quên nhắc nhở bản thân phải đập te tua thằng đứng bên cạnh mình.

Như không nhận ra sát ý, Kazedora vui vẻ bước vào khu luyện tập như một cuộc dạo chơi.

Rimuru theo sau, chỉ im lặng mà không nói lời nào.

Đằng sau cánh cửa là một hành lang ngắn dẫn tới khu đấu trường.

Ở góc trái của hành lang, chễm chệ một cái bàn chất đầy các loại vũ khí khác nhau.

Có súng ma thuật, có cung ma thuật, có cả những thanh kiếm với đủ loại kích cỡ khác nhau.

Tất cả đều trông khá là mới, nhưng chúng đều là những vũ khí bình thường, không thể gây hứng thú cho Rimuru.

"Cứ chọn bất kỳ vũ khí nào mà nhóc thích!"

Kazedora, cũng là người kiểm tra Rimuru gợi ý, nhưng cậu chỉ đáp gỏn lọn.

"Không cần, không có vũ khí nào trong đây khiến tôi thấy hứng thú."

"Ồ, thế à.

Nhưng nếu vậy, nhóc sẽ chiến đấu với ta bằng tay không đấy?"

"Tôi là một ma pháp sư không dùng gậy pháp hay đồ bổ trợ, nên không cần lo cho tôi đâu."

"Vậy thì nhóc ra ngoài đấu trường trước, làm quen với địa thế rồi chúng ta cùng bắt đầu."

Rimuru gật dầu đồng ý với đề xuất của Kazedora, rồi cậu nhanh chóng bước ra ngoài đấu trường.

Kazedora bảo sẽ ra sau Rimuru vì bận chuẩn bị gì đó, rồi cậu trở vào trong.

Trong lúc trờ đợi, Rimuru có ngó qua một lượt đấu trường của guild.

Quả thật, đấu trường này rất... bình thường.

Tọa lạc ngoài trời, bao xunng quanh đấu trường là chỗ ngồi dánh cho người xem, nhưng hiện tại chẳng có ai ở trên khu vực dành cho khán đài.

Sàn đấu trường được lát gạch đá, có vài viên bị vụn hoặc nứt ra, chắc do khu đấu trường này vừa mới được sử dụng vài ngày trước.

Đấu trường khá rộng, đường kính khoảng 50m, không có gì đặc sắc để khen, nhưng cũng chẳng kém chất lượng đến nỗi phải chê.

Nói chung là hoàn toàn chẳng có gì đặc sắc mấy.

"Nhóc chuẩn bị xong chưa?"

Kazedora bước ra ngoài, thái độ hồ hởi của y khiến Rimuru thấy khá hoài niệm chứ chẳng mấy khó chịu.

Dù lúc trước định đập cho y ra bã, nhưng Rimuru lại không hề ghét thái độ và tính cách của y.

Tuy vậy, cậu vẫn không định tha cho y.

"Xong rồi, quý ngài guild đây thì sao?"

"Ta cũng vừa mới tìm thấy cái mặt nạ ưng ý để chiến đấu với cậu."

Nhắc mới để ý, quả thật Kazedora đã thay đổi mặt nạ.

Hóa ra cậu ta "chuẩn bị một chút chuyện" là thế này sao?

Hình như y hơi coi thường Rimuru quá...

"Vậy thì tôi xin phép được bắt đầu..."

Rimuru vừa dứt lời, liền phóng nhanh đến Kazedora.

Tốc độ của cậu hiện đang ngang bằng với âm thanh, không phải là tốc độ nhanh nhất của bản thân nhưng đủ để khiến mắt con người không thể theo kịp được.

Kazedora thoáng lùi lại, thấy vậy, Rimuru cười thầm, cậu giảm tốc độ một chút rồi tung một cú đấm hướng thẳng đến cái mặt nạ của hắn ta.

"Hấp!"

Kazedora vội đưa hai tay lên đỡ.

Có vẻ như y có khả năng theo kịp tốc độ của Rimuru, nhưng phải khó khăn mới theo được.

Nghĩ vậy, Rimuru thầm nâng một bậc đánh giá của hắn ta trên thang điểm tôn trọng trong lòng.

Có vẻ như hắn ta khá là mạnh, nhưng chỉ so với con người thôi...

"Dịch chuyển."

Cú đấm vừa nãy là một đòn nhằm đánh lạc hướng đối thủ, chủ đích là kiểm tra thực lực của tên ba hoa khoác loác kia.

Rimuru sẽ phô ra một phần nhỏ sức mạnh của mình, để hắn ta choáng ngợp và quy phục trước Rimuru.

Sau đó, cậu sẽ huấn luyện hắn và trở thành bạn với hắn...

Ủa, tại sao cậu lại muốn huấn luyện và trở thành bạn với hắn nhỉ?

Mà thôi kệ đi, cậu xua tan luồng suy nghĩ kỳ lạ của mình và dịch chuyển ra đằng sau hắn.

Tiếp đó, Rimuru chuyển hóa cơ thể, sử dụng skill bổ sung [Tê liệt] để làm hắn ta gục.

Nhưng....

Hắn ta biến mất?

Lẽ ra Kazeodora phải ở trước cậu, giờ đây đã biến mất không một dấu tích.

Thần nhãn của cậu ngay lập tức cảnh hướng lên trên.

Cậu giật mình đôi chút...

"Ng-Ngươi...có thể bay?"

"Chính xác, ta còn có thể dùng được ma pháp cơ! [Hắc lôi]...!"

Ngay lập tức, một tia xét đen giáng xuống, Rimuru nhào người ra bên phải để tránh, trong lòng vẫn chưa hết ngạc nhiên.

Phần đất bị tia xét đánh chúng đang bị nung chảy thành thủy tinh, những tia lửa điện màu đen xuất hiện xung quanh khẳng định tính hủy diệt của nó.

Đó....dó là chiêu của mình và Ranga kia mà....tại sao hắn có thể có được?

"tch!"

Lời của tác:

Vote và com là động lực để tác ra chap mới đấy.

Với cả....Đang ngồi xem Ranma 1/2, bản ko che🙂
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 9


Rimuru tặc lưỡi khó chịu.

Việc Kazedora sử dụng được thao túng nguyên tố "sét" để tạo ra tia sét đen nằm ngoài đánh giá của Rimuru.

Chưa kể, tên Kazedora đó còn thành thạo sử dụng "dịch chuyển không gian", một trong những nguyên tố ma pháp thuộc hệ không gian loại cực hiếm, không có trong nhánh ma pháp thông thường nà người thường có thể sử dụng.

Rimuru cũng nhờ Ciel [Giám định] toàn bộ trang bị của y, nhưng có vẻ như y không dùng ma cụ hỗ trợ nào.

Điều đó giúp Rimuru chắc chắn một điều, y là một thiên tài.

Con người ở thế giới này bị thoái hóa từ Chân nhân loại, nên tất nhiên có khả năng sử dụng được ma pháp.

Hệ ma pháp được quyết định bởi yếu tố di truyền và tài năng thiên bẩm, cũng có thể do tập luyện hoặc kích thích tiến hóa,...

Nói tóm lại, có cực kỳ nhiều cách để sử dụng được nhiều hệ ma pháp cùng lúc.

Nhưng những kẻ bẩm sinh sở hữu ma lực thuộc hệ bóng tối, ánh sáng là rất hiếm.

Kể cả có tập luyện thì cũng phải có tài năng mới sử dụng được hai loại ma pháp ngoại hệ đó, chẳng hạn như anh hùng Kenya(một trong những học trò cũ của Rimuru, thuộc học viện tự do Ingracia) là một thiên tài trong quang ma pháp.

"Nhưng mà..."

Tuy quả thật Kazedora là thiên tài, nhưng thế thì đã sao?

Rimuru không hề có ý kiêu ngạo, nhưng nếu chỉ là một thiên tài không thôi thì chẳng có cửa thắng được Rimuru.

Dù có hắc lôi đi chăng nữa cũng chẳng thể gây tổn thương cho một người mang ultimate skill, ngoại trừ khi kẻ đó mang ultimate skill ra.

Lấy lại tinh thần, Rimuru nhếch mép.

Cậu nghĩ rằng nếu lôi kéo được Kazedora vào quân đội Tempest thì tốt quá, y có hơi nhiễu sự nhưng quả có thực lực, không tồi chút nào.

Cậu sẽ khiến y tâm phục khẩu phục, biến y thành bạ....à nhầm, thành thuộc hạ của mình.

Xác định xong mục tiêu, Rimuru chỉ tay về phía kẻ đeo mặt nạ đang thách đấu mình.

"Ngươi cũng khá quá đấy chứ?

Tên của nhà ngươi là Kazedora đúng không?"

Kazedora được hỏi tới liền dừng lại, vui vẻ đáp "chính xác!" khiến Rimuru không khỏi nghĩ "Người đâu mà vô tư quá?!".

Rimuru hắng giọng, rồi mỉm cười với kẻ trước mắt.

"Ta sẽ cho ngươi thấy sức mạnh đạt đẳng cấp của một ma vương...ý lộn, một anh hùng là như thế nào, hãy chuẩn bị đi!"

Rồi Rimuru điều chỉnh trạng thái cơ thể lên trên mức bình thường, tái tạo các tế bào cơ thể từ tế bào của con người thành tế bào của ma vật để đạt được đến đẳng cấp ma vương.

Tiếp đó, Rimuru tách kĩ năng tối thượng của mình ra thành nhánh nhỏ nhờ "kẻ biến chất".

Kết quả, cơ thể hiện tại của cậu có lượng EP tương đương với một ma vương thức tỉnh, sở hữu thêm 3 kĩ năng đặc biệt.

Lúc này, đẳng cấp của cậu gấp 8 lần trước khi thức tỉnh ma vương, là một chỉ số hoàn hảo để gây khó dễ cho đối thủ.

"Được rồi, lên thôi!"

Rimuru lấy hơi, rồi ngay lập tức dùng kĩ năng đặc biệt vừa tách ra từ kĩ năng tối thương: "thao túng không gian" để dịch chuyển ra đằng sau Veldora.

Rồi Rimuru tung một cú đấm trực diện với tốc độ của âm thanh.

Tốc độ của cú đấm ma sát với không khí, tạo ra những tia lửa điện tăng thêm uy lực cho đòn tấn công.

Kazedora luống cuống đưa tay lên đỡ, nhưng Rimuru chỉ đợi có thế...

"Hoán đổi vị trí."

Rimuru lập tức hoán đổi vị trí giữa Kazedora và mình khiến cậu ta bị bất ngờ.

Cũng đúng thôi, kĩ năng này chưa từng xuất hiện tại Tensura.

Đây là một trong những nhánh kĩ năng cậu "ăn cắp" được khi đi du lịch tại thế giới khác.

Nó có thể hoán đổi vị trí giữa 2 vật trong tầm mắt.

Nếu là thực thể sống, hoán đổi sẽ tốn nhiều ma lực hơn.

Nhưng ma lực thì Rimuru có thừa nên chẳng là vấn đề gì quá to tát, hoán đổi bao nhiêu lần cũng được.

Kết quả là, Rimuru thành công gây bất ngờ cho Kazedora, y trông ngơ ngác, không phản ứng kịp.

Nhân cơ hội này, Rimuru sử dụng kỹ năng đặc biệt thứ 2 của mình.

"Kiến tạo vũ khí."

Từ hư vô, một cây thương xuất hiện.

Rimuru chụp lấy cán thương, nhắm về phía tay của kẻ đeo mặt nạ.

Sau khi xác nhận tỉ lệ cây thương có thể ném chính xác mục tiêu, Rimuru phi thẳng cây thương tới Kazedora bằng một uy lực kinh hồn.

"!"

Kazedora không thể phán kháng, y chỉ có thể đưa tay lên chịu chết.

Cũng chẳng trách được, dù sao y cũng chỉ là một con người, làm sao có thể đấu lại với kẻ mang đẳng cấp ma vương như Rimuru?

Thực ra, Rimuru cũng không định giết y.

Nói trắng ra, bằng một cách thần kỳ nào đó, y mang đến cho Rimuru một cảm giác khá quen thuộc.

Thế nên, Rimuru chỉ định trả đũa Kazedora một chút thôi, chứ không định làm tổn thương đến cậu ta, bằng cách dọa cậu ta hết hồn để cậu ta lần sau đừng có coi thường những cô gái ngực khiêm tốn nói chung và Rimuru nói riêng...

À mà, Rimuru là con trai mà nhỉ?

Ciel nói rất đúng, cậu là một quý ông vô cùng nam tính, khiến bao cô gái phải đổ đứ đừ.

E hèm.

Quay trở lại với trận chiến, Rimuru ném cây thương nhọn hoắt với uy lực khủng kiếp về phía Kazedora.

Rimuru định giải skill ngay khi nó vừa chạm tới hắn, mục đích để dọa cho hắn sợ.

Nếu sơ ý giết hắn thì chỉ cần hồi sinh là được, dù sao con người cũng rất mỏng manh...

Tuy nhiên.

Kazedora dùng tay không bắt lấy ngọn thương, đồng thời biến nó thành cát bụi.

Tiếp đó, y tạo ra một ngọn thương y hệt rồi ném với một lực tương đương về phía Rimuru.

"Cái gì?"

Rimuru thốt lên bất ngờ trước mũi thương đang nhắm thẳng tới cơ thể mình.

Nhưng cậu ngay lập tức lấy lại ý thức, dùng tay trần bắt lấy cây thương rồi bóp vụn nó.

Cậu nghiến răng.

"Tên này...có khả năng copy sức mạnh của người khác sao?"
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 9.5


Rimuru bị tên Kazedora ất ơ làm cho ngạc nhiên đến tận 2 lần trong một ngày.

Cậu tặc lưỡi, bày tỏ mối quan ngại của mình về hắn.

Sức mạnh mà hắn copy được...và cả uy lực của skill hắn tung ra...

Lúc nào cũng mạnh ngang với bản gốc là chiêu thức của Rimuru(với sức mạnh ngang một ma vương thức tỉnh) tung ra.

Nếu như vậy thì thật là phiền phức, Rimuru chẳng muốn xuất hiện thêm một "Rimuru" thứ hai, đó là trong trường hợp hắn ta copy được hoàn toàn sức mạnh của Rimuru.

Nhưng Ciel vừa xác nhận với Rimuru không có năng lực nào có thể copy hoàn toàn sức mạnh nguyên gốc mà không phải trả giá.

Vậy thì tại sao hắn có thể copy chiêu thức, đặc biệt là khi Rimuru đang dùng kĩ năng độc nhất, được?

Bộ hắn có kĩ năng [Nhà toán học] như Hinata Sakaguchi à?

Rimuru ngay lập tức loại bỏ khả năng đó.

Lý do đơn giản là vì kĩ năng của Hinata sẽ không thể copy được kĩ năng của Rimuru khi cậu đã có Ciel bảo kê.

Tuy nhiên, việc Kazedora có thể tung những chiêu thức với uy lực và cách cấu tạo ma tố giống y hệt của Rimuru khiến cậu vô cùng bối rối.

Có khi hắn ta có chung ma tố với Rimuru, nhưng chuyện đó thì làm sao có thể xảy ra được.

"Tch!"

Rimuru tặc lưỡi, rồi cậu thở dài và đưa ra quyết định.

Đã đến lúc cậu phải sử dụng sức mạnh "thật sự" của mình rồi.

Nếu không thì sẽ không biết sức mạnh của hắn ta tới mức nào, như thế sẽ rất nguy hiểm về sau này.

Có thể hắn sẽ gây hại cho toàn bộ Tensura nếu không kịp đưa hắn ta vào diện nguy hiểm, biết đâu sau này y trở thành kẻ thù của Tempest thì sao.

Với sức mạnh hiện tại, cậu không thể đo lường được sức mạnh của hắn vì cả 2 đang ngang cơ.

Nhưng nếu áp đảo hắn bằng sức mạnh của một Rimuru mà mọi người biết, cậu chắc chắn bản thân sẽ không thua.

Dù sao danh hiệu "Thánh ma hỗn thế hoàng" cũng đâu phải chỉ để chưng bày?

Tuy nhiên.

Nếu Rimuru sử dụng sức mạnh thật sự của mình ở đây, toàn bộ kế hoạch của cậu sẽ đổ sông đổ bể.

Rimuru muốn gây bất ngờ cho mọi người, đó là kế hoạch mà Rimuru rất tâm đắc.

Cảm giác khi bất ngờ vỗ vào vai một người bạn, người đàn em, người chiến hữu lâu ngày không gặp khiến cậu thấy phấn khích không thôi.

Nhưng dù có phấn khích đến đâu, nếu Rimuru nhận định Kazedora nguy hiểm với Tensura, hoặc nguy hiểm với cậu thì Rimuru sẽ sẵn sàng dẹp kế hoạch của mình sang một bên.

Dẫu vậy, nếu như sức mạnh tên này vẫn cứ nằm ngoài tầm hiểu biết như thế này thì....

"Dừng lại được rồi đó!"

Một giọng nói cắt ngang mạch suy nghĩ của Rimuru, đúng lúc cậu định nhờ Ciel sử dụng tới Băng hoại hư vô...

Chủ nhân giọng nói không ai khác chính là Kazedora, lúc này, y đang phủi bụi quần áo, trông không thể thản nhiên hơn.

Quả thật, y rất mạnh, nhưng cũng chẳng kém phần ngạo mạn.

Có lẽ do y quá mạnh nên mới nông nổi chăng?

Điều này ngay cả Rimuru cũng chưa biết...

"Dừng lại?"

Rimuru chau mày khó hiểu.

Lúc chau mày, trông Rimuru thật dễ thương với ngoại hình ngây thơ trong sáng khiến ai cũng muốn vấy bẩn.

Cậu cảm thấy khó hiểu cũng đúng, vì không ai ngờ rằng đối thủ kêu Rimuru dừng lại ngay lúc cậu chuẩn bị tung ra hết sức.

Nếu không nói hắn ta như có thể nhìn thấu Rimuru

Kazedora gật đầu xác nhận.

"Đúng, ta đã chứng kiến đủ rồi.

Ngươi rất mạnh, ta công nhận điều đó, chính vì vậy ngươi đã vượt qua được bài test của ta với số điểm tuyệt đối!

Hoan hô!"

Kazedora vỗ tay thật lớn để chúc mừng Rimuru, trái ngược với cậu, Rimuru đứng ngơ ngác vì chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bốp Bốp Bốp...

Văng vẳng từ trên khán đài, cô lễ tân không biết từ đâu xuất hiên vỗ tay phụ họa Kazedora.

Tiếng vỗ tay lẻ tẻ nhanh chóng chìm vào không gian yên ắng.

Mãi một lúc, Rimuru mới cất tiếng cảm thán để tiếp tục cuộc đối thoại.

"Ồ!"

"Thiệt tình, ngươi chẳng có khiếu hài hước gì cả nhóc ạ."

"Tôi không cần cái khiếu hài hước ngớ ngẩn đấy của anh đâu!"

Rimuru lạnh lùng dội gáo nước lạnh vào mặt kazedora...dù cho anh đang đeo mặt nạ.

"Thôi bỏ qua đi, nhóc có thể về được rồi, ít lâu sau ta sẽ công bố kết quả của nhóc, cứ từ từ mà nghỉ ngơi đi nhé!"

Rimuru thở dài, rồi cậu nhận lấy tờ hướng dẫn, cảm ơn rồi đi về.

Trên đường đi, cậu suy nghĩ một số chuyện.

Một vài ngày sau mới có kết quả ư?

Rimuru cứ tưởng sẽ có kết quả ngay nhưng xem ra phải qua một bước kiểm duyệt gắt gao.

Nếu vậy thì cậu cũng khá là mong chờ...

Tuy nhiên, chủ guild mạo hiểm giả này: kazedora chắc chắn có vấn đề.

Rimuru có thể khẳng định chắc chắn điều đó.

Tại sao hắn ta lại khiến Rimuru cảm thấy quen thuộc đến thế?

...

Rimuru rời khỏi guild, đi về ký túc xá dành cho giáo viên.

Trên đường, Rimuru có ghé qua tiệm văn phòng phẩm để mua ít đồ giảng dạy.

Nói chung chuyến đi đăng ký mạo hiểm giả này lợi đôi đường, vừa giúp Rimuru có thêm một nghề tay trái, lại còn tiện đường mua dụng cụ để trở thành giáo viên.

Tuy có một vài điều nằm ngoài kế hoạch, nhưng nhìn chung, kết quả trả về vẫn khá là mĩ mãn.

Tiếp đó, Rimuru đi đăng ký một số thủ tục pháp lý, làm mới lại hộ chiếu giả(?) vì hộ chiếu vốn đã quá hạn từ lâu.

Rồi Rimuru đi nghe ngóng thông tin, để biết thêm một chút về chính trị hiện tại.

Sau khi trang bị cho mình đủ kiến thức, Rimuru sẽ đi vòng quanh thế giới một chuyến rồi mới trở về Tempest, cốt là để ngắm nhìn thế giới đã thay đổi thế nào sau 1000 năm.

Đó chính là dự định của cậu.

Nhưng quả nhiên, hiện tại Rimuru vẫn quá thiếu kiến thức và thông tin.

Nói thế nào nhỉ, nếu ví thông tin như hiểu biết về xã hội, kinh tế, chính trị, thì Rimuru chỉ mới đạt đến trình độ học sinh tiểu học dù 1000 năm trước Rimuru là dân chuyên.

Cái này gọi là lụt trình sau 1000 năm cũng không ngoa.

Mà...cũng khó ai tin được một ông hoàng đa cấp, chúa tể mồm mép như Rimuru cũng có ngày thảm hại thế này....chỉ vì thiếu thông tin.

Chính vì vậy, Rimuru mới nán lại thủ đô Rimuru để học hỏi, đồng thời cũng quan sát sự thay đổi của chính quốc gia mình sáng lập sau 1000 năm sẽ như thế nào.

Tuy nhiên...

"Chuyện đấy cứ để mai rồi tính."

Rimuru thở dài, đặt lưng xuống chiếc giường đơn của ký túc xá.

Cậu sẽ rũ bỏ hết những cảm xúc trần tục, tắt trạng thái "ma vật" của mình đi để ngủ một giấc.

Dù sao hôm nay cũng có nhiều chuyện xảy ra, Rimuru khá mệt mỏi rồi.

Tốt nhất là nên buông bỏ mọi thứ mà trở về với thuở sơ khai: ngủ.

Nhờ Ciel để ý thức của mình xuống mức thấp nhất, Rimuru dần chìm vào giấc ngủ của con người.

Cậu có mơ... mơ một giấc mơ kì lạ....

Người ta thường bảo giấc mơ là điềm báo cho một sự kiện gì đó sắp xảy đến.

Rimuru không tin, và cậu chưa bao giờ có ý định tin vào điều đó.

Nhưng mà...

Sáng hôm sau.

"Cái gì đây?"

Rimuru vừa mới thức dậy để chuẩn bị bữa sáng, đồng thời bật kênh tin tức của Tempest lên.

Ngay sau đó, cậu phải ngã bật ngửa trước dòng thông tin vừa đập vào mắt mình.

Cô phát thanh viên trên TV như chẳng để tâm tới thái độ của Rimuru mà hào hứng đọc bản tin.

"Kỉ niệm 1000 năm thành lập, Tempest đã chọn ra những thí sinh để tham dự cuộc thi nhằm tìm ra người có đủ tố chất để trở thành một trong các Tứ đại thiên vương đời thứ 2....

Các thí sinh tham gia bao gồm....Kazedora, ..., Mikami Sato..."

Bằng một cách thần kỳ, có người đã nộp trộm hồ sơ của Rimuru cho giải đấu và được chấp thuận.

Chắc chắn chỉ có thể là....

Hắn ta!

"Chết tiệt, tên Kazedora khốn kiếp!!!!"

Nhân tiện, ở hiện tại, tên của cậu đang là Mikami Sato.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 10


Trong lúc nộp hồ sơ đăng ký để trở thành một thành viên chính thức trong guild mạo hiểm giả, Rimuru đã bị ai đó (mà cậu tin chắc chắn là Kazedora) lừa đăng ký tham gia giải đấu kỉ niệm 1000 năm thành lập Tempest, cũng là để tìm ra một người phù hợp với vị trí còn trống trong hàng ghế "tứ đại thiên vương".

Điều này là một chứng ngại gây cản trở kế hoạch của cậu, bởi lẽ Rimuru muốn mình trở nên thật mờ nhạt nhất có thể...chứ không phải nổi bật với tư cách của một thành viên tham dự đấu trường như thế này.

Thậm chí cậu còn bị đưa lên bản tin thời sự mới đau.

"Tch."

Rimuru vừa tặc lưỡi, vừa thở dài mà bước đi trên phố.

Hình ảnh một cô gái trẻ buồn phiền như thế này có vẻ không hợp với không khí của một ngày mới nhộn nhịp cho lắm, nhưng Rimuru mặc kệ.

Hiện giờ, cậu đang phẫn nộ vì không làm gì được hắn ta, bởi hôm nay là ngày khai giảng.

Với tư cách là một giáo viên, Rimuru phải đến trường để dự lễ khai giảng.

Tuy trong bản hợp đồng, Rimuru là một giáo viên không chính thức của trường nhưng dù sao cậu cũng chủ nhiệm một lớp, phải tỏ ra thật nghiêm túc thì các học sinh mới tôn trọng mình.

Giải thích về cụm từ "giáo viên không chính thức" thì...thực ra vai trò của cậu như một giáo viên chính thức trong lớp học, nhưng trong trường thì cậu giống một khách mời danh dự hơn.

Kiểu như ngôi trường đó mời một giáo sư có thâm niên trong nghề về nghiên cứu để nâng cao danh tiếng, cũng như tiện thể nhờ vị giáo sư ấy giảng thêm một số kiến thức chuyên môn cho cả học sinh lẫn giáo viên.

Tuy vậy, vai trò của Rimuru có trọng lượng hơn, bởi cậu chủ nhiệm một lớp.

Nhưng là lớp gồm những người với số điểm thấp nhất, gọi là đỗ dự bị cũng được.

Ầy, thực ra Rimuru chẳng than phiền gì đâu.

Dù sao cậu cũng phải trải qua một chiếc lớp nghịch ngợm hơn thế này nhiều từ gần 1000 năm trước(dù đối với cậu là hơn 5 năm), tuy là trẻ con nhưng Rimuru cá rằng đám nhóc cậu từng dạy có tiềm năng hơn nhiều đám thanh niên ngổ ngáo mà cậu sắp dạy, bởi đám nhóc ở "học viện tự do" đó sau này tất cả đều trở thành dũng giả, nổi tiếng nhất là Kenya, còn có ngoại lệ một cô bé sau này cũng sẽ sở hữu một Manas như Rimuru.

Đối với Rimuru, dù cậu chưa gặp trực tiếp lớp mới của cậu nhưng cậu đánh giá lớp học cũ có nhiều học sinh chất lượng hơn.

Ngày khai giảng bắt đầu với bài diễn văn của một vị hiệu trưởng già nua thuộc chủng tộc con người.

Tiếp đến, thủ khoa của khóa, một chàng trai mà cậu chẳng quen bước lên bục phát biểu đôi lời về cảm nghĩ cũng như mục tiêu của mình, và bày tỏ sự nhiệt huyết đối với học sinh mà Rimuru nghe chán đến mòn tai.

Rồi sau đó, đến mục biểu diễn bởi những khách mời đại loại như ban nhạc nổi tiếng hay biểu diễn tài năng...kiểu vậy.

Cuối cùng, khi buổi khai giảng kết thúc cũng là lúc học sinh quay về lớp để nhận giáo viên chủ nhiệm và được hướng dẫn thêm về trường học, Rimuru cũng quay về lớp của mình.

Nhà trường vốn xếp cho Rimuru dạy lớp yếu kém nhiều thành phần cá biệt này bởi lẽ trong hồ sơ, cậu là một trong những giáo viên tiềm năng nhất từng giảng dạy tại học viện tự do lúc nó còn tồn tại vào 1000 năm trước.

Học viện này lúc bấy giờ gio Yuuki thành lập nên, nhưng sau khi bị tiêu diệt, ngôi trường đã được đổi tên và thuộc quyền sở hữu của Tempest như là một chiến lợi phẩm sau khi cậu đánh bại Yuuki.

Giờ đây đó là ngôi trường bất khả xâm phạm dành riêng cho những người chuyển sinh, hoặc những người du hành từ thế giới khác.

Tuy thế, việc giảng dạy tại ngôi trường này khiến cậu trở nên nổi bật là một giáo viên có kinh nghiệm với dũng giả và anh hùng, từ đó được xếp cho lớp cá biệt.

Nói cách khác, họ quăng cả một cục nợ mang tên "lớp cá biệt" vào mặt Rimuru cho cậu giải quyết, thế cho nó vuông.

Bù lại, mức lương thưởng của cậu cao gấp đôi các giáo viên khác.

Rimuru cũng chẳng phàn nàn, vì đối với cậu, có lương thưởng thì "tăng ca" một chút cũng không sao, chưa kể, lương thưởng còn cao ngang bằng lương thật nữa, trợ cấp tốt thế thì chê làm sao được!

Mải nghĩ ngợi, cậu đã đến lớp học lúc nào không hay.

Lớp cá biệt mang biển 10-G, thành tích thi đầu vào đứng thứ 7 trong tổng số 7 lớp.

Lớp có tầm 26 học sinh.

Mỗi người đều có gia thế khủng, à thì cũng có những người xuất thân từ thường dân nữa nhưng số học sinh là quý tộc các quốc gia lân cận chiếm đa số, khoảng 23 người.

Cậu mở cửa lớp, tiếng ồn ào như vỡ chợ như đập nát ấn tượng đầu tiên của cậu.

Rimuru nhớ lại bản thân hồi trước khi còn là học sinh, cậu chưa bao giờ ồn ào thế này.

Người ta cũng thường bảo ấn tượng đầu tiên là thứ quan trọng nhất, nhưng ấn tượng thế này thì đừng ấn tượng còn hơn.

Cậu bước vào lớp với một tâm thế buông bỏ, nhưng mắt vẫn đảo quanh lớp để đánh giá học sinh.

Nhưng sau khi biết học sinh của mình thuộc dạng học sinh gì, cậu càng trở nên nản chí hơn.

Thế này phải đòi lương thưởng lên gấp 3 mới được!- Rimuru chán nản nhủ thầm.

Không chỉ ồn ào, học sinh trong lớp còn có đủ thể loại.

Những người "cùng thể loại" tập hợp thành những nhóm, nhưng đa phần, trong lớp có 4 nhóm chính.

Nhóm quý tộc cấp cao từ các quốc gia khác, ăn mặc diêm dúa đắt tiền, cũng có thực lực nhưng lũ này muốn ăn chơi nhiều hơn học.

Đây là nhóm chiếm số lượng ít nhưng mang tầm ảnh hưởng không hề nhỏ đối với các học sinh khác.

Nhóm quý tộc bậc thấp và trung loại xu nịnh các quý tộc bậc cao để củng cố địa vị của mình trong lớp.

Nhóm này chẳng khác nào là đàn em ngoan ngoãn, là quân sai vặt của nhóm quý tộc cấp cao đã nhắc đến ở trên.

Số lượng chiếm gần nửa lớp, nhóm này có số lượng đông đảo nhất trong các nhóm, nhưng tồn tại chỉ để phục vụ cho nhóm quý tộc bậc cao thì nhóm này chẳng khác nào thuộc nhóm quý tộc bậc cao.

Tiếp đến là nhóm quý tộc bậc thấp, bậc trung không theo các nhóm nào.

Họ giữ vai trò trung lập trong lớp, đúng ra họ còn chẳng thể coi là một nhóm vì họ chẳng liên hệ gì với nhau.

Và cuối cùng là nhóm thường dân, chỉ có 3 người.

Hết.

Nhóm quý tộc bậc cao có vẻ ăn chơi, định làm tâm điểm trong lớp.

Nhìn đám nhóc này, cậu lại liên tưởng tới mấy thanh lẳng lơ thường để cúc phanh ngực, trông muốn mù mắt.

Nhưng đám này có vẻ nghiêm túc hơn, tuy vậy chẳng có bằng chứng gì cho thấy lũ học sinh của cậu muốn học hơn muốn chơi.

Hơn nữa, đám tiểu thư công chúa này kì thị ra mặt mấy người có tầng lớp thấp kém hơn mình.

Mà tại sao cậu chẳng thấy bóng dáng của một á nhân, hay goblin, orc hoặc kijin nhỉ?

Nghe đâu trường này là ngôi trường dành cho mọi chủng loài cơ mà?

À, đúng là có, những chủng tộc khác có theo học trường này.

Vậy thì tại sao lớp học này chỉ có con người?

Bởi những chủng tộc khác- dân Tempest- có điểm số cao ngất ngưởng nên học ở lớp trên rồi, chứ không như mấy cậu ấm này đây, học lớp bét.

Nhiều khi cậu thấy các chủng tộc khác còn tốt đẹp hơn con người chán.

Bỗng, mạch suy nghĩ của cậu bị cắt ngang bởi một giọng nói khá quen, nhưng rất khó chịu.

"A, chẳng phải là con bé thường dân trên máy bay đây sao?"

Rimuru ngay lập tức liếc về phía kẻ vừa phát ngôn.

Trước mắt cậu, là một thanh niên mà cậu từng gặp qua trước kia.

"Cậu biết giáo viên này sao?"

"Đúng, tôi từng gặp ả ta trên máy bay rồi, ả chỉ là một con thường dân, không hơn không kém.

Ngôi trường này cũng quả là thần kinh khi mời một con thường dân tới dạy những quý tộc như chúng ta!"

Cậu thanh niên vui vẻ tán gẫu với bạn của hắn, chưa kể, hắn ta còn cố tình nói to để Rimuru nghe thấy.

"Tch!"

Rimuru tặc lưỡi khó chịu.

Là cậu thanh niên kiêu ngạo cùng nhóm của mình mà cậu đã gặp trên máy bay khi bay từ ngoại thành đến thủ đô Rimuru.

Nhưng cậu phải bình tĩnh, không thể gây ấn tượng xấu vào ngày đầu tiên làm việc được.

Nghĩ vậy, cậu bèn cất giọng vui vẻ.

"Chào cả lớp, cô là Mikami Sato, từ nay về sau cô sẽ là chủ nhiệm của lớp."

"Ai hỏi vậy, thưa cô?"

Cậu thanh niên kia nói vọng xuống bục giản

____________

Lời của tác giả:

Ây, tôi đang nghĩ tới việc sáng tạo ra mấy kĩ năng tối thượng mới cho mấy ông phản diện

cho tôi tên mấy vị thần nào nghe ngầu ngầu chút đi🙂
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 11


Một điều Rimuru không ngờ tới đã xuất hiện.

Dẫu cho xác xuất xảy ra là một phần triệu, hắn ta thực sự đang học ở đây, là một học sinh của lớp do Rimuru chủ nhiệm.

Điều này làm giảm sự hứng thú của Rimuru với việc giảng dạy xuống mức thấp nhất.

Cậu lúc này chỉ muốn đi về, chẳng lấy đâu ra động lực để tiếp quản lớp học này.

A...chắc chắn là do lũ cấp trên rồi.

Một lớp học cá biệt như thế này, ai mà muốn dạy cho nổi cơ chứ?

Chắc hẳn vì thế nên họ mới đẩy cho Rimuru lớp học này đây.

Vì Rimuru là giảng viên mới, nên cậu không có một chút thông tin nào về hệ thống lớp học.

Đồng nghĩa với việc kinh nghiệm giảng dạy của Rimuru tại ngôi trường này là zero.

Lợi dụng điều đó, chắc hẳn hiệu trường và hội đồng nhà trường đã đẩy cho Rimuru phần việc ít ai dám nhận nhất...là chủ nhiệm một lớp cá biệt.

Biết thế, cậu đã kiến nghị rồi.

Thú thực, Rimuru chẳng muốn làm việc một chút nào, nhưng nếu không làm việc thì mô hình chung làm hỏng câu danh ngôn mà Rimuru luôn tuyên truyền và bắt người khác phải làm theo: "Có làm thì mới có ăn, không làm thì ăn đ...".

Đã là cấp trên, cậu biết bản thân phải gương mẫu để cấp dưới noi theo.

Với khả năng của mình, Rimuru không phải là không quản nổi lớp này.

Nếu cố gắng thì vẫn làm được, nhưng Rimuru chẳng muốn cố gắng tẹo nào.

Thôi thì, cứ làm cho xong việc vậy.

Đằng nào cậu cũng phải làm, chi bằng nghiêm túc thì hơn.

Tình hình lớp học vẫn chưa phải quá tệ, bởi những học sinh thi đỗ ngôi trường danh giá này đều là những học sinh có thực lực.

Chỉ ít, cậu mong là vậy.

Thở dàu, Rimuru nhìn về phía lớp học ồn ào.

Trước hết, cậu phải làm cho lớp học trở nên trật tự, và tạm lơ đẹp cậu con trai của gã quý tộc nào đó đi thì hơn, là người lớn, Rimuru không nên chấp trẻ con.

"Cả lớp, trật tự nào!"

Tuy nhiên, lời của cậu chẳng lọt tai bất kỳ ai.

Lớp học vẫn tiếp tục ồn ào bởi những tiếng nói chuyện.

Có vẻ như, lời của cậu chẳng có một tý trọng lượng nào.

Rimuru thở hắt ra.

Trên đời, cậu có thể thông cảm cho những cấp dưới không thể làm việc vì không đủ khả năng, nhưng đám học sinh này còn chẳng chú ý lắng nghe cậu.

Thế này gọi là...thiếu tôn trọng giáo viên.

Đã đến lúc Rimuru phải mạnh tay rồi.

"Ruỳnh!"

Đang nói chuyện, bỗng đám học sinh nghe thấy một âm thanh chói tai.

Tiếp đó, một luồng khí lạnh tỏa ra mạnh mẽ, như tiếng gầm của loài thú dữ, luồng khí thổi như tát vào mặt đám học sinh khiến chúng lạnh gáy.

Tiếp đó, mồ hôi của những học sinh túa ra.

Trước ánh mắt của vị giáo viên mới, nó như những con giao vô hình, sắc nhọn đến nỗi tưởng chừng như có thể đâm xuyên qua toàn bộ học sinh ở trong lớp.

Chẳng mấy chốc, chẳng còn một tiếng nói chuyện được phát ra.

Lớp học rơi vào trạng thái yên lặng như tờ.

Đến cả một tiếng thở cũng chẳng nghe thấy.

Sau khi lớp học yên lặng, Rimuru tắt "Bá khí ma vương" đi, rồi sau đó, có những tiếng thở gấp đầy mệt nhọc từ đám học sinh.

Có lẽ cậu hơi mạnh tay quá chăng?

Dù sao, Rimuru cũng không phải là giáo viên mà học sinh có thể bắt nạt.

Rimuru muốn chúng nhớ điều đó.

Lúc nãy, cậu chỉ mới đe dọa thôi.

Rimuru không có ý định ra tay, nhưng ít nhất cũng phải cho đám học sinh này biết mình đang bắt nạt "ai".

Mà thôi, quay lại vấn đề chính, sau khi lớp học trở nên yên lặng, Rimuru bắt đầu nói lên kế hoạch của mình.

Chờ đám học sinh bình ổn trở lại, Rimuru nở một nụ cười nhẹ.

Nếu là bình thường, những học sinh ở đây sẽ chết mê chết mệt nụ cười như thiên thần của cậu.

Nhưng giờ thì khác, những học sinh non nớt như chú chim non nằm gọn trong lòng bàn tay của Rimuru, và cảm giác đó luôn bủa vây khiến chúng chỉ càng thêm sợ hãi.

"Sao mỗi người không tự giới thiệu bản thân của mình nhỉ?

Cô sẽ giới thiệu trước..."

Như không để ý đến thái độ lo sợ của học sinh, Rimuru nhẹ nhàng tới gần bảng và đưa ngón tay lên không.

Ngay sau đó, một giòng chữ màu trắng xuất hiện.

(Mikami Sato)

Tiếp đó, Rimuru chống 2 tay xuống bàn, bắt đầu giới thiệu bản thân trước.

"Tôi là Mikami Sato, giáo viên chủ nhiệm của các cô cậu kể từ ngày hôm nay.

Các cô cậu có thể vô lễ hay làm bất cứ thứ gì với tôi, tôi đều không quan tâm.

Nhưng nên nhớ, dù cho cô cậu có bày trò gì với tôi thì cũng nên cân nhắc tới cái mạng của mình, vì tôi nghĩ mình sẽ khó có thể nương tay được...Rõ chưa!?"

Nghe vậy, cả lớp một lần nữa chìm vào yên lặng.

À, tất nhiên là Rimuru chỉ đùa thôi.

Cậu chẳng bạo lực đến thế, nhưng để tránh mấy việc rắc rối vượt quá mức lương, tốt nhất Rimuru nên dùng cách đe dọa.

Cậu chỉ lợi dụng sức mạnh của ngôn từ mà thôi, chẳng có gì xấu xa cả.

Vì Rimuru là một người lương thiện mà.

Tiếp đó, Rimuru thở dài.

"Đến lược các cô cậu đó, hãy tự giới thiệu bản thân mình trước lớp theo trình tự số thứ tự."

Lúc này, cửa lớp bỗng mở bung ra.

Một học sinh mới bước vào, với dáng vẻ vụng về.

Y đeo mặt nạ hình tengu nên chẳng ai biết được y là ai, nhưng lại mặc đồng phục học sinh.

Hành động của y hối hả như đã trễ học đến nơi.

"Xin lỗi, cho em vào lớp."

Y lúng túng nói.

Sẽ chẳng có gì đáng để kể nếu như...ma tố của y nhiều bằng một hạt giống ma vương.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 12


Rimuru nhíu mày trước kẻ mang mặt nạ bước vào lớp học.

Giọng y cao, khá giống diễn viên lồng tiếng cho những nhân vật tsundere, tuy nhiên thân hình của cô ta lại khá là cao ráo.

Vòng một cỡ vừa, không có gì nổi bật.

"Em là....?"

Rimuru hỏi.

"Em là Kijin Akami, em xin phép vào lớp."

Rimuru liếc sang bản danh sách học sinh, quả thật trong đó có tồn tại cái tên "Kijin Akami".

Có vẻ đây là học sinh đến muộn.

Tuy nhiên, đến muộn ngay vào ngày đi học đầu tiên ư?

Cô nhóc này đãng trí, hay là cố tình đây.

"Ừm, em vào lớp đi."

"Vâng~~Oái!"

Trong lúc Akami tưng hửng bước vào lớp, cô nhỡ dẫm phải một vật thể gì đó nên suýt ngã nhào.

Thấy vậy, không khỏi xuất hiện những tiếng cười khúc khích.

Có lẽ Rimuru lo quá xa, cô bé tên Kijin Akami này chỉ là một người vụng về không hơn không kém.

Sau khi cười ngượng vì suýt vấp ngã, Akami lon ton tìm chỗ ngồi.

Cuối cùng, cô bé đặt cặp xuống bàn ở ngay đối diện bục giảng, rồi yên vị ở đó.

Tuy vậy, chiếc mặt nạ khiến Rimuru cứ thấy kì kì.

Từ nãy đến giờ, kể cả khi cô bé suýt ngã lẫn khi cô bé đã yên vị ở chiếc ghế của mình vẫn chẳng hề tháo chiếc mặt nạ ra.

Chiếc mặt nạ cũng kì chẳng kém.

Nó được sơn mày đỏ, với hai tròng mắt tròn xoe màu trắng lòng đen.

Đặc biệt là chiếc mũi dài như nhân vật trong truyện cổ tích, lại hơi cong cong ở phía đỉnh chót.

Cuối cùng, Rimuru mới mở lời.

"Em có thể tháo chiếc mặt nạ ra được không?"

Cô bé khi nhận được câu hỏi, liền ngẫm nghĩ một lúc.

Rồi cô lắc đầu quầy quậy.

Có vẻ là không rồi.

Dù Rimuru chỉ muốn tốt cho cô bé, bởi có nhiều lời bàn tán không hay từ nhóm quý tộc nhắm vào cô.

Tuy vậy, cô bé gần như chẳng quan tâm, cô vẫn khư khư đeo chiếc mặt nạ kì quái của mình.

Mà thôi, đến tiết mục chính nào.

"Nào cả lớp."

Rimuru đập một tay xuống bàn, hướng ánh mắt bao quát về phía lớp học.

"Chúng ta sẽ có một bài kiểm tra."

Lúc này, những âm thanh xì xào một lần nữa khiến lớp học trở nên huyên náo.

Hưm hưm, đúng là phản ứng mà Rimuru mong chờ rồi.

Rồi Rimuru liếc mắt về phía cô học sinh đeo mặt nạ, chờ xem phản ứng của cô bé như thế nào.

À không, do cô bé đang đeo mặt nạ nên có trời mới biết được phản ứng của cô.

Bỗng, một kẻ đứng dậy, phản bác lại Rimuru.

"Đợi đã, mới là ngày đầu tiên của học kỳ đầu, tại sao chúng tôi phải làm bài kiểm tra?"

Người vừa đứng lên là tên quý tộc mà Rimuru gặp trên máy bay, mái tóc vàng, đôi mắt màu xanh điển hình.

Cậu ta tuy bất bình, nhưng không giám chống đối mà chỉ giám phản bác.

Có lẽ, do màn biểu diễn vừa rồi khiến cậu ta sợ xanh mặt, nhưng Rimuru không thấy hối hận.

Nếu cậu không phô diễn sức mạnh thì cậu học sinh có tên Edgeworth này sẽ được nước lấn tới.

Đáp lại câu hỏi của Edgeworth, Rimuru cười.

"Đúng, chúng ta sẽ có một bài kiểm tra đặc biệt."

Cả lớp bỗng chốc hoang mang trước từng lời phát biểu mà Rimuru thốt ra.

Tiếng xì xào bàn tán lại nổi lên, y như đám người hiếu kì gặp hiện tượng lạ.

Và Rimuru là tiêu điểm của hiện tượng đó.

"Đây là một ngôi trường đào tạo những nhà khoa học và chiến binh tinh nhuệ, đất nước các em gửi các em tới đây để các em học tập, trở thành những quý tộc thực thụ cai trị người dân.

Do đó, tôi cần phải xác nhận thực lực của các em, bao gồm cả tư duy trí óc lẫn thể chất để đưa ra những bài giảng tốt nhất."

"Nhưng chẳng phải chúng tôi đã đỗ ngôi trường danh giá này, vậy là đủ để biết được thực lực của chúng tôi ăn đứt đám người thường rồi sao?"

Nghe đến đây, Rimuru suýt thì phì cười.

Nhưng cậu may mắn kiềm được lại, tuy nhiên có kẻ không kiềm được mà đang gục mặt xuống bàn cười nắc nẻ trước lời phát biểu đầy tính triết lý của công tử Edgeworth.

Và không ai khác, người đó là Akami.

"Nhà ngươi...cười cái gì!"

Edgeworth bị kích động, liền nổi sung lên với Akami.

Nhưng cô chỉ phì cười, rồi càng cười to hơn.

Điều này khiến Edgeworth càng thêm điên tiết, mặt y đỏ phừng phừng, như muốn lao vào xé xác Akami đến nơi, nhưng cô bé hầu như chẳng mảy may quan tâm, mà vô tư cười chễ giễu Edgeworth.

Cuối cùng, sau khi cô bé lấy lại được bình tĩnh, cô tiết lộ một thông tin khiến những kẻ tự hào về bản thân đứng hình.

"Chúng ta chỉ là những học sinh bỏ đi của học viện này, là những kẻ ngu ngốc, cá biệt, chỉ được cái lắm tiền với học giỏi hơn người khác một tý mà thôi, các người tưởng bản thân là cái gì vậy?"

"C-Cái gì, ngươi dám chế nhạo... ta?"

Edgewoth đập tay xuống bàn, có lẽ y đang cáu thật rồi.

"Mém trượt, chúng ta chỉ là những người được đậu vớt vát.

Hoặc là con út kém cỏi của một gia tộc hùng mạnh, hoặc là học sinh chỉ biết bù cho sự bất tài của mình bằng sự chăm chỉ, nhưng cũng chẳng thể bù đắp nổi khoảng cách với những thiên tài thật sự.

Đó là lý do chúng ta bị xếp vào lớp này, lớp bét khối, đúng không giáo viên chủ nhiệm?"

"Đừng có xàm ngôn."

Lần này đồng đảng lũ quý tộc bắt đầu tức giận, chứ không chỉ riêng Edgeworth.

Tuy nhiên, tất cả những lời cô bé kia nói đều rất đúng, trong đó bao gồm cả sự kém cỏi và bất tài của cô bé tộc Tengu.

Vậy nên, Rimuru chỉ có thể lặng lẽ gật đầu.

Tiếp đó, trước khi đám quý tộc chuẩn bị công kích cô học sinh coi trời bằng vung kia, Rimuru vỗ rầm rầm vào bảng để kêu gọi sự tập trung.

Tiếp đó, Rimuru thở dài.

"Chính xác, các người là những học sinh cá biệt chỉ vớt vát qua điểm đậu..."

Nhưng, Rimuru nhếch mép.

"Tuy nhiên, tôi ở đây không phải để làm không khí.

Chỉ trong vòng một kỳ, tôi sẽ khiến các người thay đổi hoàn toàn và lột xác, vì vậy nên các người phải tuyệt đối nghe lời tôi."

Tiếp đó, Rimuru quay phắt ra phía cửa lớp, rồi hét lên.

"Cả lớp, chúng ta sẽ bắt đầu bài kiểm tra đầu tiên ở ngoài sân trường!

Khẩn trương di chuyển, mau!"

Nói rồi, Rimuru đóng xầm cửa, để lại đằng sau một đám học sinh đang hoang mang.

Đây quả thật là một lớp học cá biệt, tuy nhiên, sự cá biệt của đám học sinh quý tộc này cũng chỉ dừng lại ở mức lăng mạ người khác và đe dọa mà thôi.

Chứ chưa đến mức chĩa kiếm vào mặt giảng viên như lũ nhóc Kenya.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 13


Học sinh căng thẳng mà chậm rãi tiếng ra phía cửa lớp.

Có lẽ họ cũng đã lờ mờ đoán ra được thực lực của mình kém cỏi thế nào, nhưng khi bị một kẻ có xuất thân thường dân xả thằng vào mặt thì lòng tự tôn nhỏ nhoi đó càng bị đập nát.

Đương nhiên là ngoại trừ cô gái đó rồi, bởi ngay từ đầu cô đã biết vị trí của mình trong gia đình.

Cô gái oni đó: Kijin Akami.

Về phía Edgeworth và các quý tộc, lòng tự trọng nhỏ nhoi của họ không cho phép bản thân chấp nhận một địa vị thấp hèn trong gia đình, để sau này chỉ có thể đảm nhận chức quý tộc quèn của quốc gia.

Bởi nếu họ chấp nhận, cũng bằng với việc họ thừa nhận sự yếu đuối của bản thân, điều đó là một sự sỉ nhục, một sự thua kém so với các anh chị em trong gia đình.

Vậy nên, tuy tính tình lệch lạc, hay còn có thể nói là khó chịu.

Nhưng nhóm quý tộc vẫn muốn khẳng định đẳng cấp của bản thân, do đó họ chọn thi vào ngôi trường này.

Đối với họ, việc đỗ được một ngôi trường có tiêu chuẩn cao đã khẳng định được thực lực của họ.

Và trong lớp, mới ngày đầu tiên họ đã xây dựng được địa vị của mình.

Lần đầu tiên những con thứ, con út của gia đình quý tộc, vốn không được ưu tiên, không tài giỏi bằng các anh chị có thể nắm giữ quyền lực lớn lao trong lớp.

Nên Edgeworth và những đại quý tộc mới vênh váo như vậy

Cho đến khi họ bị vả thẳng vào mặt bởi thứ thông tin: "Đây là lớp tập hợp toàn những quý tộc bỏ đi."

Hơn nữa, họ còn bị thuyết giáo bởi một kẻ có xuất thân là thường dân như cô Sato trong ngày đầu nhập học.

Điều đó là một điều không thể chấp nhận được đối với lòng tự tôn của họ.

Vậy nên, người cầm đầu nhóm quý tộc là Edgeworth, quyết tâm trả thù Sato.

Với quyết tâm hừng hực đó, họ bước qua cánh cửa lớp học.

Để rồi đập vào mặt họ là một dãy hành lang kì lạ mà họ chưa từng thấy trước đây.

Đó là một hành lang trải dài với những tấm thảm thêu hoa văn hình bông hoa đơn điệu, nối tiếp nhau trải dài đến vô tận.

Bên cạnh những dãy hành lang, xuất hiện những cánh cửa được làm bằng gỗ mun, phả ra mùi của gỗ bị ố khiến khắp mọi nơi thoang thoảng một mùi hương xưa cũ.

Đang lúc chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, một tiếng "yo" bất ngờ xuất hiện sau lưng những học sinh.

Khoảnh khắc những học sinh quay lại, một thiếu nữ tóc xanh yêu kiều đang ngồi chễm chệ tại một chiếc ghế gỗ mà đãng lẽ ra trong khoảnh khắc trước chưa từng xuất hiện.

"Cô Sato?"

Một số học sinh nghi ngờ hỏi, và như để khẳng định đáp án, Rimuru gật đầu.

"Tôi sẽ giải thích luật của bài kiểm tra."

Những học sinh định trả thù Rimuru nín thở.

Cái thứ không khí kì quái này khiến họ chẳng thể cử động nổi.

"Luật kiểm tra rất đơn giản, trong tất cả những kẻ ở đây có tồn tại một kẻ địch.

Kẻ đó sẽ nắm giữ chìa khóa để thoát ra khỏi đây, hãy bắt ép kẻ đó nói ra chìa khóa, và các em sẽ qua bài kiểm tra."

Học sinh thở phào nhẹ nhõm, bởi bài kiểm tra nghe có vẻ khả thi để vượt qua được.

"Tuy nhiên..."

Nhưng Rimuru cắt ngang đám học sinh.

"Chỉ được nói tên của kẻ nắm giữ chìa khóa duy nhất 1 lần, nếu nói sai, các em sẽ bị mắc kẹt ở đây vĩnh viễn."

Rồi, để lại câu nói "chúc may mắn", Rimuru biến mất.

Lúc này, những học sinh đây sắp phải nếm trải thứ gọi là địa ngục của sự thanh trừng.

Quan sát từ bên ngoài vào, Rimuru mỉm cười.

Một nụ cười không thể nào độc ác hơn, bởi vì...

Cậu không phải bảo mẫu, cậu là đại ma vương.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 13.5


Ta là một kẻ mạnh.

Sức mạnh của ta xuất thân từ long chủng, và không ngừng phát triển cho đến khi đạt đẳng câp của vị long chủng khởi nguyên: Veldanava.

Với 2 kĩ năng tối thượng sánh ngang với: thần hư không Azathoth, ta sắp trở thành bá chủ.

Ta sắp có thể hạ bệ "người đó".

Kẻ đã giết Veldanava.

Chỉ cần hạ bệ được người đó, chỉ cần cho người đó nếm mùi thất bại, ta sẽ trở thành bá chủ.

Ta sẽ thống trị được liên minh rừng đại ngàn.

Ta sẽ làm được mọi thứ.

Và ta sẽ đạt lấy mục tiêu.

Mục tiêu cuối cùng của ta...

Chỉ cần tiếp tục mạnh lên, chỉ cần khao khát, chỉ cần thèm muốn!

Rimuru!

Rimuru Tempest!

Ta sẽ sớm gặp lại cậu, cứ chờ đất, sớm thôi, ta sẽ hạ bệ cậu và trở thành kẻ mạnh nhất.

Sớm thôi...

Rimuru...khà khà!

_____________-

Chaodis: lấy từ tiếng hy lạp "χαώδης" (phiên âm: Cháodis): Hỗn loạn

Vì phần lớn kĩ năng trong slime(mấy kĩ năng bá đạo của tập đoàn đa cấp) lấy từ thần thoại Cthulu: Thần hư không Azathoth, Vua điều tra Faust, mà trong thần thoại Cthulu thì có một số tên lấy từ tiếng Hy lạp nên phải còng lưng đi google dịch mãi mới tìm được từ Chaodis đó:v

Còn mấy thằng phản diện hoặc người ngoài thì thường sở hữu kĩ năng trong tôn giáo châu âu.

Leon thì là Metatron, thằng nào đó thì là Micheal,vv và mây mây

Lúc mãi mới nghĩ ra cái kĩ năng có tên: Thuyết vô thần Satan thì bị kĩ năng tối thượng của Guy vả vào mặt.

Theo tôn giáo, Satan và Lucifer(kiêu ngạo) của ma vương Guy Crimson vốn là 1, nên phải bỏ cái kĩ năng đó đi.

Nói tóm lại: Công cuộc tạo kĩ năng vẫn còn gian lao lắm!

À mà sau khi đọc full bộ webnovel của "Kumo desu ga nanika"(Mị là nhện đấy có sao không?) thì căn bệnh Chuunin của tôi lại tái phát:
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Lịch ra chap


Không có lịch cố định, nhưng sẽ như sau:

Nếu có đủ 100 lượt xem trong chap trước và 40 lượt vote, hoặc không cần vote mà có số comment đủ(đối với tác) thì có chap tiếp ngay ngày hôm sau.

Còn không thì 1 tuần đến 2 tuần 1 chap, vì trong khoảng thời gian này tác khá là bận

🙂
 
Back
Top Bottom