Khác See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
373112113-256-k26093.jpg

See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Tác giả: NTNgocKhanh
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

6 năm đơn phương 1 người có
phải ngu ngốc lắm không
Dành Cả Thanh Xuân Chỉ Chờ 1 Người..



trangphap​
 
Có thể bạn cũng thích
  • TINH LẠC NGƯNG THÀNH ĐƯỜNG (Quyển 1) - Nhất Độ Quân Hoa
  • /GL/ABO/PO18/ Cao Lãnh Tình Địch Thành Ta Lão Công...
  • [Đam mỹ cổ trang] Hoa hoa du long - Tinh Bảo Nhi [HOÀN]
  • Poisonous Love - Độc Dược Tình Yêu
  • ( Phần Tiếp Theo ) GIẢ THIẾU GIA SAU KHI THỨC TỈNH...
  • Cứu vớt bi thảm song tính nhân thê ( mau xuyên tổng...
  • See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 1


    Giới thiệu nhân vật.

    Ninh Dương Lan Ngọc (23 tuổi)- Sinh viên năm cuối, sinh ra trong một gia đình trung lưu tại Thành Phố HCM.

    Học bá, tài giỏi, xinh đẹp, nhiều người theo đuổi.

    Bạn thân Thùy Trang, Diệp Lâm Anh, Quỳnh Nga, Diệu Nhi , Khổng Tú Quỳnh.

    Đơn phương Thùy Trang từ đầu năm cấp 3 đến nay đã là năm thứ 6.

    Nguyễn Thùy Trang(23 tuổi)- Sinh viên năm cuối hoa khôi của trường, sinh ra gia đình khá giả ba là giám đồ 1 công ty đá quý khá tầm cỡ.

    Học lực Bình thường, xinh đẹp.

    Bạn thân Lan Ngọc, Diệp Lâm Anh, Quỳnh Ngã, Diệu Nhi, Tú Quỳnh .

    Thích Diệp Lâm Anh từ năm đầu đại học.

    Diệp Lâm Anh (23 tuổi)-Sinh viên năm cuối, gia đình trung lưu.Học giỏi,xinh đẹp.

    Bạn thân Lan Ngọc, Thùy Trang, Quỳnh Nga Diệu Nhi, Tú Quỳnh .

    Thích Quỳnh Nga

    Quỳnh Nga (23 tuổi)-sinh viên năm cuối, gia đình trung lưu.

    Học khá, xinh đẹp.

    Bạn thân Lan Ngọc, Thùy Trang, Diệp Lâm Anh, Diệu Nhi , Tú Quỳnh.

    Thích Diệp Lâm Anh.

    Khổng Tú Quỳnh(23 tuổi) sinh viên năm cuối, gia đình giàu có.

    Học lực giỏi, xinh đẹp.

    Bạn thân Lan Ngọc, Quỳnh Nga, Diệp Lâm Anh, Thùy Trang.

    Người yêu Diệu Nhi

    Trần Thị Diệu Nhi(23)- sinh viên năm cuối, gia đình giàu có. học lực khá,xinh đẹp.

    Bạn thân Lan Ngọc, Quỳnh Nga, Diệp Lâm Anh, Thùy Trang.

    Người yêu Tú Quỳnh.

    ~~~~~~~~~~~~~~

    Một buổi sáng đẹp trời tại cantin trường đại học quốc tế CĐ.

    "Ninh Dương Lan Ngọc bên này".

    Diệp Lâm Anh

    "Kì nghĩ hè thế nào rồi bạn?"

    Lan Ngọc đi đến

    "Vẫn vậy" Diệp Lâm Anh.

    "Nhi ổn ơn kìa tựu trường vào có người yêu" Diệp Lâm Anh

    "Bình thường thôi".

    Diệu Nhi

    "Bé Quỳnh của cậu và hai người kia chưa đến sao?"

    Lan Ngọc

    "Xuống cantin ăn sáng rồi, bọ tớ đang chờ cậu" Diệu Nhi

    "Chúng ta đi thôi".

    Diệp Lâm Anh

    "Được đi thôi" Lan Ngọc

    Tại cantin 3 người vào dưới sự bàn tán của đám sinh viên.

    "Wow họ đẹp thật đó, đích thị là người yêu tớ".

    "Lan Ngọc là của tớ cấm động".

    "Ai thèm, tớ có học tỷ Diệp Lâm Anh rồi".

    "Ơ buồn thật đó Nhi có người yêu rồi".

    Bỏ qua lời bàn tán của đám học xĩnh có lẽ họ đã quen với điều này.

    Họ đi một mạch đến chỗ ngồi.

    "Diệp Lâm Anh ngồi cạnh tớ này" Quỳnh Nga

    " Nhi ngồi với em" Tú Quỳnh

    Bây giờ chỉ còn cái ghế cạnh Thùy Trang nên Lan Ngọc liền ngồi xuống đó.

    "Được, cậu đã nghĩ ra ăn gì chưa?"

    Diệp Lâm Anh

    " như cũ" Quỳnh Nga cười nói với Diệp Lâm Anh

    "Được salad không bơ,xôi và một ly sữa".

    Diệp Lâm Anh

    "Cậu vẫn nhớ" Quỳnh Nga

    "Sao mà quên được tớ đi lấy cho cậu".

    Diệp Lâm Anh

    "Quỳnh chị đi lấy thức ăn cho em" Diệu Nhi.

    "Tớ lấy cho cậu" Lan Ngọc

    'Diệp Lâm Anh và Quỳnh Nga hiểu nhau như vậy,mình.....'

    Quỳnh Nga thấy Trang ngồi thẩn thờ thì liền gọi

    "Sao cậu đơ ra thế Trang".

    Quỳnh Nga

    "Nghỉ hè chưa đủ sao".

    Tú Quỳnh

    "Bánh bao nhà cậu ú nu rồi này".

    Quỳnh Nga

    "Các cậu thật là, chỉ béo lên một chút thôi" Thùy Trang.

    "Không sao vẫn rất đáng yêu" Tú Quỳnh

    "Còn phải nói" Thùy Trang

    Ba người nói chuyện vui vẻ thì thức ăn đã tới.

    "Nga đồ ăn của cậu đây".Diệp Anh

    "Cảm ơn cậu nha" Quỳnh Nga

    "Của em đây Quỳnh" Diệu Nhi

    "Wow..toàn món em thích cảm ơn chị" Tú Quỳnh

    "Của cậu đây Trang" Lan Ngọc

    "Hai người cứ chị em ngọt sớt nổi hết cả da gà" Diệu Nhi

    "Sao cậu có ý kiến gì"Diệp Lâm Anh

    "Không giám không giám" Diệu Nhi

    "Vậy thì lo ăn phần của cậu đi Nhi lùn" Diệp Lâm Anh

    "Êyyy gọi gì kì vậy cậu tin tôi đánh cậu ngay tại đay khôngggg" Diệu Nhi

    "Thôi ăn đi cải nhau xuốt thôi" Quỳnh Nga.

    Trang nãy giờ cứ nhìn Nga và Diệp đến nổi cái bánh bao cùng chẳng nuốt nổi nữa.

    "Trang sao vậy?

    Bánh bao hôm nay không ngon sao" Lan Ngọc

    "À....không có gì" Thùy Trang

    "Vậy cậu mau ăn đi nguội cả rồi" Lan Ngọc

    "Chúng ta ăn nhanh còn lên nhận lớp" Quỳnh Nga

    "Có mỗi Ngọc khác khoa chán thật đấy" Diệu Nhi

    Lan Ngọc học y, còn những người khác thì học quản trị kinh doanh.

    "Cậu đã nói cái này mấy năm liền rồi đó" Lan Ngọc

    "Cũng không hiểu cậu nhà có công ty mà lại chạy đi học y".

    Diệp Lâm Anh

    "Đó là ước mơ của tớ" Lan Ngọc nghe nói thì có hơi buồn

    Quỳnh Nga thấy thế thì đánh vai Diệp Lâm Anh nói nhỏ

    "Cậu đừng nhắc chuyện này" Quỳnh Nga

    "Tớ xin lỗi vì đã đề cập tới vấn đề này" Diệp Lâm Anh

    "Không sao quen rồi" Lan Ngọc.

    Bà Lan Ngọc mất do cơn bạo bệnh, Lan Ngọc nhìn từng bước bà rời xa mình nên quyết định trở thành một bác sĩ để giúp đỡ mọi người

    "Đừng nói nữa cậu mau ăn đi Ngọc thức ăn nguội cả rồi" Thùy Trang

    "Tớ biết rồi" Lan Ngọc cười nhẹ

    "Cậu thấy gì không Diệp Lâm Anh" Diệu Nhi

    "Lan Ngọc vừa cười" Diệp Lâm Anh

    "Nghìn năm có 1 đó" Diệu Nhi

    "Chị cứ chọc cậu ấy mau ăn đi" Tú Quỳnh

    "Ơ....

    Chị ăn đây" Diệu Nhi

    "Cậu cũng mau ăn đi DIỆP LÂM ANH" Quỳnh Nga

    "Tớ..tớ ăn ngay mà" Diệp Lâm Anh.

    Các học sinh nãy giờ cũng chết đứng với nụ cười của Lan Ngọc

    "Trời ơi....vợ tao cười đẹp thật"

    "Lần đầu được chiêm ngưỡng"

    "Con dâu của mẹ tao đây mà"

    ......

    "Lan Ngọc tớ nghĩ cậu nên giấu đi nụ cười" Quỳnh Nga nhìn xung quan rồi nói.

    "Tớ ăn xong rồi , đi trước nhé" Lan Ngọc

    "Trang tan học tớ qua đưa cậu về" Lan Ngọc

    "Tớ biết rồi" Thùy Trang

    "Đi nhé, Tạm biệt" Lan Ngọc

    Sau đó Lan Ngọc đi ra ngoài đám học sinh cũng dãn ra

    "Haizz..đi rồi, nụ cười của Lan Ngọc thật giết người" Diệp Lâm Anh

    "Tớ thấy bình thường mà" Thùy Trang

    "Gì chứ?"

    Tú Quỳnh

    "Cậu ấy vẫn hay cười với tớ" Thùy Trang bình thản mà nói.

    "Quen cậu ấy 3 năm số lần tớ thấy cậu ấy cười chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi đó" Diệu Nhi

    "Có lẽ cậu rất đặt biệt" Quỳnh Nga

    "Cậu nói gì chứ, ăn đi sắp vào học rồi"

    ~~~~~~~~~~

    Hehe lại là bộ truyện mới toanh luôn bộ này ngày tui ra 1 chap vào thời gian bất kìa nhóo
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 2


    Sau khi ăn xong tất cả mọi người điều lên lớp để bắt đầu buổi học đầu tiên của năm cuối.

    Tang học Lan Ngọc nhanh chóng lấy xe và chờ Thùy Trang xuống.

    "Tớ bên này" Lan Ngọc

    "Cậu sao vậy" Lan Ngọc

    "Về thôi" Thùy Trang

    Chẳng hiểu gì Lan Ngọc đưa Thùy Trang về, trên đường chẳng ai nói với ai câu nào ,gần nhà Thùy Trang

    "Lan ngọc, nếu thích một người mà người đó không thích mình thì sao?"

    Thùy Trang

    "Tớ cũng chẳng biết nữa...

    Cậu nói Diệp Lâm Anh sao" Lan Ngọc

    "S...sao cậu biết" Thùy Trang

    "Làm bạn thân cậu bao năm nay chẳng lẽ không nhìn ra sao?"

    Lan Ngọc

    "....Diệp có vẽ thích Nga, tớ có nên từ bỏ không?"

    Thùy Trang

    "Nếu như tớ nói nên thì ích kỉ, nói không nên thì cậu càng tổn thương" Lan Ngọc

    "Sao lại ích kỉ?"

    Thùy Trang

    "Không có gì đâu, tới nhà rồi cậu vào đi" Lan Ngọc

    "Được, tạm biệt cậu" Thùy Trang

    "Tạm biệt" Lan Ngọc

    Sau khi Trang vào nhà thì Ngọc đạp thẳng xe quay về trên đường luôn suy nghĩ

    "Vì sao ư?

    Vì tớ cũng yêu cậu 5 năm rồi..."

    Lan Ngọc

    Tối đến Thùy Trang thấy hơi chán nên ra bờ sống đi dạo.

    Đang đi thì Thùy Trang thấy mặt ai quen quen.

    "Chẳng phải là Diệp và Nga sao?"

    Thùy Trang

    "Nga...thật ra tớ đã thích cậu từ lâu rồi,cậu làm...người yêu mình nhé.."

    Diệp Lâm Anh

    "Cậu..cậu không đồng ý cũng không sao, tớ..."

    Diệp Lâm Anh

    "Được tớ đồng ý" Quỳnh Nga

    "H-hả?"

    Diệp Lâm Anh

    "Thật ra tớ cũng thích cậu từ lâu rồi chỉ chờ câu này của cậu thôi".Quỳnh Nga

    "Tớ yêu cậu" Diệp Lâm Anh ôm chặt lấy Quỳnh Nga.

    "Mới nói thích đây đã thay đổi rồi sao" Quỳnh Nga cười ôm lấy Diệp Lâm Anh

    "Không biết từ giờ cậu là người yêu tớ" Diệp Lâm Anh

    "Được được người yêu tớ đưa tớ về nhà được chưa tối rồi" Quỳnh Nga

    "Được chúng ta về thôi" Diệp Lâm Anh nắm tay Quỳnh Nga cùng nhau đi về.

    Thùy Trang nãy giờ đứng và nghe được loáng thoáng chân cô bắt đầu đứng không vững nữa nước mắt không tự chủ mà rơi xuống.

    "Diệp Lâm Anh tớ cũng rất thích cậu.."

    Thùy Trang

    Trang vọi gạt đi giọt nước mắt chạy thật nhanh đi mua một chút bia rồi về nhà uống một mình.

    "Tại sao chứ tớ cũng rất yêu cậu, nhưng cậu lại yêu bạn thân tớ" Thùy Trang

    Sau một lúc thì vỏ chai lăng đầy trên mặt đất, Trang ngà ngà say mà gọi cho ai đó.

    "Lan Ngọc à tớ thất tình rồi.."

    Thùy Trang

    .....

    "Cậu sao vậy uống nhiều rượu như thế" Lan Ngọc

    "Ba mẹ cậu đâu sao cậu uống nhiều như thế".

    Lan Ngọc

    "H-họ về quê cả rồi" Thùy Trang.

    "Cậu yên đó tớ đến ngay" Lan Ngọc tắt máy mà chạy xuống nhà lôi chiếc xe ra đến nhà Thùy Trang thật nhanh.

    "Không khóa cửa?, Trang à...cậu ở đâu vậy" Lan Ngọc

    Không nghe tiếng trả lời nàng vội vàng chạy lên phòng cô.

    Mở đèn đập vào mắt nàng là cô đang ngồi dưới sàn

    xung quanh là vỏ chai.

    "Trang tớ đến rồi đây.."

    Lan Ngọc

    "Diệp và Nga quen nhau rồi" Thùy Trang nói tới đây lại òa lên khóc

    "Trang...".Lan Ngọc

    "Ngọc...uống với tớ một chai" Thùy Trang

    "Đừng uống nữa cậu say lắm rồi" Lan Ngọc

    "Tớ không say..."

    Thùy Trang

    "Vậy mà bảo không say" Lan Ngọc đỡ Thùy Trang lên giường đắp chăng cho cô.

    "Sao phải đến mức này chứ người ta cũng đâu có biết cậu đau khổ thế này đâu...như tớ vậy 5 năm rồi cậu đâu có nhìn thấy" Lan Ngọc vừa nói vừa cười khổ.

    Ngắm nhìn cô một lúc nàng bắt đầu dọng dẹp vỏ chai xung quanh cẩn thận soạn tập sách và quần áo cho cô để mai đi học cũng không quên cài báo thức.

    Khi đi nàng không quên bỏ lại một tờ giấy hoàng thành công việc cô đi xuống nhà rồi cẩn thận khóa của giúp cô rồi đi về nhà

    ~~~~~~

    Tiếng chông báo thức in ỏi khiến cô tỉnh giấc đưa tay mà tắt báo thức.

    "Aiss nhức đầu quá" Thùy Trang

    Đi đến bàn cô thấy một mẫu giấy cầm lên đọc

    'Trang tớ đã chuẩn bị tập sách và quần áo cho cậu,6h30 tớ đến đón" Lan Ngọc

    Cô thở dài rồi đi vào nhà tắm, 15p sau cô bước ra khỏi phòng tắm và lấy cặp sách xuống nhà, Lan Ngọc đã chờ sẵn

    "Cậu đúng giờ thế?"

    Thùy Trang

    "Cháo sườn của cậu" Lan Ngọc

    "Cảm ơn" Thùy Trang

    "Lên xe, tớ đưa cậu đến trường" Lan Ngọc

    Đã lên xe nàng bắt đầu đạp xe đến trường.

    Từ nhà Trang đến trường cỡ 15p.

    "Sao cậu có ô tô mà phải đi bằng xe đạp" Thùy Trang

    "Chẳng phải lúc trước cậu nói thích đi xe đạp sao"Lan Ngọc

    "Tớ có nói sao" Thùy Trang

    "Vậy mai đi ô tô vậy" Lan Ngọc

    "Trang này...nếu mệt hãy từ bỏ đi" Lan Ngọc

    "Nếu dễ như cậu nói tớ đã bỏ từ lâu rồi..."

    Thùy Trang

    Không khí đột nhiên căng thẳng hơn.~~ sao một lúc thì cũng đến trường đại học CĐ

    "Cậu vào trước đi tớ đi đậu xe" Lan Ngọc

    "Tạm biệt cậu" Thùy Trang

    "Tan học ở cổng trường nhé" Lan Ngọc

    "Tớ biết rồi" Thùy Trang

    Thùy Trang nói xong cũng đu vào trong Lan Ngọc thở dài rồi đi đậu xe nhanh chóng vào lớp.
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 3


    ~~~~~~~

    Đến giờ ra chơi tại cantin trường CĐ mọi người đã tụ họp đủ còn thiếu mỗi Lan Ngọc.

    "Êy Ngọc đâu mấy rồi" Diệp Lâm Anh

    "Để gọi nó" Diệu Nhi lấy điện thoại ra gọi cho Lan Ngọc

    📞"Alo nghe đây" Lan Ngọc

    📞" không xuống ăn à" Diệu Nhi

    📞" không hôm nay tao bận thuyết trình rồi...mày giúp tao hỏi Trang ăn gì lấy dùm nhé" Lan Ngọc

    📞"biết rồi tắt đây" Diệu Nhi.

    "Sao rồi" Diệp Lâm Anh

    "Bận thuyết trình gì đấy không xuống được" Diệu Nhi

    "Quỳnh em ăn gì chị đi lấy" Diệu Nhi

    "Như cũ" Tú Quỳnh

    "Trang ăn gì tớ lấy luôn cho nè" Diệu Nhi

    "Nước ép cam, cháo sườn cảm ơn" Thùy Trang

    "Ok" Diệu Nhi

    "Tớ cũng đi lấy thức ăn cho cậu" Diệp Lâm Anh nhìn Quỳnh Nga cười

    "Hai người hôm nay có gì đó mờ ám nhỉ" Tú Quỳnh

    "L-làm gì có gì đâu" Quỳnh Nga

    "Khai mau" Tú Quỳnh

    "Không có gì thật mà" Quỳnh Nga

    "Trang cậu nói xem hai người đó..."

    Tú Quỳnh

    "Tớ làm gì biết chứ?"

    Thùy Trang

    "Cậu có nghe Trang nói chưa" Quỳnh Nga

    "Nhất định là có gì đó mờ ám nè" Tú Quỳnh

    "Hai người đang nói gì đó" Diệp Lâm Anh

    "Thì..."

    Tú Quỳnh

    "Tớ và Nga đang quen nhau" Diệp Lâm Anh bình thản nói.

    "Thấy chưa tớ đã nói có gì đó mờ ám mà" Tú Quỳnh

    "Khá lắm đó Diệp Lâm Anh" Diệu Nhi

    "Trang đồ ăn của cậu" Diệu Nhi

    "Cảm ơn cậu" Thùy Trang

    "Trang cậu không khỏe sao?"

    Quỳnh Nga

    "Không có tớ bình thường" Thùy Trang

    "Chắc là không có Lan Ngọc ở đây" Tú Quỳnh

    "Em ăn đi" Diệu Nhi ra hiệu cho Tú Quỳnh.

    .....

    Mọi người ăn xong cũng về lớp còn Diệu Nhi đi xuống mua một hộp sữa

    "Lan ngọc..."

    Diệu Nhi

    "Có chuyện gì sao" Lan Ngọc bước ra nhìn thấy Diệu Nhi

    "Của cậu" Diệu Nhi

    "Có cậu là tốt nhất" Lan Ngọc

    "Diệp và Nga quen nhau rồi" Diệu Nhi

    "Tớ biết, cậu biết chuyện Trang thích Diệp?"

    Lan Ngọc

    "Biết, học chung từ cấp 3 chẳng lẽ không hiểu?cậu đinh im lặng mãi sao" Diệu Nhi

    "Cậu ấy không yêu tớ thì nói thế nào, có một câu tiến một bước là tình yêu lùi một bước là người lạ" Lan Ngọc

    "Cứ suy nghĩ thế đấy, 5 năm rồi" Diệu Nhi

    "Cậu thấy không 5 năm rồi Trang chưa một lần quay đầu lại nhìn có tớ ở phía sao?"

    Lan Ngọc

    "Cố lên" Diệu Nhi vỗ vai Lan Ngọc an ủi.

    "Thôi về lớp đi sắp đến giờ học rồi" Lan Ngọc

    Diệu nhi đi về lớp Lan Ngọc cũng quay đầu vào lớp học.

    Đến giờ ra về Lan Ngọc gắp gáp xuống lấy xe và đứng chờ Thùy Trang nhưng đợi 30p vẫn chưa thấy Thùy Trang đâu

    "Sao lâu thế, có chuyện gì không nhỉ" Lan Ngọc quay đầu thấy có một bạn học cùng lớp với Thùy Trang nên lại hỏi.

    "Chào cậu, cho tớ hỏi Trang đã về chưa" Lan Ngọc

    "Trang á, xin về từ tiết 2 nghe bảo không khỏe"

    "Cảm ơn cậu" Lan Ngọc

    "Không có gì".

    Nghe nói Thùy Trang đang mệt Lan Ngọc phi xe như máy chạy đến nhà Thùy Trang bấm chuông cửa.

    Thùy Trang bước ra mở cửa đầy mệt mỏi

    "Ngọc sao cậu đến đây?"

    Thùy Trang

    "Nghe nói cậu không khỏe, đã uống thuốc chưa" Lan Ngọc

    "Cậu vào đi, đã uống rồi" Thùy Trang

    "Để tớ đi nấu ít cháo cho cậu" Lan Ngọc

    "Không cần phiền thế đâu" Thùy Trang

    "Phiền gì chứ cậu mau lên phòng nghĩ đi tớ đi nấu cháo cho" Lan Ngọc

    Thùy Trang nghe nói thì cũng lên phòng nằm nghĩ.

    30p sao Lan Ngọc đem cháo lên phòng cho Thùy Trang thấy cô đang nằm co ro trên giường clo đặt bát cháo trên bàn rồi tiến lại.

    "Trang...

    Cậu ngồi dậy ăn chút gì đi" Lan Ngọc

    "Tớ mệt lắm...ngủ một lát không ăn đâu" Thùy Trang

    "Được vậy cậu ngủ đi" Lan Ngọc

    Cứ thế Thùy Trang chìm vào giấc ngủ, Lan Ngọc chẳng có gì làm nên giúp cô dọn dẹp nhà cửa, rồi làm bài tập giúp cô rồi đến bài rập của mình.

    Lan Ngọc đến chỗ của Thùy Trang để tay lên tráng thì thấy bớt sốt rồi nhẹ gọi cô dậy.

    "Trang chìu rồi đấy, cậu dậy đi tắm tớ đi nấu ít đồ ăn cho cậu" Lan Ngọc

    "Được" Thùy Trang

    Nói rồi Lan Ngọc bước xuống nhà làm đồ ăn còn cô lết thân thể mệt đi vào nhà vs tắm.

    30p sau cô bước ra đi đến bàn học thấy vở trên bàn nên mở ra xem.

    "Cậu ấy giúp mình làm bài tập?"

    Thùy Trang

    Dưới nhà Lan Ngọc đã nấu một bữa ăn cho Thùy Trang chỉ chờ cô xuống

    "Cậu xuống rồi mau ăn thôi" Lan Ngọc

    "Nhìu món vậy, cậu giúp tớ làm bài tập?"

    Thùy Trang

    "Ừm..."

    Lan Ngọc

    "Sao cậu lại tốt với tớ vậy" Thùy Trang

    "

    Sau này cậu sẽ biết" Lan Ngọc

    Thùy Trang khó hiểu, rồi cũng ngồi vào bàn ăn.

    "Này cậu không ăn đi nghĩ gì đấy?"

    Thùy Trang.

    "Ờ um không có gì, mà ba mẹ cậu khi nào về lại thành phố" Lan Ngọc

    "Chắc là mai" Thùy Trang

    "Cũng không tốt sao có thể để cậu ở đây như vậy được" Lan Ngọc

    "Vậy tối nay cậu ở lại với tớ" Thùy Trang

    "Được" Lan Ngọc

    "Sao cậu đồng ý nhanh vậy không suy nghĩ luôn" Thùy Trang hơi bất ngòe

    "Tớ không thể để người bệnh ở nhà một mình được" Lan Ngọc

    "Phòng của khách còn chưa dọn" Thùy Trang

    "Tớ dọn rồi" Lan Ngọc

    "Ninh Dương Lan Ngọc..."

    Thùy Trang

    "Tớ xin lỗi" Lan Ngọc

    "Thôi không sao, cậu đã báo với ba mẹ chưa?"

    Thùy Trang

    "Rồi, Quần áo và xe quản gia cũng mang đến" Lan Ngọc

    "Thật là..."

    Thùy Trang

    "Cậu đã làm gì nhà tớ vậy" Thùy Trang nhìn có chút không quen mắt

    "Tớ chỉ dọn dẹp một chút" Lan Ngọc

    Cả hai ăn xong cũng đi về phòng ngủ để mai còn đến trường.

    _____________
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 4


    Sáng hôm sau Thùy Trang lờ mờ tỉnh dậy thấy bên giường là Lan Ngọc, tối đêm qua cô sốt nàng ở đây canh cả đêm.

    "Ngọc, Ngọc à" Thùy Trang

    "Cậu tỉnh rồi à" Lan Ngọc ngồi dậy dụi mắt sờ trán Thùy Trang

    "Hết sốt rồi" Lan Ngọc

    "Cậu đi vscn đi tớ đi nấu bữa sáng cho cậu" Lan Ngọc

    "Ừm..."

    Thùy Trang

    Nói rồi Thùy Trang nhanh chóng chạy vào vệ sinh, Lan Ngọc cũng sang phòng bên cạnh chuẩn bị nhanh chóng rồi xuống nhà nấu bữa sáng.

    30p sau, Lan Ngọc đang dưới bếp nấu đồ ăn Thùy Trang từ trên lầu đi xuống

    "Cậu lại bàn ngồi đi sắp xong rồi" Lan Ngọc

    "Ừm" Thùy Trang ngồi vào bàn đợi Lan Ngọc chuẩn bị bữa sáng

    "Cậu ăn đi còn 30p nữa mới vào học, hôm nay đi ô tô không sợ trễ đâu" Lan Ngọc

    "Ừm" Thùy Trang

    Lan Ngọc thở dài rồi bắt đầu ngồi vào bàn ăn cùng Thùy Trang.

    15p sau cả hai ăn xong chuẩn bị ra xe đi học đúng lúc này ba mẹ Thùy Trang về và thấy hai người bước ra.

    "Lan Ngọc sau?"

    Ba Thùy Trang

    "Cháu chào hai cô chú" Lan Ngọc

    "Không phải căng thẳng thế đâu, hai đứa đi học sao?"

    Mẹ Thùy Trang

    "Vâng, hôm qua Trang bị sốt nên cháu ở lại chăm cậu ấy" Lan Ngọc

    "Con không sao" Thùy Trang

    "Cảm ơn con nhé Ngọc" Ba Thùy Trang

    "Không có gì đâu ạ" Lan Ngọc

    "Vậy hai đứa đi đi" Mẹ Thùy Trang

    "Con xin phép" Lan Ngọc

    "Con xin phép" Thùy Trang

    Nói rồi cả hai lên xe rời đi.

    "Lan Ngọc đang học bác sĩ đấy" Mẹ Thùy Trang

    "Con gái lão Ninh" Ba Thùy Trang

    "Thân lắm không?"

    Mẹ Thùy Trang

    "Khá Tốt" Ba Thùy Trang cười rồi đi vào trong nhà.

    Trên xe Lan Ngọc~~

    "Xe không tệ nhỉ" Thùy Trang

    "Là quà sinh nhật ba tớ tặng" Lan Ngọc

    "Nhất cậu rồi nhé" Thùy Trang

    "Hôm nay cậu có tiết Anh và Sinh, ôn bài đi tớ đã làm bài cho cậu rồi" Lan Ngọc

    "Ừm...cảm ơn cậu" Thùy Trang

    "Đừng nói cảm ơn" Lan Ngọc

    "Ừm.."

    Thùy Trang

    Đến trường~~

    "Tớ có để sữa trong balo cậu nhớ uống" Lan Ngọc

    "Haizz...Diệp mà cũng quan tâm tứ như vậy thì hay biết mấy" Thùy Trang

    "Cậu lên lớp đi" Mặt Lan Ngọc hơi khó chịu.

    "Bye" Thùy Trang

    'Có tớ quan tâm cậu có phải tốt không, sao cứ phải là cậu ấy' Lan Ngọc nghĩ thầm nhìn theo bong lưng của Thùy Trang

    Đến giờ ra chơi~~~

    "Ninh Dương Lan Ngọc đâu mất rồi không biết!"

    Diệu Nhi

    "Ở đây" Lan Ngọc

    "Trang cậu ăn gì" Lan Ngọc

    "Cho tớ y như cũ" Thùy Trang

    "Ok" Lan Ngọc

    "Ơ cái con này....thôi chị đi lấy thức ăn cho em" Diệu Nhi

    "Em đi cùng chị" Tú Quỳnh

    "Chờ tớ nhé Nga" Diệp Lâm Anh

    Lúc này chỉ còn Quỳnh và Thùy Trang ở bàn chờ đồ ăn tới.

    "Trang tớ thấy Lan Ngọc rất tốt với cậu đấy..."

    Quỳnh Nga

    "Tớ thấy bình thường, chơi thân 5 năm rồi" Thùy Trang

    "Cậu..."

    Quỳnh Nga đang định nói thì Lan Ngọc tiến tới

    "Trang của cậu này" Lan Ngọc

    "Cảm ơn" Thùy Trang

    "Thuốc của cậu này nhớ uống đấy" Lan Ngọc

    "Cậu không ăn sao?"

    Thùy Trang

    "Không tớ có bài thí nghiệm quan trong" Lan Ngọc

    "Ờm" Thùy Trang

    "Ra về ở cổng trường nhé" Lan Ngọc

    "Được" Thùy Trang

    "Trang cậu bị bệnh sao?"

    Quỳnh Nga

    "Cảm nhẹ thôi đừng lo" Thùy Trang

    "Lan Ngọc đâu Trang" Diệu Nhi

    "Cậu ấy bảo có bài thí nghiệm quan trọng " Thùy Trang

    "Cậu không thấy cậu ấy mặc áo blouse trắng sao?"

    Diệp Lâm Anh

    "Nói mới để ý" Tú Quỳnh

    Nghe Diệp Lâm Anh nói Thùy Trang mới nhìn theo hướng Lan Ngọc đi

    "Người ta là đứng đầu toàn khoa đấy, các giáo sư phải nể mấy phần, còn có 1 lớp khoa dưới đang học thêm cậu ấy đấy" Diệu Nhi

    "Bác sĩ tài năng tương lai đây rồi" Diệp Lâm Anh

    "Thôi ăn đi rồi còn lên lớp" Quỳnh Nga

    Nói rồi mọi người cũn vào bàn ăn rồi lên lớp

    ~~~~~~~~

    Lan Ngọc như thói quen đưa Thùy Trang về

    "Ngọc tối cậu chở tới đi hóng gió được chứ?"

    Thùy Trang

    "Được chứ, 7h tớ sang đón cậu" Lan Ngọc trong lòng có chút vui

    "Được tạm biệt"

    7h tối tại bờ hồ

    Lan Ngọc và Thùy Trang đang ngồi trên băng ghế đá gần bờ hồ

    "Ngọc tớ muốn uống một chút rượu" Thùy Trang

    "Được, tớ đi mua" Lan Ngọc

    Một lát sau Lan Ngọc cần bịt rượu quay lại.

    "Đúng loại tớ thích, cảm ơn cậu" Thùy Trang

    "Tớ thấy cậu hay uống" Lan Ngọc

    "Cậu chú ý thật đấy" Thùy Trang

    "Uống với tớ một chai" Thùy Trang

    "Tớ không uống" Lan Ngọc

    "Vậy tớ uống mình vậy" Thùy Trang

    .....

    "Cậu đừng uống nữa" Lan Ngọc

    "Cho tớ mượng vai cậu một lúc" Thùy Trang

    "Ngọc cậu nói xem đơn phương là như thế nào" Thùy Trang

    "Là yêu một người chẳng thể nói chẳng thể ghen, lặng lẽ theo dõi mà người chẳng biết chẳng hay" Lan Ngọc

    "Nhìn cậu vui vẻ vậy tớ có chút đau lòng đấy" Thùy Trang

    "Cậu yêu cậu ấy bao nhiêu năm rồi" Lan Ngọc

    " 3 năm" Thùy Trang

    "Thật ra tớ cũng thích một người 5

    năm rồi" Lan Ngọc

    "Tớ và cậu quen biết nhau 6 năm rồi sao tớ không biết" Thùy Trang

    "Người đấy không thích tớ, thậm chí ngu ngốc đến mức không nhận ra" Lan Ngọc
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 5


    ~~~~~~~

    Cứ thế mọi chuyện vẫn y như cũ như một quỹ đạo lập đi lập lại, Thùy Trang vẫn nhìn Lâm Anh và Quỳnh Nga bên nhau hạnh phúc, lòng thầm đau khổ, Lan Ngọc vẫn thế âm thầm và chăng nhận lại được gì.

    3 tháng sao tại bờ hồ ở trung tâm thành phố

    "Nga à, hẹn tớ ra đây có việc gì sao" Diệp Lâm Anh

    "Sao mặt cậu nghiêm túc thế" Diệp Lâm Anh

    "Diệp....chúng ta chia tay đi" Quỳnh Nga

    "Cậu...cậu là đang đùa sao" Diệp Lâm Anh mắt bắt đầu rưng rưng

    "Tớ không đùa, ngày mốt tớ sẽ đi Úc du học tớ nghĩ chúng nên dừng lại" Quỳnh Nga

    "Tớ...tớ có thể chờ mà" Diệp Lâm Anh

    "Diệp Lâm Anh khoản cách địa lý và sự trôi nhanh của thời gian sẽ giết chết chúng ta, một thời gian dài không gặp nhau chắc gì đã như hiện tại" Quỳnh Nga

    "Nga...cậu phải tin vào tớ chứ, tin vào tình yêu của chúng ta" Diệp Lâm Anh đã khóc rồi.

    "Xin lỗi..."

    Quỳnh Nga

    Nói rồi Quỳnh Nga bỏ đi Diệp Lâm Anh không đuổi theo, trực tiếp khụy xuống đất nước mắt không ngừng rơi Đúng lúc này Lan Ngọc và Thùy Trang đi qua

    "Lan Ngọc đó chẳng phải là Diệp sao" Thùy Trang

    "Chúng ta đến đó xem thử" Lan Ngọc

    "Diệp...Diệp cậu sao vậy" Thùy Trang

    "Tớ....tớ và Nga chia tay rồi" Diệp Lâm Anh vừa nói nước mắt không ngừng rơi xuống.

    "Cậu..tớ đưa cậu về nhé, trời đang lạnh" Thùy Trang

    "Cảm ơn cậu" Diệp Lâm Anh

    Lan Ngọc đứng như người vô hình vậy, đứng bên cạnh và nhìn họ.

    Thùy Trang đỡ Diệp Lâm Anh vào xe Lan Ngọc đi theo sao đó.

    "Ngọc nhờ cậu lái xe về nhà Diệp" Thùy Trang

    "Trang...cậu uống cùng tớ một ít nhé" Diệp Lâm Anh

    "Ừm, tớ đi lấy" Thùy Trang

    "Này Cậu uống từ từ thôi" Thùy Trang

    "Cậu cũng uống đi" Diệp Lâm Anh

    Lan Ngọc nãy giờ ngồi trên sofa mắt không ngừng nhìn vào Thùy Trang

    'Cậu ấy xuất hiện, là tớ như người vô hình vậy sao' Lan Ngọc vừa nghĩ vừa cười bản thân ngu ngốc

    "Ngọc cậu cũng uống đi" Diệp Lâm Anh

    "Tớ không...."

    Lan Ngọc

    "Cậu uống một ít đi" Thùy Trang

    Lan ngọc lấy chai rựu mở nắm ra uống một hơi hết chai rượu

    "Cậu...cậu uống nhanh thế" Diệp Lâm Anh

    "Tớ về trước, tớ sẽ gọi xe cho cậu sao" Lan Ngọc bước thật nhanh ra xe bỏ lại Thùy Trang và Diệp Lâm Anh lại đó, chạy đến tiệm thuốc gần đó

    "Cho tôi một ít thuốc dị ứng với rượu nhanh lên" Lan Ngọc

    "Của cô"

    "Cảm ơn" Lan Ngọc thanh toán rồi chạy nhanh ra xe

    Tay Lan Ngọc rung rẫy mà lấy thuốc từ trong hộp ra, uống xong cảm thấy dễ chịu hơn nhưng trái tim của nàng thì ngược lại

    "Đến tôi bị dị ứng nặng với rượu cậu còn không biêt nữa là..."

    Lan Ngọc mắt ửng đỏ nhìn về phía trước xe

    Một mình chạy về với cơn đau từ lòng ngực, cùng màng đêm yên tĩnh làm cho trái tim cô càng thêm cô đơn.

    Cố quên đi cô lái xe chầm chậm chạy về nhà.

    Phía Thùy Trang~

    "Trang, cậu nói xem, tớ yêu cậu ấy như lâu vậy, ở bên nhau hơn 3 tháng mà một chút niềm tin cậu ấy cũng không có.

    Cậu ấy sợ đi du học về tình cảm sẽ nhạt nhòa , thật nực cười" Diệp nói với giọng ngà say.

    "Cậu say rồi tớ dìu cậu lên phòng" Thùy Trang

    Thùy Trang dìu Diệp Lâm Anh lên phòng lúc này cô đã say đến không còn biết gì, nắm lấy tay Thùy Trang

    "Nga à cậu đừng bỏ tớ cậu đi rồi tớ biết phải làm sao" Diệp Lâm Anh vừa nói vừa khóc

    "Tớ yêu cậu 3 năm rồi đấy Diệp Lâm Anh vậy mà một chút cậu cũng không nhận ra sao" Thùy Trang rưng rưng

    Vội lau đi dòng nước mắt Thùy Trang kéo chăng đắp cho Diệp Lâm Anh rồi ra về.

    ~~~~~~~

    Sáng hôm sau Lan Ngọc có chút giận nhưng vẫn đến đón Thùy Trang đi học

    "Lan Ngọc, Trang đã đi từ sớm rồi con" Mẹ Thùy Trang

    "Cậu ấy không nói với con ạ" Lan Ngọc

    "Chắc con bé vội quá" Mẹ Thùy Trang

    "Con xin phép" Lan Ngọc

    "Đi cẩn thận" Mẹ Thùy Trang

    Lan Ngọc buồn bã ra xe đến trường, vừa đậu xe bước xuống Lan Ngọc đã thấy bóng dáng quen thuộc là Thùy Trang và Diệp Lâm Anh đang đi cùng nhau.

    "Lan ngọc" Diệp Lâm Anh

    "Xin lỗi sáng tớ vội quá không kịp báo với cậu" Thùy Trang

    "Không sao, hai người ăn sáng chứ" Lan Ngọc

    "Không, bọn tớ vừa ăn xong" Thùy Trang

    "Ừm....vậy tớ lên lớp trước" Lan Ngọc

    "Cậu ấy sao vậy chứ" Diệp Lâm Anh

    "Không có sao đâu lên lớp thôi" Thùy Trang

    Đến giờ ra chơi~~

    "Diệp mai cậu có tiễn...."

    Diệu Nhi

    "Không" Diệp Lâm Anh

    "Không đi cũng tốt, Mà Lan Ngọc đâu nhỉ" Tú Quỳnh

    "Bảo mệt không muốn ăn" Diệu Nhi

    Sau khi ăn xong Diệu Nhi mang một hộp sữa và một cái sanwich qua cho Lan Ngọc

    "Ninh Dương Lan Ngọc" Diệu Nhi

    "Có chuyện gì sao" Lan Ngọc

    "Đồ ăn,mang cho cậu" Diệu Nhi

    Diệu Nhi nhìn những vết đỏ trên cổ Lan Ngọc rồi nhăn mặt

    "Cậu uống rựu?

    Muốn chết à" Diệu Nhi

    "Không sao chỉ uống một ít" Lan Ngọc

    "Uống cùng Diệp và Trang" Diệu Nhi

    "Ừm" Lan Ngọc

    "Thôi tạm biệt tớ vào trong còn chuẩn bị bài thuyết trình" Lan Ngọc

    "Bye" Diệu Nhi

    _____________________
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 6


    ~~~~~~~~~

    Sáng Chủ Nhật tại sân bay.

    "Cậu nhớ giữ sức khỏe đấy" Tú Quỳnh

    "Tớ biết rồi, mọi người cũng vậy nhé" Quỳnh Nga

    "Qua đấy nhớ giữ liên lạc đó" Diệu Nhi

    Quỳnh Nga lần lược ôm Diệu Nhi, Tú Quỳnh và Lan Ngọc

    "Học thật tốt nhé" Lan Ngọc

    "Cảm ơn cậu" Quỳnh Nga

    "Tớ sẽ nhớ cậu lắm đấy" Tú Quỳnh

    "Thôi mà, tớ đi rồi sẽ về" Quỳnh Nga

    "Quỳnh đừng khóc chị xót đấy" Diệu Nhi

    "Ngọc...

    Trang và Diệp không đến sao?"

    Quỳnh Nga

    "Trang báo có việc quan trọng, còn Diệp..."

    Lan Ngọc

    "Thôi không sao, sắp tới giờ lên máy bay rồi tới đi đây" Quỳnh Nga buồn bả kéo vali rời đi

    Sau khi Quỳnh Nga rời đi mọi người ai nấy cũng quay về nhà

    Bên Thùy Trang~~

    "Diệp cậu đừng uống nữa" Thùy Trang

    "Mấy giờ máy bay cất cánh?"

    Diệp Lâm Anh

    "Chắc vừa cất cánh rồi" Thùy Trang

    "Đi thật rồi, cậu ấy đi thật rồi" Diệp Lâm Anh vừa nói nước mắt lại rơi xuống

    Bất giác Diệp Lâm Anh ôm lấy Thùy Trang

    "Tớ yêu cậu ấy như vậy, cậu ấy lại nhẫn tâm đến thế" Diệp Lâm Anh

    "Diệp Lâm Anh tớ cũng đơn phương cậu 3 năm rồi" Thùy Trang vừa nói mắt rưng rưng nhìn người trước mặt.

    "Tớ...tớ..."

    Diệp Lâm Anh bất ngờ khi nghe Thùy Trang nói

    "Cậu có bao giờ nhìn thấy không?"

    "Nhìn cậu và Nga vui vẻ bên nhau lòng tớ như chết lặng vậy, tớ luôn quan tâm cậu đến vậy, cậu thì sao?

    1 chút cũng không để tâm" Thùy Trang

    "Tớ....tớ xin lỗi" Diệp Lâm Anh nhỏ giọng

    "Tớ về trước đây" Thùy Trang

    Trên đường về nước mắt cô không ngừng rơi xuống.

    Đơn phương 1 người hóa ra lại đau đớn đến vậy.

    Hình như ông trời cũng đang đồng cảm với nàng, những hạt mưa bắt đầu rơi xuống.

    Cô gái nhỏ ấy vẫn thẩn thờ đi dưới mưa, hạt mưa vô tình ấy từng hạt từng hạt làm ước hết cả mái tóc suông mượt của cô.

    Đi được một lúc thì cô bắt đầu yếu dần và ngất đi đúng lúc đo Lan Ngọc chạy xe ngang qua và nhìn thấy cô

    "Trang....Trang....cậu sao thế" Lan Ngọc gọi mãi mà Thùy Trang vẫn không đáp lời Lan Ngọc liền bế cô lên xe.

    "Bộ dạng này không thể đưa cậu về nhà được, chung cư của mình" Lan Ngọc đột nhiên nghĩ ra

    Lan Ngọc nhanh chóng lái xe đưa Thùy Trang đến căn chung cư của mình

    Lan Ngọc cẩn thận thay đồ cho Thùy Trang dù có chút ngượng ngùng.

    "Sao lại ra nông nổi này chứ" Lan Ngọc ngồi ngấm nhìn gương mặt của cô

    "Khụ...khụ" Thùy Trang mở mắt ra thấy Lan Ngọc đang ngồi kế mình

    "Cậu thấy sao rồi" Lan Ngọc

    "Lan ngọc....đây là" Thùy Trang

    "Là nhà riêng của tớ đừng lo" Lan Ngọc

    Nói rồi Thùy Trang lại thiếp đi, Lan Ngọc đưa tay lên sờ trán cô

    "Sốt mấy rồi" Lan Ngọc

    Lan Ngọc nhanh chóng chạy đi lấy thuốc hạ sốt và đút cho cô uống.

    Sau một lúc nhiệt độ hạ xuống, Lan Ngọc an tâm đi nấu chút cháo cho cô

    1h chieeuf~~~~

    "Trang à, cậu mau dậy ăn chút gì đi" Lan Ngọc

    Thùy Trang nghe gọi thì mở mắt, Lan Ngọc kế bên đỡ cô ngồi dậy

    "Nào tớ đút cho cậu" Lan Ngọc

    "Tớ tự ăn được rồi" Thùy Trang

    "Cẩn thận nóng đấy" Lan Ngọc

    Đang ăn được một chút thì nước mắt Thùy Trang bắt đầu rơi xuống.

    "C-cậu sao thế?"

    Lan Ngọc

    "Ngọc à...

    Diệp....Diệp cậu ấy..."

    Thùy Trang

    "Tớ biết rồi, cậu không cần phải nói" Lan Ngọc

    "Có phải tình yêu tớ dành cho cậu ấy lâu nay là dư thừa lắm phải không?"

    Thùy Trang

    "Đừng vậy mà Trang, tớ đau trong lòng đấy" Lan Ngọc

    "Lan ngọc à, tớ có nên dừng lại không?"

    Thùy Trang

    "Tớ biết phải nói thế nào đây, Thùy Trang" Lan Ngọc rưn rưn nhìn cô gái trước mắt

    "Tớ thật sự mệt lắm" Thùy Trang

    "Nếu mệt rồi cậu hãy quay đầu lại đi, vẫn có người đang chờ cậu mà" Lan Ngọc nắm lấy tay Thùy Trang

    "Còn ai chứ?"

    Thùy Trang cười khổ

    "Cậu...cậu không thể cứ mãi tiễn về phía trước như thế, biết đâu quay đầu lại 1 một chút thôi hạnh phúc đang ở gần cậu đấy" Lan Ngọc

    "Đừng nói nữa, tớ muốn ngủ một lát" Thùy Trang

    "Cậu ngủ đi" Lan Ngọc bất lực đỡ cô nằm xuống

    'Cậu yêu cậu ấy 3 năm mà đã muốn từ bỏ, thế còn tớ thì sao chứ ?

    Cậu cũng chưa từng nhìn thấy mà' Lan Ngọc thầm nghĩ mà lòng đau như cắt

    Cứ vậy Lan Ngọc mệt mỏi và thiếp đi tròn những dòng suy nghĩ của chính mình

    Đến chìu~~~

    "Alo..."

    "Trang à, chúng ta gặp nhau được không?"

    Diệp Lâm Anh

    "....Được"

    Sau khi tắt điện thoại Thùy Trang vào nhà vệ sinh thì thấy quần áo của mình được hông khô liền thay và chuẩn bị đến gặp Diệp Lâm Anh

    Bước ra khỏi phòng Thùy Trang nhìn thấy Lan Ngọc đang ngủ trên sofa, liền để lại 1 tờ giấy và rời đi.

    Thùy Trang vừa bước ra khỏi cửa thì Lan Ngọc tỉnh giấc, nãy giờ vẫn chưa ngủ, nàng nhìn thấy mẫu giấy liền cầm lên đọc rồi thở dài

    'Cảm ơn cậu vì hôm nay, tớ có việc tớ đi trước'

    Diệp Lâm Anh và Thùy Trang đang ngồi ở quán cà phê

    "Trang chuyện lúc sáng...tớ xin lỗi" Diệp Lâm Anh

    "Cậu không có lỗi, là tớ tự đa tình" Thùy Trang

    "Chúng ta...vẫn là bạn nhé.

    Tớ xin lỗi vì bao lâu nay đã vô tâm với cậu" Diệp Lâm Anh

    'Xin lỗi là xong sao?

    Yêu cậu bao lâu để giờ nhận lại được câu làm bạn bè sao chứ' Thùy Trang nghĩ rồi thở dài.

    "Tớ không trách cậu, vẫn là bạn bè nhé" Thùy Trang

    "Cảm ơn cậu đã thông cảm cho tớ" Diệp Lâm Anh

    "Sắp đến sinh nhật của cậu rồi nhỉ?"

    Thùy Trang

    "Cậu nhớ sao?"

    Diệp Lâm Anh

    "Cậu định tổ chức tiệc không" Thùy Trang

    "Tớ...."

    "Đừng ủ rủ vậy, tụ tập 1 hôm đi biết đâu tâm trạng sẽ vui hơn" Thùy Trang

    "Chuyện này nói sau vậy" Diệp Lâm Anh

    "Cậu ăn gì chưa?"

    Thùy Trang

    "Vẫn chưa" Diệp Lâm Anh

    "Đi ă?"

    Thùy Trang

    "Cũng được, tớ mờ cậu" Diệp Lâm Anh

    "Tớ không khách sáo đâu" Trang

    Cứ thế Diệp Lâm Anh và Thùy Trang cùng nhau đến nhà hàng ăn tối.

    Trùng hợp sau Lan Ngọc đang ở đây cùng Diệu Nhi và Khổng Tú Quỳnh .

    "Tớ no rồi hai cậu ăn đi" Lan Ngọc nói rồi ra về trước con mắt của hai người kia
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 7


    ~~~~~

    Sáng thứ 2~

    Lan Ngọc đến nhà rước Thùy Trang đi học nhưng nàng đã đi từ sớm, cô buồn bã lái xe đến trường

    Giờ ra chơi, cả nhóm đang ngồi ăn trưa Thùy Trang nãy giờ chăm chú nhìn Diệp Lâm Anh

    " Ngọc mau ăn đi, sao cứ ngồi thẩn thờ vậy" Diệp Lâm Anh

    "Ờm..."

    Lan Ngọc

    "Ngọc từ giờ cậu không cần đón tớ, tớ sẽ đi cùng Diệp" Thùy Trang

    "Được.."

    Lan Ngọc

    "Ngọc à...."

    Diệu Nhi

    Lan Ngọc nhẹ lắc đầu.

    Đang ăn thì có 1 sinh viên đi đến

    "Học tỉ giáo sư bảo chị sang phòng thí nghiệm, đã có kết quả rồi"

    "Tôi biết rồi, tới đi trước" Lan Ngọc

    "Ơ...cậu chưa ăn gì..."

    Tú Quỳnh

    "Nhìn nó ốm đi không ít" Diệu Nhi thở dài nhìn cô

    Diệp Lâm Anh và Thùy Trang vui vẻ nói chuyện chẳng để ý xung quanh.

    "Không biết là vô ý hay là vô tâm tâm thật?"

    Diệu Nhi

    Đến giờ ra về Lan Ngọc đang đi xuống lấy xe thì có tiếng gọi, là Thùy Trang

    "Lan ngọc" Thùy Trang

    "Cậu về trước đi tớ có việc nói với Lan Ngọc " Thúy

    "Được" Diệp Lâm Anh

    "Có chuyện gì sao" Lan Ngọc

    "Ngày mốt là sinh nhật Diệp cậu giúp tớ chuẩn bị 1 bữa tiệc được chứ, tớ không giỏi mấy chuyện đấy".

    "...."

    "Đi mà Ngọc giúp tớ nhé" Thùy Trang

    "Được rồi" Lan Ngọc

    "Vậy cậu chon quà giúp tớ luôn nhé" Thùy Trang

    "Được, Diệp về rồi cậu có muốn về không?"

    "Nhờ cậu" Thùy Trang

    "Mau lên xe" Lan Ngọc

    Cứ thế Lan Ngọc đưa Thùy Trang về.

    Tối đố Lan Ngọc gọi Diệu Nhi ra quá cà phê.

    "Hiếm khi được bác sĩ Ninh gọi đi cà phê nhỉ" Diệu Nhi

    "Tớ chưa ra trường, bác sĩ Ninh gì chứ" Lan Ngọc

    "Mà có chuyện gì?"

    Diệu Nhi

    "Trang nhờ tớ chuẩn bị tiệc sinh nhật cho Diệp" Lan Ngọc

    "Gì chứ?

    Hôm đấy cũng là sinh cậu còn gì, cái con người vô tâm đấy" Diệu Nhi

    "Không biết cậu bận thế nào sao?

    Chơi thân 6 năm đến sinh nhật cậu còn không nhớ" Diệu Nhi

    "Thôi đi, Quen rồi.

    Tối mai cậu cùng tớ chuẩn bị nhé" Lan Ngọc

    "Ừm...là vì cậu" Diệu Nhi

    "Tớ biết rồi.

    Sẽ mời cậu và Quỳnh 1 chầu được chưa" Lan Ngọc

    "Nhớ đấy" Diệu Nhi

    "Giờ tớ vê tối còn phải dạy thêm online" Lan Ngọc

    "Không hiểu hôi nhà cậu đâu có thiếu tiền, vất vả quá làm gì?"

    Diệu Nhi

    "Rớ dạy giúp giáo sư" Lan Ngọc

    "Có học trò như cậu thật tốt" Diệu Nhi

    "Về thôi"

    ~~~~~~~~

    Hôm sau~~giờ ăn trưa Lan Ngọc lại vắng mặt

    "Ngọc đâu nhỉ?"

    Tú Quỳnh

    "Bảo tối có việc nên giời ở trên lớp làm bài tập" Diệu Nhi

    "Dạo này thấy cậu ấy có vẻ không vui" Diệp Lâm Anh

    "Tớ cũng thấy vậy" Thùy Trang

    "2 người nhận ra rồi à" Diệu Nhi

    "Này chị...đừng để ý tới lời chị ấy hai cậu ăn tiếp đi" Tú Quỳnh

    "Diệp mai là sinh nhật cậu, tớ phải về thăm ông bà nên không đến chúc mừng được, quà của cậu" Tú Quỳnh

    "Cảm ơn cậu" Diệp Lâm Anh

    "Sướng nhất cậu rồi" Thùy Trang

    "Vẫn còn thiếu 1 người..."

    Diệp Lâm Anh

    "Đừng nhắc những chuyện không vui nữa.

    Ăn nhanh còn lên lớp học" Tú Quỳnh

    "Được"

    ......

    Tan Học~~~

    "Lan Ngọc" Thùy Trang

    "Có chuyện gì sao?"

    Lan Ngọc

    "Diệp cậu đi lấy xe" Thùy Trang

    "Được, đi nhé Ngọc" Diệp Lâm Anh

    "Tiệc tớ nhờ cậu?"

    Thùy Trang

    "Yên tâm tối nay sẽ hoàn thành, quà đã đặt rồi" Lan Ngọc

    "Cảm ơn cậu nhiều nhé, hôm nào mời cậu đi ăn" Thùy Trang

    "Được" Lan Ngọc

    Lúc này Diệp Lâm Anh lấy xe xong quay lại.

    "Trang à...về thôi" Diệp Lâm Anh

    "Cậu đi đi, đừng để cậu ấy chờ" Lan Ngọc

    "Được, tạm biệt" Thùy Trang

    Lan Ngọc nhìn bóng Thùy Trang rời đi không nhin được mà nói lên mấy câu

    "Người ta nói chỉ cần nhìn người mình yêu hạnh phúc là đủ, nhưng vốn dĩ đó chỉ là lời tự an ủi, 1 kẻ si tình làm sao vụ khi người mình thương chẳng bên cạnh chứ.."

    Lan Ngọc

    "Nghe hết rồi nhé" Diệu Nhi

    "Sao cậu ở đây?

    Quỳnh của cậu đâu?"

    Lan Ngọc

    "Em ấy về chuẩn bị về nhà ông bà rồi" Diệu Nhi

    "Không đi cùng sao?

    Sẵn ra mắt" Lan Ngọc

    "Thời gian còn dài, ở lại đón sinh nhật với kẻ cô đơn như cậu chứ" Diệu Nhi

    Lan Ngọc cười nhìn Diệu Nhi

    "Uầy....cậu vừa cười" Diệu Nhi

    "Lạ lắm sao?"

    Lan Ngọc

    "Chỉ sợ giông bão sắp kéo đến, cậu biết cười" Diệu Nhi

    "Ai mà không biết cười chứ?

    Chỉ là chẳng có điều gì rốt đẹp để tớ có thể nở nụ cười" Lan Ngọc

    "Ngọc à...."

    Diệu Nhi

    "Cậu định khuyên tớ từ bỏ?"

    Lan Ngọc

    "Cậu cố chấp" Diệu Nhi

    "Nếu dễ như vậy thì 5 năm qua tớ đâu phải tự dằn vặt bản thân thế này, chỉ trách ông trời tạo ra tớ đã định sẵn phải sầu vì tình" Lan Ngọc

    "Sao cậu khổ thế" Diệu Nhi

    "Chóc lẽ là định mệnh, cậu rảnh chứ?"

    Lan Ngọc

    "Rảnh" Diệu Nhi

    "Đi ăn rồi đến chỗ bữa biệt trang trí" Lan Ngọc

    "Đi" Diệu Nhi

    Sau khi ăn xong cả hai đi đến sân thượng của 1 nhà hàng

    "Nơi này được đấy" Diệu Nhi

    "Còn phải nói, mau trang trí thôi" Lan Ngọc

    Cả hai bắt tay vào làm, 8h mọi thứ cũng Hoàng Thành, hai người cùng ngồi trên mặt đất nhìn ngắm bầu trời

    "Ngọc, cậu đang chuẩn bị tiệc sinh nhật cho tình địch" Diệu Nhi

    "Cũng đúng" Lan Ngọc

    "Cậu ngốc lắm, sao cậu không thử nói với Trang" Diệu Nhi

    "Tớ có cơ hội sao?"

    Lan Ngọc

    "Cũng đúng, Thùy Trang đó có bao giờ để ý đến cậu" Diệu Nhi

    "Là tớ tự đa tình, cậu ấy chẳng có lỗi gì" Lan Ngọc

    "1 học bá như cậu, lại thất bại trong chuyện tình yêu của mình" Diệu Nhi

    "Ông trời không cho ai tất cả, cuộc sống là phải trả giá.

    Muốn có được thứ hì thì phải bỏ ra thứ đắt giá hơn" Lan Ngọc

    "Cậu còn chưa trả giá đủ sao?

    Trái tim và cả thanh xuân dành cho cậu ấy" Diệu Nhi

    "Có lữ là chưa đủ" Lan Ngọc

    "Ninh Dương Lan Ngọc nụ cười của cậu từ lâu đã chẳng vui vẻ rồi.

    Chứa đầy sự chua xót và đau khổ của kẻ si tình, 5 năm đơn phương thật sự quá dài" Diệu Nhi

    "Có lẽ 1 đời, 5 năm thì có là gì chứ.

    Là do tớ nhu nhược sợ đánh mất cậu ấy.

    Điến khi cậu ấy gặp được Diệp Lâm Anh cành chắc chắn 1 điều rằng tớ mãi chẳng có được tình cảm của cậu ấy" Lan Ngọc

    " thời gian sẽ xóa nhòa rất cả, hi vọng sẽ làm nhòa đi tình yêu đâu khổ ấy trong cậu" Diệu Nhi

    "Chúng ta về thôi" Lan Ngọc

    Cả hai ai về nhà nấy

    ~~~~~~~

    Trời quơ mọi người thông cảm nghe tại app lỗi tui đăng quài mà hỏng được, có gì tui bù chap cho nhá👉👈
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 8


    Tối Hôm sau~~~

    "Ngọc đi đâu rồi chứ?

    Diệp sắp đến rồi đấy" Thùy Trang lo lắng đi qua đi lại

    "Cậu đừng có xoắn lên như vậy" Diệu Nhi

    "Tớ..."

    "Người giao hàng bị hư xe chỗ đó cách đây khá xa đấy, Lan Ngọc phải chạy bộ đến đó" Diệu Nhi nhặt quạo nhìn Thùy Trang

    "Cậu..."

    Thùy Trang

    "Cậu có biết hôm nay..."

    Diệu Nhi

    Đúng lúc này Lan Ngọc quay lại

    "Trang quà của cậu" Lan Ngọc

    "Diệp tới rồi tớ đi đây" Thùy Trang

    "Nguyễn Thùy Trang..."

    Lan Ngọc

    "Có chuyện gì sao?"

    Thùy Trang

    "Một lời cảm ơn cậu cũng không có sao?"

    Lan Ngọc

    "Cậu nhỏ nhen với tớ nữa à, tới đi ra chỗ Diệp đây cảm ơn cậu sau nhé" Thùy Trang

    "Hôm nay cung là sinh nhật của tớ mà..."

    Lan Ngọc rưng rưng

    "Tớ....xin lỗi" Thùy Trang nói rồi bảo đi

    Lan ngọc như chết lặng nhìn Thùy Trang rời đi

    "Xin lỗi sao?"

    "Ngọc à..."

    Diệp

    Lan Ngọc chỉ biết đứng đáy nhìn Thùy Trang vui vẻ bên Diệp Lâm Anh

    "Sinh nhật vui vẻ" Thùy Trang

    "Bất ngờ thật đó, cảm ơn cậu nhiều nhé" Diệp Lâm Anh

    "Đây là quà của cậu" Thùy Trang

    "Trang à..."

    Diệp Lâm Anh

    "Có chuyện gì mà cậu nghiêm trọng vậy?"

    Thùy Trang

    "Tớ không thể đáp lại tình cảm của cậu, vì thế..."

    Diệp Lâm Anh

    "Tớ là tình nguyện, cậy không phải ấy nấy" Thùy Trang

    "Tớ ôm cạu một cái nhé" Diệp Lâm Anh

    "Tất nhiên rồi" Thùy Trang

    Nhìn Diệp Lâm Anh và Thùy Trang ôm nhau đôi tay Lan Ngọc bắt đầu buôn lơi, khóe mắt đỏ đỏ

    "Tớ về trước" Lan Ngọc

    "Này cậu..."

    Diệu Nhi

    Lan Ngọc nhanh chân chạy đi mất

    "Đi nhanh vậy làm gì chứ?

    Cậu ấy đâu nhỉ, sao lại tắt máy rồi?"

    Diệu Nhi

    Lúc này cô đang ngồi ỏe 1 quán cà phề nhỏ, khá vắng người và yên tĩnh, đối diện quán là một con sông lớn, Lan Ngọc ngồi cạnh cửa sổ đôi mắt vô hồn nhìn ra bờ sống.

    "Biết ngay cậu ở đây" Diệu Nhi

    "Sao cậu biết?

    Ngồi đi" Lan Ngọc

    "Không uống rượu được, mỗi khi buồn thì tìm nơi yên tĩnh.

    Và nơi đây là nơi xui xẻo bị cậu chọn trúng" Diệu Nhi

    "Cạu biết sao khi buồn người ta thường tìm đến rượu bia" Lan Ngọc

    "Vì khi say sẽ quên được những chuyện không vui MỘT LÚC" Diệu Nhi

    "Nhưng tớ chẳng thể làm điều đấy" Lan Ngọc

    "Đáng thương!"

    Diệu Nhi

    "Tớ...thật sự muốn biến mất" Lan Ngọc

    "Cậu ngốc à" Diệu Nhi

    "Ngốc mới yêu cậu ấy nhiều đến vậy" Lan Ngọc

    "Thật chẳng hiểu trái tim của những kẻ si tình" Diệu Nhi

    "Đơn giản thôi mà, là 1 trái tim làm bằng sắt.

    Có thể chịu mọi thường tổn từ người."

    Lan Ngọc

    "Từ bỏ đi" Diệu Nhi

    "Rất muốn...nhưng không thể" Lan Ngọc

    "Về thôi"

    Cứ thế Diệp Lâm Anh và Thùy Trang vẫn không hay biết gì vui vẻ bên nhau như 1 đôi tình nhân, mà quên đi ánh mắt của kẻ si tình là cô

    ~~~~~

    2 năm sau~

    Lan Ngọc hiện giờ là 1 bác sĩ tài giỏi, đứng bệnh viện lớn nhất ở Việt Nam

    Diệp Lâm Anh, Thùy Trang, Diệu Nhi và Tú Quỳnh cũng có công ty của riêng mình.

    Diệu Nhi và Tú Quỳnh đã kết hôn

    Tại nhà hangf~

    "Hiếm lắm mới được bác sĩ Ninh mời đi ăn trưa đấy" Diệu Nhi

    "Nhìn mệt vậy bạn tôi?"

    Tú Quỳnh

    "Vừa đứng bàn mổ 10 tiếng liền.

    Ăn nhanh đi chiều tớ còn có ca mổ quan trọng" Lan Ngọc

    "Vẫn còn thiếu 2 người" Diệu Nhi

    "Gì nữa chứ?"

    Lan Ngọc

    "Diệp và Trang" Tú Quỳnh

    "Lúc nãy gặp ở trung tâm thương mại nên...."

    Tú Quỳnh

    "Xin lỗi cậu" Diệu Nhi

    "Không sao, việc gì phải xin lỗi chứ?"

    Lan Ngọc

    "Bác sĩ Ninh sao?"

    Diệp Lâm Anh

    "Ngọc cũng đến à?"

    Thùy Trang

    "Cậu không thích?"

    Lan Ngọc

    "Tớ không có ý đó, cậu sao thế?"

    Thùy Trang

    "Tớ no rồi, tớ về trước" Lan Ngọc

    "Này...Lan Ngọc..."

    Diệu Nhi

    "Chưa gọi món nữa" Tú Quỳnh

    "Cậu ấy sao vậy chứ?"

    Thùy Trang

    "Trời hiêu đất hiểu, tất cả mọi người hiểu chỉ có 2 người là không hiểu" Diệu Nhi

    "Tớ làm gì sai sao?"

    Diệp Lâm Anh

    "Không sai, chỉ là hơi vô tâm" Tú Quỳnh

    "Cậu ấy vừa phẩy thuật xong chắc hơi mệt nên thế, 2 cậu đừng để ý" Diệu Nhi

    "Mau ngồi đi" Diệu Nhi

    "Cậu ấy có vẻ bận rộn" Diệp Lâm Anh

    "Hình như ốm đi không ít" Thùy Trang

    "Hai cậu thế nào rồi?"

    Diệu Nhi

    "Vẫn là bạn thân" Thùy Trang cười nhìn Diệp Lâm Anh

    "Diệp để con gái nhà người ta chờ hơi lâu rồi nhé" Tú Quỳnh

    "Chắc sẽ sớm thôi" Diệp Lâm Anh

    "Tớ chờ rượu mừng từ hai cậu" Diệu Nhi

    Cả 4 ngồi ăn trưa vui vẻ, ăn xong ai về nhà nấy

    Phía Lan Ngọc~~~

    "Bác sĩ Ninh 30p nữa phải vào phòng mổ"

    "Tôi biết rồi" Lan Ngọc đứng dậy thì choáng váng y tá vội đỡ cô

    "Ngài không sao chứ?"

    "Bảo bác sĩ Kim khẩu thật giúp tôi,có gì cứ gọi, cô ra ngoài đi tôi tự lo được" Lan Ngọc

    "Vâng ạ"

    Lan Ngọc mệt mỏi tựa đầu vào ghế

    'Tôi vẫn không thể từ bỏ.

    Thời gian chẳng làm nhòa đi mà lại khiến tôi yêu em nhiều hơn.

    Tôi yêu em Thùy Trang' đúng lúc này y tá hớt hải chạy vào

    "Bác sĩ Ninh cô Thùy Trang bị thương vừa được đưa vào bệnh viện"

    Do Thùy Trang là giám đốc 1 công ty lớn và là bạn Lan Ngọc nên y tá biết

    "Đến đó ngay!"

    Lan Ngọc hối hả chạy đến đó.

    Lúc này Diệp Lâm Anh Diệu Nhi Tú Quỳnh đang đứng ở bên ngoài phòng cấp cứu

    "Không phải lúc nãy vẫn ổn sao?"

    Lan Ngọc

    "Trước khi đến nhà hàng cậu ấy có bảo hơi mệt" Diệp Lâm Anh

    "Tôi vào xem tình hình thế nào" Lan Ngọc

    Bên trong~~

    "Tình hình thế nào?"

    Lan Ngọc

    Y tá"Chuẩn đoán ban đầu là do làm việc quá sức nên ngất đi.

    Có dấu hiệu kiệt sức nhẹ.

    Bác sĩ Kim"Bác sĩ Ninh cô là bác sĩ giỏi nhất khoa thân khinh, việc ở đây là do tôi phụ trách, mời cô tránh ra"

    "Đây là bạn tôi" Lan Ngọc

    "Nhưng..."

    "ĐỂ TÔI CẤP CỨU" Lan Ngọc hơi lớn tiếng.

    Tên bác sĩ kia chẳng giám làm gì nữa để yên cho Lan Ngọc cấp cứu

    1 tiếng sau~~~ xe đẩy Thùy Trang ra bên ngoài.

    Nàng đang nằm trên đấy nét mặt nhợt nhạt

    "Cậu ấy thế nào rồi?"

    Diệp Lâm Anh

    Lan Ngọc đi lại nắm cổ áo Diệp Lâm Anh

    "Ngọc cậu bình tỉnh" Diệu Nhi

    Đúng lúc này y tá chạy đến.

    "Bác sĩ Ninh bên bác sĩ Kim gặp vấn đề ạ, mời cô qua đấy gấp" Y tá

    "Cậu chờ đó" Lan Ngọc

    Nói rồi Lan Ngọc liền chạy đi, Thùy Trang cũng mới được đưa sang phòng hồi sức

    5 tiếng sau~~~~ Lan Ngọc mệt mỏi đi ra từ phòng mổ, cô nhanh chóng đến phòng Thùy Trang.

    Lúc này Thùy Trang đã tình lại.

    "Diệp Lâm Anh ra đây" Lan Ngọc

    "Tớ đi 1 lát" Diệp Lâm Anh

    "Được" Thùy

    Ngoài hành lang~~

    Lan Ngọc đấm vào mặt Diệp Lâm Anh

    "Cậu làm gì vậy chứ?"

    Diệp Lâm Anh

    "Cậu không chăm sóc cho Trang tốt" Lan Ngọc

    "Cậy lấy quyền gì mà quan tâm chuyện đó chứ?"

    Diệp Lâm Anh nói rồi đấm vào mặt Lan Ngọc

    "Quyền đơn phương cậu ấy 7 năm, đủ chưa?"

    "Cậu..."

    Diệp Lâm Anh

    Thùy Trang nghe tiếng ồn nên cũng cố đi ra xem nhìn thấy khóe miệng Diệp Lâm Anh có vết máu, nàng đi đến tát Lan Ngọc

    "Là cậu đánh cậu ấy?"

    Thùy Trang

    "Trang..."

    "Cậu có sao không?"

    Thùy Trang

    "Tớ..."

    Diệp Lâm Anh

    Lan ngọc chẳng thể xem tiếp liền rời đi

    "Lan ngọc....."

    Phía Lan Ngọc~~

    Cô mệt mỏi quay về phòng làm việc của mình, lòng đầy đau xót.

    Đi được đến cửa thì cả người cô đã chằng còn chút sức mà quỵ xuống, ngất đi

    "Bác sĩ Ninh....bác sĩ Ninh" Y tá

    ~~~~~~~
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 9


    Chap này là quà đền bù tui giữ cho mọi người còn 1 chap kia mai đăng công với mai là mai mình cũng có 2 chap giống vậy nhó

    ~~~~~~~~

    Thấy Lan Ngọc ngất, y tá vọi đưa cô vào phòng và gọi bác sĩ.

    Sáng hôm sau Nhi và Quỳnh hay tin nên cung đi đến.Sau một lúc hôn mê thì Lan Ngọc tỉnh lại.

    "Tỉnh rồi à" Diệu Nhi

    "Tôi sao vậy?"

    Lan Ngọc

    "Làm việc qua sức" Diệu Nhi

    "Gọi y tá giúp tớ" Lan Ngọc

    "Để em đi" Tú Quỳnh

    "Trang tát mày?"

    Diệu Nhi

    "Sao biết?"

    Lan Ngọc

    "5 ngón tay trên mặt" Diệu Nhi

    "..."

    "Đau không?"

    Diệu Nhi

    "Không, có thứ còn đau hơn" Lan Ngọc

    "Mày biết thế nào là tử tâm không" Diệu Nhi

    "Là quá trình thu gom mọi sự thất vọng, tổn thương 1 lần thất vọng 1 lần, ngon lửa trong tim cũng từ từ vụt tắt.

    Khi gom đủ rồi thì đã đến lúc rời đi" Lan Ngọc

    "Là mày đấy, rời đi được đi chăng nữa màu có thẻ trở lại cuộc sống bình thường sao?"

    Diệu Nhi

    "7 năm rồi, không còn được lui nữa" Lan Ngọc

    "Là do mày cứng đầu" Diệu Nhi

    "Trời sinh" Lan Ngọc

    Lúc này y tá bước bào

    "Ngày gọi rôi?"

    "Sang phòng làm việc tôi lấy đơn thuốc tôi kê cbo bệnh nhân Nguyễn Thùy Trang.

    Uống thuốc đó sẽ nhanh hồi phục hơn" Lan Ngọc

    "Còn nữa truyền dịch liên tục trong 24 giờ" Lan Ngọc

    "Tôi biết rồi ạ" Y tá

    "Cô ra ngoài đi" Lan Ngọc

    "Vẫn quan tâm người ta đến vậy sao" Tú Quỳnh

    "Không còn thuốc chữa" Diệu Nhi

    "Uổng cho một bác sĩ" Tú Quỳnh

    "Bác sĩ chửa được bệnh, không chưa được tâm bệnh" Lan Ngọc

    "Không nói lại cậu" Tú Quỳnh

    "Tớ sang thăm Thùy Trang" Tú Quỳnh

    "Chị ở đây đợi em, qua đó có mà phát điên" Diệu Nhi

    "Em sẽ quay lại nhanh" Tú Quỳnh

    Tú Quỳnh rời đi sang phòng Thùy Trang, lúc này nàng đang ở một mình

    "Diệp đâu, sao mày ở 1 mình" Tú Quỳnh

    "Sao cậu ở đây?

    Diệp có việc ở công ty" Thùy Trang

    "Hôm qua Ngọc ngất, tớ và Nhi vào thăm, sẵn ghé qua thăm cậu" Tú Quỳnh

    "Bị ngất sao?

    Vẫn ổn chứ?"

    Thùy Trang

    "Cậu cũng quan tâm à?

    Không sao rồi vừa tỉnh" Tú Quỳnh

    "Hôm qua cậu đánh cậu ấy?"

    Tú Quỳnh

    "Ừm...tớ có hơi quad đáng" Thùy

    "Trang, Nga sắp về nước" Tú Quỳnh

    "Diệp?"

    Thùy Trang

    "Vẫn chưa biết" Tú Quỳnh

    "Diệp không yêu cậu, cậu ấy chỉ là cảm động bởi sự quan tâm của cậu" Tú Quỳnh

    "Tớ biết" Thùy Trang thoáng buồn

    "Có người vẫn đang chờ cạu đấy, quay đầu đi đừng cứng đầu nữa" Tú Quỳnh

    "..."

    "Thôi nghĩ ngơi đi, tớ về đây" Tú Quỳnh

    "Đi cẩn thận" Thùy Trang

    "Tạm biệt" Tú Quỳnh

    Đến trưa Thùy Trang suy nghĩ mãi cũng quyết định đi sang thăm Lan Ngọc

    Lan ngọc đang ngồi đọc tài liệu

    "Vào đi cửa không khóa" Lan Ngọc

    "Có chuyện gì sao?"

    Lan Ngọc miệng nói nhưng mắt vẫn đọc tài liệu

    "Cậu khỏe hơn rồi sao?"

    Thùy Tran

    "Sao cậu sang đây, đang truyền dịch đấy" Lan Ngọc

    "Tớ nghe Quỳnh bảo cậu ngất nên..."

    Thùy Trang

    "Mau ngồi xuống trước đã, ai đưa cậu sang đây?"

    Lan Ngọc

    "Tớ nhờ y tá" Thùy Trang

    "Là y tá nào chứ?"

    Lan Ngọc

    "Cậu định mắn người ta?"

    Thùy Trang

    "Trong lúc truyền dịch không nên đi lại" Lan Ngọc

    "Thôi mà, tớ chỉ muốn sang xem cậu, chuyện hôm qua tớ xin lỗi.."

    Thùy Trang

    "Tớ quên rồi, cậu thấy sao rồi" Lan Ngọc

    "Rất tốt là cậu đích thân cấp cứu cho tớ" Thùy Trang

    "Ừm.."

    Lan Ngọc

    "Nga sắp về nước rồi..."

    Thùy Trang

    "Tớ vừa nghe Nhi nói" Lan Ngọc

    "Ngày tớ sợ nhất cũng đến" Thùy Trang

    "Cậu đừng mít ướt như vậy chứ" Lan Ngọc

    "Xin lỗi cậu Ngọc, thời gian qua tớ đã làm cậu buồn nhiều việc" Thùy Trang

    "Nếu muốn xin lỗi cậu hãy mau khỏe lại đi để tớ không phải lo lắng cho cậu nữa" Lan Ngọc

    "Ninh Dương Lan Ngọc...cậu không muốn quan tâm tớ nữa sao?"

    "Ngốc, tớ vẫn bên cậu mà.

    Mau nín đi" Lan Ngọc

    "Sắp chuyền dịch xong rồi nhỉ?

    Chúng ta đi ăn trưa nhé!"

    Lan Ngọc

    "Nhưng chưa xử lí..."

    Thùy Trang

    "Bạn thân cậu là bác sĩ đấy nhé" Lan Ngọc

    Lan Ngọc cẩn thận giúp Thùy Trang rút dây kim ra, động tác rất thuần thục và nhẹ nhàng.

    Thùy Trang nhìn Lan Ngọc không rời mắt

    "Sẽ đau một chút nhé" Lan Ngọc

    Lúc sau mọi thứ cũng xong

    "Tớ chưa thay đồ" Thùy Trang

    "Chúng ta sang phòng cậu" Lan Ngọc

    "Được" Thùy Trang

    "Ra ngoài ăn sao?"

    Thùy Trang

    "Gần đây thôi" Lan Ngọc

    "Nhưng thế có gọi là trốn viện?"

    Thùy Trang

    "Tớ là viện trưởng" Lan Ngọc cười nhìn Thùy Trang

    "Gì chứ?

    Sau cậu không nói tớ biết" Thùy Trang

    "Chỉ mới đây thôi, chưa có cơ hội" Lan Ngọc

    "Vậy hôm nay để tớ mời, sẵn chúc mừng cậu" Thùy Trang

    "Tớ không khách sao đâu đấy" Lan Ngọc

    "Cậu ăn ít tớ không sợ,xem cậu đã ốm đến vậy" Thùy Trang

    "Đi thôi" Lan Ngọc

    Nhà hàng~~

    "Cậu gọi món đi" Thùy Trang

    Lan ngọc càm menu gọi 1 loạt món Thùy Trang thích.

    Phục vụ rời đi

    "Cậu vẫn nhớ sở thích của tớ?"

    Thùy Trang

    "Sao quên được chứ.

    Chúng ta quen nhau 8 năm rồi đấy" Lan Ngọc

    "Nhanh thật đấy" Thùy Trang

    "Changiuoi nhỏ bé của tớ giờ đã là tổng tài quyền lực rồi nhỉ" Lan Ngọc

    "Ai là Changiuoi của cậu chứ.

    Phó viện trưởng Ninh?"

    Thùy Trang

    "Là cậu" Lan Ngọc

    "Cậu thật là..."

    Lúc này thức ăn cũng được mang ra cả 2 vui vẻ ăn uống, đang ăn thì có tiếng chuông điện thoại van lên

    .....

    "Tôi nghe"

    "Được tôi về ngay" Lan Ngọc

    "Có chuyện gì sao?"

    Thùy Trang

    "Có bệnh nhân cần khẩu thuật gấp"Lan Ngọc

    "Vậy chúng ta về bệnh viện" Thùy Trang

    "Được" Lan Ngọc

    10p lái xe đến bệnh viện~~~

    Lan ngọc nhanh chóng chạy vào phòng phẩu thuật vãn không quên dặn dò y tá đưa Thùy Trang về phòng.

    "Đưa cậu ấy về phòng, gọi bác sĩ Kim qua kiểm tra lại giúp tôi"

    "Tớ đi nhé!"

    Lan Ngọc

    "Được" Thùy Trang

    "Bác sĩ Ninh rất quan tâm đến cô đấy" Y tá

    "Vậy sao?"

    Thùy Trang cười nhẹ

    "Ở bệnh viện có rất nhiều người thích bác sĩ Ninh nhưng ngài ấy chẳng nhìn 1 cái" Y tad

    "..."

    'Đúng là Lan Ngọc rất quan tâm mình"

    Tối đó~~~

    Lan Ngọc sau khi phẩu thuật xong liền sang phòng Thùy Trang

    "Mọi việc thuận lợi chứ?"

    Thùy Trang

    "Rất ổn, tớ nghe bác sĩ Kim nói sức khỏe của cậu đã tốt hoen theo dõi 1 ngày nữa có thể về nhà" Lan Ngọc

    "Đúng vậy, cậu đã ăn gì chưa?"

    Thùy Trang

    "Lát sẽ ăn, cậu thế nào"

    "Diệp đang mang thức ăn đến cho tớ, chắc sắp đến, cậu ở lại ăn cùng chứ?"

    Thùy Trang

    "Không cần đâu, tớ còn phải đi xem bệnh nhân" Lan Ngọc

    "Vất vả rồi"

    Lan Ngọc cười nhe lúc này Diệp Lâm Anh vào

    "Lan ngọc cũng ở đây sao?"

    "Cậu đến rồi à" Thùy Trang

    "Ngọc cậu đã ăn gì chưa, tớ mang khá nhiều đồ ăn" Diệp Lâm Anh

    "Không cần đâu, tớ có việc đi trước" Lan Ngọc

    Lần ra khỏi phòng lòng nặng trĩu nỗi buồn và sự mệt mỏi.

    Cô quay về phòng làm việc của mình

    ..........
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 10


    ~~~

    Đến ngày Thùy Trang xuất viện~~

    Nàng đang thu dọn đồ thì Lan Ngọc đến.

    "Diệp Không đón cậu sao?"

    Lan Ngọc

    "À...cậu ấy có cuộc họp quan trọng."

    Thùy Trang

    "Tớ đưa cậu về" Lan Ngọc

    "Cậu không bận gì sao?tớ tự về được" Thùy Trang

    "Không sao, vẫn nên đưa cậu về" Lan Ngọc

    "Vậy phiền cậu rồi" Thùy Trang

    Lan ngọc đưa Thùy Trang về nhà, Thùy Trang đang sống 1 mình.

    "Cậu vào nhà ngồi 1 lát chứ?"

    Thùy Trang

    "Cũng được" Lan Ngọc

    Lan ngọc ngồi ở sofa còn Thùy Trang thì đi lấy nước

    "Cậu uống nước đi, đây là lần đầu cậu đến đây nhỉ?"

    Thùy Trang

    "Ừm..."

    "Cũng trưa rồi hay đi ăn hãy quay về" Thùy Trang

    "Hay để tớ nấu" Lan Ngọc

    "Cậu biết nấu?"

    Thùy Trang

    "Rất nhiều món đấy" Lan Ngọc

    "Còn điều gì tớ chưa biết nữa không nhỉ?"

    Thùy Trang

    "Rất nhiều"

    "Tớ phụ cậu" Thùy Trang

    Cả hai vào bếp nấu ăn, sau một lúc cũng hoành thành

    "Toàn món tớ thích đấy" Thùy Trang

    "ăn thử xem" Lan Ngọc

    "Rất ngon đấy" Thùy Trang

    "Vậy thì ăn nhiều vào" Lan Ngọc cười nhìn nàng

    Đang ăn thì có tiếng chuông cửa vang lên

    "Để tớ mở cửa" Thùy Trang

    "Ngọc cũng ở đây sao?"

    Diệp Lâm Anh

    "Hôm nay Ngọc nấu bữa trưa đấy, cậu mau ngồi vào nếm thử" Thùy Trang

    Nói rồi Thùy Trang đi vào bếp lấy bác đũa

    "Cảm ơn cậu đã đưa Trang về nhé" Diệp Lâm Anh

    "Cậu ấy cũng là bạn thân tớ" Lan Ngọc

    "Um...cậu biết nấu nhiều món vậy sao?"

    Diệp Lâm Anh

    "2 người đang nói gì thế" Thùy Trang

    "Không có gì đâu, cậu mau ngồi xuống ăn tiếp" Diệp Lâm Anh

    "Cậu ăn nhiều vào" Thùy Trang gắp đồ ăn cho Diệp Lâm Anh

    "Cậu cũng ăn đi" Diệp Lâm Anh

    'Lại nữa rồi.."

    Cứ vậy cả hai người kia vui vẻ ăn uống cùng nhau, Lan Ngọc lại trở thành người vô hình.

    "Tớ no rồi tớ về bệnh viện" Lan Ngọc

    "Này..."

    Diệp Lâm Anh

    "Chắc cậu ấy có việc bận" Thùy Trang ngăn Diệp Lâm Anh lại

    "À...thế chúng ta ăn tiếp vậy" Diệp Lâm Anh

    "Diệp này..."

    Thùy Trang

    "Có chuyện gì sao?"

    Diệp Lâm Anh

    "Nếu....Nga quay lại thì sao..?"

    Thùy Trang

    "...."

    "Cậu không trả lời cũng không sao" Thùy Trang

    "Tớ cũng không biết phải như thế nào nữa.."

    Diệp Lâm Anh

    "2 năm qua cậu không có chút tình cảm nào với tớ sao?"

    Thùy Trang

    "Tớ....thật sự không hiểu được trái tim mình...tớ xin lỗi" Diệp Lâm Anh

    "Diệp...ở bên cậu thật sự rất vui" Thùy Trang

    "Trang à..."

    "Chờ tớ nhé, tớ sẽ sớm cho cậu 1 câu trả lời" Diệp Lâm Anh ôm lấy Thùy Trang

    "Được" Thùy Trang

    Phía Lan Ngọc~~~

    Cô buồn bã quay trở về bệnh viện.

    Lại là phẩu thuật kéo dài hàng giờ.

    Tối đó~

    Lan ngọc đang một mình đi dạo ở sông Sài Gòn, Diệp Lâm Anh và Thùy Trang cũng ở đay.

    "Lâu rồi mới đi dạo thế này" Thùy Trang

    "Xin lỗi, bận quá nên ít đưa cậu đi ra ngoài" Diệp Lâm Anh

    "Không sao mà" Thùy Trang

    "Cậu có lạnh không" Diệp Lâm Anh

    "Có 1 chút" Thùy Trang

    Diệp Lâm Anh dang tay ôm lấy Thùy Trang trong lòng

    "Có đỡ hơn chưa" Diệp Lâm Anh

    "Có rất ấm" Trang

    Lan ngọc đứng từ xa nhìn thấy hết mọi chuyện, nắm chặt tay lại

    "Tại sao tôi cứ phải bắt gặp cảnh này nhỉ?"

    Lan Ngọc đứng nói chuyện một mình rồi cười trừ

    Lan ngọc không thể nhìn thêm được nữa liền quay đầu bỏ đi.

    Cô thẩn thèo bước đi trên con đường.

    Cô sang đường thì bỗng một chiếc xe lao đến.

    Bóng đèn sáng làm mờ mắt cô.

    Rất may là thắng lại kịp

    "Cô muốn chết à, qua đường mà không nhìn sao?"

    "Tôi xin lỗi" Lan Ngọc

    'Phải chi tông thật thì tối biết mấy nhỉ?

    Sẽ được nghĩ ngơi" Lan Ngọc

    Lan Ngọc lang thang trên đường chẳng biết đi đâu, đi 1 lúc thì đến nhà Diệu Nhi

    9h~~

    Lan Ngọc bấm chuông cửa thì Diệu Nhi ra mở cửa

    "Nãy giờ mày ở đâu sao không gọi được" Diệu Nhi

    "Hết pin" Lan Ngọc

    "Vào đi" Diệu Nhi

    Lan Ngọc vào trong thì thấy Diệp Lâm Anh và Thùy Trang cũng ở đấy

    "Đông đủ nhỉ?"

    Lan Ngọc

    "Đang mở tiệc, vào ăn nay nãy giờ gọi mãi không được" Tú Quỳnh

    "Thôi mọi người ăn đi" Lan Ngọc

    "Sao vậy" Diệu Nhi hỏi nhỏ Lan Ngọc

    "Tao là đang tìm nơi yên tinh đến đây thì lại..."

    Lan Ngọc

    "Mọi người ăn tiếp đi, tớ và Lan Ngọc lên lầu nói chuyện" Diệu Nhi

    Hai người đi lên lầu, Lan Ngọc ngã xuống sofa

    "Lại không ổn à?"

    Diệu Nhi

    "Có lúc nào mà ổn chứ?"

    Lan Ngọc

    "Tưởng đến đây là yên bình, ai ngờ lại chạm mặt.."

    Lan Ngọc

    "Chân mày?.."

    Diệu Nhi

    "Chắc do lúc nãy" Lan Ngọc

    "Lúc nãy?"

    Diệu Nhi

    "Qua đường không nhìn" Lan Ngọc

    "Chưa chết?"

    Diệu Nhi

    "Tao cũng hơi thất vọng" Lan Ngọc

    "Điên thật rồi!"

    Diệu Nhi

    "Tự xử lí vết thương đi bác sĩ Ninh" Diệu Nhi

    "Không cần đâu.

    Không nói tao cũng không cảm nhận được" Lan Ngọc

    "Để tao giúp" Diệu Nhi

    "Thôi, tao tự lằm cùng được" Lan Ngọc

    Lát sao~~~

    "Xuống nhà đi" Lan Ngọc

    "Cho tao ngủ nhờ 1 đêm, tao lười về nhà" Lan Ngọc

    "Nhà tao có 1 phòng" Diệu Nhi

    "Rộng vậy, 1 phòng?"

    Lan Ngọc

    "Phòng khác không ai ở hỏi bẩn" Diệu Nhi

    "Tao ngủ ở đây" Lan Ngọc

    "Sofa?"

    Diệu Nhi

    "Ừm.."

    Lan Ngọc

    "Ngủ đi, lát tao mang chăn qua"

    Diệu Nhi đi xuống nhà

    "Có chuyện gì vậy chị?"

    Tú Quỳnh

    "Sắc mặt cậu ấy có vẻ không tốt" Diệp Lâm Anh

    "Suýt bị xe tông" Diệu Nhi

    "K-không sao chứ?"

    Thùy Trang

    "Vãn ổn, chưa chết được" Diệu Nhi

    "Chị này nói gì thế" Tú Quỳnh đánh Diệu Nhi một cái

    "Dạo này cậu ấy cứ sao ấy?"

    Diệp Lâm Anh

    "Hay thẩn thờ" Thùy Trang

    "Không phải là dạo này, trước giờ vẫn vậy" Diệu Nhi

    "Thôi ăn tiếp đi, muộn rồi" Diệu Nhi

    "Ăn xong rồi" Tú Quỳnh

    "Vậy dọn"

    Cả 4 cùng dọn đồ.

    Diệp Lâm Anh đưa Thùy Trang về nhà, Nhi Quỳnh lên phòng ngủ.

    Sáng hôm sau~~

    Lan ngọc dậy sớm, đang ngồi uống cà phê ở sofa, Diệu Nhi bước xuống

    "Sớm vậy?"

    "Cà phê nhà mày hơi dở"

    "Là do tiêu chuẩn của mày quá cao"

    "Ờm...chắc vậy"

    "Nhà tao không có nốc à?"

    "Hôm qua 2 người ồn quá, có cần tao tài trợ cách âm?"

    "Mắt của mày" Diệu Nhi nhìn mắt của Lan Ngọc bật cười

    "Mày còn cười?"

    "A....đau đấy"

    "Đáng!"

    "Không đến bệnh viện?"

    "Không nghĩ 1 hôm"

    "Cũng tốt, đi biển không?"

    "Cũng được"

    "Tao lên gọi Quỳnh"

    "Chắc còn đi nổi không?"

    "Nè....Ninh Dương Lan Ngọc"

    "Thôi đi đi"

    ~~~~~~
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 11


    ~~~~~~~

    Cả 3 người chuẩn bị đồ sau đó đến bãi biển

    Trưa hôm đó~

    "Lên phòng tắm rồi xuống ăn trưa" Diệu Nhi

    "Ừm"

    "Cậu ấy có vẻ tâm trạng không vui chị nhỉ?"

    Tú Quỳnh

    "Chị rủ nó ấy đến đây là để tâm trạng khá hơn" Diệu Nhi

    "Mình đi thoi" Tú Quỳnh

    Ăn trưa, đang gọi món

    "Cho tôi gà sốt cay, salad trứng và dâu tây tráng miệng" Lan Ngọc

    "Ngọc!

    Mày không ăn được cay, không thích dâu tây?"

    Diệu Nhi

    "..."

    "Đó là mấy món Trang thích mà" Tú Quỳnh

    "Đưa đây tao gọi" Diệu Nhi

    ~~

    "Ninh Dương Lan Ngọc mày quên cả bản thân thích gì rồi sao?"

    "Cái gì cũng Trang Trang, bệnh ám ảnh cưỡng chế của mày cũng vì cậu ấy mà biến mất rồi.

    Thứ mày rhichs ăn cũng không nhớ" Diệu Nhi càng nói càng tức

    "Chị....đừng la cậu ấy nữa"

    '7 năm là quá dài rồi Trang à, tôi thuộc hết thói quen và sở thích của em rồi...'

    "Ngọc đến đây để nghĩ ngơi, đừng nhớ đến cậu ấy nữa" Diệu Nhi

    "Được" Lan Ngọc

    "Hay mai cậu nghĩ thêm 1 bữa nữa đi, có điều bất ngờ" Tú Quỳnh

    "Cũng được" Lan Ngọc

    "Em có điều gì chị không biết?"

    Diệu Nhi

    "Mai sẽ biết" Tú Quỳnh

    Ăn xong cả 3 lên phòng nghĩ

    Đến chiều~ Diệu Nhi lên gõ cửa phòng Lan Ngọc

    "Sao?"

    "Ra bãi biển đi dạo"

    "Đi"

    Tại bãi biển, Quỳnh đang vui vẻ ngồi xây lâu đài cát Ngọc và Nhi ngồi ngắm hoàng hôn.

    "Hoàng hôn đẹp thật" Diệu Nhi

    "Lòng buồn cảnh buồn" Lan Ngọc

    "Lại nữa, đã nói quên đi, vui lên" Diệu Nhi

    "Tao có 1 thứ để miêu tả...Thùy Trang" Lan Ngọc

    "What?"

    Diệu Nhi

    "Củ hành"

    "Mốn xem được bên tròn của củ hành phải bóc từng lớp vỏ theo đó nước mắt cũng rơi, muốn khám phá được trái tim của Thùy Trang thì phải chịu đau khổ từng chút đến rơi cả nước mắt.

    Đến phần lỏi rồi mới nhận ra hành cũng chẳng có trái tim, Nguyễn Thùy Trang cũng vậy" Lan Ngọc

    "Mày hiểu cả đấy Ngọc ạ chỉ là quá si tình, mày có biết nước mắt khác nước mưa chỗ nào không?"

    Diệu Nhi

    "Mưa ồ ạc đến rồi bất chợt đi, nước mắt rơi âm thầm chẳng ai thấy.

    Nước mưa 100% là nước và 1 số thành phần bụi bẩn nhỏ, còn nước mắt chứa 1% là nước 99% là thương đau" Lan Ngọc

    "Ninh Dương Lan Ngọc của tao trưởng thành rồi" Diệu Nhi

    "Ai là của mày chứ?"

    "Mày xem Quỳnh của may hồn nhiên như vậy" Lan Ngọc

    "Tao đã bảo hộ em ấy rất kỉ sau này cũng vậy em ấy sẽ mãi vui vẻ hồn nhiên như vậy" Diệu Nhi

    "Cảm động nhỉ, dơ hết người rồi" Lan Ngọc

    "Láy tao giúp em ấy tắm" Diệu Nhi

    "Khách sạn cách âm?"

    Lan Ngọc

    "Nãy tao hỏi nhân viên rồi" Diệu Nhi

    "Chúc Quỳnh của mày bình an" Lan Ngọc

    "Cảm ơn đã quan tâm vợ tao, mà không biết mai có bất ngờ gì nữa" Diệu Nhi

    "Về ngủ đến sáng biết" Lan Ngọc

    "Hỏi mày như không" Diệu Nhi

    "Muốn uống chút rượu..."

    Lan Ngọc

    "Điên?"

    Diệu Nhi

    "Nghe nói rượu làm người ta yên giấc" Lan Ngọc

    "Mày còn thứ gì tốt hơn" Diệu Nhi

    "Có.....Thùy Trang" Lan Ngọc

    "Mê muội, mày khó ngủ à?"

    Diệu Nhi

    "Gần 1 năm nay" Lan Ngọc

    "Đi khám?"

    Diệu Nhi

    "Tao là bác sĩ" Lan Ngọc

    "Quên mất, phó viện trưởng" Diệu Nhi

    "Tật muốn ngủ 1 giấy ngàn thu" Lan Ngọc

    "Điên quá"

    "Nụ cười lạnh lẽo" Diệu Nhi

    "Cười xuất phát từ tim" Lan Ngọc

    "Nếu cơ điều ước mày ước gì?"

    Diệu Nhi

    "Ước có 1 chén canh mạnh bà"

    "Cho Trang uống?"

    "Không tao uống, sẽ quên đi 7 năm qua" Lan Ngọc

    "Ngốc nghếch" Diệu Nhi

    Lúc này Tú Quỳnh quay trở lại

    "Nhi lâu đài của em bị nước cuốn đi" Tú Quỳnh

    "Ngoan chị thương, dơ hết rồi về chị tắm cho" Diệu Nhi

    "Zazzz..."

    "Đi dây" Diệu Nhi

    "Được" Lan Ngọc

    "Cậu cùng về ngủ sớm đi" Tú Quỳnh

    "Đi đây chúc cậu may mắn" Lan Ngọc

    "Tự dưng chúc may mắn" Tú Quỳnh

    "Mặc kệ cậu ấy, chúng ta về phòng" Diệu Nhi

    "Zazzz..."

    Sáng hôm sau~~~

    "Quỳnh đâu?"

    Lan Ngọc

    "Ngủ"

    "Liệt giường?"

    Lan Ngọc

    "Lát tao mang thức ăn lên cho em ấy" Diệu Nhi

    "Mấy đứa yêu nhau,mệt mỏi" Lan Ngọc

    "Nào mày ở bên tình yêu của mày sẽ hiểu" Diệu Nhi

    "Không có 5 mùa, cũng không có tháng 13.

    Tao và cậu ấy cũng không có sau này" Lan Ngọc

    "Nhất định là Thùy Trang?"

    Diệu Nhi

    Đang ăn thì bỗng cô khựng lại, mắt liên tục nhìn qua chỗ lễ tân

    "Mày sao vậy?"

    Diệu Nhi

    "Trái đất tròn thật" Lan Ngọc

    "Diệp Lâm Anh, Thùy Trang?"

    Diệu Nhi

    "Muốn né tránh 1 chút cũng khó" Lan Ngọc

    Thùy Trang và Diệp Lâm Anh chẳng thấy Lan Ngọc và Diệu Nhi, check-in xong thì lên phòng.

    "Mày muốn về sớm không?"

    Diệu Nhi

    "Không, đang yên tĩnh về lại phải vào phòng phẩu thuật đầy mùi thuốc sát trùng" Lan Ngọc

    "Vậy né xíu, hi vọng không chạm mặt" Diệu Nhi

    "Ừm...tao ăn xong rồi, lên đây" Lan Ngọc

    Trưa hôm đó~~ Diệu Nhi goc cửa phòng Lan Ngọc

    "Gì?"

    "Mày xem ai" Diệu Nhi

    "Hello Ngọc, lâu không gặp" Quỳnh Nga

    "Nga sao?"

    Lan Ngọc

    "Sao hả sắp quên tớ?"

    Quỳnh Nga

    "Sao quên được chứ?

    Chỉ là cậu xinh quá sắp nhận không ra" Lan Ngọc

    "Bác sĩ Ninh, cậu nói chuyện dịu dàng quá nhỉ?"

    Tuấn

    "Thôi mau vào trong ngồi đi" Lan Ngọc

    "Cậu vừa về sao?"

    Lan Ngọc

    "Từ sáng, nghe Quỳnh nói mọi người ở đây nên đến" Quỳnh Nga

    "Cậu về ở luôn chứ?"

    Lan Ngọc

    "Ừm..

    Về tiếp quản công ty.

    Sao đi biển mà ru rú trong phòng thế?"

    Quỳnh Nga

    "Ngọc đi đâu chả vậy?"

    Diệu Nhi

    " đang buổi trưa còn gì?"

    Lan Ngọc

    "Hay xuống nhà mát làm tiệt mừng đi" Quỳnh Nga

    "Giờ này?"

    Tú Quỳnh

    "Ừm..gần 1h rồi làm đến chiều là vừa" Quỳnh Nga

    "Chị thấy sao?"

    Tú Quỳnh

    "Được thôi" Diệu Nhi

    "Ngọc đi nhé!"

    Quỳnh Nga

    "Đi thôi"Lan Ngọc

    Nói rồi cả 4 người đi xuống chuẩn bị đồ nướng

    "Quỳnh cậu xem bên kia đông thế?"

    Quỳnh

    "Hinh như có người chuẩn bị cầu hôn" Tú Quỳnh

    "Hoành tráng vậy, cô gáo chàng trai nào may mắn thế" Quỳnh Nga

    "Hâm mộ thật" Tú Quỳnh

    "Chẳng phải lúc cầu hôn em chị cũng làm rất hoành tráng?"

    Diệu Nhi

    "Đúng rồi nhỉ" Tú Quỳnh

    "Tối chết với chị" Diệu Nhi

    "Ơ em có làm gì" Tú Quỳnh

    "Lại cơm tró" Lan Ngọc

    "2 năm qua vất vả cho cậu" Quỳnh Nga

    "Quen rồi" Lan Ngọc

    Nói là chuẩn bị đồ nướng thế thôi chứ cả 4 chẳng làm vì.

    Ngồi chờ nhân viên khách sạn mang đến.

    Cứ thế ngồi tán gẫu đến chìu.
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 12


    ~~~~~

    5h chiều

    "Sao lâu có thức ăn vậy chứ?"

    Tú Quỳnh

    "Khách sạn này không phục vụ đồ nướng.

    Chuẩn bị lâu là phải" Lan Ngọc

    "Cậu kiên nhẫn một chút.."

    Quỳnh Nga

    "A...

    Thức ăn đến rồi kìa" Diệu Nhi

    Thức ăn và bếp nướng được mang đến, cả 4 cùng nướng thịt.

    Lát sau thì cũng xong, cả 4 cùng ngồi ăn thịt và ngắm hoàng hôn.

    "Tối nay chúng ta về luôn nhé" Lan Ngọc

    "Được thôi" Diệu Nhi

    "Sao về sớm vậy" Quỳnh Nga

    "Khuya tớ còn ca phẩu thuật" Lan Ngọc

    "Khuya mà cũng làm sao?"

    Tú Quỳnh

    "Là mạng người đó"

    "Nghĩ 1 ngày đã quá nhiều" Lan Ngọc

    "Cậu bận nhỉ?"

    Quỳnh Nga

    "Còn phải nói sao?, thời gian ăn còn không có" Diệu Nhi

    "Trông cậu ốm đi nhiều thật đấy.

    Này ăn cái này đi" Quỳnh Nga gấp cho Lan Ngọc

    "Cảm ơn, cậu cũng ăn đi" Lan Ngọc

    "M-mọi người....bên kia" Tú Quỳnh

    "Diệp Lâm Anh, Thùy Trang?"

    Diệu Nhi

    Bên kia bãi biển là Diệp Lâm Anh và Thùy Trang.

    Lan Ngọc và Quỳnh Nga chỉ biết lặng người nhìn họ

    Phía Thùy Trang~~

    "Trang 2 năm ở bên cậu tớ rất mơ hồ, nhưng đến hôm nay tớ đã nghĩ rất kĩ.

    Có lẽ cậu là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tớ.

    Cảm ơn cậu 2 năm qua đã luôn bên cạnh tớ.

    Làm người yêu tớ nhé!"

    Diệp Lâm Anh

    "Diệp à...."

    "Nào đừng khóc chứ" Diệp Lâm Anh

    "Tớ đồng ý" Thùy Trang

    "Đừng khóc tớ buồn đấy" Diệp Lâm Anh

    "Tớ yêu cậu" Thùy Trang

    Chỗ Lan Ngọc~~~

    "Ngọc cậu định để vậy sao?"

    Diệu Nhi

    "Lấy tư cách hì mà xen vào?"

    Lan Ngọc

    "Nga à, cậu..."

    Tú Quỳnh

    "Không sao" Quỳnh Nga thoáng chút buồn

    "Chúng ta về thôi" Lan Ngọc

    "Ừm...thật không muốn gặp lại như thế này" Quỳnh Nga

    8h~~~

    Tất cả quay về Thành Phố, Lan Ngọc thì nhanh chóng về bệnh viện vào phòng mổ.

    "Tình hình thế nào?"

    Lan Ngọc

    "Đang rất không ổn ạ, tất cả đã chuẩn bị xong" Y tá

    "Tôi biết rồi, bắt đầu" Lan6

    "Bác sĩ Ninh trạng thái của ngài không ổn lắm, có cần báo bác sĩ Kim thay thế?"

    Y tá

    "Không cần đâu, đây là ba của viện trưởng tôi đích thân làm vẫn tốt hơn" Lan Ngọc

    "Ngài ổn chứ?"

    Y tá

    "Ừm.."

    Phẩu thuật bắt đầu.

    Đến 3h sáng mọi chuyện cũng xong.

    Lan Ngọc mệt mỏi bước ra từ phòng mổ.

    "Thế nào rồi" Viện trưởng.

    "Rất thành công ạ" Lan Ngọc

    "Phó viện trưởng vất vả rồi, về nghĩ ngơi đi" viện trưởng

    "Tôi xin phép" Lan Ngọc nói rồi rời đi

    "Lan ngọc quay về phòng làm việc ngã người lên ghế sofa khó khăn lắm mới ngủ được 1 chút

    6h~~~

    "Bác sĩ Ninh, không xong rồi" Y tá Lê hối hả chạy vào

    Y tá Lê- y tá thân cận của Lan Ngọc

    "Có chuyện gì?"

    Lan Ngọc

    "Ba của cô Thùy Trang vừa được đưa vào bệnh viện do bệnh tim tái phát"

    "Đến đó ngay" Lan Ngọc chạy đi

    Tại phòng phẩu thuật~

    Thùy Trang, Diệp Lâm Anh và cả mẹ của Thùy Trang điều ở đây.

    "Y tá Lê ai phị trách ca mổ này?"

    Lan Ngọc

    "Là bác sĩ Lee nhưng ngài ấy chưa đến kịp ạ" Y tá Lê

    "N-ngọc à...ba....ba tớ" Thùy Trang nức nỡ nói

    "Cứ yên tâm, sẽ không sao cả"

    "Y tá Lê tôi sẽ phẩu thuật" Lan Ngọc

    "Nhưng...bác sĩ chỉ mới nghĩ được hơn 2 tiếng có chịu được không ạ?"

    Y tá Lê

    "Tôi còn không quen với chuyện này, mau vào chuẩn bị" Lan Ngọc

    "Tôi đi ngay"

    "Trang cậu ủn tâm, nhất định sẽ không sao" Lan Ngọc

    "Tớ tin cậu" Thùy Trang

    "Ngọc à trong chờ vào con cả" Mẹ Thùy Trang

    "Con sẽ cố gắn hết sức.

    Diệp, Trang nhờ cậu" Lan Ngọc

    "Vất vả cho cậu rồi" Diệp Lâm Anh

    Lan ngọc nhanh chân chạy vào phòng mổ 1 tiếng, 2 tiếng, 3 tiêng.....

    6 tiếng trôi qua.

    Cửa phòng phẩu thuật vẫn sáng đèn.

    "Diệp à đã vào đó lâu như vậy" Thùy Trang

    "Trang nghe tớ nói, sẽ ổn thôi, Ngọc cậu ấy rất giỏi.

    Ba cậu sẽ bình an" Diệp Lâm Anh

    "Diệp nói đúng, ba con sẽ không sao, Lan Ngọc là bác sĩ giỏi nhất Việt Nam nhất dụng sẽ ổn cả" Mẹ Thùy Trang

    Ting~ cánh cửa mở ra, Lan Ngọc mệt mỏi bước ra từ trong

    "N-ngọc ba tớ.."

    Thùy Trang

    "Phẩu thuật thành công" Lan Ngọc

    "Cảm ơn con Lan Ngọc" Mẹ Thùy Trang

    "Đó là trách nhiệm của con" Lan Ngọc

    "Diệp à ba tớ không sao rồi" Thùy Trang

    "Tớ đã nói mà, Ngọc nhất định sẽ làm được" Diệp Lâm Anh

    ' Tôi đã rát vát vả hơn 6 tiếng cũng không bằng một lời động viên sao?'

    "Theo dõi 1 ngày có thể chuyển xuống phòng hồi sức.

    Con xin phép" Lan Ngọc

    "Con về Nghĩ ngơi đi, vất vả rồi" Mẹ Thùy Trang

    Lan ngọc đu được 1 đoạn thì chân tau bắt đầu chẳng còn chút sức, mắt bắt dầu mờ.

    Cô ngã quỵ xuống mặt đất.

    "Bác Sĩ Ninh!"

    Y tá Lê

    Diệp Lâm Anh Thùy Trang bên này ôm nhau thấm thiết cũng bắt đầu nhìn theo tiếng hét

    "Ngọc....Ngọc cậu sao thế" Thùy Trang

    "Cô Trang mời cô tránh ra, chúng tôi cần đưa bác sĩ Ninh đi" Y tá Lê

    Theo lời Y Tá Lê có vài bác sĩ và y tá khác đến đưa Lan Ngọc đi.

    "Chắc là do làm việc quá sức" Mẹ Thùy Trang

    "Lát chúng ta đến thăm cậu ấy" Diệp Lâm Anh

    'Khi nãy 1 lời cảm ơn còn chưa nói' Thùy Trang suy nghĩ.

    "Trang à, cậu sao thế" Diệp Lâm Anh

    "Không sao" Thùy Trang

    "Con đưa 2 người về tắm rữa và ăn gì rồi chúng ta quay lại nhé" Diệp Lâm Anh

    "Cũng được, chúng ta đi thôi Trang, con cũng mệt lắm rồi đấy" Mẹ Thùy Trang

    "Vâng"

    Đến chiều~~

    Lan Ngọc bây giờ nằm bất động trên giường, nét mặt hơi nhợt nhat.

    Diệu Nhi và Tú Quỳnh nghe tin cũng đến

    "Tỉnh rồi à?"

    Diệu Nhi

    "Ừm....mấy giờ rồi?"

    Lan Ngọc

    "5 giờ rồi" Tú Quỳnh

    "Cậu nhớ đây là lần thứ mấy ngất xỉu không?

    Không biết chăm sóc bản thân à?.

    Cậu xem bênh cạnh cậu có ai không?

    Cả thanh xuân của cậu chỉ có biết Nguyễn Thùy Trang....bây giờ thì hay rồi, 1 người ở bên canh cũng không có" Diệu Nhi

    "Chị....cậu ấy vừa tỉnh đừng mắn cậu ấy nữa" Tú Quỳnh

    "Cảm ơn 2 cậu đã luôn bên cạnh tớ" Lan Ngọc

    "Ninh Dương Lan Ngọc cậu còn cảm ơn sao?

    Lo cho bản thân tốt 1 chút đi là lời cảm ơn tốt nhất rồi" Diệu Nhi

    "Tớ muốn 1 mình" Lan Ngọc

    "Chúng ta ra ngoài thôi chị" Tú Quỳnh

    Bên ngoài phòng bệnh~~

    Diệp Lâm Anh và Thùy Trang đang ở đây

    "2 cậu đến đây làm gì?"

    Diệu Nhi

    "Bọn tớ đến thăm Ngọc" Thùy Trang

    "Cậu ấy đã tỉnh chưa?"

    Diệp Lâm Anh

    "2 cậu đừng để ý chị ấy, Ngọc tỉnh rồi nhưng muốn ở 1 mình" Tú Quỳnh

    "2 cậu không vào thăm cậu ấy ông hơn đấy" Diệu Nhi

    "Anh bớt nói một chút" Tú Quỳnh

    "Vậy khi khác bọn tớ sẽ cảm ơn cậu ấy sao" Thùy Trang

    "Ba cậu sao rồi?"

    Tú Quỳnh

    "Vãn chưa tỉnh.."

    Thùy Trang

    "Khi nào bác ấy tỉnh lại bọn tớ sẽ đến thăm nhé, giờ thì bọn tớ có việc phải đi rồi" Tú Quỳnh

    "Ừm...tạm biệt" Thùy Trang

    "Tạm biệt" Diệp Lâm Anh

    "Trang à đừng buồn nữa, sẽ ổn cả thôi mà" Diệp Lâm Anh

    "Ừm..có cậu thật tốt" Thùy Trang ôm lấy Diệu Nhi

    Nãy giờ Lan Ngọc đứng sau cánh cửa đã nghe hết.

    ' tôi dùng cả thanh xuân của mình, dùng hành động chân thành vì em mà làm tất cả, cũng chẳng bằng 1 câu nói của cậu ta.

    Em chưa từng nhìn thấy tình cảm của tôi sao Nguyễn Thùy Trang?

    Giờ em đã có được cậu ấy rồi, tôi thì đã chính thức mất đi em, thứ mà tôi chưa bao giờ có được'

    Cô mệt mỏi quay lại giường bệnh mà nằm dài trên đó

    ~~~~~
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    chương 13


    ~~~~

    Tối hôm đó~Lan Ngọc xuống giường khoác áo blouse vào chuẩn bị đi thăm bệnh nhá.

    Chuông điện thoại đột nhiên reo lên

    "Tôi nghe" Lan Ngọc

    "Là tớ đây" Quỳnh Nga

    "Nga à?

    Cậu gọi tớ cơ chuyện gì sao?"

    Lan Ngọc

    "Nghe Quỳnh nói cậu không khỏe, cậu ổn hơn rồi chứ?"

    Quỳnh Nga

    "Tớ tốt hơn rồi, cảm ơn cậu" Lan Ngọc

    "Tớ sợ chạm mặt Diệp và Trang nên không đến thăm cậu được" Quỳnh Nga

    "Không sao, hôm nào rủ Nhi và Quỳnh chúng ta đi ăn" Lan Ngọc

    "Được, được.

    Cậu giữ gìn sức khỏe đấy" Quỳnh Nga

    "Tớ biết rồi, tạm biệt" Lan Ngọc

    Tắt điện thoại Lan Ngọc gọi y tá đi sang phòng bên cạnh của ba Thùy Trang

    Thùy Trang và Diệp Lâm Anh đang ở đấy .

    "Y tá Lê, vẫn chưa tỉnh?"

    Lan Ngọc

    "Vâng ạ" T tá Lê

    "Ngọc..."

    Thùy Trang

    "...."

    Lan Ngọc nhìn y tá Lê, liền hiểu ý

    "Người nhà im lặng cho bác sĩ Ninh kiểm tra ạ" Y tá Lê

    "..."

    "Tình hình rất tốt, không vấn đề gì mà sẽ tỉnh" Lan Ngọc nghi chép gì đó

    "Ngọc à..."

    Thùy Trang

    "Y tá Lê đổi thuốc" Lan Ngọc

    "Vâng" Y tá Lê

    "Có chuyện gì sao?"

    Lan Ngọc

    "Tớ muốn cảm ơn cậu về việc đã giúp ba tớ."

    Thùy Trang

    "Không cần cảm ơn, đây là trách nhiệm của bác sĩ.

    Không có vấn đề gì nữa tôi xin phép" Lan Ngọc

    "Cậu đã ăn tối chưa?

    Tờ mời cậy ăn xem như cảm ơn" Thùy Trang

    "Đúng vậy" Diệp Lâm Anh

    "Không cần đâu, tôi còn nhiều bệnh nhan đang chờ.

    Xin Phép" Lan Ngọc

    Lan ngọc nhanh chóng đi khỏi chỗ đó.

    "Diệp à...cậu ấy có vẻ giận" Thùy Trang

    "Không sao đâu, chắc cậu ấy còn mệt, vài ngày nữa chắc sec bình thường lại" Diệp Lâm Anh xoa đầu Thùy Trang

    "Ưm...

    Tối nay cậy về nhà nghĩ đi" Thùy Trang

    "Không tớ ở đây với cậu" Diệp Lâm Anh

    "Được không đấy?"

    Thùy Trang

    "Sao lại không?

    Cậu là người yêu tớ đấy" Diệp Lâm Anh

    "Vậy được" Thùy Trang nhẹ mỉm cười

    Tối đó~~ Hôm nay Lan Ngọc trực

    Phòng làm việc~

    "Bác sĩ Ninh sắp đến giờ thăm bệnh nhân" Y tá Lê

    "9h rồi à" Lan Ngọc lấy tay xoa thái dương.

    "Vâng ạ" Y tá Lê

    "Pha giúp tôi ly sữa" Lan Ngọc

    "Ngài không ăn thêm gì sao?"

    Y tá Lê

    "Không cần đâu" Lan Ngọc

    "Tôi đi ngay ạ" Y tá Lê

    Uống vọi ly sữa Lan Ngọc đi đến từng phòng bệnh đặt biệt thăm bệnh nhân.

    Phòng cuối cùng là phòng củ ba Thùy Trang, Lan Ngọc bước vào.

    Truoecs mắt cô là Thùy Trang và Diệp Lâm Anh nằm ôm nhau trên sofa còn đang đùa rất vui

    "Xin lỗi làm phiền rồi, cửa không khóa" Lan Ngọc

    "Ngọc..?"

    Thùy Trang

    "Tôi đến xem bệnh nhân.

    Đây là bệnh viện muốn nô đùa thì về nhà, đừng làm ồn bệnh nhân của tôi" Lan Ngọc vừa nói vừa tiến lại kiểm tra

    "Xin lỗi cậu" Diệp Lâm Anh

    "..."

    "Được rồi, tôi xin phép" Lan Ngọc

    Lan ngọc quay về phòng làm việc.

    "Cậu ấy lạ thật?

    Trước đây có bao giờ như vậy?"

    Thùy Trang

    "Thôi chúng ta đi ngủ nào" Diệp Lâm Anh

    "Ưm.."

    Phía Lan Ngọc~

    Có 1 mình trên sân thượng ngồi hóng mát vì không ngủ được bây giờ đã hơn 10h

    "Ninh Dương Lan Ngọc mày nhìn xem, yêu em ấy, quan tâm em ấy 1 cách tỉ mỉ nhất, dành cả thanh xuân và trái tim cho em ấy.

    Đến giờ mày vẫn 1 mình ngồi đây, đến 1 người ở bên cũng không có.

    Bây giờ mất em ấy thật rồi, mày chẳng còn gì cả.."

    Lan Ngọc vừa nói vừa cười buồn

    Lan ngọc 1 mình ngồi ngắm nhìn bầu trời đêm.

    Bỗng nhiên có 1 người đến vỗ vai cô

    "Nga?"

    Lan Ngọc

    "Vừa từ công ty về đi ngang đây nên ghé vào thăm cậu" Quỳnh Nga

    "Sao cậu biết tớ ở đây?"

    Lan Ngọc

    "Y tá Lê nói.

    Vừa kịp nghe hết tâm tư của cậu.

    Thì ra cậu yêu Thùy Trang lâu vậy à?

    " Quỳnh Nga

    "7 năm rồi" Lan Ngọc

    "..."

    "Tớ nhạn ra một điều khá muộn" Lan Ngọc

    "Là gì?"

    Quỳnh Nga

    "Thanh xuân rất đẹp, đừng vì 1 ai đó mà bỏ qua nhiều mối quan hệ.

    Nếu 1 ngày nào đó mất đi người đó thì bên cạnh chỉ còn nổi cô đơn, không bóng người" Lan Ngọc

    "Tớ đã bỏ lỡ cậu ấy" Quỳnh Nga

    "Cậu cũng là bất đắt dĩ" Lan Ngọc

    "Cậu biết sao?"

    Quỳnh Nga

    "Tú Quỳnh có nói" Lan Ngọc

    "Thật chẳnh kính miệng" Quỳnh Nga

    "Trên đời không tồn tại 1 bí mật nào mãi mãi" Lan Ngọc

    "Đúng vậy, giấu hoàn hảo đến mấy cũng có kẻ hở"Quỳnh Nga

    "Nhưng tớ đơn phương Trang 7 năm rồi, không giấu gì nhưng cậu ấy vẫn không nhìn ra" Lan Ngọc

    "Có lẽ đây là số phận" Quỳnh Nga

    "Khuya rồi cậu về nghĩ sớm đi, cậu đi xe?"

    Lan Ngọc

    "Ừm...có tài xế lái" Quỳnh Nga

    "Vậy cậu về đi, muộn rồi" Lan Ngọc

    "Tạm biệt" Quỳnh Nga

    "Tớ tiễn cậu" Lan Ngọc

    Lan Ngọc tiễn Quỳnh Nga đến xe sau đó quay về phòng làm việc.

    Sắp đi đến phòng thì Diệp Lâm Anh từ đây xuất hiện

    "Nga về rồi?"

    Diệp Lâm Anh

    "Ừm..."

    "Sao không nói với tớ" Diệp Lâm Anh nắm cổ áo Lan Ngọc

    "Đừng quên cạu đang quen Trang" Lan Ngọc đẩy Diệp Lâm Anh ra

    "....nhưng tớ vẫn rất yêu Nga" Diệp nhỏ giọng nói

    "Yêu Nga?, cậu chơi đùa với Trang?"

    Lan Ngọc

    "Tớ..."

    "Diệp Lâm Anh cậu còn là con người không" Lan Ngọc nói rồi lao vào đánh Diệp Lâm Anh

    Cứ thế Lan Ngọc tùng cho Diệp Lâm Anh 3 4 cú đấm.

    Diệp Lâm Anh không Phản kháng.

    Thùy Trang do không thấy Diệp Lâm Anh nên ra ngoài tìm đúng lúc nhìn thấy Lan Ngọc đánh Diệp Lâm Anh

    Thùy Trang tức giận lao đến tát Lan Ngọc

    CHÁT!

    Cái tát khá mạnh làm khóe miệng Lan Ngọc vương chút máu.

    "Cậu làm gì vậy hả?"

    Thùy Trang

    "Đấm tên người yêu khốn nạn của cậu" Lan Ngọc lấy tay lau vết máu trên moi lạnh lùng nói ra.

    CHÁT!

    Một cú tát nữa từ Thùy Trang

    "Cậu không có quyền nói cậu ấy như vậy" Thùy Trang

    "Đúng!

    Đến quyền được thương yêu tôi còn không có nữa là" Lan Ngọc khóe mắt đỏ lên

    Thùy Trang lờ đi như không nghe thấy đi đến đỡ Diệp Lâm Anh

    "Cậu có sao không" Thùy Trang

    "Tớ....không sao.."

    Diệp Lâm Anh đơ người nhìn hai người

    "Chúng ta về phòng" Thùy Trang

    Thùy Trang cứ vậy lạnh lùng lướt qua Lan Ngọc, nước mắt cô bắt đầu rơi xuống.

    Cô thật sự khóc cho tình yêu ngu ngốc này của mình.

    ~~~~~~~~'
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 14


    ~~~~

    Sau khi nhận 2 cái tát từ nàng cô lạng lẽ rời khỏi bệnh biện, trên rười vẫn còn đang mặc áo blouse.

    Lang thang trên còn đường không bóng người lòng cô nặng trĩu những nổi buồn.

    Đã hơn 11 giờ nên chẳng còn bóng người, chỉ có ánh đèn đường và kẻ cô đơn là cô.

    Bỗng trời đỗ cơn mưa lớn Lan Ngọc ngước lên nhìn bầu trời

    "Ông là đang khóc cho con sao?

    Co hiểu thế nào là tận cùng của sự cô đơn rồi.

    Thật sự rất đau rồi, ông giúp con biến mất được không"

    Từ giọt nước mắt cô lăng dài trên má, bị làm nhòa đi bởi con mưa.

    Cô cử thế đi lang thang trên đường đầy mưa chăng biết điểm đến.

    Sáng hôm sau tại bệnh viện Thành phố~~~

    Diệu nhi và Tú Quỳnh đến bệnh viện

    "Ngọc đi đâu rồi nhỉ?"

    Diệu Nhi

    "Chúng ta sang hỏi y tá Lê" Tú Quỳnh

    ...

    "Y tá Lê Lan Ngọc không có ở bệnh viện sao?"

    Diệu Nhi

    "Hôm qua ngài ấy ỏe lại bệnh viện ạ" Y tá Lê

    "Tròn phòng làm việc cũng không có, phòng nghĩ cũng không" Diệu Nhi

    "Để em gọi cậu ấy" Tú Quỳnh

    Tú Quỳnh lấy điện thoại gọi, 1 cuộc, 2 cuộc rồi 3 cuộc.

    "Sao rồi em" Diệu Nhi

    "Không bắt máy" Tú Quỳnh

    "Ngài thử sang phòng bệnh của Ba chủ tịch Nguyễn xem" Y tá Lê

    "Được, có việc làm tiếp đi" Diệu Nhi

    Diệu Nhi nói rồi cả hai đi sang phòng ba Thùy Trang

    "Bác ấy vẫn chưa tỉnh?"

    Tú Quỳnh

    "Vừa ngủ thôi" Thùy Trang

    "Diệp đêm qua ở đây sao?"

    Tú Quỳnh

    "Chúng ta đi ra ngoài nói chuyện" Diệu Nhi

    Bên ngoài~~

    "Hai người có gặp Lan Ngọc?"

    Diệu Nhi

    "..."

    "Từ tối hôm qua" Diệp Lâm Anh

    "Không liên lách dược với Lan Ngọc" Diệu Nhi

    "Có chuyện gì sảy ra?"

    Diệu Nhi

    "..."

    "2 người nói gì đi chứ" Diệu Nhi

    "Chị bình tĩnh...

    Có chuyện gì sao?

    2 cậu mau kể đi" Tú Quỳnh

    Diệp Lâm Anh kể lại cho 2 người kia nghe

    ....

    "Nguyễn Thùy Trang nếu cậu ấy sảy ra chuyện gì đừng trách tôi" Diệu Nhi nói rồi bỏ đi

    "Hai cậu đừng đế ý nhé, chắc cho chị ấy lo quá" Tú Quỳnh

    "Cậu đi theo cậu ấy đi" Diệp Lâm Anh

    "Diệp à...tớ có quá đáng?"

    Thùy Trang

    "Không sai đâu, tớ sẽ đi tìm cậu ây cậu mau vào trong với bác trai" Diệp Lâm Anh

    "Đực, đi cẩn thận.

    Có việc gì báo tớ" Thùy Trang

    "Được" Diệp Lâm Anh

    Diệu Nhi và Tú Quỳnh đến nhà Lan Ngọc cũng không thấy đâu

    "Cậu ấy chắc sec không sang Mỹ chứ?"

    Diệu Nhi

    "Không đâu, cậu ấy sẽ không để ba mẹ lo lắng" Tú Quỳnh

    "Quán cà phê" Diệu Nhi và Tú Quỳnh đồng thanh

    Hai người đến quán cà phê Lan Ngọc hay đến

    "Chú ơi hôm qua giờ Ngọc có đến đây không ạ?"

    Diệu Nhi

    "Nhi sao con?

    Đã lâu rồi Ngọc không đến đây, có việc gì sao con?"

    Chủ quán

    "Không đâu ạ, con xin phép" Diệu Nhi

    "Sao rồi chị" Tú Quỳnh

    "Không có" Diệu Nhi

    "Ngọc bình thường bận rộn, lại không biết uống rượu nên chẳng đi đây cả.

    Ỏ đây không chị thật sự không biết đi đâu tìm" Diệu Nhi

    "Chị đừng lo quá,cậu ấy đã trưởng thành rồi chắc chỉ đi đâu đó cho khoay khỏa thôi" Tú Quỳnh

    Tiếng chuông điện thoại reo lên

    ...

    "Alo?"

    Diệu Nhi

    "Cạu tìm được Ngọc chưa?"

    Diệp Lâm Anh

    "Vẫn chưa" Diệu Nhi

    "Tớ nghĩ cậu ấy sẽ đến nơi yên tĩnh" Diệu Nhi

    "Đừng tìm nữa, có lữ cậu ấy muốn yên tĩnh" Diệu Nhi

    "Được, vậy có gì báo tớ" Diệp Lâm Anh

    ....

    "Giờ sao chị?"

    Tú Quỳnh

    "Chúng ta về công ty, để cậu ấy yên tĩnh 1 lúc có lẽ sẽ về nhanh thôi ở bệnh viện có rất nhiều bệnh nhân cần cậu ấy, sẽ không bỏ rơi bệnh nhân mình đâu" Diệu Nhi

    "Được, chúng ta về" Tú Quỳnh

    Phía Lan Ngọc~~

    Lúc này cô đang ngồi ở một căn nhà gỗ trong1 thung lũng yên tĩnh ngoài ngoại ô.

    Có 1 mình nằm trên chiếc ghế tự đầu nhìn ngắm bầu trời.

    "Thật muốn thế này mãi mãi.

    Không phải bận rộn chạy theo em nữa"

    'Người ta nói trốn tránh không thể giải quyết được vấn đê nhưng thật chất nó là cách tốt nhất để không phải mệt lòng' cứ vậy Lan Ngọc ngồi.

    Mình ở đây

    ....

    1 tuần sau, bệnh viện Thành Phố~

    "Ba thấy trong người thế nào rồi" Thùy Trang

    "Rất tốt, con đừng lo.

    Diệp thật cảm ơn con thời gian qua đã giúp Trang chăm sóc ta" Ba Thùy Trang

    "Việc của con nên làm ạ" Diệp Lâm Anh

    "Ông còn 1 người nữa cần phải cảm ơn" Mẹ Thùy Trang

    "Ngọc, sao từ bữa giờ ta chẳng thấy con bé?"

    Ba Thùy Trang

    "..."

    "Chắc do cậu ấy bận quá thôi ạ" Diệp Lâm Anh

    "Đúng nhỉ, Ngọc giỏi như vậy chắc có rất nhiều bệnh nhân cần nó chăm sóc" Ba Thùy Trang

    "Thời gian qua 2 con cứ ở đây hay là ra ngoài đi dạo 1 chút đi ta sẽ ở đây với ông ấy" Mẹ Thùy Trang

    "Trang chúng ta đi chút nhé" Diệp Lâm Anh

    "Được, con đi lát ạ" Thùy Trang

    ....

    "Sao bà lại bảo 2 đứa nó ra ngoài?"

    Ba Thùy Trang

    "Tôi thấy 2 đứa nó có gì đó không vui" Mẹ Thùy Trang

    "Bà nói tôi mới để ý" Ba Thùy Trang

    "Con bé Diệp cũng thật chu đáo nhỉ?"

    Mẹ Thùy Trang

    "Sao tôi vẫn thích Lan Ngọc bà ạ" Ba Thùy Trang

    "Tôi cũng vậy, nhưng hanh phúc của con để con quyết định" Mẹ Thùy Trang

    "Đành vậy" Ba Thùy Trang

    Phía Trang và Diệp~

    " Trang gay chúng ta đi ăn gì đó đi" Diệp Lâm Anh

    "Được đó, tớ muốn ăn cháo sườn" Thùy Trang

    "Vừa hay tớ mới biết chỗ này bán cháo sườn rất ngon" Diệp Lâm Anh

    "Vậy chúng ta đi" Thùy Trang

    Diệp Lâm Anh và Thùy Trang vui vẻ đi đến nhà quán ăn.

    Ăn xong cả hai cùng nhau đến bèo sông đi dạo.

    "Diệp này, Ngọc đã biến mất 1 tuần rồi đấy" Thùy Trang có hơi lo lắng

    "Cậu ấy thích yên tĩnh chắc là tìm nơi nào đó để nghĩ ngơi thôi" Diệp Lâm Anh

    "Cậu ấy chắc giận tớ lắm" Thùy Trang

    "Ngọc rất rốt với cậu sẽ không giận đây mà" Diệp Lâm Anh xoa đầu Thùy Trang

    Đúng lúc này Quỳnh Nga đang di bên kia đường và Diệp Lâm Anh đã bắt gặp

    "N-nga...."

    "Hửm...

    Cậu sai vậy?"

    Diệp Lâm Anh bất giác buôn tay Thùy Trang ra mà chạy sang đường

    "NGA À.."

    Diệp Lâm Anh gọi lớn Quỳnh Nga bất giác quay đầu lại nhìn

    Cô lập tức chạy sang đường mà chẳng để ý chiếc xe đang lao tới

    "DIỆP...CẨN THẬT..."

    RẦM!

    Chiếc xe ấy lao thẳng vào cô.

    Cô nằm bất động trên đường, máu không ngừng chảy ra Thùy Trang lặng ngườ, sau một lúc Thùy Trang và Quỳnh Nga chạy đến chỗ Diệp Lâm Anh

    "Diệp à....cậu...cậu mau tỉnh lại" Thùy Trang

    "AI ĐÓ GỌI GIÚP TÔI CẤP CỨU ĐI" Quỳnh Nga

    Diệp Lâm Anh được đưa đến bệnh viện

    Phình cấp cứu~

    "Bệnh nhân rất không ổn, y tá Lê vẫn không tìm được bác sĩ Ninh?"

    Trưởng khoa

    "Đã 1 tuần rồi không tin tức" Y tá Lê

    "Bác sĩ cứu...cứu cậu ấy..."

    Thùy Trang

    "Tôi thật sự không chắc được gì.

    Tình hình bệnh nhân rất nghiêm trọng, không có bác sĩ Ninh ở đây khả năng ca mổ thành cô chỉ có 30%"

    "Ngọc...Ngọc...cậu đây rồi chứ" Quỳnh Nga thẩn thờ

    Đúng lúc này Lan Ngọc từ ngoài đi vào

    "BÁC SĨ NINH" Y tá Lê

    Tất cả nhìn theo tiếng hét hét của y tá.

    ~~~~~~
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 15


    ~~~

    Lan Ngọc thấy ồn ào nên đi đến

    "Có chuyện gì?"

    Lan Ngọc

    "Bác sĩ Ninh, Diệp tổng đang nguy kịch...ngài mau vào trong" Y tá Lê

    "Gì chứ?"

    Lan Ngọc bất ngờ khi nghe Y tá nói

    "Ngọc à...cậu...cứu Diệp..."

    Thùy Trang rưng rưng nắm lấy tay áo của Lan Ngọc

    "Ngọc à..."

    Quỳnh Nga

    "Tôi vào trong" Lan Ngọc

    Lan ngọc lạnh lùng nhanh chóng chạy vào phòng phẩu thuật.

    Đã 6 tiếng trôi qua Thùy Trang và Quỳnh nga bên ngoài lòng đầy lo lắng.

    Diệu Nhi và Tú Quỳnh cũng đang ở đây.

    Cử phòng phẩu thuật mở ra, mọi người điều hướng mắt về đấy.

    Lan ngọc mệt mỏi bước ra.

    "Diệp...Diệp cậu ấy..."

    Thùy Trang hạt đến ánh mắt trong chờ nhìn Lan Ngọc

    "...."

    "Ngọc à cậu mau nói gì đi chứ" Quỳnh Nga

    "Tạm thời giữ được mạng" Lan Ngọc

    "Sao lại tạm thời hả..."

    Thùy Trang

    "Trong não có 1 cục máu đông đang chèn ép dây thần kinh quan trọng, không thể lấy ra vì dễ gây tổn thương.

    Tôi sẽ tìm cách nhanh chóng giải quyết vấn tình hình" Lan Ngọc vẻ mặt mệt mỏi đã đứng bàn mổ suốt 6 tiếng

    "Tại sao chứ?

    Chẳng phải cậu rất giỏi sao, sao lại không có cách chứ" Thùy Trang lớn tiếng nhìn Lan Ngọc

    "Trang, cậu bình tỉnh" Tú Quỳnh

    "Tôi cũng là con ngươi không phải thánh nhân, nếu người bây giờ là tôi thì cậu có lo lắng đến vậy không" Lan Ngọc ánh mát vô hồn nhìn về nàng

    "...."

    Lan Ngọc mệt mỏi bước đi, Diệu Nhi đuổi theo cô.

    "Ngọc..."

    "Để tớ yên" Lan Ngọc

    Lan Ngọc một mình quay lại phòng làm việc nhốt mình trong đấy.

    Cô đống cửa lại liền ngồi bệt xuống đất, những gọt nước mắt bắt đầu rơi.

    "Bà à...con phải trơ mắt nhìn người thân của mình rời đi sao, con không thể làm gì cả sao?"

    Cô ôm đầu hối khóc nức nở nhớ về người bà đã mất của mình, lí do mà cô muốn trở thành 1 bác sĩ.

    Lúc sau do khá mất bình tĩnh cô đã đập phá các đồ đạc trong phòng.

    "Ninh Dương Lan Ngọc...mày cứu được bao nhiêu người, được gọi là bác sĩ thiên tài, đến giờ bạn thân của mày cũng không cứu được sao?"

    Lan Ngọc vừa lớn tiếng, đập phá đồ đạc

    Bên ngoài~

    "Bác sĩ Ninh..."

    Y tá Lê

    "Đừng, để cậu ấy yên đi" Diệu Nhi

    "Lần đầu tôi thấy ngài ấy như vậy" Y Tá Lê

    "Tôi cũng là lần đầu, Lan Ngọc trước giờ rất bình tinh chư bao giờ làm loạn " Diệu Nhi

    "Có lẽ ngài ấy rất khó chịu" Y tá Lê

    Lúc sau tiếng động không còn nữa, cánh cửa mở ra, Lan Ngọc từ đấy bước ra

    "Y tá Lê giúp tối nọ dẹp chúng" Lan Ngọc thẩn thờ nói với y tá

    "Vâng"

    "Ngọc cậu đi đâu đấy?"

    Diệu Nhi

    Cô đi đến phòng hồi sức đặt biệt.

    Diệp Lâm Anh đang nằm trong đấy trên cười đầy các loại máy móc.

    Thùy Trang và Quỳnh Nga đang đứng nhìn Diệp Lâm Anh qua cửa sổ.

    "Ngọc...tớ muốn đưa Diệp sang Mỹ" Thùy Trang

    "Lan ngọc đã không cứu đươc, cậu nghĩ còn có người có khả năng?"

    Diệu Nhi nhìn Thùy Trang rồi cười khinh

    "Y học bên Mỹ tiên tiến, có lẽ..."

    Thùy Trang

    "Tự nhiên, chỉ sợ không còn mạng để đến được Mỹ" Lan Ngọc nói rồi đi thẳng vào phòng Diệp Lâm Anh

    "..."

    "Trang tớ tin Ngọc nhất định sẽ có cách" Quỳnh Nga

    "Nga cậu đừng quá lo" Diệu Nhi

    "Ừm..."

    Lan ngọc vào bên trong y tá mang quần áo sát trùng vào cho cô.

    Lan ngọc liên tục kiểm tra các chỉ số của Diệp Lâm Anh và xem sét ảnh chụp X quang não.

    Không ngừng trầm tư như đang cố tìm cách giải quyết.

    Sau 1 tiếng đồ hồ cô mới bước ra, cô lạnh lùng lướt ngang mọi người

    "Ngọc..."

    Diệu Nhi

    Diệu Nhi gọi cô trong bất lực, cứ thế cô bỏ đi

    "2 cậu ăn gì đi ở đây đã có y tá lo rồi.

    Về nhà nghĩ ngơi mai chúng ta lại đến".

    Diệu Nhi

    Quỳnh nãy giờ ngủ gục trên ghế.

    "Quỳnh à...

    Chúng ta về thôi" Diệu Nhi

    "Ưm.."

    Thùy Trang và Quỳnh Nga luyến tiếc rời đi.

    Lan Ngọc thì quay về phòng làm việc khóa chặt cửa không ngừng tìm hồ sơ và nghiên cứu.

    Nguyên đên hôn đó cô không hề ngủ.

    Sáng hôm sau~~

    Tất cả quay lại bệnh viện.

    Phòng bệnh của Diệp Lâm Anh gần phòng làm việc của Lan Ngọc

    "Nhi à chị có báo cho ba mẹ Diệp?"

    Tú Quỳnh

    "Họ rất sốc chị có trấn an vào bảo họ ở nhà chờ tin" Diệu Nhi

    "Ừm...

    Ngọc đâu rồi nhỉ?"

    Tú Quỳnh

    "Trong phòng làm việc từ tối qua giờ vẫn chưa ra.

    Y tá Lê cũng không thể vào" Diệu Nhi

    "Cậu ấy hình như không được ổn" Quỳnh Nga

    "Bà cậu ấy mất vì bệnh, cậu ấy rất sợ cảm giác bất lực lúc ấy, trước giờ chưa tưng không cứu được ai.

    Bây giờ Diệp...chắc cậu ấy sốc lắm" Diệu Nhi

    "Hôm qua tớ có hơi lớn tiếng với cậu ấy..."

    Thùy Trang

    "Cậu không biết không có lỗi" Tú Quỳnh

    "Cậu ấy thật sự chẳng biết 1 cái gì cả" Diệu Nhi

    "Nhi à..."

    Tú Quỳnh

    Cứ vậy mọi người chỉ biết ỏe bên ngoài nhìn Diệp Lâm Anh đang bất động trên giường Lan Ngọc thì đã 1 ngày 1 đêm không ra ngoài.

    Tối hôm đó~

    Bỗng có 1 tiếng mở cửa lớn.

    Lan Ngọc bước ra tất cả đang ngồi trước phòng Diệp Lâm Anh

    "Giúp tôi gọi y tá Lê" Lan Ngọc bây giờ rất gấp gáp

    "Tớ đi liền" Diệu Nhi khó hiểu nhưng vẫn đồng ý

    "Chuẩn bị phòng mổ ngay, tôi có cách lấy máu đông ra.

    Gọi bác sĩ Kim và Bác sĩ Bùi sang hỗ trợ" Lan Ngọc

    "Vâng ạ" Y tá Lê nhanh chóng chạy đi

    Mọi người không khỏi vui mừng khi nghe Lan Ngọc nói.

    "Nga à..

    Diệp được cứu rồi" Thùy Trang

    "Tớ đã nói Ngọc nhất định sẽ có cách mà" Quỳnh Nga

    "Này hôm qua giờ cậu chứ ăn gì, ăn 1 chút rồi vào phòng phẩu thuật nhé" Diệu Nhi

    "Không cần đâu, không kịp nữa rồi" Lan Ngọc

    Nói rồi cô đi thẳng vào phòng xem tình hình Diệp Lâm Anh thế nào.

    30p sau Diệp Lâm Anh được đưa vào phòng phẩu thuật.

    8 tiếng trôi qua~~~

    Bây giờ đã gần sáng hôm sao

    "Sao vào đấy lâu vậy chứ?"

    Thùy Trang

    "Chắc chắn sẽ không sao" Quỳnh Nga

    "Tớ tin Ngọc" Tú Quỳnh

    "..."

    Bên trong phòng phẩu thuật~

    " phẩu thuật thành công" Lan Ngọc thở phào nhẹ nhõm

    Tất cả y bác sĩ không ngừng vỗ tay.

    "Bác sĩ Kim còn lại giao cho ông" Lan Ngọc

    Lan Ngọc đặt các dụng cụ trên tay xuống định bước ra ngoài.

    Cả thân người cô bắt đầu mất hết sức lực và ngã xuống mắt đất.

    "BÁC SĨ NINH"

    "Bác sĩ Bùi ông giúp tối đưa ngài ấy sang phòng cấp cứu" Y Tá Lê

    Cả hai đỡ cô sang hòng cấp cứu đối diện

    Bên ngoài~

    Cánh cửa mở ra lần này Lan Ngọc không tự đi ra nữa mà là được dìu ra.

    "Ngọc sao vậy?"

    Diệu Nhi lo lắng hỏi y tá bên cạnh

    "Ngất xỉu, chắc do kiệt sức" Y Tá Lê

    Y tá Lê và bác sĩ Bùi gấp gáp đưa Lan Ngọc vào phòng cấp cứu.

    Lúc này các y bác sĩ khác cũng chạy đến.

    Y tá Lê cũng bước ra hối thúc họ.

    "Bên này" Y Tá Lê

    "Y tá Lê Diệp" Thùy Trang

    "Phẩu thuật thành công"

    Câu nói vừa sức các y bác sĩ nhanh chóng vào xem tình hình của Lan Ngọc

    "Cậu đúng là nhẫn tâm đấy, Ngọc đã ra vậy rồi cũng chỉ biết Diệp Lâm Anh!"

    Diệu Nhi lớn tiếng với Thùy Trang

    "Chị à..."

    Tú Quỳnh

    "Nhi cậu đừng mắn cậu ấy nữa, cậu ấy đã rất lo lắng" Quỳnh Nga

    "Tớ còn không mắn được cậu ấy?"

    Diệp

    "Ninh Dương Lan Ngọc rốt cuộc đã ngón các người gì chứ?

    Sao phải bán mạng mình hết lần này đến lần khác, chỉ vì nó là bác sĩ sao?"

    Diệu Nhi tức đến nổi lớn tiếng trong bệnh viện

    "..."

    "Chị thôi đi..."

    Tú Quỳnh

    "Trang à...không sao đâu đừng khóc" Quỳnh Nga ôm Thùy Trang an ủi

    ~~~~~

    Nếu được tối tui up cho mọi người 1 chap nữa há=))
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 16


    ~~~~

    Sau 1 tiếng cấp cứu Lan Ngọc được đưa về phòng nghĩ riêng.

    "Y tá Lê cậu ấy...?"

    Diệu Nhi

    "Kiệt sức nặng, có lẽ vài ngày mới tỉnh lại" Y tá Lê

    "Về phần Diệp Lâm Anh?"

    Diệu Nhi

    "Rất ổn có lẽ vài ngày sẽ tỉnh lại" Y Tá Lê

    "Được tôi cảm ơn" Diệp

    "Nhi Quỳnh 2 người sang xem Ngọc, tớ và Trang sang phòng Diệp" Quỳnh Nga

    "Được" Tú Quỳnh

    Diệp Lâm Anh giờ đang nằm trong phòng rất rộng lớ, sắt mặt nhợt nhạt.

    Thùy Trang và Quỳnh Nga đang ngồi nhìn cô

    "Nga à..."

    Thùy Trang

    "Có chuyện gì sao?"

    Quỳnh Nga

    "Lúc trước cậu đi du học, là có lý do khác?"

    Thùy Trang

    "Cậu thật sự muốn nghe sao?"

    Quỳnh Nga

    "Ừm.."

    "Ban đầu rớ không đồ ý.

    Ba tớ đã làm giả kết quả kiêm tra tổng quát.

    Tớ tưởng mình không sống được bao lâu nữa liền đồng ý sang Úc" Quỳnh Nga nói tới đây cười buồn.

    "Thời gian qua tuy Diệp rất tốt với tớ nhưng vẫn luôn nhớ về cậu" Thùy Trang

    "Tớ...xin lỗi...Trang" Quỳnh Nga

    "Cậu có lỗi gì chứ?

    Trả cậu ấy lại cho cậu, sau này đừng buông tay nếu không tớ sẽ không để yên đâu đấy" Thùy Trang

    "Trang à..."

    "Nhờ cậu đưa cái này cho cậu ấy, nói là tớ thật sự buông bỏ rồi, chúc 2 người hạnh phúc" Thùy Trang tháo chiếc nhẫn trên tay đưa cho Quỳnh Nga

    "Cảm ơn cậu đã thông cảm" Quỳnh Nga

    "Thỏ ngu ngốc nhà cậu, chúng ta mãi mãi là bạn thân nhé" Thùy Trang

    "Tất nhiên rồi" Quỳnh Nga

    "Thời gian tới cậu ấy nhờ vào cậu rồi" Thùy Trang

    "Tớ sẽ chăm sóc cậu ấy" Quỳnh Nga

    "Tớ sang xem Ngọc thế nào" Thùy Trang

    "Được"

    Bên Lan Ngọc~~

    Cô nằm bất động trên giường, sắt mặt tiều tụy thấy rõ.

    Diệu Nhi và Tú Quỳnh ngồi đó chẳng nói gì.

    "Tớ sang xem Ngọc thế nào" Thùy Trang

    "Chắc chưa tỉnh lại được ngay" Tú Quỳnh

    "Cậu ấy chắc rất mệt" Thùy Trang

    "Đó chỉ là việc 1 bác sĩ nên làm cậu không nên tháy ấy nấy" Diệu Nhi

    "Nhi à....

    Chị bớt nói mấy lời khó nghe" Tú Quỳnh

    "Chị chính là vậy đấy" Diệu Nhi

    "..."

    "Thôi tớ về đây, khi nào cậu ấy tỉnh lại thì báo tớ" Thùy Trang

    "Được, cậu đi cẩn thận" Tú Xương

    "Báo làm gì chứ, vốn dĩ đã chẳng quan tâm" Diệu Nhi ngồi lẩm bẩm

    "Cậu ấy đã rất buồn rồi anh bớt nói lại đi" Tú Quỳnh

    "..."

    2 hôm sau~~

    Thùy Trang bữa giờ cứ ở một mình trong nhà chẳng đi đâu.

    Phòng Diệp Lâm Anh~

    "Diệp à...cậu sao lâu tỉnh vậy chứ?

    Tớ rất lo lắng cho cậu đấy" Quỳnh Nga

    Quỳnh Nga cứ ngồi bên cạnh giường lẩm bẩm 1 mình

    "Này...cậu sao cứ càm ràm bên tai tớ vậy?"

    Diệp Lâm Anh

    "C-cậu tỉnh rồi...tớ đi gọi bác sĩ" Quỳnh Nga tính đi thì bị Diệp Lâm Anh nắm tay lại

    "Đừng đi, ở đây với tớ.."

    "Nhưng..."

    Quỳnh Nga

    "Tớ rất ổn, chỉ cần cậu ở đây" Diệp Lâm Anh

    "Tớ...."

    "Tớ nghe được cậu và Trang nói chuyện" Diệp Lâm Anh

    "Gì chứ?"

    "Điều nghe thấy hết cả, chỉ là không có sức để mở mắt" Diệp Lâm Anh

    "Vậy là cậu..."

    Quỳnh Nga

    "Biết lí do vì sao cậu muốn chia tay" Diệp Lâm Anh

    "Tớ xin lỗi" Quỳnh Nga rưng rưng nhìn Diệp Lâm Anh

    "Đừng khóc tớ xót đấy" Diệp Lâm Anh ôm lấy Quỳnh Nga

    "Cậu vẫn yêu tớ chứ?"

    Diệp Lâm Anh

    "Có...chưa từng hết yêu cậu" Quỳnh Nga

    "Thỏ ngoan đừng khóc.

    Tớ không đủ sức để dỗ cậu đâu" Diệp Lâm Anh

    "Tớ không khóc nữa" Quỳnh Nga lấy tau lau đi nước mắt

    "Thỏ hứa với tớ, đừng rời xa tớ nữa nhé.

    Không có cậu mọi thứ thật sự rất tệ" Diệp Lâm Anh

    "Chắc chắn rồi" Quỳnh Nga

    "Là Ngọc đã cứu sống cậu đấy.

    Lúc nghe cậu ấy nói có thể sẽ không cứu được tớ rất sợ đấy" Quỳnh Nga

    "Tớ phải cảm ơn cậu ấy thật tốt" Diệp Lâm Anh

    "Cậu ấy đã hôn mê 2 ngày rồi chứ tỉnh" Quỳnh Nga

    "Sao lại thế?"

    Diệp Lâm Anh

    "Do tìm cách cứu cạu nhiều ngày không ăn uống, ngủ nên bị kiệt sức" Quỳnh Nga

    "Tớ muốn sang xem cậu ấy" Diệp Lâm Anh

    "Không được đây cậu còn yếu lắm" Quỳnh Nga

    "Đi mà...Nga..."

    Diệp Lâm Anh

    "Không cần đi nữa, tớ ở đây" Lan Ngọc từ ngoài bước vào

    "Ngọc cậu tỉnh rồi sao?"

    Quỳnh Nga

    "Vừa thôi" Lan Ngọc

    "Cậu không sao chứ?"

    Diệp Lâm Anh

    "Không sao, cậu lo cho cậu đã" Lan Ngọc đi lại kiểm tra cbo Diệp Lâm Anh

    5p sau~~

    "Rất ổn theo dõi vài tuần có thể xuất viện" Lan Ngọc

    "Cậu đã khỏe chưa mà sang đây đấy?"

    Diệp Lâm Anh

    "Tớ là bác sĩ sớm đã quen với việc này" Lan Ngọc

    "Tớ..không biết phải cảm ơn cậu thế nào..."

    Diệp Lâm Anh

    "Không cần cảm ơn đẫy đây là trách nhiệm của tớ, mà hai người..."

    Lan Ngọc

    "Đã quay lại" Diệp Lâm Anh nắm tay Quỳnh Nga

    "Vậy còn Trang..."

    Lan Ngọc

    "Trang bảo là đã từ bỏ rôi con chúc cho bọn tớ hạnh phúc.

    Ngọc cậu không định tiến xa hơn với cạu ấy?"

    Quỳnh Nga

    "Tớ có thể sao?"

    Lan Ngọc cười khổ nói

    "Tớ xin lỗi...

    Bao lâu nay đã không để ý đến cảm nhận của cậu, tớ thật sự không biết cậu yêu Trang lâu đến vậy" Diệp Lâm Anh

    "Sớm đã quen rồi không sao" Lan Ngọc

    "Cậu nó thế tớ càng thấy có lỗi đấy" Diệp Lâm Anh

    "Vậy mau khỏe lại mời tớ một bữa cơm" Lan Ngọc

    "Chuyện nhỏ thôi" Diệp Lâm Anh

    "Ngọc...Trang đã 2 ngày rồi không ea khỏi nhà, cậu đến em thử?"

    Quỳnh Nga

    "Tớ..."

    "Cậu đi đi" Diệp Lâm Anh

    "Ừm...tan làn sẽ đến.

    Cậu nghic ngơi đi tớ đi làm việc" Lan Ngọc

    Lan ngọc thẩn thèo bước ra ngoài, trong đầu hiện lên nhiều suy nghĩ hỗn loạn.

    Tối hôm đó~~

    Cô tan làm và lái xe đến nhà Thùy Trang.

    Đi qua đi lại mãi chẳng bieetts có nên vào không.

    Bỗng cửa nhà Thùy Trang mở ra

    "Sao cậu không vào nhà?"

    Thùy Trang

    "Tớ..."

    "Mau vào trong đi, thời tiết khá lạnh" Thùy Trang

    "Ừm.."

    "Xin lỗi đã không đến thăm cậu" Thùy Trang

    "Không sao" Lan Ngọc

    "Uống với tớ 1 ly nhé" Thùy Trang tiến đến lấy 1 chai rựu vang.

    Thùy Trang rót rượu và đưa cho Lan Ngọc

    "Này, cạn" Thùy Trang

    Lan Ngọc chần chừ, hít một hơi thất sâu và nói

    "Tớ...tớ dị ứng nặng với rượu.."

    "Trước đây..."

    Thùy Trang bất ngờ khi nghe Lan Ngọc nói

    "Là vì cậu nên uống" Lan Ngọc

    "Cậu còn gì giấu tớ?"

    Thùy Trang

    "Cậu muốn nghe sao?"

    Lan Ngọc

    "Ừm..."

    "Tớ bị ám ảnh cưỡng chế nặng" Lan Ngọc

    "Nhưng chưa bao giờ tớ thấy" Thùy Trang

    "Vì theo thói quen của cậu tớ đã điều chỉnh và đần hết đi khi nào không hay" Lan Ngọc

    "Cậu..."

    "Tớ không ăn được đồ cay, không thích dâu tây."

    Lan Ngọc

    "Trước đây cậu toàn ăn cùng tớ" Thùy Trang

    "Đã rất khó khăn...đây là lần đầu tớ không làm theo ý muốn của cậu" Lan Ngọc

    "Sao cậu phải làm vậy?"

    Thùy Trang

    "Vì ngu ngốc" Lan Ngọc cười hắt một cái

    Lan ngọc định cầm ly rượu lên uống.

    "Đừng...tớ uống một mình là được" Thùy Trang

    Cứ vậy Thùy Trang uống hết ly này đến ly khác. lan ngọc chỉ biết nhìn

    "Đủ rồi đừng uống nữa" Lan Ngọc

    "..."

    "Đau không?"

    Lan Ngọc

    "Đau" Thùy Trang

    "Vậy quên người đó đi" Lan Ngọc

    "Không thể....cậu ấy là cả thế giáo của tớ..."

    Thùy Trang

    "Ít ra cậu đã từng có được thế giới của minh còn tớ cả thế giới của tớ chưa bao giờ có được...

    Tớ đã yêu người đó 7 năm nhưng người đó chưa từng cảm nhận được" Lan Ngọc

    "Ai mà may mắn vậy?"

    Thùy Trang

    "Là cậu..."

    Lời Lan Ngọc nói ra làm Thùy Trang bất ngờ không thôi

    "Chắc cậu bất ngờ lắm nhỉ?

    Trước giờ cậu chỉ xem tớ là 1 người bạn không hơn không kém.

    Xem sự hiện diện của tôi đối với cậu như điều hiển nhiên.

    Cậu vui thì ở bên người, khi buồn thì lại tìm đến rỗi đem mọi hỉ nộ ái ố đến cho tối.."

    Lan Ngọc

    "Ngọc à...tớ.."

    Thùy Trang

    "Cậu chưa tưng biết được tôi dữ yêu cậu nhiều như thế nào?"

    Lan Ngọc

    "..."

    "Cậu yên tâm tôi sẽ vẫn đối tốt với cậu.

    Vì 7 năm qua nó đã là 1 thói quen không thể thay đổi" Lan Ngọc đứng dậy bỏ đi

    "Xin lỗi.."

    "Hãy xin lỗi bản thân mình cậu đã bỏ đi người yêu cậu nhất rồi" Lan Ngọc nói rồi lạnh lùng bước đi

    Thùy Trang ngồi trên sofa thâm tâm như bị cào xé.

    Sao nàng lại cảm thấy đau đến vậy~~
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 17


    ~~~~

    Lan Ngọc sau khi rời khỏi nhà Thùy Trang liền lái xe đến quá cà phê quen thuộc nơi mà cô vẫn hay đến khi buồn.

    "Ngọc sao?

    Lâu quá rồi chú mới thấy con đến đấy" Chủ Quán

    "Cho con y cũ nhé" Lan Ngọc

    Lan ngọc đi lên chiếc bàn quen thuộc nhẹ nhàng ngồi xuống, thì bõng có cái vỗ vai

    "Sao mày ở đây?"

    Lan Ngọc

    "Tạo đến bệnh viện nghe Diệp và Nga bơi mày đến nhà Trang.

    Tao nghĩ chắc chắn mày sẽ đến đây sau khi đến nhà Trang" Diệu Nhi ngồi xuống ghế

    "Mày đi guốc trong bung tao?"

    Lan Ngọc

    "Không, chỉ là thói quen của mày chỉ có 1, mà tao muốn biết lí do tại sao mày chỉ đến đây.

    Ngồi đúng 1 cái bàn, uống 1 loại nước?"

    Diệu Nhi

    "Đơn giản vì những người như tao rất sợ mớ me nó lạ lắm và trống rỗng lắm.

    Giống như chỉ yeu đúng 1 người 1 đời 1 kiếp" Lan Ngọc

    Chủ quán đen nước ra

    "Nhi con uống y cũ?"

    "Vâng" Diệu Nhi

    "Thấy chư mày cũng giống tao" Lan Ngọc

    "Là do quen theo thói của mày" Diệu Nhi

    Sau khi nước được đem ra Diệu Nhi bắt đầu vào câu chuyện

    "Mày đã nói gì với Trang?"

    "Tất cả, việc tao đơn phương cậu ấy 7 năm"

    "Cậu ấy nói thế nào?"

    "Xin lỗi"

    "Mày không nên nghĩ đến việc buông bỏ thật sao?

    Nguyễn Thùy Trang vô tâm với mày như vậy vốn không đặt mày vào tầm mắt"

    "Cậu ấy không có lỗi, là tao yêu sai cách"

    "Sai cách?"

    "Tao cái gì cũng im lặng chịu đựng 1 mình.

    Luôn chìu theo ý cậu ấy.

    Chính sự im lặng đã làm cho tình cảm này chôn kín"

    "Viện trưởng Ninh, mày vẫn có lời để bên vực cậu ấy"

    "Không phải bên vực, là sự thật"

    "..."

    "Tao muốn bắt đầu lại"

    "Còn muốn bắt đầu?

    Chưa đủ đau sao?"

    "Mất đi cậu ấy còn đau hơn gắp trăm lần"

    "Mày thật sự quá lụy"

    "Có lẽ vậy"

    "Người lụy tình thường không có kết quả viên mãn"

    "Nhưng vẫn có 1 số ít người đạt được 1 kết quả viên mãn hơn cả viên mãn.

    Tao hi bọng sẽ nằm trong đó"

    "Số ít thôi"

    "Cái gì càng ít càng quý giá"

    "Niềm tin rất đáng giá đừng phí phạm nó"

    "Thuận theo ý trời, tạm tời tao sẽ không liêm lạc với cậu ấy 1 thời gian"

    "Chúc may mắn"

    "Mày có biết sao tao cứ gặp trắc trở trong tình yêu?"

    "Vì Ninh Dương Lan Ngọc quá hoàng hảo, ông trời là đang ganh tị với tao" Lan Ngọc

    "Lạc quan!

    Tại sao nhất định là Thùy Trang?"

    Diệu Nhi

    "Vì cậu ấy là thanh xuân của tao, tao đã sai khi luôn im lặng, sai khi bỏ qua nhiều mối quan hệ khác.

    Mày xem bây giờ bên cạnh tao chẳng có dối tượng nào cả, tao không có sự lựa chọn khác.

    1 là Thùy Trang 2 là cô đơn 1 mình" Lan Ngọc

    "Vậy mày là đang trả giá cho sai lầm của mình?"

    Diệu Nhi

    "Có thể nói là vậy" Lan Ngọc

    "Không nói lại mày, chúc mày may mắn chinh phục được trái tim của nàng" Diệu Nhi

    "Chắc chắn rồi" Lan Ngọc

    Cứ vậy trong suốt 1 tháng liền cô luôn miệt mài với công việc và không gặp hay liên hệ gì với nàng.

    Nàng thì bay ngày đến công ty, tối đến thì lại chui rút trong phòng.

    1tháng sau~~

    Lan Ngọc đang xem hồ sơ bệnh nhân thì tiếng điện thoại vang lên

    ....

    "Alo Ninh Dương Lan Ngọc xin nghe"

    "Lạnh lùng với ai thế phó viện trưởng Ninh" Ba Lan Ngọc

    "Ba?

    Sao ba sử dụng số điện thoại Việt Nam?"

    Lan Ngọc

    "Ta với mẹ con về nước từ hôm qua" Ba Lan Ngọc

    "Sao không báo cho con?"

    Lan Ngọc

    "Ta biết con rất bân nên không báo.

    Tối nay về nhà đón ta và mẹ con đi ăn tối nhé.

    Chúng ta có hẹn gia đình bác Nguyễn ăn tối.

    "Nhất định phải đi?"

    Lan Ngọc

    "Nhất định" Ba Lan Ngọc

    "Con biết rồi tối sẽ về đúng giờ" Lan Ngọc

    "Tốt" Ba Lan Ngọc

    ...

    Tối đó~

    Cô về nhà đón ba mẹ và đến nhà hàng

    "Chào ông Ninh" Ba Thùy Trang

    "Chào ông, lâu rồi không gặp vẫn khỏe chứ" Ba Lan Ngọc

    "Rất tốt" Ba Thùy Trang

    "Bác Nguyễn?"

    Lan Ngọc

    "Là ra đây con gái" Ba Thùy Trang

    "Ba nói gia đình bác kim, là ba Thùy Trang?"

    Lan Ngọc

    "Đúng vậy" Ba Lan Ngọc

    "Lâu rồi không gặp con vãn khỏe chứ" Mẹ Thùy Trang

    "Vâng ạ.

    Bác vẫn khỏe chứ ạ?"

    Lan Ngọc

    "Rất tốt" Mẹ Thùy Trang

    "Này mọi người cứ mãi nói chuyện quên mất tôi rồi sao?"

    Mẹ Lan Ngọc

    "Thất lễ quá.

    Mời chị ngồi" Mẹ Thùy Trang

    "Tôi chỉ nói đùa thế thộn mà con gái chị vẫn chưa đến sao?"

    Mẹ Lan Ngọc

    'L-là Trang sao?'

    "Con bé bận chút việc nên sẽ đến muộn 1 chút" Mẹ Thùy Trang

    Lúc này có tiếng mở cửa

    "Con xin lỗi đến muộn ạ" Thùy Trang

    "Không sao đâu con mau ngồi đi" Ba Lan Ngọc

    "Con gái lớn xinh quá" Mẹ Lan Ngọc

    "Con cảm ơn bác" Thùy Trang

    Lan ngọc nãy giờ nhìn Thùy Trang không chớp mắt.

    "Ngọc...Lan ngọc..."

    Ba Lan Ngọc

    "Vâng ạ..."

    Lan Ngọc

    "Sao cứ thẩn thờ thế?

    Con mệt à" Ba Lan Ngọc

    "Ngọc nếu con mệt thì về sớm nhé con" Ba Thùy Trang

    "Con không sao ạ" Lan Ngọc

    "Lần trước nhờ có Ngọc mà ông nhà tôi mới qua được ải tử thần đến giờ mới có cơ hội mời gia đinh đi ăn" Mẹ Mẹ Thùy Trang

    "Chị khách sao quá rồi" Mẹ Lan Ngọc

    "Đó là trách nhiệm của con ạ" Lan Ngọc

    "Ngọc vừa giỏi vừa lễ phép anh chị thật có phúc" Ba Thùy Trang

    "Cảm ơn anh quá khen" Ba Lan Ngọc

    Thùy Trang ngồi im lặng chẳng nói gì

    "Thôi chúng ta gọi món đi" Ba Thùy Trang

    ...

    "Dằn đây chúng ta bàn về việc hôn ước nhỉ?"

    Ba Lan Ngọc

    "Được đã đến lúc cho bon trẻ biết việc này" Mẹ Lan Ngọc

    "Trang nhà tối vừa biết rồi chỉ còn mỗi Ngọc" Ba Thùy Trang

    "Hôn ước sao ạ?"

    Lan Ngọc hoang mang khi nghe người lớn nói

    "Đúng vậy thật ra lúc con và Trang được 10 tuổi ta và bác Nguyễn đã có nói đến việc này nhưng muốn thoải mái trong chuyện tình cảm nên đã không nói ra" Ba Lan Ngọc

    "Đúng vậy, bây giờ thấy mối quan hệ 2 đứa rất tốt nên chắc cũng đã đến lúc" Ba Thùy Trang

    'quan hệ rất tốt sao?'

    "2 đứa không phải kết hôn ngay lập tức.

    Bọn ta đã bàn bạc với nhau và mua cho cả hai đứa 1 căn biệt thự, 2 đứa dọn đến sống thử trong q tháng nếu thấy hợp thì tiến đến hôn nhân.

    "Trang đồng ý?"

    Lan Ngọc

    "Đúng vậy" Ba Thùy Trang

    "Con..."

    "Không thể từ chối" Ba Lan Ngọc

    "Ngọc chỉ là sống thử, nếu 3 thánh không hợp 2 đứa có thể dừng lại" Mẹ Lan Ngọc

    "..."

    "Im lặng là đồng ý nhé!"

    Ba Lan Ngọc

    "Con..."

    Lan Ngọc bất lực nghe họ nói

    "Thức ăn mang đến rồi chúng ta mau dùng bữa" Ba Lan Ngọc

    Sau khi ăn xong~

    "Ngọc con đưa Trang về Nguyễn gia lấy đồ.

    Đồ của con lúc chìu đã được đưa đến đấy cả rồi" Ba Lan Ngọc

    "Ba..."

    "Đi đi con gái" Ba Lan Ngọc

    "Con xin phép ạ, chúng ya đi thôi Trang" Lan Ngọc có hơi bức xúc

    "Con xin phép ạ" Thùy Trang

    Lan ngọc đưa Thùy Trang về lấy đồ và đến nhà riêng của họ.

    Trên đường diu chẳng ai nói với ai câu nào.
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    chương 18


    ~~~~

    "Vào nhà đi tôi mang đồ vào" Lan Ngọc

    "Để tôi phụ" Thùy Trang

    "Không cần đâu, trời khá lạnh vào đi" Lan Ngọc

    "Tớ..."

    "Vào đi" Lan Ngọc

    "Ờ...um" Thùy Trang

    Nói rồi nàng đi vào nhà còn cô cận cụi mang đồ vào.

    Lát sau đồ cũng được mạng vào hết.

    Thùy Trang ngồi ở sofa xem tivi

    "Cậu đã chọn được phòng chưa?"

    Lan Ngọc

    "Rồi ở tầng 2" Thùy Trang

    Vừa nói nàng vừa với lấy remote tắt tivi lon ton chạy phụ cô.

    Lúc sai mọi thứ cũng sắp xếp xong.

    "Ngủ ngon" Lan Ngọc

    "Ngọc..."

    Thùy Trang

    " còn chuyện gì sao?"

    Lan Ngọc

    "Tớ...tớ hơi đói" Thùy Trang

    Lan Ngọc thở dài "Xuống nhà"

    Thế lad cô phải lê thân xuống bếp nấu gì đó cho nàng ăn.

    15p sau~

    "Không có nguyên liệu cậu án tạm" Lan Ngọc

    "Cảm ơn cậu"

    "Ừm.. rất ngon đấy" Thùy Trang

    "Vậy án nhiều vào" Lan Ngọc

    "Cậu không ăn sao?"

    Thùy Trang

    "Không cần đâu" Lan Ngọc

    Nói vừa dứt câu Thành đã đút tới miệng cô, không kịp phản ứng Lan Ngọc liền há miệng

    "Không tệ nhỉ" Lan Ngọc

    "

    Sau này cậu phụ trách nấu ăn nhé" Thùy Trang

    "

    Sau này?"

    Lan Ngọc

    "Thì 3 tháng tới" Thùy Trang

    "Sau cậu lại đồng ý sống thử?"

    Lan Ngọc

    "Tớ đã nghĩ rất ki muốn cho chúng ta 1 cơ hội.

    Cậu cũng rất tốt với tớ" Thùy Trang

    "..."

    Lan Ngọc im lặng của mấy nhìn nhau

    "Đậu dừng xem tôi là người thay thế" dứt lời Lan Ngọc bỏ lên lầu

    ...

    'Sau tim mình lại nhói thế này?

    Mình có thật sự yêu cậu ấy?'

    Sáng hôm sau~~

    Cô dậy từ rất sớm nấu bữa sáng, vừa nấu xong thì nàng từ trên lầu bước xuống

    "Cậu dậy sớm thế" Thùy Trang

    "Như vậy đã là trễ lắm rồi.

    Cậu mau ăn sáng đi" Lan Ngọc

    "Cậu có cần tớ đưa đến công ty" Lan Ngọc

    "Tiện đường mà nhỉ?"

    Thùy Trang

    "Ừm.."

    Lan Ngọc

    "Vậy làm phiền cậu rồi" Thùy Trang

    "Phiền gì chứ, lúc trước là tớ đưa rước cậu đi học" Lan Ngọc

    "Ngọc..."

    "Xin lỗi đã nhắc đên chuyện không vui" Lan Ngọc

    "..."

    Ăn xong cô lái xe đưa nàng đến công ty

    "Chiều tớ sẽ đón cậu" Lan Ngọc

    "Đươc, đi cẩn thận" Thùy Trang

    Trưa hôm đó~

    Tại 1 quán cà phê gần công ty Thùy Trang

    "Nhi cậu hẹn tớ ra đây có việc vì sao?"

    Thùy Trang

    "Cậu và Ngọc đang sống thử?"

    Diệu Nhi

    "Ừm."

    Thùy Trang

    "Cậu đã thật sự buông bỏ?"

    Diệu Nhi

    "Tớ..."

    Thùy Trang

    "Trang cậu là miện nói đã buông bỏ nhưng trái tim thì vẫn vương vấn" Diệu Nhi

    "Ngọc thật sự rất yêu cậu" Diệu Nhi

    "Tớ biết có lẽ tớ đã bỏ lỡ cậu ấy" Thùy Trang

    "Trang mỗi 3p sẽ có 1 chuyến tầu xe điện, 1p có 1 chuyến tàu siêu tốc, mỗi năm có 1 lần sinh nhật bỏ lỡ lần này còn làn khác.

    Nhưng có những người bỏ lỡ 1 lần là lỡ 1 đời

    "..."

    "Ngọc vẫn luôn Chờ cậu"

    "Cậu ấy nói là do cậu ấy yêu sai cách, cứ im lặng làm cho cậu không thể hiểu được cậu ấy.

    Cậu ấy rất muốn bắt đầu lại 1 lần nữa" Diệu Nhi

    "Trước giờ..cậu ấy chưa từng từ chối lời đề nghị của tớ" Thùy Trang

    "Vậy cậu cho cậu ấy 1 cơ hội như cho bản thân mình 1 cơ hội" Diệu Nhi

    "Tớ sẽ cố" Thùy Trang

    "Ngọc thật sự rất cô đơn.

    Cậu ấy không có cậu còn rất nhiều người khác nhưng nếu cậu ấy không có cậu thì cậu ấy chẳng có ai" Diệu Nhi

    "Tớ biết rồi, cảm ơn cậu" Thùy Trang

    Sau khi trò chuyện với Diệu Nhi, Thùy Trang quay về công ty.

    Trong phòng làm việc, nàng ngồi trầm tư trên ghế suy nghĩ về những điều Diệu Nhi nói.

    'Cảm ơn cậu vì đã âm thầm bên tớ 7 năm qua, hãy cho tớ thời gian để học cách yêu chậu nhé Ngọc, chờ tớ'

    Chiều tối~

    Thùy Trang tan làm và xuống sảnh công ty đợi Lan Ngọc

    5p sau~ Lan Ngọc đến

    Cô bước ra mở cửa xe cho nàng

    "Xin lỗi vì hôm nay có ca phẩu thuật quan trọng nên đến muộn" Lan Ngọc

    "Không sao tớ vừa xuống thôi.

    Chúng ta về " Thùy Trang

    Chiếc xe lăng bánh, trên đường chẳng ai nói câu nào, không khí yên tĩnh đến lại.

    ĐỘT NHIÊN...

    Cơn co thắt dữ dội từ bụng làm cho Lan Ngọc phải đưng xe bên đường

    "C-cậu sao thế Ngọc" Thùy Trang

    "K....không sao chỉ lad đau bao tử" cô lụt tìm hộp thuốc của mình

    "Tớ giúp cậu" Thùy Trang

    Thùy Trang giúp Lan Ngọc tìm tuộc.

    Uống xong cô ngã người tựa vào ghế.

    "Cậu đã đỡ hơn chưa" Thùy Trang

    "Ừm..."

    Lan Ngọc

    "Cậu sau lại để đau đến vậy?"

    Thùy Trang

    "Hôm nay phải làm phải làm phẩu thuật suốt từ sáng nên.."

    "Cậu đổi chỗ cho tớ, thật không biết chăm sóc bản thân" Thùy Trang

    "Có được không?"

    Lan Ngọc

    "Tớ có bằng lái xe hẳn hoi nhá" Thùy Trang

    "Được" Lan Ngọc

    Thùy Trang đổi chỗ cho Lan Ngọc, Lái xe về nhà

    "Còn 15p nữa mới đến, cậu ngủ 1 lát" Thùy Trang

    "Được, lát đến nơi gọi tớ" Lan Ngọc

    Cô tựa đầy vào ghế ngủ 1 giấc

    Đến nhà~

    "Ngọc...đến nhà rồi chúng ta vào thôi" Thùy Trang

    "..."

    Cô khó khăn mở mắt bước xuống xe đi vào nhà

    "Cậu vẫn còn đau sao?"

    Thùy Trang

    "Ừm...1 chút" Lan Ngọc

    "Một chút gì chứ mặt cậu gái mét rồi này" Thùy Trang.

    Nàng dìu cô vào nhà đỡ cô ngồi xuống sofa

    "Cậu ở đây tới đi nấy gì đó cho cậu" Thùy Trang

    "Cậu biết nấu sao?"

    Lan Ngọc

    "Này cậu đừng xó xem thường tớ biết nấu nhiều món lăm đấy" Thùy Trang

    "Được vậy hôm nay nhờ cậu vậy" Lan Ngọc

    'Ấm áp thât'

    15p sau~ Thùy Trang đi từ bếp ra với 1 tô cháo trên tay

    "Cậu mau ăn đi cho nóng" Thùy Trang

    "Cậu không ăn sao?"

    Lan Ngọc

    "Lúc nãy ở công ty tớ có ăn với nhân viên" Thùy Trang

    "Ít ăn thức ăn ngoài, không tốt" Lan Ngọc

    "Tớ biết rồi, cậu để thuốc ở đâu tớ lấy giúp cậu" Thùy Trang

    "Tủ đầu giường ngăn thứ 2" Lan Ngọc

    "Chờ tớ 2 lát" Thùy Trang

    Lan ngọc ăn cháo, Thùy Trang đi lấy thuốc.

    Thùy Trang cầm thêm 1 ly nước đi đên ngồi cạnh cô

    "Đây là lần đầu cậu nấu cho tớ" Lan Ngọc

    "

    Sau này sẽ nấu thường xuyên" Thùy Trang gõ đầu Lan Ngọc

    "Cậu nói đấy" Lan Ngọc

    "Ừm..bác sĩ như cậu chẳng biết chăm sóc bản thân " Thùy Trang

    "Vì có nhiều bệnh nhân cần bác sĩ là tớ" Lan Ngọc

    "Tớ biết bác sĩ Ninh rất giỏi"Thùy Trang

    "Trang này.."

    Lan Ngọc

    "Hửm?"

    "Từ khi ba mẹ tớ sang Mỹ đây là lần đầu tiên có người quan tâm tớ đấy, lúc trước khi mệt chỉ biết nhủ 1 giấy để qua đi" Lan Ngọc

    "

    Sau này đã có tớ rồi, tớ sẽ quan tâm cậu nhiều hơn" Thùy Trang rưng rưng nhìn người trước mặt

    "Chúng ts...có thể có....sau này sao?"

    Lan Ngọc

    "Chắc chắn rồi, cậu là hôn phu của tớ" Thùy Trang

    "Nếu 3 tháng sau cậu vẫn không yêu tớ thì hãy nói nhé, tớ sẽ rời đi không sao" Lan Ngọc

    "Ngọc à...

    Sau cậu lại tốt với tớ nhue thế chứ?"

    Thùy Trang

    "Khi yêu có lí do sao?"

    Lan Ngọc

    "Cậu ngốc thật" Thùy Trang

    "Ngốc mới không làm cậu yêu tớ được" Lan mắt đỏ ngầu tiến tới ôm nàng

    "Tớ xin lỗi" Lan Ngọc

    Thùy Trang cứ thế ôm cô khóc nức nở

    "Cậu đừng khóc nữa mà" Lan Ngọc

    "Chờ tớ, sẽ học cách yêu cậu thật nhiều" Thùy Trang

    "Tớ sẽ chờ cậu.

    Một đời cũng chờ" Lan Ngọc

    "Tên ngốc này" Thùy Trang ôm chặt hơn nữa

    "Mau nín đi, ước hết áo tớ" Lan Ngọc

    "Cậu lo cho cái áo sao?"

    Thùy Trang

    "Không là lo nước mắt của cậu chảy ra quá nhiều" Lan Ngọc

    "Đáng ghét" Thùy Trang

    "Được rồi, muộn rồi cậu lên phòng nghĩ đi" Lan Ngọc rời cái ôm ra

    "Cậu uống thuốc" Thùy Trang

    "Được được" Lan Ngọc nói rồi càm lấy thuốc uống vào

    "được rồi lê phòng ngủ thô" Lan Ngọc

    "Ngủ Ngon" Thùy Trang

    "Ngủ ngon.."

    Lan Ngọc

    ~~~~~
     
    See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
    Chương 19


    ~~~

    Sáng hôm sau~

    Thùy Trang thức dậy đi xuống nhà chẳng thấy Lan Ngọc đây liền lên phòng gọi cô

    "Ngọc...Ngọc...sáng rồi cậu không định đi làm sao?"

    Bên trong chẳng phát ra tiếng động nào.

    'Không phải là có chuyện gì rồi chứ?'

    "Tớ vào nhé" Thùy Trang

    Thùy Trang mở cánh cửa bước vào trước mắt cô là Lan Ngọc đang nằm co ro trên giường mặt táu xanh tay đang ôm bụng.

    "Ngọc à...cậu sao vậy" Thùy Trang nhanh chóng chạy đến Lan Ngọc từ từ mở mắt ra

    "K-không sao" Lan Ngọc giọng yếu ớt trấn an nàng

    "Tớ đưa cậu đến bệnh viện, vẫn đi được chứ?"

    Thùy Trang

    Lan Ngọc nhẹ gật đầu.

    Thùy Trang khó khăn đỡ Lan Ngọc đứng dậy.

    Vừa ra khỏi cửa cô liền ngã quỵ xuống đất, mắt dần nhắm lại

    "Ngọc...Ngọc cậu đừng làm tớ sợ chứ" Thùy Trang lay người cô

    "Ngọc à.."

    Thùy Trang rơi nước mắt lần đầu nàng khóc vì Lan Ngọc

    Thùy Trang với đôi chân run rẫy chạy thật nhanh đến chiếc điện thoại gọi cấp cứu đưa cô đến bệnh viện.

    Tại bệnh viện~

    Sau 1h cấp cứu bác sĩ cũng bước ra ngoài

    "Bác sĩ...cậu ấy.."

    Thùy Trang

    "Bác sĩ Ninh không sao, viêm loét dạ dày cấp tính, nghĩ ngơi nhiều và ăn uống hợp lí sẽ không sao.

    Có thể vào thăm" Bác sĩ

    "Cảm ơn bác sĩ" Thùy Trang

    Thùy Trang vào xem Lan Ngọc lúc này cô đã tỉnh

    "Cậu thấy thế nào?"

    Thùy Trang

    "Đỡ hơn rồi, cảm ơn cậu"Lan Ngọc

    "Lúc nãy cậy làm tớ sợ lắm đấy" Thùy Trang

    "Sao lại khóc rồi?"

    Lan Ngọc ôm Thùy Trang vào lòng an ủi

    "Ngoan đừng khóc, tớ đã không sao rồi" Lan Ngọc

    "...hức...hức"

    "Nín đi mà Trang bảo bối" Lan Ngọc

    "Hứ...ai là bảo bối của cậu chứ?"

    Thùy Trang

    "Là Thanh long nhà cậu" Lan Ngọc

    "Cậu đáng ghét" Thùy Trang khoanh tay trước ngực, xoay đi hướng khác

    "Đáng yêu vậy sao?

    Thôi mà đừng giận" Lan Ngọc

    "Ai giận chứ" Thùy Trang

    "Không giận, không giận.

    Cậu đã ăn gì chưa đấy?"

    Lan Ngọc

    "Mới dáng đã đến đây" Thùy Trang

    "Mau ăn gì đi rồi đến công ty cũng muộn rồi" Lan Ngọc

    "Hôm nay tớ nghĩ" Thùy Trang

    "Vậy cũng phải ăn gì đi chứ?"

    Lan Ngọc

    "Tớ gọi đồ ăn đến đây ăn cùng cậu" Thùy Trang

    "Thôi được" Lan Ngọc bất lực nghe theo

    Đến trưa~

    "Cậu mệt thì về nghĩ đi" Lan Ngọc

    "Không, cậu ở đây 1 mình sao?"

    T

    "Có y tá mà.

    Đây là bệnh viện của tơ tớ tự lo được" Lan Ngọc

    "Thôi muốn ở đây với cậu.

    Cho tớ ôm cậu ngủ 1 lát?"

    Thùy Trang đưa ra lời đề nghị khiến cô hơi bất ngờ

    "Sao Không cho à?"

    Thùy Trang

    "Lên đây" Lan Ngọc vén chăng lên cho nàng chui vào

    "Người cậu ấm thật" Thùy Trang

    "Vậy ngủ 1 giấc đi" Lan Ngọc

    2người dần dần chim vào giấc ngủ tròn vòng tay ấm áp của nhau.

    Đến chìu~

    Nàng lờ mờ tỉnh dậy thì thấy cô vẫn đang ngủ, nàng nình ngắn khuôn mặt của cô

    'Đẹp thật.

    Cảm ơn vì đã luôn phía sau dõi theo tớ'

    Vừa suy nghĩ nàng vừa nở lên 1 nụ cười hạnh phúc.

    Nành đã yêu cô rồi sao?

    Nang đang đấm chìm trong suy nghĩ thì cô chớt tỉnh giấc

    "Cậu dậy rồi sao?"

    Lan Ngọc

    Lúc này mặt hai người rất ngần nhau làm Thùy Trang ngại ngùng

    "Ừm.."

    "Sao lại đỏ mặt thế chứ?"

    Lan Ngọc trêu chọc cô

    "Đáng ghét" Thùy Trang

    "Aa.."

    "Cậu sao vậy?"

    Thùy Trang

    "Trúng kim rồi" Lan Ngọc nhăn mặt vì đau

    "Cậu không sao chứ?

    Tớ xin lỗi" Thùy Trang xoa xoa tay cô

    "Không sao" Lan Ngọc

    "Cậu cười gì chứ?"

    Thùy Trang

    "Cảm ơn cậu vì đã quan tâm đến tớ Thùy Trang"

    "Không quan tâm cậu thì quan tâm ai chứ, ngốc nghếch thật" Thùy Trang

    "Chúng ta đi dạo nhé" Lan Ngọc

    "Cậu có đi được không?"

    Thùy Trang

    "Được mà" Lan Ngọc

    "Thôi vẫn nên ở đây thì hơn" Thùy Trang

    "Đi mà..

    Trang àaa.."

    Lan Ngọc

    "Cậu vào trong thay đồ đi" Thùy Trang bất lực chìu theo cô

    Bờ sông~

    "Cậu hay đến đây lắm sao?"

    Thùy Trang

    "Thường xuyên"

    "Cậy thích nơi này?"

    Thùy Trang

    "Ừm..dù đông người nhưng yên tĩnh" Lan Ngọc

    "Đông người, yên tĩnh?"

    "Ừm..nơi đây dành cho những người có tâm sự trong lòng.

    Đến ngắn nhìn mắt nước và bầu trời trong xanh, nổi buồn như được cuốn đi theo dòng nước" Lan Ngọc

    "Vạy sao cậu lại muốn đến đây cùng tớ?"

    Thùy Trang

    "Vì tớ muốn chúng ta sau này sẽ bình yên như nơi này vậy" Lan Ngọc

    "

    Sau này?"

    Thùy Trang

    "Ừm..tớ đã có rất nhiều dự định" Lan Ngọc

    "Nếu 3 tháng tớ vẫn không yêu cậu?"

    Thùy Trang

    "Thì sẽ không ai nhìn thấy Ninh Dương Lan Ngọc nữa"

    "Cậu..."

    "Tớ từng nói cậu là cả thế giới của tơ nếu không có cậu cuộc sống này cũng vô vị với tớ.

    Trốn tránh, đối mặt hay chấm dứt điều là kết quả.

    Từ đầu đã biết kết quả vãn đâm đầu vào" Lan Ngọc

    "Ngọc à...cậu như vậy là thiệt thòi cho bản thân lắm đấy" Thùy Trang

    "Tớ là tình nguyện, tình nguyện bỏ tát cả và chấp nhận mọi kết quả từ nó" Lan Ngọc

    "Tớ không thể đáp trả lại cậu được gì" Thùy Trang

    "7 năm rồi, không có lựa chọn khác nữa" Lan Ngọc

    "Cậu không muốn thử ngừng yêu tớ sao?"

    Thùy Trang

    "Trang 1 người đã bỏ ra quá nhiều sẽ không còn có khả năng rời đi khi chưa nhận lại được gì" Lan Ngọc

    "Nhận?"

    "1 là tinh yêu của đối phương, 2 là nhận đủ tổn thương" Lan Ngọc

    "Xin..."

    "Đừng xin lỗi.

    Là tớ tự nguyện làm tất cả vì cậu.

    Chúng ta vẫn còn 3 tháng" Lan Ngọc

    "..."

    "Chúng ta về thôi" Lan Ngọc

    "Được" Thùy Trang

    Cả hai lên xe ra về

    'Không yêu tớ cũng được, rời đi cũng được, đừng vì thương họa mà vờ như yêu tớ nhé Trang.

    Thất vong đáng sợ lắm'

    'Tròn đầu tớ bây giờ có rất nhiều suy nghĩ lắm Ngọc à, tớ không biết được mình sẽ đối với cậu là gì nữa'
     
    Back
    Top Dưới