Khác See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]

See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 40


~~~~~

Đến 6h chiều~

Thùy Trang và Lan Ngọc đi bơi, Thùy Trang diện cho mình bikini với khăn choàng bên ngoài.

Lan ngọc thì đơn giản với áo phong và quần ngắn.

"Rất may là không cho chị ra biển"

"Sao chứ?"

"Em sợ có nhiều người dòm ngó vợ em"

"Vậy xuống hồ bơi thì không ai nhìn sao"

"Em bao nguyên hồ rồi"

"Khi nào?"

"Mới vừa nãy thôi"

"Đi thôi vợ"

"Ai là vợ em chứ?"

"Là tiểu thư Nguyễn Thùy Trang"

Cả hai vui vẻ xuống hồ bơi

"Wow đẹp thật đó"

"Em chụp ảnh cho chị"

"Chúng ta cùng chụp"

"Được"

Cả hai vui vẻ chụp ảnh cùng nhau để lưu lại những kỉ niệm

"Chị không biết bơi"

"Hồ bơi này khác cạn, em dạy chị"

Cô nhất bỗng nàng lên từ từ đi xuống nước.

Cô cẩn thận ôm lấy eo nàng dạy từ chút một

Do khá thông minh nên nàng học được rất là nhanh

"Em buông tay nhá"

"Ơ....Ngọcccc...chị sợ"

"Chị xem, chị bơi được rồi còn gì"

"Ừ...nhỉ..."

Nàng bơi 1 vòng quay lại chỗ cô

"Lan Ngọc đáng ghéc"

"Nèee....chị chết chắc rồi"

Cả hai vui vẻ chơi đùa dưới nước lát sau thì cũng thấm mệt liền lên ngồi

Cô cẩn thận đi đến ghế lấy chiếc khắn long quấn quanh người nàng.

"Cần thận, đừng để lạnh.

Chúng ta lên thay đồ, lát sẽ có người chuẩn bị bữa tối đấy"

"Em chu đáo thật đó, khai mau em đã làm vậy với ai chưa hả?"

"Không ai có phúc nhận được đặt ân này đâu, chỉ có chị thôi"

"Dẻo miệng"

"Đi thôi không lại cảm đấy"

"Chị không đi nổi nữa, vẫn còn rất đau đấy"

"Lúc nãy chị vẫn nghịch nước rất vui mà.

Giờ lại đau nữa?"

"Nè.....ai làm chị ra vậy chứ hả?"

"Được được, em bế mà"

Cả hai nhanh chóng lên thay đồ và xuống ăn tối.

Đang ăn tối thì~~~

"Trang...chị rất thích pháo hoa phải không?"

"Vâng~~"

"Chị có muốn xem?"

"Bây giờ sao?

Nhưng ở đây làm gì có chứ?"

"Chị nhìn xem"

Thùy Trang ngước đầu lên nhìn bầu trời

"Là pháo hoa sao?"

Lát sau có 1 dòng chứ hiện rõ trên bầu trời.

'THÙY TRANG, I LOVE YOU'

'MERY ME?'

Nàng quay sang nhìn cô.

Lúc này cô đã quỳ xuống trước mặt nàng trên tay cầm 1 chiếc nhẫn kim cương

"Trang, Lấy em nhé!"

"Chị....Chị đồng ý..."

Cô cười hạnh phúc rồi nhanh chóng đeo nhẫn vào tay cho nàng

"Chị rất hạnh phúc, cảm ơn em vì đã đưa chị đến bên em"

"Em cũng rất hạnh phúc, Trang à" .

Cả hai ôm chặc lấy nhau.

Những giọt nước mắt hạnh phúc không ngừng rơi ra

'Trang, dù không thể cho chị 1 đám cưới thật hoàn chỉnh nhưng đâu sẽ là 1 hồi ức đẹp của chúng ta'

Tối đó~~~

Cả hai đã trãi qua 1 đêm mặn nồng, cả hai cơ thể không mãng vải che thân đang ôm chặt lấy nhau tròn chiếc chăn ấp áp.

Nàng nhìn chiếc nhẫn trên tay

"Cũng to nhỉ"

"Tình yêu của em còn to hơn"

"Đồ dẻo miệng này"

"Còn 1 thức còn cứng hơn cả kim cương đấy"_

"Là nước mắt thủy tinh sao?"

"Đúng vậy, khi đung nóng thủy tinh chảy ra rơi vào nước tạo thành 1 khối nhỏ những giọt nước mắt"

"Tuy cứng nhưng nến dùng đúng cách nó vẫn vỡ mà"

"Nhưng chúng ta vẫn phải công nhận giá trị của nó, rất bền bỉ và chắc chắn"

"....Trang này...."

"Chị nghe đây"

"Nếu 1 ngày nào đó chúng ta không còn bên nhau nữa, hãy vẫn cứ vui vẻ nhé, vì điều hạnh phúc nhất của em là gặp được chị"

"Sẽ không có ngày đó"

"Không cho phép em để chị 1 mình"

"Ngủ thôi bảo bối"

"Vâng~~"

~~~~~~~~~~~

Chap này hơi ngắn mọi người ạ, tui sẽ bosnus cho 1 chap chứ mỏi tay quá tr qđ rồi🙂)
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 41


~~~~~~

Sáng hôm sau~~~

2 người trở lại thành phố.

Đang trên xe

"Chị đến công ty liền có mệt lắm không?"

"Không sao, ở công ty còn nhiều việc lâm chị không thể chậm trễ"

"Vậy em đưa chị sang công ty rồi đến bệnh viện, em cũng nghĩ phép quá lâu rồi"

~~~~~

Lan Ngọc đưa Thùy Trang đến công ty sau đó cũng đến bệnh viện

"Về rồi sao?

Đi vui chứ" Ngọc Huyền

"Rất tốt"

"Vào đi kiểm tra sức khỏe" Ngọc Huyền

"Em cũng định vậy" Lan Ngọc

Lát sau~~~~

"Ngọc à...."

Ngọc Huyền

"Em nghĩ chắc cầm cự được 3 tháng nữa nhỉ?"

Lan Ngọc

"....."

"3 tháng là đủ rồi"

"Em đã nói cho Trang chưa?"

Ngọc Huyền

"Vẫn chưa, em thật sự không nỡ em hiểu cảm giác nhìn người thân yêu rời khỏi mình là thế nào..."

Lan Ngọc

"Em nghĩ ngơi đi, chị ra ngoài làm việc"

~~~~~

Đến trưa~~

Ngọc Huyền mang thức ăn vào cho cô, mở cửa bước vào chị chợt khựng lại khi thấy Lan Ngọc lấy thuốc với cơn đau quặn từ lòng ngực

Chị chạy đến vọi lấy thuốc cho cô uống.

Sau khi uống xong cô ngã người lên giường thở hổn hển

"Đã đỡ hơn chưa" Ngọc Huyền

"Vâng" Lan Ngọc

"Ngọc.....thật sự không còn cách nào sao?"

Ngọc Huyền nhìn cô mà rưng rưng

"Làm sao có thể đây chứ, phát hiện muộn như vậy?

Có lẽ ông trời muốn mang em đi" Lan Ngọc

"Ngọc à...."

Ngọc Huyền

"Đừng khóc em không đủ sức dỗ chị đâu" Lan Ngọc

"Huyền à...hãy tìm 1 người xứng với chị nhé, em muốn nhìn thấy chị kết hôn" Lan Ngọc

"Em lo cho Trang của em trước" Ngọc Huyền

"Chị ấy rất mạnh mẻ, nhất định sẽ vược qua được"

"Đừng nói nữa ăn chút gì đi"

"Em không ăn nổi nữa, muốn ngủ 1 lát"

"Lát chị mang thức ăn khác vào chao em"

"Được"

Cứ vậy cô ngủ miên man đến chiều tối

7h~~

Thùy Trang bắt xe đến bệnh viện, nàng đi đắn phòng làm việc của cô định mở cửa thì...

"Trang..."

"Chị Huyền?"

"Em đến tìm Ngọc sao?"

"Vâng ạ , em gọi em ấy nhưng không bắt máy thấy vị trí trên điện thoại vẫn ở bệnh viện nên em đến tìm, chị có thấy....."

"Chúng ta nói chuyện lát nhé"

Lát sau~~~

Thùy Trang vẻ mặt thẩn thờ bước vào phòng Lan Ngọc, Cô đang nằm bất động trên giường mặt trắng bệt

"Ngọc à...."

Cô nghe thấy giọng nói quen thuộc thì từ từ mở mắt

"Trang....

Chị đến rồi sao?

Xin lỗi em mệt quá nên ngủ quên mất"

Thùy Trang nhìn cô rơi nước mắt, làm cô hồt hoảng

"Chị sao vậy?"

Nàng ôm chầm lấy cô mà nức nở

"Sao lại giấu chị chứ?"

"Huy.....Huyền nói với chị rồi sao?"

"Trang em xin lỗi"

"Em sao rồi có đau ở đâu không?"

"Không sao mà"

"Đừng khóc mà, em xin lỗi"

"Ngọc à...."

"Đừng khóc nữa, được không?

Em không dỗ được chị nữa"

"Hic.....Hic...."

"Chị ăn gì chưa?

Chúng ta về nhà"

"Không ăn một bữa, em mệt rồi chúng ta ở lại đây"

Nói rồi nàng vén chăn chui vào nằm cạnh cô ôm chặt

"Nhưng..."

"Chị muốn ôm em.....Bao lâu nữa?"

"....3 tháng"

"Chị sẽ nghĩ việc, ở bên em"

"cảm ơn chị"

"Đồ ngốc"

"Đồ ngốc yêu chị"

"Chị cũng yêu đồ ngốc"

"Ngủ nhé?"

"Được, ngủ ngon"

Cứ thế cả 2 ôm nhau chìm vào giấc ngủ

Sáng hôm sau~~~

Thùy Trang lờ mở tỉnh giấc, quay sang chẳng thấy cô đâu hốt hoảng mà gọi

"Ngọc....Ngọc à...."

"Em đây chị sao vậy?"

"Em bỏ chị.."

"Không có mà, em chỉ đi vệ sinh 1 lát"

"Chị sợ lắm Ngọc à" Thùy Trang vừa nói vừa nức nở làm Lan Ngọc cũng khóc theo

"Đừng khóc nữa bảo bối của em.

Em bế chị vào nhà vệ sinh cá nhân, Ngoan không em bỏ thật đấy"

"Hức....chị không khóc nữa"

"Được rồi, em bế"

"Chị tự đi được"

"Này, chị chê em yếu sao?"

"Không....không có mà"

"Vậy tha cho chị lần này"

Nói rồi cô bế nàng vào vệ sinh cá cá nhân.

Lát sau cả 2 quay về nhà thay đồ, cô thay đồ trước và nấu bữa sáng cho cả hai.

5h~~~

Lan Ngọc đang cận cụi nấu thì có ai đó ôm lấy cô từ phía sau.

"Sao vậy?

Sắp xong rồi sang bàn đợi em"

"Chị muốn ôm em"

"Được, được"

Lát sau~~~

"Chị mau nếm thử xem có ngon không?"

"Ngon lắm..."

Nhìn nàng rơi nước mắt cô chỉ biết im lặng mà khóc theo.

"Xin lỗi Trang, em lại làm chị khóc nhiều như vậy"

Nàng tiến lại cô lấy cô

"Chị xin lỗi, chị sẽ không khóc nữa"

"Hứa với em, Trang phải thật mạnh mẽ có được không?"

"Chị hứa"

"Ngồi xuống đi, em đút chị"

"Ngon lắm"

"Chất lượng của tình yêu đấy"

"Dẻo miệng"

"Chị cười rất đẹp, nên dù thế nào vẫn phải mỉm cười nhé!"

"Được"

Cô cứ thế đút cho nàng ăn.

Ăn xong~~

"Ngọc...đến giờ phải uống thuốc rồi"

"Em đang rửa..."

"Không được, đến giờ rồi không được chậm 1 giây"

"..."

"Ngoan lắm, chị phụ em"

"Không cần đâu em tự..."

"Để chị giúp mà"

"Đ-được"

Cả hai vui vẻ rửa bát cùng nhau.

Không khí khá yên tĩnh nhưng lại ngập tràng hạnh phúc.

~~~~

4 chap nữa thôi người ơi~ mai sẽ end truyện luôn được không?
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 42


~~~~~

Sau khi dọn dẹp xong~

"Trang à, hay là chúng ta đến thăm ba mẹ.

Em sẽ gọi mời ba mẹ sang nhà em"

"Để chị gọi là được"

"Được vậy chị gọi, em đi lên chuẩn bị đồ cho chị"

"Vâng~~"

Lan Ngọc lên phòng thay đồ và lựa cho nàng 1 bộ đồ phù hợp.

Tỉ mỉ chọn những thứ cần thiết cho nàng và bỏ vào túi.

Lát sau Thùy Trang lên Phòng.

"Chị gọi xong rồi, trùng hợp ba mẹ chị cũng ở nhà ba mẹ em"

"Vậy chị mau vào thay đồ đi, em đã chuẩn bị cả"

"Vợ chị chu đáo thật"

"Dĩ nhiên rồi quý cô của em"

10h~~Ninh Gia.

"Con về rồi đây" Lan Ngọc

"Về rồi sao?

Tưởng đây quên mất ông bà già này rồi chứ" Ba cô

"ông này, con mới về.

Mau vào nhà đi hai đứa" mẹ cô

"Con chào hai bác" Thùy Trang

"Ể....gọi là ba mẹ" ba cô

"Đúng đó con" mẹ cô

"Vâng ạ...ba mẹ" Thùy Trang

"Ngoan lắm" Ba Cô

"Mau vào nhà đi con, ba mẹ con đang ở trong đấy" Mẹ cô.

Thùy Trang và Lan Ngọc nhanh chóng đi vào nhà

"Aaa...ba mẹ..."

Thùy Trang chạy đến ôm lấy ông bà.

Ba mẹ nàng đang ngồi ở sofa

"Con bé này, lớn rồi mà nhue con nít ấy" ba nàng

"Nhớ con chết đi được" mẹ nàng

"Con cũng nhớ ba mẹ" Thùy Trang

"Chào ba mẹ" Lan Ngọc

"Đúng là con dâu của ta" ba nàng

"Con dạo này ốm đi nhiều quá, Trang con không chăm vợ sao?" mẹ nàng

"Không đâu ạ, tại dạo này bệnh viện con nhiều việc tăng ca hơi nhiều ạ" Lan Ngọc

"Con phải giữ gìn sức khỏe đấy" ba nàng

"Vâng ạ" Lan Ngọc

"Làm tốt lắm con gái" Ba cô đưa ngón cái tán thưởng

"Cũng gần đến bữa trưa rồi để ta vào chuẩn bị thức ăn" mẹ cô

"Tôi phụ chị" mẹ nàng

"Hôm nay để con và Trang làm ạ" Lan Ngọc

"Được không đấy?" mẹ cô

"Cứ yên tâm ạ" Lan Ngọc

"Wow...

Tôi hiếm khi được ăn thức ăn con gái nấu đấy" Ba cô

"Tôi thì chưa bao giờ" ba nàng

"Ba này.."

Thùy Trang

"Thôi mọi người ngồi chơi nhé bọn con đi chuẩn bị" Lan Ngọc

"Được, con cẩn thận với Trang.

Co bé từng làm cháy bếp nhà ta" mẹ nàng

"Mẹeee..."

"Trang bây giờ nấu ăn rất ngon đấy ạ, con sắp bị nghiện mất" Lan Ngọc

"Đấy, ba mẹ có nghe con dâu của 2 người nói"

"Vì lời của con dâu ta tạm tin con" Ba nàng

"Anh chị đừng nói xấu con dâu tôi thế chứ" Ba cô

"Ba là nhất" Thùy Trang

"Được rồi, 2 đứa vào trong chuẩn bị đi".

Mẹ cô

"Vâng ạ" Thùy Trang

Trong bếp~~~

Thùy Trang rửa rau củ, Lan Ngọc cắt thịt

"Ngọc à....em không định nói với mọi người chuyện đó sao...."

Thùy Trang

"Em muốn để mọi người được vui vẻ đến giây phút cuối" Lan Ngọc

"Còn chị...

Nếu Huyền không nói với chị, em cũng định giấu chị sao"

"Ngọc à...

Mọi người cần chuẩn bị tâm lí sẵn sàng"

"Em không có dũng khí để nói ra, cho em chút thời gian nhé"

"Chị sẽ luôn bên cạnh em"

"Yêu chị nhất"

"Được rồi, mau làm tiếp đi"

1 lúc sau~~~

Cô đang đứng xào thức ăn thì đột nhiên cảm thấy choáng váng.

Thùy Trang đúng lúc nhìn thấy thì chạy đến đỡ cô

"Em không sao chứ?"

"Không sao"

"Em có cần nghĩ 1 lúc"

"Không cần đâu, chị nấu tiếp đi cho em tự vào vai 1 lúc sẽ ổn thôi"

"Ngọc à..."

Lan Ngọc không nói gì xoay người nàng lại ôm lấy em và tựa đầu lên vai nàng

"Em chắc sẽ ổn chứ?"

"Chị là liều thuốc hiệu quả nhất mà"

"Còn dẻo miệng được nữa chứ!"

"Eo chị nhỏ quá đất, ôm chẳng có chút cảm giác, phải dỗ béo rồi"

"Vậy em đừng có ôm nữa"

"Nhỏ nhưng rất tốt" Lan Ngọc

"Dâm đãng"

"26 năm sống trên cuộc đời chỉ vậy với mỗi chị đó.

Chị nên xem đó là 1 điều đặt biệt"

"Đúng là...không nói lại em"

Cứ vậy Thùy Trang nấu ăn, Lan Lan Ngọc vẫn ôm lấy nàng.

Cả hai ba mẹ điều nhìn thấy họ

"Ngọt ngào nhỉ?" ba cô

"Tối lúc trẻ cũng vậy" ba nàng

"Vẫn thua con dâu của ông" mẹ nàng

"Đúng đúng con dâu là nhất" ba nàng

"Anh chị quá khen rồi" mẹ cô

12h~~~

Tất cả ngồi vào vàn ăn, Lan Ngọc và Thùy Trang đem những món cuối cùng ra

"Em không chống mặt nữa chứ?"

"Eo của quý cô Thùy Trang chữa lành rất tốt" Lan Ngọc

"Nhanh mang thức ăn ea kìa"

"Tuân lệnh"

~~~

"Thức ăn đến rồi đây" Lan Ngọc

"Tài nghệ cũng không tệ nhỉ?" ba cô

"Đúng thật là con gái không nhờ được, có vợ liền đảm đang" ba nàng

"Không làm cháy bếp nhà vợ, may thật" mẹ nàng

"Ba mẹ cứ ghẹo con" Thùy Trang

"Ta cũng rất mừng vì con cái ta..."mẹ cô

"Mẹ à...."

Lan Ngọc

"Thôi mau ngồi xuống ăn đi, nguội cả rồi"

Lan Ngọc và Thùy Trang nhanh ngồi vào bàn

"Ấy có canh rong biển ông thích kìa" mẹ cô

"Có sườn xào chua ngọt bà thích" ba cô

"Là Trang đã nấu cho ba mẹ" Lan Ngọc

"Con đã hỏi Ngọc ba mẹ thích gì" Thùy Trang

"Ơ con gái nấu cho ba mẹ vợ thôi" ba nàng

"Làm gì nhớ đến tôi và ông" mẹ nàng

"Con đã làm há cẩu và canh kim chi cho ba mẹ" Lan Lan Ngọc

"Chỉ có con là tốt" ba nàng

"Thất vọng về con gái mình ghê" mẹ nàng

"Là con đã nói cho em ấy đấy!"

Thùy Trang

"Đúng vậy ạ" Lan Ngọc

"Aaa..

Trách nhầm con gái rồi nhỉ?" mẹ cô

"Đúng vậy...rất oan ức" Thùy Trang

Mọi người vui vê ăn uống, cả căn nhà ngập tràng tiếng cười.

Ăn xong ba mẹ Thùy Trang về nhà.

Ngọc và Trang ở lại ngủ 1 đêm

Tối đó~~

Tại nhà của ba mự Lan Ngọc có 1 căn phòng bằng kính trong suốt trên tần thượng nên họ quyết định ngủ ở đấy để ngắn sao và mặt trăng.

Lan ngọc và Thùy Trang ôm lấy nhau trên giường, mắt hướng lên nhìn bầu trời nói lên những lời từ tận đấy lòng.
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 43


~~~

Sáng hôm sau cả hai quay lại nhà.

Đang dọn đồ

"Ngọc ad chị thấy thuốc của em gần hết rồi đấy"

"Hôm nay phải đến bệnh viện"

"Ngọc....hay chúng ta sang nước ngoài, biết đâu còn có cơ hội"

"Trang à...em hiểu tình hình của em hơn ai hết.

Em chỉ muốn dành tất cả thời gian còn lại bên chị không rời"

"Chị xem, đã nói không khóc mà"

"Chị xin lỗi, nhưng chị sợ lâm sợ em sẽ bỏ lại chị 1 mình"

"Xin lỗi bảo bối, em sẽ cố gắn đến giây phút cuối cùng.

Sẽ dùng hết sức mình để đấu lại tử thần"

"Được rồi, chúng ta đến bệnh viện"

"Được"

Bênh viện~~

Phòng làm việc của Ngọc Huyền

"Em nên tranh thủ thời gian nói cho mọi người đi" Ngọc Huyền

"Em biết rồi, tình hình chuyển xấu rồi đúng không" Lan Ngọc

"Ừm..."

Thùy Trang không nói gì nắm chặt lấy tay cô, thấy vậy cô liền trấn an

"Không sao đâu"

"Thuốc cũ đã không còn tác dụng nữa, chị đã giúp em kê thuốc mới, rất mạnh đấy.

Sẽ giúp em bớt đau" Ngọc Huyền

"Cảm ơn chị, em về đây" Lan Ngọc

"Đi cần thận" Ngọc Huyền

"Em xin phép" Thùy Trang

Ngọc Huyền chỉ biết thở dài nhìn theo họ

'Ngọc à, ông trờ quá bất công với em rồi'

Lan ngọc và Thùy Trang nắm tay nhau ra về, trên đường đi chẳng ai nói với ai câu nào.

Không khí buồn bã đến lạ.

Trên xe~~~

"Trang chị có muốn đi đâu chơi không?"

"..."

"Trang....Trang?"

"D-dạ"

"Chị không khỏe sao?"

"Không có, em vừa nói gì sao?"

"Em hỏi chị có muốn đi dạo 1 chút không?"

"Hay chúng ta đến quán cà phê em hay đến"

"Được"

Nói rồi cô lái xe đến quán cà phê.

Cả hai ngồi mà mua 2 ly cà phê sau đó dắt tay nhau đi dạo bên bờ hồ.

Vẫn là sự im lặng đấy, thấy quá ngột ngạc Lan Ngọc liền lên tiếng

"Tối chị có muốn đến công viên giải trí?"

"Em sẽ mệt đó, lát chúng ta về nhà"

"Cũng được"

Thùy Trang vẫn cứ tiến về phía trước ánh mắt nhìn xa xăm lơ luôn cả cô đang đi bên cạnh.

Tối đó~~

Lan Ngọc đang nấu ăn, Nàng thì ngồi sofa xem tivi

Nói là xem tivi chứ nàng chỉ mở cho có rồi thần thờ ngồi đó.

Lan Lan ngọc làm thức ăn xong liền qua gọi nàng

"Trang...sang ăn tối thôi chị"

"Chị không muốn ăn"

"Không được, chị không nên bỏ bữa, ráng ăn 1 chút nhé.

Em nấu toàn món chị thích"

"CHỊ ĐÃ NÓI LÀ KHÔNG ĂN MÀ"

Cô chỉ biết đơ người nhìn nàng, sau đó buồn bã

"Chị...xin lỗi.

Chị mệt rồi chị lên ngủ trước, em cứ ăn đi"

Nói rồi nàng lạnh lùng bước ngang qua cô mà đi lên phòng

Lan Ngọc buồn bã ngồi đó 1 lúc thì cũng sang bàn ăn.

Đôi tay nặng trĩu gấp lấy thức ăn cho vào miệng

"Thật là, sao lại bướng bỉnh vậy chứ?

Sau này em không nấu được cho chị nữa, sao không tranh thủ ăn chứ"

Ăn được 1 ít thì cơn ho truyền đến giữ dội.

1 chút máu tươi vương trên chiếc khăn trắng.

Cô chỉ biết thẩn thờ nhìn vết máu đỏ tươi ấy.

Đôi đũa trên tay cũng rơi xuống

Cô nhanh chóng giải quyết chỗ đó sau đó pha 1 ly sữa mang lên cho nàng

Nhẹ nhàng mở cửa ra, trước mắt cô là thân ảnh quen thuộc đang nằm trên giường cô liền tiếng đến

"Bảo bối, chị mau uống 1 ít sữa nhé"

"Chị không uống, để chị 1 mình"

"Từ chiều giờ chị vẫn chưa ăn gì, như vậy không tốt cho dạ dày, nào để ưm đút chị"

"Chị đã nói là không uống mà"

Thùy Trang hất tay, ly sữa trên tay cô rơi xuống đất.

Vết đỏ trên tay cô từ từ xuất hiện do sữa khá nóng

"Trang à, chị đừng có bướng bỉnh như thế được không.

Em không còn nhiều thời gian để dỗ dành chị đâu.

Chị hãy mạnh mẽ lên 1 chút có được không?"

"Chị...."

"Em xin lỗi"

Nói rồi cô bỏ ra khỏi phòng mặt kệ nàng đang khóc lóc

Cô xuống nhà nhanh chóng xử lý vết bỏng ở tay.

Cơn đau từ lòng ngực cũng bắt đầu ập tới

Cô loạng choạng tìm thuốc và uống nhanh vào.

Lấy từ trong học tủ ra 1 ống tiêm.

Khó khăng tiêm cho mình 1 liều thuốc giảm nhẹ cơn đau.

Sau khi tiêm xong cô liền ngã xuống sofa mà thở hổn hển.

Ánh mắt lờ đờ cô dần chìm vào giấc ngủ

Đến khuya~~

Nàng vẫn chưa ngủ được vì thiếu hơi cô.

Nàng liền rón ren ra khỏi phòng xem cô thế nào.

Bước xuống tới phòng khác nàng thấy cô đang nằm trên sofa bên cạnh là mớ hỗn độn.

Nàng đủ hiểu cô vừa trải qua cơn đau thế nào, tiến đến chỗ cô

Sờ nhẹ gương mặt ấy lòng nàng không khỏi xót xa

"Chị xin lỗi, là chị sai rồi.

Chị thật sự rất sợ mất em"

Gạt đi dòng nước mắt nàng chạy lên phòng lấy 1 cái chăn đắp cho cô.

Sau đó chui vào ôm chặt lấy cô

Sáng hôm sau~~~

Cô lờ mờ tỉnh dậy thấy nàng đang ôm mình, cô vén tóc nàng hôn nhẹ lên tráng

"Chỉ mong mỗi sáng thức dậy điều được nhìn thấy chị"

Cảm nhận được nụ hôn của cô, nàng liền thức giấc

"Em dậy rồi sao?"

"Vừa dậy thôi"

"Chị xin lỗi"

"Không sao, em hiểu mà"

"Chị rất sợ mất em nên..."

"Em hiểu rồi chị không cần giải thích đâu"

"Em không giận chị chứ?"

"Tất nhiên là không rồi"

"Yêu em"

"Em cũng yêu chị, dậy thôi nào em bế chị vào vệ sinh cá nhân"

"Vâng~"

Cô ngồi dậy bế nàng lăn và đi vào vệ sinh cá nhân, cô lấy kem đánh răng và giúp nàng đánh răng

Nàng nhìn thấy tay cô bị băng lại thì cầm lấy tay cô

"A....đau..."

"Là do tối qua sao?"

"Không sao mà"

"Chị tự làm được, lát chị ra bôi thuốc cho em"

"Được"

"Đứng yên đó, để chị giúp ưm đánh răng"

"Vâng~"

Thùy Trang nhanh chóng đánh răng cho mình rồi sau đó quay qua giúp cô.

Lát sau cả 2 vệ sinh cá nhân xong.

Thùy Trang cẩn thận bôi thuốc cho cô

"Có đau lắm không?"

"Không sao, chỉ là chút vết thương nhỏ"

"Hôm nay chị sẽ nấu ăn, em không phải làm gì đến khi tay khỏi"

"Vâng...

Em biết rồi"

"Xong rồi, chị đi nấu bữa sáng"

Nói rồi nàng đi sang bếp nấu bữa sáng.

Cô ngồi được 1 lúc liền chạy sang chỗ nàng ôm từ sau

"Sao vậy?"

"Muốn ôm chị"

"Em thật là"

"Chị không cho sao?"

"Cho....cho mà"

"Trang em đã nói với ba mẹ về chuyện tháng sau kết hôn, họ rất vui"

"Em nói khi nào thế?"

"Vừa nãy.

Ba mẹ em lát sẽ qua bàn với ba mẹ chị về ngày kết hôn"

"Nhanh vậy?"

"Không nhanh đâu, lát chúng ta đi thử đồ cưới và chọn nhẫn nhé"

"Vâng ạ"

"Yêu chị nhất"

"Aa....nhột chị đó...cái tên biến thái này.

Chị....chị chịu thua rồi, nhột quá em đừng hôn nữa"

"Tạm tha cho chị"
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 44


~~~~~

Ăn sáng xong cô chĩa nàng đi thử đồ cưới

Tại nơi thử đồ~

Lan Ngọc đã chọn cho mình 1 chiếc váy vừa phải màu trắng.

Thùy Trang vẫn đang cẩn thận lựa váy cưới

"Chị không vừa ý cái nào sao?"

"Hong á"

"Nấu tôi đặt váy thì khoảng bao lâu sẽ có?"

"1 tuần là có ạ" Nhân viên

"2 tuần nữa hôn lễ mới được tổ chức...giúp tôi lấy giấy bút"

"Em định làm gì?"

"Chúng ta tự thiết kế váy cưới"

"Sao chứ?"

"Em vẽ rất ổn đó"

"Thế..."

"Quyết định vậy đi, hôn lễ của chúng ta phải rất đặt biệt váy cưới cũng vậy.

Tự tay thiết kế, sau này có thể giữ làm kỉ niệm"

"Ngọc à...."

"Nè đừng có có khóc đó"

"Giấy bút của ngài đây ạ" Nhân viên

"Cảm ơn, chúng ta bắt đầu thôi"

Nói rồi cô kéo nàng sang sofa cạnh đó.

Cô cẩn thận vẽ lên từng nét trên trang giấy trắng.

Nàng cũng bị thu hút bở sự tập trung ấy

"Trang à, chị có ý tưởng gì không?"

"Theo ý em là được"

"Ưm..."

"Váy em thiết kế, thế nào chị cũng thích"

2 tiếng sau~~~

"Xong rồi"

Cô quay sang nhìn thì thấy nàng đã ngủ quên

"Ngủ mất rồi sao?

Trang...Trang aa.."

"Ưm~~~"

"Em làm xong rồi này, chị thích nó chứ?"

"Đẹp lắm, rất đặt biệt"

Nàng cẩn thận nhìn từng chi tiết trên váy

"Vậy chúng ta đặt may nó nhé"

"Vâng"

"Bảo bối của em, giờ chúng ta đi ăn rồi đi xem nhân cưới nhé"

"Được"

Cô đưa bản vẽ cho nhân viên dặn dò 1 số thứ rồi cùng nàng rời khỏi đó

Nhà hàng~

Phục vụ mạng thức ăn ra là beafsteck, cô đang cận cuội cắt đĩa của mình.

'Đáng ghét không giúp mình nữa chứ' nàng hậm hực cắn miếng của mình

Cắt xong cô đưa dũa của mình sang cho nàng

"Cho chị"

Nói rồi cô lấy đĩa của nàng và đặt đĩa đã cắt xuống cho nàng, vui vẻ ăn

Lát sau.

Nơi chon nhẫn cưới~~

"Cái nào cũng đẹp, hay là lấy hết"

"Nhẫn cưới mà chị định đeo cả 1p ngón tay sao?"

"Cái nào cũng đẹp, chị không biết chọn cái nào"

"Mẫu mới nhất?" cô nhìn nhân viên

"Ở đây những mẫu mới nhất rồi ạ"

"Ý tôi là mẫu mới được ra mắt vào 12h trưa hôm nay, bây giờ lad 12h30 rồi"

"Sao ạ?

Tôi...tôi sẽ hỏi quản lý"

"Ừm."

"Sao em biết có mẫu mới?"

"Bạn em là em trai của nhà thiết kế thương hiệu này"

"Quan hệ rộng nhỉ?"

Lúc này quản lý cũng đi đến

"Chào khó viện trưởng Ninh" Quản lý

"Anh biết tôi sao?"

"Cả đại Việt bày hầu như ai cũng biết đến ngài" Quản lý

"Vinh dự quá rồi, mẫu mới nhất anh có mang đến chứ?"

Nhân viên mang ra 1 chiếc hộp sang trọng đặt xuống bàn, nàng chăm chú nhìn

"Ngài Ninh quả là cập nhật nhanh, mẫu này chỉ mới vừa ra mắt được 30p" Quản lý

"Toiu có nghe nói từ khá lâu.

Cũng từng xem qua bản vẽ, đúng là không làm thất vọng rất tuyệt"

"Ngọc à...chị thấy được đó"

"Vậy chúng ta chọn cái này nhé?"

"Được"

~~~~

Sau khi ra khỏi cửa hàn họ đã cùng nhau đi xem 1 bộ phim tình cảm tại rạp gần đó

"Cái kết viên mãn thật đó"

"Họ đã cùng nhau trãi qua rất nhiều sống gió mới có thể ở bên nhau"

"Chúng ta cũng khá giống họ nhỉ?.

Chỉ là....không biết kết thúc như thế nào?"

"Dù kế thúc là hạnh phúc hay lìa xa hứa với em chị sẽ sống thật vui vẻ có được không?"

"Chị hứa"

"Trang này....

Em từng nghĩ sẽ rời để chị nhìn thấy mình từng bước rời đi nhưng rồi em lại không làm được.

Tại sao lại không trân trọng những giây phút cuối cùng ở bên nhau chứ?"

"Khi đó sự nuối tiếc sẽ được giảm bớt đi.

Ít ra chúng ta đã có nhau đến những giấy phút cuối cùng"

"Nếu em giám bỏ đi như mấy cảnh trong phim, chị sẽ không bao giờ nhìn mặt em nữa"

"Em không cao thượng đến ngu ngốc như vậy, trong tình yêu sự hi sinh rất cần thiết nhưng chúng ta phải chọn 1 cách đúng đắn mới có thể gọi là cao thượng"

"Đúng là vợ chị, rất hiểu chuyện"

~~~~

Tối sẽ đăng nốt chap cuối nhé, giờ thì sốp đi ngủ chứ oải lắm rồi
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 45 [END]


~~~~

Cứ vậy họ vui vẻ trãi qua nhưng ngày tháng lãng mạn bên nhau.

Mọi người cũng dã biết về bựng tình của Lan Ngọc và họ rất đau lòng

~~~

Ngày diễn ra hôn Lễ~

Hôn lẽ được rổ chức tại nhà thờ chỉ có mặt những người thân thiết

Phòng chờ

Thùy Trang đang ngồi ở đó.

Nàng hiện đang mặt chiếc váy cưới do tự tay cô thiết kế.

Huyền, Nga và Quỳnh điều ỏe đây.

"Wow...

Cô dâu của ai mà đẹp thế này" Quỳnh Nga

"Là của bác sĩ Ninh đấy em còn hỏi sao?"

Ngọc Huyền

"Váy cưới đẹp thật đó" Tú Quỳnh

"Là do Ngọc thiết kế" Thùy Trang

"Cậu ấy có tài này sao?"

Tú Quỳnh

"Có gì cậu ấy không biết không nhỉ?"

Quỳnh Nga

"Mình cũng từng hỏi em ấy như vậy"

"Chị nghĩ nó sẽ nói...

Không biết cách nhưng yêu chị hay thoắt ra khỏi trái tim chị chẳng hạn" Ngọc Huyền

"Đúng rồi chị" Thùy Trang

"Chị hay thật" Quỳnh Nga

"Cái đồ tự cao đó chị còn lạ gì" Ngọc Huyền

"Chị à...

Sáng nay em thấy sắt mặt Ngọc không tốt" Thùy Trang

"Em đừng lo lắng, khi nãy chị thấy nó rất ổn, sẽ không sao đây" Ngọc Huyền

"Đúng đấy, hôn lễ nhát định sẽ diễn ra thuận lợi"

"Cậu mau vui lên cô dây đừng xó để mặt mài ủ rủ như vậy chứ" Tú Quỳnh

"Quỳnh nói đúng đó" Ngọc Huyền

"Em biết rồi" Thùy Trang

Đúng lúc này có tiếng gõ cửa

"Trang à đến giờ làm lễ rồi" ba nàng

"Vâng ạ"

"Chúng ta đi thôi Trang" Ngọc Huyền

Tại lẽ đường.

Cánh cửa lớn mở ra

Thùy Trang khoác tay ba của mình đi trên thảm đỏ.

Trước mặt cô, người mà nàng yêu nhất, cô đang đứng đó nở 1 nụ cười tươi dang tay chờ đón nàng

'Ninh Dương Lan Ngọc nhất định phải hoàng thành hôn lễ này, mày phải cố lên'

Sắt mặt cô lúc này đã khá nhợt nhạt.

Cơn đau từ lòng ngực không ngừng truyền đến.

Cô vẫn cố giữ nụ cười trên môi trong khi mắt đã bắt đầu nhòe đi

Diệp Lâm Anh và Diệu Nhi đứng bên cạnh đã kịp thấy cảnh này

"Ngọc à..."

Diệp Lâm Anh

"Tớ ổn" Lan Ngọc lắc đầu

Diệu nhi chỉ biết lắt đầu thở dài.

Thùy Trang bên cạnh ba mình từng bước tiếng đến bên cô trong tiếng nhạc du dương.

Nàng đã sắp đến được bên cô thì.....

Cô ngã quỵ xuống, tát cả mọi người điều hoảng hốt Thùy Trang nhanh chóng chạy đến

"Ngọc à..."

Thùy Trang đỡ lấy cô

"Ngọc....em...em sao vậy?"

Thùy Trang rơi nước mắt từng giọt rơi trên mặt cô

Cô thiều thào, khó khăn nói 1 cách yếu ớt đưa tay lăn lao nước mắt cho nàng

"Chị đừng khóc mà"

Lúc này máu từ miệng cô cũng không nhưng rơi xuống.

Nàng đặt tay trên mặt cô hoảng hốt

"Ngọc à..."

"Em xin lỗi....không....không thể hoàn thành hôn lễ rồi" cô nhìn nàng cười buồn

"Chị mặt kệ em không được có chuyện gì đâu đó" nàng lại nức nở hơn

"Huyền...cứu em ấy"

Ngọc Huyền chỉ biết đứng bên cạnh mà lặng người, chị biết thời gian của cô đã thật sự hết rồi

"Không....không kịp nữa" cô nắm lấy tay nàng

Nàng ôm chặt lấy cô vào lòng

"Suốt đời làm bác sĩ của mình em lại không cứu được bản thân mình...

Nhưng không sao, ít ra đã không còn nuối tiếc gì nữa.

Nhưng Trang à.."

"Đừng nói nữa" Thùy Trang càng nghe cô nói càng khóc lớn

"Chị phải sống thật tốt có được không?

Tìm 1 người khác tốt hơn em..."

"Chị không muốn....chị chỉ muốn em thôi NINH DƯƠNG LAN NGỌC EM NHẤT ĐỊNH PHẢI SỐNG"

"Xin lỗi Trang....

Hôn lễ này em đã nợ chị rồi.

Nếu có kiếp sau em sẽ trân trọng từ phút giây khi ở bên chị, sẽ cho chị một hôn lễ hoàn hảo nhát thế gian này"

"CHỊ KHÔNG MUỐN...CHỊ MUỐN NGAY BÂY GIỜ..."

"Trang....không phải chúng ta đã thỏa thuận sao....

Chị phải thật mạnh mẽ khi không có em ở bên...chị....chị hứa nhé..."

Hơi thở của cô dần trở nên khó khăn và đứt quản

"Chị....chị hứa....chị hứa mà..."

"Em không còn nhìn thấy chị nữa rồi Thùy Trang à..." cô đưa tay lên

Nàng thấy vậy lắm lấy tay cô mà đặt lên mặt mình

"Chị...chị ở đây....em đừng đi có được không"

"Ấm áp thật...." cô cười tươi nhìn nàng lần cuối

Dôi tay dần dần buôn lơi rơi xuống trong sự chết lặng của nàng và mọi người.

Ánh mắt cô đã nhắm chặt lại

Cô đi thật rồi sao?

"N-Ngọc.....NINH DƯƠNG LAN NGỌC EM MAU TỈNH LẠI....HỨC....TỈNH LẠI NHÌN CHỊ CHỊ CHƯA CHO PHÉP EM BỎ CHỊ MÀ....đừng đi" Thùy Trang ôm lấy thân xác của cô gào khóc

Nàn thẩn thờ ôm lấy than xác người cô yêu nhất trong tay nước mắt rơi ra không kìm được

~~~~~~

Mấy ngày sao đó lễ tang của cô cũng diễn ra, nàng lúc nào cũng ôm lấy quan tài của cô mà lẩm bẩm một mình khiến những người ở đó không khỏi xót xa

"Ngọc à, em đã hứa với chị là không bỏ chị lại 1 mình rồi, sao cứ thất hứa mãi thế.

Mau ngồi dậy nấu ăn cho chị đi, chị muốn thấy nụ cười của em, muốn em nấu ăn cho chị mà mau lên mau ngồi dậy đi không thì chị giận em thật đó....hức..."

"Trang....đến giờ Ngọc phải đi rồi, đừng như thế nữa" Diệp Lâm Anh

"Đi đâu?

Nhà em ấy đây mà, không cho em ấy đi đâu....đừng mang em ấy đi" Thùy Trang

"Trang...."

Mọi người dùng mọi cách để nàng rời khỏi đó.

Mọi người đành đưa di ảnh của cô cho nàng ôm rồi Huyền, Quỳnh cùn Nga đưa nàng vào phòng.

Cô cười tươi lắm gương mặt thanh tú ấy với 1 nụ cười tươi trên môi, nàng thấy vậy thì cứ nhìn ảnh rồi cười 1 mình

"Ngọc, em cười đẹp lắm đó, cười nữa đi chị muốn...hức...thấy em cười cơ mà"

~~~~~

Sau khi đám tang của cô hoàng thành, nàng như người mất hồn suốt ngày chỉ ôm di ảnh của cô mà nấc ngẹn không thì lẩm bẩm 1 mình rồi cười.

Mọi người lo lắm chứ nhưng không biết phải làm sao với nàng.....

4 tháng kể từ khi cô mất nàng cũng mất tích dù Diệp Lâm Anh, Quỳnh Nga hay Diệu Nhi lục tung đại Việt cũng không tìm được.

2 tháng sau khi Thùy Trang mất tích, mọi người nhận được thông báo tìm thấy thân thể nàng ở một bờ sông gần bệnh viện của cô.

Nàng trong lòng vẫn ôm chặt lấy di ảnh của cô mà mỉm cười.

'Ngọc....

Chị đến với em rồi, em có thấy vui không'

'Chị đã chậm khi biết tin em thích chị, nhưng nhiều lần làm tổn thương em, em lại không từ bỏ mà càng nắm lấy nó bây giờ chị có thể vĩnh viễn ở bên cạnh em rồi.

Sẽ bù đấp mọi tổn thương chị gây ra'

~~~~~~~~END

Tui lúc đầu có ý định sẽ làm se nhưng mà không biết tâm trí trôi dạt đi đâu rồi, ngồi viết trong thẩn thờ không biết mình đã viết gì.

Một cái kết không ai mong muốn nhưng lại là một cái kết đẹp cho chuyện tình yêu giữ hai người vượt qua bao sóng gió khi đã được cạnh nhau, dù không còn nhiều thời gian nhưng vẫn dành tất cả thứ mình có cho đối phương....có đúng không?

~~~~~~~~~

Có ý tưởng cho fic mới mà thấy ấy quá nên để lên lại kịch bản để mắc công mọi người nói nó xàm☺☺, fic mới se hay he ta
 
Back
Top Dưới