Khác See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]

See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 20


~~~~

Lan Ngọc và Thùy Trang quay về nhà cùng nhau nấu bữa tối và thưởng thức.

Bàn ăn~

"Trang mai là chủ nhận, cậu...có rảnh không?"

Lan Ngọc

"Có chuyện gì sao?"

Thùy Trang

"Tới...muốn cùng cậu đi đến 1 nơi..có lẽ cậu sẽ thích" Lan Ngọc

"Bệnh dạ dày của cậu đỡ hơn rồi sao?"

Thùy Trang

"Không sao mà, tớ có thể tự lo được" Lan Ngọc

"Vậy mai chúng ta đi" Thùy Trang

"Được" Lan Ngọc nghe nàng đồng ý thì vui vẻ

'Chỉ là đi chơi Có cần phải vui vậy không chứ đồng ngốc này' nghĩ tới đó nàng bất giác mỉm cười

Sáng hôm sau~

Lan ngọc và Thùy Trang dậy từ sớm ăn sáng.

Ăn xong cô lấy xe đưa nàng đến 1 ngọn đồi đầy những bông hoa

"Nơi này...yên bình thật" Thùy Trang

"Tớ vừa phát hiện ra không lâu" Lan Ngọc

"1 tuần cậu biến mất, là tới đây?"

Thùy Trang

"Đúng vậy" Lan Ngọc

Thùy Trang tung tăng đi theo lói mòn nhìn ngắm những bông hoa xinh xắn

Lan ngọc từ trong túi lấy ra chiếc điện thoại chụp lại cho nàng những bức ảnh.

Dạo được một lúc Lan Ngọc và Thùy Trang đi đế 1 ngôi nhà nhỏ phía đỉnh đồi và ngồi trước hiên Lan Ngọc đưa điện thoại cho Thùy Trang

"Hửm?"

Thùy Trang khó hiểu nhuenh vẫn cầm lấy

"Khi nãy tớ đã chụp cho cậu" Lan Ngọc

"Không phải cậu rất thích chụp ảnh?"

Lan Ngọc

"Đẹp lắm" Thùy Trang

"Mà chủ nhân của ngồi nhà này đâu nhỉ?"

Thùy Trang

"Ngồi cạnh cậu, tớ đã mua lại nó khi buồn có thể đến đây" Lan Ngọc

"Thoái mái nhất là khi được làm những điều mình thích.

Cậu thật đặt biệt.

Trầm lặng giữ thế giới ồn ào như vậy" Thùy Trang

"Không ai sinh ra đã như vậy cả, chỉ là có quá nhiều điềuy trải qua khiến họ trở nên yên ả như vậy.

Nếu có thể tớ sẽ đến 1 nơi vắng bóng người, yên tĩnh mà ở đấy, không ông ào với những lo toan" Lan Ngọc

"Ngọc...có điều này.."

Thùy Trang

"Sao...

7 năm qua cậu chưa từng nói yêu tớ..."

Thùy Trang

"Vì ánh mắt và nụ cười của cậu chưa bao giờ dành cho tớ.

Cậu nghĩ xem nếu cậu để tâm đến, 7 năm lâu như vậy chẳng lẽ không nhìn ra.

1 người bạn thân sẽ đối xử với cậu bằng cả trái tim như vậy sao?"

Lan Ngọc

"Tớ...thật sự vô tâm với cậu quá rồi" Thùy Trang

"Tớ từ lâu đã không để ý đến chuyện đó nữa.

Chỉ rất sợ chúng ta sẽ như cụm từ Lithromantic" Lan Ngọc

"Ngọc..."

"Cậu biết sao?"

Lan Ngọc

"Ừm..

Là đơn phương 1 người nhưng đến khi họ yêu mình lại không yêu họ nữa" Thùy Trang

"...tớ chỉ nói vu vơ thế thôi cậu đừng để ý" Lan Ngọc

"Chúng ta khá giống nhau" Thùy Trang

"Nhưng chẳng cùng đường" Lan Ngọc

"..."

"Có 1 con đường mà cả Google map và con người cũng không biết

"Đường đến thiên đường à?"

Thùy Trang

"Không.

Là đường đi đến trái tim người mình yêu" Lan Ngọc

"Đúng nhỉ" Thùy Trang

"Chúng ta về thôi" Lan Ngọc.

"Thật không muốn rời nơi đây.

Chả trách cậu lại ở đây cả tuần" Thùy Trang

"Chúng ta...đến bệnh viện thăm Diệp?"

Lan Ngọc

"...được, đi thôi" Thùy Trang

Bệnh viện Phòng Diệp Lâm Anh~

"Cậu thấy thế nào rồi?"

Lan Ngọc

"Đỡ hơn nhiều rồi, khi nào cậu cho tớ xuất viện đây, chán lắm rồi đấy" Diệp Lâm Anh

"Có tớ ở đây mà cậu bảo chán?"

Quỳnh Nga

"Ơ...không....không chán mà, rất vui" Diệp Lâm Anh

"Lươn lẹo" Quỳnh Nga

"Trang..."

Diệp Lâm Anh

"Này cậu đừng nhìn tớ thế Nga ghen đó" Thùy Trang

"Diệp à...

Bác sĩ Ninh và Trang đang sống thử đấy.

Khéo cậu ấy lại không cho cậu xuất viện đâu" Quỳnh Nga

"Wow..nhất ngờ thật nhỉ bác sĩ Ninh" Diệp Lâm Anh

Đúng lúc này y tá Lê dì vào

"Chào mọi người" Y Tá Lê

"Kiểm tra sao?"

Lan Ngọc

"Vâng" Y Tá Lê

"Để tôi" Lan Ngọc

Lan ngọc cẩn thận kiểm tra các chỉ số cho Diệp Lâm Anh

"Tình hình 1 tuần qua?"

Lan Ngọc

"Đây ạ" Y Tá Lê

Thùy Trang nhìn cô 'làm việc trong ngầu thật đó'

"Được rồi, cậu muốn về?"

Lan Ngọc

"Đúng vậy.

Tớ đã ở đây hơn 1 tháng rồi đấy" Diệp Lâm Anh

"Do tìn trạng của cậu rất đặt biệt.

Y tá Lê làm thủ tục cho cậu ấy, mai có thể xuất viện" Lan Ngọc

"Vâng ạ"

"Không làm việc quá sức, tránh căng thẳng và tức giận" Lan Ngọc

"Được được" Diệp

"Wow...

Người yêu làm bác sĩ cũng thú vị nhỉ?"

Quỳnh Nga

"Nga à..."

Diệp Lâm Anh

"Tớ lại thích người yêu là tổng tài hơn" Quỳnh Nga

"2 cậu thật là" Thùy Trang

"Mừng tớ xuất viện, hay chúng ta đi đâu đó chơi" Diệp Lâm Anh

"Trong nước" Lạng Sơn

"Chán vậy" Quỳnh Nga

"Tớ không biết sẽ bị gọi khi nào nên không thể xuất ngoại" Lan Ngọc

"Giỏi quá cũng khổ nhỉ" Diệp Lâm Anh

"Đảo Nam Du các cậu thấy thế nào?"

Thùy Trang

"Được đó" Quỳnh Nga

"Vậy chúng ta đi đến đảo Nam Du" Diệp Lâm Anh

"Gọi Nhi và Quỳnh" Quỳnh Nga

"Khi nào khởi hành?"

Lan Ngọc

"Mai luôn được không?"

Quỳnh Nga

"Tớ khi nào cũng được" Thùy Trang

"Vậy quyết định vậy đi.

Tớ đi sắp xếp 1 số việc trong bệnh viện" Lan Ngọc

"Hôm nay là chủ nhật?"

Diệp Lâm Anh

"Nhưng mai nghĩ, cần người thay thế khi cần.

Không lữ đàng di thì chạy về vì công việc sao?"

Lan Ngọc

"Ờm..đi đi" Diệp Lâm Anh

"Trang cậu có mệt thì sang phòng riêng của tớ nghic ngơi.

Lát sẽ về" Lan Ngọc

"Được" Thùy Trang

"Cậu ấy chu đáo thật, Trang thật có phúc" Quỳnh Nga

"Trang cậu....nên mở lòng" Diệp Lâm Anh

"Tớ đac đồng ý sống thử chính là cơ hội cho cả 2" Thùy Trang

"Đừng bỏ lỡ, cậu ấy rất yêu cậu" Diệp Lâm Anh

"Chắc chắn rồi, 2 cậu định khi nào cưới đây?"

Thùy Trang

"Ai thèm cưới cậu ấy" Quỳnh Nga

"Chờ cậu và Ngọc đấy" Diệp Lâm Anh

"Đáng ghét" Quỳnh

"Nga ngại kìa dễ thương quá nhỉ?"

Thùy Trang

"Hứ..không nói với 2 cậu nữa" Quỳnh Nga

Cả hai chỉ biết nhìn Quỳnh Nga rồi cười bất lực

~~~~~
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 21


~~~~

Đến gần chiều tối Lan Ngọc cũng giải quyết xong công việc.

Thấy ở chơi trong phòng Diệp Lâm Anh một lúc thì cũng sang phòng riêng của Lan Ngọc ngủ

Lan Ngọc bước vào phòng thấy Thùy Trang đang ngủ say sưa trên giường thì tiến đến gọi

"Trang à...chúng ta về nhà thôi" Lan Ngọc

"Ừm~.."

'Đáng yêu thật'

"Tớ vẫn buồn ngủ lắm" Thùy Trang

"Muộn rồi cậu không đói sao?

Về nhà ăn gì rồi ngủ tiếp" Lan Ngọc

"Cõng tớ" Thùy Trang

Lan Ngọc bất lực hạ thấp người để nàng leo lên

"Ôm chặt vào" Lan Ngọc

Cứ thế cô cõng nàng ra xe.

Bệnh viện hôm nay khá vắng người do là Chủ Nhật.

Đến xe cô nhẹ nhàng đặt nành ngay ngắn trên ghê và cẩn thận thắt dây an toàn.

Cô lái xe về nhà trên đường đi nàng vẫn ngủ ngon.

Cô lái xe lâu lâu lại nhìn qua nàng khẽ mỉm cười.

Đến nhà~

"Ngủ ngon đến vậy"

Thấy nàng ngủ ngon cô liền bế nàng vào nhà.

Đặt lên sofa lấy chăn và đắp và vào bếp nấu ă.

Trong lúc này trời bắt đầu sụp tối

1 tiếng sau~

1 bàn thức ăn nóng hỏi được hoàn thành.

Cô lại gọi nàng dậy

"Dậy ăn nào Trang à" Lan Ngọc

"Ưm~~" Thùy Trang ngồi dậy dụi dụi mắt

"Nhanh lên không tớ ăn hết đấy" Lan Ngọc

"Cậu tham ăn" Thùy Trang

"Đúng đúng, đi thôi nào tớ nấu rất nhiều món cậu thích" Lan Ngọc

Cả hai ngồi vào bàn và ăn tối.

Không khí khá yên lặng.

Ăn xong cô rửa bát còn nàng đi lên lầu tắm.

Lần cũng nhanh chóng hoàn tất mọi việc và đi ngủ.

Sáng hôm sau~~

Như đã hẹn tất cả đến sân bay và đi đến đảo Nam Du.

Trên máy bay Lan Ngọc và Thùy Trang ngồi cạnh nhau

"Nếu cậu mệt thì dựa vào vai tớ" Lan Ngọc

"Cho tớ mượn cánh tay cậu chút" Thùy Trang

"Hửm...à..đây" Lan Ngọc có hơi bất ngờ

'Bình yên thật'

9h đảo Nam Du

Tất cả xuống máy bay và đến khác sạn

"Cho tối 4 phòng" Lan Ngọc

"Xin lỗi chúng tôi chỉ còn 3 phòng" lễ tân

"Gì chứ?"

Lan Ngọc

"2 cậu ở chung" Diệu Nhi

"Sống chung cũng sống rồi ngại gì chứ" Tú Quỳnh

"Nhanh đi tớ mệt lắm rồi đấy" Quỳnh Nga

Lan Ngọc nhìn Thùy Trang thì được nàng gật đầu.

"Vậy cho tôi 3 phòng" Lan Ngọc

Sau khi check in xong~~

"Giờ này thay đổ nghĩ ngơi, trưa xuống ăn rồi đi chơi" Diệp Lâm Anh

"Chốt" Tú Quỳnh

"Đi thôi Trang" Lan Ngọc

Lan ngọc mang vali của mình và nàng lên phòng

"Tớ giúp cậu" Thùy Trang

"Không cần đâu" Lan Ngọc

Trên phòng~

"Cậu vào tắm trước đi tới nghĩ một lát" Thùy Trang

"Được" Lan Ngọc

20p sau~~Lan Ngọc từ nhà tắm bước ra

"Tớ đã pha nước ấm cậu vào tắm đi" Lan Ngọc

"À...được" Thùy Trang

Thùy Trang nhanh chóng vào nhà tắm còn Lan Ngọc thì sắp xếp đồ đạt.

30p~

Nàng bước ra từ nhà tắm với 1 chiếc vấy trắng nhẹ nhàng, trên cổ còn đọng lại vài giọt nước, mái tóc ước làm Lan Ngọc nhìn mà đơ cả người

"Này.."

Thùy Trang

"H-hả?"

Lan Ngọc

"Cậu làm gì mà cứ đơ người ra vậy" Thùy Trang

"À...không có gì đâu" Lan Ngọc

"Giúp tớ sấy tóc?"

Thùy Trang

"Được"

Thùy Trang ngồi hướng ra biển cô ngồi trên giường sấy tóc cho nàng.

"Bao lâu rồi cậu chưa giúp tớ sấy tóc?"

Thùy Trang

"5 năm, cũng là khi đến đây" Lan Ngọc

"Cậu nhớ rõ vậy" Thùy Trang

"Mọi thứ về cậu, điều nhớ"

"...."

Lát sau~

"Xong rồi" Lan Ngọc

"Tới muốn đi dạo một lát" Thùy Trang

"Vẫn còn sớm, đi thôi" Lan Ngọc

Lan ngọc cùng Thùy Trang đi dạo cùng nhau cạnh bờ biển.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, ít nắng.

"Nếu tớ rơi xuống biển cậu có cứu tớ?"

Thùy Trang

"Ngốc, tớ sẽ không để cậu rơi xuống biển.

Sao lại nói thế chứ" Lan Ngọc

"Tối qua không ngủ được, tớ đã xem một bộ phim.

Nữ chính rơi xuống nước, nam chính không cứu nữ chính" Thùy Trang

"Sao lại không cứu?"

Lan Ngọc

"Vì bận cứu nữ phụ" Thùy Trang

"Nếu cậu thật sự bị rơi xuống nước tớ sẽ nhảy xuống thật nhanh để cứu cậu vì không có nữ phụ.

Mà có đi chăng nữa vẫn sẽ cứu nữ chính của đời tớ.

Chỉ là...."

Lan Ngọc

"Là...?"

Thùy Trang

"Tớ không biết bơi" Lan Ngọc cười nhìn nàng

"Ngốc, vậy nếu nhảy xuống cả hai cùng chết à" Thùy Trang

"Ừm.."

"Ngốc nghếch" Thùy Trang

'Nếu phải nhìn cậu rời đi thà rằng người rời đi là tớ.

Không có cậu...biết sống thế nào'

Thùy Trang quay đầu lại thấy cô vẫn đứng đó

"Cậu nghĩ gì vậy, mau đi thôi" Thùy Trang

"Ừm...chúng ta quay về khách sạn" Lan Ngọc

"Ừm."

Còn hơi sớm nên Thùy Trang và Lan Ngọc ngồi dưới sảnh đợi mọi người.

Lúc sau 2 cặp kia cũng xuống

"Sớm vậy" Diệp Lâm Anh

"Ăn ở đâu?"

Lan Ngọc

"Tớ mới tra được 1 nhà hành gần đây, đánh giá 5 sao có lẽ không tệ" Tú Quỳnh

"Đi bằng gì nhỉ?"

Diệu Nhi

"Đã thuê 1 chiếc xe, ở trước cửa khách sạn" Lan Ngọc

"Chi đáo thế?

Đi thôi" Diệp Lâm Anh

Tại nhà hàng~

"Là nhà hàng này?"

Lan Ngọc

"Có vấn đề gì sao?"

Tú Quỳnh

"Trước đâu tớ và Trang đã từng ăn ở đây" Lan Ngọc

"2 người từng đến đây?"

Diệp Lâm Anh

"5 năm trước" Thùy Trang

"2 người?"

Quỳnh Nga

"Có ba mẹ tớ và ba mẹ Trang" Lan Ngọc

"Hú hồn" Diệu Nhi

"Vào thôi" Lan Ngọc

Gọi món

"Diệp Tớ muốn ăn cái này" Quỳnh Nga

"Được được gọi cho cậu" Diệp Lâm Anh

Diệu Nhi và Tú Quỳnh thấy vậy thì khịa hai người kia

"Nhi em muốn ăn cái này" Trang

"Được được gọi cho em" Diệu Nhi

"Hai cái đứa này khịa mãi" Diệp Lâm Anh

"Trang cậu ăn gì?"

Lan Ngọc

"Beefsteak" Thùy Trang

"2 phàn beefsteak chính 7 phần.

1 phần dâu tráng miệng, salad trứng" Lan Ngọc

"Cậu nhớ luôn sao?"

Thùy Trang

"Thói quen của cậu, điều nhớ" Lan Ngọc

"Wow...Trang hâm mộ thật" Quỳnh Nga

"Ninh Dương Lan Ngọc có thể không nhớ bản thân thích gì nhưng cái Trang thích điều nhớ đấy" Diệu Nhi

Bị mọi người chọc nàng đỏ hết cả mặt

"Hình như trước đây cậu ấy chỉ ăn Beefsteak chính 5 phần?"

Tú Quỳnh

"Thói quen rồi cũng thay đổi" Lan Ngọc

"Thói quen rồi cũng thay đổi" Mọi người đồng thanh

"Bớt khịa lại" Lan Ngọc

"Thôi không chọc cậu ấy nữa, ăn xong chúng ta đi đây nhỉ?"

Quỳnh Nga

"Bãi ngêu" Tú Xương

"Đi đó làm gì?"

Diệp Lâm Anh

"Bắt" Tú Quỳnh

"What??"

Diệp Lâm Anh

"Tự bắt tự ăn tại chỗ thấy thế nào?"

Diệu Nhi

"Nghe hay đó" Quỳnh Nga

"Ngọc Trang đi nhé" Quỳnh Nga.

"Được, tớ rất thích ngêu sống" Lan Ngọc

"Cậu không thích ăn đồ sống, là Tráng thích" Diệu Nhi

"Wow..bác sĩ Ninh sao thế" Diệp Lâm Anh

"Nhàm lẫn 1 chút" Lan Ngọc

Cả đám cười phá lên.

Sau khi ăn xong mọi người di chuyển đến bài ngêu

~~~~~
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 22


~~~~

Bãi Ngêu~

"Này các cậu nhanh lên nào" Quỳnh Nga

"Nga à cậu từ từ cẩn thận đấy" Diệp Lâm Anh

Tất cả mọi người mang ủng vào, đội nón và găn tay sẵn sàng lâm trận.

Lan ngọc cận cụi giúp Thùy Trang mặc đồ

"Cẩn thận đừng để bị thương" Lan Ngọc

"Ừm.."

Mọi người bắt đầu bị thu hút bở hai người họ

"2 bạn trẻ à bớt tình cảm, mau xuống đây nào" Tú Quỳnh

"Ninh Dương Lan Ngọc nhanh lên" Diệu Nhi

"Tới ngay, đi thôi cẩn thận trược chân" Lan Ngọc

"Tớ đi được mà"

Phía dưới~~

"Hay giờ chúng ya thi đi, theo cặp ai bắt được nhiều nhất là người thắng.

2 cặp còn lại bao họ full các hoạt động hết hôm nay" Tú Quỳnh

"Ý hay đó" Diệp Lâm Anh

"Chơi nhé" Thùy Trang

"Được, chìu cậu" Lan Ngọc

"Vậy bắt đầu 1 tiếng nữa xem kết quả.

Nhi tớ, Nga Diệp, và Ngọc Trang" Tú Quỳnh

"Ok" Quỳnh Nga

Tất cả tản ra bắt ngêu

"Bắt thế nào nhỉ?"

Thùy Trang

"Thế này, đên đây tớ chỉ cho" Lan Ngọc

Chưa đầu 1 phút Lan Ngọc đã bắt được 1 con ngêu khá to

"Này,cậu xem" Lan Ngọc

"Wow...to quá đấy, sao cậu biết hay vậy" Thùy Trang

"Khi nãy tớ thấy người dân làm vậy" Lan Ngọc

"Ngọc của tớ đúng là giỏi quá.

Nhanh đi bắt tiếp nào, tớ muốn thắng" Thùy Trang

'Ngọc của tớ sao' Lan ngọc nhìn theo nàng bật cười rồi cũng chạy theo

"Ngọc cậu xem tớ bắt được rồi này" Thùy Trang

"Giỏi lắm, bên kia có kìa" Lan Ngọc

Phía Quỳnh Nga và Lâm Anh~

"Diệp à tớ chưa bắt được con nào" Quỳnh Nga mếu máo nhìn Diệp Lâm Anh

"Này cậu xem tớ bắt được nhiều chưa" Diệp Lâm Anh

"Wow..cậu giỏi vậy.

Mau chỉ tớ" Quỳnh Nga

"Được, đến đây.

Làm thế này" Diệp Lâm Anh

"A...bắt được rồi nhá" Quỳnh Nga

"Cậu thấy tớ có giỏi không nào?"

Quỳnh Nga

"Thỏ rất giỏi, chúng ta tiếp tục nào" Diệp Lâm Anh

Phía Diệu Nhi và Tú Quỳnh

"Này chị có biết bắt không đấy, nãy giờ chưa bắt được con nào luôn?"

Tú Quỳnh

"Có mà, có em chưa bắt được" Diệu Nhi

"Nèeee...Diệu Nhi..chị nói gì hả?"

Thùy Trang

"C-chị không có mà" Diệu Nhi

Diệp Lâm Anh Quỳnh Nga và Lan Ngọc Thùy Trang chỉ biết nhìn họ cười

1 tiếng sau~~

"Mết thật đấy" Quỳnh Nga

"Lúc nãy con tung tăng lắm cơ mà" Diệp Lâm Anh

"Các cậu xem Nhi với Quỳnh còn chưa chịu lên" Quỳnh Nga

"Này...hết giờ rồi đấy" Diệp Lâm Anh

Nhi và Quỳnh theo tiếng hét cũng lên bờ.

"Ăn gian thiệc chứ" Quỳnh Nga

"Có đâu chứ" Tú Quỳnh

"Nguyễn Tổng, cậu không có ăn gian?"

Diệp Lâm Anh nhìn Diệu Nhi

"À...ừm" Diệu Nhi

"Nào xem kết quả lẹ đi, còn đi ăn" Lan Ngọc

Sau khi so kết quả thì Lan Ngọc và Thùy Trang chiến thắng với 2 thùng nhỏ, NgaDiệp được 1 thùng rưỡi, NhiQuynh còn chưa được 1 thùng

"Vậy Ngọc Trang thắng nhé" Diệp Lâm Anh

"Chị xem người ta bắt giỏi như vậy!"

Tú Quỳnh

"Chị xin lỗi mà" Diệu Nhi

"Không nói chuyện với chị!"

Tú Quỳnh

"Quỳnh aa..."

Diệu Nhi

Cùng lúc đó~

"Wow...

Thắng rồi, Ngọc giỏi quá" Thùy Trang

"Té bây giờ" Lan Ngọc

2 cặp kia nhìn chằm chằm họ nãy giờ

"Hạnh phúc quá nhỉ?"

Quỳnh Nga

"Ngọc giỏi quá" Diệp Lâm Anh

"Té bây giờ" Diệu Nhi

"Này 2 cậu đừng có chọc hôn thê của tớ" Lan Ngọc

"HÔN THÊ CỦA TỚ" mọi người đồng thanh lên tiếng

"Mặc kệ các cậu" Thùy Trang ngại đỏ mặt rời đi

"Này chờ tớ" Lan Ngọc

Tất cả nhanh chóng di chuyển vào 1 chiếc liều cạch bờ biển để chuẩn bị thưởng thức món ngêu vừa bắt được.

Lan ngọc và Thùy Trang chẳng làm gì ngồi ngắm nhìn biển vì họ thắng cuộc

"Tay cậu sao vậy?"

Lan Ngọc

Cô nhìn thấy tay nàng bị xướt liền lo lắng

"À chit là lúc nãy bị ngêu cắt vào" Thùy Trang

"Sao không nói cho tớ" Lan Ngọc

"Không sao mà..."

"Nhi có băng keo cá nhân không?"

Lan Ngọc

"Không.

Bị thương à" Diệu Nhi

"Là Trang" Lan Ngọc

"Tớ có này.

Cho cậu" Quỳnh Nga

"Cảm ơn cậu" Lan Ngọc

"Vết thương có nghiêm trọng lắm không" Quỳnh Nga

"Không sao chỉ là cậu ấy làm quá" Thùy Trang

"À...tớ đi làm thức ăn tiếp" Quỳnh Nga

"Làm quá gì chứ?"

Lan Ngọc

Cô cẩn thận lấy nước suối rửa sơ qua vết thương rồi băng lại

"Xong rồi, hi vọng không nhiễm trùng" Lan Ngọc

"Ngọc à cậu bị bệnh nghề nghiệp quá rồi đấy, viết thương nhỏ thôi mà" Thùy Trang

"Nhưng..."

Lan Ngọc

"Không sao mà đừng lo nữa" Thùy Trang dựa vào vai cô

Cô vẫn để yên cho nàng dựa.

"Biển đẹp thật" Thùy Trang

"Như cậu" Lan Ngọc

"Cậu bắt đầu sến súa từ khi nào?"

Tú Quỳnh nhìn cô mỉm cười

"Từ khi có cậu ở bên" Lan Ngọc

"Mặc kệ cậu" Thùy Trang

"Nga nhìn Ngọc với Trang kìa" Diệp Lâm Anh

"Hi vọng họ sớm là của nhau" Quỳnh Nga

"Lâu lắm rồi mới thấy Lan Ngọc cười nhiều vậy" Diệp Lâm Anh

"Chỉ có thể là Thùy Trang mới có năng lực đó" Diệu Nhi

Lát sau thức ăn đã xong

"Trang, Ngọc vào ăn này" Diệp Lâm Anh

"Chúng ta vào thôi" Lan Ngọc

"Ừm.."

Tại bàn~

"Ngêu tái chanh, ngêu nướng, ngêu rang me" Tú Quỳnh

"Tuyệt vời, mọi người ăn nhanh cbo nóng" Quỳnh Nga

"Cho cậu" Lan Ngọc

"Cảm ơn cậu" Thùy Trang

"Này 2 người không yêu nhau phí lắm đấy" Quỳnh Nga

"Để yên cho cậu ấy ăn nào" Lan Ngọc

"Ôi trời, bảo vệ dữ" Diệu Nhi

"Cậu lo cho Quỳnh của cậu" Lan Ngọc

"Thôi ăn đi đừng chọc 2 cậu ấy nữa" Diệp Lâm Anh

Ăn xong thì tất cả về khác sạn

"Giờ lên nghĩ đi, tối 7h đến khu chợ đêm dưới thung lũng chơi" Diệp Lâm Anh

"Không ăn tối sao?"

Tú Quỳnh

"Ở đó có bán nhiều đồ ăn vặt lắm" Diệp Lâm Anh

"Vậy 7 giờ gặp" Lan Ngọc

Phòng Trang, Ngọc~~

"Cậu ngủ 1 lắt đi tớ sẽ gọi" Lan Ngọc

"Cậu ngủ cùng tớ" Thùy Trang

"Hả?"

Lan Ngọc

Thùy Trang trèo lên giường chỉ chỗ bên cạnh.

"Ôm tớ ngủ" Thùy Trang

"À...ừm.."

Lan Ngọc

Cô có hơi bất ngờ nhưng vẫn đi đến nằm cạnh để Thùy Trang ôm

"Người cậu ấm thật" Thùy Trang

"Ngủ ngon" Lan Ngọc

6h30~~

Cô đã dậy nhưng vẫn nằm ngắm nhìn nàng

'Khi ngủ lại đáng yêu thế này.

Tớ chỉ ước mỗi sáng thức dậy mở mắt ra được nhìn thấy cậu nằm cạnh thế này' Lan Ngọc cô cúi xuống hôm nhẹ lên tráng nàng 1 cái, làm nàng tỉnh giấc

"Cậu vừa làm gì đấy?"

Thùy Trang

"Tớ....tớ có làm gì đâu chứ" Lan Ngọc

"Ninh Dương Lan Ngọc...hôn trộm người ta rồi không nhận sao?"

Thùy Trang

"Tớ..."

Thùy Trang chờm lên hôn nhẹ môi cô một cái làm cô bất ngờ

"Muốn hôn thì đường đường chính chính thế này" Thùy Trang

Nghe lời nàng cô chỉ muốn cúi xuống kéo nàng vào nụ hôn sâu.

Nàng cũng phối hợp nhịp nhàng lại với cô.

Hết hơi nàng đánh nhẹ vào vai cô, cô luyến tiếc rời đi.

"Dậy thôi, mọi người chờ đấy" Thùy Trang

"Được" Lan Ngọc cười nhẹ

~~~~
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 23


~~~~~

2 người xuống sảnh thấy mọi người đang ở đó chờ

"Làm chuyện hệ trọng gì mà lâu vậy?"

Diệu Nhi

"Đi thôi" Lan Ngọc gõ đầu Diệu Nhi

"Nèeee...Lan Ngọc" Diệu Nhi

"Thôi đi chị, đi thôi ai bảo chọc tên cục xúc đó làm gì" Tú Quỳnh

"Ngoan em thương" Tú Quỳnh

Tất cả lên xe và đến khu chợ đêm.

"Wow...

Ở đây nhiều thứ thú vị thật đó Diệp" Quỳnh

"Thật trẻ con" Diệp Lâm Anh

"Nhi à qua kia xem" Tú Quỳnh

"Từ từ thôi, té bây giờ" Diệu Nhi

"Mấy cậu ấy vẫn hồn nhiên vui vẻ không chịu trưởng thành" Lan Ngọc

"Như chúng ta thì không phải rất buồn sao?"

Thùy Trang

"Có thể khác sao?

Vốn dĩ đã có sẵn những tổn thương bên trong, dù quên đi nhưng vẫn để lại 1 cái gì đó" Lan Ngọc

"Là sự trầm tĩnh đến lạ" Thùy Trang

"Giống như nét bút chì vậy, dù xóa đi nhưng nhìn kỉ vẫn để lại dấu" Lan Ngọc

"Sự tổn thương hóa ra lại đáng sợ như Như vậy, chúng ta không nên làm tổn thương người khác" Thùy Trang

"Không làm người khác tổn thương chính là tự tổn thương mình" Lan Ngọc

".."

"Đừng nói nữa, sang kia tớ mua báng cá cho cậu" Lan Ngọc

"Được" Thùy Trang

"Cho 1 bánh cá vị dâu" Lan Ngọc nói với chủ quán

"Của cậu" Lan Ngọc

"Từ từ thôi nóng đấy" Lan Ngọc

"Um...rất ngon" Thùy Trang

"Ngọc cá viên kìa" Thùy Trang

Vừa nói xong nàng liền chạy qua đó Lan Ngọc bất lực chạy theo

"Mua cho tớ" Thùy Trang

"Được mua cho cậu" Lan Ngọc

Lát sau xá viên đã nằm trên tay Thùy Trang

"Cậu có muốn mua đồ lưu niệm" Lan Ngọc

"Muôn nhưng mua gì giờ?"

Thùy Trang vừa ăn vừa nói

"Chúng ta xem thử" Lan Ngọc

"Được" Thùy Trang

Quầy đồ lưu niệm~~

Thùy liếc mắt thấy 1 cặp nhẫn.

Nàng ầm lên và ngắm nghía

"Cậu thích nó sao?"

Lan Ngọc

"Đúng vậy" Thùy Trang

"Nhẫn này có thể khác tên đấy" Ông chủ

"TTLN" Thùy Trang nói với ông chủ

"Chờ tôi một chút" Ông chủ

"Lan Ngọc Thùy Trang?

"

"Ừm...cậu 1 chiếc tớ 1 chiếc" Thùy Trang

Lát sau ông chủ mang nhẫn ra

"Của cô là..."

Ông chủ

Lan Ngọc định đưa tiền thì bị Thùy Trang ngăn lại

"Tớ trả"

Thôi cầm lấy và đeo cho Lan Ngọc

"Đeo lại cho tớ" Thùy Trang

"Được" Lan Ngọc

"Không được tháo ra, đây là món quà đầu tiên tớ tặng cậu" Thùy Trang

"Chắc chắn rồi" Lan Ngọc

Đột nhiên có cái gì đó thu hút Thùy Trang

"Hình như bên kia có múa dân tộc" Lan Ngọc

"Sang đó" Thùy Trang kéo tay cô đi

Tiếng của nhạc cụ cùng các điệu múa dân tộc hòa huyện 1 cách hoàn hảo vào nhau thu hút nhiều khác du lịch

"Ngọc cậu xem vui thật đây" Thùy Trang

Thôi bắt đầy chú ý vào các điệu múa.

Lúc này có vài khách du lịch cũng tham gia vào

"Ngọc vào nhảu cùng tớ" Thùy Trang

"Tớ không biết" Lan Ngọc

"Tớ chỉ cho cậu" Thùy Trang

Cứ vậy Thùy Trang kéo Lan Ngọc vào đấy.

Được Thùy Trang hướng dẫn Lan Ngọc nhanh chóng bắt kịp, cả hai phối hợp nhịp nhàng với nhau.

Cô và nàng như trở thành trung tâm của lễ hội

Bên ngoài~

"Trang và Ngọc kìa" Quỳnh Nga

"Lan Ngọc múa nhỉnh dễ thương thế" Diệp Lâm Anh

"Đại cục súc có tâm hồn bay bỗng" Tú Quỳnh

"Tim sắt cũng phải tan chảy vì nàng" Diệu Nhi

"Chúng ta vào đó tham gia luôn không" Quỳnh Nga

"Vô, ngại gì" Tú Quỳnh

Cứ thế cả 4 cùng hòa mình vào các điệu nhảy dân tộc.

Thùy Trang và Lan Ngọc vừa nhảy vừa nói chuyện.

Do không quá ồn nên họ có thể nghe thấy tiếng của nhau

"Cậu xem mọi người đến luôn rồi kìa" Thùy Trang

"Nhảy cũng không tệ nhỉ?"

Lan Ngọc

"Bất ngờ nhất là cậu" Thùy Trang

"Nhờ cậu chỉ giỏi" Lan Ngọc

"Do cậu học nhanh thôi" Thùy Trang

"Cậu đã mệt chưa?"

Lan Ngọc

"1 chút" Thùy Trang

"Vậy chúng ta ra nhé" Lan Ngọc

"Được"

Trang Và Ngọc ra khỏi đám đông trước sự nuối tiếc của nhiều người vì họ nhảy rất đẹp.

Cả hai đi cạnh nhau vừa đi vừa trò chuyện

"Hôm nay vui thật, lâu rồi mới thấy cậu cười nhiều như vậy" Thùy Trang

"Vì có cậu" Lan Ngọc

"Cậu thật là.

Cười nhiều rất tốt, cậu đừng nên tiết kiệm nụ cười như vậy" Thùy Trang

"Cười với 1 mình cậu không phải tốt hơn sao?"

Lan Ngọc

"Không nói lại cậu" Thùy Trang

Đột nhiên Lan Ngọc dừng trước 1 cửa hàng hoa, Thùy Trang không thấy bước chân của cô bên cạnh liền quay đầu lại nhìn thì thấy cô đang đứng ngắm nhìn những bông hoa cửa hàng

Thùy Trang thấy vậy đi về phía cô

"Cậu có thích hoa không?"

Lan Ngọc

"1 chút" Thùy Trang

"Tớ biết" Lan Ngọc cười nhẹ

"Vậy còn hỏi.

Thế cậu thích hoa không?"

Thùy Trang

"1 chút nhưng ghét các loại hoa giả" Lan Ngọc

"Tại sao?

Hoa thật chẳng phải mau tàn " Thùy Trang

"Hoa thật mua lụi tàn nhưng vẫn có sự sống.

Tuy không còn nhưng đã từng có.

Hoa giả giữ mãi vẻ đẹp bên ngoài nhưng từ đầu đến cuối điều là giả" Lan Ngọc

"Ý nghĩa xa hơn?"

Thùy Trang

"Có những người khi yêu hết lòng.

Khi hết yêu sẽ nói thật sau đó rời đi.

Giống như hoa tàn là báo hiệu cho sự chết đi của bông hoa.

1 số người ngoài mặt yêu thương nhưng bên trong lòng lại là sự miếng cưỡng, mãi chẳng ở.

Từ đầu đến cuối chỉ toàn là giả" Lan Ngọc

"Thế còn hoa khô thì sao?"

Thùy Trang

"Theo cậu?"

Lan Ngọc

"Dù nhạt nhòa, kém phần sinh động nhưng tồn tại lâu dài, không giả nhưng hoa giả nhưng từ có sự sống như hoa thật.

Dù khô héo nhưng vãn còn ở đó" Thùy Trang

Nghe Thùy Trang nói Lan Ngọc liền rút 1 cành hoa khô rồi đặt lại 1 tờ tiền.

Sau đó đưa cành hoa cho Thùy Trang

"Chúng ta khi già đi" Lan Ngọc

"..."

Lan Ngọc cười nhẹ 1 cái rồi bước đi tiếp

'Trang...hi vọng chúng ta già đi dù không còn nồng nàng mãnh liệt nữa nhưng vẫn có 1 thời yêu thương đáng để khắc ghi.

Như cành hoa khô kia, dù nhạt nhòa đi theo năm tháng nhưng tình yêu vẫn còn nhớ'

Thùy Trang đứng đơ người 1 lúc thì bị tiếng gọi của Lan Ngọc cho hoàn hồn trở lại

"Trang về thôi" Lan Ngọc

"Tớ biết rồi" Thùy Trang

Trang và Ngọc đi cạnh nhau chẳng nói lời nào

Đến xe~~

DiệpNga và NhiQuynh lúc này đã quay lại từ lúc nào.

Tất cả lên xe về khách sạn.
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 24


~~~

Sáng hôm sau~

Tất cả chuẩn bị lên máy bay bay về Thành Phố.

Sân bay Tân Sơn Nhất~ tất cả đã xuống máy bay và ra về

Lan ngọc và Trang đi xe riêng

Trên xe~

"Tôi biết rồi 15p nữa sẽ có mặt" Lan Ngọc

"Sao vậy?"

Thùy Trang

"Có bệnh nhân bị tai nạn vừa được đưa vào bệnh viện" Lan Ngọc

"Vừa về, đúng lúc thật chứ" Thùy Trang

"Xin lỗi" Lan Ngọc

"Không sao mạng người quan trọng" Thùy Trang

"Lát cậu tự về nhé, bay suốt 3 tiếng có lẽ mệt rồi.

Lắt cậu...."

Lan Ngọc

"Tớ ở phòng làm việc đợi cậu" Thùy Trang

"Không mệt sao?"

Lan Ngọc

"Không" Thùy Trang

"Vậy được tớ sẽ nhanh chóng hoàn thành ca mổ rồi đưa cạu đi ăn" Lan Ngọc

"Được" Thùy Trang

Bệnh viện~

Vừa đến nơi Lan Ngọc chạy nhanh như bay vào phòng mổ, Thùy Trang chỉ biết thở dài 1 cái rồi đi vào phòng làm việc của Lan Ngọc

2h chiều~~

Lan Ngọc mệt mỏi quay lại phòng làm việc.

Thùy Trang đang ngồi tên sofa bấm điện thoại

"Xong rồi sao?"

Thùy Trang

"Ừm...rất ổn.

Muộn rồi tớ đưa cậu đi ăn nhé" Lan Ngọc

"Cậu mệt rồi nghĩ 1 lát" Thùy Trang

"Không cần đâu, bữa ăn quan trọng . chúng ta đi" Lan Ngọc

Thùy Trang bất lực liền đi theo cô.

Vừa đến sảnh.

Có 1 cô gái lạ đi đến ôm chầm lấy Lan Ngọc

"Aa...nhớ em quá đi mất"

"Chị Huyền?"

Lan Ngọc

GT_ Ngọc Huyền(27 tuổi), chị em kết nghĩa của Lan Ngọc, du học Úc là bác sĩ.

Thích thầm Lan Ngọc từ lâu, mọi người điều biết.

"Chị...về khi nào?"

Lan Ngọc

"Vừa về, 6 năm không gặp rồi đấy em không nhớ chị sao?"

Ngọc Huyền

"Em...chị làm gì ở đây?"

Lan Ngọc

"Đây là nơi làm việc mới của chị" Ngọc Huyền

"Gì chứ?

Viện trưởng chưa nói cho em là có bác sĩ mới" Lan Ngọc

"Chắc gắp quá nên chưa kịp báo.

Nghe nói em là phó viện trưởng ở đay, Ngọc của chị giỏi thế sao?"

Ngọc Huyền

"À...ừm."

Thùy Trang nãy giờ đứng bên cạnh nhìn chằm chằm vào họ khoanh tay trước ngực.

'Ngọc của chị?'

"Đây là Thùy Trang sao?

Lâu rồi không gặp em xinh hơn rồi đấy" Ngọc Huyền

"Cảm ơn chị, 2 người tự nhiên tôi đi trước" Thùy Trang định đi thì bị cô nắm tay

"Đợi tớ" Lan Ngọc

"2 người..."

Ngọc Huyền

"Chỉ là bạn bè" Thùy Trang

"..."

Lan Ngọc thoáng buồn,buông tay thùy Trang ra

"Chúng ta đi thôi, em xin phép" Lan Ngọc

'Lan Ngọc chị về rồi, lần này sẽ không bỏ lỡ em nữa'

Tại nhà hàng.

Từ nãy đến giờ cô chẳng nói lời nào, thức ăn cũng nuốt không vào.

"Cậu sao vậy?"

Thùy Trang

"K-không sao" Lan Ngọc

"Thức ăn không vừa miệng sao?"

Thùy Trang

"Không, chỉ là tình trạng bình thường của bác sĩ" Lan Ngọc cười nhẹ

"Hửm...?"

"Là hội chứng chán ăn sau khi phẩu thuật" Lan Ngọc

"Hèn gì cậu ốm đến vây, ốm hoen cả tớ" Thùy Trang

"Không sao đâu, cậu mau ăn đi nguội cả rồi.

Ăn xong cậu tự về nhà nhé tớ có việc" Lan Ngọc

"Ờm...được" Thùy Trang

Ăn cõng cô bắt xe cho nàng.

Sau đó quay về xe mình gọi cho ai đó

"Chỗ cũ" Lan Ngọc

Nói rồi cô tắt điện thoại lái xe đi.

Quán cà phê~~

Diệu Nhi mở cửa bước vào đi đến chỗ cô

"Mới gặp lúc sáng đã nhớ tao rồi sao?"

Diệu Nhi

"...."

"Sao vậy, lại có chuyện gì không vui?"

Diệu Nhi

"Chị Huyền về rồi?"

Lan Ngọc

"Gì chứ?

Chị Huyền thích mày?"

Diệu Nhi

"Chị ấy làm việc ở bệnh viện tao" Lan Ngọc

"What, trái đất tròn vậy" Diệu Nhi

"Haizzz..."

"Nhưng nhiêu đó thôi khiến mày ủ rủ như vậy, còn chuyện gì?"

Diệu Nhi

"Trang nói với Huyền bọn tao chỉ là bạn" Lan Ngọc

"Mới đây đã chạm mặt.

Mày định sẽ làm gì?"

Diệu Nhi

"Thuận theo tự nhiên" Lan Ngọc

"Haizzz, có càn về đúng lúc vậy?

Quan hệ của mày và Trang vừa tốt hoen 1 chút" Diệu Nhi

"Tao mệt quá" Lan Ngọc

"Về nghĩ đi" Diệu Nhi

"Không muốn về nhà chút nào, về bệnh viện thì sợ gặp Huyền" Lan Ngọc

"Mày nên về nhà đi" Diệu Nhi

"Ừm..

Lát sẽ về" Lan Ngọc

"Ngồi đây vậy à?"

Diệu Nhi

"Chứ có thể làm gì?"

Lan Ngọc

"Đi Bar" Diệu Nhi

"Chưa muốn chết" Lan Ngọc

"Đùa"

"Về đi, tao ngồi 1 lúc sẽ về" Lan Ngọc

"Đuổi?"

Diệu Nhi

"Ừm" Lan Ngọc

"Phũ, đuổi đi đi bảo trọng" Diệu Nhi

Cứ vậy cô ngồi thẩn thờ ở đấy

"Em lại đến đâu?"

Ngọc Huyền

"Sao chị ở đây?"

Lan Ngọc

"Đi ngang, nhớ lại em rất thích nơi này, nên định ghé vào mua 1 cốc cà phê" Ngọc Huyền

"Vậy mua nhanh rồi về đi" Lan Ngọc

"Em lạnh lùng vậy làm gì chứ" Ngọc Huyền

"..."

"Em vẫn yêu Thùy Trang?"

"Ừm..."

Lan Ngọc

"Cô ấy không yêu em, không hiểu cũng như không qua tâm"

"Không liên quan đến chị"

"Liên quan chứ, chị quay lại rồi, em chỉ có thể làm chồng chị" Ngọc Huyền ghé vào tai cô nói

Nói rồi Ngọc Huyền đi ra khỏi quán.

Lan ngọc khóe mắt đỏ ngầu nắm chặc tau cố kìm nén cơn tức giận

5h~~~

Cô luyến tiết rời khỏi quán cà phê buồn bã quay về nhà.

Thùy Trang đang ngồi trên sofa đọc sách

"Cậu đã ăn gì chưa?"

Lan Ngọc

"Rồi"

Cô ừm nhẹ 1 tiếng rồi đi lên phòng

'Mình sao vậy chứ, từ lúc gặp Hyền lại khó chịu đến vậy.

Rõ ràng là chưa ăn gì mà lại bảo ăn rồi, điên thật'

"Hay gọi Nga đi Bar nhỉ?"

Thùy Trang

Nói rồi Thùy Trang lấy điện thoại gọi cho Quỳnh Nga

Tại bar SOL

"Trang bên này" Quỳnh Nga

"Có cả Quỳnh sao?"

Thùy Trang

"Khó lắm mới trốn được" Tú Quỳnh

"Vậy hôm nay chơi hết mình nhé" Thùy Trang

"Chốt"

Cứ vậy cả 3 uống hết ly này đến ly khác.

Uống xong còn lên quẩy

9h~~~

Diệp Lâm Anh và Diệu Nhi chẳng thấy 2 bé vợ đâu nên đi tìm, Lan Ngọc thì mãi ở trong phòng không hay biết rằng Thùy Trang đã rời khỏi nhà.

Bar SOL

"Cậu thấy chưa biết ngay là ở đây" Diệu Nhi

"Giỏi nhỉ, hôm nay cho liệt giường" Diệp Lâm Anh

"Nhất trí" Diệu Nhi

Nói rồi cả hai đụng tay nhau 1 cái rồi vào chỗ bé vợ hư hỏng của mình

"Di...Diệp..."

"Nh....Nhi"

"Sao 2 cậu run rẩy thế" Thùy Trang

"Về" Diệp Lâm Anh

"Nhi cậu tiện đường đưa Trang về Ngọc bận rộn kia chắc chưa biết" Diệp Lâm Anh

"Được.

Hai người còn không mau ra xe" Diệu Nhi

Cả 3 vốn khá say nhưng bởi tiếng hét của Diệu Nhi mà chợt tình

Trên xe Diệu Nhi~~

Trang và Quỳnh đang nằm ngủ ở ghế sau

"Ra đón Trang của cậu này, say bí tỉ rồi" Diệu Nhi

Nói xong Diệu Nhi tắt máy mặt cho người bên kia đang ngơ người

Sau khi tắt điện thoại được 5p thì đến nhà Lan Ngọc, cô đã đứng chờ trước cửa

"Ghế sau, xỉn rồi" Diệu Nhi

"Sao lại...?"

Lan Ngọc

"Đi bar, cậu chắc không biết?"

Diệu Nhi

"Ừm...cứ nghĩ đang ở nhà" Lan Ngọc

"Mau đưa cậu ấy vào nhà đi" Diệu Nhi

Lan ngọc mở cửa ra và bế Thùy Trang vào nhà.

Trên phòng~~

"Sao lại uống nhiều như vậy chứ"

Cô đang giúp nàng lau mặt có 1 lực kéo mạng cô xuống.

Thùy Trang lôm cổ Lan Ngọc

"Trang à...ưm"

Định mời lời thì cô bị nàng cưỡng hôn.

Cô khó khăn tách nàng ea

"Cậu say rồi" Lan Ngọc

"Diệp....đừng đi..."

Bỗng 1 giọt nước mắt cô rơi lên mát nàng.

Cô nhanh chóng rời khỏi cái ôm của nàng ngồi bên cạnh giường

'thì ra sâu trong trái tim của cậu vẫn có hình bóng của cậu ấy.

Có lẽ tớ nên suy sét về cuộc hôn nhân bên cậu nhỉ?'

~~~~
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 25


~~~

Sáng hôm sau~~

Cô đã đến bệnh viện từ sớm.

Nàng thức dậy không thấy cô đâu cũng đi đến công ty

Phòng làm việc~~

"Gì đây chứ?"

Trước mắt nàng là tin tức phó viện trưởng bệnh viện lớn nhất Thành phố đang lén lút hẹn họ với 1 bác sĩ vừa từ Úc về

"Hứ...hóa ra cũng chẳng tốt lành gì" Thùy Trang cười khinh một cái

Đang đấm chìm trong suy nghĩ thì bỗng chuống điện thoại của nàng reo lên.

...

"Con nghe đây ba" Thùy Trang

"Đến nhà Bác Ninh có chuyện gấp" Ba Thùy Trang

Thùy Trang chán nản rời khỏi công ty đến nhà ba Lan Ngọc

Tại đó~~

Lan ngọc lúc này cũng đang ở đây còn bị phạt quỳ trên đất

"NINH DƯƠNG LAN NGỌC...con là muốn ông già này tức chết, 2 đứa rõ là đang sống thử tin tức hẹn hò này là thế nào?"

Ba Lan Ngọc

Lan Ngọc vẫn quỳ đó không nói gì

"Anh Ninh à có gì từ từ chúng ta nói, anh cho con bé đứng dậy" Ba Thùy Trang

"Đúng đó anh" Mẹ Thùy Trang

"Ninh gia là 1 gia đình gia giáo sao có thể để sảy ra chuyện mất mặt thế này, hơn nữa là nó đã thất tính với anh chị và cả Trang" Ba Lan Ngọc

"Ông à..."

Mẹ Lan Ngọc

"Bà đừng có bênh nó, Bây giờ lớn khôn rồi thì có thể tùy tiện vậy sao?"

Ba Lan Ngọc

Đúng lúc này Thùy Trang bước vào

"Con mới đến ạ" Thùy Trang

"Trang con đến rồi à, Lan Ngọc con mau giải thích rõ với Trang" Ba Lan Ngọc

"Có gì để giải thích sao?"

Lan Ngọc

"Con.."

"Ngọc à con mau nói gì đi, đừng để ba con tức giận" Mẹ Lan Ngọc

"Phải đấy Ngọc à, ta tin đây chỉ là hiểu lầm" Ba Thùy Trang

"Con và chị ấy không có mỗi quan hệ nào ở đây cả!"

Lan Ngọc

"Vậy tại sao lại bị phóng viên chụp lại?"

Ba Lan

"Con không biết" Lan Ngọc

"NINH DƯƠNG LAN NGỌC..."

Ba Lan Ngọc

"Hơn nữa Trang bảo con và cậu ấy chỉ là bạn, chị ấy có đủ lí do để thân mật với con như vậy?"

Lan Ngọc

CHÁT! một cái tác từ va Lan Ngọc rõ là rất đau

"Ông à..."

"..."

"Ninh Dương Lan Ngọc ra sân quỳ đến khi nào nhận ra lỗi của mình thì vào đây nhận lỗi" Ba Lan Ngọc

"Anh Ninh à..."

Ba Thùy Trang

"Trời đang rất lạnh, anh..."

Mẹ Thùy Trang

"Anh chị để tôi dạy lại nó, rất xin lỗi về việc này" Ba Lan Ngọc

"Nhưng..."

"Con còn không mau đi" Ba Lan Ngọc

Lan ngọc chẳng nói hì mà đứng dậy ra sân quỳ

"Cũng gần trưa rồi anh chị và Trang ở lại ăn trưa rồi về nhé" Ba Lan Ngọc

"Tôi đã bảo đầu bếp chuẩn bị thức ăn" Mẹ Lan Ngọc

"Cũng được, làm phiền anh chị" Ba Thùy Trang

Tất cả vào phòng ăn.

Lan Ngọc thì vẫn quỳ ở đó mặt không chút cảm xúc.

Thùy Trang ngồi ăn lâu lâu lại hướng ra cửa sổ nhìn cô

'Sau mình lại thấy đau lòng khi cạu ấy bị vậy chứ?

Khôn thoải là cậu ấy đáng bị vậy sao?

Nhưng mà mình...

Cũng không nên nói với Huyền mình và cậu ấy là bạn'

"Trang...con sao cứ thẩn thờ vậy?"

Mẹ Thùy Trang

"Sao hả lo cho người ta rồi sao?"

Ba Thùy Trang

"Ba này..."

"Trang con nhất định không được mềm lòng với nó" Ba Lan Ngọc

"Cậu ấy quỳ cũng lâu rồi hay là.."

"Con cứ ăn tiếp đi, khi nào ăn xong chúng ta ra đó, để nó tự suy nghĩ 1 lúc" Ba Lan Ngọc

"Vâng"

"Ông có quá nghiêm khắc với nó" Mẹ Lan Ngọc

"Như vậy con mới nên người" Ba Lan Ngọc

"Đúng là nuôi dạy 1 bác sĩ thiên tài khó thật.

Phải chi trước đây tôi nghiêm khắc với Trang nhue vậy chắc bây giờ cũng làm đên chút việc gì đó" Ba Thùy Trang

"Anh khiêm tốn rồi.

Trang bây giờ cũng là 1 giám đốc có danh tiếng trên thương trường" Ba Lan Ngọc

"Thôi 2 người đừng có khen qua khen lại nữa" Mẹ Thùy Trang

"Đúng đấy ăn nhanh còn ra xem con giá tối thế nào"

"Được được"

Sau khi ăn xong mọi người ra sân, Lan Ngọc vẫn quỳ đấy cả người bắt đầu lạnh cống

"Ngọc...con đã nhận ra lỗi của mình chưa?"

"Con thì sai gì chứ" Lan Ngọc

"Con..."

"Ngọc con mau nhận lỗi đi đừng để ba con giận" Mẹ Lan Ngọc

"ĐÚNG VẬY, CON SAI, SAI VÌ YÊU CẬU ẤY QUÁ NHIỀU SAI VÌ CẢ THANH XUÂN CHO CẬU ẤY, SAI VÌ VẪN ĐỂ MẶT TRÁI TIM CẬU ẤY CÓ NGƯỜI KHÁC.

Tại sao chứ, cậu ấy không yêu con, vậy mà chỉ 1 tấm ảnh không rõ ràng tất cả mọi người đã vội chất vấn con" Lan Ngọc vừa nói khóe mắt đã đỏ lên

Mọi người im lặng vì lời nói của cô

"Bác Ninh à...chuyện này cũng có lỗi của con, bác để bọn con tự giải quyết được chứ?"

Thùy Trang

"Đúng...

Đúng đấy ông" Mẹ Lan Ngọc

"Bọn trẻ cũng lớn rồi, hay là chúng ta đừng can thiệp nữa" Ba Thùy Trang

"...

Con đứng dậy đi" Ba Lan Ngọc

"Trang con đến đỡ Ngọc dậy" Mẹ Thùy Trang

Trang tiếng đến chỗ Lan Ngọc đỡ thì cô hất tay ra

"TÔI TỰ ĐI ĐƯỢC"

Cô vừa nói đứng dậy đi được vài bước thì chân đã khụy xuống, đôi chậm do quỳ lâu mà chẳng còn chút sức

"Để tôi dìu cậu, về nhà thì muốn làm gì cũng được" Thùy Trang

Lan ngọc không còn sức phản khán nên để Thùy Trang dìu lên xe và lái đi

Nhà~~

Lan Ngọc lạnh lùng đi khập khiển vào nhà cô khó khăn ngồi xuống sofa, Thùy Trang tiếng đến tủ lấy hộp cứu thương

"Chân cậu thế nào rồi" Thùy Trang

"Không sao!"

Lan Ngọc

"Còn không sao, mau vén quần lên"

Thấy Lan Ngọc ngồi yên lặn nàng liền nhẹ vén chân cô lên

"Thùy Trang...cậu đừng có như vậy, TÔI SỢ HÃI SỰ THƯƠNG HẠI ĐÓ LẮM"

"..."

"Tôi tự lo được"

"Để tôi giúp cậu, lần này thôi" Thùy Trang

Lan ngọc yên lặng để yên cho Thùy Trang làm gì làm

Trước mặt Thùy Trang là vết bầm tím rỉ máu.

Này xót xa nhỉ nhàng xử lý vết thương cho cô.

"Có đau lắm không?"

Thùy Trang

"...."

"Xin lỗi....tớ không nên nói tớ và cậu chỉ là bạn"

"1 mối quan hệ không thể có sự xuất hiện của người thứ 3 cần sự bảo vệ của cả hai người.

Cậu chính là cho Huyền 1 cơ hội"

"..."

"Mệt rồi tôi lên phòng" Lan Ngọc

Cô lạnh lùng bước đi lên phòng, thùy thì ngồi thẩn thờ ra đó lòng nàng bắt đầu loạn cả lên.
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 26


~~~

Sáng hôm sau~

Thùy Trang dậy sớm là nấu bữa sáng.

Đang ngồi ăn thì cô xuống.

"Cậu...không khỏe à, sắt mặt tệ vậy?"

Thùy Trang

"Không sao!"

Lan Ngọc

"Tớ có nấu bữa sáng" Thùy Trang

"Tớ có việc đến bệnh viện sớm" Lan Ngọc

Thùy Trang nhìn theo bóng lưng cô đi

'Có kho nào bệnh rồi không nhit?

Hôm qua quỳ lâu như vậy?'

"Aiss..Nguyễn Thùy Trang sao mày lo cho cậu ta vậy chứ.?"

Nói rồi nàng cũng nhanh chóng ăn xong bữa sánh và đến công ty

Bệnh viện~~

Lan ngọc đang đi vào phòng làm việc thì Ngọc Huyền từ đâu đi đến

"Chào buổi sáng" Ngọc Huyền

"Chào!"

Lan Ngọc

"Em sao vậy, sắt mặt kém thế?"

Ngọc Huyền định sờ trán cô

"Tôi tự lo được, tôi là bác sĩ" Lan Ngọc

"Em đã ăn sáng chưa, đi ăn cùng chị" Ngọc Huyền

"Chị đi 1 mình đi, tôi bảo y tá Lê chuẩn bị giúp là được" Lan Ngọc

"Oh...về tin đồn hẹn hò...?"

Ngọc Huyền

"Đừng để ý nó, chắc sẽ nhanh lắng xuống" Lan Ngọc

Đang đi thì cô quay đầu lại nhìn Ngọc Huyền và nói

"Huyền đừng yêu em nhé, em không thể đáp trả chị" Lan Ngọc

'Mình thích tính cách này của ưm ấy, không tùy tiện gieo tương tư cho người khác' Huyền nghĩ đến đây thì cười nhẹ

Phòng làm việc~

Cô mệt mỏi ngồi xem hồ sơ bệnh nhân thì y tá Lê gõ cửa

"Vào đi"

"Bữa sáng của ngài ạ"

"Để đó, cảm ơn.

Hôm nay có ca mổ?"

"9h ạ, ca mỗ tim"

"Nhân vật quan trong?"

"Là ba của viện trưởng"

"Ai trợ mổ?"

"Là bác sĩ Đặng ạ, là viện trưởng sắp xếp"

"Ừm..tôi biết rồi"

"Sắc mặt của ngài không tốt lắm, có cần đổi người không ạ?"

"Không cần đâu, là ca mổ quan trọng.

Cô ra ngoài chuẩn bị đi"

"vâng"

Trước cửa phòng mổ~

"Viện trưởng" Lan Ngọc

"Chào Viện trưởng" Ngọc Huyền

"Lan Ngọc, ta rất tin tưởng con ba ta trong chờ vào con" Viện trưởng

"Ngài yên tâm con sẽ làm hết sức" Lan Ngọc

"Bác sĩ Đặng cố lên nhé" Viện trưởng

"Vâng"

Lan Ngọc cùng Ngọc Huyền vào phòng mổ

9h~~

Lan Ngọc bước ra từ phòng mổ, viện trưởng liền đi đến

"Lan Ngọc, thế nào?"

Viện trưởng

"Ca mổ thành công"

"Rất cảm ơn con, con mau về nghĩ ngơi đi" Viện trưởng

"Con xi phép" Lan Ngọc

Cô đi được 1 khúc thì có tiếng gọi lại

"Ngọc chờ chị..."

Ngọc Huyền

"Có chuyện gì sao?"

Lan Ngọc

"Đi ăn cùng chị" Ngọc Huyền

"Em mệt, em về nghĩ" Lan Ngọc

"Này từ lúc chị về đến giờ em cứ vậy.

Em là em gái của chị đấy đi ăn 1 bữa không được sao?"

Ngọc Huyền

"Được rồi, em về lấy áo" Lan Ngọc

Lan ngọc và Ngọc đi đến 1 nhà hàng gần khách sạn.

Thùy Trang và Quỳnh Nga cũng ở đây

"Sao hôm nay có hứng rủ tớ đi ăn?"

Quỳnh Nga

"Vừa đi gặp đối tác cong thấy đói nên kím ai đi ăn cùng" Thùy Trang

"Hình như nhà hàng này gần bệnh viện Ngọc, sao cậu không rủ cậu ấy đi ăn cùng" Quỳnh Nga

"..."

"Chuyện tin đồn sao?"

Quỳnh Nga

"Ừm..Ngọc Huyền có vẻ vẫn yêu Ngọc" Thùy Trang

"Nhưng cậu ấy không yêu Huyền" Quỳnh Nga

"Sao cậu biết" Thùy Trang

"Nếu yêu Ngọc Huyền thì 5 năm trước đã đi Úc với chị ấy chứ không ở đây tương tư" Quỳnh Nga

"Sao cậu biết chuyện này?"

Thùy Trang

"Nhi kể, này cậu thật sự không có chút tình cảm gì với Ngọc sao?"

Quỳnh Nga

"Tớ cũng không biết sao nữa, lòng đang rất loạn" Thùy Trang

"Cậu không giữ là mất thật đấy, Huyền rất hiểu Ngọc.

1 người có trái tim tổn thương như Ngọc rất dễ bị Huyền lâm đầy" Quỳnh Nga

"..."

Bỗng Quỳnh Nga nhìn thấy Lan Ngọc và Ngọc Huyền

"Trang..."

"Hửm?"

"Vừa nhắc..."

Quỳnh Nga

"Ngọc, Huyền?

Thân mật như vậy?"

Thùy Trang

"Thấy chưa tớ nói mà" Quỳnh Nga

Phía Lan Ngọc~~~

"Chị ăn gì cứ gọi đi, hôm nay em mời" Lan Ngọc

"Vậy chị không khách sáo đâu đấy" Ngọc Huyền

"Tự nhiên" Lan Ngọc

Quay lại Thùy Trang~~

"Cậu ta cười sao?"

Thùy Trang

"Cậu ghen à?"

Quỳnh Nga

"Ai ghen chứ?

Ăn nhanh đi còn về" Thùy Trang

"Haizz"

Phía Lan Ngọc

"Em ăn cái này đi" Ngọc Huyền

"Cảm ơn, chị cũng ăn đi" Lan Ngọc

Ngọc Huyền bỗng liếc thấy trên bàn có món cay

"Xin lỗi chị quên mất em không thích món cay" Ngọc Huyền

"Không sao, em quen rồi" Lan Ngọc

"Quen sao?"

"À...không gì..."

"Ngọc em thay đổi nhiều quá" Ngọc Huyền

"Vậy sao?"

"Bệnh ám ảnh cưỡng chế của ưm, biến mất rồi" Ngọc Huyền

"Cùng 1 thời gian rồi, chị đừng để ý"Lan Ngọc

"Vì Trang sao?"

Ngọc Huyền

"....chị mau ăn di lát em còn cuộc họp" Lan Ngọc

"Em ốm đi nhiều rồi" Ngọc Huyền

"Huyền à.."

"Thôi không nói nữa, cho em" Ngọc Huyền

"Chị cũng ăn đi"

Thùy Trang bên này quan sát từng chút một

'Chị ta biết cậu ấy thích gì sao?

Mình chẳng biết gì về cậu ây'

"Trang....Trang" Quỳnh Nga

"Hả..?"

"Cậu sao vậy?"

Quỳnh Nga

"Cậu ăn xong chưa, chúng ta về" Thùy Trang

Nói rồi Thùy Trang đứng dậy đi tính tiền rồi ra về Quỳnh Nga bất lực chạy theo.

Nàng Lạnh lùng bước qua chỗ cô và chị.

Lan Ngọc nhìn thấy

'Trang cũng ở đây sao?' cô đang ngơ ngát suy nghĩ, bỗng có tin nhắn từ điện thoại

*Ngọc...Trang có vẻ ghen đấy* Quỳnh Nga

*tớ biết rồi, cậu ở đâu?* Lan Ngọc

*trước cửa nhà hành* Quỳnh Nga

*tớ ra ngay* Lan Ngọc

"Em làm gì thế?"

Ngọc Huyền

"Huyền em có việc đi trước, chị ăn xong tự về nhé" Lan Ngọc

Nói rồi cô chạy đi tính tiền và rời khỏi trong sự ngơ ngác của chị

Trước nhà hàng~

"Nga..."

Lan Ngọc

"Cậu ấy vừa lái xe đi rồi, không nói đi đâu, sắt mặt khá tệ" Quỳnh Nga

"Cảm ơn cậu tới đi tìm cậu ấy" Lan Ngọc

"Cẩn thận"

"Tạm biệt"

Nói rồi cô bắt xe đi xung quanh tìm nàng.

Cô không đi xe

"Đi đâu rồi chứ?.....Bờ sống" Lan Ngọc đột nhiên nhớ ra

Bờ sông~

Thùy Trang đang ngồi trên 1 chiếc ghế ánh mắt nhìn xa xăm, đây là chỗ Lan Ngọc hay ngồi.

Lan ngọc đi đến trước mặt Thùy Trang

"Sao cậu ở đây?"

Thùy Trang

"Lúc nãy thấy cậu ở nhà hàng" Lan Ngọc

"Không ở đó ăn, đến đây làm gì?"

Thùy Trang

"Không biết nữa, trái tim bảo thế" Lan Ngọc

Cứ vậy cô và nàng cứ ngồi chẳng nói gì đến tận chiều.

Cô đã gọi y tá Lê hủy cuộc hộp.

5h chiều~~~

"Về thôi" Thùy Trang

"Ừm.."

Cô đứng dậy bống thấy choáng váng, Thùy Trang bước đi trước nên không thấy.

Cô cố gắng cho qua cơn chóng mặt rồi đi đến chỗ Thùy Trang

"Cậu không đi xe?"

Thùy Trang

"Ừm.."

"Cậu lái xe" Thùy Trang

"Được" Lan Ngọc

Cô lái xe về nhà, trên đường đi đầu cô không những đau nhức

"Cậu sao vậy?"

Thùy Trang

"Không sao" Lan Ngọc cười nhẹ

"Hay để tớ lái xe"

"Không cần đâu sắp đến nhà rồi" Lan Ngọc

Đến nơi~ Cô xuống xe đi thẳng vào nhà, ngã xuống sofa.

Thùy Trang thấy vậy đến sờ tráng cô

"Nóng vậy?

Cậu bị sốt sao?"

Thùy Trang

"Ừm...từ tối qua" Lan Ngọc yếu giọng nói với nàng

"Vậy sao không nói chứ....tớ đi lấy thuốc cho cậu" Thùy Trang

"..."

Lát sau~~~

"Này dậy mau uống đi" Thùy Trang

Nghe nàng nói thì cô gượng ngồi dậy, Thùy Trang đưa thuốc và nước cho cô

"Tớ đỡ cậu lên phòng" Thùy Trang

Trên phòng~~~

Nàng đỡ cô nằm xuống

"Nằm đây tớ đi nấu chút cháo cho cậu" Thùy Trang

Cô không nói gì kéo nàng ngồi xuống.

Lúc này nàng nằm trên người cô

"Cậu sao vậy?"

Thùy Trang

"Cho tớ ôm cậu 1 lúc được chứ" Lan Ngọc

Vừa nó cô liền chui rút vào lòng nàng.

Nàng cũng thận thế mà ôm lấy cô

"Cậu lạnh sao?"

Thùy Trang

"Ừm.."

"Thế này có đỡ hơn không"Thùy Trang ôm chặt cô hơn

"Người cậu rất ấm" Lan Ngọc

"Ngủ 1 lúc đi" Thùy Trang

"Cậu đừng đi đây nhé" Lan Ngọc

"Được, tớ ở đây với cậu" Thùy Trang

Cứ vậy cô ôm chặt lấy nàng mà chìm vào giấc ngủ~~

~~~~~

Thé nhó giờ sốp đi ngủ đây tối có thức thì sốp cho 1 chap nữa,mà hỏng thức thì để mai ☺🤣
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 27


~~~

Cứ vậy nàng để cho cô ôm ngủ đến tầm nữa đêm thì...

Người cô bắt đầu nóng lên, mồ hôi nhể nhại run lên bần bật.

Thùy Trang cảm nhận được liền giật mình tỉnh giấc lay người cô

"Ngọc...Ngọc à....cậu sao vậy?

S-sốt cao hơn rồi" Thùy Trang

Thùy Trang vội chạy xuống nhà lấy thuốc và 1 chiếc khăn ấm.

Quay lại phòng, nàng đút thuốc cho cô và giúp cô lau người

"N-ngọc à, cậu không được có chuyện gì đâu đó" Thùy Trang rưng rưng nhìn cô

Cô nghe được tiếng thút thít liền cảm nhận là nàng nên tỉnh dậy

"Trang...T-tớ lạnh" Lan Ngọc thều thào

"Tớ...tớ phải làm thế nào?"

Thùy Trang

"Ôm..ôm tớ"

Nàng bộ kéo chăn và chui vào ôm chặt lấy cô

"Ngọc chúng ta có cần đến bệnh viện?"

Thùy Trang

"Không....thế này là đươc"

"Cậu ổn chứ?"

Thùy Trang

"Không sao, sẽ nhanh ổn" Lan Ngọc

Sáng hôm sau~~~

Thùy Trang thức dậy và xuống bếp nấu bữa sáng cho cô.

Cô vì khá mệt nên ngủ mã đến tá j 9h

"Ngọc....dậy ăn chút đi" Thùy Trang

Lan ngọc từ từ mở mắt, Thùy Trang sờ trán cô

"Hết nóng rồi, xuống nhà ăn sáng rồi uống thuốc" Thùy Trang

"Ừm..."

"Cậu vào tắm đi tớ pha nước ấm rồi đấy" Thùy Trang

"Cảm ơn" Lan Ngọc

Nói rồi cô khó khăn đi vào nhà tắm vệ sinh cái nhân sau đó xuống nhà

"Dậy xong rồi sao, đến ăn đi" Thùy Trang

"Bây giờ làm mấy giờ rồi?"

Lan Ngọc

"Gần 10h" Thùy Trang

"Gì chứ?"

"Tớ đã gọi y tá Lê hôm nay cậu không cần đến bệnh viện" Thùy Trang

"...cảm ơn"

"Ngọc chuyện Huyền..."

Thùy Trang

"Đừng nhắc nữa" Lan Ngọc

"À...ừm"

'Giận dai vậy sao?

Mình là người giận mới đúng nhỉ?'

"Tớ ăn xong rồi, đến bệnh viện 1 lát" Lan Ngọc

"Chẳng phải đã xin nghĩ?"

"Ba viện trưởng vừa được mổ tim vẫn nên đến xem tình trạng thế nào" Lan Ngọc

"Tớ đưa cậu đi" Thùy Trang

"Không cần đâu, không vô dụng đến vậy" Lan Ngọc

Nói rồi cô lạnh lùng lên phòng lấy áo khoác rồi rời đi

Tại bệnh viện~~

"Y tá Lê" Lan Ngọc

"Bắt sĩ Ninh chẳng phải...?"

Y Tá Lê

"Ba viện trưởng thế nào?"

"Các chỉ số rất ổn định chỉ là chưa tỉnh" Y Tá Lê

"Theo tôi đi kiểm tra" Lan Ngọc

"Vâng"

Phòng bệnh~~

"Viện trưởng vừa hỏi tình hình ạ" Y Tá Lê

"Nói với viện trưởng vài ngày nữa có thể tỉnh, rất ổn ngài ấy đừng lo" Lan Ngọc

"Vâng"

"Mà viện trưởng sao không ở đây?"

Lan Ngọc

"Mai là kỉ niệm 40 năm thành lập bệnh viện, viện trưởng bận giám sát hội trường cho buổi lễ ngày mai" Y Tá Lê

"Sao không báo tôi?"

Lan Ngọc

"Viện trưởng nói để ngài nghĩ ngơi"

"Được rồi tôi sang đó xem sao" Lan Ngọc

"Vâng ạ"

Tại hội trường~~

"Mọi chuyện chuẩn bị xong rồi chứa ạ?"

Lan Ngọc

"Ngọc sao, chẳng phải con bệnh, sao lại chạy đến đây" Viện trưởng

"Con đến kiểm tra cho bác Tùng(ba viện trưởng)ạ" Lan Ngọc

"Vất vả cho con quá" viện trưởng

"Đây là trách nhiệm của con mọi thứ chuẩn bị xong cả rồi chứ ạ?"

Lan Ngọc

"Cong cả rồi, con mau về nghĩ ngơi, mai nhớ đến sớm nhé" Viện trưởng

"Vâng ạ, vậy con xin phép" Lan Ngọc

Lan Ngọc rời khỏi bệnh viện lái xe trên đường nhưng không biết đi đâu lòng không ít muộn phiền

Quán cà phê Lunas~~~

Cô lại đến đây.

"Ngọc sao?

Lại có tâm sự à?"

Chủ quán

"Vâng ạ, cho con y như cũ nhé"

Lan ngọc đến chiếc bàn quen thuộc.

Ngồi ngắm nhìn bên ngoài qua cửa sổ, thưởng thức ly cà phê nóng.

Cô như trút được phần nào muộn phiền Đột nhiên có người đi đến

"Ngồi 1 mình sao?"

Thùy Trang

"Sao cậu ở đây?"

Lan Ngọc

"Đi dọa vô tình thấy quán cà phê này, không ngờ cậu cũng ở đây" Thùy Trang

"Không đến công ty?"

Lan Ngọc

"Không, không chăm chỉ như cậu" Thùy Trang

Lúc này chủ quán mang cà phê đến cho Thùy Trang vì lúc nãy nàng đã gọi trước

"Ngọc hôm nay dãn bạn đến nữa sao?"

Chủ quán

"Trùng hợp thôi ạ" Lan Ngọc

"Thường ngày con toàn ở 1 mình, hiếm có đấy" Chủ Quán

"Cậu hay đến đây vậy sao?"

Thùy Trang

"Ừm.."

"1 mình?"

Thùy Trang

"Thỉnh thoảng có Nhi" Lan Ngọc

"Tỉnh thoảng thôi sao.

Sao cậu thích đến 1 mình vậy, ngồi ngắm sông vậy thú vị lắm sao?"

Thùy Trang

"Cà phê rất ngon, sống rất đẹp và..."

Lan Ngọc

"Không có nhiều bạn bè, nên đi 1 mình thành thói quen" Lan Ngọc

"Không có nhiều bạn bè sao?"

Thùy Trang

"Nhi, Quỳnh, Nga, Diệp và....cậu.."

"Cũng đúng chưa từng thấy cậu qua lại với ai.

Mà còn Huyền nữa còn gì?"

Thùy Trang

"Cậu như đang ghen nhỉ?"

Lan Ngọc

"Ai thèm ghen chứ?"

Thùy Trang

"..."

"Đi đâu đó chơi không?"

Thùy Trang

"Cậu muốn?"

Lan Ngọc

"Ừm...công viên giải trí" Thùy Trang

"....đi"

Cả 2 tính tiền rồi đến công viên.

Tại công viên giải trí nàng kéo cô đi chơi hết trò này đến trò khác.

Ăn đủ các món ăn vặt

"Ngọc trò đó" Thùy Trang

"Tàu lượn siêu tóc?"

Lan Ngọc

"Đi đi mà" Thùy Trang

"Tớ..."

"Hay là đi vòng đu quay"

"Nhưng...."

"Đi nha" Thùy Trang

Lan Lan ngọc bất lực đồng ý.

Trên vòng đu quay Lan Ngọc mặt tái xanh ngồi bất động, Thùy Trang thì vui vẻ nhìn ngắn Thành Phố về đêm.

Chợt nàng nhìn thấy vẻ mặt Lan Ngọc sợ hãi

"Ngọc...cậu sao vậy, sốt lại rồi sao?"

Thùy Trang đưa tay sờ trán cô

"Đâu có nóng.

Sao mặt tái mét thế này?"

Thùy Trang

"Tớ....s-sợ độ cao" Lan Ngọc

"Ngốc thật sao lúc nảy không nói chứ?"

Thùy Trang

"Tớ..."

"Bao lâu nữa thì kết thúc không biết?"

Thùy Trang

"20p nữa" Lan Ngọc

"Lâu vậy?

Cậu có chịu được không?"

Thùy Trang

"Không sao" Lan Ngọc

Nàng thấy vẻ mặt sợ hãi của cô liền vô thức tiến tới ôm cô vào lòng

"Ngọc...đừng sợ có tớ rồi" Thùy Trang

Lan Ngọc tựa vào vai Thùy Trang, nhắm chặt mắt.

Thùy Trang xoa xoa lưng cô

"Không sao đâu sẽ nhanh kết thúc"

Theo sự an ủi của nàng cô bắt dầu cảm thấy dễ chịu hơn.

20p sau~ cuối cùng vòng đu quay cũng kết thúc.

Cô vẫn đang ôm chặt lấy nàng

"Ngọc à dừng lại rồi" Thùy Trang

"C-cảm ơn cậu"

"Cậu mệt rồi chúng ta về"

"Ừm"

Nàng dìu cô ra xe và về nhà.

Trước phòng ngủ của cô

"Hôm nay rất vui cảm ơn cậu.

Ngủ Ngon" Thùy Trang

"Ngủ ngon"

Thấy vào phòng nàng cũng nhan chóng về phòng của mình

'Ninh Dương Lan Ngọc mày vẫn không thể từ chối được cạu ấy cứ ngốc nghếch như vậy'

Gạt lại suy nghĩ cô lấy quần áo đi tắm và lên giường ngủ.

Mai còn phải đến bệnh viện sớm.
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 28


~~~~

Sáng hôm sau~~

Cô thức dậy từ sớm nấu thức ăn, ăn sáng cùng nàng và đến bệnh viện.

Tại bệnh viện~~Lan Ngọc từ sảnh bệnh viện vào

"Bác sĩ Ninh có bệnh nhân tai nạn giao thông vừa được chuyển vào, nguy cơ chấn thương sọ não cao ạ" Y tá Lê gắp gáp nói với cô

"Chuẩn bị phòng mổ" Lan Ngọc

"Tất cả xong rồi ạ" Y Tá Lê

"Đi thôi" Lan Ngọc

Cô nhanh chóng chạy đến phòng mổ.

Thế là lại 1 ngày vất vả, mới sáng sớm đã gặp phải cảnh máu me.

Đêm 3h ca mổ kết thúc thành công, cô mệt mỏi quy lại phòng làm việc

"Bác sic Ninh lễ kỉ niệm lúc 6h, ngài có thể đi nghĩ 1 chút" Y Tá Lê

"Bên viện trưởng thế nào?"

"Ngài ấy bảo ngài cứ nghĩ ngơi mọi việc ngài ấy tự thu xếp" Y Tá Lê

"Được"

Nói rồi cô về phòng ngủ 1 giấc đến chiều tối.

Cô diện cho mình 1 bộ váy nữ trắng thanh lịch, bước vào bữa tiệc dưới sự chú ý của mọi người

"Ngọc đến rồi sao?"

Viện trưởng

"Vâng ạ"

"Nào đến đây" Viện trưởng

"Giới thiệu với Huỳnh tổng đây là Ninh Dương Lan Ngọc phó viện trưởng, là nhân tài lớn của bệnh viện" Viện trưởng

"Nghe danh đã lâu hôm nay mới có cơ hội gặp phó viện trưởng đúng là khí chất hơn người"

"Huỳnh tổng quá khen rồi" Lan Ngọc

"Chẳng hay phó viện trưởng đây đã có đối tượng chưa, ta có 1 cô con gái rata xinh đẹp đây"

"Xin lỗi Huỳnh tổng nhưng tôi đã có hôn thê rồi" Lan Ngọc

"Vậy thì tiếc thật"

"Tiêu thư là q người con đẹp tài giỏi chắc sẽ tìm được người phù hợp" Viện Trưởng

"2 người nói chuyện, tôi xin phép sang bên kia" Lan Ngọc

Cô nhanh chóng rời đi để thoát khỏi sự nhàm chán ấy.

Bình thường cô rất ghét những bữa tiệc thế này nhưng do là phó viện trưởng nên không thể từ chối

Cô đang đứng 1 mình thì Ngọc Huyền tiến lại chỗ cô

"Mời em 1 ly" Ngọc Huyền

"Em dị ứng rượu" Lan Ngọc

"Chị biết chỉ là nước thôi" Ngọc Huyền

"Vậy cũng bảo là mời" Lan Ngọc

"Cho có chút hình thức vậy mà" Ngọc Huyền

Cô cầm lấy ly nước Ngọc Huyền đưa rồi uống

"Chị nghe dì nói em và Thùy Trang đang sống thử?"

Ngọc Huyền

"Chị gặp bà ấy rồi sao?"



"Hôm trước, bà ấy rất vui"

"Mẹ em rất thương chị" Lan Ngọc

"Ừm...nhưng sao Trang nói 2 đứa chỉ là bạn?"

"Cậu ấy không yêu em" Lan Ngọc

"Nếu 3 tháng sau vẫn không yêu?"

"Em sẽ rời đi" Lan Ngọc

"Sẽ chấp nhận 1 mối quan hệ mới?"

"Không, trái tim có 1 và yêu cũng có 1" Lan Ngọc

"Cố chấp"

"1 mặt trời có thể sang sẽ ánh sáng cho hàng triệu tỉ con người trên thế giới vì nó to lớn.

Còn trái tim em rất nhỏ bé chỉ có tình yêu to lớn cho 1 người" Lan Ngọc

"Chị đau lòng đấy" Ngọc Huyền

"Xin lỗi, nêu có kiếp sau chắc chắn em sẽ yêu chị" Lan Ngọc

"Tại sao phải chờ kiếp sau?"

"Vì bây giờ em có nói yêu chị, lấy chị, chấp nhận ở bên chị cũng toàn là sự dối trá.

Nêu kiếp sau nhớ đến gặp em sớm hơn nhé" Lan Ngọc

"Haizz"

'chị muốn kiếp này'

Lan Ngọc đột nhiên thấy đầu óc choáng ván

"Em sao vậy?"

Ngọc Huyền

"Em thấy hơi choáng"

"Chị dìu em về phòng nghĩ" Ngọc Huyền

"Ừm"

Cô bắt đầu mất đi ý thức để chị dìu về phòng riêng của mình

Tại phòng~~

"Ngọc chị xi lỗi, chị không thể mất em được, cô ta không yêu em thì hãy để chị"

Phía Thùy Trang~~

Nàng đã tan làm về nhà.

Lúc này đã hơn 10h đêm

"Sao giờ này chưa về nữa nhỉ hay là có ca mổ?

Sao mình lại lo lắng cho cậu ta vậy chứ?"

Thùy Trang

Ting~ tin nhắn từ điện thoại.

Nàng tò mò mở lên xem đập vào mắt nàng là những tấm ảnh thân mật giữ cô và chị

"Thùy Trang hãy rời xa em ấy đi, cô làm em ấy tổn thương đủ rồi, giờ tôi đã chính thức là người của em ấy

Thùy Trang đọc tin nhắc mà cả người chết lặng

"Tổn thương đủ rồi sao?"

"Ha...hôm trước còn nói yêu tôi hôm sau đã lên giương cùng người khác.

Ninh Dương Lan Ngọc tôi trả tự do cho cậu" Thùy Trang

Nói rồi Thùy Trang thu dọn hành lí và đi thẳng ra xe lái đi.

Trên xe Thùy Trang gọi điện cho Ba

"Ba Con muốn hủy hôn"

....

"Gì chứ?"

Ba Thùy Trang

"Con nghiêm túc, bọn con không hợp"

"Về Nguyễn gia nói chuyện"

....

Thùy Trang vọi gạt đi dòng nước mắt lái xe về Nguyễn gia

Tại Nguyễn Gia~~

"Rốt cuộc có chuyện gì mà con lại muốn hủy hôn?"

"Con nói rồi, là do không hợp"

"Lí do khác?"

"..."

"Trang con mau nói rõ nếu không ta sẽ không đồng ý hủy hôn" Mẹ Thùy Trang

"Ngọc...có người khác" Thùy Trang rưng rưng sắp khóc

"Gì chứ?" ba mẹ nàng đồng thanh nói

Thùy Trang lấy điện thoại mở lên cho ba mẹ nàng xem

"Sao....sao lại có chuyện này"

"Chúng ta thật sự nhìn nhầm Lan Ngọc sao?"

"Trang con lên phòng nghĩ ngơi chuyện này mai chúng ta sẽ nói tiếp" Mẹ Thùy Trang

"..."

Thùy Trang gật đầu rồi đi lên phòng

Trên phòng nàng ngã người lên giường

'rõ ràng là mình không yêu cậu ấy, sao lại đau lòng đến vậy chứ, còn rất giận?'

Vừa suy nghĩ nước mắt nàng vừa rơi ra.

Lát sau nàng cũng thiếp đi

Sáng hôm sau~~

Lan Ngọc mệt mỏi tỉnh giấc

"Đây là bệnh viên sao?

Sao mình lại ngủ mất vậy chứ?"

Đang mãi suy nghĩ thì chuông điện thoại cô vang lên.

Cô lần mò lấy điện thoại

..

"Con nghe thưa ba"

"NINH DƯƠNG LAN NGỌC CON LÀM GÌ MÀ ĐỂ TRANG HỦY HÔN THẾ NÀY?"

"Gì chứ?

Con...con"

"Về nhà ngay cho ta"

....

"Gì chứ?

Hủy hôn sao?.

Hôm qua chẳng phải rất tốt, mình....mình chỉ ngủ lại bệnh viện 1 đên" Lan Ngọc

Nhanh chống thoát khỏi suy nghĩ cô nhanh chóng lái xe về nhà

~~~~
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 29


~~~

Lan Ngọc nhanh chóng quay về nhà.

Trong nhà ba mẹ cô đã ngồi chờ sẵn

"Con về rồi"

"Mau ngồi đi con" Mẹ cô

"Con và Trang đã sảy ra chuyện gì?"

Ba cô

"Con thật sự không biết gì cả, hôm qua còn rất bình thường, chỉ là tối qua con hơi mệt nên ngủ lại bệnh viện" Lan Ngọc

"Con không làm gì vược quá giới hạn chứ?"

Ba cô

"Chắc chắn không" Lan Ngọc

"VẬY TẠI SAO TRANG HỦY HÔN?"

"Ông có gì từ từ nói" mẹ cô

"Lan Ngọc nói ta biết, con yêu Trang chứ?" ba cô

"...rất yêu"

"Vậy cho con 1 tháng nhanh chóng giải quyết chuyện này" Ba Cô

"Con biết rồi, con xin phép"

Lan Ngọc rời khỏi nhà thẩn thờ lái xe đi.

Rốt cuộc là có chuyện gì?

Về nhà thì thấy đồ của Thùy Trang đã được dọn đi.

Cô lấy điện thoại gọi cho Thùy Trang

"Sao tắt máy rồi, gọi cho Nga" Lan Ngọc

...

"Nga à Trang có đi cùng cậu?"

"Không có, có chuyện gì sao?"

Quỳnh Nga

"Tớ sẽ giải thích sao, tạm biệt"

...

"Không đi cùng Nga vậy gọi cho Quỳnh!"

....

"Quỳnh Trang có đi cùng cậu không?"

"Không có, lâu rồi không gặp" Tú Quỳnh

"À, cảm ơn cậu"

...

"Hay là ở nhà ba mẹ cậu ây?"

Lan ngọc nhanh chóng ra xe lái đến Nguyễn gia

Đến cửa cô bấm chuông thì mẹ nàng ra mở

"Ngọc?"

"Bác Nguyễn, Trang..."

"Nó không có ở đây!"

Ba nàng

"Ông à..."

"Con biết Trang ở trong con gặp cậu ấy được chứ?"

"Con thật sự làm ta thất vọng đấy Lan Ngọc" Ba nàng

"Con thật sự không làm gì cả"

"Không làm gì sao?...

Về đi Trang không muốn gặp" Ba nàng

"Bác Nguyễn à...con xin bác"

"Ông à...hay là để bọn trẻ nói chuyện với nhau" Mẹ nàng

"Nó trên phòng có chịu mở cửa không thì ta không biết" Ba nàng

Nói rồi ông bỏ đi vào nhà

"Ngọc con mau vào đi"

"Cảm ơn bác"

Lan ngọc lên phòng Thùy Trang gõ cửa

"Để con một mình" Thùy Trang nói vọng ra

"Trang là tớ"

"Cậu về đi, tôi không muốn gặp cậu" Thùy Trang

"Rốt cuộc là có chuyện gì chứ?

Cậu mau mở cửa ra có được không?

Cho tớ biết lí do cậu lậu hủy hôn được chứ?"

"Lý do sao?

Việc rõ ràng vậy cậu còn muốn tôi cho cậu lý do?"

Thùy Trang

"Tớ thật sự khô g làm gì..."

Thùy Trang mạnh tay mở cửa

"Cậu còn giả vờ cho ai coi chứ?

Thùy Trang

"Trang...tớ..."

"

Sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa!"

Thùy Trang

"...Tôi không xứng đáng để được biết lí do sao?"

"Cứ cho là vậy...

Ninh Dương Lan Ngọc toi ghê tởm đến mức không giám nhắc lại chuyện đó" Thùy Trang

"Trang cậy có từng yêu tớ?"

"Suýt chút nữa" Thùy Trang rơi nước mắt khi nói đến đây

Nói rồi nàng đống sầm cửa lại.

Lan ngọc thẩn thờ, đôi tay buôn lơ.

"Đến 1 lí do cũng không cho tôi"

Cô vọi gạt đi dòng nước mắt, lẳng lặng đi xuống nhà ra về

Trong phòng~~~

Thùy Trang suy sụp không kém.

Này ngồi tự vào cánh cửa ôm đày gối mà nức nở

"Lan Ngọc à...hình như tôi đã yêu cậu thật rồi....và cũng muộn mất rồi"

Phía Lan Ngọc~~

"Sau khi rời khỏi Nguyễn gia cô thất thần đi trên đường, cả xe cũng mặt kệ.

Bằng đôi chân cô đi mãi đi mãi chẳng có phương hướng.

Lát sau cô cũng đi đến nhà riêng của 2 người.

Bước vào nhà, lòng cô nặng trĩu

Thả người trên sofa đôi mắt vô hồn cười khổ 'suýt chút thôi sao?' cô mệt mỏi lấy điện thoại gọi cho ai đó

....

"Nhi à Trang hủy hôn rồi"

"Ngọc...cậu...đang ở đâu?"

"Nhà"

....

Vừa sức câu chiếc điện thoại từ trên tay cô cũng rơi xuống.

Đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà.

Lát sau Diệu Nhi cũng đến.

Cửa không khóa nên đi vào

"Ngọc...có chuyện gì?"

Diệu Nhi

"Đến rồi à?"

"Cậu và Trang đã có chuyện gì?"

Lan Ngọc kể hết cho Diệu Nhi nghe

"..."

"Tớ làm tất cả vì cậu ấy cũng chỉ nhận lại sự cảm động chứ không phải rung động.

Trao tất cả trái tim cbo cậu ấy chỉ nhận lại sự thương hại thay vì tình yêu"

"Đến cuối cùng cậu ấy còn trao cho tới 1 câu ' SÚT CHÚT NỮA"..."

"NINH DƯƠNG LAN NGỌC THẤT BẠI THẬT RỒI"

"Cậu ấy vẫn không cho cậu biết lí do" Diệu Nhi

"Là tớ không xứng"

"Đêm đó người ở cạnh cậu chỉ có thể là Huyền sao cậu không thử tìm hiểu xem có chuyện gì"

"Không còn sức nữa" Lan Ngọc

"Cậu..."

"Để tớ 1 mình"

"Haizz"

"Giúp tớ báo với viện trưởng tớ sẽ nghĩ 1 thời gian"

"Được, cậu nghĩ ngơi đi"

...

"Tớ sẽ giúp cậu tìm hiểu nguyên nhân"

Nói rồi cô lái xe đi

Bệnh viện~~

"Y tá Lê Lan Ngọc sẽ nghĩ 1 thời gian cô giúp cậu ấy báo với viện trưởng"

"Ngài ấy có việc gì sao ạ?"

"Chỉ là chút việc gia đình thôi"

"Vâng, tôi sẽ đi sắp xếp"

"À phòng làm việc của bác sĩ Đặng ở đâu?"

"Tầng 3 đi thẳng quẹo trái ạ"

"Được, cảm ơn"

Phòng làm việc- bác sĩ Đặng

Diệu Nhi đi đến gõ cửa

"Mời vào"

"Lâu rồi không gặp"

"Nhi?"

"Chúng ta ra ngoài nói chuyện được chứ?"

~~~~~
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 30


~~~~

Tại 1 quán cà phê cạnh bệnh viện

"Cậu có chuyện gì cứ nói" Ngọc Huyền

"Trang vừa hủy hôn với Ngọc, cậu ấy vừa xin nghĩ làm"

"Mới xin nghĩ thì tôi biết" Ngọc Huyền

"Huyền hôm đó chị và Ngọc rốt cuộc có chuyện gì sảy ra.

Tại sao chỉ qua 1 đêm Trang lại hủy hôn?"

Diệu Nhi

"Không xảy ra gì cả, tối hôm đó Ngọc mệt nên tối dìu em ấy về phòng sau đó đi về" Ngọc Huyền

"Ngọc đang rất suy sụp" Diệu Nhi

"Nếu còn để Thùy Trang ở bên cạnh em ấy thì còn tệ hơn" Ngọc Huyền

"Ngọc thật sự rất yêu Trang" Diệu Nhi

"Nhưng Trang đâu yêu em ấy.

Miễn cưỡng không hạnh phúc.

Cô là bạn thân em ấy đáng ra phải hiểu cái gì là rối cho em ấy chứ?"

Ngọc Huyền

"Là chị sao?

Chị yêu Ngọc 5 năm.

Nhưng cậu ấy đã ở băn Trang 8 năm và đơn phương cậu ấy 7 năm rồi" Diệu Nhi

"Thời gian dài ngắn không nói lên kết cục của 1 đoạn tình cảm" Ngọc Huyền

"Nhưng cậu ấy là Ninh Dương Lan Ngọc thì.

Không là Thùy Trang thì không là ai được cả!"

Diệu Nhi

"Làm sao cậu có thể chắc điều đó?"

Ngọc Huyền

"Chị chờ xem, người chị yêu sẽ đau khổ như thế nào.

Tình yêu của chị thật sự lớn đấy nhưng không phù hợp để lắp đầy trái tim cậu ấy"

"Còn Trang dù chỉ 1 chút yêu thương đã rất phù hợp, chị và Ngọc rất giống nhau.

Yêu mãnh liệt lắm, chị không buông được cậy ấy, Lan Ngọc cũng mãi mãi không quên được Nguyễn Thùy Trang"

"..."

"Huyền à...chị là 1 người con gái tối, hãy buông bỏ đúng lúc, đừng để tổn thương chính mình"

"Tạm biệt"

Nói rồi Diệu Nhi ra tính tiền và về.

Ngọc Huyền ngồi thẩn thờ ở đấy

'Ngọc à...chị có đang làm sai không?'

Tối đó~~

Ngọc Huyền khi tan làm thì đến nhà Lan Ngọc.

Chị đứng ở cửa 1 lúc cũng quyết định bấm chuông.

Lan ngọc lúc này đang nằm trên sofa liền bật dậy ra mở cửa

"Trang..."

"Là chi thất vọng lắm sao?"

Ngọc Huyền

"Sao chị biết em ở đây?"

"Mẹ em rất thân với chị, không mời chị vào nhà sao?"

Ngọc Huyền

"Huyền à em thật sự rất mệt, hôm khác có được không giờ muộn rồi chị mau về"

"....Được rồi, mai tan làm chị sẽ đến" Ngọc Huyền

"Huyền...em muốn ở 1 mình"

"Chị biết rồi, sẽ không làm phiền em" Ngọc Huyền

Nói rồi chị lên xe rời đi, Lan Ngọc quay vào nhà thử người lên chiếc sofa quen thuộc

'Huyền...xin lỗi, kiếp này đã định em không thể yêu chị.

Tốt hơn chị đừng đến gần em, chỉ thêm đau khổ thôi'

Cô cứ nằm nhìn lên tràn nhà, tay chân chẳng có chút sức.

Bây giờ cô chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn yên ả mà nằm đây

1 tuần sau~~~

Đã hơn 1 tuần cô không bước ra khỏi nhà cũng không chịu gặp ai.

Huyền có đến nhưng chỉ nhìn cô qua cửa sổ.

Hôm nay là chủ nhật, Ngọc Huyền quyết định sẽ vào xem Lan Ngọc thế nào.

Chị bước đến thấy cửa không kháo liền đi vào

Vào trong chẳng thấy Lan Ngọc đâu chị liền lên phòng xem thử.

Căn phòng tối ôm, bên cạnh chiếc giường là Lan Ngọc đang ngồi dưới đất mắt nhìn ra cửa sổ.

"Ngọc..."

"Là chị sao?"

"Đã hơn 1 tuần rồi em cứ ở trong nhà mãi thế này sao?"

"Không có sức để làm gì cả"

"Em ăn gì chưa?"

"Hình như hôm trước có ăn"

"Hôm trước?

Lan Ngọc, vì Thùy Trang mà ưm thành ra thế này sao?"

"..."

"Ngọc à...

Em có biết chị cũng rất yêu em không?

Em không thể thử mở lòng 1 lần sao?"

"Huyền chị mãi là chị của em.

Thất vọng đáng sợ lắm, em thà không cho chị chút hy vọng gì còn hơn nhìn bị phải đau khổ như em đã từng"

"SAO EM LẠI CỐ CHẤP VẬY CHỨ?"

"Chị cũng vậy.

Con gái Ninh gia 1 lòng chung thủy chỉ yêu 1 người.

Mẹ em và em điều như vậy"

"...

Chị xuống nấu chút cháo cho em"

Lan ngọc không nói gì thêm, chị lẳng lặng xuống nhà.

Lát sau chị quay lại với 1 bát cháo là ly sữa"

"Ngọc em hãy ăn chút đi"

"Để đó đi em chưa muốn ăn"

"Ngọc à..."

"Chị về đi em muốn ở 1 mình"

"..."

"Huyền...hãy tìm 1 người tốt hoen em, đừng chờ ưm nữa, chị sẽ đau nhiều lắm"

"Không có được em, đau hơn gắp trăm lần"

"Vượt qua được là bến bờ hạnh phúc"

"Vậy sao em khô g chịu vượt qua nó?"

"Muộn rồi em không còn đường lui nữa.

Tâm sớm đã chết rồi"

"Chị về, sẽ đến thăm em sau"

"Đi cẩn thận"

Phía Thùy Trang~~

"Sau nay rảnh rủ đi cà phê vậy ta" Quỳnh Nga

"Có cậu là ba ạ yêu đương nên không rảnh ấy" Thùy Trang

"À ừm....

Mà cậu là Ngọc thật sự kết thúc vậy sao?"

"Chưa bắt đầu, sao lại kết thúc?"

"Haizz..

Tớ nghe Quỳnh nói 1 tuần rồi Ngọc chưa ra khỏi nhà, ai đến cũng đuổi về" Quỳnh Nga

"...."

"Trang à cậu thật sự không yêu cậu ấy sao?"

"Đừng nói nữa.

Đi shopping không?

YSL vừa ra túi mới đấy"

"Đi luôn"

"Nghe đến YSL là mắt sáng rực"

"Nhanh đi nàooo"

Trung tâm thương mại~~

Thùy Trang và Quỳnh Nga say mê mua sắm.

1 lúc thì trên tay 2 nàng đã đầy đồ

"Tớ thấy đủ rồi đấy không cầm nổi nữa" Thùy Trang

"Tớ đói" Quỳnh Nga

"Đi ăn nhé, có nhà hàng món thái này ngon lắm"

"Ok đi"

2 nàng vừa đi đến cửa thì...

"Trang, em cũng ở đây sao?"

Lâm Quý

"Quý?

Sao anh lại ở đây?"

"Đây là trung tâm thương mại thuộc quản lí của công ty anh, anh đến để kiểm tra"

Đỗ Lâm Quý ( 27 tuổi) - Giám đốc Đỗ Thị hùng mạnh tại Việt Nam, thích Thùy Trang

"Đây là..."

Lâm Quý

"À đây là Quỳnh Nga bạn thân em, tiểu thư Phạm Thị "

"Chào anh"

"2 em định đi đâu sao?"

Lâm Quý

"À bọn em định đi đến nhà hàng" Trang

"Không ngại thì cho anh đi cùng anh mời bọ em một bữa được chứ?"

"Được chứ?"

Thùy Trang nhìn Quỳnh thì nhận được cái gật đầu

"Vậy làm phiền anh rồi" Thùy Trang

"Có gì đây chứ, anh rất vinh dự.

2 em ở đây anh đi lấy xe"

...

"Cậu và anh ta quan hệ gì?"

"Đối tác thôi.

Anh ấy rất thận thiện, dễ gần"

"Trong cũng lịch thiệp...

Anh ta hình như để ý cậu"

"Gì chứ?

Không có đây"

"Cậu không có ý gì đó chứ?"

"Không...không chỉ xem như 1 người anh"

"Vậy thì tốt"

"Tốt?"

"À không có gì"

Lúc này anh ta cũng lái xe đến.

2 nàng lên xe và di chuyển đến nhà hàng

Trên xe anh ta và Thùy Trang noid chuyện rất thân thiết

'Ngọc à...không ổn rồi, tình địch cậu xuất hiện rồi, cậu còn không mau phần chấn lên không là mất thật'

~~~~
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 31


~~~~

Cứ thế 1 tháng trôi qua.

Trong thời gian qua Lan Ngọc vẫn vậy chưa từng bước chân ra khỏi nhà, cả ngày chỉ ngồi trong phòng 1 giọt nước mắt cũng chẳng thể rơi.

Lâm Quý thì cứ bám theo Thùy Trang và nàng không có dấu hiệu từ chối.

Hôm nay cả Diệu Nhi và Ngọc Huyền đến thăm Lan Ngọc

"Cậu ấy đâu nhỉ?"

"Chắc lại ở trên phòng, chúng ta lên xem thử"

..

Mọi thứ vẫn vậy căn phòng tối ôm chỉ có chút ánh sáng qua cửa sổ.

Cô vãn ngồi đấy chỉ là ốm đi không ít, đôi mắt vô hồn nhìn xa xăm

"Ngọc chị và Nhi đến thăm em"

Cô vẫn không nói gì, Diệu Nhi nhìn Ngọc Huyền

"Đã lâu không trả lời chị"

Chị và Cô nhẹ nhàng tiến lại gần

"Ngọc à, chung ta ra ngoài một lát nhé em đã ở trong phòng 1 tháng rồi đó"

"Ngọc à...

Cậu đừng như vậy nữa mọi người rất lo lắng cho cậu"

Đáp lại hai người là sự im lặng của cô

"Chị có mang ít thức ăn cho em.

Em ăn chút nhé"

Lan Ngọc không nói gì chỉ lắc đầu

"Nhi chúng ta ra ngoài nói chuyện"

"Ừm.."

....

"Chị phải mạnh mẻ lên"

"Em ấy đã bắt đầu xuất hiện dấu hiệu của trầm cảm rồi"

"T-Trầm cả sao?"

"Đúng vậy...Lười vạn động, lười ăn, lười giao tiếp, tự thu mình"

"Vậy...

Có cách nào?"

Diệu Nhi

"Trang..."

Ngọc Huyền

"Nhưng.."

Diệu Nhi

"Chị sẽ nói chuyện với em ấy, có lẽ chị thật sự phải buôn tay rồi"

"Chị...vẫn ổn chứ?"

"Nhìn em ấy như vậy chị càng không ổn.

Mọi chuyện là do chị bắt đầu chị sẽ là người kết thúc nó"

"Cảm ơn chị đã chịu hiểu cho cậu ấy"

"Em giúp chị canh Ngọc, chị sẽ đến tìm Trang"

"Được"

...

Ngọc Huyền nhanh chóng lái xe đến công ty Thùy Trang

Thùy Trang vừa ra ngoài về là đi cùng Lâm Quý.

Nàng định vào thì có tiếng gọi

"Trang..."

"Huyền?"

"Chúng ta nói chuyện 1 chút được chứ?"

"Chúng ta có gì để nói sao?"

"Xin em, 1 lát thôi"

"....được"

Ngọc Huyền và Thùy Trang đến quán cà phê gần đó

"Chị nói đi, tôi rất bận"

"Em và Đỗ tổng..."

"Không liên quan đến chị"

"...hôm đó chị và Ngọc không sảy ra chuyện gì cả"

"Hôm đó?"

"Lễ kỉ niệm 40 năm thành lập bệnh viện, là chị bỏ thuốc vào nước của em ấy.

Sau đó dìu em ấy vào phòng và tự chụp những tấm ảnh thân mật ấy..."

"Bọn chị không vược quá giới hạn"

"Vậy tại sao Ngọc không giải thích chứ?"

Thùy Trang khóe mắt đã đỏ lên

"Đến giờ em ấy vẫn không biết chuyện đó"

"Vậy bây giờ cậu ấy....cậu ấy ở đâu?"

"Nhà của hai đứa, 1 tháng rồi chưa ra khỏi nhà....

Đang có dấu hiệu của trầm cảm..."

"TẠI SAO ĐẾN GIỜ CHỊ MỚI NÓI! tại sao lại tự ý làm vậy chứ?"

"Vì em không yêu em ấy ở bên cạnh em chỉ toàn là đau khổ.

Miệng thì luôn nói cho cả 2 một cơ hội nhưng lòng thì vẫn luôn có người khác"

"..."

"Bây giờ hay rồi, Đỗ Lâm Quý kia chắc là đang theo đuổi em nhỉ? lan ngọc thật sự không cứu được rồi"

"Xin em dù chỉ là bạn cũng rượu gặp Lan Ngọc 1 lần.

1 bác sĩ thiên tài nhue em ấy không thể bị trầm cảm đượi, Trang à..."

"Tôi....

Tôi cần thời gian suy nghĩ"

Nói rồi nàng cầm túi sách bỏ đi.

Nàng quay về công ty, đi thẳng vào phòng làm việc dựa người vào ghế

'Trầm cảm thật rồi sao?

Mình thật sự đã hiểu lầm?

Mình...không yêu cậu ấy sao?"

Hành loạt suy câu hỏi đặt ra trong đầu nàng

Tối hôm đó~~~

Nàng quyết định đến tìm cô nhưng đừng trước cửa mãi mà chẳng dám vào.

Bỗng có tiếng mở cửa

"Trang...cậu...cậu đến rồi"

"Ừm.."

"Cậu vào trong được chứ?"

"Được"

Thùy Trang lên phòng cô.

Cánh của .ở ra, đôi chân nàng bắt đầu chùng bước.

Đứng trước cửa nàng thấy 1 thân ảnh quen thuộc nhưng lần này đã gầy gò hơn hằng

Cô ngồi tựa vào thành giường đôi mắt vô hồn.

Thùy Trang nhẹ nhàng đi đến bên cô, đôi mắt đã ngấn lệ

"Ngọc..."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc mà mình chờ mong cô bất giác nhìn vào người trước mặt,mắt rưng rưng nhìn Thùy Trang

"Cậu sao lại thành ra thế này chứ?

Cậu đã ốm đến vậy rồi sao" Thùy Trang bật khóc cô vẫn im lặng nhìn nàng

"Cậu mau trả lời tớ đi chứ, Ninh Dương Lan Ngọc cậu...cậu không yêu tớ nữa sao?"

Cô khó khăn mở miệng

"Trang...

Tớ làm tất cả vì cậu nhận lại chỉ là sự cảm động không phải rung động.

Dành cả thanh xuân cho cậu cuối cùng cũng toàn là sự thương hại mà không phải là tình yêu"

Cô chầm chầm nói, nước mắt cũng không ngừng rơi ra.

Nhi và Huyền vui mừng vì cô đã chịu mở miệng còn có thể khóc.

Thùy Trang đặt tay lên mặt cô ôm chầm lấy cô mà nói

"Ngọc à xin lỗi...xin lỗi cậu rất nhiều"

Cô tựa đầu vào vai nàng nước mắt không ngừng rơi ra, cuối cùng cũng khóc được rồi

"Ngọc...cậu nghe cho rõ đây"

"Tớ thật sự đã rung động, từ 1 tháng trước đã từng rùng động.

Xin lỗi vì đã hiểu lầm cậu, xin lỗi vì đã để cậu 1 mình như vậy" Thùy Trang ôm cô mà nức nỡ

"...."

Lan Ngọc vãn khóc mà không nói gì được

"Ngọc tớ thật sự yêu cậu rồi..."

"T-thật chứ?"

Thùy Trang rời cái ôm tay đặt lên má cô nhỉnh thẳng vào mắt cô

"Tớ yêu Ninh Dương Lan Ngọc"

Nói rồi nàng kéo cô vào 1 nụ hô.

Mãnh liệt.

Nụ hôn như chứa đựng mọi sự nhớ thương của cả hai

Bên ngoài~~~

"Chúng ta về thôi đã ổn rồi"

"Chị làm rất tốt"

Nói rồi cả hai ra ngoài lên xe và ai về nhà nấy

~~~~

🤫nhỏ nhỏ thôi nghe, sốp trốn không đi với gia đình ở nhà viết đó=))
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 32


~~~~

Sau khi hai người kia rời đi trong phòng lúc này chỉ còn mỗi cô và nàng.

Lan ngọc cứ ôm Thùy Trang mà khóc mãi.

"Này đừng khóc nữa được chứ?"

Thùy Trang

"..."

"Cậu ốm đi nhiều rồi, ngủ 1 chút nhé?"

Thùy Trang

"Cậu ở đây" Lan Ngọc

"Được"

Thùy Trang dìu Lan Ngọc lên giường, kéo chăn đắp cho cô

"Cậu nằm xuống" Lan Ngọc

"Được" Thùy Trang cười nhẹ nghe theo cô

Thùy Trang nhẹ nhàng nằm xuống giường choàng tay ôm lấy cô.

Cảm nhận được hơi ấm từ nàng cô dễ dàng đi vào giấc ngủ.

Đã lâu rồi mới ngủ ngon được như thế.

Sáng hôm sau~~~

Lan ngọc bật dậy không thấy Thùy Trang đâu liền bật khóc

"Trang...Trang"

Cô sợ hãi xuống giường ngồi ôm gói khóc nức nở.

Lại là chỗ ngồi quen thuộc ấy, chỗ mà cô đã ngồi suốt 1 tháng qua.

"Đi.....đi mất rồi sao?"

Thùy Trang lúc này từ ngoài đi vào, lại thấy cô đang ngồi khóc nức nở, hốt hoảng mà chạy đến

"Ngọc....Ngọc à sao lại khóc nữa rồi"

"Đừng đi" Lan Ngọc ôm chầm lấy nàng

"Tớ không đi đây cả, sẽ bên cậu mà đừng khóc nữa"

Tiếng thút thít cứ thế nhỏ dần, Thùy Trang rời ôm ngẩn mặt cô lên

"Ngọc!

Sau này không được ngồi đây nữa được chứ?"

"..."

Lan Ngọc chỉ lắc đầu

"Đã có tớ ở bên cạnh rồi, cậu phải phấn chấn lên chứ"

Lan Ngọc do dự rồi cũng gật đầu đồng ý

"Chúng ta xuống nhà ăn sáng nhé"

"Vệ sinh cá nhân"

Nghe cô nói mà nàng bật cười

"Được, tớ xuống nhà đợi câu"

....

20p sau~~ Thùy Trang đang ngồi ở bàn ăn chờ cô

Cô thấy nàng liền nhẹ nhàng tiến đến

"Cậu mau ngồi đi, tớ nấu rất nhiều món cậu thích đấy"

Lan Ngọc ngồi xuống nhìn thức ăn trên bàn

"Sao vậy?

Không thích sao?"

"K-không muốn ăn"

"Không được cậu cố ăn 1 chút, là đích thân tớ nấu đấy"

"...."

"Đây cậu ăn đi"

Cô chần chừ 1 lúc thì bỏ thức ăn vào miệng

"Sao hả có ngon không?"

"Có"

"Cậu ăn nhiều vào, đã ốm lắm rồi đấy"

"Cậu cũng ăn" Lan Ngọc gắp thức ăn vào bát cho nàng

"Được"

'Tớ đã đánh mất 1 Ninh Dương Lan Ngọc mạnh mẽ rồi' nàng nhìn cô nghĩ mà mắt rưng rưng

"Trang....cậu sao vậy?"

"Không sao" Thùy Trang giật mình vọi cười

"Tớ....không muốn ăn nữa"

"Ráng ăn thêm 1 chút nữa nha"

Cô niễng cưỡng ăn thêm chút thức ăn.

Bỗng chuông điện thoại vang lên

...

"Tôi nghe"

"____"

"Được rồi tôi sẽ đến ngay"

.....

"Ngọc à tới phải đến công ty 1 lát"

"Đừng....đừng đi có được không?"

Lan Ngọc

"....Được rồi tớ không đi, nhưng cậu phải ăn nhiều vào"

"Đ-được"

Sau khi ăn xong nàng đi dọn dẹp còn cô thì ra sofa ngồi, lại ngắm nhìn bầu trời qua cửa sổ.

Nàng dọn dẹp xong thấy cô ngồi ở sofa thì đi đến ngồi cạnh

"Ngọc....hay là chúng ta ra ngoài đi dạo1 lúc nhé?"

"Không...không đi...."

Lan Ngọc hoảng loạn mà ôm đầu

Nàng thấy vậy ôm lấy cô vào lòng

"Chúng ta không đi nữa, đừng sợ"

'Xin lỗi vì tớ mà cậu trở nên như thế này' Thùy Trang rơi nước mắt nhìn người con gái được nàng ôm vào lòng.

Nước mắt này rơi lên áo cô khiến cô cảm nhận được.

"Cậu khóc sao?"

"Không....không có" Thùy Trang vội lau nước mắt

"Tớ....xin lỗi"

"Cậu không có lỗi gì cả"

"Tớ biết mình đang bị gì...cậu sẽ không bỏ rơi tớ chứ?"

"Chắc chắn sẽ không rồi, tớ sẽ giúp cậu vược qua nó, tin vào tớ nhé!"

"Tớ...thật sự rất.....yêu cậu" Lan Ngọc lắp bắp nói khiến nàng bật cười

"Tớ cũng yêu cậu!"

Nói rồi nàng kéo cô vào 1 nụ hôn sau.

Cả hai bờ môi cứ thế quấn lấy nhau không rời, đến khi cần dưỡng khí thì mới luyến tiếc rời ra

"Cho tớ, được chứ?"

"Cậu có đang thật sự bệnh không đây?"

"Không muốn thì thôi vậy"

Nàng hôn nhẹ môi cô

"Cho cậu"

Được sự đồng ý của nàng cô liền nhất bỗng nàng lê và bế lên phòng.

Cả 2 đã chính thức là của nhau, 2 trái tim như hòa vào làm 1 cuối cùng họ cũng nhận ra được tình yêu to lớn cả 2 dành cho nhau.

Cứ thế căn phòng yên ắng chứa đầy sự cô đơn ấy hôm nay đã bị bao trùm bởi những âm thanh ma mị.

12 giờ trưa~~~

2 nữ nhân không mãnh vải che thân đang ôm nhau.

Ngủ trong chiếc chăn ấm áp.

Thùy Trang tỉnh dậy trước và nằm ngắm nhìn cô, vuốt ve mặt cô

"Chị tỉnh rồi sao?"

"Đổi cách xưng hô?"

"Không thích sao?"

"Em muốn sao cũng được, mà chúng ta bằng tuổi đấy?"

"Em nhỏ hơn chị 3 tháng"

"Không nói lại em mà!"

"Thật hạnh phúc!

Xin lỗi đã làm chị đau"

"Không sao, Mà em mạnh thật đấy, đi không nổi nữa rồi" Thùy Trang biễu môi chui vào ngực cô

"Lắt giúp chị bôi thuốc"

"Ưm.."

"Chúng ta dậy nhé?"

"Không, muốn ôm 1 lúc, chỗ này còn đau chứ" nàng đặt tay lên ngực cô

"Không đau, hình như là mất cảm giác"

"Sao thế được chứ?"

"Mất cảm giác thế yêu chị bằng cách nào?"

"Ngốc, dù không có trái tim em vẫn yêu chị"

"Dẻo miệng"

"Bây giờ thì dậy thôi.

Em bế chị vào nhà vệ sinh"

"Vâng~~"

~~~~~~~~~~~~~

Sóng gió vẫn còn đó có gì từ từ thưởng thức nha các mình ơi~
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 33


~~~~

Sau khi vệ sinh cá nhân xong cả hai xuống nhà cùng nấu thức ăn và vui vẻ ăn uống.

Ăn xong cả 2 cùng nằm trên sofa trong vòng tay của nhau

"Hôm nay 6h thấy hoàng hôn đấy" Thùy Trang

"Chúng ta sẽ cùng ngắm" Lan Ngọc

"Hoàng hôn tuy đẹp nhưng thật buồn" Thùy Trang

"Thứ đẹp đẽ thường chứng đựng nổi buồn.

Như chúng ta vậy, trãi qua bao sống gió mới có được 1 tình yêu đẹp" Lan Ngọc

"Hi vọng là sóng gió sẽ bỏ quên chúng ta" Thùy Trang

"Cảm ơn chị vì đã yêu em"

"Ngốc, sau lại cảm ơn chứ?"

Bỗng chuống điện thoại nàng vang lên

"Giúp chị lấy điện thoại" Thùy Trang

...

"Tôi nghe"

"Là anh đây, em sao nói giọng xa lạ vậy?"

Lâm Quý

"Có chuyện gì sao?"

"Em rảnh chứ?

Đi ăn cùng anh nhé" Lâm Quý

"Tôi bận rồi hẹn khi khác"

.....

Co nãy giờ im lặng nhìn nàng

"Chỉ là đối tác...."

"Không sao"

"Không ghen à?"

"Em không có tính chiếm hữu"

"Tốt vậy sao"

"Đừng đi quá giới hạn nhé"

"Nếu chị vược quá giới hạn thì sao?"

"Em sẽ tự hủy mất"

"Không đùa đâu là thật đấy!"

"Chị sẽ không để em phải đau nữa"

"Em yêu chị"

...

Tối hôm đó~~~

Thùy Trang đang ở phòng làm việc

"Muộn rồi chị không định ngủ sao?"

"Em ngủ trước, chị còn rất nhiều việc, cả ngày hôm nay chẳng làm gì"

"Vất vả rồi, em ở đây với chị"

Nói rồi cô kéo nàng dậy và ngồi xuống ghế sau đó để nàng ngồi lên đùi mình và ôm chặc eo nàng

"Ngoan về ngủ đi, sẽ lâu lắm đấy"

"Không sao, chị cứ làm tiếp đi"

"Chị sẽ nhanh" Thùy Trang hôn lên trán cô rồi tiếp tục làm việc

Cứ vậy nàng thì làm việc, còn cô thì như chiếc ghế ấp áp ôm trọn nàng vào lòng

12h~~

Thùy Trang với tay tắt máy tính.

Quay sang thì cô dã ngủ quên mất.

Nàng nhẹ gọi cô dậy

"Ngọc à...chúng ta về phòng ngủ thôi"

"Chị xong rồi sao?"

"Ưm...về ngủ thôi nào"

"Về ngủ thôiii"

Phòng ngủ~~

"Ngọc hay tối mai rủ mọi người đến ăn tối nhé!"

"..."

"Bọn họ rất lo lắng cho chị.

Cả chị Huyền nữa.."

"Được"

....

Sáng hôm sau~~

"Hôm nay chị có cuộc họp quan trọng"

"Phải đi sao?"

"Chị sẽ nhanh về, hôm nay em cũng chị nấu bửa tối"

"Được"

"Chị đi nhé"

"Đi cẩn thận"

~~~~~

Đến chiều~~

....

"Em nghe đây"

"Ngọc, chị xin lỗi...có đối tác quan trọng nên em không thể về sớm được"

"Chị biết em không thích ra ngoài nên bảo thư kí mua nguyên liệu mang đến cho em"

"Được rồi, chị cứ việc ở công ty"

"Mọi người sẽ đến lúc 6h"

"Em biết rồi"

.....

Cô vừa tắt điện thoại thì có chuông cửa

"Nguyễn tổng bảo tôi mang nguyên liệu đến cho ngài"

"Cảm ơn"

...

"Có cần lạnh lùng vậy?"

Bên trong bếp~~

Cô bắt đầu nấu thức ăn, động tác vô cùng điêu luyện

Đang nấu thì có chuông cửa cô ra mở cửa

"Hello bạn" Diệu Nhi

"Lâu rồi Không gặp" Diệp Lâm Anh

"Chào cậu, Ngọc" Quỳnh Nga

"Mọi người mau vào" Lan Ngọc

Bên trong~~~

"Trang chưa về sao?"

Tú Quỳnh

"Chị ấy có việc ở công ty" Lan Ngọc

"Chị ấy?"

Tú Quỳnh

"Này đừng chọc cậu ấy" Diệp Lâm Anh

"Mấy món này là cậu nấu sao?"

Quỳnh Nga

"Ừm"

"Cậu tự ra ngoài mua nguyên liệu?"

Diệu Nhi

"Là thư kí của Trang mang đến" Lan Ngọc

"Vẫn chưa xong sao?"

Quỳnh Nga

"Còn 1 chút" Lan Ngọc

"Để tớ phụ" Tú Quỳnh

"Không cần đâu, mọi người ra phòng khác ngồi" Lan Ngọc cứ thế đi thẳng vào bếp nãy giờ không chút cảm xúc

"Oh.."

Tú Quỳnh

"Chúng ta đi" Diệp Lâm Anh

Phòng khách~~

"Có vẻ vẫn chưa khá hơn" Diệu Nhi

"Để lát Trang về xem sao" Quỳnh Nga

"Đành vậy" Diệp Lâm Anh

"Nhìn cậu ấy như vậy không tự nhiên chút nào" Tú Quỳnh

"Trước đây dịu dàng ấp áp, bây giờ lạnh lùng đến lạ" Tú Quỳnh

"Đây là bệnh, chắc không khỏi nhanh được" Diệu Nhi

"Hình như hôm nay có cả chị Huyền đến?"

Quỳnh Nga

"Là Trang mời" Diệu Nhi

"Chị ấy..."

Diệp Lâm Anh

"Buôn bỏ rồi, chỉ là có chút đau lòng" Diệu Nhi

"Tình yêu của chị ấy cao cả thật" Quỳnh Nga

"Dù là có vai phụ, cũng là 1 vai phụ nổi bậc" Tú Quỳnh

"Không ai mãi là vai phụ, rồi chị áy sẽ là vai chính đối với người thật sự yêu chị ấy" Diệp Lâm Anh

Chuông cửa~~

"Cá cậu đến rồi sao?"

Thùy Trang

"Vừa đến thôi" Diệu Nhi

"Chào em" Ngọc Huyền

"Chào chị" Diệu Nhi

"Ngọc thế nào?"

Thùy Trang

"Ít nói và lạnh lùng với bọn tớ lắm" Diệu Nhi

"Các cậu đừng buồn nhé" Thùy Trang

"Không sao" Diệu Nhi

"Bệnh không quá lâu, có lữ sẽ nhanh vược qua thôi" Ngọc Huyền

"Thôi chúng ta vào trong đi" Thùy Trang

Vào trong thì Lan Ngọc thấy là đi lại

"Chị về rồi"

"Xin lỗi chị không cùng em nấu bửa tối được" Thùy Trang

"Không sao" Lan Ngọc cười nhẹ

"Cười rồi" Quỳnh Nga

"Chỉ có thể là Trang" Diệp Lâm Anh

"Chị có mệt lắm không?"

Lan Ngọc

"Hết rồi, vừa nạp năng lượng" Thùy Trang

"Này chị vẫn còn độc thân đấy" Ngọc Huyền

Câu nói của Ngọc Huyền làm cả đám bậc cười

"Huyền...cảm ơn..."

Lan Ngọc

"Chị biết em đinh nói gì.

Nếu muốn cảm ơn thì mau nhanh khỏi quay lại bệnh viện.

Phần việc của em chị phải gánh đấy" Ngọc Huyền

"Em biết rồi" Lan Ngọc

"Được rồi chúng ta vào ăn thôi" Thùy Trang

Bàn ăn~~

"Hiếm khi được ăn món Lan Ngọc nấu đấy" Tú Quỳnh

"Trước đây cậu ấy chỉ nấu cho Trang" Diệu Nhi

"Này rất ngon đấy" Quỳnh Nga

"Hôm nay chúng ta hưởng ké đấy" Diệp Lâm Anh

"..."

"Các cậu ăn đi, đừng chọc chị nữa" Lan Ngọc

"Xem người ta bên vợ kìa" Ngọc Huyền

"Đừng nói nữa Trái Nho này lại tím mất" Diệu Nhi

"Chưa phải vợ là hôn thê, sắp là vợ" Lan Ngọc

"Dù thế nào cũng không nói lại cậu ấy" Tú Quỳnh

"Thôi ăn đi nào, thức ăn nguội cả rồi" Diệp Lâm Anh

"Chị ăn đi" Diệp Lâm Anh gắp cho Quỳnh Nga

"Chị?"

"Sao hả Ngọc gọi được tớ không được sao?"

Diệp Lâm Anh

"Được được" Tú Quỳnh

"Tự nhiên" Diệu Nhi

"Thôi ngoan chị thương" Quỳnh Nga

"Ưm..."

Diệp Lâm Anh

"Em ăn nhiều vào" Thùy Trang

"Chị Huyền cũng ăn đi" Thùy Trang

"Cảm ơn em dâu" Ngọc Huyền

Cứ thế mọi người vui vẻ ăn uống với nhau được 1 lúc thì.

"Trang...em....muốn lên phòng.."

Lan Ngọc

"Sao thế em mệt hả?"

Thùy Trang

"Vậy em lên đi lát chị sẽ lên với em" Thùy Trang

"Vâng"

"Xin lỗi mọi người, chắc là em ấy vẫn chưa quen" Thùy Trang

"Không sao, cậu ấy đang bệnh mà" Quỳnh Nga

"Đúng đó" Diệp Lâm Anh

"Huyền à có cách nào giúp cậu ấy mau khỏi?"

Diệu Nhi

"Cách nằm ở Trang" Ngọc Huyền

"Ý chị là?"

Thùy Trang

"Em là người duy nhất Ngọc không bài trừ chỉ có em mới có thể gần con bé.

Em hãy dành nhiều thời gian giúp con bé quen dần với mọi thứ" Ngọc Huyền

"Em biết rồi, cảm ơn chị" Thùy Trang

"Vất vả cho cậu rồi Trang" Quỳnh Nga

"Xin lỗi vì chị mà...."

Ngọc Huyền

"Em không trách chị, chuyện qua rồi đúng nhắc nữa" Thùy Trang

"Đúng đấy, chúng ta ăn tiếp đi.

Đây là thức ăn bác sĩ thiên tài nấu đấy" Tú Quỳnh

Kết thúc bữa ăn.

Mọi người phun dọn dẹp và ra về

Thùy Trang tiễn mọi người về hết thì lên phòng.

Cô lúc này đang ngồi trên giường mắt nhìn cửa sổ

"Không cho em ngồi dưới sàn ưm lại ngồi trên giường?"

Thùy Trang

"Xin lỗi"

"Không sao.

Em cảm thấy khó chịu khi quá đông người sao?"

"Vâng"

"Ngọc à họ điều là những người thân yêu của em.

Em cùng chị cố gắn để mọi thứ trở lại bình thường nhé"

"Được"

"Chúng ta đi ngủ thôi"

Nói rồi cả hai lên giường nằm

"Ôm em"

"Được, hôm nay chị sẽ ôm em"

"Ngủ ngon"

"Ngủ ngon~"
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 34


~~~~

Sáng hôm sau~

"Ở nhà ngoan chị sẽ nhanh về"

"Đi cẩn thận"

Thùy Trang đến công ty.

Cô thì ở nhà.

Nguyễn Thị ~

"Trang..."

Lâm Quý từ đâu chạy lại

"Sao anh ở đây?"

Thùy Trang

"Mấy nay em không đến công ty sao?"

Lâm Quý

"Không" Thùy Trang

"Ninh Dương Lan Ngọc?"

Lâm Quý

"Ừm..sao anh biết?"

Thùy Trang

"Liên quan đến em, điều biết" Lâm Quý

"Lan Ngọc rất hay nói câu này" Thùy Trang

"Trưa đi ăn nhé" Lâm Quý

"Không...."

Thùy Trang

"Không được từ chối" Lâm Quý

"Quyết định vậy đi, trưa anh đón em" Lâm Quý

"Haizz, phiền thật"

Nói rồi nàng lên phòng làm việc

~~~~

"Hôm nay em muốn ăn gì?"

Lâm Quý

"Gì cũng được" Thùy Trang

"Món nhật nhé, hay là món Việt có nhà hàng mới mở đây.

Mà em thích món Pháp hay là..."

Lâm Quý

"ĐỦ RỒI!....e-em xin lỗi, món Việt đi" Thùy Trang

"Được" Lâm Quý

Tại nhà hàng~

Nàng và hắn đang ngồi ăn, không khí khá yên tĩnh

"Trang à, chăm sóc Lan Ngọc vất vả lắm sao?

Nhìn em xanh xao quá đấy" Lâm Quý

"Không có!"

Thùy Trang

"Em còn giấu anh sao, sự mệt mỏi hiện lên mặt em kìa" Lâm Quý

"Đã Nói Là Không Mệt Mà!"

Thùy Trang bực tức nên có hơi lớn tiếng

"Em vì 1 tiên bác sĩ bị trầm cảm mà lớn tiếng với anh sao chứ?"

Lâm Quý

"KHÔNG CHO ANH NÓI EM ẤY NHƯ THẾ!"

Thùy Trang lớn tiếng đập bàn

"Anh....xin lỗi.."

Lâm Quý

"Tôi no rồi, về trước" Thùy Trang nói rồi đứng dậy cầm túi đi ra ngoài

"Trang....Trang..."

Lâm Quý gọi nàng trong bất lực

Thùy Trang bắt xe về thẳng nhà, lòng có chút phiền muộn

Tại nhà~~

Lan ngọc đang ngồi bất động ở sofa đôi mắt vô hồn.

Thùy Trang mở cửa bước vào nhưng cô chẳng hay.

"Ngọc....chị về rồi..."

Thùy Trang

Nghe tiếng gọi cô giật mình nhìn thấy nàng thì tiếng lại.

Thùy Trang ôm lấy cô

"Chị mệt sao?"

Lan Ngọc

"Ưm..1 chút" Thùy Trang

"Đỡ hơn chưa?"

Lan Ngọc ôm chặt lấy cô

"Rất tốt, Ngọc à....chị nhất định sẽ cùng em vượt qua mọi thứ" Thùy Trang

"Chị hứa đấy" Lan Ngọc

"Ưm..."

"Chị đã ăn gì chưa?"

Lan Ngọc

"Vừa ăn"

"Hay chị lên tắm, em giúp hị pha nước ấp" Lan Ngọc

"Không...muốn ôm em"

"Chị....muốn em giúp chị tắm sao?"

Lan Ngọc

"Ưm"

"Được, chiều theo chị"

Nói rồi cô bế nàng lên đi vào phòng

"Chị mệt rồi ngủ đi, em giúp chị tắm" Lan Ngọc

Thùy Trang không nói gì, gật đầu rồi hôn nhẹ môi cô"

Cô bế nàng vào phòng tắm cẩn thận điều chỉnh độ ấm của nước, giúp nàng thoát y mọi động tác rất nhẹ nhàng

Nàng thì có lẽ do quá mệt nên đã thiếp đi, để mặt cô muốn làm gì thì làm.

Cô đặt nàng vào bồn nước ấm giúp nàng massage toàn thân.

Lát sau cô bế nàng ra ngoài lau khô người và lấy 1 bộ đồ dễ chịu mặt vào cho nàng.

Nàng vẫn ngủ, Cô bế nàng lên giường và ôm chặt

"Ngủ ngon" Lan Ngọc hôn lên trán nàng

"Ngủ ngon" Thùy Trang

"Chưa ngủ sao?"

Lan Ngọc

"Em làm chị nhột" Thùy Trang

"Chịu cười rồi sao?"

Thùy Trang

"Chị ngủ đi, chẳng phải nói mệt sao?"

Lan Ngọc

"Chiều em đi quán cafe Sol với chị nhé" Thùy Trang

"Quán em hay đến sao?"

Lan Ngọc

"Đúng vậy" Thùy Trang

"Nhưng...."

"Có chị ở bên cạnh không phải sợ thế giới bên ngoài" Thùy Trang

"....."

"Ngọc chị muốn nhanh chóng đưa bác sĩ thiên tài của bệnh viện thành phố quay trở lại" Thùy Trang

"Hôm nay trên tin tức có 1 bệnh nhân ở bệnh viện vừa tử vong trên bàn mổ" Lan Ngọc

"Nếu em ở đó thì ca đó do em phụ trách?"

Thùy Trang

"Ừm..."

"Khi nãy em ngồi thẩn thờ trên sofa vì điều này sao?"

Thùy Trang

"Vâng"

"Ngọc, em thấy rồi đó tất cả mọi người điều rất cần em.

Mau khỏi bệnh nhé, chiều nay ra ngoài cùng chị?"

Thùy Trang

"Được"

~~~~~

Đến chiều~~

Lan Ngọc đang đứng trước cánh cửa.

Cánh cửa đã nhốt cô suốt 1 thời gian dài.

Cô nắm chặt tay nắm cửa Thùy Trang đặt tay lên tay cô gật đầu

Cô từ từ mở cánh cửa kia ra.

Hít 1 hơi thật sâu cô bước ra khỏi đó.

Ánh sáng chiếu gọi cả người cô làm cô hoa mắt đứng không vững

"Ngọc à..."

Thùy Trang

"Em không sao..."

Lan Ngọc

"Chúng ta đi thôi" Thùy Trang

Theo lực kéo của nàng cô từ từ lê bước.

Cuối cùng cô cũng đã có dũng khí bước ra khỏi nơi đó.

Tại quán cà phê cô ngồi ngắm nhìn xung quanh

"Ngọc à...lâu quá con không ghé đấy" Chủ Quán

"Con có việc bận" Lan Ngọc

"Con uống y cũ?

Còn cô bé này?"

Chủ Quán

"Cho con giống em ấy" Thùy Trang

"2 con đợi ta 1 lúc" Chủ Quán

"Sao em không thử ngồi 1 bàn khác và uống 1 thứ khác" Thùy Trang

"Thứ mới mẻ rất tốt nhưng đôi khi cũng rất đáng sợ" Lan Ngọc

Đúng lúc này chủ quán mang cà phê ra

"Ngon thật, hèn gì em không chịu thay đổi" Thùy Trang

"Ngọc là 1 người có trái tim chung thủy" Chủ Quán

"Mọi người thường nói con cố chấp" Lan Ngọc

"Vốn là 1 kẻ si tình, chỉ là mọi người dễ bị nhầm lẫn" Chủ Quán

"Vâng"

"2 đứa cứ tự nhiên ta vào trong" Chủ Quán

"Ông ấy có vẻ rất hiểu em?"

Thùy Trang

"Ông ấy đã trãi qua rất nhiều" Lan Ngọc

"Em cũng vậy" Thùy Trang

"Quá khứ của em chỉ có chị" Lan Ngọc

"Em hối hận chứ?"

Thùy Trang

"Không, quay lại lần nữa vẫn muốn như vậy" Lan Ngọc

"Ông ấy nói đúng, em là 1 kẻ si tình" Thùy Trang

"Kẻ si tình yêu chị" Lan Ngọc

"Ngọc....chị rất hạnh phúc vì có được tình yêu của em.

Xin lỗi vì không nhận ra sớm hơn" Thùy Trang

"Tình yêu sẽ thật sự đẹp khi trải qua nhiều sóng gió, em tình nguyện chờ đợi cũng như giúp chúng ta vược qua sóng gió của tình yêu này" Lan Ngọc

"Nhưng phải cả 2 người cùng trãi qua" Thùy Trang

"Không phải bây giờ là vậy sao?"

Lan Ngọc

"Đúng đúng, chị vào nhà vệ sinh 1 lát"

"Được"

.....

Cô đang ngồi nhăm nhi cà phê thì..

"Chào bác sĩ Ninh" Lâm Quý

"Anh là..."

Lan Ngọc

"Lâm Quý đối tác của Trang và....là người theo đuổi em ấy"

"...."

~~~~~~~~

Sốp đã trông nhưng nhận lại con số 0.

Tự dưng bị đổi lỗi là đi nói xấu ngkhac rồi còn giả danh này kia, gthich mà chả ai chịu nghe.

Ức lắm, giờ ai đó fb phây búc với sốp nghe sốp khóc đi🤕
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 35


~~~~

Cô cứ nhìn vào hắn chầm chầm

"Em ấy là Nguyễn tổng không thể chôn mình bên cạnh 1 kẻ trầm cảm như cô, tránh xa em ấy ra" Lâm Quý

Cô khóe mắt đỏ lên nhìn hắn tay nắm lại thành đấm

"Sao nào?

Bác sĩ thiên tài Ninh Dương Lan Ngọc "

"À không là bệnh nhân trầm cảm Ninh Dương Lan Ngọc, cô đang tức giận sao" Lâm Quý

Cô đứng bật dậy, hắn được đà cười như điên

Lúc này cô đã đạt đến cực hạng liền lao vào đánh hắn ta.

Mặt mài hắn bê bếch vết mau không có sức chóng cự.

Thùy Trang lúc này từ nhà vệ sinh đi ra thì thấy cảnh tượng trước mắt

"NGỌC"

Cô nghe được tiếng nàng thì dừng lại.

Nàng chạy đến

"Em làm gì vậy chứ?

Sao lại đánh người ta?"

Thùy Trang lớn tiếng nói chuyện với cô

Cô nhìn nàng không chớp mắt.

Nàng thấy hắn đang bất động dưới đất liền đẩy cô ra, lại đỡ hắn dậy

"Lâm Quý ánh có sao không?"

Thùy Trang

Hắn được đà tỏ vẻ đáng thương

"Anh không sao" Lâm Quý

Nàng đỡ hắn đi, lướt qua cô 1 cách lạnh lùng.

Cô ngồi bệnh dưới đất ánh mắt vô hồn nhìn đôi tay dính máu của mình.

'Mình làm sai sao chứ?'

Chủ quán thấy cô đơ người ra liền đi đến xem sao.

"Không sao chứ?

Người trong cuộc thường bị che mắt.

Chỉ trách con người tầm thường chỉ biết tin vào những điều mình thấy" Chủ Quán

"Con không sao.

Chị ấy rất đặt biệt với con, không tầm thường" Lan Ngọc

"Ta đỡ con dậy" Chủ Quán

Lan Ngọc lê bước ra khỏi quán.

Thẩn thờ đi dọc bờ sông, trái tim cô thật sự rất đau rồi.

9h tối~~

Bằng đôi chân của mình cô đã về được đến nhà

Cô mở cửa bước vào Thùy Trang đã chờ sẵn ở đấy

Thùy Trang đi đến tát cô 1 cái làm cô đơ người.

"Là 1 bác sĩ em lại đánh người đến nông nổi vậy.

Gãy tận 2 chiếc xương xường.

Em rốt cuộc vì sao lại đánh người vậy chứ?"

Thùy Trang lớn tiếng trách mắt cô

"Đánh cũng đánh rồi chị con hỏi tôi lí do sao?

Hắn đáng bị như vậy" Lan Ngọc

"NINH DƯƠNG LAN NGỌC...."

"....Chị có nhớ đây là lần thứ mấy chị đánh tôi không?"

Thùy Trang nghe cô nói thì dịu lại

"Người ta nói hãy nghe theo con tim mình"

"Tôi làm vậy.....nó vỡ rồi" Lan Ngọc

Cô nỡ 1 cụ cười đau khổ đi thẳng lên phòng và khóa trái cửa lại.

Cô lại đi đến vị trí quen thuộc thẩn thờ ngồi đấy.

Thùy Trang lúc này đã đứng bên ngoài cửa.

'Mình thật quá đáng, chưa hỏi rõ đã đánh em ấy, em ấy là bệnh nhân mà, Nguyễn Thùy Trang mày điên thật rồi'

Nói rồi nàng định mở cửa bước vào, nhưng cửa đã khóa trái

"Ngọc, mở cửa cho chị"

Từ bên trong chẳng 1 chút hồi âm.

Nàng liền chạy xuống nhà lấy chìa khóa mở cửa.

Cánh cửa mở ra cảnh tượng y như lúc nàng mới đến gặp cô

"Ngọc....chị xin lỗi..."

"Em có đay lắm không" Thùy Trang sờ mặt cô

Cô không trả lời nàng, ngồi yên mặt kệ mọi việc.

"Ngọc à trả lời chị đi mà"

"...."

Bỗng nàng thấy tay cô đang bị thương

"Tay em..."

Nàng chạy đến tủ thuốc lấy họp cứu thương đi đến băng bó vết thương cho cô.

Cô chẳng phản ứng gì mặt vô hồn đến đáng sợ.

"Đừng giận chị nữa có được không"

Cô hầu như không cảm nhận được nàng

"Chị đỡ em lên giường nghĩ ngơi nhé"

Nàng cố dìu cô nhưng không được.

Cô vẫn muốn ngồi đấy.

"Ngọc à....em đừng làm chị sợ mà."

Không lay dời được cô nàng đành lấy 1 chiếc khăn đắp cho cô và ngồi bên cạnh dựa vào cô

Cô không chút phản khán

Sáng hôm sau~~~

Nàng lờ mờ tỉnh dậy.

Nhìn sang Lan Ngọc cô vẫn mở mắt

"Ngọc à....em...em không ngủ sao chứ"

"..."

"Chị nấu bửa sáng cho em"

1 tiếng sau nàng đem khay thức ăn lên thì thấy cô đã thay 1 bộ đồ mới hình như đã vệ sinh cá nhân xong.

"Ngọc em ăn chút gì nhé"

Cô không trả lời cũng như chẳng nhìn lấy nàng 1 cái

"Chị đút em"

Nàng múc thức ăn kề sát vào miệng cô nhưng cô vẫn không phản ứng.

"Ngọc à em ăn chút có được không" Thùy Trang nhìn cô mắt rưng rưng

Cứ vậy nàng ngồi đó nhìn cô bất lực.

3 ngày sau~~~

Đã ngày cô không ăn không ngủ mà ngồi đấy.

Thùy Trang không khỏi lo lắng đã nghĩ ở nhà với cô

"Ngọc à 3 ngày rồi em chưa ăn gì đấy, sắt mặt đã xanh xao lắm rồi"

"Chị biết chị sai rồi em đừng vậy nữa được không?"

"Lan ngọc..."

Cô từ từ mấy đi ý thức ngã quỵ trên sàng nàng nhìn cô sững người

"Ngọc à...."

Nàng hoảng hốt dìu cô xuống xe lái đến bệnh viện.

Cô đã nhẹ đến mức nàng có thể dễ dàng dìu đi.

Bệnh viện~~

Sau 2 tiếng cấp cứu thì cánh cửa cũng mở ra

"Huyên em ấy..."

"2 đứa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Ngọc Huyền

"Em...."

"Hiểu lầm gì rồi sao?"

Ngọc Huyền

"V-vâng"

"Mọi chuyện nghiêm trọng hơn rồi, bệnh trầm cảm của Ngọc đã chuyển qua gia đoạn nghiêm trọng nhất"

"Có thể nói em ấy đã hoàng toàn mất hết mọi niềm tin vào cuộc sống.

Nhưng lí trí quá sáng suốt không cho em ấy tìm đến cái chết, nên nói đã chọn cách tách mình khỏi thế giới" Ngọc Huyền

" L-là sao chứ?"

"Bây giờ em ấy không cảm nhận được gì cả, kể cả em" Ngọc Huyền

"Hằng ngày em ấy vẫn vệ sinh cá nhân 1 cách rất bình thường mà, sao..."

"Đó là sự lặp trình, 1 tháng trước vẫn vậy.

Việc ăn uống có thể không thường xuyên nhưng việc đi tắm và thay 1 bộ đồ mới nhất thiết phải có" Ngọc Huyền

"Tại sao chứ?"

"Vì trước đây em ấy rất ưa sạch sẽ" Ngọc.

"..."

"Trang à...đôi khi chúng ta không nên tin vào những điều mình thấy cũng như nghe thấy.

Chị nghĩ không nên cho người lớn biết chuyện này.

Họ sẽ rất lo lắng hơn nữa Ngọc cần yên tĩnh" Ngọc Huyền

"Vâng"

"Em thể vào thăm Ngọc đi"

"Được"

Nàng từng bước nặng nhọc đến bên giường bệnh, cô đã tỉnh vẫn là đôi mắt ấy.

"Ngọc...chị xin lỗi" Thùy Trang

"Trang...

Em phải mạnh mẽ lên" Ngọc Huyền

Bỗng cô lên tiếng

"Về nhà"

"H-huyền....em ấy..."

Thùy Trang

"Chúng ta nên đưa em ấy về căn phòng ấy" Ngọc Huyền

Vậy là cô được đưa về nhà.

Tay vẫn đang truyền nước.

"Sao em ấy cứ muốn ngồi đây chứ?"

Thùy Trang

"Có lẽ nơi này mới giúp em ấy cảm thấy an toàn"

"Vất vả cho em rồi, mạnh mẽ lên nhé" Ngọc Huyền

"Là lỗi của em" Thùy Trang

"Mọi chuyện sẽ nhanh qua thôi" Ngọc Huyền.
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 36


~~~~

Cứ thế nhiều ngày trôi qua, nàng luôn bên cạnh chăm sóc cho cô 1 cách tận tình nhưng đáp lại nành là 1 sự im lặng đáng sợ

Chiều~~

Thùy Trang đang ngồi cạnh Lan Ngọc

"Ngọc a nhiều ngày như vậy rồi em giận lâu vậy sao?"

"Em xem em đã ốm đến mức nào.

Ngày nào chị cũng nấu ăn cho em vậy mà em chỉ ăn 1 ít"

"Này không phải ai cũng có phúc ăn đồ ăn của Thùy Trang nấu đâu đấy"

"Tối nay chị muốn ăn gì?"

Nàng dựa vào cô mà lầm bầm

"....Gà"

Một giọng nói trầm ấm vang lên làm nàng bật dậy

"Ng....ngọc em vừa....vừa trả lời chị sao?"

"Được, chị sẽ đi làm gà cho em"

"Gà rán, gà sốt me cánh gà nữa"

Nói rồi nàng vui vẻ đi làm thức ăn cho cô

7h~~

1 bàn thức ăn nóng hỏi được dọn ra.

Đột nhiên chuông cửa vang lên Thùy Trang ra mở cửa

"Trang.."

Lâm Quý

"Sao anh lại đến đây?"

Thùy Trang

"Anh nhớ em nên đến, cả tuần ở bệnh viện em không đến thăm anh lấy 1 lần" Lâm Quý

"Xin lỗi em bận" Thùy Trang

"Vì Ninh Dương Lan Ngọc?"

Lâm Quý

"...."

"Không mời anh vào nhà sao?"

Lâm Quý

Nói rồi gắn đi thẳng vào nhà mặt kệ thái độ của nàng

"Này anh.."

"Những món này là em nấu sao?"

"Ngọc muốn ăn"

"Không phải em rất ghét nấu ăn?"

"Là trước đây"

"Trang à vì 1 bác sĩ bị bệnh trầm came mà em phải vất vả thế này sao?"

"Gì chứ?

Hôm đó ở quán cà phê anh chắc đã nói thế này với em ấy nhỉ?"

"Anh..."

"Về đi!

Sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa"

"Trang à anh....

Em không biết anh yêu em nhiều thế nào sao chứ?

Ninh Dương Lan Ngọc đó không thể mang lại hạnh phúc cho em"

"Hạnh phúc của em là khi được bên em ấy, không cần em ấy phải mang đến bất kì điều gì cả"

"Trang à..."

Hắn ta liết thấy Lan Ngọc đang đứng ở cầu thang hắn tiến lại cưỡng hôn nàng dù nàng cố gắn phản khán

CHÁT!

"ANH ĐIÊN RỒI, MAU CÚT RA KHỎI NHÀ TÔI"

"Chào Lan Ngọc"

Nghe hắn nói nàng liền qua người lại

"Ng.....Ngọc...."

Cô đáng đứng chết lặng sau lưng nàng.

Cô quỵ xuống nành thấy vậy chạy đến đỡ cô

"Em....em sao vậy?"

Thùy Trang

"ANH CÚT ĐI CHO TÔI" Thùy Trang

Hắn quay người ra khỏi nhà

"Chuyện không như em nghĩ đâu, Ngọc..."

Đột nhiên máu từ miệng cô chảy xuống đôi mắt thất thần, từng giọt nước mắt rơi ra cô ngất đi.

"Ng....Ngọc"

Cô hoảng loạn gọi nhanh cấp cứu

Bệnh viện~~

"NGUYỄN THÙY TRANG, Cậu lại làm gì cậu ấy nữa hả?"

Diệu Nhi

"...."

"Nhi à chị bình tỉnh chút" Tú Quỳnh

"Chị làm sao bình tỉnh chứ, hết lần này đến lần khác vào bệnh viện" Diệu Nhi

"Này đây là bệnh viện cậu nhỏ tiếng chút" Diệp Lâm Anh

"Trang a cậu đừng lo, Ngọc sẽ không sao đâu" Quỳnh Nga

"Nga à..." nàng ôm lấy Quỳnh Ngửa nức nở

"Không sao đâu Trang" Quỳnh Nga

1h sau~~~

"Ngọc không sao, chỉ là tức giận quá mức khiến máu quyết không thể lưu thông mới làm xảy ra hiện tượng nôn ra máu" Ngọc Huyền

"Tức giận quá mức?

Trang có chuyện gì?"

Diệu Nhi

Nàng ngồi nắm chặt tay kể lại tất cả cho mọi người nghe

"LÂM QUÝ...tao nhất định không tha cho mày" Diệu Nhi nói rồi rời đi

"Tớ đuổi theo chị ấy" Tú Xương

"Trang em vào trong với Ngọc đi" Ngọc Hà

"Vâng ạ"

...

"Ngọc à chị lại làm em phải nằm đây bất động nữa rồi.

Chị xin lỗi mà, em mau tỉnh lại có được không"

"Không phải em nói muốn ăn gà sao?

Chị nấu rất nhiều món cho em đấy, em còn chưa ăn" Thùy Trang

"Diệp à chúng tá về thôi, cho 2 người họ yên tĩnh 1 chút" Quỳnh Nga

"Vậy bọn em về trước, mai sẽ đến" Diệp Lâm Anh

"2 đứa về cẩn thận" Ngọc Huyền

.....

"Trang, ưm sang phòng riêng của Ngọc nghic 1 lát, chị sẽ giúp em canh con bé" Ngọc Huyền

"Không cần đâu chị về nghĩ đi em sẽ ở đây với em ấy" Thùy Trang

"Vậy được, có gì em gọi chị nhé"

.....

Nàng ngồi đó nắm lấy tay cô

"Bao giờ thì sóng gió mới qua chứ?"

"...."

Cô từ từ mở mắt

"Ngọc à...em...em..."

"..."

"Chị đi gọi Huyền" Thùy Trang

"...Đừng đi, ôm tôi"

Nàng nhẹ nhàng leo lên giường chui vào chăn ôm lấy cô vào lòng.

Cô chui rút vào ngực nàng

"Chị xin lỗi"

"..."

"Ngủ ngon"

Sáng hôm sau~

Thùy Trang lờ mờ tỉnh dậy trước và vẫn nằm ngắm nhìn cô.

Cô lờ mờ tỉnh giấc

"Dậy rồi sao?"

Thùy Trang

"Ưm..."

"Đã lâu rồi em mới nói chuyện với chị đấy"

"Em đói chưa?"

Cô không nói mà chỉ gật đầu

"Chị đi mua thức ăn cho em" Thùy Trang

Nói rồi nàng rời giường vệ sinh cá nhân và đi mua thức ăn cho cô

30p~~~

Nàng quay lại chẳng thấy cô đâu lo lắng mà gọi cô

"Ngọc à....Ngọc"

Cô từ nhà vệ sinh bước ra, nàng thở phào

"Em làm chị gật cả mình.

Giỏi thế sao, tự biết vệ sinh cá nhân rồi này"

"Chị có mua cháo gà cho em này"

Nàng cẩn thận thổi từng muốn cháo đút cho cô

"Có ngon không?"

Thùy Trang

"Ừm"

"Vậy em phải ăn nhiều vào đấy" Thùy Trang

Cô ăn xong thì Ngọc Huyền bước vào

"Tỉnh rồi à?"

Ngọc Huyền

"Từ tối qua" Thùy Trang

"Đã ăn gì chưa?"

Ngọc Huyền

"Em ấy vừa ăn 1 chút cháo" Thùy Trang

"Giỏi vậy?"

"Thế nào rồi chị?"

Thùy Trang

"Rất tốt, vài ngày nữa có thể về.

Vất vả cho em rồi" Ngọc Huyền

"Không sao, em vui vì điều đó" Thùy Trang

"Thôi 2 đứa nghĩ ngơi chị ra ngoài làm việc"

"Vâng ạ"

Nành tiến đến sofa làm việc thư kí vừa mang 1 số tài liệu quan trọng cho nàng xử lí

Lan ngọc thì nằm trên giường, đôi lúc lại ngắm nhìn nàng

Thùy Trang thấy cô nhìn mình thì cười nhẹ rồi tiếp tục làm việc

~~~
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 37


~~~~

4h chiều~~

Nàng làm việc xong thì nhìn qua giường cô đã thiếp đi.

Nàng nhẹ nhàng tiến lại vuốt ve khuôn mặt đang ngủ ấy làm cô tỉnh giấc

"Em dậy rồi sao?"

"...."

"Em có muốn ra ngoài ăn?"

"K-không"

"Đi đi mà, nhà hàng này em rất thích đó"

Cô suy nghĩ 1 lúc rồi gặt đầu

"Chị dìu em vào thay đồ"

Lát sau~~~

Nàng đã gọi 1 bàn đầy thức ăn

"Em ăn nhiều vào nhé, toàn món em thích đấy"

Cô gấp thức ăn cho nàng, nàng vui vẻ ăn nó.

Đang vui vẻ thì...

"Trang...À chào bác sĩ Ninh" Lâm Quý

"Sao anh ở đây?

Anh theo dõi tôi?"

Thùy Trang

"Ây sao em lại nói thế?

Theo dõi và dõi theo khác nhau đấy" Lâm Quý

"Bác sĩ Ninh chuyện vui còn ở phía sau, từ từ tận hưởng nhé" Lâm Quý

Hắn nói rồi cười điểu bỏ đi, cô im lặng nhìn theo hắn

"Em đừng để ý anh ta ăn tiếp đi"

"...."

~~~~~~

"Ăn xong rồi, hay chúng ta đi dạo 1 chút nhé" Thùy Trang

"Được"

Cô và nàng băng qua đườn để đến công viên đối diện nhà hàng.

Cô ôn nhu nắm lấy tay nàng dắt qua đường

'Ấm áp thật'

Đột nhiên 1 chiếc xe từ đâu lao đến phía cô.

Nàng nhỉnh thấy

"NGỌC!"

RẦM! chiếc xe tông thẳng vào người nàng và chạy mất.

Lan Ngọc bị đẩy ra cũng ngất đi

Nàng nằm trên vũng máu mắt lờ đờ nhìn cô bất tỉnh

"Ng...Ngọc..."

Người đi đường nhanh chóng bu quanh đó, đưa cô và nành đến bệnh viện

Bệnh viện~~

Tất cả mọi người đang ở đây

"Xảy ra nhiều chuyện như vậy mà bọn trẻ các con giám dấu bọn ta sao chứ?"

Ba Nàng

"Con xin lỗi con chỉ không muốn mọi người lo lắng" Diệu Nhi

"Con cũng có 1 phần trách nhiệm, con xin lỗi" Diệp Lâm Anh

"Con xin lỗi" Tú Quỳnh

"Con Xin lỗi" Quỳnh Nga

"Các con...."

Ba nàng

"Thôi anh à, chuyện đã lỡ rồi, quan trọn là bây giờ Trang không sao" Ba cô

"Trang à..."

Mẹ nàng

"Chị à con bé nhất định không sao đâu" Mẹ cô

Lúc này Lan Ngọc được y tá đưa đến

"Sao lại đưa cậu ấy đến đây?"

Diệu Nhi

"Bác sĩ Ninh vừa tỉnh đã liên tục gọi tên Nguyễn tiểu thư nên..."

"Ngọc con mau ngồi xuống đây, con gái ta đã ốm đến thế này sao?"

Mẹ cô

"Dì à..."

Quỳnh Nga

Cô nhìn vào phòng phẩu thuật đôi mắt thẩn thờ.

"Ngọc, chuyện gì đã xảy ra với 2 cậu?"

Diệu Nhi

"Có 1 chiếc xe lao vào tớ Trang đã đẩy tớ ra, chiếc xe đó đã chạy mất" Lan Ngọc châm rãi nói

"Chắc là có người dỡ trò" Diệp Lâm Anh

"LÂM QUÝ" Diệu Nhi

"LÂM QUÝ" Quỳnh Nga

"Sao hai người cho là hắn?"

Tú Quỳnh

"Hắn thích Trang" Quỳnh Nga

"Biển số xe là...."

Lan Ngọc

"Tốt rồi tớ sẽ điều tra biển số này" Diệu Nhi

Cứ thế 3 tiếng trôi qua tất cả mọi người hồi hộp chờ đợi

Ting!

Cửa phòng phẩu thuật mở ra.

Ngọc Huyền nét mặt mệt mỏi bước ra từ trong.

Mọi người chạy đến duy chỉ có cô là ngồi đấy.

"Con gái ta..."

Mẹ nàng.

Ngọc Huyền không nói gì lặng lẽ đi đến chỗ Lan Ngọc ngồi xuống trước mặt cô

"Ngọc à.."

Cô nhẫn đầu nhìn chị

"Chị vô năng..."

Mọi người chết lặng bởi câu nói của chị

"Tình hình rất phức tạp.

Bệnh viện và cả Việt Nam này chỉ có em là có thể cứu Trang"

"..."

"Ngọc à...

Em hãy tỉnh táo lại được không.

Người em yêu đang nằm trong đấy, đang đứng bên bờ vực giữ sự sống và cái chết..."

Ngọc Huyền nói đến đây rưng rưng nước mắt

"...."

"Em có nghe chị nói không Ngọc?

Trước giờ chưa từng bệnh nhân nào mà em không cứu được.

Bây giờ là người em yêu nhất đấy"

Câu nói như chạm vào trái tim của cô.

Cô đảo mắt.

"Ngọc..."

Ngọc Huyền liên tục gọi tên cô

Đột nhiên cô đứng dậy, chạy 1 mạch vào phòng phẩu thuật, Ngọc Huyền thấy vậy vui mà chạy theo

"Diệp à...."

Quỳnh Nga nắm chặt tay Diệp Lâm Anh

"Không sao, Ngọc sẽ làm được mà"

5 tiếng trôi qua~~

Mọi người bên ngoài chờ đợi đã thắm mệt

Tinh~ thân ảnh quen thuộc đi ra từ phòng phẩu thuật, là cô

"Ngọc à..."

Diệu Nhi

"Thành công rồi....

Mẹ à" Lan Ngọc

"Con gái ta giỏi lắm" Mẹ cô

"Con thành công rồi....

Không giống và từng bước rời xa chúng ta..."

Lan Ngọc

"Ngọc à...

Thật sự cảm ơn con" Ba nàng

"Giỏi lắm Ninh Dương Lan Ngọc" Diệu Nhi

Cô cười nhẹ rồi ngất đi

"Ngọc...ngọc à" Mẹ Cô

....

2 tuần sau~~~

Phòng bệnh Thùy Trang

"Trang à cậu sao lâu tỉnh vậy chứ?

Cả cậu ta cũng vậy ngủ tận 2 tuần" Quỳnh Nga

"2 người sao cứ hết khổ này đến khổ khác vậy chứ?"

Diệp Lâm Anh

"Lâm Quý bị bắt vào tù rồi đấy" Quỳnh Nga

"Đúng vậy Nhi đã giúp cậu và Ngọc trừng trị hắn" Diệp Lâm Anh

"Cậu mau tỉnh lại đấy" Quỳnh Nga

Nàng từ từ mở mắt

"Trang....

Trang..."

Quỳnh Nga

"Diệp cậu gọi cho chị Huyền" Quỳnh Nga

______

"Ổn rồi tinh dưỡng 1 thời gian có thể về nhà" Ngọc Huyền

"Ngọc...

Em ấy..."

Thùy Trang

"Này cậu bình tỉnh" Quỳnh Nga

"Tớ muốn gặp em ấy" Thùy Trang

"Tớ đưa cậu đi" Quỳnh Nga

Thùy Trang được dìu lên 1 chiếc xe lăn và đẩy qua phòng bên cạnh.

Lan ngọc đang nằm ở đấy.

"Trang cậu tỉnh rồi" Tú Quỳnh

"Ừm..."

"Ngọc à....

Em sao lại sao nữa vậy, ngủ còn lâu hơn cả chị" Thùy Trang

"Em đã kể cho cậu ấy nghe rồi" Quỳnh Nga nói với Ngọc Huyền

"Này mau tỉnh dậy đi chứ, chị muốn nghe giọng nói của em" Thùy Trang

"Trang em vừa tỉnh không được khóc" Ngọc Huyền

"Khi nào thì em ấy tình lại?"

Thùy Trang

"Chắc....chắc sẽ nhanh thôi" Ngọc Huyền

"Em muốn cùng phòng với em ấy" Thùy Trang

"Chị sẽ sắp xếp" Ngọc Huyền

Thế là Thùy Trang được sắp xếp chuyển sang cùng phòng với Lan Ngọc

"Bọ tớ về đây, 2 cậu nghĩ ngơi đi" Diệu Nhi

"Mai bon tớ sẽ đến" Quỳnh Nga

"Ừm..."

Mọi người nói rồi ra về

"Chị đi làm việc, có chuyện gì nhấn nút gọi y tá" Ngọc Huyền

"Vâng ạ"

Lúc này còn mỗi cô và nàng trong phòng.

2 chiếc giường được đặt cạnh nhau

Nàng ôm lấy cánh tay cô

"Cảm ơn em đã đưa chị quay lại thế giới này.

Mau tỉnh lại nào"

~~~~

Hm~~~ mấy ngày nay chuyện ở đâu trên trời rơi xuống đầu, giờ tui không còn sức nữa thực sự mệt lắm rồi, cảm giác mình có thể biến mất bất cứ lúc nào!
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 38


~~~~

Đến chiều nàng lờ mờ tỉnh dậy.

Mở mắt ra thấy Lan Ngọc đang ngồi bên cạnh, nàng bật dậy ôm chầm lấy cô

"Sao thế?"

Lan Ngọc

"Em tỉnh rồi" Thùy Trang

"Không sao rồi Trang à" Lan Ngọc

"Em không sao chứ?"

Thùy Trang

"Không sao cả, chị còn đau ở đâu không?"

Lan Ngọc

Thùy Trang chỉ vào lòng ngực mình

"Đau ở đây" Thùy Trang

"Vậy phải làm sao đây?

Đo điện tim hay là...."

Cô cuối xuống hôn vào môi nàng

"Đỡ đau hơn chưa?"

Lan Ngọc

"Lưu manh" Thùy Trang

"Vậy chị có yêu lưu manh này không?"

Lan Ngọc

"Có~"

"Xin lỗi Trang" Lan Ngọc

"Trang mới phải xin lỗi em" Thùy Trang

"Chúng ta đừng để tâm đến quá khứ nữa nhé, chỉ biết đến 1 tương lai tươi sáng đang chờ chúng ta" Lan Ngọc

"Được"

Lúc này có người mở cửa bước vào

"Tình tứ đủ chưa 2 quý cô!"

Ngọc Huyền

"Chị thật biết vào đúng lúc!"

Lan Ngọc

"Tỉnh dậy mà không cần gọi bác sĩ à?"

Ngọc Huyền

"Em là bác sĩ" Lan Ngọc

"Bác sic giờ là bệnh nhân của chị, mau về giường chị kiểm tra" Ngọc Huyền

Chị đi lại kiểm tra cho cô, Chị nhìn cô thì cô lắc đầu

"Sao rồi chị?"

Thùy Trang

"Không sao rồi" Ngọc Huyền

"Tình hình của Trang thế nào?"

Lan Ngọc

"Đang hồi phục rất tốt" Ngọc Huyền

"Vất vả cho chị rồi" Lan Ngọc

"Mau mau khỏi bệnh rồi về bệnh viện phụ chị mày, ở đó vất vả" Ngọc Huyền

"Huyền....bệnh trầm cảm của Ngọc..."

Thùy Trang

"Đã khỏi rồi" Ngọc Huyền

"Sao chứ?"

Thùy Trang

"Từ hôm Trang bị tai nạn" Lan Ngọc

"Đó là 1 kì tích của y học, nhìn thấy người mình yêu đứng bên bờ vực tử thần làm thôi thúc ý chí sống lại" Ngọc Huyền

Thùy Trang nghe chị nói mà rưng rức nhìn cô

"Không sao rồi" Lan Ngọc

"2 đứa nghĩ ngơi đi, chị ra ngoài.

Lát sẽ mang thức ăn vào" Ngọc Huyền

....

Tối đó~~~

Cô và nàng đang nằm trên cùng 1 chiếc giường.

Cô đang ôm trọn nàng vào long.

"Ngọc à....sao chị cứ thấy bất an" Thùy Trang

"Chắc do Trang vẫn còn sợ đấy thôi, vài ngày nữa sẽ không sao" Lan Ngọc

"Hứa với Trang, em đừng bao giờ rời xa Trang nữa nhé!"

"....Em hứa" Lan Ngọc

"Trang yêu em"

"Em cũng yêu Trang"

Cả hai kéo nhau vào 1 nụ hôn sâu

2p~~~nàng hết hơi liền đánh nhẹ vào lưng cô.

"Ngọt thật" Lan Ngọc

"Đồ xấu xa nhà em" Thùy Trang

"Ngủ thôi" Lan Ngọc

Cứ vậy họ ôm nhau ngủ đến sáng

Sáng hôm sau~~~

"Xem ra chúng ta đến hơi sớm nhỉ" Ba nàng

"Người ta đang ôm ấp thế này" Ba cô

"Có nên gọi bọn trẻ" Mẹ cô

"Tôi nghĩ là nên đấy" Mẹ nàng

Lúc này Lan Ngọc lờ mờ tỉnh dậy nhìn thấy có nhiều người trong phòng

"Ba mẹ..."

Thùy Trang nghe tiếng động cũng thức giấc theo

"Ngủ ngon quá đấy con gái của ta" Ba nàng

"Thùy Trang mất giá quá đấy!"

Mẹ nàng

"Mẹ này..."

"Mau vào vệ sinh cá nhân đi, bọn ta có mang bữa sáng đến cho 2 đứa" Mẹ cô

20p sau~~ cô và nàng đang ngồi ăn.

"2 đứa định khi nài sẽ kết hôn đây" Ba cô

"Đúng đấy?"

Ba nàng

"Bọn ta nôn có cháu lắm rồi đấy" mẹ Cô

"Chuyện này...."

Lan Ngọc

"Hay cho bọn con thêm 1 thời gian nữa nhé" Lan Ngọc

"Sau lại 1 thời gian nữa?"

Ba cô

"Con...."

Thùy Trang nãy giờ chỉ nghe mọi người nói có chút buồn

"Cứ nghe theo em ấy đi ạ" Thùy Trang

"Vậy bọn ta không ép các con, yêu nhau khi nào thấy đủ rồi hẳn cưới cũng được" Mẹ nàng

"Chị Nguyễn nói phải" Mẹ cô

"Vậy bọn ta về đẫy 2 đứa nghĩ ngơi" Ba nàng

"Ba mẹ, 2 bác về cẩn thận" Lan Ngọc

"Ba mẹ, bác về cẩn thận" Thùy Trang

"Gọi là ba mẹ đủ rồi" Ba cô

"Không có 2 bác" Ba nàng

"Vâng" Lan Ngọc

......

Trong phòng còn lại Còn lại Lan Ngọc và Thùy Trang

'Sao em ấy lại không muốn kết hôn bây giờ chứ?'

"Chị Trang sao vậy?"

Lan Ngọc

"Không sao" Thùy Trang

"Chị ăn thêm chút nữa đi" Lan Ngọc

"Chị no rồi" Trang

"Vậy em dọn nhé" Lan Ngọc

____

Trưa hôm đó~

Thùy Trang buồn bả nằm trên giường.

Lan ngọc thấy vậy đi đến nằm cạnh và ôm lấy nàng

"Chị không khỏe ở đâu sao?"

Lan Ngọc

"Không có"

'Xin lỗi....em không thể kết hôn với chị được rồi'

"Trang này..."

"Hửm?"

"Khi nào sức khỏe chị tốt hơn chúng ta đi biển nhé.

Cùng nhau ngắm hoàng hôn và đi dạo trên bờ biển" Lan Ngọc

"Được"

"Em còn rất nhiều việc muốn làm"

"Chị sẽ làm cùng em"

"Cảm ơn chị"

~~~~~~

Ngày Thùy Trang xuất viện

Cô và nàng về nhà thu xếp hành lí và lái xe ra biển

Tại 1 homestay~~

"Mệt thật đấy" Thùy Trang

"Chị thấy nơi này thế nào?"

Lan Ngọc

"Rất đẹp, thoải mái nữa" Thùy Trang

"Nơi nào có chị điều rất đẹp" Lan Ngọc

"Dẻo miệng"

Lan Ngọc đè lên người nàng cuối xuống hít mùi của nàng.

"Sao vậy?"

Thùy Trang

"Em nhớ mùi cơ thể chị" Lan Ngọc.

"Chị cười gì chứ?

Em nói thật đấy" Lan Ngọc

Nàng không nói gì kéo cô xuống 1 nụ hôn sâu, 2 bờ môi quấn lấy nhau.

Nàng dùng sức lậy cô lại nằm trên người cô

Hôn được 1 lúc cũng hết hơi, cả hai rời môi nhau

"Chị định lật tôi sao?"

Lan Ngọc

"Em đoán xem~"

"Chắc là không thể đâu" Lan Ngọc

Nói rồi cô từ từ thoắt y cho nàng và mình.

Trên người cả 2 bây giờ không con 1 mảnh vải bào, cô nhìn ngắm cả cơ thử nàng và hang động đang rỉ nước kia.

"Đừng nhìn...."

Thùy Trang

"Đây đâu phải lần đây bảo bối aa~" Lan Ngọc

Nói rồi cô khum xuống xoa nắng cặp đào của nàng.

Động tác có phần nhẹ nhàng khiến nàng phải hát ra những âm thanh dâm mỹ.

Cô hôn nhẹ từ vùng cổ đến vòng eo của nàng cả cơ thể nàng bắt đầu ngóng lên.

Cô đưa tay xuống hang động đang rỉ nước kia mà chơi đùa nó

"Ngọc....chị muốn...um..."

"Mới đó mà chị đã không chịu được rồi sao?"

"Ưm....cho...cho vào đi chị khó chịu...um~~"

Cô đâm thẳng 2 ngón tay vào.

Nàng ưởng người bấu lấy lưng cô

"Đau...um~~"

"Thả long ra, xiết chết tay em mất..."

Lan Ngọc

Cô di chuyển nhẹ nhàng

"Ngọc...chị....đau"

Cô giữ nguyên tay mà không động đậy để nàng quen dần

Lát sau cơn đau như mất đi thay vào đó là cơn khoái cảm

"Ưm...Ngọc di....di chuyển~~"

"Được, chiều chị"

Cô nhẹ nhàng đẩy ngón tay của mình không quên hôn khắp cơ thể nàng để lại dấu như 1 cách đánh chủ quyền.

"Ưm~~~chị...chị sắp..."

Cô thúc mạnh 1 cái nữa.

1 dòng nước trắng chảy ra cô cuối người xuống dọn sạch sẽ nó

"Đừng...."

"Không sao.."

"Chị mệt rồi..."

"Nhưng em thì chưa...."

"Chị muốn ngủ"

"1 hiệp nữa"

Nói rồi cô lại kéo nàng tiếp tục cuộc hoang ái.

Đến tận 3h chiều cô mới ta co nàng

"Huhu....em quá đáng..."

"Sao lại khóc rồi?"

"Đau..."

"Em xin lỗi, em bế chị vào vệ sinh cá nhân" Lan Ngọc

Cô bế nàng vào vệ sinh cá nhân, cả 2 ngồi tựa vào nhau ngâm mình trong bồn nước ấm

"Chị thấy đỡ hơn chưa?"

"Không còn chút sức nào cả"

"Em đưa chị ra bôi thuốc"

Bên ngoài~~

Cô nhẹ nhàng đặt nàng lên giường.

Lấy từ vali 1 ít thuốc và nhẹ nhàng bôi cho nàng

"Sao em có nó..."

"Đã chuẩn bị từ trước.."

"Ninh Dương Lan Ngọc!"

"Thôi nào chị đang đau đấy nhá"

"Tạm tha cho em"

Bôi thuốc xong cô lấy 1 chiếc áo choàng khoác cho nàng rồi bế lên giường

"Ôm chị"

Cô nằm xuống cạnh nàng choàng tay ôm nàng

"Ngón tay đáng ghét này"

"Chị không thích nó sao?"

"Thích, của em cái gì chị cũng thích"

"Tiềm dam dang, ngủ thôi"

Cứ vậy cả hai ôm nhau ngủ đến chiều tối

~~~~
 
See Tình [Thùy Trang×Lan Ngọc]
Chương 39


~~~~

Đến chiều~

Lan ngọc lờ mờ tỉnh giấc

"Bảo bối, dậy chúng ta ngắm hoàng hôn nào"

"Ưm....chị vẫn còn mệt lắm"

"Em bế chị nhé?"

Cô vui vẻ bế nàng vào nhà vệ sinh cá nhân.

Lúc này đã gần 6h

"Chị không đi nổi"

"Em cõng chị "

Cô cõng nàng trên lưng đi dạo quanh bãi Biển, mặt trời đã bắt đầu lặng hoàng hôn xuất hiện

"Có nặng lắm không?"

"Chị rất nhẹ đó, sau này phải vổ béo"

"Em mệt rồi, thả chị xuống"

"Không sao mà"

"Chúng ta đến kia ngồi"

"Được"

Cô nhẹ nhàng đặt nàng xuống đó và ngồi cạnh nàng, nàng dựa vào vai cô

"Sao em lại thích hoàng hôn?"

"Vì nó như 1 kết thúc đẹp, trãi qua cả ngày dài với nhiều điều xảy ra, nhưng đến khi lặn xuống lại vẻ nên 1 bước tranh tuyệt vời.

Nhìn yên bình thật"

"Chị cũng thích hoàng hôn"

"Tại sao?"

"Vì em thích nó"

"Trang này..."

"Dạ..?"

"Đôi khi hoàng hôn còn lỡ hẹn với chân tình.

Nếu 1ngày nào đó chúng ta bỏ lỡ nhau, chị đừng buồn nhé"

"Em nói gì vậy?

Chúng ta đã trãi qua nhiều sóng gió như vậy, chị sẽ không để vụt mất nó nữa"

"Em xin lỗi"

"Hứa với chị, em đừng buông tay nhé"

"Được"

'Xin lỗi chị....em lại nói dối rồi'

"Chị đói rồi"

"Chúng ta về ăn nhé, em đã gọi người chuẩn bị"

"Vâng~~~"

Cô và nàng nắm lấy tay nhau đi dọc trên bãi biển và quay về homestay

~~~~

"Wow....

Lãng mạn thế sao?"

"Chị thích là được"

Trong căn homestay nhỏ, 1 chiếc bàn ăn được trang trí tỉ mỉ dưới ánh nến đầy lãng mạng, cô kéo ghế cho nàng

"Mời quý cô của em"

"Lắm trò thật đấy"

Cô rót rượu cho nàng còn cô thì uống nước ngọt.

Cả 2 cụng ly và thưởng thức bữa tối.

Chợt nàng thấy cây đàn piano gần đó

"Ngọc....em hát rất hay nhỉ?"

"Chị muốn nghe sao?"

"Đúng rồi"

Cô tiến đến bên cây đàn.

Bắt đầu nhưng nốt điêu luyện.

Giọng hát cất lên 1 cách trầm ấm, Thùy Trang say sưa ngồi cạnh nhìn thân ảnh ấy

Sau khi kết thúc bài nhạc~~

"Vẫn rất cuống hút như hồi còn đi học"

"Vậy sao?"

"Chị còn nhớ thời cấp 3 có cả 1 hội nữ sinh thần tượng em đấy, mỗi lần em đánh đàn làn chen nhau đi xem như có hội"

"Thật ra em chỉ cần 1 người đến, nhưng chưa bao giờ chờ được"

"Là chị sao?"

"Ừm...."

"Xin lỗi, quá khứ đã làm em thất vọng.

Chị hứa dùng cả tương lai để nghe em hát và đàn"

"Ưm cũng không được hát cho ai nghe ngoài chị đây đấy"

"Tất nhiên rồi"

"Không khí lãng mạng thế này em muốn khiêu vũ"

"Rất sẵn lòng"

Âm nhạc từ đâu vang lên, cả 2 người cùng nhưng bước khiêu vũ nhịp nhàng, như hòa vào làm 1.

Sự hạnh phúc nhận tràng làm cho con người ta nhue muốn sóng mãi trong đấy.

Đến khuya~~~

Cả 2 ôm nhau ngủ trong chiếc chăn đột nhiên...

Cơn khó chịu từ lòng ngực truyền đến khiến cô giật mình thức giấc.

Cô nhẹ nhàng xuống giường chạy vào nhà vệ sinh.

Cô ho liên tục không ngừng, còn có chút máu.

Vội lấy 1 ít thuốc uống vào cô tựa người vào bồn tắm vẻ mặt nhợt nhạt, nàng đang ngủ thì cảm nhận được hơi ấm biến mất nên liền thức giấc gọi

"Ngọc..

Em đâu rồi..."

Nghe tiếng nàng gọi cô nhanh tay cất thuốc vào và ra với nàng.

Lên giường ôm lấy nàng

"Em đây, ngủ ngoan nào"

"Em đi đâu vậy?"

"Em chỉ đi uống chút nước, chị ngủ tiếp đi"

Lát sau nàng liền thiếp đi.

Cô thì khó chịu trằn trọc mãi mới ngủ được

Sáng hôm sau~~

Nàng thức dậy trước, cô vẫn đang ngủ say sưa, nàng ngắm nhìn cô

"Ngủ say vậy sao?

Ngọc à...dậy thôi nào bé"

"Cô vẫn im lặng không đáp lại nàng

"Ngọc à em còn không mau dậy là chị dậy trước đó nhé"

Vẫn không hồi âm, nàng lo lắng ngồi dậy

"Ngọc...em sao vậy có nghe chị gọi không đấy?"

Nghe tiếng gọi lớn của nàng thì cô lờ mở tỉnh dậy

"Em không sao chứ?"

"Em không sao đừng lo"

"Chị gọi em mãi mà em vẫn im"

"Em có hơi mệt, không sao đâu"

"Người em nóng quá"

"Có thuốc trong vali chị lấy giúp em"

"Được"

Nàng tức tốc chạy đi lấy thuốc cho cô, uống xong thì nàng lại hỏi hang cô

"Em không sao chứ?

Có cần đi bệnh viện không?"

"Em là bác sĩ"

"Có ổn không vậy?"

"Em lạnh"

Nàng nghe vậy vén chăn lên chui vào ôm cô

"Đã đỡ hơn chưa?"

"Ưm...tốt hơn rồi"

2 người cứ thế ôm nhau ngủ đến trưa

11h~

Nàng tỉnh dậy dụi mắt nhìn sang thì chẳng thấy cô đâu

"Ngọc....ngọc à...."

Nàng vừa xuống giường thì cô bước vào, cô đẩy xe thức ăn vào.

Nàng chạy đến ôm lấy cô

"Em bỏ chị"

"Không có mà, em sợ chị đói nên báo người chuẩn bị thức ăn"

"Đừng khóc đó nhé, em xót đấy"

"

Sau này ưm không được rời đi mà khong nói với chị"

"Được được, ngoan chị đi vệ sinh cá nhân rồi ra ăn sáng nhé"

Lát sau cả hai vui vẻ ngồi ăn.

Còn đút thức ăn cho nhau.

Ăn xong cả hai cùng nằm trên 1 chiếc ghế dài hứng ra bãi biễn

"Ngọc chị muốn đi bơi"

"Chiều chúng ta xuống hồ bơi khác sạn"

"Sao không ra bãi biển?"

"Chị không biết bơi, ra biễn rất ngưu hiểm"

"Ơ.....có em mà"

"Ngoài biển có cá mập nữa đấy"

"Em lừa người, biển dành cho khác du lịch sao lại có cá mập chứ?"

"Thôi mà, vẫn nên bơi ở hồ bơi hơn, cạnh biển mà.

Bơi ở đó sẽ có cảm giác như đang ở biển"

"Cũng được, theo ý em"

"Bảo bối của em ngoan thật"

"Ngọc, chị muốn sau này chúng ta kết hôn và sinh con nữa, đợi khi nó lớn lên chị và em sẽ đưa nó đi du lịch khắc nơi"

"Được được"
 
Back
Top Dưới