Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 880


Chương 880

Du Ân lấy lại tinh thần, vội vàng nói: “Một mình Chu Mi xử lý chuyện này chắc chắn rất khó, vậy anh nhanh đi đi, em giúp anh thu dọn hành lý.”

Phó Đình Viễn giữ chặt cô: “Như vậy thì anh không thể cùng em đến chỗ bà Hàn rồi.”

Hai người vốn định ngày mai khởi hành đến chỗ bà Hàn, Du Ân tiếp tục điều trị cơ thể, toàn bộ kế hoạch lần này đều bị xáo trộn.

Nói thật, Phó Đình Viễn không hề muốn tách khỏi Du Ân, anh chơi chiêu bài khổ nhục kế, khó khăn lắm mới ở chung được với cô mấy ngày…

Du Ân an ủi anh: “Bản thân em tự đi được, chuyện nhà họ Đổng là chuyện lớn, anh yên tâm đi xử lý đi.”

Phó Đình Viễn chăm chú nhìn cô, đáy mắt đều là không nỡ.

Cũng không biết khi ấy đầu óc Du Ân đụng phải chỗ nào, bật thốt một câu: “Bằng không em đến thành phố G với anh vậy.”

Đến chỗ bà Hàn, muộn mấy ngày cũng không quan trọng.

Du Ân không biết mình bị choáng đầu thế nào, vừa thấy vẻ mặt không nỡ của Phó Đình Viễn là cảm thấy không đành lòng.

“Thật sao?” Trên mặt Phó Đình Viễn lập tức hiện lên vẻ vui mừng: “Thật tốt quá!”

Bởi vì quá vui mừng, anh không nhịn được cúi đầu dùng sức hôn Du Ân một miếng: “Như vậy anh không cần chịu nỗi khổ tương tư nữa rồi.”

Du Ân bị anh hôn cho đỏ mặt, giơ tay đẩy anh: “Em đi thu dọn hành lý.”

Du Ân thu dọn hành lý đơn giản cho hai người, lại gọi điện thoại cho bà Hàn, nói mình muốn cùng Phó Đình Viễn đi công tác một chuyến.

Mấy ngày nay thông qua mẹ Hứa Hàng, bà Hàn cũng biết được rõ ràng tình huống giữa hai người, cái gì mà mất trí nhớ, cái gì mà vợ chồng.

Bà Hàn đã cả bó tuổi, có sóng gió nào mà chưa trải qua?

Cho nên từ đầu đến cuối bà đều không phát biểu ý kiến gì, nếu còn có tình, hai người có thể tiếp tục đi tiếp, đương nhiên là chuyện tốt.

Trước lúc cúp điện thoại, bà Hàn cân nhắc một chút mới mở miệng: “Nếu bà đã điều trị cho con một thời gian, cũng đến lúc nên thử xem nó có hiệu quả hay không rồi.”

Lúc này Du Ân còn chưa hiểu lời này của bà Hàn là có ý gì, bà Hàn dứt khoát chọc thủng tầng cửa sổ kia: “Ý của bà là, không có việc gì thì sinh hoạt vợ chồng nhiều chút, nếu không làm sao biết được hiệu quả điều trị đến đâu?”

Du Ân hơi đỏ mặt, cầm di động một lúc lâu cũng không nói nên lời.

Cô đâu biết rằng bà Hàn sẽ đột nhiên dẫn ra đề tài này với mình, xấu hổ quá đi mất.

Bà Hàn còn nói: “Hai người các con đều còn trẻ, đang tuổi sung sức như lang như hổ, cho dù điều trị tạm thời không có hiệu quả thì cũng coi như là hưởng thụ mà?”

Lần này Du Ân mặt đỏ tới mang tai.

“Được rồi, bà không trêu cháu nữa, nhớ kỹ lời bà nói là được.” Bà Hàn cười cúp điện thoại.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 881


Chương 881

Phó Đình Viễn đi ra từ phòng tắm, liếc thấy sắc mặt Du Ân hồng thấu, lúc này đang cầm di động ngẩn người.

Cảm xúc trong đáy mắt anh không khỏi thâm sâu, bởi vì ở trong ấn tượng của anh, dáng vẻ này của Du Ân, phần lớn xuất hiện trong lúc thân thiết với anh.

Trái cổ của anh lăn vài vòng, anh đi qua thấp giọng hỏi cô: “Sao vậy? Sao mặt em lại đỏ thế?”

Du Ân vừa thấy anh lại nghĩ đến những lời bà Hàn nói, nhiệt độ trên mặt nhất thời càng thêm cao.

Cô mở to mắt: “Không có gì, vừa rồi em mới gọi điện thoại cho bà Hàn, nói ngày mai không đến chỗ bà ấy.”

“Em đi tắm rửa đây.” Du Ân nói xong vội vàng đi tới phòng tắm.

Phó Đình Viễn có vẻ đăm chiêu nhìn bóng lưng có chút kích động của cô, cầm di động vội gọi điện thoại cho bà Hàn, xác minh những điều bà ấy mới nói với Du Ân.

Lúc biết được nội dung cuộc trò chuyện của hai người, Phó Đình Viễn bỗng chốc miệng khô lưỡi đắng.

Phải biết rằng, cách lần trước anh và Du Ân h**n ** đã cực kỳ xa xôi rồi.

Nói ra anh đã hai năm sống như hòa thượng, năm đầu ly hôn anh hoàn toàn không có hứng thú ở phương diện nào đó, về sau Du Ân trở lại, bọn họ hiếm khi được hai ba lần, kể ra có cũng như không…

Cúp điện thoại của bà Hàn, Phó Đình Viễn tiện tay tắt đèn phòng ngủ, sau đó chân dài bước đến phòng tắm, lười biếng dựa vào tường bên cạnh phòng tắm chờ đợi.

Từ trước đến nay Du Ân luôn khá thẹn thùng, tắt đèn có thể khiến cô thả lỏng hơn.

Du Ân ở trong phòng tắm cả nửa ngày, tắm rửa sấy khô tóc lại dưỡng da, Phó Đình Viễn một mực kiên nhẫn chờ bên ngoài.

Tâm trạng của anh lúc này giống như sói đói chờ ăn thịt con mồi mĩ vị, đương nhiên phải đợi cô tự mình lau khô lại sức thơm ngào ngạt, như vậy ăn mới càng ngon miệng hơn, không phải sao.

Du Ân mới vừa ra khỏi phòng tắm đã bị Phó Đình Viễn bế lên, trong động tác của người đàn ông không hề che giấu sự xâm lược.

Du Ân ở trong lòng anh kinh hô: “Anh muốn làm gì?”

“Không phải bà Hàn đã nói rồi sao, đã đến lúc chúng ta nên thử xem hiệu quả điều trị thế nào rồi.” Phó Đình Viễn vừa nói xong đã ném người lên giường lớn.

Du Ân không nghĩ tới anh lại gọi điện thoại cho bà Hàn, nhất thời xấu hổ không thôi, có điều cô đã nghĩ ra cái cớ từ chối: “Ngày mai chúng ta còn phải lên máy bay.”

Phó Đình Viễn ném cho cô một câu: “Không sao, ngày mai nếu em nhũn chân không đi được anh có thể ôm em, không trì hoãn việc chúng ta lên máy bay.”

Du Ân bị lời nói trắng trợn này của anh khiến cho vừa thẹn vừa cáu, nhưng Phó Đình Viễn hiển nhiên không cho cô cơ hội kháng cự, lấn người đến đốt lửa tình.

Hôm sau Du Ân quả thật nhũn chân không bò dậy nổi, nhớ tới tối hôm qua người đàn ông này đáng giận cỡ nào, cô trực tiếp không dậy nữa.

Tối hôm qua cô năm lần bảy lượt xin tha, nhưng anh không hề thương hoa tiếc ngọc, vậy thì cô cần gì phải cân nhắc đến cảm xúc của anh.

Anh còn nói cái gì mà: “Nếu muốn thử, đương nhiên phải cố gắng hết sức mới được.”

Tóm lại cả đêm anh dùng đủ mọi lý do, lăn qua lăn lại khiến cô suýt nữa rã người.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 882


Chương 882

Phó Đình Viễn ăn mặc chỉnh tề đi ra từ phòng thay quần áo, Du Ân vẫn làm tổ trên giường.

Nhìn thấy dáng vẻ sảng khoái tinh thần của người đàn ông, Du Ân nhất thời càng thêm tức, dứt khoát nói: “Em không muốn cùng anh đến thành phố G nữa, không còn sức, tự anh đi đi.”

“Khó mà làm được.” Tâm tình Phó Đình Viễn rất tốt, anh cười, khom lưng đến nói: “Chuyện đã đồng ý với anh, em không thể đổi ý.”

“Vậy tối hôm qua ngay từ đầu anh đã đồng ý những gì với em.” Du Ân xấu hổ giận dữ lên án: “Anh nói sắp xong rồi, kết quả thì sao?”

Phó Đình Viễn giang tay, giọng điệu cực kì vô tội: “Thì anh làm đến khi sắp sửa xong mà.”

Du Ân “…”

Anh đang khoe khoang thể lực của mình đúng không?

Phó Đình Viễn nhân cơ hội ôm người thấp giọng nỉ non: “Em không đi không được, thật đó.”

“Anh không thể tách rời em.”

“Cầu xin em, đi cùng anh đi.”

Người đàn ông dịu dàng dỗ dành, trong lòng Du Ân nhất thời lại mềm lòng.

20 phút sau, hai người xuống lầu ngồi vào trong xe, tài xế lái xe đưa bọn họ đến sân bay.

Du Ân ngồi ở ghế sau dựa vào Phó Đình Viễn chợp mắt một lúc, sau khi lên máy bay lại dựa vào người anh, cả quá trình đều ngủ không biết trời đâu đất đâu.

Kết thúc hai tiếng phi hành, lúc đặt chân đến sân bay thành phố G, Chu Mi lái xe tới đón bọn họ.

Du Ân liếc thấy sắc mặt Chu Mi không tốt, vội lôi kéo tay cô ấy quan tâm hỏi han: “Có phải cô không khỏe không? Sao sắc mặt lại kém như vậy?” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Chu Mi có chút yếu ớt khẽ lắc đầu: “Không sao, chỉ là mấy ngày qua bị cái tên họ Đổng kia lăn qua lăn lại ăn ngủ không ngon thôi.”

Phó Đình Viễn nhìn thoáng qua Chu Mi, lạnh nhạt nói: “Vậy thì tôi lái xe, cô đưa bọn tôi đến bệnh viện gặp ông cụ Đổng rồi về nghỉ ngơi trước đi, chuyện bên này giao cho tôi là được.”

“Được.” Chu Mi cảm kích đồng ý.

Ba người chạy tới bệnh viện, sau khi Chu Mi nhìn thấy Phó Đình Viễn vào phòng bệnh của ông cụ Đổng, bỗng nhiên túm chặt tay Du Ân.

Du Ân bị động tác của cô ấy dọa sợ, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy cánh tay kia của Chu Mi ôm bụng dưới gian nan ngồi xổm trên đất.

Du Ân vội vàng đỡ cô ấy: “Chu Mi, cô sao vậy?”

Chu Mi yếu ớt nói: “Cô có thể đưa tôi đến khoa phụ sản không?”

“Được.” Du Ân sốt ruột đỡ cô ấy tìm người hỏi thăm khoa phụ sản đi thế nào.

Bởi vì sắc mặt Chu Mi thật sự không tốt, Du Ân khẩn trương muốn chết, cho nên cũng không nghĩ xem vì sao Chu Mi lại muốn đến khoa phụ sản.

Đợi đến khoa phụ sản, nghe thấy bác sĩ nói thai nhi của Chu Mi có chút bất ổn cần nằm giường giữ thai, Du Ân ngẩn ra, cả người chìm trong hoang mang.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 883


Chương 883

“Cô, con của cô không phải…” Du Ân muốn nói là không phải đứa bé của Dịch Thận Chi đã bị Chu Mi bỏ rồi sao, sao hiện tại trong bụng vẫn còn một đứa?

Chu Mi khẽ vỗ tay cô ấy: “Đợi lát nữa sẽ giải thích với cô.”

Say khi cùng Chu Mi đi tiêm thuốc giữ thai, lại giúp Chu Mi lấy thuốc, lúc này Du Ân mới có thể ngồi xuống nghe Chu Mi kể lại những chuyện đã xảy ra.

“Con… tôi không phá.” Chu Mi cười tự giễu một tiếng: “Tôi không nỡ, đây là con của tôi và người đàn ông tôi yêu, sao tôi nỡ bỏ nó chứ?”

“Nói với anh ta là tôi đã phá thai, chỉ là vì muốn bảo vệ đứa nhỏ này.”

“Cô cũng biết, anh ấy là con riêng, bởi vì nhà họ Dịch thật sự không có ai kế thừa, cho nên anh ấy mới được nhận về. Tiếng xấu con riêng mang đến bao nhiêu thống khổ cho anh ấy, cho nên anh ấy tuyệt đối sẽ không cho phép mình có con riêng, cho nên tôi chỉ có thể làm như vậy.”

Chu Mi nói đến đây, trong giọng đều là chua xót khổ sở.

Dịch Thận Chi không yêu cô ấy sâu đậm, đương nhiên sẽ không cưới cô ấy, vậy đứa nhỏ này sẽ trở thành con riêng.

Dịch Thận Chi không muốn nghe đến hai chữ kia, cho nên chắc chắn sẽ không giữ đứa nhỏ này.

Mà cô ấy lại muốn giữ lại, cho nên cô ấy chỉ có thể lựa chọn lừa dối.

Du Ân đau lòng rơi nước mắt: “Sao cô phải khổ vậy hả? Dẫn theo một đứa bé, tương lai của cô cũng không được tốt.”

Chu Mi đỏ mắt nói: “Yêu phải người xuất chúng như rồng trong biển người thế này rồi, cô cho rằng tôi còn có thể yêu người đàn ông khác sao?”

“Tương lai tôi chắc chắn sẽ không yêu đương nữa, lại càng không kết hôn, tôi sẽ nuôi nấng đứa nhỏ này, sống cuộc sống thật tốt, sẽ không gặp lại Dịch Thận Chi, càng không để cho Dịch Thận Chi biết đến sự tồn tại của đứa nhỏ này.”

“Chu Mi…” Du Ân thật sự rất đau lòng cho Chu Mi, hơn nữa nghĩ đến khoảng thời gian này Chu Mi một mình thừa nhận mọi chuyện, cô không nhịn được ôm Chu Mi khóc nấc lên.

Chu Mi cũng rơi lệ.

Thật ra cô ấy vẫn luôn một mình gắng gượng chống đỡ, vừa mệt vừa khổ muốn chết, hơn nữa bị nôn nghén giày vò muốn nôn cả mật.

Lúc này ôm Du Ân khóc một trận, phát tiết rất nhiều cảm xúc tiêu cực trong lòng, ngược lại cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Sau khi hai người khóc xong, Du Ân đỏ mắt hỏi Chu Mi: “Thế Phó Đình Viễn biết chuyện này không?”

“Không biết.” Chu Mi lắc đầu: “Cũng may mà tôi có vẻ gầy, lại chưa đến lúc lộ bụng bầu, cho nên lần trước tới anh ấy cũng không nhận ra.”

“Tôi không định cho anh ấy biết, cho nên tôi hi vọng cô có thể giúp tôi giữ bí mật này.”

Phó Đình Viễn và Dịch Thận Chi là bạn, Chu Mi không dám cho anh biết chuyện.

Du Ân trịnh trọng gật đầu: “Tôi nhất định giúp cô giữ bí mật, tôi sẽ mãi đứng ở bên cạnh cô.”

Nếu Chu Mi lựa chọn một mình nuôi nấng đứa nhỏ, vậy thì cô tôn trọng lựa chọn của Chu Mi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 884


Chương 884

Chu Mi nhìn đồng hồ: “Sếp Phó chắc cũng đàm phán xong xuôi với ông cụ Đổng rồi, chúng ta nhanh đi về đi.”

Du Ân cản cô ấy: “Cô đừng đi, trực tiếp về nhà đi, không phải bác sĩ nói cô cần nằm trên giường nghỉ ngơi sao, tôi sẽ bảo anh ấy cô đến kỳ kinh cần nghỉ ngơi, nói vậy chắc anh ấy sẽ không hoài nghi đâu.”

“Vậy thì cảm ơn cô nhé.” Lúc này Chu Mi quả thật chẳng bận tâm được chuyện của bên Phó Đình Viễn nữa.

Đứa nhỏ này rất quan trọng với cô ấy, cô ấy không thể mất nó.

Du Ân giúp Chu Mi bắt xe, tiễn cô ấy đi, lúc này mới quay về phòng bệnh của ông cụ Đổng.

Phó Đình Viễn vừa bước một bước vào phòng bệnh của ông cụ Đổng, ông cụ Đổng đã vùng vẫy muốn nhảy xuống giường giải thích với anh: “Sếp Phó, là tôi có lỗi với cậu, là tôi không biết dạy con!”

Phó Đình Viễn tiến lên đỡ ông cụ: “Ông đừng nói như vậy.”

Ông cụ một lần nữa dựa vào giường bệnh, than thở khóc lóc lên án: “Tên nghiệt súc này từ lúc còn trẻ chỉ biết hết ăn lại nằm, ham ăn biếng làm, tôi cho rằng sau khi kết hôn có thể tốt hơn một chút, ai ngờ nó vẫn không biết thu liễm, tôi không cho nó tiền tiêu, nó liền vay nặng lãi bên ngoài.”

“Sau cùng tức giận quá mức tôi chỉ có thể cắt đứt quan hệ với nó, sau đó mấy năm nó mất tích, chẳng quan tâm gì đến gia đình này, mẹ Tâm Khiết qua đời từ rất sớm, mấy năm nay một mình tôi nuôi nó lớn khôn.”

Ông cụ Đổng nói tới đây, không nhịn được thở dài: “Đứa nhỏ Tâm Khiết này, chắc chắn đã liên hợp với nghiệt súc kia rồi.”

Phó Đình Viễn khẽ nhíu mày “Có ý gì?”

Ông cụ Đổng thở dài: “Nó trở về từ Giang Thành liền tức giận nói với tôi thái độ của cậu với nó vô cùng ác liệt, sau đó còn trốn đi khóc lóc một trận.”

“Nói thật, trước đó tôi không biết cậu có chấp niệm với người vợ cũ như vậy, cho nên mới dung túng cho nó theo đuổi cậu.”

“Tôi nghĩ đứa cháu gái này của tôi dù gì cũng là đứa trẻ không tệ, tuổi trẻ lại xinh đẹp, chỗ tôi cũng có gia sản xa xỉ cho nó, có lẽ sẽ lọt vào mắt cậu, có ai ngờ…”

Ông cụ Đổng khoát tay: “Thôi thôi, cái mặt già nua này của tôi coi như mất sạch thể diện rồi, cậu cứ coi như tôi nhất thời hồ đồ đi.”

“Tôi khuyên nó nên sớm từ bỏ cậu, nhưng tôi thấy nó hoàn toàn không nghe lọt tai.”

“Cái tên nghiệt súc kia chắc chắn đã xúi giục nó, nếu không làm sao đến con dấu của tôi mà nó cũng trộm đi được? Bên cạnh tôi lại không có ai ngoài nó!”

“Trộm con dấu, tôi muốn ký hợp đồng với cậu cũng khó.” Ông cụ Đổng càng nói càng tức, sau cùng thở cũng mệt nhọc.

Sắc mặt Phó Đình Viễn thật không dễ nhìn.

Đổng Tâm Khiết cùng người cha cặn bã của cô ta, thật đúng là đê tiện cùng cực.

Anh lạnh giọng hỏi: “Nói vậy, bị bắt cóc cũng là do cô ta cố ý phối hợp?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 885


Chương 885

“Chắc chắn là vậy.” Ông cụ Đổng bi ai nói: “Mục đích thật sự của chúng nó chỉ sợ không phải muốn cậu cho thêm 10 triệu, mà là muốn cậu cưới Tâm Khiết. Cậu cưới nó, bọn nó có thể nhận được con số nhiều hơn 10 triệu kia kìa.”

Trước đó trong ba năm hôn nhân với Du Ân, Phó Đình Viễn cho ba con Du Thế Quần bao nhiêu tiền, sau khi mọi chuyện vỡ lỡ ai mà chẳng biết, trèo được lên người Phó Đình Viễn, sẽ được vinh hoa phú quý cả đời.

10 triệu tiêu mãi rồi cũng hết, nhưng nếu Đổng Tâm Khiết gả cho Phó Đình Viễn, vậy thì Phó Đình Viễn sẽ trở thành cái máy rút tiền vĩnh viễn của bọn họ rồi.

Phó Đình Viễn cười lạnh một tiếng: “Hừ, thật ngu xuẩn.”

“Tôi làm công chứng trước hôn nhân, một xu tiền của tôi và Phó thị đều không có phần của cô ta, bọn họ có năng lực làm gì?”

“Còn nữa, tôi có cho bọn họ tiền bạc hay không, còn phải xem tâm trạng của tôi, tôi không muốn cho thì dù có gả cho tôi cũng vô dụng.”

Trước đó anh cho ba con Du Thế Quần nhiều tiền như vậy là vì anh cam tâm tình nguyện.

Nếu anh không muốn, người khác có thể lấy được một đồng từ chỗ anh mới là lạ.

Bây giờ nghĩ lại, thời điểm đó thật ra anh đã có tình cảm khác với Du Ân rồi, nếu không đã không dung túng cho ba con Du Thế Quần, đây chắc là cái gọi yêu ai yêu cả đường đi lối về đi.

Chỉ tiếc khi ấy anh không cẩn thận suy xét đến tình cảm của mình, cho nên sau này mới mất đi Du Ân.

Chính vì vậy, cặp ba con Đổng Tâm Khiết này đang coi Phó Đình Viễn anh là kẻ ngốc sao?

Tưởng buộc anh cưới Đổng Tâm Khiết, bọn họ có thể cả đời hưởng vinh hoa phú quý à?

Con mẹ nó, đầu óc bã đậu.

Ông cụ Đổng giật mình, sau đó gật đầu đáp: “Đúng vậy, quá ngu ngốc.”

Nếu ông cụ Đổng đã nói con dấu bị Đổng Tâm Khiết trộm đi, Phó Đình Viễn cũng biết chuyện này hiện tại không gấp được.

Anh lại hỏi ông cụ Đổng: “Thế ông biết hiện tại bọn họ trốn ở chỗ nào không?”

“Không biết, tôi mà biết thì đã đi tìm bọn chúng rồi!” Ông cụ Đổng căm giận nói: “Nếu không thì, tôi báo cảnh sát bắt bọn nó, chứ hiện tại tôi thật sự không biết bọn nó ở đâu.”

“Tôi biết rồi.” Phó Đình Viễn dặn dò ông cụ Đổng: “Ông cứ yên tâm tĩnh dưỡng, chuyện này giao cho tôi xử lý.”

“Được được.” Ông cụ Đổng cảm kích đáp.

Lúc Phó Đình Viễn chào tạm biệt ông cụ Đổng thì Du Ân gõ cửa tiến vào, thái độ của Phó Đình Viễn khẽ thay đổi, tiến lên ôm vai cô, động tác vô cùng thân thiết.

Du Ân lễ phép chào ông cụ Đổng một tiếng, tầm mắt của ông cụ Đổng đánh giá qua lại giữa hai người, lúc này mới cười hỏi: “Hai vị làm hòa rồi sao?”

Tuy đây là lần đầu tiên ông cụ Đổng gặp Du Ân, nhưng Du Ân lộ diện trên báo chí rất nhiều lần, cho nên có thể dễ dàng nhận ra cô.

“Phải.” Phó Đình Viễn ôm Du Ân giành trước lên tiếng.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 886


Chương 886

Anh rũ mắt nhìn về phía Du Ân trong lòng, giọng điệu lưu luyến: “Đời này tôi không cần người phụ nữ nào khác nữa, nếu cô ấy không chịu hồi tâm chuyển ý, tôi vẫn sẽ chờ, chờ cô ấy trở lại, tôi sẽ trân trọng tình yêu này.”

Ông cụ Đổng cười đáp lời anh: “Đúng vậy, nếu đã làm lành, vậy thì nên biết quý trọng.”

Phó Đình Viễn không nói gì nữa, lạnh lùng chào tạm biệt: “Không quấy rầy ông nữa, chúng tôi đi trước đây.”

Nói xong thì anh ôm Du Ân rời đi.

Tầm mắt ông cụ Đổng rơi vào trên người Du Ân, nét mặt nhiều hơn vài phần đăm chiêu.

Sau khi rời khỏi phòng bệnh của ông cụ Đổng, Du Ân cảm thấy có hơi khó hiểu, hỏi Phó Đình Viễn: “Tại sao vừa nãy đột nhiên anh lại nói như vậy với ông cụ Đổng?”

Du Ân thừa nhận, mấy lời nói vừa rồi của anh nghe rất thâm tình, cũng thành công khiến cô rung động, nhưng nói những lời đó trước mặt ông cụ Đổng hình như có hơi không thích hợp thì phải?

Giữa ông cụ Đổng và bọn họ, thực ra cũng không có quá nhiều tình cảm, chỉ có thể xem như bèo nước gặp nhau một lần rồi thôi.

Sau khi cuộc mua bán trao đổi đất này kết thúc, giữa họ sẽ không có bất kỳ liên quan gì.

Phó Đình Viễn ngừng bước chân, nhìn cô nhấn mạnh: “Không phải tự nhiên anh nói vậy.”

Du Ân nhìn anh với vẻ kinh ngạc, anh lại nói: “Cảm thấy thế nào thì nói thế nấy thôi.”

“Có điều, đúng là anh cố tình nói cho ông ta biết tình cảm anh dành cho em.” Phó Đình Viễn nói xong câu đó, đôi mắt anh hơi nheo lại.

Du Ân đã nhận ra có gì đó không đúng: “Tại sao?”

Phó Đình Viễn mím môi nói: “Anh nghi ngờ ông cụ Đổng đó đồng lõa với hai ba con họ.”

Du Ân khiếp sợ đến ngất rồi.

Không phải ông cụ Đổng đó cũng là người bị hại sao? Bản thân ông ta cũng là nạn nhân vì tức quá phải vào viện nằm mà không phải sao?

Cô vội túm chặt vạt áo Phó Đình Viễn, mở miệng hỏi: “Bọn họ… Tại sao lại làm như vậy?”

“Tất nhiên là vì lợi ích.” Phó Đình Viễn nắm chặt tay cô, muốn dành cho cô sự an ủi: “Có đôi khi, lòng tham của con người vượt xa trí tưởng tượng của chúng ta rất nhiều đấy.”

“Có điều, nó cũng chỉ là hoài nghi của anh mà thôi, chứ không có bằng chứng nào chứng minh điều đó là thật cả.” Phó Đình Viễn cũng không muốn cô phải nghĩ ngợi quá nhiều: “Đi thôi, chúng ta về khách sạn trước.”

Chu Mi bắt xe về, để xe lại cho bọn họ.

Phó Đình Viễn lái xe chờ Du Ân quay lại khách sạn, trên đường đi anh mới chợt nhớ tới Chu Mi: “Chu Mi sao rồi?”

Nhất thời, Du Ân có hơi chột dạ nhẹ, vội vàng chuyển tầm mắt đi hướng khác, mở miệng nói: “Cô ấy chỉ khó chịu vì bà dì tìm đến mà thôi, em để cô ấy về nghỉ ngơi trước rồi.”

Phó Đình Viễn chỉ nghĩ đơn giản là cô ấy ngại đề cập đến vấn đề nữ giới trước mặt mình, cho nên anh cũng không tìm hiểu hay nghiên cứu quá nhiều về biểu cảm không được tự nhiên đó của cô.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 887


Chương 887

Chỉ thuận miệng đáp lại một câu: “Vậy để cô ấy nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mấy ngày, trong khoảng thời gian này cô ấy cũng vất vả nhiều rồi.”

Kể từ khi anh đến thành phố G, trước nay Chu Mi luôn là người giúp anh chuẩn bị khu công nghiệp chip, giai đoạn trước là chọn địa điểm, sau khi chọn xong địa điểm rồi lại bắt đầu đi đàm phán với từng nhà, nếu lần này anh đã tới thành phố G, vậy để cô ấy nghỉ ngơi cho tốt trước.

“Ừm.” Du Ân thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Cô thật sự sợ Phó Đình Viễn sẽ lại sắp xếp công việc khác cho Chu Mi làm, dẫu sao thì mấy ngày gần đây Chu Mi cần phải nằm trên giường nghỉ ngơi.

Khách sạn đã được Chu Mi đặt từ trước, hai người cùng nghỉ trong một phòng.

Nếu tối hôm qua đã quan hệ thân mật với nhau rồi, thì hôm nay Du Ân cũng chẳng hơi đâu ra vẻ một hai đòi ở riêng phòng với Phó Đình Viễn nữa.

Sau khi trở về phòng, Phó Đình Viễn đi nghe điện thoại, Du Ân thu dọn sơ qua hành lý của hai người.

Cô chỉ vừa mới xoay người đã bị Phó Đình Viễn mới nói chuyện điện thoại xong tiến tới ôm vào lòng, cô có hơi lo lắng, hỏi: “Vậy tiếp theo anh định làm gì?”

Phó Đình Viễn đẩy người trước mặt ngã xuống chiếc giường lớn phía sau, tiến tới hôm lên khóe môi kiều diễm của cô: “Muốn làm việc này.”

Du Ân giơ tay véo eo anh một cái: “Ý em muốn nói là chuyện bên nhà họ Đổng kia.”

Phó Đình Viễn thấp giọng cười: “Chờ đến khi Đổng Lộ chủ động liên hệ lại anh, hiện tại bọn họ đang nóng lòng chết rồi, dù sao thì bọn họ cũng muốn nhìn thấy tiền sớm một chút mà.”

Đổng Lộ chính là con trai của ông cụ Đổng kia, vừa rồi Phó Đình Viễn mới nghe được tin tức cụ thể của Đổng Lộ từ chỗ thuộc hạ.

Nếu dám chọc đến người của anh, đương nhiên anh phải điều tra kỹ lưỡng về Đổng Lộ.

Không tra thì thấy chẳng có gì quan trọng, nhưng một khi tra rồi lại thất khá thú vị.

Hóa ra tên Đổng Lộ này có phạm tội từ mấy năm trước rồi, bởi vì thiếu chút tiền nên đã đi vay nặng lãi, cuối cùng là bị bọn đòi nợ đuổi giết, thời điểm phản kháng lại bọn người đòi nợ thì lại lỡ tay đánh chết một người, sở dĩ mấy năm nay vẫn chưa dám lộ diện, vì sợ bị tóm.

Chuyện này đến cả ông cụ Đổng cũng không biết, lần này Đổng Lộ bí quá hóa liều, vì tiền nên mới phải lộ diện tham gia kế hoạch này.

Dẫu sao thì nếu chuyện này thành công, ông ta có một ngàn vạn kia trong tay thì có thể chạy trốn ra nước ngoài rồi.

Thấy Phó Đình Viễn vẫn bình tĩnh như thế, Du Ân sốt ruột thay anh, hỏi: “Vậy anh không sốt ruột nghĩ cách giành lấy miếng đất đó nhanh đi à?”

Phó Đình Viễn vẫn trả lời bằng giọng điệu chậm rì không nhanh không chậm như cũ: “Đương nhiên là sốt ruột, nhưng bây giờ có sốt ruột cũng không giải quyết được vấn đề.”

“Anh đúng là rất có dã tâm đấy.” Du Ân bất lực mắng anh một câu.

Bị người ta tống tiền những một ngàn vạn, nếu nói theo cách khác thì cũng ngang ngửa việc bị người bức hôn, vậy mà anh vẫn còn tâm trạng ngồi đây nói chuyện vui vẻ.

Mà đáp lại lời cô, Phó Đình Viễn lại giơ tay nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn cô.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 888


Chương 888

Thời điểm anh buông cô ra, hơi thở hai người đều rối loạn, Phó Đình Viễn nhìn chằm chằm người trước mắt anh đã từng đánh mất và tìm lại được, giọng điệu đột nhiên có chút hối hận: “Anh có hơi hối hận vì đưa em tới đây.”

Du Ân khó hiểu hỏi lại: “Tại sao?”

Phó Đình Viễn nhíu mày đáp: “Bởi vì nếu chuyện này thật sự có sự tham gia của ông cụ Đổng, thì anh sợ là tiếp theo bọn họ sẽ ra tay với em, một khi có thể nắm giữ em trong lòng bàn tay, anh sẽ để bọn họ tùy ý hành động, bởi vì bọn họ biết, em chính là điểm yếu của anh.”

Du Ân nghe xong lại luống cuống không thôi, khẩn trương đứng lên ngồi xuống, mở miệng: “Vậy em phải làm sao mới không khiến anh bị đẩy vào thế bị động đây?”

“Vốn dĩ anh còn tưởng chuyện này có thể xử lý đâu ra đấy nhanh thôi, cho nên mới khăng khăng đưa em tới đây thế này, thứ nhất là cho em và Chu Mi có thời gian tụ tập với nhau, thứ hai là tiện đưa em đi chơi luôn, nhưng không ngờ mọi chuyện lại khó giải quyết hơn anh tưởng.” Phó Đình Viễn hối lỗi: “Giờ cũng chỉ còn cách để em chịu thiệt thòi ở yên trong phòng thôi, như vậy là an toàn nhất cho em rồi.”

“Vậy thì em sẽ ngoan ngoãn ngồi đợi trong phòng vậy.”

“Anh không cần cảm thấy áy náy vì chuyện này đâu, em không phải kiểu người yêu thích ra ngoài du ngoạn, em có thể tranh thủ làm việc luôn.” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Du Ân nhẹ giọng an ủi Phó Đình Viễn.

Cô thật không ngờ Phó Đình Viễn đưa cô theo tới đây còn có mục đích khác, đó là để cô và Chu Mi có cơ hội tụ tập, sự săn sóc của anh khiến cô thực cảm động.

Mà cô cũng cảm thấy may mắn vì lần này mình đã theo anh tới đây, nếu không không biết Chu Mi sẽ ứng phó với tình trạng cơ thể của cô ấy hôm nay thế nào nữa.

“Đợi lát nữa anh sẽ gọi điện thoại cho Chu Mi, kêu cô ấy tới ở căn phòng sát vách chúng ta, để lỡ như có chuyện gì thì với khả năng quyền cước võ công điêu luyện của cô ấy, còn có thể bảo vệ em.” Phó Đình Viễn cực kỳ tin tưởng thân thủ của Chu Mi.

Du Ân vội vàng xua tay: “Không cần không cần, dạo gần đây cơ thể Chu Mi không được thoải mái, đừng kêu cô ấy tới đây.”

Phó Đình Viễn nhìn cô một cái, lúc này mới nhớ tới chuyện cô nói Chu Mi bị đau bụng kinh.

Chu Mi làm việc bên cạnh anh suốt nhiều năm như vậy, trước tới giờ anh chưa từng thấy loại chuyện này ảnh hưởng đến công việc của Chu Mi, rốt cuộc lần này là chuyện gì vậy?

Có điều, nếu Du Ân đã muốn để Chu Mi nghỉ ngơi, vậy thì anh cũng không nhất quyết phải gọi Chu Mi tới đây nữa, vậy nên anh cũng không nói thêm gì, cùng lắm thì anh cố gắng giảm bớt thời gian ra ngoài lại, ở trong phòng cùng cô.

Liếc mắt nhìn đồng hồ, anh kéo Du Ân từ trên giường dậy, đề nghị: “Đi thôi, thay quần áo đi, chúng ta ra ngoài ăn cơm.”

Du Ân có chút khó hiểu: “Chẳng phải vừa rồi anh mới nói em nên ở trong phòng sao?”

Phó Đình Viễn nở nụ cười: “Em có thể ra ngoài khi ở bên cạnh anh, thân thủ của anh đủ để bảo vệ em không bị thương đến một sợi lông tơ.”

Nói tới đây, anh như suy tư gì đó, mở miệng: “Nhưng hình như em chưa từng được chứng kiến khả năng quyền cước của anh lợi hại đến mức nào nhỉ.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 889


Chương 889

Du Ân nói thật lòng: “Em hy vọng mình sẽ vĩnh viễn không nhìn thấy sự lợi hại đó, bởi em hy vọng chúng ta đều bình an.”

Phó Đình Viễn dẫn Du Ân tới một quán ăn vô cùng nổi tiếng, Phó Đình Viễn cũng không biết Du Ân có nhận ra hay không, nhưng anh nhận ra, dù anh và Du Ân có đi tới bất cứ đâu, thì vẫn luôn có người theo dõi bọn họ.

Không cần biết những người này là người của ông cụ Đổng hay Đổng Lộ, nhưng có thể nhìn ra được, hành tung của anh và Du Ân đều lọt vào mắt bọn họ.

Phó Đình Viễn không chủ động đề cập đến chuyện bọn họ bị theo dõi với Du Ân, bởi anh không muốn làm cô lo lắng.

Hai người ăn cơm trưa xong thì lập tức quay lại khách sạn, vừa về đến phòng Phó Đình Viễn đã nhận được một cuộc điện thoại với dãy số lạ.

Phó Đình Viễn cười khẩy một tiếng rồi bắt máy, cuộc điện thoại này tám mươi phần trăm là Đổng Lộ gọi tới.

Quả nhiên, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam nghe có phần không mấy thiện cảm: “Sếp Phó, xin chào.”

Phó Đình Viễn đáp lại bằng giọng điệu nhàn nhạt: “Xin chào, ông Đổng.”

Từ giọng nói Đổng Lộ có thể nghe ra sự ngạc nhiên: “Cậu biết tôi là ai?”

Phó Đình Viễn khẽ cười nhạo một tiếng, lười trả lời vấn đề này.

Nếu đến chuyện nhỏ nhặt này anh cũng không đủ tài để phán đoán ra, thì sao có thể làm chủ tịch Phó thị được đây.

Phó Đình Viễn biểu hiện rõ sự khinh miệt dành cho Đổng Lộ, điều này lại khiến ông ta có chút bực bội, tức giận nói: “Cậu đã suy xét về điều kiện tôi đưa ra chưa.”

“Tôi không suy xét.” Phó Đình Viễn trả lời vô cùng dứt khoát.

Đổng Lộ nói với vẻ khó tin: “Cái gì?”

Phó Đình Viễn nói một cách tàn nhẫn vô tình: “Người mà ông đang lấy ra để uy h**p chính là con gái ruột của ông, không phải con gái tôi, vậy thì tôi suy xét điều kiện ông đề ra để làm cái gì? Dù ông có giết con tin, thì có liên quan gì tới tôi?”

Đổng Lộ nghe Phó Đình Viễn nói vậy thì bị chặn họng hồi lâu, nói không ra lời, tại sao mọi chuyện lại không phát triển theo đúng kế hoạch của bọn họ chứ?

Ông ta không nhịn nổi nữa, giọng điệu có phần nôn nóng hung hăng: “Chẳng lẽ lão già kia không nói với cậu, con dấu các loại đều nằm trong tay tôi?”

Đổng Lộ nghe Phó Đình Viễn nói vậy thì bị chặn họng hồi lâu, nói không ra lời, tại sao mọi chuyện lại không phát triển theo đúng kế hoạch của bọn họ chứ?

Ông ta không nhịn nổi nữa, giọng điệu có phần nôn nóng hung hăng: “Chẳng lẽ lão già kia không nói với cậu, con dấu các loại đều nằm trong tay tôi?”

“Nếu cậu không chịu đáp ứng điều kiện tôi đưa ra, tôi sẽ lập tức hủy diệt con dấu đó, như vậy cậu sẽ mãi mãi không chiếm được mảnh đất kia, cái gọi là kế hoạch chip khu công nghiệp gì đó sẽ bị đem đi ngâm nước nóng.”

Đối mặt với lời uy h**p tr*n tr** của Đổng Lộ, Phó Đình Viễn lại chẳng hề để tâm, mở miệng: “Chẳng lẽ tôi cần phải một hai xây dựng khu công nghiệp ở chỗ này mới được à? Trung Quốc lớn như vậy, tôi hết chỗ để chọn rồi?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 890


Chương 890

Đổng Lộ bị chính cách đáp lời bình tĩnh thong dong của Phó Đình Viễn bức đến nỗi càng ngày càng thiếu kiên nhẫn, ông ta tức muốn hộc máu, quát: “Cậu đừng tưởng là tôi không biết, các người chọn nơi này để khai phá, vậy thì chắc chắn nơi này là tốt nhất, hơn nữa tiền xưởng cậu cũng đã thanh toán hết rồi, nếu từ bỏ chỗ này, vậy thì chắc chắn cậu sẽ tổn thất một số tiền lớn!”

Phó Đình Viễn lại tiếp tục khịt mũi khinh thường, đáp lại một tiếng: “Với ông thì số tiền tôi bị tổn thất là một số tiền lớn, nhưng đối với tôi nó chỉ là một số tiền nhỏ mà thôi.”

Anh lại tiếp tục hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ ông cho rằng, một dự án lớn như vậy, chúng tôi lại chỉ đề ra một kế hoạch thôi sao?”

“Cậu…” Đổng Lộ hoàn toàn cứng họng, không nói nên lời.

Ông ta không ngờ Phó Đình Viễn lại khó đối phó như vậy, ông ta còn tưởng rằng Phó Đình Viễn sẽ vì luyến tiếc miếng đất kia, mà thuận theo sự sắp đặt của ông ta. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mấy năm nay ông ta luôn phải sống trong những ngày tháng chật vật thê thảm, ngày đó bỗng nhiên nhìn thấy tin tức Phó Đình Viễn muốn xây dựng khu công nghiệp chip mới trên cơ sở nhà máy của ba ông ta, tin tức còn nói Phó thị sẽ bồi thường cho chủ nhân những nhà xưởng đó một số tiền, nghe đến đây hai mắt ông ta lập tức sáng ngời.

Nếu ông ta lấy được số tiền đó, thì chắc chắn đã có thể chạy trốn ra nước ngoài rồi, sẽ không bao giờ phải sống lén lút thế này nữa.

Nhưng ông ta cũng biết, ba ông ta không có khả năng cho ông ta số tiền lớn như vậy.

Cho nên ông ta mới lén quay về tìm đứa con gái của mình là Đổng Tâm Khiết, vốn dĩ ban đầu ông ta còn tưởng rằng cô ta sẽ không giúp mình trộm những con dấu đó, nhưng thật không ngờ cuối cùng cô ta lại đồng ý.

Đương nhiên, cô ta cũng đưa ra yêu cầu của mình, nói là muốn ông ta giúp gả cô ta cho Phó Đình Viễn.

Và đương nhiên là ông ta đồng ý, số tiền ông ta lấy được đó rồi một ngày nào đó ông ta cũng sẽ xài hết, nếu con gái ông ta gả cho Phó Đình Viễn rồi, vậy thì chẳng phải Phó Đình Viễn sẽ là cây ATM rút tiền cả đời này của ông ta sao.

Số tiền mà Phó Đình Viễn đưa cho ba vợ cũ Du Thế Đàn của anh có khác gì nước chảy ngoài biển, chi tiết số tiền đều được công khai với thiên hạ, đến lúc đó ông ta cũng sẽ nhận được đãi ngộ như vậy, chẳng phải cả đời có thể sống trong vinh hoa phú quý sao.

Cho nên hai ba con họ đã hợp tác với nhau.

Không có gì phải canh me so đo, chỉ có lợi ích.

Chỉ là bọn họ thật không ngờ Phó Đình Viễn lại chẳng hề dao động chút nào, Đổng Lộ tức đến điên rồi: “Các người chờ đó cho tôi!”

Phó Đình Viễn cười khẩy một tiếng rồi nói: “Đổng Lộ, tôi muốn đưa ra vài lời cảnh cáo với ông.”

“Đầu tiên, tôi nghĩ ông nên tìm hiểu sơ qua về tầm quan trọng của chip, và ông cũng nên đi hỏi thăm một chút, Phó thị phát triển mạnh chuyện chip này, sau lưng được ai ủng hộ, ông dám đứng ra ngăn cản chuyện này, thực chất là đang đối đầu với ai.”

“Thứ hai, hiện tại ông đã bị nghi ngờ là có liên quan đến việc tống tiền, cả đời này của ông coi như đã bị hủy hoại rồi, không biết nếu cô Đổng cũng bị khép vào tội danh này thì sẽ thế nào, nửa đời sau cô ta sống sao đây.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 891


Chương 891

Phó Đình Viễn vừa nói đến đây, Đổng Lộ tức giận dứt khoát ngắt điện thoại.

Rõ ràng là ông ta uy h**p Phó Đình Viễn, thật không ngờ cuối cùng lại bị Phó Đình Viễn uy h**p ngược lại.

Ông ta tức chết mất!

Phó Đình Viễn ngắt điện thoại xong thì xoay người, Du Ân bưng một ly cà phê cô pha bằng máy làm cà phê trong phòng đưa cho anh.

“Cảm ơn.” Phó Đình Viễn lập tức thu lại vẻ thâm trầm sát khí.

Du Ân nhẹ giọng hỏi anh: “Anh thực sự định mặc kệ chuyện này không hỏi đến vậy sao?”

Phó Đình Viễn nhấp một ngụm cà phê, mở miệng: “Hiện giờ ông ta vẫn còn ở trong tối, còn chúng ta ngoài sáng, trước tiên anh phải kích để ông ta chủ động ra tay mới được.”

Nội dung cuộc điện thoại của anh và Đổng Lộ vừa rồi Du Ân đều nghe được hết, nhìn dáng vẻ trầm ổn thong dong bày mưu lập kế đó của anh, trong lòng Du Ân cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết.

Chỉ có điều, nếu có thể, cô thật sự hy vọng mình có thể giúp anh gì đó.

Cô hỏi lại anh: “Vậy nếu Đổng Lộ thật sự hủy những con dấu đó, thì anh phải làm sao đây?”

Phó Đình Viễn khẽ cong môi cười: “Suy cho cùng tiền tài cũng chỉ là vật ngoài thân, cùng lắm thì anh bị tổn thất số tiền đã trả trước kia thôi, chọn một địa điểm khác là xong.”

Dứt lời, anh lại bổ sung thêm một câu: “Có thể dùng tiền giải quyết vấn đề, không thành vấn đề.”

Du Ân: “…”

Cô trừng mắt liếc anh một cái, mở miệng nói: “Anh đúng là sánh ngang Versailles rồi đấy.”

Phó Đình Viễn bật cười: “Không phải anh Versailles, mà là em không biết người đàn ông của em đáng giá bao nhiêu thôi.”

Mặc dù số tiền anh bỏ ra không hề nhỏ và thậm chí là có phần xa xỉ, nhưng đối với Phó thị mà nói thì cũng chỉ là đầu tư một dự án mà thôi, còn lâu mới đủ sức lay chuyển được Phó thị.

Hơn nữa Du Ân cũng hoàn toàn không biết, anh là kiểu người kiêu ngạo đến nhường nào, có thù tất sẽ báo.

Đổng Lộ dám cản đường anh, anh nhất định sẽ không để Đổng Lộ được sống yên.

Anh sẽ không vì số tiền bị tổn thất đó hay gì, mà chỉ đơn giản là để xả giận.

Mà ở đầu dây bên kia, sau khi Đổng Lộ ngắt điện thoại, ông ta giận đến nỗi đập vỡ một cái cốc.

Đổng Tâm Khiết đang nằm trên ghế sô pha chơi game thấy vậy thì nói với vẻ bất mãn: “Có chuyện gì vậy? Phó Đình Viễn vẫn không dao động sao?”

Đổng Lộ tức giận vô cùng, hai tay chống nạnh đi qua đi lại trong phòng mấy lần, liên tiếp thốt ra những lời chửi mắng th* t*c.

Đổng Tâm Khiết thấy vậy thì phiền muộn chết được, nhịn không được oán giận một câu: “Sao ba lại vô dụng thế này, có chút chuyện cũng làm không xong!”

Đổng Lộ không kiềm chế nổi nữa, rống lên: “Cái này thì có liên quan gì đến ba, con mẹ nó chứ, ba nào có biết cậu ta khó đối phó như vậy?”

Đổng Lộ nghĩ, dù Phó Đình Viễn không chịu cưới con gái ông ta, thì ít nhất vẫn đồng ý bỏ ra một ngàn vạn, ai ngờ Phó Đình Viễn hoàn toàn không hề có ý định bỏ tiền!

Đổng Lộ nghiến răng nghiến lợi một lúc lâu, sau đó ông ta móc chiếc điện thoại di động ra.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 892


Chương 892

Cuộc điện thoại này ông ta gọi tới ông cụ Đổng, thời điểm điện thoại được kết nối, ông ta nắm tóc Đổng Tâm Khiết rồi cố ý dùng sức kéo mạnh một cái, khiến Đổng Tâm Khiết đau đớn kêu lên.

Ở đầu dây bên kia, ông cụ Đổng đau đớn chua xót vô cùng, mắng: “Nghiệt súc, rốt cuộc mày muốn làm gì? Nó là con gái ruột của mày đấy!”

Đổng Lộ cười khẩy: “Con gái ruột thì đã làm sao chứ? Không phải tôi đây cũng là con trai ruột của ông đấy à? Vậy mà ông vẫn bỏ mặc kệ tôi sống chết còn gì!”

Lời này của Đổng Lộ thật sự khiến ông cụ Lộ nghẹn họng không nói nổi lời nào, nhưng sau đó ông ta lại bất lực nói: “Tao đã phối hợp giao con dấu cho mày, giờ mày còn muốn làm cái gì nữa?”

Ông cụ Đổng ôm ngực, toàn thân run rẩy.

Nếu có thể ông ta cũng không muốn bản thân phải nghe theo sự sắp đặt của con trai, nhưng Đổng Tâm Khiết đang nằm trong tay Đổng Lộ.

Lần đầu tiên khi Đổng Lộ tìm ông ta đòi con dấu, ông ta không cho, Đổng Lộ lập tức gọi điện thoại cho ông ta rồi tát Đổng Tâm Khiết.

Đổng Tâm Khiết là do một tay ông ta nuôi lớn, mặc dù biết Đổng Tâm Khiết cố ý thông đồng với Đổng Lộ làm bậy, nhưng ông ta vẫn không kìm được mà đau lòng, cho nên mới giao con dấu cho bọn họ.

Mà hai ba con bọn họ nắm chắc được nhược điểm này của ông ta, nên mới dùng nó để bắt chẹt ông ta.

Lần này, Đổng Lộ lại tiếp tục ngược đãi Đổng Tâm Khiết, ông cụ Đổng đau lòng vô cùng.

Đầu dây bên kia, Đổng Lộ nói với giọng điệu hung tợn: “Tôi muốn ông hẹn riêng Du Ân ra ngoài cho tôi, nếu chúng ta khống chế được cô ta, Phó Đình Viễn chắc chắn sẽ chịu nghe theo sự sắp xếp của chúng ta!”

“Mày có cần phải xuống tay với Du Ân hay không hả? Con bé đó chỉ là một người phụ nữ chân yếu tay mềm thôi, mày…” Ông cụ Đổng còn chưa nói hết câu, Đổng Lộ lại tát Đổng Tâm Khiết một cái vang dội, tiếng khóc thảm thương của Đổng Tâm Khiết ở đầu dây bên kia lại vang lên.

“Ông nội, cháu biết sai rồi, cầu xin ông cứu cháu đi.”

“Ông ta sẽ đánh chết cháu thật mất, ông ta thật sự điên rồi…”

Với dáng vẻ này của Đổng Tâm Khiết, ông cụ Đổng cũng chỉ có thể nhịn đau đồng ý, lúc này Đổng Lộ mới hài lòng ngắt điện thoại.

Mà không lâu sau, Du Ân ở khách sạn đã nhận được điện thoại từ ông cụ Đổng gọi tới.

Trước đó Du Ân và ông cụ Đổng chưa từng tiếp xúc quá nhiều, cho nên khi bắt máy, biết được đối phương là ông cụ Đổng xong cô cũng có chút kinh ngạc.

“Ông cụ Đổng sao?” Cô hỏi với vẻ khó hiểu: “Xin hỏi ông tìm tôi có chuyện gì?”

Theo lý thuyết mà nói đây chắc chắn là giữa ông cụ Đổng và Phó Đình Viễn có chuyện, nhưng ông cụ Đổng gọi thẳng cho cô là có ý gì?

Mà Phó Đình Viễn ở bên cạnh Du Ân vừa nghe thấy vậy xong thì lập tức nheo mắt lại, ngay sau đó anh ra hiệu ý bảo Du Ân mở loa ngoài.

Du Ân làm theo, sau đó cô nghe thấy tiếng ông cụ Đổng từ đầu dây bên kia truyền tới: “Là thế này, cô Du, tôi muốn mời cô một bữa cơm.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 893


Chương 893

“Cơm sao?” Du Ân càng chẳng hiểu kiểu gì.

Mà Phó Đình Viễn thì nhận ra ý đồ của ông cụ Đổng ngay, nên vội vàng nhìn Du Ân lắc lắc đầu ý bảo Du Ân từ chối bữa ăn này ngay.

Nếu anh đoán không sai, thì có khả năng ông cụ Đổng sẽ tranh thủ bữa ăn này để xuống tay với Du Ân.

Ông cụ Đổng nói với giọng điệu vô cùng áy náy: “Tâm Khiết nhà tôi làm ra những chuyện như vậy với Sếp Phó, chắc hẳn là khiến cô không vui, tôi muốn mời cô ăn một bữa, coi như là thay con bé xin lỗi cô, cũng là tự mình nhận lỗi với cô.”

Phó Đình Viễn lại nhìn Du Ân lắc đầu lần nữa, ý bảo cô từ chối.

Du Ân nhìn chằm chằm anh một lúc, sau đó lại cầm điện thoại di động trả lời: “Được, vậy ông cho thời gian đi.”

Phó Đình Viễn đứng bật dậy, nơi đáy mắt anh hiện rõ vẻ lo lắng, duỗi tay định giằng lấy điện thoại di động của cô.

Du Ân có vẻ hơi né tránh, cô cũng nhìn lại Phó Đình Viễn một cái, ra hiệu bảo anh bình tĩnh trước.

Ở đầu dây bên kia, ông cụ Đổng thông báo thời gian và địa điểm, Du Ân nghe xong cười đồng ý, rồi cúp điện thoại.

“Anh không đồng ý để em tới chỗ hẹn.” Giọng điệu Phó Đình Viễn vô cùng quyết đoán, không hề có chỗ cho bất kỳ lời thương lượng nào.

Du Ân bỏ điện thoại di động xuống, sau đó nắm chặt cánh tay anh, nhẹ giọng trấn an anh: “Em biết anh không muốn em gặp bất cứ nguy hiểm gì.”

Trước đó Phó Đình Viễn đã từng nhắc nhở cô, nói có khả năng ông cụ Đổng sẽ xuống tay với cô.

Cô không phải loại không có đầu óc, cô dám đưa ra quyết định như vậy thì ắt đã suy nghĩ chu toàn.

“Nhưng em cảm thấy, nếu bọn họ đã muốn xuống tay với em, thì chi bằng chúng ta tương kế tựu kế, một lưới bắt hết bọn họ đi có phải hơn không.” Du Ân nói xong lại bổ sung thêm một câu, nhìn anh với ánh mắt vô cùng tin tưởng: “Hơn nữa em tin anh nhất định sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, bảo vệ em chu toàn.”

“Không được.” Phó Đình Viễn vẫn kiên quyết phản đối: “Anh không cho phép em mạo hiểm, anh càng không thể chấp nhận được nếu lỡ như em xảy ra chuyện gì.”

Anh đã đánh mất cô một lần, phải vất vả lắm mới tìm lại được, anh tuyệt đối không cho phép Du Ân xảy ra chuyện.

Du Ân bất lực: “Chúng ta lên kế hoạch trước là được thôi mà không phải sao? Hơn nữa anh cũng đã nói chuyện này với cảnh sát rồi còn gì? Sao không thử nghe theo lời khuyên của cảnh sát.”

Phó Đình Viễn tra được tư liệu về Đổng Lộ xong thì báo cảnh sát đầu tiên, chẳng có lý do gì để anh không báo cảnh sát cả.

Cùng lắm thì cái giá đắt mà anh phải trả cũng chỉ là mất đi miếng đất này, nhưng Đổng Lộ thì không như vậy, ngay thời khắc Đổng Lộ chọc tới anh, thì ông ta đã được định sẵn đi vào con đường chết rồi.

“Có lẽ Đổng Lộ chỉ muốn bắt em lại để khống chế anh mà thôi, vậy thì chúng ta thử tương kế tựu kế, cố tình để bọn họ bắt được em, làm như vậy chẳng phải là có thể biết được nơi ẩn thân của bọn họ rồi sao? Như vậy sẽ không cần mất thời gian đấu qua đấu lại với ông ta nữa.” Du Ân tiếp tục khuyên nhủ Phó Đình Viễn, cô thật sự muốn làm gì đó cho Phó Đình Viễn.

Không thể bác bỏ đề nghị của Du Ân, cuối cùng Phó Đình Viễn đành phải liên hệ với cảnh sát phụ trách chuyện này ở thành phố G.

Hai người thảo luận rất lâu qua điện thoại, cuối cùng quyết định để Du Ân đi tới chỗ hẹn.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 894


Chương 894

Và có thể ông cụ Đổng sẽ giờ trò qua nước trà, đến lúc đó Du Ân sẽ giả vờ uống cốc nước đó, và cảnh sát sẽ bố trí người ẩn nấp xung quanh theo dõi tình hình, để đảm bảo rằng Du Ân sẽ an toàn, không gặp bất kỳ nguy hiểm gì.

Bọn họ sẽ đặt sẵn thiết bị định vị trên người Du Ân, một khi ông cụ Đổng đưa Du Ân tới giao vào tay Đổng Lộ, cảnh sát đi theo họ suốt đoạn đường sẽ chớp thời cơ bắt cả Đổng Lộ lẫn Đổng Tâm Khiết.

Du Ân cảm thấy kế hoạch này khá ổn, nhưng Phó Đình Viễn thì vẫn căng thẳng không thôi.

Vì để anh có thể thả lỏng, Du Ân chủ động tiến tới ôm anh, nhón chân hôn anh một cái.

Ban đầu Phó Đình Viễn không có phản ứng gì, nhưng sau khi Du Ân hôn anh lần nữa, anh đột nhiên ôm chặt cô trong lồng ngực, cúi đầu hôn cô một cách mãnh liệt, suýt chút nữa là hút hết không khí trong lồng ngực cô.

Sau khi nụ hôn “hung ác” đó chấm dứt, Phó Đình Viễn v**t v* mặt Du Ân, thấp giọng nói: “Du Ân, em phải hiểu rằng mạng của em nối liền với mạng của anh, nếu em xảy ra chuyện, anh cũng không muốn sống nữa.”

“Được rồi.” Du Ân vùi người trong lồng ngực anh.

Ông cụ Đổng hẹn cô ăn tối ở một nơi đang bắn pháo hoa khoa trương nhộn nhịp, người tới ăn cơm vô cùng nhiều, tám mươi phần trăm là định nhân lúc nhiều người hỗn loạn sẽ đưa cô đi.

Du Ân đến chỗ hẹn đúng giờ, Phó Đình Viễn đưa Du Ân tới, sau đó thuận miệng hàn huyên với ông cụ Đổng thêm mấy câu, cố tình để ông cụ Đổng thấy là anh rất tin tưởng ông ta.

Anh mỉm cười nhìn ông cụ Đổng nói: “Tối nay tôi có hẹn đi ăn cơm với người khác, nếu không thì tôi nhất định sẽ ở đây ăn vạ mọi người.”

Dứt lời, anh quay đầu nhìn về phía Du Ân: “Ông cụ là đối tác mà anh đặc biệt tin tưởng, em có thể an tâm hưởng thụ mấy món ngon ở đây với ông cụ, đợi lát nữa ăn xong anh sẽ tới đây đón em.”

Du Ân vẫy tay chào tạm biệt anh với vẻ mặt rất tự nhiên, hoàn toàn không nhìn ra được bất cứ sự khác thường nào.

Ông cụ Đổng mời Du Ân vào phòng ăn với thái độ hòa đồng thân thiện, Du Ân cũng làm vẻ quan tâm hỏi han về tình trạng sức khỏe của ông ta, trước đó vẫn nghỉ ngơi tĩnh dưỡng trong viện, giờ đã xuất viện rồi, ông cụ Đổng cũng hơi nóng vội quá mức.

Ông cụ Đổng giải thích về cơ thể mình: “Không có gì đáng lo ngại cả, chỉ là mấy căn bệnh tuổi già thôi, không để bản thân nóng giận hay căng thẳng quá là được.”

“Không có vấn đề gì là tốt rồi.” Du Ân cũng khách sáo đáp lại một câu.

Sau khi đồ ăn được dọn lên đầy bàn, ông cụ Đổng mời Du Ân dùng bữa, hai người vừa ăn vừa nói chuyện.

Và đúng như suy đoán của bọn họ, quả thực ông cụ Đổng đã xuống tay với Du Ân, lúc bữa ăn chỉ mới bắt đầu được một lúc cũng là thời điểm Du Ân cảm thấy đầu óc choáng váng, sau đó, cô lại giống như uống say, cơ thể nằm bò trên bàn một cách vô lực.

Ông cụ Đổng gọi một phục vũ nữ tới, nhờ cô ta đỡ Du Ân ra ngoài giúp mình.

Mặc dù Du Ân vẫn có thể tỉnh táo ý thức được mọi chuyện, nhưng chân tay cô lại hoàn toàn mất hết sức lực, nhìn thoáng qua thì giống như người say rượu.

Ông cụ Đổng cố ý để người phục vụ tới đỡ người ra ngoài giúp ông ta đương nhiên là vì muốn che mờ tai mắt mọi người, nếu không giữa ban ngày ban mặt ông ta lại lôi kéo một người phụ nữ ra ngoài, vậy chẳng phải sẽ bị người khác nhìn thấy rồi báo cảnh sát hay sao.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 895


Chương 895

Du Ân được dìu vào trong xe của ông cụ Đổng, sau khi phân phó tài xế lái xe rời khỏi nhà ăn, ông cụ Đổng nhìn Du Ân nói với vẻ áy náy: “Du Ân, cô đừng trách tôi, tôi cũng hết cách thật rồi.”

“Tôi không thể trở mắt đứng nhìn Tâm Khiết bị ba nó tra tấn được.”

Cơ thể Du Ân lúc này như bị rút cạn sức lực, đến nói cũng không nói nên lời, cô chỉ có thể để lộ sự sợ hãi tột độ nơi đáy mắt, mặc dù trong lòng cô chẳng hề có chút sợ hãi nào.

Ông cụ Đổng là một người làm việc khá cẩn thận, cho nên việc đầu tiên ông ta làm là tắt nguồn điện thoại cô.

Nhưng Phó Đình Viễn đã đặt thiết bị định vị gps công nghệ cao do cảnh sát đưa lên người Du Ân, máy định vị đó cực nhỏ, và Du Ân giấu nó rất kỹ nên mặc dù ông cụ Đổng đã kiểm tra sơ qua một lượt những món đồ trên người cô cũng không phát hiện ra cái gì.

Và cũng có thể xác định chính xác ông cụ Đổng cũng có tham gia vào chuyện này, trong lòng Du Ân cảm thấy buồn thay cho ông cụ Đổng.

Ông ta đúng thật là quá hồ đồ, hiện tại những gì Đổng Lộ đang làm bây giờ đã bị nghi có liên quan đến hành vi bắt cóc tống tiền, ông ta lại là đồng lõa, cũng khó thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.

Xe của ông cụ Đổng lao như bay trên đường, rẽ qua mấy khúc cua, cuối cùng là dừng trước một công viên nhà xưởng nào đó, hóa ra đây chính là khu nhà xưởng mà ông cụ Đổng muốn bán.

Nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất, Đổng Lộ ẩn náu ngay tại đây, người bình thường đương nhiên sẽ không thể nghĩ ra được.

Phó Đình Viễn lái xe với khuôn mặt căng thẳng tột độ, yên lặng đi theo ông cụ Đổng.

Không một ai biết rằng, giờ phút này lòng bàn tay anh đã đầm đìa mồ hôi.

Giờ này khắc này, anh chỉ hận nỗi thời gian không thể trôi nhanh hơn một chút, thời gian trôi nhanh hơn, thời điểm ông cụ Đổng gặp mặt Đổng Lộ sẽ đến nhanh hơn, khi đó anh mới có thể lao ra bảo vệ Du Ân nhanh hơn được.

Chỉ có điều, xe đi thẳng một đường vào nhà xưởng, sau đó lại nảy sinh một vài sự cố.

Xe của ông cụ Đổng có thể lao thẳng vào trong, nhưng xe của Phó Đình Viễn và mấy cảnh sát phía sau thì không thể vào được.

Nét mặt Phó Đình Viễn lập tức trở nên căng chặt, ngồi chung xe với anh còn có hai vị cảnh sát nữa, hai người nhanh chóng đưa ra quyết định: “Sếp Phó, anh chạy xe đến sát vách sân đi, hai chúng ta trèo tường vào trong.”

Phó Đình Viễn cũng đang có ý này, bởi vậy anh đã nhanh chóng bẻ lái, điều khiển xe đi về hướng mình muốn.

Nhưng anh đã xuống xe cùng với hai vị cảnh sát kia, nói với vẻ mặt vô cùng kiên quyết: “Tôi sẽ đi cùng các anh vào đó.”

Hai vị cảnh sát nghe vậy thì ngạc nhiên ra mặt, dưới cái nhìn của bọn họ, một người với xuất thân là công tử nhà giàu như Phó Đình Viễn chắc chắn không thể trèo tường được, hơn nữa bọn họ cũng không nghĩ Phó Đình Viễn sẽ nhúng tay vào chuyện này.

Phó Đình Viễn cũng nhận ra ánh mắt nghi ngờ của bọn họ dành cho mình, nhưng giờ phút này anh không còn thời gian giải thích nhiều lời với bọn họ nữa, vì vậy anh giơ tay cởi áo khoác trên người xuống rồi ném qua một bên.

Nếu muốn trèo tường, mặc quần áo như vậy chắc chắn là không được.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 896


Chương 896

Ném quần áo xong, anh lui ra sau vài bước lấy đà chạy bật nhảy lên bức tường kia, sau đó thành thạo bò lên trên tường, mà hai vị cảnh sát kia nhìn vậy thì hơi sửng sốt một chút, họ liếc mắt nhìn nhau một cái xong cũng bắt tay vào hành động.

Cả ba ngã xuống sân trong nhà xưởng xong thì lập tức tìm chỗ ẩn nấp, xác định hướng đi của xe ông cụ Đổng thông qua tiếng động cơ, sau đó ba người nhanh chóng di chuyển đến.

Một người đàn ông trung niên với thân hình gầy ốm từ trong nhà xưởng đi ra, nói với giọng điệu bất mãn oán giận: “Sao lại chậm chạp như vậy?”

Ông cụ Đổng không xuống xe, mà Du Ân cũng chưa bị lôi ra khỏi xe.

Ông cụ Đổng hạ cửa sổ xe xuống, mở miệng đàm phán với Đổng Lộ: “Mày đưa Tâm Khiết ra đây trước rồi tao sẽ giao Du Ân cho mày, tao muốn đưa Tâm Khiết đi.”

Đổng Lộ nhấc chân đứng sang bên cạnh, nở nụ cười trào phúng: “Vậy thì ông cần phải hỏi con bé xem nó có muốn đi theo ông hay không mới được chứ?”

“Con bé đó nghe nói trong tay ông có người phụ nữ nắm giữ trái tim Phó Đình Viễn, nên đang một lòng nghĩ cách khiến người phụ nữ đó xấu mặt kia kìa.” Lời này của Đổng Lộ là muốn gián tiếp nói với ông cụ Đổng, rằng Đổng Tâm Khiết sẽ không đồng ý đi theo ông ta.

Nhưng ông cụ Đổng vẫn chưa từ bỏ ý định, nhìn qua cửa sổ xe rồi hét về phía nhà xưởng: “Tâm Khiết, mau ra đây với ông nội đi!”

Nhưng mà Đổng Tâm Khiết căn bản chẳng hề dao động, ngồi trong phòng nói vọng ra với vẻ mặt chẳng thèm để tâm: “Ông nội, ông bỏ lại người rồi nhanh rời đi đi, những chuyện còn lại không liên quan gì tới ông hết.”

Ông cụ Đổng đau đớn vô cùng, đang định mở miệng nói gì đó thì đột nhiên Đổng Lộ như nổi điển, hung hăng nhấc chân đá vào cửa xe ông ta: “Ông già này, ông mau giao người ra đây cho tôi nhanh! Nếu không tôi đánh vỡ đầu ông bây giờ đấy!”

Ông cụ Đổng vì lời nói của ông ta mà giận đến nỗi cả người phát run: “Đến cả ba mày mà mày cũng đòi giết luôn sao?”

Đổng Lộ lại giơ một chân lên đá: “Sao ông nói lảm nhảm nhiều vậy hả! Mau xuống xe giao người ra đây cho tôi!”

Mà Phó Đình Viễn và hai vị cảnh sát ở cách đó không xa đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần ông cụ Đổng bước xuống xe cùng Du Ân, bọn họ sẽ lập tức xông lên.

Nhưng hiện tại ông cụ Đổng nhất quyết không chịu xuống xe, bọn họ cũng không thể tùy tiện hành động.

Lỡ như khiến ông cụ Đổng bí bách, rồi làm chuyện gì đó gây nguy hiểm tới tính mạng Du Ân đang ở trong xe thì không ổn, nếu trong xe chỉ có một mình ông cụ Đổng thì còn may chăng, đằng này lại có thêm một người tài xế cao to, bất luận thế nào bọn họ cũng không thể đẩy Du Ân vào tình cảnh nguy hiểm được.

Vì thế ba người chỉ có thể tiếp tục nín thở đứng ở đó, thậm chí là chờ đợi ông cụ đưa Du Ân xuống xe.

Có lẽ là thật sự hết cách với Đổng Lộ, nên cuối cùng ông cụ Đổng đành phải mở cửa xe.

Chỉ có điều là người kia vừa mới từ từ thò nửa người ra, đã bị Đổng Lộ nôn nóng lao vội đến, rồi tiến tới kéo ông ta quăng ra ngoài một cách thô bạo, ông cụ Đổng bị kéo mạnh lảo đảo một hồi cuối cùng là đầu đập xuống đất, máu tươi chảy ròng trên trán.

Đổng Lộ hoàn toàn không quan tâm đến việc ông cụ Đổng sống chết thế nào, ông ta vội vàng chui vào trong xe xách Du Ân lên.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 897


Chương 897

Mà dược tính trên người Du Ân cũng đã tiêu tán đi rất nhiều, sau khi bị ông ta kéo ra ngoài vẫn có thể miễn cưỡng đứng vững được.

Đổng Lộ giương mắt nhìn Du Ân một lượt từ trên xuống dưới rồi bắt đầu đánh giá, nhịn không được tấm tắc nói: “Ồ, trông đẹp hơn trên tivi gấp nhiều lần, da thịt non mịn, sờ lên đúng là…”

Đổng Lộ nói mấy lời không có chút thiện ý nào, định giơ tay lên sờ mặt Du Ân, nhưng ai ngờ Du Ân đột nhiên nâng gối dùng sức húc về phần hông của ông ta, mặc dù cơ thể cô lúc này mềm oặt và không có chút sức lực nào, nhưng xuất phát từ tính phải bảo vệ mạng sống khác của người đàn ông, Đổng Lộ vẫn lùi lại theo bản năng để tránh đòn.

Chỉ có điều, ông ta vừa lùi một bước, mới đứng vững lại được chút thì phía sau bỗng dưng xuất hiện một bóng người vụt qua, người nọ ra đòn nhanh chuẩn tàn nhẫn, tung một cước cực mạnh vào chân ông ta, khiến ông ta đau đớn ngã quỵ trên mặt đất, mắt chỉ toàn thấy sao vàng.

Và đương nhiên, người bất ngờ xuất hiện và tung một cú đá với Đổng Lộ chính là Phó Đình Viễn, thời điểm nhìn thấy Đổng Lộ có ý đồ chiếm tiện nghi trên người Du Ân Phó Đình Viễn lập tức vọt ra, chỉ là không ngờ Du Ân đang không tỉnh táo mà vẫn cố dùng sức đẩy lùi Đổng Lộ, nhân lúc Đổng Lộ lui ra sau một bước, anh đã tranh thủ đá mạnh vào chân ông ta theo quán tính.

Phó Đình Viễn đá Đổng Lộ một cái xong vội chạy tới duỗi tay đỡ Du Ân lung lay sắp ngã vào trong lồng ngực mình, ôm cô thật chặt.

Vì không muốn anh quá lo lắng cho Minh, Du Ân tựa lên người anh nhẹ giọng nói: “Em vẫn ổn, không có việc gì cả.”

Quả thực cô thật sự không bị làm sao hết, ông cụ Đổng không làm gì với cô cả, chẳng qua là vì tác dụng của thuốc mê nên cơ thể cô mới bị rút cạn sức lực mà thôi.

“Không được nhúc nhích! Cảnh sát đây!”

“Mau giơ tay lên!”

Sau lưng Phó Đình Viễn, hai vị cảnh sát kia cũng vọt ra, một người trong đó tiến lên đè chặt Đổng Lộ xuống, một người khác thì khống chế tài xế của ông cụ Đổng.

Ban đầu Đổng Lộ còn cố tình liều mạng giãy giụa hòng chạy trốn, nhưng đối phương là cảnh sát trên tay cầm súng, nên lập tức ngoan ngoãn.

Về phần ông cụ Đổng, ông ta quỳ rạp trên mặt đất với vẻ mặt trắng bệch, đáy mắt là sự tuyệt vọng vô tận.

Cuối cùng vẫn là thất bại trong gang tấc.

Thật không ngờ Phó Đình Viễn đã nghi ngờ ông ta từ trước, và trận đấu tối nay bọn họ đã lên kế hoạch kỹ lưỡng, muốn truy tìm tung tích của Đổng Lộ thông qua ông ta, sau đó một lưới bắt hết bọn họ.

Mà lúc này, cảnh sát bên ngoài nhà xưởng cũng lập tức phá vỡ cửa sắt của nhà xưởng rồi vọt vào, tức khắc, khu nhà xưởng này đã bị cảnh sát bao vây, Đổng Lộ và cả Đổng Tâm Khiết bên trong có mọc thêm cánh cũng khó mà thoát được.

Không biết là do quá tuyệt vọng hay quá uất hận, cảnh vật trước mắt ông cụ Đổng cứ thế tối sầm lại, và rơi vào tình trạng hôn mê bất tỉnh.

Đồng Tâm Khiết ôm một cái hộp trong tay rồi chạy vọt ra ngoài, nhìn về phía Phó Đình Viễn và cảnh sát bọn họ, mở miệng quát: “Các người không được qua đây, nếu không tôi sẽ hủy hoại con dấu này!”

“Ngu xuẩn!” Phó Đình Viễn ôm Du Ân trong lòng, mở miệng mắng một câu chẳng chút khách khí.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 898


Chương 898

“Bỏ thứ trên tay cô ra, sau đó giơ hai tay lên ôm đầu rồi ngồi xổm xuống cho tôi!” Cảnh sát nhìn Đổng Tâm Khiết hét.

Đổng Tâm Khiết chẳng hề để tâm đến lời cảnh sát nói, mà chỉ chăm chăm lướt qua đám người rồi nhìn thằng mặt Phó Đình Viễn đứng sau cùng.

Người đàn ông với thân hình cao lớn, khí chất xuất chúng hơn người, mặc dù anh đứng sau cùng, nhưng sự hiện diện của anh vẫn rực rỡ chói mắt người nhìn nhất trong đám người.

Mà giờ phút này, Phó Đình Viễn lại ôm chặt Du Ân với tư thế sẵn sàng bảo vệ cô khỏi tất cả, hành động này lại càng k*ch th*ch cảm xúc của Đổng Tâm Khiết.

Khóe mắt cô ta ửng hồng, mở miệng quát: “Phó Đình Viễn! Tôi thua kém cô ta chỗ nào chứ, tại sao anh lại không cần tôi?”

Lời này vừa thốt ra khỏi miệng Đổng Tâm Khiết, mọi người ai nấy đều cảm thấy cạn lời, chỉ nhìn cô ta với vẻ khinh thường.

Tại sao lại không cần cô ta?

Tại sao lại không muốn cô ta?

Có ai điên mà đi thích một người phụ nữ ngu xuẩn có hành vi bắt cóc tống tiền chứ?

Có ai điên mà coi loại người tùy hứng vô lý làm lơ pháp luật là người quan trọng của mình chứ?

“Có bệnh thì mau cút đi điều trị nhanh đi!” Phó Đình Viễn vứt lại một câu với khuôn mặt ngập tràn sự ghét bỏ, sau đó đỡ Du Ân lên xe rồi rời đi.

Những chuyện còn lại cảnh sát xử lý, anh lười ở lại nhìn Đổng Tâm Khiết dở bệnh thần kinh kia.

Mà nhìn điệu bộ đến liếc mình một cái cũng lười của Phó Đình Viễn lại càng khiến Đổng Tâm Khiết tức giận khóc rống lên, cảnh sát nhân cơ hội đó tiến tới giành lấy hộp đồ quan trọng trên tay cô ta, xoay tay và tóm lấy cô ta.

Và vụ án bắt cóc tống tiền cuối cùng đã đến hồi kết.

Đổng Tâm Khiết và Đổng Lộ bị đưa tới đồn cảnh sát, còn ông cụ Đổng thì được đưa tới bệnh viện.

Mà trên tay Đổng Lộ đã nhuốm máu người rồi, muốn sống tiếp e là cũng không có khả năng nữa.

Về phần Đổng Tâm Khiết và ông cụ Đổng, là đồng lõa với nghi phạm đương nhiên cũng phải nhận sự trừng phạt của pháp luật.

Phó Đình Viễn chở Du Ân tới thẳng bệnh viện, Du Ân cảm thấy thuốc mê trong cơ thể mình đã dần tiêu tán nên thấy không có chuyện gì nghiêm trọng, nhưng Phó Đình Viễn vẫn không yên tâm, nhất quyết đưa cô tới bệnh viện.

Khi tới bệnh viện bác sĩ làm kiểm tra toàn thân cho Du Ân, sau đó lại đưa cô đi xét nghiệm máu, bảo đảm thân thể cô không có bất kỳ sự bất thường nào, lúc này Phó Đình Viễn mới dám thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Anh dùng sức siết chặt vai Du Ân, mở miệng: “Sau này dù em có nói cái gì, anh cũng nhất quyết không để em làm mấy loại chuyện nguy hiểm kiểu này.”

“Được.” Du Ân có thể cảm nhận được anh đang căng thẳng, cho nên cũng không muốn bầu không khí căng thẳng, tranh chấp thêm với anh.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 899


Chương 899

Cơ thể Du Ân không có vấn đề gì, hai người định rời khỏi bệnh viện quay về khách sạn.

Nhưng một anh cảnh sát lại chạy tới tìm họ, nói với Phó Đình Viễn: “Ông cụ Đổng muốn gặp anh.”

Phó Đình Viễn cười khẩy một tiếng, sau đó nắm tay Du Ân đi theo cảnh sát tới phòng bệnh của ông cụ Đổng.

Trán của ông cụ Đổng đã được băng bó qua, nhưng khuôn mặt thì trông có vẻ tiều tụy già nua đi rất nhiều, vừa thấy Phó Đình Viễn tới ông ta lập tức làm dáng vẻ hổ thẹn rồi xin lỗi: “Sếp Phó, cô Du, tôi biết tôi có lỗi với hai người, cho nên vì để bày tỏ sự hối lỗi, miếng đất này tôi định sẽ giảm giá, tôi sẽ giảm một nửa cái giá hiện tại.”

Ông cụ Đổng còn tưởng rằng mình bỏ ra một trăm vạn để nhận lỗi với Phó Đình Viễn cũng coi như có thành ý rồi, nhưng ai ngờ Phó Đình Viễn lại híp mắt cười với điệu bộ vô cùng thong thả: “Thật xin lỗi, tôi không có ý định mua miếng đất này của nhà họ Đổng nữa.”

“Cái, cái gì?” Ông cụ Đổng cho rằng mình đã nghe lầm.

Phó Đình Viễn thong thả ung dung lặp lại một lần nữa: “Tôi nói, tôi không cần miếng đất này của nhà họ Đổng nữa.”

Ông cụ Đổng ngạc nhiên tới nỗi căng cứng người, một lúc lâu sau cũng không thốt nên lời.

“Cậu, nhưng mà…” Ông cụ Đổng sốt ruột đến nỗi nói năng lộn xộn.

“Hay là thế này, Sếp Phó.”

“Nếu cậu cảm thấy tôi giảm một nửa số giá ban đầu vẫn chưa đủ thành tâm, vậy thì tôi đây, tôi đây sẽ giảm thêm ba mươi phần trăm nữa.” Ông cụ Đổng nhịn đau nói: “Tôi tuổi tác cũng đã già rồi, chẳng đủ sức kiếm được bao nhiêu tiền nữa, tôi sợ sau khi tôi mất rồi Tâm Khiết sẽ không sống nổi, cậu chỉ cần cho tôi hai mươi phần trăm số tiền là được!”

Ban đầu, Phó Đình Viễn mua miếng đất này với giá khởi điểm rất cao, mặc dù ông ta chỉ lấy có hai mươi phần trăm, thì số tiền đó cũng ở mức xa xỉ, đủ cho Đổng Tâm Khiết sống nửa đời sau không phải lo cơm áo.

“Ông một lòng suy nghĩ cho Đổng Tâm Khiết, vậy thì tôi đây lại càng không thể thành toàn cho ông.” Phó Đình Viễn nói với giọng điệu trào phúng: “Một nhà các người ác độc tính kế tôi như vậy, giờ còn muốn dùng tiền của tôi để giúp nửa đời sau Đổng Tâm Khiết sống không cần lo cơm ăn áo mặc?”

Ông cụ Đổng lặng người trên giường bệnh, hoàn toàn không ngờ tới Phó Đình Viễn lại tàn nhẫn với ông ta như vậy.

Sau một lúc lâu, ông ta tức giận chỉ vào Phó Đình Viễn uy h**p: “Cậu làm vậy có đả thương địch một ngàn thì cũng tự khiến mình tổn hại tám trăm!”

“Cậu không cần mảnh đất này của tôi, cũng đồng nghĩa với việc cậu phải từ bỏ khu công nghiệp bên này, vậy thì số tiền câu trả cho những nhà khác cũng coi như đem đá ném bỏ sông!”

Phó Đình Viễn cười hờ hững: “Tôi không thiếu tiền, chút tổn thất nhỏ này với tôi không thành vấn đề.”

Ông cụ Đổng có chết cũng không nghĩ Phó Đình Viễn lại tàn nhẫn đến như vậy, thà rằng để mình tổn hại cũng nhất quyết không cho phép ông ta được lợi, cảnh tượng trước mắt bỗng biến thành màu đen, ông ta ôm ngực th* d*c.

Quả thực ông ta đã đi một bước sai lầm rồi.

Vốn dĩ ban đầu ông ta còn định sẽ để lại cho Đổng Tâm Khiết một số tiền, nhưng giờ Phó Đình Viễn lại nói không cần miếng đất này, vậy thì đến ông ta cũng chẳng có nổi một nghìn nào.

Chưa kể, một khi chuyện hôm nay bị ầm ĩ ra ngoài, vậy thì miếng đất này của ông ta sẽ chẳng ai dám ló mặt tới hỏi thăm nữa, làm gì còn ai dám giao dịch với ông ta.
 
Back
Top Bottom