Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 720


Chương 720

Nhưng Phó Đình Viễn đã đi rồi, họ cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể cầu nguyện Phó Đình Viễn sẽ gặp gỡ Du Ân thuận lợi, trò chuyện vui vẻ với cô, tốt nhất là hai người có thể tháo gỡ nút thắt, làm hòa như trước.

Phó Đình Viễn đáp xuống Bắc Kinh, bắt taxi đến thẳng sân nhà của Diệp Văn, lúc anh đến nơi thì đã hơn mười giờ đêm, anh gõ cửa một hồi lâu thì Diệp Văn mới chịu đi ra.

Vừa nhìn thấy anh, Diệp Văn tức giận nói: “Cậu tới đây làm gì?”

Phó Đình Viễn không quan tâm đến chuyện khác, vừa căng thẳng vừa lo lắng hỏi Diệp Văn: “Du Ân đâu? Cô ấy có sao không? Tôi mơ thấy cô ấy bị ốm, nên tôi đến xem.”

Diệp Văn vốn dĩ đã nghĩ ra nhiều lời để mắng mỏ anh, nhưng vừa nghe tin anh nằm mơ thấy Du Ân bị ốm, ông ấy sững sờ và nhất thời không biết phải nói gì.

Bởi vì… Du Ân thực sự bị bệnh, và hiện tại vẫn đang yếu ớt hôn mê ở nhà.

Thấy Diệp Văn không lên tiếng, Phó Đình Viễn càng lo lắng hơn, anh tiếp tục nhìn vào sân và hỏi: “Cô ấy thế nào rồi? Tôi có thể vào xem cô ấy được không?”

Diệp Văn hồi phục tinh thần và hỏi anh một cách ngờ vực: “Cậu mơ thấy con bé bị ốm sao?”

“Đúng vậy, tôi cũng mơ thấy cô ấy ốm nặng, nên nửa đêm tôi mới đến.” Phó Đình Viễn nói sự thật.

Diệp Văn bất lực thở dài: “Con bé thực sự bị bệnh.”

“Vừa đến Bắc Kinh, con bé đã đổ bệnh. Ban đầu chúng tôi nghĩ con bé bị sang chấn tinh thần, lại còn đi đường xa mệt mỏi. Ai ngờ vài ngày sau con bé đã phát sốt, sốt dai dẳng một thời gian, đến bây giờ vẫn còn đang mê man.”

Khi nói đến trạng thái của Du Ân, Diệp Văn đã rất đau lòng.

Sau khi nghe những lời của Diệp Văn, Phó Đình Viễn sững người một lúc rồi nhỏ giọng cười: “Hóa ra chúng tôi thực sự có thể tâm linh tương thông và thực sự có thể đồng cảm, điều này cho thấy trong lòng cô ấy có tôi.”

“Điều đó cho thấy rằng cô ấy yêu tôi rất nhiều, và nó cũng cho thấy rằng trong lòng cô ấy thực sự không thể chấp nhận việc xa cách tôi.” Phó Đình Viễn đang nói với chính mình như một người điên.

Diệp Văn: “…” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Thằng nhóc này không phải bị điên rồi chứ?

Sau đó Diệp Văn mới ngước mắt lên và nhìn Phó Đình Viễn một cách nghiêm túc.

Sau khi nhìn kỹ mới thấy hình tượng của Phó Đình Viễn lúc này thực sự không được đẹp mắt, quần áo chỉnh tề, tươm tất nhưng các chi tiết lại không được chăm chút, khác xa với hình ảnh điển trai, lịch lãm trước đây của anh, sâu trong đáy mắt còn có vẻ tiều tụy hốc hác.

Diệp Văn vội vàng hỏi anh: “Cậu làm sao vậy? Không phải cậu cũng bị bệnh đó chứ?”

Phó Đình Viễn ngước mắt lên nhìn Diệp Văn, cười khổ: “ĐÚng vậy, tôi cũng bị bệnh và chưa xuất viện.”

Diệp Văn vừa nghe anh nói chưa xuất viện, nửa đêm lại cực khổ chạy từ Giang Thành đến đây, nhất thời tức giận đến mức không biết nói gì, nhưng sau cơn tức giận, nỗi buồn khổ vô tận lại tràn ngập trong lòng.

Cả hai cùng đổ bệnh, điều đó cho thấy họ thực sự không thể buông tay nhau.

Nhưng thực tế buộc hai người phải chia xa, Diệp Văn là người biết rõ mọi cung bậc cảm xúc yêu, ghét, hận, làm sao ông có thể không đau lòng cho hai người họ chứ?

Xem xét tình trạng thể chất của Phó Đình Viễn vào lúc này, Diệp Văn để anh đi vào trong: “Nếu cậu đang bị bệnh thì vào trong rồi nói.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 721


Chương 721

Phó Đình Viễn nói lời cảm ơn và đi theo Diệp Văn vào nhà, vì trời đã khuya nên cả ngôi nhà đều rất im lặng.

Cả hai đi đến tận phòng làm việc của Diệp Văn, Diệp Văn rót cho Phó Đình Viễn một ly nước ấm lớn và bảo anh mau uống, sau đó hai người ngồi xuống ghế sô pha.

Diệp Văn đi thẳng vào vấn đề: “Hiện tại tình trạng của con bé không tốt, vẫn còn đang sốt, cả người cứ mê man, cho nên tôi không thể gọi con bé dậy để gặp cậu, cũng sẽ không cho con bé gặp cậu.”

Ngay khi nhìn thấy Phó Đình Viễn, nói không chừng cô lại buồn khổ mà bệnh nặng thêm.

“Tôi biết.” Sau khi nghe tin Du Ân cũng bị ốm, Phó Đình Viễn cũng không muốn Du Ân biết anh đã ở đây, tránh cho cô phải đau lòng.

Điều quan trọng nhất bây giờ không phải là anh nói cho cô biết anh yêu cô đến nhường nào và anh không thể rời xa cô như thế nào, mà là để cô điều dưỡng cơ thể của mình thật tốt.

“Nhưng mà có thể để tôi nhìn cô ấy một chút được không?” Như sợ Diệp Văn sẽ không đồng ý, Phó Đình Viễn nhanh chóng cầu xin: “Chỉ cần nhìn thoáng qua là được rồi, tôi sẽ không quấy rầy cô ấy đâu.”

Diệp Văn thở dài thườn thượt và đồng ý: “Được.”

Diệp Văn cũng rất vui vẻ, nói xong ông ấy liền đứng dậy đưa Phó Đình Viễn đến phòng ngủ của Du Ân.

Trên thực tế, Diệp Văn đã đoán được Phó Đình Viễn sẽ đến Bắc Kinh tìm Du Ân sau khi đã lo liệu xong đám tang cho Phó Thiến Thiến. Ông ấy nghĩ rằng khi anh đến thì ông ấy sẽ mặc kệ anh, nhưng khi nghe Phó Đình Viễn nói anh vẫn còn đang bệnh, Diệp Văn lại không đành lòng.

Hơn nữa, nhìn thấy bộ dạng phờ phạc của anh, sau khi nghĩ lại, thật ra Phó Đình Viễn cũng không làm gì sai, cho nên ông ấy đành thỏa hiệp.

Với cơn sốt cao và đêm cũng đã muộn, Du Ân ngủ rất sâu.

Phó Đình Viễn lặng lẽ đứng bên giường cô, nhìn xuống khuôn mặt rõ ràng đã gầy đi một vòng của cô, dùng ngón tay siết chặt chiếc nhẫn kim cương trong túi quần.

Chiếc nhẫn được bí mật thiết kế và chuẩn bị khi anh vẫn còn trong bệnh viện cách đây một thời gian, ban đầu anh dự định sẽ cầu hôn cô sau khi chuyện của Từ Sướng được giải quyết xong. Anh cũng đã đánh tiếng với bên đài truyền hình Giang Thành, dự định đến lúc đó sẽ công khai cầu hôn cô trên TV.

Anh muốn cho cả thế giới biết tấm lòng của mình dành cho cô, và để bù đắp tất cả những gì anh nợ cô trong cuộc hôn nhân vừa rồi.

Thật đáng tiếc khi anh đã chuẩn bị xong tất cả, thì giữa họ lại xảy ra một chuyện ngoài ý muốn như vậy.

Cô không thể sinh con.

Thực ra anh không quan tâm chút nào.

Nhưng cô lại quan tâm.

Cho đến nay, Phó Đình Viễn cảm thấy như anh đã đi vào ngõ cụt trong mối quan hệ của mình với Du Ân, anh không biết phải làm thế nào để tiếp tục.

Nghĩ như vậy, lồng ngực của anh lại khó chịu, thân hình cũng lảo đảo như sắp đổ.

Diệp Văn ở bên ngoài thấy cảm xúc của anh không tốt, sợ anh ngã sẽ đổ vào người Du Ân, nên đã vội vàng bước vào và đưa anh ra ngoài.

Cuối cùng chiếc nhẫn kim cương trong túi Phó Đình Viễn vẫn không được lấy ra.

Anh đã cố ý từ bệnh viện về nhà và mang chiếc nhẫn này đến Bắc Kinh. Anh vốn tưởng rằng lần này đến gặp Du Ân, anh nhất định phải đeo cho cô bất kể cô nói lời chia tay như thế nào, anh nhất định phải đeo cho cô.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 722


Chương 722

Nhưng bây giờ dáng vẻ của cô trông rất yếu ớt và phờ phạc, sao anh có thể cam lòng ép buộc cô chứ?

Hai người lại ngồi xuống phòng làm việc của Diệp Văn, Diệp Văn liếc nhìn Phó Đình Viễn đang chán nản đến mức không còn sức để bước đi, ông ấy quyết định nói chuyện nghiêm túc với Phó Đình Viễn.

“Nếu cậu đã ngàn dặm xa xôi đến đây, vậy thì chúng ta nói chuyện đi, đỡ phải sau này cậu lại đi đường xa tới.”

Lời nói này của Diệp Văn đã trực tiếp nói lên lập trường của ông ấy, sau này Phó Đình Viễn không cần đến nữa, Phó Đình Viễn nhấp nhấp môi, không nói được câu nào.

Anh biết Diệp Văn phải có nhiều điều muốn nói, vì vậy anh muốn lắng nghe những suy nghĩ của Diệp Văn trước.

Diệp Văn chỉ đơn giản là đi thẳng vào vấn đề: “Trước hết, tất cả mọi người trong nhà họ Diệp của chúng tôi sẽ không tha thứ cho mẹ của cậu.”

“Bà ta không chấp nhận được viện Du Ân không thể sinh con cũng không sao cả. Chúng tôi có thể hiểu nỗi khổ khi làm mẹ của bà ta, nhưng bà ta không nên đánh người.”

“Từ khi nhà họ Diệp nhận lại Du Ân, cả nhà chúng tôi đều coi con bé như báu vật trong lòng bàn tay. Không ai nỡ nặng lời với con bé, thế mà bà ta lại đánh con bé…” Diệp Văn tức giận đến mức không nói nên lời.

Lúc đón Du Ân ở sân bay, trên mặt Du Ân vẫn còn dấu tay chưa tan biến, sau khi biết được là do Đổng Văn Tuệ đánh, ông ấy suýt chút nữa đã ngất đi vì tức giận. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Thành thật mà nói, ngay lúc đó, Diệp Văn muốn bay đến Giang Thành để đánh lại bà ta. Nếu Du Ân làm vậy thì gọi là bất kính với người lớn, nhưng ông ấy là bố của Du Ân, trút giận cho con gái mình thì cũng là điều chính đáng!

Phó Đình Viễn tự biết mình đuối lý, nhưng anh vẫn nói rõ lập trường của mình một cách ngắn gọn: “Một khoảng thời gian nữa tôi sẽ đưa mẹ ra nước ngoài, sau này bà ấy sẽ không quay về nữa.”

Mẹ anh phải ra nước ngoài, nhất định phải đưa đến bên cạnh Phó Giang.

Không có lý do gì mà mọi chuyện đã đi đến mức này, thế mà bố anh lại tiếp tục một mình ở nước ngoài tự do tự tại, hai vợ chồng bọn họ đã hại con gái Phó Thiến Thiến, cũng hại cả đứa con trai là anh nữa.

Trong nửa sau của cuộc đời, họ phải tiếp tục dằn vặt nhau ở nước ngoài, nhưng anh sẽ không bao giờ cho phép họ quay lại và phá hoại anh.

Diệp Văn không có thái độ gì về quyết định của Phó Đình Viễn, nhưng lại tiếp tục nói: “Vấn đề của mẹ cậu chỉ là một lý do nhỏ khiến chúng tôi không đồng ý với việc Ân Ân ở bên cậu, xét đến cùng thì cũng là về phương diện con bé không thể sinh con.”

Diệp Văn giơ tay ngăn cản Phó Đình Viễn đang muốn nói gì đó: “Tôi biết cậu nhất định sẽ nói cậu không quan tâm, chỉ cần cậu yêu con bé là đủ rồi.”

“Cậu cũng nhất định sẽ nói, không phải tôi cũng cưới một người phụ nữ không thể sinh con, chẳng phải chúng tôi vẫn sống với nhau hơn nửa đời người, sao các người lại không thể đúng không?”

“Bởi vì tôi đã từng sống như vậy, cho nên tôi mới không muốn con gái mình lặp lại những sai lầm tương tự. Nếu không, cậu cho rằng tại sao sức khỏe của Thư Ninh lại tồi tệ như vậy?”

“Cứ tưởng tôi không quan tâm đến việc bà ấy không thể sinh con, sẽ khiến bà ấy thanh thản, nhưng thực ra, đó là một áp lực rất lớn đối với bà ấy. Tôi càng yêu bà ấy bao nhiêu thì trong lòng bà ấy càng cảm thấy tội lỗi bấy nhiêu. Theo thời gian, khúc mắc trong lòng quá nặng, dẫn đến cơ thể không chịu nổi, thậm chí còn ảnh hưởng đến tuổi thọ của bà ấy.”

Lời nói của Diệp Văn khiến vẻ mặt Phó Đình Viễn từ bình tĩnh trở nên mất kiểm soát, nhất là câu nói cuối cùng ảnh hưởng đến tuổi thọ, trái tim anh run lên một cách không thể kiểm soát được.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 723


Chương 723

Câu chuyện của Diệp Văn và Thư Ninh hầu như cả nước đều biết đến, ai cũng ngưỡng mộ sự kiên trì của Diệp Văn đối với Thư Ninh, nhưng không ai biết rằng sức khỏe của Thư Ninh ngày càng giảm sút, chính là vì sự kiên trì của Diệp Văn.

Diệp Văn tận tình khuyên bảo: “Bởi vì con bé cũng yêu cậu, cho nên cậu càng nhấn mạnh trước mặt con bé rằng cậu không quan tâm, điều đó càng làm trái tim con bé thêm đau khổ. Cậu muốn con bé sống cuộc đời buồn khổ rồi chết sớm vì không thể sinh con, hay là muốn con bé sống vui vẻ vô tư vô lo đến cuối đời?”

Phó Đình Viễn ngồi trên ghế sô pha, mím môi, sắc mặt tái nhợt.

Anh không muốn chọn một trong hai phương án này, anh muốn có được cô và sống hạnh phúc mãi mãi với cô đến cuối đời.

Nhưng anh cũng hiểu những lời của Diệp Văn rất có lý.

Vì cô cũng yêu anh, cô cũng muốn cuộc sống của anh thật hoàn hảo.

Diệp Văn tiếp tục: “Nhà họ Diệp chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để tìm kiếm các bác sĩ nổi tiếng để chữa trị cho con bé. Nếu xác định là không thể chữa khỏi, chúng tôi dự định sẽ không để con bé lấy chồng, như thế con bé sẽ không phải chịu cảnh gia đình chồng hay thế giới bên ngoài chỉ trở sau lưng vì không sinh con được. Nhà họ Diệp của chúng tôi có đủ khả năng nuôi một cô con gái như vậy, hơn nữa bản thân con bé cũng có một chút thành tựu trong giới biên kịch, nên cũng không cần phải dựa vào đàn ông.”

Trên thực tế, ngay cả khi thực sự không chữa khỏi, Du Ân vẫn có thể có những lựa chọn khác, chẳng hạn như cô có thể kết hôn với một người đàn ông đã ly hôn hoặc góa vợ đã có con, nhưng Diệp Văn không muốn con gái của mình chịu uất ức.

Ông ấy cũng biết Du Ân chắc chắn sẽ không kết hôn, hoặc có thể nói sau Phó Đình Viễn, cô sẽ không còn ý nghĩ kết hôn và lập gia đình nữa.

“Cho nên cậu đi đi, sau này đừng đến nữa.” Cuối cùng Diệp Văn cũng ra lệnh đuổi khách như vậy.

Phó Đình Viễn ngồi đó không nhúc nhích, mắt nhìn xuống, đôi mày luôn cao ngạo của người đàn ông đầy vẻ thất vọng.

Diệp Văn có thể hiểu được tâm trạng của Phó Đình Viễn lúc này, bởi vì ông và Phó Đình Viễn có cùng cảnh ngộ, nên ông buồn bã nói: “Xã hội này thật bất công với phụ nữ, phụ nữ không thể sinh con giống như đã phạm phải tội ác tày trời, đi đến đâu cũng bị người ta chỉ trỏ.”

Đó là lý do tại sao ông ấy đã nói với thế giới bên ngoài rằng sức khỏe của ông ấy và Thư Ninh có vấn đề nên không thể sinh con, chứ không phải do Thư Ninh.

Tuy nhiên, ngay cả điều này cũng không giúp Thư Ninh được đối xử tốt hơn, Thư Ninh vẫn bị người ta chỉ trỏ ở bất cứ đâu, người ngoài nhắc đến bọn họ thì trước tiên đều nghĩ đến chuyện bọn họ không có con.

Diệp Văn thường nghĩ nếu có thể tái sinh lần nữa, ông ấy nhất định sẽ không nhất quyết giữ Thư Ninh lại, ly hôn để bà ấy đi, để bà ấy không bị những tin đồn hành hạ đến chết đi sống lại.

Phó Đình Viễn không nói gì, anh chỉ mím môi rồi nở nụ cười khẩy, không biết anh đang cười mấy chuyện đồn đại vớ vẩn, hay là cười cái gì nữa.

Diệp Văn nghĩ rằng anh đã thông suốt, cho nên đã đứng dậy tính tiễn khách.

Chỉ là không ngờ Phó Đình Viễn cũng, giọng điệu rất trầm thấp: “Tôi sẽ không từ bỏ.”

Diệp Văn vừa tức vừa vội: “Cái gì?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 724


Chương 724

Ông ấy còn tưởng rằng Phó Đình Viễn đã thông suốt, nhưng ai ngờ anh vẫn bị ám ảnh như vậy.

Anh thật sự muốn Du Ân bị dìm chết bởi những lời đàm tiếu hay sao?

Trong lúc tuyệt vọng, Diệp Văn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thuyết phục bằng cả trái tim: “Mặc dù tôi đã chống đỡ nổi và ở bên Thư Ninh suốt phần đời còn lại, nhưng hoàn cảnh giữa tôi và cậu có rất nhiều điểm khác biệt.”

“Ví dụ, ngay từ đầu bố mẹ tôi đã rất hài lòng với Thư Ninh, sau này, dù biết bà ấy bị vô sinh và cũng ép chúng tôi ly hôn, nhưng họ cũng không giống như mẹ của cậu, hở một tí là sỉ nhục và đánh đập người khác, Du Ân sẽ hoàn toàn bị tổn thương trong mối quan hệ này.”

“Ngoài ra phía trên tôi còn có mấy anh chị, bọn họ có thể sinh con nối dõi, nên việc tôi có con hay không thực sự không quan trọng.”

“Nhưng cậu chỉ có một mình, em gái của cậu cũng đã chết, hoặc là cậu có một đứa em nuôi trên danh nghĩa hay gì đó, nhưng hiện tại cậu không có gì cả, mà sản nghiệp nhà họ Phó lớn như vậy, đừng nói là bố mẹ cậu, chính ông nội của cậu cũng thích Du Ân nhưng chưa chắc đã có thể chấp nhận được chuyện sau này không có con nối dõi.”

Mỗi lời nói của Diệp Văn đều rất chân thành, nhưng mỗi câu mỗi chữ đều đâm vào chỗ đau của Phó Đình Viễn.

Nhưng có lẽ nỗi đau quá sâu, lúc này não anh vô cùng tỉnh táo.

Anh nhìn chằm chằm vào Diệp Văn và hỏi: “Nếu tôi chỉ là một người đàn ông bình thường, nếu tôi không có một gia nghiệp lớn để kế thừa, có phải cô ấy có thể bớt bị tấn công bởi những lời đồn đại không?”

Diệp Văn choáng váng.

Anh, không phải anh muốn làm gì đó chứ? Sản nghiệp của nhà họ Phó lớn như thế,, vài ngày trước, nghe nói rằng Phó thị sẽ xây dựng một nhà máy sản xuất chip ở phía nam, sở dĩ Diệp Văn biết chuyện này là vì nó được nhiều bên đánh giá cao.

Hiện nay ngành công nghiệp điện tử của Trung Quốc đang phải chịu sự chi phối của nước ngoài ở khắp mọi nơi, nếu Trung Quốc có thể có nhà máy sản xuất chip hàng đầu của riêng mình, đó sẽ là một dự án lớn mang lại vinh quang cho đất nước.

Với một Phó thị tiền đồ vô lượng như vậy, Phó Đình Viễn thực sự muốn từ bỏ sao?

Diệp Văn nhất thời không biết phải nói gì với anh, không biết là nên xúc động vì tình cảm sâu sắc mà anh dành cho con gái ông, hay là mắng anh đàn ông không nên cố chấp tư tình như thế.

“Tôi sẽ không bỏ cuộc.” Khi Diệp Văn đang sững sờ, Phó Đình Viễn lại nhấn mạnh điều đó, rồi đột ngột quay người rời đi.

Diệp Văn nhìn bóng dáng anh loạng choạng rời đi, không đành lòng nên ngăn anh lại: “Tôi sẽ gọi tài xế đưa cậu về khách sạn.”

Phó Đình Viễn cũng không từ chối: “Không, trực tiếp đưa tôi đến sân bay.”

Diệp Văn rất ngạc nhiên: “Sức khỏe của cậu như thế này, làm sao có thể chạy đi chạy lại vất vả như vậy được?”

Kéo một thân thể ốm yếu từ Giang Thành đến Bắc Kinh trong đêm, bây giờ lại muốn bay về, ngay cả người làm bằng sắt cũng không chịu nổi.

Phó Đình Viễn vẫn cứ khăng khăng: “Không sao đâu, tôi cũng đã vượt qua một chuyến đi còn mệt mỏi hơn thế này mà.”

Sau khi nói xong, anh lẩm bẩm: “Tôi không thể ở chỗ này lâu hơn nữa, tôi cảm thấy ngay cả không khí cũng đều là bi thương.”

Cuối cùng, Diệp Văn chỉ có thể bảo tài xế đưa anh ra sân bay.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 725


Chương 725

Sau khi Phó Đình Viễn rời đi, Diệp Văn mệt mỏi ngồi xuống ghế sofa.

Biết tin Du Ân bị Đổng Văn Tuệ tát, mấy ngày nay Du Ân lại bị ốm, Diệp Văn quyết tâm để Du Ân và Phó Đình Viễn chia tay, đồng thời thề rằng một khi Phó Đình Viễn đến cửa, ông sẽ đánh anh ra ngoài.

Không chỉ anh mà tất cả mọi người trong nhà họ Diệp đều không đồng ý để Du Ân lại dính líu đến Phó Đình Viễn.

Nhưng nhìn thấy thái độ của Phó Đình Viễn tối nay, nhất là những gì Phó Đình Viễn đã nói trước khi đi, ông không biết mình có nên cắt đứt mối quan hệ của bọn họ hay không.

Chỉ mong Phó Đình Viễn chỉ là nhất thời nói đùa, nếu Phó Đình Viễn thực sự từ bỏ Phó thị vì Du Ân, vậy thì giống như là chính bọn họ đã ép nhà họ Phó bị hủy hoại…

Sau lưng có tiếng bước chân nhỏ nhẹ truyền đến, Diệp Văn nhanh chóng đứng dậy, hóa ra Thư Ninh từ trên lầu đi xuống, trên người đang mặc bộ đồ ngủ.

Diệp Văn nhanh chóng đứng dậy đi tới đỡ bà ấy: “Sao em lại xuống đây? Vừa nãy đánh thức em hả?”

Trong gia đình này, không chỉ Du Ân bị ốm mà Thư Ninh cũng đổ bệnh.

Sau khi Thư Ninh nghe tin Du Ân bị vô sinh, bà cũng ngất xỉu tại chỗ.

Thư Ninh hiểu rõ hơn ai hết những khó khăn mà một người phụ nữ sẽ phải đối mặt khi bị vô sinh, và bởi vì bà ấy biết, cho nên mới lo lắng cho Du Ân đến mức ngất xỉu.

Bà ấy cảm thấy đau lòng cho Du Ân, sau khi tỉnh dậy, bà ấy đã ôm Du Ân khóc một trận, sau đó cũng ngã bệnh theo Du Ân.

Thư Ninh ngồi trên ghế sô pha với Diệp Văn, mắt đỏ hoe hỏi: “Phó Đình Viễn đến đây sao?”

Sau đó Diệp Văn nói đại khái cho Thư Ninh nghe nội dung cuộc nói chuyện với Phó Đình Viễn, nước mắt Thư Ninh không thể ngừng chảy, ôm lấy Diệp Văn và khóc không ngừng: “Ân Ân là một đứa trẻ ngoan như vậy? Tại sao ông trời lại đối xử với con bé như thế chứ? Con bé và Phó Đình Viễn đã trải qua rất nhiều chuyện rồi cuối cùng mới có thể ở bên nhau mà.”

Vành mắt của Diệp Văn đỏ hoe khi bà ấy nói ra câu đó, ông giơ tay ôm Thư Ninh vào lòng: “Điều duy nhất chúng ta có thể làm lúc này là để con bé khỏi bệnh này trước, những chuyện khác thì tính sau đi.”

Khi Diệp Văn biết Du Ân là con gái mình, Du Ân đã ly hôn với Phó Đình Viễn từ lâu, hơn nữa còn đối xử lạnh nhạt với Phó Đình Viễn. Mãi cho đến khi xảy ra chuyện với Từ Sướng một thời gian trước, Du Ân vẫn không mặn không nhạt với Phó Đình Viễn. .

Vì vậy, Diệp Văn nghĩ rằng tình cảm của Du Ân dành cho Phó Đình Viễn rất nhạt, nhưng ông không ngờ Du Ân lại đổ bệnh, chỉ sau khi Du Ân ngã bệnh, ông mới nhận ra rằng cô đã để ý đến Phó Đình Viễn rất nhiều.

Đừng nói Diệp Văn không ngờ Du Ân ngã bệnh, ngay cả bản thân Du Ân cũng vậy.

Từ khi nghe Đổng Văn Tuệ thông báo kết quả khám sức khỏe cho đến việc bị Đổng Văn Tuệ tát, lồng ngực của cô luôn nặng trĩu, giống như có một tảng đá lớn đè nén, cô nghĩ đó là sự tức giận khi bị Đổng Văn Tuệ đánh và nỗi buồn khi biết tình trạng sức khỏe của mình.

Chỉ đến khi đổ bệnh, cô mới nhận ra rằng cảm xúc đang đè nặng lên mình không chỉ là tức giận, buồn bã mà còn là nỗi đau khi phải chia xa Phó Đình Viễn.

Đó là nỗi đau đã làm cô sụp đổ.

Làm sao cô có thể không sụp đổ được chứ?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 726


Chương 726

Phó Đình Viễn là người đàn ông mà cô đã yêu ngay từ khi mới biết yêu, là người trong trái tim cô.

Mặc dù cô có thể thản nhiên đối mặt với anh sau khi ly hôn, nhưng điều đó không có nghĩa là cô đã quên anh.

Chỉ là cô bị anh làm tổn thương đến mức không dám yêu anh nữa, sau này anh tỏ ra muốn theo đuổi cô, còn không màng tính mạng vì cô thì còn gì mà cô không dám yêu?

Cô vui vẻ đồng ý tái hôn với anh, đó là lời đáp trả của cô dành cho anh.

Chỉ là cô không ngờ rằng lần này mình lại gặp phải một cơn đau thấu xương như thế.

Chỉ là lần này không phải vì Phó Đình Viễn không yêu cô, mà là bởi vì anh yêu cô, cho nên nỗi đau còn thê thảm hơn nhiều so với khi ly hôn với Phó Đình Viễn lúc trước…

Bệnh tình của Du Ân kéo dài gần mười ngày mới thuyên giảm, mấy ngày này cô không liên lạc với Phó Đình Viễn, vì cô đã nói muốn chia tay nên đương nhiên sẽ không liên lạc với Phó Đình Viễn, và Phó Đình Viễn cũng chưa từng liên lạc với cô.

Sáng hôm đó, khi Du Ân và Diệp Văn ăn sáng cùng nhau đó, Diệp Văn suy nghĩ một chút rồi nói: “Mấy ngày trước Phó Đình Viễn đã đến đây.”

Du Ân có chút kinh ngạc, Diệp Văn nói thêm: “Cậu ta nói mơ thấy con bị bệnh, lo lắng cho con, cho nên mới tới xem một chút.”

“Nửa đêm đến đây, đi đi về về, bản thân cậu ta cũng bị bệnh.”

“Cái gì?” Du Ân vừa sợ vừa giận khi nghe tin Phó Đình Viễn cũng bị bệnh, hơn nữa còn đến đây lúc nửa đêm.

Anh vừa nằm viện một tuần vì tai nạn xe hơi mấy ngày trước, giờ lại phát bệnh, anh có còn cần thân thể của mình nữa không vậy?

“Sở dĩ bây giờ bố mới nói với con, là vì mấy ngày trước sức khỏe của con vẫn còn rất yếu, bố sợ nếu nói ra thì trong lòng con lại khó chịu, lại bệnh nặng thêm.” Diệp Văn giải thích vì sao đến bây giờ mới nói với cô.

“Vâng.” Du Ân biết Diệp Văn đang lo lắng về tình trạng sức khỏe của cô.

Nhưng mặc dù Du Ân không nói gì, Diệp Văn có thể nhìn thấy sự lo lắng cho Phó Đình Viễn giữa hai lông mày của cô, vì vậy ông ấy nói: “Sức khỏe của cậu ta cũng không có gì đáng ngại, bố đọc tin tức thấy cậu ta đã trở lại làm việc rồi.”

Nếu hai người trẻ tuổi đã chia tay trong hòa bình, Diệp Văn cảm thấy cần phải cho Du Ân biết về tình hình hiện tại của Phó Đình Viễn, chỉ khi cô biết rồi mới có thể yên tâm, cũng mới có thể hồi tâm.

Mấy ngày nay Du Ân bị ốm căn bản không nhìn vào điện thoại, ngoại trừ những cuộc gọi và tin nhắn cần thiết, cô không đọc bất kỳ tin tức nào khác, và cũng thật sự không có tinh thần để xem.

Diệp Văn đã chủ động nói với cô rằng Phó Đình Viễn đã bình phục, Du Ân cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Bình phục là tốt rồi.

Diệp Văn nói thêm: “Bố đã định tìm thời gian để liên lạc với cậu ta về bộ phim truyền hình mới mà chúng ta đã hợp tác với Phó thị trước đây, để hủy hợp tác. Cũng may là mới chỉ ký hợp đồng, chưa thành lập đoàn để tuyển chọn diễn viên, nên cũng không có tổn thất gì quá lớn.

“Nếu đã ra đi thì thực sự không thích hợp để tiếp tục làm việc nữa.” Du Ân vốn đã muốn đề cập điều này với Diệp Văn.

Nếu cô và Phó Đình Viễn chưa trải qua một sự thay đổi và chia tay, nếu họ là bạn bè hay là một cặp vợ chồng đã tái hôn, họ sẽ cố gắng cùng nhau làm việc, nhưng bây giờ thì sẽ rất xấu hổ.

Thấy cô cũng đồng ý chấm dứt hợp đồng, Diệp Văn nói tiếp: “Con yên tâm, ngay sau khi việc chấm dứt hợp đồng được thông báo, các nhà đầu tư khác sẽ tìm đến con ngay lập tức.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 727


Chương 727

“Hoặc là bố cũng có thể thành lập một công ty cho com và con có thể tự điều hành bộ phim luôn.” Diệp Văn thực sự thích lựa chọn này.

Nhưng Du Ân lại xua tay ngay khi nghe thấy: “Cứ tìm một đối tác khác hợp tác đi ạ. Con không thể tự mình làm được đâu, thực sự không thể.”

Du Ân nhận thức rõ tính tình của mình, cô không phải kiểu phụ nữ mạnh mẽ, nhanh nhẹn, bày ra đủ mọi mưu kế, bảo cô tự mình quản lý công ty quả thật không tốt chút nào.

Nói cô không có cốt khí hay tham vọng cũng không sao, tóm lại là cô chỉ muốn lặng lẽ làm biên kịch thôi.

Diệp Văn cũng không biết nên nói gì với cô: “Con thật là …”

Đúng là vô cầu, trong sáng và đơn giản.

Nhưng ông có thể làm gì chứ?

Con gái ruột của mình mà, cũng chỉ có thể chiều chuộng cô thôi.

Vì vậy, Diệp Văn lại mỉm cười và nói: “Được rồi, bố sẽ liên hệ với nhà đầu tư mới khi hợp đồng chính thức chấm dứt.”

Sau bữa sáng, người hầu đột nhiên đến gặp Du Ân: “Cô chủ, ngoài cửa có một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, nói là bạn của cô và muốn gặp cô.”

Du Ân ngạc nhiên: “Bạn của tôi?”

Nếu là bạn của cô thì khi đến gặp cô nhất định sẽ liên lạc trước với cô, tại sao cô không nhận được tin tức gì?

Trong tâm trạng khó hiểu, Du Ân cùng người hầu đi tới cửa, nhìn thấy người đứng bên ngoài là Tô Ngưng, Du Ân vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Tô Ngưng? Sao cậu lại ở đây? Sao cậu không gọi cho tớ trước?”

Cô không nhận được tin tức gì của Tô Ngưng cả, ngoại trừ vài ngày đầu khi cô bị ốm sốt mê man, cô không thể xem điện thoại, thì mấy ngày nay cô đều giữ liên lạc với Tô Ngưng mà, thế mà cô lại không biết Tô Ngưng lại tới thủ đô.

Tô Ngưng làm gì vậy chứ?

Tô Ngưng nhìn ra được nghi hoặc của cô, đi tới ôm cô cười nói: “Không phải tớ muốn làm cho cậu kinh ngạc sao?”

Du Ân ôm Tô Ngưng một cái thật chặt và nói: “Quả thật là rất bất ngờ.”

Tô Ngưng đang quay phim “Truyền Kỳ Dung Phi”, Du Ân nghĩ rằng Tô Ngưng không có thời gian để gặp cô, bây giờ Du Ân thật sự ngạc nhiên khi cô ấy đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.

Tô Ngưng là bạn thân nhất của cô, cô không thể nói nhiều chuyện với Diệp Văn và Thư Ninh, vì vậy cô chỉ có thể nói với Tô Ngưng.

Du Ân đưa Tô Ngưng vào nhà, vừa đi Tô Ngưng vừa nói: “Còn có điều bất ngờ lớn hơn nữa.”

Du Ân cười nói: “Còn gì nữa?”

Tô Ngưng thần bí đi tới, nói: “Còn có, tớ đã mua một căn nhà ở thủ đô, tớ sẽ ở thủ đô lâu dài.”

“Hả?” Du Ân hoàn toàn bị sốc.

Cô thực sự không nghĩ tới điều này.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 728


Chương 728

Trước đó cô đã rất buồn khi nghĩ đến việc phải xa cách với Tô Ngưng, nhưng cô không ngờ Tô Ngưng lại chuyển đến thủ đô như vậy, khỏi phải nói Du Ân sung sướng như thế nào.

“Tuyệt vời, tuyệt vời quá!” Du Ân rất vui mừng: “Chúng ta có thể gặp nhau thường xuyên rồi.”

Du Ân quen biết Tô Ngưng từ khi học cấp trung học, hai người thân nhau từ đó, ngoại trừ năm cô ra nước ngoài, ngoại trừ Tô Ngưng thường xuyên đi đóng phim thì hai người chưa bao giờ tách rời nhau.

Hai người bọn họ trước đây không có lý do gì rời khỏi Giang Thành, môi trường họ sống là ở đó, người trong trái tim của bọn họ cũng ở đó, làm sao có thể cam tâm rời đi chứ.

“Đúng vậy, sau này chúng ta vẫn sẽ giống như khi ở Giang Thành. Chỉ cần tớ không quay phim bên ngoài, chúng ta có thể gặp nhau bất cứ lúc nào.” Tô Ngưng nói xong, còn giả bộ buồn bã nói: “Nhưng tớ không thể mua được nhà ở gần nhà cậu, cơ mà tớ đã cố gắng mua một căn ở gần nhà cậu nhất rồi.”

Du Ân đã bị Tô Ngưng chọc cười, nhưng sau khi cười thì vành mắt lại đỏ hoe, cô vô cùng cảm động trước tình cảm của Tô Ngưng.

“Tớ biết lần này cậu quyết tâm chia tay với Phó Đình Viễn, sau này nhất định sẽ không trở về Giang Thành sinh sống nữa. Dù sao tớ cũng chỉ có một mình, cho nên tớ dứt khoát chuyển tới thủ đô ở với cậu.” Tô Ngưng cười nói: “Đỡ cho cậu ở chỗ này không quen ai, ngay cả một người bạn cũng không có.”

Bây giờ Du Ân thực sự đang khóc.

Thật ra cô không kể chi tiết cho Tô Ngưng nhiều chuyện, nhưng Tô Ngưng đã hiểu cô không muốn liên lụy đến Phó Đình Viễn, nhận định cô sẽ không trở lại Giang Thành nữa.

Loại cảm giác tri kỷ này vô cùng quý giá. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhưng Du Ân nghĩ đến Chu Trường Ninh, vội vàng hỏi Tô Ngưng: “Vậy thì … Ngộ nhỡ Chu Trường Ninh trở về, nhất định muốn sống ở Giang Thành, cậu sẽ làm sao?”

Bố mẹ của Chu Trường Ninh đều ở Giang Thành, anh ta lại là con một trong gia đình, sau khi du học về nhất định sẽ định cư ở Giang Thành, Tô Ngưng cùng cô đến thủ đô, vậy thì hai người sẽ gặp nhau như thế nào, làm sao Tô Ngưng có thể vãn hồi trái tim của Chu Trường Ninh chứ?

Nhắc tới chuyện này, Tô Ngưng lười biếng khịt mũi: “Đừng nhắc tới anh ta, tớ cảm thấy anh ta sẽ không quay lại nữa. Ở nước ngoài có rất nhiều cám dỗ, phụ nữ xinh đẹp lương cao, cho dù anh ta có quay lại thì giữa bọn tớ cũng chưa chắc có cơ hội.”

Du Ân khó hiểu: “Sao đột nhiên cậu lại tiêu cực như vậy?”

Du Ân hiểu rõ suy nghĩ của Tô Ngưng nhất, cô ấy đã kiên định chờ đợi Chu Trường Ninh, chờ anh ta trở về, cô ấy sẽ theo đuổi anh ta lần nữa.

Tô Ngưng có chút thất vọng nói: “Cũng không phải tiêu cực gì, chỉ là tớ đột nhiên nhìn ra hiện thực rõ ràng thôi.”

“Cái gì mà tình yêu chứ, đàn ông không đáng tin cậy, vẫn cứ là bản thân mình đáng tin cậy nhất.”

Du Ân thừa nhận lời Tô Ngưng nói có lý, nhưng cô vẫn có chút áy náy: “Lần này cậu bị chuyện của tớ đả kích sao?”

Tô Ngưng lắc đầu: “Cũng không phải là đả kích, chỉ là tự mình biết mình thôi.”

Tô Ngưng nhìn Du Ân nở nụ cười tự giễu: “Mẹ anh ta hoàn toàn coi thường tớ, cậu cho rằng tớ vẫn còn quan trọng đến mức khiến mối quan hệ của anh ta và gia đình trở nên nháo nhào sao?”

Hơn nữa, cô ấy nghe nói từ bạn học và bạn bè của mình rằng Chu Trường Ninh hận cô ấy đến chết.

Chắc là anh ta sẽ không để ý đến cô ấy nữa, sao có thể bất hòa với gia đình vì cô ấy được chứ?

Cho nên cô ấy dứt khoát dừng việc chờ đợi vô ích và chuyển đến thủ đô để đồng hành cùng Du Ân.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 729


Chương 729

“Cậu là người con gái tốt nhất trên đời. Nếu mẹ anh ta thực sự không thích cậu, vậy thì hãy quên đi.” Du Ân biết nỗi đau khi bị mẹ chồng khắt khe, vì vậy cô không thuyết phục Tô Ngưng khăng khăng chờ đợi Chu Trường Ninh nữa.

Họ đều là những cô gái có một không hai trên thế giới này, họ đều là những người tỏa sáng trong lĩnh vực của mình, không thua kém ai cả.

Tô Ngưng móc cổ Du Ân, bật cười: “Đúng vậy, tại sao chúng ta phải tự chuốc lấy khổ cực chứ.”

Du Ân đã đủ tốt bụng rồi nhưng vẫn không thể hòa thuận với một bà mẹ chồng độc ác như Đổng Văn Tuệ, tính tình nóng nảy như cô ấy thì sợ rằng sẽ sứt đầu mẻ trán với mẹ của Chu Trường Ninh mất.

Đương nhiên, cô ấy cũng không có bất kỳ sự tiếp xúc cụ thể nào với mẹ của Chu Trường Ninh, chỉ là nhiều năm trước bị mẹ của Chu Trường Ninh dùng tấm chi phiếu làm nhục thôi.

Vừa đi, Tô Ngưng vừa quay đầu qua nói với Du Ân ở bên cạnh: “Cả đời này tớ có cậu là đủ rồi.”

Du Ân trêu chọc cô ấy: “Không phải cậu yêu tớ đấy chứ?”

“Tớ cảm thấy cũng được mà, cậu hiền lành đức hạnh như thế, cho dù tớ là phụ nữ cũng muốn cưới cậu về nhà.”

Hai người cứ kề vai sát cánh cười nói đi vào phòng chính.

Diệp Văn và Thư Ninh thấy hai người cười đùa thông qua cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn trong phòng khách, Thư Ninh không khỏi cảm khái: “Đây là lần đầu tiên em thấy con bé cười nói vui vẻ như vậy.”

Diệp Văn cũng nói: “Nếu con bé có thể thông suốt thì tốt rồi. Cô gái nhỏ Tô Ngưng này, cũng có khả năng lây nhiễm cảm xúc cho người khác đấy, cũng là một đứa trẻ rất tốt.”

Du Ân cùng Tô Ngưng vào nhà, Tô Ngưng lễ phép chào hỏi Diệp Văn và Thư Ninh, Thư Ninh ân cần khen ngợi Tô Ngưng: “Ngôi sao lớn đúng là ngôi sao lớn, hào quang rực rỡ quá.”

Thư Ninh nói thật, sắc đẹp và khí chất của Tô Ngưng, ngay cả khi không trang điểm dưới ánh đèn sân khấu, vẫn hoàn toàn tuyệt đẹp.

Tô Ngưng cười trả lời: “Dì ơi, nếu như dì cứ nói như vậy, sau này cháu sẽ phải qua ăn cơm ké cả ngày đấy?”

“Rất hoan nghênh nha, cháu sống ở đây cũng không thành vấn đề.” Thư Ninh rất thích Tô Ngưng, bà ấy và Diệp Văn không có con, còn ước có thêm người trong nhà để náo nhiệt hơn nữa là.

Sau khi bốn người trò chuyện và ngồi xuống, nghe tin cô gái Tô Ngưng chuyển đến Bắc Kinh định cư, Diệp Văn lập tức nói với Du Ân: “Bố cũng mua cho con một căn ở khu nhà của Tô Ngưng, vậy thì hai đứa sẽ giống như hồi ở Giang Thành rồi.”

Du Ân sợ tới mức vội xua tay nói: “Không, không cần đâu ạ, con ở nhà mình là tốt rồi.”

Dù Diệp Văn có tiềm lực tài chính hùng hậu, nhưng cũng không thể cho cô hết căn nhà này đến căn nhà khác được, giá nhà ở thủ đô đắt đỏ lắm…

Trước khi Diệp Văn kịp nói gì, Thư Ninh đã nói trước, bà thuyết phục Du Ân nhận lời: “Nếu bố đã mua cho con thì cứ nhận đi, thứ nhất là con và Tô Ngưng cũng có thể sống gần nhau hơn. Thứ hai là bố con có quá nhiều tiền, không tiêu cho con thì tiêu cho ai chứ?”

Diệp Văn cũng cười nói: “Đúng rồi, ngày đó ông bà của con cũng nói mua cho con một căn nhà, bố không mua thì bọn họ cũng mua thôi.”

Ngay khi Du Ân nghe tin ông bà cụ nhà họ Diệp sẽ cho mình một ngôi nhà, cô nhanh chóng nói với Diệp Văn: “Vậy thì bố mua cho con cũng được ạ.”

Bà cụ đã cho cô quá nhiều châu báu rồi, cô cũng không thể đòi hỏi bà cụ quà cáp gì nữa.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 730


Chương 730

Diệp Văn và Thư Ninh cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy cô cuối cùng cũng đồng ý, họ thực sự sợ Du Ân sẽ không cần, phải biết rằng Du Ân chính là báu vật của hai người họ bây giờ, họ chỉ hận không thể dâng cho Du Ân mọi thứ tốt nhất trên đời này.

Nếu không phải tính tình của Du Ân luôn trầm mặc và dè dặt, không thích chạy theo danh lợi, cũng không thích phô trương, nếu không thì bọn họ đã cho cô vô số xe hơi và biệt thự sang trọng rồi.

Tô Ngưng ở bên cạnh nói đùa: “Chú dì, như vậy thì không phải cháu sẽ cướp con gái quý giá của chú dì đi rồi sao?”

Diệp Văn cười nói: “Cướp gì chứ? Khi cháu đi đóng phim thì để con bé sống ở nhà này, khi cháu ở thủ đô thì con bé sẽ đến sống với cháu, vậy là tốt rồi.”

“Có cháu ở bên cạnh, con bé nhất định sẽ vui vẻ cả ngày.”

Giọng nói của Diệp Văn trầm xuống, mấy người bọn họ lại vui vẻ nở nụ cười.

Du Ân thích một môi trường ấm áp và hòa thuận như vậy, đây là sự ấm áp và hòa thuận mà cô chưa từng trải qua khi sống cùng nhà với Du Thế Quần và trong ba năm kết hôn với Phó Đình Viễn.

Tô Ngưng cũng thích cảm giác này, gia đình ban đầu của cô ấy là một đống hỗn độn, bố mẹ cô ấy cực kỳ tham tiền và trọng nam khinh nữ, cho đến bây giờ họ vẫn cứ vòi tiền của cô ấy.

Tô Ngưng ăn trưa ở nhà họ Diệp, sau bữa trưa, Du Ân theo Tô Ngưng đến thăm nhà mới của cô ấy.

Là một nữ diễn viên nổi tiếng, Tô Ngưng có tiềm lực tài chính, nên địa điểm cô ấy mua sẽ không quá tệ, hơn nữa các biện pháp an ninh cũng rất tốt.

Căn nhà được trang trí đẹp mắt, rộng hơn 140m2, Tô Ngưng có thể xách túi dọn vào ở luôn.

Nhìn căn nhà ngăn nắp gọn gàng, Du Ân không khỏi cảm thán: “Cậu làm việc nhanh thật đấy.”

“Tớ cũng thường xuyên ra ngoài quy phim nên chỉ mang theo một số thứ cần thiết đến thôi, đa số là quần áo và đồ trang điểm.”

Căn nhà có hai phòng ngủ và phòng khách, Tô Ngưng chỉ để một phòng ngủ và phòng khách, phòng còn lại được sửa đổi thành phòng khách, có thể thấy sao nữ quan tâm đến quần áo hơn bất cứ thứ gì khác.

Du Ân lại liếc nhìn căn bếp sáng sủa và sạch sẽ, nói đùa: “Cậu cứ nhìn thôi chứ đừng ăn khói lửa nhân gian nha.”

“Cứ nói tớ không biết nấu ăn luôn đi.” Tô Ngưng nói xong thì cười ha hả.

Pha cho Du Ân một tách trà thơm, cả hai ngồi trên ghế sofa và trò chuyện.

Du Ân đã nghe rất nhiều chuyện phiếm từ Tô Ngưng, chẳng hạn, một ngày sau khi giỗ bảy ngày đầu của Phó Thiến Thiến, Đổng Văn Tuệ đã bị Phó Đình Viễn đưa ra nước ngoài.

“Nghe nói Đổng Văn Tuệ sống chết không chịu đi, nhưng thái độ của Phó Đình Viễn vô cùng kiên quyết, hơn nữa ông cụ cũng ủng hộ quyết định của Phó Đình Viễn, cho nên bà ta bị đuổi đi cho dù khóc đến mức chết đi sống lại.” Lúc nói những lời này, trông Tô Ngưng rất hả giận.

Một người phụ nữ như Đổng Văn Tuệ đáng bị đuổi đi.

Nghe có vẻ tệ, nếu Đổng Văn Tuệ tiếp tục ở lại Giang Thành, Phó Đình Viễn có lẽ sẽ độc thân cả đời, đừng nói là Du Ân, cho dù Phó Đình Viễn kết hôn với người phụ nữ khác, sợ là sẽ không được bao lâu thì người ta cũng bị Đổng Văn Tuệ chọc tức đến mức ly hôn thôi.

“Ừm.” Du Ân cúi đầu nhấp một ngụm trà thảo mộc mà không có ý kiến gì.

Tô Ngưng xúc động nói: “Thực ra, Phó Đình Viễn cũng khá đáng thương. Bố anh ta không yêu mẹ anh ta, còn em gái thì không hiểu chuyện, cuộc sống của anh ta khá là thê lương.”

Tô Ngưng nói thêm: “Trước đây tớ vẫn không hiểu tại sao ông nội của anh ta nhất quyết để anh ta cưới cậu, nhưng bây giờ tớ đã hiểu.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 731


Chương 731

“Cậu hiểu ư?” Du Ân lấy làm kinh ngạc.

Cô là đương sự mà cho đến bây giờ vẫn không hiểu tại sao ông cụ lại cứ khăng khăng bảo Phó Đình Viễn cưới cô.

“Ừ, tớ đã hiểu.” Tô Ngưng nghiêm túc phân tích: “Cậu nghĩ xem, cậu dịu dàng và đoan trang, tinh tế và ân cần, cậu dành cho Phó Đình Viễn sự quan tâm mà anh ta chưa từng có, sự tồn tại của cậu tương đương với việc sưởi ấm cuộc sống hoang vắng của anh ta.”

“Chắc hẳn ông cụ đã thăm dò cậu rất chi tiết, chính vì vậy mới đưa ra quyết định đấy.”

“Bây giờ xem ra trong cả nhà họ Phó chỉ có ông cụ hiểu rõ Phó Đình Viễn nhất thôi.”

Du Ân sửng sốt một hồi sau khi nghe Tô Ngưng phân tích, lời nói của Tô Ngưng thật sự có lý.

Đối với người ngoài, Phó Đình Viễn cao cao tại thượng, tiền đồ vô lượng, chỉ có cô cùng sống với anh mới thật sự biết trong cuộc sống của anh không có cái gì gọi là ấm áp cả.

Ngoại trừ công việc thì vẫn là công việc, những người thân gọi là cha mẹ, em gái của anh chưa bao giờ chủ động quan tâm đến anh, họ sẽ chỉ tìm đến anh khi cần tiền thôi.

Tô Ngưng ở một bên nói: “Ông cụ bảo anh ta cưới một người vợ hiền như cậu là vì muốn anh ta xây dựng lại gia đình của chính mình, có được một gia đình nhỏ ấm áp.”

“Thật đáng tiếc, hiện tại…” Tô Ngưng khoát tay không nói tiếp nữa.

Du Ân mím môi tiếp tục uống trà thơm, lại cảm thấy đau lòng cho Phó Đình Viễn.

Nhưng sau khi đau lòng, cô lại càng quyết tâm hơn, cô nhìn Tô Ngưng nói: “Cho nên, tớ lại càng không thể tiếp tục ở bên anh ấy nữa.”

“Cả đời anh ấy vốn đã thiếu hơi ấm. Anh ấy nên tìm một người phụ nữ có thể sinh con cho anh ấy. Họ sẽ sinh thêm con, để tổ ấm của anh ấy thêm sinh động và anh ấy sẽ hạnh phúc hơn.”

Tô Ngưng yên lặng nhìn Du Ân trước mặt, trong lòng không khỏi cảm thấy xót xa.

Du Ân có thể nghĩ rằng cô đã cố gắng hết sức để làm dịu cảm xúc của mình, nhưng cô không biết cô đã sắp khóc khi nói ra những lời này.

Từ bỏ một người đàn ông yêu mình sâu đậm và cũng yêu mình sâu đậm sẽ đau đớn hơn cả những yêu thương trước đây mà không được đáp lại.

Tô Ngưng chỉ có thể nhanh chóng chuyển đề tài: “Quên đi, chúng ta đừng nói những chuyện tình cảm yêu đương này nữa. Thật ra, lần này tớ có thời gian đến Bắc Kinh là vì đoàn phim có mấy ngày nghỉ.”

Du Ân chỉnh sửa lại cảm xúc của mình và hỏi cô ấy: “Kỳ nghỉ ư?”

Tô Ngưng nhìn cô chằm chằm và đáp: “Ừ.”

Du Ân đột nhiên có một dự cảm xấu trong lòng: “Sẽ không phải là mẹ của Chung Văn Thành…”

Tô Ngưng gật đầu: “Ừm, mẹ anh ấy đã qua đời mấy ngày trước, lúc đó cậu đang phát sốt, anh ấy không cho tớ báo tin cho cậu.”

“Haiz…” Hai mắt Du Ân hơi ửng đỏ.

Mặc dù đã biết thời gian của mẹ Chung không còn nhiều, nhưng Du Ân vẫn rất buồn khi nghe tin dữ, cô mới gặp mẹ Chung một lần nhưng có thể cảm nhận được mẹ Chung là một người rất tốt.

Nếu những người tốt trên thế giới này có thể sống lâu trăm tuổi thì tốt biết mấy.

Giang Thành.

Hội sở của Dịch Thận Chi.

“Mẹ nó, cậu điên rồi à?” Dịch Thận Chi rống lên vì kinh ngạc.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 732


Chương 732

Sau đó Chu Nam buồn bực cầu xin: “Ông chủ, cứu mạng.”

Tiếp đó là Hứa Hàng bán tín bán nghi nói: “Cậu thật sự định chuyển đến Bắc Kinh ư?”

Tiếng thở dài của Giang Kính Hàn cuối cùng cũng vang lên: “Lão Phó, tuy rằng tôi cảm thấy quyết định của cậu có chút điên rồ, nhưng tôi biết tình yêu có ma lực điên cuồng như vậy.”

Phó Đình Viễn ngồi trên ghế sô pha với vẻ mặt bình tĩnh: “Các cậu ngạc nhiên như vậy làm gì? Tôi cũng không chuyển cả Phó thị đến đó, tôi chỉ mua một công ty điện ảnh và truyền hình ở đó thôi.”

Chu Nam cảm thấy bất công cho bản thân: “Nhưng anh nói sau này anh sẽ chủ yếu phụ trách công ty điện ảnh và truyền hình đó. Vậy thì Phó thị ở Giang Thành sẽ do tôi và Chu Mi quản lý sao?”

Chu Nam sắp khóc đến nơi: “Ông chủ, xin hãy tha cho hai chúng tôi đi, chúng tôi đã giúp anh quản lý công ty trong khoảng thời gian ngắn này, đã giống như mất nửa cái mạng rồi. Nếu sau này cậu sống ở Bắc Kinh lâu dài, không biết tôi và Chu Mi sẽ thành bộ dạng gì nữa, tôi chỉ biết tôi sắp hói đầu rồi.”

Có trời mới biết quản lý công ty khó khăn như thế nào, anhta và Chu Mi không thể chịu đựng được nữa.

Vốn dĩ nghĩ rằng chỉ là quản lý tạm thời thôi, nhưng bây giờ Phó Đình Viễn lại nói sau này sẽ sống lâu dài ở Bắc Kinh, Chu Nam cảm thấy trời sắp sập luôn rồi.

Vị trí cao cao tại thượng đó không dễ làm chút nào.

Phó Đình Viễn bất mãn đối với lời phàn nàn của Chu Nam: “Sao tôi quản lý nhiều năm như vậy mà vẫn không bị hói? Một mình tôi quản lý đấy, cậu vẫn còn có Chu Mi mà.”

Chu Nam không chút do dự thừa nhận: “Cho nên chuyện này hoàn toàn chứng tỏ chúng tôi không đủ năng lực, vẫn cứ để cho anh quản lý đi.”

Ông chủ của anh ta chắc là điên thật rồi, vì một người phụ nữ là lại muốn từ Giang Thành đến Bắc Kinh xa xôi ngàn dặm kia.

“Vì một người phụ nữ mà cậu phải đến mức này sao?” Dịch Thận Chi nghiến răng nghiến lợi nói: “Giang Thành là căn cứ của cậu, chúng tôi đều ở Giang Thành. Cậu cứ như vậy bỏ mặc chúng tôi sao?”

Giang Kính Hàn lười biếng nhấp một ngụm rượu, không khách khí mà đả kích Dịch Thận Chi: “Trước mặt tình yêu, tình anh em không đáng một đồng.”

Dịch Thận Chi nã pháo về phía Giang Kính Hàn: “Cậu có thể câm miệng được không, suốt ngày nói tình yêu, nhưng tôi chưa thấy vợ cậu yêu cậu nhiều đâu.”

Giang Kính Hàn lười để ý tới Dịch Thận Chi, một người đàn ông chưa từng yêu một người thì hoàn toàn không hiểu về tình yêu, bây giờ chỉ có anh ta mới hiểu được hành động đuổi tới thủ đô của Phó Đình Viễn, đổi lại là anh ta, cũng sẽ đi theo tới tận cùng trời cuối biển.

Giang Kính Hàn ủng hộ Phó Đình Viễn, Dịch Thận Chi phản đối, Hứa Hàng thì trung lập, anh ta cau mày nói với Phó Đình Viễn: “Mặc dù cậu đã đưa bác gái ra nước ngoài, nhưng vấn đề sức khỏe của Du Ân vẫn còn đó, cô ấy không muốn liên lụy đến cậu, tôi cảm thấy cậu có đuổi theo cũng vô dụng.”

Phó Đình Viễn thì thầm: “Vậy thì tôi không thể làm gì được.”

Anh cũng không quên ở thủ đô còn có một người tên Hà Vĩ Niên cũng mến mộ Du Ân.

Dịch Thận Chi đứng dậy đi vào phòng riêng: “Ý của cậu là nhất định không chịu buông tay sao? Ngoài mặt đã đồng ý chia tay, nhưng cậu vẫn muốn thầm nghĩ về cô ấy?”

“Cậu không thể dừng lại được sao? Có rất nhiều phụ nữ như vậy mà, sao cứ nhất định phải là cô ấy?”

Phó Đình Viễn không muốn nói bất cứ điều gì với Dịch Thận Chi, không có gì để nói với một người không hiểu gì về tình yêu cả.

Anh quay đầu nhìn Chu Nam giải thích: “Sau này tôi sẽ ở Giang Thành nửa tháng, nửa tháng sau ở Bắc Kinh.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 733


Chương 733

Cuối cùng Chu Nam cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, ít nhất là anh không bỏ mặc bên Giang Thành này.

Nhưng ngay giây tiếp theo, anh ta lại cảm thấy đau lòng cho ông chủ của mình, thật mệt mỏi khi phải lăn lộn giữa hai nơi như vậy.

Dịch Thận Chi tức giận đến nỗi chỉ biết uống một hớp rượu cho hạ hỏa, trong khi Giang Kính Hàn ngồi xuống bên cạnh Phó Đình Viễn với ly rượu trên tay, nghiêm nghị hỏi: “Cậu có chắc là cậu có thể chấp nhận việc cả đời này hai người sẽ không có con không?”

Phó Đình Viễn ngẩng đầu uống một hơi cạn ly rượu: “Chắc chắn.”

Giang Kính Hàn lại hỏi: “Nhưng thực ra cuộc đời còn dài lắm, không có con thì cô đơn lắm, cậu có chịu được không?”

Phó Đình Viễn không trả lời trực tiếp câu hỏi của anh ta, mà thay vào đó hỏi anh ta: “Nếu Vân Sênh không thể sinh con cho cậu, cậu sẽ không cần cô ấy nữa sao?”

Vân Sênh là tên người vợ của Giang Kính Hàn, Giang Kính Hàn nói mà không cần suy nghĩ: “Đương nhiên là không, tôi yêu cô ấy, không phải yêu trẻ con.”

Phó Đình Viễn giận dữ hỏi anh ta: “Vậy tại sao cậu lại nghi ngờ tôi không thể chấp nhận việc không có con?”

Giang Kính Hàn thẳng thắn nói: “Tôi chắc chắn khẳng định mình sẽ không phải không cần Vân Sênh, nhưng tôi không phải là cậu, làm sao biết tình cảm của cậu dành cho Du Ân có thể chống đỡ cho biến cố lớn không có con được chứ?”

Phó Đình Viễn cụp mắt xuống và gằn từng chữ: “Không cần nghi ngờ gì nữa, cậu yêu Vân Sênh, tôi cũng yêu Du Ân.”

“Tình yêu của cậu sâu bao nhiêu, của tôi cũng sâu bấy nhiêu.”

Lời nói của Phó Đình Viễn khiến Giang Kính Hàn hiểu được tâm ý của anh, Giang Kính Hàn nhấp một ngụm rượu, nói: “Nếu tâm ý của cậu đã kiên định như vậy, thế thì mấu chốt của chuyện này nằm ở Du Ân, cô ấy không muốn làm liên lụy đến cậu, khúc mắc này rất nặng, cần phải từ từ tháo gỡ.”

“Ừm.” Phó Đình Viễn trầm giọng đáp: “Bất kể bao lâu, tôi cũng sẽ đợi cô ấy.”

Vốn dĩ Phó Đình Viễn không có ý định dành thời gian bình lặng cho Du Ân như vậy, anh muốn lập tức đến Bắc Kinh trói người lại để lấy giấy chứng nhận tái hôn, nhưng những gì Diệp Văn nói với anh ở Bắc Kinh đêm đó khiến anh phải suy nghĩ một hồi lâu.

Làm phiền cô một cách mù quáng bất chấp cảm xúc của cô thực sự không phải là điều anh nên làm lúc này.

Anh càng quấy rầy cô, trong lòng cô càng đau đớn, đây không phải là yêu cô mà là khiến cô phát điên.

Đó là lý do tại sao anh đã đưa ra quyết định chuyển đến Bắc Kinh.

Bọn họ nhất định sẽ không thể hợp tác trong việc chuyển thể cuốn sách mới của Diệp Văn, anh đã sẵn sàng chấm dứt hợp đồng, và cũng đã mua lại một công ty điện ảnh và truyền hình, tất nhiên không có người ngoài nào biết về việc mua lại công ty này.

Khi đó, anh sẽ cho người liên hệ với Diệp Văn và Du Ân dưới danh nghĩa của công ty này, đồng thời cố gắng giành quyền chuyển thể cuốn sách mới của Diệp Văn.

Chờ đoàn phim được thành lập và các bộ phận khác nhau bắt đầu chạy dự án, anh sẽ lại xuất hiện, nếu họ muốn chấm dứt hợp đồng với anh thì cũng không được, cứ như vậy anh có thể tiếp xúc với Du Ân.

Anh thừa nhận những thủ đoạn này là vô liêm sỉ, nhưng anh không thể làm gì khác được.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 734


Chương 734

Nếu anh đến gặp Du Ân một cách quang minh chính đại, cô chắc chắn sẽ không chịu gặp.

Sau khi Tô Ngưng ở lại thủ đô vài ngày, cô ấy tiếp tục trở lại đoàn làm phim “Truyền Kỳ Dung Phi”, Chung Văn Thành đã kịp thời quay trở lại đoàn sau khi lo tang lễ cho mẹ mình.

Du Ân gọi điện cho Chung Văn Thành, tâm trạng của Chung Văn Thành hồi phục rất tốt, anh ta thậm chí còn an ủi cô: “Anh đã chuẩn bị tâm lý rồi, có thể chịu đựng được, nhưng anh nghe Tô Ngưng nói em bị bệnh nặng.”

Du Ân nói: “Em đã ổn rồi, không có gì to tát cả.”

Chung Văn Thành im lặng một lúc, sau đó ấm áp nói: “Khỏe rồi thì tốt, cứ đi về phía trước là được.”

Du Ân biết anh ta muốn nói gì, cô nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn.”

Vì Chung Văn Thành vẫn đang quay phim nên cả hai chỉ trò chuyện đơn giản và kết thúc cuộc gọi.

Đầu bên kia, Chung Văn Thành cầm điện thoại soạn tin nhắn rồi xóa, xóa xong lại sửa, quay đi quay lại nhiều lần, cuối cùng anh ta cũng từ bỏ ý định gửi tin nhắn cho Du Ân.

Anh ta muốn nói với Du Ân rằng là một người đàn ông 40 tuổi, anh ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc không có tình yêu, không có hôn nhân và không có con trong cuộc đời mình. Nếu có thể, anh ta hy vọng cô có thể cho anh ta một cơ hội và họ sẽ ở bên nhau, không cần phiền não về chuyện không có con.

Tuy nhiên, anh ta vẫn tạm thời lựa chọn từ bỏ, bây giờ không phải lúc nói những lời này với cô, thời gian còn dài mà.

Sau khi Du Ân bình phục, Diệp Văn bắt đầu liên lạc với Phó Đình Viễn về việc chấm dứt hợp đồng, vào bữa tối ngày hôm đó, Diệp Văn nói với Du Ân: “Phó Đình Viễn khá thoải mái về việc chấm dứt hợp đồng, cậu ta đã đồng ý ngay khi bố đề nghị rồi.”

Du Ân nhẹ nhõm gật đầu: “Vậy thì tốt rồi.”

Diệp Văn nói thêm: “Nhưng cậu ta nói sẽ trực tiếp đến để giải quyết việc chấm dứt hợp đồng, bố đoán… cậu ta muốn gặp con.”

Du Ân khó hiểu: “Chúng con đã lâu như vậy không liên lạc, làm sao anh ấy còn muốn gặp con chứ?”

Du Ân đã nghĩ rằng Phó Đình Viễn sẽ không bao giờ chịu buông tay, nhưng trên thực tế, họ đã không liên lạc trong nửa tháng qua, Du Ân nghĩ rằng Phó Đình Viễn cũng có thể chấp nhận kết cục của cuộc chia ly này.

Suy cho cùng, không phải người đàn ông nào trên thế giới này cũng có thể chấp nhận chuyện không có con như Diệp Văn đã làm.

Diệp Văn nói: “Nếu không thì một ông chủ như cậu ta bay từ Giang Thành ngàn dặm xa xôi đến đây làm gì? Để cấp dưới xử lý những chuyện vặt vãnh như vậy không phải là được rồi sao.”

Du Ân lắc đầu và nói: “Có lẽ anh ấy đang nghiêm túc làm việc thôi. Việc chấm dứt hợp đồng thực sự là một sự kiện lớn của một công ty.”

Diệp Văn nói rõ ý của ông ấy: “Ý của bố là, cho dù ý định của cậu ta là gì, con cũng nên đi chấm dứt hợp đồng với cậu ta và gặp cậu ta.”

Không đợi Du Ân nói bất cứ điều gì, Diệp Văn nói thêm: “Mặc dù con đã để lại một bức thư cho cậu ta khi rời đi, nhưng nếu đã là chia tay trong hòa bình thì con cũng nên chính thức nói một tiếng tạm biệt mới phải phép.”

Du Ân chấp nhận lời đề nghị của Diệp Văn, Diệp Văn nói đúng, cô nên nói lời chia tay chính thức.

Phó Đình Viễn đến thủ đô hai ngày sau đó, Diệp Văn hẹn gặp anh tại một quán cà phê gần nhà.

Khi Phó Đình Viễn đang ngồi trên ghế sofa trong quán cà phê, nhìn thấy người tới là Du Ân, anh không thể nhịn được mà cười giễu: “Anh còn nghĩ em sẽ tránh mặt anh đấy.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 735


Chương 735

Luôn luôn là Diệp Văn, hoặc trợ lý của Diệp Văn sẽ liên lạc với anh về việc chấm dứt hợp đồng. Phó Đình Viễn vốn không ôm hy vọng gặp Du Ân lần này, nhưng không ngờ cô lại xuất hiện.

Anh vừa nhìn thấy cô từ xa đến qua ô cửa kính của quán cà phê, anh còn tưởng mình bị ảo giác nữa.

Ngày đó anh lên đường đi giải cứu Phó Thiến Thiến ở núi Thiên Cảnh, trước khi đi cô vẫn lo lắng cho anh với đôi mắt đỏ hoe, nhưng giờ họ đã trở thành đôi trai gái đã chia tay.

Phó Đình Viễn thực sự muốn tra hỏi cô, cô nói chia tay là chia tay, anh có đồng ý không?

Nếu anh không thể hiện sự đồng ý của mình, họ vẫn là một cặp, một mình cô đơn phương tuyên bố chia tay thì tính là gì chứ?

Nhưng anh cũng biết rõ ràng lúc này càng quấy tối vô lại thì sẽ chỉ làm cho quan hệ của bọn họ càng thêm cứng nhắc.

Cho nên anh chỉ có thể chịu đựng nỗi chua xót không cam lòng, cô đã gầy đi cả một vòng rồi.

Phó Đình Viễn cảm thấy đau lòng, nỗi oán hận với cô trong lòng anh cũng tiêu tan một ít.

Du Ân ngồi đối diện với Phó Đình Viễn, phớt lờ ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào cô của Phó Đình Viễn, đáp lại với một nụ cười nhẹ: “Giữa chúng ta có gì mà không thể gặp đâu chứ, chia tay trong hòa bình mà.”

Phó Đình Viễn cố gắng bình tĩnh lại một chút, nhưng khi nghe cô nói chia tay trong hòa bình, anh tức giận đến mức đau bụng.

Anh kiềm chế giọng điệu của mình và hỏi cô: “Em cảm thấy chúng ta đang chia tay trong hòa bình ư?”

Cô thật sự không có lương tâm, từ khi cô rời đi, anh ngày đêm không màng ăn uống, cô thật sự cho rằng bọn họ chia tay trong hòa bình ư?

Du Ân không thể hiểu nổi cơn tức giận đột ngột của Phó Đình Viễn, hơn nửa tháng nay anh không nói gì hay làm gì? Không phải có nghĩa là anh cũng chấp nhận chia tay sao?

Phó Đình Viễn không kìm được mà vẫn nghiến răng lên án: “Anh chưa bao giờ chính miệng đồng ý chia tay.”

Du Ân kinh ngạc đến mức đột nhiên đứng lên: “Anh, ý của anh là?”

Du Ân đã thề rằng nếu Phó Đình Viễn nói điều gì đó như kiểu đeo bám không tha, cô sẽ rời đi ngay lập tức.

Phó Đình Viễn trong nháy mắt nhìn thấu suy nghĩ của cô, hít sâu một hơi rồi bình tĩnh lại: “Không có ý gì, chúng ta nói chính sự đi.”

Vất vả lắm mới gặp mặt một lần, anh không muốn làm cô sợ bỏ chạy ngay khi vừa ngồi xuống.

Phó Đình Viễn chủ động đề cập đến chuyện công việc, Du Ân thở phào nhẹ nhõm rồi lại ngồi xuống, nghiêm túc nói chuyện với anh về công việc.

Cứ tưởng hủy hợp đồng dễ dàng, nhưng không ngờ Phó Đình Viễn lại nói thế này thế kia, hai người ngồi trong quán cà phê gần một tiếng đồng hồ, cốc cà phê của Du Ân gần như cạn sạch.

Cô nghiêm túc nghi ngờ Phó Đình Viễn đang cố tình trì hoãn thời gian.

Cuối cùng cũng đến lúc hai người thương lượng được việc chấm dứt hợp đồng, từng người ký tên, đóng dấu, xong xuôi là Du Ân muốn rời đi ngay lập tức.

Cảm xúc của cô có vẻ bình lặng và không dao động, nhưng thực ra trong lòng cô khó chịu như rán trong chảo vậy. Không phải cô không yêu Phó Đình Viễn, gặp mặt nhau như thế này, trái tim của cô cũng đau như bị dao cắt.

Hai người rõ ràng yêu nhau, nhưng lại không thể ở bên nhau, ai có thể hiểu được nỗi đau như vậy chứ?

Phó Đình Viễn ngăn cô lại: “Bố em nói sẽ đưa em đi tìm những bác sĩ nổi tiếng?”

Khi Phó Đình Viễn đột nhiên nhắc đến chuyện thân thể của cô, vẻ mặt Du Ân sững lại, sau đó cụp mắt xuống, trầm giọng đáp: “Ừ.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 736


Chương 736

Nhưng cô thực sự không muốn nhắc đến chủ đề này, vì vậy cô tiếp tục nói: “Nếu đã chấm dứt hợp đồng xong xuôi, vậy em đi trước đây.”

Sau khi nói xong, cô muốn đứng dậy rời đi, nhưng Phó Đình Viễn đột nhiên chống tay lên bàn, dọa Du Ân sợ hãi không nhẹ.

“Anh làm sao vậy?” Du Ân định rút tay về, nhưng anh lại dùng sức giữ chặt tay cô.

Phó Đình Viễn nhìn chằm chằm cô với đôi mắt sâu thẳm, đột nhiên phun ra hai chữ: “Mười năm.”

Du Ân bối rối: “Cái gì?”

Phó Đình Viễn siết chặt tay cô: “Anh sẽ đợi em mười năm, cho em đi khám bác sĩ mười năm.”

Du Ân hồi phục tinh thần, lập tức kinh hãi, Phó Đình Viễn điên rồi, đợi cô mười năm sao? Điều đó có nghĩa là anh sẽ không kết hôn và có một gia đình trong mười năm?

Phản ứng của cô đúng như những gì Phó Đình Viễn dự liệu, anh buông tay cô ra và lười biếng dựa vào lưng ghế sô pha phía sau, nói: “Em yên tâm, một người đàn ông ở độ tuổi sáu bảy mươi vẫn có thể có con mà, mười năm nữa anh sẽ bốn mươi tuổi, nếu em vẫn không muốn ở bên anh, thì anh kết hôn và sinh con cũng chưa muộn.”

Đợi cô mười năm, lời nói của Phó Đình Viễn rất nghiêm túc, nhưng mười năm sau anh sẽ kết hôn với người khác và có con, câu nói này là giả, dù bao nhiêu năm sau anh cũng sẽ không kết hôn với người khác.

Nói cách khác, anh muốn đợi cô cả đời.

Du Ân kinh hãi, sắc mặt tái mét.

Mười năm là một khoảng thời gian dài, lẽ nào anh cứ như vậy mà lãng phí mười năm cuộc đời của mình ư?

Anh điên rồi!

Cuối cùng, cô tức giận mắng anh một câu: “Đồ thần kinh!”

Sau đó, cô đứng dậy rời đi một cách vội vàng mà không quay đầu lại, bố cô nói rằng cô nên nói lời tạm biệt với Phó Đình Viễn, nhưng trong tình huống này, cô không muốn nói chuyện gì với anh nữa.

Tạm biệt, dù sao cũng đừng gặp lại nữa.

Sau lưng cô, Phó Đình Viễn nhìn cô rời đi một cách thèm thuồng, cảm thấy miễn cưỡng và hơi khó chịu.

Vốn dĩ anh muốn kiềm chế bản thân, không muốn dọa cô bằng những lời như vậy, nhưng anh không thể chịu đựng được việc cô giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, trong lúc kích động anh đã nói ra mấy lời chờ cô mười năm đó.

Nhìn xem, cô đã sợ tới mức mặt trắng bệch không còn giọt máu.

Nếu anh nói sẽ đợi cả đời, có lẽ cô sẽ ngất đi vì sợ hãi luôn.

Mãi đến khi bóng dáng Du Ân ngồi lên xe, Phó Đình Viễn mới thu hồi cảm xúc, lấy điện thoại di động ra: “Sếp Thiệu, anh có thể cử người liên lạc với Diệp Văn rồi.”

Anh đã liên hệ với Thiệu Kinh, ông chủ của công ty điện ảnh và truyền hình Tinh Sang mới mua lại, sở dĩ anh chọn công ty này, chủ yếu là công ty này đã lâu đời, có nhiều tiếng tăm trong nghề.

Hơn nữa, Thiệu Kinh và Diệp Văn cũng có một chút giao tình, trước đó, Tinh Sang đã quay một bộ phim của Diệp Văn, và với bộ phim này, Tinh Sang cũng đã rất rực rỡ trong một vài năm. Tuy nhiên, với sự thay đổi lớn của thị trường điện ảnh và truyền hình trong những năm gần đây, Thiệu Kinh đã lớn tuổi nên không thể bắt kịp với nhịp điệu của thị trường, nên đường đi của có phần khó khăn.

Khi Phó Đình Viễn đề cập đến việc mua lại, Thiệu Kinh ngay lập tức đồng ý.

Phó Đình Viễn đã giải thích với Thiệu Kinh rồi, hiện tại chuyện của Tinh Sang vẫn do Thiệu Kinh đại diện tạm thời, anh sẽ không xuất đầu lộ diện.

Về mối quan hệ của mình với Du Ân, anh cũng giải thích ngắn gọn với Thiệu Kinh, chỉ nói rằng hai người họ đang có vấn đề và Du Ân hiện đang giận anh, vì vậy anh phải tiếp cận Du Ân bằng cách này để giành được sự tha thứ của Du Ân.

Anh không đề cập bất cứ điều gì về cơ thể của Du Ân.

Anh sẽ không cho phép vấn đề này được lan truyền ra ngoài, nhưng may mắn thay, cho đến nay chỉ có mấy người bọn họ biết chuyện này.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 737


Chương 737

Ngay khi Du Ân lên xe, những giọt nước mắt mới rơi xuống như mưa.

Phó Đình Viễn nói rằng sẽ đợi cô mười năm, trái tim của cô như muốn tan nát.

Làm sao cô có thể nhẫn tâm để anh đợi cô mười năm chứ?

Hiện tại anh ba mươi tuổi, là thời kỳ hoàng kim tốt nhất của một người đàn ông, nếu có con thì đương nhiên sẽ có gen tốt nhất trong lứa tuổi này, chờ đợi cô mười năm thì còn gì nữa chứ?

Du Ân vừa giận anh vừa cảm thấy có lỗi với anh, nước mắt chảy ra càng lúc càng dữ dội.

Cô chỉ mong anh nói những lời này trong lúc tức giận, sẽ không phải là thật.

Ngay sau khi tin tức về việc chấm dứt hợp đồng giữa điện ảnh truyền hình Phó thị và Diệp Văn được tung ra, Diệp Văn bắt đầu nhận được cuộc gọi từ các công ty lớn để hợp tác, nhưng Diệp Văn hơi bất ngờ khi nhận được cuộc gọi từ Thiệu Kinh của Tinh Sang.

Ông ấy có quan hệ tốt với Thiệu Kinh, nhưng vì mối quan hệ tốt, cho nên ông ấy biết rằng Tinh Sang đã khá sa sút trong những năm gần đây.

Lúc trước Thiệu Kinh còn nói đùa rằng ông ấy nên nhanh chóng trở về viết sách mới cho ông ta quay, để có thể cứu vớt Tinh sang, nhưng ông cũng đã ngừng viết mấy năm trước để chăm sóc Thư Ninh.

“Lão Diệp, tôi sẽ không nói nhảm nữa, chúng ta đi thẳng vào vấn đề đi. Tôi hy vọng rằng bộ phim truyền hình mới lần này của ông sẽ có thể cân nhắc hợp tác với Tinh Sang.” Thiệu Kinh thành thật nói.

Diệp Văn khẽ cau mày: “Lão Thiệu, vì ông đã thành thật nên tôi cũng sẽ thẳng thắn bày tỏ mối lo lắng của mình. Tinh Sang có còn đủ kinh phí và khả năng để đảm nhận bộ phim này ư?”

Thiệu Kinh không phải là người theo kịp thời đại, thêm vào đó, sau khi có tiền, đời sống tình cảm của Thiệu Kinh khá sôi động, ít dành thời gian cho công việc quản lý công ty, Tinh Sang thì ngày một sa sút.

“Anh muốn đến tim em” là tác phẩm mới của ông ấy, Thiệu Kinh vốn không nằm trong sự cân nhắc của Diệp Văn.

“Đừng lo lắng về điều này, tôi nghe nói ông đã chấm dứt hợp đồng với Phó thị, tôi ngay lập tức lôi kéo đầu tư lớn để toàn tâm toàn ý thực hiện bộ phim của ông.” Thiệu Kinh đã cố gắng hết sức để quảng bá bản thân và Tinh Sang: “Khả năng của đội Tinh Sang vẫn không tệ, lần này tôi cũng bỏ vốn, muốn nhờ vào bộ phim của ông để trở mình, nhất định sẽ nghiêm túc làm việc.”

“Nhà đầu tư của ông có đáng tin cậy không?” Thiệu Kinh đầy chân thành, khiến Diệp Văn phải hỏi lại câu hỏi này.

Thiệu Kinh gần như vỗ ngực cam đoan: “Hoàn toàn đáng tin cậy. Bây giờ tiền đã được chuyển vào tài khoản của công ty. Nếu ông lo lắng, có thể đến Tinh Sang để kiểm tra.”

Diệp Văn đả kích: “Ai biết được, ông sẽ dùng số tiền này vào mục đích khác thì sao?”

Làm sao Thiệu Kinh có thể không nghe ra ý của ông ấy chứ, vội vàng nói: “Yên tâm đi, không phải tôi không biết Tinh Sang đang ở trong tình huống nào. Nếu lần này không thể trở mình thì sẽ mãi mãi không ngóc đầu được nữa.”

“Vậy là tốt rồi.” Diệp Văn không nói gì thêm: “Tôi sẽ xem xét Tinh Sang, tôi còn phải thảo luận với con gái tôi nữa.”

Diệp Văn lấy cớ này để cúp cuộc điện thoại với Thiệu Kinh trước.

Thiệu Kinh này, Diệp Văn không biết phải nói gì về ông ta.

Thiệu Kinh có năng lực, nhưng lại quá phong lưu, hơn nữa là công ty điện ảnh truyền hình, đã ký hợp đồng với rất nhiều nghệ sĩ, sau một thời gian dài quan hệ giữa Thiệu Kinh và nhiều nghệ sĩ nữ trở nên không trong sáng nữa.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 738


Chương 738

Vợ của Thiệu Kinh thấy ông ta không có ý ăn năn hối cải, nổi cơn thịnh nộ ra nước ngoài sống cùng hai đứa con. Nhưng bà ta cũng nói rõ ràng rằng cuộc hôn nhân sẽ không bao giờ chấm dứt, những hồ ly tinh đó sẽ không bao giờ thành công trong việc trở thành bà Thiệu đâu.

Không có sự kiểm soát của vợ, Thiệu Kinh càng ngày càng trở nên ph*ng đ*ng, chẳng chuyên tâm vào công ty gì cả, cũng không biết ai đã đầu tư cho Thiệu Kinh, không sợ Thiệu Kinh cuỗm luôn số tiền kia sao?

Diệp Văn phân tích rằng người đầu tư vào Thiệu Kinh hoặc là một ông chủ lớn, coi tiền như rác, hoặc là một ông lớn đủ sức để níu kéo Thiệu Kinh và bắt Thiệu Kinh thành thật thực hiện bộ phim này.

Nếu là người sau, Diệp Văn sẵn sàng giúp Thiệu Kinh.

Hôm đó, Du Ân nhận được một cuộc gọi từ Chung Văn Thành, Chung Văn Thành nói qua điện thoại: “Anh sẽ ở Bắc Kinh vào buổi trưa và tham dự một lễ trao giải vào buổi tối. Chúng ta cùng nhau dùng bữa vào buổi trưa nhé?”

Du Ân không thể từ chối lời mời của Chung Văn Thành nên đã đồng ý.

Cả hai đã hẹn nhau tại một nhà hàng gần khách sạn Chung Văn Thành đang ở, Chung Văn Thành không khỏi thốt lên “Em đã gầy đi nhiều” khi nhìn thấy Du Ân ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Cô gầy đến nỗi gió mạnh vào mùa đông ở thủ đô có thể thổi bay cô luôn.

“Đúng là hơi gầy, nhưng em cũng đỡ phải giảm cân.” Du Ân cười nói sau câu nói của Chung Văn Thành.

Sau khi ngồi vào chỗ, Chung Văn Thành chủ động nói: “Anh đến đây chủ yếu để nói chuyện với em về hợp đồng giữa em và Chung Đỉnh. Anh nghĩ vì sau này em đã định cư lâu dài ở thủ đô nên không cần phải tiếp tục ở lại Chung Đỉnh nữa, em có thể là một người làm nghề tự do.”

Du Ân vừa ngạc nhiên vừa xúc động: “Cảm ơn anh…”

Mặc dù trước đây cô không cần làm biên kịch ở Chung Đỉnh đúng giờ, nhưng cô vẫn đến công ty họp hoặc tham gia một số dịp quan trọng nếu cần thiết, hiện tại cô đang ở thủ đô nên e rằng việc đi lại thường xuyên rất bất tiện.

Cô nghĩ đến việc chủ động đề cập chuyện này với Chung Văn Thành, nhưng cô lo lắng người của Chung Đỉnh và Chung Văn Thành sẽ nghĩ rằng cô đã có chút danh tiếng nên muốn sải cánh bay một mình, cho nên cô vẫn chưa nói, nhưng cô không ngờ Chung Văn Thành sẽ chủ động nói ra như vậy.

Chung Văn Thành rót cho cô một tách trà: “Tặng hoa hồng cho người ta thì trên tay vẫn sẽ còn mùi thơm mà, em đừng khách sáo với anh, về giấy tờ thủ tục thì anh sẽ cho người liên lạc với em.”

“Vâng.” Du Ân đáp.

Tin tức về bữa tối của Du Ân với Chung Văn Thành nhanh chóng đến tai Phó Đình Viễn, Phó Đình Viễn không khỏi hơi nheo mắt, Chung Văn Thành đúng là gian trá. Nhiệm vụ quay phim “Truyền Kỳ Dung Phi” rất nặng nề, thế mà anh ta vẫn tranh thủ thời gian đến gặp Du Ân.

Lý do là để nói chuyện với Du Ân về việc hủy bỏ hợp đồng lao động, nhưng thực chất, anh ta muốn đi gặp cô thôi.

Không biết xấu hổ, vô liêm sỉ.

Xem ra anh phải nhanh chóng ổn định cuộc sống ở thủ đô càng sớm càng tốt, ngoài Chung Văn Thành còn có một Hà Vĩ Niên khác ở thủ đô. Theo như anh biết thì sau khi Du Ân bị bệnh, Hà Vĩ Niên đã rủ cô đi ngoài hai lần, một lần để xem triển lãm và một lần là uống cà phê.

Dù biết rằng Du Ân sẽ không đồng ý ở bên Hà Vĩ Niên, nhưng Phó Đình Viễn vẫn rất khó chịu.

Chu Nam gõ cửa bước vào, sau khi báo cáo công việc, Chu Nam nói: “Sếp, tôi có tin tức, chiều hôm qua ông Diệp mới trả tiền mua một căn nhà ở Thịnh Thế Hoa Phủ cho cô Du, Tô Ngưng là hàng xóm của cô ấy, anh có muốn sắp xếp sống ở đó không?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 739


Chương 739

Phó Đình Viễn đồng ý mà không chút do dự: “Ừ.”

Anh không thể chấp nhận việc sống xa cô, đi nửa vòng thành phố để gặp nhau sẽ rất lãng phí thời gian.

Chu Nam có chút ngượng ngùng: “Nhưng tôi đã kiểm tra, mấy căn nhà đang rao bán trong khu này chỉ có nhà ở dưới lầu của cô Du là thích hợp với anh, nhưng nếu hai người ở lầu trên lầu dưới thì cô ấy sẽ nhanh chóng phát hiện ra anh?”

Đối với những căn nhà khác, hoặc là loại căn hộ không phù hợp, hoặc là tầng không phù hợp, hoặc là phong cách trang trí không đủ công năng, ông chủ của anh ta cần phải chuyển đến trực tiếp ở luôn, yếu tố trang trí của ngôi nhà phải vượt qua kiểm tra.

“Không quan trọng, mua căn dưới lầu cô ấy đi.” Phó Đình Viễn đưa ra một quyết định dứt khoát.

Anh không muốn giấu Du Ân quá lâu, chỉ cần Tinh Sang của Thiệu Kinh có thể giành được bộ phim mới của Diệp Văn, anh sẽ ngay lập tức xuất hiện để làm việc với Du Ân.

Anh đã tạo ra một vòng tròn lớn để tiếp cận Du Ân, để sống cùng cô.

Chu Nam lại hỏi: “Vậy anh muốn kiểm tra phòng tại chỗ một lần không?”

Bây giờ xem nhà cũng tiện và tiên tiến hơn rồi, có thể xem kỹ toàn bộ căn nhà qua vr trực tuyến. Cá nhân Chu Nam rất hài lòng với căn nhà đó, nhưng xét cho cùng thì sau này Phó Đình Viễn mới là người sống ở đó, anh nên tự xem mới được.

“Không cần, tôi tin tưởng mắt thẩm mỹ của cậu.” Chu Nam đã ở bên anh nhiều năm như vậy, nếu không lo được chuyện này thì làm sao có thể là trợ lý đặc biệt của chủ tịch chứ.

Chu Nam đáp: “Được, vậy tôi đi mua căn nhà này ngay.”

Đang chuẩn bị tan sở, Phó Đình Viễn nhận được điện thoại của Tô Ngưng, Tô Ngưng mời anh đi ăn tối, nếu là nữ minh tinh khác mời anh, Phó Đình Viễn đã cúp điện thoại từ lâu, nhưng Tô Ngưng là bạn thân nhất của Du Ân, và đương nhiên Phó Đình Viễn phải đồng ý lời mời này.

Nơi hai người dùng bữa là trong nhà hàng của Dịch Thận Chi, vừa bước vào cửa, Tô Ngưng đã hung hăng hỏi anh: “Tại sao anh lại bảo với Du Ân là sẽ đợi cô ấy mười năm?”

Điều đó khiến Du Ân buồn khổ và khóc trên điện thoại với cô ấy một hồi lâu, khỏi phải nói Tô Ngưng đau lòng như thế nào.

Phó Đình Viễn tao nhã ngồi xuống: “Tôi chỉ ăn ngay nói thật thôi.”

“Ăn ngay nói thật? Không phải anh đã ngầm đồng ý hai người chia tay rồi sao? Anh còn nói như vậy làm gì hả?” Tô Ngưng chống nạnh tức giận đứng lên, giọng điệu cũng không khá hơn là bao.

Phó Đình Viễn cau mày: “Con mắt nào nhìn thấy tôi đã đồng ý chia tay?”

Tô Ngưng khịt mũi: “Đã nhiều ngày như vậy không phải anh chưa từng liên lạc với cô ấy sao? Đó không phải là ngầm đồng ý thì là gì?”

Phó Đình Viễn “…”

Hóa ra anh không dám quấy rầy cô để cho cô thời gian phục hồi cơ thể và trấn tĩnh tâm trạng, nhưng trong mắt họ, đó là dấu hiệu cho thấy anh đã từ bỏ cô ư?

Anh nghiêm nghị nhìn Tô Ngưng rồi tự giải thích: “Tôi vì cô ấy mà thậm chí không tiếc cả mạng sống, cô nghĩ tôi sẽ từ bỏ cô ấy trong tình huống này sao?”

Hai tay Tô Ngưng chống trên bàn nhìn chằm chằm anh, hỏi: “Ý của anh là gì? Ý của anh là anh vẫn còn yêu cô ấy ư?”

“Tất nhiên.” Phó Đình Viễn tuyên bố: “Tôi yêu cô ấy và sẽ không từ bỏ cô ấy.”

Tô Ngưng cau mày nhìn anh một cái, sau đó hỏi: “Vậy hiện tại anh không đi tìm cô ấy, là đang dùng kế hoãn binh?”
 
Back
Top Bottom