Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 320


Chương 320

Cô vừa nói vừa đứng dậy đi tìm quần áo, bị sốt cũng không phải chuyện nhỏ, nhất định phải có người ở bên trông chừng.

“Cảm ơn em…” Chung Văn Thành dường như thật sự không chịu được, Du Ân nói đến thăm anh ấy, khiến cho anh ấy phào nhẹ nhõm một hơi, cảm giác một giây sau mình có thể sẽ sốt đến ngất đi.

Có điều anh ấy vẫn gắng gượng mở miệng: ‘| Muội Muội đến đi, nếu em không ở nhà, anh sợ nó sẽ bắt nạt Tiểu Tiểu.”

Du Ân cũng không biết nên nói cái gì cho phải, Chung Văn Thành đã sốt thành thế này mà vẫn nhớ đến chuyện con mèo của cô sẽ bị bắt nạt.

‘Thật ra mấy ngày qua Muội Muội không hề bắt nạt Tiểu Tiểu, nó giống chủ nhân của nó, hiền hoà dễ ở chung.

Chẳng qua cô cảm thấy Chung Văn Thành chắc hẳn là cũng nhớ mèo của mình, cho nên đồng ý xong thì cúp điện thoại, cô ăn mặc chỉnh tề sau đó dẫn theo mèo xuất phát, lúc đi cô còn mang theo thuốc hạ sốt tiêu viêm trong nhà có cùng với một đống dược phẩm cô cho rằng có thể sử dụng.

Du Ân hoàn toàn không nghĩ tới mình sẽ bị chụp được, cũng may cô trang bị đầy đủ, truyền thông chỉ chụp được bóng lưng của cô, chứ không chụp được chính diện.

Vào nhà Chung Văn Thành, Du Ân vội vàng chăm sóc anh ấy, đầu tiên là cho anh ấy uống thuốc hạ sốt, lại hỏi anh ấy đã ăn cơm chưa, sau đó vội vàng giúp anh ấy nấu loãng cháo, chờ anh ấy hạ sốt thì muốn ăn lúc nào cũng sẵn có.

Sau khi lăn qua lộn lại một hồi, nhìn thời gian cũng đã hơn nửa đêm.

Du Ân nhìn đồng hồ, phát hiện đã sắp mười một giờ, cô có ý định rời đi, nhưng Chung Văn Thành còn chưa hoàn toàn hết sốt, người còn đang mê man, cho nên cô đành phải tạm thời ở lại.

Chung Văn Thành nằm ngủ rồi, Du Ân vừa định nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi phòng ngủ thì chuông di động đặt ở đầu giường của Chung Văn Thành vang lên.

Trong đêm khuya, tiếng chuông đột ngột nghe cực kì chói tai, Chung Văn Thành mới vừa nằm ngủ lại bị đánh thức.

Du Ân vội vàng đi đến định cúp điện thoại thay anh ấy, nhưng sau khi nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình thì dừng lại.

Chung Văn Thành gắng gượng chống mình ngồi dậy hỏi cô: “Sao vậy?”

Du Ân mấp máy môi, sau đó đưa điện thoại di động cho Chung Văn Thành nói: “Là Phó Đình Viễn gọi tới.”

Lúc Du Ân nói lời này thì có vài phần nghiến răng nghiến lợi, trực giác của phụ nữ nói cho cô biết, lúc này Phó Đình Viễn gọi điện thoại tìm Chung Văn Thành, nhất định không có chuyện tốt.

Chung Văn Thành nhíu mày, nhận di động rồi cũng không gọi điện thoại lại mà ngước mắt nhìn về phía Du Ân nói: “Anh đoán, anh ta gọi tới để tìm em nhỉ?”

Phó Đình Viễn nhất định đã nhìn thấy tin tức Du Ân qua đêm tại nơi này của anh ấy nên không kìm nén được, đứng ngồi không yên.

Chung Văn Thành có hơi muốn cười, Phó Đình Viễn này thật sự theo đuổi lại Du Ân sao?

Không biết là đã hơi muộn rồi sao?

Có vài người ấy mà, lúc có được thì không biết quý trọng, chờ đến lúc thật sự mất đi mới biết hối hận.

Chung Văn Thành nói Phó Đình Viễn gọi đến để tìm cô, Du Ân lắc đầu phủ nhận nói: “Không thể nào đâu.”

Chung Văn Thành nhìn thoáng qua di động vẫn không ngừng vang trong tay, lại hỏi Du Ân: “Em cho số của anh ta vào sổ đen à?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 321


Chương 321

Du Ân ngạc nhiên: “Sao anh biết?”

Chung Văn Thành nở nụ cười, đưa điện thoại di động cho.

cô nói: “Em nhận máy đi, nhất định là tìm em đó.”

Cùng là đàn ông, hơn nữa còn cùng là người đàn ông muốn có được Du Ân, Chung Văn Thành hiểu quá rõ suy nghĩ của Phó Đình Viễn.

Anh ấy và Phó Đình Viễn chỉ có quan hệ bạn hợp tác, hơn nửa đêm Phó Đình Viễn gọi điện tìm anh ấy nhất định không phải quan tâm anh ấy bị bệnh, cũng chắc chắn không phải tìm anh ấy để bàn công việc.

Ngoài tìm Du Ân ra thì còn có thể có chuyện gì?

Du Ân nghe điện thoại mà có chút không biết làm sao, chỉ nghe thấy giọng nói vô cảm của Phó Đình Viễn vang lên: “Em đang ở chỗ tên họ Chung kia à?”

Du Ân cực kỳ không thích nghe anh gọi Chung Văn Thành như vậy, nhưng lại không có cách nào khác chỉ trích anh ngay trước mặt Chung Văn Thành, vì thế đành phải ngắn gọn đáp: “Phải.”

Phó Đình Viễn nói luôn: “Tiểu Tiểu phải làm sao?”

Du Ân nói: “Tôi chỉ không về một đêm thôi.”

“Nó mới bao nhiêu tuổi mà em đã nhãn tâm ném nó ở nhà một mình thế?” Lời này của Phó Đình Viễn cứ như Du Ân ngược đãi Tiểu Tiểu không bằng.

Du Ân cảm thấy, Phó Đình Viễn không phải đang ăn thuốc nổ thì chính là bị thần kinh rồi.

Lúc đi cô có chuẩn bị tốt đồ ăn thức uống cho mèo rồi, hơn nữa cũng không phải cô rời đi mấy ngày liền, nhiều nhất là buổi sáng ngày mai cô sẽ trở về, anh cứ phải công kích cô thế sao?

Lại còn nói cái gì mà cô nhãn tâm, nói cứ như anh quan tâm đến Tiểu Tiểu lắm ấy, một người chưa bao giờ thích động vật nhỏ như anh, có tư cách gì mà chỉ trích cô?

Du Ân thật không muốn nói thêm một câu nào với Phó Đình Viễn: “Nếu không có chuyện gì thì cúp máy đây.”

Phó Đình Viễn thấy cô muốn cúp điện thoại thì vội vàng nói một câu: “Tôi đến tìm em lấy chìa khóa, tôi sẽ chăm sóc cho Tiểu Tiểu.”

Du Ân trợn trừng mắt, không cần thiết phải làm đến mức đó chứ.

Chẳng qua xét cho cùng thì vẫn là mèo anh tặng, Du Ân vẫn phải nhận ơn tình của anh, cho nên bèn nói: “Nếu anh lo lắng cho Tiểu Tiểu thì tôi sẽ nhờ Tô Ngưng đến chăm sóc, thời gian không còn sớm, không phiền đến anh nữa.”

Sau khi Du Ân nói xong thì dứt khoát cúp điện thoại.

Cô mới không thèm để Phó Đình Viễn đến chăm sóc cho Tiểu Tiểu đấy, thứ nhất là vì loại người như anh vốn không biết chăm sóc người khác, thứ hai là vì cô không muốn anh đến nhà cô.

Du Ân cúp điện thoại, Chung Văn Thành cũng không hỏi cô và Phó Đình Viễn đã hàn huyên những gì, chỉ ấm giọng nói: “Em về đi, chắc anh không sao nữa rồi.”

Du Ân lắc đầu: “Không cần, em chờ anh hoàn toàn hạ sốt rồi mới đi.”

Chung Văn Thành khe khẽ thở dài: “Du Ân, cám ơn em.”

“Không sao mà.” Du Ân không cảm thấy có gì phiền, lần trước cô bị Phó Thiến Thiến bắt cóc, di chứng để lại khiến cô bị bệnh phải nhập viện, mấy ngày đó Chung Văn Thành cũng chăm sóc cô cẩn thận tỉ mi, hiện tại cô không có lý nào lại bỏ Chung Văn Thành đang sốt cao lại một mình.

Du Ân lại dặn dò anh ấy: “Anh mau nghỉ ngơi đi, có chỗ nào không thoải mái thì gọi em.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 322


Chương 322

“Được.” Chung Văn Thành một lần nữa chui vào trong chăn.

Sau khi Du Ân rời khỏi phòng ngủ, Chung Văn Thành nghĩ ngợi thế nào vẫn lấy di động đến vội vàng gửi tin nhắn cho.

Phó Đình Viễn: “Sếp Phó, tôi bị sốt cao, cho dù có muốn làm chuyện gì với cô ấy cũng không có sức, anh đi ngủ sớm đi, đừng hành hạ nhau nữa.”

Đều là đàn ông, Chung Văn Thành đương nhiên biết Phó Đình Viễn đang lo lắng điều gì, anh ấy gửi cho Phó Đình Viễn những lời này là muốn Phó Đình Viễn nhanh chóng ổn định lại.

Bằng không trong đêm nay Phó Đình Viễn làm loạn không để ai được yên thì cả đám bọn họ cũng đừng ai nghĩ đến chuyện được nghỉ ngơi tốt.

Anh ấy không đau lòng cho Phó Đình Viễn, anh ấy chỉ đau lòng cho Du Ân bị Phó Đình Viễn giày vò thôi.

Chung Văn Thành đoán không sai, lúc này Phó Đình Viễn đang ở bên ngoài nhà của Chung Văn Thành.

Anh cũng có bất động sản tại khu biệt thự này, chẳng qua cho tới bây giờ anh chưa từng ở đây thôi, cho nên mới có thể dễ dàng vào đây.

Anh ngồi ở trong xe, sau khi bị Du Ân cúp điện thoại, đang định xuống xe tiến vào trong nhà Chung Văn Thành bắt người thì nhận được tin nhắn này của Chung Văn Thành, xem xong tin nhắn, lúc này anh mới bình tĩnh lại.

Sau khi chia tay với đám người Dịch Thận Chi và Hứa Hàng, Phó Đình Viễn lái luôn ô tô đến bên ngoài nhà Chung Văn Thành.

Anh luôn nghĩ cách ngăn cản Du Ân qua đêm tại nơi này của Chung Văn Thành, nếu hai người bọn họ thật sự xảy ra chuyện gì thì anh có thể g**t ch*t Chung Văn Thành luôn!

Nhưng anh bi ai nhận ra, hình như cho dù Du Ân thật sự có gì đó với Chung Văn Thành thì anh vẫn không muốn buông tay cô.

Anh không liên lạc được với Du Ân, cho nên đành phải quấy rầy Chung Văn Thành.

Sau khi nhận được tin nhắn của Chung Văn Thành, anh lại ngồi ở trong xe hút một điếu thuốc, sau đó mới lái ô tô rời đi.

Sau khi rời đi, anh lại đuổi hết đám chó săn đến nằm vùng rải rác ở xung quanh nhà của Chung Văn Thành cùng với xung quanh tiểu khu để săn ảnh bạn gái của Chung Văn Thành, không để sót một ai.

Ngày nào đó thân phận của Du Ân sẽ bị bại lộ, nhưng tuyệt đối không phải là thân phận bạn gái chính quy của Chung Văn Thành, mà là bạn gái của Phó Đình Viễn anh, thậm chí là vợ anh cũng được, nếu thật sự không được thì là vợ trước của anh cũng được.

Tóm lại, anh muốn cho tất cả mọi người biết, Du Ân là người có quan hệ với anh.

Sáng sớm hôm sau, Chung Văn Thành hạ sốt, Du Ân thở phào nhẹ nhõm.

Cô chuẩn bị bữa sáng đơn giản, hai người ăn xong thì cô nói lời tạm biệt.

Chung Văn Thành thay quần áo cầm chìa khóa xe nói: “Hôm nay anh hẹn gặp Tử Dạ, anh đưa em về nhà trước.”

Du Ân có chút lo lắng sợ bị phóng viên chụp được: “Không cần đâu, em tự về là được, anh cứ làm việc của anh đi.”

Chung Văn Thành cười nói: “Anh vừa mới nhìn qua một vòng bên ngoài cửa sổ, không có phóng viên đâu.”

Du Ân có chút kinh ngạc, đám chó săn đó không phải đều bám riết không tha sao? Lúc này bọn họ ắt hẳn phải ở ngay kế bên này, không tiếc giá nào để chụp được ảnh của cô chứ?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 323


Chương 323

Chung Văn Thành cũng không giấu giếm: “Chắc là sếp Phó tìm người đuổi đi rồi.”

Du Ân rũ mắt xuống không nói thêm gì nữa, mà cầm đồ đạc của mình nói: “Thế chúng ta đi thôi.”

Cô thừa nhận, Phó Đình Viễn đuổi sạch đám chó săn ấy thì cô rời khỏi nơi này của Chung Văn Thành sẽ an toàn hơn nhiều.

Chẳng qua để đề phòng chắc chắn, cô vẫn cải trang từ đầu tới cuối.

Chung Văn Thành cũng vậy, cố gắng không để bản thân mình dễ thấy, cũng cố gắng không mang tới sự chú ý không cần thiết cho Du Ân.

Chung Văn Thành hẹn Tử Dạ gặp mặt tại phòng hội nghị của Chung Đỉnh, bởi vì tối hôm qua Du Ân nghỉ qua đêm trong nhà Chung Văn Thành, cho nên cả đêm Tử Dạ đều ngủ không ngon, trông cả người cứ tiều tụy.

Tử Dạ đã đến từ sớm, có điều cảm xúc vẫn rất bất ổn.

Nhìn thấy Chung Văn Thành sảng khoái tinh thần tiến vào, cô ta nghĩ đến tối hôm qua Chung Văn Thành và Du Ân ở chung một đêm thì không nhịn được ghen tị đỏ mắt.

Chung Văn Thành giả vờ như không thấy được biểu hiện bất thường của Tử Dạ, anh ấy bình tĩnh ngồi xuống vị trí đối diện Tử Dạ, đi thẳng vào vấn đề nói: “Tử Dạ, làm bạn bè kiêm bạn hợp tác đã nhiều năm, tôi nhất định phải nói với cô chuyện này, bên Thẩm Dao không phải chốn về tốt nhất cho cô đâu.”

Chung Văn Thành đương nhiên đã sớm cảm nhận được Tử Dạ có tình yêu nam nữ với mình, nhưng anh ấy vẫn luôn giả vờ như không hay biết gì, chủ yếu là vì không muốn mọi người ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp nhau lại xấu hổ.

‘Tử Dạ mím môi im lặng một hồi, bình ổn lại cảm xúc của chính mình.

Sau một lúc lâu, cô ta lấy dũng khí nhìn Chung Văn Thành hỏi: “Sếp Chung, anh khuyên em đừng đến chỗ Thẩm Dao, anh đây là lấy thân phận nào để khuyên em?”

Tử Dạ hỏi như vậy, tương đương với gián tiếp ép Chung Văn Thành tỏ thái độ với cô ta rồi.

Thật ra mấy năm qua Chung Văn Thành không hề có chút tình yêu nam nữ nào với cô ta, cũng không phải Tử Dạ không rõ, nhưng sau cùng cô ta muốn hoàn toàn vạch rõ giới hạn với anh ấy tại giây phút này, sau khi bị chuyện tối qua Du Ân nghỉ đêm tại nhà Chung Văn Thành k*ch th*ch, ‘Tử Dạ nhất thời kích động vẫn không biết tự lượng sức mình.

Chung Văn Thành cụp mắt xuống, che giấu sự phiền ghét chợt lóe lên trong đáy mắt.

Chung Văn Thành chướng mắt Tử Dạ, thứ nhất là anh ấy là một thần tượng có giá trị nhan sắc cao, yêu cầu đối một nửa kia là ít nhất cũng phải có vẻ ngoài xuất chúng, mà Tử Dạ thì quá bình thường, cho tới bây giờ chưa từng là đối tượng được lựa chọn của anh ấy.

Thứ hai là, mấy năm qua phẩm hạnh của Tử Dạ thế nào.

anh ấy biết rõ rành rành.

Loại phụ nữ này, anh ấy tuyệt đối sẽ không muốn.

Chung Văn Thành cho rằng Tử Dạ nên tự mình hiểu lấy mình, nhưng hiện tại hiển nhiên cô ta đang tự rước lấy nhục.

Nể mặt những tác phẩm của Tử Dạ đã từng chạm đến cảm xúc của mình, Chung Văn Thành vẫn giữ lại sự tự tôn cuối cùng cho Tử Dạ, cho nên lời nói rất ôn hòa: “Làm cấp trên của cô, còn từng là bạn hợp tác, tôi thật sự hi vọng sau khi cô rời khỏi Chung Đỉnh có thể phát triển lên cao một bước.”

Chung Văn Thành đã cố gắng để cho Tử Dạ thấy rõ hiện thực, nhưng Tử Dạ vẫn chìm trong mê man.

Cô ta đứng bật dậy, đỏ mắt nói với Chung Văn Thành: “Có lẽ người ngoài không biết bạn gái của anh là Du Ân, nhưng em biết.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 324


Chương 324

Tử Dạ cắn răng nói: “Vì sao lại là cô ta? Em có chỗ nào không bằng cô ta?”

“Làm biên kịch, em ít nhiều gì cũng có một tác phẩm hot, nhưng Du Ân có gì? Trước kia cô ta vốn là một biên kịch không có tự do, cô ta còn chẳng có chút thành tích nào!”

“Cô ta chỉ là một người trẻ tuổi có một gương mặt điềm đạm đáng yêu, có một cái đầu biết nghĩ cách quyến rũ đàn ông mà thôi!” Dưới tình huống không khống chế được cảm xúc, Tử Dạ nói chuyện cũng không thèm đắn đo suy nghĩ gì.

Thoáng chốc sắc mặt Chung Văn Thành trầm xuống, anh ấy có thể chấp nhận chuyện Tử Dạ nghi ngờ, phủ định mình, nhưng anh ấy không thể chấp nhận chuyện Tử Dạ chửi bới Du Ân.

Cái bút trong tay Chung Văn Thành bị anh bẻ gãy cạch một tiếng, Tử Dạ ngạc nhiên nhìn về phía anh ấy.

Chung Văn Thành trầm giọng nói: “Tử Dạ, nếu cô cứ muốn làm loạn đến mức đôi bên đều khó nhìn mặt nhau như vậy, tôi đây cũng chỉ có thể nói cho cô biết, cô chẳng có thứ gì bằng được cô ấy.”

Chung Văn Thành gän từng tiếng, mỗi tiếng mang theo ý lạnh vô tận, cũng không hề chừa lại chút thể diện nào cho Tử Dạ.

Tử Dạ đột nhiên bị vả mặt, vẻ mặt nhất thời xấu hổ quẫn bách.

Tính tình Chung Văn Thành hiền lành, mấy năm qua bất luận là đối với Tử Dạ hay là với nhân viên cấp dưới, anh ấy chưa từng nổi giận, chuyện này tạo thành một loại ảo giác cho Tử Dạ, đó chính là Chung Văn Thành không hề tàn nhẫn.

Hiện tại thì hay rồi, cô ta được đằng chân lâng đăng đầu, kết quả chỉ nhận lại sự nhục nhã vô tận.

Trong lúc tức giận nghẹn ngào, nước mắt cô ta cũng bắt đầu rơi xuống, cô ta siết chặt di động trong tay, độc ác nói: “Chung Văn Thành, tôi nhất định sẽ khiến anh phải hối hận vì những lời nói hôm nay!”

Ném lại một câu tàn nhẫn này xong, Tử Dạ khóc lóc chạy ra khỏi phòng họp, dẫn theo Ngô Mẫn rời khỏi Chung Đỉnh.

Chung Văn Thành xây xẩm mặt mày ngồi đó, anh ấy chỉ cảm thấy người như Tử Dạ quả thực không thể nói lý.

Rõ ràng trước đó người nói chuyện khó nghe là cô ta, là cô †a có ý xấu chửi bới Du Ân trước, anh ấy chỉ phản bác lại cũng không được à?

Tử Dạ chọn nơi nương tựa chỗ Thẩm Dao cũng được thôi, bởi vì chuyện này cũng khởi đầu cho việc cô ta tự tìm đường chết.

Sau khi Chung Văn Thành đưa Du Ân đến cửa tiểu khu thì rời đi, Du Ân đi bộ về nhà.

Cô có thói quen lúc yên tĩnh trong đầu sẽ nghĩ đến các tình tiết câu chuyện, cho nên cô đắm chìm trong thế giới của mình, hoàn toàn không phát hiện ra dưới tòa nhà mình ở có đậu một chiếc xe sang màu đen.

Chờ cô đi đến cửa nhà mình ngước mắt lên, nhìn thấy Phó Đình Viễn đứng ở trước cửa, cả người cô bị dọa không nhẹ.

Không đợi cô kịp phản ứng, Phó Đình Viễn đút một tay trong túi quần đã mở miệng đầy quái đản: “Em còn biết trở về à? Cách một cánh cửa mà tôi còn nghe thấy tiếng Tiểu Tiểu kêu ở bên trong đó!”

Bởi vì nhắc đến Tiểu Tiểu, cho nên Du Ân chẳng hề quan tâm đến những chuyện khác, vội vã lấy chìa khóa ra mở cửa.

Kết quả sau khi mở cửa, Du Ân cảm thấy hình như mình đã lo lắng thừa rồi.

Bởi vì căn bản không tồn tại cái gọi là tiếng Tiểu Tiểu kêu không ngừng như Phó Đình Viễn nói, còn về Tiểu Tiểu, nó còn chưa thèm chui ra khỏi dưới gầm sô pha.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 325


Chương 325

Từ khi Tiểu Tiểu đến đây nó vẫn luôn thích chui dưới sô pha, lúc Du Ân làm việc tại phòng làm việc hoặc là nghỉ ngơi trong phòng ngủ, nó sẽ ra ngoài đi dạo, thăm dò xung quanh để sớm hòa nhập với hoàn cảnh.

Du Ân cũng không ép buộc nó, chỉ cần nó có thể ăn có thể uống là được, còn về tình cảm với nó thì cứ từ từ bồi dưỡng là được.

Du Ân thật không biết phải nói gì với hành vi của Phó Đình Viễn: “Không ngờ sếp Phó anh nói dối mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh đấy.”

Đối mặt với sự châm chọc của Du Ân, Phó Đình Viễn vẫn mở to mắt nói dối: “Vừa rồi tôi quả thật đã nghe thấy tiếng mèo kêu mà.”

Du Ân mặc kệ anh, ngược lại hỏi anh: “Anh tới có chuyện gì sao?”

Nếu Du Ân nhìn kỹ thì chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra sự mỏi mệt trong đáy mắt Phó Đình Viễn.

Cả đêm qua anh đều ngủ không ngon, mặc dù có tin nhắn Chung Văn Thành gửi tới nói mình bị sốt ở đó, nhưng anh cứ nghĩ đến cảnh Du Ân và Chung Văn Thành ở cùng nhau, cả người đều nôn nóng đến mất ngủ.

Nhưng hiện tại Du Ân có nói chuyện với Phó Đình Viễn cũng chẳng buồn nhìn thẳng anh, càng đừng nói đến tinh tế quan sát anh, cho nên cô căn bản không phát hiện ra Phó Đình Viễn ngủ không ngon.

Ngược lại cô còn ngủ rất ngon, tối hôm qua để có thể kịp thời biết được tình hình của Chung Văn Thành, cô không đến phòng cho khách của Chung Văn Thành ngủ, mà ngủ trong trên ghế sofa trong phòng khách.

Không thể không thừa nhận, chiếc ghế sô pha sang quý trong nhà Chung Văn Thành kia còn thoải mái hơn cả giường của cô.

Cô ngủ rất ngon, một đêm rất yên giấc.

Phó Đình Viễn bị cô hỏi như vậy, vẻ mặt có chút mất tự nhiên nói: “Tôi đến thăm Tiểu Tiểu.”

Du Ân ồ một tiếng rồi nói: “Vậy anh thăm đi.”

Cô nói xong thì định đến phòng làm việc mở máy tính, vừa rồi trên đường trở về cô đã nghĩ ra được một tình tiết, cho nên muốn nhanh chóng lưu lại.

Ai ngờ Phó Đình Viễn lại giữ chặt cô lại, không biết do anh dùng sức quá lớn hay do bả vai cô quá nhỏ gầy, tóm lại Phó Đình Viễn chỉ cần một tay đã có thể kéo cô vào trong lòng.

Chóp mũi Du Ân ngửi được mùi hương mát lạnh vô cùng quen thuộc trên người anh, tâm trạng vừa giận dữ vừa xấu hổ.

Cô dùng cùi chỏ thúc anh một cái, buồn bực hỏi: “Anh đang làm gì vậy?”

Du Ân cho rằng cô ghét bỏ đẩy Phó Đình Viễn ra như vậy, anh sẽ lập tức buông cô ra.

Ai ngờ anh duỗi cánh tay dài, ngược lại ôm cô càng chặt hơn.

Không chỉ có vậy, anh còn vừa ôm cô vừa thấp giọng nỉ non bên tai cô: “Tôi nhớ em.”

“Thật ra tôi đến là để thăm em.” Thăm mèo gì đó kia, căn bản chỉ là cái cớ anh lấy, chứ anh vốn đâu có tình cảm gì với con mèo kia, đến thăm nó làm gì?

Tối hôm qua bị giày vò cả đêm, Phó Đình Viễn cảm thấy hôm nay mà không gặp Du Ân được một lần thì cả ngày anh sẽ đều lo lắng bất an.

Tất cả các phương thức có thể liên lạc với cô đều bị cô cho vào danh sách đen, anh chỉ có thể chạy tới cửa nhà cô chờ.

Du Ân bị những lời này của anh làm cho toàn thân nổi da gà, bất kể thế nào cô cũng không dám tin, Phó Đình Viễn lại có thể nói ra những lời buồn nôn đến thế.

Cái gì mà nhớ cô, đây là chuyện mà có mơ cô cũng không dám mơ, bởi vì cô chắc chắn đời này Phó Đình Viễn sẽ khó có thể nói với cô như vậy.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 326


Chương 326

Phản ứng đầu tiên của cô chính là vùng văng thoát ra, giơ.

tay sờ thử trán Phó Đình Viễn: “Anh không bị sốt chứ?”

Phó Đình Viễn bị lời cô nói chọc cho phát tức, anh xoay mặt tránh được cái đụng chạm của cô.

Anh thật lòng thật dạ nói với cô, cô lại nghi ngờ anh bị sốt?

Phó Đình Viễn phát tiết một bụng lửa giận lên trên đầu Chung Văn Thành, anh bày ra vẻ mặt chê bai nói: “Cơ thể của tôi không yếu ớt như Chung Văn Thành, một người đàn ông thì bị sốt cái gì mà sốt.”

Du Ân cảm thấy anh quả thực không thể nói lý, cô giơ tay đẩy anh ra đồng thời cũng kéo giãn khoảng cách với anh, sau đó nói: “Không phải anh cũng bị bệnh đau dạ dày nên ba ngày hai bữa phải vào bệnh viện sao?”

Nếu cô nhớ không nhầm thì khoảng thời gian trước anh vừa mới nhập viện một lần.

Năng lực lảng tránh vấn đề của Phó Đình Viên không phải là dạng vừa, anh trực tiếp xuyên tạc lời Du Ân nói: “Em như vậy là đang quan tâm đến sức khỏe của tôi sao? Còn nhớ rõ dạ dày của tôi không tốt?”

“Không phải.” Du Ân hoàn toàn không chút do dự phủ nhận chuyện anh tự mình đa tình, thuận tiện nghiêm mặt giải thích: “Tôi chỉ cảm thấy, chính anh cũng có lúc bị bệnh, vì sao lại phải cười nhạo người khác.”

“Gần đây sếp Chung lao lực quá độ, xuất hiện tình huống thân thể có chỗ không khỏe cũng là chuyện bình thường.”

Du Ân nói gần nói xa đều đang nói chuyện thay Chung Văn Thành, Phó Đình Viễn nhất thời cảm thấy dạ dày mình lại đau rồi.

Bị cô chọc cho phát tức.

Anh ngồi xuống trên ghế sofa của cô, giơ tay ôm bụng mình nói: “Em khiến tôi tức đến đau dạ dày rồi.”

“Ha ha'” Du Ân đáp trả anh bằng một tiếng cười khẩy.

Cái gì gọi là cô chọc anh tức giận?

Anh rảnh rỗi không có việc gì tìm đến nơi này của cô, không phải là tự đến chọc tức mình sao?

Hơn nữa chính cơ thể anh còn như vậy mà lại đi cười nhạo Chung Văn Thành?

Du Ân đứng tại chỗ mặt mày không chút thay đổi nói: “Anh nhanh đến bệnh viện đi.”

Cô nói xong lại lấy ra di động tới: “Có muốn tôi giúp anh gọi điện thoại cho Hứa Hàng không, hoặc là tôi giúp anh gọi cho 120 cũng được?”

Phó Đình Viễn hít một hơi thật sâu: “Tôi còn chưa ăn sáng, ăn chút đồ ăn sáng là sẽ đỡ.”

Cho tới tận bây giờ Phó Đình Viễn không ngờ sẽ có một ngày anh lại mặt dày đến vậy.

Anh đã từng cao ngạo, vênh mặt hất hàm sai khiến trước mặt Du Ân bao nhiêu, hôm nay anh lại ăn nói khép nép vô liêm sỉ bấy nhiêu.

“Vậy thì mời anh xuống lầu, ra khỏi cửa quẹo trái có tiệm bánh bao đấy, hương vị khá ngon, đảm bảo có thể giải quyết vấn đề dạ dày của anh.” Du Ân biết Phó Đình Viễn có ý gì, đơn giản chính là muốn cô nấu cho anh ăn.

Nhưng anh nghĩ cũng hay lắm.

Cô đã không còn là cô gái ngu dại toàn tâm toàn ý cân nhắc cho sức khỏe của anh từ lâu, cũng đã sớm không còn là Du Ân luôn đặt anh trong lòng nữa.

Nhưng mà Du Ân đã xem thường trình độ mặt dày của Phó Đình Viễn, anh vẫn bình tĩnh tiếp tục nói: “Tôi tặng em Tiểu Tiểu, em còn chưa mời tôi ăn bữa cơm bày tỏ lòng biết ơn đấy.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 327


Chương 327

Du Ân bị tức đến nói không nên lời, cắn răng trừng người đàn ông trên sô pha hồi lâu, cô hung dữ nói: “Một bữa cơm, dứt khoát vạch rõ món nợ ân tình anh tặng Tiểu Tiểu cho tôi”

Đáy mắt Phó Đình Viễn hiện lên ý cười vì mưu kế được thực hiện, sảng khoái đồng ý: “Được.”

Dù sao anh còn có thể tạo cơ hội khác, khiến cô tiếp tục thiếu nợ anh.

Trước khi Du Ân vào phòng bếp, Phó Đình Viễn lại được đằng chân lân đằng đầu bỏ thêm một câu: “Đừng quên pha cho tôi một tách cà phê.”

Du Ân cười khẩy một tiếng, quay đầu vào phòng bếp.

Cô lấy trong tủ lạnh ra mấy lát bánh nướng, động tác nhanh nhẹn bắt đầu làm bữa sáng, y như máy móc không có bất cứ tình cảm nào.

‘Thoáng chốc, một ly cà phê cộng thêm một phần sandwich đủ sắc hương vị đặt ở trước mặt Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn nhất thời sảng khoái toàn thân, tâm trạng còn đẹp hơn cả ánh nắng sáng sớm bên ngoài kia.

Chính là loại cảm giác này, trong sự bình đạm lại mang theo sự ấm áp cùng hạnh phúc nho nhỏ.

Ban đầu lúc mới ly hôn, anh cực kì không quen.

Anh cho rằng mình chỉ lưu luyến tài nấu nướng của cô, nhưng sau đó mỗi ngày anh đều đến nhà hàng năm sao.

bảy sao để ăn bữa sáng, gọi đủ các loại món ăn được chế biến từ những nguyên xa xỉ đắt đỏ, nhưng vấn không cách nào bù đắp chỗ trống trong lòng.

Đến lúc này anh mới hiểu, thứ anh lưu luyến, là người tự tay làm bữa sáng cho anh kia.

Bởi vì là cô làm, bởi vì được ở cùng với cô, cho nên dù lần trước cô chỉ làm cho anh một tô mì, anh cũng thấy thỏa mãn vui vẻ.

“Cảm ơn.” Phó Đình Viễn phức tạp nhìn Du Ân nói một câu như vậy.

Mặt mày Du Ân vẫn không chút thay đổi: “Không cần cảm ơn, anh nhớ kỹ những lời anh nói là được.”

Bữa cơm này cắt đứt phần ơn tình anh tặng mèo cho cô, sau này anh đừng mơ lấy lý do này đến bắt cô nấu cơm cho anh nữa.

Du Ân cũng nghĩ xong rồi, thật sự không được, tương lai cô cứ dứt khoát thu phí là được, thu tiền cơm đắt đến mức hù chết người muốn ăn là được, cho dù Phó Đình Viễn có tiền, cũng sẽ khiến anh bị cắt thịt ăn đau đến mức không còn dám đến tìm cô nấu cơm nữa.

“Sao hương vị cà phê lại có hơi khác lạ thế?” Phó Đình Viễn không dám nói không quá dễ uống.

Cũng không phải không uống được, chẳng qua là hương vị không còn thuần hậu giống loại trước kia anh uống.

Du Ân cũng rất thẳng thắn: “Không để ý, cho nên đương nhiên không dễ uống rồi.”

Phó Đình Viễn! Sớm biết có thể sẽ nhận được câu trả lời này thì anh đã không hỏi.

“Ăn xong mời đóng cửa kỹ giúp tôi, tôi muốn làm việc.”

Du Ân nói xong thì đi thẳng vào phòng làm việc của mình, thuận tiện khóa trái cửa lại.

Ly cà phê hôm nay cô pha cho Phó Đình Viễn, quả thật không có chút để tâm nào.

Rất nhiều chỉ tiết cô đều không xem trọng, cho nên hương vị làm ra cũng khác biệt, sở dĩ cô làm vậy đối với Phó Đình ‘Viễn cũng không ngoài nguyên nhân nào khác, chỉ vì cô đã không còn đặt anh ở trong lòng nữa.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 328


Chương 328

Tuy hương vị cà phê có chút không giống bình thường, nhưng vẫn do chính tay cô pha, bởi vậy cũng không quá ảnh hưởng đến tâm trạng của Phó Đình Viễn, anh vẫn tao nhã ăn bữa sáng.

Vốn định ăn xong sẽ đứng dậy rời đi, nhưng nghĩ ngợi một hồi, anh vẫn bưng bát đĩa mình đã dùng xong đến phòng bếp, lấy nước sôi rửa bát.

Chung Văn Thành biết nấu ăn thì anh cũng không thể yếu thế.

Chẳng qua chuyện có độ khó cao như nấu cơm này tạm thời anh còn chưa cân nhắc đến, anh cứ bắt đầu từ việc đơn giản nhất là vào bếp rửa bát đi.

Đời này anh chưa từng làm qua chuyện này, thế cho nên lúc rửa bát lỡ trượt tay, ly cà phê rơi trên đất, nát bươm.

Du Ân vừa mở máy tính ra chưa viết được mấy chữ đã nghe thấy tiếng động truyền đến từ trong phòng bếp, cô vội vội vàng vàng xông ra ngoài, thì nhìn thấy Phó Đình Viễn đang nhìn đống bát đĩa vỡ vụn trên mặt đất, cô nhíu mày.

Du Ân vừa thấy mấy mảnh vỡ trên mặt đất, nhất thời tim cũng vỡ nát.

Cái ly cà phê Phó Đình Viễn vừa mới đánh vỡ, là chiếc cô kiếm được lúc đi dạo phố ở nước ngoài, sau đó từ ngàn dặm xa xôi mang về nước.

Du Ân thật muốn khóc, cô có sở thích sưu tâm những dụng cụ nhỏ, bọn chúng đều là bảo bối trong lòng cô.

Phó Đình Viễn vốn không cảm thấy làm vỡ một cái ly thì có gì, nhưng vừa thấy dáng vẻ như muốn khóc của Du Ân, anh vội vàng xin lỗi: “Tôi xin lỗi, tôi vốn chỉ muốn rửa bát, kết quả tay trơn cho nên đánh rơi cái ly rồi…”

“Phó Đình Viễn, anh thật đúng là thành việc thì ít mà bại việc có thừa!” Du Ân tức giận mắng một câu, sau đó xoay người đi tìm công cụ thu dọn đống mảnh vỡ.

Phó Đình Viễn bị mắng, im lặng đứng tại chỗ, hít một hơi thật sâu để bình ổn lại cảm xúc của mình.

Thành việc thì ít mà bại việc có thừa?

Bao nhiêu năm qua còn chưa có ai dám nói với anh như: vậy!

Về mặt sự nghiệp, có chuyện nào anh làm mà không hoàn mỹ đến cực hạn? Phó thị dưới sự dẫn dắt của anh, ít nhất đã lớn mạnh gấp hai trước kia, hoàn toàn không còn là Phó thị phải dựa vào Thẩm Thanh Sơn nữa.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao từ đầu đến cuối Phó Đình Viễn chưa từng đặt Thẩm Thanh Sơn vào mắt Nhưng hình như là…

Phó Đình Viễn nhìn người phụ nữ cầm dụng cụ một lần nữa xuất hiện ở trước mặt mình, trong lòng không khỏi cảm khái, hình như là… hôn nhân của anh thất bại.

Anh đánh mất người phụ nữ vốn nên thuộc về mình.

Cho nên, hiện tại anh bị cô mắng, cũng là anh đáng đời.

Du Ân thu dọn mảnh nhỏ bỏ vào thùng rác, Phó Đình Viễn giơ tay nắm cánh tay cô, trịnh trọng nhìn cô hứa hẹn: “Tôi sẽ mua cho em một chiếc khác.”

Nghĩ gì đó, anh lại nhấn mạnh một câu: “Chiếc ly cà phê tốt nhất thế giới, em cứ thỏa thích mà chọn.”

Bất luận có đắt cỡ nào, anh đều mua về cho cô.

Du Ân tức giận hất tay anh ra: “Đây là chiếc ly tôi đào được từ nước ngoài về, lúc mua nó chính là chiếc duy nhất, trên thế giới chỉ có một!”

Còn nữa, anh tưởng rằng có tiền là có thể mua được tất cả sao?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 329


Chương 329

Nghĩ tới đây, Du Ân lại nói: “Gương vỡ rồi không cách nào dán lại, mất đi rồi thì vĩnh viễn không thể tìm về được”

“Thôi, không sao đâu.” Du Ân mệt tim nói: “Cái cũ không đi, cái mới không tới.”

Du Ân đang an ủi bản thân mình, Phó Đình Viễn nghe xong những lời này, lại cảm thấy từng câu từng chữ cô nói như đang đâm vào lòng anh.

Cô đang nói cái ly, nhưng anh lại cảm thấy cô đang nói tình cảm của bọn họ.

Mất đi rồi thì vĩnh viễn sẽ không tìm về được.

“Tổng giám đốc Phó, nếu anh đã ăn xong bữa sáng, xin mời anh nhanh chóng rời đi, được không?” Du Ân quả thật không muốn giữ anh lại thêm một giây đồng hồ nào nữa.

Phó Đình Viễn lặng lẽ lời khỏi nhà cô trong vẻ mặt phiền ghét của cô như vậy.

Du Ân đóng cửa lại một lần nữa rồi quay về phòng bếp, cô ngồi xổm bên cạnh thùng rác, vô cùng đau lòng nhìn thoáng qua cái ly của mình lần cuối, sau đó khe khẽ thở dài.

Mà đúng lúc này, Du Ân mới bỗng nhớ tới, vừa rồi hình như Phó Đình Viễn nói anh muốn rửa bát?

Hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây sao?

Cái loại đàn ông mười ngón tay không dính nước như Phó Đình Viễn lại muốn rửa bátư?

Anh vẫn đừng nên rửa thì hơn, sức phá hoại của anh quá mạnh.

Không đúng, sau này anh tuyệt đối đừng đến nhà cô ăn cơm nữa, bát đĩa nhà cô không chịu được sức phá hoại kinh khủng của anh.

Du Ân thề, sau này cô tuyệt đối sẽ không giữ Phó Đình Viễn ở lại nơi này của cô ăn cơm nữa.

Phó Đình Viễn ngồi vào trong xe của mình, nghĩ ngợi một hồi vẫn gọi điện thoại cho Tô Ngưng.

Tô Ngưng là người không có công việc thì sẽ không bao giờ dậy vào sáng sớm, bởi vậy đa số thời điểm vào lúc này cô ấy đều đang ngủ.

Cho nên lúc cô ấy nhận điện thoại, tính tình vô cùng cáu kỉnh khi bị gọi dậy: “Ai đó? Sáng sớm đã gọi điện thoại tới rồi”

Phó Đình Viễn dăn lại tính tình nói: “Là tôi, Phó Đình Viễn.”

“Phó Đình Viễn?” Tô Ngưng lẩm bẩm một câu, sau đó lại dùng giọng điệu vô cùng tỉnh táo mà quát: “Không phải anh lại bắt nạt Du Ân rồi đấy chứ?”

Phó Đình Viễn thật sự rất mệt tim, ở trong mắt Tô Ngưng, anh chính là một người cả ngày chỉ biết bắt nạt Du Ân thôi ư?

Nhưng nghĩ lại, anh làm vỡ cái ly Du Ân yêu thích, hình như thật đúng là đã bắt nạt Du Ân.

Vì thế anh chỉ có thể nói: “Tôi làm vỡ một cái ly của cô ấy, muốn hỏi thử xem chỗ cô có ảnh chụp cái ly đó của cô ấy không, tôi muốn đền cho cô ấy một cái khác.”

Phó Đình Viễn vừa dứt lời, Tô Ngưng nhất thời vui sướng khi người gặp họa cười phá lên ha hả, nói: “Phó Đình Viễn, anh xong đời rồi!”

“Sở thích lớn nhất của Du Ân chính là sưu tầm các bộ dụng cụ ăn uống, hơn nữa các loại chén đĩa trong nhà cô ấy đều là thịt trong lòng cô ấy đó, thế mà lại anh đánh vỡ một cái, anh coi như hoàn toàn bị kéo vào sổ đen rồi!”

Lời Tô Ngưng nói khiến cho Phó Đình Viễn đen mặt, thế thì sau này làm sao anh còn có thể đến xin cơm nữa chứ?

Nhưng Tô Ngưng tuyệt đối không nói quá khoa trương, làm bạn tốt nhiều năm, cô ấy cực kì hiểu Du Ân.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 330


Chương 330

Người nấu cơm ngon thường có sự yêu thích khác biệt đối với các bộ dụng cụ ăn uống, Du Ân cũng vậy, lúc cùng đi dạo phố, Du Ân nhìn thấy dụng cụ ăn yêu thích thì sẽ không rời mắt được, có thể thấy cô quý trọng những món đồ cô mua về nhà cỡ nào.

‘Tô Ngưng còn có lòng tốt mà nói: “Những thứ gì đó cô ấy sưu tầm trên cơ bản đều là hàng độc nhất vô nhị, anh sẽ không mua được thứ giống nó y đúc đâu.”

Tô Ngưng lại mượn chuyện dụng cụ ăn, nói với giọng buồn bã: “Hơn nữa, cho dù anh có tìm được về cái giống nó y như đúc thì xét cho cùng nó cũng không phải cái lúc trước của cô ấy nữa.”

“Thứ này cũng giống như tình cảm, không thể quay về quá khứ được nữa”” Tô Ngưng nói xong lời cuối cùng lại cảm khái chậc chậc hai tiếng, lời cô ấy nói như đang chọc một đao vào ngực Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn siết chặt điện thoại di động đáp: “Nếu không quay lại được quá khứ, vậy thì bắt đầu lại lần nữa, để cô ấy một lần nữa thích chiếc mới mua này.”

Cũng khiến cô ấy lần nữa thích một Phó Đình Viễn mới tinh này, một Phó Đình Viễn vì cô mà thay đổi, một Phó Đình Viễn tương lai sẽ biết quý trọng cô.

‘Tô Ngưng không nghĩ tới Phó Đình Viễn lại cố chấp đến thế, cô ấy đương nhiên cũng nghe ra ý của anh, Phó Đình Viễn có ý muốn bắt đầu lại lần nữa với Du Ân.

Tô Ngưng không hề coi trọng việc này, cô ấy cũng nói rõ ràng với Phó Đình Viễn: “Sếp Phó, tôi không hề muốn đả kích anh đâu, tôi chỉ ăn ngay nói thật nói ra cảm nghĩ của bản thân thôi.”

“Lúc cô ấy cần tình yêu của anh nhất, anh lại chỉ cho cô ấy được những mảnh vỡ thủy tinh, còn lúc cô ấy tập trung gây dựng sự nghiệp thì anh lại cứ muốn đưa cô ấy tình yêu cho bằng được, anh cảm thấy chuyện này có hợp lý không?”

‘Tô Ngưng nói mấy lời rất ác, nhưng quả thật đã trực tiếp chọt trúng hiện trạng giữa Phó Đình Viễn và Du Ân lúc này.

Phó Đình Viễn khí phách tuyên bố: “Tôi có thể khiến cô ấy viên mãn cả về sự nghiệp lẫn tình yêu.”

Lần này Tô Ngưng quả thật không còn lời nào để nói, cho tới bây giờ cô ấy vẫn chưa từng thấy Phó Đình Viễn mặt dày như vậy, những lời kia của cô ấy là đang châm chọc anh đó, châm chọc anh đã bỏ lỡ Du Ân.

Thế nhưng anh lại có thể nói ra câu có thể khiến Du Ân viên mãn cả về sự nghiệp lẫn tình yêu, cô ấy quả thật bái phục sự tự tin này của anh.

‘Tô Ngưng hỏi ngược lại anh: “Anh thật sự nghiêm túc à?”

“Đương nhiên.” Phó Đình Viễn đáp cũng vô cùng nghiêm túc.

‘Tô Ngưng lại nói: “Nếu anh đã có lòng này, vậy anh nói tôi nghe xem chiếc ly kia có hình dáng gì đi, để tôi xem có thể giúp anh tìm được bức ảnh tương ứng không.”

Phó Đình Viễn miêu tả thử: “Màu xanh làm có hoa văn rất rườm rà, nó còn có viền vàng.”

‘Tô Ngưng chậc chậc: “Tôi biết là cái nào rồi, cái số rách này của anh tôi cũng không biết phải nói gì nữa, đó là chiếc ly cô ấy mang từ nước ngoài xa xôi cả ngàn dặm về.”

“Thế này nhé, tôi sẽ gửi ảnh chụp chiếc ly đó cho anh, chúc anh may mắn.” Tô Ngưng nói xong thì cúp điện thoại.

Phó Đình Viễn nhanh chóng nhận được ảnh Tô Ngưng gửi, cực hiển nhiên là ảnh chụp màn hình bài đăng Du Ân từng up lên vòng bạn bè trước kia, lúc cô pha trà chiều có dùng một cái ly cà phê, chính là cái ly này.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 331


Chương 331

Vốn dĩ Phó Đình Viễn cũng có thể lướt xem bài đăng trên vòng bạn bè của Du Ân nhưng hiện tại anh bị cô cho vào danh sách đen rồi.

Sau khi Chung Văn Thành giải quyết xong việc của Tử Dạ, cơ thể của anh ấy cũng đã bình phục, ngày hôm sau liền đưa mèo về quê.

Khi đến sân bay và được phỏng vấn, một phóng viên đã hỏi anh ấy tại sao lần này lại mang con mèo đi thay vì đưa cho bạn gái.

Chung Văn Thành cười dịu dàng: “Cô ấy còn phải làm việc, vì vậy tôi không muốn làm cho cô ấy mệt mỏi thêm nữa”

Lúc Phó Đình Viễn xem đoạn video phỏng vấn của Chung ‘Văn Thành, thiếu chút nữa bị Chung Văn Thành làm cho buồn nôn, anh lập tức ném điện thoại sang một bên.

Nhưng Phó Đình Viễn cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, Chung Văn Thành đã đi, cả ngày hôm nay anh sẽ không phải lo lắng Du Ân và Chung Văn Thành có chuyện gì với nhau, cũng không phải ghen tị vì Du Ân và Chung Văn Thành ở bên nhau.

Phó Đình Viễn lại ăn tối với Dịch Thận Chi, còn Hứa Hàng làm ca đêm nên không đến.

Dịch Thận Chỉ phàn nàn với Phó Đình Viễn: “Cậu đừng suốt ngày mời tôi ăn cơm nữa, giỏi thì mời Du Ân đi ăn đi.”

Phó Đình Viễn tức giận trợn mắt nhìn anh ta, nếu có thể hẹn Du Ân, anh còn đi tìm Dịch Thận Chỉ để giết thời gian sao?

Nếu anh hẹn được Du Ân, Dịch Thận Chỉ sẽ hoàn toàn mất đi giá trị tồn tại, đến lúc đó anh sẽ không thèm để ý tới Dịch Thận Chi, ai bảo anh ta lúc nào cũng dùng ánh mắt vui sướng khi thấy người gặp họa để chế nhạo anh.

Dịch Thần Chi lại lơ đãng nói: “À đúng rồi, Du Ân đã đi Bắc Kinh, cho dù cậu muốn hẹn thì mấy ngày này cũng không hẹn được.”

Phó Đình Viễn kinh ngạc: “Cô ấy đi Bắc Kinh ư?”

Phó Đình Viễn hoàn toàn không biết về việc Du Ân đi Bắc Kinh.

Dịch Thần Chi gật đầu: “Đúng vậy, tôi xem vòng bạn bè của cô ấy, thấy cô ấy đưa con mèo cậu tặng cho Tô Ngưng nên đã hỏi một câu, cô ấy trả lời tôi rằng cô ấy đi Bắc Kinh.”

Dịch Thận Chi và Hứa Hàng đều có wechat của Du Ân nên họ biết Du Ân sẽ làm gì là chuyện bình thường, mà người vừa bị block như Phó Đình Viễn đương nhiên không biết điều này.

Phó Đình Viễn vừa kinh ngạc vừa tức giận, trong lòng có một cảm giác bực bội khó tả.

Anh ở trong trái tim cô còn chẳng bằng với một Dịch Thần Chỉ.

Dịch Thận Chỉ lại nói: “Đúng rồi, cậu nhờ tôi hỏi thăm về cái cốc kia, người của tôi báo là không mua được, chỉ có thể tìm người làm một chiếc giống hệt dựa trên hình ảnh.”

Dịch Thận Chi nói một cách chắc chắn: “Không phải cậu định đưa cái cốc đó cho Du Ân đấy chứ?”

Đôi mắt Phó Đình Viễn không giấu được vẻ thất vọng: “Đúng vậy, tôi đã làm vỡ cốc của cô ấy.”

Dịch Thần Chỉ khoanh hai tay: “Tôi thực sự không biết phải nói gì với cậu, chưa thấy ai theo đuổi một người phụ nữ khó khăn như vậy cả.”

Phó Đình Viễn cũng rất mệt mỏi, anh không ngờ rằng mình sẽ gặp nhiều khó khăn như vậy trong việc theo đuổi lại Du Ân.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 332


Chương 332

Anh nghĩ cô đã từng yêu anh rất nhiều, anh chỉ cần làm gì đó đơn giản là cô sẽ quay về trong vòng tay anh. ¡ Không ngờ sau khi anh theo đuổi một đoạn thời gian, thay vì quay lại trong vòng tay anh, cô lại block anh, thậm chí anh còn phải thông qua người khác để biết tung tích của cô.

“Nhưng khó khăn cũng không phải không tốt, bỏ ra nhiều sức mới có được thì sau này cậu mới biết trân trọng.” Dịch Thận Chỉ an ủi Phó Đình Viễn xong liền thấy Phó Đình Viễn nhấc điện thoại lên và gọi cho Chu Nam, bảo Chu Nam đặt cho anh một vé máy bay đến Bắc Kinh trong đêm.

Dịch Thận Chi cảm thấy Phó Đình Viễn có chút khoa trương: “Cậu đi theo làm cái gì?”

Phó Đình Viễn cau mày rồi nghiêm túc nói: “Cô ấy đi Bắc Kinh chắc chắn là để gặp Diệp Văn, Diệp Văn nói sẽ nhận cô ấy là, con gái nuôi: Nói đến đây, giọng điệu của Phó Đình Viễn đột nhiên thay đổi: “Diệp Văn mới gặp cô ấy một lần, tại sao ông ta lại muốn nhận cô ấy làm con gái nuôi?”

Dịch Thận Chi cũng cau mày lo lắng: “Ý của cậu là, Diệp Văn có ý đồ gì khác với cô ấy?”

Nhưng Dịch Thận Chi lại phân tích thêm: “Nhưng thanh danh mấy năm nay của Diệp Văn trong giới luôn rất tốt, hơn nữa xuất thân của ông ấy cũng không cho phép ông ấy làm những việc này.”

Có người không ngại mình bị bôi đen thêm, nhưng có người dù chỉ một chút tiếng xấu cũng không được.

Nhà họ Diệp thuộc hàng sau, không phải bởi vì địa vị của nhà họ Diệp không đủ cao nên sợ bị bôi đen, mà là bởi vì địa vị của họ quá cao nên không thể bị bôi đen dù chỉ một chút.

Phó Đình Viễn khiịt mũi lạnh lùng nói: “Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, trên đời này có quá nhiều người mặt người dạ thú, cô ấy lại trẻ con đơn thuần như vậy nên tôi phải đi xem.”

Dịch Thận Chi cảm thấy những gì anh nói khá hợp lý, nhưng anh ta vẫn dặn dò nói: “Cậu nên thận trọng một chút, tránh việc đắc tội tới Diệp Văn.”

Dịch Thận Chi cảm thấy Phó Đình Viễn bây giờ cứ thấy bất kỳ người đàn ông nào xuất hiện bên cạnh Du Ân thì đều coi là tình địch, vì vậy anh ta phải tốt bụng nhắc nhở Phó Đình Viễn.

Nếu Diệp Văn thực lòng muốn nhận Du Ân là con gái nuôi mà Phó Đình Viễn lại đắc tội với Diệp Văn, vậy sau này anh còn có thể theo đuổi được người ta sao?

Nếu thật như vậy thì quá trình theo đuổi Du Ân sẽ càng khó khăn hơn, dù sao thì đẳng sau Du Ân cũng là nhà họ Diệp.

Phó Đình Viễn thản nhiên đáp lại, anh ăn thêm vài miếng rồi đứng dậy rời đi, về nhà thu dọn đồ đạc và chuẩn bị lên máy bay.

Du Ân đúng là phải đến Bắc Kinh, cô đã đồng ý với Diệp Văn là sẽ tới nhưng lại bị hoãn một ngày vì bệnh của Chung ‘Văn Thành. Sau khi Chung Văn Thành chào tạm biệt cô và nói sẽ trở về quê, cô mới mua vé máy bay đi Bắc Kinh.

Du Ân đến Bắc Kinh vào buổi chiều, Diệp Văn cử người đến đón, ban đầu cô đã đặt phòng tại khách sạn, nhưng Diệp Văn nhất quyết yêu cầu cô ở trong khách sạn do ông ấy sắp xếp, đó là khách sạn sang trọng và đắt tiền nhất tại Bắc Kinh.

Du Ân cũng không thể từ chối sự nhiệt tình của ông ấy nên đã dọn tới đó.

Sau khi nghỉ ngơi một lát, Diệp Văn đích thân lái xe đến đón cô đi ăn tối.

Du Ân không phải là một cô gái ngu ngốc ngây thơ không có lòng phòng vệ, cô cũng hoài nghỉ vì sao Diệp Văn lại nhiệt tình với mình như vậy.

Nhưng sau khi cô gặp lại Diệp Văn, cô có thể nhìn thấy sự chân thành và vui vẻ trong mắt Diệp Văn, có thể nhìn ra ông ấy thật lòng tốt với cô.

Du Ân cũng không biết tại sao nhưng cô lại cảm thấy mình có cảm giác rất gần gũi và tin tưởng Diệp Văn, cô theo bản năng cảm thấy Diệp Văn sẽ không làm tổn thương cô.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 333


Chương 333

Khi đi ăn với Diệp Văn, Du Ân nói sáng mai cô muốn tới bệnh viện thăm bà Diệp.

Bà Diệp tên là Thư Ninh, nhà họ Thư cũng là một danh gia vọng tộc, trước kia hai nhà Diệp Thư môn đăng hộ đối, đến mấy năm gần đây nhà họ Thư bắt đầu xuống dốc, nhưng điều đó cũng không làm ảnh hưởng tới tình cảm của Diệp Văn và Thư Ninh.

Diệp Văn cũng không quan tâm đến việc hai người không có con, hay việc tranh đấu giữa mọi người trong gia tộc.

“Được” Diệp Văn rất vui: “Chú đã sắp xếp xong rồi, dì Thư của cháu ngày mai sẽ xuất viện, chúng ta cùng nhau đi đón bà ấy, sau đó buổi tối sẽ cùng nhau tham gia bữa tiệc tụ họp của nhà họ Diệp.”

Sợ Du Ân lo lắng về bữa tiệc tụ họp, Diệp Văn lại cười nói: “Con yên tâm, chú đã nói trước với bọn họ về sự tồn tại của cháu, cháu không cần lo lắng tới việc bọn họ sẽ không chấp nhận cháu.”

Du Ân rất xúc động: “Cảm ơn chú Diệp.”

Diệp Văn cười nói: “Sau này không được nói cảm ơn với chú nữa”

Sau bữa tối, Diệp Văn nói lái xe đưa cô đi vòng quanh để làm quen với hoàn cảnh ở đây, Diệp Văn còn nói, nếu có thể, ông ấy rất hy vọng sau này Du Ân có thể chuyển tới đây.

Diệp Văn cũng nói, ông ấy biết từ nhỏ đến lớn Du Ân đều ở Giang Thành nên sẽ không ép buộc cô.

Bởi vì Diệp Văn đưa Du Ân đi lòng vòng nên gần mười một giờ đêm Du Ân mới trở về khách sạn.

Khi Du Ân xuống xe, cô nhìn thấy Phó Đình Viễn đang đứng dưới hiên khách sạn thì giật mình nhìn anh đầy hoài nghi và hỏi: “Sao, sao anh lại ở đây?”

Sắc mặt của Phó Đình Viễn rất khó coi, dù không liên lạc được với Du Ân nhưng anh vẫn có thể tìm ra khách sạn và phòng cô ở.

Anh cũng không chút do dự mà đặt phòng ở đây, việc đầu tiên sau khi để đồ vào phòng xong là đi gõ cửa phòng cô nhưng hồi lâu vẫn không có ai trả lời.

Cho nên anh đành phải đợi ở ngoài khách sạn, không ngờ lại đợi đến mười một giờ cô mới về.

Có thể tưởng tượng ra tâm trạng của Phó Đình Viễn tồi tệ đến mức nào, anh vừa lo lắng vừa sợ hãi, một cô gái xinh đẹp trẻ trung như cô lại đi cùng với một ông già mới gặp được hai lần đến gần nửa đêm mới trở về, cô không sợ người ta lừa bán mình đi sao?

Diệp Văn ở trên xe cũng nhìn thấy Phó Đình Viễn nên ông ấy nhẹ nhàng chào: “Anh Phó, trùng hợp đến vậy sao?”

Kể từ khi biết Phó Đình Viễn là chồng cũ của Du Ân, cũng biết Phó Thiến Thiến là em gái của Phó Đình Viễn, Diệp Văn đã không có ấn tượng tốt về nhà họ Phó.

Nhưng ông ấy và Phó Đình Viễn vừa có một dự án hợp tác sách mới, cho nên xuất phát từ sự lịch sự mới chào Phó Đình Viễn.

Nếu trước khi ký hợp đồng biết gia đình của Phó Đình Viễn đối xử với Du Ân như vậy, Diệp Văn sẽ không bao giờ hợp tác với Phó Đình Viễn.

“Không phải trùng hợp.” Phó Đình Viễn tức giận mở miệng: “Không biết ông Diệp muộn thế này mới đưa một cô gái trẻ về là muốn làm gì?

Du_Ân ở một bên tức giận trừng mắt nhìn Phó Đình Viễn, anh ăn phải thuốc nổ sao? Anh có biết mình đang rất vô lễ với Diệp Văn không?

Diệp Văn ở trong xe cười lớn: “Anh Phó, anh nghĩ nhiều rồi, tôi vừa đưa Du Ân đi ăn cơm, sau đó dẫn nó đi dạo quanh làm quen với môi trường ở đây.”

Diệp Văn hỏi ngược lại Phó Đình Viễn: “Nhưng anh lấy tư cách gì để chất vấn tôi?”

Hàm ý là với tư cách là chồng cũ, Phó Đình Viễn có tư cách gì để chất vấn ông ấy chứ?

Phó Đình Viễn bị lời của Diệp Văn làm cho nghẹn tức, trong lúc nhất thời có hơi khó chịu.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 334


Chương 334

Anh quay lại nhìn Du Ân đang ở bên cạnh và nói: “Chúng ta nói chuyện một lát.”

Sau khi nói xong, anh nắm lấy tay Du Ân và định kéo cô đi, Du Ân tỏ vẻ kháng nghị với hành vi vừa nói chuyện không hợp đã lôi cô đi của anh.

Cô còn chưa nói lời tạm biệt với Diệp Văn, hơn nữa anh xuất hiện ở đây một cách khó hiểu và tức giận khiến cô cảm thấy rất vô lý.

Thấy Phó Đình Viễn thô lỗ như vậy, Diệp Văn vô cùng tức.

giận, ông ấy xuống xe, đi tới ngăn cản, trầm giọng nói: “Thả cô ấy ral”

Phó Đình Viễn nắm chặt tay Du Ân và lạnh lùng nhìn về phía Diệp Văn, bầu không khí giữa hai người lập tức trở nên căng thẳng.

Du Ân không muốn Phó Đình Viễn và Diệp Văn cãi nhau ở lối vào khách sạn, nếu bị người khác nhìn thấy thì không tốt.

Vì thế cô nhìn Phó Đình Viễn nói: “Chúng ta có thể nói chuyện, nhưng anh buông tay tôi ra trước đã.”

Sau đó Phó Đình Viễn mới buông cô ra, Du Ân quay lại nói với Diệp Văn: “Chú Diệp, chú về trước đi ạ, không cần lo cho cháu.”

Chú Diệp?

Khi Phó Đình Viễn nghe Du Ân gọi Diệp Văn như vậy, cơn tức giận của anh lại bùng phát trở lại.

“Hai người đã ly hôn rồi còn cần nói gì với nhau?” Diệp Văn liếc nhìn Phó Đình Viễn: “Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của anh ta, chú làm sao có thể yên tâm để cháu nói chuyện với anh ta chứ?”

Phó Đình Viễn cười khẩy một tiếng, không chút khách khí nói lại ông ấy: “Chẳng lẽ ông Diệp khiến cho người ta yên tâm ư?”

Phó Đình Viễn hoàn toàn quên mất những gì Dịch Thận Chi đã nói với anh vào lúc trước.

Khi anh nghĩ đến Diệp Văn đưa Du Ân đi ra ngoài đến gần nửa đêm mới về, tưởng tượng tới cảnh Du Ân thân thiết gọi chú Diệp, anh không quan tâm đến việc có đắc tội với Diệp Văn hay không.

Diệp Văn rất tức giận trước lời của Phó Đình Viễn, Du Ân vội vàng bước tới trấn an ông ấy: “Chú bớt giận ạ.

“Đã muộn rồi, chú cứ về trước đi ạ, có chuyện gì cháu sẽ gọi cho chú. Du Ân trấn an Diệp Văn: “Đây là địa bàn của chú, anh ta chắc chắn sẽ không dám làm gì cháu đâu ạ”

Du Ân bây giờ chỉ muốn nhân nhượng cho yên lành, bởi vì thứ nhất là bây giờ đã quá muộn, thứ hai là bị người ta nhìn thấy thì không tốt.

Dưới sự xoa dịu của cô, Diệp Văn tức giận trừng mắt nhìn Phó Đình Viễn, sau đó lên xe rời đi.

Ngay lúc chiếc xe của Diệp Văn khuất khỏi tâm mắt, Phó Đình Viễn bước tới và kéo Du Ân đi.

Anh đưa cô đến một nơi vắng vẻ trong khu vườn của khách sạn rồi nặng nề mở miệng giáo huấn cô: “Du Ân, em có biết suy nghĩ không? Diệp Văn nói nhận em làm con gái nuôi thì em liền đồng ý sao? Ông ta đưa em ra ngoài đến gần nửa đêm mới trở về mà em cũng dám đi sao?”

Du Ân không có cách nào nói cho anh biết về sự tin tưởng khó hiểu của mình đối với Diệp Văn, cô chỉ lắc nhẹ cổ tay bị anh giữ chặt rồi thản nhiên nói: “Chuyện này có liên quan gì đến anh không?”

Phó Đình Viễn nghẹn khuất, vừa định mở miệng nói gì đó thì Du Ân lại nhíu mày nói: “Phó Đình Viễn, anh vất vả từ Giang Thành tới đây là để dạy dỗ tôi, cãi nhau với tôi sao?”

Du Ân không nói còn đỡ, cô vừa nói xong đã khiến ngọn giận đang cố kiềm chế của Phó Đình Viễn bùng lên, anh bước tới, đẩy cô dựa vào bức tường phía sau, nheo mắt nguy hiểm nói: “Em cũng biết tôi vất vả tới đây sao? Vậy em có nhận ra tại sao tôi phải vất vả bay suốt đêm để tới đây không?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 335


Chương 335

Phó Đình Viễn từng bước ép sát, Du Ân nhắm mắt nói: “Làm sao tôi biết được anh nghĩ gì.”

Phó Đình Viễn nghiến răng rống lên: “ Bởi vì tôi lo lắng cho em!”

Du Ân không muốn đối mặt với lời thổ lộ của Phó Đình Viễn nên giơ tay định đẩy anh ra.

Cô chưa bao giờ tin vào cái gọi là tình yêu và sự lo lắng của Phó Đình Viễn dành cho cô, nhưng số lần anh nói quá nhiều khiến cô có chút tin vào điều đó.

Phó Đình Viễn nắm lấy tay cô, chậm rãi nhìn cô rồi thở dài: “Tôi thực sự rất lo lắng cho em, rất nhớ em, tôi không thể chấp nhận được việc mấy ngày không thể gặp em, cho nên mới theo tới đây…”

Lúc nãy khi nhìn thấy cô, anh luôn nghĩ mình chỉ lo lắng cho cô, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cô, anh mới giật mình nhận ra, anh gấp gáp tới đây còn là bởi vì anh nhớ cô, không muốn rời xa cô.

Kể từ khi anh nhận ra tình cảm của mình, cô chưa bao giờ biến mất trước mắt anh quá một ngày.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Phó Đình Viễn vô cùng phức tạp, nhịn không được mà cúi đầu xuống.

Sợ hãi cả đêm, giờ anh chỉ muốn làm thế này.

Du Ân vội vàng rút tay ra và tát anh một cái.

Anh nghiện hôn sao?

Trước đó ở nhà cô cũng hôn cô một cái, tới đây lại muốn hôn sao?

Du Ân cảm thấy mình cần phải mạnh mẽ chống lại, nếu cứ để như thế này anh cứ được một tấc lại tiến một thước thì sao?

Phó Đình Viễn bị tát vào mặt cũng không tức giận, thay vào đó, anh kéo tay Du Ân: “Xin lỗi, tôi sai rồi”

“Tôi không chấp nhận…” Du Ân không muốn để ý đến anh nữa, cô hất tay anh ra, xoay người chạy về phía đại sảnh khách sạn.

Phó Đình Viễn không đuổi theo vì anh có việc quan trọng khác phải làm.

Sau khi Du Ân chạy vào đại sảnh khách sạn, Phó Đình Viễn nhìn về phía bụi cỏ đối diện rồi lạnh lùng nói: “Lăn ra đây!”

Một lúc sau, một người đàn ông rùng mình bước ra khỏi bụt cỏ, trên cổ treo máy ảnh, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.

Phó Đình Viễn đã mất đi vẻ dịu dàng vừa thể hiện trước mặt Du Ân, vào lúc này, khí thế của anh đáng sợ đến mức anh chỉ đứng đó đút tay vào túi quần, không nói lời nào cũng đã khiến chân người đàn ông mềm đi.

“Chuyện, chuyện là tôi không cố ý ngồi ở đây để chụp ảnh anh, tôi định chụp một ngôi sao…’ Người đàn ông này là một tay săn ảnh và đã đến đây trước đó.

Không ngờ, ngôi sao mà anh ta đợi lại không thấy đâu mà lại chụp được ảnh của Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn trầm giọng ra lệnh: “Mang máy ảnh của anh lại đây”

Phóng viên không dám chống lại, anh ta thành thật đưa máy ảnh của mình cho Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn cầm máy ảnh lên nhìn kỹ, bởi vì vừa rồi ở đối diện nên mặt anh bị phóng viên chụp rõ ràng khuôn mặt, Du Ân quay lưng về phía người này, ánh sáng hơi mờ nên chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng mơ hồ của cô.

‘Vê phần video, được bắt đầu từ khi anh và Du Ân đi tới chỗ này.

Phó Đình Viễn thuần thục thao tác, anh chỉ giữ lại cảnh anh ôm Du Ân rồi không kìm được mà muốn hôn thì bị cô tát một cái, đương nhiên cũng giữ lại đoạn anh xin lỗi và giải thích.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 336


Chương 336

Phóng viên lấy lại máy ảnh và kiểm tra rồi lại nhìn Phó Đình Viễn ngạc nhiên hỏi: “Anh không xóa hết chúng à?”

Phó Đình Viễn thản nhiên nói: “Những thứ này có thể được đăng lên.”

“Hả?” Người phóng viên nghĩ anh chắc chắn sẽ xóa tất cả, sau đó cảnh cáo anh ta.

Anh ta đã chuẩn bị cho việc tồi tệ nhất, thầm nghĩ giữ được máy ảnh là tốt rồi, dù sao thì đối phương là người có quyền có thế, anh ta cũng không thể đắc tội, ai ngờ Phó Đình Viễn lại cho anh ta đăng ảnh.

“Bảo anh đăng thì cứ đăng, nói nhiều chuyện vớ vẩn như: vậy làm gì.” Phó Đình Viễn nói xong thì đi mất, sau khi định thần lại, phóng viên kia vui vẻ nở nụ cười.

Không chụp được minh tinh nhưng chụp được một nhân vật như Phó Đình Viễn cũng rất tốt, hơn nữa còn là tin tình cảm của anh.

Nhưng Phó Đình Viễn không cảm thấy việc bị tát vào mặt là rất mất mặt sao? Hơn nữa những gì anh nói sau đó, xin lỗi anh sai rồi cũng rất thuần thục, ăn nói có phải hơi khép nép không?

Phó Đình Viễn không sợ video này sẽ ảnh hưởng tới hình tượng của anh sao?

Nhưng nghĩ đến việc Phó Đình Viễn vừa rồi rất chắc chắn, anh chàng phóng viên lại vui vẻ cất máy ảnh đi.

Người giàu rất biết cách chơi.

Nhưng điều đó không liên quan gì đến anh ta, chỉ cần anh †a có tin tức có thể khiến mọi người bùng nổ là được.

Một doanh nhân giàu có, cao quý lạnh lùng bị từ chối hôn, khi bị tát cũng không tức giận mà lại thấp giọng cầu xin tha thứ?

Hot search của ngày mai chắc chắn sẽ là tin tức này, may.

mà trong video không rõ khuôn mặt của cô gái kia, nếu không những phụ nữ yêu mến Phó Đình Viễn có lẽ sẽ xé xác cô ấy mất.

Mấy người đó nằm mơ cũng muốn Phó Đình Viễn ôm hôn, nhưng cô ấy lại đánh Phó Đình Viễn, cái này không phải sẽ khiến người khác ghi hận sao?

Du Ân nhanh chóng chạy về phòng, sau đó từ từ bình tĩnh lại.

Cô vẫn chưa hoàn hồn sau khi thấy Phó Đình Viễn xuất hiện ở đây, Phó Đình Viễn lại lục đục với Diệp Văn, cô bị Phó Đình Viễn kéo đi rồi hai người cãi nhau một trận, đêm nay thật sự rất mệt.

Sau khi gọi cho Diệp Văn báo bình an, nói mình đã trở về phòng và không liên quan gì đến Phó Đình Viễn xong, Du Ân đi tắm.

Lúc đầu, Du Ân lo lắng Phó Đình Viễn sẽ đến làm phiền lần nữa, nhưng không ngờ anh lại không tới, cô nhanh chóng.

chìm vào giấc ngủ.

Sau một đêm ngon giấc, buổi sáng cô bị tin nhắn thoại của ‘Tô Ngưng đánh thức, Tô Ngưng bật cười: “‘Hahahahaha, không ngờ Phó Đình Viễn lại có ngày trở thành chó con như vậy.”

Du Ân: Tô Ngưng lại dám dùng từ chó con để miêu tả về Phó Đình Viễn.

Cô nhanh chóng gửi tin nhắn cho Tô Ngưng: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Tô Ngưng gọi video cho cô: “Tớ đoán là cậu vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra, Du Ân thân yêu của tớ, xin chúc mừng, cậu lại lên hot search.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 337


Chương 337

Du Ân vẫn đang năm trên giường, nghe vậy thì bật dậy, cô bị ám ảnh bởi hot search.

Cô không phải minh tinh như mấy người Tô Ngưng, lên hot search và khiến người khác chú ý chỉ khiến cô sợ hãi.

Du Ân chưa kịp hỏi hot search là gì thì cô đã nghe thấy Tô Ngưng hỏi mình: “Phó Đình Viễn cũng đi Bắc Kinh à?”

Du Ân khó hiểu: “Đúng vậy, sao cậu biết?”

Tô Ngưng nín cười rồi gằn từng chữ nói: “Hot search là anh ta ôm cậu định hôn cậu, nhưng bị cậu tát cho một cái, sau đó anh ta liền nói xin lỗi anh sai rồi với cậu.”

“Cái gì?” Du Ân nhảy dựng lên.

‘Tô Ngưng không hổ là bạn tốt nhất của cô, cô ấy nhanh chóng nói tiếp: “Yên tâm, không thấy rõ mặt cậu đâu, đúng lúc cậu quay lưng với tên chó săn kia, nhưng khuôn mặt của Phó Đình Viễn lại bị chụp rất rõ ràng.”

“Cậu không biết đâu, lúc thấy anh ta nói xin lỗi anh sai rồi tớ thật sự rất hả giận, hahahaha.” Tô Ngưng vừa nói xong liền không nhịn được cười ra tiếng.

Du Ân đỡ trán, đây là lúc để ý những thứ này sao? Vấn đề bây giờ là cô và Phó Đình Viễn bị chụp mài!

“Phó Đình Viễn, không ngờ anh cũng có ngày hôm nay!” Tô Ngưng hét lên, thậm chí còn phấn khích hơn cả Du Ân.

“Sao lại bị chụp chứ?” Du Ân phát điên túm tóc: tìm ra thì sao? Bọn họ mắng chết tớ mất.”

Lần trước vì chuyện Du Thế Quần vu khống cô không phụng dưỡng người già rồi cô bị mắng trên hot search, trong thang máy còn bị người ta chỉ vào mặc măng khiến Du Ân mỗi lần nghĩ đến đều run lên.

Chỉ những ai từng trải qua mới biết bạo lực mạng khủng khiếp như thế nào.

Tô Ngưng không cười nữa, an ủi cô: “Cậu yên tâm, không ai chửi cậu đâu, tất cả đều tò mò người khiến Phó Đình Viễn trở nên khép nép như vậy rốt cuộc là ai thôi.”

“Hơn nữa nơi hai người bị chụp ở một khách sạn sang trọng bậc nhất Bắc Kinh nên ai cũng nghĩ cậu là con nhà giàu, cậu biết đấy, những anh hùng bàn phím kia đều chọn kẻ yếu để bắt nạn, có lẽ nghĩ thân phận của cậu cũng không.

thấp nên không ai dám măng cậu.”

Du Ân thở phào nhẹ nhốm, may mà cô ở khách sạn mà Diệp Văn đã giúp cô đặt phòng.

Những người có thể sống ở đây không giàu thì quyền thế, ngay cả anh hùng bàn phím cũng không dám đắc tội.

Tô Ngưng nói thêm: “Không biết tại sao hai người lại bị chụp nhưng tớ dám chắc chắn rằng trước khi chuyện này bị mang ra ngoài, Phó Đình Viễn đã biết.”

“Những người như anh ta đều sẽ có đội quan hệ công chúng chuyên dụng để kết nối với các giám đốc điều hành cấp cao của các phương tiện truyền thông lớn, một khi có tin xấu, bọn họ sẽ biết đầu tiên.”

Du Ân cau mày nói: ‘Ý của cậu là, Phó Đình Viễn biết mình bị chụp nhưng vẫn cho phép người ta đăng ư?”

“Đúng vậy.” Tô Ngưng gật đầu, nói thêm: “Có thể thấy Phó Đình Viễn rất tâm cơ, cố ý để chuyện này lộ ra, sau đó từng bước trói buộc cậu.”

Du Ân vô cùng tức giận.

“Thật quá đáng!” Du Ân nghiến răng nghiến lợi nói: “Tớ đi tìm anh ta tính sổ!”

“Này..” Tô Ngưng muốn ngăn cô lại, nhưng Du Ân đã quá tức giận nên đã cúp máy.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 338


Chương 338

Tô Ngưng muốn bảo Du Ân đừng tìm Phó Đình Viễn vì cô hoàn toàn không phải là đối thủ của Phó Đình Viễn, tâm cơ của Du Ân không cùng đẳng cấp với Phó Đình Viễn, mà hiện tại Phó Đình Viễn còn tập trung vào đó nữa nên Du Ân thực sự không thể thắng anh.

Du Ân cúp điện thoại của Tô Ngưng và gọi cho Phó Đình Viễn, nhưng trước khi gọi phải bỏ block anh.

Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, Du Ân tức giận nói: “Phó Đình Viễn, anh cố ý để người tung đoạn video đêm qua có đúng không?”

Giọng nói của người đàn ông lười biếng trầm thấp, anh biết rõ còn cố ý hỏi: “Em có ý gì? Tôi nghe không hiểu.”

Du Ân tức giận, giờ cô mới biết Phó Đình Viễn không phải vô liêm sỉ bình thường mà vô cùng vô liêm sỉ!

Du Ân tức giận đến mức không nói nên lời, Phó Đình Viễn ở đầu dây bên kia lại nói: “Bây giờ đến phòng tôi đi.”

“Cái gì?” Du Ân từ trước tới nay luôn không hay cáu gắt nhưng lúc này lại bị lời của Phó Đình Viễn làm cho tức giận.

Anh còn dám bảo cô đến phòng anh sao?

Anh không sợ cô sẽ cào vào mặt anh sao?

Phó Đình Viễn thản nhiên nói: “Không phải em đang chất vấn tôi về chuyện tối hôm qua sao? Đến phòng tôi nói chuyện đi.”

Du Ân kiềm chế cơn tức giận nói: “Nói chuyện ở quán cà phê dưới lầu.”

Phó Đình Viễn từ chối đề nghị của cô: “Không được.”

Sau khi dừng lại một chút, Phó Đình Viễn lại nói: “Số phòng của tôi là 1802”

Du Ân bóp điện thoại hít sâu một hơi, cô cúp máy, đầu tiên là đi rửa mặt.

Hai mươi phút sau, Du Ân xuất hiện trước cửa phòng Phó Đình Viễn, dù sao thì vẫn phải tìm cách giải quyết, cách tốt nhất là Phó Đình Viễn nhanh chóng tìm người xóa hot Search.

Cho dù bây giờ mọi thứ đang bùng nổ nhưng sức mạnh của tư bản là vô hạn, chỉ cần Phó Đình Viễn muốn xóa, anh nhất định có thể xóa sạch.

Du Ân bấm chuông cửa, Phó Đình Viễn mở cửa cho cô.

Du Ân chưa kịp nói gì thì Phó Đình Viễn đã đưa tay ra: “Đưa điện thoại cho tôi.”

“Anh muốn điện thoại của tôi để làm gì?” Du Ân không muốn đưa.

Phó Đình Viễn tức giận nói: “Bỏ block trên weChat, hơn nữa sau này không được block tôi nữa.”

Du Ân khó chịu: “Anh đang uy h**p tôi sao?”

Anh đã đoán ra được mục đích cô đến đây nên cố tình đưa ra hàng loạt yêu cầu như vậy.

Phó Đình Viễn không nói gì, chỉ đưa tay về phía cô.

Mãi mới có cơ hội để bắt chẹt cô, Phó Đình Viễn sẽ không dễ dàng từ bỏ, thậm chí có thể nói tất cả những chuyện này đều nằm trong kế hoạch của anh.

Du Ân lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách giữa anh và mình, sau đó lấy điện thoại di động ra và nói: “Được.”

Phó Đình Viễn liếc nhìn điện thoại của cô, sau đó hài lòng để cô vào phòng.

Du Ân đứng trong phòng khách, cô giương mắt nhìn về phía anh xem anh định nói gì, nhưng lại phát hiện anh ăn mặc không chỉnh tề, trên người khoác áo tắm của khách sạn, cổ áo lỏng lẻo như sắp bung ra.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 339


Chương 339

Là người đã từng tiếp xúc thân mật với Phó Đình Viễn ba năm, Du Ân hiểu rõ hơn ai hết về vóc dáng của Phó Đình Viễn hoàn hảo đến mức nào, anh luôn sống kỷ luật và kiêm chế, vóc dáng luôn duy trì ở tình trạng tốt nhất.

Vào lúc này, Du Ân cũng không biết tại sao mình đột nhiên phát bệnh mê trai, trong đầu lại hiện lên một số hình ảnh kiều diễm.

Mặt hơi đỏ, cô vội vàng nhắm mắt nói: “Anh mặc quần áo vào tử tế trước đã: Lúc đến anh đòi cô đưa điện thoại nên cô không chú ý đến anh đang mặc cái gì.

Phó Đình Viễn liếc nhìn vành tai đỏ bừng của cô, anh cúi sát lại gần cô, giọng nói từ tính vang lên: tôi mặc tử tế sao?”

Giọng anh mơ hồ, như thể đang nói cô mê luyến dáng vẻ quần áo không chỉnh †ề của anh, Du Ân tức giận nói muốn”

Mỹ nam kế thất bại, không thành công khiến cô mất kiểm soát vì anh, mặt Phó Đình Viễn hiện lên vẻ mất mát.

Trước đây cô rất mê cơ thể của anh, dạn chọc vào cơ bụng của anh mà nói: dáng người anh đẹp thế.”

Ic ân ái cô còn mạnh Phó Đình Viễn, sao Khi tâm trạng vui vẻ, anh sẽ hỏi cô có thích không, cô sẽ nheo mắt và nhanh chóng gật đầu, sau đó siết chặt vai anh.

Sáng sớm nhớ lại cảnh tượng kiều diễm với Du Ân khiến anh cảm thấy hơi khô nóng và khó chịu.

Anh khàn giọng nói với Du Ân: “Tôi còn chưa tắm rửa, em chờ tôi một lát.”

Thực ra anh đã tắm rửa sạch sẽ, nhưng bây giờ phải tắm thêm lần nữa để hạ hỏa.

Du Ân bước sang một bên và nói: “Được, tôi có thời gian.”

Cô đã rửa mặt xong, thời gian hẹn với Diệp Văn đến bệnh viện còn khá lâu nên đợi anh một chút cũng không sao.

Khi Phó Đình Viễn vào phòng vệ sinh để tắm, Du Ân vội vàng nhìn xuống điện thoại, cố gắng rũ bỏ hình ảnh quyến rũ trong đầu.

Khoảng mười phút sau, Phó Đình Viễn cuối cùng cũng ra khỏi phòng vệ sinh, anh chậm rãi đi vào phòng ngủ để thay quần áo.

Một lúc sau, giọng nói của Phó Đình Viễn từ phòng ngủ vang lên: “Du Ân, em vào đây một chút.”

“Làm sao vậy?” Du Ân không muốn đi vào, đó là phòng ngủ, hơn nữa anh còn đang thay quần áo.

Phó Đình Viễn lười biếng hướng về phía cô nói: “Giúp tôi chọn cà vạt.”

Du Ân nhớ tới cảnh lúc mới kết hôn, mình có ý giúp anh chọn quần áo nhưng bị anh từ chối, cô cụp mắt cười tự giễu nói: “Ánh mắt của tôi không tốt, không biết chọn.”

Lúc kết hôn, anh khinh thường cô, giờ ly hôn rồi giúp chọn cà vạt, anh không thấy buồn cười sao?

Giọng Phó Đình Viễn từ phòng ngủ lại vang lên: “Chỉ cần em chọn thì đều đẹp.”

Những lời này của Phó Đình Viễn nghe có vẻ vô cùng lãng mạng nhưng đối với Du Ân mà nói thì cô chỉ cảm thấy châm chọc.

Nếu không có quá khứ, có thể lúc này cô sẽ thích những lời vừa rồi của Phó Đình Viễn.

Nhưng vì đã từng bị tổn thương nên đối mặt với Phó Đình Viễn như vậy, cô cảm thấy anh như đang vạch vết sẹo của mình ra: “Anh Phó, trước đây anh không phải như thế này, mỗi khi tôi giúp anh chọn đồ, anh sẽ luôn cảm thấy chán ghét”

Sau khi Du Ân nói xong, Phó Đình Viễn trong phòng ngủ im lặng.

Một lúc lâu sau, anh ra khỏi phòng ngủ, quần áo chỉnh tề, cà vạt cũng đã thắt xong.

Bộ đồ màu đen càng làm nổi bật khí chất của anh.
 
Back
Top Bottom