Ngôn Tình Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 340


Chương 340

Phó Đình Viễn đi tới, đứng trước mặt cô rồi trầm giọng nói: “Trước đây là do tôi không thấy được cái tốt của em.”

Du Ân không muốn nghe anh nói những điều vô nghĩa nữa nên cô cắt ngang lời anh: “Chúng ta tốt nhất vẫn nên nói về cách giải quyết hot search đi.”

Phó Đình Viễn còn chưa kịp nói một đống lời thâm tình mà anh đã chuẩn bị sẵn, lúc này anh cảm thấy mình đang bị phớt lờ.

Sau khi điều chỉnh lại cảm xúc, Phó Đình Viễn đè nén nỗi thất vọng trong lòng, sau đó bình tĩnh hỏi cô: “Em muốn xử lý như thế nào?”

Du Ân nhìn thẳng vào mắt anh và nói: “Tôi không biết tại sao đêm qua chúng ta lại bị chụp, nhưng chắc hẳn trước khi báo chí đăng tin có lẽ anh đã biết có đúng không?”

Phó Đình Viễn mím môi, im lặng không nói gì.

Nhìn thấy anh không phản bác mà mặc nhận, Du Ân vô cùng tức giận.

“Tại sao anh phải làm như vậy? Hiện tại tôi là bạn gái của Chung Văn Thành, hơn nữa mấy hôm trước tôi vừa lên hot search, nếu bị người ta phát hiện ra người mập mờ với anh là tôi thì anh ấy sẽ phải làm sao?”

“Hy vọng anh có thể nhanh chóng tìm cách gỡ bỏ hot search này, đừng để chuyện này tiếp tục bùng nổ hơn nữa, mẹ anh ấy đang bị bệnh, anh ấy đã rất khó khăn rồi, tôi không muốn gây phiền phức cho anh ấy nữa.”

Khi Phó Đình Viễn thấy cô chỉ quan tâm đến cảm xúc của Chung Văn Thành, ngực anh dâng lên nỗi chua xót khó chịu.

Tại sao trái tim cô lại cứng rắn như vậy?

Cho dù trước kia anh đã làm sai và làm tổn thương cô, nhưng anh không đáng được tha thứ sao?

Cô đã từng yêu anh rất nhiều, nhưng bây giờ lại không quan tâm đến cảm xúc của anh nữa.

Cảm xúc tiêu cực bao trùm lấy Phó Đình Viễn, trong cơn tức giận anh mở miệng: “Tôi có thể áp chế hot search đó, nhưng tôi cần xem xét các phương diện quan hệ lợi ích nên trong một lúc không thể gỡ được.”

Phó Đình Viễn nói như vậy là vì anh giận dỗi muốn để hot search thêm một lúc nữa, nhưng vào tai Du Ân thì lại là ý khác.

Du Ân cong môi cười khẩy, cô hiểu rồi, Phó Đình Viễn muốn cô trả giá đắt mới bỏ hot search này đi.

Cô quên mất, anh là doanh nhân, sao doanh nhân có thể làm ăn thua lỗ được?

Giống như lần trước anh tặng cô một con mèo, anh liên tục đòi cô mời đi ăn tối, giờ cô muốn anh xóa hot search thì chắc chắn phải trả giá.

Nghĩ xong, Du Ân nhìn Phó Đình Viễn: “Phó Đình Viễn, gần đây anh quấn lấy tôi như vậy là muốn ngủ với tôi sao?”

Giữa nam và nữ, chẳng phải chỉ có điều đó khiến người ta nhớ thương sao?

Du Ân không phải là một cô gái non nớt chưa hiểu sự đời, cô và Phó Đình Viễn đã kết hôn được ba năm.

“Được, nếu anh muốn tôi phải trả giá đắt mới gỡ hot search thì tôi ngủ với anh là được.” Du Ân hoặc không làm, hoặc đã làm là phải làm đến cùng, nói xong cô liền nâng tay muốn cởi áo.

Dáng người cô tỉnh tế cân đối, không hề có chút thịt thừa nào, n** m*m m** trắng nõn được áo ngực màu đen bao.

lấy càng tôn lên vẻ đẹp ở nơi đó, yết hầu của Phó Đình Viễn không nhịn được mà lăn xuống.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 341


Chương 341

Anh vốn đã khao khát cô, giờ cô đứng trước mặt anh thế này, sao anh có thể kìm lòng được.

Sau khi định thần lại, anh nhìn chằm chằm Du Ân rồi nghiến răng nghiến lợi nói: “Đừng tưởng tôi không dám làm gì eml”

Phó Đình Viễn lúc này cảm thấy mình vô cùng rối rắm, anh khó chịu vì Du Ân đã hiểu lầm rằng anh muốn cô phải trả giá, nhưng lại muốn nhân cơ hội này để âu yến với cô.

“Vậy anh làm đi” Du Ân cũng mất lý trí, cô cảm thấy cùng lắm thì cả hai đồng quy vu tận là được.

Du Ân cũng từng nghĩ tới, Phó Đình Viễn mãi không buông tha cô có lẽ là vì anh đang nhớ thương loại chuyện này, hơn nữa người ta càng không có được càng khao khát, nếu hai người ngủ với nhau, anh sẽ không còn cảm thấy hứng thú với cô nữa.

Bởi vì cả hai đều đang tức giận nên đã làm tổn thương nhau.

Phó Đình Viễn cúi người ôm cô, đá tung cánh cửa phòng ngủ.

Ly hôn hơn một năm, anh không có phụ nữ, cả về thể xác.

lẫn tâm lý đều khao khát tình yêu nam nữ, chưa kể hai lần trước khi ly hôn anh được cô cho ăn no.

Cảm giác ăn no rồi lại đói bụng khiến người ta vô cùng đau đớn.

Cho nên nếu đã có cơ hội, Phó Đình Viễn sẽ hành động mà không cần suy nghĩ.

Khi người đàn ông cứng cáp đè cô lên giường, hơi mát lạnh từ cơ thể anh truyền tới đã khiến Du Ân bừng tỉnh.

Lý trí nói với cô rằng cô không thể làm điều này với Phó Đình Viễn.

Vì vậy, cô tuyệt vọng đẩy Phó Đình Viễn ra: “Buông tôi ra!”

Phó Đình Viễn dùng sức siết chặt hai tay cô l*n đ*nh đầu.

Anh nặng nề nhìn cô: “Em tự mình dâng tới cửa, bây giờ lại nói thả ra? Du Ân, em nghĩ tôi dễ trêu chọc lắm sao?”

Phó Đình Viễn không muốn buồng nên cúi đầu xuống, hung hăng hôn lên môi cô.

Cô trêu chọc anh, sau đó lại bảo anh thả cô ra, cô coi anh là gì chứ.

Du Ân bật khóc: “Tôi hối hận rồi!”

“Phó Đình Viễn, làm ơn, mau dừng lại…” Du Ân hối hận đến ứa nước mắt.

Vừa rồi là do xúc động nên cô mới nói câu để anh ngủ với mình, bây giờ cô thật sự vô cùng hối hận.

Phó Đình Viễn bị câu hối hận của cô mà khựng lại.

Khi làm chuyện này mà người phụ nữ lại nói với một người đàn ông rằng cô ấy hối hận, đây là một sự xúc phạm lớn đến tôn nghiêm của anh, Phó Đình Viễn thiếu chút nữa tức chết Đúng vào lúc này, điện thoại của Du Ân ở phòng khách đột nhiên vang lên, Du Ân nhân cơ hội đẩy anh ra, sau đó chật vật chạy ra ngoài.

Là Diệp Văn gọi tới, có lẽ là ông ấy tới đón Du Ân.

Du Ân không nghe điện thoại mà mặc áo vào rồi vội vàng mở cửa rời đi.

Phó Đình Viễn thất bại ê chề nằm trên giường, đúng là đòi mạng anh mà.

Anh đã thế này mà người lại chạy mất, như này không đồng nghĩa với việc giết anh sao?

Du Ân chạy về phòng mới bắt máy của Diệp Văn.

Diệp Văn ấm áp nói: “Chú đã đến cửa khách sạn rồi, cháu xuống dưới đi.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 342


Chương 342

Du Ân cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh: “Được ạ.”

Cúp điện thoại, Du Ân lại thay quần áo, sau đó vội vàng xuống lầu gặp Diệp Văn, bọn họ sẽ cùng nhau đến bệnh viện đón Thư Ninh xuất viện.

Du Ân vì chuyện suýt nữa làm chuyện đó với Phó Đình Viễn mà cảm thấy không yên lòng.

Cô vô cùng hối hận, hận không thể quay ngược thời gian, nếu có thể quay lại, có đánh chết cô cũng không nói những lời đó với Phó Đình Viễn.

Sau khi Du Ân lên xe, Diệp Văn lập tức cảm nhận được sự lo lắng của Du Ân.

Diệp Văn nói: “Cháu vì chuyện với Phó Đình Viễn mà lo lắng sao?”

Không đợi Du Ân nói gì, Diệp Văn lại hừ lạnh nói tiết †âm, chú đã liên hệ để xóa hot search và xóa bài rồi: Du Ân.

Du Ân!

Cô quên bây giờ cô đã có Diệp Văn chống lưng, mà hành động xử lý tất cả những vấn đề này của Diệp Văn lại càng khiến hành động lúc nãy của cô trở nên xấu hổ hơn.

Mà đáng xấu hổ nhất chính là cô là người đề nghị trước, nhưng cuối cùng lại nhát gan đến phát khóc.

Trong một nháy mắt, Du Ân có cảm giác xấu hổ đến mức muốn nổ tung tại chỗ.

Cô đưa tay bóp trán, trong lòng cầu nguyện sẽ không bao giờ gặp lại Phó Đình Viễn nữa, thật là xấu hổ.

Phó Đình Viễn Diệp Văn tức giận nói: “Hôm qua cháu còn nói với chú là không có việc gì, chú biết ngay là anh ta sẽ bắt nạt cháu, ngày khác chú sẽ tìm anh ta nói chuyện.”

Mặc dù tối qua cô và Phó Đình Viễn không vui vẻ lắm nhưng Du Ân cũng không muốn làm Diệp Văn lo lắng.

Cô không ngờ cảnh Phó Đình Viễn lại đẩy cô vào góc tường và cố hôn cô sẽ được chụp lại, cũng không ngờ nó sẽ bị đăng lên.

Nhưng khi Diệp Văn nói muốn nói chuyện với Phó Đình Viễn, Du Ân nhanh chóng nói: “Không cần đâu, sau này cháu không để ý tới anh ta nữa là được.”

Du Ân sợ nếu Diệp Văn và Phó Đình Viễn gặp nhau lại tranh cãi thì ảnh hưởng xấu tới dự án hợp tác giữa bọn họ.

Diệp Văn dường như đã đoán được cô đang nghĩ gì: “Cùng lắm thì chúng ta hủy hợp đồng, không cần anh ta đầu tư, chúng ta lại kêu gọi đầu tư lại, nếu không được thì chú sẽ thành lập cho cháu một công ty điện ảnh và truyền hình, cháu làm bà chủ là được.” 2 Du Ân sửng sốt: “Không cần đâu ạ.”

Thứ nhất, bọn họ đã ký hợp đồng rõ ràng với Phó Đình Viễn, nếu bây giờ vì chuyện cá nhân mà hủy hợp đồng sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của Diệp Văn.

Thứ hai, Diệp Văn nói muốn thành lập công ty điện ảnh và truyền hình cho cô và để cô làm bà chủ, việc này cô không thể làm được.

Tính cách của cô không thể làm bà chủ được, cô rất rõ ràng.

về vị trí của mình, cô chỉ muốn viết kịch bản một cách lặng lế và tận tâm dệt nên những câu chuyện đẹp đẽ, những chuyện khác cô chưa bao giờ nghĩ tới.

“Cháu sợ gì chứ, chúng ta có tài chính thì tự thành lập công ty, chỉ là đã nhiều năm chú không quan tâm tới những việc này, hơn nữa sức khỏe của dì Thư của cháu không tốt nên chú mới không mở công ty.”

“Nhưng bây giờ đã khác, chú có thể bồi dưỡng cho cháu.”

Diệp Văn càng nói càng cảm thấy kế hoạch này khả thi.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 343


Chương 343

Nhưng Du Ân vẫn tiếp tục phủ quyết đề nghị của ông ấy: “Cháu thực sự không thể, cháu không có khả năng quản lý đâu ạ”

Diệp Văn bật cười, giọng điệu vừa bất lực vừa đau lòng: “Haiz, cháu đúng là đơn thuần, không ham không muốn.”

Trong thời đại như hiện nay, có ít người có thể giữ được †âm thái đơn giản như Du Ân, hiện tại ai cũng muốn tự mình mở công ty, bất kể có năng lực hay không.

Nhiều người cảm thấy mở công ty rất có thể diện, chẳng hạn như Thẩm Dao, nhưng thực ra chỉ là một bao cỏ.

Du Ân không vì trở thành con gái nuôi của ông ấy mà đắc ý tự mãn, điều này khiến Diệp Văn rất hài lòng, ông ấy biết rằng mình không nhìn nhầm người.

Còn một lúc nữa mới đến bệnh viện, vì vậy Du Ân vội vàng liên lạc với Chung Văn Thành.

Dù thế nào đi chăng nữa thì giờ cô cũng là bạn gái trên danh nghĩa của Chung Văn Thành, khi cô bị lộ chuyện như vậy, người đầu tiên cô phải xin lỗi chính là Chung Văn Thành.

Vì vậy cô thành thật xin lỗi: “Sếp Chung, em thực sự xin lỗi, em đã không làm tốt vai trò của người bạn gái, lại gây chuyện khiến anh gặp rắc rối.”

Chung Văn Thành nhanh chóng trả lời: ‘Không phải lỗi của em, em không cần xin lỗi anh.”

Du Ân ảm đạm nói: “Nếu em không gặp anh ta, những chuyện này sẽ không xảy ra.”

Hôm qua khi Phó Đình Viễn nói muốn nói chuyện với cô, đáng lẽ ra cô không nên nói chuyện với anh.

Chung Văn Thành tỏ vẻ thông cảm: “Anh đều biết, là anh ta theo em tới Bắc Kinh.”

“Hơn nữa anh chỉ là bạn trai trên danh nghĩa của em, cho dù em thật sự có người khác cũng không cần nói xin lỗi với anh”

Du Ân vội nói: “Em sẽ không có người khác, hiện tại em chỉ muốn tập trung cho sự nghiệp của mình.” ¡ Du Ân bây giờ cảm thấy vô cùng sợ hãi với đàn ông, tình yêu và hôn nhân, cô không muốn dây dưa tới những thứ đó.

Cô cũng không biết mình bị làm sao, có lẽ năm nay dính phải mệnh đào hoa rồi, rõ ràng sau khi về nước muốn tập trung vào sự nghiệp, kết quả cả Chu Dật và Chung Văn Thành đều có ý với cô thì không nói, ngay cả Phó Đình Viễn trước kia khinh thường cô lại quay đầu theo đuổi cô.

Có lẽ mình phải đi lễ Phật một chuyến, nói với phật tổ rằng nhiều đào hoa như vậy cô không chịu được, xin phật tổ giúp cô ngắt bớt một ít hoa. Không, không, tốt nhất là ngắt hết luôn đi, cô không muốn đóa nào hết. Tốt nhất là ông trời chặt hết đào hoa của cô, sự nghiệp của cô nở rộ.

Chung Văn Thành nói thêm: “Du Ân, anh tin tưởng em, em không phải loại một chân đạp hai thuyền, cho dù em chỉ là bạn gái trên danh nghĩa của anh thì cũng sẽ không chủ động trêu chọc những người đàn ông khác.”

Chung Văn Thành đương nhiên cũng đã thấy hot search đó và nhận ra Du Ân, nhưng anh ấy không tức giận cũng không khó chịu, đầu tiên là vì Phó Đình Viễn bị Du Ân tát một cái, bây giờ cư dân mạng đều đang cười nhạo sự khép nép của Phó Đình Viễn.

Thứ hai là vì anh ấy chắc chắn rằng cho dù thái độ của Du Ân đối với Phó Đình Viễn là như thế nào thì ít nhất lúc này Du Ân sẽ không để ý tới Phó Đình Viễn.

Du Ân cảm động đến mức không biết nói gì, không ngờ Chung Văn Thành lại hiểu rõ cô như vậy.

Sau khi trò chuyện với Chung Văn Thành xong cũng đã tới bệnh viện, Du Ân cầm hoa theo Diệp Văn tới phòng bệnh của Thư Ninh.

Đây là lần đầu tiên Du Ân gặp vợ của Diệp Văn, cô vô cùng lo lắng.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 344


Chương 344

Diệp Văn nhẹ giọng an ủi cô: “Bà ấy tốt tính lắm, cháu đừng căng thẳng.”

Mặc dù Diệp Văn đã an ủi Du Ân nhưng đồng thời cũng hết lời khen ngợi vợ mình.

Du Ân nghĩ, Thư Ninh nhất định rất tốt nên Diệp Văn mới khen ngợi bà ấy như vậy, hơn nữa nhiều năm cũng không bỏ bà ấy.

Sau khi vào phòng và nhìn thấy Thư Ninh, Du Ân mới thực sự thả lỏng.

Thư Ninh rất dịu dàng và duyên dáng, có lẽ vì mắc bệnh nên bà ấy trông mảnh mai và yếu ớt hơn người thường, lại có nét quyến rũ của một người đẹp ốm yếu.

Du Ân chủ động mang hoa của mình đến rồi nhẹ nhàng nói: “Chào dì Thư, cháu là Du Ân.”

Thư Ninh nhìn Du Ân, hai mắt đột nhiên đỏ lên.

Bà ấy lại nhìn Diệp Văn, sau đó cầm hoa của Du Ân rồi ôm Du Ân nghẹn ngào nói: “Thật tốt quá, thực sự tốt quá.”

“Du Ân, chào mừng cháu gia nhập nhà họ Diệp.” Thư Ninh nói xong thì buông Du Ân ra, nước mắt cũng rơi xuống.

Du Ân không ngờ Thư Ninh lại xúc động như vậy, mắt cô cũng đỏ lên.

Diệp Văn vội vàng đi tới an ủi Thư Ninh: “Bà vừa mới bình phục, bác sĩ nói không nên quá kích động, tâm ý của bà tôi đều hiểu.”

Diệp Văn giải thích với Du Ân: “Dì Thư của cháu đang khóc vì sung sướng, bà ấy vô cùng hạnh phúc.”

Thư Ninh lau nước mắt, xấu hổ nhìn Du Ân: “Xin lỗi, làm cháu sợ hãi rồi sao?”

Du Ân vội nói: “Không ạ, cháu cũng rất vui.”

Thư Ninh nắm lấy tay cô nói: “Đúng là một cô gái ngoan, có cháu làm con gái của chúng ta là phúc phận của nhà chúng ta”

Diệp Văn cười nói: “Được rồi, được rồi, có gì về nhà nói tiếp.”

Cứ như vậy, cả ba cùng nhau rời bệnh viện và quay trở lại tứ hợp viện nơi mà trước đó Du Ân và Phó Đình Viễn đã từng đến.

Sau khi về đến nhà, Thư Ninh nói mùa này ngồi trong sân rất thoải mái, vì vậy Diệp Văn đã mang cho bà ấy một chiếc.

chăn dày, pha trà thảo mộc và bảo Du Ân và Thư Ninh ngồi nói chuyện trong sân, còn ông ấy vào bếp bận rộn chuẩn bị bữa trưa cho ba người.

Du Ân không ngờ cô và Thư Ninh nói chuyện hợp nhau đến như vậy, thân là vợ của Diệp Văn, Thư Ninh cũng đã đọc đủ thứ thi thư, mà sở thích lớn nhất của Du Ân từ nhỏ cho tới giờ là đọc sách, mặc dù không dám nói mình hiểu sâu rộng nhưng những cuốn sách trong nước và cả sách nước ngoài nổi tiếng cô đều đã đọc.

Hai người trò chuyện về những cuốn sách mình yêu thích, sau đó mở rộng sang các chủ đề khác nhau.

Tuy Diệp Văn không tham gia vào cuộc trò chuyện giữa hai người nhưng ông ấy yên lặng lắng nghe.

Cả Diệp Văn và Thư Ninh đều nhìn Du Ân bằng ánh mắt yêu thương.

Du Ân có thể cảm nhận được hai người thực sự coi cô như con gái.

Mặc dù cho tới bây giờ cô vẫn cảm thấy có hơi khó tin, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cô thích Diệp Văn và Thư Ninh.

Mùa thu ở Bắc Kinh rất đẹp, trong khoảng sân thoải mái yên tĩnh, lại có những người thật lòng quan tâm và yêu thương mình, Du Ân cảm nhận được hạnh phúc chưa từng có.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 345


Chương 345

Trước đây cô chưa bao giờ cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, dù mẹ kế đối xử với cô cũng khá tốt nhưng Du Thế Quần và Du Tùng thì không hề đáng tin. : Có một người chồng và con trai như vậy, cuộc sống của mẹ kế thực sự không dễ dàng, ngày nào cũng đều có những trận cãi vã không dứt.

Nhưng hôm nay ở đây, ngồi quây quần với hai người xa lạ, cô lại cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình.

Sau bữa trưa, Diệp Văn đỡ Thư Ninh về phòng chợp mắt, còn Du Ân đến phòng làm việc của Diệp Văn để đọc sách.

Trên lầu, trong phòng ngủ của Diệp Văn và Thư Ninh.

Thư Ninh ôm lấy Diệp Văn khóc đến mức không ngừng được, mắt Diệp Văn đỏ hoe, ôm chặt Thư Ninh không nói tiếng nào.

Một lúc lâu sau, Thư Ninh vừa khóc vừa nói với Diệp Văn: “Hối hận lớn nhất của đời tôi là không sinh được con cho.

ông, nhưng giờ có con bé ở bên cạnh ông, tôi chết cũng không hối tiếc.”

Diệp Văn đau lòng nói: “Đừng nói những điều ngớ ngẩn như vậy, sức khỏe của bà rất tốt.”

Thư Ninh thở dài: “Quá giống nhau, không cần xét nghiệm DNA thì tôi cũng biết con bé là con của ông và người đó.”

Diệp Văn ôm chặt bà ấy rồi: “Tôi cũng không ngờ lại trùng hợp tới như vậy, càng không ngờ năm đó bà ấy lại để lại cho tôi một đứa con gái.”

Nhớ tới người con gái mà ông ấy yêu sâu đậm khi còn trẻ, Diệp Văn cảm thấy thanh xuân thật tươi đẹp.

Khi còn học ở Giang Thành, ông ấy gặp gỡ người con gái đầu tiên khiến ông ấy động lòng, hai người ở bên nhau, hẹn sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn.

Nhưng khoảng thời gian tươi đẹp đó không kéo dài, sau này ba ông ấy kinh doanh không thuận lợi, bị người ta hãm hại, ông ấy bị gọi về Bắc Kinh, sau này người nhà lại gây khó dễ đủ đường, ông ấy không có cách nào liên hệ với cô gái kia, cũng không dám liên hệ.

Bởi vì lúc đó ông ấy còn chẳng biết nhà mình có ổn định được hay không thì sao dám làm khổ người con gái mà mình yêu thương? Lỡ như làm liên lụy tới cô ấy thì không phải là ông đang hại người ta sao?

Vài năm sau, khi ba ông ấy được giải oan, ông ấy quay lại Giang Thành tìm người con gái mình yêu nhưng không tìm được nữa, giữa biển người rộng lớn, ông ấy đã đánh mất người con gái mình yêu.

Chính vì vậy, cuốn sách mới của ông ấy mới có tên “Anh Muốn Tìm Em, đây là điều tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời của Diệp Văn.

Chỉ là ông ấy không ngờ vì cuốn sách này mà ông ấy biết Du Ân, khi nhìn thấy Du Ân, Diệp Văn vô cùng sửng sốt, vì cô giống hệt cô gái đó, giống y như đúc.

Sau khi Du Ân và Phó Đình Viễn rời đi, ông ấy cử người điều tra thân thế của Du Ân, sau khi biết cô không phải là con gái ruột của Du Thế Quần, ông ấy đã biết cô chính là con gái của mình.

Nhưng nghe tin mẹ ruột của cô sau khi sinh ra cô không lâu thì qua đời, ông đau buồn nhiều ngày.

Ông dùng cả nửa đời người để tìm kiếm một người con gái, nhưng hóa ra cô gái đó đã sớm không còn trên đời, tim ông như bị khoét đi một lỗ.

Cho nên Diệp Văn mới muốn nhận Du Ân là con gái nuôi của mình, không chỉ vì ông ấy thích tính cách của Du Ân, mà còn vì cô rất có thể là con gái của ông ấy.

Hiện tại chỉ cần đi xét nghiệm ADN là có thể biết được sự thật.

Nhưng Diệp Văn không có ý định nói cho Du Ân biết, ông ấy sợ Du Ân sẽ không thể chấp nhận được chuyện này, nên ông ấy mới muốn lấy thân phận con gái nuôi để bồi dưỡng tình cảm trước.

Có lẽ đây cũng là định mệnh giữa họ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 346


Chương 346

Ông ấy viết một cuốn sách cho người phụ nữ mình yêu, cho mẹ ruột của cô, từ đó mà cha con hai người tìm thấy nhau.

Thư Ninh vẫn không thể bình tĩnh: “Tôi thực sự rất vui, vô cùng vui vẻ.”

Diệp Văn ngay từ đầu đã thú nhận với Thư Ninh rằng mình từng yêu một người rất nhiều.

Nhưng Diệp Văn cũng hứa với Thư Ninh rằng nếu bà ấy kết hôn với mình, ông ấy sẽ đối xử tốt với Thư Ninh, mà sau khi kết hôn Diệp Văn cũng đã thực hiện lời hứa của mình, cho dù Thư Ninh vì sức khỏe yếu nên không thể sinh con thì Diệp Văn vẫn không bao giờ ghét bỏ bà ấy.

Phải biết trong một gia tộc như nhà họ Diệp, việc Thư Ninh không sinh được con khiến mọi người không thích bà ấy, cha mẹ của Diệp Văn cũng đã nhiều lần ám chỉ và yêu cầu Diệp Văn ly hôn với Thư Ninh và cưới người khác.

Nhưng Diệp Văn luôn thẳng thắn từ chối, thậm chí ông ấy còn không liên lạc nhiều với gia đình cũng là vì sự việc này.

Vài năm gần đây, tuổi cũng lớn dần, cha mẹ cũng không.

còn bắt chẹt ông nữa nên tình cảm giữa hai bên mới trở lại bình thường.

Cho nên khi Thư Ninh biết Du Ân có thể là con gái ruột của Diệp Văn, bà vô cùng hạnh phúc và vui sướng.

Diệp Văn cuối cùng cũng không còn cô đơn không con cái nữa, mặc dù đứa con gái này không phải do mình sinh ra nhưng bà ấy cũng mừng cho Diệp Văn, nhất là khi bà ấy nghĩ mình sắp phải rời đi, may mà Diệp Văn có một cô con gái chu đáo ở bên cạnh chăm sóc, quan tâm khiến bà càng vui mừng hơn.

Thư Ninh hứa với Diệp Văn: “Tôi nhất định sẽ đối xử tốt với con bé, coi con bé như con gái ruột của mình, con bé khiến cuộc sống của chúng ta trở nên trọn vẹn hơn.”

“Ừm” Diệp Văn biết Thư Ninh nhất định sẽ đối xử tốt với Du Ân, bởi vì Thư Ninh vô cùng tốt bụng.

€ó lẽ ông ấy và cô gái kia không có duyên ở bên nhau, nhưng may mà ông ấy đã không bỏ lỡ con gái của họ, ông ấy sẽ cố gắng giành hết tình yêu của mình cho Du Ân.

Du Ân vừa đọc xong một cuốn sách trong phòng làm việc của Diệp Văn thì nhận được một đoạn video từ Tô Ngưng.

Nội dung đoạn video là Phó Đình Viễn được các phóng viên tại sân bay Giang Thành phỏng vấn, Du Ân không ngờ Phó Đình Viễn sẽ trở lại Giang Thành, cô còn đang sợ buổi tối trở về khách sạn sẽ gặp anh.

Trong video, một nhóm phóng viên vây quanh Phó Đình Viễn, có người phỏng vấn: “Anh Phó, cô gái trong video là ai vậy?”

Phó Đình Viễn đeo một chiếc kính râm, anh không để ý tới mọi người xung quanh.

Nghe vậy, anh trực tiếp cười khẩy với phóng viên: “Cô không cảm thấy hỏi câu này rất vô nghĩa sao? Tôi chủ động hôn cô ấy thì cô ấy còn có thể là ai? Đương nhiên là người tôi yêu.”

Phóng viên có chút không nói nên lời, cô ta cảm giác như mình vừa bị bắt nạt vừa bị ăn cẩu lương vậy.

Phóng viên nói thêm: “Không phải thưa anh Phó, chúng tôi muốn hỏi cô gái đó là ai? Mọi người đều rất tò mò không biết vị tiểu thư nào đã thu được trái tim của anh.”

Phó Đình Viễn bị hai chữ “tiểu thư” của phóng viên kích động, nếu không phải là con nhà giàu có thì không thể thu được trái tim của anh sao?

Theo bản năng anh liền ra mặt thay cho Du Ân, vì vậy anh trâm giọng nói: “Cô ấy là ai thì có liên quan gì đến cô?”

Các phóng viên lại không nói nên lời, vài người nhìn nhau toát mồ hôi lạnh.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 347


Chương 347

Tất cả mọi người trong giới truyền thông Giang Thành đều biết Phó Đình Viễn phỏng vấn cực kỳ khó khăn, lần này họ thu hết can đảm để đặt câu hỏi, nhưng vấn bị anh lạnh lùng từ chối.

Lúc này Phó Đình Viễn đã ngồi trên chiếc xe đến đón anh với khuôn mặt lạnh lùng.

Sau khi Tô Ngưng gửi video này cho cô, cô ấy lại gọi tới: “Tại sao Phó Đình Viễn lại quay về? Anh ta theo cậu đến Bắc Kinh chỉ để ở lại một đêm liền đi luôn à?”

Mỗi lần Tô Ngưng nhắc đến Phó Đình Viễn, cô ấy đều dùng giọng điệu vui sướng khi thấy người gặp họa.

Không còn cách nào khác, Tô Ngưng không thể khống chế được, chỉ cần cô ấy thấy Phó Đình Viễn ăn trái đắng là cảm thấy vô cùng hả giận.

Trong ba năm Du Ân kết hôn với Phó Đình Viễn, Du Ân không cảm thấy gì, nhưng một người ngoài cuộc như cô ấy vô cùng phẫn nộ, hận không thể dùng dao đâm vào người Phó Đình Viễn vài trăm nhát.

Du Ân còn đang rối rắm chuyện buổi sáng với Phó Đình Viễn nên đã nói hết với Tô Ngưng.

Tô Ngưng nghe xong cười lăn cười bò: “Tớ biết tại sao Phó Đình Viễn không ở lại Bắc Kinh nữa rồi.”

Du Ân thở dài hỏi: “Tại sao?”

‘Tô Ngưng haha nói: “Bởi vì cậu khiến anh ta mất đi tôn nghiêm của một người đàn ông, anh ta đã lên dây rồi mà cậu lại nói mình hối hận, sau đó trốn mất.”

Du Ân xấu hổ: “Cậu chắc chắn là vì chuyện này ư?”

‘Tô Ngưng quả quyết: “Tớ cam đoan, có lẽ lúc này anh ta đang rất tức giận.”

Tô Ngưng nói thêm: “Cậu không cần sợ gặp anh ta đâu, có lễ trong một khoảng thời gian ngắn anh ta sẽ không còn mặt mũi để gặp cậu đâu, hahahaahha.”

Sau khi Tô Ngưng nói xong, cô ấy lại cười, Du Ân cảm thấy nhẹ nhõm sau khi nghe Tô Ngưng phân tích suy nghĩ của Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn không muốn nhìn thấy cô đúng là rất tốt, đỡ phải khiến cả hai đều xấu hổ.

Du Ân lại có chút lo lắng hỏi Tô Ngưng: “Trên mạng không có ai mắng tớ chứ?”

Du Ân ở cùng vợ chồng Diệp Văn nên không có thời gian đọc bình luận trên mạng, cô cũng có chút không muốn đọc, lần trước vì chuyện của Du Thế Quần mà cô đã bị mắng đến thê thảm.

“Không, không có.” Tô Ngưng lại nói: “Đầu tiên, hot search này bị xóa rất nhanh, một lúc sau từ từ tụt hạng, sau đó biến mất”

“Thứ hai là không biết mấy cư dân mạng dạo này làm sao, có lẽ do Phó Đình Viễn quá thành công và khiến người ta ghen tị nên mọi người đều thích nhìn anh ta bị ngược, còn hết lời khen ngợi cậu…”

“Mọi người đều nói cô gái này rất có cốt khí, có thể chống lại sự cám dỗ của một người đàn ông như Phó Đình Viễn!”

Tô Ngưng vẫn luôn chú ý tới nên biết xu hướng của bình luận.

Hơn nữa cô ấy còn dùng cả nick phụ để bình luận: “Người đáng thương chắc chắn có chỗ đáng giận, tất cả những điều này là do anh ta tự chuốc lấy.”

Lúc đầu Tô Ngưng còn sợ mọi người mắng mỏ Du Ân nên nghĩ cách đánh lạc hướng để mọi người chú ý tới Phó Đình Viễn, ám chỉ rằng Phó Đình Viễn chắc chắn đã làm điều gì đó tồi tệ mới khiến cô gái đó phải tát anh.

Ai biết cư dân mạng lại đều đứng về phía Du Ân, Tô Ngưng im hơi lặng tiếng làm người qua đường hóng chuyện.

Du Ân rũ mắt xuống nói: “Cái gì mà không bị mê hoặc chứ?

Không phải lúc trước tớ bị mê hoặc tới chết mê chết mệt sao?”

Sau đó bị thương đầy mình mới trở nên như bây giờ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 348


Chương 348

“Không nghĩ tới những chuyện không vui trong quá khứ nữa, chúng ta nghĩ tới hiện tại cậu ở trước mặt anh ta như thế nào là được rồi.

Sau khi Tô Ngưng cười chuyện Phó Đình Viễn xong, cô ấy đột nhiên chuyển sang giọng điệu nghiêm túc nói: “Nhưng Du Ân, cậu không nghĩ Phó Đình Viễn đang nghiêm túc với cậu sao?”

Du Ân lắc đầu phủ nhận: “Tớ không nghĩ vậy.”

‘Thực ra gần đây cô đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này, từ khi Phó Đình Viên chủ động cung cấp dòng tiền ngân hàng để giúp cô xoay vốn, sau đó là món quà mà Phó Đình Viễn tặng cho mình.

Du Ân lúc đầu có chút tin những lời yêu cô của Phó Đình Viễn, nhưng sau đó cô đã phủ nhận tất cả những điều này.

Cô nói với Tô Ngưng: “Xung quanh anh ta không thiếu phụ nữ, tại sao phải chọn tớ, một người vợ cũ từng khiến anh †a mất mặt? Hơn nữa lúc này chọn tớ lại khiến anh ta càng thêm mất mặt.”

Tô Ngưng nói: “Nếu thật sự yêu cậu, anh ta sẽ không cần mặt mũi.”

Du Ân lắc đầu: “Vẫn là câu nói đó, cái gì không có được mới là tốt nhất.”

Vừa nói xong, Du Ân lại lẩm bẩm: “Có lẽ nếu bọn tớ thực sự ngủ với nhau thì anh ta sẽ dừng lại: ‘Tô Ngưng cười khúc khích đề nghị: “Hay hai người thử xem sao? Một lần ngủ đổi lấy ngày tháng sau này không bị anh †a làm phiền?”

Du Ân đau đầu: “Làm ơn đi, đây chỉ là suy đoán của tớ thôi, tớ không thể ngủ với anh ta chỉ vì suy đoán của tớ.”

“Cũng đúng.” Tô Ngưng trịnh trọng nói: “Lỡ đâu ngủ xong anh ta lại nghiện, cậu không những không bỏ được anh ta, ngược lại càng thêm vướng víu thì thật phiền phức.”

Du Ân: Bạn tốt của cô không thể nghĩ theo chiều hướng tích cực hơn sao?

Không lâu sau khi Du Ân kết thúc cuộc gọi với Tô Ngưng, Diệp Văn gõ cửa và bước vào phòng làm việc.

Diệp Văn giả vờ không biết thân thế của Du Ân, ông ấy hỏi về tình hình của ba mẹ cô, Du Ân nói sự thật, đương nhiên cũng nói chuyện Du Thế Quần và Du Tùng đưa cô lên giường Phó Đình Viễn.

Diệp Văn trước đó không biết chuyện này, ông ấy chỉ biết chuyện Du Thế Quần và Du Tùng là quỷ hút máu, đòi tiền Phó Đình Viễn, một thời gian trước còn tố cáo Du Ân không phụng dưỡng mình, sau khi bị bế mặt mới thành thật trở lại.

Biết được cuộc hôn nhân của Du Ân và Phó Đình Viễn là vì như thế mới có, biết Phó Đình Viễn đối xử rất tệ với Du Ân sau khi kết hôn, ông ấy đã tức giận đến mức suýt chút hộc máu, phải hít thở sâu vài lần mới không tức tới mức ngất xIU.

Du Ân là máu mủ của ông ấy, cô chỉ bị thương một chút là ông ấy đã đau lòng muốn chết, vậy mà họ lại dám đối xử với con gái ông ấy như vậy.

Như Thư Ninh đã nói, tuy bây giờ vẫn chưa xét nghiện ADN nhưng Diệp Văn đã có thể khẳng định Du Ân là con gái của mình, sự gần gũi và tình yêu không thể giải thích được của ông ấy dành cho cô đã đủ để giải thích tất cả mọi thứ.

Nghĩ tới việc đứa con gái quý giá của mình lại bị đối xử như vậy, Diệp Văn vốn luôn hiền lành nhã nhặn cũng tức giận tới mức muốn g**t ch*t Du Thế Quần và Du Tùng, cũng muốn giết Phó Đình Viễn, người đàn ông đã không trân trọng con gái của mình.

Du Ân không ngờ Diệp Văn lại tức giận như vậy, cô vội vàng an ủi Diệp Văn: “Chú Diệp, đừng tức giận, mọi chuyện đã qua rồi, bây giờ cháu không phải vẫn sống rất tốt sao?”

“Con người luôn phải trải qua điều gì đó để trưởng thành, dù cuộc hôn nhân đó khiến cháu đau đớn nhưng mới có cháu của bây giờ, là phiên bản tốt nhất của cháu.”

Diệp Văn nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt, trong lòng thầm thề rằng sẽ dùng tất cả tình yêu của mình để bù đắp những tổn thương mà cô đã phải gánh chịu.

Điều đầu tiên là khiến cô tránh xa Phó Đình Viễn.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 349


Chương 349

Buổi tối, Du Ân và Thư Ninh đi cùng Diệp Văn đến nhà cũ của nhà họ Diệp để dự tiệc. Nhà họ Diệp vốn rất hưng thịnh nên khung cảnh cũng cực kỳ hoành tráng.

Đúng như lời Diệp Văn đã nói, ông ấy đã giới thiệu sự có mặt của cô với gia đình mình từ trước. Thế nên mọi người đều tỏ ra rất thân thiện với Du Ân, cũng nhờ vậy mà sự căng thắng trong lòng Du Ân cũng giảm bớt không ít.

Nhưng cô không biết Diệp Văn cũng đã kể thân thế thật của cô cho người trong nhà nghe, mỗi người nghe xong đều vừa mừng cho Diệp Văn vừa cảm thấy đau lòng và áy náy vì đã để Du Ân sống lưu lạc bên ngoài nhiều năm đến thế.

Nhất là bà cụ Diệp, bà ấy cứ kéo tay Du Ân rồi rơi nước mắt không ngừng. Mặc dù Du Ân không hiểu vì sao người nhà họ Diệp lại có tâm trạng kích động như vậy khi nhìn thấy cô nhưng cô vẫn sẵn lòng xem phần kích động này là sự lương thiện tốt đẹp của họ.

Thậm chí bà cụ Diệp còn đòi tặng cô một bộ trang sức bằng ngọc phi thúy, trong đó có đủ mọi thứ từ hoa tai, vòng cổ đến nhẫn và vòng tay.

Du Ân vừa nhìn thấy màu sắc của phỉ thúy đã biết những thứ này cực kỳ quý giá, làm sao dám nhận chứ.

Nhưng bà cụ và mọi người xung quanh đều khuyên cô nhận lấy, Du Ân từ chối không được, chỉ đành phải nhận trước.

Cô nghĩ thầm khi trở về sẽ đưa nó cho Diệp Văn và Thư Ninh, để họ giúp mình bảo quản.

Diệp Văn và Thư Ninh cũng chuẩn bị cho cô một món quà là một ngôi nhà ở Giang Thành, như thế cô sế không cần phải thuê nhà nữa.

Du Ân ngạc nhiên đến mức không nói nên lời, Thư Ninh nói với cô bằng giọng ấm áp: “Một cô gái như cháu sống một mình ở Giang Thành. Chỉ khi có ngôi nhà của riêng mình, cháu mới có cảm giác thân thuộc và an toàn.”

Diệp Văn tiếp lời: “Chú hỏi thăm được cô bạn thân Tô Ngưng của cháu sống ở đây, vậy nên mới mua cho cháu một căn hộ để cháu ở gần cô ấy, khi cần hai người có thể chăm sóc lẫn nhau”

Đôi mắt Du Ân lập tức đỏ hoe, sự tỉ mỉ và thân thiết của Diệp Văn và Thư Ninh khiến cô không có cách nào kìm được xúc động.

Thật ra cô không có nhiều nhu cầu về nhà ở nhưng họ lại suy xét đến việc sắp xếp cho cô ở gần người bạn thân nhất của mình, thoáng chốc đã đâm trúng phần mềm yếu nhất trong lòng cô.

Trước kia ba mẹ của Du Thế Quần, cũng chính là người được gọi là ông bà của Du Ân đối xử với cô không tốt chút nào.

Ban đầu bọn họ cũng không biết cô không phải là cháu ruột, tìm mọi cách đay nghiến chỉ vì cô là con gái. Về sau biết được cô không phải cháu ruột nên lại càng bài xích và chán ghét trâm trọng hơn.

‘Thậm chí lễ mừng năm mới cũng không được phép đến nhà bọn họ chúc Tết. Thật ra khi đó không phải cô không cảm thấy khó chịu, nhất là mỗi lân Du Tùng chúc Tết về đều khoe khang những bao lì xì phình to với cô, còn có rất nhiều đồ ăn vặt và bánh kẹo.

Cô đã từng len lén trốn đi khóc rất nhiều lần, đã từng chán nản và thất vọng hỏi mẹ nuôi tại sao ông bà nội lại không thích cô. Vấn đề như vậy thì có thể có được loại đáp án thế nào cơ chứ? Cuối cùng mẹ nuôi chỉ có thể ôm cô khóc.

‘Thế nhưng giờ khắc này, trước tình yêu thương và lòng tốt của tất cả mọi người trong nhà họ Diệp, Du Ân cảm thấy những bất hạnh trong quá khứ dường như đã được chữa lành.

Đôi mắt vốn đục ngầu của bà cụ Diệp đỏ hoe, bà ấy kéo cô vào lòng, thương tiếc nói: “Bé ngoan, những năm qua cháu đã chịu khổ rồi, cháu yên tâm, sau này cháu sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 350


Chương 350

Những gì bà cụ nói không hề khoa trương chút nào, bởi vì cả nhà họ Diệp đều chỉ hận không thể trao cả thế giới vào.

tay cô.

Diệp Văn là con trai út của bà cụ nên Du Ân đương nhiên là em út trong thế hệ trẻ, phía trên có một đống anh chị tặng cô rất nhiều quà như túi xách phiên bản giới hạn, trang sức hàng hiệu,… Du Ân nhận quà đến mức mỏi tay.

Cô cũng rất xấu hổ vì không có quà cho họ, một người chị điều hành một thương hiệu thời trang trong số đó mỉm cười ói với cô: “Em đến đã là món quà tốt nhất đối với bọn chị tồi: Chị gái này còn đưa cho cô một tấm thẻ: “Cho em tấm thẻ này, tất cả quần áo một năm bốn mùa của em sau này chị sẽ bao hết.”

Du Ân liếc nhìn LOGO trên tấm thẻ, không khỏi trợn tròn mắt ngạc nhiên. Hình như đây là thương hiệu thời trang nữ mà Tô Ngưng vừa nhận được tư cách làm người đại diện, mấy hôm trước Tô Ngưng còn đi quay một clip quảng cáo cho nhấn hiệu này nữa. Không ngờ nó cũng là thương hiệu do người nhà họ Diệp kinh doanh.

Dường như nhìn ra được suy nghĩ của Du Ân, chị gái cười khẽ nói: “Đúng vậy, chính là thương hiệu mà bạn tốt của em đang làm người đại diện.”

“Thật là trùng hợp” Du Ân mỉm cười nhận lấy tấm danh thẻ: “Cảm ơn ạ”

Du Ân cũng không biết phải nói gì. Mặc dù cô cảm thấy mình không thể mặc những bộ quần áo sang trọng cao cấp như vậy trong ngày thường nhưng đây là lòng tốt của chị gái này, cô không thể từ chối.

Bữa tiệc tối náo nhiệt kéo dài đến tận khuya, khi về đến khách sạn, Du Ân hạnh phúc muốn ngất đi thôi.

Cuộc sống này là điều mà cả đời này cô chưa bao giờ nghĩ tới, tối nay bà cụ Diệp còn nói muốn công khai việc Diệp.

‘Văn nhận cô làm con gái nuôi. Du Ân suy nghĩ một chút rồi quyết định tạm thời không muốn công khai.

Cô không quen bị nhiều người chú ý, thật chất bên trong cô là kiểu người chỉ muốn yên tĩnh viết kịch bản, bà cụ Diệp lựa chọn tôn trọng quyết định của cô.

Du Ân ở lại Bắc Kinh ba ngày, càng ở lại cô lại càng không muốn đi, bà cụ Diệp và Diệp Văn, Thư Ninh cũng không muốn cô đi.

Chẳng qua ở bên này cô chơi vui đến quên cả trời đất, ở nơi khác lại có người không kìm chế được.

Ngày hôm đó, Du Ân nhận được cuộc gọi của Chu Mi. Chu Mi tán gẫu mấy câu đơn giản thường ngày với cô xong, sau đó nói: “Về dự án £ Truyền kỳ Dung Phi ) anh Phó cảm thấy tiến độ phát triển kịch bản của cô đã ổn nên muốn mở cuộc họp thảo luận về sự phát triển và tiến độ giai đoạn sau. Sếp Chung dù sao cũng là đạo diễn, anh ấy không có cách nào dự họp trực tiếp nên có thể tham gia bằng video.

Nhưng với tư cách là biên kịch, có phải cô nên trực tiếp tham gia không?”

Du Ân không suy nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy lời nói của Chu Mi quả thật có đạo lý.

Chung Văn Thành chắc chắn không thể đi được, vậy cũng chỉ còn mình cô thôi. Không thể không trở về họp được.

Thế là cô thoải mái đồng ý: “Được rồi, cuộc họp bắt đầu lúc.

mấy giờ thế? Tôi lập tức đặt vé máy bay”

Chu Mi dùng thái độ làm việc chuyện nghiệp thông báo: “Ngày mai lúc chín giờ sáng, phòng họp Phó thị.”

Du Ân trả lời: “Được rồi.”

Sau khi cúp điện thoại, Du Ân lập tức lên mạng đặt vé, sau đó đến nói với Diệp Văn chuyện cô phải đi về. Diệp Văn đương nhiên không nỡ, nhưng ông ấy cũng biết muốn giữ Du Ân ở lại thủ đô mãi là chuyện không thực tế.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 351


Chương 351

Mặc dù tất cả mọi người trong nhà họ Diệp đều hy vọng Du Ân có thể đến Bắc Kinh sống, nhưng mong muốn này chắc chắn sẽ không có cách nào thành hiện thực trong thời gian ngắn được.

Diệp Văn tiễn Du Ân đến sân bay, trước khi cô đi, Diệp Văn còn nghiêm túc dặn dò Du Ân: “Sau khi về nhớ cách xa Phó Đình Viễn một chút.”

Du Ân cười an ủi ông ấy: “Chú yên tâm.”

Chỉ cần Phó Đình Viễn không chủ động tìm cô, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ chủ động đi tìm Phó Đình Viễn. Cô còn ước gì mình không thể cách Phó Đình Viễn hai vạn tám nghìn dặm kia kìa.

Nhưng lúc nào kế hoạch cũng không thể nhanh bằng biến hóa, Du Ân không ngờ rằng trong đêm trở về Giang Thành, cô và Phó Đình Viễn đã cùng nhau vào bệnh viện.

Thật ra nguyên nhân cũng chẳng có gì đặc biệt, do nửa đêm Phó Đình Viễn đến nhà cô nói anh muốn gặp Tiểu Tiểu.

Đúng lúc Tiểu Tiểu chui ra từ dưới ghế sô pha, anh giơ tay chạm vào Tiểu Tiểu một cái, Tiểu Tiểu giật mình nên cào vào tay Phó Đình Viễn…

Du Ân nhìn thấy mu bàn tay của anh chảy máu thì có hơi hoảng, bởi vì Tiểu Tiểu vẫn chưa được tiêm phòng bệnh dại.

Bệnh viện thú cưng mà Phó Đình Viễn đã mua Tiểu Tiểu nói trước đó Tiểu Tiểu vừa tiêm xong các loại vắc xin phòng bệnh khác, nên còn cần thêm một thời gian nữa mới có thể tiêm vắc xin phòng bệnh dại.

“Mau đến bệnh viện đi ” Du Ân lập tức kéo Phó Đình Viễn đứng dậy.

Phó Đình Viễn không để bụng: “Một vết thương nhỏ thôi mà, đi bệnh viện làm gì?”

Giọng Du Ân rất nghiêm nghị: “Kêu anh đi thì thì cứ đi đi.

Tiểu Tiểu chưa được tiêm phòng bệnh dại, anh bị cào như vậy rất nguy hiểm.”

Phó Đình Viễn mấp máy môi, cuối cùng vẫn theo cô ra ngoài.

Cân nhắc đến việc bàn tay của Phó Đình Viễn bị thương nên trên đường đến bệnh viện Du Ân đã lái xe của Phó Đình Viễn.

Bởi vì sốt ruột nên cô phóng xe rất nhanh, hoàn toàn khác với phong cách lái xe điềm tĩnh thường ngày. Trời đã về khuya, văng xe qua lại nên dọc đường không có gì cản trở.

Khác với vẻ lo lắng của Du Ân, Phó Đình Viễn khoan thai ngồi ở ghế lái phụ, thừa dịp khoảng thời gian ngắn ngủi chờ đèn đỏ hỏi Du Ân một câu đầy dụng ý: “Em căng thẳng vì tôi đến vậy sao?”

Du Ân cảm thấy anh đúng là bệnh tâm thần, đây là vấn đề liên quan đến mạng người đấy, sao cô có thể không căng thẳng chứ?

“Anh đừng để não mình ngập úng chuyện yêu đương mãi thế. Chuyện này liên quan đến mạng người đấy, cho dù người bị Tiểu Tiểu cào là ai thì tôi cũng sẽ tranh thủ thời gian đưa anh ta đến bệnh viện thôi.” Du Ân tức giận ném cho anh một câu, đạp ga nhanh chóng phóng xe về hướng bệnh viện.

Phó Đình Viễn bị câu “đừng để não mình ngập úng chuyện yêu đương” của cô làm nghẹn họng không nói nên lời. Sao cô có thể dùng câu này để nói về anh, hả?

Anh có chỗ nào liên quan đến nó đâu?

Nhưng sau một hồi tức giận, Phó Đình Viễn dần bình tĩnh trở lại, bởi vì bây giờ đối với Du Ân, dường như anh thật sự có xúc động yêu đương không thể kiềm chế được.

Cô làm bất cứ chuyện gì anh đều cảm thấy tốt, cô đưa ra yêu cầu gì anh đều đồng ý, chỉ đáng tiếc cô chưa từng đề cập với anh.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 352


Chương 352

Đi thẳng đến bệnh viện và chọn điều trị gấp, sau khi kiểm tra, bác sĩ nói không chỉ tiêm vắc xin phòng dại mà còn cần tiêm cả protein miễn dịch nữa.

Du Ân cầm hóa đơn thuốc của bác sĩ vội vàng chạy đi thanh toán nhưng bị Phó Đình Viễn ngăn lại: “Để tôi tự thanh toán.”

Du Ân không đồng ý: “Mèo là của tôi, tôi phải chịu trách nhiệm với anh.”

Phó Đình Viễn nghe cô nói phải chịu trách nhiệm với anh, anh tức giận đến mức bật cười: “Du Ân, nếu em muốn chịu trách nhiệm với tôi, thì lẽ ra em nên chịu trách nhiệm vì những gì đã xảy ra trong khách sạn hôm đó kìa.”

Du Ân không kịp phản ứng lời của anh là có ý gì, Phó Đình ‘Viễn nghiến răng nghiến lợi nói thầm bên tai cô: “Em treo tôi lên như vậy, nếu sau này năng lực của tôi ở phương diện nào đó có vấn đề thì em sẽ phải chịu trách nhiệm với nửa đời sau của tôi đấy.”

Khuôn mặt Du Ân đỏ bừng. Vốn dĩ cô vẫn đang cố gắng quên đi những chuyện đã xảy ra vào buổi sáng hôm đó, ban nấy khi anh tới nhà tìm nói muốn gặp mèo con, hai người cũng tránh né không nói đến vấn đề này, không ngờ ngay lúc này anh lại đột ngột nhắc tới.

Anh cũng không thèm nhìn một chút xem bây giờ đang trong trường hợp nào, vậy mà vẫn còn tâm trạng giở trò lưu manh!

Vừa thẹn vừa giận, Du Ân cần hóa đơn quay người đi trả tiền, không muốn nói thêm lời nào với Phó Đình Viễn nữa.

Phó Đình Viễn không tiếp tục tranh chấp việc để cô hay tự anh thanh toán nữa, sau khi Du Ân trả tiền xong thì anh thành thật đi theo cô vào phòng tiêm.

Mới đầu Phó Đình Viễn cho rằng chỉ là một vài mũi tiêm thôi mà. Nhưng sau khi tiêm xong thứ gọi là protein miễn dịch thì cả người anh bắt đầu không ổn rồi.

Má nó đau.

Một người đàn ông cao lớn như anh cũng suýt chút nữa bị tiêm tới mức bật khóc. Anh cắn chặt răng nhịn đau, bên ngoài cố hết sức bày ra vẻ bình tĩnh không chút gợn sóng nhưng bên trong lại hận đến chết.

Không phải hận người khác, mà là hận chính anh.

Lế ra anh không nên mua con mèo kia về!

Người khác nuôi mèo đều vui vẻ hạnh phúc, anh mua mèo về lại thành muốn đổi mạng.

Quả nhiên mèo đều giống chủ, con mèo kia và chủ của nó giống hệt nhau, đều chuyên môn muốn mạng của anh. ¡ Du Ân nhìn mu bàn tay sưng đỏ của anh, nhất thời cảm thấy vô cùng áy náy: “Có đau lắm không?”

Du Ân chưa từng tiêm loại này bao giờ nên không biết nó rất đau, cũng không biết nó sẽ sưng lên như thế này.

Phó Đình Viễn cười khẩy hai tiếng, nói với cô: “Không đau, có điều nửa cái mạng của tôi đã mất rồi.”

Du Ân: “…

Anh trực tiếp nói đau không được sao?

“Thật xin lỗi, tôi cũng không ngờ Tiểu Tiểu sẽ làm vậy”

Phó Đình Viễn không thể nhìn nổi dáng vẻ áy náy này của cô, mấp máy môi nói: “Mèo là do tôi mua, cũng là tôi tự chạm vào nó. Em không cần phải xin lỗi tôi.”

Phải biết rằng, so với Phó Đình Viễn lúc trước luôn lạnh lùng nói lời châm chọc và coi thường cô thì Phó Đình Viễn bây giờ thực sự dịu dàng đến mức không thể tưởng tượng nổi. Hơn nữa anh còn an ủi cô để cô không cảm thấy có lỗi.

Du Ân không khỏi giương mắt nhìn người đàn ông trước mặt, đúng lúc Phó Đình Viễn cũng đang nhìn về phía cô.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 353


Chương 353

Cái nhìn này vốn cũng chẳng có gì nhưng sau khi bốn mắt chạm nhau, Du Ân lập tức nghĩ đến buổi sáng quyến rũ và hồn loạn đó, nét mặt lập tức trở nên lúng túng.

Những hình ảnh đó đọng lại trong tâm trí cô không cách nào xóa mờ, Du Ân biết cô đã không thể nào dùng thái độ bình thường đói mặt với anh như trước kia được nữa.

Chẳng phải Tô Ngưng đã nói Phó Đình Viễn sẽ không gặp cô trong một thời gian dài sao? Tại sao cô vừa về tới Giang Thành thì anh đã chạy tới tận nhà đòi gặp mèo vậy?

Dưới sự lúng túng, cô vội vàng đứng dậy nói: “Anh có đi được không? Tôi đưa anh về nhà.”

Phó Đình Viễn liếc cô một cái đầy sâu kín, đứng dậy cất bước rời đi.

Đối với Phó Đình Viễn mà nói, sáng hôm đó phát hiện cô bỏ chạy quả thật đã khiến anh buồn bực và lúng túng vô cùng, nếu không anh đã không quay lại Giang Thành trong cơn tức giận như thế.

Nhưng khi liên tục xa cô nhiều ngày, cả người anh lại không được khỏe.

Ngoài việc nghĩ về cô, nào còn nhớ đến sự buồn bực và lúng túng gì nữa?

Anh cũng là người đề nghị tổ chức cuộc họp, chỉ để gọi cô từ Bắc Kinh về.

Du Ân đưa Phó Đình Viễn về tận nhà, cô đứng ở cửa ra vào nói: “Nếu anh không có việc gì, vậy tôi về trước nhé.”

Đây là lần thứ hai cô đến nơi mà cô và Phó Đình Viễn từng sống sau khi ly hôn, nhưng cô lại không muốn bước vào dù chỉ một bước.

Phó Đình Viễn trong nháy mắt đã nhìn thấu tâm tư của cô, đưa tay phải sưng đỏ cho cô xem: “Em thấy tôi có giống như không có chuyện gì không?”

Du Ân đành phải cam chịu số phận mà đi vào.

Phó Đình Viễn cất bước lên lầu, quay về phòng ngủ để thay quần áo.

Vốn còn muốn giày vò Du Ân, nhờ cô đến giúp anh thay đồ.

Nhưng sau đó anh nghĩ lại, cảm thấy nếu cô thực sự giúp anh thay đồ thì cuối cùng người chịu tội vẫn là bản thân anh.

Đốt một thân lửa nóng hừng hực nhưng cái gì cũng không thể làm, chức năng đàn ông của anh có khả năng sẽ thật sự xảy ra vấn đề.

Lúc thay đồ xong xuống lầu đúng lúc Du Ân bước ra khỏi phòng bếp, trên tay cô bưng một ly nước đưa cho anh, sau đó lại hỏi: “Anh đói không? Tôi làm cho chút gì đó cho anh ăn nhé?”

“Không đói” Mặc dù Phó Đình Viễn rất muốn ăn bữa tối mà cô tự tay nấu nhưng anh đã ăn tối rồi, hơn nữa vừa bị giày vò một trận trong bệnh viện, bây giờ vẫn còn đang đau, thật sự ăn không vô.

Du Ân suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu anh đã không còn việc gì cần đến tôi nữa, vậy tôi có thể đi rồi đúng không?”

Cô vốn cho rằng phải giúp anh thay quần áo, kết quả anh đã tự thay xong rồi.

Cho rằng anh muốn ăn gì đó, anh lại nói mình không đói.

Bây giờ nước đã rót sẵn rồi, mà bác sĩ cũng nói tạm thời anh không thể tắm, Du Ân thật sự không biết mình còn có thể giúp anh làm gì nữa.

Phó Đình Viễn bất mãn nói: “Ai nói tôi không còn việc gì cần em nữa?”

Du Ân nghĩ mãi không ra, Phó Đình Viễn tiếp tục nói: “Em cứ ngồi ở đẳng kia, ngồi cùng tôi.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 354


Chương 354

Du Ân: “…

Anh thật trẻ con.

Với tư cách là vợ chồng đã ly hôn, anh không cảm thấy hơn nửa đêm hai người cùng ngồi trên ghế sofa mặt đối mặt nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ rất lúng túng sao?

Ngay khi Du Ân đứng dậy chuẩn bị rời đi, chợt nghe Phó Đình Viễn đột nhiên hỏi cô: “Cả nhà Diệp Văn đối xử với em tốt không?”

‘Vừa nhắc đến Diệp Văn và nhà họ Diệp, vẻ mặt Du Ân tràn đầy hạnh phúc: “Họ đối xử với tôi rất tốt. Sự ấm áp của gia đình mà trước kia tôi chưa bao giờ cảm nhận được, tất cả đều cảm nhận được ở nhà họ Diệp.”

Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt Du Ân khiến Phó Đình Viễn mím môi trâm lặng.

Cô nói trước kia cô chưa bao giờ cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, lời này như đâm thẳng vào lồng ngực anh.

Bởi vì cô đã từng cùng anh lập gia đình nhưng anh chưa bao giờ cho cô một chút ấm áp của gia đình.

“Du Ân…” Phó Đình Viễn thì thầm gọi tên của cô: “Em thật sự không thể cho tôi thêm một cơ hội nữa sao?”

“Không còn sớm nữa, tắm rửa rồi ngủ đi” Du Ân không trả lời câu hỏi của anh, vừa nói xong câu đó đã đứng dậy định rời đi.

Phó Đình Viễn chán nản dựa người vào ghế sô pha, lại thất bại nữa rồi.

Nhưng sau đó anh vẫn đứng dậy và ngăn cô lại: “Đã muộn thế này rồi, em về nhà một mình không an toàn đâu.”

“Để tôi gọi tài xế đến đưa em về.” Trong lúc chờ tài xế đi tới, Phó Đình Viễn lại hỏi Du Ân lần nữa: “Em tin Diệp Văn đến vậy à? Em không sợ ông ta có ý đồ gì với em hả?”

Từ trước cho tới giờ, lúc nào Phó Đình Viễn cũng cảm thấy khó chịu về việc Diệp Văn nhận Du Ân làm con gái nuôi.

Anh không biết lý do vì sao mà Diệp Văn lại làm như vậy, chỉ mới gặp Du Ân một lần đã muốn nhận Du Ân làm con gái nuôi của mình rồi?

Đối với loại người có tâm tư kín đáo như Diệp Văn, chuyện này thật sự rất khó để giải thích.

Cũng không phải không thể giải thích bởi vì trong đầu anh đó với Du Ân, mà lời giải thích này lại càng khiến Phó Đình Viễn lo lắng hơn.

Đối với chuyện Phó Đình Viễn nói Diệp Văn có ý đồ với mình, Du Ân hỏi ngược lại: “Tôi thì có gì tốt mà người ta phải có ý đồ với tôi?”

Phó Đình Viễn nói không chút do dự: “Vì em vừa trẻ vừa đẹp”

Du Ân khó chịu không thôi: “Phó Đình Viễn, sao anh lại có loại suy nghĩ bẩn thỉu như vậy?”

Phó Đình Viễn hừ một tiếng: “Không phải tôi có suy nghĩ bẩn thỉu, mà là một ông già cả bó tuổi như Diệp Văn lại thèm nhỏ dãi những cô gái trẻ xinh đẹp giống như em.”

Trong lòng Phó Đình Viễn thật sự nghĩ Diệp Văn là một người như vậy, hoàn toàn không nghĩ tới hậu quả của sự suy đoán hấp tấp của mình.

Du Ân tiếp lời của anh bằng môt nụ cười thản nhiên: “Vậy là sau khi về già anh cũng sẽ thèm nhỏ dãi những cô gái trẻ đẹp đấ Phó Đình Viễn: “…”

Anh không có cách nào khác có thể trả lời được chuyện này, không biết từ khi nào mà cô lại nhanh mồm nhanh miệng đến mức khiến anh cứng họng không nói nên lời.

Nhưng sau đó anh đã vội vàng giải thích cho bản thân: “Giữa người với người không phải ai cũng giống nhau, sau khi về già chắc chắn tôi sẽ…
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 355


Chương 355

Anh muốn nói cho dù sau này già đi thì trong lòng anh vẫn chỉ có một mình cô mà thôi, nhưng không đợi anh nói xong cô đã ngắt lời anh trước: “Quả thực anh không giống với bọn họ, bởi vì căn bản là anh không có trái tim.”

Phó Đình Viễn tức muốn chết, đúng là trước kia anh không có trái tim nhưng hiện tại anh đã có rồi, chẳng lẽ cô không cảm nhận được hay sao?

Chưa kịp nói gì thêm thì tài xế của Phó Đình Viễn đã đến, Du Ân vừa bảo Phó Đình Viễn nghỉ ngơi cho tốt xong đã quay người rời đi.

Giày vò đến hơn nửa đêm, Du Ân mệt mỏi trở về nhà tắm rửa xong liên đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau cô đến Phó thị để họp, Tô Ngưng cũng tham dự cuộc họp lần này cùng với Dung Thanh Nghiêu và nữ diễn viên mà anh ta giới thiệu đóng vai nữ thứ hai Bạch Nguyệt Quang.

‘Tên của nữ diễn viên kia là Tống Chước Chước, thoạt nhìn trông khá tinh quái, Du Ân xem video thử giọng của Tống Chước Chước do Tống Chước Chước đưa, trong đoạn video.

cô ta hoá thân thành Bạch Nguyệt Quang có vẻ ngoài điềm đạm đáng yêu nhưng trong nội tâm lại vô cùng nham hiểm, sau khi xem xong cô lập tức chọn cô ta vào vai diễn này.

Sự tương phản lớn như vậy chính là bằng chứng tốt nhất để chứng minh kỹ năng diễn xuất của một diễn viên, cho nên Du Ân không hề dị nghị gì về chuyện Tống Chước Chước diễn Bạch Nguyệt Quang.

Lúc trước Thẩm Dao từng có ý định đóng vai này, nhưng sau buổi thử vai Chung Văn Thành đã để Thẩm Dao PASS.

Nếu không so sánh với Tống Chước Chước thì có lẽ Thẩm Dao vẫn là một lựa chọn khá tốt, nhưng không so sánh sẽ không có đau thương, quả thật Tống Chước Chước nổi bật hơn Thẩm Dao nhiều.

Phó Đình Viễn cũng tham dự cuộc họp lần này, một số nhân viên tham dự cuộc họp sau khi nhìn thấy vết thương trên tay Phó Đình Viễn thì quan tâm hỏi một chút, Phó Đình Viễn liếc mắt nhìn về phía Du Ân không biết đang thì thầm gì đó với Tô Ngưng, sau đó thản nhiên trả lời: “Bị mèo cào thôi.”

Người nọ mỉm cười nói đùa: “Không phải là phụ nữ đó chứ?”

Từ trước đến giờ, lúc nào đám đàn ông cũng gọi những người phụ nữ không dễ thuần phục là mèo hoang nhỏ, nên khó trách người nọ hiểu sai ý của Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn nhìn thoáng Du Ân một cách đầy ý tứ: “Không phải”

Nếu thật sự bị phụ nữ cào thì tốt rồi, nhưng đáng tiếc là cô không cào anh thậm chí còn không thèm để ý đến anh nữa ‘Tô Ngưng nghe Phó Đình Viễn nói vậy bèn sáp đến gần Du Ân hỏi nhỏ: “Đừng nói là anh ta bị con mèo của cậu cào đấy nhá?”

Du Ân mệt mỏi nói: “Đúng vậy, tối qua đã hơn nửa đêm mà còn phải đến bệnh viện một chuyến bởi vì Tiểu Tiểu chưa tiêm vắc xin phòng bệnh dại.”

‘Tô Ngưng nghe vậy lập tức che miệng cười ngặt nghẽo: “Cậu xem cậu xem, anh ta ăn ở thế nào mà ngay cả con mèo cũng không thích anh ta.”

Tô Ngưng lải nhải bảo Phó Đình Viễn cứ thích nhập nhằn nước đôi, hơn nữa còn bật cười sang sảng, Du Ân vội ra hiệu cho cô ấy kiềm chế lại một chút.

“Mấy ngày nay tớ giúp cậu chăm sóc cho Tiểu Tiểu nhưng Tiểu Tiểu chưa từng cào tớ lần nào, chuyện này chứng tỏ nhân phẩm của anh ta quá tồi thôi.”

Du Ân nói: ‘Ai biết anh ta đang lên cơn điên gì, ban đêm ban hôm tự dưng muốn đi gặp Tiểu Tiểu.”

Tô Ngưng ríu rít nói: “Anh ta không điên mà là mắc bệnh tương tư, viện cớ muốn gặp mèo nhưng thực ra anh ta muốn đến gặp cậu thôi.”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 356


Chương 356

Du Ân nghe Tô Ngưng nói vậy thì nổi hết da gà, bệnh tương tư cái gì chứ, loại chuyện thế này không thể nào xuất hiện trên người Phó Đình Viễn được.

Bởi vì đang thì thầm bàn tán về Boss lớn đang ngồi phía trên nên giọng của hai người được ép xuống rất thấp, gần như dán sát vào nhau.

Phó Đình Viễn ngồi phía trên thấy khuôn mặt Tô Ngưng dán sát về phía Du Ân thì lập tức khó chịu, cho dù đều là phụ nữ, cho dù quan hệ của bọn họ có tốt thế nào đi nữa cũng không nên thân thiết phải áp sát vào nhau như vậy chứ?

Phó Đình Viễn quay đầu nhìn thoáng qua Chu Mi đang ngồi bên cạnh, Chu Mi lập tức hiểu ý: “Chúc mọi người buổi sáng tốt lành, chúng ta bắt đầu cuộc họp đi.”

Sau khi nghe Chu Mĩ nói vậy Tô Ngưng và Du Ân mới tách nhau ra, sắc mặt của Phó Đình Viễn cũng theo đó dần tốt lên.

Cuộc họp lần này kéo dài khoảng một giờ, sau khi tan họp, Tô Ngưng khoác tay Du Ân bước ra ngoài, hơn nữa còn vừa đi vừa nói: “Lát nữa cậu ngồi chung xe với tớ đi, chúng †a đi xem căn nhà bên Thiển Lam Loan trông thế nào?”

Thiển Lam Loan là tên của khu biệt thự chỗ Tô Ngưng đang ở, Du Ân nói với Tô Ngưng là Diệp Văn và Thư Ninh †ặng cho cô một căn nhà nhưng thật ra Du Ân không muốn chuyển đến đó ở cho lắm, cô luôn cảm thấy chuyện này không quá thích hợp.

Nhưng Tô Ngưng cảm thấy đây không phải chuyện gì to tát, hôm nay đúng lúc Tô Ngưng rảnh rồi nên quyết định dẫn Du Ân cùng nhau đi xem phòng.

Phó Đình Viễn đi theo phía sau nghe Tô Ngưng nói vậy thì lập tức dừng lại, quay lại nhìn về phía Du Ân rồi nhíu mày hỏi: “Em có nhà ở Thiển Lam Loan à?”

Du Ân chưa kịp nói tiếng nào thì Tô Ngưng đã thay cô trả lời trước: “Có lẽ sếp Phó đây vẫn chưa biết, vợ chồng ông Diệp đã tặng cho Du Ân một căn nhà ở Thiển Lam Loan rồi”

Sắc mặt Phó Đình Viễn nhất thời thay đổi, anh không dám tin vào tai mình vội hỏi lại: “Diệp Văn tặng nhà cho em mà em cũng dám nhận ư?”

Ngay từ đầu Phó Đình Viễn đã lên tiếng chỉ trích việc Diệp ‘Văn nhận Du Ân làm con gái nuôi rồi, bây giờ còn hay tin Diệp Văn lại chó Du Ân một căn nhà, hơn nữa còn là nhà ở khu biệt thự đắt đỏ như Thiển Lam Loan, càng khiến cho anh chắc chắc chuyện Diệp Văn có ý đồ xấu đối với Du Ân.

Du Ân không có cách nào có thể giải thích cho Phó Đình Viễn hiểu được sự tin tưởng và thân thiết đến khó ngờ của mình dành cho Diệp Văn, hơn nữa tối đó cô còn ăn tối cùng với người nhà họ Diệp nên càng cảm nhận rõ ràng sự nhiệt tình và ý tốt người nhà họ Diệp dành cho mình.

Nếu Diệp Văn có ý đồ xấu với mình như lời Phó Đình Viễn nói, thì sao có thể bình thản dứt khoát đưa cô về trước mặt người nhà được chứ?

Cho nên Du Ân cũng không giải thích nhiều với Phó Đình Viễn mà chỉ nói: “Tôi tin ông Diệp là một người chính trực và tử tế”

Sau đó lập tức kéo Tô Ngưng rời đi.

Phó Đình Viễn hít một hơi thật sâu để xoa dịu cơn bực bội của mình, anh cảm thấy cần điều tra Diệp Văn một cách cặn kế mới được, đặc biệt là mục đích mà Diệp Văn tiếp cận Du Ân hơn nữa còn đối xử tốt với cô như vậy, anh nhất định phải điều tra rõ ràng.

Anh nhanh chóng đuổi theo bắt kịp Du Ân, sau đó bâng quơ hỏi một câu: “Nhà của em là nhà nào?”

Du Ân thành thật trả lời.

“Toà 28 hộ thứ 2, sao thế?”

Nhà ở Thiển Lam Loan đều nằm trong khu biệt thự, bao gồm biệt thự đơn lập, hai biệt thự song lập với hai toà thông nhau và một số biệt thự xếp chồng lên nhau theo kiểu tầng trên tầng dưới.

Căn mà Diệp Văn tặng cho Du Ân là một toà song lập có hai hộ.
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 357


Chương 357

Phó Đình Viễn nhướng mày: “Tòa 28? Em chắc chứ?”

“Đương nhiên.” Du Ân khó hiểu hỏi lại: “Có vấn đề gì sao?

“Không có vấn đề gì cả” Sau khi nói xong câu này Phó Đình Viễn liền rời khỏi, bỏ lại Du Ân và Tô Ngưng ngơ ngác không hiểu ra sao.

Tô Ngưng lái xe chở Du Ân đi đến Thiển Lam Loan, trên đường đi Du Ân nói với Tô Ngưng: “Thật ra tớ không muốn chuyển đến đây cho lắm, sống một mình trong căn nhà lớn như vậy khiến tớ cảm thấy quá trống rồng.”

“Không phải tớ cũng sống ở đó à? Đợi quen là ổn thôi.’ Tô Ngưng thuyết phục cô: “Hơn nữa, nói chung thì hoàn cảnh bên này vẫn an toàn hơn khu nhà trọ hiện tại của cậu.”

“Dù sao cũng nên qua xem trước một chút đi, nói không chừng lúc cậu vừa nhìn đã thích căn nhà kia thì sao?”

Kết quả lại bị Tô Ngưng đoán trúng thật, Du Ân vừa bước.

vào cửa đã bị căn nhà này đã bị thu hút, tầng một có cửa sổ sát đất rất lớn, còn phòng làm việc nằm ở tầng hai với một cái giá sách ôm trọn cả bức tường.

Thời điểm nắng đẹp còn có thể ngồi trên thảm thoải mái đọc sách, nghe nhạc và pha một ấm trà, quả thật đây chính là cuộc sống trong mơ của Du Ân.

Cả ngôi nhà được bày trí theo phong cách đơn giản dễ chịu mà Du Ân thích, lúc trước Diệp Văn đã từng nói với cô rằng ông ấy và Thư Ninh đã tìm rất lâu mới chọn trúng căn nhà này, nội thất vẫn còn rất mới bởi vì người chủ cũ chỉ vừa trang hoàng chưa kịp vào ở đã phải ra nước ngoài vì một vài lý do.

Thứ hai là vì hai người bọn họ cảm thấy cách bày trí của căn nhà thích hợp với Du Ân, để Du Ân có thể trực tiếp dọn vào ở mà không cần sửa chữa bày trí lại.

Tất nhiên, Diệp Văn cũng nói với Thư Ninh là nếu cô không thích thì có thể sửa chữa lại, chỉ phí sẽ do bọn họ chỉ trả.

‘Tô Ngưng ngạc nhiên không thôi: “Oa, căn nhà vừa đẹp vừa thoải mái như vậy mà cậu còn chần chờ gì mà không chịu dọn tới đây?”

“Dọn” Du Ân đã hoàn toàn dao động.

‘Tô Ngưng cười hì hì nói: “Động lòng không bằng hành động, cứ dọn liền hôm nay đi, nhân lúc tớ vẫn còn ở Giang Thành có thể giúp cậu dọn đồ trước.”

“Được” Du Ân gật đầu đồng ý, vốn dĩ đồ đạc của cô cũng không nhiều, về cơ bản đều là quần áo và đồ dùng cần thiết cho cuộc sống hàng ngày, Tô Ngưng chỉ cần lái xe hai ba chuyến là chuyển xong rồi.

Lúc cả hai xem nhà xong xuôi vừa định rời đi thì Du Ân nhận được cuộc gọi của Phó Đình Viễn, Phó Đình Viễn hỏi cô qua điện thoại: “Đã xem nhà chưa? Cảm thấy thế nào?”

Từ sau khi Du Ân bị Phó Đình Viễn ép buộc bỏ số điện thoại của anh ta ra khỏi danh sách đen, lúc Phó Đình Viễn muốn gọi điện thoại cho cô cũng thuận tiện hơn rất nhiều.

“Cảm thấy rất tốt.” Du Ân trả lời rất ngắn gọn.

Cô cảm thấy những vấn đề này đều là chuyện cá nhân của cô, Phó Đình Viễn cứ hỏi tới hỏi lui như vậy không thích hợp.

cho lắm, nhưng cô cũng không thể trực tiếp nói đây không phải chuyện của anh được nên chỉ có thể cố gắng trả lời một cách ngắn gọn nhất có thể.

Không phải Phó Đình Viễn nghe không hiểu ý tứ bài xích của cô, nhưng anh vẫn chọn cách phớt lờ đi.

Anh tiếp tục hỏi: “Vậy em định khi nào sẽ chuyển đến đó?”
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 358


Chương 358

Du Ân không định nói cho thật cho anh biết “Để xem đã.”

“À..” Phó Đình Viễn cảm thán một chữ đầy ẩn ý sau đó cũng không nói gì thêm với cô, anh nói tạm biệt rồi cúp điện thoại, Du Ân hoàn toàn không biết anh gọi cuộc điện thoại này để làm gì.

Nhờ sự giúp đỡ của Tô Ngưng nên Du Ân đã nhanh chóng thu dọn xong hành lý, Tô Ngưng dứt khoát gọi một chiếc xe bánh mì của đoàn phim tới, có tài xế hỗ trợ nên cô mới có thể chuyển hết trong một lần.

Du Ân đã dành gần cả buổi chiều để thu dọn, cuối cùng cũng sắp xếp ổn thoả mọi thứ, đến lúc nằm xuống chiếc giường lớn mềm mại thì cả người đã mệt mỏi rã rời, Du Ân ngẩn người nhìn trần nhà được thiết kế tinh xảo.

Cho đến bây giờ cô vẫn cảm thấy không chân thật cho lắm, lúc nhận được quyền chuyển thể quyển sách mới xuất bản của Diệp Văn cô cũng cảm thấy như vậy.

Tô Ngưng nói đó là bởi vì cô gặp phải chuyện không như ý suốt nhiều năm nên bây giờ mới đạt được chút thành tích đã phải cảm tạ trời đất, thậm chí còn cảm thấy không chân thực đến khó tin.

Đúng vậy, kể từ ngày cô kết hôn với Phó Đình Viễn thì cuộc sống của cô giống như rơi xuống đáy vực, suốt những năm đó cô chiếm được người đàn ông mình yêu nhưng lại đánh mất chính bản thân mình.

‘Tô Ngưng còn nói mặc dù căn biệt thự là do Diệp Văn tặng nhưng đây cũng là công lao của chính cô, nhờ vào tài năng của mình nên cô mới có cơ hội trải nghiệm quyển sách mới xuất bản của Diệp Văn, từ đó mới có cơ hội quen biết Diệp Văn, được Diệp Văn quý mến hơn nữa còn được nhận làm con gái nuôi của Diệp Văn.

Cô giống như một viên ngọc thô phủ đầy bụi, bây giờ chui ra khỏi mặt đất lộ ra ánh sáng vốn có của mình, tuy dịu dàng nhưng vô cùng chói mắt.

Sau khi Du Ân nghe những lời Tô Ngưng nói với mình, cô cực kỳ cảm động nhưng đồng thời cũng nói đùa với Tô Ngưng: “Đại minh tinh Tô à, nghe mấy lời này của cậu làm tớ cảm thấy cậu có thể đổi nghề qua làm biên kịch luôn rồi đấy”

Tô Ngưng không khỏi bật cười thành tiếng: “Haiz, do đóng phim suốt ngày nên tớ phải nói rất nhiều lời thoại sâu sắc, chẳng lẽ tớ không thể học lỏm vài câu được à?”

Du Ân cũng mỉm cười, nhưng vì quá mỏi mệt nên mới nằm trên giường một lát mà Du Ân đã ngủ quên lúc nào không hay, mãi cho đến khi bị tiếng chuông cửa đánh thức cô mới mơ màng ngồi dậy, luộm thuộm đi xuống lầu mở cửa.

Đứng ngoài cửa là Phó Đình Viễn đang mặc một bộ đồ thoải mái khi ở nhà, Du Ân dụi dụi mắt hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

Sao anh giống như âm hồn bất tán vậy? Cô vừa chuyển đến nhà mới thì anh lại tìm đến, hơn nữa anh còn mặc đồ ở nhà rồi lái xe từ nhà đến đây như thế này, trùng hợp vậy sao?

Lúc Du Ân vẫn còn đang mơ hồ không rõ thì đã thấy Phó Đình Viễn bày ra vẻ mặt thản nhiên nói: “Tôi qua đây làm quen với hàng xóm mới.”

“Hàng xóm mới?” Du Ân càng mơ hồ hơn.

Hàng xóm mới nào?

Sau đó chỉ thấy Phó Đình Viễn trịnh trọng vươn tay về phía cô rồi nghiêm túc nói: “Chào cô Du, tôi là Phó Đình Viễn sống ở nhà bên cạnh, toà 28 hộ thứ nhất.”

Toàn thân Du Ân giống như bị sét đánh, hai mắt mất khống chế trợn tròn nhìn chằm chằm vào người đàn ông ở trước mặt.

Anh nói cái gì? Anh sống trong hộ thứ nhất ở sát bên cạnh cô?

Hôm qua lúc dọn đến cô và Tô Ngưng đã quan sát hộ ở bên cạnh, dù gì cũng là hàng xóm, cô muốn biết người sống bên cạnh mình là ai, có dễ ở chung hay không?
 
Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi
Chương 359


Chương 359

Chỉ có điều hôm qua ở phía trong cửa sổ được treo một tấm màn rất dày, Tô Ninh nói vừa nhìn đã biết quanh năm không có ai sống ở đó, cô ấy còn nói nếu không có hàng xóm thì cô càng được yên tĩnh hơn.

Ai ngờ đến hôm nay cô mới biết chủ của căn hộ cách vách kia chính là Phó Đình Viễn, cái nghiệt duyên gì thế không biết.

Rõ ràng là Phó Đình Viễn đã sớm đoán được phản ứng của Du Ân, anh rất hài lòng đối với chuyện này.

Chẳng phải cô luôn muốn vạch rõ ranh giới và tránh xa anh sao? Bây giờ thì tốt rồi, căn nhà mà Diệp Văn tặng cho cô lại năm ngay bên cạnh nhà anh.

Phó Đình Viễn cố nhịn cười và tiếp tục nói: “Sau này xin giúp đỡ nhiều hơn.”

Khu bất động sản Thiển Lam Loan này do Phó thị phát triển nên đương nhiên anh cũng giữ lại một căn cho mình, chẳng qua sau khi kết hôn với Du Ân thì hai người vẫn luôn sống ở trong nhà tân hôn bên kia, hôm qua nghe Du Ân nói cô cũng ở toà 28 khiến anh rất bất ngờ.

Hỏi lại bên quản lý tài sản mới biết hôm qua Du Ân đã dọn đến đây vào buổi chiều, vì thế anh đã gọi cho công ty dọn nhà chuyển đồ đạc của anh sang đây ngay trong đêm.

Khó khăn lắm Du Ân mới mới lấy lại tinh thần, cô không tin hỏi ngược lại Phó Đình Viễn: “Chuyện anh sống bên cạnh tôi sao có thể tình cờ như vậy được?”

“Em yên tâm, chắc chắn không phải mới mua ngày hôm qua đâu, nếu thật sự mua ngày hôm qua thì căn bản là không kịp, đúng chứ?” Phó Đình Viễn ăn ngay nói thật: “Bất động sản này thuộc quyền sở hữu của tôi, chính là căn nhà bên cạnh.”

Trước vẻ mặt phiền muộn đến mức sắp ngất đi của Du Ân, Phó Đình Viễn vẫn thong thả nói: “Nhất định là do chúng ta có duyên nên mới có thể trở thành hàng xóm của nhau.”

Rõ ràng mấy lời này của anh đã chọc giận cô, vì thế Du Ân bèn dứt khoát đóng cửa ngăn anh ở bên ngoài.

Duyên phận cái gì chứ, là nghiệt duyên thì đúng hơn.

Vốn dĩ Du Ân rất thích căn nhà này, nhưng bây giờ sau khi biết Phó Đình Viễn là hàng xóm mới thì bao nhiêu vui vẻ vì dọn đến nhà mới của cô đã tan thành mây khói, nếu biết sớm sẽ thành ra thế này thì cô đã không quyết định dọn đến đây rồi.

Lúc đầu cô sống trong một căn hộ cũ kỹ thông thường còn Phó Đình Viễn thì sống trong một khu biệt thự sang trọng bên biển, hai người ở cách nhau rất xa, Phó Đình Viễn muốn đi tìm cô phải mất nửa giờ lái xe.

Nhưng bây giờ thì hay rồi, vừa bước ra khỏi cửa đã đụng mặt, anh muốn tìm cô thì chỉ cần tốn sức bước vài bước chân mà thôi.

Du Ân vừa mới trở vào nhà đã nhận được tin nhắn Phó Đình Viễn gửi đến: Tối nay cùng nhau ăn một bữa cơm chúc mừng chúng ta đều dọn đến nhà mới.

Mấy lời trêu đùa của anh căn bản là đang đổ dầu vào lửa, Du Ân nghiến răng nhắn trả một câu: Xin lỗi, không rảnh.

Buổi tối cô còn định gọi Tô Ngưng và Chu Mi đến nhà mình để ăn mừng cô dọn về nhà mới, nhưng bây giờ cô không còn tâm trạng mà ăn mừng nữa, cô muốn dọn đi.

Du Ân uể oải thả người năm xuống giường, sau đó cầm điện thoại lên phàn nàn với Tô Ngưng về việc cô và Phó Đình Viễn đã trở thành hàng xóm.

Tô Ngưng ở đầu bên kia cười phá lên: “Trời ạ, hai người đúng là có mối duyên phận đặc biệt đó.”

Sau khi nghiêm túc lại Tô Ngưng bèn nói với cô: “Du Ân, tớ nghĩ cậu nên cân nhắc chuyện chấp nhận và làm lành với Phó Đình Viễn đi. Cậu nghĩ thử xem, ông Diệp và bà Diệp lựa chọn lâu như vậy cuối cùng lại đưa cậu đến bên cạnh Du Ân đau đầu không thôi: ‘Ý trời cái gì chứ? Cậu trở nên mê tín như vậy từ khi nào thế? Không phải chỉ là hàng xóm thôi sao, anh ta cũng chẳng thể làm gì được tớ.”
 
Back
Top Bottom