Ngôn Tình Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 400


Chương 400

Tuy rằng lời nói không mấy êm tai.

Nhưng mọi người đều có thể nghe ra, rốt cuộc bà ta cũng đã sẵn sàng chấp nhận Mẫn Tuyết Nguyệt.

Vinh Sở Lâm và Mẫn Tuyết Nguyệt mỉm cười nhìn nhau, không quên đáp lại lời dặn dò của hai vị trưởng bối.

Bữa cơm này, ăn uống vô cùng vui vẻ.

Vốn Mẫn Tuyết Nguyệt cho rằng bản thân cô ấy không thể qua ải trót lọt như thế được, nhưng không ngờ cuối cùng cũng được tiếp nhận, sức mạnh và lòng tin trong tích tắc lại bắt đầu dâng trào, khiến cô ấy cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều và cũng ăn được thêm hai bát cơm.

Chờ cho đến khi hai người trẻ trở về, cuối cùng mẹ Vinh cũng không thể giữ được bình tĩnh nữa.

“Tôi nói ông đấy, làm sao mà lại đột ngột chịu tiếp nhận đứa con gái của nhà họ Mẫn như thế chứ? Ông có nhớ rằng nhà họ Mẫn đã từng đối xử với xí Vinh Thị của chúng ta như thế nào hay không?”

Sắc mặt của ba Vinh không đổi, tiếp tục xem TV.

“Công tư phân minh.”

“Nói xằng nói bậy cái gì thế hả? Từ khi nhà họ Mẫn bắt đầu đối phó với Vinh Thị, tôi không bao giờ nghĩ đến cái gì gọi là công tư phân minh cả.” Mẹ Vinh hơi không phục, tiếp tục oán trách.

“Tôi vẫn còn không thể yên tâm, nếu như Sở Lâm ở nhà họ Mẫn bị oan ức thì làm thế nào? Chúng ta chỉ còn lại một đứa con trai này thôi, tôi không cam lòng nhìn nó sống mà lúc nào cũng phải nhìn sắc mặt của người khác.”

“Nó không yếu đuối như bà nghĩ đâu.”

Ba Vinh nói một câu khiến cho mẹ Vinh nghẹn họng.

Quả thực, giờ đây Vinh Sở Lâm đã tiếp quản sự nghiệp của gia đình, vô cùng thuận buồm xuôi gió, ngay cả việc nhà họ Tần ngấp nghé công ty, cũng có thể nhìn thấu.

Vinh Sở Lâm có thủ đoạn như thế, sao có thể dễ dàng để cho nhà họ Mẫn bắt nạt như vậy được, nhìn anh ta giống người dễ bị chịu uất ức lắm sao?

“Tôi biết chứ, con trai là đầu quả tim của bà. Nhưng nó sắp lớn già đầu rồi, việc hôn nhân của nó, hãy để cho nó tự quyết định. Bất luận là đúng hay sai, cứ để cho nó tự mình gánh vác tương lai, không đến phiên chúng ta phải lo lắng. Khi chúng ta già đi, thì cũng đã đến lúc cần phải học cách buông tay rồi, hãy để cho những người trẻ tự mình xông pha vào cuộc sống mà chúng thuộc về.”

Sau khi nghe những lời này, mẹ Vinh không khỏi sững người vài giây.

Một lúc sau, bà ta đưa tay ra để lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt, không nói gì thêm, im lặng quay người lên tầng nghỉ ngơi.

… Vinh Sở Lâm lái xe đưa Mẫn Tuyết Nguyệt trở về, cô ấy hiếm khi vui vẻ ngâm nga trong xe như vậy.

“Vui vẻ đến vậy sao?”

“Ừm, anh sẽ không thể biết rằng trước khi đi em đã lo lắng như thế nào đâu.”

“Anh nói rồi ba mẹ anh không đáng sợ như thế đâu. Với lại có anh ở đây, sẽ không để cho em phải chịu oan ức đâu.”

Mẫn Tuyết Nguyệt ngay lập tức phản đối.

“Anh còn không biết xấu hổ mà nói vậy, tình cảnh vừa rồi, nếu anh còn tiếp tục nói như thế thì em sẽ thật sự trở thành một vị khách trong sổ đen của nhà họ Vinh anh đó.”

“Có sao?”

“Ôi trời, thẳng nam thì mãi là thẳng nam, nói chuyện mà không hề có tí EQ gì cả.”

“…”

Vinh Sở Lâm đăm chiêu suy nghĩ nhưng nghĩ mãi cũng không biết mình đã nói sai ở chỗ nào.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 401


Chương 401

“Anh đã cố gắng hết sức để bảo vệ em, như vậy cũng sai sao?”

“Tất nhiên là không rồi, nhưng anh cũng phải để ý đến cảm nhận của mẹ anh. Anh nghĩ thử xem, mẹ anh là người đã sinh ra và nuôi dạy anh, sau khi anh đến cái thế giới này thì bà ấy là người phụ nữ đầu tiên yêu thương anh. Thế nhưng ở trước mặt bà ấy anh lại bảo vệ người phụ nữ khác, bà ấy sẽ đau đớn như thế nào chứ!”

Lời nói của Mẫn Tuyết Nguyệt đã khiến cho Vinh Sở Lâm giật mình.

Không đợi anh ta kịp trả lời, cô ấy đã tiếp tục buông lời dạy dỗ.

“Trong khoảng thời gian này em đã hiểu được, mặc dù ba mẹ chúng ta thường ngăn cấm chúng ta làm những điều mà chúng ta thích, nhưng đây không phải là lỗi của bọn họ. Chẳng qua là vì bọn họ quá yêu chúng ta, muốn có thể kiểm soát tất cả mọi thứ liên quan đến chúng ta. Trong lòng bọn họ kỳ thực rất sợ rằng sẽ mất đi chúng ta. Chính vì điều này, chúng ta lại càng không thể chống lại ba mẹ mình, bằng không, nút thắt này sẽ càng ngày càng khó gỡ hơn.”

Trong mắt cô ấy tràn ngập ánh hào quang rực rỡ.

Suýt chút nữa Vinh Sở Lâm đã cho rằng Mẫn Tuyết Nguyệt đang bị k1ch thích .

“Vì cái gì mà em đột nhiên lại cảm ngộ như thế này?”

“Đại khái là sau khi mang thai, em trở nên đa sầu đa cảm, bỗng nhiên hiểu được cách hành xử của bậc cha mẹ và lập trường của họ. Thật ra, ba mẹ vì chúng ta đã làm rất nhiều điều, chẳng qua là hy vọng bọn trẻ có thể nhìn thấy được tình yêu của mình, đồng thời cũng mong rằng có thể nhận được đền đáp từ chúng. Khi chúng ta đáp lại tình yêu này, hầu hết những mâu thuẫn đều có thể giải quyết một cách dễ dàng.”

Vinh Sở Lâm cẩn thận nhấm nháp những lời mà cô ấy nói, sau đó nghi ngờ hỏi: “Có thật không?”

“Em cũng không rõ lắm, hay anh thử xem.”

Cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ đến cảnh tượng mình đã từng cãi nhau với ba, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác áy náy khó hiểu.

“Ngày mai, anh về nhà cùng em nhé.”

“Được.”

Anh ta không do dự mà đồng ý ngay.

Phản ứng này của anh ta khiến cho Mẫn Tuyết Nguyệt hơi bất ngờ.

“Anh không sợ sao?”

“Anh có thể nấu ăn, cũng có thể làm việc nhà, bất kỳ thử thách nào cũng không thể làm khó anh.”

Mẫn Tuyết Nguyệt không nói nên lời.

Người đàn ông này thật tự tin, cho nên tại sao trước đây bọn họ không dám đi gặp người lớn cơ chứ?

… Có lẽ là vì tối nay được ba Vinh và mẹ Vinh chấp nhận nên Mẫn Tuyết Nguyệt cảm thấy tự tin hơn hẳn.

Sau khi về đến nhà của mình, cô đã gọi điện thoại về nhà ba mẹ mình.

“Alo, mẹ.”

“Tuyết Nguyệt, cuối cùng con cũng bằng lòng gọi điện thoại cho mẹ! Con sống một mình ở bên ngoài có tốt không? Nghe nói gần đây con không đến công ty nữa, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không? Tại sao con lại không chịu nhận điện thoại của mẹ? Khi nào thì con mới chịu về nhà ăn cơm?”

Ngay khi mẹ Mẫn bắt máy đã liên tục hỏi hết vấn đề này đến vấn đề khác.

Mẫn Tuyết Nguyệt khẽ cắn răng, đi thẳng vào vấn đề nói.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 402


Chương 402

“Ngày mai con sẽ về nhà ăn cơm.”

“Được, được, lát nữa mẹ sẽ nói dì làm thịt muối, như vậy ngày mai con về nhà là có thể ăn được rồi.”

“Mẹ, ngày mai con sẽ đưa thêm Sở Lâm về ăn cơm cùng con.”

Khi vừa nói xong, đầu dây bên kia ngay lập tức trở nên im lặng.

Mẫn Tuyết Nguyệt lo lắng không yên, nắm chặt điện thoại mà nói: “Mẹ ơi?”

Giọng điệu của mẹ Mẫn chợt thay đổi.

“Tuyết Nguyệt, tại sao con vẫn còn qua lại với đứa trẻ đó?”

“Con…”

Từ nhỏ đến lớn mẹ đều vô cùng yêu chiều cô ấy, mẹ rất ít khi nào nghiêm khắc với cô ấy, nhưng vào lúc này khi nhắc tới Vinh Sở Lâm, giọng nói của mẹ lại đột ngột thay đổi.

Rõ ràng là rất bất mãn.

“Nếu như không có nó, nhà họ Mẫn chúng ta cũng sẽ không phải cúi thấp đầu trước nhà họ Lục như vậy. Bây giờ con còn muốn đưa nó về nhà, con muốn làm cho ba con không sống nổi sao, Tuyết Nguyệt?”

“Mẹ, không phải như vậy đâu.”

“Con đừng có mà để nó làm cho chết mê chết mệt, nhanh chóng cắt đứt liên lạc với nó đi, nếu không thì ngày mai con đừng về nhà nữa.”

Tim Mẫn Tuyết Nguyệt đập thình thịch.

Cô ấy không ngờ rằng người mẹ mà thường ngày vẫn luôn yêu chiều cô ấy nhất, lại có thể nói những lời như vậy.

Nhận được lời nói dọa dẫm của bà ta, trong lòng cô ấy ngay tức khắc cảm thấy tủi thân.

Làm thế nào mà cô ấy có thể cảm ngộ như những điều mà cô ấy đã nói với Vinh Sở Lâm ở trong xe.

“Mẹ, tại sao mẹ lại không để ý đến cảm giác của con như vậy chứ? Bây giờ đã là khi nào rồi chứ, chẳng lẽ mẹ vẫn muốn kiểm soát chuyện cưới xin của con sao?”

“Ba con nói đúng, con đúng là đã bị hủy hoại bởi tên nhóc thối Vinh Sở Lâm đó, đã có thể phản nghịch như thế này rồi. Ba mẹ quyết định chuyện hôn nhân của con cái cũng đều là vì hạnh phúc của con mà thôi, tại sao con lại cứ khăng khăng đối nghịch với chúng ta như vậy?

Ngày thường con muốn làm gì cũng được, chúng ta cũng đều chiều theo ý con cả, nhưng vì cái gì mà con lại không chịu nghe lời ba mẹ dù chỉ một lần cơ chứ?”

Mẫn Tuyết Nguyệt cầm chặt lấy điện thoại, nhắm mắt và hít thở sâu.

Mỗi lời nói của mẹ, đều như kim châm làm trái tim cô ấy tổn thương sâu sắc.

Nút thắt giữa cô ấy và ba mẹ Mẫn thật sự rất khó mà giải trừ được.

“Tuyết Nguyệt, để anh nói cho.”

Vào lúc này, giọng nói của Vinh Sở Lâm đột nhiên vang lên ở bên cạnh, cắt ngang sự bi thương của cô ấy.

Chiếc điện thoại lạnh lẽo ở trên tay cô ấy bị lấy đi.

Sau khi Vinh Sở Lâm cầm lấy điện thoại của mình thì bước ra khỏi ban công, anh ta đóng cửa lại, quay lưng về phía cô ấy, cũng không biết được đang nói cái gì.

Khoảng hai mươi phút sau, anh ta gác máy điện thoại và bước vào.

“Tối mai đến nhà em ăn cơm.” Anh ta nhàn nhạt nói.

Nét mặt Mẫn Tuyết Nguyệt đầy ngỡ ngàng.

“Anh đã nói gì với mẹ em vậy?”

“Không nói cái gì cả.”

“Không nói gì cả mà anh lại cầm điện thoại tận hai mươi phút sao?”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 403


Chương 403

“Bị mắng trong vòng hai mươi phút.”

“Sau đó?”

“Sau đó anh nói “Cháu xin lỗi, bây giờ đã khuya rồi, bác nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai cháu sẽ qua thăm hỏi nhà bác sớm hơn, tới lúc đó bác lại tiếp tục dạy bảo cháu cũng được”.”

Mẫn Tuyết Nguyệt nghe vậy thì hoàn toàn chết lặng.

“Anh nói như vậy mà mẹ em không giận anh sao?”

“Bà ấy trả lời anh rằng “Ngày mai cậu đợi đó cho tôi”, sau đó thì cúp điện thoại luôn. Cho nên anh xem như bà ấy đã đồng ý cho chúng ta về nhà ăn cơm vào tối mai.”

“…”

Cô ấy nghe vậy thì cảm thấy choáng váng, không thể nói gì thêm nữa.

Không thể không nói, chiêu trò của Vinh Sở Lâm quả thực rất tuyệt vời.

“Nhưng cho dù có như vậy đi chăng nữa thì ngày mai chúng ta cần phải làm gì? Em biết tính cách của ba mẹ em, bọn họ thực sự có thể cầm cán chổi mà đuổi đánh anh đó.”

“Đừng ở đây suy nghĩ nữa, chuyện của ba mẹ em, tất cả cứ để anh giải quyết, điều em cần làm bây giờ không phải là cứ phiền não như thế, mà là ngủ một giấc thật ngon, làm một người thai phụ thật vui vẻ để rồi có thể sinh ra một đứa bé dễ thương.”

Vinh Sở Lâm dứt khoát đẩy Mẫn Tuyết Nguyệt vào phòng ngủ để nghỉ ngơi.

Thật không dễ để có thể dỗ cô ấy đi ngủ, anh ta đột nhiên nhận được một cuộc gọi, vội vàng bước ra khỏi phòng ngủ để nhận điện thoại.

“Anh Vinh, lần trước anh có khám sức khỏe tại chỗ của chúng tôi, bây giờ đã có kết quả rồi.”

Anh ta nhíu mày.

Nghe kết quả qua điện thoại, sắc mặt anh ta vô cùng u ám.

Sau khi đầu dây bên kia nói xong, anh ta mới dần bình tĩnh trở lại.

“Được, tôi biết rồi.”

Nhẹ nhàng nói kết thúc, anh ta gác máy điện thoại rồi quay đầu nhìn về hướng phòng ngủ với vẻ mặt vô cùng phức tạp.

“Có vẻ như toàn bộ sự việc đều đã được đặt trong lịch trình từ trước.”

… Nhà họ Mẫn bên kia, vào ngày hôm sau khi Vinh Sở Lâm và Mẫn Tuyết Nguyệt qua chào hỏi, thái độ của bọn họ vô cùng khó chịu.

Ba Mẫn hoàn toàn không bằng lòng đồng ý ra ngoài để gặp mặt.

Còn mắt của mẹ Mẫn thì cứ liên tục nhìn chằm chằm vào màn hình TV, thậm chí không thèm nhìn anh ta dù cho chỉ là một cái liếc mắt.

“Bác gái, cháu có đem chút thành ý nhỏ đến biếu, xin bác vui lòng chấp nhận ạ.”

“Đừng gọi tôi là bác gái, tôi không có quen biết gì với cậu cả, còn mấy thứ đồ này có lẽ cậu nên cầm về đi, chứ tôi không thể nhận mấy thứ lễ vật này.”

Mẫn Tuyết Nguyệt chưa bao giờ thấy mẹ mình nói nặng lời như vậy cả, không khỏi bất mãn nói: “Mẹ.”

“Cô vẫn còn biết gọi tôi là mẹ đấy à? Cũng vì cô mà tôi bực mình đến suýt chết, tôi thật sự không có đứa con phản nghịch như cô.”

Đôi mắt cô ấy đỏ hoe.

Đối mặt với tình huống này, cô ấy thật sự không có biện pháp đối phó.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 404


Chương 404

Nhưng có vẻ như Vinh Sở Lâm đã dự liệu từ trước, anh ta không hề vì chút lời nói này của mẹ Mẫn mà bị ảnh hưởng.

Chỉ thấy anh ta đặt lễ vật lên trên bàn trà trong phòng khách.

Lùi lại hai bước, sau đó ở ngay trước mặt mẹ Mẫn quỳ rạp hai chân xuống.

Không hề có một chút bối rối nào cả, mẹ Mẫn bị hành động đột ngột của anh ta làm cho khiếp sợ.

“Cậu làm gì đấy! Tôi còn chưa chết mà sao cậu lại quỳ như thế này!”

“Bác gái, xin hãy chấp nhận lời xin lỗi của cháu. Cháu biết bác có rất nhiều điều không vừa ý với cháu, trước đây cháu rất lỗ m ãng và không có lý trí, tất cả đều là lỗi của cháu. Nhưng xin bác hãy nhìn vào trái tim chân thành mà cháu đã dành cho Tuyết Nguyệt, cho cháu một cơ hội ạ.”

Mẫn Tuyết Nguyệt cũng bị dọa không ít, nhanh chóng kéo anh ta đứng dậy.

“Anh nói bình thường là được rồi, làm sao mà tự nhiên lại quỳ xuống như thế chứ?”

Nhưng Vinh Sở Lâm không hề nhúc nhích mà cứ quỳ ở đó, ánh mắt cương nghị.

“Nếu như bác gái không chịu tha thứ, cháu sẽ tiếp tục quỳ như vậy.”

Câu nói này của anh ta đã khiến cho mẹ Mẫn tức giận.

“Cậu cho rằng dùng khổ nhục kế như thế này thì có tác dụng với tôi sao? Cho dù cậu có quỳ gối ở đây ba ngày ba đêm đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ không tha thứ cho cậu.”

Người từ trước đến nay luôn cao quý và thanh lịch như bà ta rất hiếm khi nói những lời tức giận như vậy.

Bây giờ, vì Vinh Sở Lâm, cái người ở trước mắt bà ta làm cho bà ta không có chút vừa ý nào mà lại có thể tự biến mình thành người đàn bà chanh chua.

Càng nghĩ lại càng thêm tức giận.

Vinh Sở Lâm không hề lay động: “Nếu bác gái vẫn muốn tiếp tục mắng cháu, bác cứ việc mắng tiếp, cháu sẽ chấp nhận tất cả, không hề phản bác lại dù chỉ một câu.”

“Cậu!”

“Cháu biết rằng bác gái luôn luôn hy vọng Tuyết Nguyệt có thể trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn. Nhưng cô ấy lúc nào cũng ương ngạnh và phản nghịch, khiến cho bác rất đau lòng. Nhưng trong tương lai cháu có thể thay thế cô ấy, làm một cậu con rể ngoan ngoãn của dì, vì vậy, nếu bác có bất kỳ điều gì không hài lòng, dì đều có thể trút hết lên người cháu, cháu nhất định sẽ không cãi lại.”

Mẹ Mẫn đã rất sốc trước những lời nói của anh ta.

Ngay cả Mẫn Tuyết Nguyệt cũng sững sờ một lúc lâu.

“Cháu hiểu rất rõ tính cách của Tuyết Nguyệt. Cô ấy không phải là người dễ dàng bằng lòng cam chịu chịu sự gò bó từ người khác. Cháu biết bác không thích cô ấy như thế này, nhưng xin bác hãy cho cô ấy một cơ hội, để cô ấy có thể là chính mình.”

“Cậu cậu cậu… cậu nói như thể tôi đang c**ng bức con gái tôi vậy!”

“Không, cháu biết vì bác rất yêu thương cô ấy nên luôn muốn thu xếp cho cô ấy những gì tốt nhất.”

Vinh Sở Lâm nói rất rõ ràng mạch lạc.

Mẫn Tuyết Nguyệt cũng bị dọa cho ngu người.

Mẹ Mẫn sững sờ hồi lâu không nói được lời nào.

Đúng lúc này, một giọng nói sắc bén đột nhiên vang lên từ ngoài cửa.

“Con bé là con gái của tôi, tôi quản con bé là đạo lý hiển nhiên, có đến lượt cậu đến nhà chúng tôi chỉ tay năm ngón hay không?”

Mọi người đều quay đầu lại nhìn, chỉ thấy ba Mẫn ném cần câu và cái xô trong tay xuống đất, trên đầu bừng bừng tức giận, mặt đỏ tía tai. Nhưng khuôn mặt của Vinh Sở Lâm vẫn không hề thay đổi, những gì anh ta sắp nói, càng khiến trái tim của mọi người thêm run sợ.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 405


Chương 405

“Tuyết Nguyệt đang mang thai đứa con của cháu.”

Bầu không khí đông cứng lại.

Mẫn Tuyết Nguyệt vội vàng đẩy Vinh Sở Lâm một cái.

“Anh điên rồi! Chúng ta đã nói từ trước là sẽ không bàn đến vấn đề này mà!”

Trái ngược với vẻ lo lắng của cô ấy, ba Mẫn và mẹ Mẫn đều trở nên vô cùng tức giận.

“Tuyết Nguyệt, những gì nó nói là sự thật sao?”

“Ba, mẹ, con…”

“Nếu như con từ chối sự sắp xếp việc cưới xin của chúng ta thì cũng không sao, chúng ta không quan tâm nữa, ấy vậy mà còn chưa kết hôn đã có thai, đến cuối cùng con có còn tôn nghiêm của mình hay không? Làm sao tôi có thể sinh ra một đứa con gái không có liêm sỉ như vậy?” Mẹ Mẫn tức giận gầm lên.

Cả bà ta và ba Mẫn đều là những người có suy nghĩ rất truyền thống và bảo thủ.

Nghe thấy những điều đi ngược lại với quan niệm truyền thống như vậy, bọn họ đương nhiên sẽ vô cùng tức giận.

Đây cũng là lý do quan trọng khiến Mẫn Tuyết Nguyệt không muốn thông báo với gia đình về việc cô ấy đã mang thai.

Cơ thể Mẫn Tuyết Nguyệt cứng đờ.

Còn ba Mẫn thì cúi người xuống nhặt chiếc cần câu mà mình đã ném xuống đất, không nói một lời đi về phía của Vinh Sở Lâm và Mẫn Tuyết Nguyệt.

Khí thế ác liệt, mặt đầy phẫn nộ.

“Hôm nay tôi phải đánh chết đôi nam nữ không biết xấu hổ các người!”

Ba Mẫn nổi giận đùng đùng cầm chiếc cần câu đi về phía bọn họ, như muốn làm gì đó với Mẫn Tuyết Nguyệt và Vinh Sở Lâm.

Mẫn Tuyết Nguyệt bị hành động này làm cho sợ hãi, liên tục lùi về sau.

Vinh Sở Lâm bỗng nhiên đứng bật dậy, kịp thời bắt được chiếc cần câu.

“Bác trai, làm sao bác có thể nhẫn tâm mà làm như thế với con gái mình ạ?”

“Buông tay! Bây giờ người mà tôi muốn đánh nhất là cậu đấy!”

Ba Mẫn trợn tròn mắt, tiếp tục gầm lên.

“Từ khi còn bé, Tuyết Nguyệt nhà chúng tôi đã luôn nhận được sự giáo dục tốt nhất, là một đứa trẻ vô cùng nghe lời và ngoan ngoãn, nhưng kết quả là nó lại bị cậu làm cho hư hỏng. Bây giờ nó làm ra chuyện bại hoại như vậy thì tất cả đều là nhờ công lao của cậu. Tôi không chỉ muốn gi3t chết nó, mà ngay cả cậu tôi cũng không muốn buông tha!”

Vinh Sở Lâm nghiến răng, nắm chặt cần câu, bình tĩnh mở miệng nói.

“Bác muốn đánh muốn giết gì thì cứ nhắm vào cháu, xin đừng làm hại đến cô ấy.”

Thậm chí đã đến lúc này rồi mà anh ta vẫn nghĩ đến việc phải bảo vệ Mẫn Tuyết Nguyệt.

Nhưng mà hành động này không hề ngăn được cơn thịnh nộ của ba Mẫn, mà ngược lại càng khiến ông ta tức giận hơn.

“Cậu cho rằng cậu nói vậy thì tôi sẽ nghe lời cậu sao? Nếu hôm nay tôi không đánh chết hai người các người thì tôi không phải họ Mẫn! Hai anh chị đã làm bại hoại thanh danh của gia đình tôi!”

Ba Mẫn dùng sức giật lại chiếc cần câu trong tay Vinh Sở Lâm về, giơ tay lên muốn đẩy người của Vinh Sở Lâm ra!

Chỉ trong nháy mắt, Mẫn Tuyết Nguyệt dùng thân mình đứng chắn trước mặt Vinh Sở Lâm.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 406


Chương 406

Vút… bốp!

Vinh Sở Lâm không kịp phản ứng, đã nhìn thấy chiếc cần câu quất ngang qua khuôn mặt của Mẫn Tuyết Nguyệt.

Cú quất này, trực tiếp khiến cô ấy bị thương ở mặt, tai và một bên đầu.

Mẫn Tuyết Nguyệt cảm thấy đầu óc mình choáng váng, bước chân không ổn định, trong tiềm thức ngã về hướng của Vinh Sở Lâm.

Trái tim của Vinh Sở Lâm chợt run lên.

Vội vàng ôm lấy cô ấy, sắc mặt tái mét.

“Tuyết Nguyệt!”

Bởi vì ông ta đã dùng hết sức, nên làn da mỏng manh của Mẫn Tuyết Nguyệt ngay lập tức xuất hiện một vết thương, chảy máu ngay tại chỗ.

Anh ta đau lòng đến mức vội vã lấy khăn giấy để băng bó vết thương cho cô ấy.

“Tuyết Nguyệt!”

Mẹ Mẫn thấy vậy thì ngay lập tức bổ nhào đến, chắn ngay trước mặt Mẫn Tuyết Nguyệt, nổi giận đùng đùng đứng đối chất với ba Mẫn.

“Tức giận thì tức giận, làm sao ông có thể dùng sức đánh con gái tôi như vậy!”

Tất cả những phẫn nộ vừa rồi đều bị dập tức ngay tức khắc khi hai má của Mẫn Tuyết Nguyệt đổ máu.

“Tránh sang một bên! Hôm nay tôi cần phải gi3t chết chúng nó!”

Ba Mẫn đã bị tức giận làm cho mù mắt, hoàn toàn không hề cảm thấy tội lỗi hay xót xa cho vết thương do chính mình gây ra cho con gái, thậm chí vẫn còn muốn tiếp tục đánh người. Chính điều này đã khiến cho mẹ Mẫn vô cùng tức giận.

“Ai cho phép ông đánh con gái tôi? Ông có còn trái tim không? Ông đánh nó ra nông nỗi này, ông có còn nghĩ tới cảm giác của một người mẹ như tôi là như thế nào hay không? Ông đánh lên người nó, nhưng trong lòng tôi lại rất đau!”

“Bây giờ bà đang bênh ai vậy? Nó đã dám làm những điều vô liêm sỉ như vậy, bị đánh là đúng rồi, sao bà còn trách tôi? Ai là người làm chủ cái gia đình này! Cút ra ngay! Nếu không tôi cũng sẽ đánh bà luôn đấy!”

“Ông đánh tôi ư! Nếu ông dám đánh tôi, tôi sẽ báo cảnh sát việc ông bạo lực gia đình!” Ba Mẫn và mẹ Mẫn đứng cãi nhau ngay tại chỗ.

Nhưng đúng vào lúc này, Mẫn Tuyết Nguyệt lảo đảo chạy ra khỏi vòng tay của Vinh Sở Lâm.

Cô ấy dùng một tay che đi bên má đang chảy máu của mình.

Máu tươi chảy ròng ròng qua các kẽ ngón tay, như thể bộc lộ sự thất vọng và cái gai bi thương ở bên trong đôi mắt của cô ấy vậy.

“Thực ra hai người chưa từng xem con là con gái của hai người.”

“Trong suy nghĩ của hai người, con chỉ là một con rối, nhất định phải làm theo những gì mà hai người sắp xếp từ trước. Thậm chí con còn không có quyền được lựa chọn.”

“Cả hai người đều nói là vì muốn tốt cho con, nhưng trên thực tế những sự sắp xếp từ trước đó đều là vì thể diện và lòng hư vinh của hai người mà thôi.”

“Từ nhỏ đến lớn con chưa từng được làm một con người, con cùng lắm chỉ là một con rối trong tay hai người. Con cần phải ngoan ngoãn, nghe theo những mong muốn của hai người mà sống. Thậm chí con còn không thể tự mình đưa ra quyết định ngay cả khi bản thân thích một ai đó… ha, bây giờ đã là cái thời đại nào rồi, mà lại có thể có người cho rằng chưa kết hôn mà có thai là điều sỉ nhục cơ chứ.”

“Xin lỗi chứ cái trò chơi này con chơi chán rồi, con quyết định sẽ không dựa theo mong muốn của hai người mà sống nữa.”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 407


Chương 407

“Nếu như hai người không thể chấp nhận được sự phản nghịch của con, con cũng không thể chấp nhận được sự ngang tàn bạo ngược của hai người.”

“Nếu hai người đã không muốn có đứa con gái giống như con thì con sẽ ra đi. Từ nay về sau, hai người cứ thoải mái tìm một con rối khác về mà nuôi dưỡng, dù sao thì con cũng sẽ không phối hợp với ba mẹ nữa.”

Rất nhiều chuyện đã xảy ra, nhưng từ trước đến giờ cô ấy chưa bao giờ nói những lời cay độc với gia đình mình như thế này. Bởi vì gia đình chiếm một vị trí rất quan trọng trong trái tim cô ấy. Nhưng phản ứng của ba mẹ cô ấy ngày hôm nay đã khiến trái tim của cô ấy hoàn toàn tan nát.

Nếu như ba cô ấy đã quyết tâm muốn giết cô ấy như vậy, vậy thì tại sao cô ấy không chấm dứt mọi chuyện trước?

Khi ba Mẫn nghe thấy điều này, hơi thở của ông ta vì tức giận mà trở nên gấp gáp hơn bao giờ hết.

“Cô nghĩ rằng sau khi rời khỏi nhà họ Mẫn, tên nhóc này có thể cho cô một cuộc sống mà cô mong muốn sao?! Không có chúng ta, cô chẳng là cái gì cả! Đừng quên rằng ai là người đã sinh cô ra và nuôi cô lớn lên!”

“Vào lúc cái cần câu trong tay ba hạ xuống, ba có thực sự quan tâm con là con gái ba hay không?” Câu hỏi của cô ấy khiến ba Mẫn hoàn toàn im lặng.

Mẹ Mẫn khóc không thành tiếng.

“Các người có thể im lặng hay không! Tại sao lại phải cãi nhau về những cái thứ không đâu như thế này? Đều vì cái tên họ Vinh này cả! Nếu như trước đây nó không xuất hiện, những điều bất hạnh như thế này cũng không có xảy ra với gia đình chúng ta!”

Bà ta đổ hết mọi lỗi lầm lên người Vinh Sở Lâm.

Cuối cùng Vinh Sở Lâm cũng lộ ra cảm xúc.

“Nhưng nếu hai người sẵn sàng lắng nghe những suy nghĩ thực sự của cô ấy, mọi chuyện sẽ không đi đến bước đường này.”

Trên thực tế, anh ta có thể tiếp tục đóng vai im lặng nhẫn nhịn chịu đựng, ngoan ngoãn chịu mắng, ngoan ngoãn bị đánh. Nhưng tại thời điểm Mẫn Tuyết Nguyệt chặn cây cần câu đó cho anh ta, anh ta đã hoàn toàn thay đổi quyết định của mình.

Cô ấy là công chúa của anh ta, anh ta đã hứa sẽ trở thành một hiệp sĩ để bảo vệ cô ấy. Làm sao mà anh ta có thể chịu được khi nhìn thấy cô ấy bị đánh ngay ở trước mặt mình cơ chứ?

Ba Mẫn và mẹ Mẫn đều giận dữ.

“Hỗn xược, chúng tôi dạy dỗ con gái mình như thế nào thì từ lúc nào đến phiên cậu đưa ra ý kiến? Cậu nghĩ cậu là ai, dựa vào cái gì mà ở đây dạy dỗ người khác?” Ba Mẫn nói xong lại muốn cầm cái cần câu đánh vào người anh ta.

Vinh Sở Lâm lạnh lùng giật chiếc cần câu, trước mặt mọi người bẻ gãy cán câu.

“Chỉ vì tôi là ba ruột của đứa trẻ trong bụng của cô ấy.”

Giọng nói lạnh lẽo của anh ta rơi xuống, âm thanh vang dội.

“Nếu cô ấy không thể nhận được sự đồng tình, cảm giác an toàn và tình yêu thương từ hai người, vậy thì từ nay về sau, hãy giao cô ấy cho tôi. Tôi tình nguyện vì cô ấy mà che một mảnh trời, tôi sẵn sàng chiều chuộng cô ấy lên đến tận trời. Những gì các người có thể cho cô ấy, tôi đều có thể cho; những gì các người không thể cho, tôi cũng có thể cho. Tôi có thể xây một ngôi nhà có đầy đủ sự ấm áp và nhiều tình thương hơn cho cô ấy.”

“Cậu đang uy h**p, cảnh cáo tôi sao?”

“Tôi chỉ là đang nói sự thật mà thôi.”

Vinh Sở Lâm nói xong thì ném chiếc cần câu bị hỏng xuống mặt đất, xoay người lại và ôm lấy Tuyết Nguyệt đang khóc không thành tiếng đi.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 408


Chương 408

Trong phòng chỉ còn lại tiếng khóc của mẹ Mẫn và âm thanh đập phá đồ đạc đầy tức giận của ba Mẫn.

Là sự tức giận, thương tâm, thương xót, lạnh lẽo và tuyệt vọng.

Kết quả của ngày hôm nay, bọn họ cũng không tưởng tượng được, nhưng lại rất hợp tình.

Vinh Sở Lâm đã sử dụng tốc độ nhanh nhất đưa Mẫn Tuyết Nguyệt đến bệnh viện để sát trùng và băng bó vết thương.

Khi trở về nhà, cô ấy vẫn tiếp tục khóc lóc, thậm chí là không thèm ăn cơm.

Ngủ gục trên giường, nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.

Vinh Sở Lâm lấy một chiếc khăn giấy, lau đi từng giọt nước mắt của cô ấy, trái tim anh ta còn đau hơn cả cô ấy.

“Xin lỗi, là do anh làm không tốt.” Trong không khí thoang thoảng một hơi thở tội lỗi sâu sắc.

“Đi theo anh, thật sự là làm khó em.”

“Nhưng anh hứa với em, anh sẽ mang đến cho em một ngôi nhà tốt nhất, từ đó sẽ không bao giờ phải chịu oan ức nữa.

Lần này Mẫn Tuyết Nguyệt ngủ rất trằn trọc, những giấc mơ hỗn loạn khiến cô ấy tỉnh lại nhiều lần.

Mỗi lần như vậy, Vinh Sở Lâm đều sẽ đưa tay ra ôm chặt lấy cô ấy, vỗ vỗ đầu cô ấy một tí, nhẹ nhàng vỗ về để cô ấy lại chìm vào giấc ngủ lần nữa.

Buổi sáng lúc tỉnh dậy, đúng như dự đoán, đôi mắt của cô ấy đã sưng đỏ lên vì khóc.

Mẫn Tuyết Nguyệt bước ra khỏi phòng tắm với vẻ mặt buồn rười rượi, nhìn Vinh Sở Lâm đang làm bữa sáng, mếu máo than thở.

“Em xấu xí, em lại trở nên xấu xí mất rồi, sao em có thể khóc đến nỗi đôi mắt sưng như cây nắp ấm luôn chứ?”

Vinh Sở Lâm nhìn một cái rồi lại bình thản thu hồi ánh mắt, tiếp tục chiên trứng.

“Cây nắp ấm cũng không có khó coi bằng em.”

“Hu hu hu, sao em có thể đi gặp người khác với đôi mắt này đây, còn có vết sẹo này trên mặt em nữa, bao lâu mới lành? Có để lại sẹo không…”

“Bây giờ em không cần ra ngoài gặp gỡ mọi người nữa.”

“Có, em phải đến nhà Ngọc Diệp một chuyến, hu hu hu, đôi mắt này của em, trang điểm cũng không thể che hết được!”

“Khóc đi cứ khóc nữa thì lát nữa phải đi gặp bác sĩ đó.”

Mẫn Tuyết Nguyệt bị câu nói này của Vinh Sở Lâm dọa sợ hết hồn, vội vàng ngừng khóc lại.

Bữa sáng được làm xong, cô ấy đặt chiếc gương nhỏ trong tay xuống, thở hổn hển đập cái bàn, thề: “Từ nay trở đi em sẽ không khóc nhè nữa! Thật khó chịu!”

“Mau ăn cơm đi, ăn xong thì cùng anh đi ra ngoài một chuyến.”

“Hả? Đi đâu?”

“Đi lấy giấy chứng nhận.”

Mẫn Tuyết Nguyệt đang uống sữa bò, suýt nữa thì phun một hớp sữa ra ngoài.

“Lấy giấy chứng nhận gì?”

“Còn có thể là giấy chứng nhận gì nữa?”

“Trừ giấy chứng nhận kết hôn, còn có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, bằng lái xe, chứng minh thư …”

“Được, vậy thì đi nhận về hết đi.”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 409


Chương 409

“?”

Vẻ mặt của Mẫn Tuyết Nguyệt tràn ngập sự ngỡ ngàng.

Cô ấy chỉ nói bừa một chút, thật không ngờ Vinh Sở Lâm lại nghiêm túc tiếp nhận nó như vậy.

Nghiêm túc như vậy, đột nhiên lại khiến cho cô ấy cảm thấy hơi khác thường.

Ôm theo tâm tình nửa tin nửa ngờ, ăn hết bữa sáng.

Vinh Sở Lâm mang theo tất cả giấy tờ chứng nhận của hai người họ rồi kéo cô ấy đi ra ngoài.

“Anh thật sự muốn dẫn em đi lấy giấy chứng nhận kết hôn à?”

Mẫn Tuyết Nguyệt nhìn Vinh Sở Lâm, người vừa mới nổ máy xe, không chắc chắn hỏi lại thêm lần nữa.

“Sao? Nhìn anh không giống là đang nghiêm túc sao?”

“Không, không, không, hôm nay không được, đôi mắt em sưng lên thành cây nắp ấm rồi, còn có vết thương này trên mặt em nữa. Anh muốn em để lại lịch sử đen tối trong tấm hình trên giấy chứng nhận kết hôn của chúng ta à? Mau dừng xe lại đi, chúng ta chọn ngày khác đi nhận lại đi.”

Có trời mới biết cô ấy yêu cái đẹp đến nhường nào. Nếu sớm biết đôi mắt hôm nay sẽ sưng vì khóc thì tối hôm qua dù có đánh chết cô ấy cũng sẽ không khóc.

Bây giờ để cô ấy nhìn chằm chằm vào hai con mắt giống như bóng chày này để đi nhận giấy chứng nhận kết hôn. Sau này, nếu ai đó chỉ vào người trên bức ảnh rồi hỏi: “Đôi mắt này lớn lên giống như ngọc trai vậy, người phụ nữ có con sâu róm trên mặt này là ai” vậy thì cô ấy phải trả lời làm sao?

“Không sao hết, anh sẽ cho người tiêu sưng cho em.”

Vinh Sở Lâm đưa cô ấy đến một thẩm mỹ viện do một người quen mở, thợ trang điểm chọn cho họ những chiếc áo sơ mi trắng vừa người, còn nhân tiện tạo hình.

Mẫn Tuyết Nguyệt hơi ngẩn ngơ, để mặc cho chuyên viên trang điểm cầm túi chườm nước đá và thìa đá tới để mát-xa cho mắt và gò má mình.

Sau một lần trang điểm khéo léo, cô ấy đã rất nhanh hồi phục lại dáng vẻ xinh đẹp như tiên nữ của mình. Không chỉ có đôi mắt được tiêu sưng mà ngay cả vết thương đêm qua để lại cũng đã được che phủ hoàn toàn, làn da vô cùng mịn màng.

Mẫn Tuyết Nguyệt nhìn vào gương sờ mặt mình một cái, không nhịn được khen ngợi chuyên gia trang điểm một câu: “Kỹ năng trang điểm của cô thật đáng kinh ngạc …”

“Hai người trông thật xứng đôi, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”

Mẫn Tuyết Nguyệt cười ngọt ngào, nói lời cảm ơn.

Tạo hình xong, người trở nên xinh đẹp hơn, tâm trạng tự nhiên cũng tốt hơn.

Vinh Sở Lâm đưa Mẫn Tuyết Nguyệt đến thẳng Cục dân chính.

Đến lúc đứng trước cửa Cục dân chính, cô ấy đột nhiên không nhịn được kéo ống tay áo của Vinh Sở Lâm một cái.

“Sở Lâm… Em nghĩ chúng ta cần phải thảo luận chuyện này …”

“Em không muốn gả cho anh?”

“Không phải vậy……”

“Anh sẽ chuẩn bị tốt sính lễ, em đừng lo lắng gì cả, anh chắc chắn sẽ không bao giờ đối xử tệ với em.”

“Ý của em cũng không phải vậy.”

“Vậy thì còn có gì phải chần chừ nữa?”

“Chuyện này đột ngột quá, em còn chưa chuẩn bị xong.” Vinh Sở Lâm nhìn cô chằm chằm.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 410


Chương 410

“Ngày hôm qua anh đã nói với em, anh sẽ cho một mình em một ngôi nhà tốt nhất. Không phải em đã đồng ý rồi sao?”

Mẫn Tuyết Nguyệt há hốc miệng, không biết nên trả lời lại thế nào.

Anh ta dùng một tay kéo cô ấy vào trong lòng, cúi đầu và đặt một nụ hôn vào mái tóc của cô ấy.

“Đừng lo lắng, em cứ giao bản thân cho anh thôi.”

Dứt lời, Vinh Sở Lâm nắm lấy tay Mẫn Tuyết Nguyệt, dẫn cô ấy đi vào Cục dân chính.

Từ việc xếp hàng, đến việc điền các tài liệu, tuyên thệ, kiểm tra sức khỏe và sau đó là chụp ảnh giấy đăng ký kết hôn, toàn bộ hành trình Mẫn Tuyết Nguyệt đều cảm thấy đầu óc trống rỗng.

Cho đến khi rời đi, trên tay có thêm hai cuốn sổ đỏ, cô ấy nhìn thông tin người chứng nhận phía trên giấy chứng nhận và cả tấm ảnh có phông nền đỏ, không hiểu vì lý do gì khuôn mặt cô ấy trở nên đỏ bừng.

Vinh Sở Lâm thấy cô ấy cứ cầm hai quyển sổ đỏ mà không nói gì, sắc mặt đỏ bừng, khóe miệng không khỏi cong lên.

“Thích không? Hôm nay anh cho phép em ôm bọn chúng chìm vào giấc ngủ đó.”

“Em không làm cái chuyện giống một kẻ ngốc làm đó đâu!”

Cô ấy phản bác xong, sau đó lại tiếp tục lẩm bẩm một câu: “Sao em lại có cảm giác quái lạ như mình bị anh lừa đi kết hôn vậy nhỉ?”

Vinh Sở Lâm nhíu mày, độ cong của khóe môi anh ta càng sâu hơn một chút, sau đó lại thu lại rất nhanh.

“Đây là chuyện mà em tình anh nguyện, sao lại nói thành là lừa cưới được chứ?”

“Nhưng mà trong lòng em không có chút chuẩn bị nào hết, liền bị anh mang tới đây. Anh có tìm thầy xem bát tự không? Có xem ngày lành tháng tốt không? Em luôn cảm thấy anh giống như là ý muốn nhất thời.” Vinh Sở Lâm nghiêm túc trả lời.

“Chỉ cần ở bên cạnh em, mỗi ngày đều là ngày lành tháng tốt. Về phần bát tự, càng không cần phải xem, anh sợ chói mắt làm mù mắt thầy, đây là duyên trời định.”

Mẫn Tuyết Nguyệt bị anh ta chọc cho dở khóc dở cười. Ban đầu còn tưởng là chuyện này kết thúc rồi nhưng mà không lâu sau, Mẫn Tuyết Nguyệt phát hiện ra Vinh Sở Lâm không có lái xe theo hướng đường về nhà.

Cô ấy nhíu mày hỏi: “Không phải là chúng ta phải về nhà sao?”

“Dĩ nhiên là không.”

“Đi đâu?”

“Nhận giấy chứng nhận.”

“Không phải mới vừa nãy đã nhận giấy chứng nhận rồi sao?”

“Còn có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất chưa nhận nữa.”

Mẫn Tuyết Nguyệt bị lời nói của anh ta làm cho kinh ngạc đến nỗi trợn mắt há hốc mồm.

Kiểm tra cẩn thận vẻ mặt của Vinh Sở Lâm, thấy anh ta thực sự không có biểu hiện gì là nói dối thì cô ấy càng kinh ngạc hơn.

“Anh mua nhà khi nào?”

“Lúc trước.”

“Anh cũng đã lên kế hoạch là hôm nay sẽ dẫn em đi nhận chứng nhận từ lâu rồi đúng không?”

Vinh Sở Lâm không trả lời, mà chỉ để lại cho cô ấy một nụ cười bí ẩn, để mặc cho cô ấy cứ tự mình suy đoán.

Chứng nhận quyền sử dụng đất này không phải cứ có ý muốn nhất thời là có thể làm được, cần phải có thời gian làm thủ tục, cho nên rất rõ ràng là phải cố ý thu xếp mới có thể nhận hai loại chứng nhận trong cùng một ngày.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 411


Chương 411

Mẫn Tuyết Nguyệt không ngờ là Vinh Sở Lâm đưa cô ấy đến gặp hội luật sư.

“Bà Vinh, đây là việc phân chia và chuyển nhượng tài sản mà ông Vinh giao cho hội luật sư chúng tôi lập lại. Tám bất động sản do ông Vinh đứng tên, mười phần trăm cổ phần của Vinh thị, cùng với tài sản cá nhân và chứng chỉ quỹ cổ phiếu, v.v. ., tất cả đều chuyển sang do bà đứng tên. Vui lòng xem kỹ hợp đồng, nếu không có vấn đề gì, thì vui lòng ký tên vào bên dưới.”

Cô ấy nhìn đống tài liệu và chứng nhận trên bàn, kinh ngạc đến nỗi sắc mặt tái xanh.

Quay đầu nhìn về phía Vinh Sở Lâm, anh ta lướt nhanh qua một cái, sau đó không nói thêm lời nào nữa mà cầm lấy bút ký tên xuống bên dưới ngay.

Mẫn Tuyết Nguyệt cảm thấy toàn thân không ổn.

“Anh điên rồi à? Sao đột nhiên anh lại giao hết tài sản sang đứng tên em?”

“Sính lễ.”

“Sính cái đầu anh, đây là thỏa thuận bán người thì có?”

Vinh Sở Lâm không đồng ý, nói: “Sau khi gả cho anh, tất cả mọi thứ của anh đều là của em. Đây là lời hứa của anh với em, anh đã nói sẽ cho em những gì tốt nhất, vậy thì tất nhiên là phải thực hiện lời hứa của mình. Bây giờ, quyền sống chết của anh cũng nằm trong tay em, sau này em không cần phải sợ anh sẽ phản bội em. Như vậy không phải quá tốt sao? “

Mũi của Mẫn Tuyết Nguyệt đột nhiên trở nên đau nhức.

“Nếu em muốn tiền, em có thể tự mình kiếm được, không cần lấy của anh.”

“Tiền em kiếm được là của em. Tiền anh kiếm được cũng là của em.”

“Anh đúng là đồ ngốc…”

“Tuyết Nguyệt, có phải em đang chê là tài sản của anh quá ít không?”

“Em chê nhiều.”

Vinh Sở Lâm bật cười, đưa tay ra xoa đầu cô ấy.

“Ngoan, làm quen trước đi, sau này sẽ có nhiều hơn.”

“…”

Cứ như vậy, Mẫn Tuyết Nguyệt bị Vinh Sở Lâm nửa dỗ nửa lừa ký xuống bản hợp đồng.

Bưng một chồng hợp đồng và giấy chứng nhận trở về, cô ấy cảm thấy đầu óc mình cứ ong ong. Suy đi nghĩ lại, trong lòng cô ấy vẫn cảm thấy không nỡ.

“Sở Lâm, anh làm vậy, sau này sẽ hối hận.”

“Chuyện này anh đã suy nghĩ mười năm, sao có thể hối hận được chứ?”

Anh ta lại đưa Mẫn Tuyết Nguyệt tới bờ biển. Lần trước đến đây là cái hôm tiệc đính hôn của Mẫn Tuyết Nguyệt bị Vinh Sở Lâm phá hỏng.

Mẫn Tuyết Nguyệt vẫn nhớ cái chỗ ở phía sau bãi đá ngầm kia, ở trên mấy tảng đá lớn cũng có khắc xuống chiếc dù che mưa tình yêu thuộc về bọn họ.

Vinh Sở Lâm lo cô ấy sẽ ngã, vậy nên anh ta dứt khoát dùng kiểu ôm công chúa để đưa cô đi.

Mẫn Tuyết Nguyệt sờ những chữ viết được khắc đầy trên đá.

Một cảm giác dâng trào nổi lên trong lòng.

“Lần này đổi thành em khắc, Tuyết Nguyệt.” Vinh Sở Lâm đột nhiên dịu dàng nói.

Cô ấy nhận lấy những viên đá có mũi sắc nhọn mà anh ta đưa, tìm một chỗ trống rồi từng nét từng nét một khắc tên hai người họ lên.

“Dưới ô, anh và em sẽ mãi mãi bên nhau.”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 412


Chương 412

Lúc đó còn trẻ tuổi, khi nói chuyện yêu đương thì suy nghĩ còn có hơi ngây thơ, nói gì cũng không thực tế. Nhưng hôm nay nhìn lại, lại bị những lời nói năm đó làm cho cảm động khóc.

Mẫn Tuyết Nguyệt như nhìn thấy hai người họ trở lại những năm tháng tươi đẹp trước đây. Thật đơn giản và hạnh phúc biết bao.

“Sở Lâm, sau này chúng ta sẽ vẫn tiếp tục hạnh phúc như vậy, đúng không?”

Anh ta trả lời không chút nghĩ ngợi: “Sẽ như vậy.”

Mẫn Tuyết Nguyệt chủ động ôm cổ Vinh Sở Lâm, ngẩng đầu lên hôn anh.

Lúc này đây, không còn đau đớn tan nát trái tim như lần trước nữa mà hạnh phúc nhiều hơn. Hóa ra hạnh phúc có thể viên mãn như vậy.

Đầy đến mức tràn ra khỏi trái tim, biến thành những hạt lấp lánh trên mặt biển sóng gợn lăn tăn kia, phản chiếu bức tranh tình yêu.



Mới vừa về không được bao lâu, Vinh Sở Lâm duỗi tay ra mượn cô ấy tờ giấy đăng ký kết hôn, lấy điện thoại di động ra chụp một ảnh, sau khi đổi tay liền gửi đi.

“Anh gửi cái này cho ai vậy?”

“Newfeed.”

Vẻ mặt của cô ấy hơi đờ ra: “Cho em xem điện thoại di động của anh chút.”

Vinh Sở Lâm đưa điện thoại cho cô ấy mà không do dự.

Cứ tưởng là Mẫn Tuyết Nguyệt muốn kiểm tra newfeed, kết quả là cô ấy mở danh sách bạn bè ra, nghiêm túc lướt xuống kiểm tra.

Anh ta nghiêm nghị nói: “Trong danh sách bạn bè của anh đều là những người đàng hoàng, em cứ yên tâm.”

Mẫn Tuyết Nguyệt càng xem sắc mặt càng trở nên cứng ngắc.

“Sao anh thêm nhiều bạn bè như vậy, nhiều như vậy không phải tất cả đều sẽ biết tin tức về việc chúng ta nhận chứng nhận à?”

“Chúng ta cũng không có làm gì mờ ám cả.”

Cô ấy lập tức á khẩu không nói nên lời, vội vàng mở newfeed của Vinh Sở Lâm ra xem một chút.

“Phong Thần Nam, Thời Ngọc Diệp, Diêu Ninh Từ, Vưu Thiên Vũ và 39 người bạn khác đều thích nó”

Bên dưới tất cả đều là rất nhiều lời chúc mừng.

‘Thời Ngọc Diệp: Gọi cũng không nói một tiếng, dù sao cũng phải để tôi làm người chứng cưới chứ! Nhưng mà vẫn phải nói lời chúc mừng, chúc mừng hai người nhé.’ ‘Phong Thần Nam: Phải tổ chức hôn lễ, nhưng không được làm sớm hơn tôi, chúc hai người sẽ mãi mãi bên nhau.’ ‘Diêu Ninh Từ: Sao tôi lại không biết gì về chuyện tái hợp của hai người vậy? Người anh em, chúng ta đã hoàn toàn đoạn tuyệt rồi sao?’ ‘Vưu Thiên Vũ: Hôn lễ phải tới khách sạn của tôi làm đó, tôi sẽ giảm giá cho anh, chúc sớm sinh quý tử!’ ‘Trợ lý: Tổng giám đốc Vinh, bài viết đầu tiên trên newfeed của anh lại là rải cẩu lương… chúc tân hôn hạnh phúc…’ ‘Mẹ Vinh: Ba của con hỏi khi nào hai đứa về, ông ấy muốn ăn xương sườn kho.’

Ngoài ra còn có một loạt bạn bè doanh nhân đã để lại lời chúc mừng của họ trong khu vực bình luận. Sau khi Mẫn Tuyết Nguyệt đọc lời nhắn của mọi người, cả người đều cảm thấy không ổn.

Vinh Sở Lâm nhìn ra tâm trạng của cô ấy, liền hỏi: “Em không thích à?”

“Không phải… chỉ là bây giờ, toàn bộ thành phố Hải Phòng đều biết.”

Cô ấy vừa nói xong, Vinh Sở Lâm đã biết ý tứ trong câu nói này.

“Em lo lắng bị ba em biết à?”

Mẫn Tuyết Nguyệt chẳng ừ hử gì cả.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 413


Chương 413

Anh ta tiếp tục an ủi: “Không sao đâu, chuyện gì anh cũng lo được, sẽ không để ông ấy lại làm tổn thương em nữa. Nếu em vẫn không thích anh đăng lên newfeed, vậy thì anh sẽ xóa đi ngay.”

Cô ấy bĩu môi, lại nói: “Không, không cần xóa. Anh gửi hình cho em đi, em cũng muốn đăng một tấm.”

Vinh Sở Lâm không biết làm thế nào mà cô ấy đã nghĩ thông.

Sau khi gửi bức ảnh, Mẫn Tuyết Nguyệt lại lấy hợp đồng và giấy chứng nhận quyền sử dụng đất ra rồi chụp ảnh, đăng ngay lên facebook. Quang minh chính đại, công khai cho tất cả bạn bè vào xem, không ẩn bất kỳ ai hết.

Tiêu đề là: Nhân dịp hôm nay là ngày lành tháng tốt, nhận hết tất cả giấy chứng nhận về nhà, một món quà tặng của chồng.

Mới vừa đăng lên chưa tới mấy phút, đã nhận được tin thông báo liên tục. Bây giờ Mẫn Tuyết Nguyệt mới nở ra một nụ cười mãn nguyện.

“Bây giờ tất cả người ở thành phố Hải Phòng đều biết em là bà Vinh rồi!”

Vinh Sở Lâm nhìn phản ứng dễ thương đó của cô ấy, không nhịn được mà bật cười: “Như vậy hài lòng chưa?”

“Đương nhiên. Từ nay trở đi mọi người đều biết anh là một người vô cùng nghèo, cũng sẽ không có phụ nữ nào của anh nữa, rất tốt, rất tốt.”

Mạch não của phụ nữ, nói quẹo cua thì sẽ quẹo cua ngay, mà không có một lời báo trước nào cả. Nhưng mà như vậy cũng tốt, chỉ cần cô ấy vui vẻ thôi, điều đó quan trọng hơn bất cứ thứ gì.



Nhà họ Mẫn.

Lúc ba Mẫn biết tin Vinh Sở Lâm và Mẫn Tuyết Nguyệt kết hôn thì đã là buổi tối. Ông ta thường không nhìn vào điện thoại di động, tan làm về đến nhà mới nghe vợ mình nói chuyện này, giận đến mức trực tiếp ném vỡ chén cơm.

“Con nhóc này thực sự ăn gan báo rồi, có còn coi tôi là ba nó không?”

Mẹ Mẫn căng mặt: “Con bé này thật sự muốn đoạn tuyệt quan hệ với chúng ta rồi.”

“Đoạn tuyệt quan hệ? A, được, nếu đây là mong muốn của nó, vậy tôi sẽ đáp ứng cho nó.”

Mẹ Mẫn nghe thấy vậy, trong lòng run lên: “Ông muốn làm gì?”

Ba Mẫn không để ý đến bà ta, giơ tay nhấc điện thoại lên, gọi cho trợ lý.

“Cô đi phát thư thông báo cho các phóng viên truyền thông để làm sáng tỏ rằng Mẫn Tuyết Nguyệt đã tách ra khỏi nhà họ Mẫn của chúng tôi, từ nay không còn là con gái của Mẫn Hoàng Sơn tôi đây nữa!”

Mẹ Mẫn sợ đến mức mặt tái xanh.

“Chồng, sao ông có thể bốc đồng như vậy!”

“Tôi bốc đồng? Ngày hôm qua bọn chúng ở đây làm cái gì, biết rõ hai chúng ta không tán thành chuyện hôn sự này, hôm nay liền lập tức đi lấy giấy chứng nhận, bọn chúng có còn để hai người già chúng ta vào trong mắt không? Bà nói tôi bốc đồng, tại sao không nói đứa con gái ngoan mà bà dạy dỗ nên rất bốc đồng?”

Ba Mẫn lập tức lại trở nên tức giận.

Người trong cuộc không có mặt ở đây nên ông ta chỉ có thể đem hết tất cả sự tức giận đều trút hết lên người vợ.

“Mấy năm nay bà dạy dỗ con gái mình kiểu gì vậy? Dạy nó trở nên phản nghịch và buông thả như vậy, còn làm ra những chuyện bôi xấu gia đình như vậy, chung quy rốt cuộc đều là hậu quả của việc dung túng, nuông chiều nó quá mức của bà!”

Mẹ Mẫn bất ngờ bị chỉ trích, cả người bà đều run rẩy.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 414


Chương 414

Bà không thể tưởng tượng nổi nhìn chồng, tưởng là mình nghe thấy ảo giác.

“Tôi nuông chiều quá mức? Sao ông không nói tới việc ông chưa bao giờ dành cho nó tình yêu thương và sự ấm áp của một người cha? Con bé ở nhà mấy năm nay, ông trừ việc ép buộc nó, thì đã cho nó được cái gì? Con bé là do hai chúng ta cùng sinh ra, dựa vào cái gì mà bây giờ lại đem hết tất cả những lỗi lầm trách mắng hết lên trên đầu một mình tôi?”

Ba Mẫn đã làm vỡ cái lọ.

Lúc này, ông ta đã bị lửa giận che hai mắt, về cơ bản, ông ta cũng không để ý tới lời nói của chính mình sẽ gây ra tổn thương cho người khác nhiều đến như thế nào.

“Tại sao mà bà không đưa cho con bé hả? Con bé nói là nó muốn đi du học, với lại đó là tiền tôi cho nó, con bé nói nó muốn thành lập một công ty thiết kế thời trang và tôi cũng đã đầu tư rồi. Trong những năm này, tôi vẫn luôn đi làm bên ngoài, còn bà ở nhà có trách nhiệm giúp chồng nuôi dạy con gái. Kết quả bà đã dạy con gái thành ra cái dạng gì thế hả?”

“Mẫn Hoàng Sơn, tại sao ông lại có mặt mà mũi nói ra những lời như vậy hả?”

Mẹ Mẫn tức giận đập bàn, bà ta đứng dậy chỉ thẳng tay vào mặt ba Mẫn rồi chửi bới.

“Nếu không phải con bé quỳ ở trong phòng khách cả đêm, tôi cảm thấy thương xót vô cùng, quỳ xuống cầu xin ông giúp đỡ thì ông có đồng ý cho con bé được đi du học không hả?”

“Còn nữa, về việc của công ty, con bé nói rằng nó cần sự giúp đỡ của ông khi nào hả?”

“Sở dĩ tại sao ông lại đầu tư tiền cho công ty của con bé, đó không phải là bởi vì ông tạo điều kiện để ông có thể kiểm soát công ty của con bé đó sao. Nếu có bất cứ thứ gì không phù hợp với ý của ông là ông sẽ trực tiếp khống chế nó luôn đấy còn gì.”

“Từ khi Tuyết Nguyệt còn nhỏ, ông đã luôn là một người ba với khao khát kiểm soát mãnh liệt. Ông đã cho con bé được cái gì? Những thứ đó đều là con bé dùng chính bản thân mình đổi lấy được!”

Mẹ Mẫn chưa bao giờ là một người phụ nữ thích lật lại những chuyện cũ.

Từ trước đến nay, bà ta luôn muốn trở thành một quý bà tao nhã thanh lịch, thậm chí ngay cả vì là để cho bản thân mình không có nếp nhăn, bà ta đều vâng lời chồng trong tất cả mọi việc, cố gắng tránh tranh chấp và giận dữ.

Nhưng chuyện lần này, nó đã vượt quá điểm mấu chốt của bà ta.

Ban đầu thì bà ta cũng có cùng ý nghĩ với chồng của mình, họ cho rằng Tuyết Nguyệt mang thai khi chưa kết hôn là một sai lầm không thể tha thứ được, nhưng mà bây giờ vô duyên vô cớ họ lại mất đi đứa con gái duy nhất của mình, bà ta mới không nhịn được đổi lập trường của bà ta.

Giờ chỉ còn một mình ba Mẫn đứng ở lập trường phía đối diện.

Ông ta tức giận sùi bọt mép, rồi sau đó ông ta cũng đập bàn và chửi bới.

“Tôi là ba của con bé! Là một người ba tôi phải có uy nghiêm của người làm ba! Còn bà thì sao hả? Là một người mẹ, ngay cả những bổn phận cơ bản nhất bà cũng không làm được tử tế! Tôi cưới bà về nhà nhiều năm như vậy, con trai bà không đẻ được thì cũng thôi đi, đến ngay cả con gái bà cũng không dạy dỗ nó được tử tế. Bà bảo tôi còn mặt mũi nào mà đi ăn nói với gia tộc hả!”

“Nói đi nói lại, ông cũng chỉ là cái loại không buông được cái thể diện của mình xuống mà thôi! Cũng coi như là tôi đã nhìn rõ cái loại người như ông rồi. Hóa ra tình cảm gia đình cũng không quan trọng bằng thể diện, con gái của ông cũng không quan trọng bằng sự uy nghiêm của ông!”

Ba Mẫn bị mẹ Mẫn chọc tức đến mức hai bờ vai lên lên xuống xuống, hô hấp của ông ta cũng trở nên dồn dập.

Ông ta đang định tiếp tục phản bác nhưng kết quả là ông ta đột nhiên cảm thấy cái ót ở phía sau và ngực co giật kéo căng một trận, ông ta đau đến mức lập tức vươn tay ra ôm lấy cổ và ngực của mình.

“Mẫn Hoàng Sơn, ông đừng có giả vờ bị bệnh nữa, ngay bây giờ tôi muốn ly…”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 415


Chương 415

Phịch!

Đôi mắt Ba Mẫn tối sầm lại, ông ta mất đi trọng tâm rồi ngã ngửa về phía sau.

“Mẫn Hoàng Sơn! Mẫn Hoàng Sơn! Dì Tiết, mau gọi xe cấp cứu, nhanh lên!”



Mẫn Tuyết Nguyệt và Vinh Sở Lâm đang ăn tối tại một nhà hàng nhìn ra biển tại khu biệt thự Hải Lâm.

Mặt trời chiều đã ngả về hướng Tây, mặt nước trong veo lấp lánh được chiếu rọi bởi ánh nắng màu vỏ quýt phản chiếu lên, những con chim hải âu bay lượn tự do và thi thoảng qua chóp mũi người ta có thể ngửi thấy mùi hoa hồng được bố trí khéo léo trên bàn ăn ở nhà hàng.

Khoảnh khắc lãng mạn lúc này chỉ thuộc về hai người bọn họ.

“Anh biết em thích bờ biển, vì vậy anh đã đặt mua nhà hàng này trước.”

Mẫn Tuyết Nguyệt có chút ghét bỏ cái kiểu hành vi này của anh ta.

“Sao anh lại thích mua đồ lung tung như vậy? Lần trước là công viên giải trí, lần này là nhà hàng… Ồ, chờ đã, trong tài sản hôm nay anh sang tên cho em, sao lại không có công viên giải trí ở thành phố Hải Châu hả?”

Vinh Sở Lâm cố tình trêu chọc cô ấy.

“Nhanh như thế mà em đã bắt đầu đếm tài sản xem có để quên cái gì hay không rồi à? Lúc vừa mới ký tên xong, trông bộ dạng em còn không vui vẻ cơ mà.”

“Đó là em đang bảo vệ quyền cá nhân của mình. Anh nói rằng anh muốn mua công viên giải trí để em có thể tới đó chơi thoải mái trong tương lai đó còn gì nữa!”

“Công viên giải trí đó, anh đã bán rồi.”

“A, tại sao chứ? Em còn chưa tới đó mà!”

Vinh Sở Lâm rất thẳng thắn và trung thực nói: “Sau này anh không cho phép em đặt chân đến Thành phố Hải Châu nữa. Nếu em muốn có một công viên giải trí, chúng ta chỉ cần xây dựng một công viên giải trí ở Thành phố Hải Phòng là được. Anh đã cho người tìm kiếm đất xây dựng rồi. Anh sẽ đưa em đi xem khi việc xây dựng hoàn thành nhé.”

Mẫn Tuyết Nguyệt quả thức đã bị chấn động bởi hiệu suất làm việc của anh ta, cô ấy không có lời nào để nói.

Người đàn ông này có phải là siêu nhân không hả?

Bất kể là anh ta làm việc gì đều là ngấm ngầm thực hiện, mọi thứ đều được sắp xếp ổn thỏa, lúc nào cũng có thể khiến người ta kinh ngạc tới mức trở tay không kịp.

“Anh còn có ngạc nhiên gì khác nữa không? Anh cứ việc nói ra đi. Nào nói đi, hôm nay vừa đúng dịp luyện tập khả năng miễn dịch của em, cho dù bây giờ anh có nói với em rằng anh định thành lập một công ty tên lửa, em cũng sẽ không ngạc nhiên tẹo nào đâu.”

Vinh Sở Lâm hơi nhướng mày, mặt anh ta không hề thay đổi sắc, lôi ra một chiếc hộp bằng nhung màu đỏ tía từ trong túi áo vest ra.

Anh ta đặt nó trên bàn, trông nó vô cùng hòa hợp với những bông hoa hồng trong bình bên cạnh, thật sự rất là đẹp mắt.

“Cái này thì sao?”

“Sao anh lại mua cho em thêm một chiếc nhẫn nữa thế? Lần trước không phải có một cái rồi à?”

“Lần trước là nhẫn đính hôn, lần này là nhẫn cưới.”

“…”

Mẫn Tuyết Nguyệt lặng lẽ cầm lấy chiếc hộp, cô ấy mở ra nhìn thì thấy đó là một chiếc nhẫn kim cương to bằng quả trứng chim bồ câu, xung quanh có rất nhiều viên kim cương nhỏ nữa.

Dưới ánh sáng mờ ảo của hoàng hôn, chiếc nhẫn vẫn tỏa sáng lung linh và đẹp đến nghẹt thở.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 416


Chương 416

“Cái này…”

“Anh nghe nói phụ nữ thích đều thích những thứ này, không chê nó nhiều.”

Mẫn Tuyết Nguyệt cảm thấy rằng Vinh Sở Lâm quả thực chính là người chiếm lĩnh vị trí đầu tiên trong các bậc thầy thả thính.

“Anh đã chi bao nhiêu tiền cho thứ đồ chơi này hả?”

“Không đắt, khoảng hai triệu bảng Anh.”

“… Em nghi ngờ rằng anh đã cố tình tiêu hết tiền trước khi chuyển giao tài sản.”

Anh ta rất bình tĩnh mà thừa nhận điều đó.

“Không có tiền thì có thể kiếm nhiều tiền hơn. Dù sao chiếc nhẫn kim cương được đặt hàng chế tác riêng này vẫn có khoảng có thể tăng tỷ giá đồng bạc, nếu em không thích thì có thể mang đi đấu giá bất cứ ngày nào, cũng có thể kiếm được rất nhiều tiền đấy.”

“…”

Khi cả hai người họ đang lãng mạn, còn có thể nói đến chuyện bán nhẫn cưới, quả nhiên là chỉ có người đàn ông thẳng thắn như anh ta mới có thể làm ra được chuyện như vậy.

“Ngạc nhiên không?”

“Một chút ạ.”

“Vậy thì… Đổi lại, em không có quà đáp lễ gì để cho anh xem sao?”

Khóe miệng Mẫn Tuyết Nguyệt giật giật.

“Em cũng không biết chúng ta kết hôn vào hôm nay, vì thế nên em không kịp có đủ thời gian để chuẩn bị.”

“Không đúng, nếu như em nghiêm túc mà nghĩ lại, có một số thứ em có thể trao tặng cho anh ngay tại chỗ đấy.”

Gương mặt mo của cô ấy đột nhiên đỏ ửng lên, tay cô ấy vô thức siết chặt chiếc nhẫn kim cương.

Vinh Sở Lâm hơi nghiêng đầu, chờ đợi được cô ấy chủ động hôn mình.

Trong lòng Mẫn Tuyết Nguyệt ngầm hiểu được ý của anh ta, cô ấy đang định ngó đầu qua thì một tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên, phá vỡ sự lãng mạn của thế giới hai người.

Cô ấy muốn cúi đầu tắt máy nhưng lại chợt sững sờ khi nhìn thoáng qua ID của người gọi đến.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Vinh Sở Lâm thấy sắc mặt cô ấy có gì đó không ổn, anh ta cúi người nhìn một cái rồi cau mày.

“Là mẹ em.”

“Em nhận đi.”

“Không phải là bà ta cố ý gọi điện tới mắng chửi em đấy chứ?”

“Vậy thì em để anh thay em nhận cho.”

Vinh Sở Lâm không nói hai lời, anh ta thay cho Mẫn Tuyết Nguyệt trả lời điện thoại.

Vừa đưa điện thoại đến bên tai nói lời chào hỏi, trong vòng chưa đến hai giây, sắc mặt của Vinh Sở Lâm đột nhiên đanh lại.

“Vâng ạ, cháu sẽ đưa Tuyết Nguyệt qua.”

Mẫn Tuyết Nguyệt chỉ nghe thấy Vinh Sở Lâm nghiêm nghị trả lời điện thoại với mẹ Mẫn, sau đó với vẻ mặt nghiêm túc mà đã từ rất lâu cô ấy không nhìn thấy từ anh ta: “Tuyết Nguyệt.”

“Có chuyện gì vậy? Mẹ em có phải là muốn gặp anh không, hay là ba em muốn đánh anh?”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 417


Chương 417

“Em bình tĩnh nghe anh nói này.”

“Được, được, anh nói mau đi.”

“Ba của em bị đột quỵ và đã được đưa đến bệnh viện để cấp cứu rồi.”

Mẫn Tuyết Nguyệt cảm thấy đầu óc mình như bị nổ tung ngay tức khắc.

Bên tai cô ấy chỉ có tiếng vo ve.

“Sao lại có thể như vậy chứ?”

Vinh Sở Lâm lập tức kéo cô ấy đứng dậy: “Trước tiên, em đừng nghĩ nhiều như thế, bây giờ anh sẽ đưa em đến bệnh viện, mình đi rồi nói sau.”

Bữa tối lãng mạn kết thúc trước khi nó còn chưa thể bắt đầu.

Vinh Sở Lâm nhanh chóng chở Mẫn Tuyết Nguyệt đến bệnh viện.

Trên đường đi, sắc mặt cô ấy trông vô cùng hoảng hốt, khuôn mặt còn tái mét nữa.

Hành lang bệnh viện.

“Bệnh tai biến mạch máu não cấp tính, hay còn gọi ngắn gọn hơn là đột quỵ, nguyên nhân là do ông Mẫn mắc bệnh cao huyết áp từ trước mà ra. Hiện tại mạch máu chính của ông ấy bị tắt hơn sáu mươi phần trăm. Vì thế bây giờ phải nhanh chóng tiến hành phẫu thuật càng sớm càng tốt, nếu không ông ấy có thể sẽ bị liệt nửa người cho đến cuối đời.”

Sau khi nghe những lời bác sĩ nói, sắc mặt của mẹ Mẫn và Mẫn Tuyết Nguyệt trở nên tái nhợt.

“Bây giờ phải lập tức sắp xếp làm phẫu thuật sao? Xác suất thành công của ca phẫu thuật này là bao nhiêu?”

“Đương nhiên phải phẫu thuật càng sớm càng tốt rồi, đặc biệt đối với bệnh nhân đột quỵ. Trước mắt nên làm tan cục máu đông ở tĩnh mạch trong vòng bốn giờ kể từ khi phát bệnh, sau đó thực hiện lấy máu đông ở động mạch trong vòng hai mươi bốn giờ. Nếu bỏ qua “thời gian vàng” để tiến hành cuộc phẫu thuật này, cho dù có thành công thì các dây thần kinh cũng sẽ bị hoại tử, không có cách nào để phục hồi được.”

Mẹ Mẫn đưa tay ra nắm chặt lấy cánh tay của bác sĩ.

“Bác sĩ, xin ông nhất định phải chữa khỏi cho chồng tôi!”

“Được, nếu tất cả đã đồng ý để bệnh nhân tiến hành phẫu thuật thì hãy ký tên đi, chúng tôi sẽ sắp xếp tiến hành phẫu thuật ngay lập tức.”

Mẹ Mẫn không nói hai lời, lập tức đi ký tên phẫu thuật cho ba Mẫn.

Không bao lâu sau, bác sĩ lập tức cho tiến hành phẫu thuật.

Mẫn Tuyết Nguyệt ngồi bên ngoài phòng phẫu thuật, trong lòng có hơi suy sụp. Vinh Sở Lâm ôm bả vai của cô ấy, im lặng an ủi.

Cảm giác thấp thỏm bất an trong lòng mẹ Mẫn đều hiện rõ lên trên gương mặt của bà ta.

“Ông ấy trở nên như thế này cũng là do quá tức giận đấy.”

Khi bà ta vừa nói xong lời này, cả Mẫn Tuyết Nguyệt và Vinh Sở Lâm đều đồng thời đưa mắt nhìn nhau.

“Khi nhìn thấy tin tức về việc kết hôn của hai đứa, ông ấy đã tức giận hét lớn với mẹ, thậm chí cả cơm cũng ăn không vô. Sau đó đột nhiên ôm lấy ngực của mình rồi ngất đi.”

“Con nói cho mẹ biết đi, sao cái tốt con không học mà lại bắt chước người ta học làm bậy, chưa kết hôn đã có thai. Con có nghĩ tới hai ông bà già này hay không thế?

“Có biết ba con đã nói gì với mẹ không? Ông ấy nói mẹ là một người mẹ thất bại, vì đã dạy con trở thành một người như thế.”

“Nếu mà tuổi của mẹ lớn thêm một chút, sức khỏe kém đi một chút, e rằng người nằm trong đó giờ này chính là mẹ chứ không phải ba con đâu.”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 418


Chương 418

Mẹ Mẫn lược bớt nội dung cuộc cãi vã của mình với ba Mẫn, đem toàn bộ lỗi lầm đổ hết lên đầu Mẫn Tuyết Nguyệt và Vinh Sở Lâm.

Hai người sau khi nghe được những lời này.

Trong lòng cảm thấy vô cùng áy náy.

Nhất là Mẫn Tuyết Nguyệt.

“Mẹ, con xin lỗi.”

“Nếu như thật sự biết lỗi, vậy hãy nhanh chóng ly hôn đi, đừng chọc giận ba con thêm nữa.”

Mẫn Tuyết Nguyệt đưa mắt nhìn mẹ mình, không thể tin được mẹ mình có thể nói ra những lời này.

Vinh Sở Lâm cau mày, chủ động lên tiếng nói thay cho Mẫn Tuyết Nguyệt.

“Thứ nhất Mẫn Thị đã ra thông báo, tuyên bố cắt đứt quan hệ với Tuyết Nguyệt rồi. Thứ hai hôm nay còn là ngày đầu tiên bọn cháu kết hôn.”

“Bác gái, chúng cháu không mong rằng bác có thể thật lòng chúc phúc cho bọn cháu. Nhưng ngay ngày đầu tiên kết hôn, bác lại muốn người con gái vừa mới bị gia đình cắt đứt quan hệ phải ly hôn, đây chẳng phải khiến cô ấy tổn thương gấp đôi sao? Bác thật sự muốn như vậy sao?”

Giọng anh ta đều đều.

Những bệnh nhân và y tá xung quanh nghe thấy những lời này, họ bắt đầu nhìn mẹ Mẫn với ánh mắt kỳ lạ.

Mẹ Mẫn cảm thấy mặt mình giống như vừa bị tát một cái thật đau.

Từ trước tới giờ, bà ta luôn là một người phụ nữ quý phái, sang trọng, thân phận vô cùng cao quý. Thế nhưng bây giờ lại bỗng nhiên trở thành bà cô chanh chua đanh đá, ngay cả bản thân bà ta cũng không thể chấp nhận việc này.

Chỉ thấy bà ta bĩu môi, mãi một lúc sau mới lên tiếng đáp lại: “Tôi chỉ tùy ý nói mấy câu mà thôi.”

Sau khi bà ta nói xong, ba người lại rơi vào trạng thái im lặng.

Trong lòng Mẫn Tuyết Nguyệt cảm thấy nặng trĩu.

Lúc ca phẫu thuật kết thúc thì đã là nửa đêm Ba Mẫn được chuyển đến phòng bệnh, bác sĩ cho biết ông ta đã vượt qua giai đoạn nguy kịch. Lúc này mọi người mới cảm thấy như vừa trút bỏ được tảng đá lớn trong lòng.

Mẫn Tuyết Nguyệt muốn vào thăm ông ta, nhưng lại bị mẹ cô chặn lại ở cửa.

“Tốt nhất hai đứa đừng nên vào trong, lỡ như ông ấy tỉnh lại, nhìn thấy hai người đầu sỏ gây tội xuất hiện thì có thể sẽ lại phát bệnh lần nữa.”

Lòng Mẫn Tuyết Nguyệt thắt lại, đây là lần đầu tiên cô ấy cảm thấy rằng khoảng cách giữa mình và mẹ đã ngày càng xa.

Mẹ Mẫn không đợi Mẫn Tuyết Nguyệt lên tiếng, lập tức quay đầu đi vào phòng, bỏ lại hai tên đầu sỏ gây chuyện ở lại bên ngoài.

Vinh Sở Lâm nắm chặt lấy bàn tay của Mẫn Tuyết Nguyệt.

“Nếu bác trai đã không sao rồi, chúng ta cũng nên về thôi. Cho đến tận bây giờ em vẫn chưa ăn gì, quay về anh sẽ chuẩn bị đồ ăn khuya cho em.”

“Không, em không đói.”

“Đã hai ngày liên tục em không ăn cơm tối, mặt cũng gầy đi một chút rồi. Không được, em nhất định phải ăn một chút gì đó trước khi đi ngủ thì mới được.”

Vinh Sở Lâm đưa Mẫn Tuyết Nguyệt đang buồn bã về nhà, sau đó tự mình xuống bếp nấu cho cô ấy một chén cháo nhỏ và một ly sữa để đêm nay cô ấy có thể an tâm đi ngủ.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 419


Chương 419

“Sở Lâm, anh nói xem, có phải chúng ta thực sự đã làm sai rồi không?”

Cô ấy đột nhiên lên tiếng hỏi, trông cô ấy lúc này như một con nai nhỏ đang bối rối, sợ hãi và tủi thân.

Anh ta không trực tiếp trả lời cô ấy, thay vào đó anh ta hỏi ngược lại: “Em cho rằng mình đã làm sai sao?”

“Em chưa bao giờ nghĩ là mình sai… Cho đến hôm nay, khi thấy ba vì cuộc hôn nhân của chúng ta mà bị đột quỵ.”

“Vậy em cho rằng như thế nào mới là đúng?”

“Không có, không có một thứ gì là đúng hết. Họ muốn em ngoan ngoãn nghe lời, muốn em kết hôn theo ý của họ. Nhưng nếu như em không sống theo ý của họ, em mới là người sai.”

Những điều đang nói khiến Mẫn Tuyết Nguyệt cảm thấy buồn phiền, cô ấy cúi đầu giấu đi cảm xúc hiện giờ.

“Thật khó chịu, tại sao mọi người chỉ có thể làm những việc đúng đắn? Lựa chọn của bản thân và đi con đường mình muốn là sai sao?

Sở Lâm nhẹ nhàng dùng tay chà xát mái tóc của cô.

Sau đó nhẹ giọng nói.

“Đạo đức và đúng sai là thứ dùng để cân nhắc chính mình, không phải để bắt ép người khác. Hãy làm chuyện mà bản thân em cho là đúng, mặc kệ người khác nghĩ gì về mình, em cũng đừng nghi ngờ chính mình. Một ngày nào đó, rồi cả thế giới cũng sẽ thấy rằng quyết định của em là đúng.”

Nghe một lời khuyên của Vinh Sở Lâm còn hơn đọc sách mười năm.

Cuối cùng thì tâm tình Mẫn Tuyết Nguyệt cũng tốt hơn một chút, chẳng qua là trong lòng vẫn còn có chút băn khoăn.

“Nhưng em làm cho ba giận đến mức này, cho dù thế nào đi nữa, em cũng là một đứa con gái bất hiếu.”

“Muốn hiếu thuận với ba mẹ cũng có rất nhiều cách, không phải chỉ có mỗi việc nghe lời họ.”

“Còn có cách nào nữa?”

“Sống hết mình và hạnh phúc cũng là đền đáp công ơn ba mẹ.”

Vinh Sở Lâm nói ra lời này, làm cho trong lòng của Mẫn Tuyết Nguyệt có chút nghi ngờ.

“Thật không? Cách này đối với ba mẹ em e rằng không dùng được. Họ chỉ muốn em nghe lời mà thôi.”

“Một cây làm chẳng nên non.”

Vinh Sở Lâm đột nhiên giống như một triết gia, nói lên đủ loại đạo lý sâu xa.

“Từ nhỏ, bọn họ đã kìm kẹp em, khiến em trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn, biết nghe lời. Đồng thời, em cũng khiến họ hình thành một thói quen rằng em rất sẵn lòng để trở thành một đứa con gái ngoan ngoãn, nghe lời.”

“Vấn đề ở đây không phải là ai đúng ai sai. Họ làm như vậy vì không biết cách biểu đạt tình yêu dành cho em, họ hiểu lầm rằng yêu một người là phải nghe lời và nghe lời vô điều kiện.”

Mẫn Tuyết Nguyệt thở dài một hơi rồi lại im lặng.

Phải một lúc sau, cô ấy mới đem những muộn phiền trong lòng nói ra “Vâng, anh nói đúng. Em chỉ biết đáp lại tình cảm của ba mẹ theo cách này, vì vậy em luôn thấy tội lỗi khi đã không nghe lời họ. Em cũng biết rằng lựa chọn này của mình là không sai, cuối cùng chỉ có thể để những phiền muộn ở trong lòng, một mình chịu đựng.”

Vinh Sở Lâm thấy Mẫn Tuyết Nguyệt cầm thìa múc cháo được một lúc thế nhưng cũng không có hứng ăn, bèn giơ ngón tay gõ xuống bàn.

“Ăn xong rồi nhanh đi ngủ đi. Những việc còn lại cứ để anh xử lý.”
 
Back
Top Bottom