Ngôn Tình Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 360


Chương 360

Sau khi uống thuốc, Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp đang chuẩn bị rời khỏi phòng thí nghiệm, thì họ nghe thấy một tiếng động lớn vang lên từ căn cứ.

“Xin chú ý, xin chú ý, những người nguy hiểm đã đi vào căn cứ thí nghiệm này, cánh cổng sẽ sớm bị đóng lại, xin mọi người hãy cảnh giác mọi lúc, nếu bạn phát hiện bất kỳ người nào khả nghi, xin vui lòng báo cáo ngay lập tức! “

Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp đối mặt nhìn nhau, vẻ mặt hoang mang.

“Chúng ta bị phát hiện khi nào?”

“Không, không phải là chúng ta.”

“Chẳng lẽ vợ chồng họ Đường lại chạy về?”

Phong Thần Nam cũng không chắc lắm: “Chúng ta đổi đến nơi an toàn rồi lại quan sát.”

Bọn họ nhân lúc đội tuần tra không chú ý mà lén lẻn ra ngoài phòng thí nghiệm.

Mới vừa đi đi ra ngoài không bao lâu, hai vợ chồng đã nhìn thấy hình bóng của Vân Mặc Tích và Đằng Dạ Hiên.

Đội tuần tra cầm gậy chích điện trong tay, chích điện làm tê liệt hai người họ, sau đó kéo họ đến văn phòng của Cơ Tưởng Thừa.

Những người khác thì bị đưa đến phòng giam.

Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp đã có một bước nhảy vọt.

“Tại sao bọn họ lại xuất hiện ở đây?”

“Những đứa trẻ có thể đã được giải cứu, hoặc là đám người Đường Trạch Tông quay lại tìm người giúp đỡ. “

“Cứ như vậy nhìn bọn họ bị bắt đem đến cho Cơ Tưởng Thừa sao?”

“Nếu chuyện đã như vậy, cũng chỉ có thể đi con đường nguy hiểm nhất.”

Phong Thần Nam đưa Thời Ngọc Diệp đi tìm khắp nơi trong căn cứ, cuối cùng cũng tìm được vị trí của lối ra quạt thông gió.

Cả hai lén lút đeo khẩu trang và bịt mặt, bò vào bên trong ống thông gió.

Bò dọc theo đường ống, thể thấy rõ toàn bộ tình trạng và diện mạo của cơ sở thí nghiệm.

Thời Ngọc Diệp có chút hoang mang.

“Tại sao chúng ta không đến đây sớm hơn? Nhìn sơ cũng không nguy hiểm lắm.”

Phong Thần Nam đột nhiên ngừng bò, chỉ vào thiết bị hồng ngoại trước mặt.

“Tiếp tục bò qua kia, chúng ta sẽ bị đèn hồng ngoại cắt tay chân. Em không cảm thấy hiện tại rất nguy hiểm sao?”

Được thôi, là cô quá xem thường Cơ Tưởng Thừa rồi.

Một người xảo quyệt như Cơ Tưởng Thừa làm sao lại có thể không nghĩ tới một nơi như vậy?

“Vậy chúng ta phải xông qua sao?”

“Đi xuống.”

Vừa dứt lời, Phong Thần Nam kéo nắp thông gió bên dưới ra, xác nhận bên ngoài không có người qua lại, mới nhanh chóng nhảy xuống.

Một tay hạ ngồi xổm rơi xuống đất, tư thế trông đẹp trai như nhân vật chính trong phim anh hùng.

Nhưng anh không có thời gian để thể hiện sự quyến rũ của mình, ngay sau khi tiếp đất, anh đã vươn tay và ôm Thời Ngọc Diệp từ lỗ thông hơi trên trần nhà xuống.

Vợ chồng phối hợp ăn ý.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 361


Chương 361

Sau khi tiếp đất, phát hiện bọn họ đang ở trong một phòng nghỉ không có một bóng người.

Có một cái ghế sofa, tủ rượu vang, còn có cái phòng để quần áo cùng phòng tắm, trang trí rất sang trọng, không giống như một nơi mà nhân viên bình thường có thể bước vào.

“Đây là văn phòng của Cơ Tưởng Thừa?”

“Đây chắc hẳn là phòng nghỉ của ông ta.”

Phong Thần Nam quan sát xung quanh, trên tường có mấy cánh cửa, anh nghiêng người cẩn thận lắng nghe.

Mỗi cánh cửa ở đây là một cánh cửa cảm ứng, chỉ có thể mở sau khi thông qua xác minh vân tay.”

“ông ta ở phía sau cánh cửa hả?”

“Không nghe được gì.”

“Vậy chúng ta hãy ngồi ở chỗ này đợi ông ta đi.”

Phong Thần Nam thực sự đã có ý định này, nhưng thay vì ngồi xổm một cách công khai trong phòng khách, anh lại tìm đầu kia của lỗ thông hơi rồi lại leo lên.

Làm như vậy, giống như việc vòng qua thiết bị hồng ngoại trong lỗ thông gió.

Sự lanh trí của Phong Thần Nam lại làm cho Thời Ngọc Diệp cảm thán.

Có anh ở bên cạnh, mọi chuyện luôn có thể được giải quyết dễ dàng, cảm giác này thực sự càng ngày càng an tâm.

Hai vợ chồng kiên nhẫn, cuối cùng cũng ngồi xổm đợi Cơ Tưởng Thừa ở đó.

Cũng không biết qua bao lâu, chỉ thấy một trong những cánh cửa mở ra.

Cơ Tưởng Thừa và trợ lý cùng nhau bước vào phòng nghỉ.

Gương mặt ông ta có một chút nghiêm túc.

“Ông chủ, mọi người bên cạnh đều nói họ không biết Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp ở đâu.”

“Nếu không hỏi được, chỉ cần dùng hình thức tra tấn để thú tội. Tôi không tin bọn họ thật sự không biết câu trả lời.”

“Vâng.”

Trợ lý dừng một chút, lại cảm thấy có sự kì lạ.

“Ông chủ, ông nói rằng hai vợ chồng bọn họ, có giống như vợ chồng họ Đường, đã chuồn ra khỏi căn cứ từ lâu rồi?”

“Không thể nào, cơ hội tốt như vậy, Phong Thần Nam sao có thể buông bỏ? Tôi dám khẳng định bọn họ nhất định còn ở trong căn cứ.

Cơ Tưởng Thừa dừng lại một chút, sau đó đưa ra quyết định.

“Nếu không thể tìm thấy ai, hãy đóng tất cả các lối đi, mở cống A ra.”

Trợ lý nghe thấy lời nói đó, anh ta giật nảy người.

“Cống A? Đó là một loại khí độc … Nếu nó được kích hoạt, các nhà nghiên cứu trong toàn bộ căn cứ thí nghiệm cũng sẽ bị trúng độc chết …”

Cơ Tưởng Thừa đôi mắt hơi nheo lại.

“Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.”

Đối với Cơ Tưởng Thừa mà nói thì tính mạng của nhân viên nghiên cứu khoa học ở trong phòng thí nghiệm này không hề quan trọng chút nào.

Nhà họ Phong và nhà họ Thời mới là địch nhân lớn nhất của ông ta.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 362


Chương 362

Vì thế ông ta phải nhân dịp hôm nay mà một kích tất sát Phong Thần Nam, Thời Ngọc Diệp và lão tổ tông Công Tôn Thanh dũng cảm xông vào cơ quan trong mật thất dưới lòng đất.

Chỉ cần giải quyết ba nhân vật uy h**p lớn nhất này, sáu đứa nhỏ còn lại và Thời Văn Nghĩa đối với Cơ Tưởng Thừa mà nói thì có thể diệt trừ họ rất dễ dàng.

Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp trốn ở trong ống thông gió, nghe vô cùng rõ cuộc đối thoại của bọn họ, tức giận nắm chặt tay lại.

Đồng thời cũng cười lạnh trong lòng.

Cơ Tưởng Thừa thật sự là một tên điên bi3n thái cuồng vọng.

Trợ lý cảm nhận được hàn ý phát ra trên người Cơ Tưởng Thừa, không dám nói thêm gì nữa mà vội vàng xoay người đi ra ngoài làm việc.

Trong phòng nghỉ chỉ còn lại một mình Cơ Tưởng Thừa.

ông ta thu lại tầm nhìn, vừa lúc muốn xoay người đi về phía phòng tắm thì ánh mắt sắc bén ngoài ý muốn phát hiện ra trên nệm sô pha lõm xuống dấu giày thấy rõ.

Cơ Tưởng Thừa nhíu nhíu mày, dường như nghĩ đến điều gì.

Thoáng chốc có một tia sát ý truyền đến.

ông ta ngẩng phắt đầu nhìn lên trần nhà, ngay sau đó một luồng khói trắng bay ra từ lỗ thông gió.

“Là ai!”

Cơ Tưởng Thừa chấn động, vội vàng che mũi và miệng, lui về sau vài bước.

“Quả nhiên là Phong Thần Nam ở trong này!”

ông ta vừa hô lớn vừa muốn mở cánh cửa lùa ra.

Nhưng Thời Ngọc Diệp và Phong Thần Nam c ăn bản không để cho ông ta nhân cơ hội.

Chỉ thấy bọn họ mở cửa nắp của ống thông gió, nhanh chóng nhảy xuống, Thời Ngọc Diệp đốt nắm thuốc dễ cháy trong tay rồi ném về phía cửa lùa để ngăn chặn nó mở ra.

Ầm!

Vụ nổ nhỏ đã trực tiếp ngăn trở đường đi của Cơ Tưởng Thừa.

ông ta nhanh nhẹn nhảy ra, muốn vươn tay bắt lấy cái nút cơ quan bên cạnh ngăn tủ nhưng ai ngờ lúc này Phong Thần Nam tiến lên ngăn lại, một cước đá văng ông ta.

“Anh cảm thấy chúng tôi sẽ khinh địch để cho cậu trốn thoát sao?”

Mặc dù Phong Thần Nam đeo khẩu trang và mặt nạ bảo hộ nhưng vẫn nghe được thanh âm trào phúng trong giọng nói chậm rãi.

“Cơ Tưởng Thừa, có câu anh nói rất đúng, chúng tôi chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy. Vì thế ngày này năm sau chính là ngày giỗ của anh.”

Phong Thần Nam vừa dứt lời lại động thủ.

Cơ Tưởng Thừa liên tục nghiêng người né tránh công kích, không ngừng muốn đáp trả nhưng lúc buông tay ra thì ông ta hít không ít khí độc vào cơ thể.

“Đánh chết, các người đi đâu mà lấy được loại độc này?”

“Có phải cảm thấy độc này dường như có chút quen không?”

Thời Ngọc Diệp cười lạnh, tiếp tục đốt hun khói độc trong tay mình.

Cả căn phòng nghỉ trong nháy mắt đều tràn ngập khói độc màu trắng.

Đối với loại độc dược này thì Cơ Tưởng Thừa không còn xa lạ gì, hít vài lần đã cảm nhận được trí óc phình to rồi mê mang thì đã biết độc này không đơn giản.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 363


Chương 363

“Thứ này lấy từ trong phòng thí nghiệm của tôi ư? Không thể nào, trong phòng thí nghiệm của tôi không có bất kỳ loại độc nào có tác dụng với tôi.”

“Anh cũng không xem là ngu dốt. Thứ này đúng là lấy từ trong phòng thí nghiệm của anh nhưng tôi đã bỏ thêm vài thứ không giống nhau, thăng cấp cho nó. Độc này chỉ sợ là đến cả thân thể kim cương của anh cũng không cản được.”

Thời Ngọc Diệp không phải đang nói một cách tuỳ tiện.

Cô sớm đoán được thân thể của Cơ Tưởng Thừa đã bách độc bất xâm, vì thế cố tình nghiên cứu chế tạo ra độc dược bản độc tính mạnh hơn.

Dù sao cũng là đồ đệ được Công Tôn Thanh huấn luyện.

Ngoại trừ hiểu biết y thuật và cổ thuật thì độc thuật cũng là học vấn mà con cháu đời sau của gia tộc Công Tôn phải biết.

Thời Ngọc Diệp chưa từng thể hiện ra bản lĩnh này, không phải vì cô không biết.

Mà là cô không thích dùng loại phương thức âm hiểm này để đối phó người khác.

Nhưng hiện tại thì không giống.

Đối phó với loại người âm hiểm giảo hoạt Cơ Tưởng Thừa này chắc chắn phải dùng thủ đoạn cực đoan như thế mới có thể diệt cỏ tận gốc.

Phong Thần Nam hạ thủ không chút lưu tình.

Ra quyền cước đều nhắm ngay những huyệt vị trọng yếu, người bình thường căn bản không thể chịu được công kích tàn độc như thế.

Sau vài hiệp thì Cơ Tưởng Thừa phát hiện ra mình rõ ràng ở thế hạ phong.

ông ta nín thở quá lâu nên đánh không ra lực, có mấy lần không thể đỡ được công kích của Phong Thần Nam.

“Tôi còn nghĩ anh có bao nhiêu năng lực, hoá ra không gì hơn thế này. Khó trách anh phải nghiên cứu thực nghiệm cải tạo cơ thể nhiều người như vậy, vốn dĩ là để cải tạo chính mình.”

Thời điểm mà Phong Thần Nam dừng công kích thì cười một cách xem thường.

“Nhưng mà bây giờ, xem ra thực lực của anh cách đỉnh thế giới cả mấy ngọn núi. Ít nhất thì đánh nhau cũng phải lợi hại mới được.”

Cơ Tưởng Thừa không thể chịu được loại vũ nhục bậc này.

“Hừ, nếu không phải các người đê tiện dùng độc thì anh cảm thấy tôi sẽ cho anh cơ hội chiếm thế thượng phong sao?”

“Cái đại danh từ đê tiện này, nếu như anh đứng thứ hai thì hai người chúng tôi cũng không dám nói mình đứng nhất. Đối phó với người như anh mà không đê tiện một chút thì phải xin lỗi bản thân rồi.”

Phong Thần Nam quả nhiên oán người không chút lưu tình.

Cơ Tưởng Thừa tức giận đến mặt đỏ tai hồng.

ông ta không thể tiếp tục dây dưa với hai người này nữa.

Thời gian càng dài thì khí độc ông ta hít vào cơ thể càng nhiều, càng đánh không lại.

Vì thế ông ta nhẫn tâm cắn môi, quyết định một trận tử chiến với Phong Thần Nam.

“Tôi ngược lại muốn nhìn vợ chồng các người chết trước nhưng vẫn là ta chạy trước đi.”

Cơ Tưởng Thừa dứt câu thì chạy về phía Phong Thần Nam, vươn móng công kích hai mắt của anh.

Thời Ngọc Diệp sao có thể cho ông ta cơ hội này?

Chỉ thấy cô canh chuẩn thời cơ, lúc rời khỏi bên cạnh Phong Thần Nam đã mở một lọ thuốc mang theo trên người, vẩy chuẩn xác lên đùi Cơ Tưởng Thừa.

“Xèo…”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 364


Chương 364

Bỗng nhiên truyền đến âm thanh ăn mòn.

Cơ Tưởng Thừa khiếp sợ lui về sau, cảm giác đau đớn nóng rực truyền đến từ đùi, vội vàng cúi đầu nhìn thì thấy da thịt trên đùi đã bị phỏng một mảng lớn.

“Cô đã làm gì với tôi?”

“Nhìn không ra à? Đó là axit mạnh.”

Cơ Tưởng Thừa tức đến mắng lời thô t ục, vội vàng cởi áo khoác trên người ra muốn lau axit trên đùi đi.

Nhưng cái này hoàn toàn vô dụng.

Áo khoác dính axit mạnh cũng bị ăn mòn không còn một mảnh, căn bản là không có tác dụng.

Da thịt trên đùi của ông ta đã bị phỏng đến mức có thể thấy được xương trắng bên trong.

“A a a a a…”

Cảm giác đau đớn kịch liệt và bị bỏng khiến ông ta không thể kiềm được mà rống to lên.

“Cơ Tưởng Thừa, anh theo mẹ tôi học y thuật lâu như vậy, chẳng lẽ bà không nói cho anh là dính axit mạnh thì không thể dùng đồ lau đi sao?”

“Nước, nước… tôi phải rửa nó!”

Cơ Tưởng Thừa không lo được nhiều vậy, vội vàng vịn tay lên bàn lảo đảo muốn đi đến phòng tắm, Phong Thần Nam lúc này sớm đã lấy một chậu nước ra, đổ lên người ông ta.

“Ào…”

“A a a a a”

Miệng vết thương bị nước dội cũng không hề bớt đau.

Ngược lại còn tỏa ra khói trắng, cảm giác bỏng đã thấm vào xương tuỷ.

Cơ Tưởng Thừa bị đau đến mắt bị ứ máu, tràn đầy oán hận và lửa giận.

“Thời Ngọc Diệp, tôi phải giết cô!”

Chỉ nghe thấy ông ta hét lớn một tiếng, chuyển hướng sang Thời Ngọc Diệp.

“Ngọc Diệp cẩn thận! Không được để dính axit trên người ông ta!”

Thời Ngọc Diệp đương nhiên đã có sự chuẩn bị, nhanh nhẹn né tránh công kích của ông ta.

Bởi vì Cơ Tưởng Thừa hít không ít khí độc nên hành động bị chậm vài giây. Nhưng vậy với tốc độ công kích thong thả thì dễ dàng bị phá giải.

Thời Ngọc Diệp biết, vừa nãy đốt hun khói độc đã có tác dụng.

Cơ Tưởng Thừa công kích vô ích nên không cam lòng mà muốn công kích lần nữa.

Phong Thần Nam nhìn ra ông ta đã bị độc dược ảnh hưởng không ít.

“Ngọc Diệp, em tránh đi, để anh đến xử lý ông ta.”

“Được.”

Ngay khi bọn họ chuẩn bị thu thập Cơ Tưởng Thừa thì trợ lý đuổi đến.

Vừa mở cửa ra đã thấy Cơ Tưởng Thừa giương nanh múa vuốt hướng về phía ông ta.

Thời Ngọc Diệp đã né được.

Cơ Tưởng Thừa vì trúng độc nên phản ứng chậm chạp, không thu nắm tay lại kịp.

Vì thế mà trợ lý vừa mở cửa đi vào đã đón nhận nắm tay của Cơ Tưởng Thừa.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 365


Chương 365

“Ông chủ!”

Phù phù!

“Đừng…”

Cơ Tưởng Thừa tức giận đến cực điểm.

Nhưng đã không quản nổi mà một trận tử chiến với bọn Phong Thần Nam.

Thấy cửa bị mở ra, phản ứng đầu tiên của ông ta là chạy trốn.

“Không ổn, ông ta muốn chạy!”

Thời Ngọc Diệp vừa la lớn một tiếng thì Phong Thần Nam đã đuổi theo ngay.

Cơ Tưởng Thừa đẩy trợ lý ra để ngăn chặn Phong Thần Nam rồi thất tha thất thểu chạy về phía cơ quan của văn phòng.

Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp hợp lực đánh cho trợ lý quỳ rạp trên đất.

Nhưng đợi đến lúc bọn họ đuổi đế thì Cơ Tưởng Thừa đã ấn nút cơ quan.

Chỉ thấy sàn nhà men sứ đột nhiên mở ra xuất hiện lỗ thủng rất lớn.

ông ta cố chặn vết thương trên đùi mình, không do dự nhảy xuống lỗ.

“Đừng nghĩ đến việc trốn thoát!”

Phong Thần Nam vừa hét lên vừa bắt lấy tay Cơ Tưởng Thừa, nhưng không ngờ vì không đứng vững nên đã trượt chân ngã xuống luôn.

“Phong Thần Nam!”

Thời Ngọc Diệp bắt lấy mắt cá nhân Phong Thần Nam.

Vừa định đỡ người lên thì không ngờ trợ lý ở phía sau bỗng nhiên đứng lên đến sau lưng Thời Ngọc Diệp.

ou unblock these comments, Facebook will know your activity. Learn More “Các người. đều đi chết hết đi!”

Một âm thanh lạnh lùng truyền đến từ phía sau.

Thời Ngọc Diệp chấn động, không kịp né tránh đã bị đánh một cước.

“A…”

Phịch!

Hai người cuối cùng rời vào trong mật thất chung với Cơ Tưởng Thừa.

Ầm!

Cửa cơ quan đã bị trợ lý đóng lại.

Trong mật thất tối đen, Thời Ngọc Diệp và Phong Thần Nam đau đớn đứng dậy, giơ tay ra cũng không nhìn thấy rõ năm ngón tay.

“Ngọc Diệp, em không sao chứ?”

“Em không sao, anh thì sao?”

“Theo sát anh, đừng đi xa.”

Anh dắt tay Thời Ngọc Diệp, lấy cái bật lửa từ trong túi tiền mà ban nãy thuận tay lấy được từ phòng thí nghiệm ra thắp sáng xung quanh.

Lúc này mới bắt gặp Cơ Tưởng Thừa đang thất tha thất thểu muốn chạy trốn.

Phong Thần Nam thấy thế vội vàng đuổi theo trước.

“Cơ Tưởng Thừa, anh đừng hòng chạy thoát!”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 366


Chương 366

Anh vừa nói vừa đá một cú lên sườn.

Cơ Tưởng Thừa bị đau há mồm kêu một tiếng, tựa lên vách tường như muốn lung lay sắp đổ đến nơi.

Nương theo ánh lửa yếu ớt mỏng manh của bật lửa thì có thể thấy rõ bộ mặt đáng sợ dữ tợn của người đàn ông này.

“Tôi muốn giết hai người tại nơi này!”

Đùi ông ta đã bị axit làm bỏng nghiêm trọng, đi từng bước tập tễnh cà nhắc, hơn nữa, vừa nãy đã hít vào quá nhiều khó độc nên bây giờ mà muốn đối phó với Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp đã khó càng thêm khí.

Phong Thần Nam ccăn bản không hề phòng bị, hơi né tránh rồi có thể đáp trả lại mất lần công kích, đánh cho ông ta liên tiếp bại lui.

“Không ngờ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt chính thức lại có thể thấy bộ dạng nghèo túng của anh, xem ra anh cũng không như thế nào cả.”

Phong Thần Nam không quên nói vài câu chọc tức.

Khiến Cơ Tưởng Thừa thẹn quá hóa giận.

“Nếu không phải các người đánh lén ta tôi đã sớm xé các hai người! Phong Thần Nam anh chờ đó, tôi sẽ không cho anh cơ hội nữa đâu!”

“Vô cùng xin lỗi, anh đã không còn tiếp theo. Tôi nói này, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của anh.”

“Dù tôi có chết thì cũng sẽ kéo các người theo cùng!”

Cơ Tưởng Thừa lộ ra một khuôn mặt cười ác độc, bỗng nhiên tay đặt lên một viên gạch nhô ra trên tường.

Lòng Thời Ngọc Diệp run lên: “Không xong rồi, ông ta muốn khỏi động cơ quan!”

Nói cũng đã muộn, chỉ nghe thấy âm thanh loảng xoảng vang lên ở xung quanh, sau đó thì Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp rơi xuống cái cống sắt, chặn đứng đường lùi của hai người họ.

Tuy bọn họ căn bản không tính đến đường lui nhưng bây giờ bị chặn đường thì khiến cho tận sâu đáy lòng họ cảm thấy bất an.

Cơ Tưởng Thừa cười ngày càng điên cuồng.

“Sợ rồi à? Nói cho các người biết, cơ quan của tôi không chỉ có những thứ này đâu.”

Dứt lời, ông ta không chớp mắt lại ấn thêm một viên đá nhô ra.

Khe hở của vách tường hai bên hành lang nứt ra lộ một mảng lưỡi dao bén nhọn.

Cơ Tưởng Thừa cười âm trầm y hệt lưỡi dao sắc lạnh, khiến người nhìn thấy không khỏi rùng mình.

“Tôi rất muốn nhìn xem hôm nay là tôi chết trước hay là hai người bị chốt vùi trong cơ quan do tôi thiết kế trước.”

ông ta đánh mạnh về phía Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp.

Khuôn mặt đáng sợ dữ tợn phóng đại lên, trông như ác ma trong bóng đêm cắn nuốt ý muốn của con người.

Thời Ngọc Diệp và Phong Thần Nam cực lực phối hợp chống lại công kích.

Nhưng thời gian chiến đấu quá dài đã sớm tiêu hao tinh lực của hai vợ chồng.

Cũng không biết Cơ Tưởng Thừa chơi thuốc gì mà bỗng nhiên tăng tốc độ công kích lên, ngay cả độ mạnh yếu cũng gia tăng.

Có vài lần Phong Thần Nam suýt bị ông ta đánh trúng điểm trí mạng.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 367


Chương 367

Nếu không có Hoắc Băng Ngôn che chở thì chỉ sợ anh đã bị đánh lên tường rồi bị lưỡi dao cứa bị thương.

Dưới tình huống bất đắc dĩ, Thời Ngọc Diệp lại đem độc dược hun khói ra.

Vốn tưởng rằng sau khi châm thì Cơ Tưởng Thừa sẽ bị trúng độc lần thứ hai nhưng dường như ông ta không bị ảnh hưởng chút nào.

“Có chuyện gì thế? Tại sao bây giờ Cơ Tưởng Thừa không chịu ảnh hưởng của độc nữa?”

“Ha ha ha… Cô cho là cùng một loại độc lại có tác dụng hai lần trên người tôi sao?”

Cơ Tưởng Thừa dừng lại, cất tiếng cười càn rỡ.

“Thân thể này của tôi tuy không thể nói là bách độc bất xâm nhưng cũng may nó có năng lực tự chữa trị, hơn nữa không thể bị ảnh hưởng của cùng một loại độc trong hai lần.”

Thời Ngọc Diệp nhíu mày.

Cô liên tưởng đến thực nghiệm được tiến hành trong phòng thí nghiệm thì đã có thể đoán được đại khái, Cơ Tưởng Thừa đã cải tạo lại bản thân.

“Nếu tôi đã khôi phục lại rồi thì bây giờ đến phiên các người xuống chào hỏi Diêm Vương!”

ông ta tiện đà phóng đến muốn ra tay với Thời Ngọc Diệp nhưng lại bị Phong Thần Nam đỡ được.

“Muốn động thủ với cô ấy thì bước qua thi thể tôi trước đã rồi nói.”

“Đừng gấp, hai người các người đều phải chết.”

Cơ Tưởng Thừa cười cười, muốn thu tay lại nhưng lúc này bỗng nhiên nhận ra hai vách tường đầy lưỡi dao đã chầm chậm tiến đến gần, sắc mặt thay đổi đột ngột.

Đánh chết.

Thế mà ông ta lại quên cơ quan này của mình khép như thế nào!

Thời Ngọc Diệp và Phong Thần Nam cũng nhận ra tình huống nguy hiểm, vội vàng tiến lên một người chế trụ cổ Cơ Tưởng Thừa, còn người kia giữ cánh tay không có ông ta cơ hội phản kích.

Điều khiến cho Cơ Tưởng Thừa bất ngờ không kịp phòng bị chính là trên người Thời Ngọc Diệp thế mà còn một viên thuốc độc khác!

Cô không chút lưu tình đổ thuốc vào miệng Cơ Tưởng Thừa ép bức ông ta nuốt xuống.

“Khụ khụ khụ…. Cô ép tôi uống gì vậy?”

Tiếng rống giận vang vọng trong mật thất nhỏ.

Thời Ngọc Diệp không sợ hãi trả lời.

“Cảm ơn anh đã có tâm nhắc nhở, độc mà tôi đưa anh uống là loại mới, đảm bảo có hiệu quả đối với anh.”

ông ta đang muốn tiếp tục rống to thì nhận ra thanh quản của mình không phát ra tiếp, hít thở cũng có chút khó khăn.

Giống như cổ họng bị một tảng đá chặn lại, vô cùng khó chịu.

“Không nói ra lời sao? Vậy đúng rồi, độc này của tôi thật ra cũng không có gì, chẳng qua là có thể phong bế dây thanh quản và yếu hầu của anh lại, cuối cùng hít thở không thông mà chết.”

Cơ Tưởng Thừa kích động giãy dụa.

Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp cùng lúc buông tay ông ta rồi nắm lấy thời cơ chạy đến đầu còn lại của hành lang.

“Ngọc Diệp chạy nhanh, thừa dịp hai bức tường còn chưa hoàn toàn ghép lại thì chúng ta phải nhanh chạy, nếu không sẽ biến thành bánh thịt người!”

Thời Ngọc Diệp không có thời gian mà chê bai hình dung từ kỳ quái này của anh mà toàn lực chạy theo sau.

Cô cũng không có thời gian quay đầu lại nhìn Cơ Tưởng Thừa.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 368


Chương 368

Cơ Tưởng Thừa thừa lúc bọn họ buông tay, phản ứng đầu tiên không phải là chạy theo mà là đưa tay vào trong cổ họng muốn phun nhổ độc ra.

“Oẹ…”

Không có kết quả.

Trong cổ họng quả thật giống như bị tảng đá chặn lại.

Bất kể ông ta có móc yết hầu nhiều cỡ nào cũng không thể giảm bớt tình trạng đó.

Cảm giác hít thở không thông càng mãnh liệt hơn.

Lúc này ông ta mới ý thức được hai bức tường đang ngày càng hẹp lại.

Trên hành lang sớm đã không còn bóng dáng Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp, ông ta thử tìm kiếm cơ quan khắp nơi để thoát khỏi tình trạng này nhưng tìm hồi lâu cũng không có kết quả.

Sự khí thở đã khiến cho tim đập ngày càng nhanh.

Não bộ không cung cấp đủ máu, tầm mắt đã dần trở nên mơ hồ.

Bởi vì dây thanh quản cũng bị chặn nên Cơ Tưởng Thừa có kêu cũng không kêu ra tiếng.

ông ta chỉ có thể co cẳng chạy trốn.

Hai bên vách tường đầy lưỡi dao ngày càng đến gần, độ rộng cuối cùng ngay cả bả vai cũng không qua được.

Cơ Tưởng Thừa cũng sốt ruột nhưng chỉ có thể chạy.

Thế nhưng chạy là một hành động cần rất nhiều dưỡng khí, mà Cơ Tưởng Thừa bây giờ đang hô hấp khó khăn thì cảm thấy dưỡng khí là một thứ vô cùng xa xỉ.

“A…A…”

ông ta gian nan phát ra một tiếng kêu nhưng âm thanh cực kì mỏng yếu.

Không ai nghe thấy tiếng cầu cứu của ông ta.

Đến cả tiếng bước chân của Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp cũng không còn nghe thấy nữa.

Cơ Tưởng Thừa dùng toàn lực chạy đi, nhưng tầm mắt đã mơ hồ không nhìn rõ được đường đi phía trước, ngay cả thân thể cũng đứng không vững nữa.

Mãi cho đến khi lưỡi dao không chút lưu tình đâm vào da thịt mình.

ông ta đau đớn muốn kêu to nhưng yết hầu đã bị khoá chết, đến chết cũng không thể phát ra thanh âm.

ông ta muốn chạy trốn.

ông ta muốn hít thở.

ông ta muốn, tiếp tục sống…

Một đầu khác của hành lang.

Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp đang ôm chặt nhau.

“Phong Thần Nam, hôm nay hai ta có phải sẽ phải chết ở chỗ này không?”

“Câm miệng, đừng nói lời nói gở.”

“Nhưng mà bây giờ….”

“Đợi thêm chút nữa.”

Tuy giọng nói của Phong Thần Nam giống như một liều thuốc an thần khiến người nghe cảm thấy an tâm nhưng hiện tại là thời khắc chỉ mành treo chuông cực kì nguy hiểm, Thời Ngọc Diệp cảm giác được cái chết đã cách mình ngày càng gần.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 369


Chương 369

Không khỏi nhớ đến lần trước lúc bọn họ cùng nhau dỡ bom ở thành phố B.

Cô đã chuẩn bị tốt tâm lý sẽ chết nhưng cuối cùng lại không chết.

Còn bây giờ, người bên cạnh cô vào thời khắc sinh tử vẫn là Phong Thần Nam.

Thời Ngọc Diệp bị ôm chặt trong ngực, không có cơ hội ngẩng đầu nhìn Phong Thần Nam.

Nhưng cô vẫn không nhịn được mà bật cười.

“Không ngờ rằng chúng ta vẫn là phải chết vì tình.”

“Ngọc Diệp…”

“Hy vọng bọn nhỏ có thể tìm được chúng ta.”

“Đừng nói loại lời này, anh…”

Thời Ngọc Diệp có thể nghe ra được trong lòng Phong Thần Nam cũng không yên.

Bây giờ bọn họ giống như đang đánh bạc.

Nhưng nơi này đã là điểm cuối của hành lang.

Trừ phi là có thể hoá giải cơ quan, nếu không bọn họ chỉ có thể bị kẹp chết, đâm chết… Không biết Phong Thần Nam đang đợi điều gì.

Anh ôm Thời Ngọc Diệp đang run rẩy, giọng nói đã có chút không còn bình tĩnh.

“Đừng sợ, có anh ở đây.”

“Phong Thần Nam, em đã chuẩn bị xong. Có thể chết trong lòng anh thì Thời Ngọc Diệp em đời này không còn gì tiếc nuối nữa.”

Có lẽ những lời này của Thời Ngọc Diệp quá cảm động cho nên nó đã làm cho Phong Thần Nam rơi nước mắt.

Khoảng cách giữa hai bức tường chưa đến một mét, bọn họ có thể cảm nhận được lưỡi dao trên tường sắp đâm vào da thịt của mình.

Để tránh cho Thời Ngọc Diệp bị thương trước, Phong Thần Nam đã ôm cô chặt hơn và cố gắng lùi lại về phía sau một chút để anh chịu đựng phần lớn sức ép.

Đúng lúc cả hai đã chuẩn bị tinh thần để chết.

Giữa ánh chớp của đá lấy lửa.

Chuyển động của bức tường dừng lại.

Trong không khí tràn ngập sự im lặng bao phủ dày đặc mùi máu tươi.

Hai người họ đột nhiên ngẩng đầu lên và phải mất đến vài giây họ mới có thể xác nhận được rằng cuối cùng thì bức tường không còn di chuyển vào bên trong nữa.

Ngay cả lưỡi dao trên tường cũng tự động rút lại.

Thời Ngọc Diệp chạm vào bức tường, cô vừa mừng vừa sợ.

“Kết thúc rồi sao? Cơ quan đã được dỡ bỏ rồi?”

Phong Thần Nam cũng rất ngạc nhiên.

“Để anh đi qua xem.”

Thời Ngọc Diệp không yên tâm vì thế cô đi theo anh quay trở lại xem tình hình.

Cơ Tưởng Thừa đã chết.

ông ta chết trên hành lang chật hẹp.

Cơ thể ông ta loang lổ nham nhở vì bị đâm xuyên qua bởi lưỡi dao, máu tươi thấm đẫm, miệng ông ta mở to, nhãn cầu ửng đỏ lồi ra ngoài, trạng thái khi chết của ông ta thật khủng khiếp.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 370


Chương 370

Thời Ngọc Diệp vừa mới liếc mắt nhìn một cái đã bị Phong Thần Nam lấy tay che hai mắt cô lại.

“Em đừng nhìn.”

Anh không muốn cô bị lưu lại bóng ma.

“Phong Thần Nam, có phải em ra tay quá độc ác không anh?” Cô nghe thấy giọng của chính bản thân mình run run: “Nếu em không cho ông ta uống hết lọ thuốc kia, có lẽ ông ta vẫn còn có thể còn sống sót”.

“Nếu ông ta sống sót thì chúng ta sẽ là người phải chết.”

Phong Thần Nam không phải là đang an ủi cô mà là nói ra sự thật.

“Dưới những tình huống như thế này, tự đảm bảo an toàn cho bản thân là lựa chọn duy nhất của chúng ta. Hơn nữa, nếu ông ta chết, xã hội mới có thể được bình yên, nếu không thì sẽ có thể xảy ra một trận gió tanh mưa máu trong tương lai đấy.”

Thời Ngọc Diệp không nói thêm nữa.

Cô biết rằng những thủ đoạn mà cô sử dụng rất tàn nhẫn.

Đây là lần đầu tiên tay cô dính máu.

Trên thực tế, liều thuốc đó thực sự không phải là một chất độc, nói chính xác thì nó sẽ không gây chết người nhưng mà nó sẽ làm tê liệt các cơ ở cổ họng trong chốc lát.

Nghẹt thở chỉ là một ảo giác được tạo ra bởi sự lo lắng và hoảng sợ.

Trong thực tế, không có vấn đề gì với việc hô hấp.

Cách giải quyết vô cùng đơn giản, chính là uống rất nhiều nước.

Hoặc là chờ đợi trong khoảng nửa giờ, tác dụng của thuốc sẽ tự động được giải trừ.

Trong trường hợp bình thường, tỷ lệ tử vong không cao khi sử dụng loại thuốc này.

Thế nhưng ở đây, khi cô sử dụng loại thuốc này với Cơ Tưởng Thừa, về cơ bản, nó quả thực là giống như giết người.

Nhưng Thời Ngọc Diệp không hối hận.

Nếu cô không ra tay dùng lọ thuốc cuối cùng của cô có trên người Cơ Tưởng Thừa thì bây giờ người chết sẽ là cô và Phong Thần Nam cũng như rất nhiều người ở bên ngoài.

Phong Thần Nam nói rất đúng.

Cơ Tưởng Thừa là một thảm họa cấp thế giới.

Biến đổi gen, kéo dài tuổi thọ, vũ khí con người, cổ độc…



Bất kỳ thí nghiệm nào ông ta làm đều sẽ gi3t chết rất nhiều người bình thường vô tội.

“Chúng ta đi thôi, phía trước hình như có một lối thoát ra ngoài.”

Phong Thần Nam không muốn lưu giữ chút kỷ niệm nào ở đây, anh tiếp tục đi về phía trước với Thời Ngọc Diệp.

Hành lang dài dường như không có điểm cuối.

Nhưng sau khi hai người đi được khoảng hai mươi phút, cuối cùng cũng đến lối rẽ, lối rẽ ở phía cuối có ba cánh cửa nhưng họ hoàn toàn không thể nhìn ra được những cánh cửa này dẫn đường đến chỗ nào.

“Chúng ta chọn thế nào đây anh?”

“Chỉ có trẻ nhỏ mới đưa ra quyết định thôi.”

Vẻ mặt Thời Ngọc Diệp tràn đầy lờ mờ.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 371


Chương 371

Phong Thần Nam đã cố gắng mở cả ba cánh cửa nhưng cuối cùng cũng chỉ có một cánh cửa thành công.

Ngay khi cánh cửa được mở ra, ánh sáng chói lọi từ bên ngoài lập tức tràn vào.

Thời Ngọc Diệp bị ánh sáng làm đau mắt, cô vội vàng đưa tay ra để che mắt lại.

“Là một cái mê cung ngoài trời.”

Tiếng của Phong Thần Nam yếu ớt truyền đến.

“Bên ngoài cũng có thể có cơ quan. Chúng ta phải cẩn thận. Miễn là chúng ta thoát ra khỏi mê cung, chắc là sẽ không sao rồi.”

Thời Ngọc Diệp từ từ thích nghi với ánh sáng, rồi cô bước ra ngoài cùng với Phong Thần Nam.

Bức tường vẫn như thế được xây bằng gạch đỏ, có rất nhiều lối rẽ, thoạt nhìn thì cũng không phải cái mê cung có thể dễ dàng thoát ra ngoài.

“Anh có biết cách đi không?” Cô hỏi.

Phong Thần Nam mím môi: “Đi mê cung không phải là dựa vào may mắn sao?”

“Dựa vào may mắn sẽ chết người đó.”

“Em có cách nào không?”

Cô nắm tay anh đi về phía trước: “Đi theo em.”

Rốt cục cũng đến lượt vợ yêu của mình ra tay, nhìn thấy bộ dạng đầy tự tin của cô, trong lòng Phong Thần Nam có mấy phần kỳ vọng.

Hai vợ chồng họ đi được một lúc lâu nhưng mà Phong Thần Nam vẫn không nhìn ra Thời Ngọc Diệp đang sử dụng phương pháp gì để thoát ra khỏi mê cung.

Bây giờ, dường như là họ đang đi vòng quanh.

“Ngọc Diệp, không phải là em cũng dựa vào may mắn để đi ra ngoài đấy chứ?”

Thời Ngọc Diệp liếc nhìn anh.

“Anh nhìn xem em đang làm gì.”

Phong Thần Nam quay đầu lại nhìn xung quanh, anh phát hiện ra tay kia của cô đang chạm vào tường.

“Em đang tìm cơ quan hả?”

“Không phải.” Cô dừng lại, và tiếp tục nói: “Có một mẹo để thoát ra khỏi mê cung, chỉ cần anh liên tục chạm vào bức tường bên trái thì anh có thể thoát ra ngoài.”

“Còn có quy luật như vậy sao? Tại sao anh chưa nghe nói qua nhỉ?”

“Khi em ở nước Pháp, những người giàu họ có sở thích làm kiểu mê cung rộng lớn như thế này trong sân. Em cũng tình cờ nghe thấy phương pháp này, sau đó em đã thử một lần và nó thực sự hiệu quả.”

Phong Thần Nam cẩn thận suy nghĩ một hồi, sau đó anh mới chậm rãi hiểu ra nguyên lý của nó.

“Anh hiểu rồi, chỉ cần chúng ta đi bộ dọc theo bức tường, cuối bức tường chắc chắn phải là lối ra của mê cung.”

“Thông minh.”

Chẳng mấy chốc, hai vợ chồng họ đã thoát ra khỏi mê cung một cách suôn sẻ.

Đập vào mắt họ là cảnh cánh đồng lúa chín vàng nhẹ.

Quay đầu nhìn lại, họ có thể thấy một vài ngọn núi.

Đó là vị trí của địa điểm căn cứ thí nghiệm của Cơ Tưởng Thừa.

“Cuối cùng cũng đã thoát ra ngoài rồi…”

Sau một ngày bị tra tấn, nhiều khoảnh khắc sống chết.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 372


Chương 372

Lúc này, mặt mũi của Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp dính đầy bụi và vệt máu khô, kiểu tóc và quần áo xộc xệch, trông họ chật vật không thể tả.

“Chúng ta phải nhanh chóng liên lạc về nhà. Không được, Đằng Dạ Hiên và Vân Mặc Tích, họ vẫn còn đang ở trong căn cứ thí nghiệm. Sẽ không có chuyện gì xảy ra với họ phải không anh?”

“Chắc không…”

Phong Thần Nam nói được nửa câu thì bỗng nhiên họ nghe thấy một tiếng nổ vang lên từ trong hang núi.

Ngay lập tức khi quay đầu nhìn lại, họ chỉ nhìn thấy một lượng khói đen lớn từ trong hang núi bốc ra cùng với một ít tia lửa.

Trái tim của hai người đột ngột lộp bộp một tiếng.

“Không ổn rồi, bọn họ sẽ không có chuyện gì chứ?”

“Mau đi xem nào!”

Cơ bản thì ông trời cũng không cho con người ta có cơ hội xả hơi.

Hai vợ chồng họ vừa bước ra khỏi mê cung không bao lâu đã phải chạy từ bên kia sườn núi chạy vào hang núi.

Căn cứ thí nghiệm nổ tung rồi.

Ngọn lửa cháy hừng hực cuồng nộ thiêu đốt không thương tiếc như muốn nuốt chửng mọi thứ.

Khi Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp lao qua, họ đã nhìn thấy rất nhiều xe cảnh sát và xe quân dụng đậu ở bên đường.

Mọi người đang cố gắng phong tỏa hiện trường và đưa mọi người ở căn cứ đi.

Tất cả nhân viên trong căn cứ đều bị còng tay.

Không chỉ có nhân viên mà còn tất cả các loại động vật trong phòng thí nghiệm, dữ liệu, số liệu, tài liệu thí nghiệm và tất cả các động vật bị nhốt trong phòng giam đều được người ta khiêng đi.

Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp nhìn thấy người của họ đang hỗ trợ phía chính phủ di chuyển mọi thứ ra khỏi căn cứ thí nghiệm.

“Đằng Dạ Hiên!”

“Vân Mặc Tích!”

“Tổng giám đốc Phong!”

“Cô chủ!”

Đằng Dạ Hiên và Vân Mặc Tích nhìn thấy Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp đột nhiên xuất hiện, họ cảm động đến mức suýt chút nữa rơi nước mắt.

“Tổng giám đốc Phong, chúng tôi còn tưởng rằng anh và mợ Phong đã chết ở bên trong rồi… Hu hu, Vân Mặc Tích, sao cô lại giẫm lên chân tôi hả!”

Vân Mặc Tích làm như không có việc gì thu chân lại, cô ấy cố gắng che đi những giọt nước mắt sắp rơi.

“Cô chủ, mọi người không sao là tốt rồi. Người của phía chính phủ đã kịp chạy tới và một mẻ hốt gọn bọn họ. Đợi đến khi những người này bị bắt đi, chúng ta có thể về nhà rồi.”

Thời Ngọc Diệp có hơi nghẹn ngào.

“Làm tốt lắm, vất vả rồi.”

“Không vất vả ạ, cô chủ và cậu mới là những người vất vả nhất.”

Tóm lại, dù cô ấy không biết Thời Ngọc Diệp và Phong Thần Nam đã trải qua những gì, nhưng mà vừa mới đây khi nghe trợ lý của Cơ Tưởng Thừa nói mấy lời kia thì rõ ràng khi họ đã vào mật thất của cơ quan dưới lòng đất là gần như không có cơ hội sống sót.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 373


Chương 373

Cô chủ và cậu chắc chắn đã phải chịu nhiều thiệt thòi rồi.

“Bọn nhỏ đều không sao chứ?”

“Đã tìm thấy rồi ạ.”

“Vợ chồng nhà họ Đường và con cái của họ thì thế nào?”

“Tổng giám đốc Đường và bà Đường đã đưa bọn trẻ về nhà an toàn.”

“Cái đó…”

Trước khi Thời Ngọc Diệp có thể kịp hỏi hết câu hỏi của mình, cô đã bị cảnh sát cắt ngang.

“Xin lỗi ông Phong, bà Phong, tôi nghe nói ông bà vừa mới ra khỏi mật thất. Chúng tôi đã cử người vào tuy nhiên chúng tôi vẫn chưa nắm rõ về các cơ quan trong mật thất phía dưới lòng đất. Mong ông bà cung cấp thêm cho chúng tôi nhiều manh mối và sự trợ giúp hơn. “

“Được.”

Hai cặp vợ chồng họ được đưa sang một bên để làm biên bản tạm thời, giải thích rõ ràng về các cơ quan trong mật thất bên dưới lòng đất.

Một lúc sau, thi thể của Cơ Tưởng Thừa được đưa ra ngoài.

Các nhân viên tại căn cứ đều được đưa lên xe cảnh sát.

Chỉ có riêng người trợ lý, ông ta dường như bốc hơi khỏi thế giới, về cơ bản là không tìm thấy người đâu cả.

Cảnh sát lục đã lục tung toàn bộ căn cứ nhưng từ đầu đến cuối họ cũng không thể tìm ra người trợ lý kia.

Ngay khi cảnh sát quyết định quay lại điều tra manh mối của người trợ lý kia, Vân Mặc Tích đột nhiên nghĩ đến một người quan trọng khác.

“Thôi xong rồi, đến giờ chúng ta vẫn chưa biết được tung tích lão tổ tông của chúng ta!”

Trong lúc đám người Ngọc Diệp đang cố gắng tìm Công Tôn Thanh bị mất tích, lúc này Công Tôn Thanh lại đang nằm ở phía sau một chiếc xe ba bánh.

Người đang nằm với bà ấy là một người đàn ông trông hơi đáng sợ.

Da thịt của người đàn ông đã biến thành đen thui, nhăn nheo như vỏ cây, không có chút sáng bóng nào, nếu nhìn từ xa sẽ nhầm tưởng Công Tôn Thanh đang nằm bên cạnh một khúc gỗ lớn.

Cho dù là Công Tôn Thanh, hay là người đàn ông đáng sợ giống như khúc gỗ này, giờ phút này hai người đều nằm bất động trên xe ba bánh.

Công Tôn Thanh cũng không biết hiện tại bọn họ đang đi nơi nào.

Khung cảnh trong tầm nhìn là bầu trời xanh ngắt, đôi khi có thể nhìn thấy những con chim bay lượn tự do trên bầu trời.

Nhưng mà điều này cũng không làm cho tâm trạng của bà ấy trở nên vui vẻ.

Nếu giờ phút này có người chú ý tới người đàn ông lái xe ba bánh, tất nhiên sẽ phát hiện, anh ta chính là vị trợ lý của Cơ Tưởng Thừa có hiệu quả làm việc rất cao kia.

Cũng là người vừa mới đạp Thời Ngọc Diệp và Phong Thần Nam rơi xuống cơ quan mật thất.

“Quang à, lái chậm một chút, con đường này gập ghềnh quá…”

Hoa Minh đang nằm bên cạnh Công Tôn Thanh bỗng nhiên phát ra âm thanh của người câm.

Trợ lý Phùng Quang, người đang lái xe ba bánh, nghe thấy vậy, vội vàng giảm tốc độ.

“Vâng, ông Xán.”

Giọng điệu rất cung kính.

“Đã đi được bao xa rồi? Có an toàn không?”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 374


Chương 374

“Bây giờ đã an toàn, không ai chú ý tới việc chúng ta rời đi, nhưng chúng ta phải đi bộ thêm nửa giờ nữa mới đến được nơi cần đến.”

“Đi tiếp thôi.”

Hoa Minh nói xong, sau đó chậm rãi quay đầu về phía Công Tôn Thanh bên cạnh.

Nhìn thấy khuôn mặt vô cùng xinh đẹp của bà ấy, nói ông ta không động tâm là giả dối.

Ông ta nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Giọng điệu hơi mỉa mai.

“Người già rồi, một chút xóc nảy cũng không thể chịu đựng được. Nhớ năm đó, hai chúng ta bị người bắt đi, ngồi ba ngày ba đêm thở hổn hển cũng không cảm thấy chóng mặt một chút nào. Bà còn nhớ không?”

“Người già rồi, trí nhớ kém, tôi không nhớ là tôi biết ông.”

Tâm trạng của Công Tôn Thanh không tốt, nói chuyện không khách khí.

Hoa Minh không bận tâm đến câu này.

“Tại sao bà lại tức giận?”

“Hít thở chung bầu không khí với một tên cặn bã như ông, làm cho tôi cảm thấy buồn nôn.”

“Không phải là tôi ép buộc bà, bây giờ bà đang trách tôi hay sao?”

“Đó là ông hèn hạ.”

“Cái này được gọi là giao dịch công bằng.”

Công Tôn Thanh không muốn lãng phí miệng lưỡi để tiếp tục tranh luận với ông ta về vấn đề này, vì vậy bà ấy dứt khoát ngậm miệng.

Hiện tại khí huyết trên người bà ấy đều bị phong ấn hoàn toàn, không cách nào hoạt động bình thường, giống như một người phụ nữ yếu đuối không hề có sức lực để giết một con gà, mặc cho người ta xâu xé.

Mặc dù mọi chuyện thực sự giống như Hoa Minh nói, là chính bà ấy cam tâm tình nguyện rơi vào tay kẻ địch, nhưng hiện tại lại rơi vào thế bị động như thế này, tâm trạng của bà ấy rất không vừa lòng.



Một vài giờ trước.

Sau khi Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp rơi vào cơ quan mật thất, thời điểm hai người bọn họ đang đánh nhau với Cơ Tưởng Thừa, Công Tôn Thanh đang ở trong mật thất của Hoa Minh.

Nhìn xuyên qua màn hình giám sát, bà ấy có thể nhìn thấy rõ tình hình chiến đấu của ba người.

Cho nên khi bà ấy nhìn thấy cơ quan bị mở ra, hai bức tường đang chậm rãi khép lại, trong lòng bỗng nhiên hiện lên một tia lo lắng.

“Hoa Minh, đây là kế hoạch của ông hay sao? Ông muốn cháu gái đằng ngoại của tôi chết cùng với Cơ Tưởng Thừa?”

“Tôi làm gì có năng lực để làm chuyện này?”

“Vậy ông mau nói cho tôi biết, làm sao để đóng lại cơ quan này?”

“Cơ quan này không phải do tôi thiết kế, làm sao tôi biết được?”

“Mẹ nó.”

Bà ấy đã quen biết người đàn ông này gần hai trăm năm rồi, làm sao bà ấy có thể không biết những suy nghĩ quanh co trong đầu ông ta?
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 375


Chương 375

Công Tôn Thanh tức giận đến mức đưa tay bóp chặt Hoa Minh đang nằm trong quan tài trong suốt, giọng điệu tức giận.

“Nếu ông không nói, tôi sẽ bóp ch3t ông, để ông đi gặp Diêm Vương sớm hơn.”

“Ha ha…”

Hoa Minh không chút hoảng sợ, cười khẽ vài tiếng, sau đó mở miệng nói: “Không bằng chúng ta làm một cái giao dịch đi.”

“Không làm.”

“Bà không muốn cứu tính mạng cháu gái đằng ngoại của bà hay sao?”

Bà ấy tức giận đến mức trán nổi gân xanh, lực lượng trong tay tiếp tục tăng lên.

“Quả nhiên là ông.”

Khuôn mặt của Hoa Minh lập tức bị xung huyết.

Lúc này Cơ Tưởng Thừa cũng đang bị bóp cổ.

Nhưng so với Cơ Tưởng Thừa, Hoa Minh hiển nhiên là bình tĩnh hơn.

Ông ta dường như đã quen với cảm giác cận kề với cái chết, hoàn toàn không thể nhìn thấy một chút sợ hãi nào trên khuôn mặt của ông ta.

“Thanh, bà hãy nhìn hai bức tường đi, nếu chúng tiếp tục khép lại, sớm muộn gì cũng sẽ kẹp chết hai người trẻ tuổi kia. Bà ở chỗ này lãng phí thời gian với một người sắp chết như tôi, sao không suy nghĩ làm thế nào để cứu bọn họ?”

Công Tôn Thanh cuối cùng cũng thấy rõ ràng.

Vừa rồi Hoa Minh chỉ giả vờ yếu đuối.

Bây giờ nhìn cách ông ta nói chuyện, câu nói dài, giọng nói vang dội, làm gì còn dáng vẻ suy yếu đến mức sắp tắt thở?

“Rốt cuộc ông muốn như thế nào mới bằng lòng buông tha cho bọn họ?”

“Sử dụng bà để trao đổi.”

Công Tôn Thanh nghiến răng nghiến lợi.

“Ông đã hai trăm tuổi, loại phụ nữ nào chưa thử qua? Đến bây giờ vẫn còn hứng thú với thân thể của bà lão hai trăm tuổi này? Chắc là ông có bệnh, phải không?”

“Tôi nói rằng tôi cảm thấy hứng thú với cơ thể bà lúc nào? Tôi chỉ cảm thấy hứng thú với máu của bà.”

Hoa Minh dừng một chút, sắc mặt đỏ lên bỗng nhiên lại lộ ra một nụ cười.

“Tuy nhiên, nếu bà muốn cho tôi nếm thử cơ thể của một bà lão, tôi cũng không ngại đâu.”

“Sao ông không đi ăn phân đi?”

Bà ấy tức giận đến nỗi bà ấy nói cả những lời th ô tục.

Hoa Minh thấy tốt thì dừng, cũng không cùng tiếp tục nói nhảm với bà ấy nữa.

“Một câu thôi, dùng máu của bà để đổi lấy mạng sống của cháu gái bà và chồng cô ấy, bà cứ từ từ cân nhắc đi.”

Lần này Công Tôn Thanh trầm mặc.

Bà ấy đã nhìn thấy giám sát trên màn hình, Phong Thần Nam đang nắm tay Ngọc Diệp, cố gắng chạy về phía cuối hành lang.

Nhưng mà hành lang này dường như là vô tận.

Rõ ràng đã chạy rất xa, nhưng vẫn không thể chạy ra ngoài.

“Như thế nào? Bà thực sự muốn nhìn thấy thế hệ con cháu của bà chết trước mặt mình?”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 376


Chương 376

Mắt thấy Ngọc Diệp cùng Phong Thần Nam dừng bước, quyết định không chạy nữa, Hoa Minh bỗng nhiên lại mở miệng xúi giục Công Tôn Thanh.

“Tôi biết bà đang lo lắng về điều gì. Máu của bà, cực kỳ quý giá, lại dung hợp với rất nhiều huyết mạch của các tộc bị diệt tộc thời thượng cổ, có hiệu quả trường thọ. Nhược điểm duy nhất là không thể chảy máu. Một khi chảy máu, nó sẽ bắt đầu lão hóa, tuổi thọ bị rút ngắn…”

Công Tôn buông tay ra, cúi đầu lạnh lùng nhìn Hoa Minh nằm trong quan tài thủy tinh.

“Xem ra ông hiểu rất rõ về vết thương trí mạng của tôi.”

“Quá khen.”

“Thì ra thứ mà ông mơ ước chính là máu của tôi.”

“Tôi muốn không nhiều lắm, tôi chỉ cần rút một ống máu, chờ đến lúc tôi khôi phục dung mạo và tuổi thọ, tự nhiên sẽ thả bà đi.”

Hoa Minh không giấu diếm tham vọng của mình nữa.

Bà ấy đoán quả nhiên không sai.

Người thực sự muốn trường sinh, chính là Hoa Minh.

Cơ Tưởng Thừa chẳng qua là một tên ngu xuẩn bị Hoa Minh đùa giỡn.

Từ đầu đến cuối, sử dụng máu của kẻ thù để luyện thuốc, chỉ là ngụy trang mà thôi.

Hoa Minh đem cái bí tịch này nói cho Cơ Tưởng Thừa, là muốn lộ ra tên ngu xuẩn này, dẫn dụ Công Tôn Thanh rời khỏi núi.

Hoặc là, chờ Cơ Tưởng Thừa luyện chế được thuốc trường sinh, sau đó Hoa Minh lại gi3t chết Cơ Tưởng Thừa, từ đó lấy được thuốc trường sinh, kéo dài tuổi thọ.

Kết cục trong kết cục.

Thật là một người đàn ông đáng sợ và ghê tởm.

“Ông đã chờ đợi cái kết cục này trong bao lâu?”

“Không lâu, so với cuộc sống mà bà không thể nhìn thấy tuổi thọ kết thúc kia, nó không đáng nhắc tới.”

Công Tôn Thanh chuyển tầm mắt về máy theo dõi trên màn hình.

Tâm trạng bà ấy rất phức tạp.

Khi khoảng cách giữa hai bức tường càng ngày càng gần hơn.

Giọng nói của Hoa Minh, giống như giọng nói của ác ma quanh quẩn bên tai bà ấy.

“Tôi nhớ rằng bà đã từng nói rằng trường thọ đối với bà mà nói không phải là một món quà đáng tự hào.”

“Nếu bà không cần nó, tại sao không đưa nó cho những người có nhu cầu, chẳng hạn như tôi?”

“Công Tôn Thanh, làm người không thể quá ích kỷ như thế được. “

“Hãy nghĩ về con cháu của bà, cháu gái đằng ngoại của bà sắp chết…”

Công Tôn Thanh hít sâu một hơi: “Câm miệng lại!”

Hoa Minh cười tủm tỉm nhìn bà ấy.

Một lúc lâu sau, chỉ nghe thấy Công Tôn Thanh nói: “Tôi đồng ý với ông.”

Cơ quan đã tạm dừng.

Công Tôn Thanh xác nhận Ngọc Thời và Phong Thần Nam không có việc gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 377


Chương 377

Đột nhiên, bà ấy nghe thấy có tiếng bước chân đến gần, vội vàng quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy trợ lý của Cơ Tưởng Thừa xuất hiện trong mật thất.

Bà ấy bừng tỉnh, tất cả những điều này là một âm mưu lớn.

“Đây có phải là người mà ông xếp vào bên cạnh Cơ Tưởng Thừa hay không? Hoa Minh, ông thật sự quá nham hiểm.”

“Ha ha ha, Thanh, tôi biết bà là người đã nói ra là phải làm, tôi tin bà sẽ không đổi ý, đúng không?”

Hoa Minh rất đắc ý mở miệng nói.

“Chỉ là một ống máu thôi, không có gì phải đổi ý, cầm lấy đi.”

Công Tôn Thanh nhấc tay áo vươn tay ra.

“Không vội, bây giờ không phải là thời gian để lấy máu. Quang, cậu tiêm thuốc gây mê cho bà ấy trước đi.”

Hoa Minh phân phó xong, trợ lý nói một tiếng, tiếp theo liền từ trên bệ thí nghiệm cầm lấy một cái ống tiêm đã chuẩn bị từ trước, đi về phía Công Tôn Thanh.

Bà ấy đột nhiên ý thức được có gì đó không đúng.

“Tại sao phải tiêm thuốc gây mê? Ông muốn gì ở tôi?”

“Chỉ là muốn bà đi đến một chỗ khác, bà yên tâm, bà bạn già, tôi không muốn mạng của bà.”

“Ông chính là một lão cáo già đê tiện, nói chuyện không tính toán gì hết, tôi cũng chưa từng trả lời là muốn đi với ông.”

“Thanh, bây giờ không phải lúc đổi ý.”

Lời nhắc nhở của Hoa Minh làm cho trái tim bà ấy khó chịu hơn.

Nhưng quả thật như những gì ông ta nói.

Bà ấy không thể đổi ý, hơn nữa căn bản không có đường để rút lui.

Công Tôn Thanh rất nhanh đã bình phục tâm tình, tiếp theo vươn tay ra, tùy ý để trợ lý Phùng Quang tiêm thuốc mê vào người mình.

Hiệu quả của thuốc thực sự không giống như bình thường.

Mới vừa tiêm chưa tới một phút đồng hồ, Công Tôn Thanh có thể cảm nhận được chân tay của mình không còn sức lực.

Không lâu sau, Phong Thần Nam và Thời Ngọc Diệp đi ra ngoài.

Trợ lý Phùng Quang dùng xe ba bánh đưa Hoa Minh và Công Tôn Thanh đi ra từ một lối đi khác.

Dọc theo đường đi không bị cản trở, hoàn toàn không có trở ngại.

Cho đến khi Thời Ngọc Diệp và Phong Thần Nam rời đi, tụ họp với Vân Mặc Tích, Đằng Dạ Hiên, nhớ ra rằng đám người bọn họ vẫn chưa tìm được nơi ở của Công Tôn Thanh, Công Tôn Thanh đã bị đưa đến nơi cách xa hơn mười kilomet.

……

Hoa Minh nhìn vẻ mặt vô cùng khó chịu của Công Tôn Thanh, tâm trạng của ông ta rất tốt.

“Thanh, bà là người phụ nữ có cá tính nhất mà tôi từng gặp.”

“Ông nói láo.”

“Tôi cũng rất ngưỡng mộ một người phụ nữ sảng khoái như bà.”

“Khép cái đóa hoa cúc đen trên mặt ông lại, đừng nói bừa bãi nữa.”

“…”

Bà ấy thực sự khó chịu.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 378


Chương 378

Vừa rồi rõ ràng có cơ hội rời khỏi cơ quan mật thất, nhưng đầu óc bà ấy lại lên cơn, không suy nghĩ được gì cả.

Lòng nhân từ đáng chết.

Nếu không quay trở lại mật thất của Hoa Minh kia, bà ấy sẽ không bị uy h**p, biến thành hiện trường như vậy.

Nhưng, Thời Ngọc Diệp và Phong Thần Nam chỉ sợ sẽ có kết quả giống như Cơ Tưởng Thừa…

Bà ấy tưởng rằng tên trợ lý chó săn kia sẽ đưa bà ấy đến một phòng thí nghiệm khác.

Nhưng cuối cùng bọn họ lại dừng lại ở phía trước của một ngôi nhà nhỏ trong một ngôi làng.

Trong ngôi nhà nhỏ có một cái sân lớn, trồng trái cây và rau quả, rất yên tĩnh, rất thích hợp với một người yêu thích cuộc sống dễ chịu như bà ấy.

Trợ lý Phùng Quang dùng công cụ giống như xe đẩy, đưa Công Tôn Thanh và Hoa Minh từng người một vào trong phòng, bà ấy mới kinh hãi khi thấy bên trong lại có một tầng hầm, tất cả đều là thiết bị y tế, vô cùng hiện đại.

“Đây là phòng thí nghiệm thứ hai của ông? Hoa Minh, ông che giấu cũng kỹ càng quá đấy.”

“Quá khen. Tôi chẳng qua chỉ là thích sống một cuộc sống yên tĩnh, không bị người khác quấy rầy mà thôi.”

“Chính mình không muốn, đừng đẩy sang cho người khác. Lúc ông quấy rầy tôi, tại sao ông không nghĩ về bản thân mình cũng không vui khi bị người khác quấy rầy?”

“Ha ha ha, phụ nữ thật sự là keo kiệt.”

Công Tôn Thanh nhìn thoáng qua cái miệng giống như hoa cúc của Hoa Minh, không ngừng ậm ừ, ghê tởm mà hừ lạnh một tiếng, không muốn nói chuyện với ông ta nữa.

Sau đó, Phùng Quang đặt bà ấy vào trong một quan tài pha lê trong suốt, tay và chân bị trói bằng dây xích và còng tay.

Làm xong những chuyện này, anh ta im lặng đi thí nghiệm, không quấy rầy Hoa Minh và Công Tôn Thanh.

Hoa Minh nằm ở quan tài thủy tinh bên cạnh, trên người vẫn cắm rất nhiều ống dẫn dịch.

Có lẽ là vì nhàm chán, ông ta bỗng nhiên hơi nghiêng đầu, lại nhịn không được trêu chọc Công Tôn Thanh.

“Ngay cả quan tài của chúng ta cũng là một đôi, bà có cảm thấy rất lãng mạn hay không?”

“…”

“Chờ tôi lấy máu của bà để phát triển một phiên bản mới của thuốc trường sinh, chúng ta sẽ ở bên nhau, được không? Hai trăm năm trước, bà đã từ chối tôi, tôi vẫn chưa từ bỏ, vẫn luôn chờ bà cho đến tận bây giờ, bây giờ bà cũng nên đồng ý với tôi đi?”

“Tôi không có gì hứng thú gì với khuôn mặt hoa cúc đen của ông.”

Hoa Minh tự nói chuyện không thú vị gì, chỉ có thể ngượng ngùng từ bỏ.



Ở phía bên kia.

Thời Ngọc Diệp đã phái không ít người đi vào phòng thí nghiệm đi khắp nơi dò xét, từ đầu đến cuối đều không có kết quả.

“Đại tiểu thư, lão tổ tông có thể căn bản không đến đây hay không? Thực ra chúng tôi chỉ nghi ngờ bà ấy sẽ đến đây, nhưng không ai biết bà ấy có thực sự đến đây hay không… Sao chúng ta không quay lại chờ tin tức? Biết đâu bà ấy có thể quay trở lại trong vài ngày tới?”

Vân Mặc Tích cố gắng thuyết phục Thời Ngọc Diệp.

Nhưng cô nhất quyết tiếp tục tìm kiếm.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 379


Chương 379

“Tôi có giác quan thứ sáu rất mạnh mẽ, lão tổ tông nhất định đã tới đây.”

Vân Mặc Tích hơi khó xử.

Loại đồ vật như giác quan thứ sáu không thể coi là bằng chứng.

Hiện tại bọn họ đã tìm thời gian lâu như vậy cũng không tìm thấy, vậy thì chỉ có hai khả năng.

Thứ nhất, lão tổ tông căn bản không tới.

Thứ hai, lão tổ tông bị người bắt đi.

Nhưng lão tổ tông lợi hại như vậy, Cơ Trọng Đức cũng đã chết, ai lại có năng lực kia ra tay với bà ấy cơ chứ?

Trong khi Vân Mặc Tích đang suy nghĩ đến vỡ đầu cũng không nghĩ ra được, bỗng nhiên nghe thấy cấp dưới truyền tới một tin tức mới.

“Báo cáo! Chúng tôi tìm thấy một mật thất khác trong phòng thí nghiệm dưới lòng đất!”

Thời Ngọc Diệp kinh hãi: “Dẫn tôi qua xem một chút.”

Phong Thần Nam biết mình không ngăn cản được, vì thế mở miệng nói.

“Anh sẽ đi với em.”

Hai vợ chồng đã được đưa đến một căn mật thất khác.

Thiết bị y tế trong mật thất rất hiện đại, còn có một số thiết bị không nhìn ra được mục đích sử dụng là gì, cùng với một cái quan tài thủy tinh.

Cảnh sát cũng đã phái người tới đây để điều tra, hơn nữa còn bắt một số nhân viên nghiên cứu bên kia để hỏi rõ tình hình của căn mật thất này.

Nhưng hoàn toàn không có kết quả.

“Cảnh sát vừa hỏi một lần, không ai biết dưới đất có mật thất, càng không biết là ai ở nơi này.”

Vân Mặc Tích đem thông tin cảnh sát thu thập được nói cho Thời Ngọc Diệp và Phong Thần Nam nghe.

Hai người nghe thấy thế, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

Phong Thần Nam hỏi: “Ngọc Diệp, em nghĩ sao?”

Thời Ngọc Diệp không lập tức trả lời, mà là ngồi xổm xuống, tìm kiếm manh mối ở khắp nơi trong mật thất.

Phong Thần Nam thấy cô im lặng không lên tiếng mà nhặt mấy đóa hoa cánh nhỏ trên mặt đất, vẻ mặt khó hiểu.

“Em đang làm gì vậy?”

“Nhặt hoa dành dành.”

“Nhặt cái này làm gì?”

“Anh không cảm thấy lạ sao? Tầng hầm ngầm không có ánh nắng mặt trời, không thích hợp để trồng hoa, vậy hoa ở đâu ra?”

Thời Ngọc Diệp nói một câu đánh thức người trong mộng.

Sắc mặt Phong Thần Nam lập tức thay đổi, đột nhiên nhớ tới: “Trên người lão tổ tông hình như luôn có mùi hoa, nhưng anh không nhận ra đó là mùi hoa gì.”

“Hoa dành dành, đó là hoa mà bà ấy thích nhất.”

Thời Ngọc Diệp đồng thời đưa ra đáp án, Phong Thần Nam đã hiểu rõ.

“Lão tổ tông quả thật đã tới đây.”

“Không chỉ tới đây, bà ấy còn lợi dụng những bông hoa này để lại ám hiệu cho chúng ta.”
 
Back
Top Bottom