Ngôn Tình Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 380


Chương 380

Phong Thần Nam sửng sốt.

“Ám hiệu gì?”

Cô nhặt xong những cánh hoa, cúi đầu đếm, sau đó sờ cằm, như có suy nghĩ.

“Bảy đóa rưỡi… Điều đó có nghĩa là bà ấy tạm thời không có nguy hiểm, nhưng không chắc chắn liệu sau này bà ấy có gặp nguy hiểm hay không.”

Phong Thần Nam nhìn chằm chằm cô.

Trong chốc lát, hai người cuối cùng đã đưa ra một phán đoán.

“Xem ra, người ở trong mật thất này mới là chủ nhân chân chính đằng sau căn cứ thí nghiệm này.”

Với ám hiệu do lão tổ tông để lại, Thời Ngọc Diệp lại càng yên tâm để mọi người lần theo manh mối.

Cả một ngày trời, cảnh sát đã lùng sục ở khắp nơi trong căn cứ nhưng họ không thể tìm thấy thêm bóng dáng một ai nữa.

Thời Ngọc Diệp nghe thấy người của mình nói có vài lối đi bí mật, cho nên cô đã cử người lần theo dấu vết của các tuyến đường này, hy vọng sẽ sớm tìm được tung tích của lão tổ tông.

Đi qua đi lại hết một ngày.

Khi họ bước chân về đến nhà thì bầu trời đã tối mịt.

Vừa mới mở cửa ra họ đã nhìn thấy sáu đứa trẻ tâm tình kích động nhào tới ôm vào chân của bọn họ.

“Ba!”

“Mẹ!”

“Con nhớ ba mẹ rất nhiều!”

“Chúng con sắp lo lắng gần chết rồi đây nè nhưng may mắn là ba mẹ không sao!”

Sống sót sau tai nạn, Thời Ngọc Diệp và Phong Thần Nam cảm thấy vô cùng xúc động khi thấy những đứa trẻ của mình được bình an vô sự.

Chỉ nhìn thấy họ ngồi xổm xuống một cách rất ăn ý với nhau và cùng ôm lũ trẻ vào lòng.

Một nhà tám người, trái tim họ như hòa cùng nhịp đập.

“Ba và mẹ cũng rất nhớ các con…”

Thời Ngọc Diệp nghẹn ngào nói.

Thời Văn Nghĩa đang ở trong phòng khách đợi bọn họ bước vào nhà, nhìn thấy cảnh tượng vô cùng ấm áp này, ngay lập tức ông ấy nghi ngờ bản thân có phải là người ngoài hay không, ông ấy ngại ngùng ho khan vài tiếng, sau đó bước ra ngoài hành lang.

“Các con không sao là tốt rồi.”

“Ba, Cơ Tưởng Thừa ông ta…”

“Ba biết rồi, ông ta đã chết. Vân Mặc Tích đã nói với chúng ta rồi.”

Thời Văn Nghĩa thở dài một tiếng, rồi ông ấy tiếp tục nói thêm: “Cuối cùng thì gia đình chúng ta cũng không còn khủng hoảng tiềm ẩn nữa.”

“Nhưng mà tung tích của lão tổ tông vẫn chưa rõ ba ạ. Chúng con nghi ngờ rằng có một người khác đứng sau Cơ Tưởng Thừa.”

Thời Văn Nghĩa sững sờ, ông ấy nhớ tới mấy lời mà Công Tôn Thanh đã nhắn nhủ trước đây, sau đó ông ấy mới buồn bã nói.

“Vậy thì đó cũng không phải là chuyện chúng ta có thể giải quyết được. Dù sao cứ để cho lão tổ tông tự mình giải quyết đi, bà ấy nhất định sẽ bình an vô sự trở về, sẽ không có chuyện gì đâu.”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 381


Chương 381

Thời Ngọc Diệp cảm thấy lời nói của ba mình có chút kỳ lạ, cô nhịn không được mà hỏi.

“Ba, có phải là ba biết cái gì không ạ?”

“Các con mau đi tắm đi, chúng ta phải ăn tối, cả nhà gần như là chết đói khi chờ đợi các con rồi đây này.”

Thấy ba mình không muốn nói thêm, cô cũng đành bỏ cuộc.

Hai vợ chồng họ trở về phòng tắm rửa, trên bàn đã bày sẵn một bàn lớn thức ăn chờ bọn họ ăn cơm.

Cả nhà ngồi quây quần bên nhau như không có chuyện gì xảy ra nhưng tất cả họ lại vô cùng trân trọng niềm hạnh phúc gia đình được đoàn tụ.

Thời gian trôi qua chưa được bao lâu, chuông cửa vang lên.

“Kính coong kính coong…”

Bé Lớn bước tới mở cửa, cậu bé nhìn thấy bóng dáng Thời Minh Triết xuất hiện ở trước cửa, cậu bé không nhịn được mà cảm thán một tiếng.

“Chú cả, cuối cùng chú cũng về rồi ạ!”

“Ừ.”

Bọn họ bước vào cửa, anh ấy nhìn thấy tất cả mọi người ngồi trên bàn ăn đang dùng bữa, đến lúc này tảng đá trong lòng anh ấy mới được thả xuống.

“Sau khi anh biết tin, anh đã lập tức thu xếp chuyến bay sớm nhất và từ nước Thái Nguyệt trở về. May mắn thay, mọi người không sao… “

“Anh, anh mau ngồi xuống đi, cái bộ dạng hốc hác này của anh, nhất định là do trên máy bay ngủ không ngon giấc rồi. Bé Bốn, con mau mang thêm một bộ bát đũa cho chú cả của con đi.”

Bé Bốn ngoan ngoãn nhảy khỏi ghế, cậu bé vào bếp bưng bát cơm và đũa ra cho Thời Minh Triết.

“Chú ơi, chú ăn đi.”

Thời Minh Triết cầm lấy nó và ngồi vào bàn ăn.

Mười người họ ngồi cùng nhau ăn tối, cảm giác vô cùng tốt đẹp.

Đặc biệt là sáu đứa trẻ, đây là lần đầu tiên chúng bị bắt cóc, suýt chút nữa là chúng đã chẳng có thể có cơ hội được nhìn thấy người thân của mình rồi.

Vì vậy, hiện tại, bọn trẻ đang ăn rất vui vẻ, đặc biệt là Bé Sáu, cậu bé còn ăn được tận ba bát cơm.

Mọi người dường như rất ăn ý với nhau, trên bàn ăn, họ không nhắc gì đến những chuyện không vui.

Cho đến khi dùng xong bữa tối.

Thời Văn Nghĩa mới kéo Thời Minh Triết đến để hỏi thăm tình hình.

“Ba bảo con đi điều tra mọi chuyện, con đã phát hiện ra gì chưa?”

“Dạ, con đã đào bới tất cả các sản nghiệp và thế lực của ông ta trên toàn thế giới rồi.”

“Trong những năm qua, ông ta đã phát triển rất nhiều thế lực và công ty tại nhiều thành phố khác nhau ở đất nước của mình, nước Thái Nguyệt và cả Đông Nam Á.”

“Phần lớn các công ty đó là công ty nghiên cứu và công ty về khoa học kỹ thuật, còn có một số phòng thí nghiệm đứng đằng sau hỗ trợ họ nữa, một trong số đó là tập đoàn K và phần còn lại là các phòng thí nghiệm đứng tên của ông ta.”

“Ngoài ra, ông ta còn âm thầm huấn luyện lính đánh thuê, tham gia vào buôn bán với thế giới ngầm và điều hành các tổ chức sát thủ nữa.”

“Con đã giao toàn bộ thông tin liên quan đến ông ta cho bên cảnh sát và quân đội để họ xử lý rồi ạ. Con tin rằng họ nhất định sẽ xóa sạch toàn bộ vây cánh của Cơ Tưởng Thừa thôi.”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 382


Chương 382

Lý do tại sao Thời Minh Triết đã lâu không xuất hiện ở thành phố Hải Phòng là vì anh ấy bận rộn điều tra chuyện này.

Khoảng thời gian trước, ba anh ấy đã yêu cầu anh ấy đi điều tra nơi ở của Cơ Tưởng Thừa ở nước Thái Nguyệt. Anh ấy không tìm hiểu ra điều gì nhưng lại tìm thấy một số công ty mà Cơ Tưởng Thừa có liên hệ với.

Vì vậy, tìm hiểu được nguồn gốc của nó, anh ấy đã từ từ khai quật được toàn bộ các sản nghiệp dưới cái tên Cơ Tưởng Thừa.

Không kiểm tra thì không biết, một khi tiến hành kiểm tra thì anh ấy bị hù dọa đến giật mình.

Thời Minh Triết phát hiện ra sản nghiệp và thế lực của Cơ Tưởng Thừa quá mức khổng lồ, khổng lồ đến mức cực kỳ kinh hoàng.

“Cơ Tưởng Thừa con người ông ta có rất nhiều tham vọng. Chính vì tìm ra được rất nhiều tài liệu nên con mới biết được ông ta nguy hiểm đến như thế nào. Xem xét tới tất cả các lĩnh vực mà ông ta đặt chân đến, người này có lẽ có ước mơ thống trị toàn bộ nhân loại.”

Thời Minh Triết đã tóm tắt một câu như vậy.

Thời Văn Nghĩa vô cùng thán thành mà gật đầu đồng ý.

“Đúng vậy, với tham vọng và sự điên cuồng của ông ta thì quả thực có khả năng ông ta muốn làm chuyện lớn như vậy, cũng may là bây giờ ông ta đã chết rồi, nhân dân sẽ không còn phải đối mặt với nguy hiểm nữa. Phía chính phủ nhất định sẽ xử lý các thế lực và sản nghiệp của ông ta. Họ sẽ không để cho ông ta cho họ cơ hội gây tai họa cho thế giới nữa.”

Sau khi nghe được những lời này, Thời Ngọc Diệp cảm thấy lọ thuốc mà cô đưa cho Cơ Tưởng Thừa là một quyết định hoàn toàn chính xác.

Ít nhất thì cô ấy đã loại bỏ được một mối nguy hiểm tiềm ẩn to lớn cho thế giới.

Cơ Tưởng Thừa đã chết.

Cả gia đình bọn họ sẽ có thể sống yên ổn với nhau.

Đây đã là món quà tuyệt vời nhất mà thượng đế đã ban tặng cho cô.

Mặc dù vẫn chưa rõ tung tích của Công Tôn Thanh nhưng sau khi nghe Thời Văn Nghĩa nói rằng lão tổ tông sẽ không xảy ra việc gì, những lời ông ấy nói như vậy đã làm cho cả gia đình cả nhà họ cuối cùng cũng có thể tận hưởng một đêm ngon giấc rồi.

Phong Thần Nam ôm Thời Ngọc Diệp đang mặc một bộ đồ ngủ trên người, anh nhét đầu vào xương quai xanh của cô.

Những nụ hôn của anh nhiệt tình hơn mọi đêm về trước.

“Ngọc Diệp… Trong mật thất ấy, khi chúng ta ở giữa ranh giới sống chết, trong lòng em có từng nghĩ đến điều hối hận lớn nhất của mình là gì không?”

Cô để anh tùy ý hỏi từ d ái tai đến xương quai xanh của mình, vừa nhắm mắt hưởng thụ, vừa suy nghĩ về những vấn đề anh hỏi.

“Chắc là không sinh cho anh một đứa con gái đi.”

Phong Thần Nam cười trầm thấp một tiếng, anh lại tiếp tục thăm dò xuống phía dưới.

“Còn gì nữa không?”

Cô khoan khoái thở dài một hơi nói: “Hết rồi ạ.”

Trong chốc lát, anh khàn khàn giọng tiếp lời.

“Điều hối tiếc lớn nhất của anh là đã không tổ chức một đám cưới hoành tráng cho em”.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 383


Chương 383

Thời Ngọc Diệp khe khẽ mở to mắt, đôi mắt cô mông lung.

“Chuyện này có gì đâu? Trước đó không phải là…”

“Đấy chỉ là tiệc gia đình do hai nhà tổ chức, không thể tính là hôn lễ được mà em. Hơn nữa, nhà họ Hoắc cũng không có quan hệ máu mủ với em. Người thực sự nên đến tham dự hôn lễ của em chính là gia đình hiện tại của em cơ.”

Phong Thần Nam nói rõ ràng mạch lạc đâu vào đấy.

Thời Ngọc Diệp suy nghĩ một chút: “Em vẫn luôn cảm thấy có chút phiền phức.”

Vừa nói xong lời này thì cô lại bị anh nhéo eo.

“Cùng anh kết hôn là phiền phức hả?”

“Mình đều là những người đã sinh con đẻ cái rồi mà anh, còn tổ chức đám cưới gì chứ…”

“Anh chỉ là không muốn để lại bất kỳ hối tiếc nào.”

Phong Thần Nam lại đột nhiên bò lên trên, chặn lấy môi của cô.

Trong khoảnh khắc, anh cắn nhẹ vào d ái tai cô, giọng nói ấm áp lại mang theo chút xót xa.

“Người ta nói linh hồn có trí nhớ đấy, nếu cuộc đời này nhớ được ai là người đối với mình tốt nhất thì kiếp sau hai người sẽ có cơ hội gặp lại nhau. Vậy nên anh muốn đối xử tốt với em là để em ghi nhớ anh, khắc sâu anh trong tâm hồn em, có như vậy thì anh mới không sợ sẽ không thể gặp em trong kiếp sau của cuộc đời mình rồi.”

Ngày hôm sau.

Thời Ngọc Diệp không đợi được lão tổ tông quay về, nhưng ngược lại thì họ lại đợi thấy vợ chồng Đường Trạch Tông đến cửa thăm hỏi.

“Chúng tôi nghe nói rằng hai người đã bị mắc kẹt trong căn cứ đó rất lâu, chúng tôi thực sự đã rất lo lắng, vì vậy chúng tôi đã gọi cảnh sát để cho bọn họ nghĩ cách giải cứu cho mọi người.”

Thời Ngọc Diệp chợt bừng tỉnh hiểu ra mọi thứ.

“Thì ra là hôm qua mọi người đã gọi điện báo cảnh sát hả? Chẳng trách là kịp thời như vậy. Cảm ơn hai người rất nhiều nhé.”

“Mọi người không sao là tốt rồi, nếu không mà lỡ có xảy ra chuyện gì thì lương tâm của tôi và Trạch Tông sẽ không thể nào yên ổn được.” Mộ Tử Mỹ nói.

Ngày hôm qua, Đường Trạch Tông và Mộ Tử Mỹ đã thừa dịp báo cháy giả rồi thành công rời khỏi căn cứ thí nghiệm, trên đường trở về, họ gặp Vân Mặc Tích, Đằng Dạ Hiên và thuộc hạ của nhà họ Đường mới có thể được an toàn.

Về vấn đề này, Đường Trạch Tông cho rằng công lao lớn nhất không thể không nhắc tới Phong Thần Nam.

“Anh Phong, anh thực sự là có công ơn rất lớn đối với gia đình ba người của chúng tôi. Nếu sau này anh cần sự giúp đỡ, Đường Trạch Tông tôi sẽ dốc hết sức dù có phải lên núi đao xuống biển lửa.”

“Không đáng để nhắc tới đâu, chúng ta đều là bạn bè cùng chung hoạn nạn mà, với cũng may mắn nhờ sự hợp tác và tin tưởng của mọi người, nếu không thì cho dù mưu kế của tôi có tốt đến đâu, cũng không thể phát huy hiệu quả được.”

Người lớn nói chuyện rôm rả trong phòng khách, còn bọn trẻ thì đi vào phòng sách.

Đường Ngọc Nhi được đưa đến phòng làm việc để chơi Richman với sáu anh em, nhưng cô bé lại cảm thấy buồn.

Hiếm khi Bé Ba chủ động quan tâm.

“Sao mặt mày cậu lại ủ rũ thế?”

“Ồ, ba mẹ mình đã nói sẽ tìm một trường mẫu giáo khác cho mình. Ngôn Việt, sau này mình sẽ không bao giờ được gặp lại cậu nữa…”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 384


Chương 384

Đường Ngọc Nhi kéo mặt dài ra trả lời cậu bé.

Những em bé cưng khác nhìn nhau, sau đó chúng đồng thời nhìn Bé Ba với một ánh mắt đầy ẩn ý.

Khóe miệng Bé Ba giật giật.

Còn chưa đợi cậu bé lên tiếng, Đường Ngọc Nhi lại tiếp tục nói lời của mình.

“Mình cũng không biết ở trường mẫu giáo mới sẽ có hay không một người ngốc nghếch khác giống như cậu sẵn sàng làm bài tập cho mình ý.”

“…”

Khuôn mặt ‘ngốc nghếch’ của Bé Ba đen lại ngay lập tức.

Các anh em khác không nhịn được hì hì một tiếng, bọn chúng cố gắng hết sức che miệng lại để không để lộ ra là mình đang cười.

“Cậu phải học cách làm bài tập về nhà của chính mình, không được phép cho ai khác có thể thay cậu làm điều đó chứ.”

Bé Ba dùng những lời nói đầy chính nghĩa mà dạy dỗ Đường Ngọc Nhi.

Cô bé gật đầu như thể hiểu như thể không, rồi bĩu môi đồng ý.

“Cũng phải, sau này để người giúp việc ở nhà mình làm hộ mình vậy. Cùng lắm là ba phát hiện ra sẽ bị mắng. Nếu nhờ bạn học làm hộ, vậy thì sẽ bị kẻ xấu bắt cóc mất.”

“…”

Bé Ba cảm thấy rằng cậu bé đã bị nội thương rồi.

Nhưng mà rõ ràng là cô bé đã cầu xin cậu bé giúp trước mà, vậy tại sao cô bé lại có thể nói nói lý lẽ hùng hồn như thế nhỉ?

“Nhưng mà nói đi nói lại, Ngôn Việt, cậu có điều gì muốn nói với mình không?”

Đường Ngọc Nhi bỗng nhiên hỏi.

Các bé cưng khác lập tức nhìn sang Bé Ba.

Một đứa trẻ tự bế nghìn năm như bé Ba, thời điểm này trên mặt cậu bé xuất hiện một vẻ phức tạp hiếm thấy, không nhìn ra được cậu bé có cảm xúc gì.

Lời vừa đến bên môi thì nó chính là một câu giống như lời khuyên của một người lớn tuổi dành cho một đứa trẻ.

“Học chăm chỉ và tự làm bài tập của chính mình nhé.”

Khóe miệng Đường Ngọc Nhi giật giật, cô bé ồ một tiếng rồi quay sang nhìn những bé cưng khác.

“Cậu ấy không đáng yêu một chút nào nhỉ.”

Năm bé cưng cùng nhau gật đầu.

“Đúng.”

“Giống như một ông già ấy.”

“Không sai.”

“Con sói mà tớ từng nuôi trước đây ý có tên là Khôi Mộng Mộng, dễ thương hơn cậu ấy rất nhiều.”

“Đúng đúng đúng.”

“Chúng ta liên kết với nhau, cùng nhau ném xúc xắc, tống cậu ấy vào tù, sau đó chúng ta hợp lực mua tài sản của cậu ấy rồi để cậu ấy thua trò chơi này nhé.”

“Không vấn đề gì.”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 385


Chương 385

Phong cách của bức tranh nói thay đổi là thay đổi.

Những đứa trẻ thực sự không chơi bài theo lẽ thường.

Ngay cả quy luật khách quan của việc nói chuyện cũng hoàn toàn không khớp với nhau.

Bé Ba người bị cả nhóm xa lánh thấy rằng mình sắp thua trò chơi, nhưng cậu bé cũng không còn lời nào để nói.

Sau khi trò chơi kết thúc, đến giờ ăn trưa, mọi người đề nghị ra ngoài và tìm một nhà hàng để ăn.

Bé Ba bị các anh em kéo sang một bên để tìm cơ hội thì thầm.

“Bé Ba, anh không thấy Ngọc Nhi gợi ý gì cho anh sao?”

“Không có.”

“Cái này không được rồi, anh, bình thường bảo anh cùng mọi người xem chương trình truyền hình thì anh cứ phải trở về phòng làm bài toán cơ. Hiện tại anh xem đi, đầu óc của anh không có chút nào minh mẫn, đến một câu dễ nghe anh cũng không bằng lòng nói ra.”

“Anh đang nói lời từ tận đáy lòng mình mà.”

Năm đứa bé cùng nhau lắc đầu.

Bé Ba quả thực không hổ là người con trai sắt thép thẳng thắn nhất trong số họ.

Sau rất nhiều nỗ lực tận tình khuyên bảo, cuối cùng mọi người cũng đã giải thích được cho Bé Ba.

Khi mọi người đã đến nhà hàng, không bao lâu sau khi ngồi xuống, Bé Ba đột nhiên hỏi Thời Ngọc Diệp.

“Mẹ, con có chuyện muốn nói.”

“Ừ?”

Thời Ngọc Diệp sửng sốt, cô ngạc nhiên vì Bé Ba lại chủ động mở miệng nói.

Cô chỉ thấy con mình nói một cách thờ ơ: “Chúng con muốn chuyển trường.”

“Chuyển trường sao? Cũng đúng nhỉ, vụ án bắt cóc này đều là sự cố xảy ra ở nhà trẻ, thật sự không thích hợp để các con tiếp tục theo học ở đó. Vậy tụi con có nhà trẻ nào mình muốn tới chưa?”

“Đường Ngọc Nhi đã tìm được rồi ạ, vì vậy chúng con sẽ đến học cùng một nơi với cậu ấy ạ.”

Nghe con trai mình nói xong, Thời Ngọc Diệp và Phong Thần Nam đồng thời sững sờ trong vài giây.

Nhưng mà cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ quay đầu lại nhìn Đường Trạch Tông và Mộ Tử Mỹ.

“Mọi người sao mà đã tìm được trường mẫu giáo cho con mình nhanh đến vậy?”

Mộ Tử Mỹ mỉm cười, cô ấy gắp thêm một miếng thịt cho Đường Ngọc Nhi, sau đó nói.

“Vâng đúng rồi, hay là mấy đứa trẻ nhà cô cũng chuyển trường với con nhà chúng tôi đi. Tôi vốn dĩ còn lo Ngọc Nhi đến trường mẫu giáo mới, không có bạn học nào quen thuộc, con bé có thể cảm thấy không thoải mái đấy. Nếu các con của hai người cũng cùng chuyển đi, thế thì con bé sẽ có bạn đồng hành. Tôi cũng sẽ cảm thấy yên tâm hơn nhiều.”

Thời Ngọc Diệp nghe thấy cô ấy trả lời như vậy thì cô cảm thấy cũng hợp lý.

“Được thôi, thế thì làm như vậy nhé. Tôi sẽ nhờ Vân Mặc Tích giúp tôi làm thủ tục chuyển trường cho bọn trẻ.”

Sáu đứa trẻ đã đạt được ước muốn của mình cho nên chúng rất vui mừng, ăn uống vô cùng ngon miệng.

Đường Ngọc Nhi nhìn Bé Ba đầy ý tứ, cô bé cũng không quan tâm có bao nhiêu phụ huynh ở đây, trực tiếp hỏi tới.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 386


Chương 386

“Tại sao tự nhiên cậu lại giống như con sâu bám theo đuôi thế? Có phải cậu thích mình không?”

Bé Ba mặt không đổi sắc trả lời: “Bọn họ yêu cầu mình nói như vậy.”

“Hu hu, da mặt cậu dày như vậy, muốn học cùng trường mẫu giáo với mình còn không bằng lòng thừa nhận nữa chứ.”

“…”

Sau khi Đường Ngọc Nhi trút giận với Bé Ba xong, cô bé quay sang chỗ Bé Lớn mấy người bọn họ, cười hì hì hỏi họ.

“Mọi người có thích mình không?”

Năm đứa trẻ hết sức ăn ý mà cùng nhau gật đầu lia lịa.

“Thích cậu.”

“Tớ cũng thích cậu, từ nay về sau chúng ta chơi cùng nhau nhé.”

“Được.”

Bé Ba lại một lần nữa bị tập thể cô lập, cậu bé chỉ cảm thấy ù ù cạc cạc không hiểu ra sao cả.

Mọi người đều là trẻ con mà.

Nói về việc thích ở độ tuổi trẻ con như vậy có phải là không thích hợp không?

Tâm trạng Mộ Tử Mỹ rất vui vẻ.

“Không ngờ bọn trẻ lại có quan hệ tốt như vậy. Nếu mà mọi người không phiền, sau này tôi sẽ đưa các con đến chơi nhiều hơn nhé.”

Thời Ngọc Diệp đương nhiên không bận tâm.

“Rất hoan nghênh, tôi cũng rất thích con gái của hai người, vô cùng đáng yêu.”

Đường Ngọc Nhi nở một nụ cười dễ thương.

“Trông dì thật xinh đẹp, con cũng rất thích dì.”

Phong Thần Nam luôn ao ước có được một cô con gái, nhìn thấy Đường Ngọc Nhi xinh xắn đáng yêu như vậy, tự nhiên anh cũng muốn trêu chọc mấy câu.

“Mộng Mộng, vậy còn chú thì sao? Con có thích chú không?”

“Trông chú đẹp trai, nhưng con không phải gọi là Mộng Mộng, tên con là Đường Ngọc Nhi, tên mụ của con là Ngọc Nhi, không phải Mộng Mộng, Mộng Mộng là tên thú cưng của con ấy.”

“A… Ngọc Nhi, chú nhớ rồi, sau này con thường xuyên đến nhà chúng ta chơi nhé, chú sẽ mua cho con búp bê Barbie để con chơi nhé.”

“Được ạ! Con thích chú nhất đó!”

Đường Trạch Tông có hơi ghen tị.

“Ngọc Nhi, không phải con nói ba là người đàn ông yêu thích nhất của con sao?”

“Đúng vậy, ba là người đàn ông yêu thích nhất nhất nhất nhất của con, mẹ cũng vậy. Ngoại trừ Ngôn Việt ra thì tất cả mọi người ở đây đều là người Ngọc Nhi yêu thích! Con dành trái tim của mình tặng cho mọi người nè, moa moa moa!”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 387


Chương 387

Mọi người bị cô bé chọc cười như thế, trong lòng vui vẻ cười phá lên.

“Ngọc Nhi thật dễ thương.”

“Đúng vậy, đứa trẻ đáng yêu như thế, chẳng trách được mọi người yêu thích như vậy.”

Chỉ có Bé Ba im lặng loay hoay với món ăn trong đ ĩa, trong lòng cảm thấy buồn bực nhưng lại không thể nói ra.

Trong bữa ăn, có người ăn rất vui vẻ, có người lại không muốn ăn, cũng có người ăn cơm với hạt dưa rất ngon miệng.

Sau bữa ăn, hai gia đình tự quay về nhà của mình.

Cũng không biết vì lý do gì mà bé ba đã buồn bực suốt hai ngày.

Đến khi Bé Lớn nhận ra sự không bình thường của cậu bé, mới không thể không quan tâm.

“Bé Ba, có phải em không hiểu đề môn toán hay không? Nhìn chăm chú vào hàm số đó mấy tiếng đồng hồ rồi, vẫn không giải được sao?”

Cậu bé hồi phục tinh thần, trong lòng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

“Bé Lớn.”

“Hả?”

“Cái từ thích này, sao các anh có thể nói ra dễ dàng như thế? Không phải những lời này không thể nói ra một cách tùy ý sao?”

Vẻ mặt Bé Lớn ngơ ngác nhìn Bé Ba.

“Tại sao không thể nói?”

“Trẻ con không thể nói lời yêu đương.”

“Chúng ta mới năm tuổi, đứa bé năm tuổi nói từ thích, không giống với từ thích mà người lớn hiểu, cho nên chúng ta có thể nói.”

“Có gì mà không giống?”

“Đối với trẻ con thì việc thích vô cùng đơn giản.”

Lần này tới lượt Bé Ba ngơ ngác nhìn Bé Lớn.

“Nghe không hiểu.”

Bé Lớn nghẹn lời, suy nghĩ một lúc mới biết mình phải giải thích câu hỏi này như thế nào.

“Giống như những đứa trẻ khác cùng tuổi này với chúng ta bây giờ, miệng nói thích, thật ra là thích trong tình bạn trong sáng. Kiểu như ‘Tớ thích chơi với cậu, cho nên tớ thích cậu’, em hiểu ý này không?”

Bé Ba chớp chớp mắt, có vẻ hiểu nhưng lại có vẻ không hiểu.

“Nhất định phải kết bạn như thế này sao?”

“Sáu anh em chúng ta, mặc dù có suy nghĩ như người lớn, nhưng tuổi thực tế vẫn rất nhỏ, vì thế hành vi cử chỉ không thể tỏ ra quá già dặn như thế được, nếu không sẽ bị người khác nhìn thấu. Em cũng phải học thêm sự ngây thơ hồn nhiên của những đứa trẻ cùng tuổi đi.”

Cuối cùng cậu bé cũng hiểu lời của Bé Lớn.

Bởi vì là những đứa trẻ thiên tài, nên từ nhỏ bọn trẻ đã hiểu hết nguyên tắc và đạo lý làm người.

Cho nên, hành vi cử chỉ của bọn trẻ đều có chút không giống với những đứa trẻ cùng tuổi.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 388


Chương 388

Nếu như muốn yên ổn sống qua ngày, thì việc giỏi ngụy trang là điều mà bọn trẻ cần phải biết, không thể tùy tiện để người khác nhìn ra sáu anh em bọn họ khác với người thường.

Nhưng mà điều đó thật sự rất khó khăn đối với một cậu bé từng bị chứng bệnh tự kỷ như Bé Ba.

Việc chuyển trường nhanh chóng được thực hiện.

Sau khi đến nhà trẻ mới, Đường Ngọc Nhi không còn cùng bàn với Bé Ba nữa, mà được sắp xếp ngồi ở góc cách xa với cậu bé.

Cô bé cũng không còn chủ động tìm Bé Ba nói chuyện nữa, bình thường đều là những đứa bé khác chủ động tìm bé Ba nói chuyện. Thế nhưng hôm nay đột ngột thay đổi, cô bé trở thành đứa trẻ được chào đón nhất trong lớp chồi.

“Ngọc Nhi, nhanh lại đây chơi cái này cùng tớ đi, ba tớ vừa mới mua máy chơi game cho tớ nè!”

“Ngọc Nhi, mẹ mình làm bữa trưa cho mình, chia cho bạn một miếng nè!”

“Các bạn không được chiếm Ngọc Nhi! Cậu ấy là bạn thân của tôi!”

“Bạn nói bậy, tôi mới là bạn thân nhất của cậu ấy!”

Nhìn thấy những người bạn nhỏ của cậu bé vây quanh Đường Ngọc Nhi trong nhà trẻ, Bé Ba bị năm anh em lạnh lùng coi thường.

“Rõ ràng là chúng ta đều sinh vào tháng ba, sao tính cách của Bé Ba lại giống cung Ma Kết vậy?”

“Có lẽ là do em ấy được sinh một mình đó.”

“Bây giờ Đường Ngọc Nhi là người nổi bật nhất, có khi sau này sẽ ghét Bé Ba.”

“Bé Ba thật đáng thương, vẫn nên lớn lên cùng Olympic toán đí, trò chơi thanh mai trúc mã này không thích hợp với em ấy.”

“Anh Ba, cho anh ăn một viên kẹo, đây là kẹo trước đây Ngọc Nhi đưa qua cho anh ăn đó. Cậu ấy nói cậu ấy thích nhất ăn cái này, em giữ lại cho anh một viên, đợi chút nữa anh mang đi đưa cho cậu ấy, để cậu ấy qua đây chơi cùng chúng ta.”

Bé Ba buồn bực liếc nhìn viên kẹo mà Bé Sáu đưa qua, thu hồi ánh mắt, lần nữa tập trung vào đề Toán trước mặt mình.

“Không đi.”

“Tại sao vậy? Chẳng lẽ anh không thích làm bạn với Đường Ngọc Nhi sao?”

“Không thích.”

“Ồ, vậy em quay lại chuyển lời cho cậu ấy, nói anh không thích làm bạn với cậu ấy.”

“…”

Đúng là em trai tốt.

Bình thường không thích gài bẫy mọi người, thế mà lại đi gài bẫy anh trai mình sao?

Bé Ba không thèm để ý đến việc bé Sáu đi thông báo tin tức, cậu bé vẫn chuyên tâm làm bài tập của mình.

Còn việc bé Sáu đi thông báo kia trong mắt cậu cũng chẳng là gì.

Cậu bé ngước mắt lên nhìn Đường Ngọc Nhi được chào đón, thu hồi ánh mắt, không khỏi lẩm bẩm.

“Sớm biết như thế đã không chuyển trường.”



“Cô chủ, có tin tức của lão tổ tông rồi!”

Cuối cùng cũng đợi được lão tổ tông quay lại.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 389


Chương 389

Thời Ngọc Diệp nhận được tin tức của Vân Mặc Tích, lập tức đi đến hòn đảo nhỏ gặp người.

Công Tôn Thanh cũng không bị thương, chỉ là sắc mặt nhìn có chút trắng bệch, dáng vẻ giống như tinh thần đã bị tổn thương nặng.

“Dì Thanh, mấy ngày nay bà bị đưa đi đâu vậy?”

“Đừng hỏi, bà không muốn nhắc đến.”

“Sức khỏe bà không có trở ngại lớn phải không?”

“Đều lớn tuổi rồi, cho dù có trở ngại thì cũng chẳng có gì lạ.”

Giọng điệu này của Công Tôn Thanh, so với tư thế anh hùng mạnh mẽ bình thường thì thiếu đi mấy phần khí thế.

Giống như tính khí đột nhiên bị suy yếu đi.

Hiện tại nói chuyện, có mấy phần giống như bị bệnh.

Thời Ngọc Diệp quả thật không yên tâm.

“Có muốn con bắt mạch cho bà không?”

Bà ấy dừng tay lại: “Không cần đâu, bây giờ người bà không được tốt lắm, nếu như con không có chuyện gì thì quay về đi, bà muốn ngủ bù.”

Thời Ngọc Diệp nhận được lệnh đuổi khách, cũng chẳng thể làm gì khác ngoài từ bỏ.

Thời Văn Nghĩa lặng lẽ đưa con gái đến sân ngoài nhà nói chuyện.

“Con đừng can thiệp vào chuyện này của lão tổ tông nữa, dù sao con và bọn trẻ cũng không chịu bất kỳ uy h**p, thì để lão tổ tông tự mình đi giải quyết việc của bà ấy đi.”

“Ba, rốt cuộc thì ba biết những chuyện gì? Tại sao lại không nói cho con biết?”

Thời Văn Nghĩa chán nản thở dài một hơi.

Sau khi do dự một chút, mới lẩm bẩm nói.

“Mấy tháng trước, ba mới nghe nói từ gia tộc Công Tôn bên đó, lão tổ tông nhận được lời tiên đoán của nhà họ Hạ.”

“Nhà họ Hạ?”

“Thuật bói toán phong thủy gia truyền của nhà họ Hạ, giống như gia tộc Công Tôn, đều được truyền lại từ xa xưa. Họ cũng đã từng làm quốc sư cho triều đình qua các triều đại, đến thời cận đại, họ trở thành gia tộc ở ẩn, không còn phụng sự cho người đời nữa. Người bình thường cầu xin không được lời tiên đoán vàng ngọc của người trong bộ tộc bọn họ.”

Thời Ngọc Diệp không nghĩ đến lại còn có một gia tộc ở ẩn như thế này.

“Vậy tại sao lão tổ tông đột nhiên nhận được lời tiên đoán của gia tộc bọn họ?”

“Lão tổ tông đã có quan hệ thân thiết với tổ tiên nhà bọn họ. Nhà họ Hạ đối đãi với Lão tổ tông của chúng ta như ân nhân, thề nhất định dốc hết sức mình, bảo vệ lão tổ tông một đời bình an.”

Khi nghe ba mình nói những lời này thì cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Trong chốc lát, cuối cùng cô cũng nghe trúng trọng điểm.

“Ba, ý của ba là, nhà họ Hạ tiên đoán Lão tổ tông sẽ gặp phải bất trắc?”

Thời Văn Nghĩa không bày tỏ ý kiến.

Điều này càng khiến Thời Ngọc Diệp cảm thấy hoảng sợ.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 390


Chương 390

“Vậy chúng ta không phải nên hành động sao? Tại sao ba lại bảo con yên tâm, đừng can thiệp vào chuyện của lão tổ tông nữa?”

“Nếu con nhúng tay vào, sẽ chỉ làm cho sự việc biến thành phức tạp hơn, kết quả là tính mạng của gia tộc chúng ta sẽ bị liên lụy theo. Trong tiên đoán của nhà họ Hạ, nói rõ là đây là chuyện mà Lão tổ tông bắt buộc phải trải qua. Bà ấy cũng dặn dò, nếu như có ngày bà ấy gặp phải bất trắc, gia tộc Công tôn không được ra tay vì bà ấy, càng không được trả thù cho bà ấy.”

Mặc dù Thời Văn Nghĩa không phải là người của gia tộc Công Tôn, nhưng những năm qua, ông cũng chăm sóc gia tộc Công Tôn thay cho người vợ đã mất Lương Thiện Cầm, cho nên bọn họ có mối quan hệ vô cùng mật thiết với toàn bộ người trong gia tộc.

Những lời mà Công Tôn Thanh dặn dò, khiến Thời Ngọc Diệp không thể chấp nhận và hiểu được.

Thời Văn Nghĩa thấy Thời Ngọc Diệp không đồng ý với cách làm giống như thế này, liền tiếp tục khuyên bảo.

“Ba nói việc này với con, không phải vì bảo con đi giải quyết vấn đề giúp bà ấy. Mà là để con có sự chuẩn bị trong lòng. Gia tộc bên đó đã cũng biết việc này rồi, chỉ còn lại con. Những ngày sắp tới, nếu con rảnh thì thường xuyên qua thăm lão tổ tông đi, đừng làm cái gì hết, biết chưa?”

Thời Ngọc Diệp không còn cách nào khác, đành phải buồn bực không vui mà gật đầu đồng ý.

Về đến nhà, cô nhanh chóng nói cho Phong Thần Nam nghe việc này.

Phong Thần Nam cũng không thể suy nghĩ ra được biện pháp nào hay cả.

“Đương nhiên lão tổ tông sẽ không hy vọng chúng ta gặp họa.”

“Anh đang nghĩ, hay là chúng ta đi tìm nhà họ Hạ đi.”

“Đến tìm nhà họ Hạ làm cái gì?”

“Hỏi thăm chuyện của Lão tổ tông, xem chúng ta có thể giúp được gì hay không. Đã là lời tiên đoán, nhất định phải có biện pháp giải quyết, là người một nhà, anh không thể ngồi chờ chết, để Lão tổ tông một mình đi đối mặt với tai họa.”

Phong Thần Nam gật đầu.

Anh biết tính cách của Thời Ngọc Diệp, thật sự không thể ngồi xem mà không quan tâm, cho nên dứt khoát đồng ý.

“Được rồi, anh sẽ cho người đi điều tra nhà họ Hạ, sau đó đưa em đi cùng.”

Vài ngày sau.

Thời Ngọc Diệp đi đến hòn đảo nhỏ như thường lệ, chẳng qua lúc này lão tổ tông trực tiếp đóng cửa, ai cũng không gặp, cũng không ăn không uống.

Đối với tình huống giống như thế này, Thời Ngọc Diệp cũng như Văn Nghĩa vô cùng quen thuộc.

“Lão tổ tông đóng cửa, không ăn không uống, đã chịu đựng suốt ba tháng. Lần này e là sẽ không tính xuất hiện rồi, tránh làm phiền tới sự thanh tịnh của bà ấy. Con suy nghĩ kỹ rồi, con đã rời khỏi nước Pháp một khoảng thời gian rất dài rồi, đã đến lúc nên quay lại xem công việc kinh doanh của gia tộc.”

“Ba, ba không định khuyên lão tổ tông sao?”

“Khuyên thì có tác dụng gì? Ba chỉ là cháu rể bên ngoài, tính theo vai vế, đến lượt ba nói chuyện sao?”

Thời Văn Nghĩa nói rất đúng.

Cùng lắm ông chỉ là một tay sai đắc lực nhỏ của Công Tôn Thanh mà thôi, không có bất kỳ quyền nói chuyện gì, càng đừng nói muốn đưa ra ý kiến khuyên ngủ bà ấy.

“Đừng nghĩ nữa, Ngọc Diệp. Bây giờ Cơ Đức Trọng chết rồi, sau này con với bọn trẻ đều có thể bình yên, đừng tìm phiền phức cho mình.”

Thời Văn Nghĩa vỗ vai cô, lại tiếp tục nói.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 391


Chương 391

“Con đừng nghĩ kêu Thần Nam đi điều tra tung tích của nhà họ Hạ, nhà họ Hạ không dễ tìm như vậy đâu.”

Thời Ngọc Diệp có chút buồn phiền trong lòng, có chút tức giận, nhưng lại không thể bộc phát ra ngoài, cuối cùng vẫn buồn bực quay về.

… Phòng ngủ chính trong biệt thự trên hòn đảo nhỏ.

Công Tôn Thanh ngồi thiền trên Bồ đoàn, bên cạnh đốt hương, thỉnh thoảng tỏa ra mùi hương của hoa Dành Dành.

Nếu như Thời Ngọc Diệp có cơ hội tự mình gặp Lão tổ tông một lần, chắc chắn sẽ phát hiện bề ngoài của bà ấy có xuất hiện một chút thay đổi. Mái tóc đen bóng từ trước đến nay vậy mà xuất hiện vài sợi tóc bạc.

“Cốc cốc cốc.”

“Vào đi.”

Thời Văn Nghĩa mở cửa, đi vào, lễ độ cung kính với bà ấy.

“Vé máy bay đã mua xong rồi.”

“Ừ.”

“Bây giờ tình hình của ngài không thích hợp với những chuyến đi dài, ngài chắc chắn rằng mình sẽ đi sao?”

“Nếu không xuất phát, qua một khoảng thời gian, đến sức rời đi tôi còn không có nữa.”

“Có nghiêm trọng như vậy không? Không bằng để Ngọc Diệp và Bé Lớn điều dưỡng thân thể giúp ngài trước rồi nói tiếp…”

“Không cần nói nhiều, tình hình của tôi tự tôi hiểu rõ nhất. Đưa vé máy bay cho tôi đi, tôi tự mình đi. Cậu đi theo tôi sẽ thu hút sự chú ý, tôi vẫn thích khiêm tốn một chút.”

Thời Văn Nghĩa biết lời khuyên của mình vô ích, đành phải lấy vé máy bay ra, đưa vào trong tay Công Tôn Thanh.

Bà ấy liếc nhìn vé máy bay, sau khi nhận lấy, đột nhiên lại dặn dò nói.

“Đứa trẻ Ngọc Diệp đó, khẳng định không yên tâm tôi, để nó cho rằng tôi đang đóng cửa trong này đi, đừng nói cho con bé biết chuyện tôi rời khỏi.

“Vâng.”

“Có thể tôi vẫn còn quay lại, đến lúc đó lại mang một vài đồ cổ tốt tới cho con bé.”

“Vậy thì xin cảm ơn Lão tổ tông trước.”

“À, bây giờ tôi muốn quở trách cậu cũng không còn sức nữa rồi.”

Công Tôn Thanh không có bận tâm đ ến cách xưng hô của Thời Văn Uyển nữa, lấy vé máy bay và hộ chiếu, hình như rời đi mà không mang theo bất kỳ hành lý nào.

… Gần đây, Phong Thần Nam đang bận rộn chuẩn bị cho tiệc đính hôn với Thời Ngọc Diệp.

Tất cả các phương tiện truyền thông lớn đều đang nói về chủ đề này, sau khi Mẫn Tuyết Nguyệt nghe nói, thì đã đến thăm hỏi đầu tiên.

“Tớ nói các cậu đã thành vợ chồng lâu rồi, còn làm tiệc đính hôn gì nữa? Trực tiếp làm đám cưới được rồi.”

Thời Ngọc Diệp đành chịu mỉm cười.

“Thần Nam nói, tất cả nghi lễ đều phải có, không được thiếu dù chỉ một cái.”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 392


Chương 392

“Người có tiền thật tùy hứng.”

“Khi nào cậu và Vinh Sở Lâm kết hôn?”

Mẫn Tuyết Nguyệt bị Thời Ngọc Diệp hỏi như thế, sắc mặt trở nên cứng đờ.

“Không biết, phải xem tình hình thế nào nữa.”

Thời Ngọc Diệp nhìn ra được, đoạn tình yêu của người bạn tốt nhất này hình như không được rõ ràng.

“Hai người, không phải ngay cả ba mẹ hai bên nhà vẫn chưa gặp qua chứ?”

“Ừ.”

“Tên khốn Vinh Sở Lâm này, bây giờ tớ sẽ gọi điện thoại mắng cậu ấy cho cậu.”

Tuyết Nguyệt vội vàng đưa tay ngăn cản cô: “Đừng đừng, chuyện này là do tớ, không phải lỗi của anh ấy.”

Thời Ngọc Diệp dừng động tác trong tay lại, vẻ mặt đầy khó hiểu.

“Cậu đang nghĩ gì vậy? Lẽ nào không muốn kết hôn với Vinh Sở Lâm sao?”

“Muốn, cũng không muốn… gần đây tớ đang buồn trong lòng, có lẽ là trầm cảm trước khi sinh và trầm cảm trước hôn nhân. Tớ không dám đi gặp ba mẹ anh ấy, càng không dám đưa anh ấy về nhà gặp ba mẹ mình.”

“Tại sao?”

“Mình sợ không được chấp nhận.”

Mẫn Tuyết Nguyệt cúi đầu, nói tới chuyện này, trong lòng cô ấy vô cùng lo lắng.

“Trước đây đã gặp qua mẹ của Vinh Sở Lâm một lần rồi, tớ để lại ấn tượng không được tốt đối với người nhà, đến bây giờ vẫn không biết phải đối mặt với bác ấy như thế nào.”

Thời Ngọc Diệp chợt nhận ra, có thể hiểu được tâm tình của Mẫn Tuyết Nguyệt.

Nhắc mới nhớ, hai chị em tốt bọn họ thật sự có rất nhiều điểm giống nhau.

Trước đây là mang thai không có nói cho một nửa còn lại biết, sau này lại không biết làm sao đối mặt với người chồng có ấn tượng không tốt.

“Chuyện này, tớ cũng không có lời khuyên chân thành cho cậu.”

Cô đành bất lực thở dài một hơi: “Tớ là nhờ phúc của đám trẻ, mới có cơ hội hàn gắn lại mối quan hệ rạn nứt với mẹ chồng.”

Mẫn Tuyết Nguyệt cũng gặp khó khăn.

“Thật ra tớ cũng cố gắng đợi sau khi đứa trẻ ra đời, mới đi gặp bố mẹ lần nữa.”

“Lẽ nào các cậu dự định sau này đứa trẻ sinh ra ra rồi mới kết hôn sao?

“Phải, nhưng cũng không phải.” Trong lòng Mẫn Tuyết Nguyệt đang cảm thấy vô cùng mâu thuẫn: “Tớ không hy vọng người khác nói tớ là mẹ lại đi nương tựa vào con mới được kết hôn với Vinh Sở Lâm.”

Thời Ngọc Diệp nghe thấy thế thì dở khóc dở cười.

“Nhà họ Mẫn cậu có nguồn lực tài chính mạnh, ai dám nói cậu như thế chứ?”

“Nhưng mà nhà họ Vinh không chào đón tớ.”

“Cậu chưa qua đó sao lại biết chắc như thế?”

“Đoán vậy.”

“Con dâu xấu xí đi gặp ba mẹ chồng.”

Mẫn Tuyết Nguyệt bĩu môi: “Tớ không xấu.”

Bây giờ mang thai rồi, không chỉ tình tình thất thường, mà còn trở nên giống một đứa trẻ.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 393


Chương 393

Cũng may người bên cạnh đều bằng lòng cưng chiều cô ấy.

Thời Ngọc Diệp vỗ vai cô ấy, cố gắng động viên nói: “Tranh thủ đi gặp một lần đi, tớ tin rằng Vinh Sở Lâm nhất định sẽ bảo vệ cậu thật tốt. Hôn lễ của hai người tranh thủ sắp xếp lịch trình đi, tớ đợi không nổi rồi.”

Mẫn Tuyết Nguyệt suy nghĩ một hồi, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, hai mắt trở nên sáng ngời.

“Hay là, chúng ta làm giao hẹn đi, cùng nhau tổ chức hôn lễ, cậu thấy thế nào?”

“Cùng tổ chức hôn lễ?”

“Được đó, hai chị em tốt chúng ta tình cảm tốt, cùng nhau tổ chức hôn lễ, hạnh phúc tới cửa được nhân đôi, tớ nghĩ thôi cũng cảm thấy háo hức rồi!”

Thời Ngọc Diệp ôm khuỷu tay gật đầu.

“Nghe nói thật là thú vị.”

“Cậu phải đồng ý tổ chức đám cưới cùng tớ.”

“Được chứ! Cậu đợi tin tức tốt của tớ đi!”

Nói thì dễ lắm nhưng khi Mẫn Tuyết Nguyệt được Vinh Sở Lâm đưa đến trước cửa nhà họ Vinh, cô ấy vẫn rối rắm muốn lâm trận lùi bước.

“Sở Lâm, em vẫn rất sợ.”

“Nếu như em không muốn đi vào, vậy thì đừng vào nữa, để anh gọi điện thoại cho người nhà nói rằng chúng ta không về được, rồi dẫn em đến nhà hàng dùng bữa.”

“Không không không, nếu như vậy thì mẹ anh sẽ càng ghét em hơn đó.”

Mẫn Tuyết Nguyệt nhìn cánh cửa trước sân nhà họ Vinh, cắn cắn răng, hít sâu một hơi để ổn định tâm trạng.

“Dù sao cũng phải đối mặt, cho dù em có trốn tránh đi nữa thì cũng không phải là cách, đi thôi!”

Vinh Sở Lâm nhìn cô ấy: “Em chắc chắn chứ.”

“Đi đi đi, xuống xe, em sợ thêm một lát nữa thì em sẽ lại lùi bước đó.”

Đi vào sân nhà, quản gia và người giúp việc cũng không đi ra chào đón.

Vinh Sở Lâm nắm chặt tay Mẫn Tuyết Nguyệt, dẫn cô ấy đi vào phòng, cố khiến cô ấy cảm thấy an toàn.

“Đừng hoảng hốt, có anh ở đây.”

Hành động của anh ta quả thật khiến Mẫn Tuyết Nguyệt cảm thấy an tâm hơn.

Người giúp việc tự đến mở cửa.

“Cậu chủ đã trở về, mời cô chủ vào trong.”

Mọi thứ trông rất bình thường.

Khi hai người bước vào phòng, người ngồi trong phòng khách là ba Vinh, ông ấy đang cầm điều khiển từ xa xem tin tức truyền hình.

“Ba, con về rồi.” Vinh Sở Lâm gọi một tiếng.

Ba Vinh thản nhiên nhìn anh ta.

“Ngồi đi.”

“Ba, đây là Tuyết Nguyệt.”

“Ừm.”

“Con định kết hôn với cô ấy.”

Thái độ của Vinh Sở Lâm như mở cửa nhìn thấy núi, vốn không hề dọa ba Vinh.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 394


Chương 394

Nhưng ông ấy vẫn dừng động tác trên tay, lần nữa hướng ánh mắt lại lên người Mẫn Tuyết Nguyệt và Vinh Sở Lâm.

Mẫn Tuyết Nguyệt có thể cảm giác được ba Vinh đang nghiêm khắc quan sát.

Cô ấy biết ba Vinh là một người trưởng bối vô cùng nghiêm túc, trước kia đã gặp mặt, trên cơ bản cũng không có cơ hội nói được mấy câu.

Bởi vì thật sự quá hung dữ.

Cô ấy nơm nớp lo sợ lên tiếng “Chào bác trai.”

Ba Vinh nhíu mày, nhẹ nhàng ừ một tiếng: “Ngồi đi.”

Nói xong, ông ấy tiếp tục xem truyền hình.

Lúc nói chuyện với Vinh Sở Lâm chỉ có một chữ, còn lúc nói chuyện với cô ấy lại có hai chữ.

Như vậy có lẽ là đã vượt qua cửa rồi đúng không, cô ấy nghĩ như vậy trong lòng.

Vinh Sở Lâm dẫn cô ấy ngồi xuống.

Lúc này mẹ bước từ trên lầu xuống, vừa nhìn đã thấy được bóng dáng của Vinh Sở Lâm và Mẫn Tuyết Nguyệt xuất hiện ở trong phòng khách.

“Sở Lâm trở về rồi sao?”

“Mẹ, hôm nay con dẫn Tuyết Nguyệt đến ăn cơm.”

“Ồ, ngồi trước đi, cơm còn chưa làm xong đấy.”

Quả thật Vinh Sở Lâm đã gọi về báo trước với gia đình, cho nên dẫn Mẫn Tuyết Nguyệt trở về cũng không khiến bọn họ ngạc nhiên cho mấy.

Mặc dù vậy, nhưng phản ứng nhạt nhẽo như vậy, rõ ràng là không chào đón cô ấy.

Mẫn Tuyết Nguyệt miễn cưỡng tươi cười.

“Chào bác gái.”

Mẹ Vinh đi đến phía sô pha ngồi xuống, đánh giá Mẫn Tuyết Nguyệt một lượt, khóe miệng hơi cong lên một chút.

“Sao hai tay lại trống rỗng vậy, nhà các cô không dạy cô rằng khi tới nhà ai đó làm khách phải mang theo quà sao?”

Mẫn Tuyết Nguyệt bị bà ta nói như vậy, vẻ mặt đỏ bừng.

Đáng chết, vậy mà cô ấy lại quên mất chuyện quan trọng như vậy.

Mẫn Tuyết Nguyệt đang muốn mở miệng xin lỗi, thì lúc này Vinh Sở Lâm lại nói thay cho cô ấy.

“Không phải không mang theo mà là chúng con để ở trên xe, quên lấy rồi, con sẽ đi lấy ngay đây.”

Nói xong, anh ta lập tức cầm chìa khóa xe đứng dậy.

Mẫn Tuyết Nguyệt kinh ngạc ngẩng đầu, đang muốn đứng lên đi theo nhưng lại bị Vinh Sở Lâm ngăn cản.

“Đừng hoảng hốt, anh sẽ đi ra xe lấy quà vào.”

Nhìn bóng lưng Vinh Sở Lâm rời đi, tâm trạng của Mẫn Tuyết Nguyệt phức tạp đến cực điểm.

Vinh Sở Lâm bỗng nhiên rời đi.

Giống như ngọn núi có thể dựa vào không còn nữa, khiến cho đáy lòng cô ấy càng thêm thấp thỏm.

Không dám thu lại nụ cười trên khóe miệng, cho dù có căng thẳng như thế nào cũng phải duy trì nụ cười đó.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 395


Chương 395

Mẹ Vinh có khí chất nhẹ nhàng, da dẻ được chăm sóc vô cùng cẩn thận, từ trang phục cho đến cách ăn mặc có thể nhìn ra được là người phụ nữ vô cùng cao quý.

Chỉ thấy bà ta thu hồi ánh mắt, ý châm chọc trên khóe miệng càng thêm đậm hơn, không hề che giấu sự bất mãn với Mẫn Tuyết Nguyệt.

“Cô Mẫn, tôi nghĩ hẳn là cô rất rõ, cô vốn không phải là con dâu trong lòng mà tôi lựa chọn.”

Mẫn Tuyết Nguyệt nắm chặt góc váy, cố giữ cho giọng điệu của mình ôn hòa.

“Bác gái, con và Vinh Sở Lâm rất nghiêm túc.”

“Nghiêm túc là một chuyện, không thích hợp lại là một chuyện khác. Mấy năm nay, nhà họ Mẫn đã gây ra nhiều hành vi trả thù với nhà họ Vinh chúng tôi, bây giờ sao tôi có thể chấp nhận cô vào cái nhà này được chứ?”

Nên đến vẫn là đến rồi.

Trước đây ba Mẫn vì tức giận Vinh Sở Lâm gây chuyện trên lễ đính hôn của Mẫn Tuyết Nguyệt, cho nên đã ra tay với doanh nghiệp Vinh Thị.

Mà mức độ chèn ép công ty càng ngày càng cao, khiến cho doanh nghiệp Vinh Thị suýt chút nữa thì bị nhà họ Mẫn làm cho phá sản, đương nhiên là ba Vinh và mẹ Vinh sinh ra lòng bài xích đối với nhà họ Mẫn rồi.

Mẫn Tuyết Nguyệt biết mình không chiếm thế, nên cũng không muốn phản bác.

“Bác trai bác gái, chuyện trong quá khứ, con xin lỗi hai bác. Sau này, con sẽ hòa giải mối quan hệ của Sở Lâm và ba con, cố gắng không để những chuyện này xảy ra nữa.”

“Cố gắng? Vậy tôi nên nói, tôi sẽ cố gắng tha thứ cho cô, lời như vậy cô nghe hài lòng không?”

Giọng điệu hùng hổ bức người của mẹ Vinh, khiến Mẫn Tuyết Nguyệt nhất thời nghẹn họng, không biết nên đáp lại như thế nào.

Đúng lúc này, Vinh Sở Lâm cầm theo quà đi vào.

Vừa vào phòng thì nghe thấy lời này của mẹ, anh ta không nhịn được mà mở miệng.

“Mẹ, con đã nói rất nhiều lần, chuyện công ty bị chèn ép không phải là ý của Tuyết Nguyệt.”

Mẹ Vinh thấy con trai quay lại, một lòng bảo vệ Mẫn Tuyết Nguyệt, tâm trạng lập tức không vui.

“Vậy thì sao? Tất cả những chuyện này đều liên quan đến cô ta. Mẹ và ba con, vẫn không hy vọng con qua lại với người nhà họ Mẫn, còn con thì hay rồi, bây giờ còn dẫn người ta trở về nữa.”

“Con không chỉ đưa cô ấy trở về, mà con còn định kết hôn với cô ấy nữa đó.”

“Con!”

Dáng vẻ kiên quyết của Vinh Sở Lâm khiến mẹ Vinh chợt tức giận.

“Mẹ tìm cho con nhiều hôn sự như vậy, con lại chẳng thèm để ý, bản thân lại quay đầu tìm cô gái mà chúng ta không hài lòng. Mẹ thấy con muốn làm tức chết ba mẹ!”

“Nếu như trong lòng mẹ vẫn còn muốn con lấy Tần Băng Như, vậy thì con vẫn nên khuyên mẹ nên từ bỏ ý định này đi.”

“Băng Như có cái gì không tốt? Mẹ thấy con bé tốt gấp trăm lần người mà con dẫn về đấy, ít nhất, lúc mẹ nhập viện thì Băng Như sẽ đến thăm mẹ, sẽ chăm sóc cho mẹ, còn thường xuyên hỏi thăm sức khỏe của mẹ. Con nhìn xem người mà con tìm được, cô ta có điểm nào so sánh được với Băng Như không?”

Tích lũy sự bất mãn lâu như vậy, cuối cùng vẫn là nhịn không được mà bộc phát ra.

Mẫn Tuyết Nguyệt đã không còn nhớ rõ nụ cười trên miệng mình thu lại từ khi nào, ngay cả nụ cười gượng cũng không cười nổi.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 396


Chương 396

Cô ấy không ngờ rằng chuyện đã trôi qua lâu như vậy, mà mẹ Vinh lại một lòng hướng về Tần Băng Như.

Mặc dù lúc ấy người ta cố ý giả vờ hiếu thuận, nhưng ít nhất cũng tốt hơn so với cô gái chưa từng chủ động quan tâm đ ến ba mẹ Vinh Sở Lâm..

Mẫn Tuyết Nguyệt bỗng nhiên cảm giác mình không còn mặt mũi để ở lại.

“Đủ rồi.”

Ba Vinh trầm mặc rất lâu đột nhiên nghiêm giọng nói.

“Còn muốn ăn cơm không? Tôi sắp chết đói rồi.”

Ba Vinh quả nhiên là người đàn ông tàn nhẫn kiệm lời.

Vừa mở miệng, đã khiến mẹ Vinh ức chế, khí thế nóng giận vừa nãy nhất thời bị kìm hãm lại một lần nữa.

Vinh Sở Lâm có thể nhìn thấy, ba Vinh đây là đang cho Mẫn Tuyết Nguyệt một cơ hội để xuống bậc thang.

Nhưng bây giờ trong lòng anh ta rất thương xót Mẫn Tuyết Nguyệt.

Không thể chịu đựng cô ấy chịu ấm ức ở đây thêm được nữa.

“Hai người ăn đi, con và Tuyết Nguyệt vẫn là nên rời đi trước. Quà con đã mang đến đây, đi trước đây.”

Anh ta nói xong, đặt hộp quà lên trên bàn trà, muốn lên trước dẫn Tuyết Nguyệt đi. Nhưng sau đó vừa đụng đến cánh tay cô ấy thì bị chặn lại.

“Sở Lâm, đừng làm thế, chúng ta đã nói rõ là sẽ đến ăn tối, không thể tùy hứng bỏ đi, khiến bác trai bác gái khó coi như vậy được.”

“Nhưng em…”

“Em không sao.”

Cô ấy vỗ vỗ cánh tay của Vinh Sở Lâm, muốn làm cho anh ta yên lòng.

Ba Vinh đã nhìn thấy hành động này của cô ấy, không nhịn được mà nhíu mày lần nữa. Mà mẹ Vinh lại không hề coi thường hành động này của cô.

“Muốn ở lại ăn cơm cũng không phải là không được, bữa tối hôm nay vẫn chưa chuẩn bị xong, cô cứ xuống bếp làm vài món đi.”

Vinh Sở Lâm nghe vậy thì lông mày nhíu chặt đến mức có thể ép chết một con ruồi.

“Mẹ, dù gì người ta cũng là khách nhà mình mà, hơn nữa đây còn là lần đầu tiên đến nhà mà mẹ lại kêu cô ấy đi nấu cơm, đây là làm khó quá rồi còn gì.”

“Đúng vậy, mẹ cố ý làm vậy đấy.”

Vinh Mỹ thẳng thắn thừa nhận, không hề lo sợ con trai mình tức giận, vẫn danh chính ngôn thuận mà nói tiếp.

“Muốn gả vào nhà họ Vinh chúng ta, cũng không phải là không được. Bây giờ mẹ cho cô ấy cơ hội này để chứng minh cho chúng ta xem xem, cô ấy có năng lực để chăm sóc tốt cho chồng, là một người vợ hiền đức độ hay không. Những cái khác mẹ không đòi hỏi gì, mẹ chỉ yêu cầu tài nghệ bếp núc của cô ấy thôi, như thế này còn chưa được sao?”

“Cho dù cô ấy có biết nấu ăn hay không, con cũng sẽ cưới cô ấy. Cô ấy không biết nấu ăn, con sẽ nấu cho cô ấy; cô ấy không thích làm việc nhà, con cũng có một mình lo hết. Con cưới cô ấy không có lý do gì cả, không cần cô ấy phải vì con mà làm bất cứ điều gì.”

“Như thế nào? Sở Lâm, con còn muốn đến nhà họ Mẫn làm rể luôn đúng không? Cái gì cũng để con làm hết, vậy cô ấy làm cái gì? Cuộc sống sau kết hôn là hai người cùng nhau duy trì, chứ không phải là một làm tổ tông còn một người làm đầy tớ!”

Vinh Sở Lâm vẫn còn muốn tiếp tục tranh cãi, thì lúc này Mẫn Tuyết Nguyệt kéo nhẹ áo của anh.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 397


Chương 397

Anh cúi đầu, nhìn thấy đôi mắt chẳng có nét buồn bã nào cô ấy, mà ngược lại còn có vài phần kiên định.

“Vậy để em thử xem sao.”

“Không được.”

“Em cảm thấy bác gái nói cũng rất có lý, cuộc sống hôn nhân là cuộc sống cần hai người đồng lòng duy trì, không thể cứ việc gì cũng bảo anh đi làm hết được, em cũng nên bỏ ra chút gì đó vì cuộc sống của chúng ta chứ.”

“Có anh đây, em hoàn toàn không cần làm những việc này.”

Vinh Sở Lâm dù có kiên quyết thế nào đi nữa, cũng không đấu lại Mẫn Tuyết Nguyệt.

“Không sao mà, em có thể ứng phó được.”

Nói rồi, cô ấy nhanh chóng đứng dậy, nhìn mẹ Vinh thành thật lên tiếng: “Cảm ơn bác gái đồng ý cho cháu cơ hội này, giờ cháu sẽ vào nhà bếp làm vài món cho mọi người, xin mọi người đợi một lát ạ.”

Mẫn Tuyết Nguyệt dứt lời, xoay người dứt khoát đi hướng về nhà bếp .

Vinh Sở Lâm cực kỳ ảo não, muốn đi tới giúp cô ấy nhưng lại bị mẹ mình kêu lại: “Để một mình con bé đó làm, không cho phép con giúp đỡ.”

Vinh Sở Lâm thật sự vừa bực mình vừa gấp gáp.

Trước khi đến đây, Mẫn Tuyết Nguyệt cứ nhắc đi nhắc lại tuyệt đối không đem chuyện mang thai của cô ấy đi nói ra.

Dẫu sao mẹ Vinh vốn cũng không thích cô ấy, nếu như để mẹ Vinh biết chuyện Tuyết Nguyệt mang thai trước khi cưới, e là thành kiến đối với Tuyết Nguyệt sẽ càng thêm quyết liệt hơn.

Vinh Sở Lâm có vài lần vì nôn nóng mà xém chút đem chuyện này nói ra luôn rồi, cuối cùng vì ánh mắt cảnh cáo của Mẫn Tuyết Nguyệt mà vẫn phải nhịn lại.

Mẫn Tuyết Nguyệt không nhìn lại cứ thế đi thẳng vào nhà bếp.

Mẹ Vinh cũng không phải là làm khó cô ấy.

Ít nhất, đồ cũng đã được người giúp việc chuẩn bị sẵn trong bếp, chỉ đợi Mẫn Tuyết Nguyệt đi tới mở bếp nấu thôi.

Cô ấy cười thầm.

Không ngờ rằng bản thân lại có thể vào lúc này mà có chút cảm động với tâm ý của mẹ Vinh.

“Cô Mẫn, chúng tôi đều đã chuẩn bị sẵn đồ rồi. Cô xem xem còn cần thứ gì nữa không, chúng tôi có thể giúp cô chuẩn bị.”

“Cảm ơn…. thật ra tôi cũng không biết nấu ăn lắm, mọi người có thể giúp tôi một tay được không?”

Vài người giúp việc nghe vậy, mặt lộ ra vẻ khó coi.

Mẫn Tuyết Nguyệt nhanh chóng bổ sung: “Không cần mọi người động tay, để tôi tự làm, có điều tôi cần người đứng kế bên hướng dẫn tôi. Nếu không, lỡ như tôi đem những món này nấu cháy khét, bọn họ chắc sẽ ăn không được mất.”

“Được thôi, nhưng chúng tôi chỉ có thể giúp cô nói rõ nên làm như thế nào thôi, những cái khác chúng tôi không thể giúp được.”

“Không vấn đề, cảm ơn mọi người.”

Mẫn Tuyết Nguyệt nở nụ cười chân thành, cảm thấy tự tin lên ít nhiều rồi.

Đúng là cô ấy chẳng có kỹ năng nấu nướng gì cả.

Bình thường lúc ở nhà, muốn làm chút gì đó cho Vinh Sở Lâm ăn thì luôn bị anh ấy ngăn cản, cướp lấy công việc trong tay của cô rồi kêu cô đứng sang một bên chờ ăn.
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 398


Chương 398

Mặc dù sự sủng ái như vậy khiến cô ấy cảm thấy rất hạnh phúc.

Nhưng đồng thời cô ấy cũng thấy áp lực.

Bởi vì bản thân quả thực chẳng có gì có thể hồi đáp lại Vinh Sở Lâm.

Vinh Sở Lâm ngồi ở phòng khách lo lắng bất an, hết lần này đến lần khác giương mắt nhìn về nhà bếp, cứ lo sợ Mẫn Tuyết Nguyệt trong nhà bếp sẽ tự làm mình bị thương.

Khi nhìn thấy người giúp việc đứng bên cạnh hướng dẫn từng chút một cho Mẫn Tuyết Nguyệt thì tâm trạng càng tệ hơn, liền muốn đứng dậy đi đến nhà bếp để giúp đỡ.

“Mới có thử thách chút xíu như vậy, con đã đau lòng rồi? Mẹ con nấu đồ ăn cho con bao nhiêu năm như vậy rồi, tại sao chẳng bao giờ thấy dáng vẻ này của con thế?”

“Cái này không giống nhau…”

“Có gì không giống nhau? Con cứ nói giúp cô ấy như vậy, mẹ vĩnh viễn sẽ không để cô ấy cơ hội gả vào nhà họ Vinh đâu.”

Vinh Sở Lâm hoàn toàn cảm thấy bản thân không thể tiếp tục nói chuyện với mẹ nữa rồi.

“Mẹ, cô ấy là người con gái duy nhất con yêu, cho dù mẹ có nguyện ý chấp nhận hay không, con cũng sẽ cùng cô ấy kết hôn. Hôm nay con dẫn cô ấy về đây, không phải để trưng cầu sự đồng ý của mọi người, mà để mọi người hiểu rằng con là thật lòng với cô ấy.”

Những lời này, đổi lại lúc bình thường, anh ta sợ rằng sẽ không bằng lòng mà nói ra.

Giờ đây vì Mẫn Tuyết Nguyệt, anh ta nguyện ý nói nhiều lời như vậy, giải thích rõ ràng với ba mẹ, thậm chí còn phải khống chế sự tức giận của mình.

Mẹ Vinh hiếm khi thấy anh ta thừa nhận lòng mình chân thành như vậy.

Trong một lúc, bà ta sốc đến nỗi chẳng nói ra câu nào nữa.

Ngay cả ba Vinh lúc này cũng phải bày ra ánh mặt dò hỏi với Vinh Sở Lâm.

Thật lâu sau, nghe thấy ba Vinh lãnh đạm nói.

“Cho dù chúng ta có chấp nhận cô ấy, con còn phải chịu thử thách của bên nhà họ Mẫn.”

Vinh Sở Lâm đối với những lời này của ba cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Anh không kịp suy nghĩ những lời này của ba mình có ý gì, chỉ ngoan ngoãn đáp lời.

“Con sẽ cố gắng để nhận được sự thừa nhận của nhà họ Mẫn, giống như Tuyết Nguyệt nỗ lực để nhận được sự thừa nhận của ba mẹ vậy, bọn con sẽ không từ bỏ đâu.”

Ba Vinh và mẹ Vinh đều bị những lời này của Vinh Sở Lâm làm cho chấn động.

Bọn họ rất ít khi thấy được con trai dùng thái độ thành thật nghiêm túc như thế này để nói chuyện.

Một lúc sau, cũng không biết nên nói gì mới phải.

Ba người trong phòng khách đều rơi vào một khoảng lặng yên.

Mẹ Vinh không nhịn được nhìn về hướng nhà bếp, tâm tình phức tạp, trong đầu xoẹt lên nhiều ý nghĩ khác nhau.

Điều mà Mẫn Tuyết Nguyệt không thể ngờ tới là bản thân lại có thể làm xong vài món ăn nhanh như vậy.

Chắc là do được chuẩn bị nguyên liệu trước hết rồi, cộng với việc được hướng dẫn của các giúp việc kế bên, chưa đầy một giờ đồng hồ cô ấy đã làm xong bốn món.

Trong đó có hai món mà Vinh Sở Lâm thích ăn nhất.

Còn có một nồi canh mà người giúp việc đã ninh trước đó.

“Cơm đã nấu xong rồi ạ, cháu mời bác trai, bác gái mau tới ăn.”
 
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó
Chương 399


Chương 399

Lúc Mẫn Tuyết Nguyệt cười hi hi bưng đồ ăn ra, thì thấy bầu không khí trong phòng khách có chút kỳ quái, liền cẩn thận hạ giọng một chút, lo lắng không thôi.

“Cái đó… nếu như mọi người không muốn ăn thử, cháu có thể tự mình thử trước.”

Vinh Sở Lâm đột nhiên đứng lấy, im lặng không phát ra tiếng đi đến trước bàn ăn.

Kéo cái ghế ra, sau khi bảo Mẫn Tuyết Nguyệt ngồi xuống thì anh cũng ngồi xuống kế bên.

Ba Vinh, mẹ Vinh cũng bước lại bàn ăn.

Nhìn bốn món trên bàn ăn một cái, mẹ Vinh rất tự nhiên cầm đũa lên.

Lần này Mẫn Tuyết Nguyệt học được sự lễ phép với người khác rồi.

Đưa đôi đũa ra gắp một miếng cá bỏ vào trong bát của mẹ Vinh.

“Bác gái, bác thử xem. Đây là lần đầu con xuống bếp, không biết làm có ngon hay không, bác thử xem nếu như có chỗ nào không hợp ý cần thay đổi thì con sẽ về nhà chăm chỉ luyện tập, lần sau sẽ làm lại cho bác một bữa.”

Vốn mẹ Vinh lại muốn nói mấy câu khó nghe.

Lúc này, ba Vinh tự gắp một miếng sườn xào kho tàu bỏ vào trong miệng, trước khi mẹ Vinh nói gì đó thì đã kịp thời nói trước.

“Bỏ hơi nhiều tương dầu, vị hơi đắng, trở về học cẩn thận, lần tới trở lại làm cho bác một bữa.”

Không nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là lời khẳng định của ba Vinh cho Mẫn Tuyết Nguyệt.

Hai mắt của Mẫn Tuyết Nguyệt bỗng nhiên sáng lên, trong lòng vui sướng khôn nguôi, vội vàng đáp lại: “Cháu biết rồi, cảm ơn bác trai.”

Mẹ Vinh cảm thấy vô cùng bất ngờ với phản ứng của chồng mình.

Định mở miệng nói điều gì đó để phản bác, kết quả là bị ba Vinh ngắt lời trước.

“Trước đây Sở Lâm không giỏi bày tỏ tâm sự trong lòng mình, gần đây nó mới nói nhiều hơn, việc đối nhân xử thế cũng thẳng thắn hơn.”

Có thể ngầm hiểu là, chính Mẫn Tuyết Nguyệt đã làm thay đổi Vinh Sở Lâm, khiến anh ta càng ngày càng giống một người bình thường hơn.

Từ khi còn nhỏ, Vinh Sở Lâm đã là một người ít nói, không thích giao tiếp với mọi người, dù cho có bị hiểu nhầm đi chăng nữa thì cũng không thèm giải thích thêm, cho đến khi sự việc trở nên nghiêm trọng hơn thì lại không thể khống chế được tính tình nóng nảy của mình.

Là bậc làm ba làm mẹ, điều mà bọn họ cảm thấy lo lắng nhất là rào cản về giao tiếp và cản trở trong mặt tình cảm của anh ta.

Nhưng giờ đây, chính mắt bọn họ đã chứng kiến Vinh Sở Lâm vì Mẫn Tuyết Nguyệt mà có sự thay đổi lớn như vậy.

Thay đổi góc độ để xem xét, đây là hạnh phúc mà con trai mong muốn, không phải sao?

Mẹ Vinh cũng không thoát khỏi quan điểm “gia trưởng”, cho nên với Mẫn Tuyết Nguyệt vẫn còn rất nhiều thành kiến, mà ba Vinh lại là người có tính cách rất giống với Vinh Sở Lâm, ông ấy có thể dễ dàng thay thế lập trường và cảm xúc theo con trai mình để nhìn nhận Mẫn Tuyết Nguyệt.

“Về sau hai đứa con sẽ tốt hơn thôi, nhưng đừng có động một tí lại cãi vã rồi chia tay, cũng không còn là trẻ con nữa, đừng coi chuyện hôn nhân như trò đùa.”

Ba Vinh hiếm khi nói nhiều như vậy.

Với khí thế uy nghiêm như thế, mẹ Vinh buộc lòng phải gạt bỏ những thành kiến, dằn lại sự nóng nảy của mình.

“Nghe rõ chưa? Nếu trong tương lai hai đứa không chung sống với nhau cho đàng hoàng, mẹ sẽ thay con sắp xếp một buổi xem mắt ngay lập tức.”
 
Back
Top Bottom