Khác [REUP- VÔ HẠN] - Tôi làm cẩm lý trong trò chơi sinh tồn (C 1-200)

[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 160


Sau 20 phút, hai ký sinh trùng nhỏ hơn trước một chút xuất hiện trên thớt.

Hai ký sinhtrùng này giống hệt nhau!Phù An An cau mày sau đó dùng đũa gắp một cái, ném trở lại trong bình thủy tinh.

Kýsinh trùng ở trạng thái nguyên thủy không sợ các đòn tấn công vật lý, vì vậy cô chỉ cóthể thử các đòn tấn công bằng phép thuật??Phòng Vip được trang bị các thiết bị nấu ăn như lò vi sóng và lò nướng.

Phù An An đặtkhối ký sinh trên thớt vào lò nướng, chọn nhiệt độ cao nhất và nướng trong 30 phút.Thời điểm lấy ra một tầng bên ngoài đều bị nướng khét, phát ra một mùi hương thơmmà thối kỳ quái.

Tuy nhiên, chỉ năm phút sau khi lấy nó ra, thứ đó bắt đầu di chuyểntrở lại.

Một lớp mỏng các bộ phận bị cháy ở bên ngoài cọ xát vào thớt sau đó nó trở lạihình dáng ban đầu.

Có thể nói là đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm.

Vì để chonhân vật phản diện sống lâu hơn được một chút, có thể nói trò chơi này làm đủ ác.--Lăng Thành ngày thứ mười bảy, sương mù nhạt nhòa

Phù An An nhìn 8 cái ký sinh trùng bị phân giải có hơi nhức đầu.

Bạn có từng trải quacảm giác khi muốn giết một kẻ thù mà lại tuyệt vọng nhận ra mình đã tạo ra tám cáikẻ thù khác?Phù An An thở dài, đứng dậy đi tới tủ lạnh lấy một chai Coca, chuẩn bị trấn tĩnh lạimột chút.

Sau khi nhấp một ngụm Coca rồi đặt nó lên bàn, khuỷu tay của Phù An Anvô tình đã làm đổ nó, chất lỏng màu nâu nhỏ xuống ký sinh trùng phát ra âm thanhxèo xèo.

Giống như âm thanh của dầu chiên đồ ăn vậy.

Các xúc tu của ký sinh trùngbắt đầu cuộn lại, cơ thể bắt đầu nhăn nheo, tỏa ra nhiều nhiệt lượng và cơ thể màuhồng nhạt bắt đầu chuyển sang màu vàng.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 161


Lũ lụt ở Thành phố Hải Ly, mái vòm ở thị trấn Cánh đồng hoa, đây không phải là thứmà bọn họ có thể vượt qua bằng sức người.

Ngay trong vòng đầu tiên của game Hànghải cuồng hoang, 40 người còn sống đã phải đối mặt với 20.000 thây ma, vì sức mạnhquá chênh lệch nên dù biết trước cũng không thể đánh bại.Nhưng vòng trò chơi này thì khác, nó không phải là trò chơi mà con người có kết cụctất cả đều phải chết.

Cái này giống như một cái bug game thật lớn mà cô tình cờ gặpphải, không phải mỗi vòng trò chơi đều có cơ hội như vậy!

Theo những tin tức mà cônắm giữ được, nếu lên kế hoạch cẩn thận nói không chừng thật sự có thể làm ra mộtcách vượt ải mới.Suy nghĩ thoáng qua trong đầu cô thì đột nhiên khung cảnh xung quanh biến mất,biến thành một khoảng trắng chỉ xuất hiện khi vào trò chơi ---- [ Xin chúc mừngngười chơi số 211136, Phù An An , người đã phát hiện ra chế độ trò chơi loại S của vòngtrò chơi "Lăng Thành thành phố sương mù" này.

Hoàn thành cấp độ trong thưởng phong phú.

Tồn tại 30 ngày trong game, bạn sẽ nhận được 10 điểm.

Nếu bạnkhông sống sót sau ba mươi ngày trong trò chơi, bạn sẽ chết trong thế giới thực.

Xinhãy cố gắng vượt qua!]Phù An An con mắt không khỏi trừng lớn.

Nội dung bất thình lình làm cho người ta cóchút ngoài ý muốn còn có chút cảm giác khẩn trương, kích động tăng vọt theo.Trước lời nhắc của trò chơi, Phù An An về bản chất vẫn là một con cá mặn, mặc dù côcó ý tưởng muốn phản công trò chơi, nhưng với tư cách là một người bình thường, côcó thể trốn thì vẫn muốn tránh hơn bởi vì an toàn là phải được ưu tiên hàng đầu .Nhưng mà trò chơi đã xuất hiện nhắc nhở.

Cố gắng sống sót trong 30 ngày, hoànthành cấp độ sẽ chỉ thêm 10 điểm còn nếu cô hoàn thành trò chơi theo cách mới nàysẽ có thêm nhiều phần thưởng phong phú.

Cô có loại cảm giác được rằng thể loạithông quan cấp S này không phải cô muốn mở là mở ra được.

Cô có chút mong muốnnhận được phần thưởng thông quan này bởi vì người ta nói trên có ban thưởng thìdưới tất sẽ có người liều mạng.

Có lẽ ngày trở thành một baba sắp đến với cô rồi!--Sau khi nhanh chóng sắp xếp những thứ cần thiết, Phù An An lấy ra tấm bản đồ Thànhphố Lăng Thành mà cô luôn mang theo bên mình, bắt đầu lên kế hoạch lại cho hànhđộng tiếp theo trong lòng

Hồ Bất Thường cũng cõng một cái ba lô không lớn đi ra, thấy vậy Phù An An hơi sữngsờ.

Anh ta chỉ có một khẩu súng lục trong ba lô và bốn, năm chai Coca.Phù An An: "Anh chỉ mang theo cái này?"

Hồ Bất Thường ánh mắt lóe lên, hắn chần chờ nói: "Tôi, tôi sợ mang theo quá nhiều đồvật, không chạy nhanh được."

Phù An An nhìn anh như vậy đột nhiên nghĩ đến điều gì đó sau đó nhìn anh ta đầy ẩný.

Tiếp đó ném cái ba lô siêu to cho anh ta.

" Không phải anh có muốn mang haykhông mà là nhất định phải mang
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 162


Muốn giết sạch tất cả ký sinh trùng trong Lăng Thành, bước đầu tiên đương nhiênphải bắt được Vua của bọn chúng.

Thị trưởng kiểm soát tất cả các thông tin liên lạccông cộng và các đơn vị chính phủ ở Lăng Thành, sử dụng quyền lực của mình để cheđậy những ký sinh trùng đó là một nguyên nhân quan trọng khiến tình hình phát triểnđến mức này.Cô không biết có bao nhiêu người trong chính quyền thành phố đã bị ký sinh, nhưnggiết một người đỡ một người, sẽ tốt hơn nếu có thể được giải cứu một quan chức cấpcao nào đó có quyền lên tiếng.Khi cô đã có kế hoạch sơ bộ thì hành động ngay lập tức, cô lái xe thẳng xuống tầngdưới của tòa nhà tòa thị chính.

Cảm ơn vị thị trưởng mắc bệnh mà vẫn quan tâm tổchức họp báo, Phù An An đã thẳng tay làm hai phóng viên choáng váng, giật thẻ báochí của họ rồi nhét bọn họ trở lại trong xe.

Sau đó đi theo dòng người vào sảnh củatòa thị chính, đi thẳng vào tầng mười sáu của tòa nhà mà không bị cản trở.Đây là nơi buổi họp báo được tổ chức.

Thị trưởng phía trên ăn mặc chỉnh tề, sau khi bịký sinh, loại quan tâm chân thành với người dân đã biến mất, thay vào đó là nụ cườigiả tạo cứng ngắc.

Khán phòng khổng lồ chỉ có hai cửa, các nhân viên chính phủ đang

đứng bảo vệ chặn tất cả các cửa trước và cửa sau.

Cùm cụp --- khóa cửa lại từ bêntrong.Họ mỉm cười nhìn những phóng viên đã đặt nhiều máy quay và micrô ở sảnh, như thểhọ đang xem bữa tối đang được dọn lên bàn của mình."

Chị Phù, chị không nhận ra rằng những quan chức chính phủ này đều rất kỳ lạ sao?"

Hồ Bất Thường đang ôm một chiếc ba lô có phần to lớn, sợ hãi nói vào tai Phù An An."

Thị trưởng và các quản trị viên ở đây đều đã bị ký sinh."

Phù An An nhìn thị trưởng,thấy ông ta đang nhìn mình thì mỉm cưới ngọt ngào với đối phương sau đó thì thầmvới Hồ Bất Thường: " đợi một chút nhìn ánh mắt của tôi mà hành động.

Nhất định phảigiết chết hết thị trưởng cùng những người canh giữ ở của ra vào sau đó khống chế nơinày."

Hồ Bất Thường nghe lời nhìn hai cánh cửa, cộng lại có khoảng hai mươi thuộc hạ củathị trưởng."

Đừng nhìn chằm chằm vào họ."

Phù An An gọi hắn lại, "Không muốn chết, nhất địnhphải làm được biết không?"

Hồ Bất Thường trong lòng đã vô cùng kinh hãi.

Nhưng chưa kịp làm quen với tìnhhuống thì mọi thứ đã sẵn sàng, thị trưởng bước lên sân khấu phát biểu với lòng từ bi,nhân từ đối với người dân.Đây là bản tin trực tiếp khoảng nửa giờ.

Nửa giờ sau, nhóm phóng viên này chắc chắnsẽ thành mục tiêu ký của bọn chúng.

Cuộc họp diễn ra trong 20 phút, mọi người đang

tập trung vào thị trưởng, một nhóm phóng viên đang hào hứng đặt câu hỏi với thịtrưởng.Phù An An lấy thẻ công tác phóng viên ra và đóng giả cô gái rót nước, đưa cho mỗinhân viên gác cửa một cốc nước có pha thêm chút giấm trắng.

Mặc dù dung tích rấtnhỏ, nó sẽ không giết được ký sinh trùng nhưng đủ để khiến chúng khó chịu.

Nhânviên công tác hai mặt nhìn nhau, tất cả đều đang ôm bụng của mình.

Hiện tượng kỳ lạkhiến thị trưởng thường xuyên nhìn về phía này."

Hành động ngay!"

Lần này Phù An An rút súng ra và bắn chính xác vào đầu thị trưởng.Trong hội trường vang lên những tiếng kêu sợ hãi, một đám phóng viên đều hoangmang rối loạn.Phù An An không kịp quan tâm đến họ, lập tức bắn vào nhân viên hành chính đangđứng trước cổng.

Không ai trong số họ không phải là ký sinh trùng!

Phù An An đangnhanh chóng dọn dẹp nhưng phát hiện ra rằng cửa sau đã được mở.Cái tên ngu ngốc Hồ Bất Thường này, cầm khẩu súng giống như đồ vật trang trí đangđứng sững sỡ tại chỗ làm những ký sinh trùng kia chạy đi không nói mà còn nhữngphóng viên bị dọa sợ kia cũng chạy ra ngoài hết mấy người.Phù An An vội vàng chạy tới, bắn hai phát về phía đám ký sinh chạy tới hỗ trợ rồinhanh chóng đóng cửa lại, đáng tiếc không khống chế được mấy phóng viên đã chạyra ngoài.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 163


Anh là heo hả?"

Phù An An tức giận nhìn anh ta một cái, nhưng bây giờ thời gian quýgiá, căn bản không kịp tính toán với anh ta.

Cầm khẩu súng trên tay, cô chỉ vào nhữngphóng viên còn lại trong phòng"Mọi người ở trong góc làm cái gì?

Không muốn chết, lập tức tới đây, cầm lênmicrophone cùng máy ghi hình, tiếp tục phát sóng trực tiếp."

Mọi người làm theo lời Phù An An nói, cô ấy cầm cuốn sổ của mình và đứng ở giữakhán đài sân khấu, buộc phóng viên phải tiếp tục ghi hình và phát sóng.Lúc này, thế giới bên ngoài đang xem tin tức đã náo động.

Thị trưởng bị giết, hung thủcòn tiếp tục phát sóng trực tiếp tin tức, ngông cuồng đến mức tất cả người dân đềuphải chú ý.

Nhìn chằm chằm cái tên ác ôn trên TV, muốn biết cuối cùng cô định làmcái gì."

Xin chào các công dân, tôi mạo hiểm mạng sống của mình để xuất hiện ở đây vì tất cảnhững người ở Lăng Thành đều đang gặp nguy hiểm lớn.

Một loại ký sinh trùng khôngthể giải thích được đã xuất hiện ở Thành phố Lăng Thành, bắt đầu từ những công dân

đã hôn mê đầu tiên ở bệnh viện trung tâm thành phố và không ngừng lan rộng ra khắpnơi.

Cho đến nay, hơn 50% cư dân đã bị nhiễm ký sinh trùng."

Nghe những lời Phù An An vừa nói, phóng viên phía dưới đều lộ ra vẻ không tin, đây làđang nói nhảm cái gì?"

Tôi biết rằng hầu hết mọi người ở đây và trước TV sẽ không tin vào điều đó mà tinvào sự bình yên giả tạo đã được tạo ra trong các tin tức trước đó.

Nhưng thật khôngmay, thị trưởng yêu quý của chúng ta đã bị ký sinh vài ngày trước, và kẻ đã truyền đạtthông tin sai lệch cho chúng ta thực sự là một con quái vật đội lốt thị trưởng."

Khi Phù An An nói xong, cô đã chộp lấy xác chết dưới chân mình.

Điều cô không biếtlà trong giây tiếp theo, các đài tin tức lần lượt đã ngắt kết nối, phát quảng cáo hoặcphim không liên quan.Những người xem trước TV đã bối rối và càng tò mò hơn về những gì xảy ra phía sau.Cho đến khi ai đó nói "XX vẫn đang phát sóng."

Lúc này, trong bộ phận tin tức của kênh nhỏ, ba bốn người phụ trách việc này đanghưng phấn ngồi trước trạm tiếp sóng, một nhân viên trẻ tuổi vội vàng chạy tới, "Đạodiễn nói, tất cả các kênh sẽ ngừng phát sóng trực tiếp!"

"Không."

Người phụ trách là phó giám đốc, không chút suy nghĩ đã từ chối yêu cầu củaanh.

Hắn không quan tâm nội dung tin tức, chỉ biết là tỉ lệ người xem bây giờ của bọnhắn đã sáng tạo ra kỷ lục mới!

Hầu như tất cả người xem TV ngay tại thời khắc này đềuxem ở đài của bọn hắn.

Mấy người này vì danh lợi mà không đóng lại cửa phòng phátsóng trực tiếp, nên chiếu vẫn tiếp tục chiếu.

Một bên khác.

Phù An An liếc nhìn Hồ Bất Thường lúc này đang trốn trong góc, cái gìcũng không thể làm được, can đảm của anh ta còn dỏm hơn cả hạt mè.

Chỉ có thể giaomấy công việc cực khổ cho anh ta.Hồ Bất Thường mổ bụng xác chết, ký sinh trùng bên trong trào ra ngoài.

Hiện trườngtràn ngập tiếng thét sợ hãi.

Trước TV, người bình thường cũng không thể chịu đựngđược.

Tiếng gõ cửa bên ngoài ngừng lại, có tiếng la hét và nôn ọe không kiểm soátđược.

Tốt lắm, vẫn còn có chút phản ứng.Phù An An lấy ra một cuốn sổ, nhìn vào máy quay và nghiêm túc nói: "Tiếp theo tôi sẽbắt đầu công bố những điểm yếu của những ký sinh trùng này, tin hay không tùy bạn,tôi đề nghị tất cả các bạn nên lấy một cái gì đó để ghi lại.Thứ nhất, ký sinh trùng có thể khống chế con người, bề ngoài giống hệt người thật, cóthể đọc ký ức của ký chủ và bắt chước hành động của ký chủ, điểm khác biệt lớn nhấtgiữa nó và con người nằm ở nhiệt độ và sự biến đổi trong miệng.

Không kiểm tra đượcthì đừng tin tưởng bất cứ ai một cách dễ dàng.Thứ hai, bệnh viện là ổ của ký sinh trùng, đừng đến bệnh viện!

Tất cả những người bấttỉnh trong sương mù đều bị ký sinh trùng, bọn họ và những người xung quanh bọn họđều rất nguy hiểm.Thứ ba, ngoại trừ bệnh viện, bất kỳ nơi công cộng nào có nhiều phương tiện qua lạiđều rất nguy hiểm.Thứ tư, ký sinh trùng được chia thành trưởng thành và nguyên thủy, vì vậy đừng baogiờ tiếp xúc với sương mù, nếu bạn phải đi vào sương mù, hãy nhớ bảo vệ tốt.

Thứ năm, muốn tiêu diệt hoàn toàn ký sinh trùng trưởng thành thì chỉ có thể tấn côngvào phần bụng, phần thịt màu hồng bên trong chính là nhân của nó, nếu nó ở trạngthái nguyên thủy thì cần dùng axit, những thứ khác đều không có tác dụng đối vớitrạng thái nguyên thủy của ký sinh trùng, vì vậy cắt chúng thành từng lát nhỏ chúngsẽ sinh sôi nảy nở vô tận."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 164


Điều quan trọng nhất: Là đứng lên phản kháng hoặc bỏ mạng."

Phù An An nói xong.Cô không biết phản ứng từ thế giới bên ngoài sẽ như thế nào, dù sao toàn bộ tòa nhàchính phủ đã yên lặng trong vài giây.

Tiếp đó là các tiếng thét sợ hãi chói tay vang lên.Tiếng bước chân lộn xộn và tiếng gầm không thể giải thích được mang đến nỗi sợ hãikhông tên cho các phóng viên bên trong.Trong hội trường yên lặng, phóng viên lúc nãy vẫn còn sợ hãi đến bây giờ không biếtlàm sao, "Thật sao, có thật hay không?"

Thật hay giả tự bản thân nhìn không rõ sao?

Phù An An không trả lời, vào lúc này điệnthoại cố định trong hội trường vang lên.

Những người trong hội trường nhìn nhaunhưng không ai dám trả lời.

Điện thoại vang lên hai lần, Phù An An mới nhận ."

Chào."

"Xin chào, ngài khỏe."

Người ở đầu bên kia điện thoại dường như thở phào nhẹ nhõm vìcuộc gọi đã được kết nối, "Xin chào, tôi là nhân viên của chính quyền thành phố,mong cô có thể giúp đỡ."

"Chúng tôi là những nhân viên của chính phủ phát hiện dị thường sớm nhất, bây giờhầu như toàn bộ nhân viên cấp cao trong chính phủ đều bị ký sinh, Phó thị trưởng ÔnĐức Châu vì tránh né ký sinh trùng nên núp ở trong gian phòng khẩn cấp của tòa nhàchính phủ.

Chúng tôi đã xem tin tức của cô và hy vọng nhận được sự giúp đỡ của cô."

Phù An An cầm điện thoại hơi sửng sốt: "Tại sao tôi phải tin anh?"

Theo khả năng của ký sinh trùng, không thể loại trừ rằng ký sinh trùng ngày càngthông minh hơn và sẽ sử dụng âm mưu.Bên kia trầm mặc một chút.

"Cô lo lắng cũng là bình thường, trước đó chúng tôi cũngkhông dám tùy tiện tin tưởng người khác."

Người bên kia đáp: "Tuy rằng cô giết thịtrưởng, nhưng còn có những quan chức cấp cao khác, bọn họ còn có nhiều biện pháptiếp tục để kiểm soát Lăng Thành.

Để chống lại ký sinh trùng, chúng ta phải có mộtngười lãnh đạo đủ uy tín và năng lực."

Quả nhiên là người làm chính trị, hai câu này đã chạm đến trái tim của cô.

Phù An Antrầm mặc một lát, "Anh hiện tại ở chỗ nào, có bao nhiêu người?

Hiện tại tình huốngnhư thế nào?"

"Tầng cao nhất của tòa nhà chính phủ có một nơi trú ẩn khẩn cấp ở đây."

Giọng nóibên kia nói "Chúng tôi có sáu người, bên ngoài có rất nhiều ký sinh trùng và chúngđang ngăn chặn các hành lang.

Ngoài ra, hãy cố gắng nhanh lên bởi vì ở đây sắp khôngcó đủ thức ăn và nước uống."

----------------------------------------Sau khi cúp điện thoại, Phù An An nằm xuống ở cửa xem xét, bên ngoài có rất nhiều kýsinh trùng đang chờ mình chui ra.

Loại thời điểm này cũng chỉ có một con đường cũ :

đường ống thông gió – một con đường thần kỳ tồn tại đã cứu giúp cô rất nhiều lần.Toàn hội trường chỉ còn lại hơn hai mươi người một lần leo đi lên, từ trên nhìn xuống,trong hành lang là thảm trạng của đông đảo ký sinh trùng đang đuổi giết những ngườibình thường.Bởi vì Phù An An đã sớm vạch trần nên những ký sinh trùng trong toàn nhà đã khôngthèm ngụy trang nữa.

Không ai ngờ rằng những người bạn và đồng nghiệp xung quanhmình sẽ đột nhiên trở nên bạo lực và biến thành một con quái vật để tấn công mình.Nhảy xuống từ ống thông gió, Phù An An bắn chết hai ký sinh trùng, tìm thấy cầuthang và đuổi phóng viên còn sống đi trước, sau đó đổi hướng."

Chị Phù, chị không phải thật sự muốn cứu những người ở đó chứ?"

Hồ Bất Thườnghỏi.Phù An An liếc hắn một cái, "Đương nhiên.

Là một đặc vụ cấp cao của WOC, nhiệm vụcủa tôi là cứu thành phố này."

Phù An An tìm thấy một phòng giám sát, những người bên trong đã chạy đâu mất.Đóng cửa lại và chất đống bàn, ghế cùng những thứ khác ở cửa để ký sinh trùng khôngthể đi vào trong một thời gian ngắn.Trong video từ phòng giám sát, tại hành lang trên tầng cao nhất của tòa nhà chínhphủ, các ký sinh trùng lần lượt chen chúc, dày đặc.

Hay lắm!

May mắn là cô không cólỗ mãng xông đi lên.Hồ Bất Thường cũng kinh hãi, "Phù tỷ, cái này làm sao mà cứu được?"

"Đi tìm giúp đỡ chứ sao."

Phù An An rút điện thoại di động ra, gọi điện, một giọng nóiquen thuộc vang lên.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 165


"Chào, em gái nhỏ!

Tôi mới nhìn thấy được tin tức, cô thật là trâu bò nha!"

Nghe điệnthoại chính là Cường ca.Là địa đầu xà ở Lăng Thành, mặc dù anh Cường trước đó đã gặp rắc rối, nhưng sứcchiến đấu của anh ấy sau khi được giải cứu là không thể coi thường.

Nhanh chóng dọndẹp những người bị ký sinh trong số những người anh em còn lại, tổ chức rất nhiềungười phát hiện ra sự bất thường và bắt đầu một trận chiến quy mô nhỏ với những kẻký sinh."

Anh Cường, tôi có một việc rất quan trọng và tôi muốn nhờ anh giúp đỡ."

Phù An Annhanh chóng đem tình huống hiện tại nói cho hắn.

Cường ca nghe vậy liền sảng khoáiđáp ứng.

Một giờ sau, vài chiếc xe địa hình dừng lại dưới cổng tòa nhà chính phủ.Những người bình thường trong tòa nhà chính phủ gần như đã bỏ chạy hết, chỉ cònmột số ký sinh trùng quanh quẩn trong tòa nhà.Anh Cường cùng một nhóm người xông vào tìm thấy Phù An An đang trốn trongphòng giám sát.

"Em gái nhỏ!

Từ khi Cô cứu tôi, tôi đã biết cô là một người có thể làm nên chuyện lớnnha!"

Anh Cường cười lớn, vỗ lưng Phù An An như một người đàn ông và nhiệt tình giớithiệu cô với các đàn em của mình."

Giới thiệu với mọi người đây là em gái nhỏ của tôi, Phù Tiểu Hoa.

Mọi người đối vớitôi như thế nào thì cũng cư xử với cô ấy như thế."

Phù An An nhìn họ và mỉm cười ngoan ngoãn, "Xin chào mọi người."

Mọi người im lặngmột lúc, hình ảnh này khác xa với những gì họ tưởng tượng."

Em gái nhỏ nói đi, làm sao có thể cứu được phó thị trưởng?"

Anh Cường phấn khíchxoa tay, cả đời anh đều là kẻ xấu, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mìnhsẽ trở thành đấng cứu thế.

Ai chẳng có giấc mộng anh hùng vạn người ngưỡng mộ!Phù An An để bọn hắn nhìn về phía thiết bị giám sát, "Phó thị trưởng bị nhốt ở tầngtrên cùng, nếu bây giờ chúng ta ra tay, có thể gặp phải lực cản tương đối lớn, các anhcó biện pháp gì không?"

"Chúng ta có thể sử dụng thiết bị chữa cháy của tòa nhà chính phủ không?"

Có ngườiđứng lên nói: "Không phải nói những con quái vật này sợ nhất axit sao?

Chúng ta sửdụng thiết bị chữa cháy để tạt axit lên chúng."

"Biện pháp tốt."

Phù An An khẳng định gật gật đầu "Nhưng ký sinh trùng trưởng thànhbên ngoài có một tầng da người, trừ phi rót vào trong miệng chúng nó hoặc là chúngnó tự há cái miệng ra nếu không đều vô dụng."

Trong phòng trầm mặc một chút, người kia lui về đám người.

Đợi một hồi cũng khôngcó ai đề nghị gì, xem ra chỉ có mạnh mẽ công kích mà thôi

Phù An An chậc lưỡi, đang định đi thì một thanh niên đứng dậy.

"Tôi có thể đột nhậpvào hệ thống điều khiển của tòa nhà chính phủ và để thang máy đi từ tầng một thẳngđến tầng hai mươi có được không?"

Bằng cách này, họ có thể bỏ qua các ký sinh trùngở các tầng khác và khó khăn sẽ nhỏ hơn nhiều!"

Cách này được nè!"

Phù An An kinh ngạc nhìn về phía người thanh niên này.

Cường cacười đem người mang ra, "Tên này gọi Vương Tiểu Phàm.

Một cái cao thủ máy tính,thân thủ cũng không tệ, vừa gia nhập vào tổ chức chúng ta mới có mấy ngày."

Phù An An gật gật đầu, không keo kiệt chút nào mà khen ngợi cậu là một nhân tài.Tiếp đó cô lại nhớ tới cao thủ kỹ thuật cao luôn không rời máy tính trong biệt thự TừThiên.

Có sở trường thật là khó lường."

Anh có cần gì không?"

Phù An An hỏi."

Không cần."

Vương Tiểu Phàm cười với Phù An An, sau đó lấy máy tính từ trong ba lôra, "Nhưng có lẽ phải đợi một lúc."

Căn phòng yên lặng hơn 20 phút, chỉ nghe thấytiếng Vương Tiểu Phàm gõ bàn phím."

Được rồi!"

Nghe được lời nói của Vương Tiểu Phàm, mọi người lập tức hành động,chạy nhanh nhất có thể đến thang máy.Phù An An lấy điện thoại di động và liên lạc với những người bị nhốt bên trong để họchuẩn bị sẵn sàng.

Trong thang máy, Vương Tiểu Phàm ôm máy tính, cố ý vô tình chenvề phía Phù An An.

Anh ta dường như muốn nói điều gì đó, nhưng lại thôi không nóinữa.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 166


Là một người đã lập công lớn, Phù An An luôn rất khoan dung với nhân tài.Cô ân cần hỏi: "Anh có chuyện gì hả?"

Vương Tiểu Phàm khóe miệng mấp máy, cuốicùng lắc đầu, không nói lời nào.Thang máy đi lên tầng 20 rất nhanh.

Phù An An mắt nhìn phía trên màn hình, khônghề để tâm đến sự khác thường của hắn, thần sắc trở nên ngưng trọng, "Mọi người cẩnthận một chút, chuẩn bị bắt đầu."

Ba cửa thang máy vẫn chưa mở.

Phù An An đã sớm mang bọn hắn mở ra súng ống.Hành lang địa phương nhỏ hẹp khó đối phó, hai bên sẽ bị thương vong cực lớn.

Mọingười đánh nhau đều phân tán ra.Vương Tiểu Phàm một bên trốn, một bên vừa quan sát Phù Tiểu Hoa.

Hắn cảm thấy côgái này là một người chơi.

Nếu cô ấy không phải là người chơi, làm sao có thể nhạycảm như vậy.

Nhưng mà, điều không ngờ tới là hắn còn chưa quan sát được gì từ PhùTiểu Hoa, lại phát hiện ra sự khác thường của người hầu bên cạnh Phù Tiểu Hoa.Chỉ thấy Hồ Bất Thường rất nhiều bắn hết đạn trong cây súng cầm trên tay, đạn hếtkhông nói còn nhiều lần bị ký sinh trùng tiếp cận.

Ngay tại hắn cho rằng người này chắc chắn phải chết, anh ta liền ném đi khẩu súng lục, trong tay đã xuất hiện một cáimới.Đạo cụ không gian!

Vương Tiểu Phàm cho rằng mình đoán đúng, hai người đều làngười chơi, hơn nữa Phù Tiểu Hoa này tính tình không tồi, đồng bạn yếu như vậy,nhưng cũng không có đoạt đi không gian.

Đáng giá để hợp tác.

Nghĩ đến đây, VươngTiểu Phàm có chút để ý tới Hồ Bất Thường, sau hai lần cứu Hồ Bất Thường, hắn đãnhận được lòng biết ơn chân thành từ Hồ Bất Thường."

Không có gì, mọi người đều là người chơi và giúp đỡ lẫn nhau là điều nên làm."

VươngTiểu Phàm là người đầu tiên tiết lộ danh tính của mình và nói một cách chân thành:"Tôi đã nhìn thấy không gian của cậu nhưng đừng lo lắng, tôi sẽ không cướp nó, tôi chỉmuốn kết đồng minh với cậu."

"Anh thực sự là người chơi hả!"

Hồ Bất Thường nửa kinh ngạc nửa kinh hỉ, "Tôi còntưởng rằng tất cả người chơi đều chết, chỉ còn lại có một mình tôi thôi."

Vương Tiểu Phàm nghe vậy sửng sốt, "Ngươi nói cái gì vậy?

Phù Tiểu Hoa không phảilà người chơi sao?"

Hồ Bất Thường tiếc nuối lắc đầu, "Không phải, cô ấy là một cái đặc công.

Một cái NPCcó thân phận đặc thù mà thôi.

Tôi đã thử cô ấy rất nhiều lần."

Vương Tiểu Phàm kinh ngạc nhìn Phù An An, một người mạnh mẽ như vậy thực sự làmột NPC sao!

Hắn đã chơi sáu vòng trò chơi sinh tồn này, thật con mẹ nó sống lâu mớigặp được chuyện lạ này!"

Anh Vương, anh là người chơi, anh có thể dẫn tôi đi cùng không?"

Hồ Bất Thường trànđầy hy vọng nhìn Vương Tiểu Phàm, "Trong game ngày nào tôi cũng sợ, nơi này thật

sự quá đáng sợ!

Yên tâm đi, tôi sẽ không bao giờ gây phiền phức cho anh."

Vương Tiểu Phàm nhìn bộ dáng của hắn, khẽ nhíu chân mày, " Cậu chơi vòng thứ mấytrò chơi rồi?"

"Vòng, vòng thứ nhất."

Hồ Bất Thường ngượng ngùng nói: "Nhưng tôi có không gian,bên trong còn có rất nhiều vũ khí!"

"Tôi biết."

Vương Tiểu Phàm nhìn hắn một cái, vốn tưởng mình sắp ôm được một cáiđùi, kết quả lại nhặt được một cái bọc quần áo, cảm giác cứ thấy thua thiệt làm sao ấy.Bên kia, Phù An An luôn giả vờ rằng mình là một NPC đã nghe thấy hết cuộc tròchuyện của họ, cô quay lại và ngắt lời hai người họ "Các cậu trốn trong thang máy làmgì?

Tới giúp nhanh đi."

Ký sinh trùng trưởng thành rất mạnh và nhanh, nhưng không khó để tiêu diệt, đặcbiệt là khi họ có nhiều người.

Các ký sinh trùng trong hành lang đang tấn công từnhiều hướng, mặc dù bọn họ phải trả giá một chút nhưng các ký sinh trùng tronghành lang đã nhanh chóng bị tiêu diệt.Cánh cửa đóng chặt cuối cùng cũng được mở ra, có sáu người với khuôn mặt gầy gò vàtình trạng không tốt bước ra.

Phù An An ở bên cạnh nhìn bọn họ, "Xin hỏi, ai là phó thịtrưởng vậy?"

Một người phụ nữ trung niên chừng bốn mươi tuổi, tính tình ôn hòa, tuy khuôn mặthốc hác nhưng ánh mắt lại bình tĩnh điềm đạm đứng dậy."

Ta là Ôn Đức Châu, tiểu cônương, cám ơn cô."

Phù An An không chút khiêm tốn cũng không trả lời lại mà có chút thần bí nói: "Khôngcó việc gì, đây là việc mà đặc công WOC chúng tôi nên làm."

Nghe vậy, phó thị trưởng sửng sốt nhìn vệ sĩ bên cạnh, WOC là tổ chức gì vậy?Mọi người còn chưa kịp suy nghĩ, đã nghe thấy một giọng nói khác từ phía đối diện,"Thời gian không còn nhiều, xin cô cùng các vị vệ sinh bên cạnh hãy phối hợp đểchúng tôi cần kiểm tra."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 167


Sau khi kiểm tra cơ thể của sáu người, cô đã xác nhận rằng họ không bị nhiễm bệnh.Tốc độ đi xuống cầu thang nhanh hơn nhiều so với đi lên, một nhóm người rời khỏitòa nhà chính phủ và lái xe đến địa bàn của anh Cường.Mọi người nghỉ ngơi một lát, Cường ca nhìn Phù An An, "Em gái nhỏ, tiếp theo chúngta sẽ làm gì?"

Thị trưởng Ôn cũng nhìn Phù An An, "Ngài đặc công, chúng tôi bây giờ cần một kênhcó thể truyền tải thông tin."

Tất cả mọi người đang chờ cô đưa ra quyết định.Phù An An trầm ngâm phút chốc liếc mắt nhìn TV đang đóng.

"Vừa rồi có bao nhiêuđài phát sóng tin tức của tôi?"

Nghe vậy, anh Cường sửng sốt một lúc rồi nhanh chóng trả lời: "Chỉ có nhà đài XX."

Tức là chỉ còn có nhà đài XX chưa vẫn chưa bị kiểm soát.

Phù An An lập tức làm raquyết định, "Đi đài truyền hình XX đi!"

Là đài truyền hình nhỏ duy nhất không bị ký sinh trùng tấn công, tình hình hiện tạicủa đài XX không được tốt lắm.

Một nhóm người bình thường không có vũ khí và thiếtbị đã bị ký sinh trùng trả thù một cách điên cuồng

Chống đỡ, cố gắng chống đỡ đi!" ba người vừa rồi vẫn quên mình vì lượt rating phátsóng cao mà phấn đấu, bây giờ đều bị ký sinh trùng dọa cho tè ra quần.Ai ngờ cô gái dũng cảm xông vào buổi họp báo lại không phải người mất trí, cái gọi làký sinh trùng đã xâm nhập vào bên trong của bọn họ rồi.

Họ đã gọi vô số cuộc điệnthoại đến đồn cảnh sát, nhưng không cuộc nào được bắt máy."

Cứu mạng, cứu mạng a!"

Cả ba đã hối hận tuyệt vọng, tất cả những thứ như số ngườixem kỷ lục gì đó cũng không quan trọng bằng mạng sống mà.Đúng lúc này, cửa lớn của nhà đài được mở ra.

Một nhóm người cầm súng giống nhưtừ trên trời rơi xuống.

Họ dùng tốc độ nhanh nhất để quét sạch ký sinh trùng bênngoài, họ đã nhìn thấy cô gái xuất hiện trên TV trước đó, và phó thị trưởng Ôn cũng ởđó?!"

Phó thị trưởng!"

Người đàn ông thông minh nhất trong ba người lao tới.

Với tư cách làphó giám đốc của một đài truyền hình, tuy không phải là quan lớn nhưng anh ta về cơbản đều biết tất cả các quan chức ở Lăng Thành.

Càng không cần phải nói tới vị Phóthị trưởng là phái nữ này.Ôn Đức Châu mỉm cười hướng hắn gật gật đầu, "khổ cực rồi, bây giờ chúng tôi cầnmượn dùng đài truyền hình này."

-----------------------Lăng Thành.

Vài giờ sau khi tin tức về sự tồn tại của ký sinh trùng kỳ lạ ở Lăng Thànhđược phát hành, kênh XX đã mở ra một tin tức nặng nề khác.

Phó thị trưởng xuất hiện để xác nhận những lời hùng biện và nền hòa bình giả tạo phơi bày trước công chúngđều là do những kẻ ký sinh trùng tạo ra.Vào ngày thứ mười bảy của Lăng Thành, người dân trong toàn thành phố cuối cùngcũng nhận ra sự tồn tại của ký sinh trùng.

Vị nữ phó thị trưởng có vẻ dịu dàng và vôhại này cũng bắt đầu thể hiện kỹ năng lãnh đạo mạnh mẽ và đầy thủ đoạn của mình.Trước hết, kêu gọi tất cả công dân bắt đầu tự trang bị vũ khí, bà ấy nói rằng tất cả mọingười đều là những người lính.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 168


Ở một số góc nhỏ của thành phố, những người chơi khác trong trò chơi đã bị sốc khinhìn thấy cảnh tượng này."

Đại ca, chuyện gì xảy ra vậy?"

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy trong mười ngày cuốicùng của trò chơi Sinh tồn, NPC còn có năng lực phản công, hơn nữa tình huống thếcục càng ngày càng tốt!

Đã có bug gì trong vòng này hay sao?

Hay vẫn là NPC vòngnày phá lệ cường đại hơn?

Đơn giản khiến người ta không thể tin được!!"

Bây giờ chúng ta nên làm cái gì?"

Tiểu đệ nhìn đại ca mình hỏi."

Còn có thể làm sao, dù sao hiện tại tẩy sạch ký sinh trùng, mấy ngày sau cũng tốt,giúp bọn hắn đi."

Phù An An lúc này còn không biết lại có người chơi gia nhập vào bên trong đại quân.Vào ngày thứ hai mươi bốn của Lăng Thành, Cứu Thế quân đã chiếm được hai nhàmáy, một nhà máy giấm và một nhà máy hóa chất!Một lượng lớn axit clohydric đậm đặc, axit sunfuric đặc, khí clo, v.v.

được lưu trữ trongnhà máy hóa chất!Để chiếm được nơi này, Cứu Thế Quân đã chết rất nhiều người.

Nhưng tất cả đều đánggiá.

Tất cả các vòi phun nước trong thành phố mang theo hỗn hợp giấm phun trên đại lộ, những ký sinh trùng nguyên thủy ẩn trong sương mù dày đặc bắt đầu rơi xuống.Thậm chí hữu ích hơn thế này là máy bay trực thăng.

Mang dung dịch có tính axit lêntrời và phun xuống như phun thuốc trừ sâu.

Tất cả các ký sinh trùng trong sương mùkhông có nơi nào để trốn thoát, thậm chí sương mù dày đặc cũng trở nên mỏng hơndo nước mang tính axit được phun ra liên tục.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 169


Sau khi Phù An An xem xong, một tia sáng bắn ra từ không gian trò chơi màu trắng,bao phủ cơ thể cô.

Số sê-ri ẩn trên cổ tay cô xuất hiện, thay đổi từ số thuần túy"211136" thành "[Pre-S]004".Thông tin nhân vật trước mặt cô cũng đã thay đổi.[Tên: Phù An AnSố: 004Cấp độ: Pre-SĐiểm: 130Ghi chú: Người chơi chia bài tiềm năng, người nắm giữ năng lực không gian]Chia bài là cái gì?

Phù An An nhìn danh từ mới toanh này cảm thấy hơi khó hiểu.

Mộtgiây tiếp theo trên đỉnh đầu xuất hiện 4 cái ô vuông.

Ba trong số chúng đã được bậtsáng và cái cuối cùng cũng được bật trong giây tiếp theo.

Sau khi cả bốn ô vuông đượcthắp sáng, hơn 20.000 người chơi từ khắp nơi trên thế giới lần đầu tiên tham gia tròchơi cùng một lúc!

Hơn 2 vạn cái không gian trò chơi độc lập xuất hiện nội dung giốngnhau

【Giai đoạn thứ hai của trò chơi sinh tồn - "Lựa chọn chia bài" được kích hoạt.

Xinchúc mừng tất cả những người chơi bình thường bất kể điểm số đã trực tiếp đạt đượctư cách được lựa chọn chia bài. 】Người chơi đột nhiên bị kéo vào không gian trò chơi nhìn vào dòng chữ phía trên cảmthấy khá là mờ mịt.

Nhưng giây tiếp theo xuất hiện dòng chữ cũng làm cho đại đa sốngười chơi hưng phấn.[Trước khi bắt đầu giai đoạn thứ hai của trò chơi sinh tồn bắt đầu, tất cả người chơibình thường sẽ có quyền lựa chọn tiếp tục trò chơi hoặc từ bỏ trò chơi.Tiếp tục trò chơi: Bạn có cơ hội trở thành chia bài chính thức, nhưng nếu trò chơikhông được hoàn thành, bạn vẫn sẽ chết trong thực tế.Bỏ trò chơi: Bạn sẽ mất tư cách chọn chia bài và thoát khỏi trò chơi.

Vui lòng đưa ralựa chọn của bạn trong vòng một phút. 】Thoát khỏi trò chơi!

Bốn chữ này đủ để khiến mọi người phấn khích.

Trước đây họkhông có quyền lựa chọn, họ bị cuốn vào trò chơi này một cách khó hiểu và sinh tồnmột cách khó khăn.

Bây giờ cuối cùng họ có thể ra khỏi trò chơi này rồi!

Hai cái nútxuất hiện ở trước mặt, có người căn bản không chút nghĩ ngợi, trực tiếp lựa chọnthoát khỏi trò chơi.

Một ánh sáng trắng lóe lên, người đó biến mất khỏi không gian tròchơi.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 170


Cô ấy đang nghĩ về cái gì?Đó có phải là ý nghĩa của "chia bài"?Là tính chất của " dự bị S" sao?

Hay là tình huống của trò chơi sau khi thăng cấp?

Tấtcả đều không phải hết!

Cô ấy đang nghĩ làm sao để khoe khoang.

Cô ấy thế mà đangsuy nghĩ làm như nào để có tư thế ưu nhã nhất để mấy vị dưới lầu không quá lúng túngkhi gọi cô là baba.

Rốt cuộc, dựa vào bộ não thông minh của mình, cô ấy đã thắng mộthiệp trò chơi với khí thế áp đảo, mạnh mẽ đến mức ngay cả trò chơi cũng vì cô màđược nâng cấp.Cô đã không phải là Phù An An , mà là phù?

Nữu Lộc Thị ?

An An!

Vì vậy, bây giờ côkhông biết mình nên dùng tâm lý gì để đối mặt với mấy cái đùi cũ và baba ở dưới lầu.Còn có như thế nào thận trọng đưa ra đùi của mình làm cho bọn Phó tiểu đệ ôm màkhông quá xấu hổ.Trong đầu Phù An An mơ tưởng đến mấy cảnh tượng anh trai khắc kim họ Phó ôm đùithổi rắm cầu vồng, khi nghĩ đến biểu cảm kinh ngạc và ngưỡng mộ trên khuôn mặtlạnh lùng đó, Phù An An không kiềm chế được khóe miệng muốn nhếch lên.

Cô không thể chờ đợi được nữa nên đi xuống cầu thang.

Nhìn thấy bốn người dưới lầuđang nhìn mình chằm chằm, cô còn cố ý giảm tốc độ, cố gắng kìm nén khóe miệngđang nhếch lên.Nhìn xem bộ dáng khác thường quái dị của Phù An An, bốn người Nghiêm Sâm Bác cóchút nhíu nhíu mày, trong đó Tô Sầm trực tiếp hỏi: "cô lựa chọn rời khỏi trò chơi sinhtồn rồi hả?"

"Không có."

Phù An An sửng sốt, sau đó nhìn về phía bốn người, "Các anh nghỉ chơigame sao?"

Vậy đùi của cô cho ai ôm bây giờ?Nghe vậy, sắc mặt bốn người đều tốt lên, bọn họ đều là người thông minh biết rõ tốtnhất không nên bỏ cuộc, bọn họ lo lắng lúc này Phù An An sẽ bị ngốc.Nghiêm Sâm Bác hướng về phía cô ôn nhu cười cười, "chúng tôi cũng không có.

Tớingồi, chờ tiên sinh đi ra."

Chịu ảnh hưởng của trò chơi, Phù An An nhìn thấy nụ cười của Nghiêm Sâm Bác phảnxạ có điều kiện hơi khẩn trương một chút, sau đó nhớ tới đây đều là thực tế, lại thậtvui vẻ chạy đến ngồi xuống giữa bọn hắn.Tô Sầm liếc nhìn cô, dễ thương, yêu kiều, nụ cười ngọt ngào, trắng trẻo và mềm mại,Tô Sầm đưa tay xoa xoa tóc cô.

Anh cả ân cần hỏi: "Trò chơi này không khó chứ?"

Cóđược một cô em gái đáng yêu như vậy, có thể coi như hoàn thành tâm nguyện thuởniên thiếu của anh."

Vẫn còn được."

Phù An An dè dặt gật đầu, kéo tay Tô Sầm ra, bắt đầu ra lệnh cho anhta: "Đại Cường, giúp tôi lấy một chai Coca trong tủ lạnh."

Lời này vừa nói xong, không khí xung quanh có vẻ yên tĩnh lại.

Mắt hồ ly của Tô Sầmhíp híp, thật lòng vui vẻ đã biến thành ngoài cười nhưng trong không cười, "Tiểu AnAn, cô vừa rồi bảo tôi làm cái gì?"

"Đại Cường."

Phù An An khoan dung lại hòa ái nhìn về phía Tô Sầm.

Mặc dù người nàylớn lên hơi ngốc lại hoa tâm một chút nhưng nếu anh biết nịnh nọt một chút thì saunày cô cũng sẽ bảo vệ anh.Tô Sầm giả vờ cười càng sáng lạn hơn.

Em gái nhỏ đầu óc không tốt thì làm sao?

Đánhmột trận là được rồi!Trong trò chơi, Phù An An, người đã chiến đấu trên toàn thế giới và có rất ít đối thủ,trong thế giới thực được Tô Sầm dạy dỗ để trở lại tư cách làm người một lần nữa.

TôSầm đem cô đè xuống ghế sa lon giáo dục một trận.

Đương nhiên không có thật đánh,nhưng mà khuôn mặt bị bóp đỏ lên, tóc nhào nặn trở thành ổ gà.

Cuối cùng Tô Sầmmột tay nắm chặt chân của cô, một tay nắm chặt cổ tay cô, mang cả người quăng trênbãi cỏ bên ngoài cửa -- "không biết lớn nhỏ."

Phù An An không có chút lực phản kháng nào mà nằm trên bãi cỏ.

Đây không phải làthực lực nên có của Cô Nữu Lộc Thị.

Lấy hết cỏ trên người xuống, Phù An An chật vậttrở lại phòng khách.

Lúc này vừa vặn gặp Phó Ý Chi đi xuống, hai người bốn mắt nhìnnhau.Phó Ý Chi: "......

Cô bị sao vậy?"

Phù An An hơi trầm mặc trong nháy mắt, tiếp đó không chút do dự chỉ hướng Tô Sầm,"Phó Ca, Tô Sầm anh ấy khi dễ em!"

Phó Ý Chi nhìn Tô Sầm một cái.

Tô Sầm thu lại thần sắc, khá lắm, không nghĩ tới cáitên ác nhân này lại cáo trạng trước.Phó Ý Chi liếc hai người một cái, ngồi xuống ghế sô pha ở giữa, nhàn nhạt nói: "Tự tìmchỗ ngồi đi."

Sau đó, anh chuyển ánh mắt về phía những người khác, "Đối với trò chơi này, mọingười hãy phát biểu cái nhìn của mình đi."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 171


Phó Ý Chi ngồi xuống, bầu không khí lập tức trở nên nghiêm túc.Nghiêm Sâm Bác đứng lên hướng anh ta báo cáo, "vừa rồi chúng tôi cũng đã thảo luậnqua , nội dung mọi người nhìn thấy đều giống nhau như đúc.

Trò chơi này được chiathành các giai đoạn, có thể vì lý do nào đó mà điều kiện nâng cấp của trò chơi đã đượcđáp ứng, và trò chơi tiếp theo dường như là chọn một số người chơi để trở thànhngười chia bài."

"Đúng vậy."

Từ Thiên gật gật đầu, "Nhưng một người chia bài có nghĩa là gì trong mộttrò chơi?

Có mối liên hệ nào với người chia bài trong một sòng bạc thực sự không?"

Tô Sầm nghe vậy sờ cằm một cái, "trò chơi cho quá ít thông tin."

Phó Ý Chi đang ngồi ở trung tâm, lặng lẽ lắng nghe cuộc thảo luận của họ và gõ ngóntay lên chiếc bàn gỗ tử đàn to dày.Nghiêm Sâm Bác nhìn Phó Ý Chi một cái, ngón tay nhấc nhấc kính mắt, "tôi cảm thấyđiều tra tại sao trò chơi lại thăng cấp chính là một cái cửa khẩu để đột phá.

Nó đượctích lũy đến một mức độ nhất định sau đó được nâng cấp; hay nó được nâng cấp do những gì người chơi đã làm?

Nếu chúng ta có thể tìm ra lý do tại sao, có lẽ chúng ta cóthể tìm được nhiều thông tin về trò chơi hơn."

Phù An An lắc đầu khi nghe điều này, thực sự những người chơi không biết gì nhiều vềviệc nâng cấp của trò chơi."

An An, ngươi có ý kiến gì khác sao?"

Nghiêm Sâm Bác nhìn thấy hành động của PhùAn An thì hỏi, còn mọi người trong phòng đều nhìn cô.

Phó Ý Chi cũng nhìn về phíacô.Sự chú ý đột ngột khiến Phù An An sửng sốt một lúc, sau đó cô từ từ chỉnh lại áokhoác.

Mặc dù bề ngoài nhìn có vẻ rất bình tĩnh nhưng trên thực tế, cô đã sẵn sàngđón nhận những ánh mắt kinh ngạc, ngưỡng mộ cũng như những lời khen ngợi khácnhau của họ,"Thực ra, tôi là người đã khiến trò chơi nâng cấp."

Nghe vậy mọi người trong phòng imlặng trong nháy mắt."

Oa!

Thật là lợi hại."

Tô Sầm nhìn cô nhướng mày, anh ta không ngờ Tiểu An An lại dámđùa giỡn trước mặt Phó gia nên thản nhiên nói đùa với cô"Vậy nói cho tôi biết, cô đã làm gì trong trò chơi?"

"Công kích để thông quan."

Phù An An kiêu ngạo mà ưỡn ngực lên, "Vòng này trò chơi,tôi đã tìm ra nhược điểm lớn nhất của Boss, chúng tôi ở ngày thứ hai mươi tám đã giảitrừ được nguy cơ của thành thị."

"Cô chỉ mất 28 ngày cho vòng trò chơi này?"

Tô Sầm ban đầu nghĩ rằng Phù An Anđang nói đùa nên đã rất ngạc nhiên khi nghe điều này " còn có thể chơi như vậy sao?"

"Về mặt lý thuyết, tình huống này không thể loại trừ, tôi cũng đã từng tưởng tượng ranó."

Từ Thiên nhìn Phù An An với vẻ khẳng định trong mắt anh ta, "Không ngờ lại cóngười có thể làm được."

Nghe vậy, Nghiêm Sâm Bác, Chương Tân Thành còn có Tô Sầm, ba người sau khi chấnkinh thì như có điều suy nghĩ.

Trước đây bọn họ đã không nghĩ tới điều này, bởi vì quytắc của trò chơi, bọn họ đã hình thành tư duy cố định, trong đầu đều là làm sao ởtrong trò chơi trải qua ba mươi ngày.Mặc dù Phù An An là người do chính Lão đại mang về nhưng trong mấy cái thủ hạ dướitay thì Phù An An yếu đến mức cũng chỉ có thể làm một cái linh vật.

Vào game khôngchết là tốt rồi, hiện tại cô lại nói ra lời này, thật sự rất là kinh ngạc!Phù An An cười hắc hắc, "Đại Cường Ca, muốn ôm đùi không?"

"A, cô chỉ có tiền đồ nhiêu đó!!."

Sau đó Tô Sầm lấy lại tinh thần, nhìn Phó gia ở bêncạnh, đem đôi tay muốn giáo huấn người kéo lại."

Cô biết bao nhiêu về việc nâng cấp trò chơi?

Một người chia bài sẽ làm gì?"

"Cái này... trò chơi không nói cho tôi biết."

Phù An An xấu hổ gãi đầu, "Có lẽ sau khi tròchơi nâng cấp sẽ nói cho tôi biết chăng?"

Ngầu không quá ba giây."

Mặc dù không có tin tức, nhưng trò chơi hẳn là đối đãi đặc biệt với cô đúng không?"

Nghiêm Sâm Bác nhìn Phù An An hỏi."

Đúng vậy."

Phù An An gật đầu, "Vòng này tôi được 100 điểm."

"100 điểm?"

Các câu hỏi liên tiếp đến, "Đã gần đến giai đoạn thứ hai của trò chơi, điểmsẽ có tác dụng gì?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 172


"Không biết."

Phù An An lắc đầu, tiếp đó lại tùy tiện đoán đoán,"Có lẽ ở giai đoạn thứ hai của trò chơi sẽ hữuích chăng?

Sàng lọc những kẻ chia bài, có lẽ nó giống như một kỳ thi, ai có nhiều điểmnhất sẽ được chọn?"

"Điểm dùng để chọn người, vậy cấp bậc dùng để làm gì?"

Chương Tân Thành trầm mặcđã lâu lúc này hỏi lại.Sư phụ và đồ đệ hai người nhìn nhau phát hiện trò chơi này có quá nhiều quy tắckhông được giải thích rõ ràng."

Nếu đã không có gì đáng bàn, chúng ta hãy chờ cập nhật trò chơi.

Nghiêm Sâm Bácvà Từ Thiên, hãy đếm xem trong 'Mang' có bao nhiêu người chơi đã lựa chọn thoátkhỏi trò chơi trong bản cập nhật trò chơi này."

Phó Ý Chi lạnh nhạt nói, tiếp theo liềnliếc mắt nhìn Phù An An "Cô theo tôi lên lầu."

Bốn người ở tầng dưới nhìn họ đi lên.

"Không ngờ tiểu An An lại có bản lĩnh lớn nhưvậy."

Tô Sầm nằm trên sô pha nói "Khó trách mới qua vòng thứ hai trò chơi đã bị Phógia mang về."

Nghiêm Sâm Bác thu hồi ánh mắt cười cười, "Trước kia tiên sinh cũng đã nói, có người

trời sinh đã thích hợp với cái trò chơi này.

Tôi và các cậu vẫn cần phải làm việc chămchỉ hơn."

Phó Ý Chi ở tại lầu sáu, từ trước đến nay mọi người đều biết anh thích yên tĩnh nên rấtít khi đi lên lầu.

Đây là lần thứ hai Phù An An đến phòng làm việc của anh.

Lần trước côcòn muốn ôm đùi Phó Ý Chi, nhưng tình thế hôm nay hoàn toàn đảo ngược.Phù An An đứng ở một bên, suy nghĩ làm sao mở miệng.

Người đối diện đã lên tiếngtrước, "Cô thật sự một mình phá cấp sao?"

"Vậy tôi còn có thể lừa anh sao."

Phù An An cúi người, tự hỏi làm sao để Tiểu Phó cóthể gọi mình là baba, "Anh. . . . . ."

Lời còn chưa nói ra, Phó Ý Chi đã hỏi trước: "Cô số mấy?"

Câu hỏi này cảm thấy mộtchút sai.Phù An An báo cáo một dãy số: "211136"Phó Ý Chi ngước mắt nhìn cô một cái, "Cô chắn chắn chứ?"

Cảm giác đó lại càng sai.Cẩn thận suy nghĩ một chút, cô số hiệu là"004", vậy phía trước mấy số 001, 002, 003đã chạy đi đâu?Phù An An nhìn Phó Ý Chi đột nhiên có một linh cảm xấu, "Anh Phó, anh có điều gìkhác muốn nói với tôi không?"

"Số hiệu của cô là bao nhiêu?."

Phó Ý Chi nhàn nhạt nói: "Tôi không hỏi lần thứ ba."

Mặc dù anh ta không có bất kỳ biểu hiện nào trên khuôn mặt cũng như không tức giậnnhưng cũng đủ làm cho Phù An An sợ hãi."[Pre-S] 004."

Nói xong lại dừng lại một chút, buồn tẻ mà bổ sung một câu, "Phó Ca tôi

sao?."

Cái cảnh tượng này cũng quá khác với cảnh mà cô tưởng tưởng rồi đi.

Cảnhtượng tiểu Phó đuổi theo cô kêu baba đâu mất rồi."

Nói một nửa giữ một nửa, cô có hơi thông minh một chút."

Ngồi trên sô pha, Phó ÝChi dường như đã nhìn thấu nội tình của Phù An An."

Phó ca, anh không phải cũng... thành công vượt ải như tôi sao?!"

Phù An An mở to haimắt đối với cái phỏng đoán này càng thêm khẳng định.Phó Ý Chi nhàn nhạt liếc cô một cái, "Ngạc nhiên lắm sao?"

"Có, có một chút."

Phù An An gượng cười, sau đó phản ứng lại, "Ngươi cũng là tiền cấpS sao?

Tổng cộng có bốn cái tiền cấp S hả?"

"Là người chơi số 004, tin tức này khó đoán lắm sao?"

Phó Ý Chi hỏi ngược lại.Phù An An ngượng ngùng sờ lỗ mũi một cái.

Không khó đoán, cô chỉ nghĩ mình quáphấn khích khi được làm baba.

Kết quả là Phó baba sẽ mãi là Phó baba.

Bốn pre-S, anhấy là một trong số đó.Phó Ý Chi mở ra ngăn kéo trong tay, lấy ra một cái hộp từ bên trong, "tới đây."

"vâng!"

Phù An An đoan đoan chính chính đứng bên cạnh Phó Ý Chi.Phó Ý Chi mở chiếc hộp ra, bên trong có hai chiếc vòng tay giống như như đúc, anhlấy một chiếc ra đưa cho Phù An An, "Đeo vào đi."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
chương 173


Phù An An ngoan ngoãn đeo vào, chất liệu của chiếc vòng này có chút giống đá lại cóchút giống thủy tinh.

Đen thui, phía trên khắc hoa văn cũng rất thô kệch.

Hơn nữakích thước cũng có chút lớn, tay của cô phải giơ lên mới không bị rơi xuống."

Anh Phó, đây là cái gì?"

Vừa hỏi, ánh mắt của cô vừa nhìn Phó Ý Chi đem một cái vòngtay khác đeo lên trên tay của anh ta.

Anh đeo rất vừa vặn, cứ như là đặt làm riêng vậy,kiểu dáng thô kệch của chiếc vòng cùng những ngón tay trắng nõn thon thả tạo nênsự tương phản mạnh mẽ, mang đến cảm giác nghệ thuật khiến người ta không thể rờimắt."

Phó, anh Phó, anh đang làm gì vậy?!"

Đang êm đẹp, hai người đeo vòng tay cùng kiểuđể làm gì?!Lời vừa dứt, Phù An An liền nhìn thấy hai cái vòng tay đồng thời sáng lên, nguyên bảnvòng tay quá lớn trên cổ tay bắt đầu thu nhỏ lại, trở nên vừa vặn.

Cùng lúc đó, xuấthiện trước mắt một dòng ký tự --[ Đạo cụ không xác định, nếu phát hiện điều kiện phù hợp nó sẽ được kích hoạt saukhi trò chơi được khởi động lại

Chủ sở hữu: dự bị chia bài cấp S · Phó Ý Chichủ sở hữu phụ: dự bị chia bài cấp S · Phù An An]Móa nó, lại là đạo cụ trong trò chơi.

Phù An An mở to hai mắt nhìn, nhớ tới chính mìnhvượt ải thành công lấy được Năng Lực không Gian vĩnh cữu, đây là phần thưởng màPhó baba lấy được khi thông quan sao?!

Rõ ràng dưới lầu còn có Nghiêm ca, Từ ca,Chương Sư Phó cùng Đại Cường ca, Phó Ca lại quyết tâm muốn đem đạo cụ chia sẻcho cô sử dụng.

Mà lúc nãy, cô còn muốn làm baba của Phó ca!

Phù An An xúc động lạitràn ngập áy náy.

"Phó Ca, anh thật tốt."

Một ngày là cha, cả đời chính là cha!

Nếu không phải vì sự khác biệt giữa nam và nữ,cô thật sự muốn trao cho Phó baba một cái ôm yêu thương."

Phó ca ca, tôi cũng có năng lực mới."

Phù An An chủ động nói: "Đó là năng lực khônggian vĩnh cữu, từ nay về sau của tôi cũng là của anh."

"Cô cùng không gian thật đúng là có quan hệ tốt."

Phó Ý Chi nhìn Phù An An đang kíchđộng, vươn tay đẩy người ra "Nói thì nói, đừng lại gần."

"Không phải tại vì tôi đang rất vui vẻ sao?

Không nghĩ tới anh sẽ ưu ái cùng tin tưởngtôi như vậy!"

Cho không cô một món đồ không xác định, cô đang nhặt được một mónhời lớn.

Phù An An cầm chiếc vòng tay cười ha hả, thầm quyết định sau này chỉ có quasẽ không có lại, cô sẽ không kiên quyết đòi làm baba của tiểu Phó nữa."

Đừng kích động, yêu cầu sử dụng đạo cụ phải bị ràng buộc bởi hai dự bị cấp bậc S."

Phó Ý Chi tiết lộ sự thật một cách thờ ơ để cô có thể tỉnh táo lại.

Phù An An:..."

Mà này, Anh Phó, vòng tay của chúng ta để làm gì?

Tôi thấy nó khá ngầuđó."

Phó Ý Chi: "Tôi không biết."

"Không rõ ràng cũng không sao cả, chắc chắn cũng rất lợi hại."

Phù An An cười hắchắc, miệng nhỏ tiếp tục bá bá bá nói không ngừng,"Anh Phó, anh có biết hai người còn lại cấp dự bị S là ai không?

Phần thưởng của họcũng khác với phần thưởng của chúng ta phải không?"

Phó Ý Chi bị hỏi phiền, ngẩng đầu nhìn về phía Phù An An, "nếu như cô rất rảnh rỗi thìđi tìm Chương Tân Thành, hắn cho cô chuẩn bị phương án huấn luyện mới tinh."

Nghe vậy, Phù An An nhanh chóng im lặng, làm động tác kéo khóa miệng rồi nhanhchóng rời khỏi phòng.

Đừng có nghĩ đến việc đưa một đạo cụ không gian sẽ được yêuthương.

Phó ba ba vẫn là Phó ba ba kia.

Hắn không có tình cảm!Sau khi từ tầng sáu đi xuống, người trong đại sảnh đã giải tán.Bởi vì trò chơi nâng cấp, bên trong "Mang" có rất nhiều việc cần xử lý, trong toàn bộbiệt thự, có lẽ chỉ có một mình Phù An An là nhàn rỗi.Sau mỗi vòng chơi, cô phải lướt diễn đàn xem cách người khác vượt qua màn chơi, côcũng có thể học hỏi kinh nghiệm hữu ích.

Không có việc gì làm, Phù An An đi tới sôpha, thuần thục mở điện thoại ra.

Tiếp đó đột nhiên phát hiện, tin tức trên diễn đànnhiều đến muốn nổ tung.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 174


Phù An An đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy nội dung này nên chuyển từ tư thế nằmsang tư thế ngồi để xem.

Thằng ngu nào post cái này?

Không sợ bị mọi người mắngchết sao?Phù An An vuốt xuống và thấy rằng người này đã bị mắng một cách thảm hại.【2L: NPC đưa ngươi vượt ải?

Lâu chủ đang đùa tôi sao? 】【3L: Lâu chủ đầu óc có thể lẫn cứt, NPC có thể lợi hại như ngươi nói như vậy, còn cầnngười chơi làm cái gì? 】【4L: Lâu chủ sợ là bị cao thủ lừa gạt rồi , giả dạng làm NPC mang ngươi qua ải thìsao? 】Đáng tiếc lâu chủ không tin, hơn nữa còn rất đắc chí.【Phi thường cường đại : Tôi đã quan sát rất kỹ, khẳng định đối phương là NPC.

Có balý do:Thứ nhất: Đối phương có thân phận đặc biệt, cô ấy là đặc vụ cao cấp của tổ chứcWOC, nhiệm vụ của cô ấy là điều tra nguyên nhân dẫn đến thời tiết khắc nghiệt ởLăng Thành.

Thứ hai: Đối phương có bạn tốt cũng là một NPC tên là "Anh Cường", anh Cường này làmột địa đầu xà nổi tiếng ở Lăng Thành, mối quan hệ giữa hai người không thể giả mạo.Thứ ba: Phó thị trưởng Lăng Thành đã đồng ý với thân phận của cô ấy, NPC này dướiquyền của phó thị trưởng, tôi vẫn luôn ở bên cạnh, tận mắt chứng kiến mà!]Hắn vừa giải thích như thế thì mọi người càng cười hắn nhiều hơn.【5L: Mọe, cmn tổ chức đặc công cao cấp hả? 】【8L: Ha ha ha lầu trên làm ta cười chết!

Câu chuyện này biạ tốt thật đó. 】【10L: Giận bắt một cái a mẹ nó. 】【 Phi thường cường đại: Các ngươi kiến thức quá ít, tôi là một người chơi đã vượt quanăm cấp, ngay cả phân biệt NPC cùng người chơi cũng không phân biệt được sao?

Tôicó hảo ý muốn cùng các ngươi chia sẻ tin tức, thế mà mắng tôi?

Các ngươi mới là mộtđám a mẹ nó! 】Phù An An nhìn người đàn ông kiên định mặc dù bị mọi người chế nhạo, cô cảm thấyhắn hơi đáng thương.

Hơn nữa lấy kinh nghiệm trong chuyện này về sau hắn bị gài bẫythì làm sao bây giờ?

Sau khi suy nghĩ một chút, Phù An An đã để lại cho hắn một bìnhluận.【18L: Có lẽ thật sự là người chơi, chẳng qua là không tin tưởng ngươi, tùy ý ngụy tạothân phận thì sao?

Mọi người chớ mắng lầu chủ, lâu chủ chính là quá đơn thuần. 】Nhưng tên chủ nhà này có thể đã bị mắng đến quá xúc động, không phân biệt bạn bè,ngay cả quân thiện chiến cũng sẽ tấn công.

【 Phi thường cường đại : đơn thuần của ta là mua từ ngươi sao?

Có tin hay không làtùy các ngươi, ngược lại lão tử cũng sẽ không bị thiệt hại cái gì.

Ha ha, một đám phàmnhân ngu xuẩn. 】【20L: Đừng tức giận, ta tin ngươi.

Bởi vì ta cũng có mặt ở vòng đó của trò chơi.

Ta vẫnkhông hiểu tại sao ngay lúc sau NPC lại bắt đầu phản kích ký sinh, thì ra là như vậy.Cảm ơn chủ nhà đã vô tư chia sẻ. 】Lại còn có người ủng hộ?!

Phù An An nhìn xem nghĩa chính ngôn từ của lầu chủ, ngoàiý muốn phải giả làm đặc công thế mà lại thành công.

Có một chuyện hài hước như vậylàm cô phát hiện một việc – cũng không thể tin tưởng hoàn toàn tin tức trên diễn đàn.Đừng bận tâm.

Phù An An đã đóng diễn đàn và bắt đầu xem các chương trình tạp kỹ.Không phải lo lắng về việc bị kéo vào trò chơi trong thời gian này, đó là khoảng thờigian đẹp đẽ và hạnh phúc ...

Còn không có nghĩ hết chuyện tốt đẹp, một chồng giấylớn đã đổ ập xuống."

Nằm ở đây làm gì?

Ngồi cùng nhau đi."

Chương lão sư đứng ở phía sau khoanh taylạnh lùng nhìn cô "Xem kỹ kế hoạch huấn luyện bên trên, bắt đầu từ ngày mai."

Phù An An nhặt tài liệu nằm rải rác trên ghế sô pha, mọi việc đột nhiên trở nên khônghấp dẫn nữa.

Nhìn vào nội dung bổ sung phía trên, "Sư phụ Chương, sao tôi cảm cáinày hơi khác với những cái trước?"

"Ừm, tôi thêm vào cho cô."

Chương Tân Thành lạnh nhạt nói, "nghĩ đến cô là người yếu nhất trong số chúng tacho nên tôi đã lên một kế hoạch mới cho cô."

Thấy cô cả khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, con ngươi nhìn thẳng lên lầu, Chương TânThành tiếp tục nói: "Đó là điều Phó gia đã cho phép, đừng nghĩ đến việc tìm người làmlá chắn."

Anh ta tàn nhẫn phá vỡ mộng tưởng của Phù An An"Tôi đã thu mấy cái đồ đệ, chỉ có cô là tư chất kém cỏi nhất mà còn thích lười biếnghay giở trò quỷ."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 175


Một tuần huấn luyện đặc biệt nữa.Dưới bàn tay cứng như sắt và nghiêm khắc của sư phụ Chương, Phù An An mỗi ngàydậy sớm hơn gà, đi ngủ muộn hơn chó và sống một cuộc sống nghiêm ngặt hơn gấpvạn lần so với huấn luyện quân sự.Còn có những gì cô ăn hàng ngày là một bữa ăn bổ dưỡng do chính sư phụ Chương tựthiết kế.

Để theo đuổi sức khỏe, tính thực tế, đơn giản và tốc độ, anh ấy đã trực tiếp từbỏ vị giác, khứu giác và sự phù hợp về thị giác, Phù An An cảm thấy miệng mình sắpkhông còn là của mình nữa rồi."

Tôi không cảm thấy hạnh phúc nữa."

Trên bàn cơm, Phù An An phát ra hò hét từ linhhồn, giống như một đầu cá bị ướp muối ghé vào trên bàn cơm.

Trong mắt có chút cầuxin cùng khát khao, "Sư phụ, chúng ta có thể ăn một bữa theo đổi khẩu vị, không truycầu sức khỏe được không?"

"Thể chất cô yếu như vậy còn muốn ăn đồ ăn không tốt cho sức khỏe sao?"

ChươngTân Thành nghiêm nghị nhìn cô, tựa hồ như đang nói —— ngươi không xứng

Hoàn thành trò chơi sớm hơn dường như không cải thiện được địa vị của Phù An Antrong căn nhà này.

Điều duy nhất đã được cải thiện là khối lượng huấn luyện hàngngày.

Phù An An kêu lên một tiếng, mỗi ngày đều thật là khổ!Thấy vậy, Từ Thiên không thể chịu đựng được nữa ngẩng đầu lên từ máy tính, "LãoChương, việc huấn luyện nên vừa phải, và mọi thứ không nên vội vàng."

Phù An An bỗng nhiên gật gật đầu, Từ ca xem như lão đại trong kỹ thuật vi tính, cảmgiác tồn tại luôn luôn rất thấp, nhưng là người tốt nhất rồi.

Tô Sầm ngồi ở bên cạnhnhư đang xem kịch vui, nhìn rất là muốn ăn đòn.Phù An An nhìn thấy bộ dáng của hắn "Đại Cường Ca, anh có biểu tình gì vậy?"

"Tô ca ca, ta không có ý gì khác, ta chỉ là tin tưởng vào tiềm lực của cô."

Tô Sầm cườicười, cúi đầu mân mê hai cái khuyên tai trên bàn, "Cái nào đẹp trai hơn
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 176


Phù An An nghe đến đây, cái miệng nhỏ nhắn đã dần biến thành hình chữ "O", mỗingười đều là một người giàu có ẩn hình sao?"

Toàn bộ người trong biệt thự này, cũng chỉ có mình tôi là nghèo rớt mồng tơi a."

Bọnhọ đều là những người giàu ẩn mình!

Mỗi người đều là ông chủ lớn của quán bar, nhàmáy rượu, công ty, trường học, Phù An An đột nhiên nghĩ tới một vấn đề -- Họ chỉ cóthể là đàn em thôi, vậy Phó baba giàu đến mức nào?

Hoặc mời những người này, anhPhó thực sự sẽ không phá sản sao?Phù An An không nhận ra rằng cô đã nói ra luôn những suy nghĩ trong lòng của mình."

Phá sản hả?"

Tô Sầm phá lên cười, "Cô là người duy nhất nghĩ rằng Phó gia sẽ phá sản đó."

"Mặc dù các công ty của chúng tôi do mỗi chúng tôi quản lý, nhưng Phó gia sở hữumột nửa số cổ phần.

Cô có thể hiểu Phó gia là ... chủ sở hữu đằng sau chúng tôi."

TừThiên giải thích với Phù An An"Ngoài ra, tài sản chính của Phó gia không ở Trung Quốc mà ở nước ngoài.

Nghe nóitổ tiên của Phó gia đã dời qua đó mấy đời rồi , không rõ ràng tài sản cụ thể có bao nhiêu, hơn nữa còn có vài mỏ khoáng ở các nước khác."

Phù An An: "mỏ than hả?"

Từ Thiên: "......

Mỏ vàng cùng kim cương."

Phù An An hít một hơi thật sâu và ấn các ngón tay của mình."

Cô làm sao vậy?"

Từ Thiên nhìn xem sắc mặt của Phù An An "Không khỏe hả?"

"Không có, chỉ là tôi bị kích thích đến rồi."

Phù An An nhớ tới lúc trước giáo viên củacô hay nói về định luật hai tám -- 80% của cải trên thế giới nằm trong tay 20% dân số.Người nghèo càng nghèo, người giàu càng giàu.

Quá con mẹ nó chân thật của nhângian."

Được rồi, có phải nói quá rồi không?"

Tô Sầm liếc nhìn Phù An An, "Lên lầu giúp anhlấy áo khoác xuống đi."

"Anh tự đi đi."

Phù An An không chút nghĩ ngợi từ chối, Đại Cường ca ca ở chỗ của PhùAn An không có tí năng lực uy hiếp nào.Tô Sầm: "Phí chạy việc vặt là 5.000 tệ một lần."

Phù An An mở to mắt, "Anh Đại Cường, anh có phải thấy em quá nghèo mà cố ý việncớ cho em tiền tiêu vặt không?"

Tô Sầm nở một nụ cười phong lưu vuốt lại mớ tóc lòa xòa trên trán: "Đi không?"

"Đi đi đi!

Cảm ơn Tô Ca."

Tô Sầm lần đầu tiên nhìn thấy Phù An An chạy nhanh như vậy.

Nhìn thấy dáng vẻ tíchcực của cô, Tô Sầm đột nhiên đã nghĩ ra biện pháp có thể kéo gần khoảng cách với Phù An An.

Trong những ngày sau đó, Tô Sầm đã sử dụng phương pháp này nhiều lầnmà không lần nào không thành công.

Mối quan hệ của mọi người ngày càng trở nênhòa bình và thân thiện hơn dưới sự duy trì của tiền bạc, và Phù An An cũng đột nhiêncó một kho bạc nhỏ tư nhân."

Tiểu An An, đem những tài liệu này đưa cho Phó gia."

Tô Sầm ngồi ở trên ghế sa lonđem một chồng văn kiện đưa cho Phù An An."

Được."

Phù An An nhận lấy, sau đó quay đầu lại, "Anh Tô, đồ vật gửi cho Phó gia, anhcần trả thêm tiền."

Tài đại khí thô· Đại Cường Ca: "bao nhiêu?"

Phù An An: "8888."

Mấy ngàn tệ, Tô Sầm lấy điện thoại di động ra nhập một dãy số,"Được, đi thôi."

"Cảm tạ Tô ca!"

Phù An An ấn mở nhận chuyển khoản, vui tươi hớn hở đem văn kiệncầm đi lên lầu.---------------------Gần đây, số lần Phù An An lên tầng sáu đột nhiên tăng lên.Phó Ý Chi nhìn cô đi lên cầu thang đưa tay xoa xoa trán.

"Cô lại tới làm gì?"

Phù An An đặt tài liệu lên bàn của Phó Ý Chi, "Anh Phó, anh Tô để em gửi cái này choanh."

Phó Ý Chi: "Cậu ta không thể tự mình đem nó lên sao?"

Anh Đại Cường tự đưa đi vậy làm sao cô có thể kiếm được tiền?

Phù An An lắc đầu: "Đừng, bình thường anh bận rộn như vậy, đây là thời điểm duy nhấttôi có thể chiêm ngưỡng dáng vẻ anh dũng của anh.

Hơn nữa có thể vì làm việc Phó Calà vinh hạnh của tôi!

Tôi vô cùng vui vẻ!

Anh không thể bởi vì... nguyên nhân như thếnày mà tước đoạt đi niềm vui của tôi!"

Phó Ý Chi mặt không thay đổi nhìn cô một cái:......"

Chiêm ngưỡng xong, liền cút đi."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 177


"Được chứ."

Phù An An trơn tru lưu loát cút xéo rồi.

Lăn đến nửa đường thì gặpNghiêm Sâm Bác."

Nghiêm ca!"

Phù An An lên tiếng chào hỏi anh ta."

Ừ, mới từ chỗ của lão đại đi ra hả."

Nghiêm Sâm Bác nhìn xem Phù An An cười cười."

Ừ."

Phù An An gật đầu, "Anh Đại Cường nhờ em chuyển đồ cho anh ấy."

Nghiêm Sâm Bác liếc nhìn Tô Sầm đang ngồi dưới lầu, ánh mắt anh lại quét nhanh quacổ tay cô, rồi nói: "Đúng rồi, mấy ngày nay tôi quá bận rộn, trong biệt thự thườngxuyên vắng người, An An vượt qua ải thành công, tôi còn chưa có tổ chức tiệc mừngcho cô nữa.

Không thôi bữa tối hôm nay bổ sung luôn.

An An thích ăn gì có thể kêuđầu bếp chuẩn bị sớm hoặc gọi khách sạn mang tới."

Hai mắt của Phù An An sáng lên khi nghe điều này, "Tôi có thể gọi bất cứ thứ gì tôimuốn không?"

Nghiêm Sâm Bác mỉm cười và gật đầu, "Ừ, hôm nay là một ngoại lệ."

"Vậy thì tôi muốn ăn lẩu, thịt nướng, thịt xiên nướng, cay cỡ nào cũng được!

Tôi cũngmuốn uống Coca, trà sữa Wahaha là loại có đá!"

Phù An An kích động nói, nói xong nhìn về phía Nghiêm Sâm Bác, "Nghiêm ca, có đượckhông?"

"Ừm... có chút phiền phức."

Giọng nói của Nghiêm Sâm Bác trở nên hơi xấu hổ nhưngngay sau đó anh ấy lại đồng ý"Tôi sẽ cố gắng hết sức."

"Ồ yeah."

Phù An An mừng rỡ chạy xuống, cảm thấy huấn luyện buổi chiều nay khôngcòn khó khăn nữa.Nghiêm Sâm Bác đưa mắt nhìn cô xuống lầu sau đó mới bắt đầu gõ cửa đi vào.Chạng vạng tối.

Bàn cơm trên đại sảnh hiếm khi lại xuất hiện mấy món ăn cay độc.

Đủloại xuyên nướng tỏa ra mùi thơm đậm đà, thịt thỏ tươi ướp đến cay đỏ, tôm bự sốttỏi.

Ở giữa là nồi lẩu gà hoa keo đã sôi từ lâu.

Mặc dù nồi lẩu hơi khác so với những gìcô tưởng tượng, nhưng thịt nướng a !Thỏ thỏ a !Tôm cháy tỏi a !!!

Bên cạnh còn có tràsữa mới pha."

Anh Nghiêm, anh thực sự là người tốt nhất!"

Phù An An đi xung quanh bàn nhiều lầnmột cách hào hứng.

Nghiêm Sâm Bác nhấc nhấc kính mắt, nhớ tới vị kia ở trên lầu,"không phải tôi tốt mà là do lão đại ngầm đồng ý ."

Nói người nào người đó tới.

Dưới lầu mọi người đều dừng lại lại việc đang làm trongtay của mình.

Đợi khi Phó Ý Chi ngồi xuống, tất cả họ đều ngồi xuống hai bên anh.Thật ra thì Phó Ý Chi sẽ không hung dữ với bất kỳ ai, nhưng ngồi bên cạnh anh ta sẽcảm thấy một loại áp lực, nhưng sau khi Phù An An đến, loại áp lực này đột nhiên nhỏđi rất nhiều.

"Phó Ca, anh ăn trước đi."

Phù An An đặt miếng đùi gà lớn nhất vào bát của Phó Ý Chi, sau đó gắp cho bốn anhem còn lại mỗi người một miếng nhỏ hơn.

Tiếp đó vui vui vẻ vẻ tự lấy xâu nướng để ởtrước mặt rồi dùng ánh mắt sáng lóng lánh mà nhìn xem Phó Ý Chi,"Anh Phó, mau ăn thử xem có ngon không?"

Từ nhỏ bà nội đã dạy cô phải biết lớn nhỏ,trên bàn cơm trưởng bối phải là người đầu tiên ăn.Phó Ý Chi nhìn cô một cái, có ý tứ mà cắn trên đùi gà một cái.

Thấy vậy, Phù An An vuivẻ vươn tay về phía lò nướng thịt, bắt đầu tháo xiên và gặm tôm.

Ở phía đối diện,Chương sư phó bắn cho cô cái nhìn chết chóc.

Phù An An né tránh cái ánh mắt này.

Côđã suy nghĩ kỹ rồi, có Phó baba ngồi bên cạnh, Chương sư phụ tạm thời không làm gìđược cô, ăn cơm ngon xong chúng ta hãy nói chuyện khác.Đã lâu không ăn cay, cái miệng nhỏ nhắn của Phù An An cay đến mức đỏ bừng.

Phó ÝChi nhìn khẽ chau mày, "ăn vội vã như vậy làm gì, không có ai cướp của cô đâu."

Anh thản nhiên đem ly trà sữa bên cạnh đặt trước mặt cô khiến bốn người đối diệnphải trố mắt.

Đây là lần đầu tiên họ thấy Phó gia quan tâm đến ai đó nhiều như vậy.Phù An An nhấp vài ngụm trà sữa, đang định nói lời cảm ơn, bên tai đột nhiên vang lênmột tiếng "Đinh", sau đó là một giọng nói vô cảm của máy móc --【Giai đoạn thứ haicủa trò chơi sinh tồn: lựa chọn người chia bài đã được cập nhật! 】
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 178


Khung cảnh trước mặt cô đột nhiên thay đổi, cùng một lúc tất cả người chơi bị kéovào không gian trò chơi của mỗi người.

Ở đây vẫn là một không gian trắng xóa, âmthanh lạnh băng của máy móc từ bốn phương tám hướng truyền đến.【Xin chào người chơi, chào mừng trở lại với trò chơi sinh tồn.

Ý nghĩ chính của giaiđoạn trò chơi này: sàng lọc chia bài.

Trò chơi sẽ chọn 196 người chơi từ tất cả nhữngngười chơi dự bị chia bài để trở thành chia bài chính thức.Xin chú ý:Trở thành người chơi chia bài chính thức, đến giai đoạn tiếp theo của trò chơi sẽ có 4ô trốn tránh trò chơi, các ô này có thể tùy ý cung cấp cho bốn người chơi bìnhthường, sau khi sử dụng, người chơi bình thường sẽ không cần tham gia bất kỳ tròchơi sinh tồn nào.Những người chơi trở thành chia bài chính thức sẽ có các đặc quyền không xác địnhcủa trò chơi trong giai đoạn tiếp theo của trò chơi.Người chơi chia bài dự bị không được chọn trong giai đoạn này sẽ tự động bị giảmxuống thành người chơi thông thường trong giai đoạn tiếp theo.

4, Trò chơi thiên vị người chơi chia bài chính thức! 】Nhìn vào phần giới thiệu bên trên về người chia bài chính thức, có thể nói là có rấtnhiều lợi ích, chưa nói đến những thứ khác, bốn tư cách trốn tránh trò chơi cũng đủkhiến người ta phấn khích.Cô còn chưa kịp suy nghĩ, thanh âm máy móc vừa dứt lời, một khung ảnh trong suốttừ trong hư không xuất hiện, trên đó là thông tin nhận dạng của cô.[ Người chơi: Phù An AnSố hiệu: 004Điểm: 130Xếp hạng: Pre-S – Người chia bài.Năng lực đặc thù: Năng lực không gian vĩnh cữuĐạo cụ đặc thù: Nhẫn Amos( người sở hữu phụ)--- Vật phẩm này là vật phẩm vĩnhviễnXác suất chủ sở hữu và chủ sở hữu phụ tham gia cùng một trò chơi được tăng lên99%.Chủ nhân và chủ sở hữu phụ sẽ có 1% cơ hội đạt được năng lực nhất định của đốiphương - thời gian có hạn 10 phút.ghi chú: đặc quyền của người chơi chia bài chính thức chỉ được kích hoạt khi tất cảcác người chơi chia bài chính thức được tuyển chọn xong. ]

Phù An An nhìn phần giới thiệu về đạo cụ đặc biệt, phát hiện ra rằng nó dường nhưkhông hữu ích gì nhiều ngoại trừ việc trói buộc hai người họ vào cùng các vòng chơi.1% cơ hội đạt được năng lực của đối phương trong mười phút sao?

Phó baba không cónăng lực đặc biệt, năng lực của cô chính là không gian.

Mười phút sử dụng không gianlà dùng để dỡ hàng hả?

Tác dụng thứ hai thật là gân gà a.

Cảm giác Phó baba vượt ảithật vô ích làm sao ấy.

Cuối cũng vẫn là trở thành người chơi chia bài chính thức mớicó càng nhiều phần thưởng nha.Xem xong những thứ này, Phù An An đi ra khỏi trò chơi, nhìn Phó Ý Chi bên cạnhmình, ánh mắt bên trong mang theo có chút thương tiếc.Phó Ý Chi mở mắt ra, hai người bốn mắt nhìn nhau.

"Cô lại muốn làm gì?"

"Không có chuyện gì."

Phù An An lắc đầu, cúi đầu lột một con tôm, ngồi vào chỗ củamình xem các anh lớn định làm gì.Bốn người Nghiêm Sâm Bác rời trò chơi sớm hơn hai người họ, bọn họ đã bắt đầu traođổi thông tin."

Lão đại, xem diễn đàn đi, trên đó còn có tin tức."

Từ Thiên phản ứng nhanh nhất, làngười đầu tiên trong đám người phát hiện diễn đàn dị thường.

Mọi người lần lượt nhấpvào diễn đàn, thấy rằng trò chơi đã được cập nhật và diễn đàn cũng được cập nhật.Đầu tiên là một trang thông báo --[Tiêu chuẩn lựa chọn người chơi chia bài chính thức!Người chơi chia bài dự bị mới được tham gia tuyển chọn.

Người chơi chia bài dự bị phải đạt cấp A trở lên mới có cơ hội trở người chơi chia bàichính thức.Khi kết thúc giai đoạn thứ hai của trò chơi, nếu có nhiều hơn 196 người chia bài dự bịcấp A, chúng tôi sẽ chọn 196 người chơi có điểm cao nhất.Người chơi tham gia trò chơi ở giai đoạn thứ hai sẽ có một chút xác suất trở thànhngười chơi chia bài dự bị (ngoại trừ những người đã chọn thoát khỏi trò chơi ở giaiđoạn trước).

Hãy làm việc chăm chỉ để trở thành người chơi chia bài chính thức. ]Thông báo thật là bắt mắt dễ thấy, giống như sợ rằng những người khác sẽ không nhìnthấy nó.

Bỏ qua trang chủ, trong diễn đàn cũng có một cột cấp độ, yêu cầu số điểmđạt được mỗi cấp độ đều được viết rõ ràng --Cấp bậc A: 200 điểm trở lênCấp bậc B: 151-200 điểmCấp bậc C: 101-150 điểmCấp bậc D: 51-100 điểmCấp bậc E: 10-50 điểmThông tin chưa được giải thích rõ ràng trong không gian trò chơi đã được bổ sungtrong diễn đàn.

Sau khi đọc những thứ này, Phù An An đột nhiên ngẩng đầu lên, cuốicùng cũng biết điểm và cấp độ trước đó dùng để làm gì!
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 179


Tại phía dưới bảng phân chia đẳng cấp, còn có một cái bảng điểm số.Phía trên là cùng là số hiệu của mấy người chơi chia bài, cấp A được tô lên màu đỏ, chỉvẻn vẹn có 9 cái.

Để trở thành người chơi cấp A, bạn phải trải qua ít nhất 20 thế giới.Hiển nhiên, người có thể vượt qua hai mươi vòng trò chơi rất ít, còn lại đều là màuxám, chỉ có hơn trăm người chơi có hơn 150 điểm trở lên.

Ở cấp thấp nhất, người chơicấp D và cấp E chiếm nhiều nhất, chiếm 80% tổng số người chơi.

Bao nhiêu cũng đủthấy rằng để trở thành một người chơi chia bài chính thức không phải là điều dễ dàng."

Chỉ vẻn vẹn có 9 cái người chơi A cấp hả?"

Tô Sầm nhìn xem bảng điểm số sững sờ,"các ngươi vẫn chưa đủ điểm hả?"

"Tôi đã đủ."

Nghiêm Sâm Bác để điện thoại di động xuống gật đầu, hắn đứng thứ batrên bảng."

Tôi vẫn chưa đủ."

Từ Thiên lắc đầu, "bây giờ điểm số vẫn còn thiếu 30."

"Ta cũng không đủ."

Tô Sầm nhìn thứ hạng của mình, có chút ủy khuất nói.

"Tôi thựcsự xếp thứ 24?

8 người có cùng điểm với tôi, tại sao tôi lại xếp cuối?!"

"Tôi miễn cưỡng đủ, hạng cuối cùng của cấp A."

Chương Tân Thành nói tiếp.

Bốn người báo cáo điểm, Phù An An thấy vậy chuẩn bị theo kịp mọi người, lau miệngđầy dầu mỡ nói: "điểm tích lũy của tôi......"

"130 điểm, còn thiếu tới 70 điểm mới tới được cấp A."

Tô Sầm đã dành nói trước cô."

Tiểu An An cô phải cố gắng lên a."

Phù An An yên lặng nhìn hắn một cái.

Cô đến cùngcó nên hay không nói cho Đại Cường Ca biết, điểm số không quan trọng đối với cô?Nhìn Đại Cường Ca tuổi nhỏ dáng vẻ đắc chí, vẫn là thôi đi.

Để cho Đại Cường Ca lạirắm thúi một thời gian đi, chờ hắn góp đủ điểm lại đem tin tức này nói cho hắn biết,làm hắn gặp đả kich cực lớn mới được.Tất cả mọi người ăn ý không có hỏi Phó Ý Chi đứng thứ mấy.

Bởi vì Phù An An biết anhkhông ở trên danh sách này.

Mà bốn người khác thì đều tin tưởng Phó gia( tiênsinh) chắc chắn sẽ vượt qua, đứng thứ nhất hoặc thứ hai thôi."

Được."

Phó Ý Chi nhìn những người trước mặt,"Tuy rằng các ngươi xếp hạng cao, nhưng cũng không nên cẩu thả, trong game đừngchỉ chú ý để vượt ải mà càng cần chú ý manh mối."

"Đúng đúng đúng."

Phù An An gật gật đầu, vô tư chia sẻ kinh nghiệm với bọn họ."

Nhiều trò chơi không thể thay đổi hướng đi, nhưng một số trò chơi có thể thay đổikết thúc nếu ở giai đoạn đầu phát hiện được vấn đề."

Phó Ý Chi gật đầu, hiếm khi đồng ý với quan điểm của Phù An An, những người khácnghe thấy điều này cũng trầm ngâm.Đúng lúc này, Từ Thiên vẫn luôn chú ý đến số liệu đột nhiên nói: "Mọi người nhìn diễnđàn, số lượng người chơi trên trang đầu đã thay đổi!"

Nghe vậy, mọi người lại nhấc điện thoại lên, trên diễn đàn sinh tồn, con số đại diệncho số người chơi đã chuyển sang màu đỏ tươi.

Và bên dưới nó xuất hiện một dãy sốmới, các số cứ tăng dần lên cho đến khi nó trở thành một số có sáu chữ số, chữ số đầutiên chuyển từ 1 thành 2."

Điều đó có nghĩa là gì?"

Phù An An ngẩng đầu hỏi.[ Ding!

Trò chơi đã được cập nhật, 200.000 người chơi mới đã đăng nhập thành côngvà giai đoạn thứ hai của trò chơi sinh tồn chính thức bất đầu. ][Người chơi Phù An An vui lòng chuẩn bị, bạn sẽ vào trò chơi sau 5 giây].

Phù An Antrợn tròn mắt, cũng không kịp nói gì, cứ như vậy nằm úp sấp trên bàn.

Sau một khắc,Phó Ý Chi cũng ngồi ở trên ghế, chậm rãi nhắm mắt lại.Bốn người còn lại hai mặt nhìn nhau, Tô Sầm phản ứng mạnh nhất: "Không phải chứ,Phó gia lại cùng Tiểu An An đồng thời tiến vào trò chơi nữa sao?"

Nghiêm Sâm Bác lúc này đứng dậy, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, tự mình đưa người trởvề phòng.-------------------------Bên kia, Phù An An đã đến không gian trò chơi, giọng nói máy móc lạnh lùng vang lênbên tai:【 Người chơi chia bài thân mến, xin chào, Chào mừng bạn quay trở lại với game sinhtồn, sẽ có 200.000 NPC và 999 người chơi cùng bạn trong vòng này.

Nếu bạn cố gắngsống sót trong trò chơi qua ba mươi ngày, bạn sẽ có thể nhận được 20 điểm; nếu bạnchết hoặc trốn tránh trò chơi trong vòng ba mươi ngày, bạn sẽ chết trong thực tế.

Ngoài ra, tại trong trò chơi sinh tồn mỗi khi bạn giết chết được một người chơi chiabài dự bị bạn sẽ thu được mười điểm.

Hệ thống thành khẩn hướng bạn đề nghị -- nênthu hoạch nhiều điểm!Vòng này của trò chơi: Vạn vật hồi phục]
 
Back
Top Dưới