Khác [REUP- VÔ HẠN] - Tôi làm cẩm lý trong trò chơi sinh tồn (C 1-200)

[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 140


Một bên khác.

Sự hỗn loạn của thị trường chợ đen không bao giờ dừng lại.Anh Cường vẫn đang ngồi trên ghế và chơi xúc xắc, thật đáng tiếc khi hắn ta thua chíntrên mười ván cược, những con chip trong tay hắn còn lại rất ít."

Mẹ kiếp!"

Cường ca đem cái bàn trước mặt đẩy lên rồi nhớ tới một lần giành đượcchiến thắng thoải mái nhất kia.

Cô bé đó thật là may mắn.Đúng rồi, cô ấy dường như được giới thiệu bởi lão K.

Nghĩ đến đây, anh Cường vẫy tayvới người đàn ông phía sau, "Gọi lão K lại đây."

Nửa tiếng sao, Anh Cường thua hết số chip còn lại khiến hắn ta rất bực bội nhìn đànem đứng phía sau."

Lão K đâu rồi ?"

Lão K cách chỗ này cũng không xa."

Để em đi xem."

Tên đàn em đứng lên đi mở ra cửa phòng liền có một bóng người trựctiếp ngã về phía hắn."

Cmn!"

Tên đàn em mắng một câu trong miệng sau đó mới phát hiện người này chínhlà lão K mà bọn họ đang đợi nãy giờ.

Tên đàn em đẩy hắn ra, lão k liền ngã mạnh xuống đất.

Hai mắt của hắn ta nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch, mắt mũi miệng chảyra máu đen đậm đặc đã không còn hô hấp.

Con mẹ nó, hắn ta đã chết rồi!!!----------------------Một bên khác, Phù An An đang lướt diễn đàn thì phát hiện một video ghi lại cảnh hỗnloạn.

Người quay hình dường như đang chạy, máy quay bị rung, màn hình thỉnh thoảngtắt mở nhưng tiếng la hét bên trong cực kỳ rõ ràng."

Cứu mạng, giết người!"

"Có quái vật!"

"Bệnh viện hắn......"

Đoạn video dừng đột ngột sau hơn chục giây, không có bất kỳ hình ảnh hữu ích nào,nhưng nó cũng cho thấy những gì đang xảy ra ở đâu đó trong thành phố.

Trong vòngmột phút, video đã bị xóa bởi trang web nơi nó được đăng lên.

Bên dưới bề mặt bìnhlặng đang có thứ gì đó trỗi dậy.Tất nhiên Phù An An biết rằng có điều gì đó không ổn, nhưng tin tức liên quan trênInternet đã bị xóa quá nhanh và không thể tìm thấy thông tin liên quan nào cả.

Chođến khi cô ấy tìm thấy một bài đăng với một danh sách dài các số có vẻ kỳ lạ và bấtthường, nếu không có chữ "SOS" ở đầu thì có lẽ cô sẽ lướt qua luôn.Phù An An chụp màn hình dãy số này sau đó vắt óc suy nghĩ xem nó muốn biểu đạtđiều gì?Ám hiệu hả ?

Hoặc một mật khẩu cho một cái gì đó?

Đột nhiên cô nhớ ra rằng một trong những phương thức nhập liệu của điện thoại đượcgọi là ghép vần 9 số, đặc biệt phổ biến ở trường trung học cơ sở vì loại mật khẩu thú vịnày nhìn đặc biệt ngầu lòi
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 141


Sức mạnh của các tình nguyện viên trong toàn thành phố rất mạnh, hầu hết cácđường lái xe trong toàn thành phố đã được dọn sạch trong hai ngày.Phù An An cưỡi một chiếc xe đạp điện nhỏ đi trên đường gần như không bị cản trở gì.Nhưng bây giờ mọi người chỉ đeo khẩu trang nên vẻ ngoài được trang bị đầy đủ của côđã thu hút sự chú ý của nhiều người.Phù An An không quan tâm người khác nghĩ gì về cô ấy, dù sao an toàn là điều quantrọng nhất.

Mất bốn mươi phút từ khách sạn đến bệnh viện.Lúc này, một loạt bệnh nhân khác trong bệnh viện đã tỉnh và xuất viện, lối vào bệnhviện chật kín người.

Một số là người nhà của bệnh nhân, một số là giới truyền thôngmuốn lấy thông tin trực tiếp, và một số chỉ ở đây để xem náo nhiệt.Nhiều người đến nổi Phù An An cũng không chen vào được đành phải đem xe điệndừng ở cửa ra vào, lượn quanh một vòng mới tìm được một cái cửa nhỏ đi vào bệnhviện.Cầu thang cạnh cửa hông tối mờ, đèn phía trên chập chờn, Phù An An nhìn một lượt,cảm thấy bệnh viện này rất có tiềm năng để trở thành nơi đóng phim kinh dị.

Lên lầu đẩy cửa ra, chính là lầu hai của bệnh viện.Phù An An chặn một y tá đi ngang qua hỏi những bệnh nhân bị hôn mê do sương mùđâu rồi."

Cô hỏi cái này làm gì?"

Cô y tá nhìn cô đầy cảnh giác, bọc kín đến mức khiến người tacảm thấy nghi ngờ.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 142


Bác sĩ vừa dứt lời, một cánh cửa ở khu thứ tư vội vàng mở ra.

Chỉ thấy một người haimắt đỏ hoe điên cuồng lao ra: "Buông tôi ra, cứu tôi với!

Bên trong có. . . . . ."

Ngườiđàn ông còn chưa nói xong đã bị hai tên lính mặt không biểu tình bắt được.

Che miệngcủa hắn lại sau đó đẩy vào trong phòng.Phù An An nhìn xem người này sau đó ánh mắt lộ ra sâu đậm hoài nghi.

"Anh...... chắnchắn chứ?"

"Không phải như cô nghĩ đâu."

Vị bác sĩ trẻ nhìn Phù An An với vẻ mặt bối rối, rồi giảithích"Vì một số nguyên nhân mà rất nhiều bệnh nhân bên trong còn chưa được xác nhậnkhỏi bệnh liền lẻn ra ngoài, vừa rồi ngươi nhìn thấy chính là bệnh nhân như vậy.Những bệnh nhân chưa được chữa khỏi sẽ dễ cáu gắt, sợ hãi và còn có các vấn đềkhác, nếu vội vàng xuất viện sẽ gây tổn thương cho bản thân và những người khác,chúng tôi không còn cách nào khác đành phải làm như vậy.

Bởi vì quy định này nên cómột số tin đồn lan truyền trong bệnh viện, bôi xấu khu thứ tư, làm sao mọi người biếtrằng việc chống lại loại virus ngủ say này không đơn giản như trong tin tức đã đưa tin."

Nói xong, bác sĩ trẻ nhìn đồng hồ đeo tay, "Tôi phải đi làm rồi, cô đã tới đây, thật sựkhông muốn đi lên xem sao?"

Phù An An nhìn về phía cao ốc của khu thứ tư một lần nữa, cô không quá tin tưởng lờinói của vị bác sĩ này.

Nếu thật sự giống như bác sĩ này đã nói thì tại sao lại có tin nhắncầu cứu được phát ra ngoài.

Tất cả các cửa sổ đểu che đậy nghiêm ngặt, điều này cũnglàm cho khu thứ tư càng thêm thần bí."

Vậy thì tôi cũng đi vào xem một chút dù sao cũng tới đây rồi."

Phù An An đi theođằng sau vị bác sĩ vào tòa nhà.Có rất nhiều người ở tầng một của tòa nhà.

Người đến thăm người bệnh phải xếp hàngđăng ký, mỗi người được phát một chiếc vòng tay cao su màu xanh có ghi số thứ tự.Phù An An nhìn số của mình là 368."

Thăm phòng bệnh nào, giường số mấy, bệnh nhân tên gì?"

Y tá phụ trách sắp xếpthăm bệnh nhìn chằm chằm vào màn hình cũng không ngước mắt lên mà hỏi."

À...

Anh ta tên là Lý Tiểu Lâm, nhưng tôi không biết giường bệnh và số phòng của anhta."

Phù An An đang nói về cậu nhân viên giao đồ ăn trong khách sạn, bị hôn mê dosương mù dày đặc trên đường đi làm về."

Lý Tiểu Lâm hả?" y tá phụ trách gõ tên vào hệ thống sau đó nói"Anh ấy đã xuất viện rồi, nếu không có thăm ai khác nữa thì chỉ cần lấy thẻ ra ngoài làđược.

Người tiếp theo."

Không nghĩ tới nhanh như vậy phải đi ra rồi, Phù An An sờ lỗmũi một cá
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 143


Cái gọi là phòng kiểm tra chỉ là một phòng mạch nhỏ.

Không có thiết bị kiểm tra bêntrong, nhưng khi họ đến, đã có rất nhiều người chờ đợi bên ngoài để nhận thẻ.Vị bác sĩ trẻ tuổi chỉ vào những chiếc ghế đặt bên ngoài, "Người khá đông, có lẽ côphải đợi một chút."

Phù An An cười gật đầu, "Đến trước phục vụ trước, các ngươi xếp hàng đi."

Vừa nói, côvừa nhìn người xếp hàng đầu tiên đi vào cùng anh ta.

Phía trước còn có mười mấyngười.Phù An An đương nhiên sẽ không trung thực mà ngồi một chỗ.

Cô đi vòng vòng tronghành lang, phát hiện mỗi phòng bệnh đều khóa chặt, xung quanh là các y tá đang tươicười nhìn thẳng vào người ra vào, không thể đi quá nhiều một bước.Bác sĩ trẻ vào phòng kiểm tra gọi hết người này đến người khác, không thấy một ngườinào đi ra.

Ngay khi Phù An An cảm thấy kỳ lạ, một người đàn ông lao ra khỏi mộtphòng nào đó."

Cứu mạng!"

Anh ta hét lên vì sợ hãi và hoảng sợ chạy qua Phù An An.

Phía sau là mấynhân viên y tế đuổi theo.

Nữ y tá có vẻ gầy gò nhưng tốc độ cực nhanh, cô ta chạy tới nắm lấy cánh tay người đàn ông, sức lực của cô ta cũng phi thường mạnh, người đànông này cao to cũng không thoát ra được.

Ngay sau đó các nhân viên y tế khác cũngbắt kịp.

Người đàn ông bị nhiều người đè xuống, bịt miệng và kéo vào phòng bệnh.Phanh--- Cánh cửa mới mở ra đã được đóng lại ngay lập tức.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 144


Nhìn người nằm trên giường bệnh ngoan ngoãn nhắm mắt lại, vị bác sĩ trẻ tuổi bắt đầuchớp mắt với tốc độ dị thường, khẩu trang cũng có những chuyển động lên xuống kỳlạ.

Nếu chỉ dựa vào hai cái môi, tuyệt đối không thể làm được động tác phức tạp nhưvậy.Ba giây sau, đôi mắt của vị bác sĩ trẻ đột nhiên trở nên đen hoàn toàn từ đồng tử đếnlòng trắng mắt.Khẩu trang bị tháo xuống, đôi môi giống như cái van không thể đóng lại, từ trongmiệng phun ra hơn chục cái dính dính xúc tua giống như mấy con đỉa ngoằn ngoèo.Bác sĩ chậm rãi tới gần người trên giường bệnh, khóe miệng một mực ngoác đến mangtai lộ ra nụ cười đáng sợ.

Trong giây tiếp theo, một cái gì đó chạm vào hàm của anh ta.Sau một âm thanh bị bóp nghẹt, viên đạn xuyên qua hàm và đầu của bác sĩ trẻ, mộtbông hoa máu bắn tung tóe lên mái nhà.

Khoảnh khắc vị bác sĩ trẻ ngã xuống, anh tachỉ nhìn thấy một đôi mắt lạnh băng.Phù An An nhanh chóng đứng dậy né tránh cơ thể của anh ta.Com mẹ nó!

May mắn thay, cô đã phản ứng nhanh chóng Phù An An căng thẳng đến run cả tay, từ trong ba lô lấy ra một chai nước suối, tu haingụm, đeo găng tay y tế rồi lật người bác sĩ lại.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 145


Nhìn bộ dạng của binh lính, Phù An An cảm thấy lạnh sống lưng.

Nhân viên y tế đã xảyra chuyện thì những người binh lính này sao lại không có vấn đề gì chứ.Một giây sau, Phù An An ép buộc chính mình lộ ra nụ cười, "bởi vì tôi thông quan kiểmtra nha, tạm biệt."

Nói rồi, cô vẫy tay với tên lính nhanh chóng rời khỏi khu thứ tư.Đi đến trong đám người, sau lưng đã ra một thân mồ hôi lạnh.

Cô đi đến bên cạnh xeđiện của mình, đến một lúc lâu sau mới tĩnh táo lại.Sắc trời biến thành màu xám, đã đến chạng vạng tối.

Phù An An kiểm tra mũ an toàncủa mình sau đó cưỡi xe điện của mình để quay trở lại khách sạn.Một đêm này cô không ngủ yên ổn được.

Tên lưu manh lần trước trong hẻm nhỏ cóthể ngụy trang thành trả thù của giới xã hội đen, hiềm nghi cùng các vấn đề khác cóthể để cho người trong chợ đen cõng nồi này dùm cô.Nhưng là lần này là ở trong bệnh viện, cô đã bắn chết một cái bác sĩ trước mắt biếtbao nhiêu là người.

Phù An An thậm chí đã thu dọn đồ đạc của mình sẵn sàng rời đitrong đêm và bắt đầu hành trình chạy trốn khắp thành phố rồi.

Tuy nhiên, cho đến

chiều ngày hôm sau, không có bất kỳ bản tin hay mạng xã hội nào đề cập một câu vềvụ việc này.Điều quan trọng nhất bọn họ luôn nói với người dân rằng cuộc khủng hoảng đã qua,hãy tích cực ra ngoài tiếp tục công việc và sản xuất.Lúc này, Phù An An mới chợt nhận ra hình như đã lâu không có tin tức tiêu cực nàotrong bản tin.

Môi trường thoải mái được tạo ra một cách giả tạo đã đánh lừa vô sốngười ra khỏi tòa nhà.Phù An An nhìn Thị trưởng đang mỉm cười vẫy tay trong bản tin, nhấn nút tạm dừng,tâm trí của cô bây giờ rất lộn xộn, và cô cần phải sắp xếp cẩn thận.

Cô lấy cuốn sổ tayra và viết ra tất cả những gì cô có thể nghĩ ra.[Hôm nay là ngày thứ mười bốn của thành phố sương mù ở Lăng Thành, sương mù tồntại nhưng không dày đặc.

Cách thức của vòng chơi này có thể là ký sinh trùng.

Tìnhhình hiện tại là bệnh viện có rất nhiều nạn nhân. ]Viết đến đây, Phù An An ngừng viết, nghĩ đến khu thứ tư của bệnh viện trung tâmthành phố, nó giống như một... nhà máy sản xuất ký sinh trùng.

Những người bêntrong đã sử dụng những bệnh nhân hôn mê ban đầu ở trong sương mù để thu hút mộtlượng lớn người bình thường đến.

Những người bị ký sinh xong sau đó gần giống nhưnhững người bình thường.Tiếp đến lấy cớ bọn họ đã khỏi bệnh để đưa bọn họ trở về, phân phối những người đóđến khắp nơi trong thành phố.

Nghĩ đến cổng bệnh viện đông đúc mà cô nhìn thấyngày hôm qua, Phù An An siết chặt ngón tay cầm bút.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 146


Xế chiều hôm đó, Phù An An lại đi ra ngoài một chuyến.

Cô nghĩ muốn tìm kiếm mộtbộ thi thể bị kí sinh.

Nếu như có thể phát hiện trong sương mù có cái gì thì càng tốt.Nhưng cô không dám đội mũ bảo hiểm, chủ yếu vì nó quá dễ gây chú ý và cô sợ bịnhận ra.

Thay vào đó, cô trùm khăn kín đầu chỉ để hở hai con mắt.

Đổi một vật khác,cô cũng có thể đem chính mình che đến cực kỳ chặt chẽ, dù sao cẩn thận có thể dùngthuyền đi vạn năm.Bước ra khỏi khách sạn, Phù An An cưỡi chiếc xe điện nhỏ của mình đến siêu thị muahai chiếc vali lớn, sau đó đến công ty cho thuê ô tô.

Tính tiền xong, ông chủ đưa tayra, "Làm phiền đưa chứng minh thư cùng bằng lái xe."

Phù An An lắc đầu, "Tôi không có bằng lái xe."

Chỉ trong vài ngày, cô đã học được cáchlái xe nhưng cô vẫn chưa kịp thi bằng lái xe.Ai biết trò chơi biến thái đến mức có thể đồng bộ hóa trò chơi và hiện thực từng cáimột, nếu cô có bằng lái xe, nó thậm chí có thể chuẩn bị một cái tương tự như vậy ởtrong trò chơi.Nghe vậy, ông chủ liếc cô một cái, "Không có bằng lái, thuê xe kiểu gì?"

"Tôi có tiền nha."

Phù An An lấy thẻ ngân hàng ra, "Tiền thuê bao nhiêu?

Tôi trả gấpđôi."

Chủ cửa hàng cho thuê ô tô: "Vấn đề không phải là tiền, mà là nguyên tắc."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 147


Phù An An nhớ đến anh Cường đã giúp cô lấy súng trước đây, nếu cô lấy được súng thìnhững thứ khác cũng có thể lấy được đúng không?Nghĩ đến đây, mắt cô sáng lên.

Đỗ xe ở đối diện, Phù An An đi về phía cửa quán bar.Nơi này vốn là ngư long hỗn tạp, hương vị rượu cùng thuốc lá gay mũi, hôm nay cònmang theo một mùi hôi thối không rõ.

Mùi thối mơ hồ này trộn lận bên trong các mùitạp nham, khi có khi không.Phù An An ngoài ý muốn ngửi thấy được, đứng ở cửa một hồi lâu, đột nhiên khôngmuốn đi vào."

Ồ!

Em gái, vào ngồi đi."

Người phục vụ ở cửa chào đón cô nồng nhiệt, đưa tay về phíacô cố gắng mở chiếc khăn quàng cổ cô đang quấn quanh người,"Mùa hè rồi em gái, em không nóng sao?"

"Không nóng."

Phù An An né tránh không để anh ta chạm vào cô.

Âm thanh trong quánbar cũng lớn đến mức không bình thường, chỉ cần đứng ở cửa một lúc cũng có thểkhiến màng nhĩ đau nhói.

"Được rồi."

Phục vụ quán bar một chút cũng không để ý mà thu hồi ngón tay sau đónhiệt tình hỏi"Tiểu muội muội, muội muốn uống loại rượu gì?

Hôm nay quán bar miễn phí ly đầutiên."

"Ta tới tìm Cường ca."

Phù An An trầm giọng nói."

Tìm Cường ca đó hả......"

Người pha chế ngừng pha chế rượu, ngẩng đầu nhìn Phù AnAn, "Anh Cường ở phòng riêng dưới lầu, để tôi dẫn cô tới đó."

Lần trước muốn gặpCường ca còn cần người giới thiệu, lần này phục vụ quán bar lại rất sảng khoái đồng ý.Nhưng Phù An An cũng không nghĩ nhiều, đi phía sau hắn hai bước.

Cho đến khi cônhìn thấy một nhóm lớn trên sàn nhảy, giống như họ bị nghiện ma túy đang vô cùngphấn khích, ở một ghế dài trong góc có một nhóm lớn người vây quanh đó.Phù An An giống như nghe được tiếng thét lên, lại giống như là âm thanh của âm nhạcvà những người trên sàn nhảy bên kia."

Sao thế?"

Thấy cô không đi, nhân viên pha chế cũng dừng lại nhìn cô.Phù An An: "Tôi phải trở về xe, tôi quên mang theo một thứ."

Bartender: "Cái gì?

Đợi lát nữa lấy không được sao?"

"Tiền đó."

Phù An An xua tay, hai bước đi ra khỏi khu vực quầy bar."

Không có tiền làm sao dám tới làm phiền Cường ca, anh chờ một chút, tôi lập tức tớingay."

Nói xong cô trực tiếp chạy ra ngoài.

Phục vụ quán bar không có ngăn cô lạinhưng gương mặt có chút âm trầm nhìn chằm chằm chiếc xe đỗ đối diện.

"Này anh chàng đẹp trai."

Lúc này, một cô gái trang điểm mắt khói, đeo dây đeo đainhỏ ngồi vào trên quầy bar, ánh mắt quyến rũ nhìn về phía phục vụ quán bar."

Kẻ lập dị không dám ló mặt ra thì có gì hay mà nhìn?

Có thể mời người ta uống một lysao?"

Bartender nhìn người trước mặt, trên mặt chậm rãi lộ ra nụ cười ấm áp, "Một cô gáiđáng yêu như cô muốn uống gì cũng được."......Ở bên kia, Phù An An ngồi trở lại trong xe và hít thở sâu hai lần.

Cô chợt nhớ ra rằngnếu những con quái vật đó thực sự giống như cô tưởng tượng, thì sẽ không có nơi nàoan toàn tuyệt đối.

Ký sinh trùng có thể giả dạng bất kỳ ai và lây nhiễm cho bất kỳ ai.Hơn nữa, một chỗ có đám đông dày đặc như quán bar càng dễ trà trộn vào.

Phù An Annhìn quán bar ồn ào, ngón tay vô thức đặt lên vô lăng, nửa phút sau lấy điện thoại ra.Nếu cô không thể vào, cô có thể mời anh Cường ra ngoài mà, bỏ ra một số tiền và hỏithông tin liên lạc ở chỗ lão K xem có thơm hơn không?Lúc này bên trong quán bar.

Trong khu chợ đen ngầm nhộn nhịp ban đầu, chỉ có thểnghe thấy tiếng nhạc ầm ĩ trên lầu.Bàn ghế trong sòng bạc đổ nát, quân cờ vương vãi khắp nơi, trên mặt đất có những vếtmáu lớn và xác chết vương vãi khắp nơi.

Mà những người khác toàn bộ đều chen ở cửara vào của một căn phòng.

Có lẽ họ không còn có thể được gọi là con người.Các chi thân mềm hình chiếc nhẫn nhô ra từ miệng, tai và thậm chí cả lỗ mũi, nó cóthể dài tới hai mét.

Trên đó dày đặc lỗ khí, răng nhô ra mỏng hơn cả kim châm, các chi hình tròn nhô lên từng cái một giống như từng con rắn nhỏ có ý thức.Mà bên trong cánh cửa chính là Cường ca mà Phù An An tâm tâm niệm niệm muốntìm.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 148


Cường ca lúc này tàn tạ ngồi trên ghế sa lon, toàn thân tản ra hơi thở chán chường.Anh ta không biết vì sao, cũng không biết từ lúc nào, tất cả những người xung quanhanh đều trở thành quái vật như bên ngoài.Những con quái vật đó bắt chước người bình thường, khóa tất cả các lối ra, lấy đi điệnthoại di động của bọn họ và săn lùng những người bình thường còn sống trong sòngbạc.

Bây giờ chỉ còn lại một người sống duy nhất là anh ta, bên ngoài tất cả đều là quáivật!

Không chỉ bên ngoài, mà còn có dưới chân của anh ta.

Tất cả bọn họ đều là đànem đi theo anh ta đã nhiều năm, một ít bị những con quái vật kia giết chết, còn một sốkhác là bị anh ta giết sau khi bọn họ biết thành quái vật.Lúc này anh ta chỉ còn lại một viên đạn, nước và thức ăn trong phòng cũng đã cạnkiệt, quái vật bên ngoài sớm muộn gì cũng xông vào.

Lúc này, anh ta đã hết đườngxoay sở.Anh Cường cũng tự coi bản thân mình như một nhân vật lớn, thay vì bị giết bởi nhữngcon quái vật đó hoặc trở thành một trong số những con quái vật, anh ấy thà tự kết liễuđời mình bằng chính đôi tay của mình thì hơn.

Anh ta đem họng súng nhét vào trong miệng của mình, nhắm chặt hai mắt, nạp đạnlên nòng, ngón tay hơi hơi dùng sức.

Ngay lúc sắp bóp cò, một chiếc điện thoại diđộng đột nhiên vang lên từ dưới ghế sô pha.Anh Cường hơi sửng sốt lần theo âm thanh và tìm thấy chiếc điện thoại di động bị mấttừ dưới ghế sô pha.

Sau hai ngày phòng thủ cao độ, thanh âm của hắn có chút yếu ớtkhàn khàn, "Xin chào."

"Chào."

Một giọng nói nhẹ nhàng từ phía đối diện truyền đến: "Xin chào, lão K khỏekhông.

Chuyện là như vầy, tôi muốn hỏi, mời anh Cường ra ngoài một mình thì phảitốn bao nhiêu tiền vậy?"

Nghe thấy giọng nói này, đôi tay hưng phấn của anh Cường run lên, dưới áp lực mạnhmẽ anh hưng phấn đáp: "Không, không cần tiền!"

Không cần tiền?!

Phù An An khẽ cau mày, nhìn vào điện thoại nghi ngờ rằng lão Kcũng bị ký sinh rồi.

Vừa định cúp điện thoại, đối diện truyền đến một giọng nói phiềnmuộn cùng khẩn thiết."

Tôi là anh Cường đây.

" Đối diện Cường ca tựa hồ đã bắt được một cọng rơm cứumạng cuối cùng, "Tiểu muội muội, cứu tôi đi!

Tôi nhất định sẽ báo đáp cô!"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 149


Anh tới chỗ rồi sao."

Trong điện thoại lại truyền tới thanh âm của cô.Anh Cường cau mày nhưng anh vẫn đi vào nhà vệ sinh và tháo lưới ống thông gió"Sau đó thì sao?"

"Tiếp đó anh hãy leo đi lên, bò qua ba cái phòng phía bên trái, nơi đó có một cái phòngchứa đồ linh tinh."

"Cái gì?"

Cường ca càng nhíu chặt mày, "Ngoại trừ phòng riêng, bên ngoài đều có quáivật."

"Đó là lý do tại sao anh cần phải lặng lẽ bò đến đó, đi vào và khóa cửa sau khi xác địnhrằng không có ai trong phòng tạp vật."

Phù An An ở trong xe thản nhiên nói: "Phòng tạp vật thông với cống thoát nước, nếumay mắn có thể theo đường cống thoát ra ngoài.

Tôi sẽ đón anh tại nắp cống thoátnước phía sau quán bar."

"Em gái, em không thể gọi cấp dưới của anh cho anh sao?"

Anh Cường nhìn lỗ thônggió nhỏ
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 150


"Vậy thì tại sao cô lại quen thuộc với sòng bạc và quán bar như vậy?"

Cường ca nhìn vềphía Phù An An.

Mặc dù cô đã cứu anh ra nhưng cô gái này con mẹ nó quá bất thườngrồi.

Một thân một mình dám đến chợ đen mua vũ khí.

Còn biết những con quái vật đó.Chỉ đi vào quán bar kia có một lần mà còn quen thuộc nơi đó còn hơn anh ta."

Tôi có quen thuộc lắm đâu, chỉ là tôi có thói quen khi đến một nơi xa lạ sẽ sớm mộtchút tìm ra một con đường hầm ngắn nhất để chạy trốn mà thôi."

Phù An An mắt nhìn bộ dáng tìm tòi nghiên cứu của Cường ca, trả lời "dù sao tôi cũngchỉ là một cô gái lẻ loi đến chỗ anh mua vũ khí nha.

May mà gặp anh là người hiệpnghĩa, nếu như gặp một tên hắc lão đại không tuân thủ theo quy cũ thì làm sao bâygiờ.

Làm chuyện gì cũng cần chừa một con đường lui cho mình, anh nói có phải haykhông?"

Với lời giải thích này, anh thực sự đồng ý.

Cường ca hừ một tiếng, có chút có chút tựhào.

Anh ta đã đi trên con đường này nhiều năm như vậy, anh ta là một người giữ chữtín đáng tin cậy, đó là lý do tại sao rất nhiều người sẵn sàng đi theo anh ta."

Nói cho tôi biết, cô muốn tôi cảm ơn cô như thế nào?"

Anh Cường hỏi.

Phù An An xoay vô lăng về phía trước, "Tôi chỉ muốn một hoặc hai xác chết của conquái vật đó.

Muốn xem những thứ xâm nhập vào cơ thể con người này là cái gì.

Biếtngười biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng đó."

Nghe vậy, anh Cường im lặng một lúc, "Có thể tôi biết nó ở đâu, đi theo tôi đi."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 151


Cuối cùng đã cầm được những thứ cô cần, chuyến đi này có giá trị.Phù An An nhìn người bên cạnh không ngừng rót nước khoáng vào tay mình, "AnhCường."

Anh Cường bị xác chết thối rữa tấn công dữ dội, lúc này cảm thấy buồn nôn, chỉ muốnrửa sạch hết mùi hôi quanh mũi, lơ đãng hỏi :"Có chuyện gì?"

"Tôi cũng cần một nơi riêng tư hơn."

Trong khách sạn khắp nơi đều có camera giámsát nên không thể giấu được mấy cái xác này nếu cô mang về đó.Cường ca:......\Nửa tiếng sau, biệt thự nhỏ của anh Cường đã được trưng dụng.Một vài thi thể nằm rải rác trong phòng khách, Phù An An cầm một con dao trong tay,nhìn những thi thể trên chiếc bàn dài, nghĩ xem nên bắt đầu mổ xẻ từ đâu."

Em gái ơi! cô có chắn đang làm đúng không?"

Cường ca ánh mắt lộ ra hoài nghi mãnhliệt, "cô đang cầm là dao phay đó."

Phù An An a một tiếng, "đúng a, anh đối với dao phay có ý kiến gì?"

"Không có, chính là cảm thấy......

Không quá phù hợp thôi."

Anh Cường khéo léo bày tỏý kiến của mình, anh còn nghĩ cô gái nhỏ này là một người chuyên nghiệp.Phù An An nhìn nhìn Cường ca cao lớn thô kệch bên cạnh lại nhìn thân thể có chútyếu ớt nhỏ yếu của mình thì gật gật đầu đồng ý với quan điểm của anh ta."

Thật đúng là không thích hợp, anh Cường lại đây đi."

Anh Cường bối rối cầm lấy con dao làm bếp, liếc nhìn Phù An An, rồi nhìn xác chết màanh tự tay mang về, cảm xúc thật phức tạp.Một cái xác bị mổ ra.

Lột ra lớp da người đó thì có một con quái vật bên trong.

Cácxúc tu hình tròn màu đỏ sẫm kéo dài từ miệng đến cổ họng, đến tận thực quản, tiếpnối các xúc tu là một cục thịt không có hình dạng nhất định, màu sắc hoàn toàn khácvới xúc tu sau khi rửa bằng nước.

Nó có màu hồng nhạt, trông thật kinh tởm.

Phía trênhiện đầy mạch máu, còn lớn hơn với so lá phổi, lại hơi giống như trái tim đập thìnhthịch.Cả người Cường ca cũng không tốt lại một trận nôn mửa tới."

Cái này, vật này còn sống sao?"

"Không biết."

Phù An An lui về phía sau hai bước, "Cường ca, mau cho nó hai đao."

Cường ca cũng không do dự, hai đao đâm xuống, khối thịt màu trắng hồng tràng rachất lỏng trong suốt, khối thịt không thể cử động nữa.Đây cũng thật là......

Kích thích.

"Đầu, còn có đầu."

Phù An An che miệng, chịu đựng cơn buồn nôn và tiếp tục xem mổxác.

Cái đầu được mở ra, cảm giác đó cũng rất sảng khoái?

Một ống thịt cực dày nhôra từ khối thịt màu hồng, chạy dọc theo xương sống của thi thể, phần cuối cùng cắmvào phía dưới của thùy não bộ.

Vô số mạch máu nhỏ giống như thân cây phân nhánhtrên ống thịt, đan vào nhau và phân tán bao phủ toàn bộ não.

Kéo các mạch máu dạnglưới nhỏ ra thì các sợi dài trên đó đều mắc kẹt trong não.

Bây giờ cô có thể biết tại saonhững ký sinh trùng này có thể bắt chước vật chủ mà chúng ký sinh giống nhau đếnvậy.Cường ca ôm thùng rác phun ra hết những gì đã ăn."

Em gái nhỏ, còn cần mổ xẻ mấy thi thể còn lại sao?"

"Mổ chứ."

Phù An An gật đầu, cảnh tượng này cô cũng không chịu nổi, nhưng cô tổngcộng mang về năm cái thi thể, đương nhiên phải kiểm tra từng cái một."

Tôi cảm thấy rằng cách những người bị ký sinh này chết có một chút khác biệt."

Ví dụnhư cái bọn họ mới mổ ra này trên đầu có một vết súng bắn rất rõ ràng, chắc chắnngười này bị giết chết.

Mà mấy cái thi thể còn lại thì trên thân thể không có bất kỳ vếtthương gì nhưng ngũ quan lại tràn ra vết máu đỏ tươi."

Cường ca, anh xem cái này."

Phù An An chọn một cái xác chết khác.

Cái này mổ ra quảnhiên khác hoàn toàn với cái xác chết lúc nãy.

Trong bụng ngoại trừ một bụng chấtlỏng, tim, gan, phổi, ruột các cơ quan nội tạng điều biến mất.

Chất lỏng màu vàng sềnsệt trong dạ dày chảy ra ngoài, để lộ ra một đám xúc tu hình chiếc nhẫn đã teo tóp lạivà một cục thịt đen tuyền lớn hơn nắm tay một chút.

Khác biệt rất lớn cùng với cáixác vừa rồi.

Anh Cường mở to mắt, "Chuyện gì đang xảy ra với hai người này vậy?"

Phù An An bịt mũi và suy nghĩ một lúc, "Chắc là một ký sinh trùng thành công và mộtký sinh trùng thất bại.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 152


Rõ ràng, không phải tất cả các ký sinh trùng đều ký sinh thành công.

Bọn chúng kýsinh đối với thân thể con người có thể phân thành ba loại là rất thích hợp, thích hợp vàkhông thích hợp.Phù An An nhớ đến một nghìn người đầu tiên đã ngất đi trong màn sương...

Đây có thểxem như là một loại sàng lọc không?

Ưu tiên chọn người thích hợp nhất để ký sinh, rồitừ từ lây nhiễm cho những người khác...Phù An An tặc lưỡi.

Ngược lại chỉ cần bị ký sinh, túc chủ chỉ có một đường duy nhất đólà chết.Bên ngoài trò chơi, lúc này trời đã nhá nhem tối.Trong biệt thự riêng của một người đàn ông giàu có, bốn người đàn ông đang vâyquanh Phù An An -- người đã tiến vào trò chơi."

Tôi vừa mới nói, hôm nay biệt thự sao lại yên tĩnh như vậy?

Hóa ra Tiểu An đã vàogame."

Người lên tiếng đầu tiên là Tô Sầm,"Ngày bình thường miệng nhỏ bá bá bá nói không ngừng, ngủ thiếp đi lại trông rấtngoan ngoãn."

Từ Thiên không hề rời tay khỏi máy tính, nhìn Phù An An đang trên giường hơi caumày, "Lão Nghiêm, cô ấy đã hoàn thành ba vòng trò chơi trước đó với Phó gia phảikhông?"

Nghiêm Sâm Bác tay nhấc nhấc kính mắt, "ừ."

Từ Thiên: "Nói cách khác, đây là lần đầu tiên An An chơi một mình."

Nghe vậy, Tô Sầm cũng cau mày, "Tiểu An An không phải rất nguy hiểm sao?

Biệt thựcủa chúng ta rốt cuộc cũng có chút thú vị, nếu như cô ấy chết, chẳng phải tôi khôngcòn gì để chơi nữa sao?"

Vừa dứt lời, Nghiêm Sâm Bác cùng Chương Tân Thành đều nhìn về phía hắn.Chương Tân Thành: "đây là học trò của tôi."

Nghiêm Sâm Bác: "đây là người mà lão đại tự mình mang về."

"Khẩn trương như vậy làm cái gì, tôi cũng không phải loại người không biết nặng nhẹkia."

Tô Sầm một bên ghét bỏ sự ngạc nhiên của hai người bọn họ, một bên đưa tayxoa xoa nắn nắn gương mặt trắng noãn mềm mại của Phù An An."

Tôi coi Tiểu An An như em gái của mình, em gái không phải để đem ra đùa chơi sao?"

Tô Sầm lời lẻ chính đáng nói, tiếp đó nhìn về phía Chương Tân Thành" Mà này, mấy ngày nay cô ấy luyện tập thế nào rồi?

Sẽ thật sự xảy ra chuyện nếu Phógia không ở cùng nữa sao?"

Nghe vậy, Chương Tân Thành sắc mặt trầm xuống, "Thân thể quá yếu, huấn luyện cóchút đơn giản, hiệu quả không tốt lắm."

"Còn có chuyện như vậy?!"

Bàn tay đang bóp mặt của Tô Sầm dừng lại, chẳng phảicàng đáng ngại hơn sao!"

Chớ suy nghĩ quá nhiều."

Nghiêm Sâm Bác ở một bên ngược lại là bình tĩnh hơn so vớiba người khác, "vẻn vẹn chỉ có hai vòng trò chơi đã bị lão đại chọn trúng, có thể trởthành thành viên nòng cốt của 'Mang', cô ấy phải có điều gì đó đặc biệt.

Huống chi......"

Nghiêm Sâm Bác nói đến một nửa thì dừng lại."

Huống chi cái gì?"

Tô Sầm nhìn về phía Nghiêm Sâm Bác.Nghiêm Sâm Bác ánh mắt trở nên cung kính, "lão đại, anh tới rồi."

Phó Ý Chi nhìn bốn người trong phòng, lông mày và ánh mắt vẫn lạnh lùng như trước,anh ta khẽ ừ một tiếng.

Ánh mắt nhìn về phía Phù An An đang nằm ở trên giường, nhìnthấy đôi bàn tay đang nắn vuốt khuôn mặt đây thịt mềm thì lông mày nhíu chặt lại.Tô Sầm vội vàng buông tay ra, gạt đi sự ngu xuẩn vừa rồi, cung kính gọi một tiếng Lãođại.Trong phòng an tĩnh một cái chớp mắt."

Lão đại, tất cả mọi người đều xem An An như muội muội của mình, lần này cô ấy tiếnvào trò chơi một mình nên chúng tôi có chút lo lắng nên đến xem cô ấy một chút."

Nghiêm Sâm Bác lúc này đứng ra nói phá vỡ tĩnh mịch trong phòng ."

Ừ."

Phó Ý Chi nghe vậy gật đầu, sắc mặt có chút hòa hoãn sau đó nói: "xem như muộimuội cũng muốn biết phân phải trái, cô ấy là con gái càng cần phải chú ý nam nữ khácbiệt."

Đương nhiên Tô Sầm biết rằng Lão đại đang nói với mình, vì vậy anh ta lập tức đứngthẳng dậy, "Đã hiểu, thưa lão đại."

"Ừ."

Phó Ý Chi ánh mắt chuyển hướng Tô Sầm cùng Từ Thiên,"Hai người, vòng tiếp theo của trò chơi sắp đến rồi phải không?

Chuẩn bị xong chưa?"

"Vẫn chưa, vẫn chưa xong."

Mặc dù bọn họ đều là tâm phúc của Lão đại nhưng mà đơnđộc bị anh chỉ điểm như cũ vẫn có chút khẩn trương, hai người nhìn nhau một cái,"Chúng tôi sẽ chuẩn bị ngay bây giờ."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 153


Nói xong, hai người nhanh chóng rời khỏi phòng.Nghiêm Sâm Bác hướng về Phó Ý Chi cuối đầu sau đó đi theo phía sau bọn họ rangoài.Phó Ý Chi nhìn về phía Chương Tân Thành còn ở lại, "còn có việc gì sao?"

"Lão đại, tôi muốn cùng anh thương lượng một chút chương trình huấn luyện của PhùAn An sau khi kết thúc vòng chơi này."

Chương Tân Thành thần tình nghiêm túc nói, "Phù An An có thể coi như không tệ tạicái phương diện khác, nhưng mà thân thủ cùng thể năng còn kém xa lắm.

Khi vàovòng chơi có thể miễn cưỡng vượt qua nhưng rất dễ bị người khác bắt nạt.

Tôi nghĩchúng ta cần tăng thời lượng huấn luyện cho cô ấy trong tương lai, để cô ấy có thểtiến bộ đến một trình độ nhất định trong thời gian ngắn."

Nghe vậy Phó Ý Chi gật đầu, "có thể."

"Vậy tôi cũng đi huấn luyện đây."

Nhận được trả lời khẳng định, Chương Tân Thànhcung kính hướng Phó Ý Chi cuối đầu sau đó quay người rời đi.Trong nháy mắt trong phòng lại chỉ còn lại một mình Phó Ý Chi.

"Cô tốt nhất nên còn sống quay trở về."

Giọng trầm thấp ở trong căn phòng trốngvắng vang lên, Phó Ý Chi nhìn về phía Phù An An đang không có chút không cảm giácchút nào nằm trên giường.

Dưới ánh đèn, những ngón tay mảnh khảnh như một tácphẩm nghệ thuật tinh xảo nhéo nhéo gương mặt có chút đỏ bừng của Phù An An –ngủ thiếp đi đúng là có chút ngoan ngoãn."

Hắt xì!"

Phù An An đang chỉ huy Cường ca mổ xẻ, đánh một cái hắt xì kinh thiên độngđịa."

Có chuyện gì vậy, em gái?"

"Không có việc gì, có lẽ là bị mùi này hun đến khó chịu."

Phù An An vẫy tay và nói: "Anh Cường tiếp tục mổ đi."

Cô vẫn không biết rằng sau khi quay trở lại, cô sẽ phải đối mặt với "đào tạo kiểu địangục" do Sư phụ Chương lên kế hoạch.

Hiện tại Phù An An đang vui vẻ nô dịch NPCĐại Cường ca.

Còn ba cái xác còn lại cũng bị mổ ra, trong đó có hai cái là ký sinh thấtbại.

Cái ký sinh thành công kia đã bị Phù An An lấy đi khối thịt màu hồng phấn, côdùng túi rác bao lại cho vào két sắt, sau đó lại đặt két sắt vào trong vali thảy vào cốpsau xe ô tô.Hai người trao đổi phương thức liên lạc xong, Phù An An nói cho anh ta một số điềucần thiết phải chú ý sau đó lái xe rời đi.Đến khách sạn cũng đã là ban đêm.Khách sạn đèn đuốc sáng choang, Phù An An nhìn khách trọ vẫn còn rất đông trongsảnh, sắc mặt trầm xuống.

Dùng khăn quàng cổ đem khuôn mặt gói kỹ lưỡng, xách

theo vali đi thật nhanh lên lầu.Mặc dù cô đã cố hết sức để tránh đám đông, nhưng rất không may gặp phải ba ngườichơi ở cửa đối diện.

Bọn hắn lúc này đang muốn xuống lầu.

Phù An An đứng ở tronghành lang cùng bọn hắn mặt đối mặt."

Em gái đi đâu vậy?

Quấn chặt như vậy làm gì?."

Khang Giai Phương nhìn Phù An Anvừa mới trở về, ngoài cười nhưng trong không cười tới hỏi.Nửa đêm ăn mặc thế này, sau lưng kéo theo một cái vali to tướng, không cần nói cũngnhìn rất khả nghi rồi.

Điền Dũng cũng đang khoanh tay, đứng trong hành lang lẳnglặng nhìn cô.Ba người đứng song song với nhau, chắn ngang hành lang, có một loại ý tứ khiến côkhông nói mình đã đi đâu sẽ không chịu buông tha cho cô.

Phù An An liếc ba ngườimột cái, đi tới trước mặt Hồ Bất Thường, "Tránh đường."

Hồ Bất Thường nhìn xem Phù An An mím môi một cái, đặc biệt không có cốt khí dời đibước chân.

Phù An An đi qua từ bên cạnh bọn họ, bịch một cái đóng cửa phòng lại.Mặc kệ ba người bên ngoài, vừa vào cửa liền lấy ra một cái lọ thủy tinh cực lớn, loạidùng để ngâm dưa cải, đem cục thịt lạ màu hồng kia ngâm vào trong.

Cô không biếtthứ này có an toàn hay không, để đảm bảo an toàn, cô đem ba cuốn sách trang tríbằng tiếng nước ngoài dày hơn gạch đè ép lên trên.

Thứ đó vẫn nhúc nhích sau khi rờikhỏi cơ thể khiến Phù An An cảm thấy rằng nó vẫn còn sống.Mặt khác, bầu không khí của ba người trong thang máy không được tốt lắm.

ĐiềnDũng cùng khang Giai Phương đều lạnh lùng nhìn về phía Hồ Bất Thường, trên mặt

không chê giấu nổi vẻ trách cứ"Tiểu Hồ, ngươi vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 154


"Đúng vậy."

Khang Gia Phương phụ họa một tiếng, "Lúc trước không phải nói tiểu cônương kia chỉ là một NPC thôi sao?

Hơn nữa cậu còn cứu cô ấy.

Vậy tại sao vừa nãytrông cậu có vẻ sợ hãi như vậy?"

Điền Dũng cau mày một bộ dáng đang chờ được giải thích.Khang Giai Phương trừng lớn mắt, "Tiểu Hồ, thành thật nói cho chúng tôi biết, cô ấycũng là người chơi đúng không?

Chẳng lẽ trên người cô ấy có đạo cụ không gian, chonên mới cố ý cấu kết với cô gái nhỏ đó để lừa gạt tôi cùng với anh Điền hả?"

Nghe vậy Hồ Bất Thường vội vàng khoát khoát tay, thần tình kích động nói, "không có,thật không có.

Tôi không biết đạo cụ không gian là gì."

"Không có vậy cậu kích động như vậy làm gì?"

Khang Giai Phương cười xán lạn, "Tôi chỉ là tùy tiện nói chuyện, nhìn xem, tiểu tử nàybị dọa sợ rồi.

Lần đầu chơi game rất dễ bị dọa đó."

Hồ Bất Thường sắc mặt trắng nhợt, cúi đầu xuống nhìn về phía mũi chân của mình.Còn Khang Giai Phương cùng Điền Dũng bên cạnh, hai người đang điên cuồng nháymắt.

Một lúc sau, cả hai nở một nụ cười như đã hiểu.

Đinh -- một tiếng vang lanh lảnh, cửa thang máy mở.Một người phục vụ vội vã xông vào từ bên ngoài, suýt chút nữa đã xô ngã Khang GiaiPhương "Ngươi làm cái gì, ngươi không có mắt sao?"

Khang Giai Phương tức giậnmắng."

Xin lỗi, thật xin lỗi."

Người phục vụ bị mắng cũng không tức giận, liên tục cười xin lỗi."

Ngươi còn cười, thái độ gì vậy? !"

Lúc này, quản lý khách sạn vội vàng chạy tới, "Thật xin lỗi, mấy ngày trước Tiểu Lâm bịbệnh vừa mới xuất viện, mấy ngày nay thân thể có chút mệt mỏi, xin đừng để ý.

Thếnày thì sao, chúng tôi sẽ bồi thường cho cô một bữa điểm tâm, một lát nữa chúng tôisẽ mang lên phòng cho cô."

Nghe vậy, sắc mặt Khang Giai Phương hơi dịu đi, cô liếc nhìn người phục vụ, ngữ khícộc lốc nói: "002 ở lầu 12, đừng đưa nhầm người."

Nói xong, cô ta hất tóc nắm lấy cổtay Điền Dũng rời khỏi khách sạn một cách kiêu hãnh."

Đeo khẩu trang lên." chưa lên xe Điền Đũng đã nhắc nhở.Trong trò chơi mỗi một chi tiết đều cực kỳ quan trọng, nếu không phải muốn đi rangoài tìm vũ khí dễ sử dụng, hắn cũng sẽ không mạo hiểm ra ngoài.Điền Đũng là người đầu tiên mở cửa xe và bước vào.

Hồ Bất Thường theo sát phía sau.Khang Giai Phương luôn phản ứng rất nhanh nhưng lúc này lại chậm một bước.Điền Dũng liếc mắt nhìn Khang Giai Phương ngồi ở vị trí kế bên tài xế, khẽ nhíu chânmày, "lần sau phải nhanh lên."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 155


"Sao vậy?"

Điền Dũng hỏi.Khang Gia Phương dùng ngón tay ngoáy ngoáy lỗ tai của cô, trừng mắt nhìn anh ta,"Không phải anh lái xe quá nhanh, người ta hơi say tàu xe sao."

Cả hai nói chuyện một lúc rồi bắt đầu tán tỉnh nhau như chốn không người.

Bàn taycủa Khang Giai Phương thậm chí còn vươn tới nơi được che chắn kỹ lưỡng của ĐiềnDũng, bỏ qua việc Hồ Bất Thường đang đứng bên cạnh anh ta."

Tiểu Hồ, chúng tôi sẽ thu thập chỗ này, cậu đi về phòng trước đi."

Điền Dũng hướnghắn phất phất tay.Hồ Bất Thường đã quen với việc này nên im lặng trở về phòng.

Các dãy phòng kháchsạn cách âm không tốt lắm.

Bên ngoài, tiếng người phụ nữ trêu chọc và người đàn ôngthở hổn hển có thể nghe thấy rõ ràng, sau đó một cách tự nhiên những ảnh không thểmiêu tả được.Hồ Bất Thường hít một hơi thật sâu sau đó trùm chăn kín mít.

Anh ta cũng là mộtngười đàn ông trẻ khỏe mạnh mà!

Trong lúc ngủ mơ màng, anh ta đã bỏ lỡ tiếng càocửa chói tai ở bên ngoài.

Một vật nặng rơi xuống sau đó căn phòng trở lại yên tĩnh...

Phù An An hiện đang nép mình trên ghế sô pha xem tin tức đang phát sóng trên TV.Những tiết mục trên đều là ca múa nhạc, cảnh tượng hài hòa, căn bản không có bất kỳtin tức gì đáng giá.Hơn nữa người xuất hiện trên TV, Phù An An nhìn ai cũng giống như người đã bị kýsinh.

Phù An An nhìn một lượt cuối cùng cũng mở điện thoại.Trên diễn đàn vẫn không có bất kỳ tin tức gì về ký sinh trùng nhưng có rất nhiềuthông báo tìm người mất tích: Người già, trẻ em, đàn ông, phụ nữ...

đủ loại ngườithuộc mọi giới tính và lứa tuổi.[A a a a a a a, dạo này nhiều người mất tích quá, đồn cảnh sát chỉ để làm cảnh thôisao?][Tại sao nó không được phát sóng trong bản tin?

Rất nhiều người đã mất tích, nhưnghọ vẫn chiếu ra cảnh yên vui thái bình?][Cái đó... bạn có cảm thấy những người xung quanh bạn rất kỳ lạ không?

Giống nhưhàng xóm của tôi, ngày nào hai nhà trên cũng cãi nhau, từ hôm qua hai nhà đã khôngcòn cãi nhau nữa, ngày xưa mặt lúc nào cũng rắm thúi không xem ai ra gì, nhưng hômnay lại cười với mọi người.

Nhiều người xung quanh đều thích nở nụ cười giả tạo này,cũng quá kỳ lạ rồi. ]Cùng với lúc người này đang nói những điều kỳ lạ xung quanh mình thì lúc này tiếngchuông cửa reo lên.

Người bấm chuông chính là người hàng xóm mà anh ta vừa nhắcđến, tay cầm quà đứng trước cửa nhà anh...

Hồ Bất Thường đang ngủ say bị tiếng gõ cửa bên ngoài đánh thức.

Hồ Bất Thường liếcnhìn thời gian, đã mười một giờ đêm.

Mở cửa, Điền Dũng và Khang Giai Phương đều ởbên ngoài."

Điền ca, Phương tỷ."

Hồ Bất Thường cung kính gọi hai người bọn họ: "Đã muộn nhưvậy, có chuyện gì sao?"

Điền Dũng trông hòa nhã hơn bình thường, "Tiểu Hồ, trước đây, anh Điền chỉ quantâm đến hạnh phúc của chính mình mà không quan tâm đến cậu, có phải nhịn rất khổsở không?"

Hồ Bất Thường nghe vậy, sắc mặt đại biến biểu tình có chút ngượng ngùng.

Cậu ta chegiấu mà mũi sờ sờ mũi, "Điền, Điền ca, ngươi muốn nói cái gì?"

Điền Dũng đẩy Khang Giai Phương đến trước mặt cậu ta "Điền ca ca coi cậu như emtrai, tôi đương nhiên có chuyện tốt muốn cùng cậu chia sẻ.

Cùng chơi đi, Phương tỷcủa cậu cũng rất thích cậu."

"Đáng ghét quá."

Khang Giai Phương trách móc nhìn Điền Dũng, nhướng mày nhìn HồBất Thường một cái đầy mê hoặc, "Hồ tiểu đệ..."

Lúc này, Hồ Bất Thường mới chợt nhận ra cả hai người đều xốc xếch, nhất là KhangGiai Phương chỉ mặc nội y."

Tôi, tôi đây."

Hồ Bất Thường con mắt không dám nhìn lung tung, nhưng dù sao cũngnhìn đến trên thân của Khang Giai Phương.

Sau một hồi đấu tranh nội tâm căngthẳng, Hồ Bất Thường đóng sầm cửa lại.

Trước cửa, sắc mặt Điền Dũng và Khang GiaiPhương trầm xuống, bọn họ đứng tại chỗ nhìn chằm chằm cánh cửa đang đóng chặt.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 156


Hành động đột ngột của Khang Giai Phương và Điền Dũng khiến Hồ Bất Thường timgan như cào xé, gần như cả đêm không ngủ được.Cuối cùng sau khi chìm vào giấc ngủ, hai cục thịt đầy đặn đó của Khang Giai Phươngvẫn được treo lủng lẳng trong giấc mơ.Hồ Bất Thường hít một hơi thật sâu, định đứng dậy đi tắm, túng dục quá độ cũngkhông tốt, nhất là đối với một người đàn ông mỏng manh như anh.

Nhưng mà sau mộtkhắc anh ta đã đối mặt cùng với một đôi mắt khác, đen nhánh, không có chút tròngtrắng mắt nào.

Khương Giai Phương đem cả khuôn mặt áp sát vào khuôn mặt của anhta lộ ra một nụ cười quỷ dị."

Tiểu Hồ đệ đệ......"

Thanh âm của người phụ nữ rất nhỏ nhưng lại mang đến cảm giácnhư lệ quỷ đòi mạng, giống như có vô số xúc tua bóng loáng, ẩm ướt đang chui vào lỗtai của cậu ta."

A!"

Hồ Bất Thường giật mình một cái rồi từ trên giường rơi xuống, không thấy KhangGiai Phương Đâu, tất cả chỉ là một giấc mộng

Hồ Bất Thường đã tỉnh dậy sau cơn sợ hãi, bước ra khỏi phòng với hai quầng thâmdưới mắt và vẻ mặt mệt mỏi.

Trong phòng khách hình như có đánh nhau, bàn ghếngổn ngang dưới đất, vũ khí mang về ngày hôm qua vẫn còn đặt trên bàn chưa thudọn.

Quần áo quần dài bị ném loạn bốn phía, phía trên còn có một chút vết máu.Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Ngay khi Hồ Bất Thường muốn đặt câu hỏi, anh ta đã bị ĐiềnDũng và Khang Giai Phương một trước một sau bao vây anh ta.

Bọn họ vẫn như đêmqua, tựa hồ qua đêm ở phòng khách, trên mặt mang theo nụ cười cứng ngắc."

Điền ca."

Hồ Bất Thường nhìn hai người trước sau, "chuyện gì? vừa sáng sớm này haingười muốn làm gì đây?"

"Đừng sợ, ca ca sẽ không hại ngươi."

Lúc nói chuyện, khóe miệng của Điền ca vô ý thứckéo về phía vành tai giống như sắp nứt ra, bên trong như ẩn như hiện mấy cái ống thịt,giống như tầng da bên ngoài này không thể che dấu được."

Điền, Điền ca."

Bọn họ bị gì thế nhỉ?

Hồ Bất Thường tóc gáy lạnh băng không hiểudựng thẳng lên, lúc này, Điền Dũng bộ dáng kỳ dị, làm cho hắn không tự chủ được luivề phía sau một bước.Điền ca chỉ lặng lẽ đứng đó quan sát mà không cố gắng ngăn cản anh ta.

Lúc này, HồBất Thường sực nhớ tới sau lưng còn có Khang Giai Phương.

Nghĩ đến cơn ác mộnglúc sáng, Hồ Bất Thường tim đập bắt đầu tăng tốc, tuyến thượng thận dâng trào, phảnứng sinh lý khẩn cấp khiến anh lao ra khỏi vòng vây của hai người xông về phía cửaphòng."

Tiểu Hồ, cậu chuẩn bị đi đâu đó?"

Điền Dũng cùng Khang Giai Phương đuổi theo, nụcười trên mặt giống đắp thêm một lớp mặt nạ.

Sau đó, miệng của bọn họ mở ra, tai và lỗ mũi của chúng căng ra đến mức tối đa, tiếpđó hàng chục chiếc xúc tu hình chiếc nhẫn lao về phía anh ta một cách thiếu kiênnhẫn.

Những xúc tu đó vươn ra cực dài.

Trên đó lộ ra những chiếc gai nhọn và nhỏnhư kim, đang kéo dài về hướng của Hồ Bất Thường.Đột nhiên trong tay trống rỗng của Hồ Bất Thường xuất hiện một cái dao nhỏ, chémlung tung một hồi về phía những xúc tua, một hồi luống cuống tay chân thật làm choanh ta chạy ra được.Hai người đuổi theo sát phía sau.

Trên hành lang lúc này không có một người.

Hồ BấtThường hoảng sợ, nhào sang phía đối diện, đập cửa phòng Phù An An: "Mở cửa, mởcửa, giúp, giúp tôi với!"

Điền Dũng cùng Khang Giai Phương đã ra tới!

Hồ Bất Thường nhìn hai người bọn họmà run lẩy bẩy.

Vòng chơi này là trải nghiệm đầu tiên của anh ta.

Chẳng biết vì sao,chỉ sau một đêm, hai người bọn họ đã thay đổi, biến thành một loại quái vật rồi!Những ngón tay nắm nắm cửa đối diện của Hồ Bất Thường trắng bệch, nỗi sợ hãimãnh liệt khiến đầu óc anh ta trống rỗng"Điền ca, Phương tỷ, ăn ở của các ngươi đều là do tôi chi trả mà, tôi không có lỗi lầmgì với các ngươi.

Cầu xin các ngươi buông tha cho tôi đi, bỏ qua cho tôi đi mà!"

Anh quỳ xuống trước mặt họ, nước mắt nước mũi trộn lẫn tèm lem trên mặt anh.

Thậtđáng tiếc mối quan hệ duy nhất giữa ký sinh trùng và con người chỉ là thức ăn cho bọnchúng mà thôi.Điền Dũng và Khang Giai Phương nhìn anh ta, đôi mắt đen trắng của họ biến thànhmàu đen hoàn toàn, động tác của họ trở nên hơi cứng nhắc, miệng họ mở ra to hết cỡ

...

Hồ Bất Thường đã hóa đá, môi run run, chỉ có thể máy móc cầu cứu.

Ngay khi anhnghĩ mình sắp chết đến nơi thì cánh cửa sau lưng anh đã được mở ra.Cô bé mềm mại, dễ thương, và đáng yêu này, giống như ngày hôm đó anh đã gặp quatrong ngõ nhỏ, đã bắn hai phát súng vào Khang Giai Phương và Điền Dũng.

Hai ngườiphía sau ngã xuống, Hồ Bất Thường lăn bò vào trong phòng.

Giọng điệu mang theocực độ sợ hãi cùng cảm kích được sống sót sau tai nạn: " cảm ơn, cảm ơn cô!"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 157


Phù An An cũng không có quan tâm anh ta cảm kích mình bao nhiêu, trở tay liền đemsúng lục chỉ thẳng vào trên ót của anh ta.

Hồ Bất Thường vừa mới từ hang sói rơi vàomiệng cọp, bây giờ không biết nên làm cái biểu tình gì.Phù An An: "mở miệng ra nào."

Hồ Bất Thường thật thà mở miệng, không hiểu làm sao.

Sau khi cẩn thận kiểm tramiệng, mũi, tai và thậm chí cả dạ dày, Phù An An cất khẩu súng lục đi."

Hai người bọn họ từ khi nào trở nên như vậy?"

Phù An An hỏi."sáng, sáng sớm."

Hồ Bất Thường đáp, nhưng nghĩ đến hành vi kỳ lạ của hai người tốiqua, "Hơn nữa, có thể là đêm qua."

Phù An An nhớ tới hôm qua thời điểm trở về gặp được 3 người.

Chắc là bị lây nhiễmlúc đó, ba người chơi mà mới đi ra ngoài một chuyến trở về đã bị lạnh ( chết) hai tênrồi.

Cứ tưởng cái tên Cường ca kia rank vương giả, ai ngờ chỉ là một tên rank đồngthôi.Xem cái tên suýt chút nữa chết trong tay hai người bạn đồng hành này, sợ tới mức tèra quần Hồ Bất Thường —— đây là tràng cảnh chọn nhầm đại ca đó!

Kéo hai cái xác về căn phòng đối diện, Hồ Bất Thường ở phía sau đang cầm đồ vật đểdọn dẹp dấu vết trên hành lang.

So với Hồ Bất Thường, hai xác chết này còn được PhùAn An coi trọng hơn.Lần này cô không đánh vào đầu mà đánh vào bụng hai người họ.

Đã giải phẫu năm thithể, Phù An An biết là vị trí khối thịt màu hồng ở đâu, khối thịt này nếu bị đánh trúngthì ký sinh trên túc chủ sẽ chết .

Quả nhiên bộ phận quan trọng nhất của ký sinhtrùng chính là dạ dày.Hồ Bất Thường dọn dẹp dấu vết trên hành lang, nhìn Phù An An đang nhìn chằm chằmvào hai xác chết mà sắc mặt không thay đổi "Cô, cô là người chơi đúng không?"

Phù An An vẫn nhìn chằm chằm vào cái xác, phớt lờ câu hỏi."

Tôi, tôi thật sự sợ hãi."

Hồ Bất Thường không chắc Phù An An có phải là một ngườichơi hay không, nhưng anh ấy thực sự cần một lão đại để anh ta có thể dựa vào vàthoát khỏi trò chơi này."

Nếu như cô có thể mang tôi ra ngoài trò chơi, tôi đưa tiền cho cô, 20 vạn."

Cô trông giống như một người thiếu số tiền ít ỏi đó sao?

Hừ.Phù An An đứng lên, nhìn xem Hồ Bất Thường vẫn chưa tỉnh hồn.

Không thể nào nóira thân phận người chơi cho cậu ta biết nhưng mà nếu cậu ta ngoan ngoãn nghe lời thìcũng có thể dẫn theo chơi."

Tôi là Phù Tiểu Hoa, một đặc vụ cấp cao của tổ chức WOC, tôi đã nhận một nhiệm vụbí mật đến Lăng Thành nửa tháng trước.

Bây giờ anh đã phát hiện và hiểu rõ vấn đề ở

Lăng Thành, có một sinh vật lạ có thể ký sinh trong cơ thể con người, bây giờ anh phảihợp tác điều tra với tôi."

Nghe vậy Hồ Bất Thường sửng sốt.

Thật đúng là một cái NPC?

Còn là một cái NPC đặccông!

Còn có cái gì sinh vật ký sinh......

Mới mười mấy ngày trước, anh ta còn trốntránh trong khách sạn không biết làm sao mà bây giờ tự nhiên lại có cảm giác đã sắpthông qua được trò chơi rồi?Phù An An không có thời gian để ý tới Hồ Bất Thường đang suy nghĩ gì, đi lanh quanhxem xét căn phòng của bọn họ một lúc thì thấy súng ống đang để ở trên bàn."

Mang những thứ này đến phòng của tôi đi."

Phù An An nhàn nhạt nói.Hồ Bất Thường không dám trái lời, thành thật làm theo lời Phù An An, sau đó bó tay bóchân đi theo cô: "Phù tỷ, tôi có thể chuyển đến đây sống cùng chị được không?"

Mặcdù lớn hơn Phù An An mấy tuổi, nhưng bây giờ Hồ Bất Thường không dám xưng anh.Nghe điều này, Phù An An đã từ chối mà không cần suy nghĩ về điều đó.

"Cậu ở phòngđối diện đó đi, nhớ khóa cửa phòng cho kỹ, lúc nào cũng đề cao cảnh giác."

Đây mới chỉ là ngày thứ mười lăm của trò chơi, thời điểm nguy hiểm nhất vẫn chưađến.

Họ đều là những người phải nếm trải hết trận này đến trận khác, họ có thể sợ hãinhưng không thể thiếu cảnh giác được.Phù An An vừa nói vừa tiện tay lắp súng đưa cho cậu ta "Đừng tùy tiện cùng ngườikhác tiếp xúc, nếu gặp nguy hiểm liền kêu một tiếng."

Sau khi tiễn Hồ Bất Thường đi, cô xem súng đạn mới thu hoạch được.

Không nghĩ tớivừa sáng sớm đã có người tặng chuyển phát nhanh đến
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 158


Sau khi thu dọn vũ khí, Phù An An lấy cuốn sổ ra.Ghi lại tất cả những điểm yếu của ký sinh trùng, đồng thời nhìn vào miếng thịt hồngtrong hũ dưa cải trong suốt.

Vốn dĩ trong hũ chỉ có thịt, nhưng sau một ngày, nướcchảy ra rất nhiều, thịt hồng và các xúc tu teo lại do mất nước, thịt trên đó nhăn nheodính lại với nhau.

Nhưng dù vậy, miếng thịt màu hồng này vẫn nhúc nhích.Phù An An đặt ngón tay trước bình kính.Đát---- miếng thịt đẻ trong đó bỗng nhiên nhúc nhích dữ dội, đánh vào trên bìnhthủy tinhPhù An An sợ đến mức rút ngón tay ra, thứ này vẫn còn rất mạnh khỏe.Lúc này, chuông ngoài cửa vang lên.Phù An An mở cửa ra thì sửng sốt khi nhìn thấy một khuôn mặt mà đã lâu cô khônggặp."

Phù Tiểu tỷ."

Tiểu ca đưa cơm Lý Tiêu Lâm nở một nụ cười chuyên nghiệp giống nhưtrước đây nhiệt tình chào hỏi Phù An An.

"Đã lâu không gặp, nhưng cô vẫn xinh đẹp như hôm nào."

"Anh cũng...

đẹp trai như ngày nào."

Phù An An lui về phía sau một bước, vẻ mặt bình thường hỏi: "Nghe nói anh vừa mớixuất viện không lâu, làm sao không tiếp tục nghỉ ngơi cho tốt?"

"Phục vụ khách hàng là sự nghỉ ngơi tuyệt vời nhất của tôi."

Cái lí do thoái thác giả tạonày chính là lời trả lời trái lương tâm nhất của bọn làm việc như gia súc của xã hội ( xãsúc).Phù An An yên lặng lui về phía sau một bước, "Anh trở về lúc nào?"

"Hôm qua tôi đã trở lại làm."

Lý Tiêu Lâm trả lời.Nghe được câu trả lời của Lý Tiêu Lâm, nụ cười của Phù An An cứng lại một lúc.Bên kia, cửa phòng đối diện mở ra.

Hồ Bất Thường thò đầu ra khỏi cửa nhìn hai ngườitrong hành lang.Lý Tiêu Lâm cũng nhìn Hồ Bất Thường, hướng về phía hắn khẽ gật đầu, "Tiên sinh, bữasáng của ngài đến rồi."

"A."

Hồ Bất Thường mở cửa ra định đi lấy bữa sáng.Phù An An sắc mặt trầm xuống, "Trở về đi."

Tên kia là heo sao?

Không cảnh giác nhưvậy, thật sự giống hệt cái tên của hắn "sống không lâu".

May mắn coi như còn biếtnghe lời.Phù An An khoát khoát tay, "tôi không cần bữa sáng, anh đem về đi."

"Phù tiểu thư, bỏ bữa sáng không tốt cho sức khỏe."

Lý Tiêu Lâm đứng ở cửa nói vớicô."

Không."

Phó An An xua tay, "Nói thật, sức khỏe của tôi rất tốt."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 159


Nhưng nghĩ lại đi, mạng sống là quý giá nhất trong trò chơi, vì vậy đừng gây thêm rắcrối.

Phù An An dùng ngón tay gõ nhẹ vào lọ thủy tinh, cô phải làm từng bước một.Ngày thứ mười sáu ở Lăng Thành, sương mù nhỏ hơn.

Ký sinh trùng vẫn đang xâmnhập một cách vô hình vào các ngóc ngách của thành phố.Trong hai ngày qua, Phù An An đã cẩn thận quan sát lọ thủy tinh, máy ghi hình bêncạnh đang chứng kiến sự biến đổi của miếng thịt màu hồng từng chút một.

Cái khốithịt kia trở nên càng nhỏ hơn.

Lớp da bên ngoài trở nên xỉn màu, từ màu hồng chuyểnsang màu nâu sẫm, bên trong hình như có thứ gì đó sắp chui ra ngoài.Phù An An ngồi bên chiếc lọ thủy tinh quan sát, hàng chục chiếc xúc tua mảnh khảnh,màu hồng nhô ra từ cục thịt màu nâu, khô và xốp.

Những xúc tu này hơi rung rungtrong nước, chúng chỉ mảnh như một sợi tóc và hòa vào dòng nước, phải nhìn thật kỹmới có thể nhìn thấy.

Những xúc tu này ở trong nước lắc lư giãy giụa một lúc lâu mớilôi thân thể chỉ lớn bằng móng tay chui ra khỏi khối thịt kia, cả người lộ ra một màutrắng hồng nhàn nhạt, nhợt nhạt đến mức cơ hồ không thể nhìn thấy.

Nó trông hơigiống bạch tuộc, cũng hơi giống sứa, nhưng khi nhìn kỹ thì chẳng giống cái gì.

Cònmiếng thịt khô nâu đã hoàn toàn trở thành một đống thịt chết.

Phù An An chứng kiến toàn bộ quá trình biến đổi của ký sinh trùng.

Vì vậy, sau khi conngười bị ký sinh, đầu là nơi tạm thời của ký sinh, chỉ khi bị đánh trúng dạ dày nơi cókhối thịt màu hồng thì ký sinh mới chết hoàn toàn.

Mà nếu như đánh dạ dày thì nhữngkhối thịt màu hồng này ở bên trong sau ba bốn ngày nữa sẽ biến thành bộ dạng gì?Sau đó thì sao nhỉ?

Phù An An cắn bút lâm vào suy tư, đột nhiên phát hiện con ký sinhtrùng trong lọ thủy tinh không ngừng va chạm về phía cô.

Làm cái gì vậy?

Muốn kýsinh lên người cô sao?Phù An An sửng sốt đứng dậy khỏi ghế và bước đi chỗ khác.Tuy nhiên, ký sinh trùng vẫn va vào cùng một hướng.

Phù An An quay đầu nhìn sang,chỉ thấy phía sau cửa sổ tích tụ một tầng sương trắng bất thường, dày đặc như mấyngày trước.Cô nhìn sương mù dày đặc lại nhìn ký sinh trùng, lại nhìn sương mù dày đặc, mấy vấnđề lúc trước làm cô mê muội đột nhiên trở nên rõ ràng.

Ngay từ đầu tất cả các ký sinhtrùng đã sử dụng hình thức này để trốn trong sương mù!Ký sinh trùng hẳn là có hai con đường lây nhiễm, một là cơ thể trưởng thành, giốngnhư Khang Gia Phương lây nhiễm cho Điền Dũng, con đường thứ hai là ký sinh nguyênthủy như những con người đầu tiên bị ký sinh trong sương mù, ký sinh trùng pháttriển trong cơ thể con người và sau đó kiểm soát cơ thể con người.Những xác chết mà cô đã nhìn thấy ở vùng ngoại ô trước đó...

Chỉ những ký sinh trùngdạng nguyên thủy ký sinh không thành công mới chết đi còn những ký sinh trùng bịbắn vào đầu vẫn còn sống!

Chỉ là bọn chúng trở lại hình dạng nguyên thủy ẩn nấp ởtrong sương mù dày đặc, tìm kiếm kế tiếp cơ hội.

Phù An An rất phấn khích, cảm giác như cô đã phát hiện ra bí mật lớn nhất của nhữngcon ký sinh trùng này!

Những manh mối trong đầu cô ngày càng rõ ràng, vậy cách giếtký sinh trùng nguyên thủy này như thế nào?

Phù An An nhìn vào lọ thủy tinh.
 
Back
Top Dưới