Khác [REUP- VÔ HẠN] - Tôi làm cẩm lý trong trò chơi sinh tồn (C 1-200)

[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 120


Phù An An chân bước nhanh chóng mới có thể đuổi kịp bước chân của Phó Ý Chi,"nhìn anh nói kìa, không phải còn có anh ở đây sao.

Chỉ cần mở ra khí thế bá vươngcủa anh, bọn hắn sao dám động đến tôi."

Công phu nịnh hót của Phù An An ngày càng tiến bộ.Phó Ý Chi nhìn cô rồi dùng lòng bàn tay vỗ vào trán của Phù An An.

"Bớt nói ngọt đi."

--Còn có 3 cái tổ chức giống như vậy.

Tình hình về cơ bản là giống nhau.

Giải quyết bọnhắn còn muốn đơn giản hơn so với trong tưởng tượng.Người xưa có nói: chưa trải qua tai nạn thì chưa biết sợ.

Khi phát hiện ra rằng mỗinhóm đã tích lũy được rất nhiều vật tư không khí và chỉ có một số người được hưởngchúng thì mọi người đều choáng ngợp.

Ai còn nghĩ rảnh đâu nghỉ tới hai người đangsống trong biệt thự mà chính bọn họ đã đánh nhau rồi.Khi có hỗn loạn, đó là lúc đó sẽ có người đứng lên lãnh đạo.

Con dao dài của Phó Ý Chikhông biết đã uống máu của nhiều người.

Cuối cùng cũng có người nhận ra đây chính là hai người lúc trước bị bọn họ vây trong biệt thự, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khócoi.Nhìn vào con dao dài trong tay Phó Ý Chi đều cảm thấy run rẩy.Ai có thể tưởng tưởng được, mới mấy tiếng trước thôi, người mà bọn hắn thề chết nóimuốn giết bây giờ lại như Thiên Lôi cho người này sai đâu đánh đó.Vào thời điểm họ phát hiện ra thì tình hình đã vượt ngoài tầm kiểm soát.Ngày hai mươi bảy tám giờ tối.

Thời khắc thiếu oxy đã trôi qua hơn một tiếng.

Trongtrấn nhỏ giống như lại bị huyết tẩy một lần nữa.Từ hơn 400 người buổi sáng đến hơn 200 người buổi trưa, đến nay chỉ còn chưa đầy100 người.

Tất cả bình không khí lại một lần nữa bị chia cắt, cục diện thật vất vả đượcthiết lập lúc trước hoàn toàn hỏng mất.

Mà phần lớn vật liệu đều bị hai người thu thập,chất đống ở quảng trường như rác.Mọi người đều nhìn hai người đứng ở giữa, lúc này đã quá muộn màng.

Mọi ngườimuốn đi lên cướp nhưng lại sợ hãi người đàn ông đang cầm đao dài kia.Phó Ý Chi đem Lý ca – người đàn ông như chúng tinh phủng nguyệt bị đám người vâyquanh lúc sáng đạp ở dưới chân mình, lúc này hắn đã biến thành một cái xác thiếu đihai cánh tay.

"Ai lại tới biệt thự gây sự cuối cùng sẽ giống như hắn."

Giọng nói lạnh lùng của Phó Ý Chi vang vọng trong quảng trường rộng lớn, thanh âmkhông lớn nhưng lại có lực uy hiếp cực kỳ.

Đủ để trấn trụ hết tất cả mọi người.Phù An An đứng phía sau anh cùng với sáu hoặc bảy bình không khí được đặt sẵn trênxe đẩy sắt.

Khí thế khinh người mà dùng lỗ mũi nhìn xem bọn NPC này, bị đám người nhìn chằm chằm mà cao ngạo rời đi.Đi đến nơi không nhìn thấy người, Phù An An lui về phía sau dùng sức nhìn quanh"Anh Phó, chúng ta giữ lại những người này, mấy ngày nữa bọn họ thật sự sẽ khôngquấy rầy chúng ta sao?"

Phó Ý Chi nhàn nhạt ừ một tiếng.

Những cái kia bình không khí kia đã đủ để cho bọnhọ tranh đoạt, chỉ có mấy chục người nên tất nhiên bọn hắn sẽ để yên tĩnh một haingày.Phó Ý Chi đã đánh giá thấp bóng tối mà anh lưu lại trong lòng bọn người này.

Nào cóphải yên tĩnh trong một hai ngày mà yên tĩnh thẳng đến ngày thứ ba mươi, thời gianngạt thở như giống như ngồi hỏa tiễn tăng trưởng đến 24h.Những thực vật cuối cùng còn lại trong thị trấn nhỏ cũng đã chết hoàn toàn, thị trấnnhỏ đã hoàn toàn mất đi sự sống.

Ở bên ngoài, người còn sống sót ăn cướp bình khôngkhí đến phát điên rồi nhưng không có ai dám ở trong phạm vi năm mươi mét của biệtthự.Lúc này Phù An An cùng Phó Ý Chi hai người đã chuyển tới trong tầng hầm ngầm, bọnhọ cũng trải qua không dễ dàng gì, ngày thứ hai mươi chín thời gian có oxy còn lại chỉcó nửa tiếng.

Thiếu một chút xíu nữa là hai người bọn họ đã không có đầy đủ vật tưkhông khí để dử dụng.Phù An An hít lấy một bình không khí sau cùng, thời thời khắc khắc đều ở đây chú ýthời gian.

Còn có 10 phút cuối cùng.Cô cầm đèn pin, ánh sáng lúc ẩn lúc hiện tại tầng hầm u ám.

Đột nhiên nhìn thấy mộtcon vật nhỏ đang nằm sắp trên mặt đất, nhìn giống như đã chết.

Phù An An cầm đèn pin đụng đụng nó lại ngoài ý muốn phát hiện hai xúc tu trên đỉnhđầu của nó hơi nhúc nhích."

Anh Phó, Tiểu Cường còn sống!

Quả nhiên là sinh vật có sức sống mạnh nhất!"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 121


Ngày thứ ba mươi ba sống sót dưới mái vòm.

Tất cả khí oxy đã không còn tồn tại đểbọn họ bổ sung cũng như không còn bất kỳ bình dưỡng khí nào còn oxy.Từ hơn 20.000 người lúc đầu, thị trấn ngày nay chỉ còn lại vài người.Khi phát hiện đã không còn dưỡng khí, số ít người còn lại đã ngừng tranh đoạt, đeobình dưỡng khí duy nhất trên lưng mà lẳng lặng nhìn bầu trời.Bọn họ cũng đều biết có cướp nữa thì cũng không có khả năng còn tồn tại.

Mái vòmtrong suốt trên đầu là ngôi mộ chung cho tất cả bọn họ.Cha mẹ đã chết, anh trai đã chết, Trương Tự Do hiện đang ở một mình và cực kỳ bìnhtĩnh chờ cái chết đến.Khí trong bình ngày càng ít đi, Trương Tự Do bắt đầu thở sâu và nhanh hơn, xuất hiệntriệu chứng thở hổn hển, cơ bắp cũng bắt đầu co giật, đầu căng to và đau đớn.Cảm giác thiếu dưỡng khí thật sự rất tệ, có khi còn tệ hơn bị treo cổ gấp trăm lần.Trương Tự Do buông mặt nạ dưỡng khí ra, lại hít không khí không có oxy vào phổi,mắt anh trở nên trắng dã và đồng tử bắt đầu giãn ra.Cuối cùng, hắn cảm giác mình sắp không chịu nổi nữa rồi.

Vào thời khắc hắn nhắmmắt lại, cảm giác thấy cơ thể trở nên rất nhẹ, cảm giác hít thở không thông biến mất

như một kỳ tích, cơ thể bắt đầu dần dần bay lên không trung.

Hắn nhìn mình chậm rãicách mặt đất, trông thấy một bản thân khác của mình đang nằm trên mặt đất.Sau đó, đường phố, nhà cửa, xe cộ và người chết của thị trấn đều hiện ra dưới châncủa hắn.

Hắn dường như đang đi lên sao?Bây giờ Trương Tự Do không có chút cảm giác không khoa học nào, hoặc có lẽ trongtiềm thức cho rằng đây là khoa học.Càng lên càng cao.

Hắn giống như nhìn thấy hình dáng mái vòm trong suốt trên khôngtrung.

Tại chỗ cao nhất trên đó có một điểm màu xanh lúc sáng lúc tối.Hắn trông thấy mái vòm rồi sao ?

Điểm sáng màu xanh lam phía trên hơi trôi đi,Trương Tự Do nhận ra rằng chính thứ này đã giết chết cha mẹ, anh trai và mọi ngườitrong thị trấn.Nghĩ đến đây, Trương Tự Do đưa tay ra đập thật mạnh nhưng khi bàn tay chạm vàonhau, một giọng nói đồng thời vang lên trong đầu hắn.Hắn chắc chắn đó không phải là tiếng Trung Quốc hay Âu-Á, nhưng hắn hoàn toàn cóthể hiểu được nó -- [ Thử nghiệm giai đoạn 1: Khu A1 - Thị trấn Cánh đồng hoa đã kếtthúc.

Sự sống sót của vi khuẩn kỵ khí đã được kéo dài thành công đến 24 giờ và quátrình xử lý diệt oxy đã hoàn tất, khu vực A1 đã hoàn toàn thích nghi với các sinh vậtkhông cần oxy và gia cầm có thể được thả ra.][Thí nghiệm giai đoạn 2: Khu vực A2 Lam Tinh bắt đầu.

Mái vòm sẽ biến mất sau 10giây và vi khuẩn tiêu diệt oxy sẽ được giải phóng, ước tính trong 60 ngày, hành tinhB12 có thể được biến đổi hoàn toàn thành một trang trại chăn nuôi gia cầm.Bắt đầu đếm ngược : 10 , 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3, 2, 1, 0...Bắt đầu tiến hành. ]Một giọng nói băng giá giống như người máy vang lên, Trương Tự Do đột nhiên nhậnra điều gì đó và gầm lên để ngăn nó lại.

"Không, không!"

Âm thanh la lên của Trương Tự Do kinh động đến cả cái bệnh viện.Bác sĩ cực nhanh chạy đến, "ngươi thế nào?

Không có sao chứ?"

Trương Tự Do điên cuồng thở hổn hển, hơi sửng sốt khi nhìn thấy hoàn cảnh xungquanh sau đó trở nên vô cùng sốc khi phát hiện mình còn thở."

Đây là nơi nào?"

"Bệnh viện trung ương Phúc An."

Bác sĩ tiếp nhận hồ sơ, nhìn hồ sơ của mình, "Cậuthật may mắn, được đội tìm kiếm cứu nạn phái xuống cứu ra kịp thời."

"Còn mái vòm thì sao?"

"Mái vòm, nó biến mất rồi."

Vừa nói, bác sĩ vừa đáng thương nhìn Trương Tự Do, mộtthành phố du lịch tốt đã trở thành như vậy, với 20.000 người giờ chỉ có một vài ngườisống sót.Nghe nói mái vòm biến mất, trái tim Trương Tự Do như thắt lại, "Mau, tôi muốn gặpcảnh sát, trong mái vòm có vi khuẩn diệt oxy!

Nó sắp bị phát tán ra ngoài để tiêu diệttoàn bộ oxy của Lam Tinh."

"Ngươi nói lung tung cái gì?"

Nghe vậy, bác sĩ cười nói: "Ngươi nhất định là chạy trốnquá lâu nên khẩn trương.

Cậu đúng là cái gì cũng có thể nghĩ tới, lúc trước cậu là tiểuthuyết gia sao?

Tiểu trấn thiếu dưỡng khí là do mái vòm đã phá hủy hệ sinh thái bêntrong, không có thực vật xanh chuyển đổi mà còn kính gió nên mới thiếu dưỡng khí.Các chuyên gia đã phân tích mái vòm và hiện đang điều tra xem nó xuất hiện như thếnào, có thể là do một cuộc tấn công khủng bố."

Vừa nói, bác sĩ vừa nhìn Trương Tự Do một cái thông cảm, "Ngươi trước nghỉ ngơi đi,có người lập tức kiểm tra thân thể của ngươi."

Nhìn khung cảnh hài hòa và yên tĩnh bên ngoài, Trương Tự Do cảm thấy thế giới nàythật hư ảo.

Vào khoảnh khắc tiếp theo, giọng nói giống như của máy móc lại đột nhiên vang lên -- 【 Thí nghiệm giai đoạn 2: cải tạo chuồng chăn nuôi gia cầm bắt đầu. 】
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 122


[ Trong vòng chơi Dưới bầu trời, bạn đã sống sót qua ba mươi ngày.Xin chúc mừng người chơi đã vượt qua màn chơi thành công, bạn sẽ nhận được 10điểm, hãy tiếp tục làm việc chăm chỉ. ]Phù An An nhìn dòng chữ quen thuộc cho thấy cô đã đạt đến cấp 3 và được cộng 30điểm.

Mỗi khi cô vượt qua một vòng của trò chơi, cấp độ của cô sẽ tăng lên một bậc lạicộng thêm 10 điểm.Nhưng các cấp độ và điểm này dùng để làm gì?Cô đã tra thông tin này trong diễn đàn, cũng không phải không có người thảo luận,nhưng tất cả đều thảo luận không ra kết quả gì.

Các cấp độ và điểm này không thểđược biến thành tiền trong thực tế, cũng như không thể được sử dụng trong các vòngcủa trò chơi và không có sự phân biệt đối xử giữa các cấp độ cao và thấp.Chẳng lẽ cũng chỉ là một con số ghi chép chính mình thông qua được bao nhiêu vòngtrò chơi thôi sao?Tê -- không thể a.Phù An An suy nghĩ rất lâu thẳng đến khi từ trong trò chơi đi ra ngoài.

Cửa phòng bị người gõ."

Tỉnh rồi."

Nghiêm Sâm Bác bưng một ly nước ấm bước vào, "Có khó chịu gì không?"

Người mới chơi game đã trải nghiệm quá nhiều trong đó nên dễ bị ảnh hưởng đếnkhông thoát ra được.

Thậm chí có người đi đến cực đoan, không ít tìm đến bác sĩ tâmlý, đến nổi không điều chỉnh được đều tự sát.Không thoải mái sao?

Khi Nghiêm Sâm Bác hỏi làm Phù An An đột nhiên nhớ lại cảmgiác nghẹt thở trong vài phút cuối cùng ở tầng hầm!Con mẹ nó!

Phù An An hít sâu một hơi, xỏ giày chạy ra ngoài: "Anh Nghiêm đã nhắcnhở em một chút, em muốn ra ngoài hít thở không khí."

Nghiêm Sâm Bác nhìn Phù An An đang vui sướng hoạt bát có chút ngoài ý muốn, nhìnxem cô thích ứng rất tốt đó.Phù An An chạy đến bên cạnh Nghiêm Sâm Bác dừng lại hỏi "Đúng rồi, anh Nghiêm,anh Phó cũng đi ra ngoài trò chơi rồi hả?"

"Lão đại cũng tỉnh rồi."

Nghiêm Sâm Bác mỉm cười, "Cô có muốn theo tôi đi gặp lão đại không?"

"A à, không cần đâu.

Tôi đi ra ngoài đi dạo vài vòng, lát nữa tự mình đi, Nghiêm ca ca,anh có việc thì bận trước đi."

Phù An An ngoan ngoãn nói với Nghiêm Sâm Bác, trước khi rời đi còn dừng lại vẫy taychào tạm biệt

Biệt thự yên tĩnh, môi trường đẹp, trong lành và quan trọng nhất là không khí tronglành, yên bình.Phù An An dang hai tay ra cảm giác như đang ôm lấy thiên nhiên.Nghĩ đến đây, Phù An An không quên nhờ người làm vườn đi ngang qua chụp cho mìnhvài bức ảnh, kèm theo một tin nhắn đăng lên nhật ký -- [ Thiên nhiên tươi đẹp, ngaycả không khí cũng vô cùng ngọt ngào.

Hãy quan tâm đến bảo vệ môi trường, tôi sẽtuân thủ đầu tiên!! ]Từ nhỏ cô đã rất nổi tiếng với mọi người, vừa gửi tin nhắn đã nhận được rất nhiều lượtthích.

Nhưng hầu hết trong số họ nói rằng phong cảnh rất đẹp.

Một phần nhỏ ca ngợikỹ thuật chụp ảnh.

Chỉ có một hai bình luận là ca ngợi tư tưởng và ý thức cao thượngcủa Phù An AnTất nhiên, cũng có một tin nhắn riêng tư từ một người bạn của cô.[ Sớm làm phú bà: Tiểu mập mạp, ảnh phong cảnh và phông nền em kiếm ở đâu ra, saokhông mau chia sẻ cho chị.

Chị em tốt, hãy cùng nhau giả ngầu nào! ][Sớm muộn gì cũng làm ba: quả trứng lớn đây không phải là bức ảnh nền đâu mà ba bahiện tại ở chỗ này. ][ sớm thành phú bà: Loại nhà này tiền thuê phải mất bao nhiêu tiền a, tiểu mập mạp,em đã không nhịn được cám dỗ đi mua vé số sao? ]【 sớm muộn gì cũng làm ba: không, baba gần đây gặp chút chuyện nên quen biếtđược mấy đại ca. ]

Ở phía đối diện đang đặt câu hỏi là bạn thân Trương Viên Viên.

Là chị em tốt từ nhỏđến lớn, hai người là loại chị em tốt có thể mặc chung một cái quần.

Tuy nhiên, côkhông có ý nói gì về trò chơi và hệ thống che chắn của trò chơi sẽ không cho phépngười không biết nghe thấy điều đó.[Sớm muộn gì cùng làm ba: Đúng rồi, kỳ thực tập của con thế nào? ]Phù An An dời đi chủ đề một cách tự nhiên.Trương Viện Viện lớn hơn cô tới hai tuổi, năm nay đại học năm tư nên đã tốt nghiệp,tháng trước tìm công việc thực tập.[ Sớm thành phú bà: Mẹ kiếp, đừng nói nữa.

Sếp của chị đã xấu, nói nhiều còn rất béo,không tan sở thì không mở họp, bắt người khác mua cà phê mà không trả tiền.

Chị sắpbận rồi, chị sẽ nói chuyện với em sau nhé.

Nhớ chia sẻ ảnh bối cảnh đằng sau cho chịđó.]
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 123


Cầm lên điện thoại, Phù An An xem ngày tháng.

Đã gần đến lúc cô bắt đầu đi học.

Vàothời điểm sinh tử được quyết định bởi trò chơi mà cô còn phải đi học, Phù An An tắtđiện thoại thở dài, chuẩn bị báo cáo với Phó Ý Chi.Còn chưa đi đến trên lầu gặp Phó ba ba đã đụng phải Nghiêm Sâm Bác.

Ồ, tất cả đềugiống nhau thôi.Phù An An nói với Nghiêm Sâm Bác về kế hoạch của cô ấy."

Đi học hả?"

Nghe điều này, Nghiêm Sâm Bác sửng sốt một lúc, tâm lý của đứa trẻkhông suy sụp là tốt rồi nhưng nó vẫn muốn đi học."

An An, ngươi cảm thấy dưới tình huống hiện tại có thể đi học sao?"

"Không tốt thì cũng phải đi, nếu không bằng cấp của tôi thì phải làm sao?"

Phù An An lắc đầu, không thể bỏ học được, "Ông bà tôi đã lớn tuổi, mắc bệnh caohuyết áp, bệnh tim, v.v., không chịu được kích thích lớn như vậy."

Nghiêm Sâm Bác nghe vậy giơ lên mắt kính của mình, "vấn đề này cũng không khó giảiquyết, có thể xin tạm nghĩ học là được.

Những chuyện khác trước để sang một bên,chúng ta nói về chuyện huấn luyện đặc biệt của cô."

Vừa nói, Nghiêm Sâm Bác vừa đưa cho cô vài trang giấy A4 chứa đầy các kế hoạch.

Mỗitrang còn có một ít nội dung do một cây bút bổ sung, ngòi bút nhanh như cắt, dùngmóc bạc vẽ sắt, nét chữ đặc biệt đẹp."

Bởi vì căn cơ của cô tương đối kém, để thuận lợi vượt qua vòng tiếp theo, nhất địnhphải rèn luyện thực lực của bản thân.

Đây là nội dung huấn luyện do Chương TânThành đặc biệt điều chỉnh theo tình huống của cô và lão đại thậm chí còn tự mìnhđiều chỉnh một chút."

Nói xong, Nghiêm Sâm Bác đặc biệt nhìn Phù An An, đây là lần đầu tiên lão đại quantâm đến một người nhiều như vậy.À.

Người ưu tú đều viết chữ đẹp mắt như vậy sao?

Phù An An gật gật đầu.

Nhưng nhìnnội dung huấn luyện dày đặc phía trên, cô hít sâu một hơi, một ngày 24 giờ, toàn làhuấn luyện!

Nhưng đây là lòng tốt của mọi người, Phù An An cũng không phải là ngườikhông biết tốt xấu."

Hiểu rồi, anh Nghiêm!

Tôi sẽ huấn luyện chăm chỉ, anh Nghiêm!

Cám ơn anh Nghiêm!"

Nghiêm Sâm Bác nghe những lời này mỉm cười, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu của Phù AnAn, "Cô không cần khách sáo như vậy, cứ coi chúng tôi như anh em bình thường làđược."

Hiếm khi gặp được một cô bé ngoan ngoãn và hiểu chuyện như vậy, Nghiêm Sâm Bácthực sự rất thích Phù An An."

Được, đi chơi đi, từ ngày mai cô phải bận rộn rồi."

"Được, cám ơn anh Nghiêm!"

Phù An An cầm tờ giấy liền chạy đi.Trong biệt thự rất lãnh đạm, cũng không có cái đồ vật gì có thể giải trí nên cô điphòng bếp chuẩn bị một bàn điểm tâm nhỏ ngồi ở trên ghế sa lon chơi game.

Loạisinh hoạt bình bình đạm đạm khoái hoạt này có thể nói là rất trân quý.Thậm chí bên cạnh đi tới một người cô cũng không nhận ra cho tới khi bị người kiakhóa cổ.Mẹ kiếp!

Phù An An nhìn tận mắt chứng kiến mình như Trình Giảo Kim bị đại tiểu thưgiết chết."

Ai vậy?!"

"Tiểu An An, cảnh giác của cô kém như thế sao mà sống sót qua được trò chơi vậy?"

Người đến là hoa hoa công tử Tô Sầm.

Hình như anh ta vừa từ bên ngoài trở về, trêncổ áo vest có một vết son môi.

Chắc lại đi lừa tình cảm của một cô bé đơn thuần nàođó nữa rồi.Phù An An đẩy ra cánh tay của hắn, ghét bỏ ra mặt rồi qua loa lấy lệ mà hô một tiếng"anh Tô."

Tô Sầm tiến lên một bước, ngồi xuống bên cạnh Phù An An, nghiêng đầu nhìn cô,"Tiểu An An hình như không thích anh Tô lắm nhỉ?."

"Ha ha ha."

Phù An An cười khan một tiếng, ngay thẳng đến như vậy làm cho cô khôngbiết trả lời thế nào luôn.Đơn giản cầm đồ ăn vặt lên, "Anh Tô, ăn chút bánh bích quy đi."

Tô Sầm híp mắt nhìn, tùy ý cầm lấy một khối bánh cũng không nói thẳng ra tính toántrong lòng của cô."

Nghe nói lần này Tiểu An An cùng Phó gia thông quan, chúng ta cùng nhau tròchuyện đi, cô cảm thấy thế nào?"

Cô còn có thể cảm thấy gì nữa, đó là tư thế ôm đùi ngày càng thành thạo chứ sao.

PhùAn An điều khiển trò chơi trong tay, cũng không ngẩng đầu nói, "Anh Phó rất mạnh, ởcùng một chỗ với anh ấy, tôi đã học tập được rất nhiều thứ!"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 124


Lúc này Từ Thiên cũng đã trở lại.Phù An An nhìn đứng lên ngoan ngoãn hô một tiếng Từ ca.

Lão đại công nghệ sửng sốtcó vẻ như cũng không giỏi giao tiếp, anh ta cười với Phù An An nói "Tôi đã về" rồi vùiđầu vào máy tính.Ba người ngồi trên sô pha, một người làm việc trên máy tính, một người chơi game,điều này khiến Tô Sầm rất nhàm chán."

Chương Tân Thành đâu?"

Tô Sầm mở miệng hỏi.Phù An An cũng rời mắt khỏi trò chơi, đúng vậy, cô tỉnh lâu như vậy rồi, vẫn chưa thấyChương sư phó đâu."

Đã vào trò chơi."

Từ Thiên trả lời rồi đột nhiên phát hiện mình tựa hồ tìm được đề tàinói chuyện, "Đúng rồi An An, vòng chơi lần này của em có ổn không?"

"Cũng rất tốt, có anh Phó xử lý, cũng không quá khó."

Phù An trả lời."

Ừm, vậy thì tốt rồi, trò chơi đều là giả, không nên bị chúng nó ảnh hưởng."

Từ Thiên nói xong còn bổ sung: "Nếu cảm thấy không khỏe, có thể tới chỗ tôi, tôi biếtmột bác sĩ tâm lý rất giỏi."

"WOW, ngươi còn có bác sĩ tâm lý riêng sao?"

Tô Sầm ngoài ý muốn nhìn hắn một cái,"nhìn không ra nha lão Từ."

"Cũng là chuyện rất lâu trước đây rồi ."

Từ Thiên lườm hắn một cái, "Tô Đại Cường, ngươi nói chuyện cho đàng hoàng đi."

Nghe vậy Tô Sầm liền ngậm miệng
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 125


"Không cần." ngón tay mảnh khảnh của Phó Ý Chi gõ gõ trên bàn gỗ một cách nặngnề, mặt không đổi sắc nói: "Tố chất thân thể của Phù An An quá yếu, phải huấn luyệncho thật tốt mới được."

Vừa dứt lời dưới lầu lại truyền tới tiếng hô to "Anh Phó, cứu tôi với!

Tiểu đệ trungthành của anh sắp bị Tô Đại Cường chơi đùa tới chết rồi!"

Nghe điều này, Nghiêm Sâm Bác gần như không thể nhịn được cười.

"Lão đại, anh xemcái này. . ."

Phó Ý Chi dựa lưng vào ghế, dùng ngón tay xoa xoa lông mày của anh "...quên đi, để TôSầm tự kiềm chế, đừng có quá mức là được."

"Vâng."

Nghiêm Sâm Bác gật gật đầu đi xuống tìm Tô Sầm .Dù vậy, sau một ngày, Phù An An vẫn mệt mỏi như một con chó nằm trên ghế sofa,cuộc sống không có gì để luyến tiếc.Thẳng đến Chương Tân Thành trở về.

Tuy nhiên, các nhiệm vụ huấn luyện hàng ngày vẫn rất nặng nề và cồng kềnh.

Ngoàirèn luyện thể chất, còn có bắn súng, lái xe, leo núi, tìm hiểu về các loại thực vật hoangdã và thậm chí cả kỹ năng mở khóa.

Có thể nói là đủ loại hình huấn luyện.Phù An An cảm giác giống như mình đang bị huấn luyện trở thành một đặc công đạttiêu chuẩn.Trong khoảng thời gian này, đại ca nào cũng dang tay "giúp đỡ" cô, điều này khiến côhoàn toàn cảm kích trước sự quan tâm chăm sóc của các anh, thậm chí còn thu hẹpkhoảng cách giữa bọn họ.Mọi người không khách sáo giống như lúc vừa mới bắt đầu gặp mặt như vậy, bây giờtùy ý thật nhiều.Giống như bây giờ, Tô Sầm ngồi ở trên ghế sa lon đem một chồng văn kiện giao choPhù An An, "An An, giúp anh đem những thứ này đưa cho lão Nghiêm đi."

"à."

Phù An An thả xuống điện thoại đang sắp xếp các loại thư mục, chuẩn bị tiếp nhậnvăn kiện Tô Sầm đưa tới, ngay sau đó ngón tay lại co rụt lại 360 độ."

Không đúng anh Tô, anh có thể tự mình đưa đi mà, tôi còn đang bận làm việc đây."

Phù An An khoát khoát tay "Anh đừng quấy rầy tôi."

"Haixx còn không sai việc được cô cơ đấy."

Tô Sầm đứng lên, tự mình đi lên lầu.Nghe vậy, Từ Thiên liếc nhìn bóng lưng rời đi của anh, "Khi nào thì anh ấy có thể saikhiến cô vậy?"

"Ha ha ha."

Phù An An không khách khí chút nào cười "Đại Cường Ca đối với mình cóchút nhận thức sai lầm thì phải."

Nói đến đây, Từ Thiên, người luôn sống nội tâm và không giỏi ăn nói cũng mỉm cười,hai người cùng nhau vui vẻ đập tay nhau.--Tập huấn qua bốn năm ngày.

Vòng tiếp theo của trò chơi vẫn chưa bắt đầu, nhưngngày nhập học đã đến.Liên quan tới việc tạm nghỉ học, nói phiền phức cũng không phiền phức lắm nhưngcần Phù An An tự mình đi đến trường một chuyến.Nghiêm Sâm Bác lái xe đưa Phù An An đến trường học.

Những thứ khác về cơ bản đãđược giải quyết, tất cả những gì còn lại chỉ là ký tên mà thôi.

Làm xong những thứ này,Phù An An đi trở về bên cạnh xe "Anh Nghiêm, tôi còn chút đồ vật để trong ký túc xá,anh có thể chờ tôi một chút được không?"

"Không sao, tôi đưa cô đến đó."

Nghiêm Sâm Bác mỉm cười, mang theo mắt kiếng làmhắn lộ ra mười phần ôn nhu, "hôm nay đến đây chủ yếu để giải quyết chuyện trườnghọc của cô mà."

--Chiếc ô tô màu đen đỗ trước cửa ký túc xá.

Phù An An trở lại ký túc xá và ba người bạncùng phòng đều sớm ở đó.Nhìn thấy Phù An An đi vào, mọi người đã sớm đứng ở cửa chờ, trên mặt tất cả mọingười đều mang theo vẻ bát quái ——"An An, cô được quá nha, đi xuống từ xe Cayenne luôn."

"Người bên trong là ai?

Anh ta có đẹp trai hay không?"

"Các cậu đừng nói nữa!!

Có tiền hay không không quan trọng, quan trọng nhất là phảiđẹp trai nha!"

Mỗi người nói một câu suýt chút nữa khiến Phù An An hôn mê luôn."

Vẻ ngoài rất đẹp mắt."

Phù An An thuận miệng nói câu, tiếp đó từ ba lô phía sau mócra đồ ăn vặt mang tới từ biệt thự ---bánh bích quy nhỏ, sushi, thịt, sô cô la......Ngoài racòn có ba con cua to khỏe.Nhìn thấy vẻ mặt ngày càng ngạc nhiên của ba người họ, Phù An An cười đắc ý.

"Ba bathương các con, đây đều là mang cho các con.

Mấy con cua này nhớ nấu kỹ một chút,nồi cơm điện dùng xong nhớ rửa sạch sẽ cho tôi nha
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 126


"a a a!"

Giữa một tràng reo hò phấn khích, trưởng phòng nhanh chóng đóng cửa ký túcxá lại."

Macaron!

Tôi muốn ăn nó từ rất lâu rồi!"

"Sushi biển sâu, tôi vừa thấy nó trên một chương trình dành cho người sành ăn!"

"Đây, đây không phải là giăm bông vàng được bán với giá một nghìn nhân dân tệ mộttúi sao?"

Những người bạn cùng phòng chạy đến ôm chặt đùi của Phù An An."bảo bối, em yêu đương xong thành phú bà luôn rồi hả?!"

"...Các bạn, bình tĩnh."

Phù An An nhìn ba người bạn cùng phòng rồi im lặng nuốt nướcbọt."

Mẹ nó chuyện này làm sao tỉnh táo nổi."

Ba người móc ra điện thoại di động của mình" Còn có tài nguyên nào khác hay không, giới thiệu cho bọn này một chút đi.

Các tỷ tỷcũng không có mục đích khác, chỉ là muốn yêu đương thôi ."

"Tôi nhìn các cậu, một hai cái đều đang điên cuồng cầu xin đâu."

Phù An An đẩy ra ba người đang ôm bắp đùi, "đàm luận yêu đương cái búa ấy.

Hôm naytôi tới đây là có việc quan trọng phải làm, tôi tới xin tạm nghỉ học đó."

"Gì?"

Ba người họ đều sửng sốt khi nghe thấy những lời này, "Có chuyện gì vậy?"

Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của ba người, Phù An An thở dài, trong lòng có chút bất lực"Nói thật cho các cậu biết a, kỳ thực tôi bị bệnh.

Loại bệnh này rất nghiêm trọng, mộtkhi trị không hết sẽ chết.

Vì vậy, tôi xin tạm nghỉ học một thời gian."

"Cho nên cậu đã bán đứng tình cảm của mình đi tìm một lão già họm hẹm giàu có làmbạn trai là vì chữa bệnh hả?"

Ba người phân tán suy nghĩ một hồi, suy đoán hợp lý về những chuyện sau đó, độtnhiên cảm thấy bánh macaron trong tay không còn ngọt ngào nữa."

Nói nhảm cái gì, bên dưới không phải là bạn trai của tôi."

Phù An An giật giật miệng."

Gạt quỷ hả?"

Ba người ném macaron lên bàn, "Bạn trai cậu không đến đón cậu đi vềsao?"

"Không phải bạn trai của cậu còn có thể cho cậu lấy đồ ăn vật mắc như vậy sao?"

"Không phải bạn trai cậu lại dám cho tiền cậu đi chữa bệnh sao?"

Ba người bọn họ không biết tự mình bổ nào cái gì đã nước mắt lưng tròng.

Vì chữabệnh mà hiến thân cho một lão già khọm, An An của bọn họ quá thảm rồi !"

Đó là...... trợ lý của cha tôi."

Phù An An chắp tay sau lưng cố làm ra vẻ như 'Tôi không giả vờ, tôi đang rất nghiêmtúc đó'.

Ba người đồng loạt nhìn cô, đồng thời nhặt chiếc bánh quy bị ném trên bànlên.

"Kỳ thực là thời gian gần đây tôi mới tìm được( phó) ba,( phó) ba ba trong nhà cómỏ nha, vị dưới lầu kia là trợ thủ đắc lực của ( phó) ba ba."

Sau khi nghe xong, trong phòng ngủ nhất thời yên lặng.Bạn cùng phòng số 1: "Tôi cảm thấy câu chuyện quá không chân thật rồi."

Bạn cùng phòng số 2: "Mắc bệnh lại được nhà giàu nhận về, quả nhiên có chút máuchó."

Bạn cùng phòng số 3: " Thật sự trước đây Tứ gia không có nhắc tới cha mẹ, mọichuyện thì ra là như vậy, chúc mừng chúc mừng nha."

Phù An An tay chân lưu loát đem hình ảnh gia đình mà mình trưng bày trong phòngngủ xếp gọn, không có cách nào cùng bạn cùng phòng ngốc X này ở chung được."

A, a, trợ lý của phụ thân đẹp trai quá!"

Lúc này, ba cô gái đột nhiên kêu lên một tiếng sau đó lại trở nên thẹn thùng.

Thì ra làdo Nghiêm Sâm Bác đột nhiên xuống xe, hướng về phòng ngủ nhìn qua, trêu chọc đếnmột đám người lâm vào hoa si."

Đẹp trai quá đi!"

"Đẹp đến ta không thể thở nổi."

"Phù An An, trong ba giây, tôi muốn tất cả thông tin về người đàn ông này!"

Bởi vì một Nghiêm Sâm Bác đã trở nên như thế này, nếu họ nhìn thấy Phó baba, họ sẽkhông phải ngất đi luôn sao?

Phù An An mang theo ba phần mỉa mai, 4 phần hững hờ --"các cậu suy nghĩ tới cáirắm á."

Cô dám nói như vậy?Tiếp đó......Phù An An bị đá ra phòng ngủ.

Tóc hơi có chút lộn xộn, gương mặt cũng bịbóp đến đỏ lên, trên cổ mang theo cặp sách lớn, bộ dáng vô cùng chật vật."

Chuyện gì vậy?"

Nghiêm Sâm Bác nhìn bộ dạng của cô, nhỏ bé đến không thể nhận ramà nhíu nhíu mày."

Không có gì, bất quá bạn cùng phòng của ta quá nhiệt tình."

Phù An An gượng cười,"Tôi đều nói không cần tiễn đưa, mà từng người đều khăng khăng lôi kéo tôi."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 127


"Cô có muốn đi chỗ khác nữa không?"

Ngồi trở lại trên xe, Nghiêm Sâm Bác liền hỏi"Không còn."

Phù An An lắc đầu sau đó cả hai lái xe đến biệt thự ở ngoại ô.

Bên ngoàibiệt thự, một chiếc xe khác cũng tình cờ quay về.

Phó Ý Chi từ trên xe bước xuống,Chương Tân Thành đi theo đằng sau bẩm báo công việc, "Lão đại, lần này chúng ta bắtđược 3 người."

"Được, trước tiên hãy dạy bảo cho tốt.

Dạy đi, cạy miệng ra bọn hắn ra sau đó mới dẫntới gặp mặt tôi."

Phó Ý Chi lạnh nhạt nói.

Người bên cạnh nhắm mắt theo đuôi, tiếp đóchạy chậm đến phía trước đi mở cửa."

Ai, Anh Phó, Chương Sư Phó."

Phù An An vừa trở về kinh ngạc nhìn xem hai người, tiếp đó phát huy tố chất đặc hữucủa chó săn, kinh ngạc một giây biến thành kinh hỉ.

Nhiệt tình chạy lên muốn chàohỏi.

Trong lúc nhất thời không để ý, chân trái và chân phải vấp vào nhau, lao thẳng vềphía Phó Ý Chi.Dưới con mắt của tất cả mọi người, Phù An An ôm lên eo của Phó Ý Chi.Cứng cỏi hữu lực, cơ bụng cũng cứng ngắt ... eo tốt!v

Không khí im lặng trong giây lát.

Đầu của Phù An An dán trên lưng Phó Ý Chi, cảmgiác đứng ngồi không yên.

Cô nói cô không có cố ý, bọn họ có tin không?

Trời muốndiệt cô rồi!Còn chưa kịp nghĩ xong, Phù An An đột nhiên có cảm giác buồn ngủ, nhắm mắt lạitrượt xuống khỏi người Phó Ý Chi.Có chuyện gì với cô ấy vậy?

Chương Tân Thành nhìn xem bộ dáng nhắm mắt của PhùAn An, quá mức trùng hợp khi tiến vào trò chơi ngay lúc này?"

Trốn khỏi thực tế bằng cách giả vờ ngất xỉu sao?"

"Tiến vào trò chơi."

Phó Ý Chi nhìn bộ dáng của cô, lạnh nhạt nói.Nghiêm Sâm Bác liếc nhìn Phù An An, đưa tay nâng kính lên, "Thưa ngài, có cần tôiđưa An An về không?

Nói xong anh đưa tay ra.Phó Ý Chi nhìn Phù An An đang nằm trên mặt đất và im lặng một lúc: "Không cần."

Anhđã nhấc cô lên bằng một tay, kẹp vào khuỷu tay và khiêng cô đi vào nhà.Một bên khác, Phù An An đang nhìn dòng chữ trong trò chơi.[Chào mừng trở lại với game sinh tồn, vòng này sẽ có 200.000 NPC và 9 người chơicùng chơi với bạn.

Hãy cố gắng sống sót trong 30 ngày.

Trò chơi vòng này: LăngThành thành phố sương mù ]Khi Phù An An vừa mở mắt ra, cô đã ở trong một trung tâm thành phố náo nhiệt,giống như Thành phố Hải Ly trước đó, đầy xe cộ và các tòa nhà cao tầng ở khắp mọinơi.

Tuy nhiên, cả thành phố đã nổi lên một lớp sương mù mờ ảo.

Giống như vào buổi sáng mùa đông, thời điểm tám chín giờ, sương như tan mà khôngtan.

Nó không ảnh hưởng nhiều đến tầm nhìn xung quanh đồng thời nó còn mang lạicảm giác xinh đẹp mơ hồ.Bất quá bây giờ đã trưa rồi.

Phù An An nhìn quanh, cuối cùng chọn một khách sạn cóan ninh và môi trường tốt.

Cô đặt một phòng ở tầng 12.

Nó ở một vị trí không cao cũngkhông thấp của khách sạn.

Một căn phòng lớn, và trả tiền thuê trong một tháng.

Rốtcuộc, bây giờ cô cũng là người có tiền nha.----------------------Ngày đầu tiên của trò chơi là một ngày an toàn.Tại thời điểm này dùng để giải quyết các vấn đề về chỗ ở, thu thập thông tin và vật tư.Phù An An quen cửa quen nẻo mở điện thoại ra.

Bây giờ vẫn còn có mạng, trò chơi sẽtạo ra một phần mềm xã hội cục bộ vì mục đích tự thống nhất về mặt logic.Truyền thông tin tức, truyền hình và phim ảnh cũng có sẵn.

Tin tức là về những gì đãxảy ra ngày hôm nay, trong khi TV và phim chiếu thì hơi có lệ, tất cả đều là những bộphim cũ từ 60 hoặc 70 năm trước.Phù An An đã kiểm tra một cách có chọn lọc và phát hiện ra rằng tin tức chỉ toànnhững điều vụn vặt như cảnh sát đã giải cứu những chú mèo con và chó con trong nhàcủa XXX, và có một vụ trộm trên Phố Đông.Trên phần mềm xã hội còn có các video về cuộc sống, phân biệt hàng giả, phươngpháp trang điểm và phối trang phục.

Nó giống như một thành phố bình thường.

Việc kinh doanh vẫn diễn ra như thường lệ.Bất quá đây chỉ mới là ngày đầu tiên của trò chơi, chẳng có chuyện gì xảy ra cũng rấtbình thường nha.Phù An An đi quanh khách sạn với thẻ ngân hàng trị giá 500.000 nhân dân tệ.Đầu tiên cô cần ăn một cái gì đó, sau đó thì phải tích trữ ba dạng vật tư cần thiết đểsinh tồn là thức ăn, nước uống và thuốc thường dùng.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 128


Trong khách sạn có nhiều người nên rất phức tạp.Mỗi khi Phù An An đi lấy vật tư, cô luôn vận chuyển chúng trong những chiếc va lihoặc những chiếc túi lớn mờ đục.Ngoài những thứ này, còn có một thứ rất quan trọng khác - vũ khí.Từ vòng thứ hai, cô nhận ra tầm quan trọng của giá trị vũ lực.

Trong xã hội ngày nay,súng và đạn dược là thứ đứng đầu trong các loại vũ khí.Tuy nhiên, Phó Ý Chi đã lấy được súng trong mấy vòng chơi trước đó, bây giờ Phù AnAn muốn tự mình tìm kiếm những vũ khí được quản lý nghiêm ngặt này thì độ khó caohơn nhiều so với cô tưởng tượng.Đúng rồi, Phó baba sẽ không tham gia trò chơi lần này đâu phải không?

Phù An Annhớ tới ba vòng trò chơi trước, mỗi vòng đều là vận khí cứt chó có thể gặp được Phó ÝChi.

Khả năng này chính là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ trong truyền thuyết.Nhưng Phù An An khá tỉnh táo.

Chỉ dựa vào Phó baba là không đủ, cô cần phải tự mìnhcố gắng nữa mới được.

Căn cứ vào đủ loại kinh nghiệm cùng truyền thuyết, cô đi tới chợ đen trong truyềnthuyết.

Trên thực tế, cô cũng nghĩ đến việc đến đồn cảnh sát để mua một hoặc haikhẩu súng lục giống như Phó Ý Chi.Tuy nhiên, cô cũng cảm thấy rằng Phó baba có thể dùng tiền đổi lấy một khẩu súnglục nếu anh đi, nhưng nếu cô đi, cô có thể chỉ đổi được một đôi còng sắt số 8 mà thôi,vì vậy cô đã chọn một biện pháp khác tương đối thận trọng hơn.Thị trường chợ đen luôn là nơi có mặt trong sòng bạc.

Lăng Thành Lớn như vậy muốntìm được loại địa phương như thế này rất dễ dàng.Phù An An bỏ ra 5000 đồng tiền mua được địa chỉ của một gian quán bar, cô nhìn thấyrất nhiều vũ công xanh xanh đỏ đỏ đang nhảy múa bên trong lại có chút do dự."

Yo, em gái đã trưởng thành chưa?"

Bartender nhìn Phù An An, nhướng mày quyến rũ,"Quán bar này không phục vụ rượu cho trẻ vị thành niên."

"Là lão K giới thiệu tôi tới, muốn cùng Cường ca bàn công việc mua bán."

Phù An Anđem tin tức mua được nói với phục vụ quán bar.

Nghe vậy, sắc mặt bartender thay đổi,anh ta có chút ngoài ý muốn nhìn về phía Phù An An, "Cô bé, thật là nhìn không ranha."

Vừa nói, anh vừa để cái khăn trên vai xuống trên bàn, đi xuống cuối hành lang sâu vàhẹp rồi mở cánh cửa nhỏ trong cùng ra."

Đi vào đi."

Đi vào bên trong có thể nói là tiến vào động phủ của yêu ma quỷ quái.

Đủloại đàn ông cởi trần tụ tập quanh các bàn đánh các loại bài bạc khác nhau, nghi ngútkhói lượn lờ, nồng nặc mùi rượu xen lẫn mùi mồ hôi hôi thối.

Tất cả các loại âm thanhla hét tung xúc xắc, làm cho màng nhĩ đau đớn.

Vượt qua những con bạc nghiện cờ bạc này, Phù An An cuối cùng cũng chen chúcđược vào trong một căn phòng nhỏ."

Cô được lão K giới thiệu tới hả?"

Người đàn ông được xưng là Cường ca mang một sợi dây chuyền vàng lớn, trong tayhút xì gà, ghét bỏ mà nhìn Phù An An bằng một mắt "một tiểu nha đầu mà muốn buônbán cái gì?"

Nghe vậy, Phù An An lấy danh sách mua sắm của mình ra, "Anh Cường đúng không, xinchào.

Tôi muốn mua hai khẩu súng lục với năm trăm viên đạn.

Tốt nhất là loại súng tựđộng Glock 19, loại 9mm."

Cô có thể sử dụng nó tương đối dễ dàng.

Nghe vậy, anh Cường liếc nhìn cô, "Cô gáinhỏ có vẻ khá hiểu biết, nhưng đi thôi, tôi sẽ không bán nó cho cô đâu."

"Vì sao?"

Phó An An sửng sốt, "Ta có tiền, trả tiền ngay tại chỗ."

"Tôi không bán cho trẻ vị thành niên."

Anh Cường xua tay, "Cô thậm chí còn chưa ra xãhội lăn lộn mà bày đặt học đòi người khác chơi đùa súng ống.

Mau mau cút đi."

"Không, tôi là người lớn mà."

Phù An An sờ sờ chính mình phát hiện quên mang theochứng minh thư, "Anh làm sao mới nguyện ý bán cho tôi đây?

Tôi có thể trả giá cao."

"Không bán chính là không bán, nói nhảm nhiều như vậy làm gì chứ?"

Anh Cường nhìn ván bài đang thua phía trước đập bàn, ném ra mấy đồng tiền cuốicùng, "Làm sao tôi có thể bán nó cho cô hả?

Được thôi, trừ khi cô giành lại tất cả sốtiền tôi đã thua vừa rồi lại."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 129


Hả?

Vậy để tôi thử xem."

Phù An An đưa tay lên lấy hết tất cả tiền còn thừa lại, nhìn nhìn một chút quy tắc sauđó đặt hết tiền lên trên con báo.Động tác không nhanh nhưng hành động bất ngờ này đã làm chậm phản ứng của mọingười có mặt."

Này, này không tính nha!"

Anh Cường nhìn thấy số tiền còn lại đã được đặt lên giơ taymuốn lấy lại, nhưng mới giơ tay ra đã bị người làm cái chặn lại -- "Bất kể ai đã đặtcược, sẽ không được hối hận rút lại nha."

Đây là quy tắc của sòng bạc.(Editor: quy tắc đại khác của trò chơi súc xắc này như sau: cộng ba con súc xắc cótổng dưới 10 là nhỏ, còn trên 10 là lớn.

Ví dụ 1 2 3 là nhỏ, 4 5 6 là lớn.

Tỉ lệ cá cược làđặt 1000 sẽ thắng 1000.

Còn con báo là ba con súc xắc giống nhau, với tỉ lệ thắng cượclà 1000 ăn 15000.

Mình chỉ hiểu sơ sơ nên giải thích cho mọi người hiểu một chút.)Nghe vậy, anh Cường quay đầu lại nhìn Phù An An một cách hung ác, anh ta đập bànmột cách mạnh mẽ "Ai bảo cô động đồ lung tung như vậy hả?

Cô không muốn sốngnữa phải không?

Phù An An: "không phải anh kêu tôi đặt cược sao?"

"Vì vậy, cô đi đặt tất cả số tiền còn lại của tôi vào con báo sao?"

Anh Cường xắn tay áo, khoe vòng tay có hình xâm của mình.

Thấy vậy, Phù An An cũngchạm vào chiếc búa nhỏ để tự vệ mà cô mang theo bên mình.

Ngay tại thời khắc sắpđánh nhau thì hộp cược đã được mở ra.

Một tiếng kinh hô truyền đến, "Con mẹ nó,Thật sự là con báo kìa !"

Anh Cường quay lại nhìn vào trò chơi với vẻ hoài nghi – Thắng lần chơi này thật sựđem tất cả tiền đã thua buối trưa lấy trở về rồi.Lần này Cường ca ánh mắt trong suốt nhìn về phía Phù An An, "cô em gái khá lắm!

Cômuốn mua cái gì?"

"Cường, Cường ca, tôi muốn mua súng."

Phù An An nhìn hắn, "Anh vừa mới đồng ý rồi nha."

Cường ca sững sờ, nhớ tới lời mìnhvừa nói lúc này nên để cho người đi lấy đồ vật.

Tiền đã trở về, anh Cường chộp lấy mộtnắm chip khác tiếp tục đặt cược.

Đặt lớn liền mở nhỏ, vận khí so bệnh phù chân cònthúi hơn."

Em gái nhỏ, lần này sẽ ra cái gì?"

Trong khi thuộc hạ vẫn chưa đem súng quay lại, anh Cường lại thản nhiên hỏi rồi cầmlấy một nắm tiền nhưng không ném ra đặt cược."

Ở dưới...... lớn nha.

Phù An An liền tùy tiện nói một câu."

Bốn năm sáu, lớn!"

Lại thắng rồi " Được lắm nha cô gái, vận may đổ xúc xắc không tệnha."

Cường ca ghiền rồi, "ván kế tiếp thì sao mua lớn hay nhỏ......"

Cho đến khi đàn em của Cường ca đem vũ khí về tới, Phù An An đã giúp hắn thắngthật nhiều lần.Vận may cờ bạc của anh Cường cũng đã đến.

Tâm trạng rất tốt, anh ta liếc nhìn mónđồ trong túi, rồi ném về phía Phù An An.

"Đi đi, bên trong nhiều thêm linh kiện coinhư ta tặng cho cô."

Đại ca chơi vui vẻ thì dễ nói chuyện rồi.Phù An An nhét túi vải đen vào ba lô, từ đường ban đầu trở về quán bar vừa nãy.Bartender kinh ngạc nhìn Phù An An, "Không có việc gì sao?

Ra sớm như vậy."

Theoquy tắc làm việc của anh Cường, hắn ta nghĩ rằng cô gái sẽ dành một thời gian dàitrong đó và quay trở lại mà không thành công.Phù An An khẽ mỉm cười, "Cám ơn đã dẫn đường."

Nói xong đeo bọc sách rời đi quánbar.Nhìn cô rời đi, bartender biểu tình có chút phức tạp.

Một con thỏ trắng nhỏ vừa nguvừa dễ thương đã lọt vào hang của chó rừng, hổ báo, sao nó có thể dễ dàng bỏ đi nhưvậy.

Ngay tại phía sau cô có ít nhất ba người đàn ông ý đồ xấu đi theo.Người phục vụ muốn nhắc nhở cô nhưng cuối cùng vẫn không nói chuyện.

Dù sao pháhủy "hứng thú" của những khách nhân về sau hắn cũng đừng hòng làm việc ở đây nữa.Cuối cùng thật thấp mà thở dài một tiếng, muốn trách thì trách chính cô ấy a, khôngcó chuyện gì chạy tới loại địa phương này làm cái gì.------------------------------------Quán bar này vị trí vắng vẻ.

Cô phải đi qua hai con hẻm nhỏ hẹp để đi đến đường chính để đón taxi.

Phù An Ankhông đi quá xa đã bị bao vây bởi những người phía sau.Ba người đàn ông mặt khỉ tai ngọn ngăn ở đầu ngõ, ánh mắt hỗn độn hèn mọn nhìn vềphía Phù An An."

Em đi đâu vậy em gái?

Ca ca có nơi này rất thú vị, có muốn tới chơi không?"

"Không muốn, cút xa một chút."

Phù An An lạnh nhạt nói, dưới chân đạp một chai biarỗng, lăn qua lăn lại trên mặt đất phát ra âm thanh không dễ nghe."

Tiểu cô nương này tính tình có chút nóng nảy nha."

Ba người liếc nhau " Nhưng màcác ca ca lại thích dạng con mèo nhỏ thích cào người như cô nha."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 130


"Các vị đại ca, ta khuyên các ngươi không nên tới đây."

Phù An An nghiêm túc đề nghị,"ta hung ác lên chính mình cũng phải sợ."

Ba người nghe đến đây đều cười to, "Vậy sao, các huynh đệ muốn xem muội muội củata ra tay tàn nhẫn là như thế nào."

-------------------------------"Ba người các ngươi dừng tay, ta đã báo cảnh sát."

Một cậu bé trông có vẻ non nớt hétlên ở cuối con hẻm, trong tay cầm chiếc điện thoại di động có màn hình đặc biệt sáng."

Mẹ nó."

Ba người liếc nhau, một người bắt lấy Phù An An, hai người còn lại cầm gậythép đi về phía cậu ta.Hồ Bất Thường sững sờ, tại sao lại đi đến đây?

Nó không giống như những gì cậu tathấy trên TV!

Thấy tình huống không đúng, Hồ Bất Thường nhấc chân lên chạy mất.Mặc dù cậu ta rất muốn làm việc nghĩa quên mình nhưng mà cũng rất tham sống sợchết.

Đáng tiếc là không có chạy thoát được.Làm thế nào một con gà bốn mắt gầy gò có thể chạy thoát được hai người đàn ôngmạnh mẽ.

Anh hùng không cứu được mỹ nhân mà còn bị bắt lại.

Kính mắt bị đập nát vì té ngã, quần áo trên người cũng bị lột xuống trói chặt tay chân, bị đá một cái ngã vàotrên mặt đất cực kỳ chật vật."

Mẹ nó, lão tử xem người còn cậy mạnh làm anh hùng không."

Tên lưu manh số mộtmắng, lại đạp Hồ Bất Thường một đá.Tên lưu manh số hai nhìn xem điện thoại di động của Hồ Bất Thường, nhíu nhíu mày,"đại ca, làm sao bây giờ?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 131


"Các vị đại ca, ta khuyên các ngươi không nên tới đây."

Phù An An nghiêm túc đề nghị, "ta hung ác lên chính mình cũng phải sợ."

Ba người nghe đến đây đều cười to, "Vậy sao, các huynh đệ muốn xem muội muội của ta ra tay tàn nhẫn là như thế nào."

------------------------------- "Ba người các ngươi dừng tay, ta đã báo cảnh sát."

Một cậu bé trông có vẻ non nớt hét lên ở cuối con hẻm, trong tay cầm chiếc điện thoại di động có màn hình đặc biệt sáng.

"Mẹ nó."

Ba người liếc nhau, một người bắt lấy Phù An An, hai người còn lại cầm gậy thép đi về phía cậu ta.

Hồ Bất Thường sững sờ, tại sao lại đi đến đây?

Nó không giống như những gì cậu ta thấy trên TV!

Thấy tình huống không đúng, Hồ Bất Thường nhấc chân lên chạy mất.

Mặc dù cậu ta rất muốn làm việc nghĩa quên mình nhưng mà cũng rất tham sống sợ chết.

Đáng tiếc là không có chạy thoát được.

Làm thế nào một con gà bốn mắt gầy gò có thể chạy thoát được hai người đàn ông mạnh mẽ.

Anh hùng không cứu được mỹ nhân mà còn bị bắt lại.

Kính mắt bị đập nát vì té ngã, quần áo trên người cũng bị lột xuống trói chặt tay chân, bị đá một cái ngã vào trên mặt đất cực kỳ chật vật.

"Mẹ nó, lão tử xem người còn cậy mạnh làm anh hùng không."

Tên lưu manh số một mắng, lại đạp Hồ Bất Thường một đá.

Tên lưu manh số hai nhìn xem điện thoại di động của Hồ Bất Thường, nhíu nhíu mày, "đại ca, làm sao bây giờ?"

"Chúng ta còn có thể làm gì, ngươi có thể để tiểu mỹ nhân chạy đi sao?"

Tên lưu manh số 3 lộ ra nụ cười bỉ ổi "Dẫn tiểu mỹ nhân đi tìm khách sạn đi.

Còn con gà bốn mắt này thì đập một trận rồi để lại đây."

Nghe vậy, Hồ Bất Thường lắc lắc cơ thể một cái, "các ngươi muốn làm gì, các ngươi không sợ cảnh sát sao?"

"Ngươi cho rằng chúng ta sợ cảnh sát sao?"

Ba người nhìn nhau, rất hài lòng với phản ứng sợ hãi của Hồ Bất Thường.

Thanh thép cọ sát với mặt đất phát ra tiếng rít, tên lưu manh số 3 giơ cao thanh thép nhắm vào chân và cổ tay của Hồ Bất Thường.

Ba – Là tiếng thủy tinh vỡ nát.

Phù An An ném chai rượu thủy tinh rỗng đã vỡ tan, dòng máu đỏ tươi chảy xuống đỉnh đầu của tên xã hội đen và rơi xuống khóe mắt hắn.

Trong ngõ nhỏ an tĩnh ngay trong chớp mắt.

Phù An An vươn tay vào trong ba lô, hơi có chút tiếc nuối lắc đầu "Ta nói rồi, đừng tùy tiện khiêu khích ta, hiện tại các ngươi chết chắc rồi!"

"Mẹ kiếp, ngươi dám đả thương ca ca của ta!"

Hai tên lưu manh còn lại trợn mắt ngoácmồm"Ngươi mới là người đáng chết."

Vừa nói, hai người vừa cầm thanh thép muốn đậpxuống đỉnh đầu Phù An An.Tiếp đó......Phù An An chỉ súng vào bọn hắn phanh phanh bắn hai phát.

Những ngườicó thể trực tiếp giết chết không nên có quá nhiều hành động dư thừa làm gì.Vẫn còn một tên lưu manh bị Phù An An đập vỡ đầu bằng thủy tinh, Phù An An đã chĩasúng lục vào đầu hắn ta làm tên lưu manh sợ hãi.

Họ là những tên xã hội đen bìnhthường ở thành phố này, họ chỉ cướp tiền hoặc cướp 'sắc' trong các con hẻm"Bà nội nhỏ, ngài thả ta đi, chúng ta chỉ chơi đùa như trẻ con giật đồ, chưa từng làmchuyện lớn gì hại trời hại người!"

Phanh – Bà nội nhỏ bắn một phát súng đem người giết chết.Thực sự xin lỗi, trong trò chơi sinh tồn này cô không ít lần làm chuyện lớn như phónghỏa giết người này.

Chuyện cần phải giải quyết nhất định phải diệt cỏ tận gốc.Phù An An liếc nhìn Hồ Bất Thường đang bị trói trên mặt đất, "Tiên sinh này, giết bangười này là vì sự an toàn của hai chúng ta, đây là tự vệ chính đáng nha."

Hồ Bất Thường nhìn hai thi thể bên cạnh mà run lẩy bẩy, lưỡi không thể duỗi thẳng rađược.

"giết, tội phạm giết người!"

Nghe vậy, Phù An An im lặng một giây, bình tĩnh nhìn anh ta đang cố gắng muốn gọicho cảnh sát mà rơi vào suy nghĩ.

Trong giây tiếp theo, Phù An An đá điện thoại di động của Hồ Bất Thường, lấy khẩusúng lục ra và dạy anh ta cách cầm chắc nó.

Nhìn thấy Phù An An tới gần, Hồ BấtThường run rẩy lên có một loại dự cảm không tốt -- "Cô, cô muốn làm gì?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 132


Phanh ---Sau một tiếng súng, xác chết trên mặt đất có thêm một cái lỗ đạn khác.

PhùAn An chỉ vào lỗ hổng trên đầu tên lưu manh nói " A, ngươi cũng giết người rồi."

Hồ Bất Thường nhìn cảnh tượng não bắn tung tóe, một vũng chất lỏng không rõ từdưới thân chảy ra, sắc mặt tái nhợt sau đó oa một tiếng hắn liền nôn ra.Chậc chậc, sức chịu đựng của thanh niên này còn yếu hơn cô nhiều.Nếu không phải vì hành động dũng cảm của cậu ấy, tại sao cô lại tốn nhiều thời gianvà công sức vô nghĩa như vậy?Phù An An ném cho anh ta một cái nhìn khó chịu sau đó trả lại cho anh ta chiếc kínhvà chiếc ví bị ném trên mặt đất."

Nếu cậu không muốn bị cảnh sát bắt, tốt hơn hết cậu nên rời khỏi đây ngay lập tức."

Nói xong, Phù An An lập tức cởi trói hai tay hai chân cho cậu ta ngay sau đó biến mấtở cuối con hẻm.

Chỉ lưu lại Hồ Bất Thường còn chưa tỉnh hồn.Sau khi tỉnh dậy trong thư viện, anh đã đến thành phố sương mù này.Kỳ quái và lạ lẫm, ngay cả một cô gái trông rất ngoan và dễ thương không chớp mắtmột cái đã giết chết ba người

Hồ Bất Thường nhớ lại chuỗi từ ngữ kỳ lạ xuất hiện trước mặt anh ngay từ đầu, lẩm bàlẩm bẩm tự hỏi mình "Đây thực sự là một trò chơi sao?

Mọi người thực sự có thể chếtsao?"

Trong con hẻm yên tĩnh, theo lời hỏi thăm của anh, không khí dần trở nên cô đặc lại,một chuỗi từ ngữ từ trong hư không xuất hiện — [Hãy chơi trò chơi một cách cẩnthận.

Sống sót chưa tới ba mươi hoặc lẩn tránh trò chơi, ngài sẽ chết ở thế giới hiệnthực. ]Một bên khác, Phù An An một lần nữa trở lại khách sạn sau khi trải qua một cái nhạcđệm nho nhỏ này.Từ cửa sổ sáng sủa sạch sẽ nhìn xuống, cho dù là ban đêm nhưng sương mù ở LăngThành vẫn chưa tan, so với buổi sáng thì có vẻ đậm đặc hơn.Phù An An nghĩ đến tiêu đề của trò chơi, vòng trò chơi này dường như có liên quanđến sương mù.

Nhưng mà nó rốt cuộc là cái gì thì còn cần phải chờ điều tra cho rõràng.------------------------Lăng Thành ngày thứ ba.Phù An An giống như hai ngày trước đều ngủ cho tới chín giờ sáng mới rời giường.Khách sạn cung cấp một ngày ba bữa ăn, còn vật tư do cô tự chuẩn bị, Phù An An cănbản không động vào.

Như thường lệ, chỉ cần gọi điện thoại, anh bồi bàn khách sạn sẽgiao bữa sáng đến tận cửa

Mỗi ngày vào loại thời điểm này, cô sẽ ở trong lòng tưởng niệm một chút Phó baba củacô.

Cảm tạ Phó ba ba, để cho cô trải qua loại cơm tới há miệng, không sầu lo chuyệncơm áo, có sinh hoạt giàu sang!

Nguyện cho anh hạnh phúc an khang, thọ cùng vớiNam Sơn!"

Phù Tiểu tỷ thái độ cầu nguyện thật thành kính nha."

Em trai bưng đồ ăn bên cạnh là người quen cũ, nhìn Phù An An tò mò hỏi: "Nhưng tôithấy tư thế của cô có chút kỳ quái, xin hỏi cô đang cầu nguyện thần nào vậy?"

"Có lẽ là...

Thần Tài?"

Phù An An không chắc chắn nói."......

Có thành tâm là được!"

Tiểu đệ giao đồ ăn nhắm mắt lại hung hăng khen ngợi, sauđó đem bữa sáng đi vào."

Đúng rồi Phù tiểu tỷ, hôm nay vẫn còn sương mù và tầm nhìn rất thấp.

Vì sự an toàncủa mọi người, khách sạn chúng tôi khuyên cô không nên ra ngoài hôm nay, nếu côcần bất cứ điều gì, khách sạn có dịch vụ chuyên nghiệp làm mấy chuyện lặt vặt.

Tất cảnhững gì cô cần phải làm là gọi cho quầy lễ tân."

Phù An An nghe vậy mở ra màn cửa đã đóng chặt tối hôm qua.

Sương mù còn dày đặchơn nhiều so với hai ngày trước.

Từ tầng mười hai nhìn ra, khắp nơi là một khoảngtrắng bao la.

Tối hôm qua còn có thể nhìn thấy lờ mờ hình dáng đồ sộ bên ngoài củacửa sổ tòa nhà khác, bây giờ cũng không nhìn thấy được cái gì.Phù An An nghĩ nghĩ tiếp đó đi thẳng đến lầu một.

Cô không dám tùy tiện bước vàosương mù nhưng xuyên qua lớp kính, cô có thể cảm nhận được sương mù lớn đến mức nào.

Phạm vi có thể nhìn thấy là khoảng một hoặc hai mét.

Mọi người hầu như dựa vàoâm thanh để xác định địa điểm và vị trí.Trên đường phố, tất cả xe cộ đi tới lui trong sương mù đều mở đèn ra, ánh đèn hơivàng chỉ có thể trông thấy ngay khi tiến đến rất gần.Phù An An đứng ở lối vào khách sạn và quan sát một lúc.

Phát hiện mọi người ra ra vàovào trong đại sảnh khách sạn, hoặc nhiều hoặc ít đều đem sương mù ở phía ngoài đemvào bên trong
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 133


Để đảm bảo an toàn, Phù An An vẫn chưa muốn tiếp xúc quá nhiều với làn sương kỳ lạnày.

Nghĩ nghĩ, cô quyết định trở về phòng trước thì tốt hơn.Phù An An vừa quay người lại, từ cửa truyền đến tiếng phanh gấp đến chói tai sau đó làtiếng xe va chạm đinh tai nhức óc.

Bị sương mù dày đặc bao phủ, bên ngoài đã xảy ramột vụ tai nạn xe cộ.

Trong lúc nhất thời đám người thét lên.

Nhiều người lao vàosương mù để kiểm tra tình hình của họ, còn một số người đã gọi cảnh sát.Quá nhiều người, tình hình quá phức tạp.

Trò chơi này đã hoàn toàn loại bỏ được thóixấu tham gia cuộc vui của Phù An An, thấy nhiều người như vậy, cô không chút suynghĩ liền đi lên lầu.

Chưa được vài phút, liền nghe được tiếng xe cảnh sát dưới lầu.

Mớichỉ là ngày thứ ba của trò chơi, đồn cảnh sát và chính phủ vẫn còn rất mạnh.Sau khi đảm bảo rằng tất cả các cửa sổ trong phòng đều được đóng lại, Phù An Anngồi trên ghế sô pha bắt đầu ăn điểm tâm sáng.Tin tức đang được phát trên màn hình TV.

Các phóng viên chuyên nghiệp đang đổ xôđến tuyến đầu của thành phố sương mù Lăng Thành.

Họ đang cẩn thận giải thích tìnhhuống sương mù dày đặc này, sương mù dày đặc dai dẳng hiếm thấy trong 5 vạn năm

rơi xuống Lăng Thàng, khiến giao thông trên đường vành đai thứ hai và thứ ba ở trungtâm thành phố bị tắc nghẽn nghiêm trọng.

Bản tin cảnh báo mọi người lái xe thật cẩnthận và tuân thủ luật lệ giao thông.

Ngoài ra, còn có một cảnh báo về sự mệt mỏi khilái xe đã được đưa vào.

Hôm nay sương mù dày đặc gây ra nhiều vụ tai nạn giao thông.Trong đó, có 3 trường hợp do tài xế khá mệt mỏi khi lái xe và ngủ gật trên xe.

Xin tấtcả mọi người dân chú ý an toàn khi chạy xe.Phù An An tùy ý nhìn tin tức phía trên, tiếp đó lướt lướt phần mềm xã giao trên điệnthoại di động.

Bình bình đạm đạm trải qua một ngày.Lăng Thành ngày thứ tư, sương mù vẫn dày đặc như cũ.Điều duy nhất không bình yên hiện nay có lẽ chỉ là sự gia tăng số vụ tai nạn xe cộ.

Mỗicái đường phố ở Lăng Thành, số cảnh sát giao thông đã tăng lên gấp 3 lần.Phù An An ở tại trong khách sạn không làm việc gì ngoài xem tin tức và lướt diễn đànxã giao.

Thông tin có thể lấy được từ phía trên chắc chắn nhiều hơn so với việc cô tựra ngoài tìm hiểu.Nằm trên ghế sofa và xem video nhỏ cũng rất vui vẻ nha.

Điện thoại di động dừng lạitrong phòng phát sóng trực tiếp của một tiểu ca ca không lộ mặt, xung quanh có mộttầng sương mù mờ ảo, giống như là cố ý đưa vào để tạo hiệu ứng mờ nhạt.

Sau đó ...anh ta bắt đầu tạo dáng trước ống kính, vặn mông, khoe hông và ngại ngùng xin mọingười cho anh ta một trái tim nhỏ.Ngón tay của Phù An An điên cuồng nhấn like.

Nhìn con hồ ly tinh xinh đẹp ngon lànhnày đi, chờ sau này cô có tiền, muốn bao 10 tiểu thịt tươi giống như thế này!

Vừa nghĩ tới đây, tiểu đệ đột nhiên ngừng vặn vẹo, phát ra mấy tiếng nôn khan, giốngnhư đặc biệt không thoải mái.

Ngay sau đó ôm lấy đầu của mình, bùm một cái ngãxuống phía trước ống kính.

Một ông lão già họm hẹm hơn bốn mươi tuổi đánh nátmộng tưởng của Phù An An, tâm tư thiếu nữ cũng bị vỡ vụn.

Đem ý nghĩ muốn mở hậucung vừa mới dâng lên của Phù An An nghiền nát, hơn nữa cũng không còn thích mấytiểu ca ca không lộ mặt nữa.Tiểu ca ca này cũng là một đại nhân có tiếng đã có tick V chứng thực, làn đạn nhìnthấy dung mạo thật của tiểu ca ca, đám fan hâm mộ liền sợ ngây người.

Ngươi già vớikhông đẹp cũng không sao, nhưng ngươi không thể lừa dối tình cảm của mọi ngườinha![ Một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi lại mang lại cảm giác như một đứa em trai,chờ bạn tán tỉnh trên mạng. ] Một tiêu đề như vậy có thể được viết không?!!!!!!Cảm xúc bình luận trên làn đạn muốn lật trời lật đất, có một hai cái bình luận khôngdễ thấy trôi qua nhanh chóng do bị những cái làn đạn phía sau thay thế.[ Cái chủ phòng này cũng trúng chiêu rồi, trong sương mù thật sự có......]Có cái gì?

Phù An An nhìn xem mấy cái tin tức trôi qua nhanh chóng ngây người mộtlúc sau đó muốn tìm lại nhưng không được.

Một tin nhắn khẩn cấp cuối cùng hiện lêntrong phòng phát sóng trực tiếp của em trai có dáng vẻ tuổi hai mươi và sau cùng mànhình hoàn toàn tối đen.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 134


Phù An An rất tức giận!

Không có phòng phát sóng trực tiếp, Phù An An đành phải tìmkiếm cẩn thận trong diễn đàn.

Một chủ phòng hot có tick V bị lật xe trực tiếp như thếthì thể nào cũng phải có một hay hai bài viết thảo luận về nó.Nghĩ về điều này, Phù An An đã xem qua tất cả nội dung một cách tỉ mỉ.

Cho đến khitrời vừa rạng sáng, Phù An An đã tìm thấy thông tin hữu ích trong một bài đăng cóhơn hàng ngàn lượt bình luận.[ Thông báo cho mọi người biết, đại thúc khoe mông không phải tình cờ ngất xỉu đâu.Bệnh viện trung tâm thành phố đã tiếp nhận gần bốn mươi bệnh nhân có triệu chứnggiống nhau, tất cả đều đột ngột hôn mê, nôn mửa liên tục, nhịp tim và các chức năngkhác nhau nhanh chóng giảm xuống mức hiếm thấy.

Điểm chung lớn nhất của họ làđều đã tiếp xúc với sương mù trước khi ngất đi.]Tin tức này không được mọi người coi trọng.

Trong Lăng Thành tổng cộng có 200.000người, mỗi ngày có mấy trăm đứa trẻ được sinh ra, chết mấy trăm người cũng không phải chuyện lớn, huống chi chỉ có mấy chục người hôn mê.Những bình luận phía dưới bài viết không quan tâm tới vấn đề này nhiều bằng vụ giátrị nhan sắc của hot phòng phát sóng đại thúc khoe mông kia.

Phù An An nhìn bài viếtcau mày và cô càng chắc chắn rằng việc không tiếp xúc với sương mù trước đó là mộtlựa chọn sáng suốt.--Lăng Thành ngày thứ năm.

Sương mù càng ngày càng nồng đậm.Phù An An xem bản tin buổi sáng, nội dung trên đó chuyển từ kêu gọi mọi người chú ýan toàn và tuân thủ các quy định giao thông sang kêu gọi mọi người hạn chế ra ngoài,đeo khẩu trang và tránh tiếp xúc với sương mù.Sau khi xem tin tức buổi sáng, Phù An An như thường lệ mở cửa đúng giờ để đón bữasáng của cô.

Anh giao đồ ăn không đến nhưng cửa phòng bên cạnh đã mở rồi.Người bên trong tươi cười đi ra lấy vali, vừa nhìn thấy Phù An An, nụ cười trên mặt liềnđông cứng lại.

Nhìn bộ dạng đó của hắn, Phù An An hơi nhíu mày lại.

Người này chínhlà Hồ Bất Thường, người mà bị dọa sợ tiểu ra quần trong ngỏ nhỏ mấy ngày trước."

Hồ đệ, tại sao cậu đi ra lấy có một cái vali mà lâu như thế?"

Hai người đang nhìn nhauthì trong phòng truyền đến một giọng nói thúc giục.

Một cái đại hán đầu đinh cao tolực lưỡng đi ra trông thấy Hồ Bất Thường đang nhìn chằm chằm Phù An An " Cóchuyện gì sao?

Hồ tiểu đệ, cậu quên cô ấy hả?"

"Ừ, tôi có gặp qua một lần."

Hồ Bất Thường nghe những lời này gật đầu, nhớ tới lúc trước Phù An An trông có vẻdễ thương mềm mại, nhưng thực chất lại hung dữ cường tráng, cả người không đượckhỏe cho lắm."

Phù tiểu thư, vừa rồi thật xin lỗi, đã xảy ra chút chuyện, bữa sáng của cô đã chuẩn bịxong."

Tiểu ca đưa cơm vừa đến ngay lúc này.Phù An An nhìn đi chỗ khác, mỉm cười ngọt ngào với tiểu ca giao đồ ăn, mang bữasáng đi vào phòng rồi đóng cửa lại.Dù sao cũng là một cái khách sạn, có người ở trước cô cũng không có gì kỳ lạ.

So vớihai người kia thì thông tin trên bản tin hôm nay đáng để cô cần chú ý hơn.Mặt khác, hành vi vừa rồi của Hồ Bất Thường đã bị những người khác trong phòngnghi ngờ."

Hồ đệ, cậu làm sao quen biết với người mới vừa rồi vậy?

Cô ấy cũng là một người chơihả?"

Điền Dũng giả vờ tùy ý dò hỏi."

Tôi biết là do trước đây tôi đã gặp cô ấy một lần trong một con hẻm."

Hồ Bất Thườngcó chút sợ hãi khi nghĩ đến Phù An An nhưng cậu ta cũng không có gan nói ra nhữngđiều đáng xấu hổ ngày hôm đó.Vì vậy Hồ Bất Thường nửa thật nửa giả nói: "Hôm đó cô ấy bị ba tên côn đồ chặn lại,tôi tình cờ đi ngang qua nên gọi cảnh sát đến cứu cô ấy."

"Thật sao?"

Điền Dũng có chút nghi hoặc, "Vừa rồi bộ dáng của cậu không giống nhưvậy."

Điền Dũng đã chơi qua bốn vòng, tự cho mình là một người chơi già dặn kinhnghiệm.

Mà Hồ Bất Thường này là một người mới đơn thuần, không biết tí gì về quy tắc của trò chơi, gặp ai cũng hỏi có phải hay không người chơi.

Thấy hắn ngu xuẩnnhư thế mà còn có một chút tiền trinh nên lúc này mới theo hắn đến đây
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 135


"Hồ đệ, ta thấy cậu quá đáng thương cho nên mới mang theo cậu cùng nhau vượt quatrò chơi.

Điều quan trọng nhất trong trò chơi sinh tồn là không có gì để che giấu lẫnnhau và tin tưởng lẫn nhau, cậu có biết không?"

Điền Dũng mắt theo dõi hắn muốnnhờ vào chuyện này cảnh cáo cậu ta một chút."

Biết, biết rồi."

Hồ Bất Thường gật đầu, cậu ta xem Điền Dũng trở thành cọng rơm cứumạng sau cùng.

Đặc biệt là khi biết rằng trò chơi chỉ có 10 người chơi và 200.000 NPC,nhiều khi hết 30 ngày mà cậu ta không biết ai sẽ tham gia vòng trò chơi này cùngmình."

Điền ca, tất cả tiền ăn ở trong vòng chơi lần này đều tính cho tôi đi, anh nhất địnhphải giúp tôi đó!"

Hồ Bất Thường nói điều này vì rất sợ Điền Dũng ghét bỏ cậu ta quávướng víu mà vứt bỏ cậu ta."

Điền ca, anh xem anh đã dọa sợ tiểu tử này rồi."

Lúc này, một người phụ nữ từ trongphòng đi ra, nói xong liền nhìn Điền Dũng với ánh mắt quyến rũ.

Người đến là KhangGia Phương, khoảng chừng 30 tuổi.

Cô ta cũng là một người bị kéo vào tham gia tròchơi này và chỉ mới vượt qua được một vòng của trò chơi.

Cô ấy có nhiều kinh nghiệmhơn Hồ Bất Thường nhưng cô ấy cũng biết mình có bao nhiêu cân bao nhiêu lượng.

Vì vậy, vào ngày đầu tiên của trò chơi, cô ta đã chủ động tiết lộ danh tính người chơi củamình, hy vọng rằng một số người chơi mạnh mẽ sẽ dẫn dắt cô ta.

Quả nhiên liền trèolên được người chơi cao thủ Điền Dũng này.Vừa rồi Khang Gia Phương đặc biệt trang điểm cho cô trong nhà vệ sinh, cô biết rất rõmình muốn được cường giả bảo vệ thì phải trả giá như thế nào."

Dũng ca...... trong phòng người ta có một con nhện, thật đáng sợ a."

Khang GiaiPhương chủ động nghiêng người về phía trước, mơ hồ cọ cọ ngực vào cánh tay ĐiềnDũng, " Anh có thể giúp người ta xem một chút không?"

"Đương nhiên có thể."

Bàn tay của Điền Dũng vuốt vuốt cái mông của Khang GiaiPhương sau đó hai người nhanh chóng tiến vào phòng.Hồ Bất Thường, người bị phớt lờ, lúng túng đi ra ngoài, nhưng khi nghĩ đến người sốngđối diện, cơ thể cậu ta khẩn trương đến cứng đờ.

Nghĩ đến hôm đó Phù An An gọngàng mà giết ba người, Hồ Bất Thường không khỏi suy đoán.

Cô ấy cũng có thể là mộtngười chơi đúng không?Nghĩ đến đây, Hồ Bất Thường có chút do dự đi tới cửa, giơ tay giữa không trung lạidừng một chút.

Cậu ta muốn hỏi một chút nhưng lại không dám.

Khoảnh khắc tiếptheo, cánh cửa được mở ra sau đó hai người đối mặt với nhau.

Cuộc gặp bất ngờ khiếnHồ Bất Thường vô cùng kinh hãi.Phù An An trên dưới nhìn cậu ta một cái, mỉm cười hỏi, "xin hỏi có chuyện gì không?"

Nhìn bộ dáng vô hại của cô như thể bọn họ chưa từng gặp nhau vậy, vài ngày trước côấy kéo mạnh lấy tay cậu ta bắn về hướng thi thể một phát chỉ là ảo giác của cậu ta

"Nếu như không có chuyện gì thì tôi đóng cửa nha."

Trên mặt của Phù An An qua loalấy lệ nở một nụ cười, tận lực để cho mình lộ ra hòa ái dễ gần một chút, " không cóchuyện gì mà đứng trước của phòng của con gái thì sẽ bị xem như là biến thái đó."

Màbiến thái thì đáng bị đánh nha.

Nửa câu cuối cùng Phù An An mặc niệm ở trong lòngmột chút."

Tôi, tôi có chút việc muốn hỏi cô."

Hồ Bất Thường xem xét ở trên hành lang tiếp đócẩn thận hỏi "Cô là người chơi sao?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 136


Phản ứng lần này khá lớn dọa cho Hồ Bất Thường run lẩy bẩy."

Danh tính của tôi là gì không phải là điều cậu nên hỏi đâu."

Phù An An nghĩ về bộ dáng của những nhân vật phản diện lớn mà cô đã thấy trên TV,nắm cổ áo anh ta một cách tà mị mà quyến rũ, "Đôi khi người ta có thể sống lâu hơnbằng cách giả câm giả điếc đó."

Cảnh cáo xong, Phù An An buông cánh tay Hồ Bất Thường ra, dáng vẻ cao thâm khóđoán mà trở lại gian phòng của mình, bùm một cái đem cửa chính đóng lại.

Sau mộtkhắc vội vàng khóa cửa lại, sờ lên trái tim nhỏ đang nhảy nhót của mình.A a a, không nghĩ tới tiểu tử kia lại là người chơi!

Suýt chút nữa là bị phát hiện thânphận người chơi của cô rồi.May mắn thay, cô đã phản ứng nhanh chóng đóng giả một nhân vật điệp viên, khôngbiết rằng cô có thể lừa được Hồ Bất Thường hay không.

Nghĩ đến lời nói vừa rồi củaHồ Bất Thường, Phù An An suy nghĩ một chút.

Người chơi thì nguy hiểm hơn NPC rấtnhiều.

Đây là những gì Phù An An đã phát hiện ra từ vòng đầu tiên của trò chơi và điềunày đã được chứng thực ở chỗ của Diệp Trường Phi.

Phù An An đứng ở cửa nghĩ nghĩ vẫn không yên tâm mà thông qua mắt mèo nhìn rangoài cửa.

Hồ Bất Thường đã rời đi.Nghĩ về những người đi cùng cậu ta, vì Hồ Bất Thường là một người chơi, vậy nhữngngười bạn đồng hành của anh ta thì sao?

Khả năng rất cao đó cũng là những ngườichơi.

Nghĩ đến đây, Phù An An hơi cau mày, trong trường hợp này, cô cần phải cẩnthận hơn trong các hoạt động của mình.Chính vì điều này, Phù An An bắt đầu chú ý đến các động thái của phía đối diện thậtkỹ.

Tới bây giờ bọn hắn mới bắt đầu dự trữ vật tư.

Có thức ăn, nước uống, thuốc,...được nhân viên khách sạn mang đến vào buổi chiều.Nhìn đến đây Phù An An hơi lắc đầu, nếu như bọn họ chuẩn bị sớm hơn một chút cũngsẽ không làm người khác chú ý tới nhiều như vậy.

Ngay khi Phù An An đang suy nghĩ,có một âm thanh va chạm dữ dội ở tầng dưới.

Ngoài cửa sổ đã hoàn toàn mơ hồ, khôngcần nhìn xuống cũng có thể biết nhất định là tai nạn xe cộ lại xảy ra.Chỉ trong ngày hôm nay, đã có ít nhất 30 vụ tai nạn xe hơi, giao thông toàn thành phốbị tê liệt, hàng chục nghìn người bị mắc kẹt trên đường phố.Trên con đường đầy sương mù...Phù An An liếc nhìn màn sương trắng bên ngoài sau đó đóng cửa sổ và mở diễn đàn xãhội.

Lúc này, rất nhiều người bị mắc kẹt trên đại lộ bắt đầu phát sóng trực tiếp.Sương mù dày đặc khiến tầm nhìn chỉ còn một mét, người phát sóng trực tiếp đeokhẩu trang không dám cách xe của mình quá xa.

Bởi vì một khi cách xa sẽ không rõphương hướng để quay trở lại.

Vẻ lo lắng và sốt ruột hiện rõ trên mặt họ: "Ở đây có người bị ngất, hiện tại mọi ngảđường đều bị phong tỏa, đường đến bệnh viện còn xa, chúng tôi cần được giúp đỡgấp".

Trên mạng hiện giờ cơ bản tất cả đều là loại phát sóng trực tiếp kêu gọi cầu cứunhư thế này.Cả thành phố đang quan tâm đến vấn đề này.

Những người nổi tiếng trên mạng và cácV lớn cũng đã bắt đầu đăng lại, và tất cả các tin tức cũng đang được đưa tin về việcnày.Khi Phù An An ngủ thiếp đi thì vấn đề giao thông vẫn chưa được giải quyết, và có sáubảy mươi người đã ngất đi trong sương mù.

Quá trình đưa họ đến bệnh viện cũng vôcùng khó khăn.Lăng Thành ngày thứ sáu.Phù An An bật TV ngay khi cô thức dậy.

Nội dung bên trên đã thay đổi và tất cả cáckênh đều đang phát thông báo khẩn cấp.

Người dẫn chương trình trên TV ngồi thẳngngười, nghiêm túc cảnh cáo mọi người không nên đi ra ngoài, không được đến gầnsương mù.

Nếu như có việc cấp thiết cần ra ngoài thì nhất định phải làm biện phápphòng hộ cho thật tốt.

Hôm qua, có gần một ngàn người đã ngất đi trong sương mùmà không có lý do.Theo những người thân trong gia đình có liên quan, sau khi những người này ngất đi,toàn thân co giật, người nóng bừng, da tím tái, nhịp tim đập cực chậm, như thể sẽ chếtngay sau đó.Bác sĩ bất lực vì không điều tra nguyên nhân.

Người ta gọi triệu chứng kỳ lạ này làvirus ngủ say.

Các loại kênh truyền thông đều đang lan truyền vấn đề này, ngoại trừ những người có mặc quần áo bảo hộ, không ai dám bước vào sương mù.Phù An An nhìn người đàn ông bất tỉnh bị quay lén trên điện thoại di động, toàn thânanh ta run rẩy và co giật, dù chỉ trong vài giây cũng khiến người ta cảm nhận được cơnđau dữ dội của anh ta khi đó.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 137


Video chỉ được lưu hành trong mười phút ngay sau đó nó đã bị xóa.Phù An An liếc nhìn sương mù dày đặc bên ngoài, chạm nhẹ vào cửa sổ thủy tinh bằngngón tay.

Cô tự nhủ: "Mày là cái quái gì vậy?Lúc này, có tiếng gõ cửa từ bên ngoài.

Nhân viên giao đồ ăn đã đổi thành người khác,Phù An An hơi sửng sốt: "Tiểu Lý sao không tới?"

Anh chàng giao hàng mới lắc đầu, vẻ mặt có chút mệt mỏi: "Tối qua Tiểu Lý ngất xỉutrong sương mù, hiện đang ở bệnh viện."

Té xỉu rồi sao?

Thật không ngờ, tiểu Lý đã bị loại virus đó tấn công."

Vậy tại sao các cậu còn đi làm?

Mỗi ngày trở về bằng cách nào?"

"Bây giờ chúng tôi đang sống luôn trong khách sạn."

Với nụ cười chuyên nghiệp, nhânviên giao đồ ăn ra hiệu cho Phù An An đừng lo lắng."

Ngoài ra, khách sạn chúng tôi đã chuẩn bị một ít khẩu trang và găng tay để chốngsương mù, nếu cô cần có thể xuống lầu lấy ngay."

Nhân viên giao đồ ăn đang nói chuyện, Phù An An đột nhiên quay đầu nhìn vào trongphòng của cô.Nhân viên giao hàng dừng lại, "Sao vậy?"

"A, không có chuyện gì."

Phù An An lắc đầu, nói cảm ơn rồi đóng cửa lại.

Đặt bữa sánglên bàn, cô nhìn về hướng cửa sổ.

Cô dường như nghe thấy một âm thanh gõ vào cửasổ.

Âm thanh đó rất nhỏ.

Nó giống như... một ảo giác.

Tuy nhiên, trên tấm kính trongsuốt, một giọt chất nhờn đặc biệt rõ ràng đang đậu trên đó.Phù An An nhìn giọt chất nhầy này và cau mày.

Từ trên lầu rơi xuống sao?

Hay có điềugì khác trong lớp sương mù dày đặc này?

Điều này khiến người ta muốn khám phánhưng lại cảm thấy sợ hãi.Phù An An không dám đem cửa sổ mở ra nhìn, thời điểm cô chơi đùa rất là yêu thíchchơi một mình nha.

Vì vậy, cô chọn cách che cửa sổ bằng thứ gì đó, sau đó dùng giẻướt che tất cả các khe hở có thể che lại, cuối cùng kéo rèm cửa sổ thật chặt.Sau khi làm xong những việc này, ngoài cửa hành lang truyền đến tiếng bước châncùng tiếng nói chuyện.

Những vị khách trong khách sạn đã được thông báo rằng cókhẩu trang và găng tay bảo hộ ở tầng dưới nên mọi người đang đổ xô đi lấy.Khẩu trang và găng tay.

Đối với hai thứ này, Phù An An thật sự không chuẩnbị quá nhiều.

Vì vậy, cô đã đi theo những người này xuống.Khi cô xuống tầng dưới thì đại sảnh đã khá đông đúc và có một hàng dài người đangđợi nhận đồ

Phù An An thuận miệng hỏi một chút khách sạn hết thảy có bao nhiêu người.

Lúc đócô mới biết khách sạn có tổng cộng 160 phòng, công suất phòng đạt 80%, có khoảng300 - 400 bao gồm cả nhân viên phục vụ."

Xin hỏi ngài còn cần phục vụ cái gì khác không?"

Nhân viên phục vụ đứng ở phíatrước nhiệt tình dò hỏi."

Ừm......

Tạm thời không có gì."

Phù An An mỉm cười lắc đầu, cầm khẩu trang cùng trênbao tay lầu đi.

Trên đường đi còn tình cờ gặp được nhóm của Hồ Bất Thường.Phù An An nhìn người phụ nữ đi giữa bọn họ thì ánh mắt hơi dừng lại một chút, khôngnghĩ tới bọn hắn có tới ba người.

Ngay sau đó, với vẻ mặt bình tĩnh, cô đi lướt qua bangười họ.Hồ Bất Thường đã cúi đầu xuống khi gặp Phù An An, cậu ta có chút sợ cô ấy.Điền Dũng thì nhìn chằm chằm cô mãi cho đến Phù An An lên lầu, không có nguyênnhân khác mà là do bộ dáng của cô làm hắn thấy hiếm lạ.Khang Giai Phương nhìn xem hai người bởi vì một nữ nhân mà có thần sắc khác nhau,hơi có chút không vui "Tiểu muội muội thoạt nhìn rất có phong cách đó, không biết làở tầng nào."

"Tầng 12."

Điền Dũng liếc nhìn Hồ Bất Thường, " Ở ngay đối diện với chúng ta."

"Thật không."

Khang Gia Phương còn muốn nói thêm cái gì lại bị Điền Dũng ngăn lại."

Nói nhiều như vậy làm gì, còn không muốn đi lãnh khẩu trang hả?"

Khang Giai Phương nhìn Điền Dũng một cái sau đó ngượng ngùng im lặng.

Điền Dũngkhịt mũi lạnh lùng, phụ nữ đúng là không thể quá nuông chiều được.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 138


Là một khách sạn cấp cao, để đảm bảo độ tươi ngon của nguyên liệu, lượng nguyênliệu thường được chuẩn bị mỗi ngày không nhiều.

Trong tình hình sương mù hiện nay,khẩu phần ăn cho hàng trăm người khách trọ không thể phong phú như thường lệ.Ngày thứ tám, bữa sáng đã thống nhất biến thành bánh mì, trứng gà cùng sữa bò.

Cơmnước như thế này trong lòng Phù An An xem ra đã rất tốt.Nhưng một số khách không hài lòng."

Trứng, sữa, hai thứ này tôi ghét ăn nhất, còn gìkhác nữa không?"

"Do sương mù nên nguyên liệu trong phòng bếp không đủ, thật xin lỗi."

Nhân viênphục vụ kiên nhẫn giải thích với khách hàng."

Nguyên liệu nấu ăn không đủ?

Vậy mấy ngày kế tiếp chúng ta ăn cái gì bây giờ?"

Khách hàng lại hỏi."

Chúng tôi đã yêu cầu chính phủ giúp đỡ, bắt đầu từ ngày mai, các tình nguyện viên sẽđến để cung cấp một số thực phẩm, mọi người đừng lo lắng."

Người phục vụ đứng ởcửa kiên nhẫn giải thích.

Phù An An không thực sự lo lắng về vấn đề lương thực.

Cô quan tâm đến con virus ngủsay này nhiều hơn.Trang web chính thức của chính phủ đang phát sóng, số người bất tỉnh do ảnh hưởngcủa sương mù lại tăng lên, hiện đã lên tới 1.500 người.

Các chuyên gia tiếp tục kêu gọimọi người không đi ra ngoài.Cái gọi là vi rút ngủ say chẳng qua là bệnh do sương mù ảnh hưởng, không có bất kỳcông năng truyền nhiễm nào, mọi người chỉ cần ở yên trong nhà không ra ngoài,không tiếp xúc với sương mù là được.Ngày thứ 9 ở Lăng Thành, sương mù dày đặc.

Số người hôn mê vẫn hơn 1.500 người,riêng ngày hôm qua tăng 11 người.

Đây đều là không nghe theo lời khuyên mà tự ý rangoài tiếp xúc với sương mù.

Điều này đã xác nhận rằng các chuyên gia đã nói đúng,không ai dám ra ngoài một lần nào nữa.Lăng Thành ngày thứ 10, sương mù vẫn bao phủ thành phố.

Số người hôn mê vẫn bằngsố của ngày hôm qua.

Bởi vì tất cả mọi người nghe lời ở lại trong nhà.Bất quá bởi vì tất cả mọi người đều ở trong nhà cho nên khách sạn hay tất cả nhàngười dân trong nhà đều là cảnh tưởng miệng ăn núi lở không có nguồn bổ sung.Sương mù có thể luôn luôn không tan biến vậy thì có thể suy ra vòng này của trò chơicó thể là liều mạng tranh giành vật tư để sống sót.Nếu thật sự là như vậy, cô là người có kinh nghiệm khá dày dặn, nghĩ đến đây, Phù AnAn đánh dấu ngày thứ mười.

Bắt đầu từ ngày mai, độ khó của trò chơi có thể tăngthêm một bậc.

Chuyện gì sẽ xảy ra đây?

Sẽ có những băng cướp trong thành phố?

Haysương mù sẽ thấm qua những khoảng trống khác nhau tiến vào trong nhà?

Phù An An đem cửa phòng khóa kỹ, nghiêm nghiêm ngặt ngặt che chặt hết tất cả cácloại khe hở.

Bất kể khả năng nào xảy ra, cô đã chuẩn bị các biện pháp để đối phó vớinó.

Tất cả người sống sót khắp nơi ở Lăng Thành cũng đang vô cùng khẩn trường cùngchờ đợi ngày thứ mười một tiến đến.--¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬-------------------Lăng Thành ngày thứ mười một, buổi sáng 10 giờ.Không thấy có bất cứ dấu hiệu nào thăng cấp độ khó trong trò chơi mà chỉ có bêntrên điện thoại di động nhận được một thông báo chính thức từ phía chính phủ---【Tin tức tốt!

Những bệnh nhân đầu tiên của virus ngủ say đã lần lượt thức dậy lúc 9:40sáng! 】Phù An An đã rất ngạc nhiên khi xem tin tức.

Cả người ngồi dậy, mở TV lên, phát hiệnbản tin đang phát nội dung này.

Bệnh nhân đã ngủ mấy ngày nay được chiếu trên TVtrông rất yếu, tinh thần không tốt lắm nhưng ăn uống được, ngủ được, trả lời được cáccâu hỏi, người nhà đang chăm sóc bên cạnh đều đã khóc vì vui sướng.Phù An An mở sổ ra nhìn lịch, dụi dụi mắt, đúng là ngày thứ mười một mà.

Mở tấmrèm đã đóng suốt hai ngày, Phù An An nhìn ra ngoài qua cửa kính.

Sương mù không códấu hiệu lan rộng, thậm chí còn... có vẻ như đã tan đi bớt?!Trước đây cô không thể nhìn thấy gì, nhưng bây giờ đường viền của tòa nhà đối diệnđang thấp thoáng trong sương mù.

Không chỉ có Phù An An mà còn có rất nhiều ngườikhác đã phát hiện ra điều này.Mọi người chụp ảnh, quay video, tiếp đó chia sẻ trên internet, làm Phù An An muốnthuyết phục bản thân rằng đây chỉ là ảo giác của cô cũng không được.

Người bệnh bừng tỉnh, sương mù dần tan, mọi thứ đang phát triển theo chiều hướngtốt đẹp.

Điều này thực sự không giống như những gì sẽ xảy ra vào ngày thứ mười mộtcủa trò chơi ma quỷ này.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chưong 139


Trong trò chơi ngày thứ mười hai, sương mù tiếp tục trở nên nhạt hơn.Trong tin tức thông báo hôm nay đã có 143 người tỉnh lại.

Các phương tiện truyềnthông có liên quan dự đoán rằng những người còn lại sẽ thức dậy trong thời gian tới,nhưng họ vẫn kêu gọi mọi người tiếp tục ở nhà và không tự ý ra vào cho đến khi sươngmù hoàn toàn tan biến .

Thị trưởng cũng đặc biệt yêu cầu tất cả các nơi tiếp tục tạmdừng công việc và sản xuất, ưu tiên an toàn lên hàng đầu.Phù An An xem tin tức thấy thị trưởng bên trong đang mỉm cười vẫy tay với camera,nhìn những bệnh nhân trên giường bệnh một cách ân cần.

Tất cả phương diện giốngnhư đang phát triển theo chiều hướng càng ngày càng tốt hơn.Lúc này, trong bệnh viện, một bệnh nhân đã tỉnh táo vẫy tay chào những người đếnthăm bên ngoài, đôi mắt trũng sâu vì bệnh tật của anh chăm chú nhìn những ngườikhách đến thăm.Mấy phút sau, một bác sĩ đi tới trước mặt thị trưởng, "Vương thị trưởng, bên trong cóbệnh nhân tỉnh lại rất muốn cùng ngài chụp một tấm ảnh."

Vị bác sĩ chỉ vào ngườiđứng sau tấm kính

"Đây là một trong những bệnh nhân tỉnh dậy đầu tiên của chúng tôi.

Anh ấy rất sùngbái ngài nên anh ấy rất vui khi biết tin ngài đến thăm bọn họ."

"Tiên sinh."

Các nghị sĩ và lính bảo vệ đi cùng đều lắc đầu khuyên ông không nên làmnhư vậy."

Chúng tôi đã xác nhận rằng mọi người sẽ chỉ ngất xỉu trong sương mù, trên cơ thể họhoàn toàn không có virus gì."

Bác sĩ ở bên cạnh tiếp tục nói "Nếu mọi người lo lắng,chúng tôi có thể để thị trưởng đeo khẩu trang và thực hiện các biện pháp phòng ngừa."

Thị trưởng nghe vậy gật đầu, "Không cần đâu chỉ là một bức ảnh."

Đây là những côngdân của ông ấy, ông ấy hy vọng rằng hành động của mình có thể xoa dịu lòng người,đồng thời cũng hy vọng rằng thảm họa khí hậu kỳ lạ này sẽ kết thúc sớm .Người lính bảo vệ lấy khẩu trang ra giúp ông ấy đeo nó vào.

"Thị trưởng, cẩn thận mộtchút vẫn tốt hơn."

Thị trưởng Vương bước vào phòng bệnh, đến gần bệnh nhân, mỉm cười và nhìn vàocamera.Răng rắc -- ảnh chụp đã đem một khoảnh khắc này lưu lại.

Bệnh nhân thu hồi tayđang nắm chặt tay của Thị Trưởng, trên khuôn mặt tái nhợt lộ ra nụ cười rực rỡ.Bước ra khỏi phòng bệnh, thị trưởng dùng ngón tay chạm vào cổ tay vừa được bệnhnhân cầm."

Có chuyện gì vậy, thị trưởng?"

Cảnh vệ bên cạnh bén nhạy dò hỏi.

Không có việc gì."

Thị trưởng Vương buông cánh tay xuống, chỉ cảm thấy cánh tay cóchút dính.Vào ngày thứ mười hai ở Lăng Thành, sương mù gần như biến mất hoàn toàn.

Khôngcòn sương mù bao phủ, toàn bộ cảnh thành thị đều lộ ra ngoài.Trong bệnh viện đã có hơn một ngàn người thức tỉnh.

Toàn bộ thành phố đều đangreo hò ăn mừng.

Những màn sương mù này đến nhanh mà đi cũng nhanh chóng, nhưthể cuộc khủng hoảng sắp qua đi.Trong bầu không khí ngày càng thoải mái này, mọi người bắt đầu thảo luận xem sươngmù là gì.

Một số người cho rằng đó là một vụ thả vũ khí sinh học và hóa học thất bại,có thể nó được thực hiện bởi một quốc gia thù địch; Một số người suy đoán rằng đâycó thể là một lời cảnh báo từ thiên nhiên vì họ đã không bảo vệ thiên nhiên; Một sốngười khác thì cho rằng đây là một cuộc tấn công khủng bố, và có thể nó vẫn chưa kếtthúc...Vào buổi chiều, một tin tốt khác đến từ bệnh viện trung tâm thành phố.

Nhóm bệnhnhân tỉnh dậy đầu tiên đã có thể được xuất viện.Các quy định của chính phủ cũng đã thay đổi, buổi sáng còn nói sương mù không tiêutan hết sẽ không đi làm việc trở lại, tới buổi chiều lại nói sương mù càng ngày càng ít,mọi người cũng có thể ra ngoài nhưng bắt buộc phải đeo khẩu trang phòng hộ.Thay đổi xoành xoạch như lật giấy, những thứ này điều do chính Thị Trưởng thôngqua và thông báo đến với mọi người dân.

Để xua tan lo lắng của mọi người, thị trưởngthậm chí còn dẫn đầu đeo khẩu trang và đứng ở nơi công cộng để phát biểu.

Cảnh sát là những người đầu tiên trở lại vị trí của họ.

Ngay sau đó thành phố còn tổchức nhóm người tình nguyện.

Sương mù dày đặc khiến đường phố, ngõ hẻm trongthành phố chật kín xe cộ do tai nạn, khắp nơi đều là những tòa nhà đổ bị đâm cháy, đểkhôi phục giao thông trong thời gian ngắn cần rất nhiều nhân lực và vật lực.Mọi người đồng tâm hiệp lực, cùng chống lại sương mù và cứu tế.

Để có thể tiếp tụccông việc hàng ngày càng sớm càng tốt, ngày càng có nhiều người tham gia vào côngviệc dọn dẹp.Phù An An mở rèm cửa nhìn những tình nguyện viên ở tầng dưới đang dọn dẹpphương tiện, cô vô thức cắn ngón tay.

Cái trò chơi chết tiệt này thích nhất là đánh lạchướng người khác để người ta không thể nghĩ ra diễn biến tiếp theo sẽ như thế nào.
 
Back
Top Dưới