Khác [REUP- VÔ HẠN] - Tôi làm cẩm lý trong trò chơi sinh tồn (C 1-200)

[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 80


Phù An An đưa đầu ra nhìn về phía bầu trời.Trong trấn nhỏ từng đám chim sẻ đang hướng bên ngoài thị trấn bay đi."

Đem đầu vào."

Phó Ý Chi đem người kéo vào trong xe, "thắt chặt dây an toàn."

"Ồ."

Phù An An ngoan ngoãn ngồi xuống, "Anh Phó, trò chơi này tên là dưới bầu trời, anhcảm thấy nó có liên quan gì đến bầu trời sao?"

"Tôi đã nghĩ về cái tên đó nhưng tôi vẫn chưa có manh mối."

" Vậy anh nói có thể có mưa thiên thạch từ trên trời rơi xuống hay không?"

Phù An Anở một bên nghi ngờ nói "hay cũng có thể là mưa đá.

Anh Phó, anh có nghĩ chúng tanên tích trữ những thứ như áo khoác bông hay không?

Hay là bình chữa cháy?

Nó cóthể được sử dụng nếu có hỏa hoạn.

Nhưng tốt nhất không nên tích trữ quá nhiều, nếukhông thể sử dụng, tích trữ quá nhiều sẽ mất tiền..."

Trong xe, một người không ngừng huyên thuyên, một người yên lặng lắng nghe.

Bảnthân Phó Ý Chi không nhận ra rằng anh gần như miễn nhiễm với việc nói quá nhiềucủa Phù An An.

Bánh xe chạy qua những bông hoa rơi bên đường và lái về phía trung tâm thị trấn, mộtcon ngỗng trời đang bay trên đầu họ, có vẻ như nó đã va phải thứ gì đó và rơi từ trêncao xuống, vừa rơi xuống phía trước cửa sổ của các phương tiện giao thông phía sau.Kính xe bị đập một lỗ lớn.

Ngỗng hoang dã gần như đã trở thành một bãi thịt vụn.Chủ xe dừng lại, chứng kiến cảnh tượng ly kỳ, ghê tởm, chửi bới bên đường, cho rằngmình gặp xui xẻo rồi gọi người đến kéo xe đi.Thị trấn nhỏ Cánh Đồng Hoa Ngày thứ 3Mặt trời vẫn tỏa sáng rực rỡ.Trong thị trấn nhỏ đầy tiếng chim hót và hoa thơm này lại không thể nào khiến ngườita thư giãn được.

Hai ngày trước vật tư đều được mua gần hết, bây giờ nhiệm vụ chínhcủa bọn họ là đi sưu tập tin tức hữu dụng, đồng thời tìm kiếm tung tích của đạo cụkhông gian.Đúng rồi, đã qua ba ngày rồi, đạo cụ không gian sẽ không bị người khác phát hiện rồiđúng không?Phù An An không ngừng khuấy sữa trong cốc hơi ngẩn người."

Cô đang nghĩ gì vậy?"

Phó Ý Chi liếc nhìn cô, thật ngạc nhiên khi Phù An An ít nói nhưvậy."

Tôi đang suy nghĩ về đạo cụ không gian."

Phù An An thuận mồm nói ra ý nghĩ tronglòng mình."

Mỗi vòng chơi chỉ có một đạo cụ không gian, nhiều người đến chết trong trò chơicũng không nhìn thấy nó, còn có một số người đã thiệt mạng vì nó.

Cô có thể nhặt

được hai lần là tốt lắm rồi, cô cho rằng có thể dựa vào may mắn của mình mà độcchiếm luôn món đồ này sao?Phó Ý Chi nói rồi cầm lấy báo chí của thị trấn lên đọc," suốt ngày suy nghĩ dựa vào vậnmay còn không bằng động não của mình, tăng cường huấn luyện thể chất để tăngcường thực lực bản thân lên."

Phù An An rút rút khóe miệng không dám cãi lại lời của Phó ba ba dạy dỗ.

Lấy đi mộttờ báo trước mặt, học bộ dáng của anh xem báo chí của trấn nhỏ.Báo của trấn nhỏ tất nhiên đưa tin về thị trấn nhỏ.

Một nửa trên trang mô tả thị trấnđẹp như thế nào.Một phần tư vẽ bản đồ của thị trấn và đưa tin vụ tai nạn máy bay xảy ra ngày hôm qua,và một phần tư còn lại thì là các bài quảng cáo.Trải nghiệm homestay nào đó với giá đặc biệt: 1 ngày chỉ 299 đồng.XXX hoa tươi bánh, đồ thủ công gia truyền, lễ hội, quà tặng lễ cao cấp.Tết đến thăm người thân, tặng một chai dưỡng khí mùi hoa thơm, quà tặng rất mới vàthời thượng, đặc sản của cánh đồng hoa dưỡng khí mùi hoa diên vĩ, khiến bạn có cảmgiác như đang ở trong một biển hoa.Mỹ thực chính tông của cánh đồng hoa, chỉ cần đến khách sạn ba sao Kiếp Phù Du!Sau khi xem báo một lúc lâu, cô cảm thấy chẳng có tin tức gì có thể sử sụng được.Phù An An sợ đến lúc không có gì để ăn nên chỉ vào quảng cáo trên báo chí nói

"Anh Phó, chúng ta buổi trưa đi khách sạn Kiếp phù du ăn được không?

Nhìn hình ảnhtrông rất ngon đó."

"Bây giờ mới là buổi sáng."

Phó Ý Chi không thể hiểu được sự ngu ngốc Phù An An, "Nếu như cô không ..."

Hai người còn chưa dứt lời, đột nhiên bàn của bọn họ bị va chạm, hai chiếc cốc va vàonhau, chất lỏng màu nâu và trắng đục chảy ra trên bàn trộn lẫn vào nhau."

Xin lỗi xin lỗi."

Thủ phạm xin lỗi một cách thiếu chân thành và vội vàng rời đi như thểsợ bọn họ đuổi theo ăn vạ.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 81


Phù An An liếc nhìn bóng lưng của người đàn ông mặc áo hoodie màu xám, "Người đànông này có chuyện gì vậy?"

Phó Ý Chi khẽ cau mày, ngay lập tức đứng dậy trước khi nước sữa và cà phê đọng lạinhỏ xuống."

Đi thôi."

"A, được."

Phù An An đuổi kịp.Hai người vừa đi tới cửa quán cà phê.Bầu trời bên ngoài trời trong xanh không mây, đường phố trước mặt xe lớn xe nhỏ tớilui rất náo nhiệt.

Một tờ báo bị gió thổi cứ di chuyển phấp phới trên hành lang đốidiện, mọi thứ dường như rất bình thường.Phù An An vừa bước xuống bậc thềm đã có một linh cảm chẳng lành ập đến.

Cô đãnhanh tay kéo lại Phó Ý Chi đang đi trước cô một bước.Sức lực hơi lớn một chút cộng với động tác quá đột ngột, chân trái của Phù An An vấplấy chân phải kéo theo Phó Ý Chi lui lại ngã về phía sau.

Một tiếng vang thật lớn, một vật nặng từ trên trời rơi xuống.

Những mảnh sắt ở nhiệtđộ cao ngay lập tức bắn tung tóe vào những người đi bộ và phương tiện xung quanh.Phó Ý Chi trong nháy mắt phản ứng lại, ôm Phù An An lăn một vòng vào quán cà phê.Bên ngoài vang lên tiếng kèn xe, tiếng còi xe cảnh sát cùng với tiếng thét của người điđường.Phó Ý Chi cúi đầu liếc nhìn Phù An An, "Cô không sao chứ?"

Phù An An: "Tôi không sao."

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Phó Ý Chi rút cánh tay đang bảo vệ sau đầucủa Phù An An ra, thờ ơ đứng dậy khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng cao quý lúc trước.Nhưng Phù An An vẫn cảm nhận được tình phụ tử sâu sắc của Phó ba ba!Phó Ý Chi nhìn ra phía ngoài.

Đó là một chiếc máy bay không người lái có kích thướcbằng một chiếc trực thăng.

Nó rơi từ độ cao lớn xuống đất và tạo ra một cái hố lớn.Chổ nó rơi chính xác là nơi mà lúc nãy bọn họ đứng."

Phù An An, làm sao cô biết sẽ có đồ vật rơi xuống?"

"Tôi cũng không biết."

Phù An An xoa xoa cánh tay bị đè ép đến đau nhứt, "Vừa có mộtcảm giác mách bảo tôi đừng đi đến đó.

Có phải rất lợi hại không?"

Phù An An mỉm cười hắc hắc trước khuôn mặt lạnh lùng của Phó Ý Chi."

Anh Phó, anh yên tâm, xét về mặt may mắn, tôi từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ bị lật xe.Bất cứ khi nào có nguy hiểm, tôi nhất định sẽ xông lên bảo vệ anh."

Phó Ý Chi:......

Phía ngoài tiếng còi xe cảnh sát vang lên.

Phù An An nhìn cảnh sát phong tỏa nơi này,tùy ý tìm một người, thấp giọng hỏi."

Chú cảnh sát, trên bầu trời... chuyện gì đang xảy ra vậy?"

"Máy bay không người lái dò tìm thất bại, rơi xuống."

Cảnh sát nghiêm túc nói, "Đừngtiếp tục vây ở chỗ này, nếu như bị thương, liền đi đến bệnh viện của trấn nhỏ chữa trịđi."

Không thể hỏi thông tin từ NPC.

Phù An An nhìn về phía Phó Ý Chi."

Đi thôi."

Xe của họ đậu cách khá xa quán cà phê nên không bị ảnh hưởng.Tuy nhiên, khi Phù An An vừa thắt dây an toàn xongPhanh--- Đột nhiên có một âm thanh khác vang lên từ phía sau.Chiếc máy bay khảo sát không người lái từ trên trời rơi xuống đã trực tiếp đập nátchiếc xe cứu thương đậu bên đường, cánh máy bay cắt ngang như một con dao thép,cắt đứt đầu nhân viên cảnh sát vừa nói chuyện với Phù An An, phần còn lại giống nhưmột con bay văng ra bốn phía.Ai có thể nghĩ rằng trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, hai chiếc máy bay khảosát có kích thước tương đương với máy bay trực thăng sẽ liên tiếp rơi xuống.

Diễn biếnbất ngờ này khiến những người xung quanh sợ ngây người.Tuy nhiên, sự việc vẫn chưa kết thúc tại đâyPhanh – lại là một tiếng nổ, trực tiếp đè nát cửa hàng ở bên cạnh.Một lượng lớn máy bay không người lái rơi xuống các khu vực khác nhau của thị trấn,tiếng nổ và tiếng la hét vang lên khắp nơi, mọi thứ đột nhiên trở nên hỗn loạn.

"Anh Phó!"

Trong nháy mắt, Phù An An vừa dứt lời liền có một mảnh vụn quẹt qua thânxe của bọn họ, sau đó khảm thật sâu vào chiếc xe buýt trước mặt."

Ngồi xuống."

Phó Ý Chi đóng lại tất cả cửa sổ, trong nháy mắt lái xe lên đường cái đểrồi khỏi nơi này.Người đi bộ và các phương tiện lưu thông trên đường đều nhốn nháo, không ai quantâm đến luật lệ giao thông cùng đèn tín hiệu.Phó Ý Chi đang xoay tròn và trôi dạt trong đám đông giao thông đang hoảng loạn này,mặc dù khuôn mặt anh rất tĩnh táo và bình tĩnh nhưng tốc độ của chiếc Ferrari dướitay của anh như sắp bùng nổ."

A a a, cứu mạng a!"

Người bị xoay tròn như sắp nôn ra, công thức đua xe F4 cùng lắmlà cũng như vậy thôi.Phù An An nhắm mắt lại và hét lên: "Anh là anh ruột của em!"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 82


Ai có thể nghĩ tới mới có ngày thứ ba trong vòng chơi này lại kích thích như vậy.Phó Ý Chi dường như đang biểu diễn tốc độ sinh tử, chuẩn xác tránh được cỗ máykhảo sát không người lái rơi xuống mà không báo trước."

Trấn nhỏ này rốt cuộc được thả bao nhiêu cái đồ chơi này vậy!"

Phù An An muốnhỏng mất."

Họ phải biết điều gì đó."

Phó Ý Chi lạnh lùng nhìn về phía trước, đem chân ga đạp lên tới tốc độ cao nhấtPhanh!

Sau khi một chiếc máy bay khảo sát rơi xuống đuôi xe, Phó Ý Chi bẻ lái, cảchiếc xe lao thẳng về phía khu thương mại.Phanh – Ô tô tông vào phá nát cái cửa kính.Phù An An hít sâu một hơi, cái này phải bồi thường tiền cửa còn phải bồi thường tiềnxe."

Xuống."

Phó Ý Chi mở cửa, giữ chặt Phù An An kéo cô chạy đến vị trí càng thêm antoàn

Ước chừng 5 phút sau, cuộc khủng hoảng cuối cùng cũng kết thúc, đếm không hếthàng tá máy bay khảo sát đã hạ cánh xuống thị trấn nhỏ.Trị trấn Cánh đồng hoa vốn xinh đẹp ban đầu bị khói đen bao trùm, nhiều tòa nhà bịphá hủy, bởi vì thảm họa nhân tạo bất ngờ này, không biết có bao nhiêu người bịthương.

Không có đủ xe cứu thương trong thị trấn, còn bệnh viện thì bị quá tải.Một cảnh tượng hòa hài, nháy mắt sụp đổ chỉ trong một buổi sáng.Nhiều du khách đòi rời đi ngay lập tức, nhưng cảnh sát và nhân viên đã vội vã đến đểổn định cảm xúc của mọi người."

Đánh giá bên ngoài còn chưa an toàn, xin hãy ở yên tại chỗ."

"Đợi lát nữa bên trên truyền tới tin tức đã an toàn thì mọi người có thể rời đi nơi này."

"Mấy vị du khách ở trên lầu, xin đừng chạy lung tung!"......Phù An An ngồi bên cạnh Phó Ý Chi, liếc nhìn chiếc xe biến dạng trước mặt, "Anh ơi,chiếc Ferrari sẽ phải trả bao nhiêu?"

"Mua."

Phó Ý Chi lạnh nhạt nói.Chơi trò chơi một lần là lãng phí luôn một chiếc Ferrari, Phó ba ba không hổ là ngườichơi nhân dân tệPhù An An hâm mộ lại ghen tỵ lắc đầu, người chơi này cô không thể so được."

Tôi đi tìm cái gì ăn."

Cô vẫn chưa ăn sáng, vừa rồi xoay chuyển như vậy làm cho dạ dàycó chút đau.

Phó Ý Chi liếc nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, "Đi thôi."

Vốn dĩ Phù An An chuẩn bị đi một mình , thuận tiện mang một ít đồ ăn xuống cho Phóba ba, không nghĩ tới Phó ba ba cũng muốn cùng đi cùng cô.Lúc này lầu hai chỉ còn thưa thớt có mấy người.Hai người vừa mới đi lên, liền nghe thấy bên cạnh truyền đến một loạt tiếng bướcchân vội vã, ba nam nhân sắc mặt ngưng trọng chạy qua.Phù An An cũng không có để ở trong lòng, chỉ cho đó là nhân viên bảo vệ của cửahàng.

Xuyên qua các giá đỡ cửa hàng, trong góc khu thực phẩm đang trưng bày một ítcơm nắm tươi mới."

Anh Phó, anh có muốn ăn cơm nắm không?"

Phù An An lấy hai cái nắm cơm và hỏi."

Gì cũng được."

Hai người lấy đồ xong vừa định rời đi thì có một người đàn ông mặc áo xám từ bêncạnh nhảy ra.

Sắc mặt hắn tái nhợt, vết máu trên ngực đã nhòe đi, thẳng tắp ngãxuống dưới chân của Phù An An.Lúc này, đồng tử của anh ta đã giãn ra, nhưng anh ta vẫn duỗi ngón tay ra và cố nói vớiPhù An An"cứu, cứu tôi."

Cô đã từng nhìn thấy người đàn ông mặc đồ xám này, chính là người đàn ông trongquán cà phê đã làm đổ cà phê rồi vội vàng rời đi.Phù An An sửng sốt, thấy hắn ngất đi, muốn giúp hắn cầm máu, nhưng vừa chạm vào,một cái nhắc nhở quen thuộc trong trò chơi xuất hiện ở trước mặt cô ——

[ trải qua kiểm tra người thứ nhất sở hữu đạo cụ không gian: người chơi Lục Nhâm đãtử vong.

Xin chúc mừng người chơi Phù An An đã nhận được vật phẩm đặc biệt duynhất "Vòng tay không gian" trong trò chơi sinh tồn này, với tư cách là chủ nhân đờithứ hai của đạo cụ không gian, nó sẽ theo người chơi cho đến khi kết thúc trò chơihoặc chết.]Các dòng chữ của trò chơi dần biến mất và một lá bài rơi ra khỏi người chơi LụcNhâm.

Lá bài màu vàng với vô số ánh sáng đang vây quanh nó, Phù An An nhặt lá bàilên rồi sững sờ nhìn về phía Phó Ý Chi: "Anh Phó"Thu được cái đạo cụ không gian này cũng quá đột ngột rồi.

Phó Ý Chi tựa hồ cũngsửng sốt một giây, lập tức mặt biến sắc nói " rời khỏi chỗ này trước đi."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 83


Hai người rời đi không bao lâu sau đã có người tới tìm."

Người đàn ông đã chết."

Ba người đứng trước thi thể, vẻ mặt vô cùng hưng phấn.Khổ cực đuổi theo lâu như vậy, đạo cụ không gian bây giờ chính là của bọn họ !Ba người đã sớm thương nghị xong ai sẽ làm chủ nhân của bảo bối này, người kia ngồixuống, không kịp chờ đợi đưa tay đụng vào thi thể.

Năm giây sau, anh lại kinh ngạcngẩng đầu lên."

Đạo cụ đã biến mất!"

Có người cướp mất rồi !--Lúc này, Phù An An và Phó Ý Chi đã lẫn trong đám đông ở tầng dưới.Mặc dù không có giải thích gì nhưng Phù An An cũng rất nhanh đã hiểu ra.

Người chơiđó đã rất vội vàng, anh ta đang phải trốn tránh ai đó.

Trái tim của anh ta đã bị thươngkhông có khả năng chạy quá xa.Sau đó liên hệ với đạo cụ không gian của anh ta, xung quanh nhất định có người chơiđang tìm kiếm anh ta, thậm chí anh ta có thể bị người chơi đó giết chết.

Thất phu vô tội, hoài bích có tội.Nghĩ đến đây, Phù An An ngẩng đầu lặng lẽ quan sát trên lầu, có ba bóng người tứcgiận xẹt qua.Phó Ý Chi đưa tay ấn đầu Phù An An thì thầm vào tai cô "đừng nhìn loạn."

Lúc này, bên ngoài cũng có tin tức, mấy nhân viên cảnh sát dùng loa phóng thanh hô:"Được rồi , mọi người có thể rời đi nơi này, về nhà cố gắng đi nơi nào có chỗ che chắn,đừng dừng lại ở trên đường."

Ba người chơi vừa định tìm kiếm xung quanh liền dùng ánh mắt u ám nhìn chằm chằmdưới lầu, nhìn một đám người đang rời đi.--Phù An An và Phó Ý Chi vừa ra ngoài, họ bắt một chiếc taxi bên đường và quay trở lạibiệt thự.Nhà kho dưới biệt thự chất đầy vật tư, Phù An An nhìn đạo cụ không gian mới lấy đượccủa mình, nó không có khả năng chứa hết đống này.

Không ngờ họ lại giàu có như vậy.Phù An An vui vẻ lấp đầy không gian với vũ khí, thuốc men, thức ăn và nước uống.Trong không gian có đầy ắp đồ vật tăng lên không ít cảm giác an toàn.Chuông cửa vang lên bên ngoài.Đó là đại lý xe hơi ở thị trấn cánh đồng hoa, ông chủ đích thân đến cửa "xin hỏi ngài làPhó tiên sinh đúng không?

Xe mới của ngài đã đưa đến.

Bởi vì ngài cần dùng gấp nênxe lần này kém hơn lần trước một chút."

Ông chủ cười híp mắt nói, người trước mắt là khách hàng lớn nhất mà anh ta nhậnđược ở thị trấn Cánh đồng hoa kể từ khi anh ta mở công ty cho đến nay, cho nên phảiđối xử cẩn thận ở mọi phương diện , ngay cả khi gọi điện thoại hay giao hàng thì cũngphải đích thân anh ta đi làm.Một chiếc xe thương vụ màu đen đang đậu ở lối vào biệt thự.Phó Ý Chi liếc qua rồi gật gật đầu, "tốt"Lại giải quyết thêm một đơn.Chủ cửa hàng mỉm cười nhìn những ngọn đồi xanh bao quanh thị trấn và những cánhđồng hoa thơm ngát, mặc dù trông không được đẹp lắm vì sự cố đột ngột của máy baykhông người lái, nhưng đây vẫn là thị trấn cánh đồng hoa yêu thích nhất của anh ta.Gió nhè nhẹ thổi.

Ngay khi ông chủ ngẩng đầu lên, chuẩn bị đắm chìm trong niềm vuisướng với hai đơn đặt hàng lớn trong một tháng, một cơn gió lớn bất ngờ thổi quakhiến môi anh ta vểnh ra ngoài, nướu răng lộ ra, cả khuôn mặt méo mó đến biến dạng.Tất cả những con chim đậu trên núi đồng loạt bay lên.Gà, vịt, chó mèo nuôi trong thị trấn đều sủa vang.Một tiếng nổ lớn phát ra từ trên đầu họ, âm thanh kéo dài trong hai mươi giây.

Phịchmột tiếng trầm đục, toàn bộ trấn nhỏ đều chấn động.Cơn gió mạnh đột ngột dừng lại, và có một thứ gì đó khổng lồ rơi xuống.

Nhưng lạikhông thấy cái gì cả."

Chuyện gì vậy?"

Phù An An nghe thấy động tĩnh và chạy ra ngoài, chỉ thấy mọi ngườiđang nhìn lên bầu trời.

Sau đó, cô cũng nhìn xem bầu trời

Bầu trời một mảnh xanh trong, vạn dặm không mây.Chỉ có thị trấn nhỏ là đầy rẫy tiếng gà gáy chó sủa, đủ các loại động vật đang vô cùnglo lắng.

Thậm chí, một số con chuột còn chạy ra ngoài và đâm đầu vào chết trước cácphương tiện đang đi trên đường.

Động vật luôn nhạy cảm hơn con người.Nhất định có chuyện gì đã xảy ra!
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 84


Một chiếc xe cảnh sát lái qua đường với tốc độ cao.

Những người trong xe vẻ mặtnghiêm túc, không ngừng nói chuyện trên bộ đàm."

Anh Phó, chúng ta muốn đuổi theo xem xét một chút không?"

Phù An An nhìn về phíaPhó Ý Chi.Phó Ý Chi: "lên xe."

Họ lái xe đi theo xe cảnh sát một đoạn đường, phát hiện ra rằng đây là con đường cáira vào thị trấn nhỏ Cánh đồng hoa.Hôm qua họ đã cố gắng lái xe đi ra nhưng khi họ chuẩn bị rời thị trấn nhỏ Cánh đồnghoa thì bị luật chơi chặn lại.Tuy nhiên, nó không hoạt động đối với NPC.

Họ đã nhìn thấy không dưới mười chiếc ôtô qua lại vách ngăn đó vào ngày hôm qua.Phù An An nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ và thấy những con cừu nuôi ở vùngngoại ô đang chạy không có mục đích.Người chăn cừu ngày hôm qua đã không còn ở đó, máy thu hoạch lúa để trong ruộnggiống như là bị vũ khí sắc bén gì chém thành hai nửa.

Trừ những cái đó ra trên mặt đất còn nhiều hơn một vết tích rất dài từ bên hông máythu hoạch kéo dài sang hai bên......Lần theo dấu vết, Phù An An nhìn thấy phòng nhốt cừu ngày hôm qua - nó đã bị cắtlàm đôi bởi một số vũ khí sắc bén.Nhà vệ sinh công cộng bên đường cũng được cắt làm đôi ngay ngắn ở giữa.

Bọn chúngđều bị chia cắt thành hai phần đều nhau, trên mặt đất cũng có hai vệt rất dài.Phù An An không biết chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên có một tiếng va chạm lớn.Chiếc xe cảnh sát phía trước dường như đụng phải một chướng ngại vật gì cực kỳ chắcchắn, toàn bộ phần đầu xe bị đâm vào đó, chiếc xe trong nháy mắt bị nổ tung thànhtừng mảnh.Máu và xăng vương vãi khắp nơi, động cơ bốc khói đen đặc.

Nhưng mà phía trước đầuxe không có gì cả.Cả hai đậu sau xe cảnh sát và xuống kiểm tra.Cảnh sát trong xe đều đã chết, tất cả đều mở to hai mắt nhìn về phía trước, giống nhưkhông hiểu mình chết như thế nào.Những vết máu lơ lửng trong không trung, từng giọt rơi xuống.Không, không phải chúng lơ lửng giữa không trung mà là có một bức tường trong suốtđang nằm ở đó.Phù An An vươn lòng bàn tay ra và dán lên bức tường trong suốt đó.

Băng lãnh vàtrong suốt, rất giống thủy tinh, nhưng cứng hơn thủy tinh rất nhiềuChiếc xe cảnh sát bị đâm đến nát bét như vậy mà nó vẫn còn nguyên vẹn.

Phù An An tỉ mỉ quan sát tiếp đó lấy tay khuỷu tay dùng sức đập xuống, nó vẫn như cũkhông nhúc nhích tí nào nhưng cánh tay của cô đều tê dại."

Cô là đồ ngu sao?"

Ngay khi Phó Ý Chi thông báo cho đồn cảnh sát thị trấn nhỏ trên bộ đàm, anh đã thấyhành động của Phù An An -- Không thể ngu hơn được nữa
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 85


Thuộc lòng con đường đi đến, sáng sớm là thời điểm tốt nhất để lẻn vào đây.

Lúc nàymọi người mới bắt đầu đi làm, người trong văn phòng đi tới đi lui, vẻ mặt ai nấy đềumệt mỏi, tinh thần cảnh giác cũng yếu nhất, Phó An An và Phó Nhất Chi mặc đồngphục của nhân viên vệ sinh nhanh chóng đi vào.Hai người tiến vào phòng tài liệu.

Trong số nhiều tài liệu, Phù An An tìm thấy một tàiliệu được niêm phong bằng bì nhựa.Đổ tất cả tài liệu của túi thông tin ra, bên trong là các bức ảnh và tài liệu khác nhau.Ảnh bên trong là hình chiếu được chụp ở độ cao vài nghìn mét.

Họ đã chụp được dấuvết của thứ phía trên đầu từ rất lâu rồi, hình dáng bên ngoài hình vòng cung giốngnhư một cái nắp nồi hình bán nguyệt.

Quy mô và thời gian khảo sát cũng được ghitrên thông tin.10.000 mẫu đất—tương đương với toàn bộ diện tích của trấn nhỏ.Không còn tin tức gì nữa, thực sự là trộm được cái tin tức cùi bắp.Không mất nhiều thời gian, mọi người sẽ biết được cái tin tức này."

Ồ, tại sao cửa phòng thông tin lại mở ra vậy?"

Một giọng nói từ bên ngoài truyền đến làm thần kinh của Phù An An ngay lập tức căngthẳng."

Tôi vừa thấy hai người quét dọn vệ sinh đi vào."

Âm thanh của một người khác xuất hiện "bây giờ ngươi còn quan tâm chuyện ở chỗnày làm gì?

Cục trưởng đang hối chúng ta đi qua kìa."

Âm thanh của hai người càng lúc càng xa, lúc này Phù An An mới thở phào nhẹ nhõm.Lợi dụng cơ hội này, cả hai nắm chặt thời gian trốn ra ngoài.Thị Trấn Cánh Đồng Hoa Ngày thứ 4.Mọi người đều biết bên ngoài trấn nhỏ có một bức tường vô hình vây lại, có hàng đốngngười tham gia cuộc vui, vẻ đẹp của cánh đồng hoa không thể so sánh với việc mà cảđời mới gặp được một lần này.Người bên ngoài cũng biết tin, người chung quanh cùng giới truyền thông đều đếntham gia chung vui, điều này khiến quân đội đóng quân tại nơi này thêm không ít côngviệc.Khi Phù An An và những người khác đến, những xác chết trên đường và những dụngcụ bị chia đôi đều đã được dọn sạch.Bức tường trong suốt ban đầu được phun sơn đầy màu sắc –Nguy hiểm xin đừng lại gần.Cẩn thận va chạm.Quân đội đang duy trì trật tự, đối diện có rất nhiều chuyên gia đang thử nghiệm với vỏbọc trong suốt này.

Ngoài ra còn có một số máy xúc chạy bên cạnh, như thể họ muốn đào xuyên qua bênkia để giải cứu người dân trong thị trấn.Có cảnh sát, có chuyên gia, có quốc gia ở đây nên cư dân thị trấn nhỏ cũng không quáhoảng sợ, ngược lại có tâm lý mới mẻ xem náo nhiệt.Nhưng cũng không biết trạng thái tâm lý này còn có thể kéo dài bao lâu.Phù An An nghiêm túc nghĩ nghĩ nói "Anh Phó, thừa dịp trấn nhỏ còn không có hoảngloạn, chúng ta có thể đi khách sạn Kiếp phù du ăn hải sản được không?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 86


Cuối cùng cũng an tĩnh.

Nhưng sau bữa ăn lại xuất hiện một vấn đề.Phó Ý Chi uống rượu.

Anh nhìn về phía Phù An An, " cô biết lái xe không?"

"Chưa thiđược bằng lái xe."

Thật là thất sách.Phó Ý Chi xoa xoa lông mày, trước khi Phù An An đến, không có ai xung quanh anhkhông thể lái xe.Phù An An không cảm thấy xấu hổ chút nào vì cô ấy không thể lái xe.Cô ấy có thể đi xe đạp nha."

Anh Phó, anh chờ ở chỗ này, hôm nay chúng ta đổi phương tiện giao thông đi."

Phù An An nhìn trái nhìn phải, cuối cùng tìm thấy một đại lý xe bán xe đạp.Cô bỏ ra chút tiền mua một chiếc xe đạp màu xanh nhạt, ưu nhã dừng lại trước mặtPhó Ý Chi, "Anh Phó, lên đây đi !"

Phó Ý Chi cau mày thậm chí còn chặt hơn, đứng dậy và đi về hướng xe của mình,"Đây không phải hiện thực, uống chút rượu lái xe chắc cũng không có gì đâu."

"Có chuyện chứ sao không, uống rượu rồi lái xe ở chỗ nào cũng không được!"

Làm sao Phù An An có thể để anh ta chạy mất, "Lái xe thì không nên uống rượu, đi lạimới an toàn.

Anh lại đây cùng trải nghiệm niềm vui khi đi xe đạp nào!"

Cuối cùng cũng có cơ hội, để cô ấy báo hiếu cho Phó ba ba!Phù An An dùng sức kéo anh lại, yên sau của chiếc xe đạp hơi ngắn, khiến đôi chân dàicủa Phó Ý Chi không có chỗ để dựa vào, khó khăn cuộn người lại.Anh cảm thấy mình chưa bao giờ xấu hổ như vậy, nhìn Phó An An trước mặt, anh cảmthấy mình bị mất trí mới mang cô trở về biệt thự."

Anh Phó, ngồi yên nha, chúng ta đi trở về."

Phù An An ỷ vào hơn mười năm kinh nghiệm đi xe đạp lao nhanh vùn vụt trên đườngnhỏ của chính mình, đạp một cái thật mạnh lên bàn đạp.Cô đi quá nhanh, đường quá trơn mà trọng tải phía sau quá lớn, tài xế già suýt chútnữa phải lật xe.Phó Ý Chi đặt hai chân xuống đất để ổn định xe đạp, "Cô có thể làm được không đó?"

Sự mệt mỏi không thể che giấu trong giọng nói."

Được chứ, được chứ!"

Nữ hài tử sao có thể nói không được!"

Anh đem chân để lên."

Phù An An lần này đã chú ý cẩn thận, cuối cùng cũng thuận lợimang Phó Ý Chi trở lại biệt thự một cách an toàn.Về biệt thự không làm việc gì khác, việc đầu tiên là kiểm tra điện nước.

Điện khôngcòn.

Khí đốt cũng cắt đứt.

May mắn thay, biệt thự mà Phó Ý Chi thuê có một bình gas hóa lỏng dự phòng, thứ này Phù An An đã tự mình sử dụng qua, nó đã rất cũ, một bìnhcó thể được sử dụng trong hơn một tháng.

Nước vẫn còn, hơn nữa bên trong tầng hầmbọn họ cũng chuẩn bị rất nhiều nước khoáng.Ngoài ra, thông tin liên lạc cũng bị cắt đứt.Hôm qua, Phó Ý Chi đã sử dụng bộ đàm để gọi những người trong đồn cảnh sát đến,điều đó có nghĩa là họ và thế giới bên ngoài không có cách nào liên lạc với nhau, chỉcó thể liên lạc với người ở bên trong bức tường.Phù An An đã viết ra những vật tư cần bổ sung.

Đèn năng lượng mặt trời hoặc nến,haicái bộ đàm, bình ắc-quy, pin phổ thông.Tầng hầm còn có hai cái máy phát điện cho nên cần chuẩn bị thêm một ít dầu diesel .Ngoài những thứ này, Phù An An đã xem qua biệt thự hiện tại của họ."

Anh Phó, anh có nghĩ rằng biệt thự cần phải được gia cố cho chắc chắn một chútkhông?"

Vì thẩm mỹ, các biệt thự trong thị trấn nhỏ sẽ trang trí rất nhiều cửa sổ kính trongsuốt từ trần đến sàn nhà, kiểu trang trí này rất đẹp nhưng cũng làm giảm độ an toànrất nhiều.

Họ có thể tối đa hóa việc gia cố biệt thự trong khi thị trấn vẫn yên bình.Phó Ý Chi nghe xong gật đầu, không tệ lắm, con người còn có chút đầu óc.Buổi chiềuHai người lại đi đến trung tâm thương mại.Ngoài việc lái xe trở về, Phó Ý Chi còn mua rất nhiều vật liệu xây dựng.

Phù An An thìđi mua những vật tư khác.

Vào thời điểm này, một số cư dân có cảm giác khủng hoảng đã bắt đầu tích trữ vật tư, những thứ như thực phẩm đang được mua sắm một cáchđiên cuồng.Phù An An đã mua rất nhiều pin nhỏ với nhiều kiểu dáng khác nhau, một tá đèn nănglượng mặt trời và ba gói nến trong siêu thị.Có người xem cô mua xong liền nhớ tới vấn đề chiếu sáng liền vội vàng chạy về tranhmua.Lúc Phù An An cảm thấy mình đã mua đầy đủ hết, đẩy xe chứa đồ chuẩn bị rời đi thìthấy xe chở hàng của một người đàn ông đang đứng ở cửa siêu thị đang lao đế
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 87


Phù An An vội vàng tránh ra nên không có đụng trúng đối phương nhưng một đốngchai lọ phía sau Phù An An đều rơi đầy đất.[Không khí trong lành từ thị trấn Cánh đồng hoa, mua hai tặng một!!][ Xin đừng đụng vào, hư hỏng sẽ được bồi thường theo giá cả!! ]Hai hàng chữ đỏ tươi kèm theo làm Phù An An thấy choáng váng, cũng làm nhân viêntư vấn bán hàng bên cạnh choáng theo.Hiện trường trầm mặc một giây, Phù An An: " không khí hiệu Thanh Tân của trấn nhỏcánh đồng hoa có bị hư hỏng không vậy?"

"Tiểu thư, chúng tôi sẽ lập tức gói lại cho cô."

Người hướng dẫn mua sắm ở phía đốidiện trả lời rất nhanh, "Bây giờ cô nên mua Không khí trong lành Thị trấn cánh đồnghoa của chúng tôi, đang có một đợt giảm giá lớn, cứ mười lon Không khí trong lành sẽtặng cho cô một van lấy dưỡng khí miễn phí."

Xem ra là bán không được nên mãnh mẽnhét cho người khác.Chờ Phó Ý Chi lái xe tới đón Phù An An, liền nhìn thấy bên cạnh cô một đống bìnhkhông khí

"Cô mua bình không khí để làm gì?"

Cô không thể xấu hổ nói rằng cô đã bị một người bán hàng ép mua được.Phù An An dùng sức chải chải tóc cho đỡ xấu hổ, "Không có lý do gì cả, tôi đột nhiênmuốn hít thở không khí trong lành của trấn cánh đồng hoa thôi."

Phó Ý Chi: "... bây giờ không phải cô đang hít thở nó hay sao?"

Phù An An sửng sốt một lúc, sau đó mạnh mẽ thay đổi chủ đề: "Anh Phó, anh đã muabộ đàm chưa?

Trong trung tâm thương mại không có bán."

"Mua rồi."

Phó Ý Chi mắt nhìn lên một đống bình dưỡng khí nổi bật kia, "tự cô chuyển lên xe, đithôi."

Muốn thay đổi chủ đề không phải dễ dàng là có thể thay đổi.Mặt trời sắp lặn xuống núi.

Ánh chiều tà lặng lẽ rắc lên trấn nhỏ, xa xa nhìn nhữngđỉnh núi trùng điệp, cơ hồ khiến người ta quên mất trên đầu có một chiếc mũ trùmđầu trong suốt.Bên ngoài biệt thự của họ, có một nhóm công nhân xây dựng đang hàn hàng rào sắtcủa cái sân, hai cửa sổ lớn của căn biệt thự cũng được lắp lưới chống trộm.Đội ngũ xây dựng làm rất nhanh, toàn bộ phần trang trí đã được hoàn thành một nửa.Cha Phó luôn làm những việc ngoài sự mong đợi của người khác, cô nghĩ rằng mình sẽmua một số tấm gỗ và đóng đinh lên, nhưng cô lại quên rằng có một đội xây dựngtrong thị trấn.

Thấy không liên quan gì đến mình, Phù An An quay vào bếp rửa tay.Mất điện, rau trong tủ lạnh cũng không để được lâu.Phù An An dùng nước lạnh ngâm tôm bóc vỏ, dưa leo gọt vỏ cắt thành miếng nhỏ,thêm chút hành thái, vài miếng tỏi, rồi thêm chút gia vị xào lên thế là được món tômbóc vỏ xào rau xanh.Phó Ý Chi chuẩn bị không ít rau quả trong vật tư, Phù An An chọn lấy hai cái cà chua.Lại làm thêm món cá sốt cà chua.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 88


Phó Ý Chi ngồi ở chỗ cũ không nhúc nhích, mắt nhìn cơm bên trên nhiều thêm miếngcá.Nếu như Nghiêm Sâm Bác ở tại đây sẽ biết anh sẽ không ăn đồ ăn người khác gắp chomình.Phù An An không hiểu nhìn về phía hắn, "Anh Phó, sao vậy?"

Phó Ý Chi: "......

Không có việc gì, ăn cơm đi."

Thị trấn nhỏ Cánh Đồng Hoa Ngày thứ 5Tiểu đội thi công đã tới sớm, dùng thời gian một ngày đem hàng rào sắt lắp đặt xong.Người quản đốc còn đặc biệt yêu cầu Phó Ý Chi kiểm tra nó, "Chúng tôi sử dụng hàngrào sắt tốt nhất, có khả năng chống oxy hóa và chống gãy, rất chắc chắn."

"tốt."

Phó Ý Chi gật đầu, hai bên vui vẻ giao dịch thành công.Phù An An di chuyển một chiếc ghế đẩu nhỏ, ôm mặt nhìn trời, một mảnh lá khô dánthẳng vào mặt cô."

Ha ha."

Có người ở gần đó nhìn thấy cười phá lên.

Phù An An vén lá nhìn qua thì thấy đó là một chàng trai trẻ.Thấy Phù An An nhìn qua, trong nháy mắt thanh niên liền đỏ mặt lên, "Cô, chào Cô, tagọi Trương Tự Do, là đệ đệ của Trương Đại Xuân."

Trương Đại Xuân chính là đốc công sửa hàng rào.Hôm qua Trương Tự Do đã nhìn thấy Phù An An, bị bộ dáng khả ái lại hiền huệ của côhấp dẫn.Nghe chủ nhân của ngôi nhà này nói cô chỉ là bảo mẫu, Trương Tự Do cho rằng côkhông xứng với mình nhưng bây giờ cậu muốn thử tiếp xúc một chút."

Ồ, xin chào.

Tôi là Phù An An."

Phù An An gật đầu với anh ta, nở một nụ cười lịch sự."

Cô, cô ở đây làm gì đó?"

Trương Tự Do không biết nói chuyện, vắt hết óc để suy nghĩchủ đề."

Nhìn bầu trời đó."

Phù An An chỉ chỉ, "cậu có muốn ngắm cùng không?"

Nghe thấy Phù An An nói chuyện với mình, tai của Trương Tự Do hơi đỏ lên."

Công trường thi công gần bức tường trong suốt ở ranh giới thị trấn nhỏ ấy, cô cómuốn đi xem không?

Khi nào cô tan làm tôi dẫn cô đi xem nha?"

"Hả?"

Phù An An nghe không hiểu tan làm là có ý tứ gì?"

Phù An An."

Phó Ý Chi lúc này đi tới, liếc mắt nhìn cậu thanh niên đối diện."

đi lấy chìa khoá xe trên lầu đem xuống."

"Ồ."

Phù An An đứng dậy rời đi.

Chỉ còn lại Trương Tự Do đối mặt với Phó Ý Chi, không biết vì sao, người này đứng đómặt không chút biểu cảm, nhưng điều đó lại khiến cậu ta có chút sợ hãi."

Tiểu tử, đi thôi."

May mắn anh cậu ta đã kêu cậu ta một tiếng."

A, tới liền."

Trương Tự Do thất bại mà cúi thấp đầu, hối hận không thôi rời đi biệt thự.Nam chủ nhân trong nhà này quả thực có chút đáng sợ.Khi Phù An An đi xuống cầu thang, cô chỉ nhìn thấy đuôi chiếc xe của đội xây dựng."

Đi nhanh như vậy?"

Phù An An sững sờ."

Còn muốn giữ bọn họ lại ăn cơm sao?"

Phó Nhất Chi lạnh lùng nói."

Không phải đâu, tôi muốn cùng người ta tạo mối quan hệ để bọn họ cho giá thấp mộtchút thôi.

" Phù An An lắc đầu, " tôi không phải lo lắng anh làm đại gia lâu rồi nênkhông rõ giá cả của hàng hóa sao?"

Phó Ý Chi: "Hai mươi lon không khí của cô vẫn còn ở tầng hầm kìa."

Phù An An ngậm miệng.

Sau một lát, đem chìa khóa xe đưa cho anh, "Anh chuẩn bị rangoài sao?"

"Không có."

Phó Ý Chi nhận lấy chìa khóa và đặt nó sang một bên, "Tôi đã quên đặt nó ở đâu nênđể cô đi tìm nó."

Vừa nói, anh vừa ngồi trên ghế sa lon, nhắm mắt nghỉ ngơi, "Nhớ thu dọn lá rụng trongsân."

Phù An An nhìn Phó Ý Chi, cảm thấy rằng dưới vẻ ngoài lạnh lùng của anh ta, còn cónhững tế bào xấu xa ẩn sâu.Nhưng mà ai bảo anh là Phó ba ba đâu.

Nghĩ về 500.000 mà Phó ba ba đã cho, cô cảmthấy việc quét vài chiếc lá rơi hoàn toàn là chuyện nhỏ.

Nếu như Phó ba ba vui lòng, côthậm chí có thể cầm kéo lên cắt tóc cho anh nữa kìa.Phù An An ở trong lòng suy nghĩ bạo trường rồi điên cuồng quét lá rụng.

Tuy nhiên, ởkhu vực vừa quét, có thêm một vài chiếc lá vừa mới rơi xuống.Khí hậu hiện tại đang là giữa hè, sao có thể có nhiều lá rụng như vậy!Phù An An ném cây chổi xuống và tìm thấy một chiếc kéo trong phòng khách -- Có lẽtrước khi cắt tóc cho Phó ba ba, cô cần cắt tóc cho hoa, cây cối trong sân trước
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 89


Thị trấn nhỏ Cánh Đồng Hoa Ngày thứ 6Công việc khai quật gặp trục trặc --Đội khoan đã sử dụng các công cụ chuyên nghiệp để đào xuống vài trăm mét nhưngbức tường trong suốt vững chắc vẫn tồn tại.Sau đó, họ đã sử dụng máy dò ngầm tiên tiến nhất và độ sâu của bức tường trong suốtđã vượt quá phạm vi của máy dò.Và cho đến nay, nhóm chuyên gia vẫn chưa nghiên cứu được thành phần của nhữngbức tường trong suốt này.

Điều duy nhất có thể xác định là chúng cực kỳ bền chắc,còn cứng cả hơn kim cương hàng trăm lần.Các nhà chức trách đã không thể phong tỏa tin tức, chỉ có thể xoa dịu cư dân trongthị trấn và để họ đợi bên trong.Cư dân thị trấn nghe tin đã hoảng sợ.

Điều này có nghĩa là bọn họ phải ở lại đây trongmột thời gian dài.Ban đầu, một số ít người tích trữ nguồn bật tư, nhưng bây giờ đại đa số người dân đềutích cực đi trữ hàng.

Lúc này, đồn cảnh sát thị trấn được lệnh tuần tra năm hoặc sáu lần một ngày để duytrì luật pháp và trật tự của thị trấn, có một chiếc xe đặc biệt gắn loa để hét lên -Mặc dù thị trấn đã cắt điện và gas, nhưng trong thị trấn vẫn còn hai chiếc giếng cổ,trước đây tuy vô dụng nhưng nguồn nước vẫn có thể dùng để uống, nếu thiếu nguồnnước, người dân có thể xếp hàng để lấy nước.Trong thị trấn có một vựa lúa lớn, gạo trong đó đủ cho tất cả người dân và khách dulịch trong thị trấn ăn trong nửa năm.Những chương trình phát sóng này đến đúng lúc nên sự hỗn loạn trong thị trấn đãlắng dịu hơn một chút
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 90


Trên đại hội, 20.000 người tụ tập cùng một chỗ, trong lúc nhất thời người đông nghìnnghịt.Điều đáng để Phù An An chú ý là tất cả các cảnh sát xung quanh đều mang theo súng- súng thật đạn thật.Nội dung của hội nghị chủ yếu là về các vấn đề an ninh công cộng trong thị trấn, vấnđề thực phẩm và vấn đề sắp xếp nơi ăn ở cho khách du lịch.Cục trưởng cục cảnh sát nói thao thao bất tuyệt trên sân khấu, còn những người bêndưới không ngừng đặt câu hỏi.Nhưng vị cục trưởng trung niên này có chuẩn bị mà đến, mỗi một câu hỏi đều trả lờirất tốt, không thể phủ nhận vị cục trưởng này rất ưu tú, trong thời gian ngắn nắmtrong tay đại cục.

Chuyện này đối với bọn người chơi sinh tồn như bọn họ là mộtchuyện tốt.Cuối cùng, ông cũng kêu gọi mọi người tích cực quyên góp số thuốc và xăng còn thừaở nhà.

Lúc trước khi máy bay khảo sát không người lái rơi xuống đã có rất nhiều bệnh nhântrong bệnh viện, nhưng bây giờ bệnh viện đã hết thuốc.

Còn xăng là cung cấp cho cụccảnh sát sử dụng đi tuần tra.Trong trấn nhỏ mọi người chắp vá lung tung cuối cùng cũng gom được mấy thùngthuốc với mười mấy thùng xăng.Hôm nay là ngày thứ sáu của trò chơi.Đây thực sự là lần đầu tiên cô thấy một ngày thứ sáu yên bình và tĩnh lặng như vậy.Phù An An đứng tại quảng trường không khỏi cảm thán.Họp xong, cả hai lái xe về.Phù An An nằm trên cửa sổ xe nhìn ra bên ngoài, những bông hoa vốn dĩ đẹp đẽ tinhxảo đã không còn người chuyên môn chăm sóc, đã khô héo diện tích lớn, rơi xuốngdưới đất héo tàn hư thối.Trên đường, lá của những cây thường xanh vốn được dùng làm cảnh đã khô héo vàvàng úa, lá vàng rơi khắp nơi trên đường."

Anh Phó, anh có cảm thấy những thực vật này đều không có sức sống không?"

"Màng trong suốt bao phủ khắp thị trấn, có thể có chút ảnh hưởng đối với những thựcvật này."

Phó Ý Chi nói xong, dường như anh đã nghĩ ra điều gì đó liền đánh tay lái theo hướngngược lại đường để trở về biệt thự.Trong trung tâm thương mại, các gian hàng bày bán đồ ăn đang bùng nổ tranh mua.Không có ai quan tâm đến cửa hàng nhỏ bán không khí.

"Làm phiến lấy cho tôi hai mươi bình không khí nén."

Phó Ý Chi nói chuyện, làm chủquán đang buồn ngủ cực kỳ kinh hỉ.Mọi người đều mua thức ăn, chỉ có hai người họ khác người đi mua không khí.

Nó đãthu hút sự chú ý của rất nhiều người nhưng Phó Ý Chi luôn đeo khẩu trang và kínhrâm, hoàn toàn không để lộ mặt.Chất tất cả bình nén lên xe liền trực tiếp nghênh ngang rời đi.Cô mua bình khí nén vì cô đụng ngã nó, Phó Ý Chi mua bình khí để làm gì?Phù An An nhìn những chiếc lọ màu vàng phía sau, "Anh Phó, anh cảm thấy trò chơinày có liên quan gì đến không khí hả?"

"Không chắc lắm, coi như làm nhiều thêm một cái chuẩn bị."

Phó Ý Chi hồi đáp.

Cũngđược, dù sao cũng tốn không bao nhiêu tiền.Khi hai người trở lại biệt thự thì trời đã tối.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 91


Tiếng gà gáy và tiếng chó sủa vang vọng cả thị trấn, đánh thức tất cả mọi người dậy.Phù An An dụi dụi mắt đi ra nhìn thấy Phó Ý Chi đang dứng bên cửa sổ kiểm tra tìnhhuống, "Anh Phó, có chuyện gì sao?"

"Không biết."

Phó Ý Chi vừa nói vừa đem màn cửa bên cạnh kéo ra.

Không có gì trêncon đường tối tăm.Một số người trong căn phòng gần đó bắt đầu la hét những con vật nuôi trong nhàđang kêu la.

Một lúc sau, một số người dân cũng chạy ra bàn tán với một số hàng xómthân thiết về việc này.Nửa tiếng sau, tiếng gà vịt, tiếng chó mèo dần dần biến mất, người nói chuyện cũngtrở về trong nhà, thị trấn dần dần yên tĩnh trở lại."

Ngủ trước đi, đêm nay nhất định không có chuyện gì đâu."

Phó Ý Chi buông rèm cửasổ xuống nói.Như Phó Ý Chi đã nói, nửa đêm sau đó trôi qua một cách yên bình.Vào ngày thứ bảy của thị trấn Cánh đồng hoa, đồn cảnh sát cử người đến từng nhà đểthống kê dân số và phân phát khẩu phần ăn trong một tháng cho mọi người.

Những lương thực này đối với những người dân có trữ hàng phong phú thì có cũngđược mà không có cũng chẳng sao.

Nhưng được phân phát thêm lương thực làm ngườita cũng rất yên tâm.Các cư dân đều đang thảo luận cái mái vòm chết tiệt đó khi nào sẽ được mở ra, hầuhết bọn họ đã quên chuyện của tối hôm qua, thỉnh thoảng sẽ có người nhắc đến mộthai từ, nhưng chỉ bị nhắc đến vậy rồi bỏ qua, ban đêm thường có tiếng gà gáy và tiếngchó sủa, đó cũng không phải là một vấn đề gì quá ly kì.Tất nhiên, Phù An An cũng nhận được thức ăn do đồn cảnh sát phân phát như nhữngngười khác.Nhìn nguyên một túi gạo trong phòng bếp, Phù An An nghĩ nghĩ, "Anh Phó, anh ănbánh gạo đường bao giờ chưa?"

"Cái gì?"

"Chỉ là... một món ăn nhẹ làm từ gạo.

Nhìn liền biết anh chưa ăn rồi.

"Phù An An đắc ý cười nói: "Tôi làm rồi anh sẽ biết."

Vừa nói, cô vừa đeo chiếc tạp dề nhỏ đi vào bếp.Chuẩn bị một nồi dầu nóng, sau đó đổ từng mẻ gạo vào, chờ cho gạo nổi đều thì vớtra.

Sau đó làm xi-rô với đường và mật ong.Đem gạo đã nổ tốt cùng hạt của quả có vỏ cứng trộn lại cùng nhau.

Sau đó cho vàokhuôn, đợi nguội và cắt thành từng miếng nhỏ.Phó Ý Chi đang xem báo chí của trấn nhỏ vài ngày trước thì trong tay đột nhiên bị đặtvào một khối bánh.

"Anh Phó, nếm thử đi!"

Nhìn bánh ngọt ở trong tay có hình dáng kỳ dị, Phó Ý Chi bình tĩnh nói: "...Cô khôngcảm thấy trò chơi sinh tồn này bị cô biến thành trò chơi nấu ăn rồi sao?"

"Sao có thể gọi là trò chơi nấu ăn, phải gọi là mỹ thực trò chơi."

Phù An An ngồi bên cạnh sửa lại: "Đây không phải là bị ép buộc sao?

Dù sao cũngkhông thể trốn tránh, thay vì tiêu cực đối phó, tại sao chúng ta không vui vẻ tiến vềphía trước."

Phó Ý Chi nghe nói như thế khóe thì miệng hơi hơi câu lên.Không thể phủ nhận rằng có một kẻ ngốc như Phù An An bên cạnh sẽ khiến mọi ngườicảm thấy tốt hơn rất nhiều.Phù An An đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, trong khi Phù An An đi đến sânnhỏ của biệt thự với một chiếc ghế đẩu nhỏ.Vừa ăn đồ vật, vừa nhìn cạm bẫy do cô tự bố trí.

Thỉnh thoảng vươn tay điều chỉnh vịtrí của mảnh thủy tinh vỡ, đảm bảo mọi bộ phận sắc bén nhất đều hướng lên trên, chỉcần có sinh vật rơi vào trên đó, chúng nhất định có đến không có về!Bánh gạo giòn tan, vừa rơi xuống đất đã nhanh chóng thu hút vài con kiến.

Ngay sauđó, bầy kiến xếp thành hàng để chở những bông gạo ít ỏi mà Phù An An đánh rơi."

Tới đây ta lại cho các ngươi một miếng lớn."

Phù An An nhìn đàn kiến, sau đó lấy tay bẻ một miếng bánh lớn và đặt nó trên mặt đất.Nhìn thấy một đàn kiến nhỏ kéo bánh gạo to đi ngang qua, Phù An An thậm chí còndùng ngón tay chặn lạ

Phó Ý Chi đang ngồi trong phòng khách nhìn thấy điều này, cau mày, "Phù An An, côđang nhặt thức ăn trên mặt đất hả?"

Phù An An, người đang cho những con kiến nhỏ ăn, sửng sốt một lúc, sau đó lớn tiếngphản bác: "Anh Phó, tôi đang cho những con kiến ăn!"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 92


Ban ngày liền thoải mái đi qua cho đến khi đêm khuya.

Tiếng gà, tiếng vịt, tiếng chómèo lại vang lên.Những người bị đánh thức lần này cũng không còn tốt tính như hôm qua, mắng mỏtừng con gia súc ồn ào, thậm chí còn dọa sáng mai sẽ giết những con gà vịt này hầmcanh uống.Cho đến khi những con vật này ngừng gây ồn ào.Thị trấn dần trở nên yên tĩnh hơn.Phù An An cầm trong tay một cây bút, ghi vào sổ tay với đôi mắt thẩn thờ - [ Thị trấnCánh đồng hoa Ngày thứ 8 2:01 sáng: lần thứ hai động vật trong thị trấn lại kêu la bấtthường. ]Một lần có thể là tình cờ nhưng hai lần không hẳn là tình cờ nữa.

Động vật luôn cócảm nhận nhạy bén hơn con người.Buổi sáng ngày thứ tám.Phù An An đang cầm cuốn sổ, đúng lúc nhìn thấy Phó Ý Chi đang tập thể dục buổisáng.

"Đúng rồi Anh Phó, anh có còn nhớ những con vật nuôi trong nhà đó lần đầu tiên kêuom sòm là khi nào không?"

"Khoảng một giờ sáng ngày thứ bảy."

Phó Ý Chi vừa hoàn thành một trăm cái chống đẩy, nhưng anh thậm chí còn không thởgấp khi trả lời cô, "Thời gian của hai lần gần như giống nhau."

Phù An An gật đầu viết nó lại rồi nhân tiện nhìn về phía Phó Ý Chi.

Nửa người trên củaPhó Ý Chi chỉ mặc một chiếc áo lót nhìn thực sự rất khác biệt với thường ngày.

Toànthân cơ bắp căng đầy sức sống, đường cong lại lưu loát tuấn mỹ, khí chất tao nhã caoquý đã giảm đi rất nhiều, nhưng thêm một phần cảm giác sắc bén nguy hiểm.

Mỗi cúđấm đều rất dữ dội, như muốn làm nổ tung bao cát trước mặt.Cú đấm thứ tư, bao cát thực sự nổ tung, cát bên trong văng tứ tung.Miệng của Phù An An không thể kiểm soát được và biến thành hình chữ "O".Meow chết tiệt, anh ta đâu phải doanh nhân giàu có lạnh lùng gì, rõ ràng đây là mộttên côn đồ mặc vest!"

Chuyện gì vậy?"

Phó Ý Chi dừng lại, ghé mắt nhìn về cô.Một giọt mồ hôi từ chóp mũi cao thẳng trượt xuống, môi mỏng mắt phượng, cả ngườibên ngoài nhìn cấm dục nhưng bên trong lại mang theo cảm giác mê hoặc người khác.Phù An An ôm ấp trái tim nhỏ bé của mình rồi suy nghĩ sẽ có bao nhiêu người phải mêmẩn bởi vẻ đẹp như vậy của Phó ba ba.Phó Ý Chi khẽ cau mày khi nhìn Phù An An đang sững sờ tại chỗ.

Đây là dấu hiệu chothấy anh sắp hết kiên nhẫn.

Còn ngẩn ngơ làm gì, ăn cơm xong cùng tôi luyện quyền."

"A?"

Phó An An sửng sốt, thân thể tự nhiên lui về phía sau một bước."

A cái gì mà a."

Phó Ý Chi dùng khăn mặt lau mồ hôi, "cô không phải nhàm chán đếnnổi giành ăn cùng con kiến sao?"

Phù An An:......"anh mới giành ăn cùng con kiến."

"Cô nói cái gì?"

Phó Ý Chi dừng động tác, mắt phượng hẹp dài liền nhìn về phía cô."

Tôi nói...

Anh Phó thật đẹp trai."

Phù An An giả vờ cười, điên cuồng thổi rắm cầu vồng,"được anh Phó dẫn dắt là vinh hạnh của tôi.

Hơn nữa, hôm qua tôi đã cho lũ kiến ăn,anh nhìn này, chúng đều... bị nhét no hết rồi phải không?"

Phù An An nhìn thức ăn còn sót lại từ ngày hôm qua, bên cạnh còn có xác của một đànkiến lớn."

Thật sự là no căng hết cỡ?!"

Phù An An giật mình, nhìn sang cái cây lớn bên cạnh,dưới gốc cây cũng có xác một con bọ nhỏ."

Những con này chắc không phải là ăn no bể bụng đâu ha?"

Hai người liếc nhìn nhau,phát hiện ra điều khác thường trong đó.

Vì vậy, Phó Ý Chi liền lái xe mang theo Phù AnAn đi ra ngoài dò xét một vòng.Không chỉ có biệt thự của bọn họ, dưới tán cây và các góc của toàn thị trấn đều xuấthiện một lượng lớn côn trùng chết, trên cánh đồng hoa cũng có một lượng lớn xácong bướm chết.

Những con côn trùng trong toàn thị trấn dường như đang chết dầnchết mòn, tất nhiên những con côn trùng có sức sống mạnh hơn vẫn ngoan cườngsống sót.

Ví dụ như......

Con gián.

"Hôm qua chúng nó vẫn còn rất tốt hả?"

Phù An An nhìn Phó Ý Chi, những con côntrùng này trước đây không hề có dấu hiệu bị bệnhNhững con côn trùng còn sống dường như vẫn ổn, cái chết của bọn chúng phát sinhtrong nháy mắt ngay thời điểm mà mọi người không ai chú ý đến, điều này làm ngườita không khỏi nhớ đến điều dị thường đã xảy ra 2 đêm trước."

Có điều gì đó chắc chắn đã xảy ra trong đêm.

Những con côn trùng này còn nhạycảm hơn gia súc trong thị trấn nhỏ."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 93


Màn đêm lại buông xuống.Phù An An cũng không chuẩn bị đi ngủ.Cô muốn xem điều gì đã khiến gia cầm trở nên bất thường và khiến những con côntrùng đó chết một cách khó hiểu vào ban đêm.Không có gì giải trí làm người ta rất khó thức khuya vào ban đêm, Phù An An lấy taychống đỡ mí mắt nhìn xem đồng hồ.11 giờ đêm.12 giờ đêm.1 giờ sáng!Phù An An đếm đếm kim giây.

Đột nhiên, một cảm giác nghẹt thở mạnh mẽ ập đến.Dường như trong nháy mắt, dưỡng khí trong không khí đều bị rút sạch, Phù An An khóchịu bóp lấy cổ của mình, trừng to mắt nhìn xem kim giây nhảy lên từng cái.Tích tích tích tích tích -- 5 giây

Không khí trong lành lại xuất hiện lần nữa.

Phù An An từng ngụm từng ngụm thở hổnhển.Trong phút chốc trong thị trấn, tiếng chó sủa, tiếng mèo kêu và các loài động vật khácvang lên dữ dội hơn bao giờ hết.Phù An An đẩy cửa phòng của Phó Ý Chi mà không cần suy nghĩ"Anh Phó, là không khí đó, không khí có vấn đề!"

Phó Ý Chi cũng đứng dậy, tùy ý mặc một bộ quần áo, "Lấy mọi thứ trong đạo cụ khônggian ra, chúng ta đi ra ngoài."

Năm giây nghẹt thở, tuy ngắn nhưng cũng đủ để bọn họ hiểu ra.

Trước đây họ đã hiểulầm trong vấn đề dự trữ vật tư, có thể không khí mới là chìa khóa để hoàn thành tròchơi lần này!Chờ bên ngoài động tĩnh thu nhỏ lại, hai người liền cấp tốc hành động.

Xe đậu ở xa, đibộ tới trước cửa tiệm.Những chiếc khóa thông thường hoàn toàn không thể ngăn cản Phó Ý Chi và cả hainhanh chóng tiến vào, bên trong vẫn còn rất nhiều bình khí, Phù An An đã cố gắng hếtsức để lấp đầy đạo cụ không gian.Trước khi đi, một người còn cõng hai theo thêm hai bình ở bên ngoài.

Mỗi cái cáikhông gian nhiều nhất cóthểchứa sáu cái bình khí.

Chuyến này bọn họ có thể vậnchuyển bốn mươi bình không khí .

Bao gồm cả những cái trong kho ban đầu thì bọn họcó tổng cộng tám mươi bình khí!

Cảm giác thật nhiều a

Một phần ba số bình khí được mang về được đưa vào không gian của Phù An An, sốcòn lại được đưa vào tầng hầm.Chuyện xảy ra đêm qua cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của mọi người.

Mọi ngườiđều nói về việc bị đánh thức vào ban đêm và suýt chết ngạt vì gặp ác mộng.

Nhưngkhông ai nhận ra rằng đó là sự nghẹt thở do thiếu dưỡng khí.Dưới sự hướng dẫn có chủ ý của chính phủ, người dân bắt đầu khai hoang ruộng hoađể trồng rau và trồng lúa, lúc rảnh rỗi, các hoạt động giải trí cũ như mạt chược, cờtướng dần dần xuất hiện.Cả ngày tràn ngập công việc và hoạt động giải trí đã chuyển hướng sự chú ý của mọingười sang nơi khác.--Cánh Đồng Hoa Ngày thứ 10Trời vừa rạng sáng.

Đỉnh mái vòm tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, hòa lẫn cùng với ánhtrăng.

Có một tiếng tích tắc nhẹ nhàng, nhanh chóng tan biến trong không khí, khôngthu hút sự chú ý của bất kỳ ai.Con chó lớn ngoài đường đang nhìn chằm chằm lên bầu trời, sốt ruột di chuyển nhưngkhông thể sủa.Loại cảm giác hít thở không thông mãnh liệt kia trong nháy mắt lại ập tới như thể chỉtrong một giây, toàn bộ thị trấn bị hút cạn dưỡng khí.Không khí bạn hít vào phổi ngột ngạt như thể phổi sắp bị đốt cháy

Sắc mặt Phù An An tái nhợt, cô nín thở nhìn chằm chằm kim giây, nhìn nó quay trònmột vòng, cảm giác ngột ngạt dần dần tiêu tán.Một phút!Thời gian này nói dài cũng không dài, nhưng nói ngắn cũng không ngắn.Con người nói chung có thể nín thở trong một phút, nhưng một số người già yếu, trẻsơ sinh, một số người mắc bệnh hen suyễn...

Một phút có thể gặp nguy hiểm.Trong một lúc, ngoài tiếng chó sủa, tiếng gà gáy, còn có đủ loại tiếng khóc kêu cầucứu.

Rất nhiều ô tô nhỏ đang phóng nhanh trên đường, tất cả đều đang đưa bệnhnhân bị sốc đến bệnh viện.Ngay cả cửa nhà họ cũng bị gõ vang, là người hàng xóm bên cạnh cầu cứu, đứa bétrong nhà của họ cũng bị sốc.Hai người đã giúp đưa gia đình hàng xóm đến bệnh viện, nơi mà hiện tại đã được baoquanh bởi các phương tiện lớn nhỏ.Bác sĩ không đủ.Y tá không đủ.Thuốc cũng không đủ.Vận may tốt thì có thể sống tiếp, vận may không tốt thì không cứu kịp .Đứng trong bệnh viện, tận mắt nhìn con người trải qua sinh tử, một loại tâm tình phứctạp dâng lên trong lòng cô."

Đi thôi, cô không cứu được bọn họ."

Phó Ý Chi nhìn cô một cái, thần sắc lạnh nhạtnói, "cô chỉ có thể tự cứu mình.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 94


Mọi người cuối cùng cũng thức tỉnh và nhận ra rằng các bể chứa không khí mới làhàng hóa quý giá.

Trong một thời gian, cửa hàng nhỏ bán không khí trong lành cánhđồng hoa giá cả đã vượt ngưỡng, một lon oxy được bán từ 50 nhân dân tệ lên 500, sauđó tăng lên 5.000, thậm chí có người bởi vì cướp đoạt một bình không khí mà ra tayđánh nhau.Mãi cho đến khi có người từ đồn cảnh sát đến, sự hỗn loạn mới được dập tắt.

Toàn bộdụng cụ và bình khí trong cửa hàng không khí hiệu Thanh Tân đã bị cảnh sát tịch thu.Đồn cảnh sát cũng đặc biệt cử người cầm loa đi dạo quanh các con phố.

Nói với mọingười đồn cảnh sát có một máy phát điện dự phòng có thể tạo ra khí nén, xin đừngcướp giật, ai không có khí nén có thể đến nhận bằng chứng minh thư.

Bọn họ còn trấnan dân chúng rằng có thể đây chỉ là một lần ngẫu nhiên.

Mọi người hãy suy nghĩ đếnnhững người thân và bằng hữu vẫn còn trong bệnh viện cũng với những người đã chết,việc quan trọng trước hết bây giờ là phải sắp xếp nơi chốn cho bọn họ.Vai trò của sở cảnh sát vẫn rất quan trọng.

Vào buổi chiều, người trong thị trấn xếpthành một hàng dài để lấy bình dưỡng khí.

Cư dân đã mất thì thống nhất an trí chôncùng một nơi, bốn phía đều tràn ngập không khí bi thương.

Sự bi thương tĩnh lặng này kéo dài cho đến đầu đêm ngày thứ mười một.

Cùng lúc đó,không khí ngột ngạt lại ập đến đúng như dự đoán, phá tan những ảo tưởng đẹp đẽ củacư dân thị trấn nhỏ.Lần này lại thời gian dài hơn-- 3 phút!Phù An An một bên hít không khí trong bình đã chuẩn bị sắn một bên ghi chép.

Thờigian vừa tới, âm thanh gào thét của gia súc trong thị trấn nhỏ đi.

Mà tối nay trong thịtrấn nhỏ không có ai dám ngủ.Mái vòm này là cái quái gì vậy?

Tại sao thiếu oxy mỗi đêm?Ngay cả vào ban đêm, nỗi sợ hãi trong lòng mọi người thúc đẩy bọn họ tụ tập lại vớinhau.

Không biết qua bao lâu, bọn họ mới lặng lẽ giải tán.Ánh nắng ban mai chiếu rọi xuống thị trấn nhỏ.

Nó cũng rắc lên xác của nhiều loàiđộng vật nhỏ khác nhau trong thị trấn.

Gà, vịt, những con vật có sức sống nhỏ, đãchết gần hết, xác chuột và các loài động vật khác cũng xuất hiện trên đường phố.Lòng người vốn đã căng thẳng nay lại càng thêm sợ hãi.

Thời gian nghẹt thở càng ngàycàng dài, khi nào thì người bên ngoài mới có thể giải cứu bọn họ ra?Cảnh sát thông thường đã không còn khả năng ngăn chặn những người dân thị trấncáu kỉnh diễu hành qua các đường phố đến rìa của mái vòm.

Những bức tường trongsuốt ngăn cách tất cả hơi thở và âm thanh.

Những người này đã viết những lo lắng củahọ bằng sơn đỏ như máu.

Khi nào tôi có thể ra ngoài?Cuối cùng, cục trưởng đồn cảnh sát đã tiến tới, thuyết phục mọi người bằng những lờitốt đẹp, ép buộc dụ lợi, và cuối cùng là trấn áp mọi người quay về.

Cục trưởng trung niên có năng lực này thoạt nhìn cũng sống không đặc biệt tốt,khuôn mặt thoạt nhìn như ngoài bốn mươi, mấy ngày nay đã già đi rất nhiều.

Tóc maihai bên đã bạc, trên trán có nhiều nếp nhăn khiến ông trông như đã ngoài năm mươi.Người ta có thể tưởng tượng bây giờ ông ấy đã kiệt quệ về thể chất và tinh thần nhưthế nào để duy trì an ninh của thị trấn nhỏ.--Phù An An hiện đang được Phó Ý Chi huấn luyện.Dạy cho cô biết tất cả các loại súng, cũng như các kỹ năng cận chiến.Trong biệt thự thường xuyên truyền ra âm thanh thảm thét của Phù An An.

Người điđường đi ngang qua nghe thấy đều sẽ không tự chủ bước nhanh hơn, đối với sự tìnhphát sinh trong biệt thự suy nghĩ miên man bất định -- giữa ban ngày mà hùng hổ nhưvậy, trẻ tuổi thật là tốt!"

Anh Phó, tôi nhận thua, nhận thua, nhận thua!"

Phù An An bị Phó Ý Chi kẹp hai tay và ấn trên ghế sô pha đến không thể động đậy, hétlên một tiếng kêu như heo bị chọc tiết, "Cánh tay sắp gãy rồi, thật sắp gãy rồi!"

Nghe thấy tiếng cầu xin từ bên dưới Phó Ý Chi từ từ buông tay."

Cô quá yếu."

"Không phải đâu anh, là anh quá mạnh thôi."

Cánh tay của Phù An An rũ xuống trước ngực, đau đến không đứng dậy được, nhưngdù đau đến sắp khóc, cô vẫn không quên thổi một cái rắm cầu vồng

"Anh ơi, chúng ta không có biện pháp huấn luyện nhẹ nhàng ôn nhu hơn một chútsao?"

Phó Ý Chi chỉ nhàn nhạt nói: "Chỉ có người càng mạnh mới có thể ở trong trò chơi sinhtồn sống càng lâu hơn.

Không ai trong số các thành viên nồng cốt của " Mang" là yếuđuối cả."

Tác giả có đôi điều muốn nói về bí mật của trò chơi vòng này

Cốt lõi của trò chơi này là oxy.Từ sáng sớm ngày thứ bảy của trận đấu đã có những giây phút nghẹt thở, và nó tănglên từng ngày.Ngày 7 Sáng sớm: Oxy biến mất trong 1 giâyNgày 8 Sáng sớm: oxy biến mất 2 giâyVì thời gian quá ngắn nên chỉ có động vật là biết, côn trùng nhỏ bé bị ảnh hưởng.Ngày 9 sáng sớm: Oxy biến mất trong 5 giây (Con người bị ảnh hưởng)Ngày 10 Sáng sớm: Oxy biến mất trong 1 phútNgày 11 Sáng sớm: Oxy biến mất trong 3 phút......
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 95


Trò chơi đã qua 10 ngày, nó như một móc đánh dấu, độ khó sẽ tăng dần theo thời gian.Thị trấn nhỏ Cánh đồng hoa ngày thứ 12, một giờ sáng.Khoảnh khắc nghẹt thở đúng hẹn mà tới.Phù An An đếm lấy thời gian -- sáu phút!Trên bầu trời, ánh sáng xanh nhạt cuối cùng cũng biến mất, thị trấn hoàn toàn yêntĩnh, không còn nghe thấy tiếng chó sủa hay tiếng gà gáy.

Trong thời gian sáu phútthiếu oxy, những con vật này không biết cách nào để lấy oxy, số phận của chúng cóthể tưởng tượng được.Sáng sớm thức dậy, mọi người có thể thấy xác gia súc vứt la liệt khắp các con đường,ngõ hẻm.

Người ta đối với chó mèo có tình cảm phong phú và phức tạp hơn gà vịt, cóngười coi những con vật này như người thân trong gia đình, thậm chí có người còn ômthú cưng của mình mà khóc ầm ĩ.Để ngăn chặn các đống xác chết tích tụ và nuôi dưỡng vi khuẩn, đồn cảnh sát đã bố trínhân viên đặc biệt để thu gom xác của những gia súc này từ nhà này sang nhà khác

trên đường phố và ngõ hẻm.

Trong đó thậm chí còn lẫn thêm mấy cỗ thi thể của conngười.Đây là một vài gia đình không cất giữ bình khí nên đã chết ngạt vào rạng sáng hômnay.Bởi vì cái mái vòm nên bọn họ chỉ tập trung xác chết và chất đống mà không dám đốtchúng.

Chỉ có thể đào những cái hố sâu ở cánh đồng hoa trống trải sau đó chôn lấptoàn bộ các loại thi thể.

Lựa chọn chỗ chôn lấp, mọi người vô tình hay cố ý lựa chọnkhoảng cách với vách tường trong suốt không xa.Những đống xác động vật và xác người phủ đầy vải trắng khiến người xem bànghoàng.

Cư dân trong thị trấn nhỏ nhìn vẻ mặt kinh ngạc và sợ hãi của những ngườibên ngoài, trong lòng mơ hồ cảm thấy một cảm giác hận thù và muốn báo thù — Tạisao bọn họ chưa tìm ra mái vòm là cái quái gì?

Tại sao bọn họ lại xui xẻo mắc kẹt ở nơichết tiệt này?

Nỗi sợ hãi và sự tức giận của mọi người đã đạt đến một ngưỡng cửa vidiệu và họ thầm hy vọng rằng người ở ngoài có thể giải cứu họ.-----------Ở phía bên kia trước cổng đồn công an, mọi người đã xếp hàng dài qua ba con phố.Mọi người từ sáng sớm đã mang những chiếc bình khí đến đây để bơm đầy dưỡng khí.Sở cảnh sát có thiết bị lấy oxy là máy nén khí, chỉ cần có bình khí là có thể tái sử dụng.Kết quả là bình khí trở nên cực hiếm.Các cửa hàng nhỏ bán bình khí rỗng đã bị người dân làm cho lộn xộn, bình khí rỗngtrên thị trường bị hét giá ngất trời lên tới 20.000 nhân dân tệ.

Hơn nữa là có tiền màkhông mua được.

Thị trấn cánh đồng hoa ngày thứ mười ba, một giờ sáng.Giây phút nghẹt thở bắt đầu ập đến và kéo dài đến mười hai phút.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 96


Nghe thông báo này, người dân bắt đầu tìm mua chai nhựa để tự chế bình oxy.

Toànbộ chai nhựa trong cửa hàng đã bị quét sạch sành sanh.Không chỉ chai lọ nhựa mà cả chai nước tương bằng thủy tinh, miễn là có dung tíchlớn đều được sử dụng.

Toàn dân chế tác bình dưỡng khí.Theo sau bình khí nén, các loại bình thể tích lớn, kín khí tuyệt đối cũng trở thành vậtliệu quý.Thậm chí, một số người còn lục tung các bãi rác để tìm những chiếc chai có thể chứakhông khí.---------------Vào sáng sớm ngày thứ mười bốn ở thị trấn Cánh đồng hoa, thời gian nghẹt thở đãtăng lên hai mươi bốn phút.Sau khi bình minh lên, một vài xác chết đã xuất hiện trước một số ngôi nhà.

Nhữngngười này đã được chôn cất lặng lẽ, ngay cả tang lễ cũng không được tổ chức.Mọi người càng ngày càng nhận thức rõ hơn về tầm quan trọng của không khí, họchưa bao giờ nghĩ rằng thứ mà trước đây họ hầu như không nhận thức được trong cuộc sống lại quan trọng đối với họ đến như vậy.Ngoài bình ôxy tự chế, người dân còn lấy hết dầu diesel dự trữ trong nhà, đổ xăng từbình xăng của ô tô ra rồi xếp hàng ở đồn công an để thay bình khí nén.

Và trong thịtrường của trấn nhỏ, tiền đã không còn mua được bất cứ thứ gì liên quan đến khôngkhí.Một số người tuyệt vọng hoặc nuôi dưỡng ý định xấu xa bắt đầu đi vào con đường tàác làm trộm cướp.Trong trấn nhỏ một ngày có tới mấy vụ ăn cướp xảy ra, chuyên môn nhắm vào ngườigià và phụ nữ yếu đuối, hoặc những người sống độc thân một mình.Mỗi khi cảnh sát tuần tra xuất hiện, những người này lại nhanh chóng chạy trốn.

Hơnnữa bắt được bọn họ thì sao?

Ban đêm thời khắc nghẹt thở ập đến, đem những ngườinày nhốt trong tù cho bọn họ chờ chết hay cung cấp dưỡng khí miễn phí cho bọn họ?Bây giờ, ngay cả các quan chức nhà nước cũng đang thiếu nguồn cung cấp oxy nén.Người bị bắt quả tang cuối cùng chỉ bị kiểm điểm giáo dục, trả lại tang vật, cái giá củatội ác quá nhỏ.

Phù An An đang ở lầu hai của biệt thự, nhìn xem cảnh sát đang xử lýmột cuộc tranh cãi ở cuối đường.

Không có sự sợ hãi hay xin lỗi trong mắt tên cướp.Sau khi cảnh sát rời đi, hắn thậm chí còn khiêu khích những người dân đã gọi cảnh sátvà bỏ đi một cách ngạo mạn ở cuối đường.Có gia đình bị cướp đến đồn cảnh sát cầu cứu, hiện tại cảnh sát trong đồn đều bậnrộn, chỉ có thể phân công một vài cảnh sát ra ngoài tuần tra, giữ gìn trật tự đã là cực hạn.

Cảnh sát làm gì có đủ năng lượng dư thừa để giúp họ tìm thấy bình dưỡng khí đãbị mất .Mua bình mới tại sở cảnh sát?

Điều đó lại càng không thể.Điều duy nhất cảnh sát có thể làm là đăng ký lại và hứa sẽ trừng phạt nghiêm khắc nếubắt được những người này.

Cuối cùng chỉ là tiêm cho bọn họ một liều thuốc an ủi.Năng lực của sở cảnh sát đang dần bị dồn nén, uy tín ngày càng giảm dần.Vào ngày thứ mười lăm của thị trấn cánh đồng hoa, thời gian nghẹt thở đã tăng lênbốn mươi tám phút.Và thời gian sử dụng của một bình khí hoa tươi của cánh đồng hoa chỉ trong nửa giờ.Thật nhiều người đã chết do thiếu dưỡng khí vì chuẩn vị không đầy đủ.Những xác chết không được chôn cất được đặt trên quảng trường của thị trấn, trongsố đó còn có người mới bị giật bình khí vào ngày hôm qua.Biểu cảm của mọi người trở nên căng thẳng và cực kỳ thận trọng.

Không còn đi đườngxa, không còn hành động một mình, cho dù có bất kỳ giao dịch gì cũng là làm ở bêncạnh đồn cảnh sát.

Mọi người kết bạn cùng nhau cùng đi cùng về.

Mặc dù vậy, hành vicướp giật cũng ngày càng trở nên nghiêm trọng.Trong biệt thựPhù An An có chút sầu.

Ban đầu, cô nghĩ rằng dự trữ 80 bình khí, số lượng này đã rấtnhiều, nhưng mỗi bình khí chỉ có thể sử dụng trong nửa tiếng .

Đếm số bình khí này sửdụng cho hai người cũng chỉ có thể duy trì trong 20 tiếng.Vài ngày trước, họ đã sử dụng hết bốn bình không khí.Dựa trên mức tiêu thụ này, những bình khí này là không đủ để hai người bọn họ sốngđến ngày thứ 30.Phù An An nhìn về phía Phó Ý Chi,"Anh Phó, hay chúng ta cũng đi lãnh bình khí nén đi?

Không có biện pháp rồi, miệngăn núi lỡ.

Hơn nữa, chúng ta không đi ra ngoài lãnh bình khí, người khác có thể chorằng chúng ta là một con dê béo có nhiều đồ chứa không khí không?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 97


Bất quá, bọn họ thực sự là một con dê béo lớn.Phù An An nghĩ về đạo cụ không gian của cô ấy và tầng hầm của biệt thự.Thật đáng tiếc khi con dê to béo này cũng không thể đảm bảo đủ nguồn không khí.Phó Ý Chi đương nhiên cũng ý thức được vấn đề này.

Hai người mang theo một thùngdầu, Phù An An đạp xe đến xếp hàng sau hàng dài.Bây giờ, mọi người còn tính là giàu có một chút, đội ngũ xếp hàng dùng dầu đổi khôngkhí không dài như bên đội ngũ bình thường nhưng vẫn rất nhiều người.

Lúc này, đồ vậtcủa mọi người đều không dám để rời tay.Các đồ vật tốt nói chung như xăng, bình bơm không khí, chai nhựa và thậm chí cả xeđạp đã biến mất ngay khi chúng không còn trong tầm tay.Giống như Phù An An và Phó Ý Chi đẩy một chiếc xe đạp mang theo bốn bình khí vàmột thùng dầu nhỏ, đó là trang bị tiêu chuẩn của một tên nhà giàu địa phương.

Cáiloại mà khiến bạn nhìn thấy là muốn cướp ngay.

Nhưng đây là đồn cảnh sát nên bọnhắn vẫn còn chút e ngại.

Đương nhiên, vẫn có người nhịn không được, không tự chủ được vươn tay, "Tiểu muộimuội, bình khí này có bán không?

Ra giá cho tôi đi."

Tại một giây trước khi hắn đụng tới bình không khí, tay của hắn đã bị Phù An An chặnlại."

Có lời gì thì nói đừng có mà đụng vào."

Trong mấy ngày huấn luyện đặc biệt vừa qua, Phù An An cũng học được một chút tưthế mặt lạnh như băng của Phó Ý Chi, "không bán"Người đàn ông ngượng ngùng trở lại trong đội ngũ, khúc nhạc dạo ngắn này như lànsóng nhỏ đi qua.Một lúc sau, cuối cùng cũng đến lượt họ.

Người phụ trách tiếp nhận thùng dầu, nhanhchóng bơm đầy bình khí cho hai người.

Phù An An cẩn thận quan sát máy nén khí, nókhông lớn lắm và hoạt động rất đơn giản.Đem bình không khí đặt ở trên kệ bằng sắt, máy móc kêu một hồi ầm ầm sau đó trị sốtrên bình không khí liền đến số cao nhất.

Cô có thể sủ dụng nó sau khi đọc kỹ một lầnhướng dẫn sử dụng, chẳng có chút hàm lượng kỹ thuật nào."

Tôi không ngờ chiếc máy đó lại đơn giản như vậy.

Đáng lẽ chúng ta phải mang mộtchiếc về nhà nếu biết sớm hơn".

Sau khi đi ra, Phù An An có chút tiếc nuối nói với PhóÝ Chi.Lúc này đằng sau họ đã có nhiều người bí mật đi theo.

Chỉ có hai người mà còn mangtheo nhiều đồ tốt như vậy.

Bị người theo dõi cũng là việc mà hai người bọn họ đã đóntrước được .

Phó Ý Chi nhìn ba người chặn đường phía trước với vẻ mặt thờ ơ."

Nếu không muốn chết thì giao ra bình khí cùng xe đạp ra!"

Ba người đàn ông này là một tổ đội tạm thời.

Đồ đạc của họ đã bị cướp ngay sau khi họra khỏi đồn cảnh sát, vì vậy họ phải học hỏi từ những tên cướp đó và nhắm mục tiêuvào những người khác.Thế giới bây giờ là như vậy, cá lớn nuốt cá bé, cá bé ăn tôm nhỏ, tôm nhỏ... xứng đángbị ăn.Phó Ý Chi lui về sau một bước, thản nhiên nói: "Phù An An."

"Ừm."

"Đã đến lúc kiểm tra kết quả rèn luyện mấy ngày nay của cô rồi."

"Hả?"

Phù An An sửng sốt."

Đi lên."

Phó Ý Chi nói ngắn gọn sau đó đẩy Phù An An lên phía trước.Phù An An không thể tin được – người ta chỉ là một cô gái nhỏ yếu đuối thôi mà!"

Ngươi đúng là một tên tiểu bạch kiểm, không thấy ngại khi mình là nam nhân sao."

Tên cướp có chút khinh thường, vươn tay muốn bắt lấy Phù An An."

Dù sao ngươi cũng sắp chết, sao không đi theo huynh đệ ta đi.

Nhìn khuôn mặt xinhđẹp của ngươi, các huynh đệ của ta sẽ cho ngươi chết trong sung sướng."

Ba -- mặt của hắn ta bị quất lệch sang một bên.

Phù An An xoa xoa tay có chút sảngkhoái.

Trên mặt người đàn ông bị đau rát, nổi giận đùng đùng nhìn về phía Phù An An.

"Ngươi đây là đang tự tìm đường chết!"

Người đàn ông xông đi lên muốn bắt lấy cônhưng Phù An An lại linh hoạt như một con cá.

Mấy ngày nay huấn luyện ma quỷkhông phải là làm không công .Phù An An đã học được thật nhiều kỹ xảo cách đấu ở chỗ Phó Ý Chi, đối phó với mộtngười đàn ông là dư xài."

Các ngươi còn đứng tại chỗ làm gì hả?

Không biết đi đến giúp đỡ sao?"

Người đàn ôngăn lỗ vốn từ chỗ Phù An An, liền kêu hai tên đồng bọn của mình
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 98


Ba người, còn là 3 người đàn ông tráng niên khỏe mạnh.

Tình huống này liến rất khógiải quyết.Phù An An tránh được đòn tấn công từ bên phải, đấm vào người bên cạnh nhưng bịngười phía sau đá vào bắp chân.

Quỳ xuống đất với một tiếng uỵch.

Khoảnh khắcchạm đất, Phù An An đau đến mức nước mắt sắp trào ra.Người đàn ông đá cô xuống đưa tay đè vai Phù An An, "Chết tiệt, nha đầu thúi..."

Chưakịp chửi xong, cổ tay đã bị năm ngón tay thon dài vặn vẹo 180 độ.Người đàn ông hét lên một tiếng, đồng bọn ở bên cạnh cũng vội vàng chạy tớiBa mươi giây sau.Ba người đều ngã xuống đất, sắc mặt tái nhợt, miệng phun ra máu.Bọn họ nhìn không rõ nam nhân trước mặt ra tay như thế nào, chỉ là phát hiện hiện tạibọn họ đứng lên cũng không được, ngay cả hô hấp cũng thấy đau."

Có ba người mà cũng đánh không lại, cô còn không biết xấu hổ mà lười biếng sao?"

Phó Ý Chi nhìn ba người họ như nhìn rác rưởi, lấy khăn giấy ra lau tay.

"Không lười biếng nữa ."

Phù An An lấy mu bàn tay lau con mắt một chút, lần thứ nhấtnói ít như vậy.

Khập khiễng đẩy xe đạp đi về biệt thự, người khác bắt nạt cô, Phó Ý Chicũng muốn bắt nạt cô!Phó Ý Chi nhìn xem Phù An An môi mỏng khẽ mím, đỉnh lông mày hơi hơi trùngxuống."

Nhìn này."

Phó Ý Chi nhẹ nhàng nói, sau đó nhìn người đàn ông nằm trên mặt đất với đôi mắtlạnh lùng.

Duỗi chân ra và tung một cú đá thật mạnh.

Người đàn ông bay ra hai bamét, nặng nề mà nện ở trên tường, trong ngõ nhỏ vang lên một tiếng kêu rên thảmthiết.Phù An An sững sờ, Phó ba ba đây là đang báo thù cho cô sao?!"

Đi thôi."

Phó Ý Chi một tay cầm hai bình khí nói.Hai người đi hai bước, nhìn bộ dạng khập khiễng của Phù An An, Phó Ý Chi nhét tất cảbình khí vào trong ngực cô.Phù An An:......?Phó Ý Chi cầm lấy xe đạp, "Đi lên đi."

Phù An An khập khiễng một chân ngồi lên đó, "Anh Phó, anh có thể đi xe đạp không?"

Lúc trước đều là cô chở anh.Phó Nhất Chi khẽ mím môi mỏng, liếc cô một cái, "Lại nói nữa, xuống đi một mình đi."

Thực sự không biết đi sao?

Khóe miệng của Phù An An hơi cong lên, cố nén nụ cườicủa chính mình.

Không biết đi xe đạp mà anh còn muốn cô ngồi lên để đẩy về, đây

chính là biểu hiện cho thấy Phó ba ba rất yêu thích cô đó."

Anh Phó."

"Hử."

Phó Ý Chi ngẩng đầu lên, chỉ thấy ánh mắt vô cùng nghiêm túc của Phù An An,con mắt tròn vo hắc bạch phân minh, còn hơi có chút phiếm hồng, phía trên còn phảnchiếu ảnh ngược của anh.

Giống như là... một con mèo bị thuần dưỡng muốn làmnũng.Tay của Phó Ý Chi hơi dừng một chút, "Làm sao vậy?"

"Từ giờ trở đi, tôi sẽ là chân chó trung thành, là chiếc áo bông tri kỉ nhất của anh."

Phù An An nắm chặt nắm tay, "Ngoại trừ ông bà nội, tôi cả đời đều muốn hiếu kínhanh!"

Phó Ý Chi hít một hơi thật sâu, đẩy xe đạp nhanh chóng rời khỏi đường phố.Phù An An đang ngồi ở phía sau xe liếc nhìn Phó ba ba đang đi như bay, không biết vìsao cô cảm thấy Phó ba ba không vui lắm.

Dù sao, nhất định không phải bởi vì cô.

Tạivì cô là người mới thể hiện lòng trung thành với anh nên anh phải cảm thấy thực vuivẻ mới đúng!Phó Ý Chi có chiều cao chân lại dài, bọn họ rất mau đã trở lại biệt thự.Nhìn thấy biệt thự, bất kể giây trước xảy ra chuyện gì, giây sau sắc mặt của hai ngườilập tức trở nên nghiêm túc.Bên ngoài viện bên trên hàng rào sắt có nhiều rất nhiều bụi đất, mẩu thủy tinh ở dướigóc tường cũng trở nên lộn xộn nát vụn

Điều quan trọng nhất là dây sắt trên cổng có vết xước.

Ai đó đang theo dõi ngôi nhàcủa họ và cố gắng vào bên trong!

Hai người nhìn nhau, rút chìa khóa ra mở cửa.

Phó ÝChi đứng trước cổng biệt thự kiểm tra trong khi Phù An An đi quanh nhà kiểm tra từngchi tiết đã lưu lại lúc hai người bọn họ rời đi.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 99


Không có dấu vết gì trên các cửa sổ.

Những sợi tóc buộc bên trong cửa biệt thự cũngkhông bị đứt.

Những người đó vẫn chưa vào được bên trong nhà.

Nhưng điều này đãđủ để làm cho bọn họ cảnh giác.Dưới tầng hầm của biệt thự có hơn 30 bình khí nén cùng nhiều vật tư khác nhau nữa.Căn cứ này tuyệt đối không thể để cho người khác trà trộn vào được.Cô nghĩ bọn họ đã lâu không ra ngoài, hành động cũng rất điệu thấp, có thể trong thờigian ngắn như vậy xông vào nhà để trộm, nhất định không phải là người cách bọn họquá xa.Hai người đồng thời nhìn ra ngoài cửa sổ, xung quanh biệt thự chỉ có vài hàng xóm.

"

Sau này lúc nào trong biệt thự cũng phải có người ở lại giữ nhà."

Phó Ý Chi nói.

Phù AnAn gật gật đầu.Sau đó kiểm tra xem có thiếu thứ gì không.

Mọi thứ đều còn ở đó, cô lại đi tìm tất cảnhững cái chai rỗng trong biệt thự.Lâu rồi không ra ngoài, suýt chút nữa đã bỏ lỡ thông tin quan trọng như vậy, hóa rachai nhựa cũng có thể dùng làm bình dưỡng khí.

Mặc dù thời gian sử dụng rất ngắn, nhưng mà tiết kiệm được tí nào hay tí đó.

Phù An An cô chính là một con người bìnhthường thích tiết kiệm thôi.Làm xong hơn mười cái bình dưỡng khí, màn đêm đã buông xuống.Bật đèn năng lượng mặt trời, Phù An An tùy tiện nấu hai bát mì.

Trứng chiên mềmđược cho vào mì và ăn kèm với nước sốt đặc biệt của Phù An An có mùi thơm béongậy.Cách đó không xa, một người phụ nữ sống ở căn nhà đối diện bên đường thèm thuồngnhìn vào căn biệt thự.Cô ta biết rằng có rất nhiều bình chứa không khí trong biệt thự đối diện!

Bởi vì hơnmười ngày trước, cô ở nhà, tận mắt nhìn thấy hai người trong biệt thự vận chuyểnbình khí về bằng ô tô, hơn nữa là có tới hơn ba mươi bình không khí!

Họ có rất nhiềubình khí nén.Sống trong một ngôi nhà kín gió.

Còn dư thừa rất nhiều nhiên liệu dầu để lấy đi rangoài phun phí.

Không cần phải lo lắng về việc một ngày nào đó sẽ bị ngạt thở vì thiếuoxy!Lý Toa nắm chặt các ngón tay, tưởng tượng nếu tất cả những thứ này trở thành của côthì sẽ tuyệt vời như thế nào."

Toa Toa, ăn cơm đi."

Một giọng nam từ phía sau truyền đến, sau đó lại trở nên cực kỳtrầm thấp, "Đừng nhìn bọn họ nữa, cẩn thận một chút đừng để bọn họ phát hiện."

"Đã biết."

Lý Toa buông rèm cửa sổ xuống.

"Khí nén để qua đêm nay đã chuẩn bị xong."

Người đàn ông bên cạnh bưng bát cơmcho cô nói."

Đối phương sớm muộn gì cũng sẽ đi ra ngoài, trước tiên cô không cần để ý tới bọnhắn, ngày mai chúng ta sẽ đi bơm đầy bình khí."

Lý Toa siết chặt đôi tay đũa cầm trong tay, "Nếu chúng ta hạ được gia đình đó ...chúng ta sẽ có đủ không khí trong mười ngày."

Thị trấn nhỏ Cánh đồng hoa ngày thứ mười sáu lúc 1 giờ sáng, thời gian thiếu oxy đãlên đến 1 giờ
 
Back
Top Dưới