Khác [REUP- VÔ HẠN] - Tôi làm cẩm lý trong trò chơi sinh tồn (C 1-200)

[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 100


Cánh Đồng Hoa Thị Trấn Nhỏ Ngày thứ mười bảy, lúc 1 giờ sáng, thời gian nghẹt thởđược kéo dài đến 2 giờ.Trong thị trấn nhỏ, ngày càng ít cư dân trung thực xếp hàng tại đồn cảnh sát, cònnhững tên cướp bắt đầu tụ tập thành nhóm.

Họ lang thang trên đường phố với vũ khí,chặn cướp mọi người đi đường mà họ gặp phải.

Thậm chí là giết người.Trong biệt thự.Phù An An nhìn bình không khí rỗng nằm đầy đất khẽ nhíu mày.

Mới qua có hai đêmmà bọn họ đã dùng hết 14 cái bình không khí.

Tốc độ tiêu hao của bọn họ quá nhanhmà lại không có nguồn bổ sung.Phù An An nhớ lại máy nén khí mấy ngày trước ở đồn cảnh sát "Anh Phó, tôi có một kếhoạch táo bạo nè."

"Khoang hãy lập kế hoạch, giờ xuống tầng hầm mang lên đây hai bình đầy không khíđi."

Phó Ý Chi ra khỏi phòng, lúc này anh đã thay một chiếc áo len đen, đeo khẩu trang vàđội mũ.

"Anh Phó, anh định làm gì vậy?"

"Ra bên ngoài lấy chút đồ vật."

Phó Ý Chi cầm chìa khóa xe lên,"đi tầng hầm cầm hai bình không khí đầy lên đây."

Phù An An rất mau đã đem bìnhkhông khí tới, đem bình bỏ vào trong cóp sau xe hơi.

Xăng trong xe đã đổ đầy bình.Trước khi rời đi, Phó Ý Chi cảnh báo: "Đóng tất cả các cửa ra vào và cửa sổ, giữ chobiệt thự an toàn."

"Được!"

Phù An An gật đầu, ngay khi Phó Ý Chi lái xe ra ngoài, cô lập tức đóng cổng,cửa ra vào và cửa sổ ở tầng một sau đó nằm trên tầng hai nhìn Phó Ý Chi rời đi.Cô không biết Phó ba ba sẽ làm gì.

Anh ấy không nghĩ rằng bây giờ lái xe ra ngoài làquá rêu rao sao?

Phù An An lắc đầu, thật không hiểu được.Một bên khác.Người phụ nữ đã nhìn chằm chằm bọn họ rất lâu, không khống chế được thần sắc kíchđộng nhìn chiếc xe ô tô đã rời đi xa xa."

Đi thôi !"

Lý Toa vỗ vỗ người đàn ông bên cạnh: "Trong biệt thự chỉ còn lại một nữnhân!"

Trời ban cơ hội tốt!

Hai người thương lượng một hồi rồi bắt đầu chia ra hành động.Phù An An đang tập luyện trên tầng hai thì nhìn thấy một người phụ nữ đội khăn trùmđầu, hốt hoảng chạy về phía biệt thự."

Có ai không?

Có ai trong nhà không?!"

Người phụ nữ hét lên nhiều lần về phía biệt thự, "Cứu với!

Giúp tôi với!"

Không thể giúp a.

Phù An An lắc đầu trong khi một tay cầm chiếc bánh quy.Anh Phó nói phải bảo vệ tốt biệt thự.Đáng tiếc nữ nhân kia vẫn không chịu thua, "Ta biết bên trong có người, xin giúp tavới!"

"Có chuyện thì gọi cho cảnh sát đi, không ai ở đây có thể giúp cô đâu."

Phù An An nhìnvề phía người phụ nữ kia, không chừa chút đường sống nào mà cự tuyệt cô ta.Động tác quá ồn ào dễ thu hút người khác, Lý Toa thấy cô không chịu xuống liền tựmình trèo cổng đi vào.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 101


"Đắc tội rồi."

Người đàn ông tên Vương Đại Long rút dao rồi lao về phía Phù An An.Phù An An tránh sang một bên, công kích thất bại.Ngay sau đó, cô nắm lấy cánh tay của Vương Đại Long, sử dụng những chiêu thức màPhó Ý Chi đã dạy làm rơi con dao găm trong tay Vương Đại Long.

Sau đó đá một chânlên hạ bộ của Vương Đại Long, khiến anh ta lập tức cảm nhận được khoái cảm khitrứng bị đánh nát.Không thể không nói, Phó ba ba dạy kỹ thuật cận chiến có tác dụng rất lớn.

Cùng vớiviệc cô tự do phát huy bản lĩnh có thể nói đây là một chiêu đánh bại kẻ thù.Đúng lúc này, Lý Toa đột nhiên từ phía sau chạy tới ôm lấy Phù An An.Sức mạnh của người phụ nữ này lớn đến mức Phù An An gần như không thể di chuyển."

Phế vật! còn thất thần làm gì?

Cầm lấy con dao đi!"

Lý Toa hét vào mặt Vương Đại Long.

Phù An An nghe vậy đầu cô nghiêng về phía sauhung hăng đập lên đầu người sau lưng, thừa dịp thời điểm cô ta phân tâm kêu đau, kéo lấy cánh tay của cô ta làm một động tác ném qua vai."

A!"

Lý Toa hét thảm một tiếng, ngã rầm trên mặt đất, máu mũi đều chảy ra.Và khi Vương Đại Long nhặt con dao lao về phía cô, một khẩu súng lục cũng đã gămvào trán anh ta.

Có một tiếng nổ bị bóp nghẹt bởi nồng giảm thanh.

Một lỗ thủng đã ởtrên đầu Vương Đại Long, anh ta ngã xuống tấm thảm trước mặt với đôi mắt mở to.Máu từ từ chảy ra, nhuộm đỏ tấm thảm, dọa cho Lý Toa ở một bên sợ hãi hét lên.Phù An An giơ súng lên nhắm vào Lý Toa.

Lý Toa sợ tới mức hai chân nhũn ra, quỳ rạpxuống ngay tại chỗ, không dám nhìn thi thể bên cạnh, không ngừng cầu xin tha mạng."

Em gái à thả tôi đi đi!

Chị cũng là nhất thời hồ đồ, bị ép buộc thôi.

Như vậy đi, chịđem tất cả đồ đáng tiền trên người cho cô, cô đừng giết tôi có được hay không?"

Trong khi nói chuyện, Lý Toa lấy ra mấy tấm thẻ chi phiếu.

Nhìn thấy cô còn chưa đểsúng xuống thì rung rẫy gỡ xuống luôn vòng tay đang đeo trên tay ."

Quá chậm rồi dì à."

Phù An An lạnh như băng nói.

Khi cô ta nói rằng trong nhà có rấtnhiều bình khí thì cô ta đã không thể thoát ra được."

Xin lỗi."

Phù An An lãnh huyết mà bóp cò súng.

Hai cỗ thi thể cứ như vậy tùy ý đặt ởtrong phòng khách.Phù An An kiểm tra lại cửa của tất cả các phòng, bình tĩnh trở lại tầng hai, trong khitay cầm súng không thể kiểm soát được run lên.Trên đường phố, một chiếc xe thương vụ màu đen đang tăng tốc chạy rất nhanh."

Mẹ kiếp!

Giờ này ai mà còn lái xe được hay vậy?"

Gã giang hồ dựa vào ven đường némtàn thuốc hút dở xuống, nheo mắt nhìn về hướng chiếc xe rời đi.

"Nhị Cẩu!"

"Có chuyện gì vậy anh."

Một người đàn ông gầy nhom chạy đến khom người xuống."

Làm Hổ ca chú ý một chút, một mối làm ăn lớn đang tới!"

--Phó Ý Chi đang lái xe, nhìn thấy phía trước đột nhiên xuất hiện một đám người.

Đâykhông phải là lần đầu tiên anh gặp đám người chặn đường cướp này.Phó Ý Chi mở cửa sổ xe, họng súng đen đối mặt với người đàn ông bị đám đông vâyquanh, "Cút""A, tiểu tử mua ở đâu cái mô hình, giống thật quá nha?"

Phó Ý Chi di chuyển ngón tay, nhưng ánh mắt không thay đổi, người đàn ông đang nóichuyện đã có một cái lổ ở trên đầu."

Tôi sẽ không nói lại lần thứ hai."

Mấy chục người kinh hãi, người này cư nhiên cầmsúng thật.Sống cho đến bây giờ, không có ai không sợ chết cả.

Đám người không hẹn mà cùngtản ra, chừa trống ra một con đường cho chiếc xe.Trở lại biệt thự, Phó Ý Chi lấy ra một cái túi lớn từ phía sau xe, thời điểm đi ngang quaphòng khách liền dừng lại bước chân.

Ánh mắt anh lướt nhẹ qua hai xác chết trên mặtđất, rồi anh đi lên lầu."

Phù An An."

Lúc này Phù An An đang ngồi trên sô pha, ánh mắt đờ đẫn, bất động.

Tưthế này không hề thay đổi kể từ khi cô đi lên đây.

"Phù An An."

Phó Ý Chi lại kêu một tiếng.Cuối cùng ý thức được người trở về là ai, Phù An An khóc chít chít mà chạy tới lập tứcôm lấy Phó Ý Chi, những suy nghĩ sợ hãi tích tụ thật lâu sắp làm cô hỏng mất."

Anh Phó, tôi giết người rồi!"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 102


Phó Ý Chi vốn muốn đẩy Phù An An ra nhưng tay cứng đờ nên để tùy ý cô ôm chínhmình khóc nửa ngày."

Được rồi."

Phó Nhất Chi đưa tay vỗ vỗ phía sau lưng cô: "Hai người kia là người trước đó đã theodõi chúng ta sao?"

"Ừm."

Phù An An gật gật đầu, thuận tiện lau lau nước mắt trên quần áo của Phó Ý Chi.Phó Ý Chi hơi nhướng mày nhìn động tác của cô "Cho nên hiện tại cô đang hồi hận vìđã giết bọn họ?"

Phó Ý Chi hỏiPhù An An đã nghĩ về chuyện đó, nếu cô không giết họ, cô sẽ là người bị giết chết.Phù An An lắc đầu, "Tôi thật sự không hối hận, chỉ là có chút sợ hãi."

Câu trả lời khônglàm anh thất vọng lắm."

Giết những người này là đúng."

Phó Ý Chi biểu lộ hòa dịu một chút, che đậy đi đôi mắt lạnh lùng của mình, khuôn mặtẩn giấu sự bình tĩnh dưới nền của ánh đèn.

Cô phải nhớ kỹ, cái trò chơi này vốn dĩ là nơi giết người hoặc bị giết.

Nếu cô muốnsống, cô phải tiêu diệt hết tất cả những kẻ sẽ đe dọa tới cô.

Cho dù hắn là người chơithì cũng phải giết."

Sau khi nói xong, trong phòng im lặng một lúc.Phù An An đã khóc đủ rồi, giọng nói phát ra nghẹn ngào, "Anh Phó."

"Hử."

"Vừa rồi anh đi ra ngoài làm gì?"

Vừa rồi một mực sợ hãi khóc lóc, tự bản thân của Phù An An cảm giác có chút mất đimặt mũi.

Vì vậy cô muốn chuyển chủ đề, "Vừa rồi anh ở bên ngoài làm cái gì?"

"Tôi đi lấy một ít vũ khí, đều để ở trong túi."

Phó Ý Chi nhàn nhạt nói như là chỉ làmmột chuyện nhỏ."

Để tôi xem!"

Phù An An tò mò chạy tới mở ra.Trong nháy mắt, vòng tay trở nên trống rỗng, Phó Ý Chi cảm thấy hơi là lạ.Còn Phù An An đã bị sốc khi nhìn thấy những thứ bên trong.

Vài trăm viên đạn, vàkhoảng hai chục quả lựu đạn.

Những thứ này cô cũng chỉ nhìn thấy qua trên TV!"

Anh Phó, anh đi ra ngoài một chuyến là để đánh cướp kho vũ khí hả?!"

Phù An An suýt chút nữa không ngậm được miệng, "Anh cũng quá lợi hại rồi!"

Có haicái bình không khí mà đổi được nhiều đồ như vậy, sợ là đi ăn cướp rồi đi !!!

Nghe vậy,khóe miệng của Phó Ý Chi hơi cong lên."

Bắt đầu từ ngày mai, tôi dạy cô cách nhận biết lựu đạn."

"Gì cơ?"

Cơ thể của Phù An An đông cứng lại, vẻ mặt của cô liền chuyển từ vui sang buồn.Trong miệng của Phó Ý Chi, có một sự khác biệt rất lớn về khái niệm giữa "biết" mộtquả lựu đạn và "sử dụng" một quả lựu đạn.Sử dụng, nghĩa là chỉ đơn giản là làm thế nào để kích nổ nó và ném nó ra ngoài, quátrình này rất đơn giản và có thể thực hiện trong hai phút.Nhưng nhận biết lại là một lớp học dài dòng với nhiều thứ khác nhau.

Từ nguồn gốccủa lựu đạn, các yếu tố cơ bản, loại lựu đạn ở mỗi quốc gia, cộng với kiểu dáng, nguồngốc, ưu điểm và nhược điểm của chúng, tất cả đều phải được nhớ hết.Lần cuối cùng cô học hành chăm chỉ như vậy, Phù An An nhớ đó là khi cô học năm batrung học
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 103


Phù An An đã tận mắt chứng kiến anh Phó đã phá hủy ngôi nhà một cách thô bạo nhưthế nào.

Một cái ống nước hoàn hảo không có kiên trì nổi đến 5 phút trong tay củaanh.Các đường ống đã biến mất, các bức tường trở nên láng mịn hơn.Nhìn thấy sự mạnh mẽ của Phó Ý Chi, Phù An An từ bên cạnh nói: "Anh Phó, tôi nghĩcửa sổ trên tầng hai cũng nên được gia cố."

"ừ."

Phó Ý Chi gật đầu,"Đi lấy mấy tấm ván gỗ và đinh đến đây."

Hai người cùng nhau đem tất cả cửa sổ ở lầu hai đóng lại bằng tấm ván gỗ.

Phù An Anthậm chí còn đi xuống sân ở tầng dưới nhặt rất nhiều mảnh thủy tinh tương đối sắcbén.

Cho một ít đất vào hộp các tông sau đó đặt kính vỡ lên trên và đặt dưới mỗi cửasổ.Trên đỉnh đầu cũng có thể làm ít đồ, đập chết những con rùa rút đầu nghĩ xông vàonhà này!Phù An An bắt đầu chuyển hướng suy nghĩ về những biện pháp để bảo vệ biệt thự

Sau khi kết thúc công việc, Phó Ý Chi thay quần áo, khi anh bước vào phòng tập thểdục, anh đột nhiên phát hiện ra rằng dụng cụ thể dục trong phòng ít hơn rất nhiều."

Phù An An......"

Anh ấy chỉ muốn hỏi Phù An An tại sao có ít đồ trong phòng tập thể dục, nhưng thứmà Phù An An đang cầm trong tay lại giống như những quả tạ --Lúc này cô ấy đang buộc quả tạ bằng một đoạn dây và quấn đầu còn lại quanh thanhtreo rèm cửa sổ.

Có thể nghĩ đến tình huống chỉ cần có người động tay vào cửa sổ thìnhững cái tạ tay này liền đập xuống."

Anh Phó, sao vậy?"

Phù An An ngơ ngác đứng tại trên ghế nhìn về phía anh.Phó Ý Chi nhìn kiệt tác của Phù An An im lặng một lúc, "...không có gì."

Nói xong trựctiếp trở về phòng tập thể thao.Haizz, cô còn nghĩ rằng Phó ba ba muốn ngăn cô chạm vào những thứ trong phòngtập thể dục.

Thấy Phó Ý Chi ngầm đồng ý, Phù An An định nghiên cứu trước sau đóthực hiện luôn trên tất cả các cái cửa sổ còn lại.Vào ngày thứ mười tám của thị trấn Cánh đồng hoa, thời gian thiếu oxy đã kéo dài đếnhai giờ.Hai người đã sử dụng 8 lon không khí trong một đêm.

Trong hai ngày trước đó bọn họđã được sử dụng 14 lon không khí.

Ngoài ra, Phó Ý Chi còn lấy ra 2 bình khí để đổi vũkhí.

Bọn họ đã dùng hết 24 cái bình không khí, vượt qua tổng số 1⁄4!

Nếu như đêm mai thời gian thiếu oxy tiếp tục kéo dài đến 2.5 tiếng, thì bọn họ còn cóthể tiêu hao 10 cái bình không khí.Tính ra với tốc độ này, bình dưỡng khí của họ cùng lắm chỉ dùng được... bốn ngày?!Ngay cả khi tính cả những bình oxy tự tạo đó, không khí dự trữ của hai người cũngkhông đủ để tồn tại đến ngày thứ hai mươi ba ở thị trấn Cánh đồng hoaĐây vẫn là giả định rằng sau ngày thứ 20, trò chơi không tăng thêm bất kỳ độ khó nào.Phù An An thấy rằng sự sống sót của họ sắp gặp thử thách rất lớn nên vội vàng chạyđến tìm Phó Ý Chi, "Anh Phó, chúng ta sắp không có đủ không khí trong kho!

Tối đachỉ có thể dùng trong bốn ngày nữa!

Chúng ta bây giờ bổ sung bằng cách nào bây giờ?Muốn đi cục cảnh sát bơm hơi sao?"

"Không cần gấp."

Phó Ý Chi nhìn rất bình tĩnh nói "đợi thêm hai ngày nữa đi."

"Đợi thêm hai ngày nữa sao?"

Phù An An nhìn anh bộ dáng sững sờ, chạy lại ngồixuống bên cạnh anh, "đợi thêm hai ngày nữa cục cảnh sát bơm không khí miễn phí màkhông cần dầu hả?
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 104


Chạng vạng tối ở cục cảnh sát.

Lác đác có vài người xếp hàng mua khí nén.

Đúng lúcnày, đột nhiên bên ngoài ném vào mấy quả bơm cồn tự chế.

Chiếc chai phát nổ, ngọnlửa bắn tung tóe cùng với cồn bên trong.Những người dân thường hoảng sợ bỏ chạy, một vài cảnh sát canh cửa đã giơ súng lên.Khoảnh khắc tiếp theo, ai đó đã ném vô trong cục cảnh sát mấy cục than đang cháyđã cố tình nhúng nước.

Thứ này có tác dụng tương tự như bom khói, nó tạo ra khóidày đặc làm cay và sặc vào mắt.

Trong chốc lát, toàn bộ đồn cảnh sát chìm trong khóidày đặc, nhân cơ hội này, một tổ chức nhỏ của băng nhóm trộm cướp xông vào.Mục tiêu của bọn hắn rất đơn giản, chính là máy nén không khí đặt ở phía ngoài.Tiếng súng ác liệt vang khắp thị trấn.

Tất cả mọi người đều biết cục cảnh sát đã xảy rachuyện.

Cuộc bạo loạn kéo dài hơn một giờ sau vài tiếng súng kết thúc, thị trấn nhỏcuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.Không lâu sau, một chiếc xe cảnh sát từ đồn cảnh sát đi ra.

Tiếng loa phát thanh đãmất từ lâu vọng lại từ khắp các con đường và ngõ hẻm.

[Xin thông báo, cư dân thị trấn nhỏ Trương Sơn, Lý Sí, Vương Phú Quý và hơn 20người khác đã tấn công đồn cảnh sát nên bị bắn chết tại chỗ để làm gương cho nhữngngười khác.

Mong các vị cư dân hiểu rõ. ]Khi thế cục đã mất khống chế, cục cảnh sát đã giết gà dọa khỉ, muốn một lần nữa trởlại địa vị của những ngày trước kia.Mà ở trên tâm lý học có một lý luận – Lấy một tòa nhà có một vài cửa sổ bị hỏng làmví dụ, nếu những cửa sổ đó không được sửa chữa kịp thời, có thể sẽ có thêm nhiều cửasổ bị phá hủy bởi những kẻ phá hoại.

Đây được gọi là hiệu ứng cửa sổ vỡ.Sở cảnh sát ngay từ đầu đã không kịp thời ngăn chặn các vụ cướp, bây giờ mới bắt đầulàm thật sự đã quá muộn.Cách làm như vậy ngoại trừ có tác dụng rung cây dọa khỉ, trên thực tế còn tiềm ẩnmột cái tin tức có thể truyền lại cho người bình thường -- Cướp đồn cảnh sát cũngkhông sao.Thị trấn cánh đồng hoa ngày thứ 19, sáng sớm ngột ngạt suốt 2,5 tiếng đồng hồ.Hôm nay, số người chết ở thị trấn Cánh đồng hoa đã hơn một nửa, chỉ còn lại vàinghìn người còn sống.

Những người này đều có nhiều bình khí.Cũng không phải bình không khí nhiều liền có thể kê cao gối ngủ mà không cần lolắng, bơm đầy những bình khí nén này mới là vấn đề cấp bách mà họ phải đối mặt.Sở cảnh sát đã sớm đưa ra quy định, mỗi ngày một người chỉ được bổ sung khí nénmột lần.

Cho dù thời gian nghẹt thở ngày một tăng lên, nhưng quy tắc này vẫn không thay đổi, cục trưởng đồn cảnh sát liên tục đưa ra những quyết định sai lầm, dường nhưcàng ngày càng trở nên ngu ngốc.Nhiên liệu đã bị cư dân của trấn nhỏ vơ vét gần như cạn kiệt.

Ngay cả với một bình khírổng thì nó cũng sẽ không giúp ích được gì nếu nó không được bơm đầy.Trong chốc lát, mục tiêu cướp giật của mọi người cũng chuyển từ bình khí rỗng sangnhiên liệu.

Cách trực tiếp và thô lỗ nhất là lục soát từng nhà!

Vơ vét hết tất cả các địaphương, đem hết một chút dầu nhiên liệu sau cùng trong nhà ở của cư dân, tất cả đềulấy ra hết góp từng chút từng chút một.Biệt thự của Phù An An cũng không phải không có người theo dõi tới.

Nhưng bọn cônđồ của những tổ chức này vào được, vừa nhìn thấy chiếc ô tô màu đen đỗ trước cửa,vẻ mặt lập tức trở nên kinh hãi, vội vàng quay đầu lại chạy ra ven đường.

Đế giày cònmang theo mấy miếng thủy tinh vỡ nát.Phù An An đang đứng xem ở trên tầng hai vẫn không hiểu, "Anh Phó, có thể nói cho tôibiết chuyện gì xảy ra với những người này không, bọn họ giống như thấy được matrong nhà của chúng ta vậy."

Phó Ý Chi lạnh lùng nhìn cô, "Cẩn thận một chút, đừng để bất cứ ai vào được."

Vào sáng sớm ngày 20 tại thị trấn Cánh đồng hoa, thời gian nghẹt thở kéo dài đến 3giờ.Nhìn thời gian, Phù An An thở phào nhẹ nhõm.

Chắc trò chơi cũng nghĩ đến vòng chơinày quá khó nên cũng ngượng ngùng tăng thêm độ khó cho vòng chơi sau ngày thứ20.

Đây có lẽ là tin tốt trong số tất cả các tin xấu.

Phù An An nhìn ra bên ngoài, thị trấn nhỏ lúc ba giờ sáng tối đen và im lặng như chết.Hiện tại là thời điểm tốt để bổ sung giấc ngủ, nhưng Phù An An không thể ngủ đượckhi nghĩ về những bình khí ngày càng ít đi
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 105


Thị trấn nhỏ Cánh đồng hoa, sáng sớm ngày thứ 20Mới sáng sớm nhưng bên ngoài cục cảnh sát đã bị bao vây bởi rất nhiều người.

Bây giờ,mọi người không còn xếp hàng để bơm đầy bình khí nén nữa mà cảnh giác chia ranhiều tiểu đội nhỏ.

Mọi người trong tiểu đội đều có vẻ mặt đờ đẫn, luôn cảnh giác vớinhững người xung quanh.

Nhân viên cảnh sát cũng giống như thế.

Súng trong tay họđều đã lên đạn, một khi phát hiện có gì bất thường, họ sẽ lập tức nổ súng không chútdo dự.Thị trấn nhỏ với tiếng chim hót và hoa thơm ban đầu dường như đã trở thành một nhàtù vào lúc này không hay.

Những người còn lại thì đang sống trong sợ hãi hoặc đắmchìm trong tội ác để kéo dài hơi tàn.Mà cục cảnh sát giống như là một tờ giấy thật mỏng, duy trì một tia thể diện cuốicùng của cư dân thị trấn với tư cách là những con người.Cánh đồng hoa tiểu trấn ngày thứ hai mươi, giữa trưa 11: 55Mặt trời mùa hè nóng nực, bởi vì có mái vòm mà nhiệt độ trong thị trấn cao hơn trướchai hoặc ba độ.Tại thời điểm này, vẫn còn rất nhiều nhóm đang chờ đợi được bơm hơi.

Mọi người mồ hôi đầm đìa, không màng ăn trưa mà mang theo bánh quy và nướckhoáng để ăn cho đỡ đói."

Chỉ có mấy ngàn người thôi mà tại sao lại xếp hàng chờ lâu như vậy."

Một người đànông nhỏ giọng nói với bạn đồng hành."

Người ít hơn, nhưng vẫn có nhiều bình khí như vậy, chúng ta có thể tránh được việcxếp hàng dài như vậy không?"

Người bạn đồng hành trả lời rồi lại nhìn hàng dài ngườitrước mặt."

Có vẻ như chúng ta phải đợi đến chiều mới đến lượt mình."

Lời vừa dứt, người đàn ôngđột nhiên ho khan một tiếng, giống như con cá bị mất nước, mắt mở to hết cỡ, mặtmũi tràn đầy vẻ không thể tin được.

Cùng lúc đó, tiếng ho lần lượt phát ra từ khu vựcxung quanh -- 12:00 trưa, thời gian thiếu oxy bắt ngờ ập đến!Tất cả mọi người đều không có một chút phòng bị nào.

Những người bên cạnh cònbình không khí thì vẫn còn sống được, những người không còn bình khí nào thì khólòng mà chịu đựng qua được.Sự bất ngờ này khiến mọi người trở tay không kịp, thậm chí còn khiến những ngườiđang xếp hàng chờ ở đồn cảnh sát phát điên.

Mọi người tuyệt vọng chen lấn về phíatrước, cố gắng muốn lấp đầy bình khí của họ bằng máy nén không khí.Cho đến khi có người hét lên: "Các người đều ngu ngốc sao?

Bây giờ có bơm kịp khínén không?"

Lúc này đám người bừng tỉnh hiểu ra, tất cả đều bắt đầu tranh đoạtnhững bình khí nén còn oxy của những người ở phía sau chưa rời đi.

Cục cảnh sát nhanh chóng trở thành một mớ hỗn độn, mà các nhân viên cảnh sát lạiốc còn không mang nổi mình ốc.Một tiếng!

Trong biệt thự, Phù An An tháo bình khí ra bắt đầu ghi chép.

Tối hôm quacô còn đang suy nghĩ thời gian thiếu dưỡng khí tại sao còn chưa tăng lên theo cấp sốnhân nữa thì ra là cái trò chơi chó này nó đang đặt một cái bẫy chờ sẵn ở đây.Mọi người đặt tất cả sự cảnh giác của họ vào ban đêm và không bao giờ nghĩ nó lại ậpđến đột ngột vào ban ngày như thế này.

Mà việc thiếu oxy vào ban ngày này có thểgiết chết 1/3 số người không chuẩn bị kịp."

Anh Phó, mấy ngày nay anh không được hành động một mình."

Phù An An nghiêm túc nói, ai biết trò chơi ma quái này sẽ thay đổi thường xuyên hayvụn vặt tăng dần thời gian nghẹt thở.Phó Ý Chi không giống cô có đạo cụ không gian có thể luôn mang theo bình khí nénbên người.

Vừa rồi cô mới làm cơm xong được một nửa, đột nhiên bị ngạt thở, cô liềnđeo lên bình dưỡng khí nhanh chóng chạy tới chỗ Phó ba ba để đưa bình dưỡng khícho anh.Phó Ý Chi mới không có bị gì, nhưng nếu cô đến chậm một chút nữa thì gia đình anhđã người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh rồi.Phó Ý Chi mắt nhìn Phù An An, nhẹ giọng "ừ" một tiếng.Mặc dù anh ta không biểu lộ bất kỳ biểu cảm nào, nhưng Phù An An cảm thấy rằnganh đang có một tâm trạng khá tốt.

Nhặt được tiền rồi hả?

Đang muốn hỏi ra miệngthì đột nhiên cô nhớ tới cô chưa có tắt bình gas ở dưới lầu.

"Ôi chết rồi!"

Phù An An kinh hô một tiếng, bằng tốc độ nhanh nhất chạy xuống dướilầu.Phó Ý Chi rời mắt khỏi cuốn sổ của Phù An An rồi liếc nhìn bóng lưng của người đangvội vã chạy xuống lầu."

Mơ mơ màng màng, ngu ngu ngốc ngốc."

Vì sự kiện ngạt thở nên mãi đến 13h chiều họ mới được ăn cơm trưa.Phù An An lại bị Phó Ý Chi lôi ra lệnh huấn luyện kỹ năng leo trèo hết lần này đến lầnkhác cho đến khi bầu trời bên ngoài trở nên tối đen."

Anh Phó."

Phù An An đếm các bình khí của họ trong khi nghỉ ngơi, hơi lo lắng hỏi: "Khi nào thìchúng ta mới hành động?

Chỉ còn lại có 30 bình khí."

Nếu lại qua thêm một ngày nữa thì chỉ còn lại mười mấy bình thôi
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 106


"Chính là đêm nay."

Phó Ý Chi mắt nhìn Phù An An đang nôn nóng, "mang theo bình không khí, vũ khícùng một chút thuốc, đêm nay 12h sẽ xuất phát."

"Chúng ta đi lấy máy nén khí hả?"

Phù An An hai mắt tỏa sáng."

Ừ."

Phó Ý Chi gật đầu."

Chỉ cần mang theo bình khí đủ dùng trong hai giờ.

Vũ khí là những con dao dài ở tầnghầm, cần thuốc cầm máu và giảm đau.

Không cần quá nhiều, đêm không gian đạo cụđể trống baonhiêu hay bấy nhiêu."

Phù An An gật đầu kích động và khẩn trương nghe Phó Ý Chi sắp xếp.Đúng mười hai giờ.Cả hai ăn ý thay quần áo và đội mũ đen, lợi dụng bóng tối lặng lẽ rời đi.

Để không gâyồn ào, họ thậm chí còn trèo qua hàng rào và đi bộ về phía đồn cảnh sát mà không sửdụng bất kỳ phương tiện giao thông nào.

Lúc này, trên đường không phải không có ai.

Mà ngược lại, có rất nhiều người.Đó là một giờ cuối cùng trước khi khoảnh khắc nghẹt thở bắt đầu và nhiều ngườikhông có đủ bình khí đang tìm kiếm cơ hội cuối cùng.Có thể nói, những người bên ngoài này đều là những người tuyệt vọng.

So với đoàn độiăn cướp ban ngày, những người này càng là kẻ liều mạng, càng thêm nguy hiểm.Bất quá đi ra lần này bọn họ đều không cầm cái gì trên tay.

Bộ dạng trắng tay cònchưa đủ để những kẻ liều lĩnh này lãng phí thời gian quý báu, chỉ tùy tiện nhìn lướtqua, những người này sẽ đi tìm mục tiêu khác.Trong đêm tối, đôi mắt của bọn họ dường như tỏa ra ánh sáng xanh lục, đáng sợ hơncả dã thú.

Phù An An theo sát phía sau Phó Ý Chi, hai người họ trộn lẫn với đám ngườinày cho nên không quá nổi bật khiến người khác chú ý.Ở một góc, ánh trăng bị che khuất gần như hoàn toàn không thể nhìn thấy con đường.Phù An An đột nhiên vấp phải thứ gì đó dưới chân và ngã thẳng xuống đất.Ngay sau đó, cô được người bên cạnh chặn ngang ôm lại.Phù An An liếc mắt nhìn đồ vật mình đạp phải , từ hình dáng cùng xúc cảm đoán rađây là cái gì làm cho cô thật sợ hãi.Ai có thể nghĩ tới, cô chỉ đi dạo liền đụng phải một cái xác chết, nếu không phải Phó ÝChi xốc cô lên thì cô đã cùng cái xác chết này tiếp xúc thân mật rồi.

Nghĩ đến tìnhhuống đó, Phù An An run lên hai lần."

Cảm ơn, anh Phó.

"Theo sát."

Phó Ý Chi vẫn nói ít như trước.Rút cánh tay của mình lại, anh vô tình xoay xoay những đầu ngón tay của mình -- mỗingày ăn nhiều như vậy, eo lại rất nhỏ? (Editor: nghĩ ông nam chính tự ăn đậu hủ tronglòng mà bà nữ chính chả biết gì cảm thấy buồn cười sao ấy.)40 phút sau, hai người cuối cùng cũng đến gần đồn cảnh sát.Đương nhiên, hiện tại họ không thể vào được, Phó Ý Chi dẫn theo Phù An An đi vòngra phía sau đồn cảnh sát theo đường chéo.

Trốn vào một căn phòng bị ăn cướp đếnsạch bóng.

Động của anh rất tác thuần thục, vậy là mấy ngày trước anh đã đi điều trarõ ràng địa hình!

Tức là, anh đã nghiên cứu ý tưởng về việc lấy máy nén khí từ lâu rồi?Phù An An nghĩ nghĩ, sau đó đem lực toàn bộ chú ý phóng tới phía trước cục cảnh sát.Một phần của đồn cảnh sát có thể được nhìn thấy từ cửa sổ.Ngay cả vào ban đêm, đồn cảnh sát cũng được bảo vệ rất nghiêm ngặt.

Cửa ra vàocùng bên trong đều có lắp đèn pin dạ quang, ngoại trừ đèn ra thì họ còn thấp rấtnhiều ngọn nến.Mặc dù không thể so sánh với trước đây, nhưng có thể thấy được toàn bộ cục cảnh sátmột cách rõ ràng.Các nhân viên cảnh sát dường như đang sống ở đây, số lượng người ra vào bên tronggần như giống như ban ngày."

Anh Phó."

Phù An An nhìn Phó Ý Chi "Thủ vệ nghiêm ngặt như vậy, chúng ta làm sao vào được

"Chờ một chút."

Phó Ý Chi liếc nhìn thời gian còn hai phút nữa là đến một giờ sáng rồi.

Hai người lấy rabình không khí chuẩn bị đeo lên.Thời gian vừa đến, không khí nhanh chóng bị rút sạch, còn đúng giờ hơn so vớichuông đồng hồ quả lắc kêu.Tất cả nến trong đồn cảnh sát cũng bị dập tắt, toàn bộ đồn cảnh sát tối đi một nửa sovới trước đó.Viên cảnh sát đến thay ca với bình khí nén sau lưng xuất hiện, ngay lúc hai bên đanggiao ca thì bất ngờ một bao bột mì từ bên ngoài ném vào.

Bột bốc lên khiến tầm nhìncủa mọi người bị mờ, hàng chục người bất ngờ lao vào.

Từ bên ngoài, bọn hắn dùngsức đập phá cửa chính.Các nhân viên cảnh sát phát hiện điều bất thường đã phản ứng nhanh chóng, rút súngnhắm vào cổng để nổ súng.Cùm cụp, cùm cụp --- Âm thanh bóp cò vang lên nhưng lại không có bất kỳ viên đạnnào được bắn ra.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 107


Trong trường hợp bình thường, khi súng được bóp cò, chốt bắn bên trong sẽ nhanhchóng đập vào mồi lửa.

Lớp mồi làm bằng thủy ngân bắn ra tia lửa sẽ đốt cháy thuốcphóng trong vỏ, khí đốt ở nhiệt độ cao và nhiệt độ cao bên trong súng sẽ đạt tới 3000độ trong nháy mắt, áp suất buồng 300Mpa sẽ đẩy viên đạn di chuyển với tốc độ cao.Đây là nguyên lý hoạt động của súng cũng như tất cả các loại vũ khí nóng đều yêu cầuĐốt cháy và Phát nổ.Nhưng bây giờ không có oxy trong không khí, tất cả vũ khí nhiệt sẽ thất bại trong thờiđiểm không có dưỡng khí như thế này."

Vũ khí của họ thực sự vô dụng!"

Bọn côn đồ bên ngoài nói to, không có súng đe dọa, chúng càng điên cuồng hơn."

Đi."

Phó Ý Chi tại bên tai Phù An An nói một tiếng.Phù An An nhanh chóng đứng dậy và đi theo phía sau Phó Ý Chi.Với sự giúp đỡ của tòa nhà dân cư phía sau, cả hai nhanh chóng trèo qua bức tườngcủa đồn cảnh sát.

Nhìn bức tường cao hai mét, Phù An An bám vào nó và cuối cùngcũng hiểu tại sao Phó Ý Chi muốn rèn luyện khả năng leo trèo của cô.

Sau khi hai người đi vòng đến đồn cảnh sát, tất cả cảnh sát đều tập trung sự chú ý vàocửa chính, Phó Ý Chi mở cửa bằng một sợi dây thép sau đó cả hai lặng lẽ lẻn vào.Đồn cảnh sát có tổng cộng sáu tầng.

Để bảo đảm máy nén không khí không bị mất đi,chúng nó được đặt bên cạnh phòng làm việc của cục trưởng cục cảnh sát.Phù An An và Phó Ý Chi đã tìm kiếm một lúc lâu và chỉ biết về nơi cất chúng sau khinghe cuộc trò chuyện giữa hai cảnh sát bên ngoài.Hai người liếc nhau rồi nhanh chóng đi lên lầu.

Có mục tiêu nên rất nhanh bọn họ đãtìm ra được phòng bên cạnh phòng làm việc của cục trưởng.Năm cái máy nén không khí được sắp xếp liền một đường thẳng, Phù An An lấy đi mộtcái.Mặc dù nó không phải là đặc biệt lớn nhưng nó đã chiếm toàn bộ không gian của PhùAn An.Hai người vừa đi ra chuẩn bị rời đi, đột nhiên nghe thấy ngoài hành lang có tiếngđộng.

Giọng nói của một người đàn ông trung niên truyền đến, "Bên ngoài sắp chịukhông nổi nữa rồi, cầm máy nén khí rời đi nơi này ngay!"

Phù An An biến sắc.

Cô còn chưa kịp phản ứng đã bị Phó Ý Chi kéo sang phòng khác.Đi vào gian phòng này, hô hấp của Phù An An liền trì trệ.

Phó ba ba rất là có tiềnnhưng vận may không khác gì võ sĩ mắc bệnh phù chân vậy.

Người mà tùy tiện mở cửamột căn phòng đều có thể xông vào văn phòng của cục trưởng có thể coi là đại lãosao?

Phù An An nhìn cảnh sát trưởng đang ngồi quay lưng lại với họ và hít một hơi thật sâu.Vừa định lui ra ngoài, nhưng người nói chuyện cũng đã đi lên.Phù An An không thể đi được nữa, lo lắng đến mức đổ mồ hôi trên trán nhìn Cụctrưởng.

Chỉ cần ông ta kêu lên một tiếng thì những người đó sẽ lao vào.Phù An An đứng bình tĩnh tại chỗ tầm mười giây, lại phát hiện có chút quái lạ.

Tại saobên ngoài đã ồn ào như vậy mà cục trưởng còn có thể vững vàng ngồi ở đây khôngnhúc nhích?Phù An An cau mày nghi ngờ cảm thấy có gì đó kỳ lạ.

Trước khi Phù An An có thể nhìnthấy rõ thì Phó Ý Chi đã đi đến trước mặt cục trưởng."

Quả nhiên, hắn đã chết."

Cái gì?

Phù An An bước nhanh đi lên.Trên thi thể hiện đầy thi ban, cục trưởng hình như đã chết rất nhiều ngày.Giọng nói từ bên ngoài lại vang lên, vang vọng khắp tầng sáu."

Tại sao lại thiếu một cái máy nén khí?

Có phải tất cả các ngươi là kẻ ngu ngốc không?Trông coi làm sao để thiếu đi một cái.

Còn không nhanh đi tìm!"

--Bọn hắn sắp vào tới!Phù An An lo lắng nhìn xung quanh, văn phòng chỉ lớn một chút thế này và không cónơi nào để trốn."

Phù An An, lại đây."

Phó Ý Chi đứng cạnh cửa sổ và chỉ, "Bước lên đi."

Cái gì?

Này mẹ nó đang ở lầu sáu đó!Phù An An có chút phản kháng hỏi: "Anh Phó, tôi còn có lựa chọn nào khác sao?"

Phó Ý Chi: "...

Cô còn có thể lựa chọn cái chết."

Quá vô tình, quá lạnh lùng.

Phù An An hít một hơi thật sâu, để không chết cô đã dũngcảm bước lên.

Bây giờ chân cũng mềm."

Tôi đem cô nâng lên nhớ bắt lấy mái nhà."

Phó Ý Chi nói nhanh.Phù An An chưa có nghe rõ ràng anh nói gì đã cảm giác được Phó Ý Chi bắt được mắtcá chân của cô sau đó hơi dùng sức nâng cô lên.Phù An An ngay lập tức bay lên không trung, ngay khi cô sắp rơi ra ngoài, cô đã ôm lấyđược mép mái nhà.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 108


"Trèo lên, nhanh lên đi!"

Nghe được lời nói của Phó Ý Chi phía dưới, Phù An An ổn định tâm trí, nín thở và dùngtay dùng chân lăn lên mái nhà.Phù An An vội vàng đi lên sau đó đưa tay muốn kéo Phó baba.Nhưng Phó Ý Chi đã nhảy qua tay cô và đi lên mái nhà một cách dễ dàng.Phù An An:......

Hóa ra cô mới là người duy nhất cần giúp đỡ ở đây.Vừa mới đi lên, phía dưới liền truyền đến tiếng mở cửa, bên trong có hai người đangnói chuyện."

Đội trưởng Vương, phòng cục trưởng không có người."

"Quên đi, bỏ qua cái máy nén bị mất kia đi, bảo hộ ta rời đi ngay lập tức."

Ngay sau đó,cánh cửa bị đóng sầm lại, tiếng bước chân xa dần.Điều này làm cho Phù An An trên mái nhà thở phào nhẹ nhõm.

Tạm thời được an toàn.Một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi giúp cô bình tĩnh lại và nhận ra rằng cóđiều gì đó không ổn.

Hôm nay họ đã đánh cắp máy nén khí, đúng lúc bên ngoài đang xảy ra bạo loạn.Mọi thứ dường như được sắp đặt sẵn.

Hơn nữa, Phó Ý Chi luôn có tầm nhìn xa trôngrộng, làm việc cẩn thận đến giọt nước cũng không lọt làm sao có thể phạm phải sailầm cấp thấp như đi nhầm phòng được?Phù An An nghi ngờ liếc nhìn Phó Ý Chi.

Tất cả những dấu hiệu trên khiến cô cảmthấy rằng Phó baba đi ra ngoài một chuyến giống như đã làm được rất nhiều việc.Cái chết của cục trưởng chắc không phải là do anh gây ra đâu nhỉ?Phù An An trong lòng suy nghĩ, cẩn thận từng li từng tí hỏi, "Anh Phó, làm sao anh biếtcục trưởng đã chết vậy?"

Phó Ý Chi: "đoán."

"Đoán hả?"

Dễ đoán vậy sao?

Lợi hại như thế sao không đi làm thầy bói luôn đi.Phù An An vỗ vỗ đầu của mình, giả bộ ngây thơ nói: "Phó ca ca, tôi thật ngu ngốc, xinngài nói thêm một chút đi."

Phó Ý Chi nhìn cô một cái,"Cô không để ý sao, ở giai đoạn đầu của cả trò chơi đồn cảnh sát đóng vai trò rất quantrọng.

Cục trưởng đã thể hiện khả năng lập kế hoạch và lãnh đạo xuất sắc của mìnhtrong giai đoạn đầu, lên kế hoạch cho tất cả các tài liệu quan trọng và nội dung khácmột cách có trật tự, và ông ấy là nhân vật nòng cốt của đồn cảnh sát.

Nhưng bắt đầutừ khoảng ngày thứ mười bốn, cục trưởng không bao giờ xuất hiện nữa, việc quản lýđồn cảnh sát trở nên hỗn loạn, việc ra lệnh cho toàn đồn cảnh sát bắt đầu bị đình trệ.Trường hợp rõ ràng nhất là giới hạn số lượng lần bơm hơi.

Mỗi người chỉ được bơm một lon không khí mỗi ngày, quy định này được ban hành khi thời điểm thiếu oxy chỉdiễn ra trong vài phút, nay nó đã kéo dài đến vài giờ nhưng đồn cảnh sát vẫn chưa cónhững đối sách thay đổi tương ứng.

Những quân bài tốt của sở cảnh sát dần bị phá vỡ,cho thấy đội ngũ lãnh đạo của họ đã bị một nhóm người kém cỏi khác tiếp quản.

Cụctrưởng ban đầu đã bị bắt hoặc bị giết."

Phù An An sau khi nghe điều này đã trầm ngâm, nhưng cô không ngờ rằng Phó Ý Chicó thể suy luận nhiều như vậy chỉ qua một số chi tiết nhỏ."

Làm sao có thể đoán như vậy được?

Có quá nhiều yếu tố không chắc chắn."

"Vì vậy, tôi chỉ chắc chắn 70%."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 109


Nhìn vách tường trắng tinh trên thực tế lại che dấu một cánh cửa ngầm ở phía sau.Phó Ý Chi đem cánh cửa bí mật đẩy ra, bên trong là một gian phòng không lớn lắm.Bật đèn pin soi vào trong phòng, vật dụng trong phòng rất đơn giản, chỉ có một bộbàn ghế và chiếc giá sách kê bên cạnh.Mà trên mặt đất thì chất đống thật nhiều dầu nhiên liệu dùng cho máy phát điện."

Oa!"

Phù An An trợn mắt hốc mồm, "Phó ca ca, anh lấy đâu ra nhiều nhiên liệu nhưvậy?"

Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao Phó Ý Chi yêu cầu cô dọn dẹp không gian.Phó Ý Chi: " Tình cờ phát hiện một điểm tài nguyên."

Phù An An nhanh chóng đem xăng trên mặt đất thu vào, xăng tràn đầy không gian còndư lại, thậm chí còn dư ra thêm mấy thùng.

Đống này cộng thêm với số lượng mà bọnhọ tích trữ trước đó hoàn toàn đủ dùng cho mấy ngày cuối cùng này rồi.Thời gian hiện tại là 1:46, việc di chuyển nhanh khiến mức tiêu thụ oxy của họ cao hơnbình thường rất nhiều Vừa vặn đang ở trong tối phòng, hai người lại thay bình không khí một lần nữa.

Tính từbây giờ, bọn họ còn có thể dùng khoảng 40 phút khí oxy.Khoảng cách từ căn nhà này đến biệt thự ước chừng bốn mươi phút.

Thời gian tươngđối gấp gáp, hai người đều ăn ý tăng nhanh tốc độ.

Dọc theo đường đi còn gặp gỡ mấyvụ ăn cướp, chỉ kém một chút bọn họ cũng bị kéo vào chung vui.

Cuối cùng, trước khidưỡng khí gần như cạn kiệt, họ đã trở về biệt thự bình yên vô sự.Sau khi hai người thay bình khí mới, nhẹ nhàng ngồi xuống lầu yên lặng chờ giây phútnghẹt thở qua đi.Ngay sau đó Phù An An bắt đầu sắp xếp vật tư của bọn họ.

Bao gồm cả việc cướp bóctừ bọn cướp, giờ hai người có tổng cộng tám mươi mốt bình khí.

Trong số đó có 16 cáiđầy và 65 cái trống.Nhưng bây giờ họ có một máy nén khí, những chai rỗng này sớm muộn gì cũng sẽđược lấp đầy.Phù An An luôn có tâm trạng căng thẳng bây giờ đã cảm thấy thoải mái hơn một chút.Mà bên ngoài biệt thự.

Đồn cảnh sát bị tấn công, tất cả máy nén khí bị mất, thị trấnvốn không yên bình chút nào giờ đã hoàn toàn sôi trào.Ngay cả những người ban đầu trốn trong nhà sau đó cũng đã nhận ra điều đó.

Đồncảnh sát không còn nữa, cho dù chúng tôi có sống sót đến hôm nay, ngày mai sẽ bổsung bình khí ở đâu?

Nếu mọi người muốn sống, không khí chính là chìa khóa!Bây giờ trong cục diện này, cmn ai có thể lấy máy nén không khí, thì người đó chính là vua.

Trong vòng một đêm.Thị trấn nhỏ ban đầu vốn đã rất phức tạp mà bây giờ một số tổ chức nhỏ có lên quanmật thiết đã trải qua vô số lần thay đổi quyền lực.Các tổ chức liên tục phân chia, xé rách và hợp nhất để tạo ra các tổ chức mới.Đêm nay không ai ngủ được.

Giây phút ngạt thở qua đi, mọi người đặt bình dưỡng khíxuống, thứ đọng lại nơi chóp mũi chỉ là mùi tanh của rỉ sắt.

Cư dân thị trấn may mắncòn sống sót đã thiếu đi gần một nửa, những người còn lại cũng vì máy nén không khímà tạm thời bị chia cắt làm bốn cái tổ chức lớn.Mười ngày cuối cùng của vòng chơi Dưới Bầu trời, thời điểm vừa mới bắt đầu thì nó đãkéo xuống khúc dạo đầu tàn khốc.Những con phố sầm uất một thời giờ thưa thớt người qua lại.

Nơi từng là nơi nghỉ mátcủa chim hót và hoa thơm đã trở thành nơi chôn cất của vô số người.

Những câythông, cây bách và cây thường xanh, giờ trên cành chỉ còn rủ xuống một vài chiếc lá,hoa và cây đã héo từ lâu, màu vàng trơ trụi phủ một lớp màu xám chết chóc lên thịtrấn.Cả thị trấn ngập trong mùi hôi thối.Lạch cạch --Một người đàn ông với bộ râu chưa cạo đá tung đống lá dưới chân nhìn chằm chằm vềphía trước với đôi mắt rũ xuống.

Lúc này có một người đang đi tới ở phía trước.Khoảng cách giữa hai người chừng một mét, người đàn ông bất ngờ xông vào với tuốcvít giấu trong lòng bàn tay và đâm xuyên cổ của người kia.

Người đối diện mở to hai mắt nhìn hắn, thân thể yếu ớt ngã sang một bên, con dao dàigiấu trong tay áo lặng lẽ trượt ra
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 110


Nhìn vách tường trắng tinh trên thực tế lại che dấu một cánh cửa ngầm ở phía sau.Phó Ý Chi đem cánh cửa bí mật đẩy ra, bên trong là một gian phòng không lớn lắm.Bật đèn pin soi vào trong phòng, vật dụng trong phòng rất đơn giản, chỉ có một bộbàn ghế và chiếc giá sách kê bên cạnh.Mà trên mặt đất thì chất đống thật nhiều dầu nhiên liệu dùng cho máy phát điện."

Oa!"

Phù An An trợn mắt hốc mồm, "Phó ca ca, anh lấy đâu ra nhiều nhiên liệu nhưvậy?"

Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao Phó Ý Chi yêu cầu cô dọn dẹp không gian.Phó Ý Chi: " Tình cờ phát hiện một điểm tài nguyên."

Phù An An nhanh chóng đem xăng trên mặt đất thu vào, xăng tràn đầy không gian còndư lại, thậm chí còn dư ra thêm mấy thùng.

Đống này cộng thêm với số lượng mà bọnhọ tích trữ trước đó hoàn toàn đủ dùng cho mấy ngày cuối cùng này rồi.Thời gian hiện tại là 1:46, việc di chuyển nhanh khiến mức tiêu thụ oxy của họ cao hơnbình thường rất nhiều.

Vừa vặn đang ở trong tối phòng, hai người lại thay bình không khí một lần nữa.

Tính từbây giờ, bọn họ còn có thể dùng khoảng 40 phút khí oxy.Khoảng cách từ căn nhà này đến biệt thự ước chừng bốn mươi phút.

Thời gian tươngđối gấp gáp, hai người đều ăn ý tăng nhanh tốc độ.

Dọc theo đường đi còn gặp gỡ mấyvụ ăn cướp, chỉ kém một chút bọn họ cũng bị kéo vào chung vui.

Cuối cùng, trước khidưỡng khí gần như cạn kiệt, họ đã trở về biệt thự bình yên vô sự.Sau khi hai người thay bình khí mới, nhẹ nhàng ngồi xuống lầu yên lặng chờ giây phútnghẹt thở qua đi.Ngay sau đó Phù An An bắt đầu sắp xếp vật tư của bọn họ.

Bao gồm cả việc cướp bóctừ bọn cướp, giờ hai người có tổng cộng tám mươi mốt bình khí.

Trong số đó có 16 cáiđầy và 65 cái trống.Nhưng bây giờ họ có một máy nén khí, những chai rỗng này sớm muộn gì cũng sẽđược lấp đầy.Phù An An luôn có tâm trạng căng thẳng bây giờ đã cảm thấy thoải mái hơn một chút.Mà bên ngoài biệt thự.

Đồn cảnh sát bị tấn công, tất cả máy nén khí bị mất, thị trấnvốn không yên bình chút nào giờ đã hoàn toàn sôi trào.Ngay cả những người ban đầu trốn trong nhà sau đó cũng đã nhận ra điều đó.

Đồncảnh sát không còn nữa, cho dù chúng tôi có sống sót đến hôm nay, ngày mai sẽ bổsung bình khí ở đâu?

Nếu mọi người muốn sống, không khí chính là chìa khóa!Bây giờ trong cục diện này, cmn ai có thể lấy máy nén không khí, thì người đó chính làvua

Trong vòng một đêm.Thị trấn nhỏ ban đầu vốn đã rất phức tạp mà bây giờ một số tổ chức nhỏ có lên quanmật thiết đã trải qua vô số lần thay đổi quyền lực.Các tổ chức liên tục phân chia, xé rách và hợp nhất để tạo ra các tổ chức mới.Đêm nay không ai ngủ được.

Giây phút ngạt thở qua đi, mọi người đặt bình dưỡng khíxuống, thứ đọng lại nơi chóp mũi chỉ là mùi tanh của rỉ sắt.

Cư dân thị trấn may mắncòn sống sót đã thiếu đi gần một nửa, những người còn lại cũng vì máy nén không khímà tạm thời bị chia cắt làm bốn cái tổ chức lớn.Mười ngày cuối cùng của vòng chơi Dưới Bầu trời, thời điểm vừa mới bắt đầu thì nó đãkéo xuống khúc dạo đầu tàn khốc.Những con phố sầm uất một thời giờ thưa thớt người qua lại.

Nơi từng là nơi nghỉ mátcủa chim hót và hoa thơm đã trở thành nơi chôn cất của vô số người.

Những câythông, cây bách và cây thường xanh, giờ trên cành chỉ còn rủ xuống một vài chiếc lá,hoa và cây đã héo từ lâu, màu vàng trơ trụi phủ một lớp màu xám chết chóc lên thịtrấn.Cả thị trấn ngập trong mùi hôi thối.Lạch cạch --Một người đàn ông với bộ râu chưa cạo đá tung đống lá dưới chân nhìn chằm chằm vềphía trước với đôi mắt rũ xuống.

Lúc này có một người đang đi tới ở phía trước.Khoảng cách giữa hai người chừng một mét, người đàn ông bất ngờ xông vào với tuốcvít giấu trong lòng bàn tay và đâm xuyên cổ của người kia.

Người đối diện mở to hai mắt nhìn hắn, thân thể yếu ớt ngã sang một bên, con dao dàigiấu trong tay áo lặng lẽ trượt ra.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 111


Thấy như vậy người đàn ông liền cười toe toét, ánh mắt mờ đục đảo quanh đường phốđể tìm kiếm mục tiêu tiếp theoĐúng lúc này một viên đạn đã bắn xuyên qua đầu của hắn.

Một giây trước vẫn cònđang giết người, một giây sau đã bị giết.

Ba người đàn ông cầm súng bước đến dẫm lêncái xác đã chết tươi kia.

Đợi chừng hai giây.

Thật đáng tiếc, thi thể cũng không cóđộng tĩnh gì."

Đại ca, nhìn xem cái này chắc chắn là một cái NPC bị ép điên rồi."

Một người đàn ônggầy nhom ở bên cạnh nói "cần gì phải lãng phí một viên đạn."

Ba người chính xác là những người chơi đang tìm kiếm đạo cụ không gian trong trungtâm mua sắm ngày hôm đó.

Dù đã là ngày thứ 21 nhưng họ vẫn chưa từ bỏ đạo cụkhông gian.Ngược lại, nếu có đạo cụ trong tình huống hiện tại, khả năng họ vượt ải thậm chí cònlớn hơn.

Bốn không gian đạo cụ có thể mang theo hơn 20 bình khí và hành động củachúng không phải lúc nào cũng bị hạn chế

Lý Chí Mạnh vẫn còn canh cánh trong lòng về việc đạo cụ không gian đã bị ai đó lấytrước, vì vậy anh ta đã đá vào xác chết trong cơn tức giận "Tên này sống chỉ để lãngphí tài nguyên, không bằng chết đi giúp ta loại trừ một khả năng."

Lúc này hắn ta cũngđược coi như một nhân vật lớn trong tứ đại tổ chức, nhưng hắn hận không thể để tấtcả người dân trong thị trấn nhỏ chết hết.

Nhiều người chết hơn thì tài nguyên mới cóthể đủ dùng."

Đại ca, chúng ta trở về trước đi, đã là ngày thứ hai mươi mốt, đừng cách bình khí quáxa."

Đàn em bên cạnh nói: "Hơn nữa, máy nén khí vẫn ở trong nhà, trong đó có nhiều NPCnhư vậy, một cái cũng không đáng tin."

12 giờ trưa ngày hai mươi mốt.Khoảnh khắc nghẹt thở đến đúng lúc, kéo dài đến 2 tiếng.

Tốc độ tăng trưởng thờigian vào ban ngày còn nhanh hơn cả ban đêm.Phù An An đặt cuốn sổ xuống cau mày, sau đó giúp Phó Ý Chi dọn dẹp tầng hầm.Thức ăn và đủ loại tạp vật tất cả đều bị đem đến tầng trên, tầng hầm chỉ để vào máyphát điện, máy nén khí cùng bình không khí.

Âm thanh của máy phát điện hơi lớn vàchỉ tầng cách âm trong tầng hầm mới có hiệu quả.Hai người làm việc rất lâu mới chuẩn bị xong máy phát điện và máy nén khí, hơn 60bình khí phải đến 8 giờ tối mới được bơm đầy vì lần đầu tiên làm việc này nên nghiệpvụ chưa thành thạo lắm.

Tám mươi mốt cái bình không khí.

Ngay cả khi họ thiếu oxy hai mươi giờ một ngày thìhọ cũng hoàn toàn có khả năng đối phó.

Lại kiếm thêm 7 cái nữa thì 24 giờ thiếu oxythì họ vẫn sống sót.Vì tối qua không ngủ, bận rộn đến tận bây giờ, Phù An An phát ra một tiếng ngáp nặngnề, hai mắt trên dưới gần như dán vào nhau.

Ngủ một giấc đến rạng sáng 1 giờ.Sau đó theo phản xạ tự nhiên thức dậy và gắn lên bình thở oxy.Đây là ngày thứ 22 tại thị trấn nhỏ Cánh đồng hoaThời gian thiếu oxy đã kéo dài đến 4h vào ban đêm và 3h vào buổi trưa.

Vẻn vẹn chỉ cómột ngày này mà hai người bọn họ đã dùng hết 28 bình bình không khí.

Cho dù là bọnhọ thì cũng cần dựa vào máy nén không khí không ngừng nghỉ bơm đầy bình khôngkhí.Còn phần bên ngoài, vẫn còn rất nhiều người không đủ bình khí nên số người chếthôm nay gần bằng một nửa so với ngày hôm trước, trong trấn nhỏ chỉ còn lại khoảng2.000 người.Cánh đồng hoa thị trấn nhỏ, ngày hai mươi bốn.Ngạt thở kéo dài 4,5 giờ vào ban đêm, kéo dài đến 4 giờ vào ban ngày.Phù An An cùng Phó Ý Chi đã đi qua an toàn.

Mỗi ngày, việc bơm đầy bình không khíđã trở thành công việc bình thường.

Ngoại trừ vấn đề nhỏ là nhịp sinh hoạt trở nên rốiloạn vì giây phút ngột ngạt thì mọi thứ đều ổn.Mà bên ngoài biệt thự, bốn đại tổ chức dựa vào máy nén khí thành lập nên, bởi vì máynén khí sản xuất bình khí không thể thỏa mãn tất cả mọi người, bọn họ lại bắt đầu chia tách ra.Để ổn định tình hình, mỗi tổ chức phải xây dựng các quy định khác nhau để tìm nhiênliệu và trao đổi không khí.Các quy tắc cũ vừa bị phá vỡ trong một ngày, có vẻ như nó đã quay trở lại với cách làmviệc cũ của sở cảnh sát.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 112


Thị trấn nhỏ đã không còn người già yếu, bệnh tật hay tàn tật, chỉ còn lại rất ít trẻ emvà phụ nữ.

Bây giờ chỉ có những thanh niên trẻ và khỏe còn sống.Và trong lòng họ rất rõ ràng, trong lớp vỏ bọc đổ vỡ này, sống thêm một ngày và sốngít một ngày mới khác nhau mà thôi.Họ đã kêu cứu, tự cứu mình, phản kháng và thậm chí là đập phá đồn cảnh sát.

Và cuốicùng không có ai trong số họ có thể thay đổi tình hình hiện tại.

Nếu bản thân khôngthoát ra khỏi bóng tối, họ sẽ chết đi trong im lặng.

Có người lựa chọn cái chết theocách mà họ cho là dễ dàng nhất.Có người bắt đầu phóng túng bản thân, xem hôm nay như một ngày vui vẻ cuối cùng.Bọn hắn không còn tiếp tục tìm nhiên liệu dầu nữa mà bắt đầu phá phách cướp bóc.Đem tiệm vàng đập ra, đem vàng bạc bên trong ném chơi, dùng sức giẫm, ném vàotrong nước.

Xông vào ngân hàng, đem tất cả tiền mặt chất đống sau đó châm một mồilửa thêu đốt hết.Đạp nát ven đường ô tô.Điên cuồng làm xx......

Còn có người bắt đầu điên cuồng phát tiết, trả thù bằng cách đem rượu cồn trongtiệm cơm chứa vào trong bình sau đó nhóm lửa ném tới trong đám người, trong phòngđể phóng hỏa.Còn có người cầm súng lục đi khắp nơi giết người, ngẫu nhiên còn có người ôm tráilựu đạn đi đến gần vách tường trong suốt tự nổ bản thân.

Máu thịt bắn tung tóe trênbức tường nhưng mái vòm không có vì vậy rung chuyển một chút.Bên ngoài những người bình thường, các phương tiện truyền thông đã biến mất khôngdấu vết.

Quân đội đứng cách đó hai trăm thước, không có mệnh lệnh không được tớigần, chỉ có thể nhìn thấy một đóa huyết hoa yên lặng từ vòm trời bắn tung tóe.Phù An An nhìn ra ngoài cửa sổ qua khe hở trên tấm ván.

Khói dày đặc bay tứ phía, đủloại súng ống cùng tiếng nổ liên tiếp vang lên.

Chỉ trong một ngày, số lượng ngườitrong thị trấn nhỏ chỉ có khoảng một nghìn người, đã ít đi hai phần ba!
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 113


Phó Ý Chi khẽ mím môi mỏng, trong giọng nói lộ ra một tia tức giận: "Ý của cô là nếucó nam nhân khác mà gặp phải tình huống này cũng không sao hả?"

Làm sao một côgái trẻ có thể ngủ chung với một người đàn ông trưởng thành."

Nghĩ đẹp!"

Phù An An nghe vậy lập tức lắc đầu.Phó Ý Chi thấy vậy lông mày khẽ buông lỏng, biết phân biệt tốt xấu là được rồi."

Nếu là người khác, giường lớn nhất định là của tôi!"

Cũng chỉ có Phó ba ba mới đánggiá làm cho cô ngủ dưới đất.Nước đổ đầu vịt!

Phó Ý Chi dường như có một ngụm máu nghẹn trong cổ họng - côchỉ biết ăn cơm chứ không có phát triển não.Tại sao đột nhiên anh lại tức giận?

Tại vì cô vuốt mông ngựa không đúng chỗ sao?

Bấtquá cái này không quan trọng.

Phù An An sờ lên cằm của mình, tiếp đó đem Phó ba bađang tức giận ném ra sau ót.

Đặng đặng đặng chạy về gian phòng của mình, cô vẫncòn đồ vật không có đem qua đây.Cánh đồng hoa, thị trấn nhỏ, ngày hai mươi sáu.

Trời vừa rạng sáng.

Hai người đều mang lên bình không khí.

Thời gian ngạt thở cànglúc càng dài, họ không còn sức lực để cứng gắn vượt qua nữa.

Nên nghỉ ngơi liền nghỉngơi.Phù An An lấy lịch trình mà cô đã sắp xếp ra đánh dấu vào ô nhỏ ở phía sau."

Phó ca, dựa theo kế hoạch bên trên, ba canh giờ đầu tôi trực đêm, anh đi ngủ đi."

Phù An An quan tâm nói và tự cảm thấy rằng cô thực sự là một chiếc áo bông tri kỷ.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 114


Cảm giác này khiến anh nhớ đến một đứa con ba tuổi của một người cấp dưới hai nămtrước, mềm mềm cứ như nắm bánh nếp trắng trẻo mũm mỉm.Đột nhiên ý thức được mình đang suy nghĩ gì làm Phó Ý Chi hơi sững sờ, lập tức cườinhạo một tiếng, khôi phục thần thái lạnh lùng như mọi ngày.Thời gian ngạt thở về đêm kéo dài thêm sáu giờ.Phù An An bị ngạt thở và tỉnh dậy nhiều lần.

Phó baba giống như là một người đàn ôngvô cảm, không thể chăm sóc người khác một chút nào, còn phải cảm ơn Trời vì anh đãkhông rút mặt nạ dưỡng khí của cô ra kìa.Ngay cả khi Phù An An nhìn anh với đôi mắt nhỏ u oán trong một thời gian dài thì điềuđó vẫn không thể khiến Phó baba cảm thấy tội lỗi và hối hận.May mắn thay, hôm nay vẫn là một ngày bình yên.Phù An An trong miệng khẽ ngâm nga hát, tâm tình không tệ đem ngày thứ hai mươisáu xóa bỏ, khoảng cách kết thúc trò chơi lại ngắn thêm một ngày nữa.

Chỉ còn bangày cuối cùng

Phù An An nhìn bầu trời đã tối đen của trấn nhỏ suy ngẫm, sau lưng truyền đến âmthanh của Phó Ý Chi "đi ngủ đi."

Phù An An nghe thấy lời này thì sửng sốt rồi liếc nhìn chiếc đồng hồ nhỏ bên cạnh,"Anh Phó, anh không nghỉ ngơi sao?"

Bây giờ mới có hai tiếng đồng hồ."

Ừm."

Phó Ý Chi ngồi xuống, ánh mắt tỉnh tá😵a ờ!

Phù An An cũng không già mồm cãi láo, vô cùng cao hứng mà cởi xuống giày,tiến vào bên trong chăn của mình.

Trước khi ngủ còn cố ý kiểm tra một chút mặt nạdưỡng khí của mình có bị lệch ra hay không rồi mới mãn nguyện nhắm mắt lại.Ánh mắt Phó Ý Chi nhẹ nhàng rơi xuống khuôn mặt có chút mập mạp của Phù An An,sau đó vươn tay nhéo hai cái.Phù An An đang bị cơn buồn ngủ vây quanh mở mắt ra nhìn về phía anh "Anh Phó, anhđang làm gì vậy?"

Phó Ý Chi bị bắt tại trận vẫn thần sắc thản nhiên, khí thế hùng hồn nói "bóp một cáithì thế nào?"

"Không có gì."

Phù An An suy nghĩ một chút, còn tùy ý bổ sung một câu nịnh nọt: "Bịanh nhéo một cái là phúc khí của tôi sao?"

"Ừm."

Một người dám nói, một người dám tin.Phó Ý Chi rút ngón tay ra, "Ngủ đi."

Có thể là gần đây anh Phó chịu quá nhiều áp lực nên muốn tìm thứ gì đó mềm mại đểbóp bóp giải tỏa áp lực.

Cô cũng đã làm như vậy trong vòng đầu tiên của trò chơi.

Lầnsau sẽ tặng cho anh Phó một quả cầu mềm dùng để giảm áp lực đi.

Phù An An nghĩthầm trong lòng rồi bất giác chìm vào giấc ngủ.Mãi cho đến khi giây phút nghẹt thở kết thúc, Phù An An mới được Phó Ý Chi đánhthức.

Ngoài biệt thự, trời đã rạng sáng, một chút ánh nắng lọt qua khe hở trên nhữngtấm ván gỗ.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 115


Âm thanh này cũng đủ lớn.Người dưới lầu ngẩng đầu lên nhìn thấy bóng người trên lầu, dừng lại một chút, "TriệuThiết, ngươi không phải nói trong phòng không có người sao?"

Nhưng người bị hỏi cũng sửng sốt, mấy ngày nay thật sự không thấy có người ra vàomà!

Chẳng lẽ bọn hắn luôn ở trong phòng không ra?

Điều này là không thể, thiếudưỡng khí cũng đủ khiến người ta ngạt thở mà chết."

Đại ca, chúng ta còn cưa ổ khóa này sao?"

Đàn em bên dưới dừng ta lại hỏi."

Cưa chứ, sao lại không cưa."

Chỉ có một người phụ nữ không gây nguy hiểm gì trongmắt anh ta.

Hơn nữa bề ngoài còn đẹp mắt như vậy......"

Tiểu muội muội, tự mình mở cửa đi, ca ca sẽ không làm khó dễ muội muội."

Nghe điềunày, những người đàn ông xung quanh mỉm cười như thể họ đã hiểu điều gì đó.Phù An An đứng ở trên lầu, mặt không thay đổi bóp lấy cò súng.Phanh -- lần thứ nhất dùng súng trường nên đạn đã bắn vào trên cửa sắt.Phù An An tặc lưỡi, khoảng cách hơi xa.

"Đại ca, trong tay tiểu ny tử kia có súng!"

Dù những vũ khí nóng này vô dụng tronggiây phút thiếu oxy nhưng súng vẫn là biểu tượng của sức mạnh.

Trong thị trấn chỉ cómột đồn cảnh sát, súng đạn cũng không nhiều, mấy ngày nay tiêu hao hơn phân nửa.Bây giờ trông thấy súng tự động trong tay của Phù An An, thật giống như thấy đượcbảo bối.

Nói không chừng bọn hắn còn có thể lấy được nhiều đồ tốt hơn!Người này bề ngoài quá mềm mại lại dễ thương, nhìn lực uy hiếp chắc cũng không lớnlắm.Bất quá chỉ là đánh trật một lần mà những người này đã không nể mặt mũi của cô.Không chạy cũng không nói, còn muốn xông lên cướp sao?Phù An An nhìn những người này sắp xông vào lại giơ súng lên."

Cánh tay dùng sức, nâng cán súng, cầm chắc.

Ngắm chuẩn một chút ba điểm trênmột đường thẳng."

Thanh âm lạnh như băng của Phó Ý Chi vang lên ở sau lưng "bắn."

Chỉ nghe được một hồi liên thanh tiếng súng trường vang lên.

Hai người trèo tường đãbị Phù An An bắn thành cái sàng, một người ngã trong sân, người còn lại ngã ra bênngoài tường.

Không còn nghi ngờ gì nữa, cả hai đều đã chết.Lực giật mạnh mẽ của súng trường khiến người ta đau nhức, màng nhĩ cũng cảm thấyđau nhói.

Kinh khủng nhất là nhìn thấy cái thi thể bị bắn thành cái sàng kia.Tất cả các chương trình truyền hình đều là lừa đảo, viên đạn đi vào cơ thể sẽ nhanhchóng xé nát các cơ quan nội tạng và mô cơ của cơ thể con người.

Bởi vì da trên bềmặt cơ thể đã bị viên đạn nổ đến cực hạn, cho nên miệng vết thương sẽ lớn hơn rấtnhiều, chứ không chỉ là một vết sẹo cỡ hạt đậu phộng.

Nhìn xem bộ dáng của thi thể, Phù An An ôm súng không khống chế được nôn mửa.Buổi sáng chưa ăn cái gì, cái gì cũng không nôn ra được, Phù An An chỉ có thể nônkhan.Thấy bộ dạng của cô, Phó Ý Chi khẽ nhíu mày, "Cô không sao chứ?"

"Không vấn đề gì."

Phù An An vặn chai nước khoáng súc miệng, môi trắng bệch, nhưngngón tay lại nắm chặt súng, ánh mắt dán chặt vào người phía dưới."

Anh muốn giết hết những người này sao?"

Cô vừa rồi đã đếm sơ qua không tới một trăm, tổng cộng chỉ có tám mươi bảy người.Phó Ý Chi ngữ khí băng lãnh: "tốt nhất là một tên cũng không cho chạy thoát."

Phù An An khẽ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, ngón tay đặt trên cò súng hơi run run nhìnbọn họ.Khi nhìn thấy hai cái họng súng đen ngòm lại nhô ra ngoài cửa sổ, tên cầm đầu lập tứccảm thấy không ổn.

"Còn ngây ngốc làm gì, chạy mau đi!"

Đạn từ phía sau lục tục phóng tới, người đánh chú ý lên chỗ này đã chết hơn phân nửanhưng vẫn có người chạy thoát.Người chạy đi đương nhiên không muốn từ bỏ ý đồ, hơn nữa càng nghĩ càng thấykhông đúng lắm.

Tại sao hai người này có súng?

Tại sao hai người này không bao giờ đira ngoài mà vẫn không bị nghẹt thở chết.

Càng nghĩ thì chỉ nghỉ đến một khả năng làtrong biệt thự có tồn trữ số lớn bình không khí cùng vũ khí.Nghĩ đến đây, những người còn lại đều trở nên hưng phấn, ham muốn vật tư mà quênđi luôn những nguy hiểm.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 116


Khoảng mười giờ sáng.

Những kẻ chạy trốn đã quay trở lại.

Mang theo càng nhiềungười sống sót bao vây kín mít bên ngoài biệt thự.Ước tính sơ bộ có khoảng năm trăm người.

Đây chắc là toàn bộ những người sống sótcòn lại trong trấn nhỏ sau tối hôm qua.Trong đó có người còn mang theo súng ống.

Có người cầm súng lục hướng về phíabiệt thự dồn sức bắn mấy phát, đem cửa thủy tinh của biệt thự bắn nát.

Khí chất vôcùng kiêu ngạo, như thể biệt thự đã trở thành vật trong tay của bọn họ.Phù An An ôm lấy súng trường phản kích, trực tiếp càng quét một đám người.

Phó ÝChi càng là tay súng thiện xạ, bách phát bách trúng.

Vài trăm người bị hai người bọnhọ áp chế cũng không dám tiến lên.Nhưng bọn họ cũng không phải là loại đèn cạn dầu, các chiến thuật tấn công đồncảnh sát trước đây đã được lặp lại.Một lượng lớn gỗ chưa cháy hết nhúng nước được dùng làm bom khói cùng nhau némxuống sân.

Khói đậm bốc lên thật cao, che đậy hành tung của bọn hắn, người bênngoài thừa dịp bom khói yểm hộ bắt đầu vượt qua tường vây

Bất quá Phù An An cùng Phó Ý Chi cũng không ngốc.Nếu họ không thể nhìn thấy bọn hắn đang ở đâu, hai người có thể trực tiếp bắn vàohàng rào.

Bắn loạn cũng giết chết thật nhiều người.Những người khác vấp thẳng vào con đường thủy tinh do Phù An An làm vì khói dàyđặc che khuất tầm nhìn của họ.Trong lúc nhất thời tiếng kêu thảm thiết không thôi.

Bất quá dù vậy, vẫn không thểngăn cản quyết tâm muốn xông vào của bọn hắn.Cửa chính bị đâm đến phanh phanh vang dội nhưng lại không nhúc nhích tí nào.Một số người đi xung quanh biệt thự cố gắng tìm một nơi để trèo vào nhưng phát hiệnra rằng khu vực xung quanh đều trơ trụi."

Anh Lý, cổng của gia đình này bị hàn chết bằng một tấm thép.

Xung quang biệt thựcũng không có chỗ nào để leo vào."

Đúng là một cái biệt thự tốt, nó sắp biến thành một cái hộp sắt kiên cố luôn rồi.

Điềunày cũng làm cho người bên ngoài càng thêm chắc chắn bên trong nhất định có rấtnhiều vật tư.Người đàn ông tên là Lý ca ca nhìn kỹ căn biệt thự một cái, "Cho người ném hai quảlựu đạn cuối cùng vào đi, cho căn biệt thự này nổ tung."

Phù An An đang dọn dẹp những người xông vào trong sân, những người vây xungquanh cổng đột nhiên giải tán.

Phù An An nhìn một người cầm đồ vật ném vào cửabiệt thự, cô vẫn chưa kịp phản ứng."

Nằm xuống."

Phó Ý Chi một tay đem Phù An An ấn xuống, cấp tốc quay người lại.

Những tấm kính chưa bị vỡ hoàn toàn đã nổ tung tóe, căn biệt thự rung chuyển dữ dộinhiều lần."

Anh Phó, anh không sao chứ?"

Vừa rồi cả người Phó Ý Chi đều ngăn lại ở phía ngoài,thủy tinh bắn tung tóe lên lưng của anh."

Không có việc gì."

Phó Ý Chi mắt nhìn dưới lầu khẽ cau mày."

Tôi đi xuống xem một chút, cô nhớ bảo vệ tốt."

"Ừm."

Phù An An cầm khẩu súng trong lòng bàn tay hơi trắng bệch.Đối phương có bốn năm trăm người.

Những người có thể sống sót đến ngày hôm naycũng không phải là người lương thiện gì.

Nếu thua, bọn họ nhất định sẽ bị người bêndưới hành hạ đến không còn cặn bã.

Thắng thì sống, thua thì chết.Từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu đang chảy xuống trên gương mặt của Phù An An.Sau hơn nửa tháng sống dễ dàng, nếu cô không thể vượt qua lần này, bảo hiểm tai nạnnhân thọ sẽ phải có hiệu lực rồi.Nhưng mà cô còn chưa muốn chết.

Đây chỉ là một trò chơi thôi.

Phù An An hít một hơithật sâu và bắn không thương tiếc vào NPC ở tầng dưới.

Không chỉ súng, Phù An Ancòn lấy ra quả lựu đạn do Phó Ý Chi chuẩn bị ra, dùng ngón tay út rút dây bảo hiểm vàném về phía có nhiều người nhất.Phù An An vừa lú người ra phía trước, lập tức những viên đạn ở phía đối diện đều bayvề phía cô.

Cánh tay bị đạn làm trầy xước, máu nhanh chóng thấm ướt một mảnh tayáo.

Sau một khắc, dưới lầu bắt đầu nổ tung

Phù An An bắn súng không giỏi nhưng nhắm mắt ném lựu đạn lại rất chính xác.

Dựavào một mình cứ thế áp chế khoảng mấy trăm người đang đi tới.Phù An An không dám nhìn lại về phía sau và cũng không dám nghĩ tại sao Phó Ý Chitại sao vẫn chưa xuất hiện.

Giết bất cứ ai ở bên dưới dám xông lên một cách máy mócvà tê liệt.Trong vòng nửa tiếng, số người ở phía đối diện giảm đi một phần ba.Hai bên cũng không chịu dừng tay thẳng tới giữa trưa 11:30.Giây phút thiếu oxy đang đến gần, những người bên dưới mới lần lượt giải tán.

NhưngPhù An An biết, đây chắc chắn không phải là kết thúc.

Cầm súng, Phó An An tựa vàotường thở hồng hộc, thậm chí còn chưa kịp uống nước miếng, vội vàng xoay người đixuống lầu.

Hốt hoảng đi xem xét tình trạng của Phó Ý Chi
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 117


Tầng dưới của biệt thự bị lựu đạn nổ ra một cái hố.Lúc này Phó Ý Chi đang đứng trên đống đổ nát, khẩu súng anh đang cầm đã bị mất ởđâu đó, còn con dao dài trong tay anh đang rỉ máu.Dưới chân đạp lên một đống thi thể của kẻ xông vào, bên trên quần áo rách nát dínhđầy vết máu.

Lặng yên đứng đó không nhúc nhích, giống như một sát thần."

Anh Phó."

Phù An An nhìn Phó baba của cô không có việc gì liền lảo đảo xông lên ôm lấy anh.

Cảngười thả lỏng, thân thể bắt đầu không tự chủ được run lên.

Một phần là do bị sợ ,phần còn lại là bởi vì đau đớn."

Tôi, tôi tưởng chúng ta chết chắc rồi."

Trong phòng trầm mặc trong chốc lát."

Không sao."

Thanh âm Phó Ý Chi vang lên thanh lãnh nhưng lại mang theo cảm giácan toàn vô cùng."

Cô đã làm rất tốt."

Phù An An ôm chặt eo của Phó Ý Chi, vùi đầu thật mạnh vào ngực anh như thể cô cóthể chôn vùi sự bồn chồn và sợ hãi trong lòng mình.Gặp được Phó Ý Chi trong game chắc chắn là điều may mắn nhất đối với cô.Anh giống như một bức tường không thể xô ngã, anh đã nhiều lần cứu cô, giúp đỡ vàủng hộ cô rất nhiều.Phù An An ôm Phó baba của cô và siết chặt nắm tay của mình âm thầm thề trong lòngrằng sau này cô sẽ hiếu kính anh giống như hiếu kính ông bà nội của mình.Trái lại, Phó Ý Chi không thích ai đó đến quá gần mình, nhưng nhìn thấy Phù An Anđang cố vùi đầu vào lòng của mình, anh lại cảm thấy mềm lòng.

Sau một phút, anh đưatay ra nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng.

Bỏ đi, cô dù sao cũng là con gái, có nũng nịu mộtchút cũng có thể tha thứ, có thể hơi phiền phức hơn bọn người Nghiêm Sâm Bác, TôSầm một chút cũng không sao.Phù An An cũng không có nũng nịu quá lâu.Sau trận chiến này, cả hai đều ít nhiều bị thương.

Cánh tay và vai của Phù An An có vàichỗ bầm tím, lúc nãy cô quá căng thẳng nên không cảm nhận được điều đó, nhưngbây giờ nó càng ngày càng đau như dao cắt.Phó Ý Chi cũng bị thương.

Chỗ sâu nhất là phía ngoài đùi, máu trào ra ướt cả ốngquần.

Có thể chịu đựng đến bây giờ mà không cau mày, thực sự quá tàn nhẫn."

Aaaa...!"

Phản ứng của Phù An An lớn hơn nhiều.Hét lên một tiếng, cô hướng về phía Phó Ý Chi đang bôi thuốc cho mình hét lớn: "Phóca ca, nhẹ, nhẹ chút đi!"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 118


Bây giờ có thể được mô tả như một tình thế tiến thoái lưỡng nan.Phó Ý Chi suy nghĩ một lúc cuối cùng đưa ra quyết định - ra ngoài phản kích!Những người đó có thể đến cướp bóc hai người họ, vì sao bọn họ lại ngồi chờ màkhông đi dọn dẹp thanh lý bọn người đó.Rút củi dưới đáy nồi, chỉ có làm cho bọn người đó hoàn toàn sợ hãi, mấy ngày saucùng bọn họ mới có thể yên ổn một chút.Bây giờ là thời khắc thiếu oxy nên Phù An An lấp đầy không gian bằng các bình chứakhông khí, còn Phó Ý Chi đi che đậy ngụy trang lại tầng hầm.Hai người tương đối ăn ý phối hợp, nhanh chóng xử lý xong sau đó cầm vũ khí trongtay đẩy cửa phòng đầy bụi bặm bước ra ngoài.Lúc này các nơi đã đánh nhau thành một mảnh hỗn độn."

Nhanh lên a!"

"Của ta, cái này là của ta!"

"Đừng đoạt, đồ vật của đại ca mà người cũng dám đụng?"

Vừa mới đoàn kết để tấn công bọn họ bao nhiêu thì hiện tại lại hỗn loạn như vậy.Mỗi ngày, bốn tổ chức sẽ phân phát một chai không khí cho những người bình thườngtrong thời điểm thiếu oxy, để họ không bị ngạt thở ngay khi thời điểm oxy cạn kiệt bắtđầu.Nhưng bình không khí từ trước đến nay luôn là tăng nhiều thịt ít.Ngoại trừ bình khí kiếm được từ việc cướp bóc trong ngày, những người " đại ca" quảnlý những bình khí này đều ngầm nghĩ ra một phương pháp cực kỳ quỷ quyệt, ác độc –đấu trường cướp bóc.Trong sân, chất đống hơn một trăm cái không bình khí, người nào muốn thì đi lêncướp.

Ai có thể lực lớn thì người đó liền giành được nhiều.Kẻ mạnh tự nhiên sẽ sống sót, kẻ không mạnh thì đáng chết, toàn bộ quá trình đềugiống như nuôi cổ.

Mọi người đều muốn chiếm càng nhiều bình khí càng tốt nên mấytổ chức trở thành một nơi hỗn loạn.Cho dù hai người Phù An An không tới, buổi chiều hôm nay cũng sẽ có rất nhiều ngườichết, huống chi bọn họ đã tới.Phù An An mang theo một con dao lớn đi theo phía sau Phó Ý Chi, hai người canh gácvừa chặn đường bước vào cửa đã bị Phó Ý Chi xử lý.

Bên trong là một tổ chức nhỏ vớikhoảng 40 hoặc 50 người.

Hai ba ngày gần đây, số lượng người trong thị trấn nhỏ đãgiảm đáng kể, một tổ chức quy mô như vậy nếu là ba ngày trước đây ít nhất có mấytrăm người.

Có một đấu trường được sắp xếp hợp lý ở trung tâm của tổ chức, nơi những ngườibình thường chiến đấu đến chết để giành lấy một chai không khí.Nó tràn ngập bạo lực và máu me, có người bị tháo rời tứ chi, có người bị tháo mất ốngdẫn khí đến chết ngạt, có người não bị đập ra ngoài rồi bị giẫm đạp trên mặt đất......Mà những "đại ca" nắm giữ vật tư thì đang ngồi thật cao ở phía trên nhìn hết thảy màcười mỉa.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 119


Phó Ý Chi ném thi thể của người đàn ông có cánh tay xâm hoa sau đó tùy ý giẫm lênbình khí trên mặt đất nói với một giọng thờ ơ"Muốn những thứ này không?"

Đương nhiên muốn!

Cái bình không khí này cứu mạng, tại sao người này có thể giẫm ởdưới chân mà giày xéo như thế!Thấy ánh mắt mọi người nhìn chằm chằm bình khí, Phó Ý Chi nhếch khóe miệng, lạnhlùng nhìn chằm chằm đài cao phía trước."

Có một ít thế này tính là gì, chỉ cần các ngươi giết những người phía trên kia, tất cảbình không khí, máy nén, dầu nhiên liệu bọn hắn đang nắm giữ không phải đều là củacác ngươi sao."

Nghe đến đây, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Bất kể họ đến tổ chức nào, với tư cách làngười ngoài, họ chỉ có thể đổi lấy bình khí bằng cách tìm kiếm nguồn cung cấp hoặc làchiến đấu.

Điều bọn họ mong chờ nhất chính là một ngày nào đó có thể bị người củatổ chức này xem trong sau đó gia nhập vào bọn họ, từ đó về sau sẽ không thiếu dưỡngkhí.

Phó Ý Chi nói lên lựa chọn mà bọn hắn chưa bao giờ nghĩ tới.Bọn họ nhìn cách đó không xa, bọn họ phải giết chết những đại ca mà ngày đêm mìnhmong muốn kết giao sao?"

Này, người mặc đồ đen."

Dưới lôi đài truyền đến âm thanh, tâm phúc của nhóm đại cađến đây truyền lời đang vênh vang đắc ý nhìn về phía trên lôi đài sinh tử."

Đi xuống đi, đại ca của chúng tao muốn gặp mày."

Phó Ý Chi khoát tay.

Đao dài đã lưu lại một đường trên cổ của người này, chỉ sau mộtkhắc tên tâm phúc đã ngã xuống với khuôn mặt vẫn còn mang theo biểu cảm châmchọc.Người bình thường xung quanh đều kinh hãi.

Không ngờ người được các đại ca ngànchọn vạn chọn lại bị giết dễ dàng như vậy!"

Hắn đang làm gì đó?"

Các đại ca muốn thu nạp người cũng đứng lên.Phó Ý Chi không có nói cái gì thao thao bất tuyệt, cũng chỉ là đứng ở nơi đó, khí tràngcường đại cùng khí thế uy nghiêm như có như không làm cho người muốn thần phụclàm Thiên Lôi cho hắn sai đâu đánh đó.Trên lưỡi đao một giọt máu đen trượt xuống theo lưỡi đao.Một giọng nói trầm, lạnh lùng vang vọng trong đấu trường, "Chỉ có một cơ hội duynhất, những người muốn bình không khí thì xông lên, ai cướp được là của người đó."

Để có thể sống đến bây giờ, ngay cả những người bình thường cũng có phần thôngminh, chắc họ biết phải làm gì để tốt cho bản thân

Để có thể cung cấp bình khí cho hàng chục, hàng trăm người thì số lượng vật tư cótrong đội phải nhiều hơn rất nhiều so với số lượng lấy ra bên ngoài.Cho nên lòng trung thành đã không còn tồn tại vào thời điểm này.

Có dưỡng khí mớilà mẹ thiên hạ!"

Xông lên a!"

Những người " đại ca" trên khán đài sẽ không bao giờ tưởng tượng được rằng nhữngngười đang làm trò mua vui cho bọn hắn lại đột nhiên nhắm vào bọn hắn."

Các ngươi điên rồi sao?"
 
Back
Top Dưới