Ngôn Tình [Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 142: Cô mệt quá!


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Đầu đột nhiên bị một bàn tay ấm áp đè vào bả vai rộng lớn, Kỳ Nguyệt như bị điểm huyệt, sững sờ không biết nên làm gì.

Lão đại... Động tác ấn đầu này của ngài... Có phải quá thành thục rồi không?

Vào lúc này, bả vai này, cô quả thật dựa không được, mà không dựa cũng chẳng xong.

Bởi vì tay lão đại còn đè trên đầu cô kìa!

Mà biểu hai cô gái kia đã rạn nứt y như mạng nhện.

Ai có thể ngờ, giây trước các cô vừa dũng cảm đấu trí ngăn cô gái muốn chiếm tiện nghi của nam thần, giây tiếp theo, nam thần lại tự mình dâng hiến...

Chuyện gì thế này?

Thảm nhất chính là, các cô bất giác cảm thấy mình ngồi trên chiếc xe này... thật dư thừa...

Dưới không khí cực kì xấu hổ này, Kỳ Nguyệt cam chịu nhắm mắt lại!

Không sai! Cô mệt rồi!

Cô quá mệt rồi!

Có lẽ tự thôi miên có tác dụng, cũng có thể do hơi thở của người bên cạnh khiến cô đặc biệt yên tâm, cô thật sự bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

Chờ lần nữa mở mắt ra, là bị Cố Hoài đánh thức.

Kỳ Nguyệt dụi dụi mắt, phát hiện đã đến cửa trường rồi.

"Cảm... cảm ơn đại thần và học tỷ cho tụi em quá giang!"

"Cảm ơn Cố học trưởng! Cảm ơn học tỷ!"

Sau khi xuống xe, hai cô gái nói cảm ơn với Cố Hoài và Kỳ Nguyệt.

Lúc lên xe hai người một câu cũng không nhắc đến Kỳ Nguyệt, thế mà lúc cảm ơn lại không quên mất cô.

Kỳ Nguyệt mở miệng: "Không cần khách khí."

Trước cổng trưởng, hai nữ sinh nhìn Cố Hoài, lại nhìn về phía Kỳ Nguyệt, trong ánh mắt tràn đầy ánh sáng hưng phấn của dân ăn mà Kỳ Nguyệt cực kì quen thuộc.

Kỳ Nguyệt thật sự không muốn ứng phó với họ, không đợi hai người trả lời đã vẫy tay: "Chúng tôi đi trước đây, các cậu về nghỉ ngơi sớm đi! Bye bye ~"

Cố Hoài khẽ gật đầu với hai người, sau đó đuổi kịp bước chân của Kỳ Nguyệt.

Tận đến khi chắc chắn rời khỏi tầm mắt của hai người kia, Kỳ Nguyệt mới nhẹ nhàng thở ra.

Hai người sóng vai đi dưới con đường rợp bóng cây xanh, hai hàng cây ngô đồng nhẹ nhàng lay động trong gió đêm.

Kỳ Nguyệt do dự một hồi, cuối cùng nhịn không được mà dừng bước chân, nhìn Cố Hoài: "Ừm... Cố Hoài! Vì sao... Lúc nãy cậu làm thế?"

Cố Hoài lộ vẻ khó hiểu: "Cái gì?"

Anh còn làm bộ tự nhiên như không có gì xảy ra!

Biểu cảm này khiến Kỳ Nguyệt nghĩ, do cô nghĩ nhiều rồi chăng?

Kỳ Nguyệt đành nói thẳng: "Chính là việc cậu đột nhiên bảo tớ dựa vào vai cậu ngủ đó... Tớ không biết mạch não thiên tài các cậu hoạt động thế nào, tóm tại, từ góc độ của một người xem bình thường, hành động lúc nãy của cậu rất dễ khiến người khác hiểu lầm."

Cố Hoài: "Hiểu lầm cái gì?"

Kỳ Nguyệt: "Hiểu lầm... Đương nhiên là hiểu lầm quan hệ của chúng ta! Cậu không thấy ánh mắt của hai cô gái kia ư?"

Biểu cảm Cố Hoài vô cùng tự nhiên: "Thế thì đã sao? Thanh giả tự thanh không thẹn với lương tâm là được, sao phải để ý cái nhìn của người khác?"

Kỳ Nguyệt: "Ặc..."

Kỳ Nguyệt trợn mắt há hốc mồm, bị một câu của Cố Hoài làm cho nghẹn họng.

Cô không ngờ, có ngày sẽ bị Cố Hoài dùng câu của mình làm chặn họng...

Mà cô lại chẳng có cách nào phản bác.

Bằng không phải nói sao đây?

Chẳng lẽ nói cô thẹn với lương tâm hả?

Sau khi nghẹn một lúc lâu, Kỳ Nguyệt đen mặt mở miệng: "...Cậu nói có lý."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 143: Rất đơn giản


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Vì sự xuất hiện của Cố Hoài, lớp cơ học lượng tử đột nhiên hot lên.

Lúc Kỳ Nguyệt đến lớp, phòng học đã kín chỗ, cô suýt chút nữa đã không tìm được chỗ ngồi.

Cuối cùng Tề Thư Hàng vẫy tay với cô: "Kỳ Nguyệt, bên này!"

Kỳ Nguyệt vội bước đến gần anh ta, Tề Thư Hàng và Hà Minh đều đến, bên cạnh Tề Thư Hàng vẫn còn một chỗ trống.

Tề Thư Hàng: "Ngồi chỗ này đi, tớ giữ cho cậu đấy!"

"Cảm ơn!" Kỳ Nguyệt kinh ngạc nhìn căn phòng đầy ắp người, "Hôm nay nhiều người quá!"

"Ừ, Hưu thần đến đây đã khiến lớp này hot theo rồi!" Tề Thư Hàng cảm thán.

Hà Minh dở khóc dở cười: "Thật không ngờ có ngày phải tranh chỗ trong lớp cơ học lượng tử!"

Kỳ Nguyệt cười nói: "Tớ thấy đại thần có đăng lên vòng bạn bè khuyến khích mọi người đến học thử! Vốn dĩ bạn cùng phòng của tớ cũng muốn đến, nhưng họ trùng lịch lớp khác rồi."

Tề Thư Hàng nhìn cô: "Đúng rồi Kỳ Nguyệt, làm sao mà cậu quen lão đại thế? Hôm trước tớ có nghe hai cậu nói chuyện, hình như rất thân!"

Kỳ Nguyệt gãi gãi đầu: "Nói ra thì rất dài... Tình cờ quen biết thôi..."

Trong phòng học, không ít người nhìn đông nhìn tây, nhưng khiến học thất vọng rồi, tiết học này Cố Hoài không đến.

Bài giảng của vị giáo sư già quả thật rất hay, ban đầu rất nhiều người đến vì Cố Hoài, sau lại bị cuốn vào bài giảng.

Lúc tan học, Kỳ Nguyệt dọn sách vở, đang muốn rời đi, Tề Thư Hàng đột nhiên gọi cô lại: "Kỳ Nguyệt, khoan đã..."

"Sao vậy?" Kỳ Nguyệt dừng bước.

"Ừm, cậu... tiết tiếp theo cậu có môn không?" Tề Thư Hàng hỏi.

"Không có, đây là tiết cuối cùng trong ngày hôm nay của tớ."

"Vậy cậu có đi đâu không?" Tề Thư Hàng hỏi.

"Mấy ngày nữa là đến đại hội thể thao rồi, tớ tham gia hạng mục chạy ba nghìn mét, lát nữa tớ định đến sân thể dục chạy bộ." Kỳ Nguyệt thuận miệng đáp.

"Ôi! Ba nghìn mét! Cậu trâu thế! Bội phục bội phục! Tớ cũng tham gia một hạng mục, chúng ta cùng đến sân thể dục chạy bộ đi!" Tề Thư Hàng nhiệt tình kiến nghị.

"OK!" Kỳ Nguyệt gật đầu.

Hà Minh bày ra bộ dạng nhìn thấu tất cả, liếc Tề Thư Hàng một cái: "Đại ca, cậu thi bắn súng, luyện chạy bộ làm gì?"

Tề Thư Hàng ho nhẹ một tiếng: "Bắn súng là môn kiểm tra sức chịu đựng và thế lực, tớ chạy bộ rèn luyện thể lực thì có vấn đề gì à?"

"Bắn súng quả thật cần sức chịu đựng và thể lực..." Kỳ Nguyệt hơi kinh ngạc nhìn Tề Thư Hàng: "Cậu thi bắn súng?"

Tề Thư Hàng gãi gãi đầu: "Đúng vậy, từng luyện qua mấy năm!"

Hà Minh vỗ vai Tề Thư Hàng cười nói: "Cậu khiêm tốn quá đấy, cậu ta không phải chỉ luyện mấy năm thôi đâu, tiểu tử này là vận động viên cấp quốc gia đấy!"

Ánh mắt khi nhìn Tề Thư Hàng của Kỳ Nguyệt sáng hơn vài phần: "Vậy rất lợi hại rồi! Để trở thành vận động viên cấp quốc gia thì cần có thứ hạng cao trong một giải đấu lớn đấy!"

"Tớ chỉ hứng thú chơi mấy năm thôi, đại hội thể thao lần này cũng do chủ nhiệm lớp kéo đi, dù sao người luyện súng cũng không nhiều lắm..." Tề Thư Hàng thấy sự vui vẻ khi nghe đến bắn súng của Kỳ Nguyệt thì nói tiếp, "Nếu cậu cảm thấy hứng thú, lần sau tớ có thể dạy cậu."

Kỳ Nguyệt cười cười: "A... Thôi bỏ đi..."

Tề Thư Hàng chỉ cho rằng cô sợ không học được: "Yên tâm, rất đơn giản! Tớ dạy cậu, chắc chắn có thể học được!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 144: Dời mục tiêu


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt cũng không giải thích nhiều, hai người cùng tiến đến sân thể dục.

Bởi vì đại hội thể thao sắp bắt đầu, mấy ngày nay sân thể dục rất nhiều người, ai nấy đều huấn luyện với khí thế ngất trời.

Kỳ Nguyệt cùng Tề Thư Hàng khởi động cơ thể, sau đó cùng nhau chạy bộ.

Tề Thư Hàng vừa chạy vừa lịch thiệp nói: "Cậu chạy sau tớ đi, như vậy tiết kiệm sức lực hơn!"

"Không cần, chúng ta cứ chạy song song đi." Kỳ Nguyệt mở miệng.

"Thế được, nếu cậu mệt thì nhớ nói với tớ nhé?"

Một vòng sân thể dục dài bốn trăm mét, hai người nhanh chóng hoàn thành ba vòng.

Nữ sinh bình thường đừng nói chạy một nghìn, chưa đến tám trăm mét đã thở hồng hộc, nhưng qua ba vòng sân, Kỳ Nguyệt vẫn mặt không đỏ thở không mạnh làm Tề Thư Hàng vô cùng kinh ngạc.

"Khó trách cậu thi chạy ba nghìn mét, hóa ra thực lực hơn người! Rất ít nữ sinh có thể lực và sức bền tốt như cậu!" Tề Thư Hàng cười nói.

Kỳ Nguyệt cười cười: "Chắc do tớ lớn lên ở nông thôn, khi còn bé hay chạy khắp núi đồi!"

Nói vậy cũng không tính là nói dối, chẳng qua cô không muốn đề cập những chuyện liên quan đến bắn súng.

Năm đó vì huấn luyện, mỗi ngày cô đã vác nặng chạy từ tờ mờ sáng.

Sân bóng rổ cách đó không xa.

Giang Lãng nhồi bóng rổ, thỉnh thoảng lại nhìn sang sân thể dục.

Lăng Phong quơ quơ tay trước mặt cậu ta: "Nè, cậu nhìn gì đó!"

"Xem khoai tây."

"Gì?"

"Bạn học khoai tây! Chạy bộ trên sân thể dục! Chạy cùng một nam sinh! Hình như rất vui vẻ..."

"Không phải chứ? Chỗ nào chỗ nào!" Lăng Phong vội nhìn theo, quả nhiên thấy Kỳ Nguyệt đang cùng một nam sinh sánh vai chạy bộ.

"Nam sinh kia trông hơi quen, hình như là người ngồi cạnh bạn học khoai tây trong lớp cơ học lượng tử... À! Tớ nhớ rồi, đó không phải học bá khoa vật lý Tề Thư Hàng à? Sao hai người họ lại ở cùng nhau?"

Giang Lãng sờ sờ cằm: "Ai biết được! Chắc theo đuổi Cố Hoài vô vọng, nên dời mục tiêu?"

Lăng Phong vỗ vỗ ngực: "Thật tốt quá, về sau tớ khỏi cần sợ bị kinh hãi nữa!"

"Kinh hãi cái gì?"

Bên tai đột nhiên truyền đến giọng của Cố Hoài, Lăng Phong hoảng sợ: "Cố Hoài! Cậu làm tớ sợ chết khϊếp! Cậu tới đây khi nào đó!"

"Vừa mới."

"Hôm nay phòng thí nghiệm các cậu nghỉ sớm thế à! Bọn tớ đang nói đến bạn học khoai tây đó, đang nhìn cô ấy cùng một nam sinh chạy bộ. Cho nên cậu có thể yên tâm rồi, không cần sợ cô ấy quấn lấy cậu nữa!" Lăng Phong mở miệng.

Ánh mắt Cố Hoài xuyên qua đám đông rải rác trên sân thể dục, dừng lại trên hai người trên đường chạy.

Thiếu nữ mặc một bộ đồ thể thao đơn giản, buộc tóc đuôi ngựa, cùng nam sinh bên cạnh nói gì đó rất vui vẻ.

Đúng lúc này, một bóng đen phi ra từ bụi cỏ, nhào về phía Giang Lãng.

"Ối đờ mờ! Thứ gì vậy?" Giang Lãng sợ tới mức nhảy dựng.

"A a a! Giúp tôi ngăn nó lại ngăn nó lại!!!"

Tống Thu Thu cùng vài người mặc áo blouse trắng thở hồng hộc đuổi theo sau.

Lúc này Giang Lãng và Lăng Phong mới thấy rõ thứ vừa chạy qua là một con heo.

"Bạn học năm điểm! Sao các cậu lại đuổi heo thế?" Khóe miệng Giang Lãng run rẩy.

"Tránh ra tránh ra! Heo cái gì! Đó là luận văn tốt nghiệp của bổn tiểu thư! Vừa rồi sao cậu không chịu cản giùm!" Tống Thu Thu không nói hai lời, tiếp tục đuổi theo.

"Nó chạy nhanh như vậy, tôi cản thế nào? Được, tôi giúp cậu đi bắt heo!" Giang Lãng cũng đuổi theo, vừa chạy vừa thở dài: "Mẹ nó, cậu chắc đó là heo chứ? Tốc độ nhanh như chớp, chạy còn nhanh hơn thỏ! Có phải cậu làm thí nghiệm gì đặc biệt không, heo biến dị hả?"
Tống Thu Thu chạy đến mức thở không nổi: "Cậu mới biến dị! Đó là do tôi nuôi tốt!"

Người ở viện nông học bắt heo, không ít bạn học vây xem cũng giúp một tay.

Tống Thu Thu liều mạng chạy, chua xót cảm khái: "Đây là thế giới gì vậy!!! Cả heo cũng có người bắt, tôi lại không có ai theo đuổi!!!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 146: Cơ hội


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Tống Thu Thu chớp chớp mắt, nhỏ giọng thì thầm với Tô Tiểu Đường: "Tiểu Đường, đó là học bá thường xuyên cùng Nguyệt bảo học môn tự chọn đúng không?"

Tô Tiểu Đường gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy, hình như tên Tề Thư Hàng, khoa vật lý..."

Tống Thu Thu híp mắt: "Không chỉ cùng Nguyệt bảo chạy bộ, mà còn giúp cậu ấy bắt heo! Tớ thấy... Cậu ta muốn theo đuổi Nguyệt bảo là cái chắc rồi!"

Tô Tiểu Đường mở to mắt: "Oa, đừng nói mùa xuân của Nguyệt bảo tới rồi đấy nhé?"

Tống Thu Thu "chậc" một tiếng: "Tổ hợp song học bá, quả thật rất xứng đôi."

Tô Tiểu Đường buồn rầu: "Thật sao? Nguyệt bảo chính là hải đăng của Liên Minh Cẩu Độc Thân chúng ta mà! Trong chúng ta, cậu ấy là người không có khả năng thoát ế sớm nhất đấy!"

Tống Thu Thu nghĩ nghĩ: "Ừ, cũng đúng. Có lẽ Tề Thư Hàng có ý với Nguyệt bảo, nhưng Nguyệt bảo thì khó nói rồi... Muốn mở một con đường máu từ giữa đại quân khoai tây không phải chuyện dễ..."

Trong lúc Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường đang bát quái, Kỳ Nguyệt đã xem xét tay của Tề Thư Hàng xong, đang chuẩn bị dẫn anh ta đến phòng y tế.

Lúc này, Cố Hoài vẫn luôn im lặng đột nhiên mở miệng.

"Kỳ Nguyệt."

"Hả... Đây!" Nghe thấy giọng của Cố Hoài, Kỳ Nguyệt dừng bước theo bản năng.

Cố Hoài dắt heo đi đến trước mặt Kỳ Nguyệt, đưa sợi dây trong tay cho cô: "Cậu và bạn cậu đưa luận văn tốt nghiệp của các cậu về đi, để tránh nó lại chạy ra."

Nói xong, anh nhìn về phía Tề Thư Hàng: "Còn bạn học này, để tớ đưa cậu ấy đến phòng y tế cho."

Kỳ Nguyệt sửng sốt, hơi ngượng ngùng nói: "Hả? Như vậy phiền cậu quá..."

Cố Hoài nhàn nhạt đáp: "Không phiền, tớ cũng đang muốn đến phòng y tế một chuyến."

Kỳ Nguyệt hơi biến sắc: "Cậu cũng phải đến phòng y tế? Cậu sao vậy? Có chỗ nào không khỏe hả?"

Nhìn bộ dạng lo lắng của cô gái, đuôi mày Cố Hoài hơi giãn ra: "Không có, chỉ hơi dị ứng, bệnh cũ, đến phòng y tế lấy chút thuốc thôi."

Lúc này Kỳ Nguyệt mới yên lòng: "Thế à..."

Cố Hoài xoay người, nhìn về phía Tề Thư Hàng nãy giờ không chen vào được câu nào: "Đi thôi."

Tề Thư Hàng ngơ ngác, muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn đi theo Cố Hoài, vừa đi vừa quay đầu nhìn Kỳ Nguyệt rất nhiều lần.

Trên đường đến phòng y tế.

Dọc đường đi Cố Hoài không nói chuyện, Tề Thư Hàng cũng không dám bắt chuyện cùng anh, chỉ đành im lặng mà than ngắn thở dài.

Đi thêm một đoạn, Tề Thư Hàng thật sự nhịn không được, nên thử thăm dò Cố Hoài: "Lão đại, cậu và bạn học Kỳ Nguyệt quen nhau bao lâu rồi?"

Cố Hoài: "Rất lâu."

"Khó trách trông các cậu rất thân, vậy cậu có biết... Kỳ Nguyệt đã có người trong lòng hay chưa?" Tề Thư Hàng cẩn thận hỏi.

Cố Hoài liếc anh ta một cái: "Hình như chưa có, thế nào?"

Tề Thư Hàng lộ vẻ buồn rầu: "Haiz, không biết Kỳ Nguyệt thích con trai thế nào nhỉ, hình như con gái bây giờ đều chỉ thích người đẹp trai..."

Tuy rằng diện mạo anh ta cũng được bảy điểm, nhưng đặt trước mặt Cố Hoài thì hoàn toàn không thể so sánh, nếu muốn dựa vào mặt, chắc sẽ không thành công.

"Kỳ Nguyệt sẽ không trông mặt mà bắt hình dong." Cố Hoài nhàn nhạt nói.

"Ừ... Tôi cũng cảm thấy cô ấy sẽ không!"

Tề Thư Hàng thở dài: "Lão đại! Tuy rằng rất vinh hạnh vì được cậu đưa đến phòng y tế, nhưng... hây... Thật đáng tiếc! Cậu vô tình phá hủy một cơ hội tiếp cận Kỳ Nguyệt của tôi rồi..."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 147: Cạnh tranh công bằng


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Cố Hoài hơi nhướn mày: "Tiếp cận Kỳ Nguyệt?"

"Đúng vậy..." Tề Thư Hàng ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Thật ra... Thật ra... Tôi... tôi thích Kỳ Nguyệt..."

Cố Hoài không hề kinh ngạc, lạnh nhạt nói một câu: "Ánh mắt không tệ."

Tề Thư Hàng thấy Cố Hoài khẳng định mắt nhìn người của mình thì vô cùng phấn khởi, kích động nói tiếp: "Bạn học Kỳ Nguyệt là cô gái đáng yêu nhất tôi từng gặp, vừa hiếu học vừa có chí tiến thủ, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, tuy có đôi lúc hơi ngốc nghếch, nhưng cũng đặc biệt đáng yêu, cả lúc bắt heo cũng đáng yêu nữa."

Cố Hoài: "Là rất đáng yêu."

"Đúng không! Cậu cũng thấy vậy sao?" Đôi mắt Tề Thư Hàng sáng rực, anh ta lấy hết can đảm mở miệng: "Cho nên... cho nên! Tôi định theo đuổi cô ấy!"

Nghe thế, bước chân Cố Hoài chợt khựng lại.

Tầm hai ba giây sau, ánh mắt anh chậm rãi dời lên người Tề Thư Hàng, thong dong nói: "Ừ. Vậy, cạnh tranh công bằng."

"Được! Hả... Khụ khụ khụ..."

Tề Thư Hàng nói xong mới kịp phản ứng Cố Hoài vừa nói gì, biểu cảm y như gặp quỷ: "Lão đại... Cậu... Cậu nói cái gì? Câu này của cậu... là có ý gì?"

Cố Hoài: "Ý trên mặt chữ."

Tề Thư Hàng: "..."

Ý trên mặt chữ???

Một sinh viên đại học danh tiếng như anh ta thế mà lúc này lại đột nhiên không hiểu một câu bình thường?

Nói xong câu đó, Cố Hoài tiếp tục bước về hướng phòng y tế.

Tề Thư Hàng nhìn theo bóng lưng chàng trai, đại não chết máy, mặt dại ra như phổng...

...

Sau khi xử lý vết thương trên cổ tay, Tề Thư Hàng trở về kí túc xá.

Hà Minh đang ngồi trong phòng chơi game thấy anh ta về sớm thì hơi khó hiểu: "Sao cậu về nhanh thế? Không phải đang chạy bộ với Kỳ Nguyệt à?"

Tề Thư Hàng không để ý đến cậu ta, vừa về đến phòng liền ngồi ngây ngốc trên ghế, cũng không nói lời nào.

Hà Minh đánh xong ván game, thấy trạng thái của Tề Thư Hàng không đúng, nên dịch ghế tới gần, tiến đến cạnh anh ta: "Cậu bị sao vậy? Tay bị sao thế?"

Tề Thư Hàng: "Bị heo đâm."

Hà Minh: "Hả?"

Tề Thư Hàng: "Giúp Kỳ Nguyệt bắt heo, bị heo đâm."

Khóe miệng Hà Minh hơi giật: "Cậu cũng thật là! Không phải cậu theo đuổi con gái nhà người ta à, sao còn theo đuổi heo thế?"

Hà Minh đang phỉ nhổ, thấy bộ dạng Tề Thư Hàng hữu khí vô lực như trái cà tím thì hơi nghi ngờ: "Vậy sao cậu lại hồn xiêu phách lạc thế này? Chẳng lẽ không bắt được heo, người ta trách cậu?"

Tề Thư Hàng thở dài: "Bắt được..."

Hà Minh: "Vậy thì tại sao? Cậu bắt heo bị thương, cô ấy nên cảm ơn cậu mới đúng! Nhân cơ hội này ở chung nhiều hơn, thế không phải thuận lợi rồi sao? Khởi đầu hoàn hảo mà!"

Tề Thư Hàng nhìn cậu ta một cái: "Bắt đầu? Còn chưa bắt đầu... đã kết thúc rồi..."

Hà Minh kinh ngạc: "Không phải chứ? Sao lại kết thúc? Cậu đã vạch sẵn từng bước cho kế hoạch theo đuổi rồi mà?"

Tề Thư Hàng dùng sức nhào nặn khuôn mặt mình, thở dài một tiếng: "Kế hoạch không theo kịp biến hóa..."

Hà Minh tò mò: "Rốt cuộc là biến hóa gì? Bực chết người mà, cậu có thể nói rõ một lần luôn không?"

Tề Thư Hàng: "Xuất hiện một tình địch."

Hà Minh lộ ra vẻ khinh thường: "Tớ còn tưởng chuyện gì ghê gớm lắm chứ, chỉ vì một tình địch nhỏ nhỏ à? Thế mà dọa cậu mất mật rồi?"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 148: Yêu hòa bình


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Có tình địch là chuyện hết sức bình thường mà? Cùng lắm thì cạnh tranh công bằng thôi!" Hà Minh mở miệng.

Sắc mặt Tề Thư Hàng càng đen hơn: "Thôi quên đi..."

Hà Minh chỉ hận rèn sắt không thành thép: "f*ck! Quên cái gì mà quên! Chưa chiến đã đầu hàng! Cậu như thế thì có xứng làm đàn ông hay không!"

Tề Thư Hàng liếc cậu ta một cái, tỏ vẻ sống không còn gì luyến tiếc: "Tớ chỉ yêu hòa bình thôi..."

Hà Minh câm nín: "f*ck! Cái đồ hèn nhát này! Yêu hòa bình? Cái lý do ngu ngốc đó mà cậu cũng moi ra được? Ra ngoài cậu đừng nói cậu quen tớ!"

"Đúng rồi, Kỳ Nguyệt có hứng thú với cơ học lượng tử đúng không? Cậu là học bá khoa vật lý, năm nào cũng đứng đầu bảng, tình địch của cậu có hơn cậu không? Lấy điều kiện của cậu, nhìn khắp đại học A, có mấy người có thể cạnh tranh với cậu chứ?"

Tề Thư Hàng cảm thấy mỗi lần Hà Minh nói một câu, trái tim nhỏ bé của anh ta lại bị đâm một nhát, sắc mặt đen như đít nồi: "Cậu có thể đừng nói nữa không?"

Hà Minh đốt một điếu thuốc, không cho là đúng: "Làm sao vậy? Tớ nói gì sai sao?"

Tề Thư Hàng hít sâu một hơi: "Ngại quá! Cậu ấy thật sự hơn! Mặt nào cậu ấy cũng mạnh hơn tớ cả!"

Hà Minh giật mình, tỏ vẻ không tin: "Sao có thể! Tình địch của cậu là tên nhóc nào? Học trường chúng ta hả? Môn cơ học lượng tử còn ai mạnh hơn cậu nữa chứ?"

Tề Thư Hàng nhìn cậu ta, vô cảm nói ra một cái tên: "Cố Hoài."

Hà Minh còn chưa kịp rít thuốc xong đã bị làm cho sặc, im lặng tận mấy giây, cậu ta mới ngơ ngác hỏi: "Thứ đồ chơi gì vậy? Cậu vừa nói ai cơ?"

Tề Thư Hàng: "Hugh thần, Cố Hoài... Cố lão đại..."

Hà Minh dại ra một hồi, bị điếu thuốc dụi vào tay mới giật mình: "Khoan! Tình địch của cậu là Cố Hoài? Cố Hoài thích Kỳ Nguyệt? Cậu có nhầm không vậy? Cậu nghe tin đồn nhảm từ đâu thế?"

Tề Thư Hàng: "Cậu ấy chính miệng nói."

Hà Minh: "..."

Tề Thư Hàng nói tiếp: "Tớ nói tớ muốn theo đuổi Kỳ Nguyệt, cậu ấy nói cùng tớ cạnh tranh công bằng."

"Không phải chứ? Sao có thể? Hai người này đâu giống có qua lại gì với nhau đâu?"Hà Minh nghĩ sao cũng không ngờ tình địch của Tề Thư Hàng lại là vị này, trực tiếp trợn tròn mắt.

"Cậu hỏi tớ, tớ biết hỏi ai đây? Tớ chỉ biết họ quen nhau lâu rồi, cụ thể tớ cũng không tiện hỏi nhiều..." Tề Thư Hàng nhớ tới cảnh mình hỏi thăm Cố Hoài việc Kỳ Nguyệt có người mình thích hay chưa, thích con trai thế nào, quả thật muốn chết quách cho rồi.

Hà Minh sửng sờ một hồi mới lấy lại tinh thần, nuốt nước bọt, khóe miệng hơi giật: "Cậu ấy nói muốn cùng cậu cạnh tranh công bằng? Ha ha, cạnh... cạnh tranh công bằng... móa nó chứ cạnh tranh công bằng..."

Tề Thư Hàng: "..."

Là rất công bằng, có điều anh ta bị K.O tất cả mọi thứ mà thôi...

Cứ như vậy, hai người ngồi trong kí túc xá, mắt lớn trừng mắt nhỏ, đồng thời lâm vào trầm mặc.

Không biết qua bao lâu, Hà Minh đốt thêm một điếu thuốc khác, buồn rầu rít một hơi, sau đó vỗ vỗ bả vai Tề Thư Hàng: "Huynh đệ à, là thế này, cho tớ xin lỗi, vừa rồi là lỗi của tớ, đều do tớ con trẻ người non dạ. Tớ cảm thấy... yêu hòa bình cũng khá tốt..."

Tề Thư Hàng: "..."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 149: Không quấy rầy


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Phía bên kia, Kỳ Nguyệt thuận lợi bắt bé heo vượt ngục về.

Cô vốn định về sân thể dục chạy bộ tiếp, nhưng trong lúc bất giác lại chạy đến phía kí túc xá của Cố Hoài.

Lại chạy vào kí túc xá nam là không thể nào, Kỳ Nguyệt đứng dưới lầu gọi cho Cố Hoài.

Đầu bên kia bắt máy rất nhanh, Kỳ Nguyệt vội hỏi: "Đại thần, cậu đến phòng y tế chưa?"

"Rồi." Cố Hoài dừng một chút mới nói tiếp, "Người bạn kia của cậu không sao, đã bôi thuốc, khoảng hai ba ngày sẽ ổn thôi."

"Hả? Tớ không hỏi cái này... Tớ muốn hỏi tình trạng dị ứng của cậu... Đã khám bác sĩ chưa? Có nghiêm trọng không?"

Cố Hoài trầm mặc một lúc lâu mới đáp: "Không sao, uống thuốc là ổn thôi."

"Cậu chắc chứ?" Kỳ Nguyệt vẫn không yên tâm, cô nhớ rõ lúc nãy trên xương quai xanh lộ ra do áo xốc xếch của anh hơi ửng đỏ.

Nghe thấy giọng điệu không yên tâm của cô, Cố Hoài hỏi: "Muốn đến phòng tớ xem thử không?"

Kỳ Nguyệt bị sặc, nghĩ đến lần nọ, sắc mặt cô hơi đen: "Đại thần, cậu đừng đùa... Thật ra tớ có thể đưa cậu đến bệnh viện..."

Nếu cô lại đến, cô sợ Lăng Phong sẽ điên mất...

Giọng điệu của Cố Hoài dường như có chút phức tạp: "Kỳ tổng vẫn luôn nhiệt tình vậy."

Kỳ Nguyệt bị câu này của Cố Hoài làm cho ngẩn người.

Ặc, đang đêm đang đẹp tự dưng phát cho cô thẻ người tốt là sao?

Cô nhiệt tình?

Quả thật ngay từ bé cô đã rất nhiệt tình và trượng nghĩa...

Nhưng lần này...

Hình như hơi bất công...

Đáng lẽ cô nên hỏi tay của Tề Thư Hàng trước, nhưng bất tri bất giác lại đến dưới kí túc xá của Cố Hoài.

Trong lòng Kỳ Nguyệt lại hiện lên cảm giác chột dạ quen thuộc, cô vội xua đi ý nghĩ trong đầu: "Khụ, quan tâm bạn học là điều nên làm mà, nếu cậu không sao thì tớ yên tâm rồi, cậu nghỉ ngơi sớm đi, không quấy rầy cậu nữa..."

Kỳ Nguyệt đang muốn cúp mắt, Cố Hoài lại nói: "Không quấy rầy, chúng ta trò chuyện thêm một lát đi?"

Kỳ Nguyệt ngẩn người: "Hả... Nhưng... Được..."

Cô cảm thấy giọng của Cố Hoài không có tinh thần, lập tức càng thêm bất an: "Có phải cậu khó chịu lắm không? Hay là đến bệnh viện khám thử đi? Loại chuyện như dị ứng, có thể lớn cũng có thể nhỏ..."

Cố Hoài: "Ừ, vậy cậu đừng cúp máy."

Kỳ Nguyệt: "..."

Chuyện này liên quan gì đến việc cô cúp máy hay không?

Chắc là bị bệnh nên tương đối yếu đuối, hi vọng có người bên cạnh...

Nghe thấy giọng suy yếu của Cố Hoài, Kỳ Nguyệt suýt chút nữa đã muốn lên thăm anh.

Nhưng, phải cố nhịn xuống.

Cuối cùng Kỳ Nguyệt móc tai nghe ra, vừa chạy bộ trên sân thể dục vừa nói chuyện với Cố Hoài, tận đến khi ăn cơm xong về kí túc xá, cô mới cúp máy.

...

Khoảng thời gian tiếp theo, mỗi ngày Kỳ Nguyệt đều gia tăng huấn luyện, Tề Thư Hàng vốn nói muốn cùng cô chạy bộ, không biết vì sao mấy ngày nay không hề xuất hiện.

Kỳ Nguyệt nghĩ anh ta chỉ thuận miệng nói thôi, nên không để ý nhiều.

Khiến cô tương đối để ý chính là...

Cố Hoài đột nhiên biến mất.

Từ lần trò chuyện hôm đó xong, bọn họ không còn liên hệ với nhau nữa.

Thật ra cũng không thể tính là biến mất, Cố Hoài vốn là thần long thấy đầu không thấy đuôi, phòng thí nghiệm lại rất bận, chẳng qua trong khoảng thời gian này thường xuyên gặp mặt Cố Hoài, đột nhiên không liên hệ trong khoảng thời gian dài, cũng không thấy anh xuất hiện ở trường học khiến cô cảm thấy không quen cho lắm.

Mấy ngày trước cô có gửi một tin nhắn hỏi thăm sức khỏe của anh, anh không trả lời, chắc do bận quá, nên Kỳ Nguyệt không quấy rầy anh nữa.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 150: Để ý một người


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Nguyệt bảo, cậu nghĩ gì mà mất hồn vậy?"

Bên cạnh truyền đến giọng của Tô Tiểu Đường.

Kỳ Nguyệt ngẩng đầu lên khỏi màn hình di động: "Hả? Không nghĩ gì hết! Sao vậy?"

Tô Tiểu Đường chớp chớp mắt: "Tớ vừa hỏi cậu lịch thi đấu, hỏi cậu khi nào chạy ba nghìn mét, kêu cậu mấy lần cậu đều không trả lời..."

"À, tớ thi ngày mai, chiều mai." Kỳ Nguyệt trả lời.

Tống Thu Thu nhìn cô với ánh mắt tìm tòi, ý vị thâm trường mà mở miệng: "Nguyệt bảo, đừng nói cậu thông đồng với Tề Thư Hàng sau lưng bọn tớ đấy nhé?"

Kỳ Nguyệt mờ mịt: "Cái gì? Tề Thư Hàng?"

Tống Thu Thu gật đầu: "Đúng vậy, đừng nói với tớ cậu không phát hiện cậu ấy thích cậu đó nha? Không phải mấy ngày nay các cậu đều chạy bộ chung với nhau sao?"

Kỳ Nguyệt khó hiểu: "Không có mà, mỗi ngày tớ đều chạy một mình."

Tống Thu Thu kinh ngạc: "Không thể nào? Lần trước hai cậu chạy chung mà! Sao lại thế này? Không đúng kịch bản! Đừng nói lần trước bị heo đâm nên bị dọa sợ rồi nhá?"

"Không biết... Tề Thư Hàng thích tớ? Rốt cuộc sao cậu nhìn ra thế?" Kỳ Nguyệt hơi câm nín.

Tống Thu Thu càng câm nín hơn: "Việc này mà còn cần phải nhìn sao? Biểu hiện quá rõ rồi! Bổn tiểu thư tuy rằng không có kinh nghiệm thực tiễn, nhưng kinh nghiệm tích trữ tuyệt đối phong phú. Loại chuyện này, nhìn một cái tớ đã phát hiện! Cậu quên mấy nam sinh theo đuổi cậu hồi năm nhất rồi hả? Đều do tớ nhìn ra đầu tiên đấy!"

Kỳ Nguyệt trầm ngâm: "Hic, có thể lần này cậu nhìn nhầm thì sao? Tớ và Tề Thư Hàng chỉ nói nhiều hơn vài câu trong môn học tự chọn mà thôi..."

"Không phải chứ? Hôm trước cậu chạy bộ, tớ có cảm giác cậu ấy chuẩn bị theo đuổi cậu, chẳng lẽ mấy ngày nay cậu ấy không hề liên lạc với cậu?" Tống Thu Thu hỏi.

"Không có..." Kỳ Nguyệt lắc đầu.

Tống Thu Thu ngớ người: "Không phải Tề Thư Hàng, vậy đó là ai? Mấy ngày nay cậu nhìn chằm chằm di động chờ tin nhắn của ai thế?"

Kỳ Nguyệt sửng sốt: "Chờ tin nhắn... Tớ có sao?"

Tống Thu Thu: "Cậu còn hỏi? Mời cậu bỏ từ 'sao' hộ tớ!"

Bị Tống Thu Thu nhắc nhở như vậy, Kỳ Nguyệt mới phát hiện, quả thật tần suất nhớ tới Cố Hoài gần đây của cô hơi cao.

Cùng lúc đó, cô bỗng nhiên ý thức được...

Trong lúc bất tri bất giác, cô đã bắt đầu chú ý và để ý một người...

Kỳ Nguyệt ho nhẹ một tiếng: "Thật sự không có, có phải cậu nhạy cảm quá rồi hay không?"

Tống Thu Thu gãi gãi đầu: "Chắc thế rồi! Càng gần tới ngày tốt nghiệp, tớ càng sợ Liên Minh Cẩu Độc Thân của chúng ta tan rã, cô nhóc Tiểu Đường này không trượng nghĩa vào thời khắc mấu chốt chút nào! Nguyệt bảo, cậu không được vứt bỏ tớ..."

Tô Tiểu Đường vội đáp: "Tớ chỉ nói ngoài miệng thôi mà! Tớ thật sự có thoát FA đâu?"

Kỳ Nguyệt bất đắc dĩ nói: "Tớ cũng sẽ không, việc tớ cần làm đếm nhiều không xuể, cậu đừng lo lắng..."

"Tớ biết cậu sẽ không mà! Xem ra do tớ sợ bóng sợ gió rồi!" Tống Thu Thu nhẹ nhàng thở ra, sau đó vui vẻ mà đề nghị: "Nguyệt bảo, Tiểu Đường, tối nay chúng ta đi ăn tôm hùm đất đi?"

"Được đó được đó!" Tô Tiểu Đường hoan hô.

Kỳ Nguyệt đang muốn nói "được", thì bị tiếng chuông di động cắt đứt.

Nhìn thấy tên người gọi, cô nhíu mày, do dự hồi lâu, tận đến khi chuông di động sắp cúp, cô mới bắt máy: "Alo?"

"Nguyệt Nguyệt..."

Lần này không đợi người bên kia nói xong, Kỳ Nguyệt đã cắt ngang: "Nếu mẹ vẫn muốn nói chuyện coi mắt, vậy thì không cần lãng phí thời gian."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 151: Chỉ là nghĩ thông suốt


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Đầu bên kia truyền đến giọng nói giận tái: "Nguyệt Nguyệt, sao con lại nói thế với mẹ? Mẹ phí tâm phí sức còn không phải vì tìm cho con một gia đình tốt à? Mỗi lần gửi tin nhắn cho con, con chỉ đáp một hai chữ, mẹ thậm chí còn không biết con sống có tốt hay không! Mẹ chỉ vì quan tâm con, con liền có thái độ như thế với mẹ?"

Nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Kỳ Nguyệt, Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường liếc nhau, lập tức đoán ra người gọi đến là ai.

Người phụ nữ ở đầu dây bên kia bất đắc dĩ hạ giọng: "Nguyệt Nguyệt, con yên tâm, lần này mẹ tìm con không phải vì coi mắt, mẹ và ba con tới thành phố A, cả nhà bốn người chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm đi."

Bọn họ đến thành phố A?

Ngày mai đại hội thể thao bắt đầu, chắc chắn Kỳ Trăn cũng tham gia, bọn họ sẽ không bỏ lỡ trận thi đấu của Kỳ Trăn, chắc là đến xem thi đấu.

Kỳ Nguyệt nhíu mày: "Mọi người ăn đi, con đang bận, còn phải làm luận văn tốt nghiệp."

"Ăn một bữa cơm đâu tốn nhiều thời gian đâu! Lại nói, luận văn tốt nghiệp của con không phải nuôi heo chăm khoai tây mỗi ngày thôi à? Ba mẹ nghìn dặm xa xôi chạy đến thăm con, con ngay cả một bữa cơm cũng không muốn ăn cùng ba mẹ sao?" Bên kia truyền đến giọng nói đau lòng.

Nghìn dặm xa xôi chạy đến, cũng đâu phải vì cô.

Kỳ Nguyệt nhàn nhạt đáp: "Hai người chạy tới đây, không phải vì xem Kỳ Trăn thi đấu à."

"Ba mẹ đương nhiên cũng vì thăm con! Đứa nhỏ này, chỉ vì việc nhỏ năm đó, rốt cuộc con còn muốn so đo bao lâu nữa?"

Kỳ Nguyệt: "Mẹ nghĩ nhiều rồi, con không có so đo."

Hoàn toàn ngược lại, chỉ là cô nghĩ thông suốt rồi.

Năm đó cô ôm hi vọng trở về, ôm hi vọng nỗ lực, nỗ lực muốn dung nhập vào cái gia đình kia.

Mà hiện tại, cô nghĩ thông suốt rồi, cũng không muốn so đo mà thôi.

"Nguyệt Nguyệt, ba mẹ thật sự cố tình đến đây thăm con, nếu con không chịu ăn một bữa cơm, ba mẹ đành đến trường con thôi, đến nhà ăn của trường ăn cũng được." Thái độ của người bên kia rất kiên quyết.

Sắc mặt Kỳ Nguyệt hơi trầm xuống.

Sau một lúc trầm mặc, cô hơi mệt mỏi mở miệng: "Địa chỉ, lát nữa con sẽ đến."

Cô không muốn họ đến trường học, sẽ khiến cô có cảm giác khó chịu như bị người ngoài đảo lộn cuộc sống của mình.

Lúc cô rất cần sự quan tâm của họ, họ không cho cô. Mà quan tâm hiện giờ, sự quan tâm của họ chỉ khiến cô cảm thấy là một gánh nặng.

Người bên kia nghe vậy mới vừa lòng, vội nói: "Được được được, mẹ đã gửi địa chỉ đến wechat của con rồi, là một nhà hàng Tây sang trọng..."

Nói xong, bà ta có chút không yên tâm mà dặn dò thêm một câu: "Con nhớ ăn mặc chỉnh tề một chút."

Sau khi cúp máy, Kỳ Nguyệt thở dài.

"Không thể cùng các cậu ăn tôm hùm đất rồi, ba mẹ tớ gọi tớ cùng ăn một bữa cơm."

Tô Tiểu Đường vội nói: "Không sao không sao, lần sau chúng ta ăn cũng được mà!"

Tống Thu Thu lo lắng nhìn Kỳ Nguyệt: "Sao lại thế này! Đừng nói là Hồng Môn Yến* đấy nhé? Mẹ cậu lại sắp xếp người cho cậu xem mắt hả? Bọn họ đuổi đến tận nơi này?"

Kỳ Nguyệt lắc đầu: "Lần này không phải, đại hội thể thao sẽ có Kỳ Trăn thi đấu, chắc bọn họ đến đây xem nó thi đấu."

Nghe thấy tên Kỳ Trăn, Tống Thu Thu bĩu môi: "Thì ra là thế... Khó trách..."

...

(*) Hồng Môn Yến: là một sự kiện lịch sử diễn ra vào năm 206 TCN tại Hồng Môn bên ngoài Hàm Dương, thủ đô của nhà Tần. Các bên tham gia chính trong bữa tiệc là Hạng Vũ và Lưu Bang - hai nhà lãnh đạo nổi bật của các lực l**ng n** d** chống lại nhà Tần từ năm 209 đến 206 TCN. Sự kiện này là một trong những điểm nhấn của chiến tranh Hán - Sở, một cuộc đấu tranh quyền lực cho uy quyền tối cao trên toàn Trung Quốc giữa Lưu Bang và Hạng Vũ, kết thúc với sự thất bại của Hạng Vũ và sự thành lập Triều đại nhà Hán với Lưu Bang là hoàng đế đầu tiên.
Sau này Hồng Môn Yến được ví như những bữa cơm không thể ăn, lý giải cho câu "Nói không thể lung tung, cơm không thể ăn bừa".
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 152: Không xứng với


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt thay bộ đồng phục thực nghiệm trên người, tìm một bộ đồ thể thao sạch sẽ mặc vào, sau đó bắt taxi đến nhà hàng.

Lúc cô đến nơi, ba mẹ và Kỳ Trăn đều đã đến.

Không biết ba người họ đang nói gì mà nói cười rất vui vẻ.

Lúc Kỳ Nguyệt đẩy cửa, âm thanh trên bàn ăn đột nhiên im bặt, không khí nhất thời lâm vào lúng túng.

Kỳ Trăn đang thân mật kéo tay mẹ mình làm nũng, thấy Kỳ Nguyệt tiến vào, ý cười trên mặt phai nhạt vài lần, lộ ra mấy phần không vui vì bị quấy rầy.

Kỳ Vạn Lý đánh vỡ trầm mặc: "Nguyệt Nguyệt tới rồi, mau vào đây!"

Vu Thục Hoa cũng đứng lên, đang muốn mở miệng thì thấy trang phục của Kỳ Nguyệt, bà ta nhíu mày: "Nguyệt Nguyệt, không phải mẹ bảo con ăn mặc chỉnh tề một chút hả? Sao con lại mặc thế này?"

Kỳ Nguyệt nhìn bộ đồ thể thao sạch sẽ phóng khoáng trên người mình, hoàn toàn không hiểu có gì không phù hợp.

Có thể là so với trang phục hôm nay của Kỳ Trăn, bộ đồ của cô liền trở nên "không chỉnh tề".

Hôm nay Kỳ Trăn trang điểm tinh xảo, mặc một bộ Chanel màu champagne, đeo vòng Bulgari bản giới hạn, trên cổ tay là lắc tay mới nhất của hãng Van Cleef & Arpels, hoàn toàn không thua kém các ngôi sao hạng A, so với lần gặp mặt ở gần trường học còn lóa mắt hơn.

"Nguyệt Nguyệt, con không có váy sao? Con gái mới lớn mà suốt ngày toàn mặc màu xám xịt, nếu con không biết chọn quần áo thì có thể học theo em gái con..." Bà ta vẫn nói tiếp.

Kỳ Vạn Lý ho nhẹ một tiếng, đứng ra giảng hòa: "Thục Hoa! Được rồi, đừng nhắc mãi, khó khăn lắm mới gặp mặt, bà quản ăn mặc của đứa nhỏ làm gì, đều là người trong nhà, không cần chú ý nhiều như vậy."

Vu Thục Hoa trừng Kỳ Vạn Lý một cái: "Ông quên đêm nay Trần tổng cũng đến đây rồi hả!"

Nhắc đến Trần tổng, sắc mặt Vu Thục Hoa mới hòa hoãn một chút: "Được rồi, cũng may đêm nay nó không phải vai chính."

"Còn người khác nữa sao?" Kỳ Nguyệt hỏi.

Vu Thục Hoa cười giải thích: "Trần tổng là bạn cũ của ba mẹ, trước kia dọn đến nước ngoài sinh sống, mới về nước gần đây, vừa lúc chúng ta đến thành phố A, nên hẹn nhà họ cùng ăn một bữa cơm."

Nói tới đây, bà ta mới tiến vào vấn đề chính, nhìn về phía Kỳ Trăn nói: "Trần tổng có một đứa con trai, sau khi về nước thì làm việc ở một viện nghiên cứu hàng đầu trong nước, trông rất tuấn tú lịch sự, mẹ thấy rất xứng đôi với Trăn Trăn nhà ta..."

Ý ngoài lời, mục đích chủ yếu của bữa cơm này là muốn tác hợp cho Kỳ Trăn với con trai Trần tổng.

Vu Thục Hoa vừa nói vừa nhìn con gái nhỏ nhà mình, ánh mắt lộ ra vẻ hài lòng.

Kỳ Trăn nghe vậy thì bĩu môi: "Mẹ, con đã nói mẹ đừng làm thế rồi mà! Đây là thời đại nào rồi mà còn loại coi mắt này nữa!"

Tuy rằng Kỳ Trăn nói vậy, nhưng trong mắt hoàn toàn không có vẻ không vui.

Vu Thục Hoa bất đắc dĩ lại vừa cưng chiều: "Đứa nhỏ này, con trai Trần tổng là thạc sĩ y học top đầu, công việc tốt, lại được người khác dùng lương cao đào về, lương tháng mấy nghìn vạn đấy! Tuy kiếm không nhiều tiền như mấy đại minh tinh kia, nhưng tiền đồ tương lai của người ta không thể đong đếm, công việc danh giá, nói ra thì chính là nhà khoa học đấy, những chàng trai mà con biết không thể so sánh."

Dư quang của Kỳ Trăn nhìn thoáng qua Kỳ Nguyệt, thuận miệng nói: "Sao mẹ không giới thiệu cho Kỳ Nguyệt?"
Vu Thục Hoa sửng sốt, sắc mặt hơi lúng túng, bà ta lẩm bẩm: "Chị con không muốn coi mắt mà, huống chi..."

Câu tiếp theo Vu Thục Hoa không nói ra, nhưng trong lòng Kỳ Nguyệt lại biết rất rõ.

Mẹ cô cảm thấy, lấy điều kiện của cô, cô không xứng với đứa con tài giỏi kia của Trần tổng.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 153: Chuyên nghiệp


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt không cảm thấy sao cả, chỉ cần không bắt cô coi mắt thì sao cũng được.

Biết được hôm nay bọn họ sắp xếp coi mắt cho Kỳ Trăn, không đụng đến cô, Kỳ Nguyệt thả lỏng hơn không ít, coi như tới ăn một bữa cơm, ăn xong thì thôi.

Khi nói chuyện, cửa phòng truyền đến một trận tiếng bước chân, gia đình Trần tổng đến rồi.

Đi đầu là một người đàn ông trung niên trông khá trầm ổn và giỏi giang, bên cạnh ông ấy là một người phụ nữ mặc sườn xám, trông được bảo dưỡng khá tốt.

Theo sau hai vợ chồng là một chàng trai trẻ tuổi mặc một bộ vest màu lam nhạt, trông rất cao ráo, tướng mạo cũng giống với lời Vu Thục Hoa miêu tả, rất tuấn tú.

"Ối dào! Lão Kỳ, chúng ta không gặp nhau bao năm rồi nhỉ!"

"Mười mấy năm rồi haha!"

Trần tổng và Kỳ Vạn Lý vừa thấy mặt liền nhiệt tình ôm đối phương.

Ánh mắt Trần phu nhân dừng trên người Kỳ Trăn rực rỡ chói mắt đầu tiên: "Đây là Trăn Trăn đúng không? Thật là thiếu nữ mười tám đại biến! Suýt chút nữa đã nhận không ra cháu! Lớn lên trở thành đại mĩ nữ rồi!"

Vu Thục Hoa cũng cười nói: "Tiểu Cảnh nhà chị mới là tuấn tú lịch sự!"

Trần Cảnh rõ ràng cũng bị Kỳ Trăn hấp dẫn, vừa nhìn thấy cô ta, ánh mắt lập tức sáng lên vài phần: "Thường xuyên nghe mẹ anh nhắc tới em, mĩ nữ bắn súng quốc gia của chúng ta quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy!"

Kỳ Trăn khẽ cười một tiếng, hào phóng cùng anh ta bắt tay: "Như nhau thôi, Trần đại tài tử."

Bầu không khí rất hòa hợp, hai nhà hàn huyên rồi ngồi xuống.

Trò chuyện xong hết, Trần phu nhân mới phát hiện bên cạnh Kỳ Vạn Lý còn một người, vì thế hơi sửng sốt, ánh mắt hơi nghi hoặc nhìn Kỳ Nguyệt: "Vị này là?"

Vu Thục Hoa vội giới thiệu: "Đây là con gái lớn nhà em, Kỳ Nguyệt."

Trần phu nhân hơi ngẩn người, lục lại hồi ức: "Ồ, đây là Nguyệt Nguyệt à? Em chỉ nhớ lúc nhỏ sức khỏe nó không tốt, sống với ông bà nội đúng không?"

Vu Thục Hoa: "Đúng vậy, sau khi sức khỏe tốt lên, em đã đưa nó về nhà, hiện giờ nó đang học ở đại học A!"

"Ui, đại học A à, thật lợi hại!" Vừa nghe thế, thái độ của Trần phu nhân lập tức nhiệt tình thêm vài phần.

Vu Thục Hoa cười nói: "Việc học của Nguyệt Nguyệt nhà em rất tốt, trước giờ chưa từng khiến em nhọc lòng."

"Nguyệt Nguyệt học ngành gì ở đại học A thế chị?" Trần phu nhân thuận miệng hỏi.

Nghe thấy vấn đề này, sắc mặt của Vu Thục Hoa chợt cứng đờ.

Thấy bà ta không nói chuyện, Trần phu nhân hơi nghi hoặc, cuối cùng Kỳ Vạn Lý mở miệng: "Nguyệt Nguyệt học ngành nông học."

Nghe thấy câu trả lời này, gia đình Trần tổng bao gồm cả Trần Cảnh đều hơi kinh ngạc.

"Sao lại chọn ngành này? Có phải điểm không đủ nên bị chuyển không? Sinh viên năm hai có thể đổi chuyên ngành mà? Sao lại không chuyển ngành?" Trần phu nhân hơi tò mò.

Kỳ Trăn mở miệng: "Chị con năm đó là trạng nguyên khối tự nhiên của tỉnh, chị ấy tự chọn ngành này."

Trần phu nhân càng thêm kinh ngạc, lúc nhìn Kỳ Nguyệt không giống như đang nhìn học bá, mà giống nhìn đồ ngu hơn: "Số điểm đó được chọn tất cả mọi ngành mà đúng không?"

Điểm cao như vậy, được tùy ý chọn ngành, cuối cùng lại chọn ngành ít người chọn như thế, trong mắt người ngoài thì đó là một việc vô cùng khó lý giải.

Vu Thục Hoa lộ vẻ không vui: "Haiz, còn không bằng người tùy tiện thi được một số điểm nào đó, điểm cao mà lại chọn ngành như thế..."
Lỗ tai của Kỳ Nguyệt đã sớm chai sạn vì nghe mấy câu này, cô chỉ muốn ăn nhanh rồi về, vì thế chỉ cuối đầu ăn, không thèm nói một lời.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 154: Huyền thoại trong giới


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Để xoa dịu bầu không khí, Trần Cảnh mở miệng: "Ngành nông học cũng không có gì không tốt, tương lai làm nghiên cứu khoa học, tiền đồ không hề kém những chuyên ngành khác."

"Haiz, nghiên cứu khoa học nào dễ như vậy!" Vu Thục Hoa tưởng tượng tới cảnh Kỳ Nguyệt tốt nghiệp xong liền phải về quê thì nảy sinh một trận bực bội.

Kỳ Trăn nhìn Trần Cảnh: "Anh Cảnh, nghe nói viện nghiên cứu của anh vô cùng lợi hại!"

Nghe Kỳ Trăn khen, trên mặt Trần Cảnh khó tránh khỏi hiện lên vài phần tự đắc, nhưng ngoài miệng vẫn khiêm tốn: "Viện nghiên cứu của bọn anh quả thật rất lợi hại, nhưng cao thủ trong đó rất nhiều, anh chỉ là dạng bình thường mà thôi!"

Vu Thục Hoa lập tức cười nói: "Thế mà vẫn xem là bình thường hả? Con trẻ tuổi như vậy mà đã được mời vào đó với mức lương cao thế rồi!"

Trần Cảnh cười đáp: "Viện nghiên cứu của con tụ tập rất nhiều đại thần, có người còn nhỏ tuổi hơn cả con và cũng là tiến sĩ, cậu ấy là tiến sĩ người Hoa trẻ tuổi nhất của đại học HF. Vào thời điểm đó, cậu ấy đã nhận được lời mời từ mười mấy ngôi trường danh giá hàng đầu thế giới, có thể gọi cậu ấy là thu hoạch của một ngôi trường nổi tiếng. Nhưng cuối cùng cậu ấy lại chọn về nước, vào đại học A, hiện giờ đang là tiến sĩ song bằng."

Bàn tay đang gắp đồ ăn của Kỳ Nguyệt hơi khựng lại.

Sao cô lại cảm thấy quen tai thế nhỉ?

Trần Cảnh tiếp tục nói: "Lúc cậu ấy mới về nước, viện nghiên cứu đã mời cậu ấy với mức giá trên trời, nhưng cậu ấy lại không đồng ý, nói là phòng thí nghiệm của đại học A còn vài hạng mục vẫn chưa hoàn thành. Cuối cùng, sở trưởng của viện nghiên cứu của bọn cháu đích thân đến mời rất nhiều lần cậu ấy mới đồng ý, nhưng thời gian gia nhập vẫn chưa được xác định."

Vu Thục Hoa: "Lợi hại thế sao!"

Trần Cảnh: "Đúng vậy, đó mới là thiên tài chân chính! Cậu ấy là huyền thoại trong giới nghiên cứu khoa học bọn cháu!"

Kỳ Nguyệt càng nghe càng cảm thấy quen tai, chần chừ hỏi: "Ừm, người anh nói... Có phải họ Cố không?"

Trần Cảnh hơi sửng sốt, lập tức gật đầu: "Đúng vậy, chính là họ Cố, tên Cố Hoài! Em biết cậu ấy?"

Anh ta đột nhiên nhớ ra: "Suýt nữa đã quên, em học đại học A, chắc chắn từng nghe truyền thuyết về cậu ấy!"

Kỳ Nguyệt gật đầu: "Cậu ấy rất nổi tiếng, nghe nói ngành học ở HF của cậu ấy là cơ học lượng tử, nghiên cứu sinh học phân tử khi đến đại học A, quả thật rất lợi hại. Nhưng tin được viện nghiên cứu NT mời về thì tôi mới biết thôi..."

"Người biết chuyện này không nhiều lắm, dẫu sao viện nghiên cứu vẫn chưa công bố ra ngoài! Chắc chờ cậu ấy nhận chức xong sẽ công bố!" Trần Cảnh có chút chờ mong, "Hi vọng đến lúc đó có thể cùng vị thiên tài đó giao lưu, nhưng anh sợ người ta khó gần, hình như thiên tài đều có tính cách vô cùng lập dị..."

Kỳ Nguyệt buộc miệng trả lời: "Sẽ không đâu! Tính tình cậu ấy rất tốt, cũng rất tốt bụng!"

Trần Cảnh hơi kinh ngạc: "Em quen cậu ấy?"

Nghe đến đó, Kỳ Trăn cũng nhìn sang Kỳ Nguyệt, hiển nhiên đang nhớ đến việc Cố Hoài chở Kỳ Nguyệt ngày đó.

Kỳ Nguyệt không phủ nhận: "Có quen biết ở trường..."

Kỳ Nguyệt và Trần Cảnh cứ vậy bắt đầu trò chuyện xoay quanh Cố Hoài.

Hai người nói vô cùng sôi nổi, những người khác dường như không thể chen lọt vào.

Vu Thục Hoa thấy thế, sắc mặt không tốt cho lắm.

Bà ta đẩy chủ đề lên người Kỳ Trăn: "Trăn Trăn à! Ngày mai con thi bắn súng sao?"

Kỳ Trăn gật đầu: "Đúng vậy mẹ, chiều mai."

Trần phu nhân quan tâm hỏi: "Trăn Trăn sắp thi đấu à, có lo lắng không con?"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 155: Bất công


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Trần Cảnh cũng nhìn về phía Kỳ Trăn: "Kỳ Trăn là thành viên của đội tuyển quốc gia, tham gia vô số trận đấu lớn nhỏ, đại hội thể thao đối với em ấy chỉ là một trận thi đấu nhỏ mà thôi, chắc chắn sẽ không lo lắng."

Kỳ Trăn mở miệng: "Gần đây rất bận, vừa phải huấn luyện, vừa phải chuẩn bị tham gia chương trình, em vốn không định tham dự, nhưng bên trường học nhờ vả, em đành phải tham gia."

Trần Cảnh cười nói: "Trường học đương nhiên muốn mời em ra sân rồi, một khi em ra sân thì chính là đại thần tàn sát thôn tân thủ!"

Kỳ Trăn cười khẽ: "Không khoa trương vậy đâu, đôi khi thi đấu nhỏ cũng sẽ xuất hiện vài con hắc mã!"

Trần Cảnh: "Em quá khiêm tốn rồi!"

Thấy Trần Cảnh và Kỳ Trăn trò chuyện, Vu Thục Hoa mới nhẹ nhàng thở ra.

Đúng lúc này, Trần tổng thuận miệng hỏi: "Lão Kỳ à, tôi nhớ... Hình như con gái lớn của ông từng luyện bắn súng cùng Trăn Trăn? Sau đó sao lại không luyện nữa?"

Một câu hỏi lơ đãng của Trần tổng trực tiếp khiến bàn ăn lâm vào trầm mặc.

Vu Thục Hoa cùng chồng mình nhìn nhau, không ai nói gì.

Trần phu nhân nghĩ Kỳ Nguyệt không giỏi bắn súng, vì thế mở miệng hòa giải: "Mấy môn như bắn súng rất cần thiên phú, không theo kịp thì nên từ bỏ sớm, đó cũng là cách ngăn mất thời gian! Thiên phú tốt như Trăn Trăn không phải ai cũng có! Lão Kỳ, nhà anh có một thiên tài bắn súng Trăn Trăn đã đủ rồi!"

Vu Thục Hoa xấu hổ trầm mặc, sắc mặt Kỳ Vạn Lý cũng không tốt cho lắm.

Dường như Vu Thục Hoa sợ Kỳ Nguyệt nói gì đó, vội dời đề tài: "Đúng rồi, chiều mai Trăn Trăn thi đấu, nếu anh chị có thời gian thì chúng ta cùng xem Trăn Trăn thi đấu được không?"

"Đương nhiên được rồi!" Trên mặt Trần phu nhân ngập tràn ý cười, sau đó nhìn sang con trai nhà mình, "Tiểu Cảnh, con đi không?"

Trần Cảnh nhìn Kỳ Trăn một cái: "Nếu Trăn Trăn thi đấu, vậy đương nhiên phải đi cổ vũ rồi. Ngày mai là cuối tuần, con không đi làm."

"Được được được, cứ định thế đi, đến lúc đó cả nhà em nhất định sẽ đến cổ vũ cho Trăn Trăn!"

Lúc này trên mặt Vu Thục Hoa mới xuất hiện ý cười lần nữa.

Xem thái độ của Trần gia, việc này chắc có triển vọng...

Từ đầu đến cuối, Vu Thục Hoa chưa từng nghĩ tới việc hỏi con gái lớn Kỳ Nguyệt của mình ngày mai có tham gia đại hội thể thao hay không...

Cuối cùng, bữa cơm này xem như chủ khách đều vui.

Trường của Kỳ Trăn và chỗ ở của Trần Cảnh rất gần, Trần Cảnh tiện đường đưa cô ta về.

Chờ vợ chồng Trần tổng rời đi, cửa nhà hàng chỉ còn Kỳ Nguyệt và vợ chồng Kỳ Vạn Lý.

Cuối cùng đã kết thúc...

Kỳ Nguyệt nhìn về phía ba mẹ mình: "Con về trường đây."

Thấy thái độ không muốn ở đây thêm giây phút nào của Kỳ Nguyệt, Kỳ Vạn Lý nhíu mày gọi cô lại: "Trễ rồi, ba đưa con về."

Kỳ Nguyệt: "Không cần, ngồi tàu điện ngầm tiện hơn."

Kỳ Nguyệt muốn đi lại bị mẹ mình gọi lại.

"Khoan đã..." Vu Thục Hoa nhìn Kỳ Nguyệt, muốn nói rồi lại thôi, bà ta thử thăm dò: "Nguyệt Nguyệt à, vừa rồi dùng bữa, con và Trần Cảnh nói chuyện trông khá hợp ý nhỉ?"

Kỳ Nguyệt nhíu mày, không hiểu bà ta có ý gì.

Hình như lúc Trần Cảnh nhắc đến Cố Hoài, cô mới nói vài câu thôi?

Vu Thục Hoa nhắc nhở: "Nguyệt Nguyệt, lúc nãy mẹ có nói rồi, mẹ muốn tác hợp cho Trần Cảnh và em con."

Kỳ Nguyệt: "Cho nên?"

Giọng điệu Vu Thục Hoa có chút bất mãn, trực tiếp nói thẳng: "Nguyệt Nguyệt, có phải con coi trọng Trần Cảnh không? Mẹ biết điều kiện của Trần Cảnh không tệ, tiểu tử đó lớn lên cũng tuấn tú, nhưng Nguyệt Nguyệt à... Không phải mẹ bất công không giới thiệu nó cho con, mà quả thật điều kiện của hai đứa không thích hợp. Cho dù mẹ miễn cưỡng tác hợp các con, chỉ sợ Trần gia cũng không muốn! Đến lúc đó chẳng phải sẽ xấu hổ lắm sao? Nguyệt Nguyệt, con ngoan nào, đừng tranh với em con, mẹ sẽ giới thiệu người khác thích hợp cho con có được không?"
Kỳ Nguyệt cảm thấy hơi khó tin.

Vu Thục Hoa lại cho rằng cô muốn cướp đối tượng coi mắt của Kỳ Trăn...

Kỳ Nguyệt lạnh nhạt nhìn bà ta, lạnh lùng nói: "Mẹ, mẹ suy nghĩ nhiều quá, con không có ý gì với Trần Cảnh, điều mẹ lo lắng không tồn tại. Con cũng rất vui vì mẹ không sắp xếp đối tượng coi mắt cho con nữa, con chỉ hi vọng mẹ có thể tiếp tục giữ nguyên, đừng can thiệp đến chuyện của con."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 156: Để ý


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt không biết mình về kí túc xá bằng cách nào.

Rõ ràng là gia đình bốn người, cô lại như một người ngoài cuộc.

Cũng may cô đã sớm quen bầu không khí đó, vốn dĩ, cô cho rằng đó đã là kết quả xấu nhất, nhưng không ngờ hiện thực lại hung hăng cho cô một bạt tai.

Mẹ cô lại cho rằng cô muốn cướp đối tượng coi mắt của Kỳ Trăn.

Tận đến khi mở cửa phòng, cơ thể lạnh thấu xương mới hiện lên một tia ấm áp.

Tống Thu Thu đang làm luận văn vừa nghe thấy tiếng mở cửa thì lập tức ngẩng đầu, vui vẻ chào đón: "Nguyệt bảo! Cậu về rồi!"

Tô Tiểu Đường cũng thò đầu ra khỏi giường: "Tớ và Thu Thu mang về cho cậu tôm hùm đất nè, còn nóng hổi luôn!"

Tống Thu Thu: "Cậu thích ăn cay nhất! Tuyệt đối ngon hơn bữa cơm Tây gì đó! Tớ đoán chắn chắn cậu cũng ăn bữa cơm đó không ngon!"

Kỳ Nguyệt nhìn hai bạn thân của mình:"Cảm ơn..."

Tống Thu Thu vừa thấy biểu cảm của Kỳ Nguyệt thì liền biết có gì đó: "Nguyệt bảo, làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?"

Tô Tiểu Đường cũng lo lắng nhìn cô: "Sẽ không thật sự là Hồng Môn Yến đấy chứ? Ba mẹ cậu lén sắp xếp đối tượng coi mắt cho cậu à?"

Đáy mắt Kỳ Nguyệt xẹt qua một tia cười khổ: "Không có..."

"Vậy sao cậu lại thế này?" Tống Thu Thu lập tức kéo cô ngồi xuống ghế.

Tống Thu Thu cũng bước đến: "Vậy có chuyện gì thế?"

Kỳ Nguyệt mệt mỏi nhéo nhéo mi tâm: "Thật sự không có việc gì, các cậu đừng lo lắng, bọn họ không sắp xếp người coi mắt cho tớ... Nhưng thật ra..."

"Nhưng thật ra cái gì?" Tống Thu Thu truy hỏi, "Cậu mau nói đi! Đừng khiến bọn tớ lo lắng!"

Kỳ Nguyệt nhàn nhạt đáp: "Nhưng thật ra sắp xếp coi mắt cho Kỳ Trăn."

Tống Thu Thu hơi kinh ngạc: "Hả? Là Kỳ Trăn à! Vậy biểu cảm đó của cậu là sao... Tớ đoán cho dù cậu thất tình tám trăm lần cũng không có biểu cảm này đâu."

Kỳ Nguyệt bị cô ấy chọc cười: "Cậu có thể phán tớ tốt được không?"

Thấy Kỳ Nguyệt cười, Tống Thu Thu mới nhẹ nhàng thở ra: "Thật sự, không tin cậu tự soi gương đi!"

Tâm trạng tối tăm của Kỳ Nguyệt tốt lên rất nhiều, chậm rãi giải thích: "Ba mẹ tớ giới thiệu cho Kỳ Trăn một tiến sĩ tài cao với mức lương trăm vạn mỗi năm, đang làm ở viện nghiên cứu NT. Lúc ăn cơm, anh ta nhắc đến Cố Hoài, nên tớ cùng anh ta nói vài câu..."

Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường đồng thanh: "Sau đó thì sao?"

Kỳ Nguyệt bất đắc dĩ nói: "Sau đó, cơm nước xong xuôi, mẹ tớ hỏi có phải tớ coi trọng anh ta không, sau đó bảo tớ đừng tranh đối tượng coi mắt của Kỳ Trăn."

Tống Thu Thu trực tiếp ngây dại, đầy vẻ khó tin: "Ôi f*ck! Cái quái gì thế? Mẹ cậu giới thiệu tiến sĩ lương trăm vạn mỗi năm cho Kỳ Trăn... Bỏ qua vấn đề đó đi... Bà ta còn cảm thấy cậu muốn tranh?"

Tô Tiểu Đường cũng bùng nổ: "Móa nó! Chuyện qué gì thế? Ba mẹ cậu bất công quá đi! Nếu họ không phải ba mẹ cậu, tớ đã chửi bậy rồi!"

Kỳ Nguyệt cười khổ: "Thứ tớ để ý không phải việc họ đối xử bất công..."

Cô vẫn luôn biết, trong lòng họ, cô kém xa Kỳ Trăn, cô cũng đã sớm quen.

Tống Thu Thu ôm lấy Kỳ Nguyệt: "Tớ biết, cậu để ý là việc người thân của cậu không tin cậu, đề phòng cậu..."

Tô Tiểu Đường thật sự nhịn không được: "Họ căn bản có coi cậu là người trong nhà đâu! Nếu thật sự hiểu và tin tưởng con gái mình, thì làm sao sẽ nghĩ cậu như thế!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 157: Sẽ không gặp lại


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Được rồi, loại người nhà đó không cần cũng được, cậu còn bọn tớ mà!" Tống Thu Thu an ủi.

Tô Tiểu Đường cũng mở miệng: "Đúng vậy, bọn tớ đều là người nhà của cậu!"

Nhìn bộ dạng bất bình thay cô của Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường, dòng máu lạnh băng của Kỳ Nguyệt dần khôi phục lại độ ấm: "Cảm ơn các cậu..."

Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường cùng ôm cô: "Người trong nhà mà cảm ơn gì chứ!"

Tống Thu Thu vẫn cảm thấy rất tức: "Hừ, tớ hết chỗ nói rồi, chỉ nói mấy câu, đến mức đó sao? Nếu không vì đại thần, Nguyệt bảo nhà ta mới không thèm để ý đến anh ta! Lương trăm vạn thì sao, Nguyệt bảo nhà chúng ta còn chưa tốt nghiệp mà đã được vô số người mời với mức lương trên trăm vạn rồi đấy nhé! Ai thèm quan tâm đến anh ta!"

Tô Tiểu Đường lẩm bẩm: "Lại nói, hình như lâu rồi đại thần không xuất hiện."

"Đúng vậy! Nhưng cậu ấy không xuất hiện mới là chuyện bình thường mà? Khoảng thời gian trước ba ngày gặp mặt hai lần, tớ mới thấy kì lạ ấy!" Tống Thu Thu đáp.

Tô Tiểu Đường gật đầu tán đồng: "Ừ cũng đúng... Nào có thần tiên ngày nào cũng hạ phàm!"

Nhắc tới Cố Hoài, Kỳ Nguyệt hơi giật mình, chợt nhớ đến lời Trần Cảnh nói.

Cố Hoài đã đồng ý tham gia viện nghiên cứu NT, mà sau khi tốt nghiệp cô sẽ rời khỏi thành phố A...

Đến lúc đó, chắc sẽ không còn găp lại...

...

Ngày hôm sau, sân vận động.

Đại hội thể thao hừng hực khí thế chính thức bắt đầu.

Kỳ Nguyệt chuẩn bị thi đấu, Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường thì làm một số công việc hậu cần.

Rất nhanh đã tới buổi chiều, sắp tới thời gian Kỳ Nguyệt thi đấu.

Tống Thu Thu vội chạy đến nơi thi đấu của cô.

Chạy được nửa đường, có một đôi vợ chồng gọi cô lại.

"Chào cháu, xin hỏi địa điểm thi bắn súng nằm ở đâu vậy" Một người đàn ông trung niên hỏi.

"Điểm bắn súng, chú ơi, quẹo phải trước mặt, đi thêm ba trăm mét nữa, sau đó..." Tống Thu Thu đang chỉ đường, sau khi thấy rõ người hỏi thì ngẩn người: "Chú... Chú là... ba của Kỳ Nguyệt...?"

Người đàn ông cũng giật mình: "Bạn học, sao cháu lại biết? Cháu là..."

Lúc này, dường như Vu Thục Hoa đã nhận ra cô ấy: "Ồ, cháu là Tống... Tống gì nhỉ? Cháu là bạn cấp ba của Trăn Trăn đúng không?"

Nghe thế, sắc mặt Tống Thu Thu không tốt cho lắm: "Không phải, cháu tên Tống Thu Thu, là bạn học của Kỳ Nguyệt."

Vu Thục Hoa hơi buồn cười: "Trăn Trăn và Nguyệt Nguyệt học chung cấp ba mà! Cháu là bạn học của Nguyệt Nguyệt thì không phải bạn học của Trăn Trăn à?"

Rõ ràng cô có quan hệ tốt với Kỳ Nguyệt, phản ứng đầu tiên của bà mẹ này không phải nói cô là bạn học của Kỳ Nguyệt, mà lại nói cô là bạn học của Kỳ Trăn...

Trong lòng Tống Thu Thu vô cùng khó chịu, nhưng ngại đối phương là người lớn, chỉ có thể ôm cục nghẹn trong bụng.

"Thật trùng hợp quá, bạn học, cháu cũng tới xem thi đấu sao?" Vu Thục Hoa hỏi.

"Thưa dì, cháu làm hậu cần cho trường cháu." Tống Thu Thu nhìn thoáng qua hai người, vốn không định cùng họ nói nhiều, nhưng thật sự nhịn không được, vẫn hỏi một câu: "Chú, dì, hai người đến xem Kỳ Trăn thi đấu sao?"

Vu Thục Hoa lập tức lộ ra vẻ tự hào, cười đáp: "Đúng vậy! Hôm nay Trăn Trăn thi bắn súng, chú dì cố tình bay đến đây để xem!"

Tống Thu Thu cũng cười: "Chú dì đối với Kỳ Trăn thật tốt, xa thế vẫn chạy đến, con gái duy nhất quả nhiên được cưng chiều."
Nghe Tống Thu Thu nói vậy, Vu Thục Hoa và Kỳ Vạn Lý đều ngẩn người.

Vu Thục Hoa giải thích: "Trăn Trăn không phải con gái duy nhất, chú dì còn một đứa con gái khác, chính là Kỳ Nguyệt đó, con cũng quen nó mà?"

Tống Thu Thu làm bộ kinh ngạc: "Hả? Thật sao? Không thể nào! Kỳ Nguyệt cũng là con gái của chú dì? Con ruột sao?"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 158: Lựa chọn


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Vu Thục Hoa nhíu mày: "Đương nhiên là con ruột!"

Tống Thu Thu làm bộ nghi ngờ: "A! Thật sự xin lỗi! Cháu không biết... Cháu còn tưởng chỉ là họ hàng thôi... Nếu là con ruột... Sao chú dì không xem Kỳ Nguyệt thi đấu? Hôm nay Kỳ Nguyệt cũng thi đấu mà!"

Tống Thu Thu vờ như không biết, chân thành hỏi.

Nghe vậy, Vu Thục Hoa và Kỳ Vạn Lý đều hơi xấu hổ.

Kỳ Vạn Lý vội nói:"Cháu nói hôm này Kỳ Nguyệt cũng thi đấu?"

Tống Thu Thu gật đầu: "Đúng vậy! Kỳ Nguyệt tham gia chạy ba nghìn mét! Chú dì không biết sao?"

Vu Thục Hoa hơi lúng túng, liếc chồng mình một ái, oán giận nói: "Tối qua chỉ lo Trăn Trăn, quên hỏi nó. Đứa nhỏ này, sao không chịu nói cho chúng ta một tiếng..."

Tống Thu Thu chớp chớp mắt: "Nếu nói, chú dì sẽ đi sao?"

Kỳ Vạn Lý đáp ngay: "Đương nhiên sẽ đi, bạn học này, cháu biết Kỳ Nguyệt thi đấu lúc nào không?"

Tống Thu Thu cười tủm tỉm: "Trùng với lúc Kỳ Trăn thi bắn súng!"

Quả nhiên, Kỳ Vạn Lý lộ ra vẻ khó xử: "Thời gian trùng nhau..."

Tống Thu Thu gật đầu, cố ý nói: "Đúng vậy! Chú dì muốn đi thì phải nhanh lên, sắp thi đấu rồi, cháu đang chuẩn bị đi cổ vũ cho cậu ấy nè! Chú dì có muốn cùng cháu đi không? Cháu dẫn đường cho!"

Vu Thục Hoa nhíu mày: "Việc này... Nhưng, chú dì đã đáp ứng sẽ xem Trăn Trăn thi đấu rồi..."

Trong lòng Tống Thu Thu âm thầm bĩu môi, cô ấy biết sẽ thế mà.

Khó trách tối qua Nguyệt bảo không đề cập chuyện này với họ.

Sợ rằng cậu ấy đã sớm đoán ra có nói họ cũng không tới!

Sau một lát do dự, Kỳ Vạn Lý nhìn vợ mình: "Hay thế này đi, tôi đi xem Trăn Trăn, bà đi xem Nguyệt Nguyệt."

Vu Thục Hoa hơi khó xử:"Nếu là bình thường thì không thành vấn đề, ông cổ vũ cho Trăn Trăn là được. Nhưng hôm nay nhà Trần tổng cũng đến, nếu tôi không ở đó, ông là người không biết nói chuyện, thế phải làm sao đây? Mắt lớn trừng mắt nhỏ hả? Khó khăn lắm chúng ta mới hẹn cùng nhau ăn một bữa cơm, mấy ngày nữa phải về rồi, lần sau không còn cơ hội tốt như vậy."

Bà ta nghĩ nhân cơ hội tốt này, tìm cơ hội tác hợp cho Trần Cảnh và Kỳ Trăn.

Thật sự không phải bà ta bất công, mọi việc có nặng có nhẹ có nhanh có chậm, dù sao đây cũng là chuyện chung thân đại sự của Trăn Trăn.

Huống chi, có đôi khi không thể trách bọn họ làm ba mẹ bất công, thật sự con gái lớn không chịu gần gũi với họ, lại hiếu thuận với người chú ăn chơi lêu lổng của nó...

"Vậy tôi đi xem Nguyệt Nguyệt...?' Kỳ Vạn Lý lại kiến nghị.

"Không được..." Vu Thục Hoa do dự, "Mấy trận đấu gần đây Trăn Trăn không phát huy ổn định, ông tốt nhất nên ở cùng nó..."

Cuối cùng, bà ta suy nghĩ: "Nguyệt Nguyệt chỉ thi chạy bộ thôi, chắc không có gì quan trọng, huống chi Nguyệt Nguyệt một mình chắc chắn không thành vấn đề! Bằng không, chờ Trăn Trăn đấu xong, chúng ta sẽ qua xem Nguyệt Nguyệt?"

Kỳ Vạn Lý trầm mặc, tuy không nói chuyện, nhưng cũng đồng ý với cách nói của Vu Thục Hoa.

Xem biểu cảm của ông ta thì chắc không yên tâm về Kỳ Trăn, nhưng lại cảm thấy chỉ xem Kỳ Trăn mặc kệ Kỳ Nguyệt thì quả thật hơi bất công, huống chi bạn học của Kỳ Nguyệt còn ở đây, khó tránh khỏi có chút xấu hổ và khó xử.

Sau vụ việc năm đó, ông ta luôn muốn xoa dịu quan hệ với con gái lớn, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Con gái lớn quá mức độc lập, thế nên bọn họ hoàn toàn không có cơ hội bù đắp, mỗi lần gặp mặt đều không biết nên ở chung với Kỳ Nguyệt thế nào mới phải.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 159: Không biết gì về thể lực của Nguyệt bảo nhà tôi


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Nghe cuộc đối thoại của hai người, Tống Thu Thu rất cạn ngôn.

Dù thế nào thì việc của Kỳ Trăn đều quan trọng hết, tới lượt Kỳ Nguyệt thì toàn là râu ria.

Dù sao Kỳ Nguyệt cũng độc lập mà, Kỳ Nguyệt lợi hại mà, Kỳ Nguyệt không cần quan tâm mà!

Dù sao Kỳ Trăn cũng yếu ớt nên cần được chú ý mà!

Chẳng lẽ họ không nghĩ đến việc Kỳ Nguyệt cũng cần quan tâm sao?

Bọn họ không nghĩ, có lẽ Kỳ Nguyệt cũng hi vọng những lúc thế này được ba mẹ mình cổ vũ?

Dù chỉ đến một người cũng được...

Nếu không phải đối phương là trưởng bối, Tống Thu Thu đã sớm chửi bậy rồi.

"Không phải chứ? Chú dì, hai người không đi hả?" Tống Thu Thu biết còn cố ý hỏi một câu.

Kỳ Vạn Lý xấu hổ ho nhẹ một tiếng: "Bạn học, cảm ơn cháu đã cổ vũ cho Kỳ Nguyệt, Kỳ Nguyệt trùng thời gian thi đấu với Trăn Trăn, có thể bọn chú không thể đi được, chờ Trăn Trăn đấu xong, bọn chú sẽ đến!"

Tống Thu Thu áp xuống cơn tức giận, lộ ra vẻ nhìn thấu nhưng không nói, đã sớm biết bọn họ bất công.

"Làm gì có vụ thi đấu kết thúc mới qua... Chú dì, thôi hai người không cần qua đâu, coi như không biết chuyện này đi. Cùng là con gái ruột, chú dì biết rõ Nguyệt bảo cũng thi đấu, lại không ai đi xem, cháu sợ Nguyệt bảo sẽ đau lòng! Bên Nguyệt bảo, cả lớp bọn cháu sẽ cổ vũ cho cậu ấy, không phiền chú dì phải nhọc lòng!"

Lấy tính tình của Tống Thu Thu, câu đó coi như đã tương đối khéo léo, nhưng cũng đủ khiến Kỳ Vạn Lý và Vu Thục Hoa nghe ra ý giễu cợt.

"Cháu đi đây, gặp lại chú dì sau!"

Nói xong, cô ấy không thèm quản biểu cảm khó coi của vợ chồng nhà đó nữa, trực tiếp nhảy nhót rời đi.

Nguyệt bảo không nói, nhưng cô ấy nhịn không được, đụng đã đụng rồi, phải để họ không thoải mái mới tốt, nếu không Nguyệt bảo thua thiệt quá rồi!"

...

Lúc Tống Thu Thu tới nơi, Kỳ Nguyệt đang làm nóng cơ thể, Tô Tiểu Đường đừng bên cạnh quạt gió cho cô.

"Nguyệt bảo! Nguyệt Bảo Nhi ~~~" Tống Thu Thu đứng từ xa vẫy tay rồi chạy tới nhào vào lòng Kỳ Nguyệt.

Kỳ Nguyệt dở khóc dở cười: "Cậu nhặt được tiền hay sao mà vui thế?"

Tống Thu Thu cười ranh mãnh: "Cái gì nha! Sắp được thấy tư thế oai hùng của cậu trên sân thi đấu, tâm trạng tớ mới tốt đó!"

Cùng lúc này, loa bắt đầu thông báo trận thi sắp bắt đầu.

"Tớ đi đây!" Kỳ Nguyệt cười nói.

Tống Thu Thu nắm quyền: "Ừ ừ, Nguyệt bảo cố lên!"

Tô Tiểu Đường phụ họa:"Nguyệt bảo, cậu là giỏi nhất!!!"

Mấy bạn học bên cạnh cũng sôi nổi vì Kỳ Nguyệt cổ vũ.

Lúc này, hai người chen từ sau vào.

Giang Lãng quen thói đến cạnh Tống Thu Thu, huýt sáo: "Yo, bạn học khoai tây cố lên nha!"

Lăng Phong cũng nâng cao giọng: "Bạn học khoai tây, nghe nói cậu thi chạy ba nghìn mét, bọn tôi đến xem náo nhiệt nè... À không, đến đây cổ vũ cho cậu nè! Cảm động không!"

Khóe miệng Kỳ Nguyệt hơi giật, xem náo nhiệt...?

"Sao hai cậu lại tới đây?" Tống Thu Thu ghét bỏ liếc hai người một cái.

"Đã nói là cổ vũ rồi mà!" Giang Lãng bày ra vẻ thành khẩn.

Nghe vậy Tống Thu Thu mới hài lòng: "Xem như các cậu có lương tâm! Không uổng công tôi đến sân bóng rổ đưa nước cổ vũ cho hai cậu!"

Rất nhanh, các tuyển thủ dự thi đều đứng trên đường băng.

Cùng với tiếng súng lệnh, các tuyển thủ vọt lên đường đua như tên rời khỏi dây cung.

Đường băng của Kỳ Nguyệt ở vòng ngoài, nhưng rất nhanh cô đã vượt lên dẫn đầu với tốc độ áp đảo.

Giang Lãng nhìn đến há hốc mồm: "Ôi đệch! Bạn học khoai tây dẫm lên Phong Hỏa Luân để chạy hả? Sinh viên ngành thể dục thể thao đều bị cô ấy bỏ lại đằng sau!"
Lăng Phong: "Mới đầu cô ấy đã chạy nhanh thế, về sau thể lực còn theo kịp không?"

Tống Thu Thu đắc ý nói: "Đương nhiên theo kịp rồi, cậu không biết gì về thể lực của Nguyệt bảo nhà tôi cả!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 160: Quan hệ nằm chung một chiếc giường


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Quả nhiên, đúng như lời của Tống Thu Thu, toàn bộ quá trình Kỳ Nguyệt đều duy trì tốc độ, không hề có dấu hiệu sa sút thể lực.

Giang Lãng chặc lưỡi: "Bạn học khoai tây quả nhiên trâu bò! Người chạy cuối cùng bị cô ấy bỏ xa tận một vòng, tuột sau tận một vòng đấy!"

Tống Thu Thu hưng phấn nói: "Hừ! Đó là đương nhiên, không thử nhìn xem người thi là ai!"

Giang Lãng: "Sức chạy này do cô ấy đuổi heo luyện ra hả? Người phụ nữ bắt heo trong truyền thuyết là đây à?"

Tống Thu Thu trừng cậu ta: "Phi! Đó là thiên phú dị bẩm của Nguyệt bảo nhà tôi!"

...

Rất nhanh đã đến nửa vòng cuối cùng, tiếng thét chói tai vang vọng khắp khán đài, không hề bất ngờ, Kỳ Nguyệt là người chạm đích đầu tiên.

"A a a! Nguyệt bảo hạng nhất! Nguyệt bảo thật soái!"

Tô Tiểu Đường và Tống Thu Thu kích động ôm nhau.

"Lợi hại nha bạn học khoai tây! Vừa rồi là tôi l* m*ng!"

"Chúc mừng bạn học khoai tây dũng mãnh đạt giải nhất chạy ba nghìn mét!"

Lăng Phong và Giang Lãng vỗ tay chúc mừng.

Kỳ Nguyệt cười cảm ơn: "Cảm ơn các cậu đến đây cổ vũ!"

Cô không ngờ Giang Lãng và Lăng Phong cũng cố ý đến đây xem cô thi đấu.

Lăng Phong làm bộ bất đắc dĩ thở dài: "Haiz, coi như nể mặt quan hệ nằm chung một chiếc giường của cậu và Cố Hoài, nên chúng tôi tới đây đó!"

Lòng cảm kích của Kỳ Nguyệt lập tức tan thành mây khói, sắc mặt đen như đáy nồi, vội hạ thấp giọng: "Cậu đừng nói bừa!"

Cái gì mà quan hệ nằm chung một chiếc giường chứ!

Lăng Phong: "Tôi nói bừa chỗ nào? Giường sập luôn rồi, cậu không nhớ hả?"

Kỳ Nguyệt: "..."

Tống Thu Thu lập tức đứng ra bao che con gái nhà mình: "Cậu câm miệng đi! Đó là chuyện ngoài ý muốn, cậu đừng xào loạn scandal của Nguyệt bảo nhà tôi! Nguyệt bảo nhà tôi và đại thần trong sạch!"

Hừ, đừng mơ lừa các cô leo lên nóc trường!

Giang Lãng vỗ vai Lăng Phong, nhướng mày: "Được được được, vậy thì vì tình hữu nghị cách mạng của Phân Đội Ăn Dưa chúng ta!"

Tô Tiểu Đường thở dài: "Chỉ tiếc gần đây không có dưa."

Tống Thu Thu cũng mở miệng: "Lâu rồi không thấy đại thần xuất hiện trong trường, sắp hết học kì cuối rồi, mọi người ngóng đại thần khắp nơi vẫn không tìm thấy..."

Khóe miệng Giang Lãng hơi giật giật: "Ừ, cho nên mỗi ngày họ đều quỳ lạy dưới kí túc xá bọn tôi... Có một nhóm du học sinh đi ngang qua còn tưởng bọn họ đang làm nghi lễ huyền diệu nào đó của phương Đông!"

Lăng Phong phỉ nhổ: "Lạy kí túc xá thì tính là gì? Họ còn lạy tôi nữa các cậu có tin không? Nói tôi ở cùng kí túc xá với đại thần, ít nhiều cũng dính tiên khí! Còn xúi giục tôi theo sát Cố Hoài! Tôi thật cảm ơn quá đi!"

Nhóm Kỳ Nguyệt nghe vậy thì cười ha ha.

Kỳ Nguyệt đang cười, không ngờ giây tiếp theo mình nằm không cũng dính đạn.

Giang Lãng cười xấu xa nhìn về phía Kỳ Nguyệt: "Gần đây một nhóm muốn lạy học thần Cố Hoài, còn một nhóm khác đều muốn lạy cậu đấy bạn học khoai tây!"

"Lạy tôi?" Kỳ Nguyệt chỉ vào bản thân.

"Đúng vậy, các nữ sinh trong trường đang muốn thoát ế đều muốn lạy cậu!" Giang Lãng buồn bã nói.

Kỳ Nguyệt khó hiểu: "Vì sao muốn lạy tôi? Tôi đâu phải Nguyệt Lão?"

Giang Lãng buông tay: "Cậu không phải Nguyệt Lão, nhưng cậu là 'bạn gái' của Cố Hoài mà? Cô gái mà 'xử' được cả Cố Hoài, thì không phải thần thoát ế hả?!"

Kỳ Nguyệt bị sặc: "Là giả! Là giả mà? Lạy tôi cũng như không thôi!"

....

>
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 161: Có tâm tư


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Cho nên rốt cuộc gần đây đại thần bận gì thế? Nghe nói cậu ấy đã kí hợp đồng với công ty, đừng nói cậu ấy sẽ không tới trường nữa đấy nhé?" Thừa dịp Giang Lãng và Lăng Phong đều ở đây, Tống Thu Thu vội hỏi thăm.

Kỳ Nguyệt nghe vậy thì nhìn sang.

Giang Lãng đáp: "Quả thật rất nhiều công ty muốn cướp người, nhưng cậu ấy vẫn chưa đưa ra quyết định chính thức... Gần đây cậu ấy không xuất hiện không phải do công việc, mà là do nghỉ ốm."

Kỳ Nguyệt nhíu mày: "Nghỉ ốm?"

Tống Thu Thu cùng Tô Tiểu Đường kinh ngạc, quan tâm hỏi thăm.

Tống Thu Thu: "Không thể nào! Đại thần bị sao vậy?"

Tô Tiểu Đường: "Bệnh gì vậy? Nghiêm trọng lắm không?"

Kỳ Nguyệt cũng hỏi: "Lần trước gặp cậu ấy, nghe đại thần nói chỉ bị dị ứng nhẹ, sao lại nghỉ ốm lâu vậy?"

Giang Lãng buông tay: "Cậu ấy nói chỉ là bệnh cũ, nghỉ ngơi mấy ngày sẽ ổn, nên tôi cũng không hỏi nhiều."

Tống Thu Thu cạn ngôn: "Không phải chứ, các cậu tốt xấu gì cũng là anh em của đại thần! Chẳng lẽ không đi thăm bệnh cậu ấy à?"

Lăng Phong tỏ vẻ ai oán: "Bọn tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng cậu ấy chê bọn tôi ồn ào, không muốn thấy bọn tôi, bọn tôi còn cách gì chứ?"

Tống Thu Thu gật đầu: "Đại thần nói có lý! Bị bệnh cần tĩnh dưỡng!"

Lăng Phong: "...?"

Giang Lãng: "..."

...

Cùng lúc đó, trường bắn súng.

Hạng mục súng ngắn của của nữ sắp bắt đầu, kháng đài trên khu vực bắn súng không còn chỗ ngồi, bên ngoài có không ít phóng viên, có phóng viên của trường, phóng viên của đài truyền hình thành phố, cũng có không ít người trong tỉnh.

Trước cửa bãi bắn, cả nhà Trần tổng lúc này cũng đến.

Trần phu nhân thấy trên kháng đài toàn là biểu ngữ tiếp ứng của Kỳ Trăn, thì cười nói: "Nhân khí của Trăn Trăn thật cao, còn có hậu viện hội tiếp ứng! Rất nhiều người đến đây xem con bé thi đấu đấy!"

Trần tổng lộ ra vẻ hài lòng: "Đứa nhỏ Trăn Trăn này ưu tú từ bé, lúc cấp ba đã đoạt giải quán quân của Thanh Long rồi được tuyển thẳng vào đội tuyển quốc gia, hiện giờ đang là vận động viên minh tinh, mỗi ngày đều xuất hiện trên tivi, còn quay không ít quảng cáo, lão Kỳ đã đặt hết tâm huyết của mình lên người con bé rồi!"

"Quả thật là một đứa bé ưu tú..." Trần phu nhân nhìn thoáng qua con trai nhà mình, "Rất xứng đôi với Tiểu Cảnh nhà ta."

Trần phu nhân dò hỏi tâm ý của con trai mình: "Tiểu Cảnh à, con nói cho mẹ nghe, con và Trăn Trăn trò chuyện thế nào?"

Trần Cảnh lộ vẻ bất đắc dĩ: "Mẹ, con và Trăn Trăn vừa quen nhau, có thể thế nào?"

Trần phu nhân sẳng giọng: "Mẹ đang hỏi cảm giác của con với Trăn Trăn đó."

Trần tổng cười nói: "Bà làm mẹ mà không hiểu con trai mình sao? Nếu nó không thích thì hôm nay đã không đến đây rồi!"

Trần Cảnh ho nhẹ một tiếng, không phủ nhận: "Trăn Trăn quả thật là một cô gái tốt, nhưng con hi vọng bọn con có thể qua lại tự nhiên, ba mẹ đừng nóng lòng, dọa con gái nhà người ta..."

Trần phu nhân cười nói: "Đây đâu phải ba mẹ nóng lòng, chú Kỳ dì Kỳ của con cũng nóng lòng đấy thôi!"

Trần phu nhân đang nói, không biết nghĩ đến gì mà đột nhiên nhíu mày: "Cùng là con gái, sao lại khác biệt thế chứ? Con gái lớn của nhà lão Kỳ thật đối lập với Trăn Trăn..."

"Dù sao cũng không lớn lên bên cạnh, khác là lẽ thường tình..." Trần tổng đáp.

Trần phu nhân nói: "Thật ra tôi không quan tâm việc đó, có điều, bữa cơm hôm qua, tôi thấy Kỳ Nguyệt nói chuyện rất thân thiết với Tiểu Cảnh, chỉ sợ nó có tâm tư với Tiểu Cảnh nhà ta..."
...

Hello mụi người, tui zề rồi đây!!!
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 162: Xem thi đấu


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Trần tổng trầm ngâm: "Việc này... Không thể nào?"

"Sao lại không? Ông không thấy trên bàn ăn, Kỳ Nguyệt vẫn luôn nói chuyện với Tiểu Cảnh à? Dù sao hai nhà chúng ta cũng định tác hợp cho Tiểu Cảnh và Trăn Trăn, nếu Kỳ Nguyệt cũng thích Tiểu Cảnh, đến lúc đó sẽ rất lúng túng." Trần phu nhân mở miệng.

"Nếu thật là vậy, hai chị em... Loại chuyện này quả thật rất lúng túng, bà nói xem phải làm sao bây giờ?" Trần tổng khó xử.

Trần phu nhân lập tức đáp: "Loại chuyện này đương nhiên phải nói rõ mới tốt!"

Trần Cảnh lộ vẻ bất đắc dĩ: "Lúc ấy người ta quả thật nói nhiều với con vài câu, cho dù có ý với con, nhưng vẫn chưa nói rõ là thích con, con tùy tiện phủi sạch quan hệ thì kì quá?"

Trần phu nhân trừng anh ta một cái: "Đứa nhỏ này, ngày đó Kỳ Nguyệt biểu hiện còn chưa đủ rõ ràng à? Chỉ có con ngu ngốc! Nếu chờ nó nói ra, vậy đã trễ mất rồi..."

Nói tới đây, bà ta cảnh giác nhìn Trần Cảnh: "Tiểu Cảnh, đừng nói con coi trọng Kỳ Nguyệt đấy nhé? Tướng mạo của Kỳ Nguyệt thật sự không tệ lắm, nhưng gu ăn mặc lại hoàn toàn không thể so sánh với Trăn Trăn, càng đừng nói đến ngành học của nó. Tuy đều là con gái của lão Kỳ, nhưng không thể nào so sánh với Trăn Trăn."

Trần Cảnh lập tức nói: "Mẹ, mẹ nói gì vậy! Con không có ý gì với Kỳ Nguyệt."

Đối với sự tiếp cận của Kỳ Nguyệt, tuy không phản cảm, nhưng anh ta vẫn vừa ý Kỳ Trăn hơn. Luận về phương diện nào, Kỳ Trăn cũng đều thích hợp với anh ta hơn.

Trần phu nhân nhẹ nhàng thở ra: "Vậy là tốt rồi! Mẹ biết mắt nhìn người của con trai mẹ sẽ không sai!"

Cách đó không xa, Kỳ Vạn Lý và Vu Thục Hoa tiến đến đây.

"Úi chà, Trần tổng, Trần phu nhân, cả Tiểu Cảnh nữa, mọi người đến rồi! Ngại quá, Trăn Trăn đang nhận phỏng vấn, chuẩn bị thi đấu, không thể đến đây tiếp chuyện! Trăn Trăn đã giữ ghế VIP cho anh chị! Là ghế nội bộ, không mua được!" Vu Thục Hoa cười nói.

Trần phu nhân không thèm để ý, đáp: "Không sao không sao, thi đấu quan trọng mà, nhà em đến đây cổ vũ cho Trăn Trăn, đâu phải đến để quấy rầy con bé!"

Hai nhà thân thiện vừa nói chuyện vừa ngồi xuống hàng ghế thứ nhất.

Sau khi ngồi xuống, Trần phu nhân nhìn trái nhìn phải: "Ơ, sao không có Nguyệt Nguyệt? Nó không đến đây sao?"

Sắc mặt Vu Thục Hoa hơi cứng đờ: "Khụ, Nguyệt Nguyệt không đến, nó bận..."

Trần phu nhân cười nói: "Bận gì mà còn quan trọng hơn em gái thi đấu, hơn nữa đại học A sát sân vận động này mà? Gần như vậy, lại đây rất tiện! Trăn Trăn chắc chắn cũng hi vọng Nguyệt Nguyệt đến cổ vũ con bé! Khó khăn lắm cả nhà mới gặp nhau mà!"

Biểu cảm của Vu Thục Hoa và Kỳ Vạn Lý hơi gượng gạo, hai vợ chồng nhìn nhau một cái, không biết nói sao cho phải.

Cuối cùng Kỳ Vạn Lý mở miệng: "Gần đây Nguyệt Nguyệt đang bận làm luận văn tốt nghiệp, nên tương đối bận."

Trần phu nhân thuận miệng nói: "Hôm qua nghe Nguyệt Nguyệt nói, luận văn tốt nghiệp của nó là lai giống khoai tây gì đó...? Làm gì có luận văn tốt nghiệp viết về khoai tây chứ?"

Vu Thục Hoa nhịn không được, cũng nói theo: "Em không hiểu về chuyên ngành của nó lắm... Trước kia em từng khuyên nhiều lần mà nó không nghe..."

Vu Thục Hoa không muốn nói đề tài này, vội lái sang chuyện khác: "Sắp thi đấu rồi!"

Trần phu nhân bị dời sự chú ý, tầm mắt nhìn sang sân khấu: "Ai yo! Mau nhìn kìa! Trăn Trăn ra sân rồi!"
 
Back
Top Bottom