Ngôn Tình [Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 41: Tớ và đại thần không có dưa


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Nghe đến đó, sắc mặt Sở Mộ Phàm mới hòa hoãn hơn vài phần, anh ta nhìn về phía Kỳ Nguyệt: "Các cậu đến đây chơi đấu kiếm sao? Có muốn so tài một chút không? Đã lâu không cùng cậu luyện đấu kiếm rồi."

Kỳ Nguyệt vốn ngứa tay muốn vào chơi thử, nhưng gặp được hai người kia, tâm trạng đã về vạch số không rồi, cô xua tay: "Không được, tớ chỉ đi ngang qua nên ghé vào xem thử thôi, hôm nay muộn rồi, lần sau đi."

Sở Mộ Phàm còn chưa kịp nói gì thêm, Kỳ Nguyệt đã đứng dậy.

Ra khỏi hội quán đấu kiếm.

Kỳ Nguyệt cầm kẹo đường Cố Hoài mua cho mình, trong lòng hơi ấm áp: "Ừm, vừa rồi thật cảm ơn cậu... cũng cảm ơn kẹo đường của cậu."

"Không cần khách sáo, lúc đi tàu điện ngầm đều nhờ Kỳ tổng giải vây, huống chi, tớ còn nhận quà của Kỳ tổng nữa." Cố Hoài sờ chun buộc tóc trên tay, cười đáp.

"Khụ, vẫn phải cảm ơn cậu. Nói cách khác thì quả thật rất lúng túng, tôi cảm thấy hình như vị Tiết tiểu thư kia sợ tôi còn nhớ thương Sở Mộ Phàm." Kỳ Nguyệt cảm thấy hơi bất đắc dĩ.

Chân mày Cố Hoài khẽ nhướn: "Ồ? Vậy cậu còn nhớ thương không?"

"Đã là lập xuân hai năm sau, ai còn nhớ về mùa hè năm ấy nữa chứ!"

Cố Hoài khẽ cười một tiếng: "Kỳ tổng khí phách."

Kỳ Nguyệt vui vẻ nhận lấy sự khích lệ này: "Đương nhiên!"

Tuy rằng lúc gặp mặt Sở Mộ Phàm, trong lòng vẫn hơi chua xót, nhưng đại khái bởi vì Cố Hoài kịp thời xuất hiện, chua xót còn chưa kịp lan tràn đã bị tiêu tán.

Cô phải cảm ơn Cố Hoài, khiến cô không quá mức xấu hổ khi lầm vào cảnh tượng như vậy.

...

Đại học A, khu kí túc xá nữ.

Lúc Kỳ Nguyệt về phòng, Tô Tiểu Đường cũng đã về.

Vừa nhìn thấy Kỳ Nguyệt, cô ấy lập tức ôm cúp nhào về phía cô: "Nguyệt bảo về rồi! Xem nè! Xem giang sơn trẫm vì nàng mà chiếm được nè!"

Kỳ Nguyệt nhìn cúp của Tô Tiểu Đường, vui vẻ ra mặt: "Úi chà! Giải nhất kìa! Bảo bối, cậu lợi hại quá đi!"

Tô Tiểu Đường chớp chớp mắt: "Lợi hại không bằng cậu mà! Từ chối hôn học thần!"

Kỳ Nguyệt bị sặc một trận: "Ặc, sao cậu lại biết?"

Tống Thu Thu thò đầu ra khỏi giường: "Là do tớ và Tiểu Đường đã có một cuộc trao đổi sâu với nhau đó!"

Khóe môi Kỳ Nguyệt hơi co quắp: "Ăn dưa thì ăn dưa... còn trao đổi sâu..."

Tô Tiểu Đường tặng cho Kỳ Nguyệt một ánh mắt sáng lấp lánh: "Đúng đúng đúng! Ăn dưa ăn dưa!* Nhanh dọn lên cho trẫm mẻ dưa mới! Thu Thu nói cậu và lão đại hẹn hò! Hôm nay cậu và lão đại hẹn hò ra sao? Có cọ xát tạo ra tia lửa nào không?"

(*) Dưa: Tin đồn (rumor)

Không đợi Kỳ Nguyệt đáp, Tống Thu Thu đã hết hứng thú ngáp một cái: "Tớ không nói là hẹn hò mà, cậu ấy chỉ đi tặng quà thôi, không phải hẹn hò... Dù sao cặp mắt của cậu ấy chỉ để trưng cho đẹp mà thôi, không có tác dụng gì cả!"

"Đúng vậy, trong mắt Nguyệt bảo chỉ có khoai tây, thật phí phạm của trời!" Tô Tiểu Đường cũng lắc đầu.

Đối với đánh giá của hai bạn học cùng phòng, Kỳ Nguyệt hoàn toàn không có cách nào phản bác, cô chậm rãi nói: "Tuy rằng tớ và đại thần không có dưa, nhưng có dưa khác, các cậu muốn ăn không?"

Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường nghe vậy thì đồng lọt dọn ghế ngồi trước mặt Kỳ Nguyệt.

Tống Thu Thu: "Dưa gì cơ?"

Tô Tiểu Đường: "Dưa gì cơ?"

Kỳ Nguyệt: "..."

Kỳ Nguyệt cảm thấy rất ba chấm, sau đó liền kể việc hôm nay mình gặp được Sở Mộ Phàm và bạn gái của anh ta cho hai người nghe.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 42: Sẽ không phản bội tổ chức


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Không phải chứ? Da mặt tên khốn Sở Mộ Phàm đó được làm bằng gì vậy? Cậu ta đã có bạn gái? Tối hôm trước cậu ta xin kết bạn wechat với cậu, còn nói mấy câu mập mờ kìa? Cậu không mắng thẳng mặt cậu ta sao?" Tống Thu Thu tức giận.

Kỳ Nguyệt chống cằm: "Dù sao đại thần cũng ở đó, tớ không muốn quậy đến khó coi. Hơn nữa câu lời nhắn của cậu ấy cũng có thể hiểu là nhớ bạn học cũ. Nếu tớ cứ nói toẹt ra, cậu ấy phủ nhận, vậy người xấu hổ sẽ là tớ rồi!"

"Tra nam! Đây là hành vi điển hình của trà xanh đấy!" Tô Tiểu Đường chặc lưỡi.

"May mà lúc ấy có lão đại giải vây."

Nghe thấy Cố Hoài giải vây, Tống Thu Thu phấn khởi hỏi: "Má ơi! Đại thần thật đẹp trai! Tớ có thể tưởng tượng đến tình cảnh lúc ấy rồi! Đó là chống lưng, chống lưng cho cậu đó!"

"Đúng vậy đúng vậy! Lão đại thật trượng nghĩa! Quả thật y như phim thần tượng ấy! Nguyệt bảo, cậu không rung động chút nào sao?" Tô Tiểu Đường hỏi.

Kỳ Nguyệt bất đắc dĩ đáp: "Các cậu nói quá rồi, cậu ấy giúp tớ là vì tớ giúp cậu ấy lúc đi tàu điện ngầm thôi."

"Cái gì dợ! Hai người, một người giả làm bạn gái, một người giả làm người người theo đuổi, phát hường phấn khắp nơi, kết quả không có tia lửa nào sao? Có phải cậu gạt bọn tớ không?" Tô Tiểu Đường nhịn không được mà phỉ nhổ.

Tống Thu Thu cũng hơi hoài nghi: "Cậu và lão đại không có dưa gì thật hả?"

Kỳ Nguyệt đưa ra ánh mắt nghi vấn: "Có thể có dưa gì?"

Tống Thu Thu cam chịu số phận ngửa mặt nằm trên giường, tuyệt vọng ai oán: "Dưa không có, chỉ có khoai tây."

Suy nghĩ lại thì, lão đại không phải người phàm, Kỳ Nguyệt lại là củ khoai tây thành tinh, hai loại này làm sao cạ nhau tạo tia lửa được chứ?

Kỳ Nguyệt: "..."

Tô Tiểu Đường: "..."

...

Ba người cứ như vậy nằm lên giường, tám nhảm đến hơn nửa đêm.

Nói đến phần sau, Tô Tiểu Đường đột nhiên bò dậy, hưng phấn nói: "Đúng rồi, tối mai các cậu có muốn cùng tớ đi xem đội trường chơi bóng rổ không?"

Kỳ Nguyệt cảm thấy hơi ngoài ý muốn: "Xem đội trường chơi bóng rổ? Từ lúc nào cậu thấy hứng thú với bóng rổ vậy?"

Tống Thu Thu cũng hỏi: "Cậu hiểu quy tắc chơi bóng rổ sao?"

Tô Tiểu Đường buột miệng thốt ra: "Ai rảnh quan tâm cách chơi chứ!"

Kỳ Nguyệt: "Vậy cậu xem cái gì?"

Tống Thu Thu: "Đúng vậy! Cậu xem cái gì?"

Tô Tiểu Đường ngại ngùng xoắn xít hơn nửa ngày, cuối cùng yếu ớt giơ tay lên: "Ờm, việc này... tớ... tớ xem trai! Thật xin lỗi! Tớ nói thật! Tớ muốn thoát khỏi tổ chức!"

Tống Thu Thu lập tức quay phắt nhìn Tô Tiểu Đường: "Cậu nói cái gì?"

Tô Tiểu Đường chớp mắt: "Các bảo bối! Chúng ta đều là sinh viên năm tư rồi! Tớ thật sự rất muốn thoát cảnh FA, tớ muốn cảm nhận cảnh tình yêu thanh xuân vườn trường lãng mạn! Các cậu nghĩ đi, nghĩ kĩ đi, chẳng lẽ các cậu không động tâm sao? Qua thôn này sẽ không gặp được quán của thôn đó nữa, kiếp này sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa đâu."

Tống Thu Thu quả thật bị cô ấy làm dao động: "Ờm, cái này..."

Thấy Tống Thu Thu bị dụ dỗ, Tô Tiểu Đường lập tức ra sức mê hoặc: "Đúng không đúng không! Hay là chúng ta đổi tên nhóm chat đi?"

Kỳ Nguyệt bật cười: "Cậu muốn đổi thành gì?"

Tô Tiểu Đường: "Tiểu đội thoát FA!"

Kỳ Nguyệt nhướn mày: "Lúc trước là ai nói thoát FA sẽ làm chó?"

Tống Thu Thu phụ họa: "Đúng vậy! Cậu quên lời thề của mình rồi sao? Quy tắc này do chính cậu đề ra đó!"
Tô Tiểu Đường: "Gâu!!!"

Tống Thu Thu không còn lời nào để nói: "Cậu giỏi!"

Kỳ Nguyệt lâm vào trầm mặc, một lúc sau mới mở miệng: "Dù sao tớ cũng sẽ không phản bội tổ chức."

Tống Thu Thu: "Tớ cũng sẽ không!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 43: Gọi là nam


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Ây da, đi mà đi mà! Coi như bồi thường cho tớ đi mà!"

Tô Tiểu Đường bổ nhào vào lòng Kỳ Nguyệt làm nũng, sau đó lại lăn đến chỗ Tống Thu Thu cầu xin.

Tống Thu Thu vừa lướt điện thoại vừa trả lời: "Nhưng tớ chỉ hứng thú với người trong sách thôi."

Tô Tiểu Đường tức giận véo cánh tay cô ấy: "Vậy cậu có hứng thú với cơ bụng không!"

Tống Thu Thu: "Có chứ, nhưng trai trong sách cũng có cơ bụng mà!"

Tô Tiểu Đường: "Tớ tặng cậu một thẻ SSR!"

Tống Thu Thu lập tức lật mặt: "Đi đi đi! Cậu nói gì cũng đúng!"

Mắt thấy đã thu phục được Tống Thu Thu, Tô Tiểu Đường lại bò lên giường Kỳ Nguyệt: "Nguyệt bảo, đi đi!"

Kỳ Nguyệt vừa muốn cự tuyệt, Tô Tiểu Đường đã giơ di động ra, cho cô xem đơn hàng mình vừa đặt mua: 15 kí khoai tây.

Tô Tiểu Đường: "Tớ chuẩn bị ăn khoai tây cả tháng rồi đó! Cậu xem mà làm đi!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Cậu không cần liều mạng vậy đâu bảo bối...

....

Tô Tiểu Đường đã chốt đơn 15 kí khoai tây, Kỳ Nguyệt chỉ đành liều mình bồi quân tử thôi.

Chiều hôm sau, cô cùng Tống Thu Thu bị Tô Tiểu Đường quyết tâm muốn phản bội tổ chức kéo đến sân bóng rổ.

Hôm nay đội bóng rổ của đại học A có hẹn tập luyện cùng trường bên cạnh, còn chưa đến giờ thi đấu, sân bóng rổ đã có không ít người.

Tô Tiểu Đường dẫn Kỳ Nguyệt và Tống Thu Thi đi tìm một vị trí có tầm nhìn tốt một chút.

Kết quả còn chưa đi được vài bước đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên:

"Hey! Bạn học năm điểm! Bạn học khoai tây!"

Giang Lãng lừa bóng đến trước mặt ba người, nhếch môi lộ ra cái răng nanh, cười rạng rỡ: "Tới xem ca ca thi đấu à!"

Tống Thu Thu ra vẻ ghét bỏ: "Bạn học hai điểm! Cậu có thể đừng tự luyến được không? Người ta đẹp trai mới được gọi là ca ca, cậu giống..."

Trực giác của Giang Lãng mách bảo câu kế tiếp của cô ấy sẽ không hay ho gì: "Vậy tôi gọi là gì?"

Tống Thu Thu: "Gọi là nam."

Giang Lãng: "..."

"Ha ha ha ha..." Sau lưng vang lên tiếng cười không đứng đắn của Lăng Phong: "Không hổ là người của gia tộc năm điểm! Nói chuyện rất sâu sắc!"

"Cút sang một bên đi!" Giang Lãng nhấc chân đạp Lăng Phong một cái, đen mặt nhìn Tống Thu Thu: "Nam cái gì, tiểu gia không đẹp sao? Tiểu gia lại không đẹp trai chỗ nào hả?! Cậu mở to mắt nhìn kĩ đi!"

"Được được, thấy rồi, cậu lui ra đi!" Tống Thu Thu xua xua tay, thái độ vô cùng qua loa.

Tô Tiểu Đường giật giật tay áo Kỳ Nguyệt: "Nguyệt bảo, hai người này là ai? Rõ ràng đều rất đẹp trai đó!"

Không đợi Kỳ Nguyệt trả lời, Tống Thu Thu đã kinh ngạc nhìn về phía Tô Tiểu Đường: "Tiểu Đường, mắt cậu bị gì vậy?"

Tô Tiểu Đường rất cạn ngôn: "Mắt tớ rất bình thường đấy! Mắt có vấn đề chính là cậu đấy!"

"Phải không?" Tống Thu Thu đánh giá Giang Lãng và Lăng Phong, lâm vào trầm tư, "Chẳng lẽ bởi vì lần đầu tiên gặp bọn họ có đại thần bên cạnh, cho nên tớ mới cảm thấy bọn họ rất bình thường ư?"

Giang Lãng và Lăng Phong đồng thời câm nín: "..."

Quả nhiên, Cố Hoài chính là chướng ngại vật trên con đường đẹp trai của họ.

"Giới thiệu với các cậu, đây là bạn cùng phòng của tôi, Tô Tiểu Đường. Hai người này là bạn cùng phòng của đại thần, Giang Lãng và Lăng Phong." Tống Thu Thu giới thiệu đơn giản.

"Chào các cậu, tôi tên Tô Tiểu Đường."

Giang Lãng: "Chào cậu chào cậu, hóa ra cậu là thành viên cuối cùng của Liên Minh Cẩu Độc Thân! Cuối cùng đã gặp rồi!"

Lăng Phong: "Cậu muốn cùng tham gia phân đội ăn dưa của chúng tôi không?"
Tô Tiểu Đường: "Ặc..."

Còn có loại tổ chức đó sao?
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 44: Đẹp trai là được


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Cả nhóm nói chuyện làm quen rồi chọc cười thêm vài câu, Lăng Phong và Giang Lãng mới đi xuống sân.

Nhân khí của đội bóng đại học A khá cao, nữ sinh đến xem rất nhiều.

Giang Lãng là tiền đạo kiêm chức đội trưởng, cùng đồng đội phối hợp ăn ý, vừa mở màng đã ghi được ba điểm.

Toàn trường lập tức hoan hô.

Tống Thu Thu chống cằm, tầm mắt dừng trên người Giang Lãng, cô ấy có hơi ngoài ý muốn: "Ồ, hình như cũng hơi đẹp trai đấy."

Bên phía Giang Lãng mở màn rất thuận lợi, khoảng cách chênh lệch giữa hai đội càng ngày càng lớn, kết quả trên cơ bản đã được định sẵn.

Giang Lãng hôn gió với khán giả trên khán đài.

Sau đó, vì lỡ high quá đà nên đã vấp té làm trẹo chân.

Tuy không nghiêm trọng, nhưng tạm thời không thể chơi tiếp được.

Thiếu đi tiền đạo, không có cách nào tập tiếp.

Giang Lãng đang định đi tìm người thay thế, thì nghe thấy một trận nghị luận nho nhỏ cách đó không xa.

Giang Lãng nhìn xuyên qua đám người, bắt được một bóng người quen thuộc, vì thế lập tức vui vẻ như thấy cha ruột, vẫy tay hô lớn: "Này! Cố Hoài!"

Nghe thấy giọng nói của Giang Lãng, mọi người đều nhìn theo tầm mắt của anh ta.

Trên khán đài bắt đầu xuất hiện xôn xao với biên độ nhỏ, âm thanh nghị luận cũng càng lúc càng lớn.

"A! Đó... đó có phải Cố Hoài không!"

"Oa! Hình như là lão đại thật đấy!"

...

Giang Lãng khập khiễng bước qua: "Cố Hoài, tới đây chơi hai hiệp đi! 5V5!"

Cố Hoài liếc anh ta một cái, trực tiếp từ chối: "Không rảnh."

"Ơ kìa, nể mặt tớ xíu đi, giúp tớ đi! Tớ không cẩn thận nên trẹo chân rồi, bây giờ đang tìm người thay thế, cậu giúp tớ chơi trước một ván đi, một ván có tốn bao nhiêu thời gian của cậu đâu?"

Cố Hoài dường như muốn từ chối, nhưng không biết nghĩ đến cái gì, lại thay đổi chủ ý: "Được, một ván."

Giang Lãng không ngờ anh sẽ đáp ứng, cảm động vỗ vai anh: "Bảo bối, quả nhiên cậu vẫn yêu tớ mà!"

Giây tiếp theo đã bị "bảo bối" vô tình đẩy ra.

Dư quang của Giang Lãng dường như thấy trên cổ tay Cố Hoài có đeo gì đó, nhưng không thấy rõ nên cũng không để ý nhiều.

Lúc này, Lăng Phong bước đến nhìn Cố Hoài, thần sắc có hơi kì dị: "Ơ, Cố Hoài? Cậu lên sân? Cậu có được không vậy? Bọn tớ tập luyện với cường độ rất lớn, cậu đừng để trẹo chân như tên nhóc Giang Lãng ngu đần này!"

Cố Hoài không nói chuyện, chỉ từ tốn cởϊ áσ khoác ra.

Giang Lãng cầm áo khoác của anh, vỗ vỗ bả vai Lăng Phong: "Phong à, tự thu xếp nhá!"

"Cậu có ý gì?" Lăng Phong khó hiểu.

Giang Lãng nhướn mày: "Không phải cậu muốn cảm nhận thể lực của Cố Hoài sao? Bây giờ tớ cho cậu cơ hội đó."

Lăng Phong: "Hả...?"

Sau khi cởϊ áσ khoác, Cố Hoài tiến vào sân đấu.

Xác định Cố Hoài sẽ ra sân, tiếng thét chói tai bắt đầu vang vọng khắp khán đài.

Các nữ sinh vội báo cho nhau biết, rất nhanh, người đến đây càng lúc càng đông.

"A a a! Trời ơi! Lão đại lên sân kìa!"

"Mẹ nó! Tớ sống lâu đến bây giờ mới thấy đó! Tuy rằng học cùng trường, nhưng tớ chưa từng thấy người thật, bây giờ cuối cùng cũng được thấy rồi!"

"Hình như tần suất xuất hiện của lão đại dạo gần đây hơi cao nhỉ?"

...

Trên khán đài, Tống Thu Thu cũng kinh ngạc vui mừng: "Má ơi! Lão đại muốn ra sân kìa!"

Tô Tiểu Đường cảm động không thôi: "May là hôm nay tớ đến đây!"

Tống Thu Thu kéo tay Tô Tiểu Đường: "May là hôm nay cậu kéo bọn tớ tới đây đó!"

Nhìn Cố Hoài dưới sân, Kỳ Nguyệt cảm thấy hơi ngoài ý muốn, cô không nhịn được mà hỏi: "Cố Hoài biết chơi bóng rổ sao?"
Tô Tiểu Đường lắc đầu: "Tớ không biết, trước nay chưa từng thấy cậu ấy chơi."

Tống Thu Thu không thèm để ý mà xua tay: "Ây da! Đẹp trai là được! Ai cần để ý cậu ấy biết chơi hay không chứ!"

Tô Tiểu Đường: "Đúng vậy đúng vậy."

Kỳ Nguyệt: "Ặc..."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 45: Đương nhiên gọi là "chồng ơi"


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Về vấn đề Cố Hoài có biết chơi bóng rổ hay không, tầm năm phút sau, mọi người đã biết được đáp án.

Lão đại cứ như dụng cụ tính toán tinh vi vậy, chỉ cần bóng chuyền đến tay anh, tuyệt đối sẽ vào lưới!

Sau nửa trận, đồng đội ngày càng tín nhiệm anh hơn, hầu hết bóng của đội đều sẽ chuyền về tay anh.

Lăng Phong của đội bên kia phát hiện tình huống bất thường, có ý muốn chặn Cố Hoài, nhưng Cố Hoài như thể đã tính toán từ trước, luôn có thể né được mấy cú chặn của Lăng Phong, đơn giản là không cách nào phòng thủ.

Lăng Phong bị Cố Hoài dắt chạy khắp cả sân, vừa chạy đi chặn bóng vừa thở hổn hển, thế nhưng đến một quả bóng cũng không tài nào chặn được.

Giây cuối cùng, Cố Hoài đứng ngoài vòng cung ba điểm, vung bóng lên, hoàn mĩ lấy được ba điểm hạ màn.

Không ngạc nhiên là bên phía Cố Hoài thắng.

Còn Lăng Phong dưới sự kích động đã bị trẹo trân...

Toàn trường vỗ tay như sấm!

Đối lập với Lăng Phong không chỉ mệt như chó mà còn bị trẹo chân, Cố Hoài chỉ hơi th* d*c, mồ hôi tuôn ra làm ướt áo anh, phát họa đường cong mê người.

"A a a! Đại thần thật đẹp trai! Đại thần quá trâu! Tớ còn tưởng lão đại chỉ biết học tập! Không ngờ vận động cũng lợi hại như vậy!" Tống Thu Thu kích động hét lớn.

Tô Tiểu Đường reo hò với Tống Thu Thu: "A a a! Đẹp trai gọi là ca ca, vậy siêu cấp đẹp trai phải gọi là gì đây!"

Tống Thu Thu không chút do dự hét lên: "Đương nhiên gọi là 'chồng' rồi!!!"

Cùng với câu nói của Tống Thu Thu, không ít nữ sinh cũng bắt đầu gọi "chồng ơi".

Kỳ Nguyệt cũng bị không khí đó cảm nhiễm, thật ra cô cảm thấy hơi ngoài dự liệu, ban đầu cô cũng cho rằng người học giỏi như Cố Hoài sẽ chơi thể thao không giỏi.

Bằng không mọi thứ đều giỏi thì người khác còn đường sống sao?

Cuối cùng, sự thật chứng minh, anh không cho người khác đường sống thật!

Tại lúc này, video và ảnh của Cố Hoài đã lan truyền khắp các diễn đàn trong trường.

Trong lúc mọi người đang sùng bái lão đại, có một sinh viên tinh tế phát hiện một món đồ cực kì bất thường...

Từ từ...

Xin hỏi...

Cổ tay trái của lão đại có đeo cái gì đó... là gì đấy???

Hầu như mỗi tấm ảnh lão đại ném bóng đều sẽ xuất hiện thứ này, muốn người khác không phát hiện cũng không được!

Nhất là tấm ảnh lão đại ghi được ba điểm ở giây cuối cùng kia, đặt biệt thấy rõ.

Trên cổ tay lão đại không phải đồng hồ! Không phải lắc tay!

Thế nhưng lại là một chiếc chun buộc tóc, màu hồng nhạt, trang trí hình heo nhỏ đáng yêu???

[ Ôi đệch! Có ai phát hiện không! Đồng hồ cơ khí trên cổ tay lão đại biến thành chun cột tóc kìa! ]

[ Vô nghĩa! Nổi bật như vậy có thể không phát hiện sao? Một chiếc chun buộc tóc có con heo nhỏ màu hồng nhạt! Có ý gì vậy? Lão đại là có bạn gái??? ]

[ Có một dây chun trên tay lão đại? ]

[ Là ai đào góc tường của nữ sinh đại học A chúng ta vậy! ]

[ Là ai? ]

[ Mẹ nó! Vừa không chú ý đã bị trộm nhà? ]

...

Cùng lúc đó, Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường cũng hưng phấn đứng ở tuyến đầu ăn dưa.

Tống Thu Thu trợn tròn mắt, ban đầu cô ấy còn tưởng là photoshop cơ, sau đó mới phát hiện nó là ảnh thật.

Hiện giờ tất cả mọi người đều đang lùng sục chủ nhân của chiếc chun đó.

"Sao vậy? Có dưa gì mới sao?"

Kỳ Nguyệt còn chưa biết xảy ra chuyện gì, chỉ đột nhiên phát hiện các nữ sinh xung quanh đều tụ tập thảo luận cái gì đó.

Tống Thu Thu đưa một bức ảnh cho Kỳ Nguyệt xem: "Nguyệt bảo! Cậu xem đi! Cổ tay lão đại có đeo một chiếc chun buộc tóc màu hồng nhạt nè!"
Kỳ Nguyệt: "Hả...?"

Chun buộc tóc? Chun buộc tóc gì cơ?

Kỳ Nguyệt nhìn chằm chằm chiếc chun trên tay Cố Hoài, kết quả càng xem càng cảm thấy quen mắt.

Đây không phải lễ vật cảm ơn hôm qua cô mua cho lão đại sao?

Tô Tiểu Đường căm phẫn: "Góc tường trăm năm của đại học A chúng ta bị người khác đào rồi!"

Tống Thu Thu xoắn tay áo: "Là tiểu yêu tình nào đã đeo chun buộc tóc cho lão đại?"

Kỳ Nguyệt: "Ặc..."

Nếu không có gì bất ngờ...

Thì tiểu yêu tinh kia... có thể là cô nhỉ?
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 46: Ăn dưa ăn tới bản thân


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Tống Thu Thu không phát hiện biểu cảm khác lạ của Kỳ Nguyệt, nhanh chóng gửi bức ảnh kia vào nhóm chat "Phân Đội Ăn Dưa".

[Tống Thu Thu]: Alo! Năm điểm gọi hai điểm!

[Tống Thu Thu]: Alo! Năm điểm gọi năm điểm!

[Tống Thu Thu]: Phân Đội Ăn Dưa tập hợp khẩn cấp!

[Giang Lãng]: Tôi đây đội trưởng Phân Đội Ăn Dưa! Sao vậy?

[Lăng Phong]: Đến đây! Sao vậy sao vậy?

[Tống Thu Thu]: Tự xem ảnh chụp đi! Tập trung vào chỗ tôi khoanh bằng màu đỏ!

[Giang Lãng]: Oh shit! Cái chun buộc tóc kia từ đâu ra đấy?

[Lăng Phong]: Ở đâu ra vậy???

[Giang Lãng]: Tập hợp tập hợp!

[Lăng Phong]: Tập hợp khẩn cấp!

...

Trong vòng chưa đến một phút, Giang Lãng và Lăng Phong đã khập khiễng chạy đến tập hợp cùng Tống Thu Thu.

Giang Lãng đi cà nhắc: "Dưa gì dưa gì vậy? Cái chun kia là chuyện gì?"

Lăng Phong cũng bước đi khập khiễng: "Đúng vậy! Sao lại thế kia?"

Kỳ Nguyệt ngồi bên cạnh nhìn hai người "thân tàn chí kiên" kia, nhìn đến ngu người luôn: "..."

Nhân loại vì ăn dưa, cái gì cũng làm được...

Tống Thu Thu bước đến túm tụm với hai người: "Tôi gọi các cậu đến đây là để hỏi, các cậu thì hay rồi, hỏi ngược lại tôi!"

Tô Tiểu Đường cũng mở miệng: "Đúng vậy! Các cậu cùng lão đại sớm chiều chung đụng, chẳng lẽ không biết sao?"

Giang Lãng khó hiểu: "Mẹ nó ai biết chứ! Hôm qua tôi vẫn thấy cậu ta đeo đồng hồ cơ khí, sao chỉ trong một đêm đã biến thành chun buộc tóc rồi!"

Lăng Phong: "Sao lại biến thành chun cột tóc?"

Kỳ Nguyệt lúng túng, định giải thích: "Ờm... thật ra thì chiếc chun đó..."

Vừa muốn nói chuyện, đã bị Tống Thu Thu cắt ngang: "Trọng điểm không phải cái này, vấn đề là cái chun đó thuộc về tiểu yêu tinh nào! Ôi đệch! Cả góc tường trường chúng ta... à không, bức tường trăm năm của trường chúng ta cũng dám đào!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Kỳ Nguyệt lại muốn giải thích: "Bức tường đó là..."

"Đúng vậy! Không thể tin được!" Tô Tiểu Đường căm phẫn.

Tống Thu Thu nhìn Lăng Phong và Giang Lãng, chỉ hận rèn sắt không thành thép: "Các cậu có ích gì chứ, hỏi gì cũng không biết!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Vì sao không hỏi tớ, tớ biết mà!

Giang Lãng cả giận: "Trời ban cơn mưa để mẹ tái giá!* Cố Hoài bị tiểu yêu tinh bắt cóc, tôi cũng không thể khống chế mà!"

(*) Trời ban cơn mưa để mẹ tái giá: Một câu ngạn ngữ của Trung Quốc, nghĩa là "những gì đã là thiên ý thì con người không nên và không thể can thiệp".

Lăng Phong cũng bực tức: "Đúng vậy, việc này chúng tôi muốn buộc cũng không được."

Kỳ Nguyệt: "..."

Không có chuyện gì thì đừng dùng loạn từ...

Giang Lãng: "Khó trách hôm nay lúc ra sân, tôi thấy trên tay cậu ta dường như có đeo gì đó! Không ngờ lại là thứ đồ chơi này!"

Kỳ Nguyệt chọc chọc Tống Thu Thu: "Thu Thu..."

Tống Thu Thu: "Nguyệt bảo, cậu đừng làm phiền tớ, tớ đang tìm tội phạm!"

Kỳ Nguyệt lại chọc chọc Tô Tiểu Đường: "Tiểu Đường..."

Tô Tiểu Đường gục đầu, điên cuồng tìm kiếm dấu vết trên diễn đàn trường học: "Rốt cuộc là ai! Rốt cuộc là ai! Rốt cuộc là ai!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Kỳ Nguyệt thở dài một hơi, nhéo nhéo mi tâm, cuối cùng không nhịn được nữa: "Bốn bạn thành viên phân đội, có thể tạm dừng ăn dưa nghe tôi nói một câu không? Tôi có dưa!"

Nghe thấy câu cuối cùng, bốn người nhất trí quay sang nhìn Kỳ Nguyệt: "Cậu có dưa? Dưa gì cơ?"

Khóe miệng Kỳ Nguyệt hơi run rẩy, dưới cái nhìn của bốn cặp mắt sáng quắc kia, cô bất đắc dĩ giơ tay lên: "Nếu không có bất ngờ gì xảy ra... thì chiếc chun kia... là tôi mua..."

Giang Lãng: "...?"
Lăng Phong: "...??"

Tô Tiểu Đường: "...???"

Tống Thu Thu: "...????"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 47: Đẹp trai quá nhiều phiền não


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Từ từ! Nguyệt bảo! Cậu nói cái gì? Cậu nói... chiếc chun kia do cậu mua?" Tô Tiểu Đường sợ ngây người.

Tống Thu Thu lộ vẻ khó tin, không ngờ ăn dưa một hồi lại ăn đến người của mình: "Bọn tớ tra xét lâu như vậy, kết quả lại có nội gián?"

Kỳ Nguyệt cạn ngôn: "Vừa rồi tớ muốn nói, gọi các cậu cả nửa ngày, có ai để ý tới tớ đâu."

"Đây là trọng điểm sao???" Tống Thu Thu vô cùng đau đớn lay bả vai cô, "Không phải cậu nói cậu và lão đại không có dưa sao?"

Tô Tiểu Đường gặm khăn giấy: "Không phải cậu nói sẽ không phản bội tổ chức hay sao?"

Giang Lãng khó tin, lảo đảo chống tay lên tường: "Cho nên, bạn học khoai tây, tường nhà tôi là do cậu đào?"

Biểu cảm của Lăng Phong cũng không khác là mấy, anh ta dựa lên bức tường bên cạnh: "Người của tôi là do cậu bắt mất?"

Kỳ Nguyệt đen mặt: "Cái gì vậy! Tôi chỉ tặng chun buộc tóc! Không đào tường! Cũng không bắt người!"

Bốn người nhất trí nhìn cô, ra vẻ "cậu tin lời cậu nói sao?".

Kỳ Nguyệt bất đắc dĩ giải thích: "Thật đấy, hôm qua tớ đi mua quà tặng lão đại đó."

Tống Thu Thu: "Cho nên chiếc chun màu hồng nhạt có hình heo con kia chính là lễ vật cậu nghìn chọn vạn chọn???"

Giang Lãng vỗ tay: "Trâu nha trâu nha! Bạn học khoai tây, cậu đánh ngất Cố Hoài, sau đó đeo lên tay cậu ta hả?"

Tống Thu Thu trừng anh ta: "Giang hai điểm! Cậu nói bậy gì đó! Nguyệt bảo nhà tôi là loại người đó sao? Sao cậu không nghĩ đến việc Cố Hoài đòi mua đòi đeo chứ!"

Giang Lãng bật cười: "Tống năm điểm! Cậu nói câu đó cậu có tin nổi không? Nếu Cố Hoài đòi mua đòi đeo, bây giờ tôi sẽ cởi truồng chạy quanh sân bóng rổ!"

Lăng Phong lập tức phụ họa: "Đúng! Cởi truồng chạy! Thêm tôi nữa!"

Gần như ngay lúc Lăng Phong vừa nói xong, sau lưng truyền đến một giọng nói biếng nhác.

"Tớ đòi mua, đòi mang đấy."

Trong nhất thời, bốn người đồng loạt kinh ngạc xoay người, nhìn Cố Hoài không biết đã đến từ bao giờ.

Kỳ Nguyệt cũng hơi bất ngờ nhìn về phía anh.

Đặc biệt là Giang Lãng, cổ sắp bị trẹo luôn rồi: "Cố Hoài... cậu vừa nói cái gì? Cậu lặp lại lần nữa cho tiểu gia nghe coi?!"

Lăng Phong cũng khó tin: "Cậu lặp lại lần nữa!"

Cố Hoài nhìn hai người: "Nói cái gì? Nói bây giờ các cậu có thể cởi truồng chạy rồi?"

Giang Lãng: "..."

Lăng Phong: "..."

Hiện trường im lặng tận vài giây.

Cuối cùng, cả Tống Thu Thu cũng cảm thấy khó tin: "Lão đại, cậu... cậu nghiêm túc sao?"

"Quà là tôi tự chọn, cũng là tôi tự muốn đeo." Cố Hoài chậm rãi xác nhận lại lần nữa.

Vì thế, Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường đồng thời nhìn về phía Giang Lãng và Lăng Phong.

Giang Lãng kéo chặt quần áo của mình: "Cố Hoài, vì khiến tớ cởi truồng, cậu lại vắt óc tìm kế như thế sao?"

Lăng Phong: "Lương tâm cậu không đau hả?"

Kỳ Nguyệt cạn lời nhìn hai kẻ dở hơi này, nhẫn nại giải thích: "Lão đại chọn chun cột tóc để tránh một ít phiền phức không đáng có, khiến mọi người cho rằng cậu ấy là hoa đã có chủ, như vậy khi lão đại ra khỏi cửa sẽ ít bị chú ý hoặc ít bị chụp lén hơn."

Sợ Giang Lãng và Lăng Phong không hiểu, cô lại nói thêm một câu: "Ừm, loại phiền phức vì đẹp trai này, có thể hai cậu sẽ không hiểu rõ, đây cũng là việc thường tình."

Nghe Kỳ Nguyệt nói vậy, Cố Hoài cười nhẹ một tiếng.

Còn về hai người chịu đòn chí mạng kia....

Giang Lãng: "..."
Lăng Phong: "..."

Thật tàn nhẫn...
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 49: Hi vọng mình không sạch


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Tận đến khi trở về nhà trọ, Tống Thu Thu vẫn nhịn không được mà thở dài: "Haiz, tớ biết ngay giữa cậu và lão đại toàn là khoai tây, không thể nào có dưa mà!"

Tô Tiểu Đường đọc bài viết diễn đàn trường mà cồn cào không thôi: "Các cậu nhìn diễn đàn đi, khắp nơi đều muốn tìm chủ nhân của chun cột tóc, muốn tìm ra người đào góc tường của đại học A, trộm thạch anh đại học A... Những người đó tìm kiếm manh mối cứ như Sherlock Homlmes vậy, kết quả lại không đoán trúng gì hết! Mà tớ! Người đang cầm kịch bản trong tay! Đứng ở góc nhìn của Thượng Đế! Biết rõ chân tướng lại không thể nói! Loại cảm giác này thật khó chịu!"

"Đúng vậy, cực kì khó chịu!" Tống Thu Thu gật đầu tán thành, lo lắng nhắc hở Kỳ Nguyệt: "Nguyệt bảo, cậu cũng phải cẩn thận giấu bí mật này, bằng không tớ sợ cậu sẽ bị đem ra tế trời mất!"

Kỳ Nguyệt chớp mắt: "Đáng sợ vậy sao? Nhưng thạch anh... ý tớ là Cố Hoài, tớ cũng không trộm mà!"

Tô Tiểu Đường bĩu môi: "Cậu nói không trộm thì không trộm sao? Trừ bọn tớ ra, ai tin cậu nữa chứ? Thu Thu nói không sai, nếu bị người khác biết cậu vấy bẩn trong sạch của đại thần, cậu xong đời luôn đấy!"

Kỳ Nguyệt cạn ngôn: "Cái gì mà vấy bẩn trong sạch chứ, đại thần vốn dĩ trong sạch mà! Cậu ấy có thể chứng minh mình trong sạch!"

Tống Thu Thu nhướng mày: "Không phải đại thần muốn tránh phiền phức hay sao? Cậu ấy hi vọng mình không trong sạch, sao phải chứng minh mình trong sạch chứ?"

Kỳ Nguyệt suy nghĩ: "Ặc..."

Cậu nói rất có lý...

...

Sáng hôm sau, tại ruộng khoai tây.

Tô Tiểu Đường không có tiết học nên theo Kỳ Nguyệt và Tống Thu Thu đến đây chơi.

Cách đó không xa, Kỳ Nguyệt vừa nhổ cỏ bón phân cho ruộng xong, trong lúc nghỉ ngơi, cô ấy tiện tay xách một túi khoai tây, duỗi thẳng tay nhắm thẳng về hướng bù nhìn cách đó không xa.

Túi khoai tây kia ít nhất cũng phải mười mấy kí, người bình thường xách một lúc thôi đã ê ẩm cánh tay, nhưng cánh tay Kỳ Nguyệt lại vững vàng không lắc lư chút nào cả.

Rõ ràng chỉ giơ một túi khoai tây mà thôi, lại trông như đang giơ một khẩu súng, bù nhìn kia dường như cũng không phải bù nhìn mà là bia bắn súng.

Tô Tiểu Đường ngồi dưới bóng cây, thở dài nhìn theo hướng Kỳ Nguyệt đang đứng: "Nguyệt bảo lại đang luyện tập tư thế cầm súng."

Tống Thu Thu bất đắc dĩ đáp: "Dẫu sao thì thói quen huấn luyện nhiều năm không thể thay đổi trong một sớm một chiều, tuy cậu ấy nói rằng sẽ không bao giờ chạm vào súng nữa, nhưng cậu ấy sẽ không bao giờ buông súng."

Lần gặp Cố Hoài đầu tiên, Kỳ Nguyệt b*n r* liên tục hai lần max điểm không phải ngẫu nhiên hay may mắn mà là do ngày ngày cô vẫn luyện tập nhắm bắn, rèn luyện độ ổn định của cánh tay, tựa như một thói quen đã ăn sâu vào gene...

Tô Tiểu Đường chống cằm, trong lòng có hơi cồn cào: "Tớ vẫn cảm thấy thứ Kỳ Nguyệt thích là bắn súng, nông học đối với cậu ấy mà nói có thể chỉ là lựa chọn bất đắc dĩ mà thôi."

Tống Thu Thu lẩm bẩm: "Cậu ấy thích bắn súng là chắc rồi, còn về nông học..."

Tống Thu Thu và Tô Tiểu Đường ngồi dựa vào nhau thương cảm, lúc ngẩng đầu lên lần nữa đã thấy Kỳ Nguyệt ngồi trên bờ ruộng, trên tay có một thanh kiếm không biết moi ra từ đâu, trên thân kiếm còn xiên một loạt khoai tây.

Vừa nhóm lửa nướng khoai tây, Kỳ Nguyệt vừa phát sóng trực tiếp: "Thưa các vị! Hôm nay Kỳ tổng tôi sẽ biểu diễn nướng khoai tây cho mọi người xem! Loại khoai tây đen này là giống khoai tây tôi mới nghiên cứu ra, không chỉ to mà vị còn rất ngon, đảm bảo mọi người ăn một củ sẽ muốn ăn thêm củ thứ hai! Nếu các bạn thích hãy nhấn like và bình luận 666..."*
Tô Tiểu Đường: "..."

Tống Thu Thu: "..."

Ha ha, thái độ nhiệt tình như lửa này...

Xin vĩnh viễn đừng nghi ngờ tình yêu của Kỳ tổng đối với khoai tây.

(*) 666 (liùliùliù): Đọc gần giống với chữ 牛 (niú), có nghĩa là trâu bò, lợi hại.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 50: Streamer không lạc hướng


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Ký túc xá nam.

"Phụt ha ha ha..." Giang Lãng khập khiễng nhảy đến trước mặt Lăng Phong: "Lăng Phong! Cậu xem tớ phát hiện cái gì hay nè!"

"Cái gì cơ?" Lăng Phong thò lại gần.

"Bạn học khoai tây livestream bán khoai tây, dùng kiếm nướng khoai tây đó! Cười chết tớ! Tại sao cậu ấy tài năng đến vậy chứ?"

"Bạn học khoai tây livestream? Sao cậu biết?" Lăng Phong hỏi.

"Chẳng phải do lúc trước có thêm wechat hay sao, cậu ấy livestream trên vòng bạn bè!"

"Cho tớ nhìn với!"

Lăng Phong vừa thò lại gần đã thấy Kỳ Nguyệt đang nướng khoai tây, thuần thục hét to.

"Mọi người ơi! Trái đất không nổ tung, streamer không nghỉ bán!"

"Chú ý streamer không lạc hướng, streamer sẽ giúp bạn xinh đẹp và giàu có!"

"Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão*, chú ý được không?"

(*) Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão: Trời có tình thì ắt cũng phải già đi.

...

"Này Thu Bảo Nhi! Giúp tớ dọn khoai tây lại đây!" Kỳ Nguyệt ngồi xổm quay đầu nói với Tống Thu Thu.

"Ồ được được!" Trợ thủ Thu Thu nhanh chóng đi dọn khoai tây.

Kết quả dưới đất có cái hố, Tống Thu Thu chưa chạy được vài bước đã hô lên vì đau: "A a a! Chân tớ!"

"Sao vậy?" Kỳ Nguyệt vội xoay người xem thử.

"Hình như Thu Thu bị trật chân rồi!" Tô Tiểu Đường đáp.

Kỳ Nguyệt vội vàng chạy đến: "Cậu bất cẩn thế, eo vừa hết bị đau xong."

Khuôn mặt Tống Thu Thu nhăn lại vì đau: "Đau đau đau chết mất! Chân tớ bị què rồi! Nhất định là tại tên hai điểm kia nguyền rủa tớ!"

Giang Lãng đang vui vẻ xem livestream: "...???"

Đệch mợ! Anh ta đang nằm ngon lành xem livestream, vì sao lại dính đạn rồi?

Tô Tiểu Đường cùng Kỳ Nguyệt đỡ Tống Thu Thu dậy, chỉ là chân cô ấy bị trật hơi nặng, hoàn toàn không thể chạm đất.

"Không được không được, chân tớ đau quá... làm sao bây giờ..." Tống Thu Thu đau đến mức ứa cả nước mắt.

Không có cách nào, Kỳ Nguyệt đành cúi người, một bàn tay đỡ lưng Tống Thu Thu, tay còn lại vòng qua đầu gối cô ấy, trực tiếp ôm lên.

"A..." Tống Thu Thu giật mình hét một tiếng, ôm lấy cổ Kỳ Nguyệt.

Kỳ Nguyệt trực tiếp bế công chúa, nhẹ nhàng ôm Tống Thu Thu đến khu nghỉ ngơi.

Nhìn tư thế kia, hoàn toàn không tốn chút sức lực nào cả.

Tô Tiểu Đường nhìn đến ngây người: "Oa..."

Kỳ Nguyệt đặt Tống Thu Thu lên ghế, sau đó khẩn trương xem vết thương của cô ấy: "Cậu đau ở đâu?"

Tống Thu Thu nhìn chằm chằm Kỳ Nguyệt, đôi mắt ngập tràn bong bóng màu hồng: "A a a! Nguyệt bảo! Cậu thật là Boyfriend Power Max (*)! Tớ yêu cậu chết mất! Cậu cứ như vậy thì về sau làm sao tớ muốn lấy chồng nữa! Không không không, về sau tớ không muốn lấy chồng nữa, tớ muốn dính lấy cậu cả đời!"

Kỳ Nguyệt cạn ngôn ngẩng đầu nhìn cô ấy một cái: "Xin đừng, cậu không muốn lấy chồng, nhưng tớ còn muốn đấy!"

Khóe môi Tống Thu Thu hơi giật: "Cậu?"

Cậu cũng muốn kết hôn?

Tớ thấy không dễ đâu...

Bạn trai tương lai của cậu muốn đánh bại khoai tây, vậy phải tương đương với vượt boss cấp địa ngục rồi!

"Cậu ngồi yên ở đây đợi đi, chờ lát nữa xe trường tới, tớ đưa cậu đến phòng y tế."

Kỳ Nguyệt dặn dò Tống Thu Thu vài câu, sau đó vác giỏ khoai tây tiếp tục livestream.

Kết quả vừa đến gần màn hình, kênh livestream đã nổ tung chảo.

[ A a a! Streamer tỷ tỷ đáng yêu quá đi! Cứ vậy mà ôm công chúa luôn, rất nhiều đàn ông không ôm nổi đó! ]

[ Streamer tỷ tỷ CPDD! Em vừa dính người vừa ngoan ngoãn á! ]

(*) CPDD: Bất cứ khi nào bạn cần, có thể gọi cho tôi (If you need a partner, please call me).
[ Streamer tỷ tỷ, làm sao để rèn lực cánh tay tốt như chị vậy?"

...

Kỳ Nguyệt tiếp tục nướng khoai tây, thuận miệng trả lời fans: "Lực cánh tay tốt? Chắc bởi vì tôi thường xuyên dọn khoai tây đấy! Chỉ vậy đã nói lực cánh tay tốt sao? Đừng nói là bạn cùng phòng, cả heo tôi còn ôm được nữa là!"

Kỳ Nguyệt nói vậy chọc cho phòng livestream spam câu "ha ha ha ha ha" khắp màn hình.

Vào lúc này, một bình luận bất hòa đột nhiên xuất hiện giữa rừng ha ha.

.....

(*) Boyfriend Power Max: Phù hợp tối đa để làm bạn trai, bao gồm các tiêu chí:

1. Luôn nghiêng ô về phía bạn.

2. Dù có chuyện gì xảy ra, vẫn sẽ nói với bạn rằng: "Anh ở đây".

3. Chúc ngủ ngon trước khi đi ngủ.

4. Đoán ra tâm ý của bạn.

5. Bật mode tổng tài bá đạo: "Miễn là em muốn.".

6. Nắm lấy tay bạn khi qua đường.
7. Khoác áo khoác còn hơi ấm trên người cho bạn.

8. Luôn cho bạn mượn một bờ vai.

9. Giữ khoảng cách với bạn khác giới.

10. Khớp tay thon dài.

11. Bóng lưng đáng tin cậy.

12. Luôn nói "không sao đâu" khi bạn làm sai gì đó.

13. Chỉ bạn mới được ngồi ghế phụ lái.

14. Như một thường lệ.

15. Dịu dàng mỗi khi gọi tên bạn.

16. Luôn nói về những chủ đề bạn quan tâm.

17. Đeo chung một chiếc khăn với bạn.

18. Hào phóng khen và thưởng cho bạn.

19. Ăn ý.

20. Sở trưởng tốt nhất (sở trường duy nhất) là món ăn bạn thích nhất.

21. Viết thư cho bạn.

22. Bạn khác biệt với những người khác trong mắt anh ấy.

23. Luôn là người lắng nghe thầm lặng của bạn.

24. Đặt những món quà nhỏ trên bàn làm việc của bạn mỗi ngày.
25. Vì bạn mà lưu lại vết sẹo, nhưng chưa bao giờ nhắc tới.

26. Nụ hôn thâm tình.

27. Còn hiểu bạn hơn chính bản thân bạn.

28. Biết tìm lấy và cho đi.

29. Luôn chuẩn bị những món quà giản dị nhưng đầy bất ngờ cho bạn.

30. Tóm gọn lại là: All For You!
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 51: Đại ca Bảng Nhất


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

[Đẹp Trai Đến Mức Bị Chó Cắn]: Streamer, cô bán loại khoai tây gì đó? Sẽ không phải khoai tây nhuộm màu đấy chứ? Khoai tây bình thường làm gì có màu sắc này?

Nhìn thấy bình luận kia, Kỳ Nguyệt nhíu mày: "Nhuộm màu? Đây là chủng loại khoai tây đặc biệt, gọi là khoai tây đen! Có hàm lượng sắc tố đen khá cao! Biết sắc tố đen chứ? Nó giàu anthocyanin có tác dụng chống ung thư, lần trước tôi đã livestream một lần ở phòng thí nghiệm để kiểm tra hàm lượng anthocyanin trong loại khoai này, đó là phòng thí nghiệm cấp quốc gia, sẽ không giả."

Kỳ Nguyệt phổ cập kiến thức hơn nửa ngày, người nọ lại tiếp tục bình luận.

[Đẹp Trai Đến Mức Bị Chó Cắn]: Cô nói cấp quốc gia thì là cấp quốc gia à? Lừa đảo ngày nay thật nhiều, còn giả mạo sinh viên để kiếm tiền!

[Đẹp Trai Đến Mức Bị Chó Cắn]: Tuổi còn trẻ lại không chịu làm việc đàng hoàng? Tôi thấy cô cũng xinh đẹp đấy, muốn kiếm tiền còn không bằng ca hát nhảy múa cho anh đây coi!

[Đẹp Trai Đến Mức Bị Chó Cắn]: Này, hay để tôi cho cô một ý tưởng, bán khoai tây đen gì chứ, không bằng mặc váy voan đen xuyên thấu...

Mắt thấy người nọ càng ngày càng nói quá đáng, Kỳ Nguyệt đang muốn mắng người, trên màn hình đột nhiên hiện lên một thông báo.

[ Người dùng "Đẹp Trai Đến Mức Bị Chó Cắn" đã bị quản trị viên "Đại Hộ Nuôi Dưỡng Khoai Tây Hugh" cấm ngôn.]

"A..."

Đại tỷ Bảng Nhất của cô online rồi.

Lúc trước Bảng Nhất xin cô làm quản lý, vừa lúc cô không có chuyên môn trong vị trí này, nên đã sắp xếp vị trí này cho cô ấy.

Cô ấy thường xuyên giúp cô quản lý kênh livestream, cấm ngôn một số người xem ác ý.

Người kia vừa mới bị cấm ngôn, màn hình di động của Kỳ Nguyệt đột nhiên xuất hiện hiệu ứng màu vàng cực kỳ lấp lánh.

"Đại Hộ Nuôi Dưỡng Khoai Tây Hugh" tặng hỏa tiễn x10!

"Đại Hộ Nuôi Dưỡng Khoai Tây Hugh" tặng hỏa tiễn x10!

"Đại Hộ Nuôi Dưỡng Khoai Tây Hugh" tặng hỏa tiễn x10!

...

Màn hình kênh livestream của Kỳ Nguyệt trực tiếp bị quà tặng lấp đầy.

Kỳ Nguyệt còn vừa tức giận đến mức chỉ hận không thể chui vào điện thoại đánh người lập tức cười thật tươi, đôi tay vòng lên đầu tạo thành hình trái tim xinh đẹp.

"Cảm ơn bà chủ Hugh tặng hỏa tiễn! Bà chủ Hugh hào phóng!"

Giang Lãng và Lăng Phong đang xem livestream kinh ngạc y như các fans, tốc độ lật mặt của Kỳ Nguyệt thật khiến người ta cảm thán mà.

Luận về livestream, Kỳ Nguyệt quả thật vô cùng chuyên nghiệp.

Kỳ Nguyệt không đếm kĩ, nhưng phần thưởng lần này của đại tỷ quả thật khá lớn.

Sau khi livestream xong, Kỳ Nguyệt gửi tin nhắn riêng cho Đại Hộ Nuôi Dưỡng Khoai Tây Hugh.

[Kỳ Tổng - CEO Tập Đoàn Khoai Tây To Tròn]: Bà chủ Hugh có ở đó không?

[Đại Hộ Nuôi Dưỡng Khoai Tây Hugh]: Có.

[Kỳ Tổng - CEO Tập Đoàn Khoai Tây To Tròn]: Cảm ơn bà chủ ủng hộ, có điều lần này chị thưởng quá nhiều rồi! Thật sự không cần thế đâu!

[Đại Hộ Nuôi Dưỡng Khoai Tây Hugh]: Người trưởng thành, thu nhập hợp pháp.

[Kỳ Tổng - CEO Tập Đoàn Khoai Tây To Tròn]: Ặc...

Đại ca quả thật tích chữ như vàng.

[Đại Hộ Nuôi Dưỡng Khoai Tây Hugh]: Kỳ tổng không cần khách khí, tôi chỉ hi vọng cống hiến một chút sức lực để thúc đẩy ngành nông học.

Kỳ Nguyệt quả thực bị đại tỷ Bảng Nhất làm kinh ngạc đến mức cảm thán: [ Vậy cảm ơn bà chủ! Mưa gió đồng hành, đường này có người, có người như chị ủng hộ, chính là ánh sáng dẫn lối cho nhân sinh của những người theo ngành nông học chúng tôi! ]
...

Kí túc xá nam sinh.

Cố Hoài vừa đẩy cửa vào đã thấy Giang Lãng và Lăng Phong đang chụm đầu xem hăng say cái gì đó trong di động.

Thấy Cố Hoài về, Giang Lãng nghiêng đầu cười nói: "Cố Hoài, cậu về rồi! Cậu mau đến xem bạn học khoai tây livestream nè! Quá khôi hài! Cuối cùng tớ đã biết cái gọi là lật mặt còn nhanh hơn lật sách rồi!"

Giang Lãng biết Cố Hoài không hứng thú với những thứ như livestream, cũng không nói thêm mà thuận miệng nói: "Cố Hoài! Cậu đừng quên mời cơm đấy!"

Ánh mắt Lăng Phong sáng rực: "Đúng đúng đúng! Mời cơm! Tớ muốn ăn một bữa lớn!"

Cố Hoài nhìn hai người, không nhanh không chậm đáp: "Không có tiền."

Giang Lãng trừng anh: "Cậu đừng gạt tớ! Không phải cậu vừa được nhận tiền thưởng à, sao có thể không có tiền chứ?"

Lăng Phong: "Đúng vậy đúng vậy! Sao có thể không có tiền!"
Cố Hoài đi đến ban công, ngồi xuống, cong môi, cầm di động gửi một tin nhắn, đáp: "Nộp lên."

Giang Lãng nhíu mày, mặt đầy vẻ hoài nghi: "Cái gì? Nộp lên? Cậu cũng đâu có vợ, nộp lên cho ai?"

Lăng Phong cũng phụ họa: "Đúng thế đúng thế! Cậu lại không có vợ!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 52: Trừ phi có dưa lớn


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Trên xe.

Tống Thu Thu hưng phấn cầm di động: "Òa, Nguyệt bảo, bà chủ Hugh lại tặng thưởng cho cậu!"

Kỳ Nguyệt gật gật đầu: "May nhờ có bà chủ Hugh, phòng livestream mới tăng thêm một đợt nhân khí, hôm nay tớ bán được không ít đơn hàng đấy!"

Tô Tiểu Đường đẩy tay Kỳ Nguyệt: "Ôi Nguyệt bảo, rốt cuộc ông chủ Hugh này làm gì vậy? Tên tiếng Anh của anh ta thật giống đại thần! Hưu, Hugh!"

"Thật đúng là..."

Lúc trước Kỳ Nguyệt còn không biết Cố Hoài chứ nói gì đến tên tiếng Anh của anh, lúc này Tô Tiểu Đường nhắc cô mới phát hiện, có điều tên trên mạng trùng nhau cũng là chuyện bình thường.

Kỳ Nguyệt trả lời: "Bà chủ Hugh là người trồng khoai tây, tài khoản của cô ấy toàn là tư liệu liên quan đến gieo trồng khoai tây, hơn nữa tất cả đều là hàng khô. Tớ có theo dõi cô ấy, cũng thường lấy kinh nghiệm từ đó! Tớ vốn nghĩ, nếu ngày nào đó cô ấy livestream, tớ sẽ tặng quà cổ động cho cô ấy, nhưng cô ấy chưa bao giờ mở live cả!"

Tô Tiểu Đường nhớ đến antifan hôm nay, hơi lo lắng nhắc nhở cô: "Nguyệt bảo, cậu phải để ý một chút, ông chủ Hugh này không đưa ra yêu cầu quá phận gì với cậu chứ?"

Kỳ Nguyệt nghe vậy thì bật cười thành tiếng: "Cậu nghĩ đi đâu vậy! Bà chủ Hugh là con gái!"

Tô Tiểu Đường khiếp sợ: "Cái gì? Con gái? Không thể nào! Tớ vấn nghĩ là nam đấy! Sao cậu biết là con gái?"

Kỳ Nguyệt giải thích: "Tớ biết bà chủ Hugh là nữ bởi vì trong một lần livestream, bà dì của tớ đến, bụng tớ vô cùng đau. Do đang livestream nên tớ cố nhịn đau, không biểu hiện ra ngoài, nhưng cô ấy lại phát hiện, gửi tin nhắn cho tớ, cùng tớ nói rất nhiều phương pháp giảm đau bụng kinh, còn đưa tớ một đơn thuốc trị liệu đau bụng kinh nữa. Sau khi về phòng tớ đã thử, quả thật rất đơn giản và hiệu quả... nếu là một người đàn ông, sao lại rõ loại chuyện đó thế chứ?"

Nghe đến đó Tô Tiểu Đường mới bừng tỉnh: "Thì ra là thế! Tiểu tỷ tỷ kia thật ấm áp!"

Kỳ Nguyệt gật gật đầu, tiếp tục nói: "Hơn nữa bà chủ theo dõi kênh livestream của tớ lâu vậy rồi, nhưng trước giờ chưa từng hỏi tài khoản cá nhân của tớ, từ đó đến giờ bọn tớ vẫn luôn liên lạc qua nền tảng livestream này, đề tài nói chuyện đều là gieo trồng cây nông nghiệp hoặc bí quyết nuôi heo tâm đắc gì đó. Cô ấy nói cô ấy không học cao, có rất nhiều thứ không hiểu, chỉ có thể học tập từ trên mạng, người ta thật tâm muốn cùng tớ học kĩ thuật đó! Tớ đã nói với cô ấy rất nhiều lần là không cần khen thưởng, không cần thưởng tớ vẫn dạy cô ấy, nhưng lần nào cô ấy cũng nói với tớ là: Trưởng thành, thu nhập hợp pháp, cống hiến sức lực thúc đẩy ngành nông nghiệp."

Tô Tiểu Đường: "Khụ, được rồi, không ngờ tiểu tỷ tỷ kia không chỉ ấm áp mà còn có phẩm hạnh cao cả như vậy."

Tống Thu Thu nhìn Tô Tiểu Đường một cái, lắc đầu nói: "Tiểu Đường à, dùng ngón chân để nghĩ cũng biết bà chủ Hugh không thể là nam đó! Có người đàn ông bình thường nào rãnh rỗi tới mức ngày nào cũng xem người khác nướng khoai tây chứ!"

Tô Tiểu Đường gật đầu tán đồng: "Cũng đúng!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Không thể nói thế được...

Biết đâu lại có thì sao!

"Haiz, tối nay các cậu có đi xem đội bóng rổ huấn luyện không?" Tô Tiểu Đường hỏi.

Tống Thu Thu thở dài vỗ vỗ vào chân mình: "Cậu nhìn chân tớ đi, có thể đi được sao? Mấy ngày tiếp theo, trừ phi có dưa, bằng không đừng gọi tớ!"

Kỳ Nguyệt trừng cô ấy: "Cái gì mà trừ phi có dưa chứ? Cái cơ thể này của cậu, có dưa cũng không được chạy lung tung!"
Tống Thu Thu hơi do dự: "Vậy... vậy được rồi... Tớ sẽ nhìn xem dưa gì trước đã... Nếu dưa nhỏ thì thôi... còn loại dưa lớn ví dụ lão đại công khai bạn gái hay gì gì đó, cho dù chặt gãy chân tớ cũng phải đi!"

Tô Tiểu Đường cũng gật gù: "Tớ cũng đi tớ cũng đi!"

Kỳ Nguyệt: "...???"

...

(*) Trong tiếng Trung, từ 老板 (lǎobǎn) để chỉ chung người chủ, khi dịch ra tiếng Việt mới phân thành ông chủ và bà chủ. Cho nên lúc nhóm Kỳ Nguyệt nói chuyện, Kỳ Nguyệt bảo là bà chủ, nhưng Tô Tiểu Đường lại hiểu là ông chủ nha.

Còn về phần xưng hô ở chương trước của Kỳ Nguyệt với Hugh thì: Hai người xưng hô với nhau là 我 - 你 (tôi - bạn), nên mình mới dịch thành Kỳ Nguyệt xưng tôi - chị với Hugh, không có nghĩa là Hugh biết Kỳ Nguyệt gọi mình bằng chị nha.
Về bạn Hugh nào đó, chắc mọi người đã đoán ra là ai rồi nhỉ hí hí.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 53: Tiểu đồ đệ


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Tống Thu Thu đau chân nên đi không được, Tô Tiểu Đường đành phải nài nỉ Kỳ Nguyệt: "Nguyệt bảo thì sao, cậu có đi không?"

Kỳ Nguyệt bất đắc dĩ đáp: "Hôm nay không được, lát nữa tớ phải đến câu lạc bộ bắn súng xem thử Lâm Diệu, hơn một tháng rồi tớ chưa xem tình hình của cậu ta, dù sao cũng không thể ném cậu ta cho sư tỷ dạy hoài được."

Tống Thu Thu cười lạnh liếc cô một cái: "Yo, tớ tưởng cậu bị 3000 mẫu đất mê hoặc rồi chứ, không ngờ cậu còn nhớ mình có một đồ đệ nha!"

Đại khái cũng hơi chột dạ, Kỳ Nguyệt sờ sờ mũi ho nhẹ một tiếng: Khụ, không đến mức đó, tớ vẫn nhớ rõ mình còn một đồ đệ, không phải hôm nay định đi xem thử rồi hay sao."

Lúc Kỳ Nguyệt còn ở đội tuyển bắn súng có quan hệ khá tốt với một sư huynh tên là Lương Khải, đáng tiếc thiên phú của anh ấy có hạn, cuối cùng được khuyên rời đội.

Sau khi về nhà, Lương Khải mở một câu lạc bộ bắn súng.

Tuy rằng Lương Khải am hiểu xã giao và quản lý, nhưng đối với việc dạy học lại dốt đặc cán mai, tiền thuê huấn luyện viên hơi có danh tiếng lại đắt quá nên mời không nổi.

Cho nên lúc ấy Lương Khải đã tìm Kỳ Nguyệt, muốn nhờ cô làm huấn luyện viên.

Thường ngày Kỳ Nguyệt phải đi học, cho dù tan học cũng thường xuyên ngâm mình ở ruộng thí nghiệm, căn bản không có thời gian rảnh rỗi, huống chi cô không có ý định quay lại cái vòng đó, thế nên cô đã nhờ một sư tỷ qua đó trợ giúp.

Bởi vì vụ Kỳ Trăn nên cô không đụng đến bắn súng nữa, Lương Khải do thiên phú có hạn nên rời đội tuyển, sư tỷ Diệp Lộ Vi nghỉ đấu do chấn thương, ba người bọn họ khá thân nhau, quan hệ những năm qua vẫn luôn khá tốt.

Tuy nói Kỳ Nguyệt không trực tiếp tham dự quản lý, nhưng cô vẫn luôn giúp câu lạc bộ tạo lộ trình huấn luyện cho học viên.

Nhìn Lương Khải và Diệp Lộ Vi đổi một phương thức khác để thực hiện mộng tưởng, cô cũng vui thay bọn họ.

Còn về đồ đệ Lâm Diệu này, có thể coi như cô nhặt được.

Vào mùa đông năm nọ, cô vô tình gặp Lâm Diệu trên phố.

Lúc ấy Lâm Diệu vào một gian hàng trò chơi bắn súng trong công viên, thắng hết phần thưởng của cửa hàng.

Đại khái do thắng quá nhiều lần, ông chủ tức giận đến mức tìm người đánh đuổi cậu ta đi.

Lúc ấy cô đứng cách đó không xa, phát hiện thiếu niên này rất có thiên phú bắn súng, nhãn lực rất chuẩn, lúc chơi trò chơi ở gian hàng kia có thể xem như bách phát bách trúng.

Sau đó cô mời thiếu niên đó ăn một bữa cơm, nói chuyện vài câu mới biết ba mẹ cậu ta ly hôn, mẹ có gia đình mới, cậu ta theo ba, nhưng ba cậu ta thường xuyên uống say rồi đánh cậu ta, cho nên cậu ta bỏ nhà đi, trốn học lêu lổng cả ngày trên phố.

Lúc ấy câu lạc bộ bắn súng của Lương Khải mới khai trương, vừa lúc thiếu người, Kỳ Nguyệt bảo Lương Khải sắp xếp cho cậu ta một công việc, giúp cậu ta kiếm thêm thu nhập, nhân tiện dạy cậu ta bắn súng.

Vốn dĩ chỉ ôm thái độ thử xem, không ngờ thiên phú bắn súng của Lâm Diệu lại đặc biệt cao, lần đầu tiên tham gia thi đấu đã giành giải nhất!

Tuy chỉ là giải thưởng cấp thành phố, nhưng cũng rất lợi hại.

Đó là huy chương đầu tiên của câu lạc bộ bọn họ.

Vì thế cô, Lương Khải và Diệp Lộ Vi thương lượng với nhau, phá lệ để Lâm Diệu tham gia câu lạc bộ bắn súng, hơn nữa còn miễn phí toàn bộ chi phí huấn luyện cho cậu ta.

Gọi là sư phụ nhưng trên thực tế, số lần Kỳ Nguyệt đến câu lạc bộ có thể đếm trên đầu ngón tay, đại bộ phận thời gian đều do sư tỷ dạy Lâm Diệu.
Cho nên, Kỳ Nguyệt quả thật rất chột dạ.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 54: Phải tìm một bạn gái lợi hại


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Sau khi đưa Tống Thu Thu đến phòng y tế xử lý vết thương, Kỳ Nguyệt liền chuẩn bị đến câu lạc bộ xem tiểu đồ đệ của mình.

Kết quả lúc xuống lầu, vừa vặn bắt gặp Cố Hoài đi ra từ phía kí túc xá nam.

"Đại thần!" Kỳ Nguyệt nhiệt tình vẫy tay chào hỏi.

Cố Hoài nhìn thấy cô thì bước lại gần, mở miệng nói trước: "Vừa lúc, có cái này cho cậu."

"Hở? Cái gì cơ?" Kỳ Nguyệt hỏi.

Cố Hoài lấy ra một thứ giống như thẻ làm việc đưa cho cô.

Kỳ Nguyệt nhận lấy vật đó, vừa thấy rõ nó là thứ gì, đôi mắt cô lập tức sáng lên: "Là thẻ cấp phép tham quan ruộng thí nghiệm!!!"

Cố Hoài nhìn khuôn mặt rạng rỡ của thiếu nữ: "Ừ, tớ cũng giúp cậu hẹn với giáo sư Thẩm rồi, tháng sau đến đó chúng ta có thể cùng ông ấy ăn một bữa cơm nhạt."

"Cái... cái gì?" Kỳ Nguyệt đột nhiên cảm thấy choáng váng vì hạnh phúc, y như nhặt được một củ khoai tây siêu lớn từ trên trời rơi xuống: "Thật... thật sao? Sao có thể chứ! Tôi thật sự có thể gặp giáo sư Thẩm? Còn có thể cùng ông ấy ăn cơm? Tôi... tôi có tài đức gì chứ!!!"

Đối với sinh viên ngành nông học mà nói, giáo sư Thẩm chính là ngọn đèn dẫn lối cho bọn họ, là kiểu thần tượng siêu cấp ấy!

Cố Hoài cười khẽ: "Đã lâu rồi tớ chưa gặp ông ấy, cho nên lần này hẹn ông ấy ăn một bữa cơm, sau đó lại nói thuận tiện đưa một người bạn đi gặp ông ấy, ông ấy đồng ý."

Kỳ Nguyệt lập tức chắp tay trước ngực: "Cảm ơn đại thần! Cảm ơn đại thần mang theo tôi! Đại thần, cậu quá trượng nghĩa! Đại thần cậu cứ yên tâm, toàn bộ chi phí lần này đều do tôi bao! Cơm cũng do tôi mời!"

Nhìn bộ dáng hào phóng của cô, Cố Hoài hơi cong môi: "Sao vậy? Gần đây bán được nhiều khoai tây ư?"

Kỳ Nguyệt gãi đầu cười đáp: "Ừ, có nhiều đơn hàng hơn trước một ít, chủ yếu là được người ta tặng thưởng!"

Phần trăm hoa hồng từ việc bán khoai tây không nhiều lắm, phần lớn tiền bán khoai tây đều dùng để làm kinh phí thí nghiệm, nhưng tiền thưởng thì có thể tự giữ.

Cố Hoài: "Tặng thưởng?"

"Đúng! Lúc livestream được thưởng, là một tiểu tỷ tỷ siêu tốt thưởng cho tôi. Nguyện vọng lớn nhất của cô ấy là phát triển nông học, chấn hưng nông thôn! Tôi nhất định sẽ tiêu số tiền ấy vào đầu lưỡi dao! Không phụ kì vọng của cô ấy!" Kỳ Nguyệt thề son sắc.

Đuôi lông mày Cố Hoài hơi nhướn: "Tiểu tỷ tỷ...?"

"Đúng! Cô ấy cũng là người trồng khoai tây, tuy rằng học không cao nhưng lại rất hiếu học, còn biết nhiều hơn tôi nữa. Nhắc mới nhớ, cũng rất trùng hợp, tên tiếng Anh của tiểu tỷ tỷ ấy trùng với cậu đấy, đều là Hugh." Kỳ Nguyệt cười đáp.

Cố Hoài ho nhẹ một tiếng: "Thật trùng hợp... Nhưng, sao cậu biết cô ấy là nữ?"

Kỳ Nguyệt chớp chớp mắt, bị Cố Hoài hỏi như vậy, cô ngược lại hơi suy tư: "Quả thật cô ấy chưa từng nói mình là nam hay nữ, tôi cũng không hỏi. Hai bọn tôi rất ít khi nói chuyện tư, là tôi tự đoán, các chi tiết lúc trò chuyện đều khẳng định cô ấy là nữ. Hơn nữa Thu Thu cũng nói, không có người đàn ông bình thường nào rảnh rỗi xem bán khoai tây mỗi ngày..."

Cố Hoài: "..."

Dường như Cố Hoài muốn nói gì đó, lại bị chuôngdi động cắt ngang.

Dư quang của Kỳ Nguyệt vô tình thấy màn hình hiển thị một số không có tên.

Hình như Cố Hoài không muốn nhận cuộc gọi này, thần sắc cũng lạnh đi vài phần.

"Sao vậy?" Thấy trạng thái của anh không đúng cho lắm, Kỳ Nguyệt lo lắng hỏi thử.

Cố Hoài ngẩng đầu, sắc mặt đã khôi phục như thường, anh cười đáp: "Không có việc gì, là phiền não hằng ngày thôi."
Kỳ Nguyệt lộ vẻ bừng tỉnh: "À..."

Lại là phiền muộn vì quá đẹp trai...

"Vậy ngày thường cậu quá vất vả rồi." Kỳ Nguyệt liếc cổ tay Cố Hoài, nhịn không được mà cảm thán: "Xem ra chun cột tóc cũng không ngăn được số đào hoa của cậu! Chắc cậu phải tìm một người bạn gái thôi, còn phải tìm một người lợi hại! Hung dữ một chút!"

Cố Hoài cười nhẹ: "Ừm, cảm ơn kiến nghị của Kỳ tổng, tớ sẽ suy xét."
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 55: Như trẻ lên ba


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Đúng rồi, đại thần, có thể cho tôi xin số của cậu được không? Đến lúc đó để tiện liên lạc!" Kỳ Nguyệt mở lời.

"Được." Cố Hoài đọc một dãy số cho Kỳ Nguyệt.

Sau khi lưu số, Kỳ Nguyệt nhìn thời gian trên di động: "Ừm, đại thần, nếu không còn việc gì, vậy tôi đi trước đây! Tôi phải đến phía bắc thành phố một chuyến! Nếu cậu có việc gì cần hỗ trợ thì cứ gọi cho tôi! Bất kì lúc nào cũng được!"

"Được! Cậu đi cẩn thận!"

...

Phía bắc thành phố, câu lạc bộ bắn súng Lăng Vân.

Lúc Kỳ Nguyệt đến nơi, sư huynh Lương Khải và sư tỷ Diệp Lộ Vi đều không ở đây, chỉ có Lâm Diệu mặc đồng phục câu lạc bộ đang ngồi uống sữa, xem thi đấu bằng điện thoại.

Quầy bar của câu lạc bộ hơi cao, Lâm Diệu mười hai tuổi đứng ở đó, khó khăn lắm mới lộ ra cái đầu.

Lúc trước không ai chăm sóc, ăn thì bữa đói bữa nó, không đầy đủ dinh dưỡng nên Lâm Diệu trông lùn hơn bạn bè cùng trang lứa nhiều.

Nghe thấy tiếng bước chân, Lâm Diệu ngẩng đầu, vừa nhìn thấy Kỳ Nguyệt, đôi mắt đối phương lập tức sáng lên: "Sư phụ!"

"Đã lâu sư phụ không tới rồi!" Lâm Diệu lập tức bước qua.

"Diệu nhãi con! Thật xin lỗi, gần đây sư phụ hơi bận!" Kỳ Nguyệt nhìn xung quanh một vòng, "Sư huynh và sư tỷ đâu?"

Lâm Diệu thở dài: "Đang cãi nhau trong đó."

"Hở? Lại cãi nhau? Lần này lại vì cái gì thế?"

"Bởi vì hôm nay anh Lương bước chân trái vào cửa trước." Lâm Diệu bất đắc dĩ trả lời.

Kỳ Nguyệt ngớ người: "Gì???"

Lý do cãi nhau của hai người này càng ngày càng quái dị thế nhờ?

Lâm Diệu giải thích: "Nguyên nhân là do chị Vi Vi cá cược với con."

"Sư tỷ cá cược với con cùng việc chân trái sư huynh bước vào cửa trước có liên quan gì với nhau?" Kỳ Nguyệt khó hiểu.

Lâm Diệu nhìn cô một cái: "Chị Vi Vi đánh cược với con thử xem anh Lương bước chân nào vào cửa đầu tiên."

Khóe miệng Kỳ Nguyệt hơi run rẩy, cô im lặng đỡ trán: "Sư tỷ còn có thể nhàm chán hơn không? Sau đó thì sao? Sao lại cãi nhau?"

"Sau đó chị Vi Vi thua cược với con, hơn nữa thua liên tục ba ngày, mỗi ngày năm tệ, tổng cộng ba ngày là mười lăm tệ. Chị Vi Vi cảm thấy không thể nào thua liên tục ba lần được, nên hoài nghi con và anh Lương thông đồng lừa gạt tiền của chị ấy." Lâm Diệu giải thích.

Ấu trĩ đến thế là cùng...

Hai người khác gì trẻ lên ba không!

Nghe Lâm Diệu giải thích, Kỳ Nguyệt thật sự không biết nói gì mới tốt, sau một lúc lâu cô mới lên tiếng: "Vậy rốt cuộc sư huynh có lừa tiền tỷ ấy không?"

Lâm Diệu mệt tim thở dài: "Không có, do chị Vi Vi kém may mắn thôi... Sau đó hai người họ vì chuyện này mà cãi nhau từ sáng."

Đôi oan gia này...

Kỳ Nguyệt nhéo nhéo mi tâm: "Được rồi, con đừng bận tâm nữa, để sư phụ vào đó khuyên nhủ."

Kỳ Nguyệt nói xong liền đi vào, Lâm Diệu muốn gọi cô lại nhưng đã chậm một bước.

Lúc Kỳ Nguyệt tiến vào, hai người đang cãi nhau long trời lỡ đất.

Lương Khải giận dữ mắng: "Diệp Lộ Vi! Đầu của muội đặt ở đó chỉ để nhìn cho cao thôi hả? Muội có thể dùng IQ suy nghĩ được không! Muội lấy cái gì chứng minh huynh và Diệu nhãi con thông đồng lừa tiền muội?"

Diệp Lộ Vi cười lạnh: "Aiyo, thế này mà còn cần chứng cứ nữa sao? May mắn của muội kém thế nào mới có thể thua liên tiếp ba lần chứ? Mẹ nó là huynh muốn hố tiền của muội!"

"Sao không thể do muội kém may mắn? Sao lại không thể! Muội là con gái nên có thể không nói lý à?" Lương Khải cố gắng lý luận.
Kỳ Nguyệt: "..."

Thấy hai người ồn ào túi bụi, Kỳ Nguyệt vội chạy đến khuyên can, cô giữ chặt Diệp Lộ Vi trước tiên: "Sư tỷ! Sử tỷ! Tỷ bình tĩnh một chút! Muội vừa hỏi Lâm Diệu rồi, nó nói sư huynh không hố tiền của tỷ! Sao sư huynh có thể vì mười lăm đồng mà cấu kết với Lâm Diệu lừa tỷ chứ!"

Vừa thấy Kỳ Nguyệt thay mình nói chuyện, Lương Khải lập tức hô lớn: "Muội nghe chưa! Diệp Lộ Vi, muội nghe thấy âm thanh của chính nghĩa chưa! Kỳ Nguyệt cũng nói không thể đấy!"

Kỳ Nguyệt gật đầu liên tục, tiếp tục khuyên Diệp Lộ Vi: "Đúng vậy! Sư huynh không đến mức vì mười lăm tệ đâu, nhiều nhất là muốn nhìn tỷ thua mà thôi!"

Lương Khải đang đắc ý dào dạt: "...???"

Kỳ Nguyệt, muội nhất thiết phải đâm một dao thế sao?"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 56: Dưỡng thành


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Bên ngoài quầy bar.

Quả nhiên sau khi Kỳ Nguyệt đi vào, bên trong càng cãi nhau to hơn.

Lâm Diệu thở dài thật sâu: "..."

Cậu ta biết sư phụ đi khuyên sẽ thế này mà.

Lúc này, có khách bước vào.

"Hoan nghênh ghé thăm! Tôi có thể giúp gì cho ngài không?" Lâm Diệu thuần thục đón khách.

Vị khách kia nhìn xung quanh một vòng, chỉ thấy một đứa nhóc là Lâm Diệu, vì thế hỏi: "Ông chủ của các cậu đâu?"

Lâm Diệu: "Ngại quá, ông chủ đang cãi nhau bên trong."

Người khách: "Vậy huấn luyện viên Diệp của các cậu đâu?"

Lâm Diệu mặt không đổi sắc đáp: "Huấn luyện viên Diệp đang cãi nhau với ông chủ."

Người khách không nói nên lời: "Vậy chỗ các cậu không có quản lý khác sao?"

Lâm Diệu tiếp tục trả lời: "Quản lý khác đang khuyên can."

Khóe miệng người khách hơi giật, dường như không biết nên nói gì mới phải: "..."

Lâm Diệu mở miệng: "Vị tiên sinh này, ngài muốn biết cái gì, nếu muốn đăng kí chương trình học, có thể trực tiếp hỏi tôi, tôi có thể giới thiệu cho ngài."

Vị khách kia quan sát Lâm Diệu, sau đó bật cười: "Anh bạn nhỏ, vẫn nên gọi người quản lý của cậu ra đi, cậu thì biết cái gì chứ?"

Bị gọi là "anh bạn nhỏ", Lâm Diệu hơi nhíu mày. Cậu nhóc uống một hớp sữa bò, liếc vị khách kia một cái, sau đó lẳng lặng kéo khóa áo khoác, lộ ra hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám... đại khái có tầm mười mấy tấm huy chương màu vàng óng.

Lâm Diệu: "Bây giờ có thể giới thiệu cho ngài chưa?"

Người khách: "..."

Đeo như vậy... cậu không thấy mỏi cổ sao?

Không biết qua bao lâu, tiếng cãi vã bên trong cuối cùng cũng ngừng.

Lâm Diệu đã tiếp xong khách, đoán người bên trong chắc đã mệt rồi, vì thế bưng đồ uống và điểm tâm bước vào.

"Cảm ơn Diệu nhãi con!" Nhìn tiểu đồ đệ đức hạnh của mình, Kỳ Nguyệt nhận lấy đồ uống, nhịn không được mà khen: "Bảo bối, chị Vi Vi nói con tiến bộ rất lớn đó!"

Lâm Diệu lộ ra vài phần vui vẻ: "Đều do sư phụ và chị Vi Vi dạy tốt! Sư phụ, người yên tâm, lúc người không ở đây con không hề lười biếng, đều huấn luyện dựa theo kế hoạch người sắp xếp!"

Kỳ Nguyệt: "...!"

Đây là quả dưa nhỏ gì trên trần đời vậy?

Cô không đến đây lâu vậy rồi nhãi con này vẫn không trách cô!

Còn ngoan ngoãn hiểu chuyện lại nghe lời như vậy!

Trong lòng Kỳ Nguyệt không khỏi có cảm giác vui mừng như 'nhà ta có con trai mới lớn': "Diệu nhãi con nhà ta thật ngoan!"

Lâm Diệu săn sóc nói: "Lâu rồi sư phụ chưa đến đây chắc chắn là do người rất bận. Người nhớ phải chú ý sức khỏe, đừng để mệt mỏi quá. Lúc đi thí nghiệm nhớ đội mũ và mặc quần áo chống nắng, bằng không phơi nắng sẽ đen da. Còn nữa, người đã dùng mặt nạ con mua cho người chưa?"

Nghe Lâm Diệu dặn dò, Kỳ Nguyệt cảm động suýt khóc.

Loại cảm giác nuôi lớn con trai vừa hiếu thuận vừa nghe lời quả thật rất suиɠ sướиɠ!

So với vẻ mãn nguyện của Kỳ Nguyệt, sắc mặt Diệp Lộ Vi lại không được tốt cho lắm: "Kỳ Nguyệt, muội dẫm phải vận cứt chó gì vậy! Tùy tiện đi trên đường cái cũng nhặt được đồ đệ tốt như thế!"

Kỳ Nguyệt hạnh phúc cảm thán: "Hóa ra đây là cảm giác vui vẻ khi dưỡng thành!"

Diệp Lộ Vi đang hâm mộ, nghe đến đó đột nhiên cảm thấy hơi sai: "Ơ không đúng, dưỡng thành... muội dưỡng thành cái con khỉ! Đồ đệ của muội rõ ràng vẫn luôn do lão nương dẫn dắt đấy nhá!"

(*) Dưỡng thành: Nuôi dưỡng thành công, có thể hiểu ở đây là dạy được trò ngoan.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 57: Xem náo nhiệt


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt lập tức che tai Lâm Diệu: "Sư tỷ, có con nít ở đây đó, tỷ chú ý từ ngữ được không."

Diệp Lộ Vi trợn mắt trừng cô: "Nó thì không hiểu cái gì? Chỉ biết vờ ngoan ngoãn trước mặt muội!"

Kỳ Nguyệt bất mãn lầu bầu: "Nói bậy! Diệu nhãi con nhà chúng ta vốn dĩ ngoan nhất!"

Diệp Lộ Vi dùng ánh mắt ai oán nhìn về phía Lâm Diệu: "Nuôi nhóc con này không được, tỷ dạy nó lâu vậy rồi mà vẫn không thấy nó kêu tỷ một tiếng sư phụ nào, chỉ nhận một sư phụ là muội! Khen ngược lại muội đấy, đồ đệ của muội do tỷ dạy, muội chỉ nhặt thôi! Muội đương nhiên vui vẻ rồi!"

Kỳ Nguyệt biết tuy bề ngoài Diệp Lộ Vi ghét bỏ Lâm Diệu, nhưng lại càng đau lòng cho cậu nhóc còn hơn mình.

Cô, sư huynh và sư tỷ đều coi Lâm Diệu như người nối nghiệp mà bồi dưỡng.

Tuy rằng bọn họ giúp Lâm Diệu, nhưng xét theo khía cạnh nào đó, có thể xem như Lâm Diệu giúp bọn họ.

Bọn họ đều là những người yêu bắn súng chân chính, lại không thể tiếp tục thực hiện giấc mộng.

Tân hỏa tương truyền*, Lâm Diệu xuất hiện đã đốt tiếp ngọn lửa không bao giờ tắt trong tim bọn họ.

(*) Tân hỏa tương truyền (薪火相传): Củi hết nhưng lửa vẫn truyền đi.

Kỳ Nguyệt cười tủm tỉm sát lại gần Diệp Lộ Vi, vừa bóp vai cho cô ấy vừa cười nói: "Sư tỷ, tỷ muội chúng ta có quan hệ gì chứ! Muội cũng như tỷ, đồ đệ của tỷ cũng như đồ đệ của tỷ, tỷ thấy đúng không?"

Diệp Lộ Vi khoanh hai tay trước ngực, rõ ràng không nhận lời nịnh nọt này: "Sao muội không nói bạn trai của muội cũng là bạn trai của tỷ đi?"

Lương Khải đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh nghe vậy thì mở to mắt cười lạnh: "Diệp Lộ Vi, muội nghĩ hay thật đấy!"

Kỳ Nguyệt sờ sờ mũi: "Bạn trai gì đó... Vậy muội phải có mới được..."

Diệp Lộ Vi không để tâm đến Lương Khải, khó tin nhìn Kỳ Nguyệt: "Muội là sinh viên năm tư vẫn chưa có bạn trai? Rốt cuộc ngày thường muội làm cái gì vậy?"

Sắc mặt Kỳ Nguyệt hơi đen: "Loại việc như tìm bạn trai không phải muội muốn là có thể tìm được."

Nhìn bộ dáng ngốc nghếch này của Kỳ Nguyệt, Diệp Lộ Vi sốt ruột nhắc nhở: "Đừng trách sư tỷ không nhắc nhở muội, nếu muội muốn tìm bạn trai nhìn nhớ lau rõ mắt trước. Đừng tìm người quá thông minh, sẽ dễ lừa gạt muội, cẩn thận bị lừa đi đếm tiền cho người ta còn không biết!"

Lương Khải cũng nhắc nhở: "Cũng đừng tìm người quá đẹp trai, trai đẹp đều không an phận!"

Kỳ Nguyệt mơ mơ hồ hồ nghe hai người dặn dò, thất thần mà gật đầu lia lịa: "Dạ dạ dạ, về sau tìm bạn trai, muội sẽ tìm người có IQ như sư tỷ, khuôn mặt thì đối chiếu với sư huynh để tìm."

Diệp Lộ Vi và Lương Khải nghe vậy thì hài lòng gật đầu.

Giây tiếp theo, hai người mới giật mình.

Diệp Lộ Vi: "...???"

Lương Khải: "...???"

Lương Khải tức giận đến méo mồm: "f*ck! Kỳ Nguyệt, muội có ý gì? Mẹ nó huynh không đẹp trai à?"

Diệp Lộ Vi cũng nghiến răng: "IQ tỷ thấp ở chỗ nào hả?!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Không phải hai người cứ một hai bắt muội phải chiếu theo tiêu chuẩn này để tìm sao...

Kỳ Nguyệt bất đắc dĩ mở miệng: "Sư huynh, sư tỷ, hai người không cần vì muội mà nhọc lòng, hiện giờ muội không có hứng thú với đàn ông, đang bận vắt chân lên cổ đây này. Hơn nữa muội cũng không định tìm bạn trai quá đẹp, đẹp trai quá phiền phức, mỗi ngày chỉ lo việc xử lý đám con gái nhớ thương người ấy cũng đủ mệt chết rồi."

Ba người đang trò chuyện, bên phòng huấn luyện đột nhiên truyền đến một trận tiếng ồn ào.
Lương Khải nhíu mày, hỏi một học viên đứng gần đó: "Sao bên ngoài lại cãi cọ ầm ĩ thế kia?"

Học viên hưng phấn đáp: "Hình như có một cô bé tỏ tình thất bại, cô bé kia là hội viên VIP của cậu lạc bộ chúng ta, người được tỏ tình không biết cô ấy, có điều rất đẹp trai."

Kỳ Nguyệt hơi câm nín: "Người ta tỏ tình thất bại các người còn xem náo nhiệt?"

Học viên: "Có ai không thích xem náo nhiệt chứ!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Cho nên bản chất của nhân loại chính là xem náo nhiệt?
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 58: Người quen


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

"Cô gái kia còn muốn quyết đấu với chàng trai, nói muốn thi bắn súng với anh ta!" Học viên nói tiếp.

"Ái chà, quyết đấu? Kíƈɦ ŧɦíƈɦ vậy sao? Tôi cũng phải đi xem mới được!" Diệp Lộ Vi vội theo mấy học viên đến đó.

"Ê, từ từ! Huynh cũng đi nữa!" Lương Khải cũng bước theo, còn nhân tiện xách theo Lâm Diệu, "Đi nào Diệu nhãi con! Sư bá dẫn con đi nhìn sự đời!"

Kỳ Nguyệt: "...???"

Trên mặt Kỳ Nguyệt xuất hiện đầy dấu chấm hỏi.

Hai người ăn dưa thì thôi đi, còn mang theo nhóc con nhà muội làm gì?

Loại việc tranh chấp tình cảm đó có gì vui đâu mà nhìn?

Đừng dạy hư đồ đệ của muội...

Mọi người đều đã đi xem, chỉ còn mỗi cô không đi, có phải hơi lạc quẻ không?

Không có cách nào, Kỳ Nguyệt chỉ đành qua theo.

...

Lúc Kỳ Nguyệt đến nơi, xung quanh đã có không ít người vây xem, nhờ Diệp Lộ Vi và Lương Khải đi trước chiếm vị trí, Kỳ Nguyệt mới chen vào được.

Không biết Diệp Lộ Vi moi từ đâu ra một túi hạt dưa, còn chia cho Kỳ Nguyệt một nắm.

Kỳ Nguyệt đứng cuối cùng, bởi vì người phía trước quá cao, nhất thời không có cách nào nhìn thấy hai vai chính bên trong.

Chỉ nghe được giọng nói của cô gái: "Anh không dám so một lần với em sao? So một phát súng! Nếu anh thắng, em sẽ không bao giờ dây dưa với anh nữa! Nếu em thắng, anh phải làm bạn trai em!"

Kỳ Nguyệt: "..."

Chà, thật kíƈɦ ŧɦíƈɦ...

Tình cảnh này thật giống tình tiết trong phim!

Mưa rền gió dữ, bão táp mưa sa, nam nữ chính đứng trên tường thành quyết đấu.

"Sư phụ, người đứng lên ghế xem đi!" Quả dưa nhỏ Lâm Diệu không biết tìm thấy cái ghế từ đâu ra, đặt bên cạnh chân Kỳ Nguyệt.

Sư phụ ăn dưa, đồ đệ đưa ghế, thật là phụ từ tử hiếu!

"Cảm ơn Diệu nhãi con!" Kỳ Nguyệt vui vẻ đứng lên trên ghế.

Sau khi đứng lên ghế, tầm mắt rõ ràng hơn nhiều.

Kỳ Nguyệt ngó vào xem thử vai chính của chầu dưa hôm nay trông thế nào.

Kết quả vừa thấy người bên dưới, cô lập tức trợn tròn mắt.

Ôi đệch!

Cố... Cố Hoài?!

Không ngờ nam chính lại là người quen!!!

Sao Cố Hoài lại xuất hiện ở đây?

Lúc cô đi, anh vẫn còn ở trường mà?

Chẳng lẽ... là vì cú điện thoại lúc đó?

Cô không biết cô gái kia, nhưng trông rất xinh đẹp.

Diệp Lộ Vi và Lương Khải vừa rồi còn cãi nhau long trời lỡ đất bây giờ lại vui sướng chụm đầu bát quái.

"Lão Lương, huynh thấy ai sẽ thắng? Muội cá soái ca kia sẽ thắng!"

Lương Khải hừ một tiếng: "Huynh cá cô gái kia thắng! Người nam trông hơi quen, có phải từng đến đây vài lần rồi không? Không rõ trình độ của người nam cho lắm, nhưng em gái kia là khách VIP của chúng ta. Huynh từng thấy cô ấy bắn súng rồi, trình độ rất khá!"

"Vậy cũng không nhất định, nói không chừng soái ca kia thâm tàng bất lộ đó." Diệp Lộ Vi đẩy vai Kỳ Nguyệt, "Kỳ Nguyệt, muội cảm thấy ai sẽ thắng?"

Khóe miệng Kỳ Nguyệt hơi giật.

Tuy rằng cô không biết cô gái này, nhưng ai sẽ thắng sao? Việc này còn cần phải hỏi à?

Cố Hoài thua là cái chắc rồi!

Anh còn bắn trượt bia nữa kìa...

Kỳ Nguyệt nhỏ giọng lẩm bẩm: "Muội không biết, muội cảm thấy tung đồng xu sẽ công bằng hơn."

Diệp Lộ Vi nhỏ giọng bát quái với Kỳ Nguyệt: "Nữ học viên kia thường xuyên đến câu lạc bộ của chúng ta chơi, trong nhà rất có tiền, lớn lên lại xinh đẹp, rất nhiều người theo đuổi cô ấy, chỉ là cô ấy chưa từng để ý. Hóa ra đã có người trong lòng rồi, khó trách, chàng trai này thật soái..."

"Ồ, vậy à..."

Gặp tình huống xấu hổ như vậy, Kỳ Nguyệt cũng chỉ có thể ậm ừ cho qua chuyện, dù sao cũng không thể hùa theo bát quái chuyện của Cố Hoài.
(*) Bát quái: Hóng hớt tin sốt dẻo, đưa chuyện...
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 59: Bạn gái, có tiện giúp tớ một việc không?


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Trong sân tập bắn.

Trong lúc mọi người đang đoán ai sẽ thắng, Cố Hoài lại không đáp ứng yêu cầu tỉ thí của cô gái kia, trực tiếp từ chối: "Xin lỗi, loại tỉ thí này không có ý nghĩa."

Cô gái sốt ruột: "Sao lại không có ý nghĩa! Em dám đánh cược, vì sao anh lại không dám?"

Kỳ Nguyệt: "..."

Đương nhiên cậu ấy không dám rồi, không thì sẽ tự ăn đủ đó!

Kỳ Nguyệt vừa mới nghĩ vậy, giây tiếp theo đã nghe Cố Hoài đáp: "Tôi có bạn gái."

Kỳ Nguyệt: "...?"

Mọi người lập tức ồ lên.

"Ái chà! Đáng tiếc! Chàng trai soái như vậy lại có bạn gái rồi!" Diệp Lộ Vi lắc đầu tiếc nuối.

Trong lòng Kỳ Nguyệt lại nghĩ: Đại thần có bạn gái ư?

Khi nãy cô còn kiến nghị với đại thần nên tìm một bạn gái lợi hại đó, sao anh có thể có bạn gái chứ?

Chắc là cố tình nói vậy để cô gái kia từ bỏ.

Quả nhiên Cố Hoài vừa dứt lời, cô gái kia đã đáp ngay: "Cố Hoài, anh đừng hòng lấy lệ với em! Anh cho rằng đeo chun buộc tóc trên tay, em sẽ tin giống những người khác sao? Cái gì mà đào góc tường, trộm thạch anh... một chữ em cũng không tin! Anh căn bản không có bạn gái! Vì sao lại không thể cho em một cơ hội!"

Ái chà! Quả nhiên bị phát hiện rồi...

Kỳ Nguyệt lộ ra biểu cảm nằm trong dự liệu.

Cô gái tiếp tục hùng hổ hăm dọa nói tiếp: "Nếu muốn em tin tưởng, ít nhất anh phải để em gặp cô ta! Nếu là thật, vậy anh lập tức gọi cô ta đến đây, em thấy được người thật sẽ hết hi vọng!"

Cố Hoài lạnh nhạt nhìn cô ta: "Cô chắc chứ? Bạn gái tôi khá hung dữ đấy."

Hiển nhiên cô gái không tin: "Đương nhiên, em chắc chắn!"

Cố Hoài hơi trầm ngâm, sau đó đáp: "Được."

Cô gái không ngờ Cố Hoài thật sự đáp ứng, sắc mặt có chút khẩn trường.

Dưới ánh mắt ngờ vực của cô gái, Cố Hoài gọi một cuộc điện thoại.

Vào lúc này, quần chúng ăn dưa đều nín thở chăm chú chờ cú điện thoại của Cố Hoài.

Diệp Lộ Vi đứng bên cạnh hưng phấn nói thầm: "Ái chà chà! Gọi bạn gái kìa! Thật sự gọi bạn gái đó! Vậy càng náo nhiệt..."

Kỳ Nguyệt hơi giật mình, Cố Hoài thật sự gọi sao!

Nhưng, cậu ấy có thể gọi ai...

Cậu ấy đâu có bạn gái.

Trong lúc Kỳ Nguyệt đang nghi hoặc, di động trong túi quần đột nhiên vang lên tiếng chuông báo có cuộc gọi.

[ Hồng trần lắm nực cười, si tình lắm cô liêu, tự cao tự đại thế mà tốt ]

Dưới bầu không khí yên tĩnh, chuông di động của Kỳ Nguyệt vang lên thật sự quá đột ngột.

Trong phút chốc, hầu như tất cả ánh mắt đều dồn về phía Kỳ Nguyệt, bao gồm cả Cố Hoài đang gọi điện thoại.

Cố Hoài đang gọi.

Mà chuông di động của Kỳ Nguyệt lại vang lên.

[ Cùng rượu vang ca, ta chỉ nguyện vui vẻ đến già ]

[ Gió có lạnh cũng chẳng cần phải tránh ]

[ Hoa có đẹp cũng chẳng muốn động vào, cái chính là được một mình phiêu du ]

[...]

Chuông di động của Kỳ Nguyệt vẫn không ngừng vang lên.

Kỳ Nguyệt mơ hồ cảm thấy có một loại dự cảm không tốt cho lắm.

Cô máy móc cúi đầu, moi điện thoại ra, nhìn tên.

Tên người gọi: Đại Thần Quang Minh Chiếu Rọi.

Kỳ Nguyệt ngu người nhìn sang Cố Hoài, vừa lúc bắt gặp tầm mắt anh.

Kỳ Nguyệt dùng ánh mắt tặng cho đối phương vô số dấu chấm hỏi: "...???"

Lâm Diệu đứng bên cạnh nhìn chằm chằm di động của Kỳ Nguyệt, vô cùng tri kỉ nhắc nhở cô: "Sư phụ, người có cuộc gọi kìa."

Chuông di động vẫn đang reo, Kỳ Nguyệt chỉ có thể máy móc bắt máy: "Ặc, alo...?"
Ngay lúc Kỳ Nguyệt vừa nhấc máy, quần chúng ăn dưa đứng đối diện Cố Hoài cũng thấy cuộc gọi của anh được chuyển tiếp.

Cố Hoài đặt di động bên tai, khóe môi hơi cong lên, anh lướt qua đám người, nhìn về phía Kỳ Nguyệt: "Alo, bạn gái, có tiện giúp tớ một việc không?"

Kỳ Nguyệt: "..."

Không lâu trước đây cô mới nói với Cố Hoài là "gọi bất kì lúc nào cũng được", kết quả "bất kì lúc nào" tới thật rồi...

Cứu nguy nhanh nhất lịch sử...

Về phía Diệp Lộ Vi và Lương Khải, hai người nhìn chằm chằm điện thoại của Kỳ Nguyệt, hạt dưa trên tay đã rớt đầy mặt đất vì cả kinh rồi...

....

(*) Nhạc chuông của Kỳ Nguyệt là bài hát Tiếu Hồng Trần do Trần Thục Hoa trình bày.
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 60: Bạn gái là tôi


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Diệp Lộ Vi và Lương Khải nghĩ sao cũng không ngờ hai người họ ăn dưa nửa ngày, bát quái cá cược thảo luận nhiệt liệt các thứ, cuối cùng người soái ca kia gọi lại là tiểu sư muội nhà họ.

Diệp Lộ Vi nhìn về phía Kỳ Nguyệt: "...???"

Không phải nói không có bạn trai à?

Lương Khải cũng nhìn cô: "...???"

Không phải ngại người đẹp trai nhiều phiền phức sao?

Quần chúng ăn dưa cũng nhìn: "...???"

Không phải "đẹp đi chăng nữa cũng không muốn" hả?

Đây là tiếng chuông biểu hiện cho câu "miệng chê nhưng cơ thể rất thành thật" đó hở?

Tất cả mọi người nhìn chằm chằm Kỳ Nguyệt, mà cô lại ngơ ngác cầm di động, đại não trống rỗng.

Ờm...

Có thể đừng nhìn tôi được không?

Thật ra tôi cũng sợ lắm đó!

Cô chỉ đến đây ăn ké dưa mà thôi...

Vì sao... bạn gái lại là tôi?

Còn có tiếng chuông này nữa!

Tiếng nhạc chuông này...

Mợ nó khác gì hiện trường chết chóc không!!!

Cô gái tỏ tình thất bại hiển nhiên cũng bị cảnh này làm giật mình.

Cô ta nghĩ Cố Hoài không có bạn gái, cho nên không ngại tra hỏi, sao lại ngờ đối phương nói đến thì đến ngay.

Đèn flash cũng không nháy nhanh như vậy đâu!

Cô gái kia sửng sờ một hồi mới lấy lại tinh thần. Nhìn một tay cầm di động, tay kia cầm hạt dưa của thiếu nữ đang đứng trên ghế, biểu cảm của cô ta khó có thể hình dung: "Cô... cô chính là bạn gái của Cố Hoài?"

Nhìn bộ dạng ăn dưa chuyên nghiệp của Kỳ Nguyệt, quần chúng kinh ngạc chặc lưỡi.

Bạn gái chính quy của người ta đang ăn dưa tại hiện trường?

Đây có lẽ là "cuộc gọi nhanh nhất lịch sử" nhỉ?

Mắt thấy mình còn đứng trên ghế cầm hạt dưa, Kỳ Nguyệt quả thực ngại đến mức hận không thể tìm một cái khe đất để chui vào.

Chuyện đã tới nước này, cũng không còn cách nào, Kỳ Nguyệt chỉ đành bình ổn lại cảm xúc, nhanh nhảu nhảy xuống ghế, trả lại hạt dưa cho Diệp Lộ Vi, sau đó chạy qua chỗ Cố Hoài.

"Khụ, tôi tới rồi."

Đuôi mày Cố Hoài hơi nhướn lên, anh hạ giọng mở miệng: "Không ngờ... bạn gái tuân thủ lời hứa vậy đó."

Kỳ Nguyệt gãi gãi đầu, bất đắc dĩ buông tay, đáp: "Đương nhiên rồi... có phải trùng hợp lắm không... đúng lúc tôi đang ăn dưa... ặc không phải, đúng lúc tôi đang ở gần đây..."

Cố Hoài cười nhe: "Xin lỗi, chun buộc tóc không dùng được, chỉ đành gọi điện tìm chủ nhân của nó thôi."

Kỳ Nguyệt vừa cổ vũ cho bản thân vừa trượng nghĩa nói: "A... không sao! Yên tâm giao cho tôi! Chuyện nhỏ thôi mà!"

Thấy Kỳ Nguyệt và Cố Hoài dùng giọng điệu thân mật nói chuyện với nhau, sắc mặt cô gái kia hơi khó coi, cô ta hỏi lại lần nữa: "Cô thật sự là bạn gái anh ấy?"

Kỳ Nguyệt vô cùng chuyên nghiệp tiến lên một bước, chắn trước mặt Cố Hoài, trả lời cô ta: "Ngại quá, đúng vậy, góc tường do tôi đào, thạch anh cũng là tôi trộm!"

Cô gái siết tay: "Được! Nếu cô nói vậy, vậy cô tỉ thí với tôi đi!"

Kỳ Nguyệt chớp chớp mắt: "Tỉ thí với cô?"

Cô gái lạnh mặt: "Đúng! So bắn súng với tôi!"

Kỳ Nguyệt câm nín: "Nhưng, tôi không biết bắn súng."

Cô gái nhíu mày, ánh mắt ngập tràn vẻ nghi hoặc: "Cô không biết bắn súng? Cô không biết Cố Hoài thích con gái chơi bắn súng giỏi sao?"

Cố Hoài thích con gái chơi bắn súng giỏi?

Chẳng lẽ vì tài bắn súng của anh tương đối nát, nên mới thích người chơi súng lợi hại, bù trừ lẫn nhau sao?

Kỳ Nguyệt trầm ngâm một lúc lâu mới đáp: "Ngại quá, vị tiểu thư này, tuy tôi không biết bắn súng, nhưng Cố Hoài vẫn thích tôi, tôi cũng không còn cách nào, vậy có phải chứng minh tôi chính là chân ái của Cố Hoài không?"
K.O!!!

Sắc mặt cô gái kia tái xanh, biểu cảm khó coi như bị người ta hung hăng đâm một dao vào ngực.

"Cô!!!"
 
[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi
Chương 61: Cải trắng chân dài tự chạy


Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Kỳ Nguyệt sợ mình nói sai, theo bản năng nghiêng đầu nhìn sang Cố Hoài: "Ngại quá, đây là lần đầu tớ xử lý loại chuyện này, không có kinh nghiệm gì... có phải tớ nói sai cái gì rồi không?"

Ý cười lan tràn đến đáy mắt Cố Hoài: "Không có, bạn gái nói rất đúng."

Kỳ Nguyệt: "..."

Cố Hoài gọi "bạn gái" ngày càng thuận miệng nha...

Quần chúng ăn dưa cũng cảm thấy rất có lý, câu nói kia thực sự rất ấm lòng.

Bạn giỏi tất cả mọi thứ, người kia không giỏi gì cả, nhưng chàng trai lại thích người kia, bạn còn cách gì chứ!

Đấy chính là chân ái đó!

Thấy thái độ sủng nịch Cố Hoài dành cho Kỳ Nguyệt, cô gái càng thêm tức giận, con ngươi tràn ngập ý ghen ghét: "Vậy cô biết cái gì? Cô biết thứ gì chúng ta sẽ so thứ đó là được rồi chứ gì!"

Kỳ Nguyệt suy nghĩ một hồi mới đáp: "Tôi chỉ biết khoai tây."

Để tránh bị tế trời, Kỳ Nguyệt nhớ kĩ lời Tống Thu Thu nói, không lộ quá nhiều tin tức của mình.

Cô gái kia ngạc nhiên ra mặt: "Cái gì? Vậy cô dựa vào cái gì để xứng đôi với Cố Hoài? Dựa vào cái gì mà ở cạnh anh ấy? Cô không thấy hổ thẹn sao?"

Kỳ Nguyệt chớp chớp mắt: "Vì sao phải hổ thẹn? Có thể chiếm được cải trắng tốt như vậy, đó là bản lĩnh của tôi!"

Cô gái: "...???"

Cố Hoài đặt nắm tay trước môi mình, rõ ràng đang cố nén cười.

Kỳ Nguyệt chần chừ liếc anh một cái: "Tớ lại nói sai sao?"

Đáy mắt Cố Hoài tràn ngập vẻ cưng chìu: "Nào có người tự so mình với heo chứ?"

Kỳ Nguyệt sửng sốt: "Vậy... phải nói thế nào?"

Cố Hoài chậm rãi đáp: "Cải trắng chân dài tự chạy."

Kỳ Nguyệt gật đầu tỏ vẻ đã biết, rồi nhìn về phía cô gái kia: "Ừ, do cải trắng chân dài nên tự chạy!"

Cô gái đột nhiên bị nhồi một họng 'cơm tró': "...???"

Kỳ Nguyệt tiếp tục nói: "Dù sao mấu chốt cũng không liên quan tới thắng thua. Cho dù cô thắng tôi, cũng không thắng được trái tim của anh ấy, dưa hái xanh không ngọt! Cho nên tôi cảm thấy cô nên chết tâm đi!"

Cô gái kia rõ ràng đã bị chọc sắp tức chết rồi, buột miệng thốt ra: "Ngọt hay không tôi hái rồi sẽ biết, ai cần cô lo!"

Đuôi lông mày Kỳ Nguyệt hơi nhướng lên, gằn từng chữ một: "Dưa trong đất người khác thì đương nhiên tôi sẽ mặc kệ, còn của tôi, cô bẻ một cái thử xem?"

Khí thế của chính cung quả nhiên bức người.

Quần chúng ăn dưa sôi nổi chỉ trỏ: "Oa! Bạn gái này hơi dữ nha."

"Dù sao cũng là bạn gái chính quy, tình địch tìm tới cửa, có thể không dữ sao!"

"Không ai phát hiện ánh mắt của soái ca kia khi nhìn bạn gái ư? Cưng chiều quá đi! Chính là kiểu chống lưng vô điều kiện đó! Chỉ sợ phần thắng của em gái kia bằng không rồi."

...

Cô gái ấm ức nhìn Cố Hoài: "Cố Hoài! Chúng ta là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau! Anh lại vì ả đàn bà này mà đối xử với em như vậy sao?"

Kỳ Nguyệt hơi bất ngờ nhìn sang Cố Hoài.

Hóa ra là thanh mai trúc mã...

Vậy quan hệ của hai người chắc khá tốt nhỉ, vừa rồi cô có quá đáng lắm không?

Ánh mắt Cố Hoài hơi lạnh, thong dong đáp: "Xin lỗi, 'ả đàn bà' trong miệng cô chính là bạn gái tôi. Nhà chúng tôi do bạn gái tôi làm chủ. Mặt khác, Trịnh tiểu thư, chúng ta không thân."
 
Back
Top Bottom