Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 259: Để nàng làm thiếp (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 260: Để nàng làm thiếp (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 261: Để nàng làm thiếp (3)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Mộ Vô Song nhếch khóe môi, nở nụ cười lạnh lùng: "Nửa năm trước, ta đã tính toán để nương nương tứ hôn cho Vân Lạc Phong! Kết quả lại vì chuyện xảy ra mà trì hoãn, không ngờ bây giờ hôn sự của Vân Lạc Phong vẫn do ta quyết định, nhưng đối tượng lại là kẻ ăn chơi trác táng đó trở thành tiểu thiếp của Cao Lăng!"

Nếu là nửa năm trước, nàng ta tuyệt đối không cho phép Vân Lạc Phong trở thành thị thiếp của Thái tử, nhưng sau khi trải qua sự kiện ở Trúc lâu, nàng ta đã không còn cảm tình với hắn nữa, chỉ có hận ý, đương nhiên không ngại việc hắn nạp thiếp!

Chẳng qua, so với việc căm hận Cao Lăng, người mà nàng ta hận hơn vẫn là Vân Lạc Phong!

Mặc dù người khiến nàng ta thất thân là Cao Lăng, nàng ta vẫn quy kết phần lớn tội lỗi cho Vân Lạc Phong!

……

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết, Đại tiểu thư Vân Lạc Phong của phủ Tướng quân có mĩ mạo khuynh thành, hiền lương thục đức, đặc biệt tứ hôn làm thiếp của Thái tử Cao Lăng, khâm thưởng.”

Trong sảnh ngoài của phủ Tướng quân, thái giám truyền chỉ thu hồi thánh chỉ, mỉm cười nhìn gia tôn (ông cháu) của Vân gia đang đứng trước mặt hắn: "Vân tiểu thư, ngươi còn không mau tiếp chỉ tạ ơn?"

Sắc mặt lão gia tử xanh mét vì giận dữ, chòm râu run run, ông vén tay áo muốn bước lên hung hăng giáo huấn tên thái giam kia một trận, nhưng vào lúc này, một cánh tay mảnh khảnh đã vươn ra từ phía sau, đoạt lấy thánh chỉ trong tay thái giám.

Thái giám cười hài lòng: "Vân tiểu thư, vẫn là ngươi tương đối thức thời, biết không thể cãi lại ý chỉ của Bệ hạ..."

Rẹt rẹt!

Đúng lúc tên thái giám định khen vài câu, một tiếng xé giấy trong trẻo đột ngột truyền đến khiến đồng tử trong mắt hắn co rụt lại, tâm tạng* (tim + lục phủ ngũ tạng) nhảy lên kịch liệt.

“Ngươi vừa nói gì?” Vân Lạc Phong vứt thánh chỉ đã xé thành hai nửa xuống mặt đất, vỗ vỗ tay, khóe môi giương lên và nói: "Xin lỗi nhé, ta không nghe rõ, ngươi lặp lại lần nữa được chứ?"

“Ngươi……”

Sắc mặt thái giám xanh mét vì giận dữ.

Hắn truyền thánh chỉ nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên gặp phải loại người ngạo mạn thế này, chẳng những không tiếp thánh chỉ mà còn cả gan xé nó thành hai nửa.

“Nếu ngươi không còn lời nào để nói, ta đây cũng chỉ có thể tiễn khách! Người tới, vứt hắn ra ngoài cho ta!"

“Dạ, Đại tiểu thư!”

Vân Lạc Phong vừa dứt lời, hai tên thị vệ lập tức bước ra từ phía sau, mỗi người một tay nhấc thân thể của thái giám lên, hung hăng vứt hắn ra ngoài cửa.

Bịch!

Thái giám chật vật ngã trước cửa lớn Vân gia, hắn vội vàng bò dậy, dưới ánh mắt tò mò của những người xung quanh, hắn vội vã bỏ đi.

Trong Ngự Thư phòng, nghe thấy tiếng bước chân vội vã truyền từ ngoài cửa vào, Cao Đồ hơi nhíu mày, nhìn tên thái giám đang đi từ ngoài thư phòng vào đây, hắn cất tiếng nói bình tĩnh lạnh lùng: "Trẫm bảo ngươi đi truyền chỉ, Vân Lạc Phong không tiếp chỉ à?"

“Bệ hạ.”

Thái giám quỳ "phịch" xuống mặt đất: "Vân Lạc Phong đó to gan lớn mật, chẳng những từ chối tiếp chỉ mà còn xé cả thánh chỉ."

Sắc mặt Cao Đồ bỗng trầm xuống, hắn đã sớm dự đoán được Vân Lạc Phong sẽ từ chối, nhưng không ngờ nàng lại có dũng khí xé thánh chỉ ngay tại chỗ! Quả không hổ là cháu gái của lão đông tây* kia!

*Lão đông tây: Đông tây ở đây nghĩa là đồ, thứ -> Đồ lão già/thứ lão già (chỉ người hoặc động vật mà mình ghét - trong ngữ cảnh này)

“Ngươi lui ra đi.” Cao Đồ lạnh giọng ra lệnh.

“Tuân chỉ.”

Thái giám đứng lên, phủi phủi bụi đất trên người, cung kính hành lễ rồi lui xuống.

Đợi đến khi tên thái giám rời khỏi, Cao Đồ cười lạnh một tiếng, nói với Cao Lăng đang đứng cạnh mình rằng: "Muốn để Vân Lạc Phong trở thành tiểu thiếp của con, cũng chỉ có thể mượn thế lực Thiên gia! Nếu không tống ả vào phủ con để Mộ Vô Song tra tấn, Mộ Vô Song sẽ không tiêu trừ được lửa giận trong lòng."

Trên thực tế, đối với nhi tử Cao Lăng ngu xuẩn này, Cao Đồ cũng chẳng hợp mắt, nhưng biết làm sao được khi Linh Môn đã truyền đạt mệnh lệnh rằng Hoàng đế đời kế tiếp của Long Nguyên quốc chỉ có thể là Cao Lăng!
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 262: Để nàng làm thiếp (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Phụ hoàng, con chỉ cần có được thân thể Vân Lạc Phong, đợi sau khi có được thân thể ả rồi, tính mạng của ả sẽ do Mộ Vô Song tùy ý xử lý." Dung nhan tà mị tuyệt mỹ kia hiện lên trong đầu Cao Lăng, một cơn d*c v*ng xuất hiện trong lòng hắn.

Cho dù bây giờ Vân Lạc Phong không yêu hắn, hắn cũng phải có được nàng! Huống hồ, hắn cũng không tin Vân Lạc Phong đã từng yêu đến chết đi sống lại mà lại đột ngột không có cảm giác với hắn.

“Con cũng lui ra đi.”

Cao Đồ nhìn vẻ mặt đầy tự tin của Cao Lăng, bực bội bảo hắn đi, lạnh giọng nói.

“Dạ, phụ hoàng.”

Cao Lăng lấy lại tinh thần, hắn không hề nói thêm gì cả, chắp tay khom lưng rồi lui xuống.

Nhìn bóng dáng Cao Lăng rời đi, ánh mắt Cao Đồ trở nên u ám nặng nề...

……

Phủ Tướng quân.

Trong phòng huấn luyện dưới lòng đất, Vân Lạc Phong mới vừa cất bước đi vào, mọi người ở đó đã đồng loạt bước tới xoay quanh nàng.

“Nhị thúc.”

Vân Lạc Phong liếc mắt một cái đã trông thấy một nam nhân đang chỉ bảo người nọ tu luyện, dung nhan tuyệt mỹ nở nụ cười: "Mấy ngày nay tinh thần và tình trạng của người không tệ lắm, đêm nay con định giúp người khôi phục thực lực."

Ngón tay Vân Thanh Nhã run run, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng tràn đầy tia sáng kích động: "Phong nhi, con nói... ta thật sự có thể khôi phục lại?"

Đối diện với đôi mắt tràn đầy ánh sáng rực rỡ của nam nhân kia, Vân Lạc Phong chầm chậm bước tới trước mặt y.

Giờ khắc này, ánh mắt thiếu nữ chứa đựng sự nghiêm túc chưa từng có.

“Nhị thúc, chẳng những con có thể giúp người khôi phục thực lực ngày trước mà còn khiến sức mạnh của người càng tăng lên đáng kể! Dù sao thì trong nửa năm nay, con vẫn luôn giúp người điều hòa thân thể, hơn nữa còn truyền linh lực vào cơ thể người, cho nên lúc này đây, người đột phá tu vi sẽ khiến kẻ khác cực kỳ sợ hãi."

Khuôn mặt thanh tuấn ưu nhã của nam nhân nở nụ cười: "Tiểu Phong nhi, nhị thúc có thể khôi phục sức mạnh đã là kỳ tích, hoàn toàn không cầu tu vi của mình có bất kỳ sự tiến bộ nào."

“Nhị thúc.” Vân Lạc Phong ngẩng đầu ngắm nhìn dung nhan tuấn mỹ của Vân Thanh Nhã: "Đợi con giải quyết chuyện ở Long Nguyên quốc xong, người phải nói cho con biết năm đó ai gây thương tổn cho người! Kẻ làm hại người, nhất định con sẽ khiến bọn chúng phải trả giá thật lớn!"

Vân Thanh Nhã khẽ cười một tiếng: “Được, nhị thúc đồng ý với con, ta sẽ nói chuyện ngày trước cho con biết."

Nha đầu này không còn là người lúc trước, để mặc kẻ khác cầm nắm nữa, bây giờ nàng đã trưởng thành đến mức khiến người ta kinh ngạc, cho nên có một số việc, nàng cần phải hiểu biết rõ ràng.

Nghe được câu trả lời của Vân Thanh Nhã, ánh sáng tà khí chợt len lỏi vào mắt Vân Lạc Phong, nàng nhếch khóe môi vừa mang theo vẻ tự tin vừa nở nụ cười ngông cuồng.

“Lần này con tới sân huấn luyện, ngoại trừ chuyện đó còn có một chuyện quan trọng hơn, bây giờ đã đến lúc đoàn quân Cương Thiết Liệt Diễm của chúng ta xuất hiện trước mắt người đời, hãy để người thuộc đoàn quân đưa một phần đại lễ đến phủ Mộ Thừa tướng trong ngày đại hôn."

Năm đó, tất cả mọi người trong đoàn quân đều trải qua sự chọn lựa của Cao Lăng, hơn nữa tư chất cực kỳ kém, hiện giờ trải qua thời gian nửa năm, đoàn quân này đã trưởng thành đủ để quét sạch ngàn quân tồn tại!

Nếu Cao Lăng biết chuyện này, chắc chắn sẽ tức đến mức hộc máu thăng thiên!

Vân Thanh Nhã nhìn dung nhan tuyệt mỹ tà mị của thiếu nữ, ánh mắt nghiêm túc: "Tiểu Phong nhi, cho dù con làm gì, nhị thúc đều ủng hộ con."

Nghe lời nói chân thành tha thiết mà thành khẩn của nam nhân, trong lòng Vân Lạc Phong như có một dòng chảy ấm áp chảy qua.

Hiện giờ trên đời này, ngoại trừ Vân Tiêu cũng chỉ có những người thân này mới ủng hộ nàng vô điều kiện.

Vì những người này, nàng có thể tru diệt thần phật khắp trời, không cho phép bất kỳ kẻ nào xúc phạm tới bọn họ!
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 263: Đoàn quân xuất thế (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Ngày đại hôn.

Phủ đệ của Thái tử giăng đèn kết hoa, hỉ khí dương dương (hân hoan/vui sướng dương dương tự đắc).

Cao Đồ và Mộ Quý phi sóng vai nhau ngồi trên cao, xuân phong đắc ý ngắm nhìn đôi tân nhân bên dưới.

Mà sư phụ của Mộ Vô Song đang cùng Mộ Hành Cừu ngồi ở ghế đầu, ngay phía dưới Cao Đồ, trên mặt họ đều nở nụ cười hài lòng.

Trừ mấy người đó ra còn có hai chiếc ghế tôn quý được đặt trong đại điện, trên ghế là hai người - một đôi tuấn nam mỹ nữ với khí chất siêu việt, nhưng lại chẳng hề dung hòa với bầu không khí hỉ khí dương dương tại đây, khuôn mặt hai người đó vẫn không hề lộ vẻ gì, thần sắc thanh nhã mà cao quý.

“Thừa tướng đại nhân, đã xảy ra chuyện, việc lớn không tốt!”

Khi nghi thức được tiến hành đến bước cuối cùng, một giọng nói vội vàng truyền từ ngoài đại sảnh vào.

Chỉ thấy gia đinh của phủ Thừa tướng thất tha thất thểu nhào tới, mồ hồi đầy đầu, suýt chút nữa đã ngã quỵ xuống đất.

Ngay tức khắc, cả đại sảnh yên tĩnh trở lại, mọi ánh mắt đều nhìn về phía tên gia đinh kia.

Sắc mặt Mộ Hành Cừu hơi khó xử: "Xảy ra chuyện gì?"

“Thừa tướng đại nhân." Gia đinh quỳ "phịch" xuống đất, mồ hôi rơi như mưa: "Phủ Thừa tướng của chúng ta... Phủ Thừa tướng bị một đám người đập phá!"

Rầm!

Bàn tay Mộ Hành Cừu hung hăng vỗ lên mặt bàn, ông bỗng đứng dậy, khuôn mặt già nua trở nên xanh mét: "Là kẻ nào lớn mật như thế, lại dám đập phá phủ Thừa tướng chúng ta?"

Đặc biệt lại xảy ra khi nghi thức hôn lễ của cháu gái nhà mình đang được tiến hành.

Rốt cuộc là ai có thù sâu hận lớn với Mộ gia đến thế?

Bỗng nhiên, trong lòng ông nghĩ ra một khả năng, không kìm được hung hăng cắn răng: "Vân Lạc, nhất định là tên cẩu tặc đó!"

Mười mấy năm trước, Vân Lạc đã phái người san bằng phủ đệ của ông, không ngờ mười năm sau, ông ta lại dùng tới chiêu này.

Buồn cười ở chỗ một chiêu này, với ông mà nói cũng chẳng dùng được, phủ đệ không còn thì có thể xây lại, cũng chẳng tổn thất lớn là bao.

Trong lúc Mộ Hành Cừu đang trầm tư, lại có một tiếng bước chân vội vội vàng vàng truyền từ ngoài đại sảnh vào: "Thừa tướng đại nhân, xảy ra chuyện, chuyện lớn rồi!"

Tiếng nói vừa dứt, một nam nhân mặc áo bào màu xanh chạy từng bước thật nhanh từ ngoài phòng vào, lại còn thở hổn hển không ngừng, mồ hôi rơi xuống như mưa.

“Lại xảy ra chuyện gì?” Mộ Hành Cừu không kiên nhẫn hỏi.

“Thừa tướng đại nhân, tất cả sản nghiệp của chúng ta ở Hoàng thành đã bị kẻ khác thiêu trụi rồi!"

“Cái gì?”

Bước chân của Mộ Hành Cừu chợt lảo đảo, ông đặt mông ngồi xuống ghế, nắm chặt nắm tay, đè nén cõi lòng sắp tóe ra lửa giận: "Ngươi có nhìn thấy đám thổ phỉ thiêu rụi sản nghiệp của Mộ gia ta trông như thế nào không?"

Người mặc áo bào màu xanh vội lau mồ hồi trên trán, sắc mặt đầy vẻ nôn nóng: "Thừa tướng đại nhân, thuộc hạ thấy những người đó không giống như thổ phỉ gì đấy, giống như những tên lính đã được huấn luyện nghiêm chỉnh."

“Tên lính?”

Mộ Hành Cừu nhíu mày, quyền lực thật sự trong tay Vân Lạc đã bị Bệ hạ thu hồi, trong tay ông ta không thể có tên lính nào! Chẳng lẽ những kẻ đập phá phủ Thừa tướng, thiêu trụi tất cả sản nghiệp của ông lại không phải là người của Vân Lạc?

“Là những tên lính, bọn chúng còn tự xưng Đoàn quân Cương Thiết Liệt Diễm"

Đoàn quân Cương Thiết Liệt Diễm?

Cái tên này, sao ông chưa từng nghe qua?

Cõi lòng Mộ Hành Cừu dần dần trở nên u ám, ông thà rằng người làm ra những việc này là Vân Lạc còn đỡ hơn mình không hiểu rõ chuyện gì cả! Ngay cả việc ông đã đắc tội với ai ông cũng không biết!

Trông thấy khuôn mặt già nua của Mộ Hành Cừu tái nhợt hẳn đi, Mộ Quý phi vội vàng đứng dậy, xoay người quỳ gối trước mặt Cao Đồ, hoa lê đẫm mưa (khóc) mà nói: "Bệ hạ, những kẻ khốn kiếp đó dám quấy rối hôn lễ của Vô Song, chắc chắn chúng không muốn để Vô Song và Thái tử thành hôn, hơn nữa những kẻ làm chuyện này thật sự rất quá đáng, xin Bệ hạ làm chủ."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 264: Đoàn quân Cương Thiết (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Ái phi." Cao Đồ vươn tay đỡ Mộ Quý phi dậy, giọng nói tràn ngập sự dịu dàng: "Nàng yên tâm, nhất định trẫm sẽ điều tra chuyện này rõ ràng, đồng thời cho Mộ gia một câu trả lời thỏa đáng!"

“Tạ Bệ hạ.”

Mộ Quý phi nín khóc mỉm cười, đứng dậy một cách ưu nhã.

Đúng lúc này, đại nội thị vệ canh giữ bên ngoài bỗng bước nhanh vào trong đại điện, hắn quỳ một gối xuống đất và nói: "Khởi bẩm Bệ hạ, ở ngoài cửa có một nữ tử cầu kiến, tự xưng mình là Phó đoàn trưởng của đoàn quân Liệt Diễm."

Liệt Diễm?

Đoàn quân Cương Thiết Liệt Diễm?

Hai chữ này khiến Mộ Hành Cừu hoàn toàn bùng nổ, ông giận tới mức nhảy dựng lên, đôi mắt phun lửa giận: "Những kẻ này còn dám tìm tới cửa, Bệ hạ, lão thần sẽ đi gặp mấy kẻ khốn kiếp đó!"

Sau khi nói lời ấy, Mộ Hành Cừu không đợi Cao Đồ ra lệnh đã bước nhanh ra khỏi đại sảnh.

Mộ Vô Song vội vén khăn voan màu đỏ trên đầu mình lên, đôi mắt đẹp có vẻ nôn nóng nhìn theo hướng mà Mộ Hành Cừu rời đi, suy nghĩ một chốc, cuối cùng nàng ta cũng không màng tới ánh mắt kỳ lạ của những người khác, đuổi theo.

……

Một thiếu nữ xinh đẹp hoạt bát đứng dưới tàng cây liễu trong sân, đôi mắt to tròn tỏa ra ánh sáng rực rỡ, nơi khóe miệng có lúm đồng tiền say lòng người, khiến người ta bị trầm mê sâu sắc.

Chung Linh Nhi liếc mắt một cái đã thấy Mộ Hành Cừu và những người khác bước nhanh tới, đôi mắt linh động của nàng tràn đầy ý cười: "Mộ Hành Cừu, đoàn quân Cương Thiết Liệt Diễm của chúng tặng lễ vật, ngươi thích chứ?"

“Ngươi……” Mộ Hành Cừu phẫn nộ chỉ tay về phía Chung Linh Nhi, giận tới mức sắc mặt đỏ bừng: "Ngươi thật to gan! Không biết ai đã cho ngươi dũng khí, chẳng những chọc vào phủ Thừa tướng của ta mà còn dám tìm tới phủ đệ của Thái tử!"

Quan trọng hơn, ông muốn biết chủ mưu đứng phía sau đoàn quân Cương Thiết Liệt Diễm là người phương nào.

Chung Linh Nhi nghịch ngợm chớp chớp mắt: “Ta chỉ nghe nói hôm nay là ngày đại hôn của Đại tiểu thư Mộ gia - Mộ Vô song và Thái tử điện hạ, đặc biệt tặng cho các ngươi một sự kinh ngạc mà thôi!"

Kinh ngạc, có lẽ gọi là kinh hồn cũng chẳng kém! Nha đầu thúi này, đập phá phủ Thừa tướng, dùng lửa thiêu trụi tất cả sản nghiệp của Mộ gia là sự kinh ngạc mà nàng dành cho ông! Quả thực không biết xấu hổ tới cực điểm!

“Đương nhiên." Chung Linh Nhi liếc nhìn Mộ Thừa tướng đã bị chọc tức đến mức nói không ra lời, nàng cười hì hì: "Ta đến đây với mục đích thay chủ tử nhà mình tặng một phần chiến thiếp*."

*Chiến thiếp - Thiếp mời đánh nhau/chiến đấu

Mộ Hành Cừu ngột ngạt sâu sắc, khuôn mặt già nua xanh mét, đôi mắt sắc bén giống như có lửa cháy hừng hực đang thiêu đốt, dường như trong nháy mắt có thể hoàn toàn thiêu trụi một người.

“Chiến thiếp đâu?"

Mộ vô song cất bước đi ra, đôi mắt đẹp lạnh lùng quét qua Chung Linh Nhi, lạnh giọng hỏi.

“Cầm lấy.”

Chung Linh Nhi vứt chiến thiếp cho Mộ Vô Song, đôi mắt linh động của nàng híp lại thành một mảnh trăng non cong cong.

“Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, nên trở về phục mệnh chủ tử, các ngươi cũng đừng giữ ta lại ăn cơm nha."

Ăn cơm?

Ăn cơm CMM!

Mộ Hành Cừu nhìn Chung Linh Nhi xoay người rời đi, cơn giận trong lồng ngực ngày một tăng thêm, nha đầu thúi này đập phá phủ Thừa tướng, lại còn cho rằng mình sẽ giữ ả lại ăn cơm?

Chẳng qua, trong lúc thế này Mộ Hành Cừu vẫn biết phân rõ nặng nhẹ, cho dù Chung Linh Nhi đáng giận nhưng cũng chỉ là một kẻ mật báo thôi! Nếu mình giết ả ngay tại đây, chủ tử sau màn của ả sẽ không hiện thân.

Vì vậy, Mộ Hành Cừu đè ép lửa giận trong lòng, cầm lấy thiếp mời trong tay Mộ Vô Song, khuôn mặt già nua lạnh cả đi. Ông mở ra.

“Hai ngày sau sẽ là lúc Mộ gia bị diệt!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 265: Quân đoàn xuất thế (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 266: Nàng giết người, ta chôn xác



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 267: Diệp Linh cầu hôn



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 268: Một kinh hỉ



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 269: Mộ Vô Song ghen ghét và ý chí mạnh mẽ



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 270: Mộ Vô Song tuyệt tình



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 272: Kinh diễm* lên đài


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Kinh diễm: kinh động + đẹp đẽ

Chuyện cũ giống như nước chảy, dũng mãnh ập vào lòng Mộ Vô Song.

Nhưng những việc ấy lại không hề khiến cõi lòng Mộ Vô Song có một chút áy náy, ngược lại càng làm cho hận ý của nàng ta sâu hơn, nàng ta giơ tay lên, hung hăng đẩy cánh tay Mộ Vô Sâm đang túm chặt lấy tay mình, xoay người đối mặt với hắn.

“Mộ Vô Sâm, năm đó, cho dù ngươi vùi thây ngay dưới móng vuốt của Linh Thú đứng đầu kia cũng là do ngươi tự tìm lấy! Ta không hề cầu xin ngươi cứu ta, chính ngươi không có tự trọng mới phải! Ta nói cho ngươi biết, ai ngăn cản tiền đồ của ta thì người đó chính là kẻ thù! Ta tuyệt đối sẽ không xuống tay lưu tình với kẻ thù của mình!"

Ngụ ý, nếu như Mộ Vô Sâm cản đường nàng ta, nàng ta tuyệt đối không khách khí!

“Vô Sâm.” Mộ Hành Cừu sớm không còn giận dữ, lấy lại tinh thần, ông khẽ nhắm mắt lại, cả người đều có vẻ như già đi vạn phần: "Để nó đi!"

“Gia gia!”

Mộ Vô Sâm kêu lên nghẹn ngào.

“Để nó cút đi!” Mộ Hành Cừu mở cặp mắt già nua, ánh mắt nhìn xoáy vào Mộ Vô Song: "chỉ là, ta hy vọng ngươi đừng bao giờ hối hận hành vi ngày hôm nay!"

“Hối hận?” Mộ Vô Song cười lạnh một tiếng, nhếch khóe môi trào phúng: "Ta rời khỏi Mộ gia vì để sức mạnh cường đại hơn, ta có gì mà hối hận nhỉ? Gia gia, kẻ khiến ta có quyết định ngày hôm nay chính là người đấy! Nếu không phải vì sức mạnh của người không cường đại bằng Vân Lạc, ta cũng không cần rời khỏi Mộ gia! Cho nên tất cả đều do người sai, do người quá vô dụng (phế vật)!"

Câu nói cuối cùng, dường như Mộ Vô Song muốn rít gào, ánh mắt tràn đầy sự căm hận: "Ta muốn gia nhập Thiên gia, ta muốn trở nên cường đại, ta muốn tiện nhân Vân Lạc Phong kia phải quỳ gối xin tha ngay trước mặt ta!"

Mộ Hành Cừu cảm thấy giống như mới quen biết Mộ Vô Song vậy, ánh mắt ông không chớp một cái nào, nhìn chằm chằm đôi mắt tràn đầy hận ý của thiếu nữ.

Hóa ra, mấy năm nay ông cưng chiều nàng ta, tất cả đều kém xa với quyền thế mà nàng ta theo đuổi! Cháu gái như vậy, sao ông còn phải giữ lại?

“Gia gia, lúc này đây, ta sẽ đưa Cao Lăng đi cùng, hơn nữa ta sẽ nhanh chóng dùng danh nghĩa Thiên gia lệnh cho Vân Lạc Phong phải trở thành tiểu thiếp của Cao Lăng, đến lúc đó, ta muốn tra tấn nàng ta như thế nào thì sẽ tra tấn như thế đó, chút chuyện này, Mộ gia các ngươi có thể làm được sao?"

Thù hận trong lòng với Vân Lạc Phong đã khiến khuôn mặt Mộ Vô Song vặn vẹo cả đi, nàng ta cất tiếng nói cùng với ánh mắt tràn đầy sự dữ tợn.

“Nếu các ngươi không làm được thì không có tư cách giữ ta lại!" Mộ Vô Song hung hăng vung tay áo, xoay người bước tới bên cạnh Thiên Kha: "Thiên Kha cô nương, ta đã xử lý xong chuyện của mình, từ đây về sau, ta là người của Thiên gia, nguyện ý làm trâu làm ngựa cho Thiên gia! Còn phủ Mộ Thừa tướng này, sống hay chết cũng chẳng liên quan tới ta!"

Mộ Vô Song vừa dứt lời, một giọng nói tà mị lười biếng bỗng truyền từ ngoài sân vào, kèm theo tiếng cười: "Đi ư? Không biết ngươi vội vã như vậy là muốn chạy đến chỗ nào thế?"

Đối với Mộ Vô Song mà nói, giọng nói này quá quen! Ngay tức khắc, hận ý trong mắt nàng ta càng sâu, lạnh lùng nhìn ra phía ngoài sân...

Lộc cộc!

Đầu tiên là một tràng tiếng bước chân vừa trật tự vừa có lực truyền từ ngoài cửa vào, kế đó là một hàng lính được huấn luyện nghiêm chỉnh ùa từ ngoài cửa vào một cách mãnh liệt, trong nháy mắt đã vây kín cả sân.

Rồi sau đó……

Vài nữ tử khiêng một chiếc kiệu có đỉnh đầu rộng rãi, bước từ ngoài sân vào.

Trên chiếc kiệu rộng rãi xa hoa ấy, cả người thiếu nữ nằm ngang ngay trên đùi của nam nhân lãnh khốc, tay phải đỡ gáy, trên người mặc váy áo màu trắng như tuyết, phất phơ trong gió, để lộ xương quai xanh đẹp đẽ. Dung nhan của nàng tuyệt mỹ vô song, khóe môi khẽ nhếch lên mang theo nét cười tà khí, đôi mắt đen nhánh hàm chứa ý cười lười nhác.

Không thể không nói, trông thấy Vân Lạc Phong như thế, cho dù đám người Mộ gia nhìn vào cũng không thể nhịn nổi vẻ kinh diễm này.

Đặc biệt là đôi tuấn nam mỹ nữ đang ngồi trên kiệu, thoạt nhìn họ rất xứng đôi, hoàn mỹ giống như một bức bích họa.

Hình như nam nhân rất bất mãn với những ánh mắt tập trung trên người thiếu nữ, đôi mắt lãnh khốc của hắn nhìn khắp bốn phía, ánh nhìn ác liệt như một thanh trường kiếm sắc bén, ai bị hắn nhìn đều phải thu hồi ánh mắt lại, hơn nữa còn cảm giác được có một luồng khí lạnh len lỏi từ lòng bàn chân vào trái tim mình.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 273: Đoàn quân Cương Thiết Liệt Diễm cường đại


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Là ngươi!”

Mộ Hành Cừu liếc mắt một cái đã trông thấy Chung Linh Nhi đứng bên cạnh chiếc kiệu, trong nháy mắt, cõi lòng ông tràn ngập lửa giận, hận không thể bước tới tha hồ hung hăng đánh nàng một trận.

Nhưng cuối cùng, ông vẫn nhẫn nhịn.

Cặp mắt ông giận dữ, nhìn chằm chằm vào Vân Lạc Phong, trên khuôn mặt già nua tràn đầy sự căm hận: "Vân Lạc Phong! Vân gia! Trước đó ta đã nghi rồi, không ngờ kẻ đứng sau màn sắp đặt tất cả những chuyện này lại là ngươi!"

Buồn cười, thế nhân đều bị nàng che giấu, lại không hề phát hiện trong lúc vô tình, thiếu nữ này đã phát triển sức mạnh và vượt trội cường đại như vậy!

Vân Lạc Phong bày ra dáng vẻ lười biếng mà thỏa mãn, đôi mắt tà tà liếc nhìn Mộ Hành Cừu: "Vậy thì hẳn là ta phải cảm tạ Cao Lăng, nếu không nhờ hắn tốn công hao tâm tổn trí tìm một đám người như thế cho ta, thế lực của ta cũng không phát triển nhanh đến vậy."

Sắc mặt Mộ Hành cừu bỗng trở nên khó coi hơn: "Thái tử tìm cho ngươi toàn là mấy người có tư chất thấp kém, tuyệt đối không có khả năng là những kẻ này! Vân Lạc Phong, hành vi của ngươi phản loạn như thế, ắt phải bị tru di cửu tộc!"

“Tru di cửu tộc?" Vân Lạc Phong khẽ cười một tiếng: "Không biết các ngươi có tư cách gì mà tru di cửu tộc ta? Đừng nói những người này do Thái tử tự tay đưa tới tay ta, cho dù ta ngầm mời chào họ thì thế nào? Nếu ta thật sự muốn mưu phản soán vị, ngôi vị Hoàng đế này đã sớm không thuộc về hắn rồi."

Mộ Hành Cừu ngây ngẩn cả người, hiển nhiên không thể tin được lời nói của thiếu nữ có thể cuồng vọng đến mức như thế, lại còn dám nói lời phản nghịch ngay trước mặt đám đông? Cho dù nàng có phủ Tướng quân hậu thuẫn thì cũng kém hoàng tộc mà thôi.

Đừng quên trong hoàng tộc còn có một đệ nhất cường giả Cao Linh Giả cao cấp, mà Vân gia chỉ có Vân Lạc tương đối cường đại, nhưng cho dù Vân Lạc cường đại hơn nữa, bây giờ thực lực cũng chỉ ở mức gần Cao Linh Giả sơ cấp.

Hoàn toàn không thể so sánh với đệ nhất cao thủ kia của hoàng tộc.

“Vân Lạc Phong.”

Sau khi biết được kẻ chủ mưu đứng sau màn của đoàn quân Cương Thiết Liệt Diễm là Vân Lạc Phong, cõi lòng Mộ Hành Cừu trầm xuống, nói lời mỉa mai: "Hơn nửa năm qua, ngươi quả là khiến người ta phải rửa mắt để nhìn, đáng tiệc, cho dù trong tay ngươi có thế lực mạnh mẽ, ngươi vẫn mãi là một phế vật! Hôm nay, ngươi dám can đảm xâm nhập phủ Thừa tướng, ta ắt sẽ khiến ngươi có đến mà không có về!"

Vân Lạc Phong nhướng mày, cười như không cười hỏi: “Ngươi cho rằng ngươi có tư cách nói lời này à?"

Sau khi thiếu nữ dứt lời, tất cả người trong đoàn quân Cương Thiết Liệt Diễm đã không còn che giấu khí thế nữa, họ đều khuếch tán hơi thở ra ngoài, bao phủ cả vùng trời trong phủ Thừa tướng.

Mộ Hành Cừu vốn tràn đầy sự tự tin, nhưng sau khi cảm nhận được khí thế của đám người này, khuôn mặt già nua trở nên tái nhợt, khiếp sợ trợn lớn hai mắt, cả người run rẩy kịch liệt.

“Mười Cao Linh Giả sơ cấp, ngoài ra còn có Trung Linh Giả cao cấp, chuyện này... chuyện này không có khả năng!"

Khắp Long Nguyên quốc chỉ có hai Cao Linh Giả! Cho dù là người từng được xưng tụng thiên tài - Vân Thanh Nhã, năm đó cùng lắm chỉ là Trung Linh Giả cao cấp mà thôi! Không ngờ lần này lại có mười Cao Linh Giả liều lĩnh nhảy ra?

Có điều, năm đó Vân Thanh Nhã mới mười hai tuổi, khoảng thời gian y tu luyện cũng gần hai năm, thời gian hai năm không có bất kỳ ngoại vật nào tương trợ mà có thể đột phá đến Trung Linh Giả cao cấp quả là thiên tài.

Dù sao phủ Tướng quân ở Long Nguyên quốc cũng không giống Linh Môn nhiều thế lực, đệ tử thuộc Linh Môn có thế lực cường đại như vậy, sáu tuổi đã bắt đầu kiểm tra thiên phú, lựa chọn công pháp tu luyện thích hợp với mình, nhưng Vân Thanh Nhã chỉ ở thế tục! Vì vậy, mãi đến khi tròn mười tuổi y mới có thể tiến hành kiểm tra thiên phú
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 274: Cưỡng ép


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

So sánh một cách tương đối, những người thuộc đoàn quân Cương Thiết Liệt Diễm này khá may mắn.

Chẳng những bọn họ có được dịch Tẩy Tủy Dược để cải thiện thiên phụ mà còn có cả dịch Tụ Linh Dược để tăng cường thực lực, vì vậy, những người như họ mới có thể đạt đến cảnh giới như thế trong vòng nửa năm ngắn ngủi.

Đương nhiên, cấp bậc trước Cao Linh Giả đều tương đối bình thường, lại đột phá tương đối dễ dàng, nhưng một khi đã đạt tới cảnh giới Cao Linh giả, sau này việc tu luyện sẽ trở nên cực kỳ khó khăn, mỗi một bước đi đều giống như leo núi.

“Ngu ngốc!”

Thiên Kha lạnh lùng quét mắt nhìn Mộ Hành Cừu, sự khinh thường nồng đậm hiện lên nơi đáy mắt.

Trước khi đoàn quân Cương Thiết Liệt Diễm hiện thân khoảng một khắc, nàng ta đã cảm nhận được thực lực của những người đó, không ngờ Mộ Hành Cừu còn bày đặt ra vẻ không sợ chết ngay tại chỗ này!

Chẳng qua...

Thiên Kha hơi nheo mắt lại, nhìn về phía đôi tuấn nam mỹ nữ trong kiệu, hít mạnh một hơi vào lòng.

Hai người đó cho nàng ta một cảm giác rất nguy hiểm!

Tên nam nhân lãnh khốc có thực lực cao kia làm nàng ta hơi kiêng kỵ, ngay cả thiếu nữ xinh đẹp mặc bạch y... khí thế cao ngất cũng khiến nàng ta thấy nguy hiểm! Dường như không cẩn thận một chút thì nàng ta sẽ lọt vào cái bẫy mà thiếu nữ kia sắp đặt đến mức vạn kiếp bất phục!

“Hai vị, mong hai vị có thể giúp đỡ cho, nhất định ta phải đưa Mộ Vô Song đi, những người khác tùy hai vị xử lý." Thiên Kha chắp tay nói.

Vân Lạc Phong khẽ nhướng mày: “Ta và Mộ Vô Song có thể coi như còn vài món nợ, ta đành phải buộc nàng ta ở lại."

“Vân cô nương.” Sắc mặt Thiên Kha hơi trầm xuống, giọng điệu cũng trở nên không quá hay ho: "Ngươi cần phải nghĩ cho kỹ, đối địch với Thiên gia chẳng có lợi đâu! Ta nghe nói ngươi cũng là một y sư, nếu ngươi để ta đưa Mộ Vô Song đi, sau này ngươi có chỗ nào không hiểu có thể chạy tới thỉnh giáo ta, tất nhiên ta biết gì nói hết."

“Thiên Kha cô nương.”

Mộ Vô Song hơi nôn nóng: “Vân Lạc Phong không phải thứ gì tốt, sao ngươi có thể bảo nàng ta tới Thiên gia? Ngươi…”

“Ngươi câm miệng cho ta!” Thiên Kha lạnh lùng nhìn Mộ Vô Song: "Ta xử sự thế nào còn cần ngươi cho phép à? Ngươi cho rằng ngươi là thứ gì? Không có Thiên Kha ta, ngươi chẳng là gì cả!"

Mộ Vô Song ngậm miệng lại, đôi mắt đẹp chứa đầy sự cam lòng và nỗi căm hận, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Vân Lạc Phong.

Vì sao ở trước mặt mình, Thiên Kha ra vẻ lên mặt nạt người? Nhưng khi đối mặt với Vân Lạc Phong, khi mở miệng nói chuyện, mặt mũi nàng ta lại thay đổi như vậy?

Không!

Mộ Vô Song không cam lòng! Nàng ta không cam lòng vì ở đâu mình cũng bị bại trước Vân Lạc Phong!

Mộ Vô Sâm thấy Mộ Vô Song bị Thiên Kha trách mắng, không nhịn được bật cười mỉa mai: "Mộ Vô Song, người từng thật sự để ý ngươi chỉ có ta và gia gia, ngươi cho rằng tự mình ôm đùi, thật ra trong lòng người khác, ngươi chẳng là thứ gì cả!"

“Ha ha.” Mộ Vô Song cười lạnh một tiếng: “Cho dù ta là con chó của Thiên gia cũng tốt hơn làm Đại tiểu thư của phủ Thừa tướng!"

Ít nhất, nàng ta thân là chó, còn có cơ hội chó cậy thế chủ!

Hơn nữa bây giờ được Thiên Kha và Thiên Ngọc bảo vệ, Vân Lạc Phong muốn giết nàng ta cũng không giết được!

Nghĩ đến đây, Mộ Vô Song không nói chuyện nữa, im lặng đứng bên cạnh Thiên Kha, chỉ có ánh mắt nàng nhìn Vân Lạc Phong vẫn mang theo vẻ căm hận! Ánh mắt ấy giống như hận không thể bằm thây đối phương thành nhiều khúc!

“Ngươi muốn chạy thì có thể chạy." Ánh mắt đen tà khí lướt qua Thiên Kha, Vân Lạc Phong cong cong khóe môi: "Nhưng Mộ Vô Song cần phải ở lại!"

Nàng vẫn nói câu đó, Mộ Vô Song cần phải ở lại đây!

Sắc mặt Thiên Kha đột nhiên thay đổi: “Nếu ta cưỡng ép muốn đưa Mộ Vô Song đi thì sao?"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 275: Mộ Vô Song tuyệt vọng


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Xin lỗi, vậy các ngươi chỉ có thể cùng nhau ở lại!”

Giọng nói của thiếu nữ cuồng vọng mà tự tin, khiến hai nắm đấm của Thiên Kha không nhịn được mà nắm lại thật chặt, cả người phát ra khí thế. Lúc nàng ta sắp ra tay thì Thiên Ngọc vốn chưa từng nói chuyện lại đưa tay ngăn cả nàng ta.

“Vân cô nương.” Thiên Ngọc quay đầu nhìn sang Vân Lạc Phong, mặt mày lạnh lùng: "Ngay từ đầu, Thiên gia chúng ta không biết ân oán của ngươi với Mộ Vô Song nên lúc này mới muốn đưa nàng ta đi, nếu Vân cô nương ngươi có thù oán với nàng ta, hôm nay ta sẽ bán ân tình, để Mộ Vô Song lại cho ngươi."

“Thiên Ngọc?”

Thiên Kha hơi sửng sốt, khó hiểu nhìn về phía Thiên Ngọc, sự nôn nóng xuất hiện nơi đáy mắt: "Nhưng mà dược nhân của ta..." (hiểu nôm na là người thử thuốc, người dẫn thuốc, kiểu như chuột bạch thí nghiệm ấy)

“Thiên Kha.” Mặt mày Thiên Ngọc trầm xuống, dùng giọng nói nhỏ tới mức chỉ hai người bọn họ nghe được: "Thể xác của Mộ Vô Song quả thật đặc thù, nhưng trên đời này cũng không phải chỉ có nàng ta mới thích hợp trở thành dược nhân cao cấp, vì một kẻ như thế mà đắc tội với hai người này cũng chẳng đáng đâu."

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt (kẻ thức thời mới là người tài giỏi)! Mặc dù Thiên gia bọn họ có Thiên Nhai danh chấn đại lục, nhưng như vậy thì sao? Rốt cuộc Thiên Nhai cũng không ở đây, nếu bọn họ dùng cứng đối cứng với những người này, tuyệt đối không có kết cục tốt!

Cho nên vừa rồi Thiên Ngọc mới quả quyết ra quyết định này.

Trên kiệu, Vân Lạc Phong nhấc hai chân lên, ngón tay khẽ búng vào đùi: "Mộ Vô Song vốn phải ở lại, ngươi lại mượn chuyện này để muốn một ân tình từ ta? Ân tình của ta thật sự trân quý lắm, sợ là ngươi chịu không nổi đâu."

“Ngươi...” Ánh mắt lạnh băng của Thiên Kha dần phát ra lửa giận: "Người đừng có quá phận! Thiên Ngọc hắn là Thiên gia chúng ta..."

“Thiên Kha!” Thiên Ngọc lạnh nhạt quét mắt nhìn Thiên Kha, cắt ngang lời của nàng ta rồi chuyển ánh nhìn sang Vân Lạc Phong: "Vân cô nương, vậy ngươi muốn như thế nào?”

Vân Lạc Phong khẽ hất cằm lên, dung nhan tuyệt mỹ nở nụ cười ngông cuồng: "Ta muốn ngươi nợ ân tình của ta!"

“Được.” Thiên Ngọc hít một hơi thật sâu: "Ta đồng ý với ngươi."

“Thiên Ngọc!”

Thiên Kha thất thanh kêu lên, tiếng kêu vừa dứt, Thiên Ngọc đã túm lấy cánh tay nàng ta nói: “Chúng ta đi!”

Ở chỗ này, hắn thật sự giống như mang theo mũi nhọn trên lưng! Tên nam nhân lãnh khốc mặc hắc y kia, cho dù từ lúc xuất hiện ở đây vẫn luôn giữ vẻ im lặng, nhưng ánh mắt sắc bén của người đó lại trước sau nhìn thẳng vào hắn, nếu như hắn còn ở lại thêm một lát, tất nhiên sẽ không chịu nổi ánh mắt của nam nhân kia mà ngã quỵ xuống đất!

Đây cũng là lý do vì sao hắn vứt bỏ Mộ Vô Song!

Nhất là vừa rồi hắn nói muốn Vân Lạc Phong nợ ân tình của mình, một khắc ấy, hắn cảm thấy hơi thở của mình bị cứng lại, giống như trong nháy mắt sẽ bỏ mạng ngay tại đây!

Nam nhân lãnh khốc này quá kh*ng b*, kh*ng b* đến mức khiến lòng người run sợ.

“Không!”

Mộ Vô Song không biết chuyện gì xảy ra, vì sao hai người Thiên gia lại muốn vứt bỏ nàng ta?! Dưới cơn sợ hãi tột độ, nàng ta vội vội vàng vàng chạy tới trước mặt Thiên Kha, bắt lấy ống tay áo đối phương, nôn nóng nói: "Thiên Kha cô nương, các người đừng đi, đừng vứt bỏ ta! Sau khi vào Thiên gia ta sẽ cố gắng tu luyện thật tốt, tuyệt đối không để các người thất vọng!"

“Tu luyện?”

Thiên Kha cười một tiếng mỉa mai, đạp một cước làm thân thể Mộ Vô Song ngã ra đất, khuôn mặt lạnh lùng, cất tiếng nói: "Ngươi còn muốn tới Thiên gia tu luyện à? Nằm mơ đi nhé! Ngươi cho rằng ta tới đây vì thật sự nhìn trúng thiên phú của ngươi sao? Cũng không biết soi gương xem lại bản thân mình! Chỉ bằng vào ngươi mà đòi trở thành kẻ đứng trên người khác ư? Ta nói thật cho ngươi biết, chủ yếu vì thể chất ngươi thích hợp trở thành dược nhân cao cấp của ta nên ta mới định đưa ngươi vào Thiên gia, bằng không, cả đời ngươi chẳng bao giờ có tư cách bước vào nơi như thế đâu!"

Giờ này khắc này, Thiên Kha phát tiết và đổ toàn bộ sự phẫn nộ với Vân Lạc Phong lên đầu Mộ Vô Song!
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 276: Hối hận (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 277: Hối hận (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 278: Người Quỷ đế thích chính là Vân Lạc Phong



 
Back
Top Bottom