Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 299: Vân Lạc Phong thuộc về ngươi, Vân Tiêu thuộc về ta



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 300: Si tình cùng dục vọng chiếm hữu



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 301: Để nàng làm hậu?



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 302: Vân gia Vân Thanh Nhã (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Khoảnh khắc trông thấy thiếu nữ đi ra trước mắt mình, ánh nhìn kinh diễm xẹt qua trong mắt tên thái giám giả.

Hắn sống lâu như vậy nhưng vẫn chưa từng nữ nhân nào có dáng vẻ tuyệt sắc động lòng người đến thế, gọi nàng là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ cũng không quá đáng! Khó trách lại có nhiều nam nhân điên cuồng vì nàng.

Cho dù là Cao Thiếu Thần hay nam nhân Vân Tiêu được tiểu thư nhà mình nhìn trúng... đều vì nàng mà mê mệt.

“Vân Lạc Phong, ngươi tự đi cùng ta hay ta trói ngươi đi nhỉ?" Thái giám giả lấy lại tinh thần, mắt lạnh trông chờ Vân Lạc Phong, cái nhìn tàn nhẫn xẹt qua đáy mắt.

Vân Lạc Phong hơi ngước mắt, nhìn nghiêng thái giám giả: "Chỉ dựa vào mấy người các ngươi, vẫn chưa đủ năng lực để trói ta đâu."

“Hừ!”

Thái giám giả hừ lạnh một tiếng: “Nha đầu, làm người đừng quá càn rỡ, nếu ngươi nói chúng ta không có năng lực trói ngươi, bây giờ ta sẽ buộc ngươi nhìn rõ thực lực của ta!"

Nói xong lời ấy, hắn giơ tay lên, trong phút chốc có mấy bóng dáng nhảy lên rồi lao tới Vân Lạc Phong cùng một lúc.

Chỉ có hắn và một người là Cao Linh Giả cao cấp không nhúc nhích, thờ ơ lạnh nhạt với tất cả những gì ở trước mắt.

“Ta coi ai trong các ngươi dám đụng tới cháu gái của ta!"

Lão gia tử giận tím mặt, thân thể già nua bộc phát một luồng sức mạnh cường đại hung hãn, ông nhanh chóng tiến, chắn trước mặt Vân Lạc Phong, đôi mắt lạnh lẽo sắc bén nhìn đám người đang xông tới rất nhanh kia.

Ầm!

Trên người ông sinh ra một trận gió bão, ầm ầm lao tới đám cường giả đang muốn nhắm vào nàng, lão gia tử đã dùng hết toàn lực để đánh một chưởng băng gió này, mạnh mẽ chặn đám người kia lại ở khoảng cách vài mét.

Lão gia tử lau mồ hôi trên trán và khuôn mặt già nua, ông vẫn nở nụ cười lạnh như cũ: "Dựa vào mấy lính tạp nham đó mà cũng dám tới Vân gia kêu gào? Hôm nay, chỉ cần lão tử còn đứng tại đây, các ngươi đừng hòng bắt được cháu gái ta! Mặt khác, cút về nói với Cao Thiếu Thần rằng cháu gái ta tuyệt đối không làm Hoàng hậu!"

Thái giám giả hơi nheo mắt, cái nhìn lạnh lẽo nguy hiểm lóe lên nơi đáy mắt: "Vốn dĩ ta cũng không muốn tự mình ra tay, nhưng xem ra hôm nay chỉ có ta ra tay mới chế ngự được ngươi!"

Lúc trước, sở dĩ lão gia tử có thể thắng Lâm Thiên hoàn toàn là nhờ có chuột đồng nhỏ hỗ trợ, bây giờ cho dù Vân gia có làm lại trò cũ thì cũng vô dụng, dù sao lần này Cao Linh Giả cao cấp tới Vân gia, không phải chỉ có một người hắn (thái giám giả).

Lão gia tử càng hiểu rõ điều đó, nhưng lại không muốn nói mình thua người khác, nhất thời cười lạnh thành tiếng: "Đệ nhất cao thủ hoàng tộc Lâm Thiên cũng phải chết trong tay Vân gia ta, chẳng qua ngươi chỉ là Cao Linh Giả cao cấp, chẳng lẽ lão tử phải sợ ngươi à?"

“Ha ha.” Thái giám giả không muốn tranh luận với ông, cười mỉa mai mấy tiếng và nói: "Lâm Thiên thất bại ra sao, chỉ sợ trong lòng ngươi hiểu rõ hơn bất cứ ai, cho dù lão bị ngươi đánh bại nhưng chúng ta có tới hai Cao Linh Giả cao cấp, chỉ dựa vào một kẻ như ngươi thì lấy gì để ngăn chúng ta?"

Thái giám giả dùng ánh mắt châm biếm nhìn Vân Lạc, vẻ mặt kia giống hệt như kiểu không để lão gia hỏa này vào trong mắt.

Thế nhưng, khi hắn vừa dứt lời, bỗng nhiên có một giọng nói truyền từ hậu viện Vân gia tới.

Giọng nói ấy vô cùng ưu nhã động lòng người, khiến thân mình Vân Lạc bỗng chốc cứng đờ.

“Xin lỗi nhé, Vân gia ta cũng không phải chỉ có một mình lão già ở cảnh giới Cao Linh Giả ấy."

Bên trong viện, một bóng dáng nam nhân với trường bào màu xanh xuất hiện trước ánh mắt mọi người..

Bước chân nam nhân giống như giẫm lên mây mù bước tới, trong khi y đi lại, dường như có rất nhiều đóa sen trắng bay lên ở xung quanh, ngay cả đường đi của y cũng "cảnh đẹp ý vui".
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 303: Vân gia Vân Thanh Nhã (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Vân Lạc ngây ngẩn cả người, không dám tin mà trợn to mắt, nhìn nam nhân tuấn mỹ giẫm lên sen bước tới, tầm mắt ông không thể nào rời khỏi người y.

Dường như nam nhân không chú ý tới ánh mắt lão nhân, đi thẳng tới trước mặt mọi người, dung mạo anh tuấn nở nụ cười, trong ánh mắt đã không còn nét suy sụp và ưu thương ngày trước, thay vào đó là sự tự tin làm người ta chẳng thể nào khinh thường.

Không sai, chính là tự tin!

Những năm gần đây, lão gia tử chưa từng thấy vẻ mặt này của Vân Thanh Nhã! Từ khi hai chân y bị tàn tật, từ lúc bắt đầu ngồi lên xe lăn, y đã không còn hứng thú với cuộc sống này, càng ngày càng sâu sắc, đôi khi còn làm ra những hành động tự hại bản thân mình.

“Nhị thúc, người đã đến rồi ạ?” Vân Lạc Phong quay đầu nhìn nam tử đang bước tới, cười nhẹ và hỏi.

Vân Thanh Nhã khẽ cong môi: "Tốt xấu gì ta cũng là trưởng đoàn của đoàn quân Cương Thiết, lần trước ta không tài nào tham dự vào chuyện của các ngươi được, lúc này đây, ta muốn sát cánh chiến đấu với các thành viên thuộc đoàn quân của mình."

“Người đã cân nhắc kỹ chưa?"

Vân Lạc Phong nghiêm túc nhìn sang Vân Thanh Nhã: “Bây giờ người... thật sự muốn xuất hiện trước mặt người khác chứ?"

“Không sai.” Vân Thanh Nhã khẽ gật đầu, nét cười bên môi càng khiến người ta xúc động: "Mười mấy năm, mười mấy năm qua, ta đã phải sống một cuộc đời trong chốn tăm tối không biết đêm ngày! Chẳng những không thể báo đại thù mà còn không bảo vệ được người thân nhất! Vì thế, bây giờ ta mới muốn đứng ra, buộc những kẻ đó hiểu rõ rằng Vân Thanh Nhã ta vẫn còn sống! Ta còn sống thì sẽ còn tìm bọn chúng báo thù!"

Nhìn nam nhân với ánh mắt tràn đầy sự tự tin vào lúc này đây, Vân Lạc Phong chợt nhớ tới lần đầu gặp y.

Ngày ấy, nam nhân này suy sụp ngồi trên xe lăn, cả người đều có vẻ rất hậm hực, mặt mày cũng mất hẳn ánh sáng. (mặt mày không sáng sủa)

“Nhị thúc." Vân Lạc Phong nắm chặt nắm tay: "Cho dù người làm gì, con cũng ủng hộ người, thù của người, con sẽ giúp người báo!"

Cho dù Vân gia sắp phải đối mặt với loại cường địch nào đi chăng nữa, nàng cũng chẳng có chỗ nào sợ hãi!

“Vân Thanh Nhã?” Thái giám giả nghe mấy người nọ gọi nam nhân kia như thế, trước tiên hắn hơi sủng sốt, ngay sau đó, trên mặt hiện lên nét cười lạnh âm u: "Năm đó, đệ nhất thiên tài Vân Gia - Vân Thanh Nhã và Thiếu Thành chủ Y thành tranh cãi, kết quả lại bị người của Y thành đuổi giết nên phải bỏ mạng, nhưng thế nhân lại không ngờ được, hóa ra Vân Thanh Nhã vẫn còn sống!"

Vân Thanh Nhã là đệ nhất thiên tài của Long Nguyên quốc, nhưng những thế lực siêu thoát thế tục kia lại không biết sự tồn tại của y.

Mà sở dĩ y nổi tiếng khắp đại lục là vì năm đó y tranh cãi với tên Thiếu Thành chủ ăn chơi trác táng của Y thành kia! Nhờ vào màn tranh cãi ấy, tài trí của y danh chấn thiên hạ!

Ánh mắt nam nhân lạnh lùng bình thản, không hề có bất kỳ sự kích động nào trước lời nói của đối phương, dung mạo tuấn mỹ vẫn luôn giữ vẻ ưu nhã, mặt mày thanh tú hơi nhướng lên, tràn đầy sự kiêu ngạo.

“Đương nhiên ta sẽ trả thù chuyện đó!"

Mười năm rồi!

Những người đó vĩnh viễn cũng không tưởng tượng được mười năm qua y đã sống một cuộc đời như thế nào! Vì thế, y tuyệt đối không buông tha cho những kẻ đã hại mình tới nông nỗi này!

“Ha ha.” Thái giám giả cười lạnh một tiếng: “Thế lực Y thành ngập trời, nếu để người ở đó biết ngươi còn sống thì Vân gia các ngươi sẽ chẳng có kết cục tốt đâu! Lấy gì mà nói trả thù sao?"

Đặc biệt là Thiếu Thành chủ Y thành hận Vân Thanh Nhã thấu xương, nếu không nhờ năm đó có người đứng ra ngăn lại việc ấy, chỉ sợ toàn bộ Vân gia đều bị hắn ta lật đổ.

“Huống hồ..." Thái giám giả ngừng lại một chút, nói lời khinh miệt: "Ta nhớ rõ năm đó thực lực ngươi bị phế, bây giờ cho dù ngươi còn sống cũng chỉ là phế vật mà thôi, dựa vào phế vật như ngươi có thể tạo ra sóng gió gì chứ?"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 304: Vân gia Vân Thanh Nhã (3)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Vân Lạc hơi nôn nóng, vừa định đứng ra thì tại một khắc ngay sau đó, trên người Vân Thanh Nhã chợt bộc phát một luồng sức mạnh không hề thua kém sức mạnh của ông, càng ngày càng mạnh hơn, y phát ra sức mạnh còn cường đại hơn cả ông.

“Cao Linh Giả cao cấp!”

Khắp người lão gia tử đều choáng váng, ông trợn mắt há hốc mồm nhìn nam tử đang đứng thẳng người trong gió nhẹ, ngây ngẩn cả người.

“Chuyện này không thể nào!”

Không đợi lão gia tử lấy lại tinh thần, tiếng kêu sợ hãi đã phát ra từ miệng tên thái giám giả rồi.

Lúc này đây, hai mắt hắn trợn to, sắc mặt cực kỳ dữ tợn: "Người Y thành tinh thông y thuật, bọn họ xuống tay phế bỏ ngươi, cả đời này ngươi không có khả năng hồi phục được! Tại sao ngươi chẳng những lấy lại thực lực trước kia mà còn đột phá tới Cao Linh Giả cao cấp?"

Việc này thật sự quá mức tưởng tượng, đừng nói là mấy người Linh Môn, ngay cả lão gia tử cũng bị dọa cho choáng váng.

Có lẽ do phải chịu sự kinh hãi quá mạnh liệt, lão gia tử lập tức quên mất tình huống hiện giờ, quay đầu qua phía Vân Lạc Phong rồi chửi ầm lên: "Nha đầu thúi nhà ngươi, không phải ngươi nói có thể giúp nhị thúc ngươi khôi phục thực lực hả? Tại sao nó chẳng những khôi phục, nó - con mẹ nó cấp bậc còn vượt qua cả ta? Nói mau, ngươi cho nhị thúc ngươi ăn thứ gì tốt mà không cho ta ăn phải không?"

Nha đầu thúi này, một ngày không dọa ông thì cả người nàng không thoải mái à? Hơn nữa, nàng lại không hề nói trước chuyện này với ông! Hại ông bẽ mặt trong trường hợp như thế này!

Ngay cả thực lực của nhi tử mà mình còn không biết, đấy không phải chuyện rất bẽ mặt hay sao?

Nhưng lão gia tử lại không ngờ tới, khi ông vừa dứt lời, tất cả người của Linh Môn đều bị dọa sợ, ánh mắt kinh ngạc chuyển sang Vân Lạc Phong.

“Là ngươi trị hết cho Vân Thanh Nhã?”

Thái giám giả hơi nheo mắt, cái nhìn âm u lộ ra nơi đáy mắt.

Vân Lạc Phong cong môi: “Liên quan gì ngươi?"

Bốn chữ này hoàn toàn chọc giận tên thái giám giả, vẻ mặt hắn đột nhiên lạnh lùng, cười lạnh tanh và nói: "Cho dù Vân Thanh Nhã đột phá tới Cao Linh Giả cao cấp thì sao? Hôm nay ngươi cần phải chết!"

Nếu như ngay từ đầu hắn còn muốn trợ giúp Cao Thiếu Thần lập Vân Lạc Phong làm Hoàng hậu thì bây giờ, trong lòng hắn chỉ có một ý nghĩ.

Thiếu nữ này quá nguy hiểm, tuyệt đối không phải người mà Cao Thiếu Thần có thể khống chế! Nếu không giết nàng, tất nhiên vô cùng hậu hoạn! (tai họa về sau)

“Tiểu Phong Nhi.”

Vân Thanh Nhã cảm nhận sát khí tuôn ra trên người thái giám giả, y lặng lẽ che chắn cho Vân Lạc Phong ở phía sau, mặt mày thanh tú lộ vẻ bình thản tự tin.

“Những năm gần đây con quá vất vả, ta làm thúc thúc mà lại không có cách nào đặt con vào lòng che chở, bây giờ rốt cuộc đã khôi phục thực lực có thể bảo vệ con rồi, cứ giao những người này cho thúc xử lý là được."

Vân Lạc Phong gật đầu nhẹ nhàng, chậm rãi lùi về sau hai bước.

Nàng cũng muốn biết thực lực sau khi đột phá đến Cao Linh Giả cao cấp của nhị thúc.

Sắc mặt thái giám giả càng biến đổi, hắn biết lần này Đại tiểu thư quá khinh địch rồi.

Bọn chúng chỉ biết Vân gia có mười một người ở cảnh giới Cao Linh Giả! Trong mười một người đó, chỉ có lão gia tử đạt tới Cao Linh Giả trung cấp, vì vậy để chắc chắn, bọn chúng cố ý phái hai Cao Linh Giả cao cấp tới.

Thế nhưng, bọn chúng không hề nghĩ tới Vân Thanh Nhã vẫn còn sống.

Chẳng những y còn sống mà còn đột phá tới Cao Linh Giả cao cấp!

Đáng tiếc, bây giờ đã không có đường rút lui, vì Linh Môn, thái giám giả cũng phải xuống tay một lần.

“Chúng ta lên!” Thái giám giả phất phất tay, thân mình hóa thành một trận cuồng phong ngay tức khắc, vọt tới chỗ Vân Thanh Nhã.

Dưới trận cuồng phong, áo xanh phất phơ, khóe môi nam nhân nhoẻn thành nét cong rất nhẹ, đôi mắt lạnh lùng trong trẻo nhìn chăm chú vào lão già vọt tới trước mặt mình, khuôn mặt tuấn tú không hề thay đổi, vẫn cứ lạnh lùng hờ hững như trước.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 305: Vân gia Vân Thanh Nhã (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Phụ thân, người giao hai tên Cao Linh Giả cao cấp này cho con, những người khác se do người và đoàn quân Cương Thiết Liệt Diễm xử lý."

Giọng nói của nam nhân thanh nhã như câu hát, tựa như dòng suối trong trẻo ồ ạt chảy qua, lướt nhanh qua tim khiến người ta cực kỳ thư thái trong nháy mắt.

“Cuồng vọng!”

Thái giám giả nhanh chóng vọt tới trước mặt Vân Thanh Nhã, một chân hắn đá mạnh vào khuôn mặt hờ hững của nam nhân, ánh mắt tàn nhẫn hệt như ưng báo (chim ưng và beo báo).

Ầm!

Khoảnh khắc hắn đá chân tới chỗ Vân Thanh Nhã, Vân Thanh Nhã đã không nhanh không chậm giơ tay lên, chặn hắn lại trước ngực mình, chặn luôn cả cẳng chân đầy khí thế như chẻ tre của hắn.

“Mười năm trước, ta dựa vào sức mạnh Trung Linh Giả cao cấp đã có thể đánh bại một Cao Linh Giả cấp thấp như Thiếu Thành chủ Y thành. Mười năm sau, ta vẫn có thể dựa vào thực lực của Cao Linh Giả cao cấp để đánh bại hai người cùng cảnh giới với mình!"

Mười năm trước, trận chiến ấy khiến đại lục khiếp sợ, thiếu niên của phủ Tướng quân thuộc giới thế tục đã dùng thực lực gần với một Trung Linh Giả cao cấp và đánh bại người thuộc cảnh giới Cao Linh Giả.

Tuy rằng trong trận chiến ấy, y chiến đấu rất vất vả, nhưng cuối cùng lại nghênh đón thắng lợi!

Nhưng chẳng có ai biết Thiếu Thành chủ có tiếng ăn chơi trác táng lừng lẫy của Y thành kia lại vì chuyện này mà ghi hận trong lòng, phái cao thủ trong nhà đuổi giết bao vây diệt trừ y, nào ngờ y lại kéo lê thân thể bị trọng thương, may mắn chạy thoát.

Cũng nhờ hai việc ấy đã giúp thiếu niên của Tướng quân phủ danh chấn đại lục, không ai không biết không ai không hiểu.

Có lẽ năm đó ngươi không biết Hoàng đế Long Nguyên quốc là ai, cũng có thể không biết tên của Vân Tướng quân, nhưng ngươi tuyệt đối phải biết ba chữ Vân Thanh Nhã này!

Cho tới bây giờ, thế nhân trên đại lục còn vì trận chiến năm đó giữa Vân Thanh Nhã và Thiếu Thành chủ Y thành mà bàn tán say sưa, mãi mãi không quên...

Sắc mặt thái giám giả càng thêm khó coi, hắn thu tay lại, liếc mắt với tên cường giả - Cao Linh Giả cao cấp kia một cái, sau đó hai người một trước một sau đồng loạt tiến hành công kích Vân Thanh Nhã.

Vạt áo bay quất phơ trong gió, bước chân nam nhân hơi mở rộng, bàn ta vươn ra đằng trước, vướn về phía nắm tay của đối phương.

Cùng lúc đó…

Thân mình y nhích sang bên cạnh, tránh thoát mũi kiếm rét lạnh ở sau lưng, thừa dịp lão già còn chưa kịp phòng bị gì cả, y hung hăng đá người lão già ra sau vài bước.

Lão giả vội vàng hãm bước chân lại, mặt đất bị ma sát tạo thành vết rạch rất sâu, khuôn mặt già nua bị đông cứng, trên người không khỏi toát ra một lớp mồ hôi.

“Xem ra mười năm không chiến đấu đã khiến sức lực của con chậm lại rất nhiều." Vân Thanh Nhã lắc lắc đầu: “Nếu con còn sức chiến đấu như năm, một cước vừa rồi có thể đá người ra xa mười mét."

Mười năm phía trước, y chiến đấu với người cùng cảnh giới, đối phương hoàn toàn không có sức đánh trả, do đó, bất kỳ ai ở đẳng cấp tương đương đều không dám chiến với y, bởi vì khi ở cùng cấp bậc, không thể gọi đối phương là kẻ địch của y.

Năm đó, lúc Thiếu Thành chủ Y thành ra ngoài du ngoạn đã nghe nói đến sự tồn tại của y! Vì vậy mới tìm tới cửa tới khiêu chiến để trấn áp uy phong của y một chút.

Mà đối mặt với sự khiêu chiến, y chưa bao giờ từ chối, điều này đã tạo nên kết cục sau đó của y!

“Triệu Lâm.” Sắc mặt thái giám giả trầm xuống, lạnh giọng nói: “Hôm nay, cho dù có phải chết trận ngay tại đây, chúng ta cũng phải g**t ch*t Vân Lạc Phong!"

Lão già được gọi là Triệu LÂm kia cũng không nói gì cả, đôi mắt lão lạnh lùng nhìn Vân Lạc Phong ở phía sau đang được Vân Thanh Nhã bảo vệ.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 306: Vân gia, Vân Thanh Nhã (5)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 307: Vân gia, Vân Thanh Nhã (6)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 308: Vân gia, Vân Thanh Nhã (7)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 309: Vân gia, Vân Thanh Nhã (8)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 310: Vân gia - Vân Thanh Nhã (9)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 311: Vân gia - Vân Thanh Nhã (10)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 312: Người Y Thành tới (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 313: Người Y Thành tới (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 314: Người Y Thành tới (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 315: Người của Y thành tới (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Không sai.” Ánh mắt lão già rét lạnh như đao (bóng đao ánh kiếm), khí thế như hồng*, ngang ngược oai phong: "Ai bảo hắn có gan đánh bại Thiếu chủ nhà ta? Nếu hắn nhận thua thì bây giờ đã không xảy ra những chuyện như thế này, nói không chừng Y thành chúng ta còn vì kiến thức về thực vật mà kết giao với các ngươi, vậy thì tất nhiên chỗ tốt nhiều không đếm xuể, nhưng ai ngờ Vân Thanh Nhã quá ngu xuẩn, ngay cả Thiếu gia nhà ta mà cũng dám đánh, tự tìm đường chết!"

*Khí thế như hồng: Hình dung tinh thần vang dội, khí thế cực kỳ tráng thịnh, giống như có thể xuyên hẳn qua chiếc cầu vồng.

Ầm!

Nắm đấm của lão già "ầm" vào tường, bức tường vốn vững chắc của Vân gia bỗng lún và sập xuống trong nháy mắt.

Sắc mặt Vân Lạc trầm xuống: "Chính người Y thành các ngươi khiêu chiến với con ta trước, trên đấu trường vốn phải công bằng, tài nghệ của hắn không bằng lại bại dưới tay con ta đều do hắn tự tìm lấy! Chẳng lẽ còn muốn con ta đứng yên cho hắn đánh à?"

“Hừ!” Lão già hừ lạnh một tiếng: “Quả thật Vân Thanh Nhã không được đánh trả! Hắn nên đứng yên cho Thiếu chủ nhà ta đánh! Thiếu chủ nhà ta đánh hắn một trận đủ để hắn tránh được mười năm thống khổ, nhưng hắn lại cố tình cả gan vây trời, tự tìm đau khổ mà chịu đựng!"

Suýt chút nữa Vân Lạc đã tức điên, ban đầu ông cho rằng mình cũng đủ vô sỉ rồi, không ngờ lão già kia còn chẳng biết xấu hổ hơn cả mình!

Lão ta còn có thể ra lời như vậy hả trời?

Đây là khiêu chiến, lấy công bằng làm điều kiện tiên quyết, dựa vào cái gì mà Thiếu Thành chủ của Y thành đề nghị khiêu chiến, nhi tử nhà mình phải đứng yên cho hắn đánh? Thế mà còn coi là khiêu chiến được à?

“Vậy bây giờ Y thành các ngươi muốn thế nào?" Vân Lạc nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt già nua xanh mét.

“Vân gia huỷ diệt hoặc Vân Thanh Nhã phải chết!”

Rầm!

Vân Lạc vỗ bàn đứng dậy, phẫn nộ hét lớn một tiếng: "Y thành các ngươi đừng có khinh người quá đáng! Mười năm trước, ta không bảo vệ được Thanh Nhã, khiến nó chịu uất ức mười năm, bây giờ ta không cho phép bất cứ kẻ nào đụng tới một cọng lông của nó!"

Lão già cười một tiếng chế giễu, khinh người lời nói của Vân Lạc.

“Vân Lạc, Vân gia các ngươi cường đại nhất cũng chỉ có Cao Linh Giả cao cấp, ta thân là Địa Linh Giả, ngươi cho rằng dựa vào thực lực như thế mà ngăn cản ta được à?"

Ánh mắt lão ta hàm chứa sự khinh miệt, nghiễm nhiên không để Vân gia vào trong mắt.

Quả thật là ở Long Nguyên quốc, Vân gia rất cường đại, nhưng trong mắt thế lực cường đại thật sự như bọn chúng, một Vân gia nho nhỏ chẳng tính là gì cả.

“Năm đó, ta vốn định tiêu diệt cả Vân gia, chẳng biết tại sao Hiệp hội Y sư lại ngăn cản nên Vân gia mới có thể sống lâu thêm mười năm, nhưng ngươi đừng quên, vì Vân Thanh Nhã đã chết, Y thành chúng ta mới buông tha cho Vân gia, hơn nữa còn đạt thành thỏa thuận với Hiệp hội Y sư! Nếu Vân Thanh Nhã còn sống, cho dù Y thành tiêu diệt Vân gia, bọn họ cũng không tới ngăn cản đâu!"

Cõi lòng Vân Lạc dần dần trầm xuống, mười năm trước, nếu không nhờ Hiệp hội Y sư đứng ra, Vân gia thật sự khó thoát khỏi kiếp nạn.

“Vân Thanh Nhã." Lão già tiếp tục cười lạnh thành tiếng: "Nếu ngươi còn sống thì nên tìm một chỗ không thấy ánh mặt trời mà trốn hết cả đời, không ngờ hôm nay ngươi lại dám bước đi giữa ban ngày ban mặt, rõ ràng là muốn tìm chết! Hôm nay, Vân gia không bị diệt, ta tuyệt đối không rời khỏi Long Nguyên quốc này!"

Khí thế khắp người lão già không hề bị thứ gì ngăn cản, bùng phát như che trời lấp đất, hóa thành một cơn gió lốc vô hình, lao tới đè ép hai người là lão gia tử và Vân Thanh Nhã.

Ầm!

Đúng lúc khí thế ấy lao thẳng về phía lão gia tử và Vân Thanh Nhã, một luồng khí tức mạnh mẽ truyền từ ngoài cửa vào, đánh tan tác áp lực đè ép của lão ta.

Ngay sau đó, giọng nói lười biếng chầm chậm cất lên, vang vọng trong đại sảnh yên tĩnh.

“Ta mới rời khỏi một lát, các ngươi đã tìm tới cửa ức ép lão nhân và nhị thúc nhà ta sao? Lỡ lão nhân nhà ta bị các ngươi làm cho mắc bệnh tim, cho dù các ngươi có trăm cái mạng cũng không đủ để bồi thường!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 316: Người của Y thành tới (5)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Lão già hơi nhăn mày, quay đầu nhìn thiếu nữ đang cất bước đi vào từ ngoài cửa, khuôn mặt già nua trầm xuống: "Ngươi chính là Vân Lạc Phong - cháu gái của Vân Lạc à?"

Vân Lạc Phong khẽ chớp mắt: “Làm như chỉ có mình ta tên là Vân Lạc Phong vậy."

“Hừ!” Lão già v**t v* ống tay áo: “Quả nhiên là tuổi nhỏ không biết noi theo gương tốt! Dám lừa bịp tống tiền lão nhân, ta khiến Vân Lạc mắc bệnh tim hồi nào?"

Vân Lạc Phong nhếch khóe môi: "Tim của lão nhân nhà ta vốn không được khỏe, không chịu được khiếp sợ, ngươi hung dữ với ông ấy như thế, nếu ông ấy bị ngươi dọa tới mức gặp nguy hiểm, Y thành các ngươi thật sự không bồi thường nổi đâu."

Vân Lạc trợn trắng mắt, tim ông trở nên yếu ớt hồi nào? Chẳng qua vì phối hợp với cháu gái, ông đành đưa tay đỡ trán, bày ra vẻ suy yếu mỏi mệt.

“Ôi, ta bẩm sinh không thể chịu được nỗi khiếp sợ, vừa rồi ngươi dọa ta như thế, dọa ta tới mức phát bệnh, bây giờ ta váng đầu hoa mắt, tim run rẩy hết cả lên, các ngươi nói xem, Y thành các ngươi tính toán bồi thường ta như thế nào đây?"

“Ngươi…” Sắc mặt lão già đột nhiên biến đổi: “Vân Lạc, ngươi vô sỉ!”

Mới vừa rồi lão nhân này còn chạy nhảy lung tung, bộc phát tính tình rất mạnh, sao bây giờ lại trở thành dáng vẻ lung lay sắp đổ?

Ai mà tin chứ?

“Vô sỉ? Cho dù ai vô sỉ cũng không vô sỉ hơn ngươi." Vân Lạc bĩu môi: "Dẫu sao ta cũng đâu có nói câu "khi ở trên đấu trường, đối thủ phải đứng yên để mặc cho người nhà mình đánh" nhỉ."

Cõi lòng không ngừng phập phồng của lão già dần lấy lại sự bình tĩnh, mặt không hề có cảm xúc: “Vân Lạc, cho dù ngươi nói gì, người Vân gia các ngươi, hôm nay đừng hòng có kẻ nào tránh được!"

“Chít chít.”

Trà Sữa bò ra khỏi ống tay áo Vân Lạc Phong, đôi mắt to tròn xoe tràn đầy sự khinh miệt đang nhìn lão già, vẻ mặt nó giống như đang mỉa mai lão ta.

Lão già giận tím mặt, Vân gia này đúng là to gan lớn mật, ngay cả Tầm Kim Thử cũng có lá gan to như thế! Một khi đã như vậy, trước tiên lão ta phải b*p ch*t Tầm Kim Thử chết tiệt này!

“Đi chết đi!”

Lão già hét lớn một tiếng, giơ tay chộp lấy chuột đồng nhỏ đang chui vào trong tay Vân Lạc Phong, ánh mắt tràn đầy sự thô bạo.

Trà sữa kêu lên một tiếng rồi trốn vào tay áo Vân Lạc Phong, chỉ để lộ cái đầu chọc, kêu chi chít mỉa mai.

“Tiểu Phong Nhi, cẩn thận!”

Vân Thanh Nhã cực kỳ sợ hãi, thân hình y nhảy lên, phóng đến Vân Lạc Phong đang bị lão già lao tới đánh úp, khuôn mặt tuấn tú của y tràn đầy sự sốt ruột.

Thế nhưng...

Trong khoảnh khắc, tay lão già còn chưa chạm vào nàng, thân hình nàng đã lóe lên, biến mất ngay tức khắc.

Đợi lão già lấy lại tinh thần, một trận gió lạnh bỗng đánh úp lão ta từ phía sau, khiến lưng lão ta phải căng ra chống chọi.

Ầm!

Thiếu nữ đá một chân vào lưng lão già, đá thân thể lão ta văng ra xa mấy mét, ngay cả vách tường cũng bị thân thể lão ta làm cho sụp đổ, lão ta bị ném ra giữa đám người trên đường phố.

Toàn bộ Vân gia đều trở nên yên tĩnh trước động tác của Vân Lạc Phong, ngay cả mấy nam nhân trung niên mà lão già kia đưa tới cũng ngây ngẩn cả người.

Thực lực đại nhân nhà mình đã sớm đột phá tới Địa Linh Giả cao cấp! Nhưng thiếu nữ này chỉ dùng một chữ đã đá lão ta bay ra ngoài.

Dù trong đó có nguyên do đại nhân khinh địch, nhưng muốn đá vào làm đại nhân di chuyển, thực lực của bản thân cũng phải đạt tới Địa Linh Giả!

Một người hơn mười tuổi đã là cường giả Địa Linh Giả, đây là khái niệm gì? Nói ra thật sự sẽ không có ai tin tưởng!

Nhưng hôm nay một màn này lại xảy ra ở trước mặt họ...

Lão gia tử ngơ ngác nhìn Vân Lạc Phong: “Nha đầu, thực lực của cháu đã đột phá đến cảnh giới nào thế?"

Vân Lạc Phong nhìn lão già ngã vào trong đám người: "Bằng cấp bậc của hắn ạ."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 317: Ước hẹn ba năm (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Ầm!

Giống như một luồng sét giáng xuống, cả người lão gia tử trở nên ngây ngốc, ngay cả hơi thở cũng không thông, ông vội vàng ôm lấy tim mình, bước chân lảo đảo lùi lại phía sau.

Vân Thanh Nhã vừa mới lấy lại tinh thần đã trông thấy lão gia tử ôm tim bước lảo đảo về phía sau, y vội vàng bước tới đỡ lấy lão nhân.

“Phụ thân, người sao vậy?”

Lão gia tử dựa vào người Vân Thanh Nhã, một người trợn trắng mắt, một người há hốc mồm không thể thốt nên lời.

Vân Thanh Nhã nhanh chóng vỗ ngực cho ông, thấy ông thở xuôi rồi mới hỏi một cách sốt ruột: "Phụ thân, người ổn hơn chút nào chưa?"

Hồi lâu sau, lão nhân mới cảm giác được mình đã hít thở trở lại, ông hung hung hít một hơi lạnh, căm giận trợn trừng Vân Lạc Phong.

“Nha đầu thúi, ngươi nói xem, từ lúc ta trở về Long Nguyên quốc, ngươi dọa ta mấy lần rồi? Hơn nữa, ngươi lại vô thanh vô tức* đột phá tới Địa Linh Giả!"

*Không nói tiếng nào, không vang tiếng nào

Thật sự là Địa Linh Giả!

Ông lớn tuổi như vậy rồi mà chỉ mới đạt được Cao Linh Giả cao cấp! Nha đầu này mới mười lăm tuổi thôi đã trở thành Địa Linh Giả!

Bảo ông phải sống thế nào đây?

Tuy Vân Lạc nói vậy nhưng trong lòng ông lại cảm thấy rất tự hào, có cháu gái nhà ai thiên tài bằng cháu gái ông chứ?

Đừng nói là Mộ Vô Song, chỉ sợ Đại tiểu thư Linh Môn cũng kém nàng...

Lúc này đây, bên ngoài phủ Tướng quân, rất nhiều người vây quanh đông đúc, trong số những người này có người vừa mới châm chọc mỉa mai Vân Lạc Phong.

Bây giờ, trông thấy một màn trước mắt thế này, tất cả mọi người đều yên tĩnh lại như một kỳ tích (một sự thần kỳ), yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở của người bên cạnh...

Một người mới mười lăm tuổi đã đột phá đến Địa Linh Giả, bọn họ lại dám gọi là phế vật ư?

Nếu nàng vẫn là phế vật, sao lại có thiên tài tồn tại trên đời này?

Nghĩ đến điều đó, những kẻ vũ nhục nàng đều phải xấu hổ cúi đầu, vài người hận không thể tìm cái hầm dưới lòng đất để chui vào.

“Ban đầu ta cho rằng Đại tiểu thư Vân gia - Vân Lạc Phong vẫn không tài nào tu luyện được, nhưng ta lại quên mất y thuật của nàng cao siêu như thế, ngay cả nhị gia của Vân gia cũng được chữa khỏi, vì sao nàng không trị hết cho mình? Hóa ra trong lúc vô tình không để ý, ngày hôm nay nàng đã trưởng thành đến mức này rồi."

“Sớm biết thực lực Vân Lạc Phong như thế, ta tuyệt đối sẽ không làm nàng nhục nhã, đúng rồi, Cảnh Lâm đâu? Chính hắn xúi giục chúng ta sỉ nhục Đại tiểu thư Vân gia, hắn chạy đi đâu mất rồi?"

Cảnh Lâm?

Vân Lạc Phong vốn đang vô tình nghe người ta bàn tán ngoài cửa, sau khi nghe thấy hai từ đó, nàng không khỏi quay đầu nhìn sang.

Ngày đó, lúc nàng vào hoàng cung đánh giết, Cảnh Lâm thấy tình thế không ổn nên đã bỏ trốn mất dạng, nhưng điều nàng không ngờ là hắn chẳng rời khỏi Long Nguyên quốc, ngược lại trốn trong bóng tối, vọng tưởng dùng lời nói kẻ khác để làm nàng bị ghét bỏ!

Nhưng Cảnh Lâm không đoán trước được, chẳng những nàng không bị xúc động vì mấy lời nói vũ nhục đó, nàng đã không còn là phế vật ngày trước.

“Chủ tử.”

Đúng lúc này, Diệp Linh dẫn một lão nhân đang run rẩy hết cả người, hắn đi từ ngoài cửa vào, ném lão ta xuống đất và ném trước mặt Vân Lạc Phong.

“Lão gia hỏa này lén lén lút lút, ta bắt hắn vào đây."

Vân Lạc Phong rũ mắt nhìn Cảnh Lâm đang nằm trên đất, khóe môi nhoẻn thành nét cong: "Bây giờ ta không rảnh xử lý hắn, ngươi coi chừng trước, đợi sau khi ta giải quyết xong chuyện Y thành, ta sẽ tính sổ với hắn sau."

Giọng nói thiếu nữ tà mị mà nghiêm nghị khiến thân mình Cảnh Lâm cứng đờ, hắn rụt cổ cúi đầu, hận không để vùi đầu xuống đất.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 318: Ước hẹn ba năm (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Biết sớm như vậy, hắn nên quyết đoán rời khỏi Long Nguyên quốc, cao chạy xa bay còn tốt hơn bị nữ nhân này bắt lấy!

Đáng tiếc, trên đời này không có thuốc hối hận, cho dù Cảnh Lâm hối hận thế nào đi chăng nữa cũng không thay đổi được gì!

Vân Lạc Phong chẳng thèm liếc nhìn hắn một lần, ánh mắt nàng chuyển sang lão già đến từ Y thành, trong đôi mắt đen tà khí tràn đầy ý cười.

“Năm đó Y thành các ngươi đã gây thương tổn cho nhị thúc như thế nào, rốt cuộ sẽ có một ngày, ta buộc các ngươi trả giá gấp mười lần!"

Lão già cười nhạo một tiếng, chầm chậm bò dậy khỏi mặt đất, ánh mắt mỉa mai nhìn Vân Lạc Phong: “Vân Lạc Phong, ngươi cho rằng Y thành tới đây mà chỉ có một mình ta à? Ha ha, không thể không nói, vận khí của ngươi quả là không tồi! Nếu Đại tiểu thư Linh Môn báo chuyện của ngươi lên Y thành, nói không chừng Y thành chỉ phái Địa Linh Giả tới thôi đấy, nhưng ai bảo vận khí của ngươi tốt như vậy, lần này đúng lúc Y thành chúng ta đến vùng phụ cận Long Nguyên quốc làm việc, cho nên..." (ý nói 1 địch với vô vàn Địa Linh Giả sẽ khó thắng)

Lão ta còn chưa nói xong, một giọng nói già nua đã chậm rãi truyền từ hư không tới.

“Vân gia nha đầu, thiên phú của ngươi quả là không tệ, cao hơn nhị thúc ngươi nhiều, nếu năm đó người mà Y thành chúng ta đối đầu không phải nhị thúc ngươi mà là ngươi, nói không chừng ta phải tự mình ra tay mới có thể bắt được ngươi."

Bước đi trên không ư?

Thiên Linh Giả?

Vân Lạc Phong nhìn chăm chú vào lão già xuất hiện trong hư không, đôi mắt nàng dần dần trầm xuống.

Nàng không ngờ được lần này còn có Thiên Linh Giả tới Vân gia!

Lần này, thật sự là nàng sơ suất rồi!

Ngay từ đầu, sở dĩ nàng không để lộ thực lực của mình trước mắt người khác vì còn đang suy xét tới sự tồn tại của Y thành!

Y thành có thế lực lớn như vậy, cường giả đều rất bận rộn! Cho nên bọn họ sẽ không phái người quá cường đại tới Vân gia đâu! Chỉ phái người cao hơn Vân gia một bậc mà thôi!

Đó cũng là lý do vì sao năm đó nhị thúc có thể liều chết chạy thoát!

Vì một Vân gia nho nhỏ mà phái một cường giả ở cảnh giới Thiên Linh Giả tới, hoàn toàn không cần phải như thế! Nhưng nếu để mấy người đó biết được thực lực của Vân Lạc Phong thì lại khác hoàn toàn!

Vì vậy nửa năm qua, Vân Lạc Phong vẫn luôn che giấu bản thân mình.

Thế nhưng, nàng tuyệt đối không ngờ Thiên Linh Giả của Y thành lại đang làm việc ở vùng phụ cận Long Nguyên quốc, vận khí của nàng quả là quá kém.

“Tiểu Phong Nhi.” Vân Thanh Nhã chậm rãi tiến lên, khẽ cầm tay Vân Lạc Phong, khuôn mặt anh tuấn hàm chứa ý cười: "Con là hy vọng của Vân gia, cho dù thế nào đi chăng nữa, con cũng không thể có bất kỳ tổn thất nào."

Giọng điệu nam nhân rất kiên quyết, hơn nữa còn mang theo khí thế thấy chết không sờn.

“Nhị thúc." Vân Lạc Phong nhíu mày: “Chúng ta là người một nhà, con sẽ không để một mình người phải đối mặt với kẻ địch đâu!"

Thiên Linh Giả thì sao chứ?

Cho dù phải chết, nàng cũng không để những người này động vào nhị thúc một chút nào!

Vân Thanh Nhã cười cười, quay đầu nhìn lão nhân trong hư không: "Nếu ta tự sát tại đây, các ngươi có tha cho bọn họ không?"

Khuôn mặt nhăn nheo của lão già nở nụ cười, để lộ chiếc răng nanh màu đen, đôi mắt bị nếp nhăn che chắn, híp thành một khe hở.

“Nếu là trước đó, ta sẽ đồng ý, nhưng tiểu nha đầu của Vân gia các ngươi quá nguy hiểm, nếu ta không giết nàng, chỉ sợ Y thành của ta sẽ bị nàng hủy diệt."

Cõi lòng Vân Thanh Nhã bỗng trầm xuống: “Năm đó người đánh bại Thiếu Thành chủ của Y thành các ngươi chính là ta, không hề liên quan tới họ!"

“Ha ha.” Lão già cười mấy tiếng, tiếng cười của người già như lão hệt như tiếng vỏ cây khô, khô cằn tới mức rất khó nghe: "Muốn trách chỉ có thể trách nàng mang họ Vân! Ai bảo nàng là cháu gái của ngươi?"
 
Back
Top Bottom