Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 221: Báo thù cho cha mẹ



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 222: Mộ Thân tiến đến



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 223: Mộ Thân, một con sói ẩn mình trong bóng đêm



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 224: Tới cửa đòi người


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Tốt, nhớ kỹ lời ngươi nói ngày hôm nay!"

Vân Lạc Phong nhếch khóe môi, nhoẻn thành nét cười tà mị, đôi mắt sáng trong tựa ánh sao trên bầu trời đen kịt.

Đúng lúc này, một tràng tiếng kêu la truyền đến từ ngoài cổng, sau khi nghe thấy tiếng nói quen thuộc, Vân Lạc Phong hơi nheo mắt, nàng ra lệnh: "Mộ Thân, ngươi rời khỏi đây từ cửa sau đi."

Mộ Thân giật mình, hắn cũng hiểu rõ thời điểm này, không thể để những người đó thấy mình và Vân Lạc Phong thông đồng ở cùng một chỗ, lúc này đây, hắn không có bất kỳ sự phản kháng nào, gật đầu đồng ý: “Được.”

“Ngươi dẫn hắn đi ra ngoài từ cửa sau.”

Vân Lạc Phong tiện tay chỉ một nha hoàn, bảo nàng ta đưa Mộ Thân rời khỏi nơi này rồi nàng mới cất bước đi về phía cổng.

Bên ngoài cổng rộn ràng nhốn nháo, dân chúng vây quanh, không ngừng chỉ chỉ trỏ trỏ cổng lớn rộng mở của phủ Tướng quân, sau khi bọn họ trông thấy thiếu nữ tuyệt mỹ đi ra cổng thì thu lại lời nói ngay tức khắc.

Ánh mắt cuồng ngạo của Vân Lạc Phong nhìn khắp bốn phía, sau khi thấy tất cả mọi người đã ngậm miệng lại, đôi mắt đen nhánh ấy mới dần chuyển sang Mộ Vô Song.

Bình bịch.

Không có bất kỳ dấu hiệu nào, Mộ Vô Song lập tức quỳ gối trước mặt nàng, dung nhan tuyệt mỹ của nàng ta đã không còn sự ưu nhã như trước, trên mặt dính đầy nước mắt, điềm đạm khả ái.

“Sao hả? Lúc trước ngươi chưa quỳ đủ ở trước mộ phần của phụ mẫu ta ư? Muốn tới trước mặt ta để sám hối? Đáng tiếc, cho dù ngươi sám hối thế nào, ta cũng không tha thứ cho các ngươi." Chân mày Vân Lạc Phong hơi xếch lên, nàng cười như không cười, liếc nhìn Mộ Vô Song.

Giờ này khắc này, trong lòng Mộ Vô Song đã sớm muốn giết Vân Lạc Phong trăm ngàn lần, nhưng khuôn mặt nàng ta vẫn như hoa lê đẫm mưa khiến người khác thương tiếc.

“Vân Lạc Phong, ta biết sai rồi, ta thật sự biết sai rồi! Ta ngàn vạn lần không nên yêu Thái tử! Nhưng nếu không phải vì ngươi là phế vật, Thái tử cũng sẽ không yêu thương ta! Cho dù ngươi có oán hận gì, ngươi đều có thể phát tiết với ta, ta chỉ cầu ngươi trả Thái tử lại cho ta!"

Vân Lạc Phong khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào thành cửa, hoàn toàn mang thần thái của người xem kịch vui.

“Ngươi cho rằng loại người như Thái tử đáng để ta hao tâm tổn trí bắt cóc sao?"

Mộ Vô Song cắn chặt môi, cái nhìn độc ác xẹt qua đôi mắt đã rũ xuống, nhưng giọng điệu của nàng ta vẫn mang vẻ khẩn cầu như trước: "Thái tử đến tìm ngươi chữa bệnh, ngươi nói nếu hắn nguyện ý hầu hạ ngươi vài buổi tối, ngươi sẽ giúp hắn chữa trị! Chính Thái tử đã nói chuyện này với ta, vì để Thái tử khôi phục linh lực, ta nhịn hết! Không ngờ hắn lại mất tích tận mấy tháng! Bất đắc dĩ ta đành phải tới tìm ngươi!"

Nàng ta không hề nói Vân Lạc Phong mượn chuyện này để uy h**p Thái tử lấy nàng làm thê mà lại nói c**ng b*c Thái tử hầu hạ nàng vài buổi tối!

Điểm khác nhau giữa hai kiểu nói là, câu trước chứng tỏ Vân Lạc Phong theo đuổi quyền thế, nhưng câu sau lại giải thích rằng Vân Lạc Phong là một tiện nhân "ai cũng có thể lấy làm phu quân"!

Mấy câu nói kiểu như hầu hạ vài buổi tối đều được nói ra hết, nàng không dâm - tiện thì là gì?

Vân Lạc Phong nhếch khoé môi, dáng người lười biếng mà tà mị: "Mộ Vô Song, không phải ai cũng cảm thấy hứng thú với loại tiện nhân như Thái tử đâu! Nói thật, cho dù là tướng mạo hay dáng dấp, hắn đều rất kém xa Vân Tiêu của ta! Ta để mặc không nếm thử món điểm tâm mê người như Vân Tiêu, ngược lại đi nếm một đống cơm heo à?"

Mộ Vô Song kinh ngạc ngước đôi mắt đẹp, nữ nhân này -- lại dám so sánh Thái tử với cơm heo?

Đối với nam nhân mà nói, nữ nhân chỉ là vật phẩm phụ thuộc mà thôi! Không phải có một câu nói nữ nhân chỉ như quần áo sao? Nhưng nàng, nàng lại dám so sánh nam nhân với đồ ăn, hơn nữa còn dùng từ "nếm" ư?
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 225: Đến Trúc lâu vây xem Thái tử (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Mộ Vô Song không dám tin, nữ nhân này không biết xấu hổ đến mức nào mà lại có thể mặt không đỏ tim không đập nói ra mấy lời như thế.

“Vân Lạc Phong, ngươi...” Mộ Vô Song chỉ tay vào Vân Lạc Phong: “Ngươi có còn là tiểu thư khuê các không?"

Vân Lạc Phong khẽ nhướng mày: “Xin lỗi, ta chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng! Bốn chữ tiểu thư khuê các này cũng không thích hợp với ta."

Thế nhân toàn nói Vân gia Đại tiểu thư là người ăn chơi trác táng! Một khi đã như vậy, nàng càng biểu hiện sự ăn chơi trác táng thêm phần triệt để.

Trông thấy nam nhân lãnh khốc đi ra từ phía sau cổng, khóe môi Vân Lạc Phong gợi lên, nàng giữ chặt cánh tay nam nhân, đè hắn áp sát tường, nhón mũi chân, ngẩng đầu hôn lên cánh môi lạnh lẽo của hắn.

Nam nhân giật mình, hắn vẫn chưa phản kháng nụ hôn của nàng, ngược lại còn giơ tay ôm chặt lấy thân thể người thương, khuôn mặt tuấn mỹ lãnh khốc lộ ra sự bình thản dưới ánh nắng mặt trời...

Đẹp đến mức khiến người ta không tài nào rời mắt được...

Nhìn hai người họ ôm hôn, trong lòng mọi người chỉ cảm thấy đẹp quá, tựa như một bộ tranh tuyệt thế khiến người ta chẳng thể nảy sinh cảm giác dâm loạn được.

Đôi mắt đẹp của Mộ Vô Song trợn to, nàng ta vội vàng bụm miệng và môi mới ngăn được tiếng thét chói tai phát ra.

Cho dù thế nào, nàng ta đều không ngờ Vân Lạc Phong sẽ hôn môi một nam nhân ngay trước mặt dân chúng.

Đặc biệt khi nam nhân kia chỉ là một hộ vệ thấp hèn!

Vừa hôn xong, Vân Lạc Phong buông nam nhân trước mặt ra, ngón tay thon dài khẽ nâng cằm đối phương lên, cười gian tà: "Vân Tiêu, ban nãy Mộ Vô Song nói ta dùng lý do trị liệu cho Thái tử để làm lợi, ép buộc Thái tử hầu hạ ta vài buổi tối, ngươi cho rằng Thái tử đó có thể lọt vào mắt ta không?"

Vân Tiêu khẽ nhíu nhíu mày, ánh mắt lãnh khốc quét qua Mộ Vô Song đang quỳ bên dưới: “Hắn quá xấu.”

Ngụ ý, với dung mạo của Thái tử, tuyệt đối không có cách nào lọt vào mắt Vân Lạc Phong.

Sắc mặt Mộ Vô Song đột nhiên biến đổi: “Lúc trước ở trong hoàng cung, ngươi chỉ biết ra sức dùng mắt liếc ta, đơn giản là ta không muốn nhìn ngươi thêm một lần nào, ngươi mới vì yêu sinh hận! Hơn nữa còn thông đồng gian dâm với Vân Lạc Phong! Ước chừng chỉ có nàng ta mới có thể đắm mình trụy lạc thông - gian với một tên hộ vệ! Nhưng hôm nay, ngươi thân là hộ vệ, lấy tư cách gì để vũ nhục Thái tử điện hạ?"

Nếu là trước đây, thế nhân đều sẽ tin tưởng vững chắc vào lời của Mộ Vô Song, không hề nghi ngờ, nhưng kể từ ngày kia, sau khi Mộ Vô Song thừa nhận hành vi phạm tội của mình ở cửa thành, mọi người mới biết được thiếu nữ biểu hiện ưu nhã hững hờ ngày thường, hóa ra lại là một kẻ khó chịu như thế.

Vì vậy, bây giờ đối với lời nói của nàng ta, dân chúng vây xem đều giữ thái độ xem kịch vui.

“Ngươi cũng quá xấu.”

Vân Tiêu dừng một chút, tiếp tục nói: “Hai người các ngươi mới là trời sinh một đôi.”

“Ngươi……”

Mộ Vô Song tức giận nghiến răng nghiến lợi, đây là lần thứ hai Vân Tiêu vũ nhục nàng ta xấu! Đối với một nữ tử luôn tự cho mình có dung mạo tuyệt thế mà nói, sao có thể nhịn xuống cho được?

“Nếu các ngươi cho rằng Thái tử mất tích không liên quan tới mình, vậy bây giờ mau lấy chứng cứ ra chứng minh chuyện này, bằng không, ta tuyệt đối không để các ngươi yên!"

Nàng ta chầm chậm đứng dậy khỏi mặt đất, nắm chặt đôi bàn tay trắng như phấn, lúc này đây, khuôn mặt vốn ung dung ưu nhã chợt lộ ra vẻ dữ tợn.

Cho dù chuyện của Thái tử có liên quan tới Vân Lạc Phong hay không, Mộ Vô Song đều muốn đổ oan lên đầu nàng!

Dù sao, nữ nhân như nàng tuyệt đối không có cách lấy chứng cứ ra!

Vân Tiêu trầm ngâm một hồi: “Về phần tung tích của hắn, trong Tứ quốc này không có ai không biết."

Mộ Vô Song cười lạnh một tiếng: “Ngươi nói trong Tứ quốc không có ai không biết tung tích của Thái tử, vậy tại sao bọn ta lại không biết? Ngươi tìm cớ cũng phải tìm sao cho thuyết phục! Chỉ dựa vào một câu này của ngươi mà cũng muốn kết luận Vân Lạc Phong vô tội à?"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 226: Đến Trúc lâu vây xem Thái tử (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Ánh mắt lãnh khốc của Vân Tiêu quét qua Mộ Vô Song, khuôn mặt không hề có cảm xúc, hắn nói: "Mấy ngày trước, Trúc lâu truyền ra một tin, Thái tử Long Nguyên quốc bán mình ở đấy, đã có rất nhiều biết chuyện này."

Nói tới đây, hình như hắn sợ người ta không tin nên nói thêm một câu nữa: "Nếu không tin, có thể đến Trúc lâu vây xem."

Ầm!

Câu nói của Vân Tiêu giống như sét đánh giữa trời quang, trong đám người bỗng có kẻ nhào ra, tạo thành một trận nhốn nháo.

Thái tử lại có thể đến Trúc lâu bán mình? Trúc lâu đó là chỗ nào? Là nơi để thỏa mãn một chút d*c v*ng b**n th** của nam nhân ở Long Nguyên đấy! Không ngờ Thái tử điện hạ lại sa đọa đến mức đi tới chỗ đó để bán mình nhỉ?

“Không, ta không tin! Ngươi nói bậy, Thái tử tuyệt đối sẽ không đến Trúc lâu bán mình!" Thân thể Mộ Vô Song run lên, phẫn nộ muốn lao tới phía trước lôi kéo Vân Tiêu.

Thế nhưng, cánh tay nàng ta còn chưa chạm vào Vân Tiêu, khí thế khắp người hắn bỗng nhiên bùng phát, một tiếng ầm vang lên đã hung hăng đạp thân hình Mộ Vô Song ra ngoài.

Mộ Vô Song chật vật ngã xuống mặt đất, không ngừng nôn ra máu tươi, sắc mặt nàng ta tái nhợt không còn giọt máu, ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm vào hai người Vân Lạc Phong và Vân Tiêu.

Nàng ta tuyệt đối không tin Thái tử sẽ đi đến nơi đó!

Lúc này đây, tất cả mọi người còn đang chấn động vì lời nói nay, do đó không có ai thấy lạ khi một hộ vệ như Vân Tiêu lại có thể khiến thiên tài Mộ Vô Song bị trọng thương!

Quan trọng nhất là hắn chưa từng chạm vào góc áo của nàng ta...

“Đi, chúng ta tới Trúc lâu vây xem Thái tử!”

Không biết ai trong đám người ấy đã nói ra câu này, những người khác lập tức chen nhau tản ra, chỉ còn lại Mộ Vô Song nằm trên mặt đất...

Trúc lâu, khắp nơi trên đại lục đều có chỗ xây cửa lâu! Nhưng Trúc lâu của Long Nguyên quốc thì lại nằm ở chỗ không hề xa Hoàng thành.

Lúc này, trong phòng thuê của Trúc lâu, nét kiều diễm rải đầy mặt đất, thỉnh thoảng truyền ra tiếng r*n r* khiến người ta mặt đỏ tim đập, tiếng r*n r* ấy lúc cao lúc thấp, lúc dài lúc ngắn, nhưng có thể nghe ra giọng của hai người đều là giọng nam.

“Chậc chậc, hương vị của Thái tử Long Nguyên quốc quả là khác người, da thịt non mịn như vậy khiến người ta lưu luyến khó quên à nha, hà há ha."

Trong phòng, một đại hán thô lỗ đang hài lòng cười to, nắm chặt lấy cằm Cao Lăng một cách thô bạo, đôi mắt nheo lại hàm chứa ánh nhìn lạnh lùng.

“Đáng tiếc, ngươi tiếp đãi quá nhiều khách, bằng không lão thật sự đã nghĩ tới việc chuộc thân cho ngươi đấy."

Cao Lăng rũ mắt xuống, nắm chặt nắm tay, ở một tháng tại Trúc lâu này, hắn đã học được cách nén giận.

Nếu hắn có một chút phản kháng, thứ chờ đợi hắn sẽ là đòn hiểm! Hơn nữa, đối với hắn mà nói, ban ngày cũng xem như đủ thời gian thả lỏng! Đợi đến ban đêm mới thật sự là ác mộng!

Hắn vĩnh viễn sẽ không quên, mỗi khi ánh trăng chiếu vào, bà chủ của Trúc lâu sẽ nắm đầu mấy linh thú đưa tới phòng hắn, hoàn toàn khiến hắn lăn lộn chết đi sống lại! Cho dù một ngày nào đó có thể rời khỏi nơi quỷ quái này, hắn cũng không tài nào làm vết thương lòng biến mất được!

“Thái tử, không biết ngươi có hay chơi đùa kiểu k*ch th*ch không, chúng ta chơi tí cho k*ch th*ch nhỉ?" Đại hán thô lỗ cười hai tiếng ha ha.

Cao Lăng hơi hoảng sợ ngẩng đầu lên, hắn còn chưa kịp nói chuyện, một roi đã hung hăng quất lên người, đánh cho da tróc thịt bong.

“Ngươi muốn làm gì?"

Một trận lửa giận trào dâng trong lòng khiến Cao Lăng cảm thấy sắp bùng nổ! Hắn xoay chuyển lật người lại, hung hăng bắt được cánh tay đại hán, khuôn mặt dữ tợn, rống giận thành tiếng: "Ta cảnh cáo ngươi, đừng có mà quá phận!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 227: Đến Trúc lâu vây xem Thái tử (3)


“Bốp!”

Đại hán giơ tay hung hăng tát một cái vào mặt Cao Lăng, cái tát ấy giáng xuống đã làm mắt hắn nổ đom đóm, lỗ tai vang lên tiếng ong ong vù vù, dường như trong cổ họng có một cục đờm máu với mùi vô cùng tanh tưởi.

“Đồ đê tiện, lão tử đây có tiền, muốn chơi thế nào thì chơi, ngươi cho rằng mình vẫn là Thái tử cao cao tại thượng sao? Đây là Trúc lâu, ngươi chẳng khác gì đám kỹ nam kia cả! Đừng có bày ra dáng vẻ cao ngạo! Lão tử sẽ không nể ngươi là Thái tử mà buông tha đâu! Thế nhưng, nếu ngươi hầu hạ lão tử cho tốt, nói không chừng lão tử sẽ xúc động chuộc thân cho ngươi!"

Kỹ - nam……

Hai chữ này giống như một cây gai, hung hăng đâm vào lòng Cao Lăng.

So với thân thể đau đến mức tê tâm liệt phế, trong lòng hắn càng đau sâu sắc! Bây giờ chỉ cần nghĩ đến nỗi nhục nhã mấy ngày qua, hắn lập tức hận không thể giết người!

Cao Lăng hắn, một tháng trước vẫn là Thái tử cao cao tại thượng! Trước giờ chỉ có hắn chơi đùa thân thể nữ nhân! Nhưng hôm nay, hắn lại lấy lòng một đám nam nhân ở chỗ này!

Vì muốn tự bảo vệ, hắn đã thương tích đầy mình, hơn nữa còn từ bỏ sự kiêu ngạo và tôn nghiêm vốn có! Tại sao những kẻ này vẫn không chịu buông tha hắn?

Bốp!

Đại hán quất thêm một roi xuống, cả người Cao Lăng đau đến mức run rẩy, ngón tay hắn túm chặt lấy chăn đơn, trên khuôn mặt tuấn lãng tái nhợt là vẻ dữ tợn.

Những kẻ này kia đã từng khinh thường nhục nhã hắn, sớm muộn cũng có một ngày hắn khiến bọn chúng sống không bằng chết!

“À há, không ngờ Tần gia có sở thích độc đáo như vậy, cứ thích chơi như thế à?"

Đúng lúc này, cửa phòng bị mở ra, một giọng nói quyến rũ chậm rãi truyền đến, mềm yếu xương tủy.

Thế nhưng đối với Cao Lăng mà nói, nó lại tồn tại như một cơn ác mộng...

Thân thể hắn càng run rẩy lợi hại, hắn cắn chặt đôi môi đã trắng bệch, trong lòng tràn đầy nỗi sợ hãi sâu sắc đến mức ngay cả dũng khí quay đầu lại cũng không có.

“Xuân Nương, ta đang chơi vui vẻ, ngươi tới quấy rầy ta làm gì?” Đại hán nhíu chặt mày, giọng điệu hơi bất mãn.

Xuân Nương cười duyên dáng (hai tiếng khanh khách), che miệng nói: "Tần gia, thật có lỗi quá, có rất nhiều biết Thái tử Long Nguyên quốc tới Trúc lâu của ta tiếp khách, cho nên bọn họ cố ý chạy từ xa đế đến đây vây xem, ta cũng không thể làm bọn họ mất hứng, bất đắc dĩ mới quấy rầy Tần gia, nếu Tần gia thích, ta có thể đưa hắn tới chỗ ngài vài đêm, lúc đó, ngài càng có thể chơi đùa thoải mái."

Nghe Xuân Nương nói vậy, cả người Cao Lăng run lên, vẻ mặt càng thêm hoảng sợ.

Không!

Hắn không thể bị những người đó vây xem, bằng không, nếu truyền tới Long Nguyên quốc, chẳng những mất hết mặt mũi mà còn thể mất đi vị trí Thái tử!

Tần gia cười hai tiếng ha ha: “Vậy đa tạ Xuân Nương! Xuân Nương ngươi có thể đưa hắn đi rồi! Đừng quên chuyện mà ngươi đồng ý với ta."

Xuân Nương yêu mị ném cho Tần gia một ánh nhìn quyến rũ: "Tần gia ngài yên tâm, Xuân Nương có bao giờ nói chuyện mà không tính toán chi đâu? Đêm nay ta sẽ tắm rửa cho hắn sạch sẽ rồi tặng cho ngài."

Sau khi dứt lời, ánh mắt Xuân Nương chợt chuyển sang Cao Lăng, cười nói quyến rũ: "Cao Lăng, ngươi tự mình đi hay để ta kéo đi?"

Cả người Cao Lăng run lên, hắn cắn chặt môi, đè nén sự xấu hổ và giận dữ trong lòng, cầu xin: "Ta mặc quần áo vào đã, được không?"

“Chậc chậc, món hàng như ngươi, mặc quần áo vào rồi cũng chỉ là hình người dạng chó, hoàn toàn không cần thiết. Đúng rồi, ta nhắc nhở ngươi một chút, lần này người tới vây xem cũng coi như là hàng xóm láng giềng của ngươi đó, cho nên ta muốn thân thể ngươi lộ ra trước mặt bọn họ, đồng thời để bọn họ nhìn thử những dấu vết đó trên người ngươi."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 228: Cặn bã trong cặn bã (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 229: Cặn bã trong cặn bã (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 230: Hùng tâm tráng chí* của nam hồ Ly (1)


Chí lớn.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 231: Hùng tâm tráng chí của nam hồ Ly (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 232: Người phía sau Mộ Vô Song (1)


Edit: QR2 –

Sắc mặt Cao Thiếu Thần tối sầm, từ trong đình nghỉ mát đứng dậy, chậm rãi đi đến chỗ Vân Lạc Phong, trong đôi mắt hồ ly của hắn lộ ra ánh sáng âm hiểm.

“Tiểu Phong Nhi, ngươi nói như vậy thật sự làm ta quá đau lòng.” Khóe môi Cao Thiếu Thần nhếch lên, mỉm cười ôn hòa: “Ngay cả hộ vệ của mình ngươi cũng nguyện ý đùa giỡn, tại sao lại không đùa giỡn ta? Nếu như ngươi nguyện ý, ta có thể tắm rửa sạch sẽ, ở trong phòng chờ ngươi.”

Lời nói của hắn tràn ngập ám muội làm đôi mắt của Vân Lạc Phong đột nhiên trầm xuống, trong đôi mắt đen nhánh thoáng qua sự lạnh lẽo.

“Hộ vệ thì như thế nào? Mặc dù Vân Tiêu chỉ là hộ vệ nhưng hắn cũng chỉ làm hộ vệ cho riêng một mình ta! Còn ngươi không biết đã có bao nhiêu nữ nhân rồi, ngươi cho rằng ta sẽ có hứng thú đối với nam nhân trong hoàng tộc cá ngươi sao?”

Cao Thiếu Thần nhếch môi cười, lại bước thêm vài bước đến gần Vân Lạc Phong: “Nhưng ngươi không cảm thấy hai chúng ta càng xứng đôi hơn hay sao? Lúc trước, ngươi bị Thái tử giải trừ hôn ước, nếu bây giờ ngươi gả cho ta tất nhiên sẽ là một cái tát mạnh mẽ vào mặt Thái tử, mà ta cũng hiểu rõ cả hai chúng ta đều là người không dễ dàng đ*ng t*nh cho nên lần thành thân này đối với chúng ta cũng chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi.”

Nhìn thấy Cao Thiếu Thần càng ngày càng tới gần mình, chân mày Vân Lạc Phong nhăn lại, đôi mắt đen nhánh bắt đầu lộ ra khí phách cuồng vọng: “Nếu ngươi dám tiến lên một bước nữa, ta không ngại đánh gãy chân của ngươi!”

Sắc mặt Cao Thiếu Thần cứng đờ, dừng chân, đôi mắt híp lại, nhìn thẳng vào Vân Lạc Phong: “Tiểu Phong Nhi, hình như đây mới là lần thứ ba chúng ta gặp mặt, không biết ta đã làm ra chuyện gì để ngươi chán ghét ta như thế?”

Đây là chuyện mà Cao Thiếu Thần nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra!

Hắn tốt xấu gì cũng là Tứ hoàng tử của Long Nguyên Quốc, nữ nhân nguyện ý gả cho hắn nhiều không đếm xuể, nhưng chỉ có duy nhất thiếu nữ này lại coi hắn như bò cạp độc.

Hắn có đáng sợ như vậy sao?

“Chỉ là ta không có thói quen để ngươi khác đến quá gần mình.” Chân mày Vân Lạc Phong nhăn lại: “Hôm nay, ngươi tìm ta tới, nói là có chuyện liên quan đến Mộ Vô Song cần nói với ta, chẳng lẽ đây mới là mục đích thật sự mà ngươi tìm ta đến đây?”

Cao Thiếu Thần liếc Vân Lạc Phong, trên dung nhan tuấn mỹ vẫn mỉm cười ôn hòa như cũ, giống như không để những lời nàng nói trong lòng.

“Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, thân phận của Mộ Vô Song cũng không đơn giản! Bất quá, tình hình cụ thể ta cũng không biết, nhưng ta đoán bản nhân Mộ Vô Song cũng không rõ ràng lắm! Chỉ có bản thân phụ hoàng của ta mới có thể biết rõ!” [QR2][diendanlequydon]

Trong lòng Vân Lạc Phong bỗng dưng trầm xuống, nàng đã sớm đoán được Cao Đồ thiên vị phủ Thừa tướng như thế cũng không phải bởi vì một mình Mộ Quý phi, không nghĩ tới thân phận Mộ Vô Song cũng không đơn giản.

Chỉ là không biết cái không đơn giản này đạt tới rồi trình độ nào rồi…?

“Tiểu Phong nhi, ta gọi ngươi đến nói cho ngươi biết những chuyện này là để nhắc nhở ngươi! Nếu muốn đối phó Mộ Vô Song cần phải nhổ tận gốc thế lực sau lưng nàng nếu không sẽ để lại hậu hoạn vô cùng!” Cao Thiếu Thần ôn hòa cười nói: “Đương nhiên, nếu ngươi gả cho ta, giúp ta bước lên ngôi vị hoàng đế, sau lưng hoàng gia chúng ta có thế lực của Linh Môn, người sau lưng Mộ Vô Song cũng sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ.”

Vân Lạc Phong ngẩng mặt lên, tà khí cười: “Bất luận Mộ Vô Song có bối cảnh thế nào, Vân Lạc Phong ta đều không sợ! Huống chi, ta chưa bao giờ nguyện ý chia sẻ nam nhân của mình với bất kỳ nữ nhân nào khác, ta chỉ muốn nhất sinh nhất thế nhất song nhân (một đời, một kiếp, một đôi)! Chỉ bằng việc hậu viện của ngươi có vô số tiểu thiếp, ngươi đã không có tư cách nói những lời đó!”

Cao Thiếu Thần hơi nheo mắt lại: “Thật sự ngươi không muốn suy nghĩ lại?”

Thân là con cháu hoàng tộc, từ nhỏ Cao Thiếu Thần đã được bồi dưỡng suy nghĩ nam nhân phải có tiểu thiếp đầy viện! Vì vậy lúc hắn trưởng thành đương nhiên cũng nạp mấy tiểu thiếp!
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 233: Người phía sau Mộ Vô Song (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 234: Người phía sau Mộ Vô Song (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 235: Cháu không muốn phụ trách?



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 236: Cùng chung chăn gối (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 237: Cùng giường chung gối (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Gia gia!”

Sắc mặt Vân Lạc Phong trầm xuống: “Thoạt nhìn cháu giống người phụ bạc lắm ư?"

Hay là kiểu người ăn sạch sẽ rồi không chịu trách nhiệm?

“Chuyện này……”

Lão gia tử hắng giọng nói, ho khan hai tiếng, ngay cả khi ông không nói ra lời, ánh mắt ông lại nói lên một cách rõ ràng rằng cháu đúng là loại người đó đấy!

Trông thấy sắc mặt Vân Lạc Phong càng lúc càng nặng nề, lão gia tử cười mỉa hai tiếng: "Bây giờ lão nhân ta đây không quấy rầy hai đứa nữa, hai đứa cứ trò chuyện với nhau đi, ha ha."

Để không phải đi tới sân huấn luyện ngầm bồi dưỡng đoàn quân, vì linh quả của mình... Ông chỉ có thể xin lỗi Vân Tiêu thôi.

Nghĩ đến đây, lão gia tử lập tức chạy nhanh ra ngoài cửa, đến khi chạy tới cửa rồi, ông chợt nghĩ đến cái gì đó, quay đầu lại dặn dò một câu: "Nha đầu, đừng quên linh quả của ta đó!"

Nói xong lời ấy, ông không dừng lại nữa, lao nhanh ra ngoài.

Cả thư phòng đã lấy lại vẻ yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng hít thở của đối phương cũng có thể cảm nhận rõ ràng...

“Vân Tiêu, có phải ngươi cố ý không?" Vân Lạc Phong nhếch khóe môi, bước hai bước về phía nam nhân: "Ngươi cố ý để Khinh Yên nhìn thấy cảnh ấy."

Với thực lực của Vân Tiêu, trong vòng trăm dặm, cho dù chỉ có một con kiến xuất hiện, hắn vẫn cảm nhận được!

Nhưng lúc Khinh Yên xông vào, hắn không nhắc nhở mình! Mà mình lại càng sơ ý thu lại ý thức, không hề phát hiện nàng ta đến đây!

Vân Tiêu gật đầu thành thật, thừa nhận với Vân Lạc Phong.

“Vân Tiêu.” Vân Lạc Phong nở nụ cười, nét cười tuyệt mỹ, tràn đầy hơi thở nguy hiểm: "Ngươi đã trở nên phúc hắc như thế từ bao giờ?"

Vẻ mặt Vân Tiêu lập tức căng thẳng: "Nàng... tức giận?"

“Ta là người dễ nổi giận như thế sao?" Nụ cười tà mị của Vân Lạc Phong càng thêm động lòng người.

Vân Tiêu không giống Cao Thiếu Thần.

Nam nhân Cao Thiếu Thần kia, nơi nơi chốn chốn đều lộ vẻ tính kế, ở chung với hắn khiến nàng cảm giác như có mũi nhọn trên lưng.

Mà Vân Tiêu, cho dù hắn làm gì đều không hề xúc phạm đến nàng! Chính vì điểm này, nàng mới tha thứ cho hành động ngày hôm nay của hắn.

“Tuy ta nói không giận, nhưng đối với hành vi ngày hôm nay của ngươi, ta phải trừng trị ngươi một chút mới được!"

Vân Lạc Phong hơi nheo mắt, đôi mắt tà mị để lộ ánh nhìn nguy hiểm: "Bắt đầu từ đêm nay, ta và ngươi ngủ chung một giường! Chẳng qua... ngươi không được chạm vào ta một chút nào!"

Sắc mặt Vân Tiêu hơi cứng đờ.

Lần nào chỉ cần tới gần Vân Lạc Phong, ngọn lửa hừng hực sẽ bừng bừng trong nội tâm hắn! Càng không cần bàn tới việc cùng giường chung chăn gối với nàng!

Nếu chỉ cùng giường chung chăn gối thì cũng thôi đi, nhưng lại không có cách nào để chạm vào nàng! Đối với một nam nhân bình thường mà nói, đây là sự giày vò đến mức nào?

Thế nhưng, Vân Tiêu vẫn gật đầu đồng ý: “Được.”

Đối với bất kỳ yêu cầu gì của nàng, hắn đều không từ chối!

……

Sau khi Vân Lạc Phong rời khỏi thư phòng, nàng liền tìm một nơi yên tĩnh rồi khoanh chân ngồi xuống, để cho ý thức của mình tiến vào không gian Thần Điển.

Trong không gian, Tiểu Mạch trông thấy Vân Lạc Phong tay không xuất hiện nên bĩu môi, mắt đầy vẻ ai oán: "Chủ nhân, rốt cuộc khi nào người mới song tu với Vân Tiêu?"

Vân Lạc Phong liếc mắt nhìn hắn một cái, không nói gì thêm, khom lưng hái linh dược trong Dược Điền (ruộng trồng linh dược).

“Chủ nhân, bây giờ người đã biểu hiện ưu tú như thế, sau này chắc chắn có rất nhiều kẻ theo đuổi người! Vân Tiêu chỉ muốn cưới người về thôi, hắn cố ý để gặp phải và phá hỏng chuyện của cả hai, về tình có thể tha thứ, ai bảo người ăn hắn sạch sành sanh rồi lại không chịu trách nhiệm chứ?"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 238: Đắc tội Quỷ Đế


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Trúc lâu.

Trong sương phòng xa hoa, thân thể Mộ Vô Song bó chặt trong chăn, sắc mặt vô cùng tái nhợt, ánh mắt dại ra tuyệt vọng, trong mắt càng có vẻ thống khổ nặng nề.

Cao Lăng, Vân Lạc Phong, rốt cuộc có một ngày, nàng sẽ khiến bọn họ sống không bằng chết!

Nghĩ đến việc những người đó khiến mình gặp họa đến nông nỗi này, hận ý nơi đáy mắt của Mộ Vô Song càng thêm nồng đậm mãnh liệt, giống như có một ngọn lửa không ngừng thiêu đốt bên trong.

Thùng thùng thùng!

Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa truyền từ ngoài vào, giọng nói như ma chú khiến thân mình Mộ Vô Song run rẩy kịch liệt, nàng cắn chặt môi và hỏi: "Ai đó?"

“Vô Song, là ta……”

Ngoài cửa, tiếng nói của người từng "tha hồn quấn mộng" nàng truyền vào, khiến nỗi căm hận nơi đáy mắt càng thêm mãnh liệt, nhưng nàng vẫn cố ngăn chặn sự phẫn nộ trong lòng và nói: "Vào đi."

Két...!

Cửa phòng bị mở ra, một bóng dáng gầy yếu bước chầm chậm vào trong nhà.

Dung mạo tuấn lãng của thiếu niên như đao chém gọt, nhưng cuối cùng lại không có khí thế sắc bén như ngày trước, ngược lại lộ ra hơi thở chán chường.

Ánh mắt hắn ngơ ngẩn nhìn Mộ Vô Song, hỏi bằng giọng khô khốc: “Vô Song, nàng... có khỏe không?"

Khỏe?

Dưới tình huống như vậy, hắn còn hỏi nàng khỏe không?

Có gì khác với việc tát nàng một cái chứ?

Mộ Vô Song hít một hơi thật sâu, khuôn mặt tái nhợt nhở nụ cười thống khổ: "Thái tử, cho dù Vô Song vì chàng làm gì, Vô Song cũng thấy đáng giá..."

“Vô Song.”

Cao Lăng vội bước tới, ôm thân thể mềm mại của Mộ Vô Song vào mình, không hề nhìn thấy sự lạnh lẽo u ám lóe lên ở đáy mắt người thiếu nữ.

Gặp phải cảnh ngộ như vậy, sao nàng có thể đối xử với Cao Lăng như lúc ban đầu? Chẳng qua, vì muốn nam nhân này áy náy, nàng đành phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra!

“Thái tử.”

Mộ Vô Song ngước khuôn mặt tái nhợt lên, hai mắt đẫm lệ mông lung: "Chàng chưa nói cho ta biết, rốt cuộc là ai đẩy chàng đến nơi này vậy? Ta cũng hiểu rõ là ai rồi đấy! Có phải tiện nhân Vân Lạc Phong kia không?"

Nghe thấy Mộ Vô Song nói lời này, Cao Lăng không khỏi nhíu mày.

Uổng cho hắn trước kia còn cho rằng Mộ Vô Song ưu tú hơn Vân Lạc Phong, bây giờ ngoại trừ thực lực tương đối xuất chúng, những chỗ khác của Mộ Vô Song hoàn toàn không thể so sánh với Vân Lạc Phong! Huống hồ, với địa vị y sư, Vân Lạc Phong cũng không hề thua kém Mộ Vô Song!

Đặc biệt hơn là Mộ Vô Song đã trở thành người "có thể lấy bất cứ ai làm phu quân"! Hơn nữa vừa nãy nàng mới hầu hạ một lão nam nhân!

Lúc này đây Cao Lăng đã quên mất Mộ Vô Song vì ai mà lâm vào cảnh ngộ này! Nếu như không phải hắn ích kỷ, Mộ Vô Song cũng không mất đi thân thể trong sạch!

Nhưng hắn lại vì việc này mà đâm ra cực kỳ ghét bỏ Mộ Vô Song! Cho rằng nàng không giữ phụ đạo, **** ngay tại đây!

Dù trong lòng nghĩ vậy, Cao Lăng lại không biểu hiện ra trên mặt, trong đôi mắt trầm xuống của hắn hiện lên cái nhìn không dễ phát hiện: “Chuyện này không phải Vân Lạc Phong làm, là Quỷ Đế.”

“Quỷ Đế?” Thân mình Mộ Vô Song chấn động, kinh ngạc nhìn về phía Cao Lăng: "Chàng nói Quỷ Đế lãnh khốc vô tình mà ai nấy đều biết đấy ư? Thái tử điện hạ, sao nàng lại chọc phải loại người ấy?"

Quỷ Đế là một truyền kỳ trên mảnh đại lục này!

Ba năm trước đây, người được thế nhân gọi là Quỷ Đế đã xuất hiện trước mắt mọi người! Bằng chứng là Quỷ Đế này có thủ đoạn tàn bạo máu lạnh, lãnh khốc quyết đoán! Trong vòng ba năm, số người chết dưới tay hắn cũng không hề ít!

Trong thời gian đó đã có không ít nghĩa sĩ vì giữ gìn nền hòa bình của đại lục mà tiến hành bao vây diệt trừ Quỷ Đế, nào ngờ những người ấy đều một đi không trở lại! Biến mất không rõ tung tích, chính nguyên nhân đó đã khiến tiếng tăm Quỷ Đế được thế nhân truyền tai nhau khắp nơi.
 
Back
Top Bottom