Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 179: Thế nào là tìm đường chết (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 180: Thế nào là tìm đường chết (5)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 181: Thế nào là tìm đường chết (6)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 182: Thân nhân Vân Tiêu (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 183: Thân nhân Vân Tiêu (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 184: Thân nhân Vân Tiêu (3)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Được, được lắm! Nhớ kỹ những lời ngươi nói!”

Ánh mắt Dung Hoàng hậu lộ vẻ âm u, tầm mắt bà ta chuyển sang hạ nhân của Lạc Phong các đang đi dọc đường, cắn răng nói: "Lạc Phong các các ngươi canh giữ quá lỏng lẻo, bất cứ ai cũng để cho vào được! Nếu bị Ngũ Trung quản sự hỏi tội, các ngươi gánh vác nổi không?"

“Hoàng hậu nương nương, thật là có lỗi.”

Hạ nhân bị Dung Hoàng hậu gọi liền dừng bước lại, cũng không buồn bực, khuôn mặt nở nụ cười thỏa đáng, sự áy náy lộ ra trên mặt.

Sắc mặt Dung Hoàng hậu hiện lên vẻ đắc ý, bà ta định sai người của Lạc Phong các ném Khinh Yên ra ngoài, nào ngờ tiếng nói của hạ nhân kia lại xoay chuyển, tiếp lời.

“Ngài nói không sai, Lạc Phong các của chúng ta không phải nơi mà loại người nào cũng có thể bước vào, do đó mời Hoàng hậu nương nương rời khỏi đây."

Vẻ mặt của Dung Hoàng hậu đột ngột cứng đờ, bà ta trợn to đôi mắt đẹp, ngón tay trắng nõn chỉ về phía hạ nhân Lạc Phong các, hỏi lại với vẻ không dám tin: "Vừa rồi ngươi nói gì?"

“Hoàng hậu nương nương, nơi này là địa bàn của Lạc Phong các chúng ta, nếu Hoàng hậu nương nương gây chuyện thị phi ngay tại đây, ta sẽ bảo người đưa ngài ra ngoài đấy."

Hạ nhân hơi khom lưng, trả lời một cách không kiêu ngạo không siểm nịnh.

“Ngươi làm như vậy, không sợ ta tìm Ngũ Trung quản sự cáo trạng à!" Dung Hoàng hậu nghiến răng nghiến lợi, phẫn nộ quát lên.

Nghe được lời này, cái nhìn khinh miệt chợt lộ ra nơi đáy mắt của hạ nhân: “Ta chỉ là không muốn có người làm bẩn địa bàn của Lạc Phong các, chẳng có ý gì khác, nếu Hoàng hậu cảm thấy Ngũ Trung quản sự sẽ vì việc này mà nghiêm trị ta, ta đây đành tự nhận mình xui xẻo vậy."

“Các ngươi đều rất giỏi!” Ánh mắt Dung Hoàng hậu ánh mắt càng thêm u ám, ánh mắt như dao nhỏ nhìn lướt qua lướt lại người của hạ nhân, sau đó lại liếc tới Khinh Yên: "Chuyện ngày hôm nay, các ngươi chờ đó cho ta, ta không dễ dàng từ bỏ đâu!"

Nơi này tốt xấu cũng là địa bàn của Lạc Phong các, bà ta còn chưa dám l* m*ng, huống hồ hạ nhân kia lại chống chịu thay tiểu tiện nhân này, nói không chừng cả hai mới là kẻ có tư tình! Đợi đến lúc đó, khi bà ta lấy được sự tin tưởng của Ngũ Trung rồi lại tới tìm bọn họ tính sổ vậy!

“Chúng ta đi!”

Nghĩ đến đây, giọng nói của Dung Hoàng hậu trầm xuống, lạnh lùng ra lệnh.

“Dạ nương nương.”

Các cung nữ cung kính lên tiếng, bọn họ thật sự không rõ, Dung Hoàng hậu có địa vị cao quý là nhất quốc chi mẫu, vì sao phải lấy lòng mấy người của Lạc Phong các như thế?

Ngay cả khi đối mặt với hạ nhân hèn mọn mà cũng không dám l* m*ng.

“Khinh Yên cô nương.”

Hạ nhân kia chẳng hề nhìn Dung Hoàng hậu nổi giận đùng đùng rời đi lấy một lần, hắn xoay người đứng đối mặt với Khinh Yên, ân cần thăm hỏi một cách cung kính.

“Ngươi tên là gì?” Khinh Yên nhướng mày, nhìn người trước mặt và hỏi.

“Tiểu nhân là Phương Vũ, không biết Khinh Yên cô nương còn có chuyện chi?"

Giọng nói của Phương Vũ vẫn như cũ, không kiêu ngạo không siểm nịnh, rõ ràng còn tôn trọng nàng hơn cả khi đứng trước mặt Dung Hoàng hậu.

Tuy hắn không biết thân phận thực sự của Khinh Yên, nhưng nửa năm qua, hắn thường xuyên trông thấy Khinh Yên đi theo bên người Phó Các chủ, đặc biệt là cách mà bọn họ ở chung giống như bằng hữu.

Vì thế, rất nhiều người ở Lạc Phong đều suy đoán rằng, có lẽ Khinh Yên giống như Phó Các chủ, đều là người bên cạnh Các chủ, do đó nàng mới có thể nhận được sự tôn trọng và tín nhiệm của Phó Các chủ.

“Vừa rồi ngươi làm việc cực kỳ không tệ." Khinh Yên hài lòng vuốt vuốt cằm: "Người có thể xử sự như ngươi quá ít, lát nữa ta sẽ hồi bẩm Các chủ cho ngươi được thăng chức."

Khinh Yên nói Các chủ chứ không nói Phó Các chủ...

Nghe xong lời ấy, Phương Vũ há hốc mồm, kinh ngạc ngẩng mặt ngẩng mày, nhìn theo phương hướng mà Khinh Yên rời đi, ánh mắt hắn hàm chứa sự chấn động kinh người.

Quả nhiên như thế, Khinh Yên cô nương quả thật là người bên cạnh Các chủ!

Tưởng tượng đến việc mình sắp sửa thăng chức, toàn thân Phương Vũ kích động hết cả lên...
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 185: Thân nhân Vân Tiêu (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Tiêu, hóa ra chàng ở chỗ này, chàng đúng là để ta tìm được dễ quá."

Trong khu rừng rậm có mây đen giăng đầy, nữ tử áo đỏ bước chầm chậm tới chỗ nam nhân ở phía trước, ánh mắt nàng ta tràn đầy sự dịu dàng quyến luyến, cả đôi mắt đẹp đều phản chiếu bóng dáng lãnh khốc của nam nhân rất rõ ràng.

Dung mạo của nam nhân bị che bởi mặt nạ lạnh băng, quanh người hắn lộ ra hơi thở "người sống chớ tiến vào", hơi thở ấy buộc nữ tử áo đỏ đang nện bước phải dừng lại, thế nhưng, trên khuôn mặt của nàng ta vẫn luôn nở nụ cười dịu dàng.

“Trong khoảng thời gian này, có hai phe thế lực tìm chàng, một phe là thiên kim Đại tiểu thư của Linh Môn, ngoài ra còn một phe khác nữa, phe còn lại ấy là Tiêu gia! Dù bọn họ không nói ra tên chàng, nhưng ta biết người mà bọn họ đang tìm kiếm chính là chàng."

Vân Tiêu khẽ mấp máy đôi môi mỏng màu đỏ nhạt, dường như hắn không hề nghe nữ tử áo đỏ nói, ánh mắt lãnh khốc vẫn cứ nhìn sang một chỗ không xa, một chỗ không có bóng người.

“Đại tiểu thư của Linh Môn tìm chàng, chỉ sợ không có ai hiểu rõ nguyên nhân hơn chàng." Nữ tử áo đỏ che miệng cười duyên, mắt đẹp xoay chuyển giữa ánh sáng khắp bốn phía: "Ai bảo chàng mê người như vậy, cho dù mang mặt nạ cũng có thể hấp dẫn vô số nữ tử, nếu tháo mặt nạ xuống, không biết sẽ có bao nhiêu người điên cuồng vì chàng nữa."

Đáng tiếc, nam tử này quá lãnh khốc, đôi mắt đen mãi mãi không dao động, thật không biết trên đời này còn cái gì có thể đả động đến hắn.

“Đến nỗi Tiêu gia……” Nữ tử áo đỏ thấy Vân Tiêu không để ý đến nàng ta, cũng không buồn bực, tiếp tục mỉm cười nói, “Ta nghe nói, Tiêu gia đã từng có một thiếu gia phế vật, năm ấy bảy tuổi bị đuổi khỏi Tiêu gia! Từ đó bặt vô âm tín! Không biết vị thiếu gia họ Tiêu kia có quan hệ gì với chàng?"

Trong lời nói của nàng ta lộ ra sự thăm dò, đôi mắt đẹp liếc nhìn Vân Tiêu.

Điều khiến nàng ta thất vọng chính là nam nhân này vẫn cứ thờ ơ, tựa như chuyện nàng ta nói chỉ là chuyện râu ria vậy...

Nếu như Vân Lạc Phong ở đây, chắc chắn có thể đoán ra vị thiếu gia bị đuổi khỏi gia tộc họ Tiêu chính là Vân Tiêu.

Nguyên nhân không có gì khác, thể chất của Vân Tiêu là Linh Hư thể, người có được thể chất này, trước mười tuổi không tài nào tu luyện được, mãi đến khi qua mười tuổi mới có thể tiến bộ vượt bậc, do đó, đại gia tộc như Tiêu gia không tài nào chịu đựng được một phế vật tồn tại, rất có khả năng đã đuổi hắn khỏi gia tộc.

“Tiêu.” Nữ tử áo đỏ mấp máy đôi môi đỏ mọng, một tia sáng kỳ lạ xẹt qua đôi mắt đẹp: "Thân phận thật sự của chàng, hình như Tiêu gia không biết, ta cũng hiểu rõ rằng chàng không muốn Tiêu gia thích nịnh bợ kia biết được thực lực bây giờ của mình, nếu như chàng nguyện ý để ta đi theo bên cạnh, ta sẽ thay chàng giữ bí mật này, thế nào hả?"

Trong mắt nàng ta tràn đầy sự si mê: "Ta không cầu trở thành thê tử của chàng, ta chỉ muốn cùng chàng vào sinh ra tử."

Cuối cùng ánh mắt Vân Tiêu cũng thay đổi, tầm mắt lãnh khốc của hắn dần chuyển sang khuôn mặt đẹp đẽ của nữ tử áo đỏ, khuôn mặt không hề có cảm xúc, hắn nói: "Chỉ có một loại người có thể giữ bí mật! Đó chính là người chết!"

Vẻ mặt nữ tử áo đỏ đột nhiên biến đổi, cắn chặt môi: “Tiêu, chàng……”

“Ta tên là Vân Tiêu.” Nam nhân mở miệng, tỏa ra khí thế che trời lấp đất, hắn bước về phía nữ tử áo đỏ, ánh mắt lãnh khốc tựa chim ưng, khuôn mặt không hề có cảm xúc: "Chữ Tiêu này, ngươi không có tư cách gọi."

“Ha ha.” Nữ tử áo đỏ cười khổ hai tiếng, dưới khí thế của nam nhân này, thân thể nàng ta giống như bị một ngọn núi lớn đè chặt, không thể nhúc nhích: "Người đời đều nói Quỷ Đế lạnh bạc vô tình, không hề thương hương tiếc ngọc, bây giờ đã thấy, quả thật như thế!"

Giọng nói của Vân Tiêu trầm thấp khàn khàn, lãnh khốc nhìn về phía nữ tử áo đỏ: "Cuộc đời này của Vân Tiêu ta chỉ biết thương tiếc một nữ nhân, nhưng người đó không phải là ngươi!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 186: Ác mộng của Cao Lăng (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Cuộc đời này của Vân Tiêu ta chỉ biết thương tiếc một nữ nhân, nhưng người đó không phải là ngươi --

Nam nhân lãnh khốc vô tình hoàn toàn đâm bị thương nữ tử áo đỏ, khiến sắc mặt của nàng ta trở nên vô cùng trắng bệch trong nháy mắt, bỗng nhiên, nàng ta cực kỳ hâm mộ nữ nhân trong lời của Quỷ Đế.

Rốt cuộc là nữ tử tuyệt sắc thế nào mới có thể được nam nhân này đặt vào lòng yêu thương?

“Ta thật sự rất muốn nhìn thấy vị cô nương kia để ta hiểu rõ mình thua ở chỗ nào." Khuôn mặt đẹp đẽ của nàng ta nở nụ cười khổ, sự chua xót trong lòng đã sớm lan ra khắp nơi, ánh mắt tràn đầy đau đớn: "Nếu ta không đoán sai, có phải vị cô nương đó chính là phế vật Vân Lạc Phong - tiếng tăm bay xa của Long Nguyên quốc?"

Sau khi cái tên Vân Lạc Phong được thốt ra, nàng ta rõ ràng cảm nhận được hơi thở trên người nam nhân càng thêm lãnh lệ (lạnh lùng độc ác), hơi thở ấy giống như một thanh trường kiếm sắc bén, khiến trái tim nàng ta máu tươi đầm đìa trong nháy mắt.

Nghĩ đến những tin tức nhận được trong khoảng thời gian này, nữ tử áo đỏ cắn môi, ngước đôi mắt đẹp nhìn thẳng Vân Tiêu: "Người tôn quý như chàng, tại sao lại vì một nữ nhân mà cam tâm tình nguyên trở thành hộ vệ của nàng ta? Chẳng lẽ chàng hạ thấp tất cả tư thái (phong thái, dáng dấp, khí độ) chỉ vì muốn nàng ta chấp nhận mình hay sao?"

Nam nhân khẽ nhấp môi mỏng, ánh mắt lãnh khốc quét qua nữ tử áo đỏ, ngay sau đó, rốt cuộc hắn cũng cất bước, chầm chậm đi tới chỗ nàng ta.

Mỗi khi nam nhân ấy tới gần một bước, nữ tử áo đỏ đều cảm thấy hơi thở mình vô cùng khó khăn, giống như có một bàn tay hung hăng nắm chặt trái tim khiến nàng ta hoàn toàn không thở nổi.

“Nguyên nhân, ngươi không xứng đáng được biết!"

Ngươi không xứng đáng được biết!

Ha ha!

Nữ tử áo đỏ tự giễu cười hai tiếng, nam nhân này vẫn luôn tuyệt tình như vậy! Mỗi lời nói cử động của hắn đều giống gai nhọn hung hăng đâm sâu trái tim nàng ta, khiến trái tim vốn đã ngàn thương trăm hở, nay càng bị phá thành những mảnh nhỏ.

“Tiêu, chàng muốn giết ta?”

Khi cảm nhận được sát khí trên người của nam nhân này, nữ tử áo đỏ chấn động khắp người, đôi mắt đẹp bi thương nhìn về phía nam nhân đang đi tới gần mình, sắc mặt càng thêm trắng bệch.

“Ngươi biết quá nhiều chuyện." Nam nhân trước sau như một, lời ít mà ý nhiều, cũng chẳng muốn nói thêm một câu không liên quan nào.

“Cái gì?” Rõ ràng là nữ tử áo đỏ không hiểu ý của Vân Tiêu, nàng ta hơi ngẩn ra một chút.

“Ngươi đã biết nàng ấy tồn tại."

Nam nhân lãnh khốc nhìn lướt qua nữ tử áo đỏ, sát khí trên người càng thêm nùng liệt*: "Ta sẽ không tha cho bất cứ cái gì nguy hiểm ở bên cạnh nàng ấy."

*Nùng liệt - nồng đậm + mãnh liệt

Ngụ ý rằng, nếu nữ nhân này cứ dây dưa với hắn không thôi, lại biết được sự tồn tại của Vân Lạc Phong, cho dù thế nào, hắn cũng không để mối nguy hại như vậy tồn tại!

“Không!” Nữ tử áo đỏ kêu lên sợ hãi, bước lùi về phía sau hai bước, dung nhan tái nhợt không còn màu máu, nàng ta nhìn thẳng Vân Tiêu bằng ánh mắt đầy vẻ tan nát cõi lòng: "Ta chỉ rất tò mò nàng ta là loại nữ nhân ra sao thôi, ta cũng không muốn gây thương tổn cho nàng ta, chàng không thể đối xử với ta như vậy..."

Vân Tiêu đã chạy tới nữ tử áo đỏ trước mặt, mà phía sau nàng ta không còn đường lui, nàng ta cắn chặt đôi môi không còn đỏ hồng như lúc đầu, ngược lại là một màu xanh trắng.

“Ta sẽ không để nàng tới dò xét ngươi, ta chỉ biết phải b*p ch*t tất cả nguy hiểm đang nảy sinh."

Hắn không dám mạo hiểm, càng không dám đánh cuộc nữ nhân này có lòng trả thù Vân Lạc Phong hay không, bởi vì đánh cuộc thua phải chịu hậu quả, mà hắn lại chịu không nổi.

Bịch!

Hai chân nữ tử mềm nhũn, đột nhiên té ngã trên đất, đôi tay nàng ta bấu chặt lấy đất dưới chân mình, móng tay sắc nhọn đâm sâu vào bùn, nắm lấy một nhúm bùn đất.

Nàng ta biết Vân Tiêu nói sự thật!

Tuy rằng bây giờ nàng ta không muốn giết Vân Lạc Phong, nhưng chính nàng ta cũng không thể xác định, đợi đến thời khắc gặp được Vân Lạc Phong, nàng ta còn có thể giữ được tâm tình ngày thường hay không?
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 187: Ác mộng của Cao Lăng (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Đoán chừng, lúc đối mặt với tình địch, bất kỳ kẻ nào cũng khó có thể làm được...

“Vân Tiêu, cả đời này, ta không có cách nào đến được với chàng, nhưng nếu chết trong tay chàng, với ta mà nói cũng là một loại giải thoát.”

Nữ tử áo đỏ nhẹ nhàng nhắm mắt lại, khóe môi nhoẻn thành một đường cong nhẹ.

Vân Lạc Phong, ngươi thật sự làm người ta hâm mộ đến cực điểm! Cho dù ngươi chỉ là một phế vật, thân phận cũng ti tiện như vậy, nhưng trong cảm nhận của nam nhân lãnh khốc tuyệt tình này, ngươi lại là n** m*m m** duy nhất của hắn.

Vì để ngươi không phải chịu tổn thương, hắn không tiếc b*p ch*t tất cả những mối nguy hiểm đang nảy sinh! Cũng không biết kiếp trước rốt cuộc ngươi chết đi với **** vận gì mà lại có thể đạt được nam nhân ưu tú như vậy.

Phụt!

Đột nhiên, một luồng sức mạnh xuyên thẳng vào từ đỉnh đầu nàng ta, ngay cả thân thể cũng bị căng ra, nàng ta khẽ mở mắt, ánh mắt thâm tình quyến luyến ngóng chờ nam tử trước mặt, khắc họa bóng dáng của hắn thật sâu trong đầu mình.

“Vân Tiêu, nếu như không có Vân Lạc Phong, chàng sẽ cho phép ta đi theo bên cạnh chàng chứ?"

Nàng ta cố chấp muốn biết đáp án này, cho dù biết rõ lựa chọn của đối phương --

Nam nhân không trả lời câu hỏi của nàng ta.

Có lẽ với hắn mà nói, nhiều lời với nàng ta thêm một chữ đúng là lãng phí miệng lưỡi, trong lòng hắn tất nhiên có đáp án, vậy thì chẳng cần thiết phải nói một câu không liên quan với người không quan trọng như vậy.

“Vân Tiêu, ta không hối hận vì đã quen biết chàng."

Nữ tử áo đỏ nở nụ cười chua xót, dẫu cho nàng ta thêm một cơ hội, nàng ta vẫn sẽ yêu nam nhân này! Thế nhưng, nàng ta sẽ không bao giờ kích động như ngày hôm nay nữa...

Bởi vì kích động, kết quả không có được hắn mà còn phải mất mạng ngay tại đây!

Phụt!

Một tiếng trầm đục chợt truyền ra, ngay sau đó, trên người nữ tử áo đỏ giống như bị đâm vô số lỗ thủng, ngàn thương trăm hở, máu tươi không ngừng chảy ra từ những lỗ thủng đó, đồng thời thân thể của nàng ta giống như quả bóng cao su bị xì hơi, dần dần khô quắt lại.

“Chủ tử.”

Tần Nguyên xuất hiện ở phía sau Vân Tiêu, mắt lạnh nhìn nữ tử áo đỏ đang dần dần ngã xuống đất, đáy mắt chẳng hề có vẻ đồng tình thương hại.

Như chủ tử đã nói, nếu không giết nữ nhân này, chắc chắn nàng ta sẽ rước lấy vô số mầm họa! Càng gây thêm phiền toái cho Vân tiểu thư.

Quá rõ ràng, Vân tiểu thư là vảy ngược của chủ tử, chủ tử có thể cho phép bất cứ cái gì uy h**p đến sự tồn tại của nàng ư? Hắn sẽ b*p ch*t tất cả nguy hiểm đang nảy sinh từ bên trong! Tuyệt đối không để nó có khả năng mọc rễ nảy mầm!

“Mấy chuyện Tiêu gia này, chúng ta xử lý thế nào?" Tần Nguyên nhíu chặt mày: “Nữ nhân này nói không sai, gần đây đúng là người của Tiêu gia đang tìm kiếm chủ tử, nhưng bọn họ cũng không biết thành quả hiện giờ của chủ tử, bằng không, chắc chắn đám người Tiêu gia phải quỳ xuống xin lỗi."

Vân Tiêu khép hờ mắt lại thật nhẹ nhàng, dung mạo dưới mặt nạ lãnh khốc, hắn vẫn đứng đó và đưa hai tay ra sau lưng, thân hình thẳng tắp đứng giữa gió núi, đôi môi đỏ nhạt kia giống như đang nhếch lên thành đường cong mỉa mai.

Chỉ là đường cong nhàn nhạt ấy biến mất quá nhanh, khiến cho Tần Nguyên cảm thấy mình bị hoa mắt, chủ tử nhà mình vốn mặt than từ trước tới nay mà lại có vẻ mặt khác nữa ư?

“Cao Lăng sao rồi?” Đôi mắt đen của Vân Tiêu từ từ chuyển sang phía Tần Nguyên, hỏi với vẻ lãnh khốc.

“A?” Tần Nguyên hơi sủng sốt, hắn cũng không ngờ Vân Tiêu lại hỏi tình hình của Cao Lăng vào lúc này, hắn im lặng một hồi, sau đó mới trả lời: “Sống không bằng chết!”

Không sai, bây giờ Cao Lăng quả thực sống không bằng chết! Nếu không phải hắn ta không có dũng khí tự sát, có lẽ đã sớm mất mạng rồi!

So với việc thân thể chịu thống khổ, mấy ngày nay, tâm hồn chịu tổn thương mới là chuyện giày vò hắn ta nhất! Đặc biệt là những tên khách - có ân làm hắn ta nhục nhã, khiến hắn ta hận không thể thiên đao vạn quả những tên đó!

*Lóc từng miếng thịt, róc xương lóc thịt
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 188: Nhận làm nghĩa nữ



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 189: Không chấp nhận phản bội (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 190: Không chấp nhận phản bội (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 191: Không chấp nhận phản bội (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 192: Không chấp nhận phản bội (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 193: Mê sắc đẹp (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 194: Mê sắc đẹp (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 195: Cái giá của phản bội (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 196: Cái giá của phản bội (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 197: Cái giá của phản bội (3)


???

“Ngươi muốn làm gì?”

Ngũ Trung từ trong suy nghĩ hồi phục tinh thần lại, liền phát hiện Vân Lạc Phong đã chạy đến trước mặt của hắn, lập tức, hắn cảm giác có một cơn gió lạnh lẽo đập vào mặt, làm cho cả người hắn rùng mình một cái, ngay cả chính hắn cũng không hiểu, đây là một nha đầu mười bốn tuổi mà thôi, vì sao hắn lại thấy sự áp bách lớn như thế?

Loại cảm giác này, cho dù là năm đó lúc đối mặt với cường giả mạnh mẽ hơn mình cũng không có!

“Ngươi không phải là muốn quản lý Lạc Phong các sao?” Vân Lạc Phong nhướng nhướng mày, từ trên cao nhìn xuống nói, “Một khi đã như vậy, ta có thể thỏa mãn cái dã tâm này của ngươi! Chỉ cần ngươi có thể chiến thắng ta, Các chủ của Lạc Phong các này, sẽ do ngươi đảm nhận.”

Ngũ Trung hoàn toàn không thể tin được có chuyện tốt như thế, hai mắt trợn to nhìn Vân Lạc Phong.

Nàng xác định, chỉ cần mình chiến thắng nàng, nàng sẽ thoái vị cho người có tài sao?

“Ngươi nói thật sao?” Đáy mắt Ngũ Trung lóe ra ánh sáng hưng phấn, thế nào hắn cũng không nghĩ đến, Lạc Phong các này dễ dàng có được như thế!

“Không sai.” Vân Lạc Phong khoanh hai tay trước ngực, nghiêng người liếc hắn một cái, cong cong khóe môi, “Trên đời này vốn chính là cá lớn nuốt cá bé! Nếu thật sự ta không phải là đối thủ của ngươi, ngươi trở thành Các chủ Lạc Phong các cũng là chuyện đương nhiên, chẳng qua là...”

Nàng dừng lại một chút, trong con ngươi màu đen xẹt qua một tia âm u.

“Một khi ngươi động thủ với ta, cũng đã mang danh của kẻ phản bội sau lưng! Ngươi có chắc chắn phải như vậy không?”

“Ha hả.” Ngũ Trung bỏ quên đi sự bất an trong lòng mình lúc đầu, hắn l**m môi dưới, âm hiểm cười hai tiếng, “Vị trí Các chủ vốn là của người có khả năng, ta có bản lãnh này, tất nhiên không muốn bỏ qua cơ hội này rồi, huống chi, ngươi là một phế...”

Vật

Một chữ cuối cùng vẫn chưa nói hết, bịch một tiếng, một bàn tay tinh tế như ngọc ẩn chứa một lực lượng cực kỳ cường đại, chợt dừng lại trên lồng ngực Ngũ Trung, đầu óc của hắn vẫn không phản ứng kịp, thân thể ầm ầm đụng vào tuyết trắng trên vách tường.

Tuyết trên vách tường xoàn xoạt rơi xuống, che lấp cả người Ngũ Trung, hắn che lồng ngực đứng dậy, trong ngực nghẹn một cỗ lửa giận: “Vân Lạc Phong, ngươi...”

Ầm!

Một chân từ bên cạnh quét tới, hung hăng đá lên mặt của hắn, thân thể hắn bỗng nhiên vụt bay ra ngoài, trực tiếp đục lên trên vách tường một lỗ thủng.

“Đứng dậy.”

Nàng hơi hơi nhướng lông mày, trong con ngươi đen nhánh ẩn chứa ánh sáng tà khí, vênh váo hung hăng nói: “Tiếp tục.”

Trong vách tường sụp đổ thành một đống đổ nát, Ngũ Trung nôn ra một ngụm máu tươi, trên gò má bên trái là một vùng bầm tím, tức giận trong con mắt bao hàm một tầng không thể tin: “Ngươi không phải là phế vật?”

Là ai CMN từng nói tôn nữ của tướng quân Long Nguyên quốc là một phế vật? Ngươi xem một phế vật có thể ra tay đả thương hắn là một Cao Linh Giả cao cấp hay không? Nếu như xuất hiện người đồn đãi khắp nơi rằng Vân Lạc Phong là phế vật, hắn đảm bảo sẽ đánh chết hắn ta!

“Người đời đều nói ta là phế vật, nhưng bọn họ lại quên mất, trên đời này sẽ không có ai trời sinh là củi mục cả.” Mặt mày Vân Lạc Phong cuồng vọng tự tin, ngang ngạnh liếc nhìn Ngũ Trung, “Ngũ Trung, ngươi muốn làm Các chủ Lạc Phong các như vậy, ta cũng không phải là không cho ngươi cơ hội, chỉ cần ngươi có thể chạm vào vạt áo của ta, chức Các chủ này ta vẫn như cũ cho ngươi.”

“Cuồng vọng.”

Ngũ Trung hừ lạnh một tiếng, coi như tiểu nha đầu này không phải là phế vật thì như thế nào? Dù gì mình cũng là một Cao Linh Giả cao cấp, chẳng lẽ ngay cả vạt áo của nha đầu này cũng chạm không được hay sao?

Nghĩ đến đây, Ngũ Trung ngẩng đầu nhìn Vân Lạc Phong.
 
Back
Top Bottom