Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 199: Bạch Túc (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 200: Bạch Túc (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 201: Bạch Túc (3)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Nha đầu kia còn có thể thú vị hơn mẫu thân nàng ta...

Ngón tay thon dài khẽ vuốt cằm, khuôn mặt Bạch Túc nở nụ cười tà mị, đôi mắt hơi nheo lại, ánh nhìn hứng thú thoáng hiện lên.

Dung Hoàng hậu cố kìm nén nội tâm không cam lòng xen lẫn phẫn nộ, nói lời tôn kính: "Bạch thiếu gia, người yên tâm, ta nhất định sẽ đưa nha đầu Vân Lạc Phong đó tới gặp người."

Bạch Túc cảm nhận được sự phẫn nộ trong lòng bà ta, hắn cười một tiếng lạnh lùng: "Ta mặc kệ ngươi có bao nhiêu oán hận với nha đầu đó, bây giờ với ta mà nói, nàng còn hữu dụng! Cho nên ta không hy vọng ngươi hành động theo cảm tình, bằng không, ngươi cũng biết thủ đoạn của ta rồi đấy!”

Thân mình Dung Hoàng hậu khẽ run lên, vội vàng kiềm chế cảm xúc từ nội tâm của mình, rũ mắt xuống: “Ta không dám……”

“Hy vọng ngươi thật sự không dám.”

Khóe môi Bạch Túc gợi lên một chút độ cong: “Dung Hoàng hậu, nhớ kỹ lời ta nói, nếu để ta biết ngươi có lòng phản bội, đó chính là thứ sẽ hủy diệt toàn bộ Lưu Kim quốc này của các ngươi, ta không hề nói chơi!"

……

Lạc Phong các.

Trên chiếc sập mềm, thiếu nữ khép hờ mắt đang nghỉ ngơi yên tĩnh, nhưng đúng lúc này, một trận ồn ào xôn xao lại truyền vào từ ngoài cửa.

Có lẽ là tiếng ồn quấy rầy việc nghỉ ngơi đã khiến sắc mặt nàng hơi bất mãn, nàng nhướng mày, hỏi: "Xảy ra chuyện gì, vì sao bên ngoài ồn ào như vậy?"

“Các chủ.” Phương Vũ nghe thấy Vân Lạc Phong hỏi chuyện, hắn vội vàng trả lời: "Thuộc hạ lập tức đi xem thử ai đang gây chuyện ầm ĩ ở bên ngoài."

Phương Vũ này mới được cất nhắc thăng chức Quản sự, cho dù thực lực của hắn không cường đại như Ngũ Trung, cũng may hắn tương đối cơ trí hiểu chuyện, vì thế rất được lòng Vân Lạc Phong.

“Không cần đâu.” Vân Lạc Phong ngồi dậy khỏi sập mềm, khẽ nhếch khóe môi: "Ta tự mình đi xem thử."

Vị trí của Lạc Phong Các không nằm ở mảnh đất phồn hoa chốn Hoàng thành, nhưng xuanh quanh cũng có không ít dân chúng.

Lúc này đây, đám người đi đường đứng xa xa ở một bên đường, chỉ chỉ trỏ trỏ Ngự Lâm quân đang vây quanh Lạc Phong các, nhỏ giọng rồi nghị luận sôi nổi.

Lạc Phong Các cường đại, điều đó chỉ nằm trong mắt của những kẻ đang nắm quyền! Dân chúng bình thường ở tầng lớp thấp nhất tuyệt đối không biết thực lực của họ! Tại nơi này, trong mắt dân chúng, hoàng tộc mới là người nắm quyền to chưởng quản thiên hạ.

Bởi vậy, bọn họ đều suy đoán xem Lạc Phong các phạm vào chuyện gì mà lại khiến Hoàng đế Bệ hạ của hoàng tộc phải tự mình tới đây bắt giữ!

Trên thực tế, loại người ham sống sợ chết như Diệp Đổng không muốn tới mấy nơi thế này! Thế nhưng trước đó Bạch thiếu gia đã ra lệnh, cho dù hắn nhát gan cũng không thể không tự mình tới bắt người.

Huống hồ, trong lòng hắn còn có một niềm tin, tin rằng nhi tử của mình tuyệt đối sẽ không ra tay với phụ thân như hắn!

Trong lúc nghĩ ngợi, Diệp Đổng nhìn thoáng qua Diệp Linh đang đi ra khỏi Lạc Phong các, lòng hắn lập tức vui vẻ, hắn ho khan hai tiếng, trên mặt vẫn giữ vẻ nghiêm khắc trước sau như một.

“Linh nhi, hôm nay vi phụ tới nơi này để lùng bắt gian tế của địch quốc - Vân Lạc Phong! Vân Lạc Phong kia cả gan che trời, lại dám muốn tiêu diệt tất cả người của Lưu Kim quốc, bao gồm những bá tánh vô tội nữa! Do đó, vì thiên hạ muôn dân, hôm nay vi phụ cần phải bắt lấy nữ nhân này!"

Muốn ghép tội thì sợ gì không có lý do! Hắn thân là đế vương Lưu Kim quốc, lời hắn nói ra đều là miệng vàng lời ngọc, chắc chắn thiên hạ bá tánh không đời nào không tin hắn.

Quả nhiên, vừa nghe Diệp Đổng nói, đám dân chúng vây xem đã giận sôi lên, giống như Vân Lạc Phong là một kẻ ác ôn giết người không chớp mắt!

“Ả tên Vân Lạc Phong kia là ai? Muốn tiêu diệt Lưu Kim quốc sao? Còn định tàn sát người của Lưu Kim quốc ư? Ả không sợ buổi tối sẽ có vô số oan hồn tìm ả tính sổ à?"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 202: Bạch Túc (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“May mà Bệ hạ phát hiện âm mưu của ả, bằng không tất cả dân chúng Lưu Kim quốc chúng ta đều sẽ gặp tai ương! Loại ma quỷ này nên lăng trì xử tử! Để cấm bắt chước làm theo!"

“Giết ả, giết ma quỷ này đi! Xâm phạm người của Lưu Kim quốc cần phải chết!"

Nghe dân chúng kêu la, trong lòng Diệp Đổng cất tiếng cười lạnh, ánh mắt lãnh lệ của hắn lướt qua khuôn mặt hờ hững của Diệp Linh, lạnh lùng nói: "Có nghe thấy không? Nhiều người muốn ả chết như vậy, điều đó chứng minh ả thật sự phạm phải tội ác tày trời! Diệp Linh, nể mặt con là nhi tử của trẫm, trẫm không so đo với con, còn không mau tránh ra?!"

Diệp Linh giữ chặt Khinh Yên sắp nổi điên, ánh mắt mỉa mai của hắn liếc nhìn Diệp Đổng: "Cái gì gọi là nhiều người muốn nàng chết như vậy thì chứng minh nàng thật sự phạm tội lớn? Dân chúng phẫn nộ đến thế, còn không phải vì ngươi vu oan hãm hại sao? Phụ hoàng, ta chưa từng gặp người nào vô sỉ y như ngươi vậy."

Sắc mặt Diệp Đổng bỗng trầm xuống: "Diệp Linh, đó là thái độ mà ngươi nói chuyện với phụ thân sao? Chẳng qua ngươi đại nghịch bất đạo, phụ hoàng ngươi lại không thể không nhận đứa nhi tử này! Như vậy đi, nếu ngươi thích ở bên cạnh nha đầu kia, phụ hoàng cho phép nàng ta trở thành tiểu thiếp của ngươi, ngay cả chính phi, phụ hoàng cũng thay ngươi định đoạt, đó chính là cháu gái của Dung Hoàng hậu - Dung Nguyệt."

Trên người Diệp Linh toát ra từng đợt khí lạnh, trong mắt hoàn toàn lạnh băng.

“Việc này không cần ngươi lo lắng, cuộc đời này của ta, không phải Khinh Yên thì ta không lấy! Hơn nữa ngươi nói Dung Nguyệt gì ấy, tự giữ lại mà hưởng thụ đi, ta không thèm tranh với ngươi đâu."

“Làm càn!”

Mặt rồng Diệp Đổng giận dữ, ánh mắt sắc bén bắn thẳng vào Diệp Linh: "Ngươi là Hoàng tử của hoàng thất, lại là Phó Các chủ của Lạc Phong các, nữ nhân này chỉ là nha hoàn của Vân Lạc Phong mà thôi! Ngươi lại đắm mình trụy lạc tới mức đòi cưới một nha hoàn làm thê tử! Lòng thành của ngươi thật khiến hoàng tộc mất mặt! Trẫm tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra! Hơn nữa, ngươi đừng tưởng rằng trẫm không biết Lạc Phong các do một tay ngươi gầy dựng, so với việc để nó rơi vào tay người ngoài, không bằng để trẫm tự mình chưởng quản."

Lúc nói ra câu cuối cùng, vẻ mặt tham lam của Diệp Đổng lộ ra sạch sẽ.

Mấy ngày nay, hắn trầm tư hồi lâu, cũng suy nghĩ cẩn thận một việc.

Phụ tử nào có bị đêm thù ngăn cách? Cho dù hắn lại quá phận, một chữ hiếu đè ép xuống đó, Diệp Linh không thể không nghe theo lời hắn nói.

Hơn nữa, trong mấy ngày qua hắn đã tìm hiểu rất rõ ràng! Lạc Phong các này do một tay nhi tử nhà mình dựng nên, đến nỗi người gọi là Các chủ kia chưa từng lộ mặt, có tồn tại hay không cũng chưa hẳn, cho nên, hắn thay thế nhi tử tiếp nhận Lạc Phong các này cũng không hề sai.

Ai bảo hắn sinh ra Diệp Linh chứ?

Bất chợt, một tiếng cười khẽ truyền ra từ trong Các, tiếng cười ấy giống như mang theo ý vị mỉa mai, khiến sắc mặt Diệp Đổng đột ngột biến hóa lớn.

“Không ngờ Lạc Phong các này của ta được người khác nhớ thương đến vậy, một Ngũ Trung đi rồi lại thêm một người tới, ngươi và Dung Hoàng hậu quả không hổ là đôi phu thê, tư thái cường thưởng hào đoạt* thật sự giống nhau như đúc."

*Cường thưởng hào đoạt: Cưỡng ép cướp đoạt, ngang ngược giành lấy

Cũng không phải sao? Lúc trước Dung Hoàng hậu đến phủ Tam Hoàng tử từng dùng giọng điệu này lệnh cho Diệp Linh phải giao phủ đệ!

Hiện giờ, Diệp Đổng giống hệt như thế! Một tên vô sỉ sánh với một kẻ vô sỉ!

“Vân Lạc Phong!”

Sau khi trông thấy thiếu nữ mặc bạch y đi ra khỏi ngạch cửa, sắc mặt Diệp Đổng bỗng trầm xuống, hắn lạnh giọng ra lệnh: "Người đâu, mau bắt nữ nhân này cho trẫm!"

Ngự Lâm quân chắp tay nhận lệnh, nhanh chóng đi về phía Vân Lạc Phong.

Thiếu nữ ngóng trông Ngự Lâm quân đang đi tới chỗ mình, lười biếng dựa vào ngạch cửa, bất giác nhếch khóe môi, ý cười cuồng vọng không thể kiềm chế xuất hiện trên môi nàng.

“Chỉ dựa vào những người mà muốn bắt lấy ta? Có phải ngươi quá xem trọng thị vệ hoàng tộc không vậy? Những người này hợp lại chiến đấu, e rằng còn không bằng nha hoàn của ta..."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 203: Tiểu nha hoàn nổi bão


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Mặt rồng Diệp Đổng giận dữ, ánh nhìn âm độc thoáng qua đáy mắt: "Vân Lạc Phong, tuổi ngươi không lớn mà khẩu khí thật là cuồng vọng, dám tự xưng rằng một tiểu nha hoàn hầu hạ bên người mình có thể ngăn cản Ngự Lâm quân của hoàng tộc ư? Bây giờ ngược lại trẫm muốn nhìn xem tiểu nha hoàn này có thực lực gì!"

Nói như vậy có nghĩa là tiểu nha hoàn như Khinh Yên sẽ không có thực lực quá lớn, nếu không, số mệnh của nàng cũng không phải là đi hầu hạ người khác!

Thật ra những lời ấy không sai, nếu Khinh Yên không gặp được chủ tử như Vân Lạc Phong, cả đời này, nàng chỉ có thể nằm ở tầng lớp thấp nhất "sờ lăn đánh bò", cho tới bây giờ cũng không có khả năng leo lên địa vị.

Thế nhưng, Khinh Yên lại rất may mắn, nàng có chủ tử Vân Lạc Phong nguyện ý tiêu phí tâm tư sức lực để bồi dưỡng mình như vậy, điều đó đã định trước này cả đời này của nàng không hề tầm thường.

Diệp Linh nhìn khuôn mặt cao ngạo của Diệp Đổng, khóe môi bỗng gợi lên độ cong, cặp mắt chứa đầy sự châm chọc giống như đang cười nhạo mấy lời Diệp Đổng nói.

“Tiểu thư, người yên tâm đi, cứ giao nơi này cho nô tỳ!” Khinh Yên ngẩng khuôn mặt khả ái lên, cười tủm tỉm và nhìn sang phía có đám Ngự Lâm quân vây quanh.

Rồi sau đó……

Nàng nhanh chóng rút trường kiếm trong tay ra, thân hình lóe lên một cái rồi nhảy vào giữa đám Ngự Lâm quân.

Máu đỏ nhuộm khắp các cổng và sân của Lạc Phong các, hệt như hoa hồng rở nộ cực kỳ diễm lệ.

Thân hình bé bỏng của Khinh Yên xuyên qua giữa đám nam nhân uy mãnh, nàng giơ tay chém xuống hết sức mình, một dòng máu đỏ tươi phun ra như suối, bắn tung tóe lên dung nhan tươi tắn như ngọc của tiểu nha hoàn.

Lúc này, Khinh Yên đã không còn là tiểu nha đầu xinh đẹp khả ái, động tác của nàng sạch sẽ lưu loát, giống hệt như một sát thủ đã trải qua huấn luyện, tàn nhẫn vô tình!

Vẻ mặt đắc ý của Diệp Đổng bỗng cứng lại sau màn đột phá của tiểu nha hoàn, hắn nắm chặt tay run nhè nhẹ, ánh mắt ác liệt như trường kiếm sắc bén bắn thẳng về phía Khinh Yên.

Không có khả năng! Chuyện này tuyệt đối không có khả năng!

Ngón tay hắn hung hăng bóp chặt lòng bàn tay mình, cưỡng ép mình phải bình tĩnh lại, thế nhưng cho dù hắn cố hết sức đè nén bản thân mình, nhưng một khắc kia, trái tim hắn vẫn run rẩy không thôi.

Khinh Yên chỉ là một tiểu nha đầu hầu hạ người mà! Vì sao nàng có thể chiến thắng đám Ngự Lâm quân được huấn luyện chứ? Huống hì, lấy một địch nhiều mà vẫn không hề yếu thế sao?

“Tất cả dừng tay lại cho trẫm!”

Trông thấy Ngự Lâm quân chết vô số, rốt cuộc Diệp Đổng không kiềm chế được nữa, hắn phẫn nộ rống lên một tiếng, dường như trái tim yếu ớt không chịu nổi đả kích như vậy, suýt chút nữa đã hỏng mất!

Đám Ngự Lâm quân ào ào dừng tay lại, định bụng lui xuống nhưng Khinh Yên cũng không để bọn họ có cơ hội rời đi, hình như nàng không thèm nghe Diệp Đổng nói, thân thể bé bỏng và ánh sáng của trường kiếm nhanh chóng hiện lên, trong thoáng chốc lại có thêm mấy tên Ngự Lâm quân ngã xuống đất không dậy nổi.

“Trẫm kêu ngươi dừng tay, ngươi không nghe thấy sao?”

Diệp Đổng không đè nén được cơn cuồng nộ trong lòng, hắn thấy Khinh Yên không hề dừng tay, ánh mắt sắc bén lập tức chuyển sang Vân Lạc Phong: “Vân Lạc Phong, bảo người của ngươi dừng tay cho trẫm!"

Vân Lạc Phong dựa lưng vào thành cửa, lười biếng nhấc mắt, cười tà mị: "Khi các ngươi bước vào Lạc Phong các thì nên biết hậu quả, bây giờ các ngươi muốn rời khỏi nơi này, chỉ có một khả năng, đó chính là bối dựa môn lan, lười biếng xốc xốc đôi mắt, tà khí cười: “Đương các ngươi sát nhập lạc phong các thời điểm, nên biết hậu quả, hiện giờ, các ngươi muốn rời đi nơi này, chỉ có một loại khả năng, đó chính là nằm ngang mà đi ra!"

Ngụ ý, trừ khi bọn họ đã chết rồi bị khiêng ra ngoài, bằng không nàng sẽ không để bọn họ rời đi.

“Tiểu nha đầu, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, ngươi làm như thế có phải quá đáng lắm không?"

Bất thình lình, một giọng nói già nua truyền đến, kèm theo tiếng cười hòa ái dễ gần, truyền vào trong tai mọi người.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 204: Không phải ai cũng có tư cách làm sư phụ ta


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Vân Lạc Phong đầu mày ngả ngớn, nàng nhìn về phía lão già mặc áo bào trắng tự nhiên xuất hiện kia, bên môi nở nụ cười tà mị.

“Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng? Ta bỏ qua cho hắn, ai sẽ tha cho ta?”

Lão già mặc áo bào trắng cũng không tức giận vì lời nói của Vân Lạc Phong, trên khuôn mặt đại từ bi của ông ta xuất hiện một chút bi thương, giọng điệu vẫn hòa ái như trước: "Tiểu nha đầu, việc này thì ngươi không đúng rồi, cho dù hoàng thất phạm nhiều sai lầm nhưng lại chưởng quản cả Lưu Kim quốc, nếu bây giờ ngươi giết Hoàng đế, chắc chắn thiên hạ sẽ trăm họ lầm than, tử thương vô số, ta chỉ là không đành lòng nhìn thiên hạ bá tánh chịu khổ nên mới khuyên bảo ngươi, nếu ngươi khăng khăng làm bậy, nhất định sẽ phải chịu nỗi khổ nghiệp hỏa, cả đời không thể luân hồi!”

“Ý của ngươi là, chuyện mà hoàng thất làm sai thì có thể tha thứ, còn nếu ta sai thì nên chết đi?"

Vân Lạc Phong nhướng mày, cười lạnh nhìn lão già mặc áo bào trắng.

“Tiểu nha đầu, một mạng người như ngươi không thể nào so sánh với tính mạng của lê dân bá tánh khắp nơi." Lão già mặc áo bào trắng lắc lắc đầu, cười khổ mà nói: “Nếu ngươi chết đi, ta sẽ bảo Diệp Đổng đốt vô số vàng bạc tiền tài châu báu cho ngươi, để ngươi ở dưới đấy được cơm áo không lo! Nhưng Diệp Đổng thì không thể, cho dù các ngươi ai đúng ai sai, hắn cũng không thể chết!"

Vân Lạc Phong nhếch khóe môi, nét cười cuồng ngạo không kiềm chế được bỗng xuất hiện trên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng: "Mạng của ta, so với bất kỳ ai đều trân quý! Cho dù cộng tất cả lê dân bá tánh lại cũng không đủ để sánh bằng mạng ta! Mười năm trước, người hoàng tộc làm hại mẫu thân Bạch Linh của ta, mười năm sau, bọn họ lại muốn làm tại tính mạng của ta! Thù mới hận cũ, ta không giết hắn thề không bỏ qua!"

“Tiểu nha đầu, lệ khí (sự tàn ác, ác độc) trong ngươi quá nặng, nếu cứ tiếp tục như thế, chẳng những đại lục này trăm họ lầm than mà ngươi cũng sẽ rơi vào ma đạo." Lão già mặc áo bào trắng thương hại nhìn Vân Lạc Phong, hòa ái nói: “Như vậy đi, ngươi đi theo ta, bái ta làm sư phụ, ta sẽ giải trừ lệ khí trong lòng ngươi."

Cho dù giọng điệu ông ta hòa ái nhưng trên khuôn mặt già nua lại hiện ra vẻ cao ngạo, giống như Vân Lạc Phong nhận ông ta là sư phụ thì đấy là phúc khí của nàng vậy.

Vân Lạc Phong cười lạnh một tiếng: “Trên đời này, không phải ai cũng có tư cách làm sư phụ của ta! Ngươi càng không xứng!”

Nếu đổi thành những người khác, Vân Lạc Phong nói ra lời cuồng vọng như vậy, tất nhiên sẽ giận tím mặt, nhưng lão già mặc áo bào trắng này vẫn cứ nở nụ cười trên mặt, cũng không có một chút cảm xúc chập chờn nào trước lời nói của thiếu nữ.

“Tiểu nha đầu, ngươi đã sinh ra ma chướng, do đó đã khiến quyết định của ngươi trở nên sai lầm, ta biết ngươi nhất định đang thống khổ giãy giụa, hy vọng ta có thể kéo ngươi ra khỏi vũng bùn, chỉ là trong lòng có ma chương đã làm ngươi không tài nào nói ra được lời cầu cứu, ngươi yên tâm đi, nếu ngươi đã gặp Bạch Từ ta, ta sẽ không mặc kệ việc ngươi bất chấp đâu."

Ông ta nói một tràng tự cho là đúng, khiến Diệp Linh đứng bên cạnh không nhịn được phải nhìn một cái.

Cái nhìn ấy tràn đầy sự khinh miệt, rất giống như đang nhìn một kẻ ngu ngốc.

Chủ tử nhà mình đang từ chối thỉnh cầu thu nhận đồ đệ của ông ta, ông ta liền cho rằng trong lòng chủ tử sinh ra ma chướng cho nên mới từ chối à?

Lão gia hỏa này tự cảm thấy mình quá tốt đẹp chăng?

(
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 206: Phế một cánh tay của ngươi (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 207: Phế một cánh tay của ngươi (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 208: Phế một cánh tay của ngươi (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 209: Phế một cánh tay của ngươi (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Ngay từ đầu, Vân Lạc Phong đã cho Bạch Từ thấy biểu hiện giả, biểu hiện giả ấy chính là nàng yếu đến mức không chịu nổi một kích, ngay cả đường sống để đánh trả cũng không có.

Nhờ việc tạo nên biểu hiện giả này, nàng mới có thể khiến Bạch Từ lơ là như vậy!

Ầm!

Một trận lửa giận đột kích đỉnh đầu, trong nháy mắt, sắc mặt Bạch Từ như mây đen giăng đầy, hoàn toàn khác với lão già hòa ái dễ gần trước đấy, hệt như hai người.

Người vây xem không ngừng thổn thức, ngay từ đầu, bọn họ thật sự cho rằng Bạch Từ là một lão già hiền lành, không ngờ lão già này cũng biết giận, hơn nữa lại có vẻ mặt dữ tợn như vậy...

“Vân Lạc Phong, ngươi muốn chết, ta thành toàn cho ngươi!”

Bạch Từ hận nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt dữ tợn giống như dã thú, hung mãnh đánh về phía thiếu nữ mặc bạch y.

Khí thế khắp người đều dồn vào nắm tay, nắm tay ông ta giống như nặng ngàn cân, ngay cả không khí xung quanh cũng trở nên trĩu nặng.

Có thể tưởng tượng ra, nếu như nắm đấm ấy nện trúng người Vân Lạc Phong sẽ xảy ra hậu quả gì?

Thiếu nữ này yếu ớt, thân thể không chịu được gió thổi qua, tất nhiên sẽ bị một nắm đấm ấy của ông ta đục thành lỗ thủng chảy đầy máu! Nói không chừng nội tạng cũng vì vậy mà tan vỡ.

Nắm tay ấy mang theo cả trận cuồng phong bên trong, khóe môi thiếu nữ gợi lên thành nét cong, cả người mặc bạch y như tuyết, đôi mắt đen nhánh lẳng lặng ngóng trông nắm tay Bạch Từ đang giáng xuống trước mặt mình...

Nhưng mà……

Nàng cũng không né tránh, ngược lại đón lấy nắm tay của đối phương.

Dưới một màn mạo hiểm ngay tại đây, mọi người đều là bị dọa đến mức kiểm tâm tạng (mặt, tim, nội tạng) đều ngừng lại một lát, một số người còn nhắm hai mắt lại, không đành lòng trông thấy thiếu nữ đẹp tuyệt như tranh vẽ lại dính đầy máu tươi ở chỗ này.

Nữ nhân này ngu ngốc sao? Cho dù khả năng trời phú của nàng không tệ nhưng cũng chỉ là một Địa Linh Giả sơ cấp, lại dám đánh bừa với một gã trung cấp, không phải muốn tìm chết thì là gì?

Quả nhiên……

Dưới nắm tay uy mãnh của Bạch Từ, thân mình Vân Lạc Phong đột nhiên bay ngược ra ngoài, ngã xuống đằng sau đám người.

“Tiểu thư!”

Khinh Yên cực kỳ hoảng sợ, nhanh chóng chạy tới nhảy lên, đỡ được thân thể thiếu nữ bị ném lên không trung, dung nhan thanh tú của nàng ta tràn đầy sự nôn nóng.

Vân Lạc Phong không ngừng phun máu tươi, ngực càng thêm nóng rát, nàng lau vết máu ở cằm, nhưng càng lau máu phun ra càng nhiều, làm sao cũng không thể ngăn được.

“Tiểu thư, người không sao chứ?” Khinh Yên nhanh chóng khóc òa, đỡ chặt lấy Vân Lạc Phong, sợ mình buông lỏng tay thì thiếu nữ kia sẽ ngã xuống.

Vân Lạc Phong lắc lắc đầu, nàng yếu ớt đến mức sức lực để há mồm cũng không có, lúc này nàng cũng không quản được quá nhiều, lấy một gốc cây linh thảo trong không gian Thần Điển ra rồi nuốt vào.

“A!”

Bất thình lình, một tiếng la hét thê lương chợt truyền đến, trong chốc lát đã khiến những người vốn nhìn chằm chằm Vân Lạc Phong đã chuyển tầm mắt sang Bạch Từ.

Bạch Từ lui về phía sau vài bước, khuôn mặt xanh mét, phẫn nộ rống lên một tiếng: “Ngươi làm gì ta hả?"

Trên cánh tay ông ta có vài sợi gân xanh nổi lên, dường như có vô số con sâu trùng đang ngao du trong cánh tay ấy, gân xanh che kín toàn bộ khuỷu tay, dữ tợn mà kh*ng b*.

Vân Lạc Phong lau máu nơi khóe miệng, từ từ đứng thẳng dậy, nhếch khóe môi cười tà khí: "Ta đã sớm nói rồi, muốn giết ta không dễ dàng như vậy! Cho dù bây giờ ta không giết được ngươi, ta cũng sẽ phế đi một cánh tay của ngươi!"

Vân Lạc Phong nàng cái gì cũng ăn, chỉ duy nhất không ăn thứ có hại!

Trong khoảnh khắc nắm tay của Bạch Từ đấm thẳng về phía nàng, nàng lợi dụng linh hồn công kích làm hắn nhất thời thất thần, sau đó lại dùng tốc độ nhanh nhất để lấy ngân châm được giấu trước ngực, nói cách khác, nắm tay Bạch Từ dừng đúng lúc vì ngân châm này, khiến ngân châm đâm vào mu bàn tay ông ta.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 210: Vân Tiêu, ta biết ngay là ngươi đến mà (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Về phần vì sao ngay từ đầu Vân Lạc Phong không làm như vậy? Ấy là vì nàng cần thời gian để dung hòa sức mạnh linh hồn với ngân châm! Nếu không, ngân châm bình thường không thể nào gây thương tổn triệt để cho Bạch Từ.

Thấy gân xanh trên cánh tay mình nổi lên càng ngày càng nhiều, dần dần lan về phía bả vai, cuối cùng sắc mặt Bạch Từ cũng thay đổi.

Ông ta hít một hơi thật sâu, rút một thanh trường kiếm từ Ngự Lâm quân đang đứng bên cạnh, không hề do dự chém về phía cánh tay mình.

Phụt!

Máu tươi b*n r* tung tóe, cơn đau kịch liệt khiến khuôn mặt Bạch Từ tái nhợt, bước chân ông ta lảo đảo mấy cái, dùng sức cắm trường kiếm trong tay xuống đất mới có thể chống lại cơn run rẩy trong người.

Nhìn vũng máu tươi trước mặt Bạch Từ, mọi người ở đây đều hít một ngụm khí lạnh, rốt cuộc dũng khí phải lớn đến đâu mới có thể khiến một người nhẫn tâm chặt đứt cánh tay của mình?

“Vân Lạc Phong!” Ánh mắt Bạch Từ chuyển hướng sang Vân Lạc Phong, khuôn mặt dữ tợn, giống như dùng hết sức lực toàn thân để nói lời nguyền rủa: "Tay ngươi giết chóc quá nhiều, tất nhiên sẽ không được chết tử tế!"

Vân Lạc Phong nhếch môi cười: “Cánh tay ngươi do ngươi tự chặt đứt, không liên quan tới ta, huống hồ, đừng nói mình vô tội như thế, trên đại lục này, có kẻ nào sạch sẽ không nhiễm phải máu tươi chứ? Chẳng lẽ ngươi chưa từng giết một người?"

“Ngươi...” Bạch Từ khó thở: “Ngươi cưỡng từ đoạt lí*!”

*Cả vú lấp miệng em; già mồm át lẽ phải

Có lẽ bởi vì mất máu quá nhiều, giọng nói của ông ta rất yếu ớt, ngay cả hơi thở cũng giống như có thể mất đi bất cứ lúc nào.

Bất thình lình, một tiếng cười tà mị truyền ra từ trong hư không, tiếng cười này mang theo vẻ a dua, chầm chậm vang lên: "Quả không hổ là nữ nhi của Bạch Linh, không hề giống người thường, chẳng qua ngươi thú vị hơn mẫu thân ngươi nhiều."

Vân Lạc Phong khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía nam nhân giữa hư không, lúc thấy nam nhân ấy, nàng nheo hai mắt lên, trong mắt xuất hiện ánh nhìn nguy hiểm.

Chỉ thấy giữa bầu trời mênh mông xám xịt có một nam nhân tuấn mỹ vô song đang đứng, hắn đứng trên không, giống như thần linh giáng thế, áo tím phất phơ để lộ khí tức tôn quý, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Nhưng chỉ liếc mắt một cái, Vân Lạc Phong đã cảm nhận được nam nhân là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm! Phải nói là nguy hiểm hơn bất kỳ kẻ nào mà nàng gặp phải từ trước tới nay!

“Ngươi biết mẫu thân của ta sao?”

Vân Lạc Phong trầm ngâm một hồi, hỏi.

Bạch Túc khẽ nhếch khóe môi tạo thành nét cong tà mị: "Muốn biết chuyện của mẫu thân ngươi? Nếu ngươi đi theo ta, không chừng ta sẽ nói cho ngươi biết."

Vân Lạc Phong cười lạnh lùng: “Muốn ta đi theo ngươi, vậy ngươi cần phải cho ta một lý do."

Nam nhân nở nụ cười tà mi, ngón tay thon dài của hắn ta khẽ vuốt cằm, dùng đôi mắt khá hứng thú để quan sát Vân Lạc Phong.

“Lý do? Ta cảm thấy rất hứng thú với ngươi, không biết lý do này đã đủ hay chưa?"

“Xin lỗi.” Vân Lạc Phong nhìn vào mắt nam nhân kia: "Ta không có hứng thú với ngươi, cho nên lý do này cũng không đủ!"

Thiếu nữ nói cũng không khiến nam nhân buồn bực, nụ cười quỷ dị trên khuôn mặt anh tuấn của hắn ta càng sâu hơn: "Vân nha đầu, chẳng lẽ ngươi không phát hiện chúng ta cùng là một loại người hay sao? Nếu hai chúng ta liên thủ, tin rằng đợi một thời gian nữa, mảnh đại lục này sẽ thiên hạ của hai chúng ta."

“Nếu ta từ chối thì sao?”

“Ta đây không dám bảo đảm mình có thể làm ra chuyện gì, thiên phú của ngươi không tệ, nếu hủy hoại ngươi, ta sẽ cảm thấy rất đáng tiếc..."

Huống hồ, nha đầu này thực sự khiến hắn ta hứng thú! Do đó, cho dù thế nào đi chăng nữa, hắn ta cũng phải mua chuộc nàng!
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 211: Ta biết ngay là ngươi đến mà (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Thiếu chủ, nha đầu kia ngu xuẩn hồ đồ, nói gì với nàng ta cũng không hữu dụng." Bạch Từ đè chặt cánh tay không ngừng đổ máu, khuôn mặt già nua tái nhợt, hận ý trong lòng với Vân Lạc Phong càng sâu hơn.

Bạch Túc không hề liếc nhìn lão già một cái, khóe môi hắn ta nở nụ cười tà khí, thân thể tựa như một cơn gió nhẹ xuất hiện đột ngột trước mặt Vân Lạc Phong.

Một luồng sức mạnh cường đại áp bức giống như ngọn núi Thái Sơn đè ép khiến thân mình Vân Lạc Phong đột nhiên cứng đờ, muốn phản kháng nhưng lại không có cách nào triển khai sức mạnh.

Đừng chỉ thấy vừa rồi nàng không dùng quá nhiều chiêu để đối phó với Bạch Từ! Thật ra bởi vì nàng đã sử dụng sức mạnh linh hồn quá nhiều, cho nên bây giờ thân thể rất yếu ớt.

Bạch Túc liếc nhìn Vân Lạc Phong, khóe môi gợi lên nét cong, lại càng thi triển áp lực cường đại và áp sát thân thể nàng, vọng tưởng buộc nàng phải quỳ xuống.

Đầu gối của thiếu nữ không ngừng run rẩy, dưới áp lực cường đại này, nàng cảm thấy chân mình đã hơi không chịu nổi luồng sức mạnh này rồi.

Nhưng mà……

Cho dù xương cốt bị đè ép vỡ vụn, nàng vẫn không hề để đầu gối mình bị cong xuống, vẫn duỗi thẳng lưng như cũ, trong đôi mắt đen nhánh là sự kiên quyết.

“Nha đầu, quả nhiên ngươi không tệ." Bạch Túc tán thưởng nhìn vào mắt Vân Lạc Phong nhưng hắn cũng không thu hồi sức mạnh, ngược lại càng làm áp lực uy mãnh của mình trở nên hung hãn: "Chẳng qua, ngược lại ta rất muốn xem ngươi có thể kiên trì bao lâu.”

Tính tình của nha đầu này thật quật cường, nếu bây giờ mình không hành phục nàng, chỉ sợ về sau rất khó ra lệnh để mình sử dụng.

Bạch Túc phóng thích sức mạnh toàn thân, dùng tất cả áp sát thân thể Vân Lạc Phong!

Nếu đổi lại là người bình thường, không chừng đã bị hắn ta đè ép uy mãnh tới mức phải bò, nhưng cho đến bây giờ, Vân Lạc Phong vẫn đau khổ chống đỡ.

Dù là vậy, đầu gối nàng càng run rẩy lợi hại hơn, dần dần trở nên cong xuống...

Thấy lưng Vân Lạc Phong đổ đầy mồ hôi, ánh mắt hai người Khinh Yên và Diệp Linh tràn ngập sự nôn nóng.

Thế nhưng, khi Bạch Túc thi triển áp lực uy mãnh với Vân Lạc Phong vẫn có một ít áp lực bị dư phát tán ra ngoài! Áp lực dư ấy đã khiến thân mình bọn họ không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn Vân Lạc Phong chống đỡ dưới ách áp lực hung hãn như thế.

Thân thể Vân Lạc Phong đã không kiên trì nổi, khuôn mặt tuyết trắng thấm đầy mồ hôi, quần ào nàng bị mồ hôi thấm sâu, dán chặt vào thân thể nàng.

“Vân Tiêu...”

Nàng khẽ nhắm hai mắt, khóe miệng nở nụ cười, nhẹ giọng nỉ non.

Vân Tiêu?

Mọi người nghe được hai chữ mà nàng nỉ non, họ đều sửng sốt, không rõ Vân Tiêu trong miệng nàng là người phương nào?

Đúng lúc này, một hơi thở sắc bén đột ngột đánh úp bất ngờ, ngay sau đó, bóng người màu đen như dạ ưng vội vàng vọt tới, tạo nên một trận cuồng phong khắp đường phố.

Nhanh quá!

Tốc độ này quá nhanh! Giống như một trận gió mạnh, đợi đến khi mọi người phục hồi lại tinh thần, hắn đã tới trước mặt Vân Lạc Phong...

Lúc này đây, Vân Lạc Phong vốn ngã cắm đầu xuống đất bỗng cảm giác được có cánh tay duỗi ra sau lưng, ngay sau đó, thân thể của nàng đã rơi vào trong cái ôm ấm áp.

Nàng cảm nhận được lồng ngực dày rộng của nam nhân này, khuôn mặt tuyệt mỹ nở nụ cười: "Vân Tiêu, ta biết ngay là ngươi đến mà."

Nửa năm ở chung đã sớm khiến nàng vô cùng quen thuộc hơi thở của nam nhân này, vì vậy trong một khắc kia, nàng cảm nhận được hơi thở của hắn, do đó nàng có thể thả lỏng, để mặc thân thể mình nhào xuống mặt đất...

“Ta đã tới chậm.”

Nam nhân khẽ nhấp đôi môi mỏng, trường bào màu đen khẽ phấp phới trong gió, hắn ôm chặt thiếu nữ trong lòng mình, sát khí đầy người cũng vì thế mà toát ra.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 212: Kết cục của Dung Hoàng hậu (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Hắn chỉ là có việc rời đi mấy ngày, ai biết sau khi vội vã trở về lại trông thấy Vân Lạc Phong bị người ta ức h**p tới tận cửa!

Vân Tiêu không dám tưởng tượng, nếu như mình tới muộn một chút sẽ xảy ra kết cục như thế nào!

“Ngươi đáng chết!”

Ánh mắt lãnh khốc của nam nhân dần chuyển dời khỏi Vân Lạc Phong và quay sang phía Bạch Túc: "Người khinh nàng đều đáng chết!”

Bạch Túc nhìn chăm chú vào nam nhân xuất hiện bên cạnh Vân Lạc Phong, trong đôi mắt tà khí có tia sáng khác thường xẹt qua.

“Xem ra không chỉ có một mình ta tinh mắt nhìn trúng nàng, ngươi cũng y như vậy, đáng tiếc, người mà Bạch Túc ta coi trọng, ta tuyệt đối không nhường cho ai!"

Vân Tiêu chậm rãi đặt Vân Lạc Phong nằm trên mặt đất, khuôn mặt không cảm xúc, liếc mắt sang Khinh Yên: "Chăm sóc nàng.”

Nói xong lời này, tầm mắt hắn chuyển sang Bạch Túc, trong một khắc ấy, khí thế khắp người như những thanh kiếm, trong đôi mắt đen tối lãnh khốc lộ ra sát ý vô cùng vô tận.

Không ai được phép gây thương tổn cho nàng!

“Ha ha, ngược lại ta muốn nhìn xem, rốt cuộc Quỷ Đế danh tiếng gần xa có thực lực gì."

Bạch Túc nhếch môi cười, vẻ mặt thoải mái nhìn về phía Vân Tiêu, không hề vì thân phận của đối phương mà có bất cứ sự kiêng dè nào.

Ngược lại, Vân Tiêu xuất hiện đã khiến hứng thú của hắn ta về Vân Lạc Phong càng thêm nồng đậm.

Quỷ Đế?

Thân mình Diệp Đổng run lên, trong mắt xuất hiện vẻ hoảng sợ, bước chân không nhịn được mà lùi lại phía sau mấy bước, trong ánh mắt xuất hiện một đạo hoảng sợ chi sắc, bước chân nhịn không được về phía sau lui lại mấy bước, đồng tử xoay chuyển như tự hỏi bản thân cách đối phó.

Nam nhân áo đen này kh*ng b* như vậy, lại có thể là Quỷ Đế mất hết tính người trong lời đồn hay sao? Trời ạ, Vân Lạc Phong này còn có thể quen biết cả Quỷ Đế ư? Hơn nữa, thoạt nhìn mối quan hệ này không được bình thường.

Vậy mà hắn ta còn dám đòi bắt người của Quỷ Đế?

Ầm!

Trong hư không, Bạch Túc đón lấy và đồng thời công kích về phía Vân Tiêu, trong khoảnh khắc nắm tay hai người chạm nhau, một luồng sức mạnh hung mãnh cũng bắt đầu toát ra khỏi thân thể hai người, phá hủy tất cả cây cối xung quanh, ngay cả đất trên đường cũng nổ tung thành một cái hố lớn.

(
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 213: Kết cục của Dung Hoàng hậu (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 214: Kết cục của Dung Hoàng hậu (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 215: Kết cục của Dung Hoàng hậu (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 216: Hồng nhan hoạ thuỷ



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 217: Người thân của ta chỉ có nàng


Vân Lạc Phong, nếu không phải yêu nữ Bạch Linh này mê hoặc bệ hạ, bệ hạ cũng sẽ không chiến đấu với Long Nguyên Quốc! Bởi vậy ngươi cần phải quỳ xuống dập đầu một ngàn cái cho tất cả vong hồn của Lưu Kim Quốc chúng ta! Hơn nữa phải thả bệ hạ và Hoàng Hậu nương nương ra! Bọn họ không có sai, sai chỉ có Bạch Linh!”

“Đúng vậy! Thả bệ hạ và Hoàng Hậu nương nương, ngươi không có tư cách cầm tù bọn họ!”

Giữa đám người này, hai gã thanh niên nhảy nhót vui sướng nhất! Ngữ khí hiên ngang lẫm liệt của bọn họ cứ như Bạch Linh và Vân Lạc Phong đều là ác ôn tội ác tày trời! Còn Diệp Đổng và Dung hoàng hậu bị nàng cầm tù lại là người tốt!

Vân Lạc Phong nhếch môi, cất bước đi về phía thiếu niên đang kêu gào kia, trên mặt nàng lộ ra tia sáng nguy hiểm.

“Ta nói rồi, đừng để ta nghe thấy bất luận chữ nào vũ nhục mẫu thân ta, nếu không……”

Oanh!

Một quyền oanh ở trên ngực thiếu niên, thiếu niên này còn chưa có phản ứng lại, thân mình chợt bay ngược ra ngoài, hung hăng quăng ngã vào bên trong cánh cửa.

“Nếu không chính là loại kết cục này!”

Thiếu niên nôn ra một ngụm máu tươi, ánh mắt phẫn nộ nhìn Vân Lạc Phong: “Vân Lạc Phong, ngươi không có kết cục tốt, ngươi tất nhiên sẽ vào mười tám tầng địa ngục, vĩnh thế không được siêu sinh!”

“Nếu thực sự có địa ngục, Vân Lạc Phong ta thật đúng là muốn đi lang bạt một phen!” Vân Lạc Phong nghiêng nghiêng liếc mắt nhìn thiếu niên ngã xuống đất không dậy nổi, cười lạnh nói, “Đáng tiếc cho dù là địa ngục cũng không dám nhận ta!”

“Ngươi……” Thiếu niên tức giận chỉ Vân Lạc Phong, sắc mặt xanh mét, “Vân Lạc Phong, yêu nữ này, một ngày nào đó ngươi sẽ đắc tội những người chính nghĩa trên đại lục, bọn họ sẽ thay trời hành đạo diệt trừ ngươi!”

“Ta thật sự rất muốn biết bọn họ có bổn sự này hay không!” Vân Lạc Phong khẽ nhếch môi, căn dặn mọi người trong Lạc Phong Các, “Truyền lệnh xuống, nếu ai dám vũ nhục song thân của ta, giết không tha! Cho dù là huyết nhiễm hoàng thành, ta cũng muốn để người khác không dám nói bà dù một chữ!”

“Tuân lệnh, các chủ!”

Mọi người củng củng nắm tay, cung kính trả lời.

Huyết nhiễm hoàng thành, bốn chữ này cũng không chỉ là nói suông! Ở trong khoảng thời gian ngắn, Lạc Phong Các lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai quét sạch toàn bộ hoàng thành! Làm những người vũ nhục Bạch Linh là hồng nhan họa thủy toàn bộ đều biến mất.

Còn những người ỷ vào chính mình là dân chúng bình thường, cho rằng Vân Lạc Phong sẽ không từ bỏ tôn nghiêm của cường giả mà ra tay với bọn họ thì tự nhận hậu quả xấu!

……

Trong căn phòng tao nhã, đàn hương thoang thoảng.

Thiếu nữ đứng trước cửa sổ, một thân bạch y được ánh trăng bao phủ một tầng ánh sáng, ánh mắt nàng nhìn ra đêm tối sâu thẳm bên ngoài phòng, trong đôi mắt đen nhánh lộ ra trầm tư.

“Vân Tiêu, ngươi có cho rằng ta sai hay không?”

Nam tử đứng ở sau lưng thiếu nữ nghe được lời nàng nói, lãnh khốc trả lời: “Nàng không có sai.”

Mặc kệ nàng làm cái gì cũng đều tuyệt đối không có sai!

“Vậy nếu như người khắp thiên hạ đều cho rằng ta sai thì sao?” Thiếu nữ chậm rãi xoay người, đôi mắt màu đen ngóng nhìn dung nhan anh khí tuấn mỹ của nam nhân, khóe môi nở một nụ cười.

Vân Tiêu dừng một chút: “Nàng không có sai! Nếu người khắp thiên hạ đều cho rằng nàng sai, vậy ta đây giết sạch người trong thiên hạ, như thế sẽ không còn ai nói nàng sai nữa!”

Nàng sẽ không phạm sai lầm!

Mặc dù nàng thật sự làm sai hắn cũng sẽ cho rằng nàng làm đúng!

Nghĩ đến đây, nam nhân lại bỏ thêm một câu: “Ta sẽ vĩnh viễn đứng về phía nàng.”

Mặc dù người trong thiên hạ cho rằng nàng sai, chỉ cần hắn cho là đúng thì đủ rồi!

Vân Lạc Phong cười tà mị: “Nếu sau này người thân của ngươi cho rằng ta sai thì sao?”

Một câu này không biết làm Vân Tiêu nhớ tới cái gì, biểu tình hơi hơi dừng một chút, hắn nâng lên đôi mắt, con ngươi đen lãnh khốc gắt gao ngóng nhìn Vân Lạc Phong.

“Người thân của ta chỉ có nàng.”
 
Back
Top Bottom