Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 79: Lâm Quỳnh chật vật (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 80: Cảnh Lâm chật vật (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 81: Cảnh Lâm chật vật (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 82: Cảnh Lâm chật vật (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 83: Lão Vinh tức giận (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Cảnh Lâm thật vất vả mới có thể hồi phục tinh thần, bỗng nhiên giật mình nhận ra mình vừa bị tiểu nha đầu Vân Lạc Phong tát cho mấy bạt tai ngay trước mắt bàn dân thiên hạ! Hắn lập tức giận tím mặt: “Vân Lạc Phong, ngươi mà cũng dám làm càn như vậy ở trong Y Các! Bây giờ ngươi lập tức quỳ xuống nhận sai cho ta, nếu không, ta tuyệt đối không tha thứ hành vi ngày hôm nay của ngươi!”

Vân Lạc Phong nhận lấy khăn tay mà Vân Tiêu đưa qua, cẩn thận lau sạch bàn tay vừa mới tát Cảnh Lâm, giống như có vi khuẩn nào đó trên mặt Cảnh Lâm lây nhiễm qua tay nàng vậy.

“Vân Lạc……”

Cảnh Lâm tức giận nắm chặt nắm tay, hắn còn chưa kịp giận đến mức mắng thành tiếng, giọng nói không kiên nhẫn của lão Vinh ở ngay bên cạnh đã truyền tới.

“Ngươi còn ở đây làm gì? Dám quấy rối ngay tại Y Các của ta, còn không mau cút đi!”

Khí thế sắp phun trào lại bị Cảnh Lâm hung hăng nuốt trở vào, ánh mắt cao ngạo của hắn nhìn chằm chằm dung nhan tuyệt thế tà mị của Vân Lạc Phong, hừ lạnh một tiếng: “Hôm nay nể mặt lão Vinh, tạm thời ta tha cho ngươi, chẳng lẽ ngươi không nghe lão Vinh nói sao? Lập tức cút cho ta!”

Nghe xong lời ấy, Vân Lạc Phong không có bất kỳ động tĩnh nào, ánh mắt hàm chứa ý cười của nàng chợt nhìn về Cảnh Lâm.

Cảnh Lâm càng khinh thường hơn, hắn từng thấy kẻ có da mặt dày nhưng chưa từng thấy ai mặt dày tới mức này! Lão Vinh đã nói một cách không khách khí như thế rồi! Nàng vẫn còn mặt dày mày dạn ở lại đây! Quả không hổ danh là tôn nữ của Vân Lạc, mặt dày tới mức không ai sánh kịp.

Đúng lúc Cảnh Lâm định nói lời mỉa mai, giọng nói của lão Vinh lại truyền đến một lần nữa: “Cảnh Lâm, ta bảo ngươi cút, chẳng lẽ ngươi không nghe thấy à?”

Lời của Cảnh Lâm vừa chực tới cổ họng lại bị nghẹn vì câu nói không kiên nhẫn của lão Vinh, suýt chút nữa hắn đã thở không thông và ngủm củ tỏi. Hắn đột nhiên ho khan hai tiếng, khuôn mặt già nua đỏ lên, ánh mắt dại ra nhìn về phía lão Vinh.

“Lão Vinh, người mà ông vừa nói là ta đấy à?”

Hắn chỉ vào mình, không dám tin nên hỏi lại một câu.

Lão Vinh lạnh lùng nói thẳng: “Không phải ngươi thì còn ai? Cả đời lão Vinh ta đây chưa từng gặp kẻ nào mặt dày đến mức này, ta bảo ngươi cút hai lần, kêt quả ngươi vẫn còn nán lại trong Y Các của ta!”

Hồi nãy Cảnh Lâm vừa mới mỉa mai Vân Lạc Phong bằng những lời này, bây giờ lão Vinh trả lại cho hắn.

Thân mình Cảnh Lâm cứng đờ, sắc mặt hắn trắng xanh cả đi, trở nên tái nhợt, nói lắp bắp: “Lão Vinh, rõ ràng người tới quấy rối Y Các là Vân Lạc Phong ——”

“Ha ha.”

Lão Ninh cười nhạt một tiếng, đôi mắt không nóng không lạnh nhìn chằm chằm Cảnh Lâm: “Hai lão gia hỏa bọn ta chỉ nhìn thấy ngươi ỷ thế h**p người, khi dễ tiểu nha đầu nhà người khác, bây giờ ngươi bị người ta đánh mà còn trông chờ Y Các ra mặt giúp ngươi sao? Lão Vinh bảo ngươi cút, ngươi cút ra khỏi Y Các cho ta ngay tức khắc! Nói cách khác, cho dù lão Vinh không động tay, lão hủ này cũng không tha cho ngươi!”

Sắc mặt Cảnh Lâm chuyển từ trắng sang xanh rồi chuyển từ xanh sang trắng, hắn hít một hơi thật sâu, cười gượng hai tiếng: “Lão Vinh, chắc chắn là các người hiểu lầm rồi, ta đâu có ỷ lớn h**p nhỏ, khi dễ nha đầu này, chính nàng ta mới là người đánh ta một trận! Vì vậy người quấy rối không phải ta mà chính là nha đầu này!”

Cho tới bây giờ, Cảnh Lâm vẫn còn chưa rõ tình huống ngay tại đây, hắn cứ cho rằng lão Vinh thấy Vân Lạc Phong nhỏ tuổi nên nghĩ hắn khi dễ nàng!

“Lão Vinh, nha đầu này quá âm hiểm xảo trá. Tối hôm qua, nàng ta tìm một lão già giả vờ gặp nạn bị thương, mưu toan lừa gạt thế nhân! Cũng may đồ nhi của ta có y thuật cao minh, đã sớm nhìn ra lão già kia giả vờ hôn mê, vì thế mới không có cách nào làm lão ta tỉnh dậy được, chỉ là đồ nhi ta vì tình nghĩa ngày xưa nên không giáp mặt vạch trần mà thôi.”
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 84: Lão Vinh tức giận (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Cảnh Lâm nở nụ cười, liếc mắt kiêu ngạo sang Vân Lạc Phong đang thờ ơ ở đằng sau.

Lúc này đây, hắn vẫn chưa phát hiện sắc mặt hai lão già kia đều trở nên u ám vì lời hắn nói, chẳng qua hai người bọn họ không mở miệng nói chuyện, muốn nghe xem hắn còn định phát biểu cái gì.

Cảnh Lâm lầm tưởng hai lão già nghe lọt tai mấy lời hắn nói, hắn tiếp tục bép xép: “Người như nàng ta âm hiểm xảo trá, lại còn to gan lớn mật, hoàn toàn không thể được đối xử rộng lượng như vậy, ta biết hai vị thấy nàng ta tuổi nhỏ nên mới giúp đỡ, ta chỉ hy vọng hai vị không bị nàng ta che mắt thôi.”

Lão Ninh nở nụ cười nhàn nhạt, nét cười của ông lộ rõ sự lạnh nhạt và xa cách, ông cất tiếng chầm chậm ngay trong đại sảnh ầm ĩ của Y Các.

“Vị này —— chính là người ngày hôm qua, sư phụ của Mộ Vô Song ư?”

Cảnh Lâm sửng sốt một chút, kinh ngạc nhìn về phía lão Ninh, hắn hơi nhíu mày.

“Ta quả thật là sư phụ của Mộ Vô Song, không biết lão tiền bối là……”

“Ta à?” Lão Ninh cười nhạt: “Lão hủ chính là lão già giả vờ bệnh ngày hôm qua mà ngươi nói đó.”

Giống như năm luồng sét chấn động, cả người Cảnh Lâm không kìm được mà run rẩy một chút, ánh mắt khiếp sợ của hắn nhìn chằm chằm vào lão già đang đứng trước mặt lão Vinh.

Lão Ninh cũng không phải người của Long Nguyên quốc, Cảnh Lâm không quen biết ông, về tình có thể tha thứ, nhưng nay hắn thấy ông và lão Vinh ở cùng với nhau, lập tức nhận định rằng ông hẳn là người có thân phận, vì vậy, ngay từ đầu hắn mới không dám l* m*ng.

Chẳng lẽ lão già mà Vô Song gặp phải ngày hôm qua lại chính là người trước mắt mình?

“Lão Ninh.” Lão Vinh không thèm quản Cảnh Lâm nữa, ông kinh ngạc nhìn về phía lão Ninh và hỏi: “Danh y mà trước đó ông nói với ta chính là Vân nha đầu à?”

“Không tệ.”

Lão Ninh gật đầu, nhìn lão Vinh với vẻ kỳ quái: “Sao hả? Chẳng lẽ ông không tin nha đầu này có y thuật cao như vậy ư?”

Lão Vinh cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Y thuật của nó, chắc chắn ta vô cùng tin tưởng! Dù sao thần y mà ta vừa nói với ông cũng chính là nó đó! Buồn cười thay, thế mà hai chúng ta còn muốn so sánh xem hai vị y sư này gặp gỡ thì y thuật của ai cao minh hơn!”

Nghe hai lão già này nói chuyện, Vân Lạc Phong khẽ nhướng mày, khóe môi nhoẻn thành một nụ cười nhạt, ý cười như có như không.

Hoá ra hai lão gia hỏa muốn đưa nàng ra để so sánh à?

Lão Vinh chợt phát hiện lời nói của mình sai rồi, muốn thu lại cũng không còn kịp nữa, ông cười gượng thành hai tiếng ha ha: “Vân nha đầu, ta và lão Ninh quen biết nhiều năm, việc gì cũng thích so sánh một chút, huống hồ bây giờ chúng ta cũng chẳng so sánh được, tóm lại cũng không thể bảo ngươi tỷ thí y thuật với chính bản thân ngươi mà?”

“Thế ạ?”

Ý cười tà mị trên mặt Vân Lạc Phong càng sâu, nàng nhướng mày, nhìn về phía lão Vinh đang mở miệng giải thích.

Sắc mặt lão Vinh càng thêm xấu hổ, ông cũng chỉ nhất thời mau miệng, không ngờ lại nói sạch hết bí mật giữa hai lão già. Đặc biệt là ngay trước mặt Vân Lạc Phong...

Nói thẳng ra, ngay từ đầu lời của lão Ninh đã giống như tia sét đánh xuống khiến Cảnh Lâm phải há hốc mồm, nhưng sau khi nghe câu nói của lão Vinh, hắn đã hoàn toàn ngây dại, không nghe rõ mấy câu kế tiếp gì đó của đối phương nữa.

Trong đầu hắn chỉ có một tiếng nói vọng lại...

Phế vật Vân Lạc Phong kia thật sự có y thuật sao? Chuyện này quả thực còn phản khoa học hơn “con kiến cưỡng gian con voi”!

“Cảnh Lâm, nếu ngươi không muốn đi, ta cũng chỉ có thể ném ngươi ra ngoài!” Vì muốn chuyển dời sự xấu hổ của mình đi, lão Vinh đưa mắt nhìn sang Cảnh Lâm, lạnh giọng ra lệnh: “Người đâu, ném Cảnh Lâm ra khỏi cửa cho ta, từ nay về sau, trong phạm vi Y Các của ta vĩnh viễn không chào đón bất kỳ kẻ nào tới từ hoàng tộc nữa!”
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 85: Lão Vinh tức giận (3)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Tuân lệnh.”

Lời nói của lão Vinh vừa được thốt ra, mấy hắc y nhân đã đi ra từ chỗ tối của Y Các.

Mấy tên hắc y nhân này phân nhau ra và bắt lấy tay chân của Cảnh Lâm, khiêng hắn lên như khiêng lợn chết, bước ra ngoài cửa Y Các rồi ném thành một đường vòng cung, ném cả người hắn ra ngoài đường cái.

Bịch!

Cảnh Lâm chổng vó lên trời (tứ chi giơ lên trời), chật vật đến điểm tột cùng! Khiến cho người đi đường dừng chân ào ào để hóng hớt!

Thời khắc này, cuối cùng Cảnh Lâm cũng thoát khỏi sự đả kích sâu cay, hắn nhanh chóng bò dậy khỏi mặt đường, chưa kịp phủi hết tro bụi trên người đã chạy trốn về phía trước với vẻ chật vật.

“Lão Vinh, lão Ninh.”

Trong Y Các, sắc mặt của Vân Long không tốt lắm, nàng không còn sức lực nữa: “Hôm nay ta hơi mệt, các người tìm ta để chữa bệnh, ngày mai hãy dẫn người đến phủ tướng quân, ta sẽ ở trong phủ và trị liệu cho các người.”

Lão Vinh sửng sốt một chút, muốn giữ Vân Lạc Phong ở lại lại, ông còn chưa kịp nói đã bị lão Ninh bên cạnh kéo về.

Lão Ninh lắc đầu với ông, ánh mắt hòa ái chuyển hướng sang Vân Lạc Phong: “Vân cô nương, ngươi trở về nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai chúng ta sẽ đến phủ tướng quân tìm ngươi.”

“Được.” Vân Lạc Phong không nói gì thêm nữa, cánh tay nàng khoác lên cổ Vân Tiêu, đôi mắt nhắm lại thật nhẹ nhàng: “Vân Tiêu, đỡ ta trở về.”

Vân Tiêu mấy máy đôi môi mỏng, khom người xuống đỡ phần eo rồi ôm lấy Vân Lạc Phong, đi nhanh ra khỏi Y Các.

“Cảnh Lâm đáng chết này!”

Đợi Vân Tiêu ôm Vân Lạc Phong rời khỏi, cuối cùng lão Vinh không nhịn được nữa mà bùng nổ lửa giận: “Vốn dĩ hôm nay ta đã nói xong với Vân nha đầu rồi! Kết quả lại do tên Cảnh Lâm kia quấy rối ức h**p Vân nha đầu, làm việc trị liệu của đại nhân bị chậm lại!”

Theo lão Vinh thấy, nếu không phải vì Cảnh Lâm, Vân Lạc Phong cũng sẽ không bỏ đi như vậy, cho dù Cảnh Lâm chịu thiệt thòi rất lớn ở chỗ này cũng không tài nào đánh tan cơn giận dữ trong lòng ông!

Lão Vinh đột nhiên giống như nghĩ tới cái gì đó, ông đi đến bên ngặn tủ bày biện các loại dược liệu của Y Các. Một tiếng rầm vang lên, tất cả dược liệu quý báu ấy đều bị ông hất xuống đất!

Suy nghĩ một chút, ông lại cầm lọ dịch Tụ Linh Dược lên, đập mạnh nó xuống mặt đất!

Loảng xoảng!

Lọ đựng dịch Tụ Linh Dược vỡ thành vô số mảnh, khiến cho dịch Tụ Linh Dược trắng như tuyết bị rơi vãi khắp mặt đất, sau đó nhanh chóng bốc hơi.

“Lão Vinh!” Lão Ninh sửng sốt một chút, sau khi phục hồi tinh thần thì hét lên thật to: “Ông đang điên cái gì vậy hả?”

Lão Vinh không để ý đến tiếng rống to của lão Ninh, ông hung hăng giẫm lên dược liệu dưới đất, mãi cho đến khi mấy thứ dược liệu quý báu ấy bị ông giẫm đạp không còn hình dáng, ông mới hít một hơi thật sâu, ánh mắt lạnh lẽo lướt nhìn tất cả mọi người trong Y Các.

“Chuyện hôm nay, không ai được phép để lộ nửa câu! Đặc biệt là chuyện về Vân nha đầu, nếu kẻ nào để lộ một chút tiếng gió, chắc chắn sẽ bị Y Các của ta đuổi giết!”

Mọi người nhịn không được mà rùng mình, cả đám đều cất lời thề: “Lão Vinh người yên tâm, chúng ta có chết cũng không để lộ một chữ!”

“Tốt!” Lão Vinh gật đầu vừa lòng: “Mặt khác, ta muốn các ngươi truyền tin tức ra ngoài! Nói rằng Cảnh Lâm gây khó dễ cho đại tiểu thư Vân Lạc Phong của phủ tướng quân ngay trong Y Các chúng ta, nào ngờ bên cạnh Vân tiểu thư có hộ vệ nên hắn không làm gì nàng được, nhưng hắn và tên hộ kia chiến đấu đã làm hư hao dược liệu trong Y Các của ta, thậm chí dịch Tụ Linh Dược quý giá cũng bị hắn hạ độc thủ*!” (xuống tay độc ác)

Có như thế thì lão Ninh mới biết lão Vinh muốn làm cái gì, ông không tự chủ được mà trợn mắt há hốc mồm.

Cao!

Chiêu này thật sự quá cao!

Quả nhiên, đắc tội bất kỳ kẻ nào chứ đừng đắc tội lão Vinh già này, nếu không, ông gài bẫy người nào là hoàn toàn muốn mạng người đó đấy!
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 86: Lão Vinh tức giận (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Lâm Tiếu, lát nữa ta liệt kê ra một tờ danh sách, ngươi hãy cầm đến hoàng cung, bắt Cảnh Lâm phải dựa theo giá để bồi thường! Ta không khiến hắn táng gia bại sản thì ta không phải họ Vinh!” Ánh mắt lão Vinh phun trào lửa giận, ông nghiến răng nghiến lợi nói!

Lão Ninh lão bất đắc dĩ lắc đầu: “Vừa rồi ta còn tưởng ông bị Cảnh Lâm chọc cho nổi điên, không ngờ ông lại dùng cách này để gài bẫy hắn! Có Y Các của ông gây áp lực ở chốn này, Cảnh Lâm hắn không dám không bồi thường.”

“Hừ!”

Lão Vinh hừ lạnh một tiếng: “Ai bảo tên súc sinh Cảnh Lâm đó làm Vân nha đầu giận dữ bỏ đi! Sao ta có thể không làm hắn hộc máu được? Bây giờ các ngươi lập tức lan truyền tin này ra ngoài, mọi việc đều có Y Các gánh vác, Cảnh Lâm không dám bắt bớ các ngươi đâu! Nhưng nếu như để ta biết các ngươi giúp đỡ hắn, đừng trách Y Các của ta không xuống tay lưu tình!”

Cái nhìn sắc bén chợt lóe lên nơi đáy mắt lão Vinh, giọng nói của ông lạnh nhạt mà nghiêm túc!

“Gia gia.” Ninh Hân đỡ lão Ninh, nở nụ cười nhẹ nhàng và nói: “Có lão Vinh thay Vân cô nương báo thù, người yên tâm rồi chứ, chẳng qua tên Cảnh Lâm kia đúng là tự tìm đường chết!”

Lão Ninh cười khổ, nói: “Hân nhi, con nói rất đúng, có lão Vinh ra tay, đâu còn cần đến lão già này chứ? Chỉ là một y sư ngự dụng (tay sai) của hoàng tộc mà thôi, nếu ta ra tay thì quả là để mắt đến hắn quá.”

Khi nói câu cuối cùng, khuôn mặt điềm đạm thản nhiên của lão Ninh chợt hiện lên vẻ kiêu ngạo.

Ông thân là gia chủ của Ninh gia, đương nhiên có sự cao ngạo của tư bản (ý nói tầng lớp nhiều tài sản)! Điểm này không thể nghi ngờ!

Vân gia.

Sau khi Vân Lạc Phong được Vân Tiêu dìu trở về, toàn bộ Vân gia đều chấn động! Khinh Yên vội vội vàng vàng phái người đi thông báo cho Vân Lạc biết, sau đó theo sát Vân Tiêu đi vào phía sau núi.

Không đợi Khinh Yên bước vào, cửa phòng đã bị đạp một tiếng “rầm”, suýt chút nữa đập mạnh làm cái mũi nhỏ của Khinh Yên bị thương.

Vẻ mặt nàng ta tràn đầy ai oán, đứng ở ngoài cửa, nói lảm nhảm: “Bây giờ tiểu thư có Vân Tiêu hầu hạ rồi không cần nô tỳ nữa, quả nhiên tiểu thư là người trọng sắc khinh hữu (trọng sắc khinh bạn). Thôi, ta đi ra trước đợi tướng quân trở về.”

……

Trong phòng, Vân Lạc Phong nhìn nam nhân đứng ở cửa, nàng nhíu chặt mày: “Vân Tiêu, ngươi cũng ra ngoài đi.”

Vân Tiêu không nhúc nhích, đôi mắt lãnh khốc bình tĩnh ngắm nhìn sắc mặt tái nhợt của người thiếu nữ.

“Trước đó nàng... có phải nàng đã cưỡng ép để tăng thực lực lên không?”

Vân Lạc Phong hơi suy yếu, nhắm mắt lại.

Thực lực của nàng đang ở mức Sơ Linh Giả trung cấp, Cảnh Lâm lại là Trung Linh Giả sơ cấp, hai người hơn kém nhau hai cấp! Sở dĩ Vân Lạc Phong có thể đánh hắn vào lúc hắn sơ ý, ấy là vì nàng mượn sức mạnh Thần Điển để cưỡng ép linh hồn của mình tăng cường độ!

Nhờ đó, nàng mới có thể dùng linh hồn công kích Cảnh Lâm, khiến hắn mất hồn trong chốc lát.

Đương nhiên, cách này gây ra hậu quả không nặng không nhẹ, hậu quả đó là khi cường độ của linh hồn khôi phục trạng thái ban đầu sẽ khiến linh hồn trở nên cực kỳ suy yếu! Vì thế, nàng đành bảo Vân Tiêu đưa mình trở về.

“Ta không có việc gì, ngươi ra ngoài trước đi.”

Vân Lạc Phong chầm chậm mở hai mắt, giọng nói đã không còn khí phách cuồng vọng như trước, nói rất yếu ớt.

Lần này, Vân Tiêu vốn luôn nghe lời lại không nghe theo Vân Lạc Phong, chẳng những hắn không rời đi, ngược lại còn đi đến trước mặt người thiếu nữ, ánh mắt nghiêm túc nhìn nàng, giọng nói từ tính chầm chậm vang lên: “Vì sao nàng không cho ta ra tay?”

Vân Lạc Phong ngước mắt, nhìn nam nhân đứng bên cạnh mình: “Ta muốn tự mình ra tay!”

Không có nguyên nhân khác, nàng chỉ muốn tự mình giáo huấn Cảnh Lâm, mặc dù dẫn đến hậu quả là linh hồn trở nên suy yếu!

“Sức mạnh của ngươi chỉ thuộc về ngươi, chứ không thuộc về ta! Vân Tiêu, ngươi hiểu rõ chứ?”

“Nếu nàng yêu cầu……” Đôi mắt lãnh khốc của nam nhân nhìn chằm chằm vào Vân Lạc Phong: “Sức mạnh của ta cũng có thể thuộc về nàng.”
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 87: Nội gián trong cung (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Kiếp trước, Vân Lạc Phong từng thấy một câu nói trên mạng khiến nàng cực kỳ cảm động.

Câu ấy được nói như thế này, ‘Nếu có người muốn giết ngươi, ta sẽ giúp ngươi cầm kiếm’. Tuy bây giờ Vân Tiêu không nói ra những lời ấy, nhưng ý nghĩa trong câu nói của hắn giống hệt như câu nói trên mạng kia.

Trong nháy mắt, trái tim Vân Lạc Phong bị xúc động, nàng ngước mắt nhìn nam nhân lãnh khốc tuyệt đẹp trước mặt mình, đôi mắt đen sâu không thấy đáy vô cùng nghiêm túc.

“Vân Tiêu, nếu như ta không cần sức mạnh của ngươi, khăng khăng muốn tự mình ra tay thì sao?”

Vân Tiêu nhíu mày, rõ ràng hắn cũng đang hỏi Vân Lạc Phong về vấn đề này, sau một hồi thật lâu, hắn mới nhìn về phía nàng một lần nữa, trong đôi mắt lãnh khốc là sự kiên quyết.

“Ta có thể giúp nàng đè tay chân hắn xuống, khiến hắn không tài nào phản kháng được, nàng có thể trút giận là đủ rồi.”

Nam nhân trịnh trọng trả lời câu hỏi của Vân Lạc Phong.

Thần sắc của hắn vừa trịnh trọng lại vừa nghiêm túc, khiến người ta có cảm giác nhất định hắn sẽ làm được những gì hắn nói.

“Vân Tiêu, vì sao ngươi lại đối xử tốt với ta như vậy?” Đôi mắt thâm trầm của Vân Lạc Phong nhìn về phía Vân Tiêu, nàng hỏi.

Vân Tiêu mấy máy đôi môi mỏng, ánh mắt lãnh khốc vẫn trước sau như một, nhìn Vân Lạc Phong rất chăm chú: “Ta không biết! Nhưng ta hiểu rõ mình phải bảo vệ nàng!”

Ta phải bảo vệ nàng ——

Năm chữ này khiến Vân Lạc Phong run lên, nàng xoa xoa mái đầu nhức nhối một chút, nói với vẻ yếu ớt: “Vân Tiêu, nếu ngươi nói xong rồi thì ra ngoài đi, ta muốn yên lặng tĩnh dưỡng thân thể.”

Vân Tiêu trầm mặc, bước lại gần Vân Lạc Phong thêm hai bước, vẫn cứ vi phạm mệnh lệnh của nàng.

“Vân Tiêu ——”

Thấy Vân Tiêu không nghe lời như vậy, Vân Lạc Phong khẽ nhíu mày. Nàng vừa ngẩng đầu nhìn mặt mũi của nam nhân có dung mạo lãnh khốc, đúng lúc ấy, bàn tay ấm áp của nam nhân đã đặt lên ngực nàng...

Vân Lạc Phong hơi nheo mắt, một ánh nhìn nguy hiểm chợt lóe lên từ đáy mắt của nàng.

Nàng không ngờ được, một nam nhân ngây thơ đơn thuần như Vân Tiêu lại chủ động tập kích mình sao?

Khi nàng đang nghĩ ra mấy câu nói đùa với hắn thì bỗng nhiên có một cảm giác ấm áp chầm chậm chảy xuôi từ ngực vào tận trong linh hồn, nàng có thể cảm nhận được linh hồn suy yếu lúc đầu đang dần được chữa trị.

Bây giờ, Vân Lạc Phong mới hiểu được, hóa ra nam nhân này không cợt nhả nàng mà lại giúp linh hồn nàng dễ chịu hơn ư?

Lúc này, bàn tay của nam nhân đứng trước mặt đang kề sát ngực nàng, dường như cảm nhận được thân thể mềm mại của người thiếu nữ, trong lòng của nam nhân lập tức nảy sinh cảm giác kỳ quái, loại cảm giác ấy khá khó khống chế, giống như núi lửa sắp sửa phun trào vậy.

Nhưng hắn vẫn cố hết sức để bình ổn lại hơi thở của mình, hết sức chuyên chú giúp Vân Lạc Phong trị liệu linh hồn bị thương.

“Chủ nhân, ta đã sớm nói với nàng, bảo nàng đừng dùng cách này để tăng cường độ của linh hồn lên, nàng cứ cố tình không nghe.”

Giọng nói ai oán của Tiểu Mạch cứ quanh quẩn trong đầu nàng: “Nếu người muốn ta tha thứ cho người thì bây giờ lập tức ăn sạch Vân Tiêu cho ta! Dù sao tiểu tử này chưa từng được ăn mặn bao giờ, người cũng không phải chịu thiệt thòi!”

Vân Lạc Phong cũng không để ý tới mấy câu lảm nhảm của Tiểu Mạch.

Nhưng Tiểu Mạch vẫn cứ giữ mãi ý định ấy, hắn vẫn như cũ, không ngừng nhắc nhở nàng: “Chủ nhân, người vẫn muốn trở nên cường đại chứ? Bây giờ người đã có một con đường tắt để nhanh chóng đi thông trở thành cường giả, người chỉ cần ăn sạch tiểu yêu tinh đang cọ xát mình là đủ để trở thành cường giả rồi!”

Tiểu yêu tinh đang cọ xát?

Vân Lạc Phong suýt phun ra một ngụm máu, nàng nhìn Vân Tiêu đang đứng trước mặt mình từ trên xuống dưới, không tài nào gắn liền hai chữ yêu tinh với nam nhân lãnh khốc này được.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 88: Nội gián trong cung (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Làm sao vậy?”

Vân Tiêu thấy Vân Lạc Phong dùng ánh mắt rất kỳ quái để quan sát mình, hắn khẽ nhíu mày.

“Vân Tiêu, có ai đó từng nói với ngươi là ngươi rất ngon miệng không?”

Không thể không nói, nam nhân trước mắt nàng quả thực vốn mê người, dung nhan lãnh khốc tuyệt đẹp, ngũ quan hoàn mỹ tinh xảo, chẳng có chỗ nào không quyến rũ người ta phạm tội cả! Đặc biệt là cơ bụng tám múi ở dưới phần ngực, cực phẩm tới mức cực hạn! Nếu hắn cởi hết y phục rồi bước ra ngoài cửa chiến đấu một trận, không chừng cơ bắp trước ngực đã bị sờ mó đến độ vô cùng bóng loáng.

Vân Tiêu hơi kinh ngạc nhìn về phía Vân Lạc Phong, dường như không rõ vì sao nàng lại đột nhiên thốt ra mấy lời ấy?

“Không có.”

Suy nghĩ một chút, Vân Tiêu trả lời đúng sự thật với Vân Lạc Phong.

Quả thật chưa từng có ai nói mấy lời đó với hắn, thế nhưng với thân phận của hắn ở nơi ấy, mặc dù những nữ nhân đó không nhìn thấy dung mạo ẩn sau lớp mặt nạ, họ cũng liên tục dính lấy hắn.

Ấy thế mà... những nữ nhân đó đều không thể sống sót...

Vân Lạc Phong nhìn vẻ mặt kỳ quái của Vân Tiêu, nàng chợt nở nụ cười: “Vân Tiểu, tay của ngươi còn định đặt trước ngực ta đến khi nào?”

Ánh mắt nàng liếc nhìn bàn tay Vân Tiêu vẫn cứ kề sát ngực mình, trong đôi mắt tràn đầy ý cười tà mị.

Mặt than của Vân Tiêu trở nên cứng đờ, hắn thu tay mình lại, nói với vẻ lãnh khốc: “Thân thể của nàng không còn đáng ngại nữa, ta đi trước đây.”

Nói xong lời này, hắn xoay người bước ra ngoài cửa, cho dù bước chân của hắn giẫm xuống rất vững vàng, Vân Lạc Phong vẫn nhìn ra một chút hoảng loạn.

“Xem ra tên gia hỏa này cũng không hẳn là không thông suốt chuyện nam nữ.” Vân Lạc Phong nheo mắt, nhìn chăm chú vào bóng dáng rời đi của Vân Tiêu, khóe môi hiện lên nét cười tà mị: “Nhưng mà hắn còn thiếu sự dạy dỗ đấy.”

……

Đại tiểu thư Vân gia – Vân Lạc Phong được Vân Tiêu ôm trở về, trên dưới Vân gia đều biết việc này. Vì thế, Vân Lạc đang uống trà nói chuyện phiếm với người ta ở ngoài, vừa nghe thấy đã vội bỏ mọi người lại rồi chạy về phủ tướng quân, sau khi trông thấy Vân Lạc Phong bình an vô sự, ông mới thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng, mặc dù Vân Lạc Phong không bị thương tổn, lão gia tử vốn luôn bênh vực người của mình từ trước tới nay lại giận tím mặt, nếu Vân Lạc Phong không kéo ông lại, ông đã sớm vọt vào hoàng cung tìm Cảnh Lâm tính sổ rồi!

Đồng thời ngay tại đây, khắp hoàng thành Long Nguyên quốc ầm ĩ một trận, nguyên nhân không có gì khác ngoài việc Cảnh Lâm gây khó dễ cho Đại tiểu thư Vân gia ở Y Các, lại còn làm hư hao tài sản Y Các, khiến các trưởng lão Y Các nổi cơn lôi đình, phái người cầm danh sách và dược liệu bị phá hỏng tiến cung tìm Cảnh Lâm tính sổ.

Cảnh Lâm đúng là có khổ mà không nói được.

Hắn có thể nói cái gì? Chính hắn bị oan uổng ư? Ai tin chứ?

Vì vậy, hắn chỉ có thể cắn sạch răng nanh rồi nuốt vào miệng, yên lặng lấy gia sản của mình ra bồi thường Y Các!

Trong một đêm, ngự y Cảnh Lâm tiếng tăm lừng lẫy của Long Nguyên quốc đã trở thành một kẻ nghèo hèn ‘danh xứng với thực’! Bây giờ ngay cả dược liệu hắn cũng không mua nổi.

Khi Long Nguyên quốc bị cơn gió lốc kia quét qua, đầu sỏ gây tội – Vân Lạc Phong lại đang ở nhà, an tâm tu luyện, không hề bối rối vì chuyện bên ngoài.

Sau núi.

Vân Lạc Phong thả mình trong thùng tắm, từ từ mở mắt, thở ra một luồng khí đục và nói: “Tiểu Mạch, ta đã đột phá thành Sơ Linh Giả cao cấp.”

“Hừ!” Tiểu Mạch đang giận dữ vì Vân Lạc Phong tùy hứng, giọng điệu của hắn mang theo vẻ ai oán: “Nếu người nguyện ý nghe ta, song – tu với Vân Tiêu, bây giờ người đã sớm đạt tới cảnh giới Trung Linh Giả rồi!”

Sắc mặt Vân Lạc Phong trở nên hơi đen, tiểu gia hỏa này đúng là không đạt được mục đích thì không bỏ qua.

“Thôi, chúng ta không bàn luận về chuyện tu luyện này nữa, trước đó ta đã giao nhiệm vụ cho Trà Sữa, hẳn là nó hoàn thành rồi.”
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 89: Nội gián trong cung (3)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Chít chít!

Đúng lúc Vân Lạc Phong nhắc đến Tầm Kim Thử (chuột tìm kho báu) - Trà Sữa, một tiếng kêu đã hấp dẫn sự chú ý của nàng.

Ngay sau đó, nàng liền nhìn thấy một con chuột nhỏ màu trắng sữa chui vào từ khe cửa, kêu to chít chít với nàng.

"Ngươi đã đào xuống lòng đất của sân huấn luyện được chưa?" Vân Lạc Phong dùng lòng bàn tay nâng Trà Sữa lên và hỏi: "Ta bảo ngươi giữ lại ba cái hố, ngươi có giữ lại không?"

"Chít chít."

Trà Sữa liều mạng gật đầu, dáng vẻ ngây ngô đáng yêu, nhìn Vân Lạc Phong rồi chớp chớp hai mắt, dường như muốn nàng thưởng cho nó.

"Ta bảo ngươi giám sát mấy người đó, ngươi giám sát ra sao rồi?"

Trong khoảng thời gian này, ban ngày Trà sữa khởi công đào đất bên dưới sân huấn luyện, buổi tối nó phụ trách giám sát mấy người được chiêu mộ tuyển chọn. Đương nhiên, làm thì được thưởng, Vân Lạc Phong cũng không bạc đãi nó. Mỗi ngày nàng đều cho nó một lọ dịch Tụ Linh Dược làm phần thưởng.

"Chít chít."

Trà Sữa lại gật đầu, nhìn Vân Lạc Phong mà tha thiết chờ mong.

"Đây là phần thưởng ngày hôm nay của ngươi."

Vân Lạc Phong cầm một lọ dịch Tụ Linh Dược và ném cho Trà Sữa.

Trà Sữa vội vàng chụp lấy lọ dịch Tụ Linh Dược, nó dùng răng nanh cắn mở nắp lọ ra, sao đó đổ dịch Tụ Linh Dược vào miệng ực ực!

Tầm Kim Thử khác với người. Nó tu luyện dựa vào việc không ngừng ăn dược liệu. Mà người ta lại phối chế dược liệu thành dịch Tụ Linh Dược, tất nhiên đó là đồ ăn của nó! Nhưng so với dịch Tụ Linh Dược, nó càng nhớ nhung mấy cây linh thảo hồi trước hơn.

"Chít chít chít."

Uống xong dịch Tụ Linh Dược, Trà Sữa quét miệng, hoa chân múa tay vui sướng, kêu to mấy tiếng với Vân Lạc Phong.

"Chủ nhân, nó nói nó phát hiện một nam nhân từng lén rời khỏi phủ tướng quân, sau đó nó vội bám theo, kết quả phát hiện được nam nhân kia lén truyền tin cho một lão già nói giọng the thé."

Dường như Tiểu Mạch biết rõ sự nghi hoặc trong lòng Vân Lạc Phong, hắn liền mở miệng giải thích.

Hiển nhiên, tên nhóc này còn chưa nguôi giận đâu.

"Giọng nói the thé?" Vân Lạc Phong khẽ vỗ cằm, cúi đầu nở nụ cười: "Ngoại trừ thái giám trong cung thì không ai có giọng nói the thé nữa, xem ra quả nhiên Hoàng đế vẫn không yên tâm về phủ Tướng quân, lại cài nội gián vào ngay lúc này! Trà Sữa, ngươi dẫn đường, ta muốn nhanh chóng đến gặp những tên đó."

Mấy ngày nay, sở dĩ nàng án binh bất động là vì muốn dụ nội gián trong cung ra. Có thể thấy quả nhiên những tên nội gián ấy thiếu kiên nhẫn, nhanh như vậy mà đã để lộ mục tiêu.

"Chít chít."

Trà Sữa vui sướng kêu lên hai tiếng, lủi khỏi lòng bàn tay Vân Lạc Phong, lắc lắc cái mông nhỏ, lủi nhanh ra ngoài cửa.

Vân Lạc Phong không có suy nghĩ khác, bám chặt theo nó.

Trong thạch thất âm u ẩm ướt, vào lúc này lại đầy ắp người, vọn vẹn khoảng hai trăm người đang ngồi ngốc trong đấy, có thể nghĩ đến mức độ chật chội như thế nào.

Trải qua khoảng thời gian bị Vân Lạc Phong làm lơ, những người này đã sớm không còn kiên nhẫn. Nếu không phải do phủ tướng quân trả tiền công khá cao, làm sao bọn họ có thể cam lòng ngây ngốc ở đây giống như ngồi tù vậy?

Trong lúc mọi người còn đang nghị luận ồn ào thì một giọng nói lười biếng vang lên, ngay lập tức khiến cho bọn họ im bặt.

"Xem ra mấy ngày nay các ngươi ở chổ này thật sự không tệ, vẫn còn tinh lực để lớn tiếng nói chuyện như vậy nhỉ?"

Người thiếu nữ dựa lưng vào vách đá, bạch y không nhiễm một hạt bụi nhỏ chẳng hề tương xứng với thạch thất âm u này, dung nhan tuyệt mỹ nở nụ cười tà mị lười nhác, đôi mắt đen lẳng lặng ngắm nhìn đám người bỗng dưng yên tĩnh này.

"Vân tiểu thư." Trong đám người có một giọng nói bất mãn truyền ra: "Người đưa bọn ta tới đây rồi bỏ bọn ta ở trong này, rốt cuộc người có ý gì? Chẳng lẽ mấy người chúng ta đến đây để bị tiểu thư đối đãi như thế à?"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 90: Nội gián trong cung (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Vân Lạc Phong khẽ nhíu mày, tầm mắt di chuyển đến người vừa nói chuyện.

Đó là một thiếu niên tuấn mỹ, chân mày thanh tú nhăn lại vì bất mãn. Có lẽ do mấy ngày nay cứ ở mãi trong thạch thất mịt mù tăm tối nên đã làm cho gương mặt trắng nõn của hắn gần như trong suốt. Rõ ràng vẫn còn nhỏ tuổi nhưng trong mắt lại mang theo cảm giác tang thương

"Ngươi tên gì?"

Vân Lạc Phong nhìn thiếu niên tuấn mỹ, cong môi hỏi.

Thiếu niên tuấn mỹ không ngờ Vân Lạc Phong chú ý đến mình nhanh như vậy, hắn hơi sửng sốt một chút, ánh mắt đảo qua một vòng, sau đó nói: "Dịch Linh! Tên của ta là Dịch Linh."

"Ta muốn biết tên thật! Nói cho ta biết, tên thật của ngươi là gì?" Vân Lạc Phong khoanh tay trước ngực, giọng điệu không hề kiên nhẫn.

Thiếu niên ngây ngẩn cả người, ánh mắt lại tiếp tục chuyển động, vẫn cứng đầu nói: " Tên thật của ta là Dịch Linh."

"Được! Ta hỏi ngươi một vấn đề khác. Tối qua ngươi đã đi đâu?"

Vân Lạc Phong nhìn thiếu niên và cười tủm tỉm.

Dường như đôi mắt Vân Lạc Phong có thể nhìn thấu mọi chuyện, dưới ánh mắt của nàng, bất luận là chuyện gì đều không thể che giấu.

Trên mặt thiếu niên bắt đầu toát mồ hôi lạnh. Hôm qua khi hắn đi khỏi rõ ràng không có ai theo sau. Tại sao Vân Lạc Phong lại hỏi hắn câu này? Nhất định là nàng cố ý làm mình sợ.

Thiếu niên không biết, tối hôm qua đúng là không có người nào theo sau hắn, nhưng lại có một con chuột đồng nhỏ lén lút bám sát phía sau.

"Dịch Linh?" Ý cười trên mặt Vân Lạc Phong càng sâu: "Nghe nói mấy năm trước Lưu Kim quốc chiến bại, vì cầu hòa nên đưa đệ nhất thiên tài - Tam hoàng tử Diệp Linh sang làm con tin. Tam hoang tử vốn có thể sẽ là quốc quân tương lai, bây giờ lại phải cam chịu vận mệnh làm một con tin. Cho nên, ta muốn hỏi xem nên gọi ngươi là Dịch Linh, hay là... Tam hoàng tử?"

Cuối cùng thì sắc mặt của thiếu niên cũng biến hóa, ánh mắt hắn hoảng sợ nhìn chằm chằm Vân Lạc Phong.

"Ngươi... Làm sao ngươi biết được?

Không phải Đại tiểu thư của phủ Tướng quân chẳng hề biết gì hết ư? Sao có thể nhận ra thân phận của hắn?

"Lúc Thái tử đưa các người đến phủ Tướng quân, ta cố ý không nhận ra ngươi để ngươi thiếu kiên nhẫn. Hôm qua lúc ngươi gặp tên thái giám trong cung thì đã bị người của ta phát hiện rồi." Vân Lạc Phong khẽ vỗ về mái đầu nhỏ của Trà Sữa, rũ mắt cười nhạt: "Đương nhiên, ban nãy ta hỏi ngươi, nếu ngươi tự tiện đặt tên khác, ta cũng không biết ngươi là Diệp Linh! Nhưng ngươi lại muốn dùng cái tên Dịch Linh đó để lừa gạt ta!"

Vân Lạc Phong ngừng lại một chút, ngẩng đầu gương mặt trắng bệch của thiếu niên.

"Dịch hoàng hậu của Lưu Kim quốc là mẫu thân ngươi. Ngươi dùng tên này, muốn người khác không phát hiện cũng khó. Ta chỉ là tò mò, người nọ trong hoàng cung đã dùng điều kiện gì để ngươi làm việc cho hắn?"

Diệp Linh cười khổ một tiếng: "Vân Lạc Phong! Người đời đều nói ngươi là phế vật, dựa vào thanh danh của phủ Tướng quân mới dám tác oai tác quái. Đáng tiếc, mắt của người đời mù cả rồi, chẳng ai có thể nhìn thấu được ngươi. Không sai! Ta là Diệp Linh! Hoàng đế đồng ý với ta, chỉ cần ta ở lại tướng quân phủ hai năm, hắn sẽ thả ta về nước. Huống hồ, nếu không phải vì lão già Vân Lạc, Lưu Kim quốc sẽ không chiến bại, ta cũng không bị trở thành con tin."

Ánh nhìn thù hận lóe lên từ đáy mắt Diệp Linh, hắn lạnh giọng nói.

"Diệp Linh, ngươi cảm thấy chuyện này thật sự là lỗi của gia gia ta?" Vân Lạc Phong cười lạnh một tiếng: "Ta thừa nhận gia gia của ta từng quá ngu trung*. Đối với mệnh lệnh của cẩu hoàng đế luôn thà chết không từ, nhưng ông ấy cũng thân bất do kỷ. Người ngươi nên hận chính là tên cẩu hoàng đế kia. Huống hồ, nguyên nhân thật sự khiến ngươi trở thành con tin, sợ rằng bản thân ngươi hiểu rõ hơn bất cứ kẻ nào."

*Trung thành một cách ngu ngốc
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 94: Thành lập quân đoàn Cương Thiết (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 95: Thành lập quân đoàn Cương Thiết (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 96: Thành lập quân đoàn Cương Thiết (3)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Sau khi nàng rời khỏi sân huấn luyện dưới lòng đất, Khinh Yên liền tiến tới thông báo cho nàng biết, nói rằng Vinh lão bên Y Các dẫn một người bệnh đến tìm nàng để chữa! Trong lúc nói lời này, dung mạo thanh tú của tiểu nha đầu Khinh Yên tràn đầy sự kích động, giống như mình mới là người được Vinh lão gọi hai tiếng ‘thần y’ vậy.

“Tiểu thư, bây giờ người thật sự rất lợi hại, ngay cả người của Y Các cũng tới tìm người chữa bệnh, nô tỳ tự hào quá!”

Vân Lạc Phong cười như không cười, nhìn tiểu nha đầu đỏ bừng cả mặt, nàng hỏi ngược lại: “Ngươi tự hào cái gì?”

“Đương nhiên tự hào vì nô tỳ là tiểu nha hoàn của thần y. Tiểu thư, bây giờ người cũng coi như là hết khổ chuyển sướng rồi, may mà Thái tử điện hạ vứt bỏ người, nói cách khác, với thân phận của hắn, chưa chắc đã xứng với tiểu thư đâu.”

Khinh Yên nói với vẻ căm giận, chỉ cần nghĩ tới những gì mà Cao Lăng từng làm với Vân Lạc Phong, nàng ta lập tức hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

“Khinh Yên.” Vân Lạc Phong ngừng lại, đột nhiên hỏi một câu: “Nếu có một cơ hội để ngươi trở thành Cường Giả, ngươi có nguyện ý tiếp nhận không?”

Nếu nói ra thì cả Vân gia này, ngoại trừ gia gia và Nhị thúc, người nàng tin tưởng nhất không ai khác ngoài tiểu nha đầu này.

Trước kia ở trong Vân gia, cũng chỉ có tiểu nha đầu này mới thật lòng thật dạ với nàng!

Khinh Yên bối rối nhìn Vân Lạc Phong: “Trở thành Cường Giả? Vì sao nô tỳ phải trở thành Cường Giả? Nô tỳ chỉ cần hầu hạ tiểu thư là đủ rồi, huống hồ, bây giờ tiểu thư là thần y, đi theo người còn đáng tin cậy hơn việc trở thành Cường Giả, ít nhất nô tỳ không phải lo mình sinh bệnh.”

“Khinh Yên, nếu như trở thành Cường Giả, ngươi có thể vì ta mà làm nhiều việc hơn nữa đấy chứ?” Ánh mắt Vân Lạc Phong dừng lại trên dung mạo thanh tú của Khinh Yên, nàng lại hỏi thêm một câu.

Khinh Yên chớp chớp mắt: “Nếu như nô tỳ có thể làm việc giúp tiểu thư, nô tỳ nhất định sẽ nguyện ý trở thành một Cường Giả. Tiểu thư, hôm nay người rất lạ, sao người lại hỏi vấn đề này ạ?”

Vân Lạc Phong bật cười, lắc lắc mái đầu, nàng không trả lời câu hỏi của Khinh Yên, chỉ nhướng mày và nói: “Đi nào, trước tiên ta sẽ đi chữa bệnh cho người khác, sau đó ngươi sẽ hiểu rõ những gì mà ta vừa nói với ngươi.”

Trong đại sảnh, Vân Lạc thong thả uống một hớp nước trà, ánh mắt ông thường xuyên ngó ra ngoài cửa, trong mắt dần dần xuất hiện vẻ nôn nóng.

“Vinh lão, Ninh lão, xin hai vị đợi thêm một lát, nha đầu thối nhà ta đi đường tương đối chậm, hẳn là bây giờ còn đang trên đường tới đây.”

Nếu người đến là người của hoàng tộc, Vân Lạc sẽ không nóng vội như thế, nhưng lần này người đến tìm Vân Lạc Phong chính là Vinh lão bên Y Các! Mà ngoại trừ Vinh lão còn có một lão già khác không phải người thường, nếu không, Vinh lão sẽ không gọi ông ta là Ninh lão.

Ngay cả thiếu nữ xinh đẹp đứng bên cạnh Ninh lão, ông cũng không thể nhìn thấu thực lực! Có thể thấy thiếu nữ này được trời phú mạnh đến mức nào! Ít nhất không hề thua kém Vân Thanh Nhã mười năm trước!

Người khiến ông càng thêm kiêng kỵ chính là nam nam tử trung niên trước sau vẫn lặng im không nói! Với sự trải đời của mình trong mấy năm qua, ông hoàn toàn có thể thấy nam tử trung niên kia có địa vị trên cả Vinh lão!

“Ha ha.” Ninh lão cười nhẹ hai tiếng, khẽ nhấp một hớp nước trà và nói: “Vân tướng quân, một chút thời gian ấy, chúng ta vẫn chờ được, ông không cần quá sốt ruột.”

Ninh lão chỉ còn thiếu điều chưa nói ‘Hoàng đế chưa vội Thái giám đã sốt ruột’ mà thôi!

Sắc mặt lão gia tử có hơi xấu hổ, ông ho khan hai tiếng, dùng vẻ mặt phẫn nộ để che giấu sự xấu hổ.

“Nha đầu thối này luôn ung dung đến chậm, đợi nó tới, ta phải hết sức dạy dỗ nó một chút mới được!”

Đương nhiên, nói thì nói vậy, nếu bảo ông dạy dỗ Vân Lạc Phong thật, ông lại không nỡ.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 97: Thành lập quân đoàn Cương Thiết (4)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

"Gia gia, chỉ vì có việc nên cháu mới đến trễ một lát, người lại mắng cháu sau lưng như vậy ư?"

Đột nhiên có một tiếng cười yếu ớt kèm theo vẻ lười nhác truyền từ ngoài cửa vào.

Dưới ánh nắng, thiếu nữ mặc bạch y bước chầm chậm tới, trên dung nhan tuyệt mỹ của nàng hiện lên nét cười tà mị, đôi mắt đen thăm thẳm như bầu trời đêm, thâm thúy làm cho người ta khó lòng dò xét được kết quả!

Tầm mắt Vân Lạc Phong dừng lại trên người nam tử trung niên vẫn luôn im lặng trong đại sảnh. Khi nhìn thấy mái tóc bạc phơ của người đó, khóe môi nàng nhoẻn thành nụ cười, thông suốt rõ ràng.

Nếu nàng đoán không lầm, nam tử trung niên này chính là người trúng độc Mạn Đà La!

"Vân nha đầu, rốt cuộc ngươi cũng tới." Vinh lão kích động đứng dậy: "Bây giờ ta đã dẫn người bệnh đến, không biết Vân nha đầu nhà ngươi nắm chắc được mấy phần để cứu hắn?"

Vân Lạc Phong nhướng góc mày, nhìn sâu vào mắt nam tử trung niên: "Bây giờ bệnh của hắn đã nguy kịch, đầu đầy tóc bạc chính là bằng chứng rõ nhất. Đừng thấy diện mạo của hắn chỉ khoảng bốn mươi, thật ra khả năng của thân thể đã đến giới hạn cuối cùng rồi."

Cõi lòng Vinh lão trở nên căng thẳng: "Vân nha đầu, còn có thể cứu được hắn không?"

"Có thì có, nhưng nếu như là lúc hắn vừa trúng độc, ta chắc chắn trăm phần trăm, nhưng bây giờ thì... cùng lắm bảy mươi phần trăm." Vân Lạc Phong cười và nhìn Vinh lão: "Nhưng mà Vinh lão à, ta ra tay chữa bệnh, chi phí rất cao, hơn nữa đối với mọi người, ta cũng không thu ngân lượng, ta chỉ lấy dược liệu mà thôi! Đương nhiên, nếu như trị liệu thất bại, ta sẽ hoàn trả mọi thứ!"

Ánh mắt Vinh lão càng thêm kích động. Đối với ông mà nói, chữa khỏi bảy mươi phần trăm cũng đủ vừa lòng rồi! Những y sư khác bên Y Các, ngay cả mười phần trăm cũng không nắm chắc!

"Vân nha đầu, Y Các của chúng ta có một gốc cây Hồng Phác đã hơn nghìn năm, nếu ngươi có thể cứu được hắn, gốc cây Hồng Phác đó sẽ thuộc về ngươi."

Cõi Vân Lạc Phong chợt xao động.

Trong hầu hết các loại dược liệu, cây Hồng Phác cực kỳ quý báu, nghe nói trong một năm, cây Hồng Phác chỉ kết được mười quả! Hơn nữa trên toàn đại lục này, số cây Hồng Phác cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, có thể tưởng tượng ra gốc cây Hồng Phác ngàn năm kia quý báu như thế nào.

Về phần sử dụng quả Hồng Phác, sau khi ăn vào có thể linh khí trong thân thể Linh Giả.

Linh lực và linh khí khác nhau. Linh lực có tính chất tiêu hao khi sử dụng trong tác chiến, mặc dù là một Cường Giả, nếu như chiến đấu mà tiêu hao linh lực sạch sẽ cũng chỉ có thể bị người ta xâu xé.

Linh khí chính là khí linh trong thiên địa, cung cấp cho Linh Giả hấp thu, tụ lại ở đan điền, đợi đến một giới hạn nào đó là có thể đột phá.

Cho nên có thể tưởng tượng ra cây Hồng Phác cung cấp linh khí mê người đến mức nào nhỉ? Cho dù khả năng cung cấp linh khí của nó ít đến đáng thương vẫn còn rất nhiều người nguyện ý ra giá cao để mua!

"Nha đầu, ta biết cây Hồng Phác không thể sánh bằng dịch Tụ Linh Dược của ngươi, nhưng đó cũng coi như là dược liệu quý báu nhất trong Y Các chúng ta. Nếu không phải vì cứu đại nhân, ta cũng chẳng muốn lấy ra đâu."

Vinh lão sợ Vân Lạc Phong chướng mắt cây Hồng Phác nên vội vàng giải thích.

" Được."

Vân Lạc Phong nhếch môi cười, trong mắt lóe lên ánh nhìn tà mị: "Nếu ta giải độc thành công, cây Hồng Phác kia lập tức thuộc về ta!"

Nói thật, cây Hồng Phác chỉ có thể cung cấp một chút linh khí như thế, nàng đúng là chướng mắt! Nhưng nếu trồng nó trong phạm vi Dược Điền (ruộng dược liệu) thuộc không gian Thần Điển, hiệu quả sẽ khác ngay!

Hẳn là lão gia tử có thể nhờ nó để đột phá đến Cao Linh Giả trung cấp...

Trong lòng Vinh lão rất vui: "Vân nha đầu, không biết bây giờ chúng ta có thể bắt đầu trị liệu hay chưa?"

Vân Lạc Phong gật gật đầu, ánh mắt chuyển sang phía Ninh lão đang im lặng chờ đợi: "Ta sẽ chữa bệnh cho người của Y Các trước, xong rồi ta sẽ trị liệu cho ông sau."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 98: Mộ gia đến cửa (1)



 
Back
Top Bottom