Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 99: Mộ gia đến cửa (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 100: Mộ gia đến cửa (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 101: Mộ gia đến cửa (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 102: Quỳ xuống tiếp chỉ (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 103: Quỳ xuống tiếp chỉ (2)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Mộ Vô Sâm, bệ hạ đã chính miệng ban cho ta một mệnh lệnh đặc biệt, cho phép ta bất cứ lúc nào cũng không cần quỳ xuống như hoàng thân quốc thích! Cho dù Quý phi nương nương một mình đến đây, ta cũng không phải quỳ trước bà ta, huống hồ là một ý chỉ? Bây giờ ngươi bắt ta quỳ xuống, chẳng phải sẽ mắc tội khi quân ư?"

Mộ Vô Sâm nén giận trong lòng, không tài nào phát tiết được, hắn chỉ có thể nắm chặt nắm tay, bắt buộc bản thân bình tĩnh lại.

“Vân Lạc Phong.” Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt lạnh lùng kiêu ngạo ánh lên cái nhìn độc ác, hắn lạnh giọng nói: "Quý phi nương nương có chỉ, lệnh cho ngươi lập tức tiến công làm thư đồng của công chúa trong vòng ba năm! Bây giờ ngươi thu dọn hành lý rồi đi theo ta ngay tức khắc! Ngoài ra, Quý phi nương nương có lệnh, thư đồng không được tùy tiện xuất cung! Do đó ngươi phải chuẩn bị hành trang đầy đủ, về phần nha hoàn thì..."

Hắn dừng một chút, tiếp tục nói: “Trong cung có rất nhiều cung nữ, ngươi không cần dẫn ai theo!"

Một tràng lời nói tựa như ngòi nổ, hoàn toàn chọc giận Vinh lão vốn không nói chuyện nhiều kể từ lúc Mộ Vô Sâm bước vào cửa.

Khuôn mặt già nua của ông phẫn nộ, đôi mắt tức giận tưởng như thiêu đốt cả bầu trời, ông quay đầu về phía Mộ Vô Sâm, tức giận quát lớn: "Công chúa kia thì tính là gì? Dựa vào đâu mà Vân nha đầu phải làm nha hoàn cho nàng ta? Nàng ta cho rằng bản thân mình được cưng chiều đến mức nào? Nàng ta xứng sao?"

Thư đồng, nói dễ nghe một chút là đi theo bầu bạn với công chúa, cùng tu luyện và đọc sách, thật ra chỉ là một nha hoàn hầu hạ mà thôi! Vân Lạc Phong thân là thần y, ngay cả ông cũng không dám ra lệnh cho nàng, kết quả, đúng là đám con cháu hoàng tộc đó quá nể mặt mình rồi! Dám bảo một thần y đi làm tiểu nha hoàn hầu hạ người ta ư?

Nàng ta xứng sao?

Quan trọng hơn là những người đó còn muốn nhốt Vân Lạc Phong trong hoàng cung ba năm! Đợi ba năm sau, đại nhân nhà mình đã sớm cách thí (chết thẳng cẳng) rồi! Đến lúc đó, cẩu hoàng đế có mười cái mạng cũng không đền bù nổi!

Sắc mặt Ninh lão cũng lạnh đi một chút. Trong mắt ông, Vân Lạc Phong là một vị thần y xứng đáng để ông tôn trọng! Thần y mà phải hầu hạ công chúa hoàng thất sao? Nếu thật sự bảo Vân Lạc Phong đi, vậy thì từ nay về sau Ninh lão cũng không thể lăn lộn trên mảnh đại lục này nữa.

“Người ta tìm chính là người của phủ Tướng quân, không liên quan đến các ngươi."

Mộ Vô Sâm quét mắt nhìn đầy lửa giận về phía Vinh lão, lạnh lùng nói: "Huống hồ, thân thể công chúa ngàn vàng, bảo cháu gái của một tướng quân tiến cung hầu hạ cũng không bôi nhọ nàng ta (Vân Lạc Phong), bây giờ lão tướng quân tuổi tác đã cao, sống không tới mấy năm, đợi lão tướng quân đi (chết) rồi, nàng ta cũng đâu còn chỗ nào để đi! Quý phi nương nương của bọn ta thương xót nên mới cho nàng ta một đường ra."

Ở Long Nguyên quốc, người gặp được Vinh lão cũng không có bao nhiêu người, nếu không nhờ lần trước Cảnh Lâm gây sự, người có thể gặp ông, phải nói là đếm được trên đầu ngón tay.

Đáng tiếc là lúc Cảnh Lâm gây sự, Mộ Vô Sâm không ở trong Y Các, cho nên hắn đương nhiên không ngờ tới lão già đứng trước mặt mình lại chính là người mà ngay cả hoàng tộc cũng phải nịnh bợ.

“Nha đầu.”

Ninh lão không lộ rõ vui buồn hờn giận trên mặt như Vinh lão, ông thản thiên quay đầu nhìn về phía Vân Lạc Phong, vân thanh phong đạm mà nói (giống như vân đạm phong khinh vậy - mây nhạt gió nhẹ): “Chuyện này do chính ngươi quyết định, nếu ngươi không muốn vào hoàng cung làm thư đồng của công chúa, Ninh lão ta sẽ giữ ngươi lại vô điều kiện! Từ nay về sau, ta sẽ để cháu gái mình ở trong phủ của ngươi, có nó ở đây sẽ không có bất cứ ai dám ép buộc ngươi."

Tuy Vân Lạc Phong cũng không biết thân phận của Ninh lão, nhưng không thể nghi ngờ, hành động của đối phương làm lòng nàng ấm áp, nàng nở nụ cười tươi với hai lão già ở đằng sau.

“Các người yên tâm, chuyện mà Vân Lạc Phong ta không muốn làm, chưa từng có bất cứ kẻ nào cưỡng ép ta được đâu."

Lời của nàng cuồng vọng khí phách, kiệt ngạo khó thuần, nghiễm nhiên không để Mộ Vô Sâm ở trước mặt vào trong mắt.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 104: Hai lão khiếp sợ (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Trong đại sảnh, một câu nói kia của Vân Lạc Phong chợt khiến mọi thứ yên tĩnh trở lại.

Mộ Vô Sâm nắm chặt nắm đấm, đột nhiên đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng kiêu ngạo nhìn chằm chằm dung mạo tuyệt đẹp tà mị của Vân Lạc Phong, khuôn mặt lạnh như băng như sương của hắn chẳng khác nào lạnh thấu xương tủy.

“Vân Lạc Phong, ngươi đừng có không biết tốt xấu! Làm thư đồng của công chúa vinh quang đến mức nào? Các thiên kim của đại thần ở Long Nguyên quốc đều không cầu được phúc phận này đấy! Quý phi nương nương có lòng tốt muốn nâng đỡ ngươi, ngươi lại làm càn như thế! Bây giờ ta nói một câu, ý chỉ của Quý phi nương nương không thể cãi, ngươi phải tiến cung làm thư đồng của công chúa!"

Lời nói của hắn vô cùng cương quyết, y như rằng Vân Lạc Phong từ chối thì hắn sẽ theo kiểu cướp người đi vậy.

“Nếu ngươi cho rằng làm nha hoàn của công chúa là một vinh hạnh, vậy không bằng ngươi bảo Mộ Vô Song của Mộ gia bọn ngươi đi làm thư đồng đi, thế nào hả?" Vân Lạc Phong lười nhác ngáp một cái, trong đôi mắt tà mị thoáng lên ý cười, nàng cong môi, nhìn về phía Mộ Vô Sâm đã tái xanh mặt mày.

“Làm càn!” Mộ Vô Sâm quát lạnh một tiếng, ánh nhìn tàn nhẫn quét qua đáy mắt: "Vân Lạc Phong, Vô Song có thân phận cỡ nào hả? Nàng có tư chất xuất sắc, tài mạo song tuyệt, lại là Thái tử phi tương lai! Không biết phế vật như ngươi lấy đâu ra dũng khí để so sánh với nàng vậy? Không sai! Trở thành thư đồng của công chúa là vinh quang của các thiên kim nhà đại thần, nhưng trong số những người đó lại không bao gồm Vô Song!"

Mộ Vô Sâm vẫn còn một câu chưa nói, Vô Song ưu tú đến mức nào? Chỉ một công chúa mà thôi, xứng để nàng làm thư đồng ư? Vô Song nhà hắn là quốc mẫu tương lai, thân phận ở trên và cách xa công chúa nhiều lắm!

Về phần Vân Lạc Phong này...

Nàng chỉ là một phế vật, cho nàng cơ hội trở thành thư đồng của công chúa, nàng lại không biết quý trọng! Trên đời này sao vẫn còn người ngu xuẩn như thế nhỉ?

Đương nhiên, Mộ Vô Song và Mộ Hành Cừu vẫn chưa nói kế hoạch cho Mộ Vô Sâm biết! Với tính cách tâm cao khí ngạo của hắn, tuyệt đối sẽ cười nhạt âm mưu của bọn họ! Vì vậy, hắn vẫn luôn luôn không rõ vì sao cô cô nhà mình lại bảo một phế vật đến làm thư đồng cho công chúa chứ?

Không sợ nàng chôn vùi công chúa à? (ý nói làm ngu theo)

Vân Lạc Phong liếc xéo khuôn mặt lạnh như băng của Mộ Vô Sâm, nhếch khóe môi tà mị: "Tự ngươi cút đi hay để ta ném ngươi ra ngoài hả?"

“Vân Lạc Phong!” Mộ Vô Sâm giận dữ nắm chặt nắm đâm, gân xanh trên thái dương giật mạnh: "Ngươi thật sự muốn cãi lại ý chỉ của Quý phi?"

Vân Lạc Phong nhướng nhướng mày: “Nếu ta đoán không sai, hẳn là chuyện thư đồng của công chúa do bà ta tự tiện làm chủ, Hoàng đế vẫn chưa biết chuyện, bây giờ ngươi tiến cung hỏi Hoàng đế một chút đi, con cái của công thần cũng chỉ xứng làm thư đồng của công chúa ư? Chẳng biết khi bắt buộc ta tiến cung vẻ mặt ông ấy có như thế này không nhỉ?"

Từ khi cẩu Hoàng đế phái Diệp Linh đến ám hại phủ tướng quân, Vân Lạc Phong đã nhìn ra, hiện giờ Hoàng đế sẽ không trở mặt với phủ, huống hồ, cẩu Hoàng đế còn định lợi dụng Diệp Linh để hãm hại nàng, làm sao lúc này lại bảo nàng tiến cung được chứ?

Từ phương diện này, nàng liền nhìn ra được, việc này tất nhiên là Mộ Quý phi tự tiện làm chủ, chắc chắn cẩu Hoàng đế không biết chuyện!

“Được!” Đôi mắt Mộ Vô Sâm trầm xuống, hắn hừ lạnh một tiếng, nói: "Vân Lạc Phong, ngươi bỏ lỡ cơ hội được thăng tiến, sau cùng đừng có mà hối hận! Lúc đó, cho dù ngươi khóc lóc muốn làm thư đồng của công chúa cũng không có ai để ý tới ngươi đâu, chúng ta đi!"

Hắn hung hăng vung tay áo, tức giận xoay người rời đi, thoạt nhìn cước bộ vội vàng có thể cảm nhận được nội tâm cực kỳ tức giận của hắn.

“Hóa ra đám người hoàng thất đều như vậy, tự cho mình đúng." Vinh lão cười nói lạnh lùng: "Vân nha đầu, xem ra ngươi có thể tự mình xử trí chuyện hôm nay, lão già bọn ta sẽ không nhúng tay, nếu sau này ngươi có yêu cầu gì thì cứ tới Y Các nói một tiếng, ta sẽ hết sức tương trợ!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 105: Hai lão khiếp sợ (2):



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 106: Hai lão khiếp sợ (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 107: Hai lão khiếp sợ (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 108: Hai lão khiếp sợ (5)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 109: Nhị thúc kích động (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 110: Nhị thúc kích động (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 111: Nhị thúc kích động (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 112: Nửa năm (1)


Edit: Sam Sam - DĐ LQĐ

"Quân đoàn?"

Vân Thanh Nhã hồi phục lại từ trong kích động. Trong ánh mắt thanh lãnh tràn đầy nghi hoặc: "Quân đoàn Cương Thiết là gì?"

"Nhị thúc." Vân Lạc Phong im lặng một lúc lâu mới nói: "Cháu thành lập một quân đoàn, chia làm hai đội phân theo giới tính. Trong đó Cương Thiết là đội quân nam hiện đang thiếu vị trí đội trưởng. Vị trí này chỉ có thúc mới có thể đảm nhiệm, cháu tin tưởng thúc, cũng chỉ có thúc mà thôi."

Vân Thanh Nhã ngẩn người, lúc ngẩng đầu lên thì liền đối diện ngay với ánh mắt sáng ngời của thiếu nữ trước mặt, hắn không khỏi nở nụ cười, ánh mắt ưu thương đã được thay thế bằng sự tự tin.

"Tiểu Phong nhi, chuyện của cháu, đương nhiên nhị thúc sẽ hết sức để giúp rồi. Cho ta năm năm, không! Ba năm! Ba năm sau nhất định ta cho cháu một quân đoàn thiết huyết bách chiến bách thắng."

Vân Lạc Phong nhìn gương mặt tự tin của Vân Thanh Nhã, đột nhiên nghĩ ra một hình ảnh nam nhân ngồi trên xe lăn, vung tay liền định đoạt thiên hạ. Hình ảnh này thật oai hùng, thật có phong cách.

___ ___

Trong Long Nguyên Quốc, vì đột nhiên thái tử điện hạ bị bệnh, trong một đêm linh lực bị mất hết mà tất cả ngự y đều bất lực nên Hoàng cung ra thông cáo, ai có thể chữa khỏi cho thái tử sẽ được trọng thưởng.

Đáng tiếc, vô số y sư đã thử chữa trị cũng không thể chữa khỏi.

Lúc này có người từng nhìn thấy Vân Lạc Phong chữa trị cho Ninh lão trên thuyền ngày đó, bèn tiến cử với Hoàng đế, khuyên Hoàng đế triệu Vân Lạc Phong vào cung chữa trị cho thái tử. Nhưng Cao Đồ không tin Vân Lạc Phong, một là sợ nàng ta tài hèn học ít, không trị được cho thái tử. Hai là sợ lỡ như nàng ta trị khỏi lại mượn chuyện này uy h**p Hoàng tộc để nàng ta làm thái tử phi.

Vì vậy, Cao Đồ gạt bỏ đề nghị của vị đại thần kia ngay lập tức.

Tục ngữ có câu tai nghe là giả, mắt thấy là thật. Trong ấn tượng của Cao Đồ, Vân Lạc Phong luôn là một phế vật. Phế vật thì làm gì biết cái gì là y thuật. Dù có triệu nàng ta vào cung cũng chỉ là uổng phí công sức.

Trong lúc Hoàng tộc bận đến sứt đầu mẻ trán vì bệnh của thái tử, thì suốt nửa năm này, tướng quân phủ lại cực kỳ yên tĩnh. Không có người khác đến quấy rầy, Vân Lạc Phong hoàn toàn chuyên tâm tu luyện ở sau núi, ngay cả thời gian đùa giỡn Vân Tiêu cũng không có.

Lúc này ở sau núi, thiếu nữ đang ngồi xếp bằng trong phòng từ từ mở hai mắt, thở hắt ra một hơi: "Bế quan suốt nữa năm, thực lực của ta tăng lên xem như cũng không tệ. Liệt Diễm và Cương Thiết dưới sự dẫn dắt của Khinh Yên và nhị thúc cũng dần dần trưởng thành. Chỉ là không biết trong nửa năm này bên ngoài đã xảy ra những chuyện gì."

"Chít chít."

Trong ống tay áo Vân Lạc Phong ló ra một cái đầu nhỏ. Trà Sữa thò đầu ra, mở to đôi mắt đen nhánh tò mò nhìn Vân Lạc Phong.

Vân Lạc Phong kéo Trà Sữa từ trong tay áo ra, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* đầu nhỏ của nó: "Vật nhỏ nhà ngươi đúng là làm người khác hâm mộ, không cần tu luyện mà đã tăng đến Cao Linh Giả sơ cấp chỉ trong nửa năm. Đồng thời cũng tiêu tốn của ta không ít dược liệu."

Tầm Kim Thử không giống với linh thú khác. Nó tăng tu vi nhờ ăn dược liệu. Vân Lạc Phong nhồi nhét cho nó không ít linh dược nên mới giúp nó trưởng thành nhanh như vậy. Thế nhưng khó khăn bây giờ mới chính thức bắt đầu, muốn làm thực lực của Trà Sữa tăng lên nữa thì linh dược bình thường là vô dụng, không cung cấp đủ lực lượng cho nó đột phá.

"Tiểu Mạch, Hồng Phát Thụ sinh trưởng thế nào rồi?"

Vân Lạc Phong bỏ Trà Sữa vào trong tay áo, dùng linh hồn truyền âm hỏi.

Rất lâu sau, trong đầu mới vang lên giọng nói của Tiểu Mạch: "Chủ nhân, Hồng Phát Thụ nở hoa rồi, cách thời gian kết quả không xa, ta đoán chắc cũng sắp đến lúc rồi."

Vân Lạc Phong cong khóe môi cười, từ trên giường đứng dậy, đi ra khỏi phòng.

"Đợi Hồng Phát Thụ ra linh quả là có thể giúp gia gia tăng thực lực lên rồi. Hơn nữa, hiện tại chân của nhị thúc cũng đi lại bình thường rồi. Đến lúc đó sẽ cho lão gia tử hai việc kinh hỉ."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 113: Nửa năm (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 114: Ninh Hân tức giận (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 115: Ninh Hân tức giận (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 116: Ninh Hân tức giận (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 117: Ninh Hân tức giận (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 118: Ta đi cùng với nàng (1)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Cái gì?”

Lúc hỏi lại câu đầu tiên "cái gì?" (ở chương 117), giọng điệu của Ninh lão vẫn bình thường, nhưng giờ đây, ông bị dọa đến mức nhảy dựng lên, đôi mắt trợn to, buột miệng thốt ra với vẻ giận dữ: "Cháu vừa nói gì hả? Cháu phế tiểu tử Ngô gia ư?"

Ngô gia là một trong Tứ đại gia tộc ở Long Nguyên quốc, tổ tiên Ngô gia từng là Ngô Quốc công của Long Nguyên, cho dù bây giờ Ngô gia không được như xưa, tốt xấu gì vẫn thừa kế tước vị, chủ mẫu đương gia* của Ngô gia còn là Nhị phẩm Cáo Mệnh đấy. (cáo mệnh phu nhân)

*Đương gia - quản lý việc nhà/quản gia/lo liệu việc nhà.

Nhưng cháu gái nhà mình chế giễu, dám phế đi độc đinh* của Ngô gia?

*Độc đinh - con trai độc nhất/dòng duy nhất -> đồng nghĩa với tuyệt tự.

Lại còn bảo đây là sự kinh ngạc dành cho ông? Ông thấy kinh hãi thì đúng hơn!

“Thật ra, cháu nói phế đi không phải là phế thực lực của Ngô Kỳ, chỉ làm hắn mất năng lực nối dõi tông đường của nam nhân mà thôi."

Vân Lạc Phong giống như sợ lão gia tử hiểu lầm nên lại giải thích thêm một câu.

Suýt chút nữa lão gia tử đã phun ra một ngụm máu, nha đầu này làm Ngô Kỳ mất năng lực nối dõi tông đường, không phải đã khiến Ngô gia đoạn tử tuyệt tôn sao? Tiểu tử Ngô gia kia còn không tìm ông liều mạng à?

Tuy lão gia tử không sợ hãi gia chủ Ngô gia, nhưng nếu việc này chọc tới hoàng tộc bên kia, cho dù là cẩu Mộ Hành Cừu hay cẩu hoàng đế, bọn chúng đều sẽ không bỏ qua cơ hội như vậy để chĩa mũi nhọn vào Vân gia.

“Ngươi nha đầu này, nếu ngươi chỉ đánh Ngô Kỳ một trận tàn nhẫn, ta còn phản bác được, dù sao cũng do tên Ngô Kỳ đó sai trước, nhưng ngươi lại trực tiếp khiến đối phương đoạn tử tuyệt tôn!" Vân Lạc bất đắc dĩ cười khổ và nói: “Bây giờ sợ là khó xong việc rồi."

Vân Lạc Phong nhướng nhường mày, ngáp một cái thật lười biếng: "Việc phế hắn do Ninh Hân làm, đương nhiên, cho dù Ninh Hân không làm vậy, cháu cũng sẽ phế hắn!"

“Ài.” Lão gia tử trợn mắt nhìn Vân lạc phong, tức giận nói: “Ngươi không gây rắc rối cho lão tử một ngày thì ngươi không thoải mái à? Giờ thì mau cút ra sau cúi đóng cửa ăn năn, không có mệnh lệnh của ta, không cho phép ngươi ra cửa một bước!"

Nhìn vào mắt lão gia hỏa, khóe môi Vân Lạc Phong nhoẻn lên thành nét cong nhẹ.

Sao nàng lại không biết dụng ý của lão gia hỏa chứ? Ông muốn nàng trốn đi, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng đừng xuất hiện trước mặt người khác. Về chuyện của Ngô gia sẽ do ông đi xử lý.

Nhưng làm sao mà Vân Lạc Phong gây chuyện rồi lại trở thành một con rùa đen rụt đầu được? Nếu thật sự như thế, nàng cũng sẽ khinh thường chính bản thân mình.

“Cháu biết người không muốn cháu đối mặt với những kẻ đó, nhưng tai họa này do cháu và Ninh Hân rước lấy, đáng lý ra phải do cháu chống đỡ! Gia gia, tuổi của người lớn rồi, nên bảo dưỡng tuổi thọ thôi, đừng vì những việc này mà nhọc lòng."

Vân Lạc hơi sửng sốt, ông nhìn người thiếu nữ đang đứng trước mặt mình. Trong một khắc này, rốt cuộc ông cũng phát hiện cháu gái nhà mình trưởng thành rồi, đã gánh vác được chứ không phải là một thiếu nữ chỉ biết gây chuyện rồi trốn ra sau lưng người thân, tìm kiếm sự che chở.

“Thánh chỉ đến.”

Một giọng nói sắc bén đến mức cắt ngang chân trời, giọng nói ấy được truyền từ ngoài sân vào: "Thánh chỉ đến, Vân Lạc Phong tiếp chỉ.”

Vân Lạc mới thả lỏng cõi lòng lại căng thẳng như cũ khi giọng nói kia cất lên một lần nữa, chân mày ông nhăn chặt lại: "Phong nhi, lát nữa cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, cháu cũng đừng nói gì hết! Lúc này đây, cho dù gia gia không đếm xỉa đến mặt mũi mình cũng phải che chở an toàn cho cháu! Bất cứ kẻ nào cũng không được cướp cháu gái trong tay ta!"

Ánh mắt Vân Lạc rất sắc bén, thần sắc uy nghiêm, giống như một Đại tướng quân uy phong lẫm liệt trên chiến trường, khí phách tự nhiên vốn có.

Dưới làn gió thu, thái giám cầm thánh chỉ màu vàng sáng trong tay, đứng ở trước viện, mắt lạnh trông chờ cặp tổ tôn (ông cháu) đang bước từ trong đại sảnh ra, ánh nhìn không kiên nhẫn xẹt qua đáy mắt hắn.
 
Back
Top Bottom