Ngôn Tình Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 59: Mở tiệc chiêu đãi (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 60: Mở tiệc chiêu đãi (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 61: Mở tiệc chiêu đãi (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 62: Mở tiệc chiêu đãi (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 63: Càng ân ái, càng chết nhanh (1)


"Cái gì?"

Sau khi nghe Mộ Vô Song nói xong, Quan Lâm vô cùng kích động: "Mộ tiểu thư, Vân Lạc Phong chỉ là một phế vật, cùng lắm chỉ có gương mặt xinh đẹp một chút. Chúng ta ít nhiều gì cũng là nhân tài, sao ả ta có thể xứng với mấy người chúng ta?"

"Cái này cũng đơn giản thôi."

Nha hoàn Tiểu Cúc đứng phía sau Mộ Vô Song nghe thấy lời này liền lên tiếng chen vào: "Vân Lạc Phong ỷ vào việc mình là cháu gái lão tướng quân mà tác oai tác quái. Có lão tướng quân ở đó thì sẽ không để cho ả ta làm thiếp, tuy nhiên lão tướng quân tuổi tác đã cao, không còn sống được bao lâu, đợi sau khi ông ta chết thì không còn ai bảo vệ ả ta nữa, đến lúc đó cứ bắt cô ta xuống làm thiếp là xong."

"Tiểu Cúc!" Mộ Vô Song giả vờ tức giận, lớn tiếng mắng: "Ai cho ngươi xen vào? Lui xuống cho ta!"

"Tiểu thư!"

Tiểu Cúc ra vẻ uất ức, bào chữa cho bản thân: "Nô tỳ chỉ là bất bình cho tiểu thư. Vân Lạc Phong kia đầu tiên là bám lấy thái tử không buông, sau đó lại đến phủ Thừa tướng ép tiểu thư phải tìm cho ả ta một vị hôn phu, bằng không sẽ bám lấy thái tử đến chết không buông. Nếu ả ta bám lấy thái tử, nhất định lão tướng quân sẽ che chở bảo vệ ả ta. Đến lúc đó không chỉ thái tử điện hạ, sợ là ngay cả Hoàng thượng cũng thấy khó xử."

Sắc mặt Mộ Vô Song thay đổi, giọng nói càng nghiêm khắc hơn vài phần: "Tiểu Cúc, ta đã nói với ngươi chuyện này không được nói ra. Ngươi quên rồi hay sao?"

Lúc này, trong một gian ghế lô trên thuyền, tứ hoàng tử Cao Thiếu Thần ôn nhu như ngọc, nhìn đôi chủ tớ kẻ xướng người họa như hát kịch, không nhịn được nở nụ cười.

"Xem ra ánh mắt của Hoàng huynh ta đúng là kém thật, ngay cả một vở kịch lộ liễu vậy cũng nhìn không ra." Hắn lắc lắc đầu, trong mắt chứa ý cười gian trá như hồ ly: "Chẳng qua, Vân Lạc Phong có vẻ không đơn giản như bề ngoài, thật tò mò, nàng ta là ngươi như thế nào?"

Đúng như Cao Thiếu Thần nói, Cao Lăng không hề nhìn ra đôi chủ tớ này đang diễn trò. Thấy Mộ Vô Song còn đang nói tốt cho Vân Lạc Phong, sắc mặt hắn càng đen hơn vài phần.

"Vô Song, lúc trước nàng nói muốn tìm phu quân cho Vân Lạc Phong không phải tự nguyện mà là do ả ta uy h**p sao?" Mắt Cao Lăng chứa đầy ý lạnh, như muốn đông lạnh Mộ Vô Song: "Lúc trước nàng còn nói, sợ ả ta không đồng ý, muốn ta xin phụ hoàng ban chỉ tứ hôn. Thật không ngờ chuyện này lại do một mình ả ta bày ra."

Mộ Vô Song cười khổ: "Thái tử điện hạ, việc này Vô Song cũng là bất đắc dĩ, huống chi Vân Lạc Phong thật sự mắt cao hơn đầu, người mà Vô Song chọn, nhất định nàng ấy không vừa lòng."

"Chỉ bằng ả?" Cao Lăng cười lạnh một tiếng, sự khinh thường trong mắt càng thêm mãnh liệt: "Ả có tư cách gì mà mắt cao hơn đầu? Vô Song, chuyện này nàng không cần lo, bổn thái tử sẽ làm chủ cho nàng, đến lúc đó, ả gả cũng phải gả, không muốn gả cũng phải. Tiểu Cúc nói không sai, đợi lão tướng quân chết rồi, không còn ai chống lưng cho ả thì có thể bắt ả làm thiếp."

Mọi người hai mắt nhìn nhau, trong giây lát tất cả đều im lặng.

Tuy rằng Vân Lạc Phong đúng là phế vật, nhưng diện mạo thật sự vô cùng xinh đẹp. Vì vậy, thật ra có rất nhiều người muốn nạp cô ta làm thiếp.

Cưới thê tử chính là nhìn vào diện mạo và thiên phú. Nhưng nạp thiếp thì chỉ cần xinh đẹp như hoa là được.

"Xem ra yến hội hôm nay rất náo nhiệt."

Đột nhiên, một giọng nói lười biếng từ bên ngoài truyền tới. Hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người.

Dưới ánh sáng mờ nhạt, thiếu nữ lười biếng dựa thân mình vào cửa thuyền, đôi môi khẽ gợi lên nụ cười tà mị, ánh mắt như cười như không nhìn mấy kẻ đang đứng trong phòng.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 64: Càng ân ái, càng chết nhanh (2)


Đôi mắt đen nhánh của thiếu nữ giống như bóng đêm vô hạn. Rõ ràng nàng đang nhìn ngươi, nhưng lại khiến cho ngươi có cảm giác trong mắt nàng không hề có ngươi.

Cái loại cảm giác bị xem thường này chỉ có người đứng trên cao mới có thể mang đến. Nhưng hôm nay, Vân Lạc Phong lại cho bọn họ cái cảm giác này.

"Ngươi đến rồi?"

Tim Mộ Vô Song run lên một cái, rất nhanh liền trở lại bình thường. Nụ cười trên mặt vẫn ưu nhã cao quý, không hề để lộ nội tâm ghen ghét của ả ta một chút nào. Nhưng đồng thời thái độ cũng không mấy gì tốt, mà là dùng giọng điệu của một cường giả đối diện với một con kiến hôi để nói chuyện: "Ngươi đến muộn!"

Vân Lạc Phong cong khóe môi, chuyển tầm mắt của mình về phía Cao Lăng: "Thái tử đưa thiệp mời cho ta, thời gian viết trên thiệp chính là bây giờ. Chẳng lẽ là do thái tử cố tình viết sai?"

Tất nhiên Mộ Vô Song sẽ không dám nói thái tử viết sai thời gian. Vì vậy chỉ đành ôm sai lầm này vào người.

"Chắc là do chúng ta nhớ nhầm nên đến sớm, xin lỗi! Vừa rồi không nên trách ngươi đến trễ."

Một câu này làm cho Vân Lạc Phong trở thành kẻ địch của tất cả những người ở đây.

Chẳng lẽ chỉ có mình thời gian của ả ta là đúng, còn bọn họ đều nhớ nhầm hay sao?

"Vân Lạc Phong! Ngươi đừng quá đáng." Trong nháy mắt gương mặt tuấn lãng của Cao Đồ đen kịt như đít nồi. Hắn ôm Mộ Vô Song vào lòng, dùng ánh mắt sắc bén như lưỡi đao bắn về phía Vân Lạc Phong: "Thời gian bổn thái tử viết là giờ dậu một khắc, bản thân ngươi đến trễ còn trút sai lầm của mình lên đầu Vô Song. Vô Song, nàng không cần phải xin lỗi loại người này."

Mộ Vô Song được Cao Lăng ôm trong ngực, nhân lúc mọi người không chú ý, nhẹ nhàng cong khóe môi.

Đúng là Thái tử viết giờ dậu một khắc, chẳng qua ả ta nhân lúc thái tử không chú ý sửa lại thành giờ dậu ba khắc mà thôi.

"Thái tử.." Mộ Vô Song giả vờ theo bản năng muốn tránh khỏi cái ôm của Cao Lăng, mày liễu khẽ chau lai: "Xin người buông tay. Ở trước mặt mọi người làm vậy không được tốt lắm, huống chi, Vân Lạc Phong còn là vị hôn thê trước kia của người."

Nghe lời này, Cao Lăng lại càng ôm ả ta chặt hơn, ngang ngược nói: "Không bao lâu nữa nàng sẽ là chính thê được bổn thái tử cưới hỏi đàng hoàng, có gì là không thể? Mộ Vô Song nàng không chỉ là thiên chi kiều nữ* (con cưng của trời), còn là đồ đệ của Cảnh Lâm, vẫn còn trẻ đã có y thuật tuyệt đỉnh, Vân Lạc Phong sao có thể so sánh với nàng."

Sắc mặt Mộ Vô Song đỏ lên, không giãy dụa nữa mà nép vào lòng ngực của Cao Lăng. Bên môi kéo ra nụ cười thỏa mãn, hạnh phúc.

Nhìn một màn gắn bó keo sơn của đôi cẩu nam nữ trước mặt này, Vân Lạc Phong chỉ lười biếng duỗi thẳng chân một cái, trong đôi mắt đen chứa một chút ý cười: "Tặng các ngươi một câu "càng ân ái, càng chết nhanh"."

Sắc mặt Cao Lăng càng thêm khó coi. Hắn vừa định mở miệng giáo huấn Vân Lạc Phong thì ngay lúc này Mộ Vô Song lại đưa tay kéo hắn lại.

"Bỏ đi! Thái tử, bất luận thế nào người cũng đã từng là vị hôn phu của Vân Lạc Phong. Người làm như vậy, nàng ấy không vui cũng là chuyện bình thường." Mộ Vô Song nhìn Cao Lăng lắc lắc đầu, sau đó mắt đẹp chuyển hướng nhìn Vân Lac Phong, vẫn giữ thái độ cao quý ưu nhã: "Vân Lạc Phong, ta nghe nói gần đây ngươi yêu thích y thuật, hay là chúng ta cùng nhau trao đổi một chút, như thế nào?"

"Phụt!!"

Lời Mộ Vô Song vừa dứt, Quan Lâm đã không nhịn được mà bật cười: "Vô Song tiểu thư, tiểu thư muốn tìm ả ta trao đổi y thuật, căn bản là đã tìm lầm người. Người như Vân Lạc Phong làm sao có thể so sánh với tiểu thư đây chứ? Tiểu thư là đồ đệ của Cảnh Lâm, y thuật cao siêu, ả ta là thứ gì? Một bại gia nữ, lấy bạc đi mua dược liệu để đốt chơi. Ta thật tò mò, ả ta mua nhiều dược liệu như vậy mà lại không độc chết ai sao?"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 65: Càng ân ái, càng chết nhanh (3)


"Quan Lâm!" Mộ Vô Song nhíu chặt mày liễu, dùng giọng điệu không tán đồng nói: "Lời này của ngươi không đúng, có ai lúc mới bắt đầu mà không hoàn toàn không biết gì hết chứ. Vân Lạc Phong có sở thích này cũng không có gì chứng minh nàng ấy không đúng cả."

Quan Lâm bĩu môi, hiển nhiên không cho rằng lời Mộ Vô Song nói là đúng. Chỉ dựa vào bản lĩnh của một phế vật làm sao có thể học thành y thuật. Hơn nữa cũng sẽ không có ai nguyện ý nhận Vân Lạc Phong làm đồ đệ.

Chỉ có lương thiện như Mộ Vô Song mới muốn chỉ bảo cho ả ta.

Không sai! Trong mắt Quan Lâm, Mộ Vô Song nói muốn trao đổi y thuật với Vân Lạc Phong, thực tế là muốn chỉ bảo cho nàng ta.

"Vân Lạc Phong." Mộ Vô Song chuyển hướng sang Vân Lạc Phong một lần nữa: "Đối với người mới học y như ngươi, nếu như không có ai chỉ dạy thì sẽ phải đi đường vòng rất nhiều. Không bằng ta chỉ cho ngươi vài điều, có chỉ dạy của ta, so ra còn tốt hơn là ngươi phải đọc sách mười năm."

Thật sự Mộ Vô Song muốn dạy cho Vân Lạc Phong sao?

Không! Ả ta làm như vậy chỉ là muốn làm nhục Vân Lạc Phong. Để Vân Lạc Phong ý thức được bản thân mình ngoại trừ vẻ bề ngoài thì chỉ là một kẻ vô tích sự. Hơn nữa, ả ta biết rõ, lấy tính tình của Vân Lạc Phong sao có thể đồng ý nhận chỉ dạy của ả.

"Được thôi!"

Ngay lúc Mộ Vô Song cho rằng Vân Lạc Phong sẽ ra sức từ chối thì giọng nói lười biếng mang theo ý cười của Vân Lạc Phong vang lên.

Ngay lập tức, biểu cảm trên mặt Mộ Vô Song cứng đờ, thừa dịp người khác không chú ý, ả ta từ từ khôi phục lại vẻ ngoài cao quý của mình: "Vân Lạc Phong, ngươi có gì không biết thì cứ hỏi, ta sẽ tận tình giải đáp."

Vân Lạc Phong nhẹ nhàng vân vê cằm, đôi mắt đen phản chiếu ý cười: "Ta muốn biết độc hoa mạn đà la nên giải thế nào?"

Mộ Vô Song ngẩn ra một chút, ả ta suy nghĩ một lúc rồi nói: "Nếu ta nhớ không lầm, độc hoa mạn đà la là câu hỏi được dán trên bức tường nan đề trong Y Các, dù là y sư trong Y Các cũng không thể giải, Vân Lạc Phong, câu hỏi này sợ là ngay cả sư phụ ta cũng không thể trả lời được cho ngươi, ta đề nghị ngươi vẫn nên bắt đầu học từ cơ bản, hiện giờ độc hoa mạn đà la không phải là thứ mà người mới học như ngươi nên tiếp xúc."

Ngụ ý rằng, câu hỏi mà ngay cả y sư của Y Các cũng không trả lời được thì Mộ Vô Song cô ta không trả lời được cũng là chuyện bình thường.

"Phương pháp giải độc mạn đà la rất đơn giản." Vân Lạc Phong ngáp một cái, lười biếng dựa vào cửa thuyền: "Ngay cả câu hỏi đơn giản như vậy ngươi cũng không trả lời được, có tư cách gì muốn trao đổi y thuật với ta."

"Vân Lạc Phong!"

Cao Lăng nắm chặt tay, làm cho xương khớp ngón tay cũng kêu lên răng rắc, làm cho người khác có cảm giác rằng bất cứ lúc nào hắn cũng có thể đánh lên mặt Vân Lạc Phong.

"Ngươi cố ý làm khó Vô Song!" Cuối cùng, Cao Lăng vẫn đè nén xúc động muốn đánh người của mình, căm giận nói: "Độc hoa mạn đà la ngay cả Y Các cũng phải bó tay. Ngươi dựa vào cái gì mà dám khẩu xuất cuồng ngôn nói rằng phương pháp giải độc rất đơn giản? Rõ ràng ngươi cố ý gây chuyện! Ta cảnh cáo ngươi, đừng ngang tàng. Y thuật phải học từ cơ bản, Vô Song tốt bụng muốn dạy cho ngươi, ngươi lại cố tình gây chuyện. Ngươi đã không biết trân trọng cơ hội thì cả đời chỉ có thể làm phế vật."

Không khí trong thuyền bất chợt trở nên căng thẳng. Mọi người nhìn thấy thái tử điện hạ nổi giận, thì không có ai có can đảm dám ngắt lời thái tử.

Ngay lúc không khí đang giương cung bạt kiếm, bỗng bịch một tiếng, một âm thanh của một cái gì đó ngã xuống đất vang lên từ bên trong khoang thuyền, hấp dẫn ánh mắt tất cả mọi người nhìn qua đó.

Một lão già có gương mặt trắng bệch, đang nằm trên đất run rẩy không ngừng. Bên cạnh ông là một nữ tử trẻ tuổi, diện mạo thanh tú diễm lệ, đang nâng nửa người của ông ta lên, thần thái rất nôn nóng, lớn tiếng gọi: "Mau! Mau cứu người! Mau cứu gia gia ta! Ai có thể cứu được gia gia ta, Ninh gia sẽ mang ơn đội nghĩa, dâng tặng hậu lễ!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 66: Càng ân ái, càng chết nhanh (4)


Ninh gia?

Mọi người nhìn nhau, đáy mắt ai cũng mang theo sự kinh ngạc.

Trong tứ đại gia tộc ở Long Nguyên Quốc không hề có gia tộc họ Ninh, vậy Ninh gia này là từ nơi nào chui ra? Nhìn chất lượng y phục của bọn họ không giống như người xuất thân từ một gia tộc nhỏ.

Thấy mọi người đều có vẻ thờ ơ, nữ tử kia cắn chặt răng, tăng thêm điều kiện một lần nữa.

"Nếu ai có thể cứu mạng gia gia của ta, ta xin dùng nhân sâm ngàn năm làm thù lao!"

Nhân sâm ngàn năm?

Ối!!

Loại dược liệu quý giá này, ngay cả Hoàng đế cũng chỉ có một cây mà thôi. Hơn nữa, cây nhân sâm kia còn chưa tới một ngàn năm tuổi.

Không ngờ nữ tử kia lại lấy nhân sâm ngàn năm làm thù lao. Tốt cuộc bọn họ là nhà giàu mới nổi ở đâu ra vậy?

Bởi vì không gian trong thuyền rất lớn cho nên cũng có rất nhiều ghế lô sang trọng khác nhau. Mà rõ ràng hai ông cháu này không phải chung nhóm người của thái tử.

Quan Lâm cười ha hả: "Tiểu cô nương, nói thật cho cô biết, trong chúng ta người có thể giúp cô cũng chỉ có Vô Song tiểu thư mà thôi. Danh tiếng của Vô Song tiểu thư không ai là không biết. Đó chính là tuyệt thế thiên tài của Long Nguyên Quốc chúng ta, y thuật lại càng cao siêu. Trong số những người trẻ tuổi ở đại lục này không ai có thể lợi hại hơn nàng ấy. Vận khí của tiểu cô nương đúng là không tệ, có thể gặp được cứu tinh."

Ánh mắt của nữ tử kia sáng lên. Theo tầm mắt của Quan Lâm mà nhìn về phía Mộ Vô Song. Nữ tử kia giống như bắt được cọng rơm cứu mạng, nôn nóng nói: "Cô nương, cầu xin cô cứu gia gia ta, gia gia ta không thể chết được. Chỉ cần cô có thể cứu sống ông ấy, Ninh gia ta xem như thiếu người một đại ân tình."

Chuyến đi lần này của bọn họ chính là muốn tìm danh y để chữa bệnh cho gia gia, ai ngờ mới đến đây gia gia liền phát bệnh.

Kỳ thật, bệnh của ông ngay cả y sư của Y Các cũng nói là không cứu được. Họ cũng chỉ có thể tận lực kéo dài thọ mệnh cho ông mà thôi. Cho nên trên cơ bản chuyến đi lần này của bọn họ không có hy vọng gì, chỉ là muốn thử thời vận mà thôi.

Ai ngờ, lại để nàng ta thật sự gặp được may mắn. Theo như vị công tử kia nói, thì cô nương tên Vô Song này y thuật rất cao minh, thậm chí vượt qua cả Y Các, có lẽ có thể trị khỏi cho gia gia...

"Cái này...." Mộ Vô Song ra vẻ khiêm tốn: "Ta không thể đảm bảo nhất định chữa khỏi cho gia gia của cô. Ta chỉ có thể làm hết sức."

"Vô Song tiểu thư, tiểu thư cũng đừng khiêm tốn. Tiểu thư bái danh y làm thầy. Y thuật vô cùng cao minh. Nếu cả tiểu thư cũng không trị khỏi thì còn ai có thể?" Quan Lâm tiếp tục vuốt mông ngựa.

Hiển nhiên, Quan Lâm vuốt mông ngựa như vậy làm Mộ Vô Song rất vui vẻ. Chỉ là ả ta không để lộ ra bên ngoài, thần thái vẫn cao quý ưu nhã như cũ, nhưng lúc này lại có thêm chút cao ngạo của cường giả, chỉ là biểu hiện này rất nhỏ.

Ánh mắt của nữ tử kia khi nghe vậy lại càng sáng hơn. Công tử này nói Vô Song cô nương bái danh y làm thầy, chẳng lẽ chính là người mà gia gia vẫn hay nhắc đến? Nghe nói vị đó từ trước tới nay hành tung bất định, tính tình cổ quái, muốn tìm thấy người còn khó hơn lên trời. Mà trong cảm nhận của mình thì cũng chỉ có vị thần y đó là có thể trị khỏi cho gia gia.

Vậy là trong nháy mắt nội tâm của thiếu nữ thanh tú diễm lệ tràn ngập niềm tin. Nếu nàng ấy biết sư phụ thật sự của Mộ Vô Song chỉ là một y sư ngự dụng nho nhỏ, không biết có kéo tên Quan Lâm khoác lát kia ra đánh cho một trận hay không?

Vân Lạc Phong vẫn lười biếng dựa vào cửa thuyền, nhìn Mộ Vô Song đang định chữa bệnh cho lão giả kia, nghiễm nhiên thể hiện thái độ xem kịch vui.

"Ngươi cười cái gì?" Quan Lâm nhìn thoáng qua vẻ mặt tươi cười của Vân Lạc Phong, hừ lạnh một tiếng: "Trong chúng ta, y thuật cao nhất là Vô Song tiểu thư, ngươi cười nàng ấy là có ý gì? Chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi có thể trị bệnh sao? Đúng là không biết trời cao đất rộng!"
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 67: Điều kiện (1)


Mộ Vô Song bước từng bước ưu nhã về phía lão giả nằm dưới đất, trên mặt treo nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt đẹp đảo một cái, hướng về cô cháu gái của lão giả nằm dưới đất, than nhẹ một tiếng: "Cô nương có thể tránh ra không, để ta có thể chẩn bệnh giúp gia gia của cô nương."

Nữ tử kia liều mạng gật gật đầu, trong mắt dâng lên sự mong đợi.

Trong lúc tuyệt vọng nên cái gì cũng có thể thử, ngay cả thân phận Mộ Vô Song còn chưa làm rõ đã mạo muội để nàng ta cứu người.

Mộ Vô Song ngồi xuống cạnh lão giả, hai ngón tay đặt lên mạch đập của ông, mày liễu khẽ chau lại: "Cô nương, bệnh tình gia gia của cô có chút phức tạp, ta cần phải về thương lượng với sư phụ một chút."

Mộ Vô Song nói chuyện lấp lửng, không nói rõ có thể trị, cũng không nói không trị được. Cố tình khiến người khác suy nghĩ mơ hồ.

"Sư phụ của cô nương?"

Sau khi nữ tử nghe thấy Mộ Vô Song nói vậy thì vô cùng nôn nóng, ánh mắt sáng rực lên. Nàng ta lo lắng bắt lấy cánh tay của Mộ Vô Song, giọng nói khẩn cầu: "Xin cô nương mau dẫn ta đi gặp sư phụ của cô nương, chỉ cần có thể cứu được gia gia ta, điều kiện gì ta cũng có thể đồng ý."

"Cái này...." Mộ Vô Song nhíu chặt mày liễu, vẻ mặt khó xử: "Sư phụ ta không phải ai cũng đồng ý chữa trị, nếu ta mạo muội dẫn các người về, sợ là sẽ bị người trách phạt."

Đôi mắt nữ tử kia bỗng trở nên ảm đạm, bàn tay đang nắm lấy cánh tay Mộ Vô Song cũng không tự chủ được mà buông ra.

Cũng phải! Một danh y lừng lẫy như thế sao có thể tùy tiện ra tay cứu người? Xem ra..... không thể cứu gia gia rồi!

"Như vậy đi.." ánh mắt Mộ Vô Song hơi đổi: "Ta sẽ thử về cầu xin sư phụ, nếu ông ấy đồng ý chữa trị, ta sẽ đến báo với hai người, cô nương xem như vậy...."

Lời còn chưa nói dứt thì bỗng nhiên một tiếng cười truyền đến cắt ngang lời nói của Mộ Vô Song.

Mộ Vô Song nhíu chặt mày liễu, mắt đẹp liếc về phía thiếu nữ khuynh thành đang đứng tựa vào cửa thuyền, nghiêm túc nói: "Vân Lạc Phong, ta biết ngươi sợ mất thể diện nên không muốn nhận chỉ dạy y thuật của ta. Dù vậy, thời điểm ta trị bệnh cứu người vừa nãy cũng không có bảo ngươi rời đi, chính là để cho ngươi học hỏi một chút, sao ngươi còn không hiểu dụng tâm lương khổ?"

Ngữ khí của Mộ Vô Song cứ như là một vị sư phụ đang dạy dỗ đồ đệ của mình. Người không biết nhìn thấy còn tưởng Vân Lạc Phong là một đệ tử ngỗ ngược không nghe quản giáo.

"Mộ Vô Song..." Vân Lạc Phong chậm rãi đứng thẳng dậy, nụ cười lười biếng mà tà khí: "Nói thật, ta bắt đầu cảm thấy có chút bội phục ngươi rồi."

Mộ Vô Song cười cười, trong mắt ả ta, một phế vật như Vân Lạc Phong bội phục mình cũng là chuyện rất bình thường.

Nhưng lời kế tiếp của Vân Lạc Phong lại làm cho ả ta cứng đờ tại chỗ..

"Ngươi không biết thân phận của hai ông cháu nhà này, cho nên tính toán gạt bọn họ kéo dài thời gian, sau đó mới trở về điều tra thân phận của bọn họ. Nếu bọn họ là người không có bối cảnh, ngươi liền không cần kiêng dè mà ra tay cướp đoạt nhân sâm ngàn năm. Còn nếu bọn họ thật sự có bối cảnh thì ngươi chỉ cần ném ra một câu rằng bệnh tình của lão giả này ngay cả sư phụ của ngươi cũng đành bó tay, không có cách gì. Cho nên, Mộ Vô Song, ta thật sự rất bội phục ngươi."

Không gì nghi ngờ là lời Vân Lạc Phong vừa nói đúng như suy nghĩ của Mộ Vô Song. Cũng chính vì vậy mà khiến cho sắc mặt của ả ta không tự chủ được thay đổi đôi chút.

"Vân Lạc Phong, ta biết ngươi hận ta, nhưng dù hận ta thế nào thì ngươi cũng không thể vu oan cho ta như vậy. Ta chỉ là nhìn thấy họ đáng thương, mới cố hết sức giúp đỡ họ. Nếu như thật sự không chữa trị được cho vị lão giả này, đó cũng không thể là lỗi của ta được." Sắc mặt Mộ Vô Song hơi hòa hoãn lại: "Cho dù sư phụ ta y thuật có cao minh thì cũng không phải tất cả mọi căn bệnh đều có thể chữa trị."

Ý là nếu như chữa trị thất bại cũng không phải là lỗi của ả ta.

"Vân Lạc Phong!"

Cao Lăng nhìn thấy nữ nhân mình yêu thương bị khi dễ thì lập tức giận tím mặt: "Vô Song và ngươi có thâm thù đại hận gì mà ngươi cứ hết lần này đến lần khác nhắm vào nàng? Y sư không phải thần tiên, bệnh gì cũng có thể trị. Ngươi có bản lĩnh thì tự mình cứu người, không có bản lĩnh thì câm miệng cho ta."
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 68: Điều kiện 2



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 69: Chân chính vả mặt (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 70: Chân chính vả mặt (2)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 71: Chân chính vả mặt (3)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 72: Chân chính vả mặt (4)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 73: Chân chính vả mặt (5)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 74: Chân chính vả mặt (6)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 75: Kẻ làm nàng không vui đều phải chết (1)



 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 76: Kẻ làm nàng không vui đều phải chết (2)


Edit: Sam Sam - DĐ LQĐ

Trong lòng Vân Lạc Phong có chút bất an. Chẳng lẽ tên kia xảy ra chuyện gì sao?

Thế nhưng đợi đến khi Vân Lạc Phong về đến phòng mình ở sau núi mới hiểu ra rằng lo lắng của bản thân trước đó hoàn toàn dư thừa.

Trong đêm tối, dung nhan lạnh lùng tuyệt luân vô cùng hoàn mỹ đứng đó đón ánh trăng. Y phục màu đen càng tô đậm thêm khí chất lạnh lùng. Ngũ quan vô cùng tinh xảo, đôi mắt thâm sâu như đêm tối nhìn không chớp mắt vào Vân Lạc Phong đang đẩy cửa đi vào.

"Nàng về rồi?"

Giọng nói của Vân Tiêu khàn khàn dịu dàng, giống như nam châm hút lấy lòng người.

"Ừ!" Vân Lạc Phong nhướng mày, điệu bộ ngả ngớn vô lại: "Ngươi tìm ta có việc gì sao?"

Đôi mắt của Vân Tiêu vẫn không rời khỏi Vân Lạc Phong, trên gương mặt lạnh lùng kia không nhìn ra được cảm xúc gì.

"Chỗ ta có một quyển sách, muốn tìm nàng cùng nhau nghiên cứu."

Vân Lạc Phong nhướng mày, tầm mắt di chuyển xuống dưới, dừng trên cuốn sách bìa vàng được Vân Tiêu nắm chặt.

Xuân cung đồ?

Trên mặt Vân Lạc Phong xuất hiện tia kinh ngạc, sau đó nàng ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào nam nhân trước mặt.

"Vân Tiêu, ngươi cố ý?"

Nếu một nam nhân cầm xuân cung đồ chạy đến phòng của ngươi nói muốn nghiên cứu cùng ngươi thì ngươi có thể không hiểu lầm sao? Cho dù trong cảm nhận của ngươi thì trước giờ nam nhân này vẫn luôn là người ngây thơ vô cùng.

Vân Tiêu có chút khó hiểu, tại sao nàng nhìn thấy quyển sách này thì lại tức giận đến như vậy. Dù vậy, hắn vẫn thành thật gật đầu: "Ta cố ý!"

Lâm Quỳnh đã nói, Xuân cung đồ phải có hai người cùng nghiên cứu, cho nên đúng thật là hắn cố ý chờ Vân Lạc Phong ở trong phòng.

Mặc cho Vân Tiêu có suy nghĩ như thế nào cũng không thể ngờ được, Lâm Quỳnh thân là thuộc hạ lại dám lừa hắn.

"Vân Tiêu!"

Vân Lạc Phong nở nụ cười, từ từ dồn Vân Tiêu vào góc tường, lúc này trong mắt nàng xẹt qua một tia sáng nguy hiểm: "Ngươi có biết sách trên tay ngươi là gì hay không? Mà lại dám đem đến đây muốn nghiên cứu cùng ta."

Vân Tiêu nhíu chặt hai mày, cuối cùng trong lòng hắn cũng cảm thấy được có gì đó không đúng: "Là Lâm Quỳnh, lúc hắn lấy xuân cung đồ cho ta có nói, muốn nghiên cứu sách này thì phải tới tìm nàng."

"Lâm Quỳnh là ai?"

"Thuộc hạ của ta."

Câu trả lời của Vân Tiêu thoáng làm Vân Lạc Phong giật mình, tuy cũng đã sớm đoán được lai lịch Vân Tiêu không bình thường, nhưng Tiểu Mạch nói hắn không hề có ác ý với nàng, cho nên nàng cũng không để tâm chuyện tra lai lịch của hắn.

"Người khác nói cái gì thì ngươi liền tin cái đó?"

Vân Lạc Phong híp híp mắt, cả thân mình dựa sát lên người Vân Tiêu, làm Vân Tiêu không dám nhúc nhích, cả người hắn lại có cảm giác khô nóng, loại cảm giác kỳ lạ này hắn chưa từng có bao giờ...

"Vân Tiêu, ta hỏi ngươi một chuyện. Lúc trước Mộ gia bị cháy, có phải do ngươi sai người làm?"

Có thù oán với phủ Thừa tướng cũng chỉ mình Vân gia bọn họ mà thôi! Hơn nữa cũng không được bao nhiêu người có gan đi phóng hỏa phủ Thừa tướng.

"Bọn chúng làm nàng không vui."

Giọng nói Vân Tiêu vẫn khàn khàn, nhưng khi đối diện với Vân Lạc Phong thì không còn lạnh lùng nữa: "Kẻ làm nàng không vui đều phải chết. Nhưng ta nghĩ chắc là nàng không muốn nhờ người khác báo thù thay mình, vì vậy mà không có giết bọn họ."

Tim Vân Lạc Phong bỗng run lên, suốt hai kiếp, tên gia hỏa này là người đầu tiên nguyện giết người vì nàng.

"Vân Tiêu, không phải là ngươi muốn nghiên cứu Xuân cung đồ cùng ta sao?" Sau khi phục hồi tinh thần, Vân Lạc Phong lại khôi phục thái độ bỡn cợt người khác: "Bây giờ ngươi có thể mở sách ra xem rồi. Nếu có chỗ nào không hiểu thì ta dạy cho ngươi, thế nào?"

Vân Tiêu là một nam nhân tốt rất nghe lời, đặc biệt là lời của Vân Lạc Phong, hoàn toàn là nói gì nghe nấy.
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 77: Lâm Quỳnh bất hạnh (1)


Edit: Sam Sam - DĐ LQĐ

Cho nên, lời của thiếu nữ vừa dứt thì hắn đã rất nghiêm túc chấp hành, mở Xuân cung đồ ra xem....

Trong sách, từng bức từng tức tranh vẽ nam nữ đủ các loại tư thế đập vào mắt hắn, làm cho hắn sững sờ, gương mặt lạnh lùng cũng hóa đá ngay tức khắc.

Ở phương diện nam Vân Tiêu nữ đúng thật là ngây thơ như một tờ giấy trắng, nhưng cũng không có nghĩa là hắn ngốc! Mấy cái tư thế kia trong Xuân cung đồ vẽ tỉ mỉ rõ ràng như vậy, sao hắn có thể không hiểu?

Lâm Quỳnh!

Một ngọn lửa giận từ trong lòng Vân Tiêu bùng cháy lên, bàn tay nắm chặt lấy quyển sách như muốn bóp nát.

Lâm Quỳnh lại dám đưa thứ đồ này cho hắn! Quan trọng hơn là còn khiến hắn làm trò trước mặt Vân Lạc Phong, mở sách ra xem....

Lâm Quỳnh bất hạnh, còn chưa biết bản thân bị chủ tử nhà mình ghi hận, cũng vì vậy mà mất hết những ngày tháng tươi đẹp sao này.

"Ta...."

Vân Tiêu trở nên lo lắng, vội vàng muốn giải thích rõ ràng với Vân Lạc Phong, sợ thật sự nàng sẽ nghĩ hắn giống như những tên nam nhân hạ lưu háo sắc.

Chỉ là hắn mới nghĩ, còn chưa kịp nói ra lời thì đã đối diện với đôi mắt cười như không cười của Vân Lạc Phong.

Đôi mắt Vân Lạc Phong ẩn chứa ý cười, cảm thấy việc trêu chọc nam nhân trước mặt này rất thú vị. Nhìn vẻ mặt của nàng giống đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.

Khoảng cách của hai người lúc này rất gần, Vân Tiêu còn có thể ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt trên người người nữ tử trước mặt. Bỗng nhiên một cảm giác xúc động lạ thường dâng lên trong lòng, cả người hắn bừng bừng như lửa đốt. Không hiểu vì sao những bức tranh nam nữ g*** h*p vừa rồi lại đột nhiên hiện ra trong đầu hắn.

"Muốn nghiên cứu Xuân cung đồ cùng ta không?"

Giọng nói của Vân Lạc Phong vang lên lúc này charng khác nào đã đoạt đi cọng rơm cứu mạng cuối cùng của hắn. Một cổ xao động không thể chịu đựng được xâm nhập vào đầu làm cho thân thể hắn không tự chủ được có phản ứng....

Cảm nhận được sự khác thường của Vân Tiêu, khóe môi Vân Lạc Phong treo lên nụ cười hài lòng, lắc mình một cái rời khỏi người Vân Tiêu: "Vân Tiêu, đây là cái giá của việc ngươi tìm ta nghiên cứu Xuân cung đồ." Vân Lạc Phong cười tà mị: "Nếu còn có lần sau, ta tuyệt đối sẽ không lưu tình."

Ngày sau khi rời khỏi thân thể Vân Lạc Phong, Vân Tiêu mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Bản thân hắn cũng không hiểu vì sao trước giờ hắn vốn luôn lạnh nhạt vô tình, vậy mà đối mặt với Vân Lạc Phong lại có xúc động lạ thường đến như vậy.

"Ngươi có thể đi rồi!"

Vân Lạc Phong cười khẽ nhìn nam nhân đứng trước mặt: "Còn nữa, sau này đừng tin lời tên thuộc hạ kia nữa, tránh cho hắn dạy hư ngươi."

Lâm Quỳnh đáng thương không biết một câu nói của Vân Lạc Phong đã quyết định vận mệnh tương lai của hắn ta mất rồi.

"Ừ!"

Vân Tiêu nghe lời gật gật đầu: "Nếu nàng không thích hắn, ta có thể trục xuất hắn."

"Trục xuất? Vậy thì không cần. Chỉ cần sau này đừng nghe theo hắn là được rồi." Vân Lạc Phong cong môi cười, tiến về trước hai bước, dồn Vân Tiêu vào tường một lần nữa: "Nhớ kỹ! Người có thể dạy dỗ ngươi chỉ có thể là ta."

Rõ ràng trên mặt Vân Tiêu có hơi không được tự nhiên. Vất vả lắm cảm giác xúc động lúc nãy mới giảm xuống được, nhưng lại trỗi dậy bởi vì Vân Lạc Phong tới gần. Cũng may lần này Vân Lạc Phong không tra tấn hắn nữa, vừa nhìn thấy sắc mặt khô nóng của hắn liền lắc mình rời đi.

"Đi đi! Ta muốn nghỉ ngơi!"

Vân Lạc Phong ngáp dài một cái, liếc mắt nhìn Vân Tiêu.

Vân Tiêu hơi mấp máy môi, hắn nhìn Vân Lạc Phong, trong mắt đen có chút cảm xúc phức tạp. Cuối cùng lại nhìn nàng thêm một cái rồi mới xoay người đi vào màn đêm vô tận....
 
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 78: Lâm Quỳnh bất hạnh (2)



 
Back
Top Bottom