Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3459


Nhưng khi địa vị của Kim Phi càng ngày càng cao, Tiểu Ngọc cũng trở thành người phụ trách của đội Chung Minh, trở nên trưởng thành hơn rất nhiều, không còn trêu chọc cô nữa, khi nhìn thấy Kim Phi cũng rất quy củ, không hề động tay

động chân.

Bây giờ lại muốn đi gọi Kim Phi dậy, khiến cho Quan Hạ Nhi cảm thấy rất bất ngờ.

Nhưng sau đó Quan Hạ Nhi đã nhận ra, chuyện Tiểu Ngọc muốn báo cáo với Kim Phi, chỉ sợ còn nghiêm trọng hơn những gì cô nghĩ, nên bước chân nhanh hơn

và lao vào trong nhà lần nữa.

Mặc dù Tiểu Ngọc sốt ruột, nhưng cô ấy cũng không có lo lắng đến mức choáng váng, không xông thẳng vào phòng ngủ, mà là đứng chờ ở cửa.

"Đương gia, dậy đi!"

Quan Hạ Nhi đẩy Kim Phi.

"Sao thế?"

Kim Phi duỗi người, duỗi tay ra kéo Quan Hạ Nhi vào lòng.

"Đương gia đừng làm loạn nữa, Tiểu Ngọc đang ở đây, cô ấy nói có chuyện rất gấp muốn tìm chàng!"

Quan Hạ Nhi đẩy Kim Phi một cái: "Chàng đứng dậy đi!"

"Tiểu Ngọc?" Kim Phi vốn còn đang hơi mơ màng, lập tức tỉnh táo lại: “Cô ấy đâu rồi?” “Cô ấy đang đứng ở cửa đó!” Quan Hạ Nhi đỏ mặt chỉ về phía cửa phòng.

Kim Phi nghe vậy thì nhanh chóng mặc thêm một cái áo choàng vào, rồi mới hô lên về phía cửa: "Tiểu Ngọc, vào đi!"

Lúc này Tiểu Ngọc đẩy cửa bước vào. Đây là đầu tiên cô ấy đến phòng ngủ của Kim Phi, Tiểu Ngọc không nhịn được mà đỏ mặt khi nhìn thấy chiếc giường bừa bộn và Kim Phi đang quần áo không

chỉnh tề.

Lúc trước Kim Phi cũng đã bị Tiểu Ngọc trêu chọc rất nhiều lần, nếu là bình thường, Kim Phi thấy cô ấy như vậy thì chắc chắn sẽ trêu chọc cô ấy hai câu.

Nhưng bây giờ Kim Phi không có một chút tâm trạng nào, vừa sửa sang lại quần áo vừa hỏi: "Sao lại sốt ruột như thế?”

"Tiên sinh, bên xưởng thuốc nổ vừa mới truyền tin đến, đã tìm được kẻ phản bội rồi!" Tiểu Ngọc nói.

"Nhanh thế ư?" Kim Phi hơi sững sờ, sau đó nheo mắt lại hỏi: "Là ai?"

"Trần tú tài của làng Trần Gia!" Tiểu Ngọc trả lời.

"Là anh ta!" Kim Phi khẽ cau mày: "Tại sao anh ta phải phản bội?"

Trước đây, Đại Khang không có nhiều người biết chữ lắm, y có ấn tượng với vị tú tài này, là một người có tính cách thẹn thùng, lúc nói chuyện với người khác thì nhỏ nhẹ, không ngờ lại là kẻ phản bội.

“Lý do anh ta phản bội thì tạm thời vẫn chưa biết,' Tiểu Ngọc lắc đầu.

"Có thể xác nhận là anh ta đã phản bội không?"

"Có thể” Tiểu Ngọc gật đầu.

"Nếu đã xác nhận thì bắt giữ và đưa đến Quân Pháp Đường là được..."

Nói đến đây, Kim Phi chợt hiểu ra, chỉ sợ đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn: “Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

“Đúng vậy,' Tiểu Ngọc gật đầu nói: “Vừa mới nhận được tin tình báo, Trần tú tài đã cưỡng ép Quan Thất Ca, trốn trong kho thuốc nổ, bắt chúng ta phải gửi cho anh ta một chiếc phi thuyền để anh ta đi Thổ Phiên, nếu không thì anh ta không chỉ giết Quan Thất Ca, mà còn cho nổ tung toàn bộ kho thuốc nổi"

Quan Hạ Nhi đang giúp Kim Phi thắt lưng, khi nghe thấy Tiểu Ngọc nói như thế thì vẻ mặt lập tức tái nhợt.

Quan Thất Ca là anh họ của cô từ đời ông cố nội, là người thứ bảy trong số anh em họ, tất cả mọi người đều gọi anh ta là Quan Thất Ca.

Quan Thất Ca là một người trung thực và chưa bao giờ tranh giành bất cứ điều gì với người khác.

Rất nhiều nhân viên hộ tống từng đi theo anh ta đã lăn lộn đến chức đại đội trưởng rồi mà anh ta vẫn là trung đội trưởng như cũ.

Không phải anh ta không cố gắng lập công, mà là mỗi lần bình chọn đều nhường cơ hội cho người khác.

Sau này khi Kim Phi thành lập xưởng thuốc nổ, cần một người đáng tin cậy để đi quản lý nhà xưởng, nên đã sắp xếp cho anh ta qua đó.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3460


Cưỡng ép con tin, còn muốn cho nổ tung nhà xưởng đã là một hành động kh ủng bố tiêu chuẩn.

Đối với những người như thế, nhân viên hộ tống bình thường rất khó xử lý, đội đặc chiến được huấn luyện đặc biệt mới là khắc tinh của những phần tử kh ủng bố.

Mà cách đây một thời gian, Kim Phi vừa mới xây dựng một đội đặc chiến.

Các thành viên trong đội đặc chiến này về cơ bản đều là thành viên của chiến đội áo giáp đen trong chiến dịch ở dốc Đại Mãng, sau này do đội ngũ liên tục được mở rộng, cần gấp người chỉ huy cơ sở, nên chiến đội áo giáp đen đã bị giải tán, các thành viên được phái đến các đại đội để giữ chức người chỉ huy cơ sở.

Đáng tiếc có một số người sinh ra đã không thích hợp để làm lãnh đạo, sau khi vào đại đội, bọn họ căn bản không biết chỉ huy, khi chiến đấu thì chỉ biết cúi đầu lao lên phía trước, hoàn toàn quên mất trách nhiệm làm người chỉ huy của bọn họ.

Vì vậy, Kim Phi đã điều động những người này về, đồng thời tìm một nhóm binh lính tinh nhuệ từ trong các tiểu đoàn trinh sát, xây dựng lại chiến đội áo giáp đen thêm một lần nữa.

Vì chuyện này, y còn yêu cầu Khánh Hoài điều chuyển một nhóm tinh nhuệ trong quân Thiết Lâm, bổ sung vào chỗ trống của những người này.

Trước khi chiến đội áo giáp đen bị giải tán thì do Trương Lương chỉ huy, bây giờ Trương Lương đã là đại nguyên soái của quân đội, rõ ràng là không thích hợp để anh ta trở về lãnh đạo chiến đội áo giáp đen nữa.

Thế là Kim Phi đã điều động Hầu Tử và Đại Tráng trở về từ thành Vị Châu.

Hai người bọn họ cũng từng là thành viên của chiến đội áo giáp đen, Hầu Tử còn là tiểu đoàn trưởng của tiểu đoàn trinh sát.

Lúc chiến đội áo giáp đen bị giải tán, tiểu đoàn trinh sát là đội đặc chiến của tiêu cục Trấn Viễn, Kim Phi cũng căn cứ vào đội đặc chiến để huấn luyện bọn họ.

Chỉ là bây giờ Xuyên Thục đang có chiến tranh ở nhiều nơi, tiểu đoàn trinh sát cũng giống như các mật thám của đội Chung Minh, rải rác trên khắp các chiến trường để phụ trách công tác trinh sát, để thuận tiện cho việc chỉ huy, rất nhiều tiểu đoàn trinh sát đã dần dần hòa nhập vào các chiến trường, quyền chỉ huy cũng đã được chuyển từ trong tay của Hầu Tử đến tay của người chỉ huy ở địa phương.

Tiểu đoàn trưởng như Hầu Tử, bây giờ chỉ còn lại một đại đội.

Không phải binh lính hy sinh, mà là quyền chỉ huy của nhiều tiểu đội đã bị lấy đi, thậm chí tiểu đội cũng không thể quay về được.

Vì vậy Kim Phi đã thu hồi đại đội còn sót lại của Hầu Tử để sáp nhập vào với chiến đội áo giáp đen.

Tính cách của Hầu Tử quá nghịch ngợm, làm huấn luyện viên để huấn luyện binh lính thì còn được, chứ không thích hợp làm người chỉ huy, nếu không thì cũng sẽ không khiến cho tiểu đoàn trinh sát chỉ còn lại có một đại đội.

Kim Phi xây dựng lại chiến đội áo giáp đen là vì muốn tạo ra một thanh đao sắc bén, cũng không muốn đội ngũ mà mình vất vả huấn luyện ra cuối cùng lại bị người ta lấy đi, nên cũng đã gọi Đại Tráng về.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3461


Còn đại đội trưởng là do Đại Tráng bổ nhiệm. Chuyện thứ hai, chính là để cho các cựu binh điều chỉnh tâm lý.

Dù sao thì rất nhiều cựu binh đã giữ chức vụ người chỉ huy cơ sở trong thời gian dài, bây giờ lại đột nhiên để bọn họ đi làm chiến sĩ một lần nữa, Đại Tráng lo lắng có người không thích ứng được.

Bây giờ chiến đội áo giáp đen đang huấn luyện tại doanh trại của nhân viên hộ tống ở sau núi của làng Tây Hà, Thiết Chùy sắp xếp một cận vệ qua đó, chẳng mấy chốc đã đưa Đại Tráng và Hầu Tử đến đây.

"Tiên sinhl" Hai người cùng nhau chào Kim Phi theo nghi thức quân đội.

Đại Tráng thì không sao, sau khi buông cánh tay xuống thì đứng thẳng đối diện với Kim Phi, nhưng Hầu Tử thì không làm được.

Anh ta rất quen thuộc với Kim Phi và Tiểu Ngọc, sau khi hành lễ, thấy trong phòng không có người ngoài thì liếc nhìn xung quanh, nhìn thấy đồ ăn nhẹ trên bàn thì còn đưa tay cầm lấy một cái.

Kim Phi cũng không thèm để ý tới anh ta mà quay đầu nhìn về phía Đại Tráng: “Tình hình của chiến đội áo giáp đen thế nào rồi? Những người đó trước kia đều là lãnh đạo, bây giờ lại để bọn họ làm binh lính một lần nữa, liệu bọn họ có thể thích ứng được không?”

“Có thể" Đại Tráng gật đầu nói: "Có lẽ là vì bọn họ đã từng là tiểu đội trưởng và trung đội trưởng, nên bọn họ có thể hiểu được khó khăn của người chỉ huy, bây giờ quản lý bọn họ dễ dàng hơn trước kia rất nhiều!"

Kiếp trước, khi Kim Phi còn đi học, có một giáo viên thích nhờ các bạn cùng lớp lên giảng bài.

Lúc đầu, Kim Phi không hiểu tại sao giáo viên lại làm như vậy, còn cho rằng giáo viên đang lười biếng.

Sau đó có một lần giáo viên tìm Kim Phi sau khi tan học, nói với y rằng ngày. mai để y giảng dạy một số đề toán cho các bạn cùng lớp.

Trước đó, Kim Phi chưa bao giờ có thói quen chuẩn bị bài hoặc ôn tập, nhưng vì để ngày hôm sau không bị xấu mặt, tối hôm ấy là lần đầu tiên Kim Phi đến xin

lời khuyên của chị họ, sau đó lại làm những đề toán đó mấy lần.

Sau sự việc đó, Kim Phi đột nhiên hiểu ra, phát hiện ra niềm vui của việc chủ động học tập.

Tình huống của các cựu binh cũng tương tự như vậy, trước kia khi tham gia quân ngũ, phần lớn trong số bọn họ đều là những cái người có gai, có thể rất ghét

bị tiểu đội trưởng và trung đội trưởng quản lý.

Nhưng sau khi mình trở thành tiểu đội trưởng và trung đội trưởng thì bọn họ mới hiểu được tại sao đối phương lại yêu cầu như vậy.

Có những kinh nghiệm này, bây giờ quay lại làm binh lính một lần nữa, bọn họ sẽ càng hợp tác với việc quản lý hơn.

"Cựu binh và đại đội trinh sát có chung sống hòa hợp không?" Kim Phi lại hỏi. "Cũng không tệ, Đại Tráng trả lời: 'Phương pháp của bệ hạ rất hiệu quả, bây giờ các cựu binh và binh lính trinh sát đều không chịu thua lẫn nhau, đều nghẹn

một hơi đó, lúc huấn luyện thì người này còn liều mạng hơn người kia."

Trước đó, Đại Tráng định giải tán cựu binh và đại đội trinh sát mà Hầu Tử mang về và biên chế lại một lần nữa, nhưng lại bị Cửu công chúa ngăn cản.

Cửu công chúa đề nghị giữ lại đại đội trinh sát, như vậy có thể thúc đẩy cho. cả hai bên.

Sự thật chứng minh, quyết định của Cửu công chúa là chính xác.

“Vậy thì tốt rồi, Kim Phi khẽ gật đầu: “Vậy bây giờ chúng ta nói chuyện chính thôi!”

Đại Tráng nghe thấy vậy thì càng thẳng lưng hơn, Hầu Tử cũng đặt đồ ăn nhẹ xuống và nhìn sang.

“Tiểu Ngọc, cô đến nói đi!"

"Vâng!"

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3462


Hầu Tử và Đại Tráng cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, sau khi trở về từ nhà của Kim Phi, hai người cưỡi ngựa chạy như điên đến doanh trại ở sau núi.

Đến cửa doanh trại, Đại Tráng hô lên: “Hầu Tử, ta đi điều động ca-nô, ngươi đi thông báo cho đại đội bốn xếp thành một hàng, yêu cầu bọn họ lập tức tập trung tại cửa của tiểu đội bay, chờ sau khi ca-nô được điều động thì lập tức cất cánh và xuất phát!”

“Được!” Hầu Tử trả lời một tiếng rồi lôi kéo ngựa chiến chạy sang bên phải. Mà Đại Tráng chạy về phía bên trái.

Đội đặc chiến chú trọng đến nhanh, chính xác và tàn nhẫn, lần trước lúc Kim Phi bị tập kích, chiến đội áo giáp đen muốn đến tiếp viện, nhưng ngựa chiến đều đã bị nhân viên hộ tống cưỡi đi mất rồi, bọn họ chỉ có thể chạy bộ đến ngã ba.

Sự việc đó khiến cho Đại Tráng nhận ra được khả năng cơ động của đội đặc chiến quá kém, nên ngày hôm sau đã tìm Kim Phi và yêu cầu ngựa chiến.

Kim Phi không chỉ cung cấp cho anh ta đủ ngựa chiến, mà còn trang bị cho bọn họ bốn chiếc phi thuyền và bảy chiếc khinh khí cầu, thành lập một tiểu đội bay ở trong doanh trại ở sau núi, bình thường chịu trách nhiệm nhảy dù của bọn họ và chờ các khóa huấn luyện liên quan khác, nếu xuất hiện tình huống khẩn cấp, tiểu đội bay cần hỗ trợ thì chiến đội áo giáp đen sẽ phản ứng nhanh chóng.

Tiểu đội bay mới chuyển đến đây được vài ngày, không ngờ rằng nhiệm vụ lại đến nhanh như vậy.

Cũng may là tốc độ phản ứng của tiểu đội trưởng rất nhanh, sau khi Đại Tráng bàn giao nhiệm vụ thì anh ta lập tức cho người đi chuẩn bị phi thuyền.

Túi khí của phi thuyền đã được bịt kín, mất rất nhiều thời gian để thổi phồng lên, để tiết kiệm thời gian, túi khí thường không được thả ra, mà là sau khi hạ cánh thì buộc lên trên cây.

Như vậy khi cần sử dụng thì chỉ cần bổ sung thêm một chút không khí là nó có thể bay lên được.

Tiểu đội bay đã quen với công việc này nên chẳng mấy chốc đã chuẩn bị xong.

Nhưng chờ mấy phút, cũng không thấy Hầu Tử dẫn người đến đây, các phi công đều nhìn Đại Tráng bằng ánh mắt hơi không vừa lòng.

Vừa rồi lúc Đại Tráng đến thông báo, hầu như tất cả phi công đều cho rằng đây là diễn tập, mục đích là để thắt chặt tình hình, nhanh chóng làm quen với nhịp điệu của chiến đội áo giáp đen.

Các phi công hơi không vừa lòng với điều này, bởi vì trước khi bọn họ trở thành phi công, cũng là tinh nhuệ của các đại đội, sau khi gia nhập đại đội bay, yêu cầu kỷ luật cũng rất nghiêm ngặt.

Cách làm của Đại Tráng khiến cho bọn họ cảm thấy mình bị khinh thường.

Nhưng bây giờ bọn họ đã được chuyển đến chiến đội áo giáp đen, cũng dưới sự chỉ huy của Đại Tráng, cho nên, cho dù trong lòng các phi công có hơi không vừa lòng, bọn họ cũng không hề thể hiện ra ngoài, mà là phối hợp với Đại Tráng để hoàn thành việc chuẩn bị cất cánh nhanh nhất có thể.

Kết quả là bọn họ đã sẵn sàng nhưng người mà Đại Tráng nói lại không đến...

"Đại Tráng, ngươi xem ngươi đó, diễn tập thì nói là diễn tập, còn nói là rất khẩn cấp, hại ta mới ăn cơm được một nửa!"

Tiểu đội trưởng của tiểu đội bay dùng vai đụng vào Đại Tráng một chút: "Chờ đến khi phát tiền lương, thằng nhóc cậu phải đãi ta ăn một bữa thật ngon!"

Tiểu đội trưởng cũng là một trong những cựu binh đầu tiên, lúc trước khi thương hội Kim Xuyên mở cửa hàng ở kinh thành, hai người bọn họ còn từng ở cùng một đội, từng đưa mấy nhân viên hộ tống đến kinh thành, cũng coi như là những đồng đội già cùng sống chết có nhau.

“Ai nói là diễn tập?” Đại Tráng liếc nhìn đối phương một cái: "Cận vệ của Kim tiên sinh vừa đến gọi ta và Hầu Tử, không phải là ngươi cũng nhìn thấy à? Đây là nhiệm vụ mà Kim tiên sinh vừa mới sắp xếp, đúng là rất khẩn cấp!"

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3463


Một bên là một hàng binh lính của đại đội bốn của đại đội trinh sát, một bên còn lại là một nhóm cựu binh áo giáp đen.

Nhóm binh lính trinh sát được trang bị đầy đủ vũ khí, dường như đã sẵn sàng xuất phát nhưng lại bị bao vây bởi các cựu binh áo giáp đen.

Một đám binh lính đang tranh cãi cái gì đó.

Đại Tráng cưỡi ngựa tiến đến bên cạnh đám người, quát lớn: "Các người đang làm gì vậy?"

"Đại đội trưởng, ngài đến rất đúng lúc!"

Một cựu binh áo giáp đen nói: "Nhiệm vụ mà Hầu Tử nói là thật ư?”

Đại Tráng còn chưa kịp trả lời, một cựu binh khác đã lên tiếng: "Đại đội trưởng, ngài cũng là người của chiến đội áo giáp đen, sao khuỷu tay của ngài có thể hướng ra ngoài thế chứ?

Đây là nhiệm vụ đầu tiên sau khi chiến đội áo giáp đen được thành lập lại, sao ngài lại giao nó cho những thằng nhóc này mà không giao cho chúng ta? Hay là Hầu Tử lạm dụng quyền lực?"

"Hầu Tử, mặc dù ngươi là tiểu đoàn trưởng của tiểu đoàn trinh sát, nhưng cũng đừng quên bạn là ngươi đến từ đâu!"

Còn có cựu binh chỉ trích Hầu Tử.

Nghe được lời nói của ba người, sắc mặt của Đại Tráng càng trở nên khó coi hơn.

Thấy các cựu binh khác còn muốn nói chuyện, anh ta trực tiếp lấy roi cưỡi ngựa ra quất vào người cựu binh nói chuyện đầu tiên kia!

Mùa hè nóng bức, cựu binh này chỉ mặc một chiếc áo lót trong quá trình huấn luyện, một roi này của Đại Tráng đã quất thẳng xuyên qua áo lót, khiến cho lưng của cựu binh này bị rách toạc ra.

Máu loãng rỉ ra để lại một vết roi trên lưng của áo lót màu trắng.

Tính cách của Đại Tráng rất chững chạc, gần như chưa từng nổi giận ở nơi công cộng, chứ đừng nói đến việc ra tay đánh người.

Lần này anh ta thực sự rất tức giận.

Khung cảnh đột nhiên trở nên yên tĩnh.

"Ông đây bảo ngươi quay về dẫn người, đây là việc ngươi làm à?" Đại Tráng quay đầu lại và quát to với Hầu Tử.

Hầu Tử cũng biết mình sai nên cúi đầu nhỏ giọng nói: "Có một vài huynh đệ không phục thôi..."

"Đây là việc gấp, ngươi xem là chuyện trẻ con chơi đồ hàng à?"

Đại Tráng ngồi trên lưng ngựa quát lớn: "Điều thứ nhất trong sổ tay binh lính của tiêu cục Trấn Viễn chính là binh lính phải có trách nhiệm tuân theo mệnh lệnh, chiến đội áo giáp đen là đội chiến đấu đầu tiên mà tiên sinh muốn thành lập,

không phải là sở hữu riêng của các ngươi, muốn làm gì thì làm!"

Các cựu binh xung quanh nhìn thấy Đại Tráng thực sự tức giận thì tất cả đều cúi đầu.

"Chính trị viên!"

Đại Tráng hét về phía sau.

"Có!"

Chính trị viên đứng ở cửa doanh trại nhanh chóng chạy chậm đến. "Đưa tất cả những người này vào phòng tạm giam cho ông!"

Đại Tráng chỉ vào những cựu binh có mặt ở đây, nói với chính trị viên: "Ngươi cũng tự giam mình lại cho ông!"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3464


Bên bờ sông Gia Lăng có một vách đá dựng đứng, xưởng thuốc nổ ở làng Tây Hà được xây dựng ở đây.

Ba phía của nơi này được bao quanh bởi những vách đá dựng đứng, phía còn lại là sông Gia Lăng, trước khi khinh khí cầu và phi thuyền xuất hiện, chỉ có thể đi vào bằng thuyên.

Có một bãi đất trống ở giữa nhà xưởng, bình thường các công nhân có thể hít thở không khí ở đây, mỗi ngày lúc chập tối, những nhân viên hộ tống cũng sẽ cho các tội phạm tử tù đến đây để hít thở không khí.

Ngay phía trước bãi đất trống là phân xưởng sản xuất thuốc nổ, bên trái là nhà ở tập thể dành cho công nhân bình thường, bên phải là nhà ở tập thể dành cho các tội phạm tử tù, sang bên phải một chút nữa chính là kho sản phẩm liên quan đến thuốc nổ.

Kim Phi đã từng đồng ý với các tử tù, rằng bọn họ có thể nhận tiền lương khi làm việc ở đây, sau đó chuyển cho những người công nhân được chỉ định, sau khi làm việc được một số năm nhất định, còn có thể được hưởng sự đối đãi như những người công nhân bình thường, có thể tự do hoạt động trong nhà xưởng.

Nhưng trước mắt còn chưa có tử tù nào đạt đến giới hạn năm, bình thường tội phạm tử tù cũng làm việc và hoạt động tách biệt với công nhân bình thường.

Nhưng lúc này, tội phạm tử tù và công nhân bình thường đều đứng ở một chỗ trên bãi đất trống, nhìn về phía nhà kho bên kia.

Trước cửa kho, một người trẻ tuổi mặc quần áo lao động, cầm một cái lựu đạn trên tay phải, cánh tay đè lại cổ của một người trung niên, tay trái cầm một con dao găm, đang ấn vào xương sườn của người trung niên.

Chốt an toàn của lựu đạn đã bị loại bỏ, chỉ cần người trẻ tuổi kia buông tay ra, mấy giây sau nó sẽ nổ tung.

Người trẻ tuổi này chính là Trần tú tài, còn người trung niên bị hắn bóp cổ là Quan Thất Ca, người phụ trách xưởng thuốc nổ.

Ở phía đối diện bọn họ, còn có một người trung niên, là trợ thủ của Quan Thất Ca, cũng là chính trị viên của đội ngũ nhân viên hộ tống bảo vệ xưởng thuốc nổ.

"Trần tú tài, ngươi đừng kích động, có chuyện gì thì chúng ta từ từ nói, ngươi đừng làm hại trưởng xưởng!"

Chính trị viên an ủi Trần tú tài: "Ngươi hãy nghĩ lại xem bình thường trưởng xưởng đối xử với ngươi tốt như thế nào, biết sức khỏe của mẹ ngươi không tốt, đã đưa tất cả áo khoác da cừu của mình cho ngươi, để ngươi mang về cho mẹ ngươi, bình thường có đồ ăn ngon, hắn cũng không nỡ ăn mà để lại cho ngươi, còn cho ngươi giữ sổ sách, ngươi làm sao nhẫn tâm như vậy mà chĩa dao vào hắn chứ?”

Trong thời phong kiến, địa vị của học trò rất cao.

Nếu có thể thi được danh hiệu tú tài sẽ được coi là người có uy tín và danh dự ở khắp các làng mạc trong mười dặm.

Cho dù Quan Thất Ca đã tham gia vào một lớp học xóa mù chữ, học được rất nhiều chữ, nhưng ông ta vẫn tôn trọng những người xuất thân chính quy, còn thi đỗ tú tài như Trần tú tài.

Sau khi đến xưởng thuốc nổ, không chỉ để Trần tú tài làm công việc nhẹ nhàng nhất, mà bình thường có lợi ích gì cũng nghĩ đến Trần tú tài đầu tiên.

Kết quả không ngờ đối phương lại là một kẻ ăn cháo đá bát.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3465


Nếu không phải Quan Thất Ca lo lắng đến lựu đạn trong tay hắn, cho dù Trần †ú tài có kề dao vào cổ ông ta thì khả năng cao là Quan Thất Ca đã giết ngược lại Trần tú tài rồi.

Đáng tiếc, chính Trần tú tài cũng hiểu được điều này, nên đã lấy một quả lựu đạn trước khi hành động, hơn nữa còn rút chốt an toàn ra, khiến cho Quan Thất Ca không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Nhưng hai người đã giằng co từ lúc trời còn chưa sáng cho đến bây giờ, Quan Thất Ca đã sắp hết kiên nhẫn rồi.

Trần tú tài nhìn thấy Quan Thất Ca giấy dụa kịch liệt thì vẻ mặt hung dữ hét lên: "Nếu ngươi còn lộn xộn nữa thì ta sẽ ném lựu đạn đi, chúng ta cùng chết!"

Lúc này Trần tú tài đã sắp sụp đổ rồi, Quan Thất Ca cũng không dám k*ch th*ch hắn quá mức.

Thấy hắn kích động như vậy, ông ta thật sự lo lắng hắn sẽ ném lựu đạn trong †ay xuống, vội vàng ngừng giấy dụa, nói với giọng điệu bình tĩnh: "Trần tú tài, sao ngươi lại hồ đồ như vậy!

Ngươi hãy nghĩ đến cuộc sống trước đây, và cuộc sống hiện tại mà xem? Sao ngươi lại phản bội tiêu cục, phản bội tiên sinh chứ?”

Mặc dù Trần tú tài thi đỗ tú tài, nhưng là một người có tính cách hướng nội, cuộc sống của hắn cũng không tốt đẹp cho lắm, trước khi đến nhờ cậy Kim Phi, vẫn luôn mở một quán nhỏ ở trên thị trấn, kiếm sống bằng nghề đọc và viết thư cho mọi người.

Kim Xuyên là một địa phương nhỏ, bình thường rất ít người viết thư, Trần tú tài thường xuyên không đủ ăn.

Nhưng vì sĩ diện của là người đọc sách, hắn lại không thể bỏ qua dáng vẻ này để trở về làm trồng trọt, nên thường xuyên bị đói.

Nếu không có thê tử liều mạng dệt vải cộng thêm sự trợ giúp của mẹ già và hai ca ca thì chỉ sợ hắn đã chết đói từ lâu rồi.

Sau khi đến nhờ cậy Kim Phi, bởi vì biết viết và biết tính toán mà Trần tú tài có được một công việc không tệ, tiền lương cũng không thấp.

Sau khi đến xưởng thuốc nổ, ngoài việc tiền lương tăng lên nhiều thì còn có thêm phí bảo mật, cộng thêm tiền thưởng cuối năm, tiền lương còn cao hơn trung đội trưởng của nhân viên hộ tống nhiều, cuộc sống trong nhà cũng càng ngày càng tốt hơn, năm ngoái thê tử còn mang thai suôn sẻ, tháng trước vừa sinh được một đứa con mập mạp.

Sau khi thê tử có thai, còn chủ động nạp cho hắn hai thiếp nhỏ, nghe nói có một thiếp nhỏ trong đó cũng đang mang thai.

Quan Thất Ca thật sự không nghĩ ra được, cuộc sống tốt như vậy, tại sao Trần tú tài lại phản bội chứ?

Có lẽ là bị Quan Thất Ca chạm đến chỗ đau, Trần tú tài có hơi thẹn quá thành giận, dùng dao găm đâm vào đùi Quan Thất Ca hai phát!

Máu tươi lập tức chảy xuống dưới đùi Quan Thất Ca.

Nhưng Quan Thất Ca không hề gào lên, mà là nghiến răng chịu đựng và nở nụ ời: "Hay lắm, cuối cùng thì thằng nhóc nhà ngươi cũng có lá gan để động dao

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3466


Thật ra Trần tú tài cũng biết, khả năng hôm nay chạy thoát được là rất nhỏ.

Mà cho dù hắn ta có may mắn thoát được, thì người nhà của hắn ta cũng sẽ giống người nhà của Ngụy Lão Tam, cả đời sẽ không ngẩng đầu lên nổi.

Hắn ta nghĩ tới đứa con vừa mới sinh không lâu, cùng với mấy tiểu thiếp sắp sinh, có hơi lay động.

“Thất... Thất Ca... Nếu bây giờ ta đầu hàng, ngươi thật sự sẽ ngăn không cho †in tức truyền ra ngoài đúng không?” Trần tú tài hỏi.

Quan Thất Ca nghe thấy vậy, lập tức đáp lại không chút do dự: “Đương nhiên, ta lấy đầu ra cam đoan với ngươi, chỉ cần ngươi đầu hàng, ta sẽ nói tiên sinh giúp ngươi, nếu tiên sinh biết được nguyên nhân của sự việc, chắc chắn ngài ấy sẽ đồng ý!”

“Nếu như y không đồng ý thì sao?” Trần tú tài hỏi.

“Không đồng ý... Quan Thất Ca bị hỏi lại.

Nếu Kim Phi không đồng ý, ông ta cũng chẳng biết làm gì nữa.

Chính trị viên thấy Quan Thất Ca bị chất vấn ngược trở lại thì vội nói: “Trần tú tài, ngươi và tiên sinh là bạn học, ngươi hiểu tiên sinh mà đúng không, tiên sinh chắc chăn sẽ đồng ý!”

“Đúng đúng, ngươi và tiên sinh là bạn học mà!” Quan Thất Ca vội nói theo.

Nói tới chuyện này, Trần tú tài và Kim Phi đúng thật từng là bạn học — hai người đã từng theo học một lão tú tài ở trong thị trấn.

Chỉ có Trần tú tài lớn hơn Kim Phi vài tuổi, đi học cũng sớm hơn mấy năm, Kim Phi vừa tới theo học lão tú tài kia chưa được bao lâu thì hắn ta đã bị người nhà đưa tới huyện phủ.

Sau này Trần tú tài tới xưởng thuốc nổ, hắn đã nói tới chuyện này rất nhiều lần, khiến mọi người hâm mộ hắn ta không thôi.

Quan Thất Ca và chính trị viên muốn dùng mối quan hệ này để trấn an Trần tú tài, không ngờ hắn ta vừa nghe xong còn kích động hơn cả lúc nấy, vung thêm một đao vào đùi Quan Thất Ca.

“Đừng nhắc tới người này! Không được nhắc tới người này!”

Ở đao thứ nhất, Quan Thất Ca còn cố nhịn được, trúng thêm một đao nữa, ông ta đau tới nỗi mồ hôi chảy ròng ròng.

Chính trị viên là người làm công tác tư tưởng, thấy Trần tú tài như vậy, nhanh chóng hiểu ra hắn ta có bất mãn với Kim Phi.

Vì thế chính trị viên không nhắc tới Kim Phi nữa, chỉ khoát tay trấn an hắn ta: “Trần tú tài, ngươi bình tĩnh đi, có yêu cầu gì cứ nói ra, đừng làm Thất Ca bị thương, anh ta vẫn luôn đối xử tốt với ngươi đấy.”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3467


Có nên nghĩ cách đưa người ra ngoài trước không?

Mà buổi sáng, khi chính trị viên phát hiện Trần tú tài bắt cóc Quan Thất Ca, anh ta đã thương lượng với Trần tú tài, muốn để những người công nhân và tù nhân khác rời khỏi xưởng.

Nhưng Trần tú tài không đồng ý.

Hắn ta cũng không phải kẻ ngốc. Nếu thả người, lợi thế của hắn ta cũng sẽ giảm tới một nửa.

Thấy bóng cây ngày càng gần miệng giếng, lồng ngực của mọi người đều thắt lại.

Ngay khi sắp chạm tới, bỗng nhiên loáng thoáng đâu đấy tiếng động cơ hơi nước.

“Phi thuyền tới rồi!”

Cũng không biết ai đã hô lên, mọi người đều quay đầu nhìn về bầu trời phương bắc.

Trên bầu trời xuất hiện một chấm đen nho nhỏ.

Chính trị viên cầm kính viễn vọng nhìn thật kỹ, rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

Đôi mắt Trần tú tài cũng lóe lên một tia hy vọng.

Hắn ta đã tính toán cả rồi, đợi đến khi phi thuyền tới đây, hắn sẽ bắt cả Quan Thất Ca lên phi thuyền, sau đó quay trở về làng Trần Gia đón người nhà, rồi chạy sang bên Thổ Phiên.

Là bạn học của Kim Phi, Trần tú tài đã từng chú ý tới y, với những gì hắn ta biết về Kim Phi, chỉ cần Quan Thất Ca và nhân viên của đội bay vẫn còn ở đấy, Kim

Phi chắc chắn sẽ không cho người bắn rơi phi thuyền.

Cho nên hắn ta vẫn còn khả năng trốn thoát khỏi Xuyên Thục.

Chọn điểm đến là Thổ Phiên, bởi vì không những nơi này gần Thổ Phiên, mà còn vì bên kia có Ngụy Lão Tam.

Trong mắt Trần tú tài, hắn ta biết tính toán, còn làm việc trong xưởng thuốc nổ lâu như vậy, tuy không biết cách điều chế, cũng chẳng được tiếp xúc với bất kỳ công đoạn điều chế nào, nhưng hắn ta lại là người phụ trách nhà kho, mỗi tháng xưởng cho ra bao nhiêu thuốc nổ, còn lấy vào bao nhiêu nguyên liệu, hẳn ta biết rõ như lòng bàn tay.

Cho nên sau khi trốn ra ngoài, dựa theo tỷ lệ những nguyên liệu này rồi thử nghiệm, kiểu gì cũng chế ra được thuốc nổ.

Loại người như Ngụy Lão Tam còn sống được ở Thổ Phiên, nếu như hắn ta chế ra được thuốc nổ, Thổ Phiên rồi Đông Man hay Đảng Hạng, kẻ làm to nào mà sẽ không cầu xin hắn ta?

Nghĩ tới đây, Trần tú tài vốn đang tuyệt vọng, bỗng dưng có hơi kích động.

Cứ như thể hắn ta nhìn thấy vinh hoa phú quý đang vẫy tay chào mình.

Phi thuyền bay tới thung lũng nơi đặt xưởng thuốc nổ, nhưng khi chuẩn bị tiến vào, phi thuyền hình như gặp phải gió ngang, lắc lư vài cái, sau đó Trần tú tài thấy chiếc phi thuyền kia bay lên cao lần nữa, rồi bay qua ngọn núi sau lưng họ, mất dạng.

“Phi thuyền đâu? Nó muốn đi đâu vậy hả?” Trần tú tài tuyệt vọng hỏi.

“Ngươi đừng hoảng, phi thường có lẽ đi ngược chiều gió, hẳn là đang điều chỉnh góc bay, lát nữa sẽ quay về thôi!” Chính trị viên giải thích.

Đôi mắt anh ta cũng tràn đầy hy vọng. Trong tay chính trị viên là kính viễn vọng nên anh ta nhìn rõ hơn. Anh ta nhìn thấy Hầu Tử.

Mặc dù chính trị viên không biết tin chiến đội áo giáp đen đã được tái thành lập trở lại, nhưng anh ta biết Hầu Tử định làm gì.

Trên phi thuyền, Hầu Tử buông kính viễn vọng xuống, hô về phía sau: “Mọi người, hạ cánh!”

Lính trinh sát đã sẵn sàng hành động, lập tức ném sợi dây thừng to bằng hai ngón tay ra bên ngoài.

Các binh lính khéo léo buộc vòng giảm tốc lên dây thừng rồi trượt xuống.

Chưa tới ba phút, binh lính của một tiểu đội đã hoàn thành việc đáp xuống đất.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3468


Thật ra gió hôm nay không lớn, vô cùng thích hợp để phi thuyền bay, độ khó khi hạ cánh cũng không cao.

Nhưng vì tranh thủ thời gian hành động cho bọn Hầu Tử, cũng vì để khiến cho hành động ban nãy trở nên hợp lý, tổ đội phi thuyền vẫn làm ra bộ dang hạ cánh

khó khăn, phải tốn gần nửa tiếng đồng hồ mới hạ xuống mặt đất.

“Trần tú tài, phi thuyền mà ngươi muốn tới rồi, bây giờ có thể thả trưởng xưởng ra chưa?” Chính trị viên hỏi.

“Ngươi xem ta là đồ ngốc sao?” Trần tú tài cười lạnh nói: “Thả hắn ra đoán chừng ta vừa rời khỏi nhà kho thì bị cung tên bắn thành nhím rồi!”

Chính trị viên nghe xong hơi híp mắt lại.

Anh ta quả thật dự định như vậy, cũng đã sắp xếp hai nhân viên hộ tống có cung pháp tốt nhất trốn ở góc tối.

Chỉ cần Trần tú tài rời khỏi nhà khó thì hai nhân viên hộ tống sẽ tìm cơ hội giết chất.

Đáng tiếc Trần tú tài không cho bọn họ cơ hội này, còn cầm theo một dây thừng cột mười mấy lựu đạn, cột bản thân và Quan Thất Ca cùng nhau.

“Nói thật với các ngươi, sợi dây này ông đây đã ngâm dầu hoả rồi, gặp lửa sẽ cháy! Lựu đạn ở trên dây ta cũng đã nối dây dẫn!”

Trần tú tài cầm lưu đạn, nói: “Vì vậy ta khuyên các ngươi thành thật chút!” Quan Thất Ca nghe hắn nói như vậy không khỏi cúi đầu nhìn một cái.

Quả nhiên sợi dây này dính đầy dầu, hộp dây dẫn của lựu đạn cột ở trên đó đều bị tháo ra rồi.

Nếu như Trần tú tài trúng tên thì lựu đạn trong tay sẽ phát nổ.

Lựu đạn này nổ chắc chắn sẽ cháy đến dây, sau đó khiến cho những lựu đạn khác ở trên dây nổ.

Bởi vì diện tích mảnh đất trống ở công xưởng thuốc nổ này có hạn, vị trí phi thuyền dừng cũng không phải xa.

Đến lúc đó không chỉ Quan Thất Ca phải chết cùng hắn mà còn có thể sẽ khiến những lựu đạn khác bắn vào trong nhà khóc, có xác suất nhất định sẽ khiến cho nhà kho phát nổ.

Đây cũng chính là sự tự tin của Trần tú tài.

“Trần tú tài, không nhìn ra ngươi còn biết sửa dây dẫn lựu đạn nữa!”

Quan Thất Ca cười lạnh lùng.

Trần tú tài vẫn luôn khoe khoang là người tri thức, không muốn lên chiến trường cũng không muốn làm việc nặng nề.

Bình thường chỉ trốn ở trong căn nhà nhỏ bên cạnh nhà kho.

Quan Thất Ca cho rằng hắn ta ở trong nhà đọc sách, bây giờ mới biết người này đang nghiên cứu lựu đạn, hơn nữa xem ra nghiên cứu còn không ít, nếu không cũng không biết được làm sao sửa dây dẫn.

“Đừng phí lời, nhanh chóng đi đừng ép ta kéo theo tất cả mọi người cùng chết!”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3469


Tuy Trần tú tài không hiểu xảy ra chuyện gì, nhưng hắn biết bản thân không thể nào trốn thoát nữa.

“Chết hết cho ta đi.”

Trần tú tài gào thét điên cuồng như bị điên, buông tay phải ra. Hắn muốn chết cùng với tất cả mọi người!

Lựu đạn rời khỏi tay của Trần tú tài, rơi xuống mặt đất!

Tim của Quan Thất Ca, chính trị viên, đoàn đội phi thuyền, tử tù... đều nhảy cẵng lên.

Ngay tại lúc này, bọn họ đột nhiên thấy một người bắt lấy lựu đạn, sau đó nhanh chóng chạy về phía sông Gia Lăng, đồng thời xoay tròn cánh tay ném lựu đạn ra ngoài.

Lựu đạn theo một đường cong, rơi trên mặt hồ, giây tiếp theo đã nổ.

Bùm!

Lựu đạn nổ thành một cột nước ở trên sông.

Cho đến lúc này, chính trị viên bọn họ mới thấy ra người ném lựu đạn ra là Hầu Tử.

Lúc này Trần tú tài đã bị đè ở trên đất, dây treo lựu đạn ở trên người cũng bị tháo xuống.

Cho tới lúc này hắn mới nhìn thấy, người này từ đâu đến.

Thì ra ở vách đá phía sau hắn có một rãnh ao bị nước mưa xói mòn vô số năm tạo thành, từ đỉnh núi kéo dài đến chân núi.

Hầu Tử bọn họ chính là thuận theo rãnh ao này từ trên đỉnh núi mò xuống đây.

Nhưng rãnh ao này chỉ sâu chưa tới một mét, phía trên còn đầy nước sau khi dòng nước chảy nên vô cùng trơn, hơn nữa còn gần như thẳng tắp.

Trần tú tài làm sao cũng không ngờ lại có người có thể thuận theo rãnh ao này từ đỉnh núi bò xuống.

Vì vậy hắn mới yên tâm quay lưng lại với vách núi di chuyển, kết quả đã bị trúng kế.

“Trưởng xưởng, người không sao chứ!” Chính trị viên nhìn thấy Trần tú tài bị khống khế nhanh chóng chạy đến đỡ Quan Thất Ca bị té ở bên cạnh: “Nhanh cùng ta đến phòng y tế xem vết thương như thế nào?”

Quan Thất Ca đẩy chính trị viên ra, khập khiễng đi đến bên cạnh Trần tú tài, dùng cái chân bị đâm hai nhát đá vào đầu của Trần tú tài.

“Đồ phản bội nhà ngươi, vậy mà muốn đốt công xưởng!” Quan Thất Ca vừa mắng, vừa đá.

“Thất Ca Thất Ca, được rồi được rồi, tiên sinh dặn dò cố hết sức bắt sống, hắn mỏng manh yếu đuối, huynh đừng đá chết hắn!”

Đại Tráng đến kéo Quan Thất Ca lại. Lúc này Quan Thất Ca mới dừng lại, sau đó kính quân lễ mới Đại Trang: “Là ta nhìn lầm mới nuôi thứ phản bội, khiến cho các anh em chê cười rồi, cũng làm phiền các anh em!”

“Thất Ca nói gì chứ, mọi người đều là anh em, ai không biết cách làm người của huynh, ai dám chê cười huynh?”

Đại Tráng đánh Quan Thất Ca một cái: “Nhanh chóng về xử lý vết thương đi, cùng ta về gặp tiên sinh!”

“Ta cũng phải về sao?” Quan Thất Ca có chút chột dạ hỏi.

Chuyện lần này xét đến cùng cũng là ông ta nhìn lầm người, ông ta giờ không dám gặp Kim Phi.

“Huynh là đương sự, lại là trưởng xưởng đương nhiên phải về báo cáo với tiên sinh rồi.”

Đại Tráng an ủi: “Huynh cũng không cần lo lắng, có lẽ tiên sinh sẽ không trách phạt huynh đâu.”

“Tiên sinh không trách phạt ta mới là lạ.” Quan Thất Ca buồn bã trả lời.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3470


Lựu đạn từ lâu đã trở thành một trong những trang bị tiêu chuẩn của nhân viên hộ tống và ứng dụng của nó trên chiến trường ngày càng trở nên rộng rãi.

Nếu như Trần tú tài thật sự cho nổ xưởng thuốc nổ, thì đó sẽ là một đòn đả kích nặng nề đối với toàn bộ chính quyền Xuyên Thục!

Nhờ đám người Hầu Tử ra tay của nên đã tránh khỏi tổn thất lần này. Đây chính là lý do mà Kim Phi vẫn luôn muốn thành lập chiến đội đặc chủng.

Cùng với sự hoàn thiện không ngừng của chính quyền Xuyên Thục thì những sự việc như vậy trong tương lai sẽ càng ngày càng nhiều.

Chiến đội đặc chủng không chỉ có thể xử lý các sự việc tương tự, mà còn có tác dụng không ngờ đến khi ở trên chiến trường.

Trong khi Quan Thất Ca đi đến phòng y tế để điều trị vết thương thì đội đặc chiến cũng không nhàn rỗi, phái ra hai người đi canh gác Trần tú tài, còn những người khác thì giúp nhân viên hộ tống canh phòng xưởng thuốc nổ, đưa tù nhân lại một lần nữa đến trong khu nhà tập thể đặc chế.

Những tù nhân ở đây cơ bản đều là những trọng phạm phạm phải tội chết, cuộc sống và công việc của họ bị tách biệt khỏi những công nhân bình thường.

Thời điểm trước khi kho xưởng thuốc nổ có nguy cơ bị nổ thì Chính trị viên không bỏ rơi bọn họ mà đã thả bọn họ ra khỏi khu nhà tập thể, chuẩn bị rút lui cùng với công nhân bình thường.

Các tù nhân vô cùng hài lòng với cuộc sống hiện giờ, cũng biết bây giờ không phải là thời điểm để gây chuyện, vì vậy rất hợp tác với công việc của đám người Hầu Tử.

Đợi Quan Thất Ca xử lý xong vết thương, tất cả các tù nhân đã quay trở lại các khu nhà tập thể dành cho họ, và các công nhân bình thường cũng dựa theo ca

làm việc của họ đứng ngay ngắn ở trên sân.

Quan Thất Ca nói với Chính trị viên những việc cần chú ý trong công việc rồi cùng đám Hầu Tử lên phi thuyền.

Làng Tây Hà.

Sau khi Đại Tráng và Hầu Tử rời đi, Kim Phi cùng Tiểu Ngọc nhanh chóng tới Ngự Thư Phòng.

Quan Hạ Nhỉ lo lắng cho Quan Thất Ca, cũng lo lắng cho xưởng thuốc nổ nên cũng chạy tới.

Xưởng thuốc nổ quan trọng đến mức Cửu Công chúa thường ngày vốn điềm tĩnh cũng không thể ngồi yên sau khi biết tin.

Mấy người họ vẫn luôn đợi tin tức từ tiền phương.

Từ hai giờ trước, Thiết Chùy cứ một lúc lại đi ra ngoài, xem xem đám Hầu Tử đã về chưa.

Nhưng đi mấy chuyến, một chút tin tức cũng không có.

Thấy thời gian đã đến buổi trưa, Kim Phi đang định gọi Cửu công chúa về ăn cơm thì Thiết Chùy vội vàng chạy vào.

“Tiên sinh, tiên sinh, phi thuyền của đám Hầu Tử về rồi!” “Thật sao?” Kim Phi đột ngột đứng dậy.

Sau đó cũng không chờ Thiết Chùy trả lời, mà nhanh chóng đi đến viện tử, nheo mắt nhìn về phía sau núi.

Phía sau núi có một điểm đen, Kim Phi cầm ống nhòm lên nhìn, quả nhiên là chiếc phi thuyền mà đám Hầu Tử ngồi.

Lại đợi thêm mười mấy phút, bên ngoài truyền đến tiếng vó ngựa.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3471


“Tốt!” Kim Phi tiến lên vỗ nhẹ vào vai của Đại Tráng: “Các ngươi làm rất tốt! Trở về viết báo cáo nộp lên Bộ Binh xin thưởng!”

Hầu Tử cười đắc ý khi nghe Kim Phi khen ngợi.

Trong lần hành động này, anh ta là người đầu tiên nhảy xuống, và chính anh ta cũng là người đâm hai nhát vào tay Trần tú tài.

Hai nhát dao đã làm cho Trần tú tài mất khả năng chống cự.

Quan trọng nhất là, lựu đạn trong tay Trần tú tài cũng đã bị Hầu Tử lấy được và ném đi.

Vì vậy, trong lần hành động này, Hầu Tử là người có biểu hiện tốt nhất, cũng là người có công lớn nhất.

Khi nhận được tiền thưởng, chắc chắn tiền thưởng của anh ta cũng là cao nhất.

Ngoài tiền thưởng còn có vinh dự.

Từ khi đảm nhận vị trí tiểu đoàn trưởng của tiểu đội trinh sát, hầu hết thời gian Hầu Tử đều ở hậu phương để đảm nhận vai trò huấn luyện và chỉ huy, cơ hội tham gia trực tiếp vào các hành động giảm đi đáng kể.

Lần hành động này khiến anh ta cảm thấy như trở lại chiến trường, cũng chứng minh được sức mạnh của anh ta.

Sau này khi huấn luyện những tên cứng đầu, anh ta cũng tự tin hơn.

Đại Tráng liếc nhìn Hầu Tử, muốn kể cho Kim Phi nghe về sự việc vào buổi sáng.

Nhưng thấy Hầu Tử kích động như vậy, Kim Phi cũng đang hưng phấn, Đại Tráng từ bỏ ý định, quyết định trở về sẽ chỉnh đốn Hầu Tử sau.

Khác với sự đắc ý của Hầu Tử, thì Quan Thất Ca lại tràn đây thất vọng.

Khi Kim Phi khen ngợi xong Đại Tráng và Hầu Tử, Quan Thất Ca thẳng thừng quỳ xuống đất: "Tiên sinh, bệ hạ, các ngài đã giao cho ta một nơi quan trọng như xưởng thuốc nổ, nhưng ta lại không thực hiện đúng trách nhiệm của một trưởng xưởng, đã nuôi dưỡng ra một kẻ vô ơn, suýt nữa đã gây ra thảm họa cho cả nhà xưởng, xin tiên sinh trách phạt!"

Kim Phi và Cửu công chúa nhìn nhau một cái, mở miệng nói: Quan xưởng trưởng, xưởng thuốc nổ xảy ra chuyện như vậy, ngươi làm xưởng trưởng, thật sự không thể thoát khỏi trách nhiệm, đợi tí nữa ngươi đi đến nơi đóng quân của nhân viên hộ tống, viết một báo cáo gửi cho Quân Pháp Đường, Quân Pháp Đường sẽ xử phạt theo quy định!"

Trước khi có quyết định xử phạt của Quân Pháp Đường, ngươi phải ở lại nơi đóng quân của nhân viên hộ tống, không được về nhà, cũng không được gặp người trong nhà, biết chưa?”

“Vâng!” Quan Thất Ca dập đầu.

“Đứng lên đi!”

Kim Phi ra dấu mắt với Đại Tráng, Đại Tráng tiến lên và giúp Quan Thất Ca đứng dậy.

“Tại sao Trần tú tài lại phản bội?”Quan Hạ Nhi hỏi. Kim Phi cùng Cửu công chúa cũng nhìn lại. Bọn họ cũng rất tò mò về vấn đề này, chỉ là vừa nãy không kịp hỏi thôi.

“Trần tú tài không nói gì, chúng ta trên phi thuyền cũng không thẩm vấn hắn, nên hiện tại vẫn chưa biết được.”

Đại Tráng nói: “Sau khi xuống khỏi phi thuyền, ta đã sắp xếp một số người tiến hành thẩm vấn, Trần tú tài là một người đọc sách, ước chừng sẽ không thể chịu được lâu, rất nhanh sẽ khai ra thôi.

Chờ hắn khai ra, ta sẽ lập tức đi báo cáo với tiên sinh và bệ hạ.”

"Được!" Kim Phi gật đầu nhẹ, sau đó nhắc nhở: "Đúng rồi, khi trở về hãy thông báo cho các huynh đệ tham gia hành động hôm nay và đội bay một tiếng, mức độ bảo mật của nhiệm vụ này là cực kỳ cao, không được tiết lộ bất kỳ chỉ tiết nào của hành động này cho bất kỳ ai, và càng không được tiết lộ vị trí của xưởng thuốc nổ ra ngoài!"

“Vâng!”Đại Tráng trịnh trọng gật đầu.

Dù Kim Phi không nói, khi trở về anh ta cũng sẽ nhấn mạnh.

“Vậy được rồi, các ngươi đi làm việc đi!”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3472


Ngự Thư Phòng cách nhà Kim Phi không xa, khi mọi người vừa về tới nhà thì Nhuận Nương cũng đã nấu đồ ăn xong.

Đường Đông Đông vẫn ở xưởng chưa trở về, Bắc Thiên Tâm thì đang nằm ở cữ, còn mấy đứa nhỏ hôm nay đến nhà A Xuân ăn tối, trong nhà chỉ còn lại mấy người Kim Phi.

Sau khi ngồi xuống, Kim Phi vừa múc cơm giúp Nhuận Nương vừa hỏi: "Vũ Dương, không phải nàng có chuyện muốn nói với ta sao? Chuyện gì vậy?"

Cửu công chúa nhận lấy chén cơm từ tay Kim Phi: "Phu quân, ta muốn xây thêm một xưởng thuốc nổ nữa, chàng thấy thế nào?"

"Xây thêm một xưởng thuốc nổ?" Kim Phi khẽ cau mày.

“Đúng vậy," Cửu công chúa nói: “Không phải trước đó phu quân cũng nói không thể đặt hết trứng vào một giỏ sao, chuyện lần này cũng đã chứng minh rõ!

Nếu Trần tú tài được như ý thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, nên ta nghĩ cần thiết phải xây dựng thêm một xưởng khác. Cho dù có một cái trong đó xảy ra chuyện gì thì vẫn còn một cái để phòng hờ tạm thời, tránh việc cung ứng lựu đạn cho tiền tuyến bị gián đoạn!”

"Cũng phải!” Kim Phi khế gật đầu.

Hiện giờ, lựu đạn ngày càng đóng vai trò quan trọng ở tiền tuyến, một khi nguồn cung ứng lựu đạn xảy ra vấn đề thì chắc chắn là tiền tuyến sẽ chịu tổn thất nặng nề, thậm chí có thể gây thương vong trên diện rộng cho nhân viên hộ tống.

"Vậy nàng muốn xây dựng xưởng mới ở đâu?" Kim Phi hỏi.

Nhà xưởng thuốc nổ khác với nhà xưởng khác.

Trước hết, mức độ bảo mật của xưởng thuốc nổ rất cao và vị trí cũng phải vô cùng bí mật.

Thứ hai, xưởng thuốc nổ rất nguy hiểm và không thể cho đám đông quá gần. Thứ ba, ý nghĩa chiến lược của xưởng thuốc nổ là rất quan trọng, không thể quá xa xôi nếu không khi xảy ra trường hợp khẩn cấp sẽ không thể tiếp viện kịp thời.

Ví dụ như chuyện hôm nay, chính nhờ sự không cam lòng và cả tồn tại tâm lý nhỡ may có cơ hội trốn thoát của Trần tú tài, mới khiến bọn Hầu Tử chạy đến.

Nếu đối phương là mật thám và có cơ hội đến gần nhà kho, thì chỉ cần ném một ngọn đuốc vào bên trong là toàn bộ xưởng thuốc nổ sẽ tanh bành.

Thế nên, việc bố trí xưởng thuốc nổ là vô cùng quan trọng.

"Ta mời Tiểu Ngọc tới đây là để thảo luận vấn đề này." Cửu công chúa nhìn Tiểu Ngọc: "Không phải gần đây các ngươi đang thăm dò địa hình đất Tần với bộ Binh sao? Ngươi thấy nên xây dựng xưởng thuốc nổ ở đâu thì được?"

"Chuyện này...”

Vừa rồi trên đường tới đây Tiểu Ngọc đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng cô ấy thực sự không ngờ là Cửu công chúa sẽ thảo luận chuyện này với mình.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3473


"Dạ!” Tiểu Ngọc gật đầu đồng ý.

"Vũ Dương, nàng nghỉ ngờ Trần tú tài về thăm người thân bị mật thám dụ dỗ?" Kim Phi hỏi.

"Cũng mong là vậy nếu không thì lại phiền phức!" Cửu công chúa thở dài. Kim Phi sửng sốt một lát, sau đó mới hiểu được ý của Cửu công chúa.

Nếu Trần tú tài bị dụ dỗ lúc về thăm người thân thì vẫn được, dù không bắt được mật thám nhưng bắt được Trần Tú Tài thì chuyện này cũng coi như xong.

Nếu không, có nghĩa là Trần tú tài đã bị ai đó trong xưởng dụ dỗ.

Nếu đúng là như vậy thì có nghĩa là xưởng thuốc nổ đã xuất hiện mật thám.

Và vế sao còn phiền phức hơn vế trước.

Vì xưởng thuốc nổ có quá nhiều công nhân nên nếu điều tra trên diện rộng sẽ khiến công nhân cảm thấy mình không được tin tưởng, ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của công nhân, thậm chí khiến họ nảy sinh tâm lý nổi loạn mà như vậy thì mật thám sẽ càng có nhiều cơ hội để thừa cơ.

Nếu âm thầm điều tra mà mật thám ẩn núp giỏi thì lại càng khó khăn hơn.

Chuyện này cũng giống như bỗng trong nhà xuất hiện một con bò cạp độc, sau đó vừa liếc mắt một cái đã không thấy bóng dáng đâu.

Cho nên Cửu công chúa mới nói hi vọng là vế trước. “Nói đến đây, ta còn có chuyện muốn bàn bạc với phu quân.” Cửu công chúa nói: “Nếu xây dựng xưởng thuốc nổ mới, ta hy vọng có thể áp dụng một hệ thống quản lý nghiêm ngặt hơn nữa.”

“Nghiêm ngặt đến mức nào?” Kim Phi hỏi.

"Nghiêm ngặt lúc sàng lọc công nhân, đồng thời hủy bỏ chế độ thăm gia đình!" Cửu công chúa trả lời.

Đây mới thực sự chuyện cô muốn bàn bạc với Kim Phi, trải qua hai vấn đề trước đó đã khiến Kim Phi nhận ra tầm quan trọng và sự khó khăn trong việc quản lý xưởng thuốc nổ.

Thực ra, khi Kim Phi muốn cho công nhân của xưởng thuốc nổ này nghỉ phép thăm người thân, Cửu công chúa đã không muốn đồng ý lắm.

Bởi vì trong lúc đi về thăm người thân, có thể sẽ bị mật thám thao túng và làm rò rỉ quy trình sản xuất thuốc nổ.

Mặc dù xưởng thuốc nổ áp dụng sự phân công lao động tinh vi hơn, nên mỗi người trong đó chỉ có thể tiếp cận một mắt xích nhỏ trong toàn bộ dây chuyền sản xuất, nhưng nếu có nhiều công nhân bị mật thám xúi giục thì vẫn có thể chế tạo được thuốc nổ.

Thực ra, toàn bộ công nhân trong xưởng thuốc nổ đều là tù nhân, an toàn nhất là để họ ở lại xưởng thuốc nổ mãi mãi.

Nhưng lúc đó nhân viên hộ tống đang tác chiến ở khắp nơi, với nhu cầu về lựu đạn thật sự quá lớn nên việc huy động tội phạm nghiêm trọng và tử tù ở nhiều nơi trễ rồi, còn chưa kể đến chuyện huấn luyện?

Trong lúc hết cách, chỉ đành tuyển một nhóm công nhân bình thường lên.

Trong mắt Cửu Công chúa, ngay cả những người công nhân bình thường cũng giống như những tù nhân đó, mãi mãi ở trong xưởng thuốc nổ mới là an toàn nhất.

Tuy nhiên, Kim Phi cảm thấy phạm vi hoạt động của xưởng thuốc nổ quá nhỏ, những tù nhân đó vốn là tội nặng không có tương lai, để họ làm việc trong xưởng

thuốc nổ đã là chuyện vui bất ngờ.

Mà công nhân bình thường vốn là tự do, làm việc ở một nơi cố định trong vài tháng, nếu không được nghỉ phép e là họ sẽ có thể gặp phải vấn đề tâm lý.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3474


"Mô hình cộng đồng là gì?"

Quan Hạ Nhi hỏi.

“Phu quân nói mô hình cộng đồng là xây dựng xưởng giống như một ngôi làng. Công nhân không chỉ được tự mình đến đó mà còn có thể đưa gia đình đến đó. Trong làng có trường học, cửa hàng, phòng y tế. Gia đình bọn họ không cần phải rời khỏi nhà máy, cũng có thể sống một cuộc sống sinh hoạt như bình thường."

Cửu công chúa giải thích: "Nếu như vậy, chúng ta có thể đảm bảo xưởng ở trạng thái an toàn nhất."

"Phương pháp này nghe rất hay!" Vẻ mặt Quan Hạ Nhi háo hức.

"Mô hình cộng đồng quả thực là một giải pháp, nhưng nếu muốn thành lập một cộng đồng thì xưởng phải có nhiều công nhân hơn và mặt bằng cần phải rộng hơn nữa."

Kim Phi nói: "Nếu muốn xây dựng một xưởng như thế này thì e là phải mất rất nhiều sức người sức của."

"Sức người sức của để ta lo!"

Cửu công chúa nói ngay. Khi thấy Cửu công chúa nói như vậy, Kim Phi đã biết cô ấy đã suy nghĩ kỹ.

Nếu suy nghĩ kỹ một chút, mô hình cộng đồng quả thực có vẻ phù hợp với một ngành có tính bảo mật cao như xưởng sản xuất thuốc nổ.

Kiếp trước y cũng từng nghe nói rằng sau khi lập quốc, để không bị công nghệ nước ngoài bóp cổ kỹ thuật, nhiều nhà khoa học và nhân viên kỹ thuật đã đưa gia đình đến sa mạc ở đó nhiều năm, thậm chí cả mười mấy năm.

Chính sự cống hiến quên mình của những con người này đã giúp tổ quốc từng bước có được chỗ đứng vững chắc, bất chấp sự bao vây, đánh chặn của các cường quốc phương Tây vẫn không ngã.

Điều này cũng chứng tỏ rằng mô hình cộng đồng có hiệu quả.

Thế nên Kim Phi mới gật đầu nói: "Nếu đã như vậy thì cho người sắp xếp đi, nếu có cần ta làm gì thì nàng cứ cho người tới tìm ta!"

“Ta cần phu quân chia nhỏ quy trình trong xưởng thuốc nổ, sau đó đánh làm dấu lại các phân đoạn mấu chốt!",Cửu Công chúa nói: "Ta mong rằng việc sản xuất máy hơi nước sau này cũng giống như thuốc nổi"

Xét về mức độ cần bảo mật thì máy hơi nước cũng có thứ hạng tương đương với thuốc nổ, và cả hai đều là thứ hạng cao nhất.

Nhưng việc kiểm soát sản xuất máy hơi nước vẫn lỏng lẻo hơn xưởng thuốc đ\-D82 nổ nhiều.

Bởi vì việc sản xuất máy hơi nước cần phải qua mấy nhà xưởng và hàng trăm quy trình, nếu thiếu một quy trình thì máy nước được sản xuất ra sẽ không đạt tiêu chuẩn.

Nếu thiếu một quy trình then chốt, e là máy hơi nước còn không hoạt động được.

'Thế nên Mãn Thương chỉ chặn một số trình tự sản xuất then chốt của máy hơi nước, còn những trình tự không quan trọng chỉ yêu cầu công nhân giữ bí mật bằng lời thôi.

Theo ý tưởng của Cửu công chúa, sau khi thành lập một nhà xưởng theo kiểu mô hình cộng đồng, e là phải mất nhiều năm công nhân mới có thể ra ngoài và trở lại xã hội bình thường.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3475


"Nếu như vậy, lát nữa ta sẽ đi gặp Thiết đại nhân bàn bạc chuyện thành lập một xưởng cộng đồng." Cửu công chúa lại nhìn Tiểu Ngọc: “Còn ngươi hãy nhanh chóng xác nhận vị trí địa điểm!”

“DạI” Tiểu Ngọc vội gật đầu nói dạ.

Nói chuyện công việc xong, cuối cùng Cửu công chúa cũng bưng bát cơm lên và bắt đầu ăn.

Vì lo lắng cho công việc nên Cửu công chúa ăn rất nhanh, vội vàng ăn hết cơm xong lại uống thêm một chén canh rồi dẫn Châu Nhi rời đi.

Ngay khi cô ấy vừa đi thì Tiểu Ngọc cũng đã đi rồi.

Trong phòng chỉ còn lại ba người nhàn rỗi là Kim Phi, Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương.

“Nhuận Nương, canh gà hôm nay nấu không tệ rất thơm ngon.”

Quan Hạ Nhi cầm chén cơm của Kim Phi nói: “Đương gia, chàng thấy thế nào?”

Kim Phi mặc dù là một người đàn ông ngay thẳng, thì cũng biết lúc này phải nói gì.

Thế nên mới quay qua giơ ngón tay cái cho Nhuận Nương: “Tay nghề nấu ăn của Nhuận Nương càng ngày càng tốt.”

“Nếu đương gia thích thì uống thêm một chén nữa đi!” Nhuận Nương đỏ mặt, bưng cho Kim Phi thêm một chén nữa. Mấy đứa nhỏ không có ở nhà, đùi gà cũng rơi vào chén của Kim Phi.

"Đương gia, trong nồi còn nhiều canh gà lắm, ăn cơm xong chúng ta cùng nhau đưa cho Lộ Khiết muội một ít đi?"

Quan Hạ Nhi vừa bưng chén ăn vừa nói: “Hình như Lộ Khiết muội rất thích canh gà.”

"Không cần thiết đâu,' Kim Phi khẽ nhíu mày, cảm giác Quan Hạ Nhỉ qua lại có hơi thân thiết với Công chúa Lộ Khiết.

"Sao lại không cần, muội ấy đã cứu mạng chàng đó!" Quan Hạ Nhi nói: "Chỉ vì lý do này thì mỗi ngày ta tới chăm sóc cạnh giường muội ấy cũng không có gì quá đáng!"

Quả thật cứu một mạng người là ơn nghĩa lớn nhất, Quan Hạ Nhỉ nói vậy cũng đúng.

Nếu hôm đó Kim Phi không tình cờ gặp được Công chúa Lộ Khiết và Băng Nhi thì sợ là y đã lành ít dữ nhiều.

Đối với Quan Hạ Nhi mà nói đó là trời sập.

Trước đây Quan Hạ Nhi quan tâm đến Lộ Khiết cũng chỉ là hợp tác diễn kịch với Cửu công chúa, nhưng bây giờ Quan Hạ Nhi thực sự biết ơn Công chúa Lộ Khiết từ tận đáy lòng, nên ngày nào ít nhất cũng mang này mang kia đến thăm một lần.

Bây giờ, trong nhà Công chúa Lộ Khiết toàn là đồ Quan Hạ Nhi đưa tới.

Kim Phi biết Quan Hạ Nhi để tâm tới Công chúa Lộ Khiết như vậy cũng là vì y, nên cũng đành gật đầu đồng ý: "Được rồi, lát nữa ta đi thăm với nàng.”

"Vậy còn chưa đủ đâu đấy!”

Lúc này Quan Hạ Nhi mới hài lòng. “Thiết Chùy, cho xe ngựa tới đây.” Kim Phi hô ra ngoài cửa.

Lúc này nắng quá gắt, Kim Phi sợ Quan Hạ Nhi bị cháy nắng nên mới cho xe ngựa đến.

Khi họ ăn xong, xe ngựa cũng đã đến. Quan Hạ Nhi tay trái cầm giỏ cơm, tay phải ôm tay Kim Phi bước lên xe ngựa.

Họ đến nơi Công chúa Lộ Khiết ở, đúng lúc thấy Băng Nhi bưng khay đi vào nhà chính.

Băng Nhi cũng nhìn thấy Kim Phi và Quan Hạ Nhi, nên dừng bước chân lại cúi chào hai người họ.

"Băng Nhi cô nương, các ngươi vẫn chưa ăn cơm sao?" Quan Hạ Nhi liếc nhìn mâm cơm, thấy trong đó có một đĩa dưa muối và một bát cơm đã nhíu mày hỏi: "Băng Nhi cô nương, buổi trưa Lộ Khiết muội muội ăn cái này sao?"

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3476


“Băng Nhi muội, ta mang đến nhiều đồ ăn lắm, lát nữa muội và Sương Nhi muội cũng ăn chút gì luôn đi”.

Quan Hạ Nhi biết ơn công chúa Lộ Khiết, cũng biết ơn Băng Nhi đã chặn được đợt mũi tên đầu tiên cho Kim Phi.

Thế nên mỗi lần cô đến thăm công chúa Lộ Khiết cũng đều đem nhiều thức ăn, công chúa Lộ Khiết ăn không hết thì Băng Nhi và Sương Nhi cũng có thể ăn thêm một chút.

“Cảm ơn phu nhân”.

Băng Nhi cúi người hành lễ.

Cô ta cũng rất thích đồ ăn Nhuận Nương nấu.

“Băng Nhi muội khách sáo rồi”.

Quan Hạ Nhi gật đầu, kéo Kim Phi chuẩn bị vào phòng.

Thiết Chùy dẫn đội cận vệ muốn đi vào nhưng lại bị ánh mắt của Kim Phi chặn lại.

Trước đó đề phòng Băng Nhi và Sương Nhi là sợ họ đột nhiên ra tay mưu hại mình.

Nhưng khoảng thời gian này tiếp xúc với nhau, tâm lý đề phòng Băng Nhị, Sương Nhi của Kim Phi đã giảm bớt.

Vì theo góc độ suy nghĩ của công chúa Lộ Khiết, việc mưu hại Kim Phi không mang lại lợi ích gì cho cô ta mà ngược lại sẽ khơi dậy cơn thịnh nộ lôi đình của

Cửu Công chúa, mang lại tai họa lớn cho chính công chúa Lộ Khiết và Đông Man.

Công chúa Lộ Khiết không có động cơ sát hại Kim Phi, tất nhiên Băng Nhi và Sương Nhi cũng không.

Hơn nữa nếu họ muốn ra tay, Kim Phi sẽ khó có thể phòng thủ chỉ với Thiết Chùy và đội cận vệ.

Chẳng hạn như vừa rồi, Kim Phi chỉ cách Băng Nhi và Sương Nhi có mấy bước chân, nếu họ muốn gây bất lợi cho Kim Phi, đám người Thiết Chùy có ngăn cản cũng không được.

Nhưng Băng Nhi, Sương Nhi không có dự định ra tay.

'Thế nên Kim Phi quyết định thử tin tưởng Băng Nhi, Sương Nhi, nếu không cứ chung đụng thế này thì quá mệt mỏi.

Tất nhiên sự tin tưởng này chỉ giới hạn ở việc họ sẽ không hại mình. Thiết Chùy còn hơi không yên tâm, đang nghĩ xem nên nói thế nào thì chợt nghe Băng Nhi nói: “Hạ Nhi phu nhân, làm phiền người mang đồ ăn vào cho điện hạ được không? Sương Nhi và ta đi bưng cơm cho điện hạ”.

Nói rồi cô ta đưa đũa cho Quan Hạ Nhi, kéo Sương Nhi đi đến phòng bếp.

Thật ra Băng Nhi cũng không muốn làm vậy, nhưng đây là do công chúa Lộ Khiết căn dặn - nếu sau này Kim Phi đến mà không có Châu Nhi hoặc các cao thủ khác, Băng Nhi và Sương Nhi cũng sẽ tự giác tránh đi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3477


Cho dù công chúa Lộ Khiết đã cưỡi ngựa từ nhỏ, không có thói yểu điệu thục nữ, nhưng lúc nấy cũng phải ôm vai ngồi xổm xuống.

Quan Hạ Nhi vội đặt giỏ cơm lên bàn, chạy đến chỗ công chúa Lộ Khiết. Kim Phi xấu hổ ho một tiếng, vội bước ra khỏi phòng.

Vừa bước ra đã bị Thiết Chùy kéo ra phía sau như thể gặp phải kẻ thù. “Đừng lo, chỉ là công chúa Lộ Khiết bị đụng chút thôi”.

Kim Phi vỗ vai Thiết Chùy, đứng bên cạnh y đợi.

Một lúc sau, Quan Hạ Nhi bước ra, nói với Kim Phi: “Tướng công vào đi, công chúa Lộ Khiết mặc xong đồ rồi”.

Thiết Chùy vốn đang nghiêm túc, nghe Quan Hạ Nhi nói thế thì không khỏi nhướng mày, liếc nhìn Kim Phi bằng ánh mắt hóng chuyện.

Kim Phi mặc kệ anh ta, đi vào phòng với Quan Hạ Nhi.

Công chúa Lộ Khiết đã thay một bộ đồ khác, nhìn thấy Kim Phi thì hành lễ: “Cảm ơn tiên sinh nhớ mong, vừa rồi mạo muội rồi”

“Là ta mạo muội”, Kim Phi xua tay, hỏi: “Không sao chứ?” “Không sao, vừa đụng nên hơi đau thôi, bây giờ không đau nữa”.

Công chúa Lộ Khiết khẽ cười lắc đầu, sau đó nhìn giỏ cơm, hỏi: “Tiên sinh, tỷ tỷ, hai người ăn chưa?”

Kim Phi vốn định nói mình đã ăn, nhưng Quan Hạ Nhi lại nói trước: “Vẫn chưa, vốn dĩ ta muốn mời muội về nhà ăn, nhưng tướng công lại nói muội bị thương, di chuyển khó khăn nên chúng ta mang cơm đến”.

Nghe thế, Kim Phi hơi ngạc nhiên nhìn Quan Hạ Nhi.

Lần đầu tiên y thấy Quan Hạ Nhi nói dối lưu loát như thế.

“Tiên sinh và tỷ có lòng rồi”.

Công chúa Lộ Khiết làm tư thế mời: “Mời tiên sinh, tỷ tỷ ngồi”.

“Muội ngồi trước đi, ta đi lấy bát đũa”.

Nói rồi, Quan Hạ Nhi xoay người ra đến phòng bếp.

Trong phòng chỉ còn lại Lộ Khiết và Kim Phi, bầu không khí hơi gượng gạo.

Sau đó Kim Phi bỗng nghĩ đến cảnh tượng mình nhìn thấy lúc nấy, đầu óc như bị trúng gió, liếc nhìn công chúa Lộ Khiết.

Ngay sau đó, Kim Phi nhận ra mình nhìn lầm chỗ, vội giải thích: “Ta chỉ nhìn xem vết thương có chảy máu hay không”.

Nói rồi Kim Phi muốn tát cho mình một cái. Nói thế chẳng phải tự không đánh mà khai sao? Công chúa Lộ Khiết cũng đỏ mặt, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại.

Cô ta thấy được vẻ xấu hổ của Kim Phi nên cũng không nói gì nữa, thay vào đó kéo cái ghế chính ra bằng tay không bị thương của mình rồi nói: “Mời tiên sinh ngồi, ngài đến đúng lúc lắm, Lộ Khiết có chuyện muốn hỏi ngài, hôm nay ngài không đến, buổi chiều ta cũng đến gặp ngài”.

Thấy công chúa Lộ Khiết như vậy, Kim Phi buộc mình phải bình tĩnh lại, gật đầu với công chúa Lộ Khiết, ngồi xuống ghế: “Cô muốn hỏi gì?”

“Tiên sinh, ta biết nói như vậy không ổn nhưng xin ngài nể tình ta chắn một mũi tên cho ngài, nói thật với Lộ Khiết một câu”.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3478


Khi lòng bàn tay vừa chạm vào trán công chúa Lộ Khiết, Kim Phi hơi nhíu mày.

Mặc dù không đo bằng nhiệt kế nhưng y chắc chắn nhiệt độ cơ thể của công chúa Lộ Khiết ít nhất trên ba mươi tám độ.

Hơn nữa nhìn cách nói chuyện bất thường của đối phương, thời gian sốt của công chúa Lộ Khiết hẳn là không ngắn.

Là viên minh châu trên thảo nguyên, từ nhỏ đến lớn, công chúa Lộ Khiết gần như chưa từng tiếp xúc trực tiếp với đàn ông.

Lần trước Kim Phi đến thăm cô ta, cô ta cố ý ăn mặc mỏng manh là vì trước khi đến Đại Khang, cô ta đã chuẩn bị tâm lý nương thân nhờ Kim Phi.

Cô ta từng tìm hiểu Kim Phi và người bên cạnh Kim Phi, phát hiện Kim Phi chưa từng đối đãi tệ với những người phụ nữ có quan hệ thân mật với y.

Nhất là Cửu công chúa, cô ấy có thể lên được vị trí đó hoàn toàn nhờ vào sự giúp sức của Kim Phi.

Suy nghĩ như vậy lâu cũng là một dạng tự thôi miên, khiến công chúa Lộ Khiết có cảm giác chỉ cần có quan hệ gần gũi với Kim Phi thì có thể trao đổi một số lợi ích cho Đông Man, để những người dân chăn nuôi của Đông Man có thể sống lâu hơn.

Lần trước Kim Phi đến đây, cô ta cố ý mặc như vậy, hơn nữa còn quỳ lạy trước mặt Kim Phi, thật ra là có tâm tư quyến rũ Kim Phi.

Tiếc là Kim Phi không phản ứng, lần trước cũng không đụng vào cô ta.

Công chúa Lộ Khiết hơi tuyệt vọng, không ngờ lần này lại chủ động sờ mặt mình?

Có lẽ là vì cơn sốt kéo dài, công chúa Lộ Khiết hơi không tỉnh táo.

Khi Kim Phi chạm vào trán, công chúa Lộ Khiết run lên như bị điện giật, cô ta vô thức muốn tránh đi nhưng cuối cùng lại không tránh được, ngược lại hơi nheo mắt lại như một con mèo con.

Kim Phi vừa định rụt tay lại thì Quan Hạ Nhi bước vào.

Nhìn thấy Kim Phi sờ mặt công chúa Lộ Khiết, Quan Hạ Nhi sửng sốt.

Nhưng cô cũng không tức giận, tưởng Kim Phi đã thông suốt nên giả vờ không nhìn thấy, cầm bát đũa đi đến bàn.

Kim Phi cũng không nghĩ nhiều, rụt tay lại nói: “Hạ Nhi, nàng đi lấy một cái khăn ướt qua đây, hình như công chúa Lộ Khiết bị sốt rồi”.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom