Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3019


Kim Phi không trả lời câu hỏi của Tả Phi Phi mà hỏi lại: “Nàng có phát hiện khi phơi rong biển, có rất nhiều rong biển đều trở nên rất dính không?”

“Quả thực là như vậy” Tả Phi Phi chỉ vào góc bãi phơi: “Bên kia có rong biển đã bốc mùi hôi, không ăn được nữa, ta đã bảo thợ nhặt ra vứt rồi.”

“Đây chính là vấn đề." Kim Phi nói: “Thời gian từ khi hái đến khi vận chuyển quá dài, nếu Trịnh tướng quân không phát hiện ra vấn đề này, rồi bảo ngư dân vớt rong biển ngâm trong nước trên đảo Mạo Lãng, đến khi quay về chất đóng trên thuyền, đoán rẵng sợ rằng phần lớn rong biển bây giờ đã không ăn được nữa rồi:

“Đây quả thực là vấn đề rất nghiêm trọng, hiện tại thời tiết vẫn chưa nóng, nếu đến mùa hè, rong biển sẽ càng nhanh thối hơn nữa!"

Tả Phi Phi nói: “Hay là xây dựng bãi phơi ở đảo Mạo Lãng, sau khi phơi khô rong biển ở bên đó rồi vận chuyển về?”

“Đây cũng là một cách” Kim Phi nói: “Nhưng ở đảo Mạo Lãng đều là những núi đá lôm chôm, vòng ngoài gần biển cơ bản đều là vách đá dốc đứng, cắm cọc kéo dây như thế nào, vận chuyển rong biển lên núi như thế nào đều là vấn đề, không phải là chuyện có thể giải quyết trong thời gian ngắn ngủi, vì vậy gần đây chúng ta vẫn phải mang về phơi khô.”

“Tiên sinh có cách đối phó sao?” Tả Phi Phi hỏi.

Với sự hiểu biết của cô ấy đối với Kim Phi, nếu Kim Phi đã nói đến vấn đề này, chắc hẳn y đã nghĩ ra cách đối phó.

“Vừa rồi ta đã thương lượng với Trịnh tướng quân, quyết định thay đổi phương pháp hái và vận chuyển”

Kim Phi nói: “Trước đây ngư dân trên thuyền đánh cá đầu hái rong biển sau đó đưa đến thuyền đánh cá của mình, số lượng ngư dân trên thuyền đánh cá có hạn, phải mất mấy ngày mới có thể chất đầy rong biển trên thuyền đánh cá.

Cách này chậm, rong biển được hái lúc đầu luôn bị ép xuống dưới, rất dễ bị thối, ngâm trong nước lại mất rất nhiều công sức.

Vì vậy ta và Trịnh tướng quân đã quyết định sắp xếp ca-nô liên tục tuần tra đường thủy giữa đảo Mạo Lãng và bến †àu, sau đó chia ngư dân và thuyền đánh cá thành hai phần, thuyền nhỏ ở lại đảo Mạo Lãng, phụ trách việc hái rong biển, rong biển mỗi thuyền nhỏ thu hoạch được sẽ chất lên các. thuyền đánh cá lớn, và vận chuyển về bằng thuyền lớn.

Hơn nữa các thuyền lớn không lập thành đội, thuyền đã chất đầy rong biển sẽ lần lượt về từng thuyền, như vậy sẽ không tập hợp lại, mỗi ngày bãi phơi đều nhận rong biển mới, mỗi ngày đều có việc.”

“Cách này quá tốt rồi!”

Ánh mắt Tả Phi Phi lập tức sáng lên. Phơi rong biển khoảng một ngày là có thể cất được.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3020


Trước đây khi đói, thực sự có rất ít ngư dân lựa chọn đến trụ sở tiền trang để đổi tiền, đa số ngư dân đều chọn đến trụ sở thương hội để đổi những nhu yếu phẩm hàng ngày như: lương thực, vải vóc.

Đường Tiểu Bắc sớm đã đoán được kết quả này, vì vậy mấy ngày trước cô ấy đã vội vàng vận chuyển mấy thuyền lương thực, vải và các hàng hóa khác từ nhà kho ở Giang. Nam đến đây, đảm bảo khi ngư dân đến đổi sẽ có đủ vật tư hàng hóa.

Dù lời hứa của Kim Phi có hay đến đâu nhưng đến khi ngư dân đổi được lương thực thì họ mới yên tâm.

Sự nhiệt tình khi làm việc cũng tăng cao.

Sáng sớm ngày hôm sau, tất cả ngư dân đều đã bắt đầu xuất phát quay lại đảo Mạo Lãng dưới sự hộ tống của quân hạm.

Qua mấy lần điều chỉnh, dây chuyền sản xuất rong biển cơ bản đã đi vào ổn định.

Sự chú ý của Kim Phi cũng quay trở lại xướng đóng tàu.

Thuyền đánh cá không có mô-tơ, thuyền đánh cá lớn chủ yếu được điều khiển dựa vào cánh buồm, gặp gió đông còn được, nhưng khi gặp gió tây, sợ rằng đi từ đảo Mạo Lãng cũng phải mất mấy ngày mới có thể đến bến tàu, thậm chí là mười mấy ngày, đến lúc đó rong biển cũng sắp hỏng rồi.

Cách tốt nhất chính là nhanh chóng sản xuất hàng loạt thuyền lầu, sau đó để tất cả thuyền đánh cá đều phụ trách việc hái rong biển, còn nhiệm vụ vận chuyển sẽ giao cho thuyền lầu.

Thuyền lầu có máy hơi nước, dù gặp gió thuận hay gió nghịch thì đều có thể bảo đảm có thể vận chuyển rong biển về trong vòng một ngày.

Vì vậy, sau khi rời bãi phơi, Kim Phi đã đi thẳng đến xưởng đóng tàu.

Kết quả vẫn chưa đến nơi, vừa mới đi được nửa đường đã gặp Đường Tiểu Bắc.

“Tướng công, ta đang chuẩn bị đi tìm chàng đây.”

Đường Tiểu Bắc ngăn Kim Phi lại rồi nói: “Mẻ rong biển đầu tiên đã được phơi khô, nên xếp vào nhà kho trước hay vận chuyển về Xuyên Thục?”

Kim Phi nghĩ một chút rồi nói: “Vận chuyển về trước đi, bảo thương hội tìm một huyện sau đó phân phát, xem người dân tiếp nhận như thế nào.”

“Như vậy cũng được.” Đường Tiểu Bắc lại hỏi: “Vậy rong biển định giá như thế nào?”

“Giống muối ăn, tạm thời là mười đồng nửa cân, sau này sẽ điều chỉnh dựa theo phản ứng của thị trường và mối quan hệ cung cầu.”

“Vậy sau này bán đến Giang Nam và Trung Nguyên cũng với giá mười đồng nửa cân sao?” Đường Tiểu Bắc tiếp tục hỏi.

“Giang Nam và Trung Nguyên đã dựa vào Xuyên Thục trong hai năm trước đó, chủ yếu tập trung vào công cuộc ra công cứu giúp, có thể cho người dân mượn lương thực và rong biển trước, nhưng không thể miễn phí hoàn toàn cho họ.” Kim Phi nhắc nhở.

Làm như vậy không phải vì Kim Phi tham tiền, mà thứ tặng miễn phí thường sẽ không được trân trọng.

Nếu Kim Phi để người phát cháo mỗi ngày, người dân có thể ăn mà không trả tiền, e rằng sẽ có rất nhiều người sống dựa vào việc được cho cháo, mất đi động lực cố gắng làm việc.

Tập trung vào công cuộc ra công cứu giúp không chỉ có thể đặt ra mục tiêu cho cuộc sống của người dân, còn có thể cải thiện cơ sở hạ tầng như đường sá và thủy lợi ở Giang Nam, mở đường cho sự phát triển trong tương lai.

“Ta sẽ sắp xếp Trấn Viễn số 2 và Trấn Viễn số 3 chuẩn bị thuyền vận chuyển”

Đường Tiểu Bắc thở dài: "Cũng không biết có thể chứa đủ hay không.”.

“Có thể chứa được bao nhiêu thì chứa bấy nhiêu, không chứa đủ thì sau này chế tạo xong thuyền lầu sẽ vận chuyển về tiếp.”

Kim Phi nói: “Nhưng điều này cũng nhäc nhở chúng ta nên đẩy nhanh tốc độ xây dựng nhà kho.”

“Ta vẫn luôn giục.” Đường Tiểu Bắc vẫy tay với Kim Phi, xoay người rời đi.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3021


Bãi đất trống phía trước thuyền lầu có đặt một cái bàn, trên bàn có một con cá lớn dài một mét, nó còn được buộc: một tấm vải đỏ.

Trước mặt con cá lớn là một cái lư hương đang cắm ba cây nhang.

Đây là nghỉ thức trước khi thuyền được xuống nước, cầu mong Long Vương phù hộ cho thuyền mới được thuận buồm xuôi gió.

Tiếng hoan hô vừa rồi có lẽ là tiếng reo hò của các nhân công trên thuyền trong nghỉ thức, nó có ý nghĩa tương tự với múa lân ở Trung Nguyên.

Hiện tại, mỗi khi Kim Phi ra ngoài đều phải đi cùng hộ vệ, nhiều người đi vào xưởng đóng tàu thế này đã thu hút sự chú ý của các nhận công trên thuyền, mọi người rối rít nhìn xem.

Mãn Thương và Hồng Đào Bình đang đứng xếp hàng trước bàn cũng quay đầu lại.

Thấy Kim Phi đến, hai người vội vàng đi đến đón.

“Tiên sinh, máy hơi nước trên thuyền lầu đã được chế tạo ra rồit"

Bởi vì chuyện của Hồng Nhị, dạo gần đây Hồng Đào Bình không có tâm trạng cho lắm, lần này anh ta kích động đến mức môi cũng run run.

Lần lắp ráp thuyền lầu này đã hoàn toàn đảo lộn nhẫn hiểu biết của anh ta về đóng thuyền.

Trước kia khi xưởng bắt đầu đóng thuyền thường sẽ mất vài tháng, thậm chí là một hai năm mới có thể làm được một chiếc thuyền lớn.

Nhưng các bộ phận của chiếc thuyền lầu này đều được làm xong từ trước, sau khi đưa đến xưởng đóng thuyền, chỉ cần dùng ròng rọc kéo tay nâng chúng lên và lắp ráp chúng lại với nhau là được.

Từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc chỉ mất mấy ngày ngắn ngủi, một chiếc thuyền lầu dài mấy chục mét đã ra đời.

Hơn nữa chiếc thuyền lầu này còn được trang bị máy hơi nước công suất lớn nữa!

Đây chính là tốc độ mà trước kia có đánh chết Hồng Đào Bình cũng không dám nghĩ đến!

Hồng Đào Bình tin răng, lô thuyền lầu này nhất định sẽ mở ra một thời đại đóng thuyền mới, nó chắc chản sẽ đi vào trong lịch sử đóng thuyền và thậm chí nó còn để lại một dấu ấn mạnh mẽ trong chính sử!

Là một người tham gia và chứng kiến lịch sử, Hồng Đào. Bình cảm thấy rất vinh dự!

Mãn Thương đã tham gia những chuyện tương tự quá nhiều nên anh ta cư xử bình tĩnh hơn Hồng Đào Bình rất nhiều, đầu tiên anh ta lễ phép cúi chào Kim Phi một cái, sau đó nói: “Tiên sinh, ta tự ý quyết định và không mời ngài đến tham dự nghỉ thức, xin tiên sinh thứ lỗi!”

“Không sao hết!” Kim Phi xua tay nói: “Trong sân phơi rong biển rất bận rộn, cho dù ngươi có thông báo ta cũng không có thời gian tới.”

Thật ra đây cũng là nguyên nhân Mãn Thương không thông báo cho Kim Phi.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3022


Kim Phi nói: “Hiện tại, đảo Mạo Lãng, Giang Nam và cả Xuyên Thục đều rất cần sử dụng thuyền lầu.”

“Rõ!” Mãn Thương gật đầu: “Ta sẽ sắp xếp người kiểm tra thuyền lần cuối, nếu xác định không có vấn đề gì xảy ra, hôm nay sẽ cho nó xuống nước”

“Được” Kim Phi nói: “Ta đến xưởng đóng thuyền bên cạnh xem bên đó thế nào rồi, nào kiểm tra xong đến gọi ta.”

Đây là xưởng đóng thuyền mới xây trên vị trí của xưởng đóng tàu cũ của nhà họ Hồng, nơi đây cũng có một chiếc thuyền lầu đang được lắp ráp, chỉ là sân ở bên kia không được lớn bằng xưởng đóng thuyền mới, các dụng cụ của xưởng đóng thuyền này vẫn chưa được hoàn thiện nên tốc độ lắp ráp không được nhanh như bên này, đến giờ vẫn chưa xong.

“Ta đi với tiên sinh được không?” Mãn Thương hỏi.

“Không cần, mình ta đi là được, ngươi ở lại đây quan sát đi, đây là chiếc thuyền lầu hơi nước được sản xuất hàng loạt đầu tiên, chớ để xảy ra vấn đề gì”

Kim Phi xua tay, sau đó dẫn theo người rời đi bằng cửa phụ, đi đến xưởng tàu cũ.

Hồng Đào Bình nhìn dáng vẻ thản nhiên của Kim Phi, chợt thấy hơi tự ti mặc cảm.

Kim Phi cư xử quá thờ ơ như thể nó chỉ mà một chuyện nhỏ không đáng nhắc đến vậy, thế mà mình lại kích động đến mức muốn nhảy cẵng lên.

“Xem ra vẫn còn học hỏi tiên sinh rất nhiều điều!”

Hồng Đào Bình thầm cảm thán, tâm trạng đang kích động cũng dần dần bình tĩnh lại, bước lên thuyền lầu kiểm tra lần cuối chung với Mãn Thương.

Tốc độ bọn họ rất nhanh, Kim Phi ở bên xưởng đóng thuyền cũ đợi đến đầu giờ chiều, Mãn Thương đã thông báo, kiểm tra lần cuối xong, có thể đưa thuyền lầu xuống nước.

“Cứ xuống nước đi, ta không qua đó đâu, ngồi bên đây nhìn là được.”

Mặc dù thuyền lầu không lớn bằng Trấn Viễn số 2 và Trấn Viễn số 3 nhưng cũng chẳng nhỏ hơn mấy, xưởng đóng thuyền mới chỉ có thể thấy được phần đuôi thuyền, nhưng khi ở xưởng đóng tàu cũ, y có thể nhìn được toàn bộ quá trình xuống nước.

Mãn Thương cũng biết thế, khi thấy Kim Phi không muốn đến nên quay gót về.

Kim Phi dẫn theo Thiết Chùy và các thân vệ khác đi đến cổng đông của xưởng đóng thuyền cũ, tìm một cái đài cao rồi lặng lẽ đợi thuyền lầu được đưa xuống nước.

Kết quả là chưa thấy thuyền lầu xuống nước đã nhìn thấy Đường Tiểu Bắc đi đến.

“Tướng công, sao chàng lại tới đây, làm ta đi tìm nãy giờ.”

Đường Tiểu Bắc khế trách rồi ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Kim Phi.

“Không phải muội đang bận bịu chuyện chất hàng sao, Tìm ta làm gì chứ?” Kim Phi hỏi.

“Hàng hóa chất lên hết rồi, ta chỉ muốn hỏi chàng một chút, nay hay may mới lên đường?” Đường Tiểu Bắc hỏi.

“Trấn Viễn số 2 và Trấn Viễn số 3 cũng đã chất xong rồi sao?” Kim Phi hơi bất ngờ: “Nhanh đến vậy sao?”

Trấn Viễn số 2 và Trấn Viễn số 3 có thể chưa rất nhiều hàng, lần vận chuyển lương thực ở Giang Nam, chỉ riêng Trấn Viễn số 2 cũng đã phải mất đến một ngày mới có thể chất đầy.

Kim Phi cứ cho rằng nhanh nhất cũng phải đến khuya mới có thể chất hết hàng vào.

“Sân phơi có nhiều công nhân, rong biển cũng nhẹ, các bó rất dễ xếp chồng lên nhau, cộng với đường ray do tướng công cho người làm nữa, tất nhiên sẽ nhanh hơn rồi.”

Đường Tiểu Bắc ôm lấy cánh tay của Kim Phi, thuận thế vỗ về nịnh bợ: “Tướng công, sao chàng thông minh quá vậy?”

Trước khi khi xếp lương thực lên Trấn Viễn số 2, đều sẽ dùng cần cẩu nâng lương thực lên boong Trấn Viễn số 2 trước, sau đó công nhân sẽ vác từng bao từng bao xuống. khoang thuyền.

Sau đó Kim Phi thấy việc chất hàng lên thuyền này có hiệu suất quá thấp, công nhân cũng rất mệt. Do đó y cho người đặt hai đường ray lên boong và khoang thuyền, sau đó cho Mãn Thương làm một vài xe đẩy nhỏ dựa vào các khe hở của đường ray.

Trước kia các công nhân chỉ có thể gánh một bao lương thực, giờ đây chỉ cần đẩy xe đẩy chở một lần tận mười bao, tốc độ chất hàng cũng tăng lên gấp mấy lần.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3023


“Xưởng đóng thuyền mới vừa lắp ráp xong một con thuyền, chỉ chờ đưa xuống nước, ta đang đợi ở đây xem nó sẽ như thế nào."

Kim Phi cầm tay Đường Tiểu Bắc, thản nhiên trả lời. “Nhanh như vậy đã có thể xuống nước rồi sao?” Đường Tiểu Bắc sững sờ nói.

Gần đây cô ấy bận đến mức trời đất mù mịt, không có thời gian chú ý đến xưởng đóng thuyền, nhưng cô ấy vẫn biết các bộ phận đóng thuyền được chuyển đến đây khi nào.

Mới có mấy ngày, mà đã lắp ráp xong rồi à?

“Các bộ phận của thuyền lầu đều đã được chế tạo trước ở Xuyên Thục, khi chuyển đến đây chỉ cần ghép chúng lại với nhau là được, thêm cả Mãn Thương phái đến rất nhiều thợ thuyền đến hỗ trợ, nên tốc độ sẽ rất nhanh”

Kim Phi đang nói, bỗng nhiên nghe thấy tiếng vang lớn phát ra từ phía xưởng đóng thuyền mới.

Đó là tiếng con thuyền rơi xuống nước.

Kim Phi đi về phía lan can của đài cao để quan sát, quay đầu nhìn về phía xưởng đóng thuyền mới.

Thuyền lầu không để Kim Phi phải đợi lâu, theo quán tính lao ra khỏi xưởng đóng thuyền, chậm rãi nổi trên mặt biển.

“Chiếc... Chiếc thuyền lớn như vậy sao?” Đường Tiểu Bắc nhìn thuyền lầu, hai mắt tròn xoe.

Mặc dù cô ấy đã xem bản vẽ thuyền lầu của Kim Phi, nhưng không có hứng thú, và cũng chẳng hiểu mấy đường nét rậm rạp chẳng chịt và những con số trên bản vẽ tượng trưng cho cái gì.

Vừa rồi nghe nói xưởng đóng thuyền đã đóng xong một chiếc thuyền, cô ấy còn tưởng răng chiếc thuyền này không lớn lắm.

Bây giờ tận mắt nhìn thấy thuyền lầu, cô ấy mới nhận ra bản thân đã sai rồi!

Mặc dù thuyền lầu có chiều rộng và chiều dài không băng Trấn Viễn số 2 số 3, nhưng trên boong thuyền của Trấn Viễn số 2 số 3 chỉ có một tầng, mà trên boong của thuyền lầu, có đến tận ba tầng.

Hơn nữa tính cả khoang thuyền dưới boong thuyền, thì có đến tận bốn tầng.

Nếu ba tầng trên cũng chất đầy hàng hóa, thì tổng năng lực vận chuyển của chiếc thuyền lầu này, sợ răng cũng không kém Trấn Viễn số 2 số 3 là bao.

Nhìn khói mù phun ra từ ống khói của thuyền lầu, sau đó chậm rãi di chuyển, Đường Tiểu Bäc ngày càng kích động.

“Tướng công, chỉ cần mấy ngày xưởng đóng thuyền đã có thể chế tạo ra một chiếc thuyền lầu, sau này chúng ta không phải sẽ không thiếu thuyền để dùng sao?”

“Đang mơ giữa ban ngày à?” Kim Phi gõ trán Đường Tiểu Bắc: “Vừa rồi muội mới chỉ nhìn thấy được lắp ráp thuyền lầu rất nhanh, nhưng muội lại không biết việc tạo ra bộ phận cho. thuyền lầu phải tốn rất nhiều thời gian!

Mãn Thương nói, xưởng thép đã đưa tất cả các bộ phận đến đây, lô bộ phận tiếp theo sớm nhất cũng phải chờ hai tháng sau mới có thể hoàn thành!”

“Đúng rồi, cần phải có thời gian chứ” Đường Tiểu Bắc bừng tỉnh gật đầu, sau đó hỏi tiếp: “Như vậy tổng cộng một nhóm bộ phận có thể chế tạo ra bao nhiêu chiếc thuyền lầu?”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3024


Gần đây, hơn nửa số thư mà Đường Tiểu Bäc nhận được, hầu như đều là báo cáo về tình trạng thiếu hụt hàng hóa.

Bây giờ thì tốt rồi, thuyền lầu đã được đóng, hơn nữa còn sắp có bảy chiếc, dù sao Kim Phi cũng phải để cho thương hội Kim Xuyên hai chiếc chứ?

Kim Phi cũng biết về tình trạng của thương hội Kim Xuyên, suy nghĩ rồi trả lời: “Ta sẽ đưa cho muội hai chiếc để dùng trước, đợi đến khi nhóm thuyền lầu khác được chế tạo. xong, hoặc đợi đến khi vận chuyển xong rong biển và lương thực Giang Nam, ta sẽ đưa cho muội thêm hai chiếc nữa!”

“Cảm ơn tướng công!”

Đường Tiểu Bắc nghe vậy vui mừng ôm lấy Kim Phi, sau đó ngẩng cổ nháy mắt với Kim Phi.

Kim Phi lập tức hiểu ý, cũng nháy mắt đáp trả.

Thiết Chùy đứng ở bên cạnh chăm chú nhìn thẳng, nhưng không nhịn được bĩu môi, không tự chủ nghĩ đến Vạn Vũ Hồng.

Vạn Vũ Hồng là một trong những đệ tử đầu tiên được Mãn Thương thu nhận, hơn nữa cô ấy còn là tỷ tỷ ruột của Vạn Hạc Minh, cộng thêm có tài kinh doanh, nên rất được Mãn Thương coi trọng, giờ đây cô ấy đã trở thành người có quyền lực thứ hai trong xưởng thép. Khi Kim Phi và Mãn. Thương đi vắng không có mặt ở Kim Xuyên, xưởng thép sẽ do cô ấy phụ trách, cho nên lần này cô ấy không thể đi theo họ, mà phải ở lại Kim Xuyên.

Vạn Vũ Hồng có thể quản lý xưởng thép to như vậy, tất nhiên sẽ chẳng phải người hiền lành gì, cũng không biết cô ấy dùng biện pháp gì, dù sao kể từ khi Thiết Chùy hẹn hò với cô ấy, anh ta đã không còn bước chân vào thanh lâu nữa.

Sau khi đến Đông Hải, Thiết Chùy luôn trong trạng thái đợi lệnh, không dám rời Kim Phi quá xa, cũng không dám xuống tay với nhân viên hộ tống nữ và nữ công nhân, nên đã nhịn quá lâu.

Hết lần này đến lần khác, Kim Phi và Đường Tiểu Bắc còn rải thức ăn cho chó trước mặt anh ta...

Nếu không phải Kim Phi và Đường Tiểu Bắc là hai người mà anh ta không thể trêu chọc, thì Thiết Chùy đã sớm mắng chửi rồi.

Đường Tiểu Bắc cũng biết tầm quan trọng của rong biển và lương thực Giang Nam đối với Xuyên Thục, cho nên có thể có được hai chiếc thuyền lầu, Đường Tiểu Bäc đã vô cùng hài lòng, vui vẻ rúc vào lòng Kim Phi, nhìn thuyền lầu đang từ từ tăng tốc trên mặt biển.

Trên thuyền lầu đã được chất đầy than đá từ trước, sau khi tăng tốc, dưới sự hộ tống của hai chiếc ca-nô, nó chạy. thẳng đến đảo Mạo Lãng.

Đường Tiểu Bắc tưởng rằng thuyền lầu chỉ đang thử nghiệm bình thường, sau khi thử nghiệm xong sẽ quay về, nhưng bây giờ thuyền lầu càng ngày càng tăng tốc, chạy càng ngày càng xa, hoàn toàn không có ý định quay về, không khỏi lo läng: “Tướng công, không phải chàng đã nói cho ta hai chiếc hay sao, sao nó lại chạy mất rồi?”

“Nó cũng không thể trở về khi còn đang trống trơn như vậy chứ?” Kim Phi nhéo mũi Đường Tiểu Bắc: “Đợi đến khi nó đến đảo Mạo Lãng mang về một thuyền rong biển, sau khi thử nghiệm không có vấn đề gì, thì sẽ quay về Kim Xuyên”

"Vậy thì tốt” Đường Tiểu Bắc nghe Kim Phi nói như vậy, mới yên lòng.

Nhìn thuyền lầu chạy càng ngày càng xa, cuối cùng biến mất trên mặt biển, lúc này Kim Phi mới dẫn Đường Tiểu Bắc về.

Sau lưng bọn họ là Trấn Viễn số 2 số 3, đang phun khói dày đặc, nối đuôi nhau rời bến tàu, dưới sự hỗ trợ của ca-nô, hai chiếc thuyền chở đầy rong biển, bắt đầu hành trình trở về.

Bởi vì gần đây nước sông chảy rất nhanh, cộng thêm việc rong biển quá nhiều, Trấn Viễn số 2 số 3 cũng không dám chạy quá nhanh, ước chừng phải mất bảy ngày mới về đến Kim Xuyên.

Cửu công chúa giống Kim Phi, cũng tràn đầy mong đợi với rong biển.

Biết được Trấn Viễn số 2 số 3 trở về, Cứu công chúa bộn bề công vụ đã tranh thủ một ngày, đến bến tàu Kim Xuyên chờ đợi.

Quan Hạ Nhi và Bắc Thiên Tâm ở nhà rảnh rỗi không có chuyện gì làm, cũng chạy theo tham gia náo nhiệt.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3025


“Không giống nhau ư?”

Cửu công chúa vừa mới lấy lại bình tĩnh, lại lần nữa trở nên căng thẳng.

Thiết Thế Hâm vẫn luôn không nói gì đứng ở bên cạnh cũng thay đổi sắc mặt.

Cửu công chúa lấy ống nhòm từ tay Quan Hạ Nhi, nhìn về phía thuyền Trấn Viễn số 2.

Vừa nãy, Trấn Viễn số 2 ở rất xa, cho dù có ống nhòm, Cửu công chúa cũng không thể nhìn rõ, chỉ có thể nhìn thấy trên boong thuyền Trấn Viễn số 2 chất đầy đồ vật.

Bây giờ Trấn Viễn số 2 cách không còn xa nữa, Cửu công chúa nhìn qua ống nhòm thấy đồ chất trên boong thuyền quả thực khác với rong biển mà Kim Phi gửi về lần trước.

Lần trước rong biển gửi về ướt sườn sượt, màu xanh đen, nhưng những thứ chất trên boong thuyền Trấn Viễn số 2 lại khô ráo, hơn nữa còn giống như những miếng vải rách nhăn nhúm.

Cửu công chúa đã đặt nhiều kì vọng vào rong biển, thậm chí còn yêu cầu Thiết Thế Hâm cùng viện Khu Mật làm thêm giờ, căn cứ vào số lượng nhân khẩu từng vùng, số lượng nạn nhân đã báo cáo lên, tính toán số lượng rong biển và lương thực cần cung cấp cho các địa phương khác nhau.

Nếu rong biển xảy ra vấn đề gì, thì sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch của Cửu công chúa.

Cửu công chúa cũng không ngồi yên được nữa, lập tức bảo Châu Nhi sắp xếp người đợi ở bến tàu.

Ngay khi Trấn Viễn số 2 dừng lại, thị vệ của Cửu công chúa đã lập tức gọi thuyền trưởng Trấn Viễn số 2 đến.

“Tham kiến bệ hạ!”

Thuyền trưởng khom người hành lễ: “Ngô Hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuết”

“Thứ các ngươi đang chở trên thuyền là cái gì?” Cửu công chúa hỏi.

Thiết Thế Hâm và những đại thần khác cũng vểnh tai lên nghe.

“Thưa bệ hạ, là rong biển ạ!” Thuyền trưởng trả lời. “Vì sao lại khác với rong biển gửi về lần trước?” Cửu công chúa lại hỏi: “Rong biển gửi về lần trước vừa mềm vừa xanh, tại sao rong biển đang chở kia lại giống miếng vải rách vậy?”

“Thưa bệ hạ, vi thần không biết rong biển gửi về lần trước như thế nào, nhưng dựa theo miêu tả của bệ hạ, có lẽ đó là rong biển tươi vẫn còn ướt, còn rong biển vi thần chở trên thuyền là rong biển đã được phơi khô.” Thuyền trưởng giải thích.

“Rong biển đã được phơi khô hả?” Cửu công chúa ngạc. nhiên.

“Đúng vậy thuyền trưởng nói: “Rong biển ướt vừa được lấy từ biển lên rất dễ bị thối rữa, hơn nữa vô cùng nhầy nhụa, không thích hợp để vận chuyển đường dài, vì vậy quốc sư đại nhân đã yêu cầu Tả xưởng trưởng xây dựng một sân phơi ở Đông Hải, sau khi rong biển được phơi khô mới vận chuyển trở về, như vậy trọng lượng của rong biển có thể giảm nhẹ đi nhiều lần, chiếm ít diện tích hơn, chúng ta cũng có thể chở nhiều hơn.

Khi sử dụng, chỉ cần ngâm giống với mộc nhĩ đã phơi khô là được.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3026


Trong rương gỗ đựng rong biển và một số đồ khô khác của Đông Hải, trong thùng nước thì đựng một vài con cá vẫn còn sống được nuôi bằng nước biển.

Châu Nhi không để nhân công trên thuyền đến gần, ra hiệu cho họ đặt rương gỗ và thùng nước sang bên cạnh.

“Phi Phi thật là, ở xa như vậy còn gửi đồ về cho chúng ta”

Mặc dù Quan Hạ Nhi ngoài miệng nói như vậy, nhưng chân vẫn không dừng bước, tò mò đi tới bên cạnh thùng nước, ngắm nhìn những con cá bên trong.

Năm xưa Cửu công chúa ở trong cung đã ăn không ít những đồ hải sản Đông Hải cống nạp, vì vậy không mấy hứng thú, thay vào đó bảo thuyền trưởng phái người đi lên trên thuyền lấy một bó rong biển khô, để Châu Nhi ngâm với nước.

Thuyền trưởng phát hiện Châu Nhi dùng nước lạnh để ngâm, suy nghĩ một chút, bèn nhắc nhở: “Bệ hạ, quốc sư đại nhân nói, dùng nước lạnh ngâm rong biển khô sẽ mất rất nhiều thời gian, dùng nước ấm và cho thêm ít giấm trảng sẽ nhanh hơn”

Sợ Cửu công chúa tức giận, hắn còn đặc biệt nhấn mạnh, đây là do Kim Phi nhắc nhở.

Bên ngoài của rong biển khô có một chất được gọi là alginic acid, tạo ra một lớp gel trên bề mặt rong biển, ngăn chặn nước thấm vào bên trong, dùng nước lạnh ngâm sẽ rất khó nở.

Giấm trắng có thể phá hủy chất gel này, sau đó nếu dùng thêm nước ấm để ngâm, tốc độ nở sẽ nhanh hơn nhiều.

Cửu công chúa nghe vậy liền nháy mắt với Châu Nhi.

Châu Nhi hiểu ý, sai người bưng nước ấm tới, lại tìm thêm giấm trắng, ngâm rong biển một lần nữa.

Phương pháp này thực sự hiệu quả, không mất nhiều thời gian, rong biển đã ngâm xong.

Mặc dù rong biển ngâm xong nở ra không nhiều như mộc nhĩ, một nắm chỉ có thể nở ra khoảng nửa chậu, nhưng thể tích cũng tăng lên đáng kể.

Hơn nữa, rong biển sau khi ngâm xong, không khác biệt nhiều so với rong biển tươi mới.

Cửu công chúa có chút không yên tâm, bèn sai người mang bếp lò đến, tại chỗ làm một ít rau trộn.

Rong biển lần trước Kim Phi phái người mang về đã ăn hết, Quan Hạ Nhi nhìn thấy món rong biển trộn, có chút thèm ăn.

Nhưng ở đây nhiều người, cô cũng không tiện mở miệng, chỉ đành đầy mong đợi nhìn tỳ nữ thử đồ ăn.

Công việc của người tỳ nữ này chính là nếm thử thức ăn thay cho Cửu công chúa, vì vậy cũng ăn rong biển.

Sau khi cẩn thận thử mùi vị của rong biển, gật đầu với Cửu công chúa, coi như là xác nhận mùi vị của rong biển không có vấn đề gì.

Cho đến lúc này, Cửu công chúa mời hoàn toàn yên tâm.

Mặc dù bây giờ địa bàn của cô ấy chỉ có Xuyên Thục, nhưng trong lòng của Cửu công chúa, Giang Nam và Trung Nguyên đều là lãnh thổ của Đại Khang.

Vì vậy Cửu công chúa vẫn luôn lo lằng cho tình hình của Giang Nam và Trung Nguyên.

Quay đầu nhìn những người công nhân trên bến tàu đang hăng hái dỡ rong biển xuống, trong lòng Cửu công chúa đột nhiên cảm thấy an lòng, hỏi: “Người của thương hội Kim Xuyên đến chưa?”

Mặc dù Kim Phi biết rong biển rất an toàn, nhưng đối với Đại Khang hiện nay mà nói, rong biển vẫn là một thứ mới, dựa theo kế hoạch, sau khi rong biển được vận chuyển về, chúng sẽ không được tiêu thụ rộng rãi, mà sẽ bắt đầu ở Kim Xuyên như một điểm thử nghiệm đầu tiên, sẽ căn cứ vào mức độ tiếp nhận của người dân mới bàn tiếp.

“Bệ hạ, Nguyên Thái Vi tới rồi, có cho gọi cô ta không ạ?”

Châu Nhi chỉ về phía cô gái đang đứng trên bến tàu chỉ huy nhân công trên thuyền dỡ hàng.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3027


Biết Kim Phi, Cửu công chúa và Đường Tiểu Bắc đều quan tâm tới rong biển, Nguyên Thái Vị và rất nhiều công nhân thương hội đều cả đêm không ngủ, cân rong biển xếp hàng lên xe, vận chuyển đến trụ sở thương hội và hợp tác xã mua bán của các hương trấn và huyện phủ.

Tại huyện phủ Kim Xuyên, trụ sở thương hội năm ở góc Tây Bäc phố Thập Tự náo nhiệt nhất.

Thương hội lúc mới thành lập, chủ yếu bán xà phòng thơm, kiếm tiền của thanh lâu và người có tiền là chính.

Giờ Kim Xuyên thành đại bản doanh của Kim Phi, hình thức kinh doanh của thương hội cũng thay đổi.

Kim Phi dựa theo mô hình thị trường kiếp trước, hủy hai lầu gỗ ban đầu, xây một lầu bảy tầng bằng khung bê tông và thép.

Phía dưới tầng năm là lầu Bách Hóa, từ dụng cụ nông nghiệp kim khí đến rau thịt, cùng với các loại đồ dùng hàng ngày, cái gì cần có đều có.

Tâng sáu là khu vực làm việc của công nhân, tầng bảy

còn lại là ký túc xá của công nhân.

Nếu ở kiếp trước của Kim Phi, nhà lầu 4 tầng chẳng là gì, nhưng ở Đại Khang, đây lại là nhà lầu cao nhất.

Lúc mới xây xong, khiến cho vô số người dân vây xem.

Sau này, nơi này đã trở thành một điểm mốc của huyện Kim Xuyên, cũng là nơi tự hào của người dân Kim Xuyên.

Rất nhiều người dân thôn quê đến huyện phủ làm việc, đều muốn tới đi dạo một vòng lầu Bách Hóa của thương hội Kim Xuyên, bằng không chuyến này đến huyện phủ là uổng công.

Người dân không có việc gì trong huyện phủ, cũng sẽ tới quảng trường của lầu Bách Hóa dạo chơi.

Sáng sớm hôm nay, không ít người dân phát hiện cửa lầu Bách Hóa dựng lên một tấm bảng hiệu.

Phía sau bảng hiệu còn dừng hai chiếc xe ngựa, trên xe ngựa đang chất chồng lên một thứ đen thùi lùi, thoạt nhìn giống như vải rách.

Mấy nhân viên thương hội đang bày cái bàn ở bên cạnh xe ngựa, sau đó tháo "Vải rách" trên xe ngựa tới trên bàn.

Đại Khang hiện không có tủ lạnh, dự trữ rau củ quả và thịt để ăn khá phiền phức, để phòng ngừa những hàng hóa này hư hỏng, lầu Bách Hóa bình thường sẽ bày một vài hàng hóa sắp hư tới cửa, làm một số hoạt động khuyến mãi.

Mọi người dân vừa thấy nhân viên thương hội khiêng bàn, đã biết khuyến mãi sắp bắt đầu rồi.

Rất nhiều người dân vốn chỉ là đi ngang qua thấy được cảnh này, cũng vây quanh lại.

Bởi vì hàng hóa khuyến mãi, giá sẽ hạ rất nhiều.

Mặc dù nhờ Kim Phi, cuộc sống của người dân Kim Xuyên tốt hơn lúc trước rất nhiều, nhưng dù sao đều là người từng sống cực khổ, hàng hóa khuyến mãi đối với họ mà nói, chính là một cơ hội tốt để sửa mái nhà dột.

Còn hàng hóa có tươi hay không, hoàn toàn không nằm trong phạm vi cân nhắc của họ.

Đừng nói chỉ là không tươi, rất nhiều người dân trước đây trong nhà có khách sẽ mua chút thịt, nếu khách không ăn hết, bản thân lại không nỡ ăn, cũng không nỡ ướp muối, có thể để lâu thịt sẽ bị thối.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3028


Một ông già đứng ở bên cạnh họ nghe vậy, vỗ bắp đùi một cái mạnh, lớn tiếng nói:

"Con gái ta làm xưởng dệt ở Kim Xuyên, con bé nói trong xưởng gần đây đang nghiên cứu nhuộm vải, nhưng vì chưa tìm ra cách bào chế thuốc nhuộm, bình thường nhuộm hư: một ít vải, các ngươi nói xem, những thứ này có phải là vải nhuộm hư không, bày ra để tiện bán cho chúng ta?”

Một số người dân xung quanh nghe thấy lời của ông ta, lần lượt xoay đầu lại.

Trước đây, xưởng dệt mới thành lập, lúc tiến hành tuyển công nhân quy mô lớn, cô nương đi ứng tuyển đều là người trong trấn, người trong thành trong huyện phủ đi rất ít.

Sau này phúc lợi đãi ngộ trong xưởng truyền ra, rất nhiều người trong thành đều hối hận không thôi.

Đáng tiếc lúc đó các công nhân trong xưởng dưới trướng Kim Phi tuyển đủ rồi, muốn vào cũng không vào được.

Cho nên nghe được con gái của ông già này làm việc ở xưởng dệt, rất nhiều người dân xung quanh đều tỏa ra ánh mắt ngưỡng mộ.

Ông già cũng nhướng lông mày đắc ý.

Một ông già khác quen ông ta nhìn nhìn chướng mắt, bĩu môi nói: "Ông Dương, đừng khoe khoang, không phải là có con gái làm việc ở xưởng dệt thôi sao, hà cớ gì mỗi ngày đều nhắc vậy?"

Lúc nhỏ con gái của nhà ông Dương bị thương, lớn lên bước đi có chút khập khiễng, giống như Quan Hạ Nhi, cô ấy tham gia nhiều lần đội đưa dâu cũng không gả đi được, là đồ của nợ nổi tiếng xung quanh, chủ yếu ở trong nhà kéo sợi và giúp người ta giặt quần áo.

Sau này ca ca của cô ấy cưới vợ, tẩu tẩu nhìn cô ấy không vừa mắt, lại làm khó đủ điều, bình thường một hai ngày cũng không cho cô ấy ăn một bữa cơm.

Cô nương đói bụng đến mức không chịu nổi, phải đi đến nông thôn tìm nơi nương tựa, ngẫu nhiên đang lúc biết được. xưởng dệt tuyển công nhân, nên muốn thử một lần đi đăng ký.

Cô ấy là người giỏi kéo sợi, tốc độ kéo sợi rất nhanh, thuận lợi được chọn vào.

Sau khi vào xưởng, vì biểu hiện xuất säc nhất, rất nhanh được thăng cấp làm đội trưởng, cho dù là lãnh đạo nhỏ, đãi ngộ cũng theo đó tăng lên.

Cô nương đó mỗi tháng đều sẽ theo đội xe của thương hội về thăm cha mẹ, tiền lương nhận được phần lớn cũng giao cho họ.

Trước đây, những hàng xóm không chịu lấy cô nương đó, đều vì thế mà hối hận không thôi.

Đáng tiếc hiện tại cô nương đã làm người yêu của một nhân viên hộ tống, bọn họ đã không còn cơ hội rồi.

Ông lão nói điều ác ý này là hàng xóm của ông Dương, trong nhà có một cậu con trai, trước đây ông Dương nhiều lần đi tới cửa cầu hôn, đều bị từ chối, còn chịu nhiều lời chế nhạo.

Bây giờ cô nương có tiền đồ, ông Dương ra ngoài đều hãnh diện.

Nghe được lời nói độc địa của người kia, ông Dương lập tức không vui: "Ông Từ, ta thích khoe khoang đấy, ngươi quản được sao? Có bản lĩnh bảo con trai ngươi cũng đi đi, xem mọi người ở xưởng dệt có cần cậu ta không?

Thế nào, ta vừa nói hai câu đã đỏ mắt ư? Không ngại nói cho ngươi biết, con gái của ta tháng trước được thăng cấp. thành đội trưởng, quản lý mấy chục người dưới tay, bây giờ còn tham gia đội xóa mù chữ trong xưởng, đã có thể biết mấy trăm chữ, chờ con bé biết đến một nghìn chữ, là có thể đi thi chủ nhiệm xưởng rồi!

Nói ra không sợ ngươi chê cười, con gái ta còn dạy ta biết không ít chữ đấy!"

Lời này vừa nói ra, xung quanh lập tức truyền đến một âm thanh thán phục.

Các xưởng dưới trướng Kim Phi có địa vị giống như nhà máy quốc doanh kiếp trước, có thể làm việc ở đây đủ để làm gia đình chém gió khoe khoang.

Trong mắt người dân, chủ nhiệm xưởng càng là một đại quan cao không thể leo tới.

Cho dù con gái ông Dương có thể thi đậu hay không, chỉ với tư cách đi thi này, đối với người dân bình thường mà nói, cũng đã rất giỏi rồi.

Ông Từ bị ông Dương chọc tức đến mức cổ và mặt đỏ bừng, hết lần này tới lần khác lại không cách nào phản bác.

Ai bảo con trai của ông ta liên tục tham gia nhiều lần kiểm tra làm nhân viên hộ tống, đều bị từ chối chứ?

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3029


Người dân đều biết nhân viên của thương hội sắp bắt đầu giới thiệu hàng hoá rồi.

“Cảm ơn các vị hương thân phụ lão đến cổ vũ cho lầu Bách Hóa của thương hội Kim Xuyên”

Nhân viên của thương hội nhảy lên bàn, dùng loa sắt nói: “Vừa nãy ta nghe thấy mọi người nói đây đều là hoạt động khuyến mãi, liên quan đến chuyện này trước hết ta phải giải thích một chút với mọi người, lần này không phải là hoạt động khuyến mãi mà là triển lãm bán hàng của sản phẩm mới!”

“Triển lãm bán hàng sản phẩm mới?”

Có người dân hỏi: “Là ý gì?”

“Ý là những sản phẩm này không phải là sản phẩm khuyến mãi mà là những sản phẩm mới sắp tới sẽ được bán ở. trong lầu Bách Hóa!” Nhân viên thương hội giải thích.

“Tiểu ca, đây không phải chỉ là tấm vải rách sao, màu sắc trông có vẻ không đẹp, có một số còn có lỗ, là sản phẩm mới gì chứ?” Có người dân hỏi.

“Bác, ai nói với người đây là tấm vải rách vậy?”

Nhân viên thương hội trừng mắt lên: “Người có lẽ đã nghe nói sơn hào hải vị rồi chứ? Đây là hải vị đích thân Kim tiên sinh của bọn ta đến Đông Hải, trải qua trăm cay nghìn đây để kiếm về đó!”

Nói xong anh ta lấy một miếng rong biển lên, mặt mày hớn hở nói: “Mọi người đừng thấy thứ này tuy bề ngoài không đẹp nhưng mùi vị lại vô cùng tươi ngon, bây giờ một ngày ba bữa của nữ vương bệ hạ của chúng ta cũng ăn rong biển đấy!”

Người dân ở bên dưới nghe thấy đây là thức ăn do Kim Phi đưa về từ Đông Hải, Cửu công chúa ngày nào cũng ăn, thái độ của mọi người đều trở nên cẩn trọng hơn.

Nhân viên thương hội nhìn thấy vậy, lập tức rèn sắt nhân lúc còn nóng: “Các bác, biết vì sao Kim tiên sinh lại phải đi xa đến Đông Hải để tìm rong biển không?”

“Không biết!”

Người dân đồng loạt lắc đầu.

“Bời vì Kim tiên sinh thông qua nghiên cứu phát hiện, sử dụng rong biển thời gian dài có thể phòng và trị bệnh bướu cổiI” Nhân viên của thương hội lớn tiếng nói.

“Tiểu ca, thứ này thật sự có thể trị bệnh bướu cổ sao?” “Thật hay giả đó?”

“Kim tiên sinh có khi nào lừa gạt người dân chúng ta chưa? Có lẽ là thật đó!”

“Vậy chắc chẳn ta phải mua một chút!”

Bệnh bướu cổ chính là thiếu ¡ ốt nên đơn thuần dẫn đến tuyến giáp sưng tấy, bởi vì thức ăn ở thời đại phong kiến đơn điệu, thiếu hụt nguồn nạp ¡ ốt nên người mäc bệnh này rất nhiều.

Cổ của người bệnh sẽ trở nên thô to, tuy trong thời gian ngắn không mất mạng nhưng bị bệnh này cũng rất khó chịu, đem lại sự bất tiện cực lớn cho cuộc sống.

Nghe nhân viên thương hội nói rong biển có thể trị được bệnh bướu cổ, lúc đó rất nhiều người dân đều động lòng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3030


Đúng vậy, lúc trước bọn họ căn bản không ăn nổi muối, mặc không nổi áo.

Rất nhiều gia đình cả năm cũng không nỡ ăn nửa cân muối, cả gia đình chỉ có một cái quần, ai ra ngoài thì người đó mặc.

Trước kia thường nhìn thấy bé trai dưới mười tuổi, tr*n tr**ng chạy ra ngoài.

Từ sau khi thương hội Kim Xuyên mở cửa, muối cũng rẻ hơn, vải vóc cũng rẻ hơn.

Lúc trước là loại muối thô có đất cát, một lượng cũng phải mười mấy văn tiền, nhưng muối tinh luyện do xưởng muối của làng Tây Hà làm ra lại trắng muốt, nhuyễn mà một cân chỉ có mười văn tiền.

Còn về vải vóc càng không cần nói nữa, bây giờ nhà ai không phải một người một bộ quần áo chứ?

Nếu như Kim Phi muốn kiếm tiền thì có rất nhiều cách, không cần nói cái khác chỉ cần giữ nguyên giá muối lúc trước đã hoàn toàn không cần tốn công sức chạy đến Đông Hải tìm rong biển gì đó để lừa bọn họ!

Từ rất sớm Kim Phi đã có ý thức bồi dưỡng hiệu ứng nhãn hiệu, ví dụ như ở trên túi muối ghi mấy chữ lớn muối tỉnh luyện làng Tây Hà bắt mắt, sản phẩm của thương hội Kim Xuyên bắt buộc phải lựa chọn cẩn thận, bảo đảm chất lượng, giá cả công bằng.

Cùng một sản phẩm, người dân thà đi thêm mấy bước, dùng thêm mấy văn tiền cũng sẽ lựa chọn thương hội Kim Xuyên và hợp tác xã mua bán cũng không lựa chọn người bán hàng rong.

Bởi vì ở thương hội Kim Xuyên và hợp tác xã mua bán mua phải sản phẩm kém chất lượng, có thể trả hàng.

Ở chỗ bán hàng rong mua phải sản phẩm kém chất lượng thì tìm ai để mà đổi?

Thương hội Kim Xuyên chính là nhãn hiệu do Kim Phi và Đường Tiểu Bắc dùng uy tín và nhân phẩm để gây dựng.

Có nhấn hiệu này chống đỡ, đa số người dân đều mất đi sự lo lắng ở trong lòng.

“Tiểu ca, rong biển tốt thế thì bao nhiêu tiền một cân vậy?”

Một người dân đứng ở trước hỏi.

Những người dân khác cũng vểnh tai lên nghe.

Nhân viên thương hội cũng không tiếp tục vòng vo, trả lời: “Tiểu Bắc phu nhân chia rong biển thành bốn loại, loại không giống thì giá tiền cũng không giống.”

Nói xong anh ta cầm một bó rong biển lên, vừa cho người dân xem vừa nói: “Loại mỏng và ngắn hoặc có góc vàng như này là hàng loại bốn, mười văn tiền một cân!”

Giọng nói vừa dứt, người dân dưới đài bùng nổ.

Lúc trước nhân viên thương hội nói rong biển tốt như vậy hơn nữa còn đưa về từ Đông Hải, nơi xa như vậy mà vận chuyển về, trong lòng người dân đã cho rằng giá của rong biển chắc chắn không rẻ.

Kết quả nhân viên thương hội lại nói rong biển cấp bốn, chỉ cần mười văn tiền một cân!

Giá giống với muối tinh luyện, cũng không đắt băng thịt. Giá này khiến cho tất cả người dân đều vô cùng bất ngờ.

“Tiểu ca, hàng loại bốn cũng có thể trị bệnh bướu cổ sao?” Người dân đứng ở đầu hỏi.

"Đương nhiên", nhân viên thương hội trịnh trọng gật đầu: "Kim tiên sinh bảo bọn ta bán rong biển không phải để kiếm tiền mà là vì trị bệnh cho mọi người, để miễn cho mọi người khỏi chịu sự dày vò của bệnh bướu cổ.

Nói thật lòng, nơi sinh sống của rong biển là chỗ ở cũ của bọn cướp biển, tiên sinh dẫn theo thủy quân Đông Hải liều mạng mới đánh đuổi cướp biển, sau đó lại tổ chức dân ngư Đông Hải đi trên biển mấy ngày mấy đêm, mới hái được rong biển từ trong hang ổ của bọn cướp biển.

Rong biển vừa hái xuống không thể vận chuyển đến Xuyên Thục chúng ta ngay, Kim tiên sinh lại bảo Tả trưởng xưởng của của xưởng xà phòng núi Thiết Quán tăng ca ngày đêm, không ngừng nghỉ để xây một sân phơi khô, phơi rong biển khô rồi cuối cùng mới dùng thuyền lớn vận chuyển ngàn dặm về đây.

Cả quá trình không biết tiêu hao bao nhiêu nhân lực và tiền của, rong biển chỉ bán mười văn tiền một cân, ngay cả tiền công của công nhân cũng không đủ, nếu như không phải Kim tiên sinh thương người dân chúng ta thì sao có thể rẻ như vậy!"

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3031


Dân chúng bên dưới lần lượt giơ túi tiền lên, muốn mua rong biển.

Hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn.

Nhân viên thương hội cầm chiêng đã gõ rất nhiều lần, có có thể át được tiếng huyên náo.

"Mọi người đừng lo lắng, nghe ta nói xong đã!" Nhân viên thương hội dở khóc dở cười nói.

Lúc này người dân mới nhớ lại, vừa rồi nhân viên thương hội nói răng có bốn loại rong biển, bây giờ mới chỉ nói một loại.

Vì vậy họ lần lượt ngậm miệng lại, nhìn nhân viên thương. hội.

"Đây là hàng loại ba, độ dài hơn một thước rưỡi, vị trí dày nhất là hơn một đồng tiền, ít lỗ thủng và đốm vàng hơn chút, mỗi cân hai mươi văn tiền!"

Sau khi nhân viên thương hội giới thiệu hàng loại 3, lại cầm một bó lên: "Đây là hàng loại hai, độ dài mỗi một dải đều là trên ba thước, chỗ dày nhất phải hơn hai đồng tiền, càng ít lỗ thủng và lá vàng hơn, mỗi cân năm mươi văn tiền!"

Giới thiệu xong hàng loại 2, anh ta lại cầm bó cuối cùng lên: "Đây là hàng loại một, độ dài mỗi dải đều hơn năm thước, chỗ dày nhất phải hơn ba đồng tiền, dường như không có lỗ thủng và lá vàng, loại rong biển này, một trăm cân cũng chưa chọn được ra một cân, cho nên định giá mỗi cần là năm trăm văn tiền!"

Dự tính ban đầu của Kim Phi mò vớt rong biển thực sự là để giải quyết vấn đề thực phẩm và bệnh bướu cổ của người dân, không hề nghĩ đến việc kiếm tiền.

Nhưng Đường Tiểu Bắc là người phụ trách thương hội và hợp tác xã mua bán không thể không suy nghĩ đến việc kiếm tiền.

Dẫu sao thương hội Kim Xuyên và hợp tác xã nuôi nhiều công nhân như vậy, lại là một trong những nguồn kinh tế quan trọng nhất của triều đình, không kiếm tiền thì sợ răng sẽ nhanh chóng bị đóng cửa mất.

Cho nên, Đường Tiểu Bắc đã dựa theo chất lượng của rong biển để xây dựng các loại và giá cả khác nhau.

Người dân bình thường có thể mua các sản phẩm hàng loại ba, bốn, người có tiền muốn theo đuổi chất lượng cuộc sống cao hơn đương nhiên có thể lựa chọn tốt hơn.

Đây cũng là lý do tại sao giá các sản phẩm hàng loại ba và bốn hơi thấp, trong khi giá của hàng loại một và hàng loại hai lại được tăng cao lên.

Đặc biệt là hàng loại một, giá gấp mười lần hàng loại hai và gấp năm mươi lần hàng loại bốn!

Đường Tiểu Bắc cũng không lo lắng không có người mua, dù sao so sánh và khoe khoang là bản tính của con người, nó luôn mang lại cho người có tiền có cơ hội thể hiện cảm giác ưu việt.

Giống như những hàng xa xỉ phẩm của Kim Phi kiếp. trước, hoàn toàn không nói đến tính thực dụng gì, nhưng vẫn có rất nhiều người có tiền đổ xô vào, cố gắng mua được một cái túi giá cao, đẩy lên vị trí giàu nhất thế giới.

'Thứ những người có tiền này quan tâm không phải là tính thực dụng, mà là cảm giác ưu việt mà hàng xa xỉ phẩm mang lại.

Cho nên hàng loại một càng đắt, ngược lại có thể sẽ bán được càng tốt hơn!

Đây chính là nhân tính.

Quả nhiên, ngay sau khi nhân viên thương hội vừa dứt lời, ông Dương đã giơ cánh tay lên hét lên đầu tiên: "Tiểu ca, cho ta hai cân hàng loại một!"

"Ông Dương, ngươi điên rồi sao, hai cân hàng loại một bằng với một lượng bạc đó, cho dù con gái của ngươi kiếm được tiền, cũng không thể lãng phí như vậy được chứ?"

Hàng xóm có quan hệ tốt ở bên cạnh trợn mắt khuyên can.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3032


"Ta sẽ nếm thử!"

Ông Dương là khách hàng đầu tiên, đưa tay cầm lấy một mảnh, bỏ rong biển vào trong mồm.

Sau khi nhai cẩn thận, ông ta rất nể mặt giơ ngón tay cái lên: "Hương vị thực sự rất tốt, ta mua thêm hai cân hàng loại hai nữa!"

"Thật sự là đốt tiền mài”

Lão đối thủ thì thầm ở phía sau, nhưng sâu trong nội tâm lại tràn đầy vẻ hâm mộ và ghen tị.

Ông Dương xách mấy chuỗi rong biển, ngân nga đi về nhà.

Ông ta còn chưa về đến nhà, có đứa trẻ xem náo nhiệt chạy về trước, nói chuyện này cho vợ ông ta biết.

Cho nên vừa vào cửa, đã nhìn thấy người vợ với khuôn mặt tối sầm đứng ở cửa.

Thấy trong tay ông ta xách theo mấy chuỗi rong biển giống như vải rách về, người vợ giận không có chỗ phát tiết.

"Ông già chết tiệt ông thật biết đốt tiền mà, con gái kiếm tiền dễ dàng quá à, vậy mà ông lại tiêu hơn một lượng bạc để mua mấy tấm vải rách này về!"

Vừa nói bà ta vừa khóc ầm lên: Tạo nghiệt rồi, chúng ta làm sao ăn nổi thứ năm trăm văn tiền một cân chứ! Ông già à, đồ của thương hội Kim Xuyên có thể trả được, ông mang rong biển đi trả lại đi?"

"Người vợ ngốc bà biết cái gì chứ!" Ông Dương nói: "Ai nói ta mua về cho mình ăn chứ?"

"Không phải cho mình ăn, vậy là để cho ai ăn?" Người vợ †ò mò hỏi.

"Con gái bây giờ đã được thăng lên làm đội trưởng, đã là cán bộ rồi, phải học cách tạo quan hệ tốt với lãnh đạo đó, hiểu không?"

Ông Dương thì thầm nói: "Rong biển này là hàng loại một, một trăm cân chưa chọn ra được một cân, lại là thứ đồ thịnh hành, để cho con gái cầm đi là thích hợp nhất."

*Ý ông nói là, để con gái mang rong biển này đi tặng quà sao?" Người vợ cuối cùng cũng hiểu ra.

"Đương nhiên rồi, nếu không bà nghĩ đầu ta bị lừa đá sao, mua thứ đắt tiền như vậy làm đồ ăn à?"

Ông Dương nói: "Con gái còn nhỏ, không biết đối nhân xử thế, chúng ta làm cha mẹ không dạy nó, vậy khi nào nó mới có thể làm chủ nhiệm xưởng được?”

"Vẫn là ông suy nghĩ chu đáo!"

Người vợ vừa nghe thấy vì tiền đồ của con gái, lập tức thu hồi nước mắt, đưa tay nhận lấy rong biển, tò mò quan sát: "Thứ này nhìn xấu xí như thế này, thật sự có thể ăn được sao?"

"Đương nhiên có thể ăn được, tiểu ca ở thương hội nói, hiện tại nữ vương bệ hạ đều ăn mỗi ngày đó!" Ông Dương nói: "Vừa rồi ta nếm thử rồi, thực sự rất ngon!"

Người vợ nuốt nước miếng, hỏi: "Mùi vị gì?"

"Hai cái này là hàng loại hai, giữ lại cho chúng ta ăn, buổi trưa bà nấu một ít ăn thử không phải là sẽ biết sao?" Ông Dương chỉ vào hàng loại hai.

Người vợ nghe vậy, vui vẻ hơn, nhưng vừa nghĩ đến tốn một lượng bạc mua hai bó rong biển khác, lại hơi đau lòng: "Có tí đồ như thế này mà một lượng bạc, có lẽ cũng chỉ có người có tiền mới nỡ mua cho mình ăn thôi!"

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3033


Không chỉ ở huyện phủ như vậy, ở tất cả các hợp tác xã mua bán của các trấn và thôn làng khác cũng đều diễn ra cảnh tượng y hệt.

Dưới sự giới thiệu của nhân viên hợp tác xã mua bán và thương hội, lại có sự ảnh hưởng của Kim Phi và Cửu công chúa, việc tiêu thụ rong biển rất thuận lợi.

Hầu như tất cả mọi người biết được tin tức đều đã mua một ít.

Người không có tiền hoặc là không nỡ tiêu tiền mua các loại hàng loại ba và hàng loại bốn giá rẻ để nếm thử, người có tiền có mắt nhìn hoặc là người muốn dùng rong biển làm quà tặng là nhóm người chủ yếu mua hàng loại một và hàng loại hai.

Đặc biệt là hàng loại một, Nguyên Thái Vi áp dụng mô hình tiếp thị đói, cố ý không đưa ra quá nhiều, dẫn đến rất nhiều người nhận được tin tức muộn đều không thể mua được.

Hương vị của rong biển không khó ăn, giá cả của hàng loại ba và hàng loại bốn cũng rất thấp, không chỉ có thể bổ sung làm một phần lương thực, còn có thể ngăn ngừa và điều trị bệnh bướu cổ, sau khi người dân ăn xong, hết lời khen ngợi.

Chưa đầy hai ngày, lô rong biển đầu tiên vận chuyển về đã bị người dân huyện Kim Xuyên 'cướp' sạch.

Nguyên Thái Vi sắp xếp lại sổ sách, rồi đưa đến cho Cửu công chúa. Lúc đó Cửu công chúa và đám người Thiết Thế Hâm, Tiểu Ngọc đang họp, thảo luận về chuyện liên quan đến rong biển, biết Nguyên Thái Vi đến, cô ấy đã bảo Châu Nhi đưa Nguyên Thái Vi đến Ngự Thư Phòng.

"Lô rong biển đầu tiên bán được bao nhiêu?" Cửu công chúa hỏi.

"Đã bán hết toàn bộ rồi ạ." Nguyên Thái Vị trả lời. "Nhanh như vậy sao?" Cửu công chúa sửng sốt. Khi Trấn Viễn số hai và số ba dỡ hàng xuống, cô ấy đang ở bến tàu, biết được trên hai chiếc thuyền lớn mang về tổng cộng bao nhiêu rong biển.

Lúc đó bến tàu Kim Xuyên đã dùng hàng trăm công nhân và tháo dỡ đến nửa đêm.

Cửu công chúa cảm thấy, nhiều rong biển như vậy dù thế nào cũng phải bán được mười ngày nửa tháng, không ngờ rằng chỉ trong vòng hai ngày đã bán hết toàn bộ rồi.

"Rong biển là một loại thức ăn mới, còn là thứ Kim tiên sinh lấy từ Đông Hải về để trị bệnh bướu cổ cho người dân nữa, mọi người đều rất tò mò, nên mua một ít để thử, sau khi ăn xong cảm thấy mùi vị rất tốt, hơn nữa giá cả hàng loại ba và hàng loại bốn không cao, cho nên tỷ lệ mua lại rất cao, hơn

nữa người mua lại thường sẽ mua nhiều hơn lần đầu.

Nguyên Thái Vi nói: "Những người khác vẫn đang quan sát người dân, nhìn thấy rong biển được hoan nghênh như vậy, sợ mình không cướp được, cũng nhanh chóng đi cướp lấy, dẫn dần, đã bị cướp sạch hết rồi."

Người dân chính là như vậy, mua lên không mua xuống, mua đồ và khi ăn cơm, thà xếp hàng ở một cửa hàng kinh doanh tốt, cũng không muốn đến các cửa hàng ít khách hơn.

Đây là một loại tâm lý học đám đông, thực sự cũng là một kinh nghiệm sống được tích lũy lâu dài.

Những cửa hàng có kinh doanh không tốt, các suất có vấn đề là rất lớn.

"Rong biển thực sự rất được hoan nghênh, vợ ta cũng đến hợp tác xã mua bán cướp lấy mấy cân, đợi đến lúc muốn mua lần hai thì đã không còn mua được nữa."

Thiết Thế Hâm cười nói: "Vợ ta cũng hối hận vì điều này, nói rằng rong biển ăn rất ngon, hơn nữa còn không phải bỏ muối, trong nhà mua được quá ít."

Rong biển là thứ vớt được từ trong biển, khi phơi nắng cũng không cần dùng nước ngọt rửa sạch, có vị mặn rất đậm.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3034


"Ta không cần đâu!" Lục đại nhân liên tục xua tay.

Ông ta đã từng là cựu thần địa phương khi Trần Cát còn nắm quyền, tính cách chính trực, nhiều lần dâng tấu chương khuyên can Trần Cát, hy vọng Trần Cát đừng xây dựng rầm rộ, thu thập kỳ trân dị bảo, bảo Trần Cát nên đi quan sát nỗi gian khổ của người dân.

Cửu công chúa biết khi Trần Cát nhìn thấy những tấu chương này nhất định sẽ rất tức giận, nên khi thay Trần Cát phê duyệt tấu chương cô ấy đã lén lút giấu đi.

Nhưng có một lần, Cửu công chúa đi cùng Khánh Phi xuất cung đi thắp hương cầu nguyện, không biết Trần Cát bị chập dây não nào, chạy đến Ngự Thư Phòng phê duyệt tấu chương, sau đó nhìn thấy tấu chương của Lục đại nhân.

Giống như lo lắng của Cửu công chúa, sau khi Trần Cát nhìn thấy tấu chương của Lục đại nhân, quả nhiên rất tức giận, giận đến mức hạ lệnh bãi miễn tất cả quan chức của Lục đại nhân.

Cửu công chúa vì tự ý giấu tấu chương của Lục đại nhân cũng bị Trần Cát hung hăng khiển trách, và vì vậy cũng không để Cửu công chúa thay ông ta phê duyệt tấu chương nữa.

Nhưng phê duyệt tấu chương đâu có vui vẻ như việc chơi với những cung nữ phi tần ở hậu cung.

Sau khi Trần Cát hết giận, Cửu công chúa lại trở thành khách quen của Ngự Thư Phòng.

Bây giờ Cửu công chúa đã lên ngôi, thuộc hạ thiếu nhân lực, khoảng thời gian trước đã phái một đội nhân viên hộ tống đi đến Trung Nguyên, mời cả nhà Lục đại nhân đến Xuyên Thục.

Lục đại nhân mới đến không lâu, còn chưa quen với không khí triều đình ở Xuyên Thục, có hơi cẩn trọng.

Nhưng ông ta thực sự thích cuộc sống hiện tại của mình.

Nếu như trong khi Trần Cát nằm quyền, Thiết Thế Hâm và Nguyên Thái Vi nói như vậy, nhất định sẽ bị đối thủ gắn mác nhận hối lộ.

Nhưng Thiết Thế Hâm và Nguyên Thái Vi nói trước mặt Hoàng đế như vậy, chứng tỏ hai người đều không thẹn với lương tâm.

Hơn nữa, sau khi đến Xuyên Thục, ông ta phát hiện không. chỉ có Cửu công chúa, Thiết Thế Hâm, Tiểu Ngọc mà cả người dân bình thường trong làng Tây Hà, mọi người đều bận rộn làm việc thiết thực, không có ai lục đục tranh đấu gì với nhau.

Mặc dù Lục đại nhân ngay thẳng, nhưng không ngốc, biết Thiết Thế Hâm vừa rối cố tình nói đùa với ông ta chính là muốn để ông ta nhanh chóng hòa nhập vào triều đình Xuyên Thục.

Cho nên Lục đại nhân hơi mỉm cười cảm kích câu trả lời của Thiết Thế Hâm, lại chắp tay với Nguyên Thái Vi.

Nguyên Thái Vi hành lễ đáp lại, sau đó đưa sổ sách cho. Châu Nhi: "Đây là sổ sách tổng hợp, mời bệ hạ và các vị đại nhân xem qua."

Cửu công chúa ra hiệu Châu Nhi nhận lấy sổ sách, sau đó nhìn kết quả tổng hợp trước.

"Hai thuyền rong biển lại bán được hơn chín nghìn lượng bạc ư?" Cửu công chúa kinh ngạc.

Mặc dù khi nhân viên thương hội Kim Xuyên bán rong biển, nói Kim Phi bán rong biển không phải là vì tiền, nhưng Cửu công chúa và đám người Thiết Thế hâm hiểu rất rõ, thực chất bán rong biển chính là để kiếm tiền.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3035


Phân chia rong biển thành bốn loại là việc do Đường Tiểu Bắc tự mình quyết định, Nguyên Thái Vi không hiểu Cửu công chúa thật sự đang khen ngợi Đường Tiểu Bäc hay đang mỉa mai nhận xét, nhưng cô ta vẫn giúp Đường Tiểu Bắc giải thích.

“Quy mô của thương hội ngày càng lớn, rất nhiều người dân dựa vào thương hội để kiếm sống, tổng chưởng quầy cũng là vì hoạt động của thương hội...”

"Tiểu Bắc làm rất đúng, cũng làm rất tốt, trong lòng trãm hiểu rối"

Cửu công chúa không đợi Nguyên Thái Vi nói hết lời đã trấn an cô ta: “Không có cô ấy thì chỉ sợ Đại Khang chúng ta không thể trả trả lương cho binh lính và bổng lộc của quan viên, cô ấy có thể dùng rong biển kiếm tiền, trong lòng trẫm rất an tâm!”

“Khi ở Trung Nguyên ta nghe nói Kim Tiên sinh và Tiểu Bắc phu nhân không kiếm tiền từ người nghèo mà kiếm tiền từ người giàu rồi dùng nó để trợ loại cho người nghèo, hiện giờ xem như được mở mang kiến thức rồi.”

Lục đại nhân cũng phụ họa theo: “Tiểu Bắc phu nhân đã dùng rong biển loại một và rong biển loại hai để kiếm tiền từ người giàu, sau đó dùng rong biển loại ba và loại bốn để trợ loại cho người dân, quả thật vô cùng lợi hại!”

Thật ra ông ta bày tỏ lập trường của mình vào lúc này không thích hợp, nhưng ông ta vẫn thay Đường Tiểu Bắc lên tiếng, điều này chứng tỏ ông ta đồng tình với hành động lần này của Đường Tiểu Bắc từ tận đáy lòng.

Đây cũng chính là nguyên nhân khiến năm xưa cấp trên và hoàng đế không ưa ông ta.

Chẳng lẽ ông ta không biết không nên bày tỏ thái độ vào lúc này sao?

Đương nhiên ông ta biết, nếu không thì cũng không làm quan được.

Nhưng tính cách của ông ta là như vậy, không thể thay đổi được.

Thiết Thế Hâm rất tán thưởng Lục đại nhân nhưng lo lắng lời nói của ông ta sẽ khiến Cửu công chúa không hài lòng, nên đổi chủ đề, mỉm cười nhìn Nguyên Thái Vi hỏi: “Khi nào thì lô rong biển thứ hai mới đến?”

“Kim tiên sinh đã thay đổi phương thức thu gom, phơi khô và vận chuyển rong biển ở Đông Hải, thuyền lầu cũng đã được. sản xuất hàng loạt, nếu không có gì thay đổi thì lô rong biển thứ hai sẽ được giao đến trong năm ngày nữa, hơn nữa, sau này mỗi ngày đều có thể mang một thuyền trở về.” Nguyên Thái Vi trả lời.

“Mỗi ngày một chiếc thuyền?” Thiết Thế Hâm tròn mắt: “Nói như vậy thì không phải sau này chỉ dựa vào rong biển, mỗi ngày đều có thể kiếm được ba nghìn lượng bạc hay sao?”

“Thiết đại nhân, Kim tiên sinh vẫn đang tuyển người ở Đông Hải để mở rộng quy mô thu hoạch, sấy khô và vận chuyển, mỗi ngày một thuyền chỉ là sản lượng của bây giờ, sau này chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều, nếu không thậm chí còn không đáp ứng được nhu cầu tiêu thụ của Xuyên Thục chứ đừng nói là cung cấp cho Giang Nam và Trung Nguyên.”

Nguyên Thái Vi nói: “Nhưng sổ sách không phải được. tính như thế, hai thuyền rong biển có thể kiếm được sáu nghìn lượng bạc là do người dân Kim Xuyên tương đối giàu, còn Kim tiên sinh muốn bán rong biển cho Giang Nam và Trung Nguyên để cứu trợ thiên tai, người dân ở đó ngay cả ăn uống cũng khó khăn, không đủ tiền mua quá nhiều sản phẩm hạng nhất và hạng hai.

Hơn nữa, thổ phỉ hoành hành ở Giang Nam và Trung Nguyên hống hách, ngang ngược, muốn bán được rong biển thì phải cử một lượng lớn binh lính hộ tống, đây lại là một khoản chỉ phí rất lớn.

Đến lúc đó có thể bảo đảm chỉ phí thì may mắn, muốn kiếm tiền cũng không có dễ dàng như vậy.”

"Thái Vi cô nương nói có lý, là lão già cổ hủ ta sơ suất rồi." Thiết Thế Hâm cười nói.

Thiết Thế Hâm thật sự sơ suất sao?

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3036


Người như Cửu công chúa sao có thể không hiểu được ý đồ của Thiết Thế Hâm?

Tuy nhiên, với tư cách là nữ hoàng đương triều, Cửu công chúa cũng lười giải thích, quay đầu nhìn Nguyên Thái Vi nói: “Cứ làm theo sự sắp xếp của phu quân và Tiểu Bắc, rong biển là thứ quan trọng nhất trong triều đình vào lúc này. Cần gì, hoặc nếu có khó khăn nào không thể giải quyết được thì đều có thể trực tiếp đến gặp trẫm!”

"Vâng!" Nguyên Thái Vi hành lễ: "Cảm tạ bệ hại"

Cửu công chúa nói như thế để bày tỏ lập trường của mình, đồng thời cũng để trấn an Nguyên Thái Vi.

Trong lúc Đường Tiểu Bắc đi vằng, Nguyên Thái Vi chính là người phụ trách thương hội Kim Xuyên, vô cùng bận rộn.

Cô ta báo cáo xong bèn vội vã cáo từ, sau đó lên phi thuyền đến bến tàu Kim Xuyên.

Sau khi Trấn Viễn số hai và số ba vận chuyển rong biển xong cũng không trở lại Đông Hải mà đỗ tàu ở bến tàu để chở những mặt hàng khác.

Ngư dân ở Đông Hải thiếu thốn đủ thứ, sau khi vớt rong biển nhận tiền công và hoa hồng, họ đã đi mua thực phẩm, vải vóc và các nhu yếu phẩm hàng ngày khác.

Các kho hàng của thương hội ở Đông Hải gần như trống rỗng, hàng hóa phải được bổ sung càng sớm càng tốt.

Có quá nhiều loại hàng hóa cần bổ sung, cần vận chuyển từ các kho khác nhau, một số cần lấy từ nhà máy nên tốc độ chất hàng tương đối chậm.

Tối hôm qua Trấn Viễn số hai mới chất đầy, sáng sớm nay đã rời bến, hiện giờ Trấn Viễn số ba mới chất được hơn nửa tàu đang đậu ở gần bến tàu chờ xưởng dệt mang lưới đánh cá đến.

Với bản vẽ do Kim Phi thiết kế, vi: : không phải là một việc khó khăn đối với xưởng dệt, chỉ là thời gian quá gấp gáp.

Không lâu sau khi bản vẽ của Kim Phi được gửi về, và không lâu sau khi xưởng dệt làm xong lưới đánh cá, Đường Đông Đông đã cho ngừng hai phân xưởng chỉ để chuyên môn tăng ca làm lưới đánh cá nhưng còn cách xa số lượng ma Đường Tiểu Bắc yêu cầu.

Mấy ngày nay Nguyên Thái Vi vẫn luôn bôn ba khäp Kim Xuyên, không chú ý đến bến tàu, sau khi biết được tình hình này, cô ta lập tức đưa ra quyết định: “Không đợi lưới đánh cá nữa, chất những vật tư khác lên Trấn Viễn số ba 3 rồi rời bến càng sớm càng tốt!"

Những người bên dưới không hiểu sự sắp xếp của Kim Phi và Đường Tiểu Bắc, nhưng tư cách là người đứng đầu thứ hai của thương hội, Nguyên Thái Vi biết rõ điều đó.

Theo kế hoạch của Kim Phi, sau khi thu hoạch hết rong biển thì mới thành lập đội ra khơi đánh bắt cá.

Vì thế, điều quan trọng nhất hiện nay là đảm bảo thu hoạch rong biển, bây giờ vận chuyển lưới đánh cá về thì cũng chỉ chất trong kho mà thôi.

Mặc dù Kim Phi đã đóng xong thuyền lầu, nhưng năng lực. vận chuyển vẫn là không đủ, Trấn Viễn số ba đậu ở chỗ này một ngày thì sẽ lãng phí thời gian của một ngày.

Theo lệnh của Nguyên Thái Vi, Trấn Viễn số ba được chất đầy hàng hóa khác rất nhanh, phụt khói dày đặc rồi hướng thẳng đến Đông Hải.

Khi đi qua Giang Nam, Trấn Viễn số ba gặp chiếc thuyền lầu vận chuyển nhóm rong biển thứ hai trở về.

Mà lúc này, Trấn Viễn số hai đã cập bến với đầy hàng hóa.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3037


"Thưa tiên sinh, rong biển rất được ưa chuộng, sau khi vận chuyển về thì chưa tới hai ngày đã được bán hết."

Thuyền trưởng trả lời: "Sau khi mọi người nếm thử, bọn họ đều nói rằng nó rất ngon, sau đó có rất nhiều người muốn mua nhưng không mua được, Thái Vị cô nương nói, cho dù có thêm mười chiếc thuyền nữa cũng không cần lo lắng không bán được.

“Có nghe nói có ai cảm thấy khó chịu sau khi ăn rong biển chưa?" Kim Phi hỏi tiếp.

Mặc dù y biết rong biển có thể ăn được, nhưng rong biển mà anh ăn ở kiếp trước về cơ bản đều đã được rất nhiều thế hệ ngư dân chọn lọc và gây trồng ra.

Mà rong biển được hái bây giờ đều là mọc hoang.

Nhiều loại thực vật phổ biến ở kiếp trước, khi mới được phát hiện thì không thích hợp để ăn.

Ví dụ như khoai tây, lúc mới được phát hiện, ăn vào sẽ gây tiêu chảy hoặc thậm chí là ngộ độc, sau hàng nghìn năm chọn lọc, người dân bản xử của Châu Mỹ mới gây trồng được các giống khoai tây phù hợp để ăn.

Đối với thế giới này thì rong biển cũng là một loại đồ ăn hoàn toàn mới, mặc dù Kim Phi đã ăn thử rồi, nhưng y cũng không dám chắc là toàn bộ đều không có độc.

Bởi vì có một số loại thực vật chỉ có độc đối với một số người.

Vận chuyển rong biển về Kim Xuyên là để thí nghiệm một chút, xem sau khi ăn có ai có phản ứng không tốt hay không.

"Ăn xong thấy khó chịu ư?" Thuyền trưởng suy nghĩ một lúc, cau mày trả lời: "Chưa từng nghe nói tới."

"Vậy thì tốt rồi, Vậy thì tốt rồi!" Kim Phi nghe thấy thuyền trưởng nói như vậy thì cuối cùng cũng cảm thấy yên tâm.

Lúc đưa rong biển về, y còn bảo Đường Tiểu Bắc viết một bức thư cho Nguyên Thái Vi, nói với Nguyên Thái Vi rằng nếu biết được có ai đó có phản ứng không tốt thì phải nói với y.

Bây giờ nếu thuyền trưởng không biết thì có nghĩa là không có ai bị trúng độc, điều đó cũng chứng minh được là rong biển có thể ăn được.

“Đúng rồi, tất cả rong biển đều bán hết rồi à?" Kim Phi lại hỏi: “Các sản phẩm loại một và sản phẩm loại hai cũng đã được bán hết à?"

"Đầu bán hết rồi,' thuyền trưởng cười đáp: "Ta nghe Thái Vi cô nương nói răng sản phẩm loại một và sản phẩm loại hai là những sản phẩm được bán hết đầu tiên"

Câu trả lời này khiến cho Kim Phi sửng sốt một chút, suy nghĩ cẩn thận một lúc rồi mới hiểu ra.

Hơn 70% thanh niên trai tráng trong các quận, huyện đều đã tìm được việc làm trong các nhà xưởng dưới trướng của Kim Phi, có thu nhập ổn định và không thấp.

Dân chúng có tiền thì sẽ tiêu tiền.

Những người không đến nhà xưởng cũng có thể làm những công việc kinh doanh khác miễn là họ không lười biếng.

Vì những lý do này, Kim Xuyên có thể được coi là một quận giàu nhất của Xuyên Thục và thậm chí là toàn bộ Đại

Khang, sức mua của dân chúng cũng tăng lên theo.

Hai thuyền rong biển đúng là không là gì đối với quận Kim Xuyên.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3038


Đường Tiểu Bắc đắc chí giơ sổ sách lên: "Ta đã nói, chia rong biển thành bốn loại, nhất định có thể kiếm được nhiều tiền, bây giờ tin chưa?"

Mục đích ban đầu của Kim Phi khi hái rong biển chỉ là để đối phó với cuộc khủng hoảng lương thực có thể xảy ra, cũng không nghĩ đến việc kiếm tiền, chính Đường Tiểu Bắc là người đề xuất việc phân loại rong biển để kiếm tiền.

Lúc đó Kim Phi còn tỏ vẻ nghỉ ngờ, nghĩ rằng làm sao có người có thể bỏ ra năm trăm đồng để mua một cân rong biển chứ?

Bây giờ sự thật đã chứng minh rằng Đường Tiểu Bắc nói đúng.

Không chỉ có sản phẩm loại một bán hết, mà còn là sản phẩm trong bốn loại được bán hết trước!

"Ta tin, Tiểu Bắc nhà ta là giỏi nhất!" Kim Phi xoa đầu Đường Tiểu Bắc, khen ngợi.

“Tiểu Bắc tỷ tỷ đúng là rất giỏi, tỷ ấy đã kiếm được số tiền lãi hơn sáu nghìn lượng bạc từ hai thuyền rong biển!"

Tả Phi Phi cũng cảm thán nói: "Tiểu Bắc tỷ tỷ, hay là ta sẽ bảo sân phơi chất tất cả các sản phẩm loại một lên Trấn Viễn số 2, chúng ta kiếm thêm một chút lợi nhuận bằng cách tận dụng tình thế hiện tại nhé."

"Không được!" Đường Tiểu Bắc lập tức từ chối lời đề nghị của Tả Phi Phi mà không hề do dự: "Tướng công từng nói răng thứ càng hiếm thì càng có giá trị, một khi có quá nhiều thì chúng sẽ trở nên không đáng giá.

Mọi người sẵn sàng đổ xô đi mua những sản phẩm loại một chính là vì số lượng khan hiếm, nếu lập tức vận chuyển một thuyền về thì sản phẩm loại một sẽ không thể bán được nữal"

"Nói có lý,' Tả Phi Phi bừng tỉnh và gật đầu: "Vậy ta sẽ để cho mọi người sắp xếp hàng hóa như trước."

"Cũng không được,' Đường Tiểu Bắc lại lắc đầu: "Con thuyền này cần phải chở nhiều sản phẩm loại hai và sản phẩm loại ba hơn một chút, còn sản phẩm loại bốn thì không cần phải chở nhiều như vậy, cất vào kho hàng rồi quay đầu lại đưa đến Giang Nam và Trung Nguyên."

Kim Phi nghe vậy thì không nhịn được mà nhìn Đường Tiểu Bắc một cái với vẻ tán thành.

Tả Phi Phi lúc đầu có hơi nghi ngờ, nhưng cô ấy cũng là người thông minh, sau đó cô ấy cũng đã hiểu ra.

Mọi người đều có sự hơn thua, người dân Kim Xuyên đã kiếm được tiền, cũng bắt đầu theo đuổi cuộc sống của mình, nếu còn ăn sản phẩm loại bốn, có thể sẽ bị hàng xóm chê cười.

Mà người dân Giang Nam và Trung Nguyên thậm chí còn ăn không đủ no, chỉ cần có đồ ăn là được, làm sao còn có tâm trạng để quan tâm đến loại rong biển chứ?

Vì vậy, rong biển được đưa đến Giang Nam và Trung Nguyên càng rẻ thì càng tốt.

Đường Tiểu Bắc cuối cùng cũng hiểu rõ bản chất con người.

Tại trụ sở của thương hội Kim Xuyên ở Đông Hải, rất nhiều mặt hàng đã hết, khi Trấn Viễn số 2 đến, hàng hóa của thương hội cuối cùng cũng được bổ sung.

Nhưng điều khiến cho Kim Phi không ngờ tới chính là, chỉ sau một ngày bổ sung, rất nhiều mặt hàng lại bị bán hết.

Đặc biệt là các dụng cụ hàng ngày như vải và dao làm bếp, ở bên Đông Hải này vẫn bán rất đắt, bây giờ thương hội Kim Xuyên cung cấp nguồn hàng giá rẻ, chất lượng tốt hơn trước, điều này rất được ngư dân ở Đông Hải ưa chuộng.

Trước đây, ngư dân không có tiền, chỉ có thể đứng nhìn, bây giờ bọn họ hái rong biển phơi khô bán lấy tiền, lập tức vội vàng tranh nhau mua.

Tình trạng này kéo dài hơn nửa tháng mới kết thúc.

Kim Phi vốn tưởng rằng sau khi cơn bão này đi qua, công việc kinh doanh ở trụ sở của thương hội sẽ rơi vào thời kỳ suy thoái, nhưng lại phát hiện khi số người tị nạn ở các sân hái và sân phơi càng ngày càng nhiều thì mặc dù việc kinh doanh của trụ sở thương hội không còn phổ biến như thời gian trước, nhưng vẫn đang duy trì xu hướng đi lên.

Ngay cả hoạt động kinh doanh của các hộ kinh doanh khác ở trấn Ngư Khê cũng tốt hơn trước rất nhiều.

Sau khi dân chúng chạy nạn từ Trung Nguyên và Giang Nam tới kiếm được tiền ở đây, lập tức gửi thư cho người thân hoặc đồng hương, bảo bọn họ cũng đến nộp đơn xin việc.

Trấn Ngư Khê vốn không có gì đặc biệt đã hoàn toàn lột xác sau khi Kim Phi đến chưa đầy một tháng.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom