Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2939


Cách mà Kim Phi và Hồng Đào Bình nghĩ đến là thay đổi kết cấu xà ngang số ba.

Mặc dù cách này không ảnh hưởng đến tính ổn định của thân thuyền, chỉ là phải hy sinh một phần không gian trên khoang thuyền, khi bốc dỡ hàng hóa cũng cần phải đi vòng thêm vài bước.

Nhưng so với việc chờ đợi thêm vài tháng thì cách này nhiều nhất cũng chỉ cần bốn năm ngày là có thể hoàn thành việc cải tạo. Điều này đã khiến cho Kim Phi và Hồng Đào Bình vô cùng hài lòng rồi.

Hai người lại tắng ca suốt đêm, sau khi tiến hành kiểm nghiệm phương án này nhiều lần, xác nhận không có vấn đề gì, sáng sớm ngày hôm sau đã khởi động kế hoạch cải tạo.

Để đề phòng lại xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn, Kim Phi gần như tham gia vào toàn bộ quá trình thi công cải tạo.

Kim Phi tự mình tham gia, vậy nên cho dù là thuộc hạ của Hồng Đào Bình, hay là công nhân đến từ Kim Xuyên cũng đều vô cùng nghiêm túc, năng suất làm việc cũng cao hơn lúc trước rất nhiều.

Công việc ban đầu dự kiến hoàn thành trong năm ngày, chỉ cần bốn ngày là đã hoàn thành.

Trước khi Kim Phi và Hồng Đào Bình đặt ra phương án, các công nhân khác cũng không hề rảnh rỗi, họ vẫn luôn làm những công việc khác.

Sau khi công việc cải tạo kết thúc, việc xây dựng Trấn Viễn số 3 cũng đã kết thúc toàn diện.

Kim Phi lại tốn thêm một ngày để thực hiện một cuộc kiểm tra lớn với Trấn Viễn số 3, sau khi xác nhận không có vấn đề gì, y cử hành một nghi thức đơn giản, Trấn Viễn số 3 chính thức xuống nước.

Cùng với âm thanh vang dội của máy hơi nước, hai ống khói ở boong trước và sau của Trấn Viễn số 3 đồng thời phun ra khói cuồn cuộn.

Sau đó tiếng còi vang lên, dưới sự hộ tống của ca-nô, nó từ từ tiến về phía nam.

Tiếp đó tốc độ càng lúc càng nhanh, nó cũng ngày càng đi xa.

“Tiên sinh, thực sự không kiểm tra thêm lần nữa sao?” Hồng Đào Bình có phần lo lắng hỏi.

Dựa theo quy trình thông thường, sau khi thuyền lớn xuống nước, thì phải để thuyền trống chạy trên biển vài ngày, kiểm tra xác nhận xem không có vấn đề gì nữa, mới chính thức đưa vào sử dụng.

Nhưng trước khi Trấn Viễn số 3 xuống nước, Kim Phi đã lệnh cho toàn bộ thành viên của Đội máy lên thuyền, chạy thẳng về Giang Nam vận chuyển lương thực.

“Ta đã kiểm tra rồi, không có gì phải thử cả” Kim Phi tự tin xua tay.

Đối với Đào Hồng Bình mà nói, máy hơi nước là trang bị động lực tiên tiến nhất trên thế gian này, nhưng đối với Kim Phi mà nói, kết cấu của máy hơi nước thực sự quá đơn giản.

Nếu như không phải máy hơi nước loại lớn có yêu cầu về gang khá cao, trước mắt kỹ thuật đúc khối thép lớn của xưởng sắt thép ở Kim Xuyên vẫn chưa theo kịp thì Kim Phi đã có thể sản xuất hàng loạt từ lâu rồi.

Hôm qua y đã kiểm tra vài lần, chỉ cần máy hơi nước có thể vận hành thành công ngay từ lần đầu tiên thì cơ bản sẽ không có vấn đề gì khác.

Bởi vì lúc trước xà ngang số 3 đã làm chậm trễ mấy ngày trời, Kim Phi không muốn lãng phí thêm nhiều thời gian hơn trong việc thử nghiệm.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2940


Đợi đến khi Hồng Đào Bình rời đi, Đường Tiểu Bắc bước lên phía trước một bước, nhìn về hướng Trấn Viễn số 3 biến mất, cảm khái nói: “Cuối cùng chúng ta lại có một con thuyền hơi nước lớn rồi!”

Từ sau khi Trấn Viễn số 1 bị đắm, hoạt động vận chuyển của Xuyên Thục đều dồn hết sang Trấn Viễn số 2.

Vì để bảo đảm nguồn cung ứng vật tư chiến tranh, hàng hóa của thương hội Kim Xuyên buộc phải nhường đường.

Nếu không thì thương hội Kim Xuyên và hợp tác xã mua bán sẽ càng phát triển nhanh chóng.

Thậm chí cục diện của toàn bộ Đại Khang cũng sẽ tốt hơn bây giờ nhiều.

“Trấn Viễn số 3 chỉ là một sự khởi đầu, sau này sẽ ngày càng có nhiều thuyền hơi nước hơn!”

Kim Phi cũng có phần cảm khái: “Đợi sau khi thuyền lầu được sản xuất số lượng lớn, có lẽ sẽ không thiếu thuyền để dùng rồi.”

“Tướng công, tất cả thuyền lầu đều là thuyền hơi nước sao?” Đường Tiểu Bắc hỏi.

“Đúng vậy.” Kim Phi gật đầu.

Dựa theo thiết kế của y, thuyền lầu là một loại thuyền đan xen giữa ca-nô và Trấn Viễn số 2 số 3. Không chỉ có thể chạy ở Đông Hải và Trường Giang, mà còn có thể đi lại ở phần lớn sông ngòi ở Giang Nam và phần lớn con kênh ở Xuyên Thục.

Điều quan trọng nhất chính là dựa theo điều kiện hiện tại của xưởng đóng thuyền mới, hiện giờ đã có thể sản xuất hàng loạt thuyền lầu trên dây chuyền sản xuất sẵn có.

Kim Phi tin rằng, trong tương lai gần, thuyền lầu sẽ trở thành chủ lực vận chuyển qua lại giữa Xuyên Thục và Đông Hải.

Đến lúc đó Trấn Viễn số 2 và Trấn Viễn số 3 cũng có thể thả ra ngoài, đảm nhận nhiệm vụ khác rồi.

“Thật mong chời”

Đường Tiểu Bắc đã bắt đầu lên kế hoạch ở trong đầu về bố cục phát triển mới sau khi thuyền lầu được sản xuất số lượng lớn rồi.

Lúc này Trấn Viễn số 3 đã đi xa, nhân công trên thuyền và nhân viên hộ tống đứng xem náo nhiệt cũng lần lượt rời đi làm việc của mình.

Bên bờ chỉ còn lại Kim Phi, Đường Tiểu Bắc, mấy người Khánh Mộ Lam, và Trịnh Trì Viễn đứng ở cách đó không xa.

Khoảng thời gian gần đây, Kim Phi vô cùng bận rộn, mấy ngày liền không nhìn thấy Trịnh Trì Viễn.

Thấy anh ta không ngừng liếc mắt nhìn về phía bên này, Kim Phi đoán anh ta có lẽ đang đợi mình, bèn tiến lên hỏi: “Trịnh tướng quân, có việc gì sao?”

“Không phải tiên sinh bảo ta chọn thủy thủ sao? Ta đã chọn xong rồi.”

Trịnh Trì Viễn trả lời: “Mấy ngày trước ta nghe nói tiên sinh vẫn luôn bận rộn việc cải tạo Trấn Viễn số 3 nên không dám đến làm phiền, bây giờ Trấn Viễn số 3 đã xuống nước rồi, ta muốn hỏi tiên sinh một chút xem ngài có muốn đi xem coi thử thủy quân không.”

Nói đến đây, Trịnh Trì Viễn vô thức liếc nhìn về phía nam, trong mắt lóe lên một tia hâm mộ.

Hình như anh ta cũng muốn một chiếc thuyền hơi nước.

Mặc dù Kim Phi đã từng đồng ý rằng sau này sẽ trang bị thuyền hơi nước cho thủy quân, nhưng Trịnh Trì Viễn không dám thúc giục, bởi vì anh ta hiểu trong tâm trí của Kim Phi vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng thủy quân, nếu anh ta cứ liên tục thúc giục, ngược lại sẽ khiến Kim Phi phản cảm.

Vì vậy sự hâm mộ trong mắt Trịnh Trì Viễn chỉ là thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất, sau đó lại khôi phục bình thường.

“Trịnh tướng quân, xin lỗi, mấy ngày trước ta thực sự bận quá, không để ý đến việc này.” Kim Phi đầy vẻ áy náy nói.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2941


“Thủy thủ đều ở trên thuyền thủy quân!”

Trịnh Trì Viễn chỉ về mặt biển phía bắc.

Vị trí trên bến tàu xưởng đóng thuyền có hạn, đội thuyền của thủy quân bèn dừng lại trên mặt biển phía bắc xưởng đóng thuyền, đa số thủy thủ cũng đều đợi ở trên thuyền, không tiến vào xưởng đóng thuyền.

“Tiên sinh, muốn ta gọi bọn họ tới hay là ngài muốn lên thuyền?” Trịnh Trì Viễn hỏi.

“Đi qua chỗ của ngài xem đi.” Kim Phi suy nghĩ tạm thời hôm nay không có chuyện gì làm, bèn quyết định đi lên thuyền thủy quân xem thử.

“Hoan nghênh tiên sinh đến kiểm duyệt thủy quân!” Trịnh Trì Viễn vội vàng dẫn đường ở phía trước.

Thiết Chùy đánh mắt ra hiệu cho phó đội trưởng đội cận vệ, phó đội trưởng đội cận vệ lập tức rời đi.

Khi Kim Phi đi ra khỏi xưởng đóng thuyền, Tả Phi Phi đã dẫn theo đội súng kíp đợi ở cổng, ca-nô cũng đã chuẩn sẵn sàng.

Có hàng mấy chục người đứng ở sau lưng Tả Phi Phi, trên ca-nô cũng đứng đầy các nữ công nhân tay cầm súng kíp.

Cách đó không xa, nhân viên hộ tống trực đêm cũng bị Đại Cường gọi lại, tập trung ở thao trường.

Thiết Chùy và Tả Phi Phi làm như vậy hiển nhiên là không tin tưởng Trịnh Trì Viễn, lo lắng anh ta ở trên thuyền thủy quân uy h**p Kim Phi.

Tả Phi Phi dẫn theo nhiều tay súng kíp theo Kim Phi lên thuyền như vậy, cho dù Trình Trì Viễn có ý đồ bất chính, các cô cũng có thể bảo vệ cho sự an toàn của Kim Phi cho đến khi Đại Cường dẫn nhân viên hộ tống tới ứng cứu.

Thực ra khi Thiết Chùy nháy mắt ra hiệu với đội trưởng đội cận vệ, Kim Phi đã nhìn thấy rồi.

Nhưng có bài học từ đợt tập kích ở Đông Hải lần trước, Kim Phi đã vô cùng khiếp đảm, nên không ngăn cản Thiết Chùy.

Kim Phi vốn tưởng Trịnh Trì Viễn thấy Thiết Chùy và Tả Phi Phi làm vậy sẽ tức giận, kết quả lại nhìn thấy anh ta lộ ra vẻ mặt như trút được gánh nặng.

Thực ra Trịnh Trì Viễn cũng rất lo lắng Kim Phi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn ở trên thuyền của mình, bây giờ có Tả Phi Phi và Thiết Chùy bảo vệ y, anh ta cũng yên tâm hơn rất nhiều.

Một hàng người dọc theo bờ biển đi về phía bắc mấy trăm mét, rồi đến một cây cầu tàu.

Phía cuối cầu tàu dựng một tấm ván gõ, một đầu khác của tấm ván nối liền với thuyền chiến thủy quân của Trịnh Trì Viễn.

“Tiên sinh, mời!”

Trịnh Trì Viễn làm động tác tay mời, hơi lùi về phía sau Kim Phi và Đường Tiểu Bắc nửa bước, đi theo lên thuyền.

“Tiên sinh, cầu thang bên trái dẫn đến khoang chính, chúng ta đều sinh hoạt ở trong khoang chính, cầu thang bên

phải dẫn đến khoang hàng hóa.”

Trịnh Trì Viễn hỏi: “Tiên sinh, ngài muốn đến khoang chính xem trước hay khoang hàng hóa xem trước?”

“Không cần, gọi thủy thủ lên boong thuyền đi.”

Kim Phi phất tay, đi thẳng đến lan can bên cạnh.

Thuyền của thủy quân cơ bản đều do nhà họ Hồng đóng. Đào Hồng Bình đã cho Kim Phi xem qua bản vẽ và mô hình của các loại thuyền thủy quân từ lâu rồi, vì vậy y không có hứng thú đi tham quan.

“Vậy cũng được.”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2942


Nếu như không kịp thời dọn dẹp thì không chỉ ảnh hưởng đến tốc độ chạy của thuyền, mà còn khiến thành thuyền bị mục nát.

Nhân lúc đội thuyền đỗ lại, nhiều thủy thủ ngồi lên thuyền nhỏ để dọn đẹp vật lạ bám bên ngoài thuyền.

Kim Phi vốn không để ý đến, nhưng khi nhìn thấy một thủy thủ vớt từ dưới nước lên một bó rong biển, sau đó vứt nó đi với khuôn mặt ghét bỏ, Kim Phi lập tức sững sờ.

Quay đầu gọi Trịnh Trì Viễn tới, chỉ vào đám rong biển vẫn chưa chìm hẳn xuống, hỏi: “Trịnh tướng quân, đó là gì vậy?”

“Đó là một loại cỏ dưới biển, ngư dân có người gọi nó là thanh bố, côn bố, cũng có người gọi nó là cỏ quấn chân.” Trịnh Trì Viễn trả lời.

“Thanh bố, côn vải, cỏ quấn chân sao?” Kim Phi cau mày, phát hiện thủy thủ lại vớt lên một bó, vội vàng nói: “Bảo hắn mang lên đây để ta xem thử!”

Trịnh Trì Viễn không hiểu tại sao Kim Phi lại có hứng thú với một cây rong biển, nhưng vẫn nghe theo lời y mà bảo người mang tới.

Kim Phi chưa từng nghe nói đến thanh bố, côn bố, hơn nữa vừa nãy khoảng cách cũng khá xa, y còn tưởng rằng mình nhìn nhầm, bây giờ đồ đã được đưa đến trước mặt, Kim Phi hoàn toàn có thể chắc chắn thứ này chính là rong biển.

“Đây là đồ tốt, sao các ngươi lại ném nó đi?”

Kim Phi vừa lật rong biển vừa hỏi.

“Đồ tốt sao?” Trịnh Trì Viễn và thủy thủ mang rong biển tới đều mờ mịt: “Tiên sinh, thứ này có tác dụng gì?”

“Ăn!” Kim Phi đáp: “Làm rau trộn hay thịt hầm đều được”

“Thứ này có thể ăn được sao?” Trịnh Trì Viễn và thủy thủ kinh ngạc.

“Các người chưa ăn bao giờ sao?” Kim Phi hỏi ngược lại. “Chưa từng” Trịnh Trì Viễn và thủy thủ đồng thời lắc đầu. Ánh mắt thủy thủ nhìn Kim Phi còn có phần kỳ lạ.

Kim Phi khá có danh tiếng ở thủy quân, rất nhiều thủy quân đều biết thuyền hơi nước, ca-nô và cung nỏ hạng nặng, máy bắn đá trang bị trên thuyền thủy quân đều do y chế tạo ra.

Cho nên trong mắt của người thủy thủ này, Kim Phi chính là một quý nhân thông minh tuyệt đỉnh, nhưng tại sao quý

nhân này lại muốn ăn cỏ chứ?

Chẳng lẽ sở thích của thiên tài đều khác với người thường như vậy sao?

“Tiên sinh, đây chính là một loại cỏ biển, thực sự có thể ăn được sao?” Trịnh Trì Viễn cũng cảm thấy kì lạ.

“Tất nhiên là có thể ăn được rồi!" Kim Phi nói: “Hơn nữa ăn nó còn có thể phòng ngừa và trị bệnh bướu cổ.”

Thực ra bệnh bướu cổ chính là tình trạng phì đại tuyến giáp, thường do thiếu hụt lốt gây ra.

Loại bệnh này cũng có thể xem như là một loại bệnh thường gặp ở thời đại phong kiến.

“Thứ này không chỉ có thể ăn, mà còn có thể chữa bệnh sao?” Trịnh Trì Viễn càng kinh ngạc.

“Đúng vậy!” Kim Phi gật đầu.

Thức ăn phát triển cũng cần phải có quá trình, công thức nấu ăn của nhân loại cũng dần được phát triển qua sự cố gắng của từng thế hệ.

Mặc dù rong biển vô cùng dễ gặp ở trên biển, nhưng giống như cỏ dại mọc ven đường và cỏ nước ở dưới nước, mặc dù có ở khắp nơi nhưng chưa từng có ai thử xem nó có ăn được không.

Trịnh Trì Viễn thấy dáng vẻ chắc chắn của Kim Phi, không khỏi có phần hoài nghi bản thân, vươn tay ra ngắt một chút rong biển bỏ vào miệng.

Nhưng giây sau, anh ta lại lập tức nhổ rong biển ra.

“Trịnh tướng quân, rong biển không thể ăn sống.” Kim Phi dở khóc dở cười nói: “Thế này đi, trưa này ta sẽ bảo Nhuận Nương làm một bữa rong biển hầm sườn, Trịnh tướng quân dùng thử sẽ biết.”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2943


Từ khi biết được tình hình Giang Nam, Kim Phi luôn lo lắng về vấn đề lương thực trong hai năm tới.

Nghe những gì Trịnh Trì Viễn nói, Kim Phi đột nhiên nhận ra răng lương thực ở Trrung Nguyên và Giang Nam vì bị ảnh hưởng bởi thiên tai có thể đang phải đối mặt với việc sản lượng giảm nhanh, nhưng ảnh hưởng đến đại dương sẽ nhỏ hơn nhiều.

Diện tích đại dương rộng lớn hơn đất liền, sản vật cũng phong phú hơn, với vô số các loài cá.

Do sự lạc hậu của ngành đóng thuyền và sự uy h**p của cướp biển nên việc đánh bắt cá hàng ngày của ngư dân ven biển đối với vùng biển rộng lớn gần như không đáng kể.

Rong biển là loại cây không di động, so với loài cá mà nói, việc vớt lên thuận lợi hơn nhiều.

Kết quả là người dân Đại Khang không hề biết thứ này có thể ăn được.

Đây chắc chắn là một bất ngờ lớn đối với Kim Phi.

"Trịnh tướng quân, đảo Mạo Lãng cách đây nơi này có xa lắm không?"

Rong biển sinh sản rất nhanh và năng suất cao, Kim Phi trong đầu đã tưởng tượng ra hình ảnh mà Trịnh Trì Viễn miêu tả, nóng lòng muốn đi thuyền đến đảo Mạo Lãng mà Trịnh Trì Viễn đã nói.

“Không phải là không tính là rất xa, nếu gió thuận thì một ngày là có thể đến, nhưng nếu là gió ngược thì cũng không biết phải đi tới khi nào...”

Lúc này, Trịnh Trì Viễn chợt nhận ra Kim Phi có Trấn Viễn số 3 và một chiếc ca-nô, vội nói: “Nếu đi bằng Trấn Viễn số 2 thì sẽ mất nửa ngày, nếu đi băng ca-nô, tốc độ sẽ nhanh hơn... Tiên sinh, không phải là ngài muốn đi đảo Mạo Lãng đấychứ?

"Sao thế, có vấn đề gì à?" Kim Phi hỏi.

“Cách đây không lâu, có một đám cướp biển nước X tới đây, bị chúng ta đuổi chạy, nghe nói bọn chúng chạy trốn đến khu vực đảo Mạo Lãng, lúc ấy gặp phải sóng to, trong khu vực đảo Mạo Lãng có quá nhiều cỏ quấn chân nên ta cũng chưa truy đuổi.”

Trịnh Trì Viễn trả lời: 'Nếu ngài thực sự muốn đi, thì hãy chờ một lát và ta sẽ dẫn thủy quân đánh đuổi bọn cướp biển rồi ngài hằng đi"

“Gần đây cướp biển rất ngang ngược sao?” Kim Phi hỏi.

"Ngang ngược, thậm chí còn hung hăng hơn trước!" Trịnh Trì Viễn thở dài: "Trước kia một năm cũng không gặp cướp biển mấy lần, nhưng từ năm ngoái đến nay, cướp biển càng ngày càng nhiều, nhiều lúc một tháng ta phải đi đánh đuổi bảy đám!

Nếu không phải tiên sinh cho lắp đặt cung nỏ hạng nặng và máy băn đá trên tàu thủy quân, có lẽ chúng ta đã không thể đánh bại được đám cướp biển!"

"Xem ra nước X cũng gặp phải tai họa." Kim Phi hừ lạnh nói: "Sau này nếu gặp phải đám cướp biển, cứ giết bọn chúng không thương tiếc!"

Đông Man và Đảng Hạng điên cuồng tấn công Đại Khang, nguyên nhân chính là do thiên tai quá nghiêm trọng, bọn họ không thể sống nổi nữa.

Do vị trí địa lý nên đất nước Nước X liên tục phải hứng chịu những thiên tai, giờ đây đã đến thời kỳ tiểu băng hà, thời tiết khắc nghiệt ảnh hưởng lớn hơn đến bọn họ, số lượng cướp biển ngày càng nhiều là điều bình thường.

Nhưng đây không phải lý do bọn họ tới cướp bóc Đại Khang!

Không chỉ cướp bóc mà bọn cướp biển còn thích giết hại ngư dân.

Chỉ cần bị bọn chúng cướp bóc trong làng, căn bản gà chó cũng không để lại.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2944


Trịnh Trì Viễn phấn khích đến mức không ngừng cúi người về phía Kim Phi.

Anh ta đã luôn mong muốn có thuyền hơi nước, giờ

nguyện vọng cuối cùng cũng thành hiện thực.

Mặc dù Trịnh Trì Viễn biết rằng những chiếc ca-nô và thuyền lầu mà Kim Phi gửi cho anh ta chắc chắn sẽ do nhân viên hộ tống điều khiển, nhưng anh ta đã rất thỏa mãn.

Trịnh Trì Viễn đã tự mình lãnh đạo quân đội, biết rằng việc xây dựng tin tưởng cần có thời gian và cùng nhau trải qua một ít chuyện.

Chỉ cần anh ta lãnh đạo thủy quân đoàng hoàng chống lại bọn cướp biển, Kim Phi sớm muộn sẽ tin tưởng anh ta.

Với tính cách của Kim Phi, chỉ cần tạo dựng được lòng tin, sẽ không bao giờ đối xử tệ với thủy quân hay anh tal

"Trịnh tướng quân, không cần khách khí, chúng ta đều vì sự yên ổn của Đông Hải!"

Kim Phi đỡ Trịnh Trì Viễn đứng dậy: “Ngoài cướp biển ra, ta còn chuyện phải làm phiền cho Trịnh tướng quân!”

"Tiên sinh mời nói, Trịnh mỗ sẽ cố gắng hết sức!" Trịnh Trì Viễn không hỏi chuyện gì mà đồng ý luôn.

Anh ta đã sớm nghĩ xong, cho dù Kim Phi có yêu cầu anh ta dẫn thủy quân tấn công nước X, anh ta cũng sẽ không chút do dự tuân theo mệnh lệnh.

"Không nghiêm trọng như vậy,' Kim Phi nói: "Ta muốn thỉnh cầu Trịnh tướng quân thành lập đội đánh bắt, sau khi xua đuổi cướp biển trên đảo Mạo Lãng, ngay lập tức đi hái rong biển, sau này còn có thể đi đánh cái"

Sản vật ở biển rất phong phú, nếu không sử dụng sẽ là lãng phí.

Kim Phi không chỉ muốn hái rong biển mà còn phải thành lập đội đánh bắt để bắt cá!

Bắt càng nhiều càng tốt!

Còn vấn đề sinh thái biển gì đó, hoàn toàn không được Kim Phi cân nhắc.

Con người không thể sống nổi nữa, mà vẫn còn nói về hệ sinh thái.

Hơn nữa, với khả năng đánh bắt hiện tại của bọn họ, bất cứ loài cá nào bọn họ đánh bắt được cũng sẽ chỉ là giọt nước trong đại dương, hoàn toàn không đe dọa đến hệ sinh thái biển.

Ban đầu, Trịnh Trì Viễn cho rằng Kim Phi sẽ giao cho anh †a một số nhiệm vụ rất quan trọng và đầy thách thức, nhưng thay vào đó y lại yêu cầu anh ta dẫn người đi hái tảo và đánh bắt cá...

Điều này làm cho Trịnh Trì Viễn có chút thất vọng, nhưng anh ta nhanh chóng đè nén sự thất vọng, khom người đồng ý: "Trịnh mỗ sẽ tuân theo mệnh lệnh của ngài để thành lập đội đánh bắt càng sớm càng tốt!"

Kim Phi mặc dù không giỏi quan sát lời nói và biểu cảm, nhưng dù sao y cũng là vợ chồng với Cửu công chúa, bị hun đúc lâu như vậy, cho nên vẫn để ý tới sự thất vọng của Trịnh Trì Viễn.

"Trịnh tướng quân, ngài đừng xem thường đội đánh bắt này, người dân Giang Nam có chết đói hay không là xem ở ngài!"

Kim Phi trịnh trọng nói: "Nếu như đội đánh bắt làm tốt, có thể cứu được vô số người. Đây là công lao to lớn, lớn hơn công lao bảo vệ thành Du Quan, thăng trận chiến ở kênh Hoàng Đồng!"

Đây không phải là Kim Phi an ủi Trịnh Trì Viễn, mà sự thật là như vậy.

Nếu có thể đóng được thuyền bọc thép như ý muốn thì thuyền bọc thép cũng có thể thuận lợi đến châu Nam Mỹ và †ìm được hạt giống khoai lang đỏ, khoai tây và ngô, nhưng chỉ tới một lần, tất cả thuận lợi thì cũng phải mất vài tháng, thậm chí đến một, hai năm.

Hơn nữa, sau khi mang hạt giống về, vẫn cần phải nhân giống trước khi có thể nhân rộng ra khắp cả nước.

Quá trình này lại cần thêm vài năm nữa.

Với tình hình hiện tại ở Giang Nam, sang năm có thể xảy ra khủng hoảng lương thực, căn bản Kim Phi sẽ không có nhiều thời gian như vậy.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2945


“Ta tin!”

Kim Phi võ võ vai Trịnh Chí Viễn, đang định nói tiếp thì nhìn thấy một con thuyền chiến đang tiến đến soái hạm của thủy quân, trên thuyền chiến có hai hàng người, tất cả đều trông vô cùng cường tráng.

Thiết Chùy và Tả Phi Phi lập tức trở nên căng thẳng, các nữ công nhân nắm chặt báng súng kíp của họ.

"Mọi người không cần lo lăng, bọn họ là người của mình!"

Thấy vậy, Trịnh Trì Viễn nhanh chóng giải thích: "Tiên sinh, họ là những thủy thủ được ta chọn cho thuyền bọc thép. Đồ tướng quân tưởng ngài muốn kiểm duyệt họ trên bờ. Sau khi ta đến xưởng đóng thuyền thì Đồ tướng quân đã điều họ lên bờ rồi.

Ban nãy ta đi gọi người mới phát hiện ra chuyện này, nên †a sắp xếp để họ quay trở lại thuyền."

Mặc dù vậy, Thiết Chùy vẫn không dám đồng ý để thủy thủ lên thuyền, cho đến khi nhìn thấy Đại Cường cùng những nhân viên hộ tống đi ca-nô đã theo kịp và gật đầu về phía mình. Cuối cùng, Thiết Chùy cũng chịu gật đầu, sau đó cho lính canh thả thang dây xuống.

Kể từ khi Trịnh Trì Viễn tuyên thệ trung thành nên thủy quân Đông Hải đương nhiên nằm trong phạm vi tuyên truyền của nhật báo Kim xuyên.

Chỉ là vì khoảng cách xa mà tờ báo địa phương ở Xuyên Thục mỗi ngày được phát một lần, trong khi thủy quân Đông Hải và xưởng đóng thuyền cứ năm ngày mới được gửi báo đến bằng ca-nô.

Nhưng điều này không ảnh hưởng đến sức mạnh tuyên truyền của nhật báo Kim Xuyên.

Sau khi huấn luyện vào mỗi buổi tối, các quan văn thư thủy quân sẽ đọc tờ báo từ năm ngày trước trước bữa tối.

Đây cũng là thời điểm được mong đợi nhất trong ngày của nhiều thủy thủ.

Thông qua tờ báo, họ có thể tìm hiểu về những điều lớn lao đang xảy ra cách xa hàng ngàn dặm.

Với tư cách là người kiểm soát thực tế của Xuyên Thục, Kim Phi gần đây đã đánh bại quân Đông Man và Đảng Hạng trong hai cuộc xâm lược liên tiếp. Y cũng được coi là khách quen của tờ nhật báo Kim Xuyên.

Ngoài chiến tranh, hàng loạt biện pháp do Kim Phi thực hiện ở Xuyên Thục cũng là nội dung trọng tâm để tuyên truyền của nhật báo Kim Xuyên.

Do đó, hầu như ngày nào cũng có một bản tin về Kim Phi trên nhật báo Kim Xuyên.

Rất nhiều thủy thủ binh lính đã đi theo Kim Phi đến thành Du Quan đã tận mắt nhìn thấy Kim Phi dẫn quân, bọn họ vốn đã có cảm giác thân thiết với Kim Phi, cộng với sự tuyên truyền liên tục của nhật báo Kim Xuyên, kết quả là đại đa số binh lính thủy thủ đều sùng bái Kim Phi.

Khi Trịnh Trì Viễn nói rằng Kim Phi sẽ chọn một nhóm người để tham gia vào một nhiệm vụ bí mật, gần như tất cả các thủy thủ đều đăng ký.

Trịnh Trì Viễn cũng rất coi trọng vấn đề này, ban đầu anh †a định trực tiếp giao việc, nhưng sau đó phát hiện Kim Phi và Hồng Đào Bình bận rộn với công việc của Trấn Viễn số 3 nên đã đổi ý, quyết định học hỏi từ phương pháp đánh giá của nhân viên hộ tống và chọn ra những người lọt vào vòng chung kết thông qua cuộc tuyển chọn.

Điều này sẽ không chỉ thể hiện sự công bình công chính, mà còn thuyết phục được tất cả các thủy thủ, và những người thủy thủ được chọn cũng sẽ là những người ưu tú nhất.

Các thủy thủ cho rằng thang dây là khảo nghiệm của Kim Phi đối với bọn họ, bọn họ đều muốn thể hiện tài năng trước mặt Kim Phi, thế là vội vàng tranh nhau chạy tới thang dây trèo lên.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2946


"Chiến đấu! Chiến đấu! Chiến đấu!" Tất cả các thủy thủ đồng thanh hét lên!

Đại Khang trọng văn khinh võ, mặc dù là thủy thủ, nhưng bọn họ cũng biết đối mặt với công kích của Đảng Hạng và Đông Man nhiều năm như vậy, Đại Khang gần như đã không còn sức lực để chống trả.

Nhưng khi Trịnh Trì Viễn tăng cường chỉ viện cho thành Du Quan, nhìn thấy tiêu cục Trấn Viễn và quân Trấn Viễn chiến đấu, trong lòng bọn họ đã không còn quan điểm như thế nữa.

Trận chiến thành Du Quan vô cùng tàn khốc, nhiều đại đội đã hy sinh cả mạng sống.

Nhưng dù vậy, những nhân viên hộ tống và binh lính nữ vẫn không rút lui, kiên trì cho đến khi quân tiếp viện đến.

Là những người lính, lực lượng thủy quân vô cùng ấn tượng!

Kim Phi cũng rất hài lòng với tinh thần của các chủy thủ, lớn tiếng nói: 'Nhiệm vụ này rất nguy hiểm, ta không dám đảm bảo mọi người sẽ sống sót trở về, điều ta có thể đảm bảo là nếu bất kỳ ai trong số các ngươi không may bỏ mạng, gia đình các ngươi chắc chắn sẽ được bồi thường theo tiêu chuẩn cao nhất của nhân viên hộ tống!

Và dù có sống sót trở về hay không, tên tuổi của các ngươi sẽ được lịch sử ghi nhớ, mãi mãi được thế hệ mai sau ca tụng!”

Ngay khi Kim Phi vừa dứt lời, hô hấp của tất cả thủy thủ ở phía đối diện cũng lập tức trở nên gấp gáp.

Quan chức muốn được lịch sử ghi nhớ, binh sĩ không muốn chết vô cớ.

Trước đây ở Đại Khang, hàng năm binh lính chết vô số, phần lớn binh lính chết trận đều không được chôn cất, thân xác chỉ có thể phơi bày nơi hoang dã, bị dã thú gặm nhấm.

Gia nhập quân đội của Kim Phi, mặc dù mỗi người lính không thể để lại dấu ấn trong lịch sử chính thức, nhưng ít nhất sau khi chết, sẽ có người thu thập thi thể của họ, gia đình họ sẽ nhận được tiền bồi thường, tên của họ sẽ được ghi vào biên bản trận chiến và khắc trên bia mộ tại nghĩa trang liệt sĩ.

Trên thực tế, các thủy thủ đã rất hài lòng với cách đối xử này.

Không ngờ Kim Phi lại nói tên của bọn họ sẽ lưu lại trong lịch sử chính thức!

Đối với các thủy thủ, đây không còn đơn giản là quang vinh diệu tổ nữa, theo cách nói của kiếp trước, đây là mộ tổ tiên bốc cháy rồi!

Nếu là người khác nói lời này, các thủy thủ hẳn sẽ chê cười, nhưng vì là Kim Phi nói ra nên cũng không ai nghi ngờ.

Bởi vì bọn họ đều tham gia trận chiến thành Du Quan, cho nên bọn họ cũng chú ý nhiều hơn đến các báo cáo liên quan đến thành Du Quan khi trở về sau chiến tranh.

Thông qua báo cáo của nhật báo Kim Xuyên, họ biết được rằng các nhân viên hộ tống và binh lính nữ hy sinh đầu được xếp hạng liệt sĩ, và không chỉ gia đình nhận được tiền bồi thường, mà Cửu công chúa còn đích thân hướng dẫn xây dựng nghĩa trang liệt sĩ cho họ, hơn nữa cũng tự mình viết một văn bản tưởng niệm.

Hơn phân nửa số nhân viên hộ tống và binh lính nữ còn sống sót đã được thăng cấp, thậm chí có người được thăng hai ba cấp cùng một lúc, có đại đội chỉ còn một binh lính nữ duy nhất, để bảo toàn danh hiệu của đội, Kim Phi đã đích thân ra chỉ thị thăng cấp cho cô ấy lên cấp chỉ huy đội.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2947


“Đại lục mới?”

“Thuyền chiến bọc thép?”

Các thủy thủ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều không hiểu lắm.

Cuối cùng có một thủy thủ to gan hỏi một câu: “Quốc sư đại nhân, chúng ta đều là người thường, ngài nói rõ chút được không?”

“Được/' Kim Phi gật đầu, nói tiếp: “Cao nhân từng nói với ta, ở ngoài chục ngàn dặm, có hai mảnh đất hoang dã, mỗi mảnh đều lớn hơn Trung Nguyên và Giang Nam của chúng ta cộng lại đến mấy lần!

Quan trọng nhất là, trên hai mảnh đại lục này, sản vật cực kì phong phú, đặc biệt là mấy loại cây lương thực tên khoai tây, ngô, khoai lang, không chỉ có sản lượng cực cao, hơn nữa còn chịu hạn tốt, rất hợp với trồng trọt của Đại Khang ta!

Mỗi ngày mọi người đều nghe Kim Xuyên báo cáo, chắc đã biết tình hình của Giang Nam bây giờ cực kì gay gắt, năm sau hoặc năm sau nữa, thậm chí cuối năm nay, sẽ xuất hiện dân đói trên diện rộng!

Bất kì ai trong các vị tìm được đại lục mới mà cao nhân từng nói, sau đó đưa những hạt giống có năng suất cao về, sẽ giải quyết được nạn đói của Giang Naml”

Sau khi Kim Phi nói xong, các thủy thủ đều ngơ ngác!

Sau đó như một gáo nước lạnh đổ vào chảo dầu, nổ tung.

“Ai da, ta còn cho rằng đại lục mới mà quốc sư đại nhân nói, nhiều lắm là tương tự với Lưu Cầu, ai ngờ lại còn lớn hơn cả Trung Nguyên và Giang Nam cộng lại tới mấy lần!”

“Quốc sư đại nhân đã nói là đại lục mới, sao có thể chỉ to như Lưu Cầu chứ? Ngươi quá coi thường quốc sư đại nhân rồi!"

“Vậy ngươi nói xem, vừa nấy ngươi cảm thấy đại lục mới †o bao nhiêu?”

“Ta... Ta cảm thấy chắc to tương tự với nước X thôi!”

“Vậy mà ngươi còn nói ta, không phải ngươi cũng dám nghĩ à?”

“Không phải ta không dám nghĩ, mà là đất đai to như vậy, sao mãi có thể không ai phát hiện ra?”

“Ngươi chưa nghe quốc sư đại nhân nói à, mảnh đại lục này ở ngoài chục ngàn dặm, thuyền của ai có thể đi xa như vậy?”

“Thế cũng phải! Vậy ngươi nói xem sao quốc sư đại nhân lại biết?”

“Ngươi chưa nghe quốc sư đại nhân nói à, cao nhân nói với ngài ấy mài”

“Ai cũng bảo quốc sư đại nhân từng bái một vị tiên nhân làm thầy, bây giờ xem ra là thật rồi!”

“Nếu quốc sư đại nhân nói thật, thì không phải Đại Khang chúng ta lại có thêm một mảnh đất à?”

“Thảo nào quốc sư đại nhân nói chúng ta có thể ghi danh sử sách! Nếu có thể tìm ra một mảnh đại lục mới, đúng là có thể ghi danh sử sách rồi!”

Các thủy thủ kinh ngạc tới mức không quan tâm tới quy củ, nghị luận sôi nổi.

Mặc dù bọn họ chưa từng đọc sách, nhưng quanh năm lăn lộn trên biển, bọn họ cũng hiểu rõ đại lục mới có ý nghĩa là gì.

Nếu bọn họ tìm được nơi này, đồng thời đưa những cây lương thực có năng suất cao mà Kim Phi đã nói về, giải quyết được nạn đói của Giang Nam, vậy thì đó là một chuyện lợi nước lợi dân, công ơn to lớn ngàn thu, đảm bảo có thể giống như Kim Phi nói, ghi danh sử sách!

Bọn họ chưa từng nghĩ tới, bản thân mà cũng có cơ hội tham gia vào nhiệm vụ này.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2948


Với các thủy thủ mà nói, có những thứ này đã đủ rồi!

“Tiên sinh yên tâm, cho dù chúng ta để mạng lại trong biển, cũng nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ tiên sinh đã giaol”

Thủy thủ cầm đầu chắc là người đọc sách, phát hiện không khí khá ổn, dẫn đầu làm gương tốt: “Vì Đại Khang, muôn chết không từ!”

“Vì Đại Khang, muôn chết không từ!”

Các thủy thủ đều hét to theo.

“Ta thay người dân Đại Khang, cảm ơn sự cao cả của các vị!"

Kim Phi nghiêm túc chào kiểu quân đội với các thủy thủ. Đám người Thiết Chùy cũng vội hành lễ theo.

Không phải Kim Phi đang khoe khoang, mà thật sự kính phục những thủy thủ này.

Y chỉ phát một mệnh lệnh, làm thêm một chiếc thuyền chiến, còn những thủy thủ này lại thật sự phải mạo hiểm mạng sống, có thể quay về không cũng chưa chắc.

“Mọi người không cân cảm thấy tiên sinh và ta để mọi người đi chết, vì lần đi xa này, tiên sinh đã cố ý chế tạo cho mọi người một chiếc thuyền chiến bọc thép, sóng gió có to hơn nữa cũng đánh không lật được, hơn nữa còn trang bị cả máy hơi nước cho thuyền chiến bọc thép!”

Trịnh Trì Viễn cao giọng nói: “Hơn nữa tiên sinh từng cầu cao nhân cho một tấm bản đồ hàng hải đi tới đại lục mới, các người chỉ cần đi theo bản đồ hàng hải, thì sẽ không xảy ra chuyện gì!”

“Thuyền chiến bọc thép có máy hơi nước?” “Lại còn có bản đồ hàng hải?” Các thủy thủ nghe xong, vô cùng kinh ngạc vui mừng.

Vừa nãy lực chú ý của họ chủ yếu đặt vào cây lương thực và đại lục mới, không chú ý tới thuyền chiến bọc thép.

Theo thủy thủ thấy, cái gọi là thuyền chiến bọc thép chính là con thuyền gỗ của thủy quân được bọc một tầng áp giáp ở bên ngoài thôi.

Bây giờ Trịnh Trì Viễn nhắc lại lần nữa, bọn họ mới nhận ra, thuyền chiến bọc thép có thể không giống với tưởng tượng của họ lắm.

Trước không nói cái khác, chỉ mỗi chuyện được trang bị máy hơi nước, đã đủ khiến bọn họ kích động rồi.

Thuyền của thủy quân toàn là thuyền buồm, lúc thuận gió còn dễ nói, nếu gặp phải gió ngược, mặc dù cũng có thể lái theo hình chữ Z, nhưng cần điều chỉnh cánh buồm nhiều lần, tốc độ cũng rất chậm.

Gặp phải thời tiết gió bão càng không cần nói.

Ba năm trước lúc một đội thuyền thủy quân đang truy kích hải tặc, gặp phải gió bão, đã mất bảy chiếc thuyền, cuối cùng chỉ một chiếc quay về được.

Chiếc quay về này cũng gần như báo hỏng rồi.

Nếu được trang bị máy hơi nước, gặp phải gió bão, bọn họ có thể trốn thoát được.

Còn có bản đồ hàng hải, tỉ lệ thành công trong lần đi xa này của bọn họ ít nhất cũng có thể tăng lên mấy phần!

Mưu sinh là bản năng của mọi sinh vật. Mặc dù các thủy thủ đã sẵn sàng làm vật tế, nhưng có thể sống, quay về còn có thể hưởng thụ đại ngộ của anh hùng, ai mà bằng lòng chết chứ?

Khoảnh khắc này, các thủy thủ đầu cảm thấy tương lai đầy sáng ngời.

“Trịnh tướng quân, xin hỏi bản đồ hàng hải ở đâu, có thể cho chúng ta xem thử không?” Thủy thủ dẫn đầu hỏi.

“Gấp cái gì? Bây giờ còn chưa làm ra thuyền bọc thép đâu, các ngươi còn phải huấn luyện một thời gian rất dài, có đây thời gian để nhìn!”

Trịnh Trì Viễn liếc xéo thủy thủ tiểu đội trưởng: “Bản đồ hàng hải rất quan trọng, tạm thời không hợp để công khai, sau này ta sẽ tìm từng người các ngươi.”

Thủy thủ tiểu đội trưởng nghe xong, không nói gì nữa, các thủy thủ khác cũng không có dị nghị gì với chuyện này.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2949


“Khi gặp dân địa phương thì sẽ xử lý như thế nào? " Kim Phi nghe vậy không khỏi mím môi.

Y và Cửu công chúa đã thảo luận chuyện này, hơn nữa còn bất đồng ý kiến.

Theo ý của Cửu công chúa là sẽ chiếm đóng, nếu người dân địa phương chấp nhận sự thống trị của Đại Khang là tốt nhất, nếu không chịu chấp nhận thì sẽ dùng vũ lực để trấn áp.

Có thể đây là cách nghĩ của người chức quyền cao.

Với sự hướng dẫn của Kim Phi, Cửu công chúa đối xử rất hòa nhã với người dân, hiện tại Đại Khang đã thực hiện chính sách mới, mà dường như chưa có vương triều và vị Hoàng đế nào trong lịch sử làm được điều này.

Nhưng sự hòa nhã này cũng chỉ dành cho người dân Đại Khang mà thôi, được Hoàng đế giáo dục khai trí trong nhiều năm, sâu trong lòng Cửu công chúa sớm đã không coi trọng sinh mạng.

Chính sách cô ấy đang thực hiện hiện nay không hoàn toàn dựa trên quyền lợi và lợi ích của người dân, mà vì nghe lời khuyên của Kim Phi, cô ấy biết làm như vậy là cách nhanh nhất để ổn định cục diện của Đại Khang, khôi phục đất nước Đại Khang sắp gặp nguy hiểm.

Mặt khác, cũng bởi vì lấy lòng Kim Phi, bày tỏ sự tôn trọng của cô ấy đối với lời khuyên của Kim Phi.

Kim Phi cũng biết rõ điều này, vì y biết, người ở vị trí khác nhau sẽ có những suy nghĩ khác nhau, từ nhỏ Cửu công chúa đã lớn lên trong thâm cung đại viện, rất ít trải nghiệm, hơn nữa lần trước giết nhiều quyền quý như vậy, về kinh thành đã bị Trần Cát lén nhốt lại.

Dù vậy, Cửu công chúa vẫn ăn sung mặc sướng như cũ, trà cô ấy uống đều là trà cống nạp, hơn nữa còn có nhóm cao thủ bảo vệ sự an toàn của cô ấy.

Loại cuộc sống này người dân bình thường ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

Đạo lý như nhau, Cửu công chúa chưa trải qua cuộc sống gian khổ của người dân, sự hiểu biết của cô ấy về sự gian khổ của người dân đều từ những miêu tả từ trong sách và qua lời kể của người khác.

Lỗ Tấn đã từng nói, niềm vui và nỗi buồn của con người vốn không giống nhau.

Người nhà người khác chết, họ sẽ khóc rất đau lòng, ông †a lại chỉ cảm thấy ồn ào.

Cửu công chúa chưa từng trải qua cuộc sống của người dân, chỉ dựa vào người khác kể và những gì trên sách nói, cho dù biết lý lẽ những cũng không có cách nào để thực sự đồng cảm với họ.

Lập trường của cô ấy là đại cục, trong mắt cô ấy người dân chỉ là quân cờ.

Đối xử tốt hay tàn bạo với người dân, không quyết định bởi cảm nhận của người dân mà dựa vào nhu cầu của tình thế.

Quan Hạ Nhi đã nói đùa về Cửu công chúa như này, cô nói cô ấy giống một con thú, bình thường trông rất mềm mại cũng rất đáng yêu, nhưng khi gặp nguy hiểm sẽ trở nên cực kì hung dữ.

Chẳng hạn như khi Kim Phi bị mắc kẹt ở Hi Châu, để cứu Kim Phi, Cửu công chúa đã ra lệnh tuyển binh cưỡng ép, chuẩn bị triển khai binh lính quy mô lớn để cứu Kim Phi.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2950


Kiếp trước khi học lịch sử thế giới, y đã biết các cường quốc châu u thực hiện những hành vi đàn áp đẫm máu và diệt nhiều chủng tộc để chiếm đóng châu Mỹ.

Theo ước tính sơ bộ, trước khi đến đó, các bộ lạc ở Bắc, Nam và Trung Mỹ cộng lại đã hơn năm mươi triệu người, sau đó, 90% trong số những người này đã bị người châu u tàn sát, chỉ còn lại không đến năm triệu người, rất nhiều bộ lạc và dân tộc bị tiêu diệt, văn hóa cũng bị cắt đứt hoàn toàn.

Cho dù châu u và châu Mỹ có rêu rao sự tự do và dân chủ của mình như thế nào thì mãi mãi không thể thoát khỏi bản tính đạo tắc và hành vi đao phủ của chúng.

Kim Phi đồng tình với dân địa phương châu Mỹ, vì vậy triết lý của y đối với châu Mỹ cũng giống như Đảng Hạng Đông Man, áp dụng phương mua bán, dần dần thực hiện hội nhập dân tộc, dành thời gian để đồng hóa các bộ lạc ở châu Mỹ.

Dù Kim Phi tin vào khả năng đồng hóa của văn hóa Hoa Hạ, nhưng ảnh hưởng của việc này rất lớn, hơn nữa phải mất một khoảng thời gian rất dài, có thể là hàng chục năm hoặc hàng trăm năm mới nhìn thấy hiệu quả, Kim Phi cũng có chút không chắc chăn.

Tương đối mà nói, cách làm của Cửu công chúa tuy đơn giản, thô bạo, đãm máu nhưng đó là cách nhanh nhất để nhìn thấy hiệu quả, cho dù thất bại thì Kim Phi và Cửu công chúa vẫn còn ở đây, họ có thể nghĩ cách khác.

Nhưng cách làm của Cửu công chúa quá đẫm máu, một khi thực hiện máu sẽ chảy thành sông.

Nếu không phải đến mức không có cách nào khác, Kim Phi sẽ không dùng cách cực đoan như vậy.

Quyết định này sẽ ảnh hưởng đến rất nhiều người, thậm chí ảnh hưởng đến phương hướng lịch sử của thế giới này, Kim Phi và Cửu công chúa đều không dám dễ dàng đưa ra quyết định, sau khi thảo luận mấy lần đã tạm thời gác lại, dự định sau này rồi bàn tiếp.

Nhưng bây giờ thủy thủ đặt câu hỏi, Kim Phi mới ý thức được, một khi chế tạo ra thuyền bọc thép, nhân viên hộ tống và thủy thủ sẽ thực hiện một chuyến đi xa, sau đó sẽ chính thức tiếp xúc với dân địa phương châu Mỹ.

Không có cách nào né tránh vấn đề này nữa.

Thủy thủ đặt câu hỏi nhận thấy lâu như vậy rồi Kim Phi vẫn chưa lên tiếng, còn nghĩ rằng bản thân đã hỏi sai ở đâu, trong lòng không khỏi lo lăng, nhìn Trịnh Trì Viễn như muốn cầu cứu.

Quan viên ở thời đại này, khi nói chuyện không thích nói toạc ra mà thích để thuộc hạ suy đoán.

Mày của Trịnh Trì Viễn cũng dần nhíu lại. Trong lòng bắt đầu suy đoán.

“Chẳng lẽ tiên sinh muốn tiêu diệt những bộ lạc này, nhưng lại không muốn mang tiếng là đao phủ sao?”

Nghĩ đến đây, Trịnh Trì Viễn đột nhiên cảm thấy như được khai sáng.

Đúng, nhất định là như vậy!

“Ta có cần làm người xấu, hạ lệnh bao vây tiêu diệt không?”

Trịnh Trì Viễn bắt đầu xoắn xuýt.

Anh ta rất rõ, một khi mệnh lệnh này được truyền ra, rất có thể anh ta sẽ bị sử sách ghi lại là nhân vật ác quỷ.

Nhưng luôn cần một người làm ác quỷ, nếu anh ta không ra mệnh lệnh này, thì Kim Phi sẽ là người ra lệnh.

Không phải việc gánh tội giúp lãnh đạo là một trong những công việc thuộc chức trách của thuộc hạ sao?

Nghĩ những điều này, Trịnh Trì Viễn cắn răng, vừa chuẩn bị nói chuyện lại thấy Kim Phi lên tiếng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2951


“Vâng!”

Tiểu đội trưởng đội thủy thủ mím môi, sau đó chào Kim Phi.

Ánh mắt những thủy thủ khác nhìn Kim Phi ngoài sự sùng bái và kính nể còn thêm chút cảm động.

Một tướng thành công vạn người bỏ xác, khi hầu hết tướng lĩnh ra lệnh, họ chỉ quan tâm đến việc nhiệm vụ có hoàn thành hay không, rất ít tướng lĩnh quan tâm đến mối nguy hiểm trong đó.

Dù sao người đối mặt với nguy hiểm là binh lính chứ không phải là bản thân bọn họ.

Chỉ cần nhiệm vụ hoàn thành, bọn họ đã có thể báo kết quả, rêu rao công lao của mình.

Từ khi các thủy thủ làm binh lính đến nay, Kim Phi là quan viên đầu tiên nói với bọn họ, tính mạng còn quan trọng hơn nhiệm vụ.

Người lính lấy việc phục tùng mệnh lệnh là trách nhiệm thiêng liêng, thực ra cách làm của Kim Phi không đúng, bình thường trên chiến trường y cũng sẽ làm như vậy.

Nhưng nhiệm vụ lần này không giống bình thường, cho dù thất bại, các thủy thủ cũng có thể mang tin tức về, cũng được tính là thành công rồi.

Dù sao thành công cũng tích góp từ mỗi lần thất bại.

Nếu các thủy thủ đều chết trên biển, lần hành động này hoàn toàn thất bại, sẽ là sự thất bại vô nghĩa.

Nhưng Kim Phi càng nói như vậy, các thủy thủ càng có cảm giác thôi thúc muốn chết vì tri kỉ.

Vốn dĩ Kim Phi muốn động viên các thủy thủ trước trận chiến, nhưng phát hiện bây giờ các thủy thủ đều đang trong dáng vẻ coi thường cái chết, vì vậy y đã từ bỏ ý định động viên trước trận chiến, nói với các thủy thủ về một số điều cần chú ý khi đi trên biển, rồi ra hiệu cho Trịnh Trì Viễn cho họ giải tán.

“Tiên sinh, kể từ ngày hôm nay, ta sẽ bảo họ ở lại trên chiếc t** ch**n này, tiến hành huấn luyện cách ly, nếu ngài rảnh, có thể đến giảng thêm cho họ” Trịnh Trì Viễn nói.

Dù Kim Phi chưa bao giờ đi thuyền xa, nhưng y vẫn biết một ít kiến thức chung về hàng hải.

Những kiến thức chung mà Kim Phi biết là kiến thức rất mới lạ đối với thủy thủ thời này, bao gồm cả Trịnh Trì Viễn.

Khi Kim Phi giảng những kiến thức đó, Trịnh Trì Viễn cũng nghiêm túc lăng nghe như các thủy thủ.

Chuyến đi lần này liên quan đến tương lai của Đại Khang, Kim Phi nghĩ một chút, sau đó gật đầu đồng ý: “Được, có thời gian ta sẽ đến!”

“Vậy thì đa tạ tiên sinh!' Trịnh Trì Viễn cười nói: “Có tiên sinh chỉ dạy, lần hành động này nhất định sẽ thuận lợi thành công!”

“Là ta nên đa tạ sự phối hợp của Trịnh tướng quân mới đúng!” Kim Phi khoát tay: “Còn chuyện của đội đánh bắt, cũng cần Trịnh tướng quân quan tâm nhiều hơn!”

“Nhắc đến chuyện này, ta còn có chút suy nghĩ muốn thương lượng với tiên sinh một chút.”

“Ngài nói đi” Kim Phi đứng thẳng người với dáng vẻ chăm chú lắng nghe.

“Vừa rồi ta mới suy nghĩ, thủy quân bọn ta không thể thoái thác nhiệm vụ xua đuổi cướp biển trên đảo Mạo Lãng, nhưng †a nghĩ nên giao nhiệm vụ đánh bắt rong biển và cá biển cho ngư dân!”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2952


Trịnh Trì Viễn lén nhìn Kim Phi, nhận thấy y quả thực không tức giận, lúc này mới yên tâm, rồi hành lễ với y: “Đa tạ tiên sinh thông cảm!”

“Chuyện này là do ta suy nghĩ không chu đáo.” Kim Phi khoát tay: “Bảo ngư dân thành lập đội đánh bắt, không những chuyên nghiệp hơn mà còn có thể giải quyết được vấn đề cuộc sống của ngư dân”

“Tiên sinh quả thật nhìn xa trông rộng!” Trịnh Trì Viễn bèn nịnh: “Có điều ngài không biết, gần đây cướp biển ngang ngược, rất nhiêu ngư dân đều không dám ra biển, sắp không trụ nổi nữa, ngài thành lập đội đánh bắt, như vậy đã cho họ một con đường sống rồi!”

Trịnh Trì Viễn hở ra là hành lễ, xu nịnh, lúc đầu Kim Phi còn có chút không quen, mỗi lần đầu nói “không cần đa lễ”, nhưng bây giờ y đã lười nói, đã quen việc Trịnh Trì Viễn xu nịnh, không muốn nói nữa.

“Trịnh tướng quân, vậy ta về dạy Nhuận Nương cách làm rong biển đây, buổi trưa ngài nhớ nếm thử”

“Đa tạ tiên sinh, làm phiền tiên sinh rồi!” Trịnh Trì Viễn tỏ dáng vẻ mong đợi.

“Thiết Chùy, lấy rong biển lên đây!” Kim Phi hét với Thiết Chùy, sau đó khoát tay với Trịnh Trì Viễn, đi đến tấm ván.

Thiết Chùy nhanh chóng bảo người cất rong biển, sau đó cùng Tả Phi Phi hộ tống Kim Phi rời khỏi t** ch**n.

Đại Cường cũng dẫn nhân viên hộ tống rời đi.

Trịnh Trì Viễn tiễn đến trên bờ, bóng dáng Kim Phi đã biến mất, mới thở phào nhẹ nhõm.

Kim Phi trở về xưởng đóng tàu, không đi tìm Hồng Đào Bình ngay mà đưa rong biển đến phòng bếp tìm Nhuận Nương.

Khi y đến phòng bếp mới biết Nhuận Nương và Đường Tiếu Bắc đã đến bờ biển câu cá, vì vậy đã bảo người đến gọi.

Biết Kim Phi tìm mình, Nhuận Nương đã nhanh chóng quay về, Đường Tiểu Bắc cũng không vui đi về cùng.

Không dễ gì cô ấy mới tìm được bạn cùng đi câu cá, kết quả hôm nay vừa mới đến bờ biển, Nhuận Nương đã bị binh lính nữ Tả Phi Phi phái đến gọi về, Đường Tiểu Bắc cảm thấy rất mất hứng, thấy Kim Phi cũng không chào.

Ngược lại, Nhuận Nương lại ngoan ngoãn nói: “Đương gia, †ìm ta có việc gì sao?”

“Có chuyện.” Kim Phi chỉ vào rong biển ngâm trong chậu lớn: “Ta phát hiện ra nguyên liệu mới, hôm nay sẽ dạy nàng cách làm!”

“Nguyên liệu mới sao?” Đường Tiểu Bắc nghe Kim Phi nói như vậy, mắt lập tức sáng lên.

Mỗi lần Kim Phi dạy Nhuận Nương nấu món mới đều rất ngon, ngay cả Khánh phi đã quen ăn những món sơn hào hải vị cũng thường chạy đến tiểu viện của Kim Phi ăn ké.

Đường Tiểu Bắc cũng là một người mê ăn uống, vừa nghe có nguyên liệu nấu ăn mới đã lập tức vui vẻ, vội chạy đến trước cái chậu lớn.

Nhưng khi nhìn thấy rong biển ngâm trong chậu, cô ấy không khỏi nhíu mày: “Ta còn nghĩ là thứ hiếm lạ gì, đây không phải là cỏ quấn chân sao?”

“Muội biết thứ này sao?” Kim Phi có chút kinh ngạc nhìn Đường Tiểu Bắc.

“Mấy ngày trước đến bờ biển câu cá, có hai ngư dân đang dọn dẹp thứ này, ta đã trò chuyện với họ một lát.”

Đường Tiểu Bắc ghét bỏ nói: “Họ nói đây là cỏ dại ở biển, thứ này có thể ăn được sao?”

Nhuận Nương sờ rong biển trong chậu, chân mày cũng hơi nhíu lại.

Rong biển ướt dính, đen thùi lùi, trông có vẻ giống như vải rách, ăn được thật sao?

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2953


Nhiều người như vậy cùng giúp, rất nhanh đã làm xong rong biển.

Vì từ trước đến nay Nhuận Nương chưa từng nấu rong biển nên Kim Phi đã tự mình biểu diễn cách làm rong biển.

Salad rong biển, sườn non om rong biển, rong biển hấp cá hố, rong biển xào với thịt heo, gà om và trong biển xé nhỏ...

Nhìn một bàn lớn bày món ăn làm từ rong biển, trong mắt Nhuận Nương đầy dịu dàng.

Thời đại phong kiến, quân tử tránh xa việc bếp núc, người có học thức rất ít vào bếp, nhưng Kim Phi lại khác, y không chỉ biết nhiều cách ăn mới lạ còn không ngại đi nấu nướng.

Y dạy Nhuận Nương làm những món mới thì thôi đi, thỉnh thoảng còn làm thêm đến nửa đêm đến khi đói bụng, bản thân cũng sẽ tự vào bếp nấu ăn.

Nhuận Nương thích Kim Phi, không đơn giản chỉ vì lòng biết ơn mà còn vì sức quyến rũ trên người Kim Phi.

Người có học thức ở Đại Khang ngày càng kiêu ngạo, nội quy trong nhà cũng ngày càng nhiều, đừng nói đến tiểu thiếp, cho dù là vợ cả và con cũng bị xử phạt nghiêm khắc nếu phạm phải nội quy của gia đình.

Kim Phi bây đã trở thành nhân vật giậm chân một cái đã có thể làm rung chuyển Đại Khang, nhưng y vẫn dễ gần như trước, ở nhà vẫn thản nhiên như cũ, thỉnh thoảng còn đùa giỡn với người hầu.

Điều này là sự quyến rũ đặc biệt trong mắt Nhuận Nương.

“Nhìn chằm chằm ta như vậy làm gì?” Kim Phi phát hiện Nhuận Nương đang nhìn mình với đôi mắt to long lanh, đưa tay búng nhẹ chóp mũi cô ấy: “Đã học được chưa?”

Nhuận Nương đang bị phân tâm, bị Kim Phi làm giật mình, sau đó mặt đỏ bừng xấu hổ, mím môi trừng mắt nhìn Kim Phi, sau đó nhẹ giọng nói: “Học được rồi!”

Cách nấu rong biển không phức tạp,với tài năng nấu nướng của Nhuận Nương thì chỉ cần nhìn một lần là nấu được rồi.

Nhân dịp hai người đang trò chuyện, Đường Tiểu Bắc đã lấy đũa gắp một miếng salad rong biển đưa vào miệng.

Sau khi nhai nó hai lần, mắt cô ấy trợn to lên. Vốn dĩ cô ấy nghĩ rằng rong biển cũng giống khó nhai như rong nước, nhưng vừa ăn đã phát hiện, rong biển được Kim

Phi xử lý đã rất mềm và ngon.

Sau khi ăn xong miếng rong biển trên đũa, Đường Tiểu Bắc lại gắp miếng khác định đưa vào miệng.

“Nếm một miếng là được rồi, sao còn chưa xong?”

Kim Phi giữ cổ tay Đường Tiểu Bắc lại: Hôm nay ta mời Trịnh tướng quân và Hồng công tử đến ăn cơm đấy!”

Bình thường khi ăn cơm ở nhà cũng không có quy tắc gì, Tiểu Nga, A Xuân và muội muội của Bắc Thiên Tâm cũng

thường đến ăn cơm, ăn no liền chạy.

Nhưng nếu Kim Phi hoặc Cửu công chúa mời khách đến ăn cơm thì sẽ không như thường ngày.

Dù khách có thân phận như thế nào, đều phải đợi khách đến mới bắt đầu ăn.

Đây là sự tôn trọng cơ bản nhất đối với khách.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2954


“Xem như là một loại gia vị đi” Kim Phi nói: “Nhưng nguồn gốc của ớt cũng giống như khoai tây.”

Đường Tiểu Bắc biết kế hoạch chế tạo thuyền bọc thép để tìm ra lục địa mới, cô ấy nghe vậy bèn nói: “Vậy có phải chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ có thể ăn được không?”

Vẻ mặt Nhuận Nương cũng đầy mong đợi.

“Chỉ mong là như vậy.” Trên hành trình đi biển có thể sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm và điều ngoài ý muốn, Kim Phi cũng không dám bảo đảm thành công trong lần đầu tiên.

Sau khi xác nhận đồ ăn gần như đã chuẩn bị xong, Kim Phi hét về phía cửa: “Thiết Chùy, đi gọi Trịnh Tướng Quân và Hồng công tử đến ăn cơm đi!”

“Vâng!” Thiết Chùy trả lời rồi phái nhân viên hộ tống đi gọi người.

Nhuận Nương cũng sắp xếp phụ bếp đưa món ăn lên mâm, bắt đầu đưa thức ăn đến phòng ăn.

Dù Kim Phi không kiêu ngạo nhưng cũng không cần y phải bưng đồ ăn lên, nên đã đi rửa tay sau đó đến phòng ăn.

Y vừa mới ngồi xuống, Trịnh Trì Viễn cũng đến cùng nhân viên hộ tống.

“Trịnh tướng quân, ngài cũng thật nhanh đó!” Kim Phi cười trêu.

Doanh trại của thủy quân cách đây không gần, Trịnh Trì Viễn đến nhanh như vậy, chứng tỏ anh ta đã đến sớm rồi.

Có lẽ khi đến phòng ăn, Kim Phi đã chủ động nói đùa nên Trịnh Trì Viễn không căng thẳng như thường ngày, anh ta cười nói: “Ăn cơm đương nhiên phải chạy nhanh rồi chứ.”

“Ngồi đi, chúng ta đợi Hồng công tử!”

Kim Phi ra hiệu cho Trịnh Trì Viễn ngồi xuống, nữ nhân viên hộ tống đứng gần đó rót hai tách trà.

Trịnh Trì Viễn vội đứng dậy nhận trà. Hai người trò chuyện một lát thì Hồng Đào Bình cũng đến.

So với Trịnh Trì Viễn thì Hồng Đào Bình lại tự nhiên hơn nhiều, vừa mới vào cửa đã thản nhiên chào hỏi rồi ngồi xuống, vừa uống trà thảo mộc vừa không ngừng liếc nhìn trên bàn ăn.

Trước kia Đại Khang không có món ăn xào, chủ yếu là món hấp, chiên và nướng, sau khi Kim Phi đến, đã chế tạo ra chiếc nồi sắt để xào thức ăn, việc xào thức ăn gần như đã trở nên phổ biến khắp làng Tây Hà.

Sau khi nhân viên hộ tống và thợ đến xưởng đóng thuyền, lại đưa nồi sắt và thức ăn xào đến xưởng đóng thuyền.

Đồng thời còn đưa hạt hoa tiêu và các gia vị khác đến Xuyên Thục.

Xào và luộc là hai phương pháp nấu ăn hoàn toàn khác nhau, Hồng Đào Bình vừa ăn đã rất thích.

Vừa rồi anh ta đang làm việc trong xưởng đóng thuyền, nghe nhân viên hộ tống nói Kim Phi lại làm món mới, mời anh †a đến nếm thử, Hồng Đào Bình không nói nhiều đã gác lại việc rồi đến đây.

Nhưng anh ta không biết món nào trên bàn.

Từ trước đến nay chuyện Hồng Đào Bình không biết sẽ hỏi ngay, khi đóng thuyền cũng vậy, trong cuộc sống cũng vậy.

Thấy thức ăn trên bàn đểu là món anh ta không biết, anh ta bèn hỏi: “Tiên sinh, món gì đây vậy, sao ta chưa từng thấy, ngon không?”

Kim Phi vẫn chưa trả lời, Trịnh Trì Viễn đã cười nói: “Hồng công tử, chắc chắn ngươi đã từng thấy món này chỉ là không nhận ra mà thôi.”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2955


Kim Phi là chủ, cũng là người có địa vị cao nhất ở đây, nên dẫn đầu cầm đũa, gắp một miếng rong biển vào miệng.

Trịnh Trì Viễn và Hồng Đào Bình nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương có tia lo lắng và mong đợi.

Quan niệm rong biển là cỏ dại dưới biển đã in sâu vào trong tâm trí họ, cho nên bọn họ có lo lắng, nhưng vì đồ ăn mà Kim Phi làm trước đây đều rất ngon, nên bọn họ cũng hơi mong đợi.

Huống hồ Kim Phi đã ăn rồi, dù thật sự là cỏ quấn chân, bọn họ cũng phải ăn cùng.

Nghĩ đến đây, hai người cầm đũa lên, mỗi người kẹp một miếng rong biển.

Tương tự như phản ứng của Đường Tiểu Bắc, sau khi nhai mấy miếng, hai mắt đồng thời sáng lên.

“Tiên sinh, cái này làm bằng cỏ quấn chân thật sao?” Trong mắt Hồng Đào Bình ngập tràn vẻ khó tin.

Anh ta thật sự không thể tưởng tượng được, làm thế nào mà cây cỏ quấn chân vốn thường bị ngư dân và thủy quân ghét bỏ, sau khi vào tay Kim Phi, có thể trở thành món ngon như vậy chứ?

“Đúng là làm bằng cây cỏ quấn chân.” Kim Phi cần đũa lên, gắp cho mỗi người một gắp thức ăn rồi để vào cái đĩa trước mặt họ: “Thử lại lần nữa xem”

“Cảm ơn tiên sinh!” Trịnh Trì Viễn hơi n*ng m*ng, hai tay nâng đĩa để nhận thức ăn.

Hồng Đào Bình thì thản nhiên hơn, chỉ ra dấu tay cho Kim Phi, gắp rong biển trên đĩa lên ăn ngấu nghiến.

Trịnh Trì Viễn thấy Hồng Đào Bình như vậy, dần dần cũng tùy ý hơn.

Một bữa cơm cả khách và chủ đều vui mừng.

“Không ngờ cây cỏ quấn chân lại ăn ngon như vậyỊ”

Hồng Đào Bình sờ bụng cảm thán.

Trịnh Trì Viễn cũng vội vàng nịnh bợ: “Nhật báo Kim Xuyên nói tiên sinh có năng lực biến thứ mục nát thành thứ thần kỳ, quả thật không sail”

“Mọi người đã ăn xong, vậy nói chuyện chính đi.”

Kim Phi quay đầu nhìn Hồng Đào Bình: “Hồng công tử, ngươi thấy rong biển ăn như thế nào?

“Ăn ngon, ăn rất ngon!” Hồng Đào Bình nghi ngờ nhìn Kim Phi: “Tiên sinh thật lợi hại, không chỉ biết đóng thuyền, còn biết làm đồ ăn nữa!”

Anh ta vừa mới khen Kim Phi rồi mà, sao Kim Phi còn hỏi lần nữa?

Chẳng lẽ muốn nghe mình nịnh bợ?

Trong ấn tượng của Hồng Đào Bình, Kim Phi không phải người như vậy.

Nhưng anh ta vẫn nhắm mắt nịnh bợ một câu.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2956


Hồng Đào Bình lớn lên ở ven biển, gia đình làm nghề đóng †àu, quen biết rất nhiều ngư dân xung quanh, nhìn bọn họ ăn không no, trong lòng Hồng Đào Bình cảm thấy rất khó chịu.

Tuy nhiên, công việc ở xưởng đóng thuyền có hạn, hơn nữa còn đòi hỏi cần phải có kỹ năng nhất định, mà nhiều ngư dân không thể làm được.

Hồng Đào Bình cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể lấy tiền anh ta dành dụm được, mua lương thực từ Xuyên Thục, phát cháo cho mọi người ở xung quanh.

Mặc dù tiền lương Kim Phi trả cho Hồng Đào Bình rất cao, hơn nữa mỗi quý cũng có tiền thưởng, nhưng cha Hồng Đào Bình trước đó đã vay nợ, nên anh ta phải trả nợ trước.

Vì để phát cháo, Hồng Đào Bình tạm thời ngưng trả nợ, dùng tiền đó để mua lương thực.

Nhưng ngư dân gặp khó khăn quá nhiều, sức mạnh của một cá nhân thì có hạn, Hồng Đào Bình kiên trì nửa tháng, tài sản của anh ta đã bị tiêu sạch.

Cuối cùng, vẫn là Đại Cường báo cáo tình hình này với cấp trên, xét thấy xưởng đóng thuyền ở Đông Hải, cần quần chúng ủng hộ, Cửu công chúa lập tức yêu cầu Thiết Thế Hâm đưa lương thực đến.

Hiện nay, ngư dân tập trung rất đông ở xưởng đóng thuyền phía Bắc.

Hồng Đào Bình cũng biết đạo lý miệng ăn núi lở, nên vẫn luôn rầu rĩ vì nhóm như dân này, nếu mấy ngày trước không phải bận rộn chuyện cải tạo Trấn Viễn số 3, thì có lẽ anh ta đã thương lượng với Kim Phi, thi hành chính sách cứu trợ ở Đông Hải.

Kết quả anh ta còn chưa kịp nói. Kim Phi đã chủ động nhờ anh ta giúp y chiêu mộ ngư dân, thành lập đội đánh bắt.

Hồng Đào Bình buộc mình phải tỉnh táo, nhanh chóng nói: “Tiên sinh, kế hoạch này của ngài quá tuyệt vời, không chỉ tìm ra con đường mới cho ngư dân, mà còn giải quyết vấn đề kế sinh nhai của họ, trục vớt cây cỏ quấn chân, không, trục vớt rong biển còn có thể làm thức ăn, đúng là một mũi tên trúng hai con chiml”

Nói xong, anh ta còn vỗ chân xúc động nói: “Từ nhỏ ta đã biết cây cỏ quấn chân, sao không sớm phát hiện thứ này có thể ăn được chứ?”

Kỳ thật Hồng Đào Bình biết người bình thường trong nhà không có nhiều gia vị, thậm chí đến cả dầu cũng không có, cho nên rong biển họ làm sẽ không ngon bằng của Kim Phi.

Nhưng khi đói, đến cả vỏ cây người dân cũng ăn, có gì đó lấp bụng đã là không tệ, ai còn quan tâm đến việc ngon hay không ngon chứ?

Vì vậy, việc trục vớt rong biển là việc một mũi tên trúng hai con chim.

“Hồng công tử là người địa phương, uy tín của nhà họ Hồng ở trấn Ngư Khê không ai sánh bằng, ta muốn nhờ Hồng công tử giúp đỡ, triệu tập một nhóm ngư dân, không biết Hồng công tử có chịu ra tay giúp đỡ không?” Kim Phi hỏi tiếp.

“Tiên sinh yên tâm, chuyện này ta sẽ xử lý!" Hồng Đào Bình võ ngực đảm bảo, sau đó khó xử nói: “Nhưng mà tiên sinh, gần đây đám cướp biển rất ngang ngược, mà đảo Mạo Lãng lại nổi danh là nơi có hang ổ cướp biển ..”

“Hồng công tử yên tâm, chuyện này cứ để Trịnh mỗ l*l”

Trịnh Trì Viễn học dáng vẻ của Hồng Đào Bình: “Chờ tí nữa cơm nước xong, ta lập tức trở về thành lập một đội quân tỉnh nhuệ, bất kể phải trả giá gì, cũng phải tiêu diệt được bọn cướp biển ở đảo Mạo Lãng!”

“Vậy ta thông báo cho Đại Cường, để cho anh ta sắp xếp năm chiếc ca-nô và bốn chiếc phi thuyền trợ giúp mọi người!” Kim Phi nói theo.

“Vậy thì cảm ơn tiên sinh!”

Trịnh Trì Viễn nghe vậy, hai mắt sáng lên.

Điều kiện nước xung quanh đảo Mạo Lãng rất phức tạp, cộng thêm trong nước có rong biển, tàu của thủy quân sau khi tiến vào phải lái rất cẩn thận.

Cho nên mỗi lần truy bắt cướp biển, khi đuổi đến gần đảo Mạo Lãng, thủy quân cũng không dám đuổi nữa.

Điều này dẫn đến đảo Mạo Lãng trở thành sào huyệt của cướp biển ở biển thành Đông Hải, Trịnh Trì Viễn luôn muốn dọn sạch đảo Mạo Lãng, nhưng vẫn không có cách.

Bây giờ anh ta thấy được thành công và hi vọng.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2957


“Cần bao nhiêu người?”

Kim Phi bị Hồng Đào Bình hỏi đến mức ngơ người.

Thành lập đội đánh bắt là sau khi y phát hiện rong biển, ý tưởng nhất thời, cũng chưa điều tra nghiên cứu, ngay cả số lượng cụ thể của rong biển, cũng chỉ là nghe Trịnh Trì Viễn nói rất nhiều, vô cùng vô tận.

Nhưng vô tận là bao nhiêu?

Nếu y để Hồng Đào Bình thành lập một đội đánh bắt lớn, kết quả lại phát hiện vô tận chỉ là cách nói khoa trương của Trịnh Trì Viễn thì phải làm sao?

Nghĩ tới đây, Kim Phi nói: "Hồng công tử, trước mắt ta còn không biết số lượng cụ thể của rong biển, cho nên tạm thời cũng không tiện nói cần bao nhiêu nhân công, ta phải phái người đi kiểm tra một chút, sau đó sẽ trao đổi với ngươi sau, thế nào?"

Nghe thấy Kim Phi nói như vậy, Hồng Đào Bình lộ vẻ có chút thất vọng, nhưng anh ta vẫn gật đầu: "Nghe tiên sinh."

Trịnh Trì Viễn nhìn ra Hồng Đào Bình có chút thất vọng, vừa cười vừa nói: "Hồng công tử, chúng ta tiêu diệt cướp biển cũng cần thời gian, nhân khoảng thời gian này, tiên sinh phái người đi kiểm tra, huynh cũng có thể báo cho ngư dân trước, xem có bao nhiêu ngư dân đồng ý tham gia đội đánh bắt, mọi chia nhau hành động, không ai làm lỡ thời gian."

"Trịnh tướng quân nói như vậy nhưng thật ra là nhắc nhở ta,' Kim Phi nói: "Hồng công tử, ngươi có thể thống kê một chút trước, có bao nhiêu ngư dân và thuyền đánh cá đồng ý tham gia đội đánh bắt, nếu nhân công không đủ, ta sẽ xin bệ hạ chiêu mộ một số người dân từ Giang Nam tới."

Giống lúa nước L mà đội viễn chinh mang về vẫn còn đang gây trồng, thuyền bọc thép đi đường xa vẫn chưa thấy bóng dáng, có thể thành công hay không cũng không biết, trước khi nguy cơ lương thực vẫn chưa thật sự giải quyết, Kim Phi chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào biển cả.

Tài nguyên biển cả có thể nói là vô tận, ít nhất đối với Đại Khang bây giờ mà nói, chính là như vậy.

Điều kiện đánh bắt của Đại Khang hiện nay, cho dù tùy thích đánh bắt, đối với biển cả mênh mông mà nói đều không đáng kể.

Kim Phi hy vọng dựa vào khai thác tài nguyên của biển cả, tạm thời giảm bớt hoàn cảnh khó khăn của Đại Khang.

Cho nên mục tiêu y thành lập đội đánh bắt cũng không phải chỉ là những rong biển này, mà là dự định để đội đánh bắt hoạt động lâu dài, sau này có điều kiện thậm chí có thể săn đuổi bầy cá, tiến hành đánh cá biển xa.

Mặc dù bây giờ Kim Phi đã tạo ra được thuyền hơi nước, nhưng khoảng cách cơ giới hoá thật sự còn xa, đánh cá còn cần dựa vào nhân lực, người cần cũng khá nhiều.

Thống kê trước số lượng ngư dân đồng ý tham gia, trợ giúp Kim Phi lập kế hoạch sớm, tránh tay chân lúng túng về sau.

"Vẫn là tiên sinh và Trịnh tướng quân suy nghĩ chu đáo, ta ngay lập tức về thống kê."

Hồng Đào Bình cũng là người nóng tính, khoát tay hai người Kim Phi sắp rời đi, nhưng đi được hai bước lại quay trở lại, chỉ vào nửa dĩa rau trộn sợi rong biển vẫn chưa ăn hết ở trên bàn hỏi: "Tiên sinh, cái này ta có thể mang đi không? Ta muốn mang về cho mọi người nếm thử, tránh việc mọi người không tin ta nói."

Rong biển chính là một loại tư tưởng cỏ dại đã đi sâu vào trong lòng ngư dân, nếu như không phải là đích thân mình thử, Hồng Đào Bình cũng sẽ không tin thứ này có thể ăn được.

Anh ta cũng không tin, khả năng cao ngư dân khác cũng không tin.

Cho nên mang sợi rong biển về, mới là phương pháp thuyết phục hiệu quả nhất.

"Đương nhiên có thể mang đi, có điều đừng mang cái này,' Kim Phi vừa cười vừa nói: "Phía sau còn có rất nhiều, để ta bảo họ gói một ít đồ mới cho ngươi."

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2958


Con cháu Viêm Hoàng rất thích bàn chuyện ở trên bàn cơm, một bữa cơm ăn hai ba giờ rất bình thường, nếu như gặp phải lãnh đạo nói nhiều, cơm trưa có thể kéo dài đến gần tối .

Nhưng Hồng Đào Bình ngay cả đi lẫn về cũng chưa tới nửa canh giờ, khiến người trung niên thấy có chút bất ngờ, cũng hơi căng thẳng.

Khoảng thời gian trước ông ta nghe nói Kim Phi gọi lãnh đạo cấp cao của xưởng đóng thuyền tới giáo huấn, ông ta luôn muốn tìm Hồng Đào Bình hỏi rốt cuộc xảy ra chuyện gì, kết quả Hồng Đào Bình gần đây luôn bận đến mức không thấy bóng dáng, ông ta cũng chưa hỏi được.

Bây giờ Kim Phi mời Hồng Đào Bình ăn cơm, Hồng Đào Bình lại về nhanh như vậy. .. Chẳng lẽ là Kim Phi không tín nhiệm công tử?

Quản gia xem như là thấy Hồng Đào Bình lớn lên, quá rõ tính tình của anh ta.

Tính tình anh ta chính trực, làm việc thông miinh lại chịu khó, nhưng không biết nói chuyện.

Nhà họ Hồng có thể nổi lên một lần nữa, toàn dựa vào sự giúp đỡ của Kim Phi, nếu Kim Phi không hài lòng với Hồng Đào Bình, hậu quả quá nghiêm trọng.

Nghĩ tới đây, quản gia sốt ruột đến mức trán đều đổ mồ hôi, nhưng Hồng Đào Bình lại không thèm để ý chút nào, tùy tiện trả lời: "Ăn no rồi thì về thôi?"

Thấy Hồng Đào Bình tùy tiện như vậy, quản gia dở khóc dở cười.

Nhưng ông ta cũng biết tính cách của Hồng Đào Bình, biết khuyên bảo thông thường cũng vô dụng, thế là lại ép buộc bản thân bình tĩnh, chuẩn bị bắt đầu thứ mà Hồng Đào Bình mang về, tìm hiểu một chút chuyện gì xảy ra trong bữa ăn rồi hãy nói.

Vì vậy quản gia chỉ vào bát rau hỏi: "Thiếu gia, ngài bưng gì vậy?"

Nắp đang đậy bát rau, ông ta nhìn không thấy thứ ở bên trong.

“Cỏ quấn chân.”

"Cỏ quấn chân?" Quản gia sửng sốt một chút: "Từ đâu ra vậy?"

“Kim tiên sinh cho đấy,” Hồng Đào Bình trả lời.

"Kim tiên sinh cho ngài một bát cỏ quấn chân ư?" Quản gia vừa nghe, chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen.

Xong rồi xong rồi, Kim Phi nhất định là không hài lòng với thiếu gia.

Cỏ quấn chân, cỏ quấn chân đấy, đây không phải là ám chỉ thiếu gia hành sự bất lực, gây trở ngại sao?

Quản gia đã sắp khóc rồi, nhưng biết nguyên nhân mới có thể tìm cách giải quyết, vì vậy ông ta cố kìm nén hỏi: "Thiếu gia, sao Kim tiên sinh lại tặng ngài cỏ quấn chân vậy?"

"Kim tiên sinh bảo ta mang về cho mọi người xem, mở mang tầm mắt." Hồng Đào Bình trả lời.

"Cho mọi người xem?" Quản gia vừa nghe, trong lòng càng tuyệt vọng.

Lần này thật sự xong rồi, xem ra Kim Phi định xử lý Hồng Đào Bình và toàn bộ thuộc hạ.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom