Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2899


"Rất hân hạnh được đón tiếp tiên sinh, Chu mỗ vô cùng vinh hạnh!"

Chu Du Đạt hỏi: "Tiên sinh thật sự muốn tới xưởng dệt ư?"

"Đương nhiên là muốn,' Kim Phi gật đầu: "Không chỉ có xưởng dệt, còn có xưởng làm xi măng, xưởng gang thép, xưởng làm muối, ta đều muốn tới xem."

"Tốt quá rồi!"

Chu Du Đạt kích động hỏi: "Ta có thể đi cùng tiên sinh được không?”

Bây giờ những nhà xưởng này đều thuộc quyền quản lý của anh ta, nhưng trước đây Chu Du Đạt chỉ là một học trò, không giỏi quản lý nhà xưởng, nên có rất nhiều thứ không thể nghĩ ra, vừa rồi anh ta còn đang lo lắng, kết quả là Kim Phi lại nói y muốn đến thăm nhà xưởng.

Đến lúc đó, chắc là có thể cùng nhau đặt vấn đề.

“Bây giờ những nhà xưởng này đều dưới quyền quản lý của Chu công tử, ngài đương nhiên phải đi theo!" Kim Phi cười nói.

"Thế thì tốt quá, ta đã tóm tắt một số câu hỏi ở đây, đang chuẩn bị xin tiên sinh chỉ bảo."

Chu Du Đạt vừa nói vừa lấy ra một cuốn sổ nhỏ trong ngực, xem ra anh ta đã chuẩn bị sẵn rồi.

Nhưng còn chưa kịp mở quyển sổ ra, đã bị Kim Phi lấy đi.

“Buổi chiều chúng ta sẽ nói chuyện về nhà xưởng, bây giờ chúng ta làm lễ truy điệu với các anh hùng liệt sĩ và dân chúng trước.”

"Vâng!"

Chu Du Đạt nghe thấy vậy thì vẻ mặt của anh ta cũng trở nên nghiêm túc.

Mặc dù trong hành chuyến đi của Kim Phi cũng không có sắp xếp việc đi tảo mộ tại nghĩa trang, nhưng sau khi biết được quyết định của Kim Phi, nhân viên hộ tống đã lập tức hành động.

Khi Thiết Chùy dẫn đi n vệ mặc áo giáp hạng nặng, còn có một đội nhân viên hộ tống chạy đến nghĩa trang trước, một nhóm tiến hành kiểm tra an toàn, một nhóm người khác †ìm nhân viên quản lý của nghĩa trang, chuẩn bị những vật dụng cơ bản để làm lễ truy điệu.

Sau khi đi vào nghĩa trang, bàn thờ được dùng để làm lễ truy điệu đã được chuẩn bị sẵn sàng, trên bàn cũng được đặt những vật dụng để làm lễ truy điệu như nến, hương, giấy vàng.

Kim Phi hơi khó chịu với lễ nghỉ rườm rà của thời phong kiến, bình thường khi ở chung với cấp dưới thân thiết như Thiết Chùy thì rất tùy ý, nếu không thì Thiết Chùy sẽ không nói một ít trò đùa lỗi thời với Kim Phi.

Chỉ trong chuyện làm lễ truy điệu cho các liệt sĩ này là Kim Phi rất coi trọng lễ nghi và hoàn thành quá trình làm lễ truy điệu theo đúng thủ tục.

Sau khi kết thúc lễ truy điệu, Kim Phi quanh quẩn trong nghĩa trang hơn nửa giờ, xác nhận rằng nghĩa trang vẫn có người chăm sóc, sau đó mới rời đi.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2900


Hơn nữa, Chu Du Đạt là người khiêm tốn, dễ nói chuyện nên một số thân sĩ nảy ra ý tưởng thành lập một nhà xưởng, cảm thấy Chu Du Đạt là một kẻ dễ bị bắt nạt, muốn nhào nặn một phen, xem liệu có thể vät ra được một ít nước dầu hay không.

Nhưng bây giờ hầu như tất cả các thân sĩ đều đã từ bỏ ý định này.

Trước đây bọn họ cũng nghe nói rằng chỗ dựa vững chắc sau lưng Chu Du Đạt chắc là Kim Phi, nhưng nghe nói và tận mắt chứng kiến là hai khái niệm khác nhau.

Lúc ở bờ sông, các thân sĩ phát hiện Chu Du Đạt không chào hỏi với Kim Phi, rất nhiều người bắt đầu nghi ngờ tính xác thực của tin đồn.

Nhưng bây giờ bọn họ không còn nghi ngờ gì nữa.

Kim Phi đi làm lễ truy điệu cho các liệt sĩ, ngay cả Khánh Hâm Nghiêu là quan lớn ở biên cương cũng không được đi vào, vậy mà lại gọi Chu Du Đạt đến, hơn nữa hai người còn cùng nhau sánh vai bước ra, tất cả đều cho thấy mối quan hệ giữa hai người thực sự rất khác thường.

Có thể còn tốt hơn so với những lời đồn đại.

Mặc dù Chu Du Đạt là người khiêm tốn, nhưng anh ta cũng không phải là kẻ ngốc, thật ra anh ta cũng đã phát hiện ra có thân sĩ thèm muốn nhà xưởng.

Thực ra khi bước ra từ bên trong, Chu Du Đạt vốn muốn giữ khoảng cách với Kim Phi, nhưng khi nghĩ lại thì thấy không phải lúc nào cũng có cơ hội tốt như vậy, nên anh ta đã đi ra cùng Kim Phi, còn cố tình thể hiện ra dáng vẻ thân mật.

Ý nghĩa trong đó có một loại cảm giác giống như cáo. mượn oai hùm.

Ban đầu Kim Phi cũng không để ý, nhưng y nhanh chóng nhận ra ý đồ của Chu Du Đạt, thay vì ngăn cản thì y lại chủ động phối hợp.

Theo kế hoạch, trạm thứ nhất của Kim Phi khi đến Tây Xuyên phải là đi đến xưởng dệt, sau đó ăn cơm trưa tại căng tin của xưởng dệt.

Nhưng vì để tạo bàn đạp cho Chu Du Đạt, Kim Phi đã đến nhà Chu Du Đạt trước.

Nhà họ Chu không ngờ rằng Kim Phi sẽ tới, lập tức vội đến mức hỗn loạn, phối hợp với nhân viên hộ tống để phong tỏa sân trước trước, nghênh đón Kim Phi và hai huynh muội Khánh Hâm Nghiêu đến thư phòng.

Sau đó, Chu Du Đạt với tư cách là chủ nhà, đưa ra lời mời cho các thân sĩ.

Dù sao cũng là diễn kịch cho các thân sĩ xem, nếu bọn họ đều rời đi thì sẽ không còn ý nghĩa gì nữa.

Kim Phi với Khánh Hâm Nghiêu đều đang ở đây, các thân sĩ cũng không dám tự ý rời đi, chỉ có thể đồng ý với lời mời của Chu Du Đạt và tập trung tại phòng khách của nhà họ Chu.

Sau khi Chu Du Đạt chỉ huy nhóm nha hoàn bưng trà lên cho thân sĩ thì vội vàng chạy tới thư phòng.

Nhớ tới lời dặn dò của Kim Phi, Chu Du Đạt đi ra sân sau gọi vợ, nhờ cô ấy ôm đứa bé mới một tháng tuổi, cùng nhau đi gặp Kim Phi.

Trong thư phòng, Kim Phi cũng không nhàn rỗi, lợi dụng lúc này, y bảo Thiết Chùy lấy bản đồ ra, nói cho Khánh Hâm Nghiêu biết về kế hoạch của y đối với Tây Xuyên.

Nếu là trước đây, có người nói với Khánh Hâm Nghiêu rằng thành Tây Xuyên quá nhỏ để có thể chứa được một số lượng lớn dân cư, Khánh Hâm Nghiêu sẽ nhổ nước miếng vào mặt anh ta.

Cho tới bây giờ, Tây Xuyên vẫn luôn là thành trì trung tâm của Xuyên Thục, lãnh thổ rất lớn, và toàn bộ thành trì gần như: bị chưa bao giờ có người ở chật kín kể từ khi nó được xây dựng.

Nhưng trong khoảng một năm trở lại đây, với việc đầu tư vào nhà xưởng, Tây Xuyên đã nhanh chóng trở thành một trung tâm công nghiệp của toàn bộ Xuyên Thục, ngoại trừ làng Tây Hà.

Rất nhiều dân chúng từ nhiều quận huyện xung quanh đều đến nhà xưởng để tìm việc làm, hoặc làm một số công việc kinh doanh nhỏ ở xung quanh nhà xưởng.

Còn có nhiều người buôn bán đến từ nơi khác hơn trước.

Mặc dù các nhà xưởng đều được xây dựng ở ngoài thành, nhưng nhiều người ở ngoài thành đương nhiên sẽ đến bên trong thành để chỉ tiêu.

Dưới sự thúc đẩy của nhà xưởng, bây giờ bên trong thành Tây Xuyên cũng đã trở nên rất sôi động.

Đặc biệt là Khánh Hâm Nghiêu đã nghe theo đề nghị của Kim Phi, phá bỏ các bức tường giữa các tòa nhà trong thành, hơn nữa sau khi hủy bỏ mệnh lệnh cấm đi lại vào ban đêm và lệnh đóng cổng thành thì cuộc sống về đêm của Tây Xuyên nhanh chóng trở nên thịnh vượng.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2901


Bây giờ thiên hạ đại loạn, nhưng Xuyên Thục lại vẫn yên bình, trở thành chốn cực lạc cuối cùng của thiên hạ.

Rất nhiều người có tiền ở vùng khác đã dẫn cả nhà đến Xuyên Thục để tránh khỏi chiến loạn.

Đến Xuyên Thục, tất nhiên là muốn tìm một chỗ để đặt chân, mục tiêu đầu tiên của bọn họ chính là làng Tây Hà. Nhưng bây giờ làng Tây Hà lại xét duyệt vô cùng nghiêm ngặt đối với những người đến định cư. Cho dù những người có tiền từ nơi khác đến, cũng không thể mua được nhà. Bọn họ chỉ có thể đi nơi khác.

Tây Xuyên là thành trì lớn nhất Xuyên Thục, cũng tập trung rất nhiều công xưởng, hơn nữa chính sách định cư cũng lỏng lẻo hơn làng Tây Hà rất nhiều, rất nhiều người có tiền từ vùng khác đều tới đây mua nhà, định cư ở Tây Xuyên.

Khi giá nhà đất ở Tây Xuyên vẫn còn rẻ, hai mẹ con Chu Linh Lung đã tích trữ được một số lượng lớn nhà ở.

Nhưng bọn họ lại không bán nhà hay đất nền đi, mà dỡ những căn nhà tranh trước đó xuống, xây thành nhà Tứ hợp viện, rồi lại qua tay bán cho người vùng khác.

Những căn Tứ hợp viện này đều xây dựng dựa theo căn Tứ hợp viện của Kim Phi, thoạt nhìn đơn giản, tràn đầy không khí, tận dụng không gian cũng rất tốt, vô cùng được người vùng khác hoan nghênh, bọn họ cũng sẵn lòng bỏ tiền túi ra để mua nó.

Hai mẹ con họ dựa vào chiêu này mà đã kiếm được một số tiền lớn khi chỉ mới bán đi một phần năm số căn nhà có trong tay.

Khi đó Khánh Hâm Nghiêu vô cùng ấn tượng trước tài năng kinh doanh của hai mẹ con họ. Sau này có một dịp gặp Chu Trần Thị, nói đến chuyện này mới biết, thì ra chuyện này đều là do Kim Phi đứng đằng sau lên kế hoạch, Khánh Hâm Nghiêu mới cảm thấy nhẹ nhõm.

Nếu chuyện này là do người ngoài làm, thì đây là một chuyện vô cùng lớn, đủ để khoe khoang cả đời.

Nhưng đối với Kim Phi người đã tạo ra rất nhiều kì tích mà nói, lại là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.

Chỉ là thông qua chuyện này, Khánh Hâm Nghiêu cũng đã thấy được tài năng cai quản thành trì của Kim Phi.

Làm châu mục nhiều năm như vậy, Khánh Hâm Nghiêu vô cùng hiểu rõ về ảnh hưởng của dân số.

Cho dù là tuyển binh, thu thuế, hay là phát triển kinh tế, có dân số rồi thì xã hội mới có tiềm lực để phát triển.

Không có dân số, tất cả đều chỉ là nói suông.

Hiện nay vô số lưu dân tràn vào Tây Xuyên, đây là chuyện rất tốt đối với sự phát triển của Tây Xuyên, đáng tiếc số lượng người dân mà thành Tây Xuyên có thể chứa được là có hạn, nhiều người sau khi đến phát hiện không có chỗ dung thân lại rời đi.

Điều này khiến cho Khánh Hâm Nghiêu vô cùng đau lòng lại không có cách nào khác.

Vừa nãy Kim Phi nói muốn thảo luận về kế hoạch phát triển tương lai của Tây Xuyên, Khánh Hâm Nghiệp lập tức tập trung tinh thần lắng nghe.

Khi Chu Du Đạt bước vào, đúng lúc nghe thấy Kim Phi nói chuyện với Khánh Hâm Nghiêu: “Tây Xuyên là thành trì nổi tiếng của Xuyên Thục, cho dù là vị trí địa lý hay là văn hóa kinh tế, địa vị chính trị đều vô cùng quan trọng. Sau này người dân muốn đến Tây Xuyên phát triển sẽ càng lúc càng nhiều, thành Tây Xuyên hiện giờ vẫn còn quá nhỏ, cần phải mở rộng ra bên ngoài, nếu không sẽ hạn chế nghiêm trọng sự phát triển của Tây Xuyên.

Tây Xuyên đời trước khắp nơi đều là nhà cao tầng, nơi nơi đều là khu dân cư hai mươi ba mươi tầng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2902


“Ai nói xây dựng thêm thành trì thì nhất định phải xây dựng lại tường thành và sông Hộ Thành chứ?”

Kim Phi hỏi ngược lại: “Ngài cảm thấy sông Hộ Thành và tường thành như thế nào thì có thể ngăn cản được phi thuyền và khinh khí cầu?”

Thời đại phong kiến, sự to nhỏ của thành trì đều do tường thành và sông Hộ Thành quyết định. Bởi vì một khi xảy ra chiến tranh, sông Hộ Thành và tường thành chính là hai màn chản ngăn cản kẻ địch hiệu quả nhất.

Nhưng đối với Kim Phi mà nói, sông Hộ Thành và tường thành chỉ là vật trưng bày, không có một chút ý nghĩa nào.

Chưa kể sau này súng pháo xuất hiện, cho dù là bây giờ, phi thuyền và khinh khí cầu phối hợp lại là đã có thể tùy ý vượt qua bất kì tường thành nào.

Khánh Hâm Nghiêu bị Kim Phi hỏi như vậy, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

Đúng vậy, thời đại thay đổi rồi.

Sông Hộ Thành và tường thành đã không còn là nhân tố làm hạn chế sự phát triển của thành trì nữa.

Ít nhất không phải là nhân tố chủ yếu.

“Tiên sinh nói có lý, là Hâm Nghiêu ngu dốt.”

Khánh Hâm Nghiêu biết tính cách của Kim Phi, bèn hỏi: “Tiên sinh chäc hẳn đã có kế hoạch rồi, mong tiên sinh nói rõ xem nên lập kế hoạch như thế nào?”

“Ta nghĩ thế này.” Kim Phi chỉ vào bản đồ nói: “Lấy tường thành hiện có làm ranh giới, xây dựng thành mới vây quanh lấy tường thành, bên trong tường thành gọi là Nội thành, thành trì mới bên ngoài tường thành gọi là Ngoại thành.

Một khi chiến tranh xảy ra, hay xuất hiện những biến cố như chim ưng, kẻ địch đánh đến thì người dân Ngoại thành có thể vào Nội thành để trốn thoát!”

“Như vậy quá tốt!” Khánh Hâm Nghiêu liên tục gật đầu.

Mặc dù anh ta biết dự tính của Kim Phi, nhưng từ xưa tới nay tường thành và sông Hộ Thành chính là tấm màn che chản của thành trì, người dân cũng đã sớm quen thuộc với nó, sống ở trong thành mới có cảm giác an toàn.

Mới vừa rồi anh ta còn lo lắng rằng cho dù xây dựng thêm thành mới ở bên ngoài tường thành, người dân cũng sẽ không bằng lòng ở, nhưng chưa kịp nói ra sự lo lẳng của mình thì Kim Phi đã đưa ra biện pháp giải quyết.

Chỉ cần đồng ý với người dân, khi xảy ra chiến tranh có thể vào Nội thành để ẩn nấp, chắc hẳn người dân đều sẽ bằng lòng chấp nhận nó.

“Tiên sinh, vậy việc xây dựng thành mới sẽ do quan phủ phụ trách sao?” Khánh Hâm Nghiêu hỏi.

Ngân lượng cần hao phí để xây dựng một tòa thành mới là vô cùng lớn, Khánh Hâm Nghiêu cần phải hỏi rõ ràng.

Nếu như cần quan phủ hoàn thiện thì anh ta phải nhanh chóng tìm cách kiếm tiền.

“Thành trì không phải chỉ xây dựng trong một ngày, chúng. ta không cần xây dựng quy mô lớn, chỉ cần hướng dẫn người dân, đừng để đơn xin cấp phép xây nhà quá tải như vậy là được.

Kim Phi nói: “Nhưng những công trình xây dựng cơ bản như cống thoát nước, xây cầu sửa đường thì vẫn cần quan phủ hoàn thiện.”

Trên đường tới đây, y đã cho người đi nghe ngóng trước, quả thực bây giờ có rất nhiều người từ nơi khác muốn đến Tây Xuyên định cư, nhưng bây giờ muốn mua nhà ở Tây Xuyên là rất khó, đất đai có thể xây nhà ở trong thành gần như đã dùng hết rồi, rất nhiều người không có sự lựa chọn nào khác chỉ đành rời đi nơi khác.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2903


Sau khi Chu Du Đạt nói xong, có một người phụ nữ ôm đứa bé bước vào.

“Vi Vi, không phải nàng vẫn luôn ngưỡng mộ Kim tiên sinh sao, vị này chính là Kim tiên sinh!” Chu Du Đạt cười giới thiệu: “Tiên sinh, đây là vợ ta - Từ Ấu Vi”

“Dân phụ Từ Ấu Vi kính chào Kim tiên sinh!” Người phụ nữ ôm đứa trẻ, hơi thi lễ với Kim Phi.

“Tẩu tẩu mau đứng lên đi!”

Kim Phi ra hiệu cho Đường Tiểu Bäc đỡ Từ Ấu Vi dậy, sau đó nhìn Chu Du Đạt: “Chu huynh, tẩu tẩu đến sao không báo. trước, làm khổ tẩu tẩu và cháu phải đợi ở ngoài lâu như vậy?”

Mới nãy khi Chu Du Đạt đi vào, y đã nhìn thấy, nhưng lúc. đó đang nói chuyện quy hoạch thành mới với Khánh Hâm Nghiêu, Chu Du Đạt cũng không phải người ngoài, nên Kim Phi không dừng lại câu chuyện đang dang dở với Khánh Hâm Nghiêu.

Kim Phi chắp tay với Từ Ấu Vi: “Thật xin lỗi, tẩu tẩu, ta và Chu huynh như thể tay chân, nên không khách khí, không biết †ẩu tẩu đang đợi ở ngoài, khiến tẩu tẩu phải đợi lâu, ta xin nhận lỗi với tẩu tẩu!”

“Không có gì không có gì, tiên sinh hiểu sai ý của dân phụ rồi!" Từ Ấu Vi đỏ mặt, khoát tay lia lịa.

“Tiên sinh, ngài đừng nói khách khí như vậy, chuyện của ngài và Khánh đại nhân quan trọng hơn.” Chu Du Đạt ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp dễ chịu.

Khi hai vợ chồng ở riêng, Chu Du Đạt đã nhiều lần khoe khoang với vợ anh ta, anh ta đã cùng Kim Phi chống lại Thổ Phiên như thế nào, đồng thời còn nói anh ta có quan hệ rất tốt với Kim Phi.

Từ Ấu Vi là người Giang Nam chạy nạn đến đây, vì cha cô ấy có quan hệ tốt với người nhà họ Chu, nên đã ở nhờ nhà họ Chu.

Thường xuyên gặp gỡ Chu Du Đạt, nên cả hai đã trở thành vợ chồng.

Từ Ấu Vi cũng không trải qua trận chiến ấy, nhưng mà tiên sinh kể chuyện và nhật báo Kim Xuyên tuyên truyền khắp nơi, bây giờ Kim Phi đã rất nổi tiếng ở Tây Xuyên.

Trong mắt Từ Ấu Vi, Kim Phi là nhân vật tôn quý giống hệt như hoàng đế vậy, mặc dù Chu Du Đạt có bản lĩnh, nhưng so. với Kim Phi dù là thân phận bản lĩnh hay sức ảnh hưởng, cũng đều kém xa.

Cho nên đối với lời nói của Chu Du Đạt, cô ấy rất hoài nghỉ, chẳng qua vì ngại mặt mũi của chồng, nên mới phụ họa một hai câu.

Chu Du Đạt không phải người ngu, sau bao lâu cũng nhận ra được một ít, nhưng cũng không có biện pháp gì.

Cũng không thể kéo Kim Phi từ làng Tây Hà qua để chứng. minh phải không?

Thời gian trôi qua, Chu Du Đạt không còn nhắc đến chuyện của anh ta và Kim Phi nữa.

Nhưng lời vừa rồi của Kim Phi, dù là lời nói thật lòng hay chỉ là lời nói xã giao, nhưng đều là nói trước mặt Từ Ấu Vi điều đó đã cho anh ta mặt mũi.

“Tiên sinh, đây là Hiên Nhi con trai ta.”

Chu Du Đạt đón lấy đứa trẻ trong tay người phụ nữ, ôm đến trước mặt Kim Phi.

Kim Phi ôm đứa trẻ vẫn đang ngủ say, sau đó nhìn Chu Du Đạt, trong mắt tràn đầy vui vẻ và yên tâm.

Mới đầu khi Đan Châu đánh đến, người thân của Chu Du Đạt hầu như đều chết hết trong trận thảm họa đó, sau sự việc đó, mặc dù Chu Du Đạt đã cố hết sức để giúp đỡ Kim Phi và Hàn Phong, nhưng Kim Phi vẫn cảm nhận được sự tuyệt vọng trong lòng anh ta.

Nhưng lần này gặp lại Chu Du Đạt, cả người anh ta không còn giống như trước nữa.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2904


Đường Tiểu Bắc và Kim Phi không có nhiều thời gian, nên cùng Nhuận Nương, dẫn Từ Ấu Vi sang phòng bên.

Kim Phi và Chu Du Đạt nói chuyện chính sự, bàn đến tận chạng vạng tối, sau đó vừa cười vừa nói đi ra khỏi thư phòng.

Đi ngang qua cửa phòng đang chiêu đãi những thân sĩ khác, Kim Phi còn cố ý ôm con trai của Chu Du Đạt, nói muốn

nhận con trai của Chu Du Đạt làm con nuôi.

Thân sĩ nghe vậy, trong lòng họ càng chú ý đến Chu Du Đạt hơn.

Đây cũng chính là mục đích của Chu Du Đạt khi để các thân sĩ ở lại.

Sau khi ăn cơm tối ở nhà họ Chu xong, ban đêm Kim Phi đến thăm xưởng dệt, sáng hôm sau, dậy sớm đi thăm các. xưởng khác.

Buổi sáng ngày thứ ba, Kim Phi chạy đến sông Kim Mã.

Trấn Viễn số hai đang chờ cạnh bờ sông.

Khác với lúc đến, lần này chỉ có Khánh Hâm Nghiêu và Chu Du Đạt dẫn người đến tiễn Kim Phi.

“Tiên sinh, lần đi Đông Hải này phải đi ngang qua Giang Nam, nghe nói bây giờ Giang Nam rất hỗn loạn hơn nữa gia tộc quyền quý địa phương luôn coi tiên sinh là kẻ thù, Đông Hải cũng không yên bình gì, trên đường đi tiên sinh, tự bảo trọng!”

Khánh Hâm Nghiêu nhắc nhở.

“Yên tâm, Trấn Viễn số hai mới trang bị nỏ hạng nặng và máy bắn đá, trên đường đi còn có phi thuyền hộ tống, sẽ không có việc gì đâu!” Kim Phi cười nói.

“Vậy thì tốt” Khánh Hâm Nghiêu gật đầu, sau đó nhìn Khánh Mộ Lam đứng bên cạnh Kim Phi, không biết phải làm sao nói: “Mộ Lam, trên đường đi muội không được làm loạn, phải nghe theo säp xếp của tiên sinh, biết chưa?”

Vốn là anh ta cho răng lần này Khánh Mộ Lam trở về, sẽ ở nhà một thời gian, nhưng sau khi biết được Kim Phi phải đi Đông Hải, Khánh Mộ Lam lập tức đi theo.

Lý do là trong phủ quá buồn chán, còn đi theo Kim Phi vào Nam ra Bắc thì thú vị hơn.

Về việc cô ấy có thật sự nghĩ như vậy hay không, Khánh Hâm Nghiêu cũng lười đoán.

Dù sao thì cho Khánh Mộ Lam đi theo Kim Phi, Khánh Hâm Nghiêu cũng đồng ý, nên không để ý đến cô ấy nữa, để cô ấy thích làm gì thì làm.

“Khánh đại nhân, Chu huynh, hẹn gặp lạii

Kim Phi chắp tay cúi chào với đám người Khánh Hâm Nghiêu và Chu Du Đạt, sau đó xoay người lên thuyền.

Đến khi tất cả người và ngựa đều đã lên thuyền, Trấn Viễn số hai vang lên hai tiếng kèn, đưa Kim Phi xuôi Nam.

“Tiểu Bắc, sao muội lại muốn đi Đông Hải?” Kim Phi hỏi.

Trước đó, Đường Tiểu Bắc nói hợp tác xã mua bán quá bận, đến Du Châu sẽ xuống thuyền, nhưng vừa mới khuân đồ lên thuyền, Đường Tiểu Bắc đã phái mấy chiếc xe chở đồ xuống thuyền, trong đó có rất nhiều đồ câu cá, giống như muốn đi xa.

Khi Kim Phi hỏi, Đường Tiểu Bắc lại thay đổi ý định, muốn đi đến Đông Hải cùng y.

“Ta đã làm việc cho hợp tác xã mua bán được mấy tháng rồi, dù có là con lừa, thì cũng phải cho ta nghỉ ngơi chứ?”

Đường Tiểu Bắc tức giận nói: “Thời tiết ấm áp, ta muốn đến Đông Hải câu cá giải sầu cũng không được sao? Đã lâu không chạm vào cần câu, ta đã sớm ngứa ngáy rồi”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2905


Chiếc thuyền lớn xuôi theo dòng nước, chẳng bao lâu sau đã không còn nhìn thấy Tây Xuyên nữa.

Khánh Mộ Lam đang đứng trên boong thuyền quay người chuẩn bị quay trở lại khoang thuyền.

Đi ngang qua hành lang trước cửa khoang thuyền, cô ấy nhìn thấy Kim Phi và Đường Tiểu Bắc đang đứng trước lan can trò chuyện, Khánh Mộ Lam không khỏi nhớ tới lời giao phó của ca ca trước khi rời đi, mặt cô ấy đỏ bừng.

Đang chuẩn bị vào trong khoang thuyền, cô ấy đã bị Đường Tiểu Bắc gọi lại: 'Mộ Lam cô nương, chúng ta cùng nhau đi câu cá đi!"

Câu cá hơi nhàm chán, tốt nhất nên có người cùng trò chuyện, lần trước đi Đông Hải có Bắc Thiên Tâm đi cùng, nhưng lần này Bắc Thiên Tâm không tới, Nhuận Nương cũng không thích câu cá, hơn nữa cô ấy cũng không quen Tả Phi Phi, Đường Tiểu Bắc đang buồn chán thì thấy Khánh Mộ Lam.

Thế là cô ấy mời Khánh Mộ Lam đi cùng.

Lúc này, trong đầu Khánh Mộ Lam đang hỗn loạn, cô ấy cũng không suy nghĩ cẩn thận, đầu óc nghe theo lời của Đường Tiểu Bắc mà đồng ý: "Câu cá? Được... Được thôi!"

"Vậy cô trở về thay quần áo đi, tốt nhất là đội mũ chống nắng, lát nữa chúng ta gặp nhau ở boong thuyền!"

"Được!" Khánh Mộ Lam đồng ý, quay người chạy trở về khoang thuyền.

“Sao ta thấy Mộ Lam cô nương cứ là lạ nhỉ?” Kim Phi nhìn bóng dáng đang chạy trốn của Khánh Mộ Lam, cảm thấy hơi nghi hoặc.

“Vừa mới trở lại được hai ngày lại phải đi Đông Hải, có lẽ trong lòng cảm thấy không thoải mái”

Lúc này, tâm tư của Đường Tiểu Bắc đang ở việc câu cá, cũng không để ý: "Tướng công, mấy ngày nay chàng chắc hẳn là mệt rồi, nghỉ ngơi một chút đi!"

Kim Phi đã lâu không đến Tây Xuyên, nhưng lịch trình của y rất dày đặc.

Ngoại trừ ngày thứ nhất ở thư phòng của nhà họ Chu nghỉ ngơi một chút, hai ngày tiếp theo gần như làm việc không ngừng nghỉ.

Mỗi ngày, sáng sớm thức dậy để kiểm tra công xưởng và làm việc cho đến khi trời tối.

Sau đó, khi trời tối, y cũng không nghỉ ngơi ngay mà họp. cùng lãnh đạo cấp cao từ nhiều ngành khác nhau ở Tây Xuyên.

Sau cuộc họp, Kim Phi sẽ tổng kết đơn giản ngày hôm đó về những lợi ích và vấn đề được phát hiện, cũng như một số ý tưởng mới.

Hai ngày nay, Đường Tiểu Bắc cũng không làm phiền y.

Bây giờ trên thuyền, Kim Phi cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi thật tốt.

Trên bờ, Khánh Hâm Nghiêu và Chu Du Đạt sau khi tiễn Kim Phi cũng không rời đi ngay, mà đợi cho đến khi không còn nhìn thấy Trấn Viễn số 2 nữa mới xoay người quay trở lại.

Lúc trở về đi qua nghĩa trang, một đám người ở phía đối diện chạy tới.

Đội thân vệ của Khánh Hâm Nghiêu lập tức trở nên căng thẳng, vừa sắp xếp cho người đi tìm hiểu thân phận của đám người này, và hộ tống đám người Khánh Hâm Nghiêu leo lên sườn núi bên cạnh núi nhỏ để chiếm giữ địa hình có lợi.

Sau khi bố trí các biện pháp phòng ngự xong, thân vệ đi nghe ngóng tin tức đã quay lại.

"Đội trưởng, không phải là người xấu, mà là người dân đến tiễn tiên sinh."

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2906


Đáng tiếc lúc đó Kim Phi đã rời đi, trưởng xưởng dệt phát hiện người dân đã chặn cửa, công nhân muốn vào xưởng làm việc cũng rất khó khăn nên chỉ có thể nói với người dân rằng hôm nay Kim Phi sẽ rời đi. .

Người dân hỏi Kim Phi sẽ đi đâu, trưởng xưởng dệt tính toán thời gian và cảm thấy Kim Phi hẳn đã lên thuyền nên nói với người dân rằng Kim Phi từ sông Kim Mã sẽ rời đi bằng thuyền.

Vì vậy người dân vội vàng chạy về phía sông Kim Mã, cuối cùng cũng đến gần nghĩa trang, gặp Khánh Hâm Nghiêu và Chu Hữu Đạt tiễn người đi đang trở về .

Biết được Kim Phi đã ngồi thuyền rời đi, người dân rất buồn, nhưng vì bọn họ đã rời đi nên cũng không còn cách nào khác đành phải trở về.

"Có Kim tiên sinh ở đây, Xuyên Thục sẽ không còn phải lo lăng nữa!"

Khánh Hâm Nghiêu nhìn người dân trở về như thủy triều và trong lòng cảm thấy xúc động.

"Dùng sự chân thành mới đổi được sự chân thành, trước. kia tiên sinh đối xử với người dân thật lòng, nay người dân sẽ đáp lại sự chân thành đó."

Chu Du Đạt cũng cảm thán: "Tiên sinh có dáng vẻ của một vị thánh!"

"Đúng vậy,' Khánh Hâm Nghiêu gật đầu đồng ý.

Hiện tại tầm ảnh hưởng của Kim Phi khó có thể tìm thấy trong toàn bộ sử sách.

Khánh Hâm Nghiêu có thể chắc chắn rằng trong sử sách của thế hệ sau, Kim Phi nhất định sẽ trở thành một trong những người nắm quyền vĩ đại nhất trong lịch sử.

Lúc này, Khánh Hâm Nghiêu càng quyết tâm đi theo bước. chân của Kim Phi.

Trên sông, Kim Phi không biết chuyện xảy ra ở nghĩa trang, nhân lúc không có việc gì làm, y vịn vào lan can, thoải mái ngắm nhìn cảnh sắc bờ sông.

Gió thổi không lạnh, hôm nay hoa cỏ cây bên bờ đã đâm chồi mới, tuy không mạnh mẽ như màu xanh của mùa hè nhưng trông tràn đầy sức sống, khiến con người cảm thấy thư thái, vui vẻ.

Tâm trạng của Kim Phi cũng được cải thiện rất nhiều. Xuôi dòng sông, hơn nữa có động cơ, Trấn Viễn số 2 di chuyển rất nhanh, sáng hôm sau khi Kim Phi thức dậy thì đã

tới ranh giới Giang Nam.

Đến Giang Nam, cảnh sắc mùa xuân đang rõ ràng hơn nhưng tâm trạng của Kim Phi lại tệ hơn hôm qua rất nhiều.

Bởi vì từ lúc y tỉnh dậy đến giờ, chưa đầy một giờ ngắn ngủi, Kim Phi đã nhìn thấy hai thi thể trên mặt sông.

Trong đó một thi thể nằm ở bờ sông phía nam, cách khá xa và Kim Phi không thể nhìn rõ.

Nhưng thi thể thứ hai trôi ngang qua Trấn Viễn số 2 nên Kim Phi nhìn thấy rõ ràng.

Đây là một người đàn ông trung niên, quần áo bị nước cuốn trôi hoặc thời điểm rơi xuống nưới không mặc quần áo, dù sao trên người cũng không có quần áo, toàn thân chỉ có da bọc xương, còn có ở ngực và bụng một nơi có một vết dao hung ác.

Nếu như ở kiếp trước, việc phát hiện thi thể trên sông hẳn sẽ gây chấn động khắp cả nước, nhưng bây giờ, dù là những người lái thuyền, người chèo thuyền hay ngư dân trên sông đều không ai để ý.

Ngay cả Kim Phi cũng không có ý định phái người đi điều tra.

Đầu năm nay, cái chết quá thường gặp, dù có kiểm tra cũng không phát hiện được gì, chỉ là lãng phí sức lực của nhân viên hộ tống mà thôi.

Khi ở Xuyên Thục, Kim Phi biết Giang Nam sẽ rất hỗn loạn, có thể sẽ chết nhiều người dân, nhưng trong lòng biết và tận mắt chứng kiến là hai chuyện khác nhau.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2907


Kim Phi cầm ống nhòm, nhìn vào bờ, phát hiện hai nhóm người đang đuổi nhau.

Phía bị truy đuổi mặc vải vóc tơ lụa, trong đó có một vài người phụ nữ già yếu và trẻ em, phía truy đuổi đều gầy gò xanh xao, quần áo đầy những vết vá và lỗ thủng, trông rất mộc mạc, vừa nhìn đã biết là người nghèo.

Phía bị truy đuổi còn có hộ vệ, cơ thể hộ vệ không chỉ mạnh mẽ vạm vỡ, trong tay còn có trường đao sáng chói, nhưng có quá nhiều người nghèo, hộ vệ khó mà chống trả được, chỉ có thể vừa đánh vừa lui.

Phía bị đuổi đã bị nước bao vây, tình thế rất nguy cấp.

Nhìn thấy trên sông có thuyền đang qua, phía bị truy đuổi đã lập tức vẫy tay hô to cầu cứu về phía Trấn Viễn số 2.

Kim Phi thấy như vậy, vội đi nhanh đến boong thuyền, vừa hay gặp đại đội trưởng nhân viên hộ tống phụ trách an toàn.

“Tiên sinh, sao ngài lại ra đây?”

Đại đội trưởng nhìn Kim Phi, vội nói: “Trong đám người trên bờ có cung tên, ngài nhanh vào trong đi, đừng để bị thương!”

Kim Phi xem kĩ, quả thực có mấy người nghèo mang cung tên trên lưng.

Dù đều là cung tên tự chế nhưng lúc này Trấn Viễn số 2 cách bờ không xa, vẫn có khả năng băn lên thuyền.

Liên quan đến sự an toàn của bản thân, Kim Phi cũng không cố chấp, đi đến hành lang cùng đại đội trưởng, sau đó hỏi: “Trên bờ xảy ra chuyện gì vậy?”

“Ta cũng không biết, có vẻ như đang cản đường cướp bóc, hoặc là đánh cường hào.”

Đại đội trưởng nhân viên hộ tống nói.

Kim Phi có thể hiểu việc cản đường cướp bóc, nhưng đánh cường hào lại khiến Kim Phi rất bất ngờ.

Đánh cường hào là do y đề xuất, đó cũng là cơ sở cho sự mở rộng nhanh chóng của tiêu cục Trấn Viễn.

Nhưng vì nhân lực có hạn, nên Kim Phi đã tạm thời làm chậm lại tốc độ mở rộng của tiêu cục Trấn Viễn, ở Giang Nam chỉ phái người đi cướp và canh giữ kho lương thực, không bố trí nhân viên hộ tống và đội Chung Minh đánh cường hào chia ruộng đất.

Đại đội trưởng thấy vẻ nghi hoặc của Kim Phi bèn giải thích: “Tiên sinh, việc đánh cường hào chia ruộng đất ở Giang Nam bây giờ không phải do chúng ta lãnh đạo mà do người dân tự phát tổ chức”

“Người dân tự phát tổ chức?” Kim Phi khế cau mày.

“Gần đây, Giang Nam thật sự rất loạn, đạo tặc nổi lên bốn phía, thổ phỉ hoành hành, sau khi mỗi nhóm thổ phỉ thành lập, để lập uy, cũng vì để vơ vét của cải và thu lương thực, đều muốn vơ vét của người dân, người dân không thể sống tiếp như vậy, chỉ có thể phản kháng.”

Đại đội trưởng nói: “Thổ phỉ thường chiếm giữ những địa hình nguy hiểm làm căn cứ, gây khó khăn cho việc tấn công của người dân, cùng với sự dẫn dắt tờ rơi trước đây của chúng †a, vì vậy đã trút cơn giận lên địa chủ và thân sĩ, tổ chức lẫn nhau, tấn công địa chủ và thân sĩ, cướp lương thực của bọn họ để tự bảo vệ mình.”

Kim Phi nghe vậy, thấp giọng thở dài.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2908


Tiêu cục Trấn Viễn đánh cường hào chia ruộng đất, sẽ tổ chức đại hội xét xử, xét xử những địa chủ thân sĩ đã bức hại người dân, nhưng sẽ không xử phạt người nhà của họ, thậm chí còn chia ruộng đất cho họ dựa theo số định mức bình thường của người dân.

Nhưng đánh cường hào do người dân tự phát tổ chức lại không giống.

Tá điền bị địa chủ bóc lột nhiều năm như vậy, sớm đã chết đống thù hận trong lòng, vừa không có tiêu cục Trấn Viễn ràng buộc, người dân xông vào nhà địa chủ, không để lại chút gì.

Những người thân nữ của địa chủ cũng có kết quả rất thê thảm.

Vừa mới bắt đầu, mục tiêu của người dân còn là nhằm vào địa chủ và thân sĩ, nhưng dần dần, tất cả những người giàu đều trở thành đối tượng đánh dẹp của người dân.

Bất kể là người buôn vải, người buôn muối hay người bán hàng rong, chỉ cần trông giống như người giàu thì vừa ra khỏi cửa đã bị người dân đánh hôn mê.

Ởnhà cũng không an toàn, nói không chừng đến lúc nào đó người dân sẽ tập hợp lại xông vào nhà.

Tóm lại, Giang Nam bây giờ đã thành một mớ hỗn độn, việc giết người cướp bóc xảy ra mỗi ngày.

Đây cũng là lý do gần đây ngày càng nhiều người giàu chạy đến Xuyên Thục lánh nạn.

Thực ra họ cũng biết chạy đến Xuyên Thục lánh nạn, rất có khả năng sẽ bị tiêu cục Trấn Viễn xử lý, những bọn họ đã không có cách nào khác.

Mặc dù cường hào đều hận Kim Phi và tiêu cục Trấn Viễn, nhưng phải thừa nhận rằng, ít nhất tiêu cục Trấn Viễn còn phân rõ trái phải, cho dù bị xử lý, cũng sẽ không ảnh hưởng đến trẻ em và người thân nữ trong nhà.

Đến Xuyên Thục, ít nhất còn có một tia hi vọng sống, tiếp tục ở lại Giang Nam, thật không có đường sống nào.

Kim Phi thở dài, hơi nhắm mắt lại.

Trước khi đề xuất đánh cường hào chia ruộng đất, Kim Phi đã biết việc này là một con dao hai lưỡi, sử dụng hợp lý có thể nhanh chóng mở ra cục diện.

Sự thật cũng như vậy, sử dụng việc đánh cường hào chia ruộng đất, đi đến đâu tiêu cục Trấn Viễn cũng đều được chào. đón, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi tiêu cục Trấn viễn đã chiếm cứ được nửa đất Tân.

Có người tổ chức và ràng buộc, đánh cường hào chia ruộng đất là thanh kiếm sắc bén để mở rộng lãnh thổ, nhưng không có ai tổ chức và ràng buộc, đã xảy ra tình hình hiện tại ở Giang Nam.

Hơn nữa, một khi đã rút cây kiếm ra thì sẽ không thu lại được.

Vì vậy lúc đầu Kim Phi mới cẩn thận như vậy, mãi cho đến khi tiêu cục Trấn Viễn và quân Trấn Viễn được thành lập, có đủ sức mạnh tự vệ mới dám đưa ra ý tưởng đánh cường hào chia ruộng đất.

Dựa theo kế hoạch của Kim Phi, sau khi chiếm được Xuyên Thục và đất Tân sẽ nhanh chóng đào tạo nhân lực, mở rộng tiêu cục Trấn Viễn và đội Chung Minh, sau đó mở rộng từng vùng ra ngoài.

Có địa bàn sẽ có càng nhiều dân, như vậy có thể lựa chọn càng nhiều người tài, tốc độ mở rộng cũng sẽ ngày càng. nhanh như chơi ném tuyết.

Đáng tiếc, mọi chuyện đã đi ngược lại mong đợi, việc mở rộng chỉ vừa mới bắt đầu đã gặp chuyện Hải Đông Thanh, việc mở rộng phải tạm dừng.

Chuyện Kim Phi lo lắng nhất vẫn đã xảy ra rồi.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2909


Kim Phi cầm ống nhòm, nhìn vào bờ, thấy một cô gái đang điên cuồng vẫy tay với Trấn Viễn số 2.

Cô gái này nhìn hơi quen nhưng nhất thời Kim Phi không. nhớ ra đã gặp ở đâu.

Nhưng vốn dĩ Kim Phi có ý định cứu người, bây giờ đối phương lại biết bản thân, Kim Phi không do dự nữa, xoay người nói với đại đội trưởng: “Phái một chiếc ca-nô đến cứu họ!”

“Tiên sinh, ngài biết bọn họ sao?” Đại đội trưởng lo lắng hỏi.

Giang Nam hỗn loạn, nếu anh ta cứu người, khiến cho. Kim Phi xảy ra chuyện thì anh ta sẽ là tội nhân của cả Xuyên Thục này.

“Khá quen." Kim Phi gật đầu, y nhìn ra nỗi lo lắng của đại đội trưởng bèn nói: “Cứu người trước đi, sau đó, để bọn họ ở ca - nô, đến khi xác nhận thân phận xong mới để bọn họ lên thuyền:

“Được!” Lúc này đại đội trưởng mới yên tâm.

Chỉ cần đừng để đối phương lên thuyền tiếp xúc với Kim Phi, vậy sẽ không có việc gì lớn.

Tình hình trên bờ ngày càng nguy hiểm, nếu đã quyết định cứu người, đại đội trưởng cũng không dám chậm trễ, hành lễ với Kim Phi rồi chạy đi.

Chốc lát sau, hai chiếc ca-nô đã chạy ra ngoài.

Trên đỉnh đầu, một chiếc phi thuyền cũng chậm rãi quay đầu.

Trên ca-nô, nhân viên hộ tống lấy một quả lựu đạn, sau đó ném vào trong nước.

Bùm!

Cùng với tiếng nổ vang dội, một đợt sóng cũng nổi lên trên mặt sông.

Những người đang đánh nhau trên bờ sông cũng vì vậy mà dừng lại.

“Thổ phỉ trên bờ nghe đây, dừng tay lại hết, nếu không đừng trách ta không khách khí!”

Đội trưởng nhân viên hộ tống trên ca-nô hét lớn bằng chiếc loa sắt.

“Quân gia, bọn ta không phải là thổ phi, bọn ta là dân thường!”

Một người đàn ông cường tráng đi ra từ trên bờ, hét về phía ca-nô: “Quân gia tiêu cục Trấn Viễn, không phải mọi người khuyến khích bọn ta đánh cường hào chia ruộng đất sao, sao bây giờ lại ngăn cản chúng ta?”

“Đội trưởng, bọn ta không phải là cường hào, cũng không có ruộng đất!”

Cô gái vừa mới hét vội nói: “Trước kia ta là chưởng quầy. của thương hội, sau khi đoàn tụ với người nhà đã kinh doanh vải, vải bọn ta đều mua từ Xuyên Thục, tiên sinh và phu nhân Tiểu Bắc đều biết taI

Bọn ta đều là người kinh doanh lương thiện, từ trước đến nay không bao giờ bán lương tâm để kiếm tiền, mỗi tháng còn chỉ không ít tiền mua lương thực nấu cháo!”

Nói đến đây, cô gái tức giận chỉ đám người vây đánh trên bờ nói: “Các người là đồ vô ơn, có người nào chưa từng ăn cháo của nhà ta, bây giờ lại truy sát bọn ta, lương tâm của các ngươi bị chó ăn rồi sao?”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2910


Những nhân viên hộ tống khác cũng giơ cung nỏ trong tay lên!

Bất cứ lúc nào, người có sự uy h**p lên tiếng mới có người nghe.

Nếu những người khác đến khuyên, có thể ngay cả bản thân cũng bị liên lụy.

Nhưng danh tiếng của tiêu cục Trấn Viễn vang xa, những người truy đuổi thấy nhân viên hộ tống bố trí cung nỏ hạng nặng và máy bản đá, phi thuyền cũng đã bay đến trên đỉnh đầu, họ đã khiếp sợ, rối rít quay đầu bỏ chạy.

Thời gian gần đây, tiêu cục Trấn Viễn đã dẹp giặc khắp. Giang Nam.

Để đạt được mục đích răn đe, đã hành động hết sức tàn nhẫn, những thổ phỉ bị răn đe đều chạy không để lại dấu vết.

Nếu không vì sự răn đe của tiêu cục Trấn Viễn, sợ rắng Giang Nam sẽ càng thêm loạn.

Nhưng nhân viên hộ tống chủ yếu hoạt động theo dọc. sông Trường Giang, khu vực cách sông Trường Giang quá xa, nhân viên hộ tống cũng không dám đi vào quá sâu.

Người truy sát vừa chạy, cuối cùng đám người bị truy sát cũng thở phào nhẹ nhõm, từng người ngồi xuống đất thở hổn hển.

Để chạy thoát thân, bọn họ không dám dừng lại phút giây nào chạy suốt mười mấy cây số, hiện tại đều rất mệt.

Vừa rồi sau lưng luôn có người đuổi theo, bọn họ mệt cũng không dám dừng lại, bây giờ bọn chúng đã rút lui, bọn họ đều cảm thấy cả người run rẩy, đứng cũng không vững.

Cô gái hô cứu vừa rồi lại không ngồi xuống mà hành lễ với những nhân viên hộ tống trên ca-nô: “Cảm ơn ơn cứu mạng của đội trưởng, không biết nên xưng hô thế nào với đội trưởng đây?”

“Ngươi gọi ta là Lão Thạch là được.” Đội trưởng nhân viên hộ tống trả lời.

Đội trưởng là cách gọi được tân binh trong nhân viên hộ tống dùng cho các cựu binh thâm niên, vừa rồi đội trường nhân viên hộ tống cũng nghe cô gái gọi vậy mới tin lời cô ấy.

“Đội trưởng Thạch!” Cô gái lại hành lễ với đội trưởng nhân viên hộ tống: “Tiểu muội là Nhạc Vân Bồng, huynh gọi ta là Tiểu Nhạc là được rồi!”

"Tiểu Nhạc, sắp tới ngươi có dự định gì không?” Đội trưởng nhân viên hộ tống hỏi: “Đi cùng bọn ta hay là tự mình rời đil”

“Bọn ta đi cùng huynh!” Tiểu Nhạc không do dự trả lời: “Bọn ta vốn định đến Xuyên Thục nhờ vả phu nhân Tiểu Bắc, nhưng chưa chuẩn bị xong thì cửa nhà đã bị bọn cướp phá vỡi”

Đùa sao, bọn cướp vừa mới rời đi, chäc chẳn vẫn chưa đi xa, nếu nhân viên hộ tống đi rồi, tám mươi phần trăm là chúng sẽ xông đến.

“Đi cùng bọn ta, vậy lên thuyền trước đi.” Đội trưởng nhân viên hộ tống nói: “Tiểu Nhạc, nếu đã là người mình, có lẽ ngươi cũng biết quy tắc, lên thuyền của bọn ta phải lục soát người!”

Dù anh ta đã tin thân phận của Tiểu Nhạc, nhưng chuyện nên làm thì vẫn phải làm.

Lỡ như anh ta nhìn lầm, để người xấu lên thuyền, như vậy sẽ hại cả người trên thuyền.

“Ta biết, bọn ta sẽ phối hợp!” Tiểu Nhạc vội giơ hai tay lên cao, đồng thời xoay người nói với người nhà: “Nhanh giơ tay lên hết đi, An đại ca, đặt vũ khí của các huynh xuống đất hết đi"

Đội trưởng nhân viên hộ tống xác nhận người nhà họ Nhạc đều nghe lời bỏ vũ khí xuống đất, giơ hai tay lên gật đầu Về phía sau.

Hai nhân viên hộ tống một nam một nữ nhảy lên bờ, lúc soát người người nhà họ Nhạc.

Nhân viên hộ tống trên thuyền cũng không dám sơ suất, vẫn chưa thu nỏ tay lại.

Lỡ như người trên thuyền có hành động gì thì bọn họ. cũng không do dự mà tiêu diệt đối phương.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2911


"Việc này ta không thể quyết định được, cần phải xin chỉ thị từ tiên sinh!”

Đội trưởng nhân viên hộ tống lắc đầu nói.

Nói xong, anh ta ra hiệu về phía chiếc ca-nô bên cạnh, chiếc ca-nô lao thẳng ra bên ngoài.

Trấn Viễn số 2 có kích thước khổng lồ, đều không dễ khởi động cũng như dừng lại, vì vậy vừa nấy Trấn Viễn số 2 căn bản không hề dừng lại, vẫn tiếp tục giữ nguyên tốc độ tiến về phía trước.

Có điều tốc độ của ca-nô nhanh hơn nhiều so với Trấn Viễn số 2, nên chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã đuổi kịp.

Trên thuyền Trấn Viễn số 2, Kim Phi bảo Nhuận Nương đánh thức Đường Tiểu Bắc.

“Tiểu Bắc, muội nhìn cô gái trên thuyền xem, muội có quen không?”

Kim Phi đưa ống nhòm cho Đường Tiểu Bắc.

Đường Tiểu Bắc ngáp một cái, liếc nhìn chiếc ca-nô: “Đó không phải Tiểu Nhạc Nhạc sao, sao cô ấy lại ở đây?”

“Vừa rồi có người đang truy sát bọn họ...”

Kim Phi kể lại chuyện vừa rồi 1 lượt: “Ta nghe cô gái này gọi tên của hai chúng ta, lại cảm thấy cô ấy có chút quen mắt, bèn sai người đi cứu cô ấy.”

“Tướng công, chàng không nhớ sao? Cô ấy là một trong những nữ chưởng quầy ta mua ở Giang Nam, có một lần cô ấy và Thái Vi đi tìm ta, chúng ta còn ăn cơm cùng nhau nữa.” Đường Tiểu Bắc nhắc nhở.

“Ồ, ta nhớ ra rồi, chính là tiểu chưởng quầy mà sau này đã tìm được người nhà.”

Sau khi được Đường Tiểu Bắc nhắc nhở, Kim Phi mới nhớ tới người này.

Đường Tiểu Bắc đang chuẩn bị nói chuyện, thì nhân viên hộ tống trên ca-nô chạy tới.

“Tiên sinh, cô gái trên thuyền kia nói muốn cảm ơn ngài và Tiểu Bắc phu nhân, đội trưởng Thạch bảo ta tới xin chỉ thị của ngài, có cho cô ấy lên thuyền hay không.”

“Để cô ấy lên đây!” Nếu đã là người quen, Kim Phi cũng yên tâm.

Nhân viên hộ tống trả lời một tiếng, chạy đến lan can bên cạnh vẫy cờ.

Đội trưởng Thạch nhìn thấy vậy, lập tức yêu cầu nhân viên hộ tống lái thuyền tăng tốc độ đuổi kịp thuyền Trấn Viễn số 2, đưa Tiểu Nhạc cô nương lên thuyền.

“Tiên sinh, phu nhân!”

Tiểu Nhạc cô nương vừa nhìn thấy Kim Phi và Đường Tiểu Bắc, vành mắt đỏ hoe, vừa quỳ xuống vừa nói: “Cảm ơn tiên sinh phu nhân ra tay giúp đỡi”

“Mau đứng dậy, mau đứng dậy!”

Đường Tiểu Bắc đưa tay đỡ Tiểu Nhạc cô nương đứng dậy: “Sau khi cô về nhà không phải phát triển rất tốt sao, tại sao đột nhiên lại bị truy sát như vậy?”

Lúc này Kim Phi cũng nhớ tới thân thế của cô nương này, tò mò nhìn sang.

Thông thường mà nói, những nữ chưởng quầy mà ban đầu Kim Phi mua, hầu hết đều là những cô gái có xuất thân từ những gia đình giàu có nhưng bị phạm tội, nếu không họ cũng sẽ không biết chữ.

Luật pháp Đại Khang trước đây rất nghiêm khắc, con cái mà bị bán cho bọn buôn người, đồng nghĩa với việc phạm vào tội tương đối lớn, hơn nữa không được thu xếp tốt.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2912


May mẫn thay, Tiểu Nhạc cô nương gặp được một ngư dân đánh cá, đưa cô ấy về nhà, để cô ấy ở trong nhà giúp đỡ.

Con cái của ngư dân đều đã mất, đối xử với Tiểu Nhạc cô nương coi như cũng không tệ, ít nhất cũng cho cô ấy miếng ăn.

Tiểu Nhạc cô nương giúp hai vợ chồng ngư dân làm một số việc, đồng thời cũng tìm cách thông báo cho người nhà.

Đáng tiếc là, trước khi nhật báo Kim xuyên được thành lập, người bình thường muốn gửi thư đi nghìn dặm là điều quá khó khăn.

Tiểu Nhạc cô nương vẫn chưa tìm được cách liên lạc với người nhà, thì có một huyện lệnh mới đến.

Chức quan của huyện lệnh mới tới là do mua mới có được, vì để kiếm lại số tiền đã bỏ ra để mua chức quan, vị huyện lệnh mới đến này trong vòng vài ngày sau khi nhậm chức đã bổ sung thêm hai loại thuế phụ thu mới.

Trong nhà của người ngư dân già khổ này thật sự không còn tiền để đóng thuế, đợi đến khi tiểu lại đến thu thuế, thì nhỏ giọng phàn nàn hai câu, kết quả không biết làm sao, lại bị bọn quan phủ nghe được, thế là trở thành mục tiêu để quan phủ giết gà dọa khi.

Tiểu Nhạc cô nương cũng vì vậy mà gặp tai họa, bị tiểu lại bán cho bọn buôn người.

Tiểu Nhạc cô nương đến tay bọn buôn người thì bắt đầu đổ bệnh, nếu như Đường Tiểu Bắc không đúng lúc chọn cô ấy, sợ rằng cô ấy đã chết vì đói và bệnh ở trong tay bọn buôn người rồi.

Bởi vì gia đình làm buôn bán nên từ nhỏ Tiểu Nhạc cô nương đã biết tính toán sổ sách, sau khi được Đường Tiểu Bắc chọn, cô ấy rất nhanh đã vượt qua vòng khảo hạch, trở thành một nữ chưởng quầy của thương hội Kim Xuyên.

Dựa vào thương hội Kim Xuyên, Tiểu Nhạc cô nương nhanh chóng liên lạc với người nhà.

Thời điểm mới bắt đầu, Tiểu Nhạc cô nương có chút lo lắng, sợ rằng Kim Phi và Đường Tiểu Bắc không thả người, nên không dám mở lời.

Sau này, khi quen biết với Đường Tiểu Bắc rồi, cô ấy mới dám mở lời thử thăm dò.

Kết quả, Đường Tiểu Bắc không nói hai lời, đã để cô ấy về nhà.

Sau khi trở về, Tiểu Nhạc cô nương xin gia đình một khoản tiền, mở một cửa hàng vải, chuyên bán vải vóc mua từ xưởng dệt làng Tây Hà.

Lúc mới đầu, cha cô ấy nghĩ rằng Tiểu Nhạc cô nương làm như vậy chỉ để trả ơn, đợi Tiểu Nhạc cô nương nhập hàng về mới biết vải vóc của xưởng dệt làng Tây Hà vừa có chất lượng tốt, giá thành lại rẻ, nhanh chóng tạo được chỗ đứng ở quận thành.

Sau này, Kim Phi làm ra máy dệt hoa văn, sản xuất ra vải hoa, loại vải này lập tức trở thành mặt hàng hot ở nhiều nơi, rất được người dân ưa chuộng.

Tuy nhiên do năng lực sản xuất có hạn, những người buôn vải thông thường căn bản không lấy được hàng.

Bởi vì Tiểu Nhạc cô nương quen biết Đường Tiểu Bắc, cũng quen với thương hội Kim Xuyên, nên có thể nhập được. vải hoa, nhanh chóng vượt qua cha cô ấy, trong lúc nhất thời đã trở thành một giai thoại ở địa phương.

Kết quả, những ngày tốt đẹp không được bao lâu, thiên hạ hỗn loạn.

Thiên hạ một khi rối loạn, tiền không còn giá trị nữa, mà đồ vật mới là thứ có giá trị.

Nhà Tiểu Nhạc cô nương mở một cửa hàng vải, được coi như đồng tiền mạnh ở thời đại này, vì vậy buôn bán ngày một tốt hơn, toàn bộ vải cũ trong kho đều được bán hết.

Phát hiện thiên hạ ngày càng hỗn loạn, Tiểu Nhạc cô nương cảm thấy Giang Nam không còn an toàn nữa, bèn tính toán đi Kim Xuyên, nhờ cậy Kim Phi và Đường Tiểu Bắc, tuy nhiên chưa kịp lên đường thì đã bị bọn giết người chú ý đến.

May mẩn, sau khi Tiểu Nhạc cô nương trở về, đã bỏ một số tiền lớn huấn luyện một nhóm hộ vệ, nếu không cũng không thể đến được bờ sông.

Sau khi nghe Tiểu Nhạc cô nương kể lại, Kim Phi không khỏi thở dài một hơi: “Xem ra Giang Nam thật sự loạn rồi!”

Điều y lo lắng nhất vẫn xảy ra.

Cướp bóc là một trong những cách kiếm tiền nhanh nhất, hơn nữa con người có tính lười biếng, một khi đã nếm được vị ngọt mà không cần làm gì, thì rất khó tĩnh tâm lại để mà đi làm việc.

Bây giờ, người dân Giang Nam đã mất hết lý trí, tụ tập lại ngẫu nhiên đi cướp một địa chủ, lương thực trong kho mà họ cướp được còn nhiều hơn những gì họ kiếm được sau mấy. năm làm việc không ngừng nghỉ, vậy thì thử hỏi rằng còn ai sẵn sàng làm việc chăm chỉ.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2913


“Tiểu Nhạc cô nương, nói cho ta biết tình hình hiện tại ở Giang Nam đi.”

Kim Phi khế nói.

Tiểu Nhạc cô nương sửng sốt, sau đó mới hiểu ý của Kim Phi.

Với địa vị hôm nay của Kim Phi, mỗi quyết định đều sẽ ảnh hưởng đến hàng nghìn người.

Tiểu Nhạc cô nương sợ lời nói của mình ảnh hưởng đến phán đoán của Kim Phi, nên lắc đầu nói: “Tiên sinh, ta đều đợi trong quận thành, dù ra ngoài cũng chỉ đi Kim Xuyên mua hàng, hiểu biết có hạn.”

“Không sao, chúng ta chỉ nói chuyện phiếm, cô thấy cái gì thì nói cái đó là được.” Kim Phi khích lệ nói.

“Vậy ta sẽ nói những gì ta nhìn thấy vậy”

Tiểu Nhạc cô nương thấy Kim Phi kiên quyết phải nghe, lập tức gật đầu, sau đó kể lại những gì mình đã nghe thấy gần đây.

Kim Phi nghe rất chăm chú, càng nghe sắc mặt càng nghiêm trọng.

Trước khi hỏi, Kim Phi đã chuẩn bị tinh thần, nhưng tin tức nghe được từ Tiểu Nhạc cô nương, tình hình còn tệ hại hơn so với Kim Phi dự đoán rất nhiều.

Kể từ khi đám người Sở vương, Tương vương, Ngô vương bị xử tử, chính quyền Giang Nam hoàn toàn hỗn loạn, nhiều binh phủ canh giữ thành trì trở thành thổ phỉ địa phương, thu các loại thuế linh tinh dưới nhiều danh nghĩa khác nhau, với giá cắt cổ, nếu người dân không nộp thuế lập tức g**t ch*t.

Nhưng họ chỉ lấy tiền chứ không làm việc, người này chăm chỉ thu thuế hơn người kia, nhưng khi có thổ phỉ đến cướp bóc người dân, tất cả bọn họ đều co mình trong thành không ló đầu ra dù chỉ một chút.

Người dân giành giật được một ít lương thực từ các thân sĩ, nhưng cuối cùng cũng bị binh phủ và thổ phỉ cướp đi.

Vì cuộc sống, rất nhiều người dân nhiều nơi đều trở thành thổ phỉ từ làng này sang làng khác.

Nhưng lương thực cũng không tự nhiên mà sinh ra, thôn dân làm thổ phỉ, cũng chỉ có thể cướp từ những làng khác.

Đây là cách một vòng luẩn quẩn được tạo ra. Gần đây, số lượng thổ phỉ ở Giang Nam tăng mạnh.

Tình hình dọc theo Trường Giang khá hơn một chút vì thường có nhân viên hộ tống trấn áp thổ phỉ, nhưng nhân viên hộ tống không dám tiến sâu vào thủ phủ Giang Nam, nên nạn thổ phỉ ở thủ phủ Giang Nam cực kỳ nghiêm trọng.

Tiểu Nhạc cô nương nhận thấy vẻ mặt Kim Phi nghiêm trọng, cũng sợ mình nói sai, nên nhìn Đường Tiểu Bắc tìm kiếm sự giúp đỡ.

“Tiểu Nhạc Nhạc, có lẽ vừa nãy người nhà cô cũng bị dọa, cô trở về với họ đi”

Đường Tiểu Bắc võ vai Tiểu Nhạc cô nương: “Bên phía tướng công đã có ta lo rồi!”

“Vậy được ạ” Tiểu Nhạc cô nương liếc Kim Phi, rồi đi theo. Đường Tiểu Bắc ra khỏi phòng.

Đến cửa, Đường Tiểu Bắc đột nhiên hỏi: “Tiểu Nhạc Nhạc, sao cô biết ta và tướng công ở trên thuyền?”

Cô ấy đang ngủ nướng trong khoang thuyền, mới vừa bị Kim Phi đánh thức.

Mặc dù Kim Phi dậy sớm hơn, nhưng cũng không đi đến lan can, trong tình huống bình thường, Tiểu Nhạc cô nương không biết bọn họ ở trên thuyền mới đúng.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2914


Tiểu Nhạc cô nương giải thích: “Tiểu Nhạc quấy rầy tiên sinh và phu nhân, xin được tạ lỗi với phu nhân!”

Thiết Chùy là cận vệ của Kim Phi, Tiểu Vi cô nương cũng. được xem là trợ thủ của Đường Tiểu Bảc, bình thường bọn họ không rời khỏi Kim Phi và Đường Tiểu Bắc, luôn ở cạnh như hình với bóng.

“Không sao, cô gặp phải nguy hiểm, cầu cứu chúng ta là việc không sai.”

Đường Tiểu Bắc xoa tóc Tiểu Nhạc cô nương: “Quay về đi!"

Tiểu Nhạc cô nương thi lễ với Đường Tiểu Bắc, đi ra ngoài, dưới sự hướng dẫn của nhân viên hộ tống.

Đường Tiểu Bắc vẫn chưa yên tâm, nên phái người gọi Thiết Chùy và Tiểu Vị đến hỏi: “Vừa rồi lúc Tiểu Nhạc cô. nương bị đuổi giết, các ngươi đang ở đâu?”

“Ta đang ở trên boong thuyền quan sát.” Thiết Chùy trả lời: “Nhưng ta không quen thân với Tiểu Nhạc cô nương, nên không thể nhận ra ngay được.”

Ban đầu Kim Phi và Đường Tiểu Bäc mua quá nhiều nữ chưởng quầy, trọng tâm công việc của Thiết Chùy là ở đập Đô Giang và Tây Xuyên, chỉ gặp Tiểu Nhạc cô nương mấy lần, nên không thể nhớ ngay được.

“Ta nghe thấy tiếng động nên mới đi ra ngoài” Tiểu Vi nói: “Ta nhận ra Tiểu Nhạc cô nương, nhưng vừa định gọi phu nhân thì tiên sinh đã phái người đi cứu rồi”

“Ta hiểu rồi, các ngươi đi làm việc của mình đi

Đường Tiểu Bắc khẽ gật đầu, tỏ ý cho hai người rời đi.

Lời nói này quả thực phù hợp với những gì Tiểu Nhạc cô nương nói.

Trong khoang thuyền, vẻ mặt Kim Phi đầy tự trách: “Là ta quá sơ ý rồi!"

Cửu công chúa giết đám phiên vương kia, mặc dù trong lòng Kim Phi không vui, nhưng cũng không quá coi trọng, y cho rằng chỉ cần có nhân viên hộ tống trấn áp ở đó, địa chủ hào thân sẽ không dám bóc lột nhân dân quá đáng.

Chỉ cần người dân kiên trì, đợi y bình định được Xuyên Thục, tích lũy sức mạnh, thì thiên hạ sẽ thái bình.

Bây giờ Kim Phi mới hiểu, y quá lý tưởng hóa.

Giang Nam hỗn loạn cũng không phải do địa chủ thân sĩ,

mà là do người dân!

“Tướng công, chàng không nên tự trách, chàng đã cố gắng rồi, cục diện hôm nay không phải do chàng tạo ra”

Đường Tiểu Bắc an ủi: “Vũ Dương từng nói, triều đại thay đổi, sẽ loạn lạc mấy chục năm, người dân phải chịu thiệt thòi một thời gian, chống đỡ được là tốt!”

“Nói thật đơn giản, có thể dễ dàng chống đỡ sao?” Kim Phi không khỏi nhớ đến câu nói được lan truyền ở kiếp trước: “Một hạt cát của thời đại giống như một ngọn núi lớn rơi vào đầu con người!”

“Lấy Tiểu Nhạc cô nương làm ví dụ, nếu không phải bọn họ gặp được chúng ta, gia đình họ đã chết dưới sông rồi!”

“Một hạt cát của thời đại giống như một ngọn núi lớn rơi vào đầu con người!”

Đường Tiểu Bắc trầm giọng lặp lại lời của Kim Phi, như có điều suy nghĩ.

Đúng vậy, con người quá nhỏ bé, trước làn sóng của thời đại.

Gia đình Tiểu Nhạc cô nương có tiền có hộ vệ, nhưng lại lâm vào cảnh khốn cùng như vậy, những người không có tiền và không có khả năng tự vệ thì phải sống thế nào đây?

Nói không chừng lúc nào đó sẽ bị thổ phỉ đi ngang qua thuận tay g**t ch*t!

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2915


“Lên bờ gặp Lương ca đi! “Kim Phi trả lời.

Tiểu Nhạc cô nương dù sao cũng chỉ là một thương nhân, phạm vi hoạt động có hạn, hiểu biết về tình hình cũng có hạn, Trương Lương làm thống soái binh mã Xuyên Thục, tầm nhìn đã được nâng cao không ít, nhìn nhận vấn đề cũng toàn diện hơn một chút.

Thuyền lớn còn chưa cập bờ, Kim Phi đã nhìn thấy xa xa Trương Lương mang theo người ngựa chờ ở bên bờ.

Nhìn thấy Kim Phi, Trương Lương hành lễ một cái, sau đó cho người dắt xe ngựa tới tới: "Tiên sinh, trang viên đã chuẩn bị xong đồ ăn, mời!"

"Không đến trang viên nữa, ăn đại một chút trên thuyền là được"

Lúc này Kim Phi toàn tâm toàn ý vì dân chúng Giang Nam, làm sao có khẩu vị đi ăn uống thả ga?

Trương Lương xuất thân nghèo khó, hiện giờ bản thân giữ chức vụ cao chưa được lâu, vốn dĩ cũng không phải là người chú ý ăn uống phô trương, thấy dáng vẻ Kim Phi có nhiều tâm sự, cũng không khuyên bảo nữa, đi theo Kim Phi đến Trấn Viễn số 2.

Đến khoang thuyền, Kim Phi nhân lúc Nhuận Nương xào rau nhàn rỗi, hỏi Trương Lương : "Việc vận chuyển lương thực bên này thế nào rồi?"

"Kho lương thực vừa mới vận chuyển xong, những kho khác vừa mới bắt đầu vận chuyển."

Trương Lương trả lời: "Chủ yếu là Trấn Viễn số 2 chỉ có một con thuyền, vận chuyển vẫn hơi chậm, dùng thuyền gỗ trước đây, khi trở về chỉ có thể dựa vào người kéo thuyền kéo lên, một thuyền lương thực vận chuyển từ Giang Nam về Xuyên Thục, sợ răng người kéo thuyền trên đường sẽ lấy mất một nửa, như vậy không hợp lý."

"Sau này tất cả lương thực trong kho không cần vận chuyển hết, mỗi kho ít nhất phải để lại ba phần lương thực."

Kim Phi nói: "Nếu Giang Nam xảy ra đói kém, chúng ta phải nấu cháo cứu người."

Giang Nam mặc dù sản xuất lương thực, nhưng đa số lương thực đều tập trung ở trong tay địa chủ cường hào.

Hiện tại địa chủ cường hào đã bị dân chúng đánh không còn nhiều lắm, đợi đến khi dân chúng ăn hết lương thực cướp được, tình hình sẽ nhanh chóng chuyển biến xấu.

"Thực ra hôm nay ta gặp tiên sinh, cũng muốn cùng tiên sinh nói chuyện này một chút, tình hình Giang Nam đã đến bờ vực mất kiểm soát, ta cũng định để lại một ít lương thực để ứng phó với tình hình khẩn cấp."

"Nói về tình hình ở Giang Nam đi", Kim Phi rót cho Trương Lương một ly nước.

"Vâng!" Trương Lương kể lại tình hình gần đây cho Kim Phi nghe.

Mãi cho đến khi Nhuận Nương và Đường Tiểu Bắc bưng thức ăn vào, mới miễn cưỡng nói xong.

"Chia ruộng đánh thổ hào là một chính sách tốt, nhưng điều kiện tiên quyết là phải có người ràng buộc và chỉ đạo. "Đường Tiểu Bắc vừa chia đũa, vừa đánh giá.

"Đúng vậy, Giang Nam bên này toàn bộ loạn rồi, cho dù sau này chúng ta có rảnh tay đến thu dọn Giang Nam, e rằng cũng sẽ có rất nhiều người chết đói." Trương Lương thở dài theo.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2916


Còn bên Giang Nam này, dân chúng đã cướp sạch lương thực của địa chủ cường hào, đến khi tiêu cục Trấn Viễn đánh tới, cũng rất khó tịch thu được lương thực.

Đến lúc đó cho dù có chia đất cho dân chúng, hoa màu trong đất cũng không có khả năng trong một đêm đã thu hoạch được, chỉ có thể do tiêu cục Trấn Viễn tiến hành trợ cấp.

Nhưng tiêu cục Trấn Viễn lấy đâu ra nhiều lương thực như: vậy?

Nghĩ tới đây, Kim Phi nói với Trương Lương : "Lương ca, vụ xuân sắp tới, nhất định phải thừa dịp hiện tại dân chúng có lương thực trong tay, tổ chức bọn họ trồng trọt!"

Khí hậu Giang Nam ấm áp, thích hợp cho cây lương thực sinh trưởng, bây giờ gieo hạt, vài tháng nữa là có thể thu hoạch.

Nếu xử lý thỏa đáng, nói không chừng có thể vượt qua nguy cơ lần này.

Đây cũng là biện pháp duy nhất mà Kim Phi nghĩ đến trên thuyền sáng nay.

"Đây đúng là một cách hay!" Ánh mắt Trương Lương sáng lên: "Thực ra vẫn có rất nhiều dân chúng muốn trồng trọt, nhưng thổ phỉ quá nhiều, bách tính vất vả lắm mới trồng được chút lương thực, lại bị thổ phỉ cướp mất."

"Cho nên muốn cho dân chúng an tâm trồng trọt, nhất định phải nhanh chóng tiêu diệt thổ phi!”

Kim Phi lạnh giọng nói.

"Đạo lý thì là như vậy, nhưng người của chúng ta vẫn quá ít"

Trương Lương thở dài, nói: "Tiên sinh, theo như ta tìm hiểu, hiện tại Giang Nam đâu đâu cũng có thổ phỉ, lấy huyện An Bái ở phía nam làm ví dụ, trước đây toàn huyện chỉ có một băng thổ phỉ lớn hơn bảy trăm người, và ba băng thổ phỉ nhỏ hơn hai trăm ba trăm người, nhưng gần đây, huyện An Bái đột nhiên xuất hiện bảy tám băng thổ phi, trong đó có hai băng có quy mô hơn một nghìn người!"

Huyện An Bái cách Trường Giang không xa, vẫn nằm trong phạm vi uy h**p của tiêu cục Trấn Viễn, các quận huyện ở xa hơn về phía nam, tình hình càng nghiêm trọng hơn!

"Giang Nam có hàng trăm quận huyện lớn nhỏ cộng lại, cho dù ở mỗi quận huyện chúng ta cử một đại đội đi phỉ, thì cũng cần đến hàng trăm đại đội, chúng ta căn bản không có nhiều nhân lực như vậy!"

"Một huyện cử một đại đội thì không được, vậy thì một huyện cử một trung đội, thậm chí một tiểu đội!" Kim Phi nói.

"Tiên sinh, bây giờ cơ bản mỗi huyện đều có thổ phỉ quy. mô lớn hơn một nghìn người, một trung đội làm sao đủ?"

Trương Lương vừa nghe đã kinh ngạc.

"Lương ca, huynh còn nhớ trấn Vĩnh Lâm không?" Kim Phi hỏi ngược lại.

"Trấn Vĩnh Lâm?" Trương Lương do dự một chút, sau đó nhớ ra.

Năm ngoái có một nhóm sát thủ đã ám sát nhân viên hộ tống, sau đó bỏ trốn.

Sau đó đội Chung Minh nhận được tin tình báo, chúng trốn ở một nơi gọi là trấn Vĩnh Lâm, Hàn Phong tự mình dẫn đội đi truy bắt những tên sát thủ này.

Đến trấn Vĩnh Lâm, Hàn Phong phát hiện dân chúng địa phương sống rất khó khăn, đã tổ chức cho dân chúng đánh địa chủ chia ruộng đất.

Vì lúc đó bọn Hàn Phong còn có nhiệm vụ, không thể để quá nhiều nhân viên hộ tống ở lại trấn Vĩnh Lâm, nên đã để. bách tính địa phương thành lập một đội dân quân, phụ trách vấn đề trị an ở địa phương.

"Lúc đó Hàn ca chỉ để lại ba nhân viên hộ tống ở trấn Vĩnh Lâm, dưới sự hỗ trợ của đội dân quân, đã quản lý trấn Vĩnh Lâm rất tốt!"

Kim Phi nói: "Chúng ta có thể học tập kinh nghiệm của trấn Vĩnh Lâm, tổ chức đội dân quân ở địa phương, để người địa phương quản lý người địa phương?”

Thật ra Cửu công chúa sau khi g**t ch*t các phiên vương ở khắp nơi, đã phát truyền đơn kêu gọi người Giang Nam đến Xuyên Thục học tập, cũng gần giống với suy nghĩ của Kim Phi.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2917


“Biện pháp này của tiên sinh rất hay” Trương Lương gật đầu đồng ý: “Bất kỳ ai khi đến vùng xa xứ lạ thì họ đều sẽ vô cùng cẩn thận, cho dù có muốn làm chuyện gì xấu xa thì cũng sẽ suy nghĩ trước sau hơn.”

Thời phong kiến giao thông không tiện, thổ phỉ lại nhiều, rất nhiều người cả đời đều chỉ loanh quanh khu vực làng xóm, thậm chí cơ hội đi lên thị trấn thị xã cũng không nhiều, một chuyến đi lên thị trấn cũng được coi là đi xa, sau khi trở về có thể khoe khoang mãi.

Phạm vi giao lưu giữa người với người chỉ trong vòng một làng, nhiều nhất là biết thêm một vài người dân làng bên, còn nếu cách nhau một - hai làng là không biết nhau rồi.

Phái người của làng này làm quan ở làng khác coi như là cử người lạ làm quan rồi, có thể phòng ngừa người dân địa phương sau khi có quyền lực thì sinh ra lòng tham, mưu lợi cho mình hoặc người nhà.

“Không chỉ cử người làm quan nơi xứ lạ, mà còn cần phải thay phiên sau khi đã làm ở một nơi một khoảng thời gian, như vậy mới có thể tránh được việc quan lại bao che cho nhau”.

Kim Phi nói: “Bên này ta sẽ sắp xếp để xây dựng một khu trường học quan viên, huấn luyện cơ bản cho họ.”

“Trường học quan viên là để dạy người làm quan như thế nào phải không?” Đường Tiểu Bắc tò mò hỏi.

Đây là lần đầu tiên cô ấy nghe đến một trường học như thế. “Muội có thể hiểu như vậy.” Kim Phi gật đầu.

Cho đến nay, y vẫn không có ý định dùng lòng tin và ích lợi đến để thử thách lòng người, lòng người là thứ không thể thử thách nhất.

Ai cũng chỉ là người bình thường mà thôi, y đặt mình vào. hoàn cảnh của người khác mà suy nghĩ, nếu Kim Phi làm quan, y cũng sẽ muốn làm cho người trong gia đình có cuộc sống tốt hơn.

Cho dù có vài quan viên có giác ngộ cao, ví dụ như Ngụy Đại Đồng và Thiết Thế Hâm, họ mong cầu được lưu danh sử sách, nguyện ý thanh liêm cả đời, mang đến cuộc sống ấm no cho nhân dân, có thể không màng đến các loại cám dỗ, nhưng người thân của họ chưa chắc đã có giác ngộ ấy.

Hơn nữa Kim Phi cũng không hy vọng những quan viên thật lòng lo cho dân chúng lại phải sống nghèo rớt mồng tơi.

Cho nên đối với quan viên, Kim Phi áp dụng chính sách lương cao liêm khiết, tra xét nghiêm ngặt, trừng phạt nặng nề.

Nói trắng ra chính là tiền lương cho quan viên cao cực kỳ, đủ để bọn họ có cuộc sống đầy đủ, đồng thời giám sát và xử phạt cũng vô cùng nghiêm khắc.

Thời đại phong kiến, phần lớn quan lại bao che cho nhau, hôm nay ngươi phạm tội, ta tha cho ngươi một lần, lần sau ta phạm tội, ngươi cũng mắt nhằm mắt mở đi.

Đây là chuyện bình thường nơi quan trường phong kiến.

Nhưng một khi Kim Phi phát hiện quan viên tham ô, đều sẽ bị xử phạt nặng nhất.

Từ khi tiêu cục Trấn Viễn thành lập đến nay, số quan quân nhân viên hộ tống bị chém đầu vì tham ô đã vượt quá ba mươi người rồi.

Điều này khiến cho rất nhiều người hơi ngo ngoe có ý xấu phải từ bỏ ý định.

Trước mắt xem ra, bầu không khí chốn quan trường ở Xuyên Thục rất tốt, nhưng Kim Phi biết, tình huống như thế này không thể kéo dài quá lâu.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 2918


Chỉ cần vượt qua hai năm khó khăn này, Kim Phi tin rắng, cuộc sống sau này của họ sẽ càng ngày càng tốt.

Người còn sống thì mới có thể làm được việc khác, nếu người chết rồi thì có lên kế hoạch tuyệt thế nào cũng vô dụng.

“Tiên sinh, ta hiểu rồi!”

Trương Lương nói: “Ta sẽ mau chóng triệu tập người đến đây, tổ chức một đại đội tiêu diệt thổ phỉ ở mỗi quận thành, đầu tiên là tiêu diệt bọn thổ phỉ khét tiếng trong quận, sau đó lại xem xét sắp xếp người ở từng huyện, cố gảng hết sức đảm bảo trật tự!”

Từ khi nỗi khiếp sợ về chim ưng biến mất, cùng với việc chấm dứt hai chiến dịch thành Du Quan và kênh Hoàng Đồng, những thế lực nhăm nhe xâm phạm Xuyên Thục đều trở nên im hơi lặng tiếng, họ có thể tạm thời điều động một ít người về đây.

“Về phương diện lãnh quân tiêu diệt thổ phỉ, Lương ca là người am hiểu nhất, huynh xem tình hình mà sắp xếp là được.”

Kim Phi nói: “Ngày mai khi đi qua đất Ngô, ta sẽ nói chuyện với Khánh hầu, để anh ta tạm thời ở lại Giang Nam phối hợp huynh!”

“Vậy thì quá tốt!” Trương Lương gật đầu liên tục.

Quân Thiết Lâm kỷ luật nghiêm ngặt, lại có sức chiến đấu mạnh mẽ, nếu có họ hỗ trợ, thì việc tiêu diệt thổ phỉ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

“Vậy Giang Nam ta giao cho Lương ca phụ trách!” Kim Phi đứng dậy, vỗ mạnh vào vai Trương Lương.

Từ khi tiêu cục Trấn Viễn thành lập tới nay, Trương Lương luôn gánh vác công tác tiêu diệt thổ phỉ, cho nên kinh nghiệm của anh ta có kinh nghiệm phong phú vô cùng.

Đây chính là nguyên nhân mà Kim Phi để Trương Lương dẫn dắt việc tiêu diệt thổ phỉ.

“Tiên sinh yên tâm, ta chắc chẳn sẽ dốc toàn lực, không phụ sự ủy thác của tiên sinh!” Trương Lương đứng dậy trả lời.

“Ta tin huynh!” Kim Phi cười, y xới một bát cơm cho Trương Lương: “Ăn đi, ăn đi!"

Trương Lương được Kim Phi xới cơm cho thì kinh ngạc mà nhận lấy bát cơm.

Trong bữa cơm, hai người lại thảo luận một vài nội dung về việc tiêu diệt thổ phỉ và cử người làm quan xa xứ, bữa cơm này kéo dài tới giữa buổi chiều mới chấm dứt.

Khi Kim Phi tiễn Trương Lương lên thuyền, y phát hiện "Tiểu Nhạc cô nương đứng chờ ở bờ biển, cô ấy thấy Kim Phi và Đường Tiểu Bắc đi ra thì vội vàng tiến lên hành lễ: “Tiên sinh, phu nhân, đi đường cẩn thận!”

“Tiểu Nhạc Nhạc, người trong nhà cô đã được sắp xếp. xong chưa?” Đường Tiểu Bắc hỏi.

“Ta đã sắp xếp xong rồi, chờ Trấn Viễn số 2 trở về, bọn ta sẽ cùng ngồi thuyền đi Kim Xuyên”

“Cô định tới Kim Xuyên rồi làm gì?” Đường Tiểu Bắc lại hỏi.

“Năm ngoái ta có mua một tòa nhà ở Quảng Nguyên, đủ cho gia đình ta cùng ở, khi tới Quảng Nguyên, ta lại mở một cửa hàng”

“Vậy thì tốt, cô đã có tính toán như vậy thì ta an tâm rồi!” Đường Tiểu Bắc gật đầu: “Nếu có khó khăn gì, thì cô nhớ viết thư cho ta đấy”

“Cảm ơn phu nhân!”

Tiểu Nhạc cô nương gật đầu.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom