Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 840


Đây là do mẹ hắn yêu cầu, mỗi lần nhìn thấy Kim Phi đều phải hành lễ.

Lúc đầu Kim Phi vẫn không quen, sau đó yêu cầu mấy lần nhưng Mãn Thương vẫn cứ thế nên y cũng đành mặc kệ.

“Ngươi đến đúng lúc lắm, ta muốn dẫn… À phải rồi, cô tên là gì?”, Kim Phi nhìn nữ nhân công.

“Thưa tiên sinh, ta tên là Vạn Vũ Hồng”, nữ nhân công đáp.

“Tên hay lắm”, Kim Phi khen ngợi, sau đó nói: “Ta muốn dẫn Vạn Vũ Hồng đến núi Thiết Quán một chuyến”.

“Được”, Mãn Thương cúi người xuống đáp.

Advertisement

“À phải rồi, ở xưởng còn những người có hoàn cảnh như cô, tỷ tỷ ở làng Tây Hà, còn đệ thì ở núi Thiết Quán không?”, Kim Phi hỏi.

“Theo ta biết chắc là không còn”, Vạn Vũ Hồng đáp.

“Vậy vất vả cho hai người quá rồi”.

“Không vất vả gì cả, cuộc sống bây giờ đã tốt hơn lúc ở quận thành rất nhiều”.

Advertisement

“Dù nói thế nào, để hai tỷ đệ các cô chia cách nhau là không nên”.

Kim Phi nhìn Mãn Thương: “Sau này nếu gặp tình huống tương tự thì phải đón đứa trẻ đến làng Tây Hà luôn”.

“Vâng”, Mãn Thương đáp.

“Chúng ta đi thôi”, Kim Phi dẫn Vạn Vũ Hồng ra khỏi xưởng: “Phải rồi, cô biết cưỡi ngựa không?”

“Trước đây trong nhà từng nuôi hai con ngựa, ta không biết cưỡi lắm nhưng đi đường bình thường thì vẫn ổn”, Vạn Vũ Hồng đáp.

“Vậy ta không bảo người chuẩn bị xe ngựa nữa, chúng ta cưỡi ngựa sẽ nhanh hơn”.

Kim Phi bảo Đại Lưu chuẩn bị ngựa, sau đó hỏi: “Cô xuất thân từ gia tộc lớn nhỉ?”

Giáo dục phổ cập ở Đại Khang rất thấp, người dân thường đặt tên rất tùy ý.

Quan Hạ Nhi, Quan Tiểu Nga đã được xem là tên hay ở trong làng rồi, rất nhiều cô gái đều được gọi là A Trân, A Hương, A Liên, còn nam thì tên là Thiết Thùy, Cẩu Đản, Đại Ngưu, Trụ Tử v.v., xác suất trùng tên cực kỳ cao.

Cái tên Vạn Vũ Hồng này không phải quá đặc biệt nhưng vừa nghe đã biết do người có đọc sách đặt tên.

Hơn nữa trong nhà từng nuôi ngựa, đệ đệ còn biết vẽ tranh, gia đình bình thường không có điều kiện này.

“Cũng không tính là gia tộc lớn gì, trước đây cha ta là quản sự doanh trại của quân Thanh An, sau đó quân Thanh An bị đánh bại, bệ hạ vô cùng tức giận, cha ta và rất nhiều thúc bá đều bị bắt, người trong nhà cũng bị bán ra ngoài, mẹ ta bị thương trong lúc cả nhà bị tịch thu tài sản, sau đó thì bị bệnh chết vài ngày trước khi tiên sinh đến chỗ người môi giới”.

“Nén bi thương”, Kim Phi tháp giọng nói.

Triều đình mục nát, người chịu khổ luôn là người dân.

Đồng thời Kim Phi cũng cởi bỏ được nghi ngờ trong lòng.

Thảo nào đệ đệ của cô ấy còn nhỏ đã biết vẽ tranh, thì ra là gia truyền.

“Đều đã qua rồi, nhờ ơn tiên sinh mà bây giờ ta và đệ đệ đều sống rất tốt, mẹ ở dưới hoàng tuyền mà biết cũng sẽ biết ơn tiên sinh nhiều lắm”, Vạn Vũ Hồng cảm kích nói.

Lúc đầu ở chỗ bọn buôn người, cô ấy thật sự rất tuyệt vọng.

Nếu không phải vì không yên lòng đệ đệ, có lẽ cô ấy đã tự sát rồi.

Sau đó Kim Phi mua lại bọn họ, không bị bắt nô dịch mà cho cô ấy một công việc.

Mặc dù công việc trong xưởng luyện sắt vừa bẩn vừa mệt, nhưng ở đây sẽ không ai xem thường cô ấy. Sau khi sản xuất dây chuyền, mỗi tháng đều có ba ngày nghỉ, cô ấy có thể lấy tiền lương mua một ít đồ ăn ngon, sau đó đến núi Thiết Quán thăm đệ đệ, sướng hơn làm người hầu một trăm lần.

Thế nên Vạn Hồng Vũ thật lòng biết ơn Kim Phi.

“Vạn cô nương nói quá rồi”.

Kim Phi không muốn nói đến chủ đề nặng nề này bèn đổi chủ đề khác: “Chắc Vạn cô nương biết chữ nhỉ, tại sao không đến thương hội làm chưởng quầy?”

Mặc dù cô ấy đến xưởng luyện sắt khá sớm, nhưng sau đó cũng có một lần Đường Tiểu Bắc công khai tuyển dụng chưởng quầy nữ trong làng, người ở trong làng đều có thể đăng ký.

“Ta biết được một ít chữ, nhưng… nhưng khả năng tính toán của ta rất kém”.

Vạn Vũ Hồng đỏ mặt gãi đầu: “Lúc Tiểu Bắc phu nhân chọn chưởng quầy, điều kiện đầu tiên cũng không đạt”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 841


Đại Lưu dẫn ngựa đến, một đoàn người cưỡi ngựa chạy thẳng đến núi Thiết Quán.

Trên đường đi Kim Phi nhận ra Vạn Vũ Hồng nói cưỡi ngựa không tốt lắm đều là nghiêm tốn, kỹ thuật cưỡi của cô ấy tốt hơn rất nhiều binh lính nữ khác.

Vạn Vũ Hồng đã đuổi kịp, Kim Phi bèn dẫn cả đoàn tăng tốc, trước bữa trưa đã đến núi Thiết Quán.

Bây giờ thị trường xà phòng đã được mở rộng hoàn toàn, nhà máy xà phòng ở núi Thiết Quán đã xây dựng một số tòa nhà xưởng mới trong vòng vài tháng, mỗi tháng bọn buôn người ở quận thành sẽ đưa một nhóm người làm đến núi Thiết Quán.

Lúc Kim Phi và Vạn Vũ Hồng đến, vừa lúc gặp được một nhóm người làm ở dưới chân núi.

Không chỉ có các cô gái mà còn có vài đứa trẻ.

Advertisement

“Các tỷ muội, phía trước là núi Thiết Quán, mọi người cố gắng chút đi”.

Nha Nương dẫn đường hô lên: “Đến núi Thiết Quán rồi, mọi người không chỉ có thể được ăn no mà còn có thể làm việc kiếm tiền, chuộc thân cho người nhà”.

Nghe lời Nha Nương nói thế, rất nhiều cô gái đều lộ ra vẻ mong đợi.

Đa số những phụ nữ được bọn buôn người thu nhận đều là vì họ không thể trả nổi tiền thuế hoặc người nhà của họ phạm tội, thường thì cả gia đình sẽ bị quan phủ bán đi.

Advertisement

Bây giờ danh tiếng của Kim Phi ở bọn buôn người quận thành rất vang dội, tất cả những người hầu đều biết rằng được Kim tiên sinh mua về thì mình sẽ không bị bắt nạt, được làm việc và còn nhận được mức tiền lương không thấp.

Hơn nữa làm đủ một tháng, nếu công việc không có vấn đề gì thì còn có thể ứng trước tiền lương, chuộc thân cho người nhà đã bị bán đi.

Được Kim tiên sinh mua về là ước mơ lớn nhất của các cô gái và trẻ con ở bọn buôn người.

Nha Nương đang nói thì nghe được tiếng vó ngựa vang lên ở đằng sau, quay đầu lại nhìn, vội nói: “Các tỷ muội mau nhường đường, Kim tiên sinh đến rồi”.

“Hắn chính là Kim tiên sinh à, trẻ quá”.

“Kim tiên sinh, cảm ơn người đã thu nhận ta và đệ đệ, A Xuân khấu đầu với người”.

Nghe thế các người hầu vội đứng sang một bên đường núi, tò mò nhìn mấy người Kim Phi.

Còn có một người hầu nữ kéo đệ đệ của mình, quỳ xuống đất bùn dập đầu.

“Mau đứng lên đi, Kim Xuyên chúng ta không cho phép khấu đầu, ta không nhận nổi”.

Kim Phi vội nhảy xuống ngựa chiến, đỡ cô nương và đứa trẻ đang khấu đầu đứng lên.

“Người nhận được mà, nếu không ngờ tiên sinh thu nhận, ta và đệ đệ không biết sẽ bị bán đến nơi nào, cả đời này cũng không biết có thể gặp lại hay không”.

Cô nương kích động nói: “Khang Sinh, mau khấu đầu với tiên sinh đi, đệ còn nhỏ, nếu bị người ta mua lại chắc chắn sẽ bị bỏ đói”.

Khấu đầu là hành động hiện giờ cô ấy có thể nghĩ đến, cách duy nhất bày tỏ sự biết ơn.

Một đứa trẻ sáu bảy tuổi ngơ ngác nhìn tỷ mình, sau đó lại nhìn Kim Phi rồi định quỳ xuống.

“Dưới đất toàn là bùn, quỳ gì chứ?”

Kim Phi vội kéo đứa bé lên: “Nếu muốn cảm ơn ta thì lên núi làm việc chăm chỉ, nuôi lớn đệ đệ cô, dạy dỗ thành tài”.

“Kim tiên sinh yên tâm, sau này ta sống là người của tiên sinh, chết là ma của tiên sinh, tiên sinh bảo ta làm gì, A Xuân sẽ làm cái đó”.

Cô nương nhanh chóng giơ tay lên thề.

“Được rồi, được rồi, không nghiêm trọng đến thế đâu”.

Kim Phi sầm mặt kéo cánh tay cô ấy xuống.

Thầm thở dài nói, người xưa thật là chất phác, lại nhìn các cô gái khác.

Các cô gái bị bán đi trước khi đến bọn buôn người thì đồ trên người đều bị nha dịch lấy đi hết, ngay cả áo khoác mặc bên ngoài cũng bị cướp mất.

Rất nhiều cô gái đều chỉ mặc một chiếc áo bên trong mỏng manh, còn chẳng có giày nữa.

Bây giờ đã vào thu, nhiệt độ rất thấp, dạo gần đây lại liên tiếp có mưa, trên đường đến Kim Xuyên bị dính nước mưa nên hầu hết mọi người đều lạnh đến mức run rẩy.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 842


“Vâng”, Đại Lưu nhanh chóng ghi nhớ.

“Lão An, ông cưỡi ngựa lên núi trước, bảo thực đường nấu một nồi canh gừng cho các cô ấy làm ấm người, sau đó nói với Tả cô nương một tiếng, bảo cô ấy chuẩn bị quần áo”.

Người phụ trách trước đây của núi Thiết Quán là Uyển Nương, hiện giờ Uyển Nương đã đến làng Tây Hà để nghiên cứu phát triển nước hoa và xà phòng thơm với Quan Hạ Nhi, núi Thiết Quán được giao cho một cô gái tên là Tả Phi Phi.

“Vâng”, một cựu binh xoay người chạy lên núi.

“Cảm ơn Kim tiên sinh”.

Vì dạo gần đây trời cứ mưa mãi, các cô nương đi rồi lại dừng, tận bốn ngày mới đến được đây, cả đường đi vừa lạnh vừa đói.

Advertisement

Có thể uống một bát canh gừng thật sự quá tốt.

“Được rồi, mau lên núi đi”.

Kim Phi phất tay với Nha Nương, sau đó lên ngựa đi trước.

“Vâng!”

Nha Nương cúi người chào, sau đó dẫn cả đoàn người đi theo phía sau.

Advertisement

Kim Phi vừa đi vừa suy tư.

Sau khi sản nghiệp trong tay ngày càng nhiều, quản lý cũng dần không hết.

Nếu không phải hôm nay vừa lúc gặp được đoàn người này, y cũng không biết các cô gái phải đi chân trần, dầm mưa để đi từ Quảng Nguyên đến núi Thiết Quán.

Trong thương hội Kim Xuyên, hai tháng nay cũng liên tục xuất hiện vài người lén lút mua bán xà phòng thơm, sau đó đem đến chợ đen bán với giá cao ngất ngưởng.

Cũng có nhân viên hộ tống dùng cung nỏ hạng nặng và xe đẩy đá để đe dọa thổ phỉ khi đang áp đội.

Sau khi thương hội và tiêu cục phát triển, các tình huống này chắc chắn sẽ ngày càng nhiều, phải nhanh chóng nghĩ cách tăng cường quản lý.

Nhưng y là dân kỹ thuật, làm sao biết cách quản lý?

Đường Đông Đông có khả năng quản lý, nhưng dù sao cô ấy cũng chưa từng được đào tạo bài bản, xưởng dệt ngày càng lớn, cô ấy ngày càng bận rộn, thường xuyên phải làm thêm giờ đến nửa đêm, nếu tạo thêm gánh nặng, có lẽ cô ấy sẽ kiệt sức mất.

Đường Tiểu Bắc cũng như thế, bây giờ quy mô của thương hội ngày càng lớn, lấy Quảng Nguyên và kinh thành làm trung tâm, tỏa ra năm sáu quận thành, ở mỗi đơn vị hành chính cấp huyện đều mở cửa hàng, cũng khiến cô ấy lo đủ bề rồi.

Lần này đến Giang Nam mở rộng thị trưởng, Đường Tiểu Bắc vốn dĩ định tự mình dẫn theo người đi, vì có quá nhiều việc, chưa thể làm được như ý.

Ngoài ra còn có Trương Lương, hắn là người giỏi cầm quân đánh trận, sau khi tiếp quản công việc đánh thổ phỉ của Khánh Mộ Lam, hắn đã đạt được những kết quả xuất sắc.

Chưa đến một tháng, quân được chia ra làm nhiều nơi, tất cả thổ phỉ có quy mô lớn ở các quận của Quảng Nguyên đều bị quét sạch với tốc độ cực nhanh, hầu như trận nào cũng toàn thắng.

Nhưng Trương Lương cũng không phải là người giỏi trong việc quản lý.

Dẫn binh đánh trận thì không sao, làm nhân viên hộ tống tản ra khắp nơi thì dần mất khống chế.

Nói thẳng ra dưới trướng Kim Phi không thiếu nhân tài nhưng thiếu người có thể lãnh đạo tình hình chung.

“Phải nhanh chóng nghĩ cách tìm được nhân tài”.

Kim Phi thầm nói, sau đó xoay người xuống ngựa.

Hiện giờ núi Thiết Quán đã không còn dáng vẻ như lúc mới giành lại được nữa.

Các ngôi nhà tranh đều được gỡ bỏ, thay vào đó là nhà lầu mái ngói, để nhiều người có thể sinh sống hơn.

Những chiếc lán cao cũng được dựng trên khu đất bằng phẳng trên đỉnh núi, bên trong có những dãy kệ hàng hóa, trên giá kệ là những lớp xà phòng thơm đang phơi khô.

Các cô nương từng nhóm bưng khay đi đi lại lại trong đó.

Mùi hương nồng lan tỏa.

Kim Phi cảm thấy tinh thần khoan khoái, không khỏi nhắm mắt lại.

Một người phụ nữ mặc đồ tím nhanh chân bước đến, hành lễ với Kim Phi, nhẹ giọng nói: “Chào tiên sinh”.

Cô ấy chính là Tả Phi Phi – người phụ trách hiện nay ở núi Thiết Quán.

Nhận được thông báo của cựu binh, sau khi sắp xếp xong chuyện ở thực đường và quần áo, cô ấy lập tức đến đứng trước cửa đón Kim Phi.

“Phi Phi, đã lâu không gặp, ngày càng xinh đẹp đấy”.

Kim Phi mở mắt ra, mỉm cười chào.

Nếu chỉ xét về nhan sắc và vóc người, Tả Phi Phi không thua kém Quan Hạ Nhi và Đường Tiểu Bắc, hơn nữa còn có khí chất của người đọc sách.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 843


Tả Phi Phi đều là người bị hại của mê tín phong kiến giống Quan Hạ Nhi.

Cô ấy xuất thân từ gia đình có học thức, là tài nữ nổi tiếng trong vòng cả vạn dặm, cầm kỳ thư họa đều giỏi.

Có lẽ là ông trời ghen tị với nhan sắc của cô ấy nên lúc mười lăm tuổi bên mắt trái của Tả Phi Phi bỗng xuất hiện một nốt đỏ to bằng hạt đậu.

Theo quan niệm mê tín của Đại Khang, nếu này chỗ này có nốt ruồi đen là điềm báo may mắn, còn nốt ruồi đỏ hoặc đốm đỏ thì là hồ ly.

Quan Hạ Nhi bị dị ứng với ánh nắng mặt trời, suốt ngày ở nhà quay chỉ không ra ngoài là được, người bình thường sẽ không nhìn thấy.

Advertisement

Nhưng nốt đỏ của Tả Phi Phi lại mọc ở dưới mắt trái, không thể che được.

Tệ hơn nữa là lúc mẹ cô ấy dẫn cô ấy đến thầy lang lại bị người bên cạnh nhìn thấy.

Vốn dĩ đã bàn xong chuyện hôn sự, bên nhà trai biết được tin này không do dự gì từ hôn.

Advertisement

Ở thời kỳ phong kiến, phụ nữ bị từ hôn là chuyện rất mất mặt.

Cha cô ấy là một viên quan nhỏ trong huyện phủ Thanh Sơn, nghe thấy có người nói xấu con gái mình ở sau lưng bèn không kiềm chế được đánh đối phương một đấm.

Đánh xong mới biết đối phương là con trai huyện lệnh.

Huyện lệnh Thanh Sơn có quyền lực hơn huyện lệnh Kim Xuyên, có thể nói là một tay che trời ở huyện Thanh Sơn, đánh con trai ông ta là xong à?

Hôm đó cha Tả Phi Phi bị bắt vào đại lao, trong đêm đó bị đánh chết, còn bị huyện lệnh hãm hại kết tội.

Sau đó nhà họ Tả bị tịch thu, tất cả gia quyến nữ đều bị bán ra ngoài.

Vì nốt đỏ trên mặt mà Tả Phi Phi không ít lần chịu tội ở chỗ bọn buôn người, các Nha Lang sợ bị lây xui xẻo nên không ai dám làm gì cô ấy, nhưng động tay đánh mắng, còn thường không cho cô ấy ăn.

Ngay cả các cô nương cùng làm người hầu cũng xa lánh cô ấy.

Tả Phi Phi quả thật không chịu nổi nữa, từng tìm đến cái chết một lần, may mà mẹ cô ấy cũng ở trong chỗ đó kịp thời cứu được.

Bắt đầu từ hôm đó, mẹ cô ấy ngày đêm trông chừng, khích lệ khuyên bảo.

Sau đó Kim Phi xuất hiện, đưa Tả Phi Phi và mẹ cô ấy cùng đến núi Thiết Quán.

Trải qua gian khổ ở chỗ bọn buôn người, ngày tháng ở núi Thiết Quán quả thật như tiên cảnh với hai mẹ con Tả Phi Phi.

Mặc dù vẫn có người bàn tán sau lưng nhưng ở đây, cô ấy chỉ cần làm tốt việc của mình, không ai dám bắt nạt cô ấy.

Vì thấy biết ơn nên Tả Phi Phi làm việc cực kỳ chăm chỉ, rất nhanh đã được Uyển Nương chú ý đến.

Biết được Tả Phi Phi biết chữ, lập tức giới thiệu Tả Phi Phi làm chưởng quầy nữ.

Nhưng chưởng quầy nữ thì phải ra ngoài để bàn bạc chuyện làm ăn, nốt đỏ trên mặt cô ấy sẽ ảnh hưởng rất lớn, bị Đường Tiểu Bắc từ chối.

Lúc Uyển Nương rời khỏi núi Thiết Quán, lại đề cử Tả Phi Phi làm người phụ trách với Kim Phi.

Kim Phi nhân lúc đến chỉ đạo xây dựng xưởng xà phòng, quan sát một khoảng thời gian, nhận thấy Tả Phi Phi rất có năng lực bèn đồng ý với đề nghị của Uyển Nương.

Điều này khiến Tả Phi Phi càng biết ơn Kim Phi, càng cố gắng làm việc chăm chỉ hơn, lần lượt đưa ra một loạt các biện pháp, không chỉ cải thiện đáng kể hiệu quả làm việc của xưởng mà còn giữ được ơn huệ và uy nghiệm, thành công tạo dựng uy tín.

Vì biến cố gia đình, Tả Phi Phi bình thường đều rất nghiêm túc, các công nhân nữ rất ít khi nhìn thấy nụ cười của cô ấy.

Nhưng ở trước mặt Kim Phi, Tả Phi Phi luôn mỉm cười, nếu Kim Phi nói vài câu trêu đùa thì có thể chọc cho cô ấy cười cong cả mắt.

Mấy lần Kim Phi đều cảm thấy ù ù cạc cạc, không biết cô ấy đang vui vì điều gì.

Giống như hiện giờ, Kim Phi chỉ hỏi tình hình gần đây của núi Thiết Quán theo lệ, nụ cười trên môi Tả Phi Phi chưa từng biến mất.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 844


Tả Phi Phi mỉm cười nói.

“Cô đi đi”, Kim Phi gật đầu.

Tả Phi Phi dẫn công nhân nữ rời đi.

Nhiều người lên núi như thế, không ít công nhân nữ đều chú ý đến động tĩnh bên này.

Nếu hỏi Kim Phi được mến mộ nhiều nhất ở đâu thì chắc chắn là núi Thiết Quán.

Advertisement

Các công nhân nữ ở xưởng xà phòng thơm một là thịt ngựa bị thổ phỉ bắt, hai là người hậu có thân thế thê thảm, ngày tháng của họ khổ hơn cả người dân bình thường.

Thế nên sự cảm kích của họ với Kim Phi cũng hơn cả người dân làng Tây Hà.

Lúc đầu họ chỉ là tôn trọng Kim Phi, không dám khinh suất, sau đó Kim Phi đến núi Thiết Quán chỉ đạo xây dựng xưởng, tiếp xúc nhiều lần các công nhân nữ nhận thấy Kim Phi rất hiền hòa, cũng rất bạo gan.

Nhất là một vài cô nương bị thổ phỉ bắt đến, họ đã trải qua quá nhiều chuyện, sau khi quen thuộc rồi sẽ dám nói với Kim Phi vài câu trêu đùa.

Advertisement

Thật ra họ biết không có khả năng ở bên Kim Phi, chỉ là cảm thấy dáng vẻ quẫn bách của Kim Phi rất thú vị, cố ý chọc y.

Thấy Kim Phi đến, các công nhân nữ lập tức để việc trong tay xuống, đi đến cổng núi.

“Các tỷ muội mau xem này, Kim tiên sinh đến rồi”.

“Kim tiên sinh, sao lâu như thế mới đến núi Thiết Quán?”

“Đúng đấy Kim tiên sinh, Thái Nhi nhớ người lắm đó”.

“Ngươi còn nói bậy nữa, ta xé miệng ngươi đấy”.

“Tiên sinh tuấn tú như thế, lại có bản lĩnh, nghĩ xem tiên sinh có gì? Ta vẫn muốn giữ thân trong trắng, nếu không buổi tối đã lẻn vào phòng tiên sinh từ sớm rồi”.

“Ngươi lẻn vào không sợ trong chăn của tiên sinh có người à?”

“Có người thì thế nào, bây giờ trời chuyển lạnh rồi, chen chúc cũng ấm lắm”.

“Các ngươi đừng nói nữa, mặt tiên sinh đỏ hết cả rồi”.

“Tiên sinh, người là đàn ông, đỏ mặt gì chứ?”

“Có lẽ là đi đường mệt mỏi, tiên sinh ơi, ta lau mồ hôi cho người”.



Vừa rồi Kim Phi trêu chọc Tả Phi Phi, giờ thì báo ứng đến rồi.

Các công nhân nữ vây quanh Kim Phi, cười hi hi nói.

Càng nói càng trở nên lớn gan.

Thậm chí có người còn động tay động chân.

“Im miệng hết đi, đừng làm loạn nữa, cẩn thận ta trừ tiền lương của các cô”.

Kim Phi đỏ mặt nói.

Sau khi áp dụng dây chuyền sản xuất, mỗi tháng các công nhân nữ ở xưởng luyện sắt đều sẽ được nghỉ ba ngày, có thể tự do hoạt động.

Dù sao họ cũng không biết xây lò thế nào, không biết phủ phấn, không sợ họ tiết lộ ra ngoài.

Mà công nghệ xà phòng thơm lại quá đơn giản, rất dễ bị sao chép, thế nên các công nhân nữ núi Thiết Quán không được phép xuống núi, người bình thường cũng không được phép lên đây.

Chẳng hạn như Nha Lang, đưa các công nhân nữ đến lô cốt chỗ sườn núi thì bị ngăn lại.

Lúc đầu, Kim Phi lo lắng các công nhân nữ sẽ bất mãn nhưng sau khi bảo Uyển Nương hỏi một vòng, các công nhân nữ đều rất hài lòng với tình trạng hiện tại, không ai phàn nàn, nên Kim Phi quyết định tạm thời như thế.

Để bù đắp cho họ, Kim Phi phát tiền lương cho công nhân ở núi Thiết Quán cao hơn xưởng dệt ở làng Tây Hà một chút.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 845


Với những người dân khác ở Đại Khang, công nhân nữ ở núi Thiết Quán đều là người giàu.

Lấy lý do trừ tiền lương để đe dọa họ căn bản không có tác dụng.

Kim Phi vừa dứt lời, lập tức có công nhân nữ tiếp lời.

“Tiên sinh muốn trừ bao nhiêu tiền để tối nay có thể vào phòng của tiên sinh? Ngươi nói thử xem”.

“Một đám phụ nữ lưu manh”.

Advertisement

Kim Phi buồn bực đẩy công nhân nữ tiếp lời đó ra, dẫn Vạn Vũ Hồng đi tìm đệ đệ cô ấy.

“Tiên sinh, ngươi còn chưa nói trừ bao nhiêu tiền mà, người nói một con số đi, nếu tiền của ta không đủ thì tìm các tỷ muội góp chung”.

“Đúng đó, tiên sinh nói một con số đi”.

“Tiên sinh đừng đi mà!... Haizz, còn chạy nữa”.

Advertisement

Các công nhân nữ ở đằng sau vẫn còn đang cười hi hi.

Kim Phi sầm mặt bỏ chạy.

Ở góc Tây Bắc núi Thiết Quán, vốn dĩ là căn phòng gỗ nhỏ của bọn thổ phỉ giam giữ các cô nương.

Bây giờ căn nhà gỗ nhỏ đã được gỡ bỏ, cũng xây thành hai tòa nhà nhỏ.

Đám trẻ được mua lại từ quân thành sống ở đây, bé trai một tòa, bé gái một tòa.

Giữa hai tòa nhà nhỏ này còn có hai căn phòng lớn, nơi này là học đường núi Thiết Quán.

Có tất cả hai lớp, bốn tiên sinh dạy chữ.

Các tiên sinh bình thường chắc chắn không chịu đến đây, tiên sinh dạy học cũng là cô nương từng đi học mua về từ chỗ bọn buôn người.

Lúc Kim Phi đến, học đường đang trong giờ học, một thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi đứng trên bục giảng, cầm gậy tre chỉ vào bảng đen: “Chữ này đọc là ơn, ơn tình, ơn trong ơn cứu mạng”.

“Cô ơi, ơn cứu mạng là gì ạ?”, một đứa bé hỏi.

Không đợi tiên sinh nữ trả lời, một đứa bé lớn hơn một chút giành nói trước: “Cô ơi, con biết, ơn cứu mạng là người khác đã cứu mạng của mình, đây chính là ơn tình lớn nhất, chẳng hạn như Kim tiên sinh đã mua chúng ta về, chính là ơn cứu mạng”.

“Đúng vậy, tỷ tỷ ta nói rồi, chúng ta đều là những đứa trẻ, nếu bị địa chủ mua lại, chúng ta có thể chẳng sống nổi một năm, Kim tiên sinh là ân nhân cứu mạng của chúng ta, ta muốn lớn lên thật nhanh để báo ơn tiên sinh”.

“Tỷ ta cũng nói, bảo ta lớn lên đến thương hội làm kế toán, chị ấy làm xà phòng thơm cho tiên sinh, ta đi bán xà phòng thơm”.

“Ta muốn làm nhân viên hộ tống, bảo vệ tiên sinh”.

“Ta muốn đi rèn sắt cho tiên sinh, mẹ ta nói rèn là nghề thủ công có thể gia truyền”.



Đám trẻ con nhao nhao lên bàn luận.

Kim Phi đứng ngoài cửa rất cảm động.

Người xưa đa phần đều không hiểu biết nhiều nhưng lại rất mộc mạc, ai đối xử tốt với họ, họ đều móc tim móc phổi ra đối xử tốt lại.

Người dân tốt như vậy mà lại bị triều đình ép buộc đến mức không còn đường đi, quả thật là tạo nghiệt.

Phòng học cũng là di Kim Phi thiết kế, vì không có thủy tinh, để giữ ấm và ngăn gió, chỉ có thể xây được hai cửa sổ nhỏ nhưng trước sau lại có hai đường cửa.

Một là để lấy ánh sáng, hai là phòng trường hợp xảy ra hỏa hoạn dễ dàng sơ tán.

Lúc trời nóng, hai cánh cửa đều mở ra để có thể thông gió, trời lạnh thì đóng cửa lại cũng có thể giữ ấm.

Bây giờ thời tiết đã khá mát mẻ, phòng học cũng mở một cánh cửa trước, cửa sau khép hờ.

Kim Phi đẩy nhẹ cánh cửa tạo ra khe hở nhìn vào bên trong.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 846


Vạn Vũ Hồng cũng nhìn thấy cảnh tượng này từ khe cửa, tức đến mức đẩy cửa ra sải bước đi vào, nhéo tai đứa nhóc đang ngủ say đó.

“Vạn Hạc Minh! Đệ dậy cho ta”.

Có thể nhìn ra Vạn Vũ Hồng đang nổi giận, nhéo tai đứa nhỏ nhéo nó dậy.

“Ai đấy, buông tay! Đau đau đau!”

Đứa bé bị cơn đau đánh thức, thở phì phò đập vào cái tay nhéo tai mình.

Đánh vài cái mới nhận ra là tỷ tỷ nhà mình, sợ hãi nói: “Tỷ ơi, sao tỷ lại đến đây?”

“Nếu ta không đến cũng không biết đệ ngày nào cũng ngủ trong giờ học”.

Advertisement

Vạn Vũ Hồng tức đến mức trào nước mắt.

Đệ đệ là tất cả hy vọng của cô ấy, lúc đầu khó khăn như thế, cô ấy cũng liều mạng bảo vệ đệ đệ, bây giờ lại nhéo tai đệ đệ đến mức chảy cả máu.

Có thể không tức giận được à? Tiên sinh bận rộn như vậy, cả ngày đều ở trong phòng thí nghiệm, thậm chí không có thời gian về nhà lại chạy đến núi Thiết Quán vì đệ đệ, kết quả nó lại ngủ trong giờ học…

Chuyện đã loạn thành như vậy chắc chắn không thể nào tiếp tục lớp học được nữa.

Mấy đứa trẻ khác đều quay đầu lại cười ha ha hóng chuyện.

Advertisement

Giáo viên cũng ngơ ngác.

Mấy năm nay thường không có nhiều người được đi học, nhất là các cô nương từng được đi học lại càng ít, thế nên bình thường ở trên núi, các công nhân nữ rất tôn trọng cô ấy, chưa từng có ai dám gây chuyện ở học đường.

Cuối cùng Vạn Vũ Hồng cũng ý thức được có điều không ổn, vội vàng xin lỗi giáo viên: “Xin lỗi, vừa rồi ta nhìn thấy Vạn Hạc Minh ngủ trong lớp nên không kiềm chế được chạy vào”.

“Tỷ mau buông tay, những kiến thức cô dạy đệ đều biết cả rồi”, Vạn Hạc Minh không phục nói.

“Có biết rồi cũng không thể ngủ trong lớp, cha chúng ta đã nói tôn sư trọng đạo, đệ quên rồi à?”

Vạn Vũ Hồng dạy dỗ.

“Tỷ buông Hạc Minh ra đi, cậu bé thật sự biết làm mà”.

Giáo viên cũng đi xuống khỏi bục giảng, hơi ái ngại nói: “Chữ nó biết còn nhiều hơn ta nữa…”

“Vậy cũng không thể ngủ gật trong lớp, đây là không tôn trọng giáo viên. Nếu cha ta ở đây, chắc chắn sẽ đánh nó”.

Cuối cùng vẫn là Vạn Vũ Hồng thương xót đệ đệ, thấy tai đệ đệ đã chảy máu thì buông tay.

Nhưng lại đánh vào người cậu bé: “Mau xin lỗi cô đi”.

“Xin lỗi cô giáo, ta sai rồi”.

Vạn Hạc Minh không còn cách nào khác bèn cúi đầu xin lỗi giáo viên.

Giáo viên nữ đang định nói gì thì nhìn thấy Kim Phi bước vào từ cửa sau, vội cúi người chào Kim Phi.

Đám trẻ con nhốn nháo vây quanh Kim Phi lên tiếng chào.

“Kim tiên sinh”.

“Kim tiên sinh, cuối cùng người cũng đến rồi, lần trước người vẫn chưa kể hết câu chuyện kia”.

“Phải đó Kim tiên sinh, Na Tra giết Tam thái tử Long Vương, Lão Long Vương có thể đồng ý sao?”



Khoảng thời gian Kim Phi ở núi Thiết Quán đó, sau khi ăn cơm tối xong không có việc gì nên đến bãi đất trống hóng mát rồi kể chuyện cho đám trẻ nghe.

Lúc kể chuyện Na Tra, sau khi kể đến đoạn Na Tra giết Tam thái tử thì nhà xưởng đã xây xong, Kim Phi bèn quay về, khiến đám trẻ con bồn chồn, ngày nào cũng trông ngóng Kim Phi đến để kể nốt phần còn lại.

“Bây giờ có việc, tối nay ăn cơm xong đến bãi đất trống, ta kể nốt chuyện Na Tra cho các ngươi”.

Kim Phi cười nói.

Đám trẻ con vui vẻ reo hò.

Ở một bên khác, mẹ Tả Phi Phi – Tả Trương Thị biết tin Kim Phi đến, lập tức chạy đến nhà ăn.

Kéo Tả Phi Phi sang một bên, nhỏ giọng hỏi: “Phi Phi, mẹ nghe nói Kim tiên sinh đến à?”

“Phải ạ, vừa đến”.

“Vậy con còn ở đây làm gì? Sao không đi dạo vài vòng với tiên sinh?”, Tả Trương Thị hỏi.

“Lần này tiên sinh đến để tìm nhóc thiên tài nhà họ Vạn, con đi theo làm gì?”

Tả Phi Phi nắm lấy góc áo nói.

Con gái ở Đại Khang quá nhiều, trên mặt Tả Phi Phi lại có nốt đỏ, muốn giả cho người ta cũng rất khó, mẹ cô ấy vốn dĩ đã hết hy vọng, quyết định hai mẹ con nương tựa vào nhau sống hết đời ở núi Thiết Quán.

Nhưng từ khi nghe nói Kim Phi không quan tâm đến quan niệm mê tín, cưới một yêu ma, tâm tư Tả Trương Thị lại trỗi dậy, cứ kích động Tả Phi Phi chủ động tiếp cận Kim Phi.

Tả Phi Phi không phải kẻ ngốc, cô ấy biết rõ mẹ mình có ý định gì.

Thật ra cô ấy cũng rất thích Kim Phi, nhất là sau khi mấy bài thơ của Kim Phi lan truyền đến núi Thiết Quán, Tả Phi Phi đã hoàn toàn rơi vào lưới tình, mỗi khi gặp được Kim Phi, cô ấy không khỏi vui mừng.

Nhưng các cô gái ở thời đại phong kiến hết sức thận trọng, Tả Phi Phi nói với Kim Phi vài câu đã đỏ mặt, nào có can đảm tỏ tình?
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 847


Tả Phi Phi sợ mẹ mình nói chuyện này, xoay người định chuồn đi nhưng lại bị Tả Trương Thị kéo lại.

“Con đừng vội đi, Kim tiên sinh không chỉ có bản lĩnh, có tài mà còn biết yêu thương người khác, Tiểu Bắc phu nhân cũng từng đến núi Thiết Quán, con cũng thấy tiên sinh đối xử tốt thế nào với cô ấy rồi đấy”.

Tả Trương Thị tận tình khuyên bảo: “Xứng đôi như thế, mẹ con sống nửa đời người cũng chỉ từng gặp một mình Kim tiên sinh thôi.

Nếu con bỏ lỡ thì sẽ hối hận cả đời đấy”.

“Mẹ, giờ con còn có việc, tối hẵng nói chuyện này sau được không?”

Tả Phi Phi quả thật hơi sợ.

Advertisement

“Chuyện gì mà quan trọng hơn đại sự cả đời chứ?”

Tả Trương Thị kéo áo con gái không buông: “Con thành thật nói cho mẹ biết, con thấy Kim tiên sinh thế nào? Có xứng với con không?”

“Dĩ nhiên Kim tiên sinh cực kỳ tốt, là con không xứng với tiên sinh”.

Tả Phi Phi cúi đầu xuống, giọng điệu hơi hụt hẫng.

Advertisement

“Con gái mẹ cầm kỳ thư họa thơ ca cái gì cũng giỏi, có là Hoàng thượng cũng xứng nữa”.

Tả Trương Thị nói: “Phi Phi, con đừng lo đến nốt ruồi trên mặt, mẹ nghe Uyển Nương nói Kim tiên sinh không tin điều này. Phu nhân ban đầu của y – Quan Hạ Nhi, con biết rõ hơn mẹ đấy, là Dạ Mị, tiên sinh cũng chẳng ghét bỏ chút nào, còn cực kỳ yêu thương nữa đấy thôi.

Phi Phi, mẹ cầu xin con, để tâm một chút đi, cả đời không gặp được người chồng thứ hai nào tốt vậy đâu”.

“Con để tâm thì có tác dụng gì, tiên sinh không có ý này…”

Tả Phi Phi cúi đầu nhìn xung quanh, thấy xung quanh không có ai bèn đỏ mặt nói: “Mẹ, con gái đang nói cho mẹ biết suy nghĩ của con, con biết hết những gì mẹ nói, con cũng muốn gả cho tiên sinh nhưng con có thể cảm nhận được y không có ý đó”.

“Phi Phi, con nói thế thì mẹ yên tâm rồi”.

Tả Trương Thị vừa nghe thế bèn cười nói: “Con yên tâm đi làm đi, để mẹ nghĩ cách”.

“Mẹ, mẹ muốn làm gì?”, Tả Phi Phi cảm thấy không ổn.

“Con mặc kệ đi, đi làm việc của con đi”.

Tả Trương Thị xua tay, sau đó rời đi.

Tả Phi Phi rất muốn đuổi theo hỏi cho rõ, nhưng vẫn chưa sắp xếp xong vấn đề chỗ ở cho nhóm công nhân nữ mới, chỉ đành xoay người quay về.

Trong học đường, Kim Phi gọi Vạn Hạc Minh ra, tỏ ý giáo viên nữ tiếp tục giảng bài.

Nhưng đám trẻ bên dưới đều nghĩ đến Na Tra, không còn để tâm đến việc học.

Lúc đầu thổ phỉ núi Thiết Quán đã sửa sang vài căn phòng, sau đó Kim Phi cũng không gỡ bỏ, làm thành phòng đơn cho các quản lý xưởng xà phòng thơm.

Nơi ở của ông lớn không bị phân chia, ba gian phòng thành văn phòng của xưởng xà phòng thơm, hai gian bên trái là ký túc xá của xưởng trưởng.

Hai gian nhỏ bên phải được Kim Phi giữ lại, Quan Hạ Nhi và Uyển Nương đến núi Thiết Quán thì có thể ở đây.

Lúc này văn phòng có vài người đang làm việc, Kim Phi chỉ đành dẫn tỷ đệ Vạn Vũ Hồng đi vào phòng ngủ.

Vì dạo gần đây trời cứ luôn âm u mưa suốt, hơn nữa đã lâu rồi không đến, vừa mở cửa ra, cả căn phòng đầy mùi ẩm mốc.

Kim Phi nhíu mày, nhưng không có vợ ở đây cũng chỉ đành ở tạm.

“Đã lâu không đến, trong phòng không có nước nóng nên không rót nước cho các ngươi”.

Kim Phi bất lực nói.

“Tiên sinh muốn uống nước sao? Ta đến nhà ăn lấy một ấm”.

Vạn Vũ Hồng cũng không đợi Kim Phi trả lời đã xách ấm nước trên bàn chạy ra ngoài.

Cô ấy vừa đi, mẹ Tả Phi Phi đến.

“Tiên sinh, người đã lâu không đến núi Thiết Quán rồi”.

“Gần đây trong làng khá nhiều việc nên hơi bận”.

Kim Phi mỉm cười đứng lên.

Tả Phi Phi và mẹ cô ấy cũng sống trong chỗ của ông lớn, có thể nói họ là hàng xóm đối diện nhau, khoảng thời gian đầu Kim Phi ở núi Thiết Quán vẫn thường ăn vài bữa cơm nhà họ Tả.

“Tiên sinh có bận gì cũng phải chú ý sức khỏe, ta thấy tiên sinh gầy hơn lần trước”.

Tả Trương Thị quan tâm nói: “Lát nữa ta đi đến cửa hàng mua thỏ về hầm, buổi trưa tiên sinh đừng đến nhà ăn, đến nhà ta ăn cơm đi”.

“Vậy làm phiền rồi”, Kim Phi gật đầu.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 848


“Tiên sinh nói thế khách sáo quá, nếu không nhờ có tiên sinh thì ta và Phi Phi cũng không biết lưu lạc đến nơi nào rồi”.

Tả Trương Thị nói: “Nếu tiên sinh thích ăn đồ ta nấu, sau này đến núi Thiết Quán thì đừng ăn ở nhà ăn nữa”.

“Vậy được, ta không khách sáo với nương nữa, sau này có đến núi Thiết Quán thì đến nhà nương ăn ké”, Kim Phi cười nói.

“Vậy mới đúng chứ”, Tả Trương Thị cười nói: “Theo lý, ơn tình mà tiên sinh đối xử với ta và Phi Phi còn lớn hơn cả trời, Phi Phi phải lấy thân báo đáp mới có thể tra được, ăn mấy bữa cơm có là gì đâu?”

“Ha ha, nương nói quá rồi”.

Advertisement

Kim Phi sờ mũi, không biết nên tiếp lời thế nào.

Tả Trương Thị cũng là người thông minh, nhìn vẻ mặt của Kim Phi là biết nói nhiều thêm nữa thì phản tác dụng nên bèn cười rồi chuyển chủ đề.

“Tiên sinh, căn phòng này của tiên sinh đã lâu không ai ở, có lẽ chăn cũng bị ướt cả rồi, ta lấy ra phơi giúp tiên sinh nhé?”

“Cũng được”, Kim Phi gật đầu.

Advertisement

Kim Phi đã đồng ý kể chuyện với các bạn nhỏ nên tối nay chắc chắn sẽ không về được.

Trong phòng có mùi ẩm mốc thì đã đành, nếu chăn cũng bị ướt thì không thể ngủ được.

Tả Trương Thị đi đến mở cửa sổ, sau đó lại ôm chăn đệm trên giường ra ngoài.

Lúc này Kim Phi mới thở phào, chỉ vào cái ghế bên cạnh: “Vạn Hạc Minh ngồi đi”.

“Tiên sinh gọi ta là Tiểu Hạc đi, cha mẹ và tỷ tỷ đều gọi ta như thế”.

Vạn Hạc Minh ngoan ngoãn nói.

“Được rồi, sau này ta cũng gọi ngươi là Tiểu Hạc”.

Kim Phi hỏi: “Bản vẽ của ngươi là ai dạy ngươi thế?”

“Cha ta dạy”.

“Cụm bánh răng thì sao?”

“Cũng là do cha ta dạy”.

“Cha ngươi còn dạy gì nữa, có thể nói cho ta biết không?”, Kim Phi thử hỏi.

“Không được, cha ta đã nói, ngoài con trai của ta thì không được nói cho ai cả”, Vạn Hạc Minh lắc đầu.

Thời kỳ phong kiến, quan niệm của các gia đình thợ thủ công rất nặng nề, tay nghề chỉ truyền cho con trai, ngay cả con gái cũng không học được.

Chẳng hạn như Vạn Vũ Hồng, những kiến thức học được cũng không nhiều bằng đệ đệ tám tuổi.

Tất nhiên không phải Kim Phi muốn học lỏm mà chỉ muốn thử Vạn Hạc Minh, thấy cậu bé không muốn nói cũng không ép, chỉ cười nói: “Không nói thì thôi, vậy chúng ta nói chuyện khác nhé”.

Vạn Vũ Hồng quay lại, thấy hai người đang nói chuyện, sau khi rót nước xong bèn đứng sang một bên lặng lẽ nhìn.

Sau đó Kim Phi hỏi Vạn Hạc Minh vài kiến thức toán và cơ học, cũng ngày càng thích đứa trẻ này.

Không phải nói Vạn Hạc Minh tài năng thế nào, thật ra những kiến thức cơ học mà cậu bé biết rất đơn giản, kiến thức toán của cậu bé thậm chí còn không bằng một đứa trẻ lớp ba ở đời trước, cũng không thành thạo nhân chia.

Điều khiến Kim Phi ngạc nhiên là Vạn Hạc Minh biết cách thay đổi theo tình hình và tư duy, có thể học được, ứng dụng được.

Kho kiến thức không đủ cũng chẳng sao, Kim Phi có thể dạy từ từ.

Nhưng chủ động tư duy không thể nào dạy được, giống như Mãn Thương, chỉ biết học vẹt, Kim Phi dạy hắn làm gì thì hắn làm việc đấy, không biết cách ứng biến, càng đừng nhắc đến sáng tạo.

Làng Tây Hà muốn phát triển liên tục thì cần nhân tài như Vạn Hạc Minh.

Kim Phi ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Tiểu Hạc, ngươi có muốn gọi ta là thầy, làm tam đệ tử của ta không?”

“Tiểu Hạc, mau khấu đầu với tiên sinh đi”.

Vạn Vũ Hồng nghe thế cũng cực kỳ ngạc nhiên.

Cô ấy cứ nghĩ Kim Phi chỉ đến đưa Vạn Hạc Minh đến làng Tây Hà đi học, không ngờ Kim Phi lại nhận cậu bé làm đệ tử.

Lúc nhỏ Vạn Vũ Hồng đã nhìn thấy cha mình làm việc, cũng đã làm trong xưởng luyện sắt lâu như thế, cô ấy biết rất rõ kỹ thuật của Kim Phi giỏi hơn cha của mình.

Cô ấy cũng từng thấy Kim Phi chỉ dạy Mãn Thương, cũng khác với việc người khác nhận đệ tử.

Thời kỳ phong kiến có câu nói dạy hết cho đệ tử thì sư phụ chết đói, rất nhiều người dạy đệ tử đều sẽ giữ lại chút vốn liếng cho mình, nhưng Kim Phi dạy đệ tử thì chưa từng giữ lại cái gì cả.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 849


Vạn Hạc Minh quỳ xuống trước mặt Kim Phi, nghiêm túc khấu đầu ba cái.

Kim Phi từ chối người khác khấu đầu với mình, cũng không thích người ta khấu đầu với y nhưng lần này y lại không ngăn cản.

“Được rồi, đứng lên đi, sau này ngươi là tam đệ tử của ta, không được kiêu ngạo nóng vội, chăm chỉ học tập tiến bộ”.

Kim Phi nói.

Từ nhỏ Vạn Hạc Minh đã được gọi là thiên tài, điều y lo nhất là đứa trẻ này kiêu ngạo.

“Vâng”, Vạn Hạc Minh đứng lên.

Advertisement

“Cảm ơn tiên sinh”.

Vạn Vũ Hồng vui mừng nước mắt lưng tròng, bước đến trước mặt Kim Phi quỳ xuống.

“Cô ở làng Tây Hà lâu thế rồi mà còn không biết sao? Làng Tây Hà chúng ta không cho phép quỳ lạy”.

Kim Phi mỉm cười ngăn Vạn Vũ Hồng lại.

Advertisement

“Được tiên sinh yêu mến, thu nhận Tiểu Hạc, cho dù bây giờ Vũ Hồng có chết cũng có mặt mũi ăn nói với mẹ rồi”.

Vạn Vũ Hồng lau nước mắt nói: “Tiếc là bây giờ Vũ Hồng chẳng có gì trong người, cũng chẳng thể tặng quà cho tiên sinh, chỉ có thể khấu đầu với tiên sinh để tỏ ý cảm ơn”.

“Cô nghĩ ta nhận đệ tử chỉ vì quà tặng sao?”

“Đương nhiên không phải”, Vạn Vũ Hồng vội xua tay: “Vũ Hồng chỉ không biết nên cảm ơn tiên sinh thế nào”.

“Muốn cảm ơn ta thì sau này cố gắng chăm chỉ làm việc là được”.

Đây là câu Kim Phi thường nói nhất ở núi Thiết Quán.

Nhất là khoảng thời gian mới thu phục núi Thiết Quán, đa số các công nhân nữ nhìn thấy y đều muốn khấu đầu, sau đó nói một đồng lời cảm ơn.

Kim Phi chỉ đành đáp lại bằng câu này.

Sau đó quả thật mất kiên nhẫn bèn dứt khoát tập hợp mọi người lại mở cuộc họp, nhấn mạnh không cho phép khấu đầu nữa.

Sau đó tiếp xúc nhiều hơn, các công nhân nữ dần quen thuộc với Kim Phi, lúc này mới thôi khách sáo.

Nhưng ai biết được các công nhân nữ lại bắt đầu trêu ghẹo y, thấy cũng sắp trở thành nếp sống mới của núi Thiết Quán.

Chuyện này không dễ giải quyết như việc khấu đầu, cũng không thể triệu tập mở cuộc họp toàn thể, nói các ngươi không thể trêu chọc ta chứ?

Nói như thế thì mất mặt quá, dù sao cũng không phải mọi người đều trêu chọc y.

“Được rồi, ta đến xưởng xem thử thế nào.

Tiểu Hạc, ngươi đi thu dọn đồ đạc với tỷ ngươi đi, rồi nói tạm biệt với các bạn, ngày mai về làng Tây Hà với ta”.

Kim Phi rất sợ Vạn Vũ Hồng lại kiên trì khấu đầu với y bèn phất tay đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Đầu tiên là đến xưởng xà phòng thơm, rồi lại đến khu phơi, cuối cùng chuyển đến nhà ăn.

Phải nói là năng lực của Tả Phi Phi rất tốt, quản lý xưởng rất có trật tự.

Lúc đi đến nhà ăn vừa lúc gặp Tả Phi Phi.

“Tiên sinh, ta đã sắp xếp xong cho các tỷ muội rồi, họ vừa ăn xong, bây giờ A Trân dẫn họ đi tắm rửa thay đồ”.

Tả Phi Phi tưởng Kim Phi đến xem các công nhân nữ mới thế nào, bèn cười nói: “Ta đã nói với họ cứ nghỉ ngơi hai ngày trước, hôm sau hẵng bắt đầu làm việc”.

“Ừ, được đấy”, Kim Phi gật đầu: “Ta vừa đi một vòng quanh xưởng, cô quản lý khá tốt”.

“Chủ yếu là các tỷ muội đều cảm thấy biết ơn tiên sinh, rất cố gắng làm việc, không ai lén lút lười biếng cả”.

Tả Phi Phi cười nói: “Nhắc đến thì vẫn phải kể đến công lao của tiên sinh”.

“Được rồi, chúng ta quen nhau như thế, cô không cần phải… nịnh nọt vậy đâu”.

Kim Phi vội sửa lời: “Bây giờ thương hội ngày càng lớn, nhu cầu về xà phòng thơm cũng sẽ tăng lên, nếu bên cô có khó khăn gì thì cứ viết thư rồi nhờ người chuyển đến làng Tây Hà”.

“Phi Phi biết rồi”, Tả Phi Phi nói: “Dạo gần đây thời tiết không tốt lắm, tiến độ xây xưởng mới lại chậm, muốn phơi khô xà phòng phải mất mấy ngày, e là sản lượng tháng này giảm đi khá nhiều”.

“Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, nhưng cả Xuyên Thục đều có mưa, thương đội đi cũng chậm, vẫn còn khá đủ thời gian cho các cô”.

Kim Phi nói: “Ta về sẽ bàn với trưởng làng và ông Tam việc xây dựng xưởng bên này, xem thử có thể phái thêm vài công nhân đến không.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 850


“Vậy thì tốt”, Kim Phi nói: “Nương bảo ta buổi trưa đến nhà cô ăn cơm, cũng sắp đến giờ rồi, chúng ta đi thôi, về rồi nói”.

Câu này quá mức mập mờ, Tả Phi Phi lại đỏ mặt, cúi đầu đi theo phía sau Kim Phi như cô vợ nhỏ.

Về đến nhà họ Tả, Tả Trương Thị vừa định ra ngoài gọi Kim Phi và Tả Phi Phi về ăn cơm.

Nhìn thấy hai người sánh vai bước vào, bà ta lập tức dừng lại, dựa vào khung cửa lẳng lặng nhìn.

Hai người vừa đi vừa nói gì đó, nụ cười trên môi Tả Phi Phi càng rạng rỡ.

Advertisement

Tả Trương Thị càng nhìn càng hài lòng, càng nhìn càng cảm thấy hai người xứng đôi.

Bà ta mỉm cười bước đến: “Ta đang định đi gọi thì hai đứa về rồi”.

“Cơm nương nấu thơm đến tận mười dặm, bọn ta ngửi được mùi thơm mới về đây”, Kim Phi cười nói.

Advertisement

“Tiên sinh thật biết cách nói chuyện”.

Tả Trương Thị cười nói: “Nếu tiên sinh thích ăn thì sau này đến núi Thiết Quán nhiều hơn”.

Nơi ở của ông lớn ngoài văn phòng thì chỉ có hai người Tả Phi Phi và Tả Trương Thị thường sống, Kim Phi và Quan Hạ Nhi không biết bao lâu mới đến một lần, nhà bếp và phòng ăn bên cạnh cũng được giao cho mẹ con Tả Phi Phi.

Hai mẹ con phụ giúp lẫn nhau, cơm nước nhanh chóng được bưng lên.

Ba món mặn một món canh rất đơn giản, nhưng Tả Trương Thị rất cẩn thận, đủ sắc đủ hương.

“Bà già này tay chân vụng về, biết nấu không nhiều, tiên sinh đừng chê”.

Tả Trương Thị lại nói mấy lời khách sáo như thường.

“Nương đừng nói thế, người nấu rất ngon, về nhà ta phải bảo vợ đến núi Thiết Quán học hỏi nương một thời gian”.

Kim Phi cười nói: “Còn nữa, ta đã nói với người mấy lần rồi, sau này không được tự gọi mình là bà già, đó là cách mà các đại nương bảy tám mươi tuổi, người mới chỉ ngoài ba mươi, lần đầu tiên ta gặp người còn tưởng người là tỷ tỷ của Phi Phi, cứ tự gọi mình là già thế”.

Thời kỳ phong kiến thường kết hôn sớm, Tả Trương Thị kết hôn với cha Tả Phi Phi năm mười lăm tuổi, năm đó đã có Tả Phi Phi, bây giờ cũng chỉ mới ba mươi ba tuổi.

Sau khi đến núi Thiết Quán, Tả Trương Thị không lo đến việc ăn uống, làm việc cũng không cần mệt như trước, rất nhanh đã thoát khỏi nỗi ám ảnh bị tịch thu nhà cửa, nhìn vẻ ngoài thực sự khá trẻ.

Nhan sắc của Tả Phi Phi đa phần được thừa hưởng từ Tả Trương Thị.

Nếu ở đời trước của Kim Phi, Tả Trương Thị trang điểm lên thì hoàn toàn có thể đến các hộp đêm giả làm cô gái mới lớn.

“Tiên sinh, đừng chê cười nương”.

Không có người phụ nữ nào mà không thích nghe mấy lời hay cả.

Tả Trương Thị ngoài miệng thì nói thế nhưng lại vui đến không kiềm chế được.

“Trời đất chứng giám, ta không chê cười nương”.

Kim Phi chỉ vào Tả Phi Phi: “Phi Phi, cô nói xem ta nói thế có đúng không”.

“Đúng đấy, mẹ con là đẹp nhất”.

Tả Phi Phi cũng cười gật đầu.

“Con cũng náo loạn theo”.

Tả Trương Thị đánh nhẹ vào người Tả Phi Phi.

Tả Phi Phi lè lưỡi, làm mặt xấu với mẹ mình.

Có lẽ là vì muốn giữ hình tượng xưởng trưởng của mình, bình thường Tả Phi Phi luôn rất nghiêm túc, cũng chỉ có ở trước mặt Kim Phi mới cười nhiều một chút.

Có thể chỉ có ở trước mặt mẹ mình mới thoải mái hoàn toàn.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 851


“Tiên sinh, đây là rượu gạo ta tự làm, tiên sinh nếm thử xem”.

Tả Trương Thị lấy một vò rượu.

Bà ta nghe Uyển Nương nói Kim Phi phản đối ủ rượu bèn chủ động giải thích: “Đôi khi nhà ăn còn thừa cơm, ta bèn bảo Phi Phi mua lại, ủ một chút rượu gạo, tiên sinh đừng chê”.

Bây giờ người sống trên núi Thiết Quán nhiều như thế, nhà ăn còn thừa cơm là điều không thể tránh khỏi, thức ăn thừa thường được trộn với bữa ăn tiếp theo.

Advertisement
Nhưng vào mùa hè, đôi khi cơm sẽ bị đổi vị, có lần mấy người ăn xong bị tiêu chảy, Kim Phi sợ bị ngộ độc tập thể nên nhờ người mua mấy con lợn gửi đến.

Từ sau đó, cơm thừa sắp hỏng sẽ được trộn chung với cám lợn cho lợn ăn.

Tả Trương Thị lấy một ít cơm thừa về ủ rượu, huống gì còn bỏ tiền ra mua, dĩ nhiên Kim Phi không thể nói gì được.

Mỉm cười rồi nhận lấy bát sứ, Tả Phi Phi rót một bát.

Advertisement
Rượu gạo Tả Trương Thị ủ quả thật khá ngon, mùi vị đậm đà, có vị ngọt, Kim Phi một hơi uống cạn.

“Tiên sinh, cảm ơn ngươi đã cứu mẹ con bọn ta. Nào, nương mời tiên sinh một ly”.

Nói rồi Tả Trương Thị bưng bát sứ lên.

“Ta mời nương”.

Kim Phi vội bưng bát sứ lên, uống cạn.

“Phi Phi, mẹ cũng xem như từng đọc vài cuốn sách, nhìn chung từ xưa đến nay chưa từng có phụ nữ nào có thể quản lý một cái xưởng lớn như vậy, tiên sinh tin tưởng con đến thế, con cũng mời tiên sinh một bát đi”.

Tả Trương Thị lại rót cho Kim Phi một bát rượu gạo.

“Phi Phi mời tiên sinh, cảm ơn tiên sinh đã tin tưởng”.

Tả Phi Phi bất lực, chỉ đành bưng bát rượu lên.

Kim Phi hết cách, chỉ đành giơ bát lên uống với Tả Phi Phi một bát.

Sau đó Tả Trương Thị tìm đủ lý do để mời rượu Kim Phi, Kim Phi liên tục uống tận chín bát, cuối cùng không uống được nữa bèn buông bát xuống, lúc này Tả Trương Thị mới bỏ qua cho y.

“Tiên sinh không muốn uống thì thôi vậy. Nào, ăn cơm thôi”.

Tả Trương Thị gắp cho Kim Phi một cái đùi thỏ, hỏi: “Tiên sinh, ta nghe Phi Phi nói xà phòng thơm của chúng ta đã được bán ở kinh thành rồi, ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng đang dùng thật à?”

“Vâng, lô hàng đựng trong hộp gỗ tinh xảo chuyên cung cấp cho hoàng thất”, Kim Phi đáp.

“Tốt quá”, Tả Trương Thị thở phào: “Cha của Phi Phi không có phúc gì cả, nếu gặp được tiên sinh sớm hơn thì cũng sẽ không bị huyện lệnh đánh chết rồi”.

“Nương, ta không biết sao mà các ngươi rơi vào tay đám buôn người, có tiện nói không?”, Kim Phi đặt đũa xuống.

Các cô nương ở núi Thiết Quán đều là những người số khổ.

Kim Phi cũng không có thời gian hỏi từng người một.

Tả Trương Thị thở dài, nói lại chuyện nhà họ Tả phải gặp lúc trước.

Nghe xong Kim Phi cũng cảm thấy khó chịu.

Cả nhà người ta đang yên ổn chỉ vì đánh con trai huyện lệnh một đấm mà phải lâm vào bước đường nhà tan cửa nát.

Quan lại ở Đại Khang đã mục nát đến mức nào, không cần nghĩ cũng biết.

“Nương, sau khi về ta sẽ bảo người thu thập chứng cứ những chuyện xằng bậy của huyện lệnh, đưa đến kinh thành để tố cáo, trả thù cho nương”.

Quan lại tham ô ở Đại Khang quá nhiều, một mình Kim Phi không thể trị hết được, nhưng nếu đã gặp phải thì tiện tay giúp một chút cũng chẳng sao.

Hơn nữa trả thù giúp nhà họ Tả, Tả Phi Phi sẽ trung thành với mình hơn.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 852


Sĩ nông công thương, thợ rèn sắt là công, thương hội là thương.

Nếu không có chức vị, dù Kim Phi có nhiều tiền, địa vị cũng cực kỳ thấp.

Dân đi tố cáo quan, cho dù đúng hay sai thì phải đánh hai mươi gậy trước rồi hẵng tính.

“Phi Phi nói đúng đấy, ta chỉ nói bừa thôi, tiên sinh đừng làm bậy”.

Tả Trương Thị cũng sợ đến mức xua tay: “Từ trước đến nay, dân không đấu được với quan, chúng ta không động đến đám huyện lệnh được”.

Bà ta và Tả Phi Phi khó khăn lắm mới thoát khỏi cơn ác mộng bọn buôn người, bắt đầu cuộc sống mới ở núi Thiết Quán.

Nếu Kim Phi liên lụy vào, ngày tháng tốt đẹp của hai người sẽ không còn.

Advertisement

Lần này họ may mắn gặp được Kim Phi, lần sau còn may mắn được thế không?

Tả Trương Thị không dám cược.

“Các ngươi đừng lo, ta chắc chắn sẽ không làm bậy”.

Kim Phi giơ tay ra chỉ lên trên: “Bên trên ta có người, nếu không sao có thể đưa xà phòng thơm đến hoàng cung được?”

Advertisement

Tả Trương Thị lộ ra vẻ vui mừng.

Tả Phi Phi cũng rơi vào trầm tư.

Trước đây cô ấy cứ tưởng có thể bán xà phòng thơm cho hoàng cung là vì xà phòng thơm hiếm lạ và độc đáo, bây giờ Kim Phi nói thế thì mới suy ngẫm lại.

Trên đời này có rất nhiều thứ hiếm lạ, có thể đưa đồ vào trong cung vốn dĩ là bản lĩnh rồi.

“Tiên sinh có cách thật sao?”

Tả Phi Phi mừng rỡ, cũng mặc kệ lễ nghi phép tắc, túm chặt lấy tay Kim Phi.

Mối thù giết chồng giết cha, nói hai mẹ con không muốn trả thù là giả.

Nhưng trước đây không có cách nào khác, chỉ có thể đè nén nỗi thù hận vào lòng.

“Chỗ chống lưng đằng sau huyện lệnh Thanh Sơn là ai, các ngươi biết không?”

Biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng, trước khi ra tay Kim Phi cũng phải tìm hiểu về đối phương trước.

Nếu có lai lịch quá lớn thật, y cũng sẽ không liều lĩnh xông lên.

“Chuyện này thì ta biết, ta nghe cha Phi Phi từng nói”.

Tả Trương Thị nói: “Huyện lệnh Nhung Châu háo sắc thành quen, huyện lệnh Thanh Sơn có một muội muội cực kỳ xinh đẹp, gả cho quận trưởng Nhung Châu làm tiểu thiếp”.

Kim Phi khẽ gật đầu, thầm tính toán.

Những người mua vui cho người khác bằng sắc đẹp thì khi sắc phai nhạt cũng sẽ thất sủng, quan hệ như thế này không đáng tin cậy nhất.

Nếu quận trưởng Nhung Châu háo sắc thật, không chừng bây giờ đã chuyển đối tượng si mê, không thích tiểu thiếp này nữa.

Cho dù vẫn còn thích thì cũng không thành vấn đề.

Khánh Mộ Lam bị bao vây ở núi Ngũ Lang, xảy ra ở huyện Thanh Sơn, Kim Phi không cần tự mình ra tay, chỉ cần nói với Khánh Mộ Lam một tiếng, Khánh Mộ Lam sẽ đi dạy dỗ lại huyện lệnh Thanh Sơn.

Quận trưởng Nhung Châu có lợi hại đi chăng nữa, vẫn có thể làm gì được Khánh Hâm Nghiêu ở Châu Mục được sao?

Nhưng Kim Phi không nói chắc được, chỉ gật đầu nói: “Lát nữa ta bảo người đi thu thập chứng cứ làm chuyện xằng bậy của huyện lệnh Thanh Sơn, một khi tìm được chứng cứ sẽ nhanh chóng phái người đưa lên trên”.

“Cảm ơn tiên sinh”.

Tả Trương Thị đẩy ghế ra, đứng dậy cúi người với Kim Phi: “Tiên sinh, nếu tiên sinh có thể ra mặt thay mẹ con ta, ta sẵn lòng gả Tả Phi Phi cho tiên sinh để báo đáp đại ơn của tiên sinh”.

“Không được đâu”, Kim Phi hơi cạn lời: “Nương nói thế là như thể ta có ý đồ với Phi Phi nên mới làm chuyện này vậy”.

“Ta biết rất nhiều người nói Phi Phi là sao chổi, nếu tiên sinh kiêng kỵ, không cần nạp Phi Phi làm thiếp, thu nhận nó làm nha hoàn để nó hầu hạ tiên sinh, có thể báo đáp ơn nghĩa là được”.

Dù sao Tả Trương Thị cũng đã sống mấy chục năm nên vẫn có chút khả năng nhìn người, biết Kim Phi là người coi trọng tình nghĩa nên cứ thế lấy lùi làm tiến.

“Nương hiểu lầm rồi, nốt đỏ trên mặt Phi Phi chẳng qua chỉ là một loại bệnh ngoài da thôi, không phải là sao chổi gì cả”.

Kim Phi nói: “Sau này không chừng sẽ tự biến mất”.

“Tiên sinh không chê ghét Phi Phi ư?”, Tả Trương Thị hỏi.

“Đương nhiên là không”.

“Vậy tiên sinh đồng ý cưới Phi Phi chứ?”

“Đồng… khoan đã, ta nói cưới Phi Phi lúc nào vậy?”

Kim Phi dở khóc dở cười nói.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 853


“Nói như thế, tiên sinh vẫn chê Phi Phi…”

Dứt lời, vành mắt Tả Trương Thị lại đỏ ửng.

Tả Phi Phi cúi đầu xuống, không nói câu nào.

Vừa cảm thấy xấu hổ, vừa có chút mong đợi.

Trước đó cô ấy cảm thấy biết ơn Kim Phi nhiều hơn vì Kim Phi đã cứu hai mẹ con ra khỏi bọn buôn người khổ cực lầm than.

Sau đó Kim Phi vì mở thị trưởng ở kinh thành nên đã đưa rất nhiều hộp gỗ đặc chế dùng để đựng xà phòng thơm đến.

Advertisement

Tả Phi Phi xuất thân gia đình học thức, lập tức bị thu hút bởi các câu thơ trên hộp, mỗi bài thơ đều chép lại, đọc đi đọc lại nhiều lần.

Ngoài biết ơn Kim Phi, cô ấy còn ngưỡng mộ và có cảm xúc khác với y.

Trước đó Tả Trương Thị chỉ âm thầm thúc giục cô ấy, bây giờ nói một cách thẳng thắn.

Thế nên Tả Phi Phi cũng đang đợi phản ứng của Kim Phi.

Advertisement

Nhưng ai ngờ Kim Phi đỏ mặt đứng dậy, hành lễ với Tả Trương Thị: “Nương, làm phiền rồi, ta no rồi”.

Nói xong, y xoay người rời đi.

Tả Phi Phi đã từng nghĩ đến khả năng Kim Phi sẽ từ chối nhưng không ngờ y lại cứ thế bỏ đi.

Cô ấy cảm thấy cực kỳ tủi thân, nước mắt tí tách rơi.

Nhưng Tả Trương Thị lại thở dài, lau nước mắt trên gò má con gái: “Phi Phi, khóc gì chứ? Đừng khóc mà”.

“Mẹ, tiên sinh làm thế là có ý gì?”

Tả Phi Phi rơi nước mắt nói: “Đồng ý thì đồng ý, không đồng ý thì cũng nói, cứ thế mà chạy là sao?”

“Đứa con ngốc, tiên sinh cứ thế mới là tốt nhất”.

Tả Trương Thị cười nói: “Nếu tiên sinh đồng ý ngay, chứng tỏ y là người nông cạn, thèm muốn sắc đẹp của con. Người như vậy không đáng để gửi gắm cả đời, vì con không thể luôn trẻ đẹp mãi được.

Nếu y từ chối thẳng thừng chứng tỏ trong lòng y không hề có con, con có đuổi theo cũng không có tác dụng nên tiên sinh không trả lời là câu trả lời tốt nhất”.

“Vậy bây giờ con phải làm sao?”

Dù sao Tả Phi phi cũng không có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm, lúc này cảm thấy lòng rất loạn, chỉ có thể hỏi mẹ.

“Tiên sinh không từ chối chứng tỏ trong lòng y có con, chỉ là vẫn còn do dự, lúc này con nên chủ động một chút, gạo nấu thành cơm là được”.

“Mẹ”, Tả Phi Phi ngượng đến mức không dám ngẩng đầu lên: “Mẹ nói gì thế?”

“Phi Phi, mẹ sẽ không hại con, con sẽ không bao giờ gặp được người chồng nào tốt như tiên sinh đâu, đến lúc nắm chắc thì nhất định phải nắm lấy”.

Tả Trương Thị nói: “Con nghe mẹ, tối nay…”

Nghe mẹ mình nói thế, mặt Tả Phi Phi đỏ bừng, nhưng lại không rời đi.

Kim Phi ra đến ngoài cổng còn quay đầu nhìn lại, cũng cảm thấy tim đập thình thịch.

Ai mà không yêu cái đẹp, Tả Phi Phi có nhan sắc, dáng người, khí chất, nói y không rung động chút nào là giả.

Nhưng Kim Phi là một tên nhát gan trong chuyện tình cảm, nếu không cũng không đến nỗi dây dưa với Đường Đông Đông đến bây giờ.

Nếu y là một tên háo sắc không có giới hạn thật thì cả Đại Khang này đã có một đống thê thiếp rồi.

Tình cảm của Tả Phi Phi và Đường Đông Đông cũng luôn rơi vào tình trạng không chắc chắn.

Bây giờ đột nhiên bị Tả Trương Thị nói thẳng ra như thế, Kim Phi cũng không biết làm sao, chỉ đành chạy trốn như chim cút.

Cả buổi chiều y đều trốn tránh Tả Phi Phi, cũng không đến nhà họ Tả ăn cơm tối mà qua loa ăn một bữa ở nhà ăn.

Ăn thì có thể qua loa ăn ở nhà ăn, nhưng ngủ thì phải về phòng.

Vì muốn trốn tránh hai mẹ con Tả Phi Phi, sau khi ăn xong, Kim Phi kể chuyện cho đám nhóc nghe, mãi đến nửa đêm mới rề rà quay về phòng.

Kết quả vừa bước vào phòng, Tả Phi Phi ôm chăn đi vào.

“Tiên sinh, mẹ ta bảo ta đưa chăn đệm sang cho tiên sinh, trước đó bà ấy đã giặt cho người rồi”.

“Làm phiền nương và Phi Phi cô nương quá”.

Tả Phi Phi cúi đầu xuống không dám nhìn Kim Phi, ôm chăn lẳng lặng đi đến bên giường, bắt đầu trải giường ra.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 854


Ngẫm nghĩ một lúc lại cảm thấy tủi thân, nước mắt lại rơi xuống.

Kim Phi nãy giờ vẫn lén nhìn Tả Phi Phi.

Thấy cô ấy khóc, y hơi chột dạ bước đến hỏi: “Phi Phi, cô sao thế?”

“Không sao cả…”

Tả Phi Phi lau nước mắt, tiếp tục trải giường ra.

Thật ra bình thường cô ấy rất kiên cường, lúc đầu chịu khổ ở chỗ bọn buôn người, cô ấy thà đi tìm cái chết cũng chưa từng khóc.

Advertisement

Nhưng hôm nay cũng không biết bị gì, không kiềm chế được rơi nước mắt, càng lau càng nhiều.

Cuối cùng Tả Phi Phi dứt khoát ngồi lên giường vừa được trải xong, mặc kệ tất cả òa khóc.

Kim Phi trước giờ chưa từng gặp chuyện này, chân tay luống cuống lau nước mắt cho cô ấy.

Cảm nhận được nhiệt độ lòng bàn tay Kim Phi, Tả Phi Phi bỗng chốc trở nên kiên định.

Advertisement

Cô ấy ngẩng đầu lên hỏi: “Tiên sinh, người ghét Phi Phi sao?”

“Phi Phi, không phải”.

Kim Phi vội xua tay: “Phi Phi xinh đẹp như vậy, lại có năng lực, là cô gái tốt có thắp đèn cũng không tìm được, sao ta sẽ ghét được chứ?”

“Vậy mẹ ta muốn gả ta cho tiên sinh, tại sao tiên sinh không đồng ý?”, Tả Phi Phi tủi thân hỏi.

Nói đến đây, Kim Phi biết phải cho Tả Phi Phi một câu trả lời, nếu không sau này có lẽ sẽ không thể làm bạn được luôn.

Dứt khoát buông thả bản thân, suy nghĩ một hồi nói: “Phi Phi, thật ra ta thích cô nhưng không thể vì ta thích mà đi chiếm lấy cô về cho mình, như thế không công bằng với cô.

Dù có một ngày ta cưới cô thật cũng là vì ta yêu cô, muốn sống cả đời với cô chứ không phải vì điều gì khác”.

Nói rồi Kim Phi ngồi xổm xuống, nhìn Tả Phi Phi nói: “Phi Phi, cô nói ta nghe cô nghĩ thế nào?”

“Ta… Ta cũng không biết”.

Tả Phi Phi lắc đầu nói: “Mỗi lần ta nhìn thấy tiên sinh, ta sẽ cảm thấy hạnh phúc. Khi tiên sinh đi khỏi núi Thiết Quán, lòng ta cảm thấy trống rỗng, buổi tối… buổi tối sẽ luôn nhớ đến người… muốn ngày nào cũng gặp tiên sinh”.

Kim Phi nắm nhẹ vai Tả Phi Phi, nhìn vào mắt cô ấy hỏi: “Vậy cô đồng ý gả cho ta, sống cả đời với ta không?”

“Chỉ cần tiên sinh không chê, Phi Phi đồng ý…”

Tả Phi Phi nhỏ giọng đáp.

Con gái người ta đã nói thế rồi, Kim Phi cũng biết tiếp theo nên làm gì.

Y đứng dậy ôm Tả Phi Phi vào lòng.

Tả Phi Phi run lên, tự nhiên vươn tay ôm lấy eo Kim Phi, áp gò má của mình lên ngực Kim Phi.

Kim Phi xoa đỉnh đầu Tả Phi Phi, Tả Phi Phi dụi đầu vào ngực Kim Phi như chú mèo nhỏ.

Bên tai là nhịp tim rất có lực, bất an trong lòng Tả Phi Phi dần biến mất, trở nên vô cùng thoải mái.

Kim Phi cũng không dám động đậy, cứ thế để Tả Phi Phi ôm.

Hôm nay Tả Phi Phi quả thật quá mệt mỏi, không chỉ bận rộn sắp xếp cho các công nhân nữ mới đến mà trong lòng còn chất chứa những lời mẹ dặn dò.

Không chỉ cơ thể mệt mỏi mà cả tâm cũng mệt.

Bây giờ yên tâm rồi, thế mà lại có thể ôm Kim Phi dần nhắm mắt lại.

Kim Phi cảm nhận được cánh tay Tả Phi Phi buông xuống, cúi đầu nhìn mới thấy cô gái này thế mà lại ngủ rồi.

“Đây…”

Kim Phi dở khóc dở cười.

Chuyện đến lưng chừng núi này là thế nào?

Nhưng bảo y đánh thức Tả Phi Phi, y lại không nỡ.

“Đợi cô thức, xem ta “dạy dỗ” cô thế nào”.

Kim Phi nhéo mũi Tả Phi Phi, thầm thở dài, nhẹ nhàng đặt cô ấy lên giường rồi đắp chăn lại.

Tả Phi Phi ngủ một giấc ngon lành, ngủ một mạch đến khi trời sáng, mới chầm chậm tỉnh giấc.

Cảm thấy có người đang ở bên cạnh, dọa cô ấy giật cả mình .

Nhưng nhìn kĩ là Kim Phi, lại nhớ đến những việc tối qua, cô ấy ngượng ngùng che má.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 855


Từ khe hở của ngón tay, Tả Phi Phi lén nhìn một lúc, phát hiện Kim Phi vẫn đang ngủ, cô ấy càng to gan hơn, ngồi thẳng dậy nhìn chằm chằm người đàn ông đang ngủ bên cạnh.

Nhớ đến sự yên bình của đêm qua, Tả Phi Phi không kiềm chế được mà đặt đầu mình lên ngực của Kim Phi.

Kim Phi giật mình tỉnh giấc, đưa tay xoa đầu Tả Phi Phi: “Nàng tỉnh rồi à?”

“Tiên sinh, tại sao tối qua không gọi ta dậy?”

Tả Phi Phi ngẩng đầu nhìn Kim Phi.

“Ta gọi rồi, nhưng nàng vẫn ngủ giống như một con mèo vậy, say sưa, ta căn bản không thể gọi nàng tỉnh giấc!” Kim Phi hứng thú cười.

Advertisement

“Ngài mới là mèo!”

Tả Phi Phi đưa tay đặt lên eo Kim Phi véo một cái.

Trong lòng Kim Phi đột nhiên rạo rực: “Phi Phi, nàng suy nghĩ kĩ chưa...”

Còn chưa nói hết câu, đã cảm thấy môi đã bị lấp kín.

Động tác của Tả Phi Phi không mấy thành thạo, nhưng lại vô cùng mãnh liệt.

Advertisement

Lúc này còn nói năng gì nữa chứ?

Kim Phi lật người, đè lên cơ thể Tả Phi Phi, chiếm thế chủ động.

Đôi tay cũng không thành thật chuyển động.

Sau khi được Đường Tiểu Bắc chỉ dạy, kĩ thuật của Kim Phi tiến bộ hơn rất nhiều so với lúc trước.

Không bao lâu, hơi thở của Tả Phi Phi trở nên dồn dập, hai gò má ửng hồng như hoa đào.

Đôi mắt hé mở, tỏ ra e thẹn, có vẻ như từ chối.

Một giây sau, đôi mắt cô ấy lập tức trợn to, hai tay bám chặt lấy cánh tay của Kim Phi

...

Đây là lần đầu tiên của Tả Phi Phi, Kim Phi không giày vò cô ấy quá lâu đã kết thúc.

Nhưng da thịt sát vào nhau, Tả Phi Phi đột nhiên cảm thấy khoảng cách giữa cô ấy và Kim Phi càng lúc càng gần.

Cô ấy cẩn thận cất tấm lụa trắng nhuộm đỏ, sau đó uể oải nằm lên người Kim Phi, không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm Kim Phi, cười khúc khích.

Ngón tay không tự chủ vẽ hình tròn lên ngực Kim Phi.

“Cười gì vậy?”, Kim Phi cúi xuống hỏi.

“Không có gì, chỉ là ta đang vui vẻ thôi”.

Tả Phi Phi cọ vào ngực Kim Phi: “Cảm giác như đang nằm mơ vậy, sau này ta cũng có tướng công rồi”.

Kim Phi vừa chuẩn bị đáp lời, thì có tiếng gõ cửa vội vã.

Tả Phi Phi giật mình bật người dậy, kéo lấy chăn đắp lên người.

“Tiên sinh, cấp báo!”

Giọng nói lớn của Đại Lưu khiến đầu Kim Phi ù đi.

“Mẹ kiếp, không có phép tắc gì hết vậy?”

Kim Phi chỉ muốn lao ra ngoài băm vằm tên Đại Lưu kia.

Hắn thực sự là một chiếc bóng đèn lớn, lúc trước chuyện tốt của y và Đường Tiểu Bắc cũng là bị hắn làm hỏng, đến lượt Tả Phi Phi,hắn lại đến?

May mà Tả Phi Phi đã tỉnh từ sớm, nếu không hôm nay lại bị kẹt ở giữa không biết phải làm sao.

“Đợi ta một lúc”.

Kim Phi hôn lên trán Tả Phi Phi, rồi đứng dậy mặc áo khoác vào.

Y mở cửa phòng, sắc mặt xám xịt hỏi: “Có việc gì?”

“Tiên sinh, cấp báo!”

Đại Lưu vừa nói vừa muốn đi vào trong phòng, nhưng lại bị Kim Phi đưa tay ra cản lại.

“Đứng ở cửa nói là được rồi!”

“Ở cửa lạnh quá”.

Đại Lưu còn chưa kịp hiểu, tò mò muốn ngó vào trong phòng xem thử, kết quả bị Kim Phi đá ra ngoài.

“Tiên sinh, trong phòng có người sao?”

Phòng ở thời cổ đại đều là phòng xuyên thấu, mặc dù Đại Lưu không vào trong phòng, nhưng vừa nãy, hắn liếc nhìn thấy một chiếc váy của phụ nữ treo trên chiếc ghế đẩu cạnh giường.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 856


Có quá nhiều cô ấy gái ở núi Thiết Quán để ý đến Kim Phi, hắn là người đứng đầu đội hộ vệ, cũng không thể đoán được ai đang ở trên giường.

“Còn nhìn! Còn nhìn hả?”

Kim Phi không thể nhẫn nhịn, cảm thấy đầu óc tên này như làm bằng sắt vậy, y đá hắn hai cước khiến hắn văng ra ngoài mái hiên.

Sau đó y quay người đóng cửa phòng lại, sắc mặt tối sầm: “Cấp báo gì, mau nói!”

Y đã nghĩ xong, nếu như Đại Lưu không nói được lời nào hay ho, đợi đến khi xong việc, y phải xem thử hắn muốn bị đánh gãy chân trái hay chân phải.

Advertisement

“Ồ!”

Nói đến việc chính, Đại Lưu lập tức nghiêm túc: “Tiểu Ngọc cô nương cử người đến báo tin, nói trong làng nhận được thông báo, có tin tức của Phùng Thánh rồi”.

“Đã bắt được ông ta chưa?”, Kim Phi hớn hở hỏi.

Phùng tiên sinh vẫn luôn là tâm bệnh của Kim Phi, cho nên Kim Phi căn dặn Tiểu Ngọc, khi có tin tức về Phùng tiên sinh, phải thông báo cho y ngay lập tức.

Advertisement

“Chưa”, Đại Lưu lắc đầu nói: “Mộ Lam cô nương truyền tin đến nói, Phùng Thánh chạy đến Thổ Phiên rồi”.

Nói xong hắn lấy ra hai lá thư từ trong túi áo, đưa cho Kim Phi.

“Ở đâu cơ?” Kim Phi hoài nghi bản thân đã nghe nhầm, nhanh chóng mở bức thư ra.

Thư là do Cửu công chúa viết, Kim Phi nhìn một lúc lâu sau mới biết, bọn họ vừa bị Phùng tiên sinh lừa.

Chính vì cho rằng Phùng tiên sinh sẽ chạy đến Đảng Hạng nên tai mắt của đội Chung Minh, Cửu công chúa và Khánh Hâm Nghiêu hầu như đều tập trung ở phía bắc của Xuyên Thục.

Kết quả không ngờ rằng Phùng tiên sinh lại chạy về hướng Tây.

Mãi đến khi nhận được tin tức từ tai mắt của Khánh Hâm Nghiêu truyền đến báo ông ta đã chạy vào Thổ Phiên.

“Chỗ dựa của Phùng Thánh không phải là Đảng Hạng sao, từ lúc nào đã kết cấu với Thổ Phiên rồi vậy?”

Kim Phi vừa suy tư vừa mở lá thư thứ hai ra.

Lá thư thứ hai này là do Tiểu Ngọc viết, nói rằng sau khi Trương Lương trấn áp được bọn thổ phỉ, đã bắt được một tên thổ phỉ dưới trướng của Phùng tiên sinh.

Theo lời khai của tên thổ phỉ đó, lúc đầu có vài người Thổ Phiên từ kinh thành tới, đã gặp mặt Phùng tiên sinh.

Phùng tiên sinh không những không bảo thổ phỉ phục kích bọn họ, ngược lại còn mở tiệc chiêu đãi.

Người Thổ Phiên nán lại ở hang ổ thổ phỉ của Phùng tiên sinh mấy ngày mới rời đi, nhưng họ đã nói gì với Phùng tiên sinh thì những thổ phỉ bị bắt không biết.

“Hỏng rồi!”

Tâm trí Kim Phi căng thẳng, lông mày nhíu chặt lại.

Lúc Đường Phi trở về từ kinh thành, từng nhắc đến người Thổ Phiên, còn hỏi Kim Phi có biết người Thổ Phiên đến kinh thành để làm gì không, đám người Thổ Phiên đó còn làm chuyến đi của bọn họ bị chậm trễ.

Lúc đó Kim Phi thiếu nguồn tình báo, đâu biết được người Thổ Phiên đến kinh thành để làm gì? Y cũng không để tâm lắm.

Sau này Cửu công chúa đến làng Tây Hà, Kim Phi mới biết những người Thổ Phiên mà Đường Phi gặp lúc ở kinh thành là đến để bàn bạc và tuyên bố chuyện hôn sự.

Bọn họ và Phùng tiên sinh kết cấu với nhau, hôn sự này nhất định sẽ xảy ra rắc rối.

“Đại Lưu, lập tức cưỡi con ngựa chạy nhanh nhất chạy về làng Tây Hà, bảo Tiểu Ngọc dùng mọi cách truyền tin tức này đến công chúa điện hạ càng nhanh càng tốt!”

Kim Phi vội vàng nói: “Ngoài ra hãy thông báo với hai chị em nhà họ Vạn, nửa canh giờ sau sẽ xuất phát trở về làng Tây Hà”.

“Rõ!”

Đại Lưu hiếm khi nhìn thấy nét mặt lo lắng này của Kim Phi, hắn quay người chạy như bay.

Kim Phi cũng quay người chạy vào trong phòng.

Việc này rất nghiệm trọng, làm không tốt sẽ dẫn đến rắc rối trong việc ngoại giao.

Mối quan hệ của Đại Khang và Thổ Phiên vốn dĩ đã rất căng thẳng, một khi hôn sự xảy ra sơ xuất, chiến tranh có thể bộc phát bất cứ lúc nào.

Khoảng cách Kim Xuyên đến Thổ Phiên quá gần, Kim Phi vừa mới bắt đầu sắp xếp mọi thứ, căn bản không có năng lực chiến đấu, nhất định phải sớm đưa ra quyết định.

“Tiên... tướng... tướng công, xảy ra chuyện gì vậy?”

Tả Phi Phi nhìn thấy vẻ mặt sốt sắng của Kim Phi, cô ấy nắm lấy tay y hỏi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 857


“Tướng công cứ làm việc trước đi”.

Vừa mới trải qua việc da thịt gần kề, Tả Phi Phi cảm thấy ngượng ngùng khi ở cùng với Kim Phi.

Nhưng khi biết Kim Phi thật sự có việc gấp phải làm, cô ấy rất hiểu chuyện đứng dậy giúp Kim Phi mặc quần áo.

“Phi Phi, hay là nàng và mẹ cùng ta trở về làng Tây Hà?”

Đang lúc tình thâm, Kim Phi cũng không nỡ rời xa Tả Phi Phi.

Tả Phi Phi nghe thấy những lời này cũng hơi động lòng, nhưng vẫn lắc đầu:

Advertisement

“Không đâu, khó khăn lắm mới xử lý ổn thỏa việc ở núi Thiết Quán, bây giờ lại đổi người ta sợ là sẽ loạn lên mất”.

Cô ấy đã bỏ nhiều công sức vì núi Thiết Quán, bây giờ nhìn thấy xưởng xà phòng đang ngày một lớn mạnh, thật sự không nỡ rời đi.

“Vậy được, ta trở về đó xử lý xong việc, sẽ quay lại thăm nàng”.

Kim Phi v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn của Tả Phi Phi, rồi hôn một cái.

Lúc trước Tả Phi Phi vẫn luôn ngượng ngùng xấu hổ, bây giờ đã hoàn toàn cởi mở, phản ứng vô cùng nhiệt tình.

Advertisement

Một lúc sau, cô ấy thở hổn hển ôm lấy hông Kim Phi: “Tướng công, ôm ta nữa đi!”

Hai người cứ ôm nhau như thế đến khi Đại Lưu ở ngoài cửa hét lớn, Tả Phi Phi mới không nỡ buông tay ra.

“Ta đi đây”.

Kim Phi nhẹ nhàng xoa mặt Tả Phi Phi, rồi quay người rời đi.

Trong sân, ánh mắt Đại Lưu hóng hớt, nhìn chằm chằm vào cửa.

Rõ ràng hắn biết trong phòng Kim Phi có người, nhưng cũng không dám đi đến quá gần, chỉ hi vọng người ở trong phòng sẽ bước ra cùng Kim Phi.

Đáng tiếc đã khiến hắn thất vọng, chỉ có một mình Kim Phi bước ra, sau đó còn đóng cửa phòng lại.

Quần áo Tả Phi Phi không chỉnh tề, cô ấy dừng lại ở cửa phòng, tiễn Kim Phi và Đại Lưu rời đi.

“Tiên sinh, người trong phòng rốt cuộc là ai thế?”

Tiếng của Đại Lưu vọng lại.

“Cút cút cút!”

Kim Phi nhấc chân lên đá vào mông của Đại Lưu vài cái.

“Tiên sinh, ngài đá cũng đá rồi, chi bằng nói cho tôi biết đi...”

Đại Lưu vẫn không từ bỏ.

Kim Phi nhìn xung quanh, đi đến bên cạnh nhặt một cái xẻng.

“Tiên sinh, ngài từng nói, quân tử chỉ dùng lời nói không được ra tay!”

Đại Lưu la hét và bỏ chạy ra xa.

Kim Phi nhấc xẻng lên suy xét nhìn xung quanh.

Tả Phi Phi ở sau cửa nhìn hai người họ chạy càng lúc càng xa, lén che miệng cười.

Nhưng nghĩ đến việc không biết đến khi nào mới gặp lại Kim Phi, cô ấy lại không thể cười nổi nữa.

Bây giờ mới chia ly, không thể tránh khỏi nhớ nhung...

Cựu binh dắt ngựa đợi ở khoảng đất trống trước cổng, hai chị em nhà họ Vạn đứng một bên.

Lúc này trời tờ mờ sáng, thấy Kim Phi rời đi, các nữ công nhân lần lượt đến vây quanh.

“Tiên sinh, mới đó mà đã đi rồi sao?”

“Khi nào ngài mới trở lại?”

“Tiên sinh, tại sao ban đêm ngài vẫn bảo người canh gác ở ngoài cổng sân vậy? Trên núi chúng ta cũng không có kẻ trộm mà”.

“Ôi, Ngọc Đình tỷ, sao tỷ biết trong sân của tiên sinh có người gác cổng vậy?”

“Cái này còn phải hỏi sao? Chắc chắn tối qua Ngọc Đình tỷ đã đến đây xem rồi!”

“Ngọc Đình tỷ, thật ra tỷ chỉ cần nói với đại ca gác cổng rằng tỷ đến để làm ấm giường cho tiên sinh thì đại ca gác cổng nhất định sẽ cho tỷ vào thôi”.

“Đúng vậy, trời lạnh rồi, một mình tiên sinh ngủ trên giường thật sự rất lạnh”.

“Sao cô biết được tiên sinh ở một mình chứ?”

“Tiên sinh bảo người đến gác cổng, không cho ai vào thì chẳng phải là ngủ một mình sao?”

“Sao cô lại quên rồi, trưởng xưởng và tiên sinh ở chung một nơi mà”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 858


Lúc trước các nữ công nhân cũng từng trêu chọc ghép đôi Kim Phi và Tả Phi Phi, nhưng từ trước đến giờ Kim Phi đều không để tâm lắm dù sao cây ngay không sợ chết đứng.

Nhưng bây giờ y thật sự đã phát sinh quan hệ với Tả Phi Phi, nghe thấy những nữ công nhân trêu chọc như vậy, trong lòng hơi lo lắng

Y vỗ mông ngựa, đầu óc như đang treo ngược cành cây.

Đại Lưu đi theo phía sau đột nhiên mở to hai mắt, lộ ra vẻ như vừa phá được án.

Đúng vậy, cổng sân của Kim Phi được binh lính canh gác vào ban đêm, ngoài Tả Phi Phi ra thì còn ai ở trong phòng nữa chứ?

Advertisement

Kim Phi từng chiếm được vài sào huyệt thổ phỉ, núi Thiết Quán cách làng Tây Hà gần nhất, ngựa nhanh chóng lên đường, mặt trời vừa l*n đ*nh núi, mấy người Kim Phi đã trở về làng Tây Hà.

Còn chưa kịp về nhà, Kim Phi đã đi thẳng đến doanh trại sau núi.

Y đẩy cửa phòng chiến sự, không chỉ có Tiểu Ngọc ở đó, mà cả Trương Lương cũng đã trở lại.

Advertisement

‘Tiên sinh!”

Trương Lương đứng dậy chào hỏi Kim Phi.

Có lẽ vì làm thống lĩnh, lần này gặp lại Trương Lương, Kim Phi cảm thấy lưng hắn thẳng hơn, vẻ mặt tự tin hơn, nhìn như một chiến sĩ đanh thép.

“Lương huynh về rồi à, gần đây đã trở nên anh dũng hơn rồi!”

Kim Phi mỉm cười khen ngợi.

Sau khi Trương Lương tiếp nhận việc tiêu diệt thổ phỉ, hắn không cùng Khánh Mộ Lam lao vào tấn công đám thổ phỉ ngay, mà trước tiên hắn cử đội Chung Minh đến các làng ở các huyện khác nhau để tuyên truyền.

Sau đó, lại tập hợp đội trấn áp thổ phỉ với hàng nghìn người ở núi Ngũ Lang, tiến hành huấn luyện chuyên sâu.

Nhờ sức ảnh hưởng của Khánh Hoài, lúc phụ trách tiêu cục Trương Lương đã thưởng phạt phân minh.

Nhưng đội tiêu diệt thổ phỉ được thành lập bởi quân Khánh Nguyên và quân Trường Tín, Trương Lương không có quyền trách phạt, lúc đầu không có ai để ý tới hắn.

Trương Lương cũng không vội, hắn dùng một cuốn sổ nhỏ để viết tên của những kẻ gây rối và gửi về làng Tây Hà và giao cho Khánh Mộ Lam.

Khánh Mộ Lam đi đến núi Ngũ Lang thẳng tay chém vài người và hàng chục người bị quất roi, quân lính cuối cùng cũng sợ hãi.

Trong lúc huấn luyện tiếp đó, không có ai dám lên tiếng xì xào nữa.

Trương Lương huấn luyện binh lính ở núi Ngũ Lang, đội Chung Minh phân tán đến các huyện xung quanh để thu thập thông tin.

Đến nay muối mười quan tiền đã được bán khắp Quảng Nguyên, tên tuổi của Kim Xuyên Thương và Kim Phi đã lan rộng khắp Quảng Nguyên.

Người dân đều rất hưởng ứng khi nghe nói Kim tiên sinh không thể chịu nổi cảnh thổ phỉ bóc lột người dân, muốn cử người trong tiêu cục giúp họ chống lại thổ phỉ, do đó bọn họ đều tình nguyện giúp đội Chung Minh thu thập thông tin.

Sức mạnh của quần chúng là vô biên, với sự giúp đỡ của người dân, đội Chung Minh đã nhanh chóng thăm dò được tình hình của bọn thổ phỉ ở nhiều nơi.

Không chỉ bao gồm vị trí của thổ phỉ, mà còn bao gồm có bao nhiêu người ở đó, đặc điểm của thổ phỉ là gì, v.v...

Cực kì chi tiết.

Sau khi nắm được thông tin, Trương Lương lại chia đội trấn áp thổ phỉ thành hơn 20 đội lớn nhỏ khác nhau tùy theo tình hình khác nhau của thổ phỉ ở các nơi, bỏ qua huyện Chiêu Hoa – nơi gần huyện Thanh Châu nhất để đột kích các huyện khác.

Bọn thổ phỉ ở các huyện khác cho rằng đội trấn áp thổ phỉ nhất định sẽ tấn công huyện Chiêu Hoa trước nên luôn trong trạng thái đứng ngoài lề quan sát, chờ đội trấn áp thổ phỉ đến huyện Chiêu Hoa rồi mới chuẩn bị. Không ngờ Trương Lương lại áp dụng cách đánh ngược lại so với cách đánh của Khánh Mộ Lam, khiến đám thổ phỉ bị đánh tan tác không kịp trở tay.

Khi Kim Phi giải thích binh pháp cho Khánh Mộ Lam, Trương Lương cũng thích đứng bên cạnh lắng nghe.

Mặc dù hắn không biết nhiều chữ, nhưng hắn có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, hắn có thể học nhanh hơn Khánh Mộ Lam, cũng biết cách sử dụng chiến thuật linh hoạt.

Theo thông tin do đội Chung Minh báo báo, Trương Lương đã xây dựng các phương thức tấn công khác nhau cho các thế lực thổ phỉ khác nhau.

Có lúc tấn công dữ dội, có lúc dẫn người nhấn chìm từ từ, có lúc dùng khói tấn công, có lúc dùng máy bắn đá ném nhanh chớp nhoáng...

Sự thật đã chứng minh chiến thuật của Trương Lương rất thành công, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, lượng lớn thổ phỉ ở tất cả các huyện ngoại trừ Chiêu Hoa đều đã bị tiêu diệt.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 859


Bây giờ Hắc Thủy Câu vô cùng đông đúc, tất cả đều là thổ phỉ bị bắt.

Đương nhiên, chắc chắn vẫn có rất nhiều thổ phỉ trốn thoát, rất khó quét sạch hoàn toàn thổ phỉ, sẽ cần một trận chiến lâu dài.

Nhưng trải qua lần tiêu diệt thổ phỉ này, đám nhỏ thổ phỉ sẽ rất khó làm nên được trò trống gì nữa.

Ít nhất chúng sẽ không dám hiên ngang đến cướp bóc lương thực trong làng hàng năm giống như trước.

Điều này đã vượt qua kì vọng của Kim Phi và Khánh Mộ Lam.

Sau khi giải quyết xong thổ phỉ Quảng Nguyên, Trương Lương không vội đưa binh đến các quận khác mà lại tập hợp

Advertisement

Chủ tướng có ảnh hưởng rất lớn với một đội, sau lần đàn áp thổ phỉ này, Trương Lương đã thành công tạo dựng được uy tín trong đội trấn áp, ở trại huấn luyện lần thứ hai, các binh lính nghe lời hơn, cuộc huấn luyện diễn ra suôn sẻ hơn lần đầu.

Trương Lương đang định mấy ngày nay xuất phát đến nơi khác nhưng bất ngờ bắt được đàn em của Phùng tiên sinh.

Biết được Phùng tiên sinh từng tiếp xúc với người Thổ Phiên, Trương Lương nhận ra sự nghiêm trọng của chuyện này, lập tức dẫn tù binh chạy về làng Tây Hà.

Advertisement

Kết quả Kim Phi lại không ở trong làng, Trương Lương bảo Tiểu Ngọc phái người đi thông báo cho Kim Phi ngay trong đêm.

Nếu là bình thường, Kim Phi sẽ khen ngợi mình, Trương Lương chắc chắn sẽ khách sáo vài câu.

Nhưng bây giờ hắn không quan tâm được nhiều thế.

“Cảm ơn tiên sinh đã khen ngợi”.

Trương Lương đáp bừa lại một câu, sau đó nói: “Tiên sinh, bây giờ chúng ta gặp rắc rối lớn rồi”.

“Lương ca đang lo chuyện người Thổ Phiên à?”, Kim Phi hỏi.

“Đúng thế”, Trương Lương gật đầu nói: “Ta từng đánh nhau với người Thổ Phiên nên rất rõ chúng.

Người Thổ Phiên tàn ác tham lam, ác hơn thổ phỉ gấp trăm lần.

Thổ phỉ chỉ cướp bóc của người dân, còn người Thổ Phiên thì chẳng xem người dân Đại Khang là người, giết người cướp của không việc ác nào mà không làm.

Nếu người Thổ Phiên lại đánh đến, trấn áp không có ý nghĩa gì cả”.

“Tiểu Ngọc, ta bảo cô nhanh chóng truyền tin cho công chúa điện hạ, đã truyền đi chưa?”, Kim Phi hỏi.

“Đã truyền đi rồi, ta vừa nhận được tin là lập tức bảo A Cường dẫn người thúc ngựa đến Tây Xuyên”.

Trương Lương đáp.

“Lương huynh, huynh làm tốt lắm”.

Kim Phi lại khen ngợi nhìn Trương Lương.

Không chỉ biết đánh nhau mà còn có thể cảnh giác trước nguy hiểm, Trương Lương ngày càng hợp làm tướng quân.

“Tiên sinh, bây giờ chúng ta phải làm gì?”, Trương Lương hỏi.

“Ta bảo Đại Lưu đi gọi mấy người Tiểu Bắc đến rồi, đợi người đến đủ rồi nói”.

Kim Phi tiện tay kéo một cái ghế đến: “Tiểu Ngọc, đi lấy cho ta một bát cơm đến đây”.

Cả buổi sáng tốn rất nhiều sức, sau đó lại đi đường cho kịp giờ, giờ y cảm thấy cực kỳ đói.

Tiểu Ngọc đến nhà ăn của nhân viên hộ tống lấy cho Kim Phi một bát cơm nhỏ, còn lấy vài cái bánh bao và đĩa đồ mặn.

“Tiên sinh, trong nhà ăn chỉ còn cái này thôi”.

“Không sao, có gì ăn đó”.

Kim Phi cầm bánh bao lên cắn một miếng.

Ăn được một nửa, Đường Tiểu Bắc, Đường Đông Đông, trưởng làng, Mãn Thương cũng đã đến.

Đợi mọi người đến đông đủ, Kim Phi vừa bưng cơm vừa gật đầu với Trương Lương: “Lương huynh, nói lại tình hình với mọi người đi”.

“Vâng”, Trương Lương nói lại tình hình hiện tại lại cho mọi người.

“Phi ca, Lương Tử, hai người lo lắng quá rồi phải không?”
 
Back
Top Bottom