Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 860


Thật ra không chỉ trường làng mà mấy người Mãn Thương và Đường Đông Đông cũng cảm thấy Kim Phi quan trọng hóa vấn đề.

Chỉ có Đường Tiểu Bắc, ánh mắt hiện lên vẻ suy ngẫm.

Vì Cửu công chúa từng ở làng Tây Hà một khoảng thời gian, nhiều lúc cô ấy đều đi cùng, từng nghe Kim Phi và Cửu công chúa phân tích tình hình.

“Trưởng làng, lần này lại khác”.

Kim Phi giải thích: “Mấy năm trước nội bộ Thổ Phiên cũng đang có loạn chiến, những kẻ xâm chiếm vùng biên giới đều là những người di cư nên họ không dám đi sâu vào trong.

Advertisement

Nhưng mấy năm nay nội loạn ở Thổ Phiên cơ bản đã kết thúc, cũng trở nên bất ổn, luôn tìm cơ hội để khơi mào chiến tranh toàn diện.

Hiện giờ Đại Khang đã lực bất tòng tâm với việc chống lại Đảng Hạng và Khiết Đan, không dám khiêu chiến với Thổ Phiên nữa nên Cửu công chúa mới đi hòa hiếu kết giao, hy vọng mượn sức mạnh của người Thổ Phiên để kiềm chế Đảng Hạng.

Trên đường đi nhiều lần công chúa điện hạ gặp ám sát, tất cả đều liên quan đến Phùng Thánh và người Đảng Hạng, bây giờ Phùng Thánh lại cấu kết với sứ giả Thổ Phiên, cuộc hôn nhân kết giao lần này của điện hạ có lẽ đã thất bại.

Nghe Kim Phi giải thích, mọi người đều hiểu đại khái tình hình hiện giờ, cũng đã rõ tại sao Kim Phi lại lo lắng như vậy.

Advertisement

“Ta đã biết người Thổ Phiên có dã tâm từ lâu”, trưởng làng mắng: “Nhưng Kim Phi, ta nghe các trưởng lão nói hơn một trăm năm trước, người Thổ Phiên đã mấy lần đánh phủ Tây Xuyên, nhưng chúng đều đi về phía đông, chưa từng đến Xuyên Bắc nên lần này cũng sẽ không đến đâu nhỉ?”

Người Thổ Phiên cũng là những người du mục, kỵ binh cũng rất mạnh.

Quảng Nguyên nằm ở Bắc Xuyên, địa hình chủ yếu là đồi núi, không thích hợp cho kỵ binh tác chiến, thế nên sau khi người Thổ Phiên chiếm được phủ Thành Đô, chúng thường tiến về phía đông đến Tây Xuyên để cướp bóc.

Địa bình ở đó bằng phẳng, sản vật phong phú, là vị trí đắc địa cho kỵ binh cướp bóc, ít khi đến khu vực Quảng Nguyên.

“Trưởng làng, cho dù người Thổ Phiên có đến hay không, chúng ta cũng phải chuẩn bị trước”.

Trương Lương nói: “Chúng ta có thể không dùng đến những thứ đã chuẩn bị nhưng không thể đợi chúng đánh đến đây, chúng ta lại chẳng chuẩn bị gì cả”.

“Lương huynh nói đúng đấy, chúng ta phải có sự chuẩn bị mới tránh được nguy cơ và hiểm họa, không thể đợi nước đến mới nhảy”.

Kim Phi nói: “Đại Khang và Thổ Phiên có ân oán đã lâu chắc chắn sẽ đánh nhau, cho dù lần này không đánh thì sau này cũng sẽ xảy ra”.

“Ta nghĩ không lâu nữa đâu”.

Trương Lương nói: “Tâm cơ của Phùng Thánh rất thâm sâu, lại sống ở Xuyên Thục nhiều năm nên rất quen thuộc với Xuyên Thục. Bây giờ ông ta chạy đến Thổ Phiên, rất có thể ông ta sẽ xúi giục Thổ Phiên tấn công Đại Khang”.

“Thế nên bây giờ chúng ta phải chuẩn bị thật tốt”, Kim Phi nói tiếp.

“Tiên sinh, đại ca, hai người nói xem phải làm sao?”, Mãn Thương hỏi.

“Trước tiên mọi người đừng nói chuyện hôm nay ra ngoài để mọi người không hoảng loạn”, Kim Phi dặn dò.

“Đã rõ”.

“Biết rồi”.

Mọi người đều gật đầu.

“Tiểu Bắc, khoảng thời gian trước ta bảo đội thương nhân vận chuyển lương thực, đã có kết quả chưa?”

Kim Phi lại nhìn Đường Tiểu Bắc.

Trong tay có lương thực thì mới có thể không lo sợ.

Lương thực là điều đảm bảo cơ bản nhất để sinh tồn.

Cũng là vấn đề Kim Phi quan tâm nhất.

“Mới có hai thuyền đến, đều mua từ phủ Kinh Triệu”.

Đường Tiểu Bắc nói: “Có tin tức từ phía Giang Nam, hai năm nay thu hoạch ở Giang Nam rất tốt, rất nhiều thương gia đã tích trữ được không ít lương thực, mua rất nhiều, nhưng đi ngược dòng nước sẽ khá chậm, ước chừng sẽ mất một khoảng thời gian mới có thể quay lại”.

“Tìm thêm vài người kéo thuyền, tăng gấp đôi tiền công, thay nhau kéo mà vẫn đảm bảo an toàn, vận chuyển lương thực về với tốc độ nhanh nhất”.

Kim Phi nói: “Ngoài ra, có thể mua được bao nhiêu lương thực từ những người buôn thì mua, chất đầy lương khố của đỉnh Song Đà, núi Thiết Quán, núi Hổ Đầu, Hắc Thủy Câu cho ta, nếu không chất được nữa thì xây thêm”.

“Nếu thế người buôn lương thực chắc chắn sẽ nhân cơ hội này tăng giá, hơn nữa chúng ta chưa chắc đủ ngân lượng…”

Đường Tiểu Bắc nói.

“Nếu nhà buôn nào tăng giá quá nhiều thì đến nơi khác, tìm nhà buôn khác. Còn ngân lượng…”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 861


“Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày nhân công nữ chạy bộ nửa tiếng rồi đi làm, chia nhóm ra tan làm trước một tiếng, đến bãi bắn tập luyện cung nỏ và cung nỏ hạng nặng, xe bắn đá”.

Kim Phi lại quay đầu nhìn Đường Đông Đông: “Nửa tháng sau ta phải tổ chức hội thao xưởng dệt, các môn có trọng trách là chạy việt dã, cung nỏ, cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá, ta sẽ xuất ra hai trăm lượng bạc để làm phần thưởng cho đại hội thể thao lần này, các cách khen thưởng cụ thể thế nào thì cô về bàn lại với trưởng các xưởng nhé”.

“Đã rõ”.

Đường Đông Đông gật đầu.

“Trưởng làng, Tam gia, Lão Sơn, dạo này ba vị c*̃ng vất vả rồi, xưởng muối của đỉnh Song Đà và nhà kính ở núi Thiết Quán đều phải mau chóng đuổi kịp thời gian thi công”.

Advertisement

Kim Phi lại nhìn ba trưởng làng.

“Kim Phi, bọn ta cũng muốn đuổi kịp thời gian thi công nhưng dạo này trời cứ mưa mãi, hơn nữa nhân lực không đủ”, trưởng làng bất lực nói.

“Nhân lực không đủ thì mau chóng tuyển thêm người”.

Advertisement

Kim Phi suy ngẫm một lúc rồi nhìn Tiểu Ngọc: “Truyền tin ra ngoài, nói làng Tây Hà chúng ta muốn tuyển công nhân xây nhà ở, ta nghĩ tuyển người hẳn là không khó”.

“Cần công nhân nữ không?”, Tiểu Ngọc hỏi.

“Chỉ cần có thể xây được nhà, cho dù là nam hay nữ thì đều cần”, Kim Phi nói: “Cứ tính tiền công theo thù lao công việc”.

“Được”, Tiểu Ngọc gật đầu.

Ba trưởng làng cũng khá vui mừng.

Người Xuyên Thục trước giờ đều chăm chỉ cần cù, có lẽ công nhân nữ có sức khỏe không bằng công nhân nam, nhưng số nữ lại nhiều hơn nam.

Hai công nhân nữ có thế nào cũng không thể làm nhiều được bằng một công nhân nam.

“Được rồi, mọi người đi làm việc đi. Tiểu Bắc, Mãn Thương, Lương ca, mọi người ở lại một chút”.

“Được”.

Mấy người Đường Đông Đông, trưởng làng lục tục ra khỏi phòng chỉ huy.

“Lương ca, bên huynh phái thêm vài người đến phía Tây, túc trực quan sát động tĩnh bên Thổ Phiên”.

Kim Phi dặn dò: “Ngoài ra thông báo cho bên ông Trịnh, tăng tốc việc huấn luyện tân binh, mở rộng quy mô tuyển binh lính nữ”.

“Vâng”, Trương Lương gật đầu đáp, sau đó nhanh chân rời đi.

“Mãn Thương, nhà kho của chúng ta còn bao nhiêu cung nỏ?”, Kim Phi hỏi.

Bây giờ quy mô của nhân viên hộ tống ngày càng lớn, cung nỏ tay là tiêu chuẩn của nhân viên hộ tống, một trong những công việc thường ngày của Mãn Thương là dẫn một đám đệ tử nữ chế tạo cung nỏ.

“Chín trăm sáu mươi hai cây cung nỏ”, Mãn Thương nói.

“Chưa đến một ngàn…”, Kim Phi suy ngẫm rồi nói: “Thời tiết dạo này không tốt lắm, thời gian phơi năng của xà phòng lâu, ta bảo Phi Phi phái vài người từ nhà máy xà phòng xưởng đến đây hỗ trợ, giao những linh kiện không quan trọng cho các cô ấy gia công, tăng nhanh tốc độ sản xuất, ít nhất bảo đảm phải có ba ngàn hàng tồn kho”.

“Được”, Mãn Thương gật đầu.

Bây giờ chế tạo cung nỏ tay cũng là công việc dây chuyền sản xuất, các bộ phận linh kiện của cung nỏ tay đã được tiêu chuẩn hóa, có thể sản xuất hàng loạt.

Nếu dốc sức đẩy nhanh tiến độ, tốc độ sản xuất cũng rất nhanh.

“Nhanh chóng chế tạo xong cung nỏ tay, sau đó mau chóng sản xuất một lô máy dệt, có lẽ cuối cùng sẽ mở rộng quy mô xưởng dệt”.

Kim Phi vỗ vai Mãn Thương: “Thời gian gấp, nhiệm vụ quan trọng, sắp tới xưởng luyện thép của các ngươi sẽ vất vả một chút”.

“Tiên sinh yên tâm, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ”, Mãn Thương nói.

“Ừ, đi làm việc đi”.

Lúc này trong phòng chỉ còn lại Kim Phi và Đường Tiểu Bắc.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 862


Buổi sáng mình mới thân mật với Tả Phi Phi, bây giờ Đường Tiểu Bắc đã biết, tốc độ của tên tai mắt này cũng nhanh quá nhỉ?

“Chàng nghĩ gì thế hả?”, Đường Tiểu Bắc bĩu môi nói: “Cài tai mắt là chuyện của Tiểu Ngọc, một cái thương hội Kim Xuyên thôi mà ta đã bận đến mức này, làm gì có thời gian đi quản chuyện của Tiểu Ngọc?”

“Vậy sao muội biết ta thu phục được Phi Phi?”

“Trước kia chàng gọi Tả Phi Phi đều là gọi tên đầy đủ, bây giờ đổi lại gọi là Phi Phi, trên mặt còn hiện lên vẻ phơi phới như thế, ta mà còn đoán không ra nữa thì là kẻ ngốc mất”.

Đường Tiểu Bắc trợn mắt nhìn Kim Phi: “Thu phục thì thu phục căng thẳng làm gì…”

Advertisement

“Ta căng thẳng sao?”, Kim Phi hơi chột dạ, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu nhận: “Ta căng thẳng gì chứ?”

“Đúng thế, cũng chẳng phải chuyện gì lớn, lo sợ cái gì?”

Đường Tiểu Bắc nháy mắt với Kim Phi: “Tướng công, lần sau đến núi Thiết Quán thì dẫn ta đi cùng với nhé? Trước kia ta cảm thấy Phi Phi có dáng người không tệ, tiếc là vẫn không có cơ hội…”

“Lưu manh!”

Advertisement

Kim Phi đánh Đường Tiểu Bắc một cái, xoay người bỏ đi.

“Tướng công, chàng đi đâu đấy?”

“Xưởng Thủy Ngọc”.

“Đợi ta với”.

Đường Tiểu Bắc vội đuổi theo.

Sau khi xưởng kính được lập ra, Đường Tiểu Bắc chỉ đến đó một lần, vừa bước vào đã ngạc nhiên đến há hốc miệng.

“Sao mà nhiều thế?”

Giọng Đường Tiểu Bắc hơi run.

Trước mặt cô ấy là từng giỏ viên thủy tinh đủ màu sắc.

Ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào làm cho màu sắc lấp lánh.

Màu xanh tươi mát, màu tím mộng mơ, màu trắng thanh thuần…

Hơi thở Đường Tiểu Bắc trở nên gấp gáp.

Phụ nữ thường thích những thứ lấp lánh xinh đẹp, Kim Phi nghĩ những viên ngọc thủy tinh này rất bình thường nhưng với Đường Tiểu Bắc thì lại là những viên bảo vật có giá trị.

Là một núi vàng.

Đường Tiểu Bắc bước đến trước, thận trọng cầm lấy một viên, bỏ vào lòng bàn tay đưa lên đối diện với cửa sổ để quan sát.

Lão Điền và bạn giơ một sọt thủy tinh mới được sản xuất xong ra, đổ vào trong một cái giỏ lớn.

“Các ngươi cẩn thận một chút”.

Đường Tiểu Bắc đau lòng suýt nữa nhảy dựng lên.

Cô ấy chạy đến, cẩn thận nhặt một viên châu thủy tinh bị rơi xuống đất, lấy váy lau sạch nó.

Sau đó chạy đến bên cái giỏ, nhẹ nhàng đặt từng viên vào trong giỏ.

“Không cần cẩn thận như vậy, Thủy Ngọc Châu rất cứng”.

Kim Phi bước đến, cầm lấy viên châu Đường Tiểu Bắc đang cầm rồi ném vào giỏ.

“Tướng công, chàng nhẹ tay chút đi”.

Đường Tiểu Bắc đau lòng xoa tay: “Đây đều là tiền đấy”.

“Lão Điền, các ông ra ngoài trước đi”.

Kim Phi xua tay với mấy người Lão Điền.

“Vâng”, các công nhân xoay người đi ra khỏi xưởng.

“Ta dẫn muội đến đây là muốn bàn với muội một chuyện, muội nghĩ lấy mấy viên châu này đi đổi lương thực thì thương hội lương thực có đồng ý không?”, Kim Phi hỏi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 863


Không biết một viên châu có thể đáng giá bao nhiêu.

“Chắc chắn họ sẽ đồng ý”.

Đường Tiểu Bắc cầm một viên châu thủy tinh to bằng hạt lạc từ trong giỏ lên: “Chàng đưa hạt châu này đến kinh thành, nói muốn đổi một thuyền gạo, các nhà buôn lương thực sẽ tranh nhau đến đổi với chàng”.

“Đáng giá đến thế thật sao?”, Kim Phi hỏi.

“Tất nhiên rồi”, Đường Tiểu Bắc nói: “Lúc ta còn ở Xuân Phong Lâu, nghe người dạy ta nói rằng năm đó khi bà ta ở kinh thành, có một vị khách quý cầm một viên Thủy Ngọc Châu to bằng hạt đậu tằm đến ở Kim Nguyệt Các - thanh lâu tốt nhất kinh thành hai tháng, ngủ một lần với các cô nương ở Kim Nguyệt Các, lúc đi dẫn theo hai hoa khôi nổi tiếng nhất lúc đó, Kim Nguyệt Các còn tặng hắn một số tiền lớn làm phí đi đường”.

Advertisement

“Lợi hại vậy sao?”, Kim Phi há hốc miệng.

Y đã cố gắng đánh giá cao giá trị của hạt châu thủy tinh, nhưng không ngờ lại đáng giá đến mức này.

“Động lòng rồi à?”

Đường Tiểu Bắc cầm một viên hạt châu thủy tinh màu tím to bằng quả trứng bồ câu từ trong giỏ lên, cười híp mắt nói: “Thủy Ngọc càng lớn càng tròn thì càng đáng tiền, viên này còn là màu tím nữa, đủ cho tướng công ngủ với tất cả hoa khôi trong kinh thành, tướng công có muốn thử không?”

Advertisement

“Nói vào chuyện chính đi”, Kim Phi vuốt tóc Đường Tiểu Bắc.

“Nói việc chính, vậy tay huynh để ở đâu đấy?”, Đường Tiểu Bắc buồn bực liếc nhìn Kim Phi.

“Nói chuyện thì không cần động tay động chân đâu”, Kim Phi cười ha ha kéo Đường Tiểu Bắc sang một bên ngồi xuống.

Đường Tiểu Bắc là một trong những người được tin tưởng nhất, Kim Phi thành thật nói: “Thật ra sản xuất Thủy Ngọc Châu vô cùng đơn giản, nếu ta đồng ý, muốn làm bao nhiêu có bấy nhiêu, màu sắc cũng có thể có rất nhiều loại.

Những thứ này chỉ là hạt châu có chất lượng kém nhất, trước kia ta đều nghiền nát, sau đó Vũ Dương nói nó cũng có thể bán lấy tiền, ta mới bảo mấy người Lão Điền thu thập lại.

Gọi muội đến đây là muốn bàn với muội làm sao để tăng giá trị của Thủy Ngọc Châu đến mức cao nhất”.

“Chiếc gương mà huynh tặng cho ta và Hạ Nhi tỷ tỷ có phải cũng được làm bằng Thủy Ngọc không?”, Đường Tiểu Bắc hỏi.

“Ừ”, Kim Phi gật đầu.

Sau khi tiễn Cửu công chúa đi, Kim Phi lại làm ra mấy chiếc gương, sau đó tặng Quan Hạ Nhi, Đường Tiểu Bắc, Đường Đông Đông, Nhuận Nương mỗi người một cái, nhưng như thế đã khiến các nàng cực kỳ vui sướng.

“Ngoài gương ra, Thủy Ngọc còn có thể làm được mấy cái khác không?”, Đường Tiểu Bắc hỏi.

“Đương nhiên”.

Kim Phi đi đến góc tướng, mở một chiếc rương ra.

Có mười mấy sản phẩm công nghệ thủy tinh trong rương.

Khuôn đúc đều là Kim Phi tìm thợ điêu khắc tỉ mỉ chế tác, bất kể là sói ngửa mặt lên trời gào rú, hay là chim ưng giương cánh bay lượn và chú thỏ đáng yêu thì đều trông rất sống động.

“Đây… đây…”

Dù Đường Tiểu Bắc đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nhưng vẫn kích động đến mức tim đập rất nhanh.

Cô ấy đi qua đi lại trong xưởng, còn vô thức cắn móng tay.

Mỗi lần Đường Tiểu Bắc nghiêm túc suy nghĩ chuyện gì đều sẽ như thế, Kim Phi cũng không làm phiền, im lặng ngồi sang một bên đợi.

“Công chúa điện hạ nói đúng”.

Sau một lúc lâu, Đường Tiểu Bắc dừng bước, nói: “Chúng ta có thể chia Thủy Ngọc thành từng lô rồi đưa ra ngoài, trước tiên kiếm tiền bằng những sản phẩm chất lượng kém một chút, sau đó kiếm tiền bằng những sản phẩm tương đối tốt, cuối cùng lại bán những tượng điêu khắc này ra ngoài”.

“Ta cũng nghĩ như vậy, gọi muội đến là muốn bàn xem bán ra bao nhiêu là được”, Kim Phi nói: “Tiếp theo chúng ta phải dùng đến khá nhiều tiền, bán ít thì sợ không đủ tiền để dùng, bán ra nhiều thì chắc chắn giá trị của Thủy Ngọc sẽ giảm”.

Những người có thể vung tay tiêu tốn một số tiền lớn để mua hạt châu thủy tinh đều là những người quyền cao chức trọng, người giàu.

Tiền của họ chẳng phải cũng từ việc bóc lột người dân đó sao?
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 864


“Đúng thật là cần phải để ý điều này”, Đường Tiểu Bắc ngẫm nghĩ rồi nói: “Tướng công, hay là thế này nhé, ngày mai ta dẫn người đến Giang Nam một chuyến, gặp chuyện thì ta có thể tùy cơ ứng biến”.

“Muội tự mình đến Giang Nam hả?”

Kim Phi do dự một chốc rồi gật đầu nói: “Cũng được, nhưng muội phải chú ý an toàn, dẫn theo nhiều người một chút”.

Bên phía kinh thành thì không cần hai người lo lắng, buổi đấu giá đã rất ổn định, Lạc Lan chỉ cần tạo ra thanh thế đấu giá là được.

Nhưng căn cơ của thương hội ở Giang Nam còn quá yếu, các nữ chưởng quầy mua bán xà phòng thơm vẫn ổn, bảo họ bán Thủy Ngọc thì không được, có thể còn tồn đọng vấn đề trả giá, các nàng ấy không thể tự mình quyết định, Đường Tiểu Bắc đến đó là cách tốt nhất.

“Chàng yên tâm”, Đường Tiểu Bắc gật đầu.

Advertisement

“Vậy được, bên Giang Nam giao cho muội”, Kim Phi nói: “Cần phải nhanh chóng gom được nhiều lương thực, trước khi trời lạnh có thể mua được bao nhiêu thì mua”.

“Ừ”, Đường Tiểu Bắc gật đầu.



Sau khi về xưởng dệt, Đường Đông Đông lập tức gọi mấy trưởng phân xưởng lại, bàn bạc công việc liên quan đến huấn luyện công nhân nữ và đại hội thể thao.

Advertisement

Qua một buổi chiều thảo luận, mọi người đều đặt ra số tiền khen thưởng cụ thể, sau đó viết thành thông báo rồi dán trên bảng thông báo ở cửa nhà ăn trước giờ cơm trưa.

“Chu tỷ, trên đó viết gì thế?”

Một đám công nhân nữ đi ngang qua hỏi tổ trưởng dán thông báo.

“Kim tiên sinh nói bắt đầu từ ngày mai sau khi dậy, tất cả mọi người phải chạy bộ ba mươi phút, sau đó đi làm”.

Tổ trưởng chỉ vào tờ thông báo nói: “Còn nữa, sau này chia nhóm ra tan làm, đến sân huấn luyện của binh lính nữ để tập cung nỏ tay và cách sử dụng cung nỏ hạng nặng, xe bắn đá”.

“Tại sao chứ? Bọn ta chỉ là người làm bên dệt thôi mà, không biết đánh nhau, học cung nỏ làm gì?”

“Chu tỷ, các tỷ ngồi trong văn phòng không cần làm việc nặng, cũng không thể nghĩ ra cái gì là làm cái đó, thế chẳng phải làm chậm trễ công việc sao?”

“Đúng thế, các binh lính nữ chạy bộ mệt biết bao, ta không đi”.

“Các ngươi không đi thì ta đi, cung nỏ hạng nặng thú vị biết bao, ta đã muốn thử từ lâu rồi”.

Có không ít công nhân nữ tỏ vẻ rất mong đợi, nhưng cũng có nhiều người phản đối.

“Các ngươi oán trách ta cũng vô dụng, đây là quyết định của tiên sinh, xưởng trưởng Đường và các chủ nhiệm”.

Tổ trưởng nói: “Hơn nữa ta còn chưa nói xong, nửa tháng sau, Kim tiên sinh muốn tổ chức đại hội thể thao xưởng dệt, khen thưởng rất hậu hĩnh”.

“Khen thưởng gì thế?”

Trước giờ Kim Phi vung tay rất hào phóng, vừa nghe có khen thưởng, mắt các công nhân nữ sáng rực.

“Hội thao lần thứ nhất của xưởng dệt làng Tây Hà có tất cả năm môn thi đấu, là chạy việt dã, chạy ngắn, cung nỏ hạng nặng, xe bắn đá và cung nỏ tay”.

Tổ trưởng chỉ vào tờ thông báo nói: “Trong đó chạy việt dã, chạy ngắn và cung nỏ tay là môn thi cá nhân, cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá là môn thi theo nhóm”.

“Bọn ta biết một người không thể điều khiển được cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá, ít nhất cần có ba người thì mới có thể dùng”.

Một công nhân nữ ngắt lời tổ trưởng, hỏi: “Chu tỷ, tỷ mau nói khen thưởng gì đi”.

“Năm môn thi, hạng nhất của mỗi môn thi đều được thưởng mười lượng bạc, hạng hai năm lượng, hạng ba ba lượng, hạng bốn đến hạng mười, mỗi người hai lượng”.

Tổ trưởng vừa dứt lời, các công nhân nữ hét lên.

“Trời ạ, hạng nhất đến tận mười lượng bạc”.

“Nếu ta được hạng nhất, thế chẳng phải không cần làm việc trong ba năm tới luôn sao?”

“Đừng nói là hạng nhất, dù là hạng mười thì ta cũng đã cảm ơn trời đất rồi”.

“Kim tiên sinh hào phóng thật”.

“Các ngươi đừng chỉ mơ mộng thế, bây giờ người ở các xưởng cộng thêm với nhau, chỉ riêng ca ban ngày cũng đã một ngàn người, top mười dễ lấy thế sao?”

“Lúc nhỏ ta chạy nhanh lắm, cha ta nói nhanh như thỏ vậy, ta chắc chắn có thể đứng trong top mười chạy ngắn”.

“Sức ta lớn lắm, trước đây ta thường gánh củi mang đến huyện phủ bán, ta có khả năng với môn chạy việt dã nhất”.



Tiền quả nhiên là động lực lớn nhất.

Vừa nghe nói hạng nhất của các môn thi đều nhận được mười lượng, các công nhân nữ đều tích cực tham gia.

Sáng sớm hôm sau, không cần Đường Đông Đông bảo người đến thì mọi người đều đã chạy đến sau núi đợi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 865


Trời tờ mờ sáng, Kim Phi dẫn mấy người Quan Hạ Nhi và Đường Đông Đông tiễn Đường Tiểu Bắc đến cổng làng.

“A Lan, Tiểu Bắc giao cho cô, không được để chuyện gì xảy ra đâu đấy”.

Kim Phi kéo một binh lính nữ đến dặn dò.

A Mai đã đến Tây Xuyên với Khánh Mộ Lam, nhưng mấy người A Lan, A Trúc thì ở lại.

Để bảo vệ cho Đường Tiểu Bắc, Kim Phi cố ý phái A Lan đi.

Advertisement

Ba đội binh lính nữ và hai đội binh lính nam cũng được cử đi cùng.

Vũ khí mang theo cũng là vũ khí tốt nhất.

“Tiên sinh yên tâm đi, Tiểu Bắc phu nhân xảy ra bất cứ chuyện gì thì ta đưa đầu của ta cho ngài”.

A Lan vỗ ngực đảm bảo.

Advertisement

“Tiểu Bắc, ở bên ngoài chú ý an toàn, nếu có việc gì không làm được thì cũng đừng ép buộc bản thân, mọi thứ phải ưu tiên an toàn của muội”, Kim Phi lại dặn dò Đường Tiểu Bắc.

“Chàng yên tâm, tìm được tỷ tỷ rồi, còn có được tướng công tốt như vậy, ta đâu nỡ chết”, Đường Tiểu Bắc nói.

“Mới sáng sớm nói bậy bạ gì đó, mau phỉ phui cái miệng”.

Đường Đông Đông đỏ mắt nói.

“Phỉ phui!”

Đường Tiểu Bắc khẽ cười, vỗ vào cửa xe: “Vậy được rồi, mọi người đừng tiễn nữa, ở nhà đợi ta quay về nhé”.

Nói rồi cô ấy nhảy lên ngựa để người lái ngựa chạy đi.

Mấy người Kim Phi không về làng mà vẫn cứ đưa mắt tiễn đoàn xe của Đường Tiểu Bắc đi khuất vào sương mù.

Đến chân núi, Đường Tiểu Bắc vén màn cửa lên, quay đầu nhìn ngôi làng trong sương mờ.

Lúc vừa được Kim Phi chuộc về, cô ấy còn thường ở quận thành, bây giờ nghĩ lại đã lâu lắm rồi cô ấy không đến đó nữa.

Trong vô thức, cô ấy đã để lại quá nhiều ràng buộc với ngôi làng nhỏ trên núi này, khi nghĩ đến việc phải đi đến Giang Nam cách xa hàng ngàn dặm, cô ấy lại không muốn đi lắm.

Vòng qua chân núi, Đường Tiểu Bắc phát hiện có một đám đông đang đi đến từ phía đối diện, phần lớn là phụ nữ, rất nhiều người ăn mặc rách rưới, trên lưng vác nồi sắt, trên tay ôm con.

Có người cõng, thậm chí còn đeo những thứ như bàn ghế, rõ ràng là đem hết cả nhà đến.

Nhìn thấy xe ngựa, mấy người này vội thận trọng nhường đường.

Đường Tiểu Bắc thở dài, biết những người mày đến làng Tây Hà tìm việc.

Vì mấy ngày nay mưa liên tục nên người dân Kim Xuyên bị thiệt hại nghiêm trọng.

Hôm qua Tiểu Ngọc phái người đến các làng thông báo tin tức làng Tây Hà sắp tuyển công nhân, lập tức có rất nhiều người đồng ý.

Sợ đến muộn thì bị người khác cướp mất cơ hội làm việc, rất nhiều người đều dẫn cả nhà xuất hiện ngay trong đêm hôm qua.

Xe ngựa đi khoảng hơn một dặm mà vẫn không nhìn thấy điểm cuối của đoàn người.

Trước cổng làng, mấy người Kim Phi đang định về thì cũng nhìn thấy đoàn người dân tị nạn này.

Cựu binh chịu trách nhiệm tuần tra ngăn đoàn người này lại, bảo họ đến Đả Cốc Trường đợi.

Chẳng mấy chốc Đả Cốc Trường đã đầy ắp người, phía sau vẫn còn có người đến.

Không chỉ làng Tây Hà mà những nơi có nhân viên hộ tống canh giữ như núi Thiết Quán, đỉnh Song Hà, núi Hổ Đầu cũng như thế.

“Ba vị, số người làm này đủ rồi chứ?”

Kim Phi nhìn hai vị trưởng làng và Triệu Lão Sơn.

Các công trình ở trong làng luôn do ba người phụ trách.

“Đủ thì đủ nhưng ta thấy kiểu này e là người trong huyện đều đến tìm Kim tiên sinh kiếm cơm, thế thì phải tốn không ít tiền công nhỉ?”

Trưởng làng lo lắng thay Kim Phi.

Theo thống kê của quan chức, huyện Kim Xuyên có khoảng bốn vạn người.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 866


Những người tị cũng rất khó khăn. Nơi họ ẩn náu không có cánh đồng màu mỡ để trồng trọt, hầu hết họ đều phải dựa vào săn bắn để kiếm sống.

Săn bắn rồi bán lại cho những thợ săn có hổ khẩu ở đây thì sẽ bị ép giá rất thấp.

Nếu tự mình đến chợ buôn bán mà gặp phải nha dịch kiểm tra thì xong đời, sẽ bị bắt đi ngay.

Trốn vào trong núi không ra ngoài cũng không được, họ cần những nhu yếu phẩm hàng ngày như muối và vải.

Ngoài việc phải cẩn thận không để nha dịch bắt giữ, còn phải cẩn thận với các động vật trong núi.

Advertisement

Nhất là trẻ con, không có khả năng phòng vệ nguy hiểm thì tỉ lệ chết yểu rất cao.

Mười đứa trẻ tị nạn mà có hai ba đứa có thể sống sót trưởng thành là tốt lắm rồi.

Kể từ khi Kim Phi thành lập công nghiệp ở Kim Xuyên, chiêu mộ công nhân ở khắp nơi, ngày càng có nhiều người tị nạn ra khỏi rừng sâu đến làm việc cho Kim Phi.

Bây giờ các xưởng công nghiệp, thương hội, tiêu cục và núi Thiết Quán của Tây Hà cộng lại đã có hơn cả mười nghìn người kiếm tiền từ Kim Phi.

Advertisement

Nhiều người như thế, chỉ riêng tiền công mỗi ngày thôi đã là một con số rất lớn.

Hơn nữa Kim Phi lại cung cấp đồ ăn, quần áo và các nguyên liệu xây dựng nhà ở miễn phí, số tiền chi ra mỗi ngày ít nhất là mấy trăm lượng bạc.

Quy mô tuyển dụng mà Kim Phi yêu cầu lần này rất lớn, ít nhất còn phải tuyển thêm mấy ngàn người.

Trọng trách lại tăng lên không ít.

Trưởng làng cũng không dám nghĩ Kim Phi lấy đâu ra nhiều tiền như vậy.

“Trưởng làng, ông không cần lo chuyện tiền bạc, có ta đây rồi”.

Kim Phi nói: “Nhưng ông phải sắp xếp ổn thỏa số người này, trời sắp lạnh rồi, trong làng chúng ta không thể có tình trạng người chết vì lạnh được”.

Chưa kể đến Hắc Đao, nhà máy dệt và thủy tinh sắp ra mắt, chỉ riêng xà phòng thơm thôi, số tiền kiếm được mỗi ngày cũng đủ trang trải chi phí.

Nếu không phải vì muốn tích góp lương thực, cần quá nhiều bạc thì Kim Phi không cần lo đến chuyện tài chính.

“Tiên sinh yên tâm, có không ít nhà ở bên ngoài làng có thể sử dụng, còn lại cũng sắp hoàn thiện, nếu chen chúc một chút thì có thể chứa thêm hai nghìn người nữa”, Triệu Lão Sơn nói.

“Vậy thì tốt”, Kim Phi gật đầu, sau đó nhắc nhở: “Còn một chuyện nữa, phải nhanh chóng điều tra kỹ càng lai lịch của từng người, những người không quen biết ai thì sắp xếp riêng lẻ, quan sát cẩn thận”.

Người ở thời đại này rất ít khi ra ngoài, người trong mười dặm tám thôn đều quen biết nhau, cho dù là người tị nạn cũng sẽ không có chuyện không ai biết mặt, một khi có một người đột ngột xuất hiện thì không thể nào thoát được.

“Ta hiểu rồi, ta sẽ kiểm tra từng người”, Triệu Lão Sơn vội gật đầu, đồng thời kéo trưởng làng Tây Hà: “Lão Lưu, ngươi đi làm việc này với ta”.

Trưởng làng không từ chối, gật đầu nói: “Ừ”.

Mấy ngày sau đó, ông trời cũng chịu thương tình không còn mưa nữa.

Bên ngoài làng Tây Hà, quanh núi Thiết Quán, đỉnh Song Đà cũng có thêm không ít công trường.

Gần một nửa người dân huyện Kim Xuyên đều tụ tập lại ở các công trường này.

Cùng lúc đó thủy tinh cũng sắp được đưa đến kinh thành.

“Lạc Lan cô nương, đây là đơn hàng lần này, cô kiểm lại đi”.

Đường Phi lấy một phong thư trong túi ra đưa cho Lạc Lan.

“Đường đại ca đi đường vất vả rồi, mau đi nghỉ ngơi chút đi”.

Lạc Lan nhận lấy phong thư, cười nói.

Qua một khoảng thời gian trải nghiệm ở kinh thành, Lạc Lan đã trở nên chín chắn, thận trọng hơn, cũng có khí chất hơn, giống con gái nhà quyền quý hơn rất nhiều tiểu thư xuất thân giàu có khác.

“Không vội, Lạc Lan cô nương vẫn nên kiểm hàng trước đi”.

Đường Phi xua tay nói.

Theo quy định, nhân viên hộ tống không được mở phong thư đơn hàng trên đường đi, nếu khi đến nơi mà hàng không đúng thì nhân viên hộ tống phải chịu trách nhiệm.

“Cũng được”.

Thấy Đường Phi nhất quyết như thế, Lạc Lan bèn kiểm tra niêm phong của phong thư, sau đó mở phong bì lấy bản kê khai hàng hóa ra, đưa cho trợ lý kiểm tra hàng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 867


Nói rồi Đường Phi lấy một bức thư trong túi ra đưa cho Lạc Lan.

“Thư của tiên sinh ư?”

Lạc Lan hơi ngạc nhiên.

Bình thường đều là Đường Tiểu Bắc viết cho cô ấy, đây là lần đầu tiên cô ấy nhận được thư của Kim Phi.

“Thư của tiên sinh…”

Tim Lạc Lan đập thình thịch, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh kiểm tra phong thư, sau đó mở phong thư ra.

Advertisement

Điều khiến cô ấy thất vọng là vừa nhìn thấy chữ viết, vẫn là thư do Đường Tiểu Bắc viết.

Là một chưởng quầy đủ tư cách, Lạc Lan nhanh chóng đè ép những suy nghĩ lộn xộn kia xuống, mở thư ra.

Đọc được một nửa, vẻ mặt cô ấy ngày càng nghiêm trọng.

Cất thư đi, một hồi lâu sau tâm trạng của Lạc Lan vẫn không thể bình tĩnh lại được.

Advertisement

“Tiên sinh có thể làm ra Thủy Ngọc thật sao?”

Lạc Lan nhìn Đường Phi, hơi run rẩy hỏi.

Đường Phi không trả lời mà mở cái bọc mang theo bên mình, cẩn thận lấy một cái hộp gỗ ra đưa cho Lạc Lan.

“Đây là đồ tiên sinh nhờ ta đưa cho cô”.

Lạc Lan đưa hai tay nhận lấy, cẩn thận đặt lên bàn.

Kiểm tra con dấu thư không có vấn đề, sau đó mới mở ra.

Dưới đáy hộp gỗ là một tấm ván dày có khoét hai hàng lỗ nhỏ, mỗi lỗ nhỏ chứa một viên châu thủy tinh, hạt lớn thì bằng quả óc chó, hạt nhỏ chỉ bằng hạt lạc, có đến tận mấy màu.

“Tiên sinh thế mà có thể làm ra Thủy Ngọc thật”.

Cho dù Lạc Lan đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, hơi thở của cô ấy vẫn trở nên gấp gáp.

Lúc Đại Khang còn hưng thịnh, có không ít thương nhân ở Tây Vực đến Đại Khang làm ăn, mang châu Thủy Ngọc từ phương Tây đến.

Hình dạng bên ngoài tròn và đặc điểm trong suốt như pha lê của nó rất hiếm thấy trong số các loại đá quý, nó ngay lập tức thu hút được sự quan tâm của rất nhiều quan chức quý nhân, chẳng bao lâu đã trở nên phổ biến.

Bây giờ các tuyến đường thương mại ở Tây Vực đã bị phong tỏa do chiến tranh, giá trị của Thủy Ngọc không ngừng tăng lên, hơn nữa những năm gần đây trên thị trường ngày càng ít, thậm chí nếu có tiền, cũng chưa chắc đã có thể mua được.

Vật cống đáng giá nhất mà sứ giả Đông Doanh tặng cho hoàng đế Đại Khang là một bộ châu Thủy Ngọc cướp được từ tay hải tặc.

Trần Cát lấy một viên ra tặng cho một vị quốc công, vị quốc công này mừng rỡ đến mức dẫn cả nhà chạy đến hoàng cung cúi đầu cảm tạ.

Châu Thủy Ngọc quý giá như vậy mà bây giờ Kim Phi lại tặng cô ấy cả một hộp.

Lạc Lan cố gắng bình tĩnh lại, cẩn thận đóng hộp lại rồi nói vọng ra ngoài cửa:

“A Hà, đi gọi Thiết Chùy đại ca đến đây”.



Cuộc đấu giá lô Hắc Đao đầu tiên kết thúc, Lạc Lan mua một căn nhà lớn hơn ở cách thương hội không xa, cải tạo nó thành phòng đấu giá theo bản vẽ Kim Phi cung cấp.

Bây giờ phòng đấu giá Kim Xuyên đã trở nên nổi tiếng ở kinh thành, không chỉ bán đấu giá Hắc Đao ở làng Tây Hà, mà còn có rất nhiều người đem bảo vật đến để đi bán đấu giá, nhà đấu giá cũng thu phí tương ứng.

Đây là nhà đấu giá đầu tiên ở Đại Khang, có rất nhiều người có hứng thú với nó, mỗi lần đấu giá đều sẽ có rất nhiều người đến xem, hoàn toàn không đủ chỗ ngồi.

Mua lại và cải tạo căn nhà gỗ để làm nhà đấu giá tốn rất nhiều tiền, nếu chuyển đến nơi rộng rãi hơn chắc chắn sẽ không hiệu quả, Lạc Lan lại không nghĩ ra được cách giải quyết nào hoàn hảo nên đành phải viết thư cho Đường Tiểu Bắc và Kim Phi để nhờ giúp đỡ.

Ai mà biết Kim Phi thế mà lại trả lời thư của cô ấy, đề nghị sử dụng chế độ vé vào cửa.

Nói thẳng ra là mua vé mới có thể vào trong.

Lúc đó nhìn thấy đề nghị này trong thư, Lạc Lan cảm thấy Kim Phi điên rồi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 868


Nhưng Kim Phi lại bảo phải làm như thế, Lạc Lan chỉ đành miễn cưỡng làm theo.

Kết quả lại tốt đến bất ngờ, chuyện làm ăn ở nhà đấu giá không những không kém đi mà ngược lại còn cao hơn trước.

Sau đó Lạc Lan mới hiểu ra.

Cho dù là Hắc Đao hay đồ người khác gửi đi bán đấu giá thì cũng dễ dàng tiêu tốn hàng ngàn lượng bạc, những người thực sự có khả năng tham gia đấu giá sẽ không quan tâm đến giá vé chút nào.

Cho dù là phòng VIP tốt nhất, họ chỉ cần vung tay là có.

Người để ý đến tiền vé vào cửa cơ bản đều là những người rảnh rỗi, họ chỉ muốn đến xem cho vui, còn làm cho buổi đấu giá loạn thêm.

Advertisement

Không ít quý nhân có khả năng mua ngược lại sẽ vì những người rảnh rỗi này cảm thấy buổi đấu giá có chất lượng kém, không muốn đến nữa.

Thực hiện chế độ vé vào cửa lập tức chặn được đám người rảnh rỗi này ngoài cửa, cải thiện được chất lượng buổi đấu giá.

Càng khiến Lạc Lan bất ngờ hơn là hoàng đế Trần Cát cũng nghe nói đến buổi đấu giá, tò mò chạy đến tham gia một lần.

Hoàng đế đích thân đến tham gia thì hiệu quả tốt hơn mọi kiểu quảng cáo.

Advertisement

Danh tiếng của nhà đấu giá vốn dĩ đã tốt, sau khi hoàng đế đến thì việc làm ăn càng hưng thịnh.

Lạc Lan cũng là người thông minh, sau khi hoàng đế rời đi một ngày thì nói với bên ngoài là phòng VIP tốt nhất sẽ không bao giờ cho người ngoài thuê, chỉ để cho hoàng đế sử dụng.

Nhưng giá tiền cho hai căn phòng VIP của hoàng đế tăng lên gấp ba.

Cho dù thế, mỗi lần đấu giá, hai căn phòng VIP này đều được đặt trước từ sớm.

Vé vào cửa của các phòng VIP và đại sảnh khác cũng tăng lên theo.

Trước mỗi cuộc đấu giá, Lạc Lan sẽ chọn trước vài sản phẩm rồi trưng bày trước cửa sổ của thương hội Kim Xuyên để tạo đà cho cuộc đấu giá.

Sau khi nhận được châu thủy tinh, Lạc Lan lập tức lấy sản phẩm trưng bày trước đó xuống, đổi thành châu thủy tinh của nhà mình.

Châu thủy tinh từng xuất hiện ở Đại Khang hiện nay đều có màu xanh lục, hơn nữa không có tính trong suốt.

Ba viên châu thủy tinh Lạc Lan đem ra trưng bày đều có màu sắc khác nhau, hơn nữa khả năng truyền sáng khá tốt.

Vừa đem ra trưng bày đã lập tức thu hút ánh mắt của người qua đường.

“Mau đến xem này, thương hội Kim Xuyên lại trưng bày sản phẩm mới rồi”.

“Xem gì chứ, ngươi có thể mua nổi đồ của thương hội Kim Xuyên à?”

“Không mua được thì không được thưởng thức à?”

“Trời ạ, đây là bảo thạch gì thế, đẹp quá”.

“Hình như là Thủy Ngọc nhỉ? Trước kia ta đến nhà Lưu công tử từng nhìn thấy Thủy Ngọc một lần, không khác cái này là mấy, nhưng Thủy Ngọc của nhà Lưu công tử nhỏ hơn nhiều, cũng không đẹp bằng viên này”.

“Có phải Thôi huynh nghĩ ta chưa từng thấy Thủy Ngọc phải không vậy? Mặc dù ta chưa từng thấy thì cũng đã từng nghe người ta nói Thủy Ngọc toàn là màu xanh, nhưng nhìn ba viên này, một viên là màu tím, còn có màu xanh, sao lại có thể là Thủy Ngọc được?”

Không đợi Lạc Lan lên tiếng giải thích, người qua đường đã cãi nhau ồn ào trước.

Có người nghĩ là Thủy Ngọc, có người nghĩ không phải.

“Lạc Lan cô nương, đây có phải là Thủy Ngọc không?”

Mọi người cãi nhau cũng không được gì bèn hỏi Lạc Lan.

Lạc Lan hắng giọng, cầm một viên lên nói: “Ba viên bảo châu này đúng là Thủy Ngọc hàng thật giá thật”.

“Là Thủy Ngọc thật kìa”.

“Thủy Ngọc lớn như thế bao nhiêu tiền nhỉ?”

“Khó nói lắm, kích cỡ như nào không quan trọng, mấy viên Thủy Ngọc này xuyên thấu, màu sắc cũng khác nhau, chắc chắn có giá trị không nhỏ”.

“Ngoài kích cỡ và màu sắc, Thủy Ngọc bóng mịn tròn như thế cũng ít gặp”.

“Lạc Lan cô nương, các cô định bán viên lớn bao nhiêu tiền?”

Người qua đường khen ngợi, có người tò mò hỏi.

“Không giấu gì các vị, tiên sinh không định giá Thủy Ngọc, hôm nay chỉ là trưng bày, ba ngày sau mới mở đấu giá chính thức, còn có thể bán bao nhiêu thì đến lúc đó mới có thể biết”.

Lạc Lan mỉm cười đáp.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 869


Châu thủy tinh lớn bằng quả óc chó cũng là màu tím.

Đại Khang chưa từng có thứ này.

Được Hàn Phong chấp thuận, tin tức thương hội Kim Xuyên xuất hiện Thủy Ngọc tuyệt thế nhanh chóng lan ra ngoài.

Thành Biện Kinh không lớn không nhỏ.

Hôm Lạc Lan trưng bày hàng hóa, đa số các quốc công và các thương nhân giàu có tin tức nhanh nhạy đã nhận được tin.

Advertisement

Đến ngày thứ ba, ngay cả người dân cũng đã biết.

Khắp nơi từ quán rượu, quán cơm đều là người dân thảo luận Thủy Ngọc.

Cuối cùng ngay cả hoàng đế Trần Cát cũng nghe đến tin này.

Trần Cát rất thích thư pháp, hội họa và đồ cổ, sau khi lên ngôi, ông ta thành lập một bộ phận tên là “Ứng Phụng Cục” để chuyên thu thập các bảo vật như đá quý, đồ cổ từ khắp nơi trong nước, vận chuyển chúng về kinh thành, xây dựng khu vườn hoàng gia.

Advertisement

Vận tải đường thủy của Đại Khang bao gồm mười tàu, đoàn tàu vận chuyển những bảo vật này được gọi là “Hoa Thạch Cương”.

Bất cứ nơi nào đoàn tàu Hoa Thạch Cương đi qua, người dân không những phải tự mang lương thực sợi khô đem tặng mà còn gặp phải một số cây cầu thấp, nếu đoàn tàu không đi qua được thì cầu sẽ bị phá bỏ.

Người dân Giang Nam không ít lần bị Hoa Thạch Cương gây tổn thất.

Cho dù bây giờ quốc khố đã rỗng, Ứng Phụng Cục cũng không bị hủy bỏ, chỉ thu tay lại hơn trước thôi.

Trần Cát thích đồ cổ như thế, trong kinh thành xuất hiện Thủy Ngọc tinh xảo thì dĩ nhiên ông ta sẽ đến góp vui.

Cũng may Trần Cát luôn coi mình là một người nho nhã văn minh, để thể hiện tình cảm với mọi người dân, ông ta cũng không gióng trống khua chiêng gì nhiều, chỉ lén đến chỗ gần đó, tìm một quán rượu nghỉ ngơi, sau đó phái người đến thông báo cho Lạc Lan.

Lạc Lan vội dẫn người đến quán rượu đón.

“Nô tỳ Lạc Lan bái kiến bệ hạ, ngô hoàng vạn tuế”.

Trong phòng riêng của quán rượu, Lạc Lan cung kính dập đầu.

“Đứng lên đi, nghe nói hôm nay phòng đấu giá của các cô sẽ đấu giá Thủy Ngọc, trẫm đến xem cho vui, không cần đa lễ”.

Hôm nay tâm trạng của Trần Cát rất tốt nên cách nói chuyện cũng dễ gần hơn: “Nghe nói cô và Vũ Dương quen biết nhau, cứ coi trẫm là cha của một người bạn bình thường là được”.

“Nô tỳ không dám”.

Lạc Lan cúi đầu giơ một chiếc hộp lên: “Tiên sinh nói Đại Khang xuất hiện bảo châu là dấu hiệu cho thấy sự thịnh vượng và cát tường của bệ hạ, ngài ấy có dặn mô tỳ nhất định phải tiến cống cho bệ hạ một viên lớn nhất, chỉ là năng lực của nô tỳ có hạn, còn chưa có thời gian vào cung, xin bệ hạ thứ tội”.

“Ha ha ha, cô nương nói hay lắm”.

Trần Cát vui vẻ bật cười, phất tay bảo Đại thái giám nhận lấy hộp.

Đại thái giám kiểm tra qua một lượt, chắc chắn cái hộp không cơ quan gì đó, sau đó mới đưa cho Trần Cát.

Trong hộp là một viên châu thủy tinh màu tím lớn hơn quả óc chó, trong suốt xuyên thấu, bóng mịn, mắt Trần Cát sáng lên.

So với viên châu này, lô Thủy Ngọc mà sứ giả Đông Doanh tiến công không đáng nhắc đến.

“Nói đi, Nam tước Thanh Thủy muốn khen thưởng cái gì?”

Trần Cát nghịch châu thủy tinh, cực kỳ vui vẻ.

Hoàng đế đến bất ngờ nên Kim Phi không nhắc đến chuyện này, Lạc Lan dâng viên châu thủy tinh lớn nhất cho hoàng đế đã là tự mình quyết định, bây giờ nào dám nói bậy?

Cô ấy cúi đầu nói: “Tiên sinh nói ngài ấy không cầu gì cả, chỉ mong thánh thể bình an, bảo vệ xã tắc Đại Khang vạn năm hưng thịnh”.

“Nam tước Thanh Thủy thật có lòng”.

Trần Cát càng vui vẻ hơn, đứng dậy nói: “Đi thôi, đến chỗ đấu giá xem thử”.

Đến trước cổng chỗ đấu giá, nhìn đám người chen chúc nhau, Trần Cát hỏi: “Chỗ các cô có cửa sau không?”

“Có, mời bệ hạ đi theo ta”.

Lạc Lan vội dẫn Trần Cát đi vào con hẻm.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 870


“Không sao, hôm nay trẫm đến chia vui với người dân, không chú trọng nhiều thế đâu. Nếu đi cửa trước, buổi đấu giá này còn có ý nghĩa gì nữa?”

Trần Cát lại không xem là chuyện gì to tát, còn nhắc nhở Lạc Lan: “Lát nữa cô sắp xếp cho trẫm một phòng riêng, đừng để lộ thân phận của trẫm, hiểu chưa?”

“Vâng!”

Lạc Lan vội cúi người đáp.

Đường Tiểu Bắc đã nói rõ với cô ấy trong thư, dạo này Kim Phi cần tiền gấp, đưa Thủy Ngọc đến kinh thành là để mua được với giá tốt.

Advertisement

Chuyện Lạc Lan lo nhất là Trần Cát gióng trống khua chiêng xuất hiện, đến lúc đó ai dám tranh với hoàng đế chứ?

Bây giờ Trần Cát chủ động yêu cầu che giấu thân phận, Lạc Lan bị ngốc mới phản đối.

Kinh thành là trung tâm chính trị của Đại Khang, có rất nhiều ông lớn đủ tầng lớp, mỗi lần đến buổi đấu giá đều đặt trước vài phòng riêng, phòng những ông chủ lớn như Vương gia hay Quốc công đến bất ngờ.

Advertisement

Lạc Lan lẫn Trần Cát đến một căn phòng riêng đã được đặt trước trong đó, sau đó cúi người chào đi ra ngoài.

Vì làm tốt công tác tuyên truyền nên Lạc Lan đã mời các hoa khôi giỏi làm nóng bầu không khí của buổi đấu giá, buổi đấu giá lần này cực kỳ thành công.

Tất cả châu thủy tinh cộng lại thì được hơn sáu vạn lượng bạc trắng.

Chỉ riêng viên châu màu tím lớn bằng quả óc chó đã được bán với giá gần ba vạn lượng do sự cạnh tranh giữa vài người cực kỳ giàu có.

Ngân bạc của Đại Khang vẫn rất đáng giá, hơn sáu vạn lượng bạc trắng là số tiền rất lớn.

Thời đại phong kiến, cả thiên hạ đều là của hoàng thất, hoàng đế có thể đòi lấy tùy ý.

Người nho nhã, cao quý như Trần Cát sao có thể có hứng thú với mấy thứ có mùi đồng? Chỉ là ngạc nhiên một chút chứ không có ý định lấy gì.

Trong mắt ông ta, mấy vạn lượng bạc chỉ là một dãy số, kém xa những viên châu trên tay hay một bức tranh chân thực của danh họa tiền triều.



Biết Kim Phi đang vội kiếm tiền, sáng sớm hôm sau, Lạc Lan dẫn Đường Phi đến nhiều ngân hàng tư nhân, đổi gần năm vạn lượng thỏi vàng, thỏi bạc và tiền đồng, đủ chất mấy chục xe hàng.

Chủ yếu là tiền đồng chiếm chỗ quá, một hai bạc đã có đến một ngàn xu, cộng lại thành một nắm lớn.

Không đổi thì không được, tiền lương trả cho công nhân phần lớn đều là tiền đồng, Quảng Nguyên quá xa, nếu Kim Phi mang mấy vạn lượng bạc đến đó cùng một lúc thì không biết đến lúc nào mới đổi đủ nhiều tiền đồng như thế.

“Đường đại ca, các huynh đem theo nhiều tiền lên đường như thế nhất định phải chú ý an toàn”.

Lạc Lan nhìn đoàn xe không thấy điểm cuối, cảm thấy khá lo lắng.

Nhiều tiền như thế đủ để cho đám thổ phỉ liều mạng.

“Cô yên tâm, lần này ta dẫn theo tận ba trăm huynh đệ đợi ở ngoài thành, ai cũng là người kỳ cựu cả”.

Đường Phi tự tin nói: “Bọn ta mang theo ba mươi chiếc nỏ hạng nặng, đủ để đánh một trận cam go với người Đảng Hạng ở biên giới, đám thổ phỉ dám cướp của chúng ta là chúng chán sống rồi”.

Nghe thế Lạc Lan mới yên tâm.

Bây giờ tiêu cục Trấn Viễn thường xuyên hộ tống hàng hóa trong các chuyến đi, tất cả những nhân viên hộ tống kỳ cựu đều là những người dày dặn kinh nghiệm trên sa trường.

Ba trăm người kỳ cựu cộng thêm cung nỏ hạng nặng, xe bắn đá, thổ phỉ đừng hòng chặn đường họ được.

“Lạc Lan, tiên sinh nhờ ta nhắc cô, tốt nhất đừng giữ quá nhiều tiền giấy trong tay, mau chóng đổi thành bạc và tiền đồng, nếu không được thì mua lương thực gửi về cũng được”.

Đường Phi nhìn xung quanh, sau đó ghé vào tai Lạc Lan thì thầm: “Tiên sinh nói có thể sắp xảy ra chiến tranh, một khi chiến tranh nổ ra, tiền giấy không thể đổi thì sẽ trở thành tờ giấy vô dụng”.

“Ta hiểu rồi”.

Đồng tử Lạc Lan co rụt, vội gật đầu.

Một khi xảy ra chiến tranh, rất có thể sẽ chen chúc nhau đi đổi tiền giấy, vẫn nên đổi thành bạc thật cho an toàn.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 871


Quận Ba Lăng là Nhạc Dương ở kiếp trước của Kim Phi, dưới núi Thành Lăng là Thành Lăng Cơ – vùng đất đầu tên ở trung du Trường Giang.

Trong từ điển, Cơ là bãi đất nhô lên bên sông hoặc mỏm đá trong sông.

Thành Lăng Cơ nằm ở giao lộ của sông Trường Giang, hồ Động Đình, sông Tương Giang và các sông hồ khác, và Yến Tử Cơ ở Nam Kinh, Thái Thạch Cơ ở núi Mã Yên, được gọi là ba mỏm đất nổi tiếng ở sông Trường Giang.

Không chỉ là đầu mối giao thông vận chuyển đường thủy nội địa, còn là vùng đất tranh giành của các nhà quân sự.

Thành Lăng Cơ giáp Tam Tướng về phía nam và Kinh Hán về phía bắc, là vị trí hiểm yếu từ hồ Động Đình đến Trường Giang, chiếm giữ Thành Lăng Cơ là có thể phong tỏa được Trường Giang và Động Đình.

Advertisement

Từ xưa đến nay, vô số cuộc chiến tranh đã diễn ra ở đây.

Dĩ nhiên bây giờ kẻ địch của Đại Khang đều ở phía Bắc, khu vực sầm uất của Giang Nam.

Tàu chở hàng và tàu khách trên sông qua lại tấp nập, bến tàu người qua kẻ lại, xa xa là các đình lầu nối tiếp nhau, náo nhiệt hơn với quận Quảng Nguyên rất nhiều.

Advertisement

“Phu nhân, bên này”.

Bên sông, một cô nương mặc váy dài, dẫn theo một đám hộ vệ vẫy tay với Đường Tiểu Bắc.

Cô ta là Nguyên Thái Vi – chưởng quầy nữ được Đường Tiểu Bắc phái đến Giang Nam.

Danh tiếng của xà phòng thơm ở kinh thành đã lan rộng, mô hình phát triển cũng vô cùng hoàn thiện, Nguyên Thái Vi đã phát triển hai thị trường ở Quảng Nguyên nên có nhiều kinh nghiệm.

Sau khi đến Giang Nam, chẳng mấy chốc đã có bước đột phá với thanh lâu và các quý phu nhân, nhanh chóng mở rộng phạm vi.

Bây giờ số lượng tiêu thụ xà phòng thơm ở Giang Nam, chỉ đứng sau kinh thành, vượt xa bản doanh lớn là khu vực Xuyên Thục.

Nhưng lần này Nguyên Thái Vi đến Giang Nam, không chỉ phát triển xà phòng thơm, càng quan trọng là thu mua lương thực.

Dù sao tiêu tiền mua đồ thì nhà buôn lương thực cũng sẽ không đẩy khách hàng ra xa, thế nên vừa bắt đầu thu mua lương thực vẫn khá thuận lợi.

Nhưng sau khi Nguyên Thái Vi thu mua nhiều lương thực hơn, các nhà buôn không thành thật nữa, bắt đầu liên hợp tăng giá.

Lúc đầu chỉ tăng một chút, nhưng sau khi phát hiện Nguyên Thái Vi liên tục mua với số lượng lớn, các nhà buôn bắt đầu nghe ngóng nguyên nhân.

Không lâu sau, tin tức khu vực Xuyên Thục mua lương thực liên tục mấy ngày truyền ra ngoài.

Mực nước Trường Giang gần đây không ngừng dâng cao, điều này cũng chứng tỏ tính xác thực của tin tức.

Các nhà buôn bỗng chốc tăng giá lương thực lên thêm ba mươi phần trăm.

Trước khi đến, Kim Phi đã giao cho Nguyên Thái Vi quyền giải quyết những chuyện đặc biệt.

Nếu giá chỉ tăng thêm một chút, Nguyên Thái Vi có thể tự mình đưa ra quyết định, nhưng nếu giá đột ngột tăng ba mươi phần trăm, lại còn mua với số lượng lớn như vậy, Nguyên Thái Vi không dám hành động hấp tấp.

Ngay lúc cô ta đang định xin chỉ thị của Kim Phi thì bên Kim Phi truyền đến tin tức, Đường Tiểu Bắc đích thân đến Giang Nam phụ trách công tác thu mua lương thực.

Nguyên Thái Vi như trút được gánh nặng, bắt đầu từ hôm đó ngày nào cũng dẫn người đến bến tàu đợi.

Đợi liên tiếp mấy ngày, cuối cùng cũng nhìn thấy cờ của tiêu cục Trấn Viễn.

“Phu nhân, đi đường vất vả rồi”.

Nguyên Thái Vi chạy đến trên thuyền, muốn đỡ Đường Tiểu Bắc xuống thuyền.

“Ta còn chưa đến mức phải để người khác dìu đỡ”.

Đường Tiểu Bắc xua tay, hỏi: “Nói xem tình hình bên này thế nào”.

“Rất tệ, bây giờ tin tức về thảm họa ở Xuyên Thục đã lan truyền đến Giang Nam, các nhà buôn hợp sức lại tăng giá lương thực lên ba mươi phần trăm. Còn nữa… còn nữa…”

Nói đến đây, Nguyên Thái Vi đột nhiên không nói nữa, mặt lộ ra vẻ do dự.

“Còn gì nữa? Mau nói đi, đừng ấp a ấp úng”.

Đường Tiểu Bắc không vui lắm.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 872


Thấy Đường Tiểu Bắc tức giận, Nguyên Thái Vi vội nói: “Còn có người nói thương hội Kim Xuyên chúng ta mua lương thực với số lượng lớn về Xuyên Thục là muốn đợi vào mùa đông kiếm lời”.

“Người bàn luận chuyện này nhiều không?”, Đường Tiểu Bắc dừng bước.

“Rất nhiều, bây giờ rất nhiều người dân đi ngang qua cửa thương hội đều thổ nước bọt xuống đất”.

Nguyên Thái Vi bất đắc dĩ nói: “Ngay cả doanh số bán xà phòng thơm cũng giảm, rất nhiều khách hàng thanh lâu biết xà phòng thơm là của chúng ta đều không muốn dùng nữa”.

“Nghiêm trọng thế sao?”, Đường Tiểu Bắc nhíu mày.

Advertisement

“Hơn hai mươi năm trước, Trường Giang vỡ bờ, Giang Nam bị lũ lụt, năm đó Từ đại nhân ở Hộ bộ đã chuyển lương thực từ Xuyên Thục đến để cứu trợ, rất nhiều người dân Giang Nam đều nhớ đến lòng tốt của Xuyên Thục chúng ta”, Nguyên Thái Vi giải thích.

Thật ra đất đai ở khu vực Xuyên Thục màu mỡ, vẫn luôn là một trong các nguồn lương thực chủ yếu của cả nước.

Chỉ là vì địa hình và công trình thủy lợi, mưa lại ít, dễ dẫn đến hạn hán mùa xuân và hạn hán mùa hè, còn mưa nhiều dễ dẫn đến lũ lụt.

Mấy năm nay thời tiết Xuyên Thục không được tốt lắm, lương thực mất mùa nghiêm trọng, năm nay càng không thu hoạch được gì nhiều.

Advertisement

Thế nên Kim Phi mới đến Giang Nam mua lương thực trước.

Nguyên Thái Vi lén nhìn Đường Tiểu Bắc, nhỏ giọng nói: “Phu nhân, còn một chuyện…”

“Nói đi”.

“Sáng nay không biết ai đã truyền tin là người dân biết thương hội là của tiên sinh, bây giờ có vài người mắng tiên sinh lợi dụng thiên tai kiếm lời…”

“Gì cơ, mắng tướng công lợi dụng thiên tai kiếm lời hả?”, Đường Tiểu Bắc suýt nữa tức đến bật cười.

Không ai biết rõ tại sao Kim Phi lại mua lương thực hơn Đường Tiểu Bắc.

Vốn định làm việc thiện, kết quả lại bị người ta sỉ nhục…

Đường Tiểu Bắc lạnh lùng hỏi: “Đã điều tra chưa, có phải có người đứng sau gây rối không?”

Bây giờ mỗi lần đến một nơi, thương hội Kim Xuyên đều sẽ dẫn theo nhân viên hộ tống và thành viên đội Chung Minh.

“Đã điều tra rồi, nhưng chúng ta không có căn cơ ở Giang Nam, bây giờ vẫn chưa điều tra được manh mối gì”, Nguyên Thái Vi lắc đầu.

“Tiếp tục điều tra”, Đường Tiểu Bắc bình tĩnh lại, tiếp tục xuống thuyền.

Nhưng mắt lại híp lại.

Người quen với cô ấy đều biết, Đường Tiểu Bắc đang tức giận.

“Phu nhân, xe ngựa của chúng ta ở bên này”, Nguyên Thái Vi chạy ở phía trước dẫn đường.

“Lênh đênh trên thuyền mấy ngày ta sắp choáng luôn rồi, đi thôi”.

Đường Tiểu Bắc hỏi: “Thái Vi, quận Ba Lăng có gì thú vị không?”

“Thú vị à?”, Nguyên Thái Vi nghĩ Đường Tiểu Bắc đang thử mình nên cẩn thận trả lời: “Từ khi đến đây ta chưa được đi nhiều nơi nên cũng không rõ lắm”.

“Vậy đi tìm một người biết rõ đến đây”, Đường Tiểu Bắc nói: “Cô cũng nghỉ mấy ngày, chúng ta đi dạo”.

“Đi dạo phố?”, Nguyên Thái Vi hơi ngơ ngác: “Bên phía nhà buôn thì phải làm sao?”

“Không làm sao cả, họ tăng giá lên ba mươi phần trăm, còn mua thế nào được?”

Đường Tiểu Bắc nói: “Tướng công đã nói làm việc thiện trong khả năng của mình là được, nhà buôn rõ là là muốn lừa gạt chúng ta, nếu liều mình nhảy vào thì chẳng phải là kẻ ngốc sao?

Thiên hạ cũng chẳng phải chỉ có quận Ba Lăng có lương thực, đợi thêm mấy ngày nữa, nếu vẫn không được, cùng lắm chúng ta đến nơi khác là được”.

“Được… được rồi”.

Nguyên Thái Vi gật đầu, nhưng cũng tự biết Đường Tiểu Bắc đang nói lẫy.

Nếu nói nhà buôn chỉ tăng giá, có thể Đường Tiểu Bắc đã đi rồi.

Nhưng cả thương hội Kim Xuyên, có ai mà không biết Kim Phi là đầu quả tim của Đường Tiểu Bắc?

Ban đầu cô ta huấn luyện ở Quảng Nguyên từng nghe nói cậu ấm nhà họ Chu suýt nữa bị Đường Tiểu Bắc đánh chết ở Xuân Phong Lâu chỉ vì mắng Kim Phi mấy câu.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 873


Mấy ngày tiếp theo, Đường Tiểu Bắc dẫn Nguyên Thái Vi đi chơi khắp nơi.

Nhưng đội Chung Minh vẫn dốc sức điều tra các nhà buôn ở quận Ba Lăng.

Tiếc là điều tra được mấy ngày vẫn không có kết quả gì tốt.

Đồng bằng hai bên hồ ở Giang Nam còn gọi là đồng bằng Vân Mộng, Vân Mộng Trạch, v.v, được hình thành do tác động của trầm tích mà Trường Giang và các nhánh sông phụ của nó.

Advertisement

Đất đai màu mỡ, khí hậu thuận lợi, nhiều sông hồ, tưới tiêu và xả nước cũng rất tiện, cũng là một trong các vựa lương thực chính trong nước.

Nhưng chính vì thế, tình trạng sạt lở đất ở vùng hai bên hồ cực kỳ nghiêm trọng.

Khoảng cách giàu nghèo rất lớn.

Sự giàu có và sầm uất của Giang Nam không liên quan quá nhiều đến người dân bình thường.

Advertisement

Gia đình địa chủ mỗi ngày đều có cá thịt để ăn, còn nô lệ thì cũng rất nhiều.

Người dân cực khổ vất vả chỉ có thể ăn rau miễn cưỡng sống qua ngày.

Gặp năm không được mùa thì chẳng có một cọng rau dại để ăn nữa.

Giang Nam nhiều nước, người dân sống không nổi chỉ đành đi làm thủy tặc.

Số lượng thủy tặc ở khu vực hồ Động Đình chẳng ít hơn sơn phỉ ở vùng Xuyên Thục là bao.

Thực ra khi Đại Khang thành lập, rất nhiều người đã được chia cho đất nhưng trải qua hàng trăm năm vẫn sẽ có vài năm gặp thiên tai.

Sản lượng lương thực ở thời đại phong kiến vốn dĩ không cao, gặp năm thiên tai, rất nhiều người dân chỉ vừa đến mùa xuân đã ăn hết gạo.

Gạo cũ đã hết, gạo mới vẫn chưa chín, khoảng thời gian này là “Thời kỳ giáp vụ”.

Người dân chỉ có thể đi vay lương thực của các gia tộc giàu có để trải qua thời kỳ khó khăn.

Nhưng vay lương thực của các gia tộc giàu có thì phải đồng ý với rất nhiều điều kiện.

Lúc vay lương thực chỉ là một đấu nhỏ nhưng đến lúc trả thì thành một đấu lớn, đều là những điều cơ bản, gọi là “ra đấu nhỏ vào đấu lớn”.

Điều tệ hơn nữa là lãi suất cho vay rất cao.

Cao đến mức người hiện đại không thể tưởng tượng được.

Nếu vay vài khẩu phần lương thực từ một gia đình giàu có thì khi mùa thu hoạch đến, có thể phải trả lại toàn bộ khẩu phần lương thực của gia đình mình cho gia đình giàu có đó nhưng cũng không thể trả hết nợ.

Vì lúc đi vay thường lấy dấu vân tay nên dù có kiện cũng không thắng được, chỉ có thể bán con hoặc lấy mảnh đất duy nhất có để trả nợ.

Đây chỉ là một trong những thủ đoạn thường thấy nhất của gia tộc giàu có chiếm đất đai, để lấy đi đất đai trong tay người dân, chúng có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào.

Nhiều gia tộc giàu có nuôi không ít nô lệ và sai tay trong nhà, công việc của họ là nghĩ cách lừa người dân để cướp đất.

Mấy trăm năm nay, đất đai dần tập trung vào trong tay một vài người.

Gia tộc giàu có đã trở thành địa chủ.

Nền công nghiệp Đại Khang lạc hậu, cơ hội việc làm rất ít, người dân mất đất chỉ có thể trở thành tá điền bị bóc lột, giúp địa chủ canh tác trên mảnh đất vốn thuộc về mình.

Vất vả lao động một năm, đến cuối năm còn phải chịu lạnh chịu đói.

Không phải đất không sản xuất được lương thực, cũng không phải người dân lười biếng mà phần lớn lương thực họ canh tác bị địa chủ và quan chức địa phương lấy đi với nhiều mục đích.

Những nhà buôn này là tay sai của các địa chủ giàu có, có nhiệm vụ đưa lương thực mà địa chủ và quý tộc thu thập được từ người dân về phía bắc để đổi lấy bạc và các tài nguyên khác.

Sau lưng nhà buôn đều đại diện cho một gia tộc giàu có địa phương.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 874


Trong đình nghỉ mát bên sông, Đường Tiểu Bắc để tư liệu trong tay xuống, hỏi: “Đã truyền tin tức bên kinh thành đến chưa?”

Mặc dù Giang Nam khá sầm uất nhưng cũng không quan trọng bằng kinh thành.

Người biết đến hàng hóa cao cấp như Thủy Ngọc ở Giang Nam không nhiều.

Sở dĩ Đường Tiểu Bắc muốn đợi mấy ngày là đang đợi tin tức đấu giá Thủy Ngọc ở kinh thành.

Giá trị của Thủy Ngọc như vậy mới có thể được tăng lên, đổi được nhiều lương thực hơn.

Advertisement

“Hôm qua có hai đoàn thương buôn về từ kinh thành, nội ứng nghe thấy họ đang bàn luận về Thủy Ngọc trong kho hàng, hình như còn nghe nói đến phòng đấu giá, nhưng lúc đó khoảng cách rất xa nên nội ứng không nghe rõ, không thể nghe chắc chắn, nên ta không báo với phu nhân”, Nguyên Thái Vi đáp.

“Tính ra thì tin tức cũng sắp truyền đến rồi, để đội Chung Minh bắt đầu hành động đi”.

Đường Tiểu Bắc ngẫm nghĩ chốc lát: “Còn nữa, cũng đừng vội kết thúc việc điều tra, ta vẫn nghĩ người dân đang vu khống tiên sinh là do có người đứng sau làm loạn”.

Advertisement

“Vâng”, Nguyên Thái Vi đáp, sau đó xoay người rời đi.

Đường Tiểu Bắc cầm tập tài liệu trên bàn lên, cau mày tiếp tục đọc, hoàn toàn không để ý có một người trẻ tuổi đứng trên một con tàu lớn đang dần cập bến trên sông cách đó mấy chục mét, hắn đang nhìn chằm chằm cô ấy, ánh mắt đầy vẻ không thể tin được.

“Thiếu gia, thuyền sắp cập bến rồi”, quản gia nhắc.

Người trẻ tuổi thu lại ánh mắt, khập khiễng xuống thuyền.

Nếu Đường Tiểu Bắc nhìn thấy hắn thì chắc sẽ nhận ra.

Người này là người quen cũ của cô ấy và Kim Phi, Chu Văn Viên của nhà họ Chu.

Lúc đầu vị Chu Văn Viên này đến Quảng Nguyên bán xà phòng, nổi lòng tham đã bắt cóc Đường Tiểu Bắc, bị Kim Phi đuổi giết khắp trăm dặm.

Mặc dù sau đó chạy thoát được nhưng chân bị trúng mũi tên, lại không được xử lý kịp thời, cả đời này trở thành người đi khập khiễng.

Nhà họ Chu cũng bị các đối thủ của hắn bắt chẹt nghiêm trọng vì hắn giết binh phủ của thủ thành, nên phải trả giá đắt để giải quyết sự việc.

Gia chủ nhà họ Chu trong lúc tức giận đã đuổi cả nhà Chu Văn Viên đến Giang Nam.

Trên danh nghĩa là đến Giang Nam nắm quyền thay gia chủ, đại diện cho nhiều công việc ở các châu của Giang Nam, trao cho nhiều quyền lợi hơn.

Nhưng người thông minh đều biết đây là thầm giáng chức, rời khỏi trung tâm quyền lợi kinh thành, cả nhà Chu Văn Viên chỉ sẽ ngày càng sa sút.

Bây giờ nhà họ Chu ở Quảng Nguyên lúc trước đã trở thành một nhánh nhỏ trong các nhánh, dần bị gia tộc lãng quên.

Thế nên chuyện kết hôn trong nhà bàn sẵn cho hắn cũng không thành.

Bị nhà gái hủy hôn là sự sỉ nhục rất lớn với đàn ông Đại Khang.

Chu Văn Viên vẫn chưa rời khỏi kinh thành thì đã thành trò cười cho các công tử trong kinh thành.

Tưởng rằng mình sẽ có thể sống một cuộc sống tốt đẹp ở Giang Nam, nhưng không ngờ cửa hàng của thương hội Kim Xuyên cũng đã mở ở Giang Nam.

Nhà họ Chu và nhà họ Khánh đã bàn bạc xong điều kiện, Chu Văn Viên không dám gây khó dễ cho thương hội Kim Xuyên ở kinh thành, nhưng khi đến Giang Nam, hắn lại không hề lo lắng.

Khu vực Xuyên Thục gặp nạn, Kim Xuyên phái người đến.

Nhưng hắn không ngờ Đường Tiểu Bắc đã đến quận Ba Lăng.

Trước khi lên xe ngựa, Chu Văn Viên còn quay đầu nhìn Đường Tiểu Bắc, ánh mắt lóe lên vẻ hung ác.

Trong mái đình bên bờ sông, Đường Tiểu Bắc còn đang lật xem tư liệu các nhà buôn.

Một thông tin trong đó bỗng thu hút cô ấy.

Theo thông tin, người đứng sau nhà buôn lương thực này là một gia tộc giàu có gọi là nhà họ Hầu, hơn một trăm năm trước, gia tộc này xuất hiện một châu mục, chiếm giữ rất nhiều đất đai ở quận Ba Lăng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 875


Mấy năm trước, nhà họ Hầu bám chặt vào nhà họ Chu ở kinh thành.

“Đi điều tra nhà họ Chu đứng đằng sau nhà họ Hầu này, người đại diện ở Giang Nam là ai?”

Đường Tiểu Bắc lấy bút khoanh tròn nhà họ Chu lại.

“Vâng”, Nguyên Thái Vi nhận lấy tư liệu rồi rời đi.

Quận Ba Lăng là thị trấn vận chuyển chủ yếu bằng đường thủy, các thế lực phức tạp hơn Quảng Nguyên rất nhiều

Advertisement

Người đội Chung Minh không quen thuộc vùng đất này nên không biết bắt đầu từ đâu, họ đã bỏ ra rất nhiều công sức nhưng kết quả lại không như mong đợi.

Bây giờ Đường Tiểu Bắc chỉ hướng điều tra cho họ, đội Chung Minh lập tức dồn hết nhân lực hành động.

Đêm hôm đó đã đưa thông tin của nhà họ Hầu và nhà họ Chu đến cho Đường Tiểu Bắc.

Advertisement

Nhìn thấy gần đây nhà họ Chu đổi người đại diện ở Giang Nam, người đại diện mới tên là Chu Cẩm Vinh, Chu Cẩm Vinh có một đứa con trai tên là Chu Văn Viên, Đường Tiểu Bắc hiểu hết mọi chuyện.

Chu Văn Viên và Kim Phi có thù oán, hắn lại đang ở quận Ba Lăng.

Vậy thì không cần nói cũng biết ai đang làm loạn sau lưng.

“Chu Văn Viên ở quận Ba Lăng, tin quan trọng như vậy tại sao các ngươi không điều tra sớm?”

Đường Tiểu Bắc ngẩng đầu nhìn người phụ trách đội Chung Minh.

Người phụ trách cúi đầu không dám nói.

Thời gian đội Chung Minh thành lập vẫn quá ngắn, hơn nữa không được đào tạo chuyên môn nên không xử lý tốt rất nhiều việc.

Về vấn đề này, Đường Tiểu Bắc cũng không có cách nào tốt hơn bèn xua tay nói: “Được rồi, các ngươi để ý mọi động thái của nhà họ Chu giúp ta, nếu có gì bất thường thì lập tức báo cho ta”.

“Vâng”, người phụ trách cúi người đáp.

“Chu Văn Viên…”

Đường Tiểu Bắc gõ lên bàn, rơi vào trầm tư.

Một lúc sau cô ấy gọi Nguyên Thái Vi đến: “Nghe nói quận Ba Lăng có không ít thư sinh viết sách, tìm vài người đến đây”.

Chu Văn Viên hủy hoại thanh danh của Kim Phi, dĩ nhiên Đường Tiểu Bắc không thể bỏ qua cho hắn.

Khoảng thời gian ở làng Tây Hà này, ngày nào Đường Tiểu Bắc cũng ở chung với Kim Phi, học được khá nhiều thứ.

Hai người từng nói đến chiến thuật tuyên truyền, chiến thuật dư luận.

So với cách Kim Phi nói với cô ấy, chút thủ đoạn của Văn Viên công tử chẳng là gì cả.

Tối hôm đó, Đường Tiểu Bắc hẹn gặp mấy thư sinh chuyên viết tiểu thuyết ở quán rượu.

Các thư sinh vội hoàn thành bản thảo ngay trong đêm dưới áp lực cực lớn của đồng tiền.

Ban đầu ở kinh thành, vì Hắc Đao và mấy bài thơ trên hộp xà phòng thơm, các thư sinh kể chuyện ở kinh thành đã bịa ra nhiều phiên bản câu chuyện cho Kim Phi.

Đường Tiểu Bắc cảm thấy thú vị nên đã bảo Lạc Lan thu thập một ít đưa về làng Tây Hà để đọc.

Bây giờ việc mà các thư sinh phải làm là làm theo yêu cầu của Đường Tiểu Bắc, sắp xếp lại những câu chuyện lưu truyền trong kinh thành, sau đó thêm “phần diễn” của Chu Văn Viên vào.

Tối hôm sau, người kể chuyện ở quận Ba Lăng đã có câu chuyện mới.

Phải nói rằng Đường Tiểu Bắc rất có tài viết văn tiểu thuyết.

Trong câu chuyện này, Kim Phi là một vị đại tướng quân trấn giữ biên giới, vừa cao lớn vừa đẹp trai, không chỉ giỏi võ mà còn có kiến thức kinh văn, còn có một người bạn tâm giao xinh đẹp tên là Đường Hiểu Hiểu.

Khi người Đảng Hạng đánh đến, tướng quân đến biên cương phía Bắc chinh chiến vì đất nước, lật ngược tình thế ở biên giới, khiến người Đảng Hạng cả đời kiêu ngạo trở nên sợ hãi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 876


Nhà họ Đường trúng kế, nhà tan cửa nát.

Thiếu gia độc ác lại đến đe dọa Đường Hiểu Hiểu, nhưng Đường Hiểu Hiểu yêu tướng quân sâu đậm, thà chết chứ không nghe theo, sau đó được thị nữ giúp đỡ chạy trốn.

Tướng quân ở biên cương xa xôi biết tin người yêu gặp nạn nên nhanh chóng dẫn quân chạy về, tìm thấy Đường Hiểu Hiểu đang gặp khó khăn ở nơi hai người lần đầu hẹn hò.

Vừa lúc thiếu gia độc ác cũng dẫn nô lệ đến tìm được hai người, tướng quân rất tức giận, đuổi theo thiếu gia độc ác hàng trăm dặm, y đã chiến đấu hết mình với các hộ vệ của thiếu gia độc ác bên bờ sông.

Advertisement

Thiếu gia độc ác nhân lúc hộ vệ giữ chân tướng quân bỏ mặc hộ vệ của mình mà chạy trốn đến Giang Nam.

Sau đó đi khắp nơi hủy hoại thanh danh của tướng quân.

Ở những năm thiếu các hoạt động giải trí trầm trọng này, câu chuyện về tướng quân máu sắt, tài nữ giai nhân và thiếu gia độc ác kinh thành quả thật không phổ biến lắm.

Advertisement

Cộng thêm mối thù dân tộc giữa Đại Khang và Đảng Hạng quả thật tăng thêm k*ch th*ch.

Lúc đầu chỉ là người kể chuyện mà Đường Tiểu Bắc mua kể lại, sau đó những người kể chuyện khác thấy câu chuyện rất thu hút, có thể giành được không ít tiền thưởng nên cũng chủ động gia nhập.

Thời đại này không có tivi, không có báo, người kể chuyện là phương tiện dư luận tốt nhất.

Dưới sự tuyên truyền của họ, chẳng mấy chốc người dân quận Ba Lăng đã thay đổi cái nhìn về Kim Phi.

“Nghe nói gì chưa? Trước kia chúng ta đổ oan cho Kim tướng quân rồi, y mua lương thực là để cứu trợ đấy”.

“Đúng thế, đều tại Chu Văn Viên chết tiệt đó, bịa đặt ra để gạt chúng ta”.

“Mấy người kể chuyện đó chỉ đang kể chuyện, chưa chắc là thật, các ngươi đừng tin”.

“Mấy câu chuyện về Kim tiên sinh là thật, con trai ta đang đi học, thầy dạy nó mấy bài thơ tặng người dân chúng ta. Thầy đã nói mấy bài thơ này đều do Kim tiên sinh viết”.

“Có phải bài thơ làm cỏ trong buổi trưa gì đó không? Con trai ta về cũng đọc cho ta nghe”.

“Chuyện chinh chiến cũng là sự thật, anh họ ta đánh nhau với người Đảng Hạng ở phía bắc, y đã về nhà vào năm nay, hôm qua ta đã hỏi rồi, Kim tướng quân thật sự đã dẫn dắt Thiết Lâm Quân đánh bại người Đảng Hạng ở phía bắc. Những người đi làm lính ở phía bắc đều biết, không tin thì ngươi về nghe ngóng thử xem”.

“Đúng đấy, ta cũng hỏi rồi, là sự thật, ta nghe nói Kim tướng quân đánh cho người Đảng Hạng không dám ngóc đầu lên, kết quả tên Chu Văn Viên chết tiết lại đi khắp nơi nói xấu cho Kim tướng quân, lừa gạt bệ hạ, hại tướng quân mất chức”.

“Đúng thế, nếu Kim tướng quân còn ở biên cương, người Đảng Hạng sẽ bị đánh cho bỏ chạy, chúng ta cũng không cần nộp nhiều thuế như thế”.

“Nghe nói tên Chu Văn Viên chết tiệt đang ở quận Ba Lăng chúng ta à?”

“Ừ, cái tên khập khiễng thích đến Cửu Tiêu Lâu đó chính là Chu Văn Viên”.

“Thì ra là hắn, sau này để ta gặp lại hắn, chắc chắn sẽ nhổ nước bọt vào mặt hắn”.



Câu chuyện của Đường Tiểu Bắc chỉ là phóng đại sức mạnh cá nhân của Kim Phi và miêu tả sự đẹp đẽ của thiên nhiên, thật ra đa phần đều là thật.

Người dân tìm đến các cựu binh phía Bắc trở về trong năm nay nghe ngóng thì có thể biết được đâu là thật, đâu là giả.

Biết được Kim Phi đã từng đánh bại người Đảng Hạng thật, cộng thêm rất nhiều bài thơ làm bằng chứng, mọi người lập tức tin vào cả câu chuyện này.

Dù sao người kể chuyện cũng không viết được thơ hay như vậy.

Kim Phi nhanh chóng trở thành người nổi tiếng ở quận Ba Lăng, danh tiếng cũng tăng lên.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 877


Mấy ngày nay Chu Văn Viên cực kỳ bực bội.

Hắn vẫn đang tính toán làm sao để chỉnh đốn Đường Tiểu Bắc, không ngờ Đường Tiểu Bắc lại chủ động ra tay trước, hơn nữa còn là chiêu độc như vậy.

Chu Văn Viên bị hạ gục chỉ trong một chiêu.

Mấy ngày nay, vừa bước ra ngoài thì có người mắng hắn.

Lúc đầu, gia nô còn đuổi đánh những người dân mắng hắn, sau đó có quá nhiều người mắng hắn, có mấy lần gia nô phải đuổi theo đi rất xa, ngược lại bị người dân đánh một trận khiến gia nô sợ không dám đuổi theo nữa.

Advertisement

Chu Văn Viên cũng không chịu được cú sốc, dứt khoát trốn trong nhà không ra ngoài.

Nhưng không ra ngoài cũng không phải mọi chuyện đều yên lành.

Đường Tiểu Bắc cũng tiết lộ các cửa hàng của nhà họ Chu, khiến việc làm ăn của các cửa hàng đó giảm sút.

Advertisement

“Xem chuyện tốt ngươi làm ra đây này”.

Cha của Chu Văn Viên là Chu Cẩm Vinh, đập sổ tài khoản vào mặt Chu Văn Viên: “Ngươi chẳng nhớ bài học gì à, cảm thấy chưa đủ thiệt dưới tay của Kim Phi và Đường Tiểu Bắc sao mà lại đi khiêu khích chúng làm gì?”

“Con không có…”

“Ngươi vẫn còn cố chấp”, Chu Cẩm Vinh tức giận đến mức đá Chu Văn Viên vài cái: “Nếu không phải ngươi tung tin đồn Kim Phi lợi dụng thiên tai để kiếm tiền thì liệu Đường Tiểu Bắc có nhắm vào ngươi không?”

“Đường Tiểu Bắc lại không gặp con, sao có thể nhắm vào con được?”

“Sao ta lại sinh ra một đứa ngốc như ngươi chứ!”

Chu Cẩm Vinh chỉ tiếc không rèn thành sắt nói: “Nhà họ Chu có nhiều tài sản ở Giang Nam như thế, Đường Tiểu Bắc chỉ cần điều tra một chút là tra ra được, có thể giấu được không?”

“Con…”, Chu Văn Viên nghiến răng nói: “Hay là chúng ta cũng tìm người kể chuyện như họ?”

“Kim Phi từng đánh trận ở Bắc Cương, mấy bài thơ đó cũng là do hắn viết, người dân chỉ cần nghe ngóng một chút là biết được thật giả, ngươi bịa chuyện thế nào được?”, Chu Cẩm Vinh thở dài nói: “Không sợ Đường Tiểu Bắc đào lại chuyện ngươi bịa ra sao?”

“Đây…”

Chu Văn Viên vẫn không dám nói lớn lối, ấp úng một hồi rồi hỏi: “Cha, vậy giờ phải làm sao?”

“Còn có thể làm gì nữa? Ta và ngươi đi gặp Đường Tiểu Bắc để xin lỗi”, Chu Cẩm Vinh bất lực nói.

“Gì cơ, xin lỗi Đường Tiểu Bắc à?”, Chu Văn Viên nhảy dựng lên: “Đường Tiểu Bắc vu khống con như thế, sao con phải xin lỗi cô ta?”

“Đường Tiểu Bắc sỉ nhục ngươi? Ngươi còn dám nói mấy lời đồn về Kim Phi không phải do ngươi truyền ra đấy chứ?”

“Vậy con cũng không thể xin lỗi Đường Tiểu Bắc được”, Chu Văn Viên cau mày nói: “Danh tiếng của con đã bị cô ta hủy hoại, cô ta còn có thể thế nào?”

“Cô ta còn có thể làm thế nào ư?”, Chu Cẩm Vinh đập bàn nói: “Bây giờ Đường Tiểu Bắc chỉ nói đến một mình Chu Văn Viên ngươi, nếu cô ta chĩa mũi giáo vào nhà họ Chu, ngươi nghĩ gia chủ sẽ tha cho ngươi sao?”

Nhà họ Chu cũng xem là môn đệ thư hương, cho dù cuộc sống riêng có nhiều chuyện bê bối thế nào thì danh tiếng bên ngoài vẫn luôn rất tốt.

Gia chủ vốn dĩ đã bất mãn với hai người rồi, nếu Đường Tiểu Bắc lại vì bọn họ mà đổ nước bẩn vào người nhà họ Chu, gia chủ chắc chắn sẽ xử lý họ.

“Cha, hay là chúng ta tìm người xử lý Đường Tiểu Bắc nhỉ?”

Ánh mắt Chu Văn Viên lóe lên tia độc ác, giơ tay lên làm động tác vạch một đường trên cổ.

“Chân ngươi bị người ta đánh gãy ở Quảng Nguyên mà vẫn chưa hiểu sao? Kim Phi có chỗ dựa là Khánh Hoài, là võ tướng đấy, không thiếu người có võ”.

Chu Cẩm Vinh chỉ ước gì có thể b*p ch*t Chu Văn Viên: “Ngươi có biết hiện giờ tiêu cục Trấn Viễn trong tay Kim Phi mạnh đến mức nào không? Ngươi có biết có bên cạnh Đường Tiểu Bắc có bao nhiêu cựu binh bảo vệ không? Ngươi có biết gần đây Cửu công chúa đã đến làng Tây Hà không? Ngươi có biết ngay cả bệ hạ cũng khen ngợi tài năng văn chương của Kim Phi không?

Hiện giờ Kim Phi đã không còn là Kim Phi ngày xưa nữa, nhà họ Chu muốn động vào hắn sẽ phải tốn rất nhiều công sức, ngươi nên từ bỏ ý nghĩ này đi, thành thật đi xin lỗi với ta”.

“Con không đi”, Chu Văn Viên hét lên: “Kim Phi hại con thành tàn phế, bị người ta chế nhạo, người phụ nữ đê tiện Đường Tiểu Bắc lại hại con bị người xem thường, con không quan tâm gì nữa, cho dù có chết con cũng không xin lỗi cô ta”.

“Nếu ngươi không đi thì cút về kinh thành cho ta”, Chu Cẩm Vinh đứng dậy định đi: “Ngươi nghĩ cho kỹ đi”.

Choang choang...
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 878


Một lúc sau ông ta thở dài rồi đi tiếp.

Lúc trước ở kinh thành, Chu Văn Viên cũng được gọi là tài tử.

Mặc dù đa số đều là mấy lời tâng bốc khách sáo giữa các cậu ấm, nhưng ít nhất cũng chứng tỏ hắn không phải kẻ ngốc.

Náo loạn một hồi, sau khi trút giận xong, hắn dần bình tĩnh lại.

Hắn biết cha mình nói đúng.

Bây giờ Kim Phi đã trưởng thành, lại dựa vào nhà họ Khánh và Cửu công chúa, nhà họ Chu đã không có khả năng đè bẹp Kim Phi nữa.

Advertisement

Không làm gì được Kim Phi thì phải suy xét đến việc mình có thể chịu được đòn trả thù của đối phương không.

Nhà họ Chu truyền thừa hàng trăm năm, khó trách sẽ làm vài chuyện hèn hạ.

Con người không có mấy ai hoàn hảo, gia tộc khác cũng thế, không nhà nào mà trong sạch hoàn toàn.

Thế nên trên quan trường, không vạch trần khuyết điểm của nhau là quy tắc ngầm.

Advertisement

Nếu không mọi người đều đừng đấu đá, cùng đợi đến lúc bản thân xong đời.

Nhưng Kim Phi thì khác, y lập nghiệp không lâu, không có điểm sơ hở, cũng không quan tâm đến phương diện này.

Thế nên Đường Tiểu Bắc mới ra sức bôi đen Chu Văn Viên, còn Chu Cẩm Vinh chỉ muốn kết thúc chuyện này trong êm đềm.

Đây là người chính trực không sợ người có quyền lực.

Chu Văn Viên đập hỏng hết đồ, sau đó ngồi phịch xuống đất, hai mắt thất thần nhìn trước mặt như kẻ ngốc.

Người hầu cũng không dám đến gần, chỉ đành thần trọng đứng ngoài cửa, không dám thở mạnh.

Đến nửa buổi chiều, cuối cùng Chu Văn Viên hoàn hồn, đứng lên chỉnh sửa quần áo, đi đến hậu viện tìm Chu Cẩm Vinh.

“Cha, con đi gặp Đường Tiểu Bắc để xin lỗi với cha”.

“Cuối cùng con cũng thông suốt rồi”.

Chu Cẩm Vinh vui mừng vỗ vai con trai: “Bây giờ chúng ta đã thất thế, lúc nên cúi đầu thì phải cúi đầu”.

“Con hiểu rồi”, Chu Văn Viên khẽ gật đầu.

“Vậy đi thôi”, Chu Cẩm Vinh thở dài, đứng dậy gọi quản gia đến: “Đã chuẩn bị quà mà ta bảo ngươi chuẩn bị chưa?”

Ở thương hội Kim Xuyên, Đường Tiểu Bắc rất ngạc nhiên khi nhận được tin cha con nhà họ Chu đến thăm.

Cô ấy đã chuẩn bị hết mấy chiêu đối phó rồi, kết quả chỉ mới dùng đến một chiêu, cha con nhà họ Chu đã nhận thua.

Đường Tiểu Bắc cảm thấy chưa thỏa thích.

Nhưng cô ấy cũng biết lúc nào nên tùy hứng, lúc nào nên thu tay.

Dù sao nhà họ Chu cũng là nhân vật tầm cỡ có thể so với nhà họ Khánh, không đến lúc bất đắc dĩ thì không nên liều với nhà họ Chu.

Mặc dù hơi thất vọng nhưng Đường Tiểu Bắc vẫn bảo Nguyên Thái Vi dẫn cha con nhà họ Chu vào.

“Đường cô nương, nghe danh đã lâu”.

Chu Cẩm Vinh hạ thấp mình xuống, vừa gặp mặt đã chủ động chào hỏi.

“Chu công tử, đã lâu không gặp, lại muốn bắt cóc ta sao?”

Đường Tiểu Bắc không mấy thân thiện nói: “Nếu Chu công tử nghĩ thế thật thì phải suy nghĩ kỹ càng, e là lần này sẽ không đơn giản là bị què đâu?”

Lúc trước bị bắt cóc trong hầm đã để lại ám ảnh tâm lý cho Đường Tiểu Bắc.

Bây giờ thi thoảng cô ấy vẫn còn nằm mơ thấy ác mộng.

Mặc dù không thể làm gì nhà họ Chu nhưng nếu cha con nhà họ Chu đã đến đây thì nói vài ba câu cũng được.

Vừa có thể trút hết giận dữ, vừa có thể thể hiện thái độ một chút.

Chân bị khập khiễng là vết sẹo của Chu Văn Viên, vốn dĩ hắn đã bình tĩnh lại rồi nhưng lúc này lại bị chọc giận đến mức thở hổn hển.

Hai tay vô thức siết chặt lại.

Đường Tiểu Bắc cười ẩn ý nhìn Chu Văn Viên, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích.

Xung quanh đã được sắp xếp cựu binh từ trước, chỉ cần Chu Văn Viên có bất kỳ hành động đe dọa nào, các cựu binh sẽ lập tức bắn hắn thành con nhím.

Đến lúc đó là do Chu Văn Viên ra tay trước, nhà họ Chu cũng chẳng nói được gì.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 879


Chu Cẩm Vinh căng thẳng, sợ con trai mình mắc bẫy, đang định đổi chủ đề thì nhìn thấy Chu Văn Viên chắp tay cúi đầu thật sâu với Đường Tiểu Bắc.

"Đường cô nương, trước đây ta trẻ tuổi dốt nát, bị tiền tài làm mờ mắt, đắc tội với cô nương”.

Chu Văn Viên nói: "Ta tới xin lỗi Đường cô nương, hy vọng cô không so đo tính toán với ta”.

Đường Tiểu Bắc không trả lời, nhưng lông mày hơi nhíu lại.

Cô ấy thực sự không ngờ Chu Văn Viên có thể làm đến mức này.

Advertisement

Ngoài việc quỳ gối, đây là lễ nghi cao nhất ở Đại Khang.

Bình thường, chỉ cần không phải mối thù sinh tử, hai bên đều sẽ nhường một bước.

Nhưng Đường Tiểu Bắc lại không muốn nhường.

Advertisement

Trong thời gian ở thanh lâu, sống trong máu và nước mắt cô ấy đã hiểu được một điều.

Đừng bao giờ được mềm lòng với những người từng bắt nạt mình, nếu dễ dàng tha thứ cho đối phương, họ sẽ cảm thấy cái giá phải trả cho việc phạm sai lầm là rất thấp, cùng lắm sau khi làm sai cứ xin lỗi là được, sau này họ sẽ tiếp tục bắt nạt mình.

"Chu công tử, công tử không nhầm đấy chứ?”

Đường Tiểu Bắc cười khẩy: “Nếu chỉ vì công tử từng bắt cóc ta, liệu hôm nay công tử có đến nhận lỗi không?”

Nhà họ Chu đã đồng ý sẽ không gây khó dễ với thương hội Kim Xuyên ở kinh thành, còn đồng ý với một loạt điều kiện mà nhà họ Khánh đưa ra, cũng có nghĩa chuyện ban đầu đã kết thúc.

Sau đó, thương hội Kim Xuyên trở nên nổi tiếng ở kinh thành, nhà họ Chu cũng không can thiệp vào, cũng coi như đã thực hiện được cam kết của mình.

Nếu chỉ vì từng bắt cóc Đường Tiểu Bắc, Chu Văn Viên nhất định sẽ không đến xin lỗi.

Nếu gặp nhau trên đường, Chu Văn Viên thậm chí có thể sẽ giễu cợt mấy câu.

Lần này hắn đến xin lỗi hoàn toàn là vì hắn đã vu khống Kim Phi, bị Đường Tiểu Bắc phản đòn.

Nhưng có một số chuyện có thể làm mà không thể nói, hậu quả của việc vu khống quý tộc còn nghiêm trọng hơn việc bắt cóc Đường Tiểu Bắc, sẽ bị tất cả quý tộc căm ghét.

Trong hoàn cảnh bình thường, chỉ cần trong lòng mọi người hiểu rõ là được, sẽ không thật sự xé rách bộ mặt của đối phương.

Tuy nhiên, dưới sự ảnh hưởng của Kim Phi, phong cách làm việc của Đường Tiểu Bắc đã cứng rắn hơn trước, vả lại cô ấy cũng không khôn lỏi và rộng lượng được như những lão cáo già kia.

Lần này cô ấy thực sự tức giận, hoàn toàn không quan tâm đến bất kỳ quy tắc bất thành văn nào.

Hơn nữa cô ấy lại là phụ nữ, cho dù những quý tộc khác biết chuyện này, nhiều nhất cũng sẽ cười nhạo, nếu có ai nói gì thì ngược lại sẽ bị chế giễu vì đi so đo với một cô gái.

"Đường cô nương, thằng bé không biết cách nói chuyện. Cô rộng lượng, đừng như so đo với nó”.

Chu Cẩm Vinh vội vàng cười hòa giải: “Quản gia, mang quà vào…”

“Chờ đã!”, Đường Tiểu Bắc giơ tay nói: “Trước khi sự việc chưa được giải thích rõ ràng, ta không dám nhận quà của hai người đâu”.

Hai bên đều không nghèo nên tặng quà gì không quan trọng, quan trọng là thái độ.

Giống như lúc Đường Tiểu Bắc tặng quà cho quận trưởng Quảng Nguyên, dù chỉ là một rương dây thừng, quận trưởng cũng vui vẻ nhận lấy.

Nếu Đường Tiểu Bắc không nhận quà, tức là cô ấy chưa tha thứ cho Chu Văn Viên.

Chu Văn Viên vẫn còn khom lưng, nhìn chằm chằm xuống đất, gần như sắp phun ra lửa.

Nhưng những gì hắn nói lại vô cùng chân thành: “Lần này ta không đúng, ta đã biết mình sai rồi. Ta hy vọng Đường cô nương giơ cao đánh khẽ, tha cho ta một lần, cả đời này ta sẽ luôn cảm kích đại ân của cô nương”.

Đường Tiểu Bắc hoàn toàn không bị bộ dạng này của hắn lừa, cô ấy xua tay nói: "Tiểu nữ không có phúc lớn, không nhận được sự cảm kích của công tử, công tử chỉ cần nói thẳng đã sai ở đâu là được rồi”.

Chu Văn Viên nghe vậy cũng biết Đường Tiểu Bắc hôm nay sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, quỳ xuống đất, chạm đầu xuống đất: "Ta bị lợi ích làm mờ mắt, nói năng hồ đồ, làm tổn hại đến thanh danh của tiên sinh, mong cô nương tha thứ!"

Đường Tiểu Bắc vốn tưởng rằng Chu Văn Viên sẽ phải mài giũa một lúc mới chịu thừa nhận sai lầm của mình, kết quả lại chịu thua nhanh như vậy, cô ấy hơi kinh ngạc.
 
Back
Top Bottom