Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 260



 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 261


1088377-0.jpg


1088377-1.jpg


1088377-2.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 262


1088379-0.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 263



 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 264


1088382-0.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 265


Một cô gái mặc váy màu xanh đứng ở cửa sau quán rượu nhà họ Triệu, dáng người khá cao, thắt một dải ruy băng trên thắt lưng.

Nhìn thấy Kim Phi đi ra, cô gái bước đến hơi cúi người chào: “Tiểu nữ Lục Liễu chào Kim tiên sinh”.

Advertisement

“Lục Liễu?”

Kim Phi thấy cái tên này rất quen, nghĩ một lúc mới nhớ: “Lục Liễu ở Giáo phường ti?”

Advertisement

“Là ta”.

Lục Liễu che miệng khẽ cười nói: “Tiên sinh thế mà lại biết ta, ta cảm thấy rất vinh hạnh”.

Thật ra cô ta không biết Kim Phi không chỉ biết tên cô ta mà vài ngày trước còn dùng tên cô ta để dọa Quy Công ở Xuân Phong Lâu.

Dĩ nhiên dù Kim Phi có là thẳng thắn thế nào cũng không nói ra chuyện này mà hơi bất lực hỏi: “Cô nương có việc gì sao?”

“Giáo phường ti vừa mới nhập một lô trà ngon, ta muốn mời tiên sinh đến thưởng thức trà, không biết tiên sinh có nể mặt không?”

Nói rồi Lục Liễu còn quyến rũ nhướng mi với Kim Phi.

Lời ẩn ý này quá rõ ràng.

“Xin lỗi, bây giờ ta có việc, không làm phiền cô nương”.

Nếu là bình thường, có thể Kim Phi sẽ đi theo Lục Liễu để tìm hiểu phong thái của Giáo phường ti nhưng hôm nay còn việc chính nên y chỉ đành từ chối đối phương.

“Vậy Lục Liễu có thể phục vụ tiên sinh bất cứ lúc nào”.

Ánh mắt Lục Liễu hiện lên vẻ thất vọng nhưng cũng không dây dưa nhiều, thấy Kim Phi không đồng ý bèn chào y rồi nhường đường.

Kim Phi gật đầu với Lục Liễu, sau đó dẫn Thiết Chùy sải bước đi.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 266


Bài thơ “Sinh Tra Tử” của Kim Phi không chỉ làm tăng giá trị của Đường Tiểu Bắc mà cũng giúp Đường Tiểu Bắc tăng thêm nhân khí.

Thế nên cô ta mới đợi Kim Phi ở phía sau quán rượu nhà họ Triệu, mong Kim Phi có thể giúp cô ta viết một bài thơ.

Vì thế mà cô ta sẵn lòng trả bất cứ giá nào, vừa rồi cô ta cũng đã ẩn ý rõ ràng rồi.

Nhưng Kim Phi lại không do dự từ chối cô ta.

Có thể trở thành hoa khôi của Giáo phường ti, Lục Liễu không biết đã đánh bại bao nhiêu đối thủ, sau cảm giác không cam lòng ngắn ngủi, cô ta lập tức nghĩ đến việc có phải còn biện pháp cứu vãn khác hay không.

Advertisement

Cô ta bỗng nghĩ đến gì đó bèn vẫy tay với phía sau.

Một chiếc xe ngựa chạy đến dừng bên cạnh Lục Liễu.

Thiết Chùy quay đầu lại nhìn, thấy Lục Liễu lên xe bèn cười hỏi: “Tiên sinh, Lục Liễu đến tìm ngài để xin viết thơ à?”

Advertisement

“Chắc là thế”.

Kim Phi gật đầu.

“Không hổ là cô nương ở Giáo phường ti, xinh đẹp quá, nhất là cái eo nhỏ kia, một tay có thể ôm được, chẳng trách gọi là Lục Liễu”.

Thiết Chùy lại nói: “Ta không có bản lĩnh như tiên sinh, nếu không chắc chắn ta cũng không nỡ từ chối cô gái như vậy”.

Giáo phường ti xem như là thanh lâu do chính quyền mở, nhiều cô gái trong đó là vợ, thê thiếp và con cái của những gia đình lớn từng là quan tội phạm hoặc bị chính quyền điều tra.

Phụ nữ trong gia đình như thế chưa kể ai nấy đều có sắc đẹp như hoa, về mặt tổng thể họ đã hơn những phụ nữ ở thanh lâu bình thường nhiều.

Thế nên Giáo phường ti có thể chèn ép được các thanh lâu khác, hoa khôi năm nào cũng đều xuất thân từ Giáo phường ti.

Chẳng hạn như Lục Liễu đã làm hoa khôi quận Quảng Nguyên ba năm liên tiếp.

“Ngươi có gan nói lại mấy lời vừa rồi với vợ đi”.

Kim Phi cười liếc nhìn Thiết Chùy.

“Nói với nàng ấy thì thế nào?”

Thiết Chùy rụt cổ nói: “Đàn ông tìm ong bướm bên ngoài chẳng phải rất bình thường sao, nàng ấy còn dám quản ta ư?”

Kim Phi vừa định đùa với Thiết Chùy vài câu thì bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa ở đằng sau.

Quay đầu lại nhìn, một chiếc xe ngựa chậm rãi đi đến, dừng lại bên cạnh hai người.

“Tiên sinh, ngài muốn đến Xuân Phong Lâu sao?”

Lục Liễu thò đầu ra từ cửa sổ xe hỏi.

“Sao vậy, ta muốn đi đâu còn phải báo với cô nương Lục Liễu à?”

Giọng Kim Phi không được vui lắm.

“Tiên sinh hiểu lầm rồi”, Lục Liễu vội giải thích: “Không biết có biết bao cô gái ở Phong Nguyệt Phường mong ngóng tiên sinh, ngài cứ thế đến Phong Nguyệt Phường, ta lo tiên sinh còn chưa đến Xuân Phong Lâu đã bị các cô gái trong thanh lâu khác bao vây lấy rồi”.

“Không đến mức đó chứ?”

Kim Phi hơi không tin.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 267


“Ta tính toán không chu toàn rồi”.

Kim Phi phiền não gãi đầu: “Vậy phải làm sao?”

“Nếu tiên sinh không chê thì có thể đi xe ngựa của ta”.

Lục Liễu nói: “Cửa sau của Giáo phường ti và cửa sau Xuân Phong Lâu chỉ cách hơn hai mươi mét, tiên sinh có thể đi từ cửa sau”.

“Thế thì không ổn lắm?”

Advertisement

Kim Phi vô thức muốn từ chối.

“Xin lỗi, Lục Liễu quên mất thân phận thấp hèn của mình, ngồi chung xe với tiên sinh đúng là làm vấy bẩn thanh danh của tiên sinh”.

Lục Liễu không còn khuyên nữa mà cúi đầu làm bộ muốn khóc.

Advertisement

Con gái người ta đã nói thế, Kim Phi còn có thể làm sao nữa?

Còn từ chối nữa thì đúng là xem thường người ta rồi.

“Vậy thì làm phiền cô nương”.

Kim Phi chắp tay kéo màn xe ra rồi bước lên xe.

Thiết Chùy cầm đao dài cũng đi theo sau xe ngựa.

“Đi thôi”.

Lục Liễu hô lên với người đang điều khiển xe, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Có một Đường Tiểu Bắc là đủ, không thể để Kim Phi viết thơ cho người đối thủ cạnh tranh khác ngoài Đường Tiểu Bắc nữa.

Thế nên cô ta mới ra sức mời Kim Phi lên xe.

Ngoài việc ngăn cản các đối thủ khác đến gần Kim Phi, cô ta cũng muốn cố gắng thêm chút nữa.

Không gian trên xe ngựa không lớn nhưng bố trí rất ấm áp, tràn ngập mùi thơm thoang thoảng không khác mấy với mùi cơ thể của Lục Liễu.

Không hổ là cô nương thanh lâu, từ khi Kim Phi lên xe, Lục Liễu chớp đôi mắt to quyến rũ nhìn chằm chằm Kim Phi.

Kim Phi tin chắc nếu lúc này y móc đầu ngón tay thì Lục Liễu lập tức nhào vào lòng y.

Phải nói là Lục Liễu có thể làm hoa khôi ba năm liên tiếp ngoài dáng người và vòng eo mảnh khảnh, bản thân cô ta cũng rất xinh đẹp, được người đẹp này nhìn ở khoảng cách gần khiến trái tim Kim Phi đập nhanh hơn.

Nhiệt độ trong xe lại còn khá cao, không lâu sau trán Kim Phi đã toát một lớp mồ hôi.

“Tiên sinh, ngài nóng sao?”

Lục Liễu khẽ cười rồi lấy chiếc khăn tay ra, không để Kim Phi kịp từ chối đã ghé sát đến dịu dàng lau mồ hôi giúp Kim Phi.

Đúng lúc này, xe ngựa bỗng đi vào một chỗ trũng nên xe hơi nhấc bổng lên.

Lục Liễu bỗng chốc ngã vào lòng Kim Phi.

“Xin lỗi tiên sinh, làm xộc xệch quần áo của ngài rồi”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 268


“Tiên sinh còn xấu hổ nữa?”

Lục Liễu che miệng cười, vươn tay về phía đùi Kim Phi.

“Cô Lục Liễu, không cần đâu”.

Kim Phi vươn tay ra chụp lấy tay Lục Liễu.

Advertisement

“Tiên sinh yên tâm, ta cũng biết viết thơ cần có linh cảm, ta sẽ không quấn lấy ngài đâu”.

Đã bị Kim Phi nhìn ra nên Lục Liễu dứt khoát ngã vào lòng Kim Phi: “Ta chỉ mong tiên sinh đến Giáo phường ti một chuyến, lộ mặt với ta là được”.

“Ta xem thời gian thế nào đã”.

Advertisement

Kim Phi đáp bừa.

“Vậy cảm ơn tiên sinh trước”.

Lục Liễu dịu dàng mỉm cười, bàn tay nhỏ mở vạt áo ra, chuẩn bị luồn vào trong.

“Cô nương đừng như thế, ta đã đồng ý thì có thời gian sẽ đến”.

Kim Phi đẩy Lục Liễu ra, ngồi sang bên cạnh.

...

Xe ngựa đi rất chậm, lắc lư hơn nửa tiếng mới đến cửa sau Xuân Phong Lâu.

“Tiên sinh đừng quên có thời gian đến thăm Lục Liễu đó”.

Lục Liễu lau khóe môi tươi cười với Kim Phi.

“Rảnh thì ta sẽ đến”.

Kim Phi phất tay.

Dù sao chỉ là đi để nâng đỡ thôi, có thời gian đến xem Giáo phường ti như thế nào cũng được.

“Vậy Lục Liễu đợi ngài”.

Lục Liễu vung tay, ngồi lại vào xe ngựa.

Để đề phòng các cô gái bỏ chạy, cửa sau thanh lâu đều có người canh gác, Xuân Phong Lâu cũng không ngoại lệ, bên trái bên phải đều có một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, trong tay mỗi người đều cầm một thanh đao.

Thấy Kim Phi và Thiết Chùy đi đến, một người đàn ông trong đó chặn lại cửa sau: “Quý khách đến chơi mời đi cửa trước”.

“Vào trong nói với tú bà của các ngươi là Kim Phi đến rồi, nếu bà ta bảo ta đi cửa trước thì ta sẽ đi cửa trước”.

Kim Phi vươn eo, lười biếng đáp.

Lúc nãy y không được ngồi thẳng chân trong xe ngựa nên hơi mỏi.

“Kim Phi? Ơ, sao cái tên này quen thế nhỉ?”

Tên đó gãi đầu lẩm bẩm.

“Ngươi bị ngốc à, đây là Kim tiên sinh đã viết thơ cho cô nương Tiểu Bắc đó”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 269


“Hóa ra đây là Kim tiên sinh à?”, người đàn ông to lớn gãi đầu nói: “Chẳng phải hắn có quan hệ tốt với cô nương Tiểu Bắc của chúng ta sao? Tại sao lại đến cùng với Lục Liễu bên Giáo phường ti?”

“Người như Kim Phi không biết có bao nhiêu cô gái muốn nịnh bợ, đi cùng với Lục Liễu có gì lạ đâu?”

“Nếu ta cũng có bản lĩnh như Kim tiên sinh là tốt biết mấy, có thể ngủ với con gái ở Phong Nguyệt Phường, còn có thể lấy được tiền”.

“Bớt nằm mơ giữa ban ngày đi, ngươi đứng trông đi, ta đi thông báo cho tú bà”.

Advertisement

Đồng bọn khịa hắn một câu rồi xoay người chạy vào sân.

Xuân Phong Lâu không hề nhỏ, lại là lần đầu tiên Kim Phi vào trong nên không quen đường lắm, đang tìm đường đi thì nhìn thấy tú bà dẫn theo Đường Tiểu Bắc và vài nhnha hoàn từ xa đi đến.

“Kim tiên sinh, ngài đến Xuân Phong Lâu sao không bảo người thông báo trước một tiếng, ta cũng dễ sắp xếp xe ngựa đến đón”.

Advertisement

Tú bà nhìn thấy Kim Phi như thấy được thần tài, cười híp cả mắt.

“Ta chỉ đến tìm Tiểu Bắc nói chuyện thôi, không cần làm phiền các ngươi”.

Kim Phi hỏi: “Lần này không cần tham gia chầu chay nhỉ?”

(*chầu chay: khách làng chơi đến kỹ viện, uống trà và trò chuyện với kỹ nữ)

“Tiên sinh nói thế chẳng phải đang vả mặt ta rồi sao? Sau này Xuân Phong Lâu là nhà của ngài, ngài muốn đến lúc nào, muốn cô gái nào phục vụ chỉ cần nói là được”.

“Vậy thì cảm ơn”, Kim Phi chắp tay lại hỏi: “Vậy bây giờ ta có thể dẫn Tiểu Bắc đi chưa?”

“Ngài cứ tự nhiên”.

Tú bà nhanh chóng nghiêng người nhường đường, không quên nhắc: “Tiểu Bắc, phục vụ Kim tiên sinh cho tốt, đừng thất lễ”.

“Vâng”.

Đường Tiểu Bắc hơi cúi người, mỉm cười với Kim Phi: “Mời tiên sinh đi theo ta’.

Đi được vài trăm mét, Đường Tiểu Bắc quay đầu lại nhìn, thấy tú bà không đi theo mới nhỏ giọng hỏi: “Tiên sinh, đến phòng ta hay đến đình nghỉ mát?”

“Đến phòng cô thì chắc chắn tú bà sẽ lo lắng, không chừng sẽ cho người nghe lén, vẫn nên đến mái đình lần trước đi”, Kim Phi nói.

“Cũng được”.

Đường Tiểu Bắc rẽ vào một góc ở ngã tư, dẫn Kim Phi vào đình nghỉ mát lần trước.

Thiết Chùy cũng biết lần này Kim Phi và Đường Tiểu Bắc có việc gấp cần nói nên không dám lười, cầm thanh đao đứng giữa con đường nhỏ như thần cửa.

Rặng cây ngoài bờ hồ, tú bà xoa tay đi qua đi lại.

Thấy một nha hoàn đi đến vội hỏi: “Họ đi đâu rồi?”

“Thưa mẹ, vẫn là mái đình hôm đó”.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 270


Tú bà vỗ ngực thở phào.

Hiện giờ giá trị của Đường Tiểu Bắc rất cao, nếu bị Kim Phi phá thân thì phiền phức.

Gánh nặng trong lòng rơi xuống, tú bà lại sợ đắc tội với vị thần tài này, nghĩ ngợi một chốc rồi dặn dò:

“Đi nói với ba người Tiểu Bạch, hôm nay không cần gặp khách nữa, đợi Kim tiên sinh và Tiểu Bắc nói chuyện xong, bảo họ đến phục vụ Kim tiên sinh”.

Advertisement

Lần này Xuân Phong Lâu có bốn cô gái tham gia cuộc thi hoa khôi, để ôm chặt lấy chân Kim Phi, hy sinh ba ứng viên khác, bà ta cũng không tiếc.

“Ngoài ra, bảo lão Lương chuẩn bị, nếu Kim tiên sinh lại làm thơ cho Tiểu Bắc thì bảo ông ta nhanh chóng truyền ra ngoài, thêm chút sức cho phần thi ngày mai của Tiểu Bắc”.

“Vâng!”

Advertisement

Nha hoàn nhanh chóng chạy ra ngoài.

Trong đình nghỉ mát, Kim Phi đã đưa bình thuốc nhỏ cho Đường Tiểu Bắc.

Hai người lại kiểm tra lại kế hoạch, sau khi xác định không có sơ suất gì, Kim Phi đứng lên nói: “Ngày mai là cuộc thi hoa khôi, cô chuẩn bị thật tốt”.

“Ừ”.

Đường Tiểu Bắc gật đầu.

“Vậy được rồi, ta về đây”.

“Bây giờ vẫn còn sớm, hay là ta giới thiệu vài tỷ muội cho tiên sinh nhé, xem như ta đáp trả ơn cứu của tiên sinh”.

Đường Tiểu Bắc cười híp mắt: “Có vài người chưa từng tiếp khách, vẫn còn trong trắng, hơn nữa đã từng học cách phục vụ, họ đều mong có thể gặp được tiên sinh”.

“Sao lại quay về vấn đề này vậy?”

Kim Phi oán thầm, xua tay nói: “Thật sự không cần, ta còn việc gấp”.

“Vậy được, ta tiễn tiên sinh về”.

Thấy Kim Phi không có ý kia thật, Đường Tiểu Bắc chỉ đành cho qua.

Hai người cùng đi khỏi đình mái, định đi theo đường cũ đến cửa sau.

Nhưng vừa đi đến hành lang đã thấy một nhóm các cô gái đi đến.

“Tiểu Bắc tỷ, vị này là Kim tiên sinh sao?”

“Ôi, Kim tiên sinh đẹp trai hơn những gì người khác nói”.

“Không chỉ đẹp mà còn có tài nữa”.

“Kim tiên sinh, ta đã viết một bài thơ, ngài đến phòng ta xem giúp ta nhé?”


 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 271



 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 272


1088394-0.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 273


1088395-0.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 274


1088397-0.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 275


1088399-0.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 276



 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 277


1088404-0.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 278


1088406-0.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 279


1088408-0.jpg


“Dẫu sao Tiểu Bắc cũng không phải đến đây vì danh hiệu hoa khôi, xếp thứ mấy cũng như nhau”.

Advertisement

Khánh Mộ Lam cười nói, trên thuyền hoa lại vang lên những tiếng cổ vũ.

Advertisement

Thanh La gật đầu với phía sau, mấy cô gái đeo mặt nạ bước lên trên bục, ai cũng ôm theo một loại nhạc cụ giống nhau.

“Mộ Lam tỷ tỷ, tại sao bọn họ lại phải đeo mặt nạ?”

Nhuận Nương đã cố gắng không hỏi rồi, thế mà cô bé Tiểu Nga hiếu kỳ lại lên tiếng hoài nghi.

“Bởi vì bọn họ phụ trách diễn tấu, không thể nổi trội hơn Thanh La nên phải dùng mặt nạ để che mặt đi”.

Khánh Mộ Lam nói xong thì vẫn không quên tranh lấy một phần bánh ngọt bên trong đĩa mà Tiểu Nga đang bưng.
 
Back
Top Bottom