Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 280


“Đồ trong tay muội là ngon nhất mà”.

Khánh Mộ Lam cười híp mắt, lại giơ tay về phía cái đĩa.

Tiểu Nga lập tức biến sắc, chu miệng nhổ một ngụm nước bọt lên trên đĩa.

Nước bọt văng vào trong đĩa, cũng văng luôn lên tay Khánh Mộ Lam.

Advertisement

“Muội…”

Khánh Mộ Lam tức tới độ suýt thì nhảy dựng lên.

Tiểu Nga cũng biết mình hơi quá, nhìn thấy Khánh Mộ Lam giơ bàn tay lên thì sợ tới độ rụt cổ, giơ đĩa về phía Khánh Mộ Lam với vẻ nịnh nọt.

Advertisement

“Không thèm!”

Khánh Mộ Lam tức giận lau tay lên trên áo của Tiểu Nga, trừng mắt nói: “Quan Tiểu Nga, ta nói cho muội biết, chuyện này hai ta chưa xong đâu”.

Từ xưa tới nay, trẻ nhỏ sợ nhất là bị người lớn gọi đủ cả tên họ của mình.

Đặc biệt là lúc này Khánh Mộ Lam còn bày ra dáng vẻ như muốn ăn thịt người, Tiểu Nga suýt thì bị doạ sợ, mím môi cầu cứu Kim Phi: “Anh rể…”

“Điểm tâm trên bàn là người khác mang tới cho chúng ta cùng ăn, một mình muội chiếm hết kẹo mạch nha là không đúng, lại còn nhổ nước bọt…”

Đời trước Kim Phi ghét nhất là mấy đứa trẻ hư, đương nhiên sẽ không chiều Tiểu Nga, ngược lại còn tận dụng cơ hội này cho cô bé một bài học.

“Hức…”

Tiểu Nga đặt đĩa trở lại trên bàn, cúi đầu ngồi sang một bên.

Thi thoảng còn lau lau khoé mắt.

Trên thực tế thì trên khoé mắt chẳng có lấy một giọt nước mắt nào cả.

“Đừng giả vờ đáng thương nữa”, Kim Phi không vui hỏi: “Đã biết sai chưa?”

“Biết sai rồi ạ, thật ra ban nãy muội cũng không định nhổ nước bọt, chỉ vì muội cuống quá”.

Tiểu Nga ôm lấy cánh tay Kim Phi lắc lư: “Anh rể, sau này muội không dám nữa đâu, huynh tha thứ cho Tiểu Nga lần này nhé”.

“Được rồi được rồi, trên kẹo mạch nha đã dính nước bọt của muội rồi, người khác cũng chẳng thể ăn được nữa, muội mang hết đi đi”.

Kim Phi vuốt tóc Tiểu Nga, nói.

“Cảm ơn anh rể”.

Tiểu Nga lại bưng đĩa lên, cười híp mắt chạy tới trước mặt Khánh Mộ Lam, ăn rất là say mê.

“Đúng là oan gia…”

Kim Phi suýt thì tức tới bật cười.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 281


Những khán giả ủng hộ cho Thanh La lúc này đã có thể nhét tiền vào trong thùng gỗ, sau đó có thể nhận được số lượng hoa tươi tương ứng.

Khán giả có thể giữ lại hoa tươi làm kỷ niệm, cũng có thể ném lên trên sân khấu.

Khánh Mộ Lam nói không sai, bởi vì mới mở màn nên mọi người đều hết sức nhiệt tình, không ít khán giả chịu bỏ tiền mua hoa.

Có điều đa số đều chỉ mua một hai bông, nhiều thì cũng chỉ là ba tới năm bông, thậm chí có mấy người còn góp một lượng bạc vào mua chung một bông.

Advertisement

“Sức mạnh của ngôi sao đúng là lớn thật”.

Lúc Kim Phi nhìn thấy ba thanh niên mặc áo dài có miếng vá góp tiền mua một bông hoa tươi thì không khỏi nghĩ tới việc người hâm mộ của những ngôi sao ở đời trước, dù bản thân có nhịn ăn nhịn tiêu thì cũng phải mua được chỗ ở sát gần ngôi sao nhất.

Advertisement

Nha dịch khiêng thùng gỗ đi một vòng quanh khán giả, lúc trở về thì rất nhiều thùng gỗ đã chật kín tiền.

“Kiếm tiền cũng nhanh quá nhỉ?”

Quan Hạ Nhi nhìn những chiếc thùng gỗ nặng trịch, cảm thán lên tiếng.

“Bên trong mấy cái thùng gỗ này quá nửa là tiền đồng, kịch hay thật sự ở bên trong những chiếc lều này cơ”.

Khánh Mộ Lam chỉ vào những chiếc lều xung quanh.

“Ý gì?”

“Cứ xem đi rồi sẽ biết”.

Khánh Mộ Lam nói với vẻ bí hiểm.

Lúc này màn biểu diễn của Thanh La cũng đã kết thúc, thế nhưng cô ta không rời đi mà lại mỉm cười tươi tắn đứng nguyên trên sân khấu.

Một giây sau, trong chiếc lều phía bên cạnh truyền tới một tiếng reo hò: “Quận trưởng lão gia thưởng cho Thanh La cô nương một trăm lượng bạc!”

Nói xong, một nha hoàn bưng một cái khay bạc đựng đầy bạc nén, đi một vòng xung quanh sân khấu.

Sau đó lại một nha hoàn lên sân khấu, bưng một đĩa hoa tươi tung lên trên không trung.

Ngay tức thì trên bầu trời xuất hiện màn mưa hoa.

“Cảm ơn quận trưởng lão gia!”

Thanh La khẽ cúi người, hành lễ về phía mà quận trưởng đang ngồi.

“Quận trưởng lão gia đúng thật là có tiền, vung tay thưởng luôn một trăm lượng”.

“Số tiền này tới cuối cùng vẫn quay trở lại trong tay ông ta, có gì phải đau lòng chứ?”
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 282


“Cảm ơn cậu chủ Tiền!”

Thanh La lại hành lễ với hiệu buôn Tiền Ký.

Sau đó lại là một màn mưa hoa.

“Quận trưởng đại nhân mới thưởng một trăm lượng, cậu chủ Tiền này lại thưởng ba trăm lượng luôn, lẽ nào không sợ quận trưởng đại nhân nổi giận sao?”

Advertisement

“Thật ra mấy cậu chủ này thưởng, ngoại trừ do thích cô gái này ra thì cũng là để nịnh bợ quận trưởng, dẫu sao thì bảy mươi phần trăm tiền thưởng thu được từ cuộc thi hoa khôi cũng vào trong tay quận trưởng mà thôi”.

Khánh Mộ Lam nói: “Người khác tặng tiền cho ông ta, ông ta việc gì phải tức giận? Thật ra đây cũng là lý do tại sao quận trưởng phải thưởng tiền đầu tiên”.

“Đúng thế, quận trưởng đã đi đầu rồi, mấy kẻ giàu có vì thể diện thì cũng phải thưởng theo thôi”.

Advertisement

Mặc dù Quan Hạ Nhi không biết chữ, thế nhưng cũng không ngốc, ngay lập tức hiểu ra: “Chả trách muội nói Thanh La may mắn rút được số một”.

Lúc hai người nói chuyện, tiền thưởng của phú thương vẫn không dừng lại.

Nhiều thì ba trăm lượng, ít thì cũng tới mấy chục lượng.

Cánh hoa rơi kín mặt sông phía trước sân khấu.

“Cậu chủ Chu của hàng vải Chu Thị thưởng cho Thanh La cô nương năm trăm lượng!”

Tiếng hô bên ngoài lại vang lên.

“Hàng vải Chu Thị!”

Đường Đông Đông nghe thấy thì quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng hô.

Cô ấy và Đường Tiểu Bắc đi tới bước đường nhà tan cửa nát, tất cả đều là do Hàng vải Chu Thị hại.

Đáng tiếc bị lều che mất, cô ấy không nhìn được gì cả.

“Đông Đông, bình tĩnh một chút, xưởng dệt hiện giờ vẫn chưa phải là đối thủ của hàng vải Chu Thị!”

Kim Phi nhỏ giọng nhắc nhở.

Đường Đông Đông lúc này mới ngồi trở lại.

“Anh rể, mưa cánh hoa đẹp quá, chúng ta cũng thưởng một chút nhé?”

Tiểu Nga vẫn chưa có nỗi phiền não của người lớn, miệng nhai kẹo mạch nha, ngẩng đầu hỏi.

“Chúng ta ngồi bên trong lều của Xuân Phong Lâu, chắc chắn không thể thưởng cho cô nương của những lầu khác”.

Kim Phi không chút do dự từ chối.

Dựa theo quy tắc của cuộc thi hoa khôi, tiền thưởng trên năm mươi lượng bạc mới được hô tên và tung hoa.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 283


Thưởng tiền kéo dài gần hai mươi phút mới dừng lại.

Tiền trong những thùng gỗ kia cũng đã được thống kê.

Advertisement

“Thanh La cô nương nhận được một nghìn chín trăm ba mươi lượng, chúc mừng Thanh La cô nương”.

Nha dịch phụ trách thái xướng hô lớn tiền thưởng của Thanh La.

“Mộ Lam cô nương, ta nhớ là cuộc thi hoa khôi tổ chức trong ba ngày, có tổng cộng hai mươi bốn cô nương tham gia đúng không?”

Advertisement

Quan Hạ Nhi nghe xong thái xướng, che miệng nói: “Chỉ riêng Thanh La cô nương đã kiếm được hơn một nghìn chín trăm lượng, vậy thì cả cuộc thi sẽ kiếm được bao nhiêu tiền?”

“Không phải như vậy đâu, đây là màn biểu diễn đầu tiên, còn có quận trưởng dẫn đầu, cho nên tiền thưởng sẽ nhiều hơn, lát sau sẽ không còn được như vậy nữa, dù sao tiền của các phú thương cũng không phải là tự nhiên mà có!”

Khánh Mộ Lam nói: “Người dân cũng vậy, qua vài màn biểu diễn, mất đi cảm giác mới mẻ thì sẽ tặng hoa ít đi, hơn nữa để chuẩn bị cho cuộc thi hoa khôi, quan phủ cũng sẽ chi rất nhiều tiền”.

Sự thật cũng giống như lời Khánh Mộ Lam nói, khi cô nương thứ hai xuất hiện, phần thưởng chỉ còn hơn ngàn lượng.

Cô nương thứ ba càng thảm hại, cộng lại chỉ hơn sáu trăm lượng.

Cô nương thứ tư là người nổi tiếng nhất Tiêu Tương Quan, tình hình khá hơn một chút, tiền thưởng một lần nữa vượt qua một nghìn lượng.

Sau đó những cô nương tiếp theo lại ít đi, người cuối cùng chỉ có hơn một trăm lượng.

Khi cuộc thi diễn ra được một nửa, Lục Liễu cô nương của Giáo phường ti bước lên sân khấu.

Lúc này bầu không khí đã không còn náo nhiệt như lúc mới bắt đầu nữa, dù sao bên không cũng không phải là sân vận động, bách tính phải đứng bên sông xem, không hề có chỗ ngồi.

Rất nhiều người đứng mệt rồi liền ngồi bên bờ sông nghỉ ngơi.

Nhưng với tư cách là hoa khôi ba năm trước, Lục Liễu vẫn có sức hấp dẫn vô cùng mạnh mẽ, ngay khi cô ta vừa xuất hiện, không chỉ những học giả quen thuộc mà nhiều người dân cũng ồ lên.

Bầu không khí lại sôi động trở lại.

Phải nói rằng Lục Liễu có thể liên tiếp thắng ba năm liên tục chứng tỏ rất có năng lực. Phối trang phục rất phù hợp, màn biểu diễn cũng rất đặc sắc, điệu múa quyến rũ uyển chuyển, ngay cả người không hiểu nhảy múa như Kim Phi cũng phải tán thưởng.

Khi màn biểu diễn kết thúc, Kim Phi cũng gọi tên tạp dịch canh cửa tới, ném cho hắn một thỏi bạc mười lượng.

Đây cũng là lần đầu tiên y thưởng cho một cô nương.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 284


À, còn tìm đến người trung gian để mua vài thứ luyện sắt.

Nhưng dù là Xuân Phong Lâu hay xưởng chế luyện thì đều không phải là nơi sẽ gặp Lục Liễu.

“Hôm qua ta đến Xuân Phong Lâu tìm Tiểu Bắc cô nương…”

Advertisement

Kim Phi kể lại chuyện hai người gặp nhau: “Tu trăm năm mới đi chung chuyến thuyền, đi chung xe cũng coi như là duyên phận rồi, ta có lẽ không có thời gian đến Giáo phường ti cổ vũ cho cô ấy nữa, tặng cô ấy mười lượng bạc coi như là tiền xe của ta”.

Vừa nói xong, bên ngoài truyền đến giọng nói: “Kim tiên sinh ở Kim Xuyên, thưởng cho Lục Liễu cô nương mười lượng bạc!”

Kim Phi nheo mắt, sau đó mỉm cười lắc đầu.

Advertisement

Y cứ tưởng phương pháp thống kê được sử dụng trong cuộc thi hoa khôi tương đối công bằng, ai có thể trở thành hoa khôi đều hoàn toàn phụ thuộc vào năng lực của bản thân, bây giờ y mới biết thì ra phía sau đều có người giật dây.

“Tướng công, chẳng phải không đến năm mươi lượng không được đọc tên sao?” Quan Hạ Nhi tò mò hỏi.

“Đây là có người muốn dùng danh tiếng của tiên sinh để nâng đỡ Lục Liễu”.

Khánh Mộ Lam cười nói.

Bên ngoài, giọng thái xướng vừa dứt, tiếng bàn tán của mọi người đã to hơn.

“Có chuyện gì vậy? Chẳng phải không đến năm mươi lượng thì không được đọc tên sao?”

“Kim tiên sinh giống với người khác à? Đừng nói là được ngài ấy thưởng mười lượng bạc, cho dù là một cục đồng thì cũng phải hô tên”.

“Kim tiên sinh là ai?”

“Đến Kim tiên sinh mà ngươi cũng không biết sao? Chính là người đã viết bài thơ Tứ Hải Vô Nhàn Điền đó!”

“Thì ra là ngài ấy! Ta biết chứ, Kim tiên sinh còn viết bài Biểu chiều cuốc mạ và Hôm qua vào thành thị nữa”.

“Người viết thơ thay cho bách tính chúng ta rất ít, Kim tiên sinh thưởng cho cô nương Lục Liễu thì chúng ta cũng phải thưởng”.

“Cả ta nữa!”

Người dân lại trở nên nhiệt tình, lần lượt lấy bạc ra thưởng cho Lục Liễu.

Ngay cả quận trưởng cũng tham gia vào cuộc vui, thưởng cho Lục Liễu một trăm lượng.

Giới phú thương giàu có cũng không thể ngồi yên, tiền thưởng cuối cùng của Lục Liễu đã vượt qua Thanh La, đạt hai nghìn năm trăm lượng, trở thành cô nương có tiền thưởng cao nhất hiện tại.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 285


Trên sân khấu, Lục Liễu xúc động đến nỗi suýt khóc.

Sau khi biểu diễn xong, cô nương có thể rời đi, sau khi Lục Liễu xuống sân khấu, quần áo cũng không thay mà lập tức ngồi thuyền lên bờ.

“Tiên sinh, Lục Liễu cô nương đến, muốn vào cảm tạ ngài”.

Thiết Chùy đi tới, nhỏ giọng hỏi: “Có để cô ấy vào không?”

Advertisement

Kim Phi liếc nhìn Quan Hạ Nhi, bất lực nói: “Mời cô ấy vào đi”.

Người đến rồi, không gặp lại cảm thấy tội lỗi.

Một lúc sau, Lục Liễu cùng Thiết Chùy đi vào trong lều, mỉm cười hành lễ với Kim Phi và những người khác: “Tiểu nữ Lục Liễu tham kiến Kim tiên sinh, Kim phu nhân và các vị tiểu thư”.

Advertisement

Tư thái rất khiêm tốn, nhưng giọng điệu và hành động lại rất phóng khoáng.

“Nhìn gần Lục Liễu cô nương còn đẹp hơn cả trên sân khấu, không hổ danh là hoa khôi”.

Quan Hạ Nhi ngưỡng mộ nhìn quần áo và trang sức trên đầu Lục Liễu.

Thật ra Quan Hạ Nhi cũng xinh đẹp không kém gì Lục Liễu, chỉ là lớn lên trên núi, chưa bao giờ trang điểm, cũng không biết cách ăn mặc, cho nên đứng trước sự xinh đẹp của Lục Liễu, cô mới cảm thấy hơi tự ti.

“Lục Liễu cô nương quả nhiên xinh đẹp duyên dáng, nhưng Hạ Nhi nàng cũng xinh đẹp tự nhiên, không cần trang điểm, nếu trang điểm lên thì ta còn tâm trí đâu để làm việc nữa?”

Kim Phi biết Quan Hạ Nhi hơi tự ti nên nói đùa.

“Tướng công nói lung tung gì thế!”

Quan Hạ Nhi xấu hổ đến mức cổ đỏ ửng, tức giận nắm chặt tay đánh vào cánh tay Kim Phi vài cái.

“Tiên sinh nói rất đúng, nếu ta tẩy trang, thay quần áo khác thì còn không xách giày nổi cho phu nhân”.

Lục Liễu nhìn Quan Hạ Nhi với đôi mắt ngưỡng mộ.

Cô ta có thể nhìn ra được Kim Phi thật lòng quan tâm Quan Hạ Nhi.

Mong ước lớn nhất của cô ta cũng là tìm được tình yêu đích thực rồi cùng nhau già đi.

Nhưng cô ta biết, đời này của mình chắc không còn cơ hội như vậy nữa.

“Lục Liễu cô nương đừng chê cười ta!”

Quan Hạ Nhi lại trừng mắt nhìn Kim Phi, cười nói: “Thiết Chùy, mau lấy ghế cho Lục Liễu cô nương”.

“Hạ Nhi, Lục Liễu cô nương biểu diễn cả nửa ngày, chắc cũng mệt rồi, nàng để người ta về nghỉ ngơi đi”.

Kim Phi cười nói.

Bọn họ không phải thật sự đến để xem cuộc thi, Đường Tiểu Bắc chắc cũng sắp lên sân khấu rồi, giữ người ngoài ở lại trong lều cũng không tiện nói nhiều.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 286


1088417-0.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 287


1088421-0.jpg


1088421-1.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 288


1088427-0.jpg


1088427-1.jpg


1088427-2.jpg


1088427-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 289


1088434-0.jpg


1088434-1.jpg


1088434-2.jpg


1088434-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 290


1088441-0.jpg


1088441-1.jpg


1088441-2.jpg


1088441-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 291


1088447-0.jpg


1088447-1.jpg


1088447-2.jpg


1088447-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 292


1088453-0.jpg


1088453-1.jpg


1088453-2.jpg


1088453-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 293


1088459-0.jpg


1088459-1.jpg


1088459-2.jpg


1088459-3.jpg

 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 294


1088463-0.jpg


1088463-1.jpg


Cốt lõi của trả giá là cho ông chủ biết rằng bản thân rất muốn mua, nhưng đang thiếu tiền, để cho người ta thấy được bản thân lực bất tòng tâm.

Kiếp trước là một học sinh nghèo, kinh nghiệm mặc cả của Kim Phi có thể nói là rất phong phú, biểu hiện cũng rất chuẩn xác.

Advertisement

Nhìn thấy Kim Phi thật sự muốn lùi bước, tú bà cũng có chút sốt ruột.

Bà ta nói: "Kim tiên sinh, hai trăm lượng thật sự là quá ít, hay ngài vay bạn bè một chút? Ta cũng chịu thiệt thòi một chút, ba ngàn lượng là được rồi!"

Advertisement

Bà ta vẫn còn nhớ Khánh Mộ Lam.

"Chu mama, bà cũng biết ta đến từ Kim Xuyên. Đây là lần đầu tiên đến quận lỵ. Ta không biết ai, cũng không biết vay tiền ở đâu?"

Kim Phi lắc đầu khó xử.

"Nếu Kim tiên sinh đã hết cách, thì thôi vậy. Dù sao thì Tiểu Bắc cũng là đứa con gái ta yêu nhất, để lại bên cạnh ta đi".

Giá cả hai bên chênh lệch quá nhiều, tú bà bất lực thở dài: “Vậy ta không làm phiền tiên sinh nữa”.

"Ta sẽ ở lại Quảng Nguyên hai ngày nữa. Nếu Chu mama đổi ý, bà có thể đến gặp ta bất cứ lúc nào".

Kim Phi cũng không giữ lại, y đứng dậy và tống tú bà ra ngoài.

"Tiên sinh, người ta muốn năm ngàn, thế mà ngài lại ra giá 200 lượng, quá ác mà!"

Thiết Chùy nhìn tú bà đóng cửa, sau đó xoay người giơ ngón tay cái lên cho Kim Phi.

"Lúc này không thể đưa ra giá cao, nếu không bà ta sẽ cảm thấy bán rẻ, bị lỗ, không biết sẽ ra ngoài nói linh tinh gì đâu".

Kim Phi nói: "Hơn nữa, 200 lượng là khá nhiều, có thể mua vài gia nô luôn đấy".
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 295


"Tiên sinh nói như vậy, không sợ Đường xưởng trưởng sẽ liều mạng với ngài sao?"

"Đường Tiểu Bắc hiện tại không còn là cây tiền của Xuân Phong Lâu nữa, ở lại đây cũng chẳng có ai chọn cô ấy nữa, tú bà không dám bán, chỉ là do kỳ vọng quá cao mà thôi".

Kim Phi nói: "Chúng ta hãy đợi hai ngày nữa. Khi tú bà nhận ra rằng việc giữ Đường Tiểu Bắc không thể mang lại lợi ích gì cho Xuân Phong Lâu, bà ta sẽ tự tìm đến chúng ta".

"Hy vọng vậy".

Advertisement

Thiết Chùy thở dài và ngồi bên cửa sổ.

Đúng như Kim Phi dự đoán, đêm đó, tú bà đã cố gắng hết sức để giới thiệu cho khách, nhưng không ai bằng lòng chọn Đường Tiểu Bắc cả.

Vào lúc đóng cửa vào đêm hôm đó, khuôn mặt của tú bà đen như đít nồi.

Advertisement

Nó vẫn như vậy cho đến sáng hôm sau.

Ngày cuối cùng của cuộc thi hoa khôi kết thúc, đội xe của Xuân Phong Lâu khởi hành giữa tiếng hò hét của tú bà.

Kim Phi nhìn thấy người hầu gái của Đường Tiểu Bắc cũng bị tú bà gọi đi.

Tiểu viện cũng bị khóa, một người đàn ông vạm vỡ đứng ở cửa.

"Tiên sinh, tú bà làm thế này là để ngăn cản chúng ta bắt cóc Tiểu Bắc cô nương sao?"

Thiết Chùy tức giận nói.

"Chỉ đề phòng thôi, còn Tiểu Bắc cô nương thì sao?"

Tú bà càng như thế này, Kim Phi càng cảm thấy thoải mái.

Điều lo lắng duy nhất là tú bà sẽ làm Đường Tiểu Bắc bị thương.

“Cô ấy vừa đi ra khỏi phòng, có vẻ như không có vấn đề gì”, Thiết Chùy đáp.

"Tốt rồi, tú bà không có ở đây, ngươi cũng nghỉ ngơi đi".

Kim Phi cầm một cuốn sách buộc dây lên và nhìn nó với vẻ thích thú.

Sách là nấc thang tiến bộ của con người. Mặc dù trước đó chủ ký sinh là một học giả nhưng số lượng sách tiếp xúc rất ít, đến quận, Kim Phi đi rất nhiều tiệm sách, đang bù lại kiếm thức cho Đại Khang.

Cuộc thi hoa khôi càng về sau càng ít tuyển thủ, diễn ra càng nhanh hơn, đội từ Xuân Phong Lâu đã trở lại vào giữa buổi chiều.

"Tiên sinh, có kết quả của cuộc thi hoa khôi rồi".

Thiết Chùy chạy vào để chia sẻ chuyện mình hóng được với Kim Phi: "Hoa khôi năm nay vẫn là Lục Liễu, còn Xuân Phong Lâu thì thảm rồi. Ban đầu, Tiểu Bắc cô nương được dự đoán sẽ giành được giải, nhưng bây giờ thậm chí còn không có trong top 3, chỉ đứng ở vị trí thứ 6".

"Thảo nào sắc mặt của tú bà lại xấu như vậy".

Kim Phi cười nói.

Tú bà quả nhiên bị đả kích không nhẹ, đêm đó bà ta không đến gặp Kim Phi, cũng không đi gặp Đường Tiểu Bắc.

Hôm sau vẫn vậy.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 296


Một cô gái mà ai cũng tránh, dù có xinh đẹp đến mấy thì đối với Xuân Phong Lâu cũng có ích lợi gì?

Tú bà cuối cùng cũng hiểu ra điều này.

Nhìn Kim Phi tính tiền, tú bà không đề cập đến việc miễn phí, sau khi Kim Phi kết toán xong, mới bước lên phía trước, cười hỏi:

"Kim tiên sinh, về sớm vậy, sao không ở chơi mấy ngày nữa?"

Advertisement

"Ta đã hẹn với người bên Kim Xuyên, không thể trì hoãn thêm nữa. Ta phải về gấp".

Kim Phi trìu mến liếc nhìn về phía Đường Tiểu Bắc ở hậu viện: "Chu mama, trước khi đi, ta có thể đến thăm Tiểu Bắc cô nương một lần nữa không?"

"Mấy ngày nay ta cũng đã nghĩ kỹ rồi. Hiếm mà gặp được người tốt như tiên sinh, thực sự không nỡ chia rẽ".

Advertisement

Tú bà thở dài: "Không phải tiên sinh còn 200 lượng bạc sao? Đi mua quần áo và giày dép chuộc thân cho Tiểu Bắc, rồi đưa con bé đi đi".

"Chuyện này……"

Kim Phi xấu hổ gãi gãi đầu: "Xin lỗi Chu mama, ngày hôm qua ta còn có thể góp được hai trăm lượng. Không phải mới thanh toán sao? Chắc chỉ có thể góp 182 ... "

Khụ khụ!

Thiết Chùy ở phía sau gần như không thể nhịn cười, nhanh chóng ho hai lần để che giấu.

Tú bà khóe miệng co giật kịch liệt: "182 thì 182, ai bảo ta thương Tiểu Bắc cơ chứ?"

"Chu mama, đa tạ!"

Kim Phi sợ tú bà hối hận nên vội hét lên với Thiết Chùy: “Thiết Chùy, về phòng trọ tìm vợ ta để lấy tiền, sau đó bảo Nhuận Nương đi mua quần áo bán thân mang đến đây".

"Vâng!"

Thiết Chùy đồng ý, sải bước ra khỏi Xuân Phong Lâu.

"Vậy thì Kim tiên sinh hãy đợi một lát, ta tìm kế ước bán thân của Tiểu Bắc".

Tú bà cúi đầu, xoay người rời đi.

Thiết Chùy sợ lâu ngày sinh ra biến cố nên chạy một mạch về nhà trọ.

Theo những gì đã thương lượng, đến gặp Quan Hạ Nhi để lấy 60 lượng bạc, sau đó đưa Nhuận Nương về Xuân Phong Lâu càng nhanh càng tốt.

Thanh lâu thường không cho phụ nữ con nhà lành vào, nhưng những tên côn đồ gác cổng đã được tú bà thông báo trước, nên không ngăn cản mà đưa Nhuận Nương vào cùng.

"Chu mama, đây là một trăm tám mươi hai lượng bạc, bà đếm đi".

Trong viện của Đường Tiểu Bắc, Kim Phi đưa bạc cho tú bà.

Tú bà không khách sáo, l**m ngón tay, đếm hai lần, sau khi xác nhận là đúng, mới cẩn thận ôm vào lòng.
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 297


Nhìn nó, Kim Phi lập tức bật cười cay cú.

Một trăm tám mươi hai lượng mua được Đường Tiểu Bắc, thực ra Kim Phi vẫn có chút vui mừng, cảm thấy mình đã kiếm được lời.

Nhưng khi nhìn thấy văn tự bán thân, Kim Phi nhận ra rằng mình còn quá non.

Khi Xuân Phong Lâu mua Đường Tiểu Bắc, chỉ tốn bảy lượng bạc.

Advertisement

Chỉ trong vài năm, đã được bán lại với giá gấp gần ba mươi lần, Xuân Phong Lâu chắc chắn đã kiếm được rất nhiều tiền.

"Kim tiên sinh, tuy rằng chỉ mua Tiểu Bắc với giá bảy lượng, nhưng để huấn luyện con bé trở thành nhân tài, ta đã bỏ ra rất nhiều tiền. Nếu không nhìn tấm chân tình tiên sinh dành cho Tiểu Bắc, ta sẽ không bán con bé với giá hơn 100 lượng đâu".

Advertisement

Tú bà trông rất đau lòng: "Tiên sinh sau phải thường xuyên đến Xuân Phong Lâu chiếu cố đến việc buôn bán của chúng ta đấy".

"Được".

Đã có được khế ước bán thân, Kim Phi một khắc cũng không muốn ở lại Xuân Phong Lâu: "Chu mama, bây giờ ta có thể đưa Tiểu Bắc cô nương đi được chưa?"

“Tất nhiên, từ bây giờ, Tiểu Bắc sẽ là người của tiên sinh”.

Tú bà đưa mắt ra hiệu với cô hầu gái đang canh cửa phòng chính.

"Vị cô nương này, xin đưa quần áo và giày cho ta".

Nhuận Nương nghe xong liền vội vàng đưa gói hàng trên tay cho cô hầu gái nhỏ.

Cô gái xách gói hàng bước vào phòng.

Tú bà liên tục nói Đường Tiểu Bắc là đứa con gái mà bà ta yêu nhất, nhưng khi Đường Tiểu Bắc rời đi, bà ta không để Đường Tiểu Bắc mang đi dù chỉ một sợi dây.

Hầu gái có trách nhiệm thu dọn quần áo và đồ trang sức của Đường Tiểu Bắc.

Khi Đường Tiểu Bắc đi ra, cô ấy đã mặc quần áo do Kim Phi đưa tới.

Chỉ là Nhuận Nương không nghĩ tới việc tú bà đến dây buộc tóc còn không cho Đường Tiểu Bắc giữ lại, lại quên mua kẹp tóc, lúc này tóc của Đường Tiểu Bắc đều đã rối tung sau lưng.

Ở kiếp trước, Kim Phi đã nghe nói về việc tịnh thân ra khỏi nhà, lần này đã được chứng kiến tận mắt rồi.

Nhưng Đường Tiểu Bắc hoàn toàn không quan tâm đến chuyện này, lúc này trong lòng cô ấy chỉ có kích động cùng vui mừng, và biết ơn Kim Phi.

Bởi vì cô ấy biết rằng bắt đầu từ hôm nay, cô ấy đã hoàn toàn thoát khỏi cái lồng của thanh lâu và số phận bi thảm của mình!

Và người thay đổi tất cả những điều này là chàng thư sinh chẳng hề đô con trước mặt cô ấy.

"Tiểu Bắc tạ ơn tiên sinh!"
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 298


Kim Phi nhanh chóng bảo Nhuận Nương kéo Đường Tiểu Bắc lên.

Nhìn thấy tóc rối tung sau đầu của Đường Tiểu Bắc, y tháo mặt dây chuyền bằng ngọc quanh eo, cởi dây ra, đưa cho Đường Tiểu Bắc.

Đường Tiểu Bắc cười rồi lấy nó, buộc tóc lại.

Mặc dù chỉ là cái buộc tóc đuôi ngựa đơn giản nhất, quần áo cũng kém lộng lẫy hơn trước nhiều, thậm chí có chút không vừa vặn, nhưng Kim Phi cảm thấy Đường Tiểu Bắc thuận mắt hơn trước rất nhiều.

Advertisement

Sau khi xem xét một lúc, Kim Phi cuối cùng cũng phát hiện ra lý do.

Lúc trước cho dù là cười, Đường Tiểu Bắc luôn cười với vẻ u ám nhàn nhạt, nhưng hiện tại lại toát ra sự vui vẻ cùng hy vọng tương lai!

Advertisement

"Đi nào".

"Chu mama, ta đi đây!"

Đường Tiểu Bắc hơi cúi đầu trước tú bà, đi theo phía sau Kim Phi, ngẩng cao đầu.

Việc chuộc thân hiếm khi xảy ra trong thanh lâu, nên khi họ đi qua sảnh ở tầng một, tất cả các cô gái nhận được tin tức đều chạy đến.

"Tiểu Bắc thật là may mắn, Kim tiên sinh vậy mà lại đồng ý chuộc thân cho cô ấy!"

"Ừ, Kim tiên sinh còn trẻ như vậy mà đã tài năng đến thế. Đúng là đức lang quân hoàn mỹ".

"Ta nghĩ điều đáng ngưỡng mộ nhất ở Kim tiên sinh chính là sự si tình. Sống trên lầu bao nhiêu ngày như vậy, không biết có bao nhiêu cô gái muốn ôm ấp nhưng tiên sinh vẫn không có phản ứng gì, từ đầu đến cuối đều chờ Tiểu Bắc".

"Đúng thế, khi ta ra hậu viện, lần nào ta cũng thấy Kim tiên sinh nhìn sang cửa sổ của Tiểu Bắc từ cửa sổ".

"Nếu có đức lang quân như vậy đến chuộc thân cho ta thì tốt biết bao!"

Các cô gái đều nhìn Đường Tiểu Bắc với ánh mắt ghen tị.

Có hai cô gái vào cùng Đường Tiểu Bắc tiến đến vừa khóc vừa chào tạm biệt Đường Tiểu Bắc.

"Tiểu Bắc, đừng quên chúng ta!"

"Tiểu Bắc, khi đến nhà Kim tiên sinh, nhất định phải ngoan, đừng làm cho đại phu nhân tức giận, biết không?"

Phụ nữ bình thường không được phép đến thanh lâu, từ biệt lần này chính là vĩnh biệt.

"Tiểu Như, Đình tỷ, ta biết rồi".

Đường Tiểu Bắc cũng có chút buồn bực, nắm tay hai cô gái, hai mắt có chút đỏ lên.

"Hôm nay là ngày lành tháng tốt, không thể khóc".
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 299


Kim Phi mỉm cười và gật đầu.

Đình tỷ cười với Kim Phi và đẩy Đường Tiểu Bắc đi: "Về cùng Kim tiên sinh đi, về sau phải sống tốt đó".

"Ừm!"

Đường Tiểu Bắc gật đầu và rời khỏi Xuân Phong Lâu với đôi mắt đỏ hoe.

Advertisement

Trong tiểu viện của quán trọ, Quan Hạ Nhi, Đường Đông Đông và Khánh Mộ Lam đều lo lắng nhìn ra bên ngoài.

Khi thấy xe ngựa quay trở lại, Quan Hạ Nhi và Khánh Mộ Lam vội vàng ra đón, Đường Đông Đông cũng muốn đi theo, nhưng vừa đi được hai bước, cô ấy cảm thấy chân như đeo chì, bước không nổi.

Mặc dù Thiết Chùy quay lại và nói rằng Kim Phi đã nói chuyện xong với tú bà rồi, nhưng cô ấy vẫn lo lắng rằng sẽ có chuyện gì xảy ra.

Advertisement

Mãi cho đến khi nhìn thấy Đường Tiểu Bắc nhảy khỏi xe ngựa, viên đá trong lòng Đường Đông Đông mới rơi xuống đất.

"Tỷ!"

Đường Tiểu Bắc lao vào nhà và ôm Đường Đông Đông.

"Tiểu Bắc!"

Hai chị em ôm nhau mà khóc!

Các cuộc đoàn tụ luôn khiến mọi người vui vẻ, Kim Phi, Quan Hạ Nhi và Khánh Mộ Lam đứng ở cửa và cười.

Hai chị em khóc mất năm sáu phút mới dừng lại.

Đường Tiểu Bắc đứng dậy lau nước mắt, cúi đầu nói với Quan Hạ Nhi: "Tiểu Bắc kính chào phu nhân".

Được Kim Phi mua lại, về sau sống dưới trướng Quan hạ Nhi nên cô ấy không muốn để lại ấn tượng xấu cho Quan Hạ Nhi.

"Tú bà cũng thật là, sao đến một cái dây buộc tóc cũng không cho muội mang theo chứ?"

Quan Hạ Nhi mỉm cười, tháo một chiếc kẹp tóc trên đầu ra rồi cài vào đuôi ngựa của Đường Tiểu Bắc: “Muội dùng tạm cái trâm này đã nhé".

"Đông Đông, cho này!"

Kim Phi lấy khế ước bán thân của Đường Tiểu Bắc ra và đưa cho Đường Đông Đông.

Đường Tiểu Bắc hai mắt đột nhiên sáng lên.

Mặc dù cô ấy cảm thấy Kim Phi rất tốt, nhưng không ai muốn trở thành nô lệ.

Ngay cả khi gả cho Kim Phi, cô ấy cũng muốn là bản thân mình tự nguyện chứ không phải do ép buộc.

"Cảm ơn Phi ca!"

Đường Đông Đông nhận lấy: "Tiền chuộc Tiểu Bắc cứ trừ vào tiền công của ta".

"Chuyện nhỏ", Kim Phi mỉm cười: "Lát nũa cô đi cùng Thiết Chùy một chuyến, thoát tịch cho cô ấy rồi tranh thủ thời gian trở về, chúng ta đi mua gia nô, ngày mai trở về".

"Được!"
 
Back
Top Bottom