Ngôn Tình Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 379: Hi Vọng


Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết nghe xong, cùng nhìn về phía Trần lão.
Trần lão đi tới trước cửa nhà, xoay người lại hìn bọn ọ nói: "Vàođây......"
Hàn ăn Hạo à Hạ Tuyết ghe thấy, đành phải đáp lời, uông taygười yêu ủa mình, au đó cùng hau đi vào rong phòng hách, đi ào trong hòng Trần ão.
Daniel à Tần Thư ôi cùng ất cả ọi người rong sân ình tĩnh, hờ đợi.
Vẻ ặt của àn Văn Hạo à Hạ Tuyết ình tĩnh, ạnh nhạt đi vào phòng, hấy hôm ay Trần ão giống hư một rưởng bối, gồi trên hế bành gần giá sách nhìn mình, ánh mắt bọn họ cùng lóe lên, rồi cúi đầu......
Trần lão nhìn hai đứa bé trầm mặc như vậy, ông cười khẽ một tiếng, có chút cảm khái nói: "Dường như lúc các cháu vừa tới nơi này.....!rất vui vẻ?"
Bọn họ không lên tiếng, lại nhìn Trần lão.
Trần lão nhìn bọn họ như vậy, cũng chỉ mỉm cười, nói: "Tại sao mặc vào quần áo sang trọng, cũng đã quên mất vui vẻ rồi? Chuyện thế trên đời này, không nặng nề đến như thế, đừng cảmthấy đã trải qua gió to sóng lớn gì......!lúc người bạn già của ông còn sống, hay bà ấy đã rời xa ông thì ông cũng vui vẻ......!Các cháu còn chưa biết nổi khổ chia ly, tự nhiên không hiểuđược mùi vị đó, tháng ngày chồng chất, trằn trọc chịu đựng, ngày mai có xảy ra chuyện gì, cũng không thể biết trước, trước mắt các cháu có thể làm, chính là tự chăm sóc tốt cho mình......"
Hàn Văn Hạo nhìn Trần lão.
Hạ Tuyết cũng nhìn Trần lão.
Trần lão lại nhìn Hạ Tuyết, đứa bé này đơn thuần, thiện lương, khoan dung với người khác, ông mỉm cười nói: "Tuyết Nha Đầu,ông cho cháu một câu nói, cháu hãy nghe cho kỹ......"
Hạ Tuyết nghiêm túc nhìn Trần lão.

Trần lão vô cùng thương tiếc nhìn Hạ Tuyết nói: "Nha đầu, tráitim của con người chỉ có một, cho nên cô đơn là tất nhiên.

Quákhứ cháu đã kiên cường đi tới, cháu vẫn cho rằng mình cô đơn,thật ra thì không phải vậy, có một người luôn ở cạnh cháu ……...cháu có biết là ai không?"
Ánh mắt Hạ Tuyết chăm chú, lắc lắc đầu, nhìn ông.
Trần lão nhìn cô thật sâu, mỉm cười nói: "Đó chính là bản thâncháu....."
Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Trần lão.
Trần lão cảm khái, ngẩng đầu lên, nhìn mọi thứ cũ kỹ xungquanh, chậm rãi nói: "Ông đã từng có một thời huy hoàng, nhưngcuối cùng mới phát hiện, trải qua cần lao, cũng không sánh bằng khát vọng của tâm hồn, nếu như trong dĩ vãng, ông không quáchú tâm vào sự nghiệp thì vợ và con trai của ông không phải đauđớn ra đi, khi ông phát hiện ra mọi thứ, hối hận đã không còn kịpnữa......!Cho nên nhìn thẳng khát vọng tâm hồn mình rất quantrọng, coi trọng người mình yêu, cũng rất quan trọng......!Quá khứ của cháu cũng vì nhìn thẳng mình, cho nên cô đơn cũng làmột loại rất hạnh phúc! Hiểu không? Ít nhất làm bạn với cháu, có hi vọng, có cơ hội, có thời gian, có bạn bè......"
Hạ Tuyết kích động nhìn Trần lão, nước mắt lăn xuống.
Hai mắt Trần lão cũng ửng đỏ nhìn Hạ Tuyết nói: "Cho nên......!Khi ông nhìn thẳng nội tâm của chính mình, làm bạn với mình,thời gian sẽ không còn ý nghĩa nữa, loại cô đơn này, các cháu tưởng tượng không biết bao nhiêu thê lương và tuyệt vọng......!Đừng buông tha mơ ước, cơ hội và tình yêu, cũng không uổngmột kiếp người......"
Hạ Tuyết đột nhiên đi tới trước mặt Trần lão, nửa quỳ trước mặt Trần lão, mặt dán vào đầu gối Trần lão nghẹn ngào nói: "Gia gia......!Cám ơn ông......"
Hàn Văn Hạo nắm chặt tay, không lên tiếng.
Trần lão mỉm cười, lại nói: "Mặc kệ tương lai xảy ra chuyện gì, hãy lắng nghe tiếng nói của trái tim mình......!Hiểu không?Mặc kệ có bao nhiêu lý do chẳng đặng đừng, chỉ cần cháu khôngmuốn buông tha mình, có một ngày sẽ có thể có vén mây mù nhìn trời sáng......"
Hạ Tuyết rưng rưng gật đầu.

Trần lão lại ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, cười nhạt nói: "VănHạo......!Ông cũng không nhiều lời với cháu, ông rất yên tâmvề cháu, bởi vì cháu là một người rất biết cân nhắc, nhưng ôngvẫn muốn nói với cháu một câu, mọi việc phải chừa con đườngsống, làm người phải nên suy nghĩ một chút......!Đừng giống như cha của cháu, đoạn tuyệt tất cả!"
Hàn Văn Hạo khiếp sợ nhìn Trần lão!
Trần lão cũng không nói nhiều, chỉ vỗ nhẹ vai Hạ Tuyết nói: "Đến chỗ của ông lâu như vậy, hôm nay phải rời đi, rót cho ôngmột ly trà được không?"
Hạ Tuyết khóc, vội vàng gật đầu, nhấc váy, vừa khóc, vừa đứnglên, đi tới trước bàn đọc sách, sau đó cầm bình trà bằng sứ màu xanh lam, rót một ly trà, sau đó trở về trước mặt Trần lão, nói:"Gia gia, uống trà......"
Trần lão nhìn Hạ Tuyết chăm chú, nghiêm khắc ra lệnh......"Quỳ xuống ….."
Hạ Tuyết nghe lời, quỳ gối trước mặt Trần lão, nhìn ông, nói:"Gia gia......!mời ông uống trà......" Truyện được tại TRÙM Truyện
"Tốt......" Trần lão mỉm cười nhận lấy ly trà trong tay Hạ Tuyết, sau đó mở nắp trà, hớp một ngụm trà, đặt xuống bàn, rồinhìn Hạ Tuyết thật sâu, nói: "Hôm nay ông uống ly trà của cháu, cháu chính là cháu gái của ông, ông có món đồ tốt muốn giaocho cháu, ông tin có một ngày, cháu sẽ cần tới nó......"
Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Trần lão.
Trần lão đỡ Hạ Tuyết đứng lên, tự mình đi tới sau giá sách, rút ra một túi công văn bằng da vàng cũ kỹ và từ trong ngăn kéo bưng ra một hộp gỗ nhỏ, đưa đến trước mặt của Hạ Tuyết, nhìn chằm chằm cô, trầm tư, có chút thê lương tuổi già, cúi đầu, hai mắt đỏ thắm nói: "Món quà này, vốn là muốn đợi một ngày nào đó, cháu gái ông kết hôn, sẽ tặng cho nó, nhưng nó đã chặn cửa ba ngàyba đêm, ông khó tránh khỏi thất vọng, thất vọng tâm tính của nóquá cứng rắn và không thiện lương, không nghĩ tới, lúc ông sắp rời khỏi cõi đời này, còn gặp được một nha đầu ngốc thiện lương như vậy, cho nên ông đem hai món quà này tặng cho cháu! Nhớkỹ, phải giữ cẩn thận hai món quà này! Hiểu không?"
"Gia gia......" Hạ Tuyết không biết nói gì, không dám nhận lấy,nói: "Đây là quà tặng ông để lại cho cháu gái, cháu làm sao có thể nhận lấy?"
Trần lão mỉm cười nhìn Hạ Tuyết, có chút tiếc nuối nói: "Mặc dù ông thương yêu cháu gái, nhưng ông đã trải qua đường đời, cónhiều chuyện đều nhìn rất rõ ràng, ông tuyệt đối không thể đem tâm huyết nhiều năm, giao vào trong tay một người ích kỷ nhưvậy, nó sẽ không thừa kế, cũng chỉ biết phá hủy mà thôi.....!cháu nhận lấy đi......!Coi như là một phần tâm ý của ông tặng cho nha đầu đã ca hát cho ông ăn cơm, cháu đã cho ông khát vọng tình thân trong nhiều năm qua, đây là cái cháu nên được......!Nhận lấy đi......!Tương lai cháu sẽ cần đến nó......"
Hạ Tuyết do dự một chút, nhìn Hàn Văn Hạo.
Hàn Văn Hạo đành phải trầm trọng, nói: "Gia gia đưa cho cô, cônhận thôi...."

Hạ Tuyết suy nghĩ, vừa khóc, vừa nhận lấy nó, nhìn túi công văn trong tay và cái hộp gỗ màu đỏ rất tốt, ngửi được một mùi thơm sâu nồng, cô không nhịn được, lại ngẩng đầu nhìn Trần lão, nói: "Gia gia, trong này là cái gì vậy?"
Trần lão thần bí cười, nói: "Trong tương lai, cháu sẽ mở ra thôi......"
Hạ Tuyết đành phải ôm nó, giống như một báu vật, nhìn Trầnlão, cảm kích nói: "Cám ơn gia gia......"
Trần lão yêu thương cười một tiếng, sau đó nắm từng bàn tay củahai người bọn họ, nhìn hai đứa bé bên trái, bên phải, ông thở dài, nói: "Hỏi thế gian tình là vật chi, mặc kệ cuối cùng các cháu có thể đến với nhau được hay không, chỉ mong các cháu đều đượchạnh phúc mỹ mãn......!Đi thôi, thời gian cũng không còn sớmnữa......"
"Gia gia......" Hạ Tuyết không muốn rời xa, nhìn Trần lão, vộivàng nói: "Gia gia, chúng ta cùng đi đi, cháu không cha không mẹ, ông nhận cháu làm cháu gái, ông chính là ông nội của cháu,ông đi cùng cháu đi, cháu nhất định sẽ hiếu thuận với ông, nhất định sẽ! Ông yên tâm! Gia gia, cháu không yên lòng để ông mộtmình ở chỗ này, cùng đi với chúng cháu đi......"
Trần lão cười khổ, thở dài nói: "Già rồi, không còn dùng được,vốn là còn có một tâm nguyện chưa làm xong, bây giờ cũng đã yên tâm rồi, ông không còn khát vọng nữa......!chỉ chờ một ngày trở về với cát vàng thôi......!Yên tâm, nơi này ông còn có cọp con, gà đen......!Còn cây táo dưới chân núi......"
"Gia gia......!Đi theo cháu đi......!Cháu nhất định sẽ hiếu thuận với ông, mỗi ngày xong việc, sẽ trở về, lúc hoàng hôn, cùng ông tản bộ, được không? Gia gia......" Hạ Tuyết nghẹn ngào,nói.
Trần lão nghe xong, hai mắt cũng cảm động đỏ thắm nhìn HạTuyết, gật đầu tán thưởng nói: "Cháu là đứa bé ngoan, tương laisẽ hạnh phúc......!Đi thôi......!Đừng lo lắng cho ông......Ông đã quen với cuộc sống nơi này, nên không đi được......!Sau này có duyên sẽ gặp nhau, cháu nhất định phải thật tốt, hiểu không?"
Hạ Tuyết vẫn không muốn rời xa, nhìn Trần lão......
"Đi thôi......" Trần lão một tay nắm cổ tay Hạ Tuyết, một taynắm cổ tay Hàn Văn Hạo, dắt bọn họ đi ra ngoài, vừa đi ra ngoài,vừa quay đầu sang nhìn Hàn Văn Hạo, ý tứ sâu xa nói: "Ông đưa cho cháu món quà cuối cùng......"
Hàn Văn Hạo không hiểu nhìn Trần lão......
Trần lão không nói gì thêm, đưa hai người đi ra sân, hai chiếc máy bay trực thăng đã bắt đầu ở trên không lượn òng, rồi đáp xuống hoảng đất rống rộng ớn ngoài ân, Daniel à Tần Thư ôi đang hìn bọn ọ.
Trong lòng của Hạ Tuyết đau nhói, quay đầu lại nhìnv ề phía rần lão, khóc nói: "Gia Gia......!Cháu hông nở ời xa ông, Gia gia......"
Trần ão cười hẽ, nói ới Hạ Tuyết: "Tuyết ha Đầu, đối với ột sốhuyện đã ua, phải ũng cảm ói lời ạm biệt, đối với gười không có duyên phận, cũng phải dũng cảm nói lời tạm biệt, đừng tạo thêm nghiệt duyên......"
Hạ Tuyết rơi lệ nhìn Trần lão, không hiểu lời của ông.

"Đi thôi......" Trần lão lại thúc giục.
Daniel bước lên phía trước, đỡ Hạ Tuyết, nhìn Trần lão cúi ngườithật thấp, nói: "Cám ơn ông, gia gia, mấy ngày nay rất cám ơn ông......"
Trần lão mỉm cười nhìn Daniel, nhìn người đàn ông này tha thứđại lượng, cơ trí hai mắt sáng loáng, cả người phát ra hơi thở tôn quý, không cho người khác xâm phạm, ông chậm rãi gật đầu nói:"Đừng khách khí, chăm sóc tốt cho nha đầu này......!Gặp lại sau........."
"Gia gia.....!Ông theo cháu đi......!Gia gia, cháu không nởxa ông......" Hạ Tuyết vừa khóc vừa được Daniel nắm tay bước đi, vừa đi vừa xoay người nhìn về phía bóng dáng già nua của Trần lão, đứng ở trong sân, cô đơn nhìn mình, cô rơi lệthương tâm ngồi lên máy bay trực thăng, tựa vào bên cửa sổ, nhìn Trần lão nghẹn ngào gọi to: "Gia gia …… Gia gia …....!Cháu sẽnhớ đến ông......!Cháu sẽ rất nhớ, rất nhớ ông ……..

Gia gia, kiếp sau có duyên, cháu muốn làm cháu gái của ông, sẽ thật hiếuthuận với ông......!Gia gia....."
Ở trong tiếng động rền vang, Trần lão nghe thấy tiếng nói mềmmại, dịu ngọt, trên khuôn mặt già nua mỉm cười, nước mắt tronghai hốc mắt cũng lăn xuống, nhưng vươn tay nhẹ nhàng vẫy vẫy......
"Gia gia......!Gia gia......!Cháu sẽ nhớ ông......!Cháu sẽnhớ ông......!Đời này kiếp này, cả đời cháu cũng sẽ nhớ nhung nơi này và nhớ nhung ông......" máy bay trực thăng sắp đóng cửa lại, Hạ Tuyết khóc nói.
Hàn Văn Hạo cũng đứng trước mặt Trần lão, cúi người thật sâu,nói: "Trần gia gia......!Cháu đi đây!! Văn Hạo sẽ nhớ lời dạydỗ của ông! Cám ơn ông!!"
Trần lão nhìn hắn thật sâu, nói: "Đi đi......!Chúc cháu hạnhphúc......"
Hàn Văn Hạo gật đầu, xoay người sải bước dắt tay vợ chưa cưới của mình, bước lên máy bay trực thăng......
Hai chiếc máy bay trực thăng chậm rãi bay lên, thế giới bên ngoàinúi, còn có rất nhiều chuyện, chờ đón bọn họ......
Hạ Tuyết tựa người vào trước cửa sổ, cảm giác máy bay trựcthăng ở trên không, sau khi lượn một vòng trên căn nhà nhỏ, mới chậm rãi bay đi, cô rơi lệ nhìn Trần lão vẫn còn đứng ở trong sân, nghiêng người nhìn mình, cô cắn răng, ôm chặt quà tặng trong taynói: "Gia gia, ông yên tâm, cháu nhất định sẽ khỏe mà.....!Nhất định!!".
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 380: Hi Văn Tiểu Thư


Tin tức Tân tấn ảnh hậu và Tổng Tài Hàn thị mất tích ly kỳ, cuốicùng đã bùng phát dữ dội, lúc mà người rong khắp hành phốđang bàn án sôi nổi ề chuyện ống chết ủa bọn ọ, bàn án chuyệnai sẽ đảm ai chính rong bộ him "Trà oa Nữ" hi Hạ Tuyết ị mắc ạn thì ột lần ữa tin tức ại truyền a, Hạ Tuyết hông chết, à lúc bị gã xuống ách núi đã được ột lão ông dân ứu sống, ì căng đan iữa côà Hàn Tổng ài, rốt uộc không hạy khỏi on mắt đầy inh nghiệm ủa giới ruyền thông, hưng bọn họ lại hoàn toàn thờ ơ lạnh nhạt, rốtcuộc Công ty điện ảnh và truyền hình Toàn Cầu và Công ty One-King lại muốn xuất chiêu gì mà dính xì căng đan hết lần này đến lần khác....
Nhưng không cần nói dối, bọn họ đều im lặng, mặc cho thế giới ởbên ngoài núi tranh cãi, mặc cho phóng viên truyền thông bênngoài núi chờ đợi trên quảng trường vườn trà, bọn họ đang xônxao thảo luận, nhìn lên bầu trời xanh thẳm, sau đó thấy mười mấy chiếc máy bay trực thăng chậm rãi bay tới, rất nhiều quan chức biết Hàn Tổng giám đốc và con dâu Tổng Thống Pháp đã đến, lập tức cho cảnh sát dọn dẹp trống quãng trường, ngăn cảnbọn phóng viên ra ngoài khoảng sân rộng vườn trà, chỉ có ánh đèn lóe lên.
Hai chiếc xe có rèm che cùng chạy tới, một chiếc là Rolls-Royce,một chiếc là xe chính phủ, cùng đại biểu cho tài phú và quyềnlực cao nhất chiếc xe chuyên dụng chậm dừng ở trên khoảng đất trống, tất cả cảnh sát và đám vệ sĩ lập tức canh gác, đám vệ sĩ đilên phía trước, mở cửa cho hai chiếc xe, chiếc Rolls-Royce bên trái đã nhìn thấy Hàn Trung Trí mặc âu phục màu đen và TrangMinh Nguyệt mặc đồ công sở Chanel màu xanh dương, dịu dàngđộng người bước ra, bảo dưỡng nhiều năm, trên mặt của bà vẫn không thấy dấu vết tàn phá của năm tháng, mà càng thêm mộtchút phong vận thành thục, bà đã từng được mệnh danh là ngườiphụ nữ đẹp nhất thành phố.
Cửa chiếc xe chính phủ cũng mở ra, bước ra là Tổng Thống Blake Pháp,, mặc âu phục màu bạc, toàn thân phát ra hơi thở tônquý, nét mặt hồng hào, ánh mắt tràn đầy ý cười, lúc nhìn người,lộ ra khoan dung và hào phóng, chỉ vì thân phận của ông ta cànglàm cho ông ta phát ra khí thế mạnh mẽ, ông ta vui mừng quayđầu nhìn về phía cửa xe bên trái......
Rốt cuộc Lam Anh bước ra khỏi cửa xe, mặc chiếc váy suôngmàu xanh dương đậm, không có tay, mang bao tay tơ tằm màuđen, trên ngón trỏ đeo chiếc nhẫn 15 Karla bằng trứng bồ câu, mái tóc xoăn thả đến eo rất quyến rũ, đôi mắt phượng khẽ chớp,phát ra ánh sáng phản nghịch, chính vì điểm phản nghịch này,làm cho bà tỏa sáng, hấp dẫn và xinh đẹp, bà kéo nhẹ chiếc váy,đi tới bên chồng, bước đi vô cùng uyển chuyển, tao nhã......
Hàn Trung Trí nhìn Lam Anh một cái, liền đỡ vợ đi về phía trước,bốn người nhìn nhau, bởi vì con cái của bọn họ đều bình an, cho nên lần này gặp mặt, bọn họ vẫn tràn đầy vui vẻ, Trang Minh Nguyệt tiến lên trước, nắm nhẹ tay Lam Anh, nhìn bà vô cùngtôn quý, cảm thán nói: "Lam Anh, đã nhiều năm không gặp, bà vẫn xinh đẹp như vậy....!"

Lam Anh khẽ mỉm cười, hai mắt chớp động, dịu dàng nói: "Bà là phu nhân đẹp nhất, tôi không dám so đâu......!Nghe nói vợ chưa cưới của Văn Hạo là một trong mười danh viện thế giới, là người Á châu duy nhất có thể trúng cử danh viện, thật bội phụcánh mắt các người chọn lựa cô dâu......"
Trang Minh Nguyệt đành miễn cưỡng cười cười, Văn Hạo và Hạ Tuyết cùng rơi xuống vách núi, ông già kia vốn có rất nhiều nghivấn, nay nghe Lam Anh nói như vậy, cũng vội vàng khách sáonói: "Nhưng Hạ Tuyết là tân tấn ảnh hậu năm nay......!năng lực vượt trội, xinh đẹp, quyến rũ, xem ra đã được bà truyền thừavà dạy dỗ tốt......"
Blake cũng sảng lãng mỉm cười nói: "Ở trong mắt của chúng tôi, Hạ Tuyết là con gái chúng tôi, chúng tôi cũng vô cùng yêu quýnó......"
Hàn Trung Trí không nói gì, chỉ miễn cưỡng cười cười, trong ánhmắt tỏ ý khinh thường, Lam Anh liếc mắt, mặt vẫn không chút thay đổi nhìn ông ta một cái, lại nhìn Trang Minh Nguyệt......
Ánh mắt Trang Minh Nguyệt chớp một cái, vội vàng lại cúi đầu,Lam Anh thấy vậy, cũng không đếm xỉa, khẽ mỉm cười.
"Bọn họ tới rồi!!" Có người kêu to!!
Bốn người đồng thời ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy trên bầu trờixanh thẳm, mười mấy chiếc máy bay trực thăng, mười chiếc điđầu đang ở trên không trung lượn thật lâu, cuối cùng bay ra khỏivườn trà, chỉ còn lại ba chiếc máy bay trực thăng chậm rãi hạxuống, làm nổi lên bụi đất đầy trời, cánh quạt mang đến sức giókhổng lồ, từng trận gió thổi tới, cửa chiếc máy bay cầm đầu mởra, hai anh em Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt bước ra, ba ngày không thấy, bọn họ đã vô cùng mệt mỏi không chịu nổi, TrangMinh Nguyệt thấy con trai, kích động hai mắt đỏ thắm, nắm chặt chồng tay!
"Bà đừng thất lễ như vậy!! Không bình tĩnh! Giống cái gì?" Hàn Trung Trí mặt lạnh nói với Trang Minh Nguyệt! Truyện được tại TRÙM Truyện
Trang Minh Nguyệt không dám lên tiếng, chỉ đành vội vàngbuông lỏng tay Hàn Trung Trí ra, lại mogn ngóng nhìn con trai đi tới, bà thở dài một hơi, cười......
"Mẹ!" Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt cùng mỉm cười đi về phíamẹ, hai người ôm mẹ một cái, sau đó, bọn họ thân thiết chào hỏi Lam Anh và Blake, tiếp theo nhìn thấy Hàn Văn Hạo dắt tay TầnThư Lôi, Daniel dắt tay Hạ Tuyết, đi ra khỏi máy bay trực thăng, lúc này, rất nhiều ánh đèn flash không ngừng lóe lên trên ngườicủa bọn họ, ánh sáng quá chói mắt, thậm chí có phóng viên kíchđộng chen tới trước, đã bị cảnh vệ ngăn cản ra ngoài.
Bốn người trẻ tuổi như trời đất tạo nên, nhìn bốn người lớn tuổi, đều cảm thán sống sót sau tai nạn, Hạ Tuyết kích động nhào vàotrong ngực Blake, vui vẻ kêu nhỏ: "PAPA! Con rất nhớ người!"

Blake sảng lãng cười to, sau đó đỡ vai Hạ Tuyết, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nói: "Con dâu của tôi vẫn xinh đẹp động lòngngười như vậy!"
Hạ Tuyết không nhịn được cười một tiếng, nhìn Lam Anh, lạikhông nhịn được kích động kêu nhỏ......"Mẹ......"
Lam Anh thở dài, tiến lên ôm Hạ Tuyết, sau đó xúc động, nói:"Không sao, con gái....!Không có việc gì là tốt rồi, đều do Daniel không chăm sóc tốt cho con......"
Daniel vừa nghe, liền bật cười nói: "Tại sao lại là lỗi của con? Mỗi lần cô ấy tức giận, tố cáo với hai người, liền nhất định là lỗi của con......"
"Chẳng lẽ không đúng?" Lam Anh cố ý trợn mắt nhìn con trai, lại thấy Hàn Trung Trí và trang Minh Nguyệt đang gặp mặt con trai, bà cũng mỉm cười dắt Hạ Tuyết đi tới trước mặt bọn họ nói: "......!Chính thức chào hỏi bác trai, bác gái đi......!Bọn họ là bạnbè lâu năm của mẹ và papa con......"
Hạ Tuyết giật mình, có chút băn khoăn nhìn Hàn Trung Trí và Trang Minh Nguyệt, ánh mắt lóe chớp một cái, vội vàng cung kính gật đầu nói: "Chào bác trai, bác gái......"
Hàn Văn Hạo đứng một bên, nhìn cô một cái.
Hàn Trung Trí căn bản không thèm nhìn Hạ Tuyết, mặt lạnh nói:"Ừ......!Được, về sau làm việc, đừng nên vọng động lớn như vậy, đừng quá xúc động, không chăm sóc được cho mình, còn làm ảnh hưởng đến người khác, cô là con dâu Tổng Thống Pháp, vợ của Daniel, về sau nên chú ý hơn, đừng làm trò cười cho người khác! Hành động luôn không nghiêm túc như vậy, thì làm thế nào?"

Trong lòng của Hạ Tuyết căng thẳng, sắc mặt có chút tái nhợt,đôi môi co rút, nói: "Vâng.....!bác trai......"
Trang Minh Nguyệt cũng kích động nhìn Hạ Tuyết cười nói:"Cháu khỏe chứ, nghe nói các cháu đã đính hôn, chúc mừng......"
Hạ Tuyết không khỏi liếc mắt nhìn người phụ nữ xinh đẹp này,miễn cưỡng mỉm cười, nói: "Cám ơn".
"Tốt lắm, tốt lắm, mấy đứa nhỏ không có việc gì, chúng ta yên tâm rồi! Đi về trước rồi hãy nói......" Hàn Trung Trí vui vẻ nói xong, lại nghe có người kêu nhỏ: "Tổng Thống, Hi Văn tiểu thư đến rồi!"
Mọi người sững sờ, Hạ Tuyết kích động mỉm cười nói: "Con gái của tôi tới?".
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 381: Không Biết Dạy Con Là Lỗi Của Cha!


Một chiếc màu đỏ thẫm cổ xưa chậm rãi chạy vào vườn trà, cuối cùng ngừng lại.
Mặc hã vội iến lên, ửa mở a!!
Cô é Hi Văn uộc đuôi gựa thật ao, mặc áo sơ mi rắng, quần ao bồi màu đen, đeo ính nhỏ, ẻ mặt ghiêm túc, hống cây ù nhỏ màuđỏ thẫm ước xuống e, không ói gì, sải ước đi ề phía ọi người, ừa đi, ừa chu miệng ói: "Thật à một ngày hông để ho người a yên tâm được mà, ới xa tôi hưa đầy ai ngày, hì gây ra huyện lớn hư vậy ho tôi!"
Hạ uyết vừa hìn thấy con gái sáng lạn như ánh nắng mặt trời,trong lòng cô nở hoa, cảm thấy tội lỗi gì, ủy khuất gì đều đi biến mất, chỉ cần thấy con gái, cô cái gì cũng có thể buông xuống, cô lập tức bước nhanh đi tới con gái, kích động dang hai tay ra, vui vẻ kêu to: "Bảo bối......"
Hi Văn mặt lạnh đi qua bên người mẹ, cất giọng trong vắt để lại một câu: "Mẹ nên có chừng mực!"
Hạ Tuyết sửng sốt, đứng một bên, nhìn con gái đi qua bên cạnhmình, đi về phía trước, cô hướng theo bóng lưng con gái kêu to: "Này! Không phải con đến thăm mẹ sao?"
Cô bé Hi Văn chống cây dù nhỏ, đi qua bên cạnh Lam Anh và Blake, lại cất giọng trong vắt, nói: "Tại sao con phải tới thăm mẹ? Con nhìn gương mặt của mẹ đã gần sáu năm rồi, còn có cái gì để nhìn nữa? Cái người này, tại sao không để cho người ta bớt lo lắng hả, mất tích luôn cũng được!" Cô bé nói vừa xong, người đãđi tới trước mặt của Hàn Văn Hạo, tay cầm cây dù, ngón trỏ duỗi ra, chỉ vào Hàn Văn Hạo, nghiến hàm răng con báo nhỏ kêu to: "Chú........."

Hàn Văn Hạo sững sờ, thấy con gái xinh đẹp, sáng lạn, hoạt bát, đáng yêu đứng trước mặt của mình, trong lòng của hắn ấm áp,cảm thấy tất cả đều trở nên mềm mại, thậm chí hắn cảm thấy,trên thế giới này, chỉ có Hi Văn mới xứng đáng là con gái của mình, hắn dịu giọng, nhìn con gái hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Mọi người cũng tò mò nhìn cô bé Hi Văn, bao gồm Hàn Trung Trí, nhìn một cái cảm thấy cô bé này vô cùng hấp dẫn người ta, nhưng Hàn Trung Trí lại cảm thấy cô bé con này không lễ phép,ông ta nhướng mày, lợi dụng thân phận người lớn, mở miệng......!"Người bạn nhỏ, cháu......"
"Gia gia!!" Cô bé Hi Văn đột nhiên quay đầu lại, khuôn mặt đeo mắt kính nhìn Hàn Trung Trí, rất nghênh ngang, kiêu ngạo, nói: "Cháu muốn nói chuyện với ông chú này trước, xin ông đừngchen miệng vào!"
"Hi Văn!!" Hạ Tuyết lập tức kêu con gái: "Không được vô lễ!" nguồn TRÙMTruyện.NET
"Mẹ câm miệng cho con!" Hi Văn nói ngay, sau đó chỉ một ngóntay vào Hàn Văn Hạo, nghiến hàm răng con báo nhỏ, tức giậnnói: "Chú …….

có phải chú làm cho mẹ cháu ngã xuống váchnúi hay không!?"
Mọi người cùng nhau sửng sốt nhìn cô bé này, Daniel bướcnhanh tới, muốn ngăn cản Hi Văn, không ngờ bị Hi Văn dùng một tay, khí thế tràn đầy, đẩy ra!
Hàn Văn Hạo có chút bất đắc dĩ nói: "Không phải......!Làthắng xe của mẹ cháu có vấn đề, cho nên chúng tôi mới ngã xuống vách núi......"
Cô bé Hi Văn ra vẻ hiểu biết, gật đầu, sau đó nói năng mạch lạc: "Lúc cháu đến đây, cũng đã biết tình huống, nhưng cháu vẫn cóchút không hiểu, muốn thỉnh giáo chú!"
Hàn Văn Hạo nhìn thái độ con gái như vậy, liền gật đầu nói: "Tốt! Cháu nói đi!"
Cô bé Hi Văn tháo mắt kính của mình ra, đôi mắt to tròn nhìnchằm chằm Hàn Văn Hạo, tức giận nói: "Cháu nghe nói mẹ và chú cùng nhau nhảy xe! Sau khi mẹ nhảy xe, sau đó ngã xuống vách núi! Mà chú, hoàn toàn không cần phải nhảy xuống cùng mẹ, tại sao chú phải nhảy xuống?"
Hạ Tuyết lo lắng đi tới trước mặt của con gái, cầu xin tha thứ,nói: "Tiểu Tổ Tông, con muốn làm gì?"
"Mẹ câm miệng cho con!" Hi Văn cất giọng trong vắt nói xong, lại nhìn Hàn Văn Hạo hỏi: "Nói đi! Lý do tại sao?"

Hàn Văn Hạo ở trước mặt nhiều người như vậy, thật sự có chútlúng túng, suy nghĩ một chút, bất đắc dĩ nhìn con gái, nói: "Chú......!Lúc ấy nhảy xuống, là giống như bản năng của con người......!Cũng không thể trơ mắt nhìn mẹ của cháu xảy ra việc gì?"
Hạ Tuyết cúi đầu không dám lên tiếng.
"Tốt!" Hi Văn bình tĩnh gật đầu, sau đó nhìn Hàn Văn Hạo, đithẳng vào vấn đề, nói: "Cũng vì chú không hề có trí trí, xúc động nhất thời, mới xảy ra chuyện mẹ cháu và chú bị vây ở trong núi hai ngày hai đêm! Lúc ấy căn bản chú không cần nhảy xuống, màbáo cảnh sát tới xử lý, cảnh sát sẽ đi xuống nơi mẹ bị ngã dưới núi và rất nhanh sẽ tìm được mẹ! Nhưng cũng vì chú không có đầu óc, lý trí kích động, mới làm cho mẹ cháu bị mất tích dướivách núi hai ngày hai đêm! Chú phải biết mẹ cháu là ảnh hậu,ngôi sao kiêng kỵ nhất là dính xì căng đan cùng người khác! Nhưng chú không nghĩ đến điểm này sao? Lúc ấy, căn bản mẹcháu cũng không cần chú! Mà chú, chỉ bằng vào bản năng con người, làm cho mẹ cháu càng lâm vào hiểm cảnh, sáng nay lúc cháu thức dậy, mới phát hiện xì căng đan của mẹ và chú, chú làmnhư vậy, phá hủy danh tiếng của mẹ cháu, chú làm sao phụtrách?"
Hàn Văn Hạo nhìn con gái không chừa đường lui, trong lòng hắncảm thán, thật là "hổ phụ không sinh ra khuyển nữ" a!
Vẻ mặt mọi người kinh ngạc, nhìn cô bé con chưa đầy sáu tuổi,giật mình không nói nên lời.
Hàn Văn Kiệt và Hàn Văn Vũ nhìn cô cháu gái nhỏ......
Hàn Trung Trí nhìn đứa con trai vô cùng kiêu ngạo của mình lạibị cô bé con dạy dỗ ở trước mặt công chúng, vẻ mặt ông ta lạnhlùng, mở miệng nói: "Cô bé con, nói như cháu vậy thì không đúng rồi, ông chú này vì thấy mẹ của cháu đang gặp nguy hiểm, nhất thời sốt ruột nhảy xuống, dù sao đi nữa trong lòng cháu cũng nên cảm kích chứ?"
Cô bé Hi Văn giống như một cô gái trưởng thành, nhanh chóng nhưng tao nhã quay đầu nhìn về phía ông lão, vô cùng nghiêm túc, cất giọng trong vắt, nói: "Gia gia! Đây là ông đang dung túngcho con mình, sau này lại phạm sai lầm nữa, hiểu chưa? Cũng bởivì hắn nhất thời xúc động như vậy, làm hại thể xác và tinh thầncủa mẹ cháu bị tổn thương, nếu như cháu không chỉ ra sai lầm này, tương lai xảy ra chuyện như vậy nữa, thì làm thế nào đây?Tục ngữ có nói, không biết dạy con, là lỗi của cha, chuyện nàyxảy ra, gia gia ngài cũng có một phần trách nhiệm!"
Hàn Trung Trí nhướng mày, vội vàng khụ khụ hai một tiếng, hai tay chấp sau lưng, không biết nên mới phải.
Trang Minh Nguyệt nhìn đứa bé này chăm chú......

Hi Văn vẫn nhìn Hàn Trung Trí nói: "Gia gia, ông biết không?Cháu vẫn lấy sự nghiệp của mẹ cháu làm kiêu ngạo, kể từ ngàymẹ cháu đoạt giải hậu, bộ phim "Dịu dàng" đạt được danh tiếng rất lớn, bây giờ mẹ là người của công chúng, bất cứ lúc nào cũngphải giữ vững sự kiêu ngạo của bản thân, nhưng Quý công tử làmnhư vậy là phá hủy danh tiếng của mẹ cháu, thật sự là làm cho người ta tiếc nuối! ông bảo cháu làm sao không tức giận đây? phương pháp xử lí quá vụng về! Cháu không thể tha thứ được!!"
Hàn Trung Trí không nhịn được, nhìn cô bé con này, lại nghĩ đến bà mẹ ngây ngốc, làm sao lại có con gái như vậy lợi hại?
"Ông chú!!" Hàn Hi Văn lại nhìn Hàn Văn Hạo, chỉ ra vấn đềnói: "Hi vọng đối với chuyện này, chú có thể tìm ra một biện pháp giải quyết! Cũng hi vọng về sau, xảy ra tình huống tương tự, xin chú giữ đầu óc bình tĩnh một chút! Cuộc đời của chúng ta phải tự mình phụ trách, nếu như chú phụ trách không đươc, xinchú giao cho cảnh sát!"
Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ nhìn con gái, đột nhiên cười một tiếng, nói: "Nói như vậy, chú nhảy xuống, giằng co hai ngày hai đêm, là chú tự mình tìm chịu tội?"
"Chẳng lẽ không đúng sao?" Cô bé Hi Văn lập tức ngẩng đầu lên,giống như một con báo nhỏ, đôi mắt to tròn nhìn hắn chằmchằm, thẳng thắn đáp lời!
Vẻ mặt của Hàn Văn Hạo đơ ra, nhớ Trần lão đã nói một câu:mọi việc đừng quá ngoan độc, làm việc gì phải suy nghĩ một chút,để tránh báo ứng! Câu phía sau hắn tự thêm vào!.
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 382: Tự Mình Giải Quyết


Bầu không khí lập tức đông cứng!
Hàn Văn Vũ nhìn bộ dáng kia của anh trai, hắn liền cười tiến ên phía rước, nhìn i Văn nói: "Ôi hao, cháu ũng đừng óng giận, đừng trách ông chú ày, cháu em, không hải ông hú này chăm óc cho mẹ háu rất ốt sao? ẻ mặt ồng hào, ập lên ai cân rồi?"
Hi ăn lập ức quay đầu lại, hìn mẹ ột cái, ói: "Mẹ háu vốn à lửa rừng háy không hể dập ắt, gió uân thổi ạn vật ồi sinh! Mẹ có ăn không hí cũng ẽ mập ên!"
Con gươi Hạ Tuyết trừng lớn, lập tức đi tới trước mặt của con gái, túm lấy thân thể của cô bé, tức giận nói: "Này! Sao con nóimẹ của con như vậy? Mẹ ăn không khí cũng sẽ mập lên, làm sao sinh được con? Con có biết mẹ mang thai mười tháng......"
"Là tám tháng! Mẹ sinh non!" Hi Văn nhắc nhở mẹ!
"Mẹ mang thai con tám tháng cũng không có tư cách làm mẹ của con sao?" Hạ Tuyết tức giận nói.

"Con vốn cũng muốn ở trong bụng mẹ ngây ngô đủ mười tháng,nhưng bụng của mẹ không có tiền đồ!" Cô bé Hi Văn nhún vai một cái, nói!
"Con......" Hạ Tuyết không nói lời nào, muốn đưa tay bóp con gái, Daniel vội đi tới trước, ngồi xổm trước mặt của con gái, cườinói: "Hi! Người làm cho mẹ sinh non là PAPA......!con quênsao......"
"Mẹ bị chuyện ma làm sợ! Trời sinh mẹ chỉ sợ chuyện ma! Chỉcần nghe đến chuyện ma, thần trí sẽ mơ hồ!" Hi Văn lập tức nói.
Hàn Văn Hạo nghe lời này, nhìn Hạ Tuyết một cái.

nguồn TRÙMTruyện.NET
Hạ Tuyết "a" một tiếng, cũng không có khách khí, cãi lại nói:"Nếu như không có là chuyện quỷ quái này, mẹ cũng không sinh ra con!"
Daniel mỉm cười đi tới, ôm lấy Hi Văn vào trong ngực, nhẹ nhànghôn lên tóc cô bé, vô cùng sủng ái, nói: "Vậy không được! Hi bảo bối là cục cưng của anh, anh không thể không có nó......"
Hi Văn cũng hả hê, nhìn mẹ nhướng mày, tựa vào trong ngực Daniel, không biết có bao nhiêu vững chắc!
"Chậc!" Hạ Tuyết lạnh nhạt lườm cô bé một cái, không nhịn được cười.
Hàn Văn Hạo nhìn bọn họ một nhà ba người, hoà thuận vui vẻ,ánh mắt chớp một cái......
Lam Anh mỉm cười tiến lên nói: "Tốt lắm, tốt lắm! Bọn nhỏ đềutrở về, để cho bọn chúng nghỉ ngơi thật tốt đi! Nghe nói vợ chưa cưới của Văn Hạo cũng mang thai, chúng ta trở về phòng tổngthống đi, bạn già nhiều năm không gặp, ở chung một chỗ họp gặpcho vui! Thanh Nhã, hầu hạ Hạ tiểu thư và Tiểu Chủ Nhân về khách sạn nghỉ ngơi, tôi có mang tinh dầu hoa hồng Bulgaria từ Pháp sang, làm mát-xa cho Hạ tiểu thư! Còn nữa, hai ngày naykhẳng định khẩu vị của nó không tốt lắm, bảo đầu bếp làm nhiềumón ăn bổ dưỡng ấm dạ dày, đem nhân sâm ngàn năm trong hòm sắt ra, nấu canh cho nó uống! Nhất định phải chăm sóc hầu hạcho tốt......"

Hạ Tuyết vội vàng đứng lên nhìn Lam Anh cảm kích cười, nói: "Mẹ......!Không cần phiền như vậy......"
Lam Anh nhìn Hạ Tuyết mỉm cười nói: "Con là con dâu của mẹ,con dâu Tổng Thống Pháp, trong tương lai mẹ muốn cho con cuộc sống tốt đẹp nhất......!Đi thôi......"
Lam Anh nói vừa xong, đem tay nhét vào trong tay chồng mình, mỉm cười nhìn vợ chồng Hàn Trung Trí, nói: "Xin mời, bạn già......"
Mọi người nghe xong, cũng muốn cùng rời đi, nhưng lúc Hạ Tuyết nhìn mọi người vui vẻ, ánh mắt cô trở nên âm trầm, đứng trong đám người nói: "Con......!muốn trở về trước, đi đến một nơi!"
Vẻ mặt cô nặng nề, con gái cũng đã nói, cuộc đời của mình, tự mình phụ trách!
Mọi người cùng nhìn cô!
Lam Anh mỉm cười nhìn Hạ Tuyết hỏi: "Con muốn đi đâu?"
Hạ Tuyết ngẩng mặt lên, hai tròng mắt rất sáng, rất trong suốtnói: "Con có chuyện muốn tự mình đi giải quyết!"
*****

Một chiếc Ferrari đỏ thẫm lao đi trên đường cao tốc!!
Hạ Tuyết nắm chặt tay lái, nhìn phương hướng, phóng như bay tới phía trước, lại một lần nữa cảm giác được bản thân mình nắm giữ phương hướng, cô đạp chân ga, cho xe tăng tốc phóng như bay về phía trước …… lúc nảy Isha nói với cô, Cẩn Nhu đangquay phim quảng cáo trong đài truyền hình, "Tình yêu sét đánh",cô cắn chặt răng, đạp chân gia 200 km/h phóng đi!!
Trung tâm thành phố!
Cơn mưa giá lạnh, mờ mịt thổi vào cây Dương trên đường lớn, Đài truyền hình đang ở phía trước, Hạ Tuyết lại tăng tốc lái vào bên trong đài truyền hình, bảo vệ lập tức chặn xe của cô, đề nghị cô đưa ra chứng minh.........
Hạ Tuyết dừng xe, sau đó tháo kính mát xuống nhìn bảo vệ, bảovệ tôn kính lên tiếng chào cô, lập tức mở thanh chắn, Hạ Tuyếtnổ máy lái xe vào đài truyền hình, hôm nay cô dừng xe trước tòa cao ốc đài truyền hình, đeo lại mắt kính, nhấc váy mạnh mẽ đi vào nơi phim trường trong cao ốc!!!.
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 383: Không Có Tư Cách


"Tình yêu sét đánh" Trung tâm studio!
Đạo diễn ngồi trong studio, nhìn màn hình trong phòng thu, kêu to: "OK!! ONE, TWO, THREE! Bắt đầu!"
Hiện rường, hán giả ập tức àm theo hành động của trợ lý, iếng vỗay cuồng hiệt vang lên, người chủ trì ầm Microphone hìn ống ính nói: "Đối ới tình êu, chúng a luôn bị uốn hút, hương thức iểu đạtình yêu ó rất nhiều oại, có hủ động ói ra, có ị động hờ đợi, hưng bất ể là loại hương thức ào, thì uối cùng húng ta vẫn uôn khátọng có được tình êu! ! "
Hạ Tuyết vừa tán gẫu với đạo diễn và nhóm người trong phòngthu, liền đeo mắt kính lên, đi vào trung tâm studio, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Cẩn Nhu mặc váy công sở màu vàng, chải tóc về bên trái, trang điểm nhẹ nhàng, ngồi ở trên ghế khách mời, nhận trảlời phỏng vấn! !
"Cẩn Nhu! ! " Người chủ trì mỉm cười, sau khi hỏi xong nam khách mời, liền hỏi cô: "Nếu cô yêu một người, cô chủ động tấncông hay ngồi một chỗ chờ đợi?"
Hạ Tuyết ôm vai đứng gần ống kính chiếu lên người của CẩnNhu, sau đó bước chân tao nhã, chậm rãi đi tới khán phòng, ngồi ở nhất vị trí đầu, vẫn ôm vai nhìn lên khán đài xem Cẩn Nhu trả lời thế nào! !
Lúc Cẩn Nhu vừa muốn trả lời, cô đột nhiên nhìn thấy Hạ Tuyết dưới khán đài đang lạnh lùng nhìn mình, mặc dù đeo mắt kính, nhưng dường như vẫn lộ ra một đôi mắt lạnh lùng đáng sợ, côchớp mắt, nhìn thẳng Hạ Tuyết, mỉm cười nói: "Tôi sẽ chủ động tấn công!"
Nét mặt của Hạ Tuyết thâm thúy nhìn Cẩn Nhu trên khán đài,cười lạnh!.

.

"Trông cô dịu dàng và sống nội tâm, không giống như người sẽchủ động tấn công! ! " Người chủ trì mỉm cười nói.

Cẩn Nhu nhìn Hạ Tuyết dưới khán đài, khẽ nhíu mày, cười nói:"Chúng ta mỗi người đều có quyền theo đuổi tình yêu! Tôi cũng khát vọng hạnh phúc, cho nên tôi sẽ vì tình yêu mà bất chấp tấtcả!"
Hạ Tuyết đột nhiên tháo mắt kính của mình, lộ ra đôi tròng mắtxinh đẹp, lạnh lùng nhìn cô, không có cái gì gọi là xúc động tức giận, chỉ lạnh lùng hơn nhìn cô, giống như không cảm giác đượccô mang theo bất kỳ tâm tình gì, Cẩn Nhu nhìn Hạ Tuyết như thế,cô ta sớm đã có chuẩn bị, thừa dịp ống kính cắt, cô ta cầm lên một chai nước suối của thương hiệu tài trợ, vừa nhìn cô, vừauống một hớp!
Hạ Tuyết nhìn Cẩn Nhu, ngón tay búng một cái!
Tổng giám lập tức đưa đến cho Hạ Tuyết một ly rượu đỏ năm 90, Hạ Tuyết vừa nhìn Cẩn Nhu, vừa nâng ly rượu đỏ, hớp một ngụm, rồi đưa rượu đỏ đặt vào trong tay Tổng giám, trên mặt kéo ra nụ cười có chút kiêu ngạo, cô cảm giác Cẩn Nhu đã quênchính mình cũng là một diễn viên, mà còn là một diễn viênchuyên nghiệp! !
Tiết mục chính thức bắt đầu, trung tâm studio đã chuẩn bị mộtvài người tham gia tiết mục tình yêu sét đánh, khách mời vui vẻ bình luận, chỉ có Cẩn Nhu thỉnh thoảng tham gia trò chuyện,nhìn thấy Hạ Tuyết vẫn còn đang nhìn mình thật sâu, cô ta có chút không yên, ánh mắt đảo quanh, miễn cưỡng nở nụ cười cùngmọi người tán gẫu, nhưng vẻ mặt cô ta rất không tự nhiên, làm cho đạo diễn và Nhóm phòng thu vô cùng bất mãn, hắn tức giận ném Microphone, đè xuống băng tần truyền đến tai Cẩn Nhu, la hét: "Nếu cô không muốn ghi hình thì cô cút cho tôi!! Đừng ở chỗ này làm lão tử phiền toái! Tiết mục vui vẻ như vậy, mà cô giống như trong nhà có người chết!"
Cẩn Nhu đột nhiên vui vẻ, cười tươi, thấy trên khán đài một đôi tình lữ ghép thành đôi thành công, nói muốn dùng vòng nhẫn cưới trói buộc cả đời của cô ấy, Cẩn Nhu không nhịn được che miệng cười, nhà cô ta thật ra có người chết, mẹ kế lòng dạ hiểmđộc, mắc phải chứng bệnh nan y đã chết rồi, trong nhà phá sản, hai đứa em gái bị phát điên phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ,thật ra hôm nay cô ta rất vui vẻ, cô vẫn mỉm cười! !
Hạ Tuyết vẫn ngồi ở dưới khán đài bình tĩnh nhìn cô ta, cho đến khi tiết mục tạm ngưng, nghỉ ngơi 30 phút, Cẩn Nhu lập tức đứng lên, đi tới phòng hóa trang! !

Hạ Tuyết mỉm cười nhìn cô ta, sau đó cũng lạnh lùng đứng dậy,bước chân giống như một nữ vương, chậm rãi đi vào phòng hóatrang phía sau khán đài, tất cả nhân viên nghiệp vụ nhận ra cô làHạ Tuyết, đều xôn xao cảm thán, nhưng Hạ Tuyết không để ý đến bầu không khí xung quanh, mà nhẹ nhàng đi vào phòng hóa trang, thấy có một vài người khách mời đang ở đây đùa cợt, lúc các cô nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Hạ Tuyết, giật nảy mình, có chút kỳ quái sững sờ, lại thấy Tổng giám nhìn bọ họ nháy mắt,tất cả mọi người đều chạy ra ngoài, để lại Hạ Tuyết và Cẩn Nhu đang trang điểm lại! !
Hạ Tuyết từng bước, từng bước đi về phía Cẩn Nhu, sau đó đứngphía sau của cô ta, nhìn Cẩn Nhu trong kính đang bình tĩnh trangđiểm lại, cô đột nhiên cười, nói: "Thật là ngạc nhiên, thấy bạn tốtmình còn sống, tại sao lại bình tĩnh được như vậy chứ? Tôi cònnhớ lúc trước cô gọi điện thoại cho tôi, không phải là còn nhớ tới tôi sao?"
Cẩn Nhu vẫn cầm bông phấn trang điểm lại, mặt lạnh nói: "Không phải cô còn sống sao? Cô còn sống, tôi có gì mà không bình tĩnh? Nếu như cô chết, ngược lại tôi có thể vì cô chảy hai giọt nước mắt! ! "
Hạ Tuyết đột nhiên cười, sắc mặt từ từ sa sầm, nhìn Cẩn Nhu vẫntrang điểm lại, cô mỉm cười nói: "Má trái trang điểm còn mỏng hơn má phải một chút, cô không hiểu trang điểm rồi, trên mặt cô, phấn phải bôi dày một chút, như vậy người khác mới nhìn ra diệnmạo thật của cô, như vậy cô mới có thể trở nên thành thạo điêu luyện trong giới giải trí! ! "
Cẩn Nhu làm theo lời của Hạ Tuyết, dặm thêm phấn vào má trái,vừa dặm, vừa nói: "Cám ơn cô đã nhắc nhở, tôi cũng quên mất,cô không cần trang điểm, trời sinh cô đẹp tự nhiên, cũng khôngcần hóa trang!"
"Ơ? Hôm nay nói chuyện rất khách khí vậy? Chương trình này tỷ lệ phát sóng không cao, uống nước suối giá rẻ, người cũng có vẻ cúi thấp và khiêm nhường?" Hạ Tuyết đột nhiên cười nhìn cô ta, nói.

Cẩn Nhu ngừng tay một chút, liếc mắt nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Hạ Tuyết trong kính, cô ta đột nhiên cười, nói: "Xem ra ngã xuống núi, cô không chết, cũng học được mấy phần bản lãnh củaHàn Tổng Tài chúng ta, lúc nhìn người, cũng có một chút khí phách rồi, nếu cô vẫn tốt như vậy? Mà không phải hóa trangthành người thiện lương đáng thương, bị đàn ông cưỡi qua, mớilộ ra bộ mặt thật của cô!"
Hạ Tuyết đột nhiên cúi đầu nở nụ cười, cười đến toàn thân run rẩy nói: "Tôi và đàn ông của tôi xảy ra chuyện gì, không tới phiêncô trông nôm! Nhưng cô thật kỳ quái, đàn ông của tôi, cô cũngmuốn nhìn, tôi thật sự phát hiện cô vô cùng đáng thương! ! " Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TRÙMTruyện.

NET chấm c.

o.

m
"Hắn là đàn ông của cô sao?" Cẩn Nhu nhìn Hạ Tuyết trong kính, hỏi.

Hạ Tuyết mỉm cười nhìn Cẩn Nhu nói: "Cô cảm thấy thế nào?Xem như hắn không phải là đàn ông của tôi, cũng không tớiphiên cô! Cô nhìn lại chính mình đi, trang hóa phải dầy như vậy,giống như một tên hề! Nếu như cô thật lòng yêu thích đàn ông của tôi, có thể lớn tiếng nói ra, có lẽ tôi còn có thể thưởng thức cô mấy phần, nhưng cô lại dùng thủ đoạn đến gần tôi, lợi dụng bản tính hiền lành của tôi để tới gần Daniel! Cô cho tất cả mọingười là đứa ngốc sao? Cô xem chính mình tự biên tự diễn ramột tiết mục ghê tởm, tự cho mình có thể đóng vai nữ chính xuất sắc nhất? Hừ!!"
Vẻ mặt của Cẩn Nhu co quắp mấy phần, rốt cuộc để hộp phấn xuống, đứng lên, trực diện nhìn Hạ Tuyết nhướng mày, nói: "Tôithích Daniel! Tôi chỉ muốn muốn theo đuổi hắn! Tôi có lỗi sao? Tình yêu chính là một cuộc chiếm đoạt, người nào thắng người đó có hạnh phúc!! Tôi cũng không tin có báo ứng và vòng tròn nhân quả! Trên thế giới này, người xấu rất nhiều, cuối cùng nhậnbáo ứng được bao nhiêu? Hôm nay tôi không có được Daniel, tôi cũng không thua! Tối thiểu trong thế giới ái tình, tôi là kẻ chủ động! Cô thì sao? Cô là con rùa đen rút đầu!! Đối mặt với tìnhyêu, cô co rút thành một cục! Đung đưa trái phải, do dự! Ở giữa mấy người đàn ông, rất ghê tởm!!"
Hạ Tuyết đột nhiên cười, đưa hai tay, vỗ tay tán thưởng lời nóicủa cô ta!.

.

"Ôi chao, ở trong cuộc chiến tình yêu, khó có được người hao tốn tâm tư lớn như vậy, vì tôi an bài, tháo gỡ lo âu, giúp tôi dọn dẹp một số người trong thế giới của tôi, sau đó cho tôi tìm được tình yêu chân chính, cô thật là khó được a! Ở trong thế giới tình yêu của tôi, tôi may mắn, tôi có thể lựa chọnvà bị lựa chọn, nhưng cô thì sao? Cô là một kẻ đáng thương, cô không có được lựa chọn, nên cô chỉ có thể cướp đoạt!!"
Cẩn Nhu mặt lạnh nhìn Hạ Tuyết cười nói: "Tôi không cần phải tranh giành với cô!! Bởi vì cô cũng không nhất định có thể cóđược!"
Hạ Tuyết liếc mắt nhìn Cẩn Nhu, nói: "Tôi mặc kệ hôm nay haytương lai, có lẻ loi một mình hay không! Nhưng Hạ Tuyết tôivĩnh viễn sẽ không cho Cẩn Nhu thêm một chút cơ hội đến gầnvà thương hại tôi!! Tốt nhất cô phải cách xa tôi ra, nếu không,tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô!! Lần này tôi không chết,"Trà Hoa Nữ" không đến tay cô rồi! Muốn đấu với tôi sao? Tốtnhất phải xem xét lại năng lực của mình chứ? Có tôi ở đây, cô vĩnh viễn chỉ có thể là vai phụ!!"
Cẩn Nhu nhìn thẳng Hạ Tuyết, cao giọng nói: "Không có ai cóthể vĩnh viễn là nhân vật chính! Trong vòng tròn này, cô muốn làm nhân vật chính, trừ phi bây giờ cô mang theo vai chính của mình đi tìm chết!!"
Hạ Tuyết trừng mắt nhìn Cẩn Nhu, cười lạnh nói: "Thật sao? Vậythì xem ai sống được lâu! Tôi hi vọng cô sống lâu trăm tuổi, chừachút thời gian điều tra, xe thể thao của tôi bị người ta động tayđộng chân, có phải có liên quan tới cô hay không!! Nếu mà đúng như vậy, đại khái cô cũng không có bao nhiêu thời gian để sống! ! Cho nên trong khoảng thời gian này, xin cô nhất định phải chăm sóc mình cho tốt!!"
Cẩn Nhu thoải mái cười cười, nói: "Trong cuộc đời, có cô làmbạn bè và đối thủ thật vô cùng sảng khoái!! Cô thể từ từ điều tra,nhưng trong "Trà Hoa Nữ", cô sẽ bị tôi bạt tai, thì làm thế nào bây giờ?"
Hạ Tuyết tiến tới gần mặt của Cẩn Nhu, cắn răng nói: "Vậy cô hung hăng tát, tôi hung hăng đau, cô làm tốt vai phụ, tôi làmxong vai chính!!"
Cẩn Nhu tức giận đến cả người phát run nhìn cô!
Hạ Tuyết nhìn Cẩn Nhu chằm chằm, nói: "Ngày đó chúng ta ở trên khán đài, dưới khán đài, lúc cô uống rượu đỏ, cùng tôi nhìn nhau! Bây giờ cô! ! Không có tư cách!!" Cô nói vừa xong, liền ngẩng mặt, xoay người, tao nhã đi ra khỏi phòng hóa trang!!
Cẩn Nhu tức giận đưa ra hai tay, quét chai lọ trên bàn trangđiểm, kêu to: "Hạ Tuyết!! Cô chờ đó cho tôi!!".
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 384: Đối Thủ


"Cô tức giận làm gì? Cô thật làm tôi quá thất vọng! ! " Một giọng nói lạnh ùng từ ên trong hòng hóa rang trong ruyền ra.

Cẩn hu lập tức uay đầu ại, thấy rầm Ngọc ộ mặc áo sơ mi rắng, quần ài màu đen ộng rãi, ổ áo mở a, lộ ra ai b** ng*c, ấp dẫn inh đẹp đi ra ngoài, hìn Cẩn hu nói: "Cô àm việc gu ngốc hư vậy, àm sao làm huyện lớn?" Bạn đang xem tại TRÙM Truyện - .

TRÙM Truyện
"Cô a tới tìm ôi rồi! Không tin ôi! Hơn ữa từng ước bức ách, tôió thể làm hế nào?" ẩn Nhu nhìn ô nói.

Trầm gọc Lộ ừ một tiếng, nhìn Cẩn Nhu mỉm cười nói: "Thậtsao? Cô ta tới tìm cô thì sao? Không tin cô, thì thế sao? Từng bước bức bách thì sao? Từng bước kinh động thì sao? Không phải lúc nảy cô bại lộ mình, nên cô muốn giả bộ ngu, mặc kệ cô ta nói gì, làm cái gì, cô đều phải giả bộ ngu, cô ta mới không thểnhìn ra ý đồ của cô, nhưng bây giờ thì sao? Cô dựa vào cái gì muốn đấu với cô ta!? Bây giờ cô không đấu lại, nếu không có chúng tôi, cô cũng chỉ là Cẩn Nhu tầm thường, cô chẳng có cái gìcả! Cô đấu cái gì? Cô làm mọi thứ, cũng không có sơ hở, cô sợ cái gì à? Bọn họ cũng chỉ suy đoán là cô thôi? Mặc kệ là Danielhay là Hàn Văn Hạo, cũng chỉ là suy đoán, cô vội cái gì?" Trầm Ngọc Lộ nhìn cô nói.

Ánh mắt Cẩn Nhu lóe lên, có chút căng thẳng hỏi cô: "Vậy bây giờ tôi nên làm gì?"

Trầm Ngọc Lộ mỉm cười nhìn cô ta, thở dài nói: "Còn có thể làm sao? Đón đầu đánh thẳng!! Kéo cô ta ra đấu dưới ánh mặt trời!! Đấu kỹ thuật diễn xuất! Đấu xem người nào sống lâu trong cái vòng này!! Nếu cô thật muốn sống tạm bợ, thì chính cô xé nátmặt mình, một ngày nào đó, cô đoạt giải, giống như một diễn viêncấp ba vậy, cầm quần áo, từng cái, từng cái mặc lại!"
Ánh mắt Cẩn Nhu lóe sáng, nhìn Trầm Ngọc Lộ nói: "Lúc nảy côta nhắc tới chuyện xe thể thao! ! Có thể điều tra ra, có quanhệ tới tôi hay không?"
"Nhất định sẽ hoài nghi cô! Bởi vì quá trùng hợp!" Trầm NgọcLộ nhìn cô, khẽ mỉm cười nói.

Trong lòng của Cẩn Nhu run lên, liền hỏi: "Vậy làm sao bâygiờ?"
Trầm Ngọc Lộ cầm bông phấn thấp kém của Cẩn Nhu trên bàntrang điểm, nắm chặt ở trong tay, liếc mắt cười nói: "Những người đó vĩnh viễn không có cơ hội lên tiếng!"
*****
"Chết?" Hàn Văn Hạo từ trước bàn làm việc, ngẩng đầu nhìn Hi Thần, còn có hai người Hứa Mặc và Nhậm Phong, bình tĩnh hỏi: "Chết thế nào?"
"Hai phóng viên này đến quán lẩu ăn lẩu, sau đó cùng một ngườiđàn ông nói qua nói lại, liền xảy ra tranh chấp, không bao lâu,lúc bọn họ vẫn tiếp tục ăn lẩu, đột nhiên bị tiêu chảy, cứ như vậychết đi! Bệnh viện vừa đưa ra bản xét nghiệm, nói bên trong lẩucó chất độc Đoạn Trường Thảo, chính là người đàn ông tranh chấp nổi lên độc ác, đem bỏ vào! Cục cảnh sát vừa mới tra xét!"Nhậm Phong lập tức nói!
Hàn Văn Hạo bình tĩnh nhìn Nhậm Phong nói: "Cái chết nàycũng không tránh khỏi quá trùng hợp đi?"
Hứa Mặc nghe, cũng gật đầu nói: "Đúng vậy! Rất trùng hợp! Thế nhưng từ nguyên nhân dẫn đến kết quả, không một chút sơ hở, người đàn ông bỏ Đoạn Trường Thảo cũng chỉ thuận tay hái phía sau nhà bếp của bà chủ! Bà chủ chính xác có trồng Đoạn Trường Thảo, nếu như nói sớm có ý đồ, cũng sẽ không trùng hợp như vậy chứ? Trong nhà Bà chủ vừa khéo có Đoạn TrườngThảo?"
Hàn Văn Hạo chớp mắt nhìn Hứa Mặc, chậm rãi nói: "Theo lời cậu nó, đây mới thật là trùng hợp?"
"Điểm này thật không nghĩ ra! ! " Nhậm Phong đành phảinói.

Hàn Văn Hạo cười nhẹ cười, nói: "Không có sự trùng hợp, mà là quá trùng hợp! !.

"
Bọn Hứa Mặc lập tức ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, hỏi: "Ý của ngài là! ! "
Hàn Văn Hạo nhớ lại lúc hắn và Hạ Tuyết rơi vào vách núi, hắn bị gai độc đâm, Hạ Tuyết thông minh ở phụ cận tìm thuốc giảicho mình, sau mới biết là em trai dạy cho cô, Hàn Văn Hạo nhàn nhạt vừa nhớ lại tất cả mọi chuyện xảy ra cùng Hạ Tuyết, vừachậm rãi nói: "Nếu như trong nhà của cậu có trồng độc thảo, cậukhông có thuốc giải sao? Nếu cậu không cẩn thận bị trúng độc, làm sao không biết triệu chứng? Nhưng trong quá trình hai phóng viên này trúng độc, bà chủ quán lẩu không cứu, đây là vì sao?"

Nhậm Phong chợt hiểu, nhìn Hàn Văn Hạo! !
Hàn Văn Hạo tựa vào trên ghế da, nhìn chằm chằm nơi xa, bộcphát sát khí, lạnh lùng nói: "Nếu muốn làm không chê vào đâuđược, hắn còn kém một chút, nếu muốn đấu với Hàn Văn Hạotôi, tâm tư hắn phải cẩn mật một chút! Lập tức điều tra bà chủquán lẩu, trong chuyện này, bà ta bị đe dọa hay có phần tham gia! Xuất động nhân thủ, đánh đòn phủ đầu, đem người nhà củabà ta chiêu đãi một chút, tra hỏi lại, khẳng định sẽ dễ dàng hơnnhiều!"
"Vâng!" Hứa Mặc và Nhậm Phong lập tức cúi đầu lên tiếng!
"Vậy! ! " Hi Thần ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo hỏi: "CẩnNhu làm thế nào? Trước mắt tôi không có cách nào biết, rốt cuộc cô ta có quan hệ với những người này hay không, có muốn mời cô ta tới hỏi một chút hay không?"
Hàn Văn Hạo rất quen thuộc cá tính của Hạ Tuyết, nói ngay: "Đểđó! Trước tiên không nên động đến cô ta! Phái người theo dõi cô ta 24/24 h cho tôi! Còn nữa, cẩn thận đề phòng cô ta gây bất lợi với Hạ Tuyết!"
Hi Thần lập tức gật đầu.

Nhậm Phong nhìn Hàn Văn Hạo hỏi: "Rốt cuộc là ai dám khiêukhích chúng ta như vậy?"
Hàn Văn Hạo tựa vào trên ghế da, xoay người, nhìn cơn mưa lạnh rơi bên ngoài cửa sổ, hắn lạnh lùng nói: "Trên thế giới này, mỗi một động loại vật, không có khả năng ẩn nấp cả đời trong nước, trừ phi hắn và tôi không phải là đồng loại, nếu hắn và tôi làđồng loại, hắn chưa chết, hắn sẽ phải trồi lên! Hừ! ngược lại tôimuốn xem, hắn còn dám động tay động chân với người nào nữa!"
"Hắn sẽ không gây bất lợi với Hạ tiểu thư chứ?" Hứa Mặc và Nhậm Phong lại nói.

Ánh mắt Hàn Văn Hạo chợt lóe, trên mặt lộ ra tàn nhẫn, nhanhchóng nói: "Hắn động đến Hạ Tuyết, nhất định là bởi vì biết Hạ Tuyết quan trọng đối với tôi! Hắn là người ở bên cạnh tôi!"
Lời này vừa nói ra, mọi người sững sờ, nhìn Hàn Văn Hạo nói:"Không thể nào! Mỗi người chúng ta, ai cũng đối với Hàn tiên sinh trung thành và tận tâm, tại sao lại là người bên cạnh ngài?"
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vẫn nhìn mưa bụi mịt mù ngoàicửa sổ, nói: "Là người bên cạnh tôi, tôi cũng không để vào mắt! ! Nhưng hắn lựa chọn sai lầm rồi, hắn không nên làm đối thủ của tôi, không một ai có thể làm đối thủ của tôi!"

Tiếng gõ cửa vang lên.

Nhậm Phong nhìn Hàn Văn Hạo một cái, nói: "Vào đi! ! "
Tả An Na mỉm cười đi tới, nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Tổng Tài, lúcnảy thư ký Tổng Tài Toàn Cầu tự mình gọi điện thoại tới đây nói, tám giờ tối nay ở khách sạn Castleton của chúng ta, tổ chức dạ tiệc nhỏ, ăn mừng Tổng Thống phu nhân về nước, muốn mời ngàivà thiếu phu nhân tham gia! ! "
Hàn Văn Hạo im lặng nghe, sau đó chậm rãi nói: "Không! ! Tôicó một đối thủ! ! "
Mọi người cùng nhau nhìn hắn! !
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ chậm rãi nhìn chằm chằm cơnmưa phùn ngoài cửa sổ, trầm mặc.

.
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 385: Mong Muốn


Đêm!
Đêm mưa! Bạn đang xem tại TRÙM Truyện - .TRÙM Truyện
Cơn mưa lạnh lẽo phất phơ, xạc xào rơi xuống! Cuối mùa thu, có chút lạnh, mưa đến, không hí càng hêm lạnh ẽo.
Chiếc e Ferrari đỏ thẫm ướt đi rong đêm ưa, giống hư tia chớp, ẹt qua bầu rời!
Hạ uyết nắm hặt tay ái, hai mắt ờ mịt hìn về hía trước, ước mắtràn ra trong ốc mắt, hớ lại uộc đối hoại tàn hẫn với ẩn Nhu lúcảy, cô hổ sở ười một iếng, nước ắt chảy uống gương ặt trắng ịn, đôi ôi nhỏ ó chút run ẩy, đầu gón tay lạnh un, đạp hân ga xông ề phía trước, một tay khẽ tựa vào bên cửa xe, một tay lái xe, nhìnxe chạy như bay về phía trước, lại nhớ tới Cẩn Nhu sau khi trở mặt lạnh lẽo và tàn nhẫn, từng giọt nước mắt trong suốt của côlăn xuống......
Lúc này điện thoại vang lên.
Hạ Tuyết rút khăn giấy, lau khô nước mắt, hít mũi một cái, nhấnnút điện thoại hands-free bên trong xe, ứng: "Alô! Ai đó?"
Giọng nói vui vẻ của Isha truyền đến nói: "Tối nay, mẹ chồng tương lai của cô mở mộtbữa tiệc nho nhỏ, tám giờ bắt đầu, bâygiờ là 7 giờ 20 phút, dạ phục đã chuẩn bị xong ở trong tiệm trangphục "Kim phu nhân", là của mẹ chồng tương lai cô tự mìnhchọn lựa cho cô! Nhanh đi thử đồ, sau đó đến đây đi! Chồng chưa cưới của cô đang rất nhớ cô đấy!"
Hạ Tuyết nhớ tới câu nói của Cẩn Nhu: Hôm nay tôi không cóđược Daniel, tôi cũng không tính là thua! Tối thiểu trong thế giới ái tình, tôi là kẻ chủ động! Cô thì sao? Cô là con rùa đen rút đầu!! Đối mặt với tình yêu, cô co rút thành một cục! Đung đưatrái phải, do dự! Ở giữa mấy người đàn ông, rất ghê tởm! Ánh mắt cô lóe lên, hỏi Isha: "Isha! Trong thế giới ái tình, tôi là con rùa đen rút đầu phải không?"
Isha mỉm cười hỏi: "Tại sao nói như vậy?"

"Ngươi trước trả lời ta" Hạ Tuyết hỏi.
"Phải xem đối mặt với tình yêu thế nào, lựa chọn thế nào! Đôi khi tôi cảm thấy dũng cảm cũng không nhất định có được tìnhyêu, bởi vì cuộc đời làm sao có thể quá chủ động? Chúng ta có rất nhiều ràng buộc, giống như tôi, không phải vừa mới thất tìnhsao? William nói không chịu nổi công việc của tôi, muốn chiatay với tôi, rõ ràng hắn muốn tôi phải lựa chọn, nhưng tại sao hắn không hiểu, tôi rất yêu quý công việc của tôi? Tại sao muốn tôi lựa chọn? Người chân chính yêu chúng ta, sẽ không để chochúng ta lựa chọn, mà tôn trọng sự lựa chọn của chúng ta! Cho nên nói, trong thế giới ái tình, không có cái gì gọi là con rùa đenrút đầu, nhiều nhất chính là yêu có đủ sâu hay không mà thôi!"Isha nói.
Hạ Tuyết nghĩ những lời này, nghĩ đến Daniel, hắn vẫn luôn đangchờ cô lựa chọn, cũng không ép buộc mình, chỉ đứng xa xa nhìn mình, dịu dàng thương yêu mỉm cười, trong lòng của cô bị đaunhói, nước mắt lăn xuốn, nghẹn ngào khổ sở nói: "Tôi thật sựđáng chết!"
"Bảo bối......!Chuyện gì vậy?" Isha hỏi.
Hạ Tuyết rơi lệ nói: "Rốt cuộc tôi yêu ai? Tôi nên yêu ai? Tôi cũng không biết, tôi không rõ ràng lắm, không phải tôi rất đauxót sao? Tôi bi ai gấp trăm lần so với Cẩn Nhu! Cô ấy nói đúng, ởtrong thế giới tình yêu, tôi sớm đã thua, tôi làm cho nhiều người đau khổ như vậy, chẳng lẽ tôi không đáng chết sao?"
Isha nghe xong, trầm mặc một hồi lâu, mới nói với Hạ Tuyết:"Tình yêu là thứ rất kỳ diệu, chỗ kỳ diệu nhất chính là, mặc kệ người nào lựa chọn người nào ở chung một chỗ, cả hai đềukhông sai, bởi vì không phải chúng ta lựa chọn tình yêu, mà là tình yêu đã chọn chúng ta, cho nên chúng ta rất bị động......!Bây giờ cô không lựa chọn được là vì cô không dám lựa chọn,cũng không phải không biết mình yêu ai, chi bằng vứt bỏ tất cả, đi hỏi trái tim của mình, yêu ai?"
Hạ Tuyết khóc nói: "Tôi biết được tôi yêu ai, vậy tôi có thể cùng với hắn sao?"
"Có lẽ không thể......!Nhưng ít ra mình phải dũng cảm đối diện trái tim của mình......!Không đúng sao?" Isha cười khổ nói:"Nếu cô còn sống, cô cũng không biết mình yêu ai? Không dám liếc mắt nhìn người cô yêu, không nhìn thẳng lòng mình, đó không phải là rất đau xót sao? Ví như......!Tôi lấy một thí dụ......!Tôi chỉ lấy một thí dụ......!Ví như cô yêu Hàn Tổng Tài, nhưng các người không thể ở cùng nhau, nhưng ít ra ở trong lòngcủa mình, lớn mật nói, Hàn Văn Hạo, tôi yêu anh......!Sau đó sẽ xoay người rời đi, như vậy cô không phải là con rùa đen rúc đầu, như vậy......!cô có thể thản nhiên đi con đường của mìnhrồi......!Giống như lúc ấy cô yêu Bác sĩ Hàn, sau khi khóc lớn một trận với tôi, không phải đã buông tha rồi sao? Chỉ có thẳng thắn nói yêu, mới có thể nói lời tạm biệt......!Nếu như cô không thẳng thắn được, thậm chí cô không có cơ hội để nói lời tạm biệt......".

truyện đam mỹ
Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, nghẹn ngào nói: "Như vậy …….

Buông tha được sao?"
"........." Isha dừng lại một chút, bất đắc dĩ nói: "Cho nên tôinói, tình yêu có thể chủ động thì cứ chủ động a......"
Hạ Tuyết cắn chặt môi, mặc cho nước mắt rơi trên bờ môi.
Tia chớp đỏ thẫm vạch ngang bầu trời.
Hàn Văn Kiệt mặc âu phục màu đen, đứng trước cửa sổ sát đất trong tiệm trang phục "Kim phu nhân", nhìn cơn mưa mờ mịt ngoài cửa sổ, lâm vào trầm mặc thật sâu.
"Văn Kiệt......!anh xem em có xinh đẹp không......" Mộng Hàm mặc chiếc váy dài chiffon màu hồng, lần đầu tiên buộc tóccao, chải búi tóc đơn giản, mang bộ trang sức trân châu do Trang Minh Nguyệt chuẩn bị cho cô, mỉm cười đi ra, lại thấy Hàn Văn Kiệt đứng một mình trước cửa sổ sát đất, im lặng nhìn thế giới ngập nước ngoài cửa sổ, nét mặt cô tái nhợt, lồng ngực phập phồng lo lắng, nhưng vẫn miễn cưỡng cười cười, gọi nhỏ: "VănKiệt......!em đã thay váy xong rồi, anh xem em có xinh đẹpkhông?"
Hàn Văn Kiệt vẫn nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ, không lêntiếng.
Mộng Hàm nhìn bóng lưng cô đơn của chồng chưa cưới, trong lòng của cô đau nhói, hốc mắt đỏ lên, bất đắc dĩ, nghẹn ngào gọinhỏ: "Văn Kiệt? Em......!em đã thay xong váy rồi......"
Lúc này, Hàn Văn Kiệt mới bừng tỉnh, lập tức mỉm cười xoayngười lại, nhìn thấy vợ chưa cưới của mình đã thay xong chiếc váy màu hồng, giống như hoa sen xuất hiện trước mặt của mình, hắn hài lòng đi tới, nắm nhẹ hai cánh tay của vợ chưa cưới, xoaycô một vòng, mới mỉm cười gật đầu nói: "Ừm! Rất đẹp!"

Mộng Hàm thấy Hàn Văn Kiệt mỉm cười với mình, cô nhẹ nhõmcười một tiếng, sau đó nhìn hắn nói: "Em đã thay hết ba bộ váyrồi, em thích nhất bộ này! Em thích màu hồng đơn giản......"
"Màu hồng tuyệt không đơn giản......" Hàn Văn Kiệt nắm nhẹ tay vợ chưa cưới, đặt lên môi mình khẽ hôn, dịu dàng cười nói: "Màu hồng là khiêm tốn, sang trọng, người có thể xứng với loạimàu sắc này, chỉ có em......"
Mộng Hàm hài lòng cười, hai mắt rưng rưng.
Hàn Văn Kiệt cũng nắm tay của cô, cúi đầu cười, lại nhìn thấy bavết cắt cổ nơi tay của cô, ánh mắt hắn thoáng qua một chút đau lòng, Mộng Hàm lập tức rút tay lại, giấu sau lưng, lo lắng nhìnhắn, cô không muốn nhớ lại những chuyện này......
Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu nhìn ánh mắt lo lắng của vợ chưa cưới,hắn lập tức khích lệ cô, cười cười nói: "Hôm nay em rất xinh đẹp,vô cùng xinh đẹp......!Còn phải chọn đồ trang sức sao?"
"Ừm!" Trong lúc này, Mộng Hàm muốn tránh né Hàn Văn Kiệt, cô nói: "Em lên lầu chọn kim cương......!anh chờ em một chút......"
"Tốt......" Hàn Văn Kiệt mỉm cười gật đầu.
Mộng Hàm lập tức kéo váy dài, đi lên lầu!
Hàn Văn Kiệt đứng ở dưới bậc thang, nhìn bóng dáng vội vã của vợ, hắn đau lòng cười một tiếng, nói: "Đừng đi nhanh như vậy,hấp ta hấp tấp....."
"Ai hấp ta hấp tấp vậy?" Một nói mềm mại từ phía sau truyền đến.
Hàn Văn Kiệt lập tức xoay người, lại nhìn thấy Hạ Tuyết mỉmcười, đội mưa nhỏ đi vào trong tiệm trang phục, nhân viên nghiệpvụ lập tức đi lấy khăn lông trắng, Hàn Văn Kiệt cũng trách mócđi về phía cô, nói: "Tại sao lại dầm mưa đi vào?"
"Mưa nhỏ mà?" Hạ Tuyết sảng khoái cười nói.

Hàn Văn Kiệt nhìn cô chăm chú, nhìn tóc trên trán cô ướt đẫm, liền vươn tay vén nhẹ sợi tóc trên trán cô, nói: "Sau này đừngdầm mưa, nếu không, tôi dạy cho cô bắt mạch đi, cô luôn không chăm sóc tốt cho mình, giống như Hi Văn nói, không để cho người ta yên tâm".
"Ôi chao! Anh học theo nó làm gì?" Hạ Tuyết nhận lấy khăn lôngdo nhân viên nghiệp vụ đưa tới, lau mặt và tóc của mình, vừa lau vừa nhìn Hàn Văn Kiệt mỉm cười hỏi: "Tôi đoán không sai, anh đến cùng Mộng Hàm tiểu thư phải không?"
"Ừ......" Hàn Văn Kiệt nhìn cô nhàn nhạt đáp lời, hai tròng mắt dịu dàng vây lấy cô.
Hạ Tuyết cũng nhìn Hàn Văn Kiệt dịu dàng cười nói: "Anh nhìn tôi làm gì?"
Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, chỉ nhìn kỹ cô, nói: "Cô khóc?"
Hạ Tuyết vừa lau nước mưa, ánh mắt tối sầm lại......
Hàn Văn Kiệt nhìn cô trầm mặc, không hỏi nữa, chỉ nhìn HạTuyết lau nước mưa trên mặt, lau lung tung, hắn cầm lấy khănlông, lau nước mưa từ má trái đến cổ......
Hạ Tuyết vội vàng cầm khăn lông, cười nói: "Không cần, để tôi tựlau....."
Hàn Văn Kiệt nắm nhẹ tay của cô, vuốt nhẹ ngón tay mềm mại của cô, dịu dàng lau nước mưa cho cô, lau sạch sẽ rồi, mới nhìn khuôn mặt ửng đỏ mê người của cô một chút, đưa khăn lông cho cô, nói: "Chăm sóc mình cho tốt......"
Hạ Tuyết ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái......
"Hoan nghênh quang lâm......" Ngoài cửa có người đi tới, bọn họ đồng thời ngẩng đầu lên, lại thấy Hàn Văn Hạo đã đứng trước cửa kiếng, nhìn hai người bọn họ....
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 386: Hoa Hồng Cuộc Sống


Ánh mắt Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo vừa tiếp xúc, cô lập tức cúiđầu......
Hàn Văn Kiệt ay cầm khăn ông trắng, hìn anh cả hẽ mỉm ười nói:"Lúc ày, sao anh ới đây?"
Hàn ăn Hạo đứng trước ửa tiệm, iếc mắt hìn hai người ọn họ, hẹ nhàng đi vào tiệm rang phục ói: "Tới đây đổi ộ quần áo......"
Hạ uyết thở hẹ, làm hư không ghe thấy, hìn về hía ánh đèn lamhạt trong iệm trang hục, nhớ rong nhà àn Văn Hạo ất cả ánh đènũng đều à màu lam, ô chớp mắt một cái.....
"Văn Kiệt!! Em đã mang trang sức xong rồi, có thể đi thôi!"Mộng Hàm kéo chiếc váy dài màu hồng, đi xuống cầu thang xoắn ốc, nhìn thấy anh cả và Hạ Tuyết cũng đứng ở trong sảnh, cô vui vẻ, cười nói: "Anh cả và Hạ Tuyết cũng tới sao?"
Hàn Văn Hạo ngẩng đầu lên nhìn Mộng Hàm một cái, cười nhẹ,hắn thích cô em dâu tương này, xinh đẹp, dịu dàng lại có cá tính,về mặt sự nghiệp cũng rất cầu tiến, là một cô gái tốt hiếm thấy......
Hạ Tuyết nhìn Mộng Hàm, tối nay cô ấy giống như một công chúa màu hồng, cô oa một tiếng, không chút tiếc rẻ ca ngợi, cười nói: "Ôi chao......!Mộng Hàm tối nay thật xinh đẹp......"
Mộng Hàm vui vẻ cười, nhấc chiếc váy, đi tới bên cạnh Hàn VănKiệt, nhìn hai người bọn họ, nói: "Hai người cũng nhanh thay đồ thôi......!buổi tiệc sắp bắt đầu......!Chúng ta phải đợi anh cả và Hạ Tuyết sao?"
Hàn Văn Kiệt nghe, nhìn hai người bọn họ một cái, mỉm cười nói: "Không đợi, chúng ta đi trước, mẹ đang chờ chúng ta......"
"Vâng......!Anh cả, Hạ Tuyết, chúng tôi đi trước nha......"Mộng Hàm mỉm cười, nói lời tạm biệt với hai người bọn họ.
Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo cùng nhìn bọn hắn mỉm cười, sau đó nhìn Văn Kiệt cẩn thận dắt tay vợ chưa cưới đi ra tiệm trang phục, hắn vừa đi ra ngoài, vừa nhìn vợ mình cười nói: "Em cẩnthận một chút, đừng đạp váy, té ngã thì làm sao?"
"Làm sao có thể? Mặc dù em không giống chị dâu Thư Lôi là thập đại danh viện, nhưng chuyện đạp váy sẽ không xảy ra với emnha......"
Hai người bọn họ vừa nói vừa cười đi ra khỏi tiệm trang phục, đểlại hai người lúng túng bên trong, đầu tiên là trầm mặc, nhân viênnghiệp lập tức đi tới mời bọn họ lên lầu thay đổi quần áo, nói trang phục đã chuẩn bị xong rồi, Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết nghe, đành phải cùng nhau đi lên cầu thang xoắn ốc......!Nhưng vìlối đi cầu thang xoắn ốc rất hẹp, cho nên lúc bọn họ sóng vai đi về phía trước, chạm vào nhau một chút, Hạ Tuyết không khách khí quay đầu nhìn chằm chằm Hàn Văn Hạo......
Hàn Văn Hạo cũng không khách khí nhìn Hạ Tuyết hỏi: "Cô nhìn cái gì mà nhìn?"
"Anh không nhìn tôi làm sao biết tôi nhìn anh? Anh đụng vàotôi, anh biết không? Không có một chút phong độ thân sĩ!" Hạ Tuyết "hứ" hắn!
Hàn Văn Hạo nhướng mày, quay đầu lại nhìn Hạ Tuyết hỏi: "Tạisao tôi phải có phong độ thân sĩ với cô? Chúng ta quen biếtsao?"
"Chúng ta không hề quen!!" Hạ Tuyết tức giận trả lời hắn!
Bốn nhân viên phục vụ, đứng phía sau bọn họ, kinh ngạc tại sao không khí giữa bọn họ không hòa hài vậy? Không phải bọn họbạn bè sao?

Hàn Văn Hạo không muốn so đo với cô nữa, cất bước đi về phíatrước, Hạ Tuyết cũng không chịu nhường đường, đi lên cầu thang đi, nào ngờ vì đi quá vội, không cẩn thận đạp chiếc váy đen của mình, cô "ai nha", hai tay nắm chặt thành cầu thang, sau khi hoảng sợ, lúc cô hơi ngẩng đầu lên, đã thấy Hàn Văn Hạo nhìncũng không nhìn mình, đi lên lầu, không quay đầu lại, nhưng nóimột câu khinh bỉ: "Hừ! Đạp váy đi!"
Hạ Tuyết tức giận, biết hắn nhằm vào câu nói của Mộng Hàm lúc nảy trước khi đi khỏi, nói mình không phải danh viện, cô nhíumày, "a….." một tiếng, run rẩy chỉ vào bóng lưng người đàn ông kia, tức giận kêu to: "Không có buồn nôn nhất, chỉ có càng buồnnôn hơn! Cho tới bây giờ tôi cũng chưa gặp qua loại đàn ông như thế, ghê tởm đến như vậy! Không có chút phong độ!!"
Bốn nhân viên phục vụ căng thẳng đứng ở dưới bậc thang, khôngdám nói gì, nhưng có chút cố kỵ ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết nói:"Hạ Tuyết tiểu thư......!Xin......"
Hạ Tuyết tức giận quay đầu nhìn họ phát cáu, hỏi: "Lầu dưới không có phòng thay quần áo sao?"
"Không có......" Họ vội vàng lắc đầu.
Sắc mặt của Hạ Tuyết lạnh lẽo, giận đến phát run, nhấc váy đi lên cầu thang xoắn ốc, liếc mắt đãthấy Hàn Văn Hạo đi vào phòng thay đổi quần áo của nam khách quý, cô đứng trong đạisảnh nhìn bóng lưng của hắn, hừ một tiếng, rồi bản thân mình cũng đi vào phòng thay đồ của nữ khách quý, bốn nhân viên phục vụ chia ra đi về phía hai người, sau đó mời nhà tạo mẫu tóc,thợ móng tay, thợ trang điểm vội vàng đi lên giúp đỡ.
Sau một lúc, Hàn Văn Hạo cũng đã thay áo sơ mi trắng kẻ sọc, âuphục màu đen, đi ra khỏi phòng thay quần áo, nhân viên phục vụlập tức cầm một cái hộp màu xanh dương đậm, lấy ra kim cài màu trắng kiểu tây âu cẩn thận cài lên cổ áo của hắn, sau đó chuẩn bị lấy cà vạt, Hàn Văn Hạo lại giơ tay không cần, tự mình đứng ở trước kính toàn thân, tự mình chỉnh sửa, lật cổ áo sơ mi trắng ra, từ trước đến giờ, hắn không có thói quen đi ra bên ngoài, mang cà vạt......!Hắn vừa sửa cổ áo, vừa nhìn qua trước kính toàn thân, thấy bức màn lụa phòng thay quần áo đối diệnvẫn chưa mở ra, hắn liền xoay người, sải bước đi ra phòng khách quý bên nam, nhân viên phục vụ cho là hắn muốn xuống lầu nhưng hắn lại ngồi trên ghế sa lon trong sảnh, cầm quyển tạp chí,vừa xem, vừa nói: "Chuẩn bị một ly rượu đỏ năm 90......"
"Vâng!" Nhân viên phục vụ lập tức đáp lời, đi xuống lầu chuẩnbị, một người khác một bên chờ phục vụ, có chút không nhịn được, cúi người xuống nhẹ giọng hỏi: "Hàn tiên sinh, ngài còncăn dặn gì nữa không?"
"Không cần, cậu xuống trước đi......" Hàn Văn Hạo vừa lật tạpchí, vừa nhìn đồ trang sức bằng phỉ thúy đang giới thiệu trên tạpchí, món trang sức này cao nhã, xinh đẹp, đem lại ấn tượng rất hiệu quả, hắn nhớ mẹ hắn rất ưa thích phỉ thúy, hắn hơi chú ý xem, cho đến khi bức màn lụa bên phòng nữa khách quý trướcmặt mở ra, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hạ Tuyết chảibúi tóc cổ điển, mặc một bộ sườn xám đỏ thẫm thêu chim phượng hoàng màu đen, đang đứng trước kính toàn thân, mỉmcười nhìn mình trong kính, xoay qua xoay lại, sườn xám từng được xem là loại trang phục có thể phơi bày vóc người xinh đẹpnhất của người phụ nữ trên thế giới, nổi bật đường cong câu hồn, ôm gọn b* ng*c sữa đầy đặn, hoàn mỹ và chiếc eo thon thả của Hạ Tuyết, nơi tà váy xẻ đôi, lộ ra đôi chân dài gợi cảm, tiêu hồn......
"Ôi chao......!Hạ tiểu thư thật xinh đẹp a......!Người bìnhthường cũng không có cách nào mặc được bộ váy màu đỏ do chính tay nhà thiết kế của tiệm chúng tôi đã đoạt giải sườn xám,Đệ Nhất Phu Nhân đã từng đến thử qua chiếc sườn xám này, nhưng vẫn cảm thấy tiếc nuối, muốn có nhưng không được, mà cảm thấy mất mát rời đi......" Nhân viên phục vụ thật sự khen ngợi đứng sau lưng Hạ Tuyết, mỉm cười nói!
Hạ Tuyết cũng hài lòng, mỉm cười, hai tay đặt nhẹ lên trước bụngtrơn nhẵn, nghiêng người nhìn chiếc váy thêu chim phượng hoàng đen, làm hơi thở người ta sôi trào, bộc phát d*c v*ng, cô giậtmình, lúc này, mới để ý trong kính toàn thân, thấy Hàn Văn Hạo vừa đang m*t rượu đỏ, vừa dùng ánh mắt nóng rực nhìn mình, cô cụp mắt, làm như không nhìn thấy gì, vẫn nữa đứng trước kínhtoàn thân, nhìn một cúc áo bên ngực trái bị bung ra, cô hơingưỡng mặt tự mình cài lại cúc áo......
Hàn Văn Hạo nhìn chòng chọc cô quay mặt cài cúc áo, dáng vẻ giống như một cô gái phong tình đang thoát y trêu ghẹo người ta, hắn ánh mắt đông đặc, cắn răng, tay nâng ly rượu đỏ, uống một hơi cạn sạch.
Nhân viên phục vụ cẩn thận nâng một cánh tay của cô lên, từ trong tủ sắt lấy ra một chiếc nhẫn tổ mẫu, đeo vào trên ngón trỏ của cô......!Hạ Tuyết thật ưa thích, vung tay lên, nhìn chiếcnhẫn phỉ thuý trên ngón trỏ, dịu dàng mỉm cười nói: "Ôi chao.....!Tôi rất thích chiếc nhẫn này......vừa khéo phối hợp với chiếc váy này......!Không tệ......"
Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế sa lon, nhìn Hạ Tuyết đứng trước kính toàn thân, nhận son môi màu đỏ tươi do nhân viên phục vụđưa tới, tự mình tô vẽ, rồi soi gương nhẹ mấp cánh môi hình cung thật quyến rũ, vô cùng xinh đẹp......
"Son môi này gọi là hoa hồng cuộc sống......!Hạ tiểu thư không trang điểm, chỉ cần lau nhẹ là được, phụ nữ hấp dẫn người ta nhất chính là mùi vị phát ra......" Nhân viên phục vụ lại nói.
Hạ Tuyết mỉm cười, tiếp tục tô son môi, lại nhìn trong kính, Hàn Văn Hạo vẫn tao nhã ngồi trên ghế sa lon xa hoa nhìn mình, sắcmặt của cô lạnh lùng, không thèm để ý, vẫn tô son môi, không đểý đến hắn......!Hàn Văn Hạo nhìn thái độ cô như vậy, đuôi mắtxẹt qua ý cười, búng ngón tay......
"Vâng.....!Ngài có gì căn dặn?" Nhân viên phục vụ lập tức tiến lên hỏi.
Hàn Văn Hạo quay đầu lại, vừa nhìn Hạ Tuyết, vừa căn dặnchuyện gì đó, nhân viên phục vụ nghe xong, mỉm cười gật đầu, imlặng đi tới bên cạnh người đồng nghiệp trước mặt Hạ Tuyết, nói nhỏ vài lời, đồng nghiệp khẽ gật đầu......

Hạ Tuyết vừa tô son lên đôi môi đỏ mọng, vừa nhẹ giọng hỏi:"Mấy giờ rồi? Tôi đi muộn sao?"
Sau lưng không có ai trả lời, cô kỳ quái cầm son môi, xoay người nhìn đại sảnh xa hoa, cơ hồ không có người nào, ngoại trừ HànVăn Hạo đang ngồi trên ghế sa lon, cô sững sờ, cầm son môi nhìnhắn......
Hàn Văn Hạo vẫn ngồi trên ghế sa lon, nhìn Hạ Tuyết......
Hạ Tuyết cụp mắt, nhanh chóng quay lại tô son môi, vẻ mặt lạnh lùng chuẩn bị xuống lầu, Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế sa lon, giơnhẹ tay nói: "Cúc áo bên hông cô bị bung ra kìa!"
Hạ Tuyết sững sờ, liền dừng lại trước kính toàn thân, xoay người,nhìn cúc áo bên hông sườn xám không phải thật tốt sao, sắc mặt của cô lạnh lẽo, biết mình bị chơi xỏ, muốn xoay người rời đi, lạiphát hiện thân thể bị người ta mạnh mẽ ôm lấy, cô giật mình, thởphì phò tức giận, ngẩng đầu lên đã thấy Hàn Văn Hạo ôm chặtmình, mặt cúi xuống dán nhẹ lên khuôn mặt của mình, mùi nước hoa Dior trên người hắn và hơi thở của hắn, phát ra hấp dẫn trímạng, vẻ mặt Hạ Tuyết đỏ lên, căng thẳng th* d*c một hơi, ngẩngđầu lên hỏi: "Anh phát điên hả?"
Hai tay Hàn Văn Hạo khẽ v**t v* bên chiếc eo thon tiêu hồn củacô, hôn nhẹ vành tai của cô, thân thể nhẹ nhàng di động, giốngnhư một vũ điệu hoa hồng cuộc sống......
Hạ Tuyết tức giận, đưa hai tay kéo hai tay của hắn, lại bị hắnmạnh mẽ ôm cô, dán chặt vào lồng ngực của hắn, hôn nhẹ gương mặt của trơn mềm của cơ, vừa hôn vừa cảm tính khàn khàn nói: "Tối nay rất xinh đẹp......"
Hạ Tuyết nhìn bộ dáng trầm mê của Hàn Văn Hạo trong kínhtoàn thân, trong lòng của cô đột nhiên bị chìm xuống, hốc mắt đỏlên, nói: "Tôi có đẹp hay không, mắc mớ gì tới anh?"
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ ôm chặt thân thể của cô, ngửi nhẹ mùi hương phát ra trên người cô, nói: "Tôi rất thích mùi thơmtrong thân thể cô, kiếp trước cô là mèo...."
Hạ Tuyết lập tức nhớ đến lời nói liên quan đến khứu giác của Tần Thư Lôi, cô vội vàng ngăn tay Hàn Văn Hạo, nhanh chóng xoay người đẩy hắn ra, tức giận gầm nhẹ: "Anh cút xa một chút cho tôi!! Khứu giác của vợ chưa cưới anh rất bén nhạy, cô ấy ngửi được trên người anh có mùi nước hoa của tôi! Tốt nhất anhđừng gây phiền toái cho tôi!"
Hàn Văn Hạo đột nhiên cười, nhìn cô, chậm rãi nói: "Thế nào? Cô muốn nói, bây giờ chúng ta giống như đang vụng trộm?"
Hạ Tuyết giật mình, sau đó hướng bậc thang đi xuống, nói: "Tôimặc kệ anh!"
Sắc mặt của Hàn Văn Hạo lạnh lẽo, nhanh chóng đi tới cửa cầu thang, bước xuống một bậc, đột nhiên ôm Hạ Tuyết lên, ôm trở về trên ghế sa lon, đè trên người của cô.....
"Anh muốn làm gì?" Hạ Tuyết tức giận xoay người, vội đẩy lồng ngực Hàn Văn Hạo ra, kêu to: "Anh nổi điên muốn làm gì?"
"Cô rất nhanh ẽ biết!!" Hàn ăn Hạo ừa cắn ăng đè hân thể ủa cô, vừa buông lỏng cúc áo âu phục của mình, kéo âu phục uống, ném rên mặt bàn!
Trong lòng của Hạ Tuyết hợt lạnh, hoảng sợ đến quên trốn thoát, nhìn hắn kêu to: "Anh hát điên hả? Anh uốn làm gì?"
Hàn ăn Hạo không lên tiếng, chỉ ặc áo sơ mi trắng, mạnh mẽ ôm chặt thân thể ềm mại của Hạ Tuyết, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, ửng đỏ, hoảng sợ của cô, hai mắt xẹt qua một chút đau lòng nói: "Tôi muốn làm gì? Tôi muốn ôm em về nhà ngủ!!"

Trong lòng của Hạ Tuyết đau xót, hai mắt đỏ bừng nhìn hắn.
Hàn Văn Hạo kích động, lồng ngực phập phòng, nhìn cô gái dưới thân, nói: "Em muốn cùng tôi về nhà ngủ không?"
Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, nghẹn ngào nhìn hắn, nói: "Rốt cuộc, anh phát điên sao?"
Hàn Văn Hạo nhìn bộ dáng Hạ Tuyết như vậy, đột nhiên cúi đầu muốn hôn cô, lại bị Hạ Tuyết xoay mặt, vội đẩy hắn ra nói: "Anh đừng làm như vậy!"
Hàn Văn Hạo xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tuyết lại, sau đó mạnh mẽ bao trùm môi của cô, m*t đôi môi đỏ mọng của cô, một tay nhắc bên ngoài bắp đùi của cô lên, quét tới mũi chân của cô,cởi giày cao gót của cô, rồi v**t v* bắp chân của cô......
"Ưmh......" hai chân Hạ Tuyết cuốn lên, xoay người, hai tay nắm áo sơ mi trắng của hắn, muốn tránh thoát nụ hôn của hắn,lại bị hắn hôn càng thâm nhập, đầu lưỡi của hắn dò vào trongkhoang miệng của cô, dây dưa đầu lưỡi của mình, hơi thở phát ra khí nóng, làm cho lồng ngực của cô phập phồng, thân thể của cô dần dần mềm nhũn, thân thể của hắn càng ngày càng chìm, chìm vào trong thân thể của cô, tay của hắn từ cạnh ngoài bắp đùihướng bên trong dò, vừa muốn kéo q**n l*t ren màu đen của cô xuống, nhưng Hạ Tuyết tức giận nắm chặt tay của hắn, nhìn hắn,nói: "Anh đừng như vậy!"
Hàn Văn Hạo không để ý tới cô, lại muốn dùng sức kéo q**n l*t ren của cô xuống, Hạ Tuyết tức giận cố hết sức lực đẩy thân thể hắn ra, cô chân không nhanh chóng bước xuống ghế sa lon, muốn vột đi xuống lầu dưới, vừa đi vừa muốn gọi nhân viên phục vụ thì Hàn Văn Hạo nhanh chóng đi đến phía sau của cô ôm lấycô, kh* c*n v*nh t** của cô nói: "Em đừng kêu, bọn họ sẽ không lên!"
Hạ Tuyết giật mình, xoay người kêu to: "Anh thật quá đáng!"
"Chuyện quá đáng hơn tôi cũng làm được!!" Hàn Văn Hạo lại ôm Hạ Tuyết vào trong lòng, cúi đầu cuồng nhiệt hôn lên môi của cô......
"Ưmh......" Hạ Tuyết tránh né nụ hôn của hắn, bất đắc dĩ bị hai tay cứng như thép của hắn ôm chặt bên hông của mình, đầu lưỡi cuồng nhiệt không ngừng dây dưa đầu lưỡi sắp tê dại của cô, cô vì từ chối hắn mà thân thể ngửa ra sau, hắn nghiêng ngườitới trước ôm thân thể của cô lại, vuốt nhẹ bên hông của cô, siết chặt cái mông của cô, hôn chặt môi của cô, thậm chí thở nhẹ ra âm thanh khát vọng k*ch t*nh, người đàn ông này đang điên cuồng mê luyến nụ hôn của cô, thân thể của cô, cô biết, hắn đangmê luyến, trong nháy mắt, cô thoáng mềm lòng, nhưng lúc tay của hắn muốn vung vào giữa chân của cô thì cô một tay mắmchặt tay của hắn đặt ở cạnh chân, Hàn Văn Hạo không cưỡng cầunữa, hai tay ôm chặt thân thể của cô, hưởng thụ mềm mại, hôn môi của cô, hôn cằm của cô, hôn mặt của cô, bên tai của cô, cổ của cô......
Hạ Tuyết ngữa mặt lên, nước mắt run rẩy lăn xuống, hai tay nắmchặt cánh tay cứng rắn của hắn, muốn cự tuyệt hắn, thân thể lạimềm nhũn......!Hàn Văn Hạo thuận thế cởi cúc áo trên cổ áo sườn xám của cô, nữa hôn nhẹ lên vai của cô, xương ức, rồi tới b* ng*c sữa......!nước mắt Hạ Tuyết vẫn lăn xuống, nhưng không nhúc nhích để mặc cho hắn hôn......
Hàn Văn Hạo cảm thấy thân thể Hạ Tuyết mềm nhũn, hắn chậm rãi dừng lại động tác, ngẩng đầu nhìn cô......
Hạ Tuyết rơi lệ nhìn hắn, nói: "Hôn đi, tại sao lại không hôn?"
Con ngươi Hàn Văn Hạo nhìn cô không chớp mắt......
Hai mắt Hạ Tuyết rưng rưng nhìn hắn, nói: "Cởi hết áo cho tôi, để tôi cởi hết trước mặt của anh, sau đó hôn tôi, thậm chí c**ng b*c tôi? Đây là chuyện anh làm giỏi nhất từ trước đến giờ!"
Hàn Văn Hạo nhìn cô......
Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo, nghẹn ngào nói: "Cho nên tôi để cho anh hôn, hôn xong rồi, c**ng b*c tôi, xong rồi hãy bỏ qua cho tôi, được không? Anh cướp đi cuộc đời của tôi! Tôi đi đến đâu cũng không thoát khỏi anh! Không phải là anh muốn thân thể của tôi sao? Bây giờ tôi liền cho anh! Loại người như anh, chỉ muốn cướp đoạt thân thể của phụ nữ khác!!"
Cô vừa nói xong, đột nhiên sắc mặt lạnh lẽo, nước mắt run rẩy lăn xuống, cô tức giận, hai tay run run đem một hàng cúc áo bên ngực trái, cởi xuống từng cái, vừa cởi, vừa nhìn hắn, nói: "Như vậy được chưa? Tôi tự cởi, được chưa? Không cần anh xé!"
Ánh mắt Hàn Văn Hạo thoáng qua một chút đau đớn, vươn tay nắm chặt tay của cô......
"Buông tay!! Tôi tự cởi!!" Nước mắt Hạ Tuyết vẫn lăn xuống,buông tay của hắn, vẫn buông lỏng cúc áo tới bên hông, một mảng thân trước chiếc sườn xám đỏ thẫm rớt xuống, lộ ra áo lótđen nhánh và hai b** ng*c sữa đầy đặn, nước mắt từng giọt chảy dọc theo cằm xẹt qua chiếc cổ trắng mịn lăn dọc theo ngực......!Hàn Văn Hạo vẫn nhìn chằm chằm khuôn mặt của Hạ Tuyết......
Hạ Tuyết tức giận vừa cởi cúc áo, vừa nghẹn ngào run rẩy nói: "Anh muốn, tôi liền cho anh!! Qua tối nay, anh cút ngay ra khỏithế giới của tôi! Dù sao cũng đã từng có một đêm với anh, thêmmột đêm nữa cũng không sao! Tôi chán ghét anh biết bao nhiêu? Tôi ghê tởm thái độ này của anh!! Bên cạnh anh, thay đổi phụ nữ liên tục! Tại sao không chịu buông tha tôi? Tôi thật sự không muốn có liên quan đến anh!! Chỉ cần anh vừa đến gần tôi……....!thì tôi gặp rất nhiều kiếp nạn!! Tôi muốn tránh xa anh, mang Hi Văn tránh xa anh!!"

Hàn Văn Hạo đột nhiên bắt chặt tay Hạ Tuyết, nhìn cô chằm chằm......
Hạ Tuyết lại muốn ngăn tay của hắn, vẫn cởi y phục ra, Hàn VănHạo cắn chặt răng, nắm chặt tay của cô, hơi dùng sức vung ra, cảngười Hạ Tuyết loạng choạng, nhưng hắn đã tiến lên một bước, mặt không thay đổi, vươn tay, giúp cô cài lại cúc áo, từng cái,từng cái giúp cô cài lại, hai tay trải qua hông của cô, đến hai b** ng*c, đến cổ, tay của hắn nghiêm túc cài cúc......
Hạ Tuyết tức giận thở hổn hển, nước mắt từng giọt lăn xuống, để mặc cho hắn cài cúc áo cho mình......
Hàn Văn Hạo cài xong cúc áo cuối cùng, mới ngẩng đầu lên, nuốtcổ họng khô đắng, nhìn gương mặt giận dữ của cô, hắn nắm chặtvai của cô, muốn nói cái gì, nhưng lại không nói ra, chỉ chậm rãiđi đến bên sofa, nhặt âu phục đen lên mặc vào, Hạ Tuyết khônglên tiếng, nghe âm thanh hắn mặc quần áo, hốc mắt cô đỏ lên......
Hàn Văn Hạo bình tĩnh đứng trước kính toàn thân, tay cài cúc áo âu phục, sau đó trầm mặc đi qua bên cạnh cô, nhanh chóng xuống lầu......!Nguồn tại http://trùm Truyện
Đột nhiên, Hạ Tuyết giống như mất hết sức lực, loạng choạng một chút, đôi mắt đẫm lệ, chậm rãi đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn chằm chằm Hàn Văn Hạo đã đội mưa đi ra cửa tiệm, sau đó nhanh chóng lên xe, xe biến mất trong màn mưa, cô sâu kín nhìn theo chiếc xe kia đi mất, khẽ cắn môi, cả người tựa vào cửa sổ sátđất mềm nhũn trượt xuống, nước mắt lăn xuống......
********
Đêm tối mịt mờ!
Cơn mưa mịt mờ! Giống như câu chuyện xưa đầy bí ẩn, chuyệnxưa lần này, tất cả đều ẩn nấp trong mưa, rất im lặng.
Chiếc Rolls-Royce màu bạc dừng trước cửa khách sạn Castleton,Thanh Nhã mặc bộ váy màu đen dẫn theo người giúp việc đã mởcửa xe cho cô, Hạ Tuyết mang giày cao gót màu đen, tay cầm túixách nhỏ hàng thêu, đi ra khỏi xe, đạp trên thảm đỏ, nhìn một vòng bốn phía cảnh sát căng thẳng canh gác, mặc dù tối nay chỉ là một bữa tiệc nho nhỏ, nhưng dù sao cũng là dạ tiệc của phunhân Tổng Thống, nhất định sẽ tăng cường canh gác, cô vừa cầm túi xách, ngẩng mặt đi về phía trước, vừa dịu dàng, hỏi: "PA¬PAvà mẹ, Daniel đã tới chưa?"
"Đã ở trong sảnh tiệc rồi......!Phu nhân còn nói tại sao cô cònchưa đến?" Thanh Nhã mỉm cười nói.
Hạ Tuyết nghe xong, mặt không thay đổi đi vào đại sảnh kháchsạn, đi lướt qua bên cạnh các danh viện và công tử đã từng gặp qua, tất cả mọi người đều thoáng nhìn cô cảm thán không thôi,nét mặt cô lãnh diễm đi lên cầu thang xoắn ốc, vóc người uyểnchuyển, từng bước, từng bước đi về phía trước, rốt cuộc đi đếncuối cầu thang, quản lý khách sạn vừa nhìn thấy Hạ Tuyết, lập tức đi tới cửa đại sảnh bữa tiệc, tự mình mở cửa, Hạ Tuyết mặcsườn xám tươi đẹp nhất đứng ở trong phòng tiệc, nhìn trongphòng tiệc xa hoa, các nhân vật nổi tiếng khắp nơi đang nâng ly rượu cười nói, bọn họ cũng xôn xao cảm thán tối nay Hạ Tuyếtphơi bày nét đẹp cô gái Phương Đông, rất hấp dẫn......
Hạ Tuyết nhìn toàn trường một vòng, rốt cuộc nhìn thấy Hàn Văn Hạo và Daniel cùng hai người khách quý ngồi vòng tròn trênghế sa lon cười nói, cô nhìn Hàn Văn Hạo nâng rượu nói chuyện với khách, tròng mắt lộ ra ánh sáng cơ trí, thỉnh thoảng tao nhã cười một tiếng, rồi nâng rượu hớp một ngụm, rốt cuộc lạnh lùngnhìn đến Hạ Tuyết, ánh mắt tĩnh mịch không thể nắm bắt, chợt lóe......
Hạ Tuyết đón ánh mắt của hắn, nhìn Daniel......
Daniel mặc âu phục màu trắng, đeo nơ màu đen, chỉ cần lúc có mặt mẹ hắn, hắn đeo nơ màu đen bày tỏ sự tôn trọng với mẹ mình, hắn được vị khách nhắc nhở, mới xoay người, nhìn thấy Hạ Tuyết tối nay lại mặc sườn xám Phương Đông vô cùng xinh đẹp,chải kiểu tóc từ trước đến giờ mà cô yêu thích, duyên dáng,quyến rũ động lòng người, bước chân tao nhã, phong tình đi về phía mình, rất quyến rũ......
"Ồ, ồ......" Daniel vui mừng để ly rượu xuống, tao nhã đứnglên, đi tới Hạ Tuyết, trong ánh mắt ca ngợi của mọi người, hắn nởnụ cười hấp dẫn, đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, hai tay nhẹ nắm eo nhỏ của cô, cúi đầu hôn nhẹ lên trán nói: "Bảo bối, tối nay em rất xinh đẹp......"
Hạ Tuyết cũng quyến rũ cười một tiếng......
Daniel tay nâng lên một ly rượu đỏ, tự mình đút cho Hạ Tuyết......!Hạ Tuyết vừa nhìn hắn, vừa cúi đầu m*t nhẹ một ngụm rượu đỏ, chợt cảm thấy có chút cay, cô tinh nghịch, nói: "Thật cay......"
Daniel sủng ái cười một tiếng, ôm khẽ Hạ Tuyết đi tới chỗ ngồi khách quý, lúc đang xoay người, lại nghe có người nói: "Trầmtiểu thư tới......!Cô ấy là một trong các vị khách quý được Đệ Nhất Phu Nhân mời, vừa đoạt giải ảnh hậu điện ảnh Nhật Bản......"
Hàn Văn Hạo cũng chậm rãi liếc mắt, nhìn về phía cửa ra vào....
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 387: Xanh Lá


Cửa sảnh tiệc “oanh” một tiếng mở ra, một trận gió ào vào, mang theo mùi hương hoa hồng......
Mọi người xôn xao xoay người nhìn về phía trước, bao gồm cả Hạ Tuyết và Daniel......
Trên thế giới này, người có thể mặc màu sắc đỏ thẫm, thật rất ít, trừ phi cô là cô dâu mới xinh đẹp, phán đoán của chúng ta có thể không hà khắc, bởi vì trong giờ phút đó, cô hạnh phúc, chúng ta không muốn bắt bẻ, nhưng ánh mắt và phán đoán vẫn rất vô tình......!Hạ Tuyết có thể mặc màu đỏ, vóc dáng của cô rất có sức quyến rũ quyến rũ do trời sinh, vừa mới bắt đầu, cô cũng không biết mình là nữ vương, cho nên cô vô tình phát ra hấp dẫn, vừa khéo, một diễn viên Pháp nổi tiếng quốc tế đã từng nói qua, Hạ Tuyết là một cô gái gợi cảm trong lòng phụ nữ, rất nhiều mặt của hấp dẫn mỗi loại người......
Mà có thể so sánh xinh đẹp với màu đỏ, chính là màu xanh lá......!Xanh lá vẫn khiêm tốn cúi thấp, thậm chí ẩn nhẫn, ở trước mặt màu đỏ, có vẻ như vô tình sợ hãi, ai cũng có thể quên mất, xanh lá là màu duy nhất có thể so sánh với màu đỏ, xanh lá, người bình thường không dám mặc, người bình thường cũng không thể khống chế nổi, nó khiêm tốn mang đến tối tăm và sợ hãi cho chủ nhân của nó, chỉ có cô gái chân chính có thể toả sáng rực rỡ và sức quyến rũ tuyệt đối, mới có tư cách, không cần cô dâu mới khoan dung, mà đối mặt khiêu chiến......!Một cô gái, chải búi tóc phượng hoàng, mặc sườn xám màu xanh lá cây thêu chim phượng hoàng đen, mang bao tay nhung màu đen, ngón trỏ mang chiếc nhẫn ruby 15 Karla, đứng trong sảnh tiệc, ánh mắt phượng sáng ngời nhấp nháy, sống mũi cao nhọn mang nét kiêu ngạo Tây Phương, môi mỏng đỏ mọng, chỉ đơn giản thoa một chút phấn hồng, lại lóe ra ánh sáng mê người, cô hơi cong cánh môi cười một tiếng, đường cong cơ thể tuyệt mỹ, xuyên qua ánh sáng phía sau lưng, càng lộ vẻ tiêu hồn.....
Cô ấy xanh biếc khí phách, xanh biếc cao ngạo, bạn sẽ thấy màu xanh trong thế giới của cô ấy khiêm tốn, nhưng lại bám thật chặt vào linh hồn của cô ấy, không giương nanh múa vuốt, lại giống như ẩn núp trong thân thể của cô ấy, quyến rũ cười khẽ, chỉ thấy cô cầm nhẹ túi xách thêu Trung Quốc, mang giày cao gót màu đen, từng bước, từng bước đi về phía trước, hai b** ng*c tròn săn chắc, quyến rũ như thế, thân hình uốn éo như rắn nước, lại lộ ra phong tư, lắc nhẹ cái mông, làm cho người ta nhàn rỗi tưởng tượng ra ngàn vạn thứ......

Tất cả ánh mắt đàn ông cũng không nhịn được dừng trên người cô, cô hé mở nụ cười, đi về phía trước, lướt qua một nam sĩ bên cạnh, liếc mắt đối nhìn hắn nở nụ cười câu hồn, nam kia sĩ lập tức cảm giác máu huyết sôi trào, đang cầm ly rượu đỏ, khẽ thở dài, người bạn gái bên cạnh không nhịn được ôm vai, có chút bất mãn nhìn cô......!Cô không ngại, cười khẽ một tiếng, tránh qua những người không phải là đối thủ của mình, hướng trong đại sảnh bữa tiệc đi tới, tìm kiếm chủ nhân đêm nay.
Daniel nhìn cô một cái, đưa ly rượu đỏ trong tay đặt vào trong khay của nhân viên phục vụ, đỡ nhẹ Hạ Tuyết, lấy tư thái chủ nhân, đang lúc trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, đi tới trước mặt cô, phong độ thân sĩ mỉm cười, nói: "Trầm tiểu thư......!Hoan nghênh quang lâm......"
Trong nháy mắt, Trầm Ngọc Lộ xoay người, nhìn thấy Daniel đỡ Hạ Tuyết mặc sườn xám đỏ thẫm đi về phía mình, cô đột nhiên cười, cũng tôn trọng vươn tay, nói: "Cám ơn ngài đã mời, tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh......"
Daniel tỏ vẻ lễ phép và tôn trọng, nhận lấy tay ngọc của cô, hôn nhẹ lên mu bàn tay của cô.
Trầm Ngọc Lộ nhìn hắn cười khẽ.

Hạ Tuyết đến gần Trầm Ngọc Lộ, hai mắt không nhịn được nhìn chăm chú gương mặt xinh đẹp của cô ta, còn có bên trong đôi mắt phượng này, chỉ có phụ nữ mới có thể nhìn ra trong tròng mắt của cô ta đang giương nanh múa vuốt......
"Đạy là vợ chưa cưới của tôi, Hạ Tuyết......!Hạ Tuyết, vị này là Trầm tiểu thư, em gái kết nghĩa của hoàng phi Nhật Bản, tân tấn ảnh hậu điện ảnh Anh Hoa, Trầm Ngọc Lộ......" Daniel giới thiệu lẫn nhau.
Ánh mắt của Trầm Ngọc Lộ và Hạ Tuyết chạm nhau, một người không thoa phấn son lại có thể phát ra hấp dẫn xung quanh, một người thoa phấn son làm ình trở thành tiên tử xinh đẹp dưới trần gian, một đỏ, một xanh đứng chung một chỗ, tạo thành mãnh liệt đối lập trong bữa tiệc tối nay......!Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế sa lon, tay cầm ly rượu đỏ, hơi quay mặt nhìn Trầm Ngọc Lộ, tiêu hồn và quyến rũ như vậy, ánh mắt hắn chợt lóe, Hàn Văn Vũ mỉm cười ngồi vào bên cạnh anh cả, thừa dịp chị dâu và mẹ ở trong phòng khách quý, mỉm cười nói: "Trầm Ngọc Lộ này là mẫu phụ nữ mà anh cả luôn yêu thích......"
Hàn Văn Hạo không nói gì, vừa uống rượu đỏ vừa nhìn Trầm Ngọc Lộ trong ánh đèn vàng, hai mắt thấp thoáng đ*ng t*nh cười một tiếng, nhẹ giọng cùng Daniel và Hạ Tuyết nói chuyện, hắn vừa nhìn cô ta, vừa uống cạn rượu đỏ trong chén......
Trầm Ngọc Lộ đối với Hạ Tuyết khách khí nói: "Hạ tiểu thư, tôi đã xem qua bộ phim “Dịu dàng” của cô, thật là biểu hiện vô cùng tinh tế, khắc họa vô cùng thích hợp, lúc đó tôi còn cảm khái, nếu giống như người bên trong phim, thật sự là quá tuyệt vời......"

Hạ Tuyết cũng mỉm cười nói: "Mặc dù tôi không xem qua cô diễn xuất, nhưng khi nhìn phong thái trác tuyệt của cô, ở trong đám đông vô cùng động lòng người, ở trong tác phẩm, khẳng định kỹ thuật diễn xuất càng tinh xảo......"
Hai cô gái đồng thời nhìn đối phương mỉm cười, Daniel mỉm cười, giơ tay nói: "Trầm tiểu thư, mời đến chỗ khách quý ngồi......!Hôm nay không có bạn trai?"
Trầm Ngọc Lộ có chút tiếc nuối, cười nói: "Rất xin lỗi, tôi đến nay độc thân, nhưng tối nay, ngài nguyện ý làm thân sĩ đưa tôi mấy bước chân chứ?"
"Dĩ nhiên......" Daniel nhìn Hạ Tuyết một cái, mới quay đầu mỉm cười nhìn về phía Trầm Ngọc Lộ, hơi cong cánh tay, Trầm Ngọc Lộ nhẹ đưa tay nhét vào cánh tay Daniel, sau đó đi về phía chỗ ngồi khách quý trong bữa tiệc, Hàn Văn Hạo vẫn vừa uống rượu, vừa nhìn Trầm Ngọc Lộ......
Hàn Văn Vũ cũng không nhịn nhìn Trầm Ngọc Lộ vài lần, vóc người hấp dẫn, hai mắt lấp lánh thông minh, nói: "Cô ấy vừa mới đoạt giải tân tấn ảnh hậu sao? Tại sao em lại không nhận được tin tức nhỉ? Nhưng cô ấy rất đẹp......"
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vừa m*t rượu đỏ, vừa nhìn Trầm Ngọc Lộ đi tới bên này, sau đó tất cả nam sĩ đều đứng lên, Daniel giới thiệu, xôn xao bắt tay với cô, Trầm Ngọc Lộ và mọi người chào hỏi xong, nhìn Hàn Văn Hạo vẫn ngồi trên ghế sa lon, giống như một ông vua đang nhìn mình, đôi mắt quyến rũ của cô ta chợt lóe, liền tự mình hướng Hàn Văn Hạo khẽ vươn tay ra, dịu dàng như nước, giọng nói mềm ngọt, gọi nhỏ: "Hàn Tổng Tài …… Ngài khỏe chứ......"

Hạ Tuyết đứng một bên, liếc mắt nhìn hắn......
Hàn Văn Hạo liếc mắt lạnh lùng nhìn cô ta một cái, ánh mắt chớp nhẹ, nhưng cũng không đứng lên, chỉ vươn tay, nhẹ nắm bàn tay mềm mại nhỏ bé của cô ta, ngón trỏ và ngón giữa theo thói quen vuốt tới ngón giữa của cô ta, Trầm Ngọc Lộ lập tức đắm say nhìn hắn, trong đầu thoáng qua một hình ảnh, có một người đàn ông khẽ hôn lướt qua ngón út của mình, rồi lạnh lùng mê hoặc nói, ngón tay của cô gợi cảm nhất......
Lúc này Tần Thư Lôi từ trong phòng khách quý đi ra, dần dần nghe nói đến ảnh hậu Nhật Bản, trong lòng của cô không khỏi căng thẳng, cuối cùng cô đi tới ghế ngồi khách quý, quả thật thấy Trầm Ngọc Lộ đang cùng chồng chưa cưới của mình bắt tay, nhìn nhau rất mập mờ, sắc mặt của cô tái đi, liền ngẩng mặt lên bước nhanh tới phía trước, mỉm cười kêu nhỏ: "Văn Hạo......"
Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn về phía vợ chưa cưới, buông lỏng tay Trầm Ngọc Lộ, nhìn cô dịu dàng nở nụ cười, chỉ cần Tần Thư Lôi thấy được Hàn Văn Hạo nở nụ cười, trong lòng của cô ngọt ngào, vẫn tăng nhanh bước chân đi tới, Trầm Ngọc Lộ ngồi trên ghế sa lon đỏ thẫm, mí mắt nhanh chóng liếc tới, có một danh viện xinh đẹp trong đó đột nhiên gãi nhẹ sợi tóc bên tai, một chiếc hoa tai ngọc trai cứ như vậy lăn xuống sàn......!
Đang lúc Tần Thư Lôi mang giày cao gót 12 cm, hướng Hàn Văn Hạo đi tới thì dưới chân đột nhiên đạp phải hoa tai ngọc trai, cô “a” một tiếng, kinh ngạc kêu lên, thân thể lao về phía trước, Hạ Tuyết thấy thế, lập tức nghiêng người tới trước muốn ôm lấy người Tần Thư Lôi, nhưng đột nhiên một chiếc giày cao gót lại khập khiễng, cô không dừng lại được, hai tay đột nhiên nặng nề đẩy vai Tần Thư Lôi, Tần Thư Lôi kêu khẽ một tiếng, thân thể lui về phía sau ngã xuống đất, cô “a” một tiếng, ôm bụng kêu nhỏ.......
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 388: Hoa Tai


Mọi người giật mình biến sắc nhìn Tần Thư Lôi, Hàn Văn Hạo cũng mặt lạnh nhanh chóng đứng dậy, lúc Hạ Tuyết giật mình muốn nhào về phía Tần Thư Lôi thì hắn đi tới trước vợ chưa cưới, vươn tay ra, nắm chặt cổ tay Hạ Tuyết, ngăn thân thể của cô, lườm cô một cái, gầm nhẹ: "Tránh ra!"
Trong lòng của Hạ Tuyết lạnh lẽo, ngẩng đầu lên, giật mình nhìn Hàn Văn Hạo......
Hàn Văn Hạo không vẫn để ý đến cô, ngồi xổm trước mặt vợ chưa cưới, nhìn tình trạng khổ sở của cô, hắn lo lắng ôm ngang người cô, sau đó sải bước đi vào bên trong phòng, Hàn Văn Kiệt đứng ở đầu bêb kia nghe nói chuyện này, cũng mặt lạnh thẳng bước đi vào, Hạ Tuyết một mình ngây ngô đứng tại chỗ, hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch, quay đầu nhìn Daniel vội vàng nói: "Em không cố ý.....!em không muốn đẩy cô ấy.....!"
Sắc mặt Daniel nghiêm túc gật đầu, sau đó ôm lấy vợ chưa cưới, nói: "Chúng ta vào xem một chút......!Đừng nóng vội......!Không có gì......"
Hai tay Hạ Tuyết nắm lại, ánh mắt xốc xếch, qua một hồi hoảng sợ gật đầu, sau đó theo Daniel, tiếng bàn tán của các tân khách bên trong, vội vàng tiến vào trong khách, ánh mắt câu hồn của Trầm Ngọc Lộ, đột nhiên lạnh lùng chớp một cái, sau đó cúi đầu mở túi xách của mình, lấy ra chiếc gương, nhìn lớp son phấn mỏng trên mặt mình, có phai nhạt hay không.
Lúc nảy vợ chồng Hàn Trung Trí ở bên trong sảnh cùng Blake nói chuyện riêng về hôn sự của con trai, lần này phải tổ chức như thế nào, lại nghe người giúp việc sốt ruột đi vào thông báo nói, lúc nảy Tần tiểu thư ra đến sảnh tiệc thì không cẩn thận vấp ngã, bây giờ nói đau bụng, Hàn Trung Trí và Trang Minh Nguyệt giật mình đứng lên, nói: "Cái gì? Chuyện xảy ra khi nào? Lúc nảy không phải là rất tốt sao?"
Cửa “phịch” một tiếng mở ra, Hàn Văn Hạo ôm Tần Thư Lôi bước nhanh đi vào VIP, sau đó đem Tần Thư Lôi đặt xuống ghế dựa, hai vợ chồng cùng Blake lập tức tiến lên,lo lắng hỏi thăm tình huống, Hàn Văn Kiệt đã vượt lên trước một bước, ngồi xổm trước mặt của Tần Thư Lôi, cầm cổ tay của cô, cúi đầu nghe mạch......
Hai mắt Tần Thư Lôi rưng rưng nhìn Hàn Văn Hạo, căng thẳng, kinh hoảng không thốt nên lời.
Sắc mặt Hàn Văn Hạo nghiêm túc nhìn cô, an ủi nói: "Không có việc gì!"
Hàn Trung Trí gần qua 60 tuổi, thật vất vả mới chờ đợi được một đứa cháu, lại nghe con dâu té ngã, sắc mặt tái nhợt nằm trên ghế, ông ta vừa đau lòng vừa tức giận quở trách người giúp việc nói: "Biết rõ thiếu phu nhân mang thai, tại sao không chăm sóc cho tốt? Lại còn để cho cô ấy té ngã? Còn ngã nặng như vậy?"

"Đúng vậy!" Trang Minh Nguyệt cũng lo lắng đi đến trước mặt con dâu, ngồi xổm người xuống, nắm tay của cô, đau lòng, vươn tay lau mồ hôi lạnh trên trán của cô, nói: "Làm sao lại té ngã? Ngộ nhỡ......!Đứa bé......"
Cửa phòng lại mở ra, Daniel và Hạ Tuyết nhanh chóng đi vào, hỏi: "Tần tiểu thư ra sao? Thật xin lỗi, tôi không cố ý đẩy cô......!Tôi chỉ muốn....."
Hàn Trung Trí đột nhiên tức giận nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt biểu lộ vẻ không khách khí, nói: "Là cô đẩy Thư Lôi hay sao? Cô có mục đích gì?"
"Cháu......" Hai mắt Hạ Tuyết đỏ lên, sắc mặt của Daniel lạnh lẽo, lập tức muốn nói chuyện, lại nghe được Hàn Văn Hạo ôm lấy vợ chưa cưới, mặt lạnh nói: "Nơi này không có chuyện của cô! Cô vội vã phân bua cái gì?"
Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo chăm chăm, trong lòng run lên.
Blake vẫn không nói gì, nhưng sắc mặt trầm trọng đi tới trước mặt của Tần Thư Lôi, nhìn Hàn Văn Kiệt chuyên chú bắt mạch, ông ta nhìn Hàn Văn Kiệt cẩn thận hỏi: "Thế nào? Đứa bé không sao chứ?"
Cuối cùng Hàn Văn Kiệt đã bắt mạch xong, sau đó ngẩng đầu nhìn sắc mặt tái nhợt của chị dâu, mỉm cười nói: "Thai nhi không sao, rất tốt, nhưng vì chị dâu quá căng thẳng, cho nên đưa có chút co lại, mang thai hơn một tháng, chị dâu phải buông lỏng tâm tình......!Không có gì......"
Tần Thư Lôi ngồi dậy, nhìn Hàn Văn Kiệt, hai mắt rưng rưng nghẹn ngào nói: "Có thật không? Bảo bảo của tôi không sao chứ?"
Hàn Văn Kiệt gật đầu, mỉm cười nói: "Không có gì......!Yên tâm đi......!đừng lo lắng, đổ mồ hôi rồi......"
Tần Thư Lôi ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, kích động nói: "Văn Hạo......!Con của chúng ta không sao......"
Hàn Văn Hạo nhìn Tần Thư Lôi khẽ mỉm cười, sau đó đáp lời, nói: "Ừ......!Không sao, đừng căng thẳng......!Hả?"

Tần Thư Lôi tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, nhẹ nhàng mỉm cười, Hạ Tuyết vẫn lo lắng đi lên trước, nhìn Tần Thư Lôi nói: "Tần tiểu thư, thật xin lỗi, lúc nảy tôi......" (HT ngu ngốc như heo!)
Tần Thư Lôi nhìn Hạ Tuyết, hai mắt chớp một cái, có lẽ hiểu, nhưng vẫn lựa chọn không lên tiếng, tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, giả vờ không hiểu, Hạ Tuyết thấy thái độ cửa cô như vậy, trong lòng chợt lạnh lẽo.
Hàn Trung Trí không một chút khách khí nhìn Hạ Tuyết, tức giận nói: "Không phải cô đã biết con bé mang thai sao? Lúc nảy tại sao muốn đẩy nó? Cô có mục đích gì?"
Daniel lập tức ngẩng đầu nhìn ông bác luôn tôn kính này, muốn tiến lên, lại nghe cánh cửa phía sau chậm rãi mở ra, sau đó một giọng nói mềm mại, lạnh lùng, nói: "Đúng vậy, Hạ Tuyết, nói cho chúng ta biết, lúc nảy xảy ra chuyện gì? làm cho bác Hàn con tức giận như vậy?"
Mọi người quay đầu nhìn về phía Lam Anh mặc sườn xám nhung đen, chỉ thấy bà vừa đi vào, tháo găng tay trắng, nhìn con dâu ra mình lệnh: "Nói......"
Hai mắt Hạ Tuyết ửng đỏ, vội vàng nói: "Lúc nảy Tần tiểu thư lúc đi ra, con nhìn thấy cô ấy dường như đạp trúng thứ gì, sau đó muốn ngã xuống, trong lòng con sốt ruột, muốn tiến lên đỡ cô ấy, không ngờ giày cao gót quá cao, loạng choạng một chút, thân thể không kiềm được lao về phía trước, đã đẩy Tần tiểu thư rồi......"
Lam Anh nhanh chóng quét qua Hàn Trung Trí, không khách khí nhìn chằm chằm cái lão già này một cái, mỉm cười đi tới bên cạnh Tần Thư Lôi, ngồi xuống khẽ luồn ra tay, dùng ngón tay ấm áp chạm nhẹ vào khuôn mặt lạnh lẽo của cô, nhìn chằm chằm vào ánh mắt Tần Thư Lôi, hỏi: "Là như vậy phải không? Thư Lôi!"
Tần Thư Lôi lo lắng thở nhẹ, nhìn cặp mắt phượng của Lam Anh, b*n r* ánh sáng, cô có chút chột dạ nói: "Phải.....!Là như vậy......"
Lam Anh mỉm cười nói: "Cám ơn chúa, cháu không sao......!Hiểu lầm giải thích rõ là tốt rồi, hai nhà chúng ta là thế giao, nếu xuất hiện hiểu lầm như vậy sẽ không tốt, dù nói thế nào, Hạ Tuyết cũng là con dâu của tôi, tôi vô cùng hài lòng và thưởng thức con bé, lần đầu tiên tôi nhìn thấy con bé, đang ở trong trang viên rượu đỏ, lúc đó, con bé mới 20 tuổi, lưng cõng Hi Văn, giúp thợ nấu rượu trong trang viên rót rượu đỏ, vừa rót rượu, vừa nhìn người khác vui vẻ cười, hễ mà đi vào trang rượu đỏ của tôi, linh hồn của những người đó đều sạch sẽ......!Càng không cần phải nói đến nụ cười trong vắt, xinh đẹp của Hạ Tuyết......"
Hạ Tuyết cảm kích nhìn Lam Anh......

Daniel mỉm cười nhìn người mẹ có chút bướng bỉnh của mình.
Lam Anh thở nhẹ, sau đó nhìn Hàn Văn Kiệt, tên tiểu tử đẹp trai này, mỉm cười nói: "Bảo bối, nói cho dì biết, chị dâu của cháu không sao chứ? Một chút nữa có thể đi lại không?"
Hàn Văn Kiệt mỉm cười nhìn Lam Anh, nói: "Vâng......!Đúng vậy, Một chút nữa có thể đi lại rồi"
"OK" Lam Anh ngẩng đầu lên nhìn Hàn Trung Trí và Trang Minh Nguyệt, lấy tư thế nữ chủ nhân, tao nhã cười, nói: "Đêm nay cứ như thường lệ, hai nhà các người làm ăn hơn ngàn tỷ, dậm chân một cái, cũng có thể làm cho cổ phiếu rung động.

Đi ra ngoài giải thích một chút, đừng làm cho người khác suy đoán lung tung".
Mọi người cũng cảm thấy bà nói rất có lý, tất cả mọi người đều đứng dậy đi ra ngoài, Hàn Văn Hạo cũng động thân, nhưng Tần Thư Lôi nắm tay của hắn, muốn hắn ở cùng mình, lại nghe Hàn Trung Trí bất mãn nói: "Thư Lôi, con một mình nghỉ ngơi cho tốt, dạ tiệc tối nay rất quan trọng, Văn Hạo không thể ở đây cùng con, bên ngoài còn có rất nhiều khách quý, hắn phải xã giao......!Con phải thông cảm cho hắn!"
Tần Thư Lôi ủy khuất nhìn cha chồng tương lai, khẽ cắn môi, ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo cầu cứu.
Hàn Văn Hạo mỉm cười nắm tay của cô nói: "Em nghỉ ngơi một chút, chút nữa anh sẽ vào".
Tần Thư Lôi thấy hắn cũng nói như vậy, đành phải mỉm cười gật đầu, sau đó nằm trên giường nghỉ ngơi, Hàn Văn Hạo liền buông vợ chưa cưới ra, vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hạ Tuyết vẫn lo lắng áy náy nhìn Tần Thư Lôi, ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhưng không nói gì, đi qua bên cạnh cô, cùng Hàn Văn Kiệt im lặng đi ra ngoài, Hạ Tuyết cũng kích động xoay người, nhìn theo bóng lưng kia, dường như hắn cho rằng cô cố ý đẩy Tần Thư Lôi......
"Đi thôi......" Daniel đỡ Hạ Tuyết đi ra ngoài......
ánh mắt Hạ Tuyết chớp chớp, xoay người lại nhìn Tần Thư Lôi, Tần Thư Lôi nằm trên ghế, quay đầu, trong ánh mắt lộ ra lạnh lùng, cô rối rắm, không nói gì thêm, cùng Daniel cùng đi ra ngoài.
"Anh cả!" Hàn Văn Vũ đột nhiên từ hội trường dạ tiệc, đi về phía anh cả, trong tay cầm một hoa tai ngọc trai nói: "Đây là hoa tai của thiên kim Lý hội trưởng lúc nảy không cẩn thận làm rớt, chị dâu đạp hoa tai này, cho nên mới té ngã......"

Sắc mặt của Hàn Văn Hạo đông lại, vươn tay nhận lấy chiếc tai này, đặt trong tay xoay xoay, như có điều suy nghĩ......
Hàn Văn Kiệt nhìn anh cả hỏi: "Hoa tai này......!Có vấn đề sao?"
Hạ Tuyết thừa dịp Daniel và một tân khách nói chuyện phiếm, cô cũng tức giận đi tới, nhìn chiếc hoa tai trong tay Hàn Văn Hạo, kích động nói: "Nhìn rõ chưa, nhìn rõ chưa, rốt cuộc đã biết tôi không đẩy vợ chưa cưới của anh!!"
Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt nhìn Hạ Tuyết kích động như vậy, bọn họ lập tức mỉm cười nói: "Cô hiểu lầm rồi! Tại sao có thể là cô? Chúng tôi cũng không hoài nghi cô!"
"Tại sao không thể hoài nghi?" Hàn Văn Hạo lại nhìn Hạ Tuyết, lạnh lùng nói: "Chỉ cần đến gần vợ chưa cưới của tôi một bước, tôi đều hoài nghi!"
Hạ Tuyết khiếp sợ nhìn Hàn Văn Hạo......
"Anh cả!!" Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt lo lắng nhìn về phía anh cả!
Hàn Văn Hạo cầm chiếc hoa tai trong tay, nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt tức giận, nghiến răng nói: "Cho nên tốt nhất cô không nên tới gần vợ chưa cưới của tôi!! Cách cô ấy càng xa càng tốt!! Không cần cô phí tâm!! Cô vĩnh viễn đều như thế, bày ra thái độ làm người tốt, chuyện tốt không làm được, lại liên lụy người khác!"
"Anh cả!!" Hàn Văn Vũ tức giận nhìn anh cả, nói: "Anh có quá đáng không! Cô ấy muốn đỡ chị dâu, là vì lo cho chị dâu! Anh không có cần phải nói chuyện tàn nhẫn như vậy không!"
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết nói: "Bây giờ tôi cảnh cáo cô! Có lẽ khó nghe, cũng phải nói! Liên quan đến con cháu nhà họ Hàn, chuyện này rất quan trọng, nhưng cô không biết! Trong đầu của cô tất cả đều là bột nhão!!"
Hạ Tuyết nhìn hắn, thở hổn hển, hai mắt ửng đỏ!!.
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 389: Chạm Mặt


Hạ Tuyết chậm rãi đi trở về, vẻ mặt bình tĩnh ngồi trở lại ghế sa lon, nhìn ánh đèn màu xanh dương trên sàn nhảy, trong lòng của cô không khỏi đau xót, lại cúi đầu, hai mắt đỏ bừng......
"Anh cả......" Hàn Văn Kiệt nhìn thấy anh hai tức giận đi về phía Hạ Tuyết, kêu nhỏ anh cả.
Hàn Văn Hạo quay đầu, trừng mắt nhìn em trai!!
Hàn Văn Kiệt thấy ánh mắt anh cả như vậy, hắn không lên tiếng nữa, cúi đầu xoay người rời đi......
Hàn Văn Hạo ngẩng mặt nhìn một vòng tất cả mọi người trong sàn nhảy, mỗi người dáng vẻ khác nhau, cười nhỏ, cúi đầu nói nhỏ, thần bí mỉm cười, tay nâng ly rượu đỏ, lộ ra nụ cười kinh ngạc, hắn từng bước, từng bước nhìn, từng bước từng bước xem kỹ, khi con ngươi đảo đến lối vào trong đại sảnh tiệc lại thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ở cửa sảnh, hắn khẽ cau mày, ánh mắt ngưng tụ, nhìn Dạ Thiên Thiên tối nay mặc váy dài màu trắng, búi tóc cắm một con bươm bướm bằng ngọc, kéo cánh tay một nam sĩ bên cạnh, dùng thói quen lặng lẽ đi vào đại sảnh bữa tiệc, khi cô đi vào trong đại sảnh, nhìn thấy Hàn Văn Hạo đang đứng một bên, nhìn mình, sắc mặt của cô cũng bình tĩnh nhìn hắn, nhưng ánh mắt hơi chớp một cái, mỉm cười......
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, cất hoa tai ngọc trai, hắn biết Dạ Thiên Thiên sẽ đi tới bên mình, quả nhiên, Dạ Thiên Thiên nói với bạn trai bên cạnh một câu, cô liền mỉm cười đi về phía Hàn Văn Hạo......
"Đã lâu không gặp......" Dạ Thiên Thiên đi tới trước mặt của Hàn Văn Hạo, ánh mắt dịu dàng nhìn hắn nói: "Anh vẫn khí thế tràn đầy như vậy......"
Hàn Văn Hạo ngẩng đầu lên nhìn Dạ Thiên Thiên, sắc mặt hơi hòa hoãn nói: "Đã lâu không gặp, người kia là bạn trai em sao?"

Dạ Thiên Thiên suy nghĩ một chút, cười nhìn hắn, nói: "Thế nào? Anh để ý chuyện này?"
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, ngẩng mặt nhìn về phía hội trường.
Dạ Thiên Thiên nhìn hắn thái độ như vậy, cô khẽ thở dài, cười khổ nói: "Em thật sự nghĩ......!muốn được một chút tâm ý của anh......!Thậm chí vì em mà ghen một chút, em cũng cam tâm tình nguyện luân hãm......"
Hàn Văn Hạo chỉ nói: "Đều đi qua rồi.

Nhìn về phía trước đi! Bên cạnh có người rất tốt!"
Dạ Thiên Thiên nhìn về phía Hàn Văn Hạo chậm rãi nói: "Anh và vợ chưa cưới tốt chứ? Đi chung với nhau thời gian vui không? Cô ấy có thỉnh thoảng đi công tác hay không, có thể may mắn được anh ngồi trên ghế sa lon ở nhà, đợi cô ấy? khoảnh khắc đó thật là hạnh phúc......!khoảnh khắc cuối cùng đó, em không thể nào quên được, hơn nữa, luôn có một loại ảo giác, cảm thấy trong khoảnh khắc ấy, anh yêu em đấy! Nhưng lúc tỉnh táo mới phát hiện, thì ra em đang nằm mơ......"
Hàn Văn Hạo nhớ lại một chút chuyện cũ, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng không lên tiếng.
Dạ Thiên Thiên nhìn Hàn Văn Hạo chăm chú, nhìn một bên gương mặt kiên nghị của hắn, đôi mắt hấp dẫn khẽ chớp, lộ ra ánh sáng quyết đoán, đôi môi mím chặt, sẽ không dễ dàng thỏa hiệp, người này cứng rắn giống như thành tường, trái tim của cô bị bóp nghẹt, đột nhiên lại có một loại ý tưởng hèn mọn, nghĩ quỳ gối trước mặt của hắn van xin, ình ở lại bên cạnh hắn, chỉ cần mỗi đêm tựa vào trong ngực của hắn, lắng nghe từng nhịp tim của hắn, hoặc là cho phép pha cho hắn một ly cà phê nóng, nhìn hắn ngồi ở trước đèn bàn, chuyên chú xem văn kiện thì cho hắn một cái hôn......!Những chuyện cũ này, đã cắm rễ sâu trong lòng, muốn chặt cũng không đứt!
Hai mắt cô đỏ thắm nhìn hắn một cái, rồi chớp mắt, làm cho nước mắt vụn vỡ rơi nói: "Em đứng mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi......"
"Ngồi đi!" Lúc này, Hàn Văn Hạo mới khôi phục phong độ thân sĩ, mời cô đến ghế khách quý, nhưng Dạ Thiên Thiên lại mỉm cười nói: "Bạn trai em đang gọi em, em đi trước, chút nữa gặp lại......!bye......"
Cô nói xong, liền hướng trong đám người, khẽ vẫy tay bạn trai, sau đó nhẹ kéo chiếc váy đi về phía trước, lúc đi qua một bóng dáng mặc màu xanh lá, cô đột nhiên dừng chân, đầu tiên là nhìn về phía một danh viện xinh đẹp ở giữa cười khẽ, rồi sâu kín quay đầu, nhìn cô gái mặc sườn xám màu xanh lá cây bên cạnh, cũng đang mỉm cười xoay người lễ phép nhìn mình mỉm cười......
Dạ Thiên Thiên bình tĩnh nhìn khuôn mặt của cô gái trước mặt vài lần, đột nhiên có chút nghi ngờ cười nói: "Chúng ta......!dường như đã từng quen biết?"
Trầm Ngọc Lộ cũng lộ ra ánh mắt ngạc nhiên nhìn Dạ Thiên Thiên, mỉm cười nói: "Chúng ta đã từng quen biết sao? Tôi lần đầu tiên tới Trung Quốc......"

"Ồ?" Dạ Thiên Thiên có chút nghi ngờ nhìn cô một cái, cười nói: "Cô là......"
"Tôi là Trầm Ngọc Lộ......" Cô ta giới thiệu mình đơn giản.
Dạ Thiên Thiên lập tức nhớ ra, cười nói: "Tân tấn ảnh hậu xứ hoa anh đào....."
"Chào cô......" Trầm Ngọc Lộ đưa bàn tay ngọc thon, giơ về phía Dạ Thiên Thiên.
Dạ Thiên Thiên cũng nhìn cô, vươn tay ngọc, bắt tay nhau, ánh mắt hai cô gái chạm nhau, Dạ Thiên Thiên nhìn đôi mắt phượng này, trái tim của cô không khỏi chấn động, giống như một con hồ ly ẩn núp, cô nghi ngờ nhíu mày, ánh mắt nhìn Trầm Ngọc Lộ.
Trầm Ngọc Lộ thấy Dạ Thiên Thiên nhìn mình như vậy, cô ta liền mỉm cười hỏi: "Cô nhìn tôi dến như vậy, chẳng lẽ trước kia chúng ta thật có quen biết?"
Dạ Thiên Thiên có chút bất kính cười nói: "Xin lỗi, tôi cảm thấy cô rất giống một người bạn cũ của tôi......"
"Bạn cũ?" Trầm Ngọc Lộ kỳ quái cười nhìn cô nói: "Vậy người bạn cũ của cô là ai?"
Dạ Thiên Thiên thật sâu nhìn đôi mắt đẹp câu hồn của Trầm Ngọc Lộ, trong đầu tức khắc nhoáng lên một hình ảnh, trong không gian u ám, cô bị mấy tên lưu manh bắt cóc l*t s*ch quần áo, ở trong bóng tối, dường như cô nhìn thấy một đôi mắt phượng đang trừng chặt mình, lộ ra vẻ mặt tàn nhẫn, nhớ lại chuyện xưa, Dạ Thiên Thiên vẫn lạnh run, mặc dù sau đó, Hàn Văn Hạo cứu thoát cô, vì vậy cô đã trở thành phụ nữ của Hàn Văn Hạo, cho nên cô vẫn an toàn đến nay, nhưng Dạ Thiên Thiên nhớ tới chuyện xưa, nửa đêm tỉnh giấc, lúc đó có Hàn Văn Hạo làm bạn ở bên cạnh, có thể an toàn, sau khi chia tay với hắn, nhìn thấy ánh mắt phượng này một lần nữa, trong lòng của cô không nhịn được, lạnh run......
Trầm Ngọc Lộ kỳ quái nhìn ánh mắt nghi hoặc của Dạ Thiên Thiên, không nhịn được cười nói: "Cô......!làm sao vậy?"

"Xin lỗi......" Dạ Thiên Thiên cảm thấy mình suy nghĩ quá nhiều, liền mỉm cười nhìn Trầm Ngọc Lộ nói: "Tôi suy nghĩ quá nhiều, rất hân hạnh được biết cô, hi vọng có cơ hội xem phim của cô công chiếu trong nước!"
"Cám ơn!" Trầm Ngọc Lộ cũng mỉm cười gật đầu, sau đó thấy Lam Anh gọi mình, cô liền mỉm cười nói: "Thật xin lỗi, phu nhân gọi tôi, có cơ hội chúng ta gặp lại......"
"Hẹn gặp lại......" Dạ Thiên Thiên nhìn cô thật sâu, nhìn cô từ bên cạnh mình lướt qua, cảm giác hơi thở có mấy phần tôn quý, cô khẽ cau mày......
"Bảo bối, làm sao vậy?" Bạn trai Tùng Chí Cương, sứ thần ở tại Đại Sứ Quán Trung Quốc, mỉm cười ôm khẽ Dạ Thiên Thiên hỏi: "Em và em gái của hoàng phi của chúng ta đang nói chuyện gì?"
Dạ Thiên Thiên lập tức nhìn bạn trai hỏi: "Cô ấy là......em của hoàng phi Nhật Bản? Em gái ruột sao?"
"Không! Em gái kết nghĩa......!Mấy năm trước, vô tình gặp được, hai người vừa thấy hợp ý, liền quen biết nhau như chị em, cô ấy họ Trầm, là hoa kiều Nhật Bản, cha mẹ kinh doanh ngành vận tải ở Nhật Bản......!Được xem công ty nổi tiếng trong nước, lần này cô ấy trở về Nhật Bản, còn ngồi máy bay chuyên trách......!Hoàng phi còn phái người giúp việc thân tín tới hầu hạ bên cạnh cô ấy, vô cùng yêu thương cô ấy......"
Dạ Thiên Thiên nghe xong, không lên tiếng, lại thật sâu quan sát Trầm Ngọc Lộ đứng bên một nam tân khách, quyến rũ cười, tay nâng ly rượu đỏ, lâu lâu ngoái đầu nhìn lại, lộ ra nét phong tình, cô nghi ngờ thật sâu..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 390: Ánh Trăng Hiểu Lòng Tôi


"Được rồi, cô đừng tức giận......!Con báo nhỏ chết tiệt kia rất ghê tởm!! Chúng ta cũng đừng để ý đến hắn!! Bình thường hắn nói chuyện là như vậy! Rất buồn nôn!! Tôi và em trai, bình thường cũng chịu không ít tội vì hắn! Nhưng ý của hắn lúc nảy, chính là bảo cô không nên rước phiền toái! Hiểu không?" Hàn Văn Vũ ngồi một bên, sát gần Hạ Tuyết khuyên lơn.
Hạ Tuyết ngồi trên ghế sa lon, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, nhìn xuyên qua đám người, thấy Hàn Văn Hạo đang cùng một quan chức chính phủ nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng nở nụ cười quyến rũ, lộ ra hấp dẫn trí mạng, ánh mắt cô tức giận, oán hận nhìn hắn.....
"Đừng nhìn ánh mắt của hắn......!Ánh mắt của hắn có độc, sẽ làm cho người ta đầu độc mà chết......" Dạ Thiên Thiên đang cầm ly rượu đỏ, mỉm cười đi tới, ngồi bên cạnh Hạ Tuyết, nói.
Hàn Văn Vũ cau mày nhìn Dạ Thiên Thiên nói: "Tại sao cô nói anh trai tôi như vậy? Dầu sao cũng là Ex.

Boyfriend mà....."
Dạ Thiên Thiên nhìn Hàn Văn Vũ, mỉm cười nói: "Được rồi, không nói đến anh trai của anh nữa, em trai Ex.

Boyfriend, thân sĩ, giúp tôi đi lấy một ít salad?"
"Vì cô là bạn gái trước của anh tôi, được rồi......" Hàn Văn Vũ mỉm cười nói xong, lo lắng nhìn gương mặt của Hạ Tuyết, dùng bả vai của mình đẩy cô một cái, mới nói: "Cô tốt chứ..., đừng nóng giận nữa......!Tôi đi lấy vài món cho cô ăn.....!"
Văn Vũ vừa nói xong, mỉm cười đứng dậy, đi tới bàn tiệc đứng, còn lại hai cô gái ngồi trên ghế sa lon trầm mặc, không nói thật lâu......!Hạ Tuyết nghĩ chuyện lúc nảy cô bị mắng, cô thật sự không thể nhịn được nữa, chỉ vào con báo nhỏ chết tiệt trước mặt, nhìn Dạ Thiên Thiên nói: "Thứ người như thế, làm sao cô lại cùng hắn chung đụng sáu năm vậy?"

Dạ Thiên Thiên đột nhiên cười, đang cầm ly rượu đỏ, sâu kín cúi đầu, suy nghĩ một chút, mới nói: "Hắn và tôi ở chung rất vui vẻ......!không gây gổ......"
Trong lòng của Hạ Tuyết căng thẳng, không hiểu ra sao, nhìn Hàn Văn Hạo, hắn đang đi tới bên cạnh Trầm Ngọc Lộ, mỉm cười nhẹ nhàng chào hỏi, vẻ mặt lạnh lùng, lại hòa dịu nhìn Trầm Ngọc Lộ, mỉm cười trò chuyện với nhau, cô cười khổ, nói: "Thật là hiếm thấy a, sao có thể không gây gổ với cô?"
Dạ Thiên Thiên đang cầm ly rượu đỏ, thâm tình nhìn bóng lưng cao lớn của Hàn Văn Hạo, gần như mê muội, nói: "Hắn sẽ không gây gổ với cô, hắn lúc nào cũng rất im lặng, ăn cơm, đi dạo phố, hôn môi, thậm chí lên giường, hắn sẽ không xung đột với cô, đến lúc cô phát hiện phát sinh mâu thuẫn, cô cũng đã bị chinh phục, có lẽ bị vứt bỏ luôn......"
Ánh mắt Hạ Tuyết xốc xếch, chớp lóe......
Dạ Thiên Thiên thở dài một hơi nói: "Mỗi lần tôi nhớ lại chuyện trong quá khứ cùng hắn, tôi thở sâu cũng đau...."
"Tại sao chia tay?" Hạ Tuyết kỳ quái nhìn Dạ Thiên Thiên......"Các người ở chung một chỗ sáu năm, không phải thích nhau sao? Tại sao tách ra?"
"Thích nhau?" Dạ Thiên Thiên đột nhiên cười khổ, xúc động nói: "Bên cạnh hắn chưa bao giờ thiếu phụ nữ, tất cả cô gái đều nguyện ý vây quanh hắn, bao gồm cô gái mà cô nhìn thấy trước mặt này, luôn hướng Hàn Tổng Tài vĩ đại, phát ra tin tức mập mờ, lúc nào hắn cũng ngồi tít trên cao, phụ nữ tự nguyện dâng hiến mình, bao gồm cả tôi......!có gì thích hay không thích?"
Hạ Tuyết không nhịn được, quay đầu nhìn cô.
Dạ Thiên Thiên lưu luyến nhìn Hàn Văn Hạo, nói: "Tôi cầu xin hắn để cho tôi ở lại bên cạnh hắn, tôi không ngừng cầu xin hắn, không ngừng dùng thân thể đi cầu xin hắn, nên hắn giữ tôi lại bên cạnh, cho đến khi tháng trước hắn đính hôn, chúng tôi mới chia tay......"
"Cô không đau khổ sao?" Hạ Tuyết nhìn cô hỏi.
"Đau khổ! Rất đau khổ, rất đau khổ! Rõ ràng, người đàn ông này hôm qua cùng cô nằm trên một cái giường, cô nghe hơi thở của hắn khi ngủ, nhưng hôm nay đã không thuộc về cô rồi, tôi đau đớn đến sắp điên đi, nhưng tôi không có cách nào, tôi hiểu rõ hắn sẽ không cưới tôi!" Hai mắt Dạ Thiên Thiên đỏ bừng, nói.
"Hắn là con báo nhỏ chết tiệt! Hắn không chịu trách nhiệm!" Hạ Tuyết cắn răng nói.

"Không......!Cô hiểu lầm hắn rồi......" Dạ Thiên Thiên nhìn Hàn Văn Hạo sâu kín nói: "Hắn không yêu tôi, cho nên mới buông tôi ra, hắn hi vọng tôi có thể tìm được một người đàn ông tôi mãi mãi, sáu năm này không trách hắn, là tôi vẫn yêu cầu ở bên cạnh hắn.....!Tôi thật sự vô cùng hâm mộ cô gái có thể chung sống với hắn cả đời....!"
Hạ Tuyết không lên tiếng.
Dạ Thiên Thiên quay đầu nhìn Hạ Tuyết, thật lòng nói: "Hãy quý trọng người đàn ông bên cạnh đã yêu cô, bởi vì trên thế giới này, có thể tìm được một người yêu mình, mà mình cũng yêu người đó, thật rất khó......"
Hạ Tuyết trầm mặc, suy nghĩ một chút, vừa muốn mở miệng, ánh đèn toàn trường đột nhiên tối sầm lại, cô sững sờ, xuyên qua không gian mờ tối, cùng Dạ Thiên Thiên nhìn nhau, lại nghe tiếng người kinh hô toàn trường: "Xảy ra Chuyện gì?"
Một cột ánh sáng đột nhiên phát ra trên sàn nhảy, Daniel mặc âu phục màu trắng, ngồi trước một chiếc dương cầm ba chân, trước dương cầm đặt một đóa hoa hồng, tươi đẹp ngọt ngào nở rộ.
Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Daniel......
Daniel có chút ngượng ngùng cười cười, ngẩng đầu lên nhìn về phía cha, mẹ ngồi nơi ghế khách quý ở một đầu khác, bọn họ đang dựa vào nhau ngọt ngào nhìn mình, hắn tao nhã nở nụ cười hấp hẫn, quay đầu nhìn về phía Hạ Tuyết đang ngồi dãy khách quý ở đầu kia, ánh mắt hắn chan chứa tình cảm, mỉm cười, cầm Microphone xúc động, nói: "Các vị, xin tha thứ cho tôi, chỉ cần vợ của tôi xuất hiện trong thế giới của tôi, trong lòng tôi chỉ có cô ấy......"
Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt, nhưng tất cả mọi người không nói lời nào, chỉ trầm mặc, cảm động nhìn người đan ông dịu dàng này, bao gồm cả ba anh em họ Hàn......
Hạ Tuyết kích động nhìn về phía Daniel, vẫn không hiểu, rốt cuộc hắn muốn làm gì?
Daniel ngồi ở trước chiếc dương cầm, nhìn Hạ Tuyết, khẽ mỉm cười nói: "Bảo bối, mặc kệ trên bước đường đời, có bao nhiêu gập ghềnh, trải qua bao nhiêu chuyện, anh cũng hi vọng có thể cùng em dắt tay nhau mãi mãi......!Mặc kệ em có bao nhiêu khuyết điểm, chỉ cần em nguyện ý ở bên cạnh anh, vậy là đủ rồi......"
Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, nhìn hắn.
Daniel có chút ngượng ngùng, mỉm cười, hướng Microphone, nói: "SORRY, có lẽ tôi hát không được hay, nhưng tôi nguyện ý ở quê hương của vợ chưa cưới của tôi, vì cô ấy dâng lên người mẹ của cô ấy một ca khúc năm ấy mà bà thích nhất, để bày tỏ tấm lòng của tôi nguyện ý chăm sóc con của người mẹ vĩ đại nhất trong lòng Hạ Tuyết, Hạ Hân và Hi Văn......!Mượn lời bài hát này, cũng dâng tặng cho cha và mẹ tôi, cám ơn cha mẹ đã yêu thương đến bây giờ, để cho con hiểu, cuộc sống có tình yêu, mới hạnh phúc và mỹ mãn nhất......"

Lam Anh và Blake hạnh phúc và kiêu ngạo nhìn con trai mình, nắm tay nhau mỉm cười......
Lúc này, Hàn Trung Trí và Trang Minh Nguyệt ngồi một bên, không khỏi trầm mặc nhìn.
"Bây giờ......" Daniel kéo Microphone, lấy dũng khí mỉm cười, nói: "Bài hát này sẽ tăng cho ba người phụ nữ yêu quý nhất trong cuộc đời tôi......!Mẹ của ta, vợ chưa cưới của tôi và con gái yêu của tôi......!Hi Văn......"
Nước mắt Hạ Tuyết lại rơi, từng giọt, từng giọt rơi xuống......
Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, Daniel ở bên trong cột ánh sáng giống như đến từ thiên đường, chậm rãi cúi đầu, hai ngón khẽ đặt lên thanh thép, theo giai điệu trong lòng, gảy một bài nhạc du dương, tất cả mọi người không khỏi ngẫm nghĩ, bài hát này có giai làm xúc động lòng người, dường như rất quen thuộc, nhưng không nhớ ra.....!Daniel vẫn thâm tình gảy khúc dạo đầu của bài hát này, hai tay lại chậm rãi ngừng lại, đầu vừa ngẩng lên, nhìn chằm chằm bóng tối trước mặt, nhớ đến lần đầu tiên hắn và Hạ Tuyết gặp nhau, cuối cùng chậm rãi mở miệng, dùng giọng dịu dàng, hấp dẫn nhẹ, hát:
“Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,
Anh yêu em bao nhiêu phần?
Tình yêu của anh là chân thật,
Tình yêu anh dành cho em cũng là chân thật
Ánh trăng đã nói hộ lòng anh……”
Nước mắt Hạ Tuyết tuôn như suối, kích động co quắp nhìn Daniel, tức khắc nhớ lại lần đầu tiên gặp gỡ hắn, hắn sáng lạn và thiện lương, đứng ở dưới ánh mặt trời, đẹp trai và hấp dẫn, khi đó, trong ánh mắt của hắn chưa có tình yêu, cho nên cuộc sống của hắn phóng khoáng và tự do, cô chậm rãi nhớ lại, ngày đó, cô sinh Hi Văn, hắn nhìn cô khó sanh, ở trong mưa chạy như bay, sau đó chạy đến bệnh viện, hắn căng thẳng nắm tay của cô, nhìn cô, trấn an cô, sau khi sinh Hi Văn, hắn ôm lấy cô, nhìn con gái bên trong cửa kính, cùng nhau ấm áp cười, những năm tháng đó, như trân quý như chau báu, khắc vào trong lòng của cô, tốt đẹp và lãng mạn, giờ khắc này, Hạ Tuyết đ*ng t*nh rơi lệ nhìn lại Daniel......
“Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,
Anh yêu em bao nhiêu phần?
Tình yêu của anh không thay đổi,

Tình yêu anh dành cho em cũng không thay đổi,
Ánh trăng đã nói hộ lòng anh……”
Nụ hôn ngọt ngào đã khiến con tim anh đập rộn rã.
Mối tình nồng thắm của em, anh sẽ ghi nhớ suốt đời”.
Daniel lãng mạn, thâm tình hát ca khúc này, Hạ Tuyết chăm chú nhìn hắn, không khỏi nhớ đến lúc ở Pháp, mặc dù trong lòng hắn yêu cô, nhưng cũng không dám tới gần, mỗi ngày dịu dàng, che chở cho cô, ban đêm lúc bầu trời đầy sao sáng, ngâm nga khúc dân ca ru cho cô ngủ, lúc mưa phùn bay bay, thì ôm lấy cô, nhìn mưa bay ngoài cửa sổ, nói thì thầm nói tiếng nỉ non, lúc đó hai người đắp chung cái chăn, thở luồng khí trắng, ở bên cửa sổ đếm sao, một ông sao......!Hai ông sao......!Cuối cùng cùng nhau ngủ sâu......
“Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,
Anh yêu em bao nhiêu phần?
Tình yêu của anh không thay đổi,
Tình yêu anh dành cho em cũng không thay đổi …….
Em thử nghĩ xem, anh thử nhìn xem, ánh trăng nói hộ lòng anh……”
Daniel sâu kín hát bài hát này, nhớ tới lần đầu gặp nhau, Hạ Tuyết là một người con gái xinh đẹp, mang bụng bầu thật to, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, mặc quần áo thể thao đáng yêu, đứng dưới gốc cây liễu, nụ cười tỏa sáng động lòng người, tim của hắn lại mềm mại, ngọt ngào, hai mắt ửng đỏ, cuối cùng nghẹn ngào, kết thúc bài hát này......
Cột ánh sáng đến từ thiên đường, vẫn dịu dàng chiếu rọi trên người của người đàn ông này, dường như Thượng Đế cũng cảm động.......
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 391: Không Nỡ Rời Xa


Trong thế giới ái tình, ai có thể tuyệt đối không câu chấp? Tuyệt đối kiên cường? Ai có thể mềm yếu đến cùng? Nếu như bạn thật sự quý trọng một người, đó chính là khát vọng hắn được hạnh phúc, nếu như bạn thật sự quý trọng một người, ngay cả quyền mềm yếu cũng không có.
Hạ Tuyết chỉ là một cô gái đơn thuần, chỉ muốn sống cuộc sống bình thường, bất đắc dĩ số mạng cuốn cô vào vòng xoáy đáng sợ, cô không thể không kiên cường, không thể không quyết liệt, cô không hiểu làm thế nào để hận một người, cô vẫn luôn khát vọng yêu người bên cạnh, mặc dù cô biết, một khắc cuối cùng, cô có thể cô đơn một mình, cô cũng không có cách nào ích kỷ nữa......
Một đêm này, cô sắp phải buông tay người đàn ông thích nhất trong cuộc đời mình, cô khổ sở, tan vỡ, giống như sinh mệnh sắp biến mất, thân thể của cô chịu đựng bi thương to lớn, cuối cùng không chịu nổi, một đêm này cô đã ngất đi, người đàn ông dùng tánh mạng yêu cô, thâm tình rơi lệ, ôm nằm trên giường, sau đó nắm chặt tay của cô, lặng lẽ khẽ hôn bàn tay của cô, suốt cả đêm, giống như không muốn rời xa, vừa khóc, vừa hát bài ca dao ru cô......
Cô nằm trên giường, mơ màng đã ngủ, nhưng số mạng chết cũng không buông tha cô, để cho cô trong giấc mơ cũng khổ sở, đau đớn như dao cắt, trong giấc mơ cô vẫn rơi lệ, nước mắt từng giọt từ trong đôi mắt khép chặt tràn ra ngoài......
Daniel vừa rơi lệ, vừa đau lòng lau đi khóe mắt cho cô, thâm tình hôn bàn tay của cô, trong bóng đêm tuyệt vọng tan nát cõi lòng, người đàn ông này đã rơi xuống bao nhiêu nước mắt.
Số mạng tàn nhẫn như vậy, rốt cuộc nó muốn làm gì? tương lai sẽ hạnh phúc sao? Tương lai khi nào mới đến, cứu vớt cô gái chưa bao giờ nguyện ý làm tổn thương bất cứ ai đi......!Cô luôn chìm trong khổ sở, mâu thuẫn, tuyệt vọng, tan nát cõi lòng cứ quấn lấy nhau, cô bắt đầu mềm yếu, mềm yếu đáng thương,dần dần, đến khi trời rạng sáng, cô đột nhiên sốt cao 40 độ, thân thể lâm vào trạng thái hôn mê, toàn thân nóng rực đến đáng sợ, trên mặt ửng đỏ, đôi môi nức ra, hơi thở nóng rực, vô cùng đáng sợ.
Chuyện này, làm cho Daniel sợ hãi, hắn nhanh chóng mời bác sĩ tới xem bệnh cho cô, sau đó sáng sớm, tất cả các bác sĩ, y tá đều bận rộn, vừa đo nhiệt kế, vừa truyền dịch cho Hạ Tuyết, nhưng đã truyền dịch mấy lần, vẫn không hạ sốt, bác sĩ biến sắc, lập tức thông báo giáo sư cao cấp nhất sang đây xem chẩn, vừa tăng thêm hiệu quả của thuốc, vừa khẩn cấp làm mát cơ thể cho cô, giằng co một ngày, Hạ Tuyết mới may mắn hạ sốt, mọi người xem sắc mặt của cô khôi phục lại màu hồng bình thường, mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng không dám rời đi, vẫn canh giữ ở bên cạnh cô, đề phòng cô phát sốt lại......
Hi Văn vừa khóc vừa canh giữ ở bên giường, nhìn mẹ hôn mê chìm trong giấc ngủ, cô bé đau lòng lẩm bẩm nói: "Mẹ......!Có phải bởi vì con nên mẹ khổ sở như vậy không? Nếu như không có con, có phải mẹ sống dễ dàng hơn một chút? Cậu cũng đã từng nói với con, nếu không phải bởi vì chúng con, có thể cuộc sống của mẹ sẽ tốt hơn......!Mẹ đừng đau lòng, mặc kệ xảy ra chuyện gì, Hi Văn vẫn ở bên cạnh mẹ, mẹ......!con yêu mẹ......"
Hạ Tuyết vẫn nằm trên giường mơ màng ngủ, hai mắt khép chặt, nhưng vẫn rơi lệ, nước mắt từng giọt tràn ra ngoài......
Hi Văn vừa ch** n**c mắt, vừa đưa ra bàn tay nhỏ bé của mình, lau nước mắt ẹ, vừa lau, vừa khóc nói: "Mẹ! Con yêu ngươi......!Cám ơn mẹ, mẹ, cám ơn mẹ đã sinh ra con......!Mẹ......!Cám ơn mẹ......"
Cô có thể nghe được lời con gái nói, nhưng cô không có cách nào mở mắt, trong lòng khổ sở, trong thân thể đầy hiệu lực của thuốc, làm cho cô hôn mê ngủ mất.

Hi Văn vừa hít hít mũi, vừa tự mình kéo chăn đắp ẹ, sau đó giống như một người lớn, nói với Thanh Nhã ở sau lưng: "Các người chăm sóc mẹ cháu nha......!Cháu đi ra ngoài một chút......"
Thanh Nhã nhìn cô bé Hi Văn, lo lắng gật đầu nói: "Vâng, Tiểu Chủ Nhân, cô cũng đừng lo lắng......!Tiểu thư đã bớt sốt rồi......"
Hi Văn hít hít cái mũi đỏ bừng, vành mắt đỏ bừng gật đầu, sau đó nện bước chân nhỏ xíu đi ra khỏi phòng mẹ, cẩn thận đi đến thư phòng, vươn tay nhẹ nhàng dùng tay mở nhẹ cửa phòng, liếc về phía trong phòng, quả nhiên thấy PAPA ngồi ở trước bàn đọc sách, một tay chống trán, nhắm mắt lại nghỉ ngơi......!PAPA lúc mệt mỏi, sẽ một mình trốn nghỉ ngơi một chút, cho nên cho tới bây giờ người bên ngoài cũng không biết hắn vô cùng mệt mỏi, vô cùng khổ cực......
Hi Văn mếu máo, nước mắt lăn xuống, sau đó nhẹ nhàng đi vào phòng, đi tới trước mặt của PAPA, đưa bàn tay nhỏ bé, nhẹ kéo tay áo PAPA.....
Daniel chợt bừng tỉnh, thấy Hi Văn đang đứng trước mặt mình, ngẩng mặt nhìn mình, hắn giống như người cha, mỉm cười nói: "Thế nào? Bảo bối?"
Hi Văn thấy vẻ mặt PAPA mệt mỏi, hai mắt đỏ bừng, lại nhớ tới lời của mẹ, mình sắp rời khỏi PAPA rồi, nước mắt của cô bé đau buồn lăn xuống, nhưng vẫn ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn PAPA, cất giọng trong vắt nói: "PAPA, người đã chăm sóc mẹ cả buổi tối rồi, người ngủ một chút đi......"
Daniel mỉm cười nhẹ nắm tay Hi Văn, dịu dàng nói: "PAPA không mệt, chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, đợi lát nữa đi qua chăm sóc ẹ, con đừng quá lo lắng, mẹ không sao, biết không?"
Hi Văn lại mếu máo, rơi lệ nhìn PAPA, kiên cường nói: "Con tuyệt đối không lo lắng ẹ, người cũng không cần lo lắng ẹ, PAPA, người khát không?"
Đây là lần đầu tiên cô bé hỏi hắn giống như hỏi cha mình......
Daniel đột nhiên sững sờ, nhìn Hi Văn, cảm động cười nói: "PAPA có chút khát nước....."
"Vậy người chờ một chút, con đi lấy nước cho người......!Rót nước cho người......" Hi Văn lau nước mắt, sợ đợi lát nữa mẹ tỉnh lại sẽ phải rời khỏi rồi, cô bé khóc vội vã chạy ra khỏi phòng, sau đó đi vào phòng bếp, người giúp việc vội vàng đi lên trước nói: "Tiểu Chủ Nhân, cô muốn làm gì?"
"Cháu muốn rót nước cho PAPA......" Cô bé Hi Văn vừa khóc vừa chạy đến bàn ăn, cầm cái ly thủy tinh......

“Tôi giúp cô......" Người giúp việc vội nói.
"Cháu tự mình làm......" Cô bé Hi Văn vừa cầm cái ly đặt trên bàn ăn, vừa nhắc bình thủy tinh, rót nước cho PAPA, vừa làm vừa khóc, nước mắt to bằng hạt đậu rơi xuống......
Người giúp việc kỳ quái nhìn, lại không dám nói cái gì, chỉ ngơ ngác nhìn cô, hốc mắt cũng không nhịn được đỏ lên.
Cô bé Hi Văn rót đầy một ly nước, sau đó hút lỗ mũi đỏ bừng, đi vào thư phòng, thấy PAPA đang ngồi ở trước bàn đọc sách, kinh ngạc nhìn mình, hai tròng mắt của cô rưng rưng đi đến trước mặt của PAPA, nâng ly nước nghẹn ngào nói: "PAPA, người uống nước......"
Daniel vừa kinh ngạc nhìn cô bé Hi Văn, vừa nhận lấy nước, cảm động cười nói: "Cám ơn......"
Cô bé Hi Văn nhìn PAPA vừa uống nước, vừa nhìn mình cười, mặt nó ngẩng lên, miệng mếu máo, nước mắt lại từng giọt lăn xuống......
"Xong rồi, cám ơn Hi Văn......" Daniel cười khổ để ly nước xuống.
Cô bé Hi Văn nắm hai tay, nhìn Daniel, rơi lệ không muốn, hỏi: "PAPA, người còn cần con làm gì cho người không?"
Lời này vừa hỏi xong, miệng cô bé mím chặt, nước mắt lăn xuống.
Hai mắt Daniel đỏ lên, rưng rưng không muốn nhìn cô bé Hi Văn mặc chiếc váy nhỏ màu hồng nhạt, áo sơ mi nhỏ màu trắng, đôi mắt to tròn đẫm lệ nhìn chằm chằm mình, hắn đột nhiên nhớ đến ngày ấy cô bé mới sinh ra, bộ dáng nhỏ mềm mại đáng yêu, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt, lúc ngáp rất đáng yêu, lại nhớ lúc cô bé biết cười, biết ngồi, biết bò, biết đi, tất cả là thời gian tuyệt vời nhất, tất cả hắn đều ghi nhớ trong lòng, cho tới bây giờ đều chưa từng nghĩ muốn rời xa, thậm chí lo lắng công chúa nhỏ của hắn trưởng thành, gặp phải tình yêu không tốt đẹp, bị thương thì làm thế nào? Hắn chậm rãi vươn tay, nhẹ nhàng ôm khuôn mặt mềm mại, nhỏ nhắn của Hi Văn, muốn nói lời gì, thiên ngôn vạn ngữ, lại nuốt trong cổ, cái gì cũng không nói ra được, nhưng nhìn con gái đang khóc trước mặt, hắn ngồi xổm trước mặt của con gái, không nở rời xa mà đem cô bé ôm vào trong lòng, hôn nhẹ lên tóc con gái, nước mắt không cách nào ức chế lăn xuống......
"PAPA......!Hôm qua người vì mẹ hát bài hát đó chưa?" Cô bé Hi Văn bên rơi lệ bên hỏi PAPA.

Daniel ôm chặt con gái, gật đầu nghẹn ngào nói: "Hát rồi......"
"Mẹ có đồng ý với người không, cùng người vĩnh viễn ở chung một chỗ?" Cô bé Hi Văn khóc hỏi.
Hai mắt Daniel lộ ra bi thương, cắn chặt răng, không lên tiếng......
"Mẹ là một con heo!" Cô bé Hi Văn khóc ôm PAPA nói: "Nhưng......!Con tin mẹ yêu người, nhất định mẹ rất thích, rất thích người......"
Daniel cười khổ gật đầu, thở dài một hơi, chớp đôi mắt đẫm lệ, ôm chặt con gái, nghẹn ngào nói: "Mặc kệ tương lai như thế nào, con vĩnh viễn đều là con gái tốt của PAPA....."
Cô bé Hi Văn mếu máo, đau lòng thân thể không nhịn được run rẩy, nói: "PAPA, người phải tin con và mẹ, chúng tôi yêu người, chúng tôi yêu người......!Con thay mẹ hát cho người nghe có được không? Con hát cho người nghe......!Có được không vậy?......"
Daniel ôm chặt cô bé Hi Văn, đau lòng mỉm cười, gật đầu nói: "Tốt......"
Cô bé Hi Văn ôm cổ của PAPA, vừa vỗ nhẹ sau lưng của PAPA, vừa rơi lệ nghẹn ngào hát......“Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,
Anh yêu em bao nhiêu phần?
Tình yêu của anh là chân thật,
Tình yêu anh dành cho em cũng là chân thật
Ánh trăng đã nói hộ lòng anh……”
“Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,
Anh yêu em bao nhiêu phần?

Tình yêu của anh không thay đổi,
Tình yêu anh dành cho em cũng không thay đổi,
Ánh trăng đã nói hộ lòng anh……”
Nụ hôn ngọt ngào đã khiến con tim anh đập rộn rã.
Mối tình nồng thắm của em, anh sẽ ghi nhớ suốt đời”.
Daniel nghe giọng hát của con gái đầy tình cảm, êm tai, đột nhiên ôm chặt con gái, cúi mặt xuống bờ vai nhỏ nhỏ của cô bé, rơi lệ nghẹn ngào nói: "Hi Văn......!PAPA không nở xa con......"
Cô bé Hi Văn nghe những lời này, rơi lệ khổ sở hát......
“Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,
Anh yêu em bao nhiêu phần?
Tình yêu của anh là chân thật,
Tình yêu anh dành cho em cũng là chân thật
Ánh trăng đã nói hộ lòng anh……”
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 392: Pa Pa


Màn đêm.
Sóng biển xô bờ, nhịp nhàng lên xuống, giống như giai điệu tuyệt vời.
“Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,
Anh yêu em bao nhiêu phần?
Tình yêu của anh là chân thật,
Tình yêu anh dành cho em cũng là chân thật
Ánh trăng đã nói hộ lòng anh……”
Giọng hát mềm mại, lãng mạn phiêu lãng trên mặt biển gợn sóng, tựa như lời thì thầm của người tình nhẹ nhàng hát ru, biểu diễn truyền kỳ như vậy, bài hát xuất phát từ nơi nào?
Trên ban công sáng lên ánh đèn màu hồng, giống như ngọn hải đăng trên mặt biển tìm kiếm mục tiêu, nhìn như xa xôi, rồi lại đến gần bờ.
Trên ban công dường như là bến bờ hạnh phúc, một đôi tình nhân dựa sát vào nhau, chậm rãi di chuyển theo bài hát, nhẹ nhàng xoay tròn, xoay tròn, xoay tròn......

Hạ Tuyết tựa vào trong ngực Daniel, hưởng thụ sự dịu dàng của người đàn ông này ôm trong ngực, bước theo từng bước chân của hắn, nhẹ nhàng chuyển động, xoay tròn, trên khuôn mặt trước sau vẫn là nụ cười cảm động, hai tay thỉnh thoảng ôm chặt cổ của hắn, một mực nhớ về khung cảnh xinh đẹp lúc ở cùng với hắn, giống như tia nắng mặt trời vây kín, làm rung động lòng người, nước mắt của cô lăn xuống, thấm vào trong áo sơ mi trắng của hắn......
Nụ hôn ngọt ngào đã khiến con tim anh đập rộn rã.
Mối tình nồng thắm của em, anh sẽ ghi nhớ suốt đời”.
Daniel vẫn ôm Hạ Tuyết, vũ điệu xoay tròn, khẽ hát bài hát này, vừa hát, vừa cúi đầu nở nụ cười hạnh phúc, hai tay không nhịn được, ôm chặt hông của cô, ngửi hơi thở thơm ngát trên người cô, luôn có loại hương vị của cuộc đời.
Hạ Tuyết chậm rãi ngẩng đầu lên, xuyên qua ánh đèn màu hồng, nhìn ánh mắt Daniel lộ ra màu hồng tình yêu, giống như hai ngọn lửa nhỏ dịu dàng, hai tròng mắt của cô đỏ lên, cảm động cười một tiếng, không nhịn được đưa ra hai tay, ôm chặt cổ của hắn, khẽ nhón chân lên, ngẩng mặt lên nhẹ nhàng hôn trên môi hắn, hai mắt Daniel sáng lên, đầu tiên là sửng sốt, rồi khẽ nhắm hai mắt, ôm chặt hông của cô, cúi đầu hôn lên môi của cô, đôi môi mỏng mở ra, đầu lưỡi dịu dàng cùng nhau quấn lấy, tình ý triền miên, tim đập cuồng loạn......
Vũ điệu nhẹ nhàng xoay tròn......!Xoay tròn......!Nụ hôn này kéo dài......!không ngừng kéo dài......
Thật lâu, thật lâu, hai người triền miên ôm nhau hôn xong, mới chậm rời rời môi nhau, dịu dàng, ngọt ngào nhìn đối phương, vô cùng xúc động nở nụ cười, nhẹ cất bước thật nhanh, khiêu vũ tiếp.
"Anh học bài hát này lúc nào, sao em không biết......" Hạ Tuyết cười ngọt ngào hỏi.
Daniel đột nhiên cười, có chút xấu hổ nói: "Len lén luyện một thời gian rồi, Hi Văn và mẹ cùng nhau dạy anh hát......"
Hai mắt Hạ Tuyết rưng rưng, cảm động cười, giọng có chút run rẩy nói: "Anh đối với em thật tốt......"
Daniel ôm chặt Hạ Tuyết nói: "Anh muốn đối xử tốt với em cả đời......!Mỗi ngày đều che chở em, cùng ngủ với em, coi chừng em tỉnh lại......"

Hạ Tuyết suy nghĩ một chút, trên mặt có chút co quắp, cô đột nhiên đau lòng nói: "Anh không thể như vậy, quá cưng chìu em......"
Daniel nhướng mày, mỉm cười nói: "Anh thích cưng chìu như vậy, xem em giống như công chúa để cưng chìu, PA¬PA nói, đàn ông có rất nhiều mặt, có thể có được sự nghiệp, có được gia đình, có được tình yêu, chúng ta đối mặt mọi thứ, đều phải hết lòng, phải.....!Bảo bối, anh yêu em......Toàn tâm toàn ý yêu em, hết lòng yêu em....."
Hạ Tuyết nghe những lời này, trên mặt hiện lên nụ cười đắng chát nói: "Tình yêu thật là kỳ diệu, nó có thể làm cho người ta bao dung một người......!Bao dung khuyết điểm và thiếu sót của người đó, bao dung lỗi lầm của người đó, bao dung tất cả, tất cả vì người đó......!một người hoàn mỹ như vậy, em có thể có được sao? Nếu em không hoàn chỉnh như tình yêu của anh......"
Sắc mặt của Daniel trầm xuống, lại ôm chặt Hạ Tuyết hơn, ánh mắt hơi nặng trĩu nhấp nháy.
Hạ Tuyết khổ sở cười một tiếng, đau lòng hỏi: "Daniel, chúng ta ở chung một chỗ đã bao nhiêu năm rồi?"
Ánh mắt Daniel trong màn đêm, chợt lóe lên, sâu kín nói: "Sáu năm rồi......"
Đôi mắt đẫm lệ của Hạ Tuyết trong màn đêm khẽ chớp, nhàn nhạt hỏi: "Sáu năm rồi, cuộc sống có mấy sáu năm? Có mấy sáu năm chịu đựng giày vò? Cuộc đời người ngắn ngủi, chúng ta phải thật hạnh phúc không phải sao?"
Trong lòng của Daniel không khỏi căng thẳng, ôm chặt Hạ Tuyết, hai tay hơi run rẩy......
Nước mắt Hạ Tuyết vẫn lăn xuống, sắc mặt có chút tái nhợt nói: "Tối nay em nghe anh tặng bài hát này cho em, em đã biết, em không thể lấy bất kỳ lý do nào nữa để ở lại bên cạnh anh......"
Hai mắt Daniel đột nhiên đỏ lên, lồng ngực mãnh liệt phập phòng, tay ôm lấy eo cô, đột nhiên tê dại, mềm nhũn vô lực.

Hạ Tuyết không dám nhìn Daniel, mặt úp vào lồng ngực của hắn, kích động rơi lệ nói: "Anh không cần vì em, mà lãng phí thời gian nữa, anh phải tranh thủ hạnh phúc của mình thôi......!anh yêu một người, toàn tâm toàn ý yêu cô ấy, không cần lãng phí thời gian vì em nữa......!em yêu anh, rất mong anh được hạnh phúc......"
Hai mắt Daniel lộ ra một chút mờ mịt và thê lương, hắn rối loạn, nghĩ một chút, buông nhẹ Hạ Tuyết, hai tay nắm chặt vai của cô, mặt cúi xuống, cụng nhẹ lên trán cô, giọng nói khàn khàn, hỏi: "Bảo bối, em làm sao vậy? Tối nay chúng ta không phải thật tốt sao?"
Hạ Tuyết nhìn Daniel kích động, nói: "Chúng ta vẫn luôn thật tốt, chúng ta ở chung một chỗ sáu năm, đã trải qua rất nhiều chuyện, anh là tri kỷ của em, là người thân của em, người yêu của em, cha của con em, từ khi Hi Văn ra đời đến bây giờ, có anh dạy dỗ, mới khỏe mạnh hạnh phúc lớn lên, nếu như không gặp anh, hai mẹ con chúng em có thể hôm nay cũng không biết ở chỗ nào, tiếp nhận cuộc sống ra sao, nhưng chính vì vậy, em không thể dễ dàng tiếp nhận anh.....!Bởi vì một người hoàn mỹ như anh, em chỉ muốn yêu anh, giống như anh yêu em vậy, mới xứng được với anh, mới không làm thất vọng thâm tình của anh......!Tối nay, anh vì em hát bài hát đó, là một ca khúc mà em nghe êm tai nhất trên thế giới này, nhưng một ca khúc êm tai, em phải làm sao để có thể kéo dài giai điệu hoàn mỹ kia? Em không biết nên làm gì? Nhưng em chỉ biết, lúc này đây, em không thể tiếp nhận anh, em không thể đi cùng với anh......"
Daniel kích động nhìn Hạ Tuyết nói: "Em không thể tiếp nhận anh, là vì trong lòng của em có người khác......"
"Không phải......" Hạ Tuyết rơi lệ, lắc đầu nói: "Không phải......!lúc ở cùng với anh, trong lòng của em không có cách nào nghĩ đến người khác, em từ chối anh, không liên quan đến người khác......!Em chỉ biết, em yêu anh không đủ, nên em không thể tiếp nhận anh......!Bởi vì anh quá tốt đẹp......!Em không đáng giá để anh chờ đợi, em cũng không đáng giá để anh trả giá, em chỉ muốn anh nhanh chóng tìm hạnh phúc, quên em đi, buông tha em đi......!Không cần lãng phí thời gian vì em......!Mặc dù em ngàn vạn lần không nở, mặc dù em buông tha anh, trong lòng em đau như dao cắt, nhưng em phải buông tha......!Em không thể ích kỷ ở lại bên cạnh anh......!Em không thể......!Em không thể......"
Daniel nhìn Hạ Tuyết kích động khổ sở khóc, tim của hắn chợt đau nhói, hai mắt rưng rưng, nghẹn ngào nói: "Bảo bối, đừng nói chia tay......!Chúng ta ở chung một chỗ sáu năm rồi, cận kề nhau sáu năm rồi......!Em có thể tách khỏi anh sao?"
Hạ Tuyết không muốn, ngẩng đầu lên, nhìn Daniel khổ sở rơi lệ nói: "Em không nở buông tay, em ngàn vạn lần không nở buông tay, hai ngày nay, em mâu thuẫn do dự thật lâu, em tự nói với mình, để cho em đi cùng anh, chúng ta sống chung, có lẽ trong tương lai, chúng ta có thể yêu nhau......!Nhưng em không có cách nào, tôi không thể ích kỷ như vậy......!Em nhìn anh ngồi trước dương cầm, em cảm thấy đau lòng và khó chịu …… Anh yêu em như vậy......!Mà em yêu anh không đủ, chuyện này đối với anh có bao nhiêu không công bằng......"
"NO......!NO......" Daniel đột nhiên kích động ôm Hạ Tuyết vào trong ngực, cúi đầu run rẩy khẽ hôn tóc cô, hai mắt khổ sở nhắm chặt, nước mắt tràn mi, hắn lắc đầu van xin nói: "Đừng như vậy, đừng như vậy, lúc này đừng rời khỏi anh, rời khỏi anh......!em làm thế nào? Anh biết cha của Hi Văn là Hàn Văn Hạo …… Anh biết mà.....!Có lẽ anh biết người em yêu là hắn......"
Hạ Tuyết khiếp sợ ngẩng đầu lên Daniel, kích động rơi lệ đau lòng nói: "Anh biết? Anh lại có thể biết? Tại sao anh không nói với em? Tại sao anh một mình ngây ngốc chịu đựng tất cả?"
Daniel rơi lệ nhìn Hạ Tuyết nói: "Anh không cần sự thật này......!Bảo bối, anh không cần sự thật này, anh chỉ muốn yêu em, yêu Hi Văn là đủ rồi......!Mặc kệ lúc trước em đã yêu ai, mặc kệ bây giờ em yêu ai, anh chỉ biết, em rời xa thế giới của anh, em cũng chỉ cô đơn một mình, em không có cách nào đi với hắn, em cũng không có cách nào để hạnh phúc, tại sao lại lựa chọn cô đơn một mình để đi? Anh không muốn nhìn thấy em, dắt Hi Văn tay, cô đơn bước đi, để lại cho anh bóng dáng thê lương, anh mong muốn có thể cho em tình yêu lớn nhất, hạnh phúc lớn nhất......!Yêu một người, không phải khát vọng có được, mà là cho......!Đừng rời xa anh......!Anh van cầu em....."
"Không được......" Hạ Tuyết khổ sở nhìn Daniel khóc nói: "Em không thể đối xử với anh như vậy!! Em không thể......!Em van cầu anh, đi tìm hạnh phúc đi, rời khỏi em, nhanh chóng đi tìm hạnh phúc đi......"
"NO......" Daniel ôm chặt Hạ Tuyết trong ngực, khẽ hôn lên tóc cô, thâm tình rơi lệ, kích động nói: "Đừng rời xa anh......!Nếu trước mặt em không có hạnh phúc, đừng rời xa anh......!Em nở bỏ được sao? 6 năm qua, chúng ta cùng nhau đối mặt, sớm chiều có nhau sáu năm rồi, em nở bỏ được sao? Những ngày mưa bay, ngày tuyết bay, chúng ta tay nắm tay, cùng nhau hạnh phúc, em nở bỏ được sao? Anh mặc kệ bây giờ em yêu ai? Nhưng chỉ cần em ở bên cạnh anh, chính là hạnh phúc lớn nhất......"
"Daniel!!" Hạ Tuyết kích động nhìn hắn, khóc kêu to: "Đừng nên như vậy!! Cho em một cơ hội, trả lại cho anh một vài thứ......!Ví như, trả lại cho anh quyền để yêu, ví như tìm một người toàn tâm toàn ý yêu anh, tiếp nhận con người hoàn mỹ của anh, đừng yêu em nữa, đừng yêu em như vậy.....!Buông tay em đi......!Van cầu anh......!Buông tay em đi......"

"NO......" Daniel khổ sở lắc đầu, ôm chặt Hạ Tuyết, rơi lệ nói: "Anh không làm được, bảo bối, anh không làm được......!Thật xin lỗi......!Anh không thể tách ra......!Không......!Không được......"
Hạ Tuyết ôm chặt hắn, hưởng thụ giây phút cuối cùng trong ngực hắn, cuối cùng ôn tồn, lòng như dao cắt, khóc nói: "Tối nay......!Là buổi tối cuối cùng của chúng ta, ngày mai em sẽ mang Hi Văn rời khỏi......"
"Không......" Daniel đau khổ, rơi lệ, kích động run rẩy nói: "Không......!Đừng đi......!Đừng rời xa anh......!Đừng bắt Hi Văn rời xa anh, con bé là con gái của anh, con bé ở trong lòng của anh lớn lên, anh thương yêu nó, anh vì nó, có thể cả đời anh không cần em sinh bảo bảo, em và con bé là của riêng anh......!Bảo bối, đừng nói tách ra......!Đừng rời xa anh......!6 năm qua, ba người chúng ta gắn bó cùng nhau, trải qua cuộc sống yên ổn, anh nguyện ý cho nó tất cả của anh......!Bảo bối, đừng rời xa anh, điều này đối với anh quá tàn nhẫn......!anh không thể không có em và Hi Văn......!anh yêu các người......!cho tới bây giờ anh chưa từng nghĩ đến, các người sẽ rời xa anh......!Cho tới bây giờ cũng không có......"
Hạ Tuyết cắn răng, khổ sở lắc đầu, khóc không thành tiếng, mặc cho nước mắt từng giọt tràn mi ra......
"Không......" Daniel lại khóc xin......
Hạ Tuyết rơi lệ, thân thể mềm nhũn, quỳ gối bên chân của hắn, khóc nói: "Daniel, em van cầu anh, buông tay em đi, em không xứng đáng để anh muốn có......!Buông tay em đi......"
"Không......" Daniel quỳ xuống, ôm lấy thân thể vô lực của Hạ Tuyết, kích động, run rẩy rơi lệ nói: "Không......"
Hạ Tuyết không muốn, ngẩng đầu lên, nhìn Daniel, nhớ tới lúc mới gặp mặt, hắn như ánh mặt trời ấm áp, cuộc sống tràn đầy lãng mạn, chân tình và nhiệt tình, thân thể của cô lại bị thống khổ to lớn đánh úp, nước mắt từg giọt lăn xuống, ánh mắt lộ ra bi thương, một lần cuối cùng nhìn người đàn ông này, trái tim bị vặn chặt, giờ khắc này, cô không thể báo đáp cho hắn được gì, chỉ nhắm mắt lại, dâng nụ hôn của mình, hôn lên môi mỏng của hắn......
Daniel rơi lệ, khổ sở ôm cô, cuồng nhiệt ôm hôn cô, hai người cùng nhau nức nở, cùng nhau khóc, cùng nhau triền miên, cùng nhau khổ sở......!Thật ra thì khổ sở cũng muốn ở cùng nhau......!Cũng muốn ở cùng nhau......
Cô bé Hi Văn đứng ở bên ngoài phòng, nhìn PAPA và mẹ ôm nhau khóc, cùng nụ hôn nóng bỏng, cô bé cũng mím môi khóc nức nở, nước mắt giọt lăn xuống, mặc dù rất đau lòng, cũng không dám khóc thành tiếng, nhưng cô bé vừa khóc vừa nhìn cánh cửa, sau đó một mình lau nước mắt đi trở về phòng của mình, đóng cửa phòng, nằm úp sấp trên giường, khóc rống lên, kêu to: "PAPA, con không nở bỏ người, PAPA......!Con yêu người......!Con không muốn rời xa người, mẹ nói, Hi Văn về sau lập gia đình, chính là PAPA dắt Hi Văn tay, bước trên thảm đỏ......!PPA, mặc dù con cũng yêu cha......!Nhưng con cũng yêu người......!Con rất yêu, rấy yêu người......!PAPA, con không muốn rời khỏi người......!PAPA......!Nếu người không thích Hi Văn yêu cha, Hi Văn sẽ không thương cha nữa, được không? PAPA, đừng rời xa Hi Văn......!Hi Văn muốn vĩnh viễn ở chung một chỗ cùng PAPA......!sau này Hi Văn cũng không dám thích cha nữa......!PAPA, thật xin lỗi......"
Cô bé Hi Văn nắm khăn trải giường, khóc rống lên, thân thể nhỏ bé, co quắp thành một đoàn, run rẩy đáng thương, rơi lệ.......
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 393: Không Nỡ Rời Xa


Trong thế giới ái tình, ai có thể tuyệt đối không câu chấp? Tuyệt đối kiên cường? Ai có thể mềm yếu đến cùng? Nếu như bạn thật sự quý trọng một người, đó chính là khát vọng hắn được hạnh phúc, nếu như bạn thật sự quý trọng một người, ngay cả quyền mềm yếu cũng không có.
Hạ Tuyết chỉ là một cô gái đơn thuần, chỉ muốn sống cuộc sống bình thường, bất đắc dĩ số mạng cuốn cô vào vòng xoáy đáng sợ, cô không thể không kiên cường, không thể không quyết liệt, cô không hiểu làm thế nào để hận một người, cô vẫn luôn khát vọng yêu người bên cạnh, mặc dù cô biết, một khắc cuối cùng, cô có thể cô đơn một mình, cô cũng không có cách nào ích kỷ nữa......
Một đêm này, cô sắp phải buông tay người đàn ông thích nhất trong cuộc đời mình, cô khổ sở, tan vỡ, giống như sinh mệnh sắp biến mất, thân thể của cô chịu đựng bi thương to lớn, cuối cùng không chịu nổi, một đêm này cô đã ngất đi, người đàn ông dùng tánh mạng yêu cô, thâm tình rơi lệ, ôm nằm trên giường, sau đó nắm chặt tay của cô, lặng lẽ khẽ hôn bàn tay của cô, suốt cả đêm, giống như không muốn rời xa, vừa khóc, vừa hát bài ca dao ru cô......
Cô nằm trên giường, mơ màng đã ngủ, nhưng số mạng chết cũng không buông tha cô, để cho cô trong giấc mơ cũng khổ sở, đau đớn như dao cắt, trong giấc mơ cô vẫn rơi lệ, nước mắt từng giọt từ trong đôi mắt khép chặt tràn ra ngoài......
Daniel vừa rơi lệ, vừa đau lòng lau đi khóe mắt cho cô, thâm tình hôn bàn tay của cô, trong bóng đêm tuyệt vọng tan nát cõi lòng, người đàn ông này đã rơi xuống bao nhiêu nước mắt.
Số mạng tàn nhẫn như vậy, rốt cuộc nó muốn làm gì? tương lai sẽ hạnh phúc sao? Tương lai khi nào mới đến, cứu vớt cô gái chưa bao giờ nguyện ý làm tổn thương bất cứ ai đi......!Cô luôn chìm trong khổ sở, mâu thuẫn, tuyệt vọng, tan nát cõi lòng cứ quấn lấy nhau, cô bắt đầu mềm yếu, mềm yếu đáng thương,dần dần, đến khi trời rạng sáng, cô đột nhiên sốt cao 40 độ, thân thể lâm vào trạng thái hôn mê, toàn thân nóng rực đến đáng sợ, trên mặt ửng đỏ, đôi môi nức ra, hơi thở nóng rực, vô cùng đáng sợ.
Chuyện này, làm cho Daniel sợ hãi, hắn nhanh chóng mời bác sĩ tới xem bệnh cho cô, sau đó sáng sớm, tất cả các bác sĩ, y tá đều bận rộn, vừa đo nhiệt kế, vừa truyền dịch cho Hạ Tuyết, nhưng đã truyền dịch mấy lần, vẫn không hạ sốt, bác sĩ biến sắc, lập tức thông báo giáo sư cao cấp nhất sang đây xem chẩn, vừa tăng thêm hiệu quả của thuốc, vừa khẩn cấp làm mát cơ thể cho cô, giằng co một ngày, Hạ Tuyết mới may mắn hạ sốt, mọi người xem sắc mặt của cô khôi phục lại màu hồng bình thường, mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng không dám rời đi, vẫn canh giữ ở bên cạnh cô, đề phòng cô phát sốt lại......
Hi Văn vừa khóc vừa canh giữ ở bên giường, nhìn mẹ hôn mê chìm trong giấc ngủ, cô bé đau lòng lẩm bẩm nói: "Mẹ......!Có phải bởi vì con nên mẹ khổ sở như vậy không? Nếu như không có con, có phải mẹ sống dễ dàng hơn một chút? Cậu cũng đã từng nói với con, nếu không phải bởi vì chúng con, có thể cuộc sống của mẹ sẽ tốt hơn......!Mẹ đừng đau lòng, mặc kệ xảy ra chuyện gì, Hi Văn vẫn ở bên cạnh mẹ, mẹ......!con yêu mẹ......"
Hạ Tuyết vẫn nằm trên giường mơ màng ngủ, hai mắt khép chặt, nhưng vẫn rơi lệ, nước mắt từng giọt tràn ra ngoài......
Hi Văn vừa ch** n**c mắt, vừa đưa ra bàn tay nhỏ bé của mình, lau nước mắt ẹ, vừa lau, vừa khóc nói: "Mẹ! Con yêu ngươi......!Cám ơn mẹ, mẹ, cám ơn mẹ đã sinh ra con......!Mẹ......!Cám ơn mẹ......"
Cô có thể nghe được lời con gái nói, nhưng cô không có cách nào mở mắt, trong lòng khổ sở, trong thân thể đầy hiệu lực của thuốc, làm cho cô hôn mê ngủ mất.

Hi Văn vừa hít hít mũi, vừa tự mình kéo chăn đắp ẹ, sau đó giống như một người lớn, nói với Thanh Nhã ở sau lưng: "Các người chăm sóc mẹ cháu nha......!Cháu đi ra ngoài một chút......"
Thanh Nhã nhìn cô bé Hi Văn, lo lắng gật đầu nói: "Vâng, Tiểu Chủ Nhân, cô cũng đừng lo lắng......!Tiểu thư đã bớt sốt rồi......"
Hi Văn hít hít cái mũi đỏ bừng, vành mắt đỏ bừng gật đầu, sau đó nện bước chân nhỏ xíu đi ra khỏi phòng mẹ, cẩn thận đi đến thư phòng, vươn tay nhẹ nhàng dùng tay mở nhẹ cửa phòng, liếc về phía trong phòng, quả nhiên thấy PAPA ngồi ở trước bàn đọc sách, một tay chống trán, nhắm mắt lại nghỉ ngơi......!PAPA lúc mệt mỏi, sẽ một mình trốn nghỉ ngơi một chút, cho nên cho tới bây giờ người bên ngoài cũng không biết hắn vô cùng mệt mỏi, vô cùng khổ cực......
Hi Văn mếu máo, nước mắt lăn xuống, sau đó nhẹ nhàng đi vào phòng, đi tới trước mặt của PAPA, đưa bàn tay nhỏ bé, nhẹ kéo tay áo PAPA.....
Daniel chợt bừng tỉnh, thấy Hi Văn đang đứng trước mặt mình, ngẩng mặt nhìn mình, hắn giống như người cha, mỉm cười nói: "Thế nào? Bảo bối?"
Hi Văn thấy vẻ mặt PAPA mệt mỏi, hai mắt đỏ bừng, lại nhớ tới lời của mẹ, mình sắp rời khỏi PAPA rồi, nước mắt của cô bé đau buồn lăn xuống, nhưng vẫn ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn PAPA, cất giọng trong vắt nói: "PAPA, người đã chăm sóc mẹ cả buổi tối rồi, người ngủ một chút đi......"
Daniel mỉm cười nhẹ nắm tay Hi Văn, dịu dàng nói: "PAPA không mệt, chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, đợi lát nữa đi qua chăm sóc ẹ, con đừng quá lo lắng, mẹ không sao, biết không?"
Hi Văn lại mếu máo, rơi lệ nhìn PAPA, kiên cường nói: "Con tuyệt đối không lo lắng ẹ, người cũng không cần lo lắng ẹ, PAPA, người khát không?"
Đây là lần đầu tiên cô bé hỏi hắn giống như hỏi cha mình......
Daniel đột nhiên sững sờ, nhìn Hi Văn, cảm động cười nói: "PAPA có chút khát nước....."
"Vậy người chờ một chút, con đi lấy nước cho người......!Rót nước cho người......" Hi Văn lau nước mắt, sợ đợi lát nữa mẹ tỉnh lại sẽ phải rời khỏi rồi, cô bé khóc vội vã chạy ra khỏi phòng, sau đó đi vào phòng bếp, người giúp việc vội vàng đi lên trước nói: "Tiểu Chủ Nhân, cô muốn làm gì?"
"Cháu muốn rót nước cho PAPA......" Cô bé Hi Văn vừa khóc vừa chạy đến bàn ăn, cầm cái ly thủy tinh......

“Tôi giúp cô......" Người giúp việc vội nói.
"Cháu tự mình làm......" Cô bé Hi Văn vừa cầm cái ly đặt trên bàn ăn, vừa nhắc bình thủy tinh, rót nước cho PAPA, vừa làm vừa khóc, nước mắt to bằng hạt đậu rơi xuống......
Người giúp việc kỳ quái nhìn, lại không dám nói cái gì, chỉ ngơ ngác nhìn cô, hốc mắt cũng không nhịn được đỏ lên.
Cô bé Hi Văn rót đầy một ly nước, sau đó hút lỗ mũi đỏ bừng, đi vào thư phòng, thấy PAPA đang ngồi ở trước bàn đọc sách, kinh ngạc nhìn mình, hai tròng mắt của cô rưng rưng đi đến trước mặt của PAPA, nâng ly nước nghẹn ngào nói: "PAPA, người uống nước......"
Daniel vừa kinh ngạc nhìn cô bé Hi Văn, vừa nhận lấy nước, cảm động cười nói: "Cám ơn......"
Cô bé Hi Văn nhìn PAPA vừa uống nước, vừa nhìn mình cười, mặt nó ngẩng lên, miệng mếu máo, nước mắt lại từng giọt lăn xuống......
"Xong rồi, cám ơn Hi Văn......" Daniel cười khổ để ly nước xuống.
Cô bé Hi Văn nắm hai tay, nhìn Daniel, rơi lệ không muốn, hỏi: "PAPA, người còn cần con làm gì cho người không?"
Lời này vừa hỏi xong, miệng cô bé mím chặt, nước mắt lăn xuống.
Hai mắt Daniel đỏ lên, rưng rưng không muốn nhìn cô bé Hi Văn mặc chiếc váy nhỏ màu hồng nhạt, áo sơ mi nhỏ màu trắng, đôi mắt to tròn đẫm lệ nhìn chằm chằm mình, hắn đột nhiên nhớ đến ngày ấy cô bé mới sinh ra, bộ dáng nhỏ mềm mại đáng yêu, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt, lúc ngáp rất đáng yêu, lại nhớ lúc cô bé biết cười, biết ngồi, biết bò, biết đi, tất cả là thời gian tuyệt vời nhất, tất cả hắn đều ghi nhớ trong lòng, cho tới bây giờ đều chưa từng nghĩ muốn rời xa, thậm chí lo lắng công chúa nhỏ của hắn trưởng thành, gặp phải tình yêu không tốt đẹp, bị thương thì làm thế nào? Hắn chậm rãi vươn tay, nhẹ nhàng ôm khuôn mặt mềm mại, nhỏ nhắn của Hi Văn, muốn nói lời gì, thiên ngôn vạn ngữ, lại nuốt trong cổ, cái gì cũng không nói ra được, nhưng nhìn con gái đang khóc trước mặt, hắn ngồi xổm trước mặt của con gái, không nở rời xa mà đem cô bé ôm vào trong lòng, hôn nhẹ lên tóc con gái, nước mắt không cách nào ức chế lăn xuống......
"PAPA......!Hôm qua người vì mẹ hát bài hát đó chưa?" Cô bé Hi Văn bên rơi lệ bên hỏi PAPA.

Daniel ôm chặt con gái, gật đầu nghẹn ngào nói: "Hát rồi......"
"Mẹ có đồng ý với người không, cùng người vĩnh viễn ở chung một chỗ?" Cô bé Hi Văn khóc hỏi.
Hai mắt Daniel lộ ra bi thương, cắn chặt răng, không lên tiếng......
"Mẹ là một con heo!" Cô bé Hi Văn khóc ôm PAPA nói: "Nhưng......!Con tin mẹ yêu người, nhất định mẹ rất thích, rất thích người......"
Daniel cười khổ gật đầu, thở dài một hơi, chớp đôi mắt đẫm lệ, ôm chặt con gái, nghẹn ngào nói: "Mặc kệ tương lai như thế nào, con vĩnh viễn đều là con gái tốt của PAPA....."
Cô bé Hi Văn mếu máo, đau lòng thân thể không nhịn được run rẩy, nói: "PAPA, người phải tin con và mẹ, chúng tôi yêu người, chúng tôi yêu người......!Con thay mẹ hát cho người nghe có được không? Con hát cho người nghe......!Có được không vậy?......"
Daniel ôm chặt cô bé Hi Văn, đau lòng mỉm cười, gật đầu nói: "Tốt......"
Cô bé Hi Văn ôm cổ của PAPA, vừa vỗ nhẹ sau lưng của PAPA, vừa rơi lệ nghẹn ngào hát......“Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,
Anh yêu em bao nhiêu phần?
Tình yêu của anh là chân thật,
Tình yêu anh dành cho em cũng là chân thật
Ánh trăng đã nói hộ lòng anh……”
“Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,
Anh yêu em bao nhiêu phần?

Tình yêu của anh không thay đổi,
Tình yêu anh dành cho em cũng không thay đổi,
Ánh trăng đã nói hộ lòng anh……”
Nụ hôn ngọt ngào đã khiến con tim anh đập rộn rã.
Mối tình nồng thắm của em, anh sẽ ghi nhớ suốt đời”.
Daniel nghe giọng hát của con gái đầy tình cảm, êm tai, đột nhiên ôm chặt con gái, cúi mặt xuống bờ vai nhỏ nhỏ của cô bé, rơi lệ nghẹn ngào nói: "Hi Văn......!PAPA không nở xa con......"
Cô bé Hi Văn nghe những lời này, rơi lệ khổ sở hát......
“Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,
Anh yêu em bao nhiêu phần?
Tình yêu của anh là chân thật,
Tình yêu anh dành cho em cũng là chân thật
Ánh trăng đã nói hộ lòng anh……”
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 394: Theo Đuổi


Mộng ước vỡ tan, pha lê trong suốt cũng vỡ tan, những ngày tháng Xuân Hạ Thu Đông, tập hợp thành một luồng ánh sáng phản chiếu nụ cười của Daniel, quan tâm, đau lòng, vỡ vụn rơi vào trong vũ trụ vô tận.
Nước mắt Hạ Tuyết rơi xuống, bên trong thân thể từng mãnh hư nhược, mềm yếu vô lực, bắt đầu đưa tay muốn bắt luồng ánh sáng, nhưng luồng sáng kia dần dần cách mình, rất xa, cô nghẹn ngào khóc......"Daniel......!Daniel......"
Một bàn tay dịu dàng nhẹ tay nắm bàn tay nhỏ bé của cô, hơi ấm từ từ truyền vào trong lòng bàn tay của cô......
Hạ Tuyết ở trong giấc mộng vỡ tan, lạnh lẽo, tiếp xúc được dịu dàng, tất cả thế giới của cô dường như trở nên mềm mại và thong dong, cô ở trong mộng quay đầu, rơi lệ kêu nhỏ: "Ai đó?"
"......!Ta......" Một giọng nói dịu dàng, trong thế giới Hạ Tuyết vang lên.
Hạ Tuyết đột nhiên vừa mở đôi mắt đẫm lệ, đầy sương mù, thấy một bóng dáng màu xanh dương đậm, cô chớp đôi mắt đẫm lệ, đã nhìn thấy Lam Anh hiền từ mỉm cười ngồi bên giường mình, đang dùng ánh mắt dịu dàng, tràn đầy ấm áp nhìn mình, phía sau của bà là ánh nắng ban mai mùa thu chan hòa, cửa sổ sát đất mở ra, rèm cửa sổ cũng mở ra, nghe tiếng sóng biển lãng mạn, trên không trung lướt nhẹ điệu múa......
Hạ Tuyết chợt cảm thấy thân thể hư nhược vô lực nhìn Lam Anh, trên trán còn mồ hôi ướt đẫm, hai mắt lộ ra một loại thâm trầm bi thương......
"Ôi chao......" Lam Anh bất đắc dĩ cười, nhìn Hạ Tuyết nói: "Thế nào mới một khoảng thời gian không gặp, con trở thành như vậy? Nhớ trước đây con ở Pháp, không phải thật tốt sao? Suốt cả ngày, mặc quần áo thể thao, chân trần chạy khắp nơi, vui vẻ hoạt bát, núp phía sau ghế sa lon, chơi trốn tìm với Hi Văn......"
Nước mắt và mồ hôi trên trán Hạ Tuyết lăn xuống, nhìn Lam Anh, nhớ những ngày tháng ở Pháp......!Đúng vậy, đó là những ngày tháng thật hạnh phúc.
Lam Anh nhìn bộ dáng Hạ Tuyết như vậy, cũng không nói chuyện, cẩn thận quay mặt nhìn cô, hai mắt theo thói quen nhìn tỉ mỉ......
"Mẹ......!Chuyện gì?" mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, nhìn Lam Anh.

Lam Anh mỉm cười, nắm tay Hạ Tuyết cảm khái, nói: "Con thật......!Rất giống mẹ lúc còn trẻ......"
"À?" Hạ Tuyết không hiểu nhìn Lam Anh.
Lam Anh thở dài một hơi, bật cười cúi đầu, nhìn ngón tay trắng tinh, thon dài, xinh đẹp của Hạ Tuyết, nói: "Nếu như ưa thích cái gì đó, mà phải đau đớn thấu tim gan, mới có thể buông tha......!Trong tâm trí có thể sẽ thay đổi, nhưng chỉ là thay đổi không vui......"
Trong lòng của Hạ Tuyết đau xót, cố nén áy náy, nhìn Lam Anh, kêu nhỏ: "Mẹ......"
Lam Anh ngẩng đầu lên đau lòng nhìn Hạ Tuyết, thở dài nói: "Đứa ngốc......!Mặc kệ con quyết định thế nào, chúng ta vẫn là người một nhà, đừng nói rời xa, con quyết định như thế, con có nghĩ đến cảm thụ của Hi Văn hay không? Chúng ta không có bất kỳ người nào ghét bỏ nó, chúng ta cũng yêu con bé, nhất là Daniel ……Từ lúc nó ra đời, Daniel xem nó như là con gái ruột, cho nó mọi thứ tốt nhất, cho nó giáo dục tốt nhất, bọn họ rất hài hòa và yêu thương nhau ……"
Lam Anh nói tới đây, đột nhiên muốn cười.
Hạ Tuyết lại cúi đầu, hai mắt rưng rưng.
Lam Anh thu hồi nụ cười, chăm chú nhìn cô nói: "Bảo bối......!Mẹ nhắc nhở con......!Con là một cô gái rất kiên cường, dũng cảm, con theo đuổi mơ ước, theo đuổi thành công, trên bước đường đời, con không ngừng theo đuổi, càng không ngừng theo đuổi, nhưng con quên theo đuổi một thứ rồi......"
Hạ Tuyết không hiểu nhìn về phía Lam Anh.
Lam Anh nhìn Hạ Tuyết thở dài một hơi, nói: "Con quên theo đuổi hạnh phúc của mình rồi......!Con luôn quan tâm cảm thụ của người khác, người yêu, người không yêu, con đều quan tâm đến cảm thụ của người khác, nhưng có bao giờ tự hỏi mình, rốt cuộc làm thế nào để ình được hạnh phúc?"
Hạ Tuyết rơi lệ nhìn Lam Anh.

Lam Anh cũng đau lòng nhìn Hạ Tuyết nói: "Con đã quên, chỉ cần con hạnh phúc, những người yêu con, sẽ hạnh phúc, tình yêu chính là như vậy, tan tan, hợp hợp, bảo bối.

Nếu con cự tuyệt, có thể mang lại cho con hạnh phúc, vậy thì nên cự tuyệt, không cần nghĩ đến cảm thụ của tiểu tử kia......!Hắn không yếu đuối đâu, hắn chỉ quá quý trọng con.

Mọi người chúng ta cũng sẽ không trách con......!Hiểu chưa? Nhưng mà......!Không muốn để cho con rời đi, chúng ta đã ở chung sáu năm rồi, những ngày tháng đó, người cả nhà chúng ta cũng cùng một chỗ, nhìn tuyết, nhìn mưa, hưởng thụ thời gian tươi đẹp......!Còn nữa, đối với tương lai của Hi Văn, chúng ta cũng đã vạch ra kế hoạch rất tốt giống như người nhà, lúc chúng ta làm ra kế hoạch này, đã có nghĩ tới, nếu một ngày nào đó, con và Daniel chia tay......!Mẹ cũng đã từng hỏi hắn, nếu như có một ngày, con mất đi Hạ Tuyết thì làm thế nào? Hắn nói......!Chỉ cần cô ấy hạnh phúc là tốt rồi, tối hôm qua hắn không muốn thả con rời đi, thật sự là vì bây giờ con chỉ có một mình, hắn thương yêu con như vậy, làm sao có thể trong tình huống con không có hạnh phúc, thả con ra? Hắn đang lo lắng, trong lòng đau khổ, buồn rầu......!Được rồi, con của mẹ tâm hồn tốt đẹp......!Chỉ là, khi duyên phận gặp thoáng qua, con chân chính yêu người kia, hắn sẽ phải tôn trọng lựa chọn của con......!Chúng ta cũng dễ chịu một chút, không có chuyện gì.

Hãy để cho chúng ta vẫn chăm sóc Hi Văn và hạ hân......!Chúng ta thương yêu bọn họ......"
Lam Anh nói xong câu đó, hai mắt đột nhiên đỏ lên.
Hạ Tuyết cũng cảm kích nhìn Lam Anh, nước mắt từng giọt, từng giọt lăn xuống.
"Ôi chao......" Lam Anh đột nhiên cười, đau lòng rưng rưng, vươn tay, lau đi khóe mắt của cô, nghẹn ngào nói: "Đừng khóc, đừng khóc, chia tay luôn làm cho người ta thương cảm, nhưng chúng ta vẫn yêu con, hiện tại đừng bảo tách ra, nếu như các con không yêu nhau, đừng cố ý tạo ra khoảng cách, không yêu nhau chính là khoảng cách lớn nhất......!Chúng ta không có một ai trách con......!Hả? Con còn có rất nhiều chuyện phải làm, ví như quay phim, tương lai của con, kế tiếp là tương lai của Hi Văn......!Hiểu không?"

Hạ Tuyết nghe đến đó, đột nhiên nhớ đến Daniel, liền nhìn Lam Anh yếu ớt hỏi: "Mẹ.....!Daniel đâu? Hắn không sao chứ?"
"Không có gì a" Lam Anh thoải mái, cười nói: "Sáng nay lúc mẹ và PAPA chạy tới, nhìn thấy hắn đang xem tài liệu, vô cùng chăm chú!"
Hạ Tuyết không tin nhìn Lam Anh, vì mẹ là một người bướng bỉnh.
Lam Anh nhướng mày, nhìn Hạ Tuyết bật cười nói: "Là thật! Mẹ cảm thấy tách ra cũng tốt, cả hai, khẳng định còn có chút gì đó, các con không nhìn thấy nhau, xa nhau sẽ sinh ra tốt đẹp thôi........!Hắn đẹp trai như vậy, tại sao con phải sợ hắn không có ai thích? Buông lỏng một chút.

Ở bên ngoài có một thân sĩ, đợi rất lâu rồi, con để cho hắn vào chứ?"
Hạ Tuyết cho là Daniel, trong lòng không khỏi đau nhói, liền nhìn về phía cửa.
"Khụ khụ!" Lam Anh nhẹ nhàng ho!
Blake, người đàn ông cơ trí mặc áo sơ mi màu xanh dương, quần tây đen, vóc người to lớn, mới hơn 40 tuổi, y hệt Lão Suất Ca, nở nụ cười đầy hấp dẫn, vô cùng thoải mái đi tới, vừa nhìn thấy Hạ Tuyết, liền cố ý nhướng mày, vẻ mặt lộ ra một chút cưng chìu và trách cứ, mỉm cười đi tới nói: "Ôi chao, con gái của chúng ta thế nào? Cũng chỉ là chia tay thôi.

Ngày trước, trước khi papa cưới mẹ con, đã nói yêu 12 lần, cuối cùng mới bị đắm chìm đấy! Ha ha ha!"
Lam Anh ngẩng đầu nhìn Blake, đột nhiên cười nói: "Không phải anh nói, anh đã nói yêu 10 lần sao? Tại sao lại thành 12 lần rồi......"
"Lớn tuổi! Quên!" Blake ngồi bên cạnh Hạ Tuyết, nhìn khuôn mặt nhỏ bé của Hạ Tuyết tái nhợt, ông ta đau lòng nói: "Thật xin lỗi, tối hôm trước sau khi tham gia hết bữa tiệc, liền cùng một số quan chức chánh phủ tiến hành hội đàm, không chú ý đến con.

Hôm nay, sắc mặt công chúa của chúng ta quá nhợt nhạt, phải thoa một chút phấn, mẹ con ngắt rất nhiều cánh hoa hồng, tự mình ôm cái mà người Trung Quốc gọi là chung đó, bỏ vào rất nhiều hoa hồng đâm nát, trời ạ......!trong đầu của bà ấy luôn có rất nhiều ý nghĩ của người tuổi trẻ......"
"Em rất già sao?" Lam Anh nhìn chồng nói.
"Em vĩnh viễn đều là bảo bối nhỏ của anh......" Blake mỉm cười nói dứt lời, liền nắm Hạ Tuyết tay, từ ái hôn, cúi đầu cụng lên trán Hạ Tuyết, nói: "Các con chia tay, có phải không cần PAPA nữa phải không?"
Mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, phù một tiếng nở nụ cười, thân thiết nhìn Blake cùng nhau cười.
"Tiểu tử kia hẳn là nên bị cự tuyệt, từ nhỏ đến lớn, hắn đẹp trai luôn bị theo đuổi, không có chút thất bại thì làm thế nào? Buông lỏng một chút, nhưng mà......!thân sĩ bị con cự tuyệt, lúc nảy cùng papa và các lãnh đạo cao tầng công ty họp xong, rất lễ phép muốn vào thăm con, có thể không?" Blake nắm bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, cười hỏi.
Hạ Tuyết lại đau lòng, áy náy nhìn Blake......
"Bây giờ hắn không phải là vị hôn phu của con, con hoàn toàn có thể cự tuyệt!! Nếu con không thích hắn đi vào, papa sẽ cầm lấy …cái gì?" Blake nhìn vợ!
Lam Anh lập tức nhắc nhở nói: "Cây chổi!"
"Đúng! Cây chổi! Cầm cây chổi đuổi hắn chạy đi!!" Blake nhịn cười nói.
Hạ Tuyết đột nhiên phù một tiếng, đỏ mặt, bật cười..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 395: Xoay Người


"Vậy......!Cho hắn vào thăm con hả? Hôm nay hắn cố gắng thu xếp rất nhiều công việc phải xử lý......!Các con tán gẫu một lát thôi......" Lam Anh nói dứt lời, liền quay đầu nhìn về phía cửa.
Hạ Tuyết cũng nhịn không được, nằm trên giường, quay đầu ra, nhìn về phía cửa.
Daniel mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, tay cầm một đĩa táo đã gọt xong, cắt thành từng khối thịt, tựa trước cửa phòng, cũng không nhìn Hạ Tuyết, chỉ cúi đầu mỉm cười......
Hạ Tuyết nhìn thấy hắn dịu dàng, quay mặt đi, hai mắt lập tức đỏ bừng, rơi nước mắt.
"Tốt lắm, các con tán gẫu một chút, chúng ta không quấy rầy......" Lam Anh mỉm cười đứng lên, sau đó dắt chồng tay, cùng nhau đi ra ngoài, đi qua bên cạnh con trai, liền cho hắn một nụ cười khích lệ, Daniel dịu dàng nhìn mẹ, hơi thả lỏng mình, th* d*c một hơi, cầm đĩa táo đi vào phòng, sau đó cẩn thận nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Hạ Tuyết vẫn gắt gao nhìn hắn, muốn từ trong ánh mắt của hắn nhìn ra một chút tâm tình khác, bất đắc dĩ, lúc này hai mắt của hắn bình tĩnh và tự nhiên, không thấy được một chút gợn sóng, tâm tình của cô có chút phập phồng lo lắng.
Daniel không lên tiếng, cầm đĩa táo đi tới bên giường, nhưng không theo thói quen bình thường ngồi ở mép giường, mà đi tới mép giường trước bàn trang điểm, kéo một cái ghế, dựa sát bên này......!Hạ Tuyết nhìn thái độ hắn như vậy, trong lòng đau nhói, càng thêm khổ sở, rơi lệ nhìn hắn......
Daniel vẫn không nhìn Hạ Tuyết, chỉ dời cái ghế đến bên giường ngồi xuống, sau đó sẽ cẩn thận đem táo đặt trên bàn, rốt cuộc dịu dàng ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Hạ Tuyết, đôi mắt sưng đỏ, hắn nhướng mày, đột nhiên cười, dịu dàng cảm tính nói: "Nếu chăm sóc em sáu năm, sau khi chia tay, làm cho em khổ sở như vậy, không bằng ban đầu chúng ta đừng gặp nhau......"

Trong lòng Hạ Tuyết bị vặn chặt, đau đớn, nhìn Daniel, nước mắt lại lăn xuống.
Ánh mắt Daniel bình tĩnh nhìn vẻ mặt sốt ruột của Hạ Tuyết, hắn đột nhiên cười, cố ý nói: "Hạ tiểu thư, không cần bi thương như vậy, không phải anh không chịu đựng nổi bị cự tuyệt......!Anh tôn trọng sự lựa chọn của em......!Tối hôm trước, tâm tình có chút kích động, anh rất xin lỗi......"
Trong lòng của Hạ Tuyết lại đau, nhưng không biết phải nói gì, chỉ nhìn Daniel.
Daniel nhìn Hạ Tuyết chăm chú, mỉm cười nói: "Em tùy ý ở chỗ này nghỉ ngơi đi, nơi này cũng không phải là chỗ của anh, đây là khách sạn của Hàn Tổng Tài......"
"Daniel!!" Hạ Tuyết lập tức gọi hắn!
"NO!" Daniel mỉm cười nhìn về phía Hạ Tuyết nói: "Giữa anh và em, sẽ không tồn tại kẻ thứ ba, anh hiểu rõ......!Anh chỉ muốn nói rõ với em chuyện này, anh không có ý gì khác......!Nhà của anh ở Pháp, không phải ở chỗ này, chúng ta đã từng có một quá khứ tốt đẹp, đã qua rồi, vậy hãy để cho nó qua đi, nhưng quá khứ không mất đi, anh cũng có khoảng thời gian hạnh phúc mà em cho anh, anh rất cám ơn em......!sau khi hoàn thành dự án ở đây, anh sẽ rời khỏi, nhà mới của em, anh đã bảo Sophie sắp xếp, cố gắng tìm một căn nhà để em cảm thất thoải mái, đừng từ chối một chút tâm ý của anh......!Về phần Hạ Hân, hiện tại, cuộc sống của hắn ở Pháp rất tốt, trường học cũng rất được, hãy để cho hắn ở đó hoàn thành việc học hành......!Hi Văn......"
Daniel cúi đầu cười, suy nghĩ một chút, ánh mắt dịu dàng, bình tĩnh cười nói: "Chúng tôi sẽ thường xuyên liên lạc qua MSN, anh còn phải chăm sóc tốt con bé, con bé lúc nào cũng là con gái nhỏ của anh......!Lúc này, em lựa chọn rời khỏi, có thể đi, nhưng đừng đi khắp nơi......!chỉ cần chúng ta không yêu nhau, chính là khoảng cách lớn nhất.

Sau này, có thể anh sẽ bận rộn công việc, không có bao nhiêu thời gian trở về, tốt nhất em nên sống ở chỗ này, em còn bận rộn chuyện quay phim, nếu tạm thời em còn bối rối về chuyện tình cảm, vậy thì lo thực hiện giấc mộng của mình trước, lúc nào anh cũng nhớ, em không dễ dàng đi tới được ngày hôm nay, nhớ đến buổi lễ trao giải, trong tiếng vỗ tay kích động lòng người......!Cố gắng lên......"

Đôi mắt đẫm lệ của Hạ Tuyết kích động nhìn chằm chằm Daniel, ngàn vạn lời muốn nói khổ sợ nuốt vào trong cổ họng.
Daniel vẫn không nhìn vào ánh mắt của cô, chỉ lịch sự đưa tay cười nói: "Ăn chút táo đi......!Bác sĩ nói, phải hấp thu nhiều vitamin C......"
Hạ Tuyết vẫn gắt gao nhìn Daniel, giờ khắc này, trong lòng đau đớn, nước mắt ngừng lăn xuống.
Ánh mắt Daniel chớp một cái, vui vẻ, nhớ đến lúc trước hắn từng miếng đút cô ăn, hôm nay hai bàn tay trống trơn, cũng nhàn nhã, hắn lạnh nhạt cười một tiếng, ngẩng đầu lên, nhìn Hạ Tuyết, lại thấy nước mắt của cô, hắn thở dài một hơi, lại cố ý nói: "Hạ tiểu thư......!Đừng khóc.

Không cần lo lắng cho anh, anh không sao.

Tin anh đi, bằng sức quyến rũ của anh, anh nhất định có thể tìm được một người yêu anh thật lòng, anh thật sự lòng yêu người đó......!Hả? Hơn nữa, có thể là một cô gái Trung quốc xinh đẹp? Thả lỏng, thả lỏng......!hôm nay công việc của anh tương đối bận rộn, có thể hai ngày nữa cũng không trở lại, anh đã nói Thanh Nhã và mẹ chăm sóc cho em thật tốt......!Em cũng tự chăm sóc mình thật tốt, bảo trọng......!Hả? Anh có việc phải đi trước......"
Daniel nói dứt lời, nhìn cô thật sâu, vươn tay chạm vào khuôn mặt của cô, Hạ Tuyết theo thói quen hưởng thụ lòng bàn tay ấm áp của hắn......!Daniel lại mỉm cười, đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng nắm lấy, giọng khàn khàn nói: "Cố gắng lên......!Em sẽ hạnh phúc......"

Hạ Tuyết lại ngẩng lên đầu, căng thẳng nhìn hắn, nghẹn ngào nói: "Anh......!Muốn đi sao?"
Daniel nhìn cô, mỉm cười nói: "Ừ.....!Đi nha......!Nghỉ ngơi thật tốt......"
Hắn nói dứt lời, nhìn cô một chút, rồi trầm mặc đứng lên, đẩy cái ghế sang một bên, nhưng không nhìn Hạ Tuyết, chậm rãi thẳng bước đi ra ngoài......
Hạ Tuyết vội vàng nhìn hắn, muốn nói tiếng xin lỗi, nói tiếng thật xin lỗi......!Daniel lại trầm mặc ra khỏi phòng, nhẹ khép cửa lại.
Daniel trầm mặc đi ra cửa phòng, vẫn bình tĩnh suy nghĩ, đi vào phòng khách, nhìn thấy cha mẹ của hắn đang ngồi trên ghế sa lon, ôm Hi Văn vừa nói vừa cười, hắn cũng mỉm cười, đi về phía cha mẹ nói: "SORRY, hôm nay công việc tương đối bận rộn, đã hẹn Hàn Tổng Tài tiến hành một cuộc họp quan trọng, không thể trò chuyện cùng mọi người rồi."
Lam Anh nhìn con trai, cười nói: "Tốt!"
"PAPA!" Hi Văn lập tức từ trong ngực Lam Anh, chạy xuống, đứng trước mặt của PAPA, ánh mắt như rất vô tội và đáng thương nhìn chằm chằm hắn, Daniel đột nhiên cười, ngồi xổm người xuống khẽ vuốt vuốt cái đầu nhỏ Hi Văn, nói: "Hi......!Thế nào?"
Hi Văn cũng không nói lời nào, chỉ tròn mắt nhìn PAPA, sợ một chút nữa, PAPA lại biến mất.
Daniel thở dài một hơi nói: "Được rồi......!Hôm nay có muốn cùng PAPA về công ty hay không?"
"Vâng!" Hi Văn vội vàng gật đầu, nước mắt rớt xuống! Cô bé muốn cùng PAPA ở chung một chỗ, cô bé sợ PAPA đi cũng không trở lại.

Daniel mỉm cười, nói: "Được, vậy con đi thay quần áo.

Thay quần áo của cô gái nhỏ nhé!"
"A ồ!" Chỉ có ở trước mặt của Daniel, Hi Văn mới giống như một đứa bé, vội vàng chạy vào phòng nhỏ của mình, đóng cửa lại, một lúc lâu, bọn người Daniel và Lam Anh nói chuyện trời đất, Hi Văn mặc âu phục nhỏ màu đen, quần nhỏ màu đen, áo sơ mi nhỏ trắng, đội cái mũ tròn vàng nhạt, xách ba lô nhỏ màu đen, sốt ruột đi ra ngoài, sau đó đi vào phòng của mẹ, đôi mắt đẫm lệ nhìn mẹ chằm chằm, nghẹn ngào nói: "Mẹ, con muốn cùng PAPA về công ty, mẹ phải tự chăm sóc mình a, một chút nữa con về thăm mẹ, con muốn cùng PAPA ở chung một chỗ......"
Hạ Tuyết đau lòng nhìn con gái, có lẽ cô không nghĩ đến con gái rất hy vọng có một người cha......!Nước mắt của cô lăn xuống.
Hi Văn đi tới trước mặt mẹ, hôn mẹ một cái, lau đi nước mắt, vừa đi ra ngoài vừa nói: "Con muốn tranh thủ thời gian ở cùng PAPA, mẹ hết bện rồi, có thể chúng ta không thể ở cùng một chỗ nữa......"
Hạ Tuyết cúi đầu rơi lệ.
Hi Văn lau nước mắt, vừa hút cái mũi đỏ, đi ra phòng khách, vừa vặn thấy Daniel đang mỉm cười cùng ông nội, bà nội nói chuyện, vừa nhìn thấy cô bé đi tới, PAPA lập tức oa......"Rất đẹp! Đi thôi, công chúa nhỏ!"
Daniel đứng lên, Thanh Nhã lập tức đưa âu phục cho hắn mặc vào, hắn tự mình cài lại cúc áo, vừa dắt Hi Văn đi thẳng ra ngoài, rồi xoay người lại nhìn thấy bóng dáng của Hạ Tuyết, nhưng hắn không dừng lại, mà sải bước rời đi..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 396: Êm Ái


Hôm nay thật là một ngày rất bận rộn!! Không chỉ là một ngày rất bận rộn, mà là một ngày lễ lớn!
Hôm nay tập đoàn tài chính Hàn thị và tập đoàn Toàn Cầu chính thức ký hiệp ước hợp tác dự án xây dựng khách sạn thế giới! Nghi lễ được tổ chức tại nội bộ tập đoàn Toàn Cầu, nghi lễ ký kết được đài truyền hình kinh tế phát sóng trực tiếp, Hạ Tuyết nghe nói chuyện này, được Thanh Nhã nâng đở, cẩn thận đi ra phòng khách, rúc vào trong ngực Lam Anh, nhìn Daniel và Hàn Văn Hạo cùng bước ra khỏi chiếc Rolls-Royce, trong ánh đèn sáng chói, cùng đi vào tập đoàn Toàn Cầu, gần 1.

000 cổ đông cũng đi theo sau, đi vào trụ sở Toàn Cầu.

Hạ Tuyết ngồi trên ghế sa lon, có chút căng thẳng nhìn Daniel và Hàn Văn Hạo trong ống kính, hai người cùng mặc âu phục đen cao quý, thắt cà vạt tơ tằm, cùng nhau mỉm cười đi về phía phòng hội nghị, nhìn ánh mắt bọn họ đầy cơ trí, cơ hồ không có một chút gợn sóng, dường như không có chuyện gì xảy ra, cô thoáng kinh ngạc, nhìn hai đàn ông đi vào phòng hội nghị, cùng nhau ngồi ở vị trí đứng đầu trong phòng hội nghị, thư ký hai bên cùng nhau cầm hợp đồng riêng bên mình, cẩn thận đặt xuống trước mặt của hai người Tổng Tài, sau khi Daniel và Hàn Văn Hạo ký tên vào hợp đồng, lại chia cho đối phương ký vào bản hợp đồng của mình! !
Lúc này, tiếng vỗ tay cuồng nhiệt vang lên.

Daniel và Hàn Văn Hạo cùng mỉm cười đứng dậy, quay đầu nhìn về phía đối phương một cái, bắt tay nhau.

Hạ Tuyết nhìn cảnh tượng này, trong lòng của cô giật bắn! Nhìn ánh mắt Daniel trầm ổn kín kẽ, nhìn ánh mắt Hàn Văn Hạo nóng rực sắc bén, ánh mắt của cô lại rối loạn, lúc này, điện thoại vang lên, cô tiện tay nhận điện thoại, alô một tiếng! !
"Bảo bối!" Isha cầm điện thoại di động, vừa sơn màu móng tay của mình, vừa nói: "Thân thể của cô khỏe chưa? Phó đạo diễn cũng không thúc giục cô, nhưng muốn hỏi thăm cô một chút.

"
Hạ Tuyết hiểu ý, cô lập tức nhớ tới bản thân mình cũng có một ước mơ và cuộc sống, nếu tình cảm không biết giải quyết thế nào, không bằng tiến hành thực hiện ước mơ thôi! ! Trên mặt của cô mỉm cười nói: "Ừm! Tôi nghỉ ngơi một ngày, sẽ trở lại tổ diễn kịch!"
"Lần này cô trở lại, tôi phái 7 người theo dõi tất cả hành trình của cô! Đề phòng Hàn Tổng Tài vĩ đại của chúng ta lại chụp hình với cô!" Isha đột nhiên cười nói.

ngôn tình hay
Lúc này, thân thể Hạ Tuyết cũng nhẹ nhàng, không còn nặng nề nữa, sắc mặt của cô lạnh lùng, ngẩng mặt nói: "Không cần lo lắng điều đó! Chỉ cần chúng ta không tham lam, cũng không cần nghĩ nhiều như vậy!!"
Isha không hiểu, chỉ mỉm cười hỏi: "Có ý gì?"
Hạ Tuyết không lên tiếng, chỉ mỉm cười nói: "Không có gì!! Ngày mai tôi trở về tổ diễn kịch trình diện! Tôi muốn xem ỹ thuật diễn xuất của Cẩn Nhu!" Cô vẫn nghi ngờ chuyện Cẩn Nhu quyến rũ Daniel.

"Đúng rồi! Cô phải chuẩn bị chiến y, giải thưởng Bách Hoa sắp bắt đầu rồi! Trầm Ngọc Lộ lọt vào danh sách vòng trong, rất được khen ngợi! Nói thật, tôi cũng đã xem cô ta diễn vài bộ phim rồu, diễn xuất rất tốt!" Isha nói.

"Tôi không có ý định quan tân đến giải thưởng!" Hạ Tuyết nói thẳng.

"Đừng căng thẳng! Tôi biết cô đã chia tay với Daniel! Sau khi chia tay hắn, cô phải dành nhiều thời gian suy nghĩ làm thế nào để kiếm tiền nuôi gia đình rồi! Một ảnh hậu đại biểu ột cấp bậc! Cô nói cho tôi biết, nếu bây giờ cô trả lại cho Daniel tất cả, cô có cái gì? Kiếm tiền!! Bảo bối, tôi nhận cho cô hai quảng cáo! Một là quảng cáo bạch kim, một là quảng cáo xe nổi tiếng thế giới! Tôi thật vất vả mới tranh thủ được! Một cái 30 triệu, một cái 70 triệu! Chỉ cần 100 triệu!! Tổng Tài tập đoàn Toàn Cầu, Ex.

Boyfriend của cô chiếm ba phần, khấu trừ chi phí tiêu dùng, cô còn lại 50 triệu! Thoải mái a!"
Hạ Tuyết bất đắc dĩ cười, đành phải nói: "Cô xem đó mà làm thôi!"
"Đúng rồi! Cô cũng không có ý định trở về Pháp nữa, năm nay có người mời xem kịch bản phim Hạ Tuế Phiến, tôi xem rất tốt nha, muốn cô nhận lấy!" Isha mỉm cười nói.

"OK" Hạ Tuyết tin tưởng ánh mắt xem xét phim của Isha, mỉm cười nói.

Lúc nảy Isha muốn nói chuyện thù lao đóng phim với cô, lại nghe tiếng gõ cửa vang lên, cô thổi thổi sơn trên móng tay mình, nói: "Có thể thể tôi bận rồi, đúng rồi, sau khi cô chia tay với Tổng Tài Toàn Cầu chúng tôi, tâm tình thế nào?"
"Tại sao tôi phải nói cho cô biết?" Hạ Tuyết không vui nói với Isha.

Isha cười trêu chọc Hạ Tuyết, nói: "Có xúc động muốn làm cho hắn một bữa cơm hay không? Sau đó vừa làm, trong lòng vừa êm ái?"
Hạ Tuyết chớp mắt, vừa nghe Isha nói xong, tức giận nói: "Cô có ý gì?"
Isha không lên tiếng, chỉ cười nói: "Không có! Không có ý gì, cô không nghĩ tới, vậy quên đi, hôm nay tôi nghe nói người trước và người sau của cô ký hiệp ước, nếu cho tôi có một phút để quấn quít với hai người đàn ông này, tôi sẳn sàng cam tâm tình nguyện ăn đậu hũ!"

"Cút, cút!" Hạ Tuyết bất đắc dĩ cười, sau khi nói, lại ngẩng lên nhìn Daniel và Hàn Văn Hạo đang đứng trước ống kính trước, bắt tay cùng các cổ đông, đều nhẹ nhàng, phong độ!
"Được rồi, không ghẹo cô nữa!" sau khi Isha cúp điện thoại, mỉm cười nhìn cánh cửa khép chặt, nói nhỏ: "Vào đi! ! "
"Không xong! Chúng ta muốn chết!!" Niệm Niệm phát điên đi vào phòng làm việc, vừa vào đã nói hai câu như vậy! Isha lập tức cầm một tập tài liệu trước bàn, không nói tiếng nào, nhắm vào trên người của cô, ném tới, vừa ném vừa tức giận hét lên: "Tôi thấy cô muốn chết!! Cô lập tức chết đi!! Cô lập tức đi chết đi!! Mới sáng tinh mơ! Cô phát điên hả!!"
Niệm Niệm vừa né tài liệu tập Isha ném tới, vừa lẩm bẩm, cúi thấp đầu nói: "Không phải, chuyện này thật sự rất gấp nha! Mới vừa nhận được tin tức của phóng viên từ one-king chuyển đến a! Rất đáng sợ!"
Isha nghe xong, kỳ quái ngồi trước bàn làm việc, nhìn cô hỏi: "Chuyện gì? Lại là chuyện liên quan đến one-king? Chúng ta và bọn họ có xung đột không? Ghê tởm!!"
Niệm Niệm lập tức đi tới, lo lắng nói với Isha: "Tôi nghe tin tức bên one-king truyền ra nói, bọn họ ký hợp đồng với ảnh hậu Nhật Bản Trầm Ngọc Lộ!"
Trong lòng của Isha lộp bộp một chút, nhìn Niệm Niệm nói: "Sau đó thế nào?"
Niệm Niệm căng thẳng nhìn Isha, gương mặt nhăn nhó nói: "Trầm Ngọc Lộ đoạt lại hai cái quảng cáo bạch kim và quảng cáo xe hơi mà lúc nảy cô tranh thủ cho Hạ Tuyết, còn đoạt luôn vai nữ chính trong Hạ Tuế Phiến!! Hơn nữa, nghe nói hôm nay đã bắt đầu ký hợp đồng!"
Isha lập tức từ trên ghế đứng lên, tức giận hét lên: "Cái gì?".
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 397: Tranh Giành


Điện thoại Lynda không ngừng vang lên, vang lên càng làm cho lòng người phiền não, vang lên làm người ta khó chịu, cô thở dài, cầm một phần tài liệu lên xem, có chút không tin, giống như một bà lão, thật gian nan nói: "Rốt cuộc!.

.

Trầm Ngọc Lộ kia có bản lãnh gì, đoạt lấy quảng cáo và vai diễn của Hạ Tuyết trong tay bà lão Isha kia?"
Tiểu Thanh cũng lẩm bẩm nói: "Ai biết? Hơn nữa chúng ta cũng không nghe nói, Trầm Ngọc Lộ này không dính dáng đến xì căng đan, ví dụ như cùng ai lên giường …….

.

"

Lynda liếc mắt nhìn tiểu Thanh, mắng cô ngu ngốc: "Đầu óc cô bị ngập nước à? Cô ta là em gái của hoàng phi Nhật Bản! Cô ta cần lên giường với người khác sao?"
"Cho nên nói người ta có thực lực chứ sao! ! Cái đó, chị thật không nghe điện thoại à?" Tiểu Thanh liếc điện thoại trên bàn làm việc Lynda.

Vẻ mặt của Lynda nhíu lại, tròng mắt hơi híp, nhìn tiểu Thanh tức giận nói: "Cô đi theo tôi nhiều năm như vậy, chẳng lẽ không biết đây là điện thoại của ai sao?"
Tiểu Thanh lại thật không biết, hỏi: "Ai vậy?"
Lynda lập tức nện tài liệu xuống, nhìn cái đồ vô dụng Tiểu Thanh, tức giận nói: "Còn có thể là ai à? bà lão Isha kia gọi điện thoại chứ ai? Khẳng định cô ta cho rằng one-king chúng ta tranh giành quảng cáo và vai diễn của cô ta! Hiện tại Trầm Ngọc Lộ là người của chúng ta, cô ta muốn hoài nghi cũng là hoài nghi trên đầu bà già tôi đây! Hiểu chưa? Rốt cuộc, Trầm Ngọc Lộ là người Trung Quốc hay người Nhật Bản? Giới giải trí Nhật Bản muốn tranh đoạt quảng cáo của người khác sao? Hơn nữa bảng hiệu Hạ Tuyết lớn như vậy, còn không kiêng kỵ chút nào! Cô nói tranh giành với con tôm nhỏ, chúng ta liền nhắm một mắt, mở một mắt, nhưng Hạ Tuyết ai vậy? bà chủ tập đoàn Toàn Cầu a! lại còn cướp đoạt trong tay người sắt Isha! Chuyện này không tìm đến tôi sao? Huống chi, Văn Vũ biết chuyện này, hắn sẽ bỏ qua cho tôi sao?"
Nói tới đây, điện thoại trong phòng làm việc của Lynda vang lên, cô lập tức cầm điện thoại lên: "Alô!"
"Thế nào? Không dám nhận điện thoại của tôi à?" Isha giận đến toàn thân phát run, cầm điện thoại ngồi trên ghế, lạnh lùng nói.

Lynda trừng mắt thật to, đầu tiên là nhìn tiểu Thanh lộ ra vẻ mặt cay cú, rồi ho khan một tiếng, cao giọng nói: "Có chuyện gì sao?"
"Cô đừng giả bộ cho tôi!!" Isha tức giận, một tay vỗ vào trên bàn, mới nói với Lynda: "Nếu như cô không mất trí nhớ, lúc người của cô tranh giành quảng cáo với người của tôi, tôi là người tới trước a!! Nhưng không chen ngang!! Cô cho rằng lão nương không chen ngang thì muốn cướp tiền sao? Lão nương nếu không phải thấy Hàn Văn Vũ của các người và Hạ Tuyết nhà chúng tôi có giao tình, lần trước chúng ta uống rượu kết tình, lão nương cũng sẽ không mềm lòng như vậy!! Cô đã lên mặt sao? Tôi cho cô biết, chuyện này cô không cho tôi một lời giải thích, tôi không để yên cho cô đâu!!!!!"
Lynda lấy ống nghe ra khỏi tai, tránh nghe Isha rít gào, do dự một lát, thở dài, cũng đi thẳng vào vấn đề, nói với Isha: "Nói thật!! Tôi làm trong ngành này cũng vài chục năm rồi! ! "
"Tôi hi vọng cô có thể làm đến chết!! Cô làm vài chục năm thì có thể cướp quảng cáo của người ta sao? Đi ngân hàng lấy tiền, không cần xếp hàng cũng là người già 70 tuổi trở lên!!" Isha tức giận nói!
"Cô hãy nghe tôi nói trước đi! ! Tôi làm trong ngành này nhiều năm như vậy, chuyện đưa đẩy tôi đều hiểu!! Tôi cũng không nói muốn cướp quảng cáo và vai diễn của Hạ Tuyết! Nhưng chuyện này thật sự là hiểu lầm, ngày hôm qua chúng tôi mới ký hợp đồng với Trầm Ngọc Lộ, hôm nay lại phát hiện cô ta nhắm vào hai quảng cáo và vai diễn! Đây là cô ta làm ra!! Cô hiểu không? Isha tỷ tỷ!" Lynda nhanh chóng giải thích!
Isha lập tức giận đến sắc mặt tái nhợt, ngồi trên bàn nói: "Vậy ý của cô nói là chuyện này không liên quan đến one-king các người?"
Vẻ mặt Lynda cười khổ, nói: "Đúng vậy! ! "
"Vậy thì đừng trách tôi không khách khí!" Isha bộp một tiếng, cúp điện thoại!
Lynda bất đắc dĩ cầm điện thoại, thở dài nói: "Chuyện này thế nào? Chuyện đã tính lên đầu chúng ta rồi!"
Tiểu Thanh không hiểu, nói: "Không phải chị mới vừa giải thích sao?"
"Cô ta có tin hay không? Xem như tin, đến lúc đó có chuyện, khẳng định sẽ bắt one-king chúng ta chịu tội! Đi họp trước thôi! Phiền chết rồi! Sáng sớm!" Lynda tạm thời gác lại chuyện này, cầm văn kiện lên, dọc theo bên ngoài phòng làm việc đi ra ngoài, lại thấy hai diễn viên mới đi vào chuẩn bị ký hợp đồng, xem ra cả hai khoảng 18 tuổi, cô cầm tài liệu gõ một cái lên cửa phòng kính nói: "Phái người nói cho các cô ấy một chút, đừng để Sắc Quỷ Trác Bách Quân ăn! Hắn mỗi ngày tinh lực tràn đầy, cũng không sợ gặp chuyện không may sao?"

"Nói người nào?" Trác Bách Quân mặc tây trang màu đen bóng, mang cà vạt nhỏ, đi ra thang máy, nhìn Lynda, vẻ mặt lạnh lùng nói.

Lynda cũng không sợ hắn, không lên tiếng, đi tới phòng họp!
Trác Bách Quân cũng hừ một tiếng, cũng đi vào phòng họp, vừa vặn nhìn thấy Trầm Ngọc Lộ mặc váy dài màu đỏ, cổ chữ V, bên trái xếp ly, b* ng*c sữa như ẩn như hiện, ngồi trên ghế trong phòng họp nhỏ, cầm cái gương nhỏ đang tô son môi, Lynda nhìn cô ta một cái, đặt tài liệu xuống, mỉm cười nói: "Hôm nay xem ra, Ngọc Lộ vô cùng rạng rỡ nhỉ".

Trầm Ngọc Lộ mỉm cười, để gương xuống, ngẩng đầu nhìn Lynda nói: "Cô muốn nói cái gì?"
Lynda vừa nghe, cũng biết cô ta là lão hồ ly, liền mỉm cười ngồi xuống, nói: "Quảng cáo bạch kim và quảng cáo xe nổi tiếng, cô tiếp nhận không nương tay à? trong cái vòng tròn này có quy củ đó, không phải là cô không biết chứ? Rõ ràng là cướp đoạt của người ta, sợ rằng! ! "
Trầm Ngọc Lộ đóng gương, nhìn Lynda, sắc mặt có chút lạnh lùng nói: "Hừ! Ngày hôm qua lúc tôi ký hợp đồng, các người bắt 8 cây cầu lớn mời tôi vào! Tôi mới vừa vào, thì mang đến cho công ty các người 30 triệu, hôm nay lại nói với tôi chuyện này? Cái vòng này có quy củ gì? Tôi thật đúng là không biết đó, cô nói cho tôi nghe một chút đi? Người ta muốn ký hợp đồng với tôi …….

.

tôi ký, chẳng lẽ không được?"
Lynda không phản đối, biết tiện nhân này đang giả bộ ngu! !

"Nói chuyện gì vậy?" Hàn Văn Vũ lấy thân phận Tổng Tài one-king, mỉm cười đi tới chào hỏi Trác Bách Quân.

Lynda trừng mắt, nhún nhún vai, không muốn nói chuyện.

"Chuyện gì?" Hàn Văn Vũ cau mày hỏi.

"Hàn Tổng Tài!!" Trầm Ngọc Lộ rất không vui vẻ, có chút buồn bực nói với Hàn Văn Vũ: "Trầm Ngọc Lộ tôi tới Trung Quốc phát triển, cũng không phải không có công ty ký hợp đồng với tôi! Tôi nhìn trúng one-king cũng là vì nhìn trúng thực lực của nó, mới đồng ý ký hợp đồng với Tổng giám của các người! Lúc tôi nhận quảng cáo, cũng không nghĩ đến thái độ của các người như vậy, chuyện này làm cho người ta cảm thấy nhân viên của công ty các người không chuyên nghiệp và không tôn trọng người khác!!!"
Hàn Văn Vũ nghe xong, không hiểu nhìn về phía Lynda!
Lynda thở dài, nhìn Hàn Văn Vũ nói: "Ngọc Lộ đã giành hai quảng cáo của Hạ Tuyết đấy!"
"À?" Hàn Văn Vũ giật mình!.
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 398: Lại Chọc Giận Con Bé Chỗ Nào Sao


Trác Bách Quân giống như nghe được một câu chuyện cười, một mình, hai tay đặt trên mặt bàn, không ngừng cười, cười đến ch** n**c mắt.
Lynda nhìn hắn.
Hàn Văn Vũ có chút không được tự nhiên nhìn hắn thật lâu, nhìn Trác Bách Quân không ngừng cười, hắn cau mày nói: "Được rồi, được rồi, được rồi! Anh có chuyện gì? Anh cười cái gì?"
Trác Bách Quân vừa cười vừa ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Vũ nói: "Tôi nói......!Hai người lúc nảy nói những lời đó, hai người không cảm thấy khôi hài sao? Chủ, tớ đã nhiều năm, các người lại không ăn ý như vậy, còn nói ra những lời này!"
Hàn Văn Vũ và Lynda quay đầu nhìn nhau, có chút ngượng ngùng, ho khan.
Trác Bách Quân vẫn cười hỏi Hàn Văn Vũ: "Anh vừa nói gì? Anh nói khuyên Trầm Ngọc Lộ hủy bỏ đại diện phát ngôn lần này? Người ta dựa vào cái gì? Anh nói chúng ta ký hợp đồng với cô ấy bao lâu rồi? À? Một ngày a!! Mới ký một ngày, người ta đã mang tới hai quảng cáo, cầu Thần cũng cầu không được? Ngược lại các người đem Thần Tiên đẩy ra ngoài! Lý do là gì? Sợ Hạ Tuyết mất hứng? Ha ha ha ha ha......"
Người này lại nhào lên bàn cười châm biếm.
Lynda cau mày nhìn hắn, tức giận nói: "Anh cũng nên suy nghĩ một chút! Lúc nảy Trầm Ngọc Lộ giả bộ ngu! Cô ấy nói không biết quảng cáo đó là của Hạ Tuyết! Có thể sao? Cô ấy bây giờ đắc tội, không chỉ là Hạ Tuyết, mà là đắc tội với công ty Toàn Cầu! Hôm nay kết thù, về sau khó giải! Nếu là nghệ sĩ của công ty, tôi coi như xong! Cần gì phải bị giày vò như thế? Huống chi, chúng ta tranh giành công việc của bọn họ! Anh cho rằng bọn họ sẽ im lặng sao? ở trong giới giải trí này, Isha nổi tiếng là thủ đoạn tàn nhẫn đấy! Chuyện này chúng ta làm rất trắng trợn! Ngành nào có quy củ của ngành đó! Cần gì dùng sức đạp lưng người ta như vậy?"
"Toàn Cầu thì thế nào?" Trác Bách Quân đột nhiên thu nụ cười, trong đôi mắt xẹt qua tia sáng, nhìn Lynda, lộ ra một chút tàn nhẫn nói: "Ở trong giới giải trí, ai mà không đạp trên lưng của người khác? Chẳng lẽ Toàn Cầu cũng không như vậy? Bọn họ đấu không thắng chúng ta, chúng ta còn phải nhượng bộ cô ta? Các người có biết, tôi rất khó khăn để giành được Trầm Ngọc Lộ về sao? Văn Vũ, lúc đó anh mời tôi về quản lý công ty, tôi đã có nói rồi, từ trước đến giờ tôi làm việc công và tư rõ ràng!! Tôi có tính toán một chút, tôi thừa nhận! Nhưng làm việc hiệu quả, tôi đã không khiến anh bận lòng nhiều chứ!!? Các người biết, tôi mất bao nhiêu khó khăn, mới mời được cô ấy về? Các người thì ngược lại, không giúp tôi thì thôi, còn ngán chân tôi? Hôm nay chúng ta nhường một bước, ngày mai nhường một bước, cô ta sớm muộn cũng sẽ đạp trên lưng của chúng ta! Nếu các người vì một Hạ Tuyết mà nhân từ, nhân viên trên dưới của one-king sẽ coi thường cố gắng chúng ta!"
******

Hàn Văn Vũ và Lynda có chút bất đắc dĩ đi ra khỏi phòng làm việc!
"Rốt cuộc tôi cảm thấy chuyện này có chút kỳ quái!" Lynda nói thẳng!
Hàn Văn Vũ quay đầu nhìn Lynda hỏi: "Cái gì?"
Lynda quay đầu nhìn Hàn Văn Vũ nói: "Hôm qua chúng ta mới ký hợp đồng với Trầm Ngọc Lộ, cô ta đã mang tới 2 hợp đồng quảng cáo, theo lý mà nói, cô ta hào phóng như vậy, tại sao sau khi ký hợp đồng xong, mới để cho công ty chúng ta và các nhà quảng cáo tiến hành các công việc tiếp theo, làm cho chúng ta không có lý do tách ra?"
Hàn Văn Vũ mỉm cười nói: "Cô ta muốn lấy lòng chúng ta? Đắc tội công ty đối với cô không có lợi!"
Lynda lắc đầu một cái, sắc mặt lạnh lùng nói: "Không đúng! Trong lòng của tôi cảm giác hồi hộp! Chuyện này có chút quỷ dị! Cô ta quá hào phóng rồi! Công ty chúng ta đã chia 3 triệu rồi, 30 triệu trừ Hàn gia các người không để vào mắt, còn có ai không để vào mắt?"
Hàn Văn Vũ vươn tay, kéo Lynda vai cười hỏi: "Cô muốn nói gì?"
"Không biết! Tóm lại vì chuyện này, one-king chúng ta và Toàn Cầu đã kết cừu oán rồi!" Lynda phiền não nói.
"Tôi gọi điện thoại cho Hạ Tuyết giải thích một chút?" Hàn Văn Vũ nói.

(anh vũ lúc nào cũng ngây thơ đến tức giận! may mà HT không lấy anh, lấy hắn khổ cả đời vì ngây thơ).
Lynda quay đầu lại nhìn đứa nhỏ ngây thơ Hàn Văn Vũ, nói: "Anh thôi đi, Hạ Tuyết tôi hiểu rất rõ, ngược lại cô ấy sẽ không tức giận! Nhưng mấu chốt là, công ra công, tư ra tư! Đắc tội với Isha, không phải là dễ chọc!"
"Chuyện này tôi giao cho cô đi giải quyết! Tôi gọi điện thoại cho Hạ Tuyết!" Hàn Văn Vũ lập tức xoay người đi ra ngoài!
"Anh đứng lại đó cho tôi! Người ta đã có vị hôn phu, anh vẫn cứ lăn qua lăn lại như thế! Anh muốn chết sao!" Lynda vừa đi về phía trước, vừa nghĩ tới chuyện của Trầm Ngọc Lộ......
Chuông điện thoại vang lên.
Hạ Tuyết đang nằm trên ghế dựa ngoài ban công, hưởng thụ tia nắng ban mai cuối cùng, nhìn mặt biển mênh mông lấp lánh, cô mỉm cười nhận điện thoại, có chút mệt mỏi nói: "Lúc nảy cô ấy gọi điện thoại cho tôi, tôi đã khuyên cô ấy không nên đem chuyện này để trong lòng......"
Hàn Văn Vũ thở dài, ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn Hạ Tuyết, rất xin lỗi nói: "Chuyện này, chúng tôi thật không biết rõ tình hình......!Cô đừng để trong lòng......"
Hạ Tuyết cười nói: "Anh không cần để trong lòng, tôi không sao......!Tôi chưa bao giờ quan tâm đến những thứ này, chờ một chút nữa, tôi sẽ gọi điện thoại cho Isha giải thích một chút......!Yên tâm đi......"

Hàn Văn Vũ mỉm cười nói với Hạ Tuyết: "Cô thật không tức giận? Tôi giành chuyện làm ăn của cô đó!" (anh vũ quá vô sỉ!).

Truyện Sủng
Hạ Tuyết rộng rãi cười nói: "Có thể được một người bạn như anh, anh cướp tất cả của tôi, cũng không quan trọng".
Hàn Văn Vũ gật đầu, nói: "Cám ơn......!Nghe giọng nói của cô, giống như không quá thoải mái......!Sao thế?"
Hạ Tuyết cười khổ nói: "Bị sốt"
"À? Có muốn bảo Văn Kiệt sang đây xem một chút không?" Hàn Văn Vũ lập tức nói.
Ánh mắt Hạ Tuyết xẹt qua một chút ảm đạm, nói: "Tôi cũng quên mất, tôi từng có người bạn là bác sĩ, hắn có thể giúp tôi giải quyết rất nhiều vấn đề, nhưng bây giờ tốt rồi, không sao......"
"Hạ Tuyết! Cô thật không có chuyện chứ?" Hàn Văn Vũ lo lắng hỏi.
"Không có gì......" Hạ Tuyết nói chuyện vài câu với Hàn Văn Vũ, đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu lên, đón gió biển, nhìn sóng biển đang cuộn trào......
"Tiểu thư......!Lúc nảy Sophie điện thoại tới, nói Tiểu Chủ Nhân ở công ty rất vui, xin cô yên tâm......" Thanh Nhã mỉm cười đi tới bên cạnh Hạ Tuyết nói.
Hạ Tuyết nghe xong, ánh mắt hơi chớp, nhìn Thanh Nhã hỏi: "Daniel có điện thoại không?"

"Không có......!Chắc là đang bận......!nhưng Sophie nói, lát nữa để người đưa Tiểu Chủ Nhân trở về, tối nay chủ nhân nghỉ ngơi ở công ty, sau đó phải bận rộn một thời gian......" Thanh Nhã nói.
Hạ Tuyết suy nghĩ một chút, cười khổ nói: "Ừ, tôi biết rồi.

Cô đi làm việc đi......"
"Vâng!" Thanh Nhã lui xuống.
Sắc mặt của Hạ Tuyết bình tĩnh quay đầu, đón gió biển, nghe trong TV phát tin Hàn Văn Hạo và Daniel cùng một quan chức chánh phủ, ký cam kết liên quan đến việc bảo vệ môi trường, cô chậm rãi nhắm mắt lại.
Ánh đèn flash không ngừng nhoáng lên tại buổi làm việc!
Hàn Văn Hạo và Daniel ký hiệp nghị thứ ba, Hi Văn như công chúa nhỏ, ngồi ở dưới đầu sảnh nghe mọi người bàn luận, mỉm cười nhìn PAPA, còn có người kia......!Cô bé không khách khí trợn mắt nhìn ông chú trước mặt!!
Sau khi Hàn Văn Hạo và Daniel ký hợp đồng xong, bắt tay lần nữa, cùng nhau nhìn về phía phóng viên dưới sân khấu, Hàn Văn Hạo nhìn một vòng toàn trường, vừa nhìn thấy con gái ở dưới sân khấu, vẻ mặt mất hứng, không thoải mái, không thích trừng mắt nhìn mình, hắn nhướng mày, nhìn cô bé, trong lòng nghĩ, mình lại chọc giận con bé bất mãn chỗ nào sao?.
 
Back
Top Bottom