Ngôn Tình Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 359: Gánh Vác


Sáng sớm!
Sương mù vẫn chưa tan đi, không khí vẫn còn mông lung, mờmịt, ánh lửa bùng lên sáng rực.
Trước ăn nhà nhỏ, ấy con gà àu trắng, àu đen đi ại kiếm ăn khắpơi, mấy on cọp con uộn thành uả cầu hỏ, chơi đùa với hau mà chỉó bọn chúng ới hiểu được, ất vui vẻ……….

Bạn đang đọc chuyện tại TRÙM Truyện
Khói nếp lượn lờ bay lên quyện vào trong làn sương mù, bay đi xa.
Trong hòng bếp, iếng củi đốt chi hi, cũng hông phá ỡ giờ hắc nàyên tĩnh ày.
Trong ay Trần ão cầm ột cây ủi, chậm ãi đi ra, hả vào rước mộtọc gỗ lớn, sau đó cầm cây búa, phanh một một tiếng, chém câycủi thành hai nửa, cẩn thận nhìn trước sân, dựa vào bên phải gianphòng kia, khẽ cười một tiếng.
Một con sóc nhỏ ôm một quả thông, cất tiếng kêu "chi chi", lắclắc cái mông, nhanh nhẹn trèo leo lên cửa sổ, mắt to tròn nhìnchằm chằm người bên trong phòng trông rất tức cười ………
Hạ Tuyết ôm chăn, ngủ ngon lành, thậm chí lật người lại, đưalưng về phía cửa sổ, tiếp tục ngủ.

Nơi xa xa truyền đến tiếng kêu của một loại động vật
Cô nhíu mày, đôi mắt buồn ngủ vẫn nhắm thật chặt, nhưng ýthức dần dần bình tĩnh, trong đầu dần dần nhớ lại nụ hôn đêmqua, kéo dài thật lâu, sau đó Hàn Văn Hạo ôm lấy cô ngủ, nhưng thật lâu, thật lâu cô cũng không thể ngủ, vẫn trừng tròng mắt, đầuóc hoàn toàn trống rỗng, không biết nhìn cái gì, nhưng dần dần, cô nằm trong ngực Hàn Văn Hạo ngủ thiếp đi …….
Cô đột nhiên mở mắt, lập tức xoay người, lại phát hiện đệmgiường bên cạnh mình trống không, lòng của cô không khỏi căng thẳng, có ý nghĩ hắn đã đi, cô vội vã nhảy xuống giường, mang dép muốn đi ra khỏi phòng, đi ra sân nhỏ, cô nhìn mấy con cọp con, theo bản năng cô co rúm lại, nhưng vẫn bước nhanh đi vào phòng bếp, đã nhìn thấy Trần lão ngồi xổm trước bếp lò, đangcầm đũa sắt nhóm lửa, Hạ Tuyết thấy ông lão này, không khỏi khẽ cười một tiếng, vội hỏi: "Gia gia, sớm như vậy, không ngủthêm chút nữa ……."
Trần lão "ừ" một tiếng, lập tức quay đầu nhìn Hạ Tuyết còn lim dim ngáy ngủ, chậm rãi mỉm cười nói: "Ông đã lớn tuổi rồi.

Mỗi buổi tối chỉ cần chợp mắt một chút, cũng đã rất giỏi rồi.

Sao cháuthức dậy sớm vậy? Chắc là đêm qua rất khuya mới ngủ sao? Nơinúi sâu hoang dã này, thường có tiếng dã thú kêu".
Hạ Tuyết hơi lắc đầu, cười nói: "Không có, ngủ rất ngon, không khí mát mẻ, làm cho người ta sảng khoái tinh thần".
"Vậy thì tốt, nhanh rửa mặt đi, điểm tâm sẽ làm xong rất nhanh ……" Trần lão thúc giục cô nói.
"Vâng ……." Hạ Tuyết khẽ gật đầu, trả lời Trần lão, sau đó nhẹgiọng hỏi: "Gia gia …… ông có thấy Văn Hạo hay không? Lúc cháu thức dậy đến bây giờ cũng không nhìn thấy hắn ……."
Trần gia gia kỳ quái lắc đầu, nói: "Không có, ông không nhìn thấy hắn đâu".
Ánh mắt của Hạ Tuyết chớp chớp, sắc mặt của cô có chút mất tựnhiên, nhưng vẫn mỉm cười nói: "Ách …….

có thể là đi khắp nơi xem một chút …… hắn luôn luôn thích đi tản bộ ……."
Trần lão cũng gật đầu cười nói: "Có thể …….

yên tâm đi, hắn sẽ không bỏ lại cháu đâu, tiểu tử này làm việc rất cẩn thận, có chừng mực, hơn nữa còn là một người vô cùng có trách nhiệm……."

"Sao ông biết thế?" Hạ Tuyết nhìn ông lão mỉm cười nói.
Trần lão xoay người, cầm cây đũa sắt nặng nề đảo lửa bên tronglò, mỉm cười nói: "Ông đi nhiều năm như vậy, nhìn người cũngcó thể biết, tiểu tử này rất tốt, cháu gả cho hắn, là phúc phần củacháu ……."
Hạ Tuyết không biết nói sao, chỉ hơi cúi đầu có chút không phục, lầu bầu nói: "Ông cũng nhìn thấy hắn tốt, hắn rất biết khi dễ người ………."
"Đàn ông sẽ không hao phí tâm tư trên người cô gái không thích, bao gồm cả khi dễ cô gái" Trần lão ha ha cười nói: "Lúc ông còntrẻ, muốn theo đuổi bạn già, nên thường khi dễ bà ấy ………"
Hạ Tuyết nghe những lời này, nhớ tới Hàn Văn Hạo đã từng nói qua: Trên thế giới này không có mấy người cô gái đáng giá để tôi khi dễ, cô thật là không biết điều! Cô đột nhiên cười nhẹ.
"Nhưng ……..

đứa bé này dường như có rất nhiều tâm sự …….

gánh vác rất nhiều, thỉnh thoảng cháu cũng nên nói chuyện vớihắn một chút, câu thông một chút, tìm hiểu hắn một chút ……"Trần lão nghiêng người, bỏ củi vào bên trong lò, nói tiếp.
Hạ Tuyết suy nghĩ những lời này, lại nghe bên ngoài sân có tiếngđộng, cô hơi tỉnh ngủ, vội vàng đi ra phòng bếp, đi ra sân nhỏ,tiếng động biến mất, cô đi tới trước bậc thang, lại thấy Hàn Văn Hạo mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, trong tay ôm một sọt táo,sắc mặt bình tĩnh, từng bước, từng bước đi lên …… Hạ Tuyết lập tức quay đầu đi, có chút lúng túng xoay người, thở nhẹ, giả vờkhông nhìn thấy, đi về phía trước………..
"Sớm như vậy, không ngủ thêm chút nữa?" Tiếng Hàn Văn Hạođã từ phía sau truyền đến.
Vẻ mặt của Hạ Tuyết ửng đỏ, miễn cưỡng không tim không phổicười ha ha, vừa gãi đầu, vừa nói: "Cái đó …… ngủ không được,liền đi tản bộ một chút, tóc của tôi rối hết rồi, tôi về phòng tìmlược chảy tóc một chút …….." cô nói xong, lập tức vọt vào trong nhà, chạy vào phòng, "phịch" một tiếng, đóng cửa lại!

Hàn Văn Hạo vẫn rất bình tĩnh nhìn Hạ Tuyết vội vã chạy vào phòng, hắn cười nhẹ, trong ánh mắt xẹt qua một chút dịu dàng,nhưng không suy nghĩ nữa, ôm sọt táo đi vào nhà ………
Hạ Tuyết vọt vào phòng, ánh mắt chớp chớp, theo bản năng nghetiếng Hàn Văn Hạo đi vào sân, tiếng chân giẫm lên cây cỏ …….

cô đặt tay lên chặn lên ngực mình, tim đập mạnh, thở hổn hển, lại nghe tiếng Trần lão, nói: "Sao cháu dậy sớm vậy?"
"Vâng …… đi xem khắp nơi một chút, thuận tiện hái một ít táo về, cô ấy la hét muốn ăn …….."
Trái tim Hạ Tuyết phanh phanh nhảy, tròng mắt đảo tới đảo lui, sau đó nghe Hàn Văn Hạo vừa cười nói với Trần lão, vừa đặt sọt táo trên bàn, lại nghe hắn chậm rãi nói: "Để cháu đi xem cô ấymột chút …….."
"Ừ! Mau đi đi!" Trần lão mỉm cười nói: "Nha đầu kia lúc nảy tỉnh lại, tìm cháu khắp nơi, tìm không ra, cho là cháu bỏ nó đi rồi…….."
"Sẽ không ……." Tiếng Hàn Văn Hạo đã đến phòng khách, con ngươi Hạ Tuyết trừng lớn, lập tức nhào tới bàn trang điểm trướcmép giường, cầm lấy cây lược, soi gương chải tóc, lúc này cửa bịđẩy ra, Hàn Văn Hạo đi vào, nhìn cô.
Hạ Tuyết trừng mắt..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 360: Cùng Đi


Hàn Văn Hạo vừa nhìn cô, vừa đóng cửa lại
Hạ Tuyết giật mình, cầm lược soi gương chải tóc, ánh mắt nhưnghông cách ào tập rung, không hịn được hìn vào rong gương hấy Hàn ăn Hạo đứng sau ưng cô, đưa tay hấn khóa ửa một ái, sắc ặt của ô lập tức ửng hồng, ó chút căng hẳng, có hút sợ ãi, cầm ây lược, hẽ chải óc, đột hiên da đầu đau nhói, ô "ôi" ột tiếng, úi đầu, hìn cây ược quấn hặt đầu óc, kéo hông được, ô có chút ức giận, ầu bầu: "Tại ao lại rối hành một ục thế này? Ghét!"
Hàn Văn Hạo nghe xong, đi đến trước mặt của Hạ Tuyết, cúi đầu vừa nhìn Hạ Tuyết đang cố gắng kéo tóc của mình, hiển nhiên có chút sốt ruột, hắn vươn tay, nắm nhẹ tay của cô nói: "Để cho tôi …… rối thì rối, từ từ gỡ ra là được, không cần phải gấp …….." Bạn đang đọc chuyện tại TRÙM Truyện
Hạ Tuyết nghe xong, liền buông tay ra, ngẩng đầu nhìn sắc mặtHàn Văn Hạo rất bình tĩnh, gỡ ra sợi tóc mềm mại của cô, giốngnhư ngày hôm qua không có chuyện gì xảy ra, cô vội vàng cúiđầu, nhắm mắt, để cho hắn gỡ tóc rối cho cô, nhẹ vuốt vuốt cái hộp gỗ nhỏ nói: "Lúc nảy anh thật sự chỉ đi hái táo sao?
Hàn Văn Hạo đột nhiên khẽ mỉm cười, nói: "Xem ra, cô có chút hiểu tôi rồi"
"Đó là bởi vì tôi biết rõ anh không phải có lòng tốt đặc biệt đi hái táo cho tôi ……" Hạ Tuyết xăm soi mở cái hộp gỗ, bên trong không có cái gì …….
Hàn Văn Hạo nheo mắt, liếc nhìn Hạ Tuyết trong gương, nói: "Sáng sớm tôi dậy, đi xem địa hình ………"
Hạ Tuyết ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Văn Hạo trong gương, nói: "Thật sao? Như thế nào?
"Nếu như hai người chúng ta cùng đi, ít nhất phải đi ba ngày bađêm cũng không được ……..

Trần gia gia nói, bản thân ông đi haingày hai đêm, là bởi vì ông quen thuộc địa hình, chúng ta khẳngđịnh không đi nhanh như ông, bởi vì địa hình quá phức tạp, khắpnơi là rừng rậm nguyên thủy, hơn nữa rất có khả năng có dã thú lui tới …….

rất nguy hiểm ……." Rốt cuộc, Hàn Văn Hạo đã gỡ xong tóc rối trên đầu Hạ Tuyết, hắn thuận tay cầm lược, chải tóc tóc cho cô, nhìn sợi tóc trơn mềm, thoảng mùi thơm cỏ lau đêmqua cô tắm gội, hắn cười khẽ.
"Vậy làm sao bây giờ?" Hạ Tuyết lo lắng nhìn hắn nói: "Theo như anh nói, lúc chúng ta đi rất có thể gặp nguy hiểm, thậm chí khôngsống được? Chẳng lẽ chúng ta phải cả đời sống ở chỗ này sao?
"Sẽ không …….." Hàn Văn Hạo nhẹ giọng nói.
"Anh có cách?" Hạ Tuyết nghe trong giọng nói của hắn dườngnhư đã có dự tính trước và rất bình tĩnh.
"Ừ" Hàn Văn Hạo đáp lời.
"Cách gì?" Hạ Tuyết có chút căng thẳng nhìn Hàn Văn Hạo.
Hàn Văn Hạo vừa chải mái tóc mềm mại của cô, vừa nói: "Haichúng ta cùng đi, mặc dù chúng ta mang đủ lương thực, đi tầmmấy ngày mấy đêm, đi được ra ngoài thì may, nhưng đi ra khôngđược, rất có thể chúng ta sẽ chết đói ở trong rừng rậm, quá nguy hiểm …….

cho nên lúc nảy tôi hái táo cho cô, suy nghĩ thật lâu, tôi quyết định tốt nhất cô ở lại đây nghỉ ngơi, một mình tôi rời núi ……"
Hạ Tuyết giật mình, nghe lạnh lẽo sau lưng, cô lập tức kéo cây lược, sau đó quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, không tin được, kêu lên: "Anh muốn bỏ tôi lại? Anh muốn bỏ tôi lại? Anh muốn bỏtôi lại?"
Hàn Văn Hạo nhìn thấy Hạ Tuyết kích động như vậy, hắn muốngiải thích ……
"Đừng nói nữa! Tôi biết tôi sẽ liên lụy anh rời núi! Anh muốn đi,thì đi đi, một mình tôi ở lại cùng với gia gia cũng được!!" Lý trí Hạ Tuyết hoàn toàn biến mất, cả người cũng rối loạn, thở phìphò, đứng lên, muốn xoay người đi ra ngoài, Hàn Văn Hạo lậptức đưa hai tay, ôm Hạ Tuyết ngồi trở lại trước bàn trang điểm, đè nhẹ vai của cô, nhìn bộ dáng Hạ Tuyết tức giận trong gương, nói: "Tôi không muốn bỏ lại cô, nhưng chúng ta cùng đi, quá nguy hiểm, thân thể của cô cũng không tốt, chịu không được mấyngày mấy đêm dằn vặt, lỡ như cô gặp chuyện không may thì làmthế nào? Dù sao thể lực phụ nữ không thể so với đàn ông được,không bằng một mình tôi đi ra ngoài, sau đó phái người tới đón cô.

Cô còn có thể thừa dịp này, nghỉ ngơi cho khôi phục sức lực …….

có cái gì không tốt?"

Hạ Tuyết cúi đầu, không lên tiếng.
Hàn Văn Hạo nhìn cô, nắm nhẹ vai của cô nói: "Nhìn cô xem, tốihôm qua lúc ôm cô, cũng không có mấy lạng thịt, chịu nổi dằnvặt sao? Ngày hôm qua chúng ta mới đói bụng một buổi chiều, cô cũng đã không chịu nổi, cô biết bị đói mấy ngày vài đêm, đó là khái niệm gì không?"
Đôi mắt đẫm lệ Hạ Tuyết đột nhiên nhìn chằm chằm Hàn VănHạo, nghẹn ngào nói: "Lúc tôi rơi xuống núi, tốt nhất, anh khôngnên nhảy xuống, sau đó báo cảnh sát, để cho bọn họ đi tìm tôi……..

như vậy không phải nhanh hơn sao? Tại sao anh muốnnhảy xuống?"
Hàn Văn Hạo nhìn cô …….
Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, cô cúi đầu, hít hít mũi, lau nước mắt, nghẹn ngào nói: "Tôi không biết cái gì là đúng hay sai? Nhưng anh vì tôi mà nhảy xuống núi, tôi nhớ loại cảm giác đó, ít nhất không còn cô đơn.

Tôi sẽ không để cho anh một mình rờinúi …… sẽ không …… nếu như đi ra ngoài, có gì nguy hiểm, hai người cùng nhau gánh vác! Không tốt sao? Ít nhất, cùng nhaugánh vác …… anh muốn tôi ở lại đây …….

tôi làm sao yên tâm? Tôi sẽ nhớ anh, nghĩ tới anh, nghĩ anh có gặp chuyện không may hay không, có thể bị đói chết, bị lạnh chết, bị mệt mỏi chết hay không?…….

tôi không muốn như vậy, tôi chết cũng khôngmuốn như vậy! Tôi tình nguyện cùng đi với anh!"
Hàn Văn Hạo đột nhiên cười, ánh mắt lóe lên cảm động, dịudàng hỏi: "Thật muốn đi cùng tôi sao? Sẽ đói, sẽ lạnh, sẽ bị vâykhốn, sẽ mệt mỏi, sẽ khó chịu, thậm chí sẽ chết ………."
"Cùng đi!" Nước mắt Hạ Tuyết từng giọt, từng giọt rơi xuống.
Hàn Văn Hạo cười, nắm chặt vai Hạ Tuyết, thở dài nói: "Đứangốc …… tại sao cô ngốc như vậy?"
Hạ Tuyết hít hít mũi, lau nước mắt nói: "Có nạn cùng chịu thôi……"
Hàn Văn Hạo bật cười, lại nhớ tới lời Hạ Tuyết, sau đó cúi đầu xuống, ôm vai của cô, cùng với cô nhìn vào mặt gương, nói: "Cômới vừa nói cái gì? Cô nói một mình tôi đi, cô sẽ nhớ tới tôi?Nghĩ đến tôi? Có phải nói vậy không?"
Khuôn mặt của Hạ Tuyết đỏ bừng, lầu bầu nói: "Tôi …… tôi…… tôi nói cái gì? Tôi cái gì cũng không có nói! Tôi đi ra ngoàirửa mặt ….." cô vừa nói xong, liền đứng dậy, đi tới bên cửa, vừanắm khóa cửa ……
Hàn Văn Hạo lập tức nắm cánh tay Hạ Tuyết, nhẹ kéo cô lại, cúi đầu, giọng khàn khàn, ở bên tai của cô nói: "Đi ra ngoài nhanh như vậy làm gì ……"
Hạ Tuyết dừng lại, đầu óc đột nhiên rối loạn, hai mắt mê ly không có chủ ý..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 361: Trà Đạo


"Tại sao lại sợ tôi như vậy?" Hàn Văn Hạo ôm chặt Hạ Tuyết vào trong ngực, cúi đầu dán ào mặt ô, hỏi.
Mặt ủa Hạ uyết đỏ ên, muốn éo hai tay ủa hắn a, lại phát iện thânhể có chút ềm yếu ô lực, ô chỉ đành ầu bầu ói: "Thật à bị mắc ẫy anh rồi ……"
Hàn ăn Hạo hướng mày, ại cúi đầu hỏi: "Vào ẫy của ôi sao? ô mắc bẫy ao?"
Hạ uyết phát iện mình ói với ắn một âu thành ai ý, liền ức giận ói: "Được ồi, được ồi, đừng àm rộn.

ia gia vẫn òn ở bên ngoài ……"Cô vừa nói xong, lại muốn vươn tay, kéo hai tay của hắn ra, lại bị Hàn Văn Hạo ôm chặt, ép thân thể của cô tựa vào trên cửa, hắnvươn tay nhấn chốt khóa mà lúc nảy cô vừa vặn ra, cúi đầu muốn hôn Hạ Tuyết …….
"Đừng như vậy ……." Hạ Tuyết xoay mặt đi, đưa hai tay đẩylồng ngực của hắn, Hàn Văn Hạo lại đè thân thể nhỏ nhắn củacô, ôm chặt eo của cô, ở bên tai của cô, giọng khàn khàn, trêuchọc, nói: "Đừng nói, đừng như vậy …… Trần gia gia nghe, sẽ hiểu lầm, không biết chúng ta ở bên trong làm cái gì ……"
"Anh hư quá!" Hạ Tuyết lập tức ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìnhắn, vỗ vào vai của hắn, Hàn Văn Hạo lập tức nắm chặt tay củacô, dùng ánh mắt nóng rực nhìn Hạ Tuyết, sau đó đem bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên môi của mình hôn ……
Khuôn mặt của Hạ Tuyết đỏ bừng, tim phanh phanh nhảy, khẽ cắn môi ……
"Cô có biết tại sao tôi ghét cô cắn xuống môi không?" Hàn VănHạo hôn nhẹ bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, cúi đầu cụng nhẹ lên trán cô, dịu dàng, giọng khàn khàn hỏi.
Trái tim Hạ Tuyết không ngừng nhảy, nhìn hắn, ngây ngốc lắcđầu một cái.
Hàn Văn Hạo cười hết sức thần bí, chậm rãi, nói: "Bởi vì rấtkhiêu gợi ……"
Hạ Tuyết giật mình ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt Hàn Văn Hạoxẹt qua một chút mập mờ, nhưng không nói nữa, thừa dịp lúc cô ngẩn người, cúi đầu khẽ hôn lên đôi môi mềm mại của Hạ Tuyết…….

Hạ Tuyết sững sờ, vừa định đẩy hắn ra, lại bị hắn nhanh chóng ôm lấy thân thể, kéo sát vào lồng ngực nóng bỏng của hắn, cô vộivã luống cuống nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Rốt cuộc, chúng ta đang làm gì?"
"Tôi không biết ……..

cô biết không? Nếu đều không biết, vậy hỏi trái tim đi ……." Hàn Văn Hạo mê hoặc nói xong, cúi đầu khẽ hôn lên môi mềm mại của Hạ Tuyết, m*t lấy môi cô, thân thểcủa hắn lập tức nổi lên phản ứng mãnh liệt, hai tay siết chặt ngang thắt lưng Hạ Tuyết, v**t v* chỗ trũng, hết sức khiêu khích,rồi lại m*t môi của cô nhưng vẫn không ép buộc cô ……..
Hạ Tuyết thở phì phò, hai mắt xốc xếch chợt lóe, muốn tập trung tinh thần suy nghĩ một chuyện, nhưng Hàn Văn Hạo m*t môi của cô, tay ở phía sau lưng cô du ngoạn, tình mê ý loạn, ánh mắt cô chớp lóe, lại bị hắn trêu chọc không nhịn được, hé mở đôi môi đỏ mọng, đuôi mắt Hàn Văn Hạo xẹt qua vẻ vui, nhanh chóng dò đầu lưỡi vào, m*t lấy đầu lưỡi của cô, cùng với cô dây dưa giống như đêm qua, Hạ Tuyết không nhịn được, đón nhận nụ hôn của hắn, hai tay rũ xuống, mặc cho hắn ôm chặt mình, cuồng nhiệt hôn …….
Trần lão ở ngoài sân, đoán chừng lại đang chẻ củi, vừa chẻ vừachậm rãi cười nói: "Hai đứa bé bên trong, thương lượng xong chuyện rồi, phải ra ăn cơm thôi".
Hàn Văn Hạo ôm chặt thân thể Hạ Tuyết, mãnh liệt hôn, vừaquấn đầu lưỡi của cô, vừa cảm giác lồng ngực cô phập phồng, cogiãn càng không ngừng k*ch th*ch thân thể của hắn, hơi thở của hắn nặng nề, tay từ bên eo dò tới mông cô, bóp mạnh một cái, rồi lại nâng người cô, dán chặt thân thể của hắn ……..
"Ưmh" dường như Hạ Tuyết không chịu nổi loại k*ch t*nh này, thở hổn hển, hai tay không nhịn được đặt lên vai của hắn, HànVăn Hạo lại hôn lên môi của cô, sau đó dời nụ hôn xuống cằm,thậm chí, thương yêu hôn khắp khuôn mặt của cô, kh* c*n v*nh t** của cô ……..
"Đừng như vậy, rất nhột" Hạ Tuyết muốn đẩy hắn ra, lại bị Hàn Văn Hạo nắm chặt hai tay của cô, choàng thắt lưng của mình, lại ôm chặt cô hôn nhẹ khắp khuôn mặt, cằm, đến cổ, rồi đến khung xương trên ngực, hai tròng mắt Hạ Tuyết chớp một cái, đã cảmgiác Hàn Văn Hạo hôn nhẹ lên ngực của mình, trái tim cô đậploạn, lúc vừa định cự tuyệt, lại nghe Hàn Văn Hạo hôn lên cổ,nói: "Đừng cự tuyệt tôi".
Hạ Tuyết không khỏi giật mình, đỏ mặt, hai mắt mê ly nhìn chằmchằm Hàn Văn Hạo, ánh mắt Hàn Văn Hạo nóng rực nhìn cô, cuối cùng, hắn đột nhiên khom người ôm ngang Hạ Tuyết, nhanh chóng đi tới giường, không đợi Hạ Tuyết kêu lên, hắn đã bá đạohôn lên đôi môi đỏ mọng của Hạ Tuyết, càng không ngừng cùng cô lăn lộn ôm hôn, giống như đang tiến vào người cô, làm cho linh hồn bọn họ nhộn nhạo, Hạ Tuyết bị Hàn Văn Hạo hôn cho tình mê ý loạn, g*** h** ch*n cuồn cuộn, co rút, biến đổi, cuốicùng Hàn Văn Hạo đè lên người Hạ Tuyết, nắm chặt mười ngón tay của cô, vừa hôn, vừa cùng nhau ma sát khăn trải giường mềm mại, đỏ thẫm, giống như đây là đêm tân hôn đầu tiên của bọn họ.
Nụ hôn lãng mạn như thế, kéo dài như thế, cuối cùng vẫn kết thúc, Hàn Văn Hạo chậm rãi ngồi thẳng người, cúi đầu, ánh mắtnóng rực nhìn Hạ Tuyết, sợi tóc rũ qua mắt, càng làm cho nhịptim người ta đập cuồng loạn.
Hạ Tuyết mơ hồ nhìn hắn, đột nhiên không biết nên làm gì, đành phải vội vàng nói: "Được rồi, đừng làm rộn, tôi đói bụng rồi".
Hàn Văn Hạo đột nhiên cười, cúi đầu hôn nhẹ môi của cô, kh*** g** nói: "Vậy thì ăn tôi đi"
"Đừng như vậy" Hạ Tuyết trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó muốn đẩy hắn ra, Hàn Văn Hạo đột nhiên cười, lại cúi đầu hônlên môi đỏ mọng của cô, vẫn cuồng nhiệt hôn, không chịu kết thúc nụ hôn kia, Hạ Tuyết cũng không có biện pháp, đón nụ hôn của hắn, lồng ngực nóng bỏng của hắn, cách áo sơ mi, truyền tớihơi nóng, cũng tràn đầy một loại sâu nồng …….

"Ăn điểm tâm, cháo đã nguội lạnh hết rồi" Trần lão ở ngoài sân, cười gọi.
"Tôi thật sự đói bụng!!" Hạ Tuyết lập tức đỏ mặt, đẩy Hàn VănHạo, ngồi dậy: "Tôi thật sự đói bụng! Đừng náo loạn nữa!" Côvừa nói, vừa sửa lại mái tóc dài của mình, xoay sang phía bên trái Hàn Văn Hạo muốn đứng dậy, hắn lại bá đạo từ phía sau ôm eo của cô, hôn nhẹ lên cái cổ trắng mịn, trơn mềm của cô, muốn tiếptục triền miên, Hạ Tuyết bị hắn làm cho không còn cách nào khác, liền "a" một tiếng, ngồi dậy, cầm cái gối đầu đập vào vai Hàn Văn Hạo, kêu to: "Ăn điểm tâm á!"
Hàn Văn Hạo nửa nằm trên giường, nắm một bàn tay nhỏ bé củacô, xúc động cười một tiếng.

nguồn TRÙMTruyện.NET
Những ngày tươi đẹp đến đâu, cuối cùng cũng phải rời khỏi, HànVăn Hạo và Hạ Tuyết quyết định sáng sớm gày mai, hân thể hôi phục ốt, sẽ ời núi, rần lão ũng tán hành nán ại một gày, cho ên sáng ớm, sau hi ăn điểm âm, Hàn ăn Hạo ghĩ tới hân của rần lãohông tốt, ấy nước hông tiện, ên tự mình đến phía au núi, gánhước suối ho Trần ão.
Trần ão lấy a dụng cụ ha trà, đặt rước bàn, hìn Hạ uyết mỉm ười nói: "Mặc ù cá tính ủa cháu ồn nhiên hân chất, hật hiền lành, nhưng vì tính cách đơn thuần, cho nên làm việc kích động, bấtchấp hậu quả, phải biết rằng, thái độ làm người, vốn là một lạihọc vấn cao thâm, hai ngày nay, ông thấy nha đầu cháu rất khôihài vui vẻ, cho nên hôm nay ông sẽ dạy cháu kỹ thuật pha trà......!Phải biết, trà đạo Trung Quốc, nhấn mạnh sự vui vẻ của conngười, tự do tự tại, nuôi dưỡng tâm tính, tinh thần, chúng ta muốn uống một ấm trà ngon, tất nhiên phải có trà ngon, nước ngon, nhưng kỹ thuật pha trà lại quyết định trà có thể đạt tới mùi vị ngon nhất hay không......"
Hạ Tuyết nghiêm túc gật đầu, nhìn các loại dụng cụ pha trà, ánh mắt trở nên chăm chú và nghiêm túc.
Trần lão giơ tay nhìn Hạ Tuyết giải thích: nếu muốn pha đượcmột ấm trà nghệ thuật uống trà, phải có: ly trà, tẩy trà, khay trà,đệm lót trà, nước suối và chén đựng nước, chum thủy tinh, bếp nhỏ bằng đất, ấm đất, quạt lông và đũa thép......
Hạ Tuyết rất im lặng nhớ kỹ tên gọi của các dụng cụ pha trà, lại gật đầu.
Trần lão nhìn Hạ Tuyết, lại nghiêm túc nói: "Trước khi pha trà,phải dâng hương tĩnh khí, làm cho mình yên tĩnh, bình thản......"
Hạ Tuyết lập tức gật đầu, bê bếp lò lớn chừng bằng bàn tay, đặtở trước bàn, sau đó lấy ba cây nhang thơm, đốt lên, cắm trong lò,nhìn làn khói lượn lờ bay lên, một loại cảm giác thư thái kỳ diệulan ra, làm cho người ta nhất thời cảm thấy bay bỗng......!HạTuyết thật sự rất cảm thán nhìn Trần lão nói: "Cảm giác này thật tốt......!Đã nhiều năm qua, cho tới bây giờ cháu cũng chưa thấy như hôm nay, cảm giác thời gian rất chậm, lại rất quý giá, cảm giác có được một niềm hạnh phúc tuyệt vời......"
Trần lão mỉm cười, bưng cái lò lửa nhỏ đặt giữa bàn, nói: "Ngườihiện đại quá phô trương, phiền não, chú trọng đời sống vật chất,mỗi ngày bận rộn, nhưng không biết có đôi khi phải dừng lại mộtchút, từ từ chú trọng đến cảnh giới, tu vi, cũng là một loại suynghĩ và rèn luyện tâm tính......!Chúng ta chỉ có dừng lại, chậm lại, mới có thể hoàn thiện bản thân mình hơn, hiểu không?"

Hạ Tuyết mỉm cười gật đầu.
Trần lão nhìn Hạ Tuyết ôn tồn giải thích nói: "Được rồi, dânghương xong, bắt đầu ngửi trà......"
Hạ Tuyết nghe Trần lảo nói, liền gật đầu mở một gói trà ra, ngửimùi Phổ Nhị, mặt lại đỏ lên, nhìn Trần lão ngượng ngùng nói:"Cháu không ngửi được......"
Hàn Văn Hạo xách một thùng nước suối, đổ vào trong vạc, nghenhững lời này, lặng lẽ cười, Trần lão nghe, cũng mỉm cười nói: "Trà cũng giống như người, cháu phải phân biệt được hạng người thế nào là người rất tốt, phải không ngừng tiếp cận để tìm hiểu,trà cũng như thế, nếu muốn đạo phải mây tan trăng tỏ, phải kiên nhẫn, từ bản chất biết một người, mà không phải nhìn vẻ hàonhoáng bên ngoài......!Có một số người có khuyết điểm là ruộtđể ngoài da, ngược lại loại người này rất dũng cảm......!Tràcũng như thế, nhưng trà và người khác nhau, người là bị động,trà là chủ động, cần chính mình tự đi tiếp cận, giống như tên tiểu tử đó, cháu phải tìm hiểu hắn nhiều một chút......!Ha ha......"
Vẻ mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo một cái, Hàn Văn Hạo không nói gì, chỉ xách thùng gỗ đi lấy nước tiếp, cô nhìn bóng lưng của hắn, đi thật chậm chạp, lại trầm ổn, có lực......
"Tiểu tử này là một ấm trà ngon nhất......" Trần lão mỉm cườinói với Hạ Tuyết: "Trà ngon là chịu đựng được thời gian lắng đọng......"
Hạ Tuyết không biết nói gì, chỉ nhìn Hàn Văn Hạo đi ra ngoàisân, biến mất trong rừng trúc, cô đột nhiên bất đắc dĩ, cười mộttiếng.
"Được rồi, bắt đầu nhóm lửa......!Trước hết dùng đũa thép gắp than thả vào trong lò......" Trần lão bắt đầu cẩn thận dạy, Hạ Tuyết gật đầu, lại thấy bình bên trong bình thủy tinh đặt than,buồn cười nói: "Gia gia, sao ông lại bỏ than vào trong bình thủytinh vậy?"
Trần gia gia mỉm cười nói: "Vạn vật đều có chỗ hữu ích, không phân biệt cao thấp, chỉ có hiểu được đạo lý này, cháu mới có thểlàm cho tư tưởng của mình hơn thăng hoa đến cảnh giới tối cao......"
Hạ Tuyết nghe xong, đã hiểu, từ trong bình thủy tinh gắp khốithan ra......
Trần lão nhìn Hạ Tuyết sảng khoái gắp than, liền uốn nắn, nói:"Ông mới vừa nói với cháu, cháu lại quên rồi? Phải từ từ, tinh thần phải lĩnh hội từng chi tiết, từng động tác, hưởng thụ mỗi chi tiết và động tác.

Nếu cháu không thể làm được điều này, đừngnói đến hưởng thụ nữa, cháu không phân rõ cái gì là mây, cái gì là sương, tính cách như vậy, ở trên bước đường đời của cháu sẽăn rất nhiều đau khổ, hiểu không?"
Hạ Tuyết nghe xong, nghiêm túc gật đầu, liền cầm đũa thép hítthở thật sâu, cẩn thận gắp khối than nhỏ, nhưng vì bàn tay của côkhông có sức, khối than nhỏ rớt xuống, cô bừng tỉnh, chậm rãi làm, cô vui mừng nhìn Trần Lão, nói: "Nếu làm nhanh, không nhất định có thể kẹp chặt......"
Trần lão cảm giác Hạ Tuyết có sự thông minh bẩm sinh, là người có sức cảm thụ mạnh mẽ, liền hài lòng gật đầu mỉm cười, sau đó chăm chú nhìn Hạ Tuyết, trong lòng đang dần dần thành hình một quyết định.
Một buổi trưa, Hạ Tuyết học không ít kỹ thuật pha trà của Trần lão, Trần lão đem tuyệt học bình sinh của mình truyền thụ choHạ Tuyết, cuối cùng, Trần lão còn nghiêm túc nói với Hạ Tuyết: "Sau này, trên bước đường đời của cháu, cháu sẽ cần tới nó!"

Hạ Tuyết mỉm cười uống ly trà Thiết Quan Âm do mình vừa pha, nói: "Hiện tại cháu đã rất cần nó á......"
Trần lão không vạch trần Hạ Tuyết, nhìn thấy Hàn Văn Hạo gánhnước đi vào trong sân, đổ nước vào trong vạc, ông kêu Hàn VănHạo, nói: "Tiểu tử, cháu tới đây.....!Uống trà ngon vợ của cháu pha một chút?"
Hàn Văn Hạo vừa đổ nước, vừa cười nhẹ, nói: "Cô ấy làm sao có thể pha được một ấm trà ngon? Tính tình của cô ấy nóng nảy.....!Sẽ không hiểu được mùi vị trong đó!"
"Này!" Hạ Tuyết tức giận nói với Hàn Văn Hạo: "Anh không cầnsỉ nhục người ta như vậy chứ?"
Hàn Văn Hạo đặt thùng gỗ xuống, thấy ba bồn nước lớn, có hai bồn đã đầy, hắn mới chậm rãi đi tới, sau đó bình tĩnh mỉm cười cầm ly trà trong tay Hạ Tuyết, sau đó đưa lên môi của mình bên, hớp một ngụm, ánh mắt nhàn nhạt chợt lóe sáng......
Hạ Tuyết khẽ cắn môi, trừng mắt nhìn hắn!
Hàn Văn Hạo đặt ly trà xuống, nói ngay: "Lãng phí lá trà ngon như vậy....."
"Này!!" Hạ Tuyết lập tức vỗ bàn đứng lên, nhìn hắn chằm chằm nói: "Không cần xấu hổ rồi coi khinh người ta chứ?"
"Xem đi, xem cô đi!" Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ nói: "Hôm nay uổng phí Trần gia gia đã dạy cho cô rồi!"
"Mới không có! Đối với loại người như anh, tính tình tôi khôngcó cách nào tốt được!!" Hạ Tuyết tức giận nói.
"Được rồi, được rồi, đừng tranh cãi nữa, Tuyết Nha Đầu, cháu cùng chồng đi lấy nước đi, giúp một chút việc, hôm nay hắn cũng mệt mỏi, giữa vợ chồng, phải cùng chia sẽ khó khăn, ông khôngcó gì, ông đi nghỉ ngơi một chút......!Tỉnh lại sẽ dạy cháu pha trà......" Trần lão nói xong, mỉm cười đứng lên, đi về phíaphòng mình.
"Tôi mới không cần!" Hạ Tuyết tức giận mình cũng muốn đi về phòng, Hàn Văn Hạo lại cầm lấy tay cô, nói: "Theo tôi đi......"
"Không muốn!" Hạ Tuyết phát cáu.
"Đi thôi......" Hàn Văn Hạo mỉm cười nắm chặt tay Hạ Tuyết,sau đó nhắc thùng gỗ, cùng nhau đi về hướng dòng suối bên dưới núi..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 362: Nước Suối


Nước suối phía sau chân núi cách nhà Trần lão không xa, khoảngcây số, phải đi qua một con đường nhỏ thật ài trong ừng trúc, đi tới hía trước......
Hàn ăn Hạo ắt Hạ uyết giẫm ên lá trúc anh tươi ước đi, ừa đi vừauay đầu ại nhìn ạ Tuyết ức giận, ắn đột hiên cười, au đó từ ừ dùng ức một hút, kéo ô lại gần rong ngực ủa mình, úi đầu hìn cô,ịu dàng ói: "Thế ào?"
Hạ uyết xoay ặt đi, ói: "Người a thật vất ả mới ha được ình trà,anh uống ảm thấy không ngon ……..

anh không cần nói lãng phí nha, tôi rất nghiêm túc pha trà? Tại sao anh suốt ngày cứ dội nước lạnh vào người ta? Anh khi dễ tôi, như ăn cơm bữa!"
Hàn Văn Hạo nhướng mày, sau đó cúi đầu, nhìn cô nhăn mày, đôi môi đỏ mọng, sáng nay hai người hôn cuồng nhiệt như vậy, sắc môi vẫn còn đỏ tươi, trong lòng của hắn xúc động mãnh liệt, đột nhiên khẽ m*t môi đỏ mọng, mê hoặc nói: "Tôi khi dễ cô? Tôi muốn thật khi dễ cô, cô thích không? Hả?"
Mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, lập tức đẩy hắn ra nói: "Anh tránh ra á! Giữa ban ngày ban mặt, còn ở bên ngoài nữa đấy".
Hàn Văn Hạo lại siết chặt vòng eo cô, kéo cô sát vào mình, haibầu ngực sữa đầy đặn lộ ra, hắn hôn lên môi của cô, cười nói: "Nơi này còn có ai sao? Cùng với chúng ta, chỉ rừng trúc, thíchlàm gì đều được!"
"Đi, đi, đi!" Hạ Tuyết lập tức đẩy hắn ra, đỏ mặt mang dép lê,vượt lên đi trước Hàn Văn Hạo, sau đó ngồi xổm trên mặt đất,nhặt một cành trúc, quơ quơ trên không trung, cách không xa,quay đầu lại nhìn Hàn Văn Hạo, đột nhiên nói: "Tôi đột nhiên rất nhớ Hi Văn......!Thật sự rất nhớ, rất nhớ......!Tôi hận khôngđược lập tức ôm nó!! Nhớ nó muốn chết luôn!!"
Hàn Văn Hạo nhìn cô, cười nhẹ, nói: "Tôi cũng nhớ......"

Hạ Tuyết đứng ở đằng xa nhìn hắn......!Hỏi: "Anh yêu nó sao? Anh yêu con gái tôi sao?"
Hàn Văn Hạo chăm chú nhìn Hạ Tuyết, đột nhiên cười nói: "Tôiyêu con gái của chúng ta, nó là con gái của chúng ta......"
Trong lời nói có một ý tứ khác, Hạ Tuyết đã hiểu, ánh mắt cô chớp lên, trong lòng giật phanh phanh, lại ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo hỏi: "Sau khi chúng ta rời núi, anh nên bỏ ra một chútthời gian, đưa nó đi khu vui chơi được không?"
Hàn Văn Hạo mỉm cười gật đầum......"Ừ......"
Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, xa xa nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Anh dắt tay của nó, đi mua kẹo đường được không? Sau đó ôm nó, vừa đi dạo phố vừa chơi đùa với nó, được không?" Bạn đang xem tại TRÙM Truyện - .TRÙM Truyện
"Ừm!" Hàn Văn Hạo lại cười nói......"Tôi sẽ làm chuyện củamột người cha phải làm......!Mọi thứ, mọi thứ......"
Hạ Tuyết mỉm cười, suy nghĩ một chút, gật đầu, xoay người lạiphe phẩy cành trúc bước đi, dáng đi rất nhẹ nhàng......
Hàn Văn Hạo nhìn theo bóng lưng Hạ Tuyết, mặc chiếc áo hoa nhỏ mỏng manh, quần lửng màu đen, mang dép, nhẹ nhàng đi trên đường, hắn đột nhiên cười, trong ánh mắt hiện lên thâm tình và đau tiếc, không dám cầu xin cô.........!Bởi vì hắn đã để lạiquá nhiều nghiệt chướng trên người của cô, cô một mực thay hắn trả nợ, cho nên không có cách nào tiếp tục cầu xin cô......
Hắn nghĩ nghĩ, nhưng cũng không nghĩ tiếp nữa, có chút kết quả,hãy giao cho thời gian đi, phải quý trọng giờ khắc này!
Hai người cứ như vậy im lặng bước đi, ở phía trước Hạ Tuyết đạplá trúc xanh, phe phẩy cành trúc, tiến về phía trước......
Hàn Văn Hạo ở phía sau đạp lá trúc, xách thùng gỗ, đi về phíatrước......

Bọn họ không chờ nhau, bọn họ đều là người trưởng thành, suyxét xem nên làm gì, làm thế nào, lựa chọn thế nào, tôn trọng lẫnnhau hay lựa chọn cắt đứt.
rốt cuộc Hạ Tuyết đi đến chân núi, cô trừng to mắt nhìn lên mộttòa núi lớn trước mặt, xanh ngắt đứng sừng sững dưới bầu trời, hùng vĩ thật hùng vĩ, dòng nước không biết từ nơi nào của đỉnh núi róc rách chảy xuống, sau đó ùn ùn rơi xuống những tảng đá cuội chồng xếp lên nhau một cách tự nhiên như trong diêu trìcung, cuối cùng, nước dần dần tràn ra, dọc theo một dòng suối nhỏ chảy xuống, từng lớp sương mù trong ao nước bay lên, giống như nhân gian tiên cảnh......
"Ôi....." Hạ Tuyết kinh ngạc đến ngây người, phát hiện cái chỗnày thật sự rất đẹp, cô hưng phấn chạy tới phía trước, đến aonước bên cạnh, nhìn nước trong ao vô cùng trong vắt, từng viênđá cuội trong ao có màu sắc tươi đẹp, mỹ Lệ, cô muốn đưa chânvào, Hàn Văn Hạo lại nắm chặt cánh tay của cô, bất đắc dĩ nói: "Được rồi! Dưới chân núi khẳng định sẽ có người phải uốngnước, cô đưa chân vào thì giống cái gì? Lúc nảy tôi đến lấy nước, Trần gia gia còn nhắc nhở tôi, đừng làm dơ nước trong ao......"
Hạ Tuyết ồ ồ ồ lập tức chạy đến một đầu trong ao nhỏ, ngồi xổmxuống, vui vẻ gạt mép nước vớt lên uống, hưng phấn kêu to: "Trờiạ! Trách không được gia gia nấu cháo ăn ngon như vậy..., nước này thật sự rất ngọt! Tại sao gia gia tìm được nhân gian tiên cảnh thế này để ở chứ?"
Hàn Văn Hạo cười khẽ, khom lưng đưa thùng vào trong cái ao lớn, múc đầy một thùng, chậm rãi nói: "Người bình thường không ở được nơi này......"
Hạ Tuyết đứng ở đầu kia, dội nước rửa mặt, kỳ quái quay đầu hỏi…..."Tại sao?"
Hàn Văn Hạo ngẩng đầu nhìn cô, bất đắc dĩ cười nói: "Cô có lưu ý đến một chuyện hay không? Nơi thâm sơn hoang dã này, gia gia ở đây, điện ở đâu tới? Tự có sao?"
Hạ Tuyết mở to hai mắt, nhìn Hàn Văn Hạo cười nói: "Phải ha! Ở đâu tới vậy?".

Chap mới luôn có tại ( t rùmtruyện.c o m )

"Sáng sớm tôi ra cửa nhìn một chút, phát hiện phía sau nhà có một bình điện rất lớn! Nhất định là người dưới chân núi đưa lên cho ông! Còn nữa, nơi này gạo và đồ dùng hàng ngày làm sao có? Tất cả đều là người ở dưới chân núi đưa lên, tôi xem chỗ này, ngoại trừ nhà của gia gia, không có một chỗ nào có dấu chân người, nếu tôi đoán không sai, đây chính là khu bảo tồn tự nhiên!" Hàn Văn Hạo nhẹ giọng nói.
Hạ Tuyết lại kỳ quái nói: "Nếu như là khu bảo tồn tự nhiên, tại sao gia gia có thể ở nơi này?"
Hàn Văn Hạo mỉm cười nhìn cô gái ngốc này, sau đó xách thùng nước đi tới phía trước buông xuống, cũng ngồi xỗm bên cạnh ao,gạt mép nước vớt lên uống, chậm rãi, nói: "Cô nghe ông nói chuyện, ông giống như một người già đơn giản sao? Lúc đầu nhìnthấy ông ấy, dáng vẻ uy nghiêm, cô không cảm giác được sao?"
Hạ Tuyết suy nghĩ một chút, vẫn không hiểu, cười nói: "Tôi mặc kệ ông là ai? Tôi rất thích ông, ông giống như người thân của tôi......" Cô vừa nói xong, đang muốn uống nước, lại phát hiện ởmột chỗ nào đó trong ao nước, có một hoa đá hiếm thấy, cô "a" một tiếng, lập tức đạp lên tảng đá nhỏ, muốn bò đến bên cạnh, lấy hoa đá này, ai biết chân vừa bước lên tảng đá thì bị trợt chân,"ùm" một tiếng cả người rơi xuống ……..
Hàn Văn Hạo lập tức đưa tay kéo cô, ai biết trọng lượng quá nặng, hai người cùng nhau ngã vào trong ao nước, Hạ Tuyết ở trong nước hoảng sợ hét lên, ôm chặt Hàn Văn Hạo, kêu to: "Cứumạng, tôi sợ nước!!"
Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ nở nụ cười, ôm cả người Hạ Tuyết bị ướt đẫm, nói: "Làm ơn, ao nước này sâu chưa tới một mét, cô sợ đến như vậy sao?"
"Hả?" Hạ Tuyết ngớ ngẫn nhìn xung quanh mình, mặt đỏ lên, thởphì phò nói "Phải ha! Lúc nảy làm tôi sợ......!Thật may là không có gì......" Cô vừa nói vừa vươn tay, lau nước trên mặtmình, ngẩng đầu nhìn trên mặt Hàn Văn Hạo cũng ướt, mái tóc ướt khẽ rũ xuống, dính bên đuôi mắt, ánh mắt nóng rực đangnhìn cô chằm chằm, mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, cúi đầu muốn tránh ánh mắt của hắn, lại nhìn cái áo mỏng trên người mình đãbị ướt đẫm, dính vào da thịt trắng như tuyết, lộ ra vùng ngực hấp dẫn, cô nhất thời cảm thấy vô cùng xấu hổ, muốn đẩy hắn ra, đi ra khỏi ao......
Hàn Văn Hạo cắn răng, bá đạo ôm chặt thân thể Hạ Tuyết, kéo cô sát lồng ngực ướt đẫm của mình, da thịt khêu gợi lộ ra, hấpdẫn trí mạng!
"Anh......!Anh làm gì?" Hạ Tuyết đột nhiên đỏ mặt, hai tay chống trước ngực hắn, cúi đầu thở mạnh......
Hàn Văn Hạo nhìn khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ bừng, thở một hơicảm tính, nói: "Tôi muốn hôn cô....."
Trái tim của Hạ Tuyết phanh phanh nhảy, ngẩng đầu lên, hai mắtmê ly nhìn chằm chằm đôi mắt nóng rực của hắn, cô giật mình, thở phì phò, không biết nên làm sao......
Hàn Văn Hạo vừa nhìn ánh mắt mê ly của cô, vừa cúi đầu khẽ chạm trên đôi môi đỏ mọng của cô, sau đó một dòng nước ấmchạy khắp lần toàn thân, môi của hắn dừng bên môi Hạ Tuyết, dụhoặc nói: "Tôi thật sự rất thích môi cô ……"
Hai mắt Hạ Tuyết nhấp nháy, khẽ mím môi môi, hai tay khẽ đặt trên vai của hắn, đón nụ hôn của hắn, Hàn Văn Hạo ôm chặt eonhỏ nhắn Hạ Tuyết, ở trong nước đem lưng cô dựa vào bên cạnhao, m*t đôi môi mềm mại của cô, đầu lưỡi xông vào quấn lấy đầulưỡi ngọt lịm của cô, đứng trong ao cuồng nhiệt hôn ôm hôn,thậm chí Hàn Văn Hạo đang cuồng nhiệt hôn cô, lại vươn tay cởicúc áo sơ mi của hắn, lột áo ra, trên người để trần, ôm chặt thânthể mảnh mai của Hạ Tuyết, lồng ngực rắn chắc, hấp dẫn mạnh mẽ dán chặt vào thân thể Hạ Tuyết, cúi xuống vuốt sau lưng cô, lại từ ngang lưng, khẽ vuốt đến g*** h** ch*n......

"Ưmh......" Hạ Tuyết ôm cổ của Hàn Văn Hạo, đón nụ hôncủa hắn, phát hiện trên người của hắn đã c** tr*n rồi, tay đangbắt đầu tiến sát từng bước, mặt của cô tức khắc đỏ lên, cả người mềm yếu tựa vào trong ngực của hắn, mặc cho đầu lưỡi của hắn chiếm lấy mình, trái tim của cô phanh phanh nhảy, cảm thấy lồngngực của hắn đè ép vào mình, cô không nhịn được kêu nhỏ: "HànVăn Hạo ……"
"Hả?" Hàn Văn Hạo hôn nhẹ cằm của cô, hôn nhẹ cổ của cô, đếnvành tai, nhưng tay đã đặt lên b* ng*c sữa của cô, nhẹ nhàng x** n*n, cảm giác ngực cô rất co dãn và hấp dẫn, hắn thở dài một hơi, mạnh mẽ x** n*n......
"Ưmh......" mặt của Hạ Tuyết tức khắc đỏ bừng, cảm giác ngón tay của hắn đều có ma lực, đem mình trêu chọc đến nhiệthuyết sôi trào, cô thở hổn hển …...
Hàn Văn Hạo đột nhiên từ trong nước, nâng người Hạ Tuyết, đặtcô nằm ở bên cạnh ao, hắn gấp rút đè ở trên người của cô, vừahôn lên môi của cô, vừa buông lỏng cúc áo mỏng của cô, nhìn áolót trắng như tuyết, b** ng*c bóng loáng mê người, hắn không có cách nào khắc chế nữa, kéo áo lót ra, dọc theo b* ng*c sữa của cô, cắn cô điểm nhỏ màu hồng, không ngừng m*t, khẽ cắn......
"A......" Hạ Tuyết kêu nhỏ, ngẩng đầu nhìn trời, núi, thân thểbị trêu ghẹo làm cho t*nh d*c bộc phát......
Hàn Văn Hạo vẫn khẽ cắn, khẽ l**m điểm nhỏ màu hồng của cô, tay lại xông vào dưới bụng, không ngừng v**t v* cô ở g*** h** ch*n ấm áp và ướt át …….
"A........!" Hạ Tuyết cảm thấy khó nhịn, k*ch t*nh kêu lên,Hàn Văn Hạo cảm thấy sự nhiệt tình của cô, ra sức m*t bộ ngựcsữa của cô, càng lúc càng hôn xuống phía dưới, đến giữa bụng, hắn khẽ l**m cái rốn trên bụng cô, khẽ mỉm cười nói: "Tôi thích nhất chỗ này trên người cô......!rất hấp dẫn......"
Hạ Tuyết mê ly hơi nâng đầu lên, kích động nhìn Hàn Văn Hạo......
Hàn Văn Hạo cũng kích động nhìn Hạ Tuyết, sau đó mạnh mẽ ôm cô lên, trên người cô đã tr*n tr**, cuồng nhiệt hôn, có lẽ bọnhọ cũng rất ưa thích, rất ưa thích nụ hôn này, cả hai không ngừng dây dưa, dây dưa......!Hàn Văn Hạo vừa muốn cắn b* ng*c sữa của cô, nhưng ánh mắt ngưng tụ, dừng lại tất cả động tác......
Hạ Tuyết th* d*c, nhìn ánh mắt nóng bỏng và nghi hoặc của HànVăn Hạo, hỏi: "Thế nào?"
Ánh mắt Hàn Văn Hạo nhanh chóng chớp lóe nói: "Có người tới......".
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 363: Ai Tới Vậy


Rừng trúc thật dài, cành lá xanh tươi càng thêm tỏa sáng.
Vào lúc giữa trưa, mặt trời hơi nóng, khắp nơi tĩnh lặng, tiếnghim hót véo on từ đầu ên kia truyền đến, càng hêm vẻ ên tĩnh, ạ Tuyết ửa sang ại quần áo, khẽ ạt nước ửa mặt, hìn Hàn ăn Hạo,ỏi: "Anh …… nghe ó tiếng gười thật ả?"
Hàn ăn Hạo hắc thùng ước, đáp hẹ: "Ừ......"
Hai gười dọc heo đường đi về, huyện lúc ảy, hai gười cũng hông khỏi rầm mặc, hưng Hạ uyết lại hông nhịn được, hìn Hàn ăn Hạoỏi: "Anh ói làm cho tôi hoang mang, nhưng lúc nảy rõ ràng tôi không nghe được tiếng người, chỉ có tiếng nước nơi khe núi chảy róc rách......"
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết mỉm cười, khẽ nói: "Cô thườngmắng tôi là gì?"
Hạ Tuyết nghe xong, suy nghĩ một chút, liền mỉm cười nói: "Biếnthái, ghê tởm, hèn hạ, hạ lưu, vô sỉ, tàn nhẫn, vô tình, bá đạo, cường thế, không nói đạo lý, vô lại.....!còn cái gì nữa?" (ặc, ặc ….chị tuyết thật hết nói!)
Hàn Văn Hạo nhướng mày, quay đầu nhìn Hạ Tuyết, "à" mộttiếng, cười nói: "Thì ra tôi nhiều khuyết điểm như vậy à? Thật là quá coi trọng rồi!"

Hạ Tuyết không nhịn được cười, nhìn hắn nói: "Đúng vậy, anh có rất nhiều khuyết điểm! Cho nên anh muốn hỏi cái nào?"
Hàn Văn Hạo mỉm cười, đặt thùng nước xuống, sau đó đi tới trước mặt cô, khẽ vươn tay ra, nâng mặt của cô, dùng ngón cáikhẽ vuốt vuốt trên mặt trơn mềm của cô, nói: "Không phải côthường mắng tôi là con báo nhỏ chết tiệt sao? Tôi là động vật họ mèo, khứu giác và thính giác dĩ nhiên bén nhạy hơn so với ngườibình thường......"
Hạ Tuyết nhìn hắn, dịu dàng hỏi: "Thật sao......!Có người tớisao?"
Hàn Văn Hạo chăm chú nhìn Hạ Tuyết, nói: "Có lẽ vậy......!Hoặc là một con mèo, một con chó, một con cọp con......"
Sắc mặt của Hạ Tuyết vừa thu lại, đánh mạnh hắn, cười nói:"Đừng nói đến cọp làm tôi sợ!"
Hàn Văn Hạo đột nhiên cười, khom người một tay ôm lấy ngang mông Hạ Tuyết, ôm cô đi vào trong rừng trúc rậm rạp......
Trái tim Hạ Tuyết nhảy loạn, ôm cổ của hắn, cúi đầu nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi: "Anh muốn làm gì?"
Hàn Văn Hạo cúi đầu khẽ cắn b* ng*c sữa của cô, mê hoặc, thấp giọng cười nói: "Hôn lại một chút, trở về thì không được thuận tiện".
"Đừng như vậy!" Mặt đỏ Hạ Tuyết đỏ tới mang tai.
Hàn Văn Hạo lập tức thả Hạ Tuyết xuống, sau đó kéo cô tựa vào một gốc trúc thật to, sau đó vội ôm lấy thân thể của cô, bá đạo và kích động nhìn cô nói: "Tôi muốn hôn lại một chút......"
Hạ Tuyết bị hắn nói cho làm cho không biết làm sao, không khỏicười một tiếng, lại nhìn hắn, quyến rũ, khẽ cắn môi......
Hàn Văn Hạo nhìn cô làm cho hắn xúc động như vậy, càng không cách nào nhẫn nại, nói: cô gái......!Thật là......!Mặtcủa hắn đã cúi đầu, khẽ m*t lấy làn môi của cô, Hạ Tuyết hé đôimôi đỏ mọng, ôm chặt cổ của hắn, cùng đầu lưỡi của hắn quấnlấy, hơi thở hai người nóng bỏng, gấp rút, cũng không khỏi cười, lại cuồng nhiệt hôn, Hàn Văn Hạo vừa hôn, vừa vươn tay, khẽvuốt ve b* ng*c sữa của cô, vươn tay dò vào trong quần áo củacô, v**t v* điểm hồng......
"Ưmh......" Hạ Tuyết vừa cuồng nhiệt hôn hắn, vừa ôm cổ củahắn, cảm thấy mình có được người đàn ông này, loại cảm giác này rất ngọt ngào và tốt đẹp, cô không nhịn được, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của hắn, nụ hôn như núi lở tuyết tan, cảm giác trungthành với tim của mình, có thể kích động và cuồng nhiệt, nhưng thật ra con người rất yếu đuối, một khi phát hiện ra tình yêu thì rất khó lựa chọn, nhất là ở một nơi giống như tiên cảnh thế này, chính cô cũng không hiểu, cô rốt cuộc bị chinh phục thế nào, cô chỉ biết, cô say mê khi hắn hôn, say mê trong thế giới của hắn, ai cũng có thể sẽ gặp được rất nhiều người vì bạn nhảy xuống váchnúi, nhưng cố tình chỉ có một người như vậy, ngã bể đầu chảymáu ở gần xung quanh bạn, đây là cái gì? Đây gọi là duyên phận, mặc kệ là nhân duyên, hay......!Nghiệt duyên!
Hàn Văn Hạo vén áo hoa mỏng của cô lên, m*t b* ng*c sữa của cô, khẽ cắn điểm hồng nhỏ, thân thể nóng lên, hắn lập tức ôm chặt thân thể Hạ Tuyết, vừa x** n*n b* ng*c sữa của cô, vừa hônlên môi của cô, g*** h** ch*n của hắn dán vào g*** h** ch*n của cô, cũng có thể cảm thụ được giữa chân của cô sâu thẳm và hấpdẫn mình, hắn di chuyển thân thể, ở giữa chân của cô cọ sát......

Hạ Tuyết hiểu ý của hắn, hai mắt mê ly nhìn chằm chằm hắn, mặtlập tức đỏ bừng.

tại TRÙMTruyện.NET
Hàn Văn Hạo nuốt cổ họng khô rát, rất thất vọng nói: "Rốt cuộc là ai tới vậy, tôi thật muốn cô......"
Hạ Tuyết nhìn lại hắn, khẽ cắn môi......
"Cái người này......" Hàn Văn Hạo lại hôn đôi môi mềm củacô, thân thể càng lúc càng nóng bức, nhưng vì lúc nảy hắn ngheđược một loạt tiếng bước chân, làm cho hắn lo lắng, liền ôm mặt của cô, vừa hôn môi cô, vừa nói: "Tối nay......!Ở trong phòngchờ tôi......"
Trái tim Hạ Tuyết đập dữ dội, hai mắt chớp một cái, ngẩng đầunhìn hắn......
Hàn Văn Hạo lại m*t môi của cô, nhẹ tay x** n*n b* ng*c sữa của cô, đam mê nói nhỏ......!"Tối nay ở trong phòng chờ tôi, được không?"
Hạ Tuyết vừa bị hắn trêu chọc, th* d*c một hơi, vừa ôm cổ củahắn, cười nói: "Ngày mai chúng ta còn phải lên đường, tối nay ở trong phòng chờ anh sao?"
Hàn Văn Hạo mỉm cười, kh* c*n v*nh t** của cô, hơi thở nóng bỏng, hấp dẫn nói: "Lên đường và chuyện cô chờ tôi có xung đột sao? Tối nay tôi bỏ qua cô, ngày mai tôi sẽ không đi nổi......!Huống chi, nếu như quá mệt mỏi, chúng ta ở lại nghỉ ngơi mấy ngày nữa......"

Hạ Tuyết bật cười, ôm của hắn, hai người cùng nhau hôn nồngnhiệt, vừa hôn vừa cười ngọt ngào......
"Được rồi, phải về thôi, đợi lát nữa gia gia hoài nghi thì làm thếnào?" Hạ Tuyết kết thúc nụ hôn, hai tay nhẹ đỡ vai của hắn, dịu dàng nói.
Hàn Văn Hạo cũng cười, đột nhiên khom người ôm cô lên, lại ngẩng đầu lên nhìn ánh mặt trời, nhìn cô nói: "Tôi ôm cô về......!Như vậy ông sẽ không hiểu lầm......"
"Đi!" Hạ Tuyết vỗ vào vai của hắn, lại im lặng cười, để Hàn VănHạo ôm cô đi ra rừng trúc, hai người nhìn nhau vừa nói, vừa cười, sau đó tình thâm ý thiết hôn nhau, một lần, hai lần, còn chưa đủ, hôn lần thứ ba thật sâu......!Giờ khắc này, bọn họcảm giác thật hạnh phúc, cuộc sống nên như vậy, yêu thương lẫn nhau, hòa hợp lẫn nhau, bọn họ luôn có cảm giác thuộc về lẫn nhau......
Hàn Văn Hạo xách thùng nước, vừa đi, vừa nhìn Hạ Tuyết cầmcành trúc, ở gần bên vui vẻ quơ quơ, hắn im lặng cười......!Hai người cứ như vậy, anh nhìn tôi, tôi lại nhìn anh, vừa nói, vừa cười dọc theo đường nhỏ, đi thẳng ra phía trước, cho đến khi đi tới phía sau căn nhà nhỏ của Trần lão, bọn họ đứng sững lại giữađường, nhìn xa xa, Hàn Văn Kiệt, Hàn Văn Vũ, Daniel và Tần Thư Lôi, là người thường ngày mặc trang phục hoa lệ, tao nhã nhưng lúc này mặc một áo sơ mi trắng đơn giản, quần jean màuxanh dương, như một cô gái bình dân, hai mắt rưng rưng nhìn tới đây......
Thùng nước "phịch" một tiếng, rơi xuống đất, nước suối ngọt,thấm vào trong đất.....
Người hai thế giới, rốt cuộc trải qua hai ngày hai đêm, một lầnnữa gặp nhau chung một chỗ.......
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 364: Cha Mẹ


"Văn Hạo ………" Rốt cuộc, Tần Thư Lôi thất thanh khóc rống lên, nhắm hướng Hàn Văn Hạo chạy như bay đến, au đó nhào ào trong gực của ắn, ôm hặt cổ ủa hắn, ỉm cười ơi lệ nói: "Trời ạ, rốtuộc chúng ôi đã tìm được anh ồi.

Em lo ắng gần hết, em hớ thương uốn chết! rời ạ, anh không ao, thật ốt quá......"
Hàn ăn Hạo đứng tại hỗ, mặc ho vợ chưa ưới ôm ấy, ánh ắt nhìnhía trước, ai đứa m trai kích động, hai ắt đỏ ên nhìn ình, hắn hìn qua Daneil......
Daniel ũng kích động, vui sướng nhìn Hạ Tuyết, xúc động nở nụcười, hắn cũng không nói lời nào, chuyện gì cũng không muốnnói, chỉ đau đớn nhìn cô gái mà hắn muốn dốc hết một đời mộtkiếp để yêu......
Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Daniel, người đàn ông này yêu mình sáunăm, lại một lần nữa chân thực xuất hiện trước mặt mình, hắn đứng bên cạnh Văn Kiệt và Văn Vũ, lại càng tiều tụy hơn, cho tới bây giờ vẻ tao nhã, phong độ, áo sơ mi trắng đầy vết bẩn và trầyxước, đầu tóc rối bời, phất phơ trong gió, hai mắt thâm tình, nhìnchằm chằm cô, vẫn là thương tiếc và quý trọng, trong lòng của côchợt đau xót, nước mắt lăn xuống......
Daniel nhìn thấy Hạ Tuyết nước mắt, hắn chậm rãi cười, ánh mắtửng đỏ, từng bước, từng bước đi tới Hạ Tuyết.
Hàn Văn Hạo nhìn Daniel......
Daniel chậm rãi đi tới bên Hạ Tuyết, lúc đi qua bên cạnh HànVăn Hạo, khuôn mặt của hắn hơi nghiêng, ánh mắt hơi chớpđộng, hai tay nắm siết chặt, nhưng vẫn mỉm cười đi tới trước mặtcủa Hạ Tuyết, cúi đầu nhìn cô, hai ngày hai đêm không thấy cô, sắc mặt hồng hào, nhưng khóe mắt hơi sưng đỏ, chải hai bím tóc,mặc áo hoa đáng yêu, hắn đột nhiên cười, vươn tay nhẹ nhàng ôm đem Hạ Tuyết vào trong lòng, nhắm mắt hôn nhẹ lên tóc cô, nước mắt lăn xuống, thân thể kích động nhiệt huyết bắt đầu sôitrào, hắn run rẩy ôm chặt Hạ Tuyết, nghẹn ngào nói: "Anh biết em sẽ không có việc gì, anh biết rõ em nhất định sẽ không có việc gì, trong lòng anh cảm ứng em còn sống, anh đi vào núi rừng này,nhìn thấy sóc con khắp núi, sóc con luôn yêu thích em, chỉ cần em còn sống, bọn chúng sẽ vui vẻ ôm quả thông chạy xung quanh em, ở Pháp cũng vậy, cuối mùa thu năm ấy, em đi lạc đườngtrong rừng núi, anh đã đi theo sóc con tìm được em, lúc đó, em đang nằm trong đống lá phong, hát ca, vừa khóc, vừa hát ca......!Cám ơn ông trời, em còn sống, anh đi tới khúc cây cầu, nhìnvách núi vạn trượng, anh hận không được thay em đi chết, xinlỗi, anh tới chậm, thật xin lỗi, anh không nhận điện thoại của em,thật xin lỗi......"
Trên mặt Hạ Tuyết không có biểu cảm gì, nhưng thân thể rét lạnh co quắp, nước mắt từng dòng lăn xuống, tất cả tốt đẹp trước mắt, đều trở nên mơ hồ, bầu trời xanh bao la, mây trắng bay bay, núirừng trùng điệp vô tận, còn có từng quả táo chín đỏ, giờ đâytrống vắng, tất cả trở nên mơ hồ, cô khổ sở khóc, tất cả mọi thứxung quanh dường như trống rỗng......

Hàn Văn Vũ nhìn Hạ Tuyết, hai mắt cũng ửng đỏ, giống như cảmthấy được trong lòng cô mâu thuẫn, hắn không đành lòng nhìn......
Hàn Văn Kiệt vẫn bình tĩnh nhìn cô, chậm rãi đi tới, đầu tiên đi tới trước mặt anh cả, nhìn anh cả thật sâu, Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ nhìn hắn, hắn cũng không nói gì, chỉ đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, Daniel đang ôm cô, hắn nắm nhẹ cổ tay củacô, bình tĩnh nghe mạch......!Hạ Tuyết ở trong ngực Daniel, đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn chằm chằm......
Hàn Văn Kiệt yên lặng xem mạch, đầu cũng không ngẩng lên, ngón tay dịu dàng và ấm áp chậm rãi truyền đến cổ tay của cô, từnhịp tim của cô, dường như có thể hiểu được lời nói trong lòngcô, hắn cười nhẹ, ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết nói: "Xem ra, cô rơixuống vách núi, anh cả của tôi chăm sóc cô rất tốt, không có việcgì, tất cả thân thể rất bình thường........."
Rốt cuộc, ánh mắt bốn người giao nhau một chỗ.
Hạ Tuyết dựa vào trong ngực Daniel, lẫn tránh ánh mắt Hàn VănHạo, nhìn Tần Thư Lôi, Tần Thư Lôi cũng ở trong ngực Hàn VănHạo nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt hai cô gái vừa chạm nhau, trong ánh mắt của nhau, tìm thấy một loại cảm xúc khá quen thuộc, tronglòng hai người đều cảm thấy lạnh lẽo......
Hàn Văn Kiệt đứng ở giữa hai người đàn ông, chậm rãi bước đi, Hàn Văn Hạo và Daniel nhìn nhau, bọn họ một Cương, một Nhu,thật ra đều là loại đàn ông cơ trí nhất trên thế giới này, bọn họ cũng quá quen thuộc đối thủ, nhưng tạm thời vẻ mặt không cócách nào ôn hòa, chỉ khẽ gật đầu, Daniel ôm Hạ Tuyết, nhìn hắnchậm rãi, nói: "Cám ơn anh, đã chăm sóc Hạ Tuyết lâu như vậy......"
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết một cái......
Hạ Tuyết tựa vào trong ngực Daniel, tránh khỏi ánh mắt của hắn,thở phì phò, biết Tần Thư Lôi vẫn dùng ánh mắt ẩn nhẫn và nghi ngờ nhìn mình, cô thở phì phò, tay không nhịn được, nắm nhẹcánh tay Daniel, trái tim đập thình thịch, từ trước đến giờ, cô không thói quen chiếm đoạt, cô chưa bao giờ dám chiếm đoạt......!Tất cả hiện thực này, hung hăng đập vào mặt mình, cô bắt đầu lo sợ và hốt hoảng, cô cảm thấy mình là người chiếm đoạt,nước mắt của cô lăn xuống, càng dựa sát vào người Daniel.
Hàn Văn Hạo nhìn cô nắm cánh tay Daniel, ánh mắt nhanh chóng lóe lên, lạnh nhạt nói: "Không cần khách sáo......!Chămsóc vợ chưa cưới của anh......!nên như vậy......"
Nước mắt Hạ Tuyết tràn ra, cuối cùng buồn bã lăn xuống, cô mím chặt đôi môi, mặc cho nước mắt từ khóe miệng của mình lănxuống, lúc nảy hắn còn hôn lên môi cô, vẫn còn cảm giác khôngchân thật, trong lòng của cô đau nhói, nước mắt lại từng giọt lănxuống......

Daniel ôm chặt Hạ Tuyết, hôn lên tóc cô, xúc động nói: "Khôngsao, không sao, đều đã qua rồi......"
Thân thể Hạ Tuyết vẫn co quắp, nước mắt đau xót vẫn lăn xuống......
Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt cùng nhau nhìn hai người này, cũng không đành lòng nhìn lại, quay đầu đi thì đã hấy Trần ão đứng ên cạnh àng rào rúc, nhìn ạ Tuyết à Hàn Văn ạo, sửng ốt......
Hàn ăn Hạo hư xin lỗi hìn Trần ão nói: ".........!Trần ia gia......"
Hạ uyết ngẩng đầu lên, ăng thẳng hìn Trần ão, cô nhìn ông lãoghẹn ngào gọi: "Gia ia......"
Trần ão nhìn uan hệ phức ạp này, rên khuôn ặt già ua, thoáng ua một chút ất mát và thương tiếc, ông chậm rãi nhìn Hạ Tuyết gậtđầu, cũng không vạch rõ mối quan hệ này, chỉ hơi gật đầu nói:"Ừ......!ông hiểu......!Những người này đều là người nhàcủa các cháu sao?"
Hàn Văn Kiệt lập tức mỉm cười nhìn Trần lão, cung kính nói:"Chào Trần gia gia, cháu là Văn Kiệt, người này là anh hai của cháu, tên Văn Vũ, Văn Hạo là anh cả của bọn cháu, người bêncạnh anh cả cháu là chị dâu tương lai của bọn cháu, tên là ThưLôi......!vị nam sĩ bên cạnh Hạ Tuyết là Daniel, con trai TổngThống Pháp, cũng là chồng chưa cưới của Hạ Tuyết......!Lần này, vì anh cả cháu và Hạ Tuyết gặp sự cố rơi xuống vách núi, người nhà và bạn bè rất lo lắng.

Tìm hai ngày, hai đêm, rốt cuộcbọn cháu theo dấu sóc con tìm được mọi người ở chỗ này, cháu thay mặt cho cha, mẹ cùng người thân của Hạ Tuyết và tất cả bạnbè, xin cám ơn ông......!Cám ơn ông......"

Trần lão nghe Hàn Văn Kiệt tỉ mỉ giải thích, ông cũng đã hiểu, nhìn về phía Tuyết Nha Đầu, khẽ nhếch nụ cười, chậm rãi nói:"Thậm chí gia gia không ngờ được, cháu có người chồng chưa cưới có thân phận hiển hách, cũng không nghĩ đến, Tuyết Nha Đầu là đứa bé cao quý như vậy, lại có thể ở trong ngôi nhà đơnsơ của ông, sống vui vẻ......!Tốt......!Tốt......"
Hạ Tuyết nghe, trong lòng đau xót, nhìn Trần lão, khóc nói: "Giagia …… Thật xin lỗi …… Thật xin lỗi …… Cháu không cố ý …… cháu không cố ý ……."
Trần lãi biết cô đang nói cái gì, cũng gật đầu giơ tay cười nói: "Nha đầu ngốc, sáng nay không phải gia gia đã dạy cháu, mặc kệxảy ra chuyện gì, cũng phải bình tĩnh, hiểu không?" tại TRÙMTruyện.NET
Hạ Tuyết khóc, đành gật đầu......
"Các cháu đã tới rồi, bây giờ đã là sau giữa trưa, một nhóm người lớn như vậy, lúc này xuống núi nguy hiểm, không bây giờ ngủ lại chỗ này, sáng mai rời khỏi núi đi......" Trần lão hiếu kháchtiếp đãi, nói.
Hàn Văn Kiệt mỉm cười nói: "Làm sao lại dám quấy rầy? Hộ vệ của bọn cháu có mang theo lương thực bên người, một chút nữa máy bay trực thăng sẽ tới, cho nên bây giờ bọn cháu nhân lúc trước hoàng hôn, sớm rời núi thôi......"
Trần lão quay đầu nhìn Hàn Văn Kiệt, đứa bé này bình tĩnh và lễ độ, mỉm cười nói: "Ông rất quen thuộc đường núi, sương mù dày đặc, máy bay trực thăng tới đây, cũng phải tốn nhiều thời gian, tạm thời không vội, cũng không làm phiền.
Hãy ngủ lại một đêm đi, các cháu đi hai ngày đường rừng núi,cũng mệt mỏi rồi......!Vào đi......"
Mọi người thấy Trần lão khách khí như vậy, chỉ đành phải đồngý, Hàn Văn Kiệt phân phó vệ sĩ đến bảo vệ xung quanh, sau đó hắn, Hàn Văn Vũ, Hứa Mặc, Nhậm Phong và Daniel cùng với haivệ sĩ Mặc Nhã và Hạo Vũ đi theo đi trước vào trong sân, ánh mắt Hàn Văn Hạo chợt lóe lên, đành phải ôm nhẹ Tần Thư Lôi đi vào sân, Daniel cũng ôm Hạ Tuyết đi vào, bốn người đều có tâm sựcủa mình, nhưng tất cả đều làm như không có chuyện gì xảy ra......
Tần Thư Lôi vừa đi vào trong sân, nâng nhẹ gương mặt của Hàn Văn Hạo, đau lòng nói: "Văn Hạo......!Hai ngày nay, anh chịukhổ rồi, xem xem anh này, gầy đi, có phải ăn không ngon, ngủkhông ngon hay không?"
Trần lão mỉm cười mang băng ghế dài ra, nói: "Nơi thâm sơnhoang dã này, trong nhà rất đơn sơ, tôi lại ăn chay, cho nên cũngđành phải ủy khuất hai đứa bé này......"
Tần Thư Lôi đỏ mặt, lúc này mới biết mình nói sai, vừa muốn nóixin lỗi, Hàn Văn Hạo đã ôm lấy vợ chưa cưới, mỉm cười nhìnTrần lão, nói: "Nơi này là nhân gian tiên cảnh, người ở trongthành thị vừa tới, tự nhiên không thể hiểu được mùi vị, vợ chưacưới của cháu đều ở trong khuê các, cho nên không hiểu đượccảnh vật, mong ông đừng phiền lòng......"

Hàn Văn Kiệt nhận lấy băng ghế dài trong tay Trần lão, Trần lão mỉm cười sảng khoái, nói: "Vậy......!xem ra ông đã già, các cháu đều còn trẻ......, ngồi đi......!Đi hai ngày đường núi, ăn lương khô nhất định rất khó chịu, ông làm cho các cháu mộtchút thức ăn sơn dã …… thằng bé kia?" Trần lão gọi Hàn Văn Vũ......
Hàn Văn Vũ đang ngồi bên cạnh ngẩn người, vừa nghe Trần lãogọi hắn, hắn "ah" một tiếng, ngẩng đầu nhìn Trần lão, hỏi: "Vâng,gia gia....."
Trần lão mỉm cười nói: "Đi ra ngoài sân mang một bó củi vào!"
"Ồ!" Hàn Văn Vũ xoay người muốn đi ra ngoài mang củi, Nhậm Phong và Hứa Mặc lập tức đứng lên muốn giúp đỡ, hắn vừa đi ra ngoài, vừa giơ tay nói: "Được rồi, được rồi, được rồi, các người nghỉ ngơi, là gia gia gọi ta!" Hắn không nói gì nữa, đi ra ngoàisân, sau đó nhìn thấy ba con "mèo bự" đang uốn éo cái mông đi tới đi lui, hắn "hi" một tiếng, đá một cái vào mông một con mèo bự trong đó, con "Mèo bự" này tưởng có người muốn chơi đùa với nó, lập tức vui vẻ lật người lại, giống như một trái bóng lăntròn....
"Ha ha ha......" Hàn Văn Vũ cười to, ngồi xổm trên mặt đất,ôm lấy con "Mèo bự" này, hôn một cái vào miệng nhỏ của nó, lúc này mới phát hiện trên đầu của nó có một cái bườm, rất khíphách, ánh mắt của con "Mèo bự" này đầy khí phách và hung hãn hơn so với con mèo bình thường, nhưng nhìn rất đáng yêu, hắn ôm con "Mèo bự" này, nhìn Trần lão vừa đi ra từ phòng bếp, nói: "Gia gia......!không phải ông ăn chay sao? Con mèo củaông tại sao vừa mập vừa lớn như vậy?"
Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết cùng nhau quay đầu bình tĩnh nhìn hắn......
Hàn Văn Kiệt đứng một bên, nhìn anh hai ôm con mèo kia, hắn nhướng mày, nhìn kỹ hình dáng con mèo kia, cười nói: "Con mèo này giống con cọp con......"
"Làm sao có thể? Ha ha ha......" Hàn Văn Vũ vừa vuốt đầu con mèo kia, vừa nhìn cái đầu con mèo kia, càng lúc càng thấy rõ dáng vẻ của một vương tử, sau lưng của hắn có chút lạnh lẽo, nínthở nhìn Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo, lại nhìn ông lão đang đi vào phòng bếp, bình tĩnh nói: "Đó là con cọp con......!Vừa mới sinh không bao lâu......"
"A………." Hàn Văn Vũ hoảng sợ, vứt bỏ con cọp con này, nhào tới sau lưng Hàn Văn Kiệt, hai chân kẹp lấy hông của Văn Kiệt, ôm cổ em trai, kêu to: "Cọp con? Vậy cha mẹ của nó đâu?"
Hạ Tuyết "phụt" một tiếng, nở nụ cười, ngẩng đầu lên nhìn thấyHàn Văn Hạo đang dùng ánh mắt nóng rực nhìn cô, trong lòng côhoảng hốt, vội vàng cúi đầu....
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 365: Sự Thật Tai Nạn Xe


"Lúc mới sinh chúng nó không được bao lâu, mẹ của chúng nó đã chết rồi....." rần lão ói xong, hìn Hàn ăn Vũ nói: "Đừng ợ, chúng ó không ắn người, hanh đi ra goài lấy ủi vào ho ông......ông phải hóm lửa, ác cháu ũng đói ụng rồi....!"
Hàn ăn Vũ không ám, kẹp hặt hông m trai, ôm hặt cổ ủa em trai,ói: "Chú õng anh đi ấy củi!"
Hàn ăn Kiệt ất đắc ĩ thở dài, ói: "Cõng anh đi lấy ủi? Vậy òn không ằng để m đi vậy? Anh xuống đi, em đi lấy củi!"
"Đừng!" Hàn Văn Vũ ôm chặt Hàn Văn Kiệt nói: "Rất nguy hiểm!Anh cũng không muốn chú đi!"
Hàn Văn Kiệt lập tức buông anh trai xuống, sau đó nói: "Đi! Lấy củi! Gia gia gọi anh đấy!"
Hàn Văn Vũ nghe xong, không tình nguyện đứng trên mặt đất,kêu Nhậm Phong cùng đi cho thêm can đảm, chạy ra bên ngoàilấy củi......
Hàn Văn Kiệt nhìn anh hai ngoan ngoãn nhặt củi, hắn nhu hòa cười......

"Mấy ngày nay, hai người ở đây sao?" Daniel ôm khẽ Hạ Tuyết, dịu dàng hỏi, hỏi xong đưa tay vén nhẹ mấy sợi tóc rối trên tránHạ Tuyết, thậm chí sờ hai bím tóc của cô, nhìn kỹ Hạ Tuyết ănmặc như vậy, cũng vẫn xinh đẹp.
Hàn Văn Hạo ngồi ở đối diện, im lặng theo dõi.
Ánh mắt Hạ Tuyết xốc xếch, chợt lóe lên, mỉm cười gật đầu: "Ừ......"
Daniel vẫn nhẹ nâng mặt của Hạ Tuyết, cúi đầu dịu dàng hôn lên trán của cô, xúc động, cười nói: "Hai ngày nay Hi Văn rất nhớ em, hôm trước còn mơ thấy ác mộng mẹ bị người xấu bắt đi, sau đó anh trấn an mới chịu ngủ tiếp......"
Nhắc tới con gái, Hạ Tuyết lập tức sốt ruột lo lắng hỏi: "Nókhông biết chuyện gì chứ?"
"Không có, con bé còn nhỏ tuổi, sợ làm nó sợ, cho nên anhkhông nói với nó, anh biết em sẽ không có chuyện gì......"Daniel nắm chặt tay Hạ Tuyết, đặt lên môi mình hôn, rất dịu dàng nhìn Hạ Tuyết, giống như nhìn một ngàn lần, một vạn lầncũng không đủ......!mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, bị ánh mắt của hắn nhìn có chút ngượng ngùng, đành phải bật cười, nhỏ giọng hỏi: "Anh nhìn em như vậy làm gì?"
Daniel dịu dàng cười, lại cầm bàn tay nhỏ bé của cô đưa lên môicủa mình hôn......
Hàn Văn Hạo nhìn cảnh này, lồng ngực hơi phập phồng, nhưng vì có người ngoài tới đây, ánh mắt hắn dần dần bắt đầu phát sáng, hắn không nhìn Daniel và Hạ Tuyết nữa, cúi đầu nhìn vợ chưa cưới của mình, đang lạnh nhạt nhìn mình, trong tròng mắt trong suốt làm cho hắn khẽ mỉm cười, chậm rãi hỏi: "Thế nào?"
"Em muốn nhìn anh thật kỹ......!em cho là cả đời cũng sẽkhông gặp lại anh, cho tới bây giờ em chưa từng có loại tình cảmnày, tất cả mọi thứ, đều là ba mẹ an bài cho em, ngay cả hôn sựgiữa chúng ta cũng vậy, nhưng hôm đó, em nghe nói anh ngãxuống cầu, em mới biết em yêu anh rất nhiều, tình cảm chân thậtnày đã phá vỡ tất cả tín niệm trong cuộc đời em......" Hai mắt Tần Thư Lôi ửng đỏ, sau đó kích động đưa hai tay, cổ của HànVăn Hạo, một cách chân chân thực thực ôm chồng chưa cưới của mình, nước mắt không nhịn được lăn xuống, nghẹn ngào nói:"Văn Hạo, em yêu anh, cám ơn anh còn sống, em tìm hai ngươi ngày hai đêm, ăn không được, không ngủ được, nhìn rừng núi bao la, mỗi một bước đều lớn tiếng gọi tên anh, suy nghĩ anh có nghe được tuếng em không, mỗi một giây, đều điên cuồng nhớ nhung anh......" xem tại TRÙMTruyện.NET
Ánh mắt Hàn Văn Hạo xẹt qua một chút thương tiếc, bất đắc dĩ vươn tay ôm Tần Thư Lôi, lại không nhịn được ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết một cái......
Hạ Tuyết tựa vào trong ngực Daniel, ánh mắt lạnh lùng, có chútmờ mịt, nhưng cảm giác toàn thân lạnh lẽo, không khỏi run một cái, Daniel cảm thấy thân thể Hạ Tuyết run rẩy, càng ôm chặthơn!!
"Đúng rồi, hai người làm sao cùng rơi xuống vách núi?" Hàn VănVũ mang củi xong, sau đó đi ra, sảng khoái hỏi bọn hắn.
Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết đồng thời trầm mặc, mọi người cùng nhau nhìn bọn họ......

Hàn Văn Kiệt nhìn ánh mắt của anh trai, mỉm cười hỏi: "Cóchuyện gì khó nói sao?"
Hàn Văn Hạo ngẩng đầu nhìn em trai......
Hạ Tuyết đành phải nhỏ giọng nói: "Hôm đó tôi chạy tới bệnh viện, thấy được một chuyện, tâm tình không tốt, nên gọi điện thoại cho Isha......"
Hàn Văn Hạo nói tiếp: "Tôi vào trong phòng của cô ấy xem Văn Vũ, không ngờ nhìn thấy mọi người trong phòng đều say, lại nghetiếng chuông điện thoại vang lên, sau đó thấy điện thoại của HạTuyết, nên nhận máy, phát hiện tâm tình của cô ấy rất kích động,bảo cô ấy tạm thời dừng xe trước trạm xăng dầu, sau đó tôi đi tìm cô ấy......!Đêm hôm đó sương mù rất nặng, lúc tôi đến, xảy ra tai nạn xe liên hoàn, xe của tôi bị hư hỏng, nên lái xe của cô ấy, chuẩn bị trở về vườn trà, không ngờ, mới lên xe không đến baolâu, tôi phát hiện xe thắng xe bị hỏng, hiển nhiên là có ngườitừng giở trò, vì đây là xe của Văn Kiệt, từ trước đến nay Văn Kiệtlàm việc chững chạc, sẽ không để cho xe xảy ra vấn đề gì, nhưnglúc đó đã không kịp nữa, cách cây cầu rất gần, chúng tôi cùngnhau nhảy xuống, té xuống vách núi......!sau đó đi tới nơi này......"
"Hoá ra là như vậy......" Tần Thư Lôi đột nhiên thở phào nhẹnhõm, cười tươi, nhào vào trong ngực Hàn Văn Hạo.
Hạ Tuyết nhìn bọn họ như vậy, nhanh chóng cúi đầu, ánh mắtxốc xếch chớp một cái, ánh mắt mờ đi vì nước mắt.
"Như vậy nói cách khác......" Hàn Văn Kiệt bình tĩnh phântích nói: "Có người muốn hãm hại Hạ Tuyết?"
Hạ Tuyết lập tức ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Kiệt, rơi xuống váchnúi lâu như vậy, bởi vì quá rối ren, cũng không nhắc tới chuyệnnày, cô sâu kín hỏi: "Ai......!Muốn hãm hại tôi? Tôi có thùoán với ai đâu? Tôi cũng không có trêu chọc ai?"
Hàn Văn Hạo cũng lạnh nhạt nói: "Hai ngày nay tôi cũng đang suy nghĩ chuyện đề này!"

Hạ Tuyết lập tức nhìn về phía Hàn Văn Hạo hỏi: "Hai ngày nayanh suy nghĩ chuyện tôi bị người hãm hại sao? Tại sao anh không nói với tôi? Anh cảm thấy đầu óc của tôi không đượcthông minh phải không?"
Hàn Văn Hạo liếc mắt nhìn Hạ Tuyết, sắc mặt lạnh lẽo nói:"Đúng vậy! Tôi cảm thấy đầu óc của cô không được thông minh,cho nên tôi không nói với cô......"
Hạ Tuyết lạnh nhạt cúi đầu, không lên tiếng.
Tần Thư Lôi nhìn cô......
Hàn Văn Hạo chậm rãi nói: "Hạ Tuyết đến bệnh viện, nhất địnhlà có người đã đoán được, có lẽ là người nào đó dụ cô ấy đi, để cho cô ấy rời khỏi đi xe, sau đó động tay động chân vào xe......"
"Người kia là dùng biện pháp gì dụ Hạ Tuyết đi? Hắn hãm hại Hạ Tuyết với mục đích gì?" Hàn Văn Vũ nói lên mấu chốt vấn đề..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 366: Tiểu Công Chúa


"Chuyện này, chúng ta bắt đầu nói lại từ đầu......!phải điềutra rõ!" Hàn Văn iệt ngồi ên cạnh anh trai, ình tĩnh ói.
Hàn ăn Vũ cũng uốn ngồi uống, Văn iệt nhìn anh hai, mỉm ười nói: "Không hải anh hải đi ấy củi ao?"
Hàn ăn Vũ tức iận nhìn m trai nói: "Anh ang xong rồi!!"
Hàn ăn Hạo đột nhiên hìn Hạ uyết, cặp ắt bắn a ánh sáng ức giậnói: "Chuyện ày, giải hích thế ào?"
Hạ uyết không ên tiếng, úi đầu.
Daniel iểu ý của àn Văn Hạo, ỉm cười ói: "Có ột số chuyện, tôi không giải thích, nhưng ngày hôm đó, lý do tôi không nhận điện thoại của Hạ Tuyết, là vì tôi đưa Cẩn Nhu tiểu thư đến bệnh viện, tôi muốn biết, rốt cuộc cô ấy đang suy nghĩ gì......"
Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Daniel, phát hiện chưa tính sổ chuyện này, cũng có chút tức giận hỏi: "Đúng vậy, trước hết không cần lo rốt cuộc cô ấy đang nghĩ gì, nói cho em biết, rốt cuộc anh đang suy nghĩ gì?"
Daniel nhìn Hạ Tuyết mỉm cười nói: "Anh cảm thấy cách mà cô ấy đến gần anh rất kỳ quái, vì cô ấy là bạn thân nhất của em, nên anh điều tra tình hình của cô ấy một chút......!Phát hiện mộtchút chuyện thú vị nhiều năm trước......"
Hàn Văn Hạo lập tức liếc mắt nhìn về phía Daniel......
Hạ Tuyết giật mình, có chút miễn cưỡng cười hỏi: "Anh phát hiệnra chuyện gì?"
Daniel chỉ cười nhẹ, nói: "Những chuyện thú vị này, làm cho anhsinh ra hoài nghi cô ấy, nếu như cô ấy là một người bình thường,anh sẽ không chú y quan hệ nguy hiểm của cô ấy, nhưng cô ấy là bạn thân của em, cô ấy rất gần gũi em, cho nên anh muốn tự mình tìm hiểu......"

Hạ Tuyết nghe trong lời nói của Daniel có ý tứ gì, liền nói: "Ý của anh là, anh đến gần Cẩn Nhu, là vì nhìn ra cô ấy có ý đồ gì với em?"
Daniel có chút ngượng ngùng, cụng nhẹ lên trán cô, cười nói: "Ừ......"
Trong lòng của Hạ Tuyết run lên, căng thẳng hỏi: "Cô ấy có ý đồ gì với em?"
Daniel nở nụ cười hấp dẫn, nhưng cũng không lên tiếng.
Trong lòng Hạ Tuyết khẩn trương, liền giục: "Anh nói a!"
Hàn Văn Vũ "aiz" một tiếng, nhìn Hạ Tuyết bật cười nói: "Côngốc đến như vậy à? Người ta đã nói đến mức này rồi, cô còn không hiểu?"
Hạ Tuyết quay đầu nhìn về phía Hàn Văn Vũ hỏi: "Anh hiểu sao?"
Hàn Văn Vũ cười nói: "Đương nhiên tôi hiểu! Người sáng suốtvừa nhìn đã biết, Cẩn Nhu muốn đến gần cô, để quyến rũ chồngcô! Cái người này ngốc quá!"
Trong lòng của Hạ Tuyết lạnh lẽo, cô nhớ đến lúc Cẩn Nhu và Daniel ở trong bệnh viện, cô lập tức quay đầu nhìn Daniel nói:"Nói cách khác, anh đang thử dò xét cô ấy? Cô ấy đến gần anh sao? Cô ấy làm ra hành động gì quá mức với anh sao?"
"Không có......" Daniel mỉm cười nói......"Thậm chí, cô ấy còn tới, giải thích sự thật chuyện của em và Hàn Tổng Tài ở trongmột phòng.....!Để anh không nên hiểu lầm em, cũng đừng tứcgiận với em, phải liên lạc với em, nói em khóc thật lâu......"
Hàn Văn Hạo lại nhìn Daniel......
"Cô ấy giải thích với anh, tại sao anh lại hoài nghi cô ấy?" Hạ Tuyết không tin Cẩn Nhu có mưu tính sâu như vậy......"Từchuyện đó nên anh nhìn ra sao?"

Daniel có chút khó xử, mỉm cười.
Hàn Văn Kiệt mỉm cười nhìn Hạ Tuyết nói: "Hạ Tuyết......!Daniel tiên sinh mặc dù lịch sự nho nhã, phong độ thân sĩ, nhưng hắn không chỉ là một thương nhân, mà hắn còn là một nhà ChínhTrị, nhà chính trị thường tính toán trong lòng, làm sao hắn không biết mưu đồ nhỏ này của Cẩn Nhu?"
Hạ Tuyết nhìn Daniel......
Daniel không lên tiếng, nhếch miệng mỉm cười, hắn không cóthói quen tiết lộ thông tin.
Hạ Tuyết hoàn toàn thất vọng, cô "a" một tiếng nở nụ cười, hai mắt ửng đỏ, nghẹn ngào nhìn mọi người nói: "Nói cách khác......!Cô ấy đến gần tôi, là vì muốn quyến rũ Daniel, sau đó để lấy được chồng chưa cưới của tôi, cố ý sắp xếp người dẫn tôi đếnbệnh viện?"
"Lúc ấy tại sao cô muốn đến bệnh viện?" Hàn Văn Hạo lập tức hỏi Hạ Tuyết.
Hạ Tuyết vô lực nói: "Lúc đó bởi vì tôi......!Bởi vì......!nhớ Daniel, muốn kết hôn với hắn, cho nên mới đến cao ốc Toàn Cầu......"
Mọi người cùng nhau nhìn về phía cô, Daniel cảm động cười......
Hạ Tuyết hít thở thật mạnh, bị chuyện của Cẩn Nhu đả kích,không tập trung tinh thần được, cô cố gắng nhớ lại nói: "Lúc tôi dừng xe ở dưới lầu tập đoàn Toàn Cầu, không tìm được Daniel, nhưng tôi nghe thấy tiếng hai người phóng viên nói chuyện Tổng Tài Toàn Cầu và nữ diễn viên Cẩn Nhu ở trong bệnh viện, tôi láixe đến bệnh viện tìm......"
Hàn Văn Hạo lập tức nhìn Daniel hỏi: "Xin hỏi trước cửa quýcông ty có gắn cameras không?"
Daniel gật đầu nói: "Có!"
Ánh mắt Hàn Văn Hạo lạnh lùng chợt lóe lên, chậm rãi nói: "Chỉcần tra ra hai phóng viên này, sẽ biết này chuyện có liên quan đến ai? Rốt cuộc hắn muốn hại ai, sẽ rất rõ ràng!"

Hàn Văn Kiệt nhìn anh cả hỏi: "Anh cả, ý của anh là......!Còn có kẻ thứ ba?"
Hàn Văn Hạo nói ngay: "Anh không rõ lắm! Hai ba chuyện xảy ra liên tiếp, tự nhiên sẽ làm cho người ta hoài nghi! Tình hình theo dõi Lưu phóng viên kia ra sao?"
"Vẫn không có phát hiện bất luận cái gì!" Nhậm Phong nói.
Hàn Văn Hạo nghe xong, suy luận nói: "Chuyện này chỉ có hai kết quả! Hoặc là, Lưu phóng viên thật là một paparazzi bình thường, hoặc là......!Sau lưng của hắn, nhất định có một người rất quen thuộc tôi!!"
Xoảng!!
Một bình hoa bằng sứ màu xanh gần ba trăm năm "xoảng" một tiếng, vỡ vụn ở bên trong hòng trà, ột cô gái ặc đồng hục học inh vừa ròn mười ám tuổi, o sợ cuốn úc trên hế sa lon, hìn một óng người âm trầm đứng bên ửa sổ, ánh mắt ắn như ã thú chợt óe sáng, uay mặt ét to: "Cút ho tôi ………"
Nữ inh hoảng ợ đến ắc mặt ái nhợt ò đi ra goài, vừa ặn nhìn hấy Trầm gọc Lộ ặc váy ài màu xanh ương đậm ẻ một ên, mang iày cao gót àu trắng, ỉm cười đi tới, ô nhìn thấy nữ sinh kia, liền cười lạnh, phong tình vạn chủng đi vào phòng trà, sau đó nhẹ nhàng đitới cửa, nhìn bình hoa vỡ vụn trên sàn nhà, nhìn nhìn hắn đứng trước cửa sổ, hoàn mỹ như vậy, hơi thở mạnh mẽ trên người hắn và người đó rất giống nhau......
Cô cười khẽ …… "Thế nào? Biết Hàn Văn Hạo không chết, tứcgiận?"
Trác Bách Quân không lên tiếng.
Trầm Ngọc Lộ mỉm cười, nhẹ bước đi tới cửa sổ sát đất, ôm vai đứng, quyến rũ mê người nhìn hắn nói: "Chúng ta đều là ngườitrong cuộc chơi, cuộc chơi kết thúc nhanh như vậy, sẽ không thú vị, giống như tối qua anh v**t v* tôi......!Tôi thích nhất cảmgiác chinh phục người khác của anh......"
Trác Bách Quân lạnh lùng nhìn cô, phát hiện cô gái này rất cócách để hấp dẫn mình, bởi vì trên người cô ta có một mùi thơmlàm cho người ta bị mê hoặc, trong thân thể của cô ta cũng cấtgiấu một mùi thơm, cũng làm cho người ta mê hoặc, hắn thíchnghe cô nói chuyện, hắn cười xấu xa, nói: "Tôi thích nghe cô nịnh nọt tôi như vậy! Mặc dù tôi biết rõ là giả dối......!khôngphải tôi tức giận Hàn Văn Hạo không chết, mà tôi muốn Hạ Tuyết chết!! Tôi muốn để cho hắn nếm thử mùi vị người yêu mình chết, hắn sẽ có cảm giác như thế nào!"
Trầm Ngọc Lộ cười quyến rũ, bước tới trước, đưa hai tay, khẽnâng một chân, chỉa vào g*** h** ch*n hắn, hôn nhẹ môi của hắn,nói: "Vậy thì từ đi, người hắn yêu, không chỉ có một, chính miệngCẩn Nhu đã nói còn có......!Tiểu công chúa......!Chỉ cần tiểu công chúa mất đi, thì càng thú vị hơn......"
Trác Bách Quân đột nhiên cười, giật phăng chiếc váy màu xanh dương của cô, chỉ còn lại bộ quần áo lót hoa văn khêu gợi, tách ra hai chân của cô, cách lớp áo lót càng không ngừng c*n m*t,cái loại kh*** c*m không tiến vào được, khiến Trầm Ngọc Lộ mê say cười......!Cô ngữa mặt lên, cảm nhận đầu lưỡi Trác BáchQuân khẽ l**m lấy nội y của mình, một tầng lụa mỏng, lúc nào cũng xuyên thấu vào từng trận khí nóng, làm cho cô không ngừng nắm chặt hai b** ng*c của mình, kêu nhỏ, kêu nhỏ, giống nhưđến cao trào, hai tròng mắt của cô mê ly, phát ra ánh sáng đỏ rực,trong đầu thoáng qua hình ảnh một con báo nhỏ, hắn đang ở trênngười của mình, không ngừng cắn, m*t, đắn đo, cho tới bây giờcũng không có một người nào tiến vào cô như người kia, đó là một loại cảm giác co giật kinh hãi, tiến vào giống như muốn xérách, sương sướng như đi vào cõi thần tiên......!Text được lấy tại TRÙM Truyện
********

Trong sân, không ai dám lên tiếng, chỉ im lặng nhìn Hạ Tuyết xách thùng nước đầy ắp từ dưới núi đi lên, lạnh lùng cắn răng"ùm" một tiếng, đổ đầy lu, sau đó mặt lạnh tiếp tục xách thùngnước đi ra ngoài, cũng không quay đầu lại!!
Trần lão từ trong phòng bếp đi ra, nhìn thấy bộ dáng Hạ Tuyết đột nhiên nổi giận đùng đùng, ngạc nhiên hỏi: "Đứa nhỏ này làm sao thế? Xảy ra chuyện gì?"
Mọi người không có ai lên tiếng, không cách nào giải thích......
Daniel lo lắng nhìn Hạ Tuyết, thở dài một hơi.
Hàn Văn Hạo ngồi một bên, nhìn cái lu chưa đầy nước, đang suynghĩ xem rốt cuộc cô có thể kiên trì được mấy thùng nước.
"Tôi phải đi giúp cô ấy!" Hàn Văn Vũ đau lòng nói.
"No!" Daniel ngăn lại, nói: "Bây giờ cô ấy cần một mình......"
Hàn Văn Kiệt đứng trước con đường nhỏ trong rừng trúc, nhìn Hạ Tuyết một mình xách thùng gỗ bước đi, rất cứng rắn, đầucũng không quay lại, hắn nhíu mày, cô cứng rắn, ngược lại càng lo lắng hơn.
Rừng trúc vẫn xanh tươi tỏa bóng, mặt trời lên cao chiếu xuống con đường nhỏ, dần dần nóng bức!
Hạ Tuyết vừa xách thùng gỗ, vừa lau mồ hôi trên trán, nhớ lúc cô ngã bệnh, 3 giờ sáng, từ nhà Cẩn Nhu lén chạy đến cửa hàng tiệnlợi 24 h mua thuốc cảm, thuốc nhức đầu cho cô, lúc lao vào phòng, trên áo khoác đỏ thẫm của Cẩn Nhu đầy tuyết, cô cũngkhông kịp phủi tuyết trên người, đi tới quỳ trước mặt của Hạ Tuyết, sắc mặt tái nhợt, bàn tay cầm thuốc không ngớt run rẩy, bỏ thuốc vào trong miệng của cô, sau đó bưng nước, nâng nửa người cô lên, đút cho cô uống thuốc, sau khi cô uống xong, cô ấy cũng không nói lời nào, cẩn thận đặt cô trên giường, đắp chănkín cho cô, lạnh run run ôm em trai nhỏ của cô, ngồi bên giường,vừa dỗ em trai ngủ, vừa lo lắng nhìn bầu trời đêm tối tăm, cũng không ai nói gì, nhưng đó lại là quan tâm nhau!
"A …….." Hạ Tuyết hét lên một tiếng, tức giận, nước mắt run rẩylăn xuống, đem thùng gỗ ném mạnh vào trong ao, khóc rống lên, nói: "Cô có biết tôi rất khó khăn mới tha thứ cho cô đã hủy hoại thân thể của tôi sao? Cô cho rằng, tôi thật sự không tim khôngphổi sao? Cô cho rằng cô làm tổn thương tôi ….....!tôi sẽ khôngđau lòng sao? Cô cho rằng tôi tha thứ cho cô dễ dàng sao? Nếu như không phải trong quá khứ, cô đối xử với tôi rất tốt, tuy rằngtôi vẫn không thể quên được quá khứ, nhưng tôi cũng không đến nỗi như một đứa ngốc, bị cô lợi dụng lâu như vậy!! Có phải cô thật muốn tôi chết không? Chỉ có như vậy cô muốn tôi chết sao? Vậy tại sao còn phải cứu tôi? Tại sao còn phải đối xử với tôi tốt như vậy? Nếu như trước kia không phải là sự thật thì tốt biết baonhiêu? Nếu như cô đối với tôi tất cả đều là giả, thật là tốt biết bao nhiêu? Tôi thua thiệt cũng không quan tâm, tôi bị tổn thương cũng không quan tâm, nhưng cô không thể lợi dụngDaniel, tuyệt đối không thể! Cô thật đáng sợ!! Cô không có tư cách dòm trộm hạnh phúc của tôi!! Tôi tuyệt đối không tha thứcho cô nữa! Tuyệt đối sẽ không! Từ đây về sau, chúng ta đườngai nấy bước! Cô đừng mơ tưởng đến gần tôi nửa bước!! Tự giảiquyết cho tốt đi!!"
Hạ Tuyết cắn răng, mặc cho nước mắt lăn xuống, nhắc thùng gỗ,đựng đầy một thùng, sau đó cắn răng đi trở về, đem những ngày tháng màu hồng tốt đẹp nhất, dập tắt trong lòng mình.......
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 367: Ba Con Cọp Cha


Trong sân!
Hàn Văn Vũ ôm từng bó củi đi vào trong phòng bếp, vừa đi, vừa nhìn ba con cọp con đang lăn lộn rong đống ơm, giống hư quả ầu tuyết hật đẹp, hật đáng êu, hắn "phù" ột tiếng, hật sự hông nhịnổi, đi ới trước ặt mấy on cọp con ày, mấy on cọp con ừa nhìn hấy Hàn ăn Vũ vô ùng thích ó, vừa hìn thấy ắn tới, ất cả ếp thành ột hàng, au đó lộn gười, nằm rên mặt đất, giơ ốn cẳng đầy móng uốt nhìn àn Văn Vũ.
"Ha a ha......" àn Văn Vũ ất thích thú, quay đầu nhìn anh trai hỏi: "Anh …….

bọn chúng đang làm gì thế?"
Hàn Văn Hạo vừa uống trà, vừa nhìn về phía con đường nhỏ, lạnh nhạt nói: "Muốn chú gãi bụng cho bọn chúng......!Cùng chúng nó chơi......"

"Ha ha ha......" Hàn Văn Vũ lập tức vươn tay, vuốt bụng mấycon cọp con, nhìn bọn chúng thật vui vẻ quơ quơ móng vuốt, giống như quả cầu tuyết lăn qua lăn lại, cả sân đầy người, mọi người đều buồn cười, Tần Thư Lôi vẫn nắm chặt cánh tay Hàn Văn Hạo, nhìn Hàn Văn Vũ cười nói: "Văn Vũ, đừng làm rộn!Nói thế nào cũng là con cọp a, bọn chúng ăn thịt người đấy, mau!! Tới đây đi, nếu không đến lúc bị thương......!Bác trai, bác gáisẽ lo lắng......"
Hạ Tuyết xách thùng nước xuất hiện trên con đường nhỏ bênngoài hàng rào trúc....
Hàn Văn Hạo lập tức dùng ánh mắt nóng rực gắt gao nhìn cô......
"Văn Vũ......!Thật đừng làm rộn......!Nếu con cọp làm bịthương chú thì sao? Nhanh lên đi!" Tần Thư Lôi lấy thân phậnchị dâu gọi nhỏ Văn Vũ.
Hạ Tuyết nghe, nhưng vẻ mặt không có biểu cảm gì, xách thùngnước đổ vào trong lu, Daniel đứng một bên, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, cũng không ngăn cản cô, Hạ Tuyết đổ hết nước, sau đó đi ra ngoài, lại liếc mắt nhìn thấy Hàn Văn Vũ ngồi xổm trên mặt đất, quay đầu lại cười hỏi: "Đúng rồi, mẹ của mấy con cọp con chết rồi, vậy cha chúng nó đâu?"
Hỏi một câu vô cùng ngu ngốc!
Hàn Văn Hạo thở dài, nhớ lúc đầu Hạ Tuyết cũng hỏi như vậy, không nhịn được cười một tiếng.

ngôn tình hài
Hạ Tuyết quay đầu lại, đôi mắt to ngây thơ, nhìn chằm chằm HànVăn Vũ, vẻ mặt thản nhiên nói: "Anh không biết sao? Cha của chúng nó ở phía sau núi này, nuôi thả a....!Tổng cộng có 3 con cọp cha......"
"Ầm" vang lên!! Tất cả mọi người cũng rợn cả tóc gáy nhìn Hạ Tuyết, Hàn Văn Vũ nhìn vẻ mặt bình tĩnh của cô, miễn cưỡngcười, nói: "Làm sao có thể? Cha của chúng nó ở phía sau núi, các người còn có thể sống được sao? Chậc! Còn 3 con cọp cha nữa! Hừ!"

Hạ Tuyết đi thẳng tới trước mặt của con cọp con, đạp nhẹ lên bụng một con trong đó, chà chà bụng của nó, nhìn Hàn Văn Vũ, cất giọng tỉnh queo nói: "Nếu không, anh cho rằng chúng nó ở đâu? Anh cho rằng chúng nó chỉ có một cha sao? Chúng nó mỗi con một cha! Tổng cộng có 3 con cọp cha! Ba con cọp cha đều ở phía sau núi, anh hỏi gia gia xem có đúng không?"
Trần lão vừa vặn đi ra......
Hàn Văn Vũ không tin Hạ Tuyết nói dối, liền chuyển qua nhìnTrần lão cười hỏi: "Trần gia gia! Hạ Tuyết nói bậy phải không? Làm sao có thể?"
Trần lão cầm cây củi, bảo Hàn Văn Hạo vào phòng bếp giúp một tay, mỉm cười nói: "Phải.....!Tổng cộng có ba con cọp cha, đều ở phía sau núi này, lúc nửa đêm, sẽ đến thăm ông một chút, rồi đi......" Text được lấy tại TRÙM Truyện
"Xem đi? Hừ!" Hạ Tuyết hả hê cười xong, đột nhiên sắc mặt cứngđờ, lập tức quay đầu nhìn về phía Trần lão, trợn to hai mắt, thét lên: "Gia gia …….

vừa rồi ông nói là thật sao? Chúng nó có bacha sao? Cha chúng nó tất cả ở phía sau núi sao?"
Trần lão cầm cây củi đứng ở cửa phòng bếp, nhìn Hạ Tuyết cười nói: "Đúng vậy, buổi tối, các cháu không cảm thấy có bóng đen thoáng qua sao? Đó chính là cha của chúng nó......!Lúc ban ngày, bọn chúng sẽ canh giữ ở bên cạnh ao, lúc nảy cháu đi lấy nước, không nhìn thấy sao?"

Tất cả mọi người trong sân lập tức "soạt" một tiếng đứng lên,tụm lại một chỗ, tay rút súng lục, đứng thẳng, ngay cả Hàn Văn Kiệt là một người bình tĩnh như vậy, sắc mặt cũng có chút thay đổi......
"Lách cách ………." Sắc mặt của Hạ Tuyết tái nhợt, hàm răng đánh lách cách, nhào vào trong ngực Daniel, nhớ tối qua, Hàn Văn Hạo nói có nhìn thấy một bóng đen, cô "oa" một tiếng khóc lên, kêu to: "Tôi muốn về nhà ……..

một con cọp mẹ làm sao cóthể cùng ba con cọp đực ở chung một chỗ?"
Hàn Văn Hạo không nhịn được nhìn Hạ Tuyết, đột nhiên cười thành tiếng..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 368: Nghe Mạch


Hàn Văn Vũ và Hạ Tuyết đều cùng một loại người, ngây thơ hồn nhiên đến nổi làm cho người ta không biết nói ì với bọn ọ, ba conọp con độ uổi không hác nhiều ắm, con ọp mẹ àm sao có hể cùnga con cọp ha khác nhau iao phối inh ba cọp on to bằng hau?
Aiz, ai người ày ngây hơ a.
Sau hi Hàn Văn ũ biết được sự hật, ngồi hung một hỗ với ạ Tuyết, iống như đứa ngốc, "a" một iếng, cười ì hì nói ới Hạ uyết: "Đúng ậy......!Tại ao hai chúng a ngốc như ậy, bị rần gia ia lừa rồi?"
Hàn Văn Hạo nâng nhẹ ly trà, hớp một ngụm, nói: "Cái này giảithích rất đơn giản......!Hai người cùng một mẹ sinh ra......"
Phốc! Tất cả mọi người không nói gì, nở nụ cười, Hạ Tuyết nhìn chằm chằm Hàn Văn Hạo!! Hàn Văn Vũ hừ một tiếng, nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Anh khoan hãy nói, cha mẹ cũng đã trở về nướcrồi, anh dọa cho mẹ khóc......!cha mẹ của Daniel cũng tới rồi......"
Hạ Tuyết khiếp sợ nhìn Daniel, hỏi: "PAPA và mẹ tới?"
Daniel đang ngồi ở trước cái bàn chữ nhật, vuốt vuốt cái ly trongtay, quay đầu nhìn Hạ Tuyết thật sâu, mỉm cười nói: "Ừ......!Cha và mẹ đều tới, một là biết em gặp chuyện không may, hai là cũng muốn nhân cơ hội trở về nước tổ chức hôn sự của chúng ta......!Bọn họ nói, em là người Trung Quốc, nên muốn ở Trung Quốc làm một cuộc hôn lễ thế kỷ......!Mẹ đã định xong áo cưới đẹp nhất trên thế giới, nói muốn cưới con dâu, cha nói muốn tự thân ở trước mặt của em, nắm bàn tay của em, dẫn em đi vào nhà của chúng ta......" mới nhất ở TRÙMTruyện.NET
Mặt Hàn Văn Hạo hơi nghiêng, ánh mắt mãnh liệt chớp lóe!

Trái tim Hạ Tuyết "bùm" một tiếng, nhìn ánh mắt dịu dàng củaDaniel, nhìn cô lộ ra rất nhiều bao dung và thương yêu, cô miễncưỡng nở nụ cười, thở hổn hển, bất bình nói: "......!Thật sao?"
Daniel cũng không nói gì, chỉ nhàn nhạt nhìn cô......
Vừa rồi Tần Thư Lôi định nói chuyện, khi cầm một ly trà đậm lên uống thì đột nhiên dạ dày có cảm giác ợ chua, cô lập tức che miệng, khó chịu muốn nôn ra, mọi người cùng nhau ngạc nhiên nhìn cô, Hàn Văn Vũ nói đùa một câu: "Chị dâu, chị làm sao vậy? Không phải là mang thai chứ?"
Hạ Tuyết lập tức nhìn Tần Thư Lôi bưng chặt miệng, muốn nônmửa, tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, tay chặn ngực, thở phì phò, nước mắt muốn rơi ra, sắc mặt nhợt nhạt, cảm giác cả người bắt đầu tê dại mãnh liệt, rất nhiều thứ lần lượt tan vỡ, nhưng côvẫn không tin nhìn Tần Thư Lôi......
Hàn Văn Hạo cũng hơi nghi ngờ đỡ chặt thân thể Tần Thư Lôi, nâng mặt của cô, hỏi: "Em làm sao vậy? Thân thể không thoảimái sao? Hay hai ngày qua đi đường quá mệt mỏi?"
Tần Thư Lôi thở hổn hển, nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Em cũngkhông biết, nhưng cảm thấy rất khó chịu".
Hàn Văn Hạo lập tức quay đầu nhìn về phía Hàn Văn Kiệt!
Hàn Văn Kiệt đứng một bên, ánh mắt lóe lên, có chút do dự, hắn nhìn Hạ Tuyết, sau đó cắn răng, chậm rãi đi tới bên cạnh Tần Thư Lôi, cẩn thận nắm cổ tay của cô đặt trên bàn hình chữ nhật, sau đó ngón trỏ và ngón giữa đè nhẹ trên mạch môn, cuối cùng ngón áp út nữa đặt nhẹ xuống, bắt đầu nghe mạch......
Mọi người cùng nhau nhìn Hàn Văn Kiệt.
Vành mắt Hạ Tuyết ửng đỏ, cũng nhìn Hàn Văn Kiệt......
Hàn Văn Kiệt biết Hạ Tuyết đang nhìn mình, ánh mắt hắn thoángqua một tia đau đớn, tâm tình không có cách nào tập trung, ngón tay lập tức giãn ra, xin lỗi nhìn Tần Thư Lôi nói: "Xin lỗi, chịdâu, có thể tôi đi hai ngày đường núi, có chút mệt mỏi, tinh thấn không được tập trung, nghe mạch không sẽ chính xác......"
"Nghe đi!" Hàn Văn Hạo lập tức ngẩng đầu nhìn em trai, khí thế trong ánh mắt không chấp nhận thỏa hiệp với người khác!
Hàn Văn Kiệt nhìn anh trai thật sâu, hơi rũ mí mắt, nghiêm túcngồi trên ghế dài, để nhẹ ngón tay trên mạch môn, cúi mặt nghiêm túc nghe mạch......
Tất cả xung quanh đều yên tĩnh lại, ngay cả Trần lão đi ra, muốn chuẩn bị bửa củi, cũng dừng lại ở cửa phòng bếp, chỉ có ba con cọp con ở nơi này vui vẻ giống như quả cầu nhào lộn, mấy con gà đen cũng nằm trong bụi cỏ, quay đầu, không lên tiếng......

Hàn Văn Kiệt bình tĩnh nghe tay trái Tần Thư Lôi xong, lại nhẹnắm qua tay phải của cô, nghiêm túc nghe mạch, trên mặt không một chút biến đổi......
Hạ Tuyết đứng bên cạnh thùng nước, nhìn chằm chằm Hàn Văn Kiệt!
Daniel dịu dàng, thương tiếc nhìn Hạ Tuyết......
Hàn Văn Hạo nín thở, ôm khẽ Tần Thư Lôi, trên mặt vẫn quyết đoán không thể thay đổi!
Một phút đồng hồ sau!
Hàn Văn Kiệt nghe xong mạch, bình tĩnh ngẩng đầu lên, nhìn vẻmặt quyết đoán và ánh mắt nghi ngờ của anh trai, hắn do dự, rồichậm rãi mở môi mỏng nói: "Chị dâu......!Mang thai......"
Vẻ mặt Hạ Tuyết tối sầm, tròng mắt như tro tàn nhìn phía trước......
"Cái gì?" Tần Thư Lôi khiếp sợ nhìn Hàn Văn Kiệt, hai mắt đỏbừng, vui mừng nhìn Hàn Văn Kiệt, nghẹn ngào nói: "Tôi......!Tôi......!Tôi mang thai? Tôi mang thai con của Văn Hạo?"
Hàn Văn Hạo cắn chặt răng, mặt lạnh, ánh mắt thoáng qua mộtchút đau lòng......
Hàn Văn Kiệt nhìn Tần Thư Lôi kích động như thế, trên mặt hắn bình tĩnh, hiện lên một nụ cười miễn cưỡng nói: "Ừ......!Chúc mừng chị dâu......!Chị mang thai......"

"Văn Hạo!!" Tần Thư Lôi kích động nhìn Hàn Văn Hạo, nghẹnngào nói: "Em mang thai, em có bảo bảo của chúng ta, trời ạ, em thật sự tốt hạnh phúc, em mang thai bảo bảo của Hàn Văn Hạo,nó nhất định là bảo bảo thông minh nhất thiên hạ, bảo bảo hạnhphúc nhất, Văn Hạo......!em mang thai......!Văn Hạo......"
Cô kích động nói xong, liền vươn tay ôm cổ của Hàn Văn Hạo,khóc......!"Đây là ông trời quan tâm đến em......!Đây là ông trời thương em......!Bởi vì thấy em đi hai ngày đường núi tìmđược anh rồi, Văn Hạo......"
Hàn Văn Hạo vẫn bình tĩnh ôm Tần Thư Lôi, không nhịn đượcnhìn về phía Hạ Tuyết......
Hạ Tuyết vẫn ngây ngô đứng một bên, lòng nguội lạnh.
"Văn Hạo......" Tần Thư Lôi đột nhiên đang bưng mặt của HànVăn Hạo, không chú ý đến tâm tình của hắn, cô hoàn toàn chìmvào trong thế giới của mình, không thể kiềm chế được, nghẹn ngào nói: "Văn Hạo, anh vui không? Em mang thai, anh vui không?"
Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn về phía Tần Thư Lôi......!Miễn cưỡng nặn ra nụ cười nói......"Vui......"
Hai mắt Hạ Tuyết chớp một cái, nước mắt lăn xuống, những nụhôn của người đàn ông đó trên môi mình, vỡ vụn trên mặt đất, giống như bọt biển tan đi trên bờ cát....
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 369: Không Nói Gì


Ai biết vận mệnh đang suy tính gì sao? Có ai có thể biết? Ở trước mặt thế giới tự nhiên, trước mặt vận mệnh, on người ường như rở nên hỏ bé, hậm chí gu ngốc, hi bạn không gừng kêu ào, thật a nó đã hờ ơ lạnh hạt......
Đây à một cục iện rất úng túng, ất phức ạp, trong ục diện ày, ngoại rừ Tần hư Lôi và ấy con cọp on cùng gà đen đều ui vẻ, đạihái không ó người ào vui vẻ, ạ Tuyết đột nhiên ười, nhìn ấy con cọp on đang vật ộn, cô ười, khuôn ặt tươi ắn, mang ột loại ánh sáng thánh khiết, giống như lúc ấy cô mang thai, một mình cô đơn đi đến một thị trấn nhỏ vậy, cô cười, cười làm người ta không yên lòng......
Daniel ngồi đầu kia một mực im lặng nhìn Hạ Tuyết, không lên tiếng......
Trần lão ngồi bên trong phòng bếp nhóm lửa, vừa nhóm lửa, vừadùng cây gắp than, kẹp nhẹ mấy cây củi rời rạc, làm cho lửa cháy lên rừng rực, ánh lửa chiếu sáng, soi rọi khuôn mặt già nua củaông, hai mắt vẫn sáng lấp loáng, ông vừa nhìn nồi cháo khoai lang rất lớn, sắp sửa sôi bùng lên, nhưng lại thiếu củi, liền nhìn Hạ Tuyết ngoài phòng nói: "Tuyết Nha Đầu, ôm cho gia gia hai bó củi!"
"Aiz! Đã biết!" Hạ Tuyết mỉm cười, lạnh lùng đi ra bên ngoài hàng rào trúc, ôm lấy một bó củi, đi xẹt qua mọi người đi vào phòng bếp, ba em họ Hàn đang im lặng nhìn cô, Tần Thư Lôi vẫnđắm chìm trong sự vui sướng của mình, tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, vui vẻ, vui sướng cười......!Hạ Tuyết cẩn thận ôm củi đi vào phòng bếp, đặt củi vào bên cạnh bếp lò, sau đó khéoléo nhìn Trần lão, nói: "Còn có cái gì cần cháu giúp nữa không gia gia?"
Trần lão ngồi trước bếp lò, quay đầu, xuyên qua ánh lửa nhìn haitròng mắt Hạ Tuyết trong suốt, ông đưa lưỡi rìu trong tay tới trước mặt của Hạ Tuyết, giọng già nua, thương yêu nói: "Cầm lấy búa, giúp ông bổ một ít củi......"

"Vâng!" Hạ Tuyết bình thản ngồi xổm trong phòng bếp nhỏ, cầmcây búa đầy rỉ sét, đem cây củi ngắn để thẳng, sau đó vung búa lên, nhưng không biết bổ thế nào, liền ngẩng đầu nhìn Trần lão,hỏi: "Gia gia, làm sao bổ?"
Trần lão cầm cây gắp than ngồi xổm người xuống, cơi củi bêntrong bếp lò, vừa cơi vừa nói: "Cháu thích bổ thế nào thì cứ bổ thế đó? Cháu vui vẻ là được rồi......"
Hạ Tuyết nhìn một bên khuôn mặt già nua của Trần lão, trên mặtcủa cô nặn ra nụ cười run rẩy, trong hai tròng mắt lấp lánh nước.
Trần lão vừa cơi củi bên trong lò, giọng khàn khàn nói: "Conngười sống trên đời này, không ngừng chết đi, sau đó mới có thể đi đến bến bờ......!Cháu phải vượt qua bước này, mới có thểđi đến hạnh phúc kế tiếp, cháu có thể vượt qua hay không, cháu cần phải có dũng khí, mạnh mẽ quyết tâm bổ ra một chút chântướng, khi cháu bằng tuổi của ông, cháu sẽ biết rõ, số mạng xấu đến mức nào rồi, phải cắn răng chịu đựng!!"
Hạ Tuyết nhìn Trần lão, trong hai tròng mắt ánh lên kiên cường,thế giới của cô thật ra lúc chân chính đối mặt với khó khăn thì luôn bị áp chế mạnh hơn, cô không nói gì thêm, đem củi để dướiđất, mạnh mẽ bổ xuống, lại phát hiện mình chỉ bổ trúng một gócnhỏ gỗ vụn, cô sửng sốt ngẩng đầu nhìn Trần lão......
Trần lão mỉm cười nói: "Sinh mạng không có nhiều kỹ xảo như vậy, bản thân mình phải có cách và nhịp nhàng, sống vì bản thân mình mới thắng, không cần để ý ánh mắt người khác, không phải cháu là một diễn viên sao? Một diễn viên chính là bản thân diễn xuất, đánh giá hay không, để lại cho thời gian và lịch sử......!Nha đầu, tương lai cuộc sống còn một đoạn đường thật dài phải đi, đây chỉ là một bước trong đó mà thôi......!Cố gắng lên......"
Hạ Tuyết nhìn Trần lão, nắm chặt cây búa, đem củi đặt xuốngđất, nhìn cây củi......
"Từ tâm phát ra!" Trần lão đột nhiên lạnh lùng nhanh chóng nói ra, trên mặt Hạ Tuyết lạnh lùng, hai mắt bình tĩnh lóe sáng, cắnrăng vung cây búa, nhắm ngay giữa cây củi, một búa bổ xuống!!"Chát" một tiếng, cây củi bị chẻ thành hai nửa, nằm im lặng trên mặt đất lên, Trần lão nhìn cây củi kia, lại nhìn Hạ Tuyết thật lòngdạy dỗ: "Cháu phải nhớ, mỗi một chuyện đều nhất định có hai mặt, có tốt, có xấu! Một người thành công, có thể phải có hai mặt này, phải nắm giữ hai mặt này!!"
Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Trần lão, khẳng định gật đầu!!
Trần lão đau lòng nhìn Hạ Tuyết, sau đó vươn tay đặt nhẹ lên bờ vai mảnh khảnh của cô, thật lòng nói: "Lúc gia gia mới vừa nhìnthấy cháu, đã cảm thấy cháu là một người bạc phước, nhưng bởivì người bạc phước, mới có thể có được nhiều cơ hội khiêu chiếnvới bản thân mình hơn …… Cố gắng lên......"
Hạ Tuyết cắn răng nhẫn nại!
"Mặc kệ xảy ra chuyện gì, chỉ cần cháu đối mặt! Số mạng sẽ không thể đánh đổ cháu!! Số mạng......!Luôn khi dễ ngườikhông dám đối mặt!! Hiểu không? Đi ra ngoài đi, nói với mọingười, phải ăn cơm, phải vui vẻ một chút, phải cười lên......!lúc bi thương nhất, phải cười, cười được thì cháu thắng!!" Trần lão nghiêm khắc dạy dỗ!
Hạ Tuyết ngẩng mặt lên, cắn răng gật đầu mỉm cười, nói: "Ừm!"

Trần lão căn dặn Hạ Tuyết xong, cúi đầu kêu nhỏ: "Văn Hạo!! Gọi người đi vào giúp ông mang nồi cháo lớn ra!! Hạ Tuyết,cháu vẫn chẻ củi!"
Văn Hạo nghe Trần lão gọi, hắn lập tức đứng lên, dường nhưkích động và thỉnh cầu kêu em trai, nói: "Văn Kiệt!! Phụ giúpanh mang nồi cháo nóng!"
Hàn Văn Kiệt vừa nghe, liền cùng anh trai đi vào phòng bếp......!Hàn Văn Hạo sải bước vượt lên trước một bước, đi vào phòngbếp, liếc mắt thấy trong phòng bếp hơi tối, Hạ Tuyết đang ngồi xổm trên mặt đất chẻ củi, trên mặt không có chút biểu tình gì, trong lòng của hắn đau nhói, không quan tâm đến ánh mắt củaem trai, nhanh chóng đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, ngồi xổmxuống, kéo bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, nhìn cô......!Hạ Tuyết mặt lạnh rút tay bị hắn nắm chặt, vẫn muốn chẻ!
Hàn Văn Hạo tức giận, cắn chặt răng, nhìn cô chằm chằm, nắmchặt bàn tay nhỏ bé của cô!!
Hạ Tuyết cố gắng kéo tay lại, vẫn muốn bổ xuống, nhưng vừamới vung búa lên, lại thấy trước cây củi có một bàn tay, cô độtnhiên ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Văn Hạo....
Hàn Văn Hạo cũng không chùn bước, ngẩng đầu nhìn cô!! Ánh mắt kiên định giống như một khắc sau chính là Ngày Tận Thế!!
Hàn Văn Kiệt lo lắng cái tay anh trai, căng thẳng nhìn bọn họ,nói: "Anh cả!! Nhanh lên một chút!! Đem nồi lên đi!"
Hàn Văn Hạo vẫn căng thẳng nhìn Hạ Tuyết......

Hạ Tuyết vẫn nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng......
"Đi thôi!" Hàn Văn Kiệt nhanh chóng cầm khăn lau, tự mìnhbưng chảo nóng, đẩy anh trai đi ra ngoài......
Hàn Văn Hạo vừa đi ra ngoài, vừa nhìn Hạ Tuyết, Hạ Tuyếtkhông vẫn nhìn hắn, vẫn bổ củi!!
Hàn Văn Hạo không có cách nào, đành phải cắn răng đi ra ngoài,Hạ Tuyết cúi đầu một tay cầm cây củi bổ ra, nước mắt từng giọt lăn xuống, nhớ lại hai ngày trước, hai người cùng nhau rơi xuốngnúi, cùng giúp nhau đi cho đến bây giờ, cùng hôn nhau, hắn cười ôn nhu, cõng cô đi, đi trên con đường nhỏ mà cho rằng là cả đời,bước chân thâm tình ngắm nhìn cô, lúc này cô không nhịn nổinữa, cúi đầu, quỳ trên mặt đất, che mặt, mặc cho nước mắt lănxuống, nước mắt từng giọt từ trong kẻ tay lăn xuống......
Trần lão không lên tiếng, chỉ đưa bàn tay già nua, nhẹ nhàng ômHạ Tuyết vào trong ngực, thở dài nói: "Rồi cũng sẽ qua thôi......!Sẽ qua thôi......!Ra khỏi ngọn núi này, cháu lại khóc lên......!Hả?" Bạn đang đọc chuyện tại TRÙM Truyện
Trong lòng Hạ Tuyết đau xót, vùi mặt vào trong ngực của Trầnlão, mặc cho nước mắt lăn xuống..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 370: Hoa Mai Mấy Cánh


Daniel bình tĩnh nhìn vẻ mặt Hàn Văn Hạo lạnh lùng đi ra, trongánh mắt có chút kích động, hắn không ên tiếng, rong tay cầm uả táo à lúc nảy i Thần vừa ới hái ề, sau đó đứng dậy, đi qua một ố người, đi tới ên cạnh u nước, ùng cái áo múc nước, ửa sạch uả táo hín đỏ, đưa lên ái mũi cao ao của mình, ít nhẹ, ồi bình ĩnh nởụ cười đẹp trai, úc Hàn Văn ạo vừa ới ngồi uống thì ắn cầm uả táo, đưa tới rước mặt ủa Tần hư Lôi, ịu dàng ỉm cười ói: "Khi ị buồn ôn, thì ăn táo đi......!có thể sẽ không buồn nôn nữa, lúcnảy tôi ngửi một cái, mùi vị này chua chua ngọt ngọt......!Chắc là thích hợp khẩu vị của cô......"
Tần Thư Lôi mỉm cười ngẩng đầu nhìn Daniel, nhận lấy quả táonói: "Cám ơn anh....!"
Daniel cười một tiếng.
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, ánh mắt chớp động, nhìn về mộthướng.
Daniel cũng bình tĩnh đi qua bên cạnh Hàn Văn Hạo, đi vào phòng bếp, liếc nhìn trong phòng bếp hơi tối, Hạ Tuyết đang híthít mũi, ngồi xổm trước cây củi, cầm cái búa, bổ xuống, hắn không nói gì, đi tới, ngồi xổm trước mặt cô, cầm lấy cái búa trongtay cô, đem cây củi để xuống đất, cắn răng, vung búa bổ xuống, cây củi bị chia làm hai nửa!
Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn hắn......
Daniel không lên tiếng, vẫn vung cái búa bổ xuống củi......!Hắn luôn lặng lẽ bỏ ra, không cần báo đáp......!Hắn lấy thêmmột cây củi để dưới đất, lại cắn răng bổ!!
Cây củi lập tức tách ra hai nửa!
Trần lão đang trông coi bếp lửa, bình tĩnh nhìn Daniel.

truyện tiên hiệp hay
Daniel không nói gì, chỉ im lặng bổ hết củi, giúp cô ôm củi vào bên cạnh bếp lò, lại đem cái búa sắt của Trần lão đặt nằm ngangmột bên, sắp xếp củi ngay ngắn, nhẹ dắt tay Hạ Tuyết đứng lên,rốt cuộc nói: "Lau nước mắt đi, đừng để người khác phát hiện emkhóc, nếu như em phát hiện ra mình chẳng còn gì nữa, thì ít raem phải cất giữ cho mình một chút lòng tự trọng".
Hạ Tuyết nhhìn hắn, hốc mắt đỏ lên!
Daniel ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết, sau đó dịu dàng mỉm cười, vươn tay nhẹ nâng mặt của cô, cưng chìu nói: "Bảo bối, thế giới bên ngoài còn có rất nhiều chuyện đang chờ chúng ta, con gái của chúng ta, vai diễn của em, cuộc đời của em......"

Hạ Tuyết nghe đến con gái của chúng ta, trong lòng của cô lại đau xót, gắt gao nhìn Daniel.
Daniel nở nụ cười hấp dẫn với cô, nói: "Em không sai, em khônglàm việc gì sai, trong lòng của em hướng về người kia, không có quan hệ, anh tôn trọng tất cả lựa chọn của em, anh để cho em tựdo......!Đây là anh cam tâm tình nguyện để cho em tự do......!Hiểu không? Cho nên bây giờ em đã bị tổn thương, đau lòng,đừng sợ, còn có anh......!Anh vẫn luôn ở đây, mặc dù em đãbỏ quên anh.....!Bỏ quên người làm bạn với em sáu năm nay......"
Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, áy náy nhìn hắn......
Hai mắt Daniel đỏ lên, nhìn Hạ Tuyết khóc đau lòng như vậy,hắn vẫn cười cảm ơn, nghẹn ngào, nói: "Nhưng bảo bối à ……Nếu em đã trải qua hai ngày hai đêm, mỗi một phút, nghĩ một lần, nếu như trong lòng em thích nhất là người kia, nhưng ngườiđó đã đi, đã chết, em phải làm sao? Khi em đã trải qua những đau khổ này, em sẽ phát hiện, trên thế giới này tất cả đều phản bội, có thương yêu hay không, đều không quan trọng nữa......!Emsẽ tha thứ cho người đó tất cả, tất cả, tất cả......!Chỉ cần ngườiđó còn sống...........!Còn sống là tốt rồi......"
Hai tay Hạ Tuyết che mặt, nước mắt lăn xuống, nhẹ giọng nức nở.
Hai tay Daniel nhẹ nắm vai Hạ Tuyết, cúi đầu cụng nhẹ lên tráncô, cảm nhận thân thể cô run rẩy, thở dài một hơi, nói: "Hai ngày nay, lúc anh đi tìm em, vượt núi băng đèo, đi qua rất nhiều gaigốc khó đi, anh nghĩ, nếu tìm được em, anh muốn ôm lấy em, hay là muốn hôn em, hay là muốn nhìn thấy em còn sống, rồi anh sẽ xoay người rời đi?"
Đôi mắt đẫm lệ Hạ Tuyết nhìn chằm chằm hắn......
Daniel cười khổ, thâm tình nhìn Hạ Tuyết nói: "Anh nói rồi, nếu có một ngày, em gặp được người em thích nhất, xin em vì hạnh phúc của mình mà xoay người rời đi......!Cho nên lúc đó, anh suy nghĩ, muốn cầu nguyện Thượng đế, nếu như em có thể cònsống, anh sẽ xoay người rời đi......"
Nước mắt Hạ Tuyết lại run rẩy lăn xuống......
Daniel mỉm cười, trong lòng đau xót nhìn cô, nói: "Nhưng lúc anh nhìn thấy người kia, em và hắn xuất hiện cùng một chỗ, một khắc kia, mặc dù anh nghe đau đớn xé lòng, mặc dù anh muốnxoay người rời đi, nhưng lại muốn khiến mình ích kỷ một lần, bởivì rất muốn ôm em......!Muốn nhìn thấy em......"
Hạ Tuyết khóc, té xuống đất, giấu mặt nức nở, nước mắt nhưthiếu đê lăn xuống......
Daniel bất đắc dĩ ngồi xổm người xuống, ôm khẽ ôm thân thể Hạ Tuyết run rẩy đáng thương, thâm tình nói: "Bảo bối, cho tới bâygiờ, đối với em, anh cũng chưa bất chấp tất cả, bởi vì anh muốnđể cho em tự do lựa chọn, nhưng hôm nay, anh nhìn thấy em đau lòng như vậy, anh muốn bất chấp tất cả dẫn em đi......!Xin thathứ cho anh bất chấp tất cả......!Hãy đi theo anh đi......!bảobối, đi theo anh đi......!Anh không đành lòng nhìn thấy em đau khổ......!Anh thề, đời đời kiếp kiếp, mặc kệ rơi vào mấy ngànnăm luân hồi, anh cũng nguyện ý, kiếp này phải có em......!Đitheo anh đi......!Đi theo anh đi......!Mặc kệ em có yêu anh,hay không yêu anh, xin em theo anh đi thôi......!Để cho anh chăm sóc cho em thật tốt......"
Hạ Tuyết thất thanh khóc rống lên......
Daneil cùng Hạ Tuyết đi ra khỏi phòng bếp, ánh mắt hắn khôngthể thay đổi, còn mang theo nụ cười cơ trí......!nguồn TRÙMTruyện.NET

Hàn ăn Hạo hìn Hạ uyết, nhìn ai mắt cô ửng đỏ, ẻ mặt ẫn lộ a kích động à u ám, ánh mắt ắn mãnh iệt chớp óe, Daniel ỉm cười,hư không ó gì, đỡ ạ Tuyết gồi vào hiếc bàn ình chữ hật, nhìn àn Văn Hạo ỉm cười ói: "Hai gày nay, àn Tổng ài vì vợ hưa cưới ủa tôi ận rộn rước sau, ế hoạch ây dựng hách sạn hế giới ủa chúng a, tạm thời ừng lại, chuyện này vô cùng xin lỗi, nhưng hội nghị hiệpđàm nhà đầu tư, tôi sẽ đổ vào núi tiền, đã phân phó thư ký đi triệu tập hội nghị trực tuyến toàn cầu......"
Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn Daniel, nghiêm nghị cười, nói: "Khóđược người đồng bạn hợp tác như anh, thật sự vinh hạnh!"
Daniel mỉm cười ôm khẽ Hạ Tuyết, nhìn thẳng ánh mắt hắn, nói: "Đồng bạn là dùng để hợp tác với nhau, mà không phải cạnhtranh nhau, kế hoạch đầu tư lần này, tập đoàn Toàn Cầu sẽ bỏ ra 100 triệu đô, dự án khách sạn thế giới chúng ta sẽ mở rộng ranhiều quốc gia!"
Hàn Văn Hạo liếc mắt nhìn hắn!
Hàn Văn Kiệt phát hiện ánh mắt anh trai có chút không ổn thỏa,không hiểu lắm, liếc mắt nhìn Daniel một cái.
Hạ Tuyết vẫn ở trong trạng thái yếu nhược và mờ mịt, lại nghelần này đầu tư 100 triệu đô, cũng không khỏi nhìn Daniel.
Hàn Văn Hạo bình tĩnh mỉm cười nhìn Daniel nói: "Đầu tư 100 triệu đô? Như vậy đối với vốn lưu động của Toàn Cầu sẽ không bị ảnh hưởng sao?"
Daniel cười mê người, nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Gia tộc tôi tác động tới toàn bộ mạch máu kinh tế châu Âu, tự nhiên không cần quan tâm đến vấn đề này, bất quá phải làm phiền Hàn Tổng Tài rồi, nếu vì chuyện này thua lổ......"
Hàn Văn Hạo cũng cười nói: "Kế hoạch hợp tác khách sạn thếgiới là hai gia tộc chúng ta cùng chung tâm nguyện, nếu anh đồng ý đầu tư 100 triệu đô, tôi tự nhiên tiếp nhận vụ án này......"
Daniel mỉm cười nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Về sau chúng ta hợp tác vui vẻ!"
Hàn Văn Hạo cười nhẹ một tiếng, lại nhìn Hạ Tuyết.
Ánh mắt Hạ Tuyết chớp một cái, không hiểu, nhìn Daniel.
Daniel không vẫn lên tiếng, chỉ nâng ly trà hớp một ngụm trà, mỉm cười nhìn Trần lão lúc nảy đi ra, nói: "Trà ngon......!Đâylà Long Tĩnh Tây Hồ thượng đẳng nhất......"
"Nhìn cháu không giống người Trung Quốc, tại sao quen thuộcvới trà như vậy?" Trần lão vừa đặt đĩa mì khoai tây cay, nhìnDaniel cười hỏi.

Daniel mỉm cười nói: "Mẹ cháu ở trung quốc có ba vườn trà! nhưng sau khi xuất ngoại, đã chuyển vườn trà cho người khác! Cho đến bây giờ bà vẫn nhớ kỹ hương vị Long Tĩnh Tây Hồ! Lúcnảy cháu ngửi mùi Trà Hương, cũng đã cảm nhận kỹ thuật pha trà của Trần gia gia......"
Trần lão nghe, cũng có mấy phần hăng hái nói: "Mẹ của cháu tên là....."
"Lam Anh!" Daniel nói.
"Lam Anh?" Trần lão nghe xong, bình tĩnh mỉm cười nói: "Tên rất dễ nghe!"
"Sau này, báo đáp ơn cứu mạng của ông với vợ chưa cưới của cháu, nhất định cháu sẽ cùng cha mẹ tự mình đến đáp tạ ông......" Daniel lại nói.
"Nói sau đi! Các cháu, ai tới đây giúp ông thức ăn? Văn Hạo, vậy thì cháu đến đây đi......" Trần lão kêu Văn Hạo, Văn Hạo đứnglên, Văn Kiệt cũng đứng lên, cùng đi vào phòng bếp, Văn Kiệt tòmò nhìn anh cả hỏi: "Anh......!Tại sao lúc Daniel nói đầu tư cho chúng ta, phản ứng của anh lớn như vậy?"
Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói: "Chú không cần hiểu! Bây giờ hắnmuốn xuất tiền bạc để buộc chặt nhà chúng ta!"
"Hả?" Hàn Văn Kiệt bưng thức ăn, không hiểu nhìn anh trai.
Hàn Văn Hạo đang cầm món đậu hũ hành lá Hạ Tuyết thích ănnhất, liếc mắt nhìn món ăn một cái, nói: "Hắn bỏ ra tiền bạc lớnnhư vậy cho chúng ta, chúng ta tất phải sẽ phải đưa ra phương án tương ứng, nếu phương án không kiếm được tiền, nhà chúng ta phải bồi thường tổn thất bọn họ!! Rất có thể bởi vì 100 triệu đô này, hắn kiềm chế nhà chúng ta một thời gian rất lâu......"
Hai mắt Hàn Văn Kiệt sáng lên, nhìn anh trai......
Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói: "Bây giờ hắn đang khiêu chiến vớianh......!Chú không cảm giác được sao? Hắn đã dự tính khiêuchiến với anh rồi!"
Hàn Văn Kiệt đột nhiên cười một tiếng nói: "Daniel từ trước đến giờ ôn nhu tao nhã, em không ngờ......"
Hàn Văn Hạo nhìn em trai, cũng lạnh nhạt cười nói: "Chú cũng nói, hắn là một thương nhân, hơn nữa lúc cha của hắn tranh cử, hắn là trợ thủ đắc lực nhất, phương án tranh cử, từng bước đều ởtrong dự tính của hắn, anh hợp tác với hắn, rất hiểu rõ con ngườinày, cơ trí tinh khôn đáng sợ......!Chỉ cần chú nắm khôngđược vững, sẽ rất dễ dàng đi vào tay hắn, không ra được, mà bị hắn đổi khách làm chủ!!"
"Tại sao hắn muốn khiêu chiến với anh?" Rốt cuộc, Hàn VănKiệt hỏi vấn đề mấu chốt!
Hàn Văn Hạo nhìn em trai, đột nhiên cười một tiếng nói: "Chúkhông hiểu sao? Chú luôn luôn thông minh, phân tích đến nơi!"
"Hạ Tuyết?" Hàn Văn Kiệt nhìn anh cả......"Nếu như hắnkhiêu chiến anh, bởi vì hắn biết anh phải cướp đoạt?"
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, ánh mắt thâm trầm hơi chớp mộtcái, nhìn đĩa đậu hũ ngon lành, nói......"Tình yêu không có cách nào cướp đoạt!"

Hàn Văn Kiệt suy nghĩ một chút, lại nhìn Hàn Văn Hạo hỏi: "Vậykế tiếp, nên làm gì? Thật tiếp nhận hắn đầu tư vào sao?"
"Tại sao không nhận?" Hàn Văn Hạo đột nhiên ngẩng mặt cườilạnh nói: "Chỉ 100 triệu đô, muốn trói buộc Hàn Văn Hạo anhsao?"
"Nhất định phải cạnh tranh sao?" Hàn Văn Kiệt không hiểu, nhìnHàn Văn Hạo.
Hàn Văn Hạo cười khẽ, nói: "Chú không cần hiểu, ở thương trường không có bạn bè, cũng không có kẻ địch, nếu như chú mấtđi sức cạnh tranh, hoặc chú thiếu sức cạnh tranh, chú sẽ bị thaythế! Hiểu chưa? Anh cũng không tin tập đoàn Toàn Cầu có gần 100 triệu đô!! Hắn nhất định sẽ hùn vốn, chỉ cần hắn hùn vốn,anh sẽ có biện pháp ra tay phá vỡ phương án đầu tư của hắn!"
Hàn Văn Kiệt vô lực nhìn anh trai......
Hàn Văn Hạo nhìn em trai một cái, dịu giọng cười, nói: "Có phải cảm thấy rất mệt mỏi hay không? Chú luôn luôn bình tĩnh, anh là anh của các chú, một người chống đỡ sự nghiệp gia tộc lớn nhưvậy, nhưng mỗi ngày bị các chú kêu gào anh trai rất tàn nhẫn......"
Hàn Văn Kiệt không nói gì nhìn anh trai......
Hàn Văn Hạo không nói gì nữa, chỉ cầm đĩa đậu hũ trộn hành láđi ra ngoài, Hàn Văn Kiệt đứng ở cửa phòng bếp, nhìn theo bóng lưng anh trai, thật ra biết hắn nhiều năm qua, vì gia tộc mà trả giárất nhiều......
Hàn Văn Hạo cẩn thận cầm đĩa đậu hũ trộn hành lá, giống như lơ đãng đặt vào trước mặt của Hạ Tuyết......
"Đúng rồi!!" Hàn Văn Vũ vừa cầm chén, uống bát cháo nóng,hỏi: "Tối nay ngủ chỗ này sao? Nơi này chỉ có hai gian phòng......"
"Các cháu chia ra hai nhóm người ngủ hai gian phòng đi, ôngcùng mấy đứa nhỏ nữa ngủ bên ngoài......" Trần lão đành phảimỉm cười nói.
Hàn Văn Hạo lập tức ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết......
Hạ Tuyết vẫn nhàn nhạt, ánh mắt lạnh lùng......
Hàn Văn Vũ có chút rợn tóc gáy nói: "Tôi không muốn, tôi muốnngủ cùng anh cả! Tôi sợ cọp!"
Hàn Văn Hạo cau mày nhìn em trai nói: "Chú muốn ngủ với tôisao?".
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 371: Hoa Tường Vi


"Chú muốn ngủ với tôi, vậy chú chuẩn bị chỗ ngủ đi?" Hàn VănHạo nhìn em trai hỏi.
Lúc này, Hàn ăn Vũ mới hớ tới, anh trai phải gủ cùng hị dâu, ắn nhìn ộ dáng ủy khuất iống như iểu tức hụ của ần Thư ôi, hắn ật cười, ói: "Thật in lỗi, hị dâu, ôi quên ất, chị ũng không iết, khi òn bé, tôi hát gan, hích nửa đêm gõ ửa phòng anh cả, au đó leo ên giường anh cả! ôi muốn anh cả bảo ệ tôi!"
Mọi gười vừa ghe hắn ói, cũng hông nhịn được cười, ạ Tuyết ũng không hịn được, ười một tiếng, thấy hai mắt nóng rực của HànVăn Hạo phía đối diện đang gắt gao nhìn cô, trong lòng của côcăng thẳng, nhẹ cúi đầu.
Tần Thư Lôi tò mò nhìn Hàn Văn Vũ mỉm cười hỏi: "Tại sao chú không tìm em trai làm bạn?"
"Tôi mới không cần!! Hắn không phải là người!! Từ nhỏ đến lớn, đều giống như đầu gỗ, hơn nữa lúc tôi sợ hãi, hắn còn nóichuyện ma với tôi......!không giống nhau anh cả, anh cả sẽ ôm tôi ngủ!" Hàn Văn Vũ không biết xấu hổ, cười nói: "Chị dâu, chịcũng không biết, ngủ cùng anh cả an toàn và thoải mái nhất......"
Trong lòng của Hạ Tuyết vừa động, nhớ tới đêm qua ngủ chung,tựa vào trong ngực của hắn, cảm nhận nhiệt độ trong người hắn, nhịp tim của hắn, hơi thở của hắn, ánh mắt cô có chút xốc xếch,chớp một cái......
Hàn Văn Hạo không nhịn được, nhìn Hạ Tuyết......
Hàn Văn Kiệt mỉm cười nhìn anh hai nói: "Anh cũng đừng mặt dày, lớn như vậy, còn nói chuyện lúc còn bé anh cả ôm anh ngủ?Chị dâu sao không biết chứ? Ghê tởm! Nếu để cho người ái mộ biết IQ và số tuổi của anh không bằng nhau, nhất định đau lòngchết!"
Hàn Văn Vũ lập tức nhìn Hàn Văn Kiệt "a" một tiếng, cười nói:"Chú không hiểu.

Giới giải trí vốn chú ý chuyện trong ngoài bất nhất! Đúng không? Hạ Tuyết!"
Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Vũ, hơi nụ cười hỏi: "Thế nào là trongngoài bất nhất? Tôi không phải như vậy? là anh thì có!"
"Cho nên cô không nổi tiếng như tôi a!" Hàn Văn Vũ đột nhiên bật cười, dám chen đến bên cạnh Daniel, xin Daniel tránh ra một chút, hắn muốn dính Hạ Tuyết, Daniel cũng không phải phongđộ thân sĩ bình thường, nhường ra một chỗ, Hàn Văn Vũ lập tức kéo vai Hạ Tuyết, lại gần cô nhỏ giọng nói: "Nếu không, tối nay, tôi vào trong phòng cô nằm dưới sàn ngủ?"
"Đi đi đi!" Hàn Văn Kiệt đẩy ra Hàn Văn Vũ, không để cho hắn quấy rối, nói ngay: "Anh không cần phải sợ, hôm nay em ôm anh ngủ!"

"Phi!" Hàn Văn Vũ suy nghĩ một chút, nói thẳng: "Vậy tôi ngủphòng bếp! Tôi đóng cửa lại! Bảo Nhậm Phong và Hứa Mặc ngủ cùng tôi!"
"Tôi không muốn!" Nhậm Phong và Hứa Mặc lập tức lắc đầu......"Bọn tôi không sợ cọp, tại sao phải chen vào phòng bếp ngủcùng cậu!? Cậu có thể ôm cọp con ngủ!"
"Cọp cha trở lại thăm con, không phải thuận tiện nhìn tôi sao?Đi!" Hàn Văn Vũ quyết định, lập tức cầm chén múc cháo, nói:"Tôi muốn ăn nhanh để dọn dẹp phòng bếp một chút, sau đó lấynhiều rơm, trải nằm".
"Tiểu tử......" Trần lão nhìn Hàn Văn Vũ mỉm cười nói: "Nhàcác cháu là nhà giàu có, làm sao quen nổi nơi chật hẹp này?"
"Gia gia, ông không biết, bọn cháu quay phim, khổ thế nào cũnggặp rồi, có lúc đi vào núi sâu, có tuyết quay phim, ở đó cả nửa tháng! Cho nên bọn cháu quen rồi".

Hàn Văn Vũ sảng khoái ănxong bát cháo, lại múc thêm một chén, vừa ăn vừa nhìn Trần lão,cười nói: "Gia gia! ông nấu cháo ăn rất ngon!"
"Anh đừng uống nhiều như vậy, tối nay muốn đi nhà cầu, gặp cọp cha thì làm thế nào?" Hàn Văn Kiệt rất bình tĩnh phân tích!
"Nôn!" Tần Thư Lôi không nhịn được, bưng chặt miệng, trong dạ dày cồn cào khó chịu, thở hổn hển, ghen tuông tràn nơi cổ họng, làm cho cả người cô không thoải mái, thậm chí có chút choáng đầu hoa mắt......
"Chú xem đi!" Hàn Văn Vũ đang cầm chén, tức giận nhìn VănKiệt nói: "Nói chuyện như vậy, làm chị dâu buồn nôn!"
Tần Thư Lôi vội vàng lắc đầu, chặn ngực, sau đó ngẩng đầu lênnhìn Hạ Tuyết, khó chịu hỏi: "Hạ Tuyết, lúc ấy cô bị nôn, làmthế nào? Ăn cái gì?"
Hạ Tuyết sững sờ, nhìn Tần Thư Lôi......!nguồn TRÙMTruyện.NET
Hàn Văn Hạo cũng nhìn Hạ Tuyết......
Daniel mỉm cười nhìn Hạ Tuyết nói: "Táo? Tôi nhớ lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, cô ấy đang mang bụng bầu tám tháng, mặc quần áo thể thao, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, trong tay cầm một giỏ táo, đi vào quán cà phê, lúc nhìn thấy tôi, táo trong miệng, trongtay cô ấy tất cả đều lăn xuống đất......!Tại sao à?"

Nhớ lại chuyện cũ, Hạ Tuyết nhìn hắn cười nói: "Bởi vì anh đẹptrai a......!Lúc đó em còn chưa thấy con lai nào đẹp trai anh như vậy......"
Daniel cúi đầu cười, ôm nhẹ Hạ Tuyết.
"Ăn táo sao?" Tần Thư Lôi mỉm cười nhìn Hạ Tuyết, hỏi lầnnữa.
Hạ Tuyết nhìn cô một cái, cúi đầu nghĩ nghĩ, mỉm cười nói: "Tôikhông phải là người hạnh phúc, lúc ấy tôi mang thai, không dám để cho người khác biết, cho nên che giấu rất khổ sở, nếu như nôn mửa, ngồi trong toilet ói trời đất mù mịt, sau đó có một người tốt bụng, mỗi ngày lột quít cho tôi ăn......!đút tôi từng chút......!Cả đời tôi cũng sẽ không quên được thời gian quý báu đó......"
Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, cúi đầu.
Hàn Văn Hạo liếc mắt nhìn em trai......
Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, cười khổ, nói: "Đến khi một mình dắtem trai đi tới một trấn nhỏ xa lạ, nôn mửa tệ hại hơn, thì ăn củcải, trong trấn kia, củ cải rất lớn, vừa giòn, vừa ngọt, mỗi ngàyngồi trước cửa nhà, vừa phơi nắng vừa ăn củ cải......!Nhưng tôi quên, tôi cũng không biết củ cải có tính hàn, bởi vì quanh năm tôi đói bụng, cho nên dạ dày không được tốt, ăn củ cải vào, trong chốc lát liền phun ra......!Sau này, có bà lão sát vách nói với tôi, không thể ăn củ cải, rất lạnh, hơn nữa đối với thai nhi không tốt, tôi mới biết......"
Hạ Tuyết nói xong, nhìn Tần Thư Lôi, cô gái này xinh đẹp tao nhã, nhu hòa cười nói: "Nếu như cô buồn nôn, không cần khốngchế, muốn nôn cứ nôn thôi, nôn ra sẽ thoải mái một chút......!sau khi tôi bị nôn rất nhiều, tôi thử ăn dưa chuột, chua chua ngọt ngọt, ăn rất ngon đấy......!Tôi ăn không sao, nên vừa phơi nắng vừa ăn......"
"Vậy cô bị nôn bao lâu?" Tần Thư Lôi có chút không chịu nổi cảm giác nôn mửa, hỏi!
Hạ Tuyết suy nghĩ một chút, nhìn Tần Thư Lôi cười nữa nói:"Người bình thường nôn hơn một tháng thôi, nhưng tôi nôn gần sáu tháng, bởi vì thân thể quá kém......"
"Vậy sao cô chịu được?" Tần Thư Lôi nói ngay: "Tôi bị như vậy mấy giờ, cảm thấy rất khó chịu......"
Hạ Tuyết suy nghĩ một chút, mỉm cười nói: "Tôi cô đơn một mình, dẫn theo em trai, mang thai đứa bé, khó chịu cũng chẳng làm sao....." Cô không nói nữa, lại ngẩng đầu nhìn Tần ThưLôi mỉm cười nói: "Tôi ra phía sau núi, hái dưa chuột, ướp cho cô ăn, cô sẽ ăn được, chờ tôi một lát......"
"Tôi đi với cô!" Tần Thư Lôi vui vẻ đứng lên, kéo nhẹ cánh tayHạ Tuyết, mỉm cười nói: "Cô nói cho tôi một ít kinh nghiệm nhé......"
"Được......" Hạ Tuyết vừa mỉm cười, bước đi, vừa trả lời!

Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ nhìn theo bóng lưng Hạ Tuyết......
Khu trồng rau!
Xung quanh trồng rất nhiều hoa Tường Vi, nhưng đã qua giaiđoạn nở hoa, chỉ còn lại những chiếc á xanh đong đưa trong ió.
Hạ uyết ngồi ổm trước uống dưa huột, vừa ái dưa chuột, ừa nhìnần Thư ôi bên cạnh, ói: "Thức ăn sống, guội cố ắng đừng ăn, tạmhời tối ay ăn một hút đi, ề đến hà, tự hiên người rong nhà ẽ lo cho ô tốt hơn......"
Tần hư Lôi mỉm ười ngồi ổm ở bên ạnh, quay đầu nhìn ạ Tuyết ái dưa chuột, ô dịu dàng ười, nói: "Cô đến nhà ăn Hạo......!lúc trước......"
Hạ Tuyết tay dừng ở trước một trái dưa chuột, nhìn bông hoanhỏ màu vàng đang nở......
Tần Thư Lôi cũng nhìn bông hoa dưa chuột này, sâu kín nói:"Tôi nhận ra mùi nước hoa trên người cô và mùi nước hoa trongngực hắn ngày đó giống nhau......!phụ nữ kiếp trước là mèo,chúng ta là dựa vào khứu giác để sống......!Lúc nảy ở hắn trong ngực, tôi cũng ngửi được mùi nước hoa của cô trên ngườicủa hắn......"
Ánh mắt Hạ Tuyết xốc xếch, chớp mắt, thở mạnh......
Tần Thư Lôi bình tĩnh ngẩng đầu lên, nhìn địa phương thần tiên này, lại nói: "Tôi mặc kệ giữa các người, hôm trước xảy ra chuyệngì, nhưng tôi muốn nói, các người đến đây chấm dứt đi, tôi yêungười đàn ông này, tôi thể không diễn tả được, chỉ biết cảm giácdùng tánh mạng để yêu, làm phong phú cho cuộc đời của tôi, tương lai của tôi......!Tôi sẽ không buông tha hắn, tôi cũng không muốn lên tiếng phê phán cô cái gì, dù sao ở một Tiên cảnh như vậy, các người sinh ra tình cảm không cần thiết, tôi có thểhiểu......!Hi vọng sau khi rời khỏi chổ này, cô có thể đối mặtthực tế.....!Văn Hạo, hắn không thuộc về cô......!Tôi mang thai, nhất định sẽ có tất cả......"
Ánh mắt Hạ Tuyết xốc xếch, chợt lóe, nước mắt rơi xuống!
Tần Thư Lôi khẽ thở dài, dịu dàng nói: "Hạ Tuyết, phụ nữ cũngđừng làm tổn thương phụ nữ......"
Hạ Tuyết trầm mặc không lên tiếng, nhưng gương mặt có chút táinhợt, hôm nay chịu đả kích quá lớn, thân thể của cô, đầu óc của cô, tất cả trở nên bồng bềnh......
Tần Thư Lôi quay đầu, giống như không có gì, cười với Hạ Tuyết nói: "Hái hết dưa chuột rồi, chúng ta trở về đi thôi......"
Hạ Tuyết không suy nghĩ nữa, gật đầu một cái, thở dài đứng lên, hai người cùng nhau đạp bùn đất mềm mại, đi ra ngoài, lúc đi qua hoa Tường vi thì Hạ Tuyết bị một bụi gai tường vi quấn tay, cô "ai nha", nhìn vết cào cấu trên mu bàn tay mình, đột nhiên cảm thấy rất đau, cô thở hổn hển, trong lòng chợt đau xót, nói: "Đau quá......"
Tần Thư Lôi cũng nhàn nhạt đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, nhìn vết trầy xước trên mu bàn tay trắng tinh, dịu dàng nói: "Loại hoa Tường Vi này có gai, lúc đâm vào người rất đau, may mắn là do người trồng, gai không lớn!"
"Làm sao cô biết đây là hoa Tường Vi?" Hạ Tuyết quay đầu nhìn Tần Thư Lôi, miễn cưỡng cười hỏi.

Tần Thư Lôi mỉm cười nhìn cô nói: "Từ trước đến giờ, tôi có nghiên cứu rất nhiều loại hoa......!Tường Vi có hai loại, loạingười vun trồng, sẽ không nhiều gai......" Cô sâu kín nhìn HạTuyết, dừng lại một lát, gằn giọng một chút, ánh mắt lạnh lùng, nói: "Chỉ có cây tường vi mới có gai......"
Hạ Tuyết giật mình......
"Cây tường vi rất khó ở nơi thanh nhã!" Tần Thư Lôi nói xong, liền nhẹ nhàng xẹt qua bên cạnh cô rời đi.
Hạ Tuyết cúi đầu, nhìn vết trầy xước trên tay mình, tia máu trànra ngoài, nước mắt từng giọt rơi xuống, cô ngẩng đầu lên, đôi mắtđẫm lệ nhìn chằm chằm ánh chiều tà, vô lực, bất đắc dĩ cười một tiếng......
Ghi chú:
Tường vi là cây bụi cao 1–2 m; nhánh nâu đậm, gai cong.

Lá mang 5-9 lá chét bầu dục, dài 1,5–3 cm, rộng 0,8–2 cm, chóp tù,gốc tròn, gân bên 8-10 đôi, mép có răng nằm; cuống bên 1-1,5m;lá kèm có rìa lông và dính trọn vào cuống.

Chùy ở ngọn nhánh; hoa rộng 3 cm, cánh hoa 1x1,5 cm, màu trắng, có hương thơm.

Quả giả đen hoặc đỏ, nhăn, tròn, dài 7–8 mm.
Cây mọc hoang ở các bụi cây thứ sinh vùng thấp và được trồnglàm cây cảnh.

Ra hoa tháng 2 đến tháng 5, có quả tháng 9 đếntháng 12..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 372: Khó Cả Đôi Đường


Hoàng hôn buông xuống, trời đã tối, rất nhanh!!
Đã nhiều năm qua, trong nhà Trần lão, hiếm thấy náo hiệt nhưậy, lúc ày đám ệ sĩ cũng đã bình ĩnh lại, hậm Phong à Hứa Mặc,ùng với ặc Nhã à Hạo Vũ, ặc dù bốn gười bọn ọ nhìn hau có chúthông vừa ắt, nhưng ẫn chung đụng, hòa huận trải hăn đệm ằng rơm ằm dưới àn, tên điên Hàn ăn Vũ thật ự ở trong hòng bếp ọn dẹp ột ít củi ạp, sau đó trải ơm, Hạ uyết ở rong phòng ếp, vừaướp dưa huột cho ần Thư ôi, vừa hìn Hàn Văn Vũ, dưới ánh đèn vàng đem cái gối đầu nhỏ để bên này không phải, bên kia khôngphải, cô bất đắc dĩ nói: "Anh thật muốn ngủ trong phòng bếp à? Có con gián đấy!"
"Phi! Con gián tới đây làm gì?" Hàn Văn Vũ đặt xong gối đầu, nằm xuống ngủ, cảm thấy khoan khoái, hướng ngoài phòng gọi:"Chú ba!! Chú có muốn vào cùng ngủ với anh không?"
"Không cần, em quen ngủ giường, không ngủ được, em cùng giagia xem sách trà, xem một đêm là được......" Hàn Văn Kiệt ngồi ở trước cái bàn hình chữ nhật, lật sách trà Trần lão, rất bìnhtĩnh ngồi xem, lâu lâu nhìn bốn vệ sĩ, bọn Nhậm Phong nằm dướisàn, nói chuyện thoải mái, nhưng hắn chú ý đến Mặc Nhã là mộtcô gái, nằm bên cạnh Hạo Vũ, hắn nghĩ nghĩ, cất tiếng nói: "Vịtiểu thư kia, cô có cần chuẩn bị một ít rơm nữa không?"
"Không cần! Tôi không xem bọn họ là đàn ông" Mặc Nhã mệt mỏi, ngáp một cái, muốn ngủ, bọn ba người đàn ông Hạo Vũđồng thời quay đầu lại nhìn cô......
"Không có cách nào, chỉ có hai gian phòng, không thể làm gì khác hơn là chịu khó một chút vậy!" Trần lão mang dụng cụ pha trà ra, đặt trên bàn, ngẩng đầu nhìn trăng sáng treo trên cành câyanh đào, biết khoảng 8 giờ tối, ông mỉm cười nói: "Cháu không mệt sao?"

"Không mệt......!Cháu làm ở bệnh viện, thường xuyên trựcđêm, quen rồi......" Hàn Văn Kiệt mỉm cười nói xong, thấyTrần lão bày trà cụ, liền cùng Trần lão học cách pha trà, HạTuyết đang cầm đĩa dưa chuột ướp dấm đường đi vào phòng của Trần lão, vừa đi vừa nói: "Tần tiểu thư, dưa chuột ướp cho cô ngon lắm......"
Hạ Tuyết đứng trước cửa phòng, nhìn Hàn Văn Hạo đang ngồi trước bàn sách cũ, cũng đang xem sách trà, nghe thấy tiếng nói,bình tĩnh quay đầu nhìn cô......!Tần Thư Lôi không biết đã đi đâu, cô giật mình, liếc nhìn xung quanh, cầm đĩa dưa chuột, đặttrước bàn sách cũ, nhanh chóng nói: "Dưa chuột này cho Tầntiểu thư, đợi cô ấy tới, anh cho cô ấy ăn đi, có lẽ sẽ khá hơn một chút......"
Hạ Tuyết nói vừa xong, lập tức xoay người, bước nhanh đi ra, Hàn Văn Hạo nhìn cô một cái, lúc cô chuẩn bị bước ra khỏiphòng, ánh mắt chợt lóe, nhanh chóng đặt quyển sách xuống, mạnh mẽ đứng lên, nắm cứng cổ tay của cô, kéo cả người cô đếnbên tường, đè cô trên mặt tường, dùng lồng ngực rắn chắc đè trên người của cô, cúi đầu thở mạnh, ánh mắt nóng rực nhìn cô, gầm nhẹ nói: "Cô lẫn tránh tôi làm gì?"
"Anh buông tay!!" Hạ Tuyết cắn răng tức giận muốn đẩy hắn ra, không ngờ Hàn Văn Hạo lại ôm chặt eo nhỏ của cô, buộc lồng ngực của cô dán chặt mình, cúi đầu bá đạo nói: "Tôi cho cô biết!Tôi làm chuyện gì, cho tới bây giờ đều bất chấp tất cả!! Chỉ cần cô nguyện ý đi cùng với tôi, tự nhiên tôi có biện pháp giải quyết tất cả vấn đề!! Chỉ cần cô nguyện ý!! Đêm nay tôi sẽ không muốn cô ở phòng đối diện!"
"Anh buông tay!!" Hạ Tuyết vô cùng tức giận muốn đẩy hắn ra......
"Tôi không buông! Tối nay tôi nhìn cô đi tới đi lui trước mặt củatôi một trăm lần rồi!!" Hàn Văn Hạo ôm chặt Hạ Tuyết, cúi đầu hôn trên mặt của cô, lại muốn hôn lên đôi môi cô, nhưng Hạ Tuyết cố xoay mặt, tức giận gầm nhẹ: "Anh đừng nằm mơ! Tôi sẽ không đi cùng anh!! Sẽ không!"
Hàn Văn Hạo không nghe cô nói, mà một tay ôm chặt eo của cô,kiềm chế hai tay của cô, một tay nâng khuôn mặt của cô, nhìn ánh mắt lạnh lùng của cô, hắn tức giận, gầm nhẹ: "Cô nhìn tôi đi!! Cô nhìn tôi đi!!"

Hạ Tuyết không nhịn được nhìn hắn chằm chằm......
Ánh mắt Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết vừa giao nhau, sâu kín nói:"Cô đã quên chúng ta hôn nhau bên bờ hồ rồi sao? Cô đã quênchúng ta ở trên giường triền miên thế nào sao? Cô quên tôi ôm hôn cô trong rừng trúc rồi sao? Cô quên rồi sao?"
Hạ Tuyết nhìn hắn chằm chằm, hai mắt đỏ lên, trong hốc mắtngấn lệ!
Hàn Văn Hạo bá đạo và vội vàng nói: "Tối nay người cô phải chờ là tôi!! Hạ Tuyết!! Tối nay vốn tôi muốn......!Muốn cùng cô, muốn ôm cô ngủ......"
Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống......
Hàn Văn Hạo nhìn nước mắt cô rơi, cho là thái độ của cô đã mềm dịu, liền muốn cúi đầu hôn cô......
"Hàn Văn Hạo!!" Hạ Tuyết đột nhiên kêu nhỏ hắn!

Hàn Văn Hạo dừng lại, chóp mũi chạm nhẹ vào chóp mũi của cô, nhìn cô......
Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn người đàn ông này, ánh mắt nóng rực,nước mắt của cô lăn xuống, nói: "Anh đã làm cho một cô gái mang thai bất hạnh, bây giờ còn muốn thêm một cô gái mang thai khác bất hạnh nữa sao?"
Hàn Văn Hạo nhìn trong ánh mắt cô có một loại kháng cự sâu sắc và hoài nghi, hắn không lên tiếng, chỉ nhìn cô......
Hạ Tuyết thở khẽ dài, nhìn người đàn ông này nghẹn ngào nói:"Anh căn bản cũng không biết, một cô gái mang thai bị ném bỏcó bao nhiêu khổ sở, bao nhiêu cô đơn, bao nhiêu vô dụng, tôi van cầu anh, đừng tạo nghiệt nữa, mấy năm nay tôi luôn trả nợ cho anh, tôi mệt mỏi! Tôi không muốn sống tiếp cuộc sống như thế, bị tình yêu mơ hồ, đem người ta chơi đùa tan tác, tôi khôngchịu nổi......!Tôi không chịu nổi nụ hôn của anh, lời nói của anh, ánh mắt của anh, vòng tay của anh, tất cả mọi thứ của anh......" Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TRÙMTruyện.NET chấm c.o.m
Hàn Văn Hạo vẫn nhìn cô, ánh mắt lộ ra một chút đau lòng.....
Hạ Tuyết vô lực th* d*c một hơi, trên mặt rất yếu ớt, tiều tụy, hai mắt ửng đỏ nhìn người đàn ông này, lại nói: "Tôi cầu xin anh bỏ qua cho tôi đi......!Tôi thật sự rất mệt mỏi, vợ chưa cưới củaanh mang thai, hãy đối xử với tốt với cô ấy......!Bù đắp sáu năm trước, tôi muốn hạnh phúc, tất cả đều cho cô ấy......!Đều là phụ nữ, tôi không muốn làm tổn thương phụ nữ......!Bỏ qua cho tôi đi......!Bỏ qua cho nhau đi......!duyên phậncủa chúng ta đến đây kết thúc......"
Hàn Văn Hạo vẫn nhìn Hạ Tuyết chằm chằm, thật lâu, thật lâu,ánh mắt nhìn chòng chọc bóng dáng kia, lắc đầu nói: "Khôngđược!"
Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, thở dài, nhìn hắn, nghẹn ngào nói: "Xin để lại cho tôi một chút lòng tự trọng đi, đã nhiều nămqua, anh vẫn luôn chà đạp nó, xin anh để lại cho tôi một chút tônnghiêm, tôi không muốn cướp đàn ông của người khác......!Càng không muốn giành cha của một đứa bé......!Bây giờ côấy đang mang thai con của anh, chắc rằng anh cũng rất thưởngthức cô ấy, cho nên mới có thể để cho cô ấy mang thai con củaanh, không phải sao?"

Hàn Văn Hạo nhìn cô, thật lâu mới nói: "Tôi để cho cô ấy mangthai, là bởi vì cô ấy muốn trở thành vợ của tôi!"
Hạ Tuyết cười khổ nói: "Vậy thì đúng rồi! Cứ như vậy đi! Cứ như vậy đi......!Buông tôi ra, Hàn Văn Hạo......!Buông tôi ra......!Đừng làm cho tôi phải khó xử cả đôi đường, được không?"
Hàn Văn Hạo thở mạnh, nhìn cô, ánh mắt ở cô kiên quyết, nhìnthật lâu, mới chậm rãi buông lỏng tay của cô ra......
Hạ Tuyết thở phào nhẹ nhõm, nhìn gương mặt kiên nghị của người đàn ông này, trong đầu tức khắc nhớ tới hình ảnh hắn ở gian phòng đối diện, ôm lấy mình ở trên giường hôn triền miên, cô quay đầu nước mắt rơi xuống, nghẹn ngào nói: "Tối nay hãy thương yêu cô ấy cho tốt, sáu năm trước, một buổi tối nào đó, tôiđã từng hi vọng anh có thể làm bạn bên cạnh......!khi đó, mặc dù anh rất đáng ghét, lại......!Rất đẹp trai, rất đẹp trai,......!Đẹp trai đến nổi làm cho tim người ta đập thình thịch......"
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, nhìn rừng trúc ngoài cửa sổ, ánhmắt lộ ra một chút đau lòng.....
Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, th* d*c một hơi, kiên quyết đi ra ngoài, mới vừa đi ra tới cửa phòng, thấy Tần Thư Lôi vừa tắmxong đang nhìn mình......!Cô sững sờ, hai mắt vẫn còn đầy lệ, nhưng vẫn cúi đầu cắn răng đi ra ngoài.........!Tần Thư Lôicầm áo sơ mi trắng của mình, đứng ở cửa, nhìn chồng chưa cưới trong phòng, cô đơn đứng bên cửa sổ, vẫn cao lớn, hoàn mỹ, hốc mắt cô đỏ lên.......
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 373: Đêm Lạnh Như Nước


Đêm lạnh như nước!
Daniel, Hàn Văn Kiệt và Trần lão cùng nhau thưởng thức trà Phổ Nhị thượng đẳng nhất, rần lão ũng nói đối với rà nghiệp rung Quốc hải nhìn a một chút, ạ Tuyết ắm xong, ặc chiếc áy màu trắng iểu lá en của cháu ái Trần ão, chải ai bím tóc, đi ra khỏihòng tắm, hìn mọi gười mỉm ười thản hiên, Daniel ừa nâng y trà, vừa hìn Hạ uyết, ánh ắt hắn ộ ra một hút mập ờ và quyến ũ, nhìnô cười hẹ.
Hàn ăn Kiệt ẫn bình ĩnh nhìn ô mặc chiếc áy trắng đơn giản,đứng trong bóng đêm, giống như ánh trăng......!Trần lão mỉm cười quay đầu, nhìn Hạ Tuyết nói: "Cháu mặc chiếc váy này, rất giống cháu gái của ông, nhưng sau này nó không thích mặc, nói quá đơn giản......"
Hạ Tuyết mỉm cười đi tới bên cạnh Daniel, sau đó nhìn ba ngườiđàn ông còn ngồi uống trà, cô tò mò hỏi: "Còn uống trà à? Đã trễthế này, thật không ngủ sao?"

"Không ngủ......" Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết nói: "Cô cũng mệt mỏi, nghỉ ngơi sớm một chút đi......"
"Đúng vậy a......!nghỉ ngơi sớm một chút đi......" Trần lãocũng mỉm cười nói.
Hạ Tuyết không nhịn được nhìn Daniel......
Daniel ngẩng đầu lên, dịu dàng nhìn Hạ Tuyết, nhẹ nắm bàn tay nhỏ bé của cô, đặt lên môi hôn, cưng chìu, cảm tính nói: "Em trởvề phòng trước, chờ anh một chút, anh trò chuyện với gia gia......"
Hạ Tuyết suy nghĩ một chút, mỉm cười nói: "Được......!Vậy em về phòng......!Văn Kiệt......!gia gia......!Ngủ ngon......"
"Ừ......" Trần lão nhìn Hạ Tuyết một cái.
Hạ Tuyết không lên tiếng, xoay người rời đi, trước khi đi, đi vàophòng bếp, liếc mắt nhìn Hàn Văn Vũ đã ngủ, ba con cọp con thừa lúc hắn ngủ, liền cuốn vào bên cạnh thân thể hắn cũng ngủ thiếp đi, còn một con đang vui vẻ lăn qua lăn lại, giống như như quả cầu tuyết, Hạ Tuyết vui vẻ cười một tiếng, sau đó chậm rãi đi vào phòng bếp, cẩn thận ngồi xổm bên cạnh hắn, kéo kín chăncho hắn, nhìn chằm chằm một bên mặt Hàn Văn Vũ, trong nhiều người như vậy, Văn Vũ luôn bộc trực và không có gánh nặng......!Nhớ tới những năm tháng ở cùng với hắn thật sự vui vẻ, cô cười nhẹ, muốn đứng lên chuẩn bị rời đi, nhưng tay lại bị người ta nắm chặt, cô ngạc nhiên ngồi xổm người xuống, nhìn Hàn VănVũ......
Hàn Văn Vũ nhắm mắt lại nói: "Bảo bối, cô phải hạnh phúc......!Mặc kệ cọ và người nào ở chung một chỗ, cô đều phải hạnhphúc......!Chúng ta yêu cô như vậy, chính là muốn cô hạnh phúc......"

Hạ Tuyết ở trong bóng tối nhìn hắn, cẩn thận buông lỏng cổ tay của hắn ra, kéo chăn đắp cho hắn, mới đứng lên, đi ra phòng bếp, bình tĩnh đi vào trong phòng, đi qua phòng khách nhỏ, thấy cửaphòng Hàn Văn Hạo còn mở, lộ ra một ánh đèn nhỏ màu vàng, bên trong có một bóng dáng nhỏ, rất dịu dàng, phải là Tần Thư Lôi......!Cô không suy nghĩ nữa, liền cẩn thận đi vào phòngcủa mình, khẽ đóng cửa......
Hàn Văn Hạo ngồi ở trước bàn sách cũ, cầm Trà Kinh, ánh mắt mông lung, cảm giác cánh cửa sau lưng đóng lại thật khẽ, vangmột tiếng......!Tần Thư Lôi cẩn thận cầm áo sơ mi của cô và của Hàn Văn Hạo đã giặt xong, xếp ngay ngắn, đặt ở cuối giường,sau đó đi tới sau lưng Hàn Văn Hạo, ôm cổ của của hắn, mặt dính vào bên má của hắn, dịu dàng mỉm cười nói: "Chúng ta ngủ đi......!không còn sớm nữa......"
Hàn Văn Hạo cầm sách trà, hơi tỉnh thần, mỉm cười, nhẹ nắm bàn tay nhỏ bé của cô, nói: "Em ngủ trước đi, anh xem sách một lát......" Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TRÙMTruyện.NET chấm c.o.m
Tần Thư Lôi không lên tiếng, mặt khẽ tựa vào trên vai của hắn, hai mắt lóe lên một chút đau lòng, nói: "Hôm nay em biết mình mang thai, em thật sự vô cùng hạnh phúc, vô cùng vui vẻ, có cảmgiác trái tim của chúng ta đã dán chặt vào nhau......!Hôm nay vui mừng như vậy, em muốn cùng với anh......"
Hàn Văn Hạo dừng lại một chút, con ngươi xoay tròn, mỉm cườiđứng dậy, xoay người nhìn cô đã cực độ khát vọng đứng ở trướcmặt của mình, hắn khẽ mỉm cười, nhẹ đỡ cô lên giường......
"Đóng cửa......" Tần Thư Lôi nhìn hắn thật sâu, nói.

Hàn Văn Hạo suy nghĩ một chút, đành phải đi tới cửa bên, nhìn cánh cửa phía đối diện khép chặt, hắn nhẹ nhàng đóng cửa phòngcủa mình......
Hạ Tuyết ngồi trên chiếc khăn trải giường đỏ thẫm, nhìn một cái gối đầu, hơi lõm xuống, cô ánh mắt ngưng tụ, giống như nghe thấy chiếc giường gian phòng bên kia, truyền đến tiếng ken két, cô cười khổ, lại cảm thấy phía sau lưng có người đẩy cửa ra, cô sững sờ, quay đầu lại, thấy Daniel mặc áo sơ mi trắng, quần tây,đứng ở cửa, mỉm cười nhìn mình, nhẹ khép cửa lại......
Ánh mắt Hạ Tuyết chớp một cái.......
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 374: Khóa Lại


Ánh đèn, rất mờ, chỉ đủ để nhìn thấy hình bóng hai người......
Cửa sổ mở, ừng trúc đong đưa iếng lá ây xào xạc, ang đến ột chúthông khí.
Tần hư Lôi ngồi ở trước iường, hìn Hàn ăn Hạo đóng cửa ại xong, ũng tới đến bên iường, gồi xuống, hìn cô khẽ ỉm cười, ươn tay ắm cằm ủa cô, ói: "Ngủ đi......"
Tần hư Lôi lộ a nụ cười gọt ngào, au đó dịch ào bên trong, àn Văn Hạo iền nằm uống, cô ịu dàng ựa vào rong ngực ủa hắn, ghe tiếng im đập mạnh mẽ, cô thõa mãn cười một tiếng, vươn tay khẽ đặt trước lồng ngực rắn chắc của hắn, theo như giữ chặt trái tim của hắn, tâm tình hơi phập phồng bất bình, ngẩng đầu lên, trànngập yêu thương, nhìn Hàn Văn Hạo, hai mắt lộ ra một chút mậpmờ......
Hàn Văn Hạo cũng nhìn cô, khẽ cười một tiếng, vươn tay véo nhẹcằm của cô, giọng nói trầm thấp khàn khàn hỏi: "Thế nào?"

Tần Thư Lôi không nói gì, chỉ nhìn Hàn Văn Hạo, không lêntiếng, trong hai tròng mắt có chút thẹn thùng và mê ly.
Hàn Văn Hạo nhìn cô như vậy, liền hiểu ngay, cười một tiếng,hơi ngồi dậy ép nhẹ ở trên người cô, cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô, bất đắc dĩ nói: "Đã làm mẹ rồi, sao vẫn xấuhổ như thế?"
"Lần đầu tiên của em cho anh, còn không có bao lâu đâu?" Tần Thư Lôi nhìn hắn khẽ cắn hàm, cô ở nước ngoài lớn lên, mặc dù thân thể chưa đụng chạm với đàn ông, nhưng vẫn vô cùng khaokhát loại dung hợp với nhau, huống chi cô mang thai......
Ánh mắt Hàn Văn Hạo chớp một cái, bữa tiệc đính hôn đó, hai người ở trong phòng VIP chung một chỗ, nhớ tới lúc ấy thân thể cô tr*n tr**ng, mồ hôi ướt đẫm, nằm trên ghế ở cửa sổ sát đất,kêu nhỏ, hắn thương tiếc, cười cười nói: "Ừ......"
"Hả?" Tần Thư Lôi không hiểu, cười hỏi: "Đây là ý gì?"
Hàn Văn Hạo đột nhiên cười, nắm cằm của cô, cảm tính nhìn cô nói: "Còn có thể là ý gì? Anh hiểu rõ ý của em......"
Hai mắt Tần Thư Lôi mê ly, nhìn hắn, trong lòng "bang" một tiếng, giờ khắc này, cô cảm giác hắn yêu mình, cô không tự chủ được vươn tay, nhẹ kéo cổ của hắn, đột nhiên đưa môi của mình, ở trên môi mỏng hấp dẫn của hắn nhẹ nhàng hôn, Hàn Văn Hạo bất động, chỉ cúi đầu nhìn cô, trong đầu lóe lên hình ảnh cô gái đêm qua khóc đến khổ sở, không ngừng vỗ vai của mình, nướcmắt từng giọt lăn xuống, hắn không nghĩ nữa, cúi đầu, hôn trên môi Tần Thư Lôi, Tần Thư Lôi lập tức mở đôi môi đỏ mọng, quấn lấy đầu lưỡi hắn, thân thể bắt đầu kích động phập phồng,hai tay v**t v* sau lưng Hàn Văn Hạo, hai chân ở g*** h** ch*n hắn cuộn tròn, tay đã duỗi tới cổ áo của hắn, thừa dịp Hàn Văn Hạo cuồng nhiệt hôn, buông lỏng cúc áo sơ mi của hắn, cởi áo sơ mi của hắn ra, sau đó hai tay di chuyển trên vai hắn, phát hiện đường cong thân thể người đàn ông này hấp dẫn thật sự quá mê người, cô bắt đầu thở hổn hển, lại đưa hai tay, buông lỏng cúc áo sơ mi của mình, c** đ* lót của mình, phơi bày hai b** ng*c sángbóng mê người......
Nhưng Hàn Văn Hạo chỉ hôn đôi môi của cô, hai tay ở phần lưng khêu gợi của cô, khẽ xoa......
Tần Thư Lôi đột nhiên lật người, ngồi ở trên người của Hàn Văn Hạo, cái giường phát ra âm thanh "két"......
Trong lòng Hạ Tuyết "phịch" một tiếng, ngẩng đầu nhìn Danielvẫn đứng ở cửa vừa nhìn mình, nhẹ tay nhấn khóa tâm, mặt củacô đỏ lên, cảm giác có chút kháng cự, miễn cưỡng cười, nhìn Daniel nói: "Ách......!đột nhiên em nhớ, còn có chuyện, chưa nói với gia gia, vậy......!anh ngủ trước, em ra ngoài một chút sẽ trở lại......" tại TRÙMTruyện.NET
Cô vừa nói xong, đi tới cửa phòng, một tay cầm khóa cửa, vặn thế nào cũng vặn không ra, cô nhíu mày, vặn thêm mấy cái, nhưng vẫn vặn không ra, cô kỳ quái quay đầu nhìn Daniel mỉm cười nói: "Đây là......!Chuyện gì xảy ra? Làm sao không mởđược?"

Daniel không nói lời nào, chỉ mập mờ, hấp dẫn nhìn cô, mở cổ áo, lộ ra lồng ngực rắn chắc, thân thể của hắn tùy thời sẽ phát ra hơi thở tôn quý, giống như hắn chính là một vị vua ôn nhu, lúc nhìn hắn, cho tới bây giờ đều tao nhã, hấp dẫn như vậy.

Ngày trước cũng có danh viện vinh hạnh cùng hắn phát sinh tình cảmngắn ngủi, cũng rất khó quên được sự v**t v* dịu dàng của hắn,làm cho người ta có cảm giác say mê......
Daniel nhìn Hạ Tuyết chăm chú, bóng lưng màu trắng đơn thuần, không ngừng lắc lắc khóa cửa kia, mở không ra, hắn biết cômuốn chạy trốn, liền cười nhẹ một tiếng, sau đó đi tới phía sau của cô, đưa hai tay ôm eo của cô, cúi đầu ở tai của cô vừa hôn, vừa thấp giọng khàn khàn nói: "Đứa ngốc, anh khóa cửa, em không mở được......"
Hạ Tuyết quay đầu, nhướng mày, nhìn hắn có chút căng thẳng, cười hỏi: "Xảy ra chuyện gì sao? Anh còn có chiêu này nữa?"
Daniel bật cười, ôm chặt thân thể của cô, hai tay ở đặt nhẹ lên chiếc bụng trơn nhẵn của cô, cúi đầu nhỏ giọng, giống như đangthì thầm nói: "Lúc trước, anh không có ở cùng em, anh cũng quên mất, anh cũng đã từng chơi trò, chẳng hạn như học được cáchkhóa cửa, chỉ có mình đóng lại, người kia không mở được......!Thế nào? Em muốn đi ra ngoài? My-wife?"
Hạ Tuyết không lên tiếng, thở hổn hển nói: "Anh thật sự rất hư a......"

"Cái này gọi là hư sao?" Daniel nói vừa xong, lại xoay thân thể của cô, dưới ánh đèn nhỏ màu vàng, ngắm nhìn cô thật sâu, hai mắt lấp lánh, hắn cười quyến rũ, đưa một cái tay, khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, hấp dẫn hỏi: "Sợ sao?"
"Daniel......!Đây là đang ở nhà người ta......" Hạ Tuyết nhắc nhở hắn!
Daniel nhìn Hạ Tuyết chăm chú, sau đó, nghiêm túc cười hỏi: "Vợ chưa cưới, nếu như tối nay anh nghĩ muốn em? Em cho anhkhông?"
"Em......" Hạ Tuyết đã quên mình còn có một thân phận khác, lúc cô vừa định cự tuyệt, Daniel đã nhanh chóng hôn lên môi của cô, hai tay nắm chặt eo nhỏ của cô, kéo thân thể của cô sát vàongực mình, cuồng nhiệt xâm chiếm đầu lưỡi của cô, tay đã kéochiếc váy của cô lên, lộ ra đôi chân dài trắng tinh, áo lót đỏthẫm, màu sắc vô cùng khêu gợi......
"Daniel!!" Hạ Tuyết sốt ruột muốn đẩy hắn ra, lại bị Daniel một tay bế ngang cả người cô, đặt lên giường, không đợi Hạ Tuyếtphản kháng, cũng đã đè chặt trên người của cô, hôn chặt môi củacô, m*t đầu lưỡi của cô, cảm giác thân thể cô mềm mại, hắn kìm lòng không được, buông lỏng cúc áo áo sơ mi của mình, cởi áo sơ mi trắng, ném xuống đất, lộ ra bắp thịt rắn chắc thường vận độngthể thao, hắn đưa cánh tay kiên cố, ôm chặt cô vào trong ngực của mình, không cho cô phản kháng, hôn môi của cô.......
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 375: Cọp Cha


"Lạnh quá!"
Hàn Văn Vũ nằm trong phòng bếp, ôm lấy chăn hút nước mũi, không chịu nổi xoay người, sau đó một ước đá đến một ái bụngềm nhũn, ắn mắt uồn ngủ im dim, nhíu ày, tóc ối bời, ơi ngẩngđầu lên, hìn thấy ên chân ủa mình ấy con cọp on đang nằm iống như rẻ nít, ọn chúng ũng lạnh? uộn rút hành một đoàn, giọng ắn khàn hàn nói: "Bọn ày cũng ới? Tới đây, tao ôm bọn ày ngủ......"
Mấy on cọp con ường như ghe hiểu được tiếng gười, vừa ghe Hàn Văn ũ gọi nó, iền chi chi nha nha bò dậy, uốn éo cái mông, đi tớiHàn Văn Vũ, sau đó cuốn rúc vào bên cạnh hắn, hắn mơ hồ cười,như mình là cha của con cọp vậy, một tay ôm một con cọp con, dùng bắp đùi kẹp người nó ngủ, khoan hãy nói, thân thể của bọn nó rất ấm áp, Hàn Văn Vũ hả hê cười một tiếng......
"Sưu sưu sưu sưu......" Phía đối diện bên ngoài cửa sổ phòngbếp vang lên tiếng động.
Hàn Văn Vũ nhíu mày, ôm cọp con ngủ mất.
"Sưu sưu sưu sưu......" Tiếng động lại vang lên.
Hàn Văn Vũ lại nhíu mày, th* d*c một hơi, đột nhiên hơi tĩnhtáo, ánh mắt vẫn mỏi mệt nhìn thoáng qua cửa sổ bếp lò đặt sát bức tường, kỳ quái nghĩ, tiếng gì vậy? Giống như có tiếng người ở trong rừng cây đi lại, hắn nghĩ nghĩ, cũng không cố kỵ quánhiều, giọng khàn khàn nói với ba con cọp con đang mơ hồ ngủ:"Các con ngủ trước ha, cha đi xem chuyện gì xảy ra một chút, yên tâm, có cha ở đây......"

Hàn Văn Vũ nói dứt lời, bình tĩnh lồm cồm bò dậy, đi đến bên cửa sổ, nheo đôi mắt còn chưa tỉnh ngủ nhìn ra bên ngoài......!Sau đó mơ hồ nhìn trong rừng cây, thấy có một con vật khổng lồ đang thong thả di chuyển, hắn kỳ quái nghĩ, đó là vật gì vậy? Hắn giữ bình tĩnh, dụi dụi con mắt, cố gắng ghé mặt tới gần phía trước nhìn, sau đó hắn nhìn thấy rõ ràng, một con con vật khổng lồ, giống như thân hình một con cọp đang ở trong rừng cây đi lại,thỉnh thoảng nhìn về phía bên cửa sổ, cặp mắt dã thú chớp động thật kinh khủng, ở trong bóng tối đang nhìn mình chòng chọc......
Hàn Văn Vũ đột nhiên cảm thấy đỉnh đầu có chút tê dại, nhưnghắn còn chưa kịp phản ứng, cho là đang nằm mơ, nhìn cặp mắt kia trong bóng tối, cũng đang nhìn mình chằm chằm, hơi thở củahắn rốt cuộc bắt đầu có chút không trôi chảy, con ngươi càng lúccàng trừng lớn, nhích tới gần phía trước, rốt cuộc nhìn thấy con cọp kia đang thong thả đi về phía mình, hắn nhanh chóng đem năm ngón tay nhét vào trong miệng của mình, nước mắt chảy xuống đầm đìa, "a" một tiếng, dốc hết sức lực kêu to: "Cứu mạng a ……….

cọp tới rồi ………."
"Daniel......" Hai tay Hạ Tuyết đột nhiên chống trước lồngngực rắn chắc của Daniel, khi vừa đụng đến th*n th* tr*n tr** củahắn, mặt của cô đỏ lên nói: "Không nên như vậy......!Chúng ta không thể như vậy......"
Daniel lạicười mê người, vẫn cúi đầu hôn nhẹ môi của cô......
"Daniel! Chúng ta thật không thể như vậy!! Đừng! Đây là trong nhà của người khác......" Hạ Tuyết tránh nụ hôn của hắn.
"Cứu mạng a ………" Hàn Văn Vũ hoảng sợ đến gan mật đều muốn vỡ, từ trong phòng bếp lao ra, không để ý người trong sân,không nói tiếng nào, xông vào trong nhà, vọt vào phòng kháchnhỏ, theo kim đồng hồ, liều mạng vỗ cửa phòng của Hạ Tuyết kêu to: "Mở cửa!!! Cọp tới rồi!! Mở cửa a!!!"
Hạ Tuyết lập tức đẩy Daniel ra, cũng bị hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch, nhảy dựng lên, tóc tai không ngay ngắn, cổ áo mởmột cúc, lao ra ngoài, chỉ tùy ý đưa tay vặn ngược chiều kimđồng hồ khóa cửa, cửa phòng đã mở ra, cô run sợ nhìn Hàn VănVũ lập tức vọt vào phòng, kêu to: "Cọp tới rồi!! Tôi nhìn thấy nó!"
"A?" Hạ Tuyết vốn nhát gan, hoảng sợ đến hồn bay phách tán,căng thẳng quay đầu nhìn Daniel, Daniel cũng chỉ khoác áo vào,cài một cúc, nhanh chóng bước xuống giường, ôm lấy Hạ Tuyếtvào trong ngực, không tin, nói: "Có cọp? Không thể nào? Chuyện này không thể tin nổi!"
Hàn Văn Hạo cũng chỉ mặc áo sơ mi trắng, mới cài cúc áo trướcngực, nhanh chóng mở cửa phòng, liếc mắt nhìn thấy em trai đang đứng trước cửa phòng của Hạ Tuyết, sau đó hắn lại nhìnDaniel cũng chỉ mặc áo sơ mi trắng, cài một cúc áo, đầu tóc HạTuyết có chút xốc xếch, hắn ánh mắt xẹt qua lạnh lẽo, nhìn em trai gầm nhẹ: "Chú có chuyện gì?"
"Có cọp!! Anh cả!!" Hàn Văn Vũ chạy thẳng tới bên cạnh Hàn Văn Hạo kêu to!!
Hàn Văn Hạo nhướng mày, đã thấy Trần lão và Hàn Văn Kiệtcùng đám vệ sĩ đi vào, căng thẳng rút súng lục ra......

"Không cần lo lắng, không cần lo lắng, không phải ông đã nói rồisao? Con cọp cha ở phía sau núi!! Thỉnh thoảng nó sẽ trở lại thăm con nó......!Ông nuôi con cọp đó nhiều năm rồi, nó không cắn người" Trần lão mỉm cười nói.
Hạ Tuyết nghe, bị sợ đến vỡ mật, nép vào trong ngực Daniel nói: "Nó không cắn người, nhưng nó sẽ ăn thịt người a!"
"Các người cũng không biết, lúc nảy tôi nhìn thấy nó đến, thiếuchút nữa bị hù chết!" Hàn Văn Vũ thở phì phò, sắc mặt trắng bệch, nói.
Tần Thư Lôi cũng vội vàng mặc quần áo tử tế đi ra, cũng run sợ nói: "Không thể nào? Thật có cọp sao?"
"Nó không cắn người......" Trần lão bất đắc dĩ mỉm cười, nói:"Không phải ông ở bên ngoài sao? Chỉ cần có ông, nó cũng sẽkhông tiến vào......!Yên tâm yên tâm......"
"Tôi không muốn!" mặc dù Hàn Văn Vũ là "nam tử hán đại trượng phu", nhưng từ trước đến giờ, hắn sợ động vật họ mèo,huống chi, lúc nảy hắn thấy một con dã thú to như vậy, hắn chếtcũng không biết xấu hổ, cắn răng nói: "Tôi muốn ngủ cùng anhcả!! Tôi chết cũng muốn ngủ cùng anh cả!"
Tần Thư Lôi thất vọng, bất đắc dĩ nhìn Hàn Văn Vũ, cái chú em này!
"Anh hai!!" Hàn Văn Kiệt bất đắc dĩ nhìn anh hai nói: "Đợi lát nữa, em vào phòng bếp ngủ với anh?"
"Không muốn!!" Hàn Văn Vũ không đồng ý, có chút bướng bỉnh nói: "Tôi muốn ngủ cùng anh cả!!"

Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ nhìn em trai, lại nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Hạ Tuyết, hắn đành phải nói: "Được rồi! Để cho Hạ Tuyết và Thư Lôi một phòng, tôi, Văn Vũ và Daniel Tổng Tài một phòng......"
"À?" Tần Thư Lôi khẽ cắn môi, ủy khuất nhìn chồng chưa cưới! Nguồn tại http://trùm Truyện
Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ nhìn vợ chưa cưới của mình nói: "Xinlỗi, uất ức em......"
Tần Thư Lôi chỉ đành phải ngậm bồ hòn, ăn hoàng liên......
Hạ Tuyết cũng quay đầu nhìn Daniel, Daniel cũng nhìn cô khẽ mỉm cười, bất đắc dĩ nói: "Ok!"
Hàn Văn Vũ không nói nữa, hắn nhanh chóng đi vào phòng của anh trai, sau đó nằm trên giường, không thèm để ý đến ai, mọingười bất đắc dĩ anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, cũng thở dài, HànVăn Hạo nhìn Hạ Tuyết đứng ở trong phòng khách, đôi môi mềm sưng đỏ, tâm trạng của hắn căng thẳng.......
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 376: Hoa Hồng Nhỏ


Phụ nữ kiếp trước là mèo, cho nên khứu giác đặc biệt nhạy bén, họ luôn có thể ngửi được mùi của một hụ nữ ào đó trên gười củagười đàn ông mình êu mến.
Tần hư Lôi và ạ Tuyết ùng nằm rên giường, hìn trần hà cũ kỹ,đều không ên tiếng, hưng Hạ uyết ngửi được mùi ị của àn Văn Hạo rên người ần Thư ôi, trong òng của ô căng thẳng, hưng vẫnhông lên iếng, nhìn rần nhà......
Tần hư Lôi cũng hông lên iếng, nhìn ên trần hà, im lặng hật lâu,hật lâu, ốt cuộc ỉm cười ói: "Hạ Tuyết......!Hôm nay thật xin lỗi......"
"Chuyện gì?" Hạ Tuyết kỳ quái hỏi: "Xin lỗi chuyện gì?"

Tần Thư Lôi nhẹ giọng nói: "Chuyện hôm nay tôi nói với cô ở khu trồng rau, thật xin lỗi......"
Hạ Tuyết đột nhiên cười, dịu dàng hỏi: "Tại sao đột nhiên lại nói xin lỗi?"
"Tôi cảm thấy mình lời nói của mình hơi quá đáng, xin tha thứcho tôi đã nói gay gắt......" Tần Thư Lôi dịu dàng nói.
Hạ Tuyết hơi lắc đầu: "Không có gì......" Trong lòng của cô"phịch" một tiếng, ánh mắt chớp chớp, có chút xốc xếch và bấtan, cô muốn nói một vài chuyện, ví dụ như cô đã làm rất tốt, ví dụ như thật xin lỗi, tôi không phải cố ý muốn cướp đàn ông củacô, ví dụ như......!cái khác, cái khác, cái khác......!Nhưng cô không nói nên lời, bởi vì cô đã nợ Tần Thư Lôi......
Tần Thư Lôi vẫn cười nói: "Nếu tối nay Văn Hạo không hôn tôi, ôm tôi cùng nhau, có lẽ tôi thật sự sẽ hiểu lầm tất cả, nhưngkhông có, tối nay hắn đối với tôi rất dịu dàng, hôn tôi, hôn rất thâm tình, có lẽ tôi hiểu lầm cô, giữa chúng tôi không có gì, hắnvẫn đối xử với tôi rất tốt......" (aiz, con này khôn nhỉ!)
Ánh mắt Hạ Tuyết chớp một cái, nước mắt ứ đọng trong hốc mắt, đột nhiên nhớ tới hôm nay Daniel đã che chở, muốn mình giữ lạimột chút tôn nghiêm, giờ phút này cô tựa như một tên hề......!Cô miễn cưỡng cười cười, thở dài, nói: "Vậy thì tốt......"
Tần Thư Lôi khẽ mỉm cười, cũnh thở một hơi, nói: "Hắn hôn trênbụng tôi, nói sẽ cùng với tôi chờ đứa bé ra đời, trên thế giới này,không có người nào hôn làm cho tôi say mê hơn Văn Hạo......"
Hạ Tuyết cười, thân thể nhẹ tênh, giống như mất cảm giác, nói:"Người đàn ông lạnh lùng, đối mặt với người mình yêu mến, sẽdịu dàng là đúng rồi?"
"Lúc Văn Hạo ở cùng cô, có dịu dàng như thế không?" Tần Thư Lôi đột nhiên dịu dàng hỏi.

Sắc mặt của Hạ Tuyết lạnh lẽo, những lời này giống như quảchùy nện vào ngực của mình, giống như vợ chính thức hỏi kẻ thứba, chồng của tôi có dịu dàng với cô không? Giống như cô ấy lơ đãng, phê phán mình!! Trái tim Hạ Tuyết bị bóp nghẹt, đau đến tê tâm liệt phế, cắn chặt răng, nén nước mắt lăn xuống, nhớ tới đêm qua Hàn Văn Hạo ôm mình trong ngực, cầu xin nụ hôn của mình, thâm tình nói, cho hắn nụ hôn kia, từ đây về sau, xem hắnnhư là người xa lạ, tối hôm qua mình, khóc đến khổ sở, bất đắcdĩ, nhưng vẫn cho hắn nụ hôn kia, có lẽ đây chính là trừng phạt,đây chính là báo ứng......
Cô hít thật sâu, thở dài một hơi, miễn cưỡng cười nói: "Lúc hắn và tôi ở cùng nhau......!Không có dịu dàng......!càng không ngừng mắng tôi, hắn nhìn tôi không thuận mắt, luôn cảm thấy đầu óc tôi có vấn đề......"
Tần Thư Lôi đột nhiên cười, giống như một cô vợ nhỏ, giữ chồng, cười nói: "Không có gì, hắn chính là người như vậy, đốivới người khác yêu cầu rất cao......!Hắn luôn muốn cầu tất cả......!lúc chúng tôi chung sống, hắn thường xuyên nói tôi khôngcó bất kỳ khuyết điểm nào......!Nhưng tôi biết rõ, tôi khôngtốt như vậy, nhưng hắn bảo vệ tôi, khi cô càng gần người đàn ôngnày, cô càng sẽ cảm thấy, hắn thật rất ưu tú......!Hắn là đànông tốt nhất......"
Hạ Tuyết không lên tiếng, nhớ tới Hàn Văn Hạo, để lại cho mình, ánh mắt lạnh lùng và lời nói vô cùng sỉ nhục, rồi đến dịu dàngđêm qua, dường như tất cả đều thay đổi......!Nhưng thay đổinhư vậy, làm cho cô bị luân hãm vào trong thế giới của hắn không cách nào thoát ra......!Nghĩ tới đây, đột nhiên cô cảm giác thân thể đang từ từ chìm xuống......
Tần Thư Lôi có chút mệt mỏi rã rời, ôm lấy chăn đỏ thẫm, ngửiđược mùi đàn ông của mình trong căn phòng này đêm qua, cô nằm nghiêng, khẽ mỉm cười, nhắm mắt lại, nước mắt lăn xuống,có lẽ Hạ Tuyết cảm thấy Tần Thư Lôi ngủ thiếp đi, liền quay đầu, nhìn cô ấy đưa lưng về phía mình có chút cô đơn, trong lòngcủa cô đau nhói, xoay người lãi, nhẹ nhàng vỗ vai của cô nói......"Ngủ đi......!Cô mang thai, buổi tối ngủ không an ổn.........!tôi sẽ trông chừng cô ngủ, nếu cô có gì không thoải mái, tôi sẽgiúp cô, chăm sóc cô......".

ngôn tình tổng tài
Tần Thư Lôi mở mắt ra, nước mắt vẫn lăn xuống hỏi......"Tạisao phải đối xử với tôi tốt như vậy?" Nguồn tại http://trùm Truyện
Hạ Tuyết nhìn bóng lưng của cô nói......"Cô nói, phụ nữ không nên làm tổn thương phụ nữ......"
Tần Thư Lôi không nói gì thêm, nhắm mắt lại..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 377: Tôi Muốn Ở Cùng Em


Sáng sớm.

Sương mù che phủ ngoài cái sân nhỏ, sương sớm thật dày, bọn Mặc Nhã mệt mỏi hai gày hai đêm, ho nên mặc ù thời iết ẩm ướt, nhưng ẫn ngủ gon lành, rần lão à Văn Kiệt ói chuyện đến hơn ửa đêm, ửa đêm au lại bị on chuyện on cọp giằng o, cuối ùng quá ệt mỏi, ằm trên àn ngủ uôn, tất ả đều rở nên ên tĩnh! !
một uổi tối, ạ Tuyết hông thể ào ngủ được, ửa đêm ần Thư ôi gặpác mộng, gồi dậy ôn mữa ai lần rồi hìm vào iấc ngủ, cả người cô cũng rũ rượi nằm trên giường cùng với cô ấy, mãi cho đến khi trờitờ mờ sáng, cô mới chậm rãi nhắm mắt lại, lại bị hai con gà đen bên ngoài sân gáy làm cho tỉnh giấc, cô nhớ tới đêm qua chưa giặt xong quần áo cho Trần lão, đau lòng sau này ông ở có mộtmình, nên mệt mỏi rời giường, cẩn thận sửa sang tóc và quần áo, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, đi ra ngoài sân, nhìn thấy mọi người trong sân đều ngủ say sưa, cô không lên tiếng, xách thùng gỗ và quần áo, cẩn thận đi xuống bậc thang, đi tới ven ao, khi cô giẫm lên rêu xanh nơi bậc thang, phát hiện thì ra con đường nhỏ nàyrất khó đi, nhớ tới Hàn Văn Hạo lúc ấy cõng mình, hắn làm thể nào để đi lên vậy?
Cô nghĩ tới đây, mắt không khỏi đỏ lên, hít mũi một cái, vẫn đixuống, rốt cuộc đi tới bên ao, vừa ngẩng đầu, lại thấy Hàn VănHạo mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen đứng ngay gốc cây táo, ánhmắt nóng rực nhìn mình, hắn cả đêm không ngủ, trên mặt vẫn không một chút mệt mỏi, trên thế giới này, chưa từng có chuyệngì có thể đánh ngã hắn, nhưng lúc này, hắn nhìn thấy người trước mặt, rốt cuộc, ánh mắt lộ ra chờ mong và vui sướng! !
Hạ Tuyết nhìn hắn, có chút sững sờ, ánh mắt nhanh chóng dichuyển, giống như không nhìn thấy hắn, đi qua bên cạnh hắn,tranh thủ thời gian chuẩn bị giặt quần áo, đợi lát nữa máy bay trực thăng hai nhà Hàn gia và người của Daniel đến, cô xách thùng gỗ thả vào bên ven ao, ngồi xổm xuống, từ trong thùng lấyra bột giặt và tất cả quần áo cũ đều đem ra! !
Suốt cả quá trình, Hàn Văn Hạo vẫn nhìn Hạ Tuyết chằm chằm! !
Hạ Tuyết không lên tiếng, nhắc thùng gỗ, muốn bước lên một bước để múc nước, trong đầu thoáng qua lời Tần Thư Lôi nói,đêm qua hắn dịu dàng hôn cô ấy, hốc mắt cô lại không nhịn được đỏ lên, cẩn thận đem thùng gỗ thả vào mặt ao chuẩn bị lấy nước, rốt cuộc Hàn Văn Hạo đã đi đến trước mặt cô, một tay nắm cánh tay của cô, kéo cô lùi ra sau một bước, nhận lấy thùng gỗ trongtay cô, múc đầy một thùng nước, sau đó nhắc tới bên đống quầnáo cũ thật lớn trước mặt, rồi ngẩng đầu nhìn cô! !
Hạ Tuyết chuẩn bị khom người xuống giặt quần áo, lại bị HànVăn Hạo nắm chặt cánh tay của cô, ánh mắt vẫn nóng rực nhìncô chằm chằm! !
"Buông tay! ! " Hạ Tuyết lạnh nhạt nói xong, muốn kéo tay bị hắn kiềm chế, nhưng tay cỉa hắn cứng như sắt thép, rốt cuộccô ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ bừng, hận hận nhìn người đàn ôngđang ở trước mặt của mình, hai mắt như có lửa thiêu đốt, cô cườilạnh, nhớ tới lời Tần Thư Lôi nói hắn dịu dàng hôn cô ấy, sâu kín hỏi: "Anh muốn làm gì?"

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ nhìn cô chằm chằm!
"Tôi hỏi anh, anh nắm chặt tay tôi, anh muốn làm gì?" Hạ Tuyếtnhìn Hàn Văn Hạo hỏi.

Hàn Văn Hạo nhìn ánh mắt đau buồn tức giận trên khuôn mặtcủa Hạ Tuyết, chậm rãi nói: "Nếu như tôi muốn làm gì, tôi đều cóthể làm sao?"
Nước mắt Hạ Tuyết di động trong hốc mắt, xuyên qua làn sươngmù mờ nhạt, nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Anh không phải là ThượngĐế!! Anh không thể muốn làm cái gì đều làm được!! Điều anh nên làm chính là canh giữ ở bên cạnh vợ chưa cưới của anh, yêuthương cô ấy, giúp đỡ cô ấy, mà không phải vào lúc này tới tìm tôi! Tôi không đê tiện, khát vọng anh như vậy!!"
Hàn Văn Hạo cắn răng, trong lòng buồn bực, nhưng khôngbuông tha người, bá đạo nói: "Từ trước đến giờ, tôi muốn làm cái gì, thì làm cái đó!! Giống như đêm qua, tôi có thể ngủ cùng cô ấy!! Tờ mờ sáng nay, ở chỗ này chờ cô!!"
"Anh cho tôi là cái gì? Cô ấy nửa đêm trước, tôi nửa đêm sau, đi chợ xem phim à?" Hạ Tuyết không thể tưởng tượng được, nhìn hắn!
Hàn Văn Hạo nhìn cô khổ sở, đôi mắt cô đẫm ướt, nói: "Là cô muốn tôi đối xử tốt với cô ấy!!"
"Không phải anh nên đối xử tốt với cô ấy sao?" Hạ Tuyết hỏi hắn!
"Lẽ ra tôi nên sẽ đối xử tốt với cô ấy! vì cô mang thai con của tôi! Cho nên tôi muốn đối xử dịu dàng với cô ấy!" Hàn Văn Hạo nhìn lại cô nói.

"Anh nói cho tôi biết những thứ này để làm gì?" Hạ Tuyết kích động nhìn hắn!
"Giải thích với cô!" Hàn Văn Hạo nhìn cô nói!
Trong lòng của Hạ Tuyết đau xót, nhìn hắn! !
Ánh mắt Hàn Văn Hạo xẹt qua một chút thương tâm, nhưng vẫnnhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp của cô, nói: "Ví dụ như! ! Tối hôm qua, trước khi tôi ngủ sẽ suy nghĩ, cô ở trong một gianphòng khác làm gì? Cũng hôn môi? Ôm nhau? Lúc đó tôi muốn phát điên lên! Mà tôi cái gì cũng không làm! Cho nên sáng sớmtôi tới đây để giải thích với cô, tối hôm qua tôi làm gì!"
"Tôi không muốn nghe chuyện tối hôm qua các người làm gì!Không liên quan đến tôi!" Hạ Tuyết tức giận xoay người, chuẩn bị giặt quần áo nhưng Hàn Văn Hạo vẫn nắm chặt cánh tay Hạ Tuyết, cứng rắn kéo người cô qua, nhìn gương mặt lạnh lùng, đôi mắt đẫm lệ, kích động của cô, dịu dàng nói: "Hạ Tuyết!.

.

Tôimuốn ở cùng em! ! "

Hạ Tuyết tức giận vung tay lên, quăng một bạt tai trên mặt Hàn Văn Hạo!
"Chát ………" Tiếng vang hoàn toàn có lực, làm chim nhỏ đậutrên một cành cây giật mình, nó đột nhiên bay mất.

Trên mặt Hàn Văn Hạo đau rát, nhưng vẫn nhìn Hạ Tuyết, kiênđịnh cắn chặt răng, nói: "Tôi muốn ở cùng em! ! "
Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, lại quăng trên mặt của hắn mộtbạt tai!!
"Chát ……….

" Hàn Văn Hạo quay đầu đi, cắn răng yên lặng một lát, vẫn ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết nói: "Tôi muốn ở cùng em! ! " Text được lấy tại TRÙM Truyện
Hạ Tuyết kích động, nước mắt tuôn ra như suối, khẽ cắn răng, tiếp tục quăng lên mặt của hắn một bạt tai!! Mới nhớ ra, từ khi biết hắn đến bây giờ, cô không ngừng bạt tai hắn, thế nhưng hắn vẫn không so đo! Thật ra hắn rất yêu mình, nghĩ tới đây, tronglòng đau xót, rồi lại oán hận, nắm chặt quả đấm, vung tay lên quăng trên mặt của hắn một bạt tai!! Rồi lại vung tay tiếp!
Ước chừng năm tiếng vang lên, làm kinh động đám sương, Hàn Văn Hạo chậm rãi ngẩng đầu lên, khóe miệng tràn ra tia máu, vẫnnhìn Hạ Tuyết nói: "Tôi muốn ở cùng em! ! "
Trong lòng Hạ Tuyết đau đớn, cuối cùng nhìn Hàn Văn Hạo khổsở kích động khóc nói: "Tại sao đến lúc này mà anh còn nói chuyện này với tôi? Tôi không thể nào ở với anh, tôi không biếtlàm chuyện như vậy!! Tôi đã từng bị anh vô tình làm tổn thương,tôi rất hiểu loại chuyện này có bao nhiêu đau khổ! Tôi khôngbiết dùng cách này để làm tổn thương một cô gái khác!! Tôi hậnanh!! Hàn Văn Hạo, tôi hận anh!! Tại sao muốn cầu xin tôi cho anh nụ hôn, nếu như không có nụ hôn kia, tôi còn có thể sống tốt! ! Nhưng tại sao anh muốn trêu chọc tôi? Tôi hận anh!! Tôi hận anh!! Anh đi đi!! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!!"
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, nắm chặt cánh tay của cô, tronglòng đau nhói, dịu dàng, nói: "Tôi muốn ở cùng em! ! "

"Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy?" Hạ Tuyết nhìn hắn, gào lên, lại vung tay, hướng trên mặt của hắn quăng một bạt tai!!
Khóe miệng Hàn Văn Hạo lại tràn ra tia máu, hai mắt kiên địnhnhìn Hạ Tuyết, nói: "Lúc này, tôi không có cách nào nghĩ đếnngười khác! Tôi chỉ muốn ở cùng em!!"
"Anh đừng nằm mơ!!" Hạ Tuyết ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Hàn Văn Hạo, kiên quyết nói: "Tôi đã ở cùng Daniel! Tối hôm qua,chúng tôi đã lên giường cùng nhau!!" Ánh mắt Hàn Văn Hạo xẹtqua tia máu nhìn cô!
Hạ Tuyết vẫn cắn răng nhìn hắn nói: "Tôi quyết định sống chungvới hắn!! Đồng ý với hắn, sau khi rời núi lập tức cử hành hôn lễ!! Quay xong bộ phim này, tôi và Hi Văn sẽ cùng hắn trở về Pháp sống cùng nhau, chúng tôi một nhà ba người vĩnh viễn ở chungmột chỗ!! Anh hãy rời xa thế giới của tôi!! Mỗi lần tôi gặp anh,tôi đều gặp bất hạnh một lần!! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!! Anh cho rằng tôi còn ngốc giống như lúc 20 tuổi? Căn bản tôi cũng không yêu anh!! Tôi đã yêu em trai của anh, bâygiờ yêu Daniel!! Tôi sẽ không để anh phá hủy cuộc đời của tôinữa, mang tiếng làm người thứ ba!! Tôi không làm gì sai! Vẫnluôn là anh!! Gặp một người, yêu một người! Bên cạnh không ngừng có phụ nữ! Anh cho rằng tôi sẽ tin vào tình cảm của anh? Anh đừng nằm mơ! Tôi một chút cũng không tin anh!!"
Hàn Văn Hạo vẫn nhìn chòng chọc Hạ Tuyết, nghe được câu cuối cùng, ánh mắt hắn hắn đột nhiên lóe lên, xẹt qua một chút ươn ướt, nét mặt không có biểu cảm gì, xoay người, từng bước,từng bước đi lên bậc thang! !
Hạ Tuyết đứng ở ven bờ ao, nhìn theo bóng dáng hắn, nước mắtlăn xuống! !.

.

.
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 378: Vào Đây Với Ông


Thời gian làm cho tất cả thống khổ của con người vơi đi!!
Hạ Tuyết giặt xong quần áo, lúc ách thùng ớn đi lên ậc thang, đã nghe iếng ầm ầm của áy bay trực hăng ở rên không ượn quanh,ánh quạt đang xoay ròn, thổi ên từng rận gió ở nơi thế goại đàoguyên bình ên! Cô đứng ở một ậc thang uối cùng, hấy trên áy bay trực hăng đi uống Tả An Na, Sophie, sa, Lynda, hanh Nhã à một số gười giúp iệc, xách heo rất hiều vật hẩm xôn ao đi ra hỏi máyay trực hăng, đi ề phía ông chủ của mình, Trần lão bình tĩnhđứng ở trong sân, nhìn cảnh tượng long trọng trước mắt, lại nhìn Hạ Tuyết......
Hạ Tuyết không lên tiếng, im lặng xách thùng lớn đi vào trongsân, Thanh Nhã dẫn người giúp việc xoay người lại, nhìn thấy Hạ Tuyết người mặc quần áo bình thường như vậy, cô sững sờ, cuốicùng kích động đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, nghẹn ngào nói: "Tiểu thư, thật sự là may mắn, cô không có sao, cô cũng không biết chủ nhân rất lo lắng, còn có ngài Tổng thống và phu nhânđều tới, bọn họ đang ở ngoài núi chờ cô......"
Hai mắt Hạ Tuyết rưng rưng nhìn Thanh Nhã, cười khẽ.
Isha là người biết chuyện trước nhất, với thân phận là bạn bè, lo lắng đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, nhìn cô chằm chằm, trongánh mắt có rất nhiều thắc mắc và nghi ngờ, rối rắm, lo lắng......! mới nhất ở TRÙMTruyện.NET
Hạ Tuyết nhìn thấy Isha, rốt cuộc đã hiểu, đây là thực tế, mình làvợ chưa cưới của Daniel, tân tấn ảnh hậu, bên ngoài còn có rấtnhiều, rất nhiều việc đang đợi mình, thể xác và tâm hồn của cô đều nhẹ bỗng, nhìn cô bạn mình, lặng lẽ rơi lệ.
Isha cũng kích động, đau lòng nhìn Hạ Tuyết, hai mắt rưng rưng......

Trần lão không nói gì, xoay người, nhìn về phía phòng khách, nhìn về phía cửa sổ của hai bên phòng!
Tả An Na cẩn thận dẫn người giúp việc, giúp Hàn Văn Hạo mặcâu phục màu đen sang trọng, mở hộp, lấy ra một cái kim cài màu xanh dương đậm, cài vào cho hắn, rồi cẩn thận nâng hai tay HànVăn Hạo, cài cúc tay áo bạch kim, Tả An Na cẩn thận cầm cà vạt,muốn tới đến trước mặt của Hàn Văn Hạo, đeo vào cho hắn, Hàn Văn Hạo mặt lạnh giơ tay, cô nhìn ánh mắt của hắn, liền im lặng lui sang một bên......
Hàn Văn Hạo tự mình đứng trước gương, chỉnh sửa cổ áo sơ mi,nhìn vẻ mặt lạnh lùng, vô tình tàn nhẫn của mình, hắn trầm ngâm, hỏi: "Thiếu phu nhân đây?" Hắn gọi như vậy!
Tả An Na nghe gọi như thế, có chút sửng sốt, vội nói: "Thiếu phu nhân......!Cô ấy......!Đang chờ bên ngoài".
"Ừm!" Hàn Văn Hạo nói vừa xong, liền xoay người ra khỏi phòng......
Sophie cẩn thận dẫn người giúp việc giúp Daniel mặc âu phục màu trắng sang trọng, lại mở hộp, lấy ra cà vạt lụa tơ tằm màu xanh đậm đi tới trước mặt của Daniel, dùng hai bàn tay thon dàimềm mại, vòng qua cổ áo của hắn, sau đó đem cà vạt đeo lên,cẩn thận kéo xuống, thắt xong cà vạt, dịu dàng phủi nhẹ trên vaiDaniel, cô nói: "Tổng Thống và phu nhân ở ngoài núi chờ chúng ta, hơn nữa còn có rất nhiều quan chức chính phủ và phóng viêncũng đang đợi chúng ta......"
"Ừm!" Daniel đáp lời, nhìn lại mình trong gương toàn thân, thái độ nghiêm nghị, sâu kín nói: "Thay đổi tất cả kế hoạch, sau khi cha tôi hoàn thành nhiệm kỳ, lập tức khởi động phương án bầu cử Tổng Thống!"
Sophie sửng sốt nhìn Daniel......
Daniel không nói gì thêm, bình tĩnh xoay người ra khỏi phòng, vừa thấy Hàn Văn Hạo cũng ra khỏi phòng, ánh mắt hai người chạm nhau, sau đó ăn ý cười một tiếng, cùng nhau đi ra phòng khách, cùng nhau đứng ở ngoài phòng, ngẩng mặt, lấy khí thế vương giả nhìn mọi người trong sân......
Mọi người nhìn về phía bọn họ, xôn xao xoay người chào hỏi!
Trần lão đứng một bên, nhìn bọn họ......
Tần Thư Lôi và Hạ Tuyết không lên tiếng, cùng nhau đi vàophòng, Tần Thư Lôi mặc chiếc váy dài màu trắng cổ chữ V, đínhchim phượng hoàng bằng kim cương, búi tóc thanh nhã, đeo hoa tai làm bằng ngọc trai, dây chuyền ngọc trai, rồi để cho ngườigiúp việc nhấc tay trái, đeo vòng tay trân châu, trang điểm nhàn nhạt, hài lòng, mỉm cười đứng trước gương toàn thân, nhìn mình tao nhã, động lòng người......

Thanh Nhã cẩn thận giúp Hạ Tuyết mặc chiếc váy đuôi cá màu đen xẻ ngực, lộ ra b* ng*c đầy đặn, hoàn mỹ, rồi để cho người giúp việc giúp mang vào giày cao gót thủy tinh màu đỏ thẫm, búi tóc đuôi Phượng Hoàng, lại dùng cây trâm bươm bướm bằng Phỉ Thúy cẩn thận c*m v** búi tóc của cô, người giúp việc lấy ra son môi......
"Không cần......" Hạ Tuyết lạnh nhạt nói.
Isha vẫn rất lo lắng nhìn cô......
Hạ Tuyết nhìn mình trong gương, cô sâu kín nói: "Isha, cô biếtkhông? Hạnh phúc chỉ là một loại cảm giác, ở trước mặt nhìn thấy xa hoa, nhưng không có bất cứ quan hệ gì......"
Isha nhìn sắc mặt tái nhợt của Hạ Tuyết, sau đó nói: "Bảo bối, không có chuyện gì, có thể hai ngày nay đã trải qua quá nhiềuchuyện, rời núi rồi, tất cả đều sẽ tốt......!Hả?"
Hạ Tuyết không lên tiếng, để cho người giúp việc đỡ mình, sauđó ra khỏi phòng, vừa vặn thấy Tần Thư Lôi xinhh đẹp đứngtrước cửa phòng, nhìn mình, hai người liếc nhìn nhau một cái,cũng khẽ nở nụ cười, Hạ Tuyết vẫn cảm kích Tần Thư Lôi, mặcdù cô ấy có chút gay gắt, nhưng nếu đổi lại là người phụ nữ khác, có lẽ mình đã sớm bị chỉ trích đáng sợ.........!Hai người liếc mắt nhìn nhau, rồi cùng đi ra phòng khách, nhìn mọi người trong sân......
Mọi người trong sân, nhìn hai người phụ nữ xinh đẹp, kh*** g**,một người mặc đồ đen, một người mặc đồ trắng, đứng trong sân, giống như mộng ảo, không chân thật......
Hàn Văn Hạo và Daniel cùng quay đầu lại, nhìn về phía họ......
Họ cùng nhìn về phía người đàn ông của mình, cười khẽ......

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt đứng một bên, nhìn hai người phụnữ, không biết nên làm thế nào, ánh mắt Hàn Văn Kiệt lộ ra mộtchút cơ trí, lạnh nhạt nói: "Thế nào? Tối hôm qua, anh giả vờ ngu ngốc mà xông vào phòng người ta, cũng không thể ngăn cản đượctất cả!"
Hàn Văn Vũ quay đầu nhìn em trai, đột nhiên cười: "Chú nói cáigì?"
Hàn Văn Kiệt lạnh nhạt nói: "Lá gan của anh nhỏ, cũng khôngđến nổi như vậy, rõ ràng là anh giả điên! Nhân duyên trời định, không nên làm một chút việc ngu ngốc......"
Hàn Văn Vũ không lên tiếng......!Lại nhìn bọn họ......
Tần Thư Lôi và Hạ Tuyết cùng kéo váy, để người giúp việc đỡlấy, cẩn thận đi tới trước mặt Hàn Văn Hạo và Daniel, cũng chiara, đem tay nhét vào trong khỷu tay của bọn hắn, sắc mặt của Hàn Văn Hạo lạnh lùng, không nhìn Hạ Tuyết, chỉ đỡ chặt tayTần Thư Lôi......!Hạ Tuyết cũng không nhìn Hàn Văn Hạo, chỉ rúc vào trong ngực Daniel......
Trần lão nhìn cảnh tượng này, ông buông kìm sắt xuống, bước chân khập khiễng đi vào trong nhà, nói: "Hạ nha đầu, Văn Hạo,hai người các cháu cùng vào đây với ông.....!ông có việc muốnnói với các cháu......".
 
Back
Top Bottom