Ngôn Tình Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 339: Thẳng Thắn


Hoàng hôn!
Phủ màu đỏ rực trên đỉnh núi!
Mọi chuyện đã giải quyết xong, Hàn Văn Vũ và Kim Thắngguyên, Isha, ynda cùng hau đốt ửa để ướng khoai ang, nướng à, lúc nảy iệm Niệm ị Hi Thần àm hoảng ợ đến gây ngốc, ước mắtưng tròng gồi xổm rước đống ủi, không hịu đi hặt củi, ạ Tuyết ỉm cười ói: "Để ôi đi nhặt ho, vừa úc không ó việc ì làm".
Tất ả mọi gười không ám lên tiếng, ởi vì Daniel hông tới, ảm xúcủa Hạ uyết rõ àng không ốt, cảm hấy cô àm một hút việc cũng hay, cũng không ai quấy rầy cô ………..

Hạ Tuyết đội cái mũ rộng vành, đi tới đầu bên kia núi, trong tay cầm điện thoại diđộng, nhịn không được muốn gọi điện thoại cho Daniel, nhưng vẫn là tắt máy, trong lòng của cô hơi lo lắng, nặng nề th* d*c một hơi, cất điện thoại, sau đó đi dọc theo bên đường ngồi xổmxuống, nhặt củi ……
Hàn Văn Kiệt từng bước, từng bước đi lên núi, vừa vặn nhìn thấyHạ Tuyết đang cúi người nhặt cành củi, trong miệng ngâm ngamột ca khúc: "Dưới ánh trăng sáng ngời, chúng ta tay trong tay, đi đến cuối con đường, chỉ còn lại anh và em, nhớ ngày xưa ai nói với em, kiếp này nếu không có nhau, xin đừng đau buồn, nhớ lại chuyện xưa, chúng ta tay trong tay, cùng nhau ước ao hạnh phúc, ngọt ngào chỉ có anh và em, hứa trọn đời không đổi thay, có nhau cho đến lúc đầu bạc ….."
Hạ Tuyết vừa ngồi xổm trên mặt đất nhặt củi, vừa nghẹn ngào hát khúc dân ca, hốc mắt không khỏi đỏ lên, cắn răng, vẫn di chuyểnthân thể, nhặt củi ……..
Hàn Văn Kiệt từng bước, từng bước đạp con đường nhỏ, đi tới bên cạnh Hạ Tuyết, ngồi xổm xuống cùng cô nhặt củi, nhàn nhạthỏi: "Bài hát này rất dễ nghe, ca khúc gì vậy?

"Ánh trăng hôn lễ" Hạ Tuyết sâu kín nói xong, lập tức đưa lưngvề phía Hàn Văn Kiệt đang ngồi cạnh nhặt củi cành, hít mũi mộtcái.
"Nhớ tới chuyện gì mà buồn như vậy? " Hàn Văn Kiệt nhàn nhạthỏi.
Hai mắt Hạ Tuyết lập tức tràn đầy sương mù, ôm đống củi để một bên, vẫn chuyển chỗ khác nhặt củi, nói: "Lúc tôi và Daniel còn ở Pháp, thỉnh thoảng lên núi đốt lửa, lúc đó, hắn luôn để một mình tôi ngồi ở trước đống lửa, hắn đi nhặt củi, khi tôi ngồi trước đốnglửa, chỉ cần vừa ngẩng đầu, hắn luôn ở một góc gần đó, nhìn tôi mỉm cười, sẽ không đi xa ………."
Hàn Văn Kiệt im lặng nghe.
"6 năm qua, cho tới bây giờ cũng không rời khỏi tôi quá 8 tiếng,bởi vì hắn biết rõ tôi thiếu hụt cảm giác an toàn, mặc dù đến cuốicùng, tôi nói với hắn, tôi không sao, tôi không sao, hắn cũng luônở một chỗ nào đó, im lặng cùng với tôi, không quấy nhiễu, chỉ nhẹ nhàng bảo vệ ……..Mỗi tối, hắn dỗ cho tôi ngủ, hắn mới ngủ, mỗi sáng sớm, lúc tôi tỉnh giấc, hắn kéo màn cửa sổ ra, ôm tôi lên, đi tới trước cửa sổ sát đất, cùng nhau đếm sóc con ngoàicửa sổ …….." Tay Hạ Tuyết đột nhiên đụng phải một gai của một cây thực vật, cô kêu "ôi chao", nhìn máu trên ngón trỏ của mình, cô kêu to: "Đau quá! " nguồn TRÙMTruyện.NET
Hàn Văn Kiệt lập tức đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, cầm lấy nhánh cây làm cô bị thương, vừa nhìn màu máu, lập tức nói: "Câynày có độc! "
Hắn vừa nói xong, liền đem ngón trỏ Hạ Tuyết bỏ vào trongmiệng, không ngừng hút độc, Hạ Tuyết vội vàng cự tuyệt, rút tay về nói: "Không được!! Đừng hút, có độc!"
Hàn Văn Kiệt không để ý đến Hạ Tuyết, vẫn chăm chú hút vết thương trên ngón tay trỏ của cô, vừa hút vừa phun máu ra ngoài.
Đôi mắt Hạ Tuyết đẫm lệ nhìn hắn chằm chằm, để mặc cho hắn vẫn hút vết thương trên ngón tay trỏ mình, trong lòng không khỏiđau xót, nghẹn ngào nói: "Tại sao phải đối xử tốt với tôi như vậy? Cho đến bây giờ anh cũng không nói lý do ………."
"Tôi đã nói rồi, tại cô quên ……… cô là bệnh nhân, tôi là bác sĩ…… " Hàn Văn Kiệt vẫn hút máu trên ngón tay trỏ của cô, nhìn thấy màu máu dần dần đỏ tươi, hắn mới yên lòng xoay người đi, biết rõ gần chỗ cây có độc, sẽ có cây cỏ giải, đây là một loại hiện tượng rất kỳ quái, quả nhiên hắn nhìn thấy cách đó không xa có cành cây giống như lá Bạc Hà, lập tức ngắt vài lá, bỏ vào trong miệng nhai, sắc mặt bình tĩnh, sau đó nhả xác lá xanh, thoa nhẹlên vết thương trên ngón tay Hạ Tuyết, lấy ra băng keo cá nhân,dán lên cho cô, lúc này mới mỉm cười.
Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Kiệt nói: "Anh mang theobăng keo cá nhân à? "
Hàn Văn Kiệt thật sâu nhìn cô cười nói: "Bác sĩ bất cứ lúc nào, cũng có thể gặp bệnh nhân, điều bác sĩ đau đớn nhất chính là mắt nhìn thấy bệnh nhân của mình, nhưng không cứu được mà chết.

Cho nên lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, thật ra tôi muốn cám ơn cô, cám ơn cô không có gì …….

tôi cảm thấy nhẹ nhõm ……"
Hạ Tuyết kinh ngạc nhìn Hàn Văn Kiệt.

Hàn Văn Kiệt khẽ thở dài, vươn tay, nắm chặt vai Hạ Tuyết, nói: " Hạ Tuyết, tôi đã nói rồi, yêu mà lẫn trốn thì hạnh phúc cũng sẽlẫn trốn, tình yêu có đôi khi rất kỳ quái, nó sẽ cùng cô chơi trốn tìm, giống như lúc nhỏ, chúng ta chơi trò trốn tìm, chỉ có đứa bédũng cảm, khôn ngoan, sải bước đi về phía trước, cuối cùng mới có thể tìm được người đã trốn.

Đối mặt với tình yêu, cô phải dũngcảm một chút biết không? "
Hạ Tuyết lắng nghe, giống như chưa từng đi qua sáu năm, giống như lại trở về sáu năm trước, cô nhìn hắn, không nhịn được, hỏi: "Đối mặt với tình yêu, anh nhất định dũng cảm chứ? "
Ánh mắt Hàn Văn Kiệt rủ xuống, xẹt qua một chút vui vẻ bất đắc dĩ, nói: "Tôi đã từng dũng cảm ………."
"Cho nên anh và Mộng Hàm tiểu thư thật sự rất hạnh phúc ……" Hạ Tuyết sâu kín nói.
Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết mỉm cười nói: "Hạ Tuyết, con đường đi đến hạnh phúc chỉ có một, tìm được con đườnghạnh phúc của mình, thì phải đi về phía trước, sau này, sẽ khôngcòn bất kỳ người nào ngăn cản cô nữa, cô yêu người nào, cô phải quý trọng tình yêu, đừng bận tâm đến cái khác ……..

tôi và anhhai vĩnh viễn sẽ ủng hộ cô, cho tới bây giờ chúng tôi cũng khôngcảm thấy cô làm tổn thương gì với chúng tôi, hãy tha thứ anh cả của tôi, hắn luôn bảo vệ cho tôi và anh hai, nhưng anh cả tôi thật sự là một người anh trai tốt, có đôi khi, lời của hắn nói, luôntrong ngoài bất nhất, thật ra so với bất cứ ai, hắn luôn chu đáo ……..

hãy tha thứ cho hắn …….

tôi thay hắn nhận lỗi với cô.

Hạ Tuyết, vui vẻ một chút, tiếp tục đi về phía trước, con người, ai cũng hướng về phía trước, chúng ta phải bước qua từng nổi đau,bởi vì thời gian không thể dừng lại, đau đớn cũng cuối cùng sẽ đi qua ……."
Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, trong lòng của cô đau nhói, cúi đầu giấu mặt nghẹn ngào nói: "Thật sự tôi không biết nên sao làmsao đây? Hắn không nhận điện thoại tôi, 6 năm qua, hắn cũngchưa từng không nhận điện thoại của tôi …..

tôi lo lắng cho hắn,tôi muốn giải thích với hắn, nhưng tôi cảm thấy chột dạ, bởi vìngười đó chính là cha của đứa bé, tôi phát hiện, mình không giảithích được …….

"
Hàn Văn Kiệt nghe đau lòng, sau đó khẽ thở dài, ôm Hạ Tuyếtvào trong lòng, vỗ nhẹ phía sau lưng của cô, nói: "Đứa ngốc, nếukhông biết phải làm gì, thì điều cô cần làm chính là thẳng thắn,bất kể là có yêu hay không yêu, đều phải thẳng thắn"..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 340: Rốt Cuộc Cô Là Ai


Hoàng hôn chìm xuống …….

Sương mù dần dần bao phủ……….
Hàn Văn Kiệt sợ Hạ uyết không hìn thấy õ, liền ắt tay của ô, từngước từng ước đi uống núi.

ạ Tuyết ừa đi về hía trước, ừa nhìn óng lưng ủa hắn, hật dịu àng, thật an toàn, hỉ cần iếc nhìn ắn một ái, cũng ảm thấy rong phút iây này hính là ĩnh hằng.

ghĩ tới đây, lòng ủa cô co út, liền uốn rút ay về, lại ị Hàn Văn iệt nắm hật chặt, ói: "Đừng uông tay, ương rất hiều, cô không thấy rõ con đường phía trước đâu".
Hạ Tuyết nghe, không dám ra tiếng, nhưng có chút kỳ quái hỏi:"Đúng rồi, lúc nảy tôi rất khó hiểu, tôi không cẩn thận làm tay bị gai đâm, làm sao anh biết gần đó có cỏ giải độc?"
Hàn Văn Kiệt mỉm cười nắm tay Hạ Tuyết, mười ngón tay củahắn và cô đan nhau, nói: " Trung y dạy, Âm-Dương điều hòa và thăng bằng, vạn vật cũng cùng tương sinh, có thuốc độc, nhất định sẽ có thuốc giải độc, cho nên ở gần khu vực cỏ có độc, cũng có thể sẽ mọc lên cỏ giải độc …..."
Hạ Tuyết cảm thấy mới mẻ, mỉm cười, nói: "Thật không?
"Ừm" Hàn Văn Kiệt nhìn đường núi hơi khó đi, đi trước một bước, sau đó vươn tay, cẩn thận đở người Hạ Tuyết, ôm nhẹ người cô, đỡ cô đi về phía trước …….

"Bác sĩ Hàn hôm nay thật kỳ lạ ……..

" Hạ Tuyết mỉm cười nói.
"Kỳ lạ cái gì?" Hàn Văn Kiệt cười hỏi.
"So với sáu năm trước, hôm nay anh nói nhiều hơn ……." Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Kiệt nói.
Hàn Văn Kiệt cười nhẹ, dắt cô vẫn đi về phía trước, vừa đi vừa nói: "Lúc tôi không nói chuyện, rất đáng sợ sao?"
"Không có, tôi chỉ cảm giác, anh là một người rất thông minh,không có chuyện gì, anh không giải quyết được ……." Hạ Tuyếtmỉm cười nói.
Hàn Văn Kiệt cũng cười, nói: "Tôi cũng có chuyện không giải quyết được …… qua một thời gian nữa, cô sẽ phát hiện, thời gian thật đáng sợ, nó làm cho người ta muốn bù đắp nhưng bù đắpkhông được ……….

"
Hạ Tuyết kỳ quái nhìn hắn.
Hàn Văn Kiệt cũng không lên tiếng, vẫn dắt Hạ Tuyết đi về phíatrước, đang đi xuống núi, đi qua cầu treo, nhìn thấy Tần Thư Lôiđã thay thường phục, ở bên cạnh Hàn Văn Hạo, đi tới Vườn trà, Hạ Tuyết thấy Hàn Văn Hạo, trong lòng chợt lạnh lẽo ………
Hàn Văn Hạo cũng lạnh lùng nhìn Hạ Tuyết, không lên tiếng.
Theo bản năng, Hạ Tuyết muốn rút tay lại, Hàn Văn Kiệt lại nắm chặt tay của cô, sau khi chào hỏi Tần Thư Lôi, kéo cô lướt qua bên người Hàn Văn Hạo, ánh mắt Hàn Văn Hạo liếc qua Hạ Tuyết, nhưng không ngăn cản, mặc cho bọn họ đi qua bên cạnh mình, cũng dừng bước, sắc mặt bình tĩnh …… Tần Thư Lôi có chút khó hiểu, mỉm cười nói: "Thật sự rất ngạc nhiên a, tại sao Hạ Tuyết cùng với ba anh em các người, tình cảm tốt như vậy? "
Hàn Văn Hạo nghe được ý tứ của Tần Thư Lôi, liền quay đầu,mỉm cười vươn tay, véo nhẹ cằm của cô nói: "Thế nào? Ghen sao? Phụ nữ của anh không thể ăn giấm!".
Tần Thư Lôi vội vàng mỉm cười nói: "Không có, làm sao có thể?cảm giác của em, nếu như em không phải là vợ chưa cưới của anh thì anh cũng sẽ không đem bất kỳ cô gái nào để ở trong mắt, nghĩ tới cũng cảm thấy có chút ủy khuất ……"
Hàn Văn Hạo chỉ đành phải cười, sau đó ôm Tần Thư Lôi đi vềphía trước nói: "Hạ Tuyết là bạn thân nhất của Văn Kiệt và văn Vũ, anh không hy vọng em hiểu lầm gì với cô ấy, chỉ cần HạTuyết vui vẻ, hai em trai anh cũng sẽ vui vẻ ……."
"Đã biết".

Tần Thư Lôi tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo bước đi.
Hàn Văn Kiệt đưa Hạ Tuyết tới chiếc Ferrari đậu trước cửa kháchsạn, đưa cho cô chìa khóa, nói: "Lái xe của tôi đi đi! Yên tâm, không có chuyện gì, phải thẳng thắn nói với Daniel, biết không? "
Hạ Tuyết nghe xong, suy nghĩ rồi gật đầu cầm lấy chìa khóa Hàn Văn Kiệt đưa, ngồi vào trong xe hắn, tâm tình của cô thật tốt,cầm tay lái, quay đầu nhìn Hàn Văn Kiệt, có chút hài hước, nói:"Anh biết, sáu năm trước, tôi thích nhất cái gì của anh không? "

Hàn Văn Kiệt không hiểu, mỉm cười nhìn Hạ Tuyết nhưng cũng không lên tiếng
Hạ Tuyết đột nhiên ha ha cười, vỗ tay lái, ngẩng đầu nhìn HànVăn Kiệt nói: "Trước kia, tôi thích nhất xe thể thao của anh!! Tôi nằm mộng cũng muốn chiếc xe thể thao này của anh!! Chonên tôi cũng mua chiếc Ferrari màu đỏ! "
Hàn Văn Kiệt đột nhiên phì cười, vươn tay xoa nhẹ đầu của cô, nói: "Đi thôi ……trên đường lái xe cẩn thận, sương mù rất nặng, mở đèn lên".
"Biết rồi!! " Hạ Tuyết mỉm cười, nổ máy xe, sau đó bật đèn lên, ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Kiệt, nói: "Tôi đi đây?"
"Ừm! " Hàn Văn Kiệt gật đầu "Vào đến nội thành thì gọi điệnthoại cho tôi, bởi vì tôi sẽ rất lo lắng cho cô, biết không?"
"Biết rồi! " Hạ Tuyết quay đầu, nhìn Hàn Văn Kiệt, hai mắt lộ ra vẻ kiên định nói: "Tôi sẽ không có chuyện gì, anh yên tâm! Tôinhất định thẳng thắn nói chuyện với hắn!! "
Hàn Văn Kiệt gật đầu.
Hạ Tuyết cắn răng, cầm tay lái, đạp chân ga, phóng xe đi, HànVăn Kiệt đứng tại chỗ, nhìn Hạ Tuyết chậm rãi biến mất trong sương mù, nhớ đến Hạ Tuyết nói: Anh biết, sáu năm trước, tôi thích nhất cái gì của anh không? Hắn nghĩ nghĩ, đột nhiên bậtcười, xoay người, bỏ lại hoàng hôn bóng dáng nhạt nhòa.
******
Mùa thu đến.
Khắp nơi nơi đều có sương mù.

Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TRÙMTruyện.NET chấm c.o.m
Điện thoại di động trên bệnh sáng lên màu xanh dương, Cẩn Nhucầm điện thoại di động xem tin nhắn …….

nội dung là: Hạ Tuyếtđã đi tới nội thành tìm Daniel, chuẩn bị sẵn sàng! Sắc mặt của côlạnh lẽo, ánh mắt đảo tới đảo lui vài lần, lúc nảy Daniel vì có chuyện, nghe điện thoại đi ra ngoài, lồng ngực của cô phập phồng, đột nhiên nhìn thấy ống tiêm cắm trên mu bàn tay của mình, vừa muốn rút đi, điện thoại di động lại vang lên, cô nhìn thấy một dãy số xa lạ, ngạc nhiên nhận máy …… "Alô ……."

Một giọng nói trầm tĩnh, ngọt mềm truyền đến "Nếu muốn làmmột người xấu, thì cô phải làm hoàn hảo một chút, đừng có giở ra chiêu gì, những thứ đó, từ từ sẽ bộc lộ bản chất của cô, điều này quá nguy hiểm, cho nên tôi mới nói cô ngốc ….."
"Vậy tôi nên làm gì? " Cẩn Nhu căng thẳng hỏi.
"Muốn làm một người xấu vĩnh viễn không bị vạch trần, thì phảihọc làm một người tốt, làm một người tốt bình tĩnh, ung dung, một phụ nữ có ý đồ, ánh mắt luôn độc nhất và xấu nhất …….."dường như đối phương khẽ nhả một vòng khói, lúc nói chuyện,phong tình vạn chủng.
Cẩn Nhu nghĩ nghĩ, khẽ cắn môi, con ngươi đảo đảo.
"Cô phải đem mình hòa vào bên trong nhân vật sự xinh đẹp, dịu dàng, hào phóng, nhập vai triệt để quên mình ………." Cô ta muốn cúp điện thoại.
"Rốt cuộc cô là ai? Nếu cô không nói ra cô là ai, tôi sẽ khôngnghe lời cô nữa Bởi vì loại cảm giác này rất đáng sợ! " Cẩn Nhunhanh chóng nhỏ giọng nói.
Đối phương khẽ nở nụ cười, len vào một chút hơi thở ấm áp trong không khí "Tôi gọi là Trầm …..

Ngọc …….

Lộ … ".
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 341: Hai Chiếc Nhẫn Cỏ


Hạ Tuyết phóng xe chạy trong sương mù, dọc theo ven đườngtiến vào nội thành, chạy qua vài chiếc xe cứu thương, ô vừa lái e, vừa ngạc hiên mở đài phát hanh giao hông, mới iết thì a tối nayương mù ày đặc, ho nên xảy a nhiều ai nạn giao hông, cô ghe xong tin ức này, ừ từ giảm ốc độ e, nhìn làn e tiến dần đến tậpđoàn Toàn ầu, cô ỉm cười ấm điện hoại của ophie.
Sophie ở phòng hư ký nhận điện thoại, êu nhỏ: "Hạ iểu thư………"
"Bây iờ đã ơn tám giờ, đừng nói ới tôi, aniel đang ở cuộc ọp khẩnấp, đang gặp khách hàng, đang xử lý công việc quan trọng, chuyện này thực sự không giống tác phong làm việc của người Pháp! " Hạ Tuyết mỉm cười nói.
Sophie nhất thời sửng sốt, nhưng không biết nên làm gì.
Hạ Tuyết chậm rãi dừng xe ở lầu dưới của tập đoàn Toàn Cầu,mở cửa, nhìn về phía trên lầu, phòng làm việc Tổng Tài ở tầngchót nhất, ánh đèn đã tắt, cô hài lòng mỉm cười, nói: "Cô nói nhanh lên một chút!
Sophie nhất thời rối loạn, chỉ đành phải nói: "Hạ tiểu thư, Tổng Tài đang mở hội nghị quan trọng với các lãnh đạo cao tầng trong phòng làm việc ……."
Sắc mặt của Hạ Tuyết dần dần thu lại, lạnh lùng nói: "Rốt cuộc tôi đã làm chuyện gì phạm pháp, khiến cho Daniel hận tôi đếnnhư thế, không ngừng lừa gạt, lẫn tránh tôi, nếu hắn thật không muốn gặp tôi, nói hắn đến nói chuyện, không cần cô ngăn cản cho hắn!!
Sophie nghe thái độ Hạ Tuyết không tốt, lập tức căng thẳng nói:"Hạ tiểu thư, không phải như vậy, Tổng Tài, hắn thật đang họp!

"Thật sao? " Hạ Tuyết cắn chặt răng, nắm chặt tay lái nhìnSophie nói: "Tối nay cô nhận trách nhiệm nói dối với tôi sao? Nếu như tôi phát hiện cô nói dối, chia rẽ tôi và hắn, cô gánh chịu nổi sao?
Sắc mặt của Sophie trắng bệch, lập tức nói: "Xin cô chờ một chút, tôi lập tức đến thông báo cho Tổng Tài, xem hắn lúc nào họp xong …….".
Hạ Tuyết không lên tiếng, nhưng không cúp điện thoại.
Sophie cuống quít cúp điện thoại, sau đó đi tới bên cạnh Daniel đang đứng trước cửa sổ sát đất tại đại sảnh bệnh viện nói: "TổngTài, Hạ tiểu thư điện thoại ……"
Daniel nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, sắc mặt bình tĩnh nói: "Thìnói tôi đang bận, không có thời gian …….

"
Sophie nghe, trong lòng sốt ruột, nói: "Tôi nghe giọng của Hạtiểu thư, dường như rất vội, có chút tức giận …….

ngài nhận điện thoại của cô ấy đi …..

cả hai người đều cứng rắn …..

đối vớiai cũng không tốt ……"
Daniel vẫn nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, thật ra cũng khôngnhìn thấy gì, chỉ là một màn sương mù, tất cả mọi thứ đều trở nênmơ hồ …… "Thì cứ nói tôi đang bận …… "
Sophie nghe Daniel nói, liền thở dài, cầm điện thoại di động lên,bấm điện thoại của Hạ Tuyết ………

Hạ Tuyết im lặng ngồi trong xe, mặc cho mưa bụi rơi xuống,thấm ướt tóc của mình, gương mặt đông cứng, nhưng trong bóngđêm, hai mắt cô nhẹ nhàng chớp động, lồng ngực hơi phậpphồng, căng thẳng chờ đợi, trong lúc chờ đợi, nhớ lại lúc hai người ở Pháp, hai người khoác chung một cái chăn, nằm trước cửa sổ thủy tinh, nhìn sóc con đang ôm quả thông nhỏ ăn rấtngon, cô vui vẻ cười ha ha, Daniel khẽ ôm cô, hôn lên tóc cô ……
Hạ Tuyết khẽ cười, giọt nước mắt lấp lánh rơi trong bóng tối.
Lúc này điện thoại di động vang lên, Hạ Tuyết lập tức ngồi thẳng người, nắm điện thoại di động, vui mừng kêu: "Daniel? "
"Hạ tiểu thư " Sophie căng thẳng cầm điện thoại di động nói:"Tổng Tài, hắn vẫn còn họp trong phòng, hơn nữa lần này hộinghị rất gấp, có thể tối nay cũng không có thời gian gặp cô…….."
Có một tiếng đổ vỡ trong lòng ………
Hạ Tuyết cầm điện thoại di động, sững sờ tại chỗ, nhìn sương mù dày đặc trước mặt, nước mắt lăn xuống ……….
"Hạ tiểu thư? Bây giờ cô ở đâu? Chờ Tổng Tài họp xong, tôi nói hắn gọi cho cô?" Sophie lo lắng nói.
Hạ Tuyết từ từ đặt điện thoại di động xuống, thở ra một hơi, cúi đầu, nước mắt nhỏ giọt, cô cười khổ, nặng nề thở dài, cả người nhẹ bỗng nghe nhẹ tênh như đang ở trong mây, tình yêu của hắn, lúc hạnh phúc cũng như đang trên mây, lúc thống khổ cũng ởtrên mây …….cô ngẩng đầu lên, bi thương nghiêng nhìn bầu trời,thật ra lúc này, cô rất nhớ người đàn ông đó, rất nhớ, rất nhớ, muốn đến trước mặt của hắn, ngồi xổm ở trước mặt của hắn, nắm tay của hắn, thẳng thắn nói rõ với hắn, sau đó xin hắn tha thứmọi chuyện xảy ra tối hôm qua, sau đó muốn nói với hắn, chúngta kết hôn đi, kết hôn đi …… em sẽ cố gắng yêu anh thật tốt, cámơn anh sáu năm thâm tình, cám ơn anh sáu năm che chở, chúng ta kết hôn đi, thắt hai chiếc nhẫn cỏ, một cái cho anh và một cáiem ……
Hạ Tuyết nặng nề thở dài, không muốn suy nghĩ nữa, điều chỉnhcửa xe, mặc cho nước mắt lăn xuống, muốn mở cửa bước ra phía trước, lại phát hiện phía sau xe truyền đến tiếng bước chân vội vã, nói: "Nhanh!! Rốt cuộc tôi đào ra Tổng Tài Toàn Cầu ở nơi nào rồi!? " Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TRÙMTruyện.NET chấm c.o.m
Hạ Tuyết sững sờ, giống như tìm được một tia hi vọng, quay đầulại, nhìn hai phóng viên, nhưng vì trong bóng đêm, không pháthiện ra cô, chỉ chuẩn bị máy chụp hình, kích động, nói: "Trời ạ, tôi đào được tin có một không hai, tôi sẽ phát đi ngay!! "
"Tổng Tài Daniel ở nơi nào? " Trợ lý phóng viên hỏi.

"Anh không ngờ được đâu? Lúc này, Tổng Tài Toàn Cầu đang ởtrong bệnh viện với một nữ ngôi sao! " Phóng viên lập tức đi phía trước muốn đón xe tắc xi.
Hạ Tuyết khiếp sợ cầm tay lái, không tin nhìn hai người phóngviên trước mặt đã ngồi vào tắc xi, chạy nhanh về phía trước, trong lòng của cô đột nhiên kinh hoảng, không tin tai mình nghe đượclà sự thật, không thể nào, không thể nào ……..

trong lòng HạTuyết quýnh lên, lập tức phát động xe, đóng cửa xe, cầm chặt taylái, đạp chân ga, đi theo chiếc tắc xi trước mặt, cô vừa nhìn chiếc tắc xi màu đỏ trong màn đêm vọt đi, lòng của cô băng giá nhưng vẫn cắn chặt răng, nhớ Hàn Văn Kiệt đã nói: Tình yêu giống như trò chơi trốn tìm, chỉ có đứa bé dũng cảm và thông minh, sải bước đi về phía trước, mới tìm được người lẫn trốn …….

Côchớp một cái, đạp thẳng chân ga, theo sát chiếc xe đi phía trước ………
Xe rốt cuộc dừng ở trước đại sảnh một bệnh viện, hai ngườiphóng viên bước xuống xe, sau đó lặng lẽ giấu máy chụp hình ở trong túi, như không có chuyện gì đi vào, Hạ Tuyết cũng nhanhchóng đi xuống xe, kéo mũ trùm đầu phía sau áo thể thao, đội lên đầu, đeo mắt kính đen thật to của mình, nắm túi xách đi theo bọnhắn thẳng về phía trước, cô vừa nín thở theo sát hai người phóng viên, sau đó nhìn thấy hai người phóng viên đi vào trong thang máy, cô lập tức núp một bên, chờ cho phóng viên đi vào thangmáy, đóng cửa lại, cô sốt ruột đi ra ngoài, ngẩng đầu nhìn thangmáy từ từ đi lên trên, cuối cùng dừng ở lầu ba, trái tim của cô phanh nhảy, có lẽ Daniel đang ở trên, cô nhớ đến hắn một ngày, một ngày này dài giống như một thế kỷ, cô không khống chếđược nữa, xông vào cướp lối đi, theo cầu thang chạy lên, rốt cuộc chạy đến lầu ba, cô tức giận thở phì phò, hướng về cửa cầu thang, vừa định tìm bóng dáng Daniel, lại nhìn thấy Daniel, mặc âu phục màu trắng tao nhã, tác phong nhanh nhẹn, giống như một hoàng tử đỡ người Cẩn Nhu, mặc đồ bệnh nhân bước đi phía trước, hai người vừa nói, vừa cười, trong tay Cẩn Nhu còn cầmmột quả quít, đưa tới trước mặt của Daniel, cho hắn ngửi một cái,Daniel nở nụ cười thật mê người......
có ai khóc không? cho mượn thùng hứng nước mắt nè, nếu không khóc thì chuẩn bị khóc tiếp phía sau đi....
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 342: Xin Lỗi


Bóng đêm, rất dày đặc, rất đè nén, rất trầm lắng.......
Sương mù dày đặc, một mảnh trắng xóa.......!chỉ ó ánh đèn hàn nhạt rong bệnh iện và ánh đèn àu hồng ủa xe cứu ộ trong ương mù, óe sáng ếu ớt.
Hạ uyết bước hanh ra khỏi ệnh viện, hảy lên e, bật máy điều hòae, vội vàng ui về phía au, ở trước ườn hoa hanh chóng đánh mộtoay tròn, hạy như ay ra bên goài ……….
Con đường hía trước, ất tối, ương mù ày đặc, hưng đôi ắt Hạ uyết đẫm ệ vẫn óe sáng, ắm chặt ay lái, đạp hân ga lên 200 km/h, xe vọt thẳng về phía trước, mặc kệ phút tiếp theo là sống hay chết,cũng không quan tâm, hình ảnh lúc nảy làm cho cô cảm thấy vô cùng thống khổ và tuyệt vọng, cô cắn chặt răng, mặc cho nướcmắt tuôn ra như suối, trong đầu đều là hình ảnh lúc nảy ở bệnhviện, thấy Daniel dịu dàng mỉm cười với Cẩn Nhu, bạn tốt của côcầm quả quít đưa tới trước mặt Daniel, giống như thói quen của cô ở Pháp, trong lòng của Hạ Tuyết mãnh liệt đau nhói, cắn răng đạp hết chân ga, khiến chiếc xe cuồng loạn lao đi, cô nghẹn ngào, nhìn bầu trời tối tăm, khóc nấc lên …………
Hạ Tuyết vừa khóc, vừa lái xe bấm số điện thoại của Isha ………..
****
Số điện thoại của Hạ Tuyết ở phòng vang lên, nhưng người trongphòng này, vì chơi quá vui vẻ đã say khướt, Hàn Văn Hạo vừacùng vợ chưa cưới trở về phòng nghỉ ngơi, lại nghe tiếng điện thoại vang lên, hắn sững sờ, nghĩ đến Văn Vũ và người của tổdiễn kịch vẫn ở bên trong phòng của Hạ Tuyết ngây ngốc, liền bảo Tần Thư Lôi về phòng trước, hắn quan tâm đẩy cửa đi vào phòng của Hạ Tuyết, lại thấy dường như mọi người đã say, nằmla liệt ở trên ghế sofa, ở trên thảm lông, tay cầm chai bia ngủngon lành, hắn nhướng mày, biết tối nay bọn họ đã cử người canh chừng rồi, nên cũng không quản nhiều, nhưng nghe điệnthoại vẫn vang lên, hắn cũng không để ý, bởi vì bên trong phòng không có em trai, lúc hắn muốn xoay người, lại thấy đằng xa một chiếc điện thoại màu đen đang lóe ánh sáng xanh, hắn nghĩ nghĩ,đi tới, chậm rãi nhặt điện thoại di động lên, lơ đãng vừa nhìn, lại thấy Hạ Tuyết gọi điện tới, hắn có chút sững sờ, biết tối nay cô đitìm Daniel, tại sao lúc này lại gọi điện thoại tới đây?
Hắn nghĩ nghĩ, nhìn điện thoại trong tay vẫn còn vang, hắn do dựmột lát, vừa định alô một tiếng, liền nghe tiếng của Hạ Tuyết ởđầu bên kia điện thoại, khóc gọi: " Isha ……."
Hàn Văn Hạo sững sờ, theo bản năng cầm điện thoại di độngnghe ………
"Isha ……." Hạ Tuyết nghẹn ngào, nắm chặt tay lái, khóc nói:"Tôi phải làm thế nào đây? Có phải ông trời trừng phạt tôi không? Bởi vì 6 năm qua, tôi không tiếp nhận Daniel, cho nên hôm nay tôi bị báo ứng? "
Ánh mắt Hàn Văn Hạo trong ánh đèn màu đỏ thẫm chợt lóe lên, nắm điện thoại thật yên tĩnh lắng nghe.
Hạ Tuyết vẫn khóc nói: "Tôi thật sự không muốn làm tổn thương hắn, trong lòng của tôi cất giấu một người đã sáu năm rồi, tôi cũng rất đau khổ, tôi cũng không còn muốn yêu, giống như VănVũ nói, tình yêu chính là mặc kệ mình có bao nhiêu lý do cũng không thể không yêu, nhưng cho đến bây giờ tôi cũng chưa từngnghĩ đến muốn phản bội Daniel, bởi vì chúng tôi hẹn ước, tương lai nếu như ai thích người khác, chúng tôi nhất định sẽ vui vẻchia tay …….

sáu năm rồi, đã sáu năm rồi, một người đàn ông quan tâm và luôn che chở cho tôi, nhưng trong một buổi tối, đã ở cùng với người bạn thân nhất của tôi ……..

"
Hàn Văn Hạo nhướng mày, sắc mặt lạnh lẽo, chăm chú lắng nghe ……..
"Tôi muốn yêu người kia nhưng hắn không yêu tôi, người yêu tôi,chờ đến khi tôi xoay người lại thì hắn lại ra đi, đây không phải báo ứng sao? Isha, nhất định là báo ứng, ông trời đã trừng phạt tôi hổ thẹn với tình yêu của Daniel trong 6 năm qua, cho nên ôngấy đang trừng phạt tôi! Nhưng tại sao phải dùng cách này để trừng phạt tôi ……..

Daniel là người tốt đẹp nhất trên thế giớinày, tôi tình nguyện để bản thân mình bị đau khổ, tôi cũng khôngmuốn để cho hắn ở trong thế giới của tôi bị tan vỡ ………..thậmchí hắn và người bạn thân của tôi cùng sống chung một chỗ, cùngnhau mỉm cười ấm áp, hạnh phúc, mà tôi dường như là ngườiđứng bên ngoài thế giới của bọn họ, trơ mắt nhìn hoàng tử củamình cất bước ra đi ………" Hạ Tuyết vừa khóc nấc, vừa đạp hếtchân ga một lần nữa, chiếc xe lao về phía trước như tên bắn!!
Hàn Văn Hạo vừa muốn nói, lại nghe Hạ Tuyết khóc nói: "Bâygiờ tôi đau đến hận mình không chết đi, tôi cảm thấy rất cô độc, giống như sáu năm trước, Hàn Văn Hạo đã đuổi tôi một mình ra đi, rất cô độc ……..

rõ ràng muốn gặp cha đứa bé một lần cuối, nói với hắn, tôi phải đi ……… liếc mắt nhìn hắn một cái sẽ tốt,bởi vì hắn là cha của đứa bé nên tôi xem hắn như người thân củamình …….

nhưng hắn không muốn gặp tôi, đêm đó, tôi chờ dưới lầu đón gió tuyết thật to, toàn thân giá lạnh phát run, chỉ muốn gặp hắn một lần vì rất cô độc, may mắn trên thế giới này, còn có cha đứa bé, để cho tôi được nói tiếng tạm biệt với hắn …… nhưng tất cả thế giới đều vứt bỏ tôi ……...!rõ ràng tôi đã cố gắngsống tốt, ngay cả Cẩn Nhu, tôi cũng đã tha thứ, bởi vì tôi cảmthấy hận một người, sẽ rất cô độc, rất cô độc ……..

tôi cô độclớn lên, mười mấy tuổi, tôi đi tìm em trai thất lạc, tôi rất sợ một mình ……… "
Lồng ngực Hàn Văn Hạo phập phồng, ánh mắt b*n r* một luồng ánh sáng mãnh liệt.
"Isha, cô biết không? Trên thế giới này có lẽ sẽ có rất nhiều tìnhyêu thiên kinh địa nghĩa, sánh cùng trời đất, nhưng có thể cùng với tôi đi xem sóc con chỉ có một mình Daniel ……….

tôi nhớ tất cả mọi chuyện xảy ra trong 6 năm qua, nó như rất nhiều mảnhvụn đâm vào người tôi, rất đau ……." Hạ Tuyết khóc nấc lên.
Hàn Văn Hạo chậm rãi nghe Hạ Tuyết lái xe, hơn nữa còn mở tốc độ cao, tiếng gió gào thét vô cùng đáng sợ, hắn nghĩ nghĩ, đột nhiên mở miệng: "Hạ Tuyết!!"
Hạ Tuyết vẫn khóc nấc, nhưng nghe tiếng của Hàn Văn Hạo, côsững sờ, cầm tay lái, mặc cho chiếc xe vọt vào rong mưa ụi trùngrùng, không hốt nên ời.
Hàn ăn Hạo ội vã nói: "Tôi ặc kệ ây giờ ô đau đớn hế nào, hưng cô hải nghe ôi, lái e chậm lại, đừng vì ích động à tăng tốc độ!! "
"Mắc ớ gì tới anh? " ạ Tuyết ức giận ào khóc!!
Hàn ăn Hạo o lắng, hở dài ột hơi, ức giận ầm nhẹ: "Cô đừng nổiđiên!! ãy tin Daniel!! Nếu ắn dễ àng bị hi phối hư vậy, ắn khôngxứng làm đối thủ của tôi!! cô đừng vọng động như vậy!! Nghe tôi đi, lái xe chậm lại! "
"Anh không biết lúc nảy tôi đã nhìn thấy chuyện gì!" Hạ Tuyếtnghẹn ngào, khóc nấc lên, chân đạp chân ga, chiếc xe tiếp tục laođi!!

"Ở trong mắt tôi, Chuyện cô nhìn thấy đều là chuyện nhàm chán!! Nhưng tôi sẽ nói với cô một lần, cô phải tin tưởng Daniel!!"Hàn Văn Hạo vừa cầm điện thoại nói chuyện, vừa bước nhanh cướp lối đi, chạy xuống dưới lầu!!
"Tại sao anh tin hắn? Hắn không nhận điện thoại của tôi, hắn vàCẩn Nhu ở chung một chỗ!" Hạ Tuyết lại khóc nấc lên.
Hàn Văn Hạo nhanh chóng ngồi vào trong xe, vừa khởi động xe,vừa nói: "Nếu như Daniel nhìn không ra ý đồ của Cẩn Nhu, hắncũng không xứng làm đối thủ của tôi! Cô không thể chờ một chút sao? Giống như sáu năm trước, tại sao cô biết tôi sẽ không xuống lầu gặp cô? Tại sao không chờ thêm một lúc? Giống như sáu năm trước, đêm cô sinh Hi Văn, tại sao không chờ thêm mộtchút? Có lẽ một phút thôi, có lẽ ngắn hơn nữa ………."
Hạ Tuyết vẫn khóc, nói không ra lời!
Hàn Văn Hạo đạp chân ga, cho xe phóng ra bên ngoài Vườn trà,hướng đường cao tốc chạy tới, ánh mắt kiên định nhìn chằmchằm nhìn con đường tối tăm nơi phương xa, từ trước đến nay,hắn cũng chưa từng khát vọng, có thể nhìn thấy một trụ đèn nhưbây giờ, hắn vừa lái xe, vừa vội vàng hỏi: "Nói cho tôi biết, bây giờ cô đang ở đâu?"
"Tôi không biết, tôi chạy khắp nơi!" Hạ Tuyết khóc nói.
"Đồ ngốc!! " Hàn Văn Hạo mặt lạnh, cầm tay lái, cắn chặt rănglo lắng nói: "Cô biết tôi thích nhất ở cô cái gì không?" (A.Hạođang kéo dài thời gian a…!)
Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, cầm tay lái, không lên tiếng lắngnghe.

tại TRÙMTruyện.NET
"Là cô ngốc nghếch! " Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ nói: "Ngốcnghếch bị tôi khi dễ, ngốc nghếch sinh con cho tôi, ngốc nghếch nuôi dưỡng con của tôi, ngốc nghếch không hận tôi! Cô cứ nhưvậy, làm sao tôi không ghét cô? Không hận cô?"
"Đến lúc này anh còn mắng chửi người? " Hạ Tuyết tức giận đạpchân ga, khóc rống lên.
Hàn Văn Hạo vừa lái xe, vừa căng thẳng nói: "Sáu năm trước, vào ngày sinh nhật của cô, rõ ràng không sống nổi, rõ ràng không có chỗ để ngủ, lại vẽ cho mình bánh kem thật lớn, một mình vui vẻ sống trong thế giới của mình! Chịu thiệt một chút có gì quan trọng đâu? Nếu không phải ngốc thì cô không sống được cho đến tận bây giờ! Nếu cô không phải ngốc ……….tối hôm đó, tôi cũng không mang cô về nhà!! Bây giờ thì tốt rồi, có người yêu, có tiền đồ, có tất cả mọi thứ thì đã quên đi kiên cường lúc ban đầu sao? sinh mệnh cô quan trọng nhất mà cô cũng muốn vứt bỏ thì cô sẽ mất đi tất cả!! "
Nước mắt Hạ Tuyết dần dần vơi đi, nhưng vẫn nức nở …………
Hàn Văn Hạo cắn răng, cầm tay lái, đạp chân ga 200 km/h, xôngvào trong đám sương mù, vừa lái xe, vừa tức giận hỏi: "Rốt cuộc cô ở nơi nào? "

"Tôi không biết!!!" Hạ Tuyết không nhịn được ngẩng đầu lên,nhìn một cột mốc đường đường cao tốc phía trước, khóc nói:"Hiện tại, tôi đang ở trên đường Vân Thanh, phía trước chưa tới100m có một trạm xăng dầu ………"
Hàn Văn Hạo lập tức xem hệ thống vệ tinh, hắn lại đi đúngphương hướng rồi, cám ơn trời đất, hắn gấp rút nói: "Lập tức láiđến trạm xăng dầu rồi dừng lại!! Không cho phép lái xe đi nữa! Tối nay sương mù dày đặc!! Có nghe không?"
Hạ Tuyết không nói chuyện, vẫn nức nở …………
"Mẹ đứa bé, nể tình con gái, nghe tôi nói một câu đi!" Ánh mắtHàn Văn Hạo đột nhiên kiên định chợt lóe sáng, nói!
Hạ Tuyết khẽ cắn môi, nước mắt lăn xuống môi!
"Đừng cắn môi!! " Hàn Văn Hạo lại thô lỗ ra lệnh.
Hạ Tuyết không tự chủ, buông ra.
"Dừng lại trạm xăng dầu!! Đừng chạy loạn khắp nơi!! Chừngnào thì cô mới nghe hiểu được tiếng người? Sáu năm trước, rõ ràng là cô nói muốn rời khỏi, tôi đuổi cô đi khi nào? Được rồi!!Cô muốn đi, vậy cũng đừng trở lại!! Nói thì phải làm đúng chứ!!" Hàn Văn Hạo nói tiếp!!
Hạ Tuyết lau nước mắt ………..
"Cô cúp điện thoại cho tôi, tránh điện thoại hết pin, đến lúc đó không tìm được cô, đến trạm xăng dầu chờ tôi, cho dù có xảy ra chuyện gì, cũng chờ tôi!! Được không? " Hàn Văn Hạo nóixong, không nhịn được chậm lại, nhìn chằm chằm phía trước, xẹt qua một chút dịu dàng và đau lòng ……..
Hạ Tuyết gật đầu, lau nước mắt.
Hàn Văn Hạo cúp điện thoại, sau đó lái xe chạy thẳng tới phía trước, trên vệ tinh thể hiện cách trạm xăng dầu còn một cây số nữa, hắn căng thẳng tiếp tục chạy thẳng tới phía trước, muốn quẹo cua tiến vào con đường bình thường, ai ngờ trước mặt làsương mù, một chiếc xe hàng lớn, lao thẳng về hướng xe Hàn Văn Hạo ………..
"Kít…………" tiếng thắng gấp vang lên trên con đường tối tăm,buồn bã, đáng sợ, giống như tiếng đàn nhị trên sân khấu ………..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 343: Phía Trước Một Cây Số


Hạ Tuyết lái xe dừng trước trạm xăng dầu, nhìn bên trong trạmxăng dầu chỉ có hai nhân iên vì rét ạnh mà úp và trong hòng kínhđánh bài, hấy khách đến cũng hông quản, rừ phi khách êu cầu hì cố gắng ……..cô ẩn thận ở cửa e, bước uống, vừa au nước ắt, vừahìn con đường ối tăm hía trước, ghĩ xem Hàn ăn Hạo hi nào thìđến?.
Hạ uyết giơ ổ tay, nhìn đã là 11 iờ đêm, hì ra cô ái xe một hời gian âu như vậy, rong lòng ủa cô không hỏi đau ót, chợt ảm thấyó chút lạnh ẽo, ôm ai tựa vào bên thân xe, theo bản năng chậmrãi đếm thời gian và chờ đợi ……..
Nhưng thời gian từng phút trôi qua, Hạ Tuyết nhìn đồng hồ, đã11h 20 rồi, tâm trạng của cô chợt hoang mang, nghĩ người này không tới chứ? Nhưng cô nghĩ đến lúc nảy hắn vừa mới nói: Cho dù có xảy ra chuyện gì, chờ tôi ……… cô khẽ cắn môi, vừa suynghĩ một chút, không nhịn được buông lỏng môi dưới ra, muốn trở lại trong xe chờ, đột nhiên trước mắt chợt lóe sáng, đèn xe từ trên con đường tối tăm nhanh chóng chiếu đến, cô vui mừng tiến lên hai bước, chờ đợi ……
Một chiếc xe con màu xanh dương chậm rãi lái vào trạm xăng dầu, một người đàn ông gần 40 tuổi bước ra, bị lạnh có chút run run nhìn Hạ Tuyết một cái, mới đi vào trạm xăng dầu, yêu cầu đổ xăng, hai nhân viên đành phải đi ra, vừa đổ xăng cho người đàn ông kia, vừa cười nói: "Ông chủ Lưu, hôm nay tại sao đến chậm vậy? Không sợ thức ăn không còn tươi sao?"
"Ôi! Trước mặt gần cây số có một tai nạn xe! Làm hại lão tử thiếu chút nữa cũng bị đụng liên hoàn rồi! Chiếc Jicha của tôi a! Va quẹt một chút nữa, mạng của lão tử liền nở hoa rồi! " Lời của người đàn ông kia nói, trong màn đêm yên tĩnh, giống như tia chớp chậm rãi truyền đến, sắc mặt Hạ Tuyết sững sờ, quay đầunhìn về phía chiếc xe Jicha của người đàn ông kia, trong lòng cô lập tức lạnh lẽo, ánh mắt xốc xếch, lóe lên, đột nhiên lao nhanh về phía trước, vừa chạy vừa nhớ đến lúc nảy Hàn Văn Hạo nói: "Sáu năm trước, rõ ràng là cô nói muốn rời khỏi, tôi đuổi cô đi khi nào? Được rồi!! Cô muốn đi, vậy cũng đừng trở lại!! Nói được thì phải làm được chứ!! Cho dù có xảy ra chuyện gì, chờtôi, được không?" Cô "oa" một tiếng, bật khóc, vọt thẳng vào bên trong màn sương mù dày đặc, chạy nhanh, một ánh đèn xe chợt lóe lên từ bên cạnh cô, cô cũng không chú ý, chạy thẳng vềphía trước ………
Hàn Văn Hạo lái chiếc xe thể thao Mercedes màu đen chạy băng băng, chậm rãi dừng lại trước trạm xăng dầu, sau đó lo lắng bướcxuống xe, vẻ mặt lạnh lùng, bước nhanh đến chiếc Ferrari đỏthẫm bên cạnh, nhìn chỗ ngồi trống không, hắn cắn răng, nhanhchóng xoay người, nhìn cảnh vật trống trải xung quanh, gọi to: "Hạ Tuyết ……….

Cô đang ở đâu? Không phải bảo cô đứng ởchỗ này chờ tôi sao?"
Màn sương mù bao quanh người Hàn Văn Hạo, hắn vẫn đè néntâm tình, bình tĩnh vừa định xoay người đi vào trạm xăng dầu, lại nghe một giọng nói yếu ớt truyền đến ………."Tôi ở đây ……"
Hắn sững sờ, đứng lại, chậm rãi xoay người, quả nhiên nhìn thấyHạ Tuyết mặc quần áo thể thao màu đen, buột tóc đuôi ngựa, đeo mắt kính đen, từ trong màn sương mù đi ra, vẻ mặt đanghoảng sợ nhìn hắn, mái tóc của cô bị sương mù làm ướt đẫm, trênmặt cũng tràn đầy nước mắt, ánh mắt trong đêm tối lóe sáng nhưhai vì sao, thật đáng yêu, hắn thở hổn hển, kích động nhìn người này, trong ánh mắt xẹt qua một chút đau lòng, không nói gì thêm,chỉ sải bước đi tới trước mặt cô, mặt lạnh nhìn đôi mắt đẫm lệ của cô, lồng ngực phập phồng, đành phải bất đắc dĩ, cũng tứcgiận, vươn tay nắm vai của cô, ôm cô vào trong ngực nói: "Khôngphải bảo cô ở trạm xăng dầu chờ tôi sao? Tại sao chạy loạn khắpnơi? Cũng vì tính khí nóng nảy thế này, mới làm cho thiên hạ đạiloạn!
Hạ Tuyết tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo sững sờ, không dámcử động thân thể, chỉ cảm giác lồng ngực của hắn vô cùng rắnchắc, vô cùng ấm áp, giống như lồng ngực sáu năm trước, tay củacô đặt trên cánh tay của hắn, không dám nhúc nhích …………
Hàn Văn Hạo không nói gì nữa, chỉ ôm chặt thân thể của cô, ôm thật chặt, thật chặt ……….
Khuôn mặt Hạ Tuyết dính vào trước lồng ngực của hắn, nghe nhịp tim trong lồng ngực của hắn đập rầm rầm, rầm rầm, mặt của cô không biết vì sao lại ửng đỏ, thở phì phò, vừa định tránh ra khỏi ngực của hắn, lại bị Hàn Văn Hạo mặt lạnh ôm chặt thân thểcủa cô, để cho cô sát vào lồng ngực của mình, nói: "Đừng động! Tôi muốn xác định hai chân của cô chạy hết nổi nữa, tôi sẽ thảcô ra!! Không biết tự bảo vệ mình, ngày nào cũng làm phiền người khác! Cũng không sợ mất mặt!!

Hạ Tuyết nghe xong, liền nổi giận, ở trong ngực hắn, ngẩng đầulên, mạnh miệng nói: "Tôi làm phiền ai? Tôi không cầu xin anh đến! Là tự anh muốn đến!!
Hàn Văn Hạo nghe xong, liền cúi đầu thật gần nhìn bộ dáng Hạ Tuyết, làn sương mù dày đặc, khuôn mặt của cô cũng bị ướt nhem, cảm giác thân thể cô lạnh lẽo, liền tức giận buông cô ra, vừa cởi xuống áo khoác của mình nói: "Đúng vậy! Là tự tôi tìm tội chịu! Thân phận cô cao quý, tình yêu của cô rất tuyệt vời! Nếu cô không đi tìm chết, tôi để ý đến cô làm gì? Đã đến mức này, vẫn miệng vẫn còn nói cứng với tôi sao?"
Hạ Tuyết không lên tiếng, cúi thấp đầu.
Hàn Văn Hạo đem tây trang khoác lên trên người của Hạ Tuyết,kéo chặt cổ áo cho cô, nhìn cô thật sâu, rồi vươn tay nắm bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo, thậm chí đan mười ngón tay vào nhau thật chặt,nói: "Đi thôi ………"
Hạ Tuyết cúi đầu nhìn tay của hai người đan nhau chung mộtchỗ, cô lập tức kháng cự, muốn rút tay về, lại bị Hàn Văn Hạo nắm chặt tay của cô bước đi, cô không khỏi ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng Hàn Văn Hạo thật dày rộng, trong lòng ấm áp, cô lạicắn môi ……..
Hàn Văn Hạo lập tức quay đầu nhìn Hạ Tuyết, nhìn cô bướngbỉnh cắn môi …..
Hạ Tuyết lập tức buông lỏng môi ra, im lặng không lên tiếng bước đi theo hắn, Hàn Văn Hạo không nói gì thêm, dắt cô đi vòng qua xe của mình, nói: "Lúc nảy đụng xe liên hoàn, dường như xe của tôi xảy ra chút vấn đề, tôi lái xe của cô, đưa cô về thôi ……..

"
Hạ Tuyết nghe nói, tò mò nhìn qua phía trước chiếc xe, quả thật có vài vết trầy xước, cô có chút lo lắng hỏi: "Vậy anh không có sao chứ?"
"Không chết được!" Hàn Văn Hạo ôm Hạ Tuyết nhét vào trong xe, sau đó mình cũng ngồi ở vị trí tài xế, lúc chuẩn bị khởi động xe, điện thoại di động vang lên, hắn rút ra xem, là Tần Thư Lôi, Hạ Tuyết ngồi tại chỗ, quay đầu nhìn hắn, có chút ngượng ngùng nói: "Nhận đi, nếu không nghe điện thoại, đối phương sẽ bị giày vò …….

"
Hàn Văn Hạo suy nghĩ một chút, liền nhận điện thoại "Ừm! Đã muộn thế này còn gọi điện thoại làm gì?"

Tần Thư Lôi nằm trên giường, cất giọng nói mềm mại: "Không có anh, em không ngủ được ………."
Yên tĩnh, không khí thật yên tĩnh, rất yên tĩnh, cho nên giọng nói của Tần Thư Lôi vang lên trong buồng xe, giống như sợi tơ, Hạ Tuyết nghe lời này, liền quay đầu, nhìn sương mù ngoài cửa sổ……
Hàn Văn Hạo nhẹ nhàng nói: "Bây giờ anh đang bận xử lý côngviệc, sẽ về rất muộn, em ngủ trước đi …….

"
"Vậy chờ lát nữa anh về, anh phải ôm em ngủ ……." Tần ThưLôi cười ngọt ngào.
"Ừ……" Hàn Văn Hạo cúp điện thoại, sau đó im lặng nhìnphong cảnh ngoài cửa sổ ………
Hạ Tuyết cũng không lên tiếng, trong lòng suy nghĩ cùng người này ở chung một chỗ, lịch sử uôn không gừng tái iễn …….
"Kỳ lạ" àn Văn Hạo uay đầu hìn Hạ uyết, hỏi: "Hôm ay, tại ao cô lại hông có ảm giác ụng trộm ậy?"
Hạ uyết "chậc" ột tiếng, ói: "Tôi hông có ụng trộm ới anh, ột látrở về anh ôm vợ hưa cưới ủa mình gủ, tại ao tôi phải ánh tiếng ấu này? ôi không uốn làm ẻ thứ a!"
Hàn ăn Hạo uay đầu hìn Hạ uyết, nhướng ày nói: "Làm kẻ thứba? Cô có bản lãnh này sao?"
"Tôi không có! " Hạ Tuyết sảng khoái nói xong, liền nhìn hắnnói: "Lái xe đi!! Tôi mệt mỏi, muốn ngủ ……."
"Lúc nảy còn muốn chết sống đấy!! Vừa đụng đến tôi, cô liền trở lại bình thường! " Hàn Văn Hạo không để ý đến cô nữa, nổ máyxe, đạp chân ga chạy về phía trước, vừa lái xe, vừa hỏi: "Rốt cuộc tối nay xảy ra chuyện gì?"

Hạ Tuyết cúi đầu nói: "Lúc nảy đã nói rồi, không phải sao?"
"Hãy tin Daniel của cô ……..

tôi hiểu đối thủ của tôi, nếu không, chắc có gì đó hiểu lầm ………." Hàn Văn Hạo vừa lái xe, vừanói.
Hạ Tuyết quay đầu nhìn một bên khuôn mặt kiên nghị của HànVăn Hạo, không hiểu hỏi: "Tại sao anh cứ tin tưởng hắn như vậy? "
"Cô cho rằng ai cũng giống như cô sao, người khác đối với cô tốthay xấu, cô cũng không phân biệt rõ …… " Hắn đang lái xe, pháthiện tây trang trên vai cô chảy xuống, liền vươn tay kéo lại cho cô, mu bàn tay không nhịn được chạm vào khuôn mặt của cô,thuận tay véo nhẹ cằm của cô, nói: "Cứ luôn làm phiền ngườikhác!"
"Buông tay!! " Hạ Tuyết đẩy tay của hắn ra.
Trái tim Hạ Tuyết đập cuồng loạn, Hàn Văn Hạo cười khẽ một tiếng, giảm tốc độ chạy chậm đến phía trước, chiếc xe lướt đitrong màn mưa, sau đó nhìn phía trước thấy có ba chiếc xe bị tainạn, cho nên phía trước đã dựng lên rào chắn, hắn đạp chân ga nhắm con đường phía trước chạy thẳng, sau đó đạp xuống thắngxe, ai ngờ,chiếc xe vẫn lao nhanh ra phía trước, ánh mắt hắn ngưng tụ, nhưng bình tĩnh hỏi: "Hạ Tuyết, hôm nay lúc cô lái xe đến nội thành, có bước xuống xe hay không?"
"Có a, lúc ở bệnh viện đã xuống xe ……." Hạ Tuyết nhớ tớiDaniel, vẫn đau lòng cúi đầu.
Hàn Văn Hạo bình tĩnh lái xe hướng phía trước chạy nhanh, một lần nữa đạp xuống thắng xe, vẫn trống không ……..

ánh mắt hắnlóe lên, sau đó nắm chặt tay lái, chậm rãi nói: "Bây giờ tôi nói cho cô biết một chuyện, cô đừng sợ nhé …….

thắng xe của chúng ta bị hỏng rồi ……….".

ngôn tình hài

Hạ Tuyết quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, khiếp sợ đến tim gan runrẩy, nói: "Cái gì? Thắng xe bị hỏng? Vậy làm sao bây giờ? Chúng ta còn cách Vườn trà bao xa, trước mặt sương mù dày như vậy, nhanh gọi điện thoại đi ………."
"Không kịp nữa rồi ………" Hàn Văn Hạo vừa lái xe, vừa nhìn hệ thống vệ tinh hiện ra trước mặt có một cây cầu, vừa rồi mưabụi rất nặng, không nhìn kỹ biển báo giao thông …….

hắn bình tĩnh vừa lái xe, vừa vươn tay nắm nhẹ bàn tay nhỏ bé mềm mại của Hạ Tuyết, nhanh chóng nói: "Tôi giảm tốc độ chậm lại, sauđó cô mở cửa xe nhảy ra ngoài ……….

"
"A …..? " Hạ Tuyết bị sợ tới mức nước mắt rơi ra, nói: "Khôngthể nào? Nhảy xe sao?"
"Bình tĩnh một chút, đây là biện pháp duy nhất của chúng ta,trước mặt có cây cầu!! Nếu như chúng ta không nhảy, chúng ta sẽ phải cùng chết!! " Hàn Văn Hạo nhìn cây cầu phía trước cáchkhoảng một cây số, hắn lập tức quay đầu nhìn Hạ Tuyết, ánh mắtkiên định nói: "Cô phải tin tưởng tôi, tôi sẽ không để cho cô gặpchuyện! Vẫn luôn bảo vệ cô lâu rồi, dưới tình huống này, tôi sẽkhông để cho cô gặp chuyện! Nhanh lên!! Mở cửa xe!!"
Hạ Tuyết bị sợ đến gan mật muốn vỡ ra, bật khóc, nhưng vẫn nghe lời, vừa khóc, vừa run rẩy mở cửa xe ……..

cô mở cửa xe xong, quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, khóc hỏi: "Vậy còn anh?Anh làm thế nào? Sẽ không có việc gì chứ? Anh đừng có việc gì, tôi không muốn anh gặp chuyện không may ……."
Hàn Văn Hạo lái xe chạy về phía đường cao tốc gần nhất, lại nói:"Nói nhảm!! Tôi không để cho cô gặp chuyện, tôi sẽ gặp chuyệnsao? Đừng sợ, mau lên!! Đừng nhảy lên cây trên đường, nhảy lên đám cỏ ven đường kia!! Mau lên!!"
Hạ Tuyết vẫn ngồi trong xe, nhìn phía sườn dốc tối tăm sợ hãi, do dự, nước mắt lăn xuống ………..
Hàn Văn Hạo nhìn cây cầu ở phía trước cách 300 m, hắn nắmchặt tay lái nhìn Hạ Tuyết đang bị sợ đến hồn bay phách lạc, kêu to: "Hạ Tuyết!! Hãy tin tôi!! Hãy nghĩ đến Hi Văn!! Chúng ta phải sống!! Tôi không để cho cô gặp chuyện không may đâu!! Tôi nhất định sẽ tìm được cô!! Mau!! Nhảy đi!! " Nguồn tại http://trùm Truyện
Hạ Tuyết đột nhiên "oa" một tiếng, vừa khóc, vừa nhớ tới congái, cô đột nhiên hét lên một tiếng, hướng bên ngoài xe nhảy ra,thân thể lăn xuống dốc đứng, hướng chân núi lộn nhào, Hàn Văn Hạo nhanh chóng mở cửa xe, nhảy ra bên ngoài, thân thể "phịch"một tiếng, cả người nằm trên đường cái kịch liệt lộn một vòng,thân thể bị va chạm mạnh, bị xé rách đau đớn, Hàn Văn Hạo cắnrăng chống đất, chống bàn tay đầy máu, đứng dậy, không quan tâm đến xe nữa, chạy thật nhanh về phía trước, xác định phương hướng Hạ Tuyết rơi xuống lúc nhảy ra xe.........
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 344: Cúc Áo


Sáng sớm!
Sương mù vẫn rất nặng!
Dưới chân núi, một làn khói bếp hòa quyện vào trong sương mù,một con áo trắng hạy lủi ào bụi oa cỏ màu anh rồi ũng biến ất trong ương mù.
Thỉnh hoảng đầu ên kia, loài him muông hông biết ên đang ót véo von, ruyền đến ột loạt âm thanh.
Một on sóc nhỏ ôm một uả thông, hạy tới ột cây đại thụ hía trước, ai chân đang hạy, mông ốn éo, ái đuôi uông thỏng …….

Cuối ùng, nó ang từng uả thông đặt vào ột cái ốc cây, ái đầu ấp ló, ồi lại hạy đi, ột lát sau, từ trong núi rừng, ôm tới một quả thông, lại đặt vào cái hốc, bị bụi hoa che lấp ……..…

"Xoạt!" một tiếng, bóng người giật giật, sóc con lập tức bị giật mình chạy mất!
Một tiếng th* d*c, rồi từng hồi th* d*c vang lên, một bụi cỏ hoa bị một bàn tay trắng tinh, nhỏ bé nắm lấy trong lòng tay đỏ sậmcủa cô, một bóng dáng ở trên đám cỏ hoa bắt đầu nặng nề trởmình, đè lên đám cỏ hoa xinh đẹp …….

Hạ Tuyết nằm trên đám cỏ hoa, trên mặt, trên trán bị vết trầy xước, thật may bộ quần áo thể thao còn chưa rách, chỉ có nơi đùi bị đá vụn tạo thành mộtvết thương thật to, máu đã đong lại, trong sương mù nhìn giống như lớp bột nhão bôi lên đùi trắng tinh của nàng tiên, cô thở phìphò, hai mắt đau đớn khẽ chớp, nhìn bầu trời xám trắng trong sương mù, cây cổ thụ lâu năm, cô nuốt cổ họng khát khô, đầu óchoàn toàn trống rỗng, tạm thời không nhớ nổi chuyện gì …………
Con sóc nhỏ đột nhiên ôm một quả thông, chạy đến trước mặtcủa cô, tròng mắt tròn tròn nhìn chằm chằm trên mặt cô đầy vếtthương và dơ bẩn, Hạ Tuyết chớp chớp mắt đau đớn, nhìn con sóc con trước mặt, chợt ngẫn ngơ tưởng mình đang ở tiên cảnh trên đất Pháp, hai mắt cô mờ mịt, dường như nhớ ra điều gì, rốtcuộc nhớ đêm qua đã nhìn thấy Daniel và Cẩn Nhu đi chung với nhau, sau đó cô bật khóc chạy ra khỏi bệnh viện, lái xe cuồngloạn trên đường, sau đó Hàn Văn Hạo đến đón cô ………
Con ngươi Hạ Tuyết nhấp nháy, bất khả tư nghị, hai mắt trừngto, lập tức nhớ lại chuyện tối hôm qua cô nhảy xe, sau đó, lúc cô lăn xuống núi, dường như cô nghe có tiếng người, theo cô xuốngnúi, nói cách khác, Hàn Văn Hạo cũng ở dưới chân núi? Trái timcủa cô "bịch" một tiếng, quên mất mình đang ở trong hoàn cảnhnào, hai mắt trợn to, lo lắng quay đầu lại, nhìn bên trong làn sương mù, cây đại thụ già nua và một vài loài thực vật không biết tên bên cạnh cây đại thụ, trong lòng của cô chợt lạnh, chuyểnmắt qua bên kia, nhìn phong cảnh trước mặt vẫn như nhau, cách đó không xa, lại nhìn thấy có chút rõ ràng, Hạ Tuyết cắn chặt răng, cổ họng khát khô, theo bản năng mở mắt nhìn về phíatrước, màn sương mù theo tia nắng mặt trời, dần dần tản đi, rốtcuộc, cô thấy Hàn Văn Hạo nằm bên cạnh một cây đại thụ, hiểnnhiên lúc lăn xuống núi, đụng phải cây to, bị hôn mê ……… hốc mắt của cô lập tức đỏ lên, lo lắng, một tay nắm chặt gốc cỏ hoa mà mình đang đè lên, cắn răng buộc mình ngồi dậy, bất đắc dĩ,vừa động thân thể, xương cốt muốn vỡ ra, đau đến thấu tim gan ……..
Cổ họng Hạ Tuyết khát khô, nhìn thân hình Hàn Văn Hạo khôngnhúc nhích, không biết hắn còn sống hay chết, trái tim cô bị thắt chặt, nước mắt lăn xuống, cắn chặt răng, cố cử động thân thểmình, thân thể khôi phục lại một chút linh hoạt, Hạ Tuyết cố nénđau đớn, nắm chặt nắm lá vàng trên bùn đất, thở phì phò, đứnglên, cắn răng vịn cây đại thụ, từng bước, từng bước đi tới bênHàn Văn Hạo, vì chân Hạ Tuyết vướng trúng rể cây, cả người bổnhào về phía trước, thắt lưng "cộp" một tiếng, đau đớn muốn hôn mê, nhưng tay của cô đã khoác lên trên người của Hàn VănHạo, khi tay cô vừa tiếp xúc với cánh tay Hàn Văn Hạo, cảm thấy hắn có chút nhiệt độ, đột nhiên cô cười một tiếng, trong hai tròng mắt sủng nước, đôi môi tái nhợt khẽ hé nụ cười, cô vươn tay, kéocánh tay Hàn Văn Hạo, để cho hắn nghiêng người, vô lực kêu nhỏ: "Hàn Văn Hạo … Hàn Văn Hạo ……… tỉnh lại …….."
Hàn Văn Hạo vẫn không nhúc nhích.
Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, kéo cánh tay của hắn, nghẹn ngàogọi: "Hàn Văn Hạo …… Văn Hạo ……… tỉnh lại đi ……." Cô cắn chặt răng, đau đớn kéo cánh tay Hàn Văn Hạo, lật thân thểhắn quay qua ………
Cả người Hàn Văn Hạo lật lại, nằm trên mặt đất ướt đẫm, trên trán có một mãng máu đong khô ………
Nước mắt của cô lăn xuống, vội vàng chống mạnh thân thể, quỳ gối bên người Hàn Văn Hạo, kéo y phục của hắn, ôm mặt củahắn, nhìn hai mắt khép chặt, sống mũi cao, đôi môi mím chặt,trong lòng cô đau xót, cất giọng khàn khàn, suy yếu, gọi: "HànVăn Hạo …...!Văn Hạo …… tỉnh lại đi …..

tỉnh lại đi ……chúng ta vẫn còn sống ….

mở mắt nhìn đi …… xin lỗi, là tôi làmhại anh ……"
Hạ Tuyết đau lòng, nước mắt lăn xuống, không ngừng lay bờ vai của hắn, nhìn hai mắt hắn khép chặt, đột nhiên rất nhớ đến ánh mắt giống như con báo nhỏ, cô nghẹn ngào, kêu: "Cha đứa bé……cha đứa bé …..

tỉnh lại đi …..đừng làm tôi sợ, không phải anh nói mạng tôi hèn mọn sao? tôi nhận, tôi chết có được không? Anh đừng xảy ra chuyện gì! Anh phải sống, anh phải sống, anhcòn gánh vác trăm ngàn công việc …… tôi …..

Văn Hạo, tỉnh lạiđi ……" Text được lấy tại TRÙM Truyện
Hạ Tuyết vừa gọi, vừa nhìn hai mắt khép chặt của Hàn Văn Hạo, giống như sinh mạng đã kết thúc, hơi thở mong manh, như lưuluyến phút cuối cùng, giống như lúc mẹ chết, trong lòng của cô đau đớn dữ dội, đột nhiên "oa" một tiếng, bật khóc, nhào vào trước lồng ngực của hắn, khóc: "Anh đừng chết!! Đừng chết! Tôisẽ không đấu võ mồm với anh nữa, tôi sẽ không kích động nữa.

Tôi thừa nhận, tôi không có đầu óc, tôi thừa nhận tôi thiếu gân,tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, là tôi hại anh, thật xin lỗi ………."

Hạ Tuyết vừa nói, vừa cố kìm nén tiếng khóc to, nắm áo sơ mi trên ngực hắn, làm cho cúc áo rơi xuống, hai cúc áo bị rơi ra, cúc thứ ba chuẩn bị rơi xuống ……….

một bàn tay nhẹ nhàng bắtđược cổ tay của cô ………
"Oa …….." Hạ Tuyết khóc rống lên, vừa khóc vừa nhìn cái tay kia, vẫn cứ khóc, nhưng đột nhiên nín bặt, sửng sốt hai mắt đẫmlệ nhìn chằm chằm Hàn Văn Hạo đã hé mí mắt, trong khóe mắt b*n r* một chút ánh sáng ảm đạm, có chút bất đắc dĩ nhìn cô, nuốt cổ họng khô rát, chậm rãi, nói: "Đừng kéo áo tôi …….

cúcáo đã đứt hết rồi ……..".
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 345: Con Mèo Cực Lớn


Hạ Tuyết nhìn thấy Hàn Văn Hạo mở mắt, đáng lẽ ra là đaubuồn, nhưng lại nổi giận, cô không nhịn được vươn ay vỗ vào ai của hắn, ức giận êu to: "Anh ỉnh lại úc nào?"
Hàn ăn Hạo hở dốc ột hơi, hắm mắt ại nói: "Một át thôi ………"
"Vậy ao anh không ói sớm, àm hại ôi lãng hí nhiều ước mắt hư vậy! ôi còn tưởng ằng anh đã chết!" ạ Tuyết ừa nói, rong lòng ại đau ót, cúi đầu nhìn huôn mặt đẹp trai ủa Hàn ăn Hạo, ơi khóe ắt bị ột vết rầy xước, rên trán, ất cả đều là máu, áo sơ mi bị rách bươm vài chỗ, cánh tay bị thương, sưng đỏ, cô đột nhiên rất áy náy nhìn Hàn Văn Hạo, nghẹn ngào nói: "Thật xin lỗi, lần nàyliên lụy đến anh rồi …….

thật xin lỗi……….

"
Hàn Văn Hạo nhắm mắt không lên tiếng, nhưng vẫn đau đớn, thởdốc một hồi lâu mới nói: "Tôi không có thói quen nghe cô nói xin lỗi, rất buồn nôn!
Hạ Tuyết lập tức nhìn hắn chằm chằm.

Hàn Văn Hạo nằm trên cỏ, trên nét mặt thoáng qua đau đớn, hắn chậm rãi mở mắt, sau đó nâng cánh tay vô lực ……….

.

"Thế nào?" Hạ Tuyết nhìn vẻ mặt của hắn có chút kỳ quái, liền tò mò hỏi.

"Lúc nảy tôi xoay người, dường như bị cái gì đâm trúng …….

rất đau, rất ngứa ……" Hàn Văn Hạo vô lực nói.

"Để tôi xem một chút" Hạ Tuyết lập tức đưa hai tay, khẽ nâng cánh tay Hàn Văn Hạo, lại nhìn thấy trên cánh tay của hắn bịmấy cây gai đâm vào, cô giật mình, vội vàng khẽ đẩy người HànVăn Hạo xoay lại, lại nhìn thấy rõ trên cánh tay hắn có gai thựcvật rất nhỏ, cô cảm giác loại cỏ này rất quen thuộc, cô nhớ ngày hôm qua lúc ở chân núi, nhặt củi bị gai đâm, cô lập tức hoảnghốt kêu to: "Trời ạ! Đây là cỏ độc!"
Cô nói vừa xong, không chờ Hàn Văn Hạo có phản ứng, lập tức lấy tay nhổ mấy cây gai đâm trên tay hắn, sau đó không suy nghĩgì, cúi đầu xuống hút mạnh vào vết thương đang sưng đỏ trên tayHàn Văn Hạo …….

Hàn Văn Hạo nhướng mày, đưa một cái tay khác, đẩy cô ra nói: "Đừng làm như vậy!!"
"Đừng lộn xộn!! Anh chết, tôi cũng không muốn sống nữa…….

" Hạ Tuyết không có thời gian, vẫn cúi đầu hút máu độccho hắn, từng ngụm phun ra ngoài, vừa phun, vừa nhớ đến phương pháp mà Hàn Văn Kiệt đã cho dạy mình, nhanh chóng vừa phun máu độc, vừa nhìn màu máu chuyển từ đen sang màuđỏ tươi, cô vẫn chưa yên tâm, vẫn hút …….

.

Hàn Văn Hạo nằm trên cỏ, thật yên tĩnh nhìn Hạ Tuyết lo lắng hút máu cho hắn, trên mặt có vài vết trầy xước, mái tóc quăn rốiloạn dính vài chiếc lá khô, giống như một tên ăn mày nhỏ quỳ gối trước mặt của mình, không ngừng hút máu độc, từng ngụm, từng ngụm phun ra ngoài, khóe miệng dính một chút máu tươi, hắn nhìn cô, lồng ngực hơi phập phồng, sâu kín nói: "Không phải cô hận tôi sao? Hận muốn cho tôi chết đi …….

"
Hạ Tuyết vừa hút máu cho hắn vừa hỏi: "Không phải anh cũng hận tôi sao? Anh cũng muốn tôi chết đi ……! "

Hàn Văn Hạo không lên tiếng.

Hạ Tuyết phun máu ra, cẩn thận nhìn lần cuối, thấy máu đã đỏtươi cô mới thật sự yên tâm, nhớ Hàn Văn Kiệt nói: Trung y dạyÂm Dương điều hòa và cân bằng, vạn vật cũng có tương sinh,tương khắc, có thuốc độc, nhất định sẽ có thuốc giải độc, cho nên ở gần nơi có cỏ độc cũng có thể sẽ mọc cỏ giải độc …… côkhông nói gì nữa, lập tức chống thân thể bò dậy, bắt đầu tìmxung quanh chỗ mọc cỏ độc, dựa vào trí nhớ lúc Hàn Văn Kiệttìm cỏ giải độc cho mình …….

Hàn Văn Hạo không hiểu, chống mạnh thân thể, nửa nằm trên đám cỏ lạnh lẽo suốt đêm, tay chân hơi khôi phục, nhìn Hạ Tuyết dọc theo đường đi vào trong đám sương mù đang tìm kiếm cái gì,hắn nuốt một ngụm nước bọt, mệt mỏi, thở nhẹ, hỏi: "Cô muốn tìm cái gì?"
"Tìm cỏ giải độc cho anh ……!!" Hạ Tuyết vội vàng vươn tay vạch một đám cỏ, rốt cuộc cô đã phát hiện chỗ con sóc nhỏ chạy qua, một bụi hoa nhỏ màu đỏ phát sáng, xung quanh bụi hoa nhỏ màu đỏ là loại cây cỏ giống như lá cây Bạc Hà, cô vui mừng cảm ơn, hai mắt ửng đỏ, nghẹn ngào nở nụ cười, kêu to: "Tìm được rồi!! Tìm được rồi!!"
Hàn Văn Hạo không nhịn được, nhìn về hướng sương mù, thấyHạ Tuyết quỳ gối trong một đám cỏ, nắm lên một cọng cỏ nhỏ,bỏ vào trong miệng của mình nhai, nhai đi nhai lại, còn sợ không đủ, lại ngắt thêm một cọng cỏ nữa bỏ vào trong miệng, từngngụm, từng ngụm nhai ……
Hàn Văn Hạo nuốt cổ họng khô rát nhìn bộ dáng kia của cô, không hiểu hỏi: "Rốt cuộc cô đang làm gì?"
Hạ Tuyết không để ý đến Hàn Văn Hạo, lại ngắt một cọng cỏ nữa bỏ trong miệng mình nhai, nhai xong rồi, mới chống thân thể đauđớn, đi tới bên cạnh Hàn Văn Hạo, quỳ gối trước mặt của hắn,không để ý đến ánh mắt quái dị của Hàn Văn Hạo, nhả cỏ giải độc ra, bôi nhẹ lên vết thương của Hàn Văn Hạo ……
Hàn Văn Hạo lập tức cảm giác chỗ vết thương mát lạnh, hơn nữa vùng da cũng không còn đau đớn và ngứa ngáy nữa, sắc mặt củahắn dần dần dịu lại.

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, rất hồi hộp hỏi: "Có đỡ chút nào hay không?"
Hàn Văn Hạo vô lực gật đầu, cảm giác loại cỏ này đang từ từ rót vào trong miệng vết thương của mình, có hiệu quả rất kỳ diệu,hắn liền hỏi: "Tại sao cô biết cỏ giải độc này?"
Sắc mặt Hạ Tuyết đột nhiên thu lại, cẩn thận duỗi ngón tay, cạo nhẹ xác cỏ cho hắn, tránh chảy xuống, nói: "Là em trai của anh dạy cho tôi, hôm qua tôi cũng bị loại cỏ này đâm phải ………"
Hàn Văn Hạo nhìn cô.

Hạ Tuyết có chút cố kỵ nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Thế nào? Anhkhông vui sao? Chúng tôi chỉ tình cờ gặp nhau thôi …….

.

"
Hàn Văn Hạo không để ý tới những lời này, chỉ chống người,đứng lên nói: "Văn Kiệt chắc sẽ không bị tổn thương, cô muốnyêu hắn thì yêu đi, tương lai ăn đau khổ, cho dù cô có nhai nhiêucỏ giải độc, cũng không cứu được cô!!"
Hạ Tuyết "a" một tiếng, nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Chẳng lẽ, anhkhông cho phép tôi đến gần hắn là vì sợ tôi bị thương?"
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, tay vịn vào cây đại thụ, đứng vững trên mặt đất, nhìn xung quanh bốn phía nói: "Tôi không muốnvào lúc này, nói đến chuyện tình cảm nam nữ, rất nhàm chán!! Chúng ta phải nhanh chóng tìm đường đi ra ngoài, điện thoại di động của chúng ta không thể dùng được rồi, căn bản cũng khôngcó biện pháp liên lạc với bên ngoài!"
Hạ Tuyết gật đầu, nuốt nước miếng, cũng nhìn một vòng hoàn cảnh xung quanh nói: "Đúng vậy a, tôi có chút sợ, lần đầu tiêngặp phải chuyện như vậy!! chỗ này khắp nơi đều cây đại thụ lâunăm và một vài loài động vật kỳ quái, chờ một chút …….

.

khônggặp cọp chứ? Tôi nghe nói ở gần Vườn trà có động vật hoang dã …….

.

"
Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn cô: "Cô đóng phim nhiều rồi đó? Lại còn cọp nữa!!"
Hạ Tuyết quay đầu nhìn hắn, lập tức chưa hết giận, cãi lại: "Nếuquả thật có cọp thì sao?"
Hàn Văn Hạo nhìn cô nói: "Không phải cô vì muốn cãi thắng tôi mà hi vọng lúc này có cọp xuất hiện chứ?"
Hạ Tuyết nhìn hắn, "chậc" một tiếng, nhướng mày nói: "Anhđừng nói giỡn, tôi không muốn chết cùng anh đâu!" Text được lấy tại TRÙM Truyện

"Không phải cô vừa nói, tôi chết, cô cũng không muốn sống?"Hàn Văn Hạo nhìn cô nói.

"Tôi là diễn viên, diễn xuất vốn rất chuyên nghiệp mà…….

" Hạ Tuyết vừa nói xong, cảm thấy bên chân có chút âm ấm, cô kỳ quái cúi đầu xuống, cư nhiên nhìn thấy một con mèo lông trắng cực lớn đang l**m chân của mình, cái đầu vương giả của con mèo kia trông thật ngầu, cô lập tức mỉm cười khẽ dời cái chân củamình, nói: "Không ngờ, nơi rừng núi hoang dã này có một con mèo lớn như vậy, …… con mèo này thật xinh đẹp …….

.

rất khíphách …… anh nói có đúng không?"
Hạ Tuyết cười ngẩng đầu lên nhìn về phía Hàn Văn Hạo, vừamuốn nói chuyện, lại nhìn cả khuôn mặt của hắn cứng ngắc, cặpmắt phát ra luồng ánh sáng kỳ lạ, lồng ngực bắt đầu phập phồngkịch liệt ….

.

"Anh làm sao vậy?" Hạ Tuyết vừa dùng chân đùa với con mèo cực lớn này, vừa ngạc nhiên nhìn Hàn Văn Hạo hỏi.

Hàn Văn Hạo sâu kín quay đầu nhìn về phía Hạ Tuyết, sắc mặt cốgắng bình tĩnh nói: "Được rồi cô thắng ………"
Hạ Tuyết kỳ quái nhìn hắn, bật cười hỏi: "Cái gì mà anh thắng hay tôi thắng? Rốt cuộc anh đang nói cái gì?"
Hàn Văn Hạo đột nhiên cắn răng, tức giận, nhanh chóng nói: "Cái người ngu ngốc này!! Ánh mắt cô bị mù hay sao hả, chân cô đang giẫm lên một con cọp con!!! Cô thắng rồi!!"
Con ngươi Hạ Tuyết trừng lớn, máu toàn thân nhanh chóng đông đặc!!.
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 346: Đối Thủ


Một bàn tay run rẩy lợi hại, chậm rãi xẹt qua không khí, nắm chặt một cái tay khác ……..
Hàn Văn Hạo ất đắc ĩ nhìn về hía Hạ uyết.
Hạ uyết hoảng ợ đến ắc mặt rắng bệch, oàn thân un rẩy, uốt mộtgụm nước ọt, nắm hặt tay àn Văn Hạo, hở phì hò nói: "Tôi ai rồi,ôi thật ự sai rồi, ề sau tôi hông đấu õ mồm với anh nữa! ây giờhúng ta làm hế nào?"
"Rau rộn a!" àn Văn Hạo hìn cô, ẫn cũng hông nhúc hích, nói
Hạ uyết nhìn ắn la hét: "Không ần lựa họn thời điểm nói đùa!!Mẹ nó!! Cái gì câu chuyện tình yêu tan vỡ, ai phản bội ai cũngkhông quan trọng nữa!! Bị bao nhiêu uất ức, sống bao nhiêukhổ sở, bị người bỏ thuốc ném vào phòng người khác, cũngkhông còn quan trọng nữa! Đêm qua, lúc nhìn thấy Daniel vàCẩn Nhu đi chung với nhau, cũng không cần quản nữa!! Tôi nên bình tĩnh uống thuốc ngủ mà không phải rơi vào cái địa phươngquỷ quái này, ngay cả mạng cũng không thể sống!! Còn so đo cái gì? Chỗ này tại sao lại có cọp? Chúng nó kiêu ngạo như vậy, không phải nên ở trong vườn bách thú sao? Hàn Văn Hạo, khôngphải chỉ số IQ của anh là 180 sao? Anh nghĩ biện pháp đi ……!
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết nói thẳng: "Chỉ số IQ của tôi là 180,đối với cọp có tác dụng không? Cô muốn nói đạo lý với nó không? Nói một chút lịch sử trưởng thành bi thảm của cô?
Hạ Tuyết lại "oa" một tiếng, bật khóc, run rẩy nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Nó vẫn l**m chân của tôi ……..

nó đang l**m chân của tôi…… Hàn Văn Hạo, làm sao bây giờ? mới nhất ở TRÙMTruyện.NET
Vẻ mặt Hàn Văn Hạo nghiêm túc, suy nghĩ trong chốc lát, nhìntrái, phải, xung quanh, phân tích nói: "Con cọp là động vật điển hình sống một mình, hơn nữa giỏi công kích con mồi từ sau lưng,hơn phân nửa là sáng sớm ra ngoài kiếm ăn, ban ngày cũng sẽnghỉ ngơi, bây giờ chúng ta chỉ có thể tự cầu nhiều phúc, hi vọng hiện tại nó cũng không núp ở một góc nào đấy sau lưng chúng ta, đừng động đến con cọp nhỏ này, chúng ta dọc theo đường từ từđi về phía trước, hơn nữa ngàn vạn lần không được dựa vào bụicỏ ở đây chạy!! Đi!!
Hắn vừa nói xong, lập tức ôm Hạ Tuyết vào lòng, ôm chặt eo nhỏ của cô, cùng với cô bước nhanh về phía trước ……..
Hạ Tuyết tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, không nhịn được,vòng chặt cái hông của hắn, toàn thân run rẩy quay đầu nhìn concọp trắng kia, cư nhiên nó lại lắc lắc cái mông, từng bước, từng bước đi theo, máu của cô lại lạnh, nắm chặt cổ áo Hàn Văn Hạo, hoảng sợ đến giọng nói trở nên run rẩy: "Hàn Văn Hạo, con cọpnày đi theo chúng ta …… nó …..

nó …...!nó …… nó theo tới rồi ……"
Một tay Hàn Văn Hạo xoay đầu Hạ Tuyết, để cho cô tựa vào trong ngực của mình, ôm chặt vai của cô nói: "Đừng sợ đối thủ!! Cô càng sợ, nó sẽ càng tiến đến gần! Trên thế giới này, bản thân sự vật cũng không đáng sợ, đáng sợ là sức tưởng tượng của conngười.

Cô càng sợ, cô sẽ càng nao núng!! Nếu như chúng ta tạm thời không có biện pháp đối phó, chúng ta tránh mũi nhọn củanó, để tránh đả kích tinh thần của mình! Hiểu chưa? Huống chi, mới sáng sớm, chúng ta ở đây giằng co lâu như vậy, tôi đoán chừng con cọp này không có tới!! Mau!! Bước nhanh về phía trước! Cô không chú ý sao? Lúc nảy khi tôi vừa tỉnh lại, đã nghengửi được một mùi khói bếp, có lẽ xung quanh đây có thể có dấuvết con người!!"
Hạ Tuyết nghe xong, có chút yên lòng ngẩng đầu lên, nhìn hắnnói: "Có thật không? Anh ngửi được mùi khói bếp sao?"
"Ừm!! Đừng sợ!!" Hàn Văn Hạo nói xong, ôm chặt thân thể củacô, bước nhanh về phía trước ……
Hai người căng thẳng càng bước nhanh!!
Đường dưới chân núi càng lúc càng khó đi, lúc trước có rừng cây đại thụ lâu năm, nhưng mặt đất có chút bằng phẳng, cũng khôngkhó đi, nhưng khi bọn họ vòng qua vùng đất bằng phẳng, đi dọctheo sườn núi nhỏ lên trên, lại phát hiện rừng cây càng dày đặchơn, màu xanh dày đặc bao trùm càng trở nên quỷ dị, thỉnh thoảng có tiéng động vật kêu, Hạ Tuyết hoảng sợ đến co rúc, lạikhông nhịn được càng dựa vào sát ngực Hàn Văn Hạo, nghe tiếng tim đập mãnh liệt, hưởng thụ nhiệt độ ấm áp của cơ thể hắn, làmcho người ta thư thái, cô không nhịn được ngẩng đầu nhìn hắnmột cái, vừa khéo thấy khuôn mặt hoàn mỹ đẹp trai của Hàn VănHạo, cặp mắt chăm chú, phát sáng, thỉnh thoảng lúc căng thẳngkhẽ chớp một cái, tràn đầy k*ch th*ch ……..
Có lẽ Hàn Văn Hạo biết Hạ Tuyết đang nhìn mình, nói: "Cô đừng cố nhìn tôi! Hãy nhìn xung quanh! Con đường này càng lúc càngkhó đi, cô phải cẩn thận một chút!!"

Hạ Tuyết đành phải gật đầu, hai người ôm nhau cùng nhau đi vềphía trước, có đôi khi gặp phải đường dốc, Hàn Văn Hạo biết chân của Hạ Tuyết bị thương, hắn cắn răng cõng cô đi lên dốc ……..

hai tay Hạ Tuyết ôm cổ của hắn, quay mặt hỏi: "Tại sao phải đối xử tốt với tôi vậy? Anh có thể bỏ tôi lại ………"
Hàn Văn Hạo vừa cắn răng leo dốc, vừa thở phì phò, nói: "Trongđời tôi, người nào cũng gặp qua rồi, nhưng loại người như cô là lần đầu tiên đụng phải!"
"Cái gì?" Hạ Tuyết kỳ quái hỏi hắn!
Rốt cuộc, Hàn Văn Hạo đã trèo qua cái dốc đứng, sau đó đi đếnmột đoạn đường bằng phẳng, hắn vừa cõng Hạ Tuyết bước đi, vừa nói: "Không biết tốt xấu!! Đúng là ngu ngốc!! Tôi muốn bỏ cô lại, tôi sớm đã bỏ rồi! Cần gì chờ đến bây giờ cùng cô sốngchết chứ? Ai lại giống như cô? Mới lúc nảy còn nói cùng chếtvới tôi, người sống lại, đã nói mình là diễn viên chuyên nghiệp rồi!"
Mặt của Hạ Tuyết đỏ lên nói: "Học theo anh đó!!"
"Cô không có bản lãnh này!" Hàn Văn Hạo vẫn cõng Hạ Tuyết đivề phía trước.
"Anh thả tôi xuống đi! Anh cũng mệt rồi!" Hạ Tuyết bảo hắn buông mình ra!
Hàn Văn Hạo lại siết chặt hai tay, vẫn cõng cô bước đi, nói: "Chân của cô bị thương! Nếu như đi xảy ra chuyện gì, con cọpxơi cô, tôi liền mặc kệ!! Đừng giày vò tôi, không có việc gì thì côngủ đi, giữ thể lực, một lát nếu như tôi xảy ra chuyện, cũng cóthể chiếu cố lẫn nhau!"

Hạ Tuyết nghe xong, liền tựa đầu vào vai Hàn Văn Hạo, phát hiện lưng của hắn vừa dày vừa rộng, ấm áp, đáng tin cậy, cô không nhịn được, vươn tay, ôm cổ của hắn nói: "Cám ơn anh ………."
"Đừng buồn nôn như vậy! Ngủ đi!" Hàn Văn Hạo cõng Hạ Tuyếtsau khi đi qua đoạn đường đất bằng, lại đi lên dốc đứng, hắn cố gắng leo lên, rốt cuộc hắn ngửi được mùi khói bếp rõ ràng, trên mặt của hắn lộ ra nụ cười, nói: "Hạ Tuyết! Chúng ta được cứu rồi!"
"Ồ ……?" Hạ Tuyết từ sau lưng của hắn ngẩng đầu lên, nhìnthấy phía sau dốc là một chỗ đất bằng phẳng, giữa khoảng đất bằng có một căn nhà nhỏ làm bằng gỗ, xung quanh nhà là hàngrào trúc, trong hàng rào trúc có mấy con gà màu trắng, màu đen đang đi lại thật xinh đẹp, bên ngoài hàng rào trúc có mấy con sóc con, đang vui vẻ nhảy tới, nhảy lui, xung quanh căn nhà gỗ nhỏ có rất nhiều kỳ hoa dị thảo, khói bếp và sương mù lượn quanhgiống như tiên cảnh nhân gian, vô cùng xinh đẹp ……….
"Không phải tôi đang nằm mơ chứ?" Hạ Tuyết cảm giác mình cóchút hồ đồ rồi.
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, trời sanh hắn có bản tính nhạycảm và sức công kích khác thường, hắn liếc mắt nhìn vào trongnhà, cư nhiên nhìn thấy ba con cọp chạy ra ………
Hạ Tuyết há hốc vì kinh ngạc, theo bản năng ngậm chặt miệng,hai mắt trừng lớn, run rẩy chỉ vào con cọp con, kinh hoảng kêuto: "Trời ạ!! Lão hổ ……Lại là lão hổ …….ba mẹ của nó vào trong nhà này ăn thịt người rồi!!"
"Nói nhảm!! Nói nhăn nói cuội!!" Có một giọng nói từ trong nhà truyền ra..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 347: Hắn Là Chồng Cô Sao


Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết lập tức nhìn về phía căn nhà gỗ nhỏ, cư nhiên nhìn thấy một ông lão đã hơn 70 tuổi đi ra, mặc áo khoác đã cũ, àu xanh dương hạt, quần ó hai miếng á màu đen,rong tay một ái rổ nhỏ, đựng đầy uả ớt, hân bước hập khiễng đi ra khỏi ăn nhà nhỏ, đứng trước ửa, liếc hìn Hàn ăn Hạo à Hạ Tuyết, ẻ mặt ghiêm túc, o dự một át, rồi ói: "Cọp on của tôi hông ăn hịt người, ẹ của ọn nó vừa ới qua đời!
Hạ uyết thở hào nhẹ hõm, nằm rên lưng ủa Hàn ăn Hạo, ay làm dấu hữ thập, nói: "Cầu mong Thượng Đế bảo vệ cho nó ở trênthiên đường có thể tiêu diêu tự tại …….."
Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn Hạ Tuyết, chậm rãi buông cô xuống,khẽ ôm Hạ Tuyết đi tới bên ngoài hàng rào trúc, khẽ gật đầu chào ông lão, cung kính nói: "Lão nhân gia, xin chào, lúc chúng cháu lái xe, ra khỏi một chút bị tai nạn giao thông, té xuống vách núi,đi thật lâu mới đi tới nơi này, muốn xin ông chỉ điểm một chút, làm thế nào để ra khỏi núi?
Ông lão nghe xong, không khỏi quan sát Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết, hai người vô cùng nhếch nhác và mệt mỏi, khắp thân thểđều là vết thương, trên trán người nam này vừa đỏ vừa sưng, cònnhuộm vết máu, ông lão cẩn thận buông cái rổ ớt của mình xuống, chân khập khiễng đi ra khỏi hàng rào trúc bao quanh cănnhà, đi tới bên cạnh bọn họ, chậm rãi nói: "Các người đi theo tôi……….."
Hàn Văn Hạo liền ôm Hạ Tuyết đi theo phía sau ông lão, đi tớingọn núi, ông lão kéo nhẹ nhánh cây, chỉ ra bên ngoài dãy núi kéo dài vô tận nói: "Bây giờ các người có hai con đường, một làđi dọc theo phương hướng các người rơi xuống, keo trở lại, hai là đi dọc theo mấy ngọn núi này đi ra ngoài, 6 tháng trước tôi ra trấn mua đồ, đã đi hai ngày hai đêm ………"
"Hai ngày hai đêm?"Hạ Tuyết khiếp sợ nói: "Không thể nào đâu?
Ông lão quay đầu, trên gương mặt nhăn nheo, nở một nụ cườinói: "Cô gái nhỏ, tôi đi bộ a …… nếu như hai người còn trẻ tuổi, tối thiểu cũng phải đi hơn một ngày ……..

nhưng nhìn bộ dạngcủa hai người như vậy, có thể đi sao?

Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết đồng thời không lên tiếng.
Ông lão không nhìn bọn hắn, xoay người lại, bước chân khập khiễng đi vào trong nhà, vừa đi vừa nói: "Có thể còn sống đãkhông dễ dàng, nghỉ ngơi một chút đi, lấy lại thể lực, rồi đi.

Có lẽ chờ người tới cứu hai người thôi, tôi ở đây, rất ít người đến,nhưng người ở thôn trà, có đôi khi đi ngang qua chỗ này của tôi, đưa trà đến cho tôi ……….

Hai người có thể thử thời vận mộtchút ……"
Hàn Văn Hạo nghe ông lão nhân nói, hơi dãn ra, có chút hi vọnghỏi: "Ông có thể cho bọn cháu ở chỗ này nghỉ ngơi một ngày hay không? Cháu nhất định sẽ báo đáp tốt cho ông!"
Ông lão nghe xong, trên khuôn mặt chất đầy nếp nhăn khẽ độngđậy, mỉm cười xoay người nhìn Hàn Văn Hạo khí thế tràn đầy, ánh mắt sáng loáng, mặc dù quần áo rách bươm, nhưng cả ngườilộ ra nét cao quý ……" Cháu có thể báo đáp tôi cái gì? Có lẽ ngày mai tôi chết rồi, cháu có thể báo đáp cái gì? Vào đi? Người trẻ tuổi, nói chuyện tục tằng như vậy! Không có chút lễ phép!"
Hàn Văn Hạo không lên tiếng.
Hạ Tuyết lập tức cười, tiến lên nói: "Hắn không có ý này, ôngkhông nên hiểu lầm.

Nếu như ông có thể cho bọn cháu ở lại, bọncháu thật cảm kích ông.

Bọn cháu đã đi đường thật lâu, bây giờlà lúc nào, bọn cháu cũng không biết".
"Ở chỗ này chỉ có ban ngày và buổi tối, không có cái gì gọi làthời gian …..

vào đi …… nghỉ ngơi một lát, uống một chút nước……" Ông lão vừa nói, vừa liếc nhìn Hạ Tuyết, lại nhìn Hàn Văn Hạo, giơ tay hỏi Hạ Tuyết: "Hắn là chồng cô sao?"

Hạ Tuyết sững sờ, quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo…….
Hàn Văn Hạo cũng đứng ở phía sau, nhìn cô.
Trên mặt Hạ Tuyết chất đầy nụ cười, gật gật đầu: "Ách …… haha ha ……" Truyện được tại TRÙM Truyện
Hàn Văn Hạo cúi đầu, nở nụ cười chế giễu.
Ông lão vừa nghe, cũng có chút vui vẻ, giơ tay nói: "Người anh em này rất đẹp trai đấy! So với cháu rể của tôi còn đẹp hơn …….

chỗ này của chúng tôi đã rất lâu không có đôi vợ chồng trẻ tớinhà tôi rồi.

Cháu gái của tôi sau khi lấy chồng cũng không trở lại…… vào đi ……"
Hàn Văn Hạo nghe, liền đỡ Hạ Tuyết đang bị thương chân đi vào trong căn nhà nhỏ, vừa đi vừa nói: "Lúc nảy tại sao không phủ nhận?"
"Anh không thấy lão gia gia kia vừa nghe chúng ta là vợ chồng, ông vui vẻ đến thế sao? Ai biết ông ta có xem chúng ta là ngườixấu hay không? không cẩn một chút, chúng ta bị đuổi đi? Làmvợ chồng, cũng không giống người xấu …… quan tâm làm gì,nghỉ ngơi một chút rồi nói …….." Hạ Tuyết nói xong, sau đó ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, chợt nhíu mày nói: "Tôi để choanh làm chồng tôi là nể mặt anh lắm rồi!!"
"Tôi không cần cô nể mặt! Da mặt của cô quá dầy rồi!"Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn cô một cái, nhưng vẫn cẩn thận nắm chặthông của cô, theo ông lão đi vào một căn nhà âm u nhưng lại hếtsức chỉnh tề, phòng khách nhỏ, hai bên phòng khách có hai gian phòng, ông lão nói với bọn họ: "Hai người ở gian phòng này, đâylà phòng chuẩn bị cho cháu gái của tôi ……"

"Vâng! Cám ơn lão gia gia!!"Hạ Tuyết lập tức khom lưng gậtđầu, rất cung kính nói: "Rất cám ơn ông".
"Không cần khách sáo, tôi đi rót nước cho hai người và lấy một chút thuốc trừ độc!" Ông lão nói xong, nhẹ nhàng xoay người rời đi.
Hàn Văn Hạo liền đỡ Hạ Tuyết đi vào gian phòng nhỏ, gian phòng nhỏ cũng chỉ là mấy thước vuông, gần bên trong tường cókê một giường lớn bằng trúc gần 2 mét, bóng cây trúc đung đưabên ngoài cửa sổ chiếu vào trên chiếc khăn trải giường đỏ thẫm, ở đầu bên này gian phòng, có đặt một cái bàn bằng rễ cây vô cùngkhác biệt, trên bàn đặt ly trà bằng sứ xanh, còn có một đồng hồđể bàn nhỏ nhưng đã ngưng hoạt động ………
Hàn Văn Hạo nhìn chằm chằm mọi thứ xung quanh, cuối cùng ánh mắt nhìn về phía cửa sổ treo một chuông gió màu đỏ thẫm, mỉm cười, nói: "Chỗ này đúng là phòng tân hôn, xem ra ông lão ngày ngày chờ cháu gái trở lại ……"
Hạ Tuyết mệt mỏi không chịu nổi, định leo lên giường kia nằmmột cái, nói: "Tôi mặc kệ, tôi thấy cái giường kia, tôi liền cảmthấy thật hạnh phúc …… tôi muốn nằm một chút!!"
Hàn Văn Hạo nắm cổ tay cô, nói: "Cô cũng không biết xấu hổ? Nhếch nhác như vậy, muốn nằm lên giường cháu gái người ta?Cô không nhìn thấy cái khăn trãi giường này còn mới sao?"
Hạ Tuyết lập tức quay đầu lại, trợn tròn mắt, nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Nếu không thì thế nào? Không phải ông ấy cho chúng ta đi vào sao? Đi vào không cho chúng ta ngủ? Chúng ta không ngủ, đặt ở đây làm gì? Chúng ta không ngủ cháu gái của ông ấy sẽ trở lại sao? Để cho chúng ta ngủ một cái, có gì quan trọng đâu?"
Hàn Văn Hạo nghe trái một câu chúng ta ngủ, phải một câuchúng ta ngủ, hắn liền nhướng mày cười nói: "Để cho chúng ta ngủ? Tối nay cô tính ngủ với tôi đúng không?".
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 348: Mất Tích


Ánh mắt của Hạ Tuyết nhíu lại, nhìn Hàn Văn Hạo vừa muốntranh luận, đã nghe tiếng ông lão mang hòm thuốc à nước rà đi tới, ói: "Nếu uốn nghỉ gơi, thân hể hai người ơi bị thương hếch nhác, rước phải ắm rửa ột chút, ồi thoa huốc …….

hỗ này ôi có quần áo của háu gái ôi trước hi kết hôn …….

.

"
"Ồ …… làm ao không iết xấu ổ thế ày?" ạ Tuyết hìn ông ão nói.

"Không ó gì, không ó gì".

Ông lão đem hòm huốc và ước trà đặt xuống, au đó bước hân khập hiễng đi a ngoài, Hạ Tuyết vừa nhìnthấy ông lão đi ra ngoài, cô lập tức như một con gà chọi, trừng mắt nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Anh đừng nằm mơ cho tôi đi, ngủcùng anh sao?
"Cô có thể ngủ trên sàn nhà! Dù sao sàn này cũng là gỗ …….

"Hàn Văn Hạo ngồi bên bàn trà, rót nước trà, vừa định nâng ly uống, Hạ Tuyết đưa tay ôm bình trà, ngửa đầu lên, o o o uốngnước, vừa nói, vừa thở nói: "Tôi khát chết rồi!
Hàn Văn Hạo đang cầm ly, nhìn Hạ Tuyết, cau mày nói: "Danieldạy dỗ cô thế nào, sao không có thành tựu vậy!!
"Đừng nói đến hắn với tôi!!" Hạ Tuyết hơi sức vừa khôi phục, liền đem bình trà nện xuống, tức giận nói: "Hắn sẽ rất nhanh pháthiện tôi xảy chuyện!! Gấp không chết hắn!! Nói không chừng,hắn ước gì tôi chết đi!! Như vậy tôi và hắn liền xong hết mọichuyện!! Có thể hắn vẫn chưa phát hiện tôi đã xảy ra chuyện vì còn đang ngủ!!
******
Sáng sớm!
Biển gợn sóng
Phòng tổng thống!
Tiếng chuông điện thoại trong phòng khách vang lên.

Thanh Nhã cẩn thận nhận điện thoại, sau đó alô một tiếng, bình tĩnh nghe người gọi điện thoại nói, sau đó sắc mặt của cô càngngày càng hoảng sợ, luống cuống, cô lập tức cúp điện thoại, bước nhanh đi đến trước cửa phòng của Daniel, sốt ruột gõ cửa, gõthật lâu, thật lâu, bên trong không có chút phản ứng, cô cũng không đợi kịp nữa, lập tức nắm khóa, đẩy cửa đi vào, lo lắng đi qua bên trong phòng khách, nhìn thấy trên ghế sa lon phòng khách đặt một ly thủy tinh, trong ly còn có vài giọt rượu, cô thở dài, đi tới bên giường Daniel, nhìn Daniel mặc thường phục màutrắng đang ôm chăn ngủ sâu, ngủ bình yên, thong thả ……
Thanh Nhã vội vàng cúi người xuống, không ngừng lay ngườiDaniel, nói: "Chủ nhân!! Chủ nhân!! Tỉnh lại!! Đã xảy ra chuyện rồi!! Chủ nhân!!
Daniel nhướng mày, nửa bên mặt chôn trong chăn, nặng nề thởdốc, mở mắt nhìn Thanh Nhã, lim dim, mông lung, giọng khàn khàn hỏi: "Chuyện gì?"
Thanh Nhã nhìn Daniel cao giọng nói: "Hạ tiểu thư đã xảy ra chuyện!! Cô ấy mất tích rồi!!"
Daniel lập tức ngồi dậy, nhướng mày, cố gắng bình tĩnh, vội hỏi: "WHAT? Mất tích?"
Thanh Nhã hoảng hốt nói: "Lúc nảy tôi nhận được điện thoại của Isha, cô ấy nói tối hôm qua Hạ tiểu thư có thể vì nhớ ngài, sau đó suốt đêm trở về gặp ngài, nhưng không biết là tại sao, cô ấy lại vòng trở lại, trên đường về, xe lao xuống cầu!! Hiện tại người không rõ tung tích, cảnh sát đang toàn lực tìm kiếm!!"
Sắc mặt của Daniel tái nhợt, hai mắt chớp một cái, vén chăn, đi đến tủ áo, thay âu phục đơn giản, sau khi rửa mặt, cầm điện thoạidi động, vừa bấm số, vừa nhỏ giọng phân phó Thanh Nhã, nói: "Đừng nói cho Hi Văn biết, tránh cho con bé lo sợ! Trước khi không có tin tức của Hạ Tuyết, cô phải ở cùng với con bé, đừngđể cho nó kinh sợ!! Nếu như chuyện bị bại lộ, bất kể là lúc nào,Hi Văn có bất kỳ tình huống gì, cô nhất định phải gọi điện thoại cho tôi!!"
"Vâng!!" Thanh Nhã lập tức gật đầu.

Daniel gọi điện thoại cho Sophie, ngay sau đó phân phó cho cô,nói: "Lập tức liên lạc với đại sứ quán Pháp, nói vợ chưa cưới của tôi ở trong nước đã xảy ra chuyện, xin bọn họ ra mặt phối hợpvới cảnh sát địa phương, toàn lực tìm kiếm! Còn phải phong tỏatin tức này, đề phòng có người nhân cơ hội làm hại!"
"Vâng!!" Sophie lập tức đáp ứng!
"Tối hôm qua, lúc cô và Hạ Tuyết nói chuyện điện thoại, sau khi muốn cúp điện thoại, cô ấy có nói với cô muốn đi nơi nào hay không?" Daniel vội vàng hỏi Sophie!
"Không có, nhưng cô tối hôm qua tâm tình cô ấy thật không tốt!"Sophie vội vàng nói.

Daniel lo lắng ra khỏi phòng, vừa đi, vừa nhanh chóng nói đầy ẩn ý: "Tôi thật sự đáng chết, tôi không biết tối hôm qua cô ấy trở lại!!" Truyện được tại TRÙM Truyện
"PA¬PA!" Hi Văn mặc váy nhỏ màu đỏ thẫm, mang tất chân màu trắng, vui vẻ đi ra, nhìn Daniel nói: "Con đã luyện đàn xong!"
"Great!" Daniel lập tức khôi phục vẻ mặt bình thường, ngồi xổmxuống, ôm lấy Hi Văn, lòng đau nhói, hôn trên mặt của cô bé, mỉm cười nói: "Bảo bối, ngoan như vậy, mẹ trở lại, nhất định rấtvui vẻ!"
Thanh Nhã lập tức nhìn cô bé Hi Văn!
Hi Văn ôm cổ của Daniel, mỉm cười nói: "PA¬PA, người muốn đi ra ngoài sao? Tối hôm qua ai trở về? Mẹ sao?"
"NO!" Daniel lập tức mỉm cười nói: "Là chú Nhạc Dương và dì Y Y, bọn họ trở lại.

Hiện tại PA¬PA có chuyện, phải đi ra ngoàimột chuyến, con ngoan ngoãn ở nhà cùng với dì Thanh Nhã,được không?"
"Được!" Hi Văn cười gật đầu.

Daniel ôm chặt Hi Văn, hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của côbé, nặng nề nói: "Bảo bối, PaPa yêu con, PaPa yêu con và mẹ!!"
"Con cũng yêu PaPa!" Hi Văn mỉm cười nói.

"OK! PaPa thật sự phải đi rồi! BEY!" Daniel vội buông Hi Văn, hôn trên mặt của cô bé, nhanh chóng đi ra ngoài, đi hết sức vộivã!
Lần đầu tiên Hi Văn nhìn PA¬PA vội vã như vậy, cô bé nhìnThanh Nhã, không hiểu hỏi: "Dì à, PA¬PA làm sao thế?"

"Không có gì!!" Thanh Nhã không dám lên tiếng, chỉ dắt cô bé Hi Văn trở về phòng, trước khi đi vào phòng, Hi Văn vẫn có chútkhông yên tâm, nhìn về phía cửa chính phòng tổng thống!!
Daniel nhanh chóng ngồi vào trong xe, nhìn tài xế nói: "Lập tức đến địa điểm xảy ra vụ án!!!"
"Vâng!" Tài xế lập tức nổ máy xe!
Điện thoại di động vang lên.

Daniel lập tức nhận điện thoại "Ừm!"
Sophie nhìn Daniel sốt ruột nói: "Tổng Tài vừa mới nhận được một tin tức khác, chiếc xe của Hàn thị Tổng Tài Hàn Văn Hạocũng dừng ở hiện trường xảy ra vụ án cách trạm xăng dầu khôngxa, mà Hàn Văn Hạo cũng mất tích!
Ánh mắt Daniel xẹt qua một chút mất mát, nhưng vẫn đè nén,bình tĩnh nói: "Hãy theo dõi kỹ tình huống!! Mặc kệ là tin tứcliên quan đến Hàn Tổng Tài hay Hạ Tuyết, tôi đều phải biết và theo dõi!! Còn có …….

"
Hắn trầm ngâm một lát, căn dặn Sophie: "Phái người 24/24 giờ theo dõi tình huống người bạn của Hạ tiểu thư ở bệnh viện ………"
Sophie đã hiểu ý của Daniel, nói: "Tôi biết rồi ……".
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 349: Đôi Môi Đỏ Mọng


Bệnh viện
Cẩn Nhu nắm chặt điện thoại di động, hai mắt đỏ ngầu kinhkhủng, hơi thở không ngừng phập hồng, sau đó không ắm chắc,ỏi: "Ý ủa anh nói, ối hôm ua kế hoạch ủa chúng a đã thành ông, xe Hạ uyết xảy a tai nạn ơi xuống ầu là thật ao? Cô ta ơi xuống?
Trác ách Quân ạnh lùng ười nói: "Đúng ậy! Cô a rơi xuống, ó thể cả đời cũng ẽ không iện xuất rước mặt ủa cô nữa …….

.

"Trà oa Nữ" ó thể là ủa cô rồi, aniel …… ũng có thể à của cô ồi …….

"

Cẩn hu từ từ để điện hoại di động xuống, au đó chậm rãi đứngdậy, sắc mặt lành lạnh đi đến giường bệnh, chậm rãi ngồi xuống, nhìn bầu trời ảm đạm bên ngoài cửa sổ, không có mây, khắp nơi rất nhiều bụi mịt mờ, ánh mắt của cô bình tĩnh tìm kiếm trên bầutrời không sắc màu, có lẽ muốn từ trên bầu trời, tìm một con chim nhỏ, một áng mây, có lẽ một chiếc máy bay, không có, không có ……
Ánh mắt của cô có chút rời rạc, cuối cùng, khuôn mặt tái nhợt và bình tĩnh, bắt đầu dịu lại, đuôi mắt nhìn bầu trời trắng xóa, bắt đầu lóe lên nụ cười, cô đột nhiên cúi đầu cười một tiếng, thân thể bắt đầu co quắp run rẩy, càng không ngừng run rẩy, cuốicùng, cô đột nhiên ngẩng mặt lên, nhìn vùng trời kia, dường như thấy chút ánh sáng đến từ Thiên đường, rồi nở nụ cười, vừa cười,bên khóe mắt vừa rơi ra giọt nước mắt ………
Trong đầu hiện lên hình ảnh của Hạ Tuyết lúc 19 tuổi, cùng nắmtay mình đi ở lối đi bộ, còn nhớ rõ mùa hoa anh đào, Hạ Tuyếtmặc đồng phục học sinh, trong tay cầm một bó hoa vải, đứng dưới tàng cây anh đào, mỉm cười nói với mình: Cẩn Nhu thânyêu, cậu giống như đóa hoa vải, vĩnh viễn dịu dàng …… Cẩn Nhu là cô gái xinh đẹp nhất, tốt bụng nhất, đáng yêu nhất thế giới ……
Cẩn Nhu nhớ tới những chuyện cũ, cô cười càng vui vẻ, nước mắt từng giọt dọc theo khóe mắt lăn xuống cằm, cô càng cười lớnhơn, đã từng vào mùa hoa anh đào, hai người cầm cái hộp màu hồng, chôn xuống lời cầu nguyện của mỗi người, hẹn mười năm sau, vẫn là bạn bè tốt như lời đã nói, sẽ đến gốc cây hoa anh đào này, đào lên mơ ước, lúc đó Hạ Tuyết ngồi xổm trên mặt đất, mỉm cười nói với mình nói: "Mặc kệ tương lai chúng ta có xảy ra chuyện gì, mười năm sau, cậu không tới nhưng mình nhất định sẽtới!! Mình khẳng định!! Làm một người yêu mình, thương mình, Cẩn Nhu bảo vệ mình, ngay cả khi cậu vứt bỏ mình, phản bội mình……!.

.

mình vẫn muốn tới!!
Cẩn Nhu ngồi trên giường bệnh, vẫn ngẩng mặt cười, nước mắt từng giọt, từng giọt nhỏ xuống …….

.

*****
Trầm Ngọc Lộ mặc váy dài màu đen, cổ chữ V tao nhã, manggiày cao gót đỏ thẫm, đi vào một biệt thự, đi qua phòng khách, lại lên cầu thang, vòng qua phòng bếp cổ xưa, đi vào sân luyện kiếm thuật phong cách Nhật Bản, nhìn thấy Trác Bách Quângiống như biến thành người khác, mặc y phục đấu kiếm màu trắng, tay cầm trường kiếm, mũ trùm đầu đầm đìa mồ hôi, nhìn trường kiếm của mình trên không trung, lóe ánh sáng sắc bén, haimắt hắn lóe lên một luồng ánh sáng, ném mũ trùm đầu, đưa ngón tay trắng tinh, từ mũi kiếm di động đến chuôi kiếm, mỗi một lần di động, ánh mắt hắn xẹt qua nụ cười đắc ý!
Trầm Ngọc Lộ mỉm cười cầm túi xách, bước chân tao nhã, vừamuốn đến gần Trác Bách Quân, kiếm quang lóe lên, tròng mắtxinh đẹp của cô trừng to, ngừng bước chân, ngẩng mặt lên nhìn hắn! nguồn TRÙMTruyện.

NET
Trác Bách Quân cầm trường Kiếm mỏng, chỉ vào cỗ áo chữ V của Trầm Ngọc Lộ, từng điểm, từng điểm vạch lên ngực của cô, nhìnchằm chằm b* ng*c nói: "Hôm nay cô ăn mặc khác ngày thường…….

"
Trầm Ngọc Lộ cười quyến rũ, sau đó nhìn hắn nói: "Đây là tạohình tương đối kinh điển của Hạ Tuyết, chiếc váy dài này, trên thế giới chỉ có ba cái, một cái là của tôi, một cái là của nữ hoàngAnh quốc, một cái …… chính là của cô ta …… ngày đó ở trongTV, tôi thấy cô ta mặc quần áo, thật sự đáng bậc thầy, sau đó dùng một triệu đô để mua cho cô ta …… Son môi màu đỏ, đôigiày cao gót số lượng có hạn trên thế giới, tôi cũng mua giá rấtcao ……"
Con mắt ma mị của Trác Bách Quân chợt lóe, khóe môi cong lên,mũi kiếm vẫn di động trên ngực cô, cuối cùng chuyển đến bả vai, vạch xuống vai trái của cô, nói: "Tại sao muốn giống hệt cô ta?"
Trầm Ngọc Lộ cười nói: "Tôi có thể là ai!! Cho nên toàn thế giớicũng không biết tôi là ai, chỉ có một mình anh …….

"
Trác Bách Quân lạnh lùng cười tà, ngẩng đầu lên nhìn bóng mắtmàu bạc của Trầm Ngọc Lộ, tạo cho đôi mắt phượng của cô vô cùng quyến rũ, còn có cái mũi người lai, đôi môi đỏ mọng kiềudiễm, hắn dần dần đưa mũi kiếm, điểm lên đôi môi đỏ tươi củacô, nói: "Son môi cũng học từ cô ta?"
"Không phải!" Trầm Ngọc Lộ mỉm cười nói: "Mỗi người đàn bà đều phải có một loại son môi thuộc về mình, bởi vì người đàn bà đó tùy thời phải đón nhận nụ hôn của người đàn ông ……"
Trác Bách Quân buông thanh kiếm xuống, lập tức ôm Trầm Ngọc Lộ vào trong lòng, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, không ngừng m*t trên môi cô, hai tay đặt trên eo của cô, cuối cùng điên cuồnghôn nồng nhiệt …… hai người từng bước, từng bước lui về phíasau, dựa vào bên tường màu trắng, cùng cởi dây lưng áo, Trác Bách Quân vừa hôn Trầm Ngọc Lộ, khẽ cắn điểm phấn hồng trênngực cô, thậm chí, vừa hưởng thụ, vừa th* d*c nói: "Chúng ta không nghĩ tới, một chiêu này lại có thể kéo cả mạng của Hàn Văn Hạo vào!"
Trầm Ngọc Lộ ngẩng mặt lên, ôm đầu của hắn, thở hổn hển nói: "Như vậy không phải rất tốt sao?"
"Tôi muốn xác định hắn đã chết!!" Trác Bách Quân lại cắn ngực cô nói: "Tôi muốn giữ lại mạng của Cẩn Nhu, sẽ có chỗ dùng!!"

Trầm Ngọc Lộ mở hai mắt ra, cúi đầu nhìn hắn nói: "Không phải anh không bỏ được cô ta chứ?"
Trác Bách Quân lại hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô nói: "Cô ta rất hữu dụng! Lần này cô ta bị Daniel hoài nghi, chúng ta phải làm một chút chuyện".

"Hừ!!" Trầm Ngọc Lộ ngẩng mặt cười lạnh nói: "Cô ta tự cho là mình có được Daniel? Nằm mơ!! Cô ta cũng chỉ là một con cờ trong tay chúng ta thôi!! Tại sao còn phải giữ cô ta lại? Tôi không thích anh giữ cô ta lại! Cô ta đã không còn giá trị lợi dụng!"
"Tôi có chỗ dùng tới!" Trác Bách Quân vừa nhắc cái chân dài của cô, mãnh liệt tiến vào, hưởng thụ được từng cơn rung động, ánhmắt hắn lạnh lẽo, lóe lên, hắn nhanh chóng đánh thẳng vào!!
"A ………!!" Trầm Ngọc Lộ ôm chặt thân thể của hắn, móng tayđỏ thẫm, càu nhẹ sau lưng Trác Bách Quân, cô vừa thở phì phò,tức giận, nói: "Nhanh lên một chút!!"
Vẻ mặt Trác Bách Quân lạnh lùng, nhanh chóng tiến vào, vừa tiến vào, vừa nói: "Lúc này, cô nên ra tay rồi!! Nếu như chuyện này có thể hoàn thành, mỗi buổi tối, tôi đều muốn cô!"
"Cái này có thể sao?" Hai mắt Trầm Ngọc Lộ phát ra ánh sángquyến rũ, nói: "Mỗi đêm anh đều muốn người đến phục vụ cho anh, chỉ cần mình tôi?"
"Chỉ cần xong chuyện" Trác Bách Quân lại đánh thẳng vào!!.
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 350: Trà Đại Hồng Bào


Tân tấn ảnh hậu Giải Kim Mã, con dâu Tổng Thống Pháp, vị hônthê của Tổng Tài tập đoàn Toàn Cầu, ạ Tuyết đã xảy a tai nạn e, người đàn ông đi chung e rất có hả năng ùng nhau ơi xuống ầu, dưới ầu là vực âu.
Con rưởng của àn gia, nắm iữ mạch áu kinh tế àng đầu ả nước,ạng mục đầu tư rải rộng oàn thế iới, thậm hí đầu ư hiệp rợ tuyểnử Tổng hống trên hiều nước, àn Tổng ài tập đoàn Hàn hị, cũng ất tích í ẩn, hơn ữa ly kỳ hất chính à xe của ạ Tuyết à xe của Hàn Văn Hạo cách nơi xảy ra tai nạn chỉ vài cây số, một lúc xảy ra bao nhiêu chuyện, điều này làm cho Thị Trưởng và Trưởng cục cảnh sát khẩn trương đau đầu, lập tức phát động Tổ Trọng án,tập trung toàn bộ tinh anh nhất trong thành phố đến điều tra vụ án này.

Chuyện đầu tiên là phái hai đội, một đội khẩn cấp dùngcần cẩu, một đội xuất động cảnh sát toàn lực tìm kiếm Hạ Tuyếttại chỗ rơi dưới cầu......
******
Dưới chân núi, hai nguời không biết người trên núi đang làm gì......
Hàn Văn Hạo thừa dịp Hạ Tuyết đi tắm thay quần áo sạch sẽ, hắnđi ra khỏi phòng nhỏ, vừa hay nhìn thấy ông lão đang đứng trước mấy con gà đen, cầm hạt thóc ném cho bọn chúng ăn, ông lãonhìn lũ gà đen cúi đầu xuống đất mổ hạt thóc, trên mặt của ônglão thoáng qua chút tang thương, bình tĩnh nở nụ cười......
"Lão gia gia xưng hô thế nào?" Hàn Văn Hạo hơi cười đi tới, từtrước đến giờ hắn là một người không nói không cười, tuy nhiên vẫn có lễ nghi của danh môn vọng tộc, hắn cung kính hỏi và chờ đợi …….

Ông lão vẫn ném hạt thóc cho gà đen ăn, vừa ném vừa nói:"Trước kia tôi ở thôn trà trồng cây trà, trông nôm công nhân háitrà, làm mấy chục năm rồi, người thôn trà yêu mếm gọi là Trầnbá......!hay còn gọi là Trần gia gia......
Hàn Văn Hạo nghe xong, ngược lại có mấy phần nghi ngờ hỏi:"Nếu như ông đã từng làm ở thôn trà, tại sao không ở bên ngoàisinh sống mà lựa chọn nơi núi sâu hoang dã này sinh sống?
Trần gia gia mỉm cười, đôi mắt già nua kéo theo nếp nhăn, ánh mắt nhìn thấu cuộc sống, bình thản như nước, vừa ném thóc chogà đen ăn, vừa trầm lặng nói: "Thôn trà đã không còn là thôn trà rồi, đã xa rồi, trong mắt của chúng tôi chỉ có khai thác trà, cắtnhánh, lấy cây, lúc đó, trong mắt của chúng tôi chỉ có trà, tràchính là cuộc sống của chúng tôi, mỗi ngày làm phẩm trà, mãn nguyện và hạnh phúc, trà đạo của chúng tôi nổi tiếng toàn thếgiới, trà tinh thần cũng nổi tiếng toàn thế giới, nhưng những năm gần đây, Thương gia vì tranh giành món lợi kếch sù, không ngừng thu mua số lượng lớn trà ngon, sau đó hâm nóng thị trường, vốn là người bình thường cũng có thể thưởng thức trà ngon thượngđẳng, đều bị những thương gia này xáo trộn phẩm chất cung cấp cho xã hội thượng lưu......!Trà truyền thống, cứ như vậy từ từ trở thành thủ đoạn kiếm lợi của Thương gia......!Tháng Sáu năm ngoái tôi xuống núi, đến thôn trà ngồi một chút, bọn họ nói, thu hoạch không được, người trẻ tuổi đều đi hết rồi, lại nghe nói,nơi Vườn trà sắp sửa khai phá thành làng du lịch......!Ai......
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vẫn nghe …..
Trần gia gia lắc đầu một cái cười nói: "Trước kia, ở trong mắt chúng tôi, trà có linh khí, người bình thường không thể dễ dàngvào thôn, đi vào chỗ đó, tâm linh của chúng ta cũng tự nhiên sạch sẽ......!xây dựng làng du lịch, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đếnvùng đất sạch sẽ yên tĩnh! Trên thế giới này, có thể giữ lại vùng đất yên tĩnh còn được bao nhiêu?"
Trần gia gia nói dứt lời, quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo mỉm cườihỏi: "Lúc nảy, ông đưa cho các cháu nước trà, uống ngon không?
Hàn Văn Hạo có chút hiểu ra, mỉm cười nói: "Uống rất ngon!! Nếu không phải là vì đi đường núi quá xa, rất quá khát, nếu không phải như thế, nhất định sẽ thưởng thức ngon hơn, lúc cháu ngậm miệng lại thì có một mùi hương nồng đậm, đây là một loạihương vị không nói ra được, mùi trà giống như U Lan, quanhquẩn trong thân thể thật lâu không tan đi, sau lại bị......!Bị......!vợ cháu cầm một bình uống cạn sạch......!Cô ấy thật sự rấtkhát......!Nhưng cháu mới uống một ly nhỏ cũng cảm thấy mùi hương quấn quanh thân thể!"
Trần gia gia nở nụ cười thần bí, nhìn hắn, hai mắt lộ ra một chút ánh sáng tán thưởng và phóng khoáng, nói: "Đây là Vũ Di Sơn Đại Hồng Bào......!giá thị trường 5 triệu một cân......"
Hàn Văn Hạo thay đổi sắc mặt nhìn ông lão......!Vũ Di Sơn Đại Hồng Bào là trà thượng đẳng nhất, hàng năm sản xuất 1000 gam, làm cống phẩm, người tôn quý cũng rất khó có được, người yêu trà, lúc sinh mạng ở ngày cuối cùng, cũng nhớ mãi khôngquên Đại Hồng Bào......!ông lão này lại có loại trà trân quýnhư vậy?

"Cho nên......!Trà cũng chính là trà mà thôi......" Trần giagia đem hạt thóc ném cho gà đen ăn......
Hàn Văn Hạo đang suy nghĩ những lời này ……
"Tôi tắm xong rồi......" Từ trong phòng tắm nhỏ trong truyền ratiếng Hạ Tuyết, Trần gia gia và Hàn Văn Hạo cùng quay đầu nhìn về phía phòng tắm nhỏ, sau đó nhìn thấy Hạ Tuyết mặc một chiếcáo cũ, rộng rãi, không tay màu xanh nhạt, điểm một chút hoa li ti,cái quần lửng đen rộng thùng thình, mang dép lê, thắt hai bím tócđi ra, một cô thôn nữ tươi mát!! Rất thôn dã!!
Hàn Văn Hạo nhướng mày, quay đầu nhìn về phía một gốc cây anh đào nơi xa, trên mặt căng thẳng!
Trần gia gia mỉm cười hài lòng nhìn Hạ Tuyết, nói: "Rất đẹp......!Cháu mặc bộ quần áo của con gái ông, trông rất đẹp, chỉ tiếc nó đã chết rồi, nếu không, nhất định nó sẽ rất vui vẻ......"
Vẻ mặt Hạ Tuyết có chút miễn cưỡng, vì chân bị thương, cho nên đứng không vững, đỡ thắt lưng, liếc mắt nhìn Hàn Văn Hạo......
"Tiểu tử......" Trần gia gia mỉm cười nhìn Hàn Văn Hạo nói:"Cháu cảm thấy cô dâu của cháu xem được không?"
"Hả?" Hàn Văn Hạo nhìn ông lão một cái, liếc mắt nhìn Hạ Tuyết mặc quần lửng màu đen rộng thùng thình, chỉ đành phải gật gậtđầu, nói: "Vâng......"

Con ngươi Hạ Tuyết trừng lớn!!
"Mau tới đây ngồi một chút!" Trần gia gia mỉm cười nhìn Hạ Tuyết.
"Cám ơn gia gia!" Lúc này, Hạ Tuyết chợt cảm thấy xương sống,thắt lưng đau nhức, lúc nảy đi đường, nghĩ đến chuyện làm sao để sống, thậm chí quên đi đau đớn, cô ai nha, ai nha, đi đến bàn,nhìn ông lão rất nhiệt tình cười nói: "Gia gia, lúc nảy ông cho bọn cháu uống trà, uống rất ngon!! Còn hay không a? Cháu muốn uống nữa a..!!!"
Hàn Văn Hạo lập tức quay đầu nhìn Hạ Tuyết, nhìn người nàytrà là trà, lúc nhìn người, người chính là người, hắn có chút tứcgiận nói: "Uống trà gì? Trong phòng bếp có nước nóng!"
"Tôi không hỏi anh! Tôi muốn uống trà a!!" Hạ Tuyết lập tứctrừng to mắt, nói!
"Cháu chờ một chút!! Ông lập tức đem ra cho cháu! Lúc nảy ông đã lường trước bọn cháu thích uống, đã pha nhiều lắm".

Trần gia gia mỉm cười đứng dậy, bước chân khập khiễng đi vào bêntrong nhà......!Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TRÙMTruyện.NET chấm c.o.m
"Cô điên rồi!!" Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết nói: "Tùy tiện uốngchút gì đó, là tốt rồi! Tại sao phải muốn uống trà, cô có biết đó là trà gì không?"
"Cái gì trà còn không phải là trà?" Hạ Tuyết nói vừa xong, Trầngia gia đã đem trà Đại Hồng Bào tôn quý nhất, đặt trong một bình sứ, đưa đến trước mặt của Hạ Tuyết, mỉm cười nói: "Uốngđi......"

"Cám ơn gia gia!" Hạ Tuyết vui vẻ cầm bình trà, lại muốn ngữa đầu lên chuốc cả bình......!Một cái tay nắm chặt bình trà, tròngmắt cô liếc xuống, nhìn Hàn Văn Hạo cắn răng nói: "Anh muốn làm gì!?"
Hàn Văn Hạo cũng không nói lời nào, chỉ nắm chặt bình trà, nói: "Không cho phép uống!! Đó là trà của Trần gia gia!! Đừng lãngphí!"
"Anh buông tay!!" Hạ Tuyết kéo trở về bình trà!!
Hàn Văn Hạo chính là nắm chặt không thả......
"Anh nổi điên làm gì a! Tôi chết khát rồi!!" Hạ Tuyết cắn răngmuốn kéo bình trà trở về, Hàn Văn Hạo lại nghiêm mặt, vẫn không cho cô uống!!
Trần gia gia ha ha cười đi vào phòng bếp nói: "Ông mang cho haicháu một chút gì ăn nhé! Vợ chồng các cháu đừng cãi cọ, uốngchung đi......!Vợ chồng phải chia sớt cho nhau......!Màkhông phải của mình cảm thấy không đáng giá......!Cô gái nhỏ,chồng cháu thật tốt......"
"Phi!!" Hạ Tuyết liều mạng, muốn giật bình trà trở về, Hàn Văn Hạo một tay ôm cả người cô lên, sau đó đi về phía gian phòng,nói: "Chúng ta trở về phòng nói!!"
"Buông tay!!" Hạ Tuyết liều mạng kéo bình trà, kêu to: "Anhuống nước lạnh đi, tôi muốn uống trà!!".
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 351: Bôi Thuốc


Hàn Văn Hạo ôm Hạ Tuyết đi vào phòng, sau đó đặt cô xuống,vươn tay cầm lấy bình trà......
"Anh àm gì đấy" ạ Tuyết ức giận ôm bình rà, nhìn àn Văn Hạo a hét: "Nhiều hất chúng a uống chung hôi! Lão ia gia khẳng định còn ó rất nhiều a, làm gì hất định hải uống ủa tôi a".
Hàn ăn Hạo hìn Hạ uyết, vươn ay gõ lên rán cô, ức giận ói: "Chuyện ì cũng không iểu!! Cô iết đây à trà gì hông? đây à Vũ Di ơn Đại ồng Bào! iện tại iá thị rường 5 riệu một ân! Năm goái cha ôi muốn ua cũng không có! Đây là có tiền cũng không mua được!! Đây nhất định là loại trà mà Trần gia gia quý nhất! Cóthể ông đã cất giữ cả đời! Đừng phí như vậy!!
Hạ Tuyết ôm bình trà, đột nhiên không lên tiếng, chỉ ngồi trêngiường trãi khăn đỏ thẫm, ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Vậy......!Làm thế nào a?"
Hàn Văn Hạo tức giận nhìn cô nói: "Đem trà cất đi, đợi lát nữa,chúng ta cùng gia gia uống chung thôi......!Lão nhân gia lớntuổi, một mình hưởng thụ trà, nhất định là thấy chúng ta tới, tấtnhiên sẽ lấy ra thứ tốt để chiêu đãi chúng ta, tối nay chúng ta trò chuyện với ông......!Bạn đang xem tại TRÙM Truyện - .TRÙM Truyện
Hạ Tuyết nghe xong, có chút không dám tin, cau mày, ngẩng đầulên, nhìn hắn "a" một tiếng nói: "Ơ, thì ra anh cũng có lúc suy nghĩ cho người khác a".
Hàn Văn Hạo nghe xong, mắt nóng lên nói: "Đúng vậy! Tôikhông suy nghĩ cho người khác, tôi nhảy theo cô xuống chân núilà vì thần trí tôi thất thường, cõng cô đi một quãng đường xa như vậy cũng là thần trí tôi thất thường, một mình cô ở lại đây từ từ lãng phí đi, một mình tôi rời núi......" Hắn nói xong, xoayngười......
Hạ Tuyết lập tức bắt được tay Hàn Văn Hạo, nắm ngón áp út củahắn, vội vàng cười lấy lòng, nói: "Ôi chao! Đùa thôi!

"Không có ai đùa như cô vậy!! Nếu không phải lúc tôi trúng độc, cô đã cứu tôi, tôi liền ném cô rồi!" Hàn Văn Hạo giật mạnhtay ra.
Một lần nữa, Hạ Tuyết nắm tay của hắn, giương mắt nhìn hắn!
Hàn Văn Hạo không cử động, để mặc cho Hạ Tuyết nắm chặtngón áp út của mình, chậm rãi cúi đầu, nhìn trên khuôn mặt sạchsẽ của Hạ Tuyết, khóe mắt sưng đỏ, mặt bên trái bị trầy xước,hắn vươn tay, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ánh mắt nhìn côvới nhu tình hiếm thấy, nói: "Cô đó! Đã như vậy rồi, còn muốn tranh cãi với người! Đã là mẹ rồi!"
Hạ Tuyết khẽ cắn môi......
"Lại cắn" Hàn Văn Hạo nắm mặt của cô!
"Đau quá! Cằm bị rách rồi!" Vẻ mặt Hạ Tuyết khổ sở kêu!
Hàn Văn Hạo vừa nghe, chậm rãi ngồi bên cạnh cô, sau đó cầmlấy bình trà trong tay cô để qua một bên, dịu dàng vươn tay, nângcằm của cô, hơi cúi thấp phía dưới nhìn dưới cằm của cô, quảnhiên có một vết thương sâu, hắn nhướng mày nói: "Nếu như lưusẹo thì làm thế nào?"
"Lưu lại thì lưu lại!" Hạ Tuyết sảng khoái nói.
Hàn Văn Hạo lườm cô một cái, đưa tay dùng ngón cái đụng vào quanh vết thương sưng đỏ......
"Ôi chao!" Hạ Tuyết đau đến nước mắt cũng chảy xuống, cầmlấy cánh tay hắn nói: "Đau quá......!Vết thương này có phải rất sâu hay không, sâu thêm một chút nữa, không phải tôi sẽ chếtsao?".
"Diêm Vương cũng không thu người phiền phức như cô!!" Hàn Văn Hạo nói vừa xong, liền nghe tiếng Trần gia gia đi tới, cầmmột bình dầu chè nhỏ mỉm cười nói: "Lúc nảy, ông ở ngoàiphòng nghe nói cái gì vết thương lưu sẹo, không cần lo lắng, chỗ này ông có dầu chè tốt nhất, một lát nữa, sau khi cháu tiêu độccho vợ của cháu xong thì bôi cái này cho cô ấy, sẽ không lưu sẹo,những cô gái trong thôn trà của chúng tôi, mỗi lần hái trà, tay bị vết thương, bôi một cái là tốt...."
"Cám ơn Trần gia gia......" Hàn Văn Hạo cung kính đứng lên, gọi ông lão là Trần gia gia......!Trần gia gia nhìn hắn một cái, ánh mắt lộ ra một chút tán thưởng nói: "Ông đi ra ngoài trước,cháu bôi thuốc cho vợ đi.....!ông đi chuẩn bị cơm cho các cháu ăn......"
"Cám ơn......" Hàn Văn Hạo nhận lấy dầu chè, đưa Trần giagia ra khỏi cửa phòng, sau đó quay đầu lại, nhìn Hạ Tuyết vẫncòn lấy tay gãi vết thương, Hàn Văn Hạo hung hăng lườm cô mộtcái, cầm hòm thuốc ngồi ở mép giường nói: "Nhịn đau một chút, tôi trừ độc cho cô......"
"Anh nói, gia gia nói chuyện thật kỳ quái a......" Hạ Tuyết vừa nằm trên giường, cầm lấy một cái gương cũ, nhìn vết thương củamình, nói.
Hàn Văn Hạo lấy ra bông băng, thấm nước sát trùng, hỏi: "Có gì kỳ quái?"

"Ông nói với tôi, anh là chồng tôi, ông lại nói với anh, tôi là vợcủa anh......!Ông nói với anh, như vậy là lấn văn a" Hạ Tuyếtđể gương xuống, nhìn Hàn Văn Hạo nói!
Hàn Văn Hạo cầm bông băng nhìn cái người không biết xấu hổ,nói: "Cô cũng không biết xấu hổ! Vừa nhìn thấy cô, là biết thôn nữ rồi!"
"Vừa nhìn thấy anh là biết địa chủ rồi! Được chưa" Hạ Tuyếtmuốn cầm bông băng, Hàn Văn Hạo lại áp tay của cô, lại gần trước mặt cô, nâng cằm của cô, cẩn thận đem bông băng dính nhẹ trên vết thương, lập tức bọt màu trắng nổi lên......
"A…….." Hạ Tuyết đau đến kêu to ra ngoài, nắm chặt cổ áo củaHàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo lập tức nhích gần phía trước, nâng mặt của cô, thổi nhẹ và vết thương sưng đỏ, vừa thổi vừa nói: "Nhịn đau một chút! Đừng để lại sẹo, tôi không thích cô lưu sẹo....!gương mặt đẹp như thế......"
Hạ Tuyết đau đến lăn lộn, cả người run rẩy khóc nói: "Thật sự rấtđau a......"
Hàn Văn Hạo vươn tay, ôm nhẹ eo của Hạ Tuyết, để cho cô nhích lại gần trong ngực mình, lại thổi nhẹ vào vết thương sưngđỏ của cô, nói: "Cố chịu đựng....."
Hạ Tuyết thở phì phò, hắn đang thổi hiu hiu, cảm giác vết thương khá hơn một chút, lúc mới phát hiện hai tay mình lại ôm cổ củaHàn Văn Hạo, hắn đang ôm mình, hai người cư nhiên ôm nhau, ôm chung một chỗ, mặt của cô đỏ lên, thân thể không khỏi cứng ngắc, liền muốn đẩy hắn ra, Hàn Văn Hạo lại đưa hai tay, ôm chặt eo của cô, để cho cô dính sát vào trước lồng ngực rắn chắc của mình.....
Trong lòng của Hạ Tuyết căng thẳng, ngẩng đầu lên, ánh mắt mêly nhìn chằm chằm hắn......
Ánh mắt Hàn Văn Hạo nóng rực nhìn chằm chằm Hạ Tuyết, nói:"Vợ ơi, cô còn nhìn tôi chằm chằm như vậy............tôi sẽ hôn cô......"
"Ai là vợ anh" Hạ Tuyết muốn đẩy hắn ra!

Hàn Văn Hạo lại ôm chặt eo của cô, cúi đầu nhìn cô, cười cườinói: "Nếu không thì là chồng".
"Đi!" Hạ Tuyết muốn đẩy hắn ra......
"Để tôi xem vết thương tốt chưa....!" Hàn Văn Hạo đột nhiên bá đạo ôm lấy cô, muốn chạm nhẹ lên đôi môi cô, Hạ Tuyết khẽcắn môi, biết mưu ma chước quỷ của hắn, liền đẩy mặt của hắnra nói: "Anh đừng làm loạn, lát nữa tôi cầm bình trà đập chết anh!"
"Cô dám" Ánh mắt Hàn Văn Hạo chợt lóe, đột nhiên ôm nhẹ HạTuyết, đè cô xuống, bá đạo hôn lên môi của cô, hai tay Hạ Tuyếtđẩy nhẹ vai của hắn ra, quay đầu, kêu to: "Đừng làm rộn!"
"Bôi vết thương nhanh một chút.

Các cháu, ai có rãnh rỗi, đếnxuống dưới kia nhặt một ít trái cây lên......" Ông lão ở ngoàiphòng mỉm cười nói..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 352: Trái Táo


Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết, hai người dừng lại, anh nhìn tôi, tôinhìn anh!
"Còn không cút ngay cho tôi!!" ạ Tuyết ập tức đẩy Hàn ăn Hạoa, bò dậy rước.

Hàn ăn Hạo ũng không găn cản, hỉ nhìn ô, mặcho người ọ chạy đi ra ngoài, ắn cúi đầu cười......
Hạ uyết đi a khỏi căn hà nhỏ, hấy Trần ia gia cầm ột cái ọt trúchìn Hạ uyết mỉm ười, chỉ đường hỏ cách đó không a, nói: "Điuống dốc ày, gặp ái hồ nhỏ, ên cạnh ồ có gốc ây táo, uả táo ừa to vừa đỏ, lúc nảy ông nghe cháu nói khát nước! Quả táo kia nướcnhiều, thịt ngọt, là thứ giải khát nhất rồi! Cháu và chồng cùng nhau xuống núi đi......"
Hàn Văn Hạo cũng đi ra khỏi phòng, mỉm cười nói: "Vâng!"
Hạ Tuyết nghe Hàn Văn Hạo nói, dường như cũng hiểu ý ông lão, cô vội vàng nhận lấy cái sọt, hai tay ôm lấy khuỷu tay của ông lão, làm nũng, nói: "Gia gia, cháu hái thật nhiều, sau đó chúng ta cùng nhau ăn? Bạn đang xem tại TRÙM Truyện - .TRÙM Truyện
"Không, không, không! Thân thể của các cháu không tốt, hái vài quả ăn giải khát....!Ông muốn đi xuống, nhưng chân khôngđược, thường đứng phía trên này nhìn nó ra quả lớn, rụng xuốngthấy tiếc quá......
"Vâng......" Hạ Tuyết lập tức mỉm cười gật đầu.
"Tiểu tử và vợ cháu cùng đi a!" Trần gia gia giơ tay nhìn Hàn Văn Hạo cười nói.

Hạ Tuyết nhướng mày, bên này là vợ, bên kia là chồng, cô kêu la một tiếng ….
Hàn Văn Hạo mỉm cười đi tới bên cạnh Hạ Tuyết, nói: "Chúng ta phải đi ngay!
"Cẩn thận một chút a, không xa lắm …… Các cháu tay nắm tay cùng đi a …..." Ông lão có chút trêu đùa nói.
Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết nhìn nhau, cùng ho khan một tiếng, có chút lúng túng......
"Đừng xấu hổ chứ......!Mau đi đi!" Lão gia gia lại mỉm cười thúc giục.
Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết, hai người cùng đi ra khỏi căn nhànhỏ, sau đó dọc theo con đường nhỏ trồng trúc vô cùng tĩnh mịch mà ông lão chỉ, đi xuống bậc thang nhưng vì này đường nhỏ cóchút dốc, Hàn Văn Hạo đứng trên bậc thang nhìn chằm chằm Hạ Tuyết, vươn tay nói: "Đến đây đi......"
Hạ Tuyết trừng mắt liếc hắn, do dự một lát, khẽ cắn môi, cẩn thận đặt tay vào trong lòng bàn tay to của hắn......
Hàn Văn Hạo nhìn cô, lòng bàn tay chậm rãi nắm chặt bàn tay nhỏ bé mềm mại, dắt cô đi xuống......!Hạ Tuyết cũng cẩn thận đi xuống đột nhiên đạp trúng một bệ rêu xanh, cô bị loạngchoạng, Hàn Văn Hạo một tay ôm chặt hông của cô, kéo cô sát vào trong ngực mình, nói: "Cả ngày tùy tiện, chỉ biết giả người tốt, gây họa cho gia gia!"
"Anh……." Hạ Tuyết tức giận muốn đẩy ngực của hắn ra, Hàn Văn Hạo lại ôm chặt thân thể của cô, nói: "Cẩn thận vợ ơi!!"
"Đi……!" Hạ Tuyết trừng mắt liếc hắn, rồi lại không nhịn được chửi hắn nói: "Ơ? Xem ra anh bị té làm cho đầu óc choáng váng a! Không phải anh luôn xem thường tôi sao? Tại nào đột nhiêncam tâm tình nguyện gọi tôi là vợ vậy?"
Hàn Văn Hạo đột nhiên khác thường, không lên tiếng, vừa đi xuống bậc thang, vừa nhẹ nhàng quay đầu nhìn cô, hai mắt ẩn chứa một chút nhu tình chợt lóe lên.

Trong lòng Hạ Tuyết căngthẳng, nhìn ánh mắt kia tưởng là mình bị té ngã, cô có chút kỳ quái nhìn hắn....
"Đi thôi......" Hàn Văn Hạo không để ý đến ánh mắt tò mò củacô, đỡ cô dọc theo đường đi xuống, quả nhiên xuống dưới bậc thang, đi một đoạn đường ngắn lại nhìn thấy bên bờ hồ nhỏ có trồng một gốc cây táo thật lớn, tất cả quả táo trên cây đều đỏthẫm.

Con ngươi Hạ Tuyết trừng to, vui mừng, đói bụng đến ruộtmuốn đứt từng khúc, cô vội vã đi tới dưới cây táo, vươn tay hái nhưng với tay không tới, nên kêu to: "Hàn Văn Hạo, mau lại đây giúp một tay!!"
Hàn Văn Hạo đứng một bên nhìn Hạ Tuyết mặc chiếc áo mỏngkhông tay, đón gió đứng dưới cây táo đưa tay ra, nhón gót chân,tưởng hái được trái cây, lúc này gió lướt nhẹ, cuốn lên vạt áongắn, lộ ra chiếc eo thon trắng tinh......!ánh mắt hắn lộ ra ýcười, chậm rãi đi tới sau lưng Hạ Tuyết, đưa hai tay nắm nhẹ vàobên hông đang lộ ra, cúi đầu dán nhẹ vào khuôn mặt của cô, thấpgiọng hỏi: "Muốn quả táo kia?"
Mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, quay đầu liếc nhìn Hàn Văn Hạo một cái, muốn nhích ra một chút, nói: "Trái kia......!vừa lớn vừachín a....!"

Ánh mắt Hàn Văn Hạo xẹt qua một chút ý cười, lòng bàn tay dầndần từ bên eo trợt tới cái rốn trước bụng cô, lòng bàn tay ép chặt,để cho cô sau lưng của dán vào lồng ngực của mình......!mặtcủa Hạ Tuyết đỏ lên, vội vàng muốn đẩy hắn ra, nhưng Hàn VănHạo không có nói gì, một tay ôm chặt Hạ Tuyết vào trong ngực mình, một tay còn hái quả táo xuống đặt trong cái sọt Hạ Tuyết cầm.....
Hạ Tuyết nhất thời hưng phấn quá mức, liền oa oa chỉ vào tráinày, trái kia, trái nọ, nói: "Tôi muốn trái này, tôi muốn trái đó!!"Cô vừa nói vừa cầm một trái, nhét trong miệng mình ăn, vừa ănvừa nhớ tới ông lão nói, phải cùng nhau chia sớt, cho nên cô đemquả táo đưa tới bên miệng Hàn Văn Hạo, kêu to: "Thật sự rấtngọt!! Anh ăn chứ? Rất ngọt nha.....!"
Hàn Văn Hạo nhìn cô, cũng cắn một cái vào quả táo, quả thật rấtngọt, trơn miệng, hắn hiển nhiên cũng đói bụng, hai người cùngnhau anh cắn một cái, tôi cắn một cái, quả táo đỏ thẫm từng miếng, từng miếng cắn hết, hai người vừa ăn vừa nhìn đối phương, bộ dáng có chút chật vật.

Hạ Tuyết "phù" một tiếng, che miệng nở nụ cười, đôi mắt cười cong cong, sáng lấp lánh......
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết cười ngọt ngào cũng cười khẽ.
Sau khi hái hết tất cả quả táo, Hạ Tuyết cõng cái sọt táo, Hàn Văn Hạo xoay người cõng Hạ Tuyết dọc theo đường đi lên núi......
Hạ Tuyết ôm cổ của Hàn Văn Hạo, hỏi hắn: "Anh mệt không?"
"Cô nặng chết đi! Dĩ nhiên mệt!" Hàn Văn Hạo nói!!
Hạ Tuyết nhướng mày nói: "Tôi nặng sao?"
Hàn Văn Hạo không để ý đến cô, vẫn cõng cô đi lên núi, vừa đivừa nói: "Còn dám nói không nặng......!Tối nay cô đừng ngủ cùng với tôi......"
"Tối nay tôi ôm gà đen ngủ!!"

"Rất tốt!!"
"Ôm gà đen cùng anh ngủ!"
"Lúc nảy tôi nhìn thấy một bóng người......"
Hạ Tuyết lập tức ôm chặt Hàn Văn Hạo, hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch, nói: "Anh dọa người!"
"Cô làm việc gì trái với lương tâm sao?"
"Cắm dao vào người Lưu phóng viên cũng không phải là tôi......"
"Dù sao cũng phải có người cắm cho hắn một dao......!Tôi luôn cho rằng cuối cùng cũng gặp báo ứng....."
Hạ Tuyết đột nhiên sửng sốt nhìn hắn......
Hàn Văn Hạo không nói gì thêm, chỉ cõng Hạ Tuyết đi về phíatrước!.
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 353: Mai Lan Mai Lan


Hàn Văn Hạo cõng Hạ Tuyết trở lên núi, lại nhìn thấy mấy con cọp nhỏ giống con mèo bự, đi tới đi lui khắp ơi, Hạ uyết lập ức ôm chặt ổ Hàn Văn ạo, núp ở phía au hắn, oảng sợ, iọng run un nói: "Suýt hút nữa ôi đã quên ơi này có ấy con cọp …….."
"Nếu hông cô ho rằng ó đi đâu hứ?" àn Văn Hạo ức giận ói xong, ại nhìn ấy con cọp hỏ nằm hoanh tròn ên ngoài àng ràorúc, hắn ẩn thận ách xa bọn húng, đi ào trong hà, Hạ uyết ôm hặt Hàn ăn Hạo, uay đầu ghĩ tới ột chuyện rất kinh khủng, cô có chútsợ hãi ôm sát Hàn Văn Hạo hỏi: "Này! Anh nói xem, mẹ của mấy con cọp nhỏ này lên Thiên đường rồi, vậy cha của chúng điđâu?"
Hàn Văn Hạo dừng bước, quay đầu nhìn Hạ Tuyết, lại không nhịn được tổn hại cô nói: "Con cọp mẹ đã chết, còn một mình, con cọp cha cũng sống không được!"
Hạ Tuyết nghe lời này, sắc mặt cau lại, vỗ vào vai của hắn, tứcgiận nói: "Anh có ý gì?"
Hàn Văn Hạo không nói gì, chỉ cõng Hạ Tuyết đi vào trong căn nhà nhỏ, Trần lão mỉm cười đi ra, nhìn hai vợ chồng bọn họ ăn ý như vậy, ông nói: "Trở về rồi sao? Quả táo có phải rất ngọt hay không?
"Vâng!" Hạ Tuyết mỉm cười, ôm sọt táo đi tới trước mặt ông lão,rất nhiệt tình nói: "Táo rất ngọt! Gia gia, ông muốn nếm thử mộtchút không?
"Không muốn ……" Trần lão mỉm cười, từ trong phòng bếp bưng ra một chút thức ăn chay đặt trên bàn, nói: "Ông ăn chay nhiềunăm rồi, không biết các cháu ăn có quen không, nhưng người bạngià và cháu gái của ông nói, làm tạm được! Các cháu cũng đóibụng rồi.

Rửa tay, chuẩn bị ăn đi ……."

"Cám ơn gia gia ……" Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo cùng mỉm cười,rửa tay xong, sau đó cùng Trần lão vây quanh cái bàn nhỏ trongsân, Hạ Tuyết rất đói không chịu nổi, nhìn tới trên bàn để ĐậuHũ Trúc xào xanh tươi, rau trộn khoai tây, đậu hũ chiên xào ớtxanh, khoai sọ băm tiêu ……..

các món chay đủ loại màu sắc, mang theo mùi vị nguyên thủy, tràn ngập vào khứu giác, Hạ Tuyết "oa" một tiếng, vỗ hai tay, nhìn Trần lão cười nói: "Gia gia, người quá lợi hại! Thức ăn này thơm quá! Cháu vừa nghe mùi đãmuốn ăn rồi!
"Cháu thích là tốt rồi! Ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi!" Trần lão nghexong, cũng vui vẻ nâng bình rượu gạo, nhìn Hàn Văn Hạo niềmnở, cười nói: "Uống với ông chút rượu nhé?
Hàn Văn Hạo nhìn Trần lão, do dự một lát, mỉm cười gật đầunói: "Được a, cám ơn Trần gia gia………"
"!Tới đây!" Trần lão vui vẻ rót đầy rượu gạo, lại nhìn thấy Hạ Tuyết giống như đói bụng đã mấy chục năm, xới chén cơm lớn,cầm đũa gắp Đậu Hũ Trúc bỏ vào trong miệng, vừa ăn, vừa trừngmắt thật to nhìn ông lão, miệng nói không rõ: "Gia gia, thức ăn rất ngon, đây là món ăn ngon nhất mà cả đời cháu được đó!
Trần lão vui vẻ cười rộ lên, nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Vợ của cháuthật khôi hài, bình thường ở chung với cô ấy, nhất định cháu sẽ không buồn chán …….."
Hàn Văn Hạo mỉm cười cùng Trần lão chạm ly, hớp một ngụmrượu, đặt cái ly xuống mỉm cười, cầm đũa lên, nói: "Bình thườngcô ấy rất ồn ào, nghe tiếng cô ấy càng phiền ……"
Hạ Tuyết hung hăng cắn một trái ớt xanh quay đầu, trừng mắtnhìn Hàn Văn Hạo …….
Hàn Văn Hạo gắp một khối đậu hủ thả vào trong chén Hạ Tuyết, nói: "Từ từ ăn, ngàn vạn lần không được ăn như ăn bánh trứng, ăn như vậy gia gia không nuôi nổi cô ……"
"Anh ……." Hạ Tuyết miệng vừa nhai ớt xanh, vừa trừng mắtnhìn người này!
Trần lão nhìn hai vợ chồng này đấu võ mồm, càng đấu càng thúvị, lão cảm thán cười nói: "Nhớ năm đó, lúc người bạn già của ông chưa mất, chúng tôi cùng nhau ăn cơm, đúng là rất náo nhiệt, nghe hát khúc ca xưa, vừa ăn vừa nói cười ……"
Hạ Tuyết vừa uống canh rau cải đậu hũ, vừa nhìn Trần lão hỏi: "Gia gia, trước kia ông bà cũng nghe hát sao?"
Trần lão nói tới chuyện này, càng hăng hái, nhìn Hạ Tuyết cườinói: "Rất nhiều! chẳng hạn như Mai Lan, Mai Lan tôi yêu em, còn có hoa hồng hoa hồng, đêm Thượng Hải …….

rất nhiều…… ông đặc biệt thích nghe bài Đặng Lệ Quân ……."

"Thật sao?" Hạ Tuyết vừa uống canh, vừa cười, nhìn trong tròngmắt Trần lão lúc mỉm cười, lộ ra một chút ánh sáng mất mát hoàiniệm quá khứ, cô nhìn chăm chăm, lập tức để muỗng canhxuống, nhìn Trần lão cười nói: "Gia gia!! Nếu không như vậy đi?Cháu hát cho ông nghe một bài? Cháu hát rất dễ nghe!!"
Hàn Văn Hạo cau mày, quay đầu nhìn Hạ Tuyết, nhìn cái ngườikhông biết xấu hổ này ……."Chúng tôi đang ăn cơm …… không muốn bị nôn ra!"
"Cút, cút, cút!!" Hạ Tuyết lập tức trừng mắt liếc hắn, sau đó nhìn Trần lão nhiệt tình cười nói: "Cháu hát cho ông nghe bàiMai Lan có được không?"
"Tốt, tốt, tốt! Hát cho ông nghe, ông sẽ có thưởng!" Trần lão mỉm cười, để đũa xuống, nhìn Hạ Tuyết nói!
"Vâng! Khụ khụ khụ!" Hạ Tuyết lập tức hắng giọng, cầm chiếcđũa, gõ vào cái tô, ánh mắt lóe sáng, nụ cười ngọt ngào, giọng hát rất ngọt, rất trong trẻo, hát: "Mai Lan, Mai Lan tôi yêu em, em như hoa lan quyến rũ, em như hoa mai hàng năm xanh biếc, ngắm Mai Lan tôi nghĩ về em, Mai Lan, Mai Lan tôi yêu em, emnhư hoa lan quyến rũ, em như hoa mai hàng năm xanh biếc, ngắm Mai Lan tôi nghĩ về em…… tôi mãi mãi yêu em, vì Mai Lan có hơi thở của em, tôi muốn mãi mãi làm bạn cùng em, đời nàykiếp này mãi mãi chung đôi"
Trần lão ha ha, cất tiếng cười to, vỗ tay theo điệu hát của HạTuyết, nói: "Hát rất hay, hát rất hay…...."
Hàn Văn Hạo bình tĩnh ăn, trên mặt lướt qua một nụ cười, tiếng hát của cô ngọt ngào, mang theo một loại tình ý triền miên ……
"Mai Lan, Mai Lan tôi yêu em, em như hoa lan quyến rũ, em nhưhoa mai hàng năm xanh biếc, ngắm Mai Lan tôi nghĩ về em".

HạTuyết vẫn gõ chiếc đũa, vui vẻ hát ca, cô vốn chính là một cô gái vô cùng đơn thuần, lúc cô vui vẻ cũng muốn mọi người vui vẻ, cho nên cô vừa hát, vừa nhảy, cảm giác lão gia gia ở chỗ nàyquanh năm cô đơn, liền nhảy đến sau lưng ông lão, kéo cổ ông,mỉm cười hát: "Tôi muốn mãi mãi bảo vệ em, vì Mai Lan có hơi thở của em, tôi muốn mãi mãi làm bạn cùng em, đời này kiếp nàymãi mãi chung đôi…….."
Trần lão rất vui vẻ vỗ nhẹ tay Hạ Tuyết, mỉm cười tiếp tục vỗ tay.

Rốt cuộc, Hàn Văn Hạo ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết giống như cháu gái ruột của Trần lão vậy, làm nũng, hát ca, bộ dáng rất khôi hài đáng yêu, hắn không nhịn được cúi đầu nở nụ cười …….
"Mai Lan Mai Lan tôi yêu em, em như hoa lan quyến rũ" Tiếng hát bay lượn khắp núi rừng, kèm theo khói bếp lượn lờ, vui vẻ biết dường nào? Vui vẻ, luôn cùng người chia sẽ, bởi vì tôi vuivẻ, bạn cũng vui vẻ, chúng ta chia sẻ niềm vui …..

tiếng hát vẫntiếp tục lượn quanh núi rừng cho đến lúc hoàng hôn, không biết qua bao lâu, bầu trời đã sụp tối, bắt đầu đốt đèn sao, trăng sángtreo trên cao, sương mù dần xuống, không khí lạnh tràn tới …….
Hạ Tuyết cầm quả táo vừa gặm vừa nói chuyện phiếm cùng Trầnlão, sau đó chờ Hàn Văn Hạo tắm rửa đi ra ngoài, cô mong đợixem hắn từ một quý ông tao nhã biến thành một nông dân!! Một lát sau, quả thật từ trong phòng tắm, Hàn Văn Hạo mặc một bộ áo sơ mi trắng tinh và quần tây đen đi ra, nhìn Hạ Tuyết xẹt qua một chút hài lòng, Hạ Tuyết hung hăng khẽ cắn quả táo, sắc mặt tối sầm lại chỉ vào bộ quần áo của Hàn Văn Hạo, nói: "Giagia, tại sao quần áo của hắn mới vậy?" Nguồn tại http://trùm Truyện
"Đây là của cháu trai ông …… lúc chưa kết hôn với cháu dâu, tớiđây ở một buổi tối …… tắm rửa thay đồ, thật vừa người ………"Trần lão mỉm cười nói.
Hạ Tuyết thất vọng mang dép vào, sắc mặt tối sầm, cầm quả táo nói: "Tôi trở về phòng, các người tán gẫu đi!"
Hàn Văn Hạo bình tĩnh nhìn Hạ Tuyết đi qua bên cạnh mình, sauđó sải bước đi vào phòng, "phịch" một tiếng, đóng cửa lại, hắnnhíu mày, đi tới trước cửa sổ nhìn cô nói: "Cô cho rằng đây lànhà của cô sao?".
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 354: Đường Tắt


"Không ai thích xem nơi này như nhà của mình, cháu gái thích xem nơi này như nhà cháu, ông rất vui vẻ" rần lão gồi trên hế, rótho mình một hút trà anh, uống ột hớp, ỉm cười ói.
Hàn ăn Hạo uay đầu, hìn Trần ão một ình cô đơn gồi trên hế, nhưhản nhiên, ài lòng ống trà, hưng vẫn ộ ra một hút tịnh ịch ……
Hạ uyết đẩy ửa sổ a, dựa vào ửa sổ, hìn ông ão trong ân, có chútò mò hỏi: "Gia ia, không hải ông ói, ông ó một người háu gái ao? Cô ấy hưa từng đến thăm ông sao?"
Trần lão mỉm cười nói: "Nó đi rồi, không có người trẻ tuổi nàothích cùng với một ông già tịnh mịch sống qua ngày, nó đã xuốngdưới chân núi tìm một gia đình kết hôn, ngày nó kết hôn, ôngcầm quà tặng, đi mấy ngày mấy đêm đường núi, mới đi đến nhà mới của nó, muốn đưa cho nó một chút quà, lúc đó nótrang điểmrất xinh đẹp, mặc sườn xám tân nương, đứng trên mặt đất đầy xácpháo đỏ thẫm, chỉ nhìn ông một cái, rồi đem quà tặng của ôngném xuống đất ……"
Trong lòng của Hạ Tuyết nghe đau xót, hốc mắt đỏ lên, nhìnTrần lão.
Dường như Trần lão đang nói chuyện của người khác vậy, thoải mái cười lắc đầu, nói: "Nó kết hôn được ba năm, chưa một lầnghé qua đây, ông đi thăm nó mấy lần, nó đều đóng cửa khônggặp ông, đuổi ông ra ngôi nhà nhỏ, ông đứng ở cửa chờ thật lâu,cũng chờ không được ……..

đời người chính là như vậy, lúc ôngcòn trẻ tuổi, khỏe mạnh, cường tráng, tất cả mọi người cần ông, đợi đến khi ông lớn tuổi, không còn hữu dụng nữa, sẽ trở thành gánh nặng cho người khác, lúc này thì chúng ta, trừ tự chăm sóc mình, không để cho mình ngã bể đầu, gãy chân, nằm một chỗ, đã là mau mắn lắm rồi ……"
Hàn Văn Hạo chậm rãi đi đến trước bàn, ngồi xuống, gọi HạTuyết đang ở trong phòng: "Hạ Tuyết, đem Đại Hồng Bào hâmnóng lên, chúng ta cùng gia gia uống trà ……"

"A!" Hạ Tuyết nghe xong, lập tức cầm bình trà, đi ra khỏi phòng nhỏ, sau đó chạy vào phòng bếp, lấy than đun trà nóng.
Trần lão nhìn Hàn Văn Hạo một cái, cũng không nói gì, im lặngnhìn đêm lạnh như nước, nhìn vầng trăng sắp bị đám sương mù che chắn khắp rừng núi, lộ ra vô hạn bi thương, lạnh lẽo …….
Hàn Văn Hạo cũng không nói gì, thản nhiên cùng ông lão nhìnđêm lạnh như nước ……
"Gia gia …… mời ông uống trà ……" Hạ Tuyết cười lấy lòng, đem trà ngon, khéo léo đưa cho Trần lão.

xem tại TRÙMTruyện.NET
Trần lão mỉm cười liếc mắt nhìn Hạ Tuyết, nhận lấy ly trà, nói:"Trà Đại Hồng Bào hâm nóng không phải làm như vậy……."
"Cháu ……." Vẻ mặt của Hạ Tuyết ửng đỏ, nhìn Trần lão ……..
"Ngồi đi …… không hề gì……" Trần lão bảo Hạ Tuyết ngồi bên cạnh Hàn Văn Hạo, ba người cùng nhau đón gió ngắm trăng, trênđời có rất nhiều người thèm thuồng "Đại Hồng Bào", Hàn VănHạo vừa uống Hồng Trà, vừa nhẹ giọng mở miệng: "Trần gia gia, theo như ông nói, trước kia cháu gái của ông và ông, tình cảm tốt vô cùng, tại sao lại, trở mặt như vậy?"
Trần lão cầm ly trà, trên khuôn mặt già nua, thoáng qua một tiabi thương ……
Hạ Tuyết cũng vừa uống trà, vừa nhìn Trần lão, hỏi: "Gia gia, thật sự có nổi khổ tâm bất đắc dĩ sao?"
Trần lão không nói gì, chỉ thở dài, nói: "Con người lúc còn sống,cũng không phải ai cũng nguyện ý gian khổ cày cấy, bọn họ luôn hy vọng có thể từ đường đời, tìm được một con đường tắt, đitrước người khác, đi tới đầu bên kia hạnh phúc, nhưng chúng tasống hơn nửa đời người, mưa gió nào mà chưa từng trải qua, cáigọi là đường tắt, rất có thể là vực sâu …… ông không muốn đểcho nó đi đường tắt thôi ……..

sợ tuổi già cô đơn"
Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết cùng trầm mặc.
Trần lão nhớ lại chuyện cũ, ánh mắt đột nhiên chớp một cái, mỉm cười quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết, hững hờ hỏi: "Tớilâu như vậy, vẫn chưa biết các cháu làm gì? Nhìn cháu gái tínhcách đơn thuần, chồng cháu lại cẩn thận, khí chất cao quý, nhất định là con cái gia đình giàu chứ?"
Hàn Văn Hạo cười khẽ, không muốn nhiều đến thân phận của mình.

Hạ Tuyết cười rộ lên nói: "Cháu là một diễn viên, tới thôn trà đểquay bộ phim "Trà Hoa Nữ"! Gia gia, đến lúc phim của cháu công chiếu, cháu mời ông đi ra ngoài xem cháu diễn có được không? Đến lúc đó cháu lại hát cho ông nghe ….."
Trần lão mỉm cười nói: "Hiếm có người tính cách và tâm hồngiống cháu vậy …….

Ông cám ơn cháu …….

Cháu là một cô gái hiền lành, nhưng thân thể quá yếu đuối, cháu phải biết, người cóthân thể yếu đuối, nhất định phúc mỏng, hiểu không? Về sauphải ăn nhiều một chút ……."
"Còn ăn nhiều nữa sao?" Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ cười nói.
Hạ Tuyết lại quay đầu không khách khí nhìn hắn chằm chằm!
"Aiz! Vậy cháu ngại vợ mình ăn được nhiều sao? Đứa bé này,bản tính hiền lành, lạc quan, sáng láng, tư tưởng lại cẩn thận, ngay thẳng, nghiêm túc, đây là một cô gái khó tìm, cháu cần phảibiết quý trọng, cháu và cháu gái ở chung một chỗ, cháu sẽ hạnh phúc, sau này rất hạnh phúc …..." Trần lão mỉm cười nói.
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, cúi đầu.
Hạ Tuyết miễn cưỡng cười cười, lầu bầu nói: "Cháu tốt như vậy sao? Sao cháu không biết vậy?"
"Là gia gia nói chuyện khách khí với cô!" Hàn Văn Hạo cau mày, nhìn cô.
"Tại sao anh biết gia gia nói chuyện khách khí với tôi?" Hạ Tuyếttức giận nhìn Hàn Văn Hạo, nói: "Mỗi ngày chỉ biết sỉ nhục tôi,anh làm chồng như vậy sao?"

Mặt Hàn Văn Hạo nóng lên, nhìn cái người không biết xấu hổnày!
Lúc này, Hạ Tuyết mới phát hiện ra mình nói sai, liền hừ mộttiếng, phồng mặt, nhanh chóng đứng lên, bắt chước con gái, lắclắc mông trở về phòng, lại "phịch" một tiếng, đóng cửa lại!
"Ha ha! Được rồi, được rồi, người trẻ tuổi yêu hay cãi vả! Maunghỉ ngơi đi, hôm nay cũng mệt mỏi rồi! Đi đi, đi đi, chăn đệmđều mới, buổi tối lạnh, cẩn thận đắp kín chăn …….." Trần lãogiơ tay kết thúc câu chuyện với Hàn Văn Hạo, mình cũng th* d*c một hơi, chống thân thể đứng lên cười nói: "Ông cũng phải đi nghỉ ngơi ……"
Hàn Văn Hạo đành phải đứng lên, đỡ Trần lão đi vào phòng khách, đưa ông trở về phòng, sau đó hắn quay đầu, nhìn cửaphòng mình đóng chặt …….

hắn nghĩ nghĩ, rồi xoay người lại đi đến trước cửa phòng, nhẹ nhàng đẩy ra, chậm rãi đi vào, thấy HạTuyết đã nằm trên giường trải khăn đỏ thẫm, quay lưng lại phíamình, cũng không nhúc nhích …….
Hàn Văn Hạo đứng bất động, nhìn bóng lưng của cô, vươn tayđóng cửa phòng ……
Ánh mắt của Hạ Tuyết lập tức trừng lớn, nắm một góc chăn,trong lòng căng thẳng, tim đập bang bang!.
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 355: Mau Tỉnh Lại


Hàn Văn Hạo trầm mặc khóa cửa phòng, "cách" một tiếng đóng chặt
Hạ Tuyết xanh mặt, nhảy dựng lên, ngẩng mặt rừng mắt hìn Hànăn Hạo, ó chút căng hẳng, đỏ ặt thở ổn hển, ỏi: "Anh uốn làm ì?"
Hàn ăn Hạo oay người hìn vẻ ặt Hạ uyết, hắn ong môi nở ụ cười,au đó bình ĩnh vặn hóa, mở ửa phòng a, thấp iọng nói: "Cô uốn ra ngoài gủ với ọp không?"
"Anh ằm mơ!! Hạ Tuyết ức giận, éo khăn rải giường đỏ thẫm,ầm nhẹ!
Hàn ăn Hạo "à" một iếng, cười hìn cô nói: "Cô hông minh ũng không muốn đi ra ngoài ngủ với cọp, cô còn hỏi tôi muốn làm gì?
Tròng mắt Hạ Tuyết đảo một vòng, vươn tay, chỉ vào Hàn VănHạo, nói: "Tôi cảnh cáo anh……! anh đừng làm loạn với tôi!! Đừng tưởng rằng hôm nay đồng sanh cộng tử với tôi, tôi sẽ lấythân báo đáp! Anh đừng nằm mơ!
Hàn Văn Hạo mặc kệ người này, chỉ cẩn thận đóng cửa lại, sau đó làm như không có gì, đi về phía bên giường ngồi xuống ……
Hạ Tuyết lập tức xoay người, dán sát vào góc tường, nhìn chằmchằm Hàn Văn Hạo, kích động kêu to: "Anh muốn làm gì?!
Hàn Văn Hạo cau mày, nhìn Hạ Tuyết, trầm giọng nói: "Cô đừng ở chỗ này chuyện bé xé to! Nhao nhao ầm ĩ! Ảnh hưởng Trầngia gia nghỉ ngơi! Dáng vẻ cô có gì đặc biệt hơn người!! Cô vàcon gà đen trong vườn khác nhau ở chỗ nào? Cô thật đúng là đem ngươi mình làm cao? Hôm nay mệt muốn chết rồi, tôikhông muốn làm gì cả! Tôi muốn ngủ! Cô có hai lựa chọn, hoặclà cô cút ra ngoài ngủ với cọp, hoặc là cô ngủ bên cạnh tôi!! Côcó thể đưa lưng về phía tôi mà ngủ! xem tại TRÙMTruyện.

NET

Hàn Văn Hạo mặt lạnh nói xong, liền nằm xuống, kéo tấm chănđắp lên người của mình, chiếc gối đầu vô cùng mềm mại gối đầu, hắn chợt thả lỏng tinh thần, từ từ nhắm mắt lại …….

Hạ Tuyết núp ở một góc, vẫn dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Hàn Văn Hạo, gương mặt đầy vẻ đề phòng ……
Hàn Văn Hạo đặt tay lên trán, nhắm mắt, bình tĩnh nói: "Tôi thấy cô chắc là cắn th**c l*c rồi, cho nên tinh lực dư thừa như vậy! Tắt đèn đi! Tôi không có thói quen mở đèn ngủ!
"Anh đừng nằm mơ, tôi không muốn tắt đèn! Hạ Tuyết suy nghĩmột chút, thật ra cô đã rất mệt mỏi, ngáp một cái, lại nhìn hắn,liền kéo một cái chăn mỏng, chuẩn bị muốn nhảy xuống giường,Hàn Văn Hạo nhắm mắt, kéo cánh tay của cô hỏi: "Cô thật muốnra ngoài ngủ với cọp sao?
"Cút! Hạ Tuyết không để ý đến hắn, nhảy xuống giường, ngồi bàntrà bên cạnh, ôm chăn đắp lên trên người của mình, nằm xuống bàn ngủ!
Rốt cuộc, Hàn Văn Hạo mở mắt ra, nhìn bộ dáng Hạ Tuyết, cau mày nói: "Thân thể của chúng ta khá hơn một chút, có thể phải đihai ngày đường núi để ra núi, bộ dạng này của cô, cô tính tôi sẽcõng cô hai ngày? Tôi không có tinh lực, đến lúc đó đi trênđường, tôi bỏ cô lại, để cho cọp ăn cô!"
Hạ Tuyết nằm trên bàn, nhắm mắt nói: "Anh đừng quên, anh là chồng chưa cưới của người khác, tôi là vợ chưa cưới của người khác, có thể bây giờ bọn họ đang lo lắng chờ đợi chúng ta, nhất định Daniel sẽ lo lắng …….

vợ chưa cưới của anh cũng sẽ lo lắng…….

.

"
Hàn Văn Hạo im lặng nghe xong, liền quay đầu nhìn về phía Hạ Tuyết, mỉm cười nói: "Thế nào? Không hận chồng chưa cưới của cô nữa sao?"
"Có gì hận hay không hận? Tôi sẽ không hận bất kỳ ai! Đây làbản tính của tôi! Mặc kệ xảy ra chuyện gì, sáu năm nay, hắn đốivới tôi rất tốt ….

tôi muốn xác định chính miệng hắn nói khôngcòn yêu tôi, tôi sẽ rời đi …….

Sau khi Hạ Tuyết trải qua biến cố lớn, rốt cuộc bây giờ có thể nghỉ ngơi, nhớ tới Daniel, hốc mắt đột nhiên nóng lên ……… "Hàn Văn Hạo"
"Hả? Hàn Văn Hạo nhắm mắt, đang nghĩ tới câu nói Hạ Tuyếtvừa nói.

"Anh có nhớ mãi một người không quên được hay không? Anh có loại cảm giác này không? Mặc kệ cô ấy làm chuyện gì, anh cũng sẽ không hận cô ấy? Cũng chỉ hi vọng cô ấy có thể hạnhphúc? Nhất định là anh không có loại cảm giác này đi!? Bởi vìanh chưa từng yêu người nào …….

" Hạ Tuyết đột nhiên cảm thấy mình có chút mệt mỏi, rã rời …….

.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, đột nhiên mở mắt, nhìn trần nhà…….

Hạ Tuyết mệt rã rời, rất mệt mỏi, chậm rãi chìm vào giấc ngủ.

Hàn Văn Hạo vẫn trợn tròn mắt nhìn trần nhà …….

Đêm lạnh thật như nước, vầng trăng sáng trên bầu trời cũng trởnên băng giá, cho nên mới đặc biệt sáng? Nơi xa xa, một con quạđang cất tiếng kêu "oa oa", rốt cuộc bây giờ là lúc nào rồi? Ở địa phương này, thời gian đã không còn quan trọng nữa ………
Có thể tối nay ăn táo và uống nước trà quá nhiều, cho nên HạTuyết nằm trên bàn ngủ, thắt lưng mỏi nhừ và đau, đột nhiên muốn đi nhà vệ sinh, liền nặng nề th* d*c một hơi, cố gắng ngồi dậy, nặng nề mở đôi mắt buồn ngủ, lờ mờ đau xót nhìn ngoài cửasổ căn phòng, mới đứng người lên, chuẩn bị đi nhà vệ sinh, lại nhìn thấy Hàn Văn Hạo đã ngủ sâu, hôm nay cũng mệt mỏi, cô nhìn hắn một cái, phát hiện người đàn ông này ngay cả ngủ cũng tao nhã như vậy, lông mi thật dài bao trùm mí mắt dưới, mũi thật cao, đôi môi vẫn mím chặc, cái chăn đỏ thẫm chảy xuống, cô lắc đầu, đi tới, cẩn thận đắp kín chăn cho hắn, kéo đến trước ngực hắn, rồi nhẹ xoay người đi ra khỏi phòng, đi qua phòng khách nhỏ, đi ra khỏi căn nhà nhỏ, đi lên nhà vệ sinh, vừa cảm thấy cómuỗi chích ngứa ngáy, vừa đi vào trong nhà, lại đi vào phòngkhách, liền nghe một tiếng nức nở, cô kỳ quái đứng trong phòng khách, nhìn về phía cửa phòng Trần lão, từ trong này tiếng nứcnở đứt quãng, cô chậm rãi nghe ông lão khóc, nói: "Bạn già à, bàbiết hôm nay tôi rất vui, cho nên bà trở về với tôi …….

cám ơn bà …….

lâu nay bà có mạnh khỏe không?"
Hạ Tuyết trừng to mắt, hoảng sợ đến trong cổ họng giống nhưnuốt một trứng ngỗng thật lớn, bị nghẹn, hít thở không được, kêu không ra tiếng, lá gan cũng vỡ ra, cảm giác sau lưng từng trận giólạnh lẽo, cô nín thở, toàn thân lạnh lẽo, di chuyển bước chân, cả người mềm nhũn, không sao cử động nổi.

Nhìn tới trước cánh cửa kia, lại nghe tiếng ông lão nhẹ giọng khóc, nói: "Bạn già, lúcnảy bà có đi xem đôi vợ chồng kia hay không? Nhất định là bà đinhìn rồi, có phải bộ dáng bọn họ rất giống chúng ta lúc còn trẻ không? Bà ốm yếu quá, bà đừng đứng bên ngoài cửa sổ nữa, bà đi vào đi …….

"
Hạ Tuyết nhét cả bàn tay vào trong miệng của mình, bị sợ đếnnước mắt chảy xuống, cố gắng dùng hết sức lực toàn thân, hai chân run rẩy chạy vào phòng, không nói tiếng nào, "phịch" một tiếng đóng cửa lại, không thèm chú ý đến lễ tiết, quỷ quái gì nữa,lập tức nhào lên giường, nằm sát người của Hàn Văn Hạo, đẩymạnh người của hắn, khẽ gọi: "Hàn Văn Hạo, mau tỉnh lại!! Nhanh lên!! Nhanh lên!!"
Hàn Văn Hạo đang mơ hồ ngủ, lại bị người ta đẩy mạnh, đánh thức, hắn mở hai mắt mông lung nhìn Hạ Tuyết, th* d*c một hơi, giọng khàn khàn, nói: "Làm gì vậy? Không phải đánh chết cô cũng không lên giường?".
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 356: Diễn Một Tuồng Kịch Như Vai Diễn Trong Phim


Hạ Tuyết bị sợ đến gan mật đều vỡ ra, thở phì phò nằm bên ạnh hắn, hỏ giọng ói: "Lúc ảy đi nhà ệ sinh trở ại, lúc đi qua phòng ủa gia gia, ghe thấy ông đang hóc, nói ắn bạn ià đến hăm ông ……..

ô ô ô" ô vẫn chưa ói hết, ả khuôn ặt sợ ãi đến hăn nhúm, hỏ giọng hóc, thân hể không hịn được, án sát người àn Văn Hạo……..
Hàn ăn Hạo au mày nói: "Nói ậy! Trên hế gian ày làm gì ó quỷ!úc nảy hông phải ô nằm mơ hứ? Thần rí cô luôn mơ hồ đấy!
"Là thật!!" Hạ Tuyết nóng nảy, vỗ mạnh vào một ngực của hắn, đỏ mặt khẽ nói: "Tôi thật sự nghe được ông nói bạn già đến thămông! Còn nói bạn già đến nhìn chúng ta, đang ở bên ngoài cửa sổ……" Cô vừa nói xong, sắc mặt lại nhăn nhúm, chợt cảm thấysau lưng lạnh lẽo, cô trừng mắt, nhớ sau lưng có một cửa sổ, cô lập tức hồn bay phách tán, chui vào trong chăn, ôm lồng ngựcrắn chắc của Hàn Văn Hạo, run rẩy giống như con gà mẹ bị rơixuống nước được vớt lên.
Hàn Văn Hạo cau mày cúi đầu nhìn cô một cái, trầm giọng nói:"Cô có cần sợ đến như vậy không? Xem như Trần gia gia thật sự đang khóc, nhìn thấy bạn già, cũng có thể do lớn tuổi, quá nhớbà bà, có thể sinh ra một chút ảo giác …..

cô không làm việc gìtrái với lương tâm, cô sợ cái gì?"
Hạ Tuyết vẫn sợ hãi đến toàn thân run rẩy, ch** n**c mắt, khóc nói: "Anh thử đi nhà vệ sinh xem, sau đó nghe thử xem? Tôi cũng không tin anh không bị dựng tóc gáy! Nơi này không phải là Thành Thị lớn, đây là rừng núi hoang vắng, hôm nay lúc đi hái táo, anh còn dọa tôi, nói nhìn thấy có quỷ …… cho nên nói anh là khắc tinh mạng của tôi mà, rất linh nghiệm, hết sức linh nghiệm! Rất đáng sợ, tôi đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo……."
Cô vừa nói, vừa cuốn thân thể dán vào lồng ngực hắn, nước mắt run rẩy lăn xuống ………
Hàn Văn Hạo nhìn cô thật sự căng thẳng, cũng có chút hoài nghi, vừa đứng dậy vừa nói: "Tôi đi sang xem Trần gia gia một chút".
"Đừng đi!! Tôi sợ!! Tôi không muốn một mình!!" Hạ Tuyết sợ hãi, ôm chặt Hàn Văn Hạo, vừa khóc, vừa nói!
Hàn Văn Hạo nặng nề thở dài, nhìn cô, gầm nhẹ: "Rốt cuộc cô có chuyện gì xảy ra? Cô nói sợ, tôi muốn đi qua nhìn một chút, cô lại không chịu!"
"Chẳng lẽ anh không sợ sao?" Lúc này, Hạ Tuyết vẫn muốn tranh cãi với hắn!!
Hàn Văn Hạo nhìn người này, vừa nói, vừa mím môi khóc, hắnbất đắc dĩ vươn tay, lau nước mắt cho cô, vừa lau, vừa trầm giọng nói: "Có cái gì mà sợ? Xem cô ngốc thành như vậy! Nếumuốn biết xảy ra chuyện gì, phải đi tìm hiểu đến cùng! Chắc chắn sẽ tìm thấy sự thật!"
"Không!!" Hạ Tuyết chết cũng không buông hắn ra, giống như con nhện, bấu lấy hắn đến cùng!!
Hàn Văn Hạo thở phì phò, đành phải vươn tay, ôm lấy cả ngườicô đang run rẩy, đem đầu cô gối trên cánh tay của mình, sau đó thấp giọng, nói: "Đừng sinh lòng hoài nghi nơi đây, mọi thứ nơi này đều tốt đẹp như vậy, gia gia còn lấy ra lá trà ngon nhất mời chúng ta …… hiểu không? Nhiều năm rồi, cho tới bây giờ tôicũng chưa từng được ngủ an ổn giống như tối nay, không có hãm hại, không có lừa gạt, không có tính toán, cuộc sống đơn giảnnhư vậy, giống như Trần gia gia nói, trà cũng chỉ là trà mà thôi,có bao nhiêu người có thể làm được như ông? Ông đem cô nângtrong lòng bàn tay, thương yêu cô, cô không cảm giác được sao? Đừng hoài nghi mọi thứ nơi đây ………"
Tâm tình Hạ Tuyết dần dần bình phục, nước mắt vẫn lăn xuống…….
"Tôi dậy đi xem một chút" Hàn Văn Hạo thử rời giường!
"Đừng!" Hạ Tuyết vẫn không có lá gan, đến chết vẫn cứng miệng nói: "Tôi không cảm thấy gia gia không tốt, tôi chỉ sợ mà thôi…….

tôi rất nhát gan, anh cũng không phải là không biết!" mới nhất ở TRÙMTruyện.NET
Hàn Văn Hạo đột nhiên khẽ mỉm cười, khẽ nâng tay bị gối, dùng ngón tay vuốt lên đầu tóc mềm mại của cô, nói: "Lá gan cô khálớn, đã dám leo lên giường tôi rồi!"
Hạ Tuyết sững sờ, con ngươi lập tức trợn trừng, ngẩng đầu lênnhìn hắn, liền muốn giãy ra, lại bị Hàn Văn Hạo ôm lại, nói:"Được rồi! Tôi nói rồi, tôi không có tinh lực, cô ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi, muốn yêu một người, yêu bằng trái tim là đủ rồi".
Tròng mắt Hạ Tuyết xoay xoay, suy nghĩ một chút, nhưng bây giờ, cô thật sự không có lá gan rời Hàn Văn Hạo, cô cũng không nghĩ gì khác, cô chỉ cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, liền van nài: "Anh đứng lên đi, đóng cửa sổ sau lưng tôi lại!"
Hàn Văn Hạo không có cách nào, đành phải buông cô ra, sau đóngồi dậy, di chuyển vị trí, vừa muốn đóng cửa sổ lại, nhưng độtnhiên nhìn thấy phía xa xa trong rừng trúc thoáng qua một bóngđen, hắn liền cau mày "hả" một tiếng.
"Thế nào?" Hạ Tuyết nằm trên giường, thấy ánh mắt của Hàn Văn Hạo nhìn phía ngoài cửa sổ có chút lạ, cô không khỏi lạnh lẽo, căng thẳng hỏi: "Anh đã thấy cái gì sao?"
Hàn Văn Hạo bình tĩnh nói: "Thật sự tôi nhìn thấy bên ngoài cửa sổ có một bóng đen di chuyển ……."
Hạ Tuyết trừng mắt, da đầu cũng tê dại, tóc gáy cũng dựng đứng, bắt đầu khó thở, bò dậy, nắm chặt ống tay áo Hàn Văn Hạo, kéo hắn nằm xuống, lại khóc nói: "Mặc kệ nó!! Điều này thật sự quádọa người rồi!! Xem đi, xem đi! Thật sự có quỷ!!"

"Được rồi! Có thể là động vật gì đi!" Hàn Văn Hạo bình tĩnh nóixong, ôm lấy Hạ Tuyết nói: "Nếu cô sợ, vậy cô ngủ đi, tôi ở đâytrông chừng!"
"Tôi không ngủ được!! Bây giờ, tôi hồn đã thiếu bảy vía rồi!!"Hạ Tuyết lại thở phì phò nói, Hàn Văn Hạo thật sự không cócách nào với cô, nặng nề thở dài, ôm thân thể của cô, vừa mới muốn an ủi, liền nghe tiếng Trần lão khóc, theo bản năng, hắn nhìn Hạ Tuyết ra dấu, nhỏ giọng nói: "Cô im lặng một chút …..

để tôi nghe xem ………"
Hạ Tuyết nghe xong, cố gắng bình tĩnh lại, mặc dù rất sợ, nhưng vẫn lắng nghe.
"Bạn già, bà đã đi nhiều năm rồi, còn nhớ tới tôi à …….

không cần nhớ, tôi rất khỏe, là tôi không tốt, lúc ấy bởi vì tôi lo Vườn trà, bỏ quên mọi người, để cho con trai cõng bà đi bác sĩ, rồi bị tai xe ……" Trần lão lại sâu kín khóc nói: "Tôi thực xin lỗi mọingười, là tôi sai …….

lúc đó tôi nên cõng bà đi ra ngoài, như vậy chúng ta cùng chết, cũng sẽ xong hết mọi chuyện, bà cũng không hận tôi ….

thường đến thăm tôi …….cám ơn bà".
Hạ Tuyết nghe xong, bị mềm nhũn, hốc mắt không khỏi đỏ lên,ôm Hàn Văn Hạo, mặt dính vào lồng ngực của hắn, vẫn lắng nghe ……..
"Bạn già …… cháu gái của chúng ta đã lập gia đình, bà khôngcần lo lắng, ó rất tốt, hỉ là nó ẫn trách ôi, trách ôi lúc ất hông đồng ý đem tất ả tài sản để lại ho nó, nhưng ó là một đứa bé ư vinh, nếu ôi đem tất ả cho nó, uộc sống ủa nó không hất định ốt …….

ôi không iết tôi àm sai hay àm đúng ữa, sống ấy chục ăm, quay đầu lại hỉ là công ã tràng, đúng hay ai cũng đã hông quanrọng, dù ao đến uối cùng, ẫn phải đi cùng ới bà …… ột mình ôi canh giữ ở trên núi này, sống được một ít thời gian rồi, nếu bà còn sống, thật tốt a, mỗi ngày tôi đều cùng bà xuống núi hái táo,mỗi ngày nấu cơm cho bà ăn, gọt táo cho bà, đuổi muỗi cho bà ……… nếu có thể làm lại, tôi nhất định sẽ buông tha một ít côngviệc, giữ lại một chút thời gian, ở cùng với bà, bây giờ hối hận cũng không kịp rồi, đây cũng là báo ứng, để cho tôi cô đơn sống trên cõi đời này chịu tội ……tôi rất muốn chết, muốn té xuốngvách núi, xong hết mọi chuyện, lại lo lắng cho Tình Tình, nghĩsống một ngày là một ngày, trông ngóng một chút tin tức của nócũng tốt ……….

Nhưng nó không lại để ý tôi, tôi tìm nó mấy lần, đều nhốt tôi ngoài cửa, dọc đường núi vừa đi về, tôi vừa khóc ……."
Trần lão đau lòng, ở đầu kia cất tiếng khóc thê lương buồn bã ……
Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết ở đầu này, yên lặng không tiếng độnglắng nghe …..
"Bạn già, bà ở đó có khỏe không? Một mình cô đơn không? Bàkhông cần cảm thấy cô đơn, tôi vẫn luôn nhớ tới bà, trước kiacùng bà gây gổ, đều là tôi không tốt, mặc dù tôi cứng miệng, nhưng tôi vẫn rất quan tâm bà, quan tâm bà, nếu như không phải, cũng sẽ không cố gắng quản lý thôn trà, chỉ là đi nhầm đường, đã chậm trễ với bà …….

Thật xin lỗi, là tôi không tốt …… hiện tạingười đã già, cô độc, mới phát hiện thời gian không quan trọng, chỉ có lúc chúng ta ở cùng nhau, thời gian mới là quan trọngnhất.

Tại sao trước kia không phát hiện đạo lý này? Bạn già, tôirất nhớ bà, rất nhớ bà …….

trong nhà của chúng ta có hai ngườitrẻ tuổi đến đây, cũng bị xảy ra tai nạn xe rơi xuống núi, rất maymắn bọn họ còn sống, tôi rất hâm mộ bọn họ cùng nhau tay nắmtay, cùng nhau xuống núi hái táo, nhìn hai vợ chồng trẻ cùngnhau đi xuống núi, thật hâm mộ bọn họ có thời gian tốt đẹp ởchung nhau, hi vọng bọn họ có thể quý trọng thật tốt những ngàyở chung với nhau, đừng làm trễ nãi tình yêu trong cuộc đời…….

bạn già, bà nói tôi phải đi sao? Mỗi lần nhìn thấy bà, tôi cảmthấy tôi muốn đi, nhưng trước khi tôi đi, tôi phải cứu đôi vợ chồng kia, tôi rất vui, mời bọn họ uống Đại Hồng Bào mà chúngta khổ cả đời mới có được, giống như chính vợ chồng chúng ta đang uống …….bạn già, hôm nay thấy người tuổi trẻ kia rất yêuthương Tuyết Nha Đầu, tôi suy nghĩ trong lòng, chồng của Tinh nha đầu có thể giống như tiểu tử kia, yêu thương Tinh nha đầuhay không? Nếu được như vậy, tâm nguyện của tôi đã thỏa mãn rồi".
Con ngươi Hạ Tuyết đột nhiên trừng to, ngẩng đầu liếc mắt nhìnHàn Văn Hạo, tay đặt ở trên ngực hắn đột nhiên mềm rũ ……

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ im lặng ôm Hạ Tuyết, nghe ông lão khóc, nói đứt quãng: "Bạn già, tôi muốn trước khi tôi đi,một lần nữa nhìn Tinh nha đầu nhưng lần cuối cùng đó đi thămnó, té gảy chân, đi không được, muốn đi xuống núi hái mấy quả táo để cúng tế bà, cũng không được ……."
Trong lòng của Hạ Tuyết đau xót, nước mắt lăn xuống.
Hàn Văn Hạo bình tĩnh vén chăn lên nói: "Tôi đi xem gia gia mộtchút……"
"Tôi cũng đi ……" Hạ Tuyết khóc muốn đứng lên.
"Không phải cô sợ sao?" Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, cố ý nóiđùa.
Hạ Tuyết trợn mắt nhìn hắn, lau khô nước mắt, nói: "Tôi đột nhiên nhớ rất nhiều người, người yêu tôi, người tôi yêu, nhất làLão sư, tuổi ông ấy đã cao, thật may có sư mẫu …….tôi muốn đinhìn gia gia một chút……"
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, đỡ cô cùng nhau rời giường,không hiểu sao Hạ Tuyết vươn tay, nắm chặt cánh tay của hắn.
Hàn Văn Hạo nhìn cô một cái, cũng không lên tiếng, nhẹ kéothân thể của cô, cùng cô đi ra ngoài, hai người cùng đi ra khỏiphòng, đi qua phòng khách, đi tới trước cửa phòng Trần lão,Hàn Văn Hạo ôm khẽ người Hạ Tuyết, đề phòng cô hoảng sợ, nhỏ giọng khẽ đẩy cửa, nhìn trong phòng một chiếc đèn vẫn sáng,Trần lão một mình nằm trên giường, nhắm mắt, ở nơi đó nức nởkhóc, nước mắt một giọt, từng giọt từ trên khuôn mặt già nua ra rơi ra ngoài, rất thê lương ……
Trong lòng của Hạ Tuyết chợt đau nhói, nước mắt cũng lăn xuống ngay sau đó.
Hàn Văn Hạo nhìn Trần lão đau khổ, cũng không lên tiếng, chỉôm chặt Hạ Tuyết khẽ thở dài …….
Hạ Tuyết nhỏ giọng khóc, nói: "Tôi muốn đi vào phòng với ông…….

gọi ông tỉnh lại, khóc rất đau lòng a ……."
Hàn Văn Hạo nắm chặt vai của cô, nhìn Trần lão vẫn còn ở bên trong nức nở nói: "Thôi ……..

hiếm khi ông nằm mơ thấy vợ củamình …….

Một chút hạnh phúc như vậy, còn quấy nhiễu ônglàm gì? Đây là vui vẻ và khổ sở …… đi thôi, đừng sợ nữa, trở vềngủ đi …….."
Hàn Văn Hạo nói vừa xong, kéo nhẹ Hạ Tuyết, trở vào phòng,vào lúc này, giữa bọn họ không ai nghĩ tới, thân phận của nhau,chỉ dựa vào nhau, trở về phòng, đóng cửa lại, sau đó Hàn Văn Hạo đỡ Hạ Tuyết nằm trên giường, khẽ ôm cô ngủ, đắp kín chăn cho cô, vẫn nghe tiếng khóc của Trần lão, trong lòng thật lâukhông thể yên bình lại, hai người cứ như vậy nằm yên ……..
Hạ Tuyết tựa vào trên cánh tay của Hàn Văn Hạo, không nhịnđược, tay ôm lồng ngực của hắn, nghe trái tim của hắn truyền đến tiếng tim đập vững vàng, sâu kín nói: "Hàn Văn Hạo, còn sống thật là tốt, có đúng không?"
"Ừ" Hàn Văn Hạo nhẹ vuốt tóc Hạ Tuyết, sâu kín nói
Hạ Tuyết vẫn nghe tiếng khóc của Trần lão, nhớ tới lúc bị tai nạnxe, hắn cùng với cô nhảy xuống chân núi, lại rỉ rã nói: "Hàn Văn Hạo ……."
"Ừ" Hàn Văn Hạo đáp lời.
"Cám ơn anh đã cứu tôi ……..

cám ơn anh cùng với tôi nhảy xuống ……" Hạ Tuyết thật lòng nói.
Hàn Văn Hạo cười khẽ, th* d*c, nhẹ nắm tay cô đặt ở trước ngực mình, móng tay vẽ nhẹ lên ngón áp út của cô, giọng khàn khànnói: "Cô tạm thời đừng đấu võ mồm với tôi là được ……."
"Còn không phải tại anh khi dễ tôi sao?" Hạ Tuyết cũng nhỏgiọng nói.

Hàn Văn Hạo đột nhiên cúi đầu, vừa vặn thấy bộ dáng nhỏ của Hạ Tuyết lầu bầu không phục, hắn bóp cằm của cô một cái, có chút hận hận, cau mày nói: "Tôi nói cô đó, cô đó, tại sao lại bướng bỉnh như vậy, cho tới bây giờ cũng không có cô gái nàodám phản kháng tôi như vậy, lá gan của cô rất to! Tôi thừa nhận, có lúc tôi nói chuyện rất hung dữ với cô, nhưng lúc nào tôi cũngnhớ cô là mẹ đứa bé, có một số việc, tôi chưa nói rõ, cũng khôngđại biểu được cái gì! Cô không thể nhịn cho tôi một chút sao?"
Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, không phục nói: "Vậyanh không thể cũng nhịn cho tôi một chút sao? Anh khi dễ tôi, thành nghiện rồi ……"
Hàn Văn Hạo thật sâu nhìn Hạ Tuyết, trải qua một ít kinh sợ lúc nảy, làm khuôn mặt cô ửng đỏ, hai mắt rưng rưng, ẩm ướt long lanh, lỗ mũi có chút đỏ bừng đáng yêu, đôi môi đỏ tươi sáng bóng, hắn không nhịn được, vươn tay sờ lên môi của cô nói: "Bảocô đừng cắn xuống môi, lại không nghe, đẹp nhất là môi của cô, cắn cắn hoài nhìn không đẹp!"
Hạ Tuyết vừa nghe, không nhịn được cắn môi một cái …….
"Cô còn dám cắn?" Hàn Văn Hạo hơi nghiêng người sang, đè nhẹ lên người của cô, nắm cằm của cô trách cứ nói: "Không cho cắn!"
Hạ Tuyết "phốc" một cái, cười thành tiếng, nhẹ nhàng động lòng người.
Hàn Văn Hạo nhìn cô, lồng ngực dần dần phập phồng, hai mắtcàng lúc càng nóng lên.
Hạ Tuyết nhìn bộ dạng hắn như vậy, trong lòng phanh nhảy dựng, mặt càng đỏ hơn, nuốt cổ họng khát khô, làm bộ đẩy hắn ra nói: "Đừng nhìn người ta như vậy, rất đáng sợ ………."
"Cô sợ cái gì?" Hàn Văn Hạo đột nhiên ôm chặt Hạ Tuyết, nắmbàn tay nhỏ bé của cô, nhìn cặp mắt mê ly của cô, hỏi.
"Không có sợ cái gì!" Hạ Tuyết nhẹ giọng nói, muốn tránh thoáttay của hắn, lại bị hắn nắm chặt hơn, mặt của cô càng đỏ, liền nhìn hắn nói: "Buông tôi ra!"
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt đột nhiên nóng rực, kiênđịnh nói: "Thật muốn tôi buông ra sao?"
Hạ Tuyết đột nhiên không có cách nào, ngồi dậy, nói: "Tôi …… tôi đi ra ngoài một lát ……."
Hàn Văn Hạo đột nhiên ngồi dậy, từ phía sau lưng vội ôm lấy cô,hôn nhẹ lên cổ của cô, vội hỏi: "Chẳng lẽ sáu năm qua, thật sựquan trọng như vậy sao? Không thương được chút nào sao?"
"Đừng nói như vậy!" Hạ Tuyết muốn ngăn tay của hắn, Hàn Văn Hạo lại ôm chặt hông của cô, kìm chặt thân thể của cô, hôn nhẹlên cổ của cô, tới vành tai, hơi thở nóng rực, từ trong lỗ tai Hạ Tuyết, xông vào trong thân thể của cô, cả người cô run rẩy một cái, trái tim phanh phanh nhảy thật lợi hại, muốn ngăn tay củahắn nói: "Anh đừng như vậy ……."
Con người có rất nhiều bí mật, rốt cuộc có ai có thể hiểu rõ chínhmình? Chúng ta cũng không ai có biện pháp hoàn toàn hiểu rõ mình, hiểu rõ mình, có lẽ không bằng này ban đêm trăng sáng,gió mát, trong căn phòng nhỏ này, ánh đèn này, có chút mập mờ……..

vào lúc này, không liên quan đến gió trăng, không liênquan đến đạo đức, không liên quan đến ranh giới cuối cùng …… giống như đã trải qua cuộc chiến khốc liệt, hai nguời may mắncòn sống sót, dựa vào nhau, trong nháy mắt, có chút tâm tư đang lặng lẽ nảy mầm ……."Hàn Văn Hạo!! Đừng như vậy" Hạ Tuyết vẫn có thói quen kháng cự hắn, vừa định xoay người đẩyhắn ra, lại bị Hàn Văn Hạo ôm chặt vào trong ngực, hắn hôn nhẹ cổ cô, ngửi thấy mùi thơm, nhẹ thở ra hơi nóng, khàn giọng hỏi:"Cảnh diễn lúc đó, các người hôn thật sao?"
Hạ Tuyết sửng sốt một chút, cô biết hắn nói mình diễn cảnh hôn ở vườn trà, trong lòng của cô vừa động, chẳng lẽ hắn lại để ý đếnnụ hôn kia? Cô sâu kín nói: "Hôn thật ……."
Hàn Văn Hạo kh* c*n v*nh t** của cô, cảm tính, khàn giọng hỏi: "Rốt cuộc làm thế nào mới có thể cùng một người đàn ông xa lạ hôn môi? Thậm chí hôn tình cảm như vậy?"
Hạ Tuyết bị Hàn Văn Hạo trêu chọc, mặt đỏ tới mang tai, thở gấp, khẽ vươn tay, vừa đẩy hắn ra, vừa nhỏ giọng nói: "Đó là diễnxuất!! Tôi là diễn viên!! Đó là giả!"
Hàn Văn Hạo mạnh mẽ đè Hạ Tuyết xuống, cúi thấp đầu, hai mắt nóng rực chăm chú nhìn cô, xẹt qua một tia mất mát, hơn nữa chứa đựng thâm tình, có lẽ là ánh đèn hữu tình thôi, ai sẽ tintưởng trong tròng mắt người đàn ông này, ẩn chứa tình cảm?
Hạ Tuyết thở hổn hển, nằm trên giường, nhìn ánh mắt hắn nóng bỏng, hốc mắt không khỏi đỏ lên, có chút sợ hãi, run rẩy nói: "Anh ….

Anh ….

anh làm gì?"
Hàn Văn Hạo nhìn chằm chằm Hạ Tuyết, thấy cô kinh hoảng,liền đè nén cảm xúc hỏi: "Rốt cuộc là yêu Văn Kiệt bao nhiêu? Rất yêu em trai tôi sao?"
Hạ Tuyết không biết nói sao, nhìn hắn, tròng mắt lóe lên, nướcmắt lăn xuống …….
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, lại trầm trọng hỏi: "Rốt cuộc cóyêu Daniel hay không? Nếu cô vẫn thích Văn Kiệt, cô cũngkhông yêu Daniel! Tôi phát hiện cô là người phụ nữ rất xấu,người nên yêu, cô lại không yêu, lại cố tình yêu một người khôngnên yêu! Không phải cô tự tìm tội chịu sao? Cô bảo tôi làm sao không tức giận?"
Hạ Tuyết nở nụ cười khổ, nước mắt vẫn lăn xuống ……
Hàn Văn Hạo vẫn nhìn Hạ Tuyết, chuyển tới Daniel, trực tiếp hỏi: "Thật vẫn còn rất yêu thích Văn Kiệt sao? Rất thích sao? Cô ở trước mặt hắn, ở trước mặt chúng tôi, cô thật sự là diễn viên giỏi nhất!"
"Anh đừng nói nữa!" Hạ Tuyết nghẹn ngào nhìn hắn nói: "Có thể đừng quan tâm đến chuyện này được không? tôi không tự chủ được, không được sao? Tôi muốn lặng lẽ yêu một người, không được sao? Tôi không quấy rầy ai mà? Ngay cả quyền yêu, tôi cũng không có sao? Không phải tôi đã nói, tôi muốn quên hắnsao? Cố gắng cùng Daniel ở chung một chỗ thật tốt!"
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết lại hỏi: "Cô yêu Daniel sao?"
Hạ Tuyết nhìn hắn, ánh mắt lóe lên, vào lúc này, trong lòngkhông có phòng bị, thật thà nói: "Tôi không biết".
Hàn Văn Hạo có rất nhiều lời muốn nói lại nuốt trong cổ họng, không ói, chỉ hìn cô chăm hú, thật âu, thật âu, rốt uộc, hai ắt hắnhớp động, ỏi nữa: "Trong òng chứa hiều người hư vậy, đối với ha đứa é, có một hút tình ảm nào hông? Không hề có một hút nào ao? Sáu ăm qua, cho ới bây iờ cũng hưa một ần nào ghĩ đến ôi sao?"

Hạ uyết nhìn hằm chằm ắn thật âu, nước ắt lăn uống, nghẹn gào tức iận hỏi: "Vậy 6 năm qua, anh có nghĩ đến tôi sao? Bên cạnh anh có rất nhiều phụ nữ như vậy, có nghĩ đến tôi sao?"
Hàn Văn Hạo nhìn nước mắt lăn ra, cắn răng, ánh mắt kiên định nói: "Không có!! Một lần cũng không có!! Cho tới bây giờ cũng không có nghĩ đến cô! Thậm chí rất ghét cô!! Rất ghét cô!!"
"Không nghĩ đến tại sao lại ghét?" Hạ Tuyết giận dỗi hỏi
"Cho nên cô còn hỏi sao?" Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, cũnggiận dỗi nói!!
Hạ Tuyết giật mình, nhìn hắn.
Hàn Văn Hạo cũng nhìn cô, đột nhiên nói: "Ảnh hậu, có nguyện ý diễn một tuồng kịch với tôi không?"
"À?" Hạ Tuyết không hiểu nhìn hắn.
Hàn Văn Hạo thật sâu nhìn cô, lại nói: "Có nguyện ý diễn mộttuồng kịch với tôi không? Ngay tại đêm nay …….."
Hạ Tuyết vẫn chưa hiểu, nhìn hắn.
Trong lòng của Hàn Văn Hạo xẹt qua một chút đau, nhìn cô dịu dàng nói: "Ngay tối nay, diễn một tuồng kịch với tôi, giống nhưdiễn cảnh ở vườn trà ……..

Xem tôi như một người đàn ông xa lạ đó, tôi không muốn sáu năm qua, bởi vì chán ghét cô mà nhớtới cô, cũng không cần sáu năm trước đã từng vì người khác làmmọi chuyện, cái gì tôi cũng không cần, cô hãy xem tôi là một đàn ông xa lạ, tôi chỉ làm người đàn ông xa lạ là tốt rồi ……… sau đêm nay, cô sẽ quên tôi, giống như quên một người xa lạ ………"
Hạ Tuyết vỗ vào vai của hắn, rơi lệ nói: "Anh làm gì thế? Tại saoanh nói những lời như thế? Anh làm gì thế à? Tôi không muốn chán ghét anh, tại sao anh muốn làm một người đàn ông xa lạ,anh là cha đứa bé, tôi biết anh tốt với tôi, tôi biết rất rõ …….

Anh đừng nói như vậy, làm cho người ta đau lòng ……"
Hàn Văn Hạo thoáng đau lòng, nở nụ cười, cúi đầu, giọng khànkhàn nói: "Đừng đau lòng, cô và tôi không có cách nào ở chungmột chỗ, bởi vì sáu năm qua, cô không phải là của tôi, tôi khôngcó tư cách muốn cô, tối nay nên đồng ý với tôi, xem tôi như một người xa lạ, cho tôi một nụ hôn ………"
"Đừng như vậy ……." Hạ Tuyết khóc, đánh mạnh vào vai củahắn, nước mắt từng giọt lăn xuống ……..
"Đừng khóc" Hàn Văn Hạo khẽ dỗ cô, lau đi nước mắt cho cô, đ*ng t*nh nói: "Mỗi lần hôn cô, cô đều không cam lòng, khôngtình nguyện …… tối nay tôi không muốn ép buộc cô, tôi chỉ yêu cầu một nụ hôn, một nụ hôn là tốt lắm rồi".
Hạ Tuyết lại bật khóc, nhìn trong đôi mắt của Hàn Văn Hạo có chút đau lòng và mất mát, cô bất đắc dĩ vỗ vai của hắn, nắm mộtgóc áo sơ mi của hắn nhưng không phản kháng nữa, chỉ nhìn hắn,vẫn nức nở rơi lệ, Hàn Văn Hạo nhìn cô thật lâu, thật lâu, giống như từ cô ánh mắt lấy được một chút thông tin, đuôi mắt hắn xẹt qua nụ cười, chậm rãi cúi đầu, trên môi của cô nhẹ nhàng hôn ……
Hạ Tuyết hé miệng vẫn rơi lệ, tiếp xúc môi hắn một chút ướt át,trong lòng đột nhiên ấm áp, Hàn Văn Hạo ôm chặt thân thể runrẩy của cô, cúi đầu khẽ hôn môi cô, nài nỉ: "Mẹ đứa bé, ôm tôi đi……."
Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, chậm rãi vươn tay ôm cổ của hắn,cảm nhận được thân thể hắn kích động hơi run rẩy, trong lòngcủa cô ấm áp, trợn to đôi mắt đẫm lệ nhìn Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo cũng nhìn cô, đột nhiên lại cúi đầu, hôn lên môi đỏ mọng của cô, m*t lấy môi cô …….

lúc này Hạ Tuyết bắt khôngcòn cự tuyệt, cũng không nghênh đón, chỉ ngây ngô nằm trêngiường, từ từ bị hắn dịu dàng hôn, cảm động, khẽ nhắm hai mắt, nước mắt lăn xuống, ôm cổ của hắn, mở đôi môi đỏ mọng, đón nhận nụ hôn của hắn …….
Đầu lưỡi Hàn Văn Hạo lập tức dò vào, cùng cô nồng nhiệt hôn, đầu lưỡi dây dưa nhau, triền miên đến khiến người ta có chút tâm thương, hơi thở ấm áp hòa vào nhau thân thể nóng bỏng hợp lạicùng nhau, Hàn Văn Hạo khẽ v**t v* bên hông cô, tay Hạ Tuyết ôm cổ của hắn, hai người cùng nhau hôn cuồng nhiệt, hơi thở thở hòa vào nhau, khiến trái tim của nhau phanh phanh nhảy, thân thể càng lúc càng gấp kết hợp với nhau, dường như Hàn Văn Hạo cảm nhận được nơi thần bí g*** h** ch*n Hạ Tuyết b*n r* dịchấm áp, nghĩ tới những thứ này, thân thể của hắn lại bốc hỏa,cuồng nhiệt hôn đầu lưỡi của cô, khẽ v**t v* hông của cô, ngóncái rà nhẹ ở ngực của cô, tất cả xảy ra dường như là một loại ámhiệu, một loại van xin, nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, trong lúc này, cô do dự, cho nên người đàn ông này đang cuồng nhiệt, bất đắc dĩ, mất mát, cô phòng bị từ từ thiếu đê, nhưng cô lại biết,mình không có cách nào đồng ý hắn, cho nên cô rơi lệ …….
Dường như Hàn Văn Hạo cảm nhận được cô bất đắc dĩ, vẫnkhông miễn cưỡng, chỉ đưa hai tay, ôm chặt eo thon của cô, vừahôn, vừa thở nhẹ, nói: "Tôi thích nhất eo của cô, cảm giác rất mềm mại ……"
"Không phải anh nói khó nhìn sao?" Hạ Tuyết nhìn hắn.
Hàn Văn Hạo nhiệt tình nói với Hạ Tuyết: "Cô hiểu được con gái,tại sao lại không hiểu được cha đứa bé?"
Hạ Tuyết đột nhiên không biết nói gì, chỉ nhìn hắn
Hàn Văn Hạo cười khẽ, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, giọng khàn khàn nói: "Cô có từng thử tìm hiểu tôi không?"
Trong lòng của Hạ Tuyết vừa động, nhìn hắn, sâu kín hỏi: "Anhcó từng muốn tôi giải thích cho anh sao?"
Hàn Văn Hạo nhìn cô, ánh mắt chớp một cái, xẹt qua ý cười, một câu hai nghĩa nói: "Được người hiểu rõ luôn tốt hơn".
Hạ Tuyết nhìn hắn, đột nhiên bất đắc dĩ đè nén cảm xúc, Hàn Văn Hạo cũng nhìn chăm chú cô thật lâu, không nói gì thêm, khẽ ôm cô vào trong ngực, hôn lên tóc cô, nhắm hai mắt nói: "Ngủ đi …… đêm đã khuya rồi, mẹ đứa bé".
Hạ Tuyết nằm trong ngực của cha đứa bé, không nói gì thêm, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm ánh đèn mờ nhạt trước mặt, đầuóc trống rỗng, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của hắn ấm áp vàtiếng tim đập bang bang..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 357: Tổng Thống Blake


Đêm tối! kéo dài vô hạn!
Núi rừng trong đêm đen, cũng kéo dài vô hạn!
Tĩnh lặng, cũng kéo dài vô hạn, nhưng kéo ài đến đầu bên ia núi rừng đã không òn tĩnh ặng nữa, ất nhiều ánh đèn, ở gần đoạn cầurong núi ừng ra sức ìm kiếm, hó săn cũng ru lên, chó ăn ở nơi a cũng gào hét!!
Hàn rung Trí à Trang Minh guyệt từ Anh quốc ả đêm hạy về,hanh chóng ùng bọn ộ vệ chạy ới hiện rường đường ao tốc, hìn chiếc àu đen của on trai lao đi có chút ư hỏng, ảnh sát ói, đêm đó nhân iên của rạm xăng ầu và người ài xế xe hàng nhỏ đã từngnhìn thấy Hàn Tổng Tài ở chổ này, thậm chí, thấy Hàn Tổng Tài cùng một cô gái trẻ tuổi lên một chiếc Ferrari đỏ thẫm, cùng nhau lái xe đi …….
Trong đêm đen, ánh mắt Hàn Trung Trí lóe sáng, vẻ mặt khôngvui và căng thẳng quay đầu, tức giận và khó hiểu, khẽ nói:"Chẳng lẽ Văn Hạo thật sự cùng với vợ chưa cưới của Daniel có dính líu? Cái con hát kia? Không thể nào! Tại sao đúng vào lúcquan trọng lại xảy ra lại chuyện như vậy, làm cho người ta xấu hổ?
Trang Minh Nguyệt nghẹn ngào, tan nát cõi lòng, khóc nói vớichồng: "Lúc này, đừng chú ý đến những chuyện đó, thằng bé gặpchuyện không may.

Tìm người quan trọng hơn.

Văn Hạo ngàn vạn lần không được gặp chuyện không may!"
"Văn Hạo không có việc gì! Tất cả chỉ tại con hát không tốt!" Vẻ mặt Hàn Trung Trí lạnh lùng, cắn răng bước đi, vừa đi vừa hỏi Hứa Mặc và Nhậm Phong: "Cảnh sát triển khai công việc đến đâu rồi?
"Vẫn không có tin tức, xe rơi xuống vách núi rồi phát nổ, trướcmắt nhanh chóng kiểm tra …….

Nhị thiếu gia và Tam thiếu giađã theo cảnh sát đến phía trước tìm kiếm, Daniel Tổng Tài cũng đi theo xuống núi, bọn họ cùng ngồi xe gặp chuyện không may,nếu may mắn xe không nổ tung trước, nhảy xe ra ngoài, nhất định sẽ cùng nhau chạy thoát …….

Hi Thần đã dẫn người cùngđi vào trong núi, nhưng vì vùng này cơ hồ là rừng rậm nguyênthủy, cho nên việc tìm người sẽ rất khó khăn, thậm chí sợ rằngngười không có trong rừng rậm, Tổng Tài và Hạ tiểu thư cũng sẽ gặp chuyện không may, cho nên chúng ta đang tăng cường nhânsố, đi phía trước tìm ……"
Hàn Trung Trí nghe xong, dường như hiểu rõ con trai mình, nói: "Lấy trí tuệ của Văn Hạo, nhất định có thể tìm được đường sống trong chết! Chỉ bởi vì có con hát, cho nên dường như khó! Cô ta sẽ liên lụy Văn Hạo!"
Trang Minh Nguyệt nghe Hàn Trung Trí, trái một câu con hát,phải một câu con hát, bà cảm thấy rất khó nghe, liền nghẹn ngào nói: "Ông sao vậy! Không nên gọi là con hát.

Dù sao Hạ tiểu thưcũng là con dâu của bạn chúng ta, tại sao ông có thể gọi cô ấy như vậy? Nếu để cho Daniel nghe được, sẽ có cảm tưởng thếnào?".
Hàn Trung Trí nhìn hiện trường xảy ra vụ án trước mắt, rất nhiều cảnh sát đang căng thẳng nói chuyện với nhau, ông ta gầm nhẹ: "Lúc đó tôi nghe hắn sắp cưới một con hát, tôi đã rất là nghi ngờrồi, tại sao loại gia đình giống như Daniel lại lấy một con hát?Nhà bọn họ đã hai đời Tổng Thống, tương lai rất có thể Daniel sẽ đầu nhập chính trị, cũng rất có thể sẽ tranh cử Tổng Thống, bà xem hắn cưới một con hát, thành cái gì nữa? Huống chi, con hátđó, còn không sạch sẽ, chưa đầy 20 tuổi, đã ở bên ngoài sanh con hoang! Danh tiếng đã thật không tốt rồi! Daniel lại còn muốn cưới cô ta, cũng không biết hắn nghĩ ra sao? Một nhà người bạn thân của tôi suy nghĩ thế nào!! Tại sao lại tiếp nhận loại phụ nữnày?"
Trang Minh Nguyệt biết chồng mình luôn kiêu ngạo, không dámnói thêm nữa, chỉ bước nhanh đến địa điểm xảy ra vụ án, Thị trưởng và Trưởng cục cảnh sát nhìn thấy vợ chồng Hàn Trung Trítới, lập tức đi tới trước mặt bọn họ, Hàn Trung Trí vừa cùng bọn họ bắt tay, vừa hỏi tình huống liên quan, nói xe bị kích nổ tung, phải chờ kết quả tất cả bản kiểm nghiệm, tạm thời nhận được tin tức tốt chính là không có phát hiện DNA của Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết, như vậy nói rõ, bọn họ rất có khả năng trước khi xe bị kích nổ đã nhảy ra khỏi xe…..

Trang Minh Nguyệt được Hứa Mặc và Nhậm Phong nâng đỡ, đi tới bên đoạn cầu, nhìn phía dưới vực sâu tối tăm, kinh khủng,hồn phách của bà nhất thời bay mất, ôm mặt khóc, nói: "Mặc dù trước khi xe bị nổ tung, nhảy ra xe, nhưng ngã xuống vực sâu này …….

hi vọng sống vô cùng mong manh, con của tôi ……." Truyện được tại TRÙM Truyện
Hàn Trung Trí nghe được, trong lòng đau xót, hốc mắt kịch liệtđỏ lên.
"Phu nhân" Trưởng cục cảnh sát lập tức đỡ Trang Minh Nguyệt đi trở về, giải thích nói: "Theo phân tích tình huống, nếu HànTổng Tài và Hạ Tuyết nhảy xuống núi trước khi xe bị nổ tung,cũng đã nhảy ra khỏi xe, nếu thật sự xảy ra chuyện, người củachúng ta nhất định sẽ tìm được thi thể của bọn họ dưới núi,nhưng cho tới bây giờ, vẫn chưa có ai nói đã tìm được căn cứ xác định bọn họ gặp chuyện không may! Mặc dù bây giờ tạm thờikhông tìm được người, nhưng từ một mặt khác mà nói, khôngphải là chuyện không tốt, điều này chứng tỏ, Hàn Tổng Tài và Hạ tiểu thư có thể đã chạy thoát ………."
Nước mắt Trang Minh Nguyệt vơi đi, Hàn Trung Trí đồng thời trong lòng đầy hi vọng nhìn Trưởng cục cảnh sát nói: "Đây là sự thực sao?"
"Cho nên chúng tôi đang toàn lực kiềm kiếm!! Mảnh rừng núinày diện tích thật sự rất rộng lớn, hơn nữa còn là góc rừng rậmnguyên thủy, đường nhỏ trùng trùng, dễ dàng bị lạc đường!Chúng tôi sợ nhất là lúc trải qua thời gian dài như vậy, thể lựccủa Hàn Tổng Tài và Hạ tiểu thư có thể chịu đựng được haykhông? Cho nên chúng tôi muốn gấp rút thời gian!!" Trưởng cục cảnh sát trầm trọng nói.
Hàn Trung Trí vội vàng quay đầu hỏi Hứa Mặc: "Tam thiếu gia và Nhị thiếu gia cùng đội dẫn đầu đi tìm anh trai rồi hả?"
"Đúng vậy! Bọn họ cũng rất sốt ruột! Lo lắng hai người gặpchuyện không may!" Hứa Mặc và Nhậm Phong nói!
Hàn Trung Trí lo lắng nói: "Cậu phải cho người đi theo bảo vệ tốthai vị thiếu gia! Ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện!"

"Vâng!" Hứa Mặc lại nói.
"Bên Daniel thế nào?" Hàn Trung Trí vẫn lo lắng tình huống của đứa cháu trai.
"Hắn cũng xuống núi tìm người rồi, tình huống còn chưa rõ lắm,nhưng lúc 8 giờ tối Bắc Kinh, Tổng Thống Blake và phu nhântạm thời buông bỏ tất cả công việc, chạy về nước tự mình tìmhiểu tình huống ……..

hẹn 8 giờ tối mai sẽ tới sân bay thủ đô, lần này Tổng Thống vì chuyện riêng trở về nước, cho nên tin tứcbị phong tỏa ……." Nhậm Phong nhanh chóng nói.
"Vì cái con hát đó? Blake cư nhiên ngàn dặm xa xôi trở về?"Hàn Trung Trí không thể tin được, nói.
Trang Minh Nguyệt nghe người bạn thân Lam Anh trở lại, bà nín khóc, nở nụ cười..
 
Quảng Cáo Tìm Vợ Yêu
Chương 358: Không Cách Nào Bù Đắp


"Hạ Tuyết, anh cả………… các người ở đâu ……….." Hàn VănVũ cầm đèn pin cầm tay, mặc áo hoác ngoài ằng lông, ẫn cảmhấy lạnh ẽo khác hường đi rong rừng ậm tối ăm, căng hẳng, hai ắt đỏ ừng, nghẹn gào hướng rong đêm ối chập hùng kêu o: "Hạ uyết, anh ả …………các gười ở đâu? Chúng a đã tìm ác người uốt cảột ngày ồi!! Anh à …….

Anh …….

anh luôn hông minh ơ trí như ậy, trên hế giới ày, không ó chuyện ì có thể àm khó anh! Lần này anh nhất định có thể tìm được đường sống trong chỗ chết!! Hạ Tuyết ……… tại sao mỗi lần đóng phim, cô đều gặp chuyện không may? "Vương triều hiện đại" cũng vậy, quay bộphim này cũng như vậy! Hạ Tuyết ………..

ngàn vạn lần cô không được gặp chuyện không may, cô còn có Hi Văn!! Hạ Tuyết ……..

cô đang ở đâu?"
"Anh ……….

" Hàn Văn Kiệt cũng mặc áo khoác lông, theo đội tìm kiếm đi tới, hai người đụng đầu nhau, hắn thở phì phò, mặt tái nhợt, mặc dù mệt mỏi, nhưng vẫn tinh thần rất vững vàng, hắn sải bước, bước qua một cái cây nằm chắn ngang, tay cầm đèn pin, rọi ra xa, bình tĩnh phân tích: "Lúc nảy, rõ ràng chúng ta tách rađi, nhưng bây giờ chúng ta lại gặp nhau, địa hình này quá phứctạp, rất dễ lạc đường, nếu như anh trai và Hạ Tuyết cùng chungmột chỗ thì tốt, nếu như lúc đó bọn họ bị phân tán, tôi sợ tínhcủa Hạ Tuyết mơ hồ, không tìm đường ra khỏi núi được ……."

"Ôi!!!" Hàn Văn Vũ tức giận, tay cầm đèn pin ném xuống cỏ, tức giận rống lên: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Bọn họ cùng nhau rơi xuống cầu?
Hàn Văn Kiệt bình tĩnh nhìn anh hai, ánh mắt nhanh chóng chợtlóe, lại ngồi xổm xuống, nhặt đèn pin lên, nhét vào tay anh trai, nói: "Bây giờ không phải là lúc truy cứu nguyên nhân, quan trọng nhất là bọn họ không có việc gì, anh cả sẽ không buông tay Hạ Tuyết đâu!
"Văn Kiệt!" Hàn Văn Vũ thấy bọn cận vệ từ đầu bên kia đi tới,đứng ở đằng xa, không dám tới đây, hắn nhìn em trai nói: "Chúyêu Hạ Tuyết sao?
Hàn Văn Kiệt xoay người, cau mày nhìn anh hai đứng trong bóngtối, chỉ có đôi mắt lóe lên tia sáng hừng hực, hắn nghi ngờ hỏi:"Tại sao vào lúc này, anh lại hỏi chuyện này?
"Anh muốn hỏi chú yêu Hạ Tuyết sao?" Hàn Văn Vũ nhìn em trai nói: "Ngày đó ở trong tiệm áo cưới, thấy Hạ Tuyết đi ra ngoàitrước, chú cũng đi theo ra, đứng trong mưa, nhìn cô ấy thật lâu, cái loại ánh mắt đó, thậm chí anh thấy không có trên người của Mộng Hàm ……..

tôi muốn hỏi chú ……..

chú yêu Hạ Tuyết sao?
Hàn Văn Kiệt nhìn anh hai.
Trong lòng Hàn Văn Vũ đột nhiên thoáng qua thê lương và chua xót, hắn cười khổ nắm chặt đèn pin trong tay, hít một hơi lạnh, nói: "Nếu như chú yêu cô ấy, thì lúc này, chú thống khổ nhất phải không? Tại sao chú còn có thể bình tĩnh như vậy?
Hàn Văn Kiệt xoay người, không nói gì thêm, chỉ cầm đèn pin đi về phía trước.
"Hạ Tuyết …….

Rốt cuộc trong lòng cô, người kia là ai? Ai là cha đứa bé? Hay là ……?" Hàn Văn Vũ căng thẳng nói: "Chađứa bé kia là anh cả sao?"
Hàn Văn Kiệt dừng bước, có chút giật mình quay đầu nhìn vềphía Hàn Văn Vũ, sắc mặt bình tĩnh đã tiết lộ quá nhiều tin tức, thế nhưng hắn lại hỏi: "Tại sao nói như vậy?"
Hàn Văn Vũ thở phì phò, đột nhiên cười khổ, nói: "Bởi vì tấmhình kia chụp lúc bọn họ ở chung một chỗ, anh đã hoài nghi, hơnnữa tối hôm qua bọn họ cùng xảy ra chuyện, anh đã xác định.

Trên thế giới này, không phải người đàn ông nào cũng có thể để cho Hạ Tuyết sinh một đứa con gái giống như Hi bảo bối vậy.

Con bé là người thân của chúng ta, tự nhiên anh có cảm ứng"
Hàn Văn Kiệt vẫn nhìn anh hai chằm chằm!

Hàn Văn Vũ thở phì phò, xoay người, cổ họng khát khô, cảm giác não bộ sắp thiếu ôxy ……… hắn không muốn nói gì nữa,chỉ cầm đèn pin, đi về hướng bụi gai phía trước, hắn vừa đi, vừanói: "Anh mặc kệ sự thật là cái gì? Anh vĩnh viễn đều sẽ ủng hộ quyết định của Hạ Tuyết, mặc kệ cô ấy yêu người nào, yêu Daniel, yêu anh cả, hay là yêu chú, cùng ai ở chung một chỗ, anh đều sẽ ủng hộ cô ấy! Hạnh phúc của cô ấy, anh nhất định theo đuổi! …….

Về phần anh cả lựa chọn loại phương thức này đểvạch trần chân tướng, không có cái gì gọi là oán giận và căm ghét,anh chỉ mong hắn không có việc gì, cùng hắn uống ly rượu, sauđó hung hăng ném hắn ……..

cho nên bây giờ, anh nhất địnhphải tìm được hắn, lúc còn nhỏ, chúng ta đi lạc đường, lúc nàoanh trai cũng ở sau lưng mình, đi về phía trước, cho tới bây giờcũng không có lạc đường ………"
Văn Vũ có chút nghẹn ngào, vừa nói vừa bước đi …….
Hàn Văn Kiệt vẫn đứng tại chỗ, nhìn anh hai vẫn bước đi, trong lòng của hắn đau nhói, quay đầu đi, trong hai tròng mắt ửng đỏ, lẫn trong bóng tối, hắn cũng cầm đèn pin bước đi về phía trước …….

Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TRÙMTruyện.NET chấm c.o.m
Trên một con đường khác.
Daniel mặc áo lông, mang bao tay da màu đen, mang giày leo núi,tay cầm đèn pin, dẫn một đội người rất đông, vừa đi phía trướctìm kiếm, vừa cầm điện thoại di động, mỉm cười nói với Hi Văn: "Bảo bối …….

thế nào? Lúc này, không phải con vẫn còn đangngủ sao?"
"PAPA …….." Hi Văn lim dim ngồi trên giường, vuốt mắt, nắm điện thoại nói: "Lúc nảy, con gặp ác mộng, nằm mơ thấy người xấu bắt mẹ đi rồi ……."
Daniel đột nhiên cười, đạp lá khô và cành cây to đầy trên đườngđi về phía trước, vừa đi vừa nói: "Đứa ngốc, mẹ không có việc gì.

Mẹ đang quay phim, mẹ rất tốt, con yên tâm, tối nay chờ mẹquay phim xong, sẽ mang mẹ về nhà có được không? Sau đó bảomẹ tắm nước nóng, mặc áo ngủ màu hồng, sau đó đi vào phòng, ôm Hi bảo bối ngủ, sau đó PAPA gọt trái táo cho hai người ăn…..

được không?"
Hi bảo bối cười, ngáp một cái nói: "PAPA, con yêu người …… con ngủ đây…."
"PAPA cũng yêu con …… PAPA rất nhớ con, con ngủ sớm mộtchút, Hi bảo bối mơ thấy tiên nữ nhỏ trong mộng nhé ……"Daniel mỉm cười nói dứt lời, cúp điện thoại, sắc mặt nhanh chóng tối lại, vội vàng nhìn rừng núi phía xa, hai tròng mắt thâm tình, lóe lên nhớ nhung mãnh liệt, nhớ lúc giúp cha hắn tổng tuyển cử, bởi vì tranh chấp chính trị, trong quá trình tranh cử, thiếu chútnữa bị trúng đạn, Hạ Tuyết phát hiện sát thủ trước nhất, không để ý đến an nguy bản thân, vì hắn đỡ được viên đạn kia …… haimắt hắn đỏ lên, nhớ tới lúc hắn ôm Hạ Tuyết toàn thân đầy máutươi trên đường chạy tới bệnh viện, hơi thở cô mong manh, sinh mạng như muốn kết thúc, nắm chặt tay của hắn, rơi lệ cầu xin hắn: "Mặc kệ tôi xảy ra chuyện gì, xin anh nhất định phải giúp tôi chăm sóc Hi Văn và Hạ Hân, bọn họ là người thân duy nhất củatôi, cũng là người tôi nhớ thương cuối cùng".
"Hạ Tuyết ……." Daniel nhìn khắp rừng núi, thở phì phò, hai mắt tràn đầy giọt lệ, thâm tình nói: "Cho tới bây giờ, anh cũng không nghĩ, muốn dùng sáu năm yêu thương để đổi lấy tình yêucủa em …….

bởi vì em đối với tình yêu của anh, cũng cho rấtnhiều, rất nhiều …….

nhiều đến nổi, đời này kiếp này anh cũngkhông cách nào bù đắp …….".
 
Back
Top Bottom