Cập nhật mới

Ngôn Tình Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo

Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 180: Cảnh Chi Là Chiến Hữu Đáng Để Dựa Vào 1


Nếu Tào Muội đã không thèm nể tình như thế, vậy thì bà ấy cũng không cần cho cô ta mặt mũi.

"Phải chia tiền cho cô ta thật sao, theo như tôi thấy thì không nên cho cô ta một đồng nào cả." Người ngoài cửa bắt đầu bàn tán.

Liên quan tới việc chia tiên an ủi, dĩ nhiên ba anh em Tào Muội sẽ không hài lòng.

Trương Vệ Hồng liên lạc với chính quyền rất nhanh, nhanh chóng chia xong tiền an ủi, đảm bảo ba anh em nhà họ Tào có nói rách cả miệng cũng vô ích.

Thế nhưng chuyện bốn người Đường Tiêu Tiêu không nghĩ tới là, Tào Muội đưa con trai tới nhưng thậm chí không mang theo một bộ đồ nào để thay ra.

Cũng may bây giờ tiết trời đang nóng, quần áo cần mặc cũng khá mỏng, nên thím Từ gấp rút may được hai bộ.

Lúc Tống Cảnh Chỉ về nhà, anh vừa nấu cơm vừa nghe cô vợ nhỏ nói chuyện này.

"Mặc dù không đáng để hành động như vậy, thế nhưng cũng có thể hiểu được." Tống Cảnh Chi cười với cô một tiếng.

"Làm sao có thể hiểu được? Em không hiểu được, nếu không chuẩn bị tinh thần để làm vợ một người bộ đội thì sao lại cưới chứ." Trong lòng Đường Tiêu Tiêu, tình cảm là thứ tinh khiết nhất.

Cô cũng không ghét vợ quân nhân tái giá, nhưng người này thì hài cốt chồng còn chưa lạnh đã vội tìm người khác.

"Dẫu sao cô ta cũng dẫn con trở về nhà mẹ, chứ không thẳng tay ném đứa nhỏ lại quân khu." Anh nhìn cô.

"Nhưng đến cuối cùng cô ta vẫn bỏ mặc con mình." Đường Tiêu Tiêu phản bác, ngay cả máu mủ ruột rà mà cũng có thể bỏ rơi, người này tàn nhãn biết bao.

Tống Cảnh Chi nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm.

Nếu như có một ngày anh hy sinh, anh càng hy vọng cô nhanh chóng thoát khỏi đau đớn, tìm được một người đối xử với cô tốt hơn anh.

Nếu Đường Tiêu Tiêu biết suy nghĩ của anh, có lẽ cô sẽ phải đánh nhau với anh mấy chiêu mất.

Danh sách bình chọn đội ngũ cuối năm rốt cuộc cũng được chốt, vốn dĩ Tiêu Kiệt Minh và Lưu Quân không cùng đội với Tống Cảnh Chi.

Nhưng bởi vì trong đội Tống Cảnh Chỉ có hai người, một người lựa chọn sang năm giải ngũ, một người thì vì nhà ở Tân Thị không quá muốn rời quê hương nên đã bỏ trống hai vị trí.

Dựa theo cấp bậc của Tiêu Kiệt Minh, anh ấy có thể một mình dẫn đội tham gia. Thế nhưng anh ấy tự nguyện gia nhập đội Tống Cảnh Chi làm đội phó (tương đương với huấn luyện viên), mà Lưu Quân cũng xin điều đến đội anh.

Chính ủy ngôi ở bàn làm việc nhìn hai người trước mặt rồi gõ ngón tay lên bàn một cái.

"Hai cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Tiêu Kiệt Minh cùng Lưu Quân nhìn nhau, cùng gật đầu: "Đã suy nghĩ kỹ."

"Vào đội Tống Cảnh Chi, có thể cả đời này hai cậu cũng chỉ có thể ở dưới trướng cậu ta, như vậy cũng đồng ý sao?" Chính ủy hỏi.

Thật ra thì ông ấy cũng tính giữ bọn họ lại, với năng lực của Tống Cảnh Chi rất có khả năng anh sẽ được chọn.

"Chính ủy, Cảnh Chi là một chiến hữu đáng để dựa vào." Tiêu Kiệt Minh nghiêm túc nói.

Bọn họ là bộ đội cứu hỏa, nhiệm vụ chủ yếu là cứu viện, càng cần phải phối hợp hơn so với lính tác chiến. Anh ấy tin tưởng năng lực của Tống Cảnh Chị, lại càng tin tưởng con người anh.

"Cũng sẽ là người lãnh đạo tốt nhất." Lưu Quân bổ sung.

"Cứ duyệt cho bọn họ đi." Đúng lúc này có một giọng nói truyền tới, Tư lệnh từ ngoài cửa đi vào.

Tư lệnh đã lên tiếng, Chính ủy cũng không nói gì nữa. Ông ấy chỉ phất phất tay cho hai người đi ra ngoài.

"Ba người bọn họ đều là quân tinh nhuệ, anh chịu thả bọn họ đi như thế sao?" Chính ủy nhìn về phía Tư lệnh.

Tư lệnh võ vai ông ấy một cái: "Thấy ba người bọn họ, cứ như tôi đang thấy chúng ta lúc còn trẻ."

Có thể nói hai người bọn họ và Đặng Trung Quốc là những người lính cứu hỏa đầu tiên của nước Hoa. Khi đó hệ thống cứu hỏa mới được thành lập, các loại dụng cụ càng không so được với bây giờ.

Ba người đi thẳng một đường cho tới vị trí bây giờ, ngoại trừ bản lĩnh vững vàng thì còn có những thành tựu mà cả ba có với nhau.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 181: Cảnh Chi Là Chiến Hữu Đáng Để Dựa Vào 2


Sau khi xác định đội ngũ thí sinh, trừ thời gian đi trực, cả đội Tống Cảnh Chi sẽ bắt tay vào huấn luyện có kế hoạch.

Trong đó không thiếu những đề nghị của Đường Tiêu Tiêu, mặc dù đời trước cô không biết quá nhiều về phương diện này, nhưng cô cũng có xem qua một vài bộ phim truyền hình và tin tức liên quan đến cứu hỏa.

Cô nói những hình ảnh đó với Tống Cảnh Chi, nói lên những thắc mắc của mình rồi để anh tự suy nghĩ thêm.

Hôm nay Diêu Lệ từ bên ngoài về rồi đi thẳng tới nhà Lý Tịnh, lúc đó Đường Tiêu Tiêu cũng đang dẫn con sang chỗ Lý Tịnh.

"Giá gạo chợ đen đã vọt lên gấp đôi." Bởi vì nhà có em bé, số gạo theo định mức là không đủ ăn, nên mỗi tháng cô ấy cũng phải đi chợ đen mua một ít.

"Thế chẳng phải là tròn 1 đồng rồi sao?" Trước đây lương thực bán 2 hào 6, chợ đen bán 5 hào, bây giờ lại tăng gấp đôi thì là một đồng.

Lý Mẫn còn định chờ Tiêu Kiệt Minh nghỉ ngơi mấy ngày nữa rồi nói anh ấy đi mua thêm một ít.

"Còn không phải sao, tôi còn định mua 20 cân, bây giờ muốn mua cũng mua không được, 1 đồng một cân thì tôi cũng chỉ mua được năm cân."

"Xem ra nạn hạn hán các nơi cũng rất nghiêm trọng." Đường Tiêu Tiêu thở dài.

"Đã sắp vào mùa hè rồi, càng ngày sẽ càng nóng." Lý Mẫn liếc nhìn đứa bé trên xe nôi, hôm nay bọn trẻ đều đã được thay áo tay ngắn.

Trở về nhà, Đường Tiêu Tiêu lập tức kiểm đếm lại số phiếu lương thực trên tay. Cô có không gian, không cần lo lương thực, cho nên kể từ khi biết sẽ có nạn hạn hán, cô đã bắt đầu tiết kiệm phiếu lương thực.

Lần nào cô cũng để Tống Cảnh Chi mượn một cái gùi, mang lương thực ra ngoài rồi lại cõng về, làm bộ như đi mua lương thực.

Cô chia phiếu lương thực mình có thành ba phân, hai phần gửi cho cha Tống mẹ Tống, một phần gửi cho cha Đường mẹ Đường. Bởi vì cha mẹ cô đã có sẵn định mức lương thực trong thành phố nên cộng thêm những thứ này là đủ dùng.

Cô không chỉ gửi phiếu lương thực cho cha Tống mẹ Tống mà còn có cả phiếu thịt cùng những thứ phiếu khác, cả những phiếu nếu trong thôn không có thu hoạch thì không đổi được.

Tết năm ngoái cha Tống mẹ Tống ở Tân Thị, nhất định ở quê không có nhiều đồ tích trữ như năm trước. Vậy nên cô còn gửi một ít tiền, hy vọng cha mẹ chồng có thể yên ổn vượt qua cái năm tai ương này.

Bây giờ cô không có cách để quan tâm xem người khác sống như thế nào, cô chỉ có thể chăm sóc kỹ người nhà. Anh hai và chị dâu ở quân khu, Đông Bắc lại không ở trong phạm vi thiên tai nơi này nên cô cũng không cần bận tâm.

Tống Cảnh Chi tranh thủ giờ nghỉ buổi trưa để gửi tiền và phiếu về nha, do sợ người nhà lo lắng nên chỉ nói là đã đổi xong từ trước.

Lúc anh về, Đường Tiêu Tiêu đang dỗ bọn trẻ ngủ trưa.

Hai đứa bé đang ô ô a a trên cũi mà không chịu ngủ, cô vợ nhỏ của anh thì đang chống tay bên cạnh cũi, đã hơi lim dim mắt.

"Em đi ngủ đi, để anh dỗ bọn trẻ." Tống Cảnh Chỉ vỗ võ vai cô, tỏ ý bảo cô lên giường nằm.

Cô xem giờ, thấy sẽ không trễ việc huấn luyện của anh thì mới nằm lên giường.

Tống Cảnh Chi mới vừa ngồi xuống, cô con gái nhỏ nhà anh đã vừa gọi anh vừa cười, còn đưa cánh tay nhỏ bé muốn cho anh ôm mình lên.

Hai người chăm con cũng tương đối có nguyên tắc, có thể không ôm thì sẽ không ôm, sợ ôm thành thói quen lại không thể buông tay.

"Không ôm, tự ngủ đi." Tống Cảnh Chi vỗ mông con gái một cái.

Tã đang khô ráo, hiển nhiên mới vừa vợ đã đút sữa, thay tã, bọn trẻ cũng nên đi ngủ rồi.

Bình Bình là anh, lần nào cũng ngủ mau hơn em gái, chỉ cần vỗ võ, dỗ mấy câu là đã ngủ.

An An thì không như thế, có lúc cứ khóc không ngừng, xác định Tống Cảnh Chi sẽ không ôm cô bé lên dỗ thì mới tủi thân ngậm nước mắt mà ngủ.

Cực kỳ giống cô vợ nhỏ nhà anh, khiến cho anh có chút dở khóc dở cười.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 182: Lại Làm Nhiệm Vụ 1


Có lúc Đường Tiêu Tiêu đẩy xe nôi cho em bé đi dạo ở hành lang vào buổi sáng, cô sẽ gặp đứa nhỏ nhà thím Từ mấy lần.

Đứa bé còn nhỏ, vẫn chưa thể nói quá nhiều, thấy mấy người các cô đều gọi là "Mẹ,, khiến vài người có lúc cũng không nhịn được mà rơi lệ.

Trương Vệ Hồng cũng dẫn theo cán bộ Hội ủy viên gia đình xách đồ sang nhà thím Từ thăm hỏi mấy lần.

Lần nào thím Từ cũng từ chối khéo để họ đem đồ vê, nói là chỉ huy trưởng Từ có tiền trợ cấp, Từ Thành cũng có tiền an ủi, đứa trẻ còn được nhận tiền chu cấp của chính phủ, nhà bọn họ không có lý do gì để nhận cả.

Bởi vì nạn hạn hán, năm nay mùa hè nóng bức khác thường, Đường Tiêu Tiêu đã đổi yếm cho bọn trẻ tu sớm.

Bởi vì thiếu nước, lại bởi vì khí trời nóng bức, họ phải tắm mỗi ngày. Buổi trưa ngoài việc nấu cơm, nhà nào cũng phải dự trữ lượng nước đủ cho một ngày.

Cũng vì lúc này chưa có những thứ công cụ như bơm tăng áp, đến thời gian cấp nước buổi trưa, những nhà trên tâng cao thường bị giảm áp lực nước.

Hiển nhiên là nhà Đường Tiêu Tiêu không cần lo lắng những vấn đề này, nhưng Tống Cảnh Chi lại đi vùng khác làm nhiệm vụ.

Nạn hạn hán đi đôi với động đất, không thể nghi ngờ gì nữa, nhiệm vụ lần này đã được gia tăng độ khó.

Bởi vì chông không có ở nhà, Đường Tiêu Tiêu cùng Lý Mẫn cũng không tiện dẫn theo con ra ngoài. Diêu Lệ cùng Thôi Tịnh liên gánh vác chuyện đi mua nguyên liệu nấu ăn cho các hộ ở lầu ba.

Việc vận chuyển ở thời đại này chưa được phát triển cho lắm. Bởi vì thiếu nước, mặc dù tình hình ở Tân Thị không nghiêm trọng đến vậy, nhưng số rau cải thu được đã ít lại càng ít.

Trước kia Thôi Tịnh cũng có thể mang chút rau cải từ nhà mẹ về chia sẻ cho mọi người, nhưng bây giờ chính cô ấy cũng cần ra chợ mua rau cải.

Thu hoạch được ít, số rau cải cung ứng nhất định sẽ bị hạn chế, cho nên khi hai người đi ra ngoài mua thức ăn cũng phải mang theo chứng nhận người thân của bộ đội.

"Cũng may chúng ta đi sớm, nếu không lại chẳng còn gì." Lúc Diêu Lệ cùng Thôi Tịnh về tới, đầu họ đã đầy mồ hôi.

Chia số rau cải mua về được cho 5 gia đình, mỗi nhà cũng không được bao nhiêu.

"Trước kia mua thịt phải giành giật như cướp, bây giờ thì ngược lại, phải tranh giành rau cải." Thím Từ cười nói, bà ấy dẫn cháu trai đi thì không tiên nên cũng nhờ vào các cô mang thức ăn về.

"Thế nhưng chúng ta cũng còn khá ổn rồi, không biết nông dân phải sống làm sao, bây giờ trong các thôn xung quanh cũng không có thức ăn để đổi." Đường Tiêu Tiêu nói.

"Haizz, rồi sẽ qua thôi, mười năm mất mùa cũng qua rồi cơ mà." Thôi Tịnh nói, nhà mẹ cô ấy ở ngay vùng ngoại ô Tân Thị, cũng đã từng chứng kiến.

"Tiêu Tiêu, nhà chồng cô sao rồi?" Diêu Lệ hỏi.

"Tạm được, ở nhà vẫn còn một ít lương thực dư, mấy năm trước thôn thu hoạch được tốt, có thể chịu đựng nổi năm nay." Mấy ngày trước mẹ Tống viết thư gửi tới, đã nói bọn họ không cần lo lắng.

"Vậy là ổn rồi."

Đứa bé con nhà Lý Mẫn khóc náo loạn lên. Nó vừa được đút sữa xong, tã cũng không có ướt.

"Thế là sao?" Thôi Tịnh nhìn cô ấy ôm đứa bé lên dỗ, cũng không biết chuyện gì.

"Hình như bị nổi sởi rồi đúng không?" Thím Từ thấy một mảnh màu đỏ trên cằm đứa bé, hỏi.

"Đúng vậy, trời nóng quá, người lớn còn chịu được chứ trẻ con thì không chịu nổi." Lý Mẫn nhìn cặp sinh đôi nhà Đường Tiêu Tiêu, người bọn trẻ rất trắng trẻo núng nính.

Đường Tiêu Tiêu cảm nhận được ánh mắt cô ấy: "Trên giường ở nhà chúng tôi và trên xe đều được trải chiếu mát."

"Đúng thật, mấy hôm nay mà không có chiếu mát thì không chịu nổi đâu." Diêu Lệ gật đầu.

"Em bé ngủ chiếu mát được sao?" Lý Mãn hỏi, cô sợ quá lạnh thì em bé không chịu nổi, sẽ bị cảm mạo.

"Em bé còn sợ nóng hơn người lớn nữa đấy." Thím Từ cười nói, bà ấy biết chưa ai từng dạy Lý Mẫn những thứ này, cho nên mới nói những chuyện đó cùng cô ấy thêm một chút.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 183: Lại Làm Nhiệm Vụ 2


Sau đó họ để cô ấy am em bé đi vệ sinh, thoa thuốc. Đến mười giờ sáng, mặt trời càng lúc càng lên cao, không ở ngoài đường nổi nữa nên mỗi người tự ôm con trở về nhà.

Một ngày gần cuối tháng 8, cuối cùng cũng có một cơn mưa lớn. Cơn mưa này kéo dài xuống ba ngày, một năm đại hạn cuối cùng cũng đi qua.

Lúc này bọn trẻ đã được 5 tháng. Đường Tiêu Tiêu nhìn trời mưa to bên ngoài rồi nhìn bọn trẻ nằm sấp ở trên giường chơi đùa, cô thở dài.

"Cũng không biết khi nào cha các con mới về đây được." Lúc này Tống Cảnh Chi đã đi một tháng.

Cô phát hiện rằng mặc dù còn nhỏ, nhưng chuyện gì Bình Bình cũng sẽ nhường em gái. Cô làm cho hai đứa bé mỗi người một con gấu bông nhỏ.

Của Bình Bình là con hổ nhỏ, còn của An An là thỏ con. Hai đứa bé đều rất thích, lúc ngủ cũng ưa ôm ngủ.

Nhưng đôi khi An An đã ôm thỏ con nhưng cũng phải giành luôn con hổ nhỏ của Bình Bình, lần nào Bình Bình cũng sẽ nhường An An

Nhưng Đường Tiêu Tiêu thì không cho phép những hành động kiểu này. Lần nào cô cũng lấy con hổ con từ tay An An trả lại cho Bình Bình.

"An An, nếu con còn làm như vậy, mẹ sẽ lấy thỏ con của con cho anh, không chơi với con nữa."

Khi An An giành con hổ nhỏ của Bình Bình lần nữa, cô vỗ lên tay An An một cái.

Đứa trẻ nước mắt lưng tròng nhìn cô rồi lại nhìn anh mình. Lúc này Bình Bình lại đưa con hổ của mình cho An An, ô ô a a nói gì đó với cô bé.

Nhìn có vẻ như đang dỗ em gái vậy, Đường Tiêu Tiêu không nhịn cười được.

"Anh cho con chơi thì con có thể chơi, nhưng con không được giành của anh nhé." Mặc dù biết cô bé vẫn chưa nghe hiểu lời cô, nhưng cô biết rõ giáo dục là phải uốn nắn từ nhỏ.

Sợ bọn trẻ nằm sấp lâu sẽ mỏi cổ, cô mới cho cả hai đứa bé nằm xuống.

Lúc Tống Cảnh Chi về đến nhà đã là nửa đêm.

Cô đã dỗ bọn trẻ ngủ rồi nên nghe được tiếng động rất rõ. Đường Tiêu Tiêu không nói hai lời, thẳng chân đá một cái.

"Vợ." Cũng may anh biết cô vợ nhà mình có tính cảnh giác nên đã đề phòng ngay từ đầu.

"Anh về rồi à." Cô bật lại đèn điện đầu giường, thấy được người đàn ông phong trần sương gió.

"Ừm, lúc này về cũng đã muộn, không hù em chứ?" Anh cười một tiếng, liếc nhìn bọn trẻ nằm trên giường. Bọn trẻ đã ngủ từ lâu, còn có tiếng ngáy nho nhỏ.

"Em còn tưởng có kẻ gian tới trộm em bé chứ." Cô trêu ghẹo.

"Em bé thì có cái gì để trộm đâu, muốn trộm cũng phải trộm mẹ bọn trẻ chứ đúng không." Anh đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

"Anh tắm chưa?" Cô hỏi.

"Tắm rồi, ở trong đội." Từ sau cơn mưa ba ngày, việc cấp nước đã được khôi phục như lúc trước.

Nghe anh đã tắm xong, Đường Tiêu Tiêu tiếp tục nằm lại trên giường. "Nghiêm trọng lắm sao?" Cô hỏi, lần này Tống Cảnh Chi đã đi hơn một tháng.

"Lúc bọn anh đến, dư chấn đã xảy ra đến ba lần." Anh ôm thật chặt eo cô.

Lần này có tác động đến anh khác hẳn với trận động đất ở Từ Sơn. Lần đó anh vẫn còn độc thân, sứ mệnh của anh là cứu nạn, anh tràn đầy sự quý trọng với các sinh mạng, chỉ nghĩ là phải cứu càng nhiêu người càng tốt.

Lần này không như vậy, ngoại trừ là con trai của cha mẹ, anh còn là một người chồng, một người cha.

Khi thấy đứa trẻ đang vừa liều mạng đào bới vừa gọi tên cha mẹ trong đống đổ nát, nhìn đứa trẻ đứng cạnh đống đổ nát gọi cha mẹ, tâm trạng của anh đã hoàn toàn khác.

Khi bọn anh đào được cặp vợ chồng ôm nhau thật chặt để che chở đứa con, thi thể bọn họ đã cứng ngắc.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 184


Lúc ở khu gặp thiên tai, anh chỉ chuyên tâm cứu nạn chứ không nghĩ quá nhiều. Đến khi mọi chuyện lắng xuống, nhớ lại những hình ảnh kia, tâm trạng anh cũng khó mà bình thường lại được.

Đường Tiêu Tiêu xoay người lại ôm anh, nhẹ nhàng võ lên lưng anh.

Thời gian dài cứu hộ và xây dựng lại sau thiên tai, anh cũng chưa được nghỉ ngơi đàng hoàng, trên đường về cũng không có nghỉ ngơi. Dưới sự trấn an của vợ, anh nhanh chóng nhắm hai mắt lại.

Đường Tiêu Tiêu nhìn góc nghiêng của anh, cho khi có tiếng ngáy nhè nhẹ, cô mới giơ tay lên sờ mặt anh.

Bởi vì không có thời gian xử lý, cằm anh đã mọc đầy râu.

Bất kể là bây giờ hay là sau này, hình tượng quân nhân và lính cứu hỏa luôn rất cao lớn, vĩ đại, lại có vẻ như không ai có thể nghĩ đến, nhưng thật ra thì bọn họ cũng là người bình thường.

Chỉ là bọn họ dùng thân thể máu thịt của mình để bảo vệ tổ quốc và nhân dân.

Ngày hôm sau, lúc Đường Tiêu Tiêu tỉnh lại, bên cạnh cô đã không có bóng dáng Tống Cảnh Chi. Bọn trẻ thì vẫn đang ngủ

Cô mang giày rồi đi ra phòng khách, sau đó nghe được giọng anh từ phòng bếp.

"Vợ, bữa sáng sắp xong rồi."

Cô đi vào bếp, nhìn người đàn ông đã cạo sạch râu trên mặt rồi ôm eo anh từ phía sau.

"Chồng, anh vất vả rồi." Anh không chỉ là anh hùng của nhân dân, anh còn là anh hùng của cô, là anh hùng của bọn trẻ.

Tháng mười đến, cũng có nghĩa là cuộc thi Kỹ năng Cứu hỏa Toàn quốc sắp bắt đầu.

Không ngoài dự đoán, đội của Tống Cảnh Chi đã phát huy được hết khả năng trong số bốn đại đội của Tổng cục Cứu hỏa Tân Thị.

Bọn họ sẽ đại diện Tân Thị đến Kinh Thị tham gia tranh giải, nếu như bọn họ giành được giải thưởng thì tức là cả đội sẽ được điều đến Kinh Thị.

Bởi vì những thành phố khác đều cử đại diện của tỉnh đi, nên thời gian thi đấu lân này cũng không quá dài, dự tính là chừng nửa tháng.

Đấn lúc xuất phát, ba người đàn ông tham gia thi đấu của lầu ba đều tràn đầy vẻ ung dung, ngược lại vợ bọn họ lại có hơi lo lắng.

"Yên tâm đi, chồng sẽ để cho em được ở tứ hợp viện." Tống Cảnh Chi sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

"An toàn phải đặt lên hàng đầu, tranh giải là thứ hai thôi." Cô nắm lấy bàn tay trên mặt, nắm anh tay nói.

"Sao em còn lo lắng cho anh đi thi hơn cả khi làm nhiệm vụ thế?" Anh cười lên.

"Là tranh giải mà, dĩ nhiên sẽ không kiềm chế được sự hồi hộp." Cô lúng túng cười một chút: "Em và bọn trẻ ở nhà chờ anh về."

"Được." Anh chào kiểu quân đội với cô, sau đó xách hành lý lên, xoay người rời đi.

Đội Tân Thị do Tống Cảnh Chi dẫn đầu chỉ mất ba giờ để đến Kinh Thị.

Bởi vì khoảng cách gần, bọn họ không cần lên đường trước mấy ngày giống những đội ngũ khác. Cho nên lúc đến nơi, đã có không ít đội ngũ tới trước, thậm chí đã tiến hành huấn luyện. Mười hai người trong đội bọn họ đều ở chung một nhà trọ, sau khi thu xếp ổn thỏa, Tống Cảnh Chi cũng không để cho mọi người huấn luyện ngay.

"Mọi người nghỉ ngơi cho thật khỏe trước đi." Sắp xếp xong những thứ thông thường, anh gọi Tiêu Kiệt Minh cùng di ra ngoài.

"Tôi vừa hỏi rồi, ngày mốt sẽ chính thức bắt đầu tranh giải." Tiêu Kiệt Minh nói.

"Ừm, chúng ta ra sân huấn luyện xem thử trước."

Hai người đi tới sân huấn luyện. Đây là nơi do Tổng cục Kinh Thị sắp xếp, nên sân huấn luyện là có hạn.

Cả nước có tổng cộng hai mươi đội ngũ tham gia tranh tài, đã xếp hàng đầy trên sân huấn luyện.

Nhìn thấy hai người đi qua, những người đang tập luyện nhìn bọn họ với vẻ hơi đề phòng, nhưng bọn họ chẳng qua chỉ đi dạo một vòng rồi về.

Bọn họ cũng hiểu được hành động của các đội ngũ khác. Đang tranh giải mà, vốn dĩ đã là đối thủ cạnh tranh, tất nhiên không muốn người ta thấy rõ chiến thuật của mình.

"Muốn có chỗ tập luyện thì phải giành." Tiêu Kiệt Minh có chút trầm lặng.

"Tạm thời không cần đợi nước đến chân mới nhảy, sáng mai chúng ta ra khu gần đây huấn luyện dã ngoại là được." Tống Cảnh Chi nói.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 185


Xế chiều hôm đó, anh dẫn các đội viên đến nhà ăn ăn cơm tối thì có một đội ngũ đi tới trước mặt.

"Tống Cảnh Chi?" Người đi đầu hô tên anh.

Anh dừng bước lại nhìn đối phương. Người này có chút quen mắt nhưng anh không thể nhớ được tên. Chắc là lính cứu hỏa của địa phương khác mà anh đã gặp khi làm nhiệm vụ.

"Sau khi anh xảy ra chuyện ở Từ Sơn, tôi còn tưởng rằng anh đi luôn rồi chứ, không ngờ lại còn có sức đi tranh giải, Tân Thị các anh không còn ai khác sao?" Người kia cười nói.

Thì ra người này tới để khiêu khích, Tống Cảnh Chi chỉ híp mắt nhìn anh ta.

Anh nhớ ra rồi, lúc cứu hộ ở Từ Sơn, người này là đội trưởng của một chi đội cứu hỏa khác.

Lúc đó anh ta âm thầm so tài với Đội Cứu hộ Tân Thị do anh lãnh đạo, so sánh xem ai cứu nhiều người hơn. Anh thì cảm thấy ai cũng đi cứu nạn, không cần phải làm thế cho nên cũng không để ý, không ngờ lại gặp lại ở đây.

“Anh có ý gì?" Lưu Quân nhìn anh ta, nắm chặt quả đấm kêu răng rắc.

Lưu Quân đã biết anh ta từ lúc ở Từ Sơn. Nhất là khi Tống Cảnh Chi bị thương vì cứu Đường Tiêu Tiêu, anh ta còn đứng hẳn lại giễu cợt cả đội bọn họ.

"Lưu Quân." Tiêu Kiệt Minh ve vai anh ta, gây chuyện trong thời gian thi đấu là sẽ bị hủy tư cách tranh giải.

An cơm." Tống Cảnh Chi dẫn cả đội đi vào nhà ăn.

"Tôi tên là Vương Thụy Hoa, hy vọng anh tốt số một chút để không gặp phải bọn tôi." Đối phương gọi với theo sau lưng anh, giọng nói đó khiến cho người ta vô cùng khó chịu.

"Đội trưởng, chúng ta cứ bỏ đi như vậy sao?" Người lên tiếng là Từ Chinh.

Anh ta đã đi theo Tống Cảnh Chi từ khi nhập ngũ, nghe Vương Thụy Hoa nói vậy thì dĩ nhiên là không nhịn được.

"Cãi cọ không phải là bản lĩnh, chúng ta là quân nhân, là lính cứu hỏa." Tống Cảnh Chi nói.

Anh nhìn tất cả đội viên, biết giờ phút này tâm trạng bọn họ cũng y như Từ Chinh vậy, ai cũng vô cùng muốn xông lên đấm cho kẻ khiêu khích một cái.

"Lên sân đấu mới thấy được bản lĩnh thật sự." Tiêu Kiệt Minh nói.

Với tư cách là đội phó, bây giờ anh ấy là người phụ trách tư tưởng chính trị của toàn bộ đội ngũ.

"Nếu mọi người không đói thì chúng ta đi ra ngoài huấn luyện dã ngoại ngay đi." Tống Cảnh Chi nhếch môi.

"Ai nói không đói bụng chứ, sắp chết đói rồi." Không có cơm ăn là không được, mọi người chỉ thiếu điều chạy đi tìm cơm.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh dẫn theo mọi người đi ra ngoài huấn luyện dã ngoại. Những đội ngũ khác đều cảm thấy có chút kỳ quái, vì sao bọn họ lại chưa tới sân huấn luyện.

Không phải bọn họ chưa từng nghe hai cái tên Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh của Tổng cục Cứu hỏa Tân Thị. Hai người đều được Tổng cục Cứu hỏa Tân Thị dốc sức đào tạo, giờ đây Tân Thị còn cho hai người ở cùng một đội đi tranh giải. Nếu bọn họ có giải, thì tức là Tổng cục Cứu hỏa Tân Thị đã đưa hẳn hai Đại tướng một lần cho Kinh Thị.

Những người khác nghĩ như thế nào thì nhóm Tống Cảnh Chi không biết. Sau khi kết thúc huấn luyện dã ngoại buổi sáng, anh để cho mọi người về nhà trọ nghỉ ngơi.

Một là để mọi người gìn giữ thể lực, hai là để tránh phát sinh những xung đột không cần thiết với những đội ngũ khác.

"Đội trưởng, những người khác đều đang tập luyện, chúng ta cứ nghỉ ngơi như vậy có ổn không?" Trần Lỗi hỏi, anh ta đã ngồi bên cửa sổ nhìn sân huấn luyện thật lâu.

"Lúc nghỉ ngơi phải ôn lại thật kỹ những động tác lúc huấn luyện." Tống Cảnh Chi nằm trên giường nhắm mắt thư giãn.

"Mấy động tác đó đã khắc ở trong đầu rồi." Lưu Thắng Á cười nói, còn không phải ngày nào cũng luyện Sao.

"Đa số động tác của chúng ta đều đã được đội trưởng sửa đổi, bây giờ mà đến sân huấn luyện thì chẳng phải bày ra cho người khác nhìn sao." Có đội viên nói.

Có vẻ như đến lúc này mọi người mới chợt hiểu ra tại sao bọn họ không đến sân huấn luyện.

Nhưng nếu như Tống Cảnh Chi biết suy nghĩ của bọn họ, anh sẽ chỉ cười ha ha mấy tiếng. Đơn giản là anh cảm thấy việc cuống cuồng lên, giành sân huấn luyện là vô nghĩa thôi được không?

Hơn nữa cường độ huấn luyện bình thường đã rất nặng, trước khi thi đấu nên nghỉ ngơi cho khỏe, để thân thể có trạng thái tốt nhất, chuẩn bị tranh tài.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 186


Cuộc thi lần này ngoài các hạng mục cá nhân như sơ tán vật tư cứu người 400 mét, vách đồ nặng lên lầu, vác thang lên lầu 60 mét, chạy 5000 mét,..., còn có các hạng mục nhóm như cứu trợ chướng ngại vật 100 mét, tấn công vào trong khi có hỏa hoạn tầng lầu, dập lửa vào sâu cứu người, phối hợp dập lửa bằng súng pháo,....

Từ khi Tống Cảnh Chi dẫn đội ngũ lên sân khấu, đã cảm nhận được một ánh nhìn từ trên bục chủ trì.

Anh giương mắt nhìn sang, là một người đàn ông trung niên, ngồi ở chính giữa bục chỉ trì. Anh thấy người này hơi quen, nhưng lại không nhớ rõ là đã gặp ở nơi nào.

Nhưng rất nhanh, anh đã vứt bỏ tất cả tạp niệm, cùng các đội viên hô lên khẩu hiệu.

"Dám lên núi đao, dám xông vào biển lửa, không sợ hy sinh!"

Ánh mắt người đàn ông trung niên vẫn dừng lại ở trên người Tống Cảnh Chi, cho đến khi người bên cạnh ông ấy cắt ngang suy nghĩ của ông ấy.

"Người trẻ tuổi kia chính là học sinh trung học mà năm đó ông đặc biệt tuyển dụng ở tỉnh Hồ Nam sao?"

"Đúng vậy, chính là người bị lão Liêu cướp đi mất." Người trung niên nở nụ cười, hóa ra người này chính là Ngụy Dũng, tư lệnh tổng cục phòng cháy chữa cháy của Kinh Thị.

"Nghe nói lúc cậu ấy ở Từ Sơn đã vì cứu người mà bị thương, không biết khôi phục thế nào rồi." Ngụy Dũng nhìn về phía người bên cạnh.

"Ha ha, hỏi thăm tình hình từ tôi đúng không? Yên tâm đi, khôi phục rất khá, nhiệm vụ động đất ở miền Trung lúc trước, cậu ấy cũng tham gia, biểu hiện rất nổi bật, khả năng dẫn dắt đội rất tốt." Người bên cạnh Ngụy Dũng là chính ủy Từ Thương Hải của tổng cục phòng cháy chữa cháy của Kinh Thị.

"Bởi vì phải tham gia thi đấu, nên điều lệnh tăng lên làm trưởng chỉ huy cấp bốn vẫn bị gác lại, chờ kết quả của cuộc tranh tài lần này."

"Nhanh như vậy đã được thăng làm chỉ huy trưởng?" Ngụy Dũng hướng mắt về phía Tống Cảnh Chi.

"Làm sao, ngay cả mắt nhìn của mình mà cũng không tin sao?" Chính ủy Từ nở nụ cười.

"Là tôi không tin lão Liêu." Ngụy Dũng hừ một tiếng.

Hóa ra năm đó lúc Ngụy Dũng đến họp ở Hồ Nam, trùng hợp gặp mấy tên trộm đang trộm đồ, ông ấy đang chuẩn bị đuổi theo.

Lúc này không biết Tống Cảnh Chi từ đâu chạy ra, rất nhanh đã đuổi theo mấy tên trộm kia. Chờ đến khi tất cả mọi người chạy đến, bọn trộm cũng đã bị Tống Cảnh Chi đánh cho nằm sấp trên mặt đất.

Thấy Tống Cảnh Chi đeo cặp sách, ông ấy bèn lên tiếng hỏi anh, có phải còn đang đi học hay không. Quả nhiên, khi đó Tống Cảnh Chi mới 17 tuổi, còn đang học cấp ba.

Ngụy Dũng cảm thấy đây là một mầm non tốt, bèn hỏi tên và địa chỉ của anh.

Tuy rằng được tuyển thẳng, nhưng cục phòng cháy chữa cháy cũng không phải do một mình Ngụy Dũng quyết định, sau khi Tống Cảnh Chi vào bộ đội vẫn phải huấn luyện rồi kiểm tra lại, ai biết trong quá trình này anh đã bị chính ủy Liêu để ý đến.

Đợi đến lúc Ngụy Dũng đi tìm, Tống Cảnh Chi đã vào cục phòng cháy chữa cháy của Tân Thị.

Trận đấu chính thức bắt đầu, không thể không nói, Tống Cảnh Chi thật sự là đội trưởng rất tốt. Anh có thể khai thác đầy đủ tiềm chất cá nhân của mỗi người, hơn nữa còn vận dụng nó.

Cuộc thi đấu cá nhân tiến hành tổng cộng năm ngày, trong tất cả cuộc thi cá nhân, xếp hạng cá nhân của đội Tống Cảnh Chi đều ở phía trước.

Nhất là bản thân anh, trong cuộc thi cá nhân chạy 5000 mét, lấy thành tích vượt qua vị trí thứ hai hơn 2 phút rưỡi đã giành được vị trí thứ nhất.

"Đây là người sao? Là người bay mới phải?" Ngay cả đội viên cũng bị sức bật của anh làm cho khiếp sợ.

"Cho nên bình thường khi người này huấn luyện cùng chúng ta, đã giấu thực lực sao?" Tiêu Kiệt Minh nhìn về phía Lưu Quân.

“Anh hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai?" Lưu Quân cũng đã ngây dại, lúc trước khi Tống Cảnh Chi huấn luyện ở Tân Thị, thành tích nhanh nhất cũng chậm hơn bây giờ một phút.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 187


Người thứ hai chính là Vương Thụy Hoa mà lúc trước khiêu khích Tống Cảnh Chi, sau khi anh ta tới điểm cuối, nhìn thấy Tống Cảnh Chi đang dãn cơ thì bỗng thấy có gì đó đè trên lồng ngực của mình.

Bỗng nhiên cảm thấy hôm trước mình còn khiêu khích ở trước mặt Tống Cảnh Chi, vô cùng buồn cười.

Với thành tích 5000 mét của anh mà nói, nếu như mỗi hạng mục thi đấu đơn, mà cục phòng cháy chữa cháy Tân Thị đều cho Tống Cảnh Chi ra xuất chiến thì anh có thể phải giành được hạng nhất trong bốn hạng mục thi đấu.

Nhưng từ trước đến nay Tống Cảnh Chi cũng không phải là đội trưởng chú trọng đến biểu hiện của cá nhân, đội viên dưới trướng của anh dù có là ai, cũng tham dự vào thi đấu cá nhân.

Trận đấu đoàn đội kế tiếp, biểu hiện của cục phòng cháy chữa cháy Tân Thị, không chỉ làm các đội phòng cháy chữa cháy khác chấn động, mà còn làm chấn động các lãnh đạo ngồi trên khán đài.

Động tác của bọn họ vừa to gan lại hết sức ổn định, tốc độ cực nhanh làm cho lãnh đạo ở trên khán đài, cùng với những đội viên cứu hỏa khác không có tham dự vào trận đấu, đều đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Bọn họ dùng tất cả hành động để chứng minh cần phải nhanh và chính xác trong quá trình cứu viện.

Lúc hiện trường vang lên tiếng võ tay nhiệt liệt, nhóm Tống Cảnh Chi đã biết, cuộc thi lân này bọn họ đã thắng, hơn nữa còn thắng rất đẹp.

Sau khi trận đấu kết thúc, Tống Cảnh Chi được gọi đến văn phòng tư lệnh tổng cục phòng cháy chữa cháy Kinh Thị.

Hai người ngồi trong văn phòng, một là Ngụy Dũng, hai là Từ Thương Hải.

"Thủ trưởng." Tống Cảnh Chi chào hỏi hai người trước.

"Tống Cảnh Chi, cậu còn nhớ tôi chứ?" Ngụy Dũng vừa cười vừa nói.

"Ông là?" Anh nhìn về phía Ngụy Dũng, bỗng nhiên nhớ ra: "Ông là thủ trưởng năm đó đã tuyển thẳng tôi vào."

"Đúng, đúng, là tôi, nhưng không ngờ tôi vốn định tuyển cậu đến Kinh Thị, mà lại bị lão Liêu cướp mất." Chuyện này đối với tư lệnh Ngụy mà nói, đã là mối thù nhiều năm với chính ủy Liêu.

Tống Cảnh Chi bị nói làm cho có chút ngượng ngùng, chỉ có thể mỉm cười lúng túng.

"Không phải cậu ấy sắp đến Kinh Thị rồi sao." Chính ủy Từ nhìn tư lệnh một cái, chúng ta có thể nói trọng điểm trước được không?

"Là thế này, vốn dĩ đội ngũ nổi bật trong cuộc thi lần này sẽ được điều đến phân đội phòng cháy chữa cháy mới xây ở Kinh Thị, nằm ở ngoại ô." Chính ủy Từ vẫn quyết định dựa vào chính mình.

"Nhưng mà, trong quá trình thi đấu, chúng tôi đã thấy được biểu hiện của đội các cậu, muốn đội các cậu ở lại tổng cục, gánh vác trọng trách huấn luyện quân lính cứu hỏa từ nhiều nơi đến Kinh Thị." Chính ủy Từ và tư lệnh Ngụy đồng thời nhìn về phía Tống Cảnh Chi.

Huấn luyện hoàn hảo, có thể giúp lính cứu hỏa cứu được nhiều mạng người hơn trong nhiệm vụ, cũng có thể giảm bớt sự hy sinh của các lính cứu hỏa.

"Chúng tôi sẽ nghe theo sắp xếp." Tống Cảnh Chi trịnh trọng nói.

"Vậy chúng tôi chờ mọi người đến." Tư lệnh và chính ủy đồng thời đứng lên, chào Tống Cảnh Chỉ. Sau khi Tống Cảnh Chi chào theo nghi thức quân đội thì ra khỏi tổng cục phòng cháy chữa cháy.

Thời gian ấn định đến Kinh Thị nhậm chức là hai mươi tháng giêng sang năm, bởi vì tất cả đội viên phải tiến hành việc bàn giao ở Tân thị.

Bởi vì phải điều đến vị trí công tác mới, chính ủy Từ còn tranh thủ thời gian cho tất cả đội viên nghỉ ngơi, để mọi người có thể về quê đón năm mới.

Trước khi trở về Tân Thị, bọn họ có một ngày nghỉ ngơi và hồi phục.

Từ sáng sớm Tống Cảnh Chi đã đến cửa hàng bách hóa để mua không ít đồ, bởi vì hôm nay là ngày làm việc, cha Đường và mẹ Đường đều đi làm, anh bèn đến thẳng xưởng thép."

Đến phòng thường trực của xưởng thép, bảo vệ thấy Tống Cảnh Chi mặc quân trang, rất khách sáo hỏi anh tìm ai.

"Xin chào! Tôi là con rể của xưởng trưởng Đường, trùng hợp tôi đến Kinh Thị làm việc, cho nên đến đây thăm cha vợ." Tống Cảnh Chi lễ phép nói.

"Hóa ra là con rể của xưởng trưởng Đường à."

Bởi vì xưởng thép rất lớn, bảo vệ sợ Tống Cảnh Chi tìm không thấy, nên tìm người dẫn anh đến văn phòng của xưởng trưởng.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 188


Cha Đường nhìn thấy con rể trước mặt thì rất lấy làm ngạc nhiên, vội vàng bảo anh vào văn phòng ngồi, lại rót trà nóng cho anh.

Nhìn con rể xách đồ tới, trừng mắt liếc anh một cái.

ben là được rồi, còn mang theo gì nữa vậy. Mà sao không nói trước với cha là con sẽ đến Kinh thị." Ông ấy biết tiền trợ cấp hàng tháng của con rể đều giao cho con gái.

"Vốn dĩ cũng không biết thi đấu xong sẽ ở lại đây một ngày." Tống Cảnh Chi cười nói.

"Kết quả thế nào?" Đường Tiêu Tiêu từng nhắc tới trận đấu lần này.

"Thắng, hơn nữa lần này đã được chuyển thẳng đến tổng cục."

"Thật tốt quá, buổi trưa hai cha con chúng ta phải đến tiệm cơm quốc doanh để ăn mừng mới được." Cha Đường vui vẻ vỗ bàn.

Tổng cục phòng cháy chữa cháy của Kinh Thị rất gân gia chúc viện của xưởng thép bọn họ, sau này có thể thường xuyên nhìn thấy con gái con rể và cháu ngoại rồi.

"Cảnh Chi à, nếu con đã được điều đến Kinh Thị, cũng nên cân nhắc đón cha mẹ tới." Cha Đường nhìn về phía con rể: "Tứ hợp viện lớn như vậy, đủ cho mọi người ở rồi."

"Cha, tạm thời chúng con vẫn sẽ ở gia chúc viện cục phòng cháy chữa cháy, chờ tình hình rõ ràng thì lại tính tiếp." Tống Cảnh Chi cũng nghe Đường Tiêu Tiêu nói rồi, cuối năm sau là sẽ cho phép buôn bán.

Đấn lúc đó lại đón cha mẹ tới, hai ông bà ở nông thôn đã bận rộn thành thói quen, rảnh rỗi quá lại khiến bọn họ khó chịu, đến lúc đó cho hai ông bà làm chút chuyện buôn bán nhỏ..

Tứ hợp viện cũng cách tổng cục phòng cháy chữa cháy không xa, nếu anh phụ trách công tác huấn luyện, cũng không cần trực ban, ở tứ hợp viện cũng sẽ không chậm trễ công việc.

"Ừ, các con đã có sắp xếp là được rồi." Cha Đường mỉm cười gật đầu.

Bữa trưa cha vợ và con rể cùng đi đến tiệm cơm quốc doanh để ăn, dọc theo đường đi gặp được người trong xưởng, cha Đường rất tự hào giới thiệu đây là con rể nhà mình, sang năm sẽ được điều đến tổng cục phòng cháy chữa cháy của Kinh Thị, đây chính là đại ngộ mà ngay cả lúc Đường Mục trở về cũng không có.

Bởi vì buổi chiêu cha Đường phải đi làm, Tống Cảnh Chi cũng phải về đơn vị, nên hai người không có uống rượu, ngược lại chỉ ăn đồ ăn.

Lúc Tống Cảnh Chi muốn tính tiền, cha Đường giành trả, còn nhỏ giọng nói với con rể.

"Cha có tiền riêng."

"Cha, con không có tiền riêng, đây là tiền Tiêu Tiêu cho trước khi đi." Đầu tiên Tống Cảnh Chi nhìn cha vợ một cái, sau đó vội vàng giải thích.

Cha Đường không ngờ con rể lại thành thật đến vậy, bật cười ha ha.

Ngày hôm sau là nhóm Tống Cảnh Chi trở về Tân thị, trước khi bọn họ còn chưa trở về, chính ủy Liêu đã nhận được điện thoại của tư lệnh Ngụy.

"Hơ, tên cáo già, còn gọi điện thoại tới khoe khoang nữa." Cúp điện thoại, chính ủy Liêu không nhịn được mà cười nói. "Năm đó nếu không phải ông đi trước ông ấy một bước thì Cảnh Chi đã sớm đến Kinh Thị rồi." Tư lệnh ngồi đối diện ông ấy cười nói.

"Ôi, cũng không thể nói như vậy được." Chính ủy xua tay: "Nếu năm đó Cảnh Chi đến Kinh Thị, cậu ấy cũng sẽ không tham gia cứu viện ở Từ Sơn, vậy thì cũng không gặp được vợ cậu ấy. Vậy cũng không có được mối lương duyên tốt đẹp thế này, còn sinh được một cặp trai gái sinh đôi nữa."

"Xì, nói như vậy, ông đúng là bà mai của hai vợ chồng họ."

"Vậy cũng không phải. Ôi, cảm giác chắp tay dâng kiện tướng dưới trướng của mình lên là cảm giác thế nào?" Chính ủy Liêu nhìn về phía tư lệnh.

Tuy nói Tống Cảnh Chi là người mà ông ấy để ý trước, nhưng dù sao cũng không phải đi theo con đường chính trị.

"Có thể có cảm giác gì, cậu ấy có thể đi được xa hơn thì tôi cũng mừng." Tư lệnh nhìn ra ngoài cửa sổ, một ngày nào đó chim non sẽ bay cao thôi.

Lúc Tống Cảnh Chỉ về đến nhà, vừa mở cửa đã nhìn thấy cô vợ nhỏ nhà mình đứng ở cửa chờ anh.

"Sao em biết anh đã về?" Anh mỉm cười ôm cô vào lòng.

"Em thấy anh qua cửa sổ phòng khách." Cô ôm lấy cổ anh, lộ ra nụ cười sáng lạn.

"Sao không hỏi kết quả trận đấu của anh thế nào?" Anh hỏi.

"Em biết anh có thể làm được." Người đàn ông nhà mình như thế nào, cô vẫn biết rất rõ.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 189


Sau khi trở lại Tân Thị, cả đội ngoài việc huấn luyện hằng ngày thì bắt đầu tiến hành bàn giao.

Lệnh thăng lên trưởng chỉ huy cấp bốn của Tống Cảnh Chi rất nhanh đã được ban xuống, đồng thời Tiêu Kiệt Minh cũng được thăng chức, hơn nữa anh ấy đã trở thành chính ủy của Tống Cảnh Chi, phối hợp với công tác quản lý chính trị của Tống Cảnh Chi.

Đường Tiêu Tiêu bắt đầu sắp xếp hành lý, những thứ bên ngoài cần gửi đi, bọn họ đều gửi đến tổng cục phòng cháy chữa cháy của Kinh Thị trước, xe đạp bọn họ cũng nhờ người ta vận chuyển thẳng đến Kinh Thị.

Có vài thứ không dùng được thì Đường Tiêu Tiêu đều cất vào không gian, bởi vì trước khi đi Kinh Thị, bọn họ chuẩn bị về tỉnh Hồ Nam một chuyến, cho nên bọn họ cũng gửi vài thứ về tỉnh Hồ Nam.

Quê của Lưu Quân và Diêu Lệ ở Tân Thị, nên bọn họ là thuận tiện nhất, thu dọn xong thì lập tức trả lại phòng ở tại gia chúc viện.

Bởi vì Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh là đội trưởng và đội phó, bọn họ ở lại đến cuối cùng. Trước một ngày khi bọn họ lên đường, bốn vị quân tẩu trẻ tuổi ở lầu ba, tụ tập ở nhà Thôi Tịnh ăn cơm trưa.

"Thật không ngờ, mọi người chuẩn bị đi hết rồi." Thôi Tịnh cực kỳ không nỡ.

Bởi vì toàn đội của Tống Cảnh Chi đều đi Kinh Thị, chông cô ấy đã được điều đến đại đội số 1 Tân Thị.

"Tân Thị gần đó, sau này vẫn có cơ hội gặp nhau." Đường Tiêu Tiêu mang mấy hũ rau cho cô ấy, đây là món mà thời gian trước cô học làm.

"Ừ, có cơ hội thì chị chắc chắn sẽ tới chơi với mọi người." Thôi Tịnh cười nói.

"Chúc cho tình bạn của chúng ta tồn tại vĩnh viễn." Lý Mẫn và Diêu Lệ giơ ly nước lên.

"Tình bạn vĩnh viễn!"

Trước khi đi, Đường Tiêu Tiêu đến nhà thím Từ một chuyến, cô có may cho Tiểu Bảo hai bộ quần áo.

Lúc xuất phát, đã là cuối tháng 11, bọn nhỏ đã được tám tháng, Đường Tiêu Tiêu làm hai cái địu để cõng con.

Phía trước của Tống Cảnh Chi xách Bình Bình, phía sau đeo túi hành quân có đựng đồ dùng mà trên đường bọn họ cần dùng, trong tay còn xách theo một cái rương, còn phía của Đường Tiêu Tiêu xách An An.

Lúc lên xe lửa, cô nắm chặt tay Tống Cảnh Chi lúc từ tỉnh Hồ Nam đến Tân Thị, chỉ có hai vợ chồng bọn họ, mà giờ đây trở về tỉnh Hồ Nam, bọn họ đã có thêm Bình Bình và An An.

Để thuận tiện chăm sóc hai đứa nhỏ, Tống Cảnh Chi đã chọn hai giường dưới.

Lúc bọn họ lên xe, phòng riêng vẫn chưa có người, hai người đặt đứa bé lên giường trước.

Bởi vì trên đường sẽ cho bú sữa, Đường Tiêu Tiêu cầm một miếng vải từ không gian ra, để cho Tống Cảnh Chi che giường lại, trước khi xuống xe lại dỡ xuống là được rồi.

An An được đặt xuống có chút tủi thân ngồi ở trên giường, nhìn cha cô bé bận rộn quấn vải, muốn Tống Cảnh Chi bế cô bé.

"Cha đang bận, lát nữa sẽ bế con." Tống Cảnh Chi an ủi con gái một tiếng.

"A..." An An không nhận được sự đáp là bất chấp mọi thứ, kêu lên với Tống Cảnh Chi. "Tống Tiêu Nhiễm, im lặng." Đường Tiêu Tiêu nghiêm túc nhìn con gái, đứa nhỏ này thật sự rất biết áp dụng cách khóc lóc om sòm, không kiên trì chừng mười phút thì tuyệt đối sẽ không nhụt chí.

"Ô..."An An bị gọi tên lập tức muốn khóc.

Lúc này, Bình Bình bò đến bên cạnh em gái, nắm bàn tay nhỏ bé của cô bé, ê a ê a an ủi em gái, còn đưa quả cầu nhỏ trong tay cho em gái.

Quả cầu nhỏ này là lúc trước khi Đường Tiêu Tiêu làm bộ đồ đỏ cho bọn nhỏ, có dư tấm vải đỏ nên cô bèn làm quả cầu màu đỏ cho chúng chơi.

"Đúng là tên cuông em gái mà." Đường Tiêu Tiêu thở dài, tuy rằng cô sẽ không quá nuông chiều đứa nhỏ, nhưng Bình Bình nuông chiều An An như thế nào thì cô không có ngăn cản.

"Chẳng phải anh vợ của anh cũng là người cuồng em gái sao." Đường Mục đối với Đường Tiêu Tiêu rất tốt, lúc trước ngay cả anh là vị hôn phu chính thức vào lúc đó và là chồng hiện tại cũng không khỏi thấy ghen tỵ.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 190


"Hay là nhân dịp lần này về nhà ăn tết, cắt sữa rồi đổi sang uống sữa bột đi." Tống Cảnh Chi xếp rèm vải lại xong, nhìn về phía cô vợ nhỏ của mình.

Răng sữa của bọn nhỏ cũng đã mọc ra, đôi khi sẽ cắn trúng Đường Tiêu Tiêu, mỗi lần nhìn thấy vợ bị cắn đến nhíu mày, anh cũng đau lòng một phen.

"Con gái nhà anh õng ẹo như vậy, có thể cắt được sao?" Cô nhìn gương mặt con gái còn mang theo nước mắt, nhưng lại ôm quả cầu màu đỏ cười khanh khách.

Bình Bình thì ngược lại cô không có lo, năng lực thích ứng của Bình Bình khá mạnh, cùng lắm thì cậu bé kêu la hai ngày thôi. An An thì thuộc kiểu tự nuông chiều chính mình, có lẽ sẽ khóc rống một khoảng thời gian.

"Sớm muộn gì cũng phải cắt, ở quê có mẹ chăm, lúc rời đi là em cắt sữa được thôi." Anh biết vợ mình không có nỡ.

Nhưng đến Kinh Thị thì mẹ vợ phải đi làm, không ai hỗ trợ chăm sóc. Mỗi ngày đứa nhỏ ở cùng với vợ, đứa nhỏ vừa khóc, vợ nhất định sẽ không đành lòng, khiến việc cai sữa này xảy ra vấn đề.

"Vậy thì cắt sữa đi." Cô gật gật đầu, đồng ý.

"Em cho bú sữa rồi ngủ một giấc đi, lát nữa sẽ có người lên."

Trước tiên anh bế Bình Bình đến giường dưới bên kia, chơi cùng với con trai, chờ cô cho An An ăn no, anh lại ôm Bình Bình đưa cho cô, bản thân thì bế An An võ võ cho hết nấc sữa.

Chờ cô cho Bình Bình bú xong, Tống Cảnh Chi lại kéo rèm, bản thân mang theo hai đứa nhỏ sang bên kia, để cho vợ ở bên này nghỉ ngơi.

Lúc đến trạm kế tiếp, một đôi vợ chồng nhỏ đi lên, trông khoảng chừng hai mươi.

Sau khi hai người vào phòng, nhìn thấy Tống Cảnh Chi mặc quân trang, mang theo hai đứa nhỏ, lại thấy giường dưới có che rèm.

Người phụ nữ nhìn tấm rèm bên kia, nhíu mày.

"Có cái gì mà che?”

"Thật ngại quá, chúng ta đi đường dài, vợ tôi cân cho con bú, cho nên dùng vải vây quanh."

"Ha ha." Người phụ nữ không ngờ người vây quanh giường lại đi cùng Tống Cảnh Chi, có chút xấu hổ.

"Em sang giường trên ở bên kia đi." Người đàn ông đẩy đẩy vợ mình, ý bảo cô ta bớt nói, nói xong bản thân lại lên giường trên ở phía Tống Cảnh Chi.

Người phụ nữ lại nhìn Tống Cảnh Chị, rồi lập tức bò lên giường trên.

"Anh ơi." Đường Tiêu Tiêu ở trong rèm gọi một tiếng, cô cũng chưa có ngủ, đương nhiên cô cũng nghe thấy được động tĩnh bên ngoài.

"Anh đây."

"Bế con lại đây đi." Cô vén rèm ngồi dậy.

Tống Cảnh Chi ôm mỗi đứa một tay, đặt đứa bé ở trên giường, để cho bọn chúng tự chơi.

Anh lấy từ trong túi ra một viên kẹo quế, xé giấy gói bỏ vào miệng vợ.

"Ngủ không được sao?" Anh lấy sách từ trong túi hành quân ra, chuẩn bị đọc sách cho vợ nghe. "Lấy sách của em ra, để em tự đọc." Cô không muốn người phụ nữ khác nghe thấy người đàn ông nhà cô đọc sách.

"Được." Anh lấy sách ra đưa cho cô.

Hai vợ chồng một người đầu giường một người cuối giường, chặn bọn nhỏ ở bên trong giường, để cho bọn nhỏ tự mình chơi ở trên giường.

Đến giờ cơm trưa, Tống Cảnh Chi cầm cơm trưa đến xe thức ăn để hâm nóng. Cơm là buổi sáng anh vội làm từ sớm, chủ yếu là Đường Tiêu Tiêu còn đang cho bú sữa, nên anh hầm canh.

Chờ lúc anh trở về, trong tay còn bưng một vại trà pha trứng gà, bỏ thêm chút đường trắng vào trong trứng gà, cái này là để đút cho bọn nhỏ.

"Em ăn trước đi, để anh đút cho con đã." Anh đặt cơm trưa lên cái bàn trước mặt Đường Tiêu Tiêu.

Người đàn ông ở giường trên phía đối diện cũng đến xe thức ăn mua cơm về: "Xuống ăn cơm đi."

Lúc này người phụ nữ mới từ trên giường xuống, nhìn thấy dáng vẻ của Đường Tiêu Tiêu thì cô ta rất ngạc nhiên. Vốn tưởng Đường Tiêu Tiêu đã sinh hai đứa con, hẳn là một người phụ nữ có vóc dáng biến dạng.

Không ngờ dáng dấp lại đẹp đến vậy, dáng người còn đẹp hơn người chưa từng sinh như cô ta nhiều, chẳng trách người quân nhân này lại thương vợ đến thế.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 191


Cặp song sinh ngồi ở giường chờ cha mình đút ăn, bắt đầu từ sáu tháng tuổi, Đường Tiêu Tiêu đã bắt đầu cho chúng ăn dặm.

Trứng gà chưng và trứng trần bỏ thêm một chút đường, là món bọn nhỏ thích nhất.

"Anh đã nói với nhân viên bán đồ ăn, lúc ăn cơm tối nấu cho em món canh, lại làm cho bọn nhỏ cháo gạo, đã đưa tiền luôn rồi." Tống Cảnh Chi vừa đút cho đứa nhỏ, vừa nói.

Thay phiên đút cho bọn nhỏ mỗi đứa một miếng, công bằng công chính, hai quả trứng gà dùng để làm trứng gà trần, rất nhanh đã đút xong.

An An còn đang kêu ê a ê a, hiển nhiên là còn chưa ăn đủ.

"Tống Tiểu Nhiễm!" Đường Tiêu Tiêu quay đầu lại, An An lập tức cảm nhận được sự bức bách đến từ huyết mạch, bèn ngậm miệng.

"Anh mau ăn cơm đi." Cô nói với Tống Cảnh Chi.

"Được.

Xuống xe đã là ba ngày sau, lúc Đường Tiêu Tiêu và Tống Cảnh Chi ôm đứa nhỏ xuống xe, bởi vì Tống Vĩ đã đi học đại học, là Tống Kiến Quốc và một thanh niên khác trong thôn lái máy kéo tới đón.

"Bác cả." Tống Cảnh Chi và Đường Tiêu Tiêu lên tiếng chào hỏi.

"Mau cho bác xem cháu gái nhỏ của nhà chúng ta nào." Tống Kiến Quốc nhìn An An mặc áo bông trắng nõn trong lòng Đường Tiêu Tiêu, yêu thích vô cùng.

An An cũng không sợ người lạ, được ông bác ôm, cười ha hả sờ râu của ông ấy mà cười khanh khách.

Lúc ngồi lên máy kéo, Tống Cảnh Chi lấy ra cái bao chăn ở trong túi hành quân, bao kín hai đứa nhỏ lại.

Máy kéo chạy thẳng đến cửa nhà họ Tống, Tống Kiến Quốc còn có việc, dặn dò bọn họ buổi tối về nhà ăn cơm, rồi cùng thanh niên lái máy kéo rời đi.

Cha Tống mẹ Tống đã sớm chờ ở cửa từ lâu, nhìn thấy cả nhà con trai con dâu thì lập tức tiến lên nghênh đón.

"Cuối cùng cũng về rồi." Cha Tống và mẹ Tống nhận lấy đứa bé đang buồn ngủ.

Cha, mẹ." Đường Tiêu Tiêu ngọt ngào gọi một tiếng.

"Ừ, mau vào nhà ngồi, cha con sốt ruột dữ lắm, chỉ chờ các con trở về thôi." Mẹ Tống bế An An cười nói.

Trước tiên hai người cất hành lý vào phòng phía đông, mẹ Tống đã quét dọn phòng phía đông cho họ, trong phòng còn có một cái giường nhỏ, là chuẩn bị cho cặp sinh đôi.

"Cha, mẹ, lát nữa mang giường nhỏ đến phòng của hai người đi, chúng con chuẩn bị cai sữa cho bọn nhỏ." Tống Cảnh Chi nhìn về phía cha mẹ ở phía sau rồi nói.

Nếu đã chuẩn bị sẵn sàng thì cắt sữa càng sớm càng tốt.

"Hả, sớm vậy sao?" Chẳng phải mới hơn tám tháng sao? Mẹ Tống nhìn về phía hai người.

"Nhân lúc có mẹ và cha hỗ trợ chăm cháu, mà cắt sữa trước, đến Kinh Thị sẽ không dễ cắt sữa." Tống Cảnh Chi giải thích.

"Nói cũng phải, sữa bột đã chuẩn bị xong chưa?" Cha Tống hỏi. "Chuẩn bị xong rồi." Đường Tiêu Tiêu gật đầu, không gian của cô không thiếu sữa bột.

"Có chuẩn bị là được, bọn nhỏ hẳn là cũng mệt mỏi, chuyển bây giờ luôn đi." Cha Tống đưa đứa nhỏ cho con dâu, rồi bắt đầu chuyển giường với Tống Cảnh Chi.

Hai em bé còn không biết người lớn muốn cai sữa cho chúng, khi mẹ Tống đưa bình sữa lên cho hai em bé, bọn chúng cũng không từ chối, vừa uống sữa bột vừa ngủ gà ngủ gật.

Trong bài hát ru của mẹ Tống, cặp song sinh rất nhanh đã ngủ.

"Có lẽ sẽ dễ cắt sữa." Lúc mẹ Tống từ trong phòng đi ra, nhỏ giọng nói.

"Vậy là được rồi." Cha Tống nhìn cháu trai cháu gái ngủ say trong phòng: "Vậy bà chuẩn bị chút nước mạch nha cho Tiêu Tiêu, gân đây cũng đừng làm canh nữa."
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 192


Trong phòng phía đông, Đường Tiêu Tiêu đã thu dọn đồ đạc xong, đang đi tới đi lui trong lòng.

"Em làm gì vậy?" Tống Cảnh Chi buồn cười nhìn cô.

"Anh nói xem bọn nhỏ đã ngủ chưa?" Từ khi bọn nhỏ ra đời, ngoại trừ lúc ở cữ, bọn nhỏ đều không rời khỏi cô.

"Chắc đã ngủ rồi, có mẹ ở đây, em cứ yên tâm đi." Tống Cảnh Chi an ủi ôm cô vào trong lòng.

"Anh, có hơi trướng." Cô nhỏ giọng nói: "Hay anh bế con tới đây đi."

"Lúc này, chắc chắn mẹ đã cho bú sữa bột rồi." Tống Cảnh Chi biết cô vợ nhỏ nhà anh không có nỡ.

"Hay em vào nhà tắm nặn ra đi?" Anh hỏi.

Cửa vang lên tiếng gõ cửa, cửa phòng không đóng, mẹ Tống đẩy cửa phòng ra, trong tay bưng một chén nước mạch nha.

"Tiêu Tiêu, đây là nước mạch nha, uống lợi sữa, mẹ đã bỏ đủ đường cho con rồi."

"Mẹ, bọn nhỏ ngủ chưa ạ?" Đường Tiêu Tiêu hỏi, cô vẫn có chút không yên lòng.

"Ngủ rồi, uống sữa xong thì ngủ, con cứ yên tâm đi." Mẹ Tống nhìn cô bưng nước mạch nha mà không uống, biết con dâu còn có chút do dự.

"Tiêu Tiêu, muốn cai sữa thì không thể do dự, chỉ có thể hạ quyết tâm, không tới vài ngày là có thể cắt sữa. Nếu con do dự thì chúng ta không cắt sữa vội." Mẹ Tống ý bảo Tống Cảnh Chi đi ra ngoài trước, ngôi xuống bên cạnh con dâu, nắm tay cô nói.

Tống Cảnh Chi nhìn vợ mình một cái, trong mắt mang theo sự đau lòng, cuối cùng vẫn đi ra ngoài.

"Mẹ, chỉ là chúng còn quá nhỏ, con không đành lòng." Cô tựa vào vai mẹ Tống, giọng nói trâm thấp.

"Đứa nhỏ là thịt từ trên người mẹ rơi xuống, làm mẹ đương nhiên sẽ thấy không nỡ." Mẹ Tống v**t v* tóc con dâu.

"Nếu con không nỡ thì chờ khi các con chuẩn bị về Kinh Thị thì chúng ta cắt sữa, cũng như nhau cả."

"Mẹ, bây giờ cắt luôn đi a Dù sao sớm muộn gì cũng phải cắt sữa, nếu đã bắt đầu thì cũng không nên bỏ dở nửa chừng.

"Được rồi, vậy đã nói rồi đó nhé, cho dù đứa nhỏ khóc tội đến nhường nào, con đau lòng ra sao cũng không thể tới ôm chúng." Mẹ Tống nghiêm túc nói.

"Được, mẹ."

Chờ sau khi bọn nhỏ tỉnh lại, cả nhà chuẩn bị đến nhà Tống Kiến Quốc.

Khi mẹ Tống ôm An An, cô bé nhìn thấy Đường Tiêu Tiêu, từ lúc ngủ trưa đứa nhỏ đã không thấy mẹ nên bắt đầu kêu ê a ê a.

Thế nhưng Đường Tiêu Tiêu chỉ nhìn cô bé một cái, rồi cố ý tránh đứa nhỏ đi tới bên cạnh Tống Cảnh Chỉ.

Thấy mẹ không để ý tới mình, An An lập tức tủi thân, cái miệng nhỏ nhắn xẹp xuống bắt đầu òa khóc.

Tống Cảnh Chi quay đầu nhìn về phía vợ mình ở bên cạnh, chỉ thấy vợ mình muốn quay đầu nhìn thử, anh lập tức dùng thân hình chặn tâm mắt của cô. Bình Bình được cha Tống bế thì lại yên tâm ở trong lòng của ông nội, thấy em gái khóc, vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé về phía cô bé.

An An khóc suốt dọc đường đến nhà ông bác, thím Ngô ở trong bếp nghe được động tĩnh cũng nhanh chóng đi ra.

"Có chuyện gì thế?"

"Đang cai sữa." Mẹ Tống dở khóc dở cười, giọng An An rất lớn, trên đường đi bà có dỗ như thế nào cũng vô ích. Cháu gái nhỏ giống thể biết mẹ ở đâu, liều mạng gào thét về phía Đường Tiêu Tiêu.

"Tiêu Tiêu vào phòng chị dâu của cháu trước đi, đứa nhỏ không thấy cháu, lát nữa sẽ khỏi thôi." Thím Ngô cười nói.

"Vâng, bác." Đường Tiêu Tiêu lên tiếng, đi vê phía phòng của Bốc Ngọc Lan.

Con gái nhỏ của nhà Bốc Ngọc Lan sắp hai tuổi, đã biết đi biết chạy, Thạch Đầu cũng đã trưởng thành.

"Chị dâu." Lúc Đường Tiêu Tiêu vào phòng, Bốc Ngọc Lan vừa thay quần áo cho Nữu Nữu.

"Tiêu Tiêu đến rồi à, mau vào ngồi đi." Bốc Ngọc Lan mỉm cười chào hỏi: "Thạch Đầu dẫn Nữu Nữu ra ngoài chơi với em trai em gái đi."
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 193


Đường Tiêu Tiêu đi tới ngôi bên cạnh Bốc Ngọc Lan, Bốc Ngọc Lan lập tức mỉm cười nắm lấy tay cô mà nói: "Sao em sinh con mà giống như chưa sinh vậy, dáng người chẳng hề thay đổi chút nào."

Lúc Bốc Ngọc Lan sinh Thạch Đầu cũng không có gì thay đổi, sau khi sinh Nữu Nữu thì bắt đầu mập lên không ít, cũng đã hai năm mà thịt vẫn không mất đi.

"Lúc em mang thai chỉ to bụng chứ không có to người." Cô vừa cười vừa nói.

"Chẳng trách." Bốc Ngọc Lan gật đầu, lúc mang thai Nữu Nữu đã béo lên không ít: "Mà sao không bế bọn nhỏ vào thế?"

"Đang cắt sữa, An An vẫn còn đang khóc." Đường Tiêu Tiêu thở dài.

"Đúng là nên cắt sữa rồi." Bốc Ngọc Lan gật đầu.

Thời đại này không giống đời sau, đời sau có vài đứa trẻ bú sữa mẹ đến hơn một tuổi.

Thời đại này đồ ăn ít, rất nhiều đứa bé cũng không đủ sữa mẹ, điều kiện trong nhà tốt hơn chút thì sẽ cho con ăn chút cháo, điều kiện kém hơn thì trong nhà có cái gì thì cho nấy.

Quả nhiên sau khi An An ở bên ngoài không nhìn thấy mẹ, rất nhanh đã ngừng khóc, lại có anh chị chơi cùng, lại càng quên mất mẹ.

Chỉ có Đường Tiêu Tiêu ở trong phòng, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài phòng, cẩn thận nghe đứa nhỏ có khóc hay không, cho đến khi truyền đến tiếng cười khanh khách An An, cô mới nhỏ giọng nói một câu: "Con nhóc không có lương tâm."

Bốc Ngọc Lan ở bên cạnh nhìn vẻ mặt ham hực của cô, cười nói: "Neu con bé còn khóc, chẳng phải em càng không nỡ sao?"

Trước khi ăn cơm, mẹ Tống đều đã bế hai đứa nhỏ cho uống sữa trước, lại cho mỗi đứa ăn một nửa trứng gà chưng, rồi mới để cho hai đứa nhỏ gặp mặt Đường Tiêu Tiêu.

Không ngờ khi An An nhìn thấy mẹ, cái miệng nhỏ nhắn mím lại, mặc dù không có khóc, nhưng trông cực kỳ tủi thân.

Bởi vì Đường Tiêu Tiêu còn chưa về sữa, mẹ Tống không có để Đường Tiêu Tiêu bế con. Lúc ăn cơm, đứa nhỏ là do mẹ Tống và thím Ngô bế. Tuy rằng trong mắt của hai đứa nhỏ đều có mẹ, nhưng Bình Bình cũng chỉ trơ mắt nhìn sang.

"Dùng bữa, dùng bữa." Sợ vợ đau lòng khi nhìn con, Tống Cảnh Chi không ngừng gắp thức ăn cho cô.

Tống Vĩ và Tống Tiểu Lan của Tống Kiến Quốc đều đã đi học đại học, trong nhà chỉ còn lại gia đình anh họ.

"Bác cả, tết Tiểu Vĩ và Tiểu Lang có trở về không?" Tống Cảnh Chi nhìn về phía Tống Kiến Quốc.

"Có, nghe nói hai người nó sẽ về ăn tết, bọn nó nói được nghỉ sẽ về ngay." Tống Kiến Quốc cười nói.

Trong bữa ăn cả nhà cùng nói chuyện ngày thường, nhóm đàn ông uống một ít rượu, Tống Cảnh Chi hỏi tình huống của thôn trong hai năm qua.

Lưu Đống và Lưu Phượng Quyên đã mang con trở về thành phố, Tào Huy đến nhà đại đội trưởng bên cạnh để làm con rể, cuối cùng Vương Nhị Hỉ vẫn gả cho Lưu Tiểu Bảo.

Vốn dĩ Vương Nhị Hỉ gả đến nhà họ Lưu, có làm thế nào Trân Phượng Nha cũng không đồng ý, nhưng trong bụng Vương Nhị Hi đã có con của Lưu Tiểu Bảo. Nhà bọn họ không cưới Vương Nhị Hỉ, Vương Nhị Hi sẽ kiện Lưu Tiểu Bảo tội đùa giỡn lưu manh, tội này sẽ bị xử bắn.

Trân Phượng Nha vốn dĩ còn muốn gây khó dễ cho đứa con dâu này, ai biết Vương Nhị Hi lại đốc thúc Lưu Tiểu Bảo chia nhà.

Nhìn thấy con trai cả ngày ở nhà trông con, còn phải nấu cơm cho Vương Nhị Hỉ, Trần Phượng Nha tức giận vỗ đùi, nhưng lại không có cách nào với cô ta, ai bảo người con dâu này kiểm soát con trai mình quá sát sao chứ?

"Sao Lưu Tiểu Bảo vẫn còn ở bên Vương Nhị Hỉ vậy?" Đây là điều Đường Tiêu Tiêu không ngờ tới.

"Công việc lúc trước của Vương Nhị Hỉ cũng do Lưu Tiểu Bảo làm, cô ta cũng không biết làm việc, không làm việc thì lấy lương thực ở đâu ra, vậy không phải chỉ có thể đói bụng sao. Cô ta cũng không có cách nào khác, chỉ có thể đi tìm Lưu Tiểu Bảo, thường xuyên qua lại, rôi cũng bị người ta bắt tại trận." Thím Ngô nói.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 194


Nội dung vở kịch máu chó giữa Vương Nhị Hỉ và Lưu Tiểu Bảo, Đường Tiêu Tiêu đoán phim truyền hình đời sau cũng không dám viết như vậy.

Nhưng đây không phải là chuyện cô nên suy nghĩ, hiện tại cô nên nghĩ đến An An đang ngồi ở trong lòng mẹ Tống, nhưng vẫn mở to đôi mắt to ướt sũng nhìn cô, giống như đang chất vấn cô, rằng mẹ, vì sao mẹ vẫn không bế con? Có phải không cần con nữa không?

Sau khi ăn cơm tối xong trở về, cha Tống và mẹ Tống lập tức mang đứa bé về phòng bọn họ.

Đêm nay, cả nhà lớn nhỏ đều ngủ không ngon, Bình Bình ngược lại không khóc, chỉ tìm kiếm bóng dáng Đường Tiêu Tiêu ở khắp nơi.

An An thì khóc đến xé lòng, khóc mệt mỏi thì ngủ, tỉnh ngủ lại tiếp tục tìm mẹ, không tìm được lại khóc, cứ như thế lặp đi lặp lại nhiều lần.

Cha Tống mẹ Tống phải chăm sóc hai em bé, nên không có nghỉ ngơi được gì.

Đường Tiêu Tiêu bởi vì trướng rất đau, lại nghe được tiếng khóc đau lòng của An An, Tống Cảnh Chi bởi vì thương vợ, nên cần phải trấn an tinh thần cô.

"Nói không chừng chịu đựng hết tối nay là sẽ ổn thôi." Tống Cảnh Chi ôm lấy vợ không biết đang khóc vì đau hay vì đau lòng vào trong lòng.

May mắn thay bây giờ nhà nông đang nhàn rỗi, cha Tống mẹ Tống không cần đi làm, nên bữa sáng ngày hôm sau là Tống Cảnh Chi làm.

Sau khi làm xong bữa sáng, anh pha sữa cho con, rồi đưa bữa sáng của cha mẹ đến phòng cha mẹ.

"Sữa của Tiêu Tiêu thế nào rồi?" Mẹ Tống hỏi con trai.

"Vẫn chưa, chắc là không nhanh đến vậy đâu." Tống Cảnh Chi nói, buổi sáng sợ mình đau đến thức giấc.

"Ừ, lát nữa con đến phòng khám kê thêm thuốc đi, mấy ngày nay chúng ta ăn riêng, đứa nhỏ không ngửi thấy mùi, không gặp được người thì sẽ dứt được thôi."

Lúc này bọn nhỏ còn đang ngủ, chỉ là ngủ không được yên, không bao lâu đã mở mắt ra nhìn chung quanh, thật sự mệt mỏi, ê a vài tiếng rồi lại ngủ.

"Bình Bình đúng là dễ cắt sữa, chủ yếu là An An, đứa bé này cứ gào khóc thảm thiết. Cũng may bên cạnh chúng ta không có người ở, nếu không ban ngày còn phải đi xin lỗi người ta nữa." Cha Tống cười nói.

"Tối hôm qua ông vừa mới bắt đầu ngủ gà ngủ gật, An An đã gào lên một tiếng, dọa ông giật cả mình.

"Đúng vậy, lúc Tiêu Tiêu khóc cũng chỉ có kiểu thút thít, mà sao An An này vừa khóc đã giống như cái loa lớn, có phải là giống con không thế?" Mẹ Tống nhìn về phía con trai.

"Mẹ, mẹ không cảm thấy điểm này giống mẹ sao?" Tống Cảnh Chi nhìn về phía mẹ Tống, nhìn đứa nhỏ roi cười ha ha. Trước khi mẹ Tống hiểu chuyện, đã nhanh chóng đi ra ngoài.

"Thằng nhóc thối này, giống ai thế không biết?" Mẹ Tống chỉ vào bóng lưng Tống Cảnh Chi, muốn kêu lại sợ đánh thức cháu trai cháu gái vốn đã ngủ không yên.

"Hơi" Cha Tống chỉ cười một tiếng.

Ba ngày kế tiếp, Đường Tiêu Tiêu đều trốn ở trong phòng không dám ra ngoài, cho đến khi sữa trở về. Ba ngày sau, cô đi ra khỏi cửa phòng, hai đứa nhỏ đang ở trong sân, ngồi ở trong lồng tre do cha Tống làm.

"Các con ơi!" Đường Tiêu Tiêu hô một tiếng, đi tới trước mặt bọn nhỏ.

"Oe!"An An bắt đầu oa khóc, lăn qua lăn lại muốn mẹ ôm.

Thật ra An An cũng chỉ làm ầm ï một đêm, sau đó giống như là đã chấp nhận được hiện thực, không còn làm âm ï nữa.

Đường Tiêu Tiêu bế An An lên, thấy Bình Bình đang nhìn mình với vẻ khát khao, nhưng cánh tay của cô không mạnh sức bằng Tống Cảnh Chi, không thể nào bế hai đứa nhỏ cùng lớn.

May mà lúc này Tống Cảnh Chi mang đến cho cô một cái ghế, ý bảo cô ngôi xuống, rồi lại bế Bình Bình cho cô.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 195


Hai đứa nhỏ vừa vào trong lòng cô, không ngoài dự đoán đều ủi về phía ngực cô.

Khá lắm, mục đích này cực kỳ rõ ràng.

Vừa rồi cô mới tắm rửa thơm ngào ngạt, toàn bộ quần áo cả trong lẫn ngoài đã thay hết rồi mới đi ra, cũng không tin chung còn có thể ngửi được mùi.

Quả nhiên, bọn nhỏ ngửi không thấy mùi, An An lại chuẩn bị bĩu môi, Tống Cảnh Chi đã kịp thời đưa lên hai bình sữa.

Bọn nhỏ rầm rì ôm bình sữa uống, lại nhìn mẹ đang bế mình, thỏa mãn venh cái chân nhỏ lên.

"Được rồi, mẹ bế hai đứa sẽ rất mệt." Tống Cảnh Chi bế Bình Bình đi, để Đường Tiêu Tiêu chỉ bế An An, anh thì ngồi ở bên cạnh vợ, để Bình Bình có thể nhìn thấy mẹ.

Sữa mẹ xem như đã cắt được, hai vợ chồng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Còn một tháng nữa là tới tết, hàng năm vào lúc này nhà họ Tống đã bắt đầu chuẩn bị làm đồ khô để đón năm mới.

Năm nay hai vợ chồng chủ động gánh vác nhiệm vụ đến thành phố mua thịt, trước khi ra cửa Đường Tiêu Tiêu đã bị mẹ Tống bọc kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt.

Cùng Tống Cảnh Chi đi tới cửa thôn chờ máy kéo, đã có mấy thím đang chờ.

"Ơ, Cảnh Chi về đây ăn tết đó à?" Các thím nhìn thấy hai người thì nhiệt tình chào hỏi.

"Đúng vậy, thím." Tống Cảnh Chi gật gật đầu.

Sở dĩ hỏi như vậy, là bởi vì ngoại trừ lần trước bị thương, trước đây cùng lắm anh chỉ nghỉ phép tâm mười tháng nửa ngày.

"Sang năm sẽ được điều đến Kinh Thị rồi, nên lần này bộ đội cho nghỉ dài hạn." Anh cười nói.

Cũng bởi vì được nghỉ dài hạn, mỗi sáng sớm anh đều dậy rất sớm, trước tiên chạy một vòng quanh thôn để xem như là huấn luyện sớm.

"Thật sao, đây là chuyện tốt, trong thôn chúng ta chỉ có con nhà họ Tống là có tiền đồ nhất thôi." Có thím hâm mộ nói.

"Ha ha." Tống Cảnh Chi chỉ khiêm tốn cười cười.

Đường Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt to cười đến híp lại.

"Hừ." Lúc này truyền đến một tiếng hừ, cô quay đầu nhìn sang. Ủa, đây không phải là Trân Phượng Nha đó sao.

"Thím Trần, hai năm nay trong nhà vẫn ổn cả chứ?" Đường Tiêu Tiêu rút nắm đấm nhỏ của mình từ trong túi ra, quơ quơ trước mặt Trần Phượng Nha.

"..." Trần Phượng Nha lập tức quay mặt đi.

Hai năm nay nhà bọn họ cũng không ổn, Vương Nhị Hỉ gả cho Lưu Tiểu Bảo đã đòi không ít sính lễ, chia nhà xây nhà cho bọn họ cũng tốn không ít.

Cũng không biết con trai mình bị trúng tà gì, nhất định phải kết hôn với Vương Nhị Hi sinh ra đứa hao của thì cũng không nói, ở nhà còn không làm gì hết, đều là con trai mình làm.

Nghĩ cái gì tới cái đó, lúc này Vương Nhị Hỉ mặc áo bông mới làm đi tới. "Cô tới làm cái gì? Đứa nhỏ đâu rồi?" Trân Phượng Nha thấy Vương Nhị Hi không ở nhà trông con, còn đi thành phố thì không nhịn được hỏi.

"Tiểu Bảo đang chăm." Vương Nhị Hỉ nhìn Đường Tiêu Tiêu một cái, cũng không chào hỏi.

"Sao đàn ông có thể chăm con chứ?" Trân Phượng Nha nghe cô ta nói như vậy, đã muốn nổi cáu.

"A, vậy mẹ đi nói với con trai mẹ đi." Vương Nhị Hỉ liếc mẹ chồng mình một cái.

Các thím bên cạnh đều nở nụ cười, nếu như không phải Đường Tiêu Tiêu đang che miệng, cũng có thể nhìn thấy khóe miệng của cô đang cong lên.

Trong thôn cặp mẹ chồng con dâu này nổi tiếng cứ gặp nhau là cãi, Trần Phượng Nha luôn muốn tỏ vẻ mẹ chồng với Vương Nhị Hi nhưng Vương Nhị Hỉ lại có thể khống chế được Lưu Tiểu Bảo, nên chẳng hề sợ chiêu này của bà ta.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 196


Tuy rằng Lưu Tiểu Bảo được cha mẹ và năm chị gái nuông chiều, nhưng việc trong việc ngoài đều biết một chút, Vương Nhị Hỉ lấy anh ta cũng chưa từng phải xuống ruộng làm việc.

Lúc kết hôn năm chị gái đã cho không ít tiền, đầu đã bị anh ta lấy từ chỗ Trân Phượng Nha. Lúc ở riêng lại chia một chút, anh ta đều thành thật giao hết tiền cho Vương Nhị Hi

Bình thường trong nhà thiếu cái gì thì cô ta lại dụ dỗ Lưu Tiểu Bảo đến nhà họ Lưu đòi, Lưu Tiểu Bảo cảm thấy chị gái nhà mình là thứ hao của, nhưng đối với con gái của mình thì lại rất thương yêu.

Máy kéo rất nhanh đã tới, thanh niên lái máy kéo trong thôn cũng trạc tuổi với Tống Cảnh Chi, trước đó anh không nhận ra, lân này người ta chào hỏi thì anh biết rồi.

Thì ra người này là bạn học cấp hai của anh, tên là Hà Vũ, chỉ là Tống Cảnh Chi lên cấp ba thì ở nội trú, sau đó lại được tuyển thẳng vào bộ đội, nên hai người đã nhiều năm không liên lạc.

"Sao cậu lại đến thôn chúng tôi lái máy kéo thế?" Tống Cảnh Chi hỏi, anh nhớ rõ anh ấy không phải người của thôn Ngọc Hồ.

Năm ngoái ta chiêu lang đến thôn các cô." Hà Vũ nói.

Tống Cảnh Chi đỡ Đường Tiêu Tiêu ngồi ở bên cạnh đầu xe máy kéo, dọc theo đường đi cũng tám chuyện với Hà Vũ.

Hóa ra gia đình Hà Vũ nhiều anh em, anh ấy không phải anh cả cũng không phải em út, là con giữa không được cha mẹ coi trọng nhất. Sau khi tốt cấp hai vẫn ở trong thôn kiếm công điểm, cho đến khi anh trai phía trên lấy vợ, em trai phía dưới cũng lấy vợ, chỉ còn có mình anh ấy vẫn độc thân.

Trong nhà có chị dâu lại có em dâu, công điểm mà anh ấy kiếm được nhiều năm lại ở trong tay cha mẹ, nên muốn cưới vợ lại khó càng thêm khó.

Nhưng năm trước tuy Hà Vũ đã hai mươi sáu, nhưng dáng dấp vẫn trông tạm được.

Trong lòng anh ấy thầm nghĩ nếu thật sự không ổn thì ở rể cũng được, dù sao trong nhà chắc chắn sẽ không vì anh ấy mà xây nhà cho sính lễ, bèn giấu cho mẹ đi vào trong thôn tìm bà mai.

Trong nhà Lý Đại Lực ở cuối thôn Ngọc Hồ chỉ có một cô con gái, người trong thôn đều cười ông ta tuyệt hậu, nên Lý Đại Lực khăng khăng muốn tìm một người ở rể, sau đó được người ta giới thiệu làm quen với Hà Vũ.

Thật ra con gái của Lý Đại Lực có vẻ ngoài khá đẹp, lần đầu tiên hai người gặp mặt đã nhìn trúng nhau rồi.

Hà Vũ không có nói thẳng với người nhà về việc anh ấy muốn ở rể, anh ấy chỉ nói có để ý một cô gái và muốn cưới làm vợ, rồi xin gia đình tám mươi đồng để làm sính lễ. Cha mẹ và các anh em cũng khó chịu một hồi, không nỡ đưa tám mươi đồng này ra.

Mấy năm nay Hà Vũ đã hiểu rõ được bộ mặt của người nhà, bèn đi tìm trưởng thôn làm nhân chứng, lấy tám mươi đồng tiền cho cha mẹ, rồi bản thân ra ngoài ở rể.

Thật ra Lý Đại Lực đã cho Hà Vũ hai trăm đồng, sau khi Hà Vũ đến nhà họ Lý ở rể, trả lại cho Lý Đại Lực một trăm hai mươi đồng còn lại.

Hà Vũ vốn là một người chịu khó, sau khi ở rể ở nhà họ Lý, toàn kiếm đủ công điểm, sau đó Tống Vĩ muốn thi đại học, nhường công việc của lái máy kéo này lại.

Hà Vũ hiếu học, dù sao cũng đã từng học cấp hai, lúc ấy mấy thanh niên cùng nhau cạnh tranh, cuối cùng anh ay được chọn.

Người nhà họ Lý đối xử rất tốt với anh ấy, nhất là vợ, dịu dàng săn sóc, chưa bao giờ bởi vì anh ấy đi ở rể mà khinh thường anh ấy, năm nay vợ còn sinh cho anh ấy một thằng nhóc trắng trẻo mập mạp.

"Có thời gian thì đến nhà chúng tôi, chúng ta đã lâu không gặp, cùng uống mấy chén." Lúc xuống xe, Tống Cảnh Chi vỗ vỗ bả vai Hà Vũ, đồng ý với anh ấy.

Hai vợ chồng đến thành phố, chỉ là đến tiệm sách Tân Hoa một chuyến xem sách một hồi, lại chọn hai quyển, những thứ khác muốn mua đều là lấy từ không gian.

Đựng đầy hai cái gùi, chờ tới lúc máy kéo sắp đến, mới đi về chỗ lên xe.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 197


Tuy rằng đã bao bọc kín mít, nhưng Đường Tiêu Tiêu là một người phương Bắc, vẫn không thể nào quen được với sự ẩm ướt lạnh lẽo của phương Nam.

Trên đường các thím nhìn hai người đeo gùi, không ngừng nói hai người hiếu thảo, năm nay nhà họ Tống có được cái tết vui vẻ rồi.

Cô chỉ cười cười, cũng mặc kệ người khác có thể nhìn thấy hay không, cô không muốn nói chuyện, lạnh lắm.

Mặc dù có Tống Cảnh Chi che chắn, nhưng bốn phía của máy kéo đều có gió lùa, anh muốn che cũng che không được.

Cũng may, lúc về đến nhà, cha Tống đã sớm đết lửa.

Ở trong gian nhà chính hơ một hồi lâu, cô mới thấy ấm áp lại. Bình Bình và An An đang ở trong lồng tre, tò mò nhìn đống lửa trước mặt mẹ, tuy rằng cách khá xa nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn cũng bị hơ đến đỏ bừng.

"Mẹ, mấy hôm trước bác gái và chị dâu đều đưa tiền lì xì cho bọn nhỏ, chúng ta trả lễ thế nào đây?" Đường Tiêu Tiêu hỏi.

Ngày đó đến nhà Tống Kiến Quốc ăn cơm, lúc trở về thím Ngô và Bốc Ngọc Lan đều nhét tiền lì xì vào tui cô, nói là cho bọn nhỏ.

Mấy ngày nay vì tránh đứa nhỏ, cô cũng quên mất chuyện này.

"Không sao, cứ cầm đi." Lúc Bốc Ngọc Lan sinh con, bà và cha Tống cũng đã tặng quà.

Lúc ấy Bốc Ngọc Lan sinh bé gái, tuy rằng Đường Tiêu Tiêu không đi, nhưng cũng đã tặng quà. Họ hàng chính là như vậy, những lễ nghi này đều là tấm lòng mà thôi.

"Có lẽ năm nay trong thôn sẽ tổ chức lên núi, Cảnh Chi đi không?" cha Tống nhìn về phía Tống Cảnh Chỉ.

Cây trông vụ hè năm nay bị hạn hán, người cũng không có gì ăn, huống chi là heo, cho nên năm nay mỗi nhà đều không được chia quá nhiều thịt heo.

Nhà người khác không giống nhà họ Tống, có Tống Cảnh Chi ở bộ đội, nhà Tống Kiến Quốc cũng có một anh cả ăn lương thực của thành phố, hiện giờ Tống Vĩ và Tống Tiểu Lan đang học đại học, mỗi tháng đều có trợ cấp.

Cho nên mấy ngày hôm trước trong cuộc họp của thôn có người đề xuất, lên núi xem có thể kiếm được chút thịt thú rừng hay không. Tết mà, trên bàn cũng không thể không có thịt được.

"Nếu có tổ chức thì con sẽ cùng mọi người đi một chuyến." Tống Cảnh Chỉ nói, dù sao anh cũng có kỹ năng, đi mọi người cũng có thể an toàn hơn.

Đường Tiêu Tiêu mở to đôi mắt trong suốt nhìn anh, biểu cảm nóng lòng muốn thử ấy làm anh cũng phải bật cười. Chỉ là anh nhẹ nhàng lắc đầu, ý bảo vợ nhìn sang mẹ chồng nhà mình đi.

Quả nhiên Đường Tiêu Tiêu quay qua, thấy mẹ chồng nhà mình đang nhìn mình.

"Ha ha, mẹ à, con không đi không đi đâu."

Hai ông bà Tống đã ở Tân Thị thời gian dài, đương nhiên cũng biết con dâu có chút kỹ năng.

"Cảnh Chỉ là người đi lính, nó không đi thì người trong thôn sẽ nói ra nói vào. Mà lên núi cũng phải mất mấy ngày, nếu con muốn để mẹ mất ngủ mấy ngày thì con cứ đi." Mẹ Tống cũng không nói không cho cô đi, nhưng ý tứ trong lời nói đã rất rõ ràng.

Trong núi sâu ngoại trừ có lợn rừng, các người già trong thôn còn nói có hổ. Nếu như không phải Tống Cảnh Chi có thân phận kia, bà cũng không muốn để anh đi, cho nên sao bà có thể cho con dâu đi được?

"Mẹ, con không đi, thật đấy." Đường Tiêu Tiêu vội vàng chuyển ghế sang bên cạnh mẹ chồng, rồi làm nũng.

"Không đi là đúng, cha ở nhà nướng trứng chim cho con ăn." Cha Tống bới ra mười mấy quả trứng chim từ trong đống lửa, đây đều là trứng mà buổi sáng ông lên núi tìm được.

Tống Cảnh Chi không sợ nóng, rất nhanh đã lột hai cái vỏ trứng chim, đưa cho vợ mình, cặp song sinh thèm ăn ở bên cạnh cũng kêu ê a ê a.

"Hai con mèo tham ăn, bà nội làm trứng gà chưng cho hai đứa rồi, bây giờ đi lấy đây." Mẹ Tống mỉm cười đứng lên.

"Trứng này là ông nội nướng cho mẹ, các cháu không có đâu." Cha Tống cười trêu chọc hai đứa nhỏ.

"Về nhà vẫn tốt hơn." Đường Tiêu Tiêu ăn trứng gà nướng, vẻ mặt thỏa mãn.

Mẹ Tống bưng trứng gà chưng ra, đút từng miếng từng miếng cho đứa nhỏ: "Trong khoảng thời gian này con gầy đi rồi, vê nhà bồi bổ thêm vào."

Mẹ Tống săn sóc con dâu, rồi mấy ngày nay phải chăm sóc hai đứa nhỏ, lại phải chăm sóc cả nhà, mỗi ngày đều cam ràm là cô gầy đi rồi.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 198


Mùa đông không chỉ là lúc làm thịt nguội, mà cũng là thời điểm mà các gia đình ở thôn Ngọc Hồ bắt đầu làm dưa món bởi vì mùa đông có ít rau quả, cho nên dưa món cũng là món ăn thiết yếu ở trong mỗi bữa ăn thiết của mọi người.

Hiện tại chính là mùa thu hoạch rau quả, Tống Cảnh Chi và cha Tống nhân lúc tuyết còn chưa rơi đã thu hoạch toàn bộ rau quả.

Củ cải được cắt thành lát thành dải mỏng nhưng không cắt đứt, phơi ở trong sân. Chờ sau khi phơi khô xong, cho củ cải cùng với ớt được cắt nhỏ thu hoạch vào mùa thu vào một cái hũ để làm món củ cải ngâm ớt

Dưa chua được làm từ cải bẹ xanh được đem muối chua lên. Ớt được thu hoạch vào mùa này ở tỉnh Hồ Nam gọi là quả ớt nhổ cây, nghĩa là mẻ ớt cuối cùng do cây sản xuất cuối cùng, những quả ớt này là loại ớt cay nhất.

Mẹ Tống sẽ giữ lại một chút ớt để xào rau, phần còn lại sẽ làm thành ớt băm hoặc là làm thành làm vỏ ớt khô, xay ớt ra dùng làm gia vị.

Lúc trong thôn tổ chức lên núi đã là mười sáu tháng chạp, có mười sáu người thanh niên khỏe mạnh lên núi bao gồm cả Tống Cảnh Chi ở trong đó.

Trên nguyên tắc là mỗi nhà mỗi sẽ cử ra một người có sức lao động, nhưng một số nhà lo lắng rằng ở trên núi có thú dữ nên không muốn để thanh niên khỏe mạnh ở trong nhà lên núi.

Tống Kiến Quốc cũng không muốn ép buộc ai nên ông ấy chỉ nói là số thịt rừng săn bắt được cũng chỉ có thể chia cho những người đã lên núi, còn những nhà không có người lên núi đừng có ghen tị lúc chia thịt.

Trước khi lên núi, Tống Cảnh Chi đã chuẩn bị đầy đủ. Đường Tiêu Tiêu lấy từ không gian ra một sợi dây thừng thật chắc và công cụ, còn có một con dao găm cực kỳ sắc bén nữa.

Lần này, người lên núi không chỉ có nhà của anh họ cả nhà Tống Kiến Quốc, mà còn có Hà Vũ.

Sau khi Tống Cảnh Chi lên núi, mẹ Tống và Đường Tiêu Tiêu ở nhà may quần áo cho bọn nhỏ, còn cha Tống gánh vác việc nấu cơm.

Mẹ Tống may những cái áo khoác bông màu đỏ để bọn nhỏ mặc vào dịp Tết, trên chiếc áo bông còn được thêu hoa văn, áo của Bình Bình được thêu một con hổ nhỏ và áo của An An thêu một con thỏ nhỏ.

Những con vật nhỏ dễ thương rất sống động và rất đẹp mắt.

"Mẹ à, mẹ thêu thật sự là đẹp quá." Đường Tiêu Tiêu cầm cái áo bông mà yêu thích không muốn buông ra.

"Nếu con muốn học, mẹ có thể dạy cho con." Mẹ Tống cười nhìn về phía con dâu nói.

"Mẹ, có mẹ không phải là tốt hơn sao? Con cũng không cần phải học thêu." Cô ôm cánh tay của mẹ Tống. Công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ như vậy, cô thật sự đúng là không làm được. Cô có thể sử dụng máy may để may quần áo và may mấy con búp bê cho các con đã là giới hạn của cô rồi.

"Biết rồi, con không muốn học thì đừng học, đừng lắc nữa." Mẹ Tống dở khóc dở cười, suýt nữa đâm lệch mũi kim.

Lúc này, cha Tống từ trên núi cõng một gốc cây khô về nhà, ở bên trong cái gùi đang cõng trên lưng còn chứa một chút lá cây khô. "Bà mẹ chồng, có đồ tốt." Cha Tống hét lớn vào trong nhà.

Sau khi quay về, bọn nhỏ đều ngủ chung với đôi vợ chồng già, cho nên lúc này Đường Tiêu Tiêu đang ở trong phòng của hai vợ chồng già.

Cô và mẹ Tống đáp lời, cha Tống đã đem cái giỏ vào trong phòng bếp.

Chờ hai người tiến vào trong phòng bếp, ông lấy lá cây khô từ trong cái giỏ ra, bên trong cất giấu hai con gà rừng. Cha Tống lấy gà rừng ra, phía dưới còn lót một lớp lá cây, dưới cùng nhất đựng mười cái trứng gà rừng.

"Đây đều là thứ mà ông đã nhặt ở trên núi sao?" Mẹ Tống kinh ngạc hỏi.

"Ừ, đều là vừa rồi nhặt được đó." Cha Tống gật đầu.

Khi lên núi đốn củi, ông sẽ không đi vào nơi núi sâu, chỉ nhặt nhạnh những nhánh cây khô ở bên ngoài nên hiếm khi ông có thể gặp được gà rừng và trứng gà rừng.

"Có lẽ là đám người Cảnh Chi lên núi làm kinh động đến gà rừng, chúng hoảng hốt chạy bừa ra ngoài để đẻ trứng, đúng lúc bị tôi bắt gặp." Cha Tống cười nói.

"Trứng gà rừng rất bổ, mau nướng hai quả cho Tiêu Tiêu và hấp hai quả cho bọn nhỏ ăn." Mẹ Tống cười nói.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 199


"Có phải là chúng ta sẽ xử lý con gà rừng này ở sân sau hay không?" Đường Tiêu Tiêu hỏi. Lúc này, mọi người đều nói thứ ở trên núi đều là của tập thể. Nếu như chuyện này bị phát hiện, khó tránh khỏi có lời bàn ra tán vào.

"Tiêu Tiêu nói rất đúng. Ông cầm con gà rừng này tới sân sau làm trước đi, tôi sẽ nấu trứng gà." Mẹ Tống nói với cha Tống.

"Được." Cha Tống gật đầu, ông cõng cái giỏ đựng con gà rừng tới sân sau.

Nhiệt độ không khí càng ngày càng thấp. Trước khi ngủ, mẹ Tống đặt ba cái túi chườm nóng vào trong chăn cho Đường Tiêu Tiêu. Bà lại sưởi ấm cơ thể đến mức ấm áp dễ chịu rồi mới chui vào trong chăn, nhưng nửa đêm cô vẫn bị tỉnh giấc vì lạnh.

Quan sát vùng đất trắng xóa ở bên ngoài cửa sổ, hóa ra là tuyết đang rơi.

Đường Tiêu Tiêu bắt đầu nhớ nhung Tống Cảnh Chi đang lên núi. Cô không biết bọn họ đã đi đến đâu rồi và khi nào xuống núi.

Lúc này, mẹ Tống tới gõ cửa phòng. Mặc dù cảm thấy kỳ quái, nhưng cô vẫn đứng dậy đi ra mở cửa.

"Cha của con nhìn thấy tuyết đang rơi ở bên ngoài. Ông ấy sợ con lạnh nên đốt lửa cho con."

Mẹ Tống bưng chậu than vào trong phòng, sau đó bà quay lại cầm theo một cái bình thuỷ, nói: "Đổi nước nóng ở bên trong túi chườm nóng đi. Trời vẫn còn sớm, con ngủ thêm một lát nữa đi."

"Con biết rồi mẹ, tự con thay nước nóng là được rôi, mẹ cũng mau quay ve phòng ngủ đi." Đường Tiêu Tiêu thúc giục mẹ chồng quay về phòng.

Nhìn thấy bóng lưng của mẹ chồng rời đi, cô không chịu được cảm thán. Đây là cha mẹ chồng thần tiên gì vậy hả? Đêm hôm khuya khoắt, bản thân hai người cũng đã ngủ rồi, còn sợ con dâu bị lạnh nữa chứ.

Ngày hôm sau khi cô thức dậy, hai đứa bé đang ngồi ở bên trong cái lồng ở dưới mái hiên nhìn tuyết rơi ở bên ngoài. Cả hai cực kỳ vui sướng, đây là lần đầu tiên mà bọn nhỏ nhìn thấy tuyết rơi.

Mẹ Tống mặc rất nhiều lớp quần áo cho bọn nhỏ, quần áo bao bọc nhiều tới mức ngay cả tay nhỏ cũng không nhìn thấy, chỉ thấy cánh tay mập mạp đang quơ quơ thôi.

"Vui vẻ như vậy ư." Đường Tiêu Tiêu ngồi xổm ở trước mặt bọn nhỏ.

"A a... Ngón tay của An An chỉ ra phía ngoài, cô bé dùng ngôn ngữ mà cô nghe không hiểu để nói chuyện với cô.

Giống như cô bé đang nói với mẹ của mình là: Mẹ ơi, mau nhìn kìa, tuyết đang rơi.

Cha Tống thấy bọn nhỏ thích tuyết như thế, ông mang đôi bao tay mà mẹ Tống đã may cho mình vào, đắp người tuyết ở trong sân cho bọn nhỏ.

Mặc dù trông người tuyết này không phải là rất đẹp, nhưng hai quả cầu tuyết không tròn trịa chất thành hai đống, nhưng nó không cản trở niềm vui của bọn nhỏ.

Thấy ông nội đi tới đi lui trên nên tuyết, bọn nhỏ vui sướng kêu to ở trong lồng giống như là bọn nhỏ chơi đùa với ông nội ở trên nền tuyết vậy.

Lúc này, mẹ Tống lấy ra mấy củ khoai nướng và trứng gà nướng đưa cho Đường Tiêu Tiêu. Đây chính là điểm tâm sáng của cả nhà. Mẹ Tống cầm một cái muỗng nhỏ, bà đút từng muỗng nhỏ cho bọn nhỏ ăn, món khoai lang ngọt cũng là món ăn yêu thích nhất của bọn nhỏ.

"Cái ông đang làm là người tuyết sao? Trông nó không khác gì một đống tuyết cả." Mẹ Tống bắt đầu phàn nàn.

Ở trong cái nhà này, chỉ có hai đứa bé không biết nói chuyện, đương nhiên là Đường Tiêu Tiêu sẽ không mở miệng phàn nàn cha chồng nhà mình, cho nên người lên tiếng phàn nàn chỉ có một mình mẹ Tống.

"Nếu không thì bà làm đi nhé?" Cha Tống nhìn bà vợ nhà mình. Thế mà người tuyết mà bản thân đã phí bao nhiêu sức lực để đắp lại bị phàn nàn, tất nhiên là ông không phục rồi.

"Tôi đắp thì đắp." Mẹ Tống vừa mới cho bọn nhỏ ăn xong, bà chống nạnh, tiến lên trước nhận lấy cây xẻng ở trong tay của cha Tống.

Hai mươi phút sau, mẹ Tống vô cùng đắc ý nhìn ngắm người tuyết ở trước mặt.

"Người tuyết mà bà đắp có khác gì của tôi đâu chứ?" Cha Tống vẫn không phục lên tiếng.

Đường Tiêu Tiêu nhìn sang, đúng là cả hai không có gì khác nhau, người tuyết của bà đắp chỉ nhỏ hơn của cha Tống một chút mà thôi.

"Tiêu Tiêu, con nói xem, của cha con đẹp hay là của mẹ đẹp hơn?”

"..." Cô nhìn về phía cha mẹ chồng của mình. Đây chính là câu hỏi đòi mạng nha.

"Cái nào cũng đẹp hết. Người tuyết của cha chồng cao lớn uy vũ, còn người tuyết của mẹ đắp lại dịu dàng động lòng người. Ha ha, tất cả đều rất lợi hại." Cô cười, giơ ngón tay cái lên.

"Nhìn xem đứa nhỏ này thật biết cách nói chuyện, nói sao mà cũng chẳng đắc tội ai cả." Mẹ Tống cười nói.

"Nếu con bé chỉ khen mình tôi, sợ rằng bà sẽ lén rơi nước mắt đúng không?" Cha Tống nhìn về phía mẹ Tống, lại nhìn ngắm người tuyết lắc đầu. Ông thật sự không cảm thấy người tuyết do mẹ Tống đắp đẹp mắt hơn người tuyết của mình đắp.

"Mẹ, hình như bọn nhỏ vừa đi nặng." Đường Tiêu Tiêu lên tiếng đúng lúc cắt ngang cuộc cãi vã của hai vợ chồng già.
 
Back
Top Bottom