Cập nhật mới

Ngôn Tình Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo

Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 160


"Biết sai là tốt rồi." Dù sao đây cũng là chuyện riêng tư của hai vợ chồng họ, hơn nữa cũng đã mang thai rồi, có nói nhiều cũng vô cùng, nhưng điều cần dặn dò vẫn phải dặn.

"Tiêu Tiêu đang song thai, cần phải chú ý nhiêu hơn nữa, nếu sau này có muốn sinh phải chờ thêm ba năm nữa."

"Mẹ à, hai đứa là đủ rồi, dù là trai hay gái cũng vậy, chỉ hai đứa là đủ. Bồi dưỡng, giáo dục chúng tốt mới là điều quan trọng." Tống Cảnh Chỉ nói, con không cần quá nhiều, dạy dỗ chúng tốt mới là điều nên làm.

"Con có thể nghĩ được như vậy là tốt." Mẹ Tống khẽ gật đầu.

"Mẹ, mẹ với cha con có thể ở lại đây trong bao lâu?" Tống Cảnh Chi nhìn mẹ Tống.

"Con muốn chúng ta ở lại bao lâu?" Mẹ Tống nở nụ cười, bà khá hiểu về con trai mình.

"Mẹ biết rồi còn hỏi."

"Đợi Tiêu Tiêu qua thời gian ở cữ, cha mẹ sẽ về, đến lúc đó mẹ sẽ chăm sóc Tiêu Tiêu và bọn trẻ, cha con nấu cơm." Mẹ Tống cười nói.

"Vậy người trong thôn có đồng ý không?" Tống Cảnh Chi hỏi.

"Chúng ta không phân biệt công điểm, có gì mà không thể đồng ý? Còn nữa, có người mẹ chồng nào lại không chăm sóc cháu trai cháu gái không?”

Tống Cảnh Chi gật đầu: "Vậy khoảng thời gian này vợ chồng con làm phiền cha mẹ rồi."

"Phiên gì đâu, mẹ với cha con còn vui mừng ấy chứ."

Cha Tống làm món ăn Hồ Nam cho bữa trưa, dù là Tống Cảnh Chi hay Đường Tiêu Tiêu cũng vậy, cả hai đều nghiện món này.

Cha mẹ Tống mang rất nhiều đồ đến, ngoài quần áo để thay đổi cho hai người, đa số đều là đặc sản và đồ ăn cho Đường Tiêu Tiêu.

Sau khi cha mẹ Tống chuyển tới, cuộc sống của Đường Tiêu Tiêu thoải mái hơn rất nhiều.

Cha Tống chịu trách nhiệm lo cơm ba bữa một ngày, mẹ Tống lo hầm canh và các bữa ăn bổ sung cho cô. Sau khi ăn xong, bà sẽ đốc thúc cô đi dạo trên đường đi vài vòng, tất nhiên là cũng không cần phải đi quá nhiều.

Lý Mẫn thấy vậy thì vô cùng hâm mộ, một ngày nọ, bốn cô vợ quân nhân ngồi ở nhà Diêu Lệ nói chuyện phiếm, ba người còn lại không nhịn được mà cứ luôn miệng khen cô tìm được một nhà chồng tốt.

"Chỉ huy Tống nhà cô có anh em gì không?" Thôi Tịnh hỏi.

"Có một cậu em họ nhưng hình như vẫn chưa có đối tượng thích, sao, chị có suy nghĩ gì?" Đường Tiêu Tiêu nhìn cô ấy rồi cười.

"Chị có cô em họ, vừa mới tốt nghiệp cấp ba xong, đang sợ con bé phải xuống nông thôn chứ sao."

"Không phải kỳ thì tuyển sinh đại học được khôi phục rồi ư? Sao không thử một lần xem?" Đường Tiêu Tiêu nói.

Lại nói nữa, mẹ Tống còn nhắc nhở, Tống Vĩ và Tống Tiểu Lan đều có ý định thi đại học, dù gì cả hai cũng đã tốt nghiệp cấp ba. Đối với người dân quê mà nói thì đây là một cơ hội.

Nếu không thì phải nói hai anh em nhà họ Tống rất có tâm nhìn xa trông rộng, chưa tính đến điều kiện gia đình thế nào, nhưng con cái đều được học cấp ba, đây chẳng phải là một cơ hội ư?

"Chậc, thì sợ thi không đỗ thôi chứ sao, nghe nói bây giờ có hàng trăm vạn người đăng ký thi đấy." Thôi Tịnh nói.

"Nhưng nó vẫn là một cơ hội." Diêu Lệ nói, sinh viên đại học cũng nhận được trợ cấp, một tháng những hơn ba mươi nhân dân tệ đấy, thậm chí còn nhiều hơn công nhân bình thường một ít.

"Đúng vậy, nếu không phải tại mang thai thì tôi cũng muốn thử." Lý Mẫn đã tốt nghiệp cấp ba, làm giáo viên.

"Còn cô thì sao? Cô không thi à?" Thôi Tịnh nhìn về phía Diêu Lệ, Diêu Lệ cũng đã người đã tốt nghiệp cấp ba, nghe nói thành tích lúc còn đi học của cô ấy cũng khá tốt.

"Không đi, vậy sẽ không có ai chăm sóc Dương Dương, chưa kể tôi với Lưu Quân lại đang định sinh thêm một đứa nào, làm gì có thời gian mà đi học đại học." Diêu Lệ lắc đầu nói.

"Nhưng mà chúng ta là vợ quân nhân, ưu tiên hàng đầu vẫn là gia đình, nếu không sao cánh đàn ông có thể yên tâm ra ngoài làm nhiệm vụ chứ?" Thôi Tịnh nói.

Chỉ một cái danh "vợ quân nhân" thôi, khi đã nhận vinh dự mà quân nhân mang đến thì phải gánh vác trọng trách chăm sóc gia đình mà một người quân nhân khó có thể chu toàn.

"Tôi cảm thấy như vậy cũng khá tốt, dù gì thì cuộc đời con người không phải chỉ có mỗi con đường thi đại học." Đường Tiêu Tiêu cười nói.

Ba người còn lại cũng nhìn nhau cười, sau đó cùng gật đầu.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 161


"Ai nha -" Lý Mẫn hô một tiếng, xoa bụng.

"Đứa nhóc đá cô à?" Dù gì Diêu Lệ cũng là người có kinh nghiệp, cô ấy biết ngay là Lý Mẫn gặp chuyện gì.

"Đúng vậy, có thể đứa nhỏ này thích ăn đồ ngọt, cứ lần nào tôi ăn đồ ngọt là nó lại bắt đầu." Vừa nãy Lý Mẫn uống một ngụm nước đường đỏ.

Đường Tiêu Tiêu nhìn về phía Lý Mẫn, sau đó tự đưa tay sờ bụng mình. Mặc dù cô mang thai muộn hơn Lý Mẫn một tháng, nhưng bụng hai người cũng to ngang nhau.

Mà tại sao đứa bé nhà cô chưa bao giờ đá cô chứ? Hay là hai đứa cùng ở trong một cái bụng nên bị chật?

Đường Tiêu Tiêu đã mang câu hỏi này về nhà.

"Mẹ, tại sao đứa bé trong bụng chị Mẫn nhà bên cạnh biết đá chị ấy, mà con thì không?" Sau khi từ nhà Diêu Lệ về, cô nhịn không được, bèn hỏi mẹ Tống.

"Cô ấy mang thai sớm hơn con một tháng mà, đợi sang tháng sau, có lẽ bọn họ sẽ biết cử động đấy." Mẹ Tống cười đáp, sau đó bà bưng bát canh gà nóng hổi cho con dâu.

Mẹ Tống chuẩn bị rất nhiều bữa bổ sung, chủ yếu là vì muốn đảm bảo nguồn dinh dưỡng cho cô.

Đường Tiêu Tiêu uống canh, lúc này cha Tống cũng về.

Bởi vì có cha mẹ Tống ở đây nên Đường Tiêu Tiêu không tiện lấy đồ từ không gian, tất cả thịt và rau đều do cha Tống đi mua.

Cha Tống cũng không phải kiểu người nhà quê trung thực, chỉ mấy ngày ông đã làm quen gần hết khu này.

Thậm chí ông còn tìm đến cả chợ đen, nếu không phiếu thịt một tháng của Tống Cảnh Chi chắc chắn không đủ để gia đình bốn người bọn họ ăn, huống hồ trong nhà còn đang có phụ nữ mang song thai.

Thấy cha Tống cười tươi rói, mẹ Tống biết ông lại mua được thứ gì đó tốt.

"Hôm nay lại mua được gì rồi?"

"He he, hôm nay tôi mua cho Tiêu Tiêu mấy quả táo to, còn mua cả năm quả trứng ngỗng nữa." Cha Tống lấy đồ ra khỏi sọt, đưa cho mẹ Tống.

"Trứng ngỗng là đồ tốt, sao không mua nhiều hơn chút để nấu cho Tiêu Tiêu ăn mỗi buổi sáng?" Mẹ Tống hỏi.

"Tôi cũng muốn mua nhiều hơn, nhưng lúc tôi tới người ta chỉ còn thừa hơn mười quả, mà năm quả này là do tôi nói với người ta con dâu đang mang thai, muốn mua để bồi bổ cơ thể, thế nên bọn họ mới đưa cho tôi năm quả." Cha Tống giải thích.

Bấy giờ mẹ Tống mới cảm thán là gặp được người tốt, sau đó bà đi rửa sạch táo cho Tiêu Tiêu, vì thời tiết khá lạnh nên bà không để Tiêu Tiêu ăn thẳng mà nhúng qua nước ấm.

"Cha mẹ, hai người cũng ăn đi." Cô không thích ăn mảnh.

"Cái này đắt tiền, mình con ăn là được rồi." Cha Tống xua tay, đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy quả táo lớn như vậy. Vậy nên lúc người ở chợ đen đó nói bán một tệ năm một cân, ông đã mua ngay tám cân cho con dâu mà không hề do dự.

"Nếu hai người không ăn, con cũng không ăn. Làm gì có đạo lý con ăn mảnh một mình chứ." Đường Tiêu Tiêu giả vờ nổi giận.

Trong không gian của cô cũng có những quả táo lớn thế này, nếu muốn ăn thì cô có thể chui vào không gian ăn rồi.

"Được được được, Tiêu Tiêu bảo cha mẹ ăn, cha mẹ sẽ ăn mà."

Biết tính cách con dâu, mẹ Tống cười, bà rửa một quả táo rồi chia cho cha Tống một nửa, bấy giờ Đường Tiêu Tiêu mới chịu cầm một quả táo lên gặm.

"Cha đoán không lâu nữa chính phủ sẽ cho phép buôn bán." Cha Tống nói, hôm nay ông ấy thấy có người gánh đồ ăn bán, không phải ở chợ đen mà là trên đường trở về.

"Nhu cầu của bá tánh vẫn còn đó, kỳ thi tuyển sinh đại học được khôi phục lại rồi, chắc là sắp thôi." Đường Tiêu Tiêu không ngờ cha Tống lại nhạy bén như vậy, mới đó mà đã đoán ra vấn đề.

"Ai cũng phải ăn cơm, không cho người ta buôn bán chẳng lẽ muốn chết đói vì tiền à? Không thể." Cha Tống xua tay cười.

"Sáng nay, lúc cha đến quầy thịt mua đồ, mấy người bán xương sườn đó cũng không hỏi phiếu của cha nữa mà." Bây giờ đang là mùa đông nên không sợ hỏng đồ ăn, nếu là ngày bình thường, chắc chắn cũng phải tính ít phiếu thịt.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 162: Trước Giờ Cha Con Luôn Giữ Lời 1


Mùa đông đang đến gần, mùa đông năm 1977 là năm đầu tiên sau khi kỳ thi đại học được khôi phục, đây là một năm có tới hơn năm trăm bảy mươi vạn người đăng ký tham gia thi.

Mặc dù điều kiện tuyển sinh của trường học lúc đó không đến ba mươi vạn người, nhưng nó đã truyên cảm hứng, khích lệ hàng ngàn hàng vạn người cầm sách vở theo đuổi tri thức một lần nữa, gia nhập vào đội quân sinh viên.

Đầu tiên Tống Cảnh Chi sắp xếp một cái lò than trong nhà, Đường Tiêu Tiêu vốn sống ở phương Bắc nên cô thích ứng được như thường, mà cha mẹ Tống lại có phần bực bội về sự khô khan của phương Bắc.

Đường Tiêu Tiêu tranh thủ lúc Tống Cảnh Chi ra ngoài lấy gói hàng mà Đường Mục gửi tới để lấy ít hoa cúc khô từ không gian, pha nước uống cho hai vị phụ huynh, giúp họ thoải mái hơn rất nhiều.

Hôm nay cha Tống đi đổi đồ ăn từ trong thôn về, mẹ Tống và Đường Tiêu Tiêu đang nướng khoai và trứng gà bằng lò than.

"Nếu đây là ở thôn Ngọc Hồ, Tiêu Tiêu nhà chúng ta sẽ có trứng chim nước để ăn rồi." Cha Tống nói.

"Cũng không sao, người ta thường nói ở thành phố tốt, nhưng lại không tiện bằng nông thôn, phơi cái chăn cũng phải xuống tầng." Mẹ Tống cười nói.

Mấy hôm trước có ánh nắng mặt trời, bà cầm chăn xuống dưới phơi, vừa đúng lúc gặp mấy người trong gia đình quân nhân cũng cỡ tuổi bà đang nói chuyện phiếm.

Mấy người trong gia đình quân nhân kia nói chuyện với bà rất nhiệt tình, bà cũng muốn xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, dù có thế nào cũng không thể để mối quan hệ trở nên cứng ngắc, tránh gây thêm phiền phức cho Tống Cảnh Chi và Đường Tiêu Tiêu. Nhưng mẹ Tống càng nghe càng thấy không lọt tai.

Nếu không phải nói con dâu nhà này thích trưng diện tiêu tiền thì cũng là con gái nhà kia cưới chồng bao nhiêu năm vẫn chưa thấy sinh con đẻ cái, cuối cùng bà đành cười ha ha mấy tiếng rồi quay về.

"Mấy người trong viện gia chúc này còn thích sân si nhà người khác hơn cả mấy bà già trong thôn chúng ta." Mẹ Tống lắc đầu trong bất lực.

"Không có chuyện gì khác để làm." Đường Tiêu Tiêu cười nói.

Nhóm phụ nữ trong thôn đều làm việc nhà nông, nhóm người trong gia đình quân nhân ở viện gia chúc chỉ cần lo toan việc nội trợ ở nhà là được, nếu có con dâu thì sẽ do con dâu làm.

Từ sau khi mẹ Tống tới đây, ngày nào Đường Tiêu Tiêu cũng nhàn rỗi, chẳng có việc gì để làm. Ngay cả việc ngồi giãm máy may quần áo cũng bị mẹ Tống giành mất, ngày nào cũng vậy, không đọc sách thì cũng là cắn hạt dưa với Lý Mẫn.

Trời càng ngày càng lạnh, chẳng mấy chốc mà tuyết rơi, Tống Cảnh Chi cũng không cho cô xuống tầng đi dạo, ngày nào cũng bắt cô đi qua đi lại ở hành lang.

Vào dịp tết, vì đang mang thai nên Đường Tiêu Tiêu không về Kinh Thị, thay vào đó cô ở lại viện gia chúc đón tết với cả cha mẹ Tống.

Mẹ Đường cũng gửi rất nhiều đồ tới, trong đó có một tấm ảnh chụp của Đường Mục và đối tượng hẹn hò với anh ấy.

Vừa nhìn thấy, Đường Tiêu Tiêu cũng không thấy kinh ngạc gì, quả nhiên là Hà Vũ Tình - người chị dâu ở kiếp trước của cô.

Tống Cảnh Chi thấy cô vừa cầm ảnh chụp vừa cười ngây ngô bèn đi tới rút ảnh chụp ra khỏi tay cô. Chẳng phải chỉ là một bức ảnh chụp chung thôi à? Có gì đáng buồn cười?

"Kiếp trước anh trai em đã cưới chị ấy rồi, chị ấy rất tốt." Kiếp trước Hà Vũ Tình đối xử với người nhà họ Đường rất tốt, coi em chồng là cô như em gái ruột.

Khi công việc kinh doanh của cô xuất hiện vấn đề, Hà Vũ Tình đã dùng số tiền tiết kiệm trong nhiều năm của gia đình để giúp đỡ cô mà không hề do dự.

Thậm chí là trước khi qua đời, cô ấy còn dặn dò bọn nhỏ hãy chăm sóc người cô Đường Tiêu Tiêu thật tốt.

Ở kiếp trước, tình cảm giữa Đường Tiêu Tiêu và Hà Vũ Tình rất sâu đậm, thậm chí vào độ tuổi trung niên, tình cảm ấy còn vượt cả tình yêu với Đường Mục - người anh trai nhập ngũ lâu năm của cô.

Tống Cảnh Chi v**t v* bụng cô, nghe cô nói chuyện kiếp trước với Hà Vũ Tình.

"Bọn nhỏ cử động." Anh nói, bây giờ Đường Tiêu tiêu đã vào tháng thứ bảy, các cử động của thai nhi rất rõ ràng.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 163: Trước Giờ Cha Con Luôn Giữ Lời 2


Tống Cảnh Chỉ vẫn nhớ như in tâm trạng khi lần đầu tiên anh cảm nhận được sự chuyển động của thai nhi, khoảnh khắc ấy, anh có cảm giác như mình thật sự trở thành một người cha.

Đường Tiêu Tiêu cười, đặt tay lên bụng mình, bây giờ bụng cô còn to hơn cả Lý Mẫn - người chỉ cách ngày dự sinh có một tháng nữa.

Lúc đi khám thai lần trước, bác sĩ nói bọn nhỏ phát triển rất tốt, bảo cô ăn ít hơn chút, sợ bọn trẻ lớn quá sẽ không dễ cho việc sinh nở. Cũng vì chuyện này mà mẹ Tống đã giảm bớt lượng cơm mỗi bữa cho cô.

Mặc dù bụng Đường Tiêu Tiêu to, nhưng thật ra cơ thể cô lại không béo một chút nào, mẹ Tống còn trêu rằng thịt trên người cô đắp hết lên bọn nhỏ rồi.

Hôm nay Tống Cảnh Chi trực đêm, mẹ Tống ngủ với cô.

Đường Tiêu Tiêu lăn qua lộn lại mãi không ngủ được, mẹ Tống sợ đêm cô gặp chuyện gì, ngại gọi mình nên mắt bà cứ mở thao láo.

"Có chuyện gì vậy? Bụng không thoải mái à?" Mẹ Tống ngồi dậy, mở đèn.

"Mẹ, mông con đau quá, không ngủ nổi." Cô nói với giọng ấm ức.

"Ai nha, tại bọn nhỏ lớn quá, mà con lại gây nên bị đè nặng."

Vẫn chưa thể chữa khỏi cái tật xấu bị đau mông của Đường Tiêu Tiêu, chỉ là ngày thường Tống Cảnh Chi thường mát xa giúp cô, anh sẽ xoa bóp đến khi cô chìm vào giấc ngủ.

"Trong thời gian ở cữ con phải ngồi đàng hoàng, nếu không cái tật xấu đau mông này sẽ theo con cả đời đấy." Mẹ Tống vừa nói vừa mát xa cho cô.

"Mẹ, cảm ơn mẹ." Cô thấp giọng nói.

Mẹ Tống đối xử với cô rất tốt, có một số người còn không tận tâm với con gái ruột của mình như cách mẹ Tống chăm sóc cô.

"Con gái ngốc, cảm ơn gì chứ." Mẹ Tống nở nụ cười, giơ tay tắt đèn, vừa mát xa cho cô vừa nói.

"Ngủ đi, mẹ ở đây rồi."

"Mẹ, qua thời gian con ở cữ là cha mẹ về sao?" Đường Tiêu Tiêu thấp giọng hỏi, thật lòng cô không hề muốn hai ông bà về chút nào.

"Ừm, phải về thôi, mẹ với cha con còn trẻ, vẫn làm việc thêm vài năm nữa được. Đợi đứa bé ra đời rồi, áp lực của các con sẽ lớn hơn đấy." Thật ra mẹ Tống cũng muốn ở lại chăm sóc bọn trẻ giúp cặp vợ chồng son.

Nhưng cha Tống lại nói với bà rằng không nên tăng thêm gánh nặng cho gia đình bọn nhỏ.

"Cha con nói đợi khi nào cấp trên cho làm ăn buôn bán nhỏ thì chúng ta sẽ tới đây, đến lúc đó chúng ta và cha con cùng buôn bán vài thứ nhỏ, vậy cũng coi như giảm bớt gánh nặng cho hai đứa." Mẹ Tống cười nói.

"Thật ạ?" Đường Tiêu tiêu không ngờ cha Tống có kế hoạch như vậy.

"Thật, trước giờ cha con luôn giữ lời mà." Mẹ Tống vuốt tóc cô, bà nói: "Mau ngủ đi."

Bấy giờ Đường Tiêu Tiêu mới nhắm mắt lại, dan chìm vào giấc ngủ. Tết năm nay Đường Tiêu Tiêu không uống trà xay vì không có cây trà và bát xay, vì ở phương Bắc nên năm nay mẹ Tống mang rất nhiều sủi cảo tới.

Bởi vì Đường Tiêu Tiêu thích vị chua nên bà gói rất nhiều dưa chua thịt heo, còn có cả rau hẹ và trứng gà.

Sáng sớm mùng một, tiếng pháo trúc nổ rung trời, Đường Tiêu Tiêu đang nằm trên giường bị đánh thức bởi tiếng pháo bùm bùm, bọn nhỏ trong bụng nghe thấy tiếng pháo trúc cũng khua chiêng gõ trống một trận.

"Có chuyện gì vậy? Không thoải mái à?" Tống Cảnh Chi nhìn hàng lông mày đẹp đang nhíu chặt của vợ.

"Bọn nhỏ nghe thấy tiếng pháo trúc nên đang khiêu vũ trong bụng em này." Cô khẽ lắc đầu, thật ra cũng không phải cô không thoải mái.

"Ngoan nào, đợi sau này các con chào đời rồi, cha sẽ thưởng cho các con."

Từ khi thai nhi trong bụng Đường Tiêu Tiêu bắt đầu động, Tống Cảnh Chi chưa từng đề cập đến chuyện anh muốn một đứa bé gái. Bởi khoảnh khắc đó, anh cảm thấy dù là bé trai hay bé gái thì vẫn là con của mình với Đường Tiêu Tiêu, vậy cũng đủ khiến anh vui rồi.

Mùng một, Tống Cảnh Chỉ tới nhà chính uỷ và tư lệnh để chúc tết, Đường Tiêu Tiêu chỉ ngồi ở tâng ba.

Bởi vì trên tầng ba có hai thai phụ, Diêu Lệ và Thôi Tịnh không cho con đốt pháo trúc ở lối đi.

Bọn trẻ ở viện gia chúc đốt pháo trúc ở tầng dưới, cả viện gia chúc vô cùng náo nhiệt.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 164: Sinh Con 1


Tết cũng là thời điểm bận rộn của đại đội cứu hỏa, đốt pháo náo nhiệt cũng đi đôi với nguy hiểm.

Vào thời điểm bận rộn, thành viên trực của cả hai đội đều phải đi.

Vì Tống Cảnh Chi ăn tết ở viện gia chúc nên anh không xin nghỉ phép.

Đến ngày thứ ba, cứu hỏa xong trở về, phòng tắm của phòng trực ban đã hết chỗ nên anh đành phải về nhà tắm.

Vừa bước vào cửa, cô vợ nhỏ của anh định nhào lên người anh.

"Anh về rồi." Còn chưa đến gần anh, cô đã bị mùi pháo hoa trên người anh khiến cho buồn nôn.

"Qe." Cô ôm lấy thùng rác trong khách mà nôn ra.

Cô nôn hết đống bánh Ba Ba vừa ăn vào bụng ra ngoài khiến Tống Cảnh Chi đứng sững tại chỗ.

"Ai yo, có chuyện gì thế?" Mẹ Tống vội tiến lên vỗ lưng cô.

Cha Tống cũng bước ra khỏi phòng, nhìn toàn thân nhếch nhác của con trai, còn gì không hiểu nữa.

"Con còn không mau đi tắm đi." Ông ấy nói xong đi rót nước cho con dâu.

"... Một lần nữa, Tống Cảnh Chi có cảm giác con dâu là con ruột, con trai là con rơi thôi.

Đến khi Đường Tiêu Tiêu dần lấy lại sức, Tống Cảnh Chi lại bị mẹ Tống oanh tạc một trận.

"Vợ à, anh thấy đến khi con ra đời, địa vị của anh trong gia đình càng thấp hơn."

"Tính giác ngộ của anh trai cao đấy." Cô nở nụ cười.

"Ừ, may mà nhà chúng ta không nuôi chó."

"Ha ha ha ha." Đường Tiêu Tiêu cười ná thở, suýt thì đau sốc hông.

Đông qua xuân tới, vào một đêm tháng ba, Tiêu Kiệt Minh đến gõ cửa nhà họ Tống.

Tống Cảnh Chi mở cửa ra, thấy Tiêu Kiệt Minh hoảng hốt đứng ở cửa.

"Tôi, hình như vợ tôi sắp sinh rồi, làm, phải làm sao đây?"

"Làm sao nữa? Đưa chị ấy đến bệnh viện đi, anh có bị ngốc không?" Tống Cảnh Chi dùng sức ve anh ấy.

Anh đi gọi mẹ Tống, may là Lý Mẫn đã thu dọn xong đồ đạc để mang đến bệnh viện sinh.

Đêm khuya đi mượn xe không kịp, Tiêu Kiệt Minh đẩy xe đạp, đệm ghế ngồi sau dày, Lý Mẫn ngồi trên đó.

Tống Cảnh Chi đặt túi đồ đi sinh trên xe, anh đưa cả mẹ Tống đi cùng, vì lo Tiêu Kiệt Minh lần đầu làm cha sẽ luống cuống nên đã nhờ mẹ Tống đi ngồi một lúc.

Sau khi đến bệnh viện được ba tiếng, Lý Mẫn thành công hạ sinh một thằng c* trắng trẻo mập mạp cho Tiêu Kiệt Minh.

Mẹ Tống vẫn luôn hỗ trợ chăm sóc ở bệnh viện, đến tối hôm sau khi Tiêu Kiệt Minh lên tay hơn, bà ấy mới về nhà.

"Mới đầu tuyệt đối đừng dùng sức quá, ngày mai để Cảnh Chi tới cửa hàng đồ ngoại mua một ít sô-cô-la, bác sĩ nói thứ đó là để bổ sung thể lực." Mẹ Tống vừa về nhà đã bắt đầu dặn dò con dâu. "Mẹ, con căng thẳng quá." Mới đầu vẫn ổn, chủ yếu là khi Tiêu Kiệt Minh lúc gõ cửa vào tối qua, cô cũng nghe được nên bắt đầu thấy căng thẳng.

"Không sao, không sao đâu, chỉ huy Tiêu căng thẳng là vì trong nhà không có người lớn nào có thể giúp. Có mẹ đây rồi, chúng ta không cần căng thẳng." Mẹ Tống vuốt lưng cô, nhẹ nhàng nói.

Trấn an con dâu xong, mẹ Tống kiểm tra lại túi đồ đi sinh của Đường Tiêu Tiêu nhiều lần.

"Bà còn khuyên con dâu đừng căng thẳng, sao bà lại căng thẳng vậy?" Cha Tống nhìn phòng của Đường Tiêu Tiêu, thì thâm nói.

"Không phải tôi sợ ảnh hưởng đến Tiêu Tiêu sao."

Trong thôn có rất nhiều phụ nữ mang thai sinh con tại nhà, không có túi đồ đi sinh gì cả, thiếu thứ gì có thể lấy ngay ở nhà còn trong bệnh viện thiếu cái này cái kia thì lúc đó lấy ở đâu?

Sau khi sinh con được ba ngày ở bệnh viện, Lý Mẫn trở về nhà, vì Đường Tiêu Tiêu đang mang thai, sợ ky nhau nên cũng chưa đến gặp cô ấy.

Mẹ Tống thấy thương Lý Mẫn không có ai chăm sóc trong tháng ở cữ, mỗi khi nấu canh cho Đường Tiêu Tiêu, bà ấy đều đưa cho cô ấy một phần.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 165: Sinh Con 2


Lý Mẫn sinh con, Tiêu Kiệt Minh bắt đầu nghỉ phép ở nhà chăm sóc vợ con.

Từ sau khi Lý Mẫn sinh con xong, mẹ Tống luôn chú ý tới tình hình của con dâu, dẫu sao mang thai đôi thường sinh sớm hơn, đặc biệt là bụng của Đường Tiêu Tiêu rất to.

Buổi trưa trước ngày dự sinh nửa tháng, Đường Tiêu Tiêu vừa ăn trưa xong vào nhà vệ sinh nhưng mới vào còn chưa được một phút, cô đã đi ra.

"Mẹ, hình như con vỡ nước ối rồi." Một nhà ba người đều nhìn cô.

"Ông nó đi lấy túi đồ đi sinh với đồ đạc tôi đã dọn sẵn, Cảnh Chi đi đỡ Tiêu Tiêu với mẹ." Cũng may mẹ Tống phản ứng rất nhanh.

Bốn người đâu vào đấy đi xuống lầu, cha Tống xách đồ, Tống Cảnh Chi đi dắt xe, Đường Tiêu Tiêu ngồi trên xe đạp còn mẹ Tống ở bên cạnh đỡ cô.

"Con thấy thế nào? Có thể nhịn được nữa không?" Mẹ Tống có kinh nghiệm, chú ý tới phản ứng của cô.

"Mẹ, con không sao, vẫn có thể nhịn được." Cô gật đầu.

Viện gia chúc cách bệnh viện thành phố không xa, tuy đẩy bằng xe đạp nhưng cũng không mất nhiều thời gian. Khi Đường Tiêu Tiêu đến nơi, cô còn chưa mở đến hai ngón tay.

Cho đến khi cô sắp bị đẩy vào phòng sinh, cô vẫn nắm tay mẹ Tống không chịu buông.

"Mẹ, con sợ, con sợ lắm." Cô rơi nước mắt.

"Bác sĩ, tôi có thể đi cùng vợ tôi không?" Tống Cảnh Chi hỏi.

Bác sĩ còn chưa kịp nói, Đường Tiêu Tiêu đã khóc lóc từ chối: "Tôi không muốn anh ấy, tôi muốn mẹ ở với tôi."

"..." Tống Cảnh Chỉ nhìn về phía vợ mình, hóa ra mẹ chồng còn hơn chồng sao?

"Bác sĩ, tôi có thể ở lại với con gái không? Tôi đảm bảo sẽ không gây phiền phức cho mọi người." Mẹ Tống nói.

Bác sĩ nhìn cả nhà, chưa từng thấy mối quan hệ mẹ chồng và nàng dâu nào tốt như vậy, liên gật đầu.

"Mẹ..." Tống Cảnh Chi nhìn mẹ mình, muốn nói lại thôi.

"Yên tâm, mẹ sẽ chăm sóc cho Tiêu Tiêu thật tốt." Mẹ Tống vỗ nhẹ tay con trai.

Trong khi chờ mở ngón tay, Đường Tiêu Tiêu đau đến mức mồ hôi ướt đẫm lưng, mẹ Tống vừa lau mồ hôi cho cô vừa nói: "Con nên để cho thằng nhóc thúi kia đến xem dáng vẻ sinh con vất vả như thế nào."

"Con không muốn, đều nói dáng vẻ lúc sinh con rất xấu, con muốn anh ấy nhớ đến dáng vẻ xinh đẹp của con. Mẹ, lát nữa sinh con xong, mẹ nhớ thu dọn cho con một chút nhé."

Đường Tiêu Tiêu nhịn đau, cô luôn nhớ tới lời của mẹ Tống, khi sinh con phải dùng sức.

Nghe được lời cô nói, không chỉ mẹ Tống cười mà ngay cả những bác sĩ và y tá trông coi cô đều nở nụ cười.

Cơn đau trước sinh là cực độ, Đường Tiêu Tiêu đau đến mức muốn đập vào tường, bác sĩ nói chưa được dùng sức nên cô vẫn chịu đựng, chỉ là nước mắt không ngừng chảy ra cho thấy cô đau đến mức nào.

Mẹ Tống vẫn luôn vuốt tóc và lau nước mắt cho cô, bà ấy cũng rơi nước mắt theo. May mà đứa trẻ trong bụng không làm phiền cô quá nhiều, hai tiếng sau, bác sĩ bắt đầu để cô dùng sức.

"Thấy đầu rồi, tiếp tục đi."

Đường Tiêu Tiêu dùng hết sức, cảm thấy như có thứ gì đó chui ra khỏi cơ thể mình.

"Ra rồi, ra rồi, đứa đầu là một cậu nhóc."

Đường Tiêu Tiêu thở phào nhẹ nhõm nhưng cô chưa kịp hồi lại sức thì một cơn co thắt khác lại bắt đầu.

"Mẹ, con không còn sức nữa."

Mẹ Tống nắm tay cô, nước mắt lăn dài: "Con gái, chúng ta không thể nhụt chí được, chúng ta cùng nhau cố gắng nhé."

Mẹ Tống động viên cô, theo ra hiệu của bác sĩ, bà ấy đưa một miếng socola vào miệng cô.

Dưới sự động viên của mẹ chồng, Đường Tiêu Tiêu dùng hết sức bình sinh, cuối cùng sau khi đứa đầu ra ngoài được mười lăm phút, cô đã sinh được một cô con gái.

Từ nay về sau, cô và Tống Cảnh Chi đủ nếp đủ tẻ.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 166: Vợ, Em Cực Khổ Rồi! 1


Bên ngoài phòng sinh, sau khi Đường Tiêu Tiêu đi vào, Tống Cảnh Chi đi tới đi lui và không ngừng xoa tay.

"Con dừng lại một chút được không? Đầu cha choáng váng vì con rồi." Cha Tống nhìn con trai mình.

"Cha, con căng thẳng."

"Haizzz." Cha Tống thở dài, đứng dậy khỏi ghế dài và đi ra ngoài.

Cha Tống đi ra khỏi bệnh viện, đi đến một con hẻm bên ngoài bệnh viện và lấy bao thuốc lá trong túi áo ra.

Sau khi đến Tân Thị, vì con dâu mang thai nên ông ấy rất ít hút thuốc. Thỉnh thoảng thèm thuốc, ông ấy ra ngoài mua đồ hoặc đi dạo, hút thuốc xong ở ngoài và đợi mùi khói bay đi mới về nhà.

Ông ấy rút một điếu thuốc ra, định châm lửa bằng que diêm. Nghĩ đến con dâu trong phòng sinh, ông lại bỏ que diêm vào bao diêm, cất bao thuốc lá đi và quay lại bệnh viện.

"Vẫn chưa có động tĩnh gì sao?" Thấy con trai vẫn đứng trước cửa phòng sinh, cha Tống hỏi.

"Vẫn chưa có ạ, cha, sinh con phải lâu vậy sao?" Đã đi vào hơn một tiếng rồi, sao vẫn không có một chút động tính nào chứ?

"Lúc mẹ con sinh con, bà ấy đã mất cả đêm đấy. Giờ đang ở bệnh viện rồi, cứ chờ đi." Tuy nói như vậy nhưng cha Tống cũng không ngôi yên, ông ấy đứng trước cửa phòng sinh cùng Tống Cảnh Chi.

Hai cha con đứng canh cửa phòng sinh như thần giữ cửa, y tá đang ngang qua cũng chịu không nổi.

"Hai người cứ ngồi đợi đi, sinh con không nhanh vậy đâu."

"Được." Tuy ngoài miệng đáp vậy nhưng hai cha con không di chuyển một bước.

Mãi đến hai tiếng sau, cửa phòng sinh mới được đẩy ra, mỗi tay y tá ôm một đứa bé đi ra.

"Y tá, vợ tôi sao rồi?"

"Y tá, con dâu tôi sao rồi?"

Y tá nhìn hai cha con: "Bế trước đi đã, hai đứa nhỏ này nặng thật."

Hai cha con nhà họ Tống chậm chạp đón lấy hai đứa trẻ, anh chưa từng bế con bao giờ.

"Sản phụ rất tốt, một lát nữa sẽ ra ngoài. Chúc mừng mọi người, đã sinh một đôi trai gái, đứa lớn là anh trai." Y tá chỉ vào chiếc chăn màu xanh trong tay cha Tống.

Hai đứa trẻ, đứa sinh trước là anh trai nặng hai ký chín lăm, đứa sinh sau là em gái nặng hai ký chín.

Ở thời này, bào thai được sinh ra với cân nặng như vậy đều được coi là nặng, huống chỉ là sinh đôi.

"Cha, cha bế cháu về phòng bệnh đi, con ở đây chờ Tiêu Tiêu ra ngoài." Tống Cảnh Chi muốn đưa con cho cha Tống nhưng bị ánh mắt của cha Tống ngăn lại.

"Sao không phải là con bế con về phòng bệnh, cha chờ ở đây."

"Cha, đó là vợ con."

"Đó là con dâu của cha."

".." Cuối cùng, hai cha con vừa ôm hai đứa trẻ vừa chờ trước cửa.

Mãi đến hai mươi phút sau, mẹ Tống và bác sĩ đẩy Đường Tiêu Tiêu ra. Tống Cảnh Chi vừa thấy vợ, anh dúi con trong tay vào tay của mẹ Tống.

"Vợ, em sao rồi?" Anh tới trước mặt Đường Tiêu Tiêu.

Ngoại trừ thấy sắc mặt của vợ hơi tái, anh thấy vẫn bình thường, không khác ngày thường là mấy.

Ngày đó sau khi Lý Mẫn sinh xong ra, anh cũng thấy từ bên ngoài, trông cô ấy còn chật vật hơn cả lúc bọn họ đi cứu hỏa.

Cha Tống cũng tiến tới nhìn con dâu, lại nhìn sang vợ mình, tại sao trạng thái của con dâu khi sinh xong lại khác lúc vợ mình sinh con vậy?

Trở lại phòng bệnh, mẹ Tống và Tống Cảnh Chi ở lại phòng bệnh chăm sóc cho Đường Tiêu Tiêu và hai đứa trẻ còn cha Tống nhận trách nhiệm quan trọng là về nhà nấu cơm.

"Ông nhớ đi mua một con gà trống, hầm canh xong đưa tới đây, nhớ phải hớt sạch mỡ đi." Mẹ Tống dặn dò, vì nhiều mỡ không có lợi cho sữa mẹ.

"Tôi biết rồi." Khi mẹ Tống mang thai sinh con, đều do cha Tống chăm sóc.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 167: Vợ, Em Cực Khổ Rồi! 2


Trong phòng bệnh, hai đứa trẻ được đặt bên cạnh Đường Tiêu Tiêu. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ của hai đứa trẻ, trên mặt cô nở nụ cười thỏa mãn.

"Vợ, em cực khổ rồi." Tống Cảnh Chi nắm lấy tay cô, không ngừng hôn lên.

"Anh, anh nói xem chúng ta có nên sinh đứa thứ ba không?" Đường Tiêu Tiêu hỏi, cô đang vui mừng tới nỗi quên mất cơn đau trong phòng sinh từ lâu.

"Sinh gì mà sinh, con đã quên cơn đau lúc nãy rồi phải không." Lúc này sau khi vừa tiễn cha Tống xong đi vào, mẹ Tống nghe thấy lời cô nói.

"Mẹ -" Đường Tiêu Tiêu hơi xấu hổ, người ở bên cô vào lúc chật vật nhất chính là mẹ chồng.

"Mẹ thấy các con đã có đủ cả trai lẫn gái rồi, đừng sinh nữa, sinh thêm con có chỗ nào tốt cho thân thể đâu? Các con nhìn Trần Phượng đi, sinh tận sáu đứa, chưa tới năm mươi mà trông chẳng khác gì sáu mươi cả."

Mẹ Tống bế bọn trẻ sang nôi ở bên cạnh để không làm trễ giờ nghỉ ngơi của Đường Tiêu Tiêu.

"Cảnh Chi đi hâm nóng bình sữa đi, sợ khi bọn trẻ ngủ dậy lại đói. Trước tiên cho ăn ít sữa bột đã, chắc hẳn tạm thời Tiêu Tiêu chưa có sữa." Mẹ Tống nói với Tống Cảnh Chi.

Đường Tiêu Tiêu chuẩn bị sẵn bình sữa từ trước, lúc này bình sữa vẫn là thủy tỉnh.

Tống Cảnh Chi cam bình sữa đi ra ngoài, mẹ Tống mới ngồi bên cạnh Đường Tiêu Tiêu, nói lời sâu xa.

"Con nhìn mẹ chỉ sinh Cảnh Chi đấy, mẹ trải qua cuộc sống tốt hơn bất cứ ai trong thôn, phụ nữ nên tự biết thương lấy mình."

"Mẹ, con biết rồi." Biết mẹ chồng đau lòng cho mình, trong lòng cô thấy ấm áp.

"Con mau nhắm mắt ngủ một giấc đi, vừa rồi chắc con mệt lắm." Mẹ Tống sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con dâu.

Đường Tiêu Tiêu nghe lời nhắm mắt lại. Từ khi sinh con xong, cô đã mất hết sức lực, chỉ là cô đang cố gắng chống đỡ, còn lúc này thật sự không chịu nổi nữa.

Lúc Tống Cảnh Chi cầm bình sữa đi vào, cô đã ngủ say rồi, mẹ Tống kéo con trai sang phòng bên cạnh.

"Lần này, Tiêu Tiêu chịu thiệt nhiều rồi, con đừng chỉ nhìn tinh thân của con bé lúc mới ra, đó là con bé sợ con nhìn thấy nên đã nhờ mẹ rửa mặt chải đầu cho đấy."

"Con trai, mẹ nói với con này, hiện tại hai đứa có đủ cả trai lẫn gái rồi, vậy là đủ rồi." Mẹ Tống vỗ nhẹ vào tay anh, có những lời bà ấy không nói thẳng với con dâu.

Tống Cảnh Chi gật đầu: "Mẹ, mẹ yên tâm, con biết rồi."

"Trong lòng con hiểu rõ là được, con đi trông nom Tiêu Tiêu đi, mẹ sẽ ở đây chăm sóc bọn trẻ."

Tống Cảnh Chi ngồi trước giường bệnh, nhìn người vợ đang ngủ say, trong mắt toàn là đau lòng.

Rõ ràng cô rất sợ đau nhưng vẫn chịu đựng nỗi đau sinh con, không để lộ ra trước mặt anh chút nào.

Đường Tiêu Tiêu ngủ một giấc đến tối, bọn trẻ đã được cho ăn sữa bột hai lần.

Tống Cảnh Chi vội lấy bát canh gà cha Tống đưa tới đi hâm nóng.

Uống canh gà nóng khiến cô cảm thấy cực kỳ thoải mái. Cha Tống nhìn hai đứa trẻ, mẹ Tống bưng nước nóng tới để Tống Cảnh Chi lau mặt cho cô. "Cha, mẹ, hai người không cần trông coi ở đây đâu, con không sao." Đường Tiêu Tiêu thấy cha mẹ chồng vẫn luôn trông coi ở đây, trong lòng cô thấy ấm áp.

Nhưng cô cũng không muốn bọn họ vất vả như vậy, trong phòng bệnh không thừa giường nên cũng không thể để hai người già ngồi suốt đêm được.

"Ông nó về ngủ đi, tôi ở lại chăm sóc bọn trẻ, sáng mai ông đưa bữa sáng tới đây." Mẹ Tống nói với cha Tống.

"Vậy được, bà chăm sóc ở đây nhé." Cha Tống gật đầu.

Đến tối, Tống Cảnh Chi chăm sóc Đường Tiêu Tiêu còn mẹ Tống chăm sóc cho bọn trẻ.

Uống canh gà được hơn một tiếng, cô cảm thấy ngực mình hơi căng căng, Tống Cảnh Chỉ vội gọi mẹ Tống tới.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 168


Mẹ Tống vội ôm đứa con trai lớn tới, đặt ở bên cạnh Đường Tiêu Tiêu.

"Trong tháng ở cữ, lúc cho con bú mà nằm nghiêng, khi bế con rất dễ bị đau tay."

"Vâng." Cô vừa gật đầu vừa cởi nút áo ra.

Mẹ Tống chăm sóc cô cho bú còn Tống Cảnh Chi đi chăm sóc cô con gái nhỏ.

Cô con gái nhỏ đã thức dậy, nhìn dáng vẻ bĩu môi đáng yêu của cô bé, anh bế cô bé ra khỏi nôi và cười ha ha trêu chọc.

"Mẹ, con đau, đau quá - Ở bên kia, vì sữa mãi không thông, lại còn bị con hút khiến Đường Tiêu Tiêu đau đến toát mồ hôi lạnh.

"Như này là vẫn chưa thông rồi." Mẹ Tống nhanh chóng đi lấy chậu nước nóng, chườm nóng cho cô.

Cậu nhóc không uống được sữa, bắt đầu khóc oa oa, Đường Tiêu Tiêu thấy vậy lại càng lo lắng hơn.

Tống Cảnh Chi nghe thấy tiếng động vội ôm con gái tới trước giường bệnh.

"Đây là làm sao vậy?”

Vừa ra đã thấy vợ mình để ngực trần, trước ngực chườm một chiếc khăn ấm, hầu kết anh lăn lên lăn xuống, mắt nhìn sang chỗ khác.

Từ khi biết Đường Tiêu Tiêu bắt đầu mang thai, anh đã kiêng khem. Hôm nay nhìn thấy làn da trắng như tuyết, đôi mắt ngấn lệ, trong lòng anh hơi kích động.

Sau khi chườm nóng xong, mẹ Tống dỗ dành đứa con trai lớn xong, lại bế cậu bé tới trước mặt cô.

Sau một hồi dày vò vẫn không được, mẹ Tống đưa mắt nhìn con trai nhà mình.

"Con tới đi." Nói xong, bà ấy định bế hai đứa bé.

"Mẹ, mẹ, đừng." Tống Cảnh Chi kéo mẹ anh không để cho bà ấy đi.

"Làm gì vậy, lẽ nào con muốn con bé cứ bị căng như thế hả?" Mẹ Tống không để ý tới anh, bế đứa trẻ đi.

"Mẹ -" Đường Tiêu Tiêu hơi xấu hổ nhìn theo bóng lưng của mẹ Tống.

"Con gái, không sao đâu." Đối với con dâu, mẹ Tống vẫn luôn nhẹ nhàng dỗ dành.

Biết không thể tránh khỏi, nhìn Tống Cảnh Chi luống cuống đứng trước mặt, cô ngồi dậy.

"Cũng không còn cách nào khác."

"Ừ-" Anh gật đầu, tiến lại gần.

Anh ngẩng đầu nhìn cô vợ nhỏ: "Có phải anh làm đau em không?"

"Không, không có." Mặc dù hai người là vợ chồng nhưng cô vẫn ngượng ngùng, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

Tống Cảnh Chi thấy cô thực sự không sao, anh mới tiếp tục.

"Đã thông rồi." Một lúc lâu sau, anh mới đứng dậy, hôn lên mặt cô vợ nhỏ một cái rôi mới đi tìm mẹ Tống bế hai đứa bé qua. Mẹ Tống bế hai đứa bé tới chia nhau bú sữa, nhìn đứa trẻ uống no trong tay, Đường Tiêu Tiêu nở nụ cười thỏa mãn.

"Con đấy, là người dễ thỏa mãn. Nhìn con bây giờ đi, có phải quên nỗi đau khi bị tắc ngực không?" Mẹ Tống nhìn vẻ mặt con dâu, nở nụ cười.

"Mẹ, mẹ đừng chê cười con.

"Không thể chỉ vì yêu con cái mà nuông chiều được, lúc cần nghiêm khắc phải nghiêm khắc." Mẹ Tống nói.

"Mẹ, con biết rồi." Cô cười gật đầu.

Hai đứa trẻ deu được ăn no, mẹ Tống bế hai đứa đi để Tống Cảnh Chi lại chăm sóc.

Lúc đó cô đã ngủ rất lâu, bây giờ cô không buôn ngủ chút nào.

Tống Cảnh Chi đỡ cô ngồi dậy, tự dựa vào đầu giường, ôm cô vào trong lòng và chơi đùa với bàn tay nhỏ bé của cô.

"Anh đã lấy tên cho bọn trẻ chưa?" Cô hỏi.

"Vừa rồi luống cuống tay chân, anh thật sự không có thời gian suy nghĩ về vấn đề này." Anh nói.

"Cũng phải đặt trước cả biệt danh nữa để dễ dàng phân biệt." Cô ngẩng đầu nhìn anh.

"Em đừng nhìn anh như vậy, dễ xảy ra chuyện lắm." Anh đưa tay véo véo cái mũi nhỏ của cô.

"Hay là đứa lớn cứ gọi là anh trai, đứa nhỏ gọi là em gái là được." Anh thuận miệng nói.

"Tống Cảnh Chi, anh có thể qua loa hơn được nữa không?" Cô quay đầu trợn mắt nhìn anh: "Hơn nữa, anh trai là biệt danh riêng của em dành cho anh."
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 169


Cô xoay người tay chạm vào ngực anh mấy cái, bàn tay nhỏ bé làm loạn bị anh nắm lấy.

"Em chớ có khiêu khích anh."

" Ha ha." Cô rút tay khỏi bàn tay to lớn của anh.

"Vậy cứ gọi là Bình Bình, An An đi, mong con chúng ta lớn lên bình an có được không?” Anh nhìn cô vợ nhỏ của mình.

"Ừm, Bình An, em thích." Cô gật đầu.

"Vê phần tên, em để anh về nhà suy nghĩ thật kỹ đã." Tống Cảnh Chi cười nói. Chỉ trong một chốc một lát, anh thật sự không nghĩ ra hai cái tên ngay được.

"Được."

Ngày hôm sau, dưới sự nhắc nhở của mẹ Tống, Tống Cảnh Chỉ tới bưu điện gọi điện thoại đến phòng làm việc của cha Đường, báo tin vui cho ông ấy rằng Đường Tiêu Tiêu đã sinh đôi một trai một gái.

Đường Tiêu Tiêu ở trong bệnh viện ba ngày. Lúc cô xuất viện, Tống Cảnh Chi mượn xe đến đón.

Dù bây giờ là mùa xuân nhưng mẹ Tống vẫn quấn cho cô thật chặt, chỉ để lộ ra đôi mắt to sáng.

Trong lúc đợi Tống Cảnh Chi, cô làm đi làm lại mấy lần, muốn để lộ miệng ra.

"Mẹ, con không thở được."

"Một lớp khăn lụa có dày bao nhiêu đâu, con cố chịu đi." Đừng nhìn bình thường mẹ Tống nuông chiều cô, lúc này bà ấy rất có nguyên tắc.

Đường Tiêu Tiêu nhìn bà ấy đầy vẻ đáng thương, làm sao mẹ chồng không nắm được tính cách của cô, chỉ là không nhìn cô mà thôi.

Cô đành bất lực nhìn xuống giày của mình, bên trong đôi giày vải đeo đôi tất bông dày. Chân của cô hơi toát mồ hôi, nhưng mẹ chồng nói lạnh từ lòng bàn chân nên cô buộc phải đeo tất dày.

Trên đầu đội mũ do chính tay mẹ chồng làm, bà ấy làm vài chiếc mũ như vậy, chỉ để cô đội trong thời gian ở cữ.

Cha Tống ở một bên nhìn màn tương tác giữa mẹ chồng nàng dâu, ông ấy bật cười.

Sau khi Tống Cảnh Chi đến, một nhà sáu người phấn khởi trở về viện gia chúc.

"May là mùa xuân, phụ nữ ở cữ và trẻ con không phải chịu quá nhiều giày vò." Sắp xếp Đường Tiêu Tiêu trên giường xong, mẹ Tống đứng một bên nói.

"Mẹ, trên người con dính quá." Cô làm bộ đáng thương nhìn mẹ chồng, lúc sinh con ra rất nhiều mồ hôi.

Mấy ngày nay, mẹ Tống sợ cô bị cảm lạnh nên chỉ để cô lau qua một chút.

"Đợi sản dịch hết đã rồi nói sau." Mẹ Tống trợn mắt nhìn cô.

Bà ấy cầm lược trên bàn trang điểm lên, bện bím tóc giúp cô thoải mái và bớt khó chịu hơn.

"Con cảm ơn mẹ." Đường Tiêu Tiêu nở nụ cười ngọt ngào với mẹ Tống.

"Con đấy." Mẹ Tống cười dí vào trán cô một cái.

Lúc này, cha Tống đợi ở cửa hỏi: "Nôi để ở đâu?"

Lúc này, bọn trẻ cũng đang ngủ, nằm ở bên cạnh Đường Tiêu Tiêu. "Để trong phòng chúng ta đi, buổi tối chúng ta sẽ chăm sóc còn ban ngày để hai đứa nằm trên giường của Tiêu Tiêu." Mẹ Tống hướng về cửa nói.

"Trước khi ngủ cho chúng ăn no một chút, nếu chúng thức dậy thì mẹ sẽ cho chúng ăn sữa bột, cố gắng đừng hình thành thói quen cho ăn sữa đêm thì con mới có thể nghỉ ngơi vào buổi tối."

Mẹ Tống chủ yếu lo lắng khi bà ấy và cha Tống trở về, Tống Cảnh Chi đi trực, Đường Tiêu Tiêu chăm sóc hai đứa bé một mình sẽ bị mệt.

"Vâng ạ." Cô gật đầu.

"Mẹ cũng không biết là sẽ sớm như vậy, còn chưa kịp làm rượu nếp, lát nữa con nghỉ thì mẹ sẽ đi làm một ít. Trong tháng ở cữ, con nên uống nhiều rượu nếp đập trứng một chút thì sản dịch mới trôi đi sạch sẽ.

Đường Tiêu Tiêu nhìn bà ấy nói liên tục, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.

"Đứa trẻ có mẹ giống như bảo vật vậy." Cô cười nói.

"Cái miệng nhỏ này thật ngọt." Mẹ Tống nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 170


Ngày thứ ba sau khi Đường Tiêu Tiêu dọn đến khu nhà tập thể, mẹ Đường đến Tân Thị. Vừa nhìn thấy đứa cháu ngoại nhỏ, bà ấy đã vô cùng vui vẻ.

"An An giống hệt Tiêu Tiêu hồi nhỏ, nhất là đôi mắt." Mẹ Đường cười nói với cô cháu gái nhỏ của mình rồi lại nhìn về phía đứa trai trong ngực mẹ Tống.

"Bình Bình rất giống Cảnh Chi, ngay cả vành tai cũng giống."

"Đúng vậy, hai đứa bé này thật sự là phiên bản thu nhỏ của hai vợ chồng bọn họ." Mẹ Tống cười nói.

Theo lý thuyết, hai đứa bé song sinh, dù là thai long phượng thì vẻ ngoài của chúng lúc nhỏ sẽ không khác nhau nhiều.

Nhưng cặp sinh đôi long phượng nhà họ thì anh trai giống cha, còn em gái lại giống mẹ, vừa nhìn là có thể nhận ra ngay, không sợ nhận nhầm.

Đợi Đường Tiêu Tiêu cho hai đứa bé ăn no, mẹ Tống ôm bọn nhỏ về phòng, chừa lại không gian cho hai mẹ con nhà họ Đường trò chuyện.

"Mẹ thấy cha mẹ chồng của con chăm sóc hai đứa nhỏ rất tốt." Mẹ Đường nắm tay con gái và nói.

Đường Tiêu Tiêu mới sinh con được một tuần, những từ sắc mặt có thể thấy cô đã hồi phục khá tốt.

"Dạ, bọn họ đối xử với con rất tốt, giống y như cha mẹ vậy." Cô gật đầu.

"Ban đầu mẹ định ở lại chăm sóc con trong thời gian ở cữ." Mẹ Đường võ nhẹ bàn tay cô.

"Nhưng đã có cha mẹ chồng con ở đây thì mẹ không xin nghỉ nữa." Bà ấy tranh thủ kỳ nghỉ cuối tuần để đây.

Mẹ Đường sợ nếu mình cũng ở lại rồi xảy ra tình trạng bất đồng ý kiến giữa mình và gia đình chồng của con gái thì hai bên sẽ nảy sinh khoảng cách, làm con gái khó xử.

"Sao lần này cha con không đến hả mẹ?" Cô hỏi.

"Vốn dĩ ông ấy cũng muốn đi chung đến đây, nhưng nhà máy bất ngờ có công việc bên ông ấy phải tăng ca." Mẹ Đường giải thích.

Bà ấy lấy từ trong túi xách mang theo bên người ra hai bao lì xì đỏ rồi nhét vào tay Đường Tiêu Tiêu.

"Một cái là do cha mẹ cho hai đứa nhỏ, cái còn lại là của anh trai và chị dâu con. Lúc bọn họ về ăn tết, hay tin con có thai nên đã nhờ mẹ gửi cho con."

Trước khi về quê ăn tết, Đường Mục đã nộp báo cáo kết hôn, cho nên sau khi quay lại Kinh Thị, anh ấy và Hà Vũ Tình đã đăng ký kết hôn.

"Mẹ, cha mẹ có hài lòng với chị dâu không?” Đường Tiêu Tiêu trêu ghẹo.

"Hài lòng, hài lòng chứ." Nhắc đến con dâu, mẹ Đường cười tươi rói: "Lúc đầu mẹ còn nói với tính cách của anh trai còn, có thể tìm được người chắp nối đã rất tốt rồi, không ngờ nó lại tìm được một người tốt như thế. Chị dâu của con cũng là một người đáng thương." Giây tiếp theo mẹ Đường lại thở dài.

Hà Vũ Tình vốn là người ở Kinh Thị, sau khi mẹ cô ấy qua đời không bao lâu thì cha cô ấy đã cưới mẹ kế về nhà.

Có mẹ kế sẽ có cha dượng, vốn dĩ cô ấy có công việc đó mẹ để lại thì không cần xuống nông thôn, ai ngờ cha cô ấy lại ép Hà Vũ Tình nhường lại công việc cho con trai của mẹ kế và thấy thế anh ta xuống nong thon.

Trong lúc tức giận, Hà Vũ Tình đã bán công việc mà mẹ cô ấy để lại và đăng ký cho con trai của mẹ kế xuống nông thôn.

Hà Vũ Tình còn nhờ chính quyền thị trấn can thiệp để lấy lại tất cả tài sản và cắt đứt quan hệ cha con với cha cô ấy.

Sau đó, khi xuống nông thôn, Hà Vũ Tình được phân tới thôn kế bên quân khu Đông Bắc. Cô ấy dựa vào sự cố gắng của bản thân mà thi đậu vào vị trí giáo viên của trường học ở quân khu, bấy giờ Hà Vũ Tình và Đường Mục mới có cơ hội quen biết với nhau.

"Chị dâu giỏi quá!" Đường Tiêu Tiêu giơ ngón tay cái lên.

Kiếp trước, lúc Đường Mục kết hôn cô vẫn đang ở nông thôn, không có cơ hội tiếp xúc với Hà Vũ Tình.

Cô chỉ biết Hà Vũ Tình đã cắt đứt quan hệ với cha ruột nhưng lại không biết nguyên nhân thật sự bên trong, không ngờ chị dâu cô thoạt nhìn bề ngoài có vẻ yếu đuối lại có chính kiến như vậy.

"Mẹ, chúng ta phải đối xử với chị dâu thật tốt." Cô nắm tay mẹ Đường và nói.

"Yên tâm đi, trong lòng mẹ hiểu rõ, lần này cha và mẹ xem như có thêm một đứa con gái." Mẹ Đường võ nhẹ bàn tay của con gái.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 171


Đúng lúc này, cha Tống và Tống Cảnh Chi từ bên ngoài trở về, hai người không chỉ mua thức ăn mà còn đẩy về một cái xe nôi.

"Cái này từ đâu mà có?" Sau khi nhìn thấy xe nôi, mẹ Tống rất ngạc nhiên.

Xe nôi nhỏ xinh, vừa đủ chỗ cho hai đứa bé ngồi, bên dưới còn có sáu cái bánh xe nhỏ.

"Chiếc xe này do tôi mua gỗ của người trong thôn rồi tự làm, bánh xe thì tìm được ở trạm phế liệu, không tệ đúng không?" cha Tống kiêu ngạo nói.

Chiếc giường êm bé trong phòng của ông ấy và mẹ Tống cũng là do ông ấy tự làm.

"Không tồi." Mẹ Tống mỉm cười gật đầu, nếu bọn họ về quê, còn dâu có chiếc xe nôi sẽ dễ dàng hơn nhiều, không cần ẫm con suốt ngày.

Mẹ Đường đi từ trong phòng ra ngoài, bà ấy cũng rất thích chiếc xe nôi này.

Cơm trưa vẫn do cha Tống nấu, ông ấy đã mua một con cá diếc lớn ở chợ để nấu canh cho Đường Tiêu Tiêu.

Cảnh cá diếc màu trắng sữa, không hề có mùi tanh, cô vui vẻ uống một bát lớn.

Giờ cơm chiều, cha Tống lại nấu hoa kim châm với thịt chó cô ăn, bởi vì người dân ở tỉnh Hồ Nam thường truyền miệng rằng ăn hoa kim châm sẽ giúp sản phụ có sữa. Cho nên trước khi tới Tân Thị, cha Tống và mẹ Tống đã mua khá nhiều hoa kim châm từ người dân trong thôn.

Nửa đêm, cảm giác ẩm ướt trên người khiến Đường Tiêu Hành bừng tỉnh, cô lập tức đánh thức Tống Cảnh Chi nằm bên cạnh.

"Anh mau sang chỗ cha mẹ ôm bọn nhỏ tới đây đi."

"Được." Vừa nhìn ngực của vợ thì anh đã hiểu.

Nhưng lúc hai đứa bé bú đến nó căng, phần ngực của Đường Tiêu Tiêu vẫn c*ng tr**ng khó chịu.

Mẹ Tống và mẹ Đường vừa ôm hai đứa nhỏ vỗ ợ cho chúng vừa bất đắc dĩ nhìn Đường Tiêu Tiêu.

"Người ta sinh con thì không đủ sữa, đến lượt con đã cho hai đứa nhỏ bú xong mà lại còn nhiều sữa như thế." Mẹ Đường không kiềm được mà cười.

Đường Tiêu Tiêu dở khóc dở cười, cô cũng rất bất đắc dĩ mài

Ai mà ngờ hiệu quả của canh cá diếc và hoa kim châm lại mạnh mẽ như thế, dù sao hai đứa bé cũng còn nhỏ nên sức ăn không lớn.

"Cảnh Chi, con lấy đồ tới vắt bớt sữa giúp Tiêu Tiêu đi, để ngực c*ng tr**ng như vậy cũng không tốt." Mẹ Tống gọi con trai đang ở ngoài phòng khách lo lắng.

Sau khi vắt bớt sữa, cuối cùng Đường Tiêu Tiêu cũng không còn bị trướng đau nữa.

"Mẹ, còn sữa này thì sao?" Tống Cảnh Chi bưng chén sữa cô vừa vắt ra tới hỏi mẹ mình.

"Mang vào nhà vệ sinh, đổ lên vách tường để sữa chảy dọc xuống." Mẹ Tống dặn dò.

"Vâng " Tống Cảnh Chi bưng sữa đi vào nhà vệ sinh.

Sau khi dọn dẹp xong thì đêm đã khuya, mọi người đều về phòng mình ngủ.

Sáng hôm sau, Tống Cảnh Chi đạp xem đưa mẹ vợ tới gà tàu. Lúc về đến nhà, anh nhìn thấy cô vợ nhỏ của mình đang rau rĩ dựa vào đầu giường.

"Sao thế?" Anh vươn tay véo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Đường Tiêu Tiêu nhìn về phía chậu rửa mặt đặt trên tử đầu giường, ý bảo Tống Cảnh Chi nhìn xem.

Sáng nay trước khi ra ngoài, người đàn ông này sợ cô bị chảy sữa nên đã để hai cái khăn lông khô trong chậu rửa mặt, bây giờ cả hai đều ướt đẫm.

"Con vẫn chưa dậy." Tối qua bọn nhỏ bú no ne nên ngủ rất ngon, lúc nấy anh vừa sang đó xem thử.

"Em cảm thấy tất cả nước em uống vào người đều biến thành sữa." Đường Tiêu Tiêu uất ức bĩu môi, cô vẫn chưa ăn sáng nữa, chẳng qua lúc thức dậy cô đã uống một ly nước ấm mà đã như vậy rồi.

"Vậy em nghĩ có sữa tốt hay không có sữa tốt hơn?" Anh cười chọc ghẹo cô.

"Anh sang đó lần nữa xem con đã dậy hay chưa." Nếu bọn nhỏ vẫn chưa dậy thì cô lại phải vắt sữa bớt.

"Được, em chờ chút." Tống Cảnh Chi còn chưa ra khỏi phòng thì mẹ Tống đã ôm bọn họ đi vào.

"Nhanh nào, bọn nhỏ bị cha các con chọc thức dậy rồi." Bởi vì bị chọc thức dậy khi đang ngủ nên biểu cảm trên mặt bọn nhỏ không vui, vừa được đặt vào ngực Đường Tiêu Tiêu, hai đứa bé đã bắt đầu dụi dụi.

"Cho em gái bú trước đi." Tống Cảnh Chi ôm Bình Bình dỗ dành.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 172: Tống Đình Hiên Và Tống Tiêu Nhiễm 1


"Hay làm tạm thời không uống loại canh thúc sữa này nữa?" Mẹ Tống nhìn về phía con dâu, cảm giác căng sữa rất khó chịu.

"Thôi mẹ, hai đứa bé vẫn còn nhỏ, nhỡ đâu đến lúc chúng lớn lại thiếu sữa thì sao? Dù sao sữa mẹ cũng có nhiều chất dinh dưỡng hơn so với sữa bò." Đường Tiêu Tiêu từ chối, vì con mình, chút cực khổ này chẳng đáng gì.

"Vậy nếu còn thấy khó chịu thì vắt sữa ra bớt, b** v* bớt căng sữa cũng dễ về hơn." Mẹ Tống nhìn cô, bà ấy hơi đau lòng.

"Dạ.

Mãi đến lúc bọn họ đầy tháng, Tống Cảnh Chi và Đường Tiêu Tiêu mới quyết định được tên của chúng, anh trai tên Tống Đình Hiên, còn em gái là Tống Tiêu Nhiễm.

Hai cái tên này nghe qua có vẻ bình thường nhưng lại đong đầy tình yêu của hai người đối với bọn nhỏ.

Mặc dù mẹ Tống kiên trì muốn Đường Tiêu Tiêu ở cữ trong hai tháng nhưng bọn nhỏ vừa đầy tháng cô đã chịu hết nổi.

Đường Tiêu Tiêu vẫn vui vẻ tắm gội dù cô vừa ra khỏi nhà vệ sinh đã phải đối diện với lò than giữ ấm của mẹ chồng.

"Mau lâu khô tóc, tránh để lại bệnh đau đầu."

Mẹ Tống cầm khăn lông lau tóc cho cô, bà ấy đổi hết cái này đến cái khác, mãi đến khi tóc cô khô hoàn toàn mới thôi.

"Mẹ, con thật sự hạnh phúc khi được làm con dâu của mẹ." Đường Tiêu Tiêu cười ngọt ngào nhìn hình ảnh mẹ Tống trong gương.

"Bởi vì con dâu của mẹ là con nên mới như vậy." Mẹ Tống nhẹ giọng nói, động tác của bà ấy không hề ngừng lại.

"Thời gian kiêng cữ của con vẫn còn, nếu buổi tối Cảnh Chi có suy nghĩ gì khác thì còn phải từ chối đấy." Bà ấy đặt tay lên vai con dâu.

"Con biết rôi mẹ." Đường Tiêu Tiêu đỏ mặt gật đầu.

"Sức khoẻ của con tốt nên sau khi hồi phục nhớ sử dụng biện pháp tránh thai." Mẹ Tống thật lòng xem cô như con gái nên mới nói những lời này, không còn kiêng ky như trước đây.

"Dạ.

Sau khi tóc cô khô, mẹ Tống lại đội mũ lên cho cô.

"Tiệc đầy tháng không cần tổ chức lớn, cả nhà chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm là được rồi."

Sau một tháng, hôm nay là lần đầu tiên Đường Tiêu Tiêu ngồi vào bàn ăn cơm, thời gian trước cô vẫn luôn kê một cái bàn nhỏ ăn cơm trên giường hoặc ăn cơm trên bàn làm việc.

Một tháng rồi cô không được ăn đồ cay, vừa thấy thức ăn cay trên bàn, mặc dù Đường Tiêu Tiêu hơi thèm nhưng cô sợ lúc cho con bú sẽ khiến chúng bị nóng trong người nên đành tiếp tục nhịn.

Nhìn ánh mắt uất ức của con dâu, cha Tống nói: "Cha nấu không quá cay, con ăn một chút cũng không sao." Đường Tiêu Tiêu lắc đầu, gap một miếng xương sườn. Vì cô còn cho con bú nên tất cả đồ ăn trên bàn đều không có nhiều gia vị.

Ngoài một bàn đây đồ ăn, cha Tống còn hầm canh gà riêng cho cô.

Trong một tháng này, Đường Tiêu Tiêu đã ăn sáu con gà, tất cả đều được hầm thành canh, buổi trưa ăn không hết thì để lại tối ăn tiếp. Tại thời đại này, những sản phụ khác chắc chắc không nhận được đãi ngộ tốt như vậy trong thời gian ở cữ đâu.

Mỗi buổi sáng, cha Tống đều tới chợ đen nằm vùng để mua gà, nếu chợ đen không có, ông ấy đành phải tới hỏi thăm trưởng thôn của thôn kế bên xem trong thôn có nhà ai cần bán gà mái hay không, giá hơi cao cũng không sao cả.

Một tháng trôi qua, mặc dù cô phải cho con bú và mất ngủ vì sữa chảy quá nhiều nhưng sắc mặt vẫn rất tốt, cơ thể cũng khôi phục rất khá.

Hơn nửa tháng sau khi Đường Tiêu Tiêu ở cữ đủ hai tháng, cha mẹ Tống mới quay về tỉnh Hồ Nam. Ban đầu họ định ở lại đến khi bọn nhỏ được một trăm ngày mới về, nhưng vì trong thôn có việc nên họ không thể chờ đến lúc đó được.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 173: Tống Đình Hiên Và Tống Tiêu Nhiễm 2


Lúc Tống Cảnh Chi đưa cha mẹ về rồi quay lại thì nhìn thấy cô vợ nhỏ của anh đang đứng chỗ mép giường thấy ta cho con.

Cô mặc chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt mà cô mua từ trước khi mang thai, vì cho con bú nên b* ng*c của Đường Tiêu Tiêu căng tròn hơn, chiếc áo sơ mi vốn rộng thùng thình bây giờ lại hơi chật, nhưng vòng eo hiện tại của cô có vẻ còn thon gọn hơn lúc chưa mang thai.

"Vợ”" Anh ôm cô từ phía sau và hôn nhẹ lên cổ cô.

"Đừng lộn xon con đang nhìn đấy." Cô muốn né ra nhưng không nhúc nhích được.

Đến tháng năm, bọn nhỏ chuyển sang đắp chăn mỏng, anh trai đắp chiếc chăn màu xanh, còn em gái lại sử dụng chiếc chăn mà Trân Cảnh Chi mua ở cửa hàng bách hoá.

"Ừm”" Anh buông tay, ngồi xuống mép giường nhìn cô vợ nhỏ bằng ánh mắt sáng rực.

"Bà xã, mười tháng rồi." Tống Cảnh Chỉ đếm từng ngón tay.

Đường Tiêu Tiêu liếc xéo anh: "Sao anh còn chưa đi luyện tập?"

Hôm nay không phải ngày nghỉ của Tống Cảnh Chi, anh chỉ xin nghỉ một buổi thôi.

"Đi ngay đây." Anh đứng dậy hôn lên má cô một cái rồi lại nhìn vê phía hai anh em.

"Nghe lời mẹ nhé!" Anh vươn tay véo nhẹ mặt bọn nhỏ.

“Anh làm thế con sẽ ch** n**c miếng đấy!" Đường Tiêu Tiêu vỗ nhẹ vào tay anh: "Không được véo mặt trẻ con, nếu không chúng sẽ ch** n**c miếng."

“Anh biết rồi." Tống Cảnh Chi mỉm cười rồi rời khỏi nhà.

Lý Mẫn ôm con, đứng trước cửa nhìn cô.

"Chị Mẫn mau vào nhà đi." Đường Tiêu Tiêu mỉm cười mời Lý Mẫn vào nhà.

"Vừa thấy cha mẹ chồng em về là chị đến thăm em ngay nè." Ngoài ôm con thì trong tay Lý Mẫn còn cầm một túi đường đỏ.

Lúc cô ấy sinh con, Đường Tiêu Tiêu cũng nhờ Tống Cảnh Chi tặng quà.

Lý Mẫn theo Đường Tiêu Tiêu vào nhà và đặt đứa bé lên giường, nhìn ba đứa nhỏ đang ngủ ngon lành, hai người mỉm cười.

Hai người chưa nói chuyện được mấy câu thì tiếng gõ cửa vang lên.

"Em đoán xem là ai?" Lý Mẫn cười nói.

"Còn có thể là ai nữa chứ." Đường Tiêu Tiêu mỉm cười bước ra mở cửa, quả nhiên người tới là Thôi Tịnh và Diêu Lệ, cả hai người đều xách đồ trong tay.

“Tôi đoán là hai người mài”

"Còn không phải là do bọn tôi thấy chỉ huy Tống nhà cô vừa rời đi nên mới tới sao, bọn tôi sợ làm phiên thế giới riêng của hai người mà!" Diêu Lệ chọc ghẹo.

Hai người theo Đường Tiêu Tiêu vào nhà, bọn họ nhanh choáng bị ba đứa bé nằm trên giường thu hút sự chú ý.

"Ồ, cả ba đứa đều đẹp y như mấy đứa nhỏ được vẽ trong tranh tết!" Thôi Tịnh tò mò nhìn bọn nhỏ. "Tiểu Vũ nhà Tiểu Mẫn rất giống mẹ, rất tuan tú." Diệu Lệ vươn tay chọc nhẹ vào cánh tay của đứa bé.

Con trai của Lý Mẫn tên Tiêu Thừa Vũ, tên gọi ở nhà là Tiểu Vũ.

"Còn hai anh em này không giống nhau tí nào, anh trai giống cha, em gái lại giống mẹ." Thôi Tịnh cười nói.

"Sao hai người lại sinh giỏi như vậy chứ!" Diêu Lệ vô cùng hâm mộ.

"Dương Dương nhà cô cũng đâu có tệ." Đường Tiêu Tiêu cười nói, Lưu Dương con của Diêu Lệ rất hiểu chuyện, sau khi đi học về sẽ giúp mẹ làm việc nhà.

"Nhưng mà lúc nào chúng ta cũng cảm thấy con nhà người ta tốt hơn." Lý Mẫn cũng cười nói rồi nhìn về phía Đường Tiêu Tiêu.

"Chị hỏi này, em làm cách nào để hồi phục sức khỏe thế? Sao chị thấy vóc dáng của em còn đẹp hơn lúc chưa sinh con nữa vậy?”

"Em vừa sinh xong mẹ chồng đã siết eo cho em." Cô thấp giọng nói.

Việc này đúng là công lao của mẹ Tống, cô vừa sinh con xong, mẹ Tống đã ở bên cạnh chăm sóc cho cô, đồng thời bà ấy cũng giúp cô siết eo, nếu không sao cô có thể hồi phục nhanh như vậy được.

Hơn nữa ngày nào mẹ Tống cũng thoa kem dưỡng da lên bụng cô, cho nên bụng cô không hề có bất kỳ vết sẹo nào.

"Cha mẹ chồng của em quá tuyệt vời." Lý Mẫn nói, mặc dù mẹ chồng của cô ấy cũng dễ chung sống nhưng bà ấy lại không có thời gian đến chăm sóc Lý Mãn lúc cô ấy ở cữ.

Lúc cô ấy ở cữ, nhờ Đường Tiêu Tiêu nên Lý Mẫn mới có được mấy bữa ăn ngon, bằng không cô ấy cũng không hồi phục trong thời gian ngắn như thế.

"Cha mẹ chồng của cô về rồi hả?" Diêu Lệ hỏi, sáng nay lúc cô ấy đưa con tới lớp đã nhìn thấy Tống Cảnh Chi lái xe đưa cha mẹ anh tới nhà ga.

"Ừ, họ còn có việc phải làm ở thôn, họ đã bỏ lỡ thu hoạch vụ thu và gieo hạt vụ mùa xuân, nếu con không về thì không hay lắm." Đường Tiêu Tiêu gật đầu.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 174


Buổi trưa, Đường Tiêu Tiêu đặt bọn nhỏ vào xe đẩy, tự mình bắt đầu làm bữa trưa.

Cặp song sinh ăn được ngủ được, mới hai tháng rưỡi đã nặng mười hai, mười ba cân, lúc này đang mở to mắt tò mò quan sát xung quanh.

An An không ngừng quơ đôi bàn tay nhỏ nhắn trong xe đẩy, chân cũng không thành thật mà đá đá, toàn bộ chăn trên người đều bị lỏng ra bởi sự hoạt bát của cô bé.

So với em gái hiếu động hoạt bát, Bình Bình trâm lặng hơn nhiều, trừ khi Đường Tiêu Tiêu quay đầu lại tương tác với cậu bé, cậu bé sẽ bập bẹ vài từ, lúc khác cậu bé chỉ tò mò quan sát môi trường xung quanh.

"Không phải nói chờ anh về nấu cơm sao?" Tống Cảnh Chi mở cửa, nhìn thấy vợ mình đang nấu ăn trong bếp, xe đẩy đặt ở cửa bếp.

"Cũng không có việc gì làm nữa, bọn nhỏ rất ngoan ngoãn, không có ồn ào ầm ï." Cô từ trong bếp nhô nửa người ra, mỉm cười với anh.

"Hôm nay em làm món xương ống sốt nước tương mà anh thích."

"Vậy anh có lộc ăn rồi." Anh mỉm cười bước vào bếp, tiếp nhận công việc cô đang làm.

"Đúng rồi, có một lá thư của em, từ Kinh Thị gửi đến, chắc là cha mẹ gửi." Anh lấy lá thư từ trong túi ra, đưa cho cô.

"Là Tiểu Thiến." Nhìn chữ viết trên phong thư, Đường Tiêu Tiêu đoán ra ngay.

Trong thư Hà Tiểu Thiến viết, cô ấy và Từ Trạch Minh đã đến Kinh Thị để học đại học, ban đầu vì phải thu xếp ổn thỏa, cho nến đến tận bây giờ mới gửi thư cho cô.

Hà Tiểu Thiến học tại Đại học Sư phạm, trong khi Từ Trạch Minh học tại Khoa Kinh tế Đại học Bắc Kinh.

Nhắc đến Hà Tiểu Thiến và Từ Trạch Minh thì không thể không nhắc tới Tống Vĩ và Tống Tiểu Lan nhà Tống Kiến Quốc, cả hai đều thi đỗ đại học ở Bắc Kinh, là những thanh niên đầu tiên ở thôn Ngọc Hồ thi đỗ đại học và rời quê.

Điều này cũng khiến nhiều thôn dân cảm thán, nhà họ Tống cho hai anh em bọn nhỏ đi học, thực sự là nhìn xa trông rộng.

Ăn trưa xong, Tống Cảnh Chi thu dọn bát đũa, bắt đầu giặt tã lót cho bọn nhỏ.

Để cho tã lót dễ khô hơn, anh và Tiêu Kiệt Minh kéo hai sợi dây trên lối đi phía Đông tầng ba.

Lúc Tiêu Kiệt Minh ra ngoài phơi tã lót, thì anh đã phơi gần xong rồi.

Nhìn sợi dây treo đầy tã, Tiêu Kiệt Minh tặc lưỡi hai cái: "Ban đầu tôi còn ghen tị vì anh nam nữ song toàn, nhưng sau khi nhìn thấy đống tã lót này, tôi không ghen tị với anh nữa."

"Giặt một cái cũng là giặt, giặt hai cái cũng là giặt, tôi chỉ cần giặt một năm thôi, còn anh nếu muốn có con gái, thì phải giặt thêm một năm nữa." Tống Cảnh Chi ý vị thâm trường nhìn anh ấy, rồi cầm chậu đi vào.

"..." Tiêu Kiệt Minh nhìn ta lót trong chậu, lại nhìn ta lót Tống Cảnh Chi đã phơi, đột nhiên cảm thấy anh nói rất có lý.

"Nhưng mà, chuyện này, anh không cần phải ngưỡng mộ." Người vừa bước đến cửa phòng, đột nhiên quay lại, giáng cho Tiêu Kiệt Minh một đòn chí mạng. Lúc Tống Cảnh Chi trở về phòng, Đường Tiêu Tiêu đang chơi đùa với bọn nhỏ ở trên giường.

"Mưa xuân trên khắp cả nước đã giảm bớt, e rằng năm nay sẽ là một năm hạn hán." Tống Cảnh Chi mở miệng nói, đây chính là lý do tại sao cha Tống lại vội vã trở về.

"Vậy vụ thu hoạch hè chẳng phải lại giảm sút sao, khổ thân người nông dân." Người dân trong thành phố đều ăn lương thực hàng hóa, các trạm lương thực đều có hàng tích trữ.

Dùng cũng dùng nước máy, cho dù thiếu nước, thì ngày nào cũng phải xả nước đúng giờ, lúc đó chỉ cần đáp ứng đủ lượng nước dùng trong một ngày là được.

Ở nông thôn nếu thiếu nước, không những hoa màu không phát triển tốt, nước giếng chắc chắn cũng không có, mà cây cối trên núi cũng không thể phát triển tốt, việc sinh tồn sẽ trở thành một vấn đề lớn.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 175


"Anh nói xem nếu lương thực trong không gian có thể được vận chuyển đến nhiều nơi mà thần không biết quỷ không hay thì tốt rồi." Đường Tiêu Tiêu thở dài.

"Nghĩ cũng đừng nghĩ, vào thời điểm như này, việc kiểm soát càng trở nên chặt chẽ." Tống Cảnh Chi nhéo chóp mũi cô nói.

"Em chỉ cảm khái mà thôi." Đương nhiên cô biết điều này là không khả thi.

"Em mau cho bọn nhỏ bú sữa rồi đưa chúng đi ngủ trưa đi, anh phải đi rồi." Anh kéo tay áo xuống, đội mũ chuẩn bị đi xuống lầu.

"Nhớ rõ chuyện buổi tối." Anh nói vào tai cô, nhận lấy một cái tát của cô.

Năm nay bởi vì mưa ít, nên trời cực kỳ nóng, Đường Tiêu Tiêu đã thay chăn bông trên giường thành một chiếc chăn mỏng.

An An uống sữa xong đã ngủ quên, cô vừa cho Bình Bình bú, vừa nắm lấy đôi tay nhỏ nhắn của cậu bé.

Nhìn con trai đã híp mắt trong lòng mình, cô mỉm cười thỏa mãn, như là tâm linh tương thông, đứa nhỏ mở to mắt, mỉm cười với cô.

"Ôi, thật đáng yêu." Dáng vẻ giống với Tống Cảnh Chi cô mới gặp ở thôn Ngọc Hồ, cũng không biết sau này lớn lên có phúc hắc như Tống Cảnh Chi hay không.

Buổi tối, Tống Cảnh Chi giục cô cho bọn trẻ bú sữa no, anh bế từng đứa một, đặt vào nôi rồi dỗ chúng ngủ, đồng thời dùng ánh mắt ra hiệu cho cô vợ nhỏ nhà mình.

Đường Tiêu Tiêu đi vào nhà vệ sinh, người đàn ông này thật sự rất hăng hái, thậm chí còn đổ đầy nước vào bồn tắm, sợ nước lạnh, bên cạnh còn đặt thêm một bình nước nóng.

Khi cô tắm xong mặc bộ đồ ngủ bước vào phòng, Tống Cảnh Chi nhìn cô vợ nhỏ đầu tóc bù xù, ánh mắt híp lại.

"Đợi anh một chút, nhanh lắm." Nói xong anh vội vã chạy khỏi phòng.

Thành thật mà nói, hơn mười tháng không tiếp xúc thân mật, thật ra Đường Tiêu Tiêu cũng có chút chờ mong xen lẫn khẩn trương.

Nhưng khi đụng đến ba gói bao cao su dưới gối, trong lòng không ngừng mắng "cầm thú”, ba gói là tận sáu cái.

Thế là cô trùm chăn, quyết định phớt lờ người đàn ông đã cấm dục mười tháng kia.

Khi Tống Cảnh Chi bước vào, thấy cô vợ nhỏ của mình đã nằm xuống, ôm cô từ phía sau.

"Vợ-" Anh vừa gọi, vừa hôn vào gáy cô.

"Đừng nháo, em buồn ngủ quá."

"Vợ -" Tống Cảnh Chi sao có thể để cô như ý chứ.

Đường Tiêu Tiêu quay đầu lại trừng mắt liếc anh một cái, nhưng mà nhìn khuôn mặt tuấn tú này, cô vẫn không nhịn được nuốt nước bọt.

Người này, đẹp trai như vậy làm gì chứ?

Vì thế, người nào đó được một tấc lại tiến một thước, thuận thế lật cô lại, sau đó xoay người đè lên người cô. Đường Tiêu Tiêu cảm giác đêm nay cô chưa từng ngủ, sáng ra lúc đứa nhỏ khóc cô cũng không biết, nên anh ôm đứa nhỏ đến trước ngực cô, ngay cả khi cho con bú cô vẫn đang ngủ.

Tống Cảnh Chi phục vụ hai đứa trẻ xong rồi mới đi làm bữa sáng cho anh và Đường Tiêu Tiêu.

Anh lấy nước rửa mặt cho cô vợ nhỏ trước.

"Sao anh còn chưa đi huấn luyện?" Nhìn khuôn mặt tuấn tú trước mặt, cô mơ mơ màng màng hỏi.

"Hôm nay anh được nghỉ, em quên rồi à?" Anh cười nói.

"Ồ -" Chao ôi, sắc đẹp hại người, cô được anh hầu hạ rửa mặt.

"Vậy hôm nay anh chịu trách nhiệm chăm sóc bọn nhỏ." Nói xong cô nghiêng đầu ngủ tiếp.

"Vợ, ăn sáng trước nhé, anh làm xong rồi." Anh đỡ cô ngồi dậy.

"A - Anh thật phiền phức." Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô than khóc thảm thiết, hai mắt vẫn nhắm chặt.

"Em là túi lương thực của bọn nhỏ, không thể không ăn sáng." Anh bưng bánh canh trứng đã làm lúc sáng đến trước mặt cô, chuẩn bị đút cho cô ăn.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 176: Đừng Đụng Đến Con Gái Tôi 1


"Tống Cảnh Chi, anh có ý gì, em là bò sữa đấy à?" Cô vốn đã thấy ấm ức vì sáng sớm nay tinh thân anh phấn chấn, còn mình thì đau nhức toàn thân. Bây giờ lại còn bị lời nói của anh chọc giận.

"Không có, không có, vợ à, anh không dám." Anh vội vàng nói xin lỗi vì mình lỡ lời.

"Đã muộn." Cô liếc anh một cái, cầm lấy chén và muỗng trong tay anh rồi tự uống.

Uống xong, cô đặt chén lại xuống tay anh: "Mời anh am hai đứa nhỏ con anh biến mất khỏi phòng em ngay, đừng quấy ray em ngủ."

Cô chỉ chỉ ra ngoài cửa, nháy mắt với anh.

"Tuân lệnh, vợ đại nhân, lát nữa bọn trẻ đói anh lại tới tìm em." Anh thu dọn chén, mỗi tay ôm một đứa bé đi ra ngoài.

Trải qua thời gian hai tháng này, Tống Cảnh Chi đã làm động tác ôm con rất thành thục.

Anh đặt bọn trẻ vào trong xe trẻ sơ sinh, đẩy chúng ra cửa. Cửa nhà số 2 không khóa, hôm nay Tiêu Kiệt Minh cũng được nghỉ ngơi, anh ấy đang ôm cho con trai mình ợ sữa.

"Cho bọn trẻ đi dạo không?" Anh nhìn Tiêu Kiệt Minh trong nhà.

Tiêu Kiệt Minh nhìn anh một cái rồi lại nhìn vào trong nhà, cô vợ nhỏ nhà anh ấy cũng đang ngủ bù.

"ĐỊ."

Sau khi nhà Tống Cảnh Chi làm xe dành cho trẻ sơ sinh, anh ấy cũng nhờ cha Tống làm một cái, giờ hai người đều đẩy xe nôi.

Hai người khỏe mạnh, họ ôm cả xe nôi và bọn trẻ đi xuống cầu thang, vừa hay gặp phải Lưu Quân vừa ra ngoài về.

"Chạy chạy chạy, mau đẩy con đi dạo." Tiêu Kiệt Minh không nói hai lời, cứ thể kéo Lưu Quân đi ra ngoài.

"Con tôi đã đi học rôi mà, khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, tôi về nhà chăm vợ không tốt hơn sao?" Lưu Quân đầy vẻ không muốn đi.

"Tôi nói cậu nghe, cậu nên học thêm chút kinh nghiệm đi, đến khi có thêm đứa nữa lại can dùng đến đấy." Tống Cảnh Chi nhìn anh ta, nhíu mày.

"Tôi cám ơn anh nhé-" Con tôi đã sáu tuổi rồi, tôi còn phải dùng tới những thứ các anh học nữa à?

Ba người mới ra cửa phía bắc là đã bị một nhóm cô dì vây lấy.

"Chà, ba đứa nhỏ này đều mau lớn khỏe khoắn quá."

"Đúng thế, cứ như đúc từ một cái khuôn với cha mẹ vậy."

Nói tới thì, từ khi được đưa về từ bệnh viện, đây là lần đầu tiên bọn trẻ được xuống lầu.

Mấy thím vây quanh khen bọn trẻ một lát, sau đó chuyển sang bên cạnh Lưu Quân như một làn gió.

"Chỉ huy Lưu, cậu cũng mau mau sinh đứa thứ hai đi."

Thời gian trước, Lưu Quân đã được thăng quân hàm thành chỉ huy cấp 4.

"À à, tôi không vội, không vội đâu." Lưu Quân bắt đầu lúng túng, nhìn về phía hai tên đầu sỏ.

“Thím, chúng tôi đi nhé.” Anh ta vừa nói vừa kéo hai người đi. "Cậu gấp cái gì?" Tiêu Kiệt Minh nhìn Lưu Quân chạy còn nhanh hơn thỏ, cười lên.

"Còn không đi, một hồi mấy thím này hỏi đến lượt, làm sao hai tên đàn ông các anh sinh con được chứ? Còn vợ thì sao? Đi thôi đi thôi, các anh dám nói mình sẽ không cãi vã với vợ mình thì chúng ta về."

Lưu Quân nhìn hai người, anh ta cũng từng ở gia chúc nên rất có kinh nghiệm đối với chuyện này.

"Vậy thì lại không cần thiết." Tống Cảnh Chi lúng túng cười lên, anh đẩy con ra ngoài đi dạo chủ yếu là để cho vợ mình được ngủ ngon giấc.

Gia chúc viện cũng thật sự không phải một nơi đáng để đi, lúc này là giờ các thím đi mua thức ăn, chỉ cần đứng lại thôi thì sẽ gặp mấy người.

"Đi ra sau sân huấn luyện đi." Tống Cảnh Chi đề nghị, phía sau sân huấn luyện chỉ được dùng đến vào buổi chiều, hiện giờ sẽ không có ai.

"Đi tới lui đi."

Đến sân huấn luyện, Lưu Quân nhìn chằm chằm đứa bé sơ sinh An An trong xe.

"Khỏi phải nói, con gái nhỏ của anh cũng hiếm thấy đấy nhé." Anh đưa tay sờ bàn tay nhỏ xíu của An An.

"Đừng đụng vào con gái tôi, cậu sờ cái gì đó." Tống Cảnh Chi ve tay anh ta một cái.

"Tôi thấy thích thú thôi mà, anh làm tới mức đó sao?" Lưu Quân sờ tay mình, người này đánh cũng nặng thật.

"Thích quá thì cậu vê tìm vợ mình sinh một đứa đi." Tống Cảnh Chi trợn mắt nhìn anh ta một cái.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 177: Đừng Đụng Đến Con Gái Tôi 2


Lưu Quân không nói lại, tôi chỉ mới nghĩ đến thôi mà, không phải là anh kéo tôi ra ngoài sao?

"Đúng rồi, năm nay có cuộc thi đấu kỹ năng, các anh có tham gia không?" Tiêu Kiệt Minh hỏi.

Năm nay ngành cứu hỏa cả nước sẽ tổ chức một cuộc thi kỹ năng, ai được giải là sẽ có hy vọng được điều đến Tổng cục Cứu hỏa Kinh Thị.

"Tham gia chứ, tại sao lại không tham gia?" Tống Cảnh Chi hỏi ngược lại, không đi Kinh Thị thì chẳng phải sẽ bỏ hoang tứ hợp viện của cô vợ nhỏ nhà anh sao?

Lưu Quân cũng nhìn Tiêu Kiệt Minh. Anh ta cũng chuẩn bị tham gia, cho nên dù đang có kế hoạch sinh đứa thứ hai, anh ta cũng đẩy về sau để tham gia tranh giải cuộc thi kỹ năng lần này.

"Nói thật là cũng khá lo lắng." Tiêu Kiệt Minh mở miệng.

Bọn họ đều là những chỉ huy xuất sắc ở Tân Thị, nhưng cả nước lại có nhiều lính cứu hỏa rất xuất sắc, người chỉ huy cũng nhiều như vậy, bọn họ thật sự có thể bộc lộ tài năng trong mấy trăm, thậm chí mấy ngàn người đó sao?

"Bất kể như thế nào cũng phải thử một chút đúng không? Nghe nói lần này họ chọn theo đội chứ không phải cá nhân." Tống Cảnh Chi vỗ vai anh ấy một cái.

Cuộc thi kỹ năng lần này là để tuyển chọn mấy đội ngũ nhằm thành lập Đại đội cứu hỏa mới cho Kinh Thị, cho nên chắc hẳn sẽ chọn những tiểu đội đã phối hợp ăn ý tại các địa phương.

"Nếu là như vậy thì chúng ta lại có cơ hội đấy." Tiêu Kiệt Minh cùng Lưu Quân đều nhìn Tống Cảnh Chi.

Anh nhìn ánh mắt của hai người kia, bỗng nhiên thấy hơi lạnh sống lưng, lòng tin đang tràn đầy trong nháy mắt đã thành áp lực lớn như núi.

"Chúng ta là anh em mà." Tiêu Kiệt Minh vỗ vai anh, nói.

"Anh, lúc ở Từ Sơn em đã khiêng anh đi ra ngoài đó." Lưu Quân nói.

"Khi đó tôi hôn mê, không biết." Câu này thì Tống Cảnh Chi không hề nói dối, nếu không phải Lưu Quân nói thì anh thật sự vẫn còn không biết.

"Chuyện này chỉ cần Chính ủy đồng ý, tôi không có ý kiến." Dẫu sao chuyện này cũng liên quan đến toàn bộ Tổng cục cứu hỏa Tân Thị, vẫn phải để người phía trên phê chuẩn.

"Anh, con trai nhà anh giỏi quá, hình như đi tiểu rồi." Lưu Quân nhìn lớp chăn mỏng đang bình thường bỗng nhiên thấm ướt một mảng với tốc độ thật nhanh.

"Trời ạ, không biết đã nhịn tiểu bao lâu rồi." Tiêu Kiệt Minh cười lên.

“Anh nhìn con trai mình đi kìa." Tống Cảnh Chi tỏ ý bảo anh ấy nhìn con trai, không biết lớp chăn bọc đã ướt từ khi nào.

"Chạy chạy chạy, mau về nhà thôi." Tiêu Kiệt Minh lập tức đẩy xe chạy ve hướng gia chúc viện.

Tống Cảnh Chi vừa đẩy xe chạy vừa nhìn con gái nhà mình, vui vẻ nói: "Vẫn là con gái tốt hơn."

Hai đứa bé quay đầu nhìn anh một cái: "AI"

Lúc Tống Cảnh Chi về đến nhà, Đường Tiêu Tiêu vẫn chưa tỉnh lại, anh thay ta và quần áo ướt cho Bình Bình trước.

Hai anh em có một thói quen là khi ra khỏi bọc chăn quấn và thay tã xong thì phải bú sữa mẹ. Tống Cảnh Chi không có cách nào khác, chỉ có thể thay quần áo xong rồi đặt Bình Bình xuống bên cạnh vợ mình.

Anh thì cởi nút áo ngủ của vợ, để cho Bình Bình với lấy.

Hai đứa trẻ đã mấy tháng tuổi, làm sao có thể chịu đựng việc được ngửi nhưng không được ăn. Chúng oa một tiếng, tủi thân khóc òa lên.

Đường Tiêu Tiêu mơ mơ màng màng mở mắt ra nhìn đứa trẻ trong ngực, lại nhìn Tống Cảnh Chi đang tiến tới trước mặt mình, muốn đưa tay nhưng lại không biết phải làm sao. Cô liếc anh rồi nhẹ nhàng ôm bé vào trong ngực.

Thấy cuối cùng con trai cũng được uống sữa, anh thở phào nhẹ nhõm.

"Vợ, xin lỗi, anh đưa con xuống lầu đi dạo, kết quả là con trai đi tiểu." Anh ngượng ngùng sờ gt mình.

"Không có sao, tiện thể em cho con gái bú sữa luôn." Cô cũng chuẩn bị rồi, nếu còn ngủ tiếp thì có lẽ buổi tối sẽ không ngủ được.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 178: Xa Mặt Cách Lòng 1


Đã liên tục một tháng nay Tân Thị không có mưa, hệ thống cung cấp nước cho khu vực nội thành đã bắt đầu giới hạn, mỗi ngày chỉ cấp nước một tiếng vào đúng 12 giờ trưa.

Đối với một người có không gian chứa nước như Đường Tiêu Tiêu mà nói, đây hoàn toàn không thành vấn đề.

Chỉ là bởi vì trời vẫn không mưa, nên thời tiết tháng sáu đã bắt đầu vào mùa hè.

Hôm nay Đường Tiêu Tiêu cho bọn nhỏ nằm lên giường mình, mặc cho bọn nhỏ học xoay mình trên đó.

Bọn trẻ được quấn vải mỏng kiểu hòa thượng trên người nên sẽ không nóng, ngược lại, từ sau khi mang thai cô lại đặc biệt sợ nóng.

Cô lấy một chai Bắc Băng Dương ướp lạnh từ trong không gian, mở ra uống một hớp lớn. Cũng may là vừa rồi đã đút sữa xong, nếu không cô cũng không dám uống cái này trước khi cho con uống sữa.

Nhưng cô cũng chỉ uống một hớp rồi cất phần còn lại đi.

Lúc này ở cửa có tiếng động khá lớn vang lên, bởi vì cô và Lý Mẫn đều là nội trở ở nhà chăm con, cũng không đóng chặt cửa cho nên rất dễ nghe được động tĩnh bên ngoài.

Cô ôm bọn trẻ lên xe nôi, đẩy xe đi tới cửa, ngay lúc đó Lý Mẫn cũng ra cửa.

Hai người nhìn nhau một cái, rồi nhìn về nơi phát ra tiếng động, đó là căn nhà số 2 phía Tây, nhà thím Từ.

Bên trong la hét âm ï, hai người đang giữ trẻ nên cũng không tiện tới gần.

Lúc đó, Thôi Tịnh đi ra từ căn nhà số 2 phía Tây, nhìn hai người một cái rồi ra vẻ khó xử lắc đầu. Sau đó cô ấy chạy nhanh xuống dưới lầu, nhìn dáng vẻ thì chắc là đi đến Hội ủy viên gia đình.

Quả nhiên, khi Thôi Tịnh đi lên lại, phía sau có cả Trương Vệ Hồng và một cán bộ của Hội ủy viên đi theo, cùng với cả những hàng xóm lầu trên lầu dưới nghe được động tĩnh cũng đi theo.

Chủ nhà ở giữa mới từ nhà anh chị mình về, thấy hành lang đứng đầy người, đầu tiên cô ấy rất kinh ngạc, sau đó đi thẳng về hướng đông. Thôi Tịnh cũng không quay lại căn nhà số 2 mà đi theo Diêu Lệ về phía đông.

Bốn người vợ bộ đội tụ họp lại trước cửa nhà số 1 phía Đông, Đường Tiêu Tiêu lấy ra một túi hạt dưa.

"Không sứt đầu mẻ trán thì không hiểu lòng nhau." Thôi Tịnh thở dài.

"Rốt cuộc là chuyện gì thế?" Diêu Lệ hỏi, lúc cô ấy đi ra ngoài, lầu 3 vẫn đang sóng yên biển lặng.

"Haizz." Thôi Tịnh lại thở dài.

Câu chuyện là, sau khi Diêu Lệ đi ra ngoài không bao lâu, có mấy người đã tới gia chúc viện. Đó là con dâu của thím Từ nhà số 2 phía Tây, ôm theo cả cháu trai và có thêm hai người anh bên nhà mẹ cô ta đi cùng.

"Không phải con dâu thím ấy đã mang đứa trẻ đi theo quân đội sao? Năm ngoái lúc em mới tới, thím ấy còn đi chăm cho con dâu ở cữ mà." Đường Tiêu Tiêu thắc mắc.

"Haizz, một tháng trước con trai thím Từ đã hy sinh rồi." Thôi Tịnh nói.

Cô ấy cũng chỉ mới vừa biết chuyện này sau khi nghe bọn họ nói chuyện. Hai vợ chồng thím Từ không nói chuyện này cho ai, chỉ huy trưởng Từ vẫn đi làm như thường lệ.

"Hèn gì gân đây rất ít thấy thím Từ." Diêu Lệ nói.

Cũng vì tuổi tác giữa bốn cô gái và thím Từ xê xích khá nhiều, cho nên họ cũng ít qua lại với bà ấy.

Chỉ có Thôi Tịnh là do ở cách vách, hai người đàn ông cũng đều thuộc đội 2 nên có thể tiếp xúc nhiều hơn một chút.

"Vậy còn con dâu bà ấy?" Lý Mẫn nhìn về phía Thôi Tịnh, chỉ mong chuyện không phải như cô ấy đoán.

Thôi Tịnh lắc đầu, mọi chuyện quả thật y như Lý Mẫn đoán.

Con dâu thím Từ tới để trả con, cô ta muốn về nhà mẹ tái giá, hơn nữa cô ta còn muốn lấy một nửa tiền an ủi của con trai thím Từ.

Cũng không phải thím Từ không đồng ý cho cô ta tái giá, hơn nữa còn đồng ý đưa tiền an ủi cho cô ta, chẳng qua bà ấy chỉ hy vọng cô ta có thể ở lại nơi này chăm sóc đứa bé đến năm ba tuổi.

Dù sao đứa bé cũng còn quá nhỏ, cần có mẹ ruột ở bên.

Nhưng nói làm sao thì con dâu bà ấy và hai người anh kia cũng không đồng ý, nói ở như thế là gần hai năm, tuổi tác cô ta cũng lớn, sợ không tìm được người nào tốt.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 179: Xa Mặt Cách Lòng 2


Hai bên căng thẳng rất lâu, tiếng cãi nhau cũng càng ngày càng lớn. Bởi vì ban đầu thím Từ không đóng cửa nên Thôi Tịnh là người đầu tiên nghe được động tĩnh.

"Tiên an ủi thì cha mẹ và đứa con đều có phần mà, cô ta có tư cách gì mà đòi chia một nửa?" Diêu Lệ vỗ bàn.

"Điểm chính có phải là tiên đâu? Điểm chính là con trai thím Từ chỉ mới hy sinh một tháng, cô ta đã muốn đi tìm mối mới." Lý Mẫn nhìn về phía cô ấy.

"Trước đây chị còn cảm thấy con dâu nhà thím Từ là một người rất tốt." Trước kia Thôi Tịnh cũng có qua lại với cô con dâu của thím Từ.

"Xa mặt cách lòng." Đường Tiêu Tiêu lắc đầu.

Ở thời đại sau này, không phải cô chưa từng thấy qua chuyện vợ vừa chết mà chồng đã lập tức tìm người khác, nhưng cô thật sự chưa từng thấy người phụ nữ nào vừa mới góa chồng đã muốn gả đi.

Phụ nữ sẽ có nhiều nỗi băn khoăn hơn so với đàn ông, những chuyện như tình cảm với chồng, danh tiếng, con trẻ các thứ đều là chuyện mà phụ nữ sẽ suy tính.

Huống chỉ con trai thím Từ còn là quân nhân, hai người còn có một đứa con trai mới hơn một tuổi.

"Mẹ, lần này tôi tới chỉ có hai mục đích. Một là đưa thằng bé về đây, thứ hai là lấy một nửa tiền an ủi, lấy xong tôi sẽ đi ngay." Con dâu thím Từ cũng không lớn lắm, nhìn có vẻ chỉ mới tâm hai mươi.

Thấy người của Hội ủy viên tới, người vây xem cũng càng ngày càng nhiều, cô ta không muốn đợi lâu thêm nữa.

Đứa bé giờ đã biết đi. Cậu bé bị mẹ lén lút đưa về ở với một bà nội có chút xa lạ, không khóc không quậy, nhìn người mẹ có chút hung dữ trước mặt, cậu bé mếu máo nhưng cũng không khóc.

Trước tiên thím Từ trấn an đứa bé mấy câu rồi mới nhìn con dâu.

"Tôi chỉ hỏi cô, khi Từ Thành nhà tôi được đưa vào nghĩa trang liệt sĩ, cô có đi hay không?”

"Tôi, tôi dẫn Tiểu Bảo về nhà mẹ." Ánh mắt cô ta có chút né tránh.

Lúc ấy tin tức Từ Thành hy sinh được truyên vê quân khu, có thông báo cho cô ta đi nghĩa trang liệt sĩ.

Nhưng cô ta không có đi, cũng không thông báo với ông bà Từ mà việc đầu tiên là thu dọn đồ đạc, ôm đứa bé trở về nhà mẹ.

Người ở quân khu thì cho là cô ta trở ve nhà chồng, lại bởi vì cha Từ Thành cũng là quân nhân nên mới chuyển tiền an ủi đến tài khoản của chỉ huy trưởng Từ, còn chuyển cả tiền chu cấp nuôi dưỡng cháu bé.

Bởi vì giao thông ở thời đại này không thuận lợi, hơn nữa tin tức quả thật đã được truyền đi, nên những đồng đội phụ trách tang lễ Từ Thành chỉ nghĩ là người nhà Từ Thành không tới vì giao thông bất tiện.

Nhưng thật ra khi hai vợ chồng thím Từ nhận được tiền an ủi vào tài khoản, họ mới biết tin con trai đã hy sinh.

Lúc này, tro cốt Từ Thành đã được đưa vào nghĩa trang liệt sĩ, hai ông bà cũng bỏ lỡ cơ hội được thấy con trai lần cuối.

"Tào Muội, những chuyện đó tôi có thể tha thứ cho cô hết. Bây giờ chẳng qua là tôi nhờ cô chăm sóc Tiểu Bảo đến năm ba tuổi mà thôi, chỉ có một năm rưỡi mà cô không chờ được sao?" Thím Từ nhìn cô con dâu bỗng nhiên rất xa lạ này. Theo như ba ấy thấy, từ khi Tào Muội kết hôn với Từ Thành, hai người bọn ho đối xử với cô ta không tệ. Thế mà con trai bà mới đi một tháng, cô ta đã muốn tái giá.

"Mẹ, không phải tôi không muốn, nhưng không phải mẹ cũng nên suy nghĩ cho tôi chút sao." Tào Muội nhìn hai người anh của mình.

"Thím này, nhà chúng tôi đã tìm được một gia đình tốt cho em gái, người đó là con trai của một trưởng nhà máy đó, bỏ qua cơ hội này thì không còn ai khác đâu." Anh trai của Tào Muội nói.

"Thì ra là như vậy." Cuối cùng thím Từ cũng biết, thì ra là cô ta đã tìm được mối mới.

Những người đứng ngoài cửa xem náo nhiệt bàn luận sôi nổi, ngay cả Trương Vệ Hồng cùng cán bộ Hội ủy viên cũng thấy rất ngạc nhiên.

"Nếu cô vội vã lập gia đình như thế, vậy chúng ta cứ làm theo như quy tắc đi." Thím Từ nhìn Trương Vệ Hồng: "Vậy thì làm phiên chủ nhiệm Trương phổ cập cho cô ta quy định chia tiền an ủi đi."
 
Back
Top Bottom