Cập nhật mới

Ngôn Tình Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo

Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 140: Tôi Và Cô Không Quen Nhau 1


"Được rồi, đừng nói nữa, mua cũng mua rồi, hai đứa thích là được." Cha Đường nói với mẹ Đường: "Nếu là mua phòng ở, cha và mẹ con sẽ giúp đỡ cho hai đứa một ít."

"Không cần đâu cha." Tống Cảnh Chỉ vội vàng từ chối.

Vốn dĩ của hồi môn của cha mẹ vợ cũng nhiều, Đường Tiêu Tiêu cũng có thể bán hàng kiếm tiền.

Nếu lại nhận tiền của cha mẹ vợ, anh chẳng khác nào kẻ ăn bám.

"Cha à, con vẫn còn tiền." Cô lấy sổ tiết kiệm ra rồi đưa hai người xem.

Hàng tháng, tiền trợ cấp và tiền thưởng của Tống Cảnh Chi đều được cất trong sổ tiết kiệm, chỉ có tiên bán hàng mới được đưa vào không gian.

Hai cha mẹ nhìn con số trên đó, lúc này mới không cho họ tiền nữa.

"Đưa chìa khóa cho mẹ con đi, nửa tháng cha mẹ sẽ dọn dẹp một lần." Cha Đường cũng biết tứ hợp viện cần được chăm sóc thường xuyên.

"Vậy thì cảm ơn cha mẹ."

Vốn dĩ cô muốn nhờ chủ nhà cũ, mỗi tháng sẽ trả cho ông ấy chút tiền, nhưng khi nghe đối phương không muốn dọn dẹp nên mới bán, cô lại không dám nói ra.

Đành chờ dịp khác bù đắp cho cha mẹ vậy.

Sau khi ăn trưa xong, hai người quay về Tân Thị. Nhìn sắc mặt không tốt của vợ ngồi ở ghế phụ, Tống Cảnh Chi nắm tay cô an ủi.

"Chỉ cần anh được nghỉ hai ngày, chúng tôi lại quay về."

"Được." Nghe anh nói vậy, cô rất vui.

"Em mệt thì nhắm mắt ngủ một lát, đến nơi anh sẽ gọi em." Anh quay đầu nói.

"Không cần đâu."

Sau này nghiên cứu rằng khi lái xe, người ngồi ghế phụ ngủ thì người lái xe cũng dễ buồn ngủ, mà lúc này cũng không thứ gì giúp con người tính táo.

Họ về đến Tân Thị đã là buổi chiều, Tống Cảnh Chi đưa cô đến khu gia đình, rồi xách đồ mà mẹ Đường chuẩn bị về nhà, sau đó mới đi trả xe.

Đường Tiêu Tiêu lấy một ít bánh phục linh trong không gian và cho mỗi người hàng xóm ở tầng 3 một ít.

Mặc dù không nhiều nhưng chủ yếu để mọi người nếm thử. Khi Tống Cảnh Chi trả xe quay về, cô nhờ anh gửi một ít cho gia đình Trương Vệ Hồng.

Chủ yếu là muốn cảm ơn bà ấy đã giúp đỡ, cũng cảm ơn chuyện chính ủy đồng ý cho mượn xe.

Buổi tối, hai người ăn đơn giản rồi đi ngủ sớm.

Ngày hôm sau, sau khi Đường Tiêu Tiêu ra ngoài về, Kim Ngọc Mai và mấy cái thím khác vây quanh một cô gái trẻ nói chuyện trước cửa khu gia đình.

Không biết Kim Ngọc Mai nói gì với người đó mà cô ta nhìn cô chằm chằm.

"Người này là cháu gái của Kim Ngọc Mai, hình như tên là Tiết Ngọc Dung." Đúng lúc Diêu Lệ đi mua đồ ăn về thì nói.

Cô biết, vì vốn dĩ Kim Ngọc Mai muốn giới thiệu cô gái này cho Tống Cảnh Chi.

Hai người không để ý họ mà cùng nhau đẩy xe vào lán.

Tiết Ngọc Dung vẫn luôn nhìn theo Đường Tiêu Tiêu. Hôm qua cô ta đến đây đã nghe nói, Tống Cảnh Chi đã tìm được một người vợ xinh đẹp, nhà cũng có điều kiện.

Thực ra trước khi Đường Tiêu Tiêu đến khu gia đình, cô ta đã để ý xung xung quanh. Trước khi kết hôn, vì thường xuyên đến nhà dì ở nên cô ta gần như biết hết những người vợ ở đây.

Cô ta chỉ nghĩ cô gái trẻ trung, xinh đẹp này là con gái của ai đó mới nhập ngũ hoặc là người nhà ai đó đến chơi giống cô ta.

Khi nghe dì nói đây là vợ của Tống Cảnh Chi, cô ta vô cùng khiếp sợ.

Cô ta từng gặp rất nhiều cô gái xinh đẹp ở Hải Thị, nhưng họ đều kém xa Đường Tiêu Tiêu.

"Cô phải để ý đến chỉ huy Tống cho kỹ, Tiết Ngọc Dung này đã để mắt đến anh ấy từ lâu." Khi họ lên đến tầng 3, Diêu Lệ mới kéo Đường Tiêu Tiêu lại nói.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 141: Tôi Và Cô Không Quen Nhau 2


"Không phải cô nói cô ta đã gả đến Hải Thị, điêu kiện của đối phương còn rất tốt sao?" Lần trước, chính Kim Ngọc Mai đã khoe như vậy.

"Nghe nói vừa ly hôn đã quay về. Bây giờ Kim Ngọc Mai đi đâu cũng nói cô ta ở nhà chồng phải chịu ấm ức. Nhưng tôi nghe nói cô ta đã làm sai gì đó với nhà chồng, còn lập tức đệ đơn ly hôn." Diêu Lệ vừa nói, vừa lắc đầu.

"Sao cô biết chuyện này?"

"Nhà chồng cô ta chính là nhà của chị dâu tôi, bọn họ được chuyển đến Hải Thị." Diêu Lệ giải thích.

Đường Tiêu Tiêu gật đầu: "Tôi và Tống Cảnh Chi là quân hôn, mà hơn nữa, đó chỉ là suy nghĩ viển vông của cô ta mà thôi."

"Cứ chờ xem.”

Nếu Tống Cảnh Chi không về khu gia đình, Tiết Ngọc Dung cũng không vào được đội cứu hỏa, không biết cô ta sẽ làm thế nào bám theo anh.

"Vậy thì tôi đây sẽ không khách khí." Đường Tiêu Tiêu giơ nắm đấm lên khiến Diêu Lệ bật cười.

Bên kia, Tiết Ngọc Dung theo Kim Ngọc Mai vê nhà. Mẹ cô ta đã qua đời, cha thì lấy người khác vì muốn có một đứa con trai. Bây giờ ngoài chỗ của Kim Ngọc Mai, cô ta không có chỗ nào để đi.

"Di nhỏ à, vợ của chỉ huy Tống chính là cô gái mà lần trước anh ấy cứu ở Từ Sơn phải không?”

Kim Ngọc Mai nhìn cô ta nói: "Ngọc Dung, chẳng lẽ cháu vẫn chưa hết hi vọng với Tống Cảnh Chi? Không được đâu. Nếu chú biết được cháu vẫn có suy nghĩ này thì không thể sống ở đây nữa đâu."

"Dì nhỏ, không phải. Cháu chỉ muốn hỏi một chút." Tiết Ngọc Dung cười nói.

Mặc dù nói như vậy nhưng mục đích lớn nhất của cô ta khi quay về đây chính là Tống Cảnh Chi. Trước đó nghe nói anh bị thương, cô ta quyết định tiến tới với một người có điều kiện như Lý Lượng.

Sau khi nhà họ Lý xảy ra chuyện, biết Tống Cảnh Chi đã quay về quân đội, cô ta nhanh chóng ly hôn với Lý Lượng, trở về Kinh Thị.

Không ngờ khi về Kinh Thị, cô ta lại nghe được tin anh đã kết hôn, còn dẫn vợ nhập ngũ.

Sau khi biết người Tống Cảnh Chi cưới chính là cô gái ở Từ Sơn, cô ta cho rằng anh cưới Đường Tiêu Tiêu chỉ vì trách nhiệm.

Tất nhiên, mặc dù mới gặp Đường Tiêu Tiêu nhưng cô ta vẫn không thay đổi suy nghĩ, cảm thấy bản thân vẫn còn cơ hội.

Cô ta nhìn đồng hồ trên tường rồi nói: "Dì nhỏ, tôi đi Xã cung ứng mua chút đồ."

Không đợi Kim Ngọc Mai trả lời, cô ta đã ra ngoài.

Tống Cảnh Chi bên này vừa kết thúc huấn luyện buổi sáng, vừa đến tòa nhà phía Bắc cùng Tiêu Kiệt Minh thì thấy Tiết Ngọc Dung đang lảng vảng trước cửa.

Vừa nhìn thấy anh, Tiết Ngọc Dung đã tươi cười chào hỏi.

"Chỉ huy Tống."

"Ừ" Anh chỉ đáp lại rồi tiếp tục nói chuyện với Tiêu Kiệt Minh.

"Chỉ huy Tống." Cô ta lại nói tiếp: "Em về rồi." Nghe vậy, Tống Cảnh Chi cau mày.

"Tôi nói này đồng chí Tiết, cô quay về thì có liên quan gì đến Cảnh Chi của chúng tôi?" Dù sao thì Tiêu Kiệt Minh cũng ở khu gia đình được ba năm nên cũng biết chuyện Tiết Ngọc Dung thích Tống Cảnh Chi.

"Chỉ huy Tiêu, tôi có một số việc muốn nói riêng với chỉ huy Tống, anh có thể tránh đi một chút được không?" Tiết Ngọc Dung nói với Tiêu Kiệt Minh.

Tiêu Kiệt Minh nghe cô ta nói vậy thì bật cười, anh ấy còn chưa nói gì, Tống Cảnh Chi đã nói.

"Tôi và cô không quen biết nên không có chuyện gì để nói."

Anh võ nhẹ vào người Tiêu Kiệt Minh, ý bảo hai người lên lầu, đúng lúc nhìn thấy cô vợ nhỏ của mình từ trên lầu đi xuống, trên tay cầm thùng rác.

"Đừng vội, em đang muốn biết đồng chí nữ này muốn nói gì với người đàn ông của em." Đường Tiêu Tiêu nhìn Tiết Ngọc Dung một cách thách thức.

Mặt Tiết Ngọc Dung hết trắng lại đỏ.

Đặc biệt là khi nhìn thấy Tống Cảnh Chi lập tức chào đón Đường Tiêu Tiêu rồi cầm lấy thùng rác trong tay cô.

"Sao em lại xuống đây đổ rác, để anh về đổ là được."

"Trong phòng bếp nóng nên côn trùng dễ sinh sôi." Cô cười nhìn anh: "Không ngờ xuống đây lại có thể xem kịch."
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 142


"Tôi còn có việc nên về trước." Tiết Ngọc Dung xoay người rời đi.

Cô ta vốn muốn đến gặp Tống Cảnh Chi rồi nói với anh vài câu, không ngờ anh đi cùng Tiêu Kiệt Minh, càng không ngờ đúng lúc Đường Tiêu Tiêu xuống lầu đổ rác.

"Chà chà, chắc có chút đẳng cấp." Đường Tiêu Tiêu nhìn bóng của cô ta thì lắc đầu.

"Vợ à, anh không biết cô ta." Tống Cảnh Chi nhanh chóng nói rõ lập trường của mình.

"Phụt." Tiêu Kiệt Minh nhìn anh tay cam thùng rác nhưng nghiêm túc giải thích với Đường Tiêu Tiêu thì không nhịn được cười.

"Cười cái gì, còn không lên lầu đi, chị dâu đang chờ anh về ăn cơm đấy." Tống Cảnh Chi trừng mắt nhìn anh ấy nói.

"Lên lầu, lên lâu nào." Tiêu Kiệt Minh nhìn anh bằng ánh mắt chúc may mắn rồi chạy lên lầu.

Sau khi đôi vợ chồng trẻ đổ rác xong cũng lên lầu. Mãi đến khi đóng cửa, Tống Cảnh Chi cẩn thận nhìn Đường Tiêu Tiêu.

"Vợ à~"

"Rửa tay ăn cơm đi." Cô nhìn anh rồi cười.

"Vợ à, anh thật sự không biết cô ta." Anh lại nói.

"Em biết rồi." Cô nhìn anh rồi đi vào phòng bếp rửa tay.

Anh đi theo phía sau cô: “Em không tức giận sao?”

"Có gì mà phải tức giận?" Cô quay lại, mỉm cười nhìn anh: "Có người thích anh, đó là vì anh tốt, chỉ cần anh thích mình em là được."

"Anh yêu em." Anh ôm eo cô, nhẹ giọng thổ lộ.

Cô võ vai anh: "Còn anh, cứ yên tâm huấn luyện đi. Còn loại bông sen trắng bé nhỏ này đối với em chẳng là gì."

Anh sợ cô ta sẽ làm em khó chịu." Anh áp trán mình vào trán cô rồi nói.

"Nếu muốn thì vừa rồi đã giải quyết rồi. Dù sao cũng nên thêm chút gia vị cho cuộc sống chứ-"

"Nhưng mà anh không muốn thêm loại gia vị này vợ à." Tống Cảnh Chi cảm thấy ấm ức. Gia vị mà anh muốn là ôm, hôn rồi sinh em bé chứ có phải loại này đâu?

Nhưng gia vị mà Đường Tiêu Tiêu nói cũng không như cô muốn, bởi vì Đặng Trung Quốc đã giúp cô giải quyết.

Bên kia, Tiết Ngọc Dung vừa vào nhà, Đặng Trung Quốc cũng vừa về đến.

"Không phải cháu đến xã cung ứng sao? Không mua gì à?" Kim Ngọc Mai từ phòng bếp bưng đồ ăn đi ra, hỏi Tiết Ngọc Dung.

"Cô đi xã cung ứng sao? Cô đến tòa nhà phía bắc tìm Tống Cảnh Chi thì có." Đặng Trung Quốc ném chìa khóa lên bàn.

"Cháu đến tòa phía bắc?" Kim Ngọc Mai nhìn Tiết Ngọc Dung.

"Cháu gái của bà đúng là có bản lĩnh, Tiêu Kiệt Minh đã lảng tránh rồi mà vẫn muốn nói chuyện riêng với Tống Cảnh Chi, hơn nữa còn đúng chạm mặt với vợ người ta chứ." Đặng Trung Quốc chỉ vào Tiết Ngọc Dung nói.

Khi đó cũng là giờ tan tâm, đúng lúc Đặng Trung Quốc và chính ủy Liêu cùng nhau về tòa phía nam, họ đã nhìn rõ mọi chuyện.

Chỉ là ông ta không ra mặt, chính ủy Liêu cũng muốn giữ mặt mũi cho ông ta nên chỉ nhìn một cái rồi không nói gì.

Tiết Ngọc Dung không ngờ sẽ bị Đặng Trung Quốc nhìn thấy, sắc mặt lập tức thay đổi.

"Cháu, sao cháu lại đi tìm Tống Cảnh Chi? Nó đã kết hôn rồi." Kim Ngọc Mai nhìn cô ta nói.

"Dì nhỏ à, cháu muốn hỏi một chuyện, có phải anh ấy kết hôn vì muốn chịu trách nhiệm không mà thôi." Giọng cô ta rất nhỏ, nước mắt cũng dần xuất hiện.

Cô ta ra vẻ vốn dĩ mình và Tống Cảnh Chi là một cặp nhưng bị Đường Tiêu Tiêu chia rẽ.

"Có là vậy thì liên quan gì đến cô? Ngay từ đầu Tống Cảnh Chi đã không đồng ý xem mắt với cô. Mà cô vừa ly hôn đã không biết xấu hổ, đúng là mất mặt." Đặng Trung Quốc đập một cái xuống bàn khiến hai dì cháu giật mình.

"Không ăn cơm nữa. Bà dẫn cô ta đi ngay lập tức." Ông ta nói với Kim Ngọc Mai.

"Chú à, cháu, cháu có thể đi đâu được?"

“Tôi không quan tâm. Cô cũng có cha ruột." Cô ta thật sự nghĩ nhà ông là nơi làm từ thiện?
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 143


"Nhưng cha con bé như vậy, sao có thể sống tốt ở đó?" Kim Ngọc Mai còn muốn khuyên nhủ Đặng Trung Quốc.

"Cô ta không muốn đi? Được! Vậy thì bà đi cùng cô ta luôn đi." Đặng Trung Quốc kiên quyết nói.

Ông ta hiểu tính cách của Tiết Ngọc Dung, lần này không được, nhất định sẽ lại đi tìm Tống Cảnh Chi.

Vì Kim Ngọc Mai mà ông ta đã trở trò cười của đại đội, thậm chí cả tổng cục. Ông ta thể giữ một quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào trong nhà được nữa.

Huống hồ ông ta chỉ là chú của Tiết Ngọc Dung, không có lý do và nghĩa vụ phải giúp đỡ cô ta.

Kim Ngọc Mai nhìn Đặng Trung Quốc, đã làm vợ chồng nhiều năm nên bà ta biết ông không nói đùa.

"Ngọc Dung à, hay là cháu về ở với cha đi." Kim Ngọc Mai nói với Tiết Ngọc Dung.

"Di nhỏ à, nếu cháu về đó, mẹ kế nhất định sẽ đổi cháu lấy lễ hỏi." Cô ta thật sự không muốn đi.

Điều kiện của Đặng Trung Quốc tốt hơn cha cô ta rất nhiều, thường xuyên được ăn thịt, còn ở cùng cha, không những không có thịt ăn mà ngày nào cũng phải làm việc.

Cô ta đã quen cuộc sống sung sướng ở Hải Thị, không muốn chịu khổ cùng Lý Lượng nên mới ly hôn.

Kim Ngọc Mai khó xử nhìn Đặng Trung Quốc: "Trung Quốc à, Ngọc Dung là con gái duy nhất của chị em, hay là?"

"Vậy cô đi cùng cô ta đi. Đừng quên con của chúng ta vẫn còn ở nông thôn." Đặng Trung Quốc không thèm nhìn bà ta, nói.

"Ngọc Dung, cháu vẫn nên đi đi."

Cuối cùng, Kim Ngọc Mai dọn đồ cho Tiết Ngọc Dung, đưa cô ta ra xe lửa về với cha ruột.

Sau khi về nhà, Đặng Trung Quốc đang ngồi trên sô pha chờ bà ta.

"Học kỳ sau, tôi đón mẹ và con tôi về đây, để bọn nhỏ học ở Tân Thị. Nếu tôi biết bà còn giúp đỡ Tiết Ngọc Dung thì cút về nhà mẹ đẻ đi."

Kim Ngọc Mai há miệng th* d*c, mặc dù bà cụ Đặng không hà khắc, nhưng không cho phép bà ta ra ngoài nói ra nói vào với người khác, cũng không cho phép cô cầm tiền trợ cấp của Đặng Trung Quốc giúp đỡ bất kỳ ai ở nhà mẹ đẻ.

Đặng Trung Quốc cũng biết chuyện này nên mới quyết định như vậy, không cho phép bà ta tiếp tục làm càn.

"Em biết rồi." Bà ta cảm thấy hối hận vì hôm để Tiết Ngọc Dung ở nhà mình.

Vài hôm sau, từ Lý Mẫn mà Đường Tiêu Tiêu mới biết Tiết Ngọc Dung đã không còn ở khu gia đình.

Ngày hôm đó, Tiêu Kiệt Minh về nhà nói chuyện này với vợ, lúc Lý Mẫn mới để ý Tiết Ngọc Dung.

"Sau khi mang thai, không phải chị rất ít ra ngoài sao?" Đường Tiêu Tiêu nhìn Lý Mẫn đang ăn mơ chua hỏi.

"Sáng chị vào thôn mua đồ ăn thì nghe người ta nói chuyện." Cô ấy đau nhức hết người từ khi mang thai: "Muốn ăn thử không, mẹ chị gửi đấy."

"Không, không đâu." Cô liên tục lắc đầu, mùi chua khiến răng cô đau nhức, cũng không dám ăn. "Chị xem những miếng vải bông này được không?" Vốn dĩ cô đến đây để đưa vải mà Lý Mẫn nhờ cô đến cửa hàng bách hóa mua vải bông trắng về làm tã.

"Cái này thực sự rất tốt, tốt hơn chị nghĩ." Lý Mẫn sờ chất vải rồi gật đầu.

"Chị chuẩn bị sớm quá." Cô ấy mới mang thai ba tháng mà đã chuẩn bị quần áo và tã lót.

"Sau này bụng lớn, dùng máy khâu rất bất tiện, chuẩn bị trước thì đến lúc đó sẽ không vội" Lý Mãn giải thích.

"Được rồi, em về đây. Chị ăn ít thôi cả đau dạ dày." Cô nhắc nhở.

"Yên tâm đi." Lý Mẫn vừa đáp vừa lấy một quả mơ chua khác.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 144: Em Chờ Anh Về 1


Buổi tối, khi Tống Cảnh Chi tắm rửa xong và quay trở lại phòng thì Đường Tiêu Tiêu còn đang ngồi †rước máy may.

"Sao đã trễ thế này mà vẫn còn may quần áo?" Anh đi lên phía trước, xoay người ôm eo của cô, hỏi.

"Do không có việc gì làm nên làm vài bộ quần áo cho đứa nhỏ nhiều một chút, lỡ như đến lúc đó có em bé thật thì sẽ làm không kịp." Cô nở nụ cười.

Chủ yếu là do hôm nay cô nhận được sự gợi ý từ Lý Mẫn rằng trẻ sơ sinh cần quần áo nhiều để thay khi tắm rửa, nên lo trước khỏi hoạ.

Hơn nữa cô biết không ít phụ nữ có thai sẽ có có phản ứng thai nghén, nếu đến lúc đó mà cô không may mắn bị nghén thì sẽ không có thời gian làm quần áo cho con mình.

"Vợ à, em đang nhắc nhở anh phải cố gắng đúng không?" Anh vùi đầu vào hõm cổ của cô và hôn lên đấy.

Anh đừng lộn xộn, ngua Cô nhúc nhích vài cái.

"Vợ à, em thật thơm." Anh tiếp tục ngửi cổ cô, thỉnh thoảng còn hôn lên mấy cái.

Một loạt động tác của anh làm cho cô không còn cách nào để tiếp tục may quần áo.

Và anh cũng không có dự định sẽ buông tha cho cô, đôi môi của anh dừng lại ở trên vành tai của cô.

"Ông xã." Cô nhịn không được mà phát ra âm thanh.

"Anh đây, vợ." Giọng của anh hơi khàn khàn.

Anh đặt bộ quần áo nhỏ còn chưa hoàn thành trong tay cô lên máy may rồi vòng tay ngang eo cô để ôm cô lên giường.

Hết thảy mọi chuyện đều như nước chảy thành sông, một đêm ôm nhau triền miên.

Thời điểm Đường Tiêu Tiêu tỉnh lại thì bên cạnh đã không còn bóng dáng của Tống Cảnh Chi nữa rồi, hôm nay anh trực ca sáng nên sẽ không quay về ăn điểm tâm.

Cô nhẹ nhàng xoa thắt lưng có chút đau nhức rồi ngồi ở trên giường thẫn thờ.

Từ lúc quyết định có con thì người đàn ông này bắt đầu như vậy, càng ngày càng không có tiết chế, mỗi lần còn lấy lý do vì muốn có con.

Mỗi ngày Đường Tiêu Tiêu đều đi giao hàng vào buổi sáng, sau giờ cơm trưa thì ngủ trưa, buổi chiều thì bốn cô vợ nhỏ ở lầu ba cùng tụ tập ngồi nói chuyện phiếm và may vá quần áo với nhau.

Cuộc sống thường ngày trôi qua cũng rất vui vẻ và thoải mái, thời gian trôi qua rất nhanh thấm thoát đã đến giữa tháng bảy.

Tân Thị đã mưa suốt vài ngày, trên không trung là một mảnh xám xịt, Đường Tiêu Tiêu nhìn ra ngoài cửa Sổ.

Tân Thị nối liên với kênh đào, nơi đây cũng là thành phố phát sinh thiên tai lũ lụt nhiều nhất trong lịch SỬ.

Tối hôm qua Tống Cảnh Chi còn nói nếu mưa vẫn còn tiếp tục như thế này thì năm nay sẽ khó tránh khỏi có tai họa do lũ gây ra, nhất là Lâm Thị, địa thế nơi đây nằm ở chỗ trũng, mưa quá nhanh sẽ khó thoát nước. Cô nhìn đồng hồ, cũng đã đến thời gian chuẩn bị cơm trưa.

Cô đi vào phòng bếp, trong lòng lo lắng nên không có tâm trạng nấu cơm, cô chuẩn bị nấu cháo khoai lang vào giữa trưa, áp chảo vài cái bánh ăn kèm dưa muối.

Cơm còn chưa nấu xong thì cô chợt nghe thấy tiếng chuông báo động kéo dài, có nghĩa là bọn họ phải đi ra bên ngoài cứu trợ.

Cô cũng không kịp nghĩ nhiều, biết Tống Cảnh Chi sẽ trở về lấy quần áo tắm rửa, thời gian cấp bách nên cô lập tức lấy chút thịt khô từ trong không gian và hai bộ quần áo tắm rửa, chuẩn bị hành lý tốt cho anh.

Vừa mới làm xong thì cửa cũng được mở ra.

"Vợ, anh phải đến Lâm Thị." Tống Cảnh Chi dầm mưa chạy về.

"Em đã sắp xếp đồ vật này nọ xong xuôi rồi, có gói cho anh chút thịt khô đặt trong hành lý nữa." Cô đưa tui hành quân cho anh.

"Em chờ anh về." Biết anh gấp gáp nên cô cũng không nói thêm quá nhiều.

"Em vất vả rồi." Anh buông túi hành quân xuống, kéo cô vào trong lòng và ôm chặt.

Cửa phòng của các hộ gia đình Đông một, Đông hai và hộ ở giữa đồng thời được mở ra, ba người đàn ông mang túi hành quân trên vai, trên người mặc một bộ y phục chống cháy, xoay người nhìn ve vợ của mình.

"Giữ sức khỏe!" Vô số lời nói trong lòng của các cô vợ chỉ tóm gọn lại thành ba chữ.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 145: Em Chờ Anh Về 2


Ba người lính cứu hỏa đồng thời giơ tay phải lên chào theo nghi thức quân đội, nói lời chào tạm biệt với vợ của họ.

Ba người vợ của quân nhân đứng ở hành lang trên lối đi nhỏ, nhìn chồng của họ chạy xuống lầu, ra khỏi tòa nhà phía bắc chạy về phía đại đội cứu hỏa.

Cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng của bọn họ nữa thì ba người mới nhìn nhau, trong mắt họ đều ẩn chứa sự lưu luyến và lo lắng.

Sau đó họ lại nhìn nhau cười, trong đáy mắt lộ ra sự kiêu ngạo, kiêu ngạo vì bản thân là vợ của người lính.

Chỉ huy Lý ở hộ gia đình Tây một bởi vì ở đại đội hai cho nên cũng không thể gấp gáp trở về nói lời tạm biệt với Thôi Tịnh.

Lũ lụt ở Lâm Thị vừa nhanh lại vừa mãnh liệt, nhóm của Tống Cảnh Chỉ là nhóm lính cứu hỏa của nhà nước tới vùng ngoài đầu tiên, họ cũng không có thời gian cảm thán lực tàn phá của thiên tai mà nhanh chóng tiến vào trạng thái cứu trợ.

Mưa cứ rơi mãi, không có dấu hiệu muốn dừng lại.

Hiện tại việc quan trọng nhất là sơ tán dân chúng ở chỗ trũng gặp nạn, thiên tai trước mắt, bọn họ chỉ có thể cứu người trước, sau đó mới cứu vật.

Tại hành lang của tòa nhà phía bắc thuộc viện gia chúc cứu hỏa Tân Thị, Lưu Dương đang nhảy nhót vui vẻ cùng với Lý Thiến Thiến của hộ gia đình Tây một.

Bốn người vợ quân nhân đều tự cầm chút ăn vặt trong nhà mình ra, ngồi trong nhà của Lý Mẫn ở hộ gia đình Đông hai nói chuyện phiếm.

"Không biết bọn họ thế nào rồi?" Đường Tiêu Tiêu mở miệng nói.

Đây là lần đầu tiên cô trải qua việc Tống Cảnh Chi phải đi đến vùng khác để cứu trợ, mà lại là cứu trợ các nạn dân bị lũ lụt.

"Haizz, còn sao nữa, cũng cứ vậy thôi, mưa vẫn không ngừng thế này thì công tác cứu trợ này lại càng khó." Thôi Tịnh và Diêu Lệ là hai trong bốn người có thời gian kết hôn dài nhất, lại còn là dân bản địa ở Tân Thị này.

"Tôi đoán có lẽ nếu không qua nửa tháng hay một tháng là chưa về được đâu." Diêu Lệ nói.

Chờ lũ lụt rút xuống thì đội lính cứu hỏa còn phải phụ trách công tác xây dựng lại sau lũ lụt nữa, là đội cứu hỏa các nơi đó gần nhất thì cả đội của Tống Cảnh Chi họ chắc chắn là phải ở lại rồi.

"Cũng không biết khi nào thì mưa mới dừng nữa." Lý Mẫn sờ bụng mình, hiện tại cô ấy mang thai đã tròn ba tháng, phần bụng đã nhô ra một ít.

"Có lẽ sẽ nhanh thôi." Đường Tiêu Tiêu nhìn ra bầu trời ở bên ngoài.

Cũng may là mấy ngày nay mưa cũng có xu hướng nhỏ lại, nếu không Tân Thị cũng sẽ bị ngập.

Các thành viên trong đội cứu hỏa giải cứu Lâm Thị ướt đẫm cả người, ngoại trừ phải cứu trợ các dân chúng gặp nạn, bọn họ còn phải tiến thêm một bước mở rộng công tác phòng ngừa các hệ lụy từ lũ lụt.

Thời tiết cứ mưa liên tục mang đến sự cản trở rất lớn đối với công tác cứu trợ của họ.

Cả người Tống Cảnh Chi cũng đã ướt đẫm, bên trong giày đều là nước nhưng anh cũng không có tâm trạng để ý tới điều này.

Anh lấy một khúc thịt khô từ trong túi ra, thịt khô bị ngâm nước nên đã nở to rồi, anh kẹp trong bánh quy rồi cứ vậy mà ăn, mấy ngày nay anh đều ăn như vậy.

Anh lấy thêm thịt khô từ trong túi hành quân ra, không đến giữa trưa thì thịt đã bị ngâm nở rất to, nhưng là cho dù là bị ngâm nở thì anh cũng không nở vứt bỏ. Đây là món mà vợ anh đã chuẩn bị cho anh, cũng là biện pháp giúp anh có thể bổ sung duy nhất trong hoàn cảnh này.

“Anh ở đây à?" Lúc này Lưu Quân đã đi tới, hiện giờ anh ấy được phân công ở cùng một tổ với Tống Cảnh Chi.

"Muốn ăn không?" Anh lấy ra thịt khô đã bị ngâm nở trong túi ra.

"Thứ tốt như thế này sao lại không cần." Anh ấy nhận lấy thịt khô, há mồm ăn ngay.

"Tình huống bên kia sao rồi?" Anh hỏi, đội phụ trách của họ phụ trách cứu hộ các người dân gặp nạn bị nhốt rồi đưa bọn họ di chuyển đến khu vực an toàn.

"Nhiều người không muốn dời đi, bất cứ giá nào cũng phải ở lại trông coi nhà mình, khóc lóc kêu trời kêu đất." Lưu Quân lắc đầu.

Tống Cảnh Chi nhìn về phía các căn nhà ở khu vực có địa thế trũng đang bị ngập lụt, thở dài.

"Cả gia đình cùng nhau cố gắng xây dựng nên mà, sao lại bỏ được."

Lưu Quân vừa cắn thịt khô vừa gật đầu.

"Mặc kệ như thế nào, nhất định phải cam kết việc di dời dân chúng gặp nạn một cách thành công, chờ lũ rút xuống rồi nói sau." Anh đứng lên, nhìn về phía không trung.

Tuy rằng trời vẫn còn đang mưa, nhưng bầu trời cũng đã dần trong lại, có lẽ mưa sẽ dừng nhanh thôi.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 146: Anh Đã Trở Về 1


Sau khi Tân Thị ngưng mưa thì Đường Tiêu Tiêu lại khôi phục việc giao hàng.

Ngày sắp đến kinh nguyệt thì cô không ra ngoài, chủ yếu là cô sợ lúc ở trên đường thì chuyện ấy đột nhiên đến.

Cô ở nhà đợi cả một ngày, nhưng kinh nguyệt vô cùng đúng kỳ vào hàng tháng lại không thấy.

Ngày tiếp theo, ngày hôm sau, ngày thứ ba, ngày thứ tư...

Thời đại này không có que thử thai, đi bệnh viện kiểm tra thì lại quá sớm cho nên cô chỉ có thể chờ.

Cho đến một tháng sau khi Tống Cảnh Chi đến Lâm Thị thì Đường Tiêu Tiêu mới đi đến bệnh viện thành phố.

Lúc ra khỏi bệnh viện, tâm trạng của cô rất phức tạp, cô mang thai.

Nhưng người mà cô muốn báo tin này nhất hiện tại lại không có bên cạnh cô.

Bây giờ cô vô cùng nhớ thương Tống Cảnh Chi, cô muốn nói cho anh biết rằng cô mang thai, bọn họ đã có con.

Bởi vì xác định bản thân có thai nên cô không dám chạy xe đạp nữa mà là đẩy xe đạp trở về.

Sau khi về đến nhà thì cô đi vào không gian đếm số tiền mà cô kiếm được ở chợ đen tỉnh Hồ Nam và sau khi đến Tân Thị.

Gần một năm mà cô đã lời được gần ba mươi ngàn đồng, số tiền này đã đủ để cô làm vốn sau khi mở ra cải cách.

Cho nên cô chuẩn bị ngừng việc giao hàng, dù sao bây giờ việc quan trọng nhất là đứa bé này.

Cô chưa nói với ai về tin cô đã mang thai, cô muốn người thứ nhất mà cô chia sẻ tin này là Tống Cảnh Chỉ.

Vài ngày sau khi đi kiểm tra thì Đường Tiêu Tiêu bắt đầu có triệu chứng ốm nghén, nguyên nhân gây ra là hôm nay cô chuẩn bị nấu canh cá trích để bổ sung dinh dưỡng.

Vào lúc làm cá, mùi tanh của cá xộc vào mũi, trong nháy mắt cô bắt đầu nôn khan, từ đó cô bắt đầu cuộc sống ăn vào là nôn.

Nhưng cô biết dinh dưỡng của đứa bé là hấp thu từ cơ thể mẹ, nên cho dù ăn là nôn thì cô vẫn kiên trì ăn vào bụng một ít.

Cho đến có một lần Đường Tiêu Tiêu nôn đến cả người mềm oặt, suýt chút nữa đã té xỉu ở trong WC, cô vừa khóc vừa đi ra khỏi WC.

Thật ra cô cũng không biết tại sao mình lại khóc, cô thông cảm cho Tống Cảnh Chi, anh là người lính, và có hàng trăm hàng ngàn người vợ của lính chứ không phải chỉ có một mình cô, nhưng cô vẫn cảm thấy rất tủi thân.

Giờ khắc này cô vô cùng hy vọng anh có thể xuất hiện ở trước mặt cô, ôm cô, an ủi cô một tiếng.

Lúc Tống Cảnh Chi từ Lâm Thị trở về thì đêm đã khuya, anh đoán giờ này chắc hẳn vợ anh đã ngủ nên động tác của anh rất nhẹ.

Cửa phòng mở ra, đèn trong phòng ngủ còn đang hắt sáng ra ngoài từ khe cửa, giờ này đã là rạng sáng, sao vẫn còn chưa ngủ? Lúc này, cửa phòng ngủ mở ra, cô ngơ ngác nhìn người đang đứng ở trong phòng khách.

"Anh đã về." Cô chạy về phía anh, vội vàng nhào vào ngực anh và ôm chặt lấy anh.

“Anh đã trở về."

Hai tay anh vòng lại ôm hết vòng eo của cô: "Sao lại gây thế này?"

Nghe anh nói như thế, cô oa lên một tiếng và bắt đầu khóc, khóc ra hết tất cả sự tủi thân vì nôn nghén mấy ngày nay.

"Em sao thế? Ai bắt nạt em?" Anh nâng tay đẩy cô ra khỏi lòng mình, nhưng cô lại không chịu buông tay dù cho như thế nào.

Anh ơi" Cô vừa khóc vừa gọi anh.

"Anh ở đây, em nói đi, rốt cuộc em sao thế?" Anh vẫn tiếp tục kéo cô ra khỏi lòng mình.

Anh cẩn thận nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô và nhận ra cằm của cô nhọn hơn so với lúc trước, sắc mặt cũng vô cùng tái nhợt.

"Em bị bệnh à? Đi bệnh viện chưa?" Anh hỏi.

Cô vừa khóc vừa lắc đầu, rồi cô lại đột ngột nin khóc mà cười."Anh sắp làm cha."

Sau đó lại bĩu đôi môi nhỏ nhắn: "Nhưng mà mang thai thật sự quá khó chịu rồi, mặc kệ em ăn gì cũng đều muốn nôn."

"Đi, đi thôi nào, chúng ta đi đến bệnh viện." Tâm trí anh lúc này đều là câu nói cô ăn gì cũng muốn nôn ra.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 147: Anh Đã Trở Về 2


Cô giữ chặt anh: "Anh có nghe em nói không? Em nói anh sắp làm cha, em mang thai."

"Mang thai?" Lúc này Tống Cảnh Chi mới phản ứng lại hiện giờ đang có chuyện gì xảy ra.

Sau đó, anh nở nụ cười giống như một đứa ngốc:"Ha ha."

Nhưng anh cũng chỉ vui vẻ một hồi, anh vẫn còn nhớ cô vợ nhỏ của anh nói cô ăn gì cũng đều nôn ra.

"Em có đi đến bệnh viện khám chưa?”

"Đây là phản ứng khi mang thai, bác sĩ không giải quyết được." Cô lắc đầu.

"Vậy sao khuya vậy rồi mà em vẫn chưa ngủ? Không thoải mái à?" Anh đỡ cô trở về phòng, để cô ngồi ổn ở trên giường.

"Em đói bụng." Cô bĩu môi, cô vốn dự định ăn bánh bông lan.

"Anh nấu mì cho em ăn nhé?" Ăn đồ nóng thì bụng sẽ dễ chịu hơn.

Cô gật đầu.

Sau khi ăn mì xong thì Đường Tiêu Tiêu đã cho Tống Cảnh Chỉ mở mang kiến thức cái gì gọi là tình trạng ăn xong chưa đợi tiêu hóa thì đã nôn ra ngay.

Anh vừa võ lưng giúp cô, lại vừa đau lòng đến nỗi đôi mày cũng nhíu lại, khóe mắt ửng đỏ.

Trong khoảng thời gian anh không ở nhà thì vợ anh đã vượt qua bằng cách nào?

Sau khi nôn xong thì cô iu xìu tựa vào trên người anh: “Anh, khó chịu."

Anh ôm cô lên, sau đó lại đặt cô lên giường, nhẹ nhàng xoa bụng cho cô.

"Ngày mai chúng ta vẫn nên đến bệnh viện khám xem sao, cứ như vậy mãi cũng không tốt."

"Không cần, ngày mai anh viết thư cho mẹ, nhắn mẹ gửi cho em một ít táo chua đi." Mấy ngày hôm trước cô có ăn vài viên ô mai ở nhà Lý Mẫn, cũng có một chút hiệu quả.

Nhưng món đó cũng do nhà mẹ của Lý Mẫn gửi cho cô ấy, cô không thể không biết xấu hổ mà mở miệng xin.

"Được, anh sẽ gọi điện thoại." Đại đội ở công xã có điện thoại, gọi điện thoại sẽ nhanh hơn.

"Vâng, em muốn báo tin vui này cho anh đầu tiên cho nên chưa nói cho ai cả, anh nhớ báo tin vui cho cha mẹ hai bên nhé." Cô dịch vào trong lòng anh.

"Được, ngủ đi, anh ngủ cùng em." Anh nhẹ nhàng ve vào sau lưng cô.

"Vâng." Cô nhắm hai mắt lại, có anh bên cạnh, cô ngủ rất an tâm.

Tống Cảnh Chi nhìn thấy sắc mặt của cô khi ngủ say, hôn lên trán cô một cái, một nụ hôn thay cho tất cả sự đau lòng và áy náy.

Đêm nay Đường Tiêu Tiêu ngủ rất ngon, trong mơ có hai đứa nhỏ mặc yếm đỏ giống như em bé trong tranh tết vẫy tay với cô.

Đến ngày hôm sau, tin tức Đường Tiêu Tiêu mang thai mới được truyền ra ngoài, nghe nói cô nôn nghén, Lý Mẫn nhanh chân đưa đến cho cô một ít ô mai.

"Sao em không nói sớm chứ, đã thân thuộc như vậy rồi, khách sáo vậy làm chi?"

"Em chỉ muốn cho anh ấy là người biết tin vui này đầu tiên mà thôi." Cô cười nói, tiện thể bày tỏ lòng biết ơn đối với Lý Mẫn.

Lý Mẫn hiểu được tâm trạng của cô, nên cũng chưa nói thêm cái gì.

Tống Cảnh Chi nói điện thoại ở tổng bộ xong thì lại đi đến bưu cục gửi thư, khi anh trở về thì có mang vê một ít dưa chua.

"Dưa chua ở đâu thế?" Mắt cô nhìn vào dưa chua, trong miệng không ngừng tiết ra nước bọt.

"Chủ nhiệm Trương cho đấy, bà ấy nói cho em ăn thử xem, nói không chừng sẽ có hiệu quả." Tống Cảnh Chi cười nói, chuẩn bị giữa trưa nấu canh dưa chua.

"Có phải hiện tại tất cả mọi người ở viện gia chúc đều biết em đang nôn nghén hay không?" Cô nhìn anh.

Tống Cảnh Chi cười ha ha: "Vợ à, không phải anh muốn đi học hỏi mọi người một chút, hy vọng em có thể dễ chịu một ít hay sao?"

Người ở viện gia chúc không chỉ biết Đường Tiêu Tiêu ốm nghén mà còn biết Tống Cảnh Chỉ là một người yêu thương vợ nữa.

Cô cạn lời, thế này thì tốt rồi, giờ đã nổi tiếng khắp viện gia chúc rồi.

Khi Tống Cảnh Chi bưng canh dưa chua đặt lên trên bàn thì cô đã không nhịn được mà nếm thử một ngụm.

Anh hồi hộp nhìn cô, phát hiện cô cũng không có dấu hiệu muốn nôn.

"Có thể thêm chút cay hay không?" Cô hỏi, trước đây khi ở tỉnh Hồ Nam cô có ăn canh dưa chua do mẹ Tống nấu, đột nhiên cô rất nhớ mùi vị của món này.

"Được, để anh đi thêm vào." Anh lại bưng canh dưa chua vào phòng bếp.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 148


Cuối cùng, dưới cái nhìn chăm chú của Tống Cảnh Chi, rốt cuộc cô cũng ăn canh dưa chua với hai chén cơm.

"Cuối cùng cũng ăn được rồi." Dựa vào ghế, cô vẫn chưa thỏa mãn mà l**m l**m môi.

"Ăn được là tốt rồi." Anh vui vẻ nhếch môi, lát nữa sẽ đi đổi một ít với các thím ở trong viện gia chúc.

Dưới sự giúp đỡ từ canh dưa chua của Tống Cảnh Chi và ô mai của Lý Mẫn, rốt cuộc Đường Tiêu Tiêu cũng được được táo chua, bánh táo chua, khoai lang táo chua mà mẹ Tống gửi tới.

Một gói thật là to, là cha Tống mẹ Tống đi các nhà trong thôn để đổi, đủ cho cô ăn đến khi đứa bé ra đời, bên trong cái bọc còn có một phong thư do mẹ Tống viết.

Mở đầu bức thư là một tràn mắng chửi Tống Cảnh Chi, chất vấn anh rằng tại sao Đường Tiêu Tiêu lại mang thai sớm như vậy.

Sau đó tới sự quan tâm của bà đối với Đường Tiêu Tiêu, hỏi ngoại trừ nôn nghén ra còn có phản ứng gì khác hay không.

Cô đọc những lời mẹ Tống mắng chửi anh trong thư, cười ha ha, Tống Cảnh Chi lại thấy rất uất ức. Rõ ràng đây là quyết định của hai người, mà sao người bị mắng lại là anh?

Có táo chua, bây giờ Đường Tiêu Tiêu ăn rất ngon.

Tối hôm đó, hai người nằm ở trên giường, Tống Cảnh Chi nhẹ nhàng ôm lấy cô.

"Cuối cùng thịt mất đi cũng quay lại rồi."

"Nóng muốn chết." Cô vỗ vỗ bàn tay to đặt ở bên hông.

Hiện tại đã đến tháng chín, nhưng bởi vì bản thân phụ nữ có thai có nhiệt độ cơ thể cao, mà Tống Cảnh Chi cũng có nhiệt độ cơ thể cao, khiến cô đã toát một chút mồ hôi.

"Vậy tạm thời không đắp chăn, lát nữa lại đắp." Anh lấy chăn mỏng trên người hai người ra.

"Em muốn ăn đậu hủ thối." Cô mở to đôi mắt trong suốt nhìn về phía anh.

"..." Từ sau khi cô vợ nhỏ nhà anh không còn ốm nghén, luôn có thể đưa ra những yêu cầu vào nửa đêm khiến anh không thể nào thỏa mãn được.

"Em không biết làm đậu hũ thối, không gian cũng không có."

"Nhưng em muốn ăn." Cô tiếp tục nhìn anh.

"Đậu hủ không thối được không?"

"Được." Cô gật đầu, dù sao cũng tốt hơn là không có gì.

Từ không gian lấy cho anh một miếng đậu hũ, Tống Cảnh Chi đi vào phòng bếp.

Khi anh bưng đậu hũ lên, Đường Tiêu Tiêu giơ ngón tay cái lên với anh.

Đậu phụ được anh cắt thành từng miếng nhỏ, chiên qua với dầu, ngoại trừ không có thối thì những điểm khác đều giống như đậu phụ thối.

Cầm đũa lên nếm thử một miếng, cô thỏa mãn nhắm hai mắt lại.

"Ngon quá đi, ngày mai muốn ăn nữa."

"Được, ngày mai sẽ làm cho em." Anh nở nụ cười cưng chiều. Bởi vì biểu hiện xuất sắc của Tống Cảnh Chi trong nạn lụt ở Lâm Thị, cuối tháng chín anh đã được lên làm chỉ huy cấp hai.

Gần đây Đường Tiêu Tiêu phát hiện bụng dưới của cô hình như đã nhô lên không ít, tính toán ngày tháng, tính tới tính lui thì cô mang thai còn chưa có tới ba tháng.

"Sao em cảm thấy bụng em còn to hơn bụng chị Mẫn lúc mang thai ba tháng nhỉ?" Cô vừa vuốt bụng, vừa nhìn về phía Tống Cảnh Chi đang ngồi ở trên ghế đọc sách.

"Vậy sao?" Anh đặt sách xuống, sờ bụng dưới của cô, anh không biết mang thai ba tháng thì bụng lớn cỡ nào.

"Hay là chúng ta đi bệnh viện xem thử?" Anh hỏi.

"Mấy ngày nữa đi, đợi cho đủ ba tháng." Cô vừa cười vừa nói.

"Được, nghe lời em.”

Từ sau khi Tống Cảnh Chi trở về, cơm ba bữa đều do anh làm, Đường Tiêu Tiêu chỉ phụ trách ăn.

Lúc không có việc gì, cô cũng sẽ đến xã cung ứng ở bên cạnh tổng cục cứu hỏa, hoặc là đi lòng vòng một chút. Còn đi xa hơn, Tống Cảnh Chi sẽ không cho cô đi, trừ khi có anh đi cùng.

Hôm nay sau khi ăn sáng xong, chờ Tống Cảnh Chi đi huấn luyện thì cô cũng ra ngoài.

Cô ăn rất ngon miệng, ngày nào cũng ăn nhiều, cho nên cô cũng khá cẩn thận, cố gắng di lại nhiều, kẻo sau này lúc sinh con không dễ sinh.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 149


Vừa mới xuống cầu thang, cô đã suýt bị một bóng dáng va phải, đó là một cô gái mặc một chiếc váy liền.

Đối phương cũng không có nói xin lỗi, mà nhanh chóng lên lầu.

Đường Tiêu Tiêu khẽ nhíu mày, tuy rằng cô đến viện gia chúc đã hơn nửa năm, nhưng bởi vì bình thường không hay giao tiếp với người khác.

Cho nên phần lớn mọi người đều chỉ gặp qua chứ cũng không quen, bình thường gặp mặt cũng chỉ gật gật đầu, bao gôm nhóm người ở tòa nhà phía Bắc.

Nhưng cô gái vừa rồi, Đường Tiêu Tiêu thật sự chưa từng gặp.

Cô nhìn lên lâu một cái, rôi đi đến cổng của viện gia chúc, trên tay cô có một ít phiếu vải sắp hết hạn, cô chuẩn bị đến xã cung ứng mua một ít vải, làm miếng đệm lót cho con.

"Tiêu Tiêu, cô chuẩn bị đi ra ngoài à." Lúc đi ngang hội ủy viên gia đình, trừng hợp Trương Vệ Hồng từ hội ủy viên đi ra.

"Chủ nhiệm Trương, tôi đến xã cung ứng mua vài thứ." Cô vừa cười vừa nói.

"Tôi còn đang chuẩn bị đến nhà cô đấy." Trương Vệ Hồng nhìn cô mỉm cười, lại nhìn bụng cô.

"Cô mới có thai ba tháng thôi đung không? Sao bụng dưới lại căng thế?"

"Còn thiếu mấy ngày nữa, có lẽ ăn khá nhiều, đang chuẩn bị đủ ba tháng thì đến bệnh viện khám." Cô bị Trương Vệ Hồng nhìn làm cho chút ngượng ngùng.

"Phải đi khám đi, có khi bên trong không chỉ có một đứa." Tuy rằng hiện tại sinh đôi rất ít, nhưng cũng không phải là không có.

"Chủ nhiệm Trương, bà tìm tôi có việc gì sao?" Sinh một hay sinh đôi đều không có vấn đề gì, đều là con của mình.

"Ờ ờ, đúng rồi, vừa nói chuyện đã quên mất chuyện chính. Tôi lại làm không ít dưa chua, mang cho cô một ít, đang chuẩn bị đưa qua cho cô đây." Chủ nhiệm Trương vừa cười vừa nói.

"Vậy ngại quá, chủ nhiệm Trương."

Tống Cảnh Chi đã đổi không ít dưa chua, nhưng đúng là của Trương Vệ Hồng làm vẫn ngon nhất.

"Không có gì, chỉ là một chút dưa chua mà thôi, nếu cô muốn đến xã cung ứng, vậy lát nữa cô lại tới lấy nhé."

"Được." Cô cũng đang định mua vài thứ từ xã cung ứng về làm quà cảm ơn Trương Vệ Hồng.

Thật ra, Đường Tiêu Tiêu cũng biết làm dưa chua, nhưng dưa chua cô làm, nấu canh dưa chua cũng không có ngon.

Bây giờ khẩu vị của cô rất kỳ quái, luôn thích ăn một số đồ chua cay.

Nhất là táo chua mà mẹ Tống gửi tới, mỗi ngày đều phải ăn không ít.

Từ xã cung ứng trở về, cô mua một ít vải, còn mua cho Trương Vệ Hồng một cân gạo nếp, để bày tỏ lòng biết ơn.

Ban đầu Trương Vệ Hồng không chịu nhận, nhưng hai người xô xô đẩy đẩy, bà ấy lại sợ làm bụng Đường Tiêu Tiêu bị thương, nên cuối cùng vẫn nhận lấy. Lúc trở về tòa nhà phía Bắc, Đường Tiêu Tiêu lên lầu lại thấy cô gái kia. Cô gái kia cũng không vội vàng như vừa rồi, đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt.

Đường Tiêu Tiêu cảm thấy có chút khó hiểu, đi lướt qua cô gái này rồi lên lầu.

Lúc đi tới lầu ba, cửa trung hộ và hộ 1 phía tây đều mở, lúc cô đi tới cửa thì bị Lý Mẫn gọi lại.

"Vừa rồi em mới bỏ lỡ một màn kịch hay đấy."

"Cái gì?"

"Em vào đi, chị Lệ và chị Tịnh đều ở chỗ chị." Lý Mẫn vẫy tay với cô.

"Em cất đồ trước đã." Cô mở cửa nhà, để tạm đồ vào phòng khách, mới đi ra ngoài đến nhà Lý Mẫn.

Vào trong nhìn một cái, quả nhiên là quân chúng hóng hớt đạt tiêu chuẩn, trên bàn không chỉ đặt hạt dưa đậu phộng, còn có dưa hấu và dưa chuột.

"Mướp và dưa chuột, hai người mang thai ăn ít thôi." Thôi Tịnh nhắc nhở, đây đều là những thứ mà ngày hôm qua cô ấy từ nhà mẹ đẻ mang về.

Rốt cuộc là chuyện gì?" Đường Tiêu Tiêu ngồi xuống, Lý Mẫn rót cho cô một ly nước đường đỏ.

"Cô gái vừa rồi, cô có thấy không?" Diêu Lệ hỏi.

"Có thấy, rất mất lịch sự, mà sao thế?" Cô hỏi.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 150: Vợ, Anh Có Giỏi Không 1


"Cô gái mà nhà trưởng chỉ huy Trần ở hộ 2 phía đông lầu trên đã đính hôn, con trai trong nhà làm lính, truyền đến tin tức lúc làm nhiệm vụ bị trọng thương hy sinh, nên tới đòi tiền đền bù." Lý Mẫn chỉ chỉ trên lầu.

"... Đường Tiêu Tiêu có chút cạn lời.

Kiểu mới chỉ đính hôn như thế này, không có tư cách để đòi tiền trợ cấp.

Nếu như nhà trai đã đưa sính lễ, mà nhà gái biết thấu tình đạt thì ngay cả sính lễ cũng sẽ trả lại, chứ nào có đạo lý tới đòi tiền đền bù.

"Tiên đền bù còn chưa tới tay cha mẹ, mà đã tới đòi tiền đền bù rồi." Diêu Lệ lắc đầu.

"Em không biết trận ầm ï vừa rồi, khiến đa số những người có ở tòa nhà phía Bắc đều ra ngoài, còn vợ của trưởng chỉ huy Trần thì tức giận đến mức ngất xỉu." Thôi Tịnh nói.

"Tin tức này là quân khu truyền ve sao?" Đường Tiêu Tiêu tò mò hỏi.

Theo lý mà nói nếu thật sự hy sinh, tin tức truyền đến, tiên đền bù cũng sẽ đến theo.

"Không phải, là cô gái kia không biết đã nghe được tin tức từ đâu, hai vợ chồng trưởng chỉ huy Trần cũng nghe từ miệng cô ấy mà ra." Giọng nói Lý Mẫn có chút kích động.

Dù sao cũng là quân tẩu, tất nhiên thấy rất bất bình với chuyện này.

"Nói không chừng người ta không có chuyện gì đâu." Đường Tiêu Tiêu nói.

Thời đại này tin tức tắc nghẽn, có khi là tin tức bị sai.

"Cũng đúng, không thể chỉ nghe từ phía của cô ấy được." Diêu Lệ gật đầu.

"Kiểu gì trưởng chỉ huy Trân cũng sẽ đi xác nhận chuyện này." Thôi Tịnh cảm thấy nếu đã có tin đồn này, hẳn cũng không phải là tin đồn vô căn cứ.

Suy đoán của Thôi Tịnh suy cũng không sai, buổi trưa sau khi chỉ huy trưởng Trần trở về nghe vợ mình kể chuyện này, lập tức đến tổng cục gọi điện thoại cho con trai Trần Vũ ở quân khu.

Nhận được tin tức đúng là Trần Vũ làm nhiệm vụ bị thương, nhưng cũng không có hy sinh.

Ba ngày sau Tống Cảnh Chi tới lượt được nghỉ, vừa vặn là ngày Đường Tiêu Tiêu mang thai tròn ba tháng, hai người cùng đến bệnh viện.

"Bác sĩ, vợ tôi thế nào rồi?" Bác sĩ mới đặt tay lên tay Đường Tiêu Tiêu, anh đã bắt đầu hỏi.

Bác sĩ ngẩng đầu nhìn anh một cái, cũng không nói gì.

Ánh mắt của Tống Cảnh Chi vẫn luôn thay đổi qua lại giữa bác sĩ và vợ anh, thấy bác sĩ vẫn không nói gì, anh có chút sốt ruột.

"Bác sĩ, bà nói gì đi chứ."

"Tôi nói này, cái cậu quân nhân này thật là, sao không có chút kiên nhẫn nào vậy." Bác sĩ là một người phụ nữ trung niên hiền lành.

"Tôi, tôi có hơi lo lắng." Anh thấy hơi ngượng ngùng.

"Vừa rồi theo tôi sờ thì hình như là song thai, nếu muốn chắc chắn thì phải chờ lớn tháng hơn một chút." Bác sĩ cười nói. "Thật sự là sinh đôi?" Đường Tiêu Tiêu có chút ngạc nhiên.

"Còn phải xác định lại, nhưng nhìn kích thước bụng dưới của cô, hẳn là đúng tám chín phần rồi."

Hai vợ chồng liếc mắt nhìn nhau, vui vẻ nở nụ cười.

Bác sĩ nhìn dáng vẻ vui vẻ của hai người, dặn dò: "Bình thường nên vận động nhiều, một bữa không nên ăn nhiều, mà cố gắng chia nhỏ thành nhiều bữa."

"Vâng, cảm ơn bác sĩ."

Sau khi hai người nói cảm ơn thì rời khỏi bệnh viện, vì Đường Tiêu Tiêu đang mang thai nên bọn họ không có đi xe đạp.

"Vợ à, anh có giỏi không?" Vừa ra khỏi bệnh viện, Tống Cảnh Chi đã nhỏ giọng hỏi.

Cô liếc anh một cái: "Anh à, mặt mũi của anh đâu rồi?"

"Có vợ con đuề huêề rồi, còn cân mặt mũi làm gì nữa." Khóe miệng anh nhếch lên, thật lâu không buông xuống.

Đường Tiêu Tiêu nhìn người đàn ông bên cạnh, cô có chút hoài niệm Tống Cảnh Chi dựa vào giường, không thể xuống giường ở thôn Ngọc Hồ, là sao vậy nhỉ?

"Vợ, chúng ta đi đến cửa hàng bách hóa thôi." Anh kéo cánh tay cô nói.

"Đi làm gì?" Cô hỏi, đồ đạc trong cửa hàng bách hóa, trong không gian của cô đều có.

"Đi mua đồ, em xem trong bụng em có hai em bé, dù sao cũng phải ăn gì đó bổ dưỡng. Còn có quần áo của em bé, mấy ngày nay em làm, cũng chỉ làm một phần..."

“Anh à, trong không gian của em có hết." Cô nhắc nhở.

"Không không không, loại cảm giác này không giống." Anh liên tục xua tay, kéo cô đi đến cửa hàng bách hóa.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 151: Vợ, Anh Có Giỏi Không 2


Sau khi đến cửa hàng bách hóa, trước tiên Tống Cảnh Chi dẫn cô đi mua không ít thực phẩm dinh dưỡng, đến quầy mua quân áo trẻ con, cuối cùng Đường Tiêu Tiêu cũng biết mục đích của anh.

"Đồng chí, phiên cô đưa bộ quần áo màu hồng kia cho tôi xem với."

"Đồng chí, cho tôi xem cái váy nhỏ màu hồng kia với."

"Đồng chí, cái vải lót màu hồng kia..."

"Tống Cảnh Chi, sao anh chắc chắn trong bụng của em là con gái?" Cô nhìn về phía anh.

"Hai đứa mà, kiểu gì cũng có một đứa là con gái. Anh muốn một bé gái mềm mại giống như là em vậy." Anh nở nụ cười với cô, trong ánh mắt tràn ngập mong đợi.

"Ha ha." Cô nở nụ cười, cũng không muốn để ý đến anh.

Sau khi về đến nhà, Tống Cảnh Chi đỡ cô vào phòng.

"Vợ, em lên giường nằm một lát, anh đi nấu cơm."

"Không đi, em không mệt, anh đi nấu cơm đi, không cần lo cho em." Cô lắc đầu, hiện tại mới ba tháng, làm gì có lên giường nghỉ ngơi suốt được.

Buổi trưa Tống Cảnh Chi cất công hầm canh gà cho cô, cô uống một tô lớn thật ngon lành, lại ăn một cái đùi gà và một cái bánh bao ngũ cốc.

Lúc còn muốn múc thêm một chén canh gà thì bị anh ngăn cản.

"Bác sĩ nói phải chia nhỏ thành nhiều bữa ăn, như vậy là đủ rồi."

Cô chu cái miệng nhỏ nhắn, giơ một ngón tay đến trước mặt anh, nũng nịu nói: "Uống thêm một chén nữa thôi."

"Không được, chuyện khác có thể đồng ý với em nhưng chuyện này không được." Anh nắm lấy đầu ngón tay của cô rồi cười nói.

"Hừ, một chút canh gà cũng không nỡ cho em uống." Cô giả bộ tức giận, giậm chân đi vào trong phòng.

Tống Cảnh Chi nhanh chóng đi theo cô vào phòng, thấy cô ngồi ở trên giường, xoay gương mặt nhỏ nhắn sang bên cạnh.

"Vợ, không phải anh tiếc, mà bác sĩ nói... Anh khom lưng, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại, đối diện với gương mặt tươi cười của cô.

"Làm cả buổi, cuối cùng là lừa anh à." Anh có chút dở khóc dở cười.

"Ai bảo anh không bị lừa chứ."

"Do anh thương em mà?" Anh đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

"Biết, biết." Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô cọ cọ vào lòng bàn tay anh.

"Bác sĩ nói phải vận động nhiều, anh và em cùng ra ngoài tản bộ nhé?" Anh hỏi.

"Hơi buồn ngủ, để sau bữa tối rồi đi bộ được không?" Cô làm nũng, trong khoảng thời gian này cô cứ ăn cơm xong là lại bắt đầu buồn ngủ.

"Cũng không phải không được, nhưng sau bữa tối nhất định phải đi tản bộ, làm nũng cũng vô dụng."

Trong thư của mẹ Tống cũng nhắc là phải vận động nhiều, như vậy sẽ có lợi khi sinh, Tống Cảnh Chi đã ghi nhớ trong lòng.

"Không thành vấn đề." Cô thề thốt gật đầu.

Anh đỡ Đường Tiêu Tiêu nằm xuống, bản thân cũng tựa vào đầu giường, cầm sách trên tủ đầu giường, lật đến trang hôm qua đọc, bắt đầu đọc sách cho cô.

Cô nghiêng người nằm xuống, một tay khoác lên lưng anh, nghe giọng nói có chút từ tính của anh, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Đợi đến khi cô ngủ thiếp đi, anh mới bắt đầu đứng dậy thu dọn bàn cơm, lại hâm canh gà ở trên bếp than, chờ lúc cô tỉnh dậy thì có thể uống.

Sau khi dọn dẹp xong, Tống Cảnh Chi trở lại phòng, tựa vào đầu giường, lang lặng nhìn nhan sắc của cô vợ nhỏ nhà anh khi ngủ. Bàn tay to nhẹ nhàng v**t v* bụng dưới của cô, trong này có con của họ, khiến anh không khỏi lộ ra nụ cười.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 152


Sau buổi cơm tối, Đường Tiêu Tiêu không muốn đi ra ngoài tản bộ, chuẩn bị lặp lại trò cũ mà bắt đầu làm nũng, nhưng có làm thế nào Tống Cảnh Chi cũng không đồng ý.

“Anh à, anh không yêu em nữa sao?" Cô mở to đôi mắt ngập nước với vẻ lên án, như thể ngay sau đó hạt đậu vàng sẽ rơi xuống ngay.

Anh giơ tay che kín đôi mắt của cô: "Anh yêu em, nhưng dù sao cũng phải xuống lầu tản bộ, nói gì cũng vô dụng."

“Anh, anh nhìn em này." Cô dùng sức đẩy bàn tay to của anh ra, nhưng làm thế nào cũng không kéo xuống được.

"Không nhìn, vừa nhìn đã mềm lòng."

Tống Cảnh Chi biết, Đường Tiêu Tiêu đã nắm bắt được điểm này của mình.

"Thật sự không thể thương lượng lại sao?"

"Không thể." Về điểm này, thái độ của anh rất kiên quyết.

Vậy được rồi." Biết anh đã quyết tâm, cô cũng không giãy giụa nữa.

Hai vợ chồng đi xuống lầu, đầu tháng mười là lúc thời tiết không nóng không lạnh, viện gia chúc có không ít người ăn uống xong đều đi ra tản bộ, hoặc là tụ tập một chỗ để tám chuyện trong nhà.

Nếu gặp được người cũng là quân nhân, Tống Cảnh Chi còn có thể chào hỏi, nếu gặp được gia đình quân nhân thì hai người đều chỉ mỉm cười gật đầu.

Ngược lại có không ít người quen biết hai vợ chồng, hai người bọn họ cũng chỉ có thể gọi thím nếu lớn tuổi, gọi chị dâu nếu còn trẻ.

Dao quanh viện gia chúc hơn nửa tiếng, Tống Cảnh Chi nhìn đồng hồ, mới đồng ý đề nghị muốn trở về của cô.

Sau khi về đến nhà, anh lấy một chậu nước nóng ngâm chân cho cô.

Nhìn người đàn ông chà chân cho mình, trong lòng Đường Tiêu Tiêu thấy ấm áp.

"Anh, em còn muốn tắm”" Vừa rồi tản bộ có đổ một chút mồ hôi, không tắm thì cô không ngủ được.

"Được, lát nữa giúp em tắm." Anh ngẩng đầu nói.

"Không cần không cần, hiện tại em mới chỉ ba tháng thôi, cũng không phải là hành động bất tiện." Nói giỡn sao, Tống Cảnh Chi cấm dục đã một tháng, cô dám để anh giúp cô tắm?

"Vậy có việc gì thì gọi anh." Anh giúp cô lấy nước đi vệ sinh, vẫn đứng ở bên ngoài chờ cô.

Chờ sau khi cô tắm xong thì đỡ cô lên giường, bắt đầu giúp cô mát xa chân và đùi.

"Không cần làm vậy đâu." Bây giờ cô còn chưa xuất hiện hiện tượng sưng phù.

"Ngày đó anh đã hỏi Lưu Quân rồi, anh ta nói lúc vợ anh ta mang thai, anh ta có mát xa nên lúc vợ anh ta mang thai sẽ không xuất hiện hiện tượng chân sưng phù. Sau này chỉ cần anh không trực ban, không làm nhiệm vụ thì sẽ giúp em mát xa."

"Anh, anh tới đây." Cô ngoắc ngoắc tay với anh.

"Sao vậy?" Anh đứng dậy tiến lại gần, Đường Tiêu Tiêu hôn lên mặt anh một cái. Anh cười nhìn về phía cô: “Anh nói cho em biết, tốt nhất em đừng trêu chọc anh."

Nói xong, hôn lên môi cô một cái, rồi anh lại tiếp tục mát xa cho cô.

Buổi sáng thứ bảy, Đường Tiêu Tiêu đang ở trong phòng may quần áo, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, cô cứ tưởng là mấy người hàng xóm ở lầu ba.

Không ngờ lúc mở cửa, cha mẹ Đường đang cầm túi lớn túi nhỏ đứng ở cửa.

"Cha, mẹ, sao hai người lại tới đây?" Nói không bất ngờ là giả, vội vàng đón hai ông bà vào cửa.

Cô vừa định đi rót nước cho cha mẹ, đã bị mẹ Đường ngăn lại: "Muốn uống thì để cha mẹ tự rót, con mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi."

"Từ lúc nhận được thư thì mẹ con đã vội vã muốn đến thăm con, đúng lúc khoảng thời gian đó trong xưởng lại bận rộn, làm xong đợi tới cuối tuần thì cha mẹ tới đây." Cha Đường giải thích.

"Hai người đến bằng xe lửa sao?" Cô hỏi.

"Chúng ta đi xe tuyến tới đây." Cha Đường nói.

Bởi vì Kinh Thị và Tân Thị ở gần nhau nên đã có xe tuyến qua lại giữa hai bên.

Mẹ Đường ngồi trên ghế nhìn chằm chằm vào bụng cô, nhìn thế nào cũng không giống bụng ba tháng tuổi.

"Mẹ, bác sĩ nói có thể là song thai." Cô nhìn ra suy nghĩ của mẹ Đường.

"Mẹ nói mà.”

Mẹ Đường và cha Đường nở nụ cười, nhưng không lâu sau mẹ Đường cũng có chút lo lắng.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 153


Thời đại này điều kiện chữa bệnh cũng không tốt, phụ nữ sinh con lại có nguy hiểm rất lớn, huống chỉ là song thai.

"Mẹ, mẹ yên tâm đi, bác sĩ mà con khám rất có kinh nghiệm, viện gia chúc có không ít con của quân nhân đều do bà ấy đỡ đẻ."

Lời này của Đường Tiêu Tiêu thật ra không phải giả, lúc ấy Diêu Lệ và Thôi Tịnh đều do bác sĩ này đỡ đẻ.

Bởi vì Tân Thị cũng không có bệnh viện quân khu, lúc cô đăng ký đã cung cấp giấy chứng nhận gia đình quân nhân, nên y tá trực tiếp cho cô số của của vị bác sĩ này, hình như là bác sĩ đặc biệt phục vụ cho gia đình quân nhân cứu hỏa.

"Mẹ nói con nghe này, bình thường nhất định phải vận động nhiều, lúc sinh con mới không quá vất vả." Mẹ Đường dặn dò.

"Đúng, con phải nghe lời mẹ, việc này mẹ con có kinh nghiệm." Cha Đường cũng ở bên cạnh phụ họa.

Bởi vì cha Đường mẹ Đường sẽ ở lại đây một đêm, Đường Tiêu Tiêu bèn đi thu dọn phòng cho cha mẹ, nhưng bị mẹ Đường ngăn lại.

"Đâu có cần con thu dọn, con cứ nói cho mẹ biết đồ ở đâu, để mẹ thu dọn là được rồi."

Cơm trưa cũng là mẹ Đường chuẩn bị, nhìn thấy trên lò than có hâm canh thịt viên, lại từ miệng con gái biết được đây là bữa sáng do con rể chuẩn bị, khiến hai ông bà nhà họ Đường rất là vui mừng.

Cha Đường còn nói với mẹ Đường, chờ Đường Mục trở về thăm người thân, phải dạy anh ấy nấu cơm mới được.

Buổi trưa lúc Tống Cảnh Chi trở về, mẹ Đường đã làm xong cơm trưa.

Tuy rằng rất ngạc nhiên với việc cha vợ mẹ vợ đến đây, nhưng ngay lập tức anh cũng vô cùng thấu hiểu, dù sao cũng là con gái mà mình cưng chiều từ nhỏ tới lớn.

Ăn cơm trưa xong, Tống Cảnh Chi chủ động dọn dẹp bàn, lại rửa chén, đọc sách cho Đường Tiêu Tiêu, dỗ cô ngủ trưa rồi mới đi huấn luyện.

Cha mẹ nhà họ Đường nhìn con rể cẩn thận chăm sóc con gái, đều hết sức vui mừng.

Chờ Đường Tiêu Tiêu tỉnh ngủ, mẹ Đường mới mở túi lớn túi nhỏ mà bọn họ mang đến cho cô xem.

"Mẹ tính toán lúc sinh hẳn là mùa xuân, nên không làm chăn dày, nhưng không có ngờ là song thai, chờ mẹ trở về sẽ lại làm hai cái." Chăn mẹ Đường làm đều là màu vàng, con trai con gái đều dùng được.

"Mẹ còn làm cho con hai bộ quần áo, bụng lớn có thể mặc nhưng nhìn con thế này, hẳn là cũng mặc không được bao lâu, cũng may đều làm đồ mua thu. Chờ mẹ trở về lại làm cho con thêm đồ mùa đông, mà phải làm lớn một chút."

Mẹ Đường nói như vậy, Đường Tiêu Tiêu mới hiểu ra, bà ấy không có làm quần áo cỡ bụng lớn cho mình.

"Mùa đông con mặc áo khoác quân đội của anh ấy là được rồi, dù sao cũng không ra ngoài." Cô nói.

Áo khoác quân đội ấm áp, Tống Cảnh Chi lại cao lớn, cho dù cô mang thai thì mặc áo khoác quân đội của anh vẫn rất vừa.

"Dù sao cũng phải ra ngoài, vẫn nên chuẩn bị thì hơn." Hai mẹ con lại trò chuyện thân mật, dặn dò cô không nên ăn quá nhiều, đến lúc đó đứa nhỏ quá lớn, lúc sinh rất mất sức.

Sau khi nói xong, mẹ Đường lấy ra một túi giấy đỏ, đưa cho con gái.

Ban đầu Đường Tiêu Tiêu không chịu nhận, cho đến khi mẹ Đường nói đây là quy tắc thì mới nhận lấy.

"Chuyện ở cữ phải sắp xếp trước, nếu mẹ chồng con không tới được thì mẹ sẽ tới." Mẹ Đường nắm tay cô nói.

"Nếu bà ấy không thể tới, con tuyệt đối đừng suy nghĩ gì đó trong lòng, dù sao đến lúc đó là cũng là canh tác vụ xuân, đi không được cũng là chuyện bình thường."

"Mẹ à, con biết mà, con gái mẹ là kiểu người không thấu tình đạt lý vậy sao?" Đường Tiêu Tiêu cười nói.

"Haiz, thật sự không có ngờ, lúc trước còn là đứa nhỏ ôm ở trong tay, thoáng cái đã chuẩn bị làm mẹ." Mẹ Đường vuốt tóc con gái, dịu dàng nói.

Hai mẹ con lại bắt đầu nói chuyện của Đường Tiêu Tiêu khi còn bé, nói đến chuyện Đường Mục vì cô bị đánh, hai mẹ con đều nở nụ cười.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 154


Chiều hôm sau cha mẹ Đường ngồi xe tuyến về Kinh Thị.

Hiện tại Đường Tiêu Tiêu đều uống cố định một ly sữa vào buổi sáng và một ly sữa vào buổi tối. Trên phương diện ăn uống, Tống Cảnh Chi cũng cực kỳ chú ý kết hợp giữa món mặn và món chay.

Hôm nay lại là ngày Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh cùng nhau trực ban, hai người phụ nữ có thai là Đường Tiêu Tiêu và Lý Mẫn, buổi trưa tụ tập cùng một chỗ để ăn lẩu.

Nồi là do Đường Tiêu Tiêu bảo Tống Cảnh Chi cải tạo theo nồi uyên ương ở trong kiếp sau, bởi vì Lý Mãn không thể ăn cay, cho nên cô ấy ăn lẩu không cay, mà từ sau khi Đường Tiêu Tiêu mang thai thì không chỉ thích chua còn thích cay, nên cô làm một nồi hơi cay.

Đồ ăn cũng do hai người gom góp, trong nhà có cái gì thì lấy một ít.

"Mùa thu này ăn lẩu rất đã." Lý Mẫn gắp một miếng thịt lên.

Đường Tiêu Tiêu cho chút dưa chua vào nước dùng cay, tùy tiện đun nóng, cô rất thích ăn như thế.

"Ừ, em cũng cảm thấy như vậy." Hôm nay bọn họ không chuẩn bị món chính.

Bởi vì có nguyên một con cá quả, buổi sáng Tống Cảnh Chi đã chặt sẵn cá thành từng miếng.

"Ngày mai chờ lão Tiêu được nghỉ, chị phải bảo anh ấy đưa chị ra bờ biển mới được, gần đây thèm ăn hải sản quá." Lý Mẫn nói.

"Chị Mẫn, mang thai có rất nhiều hải sản không được ăn, nhất là cua."

"A, thật sao, nếu em không nói chị cũng không biết luôn." Lý Mẫn ngạc nhiên nhìn cô, cô ấy cực kỳ thích ăn cua, đang chuẩn bị mua nhiều cua một chút.

Dù sao cũng không phải sinh ra ở bờ biển, nên ở thời đại này, bị thiếu hụt những kiến thức đó. Nếu không phải theo quân đến đây, cô ấy còn chưa từng ăn hải sản nữa.

"Nhưng tôm lớn thì có thể ăn một ít, có thể bổ sung canxi, nhưng cũng không thể quá liều." Đường Tiêu Tiêu nhắc nhở, cô cũng chuẩn bị chờ Tống Cảnh Chi được nghỉ, lại đến cảng biển mua thêm một ít tôm lớn và nghêu về làm thành tôm khô và nghêu khô.

Tôm khô có thể làm đồ ăn vặt, một ngày ăn mấy miếng nghêu khô có thể dùng để hầm canh, nếu may mắn có hải sâm và bào ngư thì lại càng tốt.

Đường Tiêu Tiêu lại nấu một ít nấm khô và mộc nhĩ, những thứ này đều là cha Tống mẹ Tống gửi tới.

Miền Nam có mưa nhiều, biết cô thích ăn những thứ này, bọn họ đều hái rồi phơi khô gửi tới cho cô. Lúc muốn ăn, chỉ cần ngâm là được.

Ăn xong nồi lẩu, hai người thu dọn một chút, rồi ngồi cùng nhau bắt đầu đan áo len.

Đường Tiêu Tiêu làm cho mình áo len mặc lúc mang thai, chờ sau khi sinh đứa bé ra thì có thể tháo ra đan lại.

"Lúc mới mang thai, từ chức ở trường, còn tưởng rằng ở nhà sẽ rất nhàm chán, không ngờ khi mang thai lại có nhiều thứ phải chuẩn bị như vậy."

Áo len trong tay Lý Mẫn, là do cô ấy tháo một chiếc áo len màu đỏ của mình lúc trước ra. Chiếc áo len này được làm lúc cô ấy và Tiêu Kiệt Minh kết hôn, bởi vì màu sắc quá rực rỡ nên ít khi mặc.

"Bây giờ em cảm thấy cái gì cũng thiếu." Đường Tiêu Tiêu nở nụ cười, cô còn có một không gian, mà vẫn cảm thấy cái gì cũng không đủ.

"Ha ha, chị cũng vậy, muốn chuyển cả cửa hàng bách hóa về luôn."

Hai người vừa đan áo len vừa trò chuyện, không bao lâu sau bỗng nghe thấy tiếng chuông báo động.

Hai người nhìn nhau, lại tiếp tục đan áo len.

Tại phòng trực ban của đại đội cứu hỏa, sau khi đám người Tống Cảnh Chi nghe được tiếng chuông thì nhanh chóng xuất cảnh.

Gần đây ngoại ô Tân Thị đang kéo dây điện, sự cố này chính là xuất hiện ở ngoại ô thành phố.

Nhân viên công tác kẹt ở đỉnh cột điện không xuống được, mà phía dưới lại là một đống dây điện, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện tình huống điện giật.

"Mau cứu tôi với." Nhân viên công tác bất lực hô lên.

Hoa quốc vào lúc này, đối với những việc thi công điện lực này còn đang trong trạng thái vừa thực thị, vừa tìm tòi.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 155


Lúc đám người Tống Cảnh Chi tới, hai nhân viên công tác ở phía dưới đang cuống cuồng xoay quanh, chung quanh còn có không ít nhân viên vây xem.

"Sơ tán nhân viên vây xem trước đã." Tống Cảnh Chi vừa xuống xe đã bắt đầu bố trí nhiệm vụ cứu viện.

Tiêu Kiệt Minh nhìn dây điện trên mặt đất: "Chúng tôi cũng không quen với dây điện này, độ khó có hơi lớn."

Dây điện cũng không phải thứ để đùa giỡn, ai biết thứ này có điện hay không?

"Những dây điện này đều có điện sao?" Tống Cảnh Chi nhìn về phía nhân viên công tác.

"Đâu có điện, vốn đã dựng xong, ai ngờ lúc lắp không ổn bị rơi xuống. Vốn dĩ tới để sửa lại, nhưng anh ấy sợ dây điện nên làm rơi xuống hết."

May mà xung quanh đây không phải ruộng nước, nếu không đã sớm có người bị điện giật rồi.

Tiêu Kiệt Minh nhìn mấy nhân viên công tác này mà thấy cạn lời, không thể tắt điện trước, rồi mới thi công sao?

"Thông báo cho bộ phận điện lực, tắt điện đi." Tống Cảnh Chi nhìn về phía Tiêu Kiệt Minh.

"Được." Tiêu Kiệt Minh gật đầu, bảo Từ Chinh lái xe đi gọi điện thoại.

"Lát nữa tôi đi lên, buộc dây thừng đưa anh ấy xuống." Tống Cảnh Chỉ nói.

"Anh là đội trưởng, anh ở lại chỉ huy đi, tôi đi lên cho." Tiêu Kiệt Minh cũng không đồng ý với đề nghị của anh.

"Kỹ năng của tôi tốt, anh ấy đang quá căng thẳng." Tống Cảnh Chỉ lắc đầu, nếu nhân viên được cứu mà giẫy giụa, sẽ gia tăng độ khó cho cứu viện.

Lời này của Tống Cảnh Chi khiến Tiêu Kiệt Minh không nói gì được nữa.

Tuy rằng cột điện này chỉ có 8 mét, bản thân anh ấy có thể lên xuống không có vấn đề gì.

Nhưng mang theo người, nếu như người này giãy giụa, rơi xuống từ khoảng cách này cũng đủ khiến anh ấy gãy tay gấy chân.

Nhân viên công tác trên cột điện còn đang gào khóc thảm thiết, Tống Cảnh Chi ngẩng đầu nhìn về phía anh ấy.

“Anh lên như thế nào?"

"Bò lên." Người nọ còn có thể đáp lời.

"Lên thế nào thì xuống thế đó." Anh cười nhìn về phía nhân viên công tác, cố gắng làm dịu cảm xúc của anh ấy.

"Không được, không được, tôi sợ." Lúc trước nhìn thấy toàn bộ dây điện trên cột điện rơi xuống, thiếu chút nữa anh ấy đã sợ tới mức ngã xuống.

"Vậy anh chờ một lát, chờ tắt điện, tôi sẽ đi lên cứu anh." Tống Cảnh Chi nói.

Hiện tại trên mặt đất dây điện chằng chịt, khắp nơi toàn là dây, anh có thể đảm bảo bản thân không chạm trúng, nhưng lúc đi xuống có mang theo người, anh cũng không thể nào đảm bảo, đến lúc đó hai người buộc chung một chỗ, không phải là cùng chết sao?

"Được được được, tôi chờ, cảm ơn anh." "Là trách nhiệm của tôi."

Trấn an anh ấy xong, Tống Cảnh Chi chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng, buộc xong dây thừng, chỉ chờ Từ Chinh trở lại.

Cũng may, gần đó có điện thoại, rất nhanh Từ Chinh đã trở lại, thông báo là đã tắt điện.

Tống Cảnh Chi ngẩng đầu: "Hiện tại điện đã tắt, anh có thể tự mình xuống không?”

"Không được, chân tôi mềm nhữn rồi." Giọng nói người nọ có chút run rẩy.

"Vậy bây giờ tôi sẽ lên đó." Tống Cảnh Chi không nói thêm, mà dùng thời gian nhanh nhất, bò lên cột điện.

Dùng dây thừng cố định người nọ ở trên lưng mình: "Tôi không rảnh tay, anh cũng biết chính anh không nhẹ nên đừng nhúc nhích. Nếu ngã xuống, cả hai chúng ta đều sẽ bị gãy tay gãy chân."

"Được được được." Là nhân viên công tác trên không, vấn đề thông thường này thì anh ấy vẫn biết.

Cõng một người đàn ông trưởng thành từ trên cột điện đi xuống, mặc dù có chút mất sức, nhưng Tống Cảnh Chi vẫn đáp đất an toàn.

Giúp họ cố định lại dây điện trên cột điện, roi nhân viên cứu hỏa mới rời đi.

"Thật ra, với kỹ năng của anh thì lúc trước có thể vào chiến đội đặc biệt." Trên xe, Tiêu Kiệt Minh nhìn về phía Tống Cảnh Chi, cảm thấy anh không vào chiến đội đặc biệt thì có chút đáng tiếc.

Anh nhếch môi lên: "Vào chiến đội đặc biệt thì không biết vợ của tôi rồi."

"Phut tôi nói này. Tiêu Kiệt Minh không chút khách sáo mà bật cười: "Trước đây anh không có như vậy."

"Thật ra, cho dù đó là lực lượng đặc biệt hay lực lượng cứu hỏa, đều là phục vụ vì đất nước và nhân dân, tất cả đều giống nhau thôi." Dù ở đâu, mục đích cuối cùng cũng đều giống nhau.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 156: Thương Vợ Sẽ Phát Đạt 1


Tiêu Kiệt Minh liếc mắt nhìn về phía anh, trước khi Tống Cảnh Chi kết hôn chuyển đến viện gia chúc, bọn họ cũng không có quá thân thiết.

Khiến anh ấy có chút ngạc nhiên khi thấy Tống Cảnh Chi nói những lời như vậy.

Tuy rằng bộ đội cứu hỏa và chiến đội đặc biệt cùng thuộc quân bộ, nhưng chiến đội đặc biệt và bộ đội cứu hỏa lại có sự khác biệt rất lớn. Tuy rằng bộ đội đặc chiến đối diện với sinh tử, nhưng dễ thăng cấp hơn, với kỹ năng của Tống Cảnh Chi thì càng không cần phải nói đến.

Lúc Tống Cảnh Chi trực ca xong trở về nhà, cô vợ nhỏ nhà anh đang ngủ.

Mở cửa nhìn thoáng qua một cái, rồi anh chuẩn bị đi làm cơm tối.

Đường Tiêu Tiêu bị tiếng động ồn ào đánh thức, cô mơ mơ màng màng thức dậy, thấy Tống Cảnh Chi đang đứng ở cửa nhà.

"Có chuyện gì vậy?" Cô hỏi.

Tống Cảnh Chi chỉ lên lầu, cô đi tới cửa nhìn thử.

Khá lắm, năm hộ của lầu ba này đều mở cửa nhà, đứng ở cửa hóng hớt, nhất là hai vợ chồng Tiêu Kiệt Minh, mỗi người cầm một quả dưa chuột.

"Lại tới đòi tiền đền bù, còn mang theo người tới." Lý Mẫn nói.

"Ờ..." Đúng là không biết xấu hổ mà.

Cô kéo kéo quần áo của Tống Cảnh Chi: “Anh lên xem thử đi."

Lúc này trưởng chỉ huy Trần còn chưa tan tâm, e là còn chưa có biết chuyện trong nhà, lúc này chỉ có vợ của ông ấy ở nhà một mình, Đường Tiêu Tiêu lo lắng bà ấy sẽ chịu thiệt.

"Được." Đương nhiên Tống Cảnh Chi không thể đi lên một mình, anh gọi Tiêu Kiệt Minh cùng đi.

Hai người lên lầu, bên cạnh hộ 2 phía Tây có vài người đàn ông vây quanh, đứng ở giữa là cô gái lần trước mà Đường Tiêu Tiêu nhìn thấy.

Các thân nhân ở lầu bốn, cũng chỉ đứng ở cửa nhìn xung quanh.

"Trân Vệ Dân nhà tôi còn chưa có chết, tiền đền bù ở đâu ra chứ?" Giọng thím Trần có chút run ray.

Chồng của bà ấy đã xác định rồi, con trai bà ấy chỉ bị thương, trước mắt vết thương đã lành, lập tức sẽ trở vê ngay.

"Tôi cũng đã nhận được tin tức, Trần Vệ Dân đã chết, thi thể cũng không còn, các người chỉ là không muốn giao tiền đền bù mà thôi."

Tuổi tác của cô gái kia không lớn lắm, mà ăn nói lại cực kỳ cay độc, Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh nghe xong cũng nhíu mày.

Đừng nói là người còn chưa chết, cho dù thật sự hy sinh, cô ta có thể nói như vậy ở trước mặt mẹ người ta sao?

"Cho dù Trần Vệ Dân hy sinh, tiên den bù cũng không liên quan gì đến cô." Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh đi lên phía trước.

Bởi vì bộ quân trang trên người còn chưa có thay, ngược lại khiến mấy người kia khiếp sợ.

Ai cho mấy người lá gan, dám đến viện gia chúc làm loạn? Tôi muốn hỏi là cảnh vệ nào, cho mấy người vào." Tiêu Kiệt Minh nhìn về phía bọn họ.

Thật ra việc này cũng không thể trách cảnh vệ, cô gái này đã đính hôn với nhà họ Trần, chuyện lần trước cũng chỉ có mấy hộ nghe được động tĩnh mới biết, cũng không có truyên ra.

"Tiền đền bù có quy định rõ ràng, mấy người có thể đến bộ phận có liên quan để hỏi ý kiến. Hiện tại chúng tôi có thể lấy tội danh quấy rầy gia đình quân nhân để đưa mấy người vào ngồi tù." Tống Cảnh Chi đảo mắt nhìn mấy người họ.

"Đưa bọn họ đi tù đi, bọn họ tới đây cũng không phải một lần." Người ở trung hộ tại lầu bốn là một cô vợ trẻ, lần trước thím Trần tức đến hôn mê, cũng nhờ cô ấy đỡ.

Mấy người họ nghe nói như thế, lại thấy Tống Cảnh Chi và Tiêu Kiệt Minh ở đây, cũng không dám nói gì nữa, xám xịt rời đi.

"Thím, thím biết nhà cô gái này ở đâu, chúng cháu có thể tìm lãnh đạo xử lý." Tiêu Kiệt Minh nói.

"Vệ Dân sắp trở về rồi, chờ nó về xử lý cũng được." Thím Trần xua tay, dù sao cô gái này cũng là người mà con trai mình thích, xử lý như thế nào là tùy thuộc vào nó.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 157: Thương Vợ Sẽ Phát Đạt 2


Tiêu Kiệt Minh nghe xong cũng không nói gì, dù sao đây cũng là chuyện riêng của nhà người ta.

Hai người xuống lầu, Tống Cảnh Chỉ tiếp tục về nhà chuẩn bị cơm tối.

"Anh cảm thấy Trần Vệ Dân sẽ xử lý thế nào?" Đường Tiêu Tiêu có chút tò mò.

"Anh đã gặp Trần Vệ Dân vài lần, không phải là người cầm lên được mà bỏ xuống không được, có lẽ sẽ từ hôn."

Chỉ cần là người có chút chính trực, ai có thể chịu đựng được việc chưa có tin tức hy sinh rõ ràng, mà vị hôn thê đã chạy tới đòi tiền đên bù? Ngày nào đó kết hôn, thật sự xảy ra chuyện gì, còn có thể trông cậy được gì chứ?

Đường Tiêu Tiêu gật đầu, người như vậy, từ hôn càng sớm càng tốt.

"Hôm nay canh cá nấu không tệ, uống nhiều vào." Anh nhìn canh cá trắng nõn trong nồi, rất là hài lòng.

"Được, nhớ cho chút dưa chua vào." Cô cười híp mắt nói.

Ngày hôm sau Tống Cảnh Chi được nghỉ, sau khi ăn bữa sáng xong, trước tiên anh giặt sạch ga giường và vỏ chăn, rồi cột sợi dây thừng ở dưới lầu để mà phơi lên.

"Ơ, chỉ huy Tống, việc nhà như này đều để phụ nữ làm, sao đàn ông có thể làm chứ?" Một thím mà Tống Cảnh Chi không quen biết đang phơi quần áo ở bên cạnh.

"Thím à, sao đàn ông lại không thể làm chứ? Chủ tịch đã nói nam nữ bình đẳng, mẹ cháu còn nói với cháu, thương vợ sẽ phát đạt nữa." Tống Cảnh Chi phơi xong thì câm chậu trở về.

"Lời này nói rất đúng, thím thật vất vả, việc trong nhà đều phải tự mình làm." Lúc này Tiêu Kiệt Minh cũng bưng chậu tới.

Trước đây anh ấy cũng từng bị thím này nói, mà trước đó toàn bộ viện gia chúc chỉ có mình anh ấy, lúc nghỉ ngơi sẽ làm việc.

Cho nên Lý Man không chỉ bị người ta nói, kết hôn ba năm không sinh con, còn bắt Tiêu Kiệt Minh làm việc, nên thường xuyên bị người ta cằn nhăn.

Hiện tại không chỉ có thêm Tống Cảnh Chi, còn có Lưu Quân, lúc ở nhà cũng sẽ làm việc, giặt quần áo phơi quần áo càng là chuyện thường tình.

Thím kia bị lời nói của Tiêu Kiệt Minh làm cho không biết phải nói gì, nói thẳng ra mấy người họ nói những lời như thế, phần lớn cũng vì hâm mộ.

Đàn ông trong nhà có thể giúp đỡ làm việc, có người phụ nữ nào chê đâu chứ?

Tống Cảnh Chi vỗ vỗ bả vai Tiêu Kiệt Minh: "Tôi lên lầu chờ anh." Hôm qua hai người đã hẹn hôm nay sẽ cùng đến cảng biển.

Sau khi về đến nhà, Đường Tiêu Tiêu lấy cho anh một cân đường đỏ và một cân đường trắng, còn có một ít phiếu và tiền.

"Mua nhiều tôm to và nghêu một chút, để làm nhiều tôm khô và nghêu khô, để gửi cho cha mẹ hai bên một ít. Anh cũng lựa mua cá luôn nhé."

"Được."

Vốn dĩ Đường Tiêu Tiêu định đi cùng, nhưng không thể đi xe đạp, đi tới đó cũng không gần, nên cô quyết định không đi.

Lý Mẫn ở sát vách cũng suy nghĩ đến việc phải đi bộ, nên không có ý định đi cùng, mà bởi vì Tiêu Kiệt Minh không biết đổi nên cô ấy dặn dò không ít.

Hai người đàn ông kết bạn lái xe đi, lưng đeo gùi chạy về phía cảng biển.

"Anh biết đổi không?" Tiêu Kiệt Minh hỏi.

"Có đi với vợ tôi vài lần, hẳn là không thành vấn đề." Tống Cảnh Chi nói.

"Vừa rồi vợ tôi nói tôi nghe rất nhiều, tôi cảm thấy hơi choáng váng, lát nữa anh phải giúp tôi đấy." Tiêu Kiệt Minh có chút chột dạ.

"Không thành vấn đề, lát nữa anh muốn đổi thì nói với tôi." Đối với điểm này thì Tống Cảnh Chi vẫn rất tự tin, khi còn bé ở trong thôn cũng thường xuyên đổi.

Đến cảng biển, gần như là Tống Cảnh Chi đổi cái gì thì Tiêu Kiệt Minh đổi cái đó.

"Vợ tôi muốn làm tôm khô gửi về quê, anh không cần đổi theo tôi." Tống Cảnh Chi dở khóc dở cười với hành vi của anh ấy.

"Vợ tôi nói, anh đổi cái gì thì tôi đổi cái đó."

Lý Mãn đúng là có nói như vậy, chủ yếu là cô ấy không biết cụ thể phụ nữ có thai không thể ăn hải sản gì, nhưng cô ấy không ngờ Đường Tiêu Tiêu lại bảo Tống Cảnh Chi đổi nhiều đến vậy.

"Được rồi, sau khi trở ve anh làm tôm khô, có thể để rất lâu, đến lúc đó anh cứ tới học theo tôi." Tống Cảnh Chi nhìn cái gùi đựng phân nửa tôm to của Tiêu Kiệt Minh mà nói.

"Cảm ơn, anh đúng là người anh em của tôi." Tiêu Kiệt Minh đẩy đẩy vai của anh.

"Hơ." Lúc làm nhiệm vụ, cũng không thấy anh gọi tôi là người anh em.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 158


Sau khi quay về, hai gia đình bắt đầu bận rộn, Đường Tiêu Tiêu và Lý Mẫn ăn đậu phộng ngoài phòng khách, Tống Cảnh Chi và Tiếu Kiệt Minh làm việc trong phòng bếp.

Vài ngày sau, Trân Vệ Dân ở tầng trên quay về, sau khi biết anh ta trở về bình an, cô gái kia lại tới.

Lần này cô gái xách theo túi lớn túi nhỏ đề cầu hoà, nhưng Trần Vệ Dân vẫn quyết tâm từ hôn, và chắc chắn là cô gái kia không vui.

Vì vậy nên Trân Vệ Dân đã tới gặp cấp trên và nói về việc cô gái kia đã làm, rất nhiều gia đình quân nhân nhìn thấy, họ có thể đứng ra làm chứng, vậy nên hôn lễ lẫn lễ hỏi đều bị huỷ bỏ.

Đoán chắc sau này chắc cũng chẳng có ai dám đến gần cô gái này, điều này chứng minh một câu nói của người xưa, đó là ăn trộm gà không thành còn mất thêm nắm gạo.

Ngày 21, tháng 10, năm 1977. Các phương tiện truyền thông lớn trên khắp cả nước công bố tin tức khôi phục kỳ thi đại học, đồng thời tiết lộ rằng kỳ thi tuyển sinh đại học năm nay sẽ được tổ chức trong phạm vi cả nước vào một tháng sau.

Hà Tiểu Thiến gửi thư nói cô ấy và Từ Trạch Minh định tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học lần này, mà hai vợ chồng Lưu Đống quyết định để sang năm thi vì Lưu Phượng Quyên đã vào giai đoạn cuối thai kỳ.

Đường Tiêu Tiêu rất vui vì chuyện này, đây cũng là con đường tắt duy nhất để sớm trở về thành phố, hy vọng bọn họ có thể thi đậu.

Hôm nay có một đôi vợ chông khoảng năm mươi tuổi chuyển vào viện gia chúc, hai người đều đeo cái sọt trên lưng và tay nải lớn nhỏ, nhìn khá bụi bặm mệt mỏi.

Mặc dù là vậy nhưng cả hai ăn mặc khá vừa mắt, chỉ cần nhìn kiểu dáng quần áo của họ cũng biết không phải đồ có thể mua được ngoài cửa hàng bách hoá.

"Hai người tìm ai vậy?" Hai vợ chồng còn chưa kịp dò hỏi bảo vệ đã chạm mặt Kim Ngọc Mai ra ngoài mua đồ ăn.

"Chúng tôi là cha mẹ của Tống Cảnh Chi, cho hỏi bọn họ có ở đây không?" Hoá ra vợ chồng họ là cha mẹ Tống, họ vừa mới thu hoạch vụ thu xong.

", thì ra là cha mẹ của chỉ huy Tống." Kim Ngọc Mai khẽ cười.

"Đúng vậy, hai vợ chông họ có ở đây không?" Mẹ Tống hỏi.

"Đúng là họ ở đây, nhưng tôi nói này, cô con dâu kia của hai người cũng chẳng phải người tốt gì. Không mang thai thì ngày nào cũng ăn mặc mấy bộ đồ hoa hoè lộng lẫy, không biết đứa nhỏ này con.… Kim Ngọc Mai càng nói càng thái quá.

Bà ta chưa kịp nói câu cuối cùng, chỉ đưa mắt nhìn hai vợ chồng như đang muốn xác nhận điều gì đó.

"Mẹ thứ chó má nhà bà, con dâu nhà tôi là cô gái tốt nhất trên đời này đấy." Mẹ Tống đặt đống đồ đang vác trên người xuống đất, bắt đầu khua tay múa chân với Kim Ngọc Mai.

"Kim Ngọc Mai, bà lại đang nói bậy nói bạ cái gì thế?" Trương Vệ Hồng được bảo vệ gọi tới, bà ấy trừng mắt lườm Kim Ngọc Mai một cái.

"Anh Tống, chị dâu, để tôi dẫn hai người tới nhà Cảnh Chi, Tiêu Tiêu là một cô gái tôi, chúng tôi đều biết cả. Trương Vệ Hồng cười nói với cha mẹ Tống.

Trương Vệ Hồng thâm nể phục cách mẹ Tống bảo vệ Đường Tiêu Tiêu, thảo nào mẹ Tống có thể dạy ra một đứa con tuyệt vời như Tống Cảnh Chi, quả thật, cha mẹ chính là những người thầy tốt nhất của con mình.

"Làm phiền bà rồi." Cha mẹ Tống liên tục nói lời cảm ơn.

Họ theo Trương Vệ Hồng tới nhà Tống Cảnh Chi, Trương Vệ Hồng gõ cửa nhà dưới, người mở cửa là Đường Tiêu Tiêu, cô ở nhà chuẩn bị làm bữa trưa.

"Chủ nhiệm Trương." Cô nhìn thấy Trương Vệ Hồng trước, sau đó mới thấy cha mẹ Tống đứa phía sau.

"Cha mẹ." Đường Tiêu Tiêu mừng ra mặt, lần này hai vợ chồng già tới mà không báo gì với bọn họ.

"Tôi đưa bọn họ tới đây cho cô, giờ tôi về trước đây." Trương Vệ Hồng cười nói, sau đó bà ấy không quấy rầy gia đình họ nói chuyện nữa.

"Làm phiền chủ nhiệm Trương quá." Đường Tiêu Tiêu nói tiếng cảm ơn, sau đó vội chạy ra mời cha mẹ chồng vào nhà.
 
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Chương 159


"Cha mẹ, sao hai người tới mà không báo trước với bọn con một tiếng? Như vậy bọn con đã ra nhà ga đón hai người rồi." Đường Tiêu Tiêu đỡ túi lẫn sọt trên người hai vợ chồng già xuống, vội vàng chạy đi lấy cho họ cốc nước ấm.

"Không cần phải đón, bố mẹ tự có miệng hỏi, đi đâu cũng không sợ lạc." Cha Tống cười nói.

"Sức khoẻ con giờ ổn không? Đứa bé không làm khó gì con chứ?" Mẹ Tống vừa vào nhà đã đánh giá con dâu, thấy nét mặt cô hồng hào sáng lạn, bà yên tâm hơn rất nhiều.

"Dạ không, có cây táo chua của mẹ, giờ ăn gì cũng thấy ngon." Đường Tiêu Tiêu cười nói.

"Lần này mẹ làm rất nhiêu bắp cải muối chua cho con đấy, mẹ mang cả lọ đến cho con đây." Mẹ Tống khẽ vỗ mu bàn tay cô, trước đây, lúc Đường Tiêu Tiêu còn ở tỉnh Hồ Nam, cô rất thích ăn món này.

[Bắp cải muối chua, thật ra người dân địa phương ở đây gọi là rau cha, làm món này chỉ cần cắt bắp cải muối chua thành từng miếng rồi bỏ vào lọ, đợi mấy ngày là có thể ăn. Có thể dùng để nấu canh bắp cải cha với thịt băm hoặc là nấu với cá, rau xào đều được hết. ]

Vừa hay đến giờ chuẩn bị bữa trưa, cha mẹ Tống nhất quyết không để cô động tay động chân, cha Tống đi nấu cơm, còn mẹ Tống đi theo Đường Tiêu Tiêu, cùng thu dọn phòng ngủ tối nay của bọn họ.

"Tối qua con ngủ ngon không?" Mẹ Tống hỏi, giờ cô cũng mang thai được bốn tháng rồi, bụng to gần bằng mấy thai phụ năm tháng.

"Cũng ổn ạ, ngày nào anh Cảnh Chi cũng cho con ngâm chân, mát xa cho con." Cô gật đầu.

"Đó là việc nó nên làm." Mẹ Tống cười nói, bà rất hài lòng về biểu hiện của con trai.

"Nhưng mẹ ơi, mông con hơi đau." Đường Tiêu Tiêu hạ thấp giọng nói.

Mẹ Tống nhìn về phía con dâu, bà duỗi tay ấn vào mông cô vài cái: "Chỗ này à?"

"Dạ." Đường Tiêu Tiêu cũng không tỏ vẻ ngại ngùng gì, cơ thể của mẹ chồng với con gái cũng như nhau, thậm chí bà còn chăm sóc cô lúc cô tới kỳ kinh nguyệt, vậy thì còn gì phải ngại nữa.

"Đây là do con ngồi lâu, ngày nào cũng ngôi giãm máy may." Mẹ Tống nói vô cùng chắc chắn.

Dạo gân đây hai vợ chồng già bọn họ nhận được không ít quần áo, bộ đồ bà và cha Tống mặc hôm nay cũng là quần áo mới do con dâu may.

Chắc chắn con dâu cũng làm quần áo cho con, vậy chẳng phải ngày nào con dâu cũng ngồi giam máy may sao?

"Ở nhà cũng không có chuyện gì để làm." Không phải ngày nào cô cũng ngồi giãm máy may, nhưng đúng là cô ngồi rất nhiều, đọc sách, dệt áo lông cũng ngồi.

"Con đang mang thai song sinh, hai đứa nhỏ lận, nặng lắm. Lúc ngồi, con có thể ngồi trên giường hoặc là lót cái gối ra sau lưng."

Lúc Tống Cảnh Chi quay về, thấy phòng bếp có động tĩnh, anh tưởng cô vợ nhỏ nhà mình đang nấu cơm.

"Không phải đã nói là đợi anh về nấu rồi ư? Sao em lại vào bếp nấu cơm thế?"

Đến khi Tống Cảnh Chi vào bếp lại nhìn thấy ông già nhà mình, anh sửng sốt: "Cha, sao cha lại ở đây?"

Cha Tống liếc anh một cái: "Cha không tới để gặp con." "..." Tống Cảnh Chi không nói nên lời, mặc dù đó là sự thật, nhưng lại mang tính sát thương cực cao.

“Anh về rồi." Đường Tiêu Tiêu nghe thấy động tĩnh nên chạy ra khỏi phòng, giúp anh đỡ bối rối.

"Thằng nhóc thối, con vào đây cho mẹ." Mẹ Tống đi phía sau Đường Tiêu Tiêu vừa nhìn thấy con trai, nét mặt hoà ái dễ gần với con dâu ban nãy lập tức thay đổi.

"Mẹ." Tống Cảnh Chi hô một tiếng.

"Nào."

Đường Tiêu Tiêu nhìn anh, anh cười trấn an, bấy giờ cha Tống lại nói: "Không cần phải để ý đến nó."

Tống Cảnh Chi vào phòng, anh đứng nhìn mẹ Tống đang ngồi trên mép giường với nét mặt như đang chờ đợi mẹ lên tiếng.

"Mẹ đã dặn dò con mấy trăm lần rồi? Nhưng con bỏ ngoài tai hết đúng không? Không thèm để tâm tới đúng không?" Mẹ Tống chỉ tay vào anh.

"Mẹ, con sai rồi." Anh không nói là Đường Tiêu Tiêu muốn sinh sớm hơn chút nên chủ động chăn lại.
 
Back
Top Bottom