Ngôn Tình Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 40


Edit: Cá

Khán giả cựu kỳ kích động, chị gái của Lục Trạch, bà chủ nhỏ tiệm Mỹ thực trong trí nhớ mang đồ ăn đến cho Lục Trạch. Nghe nói Lục Trĩ đối xử với em trai rất tốt, phần lớn đồ ăn mới ra trong tiệm lúc đầu là làm cho Lục Trạch, sau mới bắt đầu đẩy ra trong menu.

[sớm nha.]

[ha ha ha ha….. chưa mở live mà nhiều người chờ trong phòng thế nài]

[rất chi là hóng, khi nào chị anh Lục Trạch lên sân khấu zợ]

[Lục Trạch ngày ăn ba bữa]

[ha ha ha ha ha ha……]

[666]

[thật! mỗi lần đến bữa ăn là tui thấy đám người trong canteen muốn xưng huynh gọi đệ với anh Lục lắm luôn á]

[Chắc trưa chị anh Lục mới đến, tui ngồi đây coi anh Lục ăn sáng….. mà hột vịt lộn muối hình như sắp hết rồi]

[Mấy bồ nói xem, lần này chị gái anh Lục mang món gì đến??? Tui thấy lần trước chỉ mang cơm đến ai cũng thèm chảy dãi luôn á]

—–

Lục Trạch dậy sớm vệ sinh cá nhân xong thì chuẩn bị đi ăn sáng, tổ tiết mục cũng chính thức mở live. Còn chưa đi tới canteen anh đã chạm mặt Tôn Duy.

Trong khoảng thời gian này Tôn Duy không có thời gian đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn cơm, tổ tiết mục bận rộn đủ thứ chuyện, đến khi có thời gian qua ăn bữa cơm ngon thì tiệm đóng cửa. Cuối cùng Tôn Duy chỉ có thể dựa vào lúc Lục Trạch ăn cơm mà lừa xíu món ngon.

Tôn Duy: “Đi ăn sáng đó hở.”

Lục Trạch chào hỏi: “Đạo diễn Tôn.”

Tôn Duy: “Cậu sao thế Lục Trạch?”

Lục Trạch nghiêm túc nói: “Sắp đến buổi công diễn đầu tiên rồi nên mong ngài đừng đi gần cháu quá, chờ tiết mục kết thúc thì chúng ta hẵng lui tới như cũ ạ. Cháu lo nếu được đánh giá cao thì mọi người sẽ nghĩ là do chú muốn ăn đồ ở tiệm chị cháu.”

Tôn Duy: “Sao có thể chứ, con người chú rất công bằng đấy! Chúng ta là bạn bè, chú là chú quý cháu đấy, hơn nữa với năng lực của cháu thì người có mắt đều biết phân biệt phải trái.”

Chu Việt – người vẫn luôn muốn làm thân với Tôn Duy vừa đi từ trong phòng ra: “……”

Bây giờ tâm trạng Chu Việt khá thoải mái, hôm qua cậu mới nói chuyện với chị gái, hôm nay chị sẽ mang vài món ngon của nhà hàng nổi tiếng đến cho cậu. Chu Việt nghĩ nghĩ, lát sẽ mang một phần ăn ngon cho đạo diễn Tôn, lúc này cậu cũng đi qua chào hỏi với Tôn Duy rồi đi về hướng canteen.

Ngược lại với Tôn Duy đang phiền muộn thì Trần Tuấn Lực đã sáng tác được ba bài hát mới, giờ đây ông vẫn đang bận sáng tác tiếp, tất cả đều viết cho Lục Trạch, chờ sau khi công diễn kết thúc sẽ đưa những ca khúc này cho cậu. Viết cho Lục Trạch một đơn khúc, ông nghĩ bản thân nhất định có thể làm thân với Lục Trạch.

Trở thành bạn bè thân thiết của Lục Trạch đồng nghĩa với việc có thể ăn nhiều món ngon ở Mỹ thực trong trí nhớ.

không cho mang điện thoại vào nhưng Chu Việt vẫn âm thầm mang giấu vào bởi vậy nên anh phí không ít tâm tư.

Chu Việt đứng trong toilet gọi điện cho chị gái mình, giọng nói ép xuống mức thấp nhất có thể: “Chị, chị chuẩn bị đồ ăn sao rồi?”

Chị gái Chu Việt nói: “Chị tới nhà hàng rồi, đảm bảo ăn đứt đồ ăn ở tiệm Mỹ thực trong trí nhớ kia.”

Sáng sớm Lục Trĩ rời giường vệ sinh cá nhân xong liền tuỳ ý cầm cây trâm quấn gọn tóc lên rồi ra cửa đến tiệm.

Lục Trĩ: “Thực đơn hôm nay giống hôm qua, chỉ có tương nấm hương thịt bò và cơm, bán xong thì mọi người về nghỉ ngơi đi.”

Lý Lượng ngóng trông nhìn Lục Trĩ, mắt long lanh long lanh: “Bà chủ nhỏ.”

Lục Trĩ đang cầm quả dứa trên tay: “Hôm nay tôi làm cơm chiên dứa, lát nữa mấy người mang qua cho chủ cửa hàng trái cây bên cạnh nhé! Tiện thể mang cho chị Mỹ Lệ hai phần luôn, còn lại mỗi người một phần. Tôi đến trại huấn luyện thăm Lục Trạch chút.”

Lý Lượng: “Bà chủ nhỏ thật tốt!”

Lục Trĩ ở sau bếp rửa sạch dứa, cắt thành hai nữa rồi bắt tay vào làm cơm chiên. Cô cho dứa vào nước muối ngâm để hương vị trở nên tốt hơn, ngấm đủ. Cô đập trứng và cho gia vị vào làm món cơm chiên, đảo đảo xào xào thấy được cơm trắng dần ngả vàng, mùi thơm nịnh mũi, cuối cùng cho dứa vào tiếp tục đảo đảo xào xào trong nháy mắt vị thơm đậm đà tràn ngập căn bếp.

Phùng Thịnh: “Thơm quá đi, thơm quá trời thơm.”

Lục Trĩ: “Tôi thấy cơm chiến dứa cần nhất chính là vị bên trong, đảo cơm cùng dứa vừa phải để giữ được độ ngọt bên trong của dứa. Người nào thích ăn dứa thì chắc chắn không nhịn được, giống chị cậu đó….. Cậu mang phần này và mỳ ý thịt kho cà chua đến cho chủ cửa hàng hoa quả bên cạnh và chị Mỹ Lệ nhé.”

Phùng Thịnh múc một thìa cơm chiên dứa: “A o a, ăn ngon lắm luôn bà chủ nhỏ ơi.”

Phùng Thịnh lại múc thêm một thìa đầy ú ụ lên ăn xong mới cầm phần ăn Lục Trĩ đưa đi ra ngoài, lúc đu qua Lý Lượng còn cố ý nói: “Cơm chiên dứa ăn ngon quá ta ơi.”

Lý Lượng: “???”

A a a a, anh rất chi là bực mình, thằng cha Phùng Thịnh này ngày càng đáng giận.

Khách hàng đang đứng trước cửa: “???”

“Cơm chiên dứa?”

“Có phải bà chủ nhỏ làm cho em trai không nhở?”

“Bữa trước tui lỡ hỏi chị gái có thể nấu bữa cơm ăn không xong bị bả đánh tui túi bụi.”

“Ha ha ha ha ha ha ha.”

“Tui ngửi được mùi thơm của dứa này.”

“Muốn ăn cơm chiên dứa của bà chủ nhỏ quá đi.”

Lý Lượng nghĩ đến món cơm chiên dứa thì tốc độ ngày càng nhanh, anh muốn bán sạch tương nấm hượng thịt bò này thật nhanh để chạy vào ăn món cơm chiên dứa của Lục Trĩ. Vì tốc độ nhanh chóng của anh mà hàng người xếp ngoài cửa rất vừa lòng với phần ăn trong tay mua được, ai cũng cười ha ha với Lý Lượng.

Lục Trĩ đi ra ngoài bất ngờ gặp Chu Thành An, anh thấy cô liền cười nói: “Vừa lúc tôi thuận đường, tôi đưa cô đến trại huấn luyện luôn nhé.”

Lục Trĩ: “Cảm ơn anh.”

Trong lúc Lục Trĩ làm cơm chiên dứa cho Lục Trạch thì nhóm chat của Mỹ thực trong trí nhớ đã sôi sùng sục, hầu hết đều @Lục Trĩ mong cô cho lên món mới là cơm chiên dứa. Lục Trĩ chưa trả lời vì món này quan trọng phải mua được dứa ngon, nên cô phải hỏi chủ cửa hàng hoa quả xem có thể cung ứng cho cô hay không thì mới có thể quyết định lên món được.

Cùng lúc đó khán giả ở cũng biết lần này Lục Trĩ mang cơm chiên dứa đến cho Lục Trạch.

Chị gái của Chu Việt vẫn luôn chú ý bình luận trên livestream, cô nhìn thấy Lục Trĩ mang cơm chiên dứa đến thì bật cười, đúng là tiệm cơm nhỏ có khác. Hôm nay chị gái Chu Việt mang canh bào ngư đến, chưa nói đến hương vị, trước tiên nguyên liệu nấu ăn so với Lục Trĩ khẳng định là cao hơn nhiều.

Sau khi Lục Trĩ đến trại huấn luyện thì đi cùng nhân viên công tác đến phòng khách chờ Lục Trạch, kết quả cô phát hiện lần này đa phần ai cũng mang theo đồ ăn, còn là đóng gói của Mỹ thực trong trí nhớ.

[Ha ha ha ha ha.]

[Đây là trận chiến PK đồ ăn hở]

[Tui cười ngất, các đại gia muốn đua nhau ăn ăn ăn, chẳng lẽ đây là tiết mục mỹ thực seo????]

[Tui thấy bọn họ không hẳn là muốn mang đồ ăn tới đâu, chẳng qua không chịu được thấy Lục Trạch được ăn ngon mà mình phải ngồi nhìn thôi…..]

[Là đóng gói của nhà hàng lớn kìa!]

[Nhà hàng đó giá vừa cao còn khó mua, đi theo mác cao cấp đó]

[Mỹ thực trong trí nhớ cũng khó mua mà, khách ngày nào cũng đông]

[Tui thấy bà chủ nhỏ làm món gì cũng ngon xĩu~]

[Chưa ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ nên hok biết nói gì]

Chị gái Chu Việt và Lục Trĩ ở cùng một phòng, chị gái Chu Việt đặt món ăn đóng gói tinh xảo của nhà hàng lớn lên bàn, thấy camera của tổ tiết mục quay đặc tả thì vô cùng đắc ý, những người khác cũng chú ý nhiều hơn.

“Cô mua ở nhà hàng lớn hả?”

“Nhà hàng lớn này giờ trưa mới bắt đầu mở bán mà, sao cô mua được thế?”

“Cô mua món gì zậy??”

Chị gái Chu Việt cười cười: “Tôi quen biết với chủ nhà hàng lớn nên mua được thôi.”

Nghe lời này Lục Trĩ liền nghĩ đến Phùng Thịnh, vì Phùng Thịnh không có nhận con rể, thần sắc cô khẽ động nhìn qua chị gái của Chu Việt, ngay lập tức được đáp lại bằng một nụ cười. Chị gái Chu Việt cảm thấy Lục Trĩ không thể dựa vào một món ăn mà có thể nhận được lời khen của mọi người.

Chị gái Chu Việt: “Nhà hàng lớn này ăn rất ngon, chỉ có điều giá cao nên đôi khi không mua được, nhưng có cơ hội thì mọi người nên thử nhé!”

Chờ đến khi các thí sinh của vào phòng khách liền đặc biệt nhộn nhịp.

Lục Trạch thấy Lục Trĩ liền chạy nhanh tới chỗ cô: “Chị!”

Lục Trĩ nhìn gương mặt hồng hào của Lục thì rất vui mừng: “Chắc ăn cơm đúng bữa lắm nhỉ.”

Lục Trạch nhỏ giọng nói: “Ngày nào em cũng ăn đủ bữa mà.”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 41


Edit: Cá

Lúc Chu Việt mở đóng gói món ăn ra có không ít người nhìn qua, những người quen biết còn tỏ ra hâm mộ Chu Việt có người chị gái như thế, cuối cùng anh cũng có thể trải nghiệm cảm giác giống Lục Trạch từng trải.

Sung sướng nha!

“Là canh bào ngư.”

“Trông có vẻ rất ngon đó.”

“Không hổ là món ăn của nhà hàng lớn.”

Lục Trĩ nghe thấy mọi người bàn luận liền đi qua phía Chu Việt, thật ra cô muốn biết người cha trên danh nghĩa của Phùng Thịnh tay nghề tốt ra sao, tiếc là cô nhìn không rõ lắm lại không biết hành động này khiến Lục Trạch hiểu lầm.

Lục Trạch: “Chị ơi, em thích nhất món chị làm, chỉ cần là chị làm thì món gì em cũng thấy ngon, chờ sau em kiếm được nhiều tiền nhất định sẽ giúp chị mở rộng quy mô lên nhà hàng.”

Tuy Lục Trạch chưa đến nhà hàng lớn nhưng anh cũng không phải là khen xuông chị gái mình, anh không tin nhà hàng lớn đó có thể làm món ăn ngon hơn chị mình.

Tôn Duy đứng trước màn hình cảm thán: “Món ở nhà hàng lớn sao so được với tay nghề của bà chủ nhỏ chớ, tôi ăn nhiều lần rồi chẳng qua ở đó quy mô lớn, đi theo con đường sang trọng nên nhắc tới mới cảm thấy tốt thôi.”

Nhân viên công tác đứng bên cạnh Tôn Duy nói: “Trước kia bác ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ, không phải cũng nói thế hả?”

Tôn Duy: “Đây không phải món ở Mỹ thực trong trí nhớ nhé!”

Bên trong phòng khách mọi người đã bắt đầu ăn trưa, vì có kinh nghiệm lần trước nên người nhà thí sinh hôm nay hầu như ai cũng mang theo cơm trưa, Lục Trạch nói với Lục Trĩ về chuyện công diễn, muốn chị gái sẽ có mặt ở buổi công diễn. Lục Trĩ đồng ý sau đó Lục Trạch mới mở đóng gói ra ăn.

Lục Trạch: “Lần này chị làm món gì cho em thế?”

Lục Trĩ: “Cơm chiên dứa đó.”

Lục Trạch mở đóng gói tinh xảo trước mặt ra, mùi thơm của dứa lập tức lan toả, khiến vài người đang ăn cơm cũng dừng lại.

Sao chỉ là cơm chiên dứa thôi, lại có thể thơm tới vậy hả trời.

Một nửa quả dứa được cắt đôi, bên trong là cơm chiên vàng rụm, k*ch th*ch vị giác và ánh mắt ngóng trông của mọi người trong phòng, mùi thơm của dứa còn có chút gì đó hơi cay cay.

Dứa của cửa hàng bên cạnh rất ngon nên Lục Trĩ mới chọn để làm cơm chiên dứa, kết hợp lại thật sự như lên một tầng cao mới.

Lục Trĩ cầm chai nước mở nắp ra để bên cạnh Lục Trạch: “Mau ăn đi.”

Lục Trạch cầm thìa xúc từng thìa cơm chiên lên thưởng thức, cắn được miếng dứa liền cảm nhận được nước ngọt tràn lan, mềm mềm lại có cơm chiên giòn rụm đúng là tuyệt vời. Lục Trạch cảm thấy hương vị này quả thật rất đỉnh luôn, không hề có cảm giác dầu mỡ của cơm chiên mà ngược lại có vị tươi ngọt của dứa, bên trong còn có tôm được bóc vỏ và cà rốt, trứng gà rất xịn xò.

Chu Việt bên kia đang uống canh bào ngư, nhìn đóng gói rất cao cấp, canh trông cũng hấp dẫn nhưng có lẽ vì theo đuổi cách trang trí sao cho thậy tinh xảo nên phần giữ ấm có chút kém, uống vào cũng rất ngon nhưng bị nguội nên cảm giác kém hẳn.

Món cơm chiên dứa vừa đập vào mắt liền hấp dẫn không ít tiếng bàn luận xung quanh, ngược lại nhà hàng lớn ban đầu được họ khen nức nở dường như đã rơi vào lãng quên.

“Thơm quá đi, tôi mới liếc qua đã thấy thèm rồi.”

“Ôi trời ơi, lần này bà chủ nhỏ mang theo tận hai phần, mấy người nói xem Lục Trạch có ăn hết không.”

“Cậu đoán xem, nếu tôi là Lục Trạch thì tôi chắc chắn ăn đến no căng bụng mới thôi.”

Cùng lúc đó Tôn Duy cũng đang nghĩ đến Lục Trạch liệu có ăn hết hai phần cơm chiên dứa hay không ta, ông có thể đi qua lừa lấy một phần không nhỉ. Ấy không phải, là Lục Trạch ngại ông nói nhiều phiền phức nên liền đưa một phần cơm chiên dứa cho ông mới đúng chớ.

Lục Trạch ăn xong một phần cơm chiên dứa vẫn thấy chưa đã thèm, anh mở phần thứ hai ra bắt đầu ăn tiếp. Tôn Duy nhìn thấy liền cảm thấy bản thân thật sự đáng thương hết sức, vì thế liền dí sát mặt vào màn hình xem Lục Trạch ăn.

[Ha ha ha ha ha, cơm chiên dứa vô địch]

[Cơm chiên dứa giải nhất nhé!!]

[Mỹ thực trong trí nhớ xịn]

[Lần trước tui nhìn Lục Trạch ăn cơm còn lần này tui nhìn cơm của Lục Trạch~]

[Hu hu hu, tui muốn ăn quá đi, tui thích nhất là dứa luôn, chắc chắn món này ăn rất tuyệt cú mèo… hu hu]

[Đừng nói nữa, tui phải cài báo thức để đến sớm xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ thôiiiiiii]

Chị gái Chu Việt lặng lẽ nhìn bình luận trên livestream, ban đầu rất có khí thế còn bây giờ vừa ngẩng mặt nhìn liền thất Chu Việt đang nhìn Lục Trạch ăn cơm chiên dứa một cách ngon lành liền khó chịu. Chị gái Chu Việt vươn chân đá em mình một cái, lúc này Chu Việt mới yên lặng cúi đầu, tiếp tục uống canh bào ngư.

Chu Việt thừa dịp camera quay chỗ khác liền nhỏ giọng nói: “Chị, em thật sự không muốn uống nữa.”

Chị gái Chu Việt: “Uống hết cho chị, em mà không uống chẳng phải để cho người khác biết là nó không ngon hả, uống nhanh lên!”

“Chị, thật sự uống không ngon mà, với lại….. chị gái Lục Trạch làm cơm chiên dứa thơm quá.”

“Chị, có phải chị vừa nuốt nước bọt không?”

“Câm miệng.”

“……”

Chu Việt uống sạch bát canh bào ngư liền nghĩ lát nữa không cần đưa canh cho đạo diễn Tôn nữa. Có lẽ ông ấy chỉ muốn ăn cơm chiên dứa thôi.

Lúc Lục Trĩ ra về thì gặp Chu Thành An ở bên ngoài, anh thấy cô đi ra liền mở cửa xe, Lục Trĩ nhìn anh cười: “Cảm ơn anh, Chu Thành An.”

Chu Thành An: “Buổi sáng cô đã nói cảm ơn rồi.”

Chu Thành An đưa Lục Trĩ về, hai người ở trong xe cũng không nói chuyện gì nhưng cũng khá ổn, ít nhất không ai cảm thấy xấu hổ.

Lục Trĩ về đến nơi liền đi thẳng đến siêu thị trái cây mới khai trương, cô vừa đến thì ông chủ đã nhìn thấy, cười hả hả với cô rất vui vẻ.

Ông chủ nói: “Món mỳ sợi và cơm chiên dứa của cháu thật sự quá ngon, hai vợ chồng chú lâu lắm rồi chưa được ăn ngon như thế đâu. Không ngờ dứa còn có thể chiên cơm ngon vậy, dù hai vợ chồng chú biết cách làm thì chắc chắn không ngon được bằng cháu.”

Chủ siêu thị trái cây khen Lục Trĩ vài phút sau đó mới ngượng ngùng cười cười: “Cháu tới mua trái cây đúng không, muốn mua quả gì chú giảm giá cho.”

Phải biết rằng hôm nay vợ chồng ông ngoài món mỳ sợi còn được ăn thêm cơm chiên dứa của Lục Trĩ, lúc ăn hai người còn khen không dứt lời nữa.

Lục Trĩ: “Cháu muốn thêm món cơm chiên dứa vào thực đơn ạ.”

Ông chủ vui vẻ nói: “Cháu mà mở bán món này đảm bảo cả nhà chú qua xếp hàng mỗi ngày.”

Lục Trĩ: “Vâng, món này quan trọng cần dứa nên cháu muốn hỏi siêu thị của cô chú có thể cung ứng dứa cho cháu hay không ạ.”

Ông chủ: “Không thành vấn đề, chỉ cần là mùa dứa thì siêu thị có thể cung cấp tốt cho cháu, muốn nhiều hay ít đều được, nếu cháu muốn thì cứ sáng sớm chú sẽ cho người mang dứa qua.”

Lục Trĩ: “Mỗi ngày hai mươi quả là được ạ.”

Ông chủ: “Không thành vấn đề, tuy giá của dứa thì không đồng nhất nhưng cô chú đảm bảo bán giá đẹp cho cháu.”

Hiện tại món của Mỹ thực trong trí nhớ ngoại trừ những gia vị cần tự ra ngoài mua thì những nguyên liệu còn lại hầu như đều được các bên cung ứng giao đến tận nơi, đặc biệt số lượng nhiều nên các bên cung ứng đều cho Lục Trĩ một cái giá khá hời, nhưng tất cả cô đều từ chối.

Lúc Lục Trĩ về thì ông chủ còn đưa chìa khoá tiệm cách vách cho cô, ông chủ vốn muốn tìm Lục Trĩ tặng mấy quả dưa hấu. Trên đường về nhà Lục Trĩ đi qua cửa tiệm của mình liền dừng lại, đừng nhìn từ ngoài vào trong mỉm cười nghĩ: “Sư phụ nói đúng, chỉ cần có bản lĩnh sẽ không lo chết đói.”

Về đến nhà cô liền đi tắm rồi thoải mái nằm trên sôpha mở TV xem, sau đó cô vui vẻ phát hiện đã được phát sóng rồi, trên TV đang chiếu tập Lục Trĩ làm cá hương nhồi thịt cho em trai.

Lần đầu được xuất hiện trên TV khiến Lục Trĩ cảm thấy kỳ diệu, khi mới xuyên đến đây cô còn cảm thán khoa học kỹ thuật của thế giới này, ngạc nhiên khi có thể xem kịch trên TV, lần này là

Lục Trĩ gửi tin nhắn cho Phùng Thịnh và Lý Lượng, nghĩ một chút liền gửi tiếp cho Chu Thành An về việc phát sóng của . Xong hết cô mới tiếp tục xem chương trình.

Lục Trĩ vào bếp cắt dưa hấu, quả vừa to vừa ngọt lại mọng nước, một bên xem . Chu Thành An đừng bên ngoài gõ cửa, Lục Trĩ nhanh chóng ra mở liền thấy anh cầm dưa hấu đưa cho mình: “Bà chủ nhỏ, chúc mừng lên TV nhé!”

Lục Trĩ: “Dưa hấu không hạt đúng chứ? Tôi cũng mới cắt ăn rất ngọt, vừa khéo chúng ta có thể cùng ăn, để tôi cắt cho anh luôn.”

Dưa hấu ăn không có hạt, lại ngọt ngọt mọng nước rất ngon. Chu Thành An cầm miếng dưa hấu Lục Trĩ cắt cho anh cười cười, Lục Trĩ quay sang nói việc cô lên TV cho anh: “Đều là em trai tôi Lục Trạch ấy, nhờ thằng bé thì tôi mới được lên TV.”

Chu Thành An: “Bà chủ nhỏ à, thật ra là cô dựa vào chính mình lên TV đó.”

Lục Trĩ: “Cảm ơn anh.”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 42


Edit: Cá

Chị gái Chu Việt đêm không sao ngủ nổi, cô muốn ăn cơm chiên dứa nhưng không muốn đến Mỹ thực trong trí nhớ. Trằn trọc mãi cuối cùng xuống giường uống ừng ực nửa cốc nước lọc, uống xong lại càng muốn ăn cơm chiên dứa hơn.

Đâu phải mình Mỹ thực trong trí nhớ có cơm chiên dứa chứ! Chị gái Chu Việt cầm điện thoại gọi một lúc hai đơn, giao hàng đến rất nhanh, chưa gì đã có hai phần cơm chiên dứa được bày ra bàn ăn.

Nghĩ đến mùi thơm mọng của dứa và cơm chiên thì chị gái Chu Việt không nhịn được liền nhanh chóng bật TV, một bên ăn một bên xem: “Chỉ là cơm chiên dứa thôi mà, tôi muốn ăn lúc nào chẳng được, đâu phải chỉ có Mỹ thực trong trí nhớ mới làm được, đúng không nào. Tuy lần này Lục Trĩ hơn đưays nhưng chẳng qua là chọn được qua dứa ngọt thôi.”

Nụ cười trên môi của chị gái Chu Việt dần cứng đờ sau khi nhìn phần cơm chiên dứa trước mặt, không tồi không tồi….. vấn đề là nếu cô chưa từng nhìn thấy cơm chiên dứa Lục Trĩ làm. Hương vị đầy đủ, gạo trắng đầy hạt chiên vàng rụm, tôm bóc vỏ rồi cà rốt, nhìn chỉ khiến cơn thèm ăn dâng lên.

Chị gái Chu Việt mở hộp cơm thứ hai ra, nhìn còn không bằng hộp đầu tiên, dứa trông giống như hỏng rồi, không tươi.

Chị gái Chu Việt: “…..”

Nửa tiếng sau chị gái Chu Việt ngồi xem video Lục Trĩ làm cơm chiên dứa, càng xem càng muốn ăn.

Cô mau chóng tìm một lý do giống y xì đúc Chu Việt: “Đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ chưa chắc đã ngon đâu, phải đi ăn thử mới biết được ngon hay không.”

Sáng sớm hôm sau chị gái Chu Việt bịt khẩu trang đeo kính râm, che chắn kín mít xếp hàng trước cửa Mỹ thực trong trí nhớ.

Cô bước vào trong tiệm, ngồi xuống bàn không lâu đã thấy Phùng Thịnh bưng khay cơm chiên dứa lại gần: “Cơm chiên dứa của chị tới đây!”

“Cảm ơn.”

Hôm nay người đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn cơm chiên dứa cực kì đông, cơm chiên vàng có tôm và cà rốt cùng dứa bên ngoài tươi mát, ngọt vị. Chị gái Chu Việt cảm thấy hương vị so với hôm ngửi thấy ở trại huấn luyện còn ngon hơn, càng ăn càng cuốn.

Hu hu hu, ngon ngon ngon, siêu siêu ngon.

Ăn rất đưa cơm là đằng khác, dứa tươi và ngọt cắn miếng đã thèm liền, chị gái chu Việt ăn xong liền lặng lẽ lấy điện thoại ra nhìn thấy bản thân lúc ăn vẫn còn đeo kính râm.

Cùng lúc đó ở trại huấn luyện của Mộng tưởng chi đoàn.

Bình thường Chu Việt hay lướt mạng sau khi đóng livestream, xem dân mạng bình luận gì về mình, hôm nay đọc bình luận cậu cảm thấy hơi chua xót.

[Ha ha ha…. cười ngất…. lần nào cũng thấy Chu Việt nhìn Lục Trạch bằng ánh mắt “tao muốn ăn!”, sau đó lại bày ra vẻ mặt không cảm xúc với Lục Trạch]

[Ha ha ha….. chuẩn chỉnh, đúng bộ dạng đó ha ha….]

[Mấy bồ biết không, chị gái Chu Việt hôm công diễn có mang theo đóng gói nhà hàng lớn đến cho cậu ấy ăn, cuối cùng vẫn không hơn được Lục Trạch ăn cơm chiên dứa. Vẻ mặt Chu Việt lúc đó là em không muốn uống và vẫn phải yên lặng uống hết sạch canh bào ngư đó, ảnh muốn mọi người cảm thấy canh bào ngư uống rất ngon đoá… ha ha ha~]

[Lần này phong cách của tổ tiết mục từ thần tượng chuyển sang mỹ thực hả, chị em nhà anh Lục làm tốt lắm he he]

Chu Việt thoát mạng lại nhận được tin nhắn của chị mình.

[Em phải ở chung với Lục Trạch cho tốt đấy]

[???]

[Chị đang nói gì thế?]

[Có phải chị không đấy?]

[Nãy chị mới ăn cơm chiên dứa ở Mỹ thực trong trí nhớ, ngon thật sự, chị còn phải vì em mà đeo kính râm ăn suốt buổi đó!]

[…..]

Chu Việt cầm điện thoại bắt đầu hoài nghi nhân sinh, anh trực tiếp gọi cho bà chị nhà mình: “Chị! Sao việc chị bịt khẩu trang kính râm đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn cơm lại do em chứ? Trước kia chị cũng đâu có thích chị em nhà họ Lục?”

Chị gái Chu Việt: “Chị không rảnh luyên thuyên với em đâu nhé, chị đang thèm ăn cơm đây hu hu.”

Chu Việt đi từ trong toilet ra liền nhìn thấy nhân viên công tác đang cười tủm tỉm với mình: “Trong lúc tham gia cuộc thi không được dùng điện thoại, vậy nên hãy để tổ tiết mục bảo quản giúp cậu nhé. Để nhận phạt thì bữa sáng mai của cậu chỉ có cháo trắng và dưa muối thôi~”

Từ khi tham gia thì Chu Việt và Lục Trạch không nói chuyện nhiều với nhau, nhưng lần này Chu Việt chủ động chạy đi tìm Lục Trạch, anh cảm thấy da mặt của mình có thể dày lên một chút, thật sự không muốn ngày mai ăn sáng với cháo trắng và dưa muối tẹo nào. Lục Trạch là em của bà chủ Mỹ thực trong trí nhớ, anh không muốn sau này đi ăn ở đó phải đeo kính rồi bịt kín mít như bà chị gái mình.

Chu Việt đi tìm Lục Trạch liền thấy Lục Trạch đang được người vây xung quanh, căn bản anh không thể chen vào nổi.

“Lục Trạch à, cậu nhảy lợi hại thật á, có thể dạy tui không?”

“Cậu có muốn ăn cơm với tui không Lục Trạch ơi~ Tui có tiramisu ngon lắm nè~”

“Cậu chỉ có một cái bánh tiramisu mà cũng đòi ăn cơm với Lục Trạch hả?”

“Tui cũng có tiramisu nè Lục Trạch, tui còn có cả hoa quả nữa!”

Chu Việt thấy Lục Trạch đi qua bên người mình, không để ý anh giống như lúc trước, nếu là trước kia anh cũng sẽ lạnh lùng khịt mũi coi thường. Nhưng lần này Chu Việt lại thật sự muốn làm bạn với Lục Trạch đó.

Giữa trưa Mỹ thực trong trí nhớ tạm nghỉ buôn bán.

Lục Trĩ và Phùng Thịnh ở sau bếp làm cơm trưa còn Lý Lượng đứng ở cái bàn bên ngoài trông hàng. Lục Trĩ suy nghĩ một lúc liền nói với Phùng Thịnh: “Tôi đang tính sẽ thu nhận một đồ đệ.”

Cả người Phùng Thịnh chấn động: “Bà chủ Lục~” Kêu xong liền nhanh chóng nói: “Bà chủ Lục à, trong lòng em coi Trần sư phó là sư phụ của mình, nếu chị không phiền em muốn đề cử Trần sư phó cho chị, còn em sẽ trở thành đồ tôn.”

Lục Trĩ nghe Phùng Thịnh nói vậy liền sửng sốt một chút, sau đó lại cười cực kỳ vui vẻ, trước khi xuyên tới đây Phùng Thịnh chính là đồ đệ của cô, bây giờ cậu ấy lại giúp cô tìm được một đồ đệ nữa quả là chuyện tốt.

Chu Mỹ Lệ vén rèm đi vào: “Bà chủ nhỏ.”

Chu Mỹ Lệ vừa vào liền đưa một tờ tuyên truyền cho Lục Trĩ: “Câu chuyện về giấc mộng mỹ thực, em xem qua một chút đi.”

Lục Trĩ: “Giấc mộng mỹ thực?”

Chu Mỹ Lệ: “Đây là cuộc thi mỹ thực, người tham gia sẽ đến một địa điểm được chỉ định để mở sạp bán hàng ăn, sạp của ai được khen ngợi nhiều nhất liền đạt quán quân, không nói đến việc có tiền thưởng, nếu là quán quân còn được lên tạp chí Trù Thần nha, rất hot luôn.”

Lục Trĩ suy nghĩ một chút, tiệm cơm của cô đúng lúc đang muốn sửa sang lại, nếu tham gia thì khoảng thời gian này vẫn có thể mở bán, chỉ là ở địa điểm khác thôi.

Lục Trĩ: “Em sẽ tham gia.”

Chu Mỹ Lệ: “Tuyệt vời luôn, em tranh thủ nghĩ xem tham gia sẽ mở bán món gì nha, chị đi trước đây.” Dừng một chút lại nói: “Cơm chiên dứa hôm trước rất ngon luôn, cảm ơn bà chủ nhỏ nhiều nha~”

Tờ tuyên truyền của cuộc thi Câu chuyện về giấc mộng mỹ thực ngoài quy tắc thì còn viết phần thưởng cụ thể của quán quân và một số lưu ý khác.

Cuộc thi này thông thường người tham gia sẽ chọn làm món ăn văt, giá cả vừa rẻ lại vừa ngon. Tất nhiên, không phải chỉ có thể làm mỗi món ăn vặt, còn được làm rất nhiều món khác.

Lục Trĩ nghĩ ngợi một lúc: “Chúng ta làm mỳ chua cay!”

Phùng Thịnh: “Em muốn ăn mỳ chua cay!!!!”

Lý Lượng: “Tui cũng muốn ăn!!”

Vừa nghe Lục Trĩ quyết định làm món mỳ chua cay trong cuộc thi giấc mộng mỹ thực thì hai người Phùng Thịnh và Lý Lượng liền trăm miệng một lời nói muốn ăn mỳ chua cay, Lục Trĩ nghe vậy liền cười: “Ăn cơm trưa trước đã, ăn xong tôi đi tìm công ty nội thất để sửa sang cửa tiệm rồi về sẽ mua nguyên liệu làm mỳ chua cay. Món chính trong cuộc thi này của chúng ta là mỳ chua cay, món phụ thì tôi sẽ suy nghĩ tiếp.”

Phùng Thịnh đã từng ăn mỳ chua cay Lục Trĩ làm, bây giờ nhớ lại liền thèm ơi là thèm.

Phùng Thịnh quay sang nhìn Lý Lượng: “Tui đã từng ăn mỳ chua cay bà chủ nhỏ làm rồi cơ, cực kỳ ngon luôn, cay tê tái nhưng tui vẫn húp sạch nước mỳ luôn, ngon lắm~”

Lý Lượng: “…..”

Lục Trĩ mang cơm từ trong bếp ra thì thấy Lý Lượng và Phùng Thịnh lại đang đấu đá nhau, thấy cô ra thì hai người họ mới dừng lại, rất chi là ngoan ngoãn ngồi xuống bàn ăn.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 43


Edit: Cá

Lục Trĩ muốn tìm công ty nội thất nhưng không rõ chỗ nào tốt, cô còn cần bàn bạc giá cả nên liền đi tìm ông chủ siêu thị trái cây hỏi phương thức liên lạc với công ty nội thất từng hợp tác.

Chủ siêu thị trái cây: “Công ty nội thất này tuyệt đối xịn luôn, cháu nhìn siêu thị của cô chú xem, có phải rất tinh tế không, tất cả đều được công ty này chịu trách nhiệm thiết kế đó.” Nói xong chủ siêu thị hơi ngượng ngùng cười rồi lại nói tiếp: “Chỉ có điều công ty này không hẳn là công ty lớn thôi.”

Lục Trĩ: “Thiết kế rất đẹp ạ.”

Đến chiều thì kiến trúc sư của công ty thiết kế tên Lý Hữu đã đến Mỹ thực trong trí nhớ, thái độ rất hiền hoà: “Bà chủ Lục, cô muốn thiết kế theo phong cách nào, phá hai cánh cửa này ra thông nhau hay vẫn chia riêng hai tiệm, hoặc cô có ý tưởng gì không?”

Lục Trĩ: “Thiết kế tinh tế trông thoải mái, tôi muốn phá thông hai cánh cửa này và để một cửa sổ đơn to ở tiệm bên cạnh, cảm giác không gian sẽ lớn hơn.”

Lý Hữu đứng trong tiệm Lục Trĩ mới thuê nghiên cứu, xoay vài vòng rồi cầm thước đo diện tích, lát sau mới nói: “Tôi sẽ làm vài bản thiết kế, cô ưng bản nào thì chúng ta sẽ trao đổi cụ thể để bắt tay thi công luôn.”

Lục Trĩ: “Vậy phiền anh.”

Lý Hữu về công ty đúng lúc thấy công ty nội thất bên cạnh đang tổ chức hoạt động, rất đông khách hàng tới tới lui lui, trái ngược hoàn toàn với sự quạnh quẽ của công ty mình.

Đồng nghiệp Lý Hữu vừa lúc ra tới liền nói: “Lúc trước đáng lẽ không nên thuê nơi này, công ty bên cạnh marketing mạnh mẽ, mấy khách của chúng ta cũng vì thế mà chuyển sang đó, cậu nói xem chúng ta có nên tổ chức vài hoạt động đê hút khách không?”

Lý Hữu cười khổ một tiếng: “Ban đầu chúng ta chọn nơi này mở công ty cũng đâu biết sẽ có công ty nội thất khác mở ở đây. Thôi, cậu qua đây chúng ta bàn chuyện chút, tôi vừa nhận đơn thiết kế một tiệm cơm đấy.”

Mấy hôm sau Lục Trĩ nhận được bốn bản thiết kế, cô cùng mọi người trong tiệm họp lại xem thiết kế, cuối cùng nhất trí chọn bản thiết kế mang phong cách cổ đại.

Lục Trĩ: “Mấy người cũng thích phong cách này à?”

Phùng Thịnh cười, cảm thấy phong cách này giống cửa tiệm đời trước, cũng coi như một phần an ủi. Còn Lý Lượng thì lại có nhiều ý tưởng hơn với phong cách cổ đại này, ngồi một chỗ nói liên tù tì.

Lý Lượng: “Khí chất của bà chủ nhỏ nhà chúng ta cực kỳ phù hợp với phong cách cổ đại nhé, đến cả thực đơn cũng theo kiểu cổ đại. Quan trọng là, tuy phong cách cổ đại nhưng vẫn pha lẫn chút thiết kế của hiện đại.”

Lý Lượng cười ha hả rồi lại nói tiếp: “Chờ sau này cửa tiệm mở rộng quy mô lên nhà hàng thì nhất định phải thiết kế kiểu đình đài lầu các, nước chảy trong suối, đàn tranh vang vọng.”

Lục Trĩ nghe Lý Lượng nói cũng có thêm ý tưởng, trước khi xuyên qua cô cũng muốn mở một tửu lầu, thuê một nơi bốn tầng để thiết kế. Giờ nghe đến đình đài lầu các, nước suối chảy rồi đến đàn tranh liền nghĩ ngợi, tưởng tượng một chút đã thấy đẹp lắm rồi.

Lục Trĩ: “Ok!”

Lục Trĩ dán thông báo về việc thuê xong cửa tiệm bên cạnh và bắt đầu sửa sang lại để khai trương chính thức ra ngoài cửa, cô còn nhắn tin thông báo cho khách trong nhóm chat của Mỹ thực trong trí nhớ.

[Khi nào giấc mơ mỹ thực bắt đầu thi vậy mọi người ới!!!]

[A a a a a, tôi chỉ muốn ăn cơm ở Mỹ thực trong trí nhớ thôi, không muốn ăn ở chỗ khác đâu]

[+10086]

[Bà chủ nhỏ ơi, bọn tui không cần trang trí đẹp mắt gì đâu, nhiều thêm mấy cái bàn là được rùi~]

[Bây giờ tiệm có mười bàn, tiệm mới thuê bên cạnh cho mười bàn nữa là ổn ròi, nếu có thể thì cho thêm bốn bàn ở trong bếp nữa cũng được~]

[Ha ha ha ha….. ý bà chủ nhỏ sao nè?????]

[Cuộc thi câu chuyện về giấc mộng mỹ thực bà chủ nhỏ sắp tham gia là gì zợ mọi người, có giới hạn số lượng chi hông..?]

[Bà chủ nhỏ ơi, thật sự không cần trang trí lại cửa tiệm đâu, thêm vài bàn là okela ngay.]

Lục Trĩ tìm mua nguyên liệu để làm món mỳ chua cay và miến nhưng tìm mãi không thấy miến nên cô quyết định tự tay làm. Sáng hôm sau Phùng Thịnh mua được khá nhiều đồ ngon như khoai lang và mấy dụng cụ cần thiết. Lục Trĩ và Phùng Thịnh sắm xong liền bắt tay vào làm miến, những chuyện còn lại thì để Lý Lượng lo liệu.

Địa điểm diễn ra cuộc thi Câu chuyện về giấc mộng mỹ thực là khu dân cư bên cạnh, có rất nhiều chung cư, quảng trường cũng rất lớn nhưng người tham gia và khách hàng cũng đông không kém nên vẫn không đủ chỗ đứng.

Hôm nay khi biết vị trí được sắp xếp cho tiệm nhà mình thì Lý Lượng liền hùng hổ đi tìm người phụ trách tranh cãi.

Lý Lượng: “Tôi đã xem vị trí được phân, tiệm Mỹ thực của chúng tôi rõ ràng được phân ở trước tại sao bây giờ lại bị đẩy xuống dưới cùng? Mấy người phải cho tôi một lời giải thích rõ ràng!”

Người phụ trách là một người đàn ông trung niên có cái bụng bia, ông ta nhìn Lý Lượng cảm thấy khá quen mắt nhưng không nhớ được gì, nhấp một ngụm cà phê xong mới nói: “Anh nói vị trí nào, tôi không biết, vị trí sắp xếp ở cuối thì là ở cuối chứ sao, giải thích cái gì. Người trẻ tuổi ấy mà, làm việc không nên kích động nha.”

Lý Lượng thật sự đã thấy bảng vị trí được sắp lúc đầu của Mỹ thực trong trí nhớ, là ở phía trước, anh nói: “Hôm trước ngoài tôi còn có người nhìn thấy vị trí đã phân, có thể chứng minh đúng sai.”

Người phụ trách không kiên nhẫn: “Ai cũng tuỳ tiện nói chứng minh là chứng minh được à, tôi tin chắc, mấy cậu đừng ở đây lằng nhằng nữa, ở cuối thì phải ở cuối, nếu không hài lòng thì đừng tham gia.” Ngừng chút lại nói tiếp: “Còn nữa, nếu tiệm Mỹ thực của cậu ăn ngon thì ở cuối cũng có sao đâu.”

“Người trẻ tuổi này, rượu thơm không sợ hẻm sâu, cậu nói có đúng không?”

“Cậu chẳng lẽ không tự tin với món ăn của tiệm mình à, nếu vậy thì đừng tham gia. Dù sao thì những người tham gia đều là người có kinh nghiệm lâu năm trong nghề, hiểu biết về món ăn của chính mình nha.”

“Tiệm của mấy cậu chắc mới khai trương nhỉ?”

Lý Lượng kìm nén cơn tức: “Ông nói rất đúng, rượu thơm không sợ hẻm sâu! Nhưng chuyện ông đổi vị trí của tiệm chúng tôi thì tôi nhất định không bỏ qua đâu!”

Cho dù ở vị trí cuối thì tiệm bọn họ vẫn sẽ đắt khách, anh tin tưởng bà chủ nhỏ, cũng tin tưởng vị giác của chính mình.

Lý Lượng cười lạnh nhìn người đàn ông trung niên bụng bia một tiếng rồi ra ngoài, đi đến trước cửa liền xoay người: “Đúng rồi, ông đừng nghĩ đến chuyện ăn món của tiệm Mỹ thực trong trí nhớ chúng tôi, tôi sẽ cho ông vào sổ đen.”

Người phụ trách nghe vậy thì cười to, không cho ông ta ăn ớ hở, có ngon đến mấy thì cầu xin, van nài đủ kiểu ông ta cũng chẳng thèm nhé. Cuộc thi này đâu thiếu quầy hàng ngon, đến khi kết thúc cuộc thi chắc ông ta cũng chưa thử hết.

Nhìn biểu cảm không hài lòng của Lý Lượng, ông ta liền thấy anh như học sinh tiểu học vậy, ha ha ha ha ha ha.

Càng nghĩ càng thấy buồn cười, người phụ trách còn đem chuyện này đăng lên vòng bạn bè, chẳng qua không có nhớ tên cửa tiệm nên trong thời gian ngắn có rất nhiều bình luận cũng tỏ ra bản thân cũng không muốn ăn ở quầy hàng đó.

“Chuyện là vậy đó……..”

Lý Lượng kể lại chuyện này cho Lục Trĩ nghe, anh thấy rất áy náy. Dù sao cũng do anh kích động, nhưng anh không nhịn được khi nghe người khác nói đây chỉ là tiệm mới khai trương, không tự biết lấy món ăn của tiệm nhà mình. Người phụ trách kia rõ ràng đang ngầm châm chọc anh và Mỹ thực trong trí nhớ.

Lý Lượng vốn muốn đi đòi công bằng nhưng người phụ trách này thật sự quá đáng nên anh mới không kìm nén được mà nói ra những lời đó.

Lục Trĩ: “Xếp cuối thì xếp cuối, tuy tôi rất ghét những lời ông ta nói nhưng rượu thơm không sợ hẻm sâu, chỉ cần món ăn của chúng ta ngon thì ở cuối cũng không có vấn đề gì.”

Lý Lượng: “Bà chủ nhỏ à, tôi tin cô, chỉ là nhiều khách dạo từ đầu đến nửa đường đã ăn no rồi, căn bản không muốn đi tiếp xuống quầy ở tít phía cuối nữa.”

Lục Trĩ cười nói: “Tôi tham gia cuộc thi này chẳng qua là để cho tiệm có thời gian sửa sang lại, nhưng cũng có rất nhiều khách muốn ăn món của tiệm chúng vậy nên mới tham gia. Những người khác đi dạo không chắc sẽ đi tới cuối nhưng khách hàng của tiệm chúng ta thì khác, bọn họ sẽ trực tiếp đi tìm quầy hàng của chúng ta.”

Phùng Thịnh ở bên kia đã được Lục Trĩ chỉ dạy các công đoạn làm miến nên đang tự bận bịu một mình, hơn nữa, làm còn rất đẹp.

Lý Lượng: “Bà chủ nhỏ à, tôi thật sự nhìn thấy vị trí ban đầu của chúng ta là ở phía trước, còn chưa nói với Phùng Thịnh đâu, tôi thấy người phụ trách kia là đang nhắm vào chúng ta, nhưng chúng ta lại không quen biết gì ông ta cho nên chắc chắn có người chỉ thị. Tôi chắc chắn sẽ giải quyết tốt chuyện này.”

Lục Trĩ nghĩ ngợi xong liền cười một cái, cô đã biết đại khái là ai làm rồi, chẳng qua vì có Phùng Thịnh ở đây nên cô không nói ra: “Làm nhiều miến vậy, chúng ta còn chưa làm mỳ chua cay đâu, để làm mỳ trước đã.”

Nháy mắt Lý Lượng vui vẻ: “Hu hu hu, mấy ngày rồi tôi chưa ăn món bà chủ nhỏ làm đó, tôi cảm thấy mình đã gầy đi rồi.”

Lục Trĩ đi vào trong bếp cởi tạp dề thuận tiện cầm một đĩa cải bẹ ra ngoài đưa cho Lý Lượng: “Cải bẹ này để ăn với mỳ chua cay, tôi tự làm, anh ăn thử xem.”

Lý Lượng cầm đũa gắp một miếng cải bẹ lên ăn thử, vị thanh là chủ yếu nhưng vẫn rất ngon nha.

Lý Lượng: “Sao cải bẹ thôi mà cũng ngon thế hả trời! Lát tôi có thể mang ít về không, tôi muốn ăn với cơm, ăn mấy ngày cũng được.”

Lục Trĩ cười: “Có thể, anh đã ăn hết tương nấm hương thịt bò hôm trước tôi đưa chưa?”

Nhắc đến tương nấm hương thịt bò, Lý Lượng cực kỳ tức giận: “Cô không biết bố tôi quá đáng ra sao đâu, buổi tối tôi về nhà thì bố tôi cũng đang ở nhà, thấy tôi cầm tương về thì hỏi có phải cô làm không, sau đó không thèm nói với tôi một câu mà đã cầm luôn lọ tương ra ngoài.”

Lục Trĩ: “……..”

Lý Lượng vì muốn ăn thêm nên lúc về đã mang theo một bao gạo.

Lục Trĩ: “Lát tôi làm cho anh một bát mỳ chua cay siêu to khổng lồ.” Cô xoay người: “Đúng rồi, để tôi phân công việc rõ ràng, tôi làm mỳ chua cay, Phùng Thịnh phụ trách nấu những món còn lại, còn anh sẽ bưng bê và thanh toán cho khách nhé!”

Lục Trĩ: “Anh có nghe thấy không Lý Lượng?”

Vừa xoay lại cô liền thấy Lý Lượng đã ăn sạch một đĩa cải bẹ, hình như còn chưa đã thèm, vội vàng gật đầu với cô: “Bà chủ nhỏ nè, lát ăn mỳ chua cay tôi muốn có nhiều cải bẹ hơn xíu.”

“Anh ăn nhiều quá, lát ăn mỳ chua cay không cho cải bẹ.”

“Bà chủ nhỏ à~”

“Anh ăn mình mỳ chua cay thôi.”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 44


Edit: Cá

Mỳ chua cay quan trọng ở chỗ nước dùng, Lục Trĩ đảo nước sánh đỏ, đứng xa cũng ngửi được vị cay, ngoài ra còn cho miến tự làm có màu gần như trong suốt vào cùng, nêm gia vị có cải dầu và đậu nành là hoàn thanh một bát mỳ chua cay.

Lục Trĩ đặt mỳ lên bàn nói: “Có thể ăn cơm rồi.”

Lý Lượng vội vội vàng vàng chạy đến, chiếu chút nữa đâm vào ghế, anh cầm đũa nhanh chóng gắp một đũa mỳ lên thưởng thức. Hương vị chua cay tê tái nháy mắt ngập tràn, cực kỳ sảng khoái, càng ăn lại càng bất ngờ khi thấy mỳ và miến có thể mềm đến không ngờ.

Lý Lượng cầm đũa xử sạch bong bát mỳ chua cay, ăn cay khiến trên trán anh xuất hiện thêm một tầng mồ hôi mỏng nhưng không ảnh hưởng đến việc ăn uống, cũng quên mất chuyện cải bẹ ban nãy.

Mỳ chua cay này thực sự ngon bá cháy.

Ăn một bát căn bản không đủ, dù có ăn thêm một bát siêu to nữa Lý Lượng vẫn cảm thấy không đủ.

Buổi trưa ánh mặt trời chiếu từ ngoài cửa sổ vào, bức màn che khẽ phấp, Lục Trĩ cùng hai người ngồi ăn mỳ chua cay, khung cảnh trông rất ấm áp. Lý Lượng ăn rất nhanh, anh nhìn Lục Trĩ một lúc rồi lại nhìn Phùng Thịnh một lúc, Phùng Thịnh thấy vậy còn cố ý ăn chậm lại.

Phùng Thịnh: “A, hối hận rồi à, ăn nhanh thế làm gì, mỳ ngon quá lốm miếng to là hết nhở.”

Mấy ngày kế Lý Lượng mặt dày liên tục đến ăn trực cơm, còn muốn học làm mỳ chua cay nhưng anh thật sự không có thiên phú gì nên luôn bị ghét bỏ. Chỉ cần Lý Lượng không phụ giúp thì Lục Trĩ sẽ làm cho anh thêm nhiều mỳ hơn, Phùng Thịnh cũng cho anh thêm cải bẹ.

Phùng Thịnh và Lý Lượng có thể ăn đồ Lục Trĩ làm mỗi ngày, khách hàng Mỹ thực trong trí nhớ lại không được như thế, ngày nào trong nhóm chat cũng có người hỏi khi nào tiệm mở cửa trở lại. Thậm chí thấy Lý Hữu đang thiết kế trong cửa tiệm cũng đến hỏi khi nào sửa sang xong, bọn họ sốt ruột lắm rồi.

Ban đầu Lý Hữu còn hơi mờ mịt chưa rõ nhưng sau khi nhiều người đến hỏi câu tương tự thì đã đáp lại sẽ đẩy nhanh tiến độ và sự thật là tiến độ được đẩy nhanh hơn hẳn. Chỉ có điều Lý Hữu khá tò mò, đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ rốt cuộc ngon tới mức nào mới khiến cho khách hàng đến đây thúc giục đẩy nhanh tiến độ.

[A a a a a a, tiệm mau khai trương đi mà….]

[Lý Lượng quá đáng thật á, tui nghe nói anh ấy chuyên gia đè ép Phùng Thịnh chuyện bản thiết kế đó]

[Ha ha ha ha ha]

[Dù sửa bản thiết kế thì tui có thể ngồi ngoài nhìn được bà chủ nhỏ làm mỳ chua cay ròi~]

[Tui nghe nói mỳ chua cay lần này không giới hạn số lượng đâu, nhưng mỗi ngày tiệm chỉ mở cửa sáu tiếng thôiiiiii]

[A a a a a a, ai, ai đóng gói mỳ chua cay thế? Phùng Thịnh hay vẫn là Lý Lượng vậy? Chắc vẫn là Lý Lượng rồi, anh Lý Lượng cố gắng làm nhanh nhé, chỉ cần nhanh thì anh chính là người đẹp trai hơn cả Phùng Thịnh rồi!!!!!]

[Muốn ăn mỳ chua cay của tiệm quớ đi~]

Cuối cùng mấy ngày sau Cuộc thi về câu chuyện mỹ thực chính thức khởi động.

Sáng sớm Lục Trĩ đã đến tiệm để đi cùng Phùng Thịnh và Lý Lượng đến nơi tham gia cuộc thi, vừa đến liền thấy Lý Lượng đi xe điện ba bánh đến, đằng sau chở toàn bộ nguyên liệu nấu ăn của bọn họ. Lý Lượng bảo Lục Trĩ lên trên ngồi nên cô tìm một vị trí chắc chắn ngồi xuống, vừa dứt Lý Lượng liền bật chìa khoá lao băng băng.

Lý Lượng: “Ha ha ha ha ha, đi bộ đê Phùng Thịnh.”

Phùng Thịnh vừa cùng Lục Trĩ tìm chỗ ngồi: “……..”

Đến quầy hàng của bọn họ Lục Trĩ bắt tay vào chuẩn bị, bọn họ đến thật sự rất sớm nhưng như vậy mới đủ thời gian chuẩn bị.

Lục Trĩ phân công một lần nữa công việc của mỗi người, Phùng Thịnh nhận nhiệm vụ đun nước rửa sạch nồi để bắt đầu nấu nướng. Khách hàng của bọn họ đã nói trong nhóm chat, chờ ngày cuộc thi khởi động liền đến xếp hàng trước quầy.

Giấc mộng mỹ thực chính thức mở cửa, người phụ trách cầm điện thoại nói chuyện với đầu bên kia: “Cuộc thi bắt đầu rồi, đảm bảo tiệm Mỹ thực trong trí nhớ kia sẽ không có khách.”

Vừa dứt lời người phụ trách liền nghe loáng thoáng gì mà Mỹ thực trong trí nhớ, rồi gì mà xông lên???

Người phụ trách cuộc thi tiến lên vài bước, ngày càng nghe rõ hơn.

“A a a a, đừng có đẩy tôi, bà chủ nhỏ nói rồi, lần này không giới hạn số lượng đâu mà lo.”

“Cậu nghĩ tôi ngốc à, tôi thừa biết sẽ không giới hạn số lượng nhưng bà chủ nhỏ cũng nói chỉ mở bán có sáu tiếng thôi, chắc chắn xếp hàng rất đông.”

“Lúc trước tôi còn không được xếp hàng vì kín chỗ, bây giờ cuối cùng cũng được một chỗ để xếp.”

“Tôi muốn ăn mỳ chua cay lắm rồi, nghĩ thôi mà ch** n**c miếng.”

“???”

Người phụ trách cuộc thi ngây ngẩn cả người, bọn họ đang nói chuyện gì thế, gì mà cuối cùng cũng có chỗ để xếp hàng. Đây là diễn viên quần chúng Mỹ thực trong trí nhớ thuê đúng không, nhưng nếu là diễn viên quần chúng thì mấy người này đúng thật quá chuyên nghiệp.

Người phụ trách suy nghĩ một chốc liền đi qua quầy của Lục Trĩ ngó nghiêng, nghĩ đến hôm trước ông ta đã đăng lên vòng bạn bè tán chuyện nên lại rẽ hướng đi mua một phần thịt lợn nướng trước, sau đó cầm thịt lợn nướng chậm rì rì đi đến quầy của Mỹ thực trong trí nhớ, kết quả chưa đến gần đã thấy người đứng xếp hàng chật như nêm.

Người phụ trách: “Mấy người đứng đây làm gì?”

Không ai trả lời ông ta, lại còn bị kéo xuống phía sau, có người cười ha hả nói: “Ông không phải đến mua mỳ chua cay đúng không, nếu đúng thì tôi đứng ở chỗ này.”

Người phụ trách: “…….”

Khách xếp hàng ai ai cũng có ý thức, lúc nãy bà chủ nhỏ đã nói rồi, nếu ai chen hàng thì sẽ không bán cho người đó nên bây giờ tuy rất đông người nhưng không một ai mất hàng lối.

Bên ngoài quầy hàng có mấy cái bàn, giờ đã kín người ngồi, trên bàn là bát mỳ chua cay. Người phụ trách muốn biết rốt cuộc đồ ăn ở đây ngon tới mức nào nhưng người xếp hàng lại quá đông. Ông ta đi qua mấy người này đến phía trước quầy hàng liền nhìn thấy mỳ chua cay.

Người phụ trách thích nhất là món mỳ chua cay, ông ta tới gần ngửi thấy vị cay bay qua chóp mũi liền nuốt nước miếng. Nhưng chắc gì đã ngon đã cay thật sự, vậy nên ông ta đứng tại chỗ cầm thịt lợn nướng nhìn khách hàng ăn mỳ chua cay.

Trương Tiếu vì muốn ăn mỳ chua cay Lục Trĩ làm nên đã kéo chồng mình đến đây thật sớm, vậy nên lúc mọi người phải đứng xếp hàng chờ tới lượt thì vợ chồng họ đã đang thưởng thức mỳ chua cay rồi.

Trương Tiếu: “Có cả miến ở dưới ăn ngon ghê, trong suốt lại mềm ăn ngon quá đi, hu hu hu chồng ơi, mỳ mềm miến mềm ăn ngon quá trời quá đất.”

Bởi vì là mỳ chua cay nên thật sự rất cay, chồng Trương Tiếu nghe vậy vội vàng nuốt xuống nói: “Công nhận ngon thật.”

Trương Tiếu: “Anh ăn chậm thôi.”

Chồng Trương Tiếu: “Anh không chậm được, ăn một miếng đã thấy ngon rồi sao nhịn nổi, phải uống hết nước mỳ nữa.”

Chờ chồng Trương Tiếu nói xong thì cô ấy cũng thử uống một ngụm nước mỳ, quả thật k*ch th*ch vị giác cay xé lưỡi nhưng ngon không kiềm được, Trương Tiếu lại múc thêm một thìa uống tiếp.

Trương Tiếu vừa ăn vừa nói: “Bà chủ nhỏ đỉnh quá đi!”

Người phụ trách thấy thế cũng không nhịn được, nhanh chóng đi xuống cuối xếp hàng, ông ta nhìn người khác ăn mỳ chua cay ngon khó tả liền cảm thấy không muốn ăn thịt lợn nướng trên nay nữa.

Lý Lượng đảm nhận việc đóng gói mỳ chua cay, trước kia anh cũng là người đóng gói phần ăn ở tiệm nên tay nghề thoăn thoắt rất nhanh. Vì đóng gói nhanh nên còn có mấy khách hàng khen anh, Lý Lượng được khen nên khuôn mặt có chút đỏ, thậm chí còn có người nói lúc anh đóng gói trông rất đẹp trai luôn, sau đó tốc độ của Lý Lượng lại càng nhanh hơn.

Người phụ trách đứng xếp hàng vẫn luôn nuốt nước miếng, hương vị của mỳ chua cay rất đậm nên khách hàng đứng ở phía trước có thể ngửi thấy rõ ràng, người phụ trách nghĩ ông tâ muốn ăn hai bát mỳ chua cay.

Cuối cùng cũng đến lượt người phụ trách, ông ta cười nói: “Cho tôi hai bát mỳ chua cay, à không, ba bát đi.”

Lý Lượng ban nãy mới nói mỗi người chỉ có thể mua một bát nghe vậy liền cười nhạo một tiếng, ngẩng đầu liền nhìn thấy ông ta, nhớ ra ông ta là người phụ trách lần trước đã tranh luận với anh, nhất thời liên ngây người một chút.

Khách hàng đứng sau người phụ trách nói: “Mỗi người chỉ được mua một phần thôi.”

Phùng Thịnh cho mỳ vào bát nước đỏ sóng sánh, động tác mượt mà khiến người phụ trách nhìn ngây ngẩn, tức khắc không muốn tính toán với Lý Lượng, ông ta đã xếp hàng rất lâu đấy: “Vậy cho tôi một bát đi.”

Lý Lượng: “Một bát ông cũng không mua được vì tiệm chúng tôi cho ông vào danh sách đen rồi, không tiếp, người tiếp theo.”

Phùng Thịnh nghe thấy liền nhìn người phụ trách, nói: “Ông là người phụ trách hôm trước nhỉ, về sau đừng có đến đây xếp hàng nữa, tiệm chúng tôi không tiếp đãi ông.”

Lý Lượng: “Không hổ là Phùng Thịnh nha.”

Phùng Thịnh: “Đương nhiên.”

Lý Lượng: “…….”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 45


Edit: Cá

Nay tan làm Tôn Duy đến canteen mua một phần mang về phòng ăn, chưa kịp động đũa thì Trần Tuấn Lực đã gọi video đến, vừa chấp nhận cuộc gọi đã thấy một bát mỳ chua cay nóng hổi xuất hiện trên màn hình.

Trần Tuấn Lực: “Mỳ chua cay bà chủ nhỏ làm.”

Nói xong liền bắt đầu ăn cho Tôn Duy xem, mỳ chua cay ăn đúng là ngon bá cháy, gắp thêm miếng cải bẹ ăn kèm sảng khoái luôn. Trần Tuấn Lực rất muốn hỏi tại sao chỉ là cải bẹ thôi cũng ngon đến lạ thường vậy hả, ai không biết còn tưởng làm bán riêng cải bẹ đấy.

Tôn Duy bị Trần Tuấn Lực làm cho nghẹn tức: “Chờ đóng máy, ngày nào tôi cũng đến Mỹ thực trong trí nhớ xếp hàng ăn mỳ chua cay!”

Rất muốn dập máy! Cuối cùng lại bất lực nhìn Trần Tuấn Lực ăn mỳ chua cay một cách ngon lành, Tôn Duy cũng động đũa ăn cơm.

Trần Tuấn Lực ăn xong liền xoa miệng: “Ăn không đủ a.”

Tôn Duy: “……..”

Có thể nghĩ cho ông chút không hả, Tôn Duy ông đây còn chưa được ăn mỳ chua cay đâu.

Đồ ăn của Mỹ thực trong trí nhớ luôn khiến người ta mất ngủ, đêm nay ngoài Tôn Duy vì mỳ chua cay mất ngủ thì còn có người phụ trách cuộc thi Câu chuyện về giấc mộng mỹ thực, hiện tại ông ta cảm thấy cực kỳ hối hận. Người phụ trách này rất thích lướt xem vòng bạn bè, cũng rất thích đăng vậy nên liền đăng chuyện quầy hàng Mỹ thực trong trí nhớ không bán mỳ chua cay cho ông ta, còn cho ông ta vào danh sách đen.

Người phụ trách tưởng sẽ có người an ủi ông ta nhưng sự thật lại không ai có động tĩnh gì, quan trọng là có người còn muốn kéo ông ta vào danh sách đen luôn???

[Dm, chuyện vị trí quầy hàng hôm trước ông đăng là Mỹ thực trong trí nhớ đúng không? Nên người ta mới kéo ông vào danh sách đen, aizzz tôi là bạn ông thì không biết tiệm đó có kéo tôi vào danh sách đen hay không đây?]

[Thật ngại quá, phải kéo đe ông bạn rồi….]

[Chuyện hôm bữa là nói Mỹ thực trong trí nhớ nhỉ, tôi xoá bình luận rồi, ngại quá phải huỷ bạn thôi.]

[…….]

Khuôn mặt người phụ trách ngơ ngác nhìn điện thoại.

Mấy ngày kế tiếp tuy quầy hàng của Mỹ thực trong trí nhớ ở vị trí cuối cùng của quảng trường thì người xếp hàng vẫn rất đông, ngày sau đông hơn ngày trước, còn không có chỗ để đứng.

Những người đã ăn mỳ chua cay hôm trước đến mua tiếp, gặp Lục Trĩ đều mong cô bán lẻ cải bẹ. Trước kia Lục Trĩ cũng có suy nghĩ này, nếu không sẽ không quay video làm cải bẹ, cô thương lượng với Lý Lượng xong liền bắt tay vào làm cải bẹ số lượng lớn, cuối cùng đăng bán trên cửa hàng online.

Chỉ là những việc này yêu cầu rất nhiều công đoạn, may mắn là tất cả Lý Lượng đều phụ trách tốt, bận rộn một hồi cuối cùng cũng mở bán trên cửa hàng online.

Cải bẹ được đóng trong túi hút chân không, bên ngoài là đóng gói riêng của tiệm, khách hàng liếc mắt liền nhận ra là sản phẩm của Mỹ thực trong trí nhớ.

Lý Lượng: “Bà chủ nhỏ, lát tôi chỉnh video mỳ chua cay đăng lên app, đính kèm việc chúng ta bán riêng cải bẹ cho khách hàng biết.”

Lục Trĩ: “Để tôi thông báo trong nhóm chat nữa.” Dứt lời, Lục Trĩ cầm điện thoại gửi tin nhắn.

[A a a a a a, tiệm bán riêng cải bẹ ư!!!!!!]

[Từ nay bữa sáng của toi sẽ có cải bẹ.]

[???]

[Bà chủ nhỏ ơi, em vừa vào hết hàng mất rồi🙁(]

[Hu hu hu…. lúc em mới vào vẫn còn mà chuẩn bị thêm vào giỏ thì hết sạch hu hu hu]

[Nhìu thêm chút đi mà bà chủ nhỏ ơi~]

[Tui khóc đây, tui vừa đặt gạo xong chuẩn bị mua cải bẹ thì hết sạch.]

Lục Trĩ vẫn chưa tuyên truyền cải bẹ bán lẻ của tiệm mà trong nháy mắt 4000 túi đăng bán liền hết hàng sạch bóng, cuối cùng đành điều chỉnh giới hạn số lượng mua.

Lý Lượng: “Hay là không chỉnh video nữa.” Sau đó vui vẻ nói: “Bà chủ nhỏ này, hay chúng ta cứ trực tiếp đăng hàng lên thôi, mỗi túi cải bẹ trừ đi tiền công làm và phí vận chuyển thì chúng ta kiếm được ba phần lời, sau đó có thể đẩy lên những món khác.”

Lục Trĩ: “Thu hồi video lại đã, ban nãy trong nhóm chat nói muốn xem video nhưng nếu đã bán hết cải bẹ rồi thì cũng không cần quay video mỳ chua cay nữa. Giờ quay video….. gà rán đi, đúng lúc có thể đăng bán món mới, nhiều khách cũng nói họ ăn mình mỳ chua cay không đủ no.”

Nhắc đến gà rán hai mắt Lý Lượng lấp lánh lạ thường: “Gà rán được đó, ăn mỳ chua cay xong ăn gà rán là chuẩn bài, nhưng mỳ chua cay ăn không đủ no là do bọn họ ăn không đủ chứ nguyên liệu của chúng ta rất đủ.”

Lục Trĩ ở trong bếp xử lý phần ức gà sạch sẽ rồi ướp với gia vị, thêm một lớp bột nhưng trông rất mỏng, lại thêm trứng gà bao bọc và vụn giòn của bánh mì được xay nhuyễn.

Chờ chảo dầu sôi vừa lúc Lục Trĩ liền bỏ gà vào trong, chưa gì đã nghe thấy tiếng cồn cào ục ục từ bụng Lý Lượng truyền đến, cô quay lại thấy Lý Lượng thèm ăn quên cả quay video.

Lục Trĩ: “…….”

Lục Trĩ làm bốn miếng gà, gà chín cũng không rắc thêm gia vị gì bởi lẽ những gia vị được ướp trước đó đã đủ khiến miếng gà toả ra hương vị thơm phức, lúc cô cắt gà từng miếng đều giòn rụm nghe rất thèm ăn. Vừa cắt xong Lý Lượng liền cầm một miếng lên ăn luôn.

Cắn miếng nghe tiếng giòn rụm, thịt bên trong không hề bị khô, ăn rất đậm đà, không có cảm giác dầu mỡ.

Lý Lượng: “Hu hu hu, ngon ngon ngon, bà chủ nhỏ này, tôi sợ lúc đóng gói không nhịn được mà ăn vụng mất thôi, nên cô có thể làm nhiều chút được không hi.”

Lục Trĩ cũng cầm một miếng lên ăn thử rồi gật gật đầu: “Hương vị không tồi, ướp gia vị vừa đủ.”

Lý Lượng: “Gà rán ngon bá cháy.”

Ba người trong tiệm mỗi người một phần, phần cuối cùng Lục Trĩ gói về cho Chu Thành An. Ba người ăn xong, lúc Lục Trĩ gói phần còn lại thì hai người kia nhìn chằm chằm miếng gà không rời mắt.

“Bà chủ nhỏ, nếu cô không ăn hết thì tôi có thể ăn giúp nè.”

“Em cũng có thể!”

“………”

Cùng lúc đó, tại nhà hàng lớn nơi chị gái Chu Việt từng mua canh bào ngư.

Bố Phùng Thịnh đá mạnh một cái vào chân bàn: “Không phải nói đã xếp Mỹ thực trong trí nhớ đó xuống phía cuối hả, sẽ không ai rảnh đi xuống cuối vậy tại sao bây giờ ai cũng xếp hàng ở đó, ông còn nói cái gì, ai được đứng xếp hàng cũng đều rất vui?”

Nhắc tới chuyện này người phụ trách liền nói: “Đúng thế, ai có chỗ để xếp hàng đều cảm thấy rất vui.”

“Ông nói cái gì?”

“Tôi được xếp hàng ở đó cũng thấy vui.”

Bố Phùng Thịnh tức giận ném vỡ ly nước trong tay.

Ông ta đưa Phùng Thịnh cho em gái chăm sóc, em gái ông ta lại thấy Phùng Thịnh có thiên phú nên muốn Phùng Thịnh đi học bếp, nhưng nếu Phùng Thịnh học xong tay nghề bản lĩnh, vượt qua ông ta thì….. tuyệt đối không cho phép loại chuyện này phát sinh. Ban đầu em gái hắn tìm cho Phùng Thịnh một sư phụ là bếp trưởng ở nhà hàng nọ không tồi, ông ta liền khiến cho đầu bếp đó phải từ chối, sau lại biết chuyện Phùng Thịnh đến làm ở một tiệm cơm nhỏ chỉ có mười cái bàn thì cục đá đè nặng trong lòng ông ta mới rơi xuống.

Ai biết tiệm cơm đó làm ăn ngày càng tốt, danh tiếng nổi lên rần rần, thậm chí còn đánh bật món canh bào ngư của nhà hàng ông ta bằng món cơm chiên dứa trong . Vì chuyện này mà ông ta đã bị bố vợ mình bới ngập đầu, nói ông ta làm việc không cẩn thận.

Bố Phùng Thịnh sao có thể ngồi yên, lúc biết Mỹ thực trong trí nhớ tham gia Câu chuyện về giấc mộng mỹ thực thì ông ta đã nghĩ cách, đánh lạc hướng truyền thông rằng món ăn ở đây dở tệ ra sao, không nên ăn như thế nào nhưng ai biết được đâu phải đến sẽ có món để ăn, phải xếp hàng.

Bố Phùng Thịnh nghĩ chuyển vị trí gian hàng của Mỹ thực trong trí nhớ xuống cuối quảng trường thì sẽ không ai để ý đến quầy hàng này nữa, sau đó ông ta tìm một blogger có tiếng trong mảng mỹ thực đi review tỏ vẻ món ăn không ngon như mọi người nghĩ thì sẽ ổn.

Nhưng bây giờ, mỗi ngày người xếp hàng trước quầy của Mỹ thực trong trí nhớ đông càng thêm đông, có người còn không có chỗ để xếp hàng thì dù ông ta có thuê blogger đi review cũng chẳng ai tin thật.

Người phụ trách cũng tức giận: “Ông định làm gì, ông có biết vì ông mà tôi bị ghi vào danh sách đen tiệm đó không hả, mỳ chua cay cũng không được ăn, không được ăn bất kì món gì của tiệm đó, ông còn ném ly cái mẹ gì.”

Loảng xoảng một tiếng, người phụ trách tức giận đạp ghế ra về.

Bố Phùng Thịnh: “…….”

Bố Phùng Thịnh nghĩ nghĩ suy suy cảm thấy không thể để yên như vậy được, ông ta rút điện thoại gọi cho blogger trước đó và diễn viên quần chúng để vào việc, xong mới cảm thấy ổn thoả.

Bố Phùng Thịnh: “Tôi không tin cái tiệm nhỏ đó có thể đi lên.”

Lý Hách là một blogger, anh dựa những review chân thực mà nổi lên trong mảng mỹ thực, cũng là người được bố Phùng Thịnh thuê, anh đảm bảo với ông ta sẽ phơi bày hết khuyết điểm của tiệm đó cho mọi người biết, sau đó bày tỏ cái tiệm này nổi lên chỉ nhờ lăng xê thôi.

Sáng sớm Lý Hách đã đến quầy hàng của Mỹ thực trong trí nhớ, kết quả thấy một hàng dài người đứng xếp hàng, dù rất đông nhưng ai cũng có ý thức không chen hàng hay xô đẩy nhau, Lý Hách tưởng cuộc thi này mở thêm hoạt động gì đó nên đi vượt lên đến trước quầy Mỹ thực trong trí nhớ. Chốc sau mới phát hiện hàng người này xếp ở trước quầy Mỹ thực trong trí nhớ.

Đây…….

Cũng quá đông rồi.

Trong phút chốc Lý Hách hơi nghi ngờ việc bố Phùng Thịnh nói có thể thành công hay không. Dù sao cũng đông người xếp hàng thế này, ai cũng có vẻ đánh giá cao quầy hàng này.

“Có còn gá rán không ta, có giới hạn số lượng không nhỉ?”

“Tôi chỉ cần mua được mỳ chua cay là tốt rồi, gà rán thì không dám nghĩ đến.”

“Ông nhớ lại đi, bà chủ nhỏ trước đó đã nói gà rán giống mỳ chua cay, cả hai đều không giới hạn mà, chỉ có điều là mở bán có sáu tiếng thôi.”

“Bà chủ nhỏ tốt thật.”

“Tôi cũng thấy thế, vừa xinh đẹp vừa nấu ăn giỏi, con người cũng tốt, khí chất cũng rất xịn nhờ!”

Lý Hách rơi vào đường cùng đành đứng xếp hàng phía sau cùng đội ngũ diễn viên quần chúng bố Phùng Thịnh thuê đến, chờ mãi vẫn chưa đến lượt bọn họ.

Mấy ngày liên tiếp Lý Hách dậy rất sớm để đến xếp hàng, đừng nói đến gà rán gì đó, đến mỳ chua cay anh còn chưa mua được nữa là.

Không thể ngờ tới, nhận việc của người ta mà xếp hàng mãi vẫn chưa hoàn thành được.

Cuối cùng Lý Hách đành gọi điện thoại cho bố Phùng Thịnh.

“Video quay ổn rồi hả, cậu chỉ cần đăng lên app thôi, chuyện còn lại không cần cậu lo.”

“Không phải.”

“Ha hả, cậu đừng có nói với tôi đồ ăn ở đó ngon đến nỗi không muốn làm video nữa.”

“Ông nghe tôi nói đã, không phải tôi không làm video, mà là tôi không mua được món nào hết.”

“……..”

Không mua được thì còn làm video gì nữa, quan trọng là ngày nào cũng ngửi thấy mùi đồ ăn thơm nức mũi nhưng lại chẳng mua được một phần.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 46


Edit: Cá

Vì câu trả lời của Lý Hách mà bố Phùng Thịnh hít một ngụm khí giận, sao lại không mua được, ông ta không tin người khác mua được mà Lý Hách thì không.

Bố Phùng Thịnh: “Tôi cho cậu thêm tiền!”

Lý Hách: “Đây không phải vấn đề tiền bạc, ông đến đây xếp hàng sẽ rõ, nhưng tôi đã nhận việc thì chắc chắn sẽ hoàn thành.”

Cúp điện thoại Lý Hách tiếp tục xếp hàng, ai biết người đứng trước anh nghe thấy liền nói: “Xếp hàng hộ à, tôi có một người bạn cũng nhận đi xếp hàng hộ xong cuối cùng không nhịn được mà ăn luôn.”

Lý Hách không trả lời, vẫn đứng xếp hàng ở phía sau.

Chưa gì đã ngửi thấy mùi gà rán thơm nức mũi, Lý Hách tự nhủ nhất định phải mua được và trong nháy mắt liền quên mục đích ban đầu khi đến đây của mình.

Cuối cùng cũng đến lượt Lý Hách.

Lý Hách: “Một bát mỳ chua cay và gà rán.”

Động tác của Lý Lượng nhanh chóng, mỳ chua cay và gà rán cùng lúc được đưa ra. Tuy đóng gói rất nhiều rồi nhưng lần nào nhìn cũng muốn ăn nên Lý Lượng phải gắng hết sức đóng gói thật nhanh, nếu không thì anh thật sự sẽ ăn luôn phần của khách mất.

Lý Hách nhận mỳ chua cay và gà rán rồi mang ra bàn ngồi ăn, anh muốn quay video nhưng giờ mới nhớ đến đoàn đội của mình không xếp hàng cùng nhau nên đành hỏi bố Phùng Thịnh về việc mở livestream, được đồng ý liền bắt đầu ngay.

Phòng livestream của Lý Hách đặt tiêu đề là #blogger cuối cùng cũng mua được mỳ chua cay và gà rán của Mỹ thực trong trí nhớ rồi đây#

Bố Phùng Thịnh thấy vậy liền gửi tin nhắn cho Lý Hách.

[???]

[Sao cậu lại đặt cái tiêu đề đó?]

[Cái gì mà cuối cùng cũng mua được hả, người không biết còn cho rằng cậu rất muốn ăn đấy.]

[Tôi nói trước, nếu cậu không làm theo ý tôi thì sẽ không có phân tiền nào đâu.]

chuyển khoản đâu.]

Livestream vừa mở đã có rất nhiều fans ập vào, Lý Hách là blogger mỹ thực nổi tiếng nên lượt xem ngày càng nhiều, cộng thêm mấy chữ Mỹ thực trong trí nhớ thì người khác đều biết Lý Hách đến ăn ở đâu.

Lý Hách: “Nghe nói đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ cực kỳ ngon nên tôi đến đây ăn thử, ở đây rất đông người, tôi xếp hàng mãi mới đến lượt. Ban đầu định quay video nhưng ekip của tôi xếp hàng tít phía sau nên tôi đành livestream luôn.”

[Blogger lợi hại nha, thế mà lại mua được mỳ chua cay và gà rán của Mỹ thực trong trí nhớ.]

[Mau ăn đi blogger ới.]

[Gà rán trông giòn thật đấy!]

[Mỹ thực trong trí nhớ huhu, anh ăn xong khẳng định càng muốn ăn nữa cho coi.]

Lý Hách nhìn thoáng qua bình luận: “Tôi sẽ ăn mỳ chua cay trước.”

Lý Hách cầm đũa bắt đầu ăn mỳ, vừa ăn liền cảm nhận được vị cay tê tái đầu lưỡi k*ch th*ch đến rớm cả nước mắt, Lý Hách đã xếp hàng rất lâu rồi trong miệng không có vị gì, ăn xong một đũa liền cảm thấy cả người sảng khoái.

Thế nhưng anh không quên nhiệm vụ của mình: “Vị chua cay này tôi ăn được nhưng quá cay rồi.”

Mỳ thật sự rất mềm, vừa mềm vừa dai sợi mỳ ăn cực kỳ ngon.

Lý Hách: “Sợi mỳ rất mềm, nhưng ăn cũng không đến mức quá ngon.”

Tốc độ ăn của Lý Hách càng lúc càng nhanh, hương vị ngập tràn, tê tái đầu lưỡi khiến cả phòng livestream của Lý Hách thấy anh vừa nói không thể ăn mà giờ đã ăn như hổ đói, đến cả nước mỳ cũng húp sạch sẽ rồi.

Lý Hách: “Tôi uống thử nước mỳ rồi.”

Lý Hách: “Uống bình thường, vẫn rất cay.”

Người xem: “???”

Bố Phùng Thịnh vẫn luôn nhắn tin cho Lý Hách nhưng anh ăn xong mỳ chua cay liền cầm gà rán lên ăn, căn bản không chú ý tin nhắn điện thoại, vẫn tiếp tục livestream.

Lý Hách: “Để tôi thử ăn gà rán xem nào, tôi cảm thấy mỳ chua cay cũng không đặc biệt lắm, gà rán chắc cũng vậy đi.”

Cắn một miếng giòn rụm xong lại ngoạm thêm một miếng rõ to nữa: “Ăn bình thường, không giòn nhưng cũng giòn, kiểu như hơi mặn á.”

Không ngon lắm, vỏ bột khá mọng cắn xuống miếng thịt mọng nước, ngon quá đi.

[Ha ha ha ha ha…..]

[Blogger đang làm gì thế, tôi cười xĩu.]

[Ok ok, bọn tôi biết đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ ngon rồi.]

[Blogger mau tỉnh táo lại, anh ăn gà rán miếng to thế, mỳ thì vét sạch cả nước mà lại nói ăn bình thường ư???]

[Gà rán khó ăn bởi vì ngon quá giòn quá hả trời, ha ha ha…]

Lý Hách ăn không đủ, dù là mỳ chua cay hay gà rán thì vẫn không đủ nhưng anh không thể phô bày ra được, nhưng vừa nhìn bình luận liền đơ người.

Lý Hách: “……”

Cái gì mấy người đều biết đồ ăn ở đây ngon hả?

Lý Hách tưởng mình nói món ăn không ngon là ổn nên liền nói: “Tôi ăn xong rồi, hẹn gặp mọi người lần sau.”

Chờ đến khi Lý Hách tắt livestream mới nhìn thấy tin nhắn bố Phùng Thịnh gửi đến, anh liền gọi điện qua luôn.

Lý Hách: “Tôi đã nói như những gì ông yêu cầu rồi.”

Bố Phùng Thịnh: “Không thể ăn? Cậu nói không thể ăn thì đừng ăn, đằng này vừa dứt lời liền ăn sạch không chừa tí gì à?”

Lý Hách: “Cái này sao có thể trách tôi được, món ở đây ăn ngon thật chứ bộ, thế mà tôi vẫn nói không thể ăn là quá tốt rồi còn gì.”

Bố Phùng Thịnh: “Một đồng cậu cũng đừng mơ đến, tôi trả tiền để cậu đi chê chứ không phải đi marketing có hiểu hay không!”

Lúc trước bố Phùng Thịnh đã cọc nửa số tiền cho Lý Hách, nhưng anh cũng rất tội lỗi đấy, ai mà biết đồ ăn ở đây ngon đến thế cơ chứ, vậy mà ông ta còn bắt anh nói mấy câu dối trá lừa gạt mọi người, bây giờ anh rất chi là áy náy, anh như thế ày khác nào là đồng phạm lừa đảo với ông ta hả.

Nghĩ đến đồ ăn ở đây ngon như vậy mà bị người khác chửi bới Lý Hách cảm thấy không vui chút nào.

Lý Hách về nhà suy nghĩ cả một ngày, anh cảm thấy nếu mình không giải thích sẽ cực kỳ cực kỳ áy náy. Đây là lần đầu anh nhận việc như thế này, giá bố Phùng Thịnh đưa ra rất cao nên anh đã không nhịn được mà đồng ý.

Anh làm blogger mỹ thực vì muốn giới thiệu quán ăn ngon cho mọi người.

Anh…. thật sự không nên giúp người khác đi lừa gạt, fans anh rất tin tưởng anh vậy nên anh mới có thể phát triển đến ngày hôm nay.

Rất nhanh sau đó Lý Hách đã trả lại tiền cọc cho bố Phùng Thịnh, rồi quay video xin lỗi đăng lên.

Lý Hách: “Đối với việc hôm nay tôi thật sự rất xin lỗi, xin lỗi Mỹ thực trong trí nhớ rất nhiều. Ban đầu tôi nhận tiền người khác để bôi đen tiệm, thế nhưng không ngờ đồ ăn thật sự ngon vượt sức tưởng tượng, tôi đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy bản thân quá sai trái rồi. Tôi xin đảm bảo với mọi người đây là lần đầu tôi làm việc này và thật sự trân thành xin lỗi mọi người, xin lỗi Mỹ thực trong trí nhớ rất nhiều.”

Bởi vì video này mà có không ít fans quay lưng với Lý Hách, bình luận cũng một trang mắng ngập đầu nhưng cũng có người bỏ qua vì thấy anh đã biết sai mà sửa, bôi đen lại thành marketing, rất chi là buồn cười.

Sáng sớm hôm sau khi quầy của Mỹ thực trong trí nhớ mở bán, Lý Hách lại đến xếp hàng, lần này anh đến để xin lỗi, có rất nhiều người nhận ra anh vậy nên đã nhường chỗ cho anh lên trước, rất nhanh Lý Hách đã đứng trước cửa quầy hàng.

Lúc Trĩ đang rán gà, màu sắc vàng óng ả, nhìn một cái liền biết giòn ra sao, Lý Hách nhớ lại hương vị ngày hôm qua liền buột miệng nói: “Cho tôi một phần gà rán và mỳ chua cay.”

Nháy mắt, Lý Hách đỏ mặt: “Không đúng không đúng, tôi đến để xin lỗi.”

Động tác của Lục Trĩ hơi dừng lại, cảm thấy lạ lùng, khách đến đây đều để mua đồ ăn sao giờ lại có người đến nói xin lỗi.

Lý Hách: “Tôi là blogger mỹ thực, hôm qua nhận tiền của người khác đến để bôi đen quầy hàng, còn mở livestream nói đồ ăn ở đây không thể ăn, để khách hàng chán ghét Mỹ thực trong trí nhớ. Nhưng tôi cảm thấy hối hận rồi, thấy mình quá sai trái.”

Lục Trĩ nhìn một hàng người xếp hàng: “Chúng ta bị bôi đen à Lý Lượng.”

Lý Lượng: “Không có mà, cũng đâu thấy ai nói gì, người xếp hàng hôm nay còn đông hơn hôm qua nữa, Phùng Thịnh, cậu biết chuyện gì không?”

Phùng Thịnh: “Không biết luôn, đang bận làm mỳ đây.”

Lý Hách: “……”

Tổn thương không lớn nhưng nhục nhã rất lớn.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 47


Edit: Cá

Không khí rất chi là xấu hổ, thậm chí còn có người cười ha ha, Lý Hách nhìn chằm chằm miếng gà Lục Trĩ cầm, cuối cùng bày tỏ bản thân muốn một phần mỳ chua cay và gà rán.

Dù sao cũng xấu hổ sẵn, vậy thì cứ ăn đi rồi nói tiếp.

Tìm được chỗ Lý Hách liền ngồi xuống ăn nhoàm nhoàm.

Hu hu hu, thực sự quá ngon, sự việc ban nãy ra sao anh cũng quên rồi, nhớ không rõ nữa.

Rất anh Mỹ thực trong trí nhớ đã nhảy lên hot search weibo.

Một blogger cắt ghép đoạn livestream hôm qua của Lý Hách tại quán và hiện trường anh đến xin lỗi lại rồi đăng lên, cực kỳ lôi cuốn sự tò mò của mọi người.

Trong video, Lý Hách một bên ăn mỳ chua cay như hổ đói một bên nói mỳ này không thể ăn, còn húp sạch nước mỳ, anh vẫn cố chấp nói tuy mỳ mềm nhưng không thể ăn.

Lý Hách ăn gà rán toàn cắn miếng to bự, không nhịn được mà nói nó quá giòn.

Sau đó là chuyển cảnh Lý Hách đứng trước quầy hàng Mỹ thực trong trí nhớ nói xin lỗi, sau đó là đoạn đối thoại hài hước của chủ quán và kết thúc khi Lý Hách gọi món.

Khán giả tưởng xin lỗi là xong, ai ngờ Lục Trĩ còn không biết chuyện gì xảy ra, cuối cùng là Lý Hách nói: “Có thể cho tôi một phần mỳ chua cay và gà rán không?”

[Ha ha ha ha ha ha!]

[Xấu hổ quá đi mất.]

[Ngoạ tào, blogger mỹ thực chắc đang trốn trong wc mà khóc lóc ròi.]

[666, rất chi là thú vị.]

[Nghe tôi nói nè blogger ới, chỉ cần anh không xấu hổ thì người xấu hổ sẽ là người khác, dù sao cũng xấu hổ hết đường ròi mè.]

[Cười ngất ha ha….]

……….

Mỹ thực trong trí nhớ một lần nữa được cư dân mạng biết đến, hành động của Lý Hách đã làm cho kênh video và weibo của Lục Trĩ tăng thêm rất nhiều fans, thật sự là tự nguyện marketing giúp Mỹ thực trong trí nhớ mà.

Bố Phùng Thịnh nào ngờ bản thân làm những việc này lại giống như tự tay marketing giúp Mỹ thực trong trí nhớ đâu, ông ta cầm điện thoại xem vòng bạn bè đang khen ngợi tiệm, ngoài khen Lục Trĩ còn khen Lý Lượng đóng gói nhanh nhẹn và cả Phùng Thịnh, còn nói Phùng Thịnh học tập tay nghề Lục Trĩ rồi sau họ đến ăn sẽ càng nhiều món ngon.

Hôm nay khi quầy hàng đóng cửa, Lục Trĩ chuẩn bị về thì gặp người phụ trách cuộc thi đang cười ha ha đến chỗ cô, Lục Trĩ không nói gì, ngồi trên xe điện ba bánh của Lý Lượng, ông ta đi đến với thái độ tốt lạ thường.

Người phụ trách nói: “Cô xem, quầy hàng có cần đổi vị trí hay không, bây giờ khách chủ yếu là đến quầy cô, tôi cảm thấy vị trí phía sau này thiệt thòi cho mấy người rồi.”

Lục Trĩ: “Không cần.”

Người phụ trách sốt ruột, bây giờ trên mạng có rất nhiều cư dân mạng để ý tới Mỹ thực trong trí nhớ biết chuyện ông ta trước kia đổi vị trí: “Tôi không phải vì muốn ăn mỳ chua cay hay gà rán đâu, thật sự không phải.”

Phùng Thịnh ăn gà rán đi đến: “Tiệm chúng tôi mà đổi lên phía trước, khách xếp hàng đông thì không phải sẽ chiếm diện tích lớn sao.”

Lục Trĩ: “Có lý.”

Phùng Thịnh: “Đúng chứ, chúng ta mà lên trước thì khách xếp hàng phải làm sao giờ.”

Người phụ trách: “……”

Lý Lượng: “Mặc kệ ông tới vì cái gì thì tên vẫn nằm trong sổ đen thôi.” Dứt lời, cắn miếng gà rán rồi nói tiệp: “Bà chủ nhỏ này, khi nào chúng ta cho lên món mới nữa nhể?”

Lục Trĩ nghĩ ngợi: “Không lên món mới nữa, chờ tiệm sửa sang xong khai trương thì đẩy ra món mới sau.”

Bọn họ bán ở chỗ này không giống bán ở tiệm, ở tiệm ngày nào cũng giới hạn số lượng còn ở đây sẽ giới hạn thời gian bán hàng, vậy nên ai nấy cũng mệt mỏi. Lục Trĩ không nghĩ đến việc cho lên món mới nữa, nếu không thì bận càng thêm bận.

Lý Lượng: “Vậy cũng tốt, mỳ chua cay và gà rán ăn mãi không chán, rất ngon nghẻ.”

Người phụ trách vẫn luôn há miệng không nói được câu gì, mãi mới tranh được một câu: “Tôi cũng muốn ăn.”

Hôm sau Lục Trĩ dậy sớm hơn thường ngày một xíu, cô đến tiệm xem tiến độ thi công, sau bếp đã hoàn thành, mở rộng căn bếp rất đẹp, còn phía trước vẫn đang hoàn thiện, có một khu riêng bầy bán tương nấm hương thịt bò.

Từ giờ Lý Lượng sẽ không phải đứng trong chỗ chật chội nữa, mở rộng diện tích rất hợp lý.

Lý Hữu: “Bà chủ nhỏ à, cuộc thi của cô kết thúc thì vừa lúc thi công xong đấy.”

Lục Trĩ đã sắm sửa bàn ghế sẵn, bát đũa cũng đổi mới một loạt, thực đơn vẫn áp dụng kiểu cũ, dù sao cũng sẽ đẩy đồ ăn mới liên tục nên làm thực đơn hơi bất tiện chút, còn lại thì rất ổn, chắc cô sẽ thiết kế thực đơn lại.

Chu Mỹ Lệ đến: “Chị đang định đến quầy bên kia mà nghĩ lại đến tiệm trước, xem qua chút.” Chị ấy nhìn trang trí trong tiệm nói: “Bà chủ nhỏ này, cửa hàng mở rộng không nói, phong cách trang trí này đẹp đấy, khi nào em khai trương thế?”

Lục Trĩ: “Cuộc thi bên kia kết thúc, nghỉ ngơi mấy ngày rồi em quét dọn chút, sau đó sẽ khai trương.”

Chu Mỹ Lệ: “Thế em có ra món mới không?”

Lục Trĩ: “Hôm qua Lý Lượng cũng hỏi em, nhưng ở quầy bận nên em không ra nữa, chờ tiệm bên này khai trương thì đẩy món mới sau. Đúng lúc hôm qua em mới nghĩ ra món.”

Chu Mỹ Lệ cười rất tươi: “Món gì thế?”

Lục Trĩ: “Bánh bao thịt.”

Chu Mỹ Lệ: “Chị thích món này nè, chờ em khai trương chị đến xếp hàng vậy.”

Lục Trĩ: “Em có việc muốn nhờ chị ạ, tiệm mở rộng nên khách chắc sẽ đông hơn, trong tiệm lo nhiều không hết việc, chị có thể giúp em tìm thêm người làm nữa không ạ? Người giống Lý Bành, thông minh, thật thà, nhanh nhẹn là được, làm tạm thời trước ạ.”

Chu Mỹ Lệ: “Tìm người cũng không dễ, để ý chú ý giúp em.”

Mấy hôm sau, khách xếp hàng trước quầy vẫn đông như thường, có khách còn hỏi Lục Trĩ có thể thêm mỳ chua cay và gà rán vào thực đơn chính trong tiệm không nhưng cô từ chối vì trong tiệm đã có vài món na ná rồi.

Tan quầy cô về nhà tắm rửa rồi nằm trên sô pha xem phim, trong khoảng thời gian này quá bận nên cô cũng lâu chưa xem phim.

Chu Thành An đứng bên ngoài gõ cửa, Lục Trĩ đi ra thì thấy một thân tây trang giày da của anh, trang phục này khiến cô ngẩn người trong chốc lát. Đến khi Chu Thành An nói chuyện thì cô mới tìm lại được sự quen thuộc trên người anh.

Anh đưa cây trâm bạc cho Lục Trĩ: “Lần trước không mua được cây trâm ngọc, đây là trâm bạc tôi tặng khai trương cửa tiệm mới.” Dừng chút nói: “Bà chủ nhỏ nếu không muốn nhận thì đồ ăn cô làm tôi cũng rất ngại khi nhận đấy.”

Trâm bạc thiết kế rất tinh xảo, Lục Trĩ do dự một chút mới nhận: “Mỹ thực trong trí nhớ khai trương lần hai anh nhất định phải đến nhé, tôi để cho anh vị trí tốt, có món mới là bánh bao thịt nữa.”

Chu Thành An: “Được, vậy cảm ơn bà chủ nhỏ!”

Lục Trĩ quay vào mang dưa hấu ra đưa cho Chu Thành An xong anh mới về nhà.

Cô ngồi trên sô pha ngắm nghía cây trâm bạc anh tặng, không biết đang nghĩ gì, từ ngày xuyên đến thế giới này cô vẫn luôn cài một cây trâm màu nâu trên tóc, dù tiện tay mua cũng vẫn rất đẹp. Lục Trĩ nghĩ sau kiếm được tiền thì sẽ mua cây trâm tốt hơn, nhưng lại quá bận nên quên mất chuyện này, không nghĩ đến Chu Thành An lại tặng cô.

Lục Trĩ cầm điện thoại gửi tin nhắn cảm ơn anh sau đó mới thông báo ngày khai trương tiệm trong nhóm chat.

[A a a a a a a, khai trương sắp khai tưởng.]

[Tui rất nhớ cá hương nhồi thịt!!!!]

[Bà chủ nhỏ không bán mỳ chua cay và gà rán nữa ư🙁((((]

[Bà chủ nhỏ ơi, em nhất định sẽ đến sớm xếp hàng, chị có đẩy ra món mới không ạ??]

[Bà chủ nhỏ nói món mới là bánh bao thịt đoá ha ah ahah aha]

[Tui thích, I like it.]

Cuộc thi câu chuyện về giấc mộng mỹ thực kết thúc, mấy người Lục Trĩ nghỉ ngơi vài ngày rồi bắt tay vào dọn dẹp cửa tiệm để chuẩn bị khai trương.

Sáng sớm ba người đứng trong tiệm, mỗi người một cái tạp dề đang cầm giẻ lau bàn bếp, lau kính, ba thân ảnh bận rộn ngẫu nhiên sẽ có tiếng cười đùa, giỡn nhau rất ấm áp.

Lý Lượng: “Khai trương lần hai tốt thật, lần đầu khai trương tôi còn chưa làm ở đây đâu, sau này tiệm chúng ta sẽ ngày càng phát đạt.”

Trong khoảng thời gian ngắn, Lục Trĩ nhớ lại khi vừa khai trương, chỉ viết thực đơn xong là khai trương luôn, hiện tại lại khác, Phùng Thịnh cũng xuyên đến và có Lý Lượng gia nhập.

Lục Trĩ: “Được rồi, sau chắc chắn sẽ đắt khách.”

Lý Lượng: “Vậy nên mai khai trương, cơm trưa bà chủ nhỏ làm phong phú chút nhó, nhiều bánh bao thịt chút nhớ!’

Phùng Thịnh mới cảm động trước Lý Lượng: “Em thấy cậu ta nói rất đúng hi hi.”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 48


Edit: Cá

Ánh sáng xuyên qua ô cửa sổ, Lục Trĩ mở cửa nhìn thời tiết bên ngoài mỉm cười, hôm nay thời tiết rất đẹp.

Lúc cô đến tiệm thì cửa đã được mở rồi, Phùng Thịnh và Lý Lượng ở bên trong vội vội vàng vàng, bên ngoài đã có không ít khách. Lý Lượng treo một cái thực đơn ở bàn tính tiền, lúc này anh đang đứng khuyên khách đừng gấp.

Lý Lượng: “Không nên gấp gáp, bây giờ còn chưa tới giờ mở cửa đâu, nếu không mấy người chờ lát rồi quay lại xếp hàng?”

Người xếp đầu là Trần Tuấn Lực: “Không được không được, lát tôi mà quay lại xếp hàng thì đâu có đến lượt nữa.” Ông nhìn thấy Lục Trĩ liền vội vàng nói: “Bà chủ nhỏ, chúc mừng khai trương lần hai nhé!”

Lục Trĩ: “Cháu cảm ơn ạ.”

Chủ tiệm cơm bên cạnh cũng đứng xếp hàng, ông ấy đeo không trang, không muốn bị người khác nhận ra.

Việc này phải kể đến sáng nay, vợ chồng chủ tiệm cơm bên cạnh thấy động tĩnh của Mỹ thực trong trí nhớ, cực kỳ hâm mộ, tuy ảnh hưởng nhưng vẫn có khách đến xếp hàng không ăn được đều ngại đi xa, liền trực tiếp qua tiệm vợ chồng bên cạnh ăn.

Mỹ thực trong trí nhớ nghỉ bán mấy ngày thì tiệm cơm bên cạnh buôn bán khá khẩm hơn, nhưng giờ Mỹ thực trong trí nhớ mở lại thì tiệm cơm bên cạnh sẽ không khá hơn trước nữa.

Trần Bằng: “Bà nói xem đồ ăn bên Mỹ thực trong trí nhớ ngon tới trình nào thì mới đông khách đến mức sáng sớm đã tới xếp hàng chứ?”

Vợ Trần Bằng: “Tôi còn tưởng bên đó nghỉ bán thì chúng ta sẽ tốt hơn chút, ai ngờ nay lại khai trương lần hai, hay là ông qua ăn thử đi, xem rốt cuộc ngon thế nào sau đó chúng ta cũng làm thực đơn tương tự.”

Cuối cùng, Trần Bằng gia nhập đội ngũ xếp hàng trước cửa Mỹ thực trong trí nhớ, ông ấy thấy hầu như ai cũng gọi bánh bao thịt nên cũng gọi theo và thêm một phần cơm.

Trần Bằng tự tin đồ ăn nhà mình không tồi nhưng doanh số luôn kém Mỹ thực trong trí nhớ rất nhiều, hơn nữa khách nào đến đây hai mắt cũng toả sáng.

Đợi hơn một tiếng cuối cùng Trần Bằng cũng được thưởng thức bánh bao thịt và cơm, cùng là người trong nghề nên nhìn qua phần bánh bao thịt và cơm liền biết rất chất lượng, không như những lời đồn ở đây marketing dởm. Ông muốn thử để biết chủ tiệm này trình tới đâu.

Bánh bao thịt trong khuôn khá nhiều, bên ngoài vỏ màu vàng kim óng ả, Trần Bằng gắp một cái lên cắn, ngọt mà không quá tay, vỏ giòn bên ngoài, bên trong là thịt rất ngon, không hề bị khô, rất chất lượng…… trách không được khách đến nườm nượp mỗi ngày, là ông thì ông cũng muốn ăn bánh bao thịt mỗi ngày.

Một khay bánh bao thịt, Trần Bằng gắp mấy đũa đã quét sạch, bình thường ông ấy ăn bánh bao thịt hai ba cái đã chán, bây giờ ăn xong vẫn chưa đã thèm, hoàn toàn không có cảm giác chán ngán như trước kia.

Trần Bằng: “Trong tiệm còn bánh bao thịt không, cho tôi một phần mang về với.”

Hu hu hu, ăn thật sự ngon.

Trần Bằng ăn uống ngon nghẻ trở về, vợ liền vội hàng hỏi: “Thế nào, học được gì không, đồ ăn bên đó có ngon không?”

Trần Bằng lấy ra phần đóng gói bánh bao thịt: “Mau ăn đi, tôi tiết kiệm mang về đó, bên đó không phải muốn ăn món gì sẽ có món đó đâu. Tôi ăn xong khay bánh bao thịt còn muốn thử mấy món khác nhưng không có bán, để lần sau, lần sau sẽ gọi một lúc luôn chứ không phải ăn xong mới gọi tiếp.”

Vợ Trần Bằng: “???”

“Ông nói gì thế, tôi đang hỏi ông học như nào rồi!”

“Học, học cái gì?”

“Sao ông lại đi Mỹ thực trong trí nhớ?”

“Tôi……”

Trần Bằng vỗ vỗ mặt mình”Hài, tôi quên mất, bà không biết đâu, vừa bước vào tiệm đó đã có mùi thơm rồi, lúc ăn bánh bao thịt thì tôi chẳng nhớ gì cả, may sao vẫn nhớ phải mang về cho bà nếm thử.”

Vợ Trần Bằng: “Ông chỉ biết ăn, tôi bảo ông sang bên đó học tạp, xem xem người ta làm món gì cơ mà!”

Trần Bằng vội vàng nhận sai: “Bà mau nếm thử, nếm thử đi.”

Vợ Trần Bằng: “Tôi không ăn, còn ông nữa, mau nhanh cái chân vào bếp đi, trời sắp lạnh rồi phải nấu mỳ, đun nước trước đi.”

Nhìn đóng gói Trần Bằng mang về vợ ông liền khó chịu, bà không muốn ăn chút nào nhưng nhìn dáng vẻ nhớ nhớ quên quên của chồng thì vẫn muốn thử chút, không biết ngon đến đâu. Bà cầm đũa gắp bánh bao cắn một miếng thật to.

Hương vị thơm ngọt tràn ngập, vợ Trần Bằng nhai đến đâu là có nước thịt tràn ra đến đó, bà nhai chậm nuốt kĩ để nhớ mùi vị của bánh bao thịt.

Ăn chút là xong, bà không nói một lời, Trần Bằng đúng lúc đi qua liền nghe vợ mình nói: “Không khác lắm, chúng ta có thể học theo nhưng để mà sao sánh thì vẫn không bằng được Mỹ thực trong trí nhớ bên đó.”

Nếu nói Mỹ thực trong trí nhớ mở sau có thể bắt trước vợ chồng họ nhưng bây giờ mới ăn đã rõ vợ chồng họ tay nghề không đủ để so sánh.

Trần Bằng muốn an ủi vợ mình nhưng lại không biết phải nói gì, tay nghề bên Mỹ thực trong trí nhớ quả thật là bọn họ không tài nào so được, sau đó ông liền nghe thấy vợ mình nói: “Buổi chiều ông xếp hàng mua thêm một phần bánh bao thịt đi.”

Trần Bằng kích động: “Còn có bánh mỳ kẹp thịt chua cay, cá hương nhồi thịt, chúng ta xếp hàng mua đi.”

Vợ Trần Bằng cũng tươi cười: “Ăn nhanh đi, lát còn phải buôn bán nữa.”

Để chúc mừng Mỹ thực trong trí nhớ khai trương lần hai, Lục Trĩ đăng bán cải bẹ lên app, rất nhiều người đang chờ mua cải bẹ ở gian hàng online của Mỹ thực trong trí nhớ, mỗi người chỉ có thể mua ba phần, tính toán có khoảng 3000 người mua được.

Trần Thần vào app trước mười phút để canh cải bẹ lên sàn, bố mẹ cậu là chủ tiệm cơm bên cạnh Mỹ thực trong trí nhớ nhưng anh chưa đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn lần nào, cũng không dám đến. Giờ biết tiệm chuẩn bị đăng bán cải bẹ nên có chút khẩn trương ngồi canh trước.

Rửa tay sạch sẽ rồi luyện tốc độ tay một chút, xong lại thấy có tin nhắn bên wechat nên Trần Thần vào xem chút.

“Tui không mua được bánh bao thịt huhu….”

“Me too, số lượng có hạn, tui tìm người xếp hàng hộ để tăng khả năng mua cũng không mua được.”

“Đi ăn không Trần Thần?”

“…….”

Suy nghĩ một chút liền nhớ ra Mỹ thực trong trí nhớ cho lên món mới, Trần Thần nuốt nước miếng, trước kia không phải anh chưa từng nói với Trần Bằng muốn đi ăn, cũng cho bọn họ xem video nấu ăn của Mỹ thực trong trí nhớ, cuối cùng bị mắng té tát, còn bị cấm không cho đến đó ăn, nếu dám đến thì đừng nghĩ tới tiền tiêu vặt nữa.

Thôi, cậu vẫn nên ngồi canh cải bẹ đi.

Mấy phút sau Trần Thần kích động la lớn: “A a a a a a a a a a, cướp cướp, cướp được ròi!!!”

Trần Bằng vừa lúc về nhà nghe được tiếng la lớn lối của con trai mình: “Cái gì đấy, con cướp cái gì hả?”

Trần Thần không để ý nói: “Con mua được cải bẹ của tiệm Mỹ thực trong trí nhớ ấy mà, hôm nay ở đó khai trương lần hai nhưng chắc không ảnh hưởng nhiều đến tiệm nhà mình đâu.”

Trần Bằng hơi xấu hố: “Ra là vậy.”

Trần Thần lau mồ hôi: “Con đảm bảo không ăn đồ ở đó, con biết bố mẹ đều lo mặt mũi, có đúng không, không thể để con trai nhà mình đến đó ăn được, còn không phải bố mẹ làm đồ ăn kém hơn sao.”

Trần Bằng: “…….” Đúng thật vợ chồng ông nấu không ngon bằng, nhưng vẫn muốn giữ mặt mũi.

Nhớ lại lúc trước ông cảnh cáo Trần Thần không được đi ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ, còn rất nghiêm túc cảnh cáo, giờ phút này có chút ngượng ngùng nhớ lại việc mình đã ăn bánh bao thịt ở đó, còn tính buổi chiều cùng vợ đi xếp hàng mua tiếp.

Trần Bằng: “Cái đó, bố, bố cho con tiền tiêu vặt.”

Trần Thần ngạc nhiên: “Dạ dạ dạ, con biết rùi, cửa tiệm nhà mình là số một.”

Trần Bằng: “…….” Đừng nói nữa, tiệm nhà bọn họ quả thật sánh không nổi.

Trần Thần còn tưởng do mình đảm bảo chắc nịch nên bố mới cho tiền tiêu văt, vậy nên cậu nhanh chóng đảm bảo thêm vài câu nữa. Trần Bằng đưa tiền tiêu vặt cho con trai, còn cho thêm nhiều hơn rồi lại nhanh chóng quay ra tiệm.

Trần Thần nhìn điện thoại hớn hở, rất nhanh đã phản ứng lại: “Không đúng, bố trở về làm gì thế nhở, vừa về lại đi rồi???”

Cậu lười suy nghĩ nên cầm điện thoại khoe với bạn bè là mình vừa cướp được cải bẹ, bạn cậu còn đòi ra giá cao mua lại nữa kìa.

[Cậu tỉnh táo chút đi, đây là cải bẹ của Mỹ thực trong trí nhớ nha~]

[Mua được ba phần liền à……]

[Nhưng lại không được đi ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ, hu hu hu…..]

Đến buổi chiều Trần Bằng ỷ vào khoảng cách hai tiệm gần nhau nên một lần nữa mua được bánh bao thịt, ông và vợ mình ngồi mỗi người một bên, ăn bánh bao thịt trong sự áy náy.

“Ông nói với con trai sao rồi, có phải nó thấy chúng ta không có tiền đồ không.”

“Khoan hẵng nói.”

“Bánh bao thịt này ăn ngon hết ý, tôi muốn cho con trai ăn thử chút.”

“Nó…… cho nó nhiều tiền tiêu vặt là được rồi, chúng ta suy nghĩ xem sau nói chuyện với nó thế nào đã.”

Muốn nói với con trai là vợ chồng họ rất thích bánh bao thịt của Mỹ thực trong trí nhớ, nhưng trước kia họ còn tỏ ra thù địch với Mỹ thực trong trí nhớ, thậm chí còn ghét bỏ,….

Thơm quá thơm quá, khay bánh bao thịt thơm quá.

Con trai, đành nói chuyện với con sau vậy.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 49


Edit: Cá

Trần Thần đợi hai ngày nhận được điện thoại của shipper nói cải bẹ đến rồi đây, cậu chạy nhanh xuống tầng nhận chuyển phát, ngẫm nghĩ xem nên ăn kiểu gì.

Đây là món duy nhất Mỹ thực trong trí nhớ bán trên kênh online, rất đắt hàng, khách hàng đã ăn đều kết luận món cải bẹ hợp ăn với cháo, với mỳ hoặc xào cải bẹ với thịt, hoặc chiên trứng.

Nhiều người mua được cải bẹ hầu như đều nói không cần nấu cơm, ăn cải bẹ không cũng được, đỡ mất công xử lý thêm chi, lãng phí ra.

Shipper đưa cải bẹ được đóng gói kỹ càng cho Trần Thần: “Cải bẹ đúng không, trước tôi cũng đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn mỳ chua cay đó, đến cải bẹ cũng ngon nhở.”

Trần Thần cười cười nghĩ ngợi muốn ăn với mỳ chua cay, cậu ký nhận chuyển phát rồi đứng luôn ở dưới tầng mở đóng gói ra, cầm cải bẹ lên tầng. Nghĩ mãi liền quyết định để chiên trứng ăn, dư lại ăn kèm cháo trắng.

Hai túi còn lại thì làm mỳ thịt cải bẹ và cải bẹ xào thịt vậy, Trần Thần cảm thấy tay nghề nấu ăn của mình chắc cũng được.

Về tới nhà cậu lao ngay vào phòng bếp, bắc nước trong nồi đun sôi rồi chiên trứng lên chảo, trứng chiên khá bình thường nhưng chiên cùng cải bẹ của Mỹ thực trong trí nhớ lại có một mùi thơm khác.

Vừa làm xong thì vợ chồng Trần về, vừa vào nhà đã ngửi thấy mùi thơm nên hai người nhanh chân đi vào phòng bếp xem Trần Thần làm món gì.

Trần Bằng: “Cải bẹ chiên trứng hả con trai, vừa lúc bố mẹ chưa biết nên làm món mới gì trong tiệm đó, có thể làm thử món này. Mỹ thực trong trí nhớ hay đẩy ra món mới, chúng ta cũng không thể làm mãi mấy món trước kia đúng không.”

Trần Bằng cầm phần trứng chiên cải bẹ lên cắn, hai mắt sáng rực: “Con trai, trứng con chiên chẳng ra gì mà sao cải bẹ ngon thế, còn giòn giòn, tiếc là con chiên trứng nhiều dầu quá, vợ à nếm thử xem.”

Trần Thần nhìn bố mình ăn một miếng rồi đến mẹ ăn một miếng, xong bố lại ăn thêm mấy miếng nữa, ăn hết luôn rồi. Sau đó cậu thấy bố mình cầm cải bẹ lên….

Trần Bằng: “Cải bẹ này xử lý một lần ăn mới đúng vị.” Ông cười: “Con trai à, mua cho bố một thùng về đi.”

Vợ Trần Bằng ăn một miếng cải bẹ: “Không tồi, rất thanh rất ngon, con trai mau đi mua một thùng về đây đi, mẹ cảm thấy so với cải bẹ của Mỹ thực trong trí nhớ không kém chút nào cả.”

Mua một thùng???

Khoan đã, gì mà không kém Mỹ thực trong trí nhớ chút nào???

Trần Thần hít sâu: “Sao bố mẹ biết không kém Mỹ thực trong trí nhớ, có phải bố mẹ đã ăn ở đó rồi đúng không. Mấy hôm nay hai người rất kỳ nhé, có phải giấu con đi ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ không, có phải bố mẹ ăn mỳ chua cay không, cá hương nhồi thịt đúng không, có phải bố mẹ ăn bánh bao thịt rồi đúng không!!”

Hôm qua bạn bè Trần Bằng gửi ảnh bánh bao thịt khiến cậu thèm rớt nước miếng, tự ra ngoài tìm cửa hàng bánh bao ăn nhưng chả có vị gì đặc biệt, nhưng vì không thể lãng phí nên cậu phải gắng ăn hết.

Trần Bằng vừa thấy thái độ của con trai liền nói: “Không ăn không ăn, bố mẹ không ăn, sao bố mẹ có thể ăn cải bẹ ở đó chứ.” Vợ chồng ông căn bản không mua được, chỉ ăn mỳ chua cay thì có cải bẹ ăn kèm thôi.

Trần Bằng đâu phải con nít, gì mà ăn kem lại nói là ăn dưa hấu, muốn lừa cậu tin ư: “Không có khả năng, bố mẹ chưa ăn cải bẹ ở đó thì sao có thể nói cải bẹ này không kém chứ?”

Trần Thần cực kỳ tủi thân, cậu không được ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ, xếp hàng cũng không được, chỉ có thể mua cải bẹ về ăn. Vậy mà bố mẹ cậu còn ăn sạch cải bẹ chiên trứng của cậu.

Trần Thần: “Bố mẹ tưởng con là trẻ lên ba chắc.”

“Con trai!”

“Chắc chắn bố mẹ đã ăn mỳ chua cay ở Mỹ thực trong trí nhớ rồi, nếu không ăn mỳ chua cay thì cũng đã ăn cải bẹ rồi!”

Trần Thần đang nói cả tràng dài lại thấy bố mẹ mỉm cười nhìn mình, không có chút áy náy nào thì tức giận càng tăng thêm, thế mà bố mẹ không hề áy náy ư, hết sức quá đáng.

Trần Thần tiếp tục dông dài bản thân đáng thương như thế nào, hai vợ chồng Trần Bằng không cảm xúc nhìn cậu khiến Trần Thần không nói được thêm gì nữa. Đến khi cậu im lặng thì Trần Bằng chỉ chỉ cải bẹ trên bàn, mặt trên gói là chữ viết Mỹ thực trong trí nhớ.

Trần Bằng: “Đây là hàng phake à con trai?”

Trần Thần: “……”

Trưa hôm đó Trần Bằng xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ, mua bánh bao thịt và cơm, cùng với ba phần mỳ chua cay mang về tiệm, cả nhà họ Trần cùng nhau ngồi trong tiệm ăn đồ của Mỹ thực trong trí nhớ.

Hu hu hu, ăn ngon, quá ngon ngon ngon.

Lần đầu tiên ăn món của Mỹ thực trong trí nhớ, Trần Thần ăn để cơm dính cả hai bên mép, nhoàm cơm ngày càng nhiều.

Chu Mỹ Lệ vén rèm đi vào Mỹ thực trong trí nhớ: “Chị đã nói mà, tham gia cuộc thi Câu chuyện về giấc mộng mỹ thực lời rất nhiều, tuy đánh giá cũng đứng đầu nhưng vẫn không được giải nhất, giải nhì được thưởng ba ngàn.”

Lục Trĩ cười: “Em không quan tâm giải thưởng đâu mà.”

Gì mà giải nhất với nhì, Lục Trĩ là vì khách hàng mới tham gia, đối với giải thưởng cô không có hứng thú gì, dù sao cũng không ảnh hưởng đến doanh thu của tiệm. Những người đã ăn cũng sẽ không vì giải nhì mà bỏ đi không ăn, ngược lại khách ngày càng đông, Lục Trĩ tin rằng chỉ cần kinh doanh và làm video trên app cùng weibo thật tốt thì không có vấn đề gì.

Huống hồ khi quầy hàng tiệm của cô bị chuyển xuống vị trí cuối cùng thì cô đã biết sẽ không đạt được giải nhất.

Lục Trĩ: “Chị đừng giận làm gì, đúng lúc chủ siêu thị trái cây cho người đưa dứa đến, lại tặng thêm ít chuối, em làm bánh chuối, chị ăn thử nhé!”

Lục Trĩ vào bếp bắt đầu xử lý chuối, Phùng Thịnh áy náy đứng bên cạnh: “Bà chủ Lục, em biết vì ai.”

Lục Trĩ không để ý: “May có em đến hỗ trợ, nếu không chị lo đầu đuôi cũng không kịp, còn nữa, em là học trò của chị nhưng cũng là nhân viên của chị đấy nhé! Giờ nhanh ra ngoài quét dọn đi.”

Phùng Thịnh: “Bà chủ Lục.”

Lục Trĩ: “Ba ngàn đâu, chúng ta mỗi người một ngàn nhé!”

Lục Trĩ cắt chuối ép xuống rồi bắt đầu chiên giòn, bên trong rất ngọt, cô bưng đĩa bánh chuối ra cho Chu Mỹ Lệ một phần, lại làm thêm nước hoa quả cho chủ siêu thị, dù sao chuối này cũng là họ tặng.

Chu Mỹ Lệ cầm bánh chuối cắn một miếng: “Chuối này ngọt đấy, vỏ ngoài cũng giòn lắm, hay em cho món này vào thực đơn đi bà chủ nhỏ, đảm bảo càng đắt khách hơn.”

Lục Trĩ: “Không được, bây giờ chưa tiện thêm món mới ạ.”

Chu Mỹ Lệ: “Trách không được ai cũng muốn làm em dâu của em, nhưng em trai em bây giờ là người nổi tiếng rồi, thà ở ngoài xếp hàng còn hơn.”

Lý Lượng thấy bánh chuối ngon ngất ngây trời tây, vỏ giòn bên trong mềm mịn ngọt, kết hợp lại đúng đã bụng, anh cảm thấy mình có thể ăn một mâm bánh chuối, à không, hai bàn đầy ắp bánh chuối mới phải.

Bây giờ đúng giờ tan tầm, Lục Trĩ và Phùng Thịnh, Lý Lượng ngồi xuống chia nhau ba ngàn tiền thưởng sau khi ăn xong. Lý Lượng nhận tiền nhớ đến sắp tới sinh nhật bố mình, vậy nên anh cầm điện thoại nhắn tin cho bố.

[Bà chủ nhỏ trả lương cho con đấy, tiền con kiếm được từ mồ hôi nước mắt đấy, con sẽ dùng tiền này mua quà sinh nhật cho bố.]

[???]

[???]

[Bố mày thì không được ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ, mày còn bày đặt dùng một ngàn mua quà sinh nhật, không bằng mua nồi bánh bao thịt, mỳ chua cay, tất cả món ở Mỹ thực trong trí nhớ cho bố đi.]

[Ui, con ngày nào cũng ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ đấy, ban nãy bà chủ nhỏ còn làm bánh chuối nữa.]

[Mày là con trai tao hả?]

[Bố có nhớ tương nấm hương thịt bò con mang về không.]

Lý Lượng cầm điện thoại vui tươi hớn hở: “Tui về đây bà chủ nhỏ.”

Sau khi Mỹ thực trong trí nhớ đóng cửa, ai về nhà nấy nghỉ ngơi, vẫn nhắn tin trong nhóm chat, thậm chí còn vừa xem Lục Trạch trên TV vừa bàn về chuyện buôn bán trong Cuộc thì về giấc mộng mỹ thực hôm trước. Lục Trĩ và Phùng Thịnh không để ý nhiều, còn Lý Lượng thì rất tức giận, cuối cùng vẫn bị Lục Trĩ thuyết phục cho qua.

Lục Trĩ nói: “Nơi nào ngon, khách hàng là người rõ nhất, người cầm giải nhất chẳng lẽ không thấy thẹn?”

Lý Lượng ngẫm nghĩ, Lục Trĩ nói đúng, cũng biết cô có ý gì, lúc này mới yên lặng ngồi xem Lục Trạch trên TV. Tiết mục này không biết thêm hiệu ứng gì trông rất đẹp mắt, đang chiếu cảnh huấn luyện của các thí sinh.

Chu Mỹ Lệ và khách hàng Mỹ thực trong trí nhớ không vui vẻ, lúc trước quầy hàng hoạt động trong cuộc thi thật sự rất hot, lúc đó đăng video lên nổi rần rần, cuối cùng không cầm được giải nhất?

Khách hàng cũng đang bàn tán bên dưới video và weibo của Mỹ thực trong trí nhớ, nói quầy hàng giải nhất không biết xấu hổ, rất nhanh câu chuyện đã bị đẩy lên hot search.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 50


Edit: Cá

Mỹ thực trong trí nhớ lên hot search khiến những khách xếp hàng ăn mỳ chua cay của tiệm vô cùng tức giận, bọn họ tâm tâm niệm niệm mỳ chua cay trong lòng, cố gắng dậy thật sớm để đến xếp hàng ăn mỳ, ngon như vậy mà chỉ đạt giải nhì thôi ư?

[Buồn nôn, có phải tiệm Trần Ký gì đó đút tiền cho người phụ trách không?]

[Tôi rất muốn biết có bao nhiêu người đi ăn ở Trần Ký đấy nhé!]

[Phẫn nỗ!!!!!! Tôi ngủ sớm dậy sớm chỉ để tranh chỗ xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ, để ăn món mỳ chua cay hảo hạng ngon nhất vậy mà cuộc thi lại không trao giải nhất cho tiệm ư?]

[Ban đầu tôi đến ăn vì Trần Ký nhưng sau lại bị mùi thơm mỳ chua cay bên Mỹ thực trong trí nhớ câu đi mất, tôi chỉ muốn nói, ăn ở đây rồi không muốn đi nơi khác nữa.]

[Mỹ thực trong trí nhớ number one.]

[Mỹ thực trong trí nhớ là số một trong lòng tui!!]

Chủ tiệm Trần Ký đọc bình luận trên mạng xong không muốn động đến kịch bản tạp chí đưa qua chút nào, chủ tiệm rất tự tin với món ăn mình làm, lần này bán mực cay 88 tệ một phần, tất cả là mực tươi mực xịn so với 13 tệ mỳ chua cay đã ăn đứt rồi. Chẳng qua bên đó cũng ngon lại rẻ nên nhiều người xếp hàng thôi.

Chủ tiệm Trần Ký cho rằng Mỹ thực trong trí nhớ đông khách ngoại trừ ngon cũng chỉ bởi giá cả rẻ.

Chủ tiệm Trần Ký: “Chẳng qua giá rẻ thôi mà, tuy tiệm của tôi diện tích không lớn nhưng đã khai trương nhiều năm rồi, vẫn luôn buôn bán ở đây, không mở rộng quy mô là vì không muốn thay đổi hình thức kinh doanh. Mỹ thực trong trí nhớ thì tính gì, mai tôi sẽ đến ăn thử xem món ở đó tâng bốc lên trời như thế nào.”

Dứt lời, ông chủ tiệm Trần Ký chêm thêm một câu: “Không phải chỉ là khách xếp hàng đông thôi à, tiệm tôi nếu không có phương thức hẹn trước thì khách xếp hàng cũng đông không kém đâu!”

Sáng sớm hôm sau ông chủ tiệm Trần Ký đến Mỹ thực trong trí nhớ, trước khi ra cửa còn dặn dò con mình không được quên biên tập viên bên tạp chí sẽ đến. Chủ tiệm Trần Ký dặn dò, mình ăn xong sẽ về ngay, nếu không ăn thì không xứng với giải nhất của tiệm mình.

Chờ đến khi ăn xong sẽ để tạp chí viết rõ sự thật, đồ ăn cũng ngon nhưng không bằng tiệm nhà mình, vậy nên giải nhất này là xứng đáng.

Đến Mỹ thực trong trí nhớ rồi mới biết hôm nay ra món mới là đùi gà kho, vì là món mới nên khách hàng ai ai cũng háo hức. Bởi tiệm ra món mới chưa bao giờ khiến họ thất vọng.

Ông chủ tiệm Trần Ký nghĩ thầm, đùi gà kho cơ đấy, ngon thì cũng ngon bình thường thôi, đâu đến mức khách xếp hàng phải đông như vậy?

Lý Tuấn Thành đứng trong tiệm cười ha hả: “Bà chủ nhỏ tốt quá nha, biết chú thích ăn đùi gà kho nên đồng ý làm đó.” Dứt lời liền nhìn Lý Lượng đầy đắc ý: “Mày được ăn đùi gà kho, phải cảm ơn tao đấy!”

Hôm qua bố con ông nói chuyện về Mỹ thực trong trí nhớ, xong lại hơi đói đúng lúc đi qua tiệm đồ kho nên mua ngay một phần đùi gà kho, nhưng ăn rất bình thường, không k*ch th*ch vị giác vậy nên đã nhắn tin kể cho Lục Trĩ.

Thật ra Lý Tuấn Thành muốn thổi chút rắm cầu vồng [*] ấy mà, nói Lục Trĩ làm đùi gà kho chắc chắn siêu ngon, nào ngờ Lục Trĩ nói sẽ làm đùi gà kho cho ông.

[*] rắm cầu vồng là kiểu nịnh nọt á.

Đợt trước Lục Trĩ và Lý Tuấn Thành có hợp tác cung ứng cải bẹ, ông giúp đỡ rất nhiều vậy nên Lục Trĩ vừa đọc tin nhắn đã nghĩ làm món này cũng không phức tạp.

Lý Lượng: “Nếu con muốn ăn đùi gà kho thì bà chủ nhỏ cũng sẽ làm thôi, chẳng qua con không muốn ăn ấy, dẫu sao ngày nào cũng được ăn món bà chủ nhỏ làm, ngon quá nên cũng không có thời gian nghĩ đến mấy món khác.”

Thấy bố mình còn muốn nói, Lý Lượng đã nhanh chóng nói tiếp: “Con còn có việc.”

Lý Tuấn Thành nhìn Lý Lượng phụ trách bưng bê, cười cười: “Đứa nhỏ này thật ra tính cách không xấu, rất tốt, rất tự giác, chỉ là không có mục tiêu gì thôi.”

Rất nhanh đã có một phần đùi gà kho trước mặt Lý Tuấn Thành. Ông nuốt nước miếng, cầm tay không lên ăn, cắn một miếng nhận thấy luôn thịt gà mềm mọng nước bên trong, bên ngoài kho rất đậm vị, không biết kho kiểu gì mà vẫn giữ được chất thịt, không bị khô chút nào, quá ngon.

Lý Tuấn Thành: “Con trai, lấy cho bố thêm hai phần, à không, mười cái đùi gà đ!”

Khách hàng ngạc nhiên nhìn qua, một người chỉ mua được một phần, vậy mà Lý Tuấn Thành lại muốn hẳn mười phần, bọn họ lại nhìn Lý Lượng vội vội vàng vàng đi qua đi lại liền hiểu rõ.

Hu hu hu, con trai mình làm việc chăm chỉ trong tiệm như thế cơ mà, hỏi sao.

Lý Lượng: “Mỗi người chỉ được mua một phần.”

Lý Tuấn Thành: “Đó là người khác, bà chủ nhỏ cũng đã nói đùi gà kho là làm cho bố đấy, con có hiểu không, mau lấy thêm cho bố đi, ăn một cái đùi gà này sao đã thèm được, đóng gói thêm cho bố đi!”

Một lúc sau trong tiệm đã ồn ào nói chuyện.

“Tôi nghe Chu Mỹ Lệ nói Mỹ thực trong trí nhớ vẫn luôn tuyển nhân viên, nhưng chưa tìm được ai phù hợp.”

“Phải bảo con trai tôi qua ứng thử mới được.”

“Nói vậy chứ, chẳng lẽ không muốn con trai ông tìm công việc lớn, có tương lai hơn à!”

“Mỹ thực trong trí nhớ mà không có tương lai? Ông có biết Lý Bành không, đang học nghiên cứu sinh ấy, thằng nhóc đó nói học xong muốn về đây làm đấy. Nó nói làm ở đây tốt lắm, lúc đầu chỉ là tiệm cơm nhỏ thôi, thế mà bây giờ ngày nào cũng đông nghịt khách xếp hàng.”

“Đúng nhá, em trai bà chủ nhỏ cũng rất giỏi, sắp trở thành ngôi sao đến nơi rồi.”

Lý Tuấn Thành nghe bọn họ nói chuyện, cảm thấy bọn họ rất biết nhìn đấy. Chắc chắn sau Lục Trĩ sẽ mở rộng quy mô lên nhà hàng, rồi thành lập công ty thực phẩm nữa ấy chứ, đâu phải một tiệm cơm nhỏ mãi. Sau này những người làm lâu năm chắc chắn sẽ được trọng dụng.

Ông chủ tiệm Trần Ký nghe vậy mới biết Mỹ thực trong trí nhớ mới khai trương không lâu, vậy mà đã tự đánh dấu món ăn riêng rồi. Lý Lượng bưng đùi gà kho và tương nấm hương thịt bò với cơm ra, lúc này ông chủ tiệm Trần Ký mới chuyên tâm vào ăn uống.

Ông chủ tiệm Trần Ký ăn rất từ tốn, cắn một miếng đùi gà liền cảm nhận được thịt mọng nước bên trong, mềm thơm với hương vị được kho bên ngoài.

Tốt tốt tốt, quả thật không tồi!

Ông chủ tiệm Trần Ký ăn nhanh hơn, gọi một bàn những món mở bán hôm nay để thưởng thức, càng ăn mới phát hiện món nào cũng ngon vượt sức tưởng tượng khiến ông chủ tiệm Trần Ký vô cùng tức giận.

Đập bàn một cái thật mạnh khiến khách hàng xung quanh quay qua nhìn ông chủ tiệm Trần Ký.

Phùng Thịnh nghe thấy tiếng động nhanh chóng đi ra, Lục Trĩ cũng vén rèm bếp ra ngoài, sau đó mọi người nghe thấy ông chủ tiệm Trần Ký nói: “Quá đáng vô cùng, đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ ngon như vậy mà không được giải nhất, tôi nhất định sẽ đòi công bằng cho tiệm.”

Lục Trĩ cười đi tới: “Bác không cần tức giận đâu ạ, tiệm cháu không quan tâm giải thưởng gì, quan trọng khách hàng ăn cảm thấy ngon miệng là tốt rồi ạ, không cần thiết đòi công bằng gì đâu bác!”

Ông chủ tiệm Trần Ký: “Hiện tại tôi nhất định phải đòi công bằng!”

Lục Trĩ: “Bác từ từ đã.”

Ông chủ tiệm Trần Ký đi nhanh ra cửa, Lý Lượng cũng đi lại: “Bà chủ nhỏ, hôm qua tiệm chúng ta lên hot search vì chuyện giải thưởng, bác này chắc cũng là người bất bình trên mạng.”

Ông chủ tiệm Trần Ký quay về tiệm nhà mình đúng lúc biên tập viên bên tạp chí đến, ngoài ra còn chuyện hot search giải thưởng của Mỹ thực trong trí nhớ nên lúc này có rất nhiều phóng viên đứng chờ bên ngoài tiệm Trần Ký. Bọn họ vừa thấy ông chủ đến liền chạy nhanh tới phỏng vấn, hỏi ông cảm thấy như thế nào về việc mọi người bất bình với giải thưởng trong Cuộc thi câu chuyện về giấc mộng mỹ thực.

Thật ra khá nhiều người muốn hỏi trực tiếp Lục Trĩ về việc hot search nhưng Lý Lượng và Phùng Thịnh ngày nào cũng đến tiệm sớm nhất, nói phóng viên quấy rầy bọn họ buôn bán sẽ ghi sổ đen, vậy nên không ai dám hó hé nữa.

Ông chủ tiệm Trần Ký nghe phóng viên hỏi thì càng tức hơn, con ông sợ bố mình tức giận bùng nổ nên nhanh chóng chen vào can ngăn.

Ông chủ tiệm Trần Ký: “Thật sự quá đáng, có phải mấy người hãm hại tôi không, tại sao lại trao giải nhất cho tiệm của tôi, Mỹ thực trong trí nhớ làm đồ ăn ngon hết sức mà nhận giải nhì, tôi cảm thấy nên nhận giải nhất mới đúng, làm vậy quá bắt nạt bà chủ tiệm Mỹ thực trong trí nhớ rồi!”

Ông nói tiếp: “Tôi vừa ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ, ban đầu chỉ nghĩ Mỹ thực trong trí nhớ gian lận, nhưng đâu có ai gian lận để lấy giải nhì, tặng tôi giải nhất hả? Nghĩ kỹ lại mới thấy, chắc chắn có người muốn hại tiệm Trần Ký của tôi, vậy nên giải nhất này tiệm tôi không nhận, Mỹ thực trong trí nhớ mới xứng đáng giải nhất!”

Mọi người: “???” Ông nói cái gì thế, sao lại cảm thấy phẫn nộ hộ tiệm người khác hở trời?
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 51


Edit: Cá

Con ông chủ tiệm Trần Ký nghe bố mình nói vậy liền sửng sốt, sau mới phản ứng lại, vội vàng đi lên thấp giọng nói với ông biên tập viên bên tạp chí đã đến rồi, còn câu nói ban nãy của ông khả năng cao sẽ bị đăng lên mạng, ông chủ tiệm Trần Ký thản nhiên gật đầu.

Ông chủ tiệm Trần Ký: “Mấy người mau làm sáng tỏ cho Mỹ thực trong trí nhớ đi, rốt cuộc ai muốn hại tiệm của tôi chứ? Cậu nói xem liệu có phải tiệm cơm họ Chu không?”

Người xấu hổ nhất chính là biên tập viên bên tạp chí, người đó nói: “Ông chủ Trần, tôi ở đây.”

Ông chủ tiệm Trần Ký: “Ở đây cái gì mà ở đây, tôi không phỏng vấn nữa, cái mặt già này của tôi vẫn cần thể diện đấy!”

Rất nhanh, video của ông chủ tiệm Trần Ký bị đăng lên mạng, những cư dân mạng đang bất bình xem được liền cười không ngớt.

[Cuộc thi mỹ thực kia còn định tổ chức thêm nữa không?]

[Ha ha ha ha…..ông chủ tiệm Trần Ký tức giận lắm đó, còn hơn cả chủ Mỹ thực trong trí nhớ nữa ấy. Mấy bồ biết sao không ai phỏng vấn Mỹ thực trong trí nhớ không, là vì ai đến muốn phỏng vấn thì sẽ bị ghi vào danh sách đen đó ha ha ha….]

[Tui thấy Mỹ thực trong trí nhớ không nói gì đến việc công bằng hay không luôn á, chắc chắn không để bụng chuyện giải thưởng rồi, giờ ông chủ tiệm Trần Ký cũng không muốn cầm giải nhất nữa, vậy giải nhất thuộc về ai??]

[Mới xem tiệm giải ba bày tỏ người ta cũng không dám nhận giải nhất á, giải bốn cũng bảo không dám ha ha ha…..]

[666666]

Người phụ trách cuộc thi hiện giờ cực kỳ hối hận khi không trao giải nhất cho Mỹ thực trong trí nhớ. Vì nhà hàng lớn bên kia đứng sau nên giải nhất không thể là Mỹ thực trong trí nhớ được, bây giờ nếu tổ chức cuộc thi kỳ mới thì cũng chẳng ai muốn tham gia nữa, huống chi Mỹ thực trong trí nhớ.

Người phụ trách cuộc thi rất muốn nói xin lỗi, mong Mỹ thực trong trí nhớ kỳ sau vẫn tham gia cuộc thi, như thế thì trên mạng sẽ giảm phẫn nộ hơn, không nhiều chỉ trích nữa. Đáng tiếc khi đến trước cửa Mỹ thực trong trí nhớ thì Lục Trĩ đã về nhà rồi, chờ đến tận chiều mới thấy Lục Trĩ chậm rãi đi đến.

Người phụ trách: “Bà chủ nhỏ, lúc trước số liệu thống kê sai nên cuộc thi chúng tôi mới nhầm lẫn, giải nhất là tiệm của cô.”

Lục Trĩ: “Tôi không để ý đến giải đâu, hơn nữa nếu bỏ giải nhất của tiệm khác chuyển qua cho tiệm của tôi thì bên kia sẽ rất xấu hổ.”

Người phụ trách còn muốn đi theo nói thêm vài câu thì đã bị Lý Lượng ngăn: “Đi về đi, mấy người tự đi mà giải quyết, tiệm chúng tôi không liên quan.”

Lục Trĩ vào trong bếp liền nhận được điện thoại của Tôn Duy, ông nhắc Lục Trĩ đừng quên ngày mai là buổi diễn công khai của Lục Trạch, kết thúc chị em có thể gặp nhau trong phòng nghỉ cho khách, bên trong sẽ mở livestream.

Tôn Duy nhớ đến trên mạng bàn luận về món đùi gà kho mới ra của Mỹ thực trong trí nhớ liền nuốt nước miếng: “Bà chủ nhỏ này, cháu định mang món gì cho Lục Trạch thế?”

Lục Trĩ: “Đúng lúc trong tiệm vừa đẩy ra món mới là đùi gà kho, cháu mang món đó cho em ấy, làm thêm ít rong biển ăn kèm thôi ạ.”

Tôn Duy vừa nghe đã không nhìn được thèm: “Bà chủ nhỏ nè, cháu có thể làm cho chú một phần không?”

Lục Trĩ: “Đạo diễn Tôn, chờ sau khi chương trình kết thúc thì chú đến tiệm ăn nhé, không cần phải xếp hàng đâu ạ, giờ cháu mang cho chú thì sợ có người nghĩ Lục Trạch đút lót mất.”

Hu hu hu, ông đã rất lâu rồi không ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ, gì mà cá hương nhồi thịt, mỳ chua cay vân vân, ông còn chưa được ăn đâu, bây giờ món kho cũng chưa được ăn hu hu hu.

Nghe Lục Trĩ nói làm thêm rong biển thì Phùng Thịnh và Lý Lượng bay nhanh như chớp qua.

“Bà chủ nhỏ, em giúp chị đi mua rong biển và ngó sen nha!”

“Đi nhanh đi Phùng Thịnh, tôi ở đây dọn là được rồi.”

“…….”

Lục Trĩ cười nói: “Không cần đâu, tí đóng cửa tôi tranh thủ qua siêu thị mua là được, đúng lúc cần mua chút đồ nữa.”

Đồ dùng hàng ngày của cô đang cần mua thêm.

Buổi chiều Mỹ thực trong trí nhớ đóng cửa sớm, Lý Lượng và Phùng Thịnh không cho Lục Trĩ bận rộn trong bếp nữa, để cô đi siêu thị mua rong biển và ngó sen, còn không quên dặn cô mua nhiều xíu.

Đặc biệt là Lý Lượng: “Bà chủ nhỏ à, tui thích ăn ngó sen cùng rong biển lắm á!”

Lục Trĩ nghĩ ngợi, lần trước cô đẩy ra bánh bao thịt lúc buổi trưa, Lý Lượng cũng bảo cô làm nhiều xíu, lý do là thích ăn món đó nhất.

Lục Trĩ trêu ghẹo: “Anh không thích ăn bánh bao thịt nữa à?”

Lý Lượng nhìn xa xăm: “Tui là một người dễ dàng thích ứng ấy mà.”

Lục Trĩ đến siêu thị, đầu tiên tìm mua rong biển và ngó sen rồi mới qua mua đồ dùng hàng ngày, ngoài ra còn mua ít đồ ăn vặt và hoa quả. Lúc tính tiền gặp Chu Thành An, anh đang gọi điện thoại, thấy Lục Trĩ liền vẫy tay với cô, không biết nói gì với đầu kia điện thoại, rất nhanh đã cúp.

Chu Thành An: “Bà chủ nhỏ đến mua đồ à, đúng lúc tôi mua xong rồi, cùng về đi.”

Lục Trĩ: “Ừm.”

Hai người cùng nhau đẩy xe hàng đến quầy thu ngân, lúc thanh toán Chu Thành An chủ động giúp Lục Trĩ, dùng lý do nếu trả tiền này cho anh thì anh rất ngại ăn món Lục Trĩ làm, hầu như mỗi khi cô nấu cơm tối nếu anh ở nhà thì cô đều sẽ mang một phần sang cho anh, thỉnh thoảng làm đồ ăn vặt gì đó cũng đưa anh một phần.

Quan hệ của hai người họ dường như ngày càng trở nên thân hơn.

Lục Trĩ về nhà chuẩn bị nấu cơm tối còn Chu Thành An nhận một cuộc điện thoại đang đổ chuông. Người gọi là ông nội anh, ban nãy ở siêu thị anh cũng đang nói chuyện điện thoại với ông.

Ông nội Chu: “Cháu đúng là hiếu thảo đấy, còn không nhận sai nữa hả, nếu không cúi đầu thì lần sau đừng có chơi cờ với ông già này nữa.”

Chu Thành An: “Ông có biết tiệm cơm Mỹ thực trong trí nhớ không?”

Ông nội Chu: “Mỹ thực gì, trong trí nhớ cái gì?”

Chu Thành An: “Mỹ thực trong trí nhớ là tiệm cơm mới khai trương dưới khu chung cư của cháu, ăn rất ngon, lần trước ông nội Phùng cũng đến xếp hàng nhưng không mua được đấy. Ông muốn rủ ông nội Phùng đi chơi cờ thì nên mua đồ ăn ở đây trước, như thế sẽ dễ rủ hơn.”

Nghe cháu trai mình nói, ông nội Chu không tin lắm, chỉ là một tiệm cơm thôi sao có thể khiến lão già quật cường kia chủ động nói chuyện với ông cơ chứ. Nhưng nghĩ lại thằng cháu trai này của ông luôn thận trọng, đáng tin cậy, đúng lúc ông đang rảnh nên cũng muốn đi tiệm cơm đó ăn thử coi sao.

Chu Thành An: “Mai ông không cần đến Mỹ thực trong trí nhớ đâu, mai chủ tiệm có việc bận rồi.”

“Sao cháu biết?”

“Cháu, cháu hay ăn ở đó nên biết.”

Lục Trĩ làm cơm tối là món kho, cô đưa một phần cho Chu Thành An rồi mới ăn cơm, vừa ăn vừa xem TV, trông có vẻ rất nhàn rỗi.

Hôm sau Lục Trĩ rời giường sớm đến tiệm, ra đường cảm nhận được thời tiết lạnh hơn, sắp đến mùa thu rồi.

Phùng Thịnh đã học xong món tương nấm hương thịt bò rồi nên món này giao cho cậu phụ trách hết, Lục Trĩ cũng nói việc này cho khách hàng biết.

Hôm qua cô mua nguyên liệu vẫn còn thiếu một chút, giờ đang chờ người giao đến, trong lúc đó Phùng Thịnh đã giúp Lục Trĩ rửa sạch những nguyên liệu còn lại.

Lục Trĩ làm đùi gà kho thêm rong biển vụn, bởi vì đùi gà kho không cay nên cô làm rong biển thêm vị cay cho vào nước kho, sau khi xong hết mới nghỉ ngơi một chút.

Có người vào tiệm.

“Đây là tiệm cơm của chị gái Lục Trạch đúng không nhỉ?”

“Đúng không nhở, tiệm cơm của chị gái Lục Trạch tên là Mỹ thực trong trí nhớ ấy, lúc trước còn lên hot search nữa.”

Lúc Lục Trĩ vén rèm ra ngoài liền thấy mấy em gái trang điểm tỷ mỉ, tất cả đều muốn đến giống cô. Bọn họ đến đây là muốn mua đồ ăn cô làm nhưng Lục Trĩ lắc đầu.

Lục Trĩ: “Hôm nay trong tiệm chỉ có tương nấm hương thịt bò, nhưng không phải chị làm, là học trò làm.”

Lục Trĩ vừa ra cửa đã gặp Chu Thành An đứng bên ngoài, anh thấy cô liền cười, nguyên văn câu nói giống lần trước: “Đúng lúc tôi tiện đường, cùng đi đi.”

Lục Trĩ: “Cảm ơn anh.”

Lần này cô đến trại huấn luyện không vào phòng khách mà đến phòng hội trường sân khấu biểu diễn, mọi người trong phòng nhìn qua Lục Trĩ, còn cô thì nhìn sân khấu không chớp mắt.

Đây là lần đầu tiên cô xem biểu diễn trực tiếp.

Lục Trạch lên sân khấu, cậu không bị cư dân mạng soi mói hay bàn tán móc mỉa gì vì vừa có nhan sắc vừa có thực lực, rất nhiều người cảm thấy cậu sẽ ra mắt ở vị trị C. [*]

[*] Center

Xem biểu diễn xong Lục Trĩ được dẫn đến phòng khách, vừa đến liền thấy ai cũng thân thiện chào hỏi mình, những người không mua được món ở Mỹ thực trong trí nhớ thì khinh khỉnh nhìn cô.

Đến giờ cơm chương trình mở livestream trong phòng khách, lượt xem cực cao, Tôn Duy suy tư trầm ngâm nhìn kênh livestream.

Lục Trạch đẩy cửa phòng khách rồi nhanh chân đến chỗ Lục Trĩ: “Chị.”

Lục Trĩ: “Nay chị làm đùi gà kho, em biểu diễn nên chị sợ đồ ăn để lâu bị nguội, nhưng đùi gà kho thì vẫn ổn, gà không cay, rong biển hơi cay nhưng nhẹ lắm vì em còn phải hát.”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 52


Edit: Cá

Khi Lục Trạch mở đóng gói, ai cũng nhìn qua trông rất thèm.

Người xem livestream cũng thèm không kém, có người vừa ăn vừa nhìn để giảm bớt cảm giác thèm thuồng ấy, show tuyển chọn bị coi như mỹ thực.

Đùi gà kho ăn vào có vị cay nhẹ, như có như không phiêu đãng trong không khí. Lục Trạch múc một thía ngó sen lên ăn mới phát hiện nó không lẫn mùi kho, ngược lại thanh thanh như chỉ rửa sạch qua, cực kì k*ch th*ch vị giác khi kết hợp vị cay nhè nhẹ.

Lục Trạch: “Món này ngon lắm á chị, cay nhẹ hợp lắm này.”

Ăn liên tiếp mấy thìa ngó sen mới chuyển sang ăn rong biển, hai vị khác nhau hoàn toàn, tuy cũng có chút cay nhưng rong biển nhai vào rất mềm, trái ngược với ngó sen giòn nhẹ.

Hu hu hu…. chị mềnh làm món gì cũng ngon hết á.

Lục Trạch ăn sạch không chừa chút gì còn Lục Trĩ ngồi bên cạnh, một tay chống cằm mỉm cười nhìn em trai ăn xong mới chuẩn bị đứng dậy ra về.

Kết quả ăn xong Lục Trạch phát hiện có rất nhiều người gọi chị mình là chị, những người tham gia tuyển chọn với Lục Trạch còn bày tỏ quan hệ giữa mình và Lục Trạch cực kỳ tốt, cực kỳ thân thiết cho Lục Trĩ biết.

Lục Trĩ cảm thấy làm món kho cũng nhanh gọn nên nói: “Lần sau tôi sẽ mang nhiều đồ ăn đến nhé!”

Mặt Lục Trạch trầm xuống, đứng chặn trước người Lục Trĩ, nói: “Không phải chị đang vội về à?”

[Hu hu hu, sướng quá đê.]

[Chị ơi, chị à, chị ới, em có thể, em không cần ăn nhiều món ở Mỹ thực trong trí nhớ đâu, chỉ cần mở bán cải bẹ online số lượng lớn là được rùi ạ.]

[Không biết chị có định mở bán online rong biển hok ạ????]

[A a a a a a, tui muốn ăn, bà chủ nhỏ à, bán rong biển đi mờ, tui mua tui mua.]

[Hãy để em gả cho anh Trạch!!!!!!!!!!!!!!!!]

[Các chị em, nghe mị nói nè, Mỹ thực trong trí nhớ đang tuyển học trò sau bếp đó, mị cảm thấy có thể thử sức nha.]

[He he nghe vậy thì tui phải đến phỏng vấn gấp!]

[Ha ha ha……..]

…….

Buổi chiều Lục Trĩ ra tiệm nhưng không mở cửa, thế mà trong tiệm lại khá đông người khiến cô ngạc nhiên. Vừa bước vào tiệm thì ai cũng đứng lên, có trai có gái, trong tay cầm một túi hồ sơ lý lịch.

Phùng Thịnh: “Bọn họ đến phỏng vấn xin việc.”

Lục Trĩ: “Nhiều thế à?”

Lục Trĩ từ trại huấn luyện trở về, trên mạng đã có nhiệt độ sẵn, không ít #Đến Mỹ thực trong trí nhớ xin việc#, rất nhiều người cảm thấy làm ở đây sớm muộn gì cũng thăng tiến, còn được ăn ngon mỗi ngày, nghĩ vậy nên người đến phỏng vấn không tính là ít.

Lục Trĩ: “Mọi người ngồi xuống đi, ai có kinh nghiệm nấu cơm hoặc đơn giản là thích việc bếp núc không?”

Trong tiệm có sáu, bảy cánh tay giơ lên.

Lục Trĩ: “Trong tiệm rất nhiều việc, công việc không hẳn chỉ bưng bê mà thi thoảng sẽ cần hỗ trợ sau bếp, quét dọn lau chùi, mọi người đừng nghe trên mạng bàn luận. Nếu ai thật sự có ý định làm thì đưa lý lịch tôi xem nhé!”

Quả thật trong tiệm quá mức bận rộn, Lý Lượng ngoài việc bưng bê còn phụ trách bán hàng mang về, Lục Trĩ còn tính việc thanh toán giao hết cho anh nữa. Còn Phùng Thịnh sẽ chuyên tâm phụ trách việc nấu nướng.

Lục Trĩ thấy một cô gái khá trầm, cảm thấy okok, đang định hỏi chuyện thì Chu Mỹ Lệ đi vào, nhưng chị ấy thấy hiện trượng phỏng vấn này đã nhanh chóng nói: “Em bận trước đi.”

Lục Trĩ: “Tôn Y, em có muốn thử không, nếu muốn thì ngày mai có thể đến làm.”

Cô gái bị gọi tên rất ngạc nhiên, cô ấy nắm chặt góc áo đứng lên, lúng túng chưa biết nói gì nhưng rất nhanh đã sốc lại tinh thần: “Em có thể, ngay bây giờ có thể vào làm!”

Lục Trĩ: “Không cần, ngày mai đến làm nếu cảm thấy hợp thì làm tiếp, còn không thì cũng không sao, chị vẫn trả lương giờ làm cho em.”

Đợi khi người phỏng vấn về hết thì Chu Mỹ Lệ mới đi vào: “Trùng hợp lắm nhá, chị đang định đề cử Tôn Y cho em đấy, con bé đó nhanh nhẹn tháo vát lắm, đừng thấy nó trầm tính ít nói mà nhầm, làm việc rất chăm chỉ đấy, tính cách hiền lành dễ bảo.”

Lục Trĩ: “Em không có yêu cầu mấy, nhanh nhẹn là được, lát em nói với hai người kia một tiếng để bọn họ chiếu cố con bé hơn.”

Lúc Lục Trĩ về đến nhà thì trên mạng đã tràn ngập câu hỏi về món đùi gà kho, liệu có phải món mới của Mỹ thực trong trí nhớ không, có bán rong biển online không….. Lục Trĩ dứt khoát giao chuyện này cho Lý Lượng phụ trách, anh nhanh chóng trả lời sẽ chuẩn bị kĩ càng để đăng tải sản phẩm.

Lý Lượng bây giờ không thể nhận tiền lương như trước nữa, Lục Trĩ cân nhắc một chút liền hỏi Chu Thành An về lương thưởng thị trường dao động hiện nay, sau đó tăng lên cho Lý Lượng, xác định thêm cho anh một chức vị rõ ràng.

Lý Lượng vui vẻ chạy đi tìm người thiết kế danh thiếp cho mình, có điều Lục Trĩ còn không biết anh bạn Lý Lượng này sau khi danh thiếp ra lò đã cầm đi khoe khoang khắp các tiệc rượu lớn nhỏ, ngay cả hôm ăn sinh nhật Lý Tuấn Thành cũng đem ra khoe với ông, Lý Tuấn Thành lần này lại rất vui vẻ.

Thời tiết ngày càng lạnh, Lục Trĩ mặc áo ngắn tay đi ngủ lạnh run cả người, cô nhắn tin trước cho Phùng Thịnh sáng mai ra món mới là cháo tôm, để sáng sớm Phùng Thịnh đến tiệm mua nguyên liệu sẵn.

Trời se se lạnh, rất hợp để uống một bát canh nóng hoặc ăn một niêu cháo.

Phùng Thịnh đang ngủ mơ nghe thấy tin nhắn liền lim dim dậy, đọc tin nhắn xong nghĩ đến niêu cháo tôm thơm ngon liền nuốt nước miếng rồi lại chìm vào giấc ngủ, kết quả không tài nào ngủ được nữa.

Đã lâu không được ăn cháo bà chủ nhỏ làm, hu hu hu.

Một niêu cháo tôm nóng hổi, hu hu hu.

Sáng Phùng Thịnh dậy sớm hơn ngày thường, chạy đến chợ một chuyến mua đủ nguyên liệu cho món cháo tôm, trên đường về còn vừa đi vừa ngâm nga bài hát yêu thích.

Lý Lượng đến đúng lúc hỏi: “Làm món gì thế?”

Phùng Thịnh: “Bà chủ nhỏ nói hôm nay làm cháo tôm.”

Lúc Lục Trĩ đến thì thấy hai người trong tiệm kia đang cùng hát một bài, mỗi người một câu cứ thế thay nhau hát, Tôn Y ở một bên đang nghiêm túc lau bàn, một lần lại một lần.

Lục Trĩ vào bếp thấy gạo đã được ngâm sẵn trong nước, cô rửa sạch tay rồi cầm một nắm gạo lên nhìn qua sau đó mới tìm niêu để nấu, vì niêu có hạn nên cô chỉ làm hai mươi niêu cháo tôm.

Phùng Thịnh đi vào: “Để em giúp chị.”

Khách xếp hàng bên ngoài tiệm biết được hôm nay món mới lên sàn, là cháo tôm thì cực kỳ vui sướng.

“Giờ thời tiết chuyển lạnh, ăn niêu cháo nóng đúng là tuyệt vời ông mặt trời.”

“May hôm nay tôi đến sớm.”

“Chắc giới hạn số lượng rồi, cháo mờ.”

Ông nội Chu cũng đứng xếp hàng trong đội ngũ trước cửa tiệm, mấy hôm trước ông được thằng cháu nội Chu Thành An chỉ biện pháp này, chẳng biết có hữu dụng không nhưng vẫn thử xem sao, coi như cúi đầu với lão già họ Phùng kia đi. Ông nội Chu không tin được lão già họ Phùng kia bữa trước ra ngoại ô chơi vô cùng vui vẻ, còn câu cá chơi cờ, giống như không nhớ đến ông là ai luôn.

Việc này khiến ông nội Chu vô cùng tức giận, sáng sớm đã đến xếp hàng ở đây, ông nghĩ kĩ rồi, ông mua đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ này xong sẽ mang đến ăn trước mặt lão già họ Phùng kia. Nếu lão già đó chủ động nói chuyện với ông thì ông cũng không cho một thìa nào, tuyệt đối không cho.

Đến lượt ông nội Chu vào tiệm, khác một số người đến tiệm do giới thiệu trên mạng thì ông đến là vì thằng cháu đích tôn đề cử, ông rất tín nhiệm thằng cháu đích tôn nhà mình nên cũng muốn thử xem sao, ông nội Chu gọi một niêu cháo tôm.

Tuy tiệm khai trương sau tu sửa một lần, diện tích cũng rộng hơn rất nhiều nhưng vẫn thiếu bàn cho khách, vậy nên nhiều khách vẫn chưa có cơ hội vào ăn.

Người ngồi cùng bàn ông nội Chu đã bắt đầu ăn niêu cháo tôm của mình, lát sau Tôn Y cũng bưng một niêu cháo tôm ra cho ông.

Niêu cháo tôm nóng hổi đặt trước mặt ông, cháo trắng cùng tôm và rau xanh, còn có nấm hương ở một bên, bưng ra đã ngửi thấy một mùi thơm rất riêng, múc một thìa cháo thổi nhẹ rồi ăn, hương vị thơm ngon thanh thanh trượt xuống yết hầu, cực kì hấp dẫn.

Ông nội Chu sáng sớm chưa ăn sáng đã đến Mỹ thực trong trí nhớ, ban đầu còn chưa thấy đói, bây giờ lại cảm nhận được chiếc bụng của mình réo liên hồi nên ông nội Chu vội vàng gọi Tôn Y lại: “Cháu gái không cần đóng gói cho ông nữa, ông ăn ở đây luôn.”

Rất nhanh ông nội Chu đã múc một thìa cháo lên, thổi thổi rồi thưởng thức. Ông nội Chu cảm thấy cháo này quá sức ngon rồi, vừa ấm vừa thơm, tôm ăn kèm rất tươi, chuẩn tôm sạch tôm tươi.

Ông nội Chu ăn mà sảng khoái cả thân già!

Lúc này ông đã quên béng mục đích đến Mỹ thực trong trí nhớ của mình, chỉ chăm chăm vui vẻ ăn cháo tôm, chờ đến khi ăn xong thì thằng cháu đích tôn gọi đến.

“Ông nội, ông và ông nội Phùng làm hoà rồi à?”

Ông nội Chu: “Cháu nói không sai, đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ này quả thật rất ngon, sáng mai ông muốn đến đây ăn cháo tiếp.”

“Ông và ông nội Phùng à?”

“Ông nội Phùng cái gì mà ông nội Phùng, lão già đó không chủ động nói chuyện, ông còn muốn mang niêu cháo tôm đến ăn trước mặt lão già đó đấy, để lão già đó nhận sai, nhưng cháo này quá ngon nên ông sẽ không cho lão già đó ăn đâu.”

“……..”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 53


Edit: Cá

Ông nội Chu sớm đã quăng ông bạn già ra sau đầu, cả người thần thái sảng khoái, vui tươi hớn hở suốt buổi sáng, mỗi ngày đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn dường như đã trở thành một thành tựu.

Hôm nay ông nội Chu vẫn xếp hàng bên ngoài Mỹ thực trong trí nhớ như thường, ông đứng đằng trước nghe được mấy người phía sau đang nói gì mà video, gì mà app, rồi gì mà trong tiệm chuẩn bị bán rong biển, cải bẹ…..

“Lần này tiệm mở bán số lượng lớn á, nghe nói mỗi tài khoản có thể mua được sáu phần, chắc chắn tui sẽ cướp được cho coi.”

“Mấy món khác cũng giảm giá, lát vào ăn tui phải hỏi bà chủ nhỏ cho rõ mới được.”

“Tính bà chủ nhỏ tốt thật á trời gì cũng đáp ứng.”

Ông nội Chu đang tra xem app rồi video là cái gì, tốn chút sức mới biết để mua hàng của Mỹ thực trong trí nhớ ra sao, sau đó chờ khi sản phẩm đăng lên ông sẽ mua ngay.

Ông nội Phùng chậm chậm đi lại: “Ha ha ha ha ha, đây không phải lão Chu à, chúng ta lâu rồi không gặp hề.”

Ông nội Chu kiêu ngạo: “Đừng nghĩ tôi sẽ giúp ông mua một phần.”

“Ông ông ông…….”

“Đích tôn của tôi nói quả thật không sai.”

Ông nội Chu vô cùng đắc ý: “Lần đầu tiên tôi đến Mỹ thực trong trí nhớ, ăn niêu cháo tôm, ông chắc không biết niêu cháo tôm này ngon tới nhường nào hề, nay tôi đến đây ăn lại lần nữa.”

Ông nội Phùng tức giận, nếu không phải thấy ông nội Chu xếp hàng phía trước thì ông nhất định sẽ không chủ động nói chuyện, bây giờ nghe ông nội Chu nói vậy thì đành nuốt nước miếng quay người trở về, thậm chí còn cảm thấy bản thân ban nãy không nên qua đây.

Không ăn thì không ăn, chờ lần sau ông sẽ đến xếp hàng tiếp!

Tôn Y ra ngoài cố gắng nâng cao tông giọng: “Bà chủ nhỏ nói, hôm nay trong tiệm làm món lương bì [*], nhưng chỉ có hai mươi phần, do được người khác tặng nên bà chủ nhỏ chỉ làm hôm nay, ngày sau không bán.”

<i>[*] Lương bì là món mì lạnh được làm từ mì sợi lớn, rau mùi, giá đỗ, dưa chuột thái lát… Sau này, món ăn được biến tấu cho thêm đường, giấm, ớt để tăng thêm hương vị. Món này tuyệt nhất khi được ăn vào những ngày nóng với hương vị thanh mát và hấp dẫn đến khó cưỡng. Lương bì có nguồn gốc từ tỉnh Thiềm Tây và sau này bắt đầu trở nên phổ biến ở Thượng Hải và các thành phố khác của Trung Quốc.</i>

Lương bì là Chu Mỹ Lệ tặng qua, Lục Trĩ ăn không hết nên dứt khoát làm một ít đưa cho Chu Mỹ Lệ, phần còn lại làm hai mươi phần để bán, khá hợp lý.

Bước chân ông nội Phùng chợt ngừng, sau đó lập tức cười ha hả nhìn ông nội Chu: “Lão Chu này, lần trước đều do tôi sai, lát ông đóng gói đồ ăn về, lương bì cũng đóng gói một phần, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện hề?”

Ông nội Chu: “Không được không được, tôi ăn một phần lương bì là vừa.”

Ông nội Phùng tức giận thổi râu: “Tôi với ông thân thiết đã lâu!”

Ông nội Chu: “Tôi nghe nói ông cùng người khác đi câu cá chơi cờ rất vui vẻ, tôi không ăn với ông đâu, nói chuyện gì thì để hôm khác.”

Ông nội Phùng: “………” Hôm khác nói? Hôm khác ai muốn nhận sai chứ?

Trong bếp, Lục Trĩ đang quay video.

Lý Lượng kiến nghị Lục Trĩ mỗi lần làm món mới thì nên quay video lại để anh chỉnh sửa, vậy nên nay cô làm lương bì cũng quay video. Xử lý tốt phần nguyên liệu xong cô cầm muỗng thêm gia vị vào nước dùng, cho thêm muỗng sa tế, Lý Lượng quay đặc tả cảnh này, còn bản thân lại không biết mình đang nuốt nước miếng thèm ăn.

Lý Lương: “Tôi muốn ăn quá.”

Lục Trĩ: “Phần này để cho anh, Phùng Thịnh và Tôn Y ăn trưa, lát tôi làm thêm hai phần đưa qua cho chị Mỹ Lệ nhé!”

Ông nội Chu ngồi trong tiệm gọi một niêu cháo tôm, lại thêm một phần lương bì, bỗng thấy Lý Lượng đi từ trong bếp ra, ông rất ngạc nhiên.

“Lý Lượng?”

“Ông nội Chu?”

Ông nội Chu đến đây vài lần nay mới thấy Lý Lượng, bình thường anh bận rộn phụ trách mảng khác của tiệm, vậy nên ông nội Chu tưởng anh cũng là khách đến ăn, nhưng cũng không giống, khách đến ăn cơm sao lại đi từ trong bếp ra.

Ông nội Chu: “Cháu đây là?”

Lý Lượng: “Cháu làm ở đây, ban đầu là phụ giúp bưng bê nhưng nay vừa thăng chức lên giám đốc, là Thành An giới thiệu cháu qua đây làm đó.”

Ông nội Chu: “Thành An giới thiệu cháu đến đây?”

Lý Lượng: “Đúng ạ.”

Lý Lượng dứt khoát khen Lục Trĩ một lượt: “Ông không biết bà chủ nhỏ của bọn cháu tốt ra sao đâu, tính tình dịu dàng nhưng không dễ bắt nạt, ngoài hình đẹp, khí chất tốt, nấu ăn thì khỏi bàn, ngon tuyệt đỉnh.”

Rất nhanh món ăn của ông nội Chu đã được Tôn Y bưng ra, ông đã từng ăn cháo tôm rồi vậy nên lần này ăn lương bì chút, có vị chua cay, có giá đỗ và dưa chuột kết hợp, tổng thể ngon không lối thoát.

Cũng không biết hương vị điều chế như thế nào, dường như mỗi món ăn đều có một vị đặc trưng riêng đáng nhớ, điểm chung là đều ngon tê tái lòng người.

Bình thường ông nội Chu cơm nước xong là về luôn nhưng hôm nay ông ngồi lại tại chỗ, còn nói với Lý Lượng muốn một phần tương nấm hương thịt bò, sau đó ngồi trước bàn chậm rãi ăn, cuối cùng cũng chờ đến lúc tiệm đóng cửa buổi trưa, Lục Trĩ đi từ trong bếp ra.

Lục Trĩ ngồi ở quầy thu ngân bấm bàn tính, chờ khi khách về hết thì cô sẽ làm cơm trưa, chẳng qua cô muốn để Phùng Thịnh luyện tập nhưng sợ Lý Lượng không chịu, còn Tôn Y tính cách hiền lành nghe xong chỉ cười bảo nghe Lục Trĩ hết.

Tôn Y ở chung rất tốt, cơ bản là tính cách mọi người ở chung khá hợp nhau, Lý Lượng và Phùng Thịnh thi thoảng ăn cơm buổi trưa còn thay nhau hỏi Tôn Y hai bọn họ ai tốt hơn.

Ông nội Chu nhìn Lục Trĩ cảm thấy con bé này rất xinh, khí chất tốt, làm đồ ăn cũng rất ngon, thằng cháu đích tôn kia của ông chắc chắn là có ý với con bé rồi, nếu không thì sao lại giới thiệu Lý Lượng qua đây làm chớ.

Lục Trĩ cảm nhận được ánh mắt của ông nội Chu nên nhìn qua, ông nội Chu lập tức nở nụ cười với cô, Lục Trĩ cũng khẽ mỉm cười lại với ông.

Ông nội Chu từ trong tiệm đi ra thấy lão già họ Phùng vẫn còn ở ngoài đi qua đi lại vì tức giận. Ông nội Phùng nhận chủ động xuống nước nhận sai thế mà lão già họ Chu kia lại không chịu đưa ông vào trong Mỹ thực trong trí nhớ ăn cùng.

Ông nội Phùng: “Ông không định chơi cờ với tôi nữa à?”

Ông nội Chu: “Ai chơi cờ câu cá chứ, tôi bận lắm, đang bận tìm cháu dâu cho thằng đích tôn nhà tôi đây.”

Ông nội Phùng: “Ông……..”

Ông nội Chu: “Thằng đích tôn nhà tôi muốn cưới cháu dâu, thằng đích tôn nhà ông thì sao, chắc đang cô đơn hả?”

Điều này khiến ông nội Phùng tức giận cực kỳ, nói gì mà về sau sẽ không chơi cờ hay câu cá với ông nội Chu nữa, còn nói nếu mua được món ở Mỹ thực trong trí nhớ cũng không cho ông nội Chu ăn, hai người gia đấu võ mồm một trận.

Chu Siêu đang chờ Mỹ thực trong trí nhớ đăng bán đùi gà kho trên app online, cậu thích nhất là đùi gà kho, bây giờ Mỹ thực trong trí nhớ cũng có, cảm giác chắc chắn ngon hơn những chỗ trước kia cậu từng ăn, vậy nên ngồi canh trên app từng phút từng giây.

Bạn cùng phòng của Chu Siêu: “Tao nói nè, chỉ là một cái đùi gà kho thôi mà mày phải ngồi chờ trước mười phút, đến game cũng không chơi cùng tao à, cùng vào trận đi mà.”

Chu Siêu: “Không chơi không chơi, đây là đùi gà kho của Mỹ thực trong trí nhớ!”

Nhắc đến Mỹ thực trong trí nhớ thì bạn cùng phòng của Chu Siêu liền nghĩ ngợi, dường như trong trường ai ai cũng bàn luận về cửa tiệm này, nghe nói còn đến đó xếp hàng dài, còn nghe nói có anh bạn thổ lộ với crush bằng món mỳ sợi thịt kho cà chua của tiệm này, anh bạn đó lúc trước theo đuổi nữ thần nhưng bị từ chối, sau nữ thần biết anh bạn đó là con nhà giàu thì hối hận, chủ động theo đuổi lại, nhưng lần nào cũng bị bơ.

Bạn cùng phòng: “Mày ăn ở đó bao giờ chưa?”

Chu Siêu: “Chưa, mới đi qua một lần nhưng người xếp hàng đông nghịt nên tao phải đi về để kịp giờ lên lớp, hay là mày giúp tao mua đê?”

Bạn cùng phòng: “Không được, tao lại không phải người thích ăn, còn không bằng làm ván game thăng cấp, haizzzzz, tao xem video trước, chờ mày mua được thì làm ván nhá!”

Chu Siêu: “Tao nghe bảo ăn ngon lắm, tao xem video nấu ăn của tiệm rồi nên chắc chắn ăn rất ngon, hơn nữa ai cũng đề cử nên ăn ở đây, không phải quảng cáo ảo đâu.”

Bạn cùng phòng: “Canh đi canh đi, tao chờ.”

Bạn cùng phòng cầm điện thoại xem video, trung hợp video là lương bì của Mỹ thực trong trí nhớ đang nổi nên bạn cùng phòng lướt trúng.

Trong video Lục Trĩ xử lí sạch nguyên liệu, bỏ lương bì, dưa chuột vào bát thuỷ tinh rồi lưu loát cầm muỗng múc gia vị đổ xuống, bạn cùng phòng xem mà nuốt nước miếng liên tục, cuối video đặc tả cảnh Lục Trĩ đổ sa tế đỏ rực xuống khiến bạn cùng phòng thèm ơi là thèm, nhanh chóng vào trang của tiệm.

Lương bì ở đây nhìn ngon quá đi, cảm giác vừa có vị chua cay cũng có vị thanh, gia vị đầy ụ.

Đợi thêm vài phút bạn cùng phòng và Chu Siêu đồng thanh la lên.

“A a a a a a a…..”

“A a a a a a a!!!!”

Bạn cùng phòng: “Chu Siêu, tao mua được đùi gà kho rồi này.”

Chu Siêu: “???”

Bạn cùng phòng đưa điện thoại qua: “Hai đứa mình đến Mỹ thực trong trí nhớ xếp hàng đê, mọi người trong bình luận nói chỉ mở bán lương bì trong hôm nay, có hai mươi phần thôi, nhưng bọn mềnh có thể ăn món khác nha!”

Chu Siêu: “Không làm ván game à?”

Bạn cùng phòng: “Có, mà phải ăn no đã, no mới có sức cày chứ.”

Chu Siêu: “…….”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 54


Edit: Cá

Cuối tuần Chu Siêu và bạn cùng phòng đến Mỹ thực trong trí nhớ xếp hàng, bạn cùng phòng còn gác lại ván game để đến sớm hơn. Lần này khác trước, vì đã ăn đùi gà kho rồi nên vừa rời giường đã túm nhau đến trước tiệm thật sớm, hương vị đó thật sự quyến luyến dạ dày mà.

Phùng Thịnh đến tiệm liền thấy hai ánh mắt nóng rực đang nhìn mình chăm chú: “Chưa mở cửa đâu, hai cậu đến sớm quá đấy.”

Bạn cùng phòng: “Bọn em có thể chờ.”

Dứt lời đã nhớ nhung đùi gà kho và ngó sen rồi.

Bạn cùng phòng: “Khi nào đùi gà kho mở bán online nữa vậy anh trai?”

Phùng Thịnh lộ ra nụ cười: “Bà chủ nhỏ nói một thời gian nữa sẽ tăng lượng bán, nếu hai cậu muốn mua thì chờ khi mở bán đặt hàng nhé!”

Lần trước món đùi gà kho bán online này thu về rất nhiều lợi nhuận, tính theo chiều hướng này thì rất nhanh tiệm có thể mở rộng quy mô lên nhà hàng, đây là mong muốn của Lục Trĩ, cũng là mong muốn của Phùng Thịnh.

Trước khi xuyên đến thế giới này Phùng Thịnh luôn một lòng với tiệm, chờ đến khi trở thành tửu lâu lớn vẫn luôn gắn bó. Bây giờ xuyên đến đây cũng giống trước kia vậy, sẽ luôn gắn bó với tiệm, học tay nghề từ Lục Trĩ, ăn đồ Lục Trĩ làm, cảm giác thời gian nhè nhẹ trội.

Bạn cùng phòng đứng xếp hàng chờ vẫn không quên nhắn tin thông báo cho bạn game.

[A a a a a, mày lỡ hẹn!]

[Xin lỗi huhu, lần sau làm ván nhá, giờ tao đang phải xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ đây.]

[Mày xếp hàng?]

[Ờ hớ, tao đang xếp hàng.]

[Vỡi, lần trước không phải mày nói yêu đương cũng không quan trọng bằng game à?]

[Quên rồi🙂)]

[………]

Thời tiết chuyển mùa bằng cơn mưa phùn, Phùng Thịnh chạy nhanh ra ngoài nói với những khách đang xếp hàng: “Mọi người đừng đợi nữa, bà chủ nhỏ nói hôm nay trong tiệm kín bàn nên không nhận thêm khách nữa, cũng không bán tương nấm hương thịt bò.”

Trời mưa ngày càng lớn nên không thể để khách đứng xếp hàng được, Lục Trĩ đã xem qua dự báo thời tiết trời sẽ mưa rất to.

Lục Trĩ cầm ô từ trong nhà ra, vừa đến dưới tầng thì Chu Thành An đi tới, anh nhìn trời mưa ngày càng lớn, nói: “Tôi đưa cô ra tiệm nhé!”

Lục Trĩ: “Tôi tranh thủ đi siêu thị trước, hôm nay mưa cũng hơi lạnh, tôi dự tính làm canh xương sườn củ sen.”

Chu Thành An: “Cần gì để tôi đi mua, cô qua tiệm trước đi.”

“Nhưng mà…..”

“Giờ tôi đang rảnh, cô không qua tiệm thì khách sẽ chờ lâu.”

Chu Thành An đưa Lục Trĩ ra tiệm xong quay đầu đến siêu thị giúp cô mua nguyên liệu nấu ăn, Lục Trĩ cho Lý Lượng nghỉ hôm nay nên trong tiệm chỉ có Phùng Thịnh và Tôn Y. Trong tiệm không có ô che mưa nên cô mới định đi siêu thị trước rồi qua.

Chu Thành An mua xong nguyên liệu đem vào tiệm cho Lục Trĩ, anh mang vào bếp để rồi nhanh chóng ra về.

Lục Trĩ: “Từ từ, anh ăn bát canh rồi hẵng về.”

Chu Thành An: “Bên ngoài đông khách lắm.”

Lục Trĩ: “Nếu không ngại thì anh ăn trong bếp được không?”

Chu Thành An: “Không ngại.”

Sau khi Mỹ thực trong trí nhớ khai trương lần hai thì bát đũa cũng tăng thêm nhiều hơn, Lục Trĩ tìm niêu Phùng Thịnh đã rửa sạch để đựng canh.

Rửa sạch xương sườn, cắt thành khối, thêm hành và gừng vào nước sôi để nấu, nhiều công đoạn và xương sườn cũng thế, ngó sen được cắt mỏng thích hợp cho vào canh. Chờ khi canh xương sườn nấu xong thì bỏ toàn bộ xương sườn qua một bên rồi cho gia vị vào nồi canh quấy đều tay mới đổ xương sườn vào lại, mùi thơm tràn ngập căn bếp.

Trong khi nấu canh Lục Trĩ không nhàn rỗi mà đợi, ngược lại cô vừa nấu canh vừa tranh thủ rửa sạch táo và cắt, đợi xương sườn mềm đi liền bỏ táo cùng gia vị khác vào, lập tức mùi vị đậm hơn trông thấy, có củ sen được cắt nhỏ thêm vào đúng nghĩa canh xương sườn củ sen.

Lục Trĩ đưa một phần cho Chu Thành An, nghĩ đến trong bếp không có bàn ghế ngồi, cô cười nói: “Tôi giúp anh đóng gói mang về nhé, mang về ăn cũng rất ngon.”

Chu Thành An: “Cũng được.”

Chu Siêu có hơi kích động, không nghĩ lại có thể xếp hàng đúng ngày ra món mới của tiệm, món này ra đời là do thời tiết chuyển lạnh, quả thật làm ăn hết sức có tâm luôn. Chu Siêu còn khen ngút trời Mỹ thực trong trí nhớ trên weibo, bạn cùng phòng cũng bấm bấm điện thoại khen không dứt.

Nhiều người lướt đến bài khen đầy yêu thương của họ cũng dừng lại bình luận.

[Hu hu hu, tốt vỡi.]

[Tui thấy bà chủ nhỏ cực kỳ có tâm luôn nhá.]

[Canh xương sườn củ sen đó, thèm thèm thèm.]

[Mấy bồ nói xem canh xương sườn bà chủ nhỏ làm hương vị ra sao, tui nghĩ đã thèm rồi, đành uống nước sôi để nguội chống thèm hu hu~]

[Tui muốn đi ăn quá, món gì ở Mỹ thực trong trí nhớ cũng được!!]

……..

Tôn Y bưng canh xương sườn củ sen ra ngoài, Chu Siêu và bạn cùng phòng ngửi mùi đã thèm ch** n**c miếng, mở nắp niều rồi nhanh chóng cầm thìa lên múc. Nào là ngó sen cắt mỏng, nước canh trong sánh, táo đỏ và xương sườn rất nhiều.

Canh không có dầu mỡ cảm giác rất sảng khoái, hương vị đậm đà, trượt xuống yết hầu ấm áp hẳn lên, cảm giác nhẹ nhàng thoải mái.

Ăn sen rồi đến xương sườn, thịt sườn mềm ơi là mềm ăn rất đưa miệng, Chu Siêu ăn liên tục mấy miếng sườn, sen cũng ăn sạch xong Chu Siêu lại thấy tiếc, nhưng dù sao cũng còn nước canh có thể uống, lúc này vội vàng uống sạch.

Bạn cùng phòng ngồi đối diện: “Quoãi đạn, canh ngon vỡi, mày ăn sen chưa, còn có táo đỏ này, ăn chung hai cái này hợp dã man, ấm ấm ngọt ngọt lại có vị tươi kiểu trái cây của táo á.”

Táo đỏ bên trong tuy được nêm ngọt cùng gia vị nhưng vẫn giữ được mùi riêng ban đầu, hài hoà rất phù hợp trong canh xương sườn.

Hai người ăn uống no say trời vẫn còn mưa nên muốn ngồi lại trong tiệm, chờ ngớt mưa xíu thì về, đúng lúc thấy Lục Trĩ từ trong bếp đi ra liền chạy ra chỗ cô.

“Bà chủ nhỏ! Bà chủ nhỏ! Khi nào chị mở bán rong biển trên app online thế ạ?”

“Canh xương sườn củ sen siêu ngon á bà chủ nhỏ ơi, xương sườn với táo đỏ rồi cả sen ăn ngon dã man chị ạ.”

Lục Trĩ: “Chị đã làm rong biển rồi, rất nhanh sẽ đăng bán trên app, các em đợi nha.”

Trời bên ngoài dần ngớt mưa, khách hàng xếp bên ngoài đã sớm đi về khi trời mưa to, chỉ có khách trong tiệm ăn canh xong ở lại chờ trời tạnh, ngồi trong tiệm ấm áp, không thấy lạnh gì.

Lục Trĩ nói: “Buổi trưa chúng ta ăn canh xương sườn củ sen với cá hương nhồi thịt được không?” Cô nghĩ ngợi lát: “Phùng Thịnh làm cá hương nhồi thịt nhé, canh xương sườn có sẵn rồi, cơm cũng thế.”

Phùng Thịnh: “Em làm cá hương nhồi thịt hả chị?”

Lục Trĩ: “Ừ, luyện tập dần dần, sau món này để em phụ trách, chị cũng sẽ ghi chú rõ trong thực đơn, sau còn lên nhiều món mới chị không bận hết được, mấy hôm nay phải sửa lại thực đơn nữa.”

Phùng Thịnh kích động: “Em rất muốn làm, chỉ là em vẫn muốn ăn cá hương nhồi thịt chị làm thôi~”

Lục Trĩ: “…….”

Lý Lượng vốn dĩ đang xin nghỉ lại vôi vàng đẩy cửa bước vào: “Mấy người đã ăn cơm chưa? Tôi nghe nói nay có canh xương sườn củ sen nên không nghỉ nữa, tôi mới nghe thấy ở cửa có phải còn ăn cá hương nhồi thịt không?”

Phùng Thịnh: “Ăn xong rồi, mới ăn xong, anh đi về đi.”

Lý Lượng: “Cậu nói ăn xong chắc chắn là chưa ăn.”

Lý Lượng mặt dày đứng bên cạnh Lục Trĩ: “Tôi muốn ăn canh xương sườn củ sen bà chủ nhỏ ơi, tôi ở nhà đang chuẩn bị đi ngủ nhưng nghe tin ra món mới là phải bay ngay đến đây đó, đâu còn thời gian nghỉ ngơi nữa, đã đến rồi nhất định phải được ăn chứ!!!” Nói xong tỏ vẻ rất chi là uất ức.

Lục Trĩ: “Được rồi, chưa ăn cơm đâu, Phùng Thịnh vào làm cá hương nhồi thịt đi em.”

Giờ cơm trong tiệm lâu nay luôn làm rất nhiều, cô không ăn mấy nhưng hai người Phùng Thịnh và Lý Lượng sức ăn lớn, còn có Tôn Y mới đến nên khẩu phần cũng nấu nhiều hơn trước kia.

Lý Lượng thích ăn canh, trực tiếp dùng thìa to ăn vèo vèo, ăn xong còn chưa no: “Canh ngon thật, xương sườn mềm mềm ngon ngon.”

Phùng Thịnh ăn từng thìa canh một: “Nếu không muốn ăn cá hương nhồi thịt tôi làm thì nói một câu.”

Lý Lượng: “Nói cứ như cậu ăn đồ mình làm á.”

Lục Trĩ: “……..”

Tôn Y tính hiền lành nói: “Cá hương nhồi thịt ăn rất ngon ạ, tuy không bằng bà chủ nhỏ làm nhưng không tệ chút nào.” Dứt lời liền gắp một đũa cá hương nhồi thịt lên.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 55


Edit: Cá

Bạn game Lý Thắng của bạn cùng phòng Chu Siêu tức giận cực kỳ, đã hẹn cùng nhau làm vài ván game, kết quả lại lỡ hẹn. Nếu lý do là bận hẹn hò thì còn tạm, đằng này lỡ hẹn vì xếp hàng đi ăn, vì bữa cơm mà lỡ hẹn ván game!

Lý Thắng chờ đợi ván game tuần sau, kết quả sao, vẫn bị ra đê vì bữa ăn, à lần này là canh món rong biển mở bán.

Lý Thắng: “???”

Vì rong biển mà ván game bị ra đê ư?

Đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ rất ngon sao, đây là lần thứ mấy cậu bị cho ra đê rồi, nghĩ tới nghĩ lui Lý Thắng cảm thấy bản thân đang bị lừa, cậu quyết định đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn thử xem, ngon thật hay ngon giả mà có thể khiến cậu bị bùng hẹn đây.

Sáng sớm ngày ra Lý Thắng đến trước cửa Mỹ thực trong trí nhớ xếp hàng, dù đã đến rất sớm nhưng cậu vẫn phải xếp tít phía sau, chờ khi tới lượt vào tiệm chỉ còn đúng món cá hương nhồi thịt.

Tuy Lý Lượng không thích ăn cá hương nhồi thịt Phùng Thịnh làm, đến Phùng Thịnh cũng không muốn ăn nhưng Lục Trĩ ăn cảm thấy không tệ chút nào, sau đó thực đơn liền được chỉnh sửa, ghi chú rõ ràng món cá hương nhồi thịt do Phùng Thịnh làm.

Lý Thắng: “Món bà chủ tiệm chính tay làm đều bán hết rồi ư?”

Tôn Y: “Đúng vậy, hiện tại chỉ có cá hương nhồi thịt do học trò của bà chủ nhỏ làm, ăn không kém cạnh chút nào, anh có thể thử một lần.”

Lý Thắng: “Được, vậy cho tôi một phần cá hương nhồi thịt đi.”

Cậu cất công dậy sớm đến xếp hàng nên không thể mang cái bụng rỗng trở về được, nhìn quanh trong tiệm cũng có nhiều người đang ăn cá hương nhồi thịt mà.

Lý Thắng cầm điện thoại nhắn tin ngay cho bạn cùng phòng của Chu Siêu.

[Tao đang ở Mỹ thực trong trí nhớ he.]

[A a a a a, mày chờ tao.]

[???]

[Mày gọi thêm một phần cơm đi, tao ăn ít lắm, thêm một chén là được ròi.]

[Món bà chủ ở đây làm bán hết rồi, chỉ còn món cá hương nhồi thịt do học trò bà chủ tiệm làm thôi. Tao mới gọi một phần, không biết ăn ra sao, sáng nay tao đến xếp hàng sớm vì mày đó, để xem đồ ăn ở đây ngon tới mức nào mà mày bùng hẹn ván game với tao liên tục.]

[Bây giờ tao ra cửa đây, mày phải chờ tao, bà chủ nhỏ để học trò nấu thì chắc chắn tay nghề cũng rất ngon.]

Phùng Thịnh ở trong bếp hơi khẩn trương, tuy trước có nấu nhưng là tương nấm hương thịt bò, nguyên liệu chế biến sẵn bởi bà chủ nhỏ nên chỉ việc cho vào đảo nấu thôi, cá hương nhồi thịt thì khác.

Lục Trĩ cổ vũ: “Chị đã ăn cá hương nhồi thịt em làm rồi, rất ngon, hôm qua Tôn Y ăn rất nhiều đấy thôi.”

Trình độ hiện tại của Phùng Thịnh đã làm tốt rồi, nhưng tiền đề là vẫn muốn được Lục Trĩ chỉ tay thêm.

Phùng Thịnh: “Bà chủ nhỏ à, lỡ khách hàng ăn không thích thì sao đây?”

Lục Trĩ: “Chị thấy ngon lắm, chị tin em, huống hồ ngày thường em vẫn luôn giúp chị một tay còn gì.”

Cuối cùng Phùng Thịnh cũng bắt tay vào làm món cá hương nhồi thịt, nguyên liệu nấu ăn đã được chuẩn bị đủ, trực tiếp bắc bếp nấu, khi chín thì thêm gia vị riêng vang lên tiếng xèo xèo. Lục Trĩ đứng một bên cười cười xong mới bắt đầu lo việc của mình.

Tôn Y bưng cá hương nhồi thịt Phùng Thịnh làm ra ngoài, đặt trước mặt Lý Thắng: “Cá hương nhồi thịt và cơm của anh ạ.”

Lý Thắng ngửi mùi cảm thấy thơm quá đi, cậu cầm đũa khoáy một miếng cá lên ăn, chua chua ngọt ngọt, thịt cá mềm thấm đẫm gia vị, quả thực rất ngon.

Lý Thắng: “Ngon ngon ngon, quá ngon rồi, đây là phần cá hương nhồi thịt ngon nhất tôi từng ăn đấy!”

Người ngồi bên cạnh bật cười: “Chắc cậu chưa ăn cá hương nhồi thịt bà chủ nhỏ làm rồi, nhưng tay nghề Phùng Thịnh cũng không tồi, tôi rất thích, nếu cậu ấy cố gắng trau dồi chắc chắn món ăn sẽ ngày càng lên tầm.”

Bạn cùng phòng của Chu Siêu cuối cùng cũng đuổi tới, vừa vào cửa liền thấy trên bàn trống trơn, dư lại đĩa trống, cá hương nhồi thịt đâu, cơm đâu, tại sao một miếng cũng không để phần cho cậu hã??

Bạn cùng phòng của Chu Siêu: “Mày quá đáng lắm nhá!”

Lý Thắng: “Mai bọn mềnh qua đây ăn đê, tao phải thưởng thức cá hương nhồi thịt bà chủ nhỏ làm và mấy món khác nữa.”

Hôm sau…..

Mấy người bạn game phát hiện bạn cùng phòng Chu Siêu lại lỡ hẹn đánh trận với bọn họ, chưa kịp phẫn nộ liền phát hiện Lý Thắng cũng cho bọn họ ra đê.

[???]

[Sao Lý Thắng lại lỡ hẹn hả, không phải nó cũng đến Mỹ thực trong trí nhớ đó chứ?]

[Đau lòng, nó đến đó thật rồi.]

[Đừng đùa nữa, đến tiệm đó xem đi.]

Ông nội Chu đã trở thành khách quen của tiệm, hôm ăn ở tiệm, hôm đóng gói mang về ăn cùng bà nội Chu. Ông còn thường xuyên so đo với ông nội Phùng trước cửa tiệm, lần nào cũng kiêu ngạo vô cùng, đến sớm một chút đã kiêu ngạo vểnh lên rồi.

Cái này thì có gì đáng kiêu ngạo chứ???

Ông nội Phùng tất nhiên không biết sự kiêu ngạo này là bởi ông nội Chu cảm thấy Lục Trĩ sắp trở thành cháu dâu tương lai nhà mình rồi.

Hôm nay ông nội Chu ăn trong tiệm rồi về, ông đến chỗ ở của Chu Thành An, vừa vào cửa liền cười ha hả, nói: “Rốt cuộc khi nào cháu mới cưới vợ, nếu cháu cưới vợ ta chắc chắn sẽ đối tốt với cháu dâu. Không cần tiểu thư dòng dõi gì, chỉ cần người cháu thích là được.”

Chu Thành An bất đức dĩ: “Ông nội!”

Ông nội Chu: “Ông biết thừa, người ta chướng mắt cháu chứ gì, cũng đúng thôi.”

Bà chủ nhỏ Mỹ thực trong trí nhớ một lòng vì sự nghiệp, chướng mắt Chu Thành An là điều bình thường. Xinh đẹp, biết kiếm tiền, sự nghiệp rộng mở thì sao lại muốn ở bên thằng đích tôn nhà ông chứ, ông nội Chu càng nghĩ càng cảm thấy rất đúng.

Ông nội Chu nhìn Chu Thành An một lúc lâu: “Không sao cả, mặt cháu vẫn còn tác dụng.”

Chu Thành An: “…….”

Ông nội Chu nghĩ nghĩ cảm thấy hợp lý, tuy khả năng bà chủ nhỏ tiệm Mỹ thực trong trí nhớ chướng mắt Chu Thành An rất cao nhưng nó có thể dùng gương mặt đó thử liều một lần nha.

Lúc ông nội Chu ra về vừa lúc Lục Trĩ về nhà, cô nhìn thấy ông nội Chu thì chần chừ một chút, Chu Thành An nhanh chóng giới thiệu hai người với nhau.

Lục Trĩ: “Cháu chào ông nội Chu ạ.”

Hai mắt ông nội Chu vui vẻ híp lại: “Tốt tốt tốt, tặng cháu bao lì xì mau nhận nè.”

Ông nội Chu nhất quyết muốn cho Lục Trĩ bao lì xì, tuy không còn là con nít nhưng vẫn rất thích hợp, cuối cùng Chu Thành An là người đứng ra khuyên ông nội nhà mình.

Lục Trĩ: “Ông nội Chu ạ, nếu ông không bận thì ở lại ăn bữa cơm ạ, cháu chuẩn bị làm cơm tối xong sẽ mang qua ạ.”

Ông nội Chu: “Không bận, ông không bận đâu, bà chủ nhỏ cháu định làm món gì thế?”

Lục Trĩ nghĩ nghĩ: “Đậu cô ve xào ô mai ạ.”

Ông nội Chu cười vui vẻ: “Không phải món trong thực đơn ở tiệm cháu đúng chứ?” Lát nữa ông phải nhớ để đăng lên vòng bạn bè mới được, cho lão già họ Phùng kia thấy mà thèm.

Lục Trĩ về nhà nấu cơm, ông nội Chu và Chu Thành An cũng quay vào nhà.

Ông nội Chu: “Không ngờ nha, khuôn mặt này của cháu vẫn còn tác dụng, chờ mấy hôm nữa ông nội mua mặt nạ cho cháu bảo dưỡng.”

Chu Thành An bất đắc dĩ sờ sờ mặt mình, anh nghiêm túc nói: “Bà chủ nhỏ chắc chắn không phải vì khuôn mặt mới nấu thêm phần cơm tối cho cháu đâu.”

Ông nội Chu: “Ờ ờ ờ.”

Nói gì kệ, ông nội Chu không nghe, dù sao thì ông cảm thấy Lục Trĩ coi trọng thằng đích tôn nhà mình ở điểm nào nhất thì đó chính là khuôn mặt.

Lục Trĩ ở trong bếp cắt thịt ba chỉ thành miếng nhỏ rồi xào chín, âm thanh xèo xèo vang lên, cô cho gia vị vào đảo đều sau đó mới xử lý đậu cô ve bên cạnh. Đậu cô ve được xào chuyển màu thì đổ nước ô mai vào rồi đậy kín nắp nồi.

Mùi thơm của đậu bay lượn trong phòng bếp, nước ô mai bếp trong thấm vào đậu.

Lục Trĩ thong thả làm thêm phần nước ô mai để uống riêng, cô đổ vào cốc thuỷ tinh uống một ngụm, vị mơ chua trong nước ô mai uống rất sảng khoái, thích hợp xào cùng đậu cô ve.

Đợi lúc lâu Lục Trĩ đảo đậu cô ve trong nồi chín tới rồi cho ra đĩa, mang sang đưa cho Chu Thành An bên cạnh xong mới quay về nhà ăn cơm.

Ông nội Chu ngồi trước bàn ăn: “Hoá ra là tiện nấu cơm thì nấu thêm cho cháu một phần à.”

Ông nội Chu cầm đũa bắt đầu ăn, ăn miếng đậu có mùi thơm và chua riêng của nước ô mai, kèm theo mỳ sợi bên trong đĩa quá mức ngon. Bây giờ ông nội Chu thật sự không rảnh để nói chuyện với Chu Thành An.

Đậu cô ve xào có cả thịt ba chỉ xào ăn rất ngon, dai dai sần sật, miếng thịt được cắt mỏng vừa thấm gia vị vừa dễ ăn.

Chỉ chốc lát đã xong đĩa đậu cô ve xào ô mai, uống thêm cốc nước ô mai riêng bên cạnh, quá mức sảng khoái!

Ông nội Chu: “Ông thấy ăn không đủ, cháu ăn ít thôi.”

Tiếng sau ông nội Chu ăn uống no đủ, ngồi nghỉ ngơi xuôi bụng xong mới về nhà, trước khi đi còn nói: “Thành An à, ông nội quên không chụp đĩa đậu cô ve xào ô mai để đăng lên vòng bạn bè rồi!”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 56


Edit: Cá

Tin Lục Trạch ra mắt tại vị trí C được đủ loại báo chí đăng tải, có rất nhiều báo giải trí đưa tin về Lục Trạch. Ngoài ra Mỹ thực trong trí nhớ một lần nữa hot lên theo sau, thậm chí có báo chủ động liên hệ với Lục Trĩ muốn phỏng vấn cô lên bìa tạp chí, tiếc là Lục Trĩ từ chối hết.

Tuy thế nhưng Lục Trĩ vẫn xuất hiện cùng Lục Trạch trên TV.

Ông nội Trần từ chỗ người quen biết được sự việc của chị em Lục Trĩ, đầu tiên ông rất kinh ngạc với thành tích của Lục Trạch, sau đó cảm thấy vui thay hai đứa nhỏ. Ông nội Trần chủ động gọi điện cho con dâu mình, muốn tổ chức bữa tiệc gia đình để chúc mừng chị em Lục Trĩ. Ông nhận thấy Mỹ thực trong trí nhớ rất có giá trị thương mại, nếu đầu tư vào như một sản nghiệp thì đảm bảo lợi nhuận rất tốt, thật ra ông muốn giúp Lục Trĩ nâng cao sự nghiệp.

Trần phu nhân ấp úng nửa ngày, rơi vào đường cùng đành phải nói rõ chuyện Lục Trĩ và Trần Tân đã ly hôn.

Trần phu nhân: “Chuyện này là Lục Trĩ chủ động nói, cũng là nó muốn ly hôn, thậm chí vì ly hôn mà nhiều lần khiến bọn con khó xử nên mới đồng ý.”

Ông nội Trần bị chọc tức thổi râu liên hồi: “Cô đồng ý cái gì, Lục Trĩ cưới cô hay Trần Tân hả.”

Không cần hỏi tiếp ông nội Trần cũng biết Trần Tân làm gì, huống hồ nếu thằng cháu ông không đồng ý thì Lục Trĩ tất nhiên không thể tự đệ đơn ly hôn. Ông nội Trần không mắng Trần phu nhân mà mắng Trần Tân một hồi, Trần phu nhân không nghe nổi nữa, dù sao Trần Tân cũng là con trai bà nên muốn giải vây khiến ông nội Trần tức càng thêm tức, chuyển sang nói bà không biết dạy con.

Chờ đến khi ông nội Trần hỏi phí chia tay của hai người, thấy Trần phu nhân lại ấp úng thì tức cười, nói câu tốt tốt tốt mấy lần: “Mấy người làm chuyện tốt gì đây hả!”

Ông nội Trần mang ơn nhà họ Lục, ngay cả việc cưới hỏi của Lục Trĩ và Trần Tân cũng là ông đề nghị, không ngờ cuối cùng lại rơi vào kết quả này, Lục Trĩ sau khi ly hôn cũng không nói gì với ông, một mình mở tiệm cơm nhỏ, không biết đã chịu bao nhiêu ấm ức, còn ông báo ơn lại trở thành thế này.

Trước khi có ý để Trần Tân và Lục Trĩ cưới nhau ông nội Trần đã hỏi qua ý Trần Tân, thấy anh đồng ý, đảm bảo sẽ đối xử tốt với Lục Trĩ thì mới yên tâm.

Bữa tiệc gia đình tuy không tổ chức nhưng ông nội Trần đã gọi hết con cháu về nhà cũ, Lý Niệm đang mang thai cũng phải về.

Trước khi về nhà cũ, Lý Niệm đang xem video ăn canh xương sườn củ sen ở Mỹ thực trong trí nhớ của một blogger mỹ thực. Trời trở lạnh, đang mang thai nên Lý Niệm mặc nhiều hơn bình thường, vừa xuống xe gió lạnh thổi qua khiến Lý Niệm càng muốn ăn bát canh xương sườn củ sen Lục Trĩ làm.

Lý Niệm đang mong ngóng canh xương sườn củ sen thì bị tiếng quát của ông nội Trần doạ, phải uống mấy ngụm nước nóng xuống bụng.

Ông nội Trần: “Mấy người ghét bỏ Lục Trĩ, không thích con bé, làm cái gì vậy hả? Trần Tân, lúc trước ông nội hỏi mày có muốn cưới Lục Trĩ không thì mày nói sao, còn Lý Niệm, ông hỏi mày, có phải lúc trước mày đã đảm bảo với ông sẽ chiếu cố Lục Trĩ không, vậy mà bọn mày làm cái trò gì đây!”

Lý Niệm: “Cháu có khuyên hai người đó không cần ly hôn nhưng bọn họ không nghe, nếu không ly hôn thì cháu nhất định sẽ đối xử tốt với Lục Trĩ, coi Lục Trĩ như chị ruột để đối xử. Anh nói có đúng không, Trần Triển?”

Trần Triển vội vàng gật đầu: “Đúng đúng đúng, ông nội, hay ông đi khuyên Lục Trĩ đi, để chị ấy và anh trai tái hôn.”

Lúc trước Trần Triển và Lý Niệm đối xử với Lục Trĩ là thái độ gì, bây giờ là thái độ gì khiến Trần phu nhân muốn hét to câu phản bội. Người không biết còn tưởng nhà bọn họ đang đấu đá tranh giành tài sản ấy, thật ra nhà họ Trần là hào môn nhưng không có chuyện tranh giành lẫn nhau, dù sao người thừa kế cũng chỉ có Trần Tân.

Trần Tân: “Cháu có cho cô ấy tiền và nhà nhưng cô ấy không cần, cũng nói nếu gặp khó khăn thì cứ nói, cháu sẽ giúp.”

Đúng lúc này em gái Trần Tân trở về, ông nội Trần gọi điện nên bắt buộc phải về, còn nếu là người khác thì chắc chắn sẽ không quan tâm, còn đang bận xem buổi biểu diễn đấy.

Vừa vào nhà thì thấy ai cũng ở đây, em gái Trần Tân sắc mặt ngạc nhiên: “Có phải mọi người đang bàn chuyện kết hôn của anh cả không? Anh à, nếu là chuyện kết hôn thì cứ gọi trực tiếp cho em, sao phải cần ông nội gọi chứ.”

Trong phòng im ắng……

Sau một trận gà bay chó sủa thì Trần Tân bị ông nội Tần dùng gậy đánh vài cái, doạ cho em gái Trần Tân sợ đứng im một chỗ, cuối cùng vì em bé trong bụng Lý Niệm đạp đạp mới an tĩnh lại.

Lý Niệm: “Anh mau đi mua canh xương sườn củ sen ở Mỹ thực trong trí nhớ cho em đi Trần Triển, con trai anh cũng muốn ăn đây này.”

Mọi người ai cũng vội lo cho em bé trong bụng Lý Niệm muốn ra đến nơi rồi, em gái Trần Tân chủ động nói sẽ đến Mỹ thực trong trí nhớ mua canh nhưng bị ông nội Trần răn dạy một đống lời, cuối cùng người đi Mỹ thực trong trí nhớ là ông nội Trần.

Mấy đứa này thật sự quá ngu ngốc, ông nội Trần cảm thấy nếu Lục Trĩ tình nguyện làm bát canh xương sườn gì đó thì ông cũng chẳng quản nữa. Lý Niệm và Trần Triển bên kia cũng bịa một lý do để đi tìm Lục Trĩ.

Lý Niệm: “Canh xương sườn củ sen, em muốn ăn canh xương sườn củ sen, canh xương sườn củ sen của Mỹ thực trong trí nhớ.”

Trần phu nhân: “Con, nói gì thế hả….. Mẹ nhịn, mẹ vì cháu trai mà bỏ qua cho con đấy.”

Ông nội Trần đến Mỹ thực trong trí nhớ, tâm trạng ông khá bực bội, càng không ngờ tới hiện tại là giờ đóng cửa của tiệm, Lục Trĩ không có ở tiệm, chỉ có Tôn Y đang làm bên trong.

Tôn Y không về nghỉ trưa vì cảm thấy ngày thường không giúp được Lục Trĩ nhiều, chỉ hỗ trợ bưng đồ ăn linh tinh nên buổi trưa nghỉ ở tiệm luôn, tiện làm việc vặt như rửa rau các thứ. Một ngày giờ làm việc của Tôn Y khoảng sáu bảy tiếng, tiền lương cao hơn nơi khác tận hai ba phần.

Tôn Y cảm thấy bà chủ nhỏ là người rất tốt, làm việc ở Mỹ thực trong trí nhớ cũng rất vui vẻ, cũng muốn làm lâu dài ở đây nên khi vào việc luôn rất nghiêm túc.

Ông nội Trần hỏi: “Cháu có thể giúp ông liên hệ với bà chủ của cháu được không, ông gọi cho con bé không được.”

Tôn Y cầm điện thoại gọi thử cho Lục Trĩ nhưng không thấy bắt máy: “Hay buổi chiều ông quay lại ạ, buổi chiều đến giờ bán hàng bà chủ nhỏ sẽ ra tiệm đấy ạ.”

Ông nội Trần bất đắc dĩ: “Ông cảm ơn cháu nhé.”

Ông nội Trần không muốn đi tay không về nên quyết định qua nhà hàng lớn mua một phần canh xương sườn củ sen, ông cảm thấy hẳn là không khác gì nhau nên nhận được canh liền đi tìm lý Niệm, còn bỏ canh vào hộp để Trần Triển đưa cho Lý Niệm, bảo là canh của Mỹ thực trong trí nhớ.

Trần Triển: “Đây, hẳn là không phải.”

Ông nội Trần: “Sao lại không ăn được.”

Trần Triển: “Không phải có ăn được hay không mà đây căn bản không phải canh xương sườn Lục Trĩ làm.”

Ông nôi Trần: “…….”

Lý Niệm không được ăn canh xương sườn của Mỹ thực trong trí nhớ, chỉ đành ngậm ngùi vừa xem video blogger mỹ thực ăn canh xương sườn của tiệm vừa ăn canh của nhà hàng lớn, sau đó còn quyết định đặt biệt danh cho con trai trong bụng là củ sen.

Cùng lúc đó ở nhà họ Chu.

Ông nội Chu vui tươi hớn hở đưa hạt dẻ ở nông thôn cho Lục Trĩ xem: “Đây đều là mẻ mới, vừa hái từ trên cây xuống, ông nghĩ cháu làm món hạt dẻ chắc chắn rất ngon.”

Lục Trĩ đến đây vì ông nội Chu là ông nội của Chu Thành An, ông chủ động gọi điện cho Lục Trĩ nói mới mua một mẻ hạt dẻ cười ở nông thôn muốn đưa cho cô, Lục Trĩ sao có thể để ông nội Chu đi xa một chuyến được nên cô tự tới nhà họ Chu luôn.

Chỉ là cô không ngờ đến thân phận của Chu Thành An lại cao vậy, Lục Trĩ là người ngay thẳng, cũng chẳng muốn đoán tới đoán lui nên trực tiếp hỏi ông nội Chu. Ông nội Chu nghe xong kể luôn cho cô sự việc giữa ông và lão già nhà họ Phùng, ông chỉ định đến Mỹ thực trong trí nhớ Chu Thành An đề cử ăn vài ngày, ai ngờ ngon quá nên ông ăn đến bây giờ luôn.

Ông nội Chu còn kể chuyện quên đăng ảnh lên vòng bạn bè cho Lục Trĩ nghe: “Ăn ngon quá làm ông quên chụp ảnh để đăng lên vòng bạn bè luôn.”

Lục Trĩ: “Ông nội Chu ạ, ông có ngại cháu nấu ăn ở đây không ạ?”

Ông nội Chu: “Để ý gì chứ, cháu tính làm món gì thế, có phải là hạt dẻ rang đường không?”

Lục Trĩ nghĩ nghĩ sau đó nói: “Hạt dẻ rang đường và bánh hạt dẻ ạ.”

Ông nội Chu: “Để ông giúp cháu một tay, xong ông nhất định phải đăng lên vòng bạn bè mới được.”

Nghĩ đến việc làm hạt dẻ rang đường và bánh hạt dẻ cùng Lục Trĩ, ông nội Chu vui tươi phới lới vào bếp.

Hạt dẻ rang đường và bánh hạt dẻ Lục Trĩ làm ấy mà, chắc chắn ngon ngất ngây.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 57


Edit: Cá

Lục Trĩ bắt tay vào làm hạt dẻ rang đường trước, ngoài đường cho thêm mật ong vào đảo cùng bay lên mùi thơm ngọt ngào, màu vàng óng ả dần xuất hiện, Lục Trĩ tiếp tục đảo hạt dẻ liền tay.

Hạt dẻ rang đường hoàn thành cô đưa ông nội Chu ăn thử, ông nội Chu vui tươi hớn hở chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè rồi mới cầm hạt dẻ lên ăn. Màu vàng óng ảnh trên hạt dẻ toả ra mùi thơm phức mũi, ông nội Chu ăn cảm nhận được vị hạt dẻ hoà cùng độ ngọt của đường và mùi mật ong, hạt dẻ cũng rất mềm.

Ăn ngon, quá ngon quá ngon quá ngon.

Ông nội Chu: “Bà chủ nhỏ này, sao cháu làm món gì cũng ngon thế.”

Lục Trĩ ăn thử, cười cười: “Cũng không tệ lắm ạ, giờ cháu làm bánh hạt dẻ nha.”

Lúc Lục Trĩ làm bánh hạt dẻ thì bài đăng trong vòng bạn bè của ông nội chu đã có rất nhiều người bình luận, ông nội Phùng còn nhắn tin cho ông nội Chu.

[Đây thật sự là bà chủ Mỹ thực trong trí nhớ làm?]

[Đương nhiên, bây giờ con bé đang làm bánh hạt dẻ nữa đó.]

[Tôi nghĩ kỹ rồi, việc lần trước là tôi sai, chúng ta vẫn là bạn tốt hề.]

[Ôi, ông không phải đã nói mình là một lão già quật cường hả?]

[Ha ha ha ha, đây không phải khẩu thị tâm phi chớ?]

[Mặc kệ ông nói gì, tôi không cho ông ăn đó.]

Đóng cuộc trò chuyện, nghĩ đến ông già quật cường kia nhận thua với mình khiến tâm tình ông nội Chu vui sướng cực kỳ, còn tính sẽ cho lão già ấy chút hạt dẻ rang đường.

Lục Trĩ làm bánh hạt dẻ trong bếp, cô lột toàn bộ hạt dẻ xong cho bột vào bắt đầu nặn đảo, bắc bếp xong lấy ra tạo khuôn, rất nhanh đã xong món bánh hạt dẻ, cô bưng ra cho ông nội Chu nếm thử.

Bánh hạt dẻ cực kỳ mềm, là kiểu mềm xốp xốp, ông nội Chu ăn thử cảm thấy có vẻ bánh này cũng cho mật ong giống hạt dẻ rang đường ban nãy nên mang theo vị ngọt, nhưng không bị ngọt ngấy quá đà, ăn rất bon.

Thật là ngon quá đi, ông nội Chu định nói bánh này ngon hơn hạt dẻ rang đường nhưng nghĩ đi nghĩ lại xong lại thôi, vì hai món này đều rất ngon!

Ông nội Chu: “Nếu Mỹ thực trong trí nhớ của cháu kêu gọi đầu tư thì nhất định phải nói với ông nội nhé, cháu chỉ việc làm đồ ăn thôi, đầu tư cứ để ông nội lo.”

Lục Trĩ cười cười: “Cũng sắp đến giờ mở hàng buổi chiều rồi nên xin phép ông nội Chu cháu về trước ạ.”

Ông nội Chu: “Từ từ đã, ông nội đáng ra phải để cháu ăn hạt dẻ mà giờ lại ăn hạt dẻ rang đường cháu làm, còn bánh hạt dẻ nữa, cháu mang phần về ăn đi.”

Lục Trĩ nghĩ ngợi: “Dạ, thế cháu đóng gói một phần về cho mấy người Phùng Thịnh ăn ạ.”

Ông nội Chu: “Đợi vài bữa nữa ông cho người đưa hạt dẻ đến tiệm cho cháu, ông nghĩ nếu ra món mới thì làm bánh hạt dẻ hoặc hạt dẻ rang đường đều rất hợp đó.”

Lục Trĩ: “Không cần đâu ông, đợt này trong tiệm chuẩn bị ra món mới nên cháu chưa tính ra nữa ạ.” Dừng chút mới nói: “Chờ ra món mới thì ông đến ăn nhé ạ.”

Ông nội Chu vui vẻ vô cùng, cháu dâu như thế này tìm ở đâu đây, quá hợp luôn. Cũng không biết con bé có thích khuôn mặt của thằng cháu đích tôn nhà ông không, mong là thích.

Lục Trĩ mang theo bánh hạt dẻ và hạt dẻ rang đường về tiệm, vẫn chưa đến giờ mở cửa, khi nghe thấy hạt dẻ thì cả Lý Lượng và Phùng Thịnh như bay, vọt ra từ trong bếp.

Lý Lượng: “Bà chủ nhỏ ới, cô tốt quá đi, sao lại biết tui muốn ăn hạt dẻ rang đường thế, a a a a a a a a…… hạt dẻ rang đường này ngon vỡi.”

Lý Lượng ăn thì hai mắt sáng bừng lên, chưa nhai xong đã bắt đầu lột thêm hạt dẻ, thế mà vẫn không quên lấy phần bánh hạt dẻ.

Lục Trĩ: “Mau để cho Tôn Y nữa, lần sau tôi sẽ làm tiếp. Nguyên liệu cần thiết mọi người mua đủ chưa?”

Phùng Thịnh ăn bánh hạt dẻ, ấp úng nói: “Nguyên liệu em mua đủ rồi, cũng xử lý trong bếp rồi, đến tối có thể làm ạ.”

Tôn Y ăn xong một phần bánh hạt dẻ mới nhớ đến việc buổi trưa, kể lại đầu đuôi cho Lục Trĩ. Lục Trĩ không nhận ra đó là ai nên cũng không nghĩ nhiều, phân bánh hạt dẻ và hạt dẻ rang đường xong thì vào bếp bắt đầu bận bịu.

Mọi người làm ở Mỹ thực trong trí nhớ rất trung thành, mỗi ngày chỉ lo nghĩ đến việc bà chủ nhỏ muốn làm món gì thôi. Quan trọng là làm việc cùng nhau đều cảm thấy rất vui vẻ.

Phùng Thịnh muốn học nấu nướng thật tốt, Lý Lượng muốn giúp Mỹ thực trong trí nhớ ngày càng mở rộng, trước kia Lục Trĩ có nói muốn mở công ty, chia cổ phần cho bọn họ. Đến cả Tôn Y cũng muốn làm việc lâu dài ở tiệm, sau thăng chức tăng lương thì còn muốn trở thành trợ lý của Lục Trĩ nữa, mong muốn này hình thành khi nghe được Lý Lượng nói về sau Lục Trĩ sẽ cần tuyển trợ lý.

Chờ khi ăn xong hạt thì mọi người cũng bắt đầu bận rộn.

Buổi chiều mở hàng lại ông nội Trần đến một lần nữa, ông nhìn bên trong tiệm chật kín bàn, không biết nghĩ gì mà lắc đầu, đi vào trong tìm Lục Trĩ.

Cuối cùng cũng gặp được Lục Trĩ, ông nội Trần không nói vòng vo, ông hỏi thăm về cuộc sống hiện tại rồi nói vào chuyện muốn bồi thường cho cô sau cuộc hôn nhân với Trần Tân.

Ông nội Trần: “Nhà họ Trần thực sự xin lỗi cháu, nếu cháu muốn tái hôn thì ông nhất định để Trần Tân đến đây cầu hôn cháu, hai đứa tổ chức hôn lễ một lần nữa, cháu cảm thấy có được không? Về sau nó nhất định đối tốt với cháu, ở nhà họ Trần cũng không ai dám coi thường cháu.”

Trước kia ông nội Trần không ngờ tới người nhà sẽ coi thường Lục Trĩ, trước kia ông hỏi thì con bé đều nói ổn, Trần Tân đối xử với con bé rất tốt. Tuy việc ở công ty đã giao phần lớn cho Trần Tân xử lý nhưng nhiều việc vẫn cần đến ông nội Trần, vậy nên ông cũng bận không kém.

Lục Trĩ: “Cháu cảm ơn ông! Nhưng bồi thường ly hôn thì không cần đâu ạ, cháu cũng không nghĩ đến việc tái hôn. Cháu cảm thấy ông nội cháu giúp ông là lòng tốt chứ không vì bất kỳ ý đồ gì khác, vậy nên cháu cũng không cầu mong điều gì. Đến nỗi Trần Tân….. trước kia cháu nghĩ anh ấy thật sự muốn cưới cháu….”

Nguyên chủ cho rằng họ thật lòng cưới mình, thậm chí Lục Trĩ bây giờ vẫn cảm nhận được ảo giác của nguyên chủ khi đang tận lực khôi phục ký ức.

Ông nội Trần ra về cũng không nói việc Lý Niệm muốn ăn canh xương sườn củ sen gì cả, chỉ nói nếu Lục Trĩ cần giúp đỡ cứ gọi cho ông. Bây giờ ông mới rõ vì sao Trần Tân không bồi thường gì sau ly hôn cho Lục Trĩ, bởi lẽ cô rất kiên quyết, nhưng càng như vậy thì ông nội Trần cảm thấy rất hổ thẹn.

Khi ông nội Trần về nhà, Trần Triển cảm thấy ông rất áy náy với Lục Trĩ nên đề nghị với ông, để Trần Tân theo đuổi Lục Trĩ một lần nữa.

Trần Triển: “Lục Trĩ từ chối không sai, nhưng nếu thấy anh trai theo đuổi thì hẳn sẽ không từ chối nữa. Huống hồ, Lục Trĩ vốn rất thích anh ấy, nếu không thích thì lúc trước sẽ không đồng ý gả cho anh ấy đâu.”

Ông nội Trần: “Đừng nói nữa, cháu còn định hại Lục Trĩ nữa à, câm miệng đi, nó không xứng với con bé!”

Trần Triển:”……”

Trần Triển kinh ngạc nhận ra suy nghĩ của mình và ông nội thế mà lại giống nhau, đều cảm thấy anh trai không xứng với Lục Trĩ. Trần Triển suy nghĩ muốn Trần Tân theo đuổi Lục Trĩ lần nữa, nhưng nghĩ lại thì Mỹ thực trong trí nhớ làm ăn ngày càng tốt, ở trên mạng ngày càng hot, càng ngày càng thấy anh trai không xứng với Lục Trĩ. Nếu hai người đó thật sự tái hôn, thì lý do chính là Lục Trĩ vẫn còn thích Trần Tân.

Ông nội Trần: “Không cần nhắc lại chuyện này nữa, cũng đừng đến Mỹ thực trong trí nhớ nữa.”

Trần Triển:”Nhưng đồ ăn ở đó thật sự rất ngon.”

Ông nội Trần: “Cho dù đồ ăn ở đó ngon thì cháu cũng không được đến đó nữa, có thể ăn ở nhà hàng lớn hoặc mấy chỗ khác.”

Trần Triển không dám nói lời nào, ăn chỗ nào ngoài Mỹ thực trong trí nhớ đây.

Trần Tân nghe được cuộc nói chuyện giữa ông nội và em trai thì cảm thấy bọn họ điên rồi. Không phải anh không biết đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ ngon, rất nhiều người đều khen ở đó ngon nhưng anh cảm thấy có thể ngon đến mức nào chứ. Bây giờ blogger mỹ thực nhận review khắp nơi, cộng thêm marketing thì nhiều người xếp hàng đến ăn là chuyện thường tình.

Thậm chí nhiều người ăn do tin tưởng blogger review thôi.

Trần Triển nhìn thấy anh trai, nghĩ ngợi nói: “Anh à, anh ly hôn với Lục Trĩ quá sai lầm, Lục Trĩ nấu ăn thật sự ngon lắm đấy, tính cách cũng tốt, so với người con gái đang mập mờ với anh thì tốt hơn nhiều lắm.”

Trần Tân cười một chút: “Còn không phải do em thích ăn à, để anh bảo cô ấy nấu cho em, rồi em mua một phần ở Mỹ thực trong trí nhớ qua, ăn rồi sẽ Mỹ thực trong trí nhớ cũng thường thôi.”

Trần Triển: “Anh tưởng đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ muốn mua là mua được à?” Dứt lời, hai mắt bỗng sáng lên: “Được được được, anh có bản lĩnh thì mua đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ cho em đi.”

Trần Tân: “…….”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 58


Edit: Cá

Hành động của Trần Triển đã reo mầm hoài nghi nhân sinh vào lòng Trần Tân, trước kia thái độ của Trần Triển đối với Lục Trĩ ra sao Trần Tân rất rõ ràng, luôn cảm thấy cô không xứng với Trần Tân, thậm khi khi Trần Tân cưới Lục Trĩ còn khuyên anh nghĩ lại. Còn thêm Lý Niệm, tính cách kiêu ngạo giờ lại làm những việc này, hay do đang mang thai nên thay đổi.

Trần Triển không biết anh trai mình đang nghĩ gì, còn Lý Niệm thích ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ không phải vì mang thai, bởi lẽ mang thai sẽ rất ít khi thích ăn gì đó, liên tục nôn nghén nhưng khi ăn món ở Mỹ thực trong trí nhớ thì chuyện nôn nghén bị quên đi trong vô thức.

Nhưng món ở Mỹ thực trong trí nhớ lại không dễ mua, Lý Niệm và Trần Triển cũng không thể đến đó xếp hàng, ngay cả khi tìm người xếp hàng hộ thì cũng không mua được. Hơn nữa Trần phu nhân thường xuyên bên cạnh nên Lý Niệm càng khó có cơ hội ăn món của Mỹ thực trong trí nhớ, lần này đã bị canh xương sườn củ sen hấp dẫn đến khó nhịn rồi.

Trần Tân lên mạng tìm chút tin tức về vợ cũ Lục Trĩ, kết quả đọc được bình luận về cô xong cảm thấy dường như anh không quen biết người tên Lục Trĩ này vậy.

Trần Tân nhớ lại thời điểm hai người chưa ly hôn, anh phát hiện bản thân mình hình như chưa từng ăn đồ cô làm, còn từng nói với cô rằng nhà họ Trần không giống nhà họ Lục, không cần tự tay xuống bếp, tất cả đều có đầu bếp và giúp việc làm.

Cùng lúc đó đến giờ đóng cửa ở Mỹ thực trong trí nhớ.

Phùng Thịnh vui tươi hớn hở vì trong tiệm thử món mới, thay vì nói là món ăn thử hẳn nên đổi thành Lục Trĩ thấy bọn họ làm việc vất vả nên tranh thủ nấu cơm cho họ thì làm thêm món ăn mới, là món gà cay Trùng Khánh.

Lục Trĩ rửa sạch gà, dùng thịt đùi để làm sau đó phối hương liệu, quan trọng nhất là ớt khô. Chiên gà một lần rồi để ráo dầu sau đó bắt đầu xào ớt khô, thêm gia vị cần thiết đảo chung rồi bỏ gà vào đảo chung, âm thanh xèo xèo vang vọng trong bếp.

Lục Trĩ bưng đĩa gà cay Trùng Khai ra ngoài: “Mọi người nếm thử xem.”

Lý Lượng chạy nhanh đến cầm đũa gắp một miếng lên ăn, mặc kệ thịt gà đảo với ớt cay thì anh vẫn ăn một cách dứt khoát, bên ngoài giòn sau đó là hương vị cay xé lưỡi của ớt, tuy gà chiên qua dầu nhưng không có cảm giác dầu mỡ, thực sự quá ngon!

Lý Lượng ăn cả ớt trong đĩa, cay xé lưỡi hoá ra là cảm nhận ban đầu, còn thật ra cay khá nhẹ, không bị cay đến mất vị giác, còn ngửi thấy hương vị của mè.

Lý Lượng: “Bà chủ nhỏ khiến tôi béo lên rồi.” Anh vừa ăn vừa nói: “Vậy nên, mỗi ngày tôi tự tăng lượng công việc lên nhưng chắc chắn không thể ăn uống điều độ hơn.”

Tôn Y ăn chậm hơn so với Lý Lượng và Phùng Thịnh, nhưng so với lúc mới đến làm thì nhanh hơn chút. Lục Trĩ bất đắc dĩ thở dài, nhắc nhở họ nhai kỹ nuột chậm rồi mới ngồi xuống bắt đầu ăn cơm.

Lục Trĩ: “Ngày mai chúng ta lên món mới.”

Lục Trĩ làm một đĩa gà cay Trùng Khánh siêu to khổng lồ là thế, cuối cùng cả đĩa sạch trơn không chút thừa lại. Kỳ thật cô có thể làm nhiều hơn nhưng cô cảm thấy không nên ăn no căng, Tôn Y còn tốt chứ Lý Lượng và Phùng Thịnh chắc chắn sẽ tự khiến cho mình no đến căng bụng.

Ăn xong cơm chiều mọi người lần lượt về nhà, lúc Lục Trĩ về đến nhà vừa vặn gặp Chu Thành An, anh đang cầm trên tay hai túi hạt dẻ mang cho cô.

Chu Thành An: “Ông nội bảo tôi mang tặng cô, ông nội làm phiền cô nhiều rồi, còn để cô phải qua làm hạt dẻ rang đường và bánh hạt dẻ nữa.”

Lục Trĩ: “Ông nội Chu chỉ muốn cho tôi hạt dẻ thôi, tôi thuận tay nên muốn làm đấy, còn mang chút về nữa. Anh chưa ăn đúng chứ, giờ có hạt dẻ để tôi làm một ít rồi mang qua cho anh, cũng tiện đưa cho em trai tôi một phần.”

Trong khoảng thời gian này Mỹ thực trong trí nhớ thật sự quá bận, không chỉ bận trong tiệm mà còn bận trên kênh video và gian hàng online nên bận càng thêm bận. Lục Trạch mới xuất đạo cũng không có thời gian, Lục Trĩ vội trước vội sau quên luôn việc làm đồ ăn vặt cho em trai đã lâu.

Về nhà Lục Trĩ bắt tay vào làm hạt dẻ rang đường và bánh hạt dẻ, hạt dẻ rang đường làm ít hơn bánh hạt dẻ bởi bánh dễ bảo quan, để được lâu hơn, còn hạt dẻ rang đường làm xong phải ăn ngay, để lâu sẽ không ăn được nữa.

Sau khi Lục Trạch ra mắt thì đủ loại hoạt động, đại ngôn ập xuống, nhận đến mỏi tay nên khi nhận được điện thoại của Lục Trĩ là lúc đang quay một gameshow trong đài truyền hình.

Giọng điệu của Lục Trạch lộ rõ sự vui vẻ: “Chị!”

Lục Trĩ: “Chị làm bánh hạt dẻ và hạt dẻ rang đường, chị gửi giao hàng cho em nhưng không đảm bảo đến nơi có thể ăn được nữa hay không.”

Lục Trạch: “Chị không gọi cho em thì em cũng muốn đi thăm chị, mai em về một chuyến, có thời gian rảnh một tiếng em đến tiệm luôn nhé. Em lấy hạt dẻ ở tiệm luôn là được, còn có gần đây em kiếm được ít tiền, cho chị hết, như thế chị có thể mở nhà hàng rồi.”

Lục Trĩ cười nói: “Mỹ thực trong trí nhớ giờ đã vào giai đoạn thu lợi nhuận rồi, mở nhà hàng không thành vấn đề, chỉ là chị chưa chọn được địa điểm thôi.”

Lục Trĩ đang nghĩ đến vấn đề người phát ngôn: “Qua khoảng thời gian này, sản phẩm trên gian hàng online tiếp tục phát triển, chị đang cần tìm người phát ngôn.”

Lục Trạch: “Tốt ạ!”

Chờ cúp điện thoại xong cô mới mang hạt dẻ sang cho Chu Thành An, còn cùng anh nói chuyện về món gà cay Trùng Khánh chuẩn bị ra mắt.

Chu Thành An: “Lý Lượng đã sớm khoe với tôi, nói tiệm ra món mới là gà cay Trùng Khánh, ngon lắm.” Dừng một chút nói tiếp: “Bà chủ nhỏ này, nghe Lý Lượng nói cô đang tính mở nhà hàng?”

Lục Trĩ: “Đúng thế, nhà hàng cần một khoảng thời gian để thi công, chờ khi hoàn thành thì dọn tiệm qua cũng vừa vặn. Nhưng tôi không tính nghỉ bán ở đây mà chuyển sang dạng kinh doanh hàng đóng gói ấy.”

Chu Thành An: “Tôi có nơi này khá phù hợp, nằm ở trung tâm thành phố, diện tích lớn, như Lý Lượng nói xây kiểu đình đài lầu các cũng không có vấn đề gì, nếu cô cảm thấy ổn thì tôi dẫn cô qua đó xem.”

Lục Trĩ: “Giá thuê cao đúng không?”

Chu Thành An: “Cô có thể thi công trước, chờ khi bên này hoàn thành sản phẩm đóng gói thì gửi tiền thuê cho tôi. Tôi biết cô không muốn nhận giúp đỡ không công, nhưng mà……” Anh giơ hạt dẻ lên: “Trừ hạt dẻ, ngày mai tôi muốn ăn gà cay Trùng Khánh nữa, nếu cô không đồng ý thì tôi cũng ngại ăn cái này.”

Lục Trĩ nghĩ ngợi: “Vậy phiền anh rồi.”

Về nhà Lục Trĩ gửi tin nhắn cho Lý Lượng luôn, cũng nói chuyện đẩy ra món mới đóng gói là bánh hạt dẻ, để Lý Lượng tìm chỗ cung cấp nguyên liệu phù hợp.

Trần Tân ngay ngày hôm sau đã tìm rất nhiều người trong công ty đến xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ, Lục Trĩ cũng chưa thông báo với khách xếp hàng bên ngoài ra món mới là gà cay Trùng Khánh, nếu không thì Trần Tân nhất định không mua được.

Trần Tân vì không muốn người con gái đang mập mờ với mình phải xấu hổ khi biết chuyện so sánh món ăn sắp tới, nên chỉ nói cô ấy giúp đỡ làm vài món, lý do là Trẩn Triển nghe nói cô ấy nấu ăn ngon nên muốn nếm thử. Cô gái ấy rất nghiêm túc vào bếp nấu ăn, bên kia mua được ba món ở Mỹ thực trong trí nhớ, tổng hai bên có chín món ăn.

Trần Triển đi vào: “Anh thật sự mua được đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ hả, em muốn ăn em muốn ăn.”

Trần Tân: “Đồ ở đó, có Mỹ thực trong trí nhớ cũng có món của cô ấy làm, em ăn thử đi. Gà cay Trùng Khánh trông không tồi, em muốn thử không?”

Trần Tân nghĩ em trai mình biết rõ các món ở Mỹ thực trong trí nhớ, tuy nhiên gà cay Trùng Khánh là món mới nên Trần Triển đâu có biết, để nó ăn rồi sẽ đưa ra được nhận xét thật lòng nhất.

Trần Triển: “Ơ ơ ơ, thế mà mua được gà cay Trùng Khánh, món mới của Mỹ thực trong trí nhớ này.”

“Sao em biết?”

“Em ở trong nhóm chat của Mỹ thực trong trí nhớ mà, Lý Lượng thường xuyên thông báo những món mới ra, nghe nói mấy hôm trước Lục Trĩ còn làm bánh hạt dẻ nữa.”

“……..”

Trần Triển ăn một miếng gà cay Trùng Khánh: “Món này làm thế nào đây, bên ngoài giòn, bên trong thịt mềm, ớt cay cũng rõ vị, chưa nói ớt cay tới đâu nhưng còn cảm nhận được có vị mè rõ ràng, ngon quá đi mất!”

Trần Triển yên lặng nhìn Trần Tân rồi nhanh chóng cầm phần canh xương sườn củ sen lên, canh này mang về cho vợ anh, sau đó thì không nói một lời, chuyên tâm ăn gà cay Trùng Khánh, bộ dáng này chọc Trần Tân cười không ngớt, cũng cầm đũa lên ăn thử.

Gắp một miếng gà cay Trùng Khánh ăn, đầu lưỡi cảm nhận vị cay một cách rõ ràng, không phải quá cay, ngược lại khi cắn miếng thịt mới thấy rõ vị cay bên trong, bên ngoài vỏ giòn, không chút cảm giác của dầu mỡ, thịt mềm vừa cay vừa thơm.

Trần Tân: “Món này, là Lục Trĩ làm?”

Trần Triển ăn từng miếng từng miếng, không ý ửng lời gì với Trần Tân sau đó Trần Tân cũng bắt đầu chuyên tâm ăn ăn ăn, đến khi phần gà cay Trùng Khánh hết sạch thì hai người lại xử lý phần cá hương nhồi thịt. Xong xuôi là Trần Triển cầm phần canh xương sườn củ sen chạy luôn.

Trần Triển nói: “Bây giờ còn so nữa không? Giờ thì anh nghĩ em dựa vào đâu để khẳng định giá thị trường thương mại của Mỹ thực trong trí nhớ tăng cao, bao nhiêu người muốn hợp tác cùng hở? Nhưng em nghe nói Lục Trĩ bây giờ được ông nội nhà họ Chu che chở, nhiều người cũng không dám hỏi chuyện hợp tác nữa, cho dù Mỹ thực trong trí nhớ có ý định hợp tác thì cũng chiếm thế thượng phong.”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 59


Edit: Cá

Bà nội Chu vì lão chồng mình thích món ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ nên khi ông nội Chu mang đóng gói về cảm thấy khá bình thường, nhưng dẫu sao vẫn rất vui vì ông ấy còn nhớ đến bà, kết quả khi ăn thử chỉ muốn ăn ở đây một ngày đủ ba bữa.

Sau khi Lục Trĩ đẩy ra bánh hạt dẻ thì gửi qua cho ông nội Chu rất nhiều, việc này khiến vợ chồng ông nội Chu rất vui, ăn bánh thường xuyên.

Hôm nay bà nội Chu tham gia một tiệc rượu, nói chuyện với vài người bạn quen biết, nói đủ chuyện rồi vòng đến Mỹ thực trong trí nhớ.

“Bánh hạt dẻ mới ra của Mỹ thực trong trí nhớ thật sự quá ngon, thơm mềm ngọt ngào, tiếc là bán quá chạy nên rất khó mua, còn thêm giới hạn số lượng. Tôi nghe nói sắp tới mỗi người chỉ có thể mua được ba phần thôi đấy!”

“Bánh hạt dẻ so với đùi gà kho, canh xương sườn củ sen, cải bẹ ngon hơn. Chắc do tôi thích ăn đồ ngọt mềm thơm nên ưu tiên hơn.”

“Thật sự khó mua mà.”

Có người hỏi bà nội Chu mua được mấy phần thì bà nói: “Lão già nhà tôi ban đầu muốn đưa hạt dẻ cho bà chủ nhỏ Mỹ thực trong trí nhớ thử, xong con bé quyết định làm bánh hạt dẻ cho ổng ăn, bây giờ thì đóng gói bán luôn. Sau đó còn làm thêm hạt dẻ rang đường cho vợ chồng tôi, còn tặng không ít bánh hạt dẻ nữa đấy.”

Có người ngạc nhiên: “Vợ chồng bà quen chủ tiệm Mỹ thực trong trí nhớ?”

Bà nội Chu nói: “Aizz còn còn phải nhờ thằng cháu đích tôn nhà tôi đó, nó thích bà chủ nhỏ đó lại không dám theo đuổi, hàng xóm với nhau nên thường xuyên qua lại, thế thôi. Thằng cháu đích tôn nhà tôi không biết cố gắng chút nào, giờ tôi đang nghĩ…… phải làm sao để bà chủ nhỏ trở thành cháu dâu nhà tôi đây.”

Nói xong, bà nội Chu liếc mắt nhìn Trần phu nhân cách đó không xa, cười nhẹ như không, giờ phút này ai ai cũng bàn về chuyện Chu Thành An theo đuổi Lục Trĩ, còn nói muốn tham gia hôn lễ của hai người họ nhưng đều bị bà nội Chu từ chối.

Trần phu nhân tức giận cực kỳ, không biết bắt đầu từ khi nào mà việc mua được món ở Mỹ thực trong trí nhớ đã trở thành một câu chuyện để thảo luận. Trong vòng tròn giới thượng lưu này còn truyền ra tin Trần Tân theo đuổi lại Lục Trĩ để tái hôn.

Giá trị thương hiệu của Mỹ thực trong trí nhớ tăng cao, em trai bà chủ nhỏ là Lục Trạch cũng rất phấn đấu, mới ra mắt không lâu nhưng năng lực mạnh nên dần đi trên con đường lưu lượng giới giải trí, ngày nào cũng tuyên truyền Mỹ thực trong trí nhớ cho chị gái mình.

Giờ đây Trần phu nhân nhìn bà nội Chu được mọi người vây quanh thì cảm thấy nếu Lục Trĩ cùng Trần Tân tái hôn, người được vây quanh sẽ là bà, càng nghĩ càng thấy có lý.

Trần phu nhân lập tức ra ngoài gọi điện cho con trai cả, nói ra suy nghĩ của mình khiến Trần Tân bất lực: “Nếu cô ấy còn tình cảm với con thì sẽ không từ chối phí ly hôn, sau mẹ đừng nhắc chuyện này nữa. Một thời gian nữa con sẽ đưa bạn gái về ra mắt.”

Trần phu nhân: “Con là đứa vô dụng!”

Trần Tân: “……”

Trần phu nhân: “Bọn họ đều nói Mỹ thực trong trí nhớ sau thành lập thương hiệu riêng, có khi còn vượt qua công ty nhà ta. Còn nghe nói Chu Thành An nhà họ Chu kia đang theo đuổi Lục Trĩ, nếu thành đôi thì chẳng phải cường cường liên hợp à? Con trai à, con có biết nhà họ Chu vì có thằng cháu đích tôn đang theo đuổi Lục Trĩ mà được bao nhiêu người bợ đít nịnh nọt không hả.”

Trần Tân vuốt mũi: “Bọn con đã ly hôn rồi.”

Trần phu nhân: “Chẳng lẽ con sợ đụng độ với Chu Thành An à?”

Trần Tân: “Không phải sợ mà căn bản con và Lục Trĩ không có khả năng tái hôn.”

Trần phu nhân vừa cúp thì Trần Tân lại nhận được cuộc gọi của em gái mình, cùng lý do với mẹ anh, cũng muốn anh và Lục Trĩ tái hôn, khác một chút là em gái anh thích Lục Trạch, chính là kiểu người hâm mộ truy tinh ấy. [*]

<i>[*] truy tinh: theo đuổi thần tượng.</i>

“Sao anh quá đáng thế!”

“Sao anh có thể bắt nạt chị dâu, ép chị ấy ly hôn hả? Lục Trạch ưu tú đến nhường nào anh có biết không, chị gái của ảnh chắc chắn không thua kém chút nào.”

“Anh mau đi cầu xin chị dâu tái hôn đi mà, trừ Lục Trĩ ra ai em cũng không chấp nhận!”

“…….”

Ban đầu Lục Trạch với thân phận em trai Lục Trĩ cô cũng chẳng để ý, nhưng thấy anh toả sáng trên sân khấu thì không cưỡng được, sa vào trầm mê.

Hu hu hu, Lục Trạch nhảy đẹp quá trời quá đất, dáng người đẹp không tả nổi.

Vì thích Lục Trạch nên em gái Trần Tân điên cuồng truy tinh, thậm chí còn luyện tay để ngồi canh bánh hạt dẻ và rong biển trên gian hàng online của Mỹ thực trong trí nhớ, tiếc là không thành công.

Em gái Trần Tân cảm thấy anh trai nhà mình không tái hợp với Lục Trĩ thì đúng là người ngốc.

Cùng lúc đó, Lục Trạch ở sân bay đang liên tục tuyên truyền cho Mỹ thực trong trí nhớ: “Chị gái anh tính mở nhà hàng, ài…… chỉ làm món gì cũng ngon hết á.”

Fans: “Anh đừng nói nữa mà, anh nói tiếp thì bọn em khỏi giơ bảng luôn, đã không mua được món nào rồi còn…….”

Buồn cười, Lục Trạch căn bản không cần tuyên truyền, bởi lẽ nhiều người thích anh là xuất phát từ Mỹ thực trong trí nhớ. Nháy mắt Lục Trạch cảm thấy chỗ nào cũng có sự giúp đỡ của chị gái mình.

Hu hu hu, anh nhất định phải nổi tiếng hơn.

Khi Lục Trạch vào xe bảo mẫu liền nghe thấy người đại diện nói có vài đại ngôn đang tìm anh, cứ nghĩ họ muốn hợp tác, ai ngờ bọn họ tìm anh vì muốn gặp chị gái anh, muốn hợp tác với Mỹ thực trong trí nhớ cơ.

Lục Trạch: “……”

Người đại diện: “Anh biết cậu bận, nhưng vẫn phải dành thời gian để đến Mỹ thực trong trí nhớ đấy, chị gái cậu tốt với cậu thật.”

Lục Trạch: “Anh muốn ăn món chị em làm thì nói luôn đi.”

Người đại diện: “Ha ha ha ha ha ha.”

Tuy nói vậy nhưng Lục Trạch cảm thấy vô cùng kiêu ngạo vì chị mình, lôi bánh hạt dẻ ra từ tốn ăn, thấy người đại diện nhìn mình thì nhanh chóng ngoạm hết. Bánh hạt dẻ lần trước của Lục Trạch đã bị người đại diện một miếng ăn sạch đấy.

Cuối tuần Mỹ thực trong trí nhớ không mở cửa nên Lục Trĩ cùng mấy người Phùng Thịnh đi xem điểm thuê với Chu Thành An. Quan sát là biết nơi này diện tích lớn, vị trí tốt, phía bên có sông, nếu muốn thiết kế kiểu đình lầu đài các thì vô tư, không hề hấn gì. Lục Trĩ xem xong ngay lập tức cọc tiền thuê cho Chu Thành An.

Phùng Thịnh: “Vị trí này quá tốt rồi!”

Lục Trĩ: “Ừm, thật tốt.”

Nếu không phải sản phẩm đóng gói của tiệm có lượt bán vô cùng khủng, lợi nhuận cao thì Lục Trĩ không rõ đến khi nào mới có thể mở quy mô lên nhà hàng

Lúc về Lục Trĩ dứt khoát mời Chu Thành An đến tiệm ăn cơm chiều: “Trong tiệm còn nguyên liệu đủ nấu, tôi sẽ muối cà tím.”

Phùng Thịnh: “Bà chủ nhỏ tốt quá đi!”

Lý Lượng: “A a a a….. tôi muốn ăn cà tím.”

Quan hệ của Lý Lượng và Chu Thành An rất tốt, anh ấy túm Chu Thành An đầy thủ đoạn, ra vẻ nói: “Ài…. rảnh thì ở lại đây ăn cơm chiều với bọn tôi.”

Về đến tiệm Lục Trĩ vào bếp bận bịu luôn, ngoài muối cà tím thì cô còn muốn làm ít thịt kho.

Lục Trĩ dùng ba chỉ để kho, mỡ nạc đan xen rất phù hợp, đến khi cô nấu xong mùi thơm đã bay cả ra ngoài. Muối cà tím thì cô chế đường và giấm, hương vị khá giống sườn xào chua ngọt, điểm khác là cà tím được đảo mềm.

Lục Trĩ bưng món ra ngoài đã thấy Lý Lượng lau nước miếng, nhanh nhẹn đến giúp đỡ bưng cơm ra: “Bà chủ nhỏ này, nãy tôi không hỗ trợ trong bếp được là vì mùi thơm quá trời á.”

Mọi người ngồi đủ vào bàn, Lục Trĩ cười nói: “Mọi người ăn cơm đi, cà tím không tệ, thịt kho cũng ngon lắm.”

Chu Thành An: “Cô làm thì chắc chắn rất ngon.”

Lục Trĩ: “Cảm ơn anh.”

Lý Lượng nhanh chóng gắp một miếng thịt ba chỉ kho, cắn miếng cảm nhận được mỡ nạc đầy đủ đượm vị kho, miếng thịt cắt mỏng dễ nhai, biết mua đúng thịt thì đã ngon rồi, cộng thêm kho ngon lại càng thêm ngon.

Lý Lượng: “Ăn ngon ăn ngon, ngon quá trời quá đất.”

Ăn xong thịt kho thì Lý Lượng chuyển qua món cà tím muối, đường và giấm rất rõ vị chua chua ngọt ngọt, Lý Lượng cực kỳ thích kiểu này, cà tím nhai rất mềm, nhai tới nâu nước ứa ra đến đó. Rất nhanh Lý Lượng đã chạy vào bếp xới thêm bát cơm nữa.

Lý Lượng: “Thịt kho với cà tím muối ngon thật sự, ăn với cơm càng ngon.”

Phùng Thịnh: “Năm người một nồi cơm, anh ăn không đủ là cái chắc.”

Lý Lượng: “Ờm ờm.”

Phùng Thịnh: “…..”

Phùng Thịnh cho rằng bản thân mình đã ăn rất nhiều rồi, không ngờ khẩu phần của Lý Lượng còn lớn hơn nhiều, cả nồi cơm đều được vét sạch sẽ.

Cà tím muối mềm mềm chua chua ngọt ngọt ăn với cơm, quá ngon roài.

Lúc ăn cà tím với cơm gắp thêm miếng thịt ba chỉ kho nữa, càng ngon hơn.
 
Back
Top Bottom