Ngôn Tình Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 20: Chương 20


Chu Việt ngủ không được, cậu ta muốn đém vịt nhưng vừa nhắm mắt lại đếm đếm kiểu gì lại thành đếm bánh ú, một cái bánh ú nhân thịt, hai cái bánh ú nhân thịt, ba cái bánh ú nhân thịt.......!
Không phải chỉ là một cái bánh ú nhân thịt thôi à, có gì ngon?
Chu Việt tiếp tục vịt, một con vịt, hai con vịt, thịt lợn khô tẩm mật ong, xương sườn xào dứa, bánh su nhân thịt, cậu thật sự ngủ không được.

Sáng sớm hôm sau, Chu Việt đi ra ngoài với hai quầng thâm mắt, nhìn thấy Lục Trạch muốn cười lạnh một cái nhưng Lục Trạch trực tiếp lướt qua cậu ta, đi hâm nóng bánh su nhân thịt, cậu biết buổi sáng không thể làm bánh su nhân thịt làm bữa sáng, nhưng mà nó ngon lắm, cậu chỉ muốn ăn ngay lập tức thôi.

Mỹ thực trong trí nhớ đến giờ buôn bán.

Phùng Thịnh mua nguyên liệu về còn mua thêm cho Lục Trĩ một cái quạt tròn, trước khi Lục Trĩ, đến mùa hè trời nóng nực, cô có thói quen phe phẩy quạt gẩy bàn tính tính sổ sách.

Phùng Thịnh mua cái quạt tròn rất bình thường nhưng phía trên có thêu một con thỏ con, kỹ thuật thuê cũng khá đẹp.

Lục Trĩ không vội vào phòng bếp, cô cầm hai lá thư ra: "Sau này tiền lương của hai người tôi phát một ngày nhé, mong là lần sau tôi sẽ còn được phát cho hai người."
Tiền lương Lý Bành cộng tiền thưởng và tiền hôm đi theo Lục Trĩ đnấu đám cưới là 4000 đồng, Phùng Thịnh tuy nói mới tới làm, nhưng cậu chàng giúp chuyện phòng bếp rất nhiều, lại còn đi thoe cô từ hồi chưa xuyên qua nên Lục Trĩ không thể bạc đãi cậu chàng được, cho nên phát lương 3000 đồng, nếu cậu chàng làm đủ tháng thì tiền lương là 5000 đồng chưa tính thưởng.

Lục Trĩ thậm chí cảm thấy 5000 đồng phát cho Phùng Thịnh còn ít, Phùng Thịnh là đồ đệ của đồ đệ Lục Trĩ đào tạo ra, tuy còn chưa nói chính thức nhận làm đồ đệ, nhưng đã xem xét khảo nghiệm nhân phẩm và con người của Phùng Thịnh rồi, trong quãng thời gian đó đồ đệ cô cũng dạy Phùng Thịnh không ít thứ, nếu không phải xuyên qua, có khi bây giờ Phùng Thịnh đã là đồ đệ của đồ đệ Lục Trĩ.

Phùng Thịnh có thể làm rất nhiều việc, mặc cả mua sắm, hỗ trợ trong bếp, từ khi cậu chàng tới Mỹ thực trong trsi nhớ, Lục Trĩ làm việc ở bếp nhẹ nhàng đi rất nhiều.

Lục Trĩ: "Cửa hàng mới khai trương nên chỉ có thế này, không lâu nữa tôi sẽ tăng lương cho hai người."
Lục Trĩ tiếp tục gảy bàn tính tính toán tiền thiê mặt bằng, tiền công, tiền mau nguyên liệu, tiền mua điều hòa cùng tiền lãi.

Lúc mới khai trường tiền lãi Lục Trĩ thu được đều dưới 1000, sau khi quán cơm bắt đầu xếp hàng thì tiền lãi mỗi ngày đều hơn 1000, hơn nữa tính cả tiền Lục Trĩ đi nấu cưới, cuối cùng thế mà trừ tất tần tật thì lãi 2000.

Lục Trĩ: "Tiểu Thịnh, tí nhớ ước lượng xem quán còn đặt thêm được hai bộ bàn ghế không nhé, nếu có thể thêm thì cậu đi khảo sát xem có quán anfo có abfn ghế na na quán mình không, nếu không thì bàn ghế trong quán phải đổi mới toàn bộ, còn nữa, xem xem giấy dán tường của quán phải thay cái mới chưa."
Trong phòng bếp, Phùng Thịnh đang ngồi trên một cái ghế con vặn vòi nước vào chậu rửa rau xà lách, Phùng Thịnh vừa rửa rau vừa thất thần nên Lục Trĩ đi qua vỗ vỗ vai cậu chàng.

Phùng Thịnh: "Bà chủ Lục, tôi không sao, tôi đang nhớ tới tiền công trước kia cô phát." Dứt lời, lại tiếp tục rửa rau.

Lục Trĩ dừng một chút: "Tiểu thịnh, trưa ăn nay chúng ta ăn bánh ú nhân thịt."
Bên ngoài thực khách thính tai, bánh ú nhân thịt, cái gì bánh ú nhân thịt, bà chủ nhỏ đang nói bánh ú nahan thịt cái gì ấy nhỉ, có phải lại định ra món mới không, bọn họ lật thực đơn xem lại một lần, không nhìn thấy chữ bánh ú nhân thịt trên thực đơn, chắc lại là bà chủ làm cho nhân viên hoặc em trai ăn rồi.

Muốn ăn quá.

"Bà chủ nhỏ, lần này tôi cũng có ý kiến."
"Khéo thế, tôi cũng có ý kiến, ê đừng có động và thịt lợn cay chiên giòn của tôi!"
"Tôi cũng muốn ăn bánh ú nhân thịt."
Lục Trĩ từ trước đến nay tính tình luôn tốt, nếu thực khách đều muốn ăn bánh ú nhân thịt thì không thành vấn đề, huống hồ còn có Phùng Thịnh hỗ trợ, cô cười tủm tỉm ngó ra từ phòng bếp: "Buổi chiều bắt đầu, trong quán bán bánh ú nhân thịt có hạn trong hai ngày, mọi người có thể xếp hàng mua, nhưng đây không phải là món mới vì lá lau sậy tươi không phải lúc nào cũng mua được."

Nhóm chat Mỹ thực trong trí nhớ lại sôi nổi ồn ào.

【 A a a a, bà chủ ra hạn hai ngày bán bánh ú nhân thịt hả.


【 Tôi đã chuẩn bị một tâm hồn đẹp để xếp hàng.


【 Sao lại cứ nói ở trên đây zậy??? 】
【 Thế mọi người mau thu tin nhắn về đi, ha ha ha ha ha ha.


【 Tôi không rảnh, chỉ có trông cậy vào thằng con đi xếp hàng thôi.


Vốn sau khi Mỹ thực trong trí nhớ nbán hết sẽ là thời gian nghỉ ngơi, Lục Trĩ quyết định buổi chiều làm bánh ú nhân thịt nên thời gian nghỉ ngơi giữa trưa của bọn họ chỉ có thể dùng để gói bánh ú.

Phùng Thịnh chạy một chuyến đến chợ rau củ Lục Trĩ đi ngày hôm qua, lúc về mang lá gói bánh và thịt ba chỉ, giữa trưa đồ ăn bán hết lại bắt đầu bận rộn.

Lục Trĩ phụ trách ướp thịt và gạo nếp, Lý Bành phụ trách tẩrửa lá lau sậy cho sạch rồi trụng nước sôi, lau khô, làm xong công đoạn chuẩn bị là công đoạn gói bánh, Lý Bành không biết gói, Lục Trĩ và Phùng Thịnh ngồi ở ghế nhỏ sau bếp nhanh chóng gói bánh ú.

Hai người càng làm càng thuần thục, hai người vừa gói bánh ú vừa hấp những cái đã gói xong.

Lý Bành phụ trách cầm bánh ú chín ra bán cho thực khách.

Trịnh Ý là một cậu học sinh được nghỉ, vốn cuối tuần cậu bé định đi chơi bóng, kết quả bị bố bắt đến đây xếp hàng mau bánh ú nhận thịt.

Không phải chỉ là bánh ú thôi à còn bày đặt bắt xếp hàng, mà trời có mát mẻ gì cho cam, tốc độ bánh ú nhân thịt chín có hơi chậm, cậu bé đã có chút mất kiên nhẫn.

Nghĩ như vậy, cậu bé dứt khoát không xếp hàng nữa, đi chơi bóng cả buổi rồi về, bố mẹ cậu bế cũng vừa tan làm về nhà, hỏi bánh ú nhận thịt đâu, Trịnh Ý kể buổi chiều nóng nực, người xếp hàng đông nên bỏ về, kết quả bố c* cậu vội nói ngày mai sẽ tự đi xếp hàng, thằng con trai chả đáng tin gì.

Bố Trịnh Ý: "Ngày mai tôi phải tự đi xếp hàng mới được, bà chủ nhỏ nói bọn họ chỉ bán hai ngày, ngày mai tôi mà không đi xếp hàng thì còn cái nịt."
Trịnh Ý: "........"
Trịnh Ý ăn cơm xòn, cầm dưa hấu xuống nhà định tiếp tục đi chơi bóng, cậu bé vừa ăn dưa hấu vừa đi đến sân bóng rổ của tiểu khu, mùa hè cậu bé rất thích ăn dưa hấu linh tinh, vừa thoải mái mát mẻ lại ngon ngọt, đi tới sân bóng rổ cậu liền thấy Trương Hủ - người ở tầng dưới nhà cậu bé - đang ngồi trên băng ghế ăn bánh ú nhân thịt.

Trương Hủ đang call video với Trương Tiếu đang đi tuần trăng mật, nói: "Cái này là bánh ú nahan thịt bà chủ nhỏ mới làm, thơm lắm, cái loại hương thơm này ngửi thôi đã muốn ăn.

Chị xem cái bánh ú nahan thịt này đi, có phải sau khi bóc lá ra màu rất ngon không?"
Trương Hủ cắn một miếng cso cả thịt ba chỉ, thịt gạo hương vị đủ cả làm cậu ta thỏa mãn híp mắt lại, đến khi nhai xong, nuốt xuống, cậu ta nói: "Đây là món bánh ú ngon nhất tôi từng ăn."
Trương Tiếu rất thèm, cô ấy nuốt nước miếng: "Mấy ngày nữa chị mày về rồi, về phải đến ăn liền mới được."

Trương Hủ mỉm cười, giơ bánh ú nhân thịt lên cho Trương Tiếu xem: "Chị nhìn đi, thịt gọa kết hợp đầy đủ, nhất là khi ăn đến thịt ba chỉ bên trong, thơm àm không ngấy, ăn vừa miệng lắm." Nói xong cậu ta ra vẻ đáng tiếc: "Đáng tiếc quá, bà chủ nhỏ nói cái này chỉ bán hai ngày, hôm nay tôi xếp hàng hơn ba tiếng mới mua được."
Trương Tiếu: "Trương Hủ ——!" Cô ấy nhịn, sau đó nở nụ cười xán lạn: "Trương Hủ, ngày mai cậu giúp chị mua vài cái đi, chị sẽ mua quà cho cậu."
Trịnh Ý đang nghe bỗng nhiên cảm thấy chơi bóng rổ không vui nữa, cậu bé nhìn Trương Hủ cầm bánh ú nhân thịt, trong nháy mắt hoài nghi chính chuyện sao buổi chiều mình lại không đợi ở Mỹ thực trong trí nhớ xếp hàng.

Cậu bé quyết định, ngày mai sáng sớm sẽ đi xếp hàng, đi bánh su nhân thịt của Mỹ thực trong trí nhớ ăn.

Hôm nay người đến quán xếp hàng cực đông, có người mua tới muốn mua bằng được bánh ú, có người giống Trịnh Ý hôm qua không muốn xếp hàng nên bỏ về, cũng có người xếp hàng không mua được.

Hôm nay Lý Niệm như cũ đi tới bên ngoài Mỹ thực trong trí nhớ, ngồi ở trong xe chờ tài xế đi xếp hàng mua cơm rang trứng, kết quả tài xế quay về nói bởi vì Mỹ thực trong trí nhớ bán bánh ú nhân thịt cho nên đã giảm bớt số lượng các món ăn, ông ta đi xếp hàng không mua được cơm rang trứng.

Lý Niệm mang thai thật sự kén ăn, sau khi cô ta ăn được cơm rang trứng Lục Trĩ làm thì cũng chỉ mới uống có mấy bát canh gà, ăn tổ yến xong thì không muốn ăn nữa, chỉ thèm ăn cơm rang trứng, thế mà bây giờ com rang trứng đã hết rồi?
Lý Niệm: "Đi xếp hàng mua bánh su nahan thịt đi."
Tài xế: "Vâng, tôi nghe nói cái bánh ú nhân thịt này ăn cũng ngon lắm, mà bà chủ cũng bán có hai ngày thôi."
Kết quả tài xế của Lý Niệm xếp hàng hơn một tiếng mà chẳng mua được gì, Lý Niệm ở trên xe đợi tài xế mua đồ về nhìn vài người đã mau đươc bánh ú liền trực tiếp bóc ra ăn luôn ở lề đường, khoảng cách khá xa nên Lý Niệm không biết Lục Trĩ làm bánh ú nhân thịt có thơm không, nhưng nhìn người khác ăn ngấu nghiến như thế cô ta biết chắc chắn là ăn ngon.

Buổi tối, Lý Niệm lăn qua lộn lại, chồng Trần Triển hỏi cô ta bị làm sao vậy, Lý Niệm trả lời: "Em nhất định phải ăn.......!không có việc gì, anh ngủ đi."
Cô ta nhất định phải ăn bánh ú nhân thịt Lục Trĩ làm, bây giờ Lý Niệm rất muốn ăn.

Lý Niệm mở APP chỉ up video lên, nhấn tên Trương Dụ, Trương Dụ hôm nay cũng xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ, cậu ta mua được bánh ú nhân thịt, còn đăng video review bánh ú lên.

**** 01/10/2021 – NTP_1512 ****.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 21: Chương 21


Trương Dụ đêm khuya đăng video, trong video cậu ta quay bánh ú nhân thịt cho mọi người xem, sau đó bóc lá nhấm nháp, Trương Dụ ăn một hơi ba cái bánh ú, ăn xong còn la ăn khong đủ, tỏ ý ngày mai nhất định phải tiếp tục đi xếp hàng.

Các cư dân mạng bị khơi cơn đói dậy đêm khuya: "........"
Bánh ú màu sắc đẹp mắt, thịt ba chỉ mềm mại, này làm sao ngủ được.

Bởi vì tới gần tết Đoan Ngọ nên không ít người đã mau bánh ú về nhà, sau khi mọi người bóc bánh ú ra thì không muốn ăn nữa.

Bánh ú của bọn họ chẳng giống của Trương Dụ gì cả huhuhuhu.

Lý Niệm ở đọc được mấy cái bình luận dưới vide của Trương Dụ, bình luận viết là cảm ơn em trai của bà chủ, rất nhiều người không biết vì sao lại cảm ơn em trai bà chủ, cuối cùng có người giải đáp, bởi vì bánh ú nhân thịt là bà chủ làm cho em trai ăn trước cho nên thực khách sau đó mới có phần, sau khi gải thích xong người đó còn làm một tràng khen ngựi công thêm hâm mộ em trai bà chủ.

【 hâm mộ em trai bà chủ thế.


【 Tôi muốn làm em trai bà chủ Mỹ thực trong trí nhớ.


【 Huuhuhu, tôi không cần làm em trai, tôi chỉ cần làm thân thích nhà bà chủ thôi, thân thích nhất định sẽ không cần xếp hàng ăn, sẽ được ăn món riêng bà chủ nấu cho.


Lý Niệm xem video nước miếng chảy ồ ạt lúc này nhớ tới, hình như cô ta cũng là thân thích của Lục Trĩ, là vợ em chồng, là em dâu nha.

Ngay sau đó, Lý Niệm lại tỉnh ngộ, đúng là trước đây cô ta và Lục Trĩ là thân thích, nhưng cô ta cũng không có khả năng được ưu đãi giống em trai Lục Trĩ.

Buổi sáng, người xếp hàng bê ngoài Mỹ thực trong trí nhớ còn nhiều hơn mọi hơn hai đến ba lần, đều là người đến mau bánh ú, trừ những người ở kh udaan cư này còn có những cư dân mạng xem video của Trương Dụ mà tìm đến, vì cái video hôm qua của Trương Dụ mà làm cả đống người phải bò dậy từ trong chăn.

Trương Dụ cũng là một trong số đó, cậu ta nhón mũi chân nhìn về phía trước, nghe mấy người phái trước nói xong, trong lòng cậu ta cực kỳ hối hận.

"Ngày hôm qua xem video của Trương Dụ làm tôi phải dậy ăn một bữa nướng BBQ khuya."
"Ít ra ông còn có mì, tôi đây còn phải ăn lại mà thầu còn thwuaf của buổi chiều đây này, ăn chả có vị gì."
"Khi nào quán này mới mở cửa thế."
"Ôi trời, sao hôm nay Mỹ thực trong trí nhớ đông vậy."
Lục Trĩ tới rồi quán liền đi vào bếp bận rộn, cô đã giao việc xử lý nguyên liệu cho Phùng Thịnh trước rồi đi làm mấy món khách gọi, kết quả các thực khách phát thực khách phát hiện hôm nay bà chủ bán sô lượng đồ ăn rất ít, lsy do là vì Lục Trĩ bận không ngóc đầu dậy được.

Lục Trĩ còn cảm thán: "Nếu đồ đẹ của tôi cũng xuyên qua thì tốt rồi."
Bên ngoài người xếp hàng càng lúc càng nhiều, Lục Trĩ bán xong số lượng các món ăn liền cùng Phùng Thịnh làm bánh ú, hai người làm một mạch cho đến khi gói hết lá mới dừng.

Lục Trĩ rửa tay sạch sẽ cởi tạp dề đi ra ngoài: "Xin lỗi mọi người, hibây giwof chỉ còn lại 130 cái bánh ú, bán hết sẽ nghỉ, trong quá không đủ nhân lực, hôm nay buổi tối trong quán cũng không buôn bán nữa."
Mọi người đều rất mệt, Lục Trĩ quyết định nghỉ ngơi nửa ngày.

Hôm nay, tài xế của Lý Niệm lại xếp hàng àm không mau được bánh ú, bánh ú nhân thịt cũng chỉ bán hai ngày, trừ bánh ú, cô ta cũng không ăn được món nào khác của quán.

Lý Niệm cảm thấy mình sắp đói ngất rồi, mấy ngày hôm trước cô ta bởi vì muốn ăn thịt khô chính tông mà lên máy bay đến thành phố khác ăn, sau khi về hai nagfy liên tiếp một miếng cơm rang đã không được ăn mà bánh ú cũng không còn.

Lý Niệm nhịn không được kéo ra cửa xe xuống, cô ta muốn đi tìm Lục Trĩ, kết quả phát hiện Mỹ thực trong trí nhớ đã đóng cửa, cô ta đứng ở bên ngoài quán, một cơn gió thổi qua, cô ta ngửi được mùi bánh ú nhân thịt.

Buổi tối Lý Niệm về nhà, cơm chiều đã nấu xong, Lý Niệm nhìn một bàn cơm chẳng muốn động đũa.

Trần Triển lo lắng: "Em làm sao vậy, từ ngày hôm qua đã kỳ quái, có ai bắt nạt em à hay là do chứng nóng nảy tiền sản."
Lý Niệm cầm đũa ăn cơm, cơm còn không chưa ăn vào trong miệng, nước mắt cô ta đã ồ ạt chảy ra: "Em muốn ăn bánh ú nhân thịt."
Trần Triển bị Lý Niệm làm cho hú hồn, tính cách Lý Niệm anh ta biết rất rõ, cao ngạo ưu nhã, không bao giờ muốn trộn lẫn chuyện lông gà vỏ tỏi, nhìn như không dính khói lửa phàm tục, làm sao mà hôm nay chỉ vì muốn ăn bánh su nahan thịt mà khóc, Trần Triển vội kêu người đi mau bánh ú, nhưng bị Lý Niệm ngăn lại, nước mắt cũng tuôn càng nhiều.

Lý Niệm vuốt bụng, hai mắt đẫm lệ: "Không phải, là em và con trai anh đều muốn ăn bánh su nhân thịt, cái này phải là Lục Trĩ làm, nhưng em mua không được, đã sai tài xế xếp hàng hai ngày, em cho rằng hôm nay đến sớm hơn hôm qua một tí là có thể mua được, ai biết hôm nay người đến xếp hàng còn nhiều hơn gấp ba, em lại không mua được."
Trần Triển: "........"
Đã biết chuyện trong khoảng thời gian này, Trần Triển còn chưa kịp tiếp thu chuyện Lục Trĩ muốn ly hôm với anh trai lại phải bắt đầu nghĩ cách làm Lý Niệm ăn được bánh ú nhân thịt Lục Trĩ làm, Lý Niệm không đi tìm Lục Trĩ là vì sợ mất mặt, Trần Triển càng không muốn mất mặt hơn.

Trần Triển: "Em đừng xem mấy cái app video kai nữa, toàn là tiêu tiền marketing, Lục Trĩ sao có thể cam tâm từ con dâu nhà giàu đi mở quán ăn được, chắc chắn là cô ta marketing, cô ta không có khả năng nấu ngon đến mức làm người at xếp hàng đâu."
Anh ta an ủi Lý Niệm: "Sau này đừng đi nữa, anh lại tuyển một đầu bếp mới cho em, em muốn ăn gì cứ yêu cầu?"

Lý Niệm há miệng th* d*c, cô ta không biết nên chọn món gì, cũng không biết mình muốn ăn gì, cô ta chỉ biết mình chỉ muốn ăn bán ú nhân thịt và cơm rang trứng Lục Trĩ làm.

Lý Niệm đã điều chỉnh tốt cảm xúc, Trần Triển còn đang tiếp tục tự tưởng tượng: "Trước cô at sẽ mở quán cơm nhỏ, sau đó để ông nội thấy những thứ này rồi dùng nó để đòi tiền ông nội, lấy tiền của anh trai, lúc này quán cơm của cô ta có thể nổi tiếng trên mạng, nếu không có được thứ gì, cô ta có thể cùng sẽ dùng cuộc chiến dư luận để đòi hỏi nhà họ Trần chúng ta, thật là tâm cơ."
Cô ta không biết, cô ta cái gì cũng không biết, cô ta chỉ muốn ăn bán ú nhân thịt và cơm rang trứng.

Trần Triển: "Nếu Lục Trĩ thuận lợi bắt nhận được phí ly hôn còn có thể đủ tiếp tục đem đẻ cô ta nâng cấp lên nhà hàng."
"Giấy thỏa thuận ly hôn cô ta viết không cần phí gì cả."
"Cái này là làm lấy lui làm tiến!"
Trần Triển cảm thấy nếu có thể cho Lục Trĩ một ít tiền mà anh trai anh ta và Lục Trĩ ly hôn được là được, anh trai anh ta sắp về, có thể xử lý chuyện này, anh ta không xía vào nữa.

Trần Triển lại lần nữa dặn dò Lý Niệm không được đi Mỹ thực trong trí nhớ ăn cơm, rồi bảo trợ lý giúp anh ta tuyển đầu bếp, đồng thời còn kêu trợ lý đi mua bánh ú nhân thịt cho Lý Niệm.

Trợ lý Trần Triển xách bánh ú đến, Lý Niệm nếm mấy cái liền chán bỏ xuống, vì thế buổi tối trước khi ngủ, Trần Triển còn dặn đi dặn lại không cho Lý Niệm đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn cơm, anh ta không thích Lục Trĩ, cũng không cảm thấy đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ ăn ngon, Lý Niệm đồng ý cho có lệ.

Hôm sau, Trần Triển đến công ty đi làm, vừa vào văn phòng đã nghe được tiếng cười xán lạn của trợ lý.

Câu chuyện phải kể từ ngày hôm qua.

Trợ lý Trần Triển đi theo Trần Triển rất nhiều năm, cực kỳ có mắt nhìn, hắn đem sau khi đưa đánh ú đến nhà Trần Triển, Lý Niệm ăn một cái rồi thôi làm anh trợ lý biết ngay Lý Niệm không ưng bánh ú anh chàng này mang đến, anh chàng này cảm thấy việc này này mình làm không được thỏa đáng.

Buổi tối trợ lý Trần Triển gặp bố Trịnh Ý cùng nhau uống rượu, anh chàng cảm thán làm trợ lý cho Trần Triển tuy tiền lương cao nhưng không dễ dàng, làm việc cứ nơm nớp lo sợ, chỉ sợ mình làm sai chuyện gì đó.

Trợ lý Trần Triển: "Vợ ông chủ tôi muốn ăn bánh ú nahan thịt, tôi mua mười mấy loại, có nhà hàng làm, có sản phẩm trên mạng, nhưng vợ ông chủ tôi chả ưng cái nào, cắn một miếng rồi bỏ."

Nhắc tới bánh ú, bố Trịnh ý nghĩ đến chuyện xếp hàng mua được bánh ú ở Mỹ thực trong trí nhớ, cười: "Cậu mua sai rồi, phải mua ở Mỹ thực trong trí nhớ mới đúng, đáng tiếc là bà chủ quán này bận quá nên không bán sẵn, nhưng chỗ tôi còn có hai cái, tí cậu lấy về đi, tôi bảo đảm vợ ông chủ cậu sẽ hài lòng."
Bởi vì chuyện này trợ lý Trần Triển cười cực kỳ xán lạn với Trần Triển, sau khi bố Trịnh Ý tỉnh rượu thì cương quyết cai rượu, chú ta còn chưa ăn đủ sao lại đem cho cơ chứ!
Trần Triển: "Ông chủ, ngày hôm qua tôi thấy bà chủ không ứng bánh ú tôi mua lắm, có thể là tôi mua không hợp khẩu vị bà chủ, ngày hôm qua tôi được bạn cho hai cái bánh ú, bánh này làm bán có hạn, vả lại quán bán bánh này cũng dừng bán rồi."
Trần Triển nhìn bánh ú không được đóng gói chân không trong túi mà đặt tùy tiện vào cặp lồng cơm thì nhíu mày, mở dây buộc bánh ra, Trần Triển bóc lá, nháy mắt ập vào trước mặt là mùi thơm làm Trần Triển sửng sốt, anh ta cầm bánh ú nhân thịt cắn một miếng, mùi thơm và cảm giác dẻo dai của gạp nếp giữ răng môi khiến anh ta cực kỳ hài lòng.

Bánh này cũng quá ngon đi.

Trần Triển là người không thích ăn loại mấy loại bánh mềm mềm dính dính, thế mà vì cái bánh ú này là lại cảm thấy loại đồ ăn mềm mềm dẻo dẻo cũng khá ngon.

Ăn xong một cái bánh ú, anh ta lại bóc thêm một cái bánh khác, hoàn toàn quên mất vừa nãy trợ lý đã nói bánh này bán có hạn, trong quán còn tạm dừng không bán nữa, chờ đến khi ăn xong rồi, anh ta dò hỏi: "Đây bánh ú quán nào?"
Trần Triển trợ lý: "Đây là bánh ú của Mỹ thực trong trí nhớ." Anh trợ lý dừng một chút rồi giải thích: "Ông chủ, chắc là anh không biết Mỹ thực trong trí nhớ, đây là một quán cơm mới mở gần khu dân cư, tuy nh nhưng abf chủ nấu ăn ngon lắm, muốn ăn cơm ở Mỹ thực trong trí nhớ còm phải xếp hàng đợi lâu lắm mới đến lượt."
Trần Triển đang ăn bánh ú: "........"
Không, anh ta biết, anh ta còn biết nhiều hơn trợ lý.

Trần Triển cũng không biết nên nhổ hay tiếp tục ăn bánh ú trong miệng, anh ta há miệng th* d*c: "Mua không được?"
Trần Triển trợ lý: "Mua không được."
Anh trợ lý cũng rất muốn ăn, nhưng là bố Trịnh Ý chỉ cho anh chàng có hai cái bánh.

Trần Triển mấy miếng đã ăn hết hai cá bánh ú, trợ lý Trần Triển đứng ở bên cạnh nuốt nước miếng không nói lời nào.

**** 01/10/2021 – NTP_1512 ****.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 22: Chương 22


Sau nhiều ngày chờ đợi, trứng vịt Lục Trĩ muối đã ăn được, Lục Trĩ lấy trứng vịt ra rửa sạch từng quả, sau đó lấy giấy thấm khô hết nước trên bỏ trứng, cô làm rất từ từ, có chút nhàn nhã.

40 quả trứng vịt muối chia làm 4 phần, Lục Trĩ để lại mười quả ở nhà ăn cơm sáng, mười quả cho hàng xóm Chu Thành An, còn lại hai mươi cái thì chia cho quán và Lục Trạch, người đáng lo nhất là Lục Trạch, cũng không biết mỗi ngày cậu có ăn cơm đầy đủ hay không.

Ra khỏi cổng tiểu khu, Lục Trĩ gọi taxi xuất phát đi tìm Lục Trạch.

Sáng sớm không khí cực kỳ tươi mát, Lục Trĩ nhìn qua cửa sổ xe tãin, buổi sáng có rất nhiều người ra ngoài đi dạo, cô cũng không vội, tuy nói mỗi ngày quán cơm đều rất, nhưng Lục Trĩ làm việc trước nay đều không nôn nóng, tính tình của cô đã được sư phụ uốn nắn rất tốt.

Sống chậm sống chắc, cuộc sống tràn đầy hương vị.

Lục Trĩ hơi nhớ sư phụ, cũng không biết hiện giờ ông đang làm gì, có nhận cho cô một sư đệ hay sư muội hay không, hoặc là sẽ không thu đồ đệ nữa.

Lục Trạch biết Lục Trĩ đến vội chạy xuống tìm Lục Trĩ, lần trước Lục Trĩ đưa đồ cho cậu cậu đã ăn hết, ngoài những việc này thì mỗi ngày ba bữa cậu cũng ăn nhiều hơn chút.

Nhìn Lục Trạch không gầy đi, Lục Trĩ hài lòng đưa hột vịt muối cho cậu: "Buổi sáng ăn cháo có thể ăn kèm, mỗi ngày đều phải nhớ ăn cơm đấy."

Lục Trạch: "Chị, không có bánh ú nhân thịt à."
Lục Trĩ: "Trứng vịt này mới ướp được xong nên mang cho em ăn, không có thêm gì cả, lần sau đến chị mang cho em."
Lục Trạch cười vui vẻ, cuộc thi Tuyển chọn nhóm nhạc nam cậu tham gia tuần sau là bắt đầu rồi, khi nói đến chuyện này, mắt Lục Trạch lại sáng lên sau đó ôm Lục Trĩ vào trong lòng, cậu nói: "Chị, cảm ơn chị."
Không ai biết Lục Trạch có bao nhiêu áp lực, cậu dựa vào những áp lực này mà mỗi ngày chăm học khổ luyện, thậm chí khi biết mình được tham gia Tuyển chọn nhóm nhạc nam cả người cậu càng căng thẳng áp lực hơn, buổi tối sẽ mất ngủ, đang ngủ thì bị tỉnh, mãi cho đến khi Lục Trĩ khuyên cậu, lúc này cậu mới hạ bớt áp lực, dù luyện tập khắc khổ như trước nhưng cũng không mệt mỏi uể oải nữa, cả người nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Lục Trạch còn đang chìm đắm trong sự dịu dàng thì nghe Lục Trĩ nói: "Nhớ ăn cơm đầy đủ, nếu lần sau chị thấy em gầy sẽ không làm gì cho em ăn nữa đâu."
Giải trí Mộng Hòa có một nhà ăn khá lớn, ngày thường thự tập sinh và nhana viên công ty cũng hay xuống đây ăn, có cả một ít minh tinh đã có chút danh tiếng, hoặc là có minh tinh vội vàng chạy show nên đến ăn tạm.

Bên trong nhà ăn mỗi ngày đều cung cấp cơm ba bữa, mỗi người được phát tthẻ cơm, tiền cơm nạp vào thẻ, bây giờ là thời gian ăn sáng, Lục Trạch tới nhà ăn gọi một bát cháo trắng và một đĩa rau nhỏ, cậu nghĩ tới lời Lục Trĩ nói, nếu lần sau thấy cậu gầy đi, cậu đừng mơ ăn cái gì Lục Trĩ làm, nghĩ vậy cậu liền vội vàng cầm thẻ cơm mua tiếp một cái bánh màn thầu, lúc này ngồi xuống bàn ăn sáng.

Chu Việt hôm nay đến nhà ăn ăn cơm, cậu ta thấy Lục Trạch theo phản xạ có điều kiện liền nhìn xem Lục Trạch ăn gì, dù sao cậu ta cũng nhịn nhiều ngày rồi, bây giờ nhìn thấy món Lục Trạch ăn mà cậu ta cũng đều có thể mua được cho nên tâm trạng cực kỳ vui sướng, cậu ta gọi cơm theo Lục Trạch, gọi xong lại phát hiện, nhà ăn không có hột vịt muối!
Chu Việt: "Vừa nãy cháu thấy phần cơm người khác có hột vịt muối mà."
Chú múc cơm: "Tôi cũng thấy, quả hột vịt muối kia nhìn ngon thật, màu xanh đậm, vỏ sáng bóng sạch sẽ, tôi nhìn cũng muốn ăn, ngày mai nhà ăn cũng bán hột vịt muối, nếu cậu muốn ăn thì ngày mai lại qua đây ăn."
Chu Việt: "........."
Vỏ hột vịt muối được Lục Trạch bóc ra, cậu cầm đũa muốn kẹp lấy một ít lòng trắng của hột vịt muối ra, dịch vàng chảy ra, vàng tươi, Lục Trạch cũng không vội ăn, cậu ngậm lấy lòng trắng trứng vị rồi húp một ngụm cháo.

quan-com-nho-cua-nu-phu-co-xuyen-kim-22-0.jpg


Trước ăn hột vịt muối, Lục Trạch thích ăn lòng đỏ hơn, lòng trắng có hơi mặn phải ăn với cháo mới vừa, nhưng Lục Trạch ăn lòng trắng này rất vừa ăn, còn có vị tươi ngon chứ vị không mặn như những quả trứng cậu từng ăn, ăn kèm với một thài cháo quả thực là ngon ngất ngây.

Ăn ngon!
Lòng trắng hột vịt muối còn có thể ăn ngon thế cơ à, đậm đà vừa ăn lại còn mềm nữa.

Lục Trạch lại gắp một đũa lòng đỏ trứng vịt, màu đậm hơn dịch trứng vừa chảy, màu vàng đậm rất thơm, Lục Trạch ăn một miếng, quả nhiên quanh đầu lưỡi đều là vị và mùi hương của trứng muối.

Lục Trạch: "Chú ơi, cho cháu thêm một bát cháo!"
Lục Trạch buổi sáng thường chỉ ăn một bát cháo lại ăn thêm một bát nữa, cậu lại lấy một quả hột vịt muối tiếp tục ăn sáng, vẻ mặt đầy hưởng thụ làm Chu Việt nhìn bữa sáng của mình không muốn ăn nữa.

Chu Việt và Lục Trạch ở chung mấy ngày này, mỗi lần Lục Trạch ăn đồ chị cậu làm đều dáng vẻ hưởng thụ như vậy, khác biệt duy nhất là trứng vịt muối không có mùi thơm nồng như những mốn trước kia, nhưng cho dù vậy thì Chu Việt nhìn Lục Trạch bóc hột vịt muối, lòng đỏ bên trong lộ ra cũng làm người ta điên cuồng thèm thuồng.

Chu Việt: "Buổi tối tôi hẹn đạo diễn Tôn Duy cùng nhau ăn cơm, cũng không biết đạo diễn thích ăn gì."
Mấy người ngồi cùng bàn với Chu Việt lộ ra vẻ mặt hâm mộ, tôi một câu anh một câu khen Chu Việt hết lời, tâm trạng Chu Việt trở nên thoải mái.

Chị Lục Trạch biết nấu cơm thì như thế nào.

Chị Lục Trạch có quen biết Tôn Duy không? Lục Trạch có quen biết Tôn Duy không? Cậu ta hơn hẳn, chị cậu ta quen Tôn Duy, còn có thể giúp cậu ta hẹn Tôn Duy ăn cơm.

Tôn Duy tới nhà ăn Giải trí Mộng Hòa, chú ấy muốn lại đây xem mấy cậu thực tập sinh của công ty tham gia chương trình xem thế nào, vừa tới thì nghe nơi này có nhà ăn, vừa lúc chú ấy cũng chưa ăn sáng liền muốn nếm thử nên lại đây.

Gọi cơm xong, Tôn Duy tìm cái bàn ngồi xuống, ngồi cùng chú ấy còn có một quản lý cấp cao của Giải trí Mộng Hòa, toàn bộ quãng đường đều cười nịnh nọt chú ấy.

Chu Việt và mấy người ngồi cùng bàn thấy Tôn Duy liền kêu Chu Việt mau đi chào hỏi, Chu Việt có chút xấu hổ, cậu ta còn chwua chính thức gặp mặt Tôn Duy, Chu Việt không có cách đánh trống lảng bởi vì vừa nãy cậu ta mới khoe khoang hẹn được Tôn Duy đi ăn cơm nên đành đứng dậy nghĩ trong đầu xem nên chào hỏi kiểu gì rồi mới đi qua.

Ánh mắt Tôn Duy bị Lục Trạch hấp dẫn, lần đầu tiên là chsu ấy bị khuôn mặt lạnh lẽo đẹp trai của Lục Trạch hấp dẫn, sau đó là hột vịt muối trong tay Lục Trạch, hắn chú ấy hối hận sao lúc nãy gọi cơm lại không gọi hột vịt muối.

Khi Chu Việt đến được bên cạnh Tôn Duy, Tôn Duy đã đứng lên chủ động bắt chuyện với Lục Trạch bên cạnh, cười: "Hột vịt muối của cậu mau ở đâu thế?"
Lục Trạch trả lời: "Chị tôi làm." Dừng một chút lại nói: "Nếu chú muốn ăn có thể đến quán chị tôi ăn, tên là Mỹ thực trong trí nhớ."
Vì chưa đến Mỹ thực trong trí nhớ bao giờ nên Lục Trạch căn bản không biết quán buôn bán rất tốt, ăn cơm phải xếp hàng nên cho rằng hột vịt muối ở Mỹ thực trong trí nhớ sẽ bán.

Tôn Duy cầm tay Lục Trạch, ánh mắt kích động, chú ấy không ngờ mình chỉ đến Giải Trí Mộng Hòa ăn một bữa cơm lại gặp được em trai Lục Trĩ, mấy ngày hôm trước Lục Trĩ vì cảm ơn chú lần trước đã ra tay giúp đỡ nên đã miễn xếp hàng hôm đó cho chú và cho chú một túi thịt lợn khô tẩm mật ong, ôi cái hương vị ấy, chsu không nỡ ăn nhưng lại nhịn không được, kết quả là một đã ăn hết sạch trong vòng một tiếng.

Tôn Duy: "Là em trai bà chủ nhỏ à, cậu là nghệ sĩ kí hợp đồng với Giải Trí Mộng Hòa hay còn là thực tập sinh, nếu là thực tập sinh thì có muốn tham gia 《 Giấc mộng thành đoàn 》không, chính cuộc thi Tuyển chọn nhóm nhạc nam ấy, tôi là đạo diễn 《 Giấc mộng thành đoàn 》."

Sau vài phút, Tôn Duy vừa nhìn chằm chằm hột vịt muối của Lục Trạch vừa chào hàng 《 Giấc mộng thành đoàn 》, Chu Việt ở bên cạnh muốn cùng Tôn Duy chào hỏi sắc mặt cực kỳ khó coi, mấy người ngồi cùng bàn với Chu Việt cũng đều xấu hổ, Chu Việt cho dù có da mặt dày cũng ngại không dám chào hỏi, vội vàng rời khỏi nhà ăn.

Lục Trạch muốn ăn cơm, nếu không ăn thì cháo lạnh mất, Tôn Duy còn đang nhìn chằm chằm hột vịt muối trong tay Lục Trạch thao thao bất tuyệt về 《 Giấc mộng thành đoàn 》.

Lục Trạch lấy ra một quả trứng vịt muối đưa cho Tôn Duy: "Đạo diễn Tôn, chsu có muốn nếm thử không, sáng sớm nay chị cháu mới đưa đến."
Tôn Duy vội vàng cầm hột vịt muối trong tay Lục Trạch: "Sao lại không biết xấu hổ như thế chứ, ha ha ha ha, chúng ta nhanh ăn cơm đi, nhanh ăn cơm đi, nếu cơm lạnh mất."
Tôn Duy ăn cùng lúc cả lòng đỏ và lòng trắng, hai loại hương vị hòa vào nhau, vừa ngon vừa mềm, lòng đỏ trứng vị là chú ấy thích nhất, quả thật là ăn không đủ, ngoài việc ăn không đủ, ăn xong một bữa cơm này cũng rất mỹ mãn.

Trước khi về, Tôn Duy biết được Lục Trĩ vốn sẽ tham gia 《《 Giấc mộng thành đoàn 》, cả khuôn mặt chú ấy tươi roi rói, xin Wechat Lục Trạch và dố điện thoại, đồng thời đặc biệt buồn bã mà nói: "Lần này cuộc thi của chúng ta tổ chức khá lâu, trước khi cháu tham gia có muốn đến Mỹ thwujc trong trí nhớ, í lộn, muốn đến gặp chị cháu, nhưng quán chị cháu buôn bán cũng bận, hay là chờ đến tôi chị cháu bán xong lại đến." Chú ấy nói chuyện rất yển chuyển: "Đúng lúc chú cũng định đến, chúng ta cùng nhau đi nhá, vừa vặn chú cũng có thể nói với cháu vào chuyện về 《 Giấc mộng thành đoàn 》."
Tôn Duy thật sự là quá nhiệt tình, Lục Trạch cau mày muốn từ chối, kết quả Tôn Duy trực tiếp quyết định, còn hẹn Lục Trạch thoài gian đến Mỹ thực trong trí nhớ, liền chạy.

Ha ha ha ha ha, em trai bà chủ nhỏ, là em trai bà chủ nhỏ đấy, chú ấy và em trai bà chủ nhỏ đến Mỹ thực trong trí nhớ, có phải em trai bà chủ nhỏ ăn gì chú cũng được ăn theo không.

Một viên quản lý cấp cao của Giải trí Mộng Hòa nhìn thấy Tôn Duy, sau đó lại thấy sau chú ấy cầm điện thoại đi vào: "Ông trần, ha ha ha ha ha ha, tôi là bạn bè với Lục Trạch."
Trần Tuấn Lực đang xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ: "Lục Trạch là ai?"
Tôn Duy: "Lục Trạch là em trai bà chủ nhỏ đó!"
**** 01/10/2021 – NTP_1512****.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 23: Chương 23


Trần Tuấn Lực hận không thể làm mentor của 《 Giấc mộng thành đoàn 》, sao lúc trước chú lại bị mỡ che mắt àm từ chối chường trình này chứ, bỏ lỡ em trai Lục Trĩ mất rồi, vì thế Trần Tuấn Lực cực kỳ hối hận quyết định giữa trưa phải ăn ba bát mì chua cay mới đượ cvề.

"Tôi muốn ba bát mì chua cay."
"Xin lỗi chú, mì chua cay chỉ còn một bát."
"........."
Mỹ thực trong trí nhớ lại là bận rộn một ngày, bữa trưa Lý Bành ăn ba quả hột vịt muối, cơm chiều cũng đóng gói một cái quả mới chạy trốn.

Phùng Thịnh đuổi theo phái sau: "Lý Bành, cậu đứng lại cho tôi, cậu đứng lại đó cho tôiiiiii!"
Ngu mới đúng lại, nghĩ đến hương vị và màu sắc của hột vịt muối, Lý Bành lại chạy nhanh hơn, đây là lần đầu tiên cậu ăn được hột vịt muối ngon đến thế, tí nữa về pahri ăn với bát cháo mới được.

Lục Trĩ múc nước lau, quầy thu ngân, việc bưng thức ăn cô không phải làm nữa cho nên sau khi cô bận ở phòng bếp xong chính là dính lấy cái quầy thu ngân.

Tôn Duy vui tươi hớn hở tiến vào, Lục Trĩ vừa muốn nói đồ đã bán hết quán đóng cửa liền thấy Lục Trạch đi theo Tôn Duy cùng tiến vào, cô giật mình sau đó nở nụ cười tươi.

Tôn Duy vội vàng tiến lên tự giới thiệu: "Bà chủ nhỏ, chú là đạo diễn《 Giấc mộng thành đoàn 》, đầu tiên chương trình định là quay khép kín nhưng buổi chiều mở cuộc họp đã quyết định lại chương trình này sẽ có thêm phần người thân đến thăm, mỗi tuần có thể cho một người thân hoặc bạn bè của thuyển thủ đến thăm một lần, bà chủ nhỏ, ngay cả khi chương trình quay thì cô cũng có thể đưa đồ ăn cho Lục Trạch rồi."
Lục Trĩ vốn định dặn dò Lục Trạch chuyện ăn uống đầy đủ, sau khi nghe được Tôn Duy nói lập tức yên tâm: "Đúng lúc Lục Trạch lại đây, nếu chú không ngại thì ở lại ăn cơm cháu nấu luôn đi, một thời gian nữa cháu sẽ lên món mới, Cánh Gà Sốt Trứng Muối."

quan-com-nho-cua-nu-phu-co-xuyen-kim-23-0.jpg


Tôn Duy: "Thế thì làm phiền cô, ha ha ha ha." Dứt lời chú ấy liền trực tiếp xuống bàn ăn.

Trong quán không có cá, Lục Trĩ cởi tạp dề xuống định đi siêu thị, Lục Trạch đi theo Lục Trĩ, hai người rồi siêu thị, Lục Trạch đứng ở bên cạnh giúp Lục Trĩ đẩy xe, cùng nhau vai sát vai đi đến phía trước.

Lục Trĩ: "Có thể tham gia cuộc thi tuyển chọn thì mọi người chắc cũng đề có bản lĩnh, cũng chăm học khổ luyện, nếu em gặp được người giỏi hơn em, thì cũng không cần cạnh tranh để ý đâu, năm tháng còn dài, không cần vì cuộc thi mà làm khổ mình."
Lục Trạch cười bất đắc dĩ: "Chị, chị yên tâm đi."
Chu Mỹ Lệ cũng đang dạo siêu thị, chị nhìn thấy Lục Trĩ và Lục Trạch, sau khi Lục Trĩ giới thiệu Lục Trạch xong, Chu Mỹ Lệ cười ha ha, sau đó khen Lục Trĩ và Lục Trạch hết lời.

"Hai chị em đúng là đẹp thật, đẹp như minh tinh chị em trên TV ấy.

Cậu em trai em cũng ngoan quá nhỉ, thích nhé."
Hôm nay siêu thị giảm giá, người đến đây mua sắm khá nhiều, Lục Trĩ và Lục Trạch xếp hàng hồi lâu mới tính tiền đi về được.

Phòng bếp Mỹ thực trong trí nhớ, Lục Trĩ lấy lòng đỏ hột vịt muối còn dư lại ra, bởi vì cô ướp lòng đỏ hột vịt muối vừa mềm vừa mịn, chỉ dùng cái muỗng nhẹ nhàng ép vài cái, lòng đỏ trứng đã nhuyễn, Lục Trĩ đặt lòng đỏ trứng đã nhuyễn sang một bên rồi bắt đầu xử lý cánh gà.

Cánh gà rửa sạch sẽ sau đó khía hai mặt bên, đây là vì để cánh gà dễ ngấm được gia vị, rượu gia vị từ chai đựng thủy tinh được đổ xuống bát cánh gà, sau đó là nước tương, muối, đến khi Lục Trĩ cho hết các gia vị vào trong thì bỏ thêm vài lát gừng thái mỏng.

Lúc rảnh rỗi, Lục Trĩ đi nấu cơm, Phùng Thịnh muốn giúp Lục Trĩ nấu cơm nhưng cậu chàng nấu không được đế trình độ vừa ăn cứng mềm vừa phải như Lục Trĩ, nhưng cậu chàng sẽ giúp Lục Trĩ vo gạo sạch sẽ, Lục Trĩ chỉ cần đổ nước vào nấu là xong.

Cánh gà ướp xong, Lục Trĩ chờ đến khi dầu nóng thì cho cánh gà vào chảo dầu chiên, tiếng xèo xèo phát ra, nháy mắt trong không khí nổi lên mùi thơm đặc trưng của món chiên rán, Thịnh vẫn luôn ở trong phòng bếp giúp Lục Trĩ lộ ra vẻ mặt say mê.

Cánh gà mỗi mặt đều được chiên vàng xốp giòng xong thì vớt ra, Lục Trĩ lại một lần nữa đổi cái nồi cho lòng đỏ trứng đã dằm nhuyễn vào xào, chờ đến khi lòng đỏ nổi lên mùi thơm thì cho cánh gà vàng ruộm xốp giòn vào, hai loại mùi thơm hòa quyện vào nhau tạo thành một mùi thơm mới cực kỳ độc đáo.

Ngoài món cánh gà sosost trứng muối, Lục Trĩ lại làm Rau Diếp Luộc và Xương Sườn Xào Dứa, sau khi cô đặt cá món và cơm lên mâm, Phùng Thịnh bưng đi ra ngoài.

Huhuhu, đây là xương sườn xào dứa chú vẫn luôn muốn ăn mà không được, còn có còn có rau diếp luộc chsu thích nhất của quán, còn có một đĩa.......!này là cánh gà sao lại có vị trứng muối!
Lục Trĩ: "Đây là cánh gà sốt trứng muối."
Tôn Duy gấp không chờ nổi gắp một miếng cánh gà, sau khi cắn xuống, đầu lưỡi chú bị mùi hương lòng đỏ trứng muối chiếm cứ, lòng đỏ trứng muối sau khi được nấu lên càng dậy mùi hơn là lòng đỏ trứng muối bình thường, cắn tiếp nữa là thịt gà bên ngoài giòn rụm bên trong mềm ngọt.

Ăn ngon, ăn quá ngon!
Trước khi Lục Trĩ ở xào cánh gà đã chiên qua một lần, nhưng một chút cũng không ảnh hưởng đến chất lượng thịt, không làm thịt cánh gà bị dai đi, quả thực là khiến người ta không nỡ nuốt xuống.

Lục Trạch cũng bị mùi thơm của lòng đỏ trứng muối và cánh gà hòa quyện vào nhau hấp dẫn, đôi mắt cậu sáng lấp lánh, Lục Trĩ nhìn cậu từ tốn cẩn thận ăn cánh gà sốt trứng muối thì trong lòng mềm mại, muốn xoa đầu cậu.

Nghĩ như vậy, Lục Trĩ liền vươn tay xoa nhẹ một cái.

Sắp cơm nước xong, Tôn Duy và Phùng Thịnh đồng thời lấy di động ra chụp ảnh cánh gà còn dư trong đĩa, hai người động tác nhất trí gửi ảnh đi.

Phùng Thịnh là gửi cho Lý Bành đã ôm trứng vịt muối chạy trốn.

Tôn Duy là gửi cho Trần Tuấn Lực – người trước đây đã gửi ảnh thịt lợn khô tẩm mật ong và nước mật ong cho chú ấy, ha ha ha ha ha, báo thù, báo thù.

Lý Bành đang nấu cháo, cậu cắt hột vịt muối thành hai nửa, đang vui vẻ chuẩn bị ăn tối thì nhận được ảnh Phùng Thịnh chụp cánh gà sốt trứng muối, cậu cảm thấy con tim mình tan vỡ rồi.

"A a a a a a ——!"
"Không phải buổi tối Mỹ thực trong trí nhớ không bao cơm à, vì sao lại có món cánh gà sốt trứng muối bà chủ làm thế kia."
"Tôi còn chưa được ăn!"
Giờ phút này Trần Tuấn Lực đang ở vì mục đích kết bạn với Lục Trạch mà điên cuồng soạn nhạc, hừ kết bạn với em bà chủ chứ gì, chú đây cũng có thể!
Nhưng chú cũng muốn ăn lắm.

Đến cả hột vịt muối bà chủ muối chsu cũng chưa ăn qua, vậy thì cái cánh gà sốt trứng muối này ngon đế nhường nào ta, rất rất muốn ăn, sự đau lòng hóa thành động lực thúc đẩy Trần Tuấn Lực linh cảm dồi dào viết nhạc như hồi chú còn thanh niên.

Lục Trạch ở Mỹ thực trong trí nhớ cơm nước xong thì hai người lại ở trong quán nói thật lâu, hơn nữa Tôn Duy cực kỳ hèn mọn thuyết phục Lục Trĩ đi đưa đồ ăn cho Lục Trạch cho nên nghiêm túc giới thiệu cho hai chị em địa chỉ và thời gian có thể đén thăm của cuộc thi, cuối cùng còn tặng cho Lục Trĩ vé mỗi lần công chiếu, sau khi Lục Trạch và Tông Duy về thì trời cũng đã tối đen rồi.

Lục Trĩ đi đến dưới tiểu khu thì nhìn thấy hàng xóm Chu Thành An đang đứng nhìn người ta chơi cờ, anh không nói lời nào, nhìn thấy Lục Trĩ thì đi qua: "Đèn hành lang cháy rồi, chắc phải đợi mai mới có người đến thay, cùng nhau đi lên đi."
Lục Trĩ: "Anh chưa ăn cơm hả?" Nghe được Chu Thành An ừ một tiếng, cô tiếp tục: "Vừa lúc trong quán muốn lên món mới Cánh Gà Sốt Trứng Muối.

Nhà tôi còn vài quả hột vịt muối, tí tôi nấu mang sang cho anh nhé."
Bóng hai người bị đèn đường chiếu vào tạo thành một cái bóng rất dài, hai người cùng nhau đi vào hành lang.

Về đến nhà, Lục Trĩ liền bắt đầu làm cánh gà sốt trứng muối, làm xong đưa cho hàng xóm Chu Thành An, lúc này mới về nhà ngồi trên sô pha vừa xem TV vừa ăn dưa hấu, nhà bên, Chu Thành An còn đang cắ đầu cắm cổ ăn cánh gà sốt trứng muối.

Mỗi khi cắn một miếng, mùi hương phong phú nhảy múa trên đầu lưỡi, đặc biệt là bên ngoài lòng đỏ trứng bên ngoài lớp cánh gà, thơm vô cùng,
Khi Lục Trĩ cho ra món mới là lúc cô đã ướp hoàn thành mẻ trứng vịt mới nhất, nhóm chat Mỹ thực trong trí nhớ đã thông báo, thực đơn trong quán cũng được cập nhật.

Sáng sớm, Lục Trĩ còn chưa đến quán thì bên ngoài Mỹ thực trong trí nhớ đã có một hàng dài người.

Lý Niệm đã sớm sai tài xế lái xe đến đậu xe bên ngoài quán, kết quả cô ta nhìn thấy đã có ít nhất sáu, bảy chục người đang xếp hàng, những người này đa số là cư dân quanh đây, bọn họ ở gần cho nên xếp hàng rất tiện.

Lý Niệm hỏi tài xế: "Có biết hay lần này báo bao nhiêu phần Cánh Gà Sốt Trứng Muối không?"
Tài xế: "Không biết, sau khi quán mở cửa mới biết được."
Trần Triển không cho phép Lý Niệm lại đến Mỹ thực trong trí nhớ, Lý Niệm không muốn khắc khẩu với chồng nên nhịn mấy ngày, kết quả cô ta thật sự ăn không vô cơm nhà làm, Trần Triển đã thuê một đầu bếp cho cô ta, đầu bếp này làm cơm cũng ăn rất ngon, nhưng Lý Niệm chỉ thích ăn cơm Lục Trĩ làm, sau đó cô ta vuốt bụng nghỉ ra lý do, chỉ cần bảo con trai muốn ăn là được, lúc này mới mỗi ngày tiếp tục lặng lẽ sai tài xế đến xếp hàng, mấy ngày có thể ăn được đồ Lục Trĩ làm một lần.

Vốn Lý Niệm định buổi chiều đến, nhưng tài xế của Lý Niệm nghe nói Mỹ thực kỷ trong trí nhớ đẩy ra món mới Cánh Gà Sốt Trứng Muối, Lý Niệm ngày hôm qua bắt đầu nghĩ đến đồ ăn của Mỹ thực trong trí nhớ đã kích động, sau lại nghĩ đến không biết mình có ăn được không cho nên buổi sáng liền tới, nếu buổi sáng ăn không được thì buổi chiều cô ta tiếp tục sai tài xế xếp hàng, còn có thêm một cơ hội.

Đến khi tài xế của Lý Niệm định xuống xe, cách đó không xa có một chiếc xe Lý Niệm đặc biệt quen chạy đến, người xuống xe cũng là tài xế Lý Niệm cực kỳ quen thuộc, là tài xế của chồng cô ta Trần Triển, sau đó tài xế của Lý Niệm và tài xế của Trần Triển gặp mặt nhau, di cũng ngơ ngác.

Lý Niệm xuống xe đi qua, kéo cửa xe liền thấy được anh chồng đang xấu hổ bên trong.

"Anh......."
"Em......."
Lý Niệm tực giận chỉ vào Trần Triển, từ trước đến nay Lý Niệm tính tình rất tốt chưa bao giờ cãi nhau với Trần Triển, giọng cô ta cao lên vài phần: "Không phải anh không cho em đến đây ăn cơm à, kết quả anh lại tới đây xếp hàng!"
**** 02/10/2021 – NTP_1512 ****.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 24: Chương 24


Trần Triển xấu hổ, từ lần trước ăn được bánh ú nhân thịt của Mỹ thực trong trí nhớ, anh ta cố ý tới quán mua đồ ăn về thửu một lần, ai biết được sau khi ăn qua thì mê mẩn, cuối cùng anh ta cũng có thể hiểu đượcj tâm trạng của Lý Niệm, chỉ là vẫn luôn còn không tìm được cơ hội để xuống nước nói chuyện này với Lý Niệm.

Lúc này Trần Triển chỉ cảm thấy mặt mình nóng rát.

Dưới ánh mắt Lý Niệm, Trần Triển một lúc sau mới nhớ tới, nói: "Lý Niệm, không phải hôm qua em nói với anh bảo đồ ăn Mỹ thực trong trí nhớ cũng bình thường, không ăn cũng chả sao à, còn nbảo anh tìm được đầu bếp em rất ưng ý, con trai chúng ta cũng rất thích."
Lý Niệm: "Em.......!còn không phải tại anh không cho em đến Mỹ thực trong trí nhớ à, em vì nghĩ cho anh.

Đừng nói nữa, Trần Triển, anh câm miệng đi."
Hai người lựa chọn về xe của mình, tài xế đi xếp hàng, kết quả Mỹ thực trong trí nhớ chỉ cần lên món mới thì người đến xếp hàng càng đông, chẳng mấy chốc tài xế của Lý Niệm và Trần Triển quay lại, chẳng ai mua được cánh gà.

Đến khi bọn họ về tới nhà, Lý Niệm càng nghĩ càng giận, cầm ôm gối đánh Trần Triển vài cái, cuối cùng Trần Triển liên tục nhận sai, thật sự là đồ ăn của Mỹ thực trong trí nhớ ăn quá ngon, nếu không anh ta cũng sẽ không lặng lẽ đến đó sai tài xế đi xếp hàng.

Trần Triển: "Em đừng tức giận, đừng tức giận, anh có cách giúp em lần sau không cần xếp hàng nữa."
Lý Niệm: "Anh nằm mơ giữa ban ngày à."
Trần Triển ngồi xuống bên cạnh Lý Niệm: "Lần trước Mỹ thực trong trí nhớ làm bánh ú nhân thịt là vì Lục Trĩ làm cho Lục Trạch ăn, sau đó thực khách đều muốn ăn nên mới bán, anh còn nghe nói, Lục Trĩ còn làm cho em trai xương sườn xào dứa và thịt lợn khô tẩm mật ong."
Lý Niệm còn chưa ăn cơm: "........"
"Rốt cuộc ý anh là gì!"
"Anh muốn nói, nếu chúng ta vẫn là em dâu em chồng Lục Trĩ thì cô ta sẽ cho chúng ta muốn gì ăn đó, chúng ta còn không cần xếp hàng, thích ăn lsuc nào cũng được."
Trần Triển chán ghét Lục Trĩ, anh ta cảm thấy anh trai mình có thể xứng đôi với người tốt hơn, nhưng bây giờ Lục Trĩ kahsc xưa rồi, Lục Trĩ ưu tú hơn trước kia, làm đồ ăn ngon, mọi người vì miếng ăn Lục Trĩ làm mà đến Mỹ thực trong trí nhớ xếp hàng, sau này nhất định quán này sẽ thành công, cho nên nếu để Lục Trĩ tiếp tục làm chị dâu mình thì Trần Triển cảm thấy có thể miễn cưỡng chấp nhận.

Ý của Trần Triển làm Lý Niệm xao động: "Anh định làm thế nào?"
Trần Triển: "Khuyên cô ta, đối xử tốt với cô ta!"
Lý Niệm cảm thấy Trần Triển quá mức tự tin, Lục Trĩ là quyết tâm muốn ly hôn, lần trước cô ta đến Mỹ thực trong trí nhớ, Lục Trĩ đã xem cô ta thành người xa lạ để đối xử rồi, kahsc xa trước đây lúc nào cũng niềm nở tươi cười đón chào cô ta, cô ta bắt đầu nghiêm túc nghĩ nên bắt chuyện với cô thế nào.

Lục Trĩ không biết ý của hai người kia, cô còn đang bận rộn buôn bán ở Mỹ thực trong trí nhớ đây này.

Hà Giản lần trước tới đã được ăn mì chua cay của Mỹ thực trong trí nhớ, cô nàng vốn muốn đến ăn lại, đáng tiếc là công việc bận quá nên chưa đến ăn thêm được lần nào nữa, tới giữa trưa cơm, cô nàng đến Mỹ thực trong trí nhớ thì thấy chỉ có bà chủ và hai nhân viên đang ăn trưa.

Cô nàng cực kỳ nhớ thương mì chau cay của quán, trong lòng đinh ninh cửa hàng này này phải buôn bán rất tốt, không ngờ tới cửa hàng này buôn bán quạnh quẽ như vậy.

Lý Bành ngẩng đầu: "Xin lỗi chị, đồ ăn trong quán bán hết rồi."
Chóp mũi Hà Giản ngửi được mùi thơm, cô nàng cảm thấy mùi hương này rất độc đáo cũng làm người ta mê muội, hình nhưu có mùi lòng đỏ trứng muối, lại có mùi cánh gà chiên, cô nàng dò hỏi mới biết được đây là mùi của cánh gà sốt trứng muối, lúc này mới ra khỏi quán.

Quán cơm bên cạnh Mỹ thực trong trí nhớ buôn bán rất tốt, nhân viên và chủ quán giờ này đều còn bận rộn, nghĩ đến bà chủ và nhân viên Mỹ thực trong trí nhớ đang ăn cơm trưa, Hà Giản cảm thấy chính phải làm chút gì đó chứ quán ăn ngon như này mà giờ cá chủ cả tớ đã ăn trưa thì thật uổng.

Lý Bành nói bán hết, cô nàng chỉ cho là trong quán không có nguyên liệu chứ giờ này làm sao mà bán hết được.

Về tới công ty, mọi người đều đã ăn xong cơm trưa, Hà Giản chạy đi chạy lại một chuyến còn chưa ăn, đang cầm một cái bánh mì cắn mấy cái.

"Quản đốc Hà, cô không ăn cơm trưa à?"
"Không ăn, nhưng tôi phát hiện được một một quán cơm bảo tàng, hay là buổi tối chúng ta cùng đi ăn đi?"

"Ok, buổi tối chúng ta cùng đi ăn."
Hà Giản đều đang nói với người trong công ty mì chau cay của Mxy thực trong trí nhớ ngon đến nhường nào, bây giờ trong quá ncofn có món mới cánh gà sốt trứng muối, lại nói đến lý do quán này mới mở nên rất vắng vẻ, đến cả nguyên liệu nấu ăn cũng nói qua một lần, thế mà cũng làm cả đám người hứng thú, lần này hẹn đến sáu, bảy người chiều nay đến ăn.

Vừa tan làm, Hà Giản dắt mấy người ở công ty xuất phát đến Mỹ thực trong trí nhớ, kết quả vừa đến, bọn họ liền thấy bên ngoài xếp một hàng dài, mấy người đồng nghiệp choáng váng.

Đây là quán cơm mới khai trương vắng vẻ?
Đây là quán cơm cần bọn họ đến ủng hộ?
Hà Giản rốt cuộc biết vì sao giữa trưa tới quán mà nhân viên bảo đã bán hết, không phải bởi vì nguyên liệu nấu ăn của bọn họ thiếu mà là bởi vì bọn họ thực sự bán hết.

Hà Giản bắt đầu cùng đồng nghiệp xếp hàng.

Không chỉ có Hà Giản cảm thán việc buôn bán của Mxy thực trong trí nhớ tốt mà ngay cả một ít thực khách quen cũng cảm thán bảo hiện tại muốn ăn cơm ở Mỹ thực trong trí nhớ quả không phải chuyện đơn giản
Cuối cùng cũng tới nhsom người Hà Giản, mấy người tiến vào quán xem thực đơn, bắt đầu thảo luận muốn ăn cái gì.

"Mì chua cay đi, ăn mì chua cay, Hà Giản không phải nói cửmfi chau cay quán này ăn ngon lắm à."
"Tôi thấy cũng được."
"Còn muốn ăn món khác không?"
"Ta cảm thấy món khác của bọn họ cũng ăn rất ngon, nếu không chúng ta gọi hết đi, dù sao món cũng không nhiều."
Lý Bành đang bận bưng bê món ăn cho bàn khác, bưng xong mới quay lại nói: "Trong qiasn chỉ có Cánh Gà Sốt Trứng Muối."

Hả, hóa ra quán này không được gị theo ý mình mà là ăn theo những món gì còn lại là.

Sau khi cánh gà sốt trứng muối được bưng lên, Hà Giản có chút thất vọng, cô nàng nhìn mì chua cay trên bàn những người khác, trong lòng càng thêm khát vọng mì chua cay, cô nàng chậm rãi cầm đũa gắp cánh gà lên, ánh mắt đồng nghiệp Hà Giản đều sáng lên, một đĩa mười cái cánh gà, bọn họ gọi hai đĩa, hai mươi cái cánh gà, nếu không phải Hà Giản cuối cùng cũng phản ứng che đĩa lại thì có khả năng đã bị bọn họ cướp rồi.

"Đừng có cướp với tôi, lần sau mấy người đến mà xếp hàng, cuối tuần tôi phải tăng ca không thể tới xếp hàng!"
"Quả nhiên quán cơm bảo tàng, đồ ăn cũng bảo tàng!"
"Thật sự ăn quá ngon luôn!"
Hà Giản vội nếm thử, vị trứng muối bên ngoài đén giòn rụm rồi tươi mềm của thịt bên trong, sau khi nuốt xuống, vị lòng đỏ trứng muối dường như tan chảy ngay đầu lưỡi, cô nàng ăn xong một miếng vội cắn miếng thứ hai, sau đó miéng thứ ba, khi định gắp miếng cánh gà khác, đĩa đã trống trơn, các đồng nghiệp đều mắt mắt trông mong nhìn cô nàng.

Tâm trạng buồn bã không được ăn mì chua cay biến mất, bây giờ Hà Giản chỉ muốn được ăn tiếp cánh gà sốt trứng muối: "Cho thêm một phần, à không hai phần cánh gà sốt trứng muối nữa!"
Lý Bành: "Xin lỗi chị, bán hết rồi."
Hà Giản: "........"
Buổi tối bán xong Lục Trĩ không về mà ngồi ở quầy thu ngân gảy bàn tính, cô kinh ngạc phát hiện hôm nay thuần lợi nhuận hơn 2000, chuyện này có cả công của Phùng Thịnh, Phùng Thịnh đến làm giúp tốc độ lên món của Lục Trĩ cũng nhanh hơn.

Nhân viên cửa hành nội thất tìm đến trước cửa Mỹ thực trong trí nhớ: "Có phải đây là bàn ghế Mxy thực trong trí nhớ đặt không?".

ngôn tình tổng tài
Lục Trĩ đứng lên: "ĐÚng rồi."
Mấy ngày hôm trước, Phùng Thịnh tìm người đến khảo sát quán, họ bảo đặt mười bộ bàn ghế không thành vấn đề, Lục Trĩ kiếm cũng được nhiều nên dứt khoát mau mới lại bàn ghế, màu gỗ sáng, mặt bàn mặt ghế còn được đánh bóng sáng loáng.

Sau khi nhân viên cửa hàng nội thất giúp cô dọn bàn ghế cũ đi, Lục Trĩ lại nhìn một lượt bàn ghế mới, lúc này mới thanh toán.

Bàn ghế màu sắc nháy mắt làm quán ăn nhìn cũng sáng sủa tươi tắn hơn, bàn ghế mới phải lau chùi một lần, Lục Trĩ lau xong bàn ghế mới lại lau quét cả quán một lần, cuối cùng bưng nước ra ngoài lau cửa kính.

Trần Triển mặc âu phục giày da đứng ở xa xa, anh ta hít sâu sau đó nhanh chóng tiến đén, anh ta nở một nụ cười với Lục Trĩ mà anh ta xem là thân thiện: "Chị dâu, để tôi giúp chị."
Vài vị thwujc khách quen đi ngang qua vội chạy đến chen chúc với Trần Triển, Trần Triển tí nữa thì đứng không vững, đến khi anh ta ổn định lại ngẩn đầu lên thì đã thấy Lục Trĩ bị cả đống người vây quanh.

"Bà chủ nhỏ, mấy chuyện này để tôi."
"Bà chủ nhỏ, lần sau cô định làm món mới gì thế."
"Để tôi để tôi, sức tôi lớn lắm."
"........"
Trần Triển đợi sau khi cửa cuốn của quán hạ xuống mới nói với Lục Trĩ: "Chị dâu, sao chị mwor quán cơm àm không nói một tiếng để lsuc khai trương tôi đến chúc mừng, còn nữa, sao gần đây không thấy chị về nhà thế, trong nhà nhắc chị mãi đấy."
Lục Trĩ lạnh nhạt nói: "Trần Triển, nếu cậu liên lạc được với anh trai cậu thì nhờ cậu chuyển lời với anh cậu dùm, bảo nhanh đến Cục Dân Chính xử lý thủ tục ly hôn với tôi với, cậu cũng không cần phải kêu tôi là chị dâu đâu."
Buổi tối, Trần Triển trằn trọc khó ngủ thở dài, Lý Niệm bên cạnh anh ta lăn qua lộn lại, nghe Trần Triển thở dài cũng thở dài theo.

Hai người đồng thời lên tiếng.

"Em nói xem sao Lục Trĩ lại khác trước thế nhỉ."
"Chồng ơi, em muốn ăn Cánh Gà Sốt Trứng Muối, con trai cũng muốn ăn Hàm Cánh Gà Sốt Trứng Muối, nếu không anh đi cầu xin Lục Trĩ đi."
Trần Triển xuống tầng, vừa rửa trái cây vừa kêu đầu bếp làm Cánh Gà Sốt Trứng Muối, thậm chí anh ta còn cầm không ít đồ ăn vặt, kết quả hai vợ chồng ăn chả khẩu vị gì cả.

Đúng lúc này, Trần Triển nghe Lý Niệm đang vừa ăn bánh mì vừa nói: "Cánh Gà Sốt Trứng Muối, Cánh Gà Sốt Trứng Muối, đây là Cánh Gà Sốt Trứng Muối Lục Trĩ làm."
Trần Triển giật giật khóe miệng: "Đừng nói nữa, ngày mai anh nhất định sẽ đẻ em ăn được Cánh Gà Sốt Trứng Muối, ngày mai là cuối tuần, anh đi đón em trai đến mang theo cùng đi Mỹ thực trong trí nhớ, Lục Trĩ rất kiên nhẫn dịu dàng với thằng bé, nếu thằng bé muốn ăn Lục Trĩ nhất định sẽ cho nó ăn, sau đó chúng ta......"
Lý Niệm: "Chồng ơi, ý tưởng này đáng tin cậy không thế." Cô ta tiếp tục: "Đây là Cánh Gà Sốt Trứng Muối."
Lý Niệm cắn một miếng to bánh mì, sau đó buồn bã: "Anh nói xem Cánh Gà Sốt Trứng Muối Lục Trĩ làm có hương vị thế nào?"
**** 02/10/2021 – NTP_1512 ****.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 25: Chương 25


Trần Trình là đứa con về già mới có của vợ chồng ông Trần, hai ông bà cực kỳ chiều chuộng thằng nhóc, ở nhà nghịch như quỷ.

Sáng sớm hôm nay, Trần Triển về nhà, thấy Trần Trình đang ngồi trong phòng khách chơi trò chơi, thằng nhóc phất tay, nhóm người giúp việc bên cạnh phối hợp ngã xuống.

Nhìn thấy Trần Triển, Trần Trình làm động tác: "Anh hai, mau bay ra đây!"
Trần Triển: "Không bay không bay."
Trần Trình trực tiếp khóc khóc hu hu, Trần Triển đành vội vàng phối hợp với Trần Trình, lúc này Trần Trình mới nín khóc, cực kỳ đắc ý.

Dfu sao thì con nít cũng dễ dỗ, Trần Triển ôm Trần Trình ngồi lên đùi, nhẹ nhàng nói: "Anh nói này, chị dâu em mở quán cơm nhỏ, chơi vui lắm, đđồ ăn cũng ngon, ngon hơn tất cả các món em từng ăn nhiều, em có muốn đến chỗ chị dâu chơi không?"
Trần Trình: "Được ạ, chúng ta đi thôi!"
Sáng sớm Mỹ thực trong trí nhớ vừa mở cửa đã đầy kín chỗ ngồi, trong quán cũng không nhận khách nữa, bởi vì quán thay bàn ghế mới nên khách quen lại đây ai cũng khen vài câu, còn vui vẻ trò chuyện bảo đến khi nào quán mới mở lớn hên, bây giờ bọn học hcir mong mỗi quán Lục Trĩ có thể to hơn một chút mà thôi.

Trần Trình chạy vào quán khiến cho không ít người chú ý, thằng nhóc tầm 6 tuổi, chạy vào liền chỉ vào một bàn khách bắt bọn họ đứng dậy, tiếng ồn ào bên ngoài khiến cho Lục Trĩ chú ý, cô lau tay đi từ trong bếp ra.

"Tránh ra tránh ra, đây là quán chị dâu tôi, mau nhường chỗ đây."
"Thằng nhóc con này, không biết lễ phép à."
Trần Trình nhìn thấy Lục Trĩ thì chạy tới chỉ vào một bàn, ngửa đầu nhìn Lục Trĩ, tuy giọng non nớt nhưng đầy vẻ ngạo mạn: "Mau đuổi bọn họ đi."
Lục Trĩ một tay nhấc cổ áo thằng nhóc lên, mỉm cười, không chút hoang mang, thậm chí giọng còn có chút dịu dàng: "Xin lỗi mọi người, quấy rầy mọi người dùng cơm rồi, con nít không hiểu chuyện, hôm nay bàn của mị người không lấy tiền."

Hai cẳng chân béo núc ních của Trần Trình vung vẩy đá loạn xạ, đôi mắt mở to tròn tròn: "Thả ra, chị thả ra, a a a a a, anh hai, mau tới đây cứu em."
Lục Trĩ bịt miệng Trần Trình đi vào sau bếp, giờ thì côc cũng đoán được thằng nhsoc này là ai, trong phòng bếp còn có chuyện phải làm, Lục Trĩ muốn tốc chiến tốc thắng, nhưng giọng của thằng nhóc Trần Trình cái này quá lớn, làm ảnh hưởng thực khách ăn cơm, lại còn làm người ta hóng chuyện nữa.

Lục Trĩ cong lưng: "Bọn họ ăn cũng không ngon, em yên lặng chút đi, tí nữa có đồ ăn ngon."
Trần Triển tiến vào: "Xin lỗi chị dâu, là thằng nhóc Trần Trình một hai phải tìm chị, nói là muốn tìm chị chơi nên tôi mới mang nó đến đây, có phải làm phiền chị rồi không?"
Lục Trĩ: "Không phiền, cậu đi ra bên ngoài chờ tôi một lát, đợi tôi làm xong là đến giờ ăn trưa."
Phùng Thịnh bên cạnh đang yên lặng làm việc rùng mình một cái, nở một nụ cười đồng tình với Trần Triển đang cười ngây ngôn, sau đó tiếp tục nhanh nhẹn rửa đồ ăn.

Trước khi xuyên qua, quán bọn họ cũng từng gặp trường hợp này, bà chủ Lục của bọn họ còn chưa từng nương tay đâu.

Trần Triển không quấy rầy Lục Trĩ làm việc nữa, ôm Trần Trình đi ra ngoài lên xe Lý Niệm ngồi, hớn hở nói với Lý Niệm chuyện vừa nãy, đồng thời cảm thán: "Quả nhiên chị dâu rất thích thằng út, tốt với thằng út nhất."
Anh ta bắt đầu suy nghĩ xem tí nữa Lục Trĩ sẽ nấu gì cho Trần Trình ăn, Lục Trĩ có thể cũng nấu cho mình giống thằng út không, nấu mấy món mà không có trong thực đơn, là mấy món chỉ làm cho riêng bọn họ, nhưng anh ta vẫn rất muốn ăn Cánh Gà Sốt Trứng Muối.

Trần Triển ngày hôm qua thông qua trợ lý đã được vào nhóm chat Mỹ thực trong trí nhớ, đọc tin nhắn trong nhóm, có không ít thực khách tới ăn cánh gà sốt trứng muối của Lục Trĩ đều đang khen món này hết nấc, thậm chí có không ít người đều muốn mua riêng hột vịt muối Lục Trĩ ướp, đáng tiếc là Lục Trĩ không bán.

Chu Thành An tới Mỹ thực trong trí nhớ, Lý Bành vẫn giống trước kia, nói ra câu nói "quán bán hết rồi", không biết câu này đã được cậu đã nói bao nhiêu lần rồi, kết quả là Chu Thành An đưa cái túi mình đang xách cho Lý Bành: "Đưa cho bà chủ cậu giúp tôi, đều đang còn tươi mới đánh lên."
Lý Bành: "Anh là?"
Chu Thành An: "Hàng xóm của cô ấy."
Lục Trĩ mwor túi ra, bên trong là tôm xanh tươi roi rói, nhất định là tôm Chu Thành An đưa lại đây đều là tôm ngon, cô bỏ tôm Chu Thành An đưa vào chậu, sai Phùng Thịnh rửa sạch rồi lại liền tiếp tục vội vàng nấu ăn.

Giữa trưa đến thời gian cơm nước của nhà nhà thì Mỹ thực trong trí nhớ đã bán hết, Phùng Thịnh dựa theo yêu cầu của Lục Trĩ kêu đám Trần Triển vào Mỹ thực trong trí nhớ.

Trần Triển tiến vào: "Chị dâu."
Lục Trĩ phe phẩy quạt tròn, trong quán mở điều hòa, thật ra Lục Trĩ không nóng, đây là thói quen, cô giương mắt nhìn trước mấy người trước mặt, xoay người vào phòng bếp.

Vốn bữa trưa hôm nay là Cánh Gà Sốt Trứng Muối, nhờ tôm Chu Thành An tặng nên bữa trưa liền đổi thành canh tôm viên.

Lục Trĩ bóc vỏ, lột chỉ tôm ra bỏ bào bát sứ, Phùng Thịnh cũng tiến vào hỗ trợ nên tốc độ nhanh hơn
Sau khi bóc vỏ, lấy chỉ tôm ra xong, Lục Trĩ đập vào bát một lòng trắng trứng gà, lòng trắng trứng chảy xuống tôm rồi trượt sang một bên, Lục Trĩ tiếp tục cho gia vị vào.

Sau đó Lục Trĩ dùng chiếc đũa đảo cho mỗi con tôm đều được bọc trong gia vị, làm xong lại cho thêm ít tinh bột vào tiếp tục đảo.

Nước trong nồi trên bếp sôi vang lên tiếng ùng ục, Lục Trĩ đeo bao tay nhào bát tôm sau đó cầm một nắm bóp một cái, nháy mắt giữa kẽ tay ngón cáu và ngón trỏ nổi lên một viên tôm tròn vo hồng nhạt, cô hớt lấy cho vào trong nồi nước, cứ thế làm đi làm lại cho đến khi hết tôm trong bát.

Sau khi tôm chín, Lý Bành được sai đi mua rong biển đã về, cậu cũng không biết Lục Trĩ sai cậu đi mau rong biển về nấu món gì, nhưng cậu biết Lục Trĩ sẽ làm món mới, bên ngoài trời nóng đến mức rời khỏi điều hòa là chảy mồ hôi nhưng cũng không hạ bớt tâm trạng vui sướng của cậu, khi chạy vào phòng bếp, nhìn đến thấy canh tôm viên, nước miếng ngay lập tực chảy ồ ạt.

Lý Bành: "Giữa trưa chúng ta ăn canh tôm viên ạ."

quan-com-nho-cua-nu-phu-co-xuyen-kim-25-0.jpg


Lý Bành nhìn trong nồi tôm viên trong lòng tiếc hùi hụi, tính bên ngoài còn thêm ba người nữa thì chắc mỗi người chỉ được một bát, cậu nghĩ tí nữa phải ăn chậm thôi mới được, một miếng một tí xíu thôi, một viên tôm phải chia thành ba miếng như vậy ăn mới đỡ thèm, cậu còn nghĩ phải cho thêm thật nhiều rau thơm vào bát nhìn cho nso nhiều.

Bên ngoài mấy người Trần Triển cũng nghe được Lý Bành nói.

"Chồng ơi, là canh tôm viên."
"Canh tôm viên được, Lục Trĩ làm cái gì cũng ngon."
"Ăn canh tôm viên, ăn canh tôm viên!"
Lục Trĩ cho rong biển vào canh tôm, cô và hai cậu nhân viên đều ăn ăn rau thơm, cho nên Lục Trĩ lại sai Phùng Thịnh cắt rau thơm cho vào nồi.

Lý Bành: "Bà chủ nhỏ, thêm nhiều rau thơm đi thêm nhiều rau thơm đi."
Bên ngoài Trần Triển hô: "Chị dâu, em không ăn rau thơm."
Khi dầu vè vàng kim được cho vào canh tôm, Lục Trĩ bảo món canh tôm viên đã hoàn thành.

Tổng cộng ba bát cơm ba bát canh tôm được Lục Trĩ tự mình bưng ra ngoài, cô đi đến bàn Trần Triển, đặt khay buông, thằng quỷ sứ Trần Trình còn la hét muốn ăn cánh gà sốt trứng muối các thứ nhưng ngay lập tức đã bị canh tôm viên viên nào viên nấy tròn vo hấp dẫn.

Lục Trĩ: "Đây là canh tôm viên rong biển, dùng tôm tươ, tinh bột và một ít gia vị nấu thành, hương vị tươi ngon không nói, ăn còn mềm mềm." Nói xong, cô cầm thìa xúc một viên tôm cho vào trong miệng: "Có vị tôm, rong biển và dầu mè, hình nhưu còn ngon hơn một chút so với tưởng tượng của tôi."
Chỉ nghe Lục Trĩ miêu tả thôi đã làm Trần Trình nôn nóng đến mức cầm lấy đũa, Lục Trĩ hơi hơi nhướng mày sau đó đè tay anh ta lại, xoay người kêu Phùng Thịnh và Lý Bành đang đứng một bên "ăn cơm".

Trần Trình: "Chị thả ra, chị thả ra ngay, em muốn ăn canh tôm viên rong biển này!"
Lục Trĩ: "Canh tôm viên rong biển này ăn ngon thật, nhưng chị không muốn cho em ăn."

Trần Triển và Lý Niệm: "........"
Trần Trình ngay lập tức mặt mày méo xẹo giãy đành đạch khóc lóc dưới đất, ngày thường thằng nhóc chỉ cần làm thế là ai cũng phải nhường, kết quả lần này chỉ có Trần Triển đỡ nó dậy, nó mặc kệ, chỉ luôn miệng kêu đòi ăn canh tôm, nó la hết nhưng mãi không rặn được tí nước mắt nào, cuối cùng thì ngậm miệng do la mệt rồi nhìn chằm chằm Lục Trĩ nhưng lại thấy Lục Trĩ đang ngồi ở bàn cầm thài chậm chậm ăn tôm viên.

Trần Triển xấu hổ đến mặt đều đỏ lên: "Trần Trình, mau đứng dậy!" Anh ta cũng mặc kệ Trần Trình có giãy nãy nữa lên không, học Lục Trĩ nắm cổ áo thằng nhóc chạy ra ngoài.

Lý Niệm da mặt càng mỏng hơn: "Chị dâu, chị so đo với con nít làm gì."
Nói xong, Lý Niệm đang đói bụng bụng kêu vài cái.

Lý Niệm: "........."
Sau khi ra khỏi Mỹ thực trong trí nhớ, Lý Niệm vừa ngửi mùi thơm từ quán bay ra vừa nghe Lý Bành khen "ăn ngon, ăn ngon, ăn ngon thật", cô ta cảm thấy Trần Triển chỉ số thông minh quá thấp, thế mà anh ta lại nghĩ ra cái cách này, nếu không phải cô ta cưới Trần Triển, Trần Trình là là em chồng mình thì cái loại con nít con nôi nghịch như quỷ này cô ta cũng chẳng thèm quan tâm, cho nên Lục Trĩ làm cũng đúng.

Lý Bành căn bản cũng không biết trong quán đã xảy ra chuyện gì, cậu chỉ một lòng uống canh tôm viên rong biển của mình, tuy rằng tôm viên rất non mềm nhưng cũng dai dai, khi cắn xuống vị tươi ngon khỏi bàn, lại còn ngon nữa, sau khi cậu nhìn thấy Trần Triển bỏ về thì cực kỳ kích động.

Lý Bành: "Bà chủ nhỏ, chúng ta không cho bọn họ ăn à, có phải mỗi người lại được ăn thêm một bát không ạ!"
Lục Trĩ: "Vì sao phải cho bọn họ ăn, ăn hết tự đi múc."
Lý Bành: "Vâng!"
Lý Bành bưng bát uống một hớp lớn, canh tôm nóng vị vừa miệng trượt xuống cổ họng cậu, khi rong biển tiến vào trong miệng lại một cảm giác khác hoàn toàn so với tôm viên, rong biển khá dai, khi nhai lên rất vui miệng, này hai loại nguyên liệu nấu ăn này phối hợp với nhau quả thật quá hợp rơ.

Vừa tươi vừa ngon!
**** 03/10/2021 – NTP_1512 ****.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 26: Chương 26


Mỹ thực trong trí nhớ đóng cửa, Lục Trĩ xách tôm dư lại về nhà, lại ở nhà làm canh tôm viên rong biển đưa cho anh hàng xóm Chu Thành An, đồng thời dò hỏi anh mau tôm này ở đâu, Lục Trĩ muốn cho ra món mới canh tôm viên rong viên, vì vậy nhất định phải cần tôm tươi.

Chu Thành An: "Tôm trong o một người bạn, nếu cô muốn thì tôi bảo nó sáng nào cũng đưa đến cho cô."
Lục Trĩ cũng không câu nệ: "Phiền anh quá, cứ tính theo giá bán ngoài chợ cho tôi là được."
Chu Thành An bưng bát canh tôm viên rong biển Lục Trĩ đưa ngồi xuống bàn ăn, anh rất thích ăn tôm viên, chỉ là anh không thích ăn rong biển, anh cứ cảm thấy rong biển dai dai rất nhai khó chịu.

Tuy nói rong biển nấu trong canh sẽ mềm và ngon hơn một chút, nhưng cũng không mềm mại như tôm.

Chu Thành An cầm thìa xúc một viên tôm tròn tròn, sau khi ăn xong thì mắt anh sáng lên, giữa môi răng còn động dư vị tươi ngon.

Sau khi uống nước canh thì anh thấy nó còn thơm ngon hơn, viên thị tôm, bởi vì canh còn cho cả dầu mè, rất tươi và còn có thể nhấm nháp ra một vị khác, Chu Thành An lúc húp nước cũng có ăn rong biển.

Mềm, cắn xuống thì nước canh ngấm vào tảo ứa ra, nước canh ngấm trong rong biển này hoàn toàn khác nước canh anh vừa húp, nước anh bên trong rong biển dung hòa với vị vốn có của rong biển làm nước canh càng dậy mùi và có vị mằn mặn, ăn vài miếng Chu Thành An liền thích hương vị này.

Lục Trĩ ở nhà quét tước vệ sinh, làm xong thì nằm ở trên sô pha duỗi người, cầm điều khiển từ xa tiếp tục xem phim truyền hình.

Trong nhóm chat Mỹ thực trong trí nhớ, nghe được tin từ Lý Bành rẳng Lục Trĩ chuẩn bị đẩy ra món mới Canh Tôm Viên Rong Biển, lúc này rất nhiều thực khách mới vừa ăn xong cơm chiều lại bắt đầu tám.

【 Bà chủ nhỏ, mùa hè rồi, làm quán ăn khuya cũng ok lắm ó.


【 Bà chủ nhỏ, tôi làm free cho cô được không, tôi chỉ cần bao cơm.


【Cơm chiều của tôi là mì gói, sau đó...!tôi đã xem nước pah mì như nước canh mà húp.


【 Muốn ăn!!! 】
【 Cho nên mấy nhân viên trong quán đã được ăn Canh Tôm Viên Rong Biển rồi đúng không.


【 GATO.


Sáng sớm hôm sau, Lục Trĩ tới Mỹ thực trong trí nhớ, nàhôm nay cô di làm sớm hơn mọi hôm một chút là vì để đợi người đến đưa tôm.

Lý Lượng tìm được quán, anh chàng nhìn bề ngoài quán xong cực kỳ nghi ngờ, Chu Thành An bảo anh chàng đem tôm đến cái quán cơm nhỏ tí ton hon thế này á, tôm này là anh chàng rảnh rỗi nuôi chơi, chỉ để ăn, cho bạn bè thân quen chứ không bán, chẳng qua Chu Thành An đã mở miệng nên anh chàng không nhận không được.

Vào Mỹ thực trong trí nhớ, Lý Lượng gặp được Lục Trĩ, đầu tiên là hơi hơi kinh ngạc về nhan sắc của cô, sau đó mới đưa tôm tươi cho Lục Trĩ, mặt không đổi sắc tâm không nhảy: "Tôm nahf tôi ế hàng, may mà cô muốn mua thì tính rẻ cho cô."
Lục Trĩ: "Tôm này....."
Lý Lượng: "Ế hàng." Không ai mua, không phải cũng giống như ế hàng à.

Lục Trĩ dừng một chút: "Anh ăn sáng chưa, nếu không ở lại đây ăn một bát canh tôm viên rong biển đi."
Lục Trĩ vào phòng bếp bắt đầu làm việc, tuy Phùng Thịnh còn chwua mua sắm về, nhưng ngày hôm qua mua rong biển vẫn còn, cho nên nguyên liệu nấu ăn là đủ.

Lý Lượng đã ăn tôm hai mươi ngày liên tục: "........"
Lý Lượng đánh giá không gian quán cơm, rất sạch sẽ, thực đơn là viết tay, mang hướng cổ phong, nhiệt độ điều hòa vừa phải, từ trong tiệm nhìn ra bên ngoài cay cối xanh um tươi tốt.

Đến khi Lục Trĩ bưng canh tôm viên rong biển lên, Lý Lượng cảm thấy mình có thể ăn được mấy ngụm, cái bát canh tôm viên này nhìn đẹp mắt thật, viên nào viên nấy to tròn bằng nhau, anh chàng cảm thấy với vẻ ngoài món này thì canh chàng cũng muốn nếm thử xem sao.

Tôm viên này ăn ngon lắm ——!!!
Nước canh cũng ngon.

Tốc độ ăn cơm Lý Lượng trước nay đều nhất nhanh, một bát canh tôm viên tảo tía lớn toàn bộ đã chui vào bụng anh chàng, nhưng anh chàng còn cảm thấy chống được, vẫn ăn thêm được nữa.

Đây quả là quán cơm bảo tàng, Lý Lượng quyết định hỗ trợ tuyên truyền quán này một chút.

Sau khi Lý Lượng ra khỏi quán liền thấy người xếp hàng bên ngoài nhìn anh chàng với ánh mắt cực kỳ hâm mộ, ngay sau đó Lý Lượng liền nhìn thấy Lý Bành cực kỳ thuần thục sắp xếp vị trí và chỗ ngồi cho thực khách, sau đó lại chạy ra thông báo canh tôm viên rong biển đã bán hết.

Trong nháy mắt Lý Lượng cảm thấy hình như mình ăn cơm nhanh quá.

Lý Lượng kinh ngạc: "Mỗi ngày đều xếp hàng như vậy à?"
Những thực khách không xếp hàng được: "Đúng vậy, Mỹ thực trong trí nhwos buôn bán tốt lắm, bà chủ nhỏ nấu gì cũng ngon."
Sáng sớm ngày hôm sau, Lục Trĩ vừa mới đến cửa quán đã thấy Lý Lượng xách theo tôm tươi đứng trước cửa tươi cười: "Bà chủ nhỏ, chào buổi sáng, tôi lại đến đưa tôm tươi, tôi còn chưa ăn sáng."
Lục Trĩ: "......."
Bạn bè Lý Lượng mấy hôm nay phát hiện Lý Lượng cứ lạ lạ, đi ngủ sớm, không thức hôm thức khuya, bảy, tám giờ gọi rủ anh chàng đi chơi, kết quả anh chàng nói buồn ngủ, đi ngủ sáng còn dậy ăn sáng.

Ăn sáng, ăn cái gì cơ, bữa sáng á?? Bình thường anh chàng toàn ngủ đến lúc mặt trời lên đến mông mưới bật dậy ăn trưa, thậm chí có hôm chỉ ăn cơm chiều, ăn sáng gì cơ? Cho nên mọi người càng nghĩ càng thấy lạ.

Sáng sớm Lý Lượng rời giường, mấy đứa bạn đi bar cả đêm không về của Lý Lượng nhìn Lý Lượng tinh thần sảng khoái lên xe đi đâu đó, bọn họ cũng vội lên xe đuổi theo, bọn họ đi theo Lý Lượng đến ao tôm, sau đó lại đi theo Lý Lượng đến một nơi họ không biết.

"Nó muốn đi đâu thế."
"Ăn sáng à?"
"Ha ha ha ha ha ha, ăn sáng, nó thì ăn sáng cái qué gì."

"Ai mà tin Lý Lượng ăn sáng, nó có ăn đấy, mà là ăn khuya."
"Cười i?a."
Mây người bạn đi theo Lý Lượng, mãi cho đến khi Lý Lượng đỗ xe ở một quán cơm tên Mỹ thực trong trí nhớ, tay còn xách tôm đứng chờ ngoài cửa, lại đợi một hồi, bọn họ nhìn thấy Lục Trĩ đến, không biết hai người nói gì sau đó cùng nhau vào Mỹ thực trong trí nhớ, Lý Lượng trông cực kỳ vui sướng.

Tôn Phùng: "Đây là ăn sáng, đây là ăn sáng, có mà đi tán bà chủ quán cơm á? Mà kể ra thì, bà chủ cái quán cơm Mỹ thực trong trí nhớ này cũng xinh phết, chúng ta vào xem đi."
Lý Lượng thích ăn, ngày thường đều lượn lờ ở khắp các nhà hàng và quán ăn nổi tiếng trên mạng, cái loại quán cơm mà chỉ mở phục vụ thực khách ở quanh khu dân cư này, làm gì có chuyện Lý Lượng đến đây ăn cơm.

Lúc Tôn Phùng và các anh em đi vào trong Mỹ thực trong trí nhớ, Lý Lượng đang ngồi ở bàn ăn với vẻ mặt trông rất giống như là đi hẹn hò, bọn Tôn Phùng nhanh chân chạy lại ngồi cạnh Lý Lượng.

Tôn Phùng: "Đây là ăn sáng mà mày nói? Lần này mày tán gái nghiêm túc thế, như này thì không công bằng với mấy cô cũ tí nào, ha ha ha ha ha."
Lý Lượng: "Tao tới ăn sáng thật, còn bọn mày, sao bọn mày lại đến đây?"
Tôn Phùng hạ giọng: "Còn không phải do rủ mày đi chươi àm mày không đi nên bọn tao muốn xem xem mày đang làm gì.

Mày đừng diễn nữa, ăn sáng cái của khỉ, bọn tao thấy hết rồi, mà bà chủ quán này xinh phết."
Chẳng mấy chốc, Lục Trĩ canh cá viên rong biển ra, nhìn thấy bên cạnh Lý Lượng còn có mấy người làm cô hơi kinh ngạc, kết quả là bọn họ chào hỏi rất lịch sự với Lục Trĩ.

Thật sự là Lý Lượng ra giá quá thấp, bởi vì Lý Lượng lại ở chỗ này ăn mấy ngày canh tôm viên rong biển, khi nói chuyện với Lục Trĩ, vì chứng tỏ tôm tươi mà mình thật sự ế hàng nên đã nói cho Lục Trĩ biết sự thật, trong phòng bếp còn có thể nấu được mấy bát tôm viên nữa, Lục Trĩ dứt khoát đi nấu thêm rồi bưng ra.

Từ ngày ăn sáng ở Mỹ thwujc trong trí nhớ Lý Lượng không còn thâm mắt, anh chàng căn bản là không rảnh để ý tới những người khác, ăn canh ừng ực, lúc này anh chàng lại nhìn thấy Lục Trĩ lại bưng lên mấy bát canh nữa liền yên lặng trút một ít từ bát Tôn Phùng sang, mấy đứa bạn thấy anh chàng háu ăn như vậy thì cười cười, mỗi người san cho anh chàng một ít.

Lý Lượng: "Bà chủ nhỏ, bà chủ nhỏ, mau đóng gói lại giúp tôi với!"
Mọi người: "........"
Lý Lượng cầm canh tôm viên rong biển đã đóng gói chạy niến, mấy người còn lại ngẩn ngơ nhìn nhau rồi cũng không lãng phí canh Lục Trĩ nấu cho bọn họ, cho nên đều cầm thìa bắt đầu ăn canh.

Tươi quá ——!
Sao tôm này lại ăn ngon thế cơ chứ.

Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng trò chuyện cười đùa trong Mỹ thực trong trí nhớ im bặt, chỉ có tiếng Lục Trĩ bận rộn trong phòng bếp và tiếng húp xì xụp của nhóm Tôn Phùng, đáng tiếc Lục Trĩ chỉ nấu cho mỗi người một bát như thường, không giống bát to đặc biệt của Lý Lượng, mà bọn họ lại còn mỗi người san cho Lý Lượng một ít đóng gói mang về cho uống có tí đã hết.

Tôn Phùng: "A a a a, canh tôm viên rong biển của tôi!"
Từ hôm đó, bởi vì món canh tôm viên rong biển của Lục Trĩ, nhóm Lý Lượng Tôn Phùng bắt đầu ngủ sớm dậy sớm, trở thành một đám quầng mắt hết thâm, da dẻ trắng trẻo, ngay từ đầu bọn họ chỉ là đi theo Lý Lượng, nhưng là sau đó đã bị chinh phục.

Phùng Thịnh cũng đấu mối được với dân trồng rau, mỗi ngày sáng sớm họ sẽ trực tiếp đưarau đến quán, Lục Trĩ liền không cần dậy sớm đến quán nữa, cho nên nhóm Lý Lượng, Tôn Phùng muốn ăn chỉ có thể đến xếp hàng như bao người khác.

"Bà chủ nhỏ, cho tôi thêm rong biển được không?"
"Bà chủ nhỏ, tôi cũng muốn có một bát canh tôm viên rong biển cỡ lớn."
"Bà chủ nhỏ, bà chủ nhỏ."
Mẹ Trần vừa vào Mỹ thực trong trí nhớ đã nghe được những tiếng hô to gọi nhỏ này, theo sau bà ta còn có trợ lý sinh hoạt, nhìn cảnh tượng trong bà ta liền nhíu chặt mày.

Sau khi nghe chuyện Trần Trình từ Mỹ thực trong trí nhớ về vẫn luôn đòi ăn món của quán, Trần Triển và Lý Niệm rơi vào đường kể toàn bộ chuyện ra, đối với chuyện Lục Trĩ muốn ly hôn với Trần Tân, không chỉ có mẹ Trần đồng ý mà bố Trần cũng đồng ý hai tay, bây giờ bọn họ chỉ chờ Trần Tân về rồi ly hôn với Lục Trĩ.

Trong lúc này, mẹ Trần không muốn gặp mặt Lục Trĩ, nhưng Trần Trình đòi ăn món ăn của Mỹ thực trong trí nhớ mà không ăn cơm, mẹ Trần dứt khoát liền tới xem thế nào, đây là lần đầu tiên "Lục Trĩ của hiện tại" gặp mẹ Trần.

Mẹ Trần: "Chuyện cô muốn ly hôn tôi đã biết, nhà họ Trần chúng tôi đồng ý, mấy hôm trước Trần Tân bởi vì hôn mê cho nên không liên lạc với cô được, chờ mấy ngày nay nữa nó về tôi sẽ bảo nso ký đơn thỏa thuận ly hôn, hai người có thể đi công chứng."
Bầu không trí trong Mỹ thwucj trong trí nhớ im bặt, rất nhiều người đang ăn cơm đều ngừng lại hóng chuyện.

Người đầu tiên chính là Lý Lượng, Lý Lượng đi lên kéo tay Lục Trĩ: "Bà chủ nhỏ, anh trai tôi không tồi, nếu cô muốn tôi giới thiệu cho cô."
Sau đó Tôn Phùng cũng chen vào, đi lên đẩy Lý Lượng ra: "Bà chủ nhỏ, tôi cũng có anh trai, nếu cô ưng anh trai tôi thì cho cái hẹn luôn."
"Tránh hết ra, bà chủ nhỏ, em trai tôi tuổi trẻ, quan trọng là đẹp trai, cô nhìn thử ảnh thằng em tôi này."
"Thằng em họ tôi còn trẻ hơn, mới tốt nghiệp đại học thôi."
"Nói như anh thì tôi còn có một thằng em mới lên năm nhất này, đẹp trai lắm."
Mẹ Trần ngẩn người, theo sau định nói mấy người thì làm soa so được với con trai bà ta, Lục Trĩ sẽ chẳng bao giờ tìm được tấm chồng nào tốt như con trai bà ta đâu, sau đó bà ta thấy được Lý Lượng và Tôn Phùng, hai người kia bà ta không thân, nhưng bà ta biết, đều là người trong vòng tròn thượng lưu cả, có lẽ anh của hai người cũng không tệ lắm.

Chuyện này........???
Vì sao bọn họ lại muốn giới thiệu anh cho Lục Trĩ, bọn họ điên rồi à.

**** 03/10/2021 – NTP_1512 ****.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 27: Chương 27


Mẹ Trần còn đang kinh ngạc vì sao Lục Trĩ được chào đón nhưu thế thì Lục Trĩ cười nhạt đi tới trước mặt bà ta: "Tầm bao lâu nữa, nếu còn cần mấy ngày, giấy thỏa thuận ly hôn có thể chuyển phát nhanh cho anh ấy ký tên, sau đó chỉ cần anh ấy về sẽ xử lsy thủ tục luôn."
Phùng Thịnh đang bận rộn trong nhà bếp vén rèm lên đi ra: "Bà chủ Lục, bọn họ cuối cùng cũng đồng ý ly hôn à!"
Ngay lập tức sắc mặt mẹ Trần trắng ngắt, cái gì mà "bọn họ cuối cùng cũng đồng ý ly hôn", nói cứ như nhà bọn họ cần Lục Trĩ lắm, làm trễ nải việc Lục Trĩ ly hôn không bằng.

Thực khách trong quán cảm nhận được sự vui sướng của Phùng Thịnh, thế là có người nghĩ ra kịch bản chồng Lục Trĩ không chịu ly hôn với Lục Trĩ, bây giờ rốt cuộc cũng đồng ý, bọn họ cảm thấy vui thay Lục Trĩ.

"Bà chủ nhỏ, có muốn chúc mừng không, hay là cho ra món mưới đi."
"Đúng đúng đúng, abf chủ nhỏ, chúc mừng cô ly hôn, cô đẩy ra món mới đi, không đẩy ra thì làm quán ăn khuya được không, hoặc là mỗi món làm thêm nhiều phần hơn."
"Bà chủ nhỏ, vì sao cô với chồng lại ly hôn."
Lý Lượng khiếp sợ, kiểu người như Lục Trĩ, vừa xinh đẹp vừa tốt tính, nấu cơm ngon đến nỗi người ta phải xếp hàng mới mua được, thế mà lịa ly hôn, cũng không biết chồng cô bị làm sao, à không, là chồng trước của cô, không biết sau này anh ta có tìm được cô vợ tốt như Lục Trĩ hay không.

Lục Trĩ dò hỏi: "Trần phu nhân?"
Mẹ Trần nhịn xuống: "Con trai tôi nhất định sẽ nhanh chóng xử lsy thủ tịc ly hôn với cô, tôi thấy ý tưởng chuyển phát nhanh giấy thoả thuận ly hôn không tồi, về nhà tôi sẽ gửi chuyển phát nhanh liền."
Vốn mẹ Trần cho rằng Lục Trĩ muốn ly hôn với Trần Tân là bởi vì cảm thấy mình không thích hợp làm vợ Trần Tân, không thể đảm đương nổi tư cách làm phu nhân hào môn, bà ta cho rằng khi Lục Trĩ thấy mình đến đây, thái độ của Lục Trĩ sẽ rất tốt, y như trước kia, bà ta sẽ nói về chuyện Lục Trĩ chèn ép Trần Trình, sau đó kêu Lục Trĩ nấu cánh gà sốt trứng muối cho Trần Trình, không ngờ thế mà Lục Trĩ lại xử lsy chuyện riêng nhưu chuyện công, còn thật sự sốt ruột muốn ly hôn với con trai bà ta, cho nên mẹ Trần quyết định không thể xuống mặt kêu Lục Trĩ làm cánh gà sốt trứng muối cho Trần Trình nữa.

Ra khỏi Mỹ thực trong trí nhớ, mẹ Trần nhìn trợ lý sinh hoạt: "Lúc trước tôi đã nói Lục Trĩ căn bản không thể gả vào nhà họ Trần chúng ta, anh nhìn xem cô ta đã làm ra những chuyện gì đi."
Trợ lý của mẹ Trần đang nghĩ về canh tôm viên rong biển trong quán Lục Trĩ, bỗng nhiên bị gọi tên, giật mình nói: "Phu nhân, ngài nói rất đúng."
Canh tôm viên rong biển của Mỹ thực trong trí nhớ nhìn có vẻ ngon lắm, mấy món khác cũng thơm đáo để, Trần Trình muốn ăn món ăn ở quán này cũng là lẽ thường.

"Tí nữa về gửi giấy thoả thuận ly hôn thông qua đường bưu điện cho Trần Tân."
"Vâng, Trần phu nhân, nhưng là bên chỗ giám đốc Trần......"
"Bây giờ tôi sẽ gọi cho nó, nó không thích Lục Trĩ, ngay từ đầu cũng không muón cưới Lục Trĩ, bây giờ Lục Trĩ muốn chủ động ly hôn, nhất định nó sẽ đồng ý."
Trần Tân đang xử lý công việc đọng lại do đi công tác thì nhận được điện thoại của mẹ Trần, nghe được tin vợ mình Lục Trĩ muốn ly hôn, anh ta kinh ngạc, từ trước đến nay anh ta không nghĩ rằng Lục Trxi sẽ chủ động ly hôn với anh ta, anh ta đặc biệt là hỏi lại một lần xác nhận với mẹ Trần, nhận được lời chắc chắn Trần Tân trầm ngâm một hồi.

Kết hôn với Lục Trĩ, cuộc hôn nhân của hai người giống hệt liên hôn thương nghiệp, Trần Tân không có tình cảm với Lục Trĩ, bây giờ Lục Trĩ lại muốn chủ động ly hôn, anh ta cầu con không được.

Trần Tân: "Giấy thỏa thuận ly hôn không cần gửi qua bưu điện đâu, con về sẽ trực tiếp đi gặp cô ấy luôn, nhưng dù gì nhà họ Lục gia có ơn với ông nội, con sẽ cho cô ấy phí phụng dưỡng, biệt thự sau khi kết hôn này với trang sức đồ đạc mau cho cô ấy sau kết hôn sẽ để cô ấy sở hữu."
Vài ngày sau, Lục Trĩ ở quán cà phê gặp được Trần Tân vẻ mặt mệt mỏi do gấp gáp bay về, anh ta mang theo tờ giấy thỏa thuận ly hôn mới đến, đồng thời còn có các loại hợp đồng dày cộp và một tấm chi phiếu.

Trần Tân làm nam chính tiểu thuyết, ngoại hình khí chất không có gì bắt bẻ, anh ta ở chung với Lục Trĩ cực kỳ có cảm giác xa cách, chẳng giống quan hệ vợ chồng chsut nào.

Sau khi đẩy giấy thỏa thuận ly hôn đến trước mặt Lục Trĩ, anh ta nói: "Đây là giấy thỏa thuận ly hôn mới, em đọc xem sao."
Lục Trĩ trực tiếp đem đưua gaiasy thảo thuận ly hôn cũ mình đã ký ra: "Ký cái này đi."
Nhà họ Lục không muốn vì sự trợ giúp trước kia với ông nội Trần mà vòi vĩnh cái gì, thậm chí lúc trước nahf họ Lục gia cũng không muốn Lục Trĩ gả vào nhà họ Trần.

Lục Trĩ và Trần Tân từ Cục Dân Chính ra, thái độ xa cách Trần Tân dùng với Lục Trĩ ngày xưa giờ lại càng khách khí hơn.

Trần Tân: "Như hợp đồng kia đã viết, nếu em cần gì có thể liên lạc với anh, cần giúp đỡ cũng có thể liên lạc." Một giây sau, anh ta nói: "Xin lỗi."
Lục Trĩ: "Là xin lỗi trước kia anh không đối xử cới tôi như là vợ à, hay là xin lỗi vì tôi đã từng làm vợ anh, thậm chí còn không liên lạc được với anh à?"
Quay về nhà, Lục Trĩ cầm theo tờ giấy chứng nhận đã ly hôn, chẳng qua cô thật sự có chút tò mò không biết nữ chính của cuốn tiểu thuyết này là người như thế nào mà có thể làm người nhà họ Trần đều cưng như cưng trứng, còn có thể làm Trần Tân vì cô ấy mà làm tất cả, cuối cùng còn cùng nữ chính tham gia chương trình thực tế về tình yêu.

Lục Trĩ không biết nội dung cụ thể của tiểu thuyết, chỉ biết sơ sơ chung chung.

Rất nhiều thực khách của quán đã biết chuyện Lục Trĩ muốn ly hôn, đặc biệt là trong nhóm chat Mỹ thực trong trí nhớ, thậm chí bọn họ còn tám về chuyện này, trong nhóm có không ít người dò hỏi hình mẫu lý tưởng của Lục Trĩ là gì, trong khoảng thời gian ngắn nhóm Mỹ thực trong trí nhớ biến thành nhóm chat mai mối cho Lục Trĩ, sau đó Lục Trĩ kiên định tỏ vẻ bây giờ cô chỉ muốn tập trung kinh doanh cho tốt, lúc này câu chuyện trong nhóm mới ngừng lại.

Lục Trĩ trước đó đã đồng ý với thực khách rằng khi nào ly hôn thành công sẽ nói cho bọn họ một tiếng vì vậy lúc này Lục Trĩ nhắn tin lên thông báo cho mọi người.

Trần Triển trà trộn vào trong nhóm chat, sau khi nhìn thấy thông báo của Lục Trĩ anh ta cảm thấy anh trai anh ta sẽ hối hận, còn cảm thấy bọn họ đều sẽ hối hận, trước kia anh ta đã khuyên đừng ly hôn, kết quả vừa mới khuyên mấy câu thôi đã bị dỗi.

Anh trai hắn ta căn bản không biết hiện tại Lục Trĩ đã khác xa trước kia, bây giờ Lục Trĩ có rất nhiều ưu điểm.

Ly hôn xong, cả người Lục Trĩ đều nhẹ nhàng, lúc về đến cửa Mỹ thực trong trí nhớ cô liền thấy một chú trung niên có vẻ tang thương đang đứng trước cửa quán, trong tay còn cầm vài bó hành, Lục Trĩ vừa thấy liền biết hành này là vừa mới ngắt, cực kỳ tươi mới, cô nghĩ là dân trồng rau lại đây đẩy mạnh tiêu thụ.

Lục Trĩ: "Hành này bán thế nào ạ?"

Chú Trương cười hiền hậu: "Đây là đưa cho Mỹ thực trong trí nhớ, người của Mỹ thực trong trí nhớ vẫn hay đến chỗ tôi đặt hàng suốt, vừa vặn tôi vừa mới có mwos hành tươi này nên đưa qua một ít."
Trên hành lá còn dính sương sớm, Lục Trĩ rút một cây hàng ra nhìn, đúng lúc này Phùng Thịnh tới, Lục Trĩ bảo Phùng Thịnh dựa theo giá cả chợ mà mua liền đi vào trong quán.

Trong phòng bếp, Lục Trĩ nửa túi hành lá, quyết định làm mì trộn dầu hành.

quan-com-nho-cua-nu-phu-co-xuyen-kim-27-0.jpg


Bột mì trắng phau được đổ ra, Lục Trĩ bắt đầu cho nước và trứng gà vào, ngón tay mảnh khảnh động tác thuần thục, rất nhanh bột mì đã biến thành cục bột, theo động tác không ngừng biến hóa của Lục Trĩ, cực bột biến thành những sợi mì thon dài, mặt trên mì sợi còn rải một lớp bột mì hơi mỏng, Lục Trĩ kéo mì lên thì sẽ có ít bột mì không dính được vào mì sợi rơi xuống.

Lục Trĩ hỏi Phùng Thịnh: "Có làm được không?"
Phùng Thịnh nóng lòng muốn thử: "Có thể!"
Sau đó chuyện nhào mì giao cho Phùng Thịnh, Lục Trĩ bắt đầu xử lý công đoạn sau, thật ra mì trộn dầu hành khá đơn giản, mấu chốt là nếu trong quán đẩy món này ra làm món mới thì làm số lượng lớn cũng nhẹ nhàng và dễ dàng hơn nhiều, chỉ cần chuẩn bị chiên hành trước, pha nước tương, thì mấy bước sau đặc biệt đơn giản.

Dầu được đổ vào nồi, Lục Trĩ rửa sạch sẽ hành lá rồi cắt thành khúc, chia làm hai phần là phần hành xanh và phần hành trắng, dầu sôi, Lục Trĩ bỏ phần hành trắng vào xào trước rồi vớt ra, sau đó mới cho phần hành xanh vào làm tương tự.

Tiếng xì xèo vang lên, mùi thơm bắt đầu truyền ra từ sau bếp, chẳng mấy chốc phần hành xanh và hành trắng đã biến thành hành chiên giòn màu xanh đậm giòn, Lục Trĩ vớt hành ra đặt sang một bên, sau đó đổ nước tương vào nồi nấu cho sôi lên.

Những sợi mì nhỏ dài được cho vào nồi nước đang sôi, đến khi mì sợi chín thì vớt ra nhúng vào nước lạnh rồi vớt ra bát, cho hành đã phi rồi rưới nước tương lên, thế là xong một bát mì trộn mỡ hành.

Lý Lượng vừa dẫn chú ruột vào quán đã ngửi được mùi hành phi từ sau bếp bay tới, Lý Lượng hít hà, suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra được Mỹ thực trong trí nhớ đang nấu món gì, mấy ngày nay Lý Lượng đều đã thử hết các món của quán, nghĩ đến có thể là Lục Trĩ định đẩy ra món mới, mặt anh chàng liền nở ra nụ cười tươi.

Lý Lượng: "Chú, có lẽ bà chủ nhỏ lại đẩy ra món mới đấy."
Chú ruột Lý Lượng cầm lon Coca uống một hớp lớn: "Chú không muốn ăn."

Gần đây nắng nóng, chú Lý Lượng - Lý Hạo không muốn ăn gì cả, chỉ thích uống Coca, Lý Lượng nghe thím phàn nàn liền đưa Lý Hạo đến Mỹ thực trong trí nhớ, anh chàng cảm thấy chú mình nhất định sẽ thích ăn đồ ăn của Mỹ thực trong trí nhớ.

Lý Lượng: "Chú, quán này món nào cũng ngon, chú cứ nếm thử xem, nếu chú không muốn ăn thì lại về."
Lục Trĩ đi ra: "Trùng hợp quá, tôi vừa làm xong mì trộn dầu hành, anh có muốn ăn không?"
Lý Lượng: "Ăn ăn ăn, bà chủ nhỏ, có thể cho chú tôi một phần luôn không, chsu tôi mấy hôm nay một hột cơm cũng chưa đụng."
Lục Trĩ: "Ok."
Không lâu sau, hai bát mì trộn dầu hành đã được bưng tới trên bàn.

Mắt Lý Lượng sáng lên, cầm đũa bắt đầu ăn, chú anh chàng còn đang ngồi bên canh lảm nhảm: "Mùa hè chú không thích ăn cơm, năm trước vừa mới vào hè đã sút sáu, bảy cân, Lý Lượng, cháu......" Chú Lý Lượng vừa nhấc đầu lên đã thấy Lý Lượng đang xì xụp ăn từng đũa từng đũa mì, hoàn toàn không giống với dáng vẻ khuyên chú ta lúc nãy.

Lý Lượng: "Chú, chú vừa nói gì à?"
Lý Hạo: "........"
Mì sợi được đảo lên, mỗi sợi mì được bọc trong dầu và nước tương, còn có hành phi giòn xanh đậm điểm xuyết, mì sợi vừa nấu chín đã được nhúng vào nước lạnh nên ăn không lo nóng cũng không sợ đổ mồ hôi.

Lý Lượng miệng nói chuyện với chú mình còn mắt thì dán vào bát mì.

Lý Hạo uống một ngụm Coca: "Thôi dù gì cháu cũng có lòng, để chú nếm thử xem."
Lý Lượng: "Vâng, chú mà ăn không hết thì cứ để đó cháu ăn cho, không cần miễn cưỡng đâu."
Nội tâm chú Lý Lượng: Lý Lượng vừa mới khuyên chú ăn cơm hả, rồi lại bảo không ăn hết thì để nó ăn là được, không cần miễn cưỡng á hả?
**** 03/10/2021 – NTP_1512 *****.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 28: Chương 28


Lý Hạo cảm thấy mì hành trước mặt không tồi, nếu thời tiết không nóng như vậy thì chú nhất định sẽ giống như Lý Lượng xì xụp ăn từng đũa, thậm chí còn cảm thấy ăn một bát không đủ.

Chú gảy gảy mì trong bát rồi kinh nhạc vì độ mịn của sợi mì, sau khi chú ăn một miếng liền biết vì sao Lý Lượng ăn đến mức không thèm nói chuyện.

Mùi thơm của hành và nước tương hào quyện vào nhau, Lục Trĩ làm mì trộn dầu hành không thêm nhiều dầu lắm, vì thế người ăn sẽ không cảm thấy ngấy, mì sợi không biết là làm kiểu gì mà vừa thơm vừa mềm.

Lý Hạo ăn mì trộn dầu hành: "Không tồi không tồi, bát mì trộn dầu hành này không tồi, nhưng chú ăn không vô." Nói xong lại một đũa mì to được đưa vào trong miệng.

Lý Lượng đã ăn xong một bát mì ngồi nhìn chú mình, kết quả tốc độ Lý Hạo ăn mì căn bản là không có dừng, thậm chí còn nhanh hơn, thật sự là mì này quá ngon.

"Trời nóng nên lượng ăn của chú khá ít."
"Lý Lượng, sao cháu tìm được quán anfy thế, chú cảm thấy bà chủ quán này nhìn quen quen, nhưng lại không nhớ ra là ai."
"..........."
Lý Hạo ăn xong bát mì, ngồi hồi ức lại dư vị, khi ăn hành lá giòn giòn như thể chạm vào miệng là tan, còn mang theo một chút ngọt.

Lý Lượng: "Đây là " ăn không vô" của chú?"
Buổi tối Lý Hạo trở về nhà nói chuyện với vợ, chú ta cực kỳ vui vẻ kể về mì trộn dầu hành của Mỹ thực trong trí nhớ, thế mà kể xong vợ chú ta cũng khá có hứng thú.

Vợ Lý Hạo hỏi: "Anh thật sự ăn hết được cả bát mì?"
Lý Hạo: "Đương nhiên." Chú ta còn vét sạch hành trong bát, không để lại một tí gì.

Vợ Lý Hạo: "Lần sau em cũng đến ăn thử xem xem."
Lục Trĩ ngồi trên ban công phe phẩy quạt tròn, trên mặt bàn bên cạnh đặt một đĩa dưa hấu, lsuc này cô đang cầm di dộng lướt mạng.

Sau khi xuyên qua, Lục Trĩ vẫn luôn biết thế giới này có nền khoa học kỹ thuật phát triển cực nhanh, nhưng là hiểu biết của cô vẫn còn ít, hôm nay nghỉ ngơi thấy Phùng Thịnh cầm di động nói là mua quần áo trên mạng thì tò mò nhìn ké, thế mới biết chuyện có thể mua sắm trên mạng, trở về nghiên cứu một phen, lúc này Lục Trĩ đã có thể bắt đầu thuần thục sử dụng.

Trên mạng vừa vặn đang có hoạt động ưu đãi, các loại phiếu giảm giá, Lục Trĩ mua cái ghế bập bênh, độ định đặt ở trên ban côn, lúc rảnh rỗi sẽ ngồi trên đó thư giãn, trừ cái này ra cô còn phát hiện trên mạng bán cả dụng cụ làm bếp, khi thêu quán, Lục Trĩ đã muốn thay đổi dụng cụ làm bếp nhưng lúc đó chưa có tiền, bây giờ quán đã có lợi nhuận, hơn nữa lại còn cao nên đã đến lúc đổi dụng cụ làm bếp được rồi.

Ngoại trừ mau bát đĩa, Lục Trĩ còn mua ở trên mạng hơn ba mươi cái nồi niêu đất.

Cùng lúc đó Phùng Thịnh tan làm về nhà, trong lòng còn đang suy nghĩ đến làm sao để nấu mì trộn dầu hành ngon, mấy ngày nay Lục Trĩ nấu ăn sẽ giao một số bước đơn giản cho Phùng Thịnh làm khiến Phùng Thịnh rất vui mừng.

Trước khi xuyên qua đồ đệ Lục Trĩ thật lòng muốn nhận Phùng Thịnh làm đồ đệ, Phùng Thịnh cũng thật lòng muốn làm đồ đệ của anh ấy, Phùng Thịnh nghĩ nếu sau này Lục Trĩ nguyện ý tiếp tục dạy cậu chàng nấu ăn, cậu chàng liền xin Lục Trĩ lấy thân phận sư tổ dạy cậu chàng.

Cô Phùng Thịnh - Phùng Ý nhìn thấy Phùng Thịnh thì tức giận đến phát run: "Mày học bếp ở Mỹ thực trong trí nhớ? Cô cực khổ nuôi mày lớn lên, xin cho mày vào nhà hàng Trân Hương thì không vào, một là mày đi học, hai là đến nhà hàng khác học bếp, sao mày có thể đến cái quán cơm có ba bốn mươi mét vuông mà học bếp được hả?"
Phùng Ý cực kỳ xem thường anh trai mình, trèo cao thì trèo cao đi, nhưng thế àm anh ta lại nhẫn tâm bỏ cả đứa con trong bụng bạn gái để trèo cao, sau đó Phùng Thịnh không có ai chăm sóc, bà liền mềm lòng chăm sóc Phùng Thịnh, bà cũng không hy vong Phùng Thịnh có thể tiền đồ "sáng chói" giống như bố nó, nhưng cũng không thể học bếp ở một cái quán cơm chỉ có ba, bốn mươi mét vuông được.

Phùng Thịnh: "Không phải học bếp, cháu tạm thời là nhân viên giúp việc của quán, sau này có lẽ sẽ, sẽ lên chức việc."
Phùng Ý: "........"
Thậm chsi còn không phải học việc?
Phùng Thịnh: "Bà chủ Lục giỏi lắm, còn giỏi hơn đầu bếp nhà hàng Trân Hương nhiều." Nhớ lại chuyện xưa, cậu chàng cực kỳ kiêu ngạo: "Cô không biết có bao nhiêu người muốn được học việc với bà chủ Lục đâu, cháu phải cố lắm mới thành công vào Mỹ thực trong trí nhớ đấy."
Lúc trước Lục Trĩ tuyển nhân viên cho Mỹ thực trong trí nhớ thì việc buôn bán Mỹ thực trong trí nhớ đã đứng nhất con phố rồi, cho nên rất nhiều người đều muốn cho con cái đến học việc bếp núc, thậm chí còn có đầu bếp đã có nhiều năm kinh nghiệm cũng muốn đến, cạnh tranh cực kỳ khốc liệt.

Phùng Ý: "Cái gì mã Mỹ thực trong trí nhớ, cái gì mà bà chủ Lục, cô thấy chính là đồ lừa đảo, chứ không sao lại làm cháu mụ mị thế được, ngày mai xin nghỉ ngay cho cô, cô sẽ nghĩ cách tìm cho cháu một người thầy khác."
Nhà họ Phùng đã vài thế hệ làm đầu bếp, tuy nói không phải giỏi nhất nhưng cũng quen biếtkhông ít người, đáng tiếc là thân phận Phùng Thịnh tương đối đặc thù, nếu muốn tìm thầy thì nhất định phải công bố thân phận của Phùng Thịnh ra, để sau lại nói đi, nói chuyện "học trò tôi là con hoang của bếp trưởng nhà hàng Trân Hương" chả dễ nghe gì.

Phùng Thịnh: "Xin nghỉ!?"
Phùng Thịnh vội vàng nói: "Không nghỉ không nghỉ, cháu chỉ làm ở Mỹ thực trong trí nhớ, nơi nào cũng không đi."
Hôm nay Phùng Ý vì chuyện tìm thầy cho Phùng Thịnh àm gọi rất nhiều cuộc điện thoại, sau khi gọi mười mấy cuộc tôi tiến anh lùi thì cuối cùng cũng tìm được một người không chê xuất thân Phùng Thịnh, cũng là một đầu bếp có tay nghê, Phùng Ý lộ ra nụ cười vui mừng.

Chẳng qua vị đầu bếp kia muốn kiểm tra Phùng Thịnh trước, Phùng Thịnh thi qua thì mới được nhận.

Lại một ngày mới, Mỹ thực trong trí nhớ tiếp tục buôn bán.

Sáng sớm, cửa cuốn Mỹ thực trong trí nhớ chậm rãi nâng lên, Phùng Thịnh quán bắt đầu múc nước lau bàn ghế, bà chủ Lục cực kỳ sạch sẽ, tuy nói mỗi ngày trước khi tan làm Lý Bành đều sẽ lau bàn ghế một lần, nhưng là ngày hôm sau tiếp tục buôn bán thì bọn họ ai rảnh sẽ lau bàn ghế lại một lần nữa, đặc biệt là với tiết trời nóng như thế này, lau nhiều cũng có cảm giác sạch sẽ thoải mái hơn.

Phùng Ý đến là lúc Mỹ thực trong trí nhớ bận rộn nhất.

Món mì trộn dầu hành cực kỳ được yêu thích, người đến quán kêu mì trộn dầu hành khá nhiều, mùi mì trộn dầu hành mùi nồng hơn một số loại mì khác, Phùng Ý cũng học qua một ít việc bếp núc, cho nên sau khi tiến ngửi được mùi thơm này liền biết nguyên nhân thực khách lại xếp hàng đông đến vậy, nhất định mì này làm không tồi, nhưng cũng không biểu hiện cho việc bà đồng ý cho Phùng Thịnh ở đây học việc, không, là để Phùng Thịnh ở đâylàm giúp.

Lý Bành: "Xin lỗi bác, quán cháu hết chỗ rồi ạ."
Phùng Ý: "Bác tìm Phùng Thịnh."
Phùng Thịnh đang bận rửa hành nghe được tiếng liền sửng sốt chạy ra ngoài, cậu chàng không xinh nghỉ, cậu chàng nhất định sẽ không xin nghỉ, cậu chàng còn tưởng là Phùng Ý chấp nhận rồi, không ngờ Phùng Ý lại trực tiếp đến đây muốn cậu chàng xin nghỉ.

Phùng Ý: "Cô tìm được người nguyện ý nahanj cháu làm học trò rồi, cháu chỉ cần thông qua kiểm tra của ông ấy là được......." Ánh mắt bà dừng bát mì Lý Bành đang bưng ra cho khách.

Đây......!là hành lá phi.

Không chỉ hành lá thu hút Phùng Ý, bà nhìn các bàn khác, màu sắc hành phi trong bát họ đều giống nhau, phải luyện bao lâu mới có thể khống chế mức lửa được thế này chứ, tuy rằng đây chỉ là món mì trộn dầu hành đơn giản nhưng nó có thể pahnr ảnh được kĩ năng của đầu bếp.

Trong lúc Phùng Thịnh còn đang suy nghĩ xem từ chối Phùng Ý thế nào thì cậu chàng liền nghe được Phùng Ý nói: "Có thể cho cô một bát mì trộn dầu hành không, không, mỗi món của quán một phần đi."
Lục Trĩ đứng ở một bên nghe được bọn họ nói: "Phùng Thịnh, trong quán nguyên liệu nấu ăn không đủ, cậu đi mua đi."
Phùng Thịnh: "Dạ!"
Món đầu tiên được bưng đến trước mặt Phùng Ý là mì trộn dầu hành, bà cầm đũa nếm một ngụm xong thì kinh ngạc, còn ngon hơn anh bà làm, theo sau bà lại gắp một miếng thịt lợn cay chiên giòn, rau xà lạch luộc.......!Sau khi nếm mỗi một món ăn, Phùng Ý lại cảm thấy Lục Trĩ không làm đầu bếp ở nahf hàng mà đi mwor cái quán nhỏ tí này thật quá tiếc.

Ăn ngon, thật sự ăn quá ngon!

Phùng Ý: "Phùng Thịnh, có phải bà chủ Lục bị cận không, nếu không sao lại nhận mày vào làm giúp"
Phùng Thịnh: "???"
Trong khoảng thời gian ngắn Phùng Ý cực kỳ vui mừng, nếu Phùng Thịnh chso thể làm học trò của Lục Trĩ thì Phùng Ý cảm thấy tiền đồ Phùng Thịnh nhất định có triển vọng, huống chi, Phùng Ý không cảm thấy Lục Trĩ sẽ cam tâm mở cái quán nho nhỏ này cả đời.

Sau khi Phùng Ý ra về còn không quên nói với Phùng Thịnh nhất định phải học cho tốt, trừ chuyện này ra, Phùng Ý trả đưa cho Phùng Thịnh một ít tiền để Phùng Thịnh thuê một căn phòng ở gần đây, tiện cho đi làm tan làm hơn.

Phùng Thịnh thở dài: "Ngày hôm qua còn không cho tôi làm giúp, hôm nay đã bảo tôi chăm chỉ mà làm việc, đồ ăn bà chủ Lục nấu quả thật rất có sức hấp dẫn.........!Lý Bành, Lý Bành ông làm gì thế, bỏ mì trộn dầu hành của tôi xuống!"
Buổi chiều, nhân viên chuyển phát nhanh dừng lại bên ngoài Mỹ thực trong trí nhớ: "Bà chủ nhỏ, chuyển phát nhanh của cô, ra ký nhận này."
Lục Trĩ đi ra, ký nhận chuyển phát nhanh xong thì bê vào trong quán mở ra, háo ra là sơn tra cô mau trên mạng đã chuyển đến rồi, lúc lướt mạng tối qua, Lục Trĩ thấy trên mạng có bán sơn tra nên đã mua một ít.

Phùng Thịnh và Lý Bành ghé lại, Phùng Thịnh trực tiếp cầm sơn tra nhìn một chút: "Màu cũng được, mùi có vẻ chua, nhưng cũng thơm mùi sơn tra, mẻ sơn tra này tươi mới đấy, bà chủ Lục, có phải cô định làm món gì có sơn tra đúng không?"
Lục Trĩ: "Bánh sơn tra, tí làm thêm ít tương trộn cơm nữa."

quan-com-nho-cua-nu-phu-co-xuyen-kim-28-0.jpg


Phùng Thịnh chùi nước miếng, nghe thấy bánh sơn tra bánh đã muốn ch** n**c miếng, nghĩ đến Lục Trĩ làm tương trộn cơm, Phùng Thịnh quả thực là muốn trực tiếp xơi ngay ba bát cơm đầy.

Lục Trĩ: "Ngày mai Lục Trạch bắt đầu tham gia Tuyern chọn nhóm nhạc nam, tôi muốn làm mấy thứ này đưa cho em ấy, mùa hè ăn chút bánh sơn tra sẽ k*ch th*ch vị giác, còn tương trộn cơm thì em ấy muốn ăn lúc nào thì lấy ra trộn cơm là ăn ngay được, còn hột vịt muối làm đợt trước nữa, cũng có thể đưa cho em ấy một ít cho em ấy ăn."
Phùng Thịnh: "Bà chủ Lục, tôi có thể giúp, chỉ cần cho tôi một lọ, một lọ tương trộn cơm là được!"
Lý Bành cũng vội vàng nói: "Bà chủ nhỏ, em cũng có thể hỗ trợ, em, em chỉ cần một miếng bánh sơn tra là được, huhuhu, em ch** n**c miếng rồi."
Lục Trĩ: "Ok, hai người rửa sơn tra đi, tôi đi siêu thị mua một ít nguyên liệu nấu ăn đã, tôi về chúng ta sẽ làm bánh sơn tra bánh và tương trộn cơm."
**** 03/10/2021 – NTP_1512 ****.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 29: Chương 29


Nửa thùng sơn tra đỏ thẫm được đổ vào một chậu nước lớn làm nước bắn lên tung tóe Lục Trĩ vì muốn tạo ra sơn tra cố vị thyanh khiết nên cho vào chậu không ít muối ăn.

Lục Trĩ: "Rửa hết chỗ này đi, lấy hạt ra nữa nhé."
Lục Trĩ đi siêu thị mua sắm nguyên liệu nấu ăn cần thiết về, Phùng Thịnh và Lý Bành hoàn thành nhiệm vụ, bọn họ không chỉ có rửa sơn tra sạch sẽ, lấy hết hạt, còn cắm cơm luôn, chỉ chờ Lục Trĩ về làm bánh sơn tra và tương trộn cơm là xong.

Trong phòng bếp, Lục Trĩ bỏ sơn tra đã sơ chế xong và trong nồi, sau khi nước sôi thì nấu thêm khoảng bốn, năm phút, sơn tra trong nồi đã chín, Lục Trĩ vớt ra, bắt đầu tán nhuyễn thịt sơn tra ra.

Sơn tra đã nấu chín nên rất dễ tán nhuyễn, Lục Trĩ tán mãi cho đến thịt sơn tra nhuyễn đến không thành hình nữa.

Sau đó, Lục Trĩ lấy đường trắng cho vài phần thịt quả đã tán nhuyễn rồi cho vào nồi xào, đường trắng tan ra hòa vào thịt quả, mùi chua chua trong ngòn ngọt nổi lên, Lục Trĩ dùng ít đường trắng để giữ lại hương vị vốn có của sơn tra, chứ nếu dùng đường nâu làm thì bánh sẽ mất vị chua đi và chỉ ngọt ngấy.

Sau khi xào đảo xong, thịt sơn tra được Lục Trĩ cho vào khuôn, bỏ vào tủ lạnh để thịt sơn tra đông lại.

Nước miếng Phùng Thịnh bắt đầu ứa ra, chỉ cần nhìn bánh sơn tra, hoặc là nghe mấy từ sơn tra bánh thôi đã cảm thấy vị chua chua rồi.

Tiếp theo là làm tương trộn cơm.

Lục Trĩ làm tương có công thức bí mật, cô chế nước tương bí mật xong mới bắt đầu xử lý nguyên liệu nấu ăn.

Thịt ba chỉ nạc mỡ đan xen băm nhỏ, nấm hương cắt khúc, sau khi xào chín hai thứ này thì cho nước tương Lục Trĩ đã điều chế và thêm nước vào nấu là được.

Trong thời gian này, Mỹ thực trong trí nhớ lại có rất nhiều thực khách ghé thăm.

"Quán lại làm món gì thế, ở bên ngoài đã ngửi được mùi thơm rồi."
"Đúng vậy, thật sự thơm quá luôn!"
"Xin lỗi ạ, đây là làm cho bọn tôi ăn, đồ ăn trong quán bán hết rồi, nếu anh/chị muốn đến ăn thì lần sau lại đến nhé."
Mùi thơm của thịt băm và mùi tươi ngon của nấm hương, hai loại hương vị dung hoà vào nhau, Lý Bành đang say sưa hít thì liền ngửi tháy hình như trong mùi này lại có thêm mùi cay thì phải, cậu ghé lại nhìn Lục Trĩ liền thấy Lục Trĩ đã cắt nhỏ ớt cay cho vào trong nồi, trong nháy mắt tương thịt bằm nấm hương càng dậy mùi hơn.

Lý Bành: "Cơm chín rồi, em ăn cơm trước đây."
Phùng Thịnh: "Không phải cậu nói chỉ ăn một miếng bánh sơn tra là được à."
Lý Bành: "Em ngửi cái mùi này liền có thể ăn ba bát cơm!"
Không lâu sau, Lục Trĩ tắt bếp, tương thịt bằm nấm hương đã nấu xong, cô nói: "Ăn cơm thôi."

quan-com-nho-cua-nu-phu-co-xuyen-kim-29-0.jpg


Bánh sơn tra còn chưa được, Lục Trĩ cũng không nóng nảy, dứt khoát liền ăn cơm chiều trước đã, đến khi ăn xong thì bánh cũng được, cô sẽ cầm đến đưa Lục Trạch luôn.

Một thìa tương thịt bằm nấm hương được rưới lên bát cơm, nước sốt thấm dần dần xuống theo kẽ các hột cơm, Lý Bành cũng chưa kịp trộn cơm đã vội vàng xúc một thìa lớn gồm mấy miếng nấm hương, nước tương và cơm cho vào miệng, ăn xong ánh mắt Lý Bành phát sáng như đèn pha, sau đó cậu vội vội vàng vàng trộn cơm lên ăn tiếp.

Oaaaa, ngon chà bá!
Hương vị thơm ngon, một chút vị cay gãi đúng chỗ ngứa k*ch th*ch vị giác, mà màu sắc của ớt cũng làm tương trông đẹp mắt hơn.

Cơm trộn tương ăn ngon lắm luôn á!
Cho dù đây không phải là cơm bà chủ nấu nhưng cũng ăn ngon.

Nếu mà còn ăn với cơm bà chủ nấu thì........!

Lý Bành ăn từng thài từng thìa to: "Bà chủ ơi, tương này ăn ngon lắm luôn á, ngon chà bá luôn, em không ăn bánh sơn tra nữa đâu, chị cho em tương trộn cơm đi, huhuhu."
Phùng Thịnh ngồi một bên cũng không rảnh nói chuyện, đã ăn xong một bát đang chạy vào xới bát hai.

Một bữa cơm ăn xong, bên ngoài sắc trời tối dần, Phùng Thịnh và Lý Bành rửa bát đũa, Lục Trĩ ngồi ở bàn ăn nhìn cành liễu khẽ đung đưa trong gió qua cửa kính, một lát sau, cô cầm lấy bàn tính bắt đầu tính lợi nhuận.

Nhờ có mì trộn dầu hành mà việc buôn bán của Mỹ thực trong trí nhớ lại lên được một cột mốc mới, vì mì trộn dầu hành làm khá nhanh cho nên Mỹ thực trong trí nhớ cũng tăng được số lượng.

Phùng Thịnh đi lại: "Bà chủ Lục."
Lục Trĩ: "Hả?"
Phùng Thịnh: "Bà chủ Lục, chúng ta nhất định sẽ giống trước kia, có thể mở được nhà hàng."
Lục Trĩ: "Không vội, chỉ cần mỗi ngày cố gắng phấn đấu thì nhất định sẽ thành công, huống chi bây giờ mỗi ngày đều rất vui vẻ, không cần sốt ruột."
Sau khi bánh sơn tra, Lục Trĩ cho Phùng Thịnh cùng Lý Bành một người một hộp sơn tra bánh cùng một hộp quấy cơm tương về sau, lại cấp Chu Thành An lưu lại một phần về sau, dư lại toàn bộ đóng gói hảo, đi Lục Trạch ký túc xá.

Cùng lúc đó.......!
Chu Việt trở lại ký túc xá, thấy Lục Trạch còn chưa ăn cơm, bên trong tủ lạnh đồ ăn của Lục Trạch cũng đã hết sạch, điều này làm tâm trạng cậu ta cực kỳ thoải mái, lúc trước tâm trạng cậu ta bực bội, mọi người đều cho là cậu ta bởi vì bị Lục Trạch "vả mặt" ở nhà ăn, không ai biết sựu thật là bởi vì cậu ta sau khi bị "vả mặt" lúc xong về ký túc xá mỗi ngày còn phải nhìn Lục Trạch ăn đồ ăn chị cậu làm.

Cậu at cũng không hẹn gặp được đạo diễn Tôn Duy nữa, không biết vì sao mà ban đầu đã hẹn ăn cơm rồi, xong lại bị Tôn Duy từ chối mất.

Cốc cốc cốc, bên ngoài có người gõ cửa, Chu Việt mở cửa ra liền thấy là Tôn Duy, cậu ta kinh ngạc: "Đạo diễn Tôn, sao chú lại đến đây thế ạ."
Tôn Duy: "Chú tìm Lục Trạch."
"Lục Trạch, chú đến nè."
"Chúng ta lại đây trao đổi ít chuyện cần chsu ý khi quay chương trình cái."

"Lục Trạch, cháu ra ngoài đi."
"........."
Lục Trạch bất đắc dĩ giật giật khóe miệng, cậu đi ra: "Đạo diễn Tôn, chú đã nói những điều cháu cần chú ý mười mấy lần rồi, cháu nhớ nằm lòng luôn rồi."
Tôn Duy: "Còn không phải do chú......." Còn không phải là do không biết khi nào bà chủ nhỏ mang đồ ăn đến cho cậu nhóc nên mới tới chứ sao.

Tôn Duy kéo cánh tay Lục Trạch cùng nhau ngồi xuống sô pha, nói ra những việc cần chú ý khi quay, trình tự các tiết mục và đưa ra một số lời khuyên từ vị trí của đạo diễn chuyên nghiệp mà chú ấy đã nói không biết bao nhiêu lần.

Đối với Lục Trạch, Tôn Duy thật sự cảm thấy tương lai đầy hwuas hẹn, không chỉ là bởi vì Lục Trạch là em trai Lục Trĩ mà còn vì ngoại hình và thực lực của Lục Trạch, chsu ấy đã thấy Lục Trạch nhảy, kỹ năng cơ bản vững chắc, cá tính mạnh mẽ cực kỳ hút mắt, phong cách siêu ngầu, nếu nhảy trong một nhóm có Lục Trạch thì chắc chắn mọi người sẽ để ý đến Lục Trạch đầu tiên.

Hơn mười phút sau, Lục Trĩ đến.

Tôn Duy cực kỳ nhiệt tình, khi thấy Lục Trĩ lấy ra tương trộn cơm và bánh sơn tra thì mắt chú sáng lên nhìn chằm chằm vào chúng nó, tương trộn cơm đã được bịt kín nên chỉ ngửi thấy mùi cay và thơm thoang thoảng, ngược lại, bánh sơn tra màu sắc mê hấp dẫn, dáng vẻ mềm mềm bên trên có hoa quế, bánh này chỉ cần nhìn thôi đã cảm thấy chua chua ch** n**c miếng.

Lục Trĩ: "Mọi người nếm thửbánh sơn tra xem, tương trộn cơm tạm thời không có cơm, đến khi em vào trại huấn luyện nhớ mang theo ăn cơm trưa nhé, có thể trực tiếp trộn ăn luôn, nhưng nhớ ăn nhanh kẻo để lâu lại hư tương nhé." Nói xong, cô lại lấy hột vịt muối ra: "Cái này để em ăn sáng."
Tôn Duy: "Bà chủ nhỏ, cô không cần lo lắng đâu, khi nào có thể đến trại huấn luyện thăm thì tôi sẽ gọi điện thoại cho cô."
Chu Việt nghe thấy bánh sơn tra tự nhiên thấy mồm miệng nhạt nhẽo, cực kỳ muốn đi ra ngoài: "........"
Ở ký túc xá ăn đã quá lắm rồi, thế mà, thế mà khi quay chương trình còn vẫn có thể đưa đồ ăn đến cho Lục Trạch nữa.

Chu Việt nhìn về phía Tôn Duy đang cầm bánh sơn tra, khi Tôn Duy cắn xuống, bánh lại vừa lúc ở dưới ánh đèn nên màu sắc nhìn lại sáng hơn một ít, khi Tôn Duy ăn vào trong miệng thì nhướng mày, vui mừng nói: "Ăn ngon, trong chau có ngọt, trong ngọt lại có chua, hai loại hương vị bổ sung nhau, không quá chua cũng sẽ không quá ngọt, còn có mùi hoa quế thoang thoảng."
Tôn Duy vội chụp ảnh gửi cho Trần Tuấn Lực.

【 Tôn Duy: Uuuuuu, ăn ngon, ngon lắm luôn.


【 Trần Tuấn Lực: Ông nói xem Lục Trạch thích nhạc phong cách kiểu gì.


【 Tôn Duy: Ông đừng có mà đến trại huấn luyện vủa bọn tôi, chẳng lẽ ông quên rồi à, chính ông lúc trước từ chối chương trình này cơ mà, ha ha ha ha ha.


【 Trần Tuấn Lực: Để dành cho tôi một miếng.


【 Tôn Duy: Tôi muốn xin hột vịt muối của bà chủ nhỏ, thôi không nói chuyện nữa nhé.


【 Trần Tuấn Lực:........】
Tôn Duy nhìn tương trộn cơm đầy nhẫn nhịn, chú ấy nghĩ mình sẽ thích ăn hột vịt muối Lục Trĩ làm hơn, mắt chú nhìn chằm chằm vào hột vịt muối, Lục Trạch thở dài chủ động cầm mấy quả đưa cho Tôn Duy, lại cho chsu một lọ tương trộn cơm, haizzz, nếu cậu mà không cho Tôn Duy thì chắc Tôn Duy còn ngồi mọc rễ để nói về chương trình với cậu mất.

Tôn Duy ôm đồ vui tươi hớn hở: "Bà chủ nhỏ, thế tôi về trước nhé, nếu cần gì thì cứ gọi cho tôi, bà chủ nhỏ, đây là danh thiếp của tôi, à chúng ta thêm WeChat đi."
Lục Trĩ cũng không muốn tạo áp lực cho Lục Trạch, cô chỉ nói cố lên với Lục Trạch rồi nhắc cậu ăn trưa đúng giờ, khi Lục Trĩ và Tôn Duy đi về, Chu Việt cũng giống ý hệt Tôn Duy nhìn chằm chằm vào đồ ăn của Lục Trạch, cái khác có thể nhịn nhưng bánh sơn tra thật sự là làm người ta nước miếng chảy ồ ạt không nhịn được.

Chu Việt nắm chặt hai tay: "Lục Trạch, mấy thứ này chủ mày chũng chỉ là nhìn ngon thôi, tao ăn mấy đồ của mấy quán nổi tiếng trên mạng rồi, nhìn thì ngon nhưng ăn thì dở tệ dở hại."
Yeah, Lục Trạch nhất định sẽ nói đồ ăn của cậu vừa ngon vừa đẹp, sau đó sẽ cho cậu ta nếm thử, như vậy cậu ta liền có thể ăn bánh sơn tra, có khi Lục Trạch còn cho cậu ta thêm tương trộn cơm hoặc hột vịt muối!
Lục Trạch đang ăn bánh sơn tra, nhâm nhi vị chua chua ngọt ngọt, nghe Chu Việt nói, cậu nhíu mày, trong lòng càng hạ quyết tâm, mình nhất định phải hot, đến lsuc đó sẽ giới thiệu Mỹ thực trong trí nhớ càng tốt hơn, cậu đứng dậy, cầm đồ ăn về phòng.

Đi tới cửa phòng, Lục Trạch nói: "Không cần mày bình phẩm đồ ăn chị tao làm, tao cũng chưa bao giờ có ý định cho mày."
Chu Việt: ".........."
Lục Trạch không cho cậu ta nếm thử bánh sơn tra, tương trộn cơm hay hột vịt muối đẻ cậu ta tự vả rồi khen ngon à????
**** 07/10/2021 – NTP_1512 ****.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 30: Chương 30


Tôn Duy mở cửa sổ ngồi vào bàn ăn, nghe tiếng nồi cơm nhảy, chú ấy vội vội vàng vàng chạy lại xới một bát cơm, sau đó vui vui vẻ vẻ lại bàn chuẩn bị ăn cơm.

Chú ấy mở nắp lọ tương trộn cơm ra, cầm cái thìa chuẩn bị bắt đầu ăn cơm!
Cốc cốc cốc, Trần Tuấn Lực bên ngoài gõ cửa: "Mở cửa mau, tôi mới viết được ca khúc đỉnh của chóp luôn, Tôn Duy, mau mở cửa!"
Tôn Duy vội vàng ra mwor cửa, Trần Tuấn Lực vừa tiến vào đã thấy tương trộn cơm trên bàn, cơm đã xới sẵn vào bát, chú bước nhanh lại bàn ngồi xuống, cầm thìa múc tương cho vào cơm, vừa trộn vừa nói: "Cái tương trộn cơm này nhìn ok đấy, ông nhìn nấm hương này, bên trong tràn đầy nước tương."
Tôn Duy: "Ông Trần ——!"
Trần Tuấn Lực: "Ăn ngon, bà chủ nhỏ làm gì cũng ngon."
A a a a, tương trộn cơm ngon quá, Trần Tuấn Lực lại xúc tiếp hai thìa tương vào bát cơm!
Tôn Duy lấy cho mình bát cơm khác, sau khi lấy tương trộn vào bát cơm xong thì chú ấy vội vàng đậy nắp lại ôm khư khư trong lòng không cho Trần Tuấn Lực chạm vào nữa, chú ấy cảm thấy mình thật thông minh, sau đó chú trộn cơm, vừa nói vừa ăn: "Ông Trần à, tôi cảm thấy ông cũng quá khoa trương rồi đấy, ông định lừa tôi......"
Trong miệng tràn ngập vị cay của ớt và vị tươi ngon của nấm, Tôn Duy đột nhiên im bặt: "Huhuhu, số tương ông vừa lấy để trộn cơm tôi có dùng để ăn thêm một bát nữa đấy, ông mau nôn ra cho tôi."
Hai người chỉ lo ăn cơm, đến khi ăn xong, Trần Tuấn Lực nhìn lọ tương rộn cơm của Tôn Duy, Tôn Duy che lại, chạy vội đi cất.

Tôn Duy: "Tôi cũng chỉ có lọ tương này thôi, tôi mà ăn hết muốn ăn nữa là phải nghĩ cách đi lừa Lục Trạch đấy, í lộn, là đi vun vén tình bạn với Lục Trạch đấy."
Trần Tuấn Lực: "......."
Sáng sớm hôm sau, 《 Giấc mộng thành đoàn 》 chính thức phát sóng, chương trình này có cả bản phát sóng trực tiếp và bản đã edit, các thành viên tham gia có người đã nổi tiếng muốn debut một lần nữa, có người là người mới, nhiệt độ trước khi phát sóng không tồi cho nên đến khi phát sóng trực tiếp số lượng người theo dỗi khá đáng kể.

【 A a a a, tôi đến đây vì idol tôi.


【+10086】
【 Idol tôi nhất định sẽ debut C.


【 Sao chương trình phát sóng sớm vậy, tôi còn đang buồn ngủ đây này.


【 Tôi cũng thấy thế, đặt cơm hộp trước cái.


【 Không cần cơm hộp, tôi nhìn em tôi cũng no rồi, đẹp trai quá xá.


【 Oaaa, các em zai và các anh zai đẹp trai quá đi, thích mắt ghê.


Bắt đầu《 Giấc mộng thành đoàn 》là cảnh mỗi thwujc tập sinh đi vào trại huấn luyện, nhân viên công tác kiểm tra hành lý, tịch thu di động sau đó cho bọn họ vào ở ký túc xá.

Lục Trạch xếp hàng, chẳng mấy chốc đến lượt Lục Trạch, khán giả hò hét khen ngoại hình của cậu, đến khi nhân viên kiểm tra va li của cậu, hoàn toàn khác những người khác, trong va li của Lục Trạch đồ ăn chiếm hơn nửa.....!
Tương trộn cơm được đựng trong lọ trong suốt cho nên nhân viên công tác liếc mắt đã thấy được nấm hương tươi mới, còn ngửi được mùi thơm thơm cay cay thoang thoảng, do dậy sớm làm việc chưa được ăn sáng nên bụng anh nhân viên bỗng kêu vài tiếng.

Camera lại lai tiếp đến bánh sơn tra núng nính thơm ngọt rồi đến xanh đậm hột vịt muối sạch sẽ sáng bóng.

Anh camera vốn chỉ định quay sơ sơ hành lý Lục Trạch tí, kết quả bởi vì mấy món này mà lại quay kĩ hơn bình thường bởi vì bệnh nghề nghiệp quay đồ ăn của anh được rèn luyện sau khi quay cho một chương trình mỹ thực trỗi dậy, cho nên anh quay đặc biệt chuyên nghiệp.

Người xem sáng sớm còn chưa ăn sáng: "???"
【 Thèm thế......】
【 Đây là chương trình tuyển chọn nhóm nhạc nam á hả, mau quay tương trộn cơm cho tôi.


【 Đang ăn sáng, tôi bỗng nhiên cảm thấy bữa sáng hết ngon rồi, alo các chế cho tôi xin inform của anh trai này với thông tin tương trộn cơm cái.


【 A a a a, tôi muốn ăn hột vịt muối, cái này àm ăn với cháo trắng thì đỉnh của chóp.


【 Tôi hối hận rồi, vì sao tôi lại không đặt cơm hộp cơ chứ.


【 TÔi cũng muốn ăn hột vịt muối! 】
【 Tôi duyệt anh bé này rồi đấy, đợi đến khi tôi biết được chỗ nào bán tương trộn cơm với bánh sơn tra tôi lại duyệt tiếp.


【 Hình như cái này là tự làm á.


【.......】
Lục Trĩ mơ mơ màng màng nhìn Lục Trạch bắt đầu lựa chọn ký túc xá, lúc này cô mới rời giường vào nhà tắm rửa mặt.

Chương trình của Lục Trạch nếu rảnh cô sẽ xem, sau khi có bản edit thì sẽ xem tiếp, nghe Tôn Duy nói chương trình này mỗi thí sinh còn có bản edit riêng, Lục Trĩ cũng định sẽ xem mấy cái bản edit riêng của Lục Trạch.

Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Lục Trĩ tới Mỹ thực trong trí nhớ, trong lúc này một đề tài về Lục Trạch và Mỹ thực trong trí nhớ lên hotsearch.

Dân mạng tuy không biết Lục Trạch nhưng cũng nhiều người đã bị gục ngã trước nhan sắc của Lục Trạch, sau đó lại bị đồ ăn của Lục Trạch hấp dẫn, mấy thứ này nhìn phát thèm luôn ý!
Dân mạng đều tò mò muốn biết đồ ăn Lục Trạch mua ở đâu, sau khi biết được là tự làm, không bán, bọn họ lập tức càng tò mò, bởi vì 《 Giấc mộng thành đoàn 》toàn bộ quá trình phát sóng trực tiếp, cho nên tuyển thủ ăn cơm cũng sẽ phát sóng trực tiếp, những người nào rảnh sẽ vào xem.

Các tuyển thủ tham quan vào nhà ăn, tổ tiết mục thuận tiện quay các tuyển thủ ăn sáng, nhưng trước khi đến, người chủ trì cũng nói quy tắc nhà ăn cho bọn họ.

Người chủ trì: "Nhà ăn chia thành các khu A, B, C, D, hôm nay mọi người có thể ngồi ở đâu ăn sáng cũng được, nhưng từ ngày mai trở đi, mọi người phải dựa theo thành tích phân lớp của mình để ăn ở mỗi khu vực ăn tương ứng, đồ ăn ở mỗi khu vực cũng khác nhau, khu A khu đồ ăn ngon nhất, trừ chuyện ăn uống, phòng ở của các bạn cũng khác nhau, cũng là dựa theo thành tích, cho nên nếu mọi người muốn có môi trường sinh hoạt tốt hơn thì phải không ngừng phấn đấu nhé!"
"Mọi người có thể ăn sáng được rồi."

Không ít người cảm thấy thực lực của mình không đủ, đều trực tiếp đến khu vực A, có người tỏ vẻ bọn họ muốn đến khu A ăn một bữa để nhớ kỹ hương vị, từ đó lấy động lực để luyện tập.

Lúc này tổ tiết mục còn chưa chia mỗi thực tập sinh một phòng livestrem riêng mà đang phát sóng mọi người trong cùng một phòng chung, nhưng tổ tiết mục lấy nhiệt độ làm chính, tổ tiết mục sẽ dựa theo số like trong ảnh mỗi thực tập sinh đã đăng trước đó để căn cứ thời gian lên sóng của người đó.

Lục Trạch bởi vì là người mới, trước đến nay chwua từng tham gia chương trình gì nên căn bản không có fan, rất nhiều người cũng không biết cậu, nhưng cũng có nhiều người vì xem cảnh cậu ăn uống mà chú ý đến cậu, cộng thêm ngoại hình của cậu nên đã tạo được ấn tượng tốt trong lòng rất nhiều người.

Sau một lúc nhiệt độ của Lục Trạch cứ như tên lửa, tăng nhanh vèo vèo, cuối cùng đứng số 1.

Vì vậy camera chú ý quay cận cảnh Lục Trạch nhiều hơn, Lục Trạch cầm khay đồ ăn đágọi một bát cháo trắng và một cái màn thầu, ngoài hai món này còn có một đĩa rong biển, món này là cô múc cơm đề cử.

quan-com-nho-cua-nu-phu-co-xuyen-kim-30-0.jpg


Lục Trạch tách màn thầu ra bẻ, dùng đũa sạch kẹp một ít tương thịt bằm nấm hương bỏ vào màn thầu, cậu không thể dùng đũa đã gắp các món khác nhsung vào tương đượ vì nó sẽ rất dễ bị hư nên đành phải lấy tương ra trước.

Sau đó, Lục Trạch bóc vỏ hột vịt muối, cậu cầm chiếc đũa gắp hột vịt lên, lòng đỏ óng ánh làm không biết bao người đang xem trực tiếp ch** n**c miếng.

Anh cameraman này thật quá đáng!
Bọn họ còn chưa ăn sáng đâu.

Nhìn Lục Trạch, Tôn Duy lại lần nữa ch** n**c miếng, Lục Trạch đúng là ăn tương nhiệt tình thoe lời bà chủ nhỏ, còn chú ấy đây mỗi lần muốn ăn là lại phải tính toán chi li kẻo hết sớm.

Nhóm hân viên công tác thấy tương trộn cơm của Lục Trạch ăn thì châu đầu vào nói chuyện, nghe bọn họ đều đang nói cũng muốn ăn, Tôn Duy lại cảm thấy mình quá lợi hại, bởi vì chú ấy đã được ăn cái tương thịt bằm nấm hương trộn cơm này rồi, ở nhà vẫn đang còn nữa cơ nhá.

【 A a a a, tôi ch** n**c miếng rồi.


【 Hình như anh trai nhỏ còn có bánh sơn tra.


【 Tôi nhìn cậu ấy ăn mà cũng có thể ăn được một bát cháo to với dưa muối.


【 Oke, bắt đầu ăn mì gói.


【 Oaaaa, thèm thế, muốn ăn quá.


【 Tôi muốn ăn sáng.


【 Anh bé xinh trai quá! 】
Buổi sáng Lục Trĩ tới quán, Phùng Thịnh vui vẻ nói với Lục Trĩ chuyện Lục Trạch lên hot search, Lục Trĩ nhìn hot search có chút lo lắng chuyện mọi người chỉ chú ý chuyện đồ ăn của Lục Trạch mà quên đi thực lực của cậu, nhưng nghĩ xong Lục Trĩ lại thấy không có khả năng, cô tin tưởng thực lực của Lục Trạch.

Rèm châu trong suốt được vén lên, là Trần Tuấn Lực đến.

Trần Tuấn Lực: "Bà chủ nhỏ, tương trộn cơm của cô có thể làm như món mới của quán được không."
Làm quấy cơm tương cũng không tốn thời gian công sức lắm, Lục Trĩ nghĩ: "Để một thời gian nữa rồi tính."
Trần Tuấn Lực nhanh chóng tìm vị trí ngồi xuống, trước mắt chú muốn ăn các món trong thực đơn.

Chẳng mấy chốc, thực khách đến Mỹ thực trong trí nhớ càng ngày càng nhiều.

"Bà chủ nhỏ, cho tôi một phần canh tôm viên rong biển."
"Bà chủ nhỏ, cũng cho tôi một phần canh tôm viên rong biển nhé."
"Bà chủ nhỏ, khi nào thì cô cho ra món mới thế."
Buổi tối, tan làm, Lục Trĩ trên đường về thì gặp Chu Thành An, ngày hôm qua Lục Trĩ có để lại cho Chu Thành An một phần bánh sơn tra bvà tương quấy cơm nhưng anh không về, bây giờ hai món này Lục Trĩ còn đang để ở nhà.

Lục Trĩ: "Ngày hôm qua tôi có làm tương trộn cơm với bánh sơn tra ở quán, có để lại cho anh một phần mà không thấy anh về, nhân lúc này thì tôi đưa đồ sang cho anh nhé."
Chu Thành An nhận được bánh sơn tra và tương trộn cơm thì nhìn lọ tương một lúc, anh nói: "Cô có thể thử bán một số món trên mạng đi, ví dụ như món tương trộn cơm này vậy."
Lục Trĩ gần đây cực kì thích việc mua sắm trực tuyến, nghe được Chu Thành An nói vậy thì côc cảm ơn rồi về nhà, Lục Trĩ vốn định xem phim giờ lại ngồi trên sô pha tìm thông tin về tương trên mạng, cô phát hiện trên mạng có rất nhiều loại tương trộn cơm, doanh số cũng không tồi, ngoài món anfy còn rất nhiều đồ ăn khác, Lục Trĩ bắt đầu dao động.

Lục Trĩ nhận được điện thoại Tôn Duy, Tôn Duy thay mặt cho Lục Trạch không được dùng điện thoại trong trại huấn luyện gọi cho Lục Trĩ, vì chuyện này, Lục Trạch lại trả công cho Tôn Duy một lọ tương, Tôn Duy nhận được tương thì lòng vui như địa chủ được mùa, bắt đầu nghĩ đến chuyện về nhà ăn cơm trộn tương.

Tôn Duy: "Là Lục Trạch nhờ tôi gọi điện thoại cho cô, cậu ấy nói là đã thấy chuyện tương trộn cơm và hột vịt muối của cậu ấy lên hot search rồi, nên cậu ấy đưa ra ý tưởng về việc marketing một chút để càng nhiều người biết tương cậu ấy ăn là cô làm, trừ cái này thì còn nhờ tôi chuyển lời với cô rằng đừng quá suy nghĩ lung tung nhé."
Chuyện lên hot search này là Lục Trạch nghe Tôn Duy nói, sau khi cậu ngeh xong thì cảm thấy đây là một cơ hội tốt, cho dù Lục Trạch chưa debut nhưng tham gia show cũng coi như là đang trong giới giải trí, cho nên cậu dùng cơ hội này để quảng bá quán của Lục Trĩ.

Cậu sợ Lục Trĩ lo lắng về chuyện người ta chú ý đến cậu là vì đồ ăn chứu không phải thực lực, cho nên cậu sẽ an ủi Lục Trĩ đừng quá lo lắng.

Lục Trĩ cười nhẹ: "Vâng, chú chuyển lợi hộ đến Lục Trạch bảo cháu đã biết rồi ạ."
Tôn Duy: "Bà chủ nhỏ, cô đừng quên trại huấn luyện có cho thăm người thân nhé, cô có thể mang đồ ăn đến cho cậu ấy nữa đó."
Chu Thành An ăn tương Lục Trĩ làm xong thì đang gọi video với Lý Lượng.

Chu Thành An ở đây là do ông nội của Chu Thành An, ông hay có thói quen cùng đi câu cá hay đánh cờ với vài ông bạn già, nhưng dạo gần đây ông có chút mâu thauanx mới mấy ông bạn nên dọn về nhà, ngược lại Chu Thành An lại cảm thấy chỗ này rất tốt nên ở mấy ngày, sau đó Lục Trĩ lại đến đây, Lục Trĩ nấu món nào Chu Thành An cũng thích nên dứt khoát liền ở chỗ này luôn.

Lý Lượng: "Mày có nhớ con bé ngày trước tán mày không, vì tán mày mà còn đi lấy lòng ông nội mày, thậm chí còn nói thích câu cá đánh cờ, tao nghe nói trước kia ở thành phố W con bé đấy còn giúp Trần Tân một chuyện đấy, à đúng rồi, chắc mày không biết, Trần Tân là chồng trước bà chủ nhỏ đấy."
Trước đó Lý Lượng chỉ lo ăn ăn uống uống đồ ăn Lục Trĩ nấu nên quên cả nói với Chu Thành An chuyện này, nếu không phải vừa nghe nói cái con bé mà trước kia vì tán Chu Thành An nên lấy lòng ông nội anh mới giúp Trần Tân thì Lý Lượng còn chả nhớ đến chuyện nói cho Chu Thành An biết cơ.

Nói chuyện này xong, Lý Lượng cảm thấy Lục Trĩ thật đáng thương: "Này, Trần Tân sau khi ly hôn với bà chủ nhỏ thì hay dính lấy con nhỏ đó lắm, hôm nay tao còn gặp hai người họ đi với nhau ở bữa tiệc cơ."
Chu Thành An khẽ nhíu mày: "Vì sao cô ấy lại ly hôn?"
Lý Lượng: "Trên thì có bà mẹ chồng, dưới thì có thằng em chồng, tao thấy tiểu lão abf chủ nhỏ mà không ly hôn mới có vấn đề đấy, tao......!Ế mày ăn gì đấy, có phải tương trộn cơm không, bên cạnh là bánh sơn tra à!"
Lục Trạch lên hot search, Lý Lượng là một anh chàng nghiện mạng nên tất nhiên đã đọc tin này rồi, anh chàng không có hứng thú với Lục Trạch, nhưng lcực kì hứng thú với đồ ăn của Lục Trạch.

Chu Thành An: "Lục Trĩ làm."
Lý Lượng: "Tao muốn đi ngủ, ngày mai tao còn phải đến quán bà chủ nhỏ ăn tương trộn cơm, không ngờ cái tương này thế mà là của bà chủ làm."
Chu Thành An cười cười: "Trong quán tạm thời chwua bán tương và bánh sơn tra."
Lý Lượng: "........" Hình như Lý Lượng cảm thấy thằng bạn mình có chút kiêu ngạo thì phải.

Sau khi Lý Lượng kết thúc cuộc gọi thì định đi ngủ, nhưng rồi anh chàng lại mò vào APP video xem video Lục Trạch ăn sáng, Lục Trạch ăn trưa, Lục Trạch ăn tối, thật sự tương ăn quá ngon, Lục Trạch ăn tương cả một ngày, chẳng qua mỗi lần ăn cách ăn đều khác nhau.

Lý Lượng ngủ không được........!Anh chàng muốn ăn tương trộn cơm.

Lý Lượng nghĩ đến chuyện bây giờ tương trộn cơm của Mỹ thực trong trí nhớ còn chưa bán ra liền nhanh chóng mặc quần áo phi đến nhà Chu Thành An, sau khi Chu Thành Anh mở cửa thì anh chàng vội vàng xông vào, trên mặt hiện rõ ý định phải tìm ra tương trộn cơm, kết quả bị Chu Thành An ngăn lại.

Lý Lượng đáng thương: "Chúng ta là bạn từ bé ó."
Chu Thành An gật đầu, sau đó làm ngơ ánh mắt đáng thương của Lý Lượng nói: "Mày có thể đợi đén khi quán bán, lọ tương này của tao mày đừng có mà mơ đến."
"Một miếng, một miếng được không."
"Chúng ta đi ra ngoài ăn cơm đi."
"Tao không muốn đi, tao chỉ muốn ăn tương bà chủ nhỏ làm."
"Không ăn thì đi ngủ?"
"..............."
Sáng sớm hôm sau, Lý Lượng đến Mỹ thực trong trí nhớ thấy Lục Trĩ thì ánh mắt trông kể với Lục Trxi chuyện tối qua, Lục Trĩ nghe anh chàng nói xong thì đi sieeu thị, ở siêu thị cô mua thịt băm, nấm hương và một số nguyên liệu khác rồi xách túi lớn túi nhỏ về quán.

Lục Trĩ: "Lý Bành, hôm nay cho ra món cơm trộn tương thịt bằm nấm hương, nếu trong quán không đủ chỗ thì có thể bán ngoài ra ngoài quán."
Lý Bành: "Dạ vâng!"
Trong nhóm Mỹ thực trong trí nhớ trong, Lý Bành tiết lộ chuyện Lục Trĩ hôm nay sẽ làm tương ra.

Lục Trĩ nếu bán tương theo lọ thì chỉ có rất ít người có thể mua được, nhưng nếu bán theo suất cơm trộn tương thì sẽ có nhiều người mua được.

Bên ngoài Mỹ thực trong trí nhớ đã bắt đầu xếp hàng, rất nhiều người đều đến vì cơm trộn tương thịt bằm nấm hương, mỗi lần Lục Trĩ cho ra món mới, người xếp hàng bên ngoài Mỹ thực trong trí nhớ sẽ đông hơn mọi ngày.

Tương cũng giống mì trộn dầu hành, chỉ chuẩn bị trước nguyên liệu nấu ăn thì đến lúc nấu sẽ rất nhẹ nhàng, làm tương còn đơn giản hơn, nấu trước, để đến khi có người gọi thì rưới tương lên cơm là xong luôn.

Lục Trĩ đã mua 30 cái niêu trên mạng hôm bữa nên Lục Trĩ bảo Phùng Thịnh dùng nấu tương vào niêu cho dễ, và nó cũng giúp tăng độ ngon của tương lên.

Cuối cùng Lý Lượng đã được ăn cơm trộn tương thịt bằm nấm hương, anh chàng cầm thài xúc một miếng, trong nháy mắt vị cay cay k*ch th*ch vị giác, anh chàng cầm thài xúc cơm liên tục, ăn xong uống thêm một cốc nước giảm vị cay.

Thật sự ăn quá đã!
Nhưng anh chàng muốn được giống như Chu Thành An cơ, khi nào thích ăn là có liền!
Trương Dụ từ lần trước tới Mỹ thực trong trí nhớ ăn cơm thấy ngon liền thường xuyên tới ăn cơm, lần này Mỹ thực trong trí nhớ đẩy ra món mới, cậu ta đương nhiên cũng đến xếp hàng, đáng tiếc thực khách đã ngồi đầy trong quán, cậu ta chỉ có thể mua rồi ngồi ăn ngoài cửa, nhưng cho dù như vậy Trương Dụ cũng cực kì thỏa mãn.

Trước đây đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ luôn bán số lượng có hạn, lần này có thể mua thoải mái, không đến mức xếp hàng mấy ngày mà mua không được nên Trương Dụ đương nhiên rất vui vẻ.

Lần này, đoàn đội của Trương Dụ cũng đến quay lại cảnh Trương Dụ xếp hàng mua cơm trộn tương để edit video đăng lên APP, một lần này sẽ chia thành hai phần, phần 1 là Trương Dụ xếp hàng, phần 2 là Trương Dụ ăn cơm trộn tương thịt bằm nấm hương.

Trương Dụ: "Chào mọi người, tôi là Trương Dụ, chúng ta lại tới Mỹ thực trong trí nhớ, hôm nay Mỹ thực trong trí nhớ đẩy ra món mới là cơm trộn tương thịt bằm nấm hương, số lượng không có hạn, bây giờ tôi đang xếp hàng, mọi người nhìn hàng nè, nhiều người lắm á, có muốn biết cơm trộn tương ăn ngon đến mức nào không, chờ tí nữa tôi ăn xong sẽ nói cho biết nhé.

Không phải là tôi không ra video mà là tôi phải mua được cơm trộn tương thì mới ra video mưới được."
Trương Dụ kết thúc video, đoàn đội Trương Dụ liền tiến hành cắt nối biên tập sau đó đăng lên APP.

**** 14/10/2021 – NTP_1512 ****.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 31: Chương 31


Trương Dụ xếp hàng nửa tiếng mới mua được cơm trộn tương, hộp cơm màu lam bỏ trong túi giấy, phần trên của tuso trong suốt, nhìn sạch sẽ rất có thiện cảm.

Trên xe bảo mẫu, Trương Dụ ngồi ở bàn ăn: "Vì bảo đảm cho đồ ăn tươi ngon nhất nên tôi trực tiếp mang lên xe ăn luôn, bây giờ chúng ta mở túi lấy cơm trộn tương ra nhé."
Hộp cơm nóng hôi hổi bên trên được rưới lên một lớp tương.

"Mùi thơm lắm."
"Mọi người nhìn nấm hương này, tôi sẽ ăn thử riêng nấm hương, không mặn lắm, bên ngoài có mùi thịt nhưng khi căn xuống là có thể cảm giác được hương vị của nấm hương, hương vị nấm hương khi nhai lên.......!a, ngon quán đi, nấm hương nhai mềm lắm."
"Ăn ngon ăn ngon, bây giờ chúng ta ăn thửu thịt băm."
Trương Dụ nhìn thịt băm trước mặt không động đũa làm nhân viên mới của đoàn đội tưởng hộp cơm này ăn không ngon, anh nhân viên đang tự hỏi trong lòng rằng ngửi mùi hộp cơm cũng thơm mà lại không ngon à, đồng thời còn tự hỏi sao Trương Dụ lại phải review đi ăn, cậu ta cũng đây đi theo hướng food blogger.

Trương Dụ cuối cùng cũng cất lời: "Ngon hay không tí tôi sẽ nói, hiện tại tôi chỉ muốn ăn không ngừng, không muốn ăn một miếng còn phải rì viu nó ngon đến mứ nào với mọi người."
Nhân viên công tác: "........"
Trương Dụ không nói gì, cầm thìa nhanh chóng trộn cơm và tương với nhau sau đó xúc twufng miếng cho vào miệng, cơm vừa thơm vừa mềm, tương thì tươi ngon, cậu ta ăn ngon lành, nhưng tốc độ cũng không nhạn mà nhai kỹ nuốt chậm, nhấm nháp.

Sau khi ăn xong một bát cơm trộn tương, Trương Dụ lau miệng: "Cơm trộn tương thịt bằm nấm hương của Mỹ thực trong trí nhớ, thơmmm ——!" Cậu ta nói xong, nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Ăn ngon cực kì, thịt băm mềm và nấm hương tươi non hào quyện vào nhau, đặc biệt là ăn mãi không ngấy."
Đoàn đội Trương Dụ bắt đầu tiến hành cắt nối biên tập video, video muốn edit thế nào thì phải họp bàn, trong đoàn đội Trương Dụ thì Trương Dụ là người quyết định, vì vậy bọn họ còn phải hỏi ý kiến Trương Dụ, vừa định cất lời hỏi thì đã thấy cậu ta chạy ra ngoài xếp hàng để mua tiếp cơm mất rồi.

Một đám nhân viên của Trương Dụ cũng yên lặng xuống xe xếp hàng sau lưng Trương Dụ, sau khi biết Trương Dụ không vội cập nhật video mới lên thì bọn họ dùng sức nuốt nuốt nước miếng, hôm nay nhất định bọn họ phải vừa được ăn cơm trộn tương và edit video mới được.

Buổi tối, trên APP video, Trương Dụ đăng video mới.

Lý Niệm lướt app, cô ta đang lướt lướt như một thói quen, sau khi nhìn lướt qua cái tên video thì vội lướt lại, đến khi xem xong video của Trương Dụ, con sâu thèm ăn của cô ta lại trỗi dậy.

Trần Triển từ trên tầng xuống dưới: "Vợ ơi, huhuhu."
Lý Niệm: "Chồng ơi, ta em cũng muốn ăn cơm trộn tương thịt bằm nấm hương của Mỹ thực trong trí nhớ, nhìn video là thấy ăn ngon rồi, chúng ta......"
Trần Triển: "Chờ mai quán bán anh sẽ nhờ người đến xếp hàng."
Hai người hài hòa đạt thành nhất trí, cái việc Lục Trĩ ly hôn với Trần Tân thì có liên quan gì đến chuyện bọn họ ăn uống đâu, bọn họ ăn cơm thôi mà, dù sao hai người (LT+TT) cũng không phục hôn lại được thì bọn họ (TT+LN) có không ăn cũng chẳng thay đổi được gì.

Hai người (TT+LN) chuẩn bị đi tiệc rượu, khi đến tiệc, Trần Triển vẫn luôn đi bên cạnh Lý Niệm vì Lý Niệm cũng sắp sinh rồi, thật ra tiệc rượu lần này Trần Triển không muốn để Lý Niệm đi lắm, nhưng bữa tiệc này lại là một người bạn khá tốt của Lý Niệm tổ chức, cho nên Trần Triển mới đưa Lý Niệm đến.

Tiệc rượu cũng phục vụ không ít đô ăn nhưng vì Lý Niệm đã xem được video cơm trộn tương nên không ăn nhiều, chỉ ăn ít hoa quả.

Lý Hạo cũng ở tiệc rượu, chú ta đang nói chuyện phiếm với người quen, khi nhìn thấy Lý Niệm và Trần Triển, ánh mắt chú ta khẽ lóe lên, hèn gì lúc trước Lý Hạo thấy Lục Trĩ quen quen mà không nhớ ra là ai, bây giờ gặp được Lý Niệm và Trần Triển mới chợt nhớ ra.

Hóa ra Lục Trĩ là gả vào nhà họ Trần mẫu mực kia, Lý Hạo nghe người ta từng nói vài lần, ngay lập tức chú ta tươi cười với Trần Triển sau đó bước đến bắt chuyện.

Lý Hạo nhiệt tình: "Tôi biết bà chủ nhỏ Mỹ thực trong trí nhớ nè, hai người là em chồng và em dâu chồng của cô ấy nhỉ, đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ thật sự ăn quá ngon, tương lai có triển vọng, tương lai có triển vọng đấy, chínhưng àm phải xếp hàng lâu quá, cũng may mắn là thằng cháu trai Lý Lượng của tôi lúc trước cung cấp tôm cho quán nên bà chủ thỉnh thoảng sẽ đưa vài món cho nó, tôi cũng được hưởng ké vài lần."
Nếu Lý Lượng ở chỗ này nhất định sẽ điên cuồng khinh thường Lý Hạo, anh chàng ăn còn không đủ, cớ gì phải đưa cho Lý Hạo, chẳng qua là bị Lý Hạo chèn ép thôi.

Lý Niệm và Trần Triển vẻ mặt xấu hổ, Trần Tân và Lục Trĩ đã ly hôn, nhưng bọn họ cũng đâu có nghĩa vụ đi dâu cũng nói chuyện Lục Trĩ và Trần Tân ly hôn đâu.

Lý Hạo mặt đầy hâm hộ với Lý Niệm và Trần Triển: "Hai người là em chồng với em dâu chồng của bà chủ nhỏ nên chắc ngày thường muốn ăn gì cũng không cần đi xếp hàng nhỏ, có khi bà chủ nhỏ tan làm còn nấu cho hai người ăn, có khi lại còn ăn được amasy món mà quán không bán nữa chứ."
Lý Niệm và Trần Triển: "........"
Không, bọn họ phải xếp hàng, có đôi khi còn không mau được, thậm chí người nhà họ Trần đều không muốn bọn họ đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn, đặc biệt là cô em gái thích đu idol của Trần Triển, cực kì ồn ào khó tính.

Lý Niệm cười, cô ta nói: "Lục Trĩ đã ly hôn với anh chồng cháu rồi ạ, bây giờ bọn cháu không còn là em chồng và em dâu chồng của Lục Trĩ nữa."
Lý Hạo sửng sốt: "Ly hôn á, sao lại ly hôn?"
Ly hôn với bà chủ nhỏ là vì cảm thấy ngoại hình bà chủ nhỏ khó coi hay là bà chủ nhỏ làm món gì mà bọn họ không thể ăn được à? Anh cả Trần Tân của bọn họ nghĩ gì àm lại ly hôn thế.

Lý Hạo cũng xấu hổ, chú ta gật đầu với Lý Niệm và Trần Triển coi như lười chào rồi nhanh chân rời đi, đến khi về nhà từ bữa tiệc, chú ta chủ động liên hệ Lý Lượng dò hỏi chuyện Lục Trĩ và Trần Tân ly hôn, biết được nguyên nhân Trần Tân ly hôn và chuyện sau ly hôn anh ta có qua có lại với cái con bé trước kia từng tán Chu Thành An, chú ta cảm giác thật máu chó.

Trần Tân điên rồi hả.

Trương Dụ đăng video mới ở APP video, nhiệt độ càng ngày càng cao, bởi vì nhiệt độ càng ngày càng cao nên không ít dân mạng xem được, họ nhận thấy video Trương Dụ ăn cái cơm trộn tương thịt bằm nấm hương này giống ý hệt cái tương Lục Trạch ăn, chẳng qua lần này bình luận của dân mạng khác lần trước.

【 Tôi muốn đi nếm thử cái cơm trộn tương này, thật sự giống hệt của anh bé Lục Trạch ăn, mấu chốt là cái tương này rưới vào cơm hình như nhìn càng ngon hơn thfi phải.


【Chả nước miếng rồi, thôi, tôi phải đi ăn khuya đây.


【 Hừ, cái quán này lại marketing à.


【 Tôi nhất định phải đi ăn cái cơm trộn tương này.


【 Tôi mới xem video cũ của blogger này, còn có cả video cánh gà chiên trứng muối, cũng là của Mỹ thực trong trí nhớ, tôi không biết nói gì ngoài tôi muốn ăn khuya.


【 A a a a, tôi muốn ăn cơm.


Lục Trĩ lúc này còn chưa ngủ, cô cầm bàn tính gả lạch cạch, nhờ tương thịt bằm nấm hương mà quán cô kiếm lời hơn 3000, ngoài ra, tong nhóm Mỹ thực trong trí nhớ mọi người đều hy vọng lần bán này Lục Trĩ có thể kéo dài, đừng chỉ bán mấy ngày giống bánh ú nhân thịt.

Sáng sớm hôm sau, Lục Trĩ đến quán sớm hơn ngày trường.

Phùng Thịnh đã ở sau bếp chuẩn bị làm tương: "Trong quán người không đủ, tốt nhất là có thể tìm một người chuyên môn làm cái này, tôi muốn ở phía sau bếp làm giúp, Lý Bành thì bưng bê đồ ăn."
Ngày hôm qua, Lục Trĩ gọi điện cho Phùng Thịnh, hai người định mỗi ngày đến Mỹ thực trong trí nhớ sớm hơn một chút để làm tương thịt bằm nấm hương, sau đó buôn bán giống hôm qua, mọi người có thể xếp hàng mua.

Lục Trĩ buộc tạp dề: "Cậu xử lí đống anfy xong thì đi siêu thị mau thêm mấy cái nồi cơm điện, mua loại lớn một chút, mau về thì lau rửa luôn nhé."
Phùng Thịnh: "Năm hay sáu cái được?"
Bếp hiện có ba nồi cơm điện, ngày hôm qua vì chờ cơm nên không ít người phải chờ bên ngoài rất lâu, đây là nguyên nhân Lục Trĩ bảo Phùng Thịnh đi mua nồi cơm điện.

Lục Trĩ: "Sáu cái đi."
Chu Mỹ Lệ vừa đến đã ngửi được mùi tương thơm phức, chị hít vào hơi, sau đó cười nói: "Bà chủ nhỏ, chị đến rồi đây, em nhìn xem mấy cái này có vừa ý không, còn có cơm trộn tương quán em tí nữa có thể bán cho chị một phần không."
Lục Trĩ xốc mành che ở cửa bếp lên: "Tí em cho chị mấy lọ tương chị trực tiếp cầm về đi ăn đi, sau này em còn cần chị hỗ trợ nữa mà."
Chu Mỹ Lệ: "Không sao không sao, chuyện này có gì đâu."
Ngày hôm qua túi đựng cơm hộp là Chu Mỹ Lệ làm, hộp cơm hộp cũng vậy, Lục Trĩ lại muốn kinh doanh giống ngày hôm qua lâu dài cho nên lại nhờ Chu Mỹ Lệ hỗ trợ thiết kế túi đựng và hộp cơm một lần nữa.

Chu Mỹ Lệ: "Biết em thích cổ phong cho nên chị làm vãi mẫu cổ phong đấy, em chọn một cái đi, em chọn xong chị về làm luôn, buổi chiều là có thể đưa đến đây luôn."
Lục Trĩ: "Cảm ơn chị nhiều."
Lục Trĩ cầm tệp thiết kế của Chu Mỹ Lệ nhanh chóng nhìn một lần, cuối cùng ánh mắt cô dừng ở một bản thiết cố cổ phong nho nhỏ, phía dưới còn viết Mỹ thực trong trí nhớ, Lục Trĩ chọn cái này, túi đựng tiếp tục dùng giấy dai, chọn xong, cô vào sau bếp lấy cho Chu Mỹ Lệ ba lọ tương và không quên dặn Chu Mỹ Lệ nhớ ăn nhanh một chút kẻo hư.

Chu Mỹ Lệ bật cười nói: "Bà chủ nhỏ, em làm tương thì nhất định nhà chị sẽ ăn nhanh hết."
Chu Mỹ Lệ lúc về mới chợt nhớ: "Bà chủ nhỏ, Lý Bành nhà chị sắp thi đại học rồi, tí em hỏi nó xem nó định làm ở quán bao lâu nữa hộ chị với, em chịu khó tìm người mới nhé, chị cũng để sy tìm giúp em xem có ai được không, nếu có, chị sẽ nói cho em."
Lục Trĩ lúc này mới nhớ tới, Lý Bành là làm thêm chứu không phải làm chính, trong khoảng thời gian này Mỹ thực trong trí nhớ bận, thời gian Lý Bành làm việc nhiều hơn những ngày đầu rất nhiều, thành ra cứ ý như là nhân viên chính thức của quán.

Lục Trĩ ngẩn người một lúc mới nói: "Dạ, tí em sẽ hỏi Lý Bành."
**** 15/10/2021 – NTP_1512 ****.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 32: Chương 32


Buổi chiều, Chu Mỹ Lệ đã gửi túi đựng và hộp cơm đến cho Mỹ thực trong trí nhớ, vật thật so hình ảnh còn đẹp hơn, đặc biệt túi đựng.

Phùng Thịnh cảm thán: "Đẹp thật đấy, nếu tôi mà có cái túi đựng này cũng không nỡ vứt đi, cũng hông nỡ làm túi đựng rác luôn."
Ngay sau đó, túi đựng và hộp cơm hộp mới được đưa vào sử dụng.

Tương thịt bằm nấm hương làm tiếng thơm của Mỹ thực trong trí nhớ càng lan vang dội, trong những người đang ngồi trong quán có Tôn Diệc là một sinh viên đang nghỉ hè nên nhận việc làm thêm, gần đây cậu ta mới nhận được một công việc mới việc nhẹ lương cao, đó là chỉ cần đứng xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ mua được cơm trộn tương thịt bằm nấm hương là được.

Nhìn đoàn người bên ngoài Mỹ thực trong trí nhớ, Tôn Diệc thật sự là không ngờ đến, một họp cơm trộn tương có gì ngon mà người ta xếp hàng đông thế, tự đặt mua trên mạng về ăn là được mà.

Hay quán này là quán mới nổi trên mạng nên mọi người đi đú trend?
Tôn Diệc nhận điện thoại của Trần Triển, Trần Triển dò hỏi: "Có thể mau được cơm trộn tương thịt bằm nấm hương không?"
Tôn Diệc nhìn hàng người pháiá trước: "Không thành vấn đề."
Trần Triển cảm thấy anh ta thật thông minh khi nghĩ ra cách thê người đến xếp hàng mua hộ, anh ta và Lý Niệm đã ngồi đợi bữa trưa này một lúc rồi đấy, Lý Niệm còn xem đi xem lại cái video của Trương Dụ mấy lần rồi cơ.

Lý Niệm: "Anh xem cái này này, bọn họ bảo cái tương này giống y hệt tương Lục Trạch ăn ở《 Giấc mộng thành đoàn 》."
Trần Triển: "Lục Trạch, Lục Trạch, có phải em trai Lục Trĩ không, để anh xem xem."
Lý Niệm có chút xấu hổ, cô ta chưa bao giờ quan tâm đến bất cứ chuyện nào của Lục Trĩ cho nên căn bản không biết em trai Lục Trĩ là Lục Trạch, thậm chí hình như cô ta mới gặp người nhà họ Lục mỗi một lần, đó là hôm tổ chức đám cưới, từ đó về sau, người nhà họ Lục và họ Trần rất ít khi gặp nhau, chứ nói gì đến làm phiền.

Cùng lúc đó, cuối cùng cũng sắp đến lượt Tôn Diệc.

Cậu ta bị hấp dẫn bởi túi đựng và hộp cơm của quán, cả hai đều theo hướng cổ phong, màu sắc phối với nhau cũng đẹp càng làm củng cố suy nghĩ của Tôn Diệc rằng đây là cửa hàng của một người nổi tiếng trên mạng, món cơm trộn tương này chắc là của người nổi tiếng đó bán.

Tới lượt Tôn Diệc, Tôn Diệc nói: "Cho tôi hai phần."

Lý Bành nhanh gọn xới cơm vào trong hộp, hạt cơm thon dài trắng bóc nóng hổi, sau đó Lý Bành lại rưới một lớp tương lên, nước tương nhanh chóng dung hợp thấm vào cơm, yết hầu Tôn Diệc chuyển động vài cái.

Tôn Diệc: "Cho thêm một phần đi."
Lý Bành: "Xin lỗi nhé, mỗi người chỉ có thể mua hai phần thôi."
Tôn Diệc khá thích ăn cay, tương này bên trong còn có ớt cay đỏ rực làm cậu ta bỗng thấy thèm, cậu ta nhìn Lý Bành đóng gói xong cho vào túi đựng thì nhận lấy đi về.

Bởi vì Tôn Diệc còn đang nhớ lại mùi hương mê người của tương mà té ngã, hộp cơm lăn lóc đổ ra đất.

Tôn Diệc: "........"
Những người xếp hàng xung quanh đỡ Tôn Diệc dậy rồi quay về hàng, trên mặt đều biểu hiện vẻ mặt tiếc hùi hụi nhìn cơm trộn tương vương đầy trên mặt đất, lúc này Tôn Diệc lại phải xếp hàng lại nhưng không mua được nữa.

Tôn Diệc trả lại gấp 3 tiền cho Trần Triển.

【 Trần Triển:??? 】
【 Tôn Diệc: Xin lỗi, cơm trộn tương rải cho đất ăn rồi.


【 Trần Triển:?????? 】
【 Tôn Diệc: Hình ảnh cơm trộn tương.


【 Tôn Diệc: Tôi xếp hàng lần nữa nhưng không mua được, thật sự xin lỗi.


Lý Niệm thấy Trần Triển nhìn di động chằm chằm, tưởng đã mau được cơm trộn tương thịt bằm nấm hương, cô ta đi lại ngồi xuống: "Có phải mua được rồi không, chúng ta........!Đây là cái gì, đổ à?"
Trần Triển trực tiếp gọi điện thoại: "Sao lại bị đổ?"
Tôn Diệc đỏ mặt: "Tại thơm quá, tôi mua xong thấy thơm quá nên thất thần tưởng tượng xem nó ngon đến thế nào, không ngờ bất cẩn bị ngã nên cơm bị đổ hết rồi."
Trần Triển và Lý Niệm: "........"
Hiện tại bọn họ rất hối hận, cực kì hối hận, lúc trước bọn họ hẳn là nên để Trần Tân nếm thử đồ ăn Lục Trĩ làm rồi mới nghĩ xem có ly hôn hay không, nếu Trần Tân có bản lĩnh làm Lục Trĩ thích anh ta như trước thì giờ bọn họ đã không phải xếp hàng mua đồ như người ta rồi.

Tôn Diệc tuy rằng biết xếp hàng có lẽ sẽ không mua được nữa, nhưng là bởi vì mùi quá thơm nên cậu ta thật sự rất muốn ăn, cho nên lại do dự lại đứng xếp hàng thử một lần đi, mua không được thì lần sau lại đến, mua được được thì để chính mình ăn.

Mãi cho đến sắc trời tối sầm, Tôn Diệc mới biết được mình đã mua được phần cơm trộn tương cuối cùng của hôm nay!
Mỹ thực trong trí nhớ kết thúc một ngày buôn bán.

Phùng Thịnh và Lý Bành đang lau bàn và sàn nhà, Lục Trĩ ở quầy thu ngân gảy bàn tính, hôm nay doanh thu lại đột phá kỉ lục mới, mọi người làm việc xong thì tan làm, Lục Trĩ gọi Lý Bành lại.

Lý Bành sắp thi đại học, tương lai tiền đồ có lẽ sẽ càng tốt hơn, Lục Trĩ sẽ không kéo chân cậu, còn tiền thưởng, Lục Trĩ cũng định cho cậu nhiều hơn, về phần quán bận rộn thì cô đành thuê người làm bán thời gian trước, sau đó sẽ tìm người làm chính thức sau.

Lục Trĩ: "Sắp đến kì thi rồi."
Năm ngoái Lý Bành thi trượt, lần này cậu đã chuẩn bị cho cuộc thi từ rất sớm, trước kai cậu cũng từng đinh xin nghỉ làm với Lục Trĩ nhưng ngay sau đó quán bận quá, hơn nữa cậu cũng không muốn nghỉ việc, muốn tiếp tục làm tiếp, muốn mỗi ngày đều được ăn đồ Lục Trĩ làm nên cứ rề rà mãi không nói.

Một lát sau, Lục Trĩ tính toán tiền lương cho Lý Bành, lại cho thêm một ít tiền thưởng, cô bỏ tiền vào trong phong bì đưa cho Lý Bành, kết quả Lý Bành lại do dự không nhận.

Lý Bành: "Bà chủ nhỏ."

Lục Trĩ: "Sau này muốn ăn thì cứ đến đây, tương lai quan trọng, cầm đi."
Lý Bành: "Em cũng chưa chắc có thể thi đậu, hơn nữa, còn một thười gian nữa mới đến ngày thi mà, chị cứ để em làm cho đến khi chị tìm được người mới đi, tiền này cứ để đến hôm nào em nghỉ hãy đưa."
Lục Trĩ cười đưa phong bì cho cậu: "Nghỉ ở nhà ôn tập cho tốt."
Lục Trĩ về dưới tiểu khu thì gặp Chu Thành An, Chu Thành An nhìn thấy Lục Trĩ xách đồ về thì quen chân đi qua xách hộ, sau đó đi cùng Lục Trĩ lên nhà.

Chu Thành An: "Trông cô có vẻ đang buồn à."
Có lẽ bởi vì nguyên nhân xuyên qua, cộng thêm cả việc người Lục Trĩ tiếp cúc nhiều nhất sau khi xuyên qua là Lý Bành, cho nên Lý Bành xin nghỉ làm tâm trạng Lục Trĩ có hơi chút phiền muộn.

Lục Trĩ: "Cậu phục vụ trong quán sắp thi đại học, tôi không muốn làm trễ nãi tương lai của cậu bé nên cho cậu bé nghỉ việc ở nhà ôn thi rồi."
Chu Thành An: "Mỗi người có mỗi tương lai khác nhau, huống chi sau này mọi người sẽ còn gặp được nhau mà, vả lại chắc cậu ta cũng ăn quen miệng đồ của quán rồi." Anh dừng một chút, nói: "Chưa tìm được người thế vào à?"
Lục Trĩ: "Chưa, lát tôi hỏi chị Chu Mỹ Lệ xem sao."
Chu Thành An: "Lý Lượng đợt này hay ăn dầm nằm dề quán cô đúng không, nó rảnh lắm đấy, nếu cô không ngại thì để tôi bảo nó đến quán cô làm thêm, chờ sau khi cô tìm được người thế vào rồi thì cho nó nghỉ, dù sao tìm người làm cũng phải tìm được một người thích hợp mới được."
Làm quán ăn khác xa so với đi làm công ty, làm nhân viên ở Mỹ thực trong trí nhớ là lúc nào cũng thân thiết tiếp xúc với nhau, cho nên năng lực làm việc là một chuyện, thêm vào đó còn phải hòa đồng và tốt tính nữa mới được.

Lục Trĩ: "Anh ấy á, được không?"
Chu Thành An: "Có gì mà không được."
Buổi tối, Lý Bành ngủ không yên, cậu rất thích làm việc ở Mỹ thực trong trí nhớ cho nên cực kì không muốn nghỉ, cậu đọc tài liệu ôn thi mãi mà chằng có gì vào đầu.

Cậ khác Phùng Thịnh, Phùng Thịnh sau này sẽ làm đầu bếp cho nên ở Mỹ thực trong trí nhớ là điều hiển nhiên, nhưng cậu thì khác, cậu không làm đầu bếp, cho nên cũng chỉ có thể làm bưng bê phục vụ ở quán.

Huống chi, cậu cũng có ước mơ riêng, ngẫm nghĩ một lúc lâu, Lý Bành mới bắt đầu tiếp tục ôn tập.

Sáng sớm hôm sau, Lục Trĩ vừa mới tới cửa Mỹ thực trong trí nhớ đã thấy Lý Lượng tràn đầy năng lượng, Lý Lượng rất cần mẫn, vừa vào trong quán đã bắt đầu giúp Lục Trĩ lau bàn, Lục Trĩ nhướng mày nhìn động tác của anh chàng, thật sự cái anh công tử này cực kì không thích hợp làm mấy chuyện này, có khi ở nhà còn chưa bao giờ làm.

Lục Trĩ: "Việc này anh không cần làm đâu, tương thịt bằm nấm hương chắc sẽ bán lâu dài cho nên anh phụ trách tiếp thị buôn bán là được, mấy chuyện bưng bê lau chùi anh cứ để Phùng Thịnh làm."
Lý Lượng: "Bảo đảm hoàn thành công tác!"
Tôn Duy vừa mới tỉnh ngủ đã được báo rằng nhiệt độ chương trình của bọn họ lại lần nữa đột phá, nhưng nhiệt độ cao chỉ ở lúc bữa sáng, bữa trưa và bữa tối.

Nhân viên công tác: "Trong khoảng thời gian này, comment hầu như đều là yêu cầu quay giờ ăn, trừ commont trực tiếp thì trang weibo official wcủa chúng ta ở dưới cũng cả đống bình luận kêu phong cách chương trình tuyển chọn nhóm nhạc của chúng ta khác các chương trình khác."
【 Giấc mộng thành đoàn: Bắt đầu phát sóng 】
【 Mau nói cho tôi tương trộn cơm của Lục Trạch rốt cuộc là ai làm! 】
【 Mau chuyển lời với Trạch buổi tối không được ăn bánh sơn tra bánh, làm tôi thèm muốn ăn mà không mua được.


【 Tôi biết tương trộn cơm này tự làm, nhưng có thể nói công thức được không.


【 Mau nói cho Lục Trạch bảo cậu ta đưa công thức làm tương ra đây, tôi sẽ giúp cậu ta debut Center! 】
【+10086】
【 Thèm phát khóc, tôi chỉ là muốn xem một chương trình tuyển chọn nhóm nhạc thôi mà, tại sao bây giờ lại thành xem Lục Trạch ăn cơm, vì ăn mà tôi phải ngủ muộn dậy sớm.


Tôn Duy: "Mau giải đáp đi."
Lục Trạch muốn giúp Lục Trĩ marketing, tổ tiết mục cũng có thể dựa vào đó kiếm nhiệt độ, chỉ có tin buồn là sau này người đến xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ sẽ càng nhiều hơn.

Chẳng mấy chốc, weibo official 《 Giấc mộng thành đoàn 》 đăng bài mới.

【Giấc mộng thành đoàn V: tương trộn cơm là chị Lục Trạch - Lục Trĩ làm, nếu mọi người muốn ăn có thể đến Mỹ thực trong trí nhớ xếp hàng, nhưng chưa chắc đến đã mua được đâu, còn hột vịt muối và bánh sơn tra Lục Trạch ăn thì Mỹ thực trong trí nhớ không bán, là Lục Trĩ làm riêng cho Lục Trạch.


Sai khi status này đăng lên, Mỹ thực trong trí nhớ của Lục Trĩ lại lên hot search.

**** 15/10/2021 – NTP_1512 ****.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 33


Edit: Cá

Sau khi Mỹ thực trong trí nhớ lên hot search, trong nháy mắt thu hút rất nhiều khách hàng, mọi người lần lượt rơi lệ tỏ ý về sau đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ khẳng định càng khó mua hơn.

[Tiệm cơm bảo tàng bị phát hiện, huhuhu]

[Này này này, đây là em trai của bà chủ nhỏ, chúng mềnh khẳng định không thể cạnh tranh công bằng chức em dâu đâu]

[Không biết thì hỏi, sao lại không thể cạnh tranh công bằng chức em dâu chứ?]

[Làm em dâu là có thể ăn đồ bà chủ nhỏ làm đó, còn không cần xếp hàng nha. Không nghĩ tới em trai bà chủ nhỏ giá trị nhan sắc cao như vậy, tui không xứng]

[Em trai bà chủ nhỏ giá trị nhan sắc cao là chuyện bình thường, bà chủ nhỏ giá trị nhan sắc rất cao đấy]

[Tui nhất định phải tới ăn thử]

[Cảm ơn, cảm ơn bà chủ nhỏ, hiện tại tui liền tới Mỹ thực trong trí nhớ xếp hàng, nhất định sẽ không quên bỏ phiếu cho Lục Trạch]

[Nói đi, Lục Trạch thích gu gì, tôi có thể!]

[Lăng xê, khẳng định là lăng xê. Chắc chắn Lục Trạch và chị gái cậu ta muốn nổi, oẹ oẹ oẹ, ghê tởm, tôi nhất định không bỏ phiếu cho cậu ta. Huống hồ, muốn thắng cũng phải thắng bằng bản lĩnh nhé!]

[Lầu trên, bà đổi cái tên đi, nếu không vào xem tường của bà tui cũng không biết bà bị ảo tưởng nhan sắc đấy, hahahaha]

…….

Mấy ngày sau đó khách xếp hàng trước cửa Mỹ thực trong trí nhớ ngày càng đông, có đôi khi còn không tìm thấy chỗ để xếp nữa. Làm tương nấm hương thịt bò cũng không phức tạp, trừ việc phải đến tiệm sớm hơn lúc trước để chuẩn bị thì lợi nhuận Lục Trĩ thu được ngày càng nhiều.

Hôm nay Tôn Duy chủ động gọi điện cho Lục Trĩ: “Bà chủ nhỏ, ngày mai cháu có thể đến trại huấn luyện của bọn chú rồi đấy!”

Lau nước miếng xuất hiện trong vô hình, Tôn Duy thật sự rất mong đợi nhưng ông cũng rất nhanh phản ứng lại. Ôi trời ơi, dù bà chủ nhỏ có mang đồ ăn tới đây thì cũng là cho Lục Trạch ăn.

Lục Trĩ đi siêu thị mua nguyên liệu về làm đồ ăn vặt cho Lục Trạch, ngoài ra còn mua thêm thịt nạc tươi, mộc nhĩ, cà rốt và ớt xanh, cô định làm cho Lục Trạch món cá hương nhồi thịt để cậu ăn cơm trưa.

Mấy ngày nay khi rảnh rỗi Lục Trĩ đều xem , cô phát hiện Lục Trạch đã quen với việc ăn cơm đủ bữa.

Hôm nay Chu Thành An ở nhà, Lục Trĩ cười: “Tôi đang làm món cá hương nhồi thịt, có làm cho anh một phần, lâu rồi không làm món này nên làm nhiều một chút cho quen tay.”

Chu Thành An: “Cô muốn lên món ăn mới à?”

Lục Trĩ: “Ngày mai tôi đi thăm em trai nên mang cho em ấy, còn để thêm món mới… cũng có thể. Dù sao mấy hôm nay tôi cũng đang nghĩ thêm món mới, cá hương nhồi thịt đi.”

Chu Thành An: “Ngày mai để tôi đưa cô đi.” Anh dừng một chút: “Vừa vặn tiện đường.”

Chờ khi Lục Trĩ về nhà, Chu Thành An đứng tại chỗ một lúc lâu mới trở về, anh nói muốn đưa Lục Trĩ đến trại huấn luyện vừa lúc tiện đường khiến Lục Trĩ trợn tròn mắt. Người từ trước đến nay điềm đạm nhu hoà như Lục Trĩ không ngờ cũng có lúc lộ ra biểu cảm này, có chút đáng yêu.

Cá hương nhồi thịt cũng cần có rau, Lục Trĩ ở trong bếp cắt thịt thành từng miếng đều nhau, động tác nhanh gọn, nếu có đầu bếp chuyên nghiệp ở đây nhất định sẽ kinh ngạc cảm thán tay nghề của cô thật nghệ.

Sau khi cắt thịt, Lục Trĩ rửa sạch thịt với muối một lần sau đó đánh thêm trứng gà, cô đem trứng gà đảo đều cùng với thịt, làm cho mỗi miếng thịt đều bọc lên một lớp trứng gà, lại rắc bột mỳ lên sau đó cho chảo nấu, lúc này mới coi như hoàn thành món thịt.

Ớt xanh, cà rốt cùng mộc nhĩ và mấy nguyên liệu khác được Lục Trĩ cắt thành lát nhỏ, mấy món ăn này chỉ cần nhìn bề ngoài đã khiến cho người ta thèm chải dãi.

Sau khi thịt chín liền toả ra mùi thơm khó cưỡng, Lục Trĩ một bên làm nước sốt, một bên vẫn tiếp tục xào nấu. Cà rốt nhỏ, ớt nhỏ cùng mộc nhĩ cắt nhỏ được thả vào nồi, màu sắc nhàn nhạt của thịt trong nháy mắt liền trở nên hấp dẫn hơn.

Lục Trĩ đưa một phần cá hương nhồi thịt cho Chu Thành An, còn có cơm, Chu Thành An thì đưa chén đĩa lần trước Lục Trĩ đựng đồ ăn mang qua trả lại, chén đĩa đã được rửa sạch sẽ.

Chu Thành An ngồi ở phòng khách ăn một miếng cá hương nhồi thịt rồi cười cười, Lục Trĩ rất có bản lĩnh khiến người khác dù không thích nguyên liệu nấu ăn nhưng vẫn vét sạch món ăn được làm từ nguyên liệu đó ra.

Thịt nhỏ bên ngoài thì chua bên trong có sốt ngọt, hương vị bên trong cuốn lạ thường, gắp một miếng thịt lại thêm một ít ớt xanh hoặc mộc nhĩ cùng cà rốt ăn kèm, thoang thoảng vị cay nhưng xen lẫn là vị thanh mát ngòn ngọt, mộc nhĩ có thể ăn riêng cũng không chê vào đâu được.

Một đĩa cá hương nhồi thịt được ăn sạch sẽ, Chu Thành An cũng ăn sạch hết hai bát cơm Lục Trĩ đưa qua.

Lục Trĩ ăn xong cơm thì làm đồ ăn vặt cho Lục Trạch, thuận tay làm một ít cho Chu Thành An. Làm xong cô nghĩ tới việc Chu Thành An nói ngày mai muốn đưa cô đến trại huấn luyện, còn nói là anh tiện đường nhưng đến trại huấn luyện của nằm ở nơi nào anh cũng không biết.

Vì vậy, tại sao Chu Thành An lại muốn đưa cô tới trại huấn luyện, là bởi vì muốn cảm ơn cô làm cá hương nhồi thịt cho anh hay là có ý khác đây.

Lục Trĩ lắc đầu cảm thấy bản thân suy nghĩ nhiều rồi, tắm rửa xong cô lên giường nhắm mắt chưa lâu liền ngủ mơ.

Sáng sớm hôm sau lúc Lục Trĩ đến Mỹ thực trong trí nhớ đã thấy Phùng Thịnh đang ở trong tiệm xử lý nguyên liệu nấu ăn: “Sáng nay sẽ chỉ bán tương nấm hương thịt bò cùng cơm, những món còn lại không bán. Chị muốn đến trại huấn luyện thăm Lục Trạch, cậu nhớ nói với khách hàng một tiếng, còn có ngày mai sẽ cho ra món mới là cá hương nhồi thịt.”

Phùng Thịnh nghe thấy là cá hương nhồi thịt thì cảm thấy nước miếng sắp chảy ra đến nơi rồi: “Vâng ạ.”

Trần Tuấn Lực đặc biệt tới sớm: “Bà chủ nhỏ, bà chủ nhỏ, chú tới ăn cơm.”

Mấy ngày nay Trần Tuấn Lực chuyên tâm soạn nhạc, trên mặt còn thấy được vẻ tiều tuỵ, kết quả, nghe Phùng Thịnh nói hôm nay tiệm chỉ bán tương nấm hương thịt bò ăn kèm cơm.

Trần Tuấn Lực: “………”

Phùng Thịnh: “Nhưng ngày mai bà chủ nhỏ sẽ cho ra món mới, là cá hương nhồi thịt.”

Trần Tuấn Lực: “Nhanh, nhanh mau cho chút món tương nấm hương thịt bò ăn cùng cơm. Ngày mai chú nhất định đến đây xếp hàng chờ, phải ăn được cá hương nhồi thịt mới về.”

So với Tôn Duy muốn làm bằng hữu của Lục Trạch thì ông còn muốn cùng Lục Trạch kết thành tri kỷ đấy.

Lục Trĩ ở trong bếp làm xong tương nấm hương thịt bò, cùng lúc đó Chu Thành An đến tiệm. Lục Trĩ mang theo cá hương nhồi thịt cùng cơm, còn có đồ ăn vặt ra ngoài. Lý Lượng ở bên ngoài bán tương nấm hương thịt bò duỗi muốn gẫy cái cổ, ngó vào trong bếp thấy Lục Trĩ làm cá hương nhồi thịt.

A a a a a, Lục Trĩ đối với em trai mình thật sự quá tốt.

“Bà chủ nhỏ, món cô làm cho em trai cô có phải cũng là món mới chuẩn bị ra không? Cá hương nhồi thịt?”

“Bà chủ nhỏ, lát nữa tui trở về phải mở livestream mới được.”

“Tui xếp hàng ở phía trước, mới ngửi thấy hương vị của cá hương nhồi thịt. Chu choa!”

“Rất thơm đúng không?”

“Cực kỳ thơm, tui muốn ăn nhưng không bít ngày mai xếp hàng có mua được không.”

Lục Trĩ vừa đến trại huấn luyện của liền được nhân viên công tác dẫn đến phòng khách, trong phòng khách đã có rất nhiều người, đều là đến xem các thí sinh thi đấu phân cấp. Lục Trĩ tìm chỗ ngồi xuống mới nhớ ra khả năng nữ chính cũng sẽ đến đây, vì dù sao em trai nữ chính cũng tham gia lần thi đấu này.

Lục Trĩ quan sát xung quanh vẫn không tìm được nữ chính, nghe mọi người nói ở đây có đến mấy cái phòng khách thì hiểu ra. Thí sinh tham gia thi đấu phân cấp rất nhiều, tổ tiết mục vẫn chưa bắt đầu công diễn.

[A a a a a a, giá trị nhan sắc này không hổ là chị gái Lục Trạch]

[Đẹp quá đi, tay cũng đẹp nữa, đồ ăn chị ấy cầm được đóng gói trông cũng đẹp mắt ghê á]

[Nghe nói chị ấy mang cá hương nhồi thịt cho Lục Trạch, còn tui thì đang ăn cơm hộp🙁(]

[Tui tới xem mukbang của Lục Trạch]

[Hu hu hu, tui không ngờ xem tiết mục thi đấu thần tượng lại giống như đang xem tiết mục mỹ thực vậy á]

[Chị Lục Trạch phải cho cậu ấy ăn no luôn]

[Ha ha ha ha ha ha ha]

Lục Trạch đến gặp Lục Trĩ, hai chị em nhìn nhau cười một cái, chủ đề giá trị nhan sắc lại tăng cao lên mấy bậc. Lục Trạch hỏi Lục Trĩ dạo này thế nào, Lục Trĩ không dồn dập hỏi cậu dạo này thế nào hay một số câu hỏi khác, trực tiếp đem đồ ăn được đóng gói đẹp mặt đẩy đến trước mặt cậu: “Đẹp chứ, đây là đóng gói mới của tiệm.”

Lục Trĩ mở đóng gói, lấy cơm và cá hương nhồi thịt bên trong ra, còn có một chén canh trứng nhỏ ban nãy Lục Trĩ tiện liền làm thêm.”

Lục Trĩ: “Ăn cơm trước đi, em ăn còn chị sẽ kể mấy chuyện gần đây cho em nghe.”

Mọi người trong phòng khách đều đang nói chuyện, sau đó bọn họ ngửi thấy một hương vị chua ngọt hấp dẫn vị giác, bỗng chốc phòng khách trở nên yên tĩnh hơn nhiều.

Bọn họ nhìn về phía Lục Trạch, thấy cậu gắp một miếng cá hương nhồi thịt ăn, nhai nhai nuốt nuốt khiến bọn họ nuốt nước miếng thèm ơi là thèm.

Lục Trạch: “Cái thịt này ngọt ghê, ngon lắm ngon lắm.”

Lục Trạch trực tiếp ăn một thìa cơm thật to, lại ăn một miếng cá hương nhồi thịt, món cá hương nhồi thịt này ăn với cơm đúng là ngon tuyệt cú mèo, so với tương nấm hương thịt bò còn cuốn hơn nữa.

Lục Trĩ làm canh trứng, trứng nhìn cũng rất bình thường, bên trong lòng đỏ trứng rời rạc giống như hoà thành một thể với canh, ở trên còn có hành lá, uống một ngụm liền trọn vẹn vị hành lá thơm thơm cùng trứng.

Lục Trạch: “Chị, canh trứng trông bình thường mà ngon quá đi, bên trong trứng mỏng cảm giác mềm mềm.”

Lục Trĩ: “Em thích canh trứng thì lần sau chị sẽ mang thêm.”

Lục Trạch: “Tốt ghê!”

Lục Trạch đang ăn cơm, Lục Trĩ kể cho cậu nghe về việc kinh doanh của Mỹ thực trong trí nhớ, Lục Trạch vừa ăn cơm vừa nghe rất nghiêm túc, hình ảnh hai chị em cực kỳ ấm áp.

Không ít người xem livestream đều nhìn Lục Trạch ăn cơm mà thèm ch** n**c miếng, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn độ hot của hai chị em lại tăng cao, sóng bình luận đa phần nói về Lục Trạch, cũng có rất nhiều bình luận mắng chửi Lục Trạch.

Lý Từ Từ là fan của Chu Việt, nhìn thái độ của Chu Việt và Lục Trạch khi tham gia liền biết hai người họ có mâu thuẫn. Đặc biệt là khi Chu Việt chủ động yêu cầu không muốn ở chung ký túc xá với Lục Trạch, thậm chí còn không muốn phân vào cùng một tổ với Lục Trạch, vậy nên fans của Chu Việt cực kỳ chán ghét Lục Trạch.

Nhưng độ hot của Lục Trạch ngày càng cao, thậm chí Chu Việt cũng không thể so với cậu chàng.

Lý Từ Từ: “Độ hot của Lục Trạch đều là giả, anh ta và chị gái cùng nhau lăng xê, anh ta thì theo hướng minh tinh còn chị anh ta thì đi theo hướng võng hồng. Tôi phải đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn thử xem, sau đó sẽ làm video nói cho mọi người biết đồ ăn nhìn thì ngon nhưng chất lượng thì không như bề ngoài, bảo sao Mỹ thực trong trí nhớ đến giờ vẫn chỉ là một tiệm cơm nhỏ xíu đấy thôi.”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 34


Edit: Cá

Lý Từ Từ ở trên mạng làm công tác tư tưởng, biết Mỹ thực trong trí nhớ ra món ăn mới, người xếp hàng cũng rất đông nên mới sáng sớm cô ấy đã đến xếp hàng, đồng thời còn không quên gửi thông báo trong fanclub của Chu Việt.

[Lý Từ Từ: Tôi đang xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ, lát nữa sẽ gửi ảnh cho các cậu biết cửa tiệm này tự lăng xê giả cỡ nào]

[Lý Từ Từ: Trong tiệm chỉ có đúng 10 cái bàn, địa điểm thì nằm gần khu dân cư cũ]

[Lý Từ Từ: Cửa tiệm kiểu này mà cũng đòi hot?]

Trong fanclub có rất nhiều fan phụ hoạ theo Lý Từ Từ, đợi Lý Từ Từ gửi ảnh mấy món ăn qua sẽ giúp cô ấy chỉnh sửa, ghép thành video.

Đến số của Lý Từ Từ, vừa vào cửa cô ấy liền gọi ngay món cá hương nhồi thịt mới ra. Vì khách đông nên phải ngồi ghép bàn, cùng bàn Lý Từ Từ còn có ba người khác.

“Thơm quá đi, hôm qua tui vừa biết bà chủ nhỏ cho ra món mới là cá hương nhồi thịt đã thèm phát hoảng rồi. Tui còn tự tay làm cá hương nhồi thịt ăn thử. Sau đó, ha ha… sáng sớm đã phải chạy đến đây xếp hàng.”

“Bà chủ nhỏ ý tưởng ngày càng nhiều ha.”

“Khi bà chủ nhỏ mới khai trương cửa tiệm thì chỉ có đúng hai món, nhiều người ăn ở đây lần đầu xong trực tiếp trở thành khách quen luôn, nhớ lúc Mỹ thực trong trí nhớ vừa mới khai trương ghê.”

Mùi thức ăn trong tiệm thực sự quá thơm, quá hút vị giác mà.

Lý Từ Từ nắm chặt điện thoại trong tay, tự nhắc nhở bản thân, nhiều tiệm cơm cũng có mùi thơm toả ra bốn phía nhưng đâu có ngon, chắc chắn là lăng xê.

Phùng Thịnh bưng khay đồ ăn ra, trên bàn đặt ba đĩa cá hương nhồi thịt và ba bát cơm, màu sắc hấp dẫn. Rất nhanh ba người ngồi cùng bàn với Lý Từ Từ đã bắt đầu ăn, Lý Từ Từ cảm thấy nước miếng của mình sắp chảy ra đến nơi rồi, còn cảm giác trong miệng không có hương vị gì.

Người ngồi đối diện Lý Từ Từ ăn ngon đến nỗi không buồn hé răng nói chuyện câu nào, ăn cực kì say sưa. Anh ta vừa ngẩng đầu liền thấy ánh mắt cả bàn đang đổ về phía mình nên tốc độ ăn ngày càng nhanh.

Cuối cùng cá hương nhồi thịt của Lý Từ Từ cũng được mang ra, cô ấy đã sớm quên lý do mình tới đây hôm nay. Gắp một miếng cá hương nhồi thịt lên ăn, vị chua chua ngọt ngọt khiến cô ấy nuối tiếc không muốn nuốt xuống. Nước sốt của món này chan vào cơm thì đỉnh của chóp, chỉ muốn thêm cơm thêm cơm.

Điện thoại Lý Từ Từ chuông vang liên tục, bây giờ cô ấy đâu có rảnh để trả lời. Vội vàng gắp cá hương nhồi thịt thưởng thức, nhai kĩ nuốt chậm, đến nước sốt cũng không muốn bỏ phí nên chan hết vào cơm đảo đều để ăn. Cố ấy nhìn cái đĩa đã được ăn sạch, bùi ngùi hỏi: “Có thể cho tôi thêm một phần nữa không?”

Phùng Thịnh: “Món này đã bán hết.”

Khi Lý Từ Từ đi về mới mở điện thoại lên xem, rất nhiều người trong fan club của Chu Việt đang chờ ảnh cô ấy gửi để cắt ghép thành video. Thậm chí có không ít lời châm chọc Mỹ thực trong trí nhớ, nói tiệm lăng xê, nói cái gì mà nếu đồ ăn ở đây thật sự ngon thì tại sao vẫn buôn bán ở khu dân cư cũ.

Lý Từ Từ cầm điện thoại trên tay tức đến dậm chân, muốn phản bác lại mấy lời châm chọc nhưng chợt nhớ ra trước đó mình cũng từng nói những câu tương tự thì mặt nóng ran lên, áy náy và xấu hổ.

[Lý Từ Từ: Mấy anti-fan các cậu đừng chửi Mỹ thực trong trí nhớ nữa, bớt ghen tị đi]

[Lý Từ Từ: Các cậu không thể vì thích Chu Việt mà ghét Lục Trạch, ghét lây cả tiệm cơm của chị gái anh ấy được]

Đọc tin nhắn Lý Từ Từ gửi, trong nhóm chat bỗng lặng ngắt như tờ.

[???]

[Mục đích cậu đến Mỹ thực trong trí nhớ là gì?]

[Tui hông hiểu gì hết…]

[Ăn một bữa cơm liền thoát fan? Còn nữa, cậu ta nói chúng ta là anti-fan là có ý gì?]

Fans của Chu Việt cực kỳ tức giận, bọn họ cảm thấy Lý Từ Từ đang bị thế lực đen tối nào đó xúi giục. Nhưng Lý Từ Từ không gửi ảnh thì bọn họ cắt ghép video bằng cách nào? Vì thế mấy ngày kế tiếp fans Chu Việt sôi nổi đến Mỹ thực trong trí nhớ xếp hàng. Cuối cùng bọn họ rất chi là đồng tình với câu nói của Lý Từ Từ, không thể vì thích Chu Việt mà ghét Lục Trạch và Mỹ thực trong trí nhớ được.

Vẫn có fan vẫn cương quyết đi tìm lý do, kết quả đồ ăn của Mỹ thực trong trí nhớ ngon tuyệt cú mèo, không thể tìm ra điểm nào để chê trách nên việc cắt nối, biên tập video đều bị gạt sang một bên.

Chu Việt dùng acc clone trà trộn vào nhóm chat: “…..”

Quá đáng, bọn họ quá đáng quá thể đáng.

Tại sao bọn họ thì vui vẻ đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn cơm còn anh thì không? Chu Việt chỉ có thể xem ảnh đồ ăn fans gửi vào nhóm chat, họ còn phổ cập kiến thức về Mỹ thực trong trí nhớ cho fans mới gia nhập. Làm fan phải thật lý trí, bla bla…..

Chu Việt quyết định sau khi kết thúc, nhất định, nhất định phải đến Mỹ thực trong trí nhớ. Ăn hết những món fans gửi trong nhóm chat, để xem xem Mỹ thực trong trí nhớ rốt cuộc có phải đang tự lăng xê hay không.

Món tương nấm hương thịt bò ăn kèm cơm bán ra với số lượng cực nhiều, khoảng thời gian này số tiền lãi Lục Trĩ thu vào liên tục tăng cao gấp mấy lần. Khách hàng trong lòng vui vẻ phấn khởi bởi hầu như ai cũng mua được tương nấm hương thịt bò, ăn ngon lại không bị giới hạn số lượng, giá 16 tệ còn rẻ chán.

Phùng Thịnh ngoài lo việc bếp núc còn phải bưng đồ ra cho khách, bận ơi là bận, gầy đi trông thấy. Lục Trĩ sốt ruột tìm thêm nhân viên nhưng vẫn chưa thấy ai thực sự phù hợp. Chu Mỹ Lệ cũng giúp Lục Trĩ tìm vài người nhưng vẫn không phù hợp tiêu chí, làm được việc thì tính cách không hợp và ngược lại.

Giọng nói hớn hở của Lý Bành truyền tới: “Bà chủ nhỏ, em đậu rồi!”

Lý Bành cầm giấy thông báo trúng tuyển vui vẻ chạy vào tiệm. Đợt trước Lục Trĩ khuyên cậu nghỉ ngơi, chuyên tâm ôn tập, còn đồng ý nếu thi đậu sẽ làm món thịt luộc chấm mắm cho cậu ăn. Lý Bành tưởng tưởng đến món thịt luộc chấm mắm Lục Trĩ làm thì động lực lập tức bùng cháy hừng hực, hầu như lúc nào cũng bận ôn tập.

Lục Trĩ đeo tạp dề nói: “Đúng lúc, trưa nay ăn thịt luộc chấm mắm đi.”

Lý Bành: “Bà chủ nhỏ, trước khi khai giảng để em phụ giúp việc trong tiệm đi, em nghe chị họ nói chị vẫn chưa tìm được người phù hợp. Chỉ có mình Phùng Thịnh thì chị lúc nào cũng phải vội vội vàng vàng tìm người, để em giúp một tay cho chị thong thả phần nào.”

Lục Trĩ: “Vậy cũng được, tiền lương phát cho em như trước kia.”

Lý Bành: “Em nguyện ý làm không công chỉ cần bao cơm là được, chờ em tốt nghiệp xong Mỹ thực trong trí nhớ chắc hẳn đã mở rộng quy mô, đến lúc đó em lại tiếp tục làm cho chị.”

Lục Trĩ đi siêu thị ở gần tiệm mua thịt nạc, thịt mỡ, đậu giá, rau chân vịt và mấy nguyên liệu trong tiệm đang thiếu. Sau khi về liền đi thẳng vào bếp bắt đầu nấu ăn.

Lục Trĩ để thịt nạc thịt mỡ lên thớt nhanh chóng cắt thành từng miếng nhỏ. Lý Bành nhìn những lát thịt vừa nhỏ vừa mỏng được cắt đều nhau y xì đúc thầm cảm thán, nếu cậu có thiên phú về nấu ăn thì nhất định sẽ cầu Lục Trĩ thu nhận mình làm đồ đệ, đáng tiếc, cậu không có.

Thịt luộc trong nồi đổ đầy nước nóng, rắc thêm muối tiêu xay và rượu, còn có gia vị khác được nêm từ từ. Sau khi đánh trứng gà cùng một số nguyên liệu khác đã nấu chín thì Lục Trĩ cho vào trong nồi thịt, rắc thêm xíu muối rồi đảo đều.

Rau chân vịt và đậu giá được rửa sạch cho vào nấu ra nước canh màu xanh lục, trông rất tươi và đẹp mắt. Lục Trĩ cắt nhỏ gừng tỏi rồi bỏ vào trong nồi, mùi thơm toả ra bốn phía. Rau chân vịt được múc ra xào một lần rồi thêm ớt cay và thịt cá đã hầm sẵn, nhỏ lửa để chín vừa, lúc này mùi thơm còn hoà lẫn chút vị cay nồng của ớt đỏ.

Thịt ướp trong nồi rất nhanh đã chín, Lục Trĩ bỏ ra một cái đĩa thuỷ tinh, món cá hầm ớt đỏ cũng được bày ra ngay sau đó, mùi thơm ơi là thơm.

Phùng Thịnh bê đĩa cá hầm ớt đỏ lên định mang ra ngoài, nghe Lục Trĩ gọi liền quay lại, cô rắc thêm chút rau thơm lên: “Tốt rồi.”

Món ngon bày ở trên bàn k*ch th*ch vị giác, Lục Trĩ lên tiếng đầu tiên chúc mừng Lý Bành nhận được giấy báo trúng tuyển. Lý Lượng và Phùng Thịnh cũng chúc vài câu mang tính tượng trưng sau đó cả bàn mới bắt đầu động đũa.

Lý Bành gắp một miếng thịt lên ăn, thịt mỏng vừa đủ, vị đậm đà cuốn ơi là cuốn. Ăn xong một miếng liền nhanh chóng gắp thêm, chỉ sợ chậm một chút cả đĩa thịt liền bay sạch sành sanh. Còn có món cá hầm ớt đỏ cay rát cả lưỡi nhưng ngon không cưỡng được.

Lý Bành: “Chậm đã, mấy người từ từ thôi, đây là bà chủ nhỏ làm để chúc mừng tui mà.”

Lý Lượng bị cay, uống mấy ngụm Sprite: “Ồ, nếu lần sau tôi thi đậu thì bà chủ nhỏ cũng làm một bữa để chúc mừng, tôi sẽ cho cậu ăn ké.”

“Anh cũng muốn thi? Anh thi cái gì?”

“Tôi tạm thời chưa có ý định thi gì cả.”

“…..”

Lý Lượng cảm giác đầu lưỡi tê tê nhưng vị cay ngon tới nỗi không thể ngừng: “Lát nữa tôi về nhà xem xem có thể tham gia thi cái gì, không thì, tôi thi đấu đàn dương cầm cũng được.”

Lý Lượng bắt đầu tính toán, trình độ của anh hoàn toàn có thể tham gia, tuy học dương cầm từ nhỏ nhưng từ trước tới nay anh chưa từng tham gia thi đấu lần nào.

Lý Bành: “Được đó!”

Lý Lượng nhìn Phùng Thịnh cầm đũa gắp một lúc mấy miếng thịt rồi chạy liền tức giận nói: “Phùng Thịnh, cậu thật sự khó mà làm nên việc lớn.”

Lục Trĩ: “…..”

Lục Trĩ cười một cái, tiếp tục ăn cơm.

Nhân viên giao đồ uống vừa mang mấy rương Coca vào tiệm liền bị mùi thơm hấp dẫn: “Thơm quá đi, đây là món mới sắp ra sao bà chủ nhỏ?”

Lục Trĩ: “Không phải, chỉ là làm để chúc mừng nhân viên của tiệm thi đậu đại học thôi.”

Nhân viên giao đồ uống: “Haizz, tôi phải xếp Coca nhanh chút, thơm thế này thì chịu sao nổi.”

Đồ uống trong tiệm bán hết rất nhanh, cứ cách mấy ngày lại được giao đến một lần. Không phải là không thể giao nhiều trong một lần nhưng vấn đề là diện tích của tiệm khá nhỏ, không thể chứa quá nhiều đồ uống.

Nhân viên muốn nhanh chóng đem hết toàn bộ đồ uống dọn vào tiệm giúp Lục Trĩ để đi về, nhưng ngửi mùi thơm của món ăn toả ra lại chậm chạm không muốn trở về.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 35


Edit: Cá

Trên đường từ Mỹ thực trong trí nhớ về biệt thự, Lý Lượng còn không quên nhắn tin khoe với Chu Thành An là mình mới ăn món thịt luộc chấm mắm. Nhắn rất chi tiết, món này hương vị ra sao, ngon ra tới mức nào. Kết quả vừa bước vào cửa liền nhìn thấy ông bố lâu ngày không gặp của mình đang ngồi trên sofa, ánh mắt nhìn anh chỉ hận rèn sắt không thành thép.

Lý Tuấn Thành biết đến Mỹ thực trong trí nhớ trong một bữa tiệc rượu, thấy ai cũng khen cửa tiệm này hết lời nên ông để trợ lý đi xếp hàng mua thử. Kết quả trợ lý vừa trở về liền nói cho ông biết Lý Lượng đang phụ giúp việc ở đây, còn hỏi ông có phải chuẩn bị hợp tác với Mỹ thực trong trí nhớ hay không.

Hả? Cậu ta nói ai đang phụ giúp việc ở Mỹ thực trong trí nhớ?

Con trai ông? Lý Lượng?

Tính cách Lý Lượng ra sao ông là người rõ nhất. Cả ngày điên điên khùng khùng, không có chút đàng hoàng nào. Khoảng thời gian trước nhàn rỗi quá còn sinh nông nỗi nuôi tôm, việc này thì có thể giải thích là muốn ăn nên nuôi, cũng có thể đem tặng người khác nói là tôm nhà nuôi. Thế nhưng, hiện tại thằng con ông lại đang phụ giúp việc ở tiệm cơm nhà người ta ư?

Lý Tuấn Thành: “Gần đây con đang bận làm gì?”

Lý Lượng: “Đi làm.”

Lý Tuấn Thành: “…..”

Lý Tuấn Thành: “Con muốn đi làm thì đến công ty, sao lại đến Mỹ thực trong trí nhớ làm hả. Làm cái gì ở đó, người ta cho con rửa rau à?”

Ngay từ khi mới đi làm Lý Lượng đã cảm thấy làm việc thật sự mệt ngất, cánh tay xới cơm mỗi ngày của anh mỏi rã rời nhưng sau một thời gian anh lại cảm thấy thú vị. Đặc biệt là khi tận mắt thấy khách hàng vui sướng vì mua được món ở Mỹ thực trong trí nhớ, trong nháy mắt anh liền có ý định muốn học nấu cơm.

(
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 36


Edit: Cá

Lục Trĩ mang hai cốc nước chanh mật ong sang nhà Chu Thành An, diện tích trong nhà anh rất rộng, riêng phòng khách đã gấp ba lần phòng khách nhà cô. Nhà ăn thiết kế độc lập, hai người ngồi đối diện nhau trên bàn ăn, đồ uống để trước mặt.

Cốc thuỷ tinh vô cùng bắt mắt, nước chanh mật ong tuy dùng chanh leo nhưng phía trên miệng cốc có gắn một miếng chanh thường. Ngửi qua sẽ nhận ra mùi chua của chanh trộn lẫn vị ngọt của chanh leo.

Chu Thành An nâng cốc uống một ngụm, chua ngọt mát mẻ vì Lục Trĩ có dùng thêm đá xay. Chanh leo ngòn ngọt đi kèm chút chua của chanh thường tạo nên vị chua ngọt rất tuyệt, nhưng vị ngọt vẫn nhỉnh hơn xíu. Càng uống càng thèm, sau bữa trưa được uống một cốc nước mát lạnh thực sự đã hờn.

Lục Trĩ nói ra suy nghĩ của mình: “Tôi không thích bị người khác quản lý, nếu hợp tác khẳng định sẽ có những ý kiến khác nhau, thậm chí có khả năng bất đồng quan điểm. Con người của tôi từ trước đến nay đều luôn kiên định với ý nghĩ của bản thân, nên không muốn hợp tác cùng bọn họ, nhưng tạm thời tôi vẫn chưa biết giải quyết chuyện này như thế nào.”

Sau khi xuyên đến đây, thế giới này có rất nhiều điều, đồ vật mới lạ đối với Lục Trĩ, cô muốn tìm hiểu cũng tốn một khoảng thời gian. Thậm chí có rất nhiều việc đều cần người khác giải thích.

Chu Thành An lấy điện thoại ra, mở video của vài food blogger cho cô xem. Lục Trĩ xem đến mê mẩn, Chu Thành An chờ đến khi video kết thúc mới nói: “Cô có thể tự tạo dựng giá trị thương mại của bản thân và Mỹ thực trong trí nhớ thông qua truyền thông. Mở Weibo hoặc mở một kênh trên app video, sau đó quay lại quá trình nấu ăn rồi cắt nối biên tập, đăng lên. Những cái này Lý Lượng đều biết, những người muốn hợp tác cùng cô, đại khái cũng là làm việc kiểu này.”

Lục Trĩ: “Nhờ có Lý Lượng đến cửa tiệm của tôi phụ giúp…. Chu Thành An, cảm ơn anh.”

Chu Thành An cười nhẹ: “Lại nói, tôi cũng đã chiếm không ít tiện nghi của cô, đồ ăn cô làm nhiều người muốn ăn cũng không được.”

Lý Lượng không phải nhân viên chính thức của tiệm, chỉ là phụ việc tạm thời. Khi cần thiết có thể nhờ Lý Lượng làm giúp vài chuyện.

Buổi chiều, Lý Lượng nhận được công việc mới.

Lý Lượng bảo đảm: “Những cái đó tôi đều biết, bà chủ nhỏ chỉ cần phụ trách nấu ăn thôi, những việc còn lại cứ để tôi lo.”

Lý Lượng nhanh chóng giúp Lục Trĩ đăng ký Weibo và mở kênh trên app video, còn có cả dấu tích chứng nhận, theo như yêu cầu của Lục Trĩ, đặt tên là “Mỹ thực trong trí nhớ”.

Buổi tối khi Mỹ thực trong trí nhớ đóng cửa, đúng lúc Lục Trĩ muốn ra thêm món ăn mới nên dứt khoát quay luôn video đầu tiên.

Lục Trĩ vào bếp vội vàng chuẩn bị, Lý Lượng nói cô cứ làm như bình thường là được, cô tin tưởng những việc quay chụp còn lại Lý Lượng có thể làm tốt.

Thịt nạc thịt mỡ đều được cô cho lên thớt, cắt nhỏ thành từng miếng, sau đó chặt thịt gà, ước lượng gia vị để cho vào nồi. Lục Trĩ cầm một đôi đũa dài, quấy đều gia vị trong nồi rồi cho thịt lợn, thịt gà vào ướp.

Điều chỉnh lửa vừa phải để thịt có độ chín không quá già, Lục Trĩ tiếp tục đảo đều tay rồi quay sang cắt rau hẹ bỏ vào.

Thịt chín được bỏ qua một bên, Lục Trĩ bóc sạch vỏ tôm, làm sạch ruột rồi bỏ vào bát ô tô chạm khắc hoa văn cẩm thạch, tôm được bóc nhiều dần, cô cảm thấy đủ mới ngừng lại.

Phần bột bánh đã sớm được làm sẵn, cô chỉ việc cán ra làm vỏ sủi cảo. Lực tay cán từ nhẹ đến nặng, dẹt bột mỏng rồi lại đảo qua dẹt tiếp, cán tới lui một hồi liền ra được vỏ sủi cảo đẹp mắt.

Lục Trĩ tay phải cầm vỏ sủi cảo, tay trái cầm thìa xúc phần nhân thịt cho vào, lại bỏ thêm một con tôm tươi lên trên phần thịt, sau đó mới cuộn sủi cảo, xoắn lại thành một cái sủi cảo vỏ mỏng nhân dày. Bên ngoài vỏ bánh còn một lớp bột mỏng.

Lý Bành không có ở tiệm, gần trưa cậu mới có thời gian qua phụ giúp việc nên hiện giờ trong tiệm chỉ có ba người, Lục Trĩ tính toán làm khoảng 60 cái sủi cảo.

Phùng Thịnh có nhiệm vụ làm vằn thắn, sau khi xong thì cậu qua giúp Lục Trĩ gói sủi cảo. Động tác cũng nhanh gọn nhưng so với Lục Trĩ vẫn còn chênh lệch nhiều, sủi cảo gói ra cũng rất đẹp mắt nhưng chung quy cấp bậc giữa sư phụ và đồ đệ thì không thể so sánh được.

Thấy nước trong nồi đã sôi sục, có bọt lăn tăn nổi lên nên Lục Trĩ bắt đầu cho sủi cảo vào. Tuy sủi cảo không toả mùi rõ ràng nhưng Lý Lượng vẫn cảm thấy thèm ơi là thèm.

Sủi cảo nóng hổi được vớt ra đĩa, Lý Lượng động tác nhanh chóng bưng đĩa sủi cảo ra ngoài, tiếp tục quay chụp: “Bà chủ nhỏ, ăn cơm xong tôi về sẽ sẽ cắt nối video ngay lập tức, up Weibo và app video.”

Lúc bắt đầu ăn cơm Lý Lượng gắp sủi cảo nóng hổi lên thưởng thức, cắn một miếng, thịt và tôm đầy ú ụ. Anh cảm thấy mình có thể ăn sạch ba đĩa sủi cảo trên bàn, ngon ngất ngây con gà tây.

Lý Lượng cắn hai miếng hết cái sủi cảo, ăn ăn ăn đến khi trong đĩa chỉ còn đúng một cái. Anh đau lòng chia sủi cảo thành ba phần nhỏ, ăn hết vẫn cảm thấy chưa no.

Lý Lượng: “Bà chủ nhỏ, tôi vẫn muốn ăn nữa.”

Lục Trĩ ăn không hết, cô chỉ vào đĩa của mình, đang còn sủi cảo. Sau đó liền nghe thấy Phùng Thịnh nói câu cảm ơn rồi bưng đĩa chạy……

Lý Lượng: “Phùng Thịnh, cậu là đồ sói đói!”

Lục Trĩ: “Trưa mai chúng ta lại ăn tiếp, vừa ăn cơm xong đừng có chạy. Lát nữa tôi sẽ nhắc nhở Phùng Thịnh, anh dọn bàn nhé! Tôi ra quầy tính tiền.” Cô dừng một chút: “Tháng này tăng lương cho anh.”

Lý Lượng: “Cảm ơn bà chủ nhỏ!”

Tuy rằng Lý Lượng không thiếu tiền, nhưng đây là tiền tự kiếm bằng sức lao động của mình nên anh cực kỳ vui vẻ, nhiệt tình càng thêm nhiệt tình, động lực mười phần. Nghĩ đến tương lai của Mỹ thực trong trí nhớ cũng có chút công lao của mình, anh liền hớn hở đi vào bếp giặt giẻ, mang ra lau sạch bàn ghế.

Lục Trĩ đang tính toán còn Lý Lượng chăm chỉ lau bàn ghế sạch bóng. Đến khi Phùng Thịnh trở về, Lục Trĩ cũng đã tính xong tiền.

Lục Trĩ: “Tan làm đi, Lý Lượng, đành phiền anh về cắt nối video nhé! Hôm sau ăn sủi cảo, tôi sẽ làm riêng cho anh 30 cái.”

Lý Lượng: “Cảm ơn bà chủ nhỏ!”

Phùng Thịnh: “……”

Buổi tối Lý Lượng mở máy tính, bắt đầu chỉnh sửa video, kết quả càng chỉnh càng thèm ch** n**c miếng. Anh đành phải lấy một chai Sprite, vừa uống vừa chỉnh. Đáng buồn là vẫn không kìm nén được sự thèm thuồng này nên anh trực tiếp “san sẻ” với Phùng Thịnh.

[Phùng Thịnh:???]

[Phùng Thịnh: Đây là video anh chỉnh?]

[Phùng Thịnh: Anh muốn gì!]

[Lý Lượng: Muốn ăn thì ăn đi, ngủ ngon~]

[Phùng Thịnh:…………]

Tài khoản Weibo và kênh mỹ thực trên app video của Lục Trĩ là Lý Lượng đăng ký giúp, anh biết mật khẩu nên sau khi cắt nối hoàn chỉnh liền trực tiếp đăng lên.

Trương Hà crush một nữ thần, hai người quen biết đã lâu, chỉ cần là việc nữ thần nhờ thì cậu sẽ dốc hết sức mà giúp đỡ. Cuối cùng khi gom đủ dũng khí tỏ tình thì bị từ chối tuyệt tình, khiến cậu thương tâm hết sức. Cậu buồn bã ở nhà lướt app video, mỗi lần lướt đến video nhạc buồn, hai mắt cậu lại thẫn thờ. Sau đó cậu nhanh chóng lướt qua, lướt lướt lướt, bỗng đến một video.

Trương Hà nhíu mày.

Đây là cái gì, nấu ăn à?

Trương Hà định lướt qua, lại nhớ bản thân từng học nấu ăn để làm món ngon cho nữ thần trong lòng. Cậu hồi tưởng ngày ấy khi đưa bữa sáng tự làm cho nữ thần đã bị từ chối không thương tiếc gì. Trương Hà chợt loé lên suy nghĩ, nếu bữa sáng cậu làm ngon thì có phải nữ thần sẽ nói tiếng cảm ơn và đồng ý để cậu làm thêm bữa trưa, bữa tối hay không. Nếu nữ thần thích, cậu sẽ làm cả bữa khuya luôn.

Cảm giác ươn ướt.

Gì vậy? Nước mắt ư?

Trương Hà sờ tay lên mặt mình, phát hiện ra đây không phải nước mắt, là nước miếng, nước miếng đó.

Trong video đang phát đến đoạn Lục Trĩ cho nhân thịt và tôm đầy ắp, gói sủi cảo lại. Trương Hà đang không có tâm trạng ăn cơm, xem được video này liền muốn ăn cơm ngay tức khắc. Cậu click mở phần bình luận liền thấy làn sóng tràn lan.

[A a a a a a, là bà chủ nhỏ kìa!]

[Mỹ thực trong trí nhớ đã có kênh riêng và Weibo rồi~]

[Tui ăn món bà chủ nhỏ làm đã thấy chưa đủ no, giờ xem video được tận mắt chứng kiến bà chủ nhỏ nấu ăn, tui lại muốn khuya rồi]

[Ha ha ha, tui biết rất nhiều tiệm bán sủi cảo ngon, còn ngon hơn Mỹ thực trong trí nhớ nhiều]

[Chỉ là sủi cảo thôi mà cũng mua seeding hả?]

[Chuẩn, seeding cả đấy, vậy nên mấy người không cần phải đến xếp hàng đâu. Bà chủ nhỏ ơi! Sủi cảo là món mới sắp ra lo ư?]

Lý Lượng không ngủ, ngồi đọc thấy vài bình luận không thì nên nhíu mày, nhanh gọn xoá sạch, nhân tiện trả lời sắp tới Mỹ thực trong trí nhớ sẽ cho ra món mới là sủi cảo.

Trương Hà ghi nhớ kỹ sủi cảo nhân thịt tôm đầy ú ụ của Mỹ thực trong trí nhớ rồi lướt xuống video khác. Cậu cho rằng bản thân lại bắt đầu tự hỏi vì sao nữ thần lại từ chối mình,…. nhưng chợt nhận ra trong đầu mình chỉ toàn hình ảnh sủi cảo nhân thịt tôm ú nu.

Trương Hà nuốt nước miếng, bưng bình nước to lên uống ực ực, cậu quyết định ngày mai sẽ đi ăn sủi cảo nhân thịt tôm tươi ngon, ú nu.

Sủi cảo đó, chắc là ăn ngon lắm đây.

Tuy rằng phần bình luận có cảm giác đang lăng xê, nhưng cậu cảm thấy làm ra sủi cảo hấp dẫn như thế, căn bản không cần phải lăng xê.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 37


Edit: Cá

Trương Hà thật sự đã đến xếp hàng trước cửa Mỹ thực trong trí nhớ để ăn món sủi cảo nhân tôm thịt, trong tiệm chật kín không còn bàn trống. Trương Hà đứng trong hàng, vừa tiến hàng lên chút vừa gửi tin nhắn cho nữ thần lòng mình.

Dù tỏ tình thất bại nhưng cậu vẫn có thể khôi phục quan hệ với nữ thần như trước kia. Ban đầu cậu gửi nhiều tin liên tục nhưng dần bớt đi, cậu nghĩ nên chờ nữ thần bình tĩnh lại đã.

Phùng Thịnh bưng đĩa sủi cảo nhân thịt tôm ra: “Sủi cảo của cậu.”

Trương Hà: “Cảm ơn.”

Trương Hà theo thói quen vừa ăn vừa nhìn điện thoại, cắn một miếng sủi cảo, nước bên trong thơm ngon chảy ra, cậu nuốt xuống theo yết hầu, trong nháy mắt liền có cảm giác cả người đang chìm trong biển nước thịt thơm ngon. Rốt cuộc sủi cảo mới nấu nên còn khá nóng, Trương Hà phản ứng lại, thổi thổi rồi cắn thêm miếng nữa, cảm nhận được phần nhân thịt mềm mại, sau đó đến nhân tôm rất tươi, mùi thơm lan toả nơi đầu mũi.

A a a a a a a, ngon tuyệt cú mèo, ngon đến lật bàn.

Tại sao sủi cảo của Mỹ thực trong trí nhớ lại ngon thế cơ chứ!!!!!

Điện thoại không biết từ khi nào đã bị Trương Hà bỏ quên ở một bên, cậu chuyên tâm thưởng thức đĩa sủi cảo thơm ngon, ăn ngon đến nỗi quên mất chuyện bản thân tỏ tình bị nữ thần từ chối.

Một đĩa sủi cảo bị Trương Hà nhanh chóng xử lý sạch sẽ, ăn xong cậu mới để ý đến phần dấm tặng kèm bên cạnh, cậu không ngờ mình lại ăn chăm chú đến mức quên cả món tặng kèm trước mặt.

“Tại sao mỗi lần bà chủ nhỏ cho ra món ăn mới đều khiến tôi trầm trồ thế này!!”

“Sủi cảo này ăn vã, ăn với cơm, nói chung ăn cùng món gì cũng tuỵt zời hết á.”

Cơm nước xong về đến nhà Trương Hà vẫn nhớ thương sủi cảo của Mỹ thực trong trí nhớ, một đĩa 20 cái sủi cảo, cậu căn bản ăn không đủ, ít nhất cũng phải 40 cái, tuy sẽ hơi căng bụng một tẹo. Nhưng….. cậu có thể, đây chính là sủi cảo của Mỹ thực trong trí nhớ đoá!

Video của Mỹ thực trong trí nhớ trên app video độ hot từ tối qua đến giờ vẫn chưa thuyên giảm. Những người có thể đến tiệm xếp hàng thì tốt, ngược lại không thể đến chỉ đành ngậm ngùi xem đi ngó lại video, nước miếng chảy ròng ròng.

Nhưng, xếp hàng mua được hay không thì phải dựa vào may mắn thoi! Ai mua được món trong tiệm, đều có chút đắc ý zui zẻ.

Lạc Đồng là nữ thần trong lòng Trương Hà, khi vừa về đến ký túc xá liền nghe thấy người trong phòng đang bàn tán về món sủi cảo của Mỹ thực trong trí nhớ.

“Đây là blogger yêu thích của tớ đoá, từ lúc cô ấy băm thịt, tớ đã biết video này chắc chắn hot. Trưa nay ăn sủi cảo ở cantin, tối cũng định ăn sủi cảo mà cantin làm gì có nhân tôm bóc vỏ tươi ngon đâu.”

“Cuối tuần đi ăn đê!”

“Oke nhá! Cuối tuần dậy sớm chút để kịp xếp hàng.”

“À…. Lạc Đồng, có đi cùng không?”

Vốn dĩ mấy người họ không định hỏi Lạc Đồng chuyện này, nhưng gần đây có người nói bọn họ đang “cô lập” Lạc Đồng nên họ mới chịu hỏi chút. Dù sao họ biết, hỏi cũng như không, Lạc Đồng sẽ từ chối.

Lạc Đồng liếc qua mấy người trong ký túc xá, điện thoại trên tay hiện dao diện nhắn tin với một cậu ấm nào đó: “Không đi, Trương Hà muốn mua giúp tôi, phiền lắm. Nếu các cậu muốn ăn thì tôi sẽ nói Trương Hà mua giúp cho.”

Lý Diệu Diệu tức giận đập mạnh quyển sách xuống bàn: “Vừa muốn gả vào nhà giàu, lại giở trò trà xanh chơi đùa Trương Hà, cô đúng là ghê tởm.”

Lạc Đồng cười cười: “Thì?”

Lạc Đồng biết rõ người bạn cùng phòng nhan sắc bình thường này đang crush Trương Hà. Thời điểm mới đến ký túc xá hai người đã mâu thuẫn vài lần, nên Lạc Đồng mới cố ý chơi đùa Trương Hà. Hôm qua có mâu thuẫn nên Lạc Đồng chủ động mở lòng với Trương Hà, khiến cậu ấy tưởng bản thân có cơ hội, liền vội vàng đến tỏ tình với Lạc Đồng.

Lạc Đồng cầm điện thoại, chuyển sang nhắn tin với Trương Hà, chủ động gửi voice: “Trương Hà, tôi vừa nhìn thấy sủi cảo nhân thịt tôm của Mỹ thực trong trí nhớ.”

Lý Diệu Diệu đạp cửa chảy ra ngoài, bạn cùng phòng chạy nhanh đuổi theo, an ủi Lý Diệu Diệu đang khóc nấc lên.

Lý Diệu Diệu và Trương Hà học cùng trường phổ thông, Lý Diệu Diệu crush Trương Hà từ đó tới giờ. Khi ấy Trương Hà mỗi ngày đều vui tươi hớn hở, Lý Diệu Diệu vì muốn theo kịp bước chân của cậu mà gắng sức học tập, tiến bộ vượt bậc. Cuối cùng, đậu vào một trường đại học với Trương Hà, vốn dĩ cô ấy muốn thổ lộ hết tâm tư trong lòng, lại không ngờ Trương Hà si mê một lòng với Lạc Đồng.

Lúc này, Lý Diệu Diệu lấy thân phận bạn thời trung học để hỏi chuyện. Trương Hà nói, cô ấy không hiểu, Lạc Đồng là cô gái mảnh mai, có nhiều việc cần đến sự giúp đỡ của cậu. Mấy hôm trước, Lạc Đồng còn tốt bụng mà mời cơm để cảm ơn cậu.

Nhưng….. Trương Hà có biết việc Lạc Đồng tán tỉnh rất nhiều đàn ông một lúc hay không?

Lý Diệu Diệu khóc run cả người: “Tớ cũng không nhất định phải hẹn hò với Trương Hà, chỉ là không nghĩ đến, bản thân vì cậu ta mà nhường nhịn Lạc Đồng, để bây giờ khiến chính mình trở nên thấp kém.”

Bạn cùng phòng vội vàng an ủi: “Đừng khóc, cuối tuần…. không, ngày mai, mai tớ đưa cậu đi ăn sủi cảo nhân thịt tôm của tiệm Mỹ thực trong trí nhớ! Không phải cậu rất muốn ăn tôm tươi bóc vỏ sao? Tớ vừa lên mạng xem, ngoài sủi cảo thì những món khác ở tiệm này cũng rất ngon.”

Sáng sớm hôm sau, lúc Lý Diệu Diệu và bạn cùng phòng đến Mỹ thực trong trí nhớ liền chạm mặt Trương Hà. Trương Hà nhìn đôi mắt sưng đỏ như vừa khóc xong của Lý Diệu Diệu, sửng sốt một chút nhưng ai cũng không chủ động lên tiếng. Kết quả, khi tới số vào tiệm, bọn họ lại được sắp ngồi chung bàn.

Lục Trĩ tương đối rảnh rỗi, buổi sáng đã dậy sớm làm sủi cảo cùng Phùng Thịnh, khách đến ăn chỉ việc cho sủi cảo vào nồi là được. Cô cầm bút và giấy đứng trước bàn hỏi: “Các em muốn ăn gì?”

Trương Hà: “Em muốn một phần sủi cảo ăn tại đây và một phần đóng gói mang về.”

Lục Trĩ: “Sủi cảo mỗi người chỉ được mua một phần.”

Trương Hà: “Em…..”

Lý Diệu Diệu nhìn Trương Hà như vậy, cảm thấy bực bội, cô ấy cắn môi, nói với Lục Trĩ: “Một phần của em, chị đóng gói cho cậu ấy đi.”

Trương Hà hoảng hốt nhìn sang Lý Diệu Diệu, trước kia cậu giúp đỡ Lạc Đồng đều là tự nguyện. Lạc Đồng muốn quà gì cậu đều đáp ứng, tiền tiêu vặt của cậu là một con số lớn nên không tính toán những món đó. Chẳng qua cậu sống điệu thấp, trong nhà quản nghiêm nên bề ngoài trông cậu không có vẻ gì là giàu có. Nhưng món sủi cảo hôm nay chỉ có thể mua một phần, Lý Diệu Diệu lại đưa phần của mình cho cậu……

Hai người còn đang nghẹn giữa chừng, Trương Hà rất nhanh đã phản ứng lại, cho rằng Lý Diệu Diệu đây là đang muốn làm lành với cậu, cậu cười vui vẻ: “Không cần đâu, cậu còn chưa ăn sủi cảo ở đây lần nào. Cậu để ăn đi, ngon lắm đấy, tôi ăn một phần cũng được.”

Trương Hà: “Bà chủ nhỏ, cho em một phần đóng gói về là được.”

Lý Diệu Diệu đứng lên: “Tôi không thịt ăn sủi cảo, chỉ đi cùng bạn thôi, cậu để ăn đi.”

Bạn cùng phòng của Lý Diệu Diệu nhịn xuống sự tức giận, nhỏ giọng nói với Lục Trĩ: “Bà chủ, chị giúp em đóng gói một phần mang về với ạ.”

Lý Diệu Diệu và bạn cùng phòng cầm phần sủi cảo đóng gói đẹp mắt trở về ký túc xá. Hai người mỗi người mười cái, ngồi trước bàn ăn. Bạn cùng phòng khuyên Lý Diệu Diệu mau ăn sủi cảo vì hai người họ vẫn chưa ăn cơm. Lý Diệu Diệu là người hiểu chuyện, không muốn khiến bạn cùng phòng khó xử, vì sợ ăn không đủ nên đã mua thêm hai hộp cơm, cô ấy cầm đũa bắt đầu ăn sủi cảo.

Lý Diệu Diệu: “A….. sủi cảo này ăn ngon dã man, vỏ mỏng, bên trong nhiều nhân. Dấm đâu? Tớ muốn chấm với dấm.”

Cô ấy chấm sủi cảo vào dấm chua, hai loại hương vị khác nhau lại hoà hợp đến lạ, cảm giác rất khác. Lý Diệu Diệu căn bản không rảnh buồn bã hay tức giận, chỉ lo ăn đến khi hết sạch mười cái sủi cảo trước mặt, vẫn chưa đã thèm.

Bạn cùng phòng hỏi: “Có hối hận không?”

Tâm tình Lý Diệu Diệu đã tốt hơn nhiều, có đồ ăn ngon chữa lành tâm hồn, trên mặt mang theo vẻ tươi tắn, không trả lời vấn đề mà nói: “Ngày mai bọn mình đến Mỹ thực trong trí nhớ sớm chút.”

Trương Hà mang hai phần sủi cảo đóng gói đẹp mắt đến, đứng dưới lầu ký túc xá của Lạc Đồng. Lần đầu tiên cậu có suy nghĩ không muốn đưa sủi cảo cho Lạc Đồng, hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn gọi điện cho Lạc Đồng: “Tớ mua được hai phần sủi cảo nhân thịt tôm.”

Lạc Đồng nghĩ đến cậu ấm nhà giàu đang theo đuổi mình: “Cậu trực tiếp đưa đến phòng ký túc đi, lát nữa tôi qua lấy.”

“Mỹ thực trong trí nhớ rất khó xếp hàng, còn giới hạn phần mua, tớ mua được hai phần là nhờ có một người bạn nhường lại.”

“Tôi biết cậu xếp hàng vất vả, nhưng hôm qua tôi đã đồng ý đi ăn sủi cảo với một người bạn, mai cậu có thể đi xếp hàng nữa không?”

Ngày thường Lạc Đồng sẽ không nói như vậy, cô ta sẽ cảm ơn Trương Hà, tỏ ra cảm động, ám chỉ với Trương Hà là mình muốn ăn thì cậu nhất định sẽ đưa sủi cảo cho cô ta. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ Lạc Đồng đã nói với cậu ấm nhà giàu đang theo đuổi cô ta là sẽ mời anh ta ăn món sủi cảo của Mỹ thực trong trí nhớ. Cậu ấm kia nghe xong liền nhiệt tình gấp bội, nên Lạc Đồng mới nói toạc ra với Trương Hà việc cô ta muốn ăn sủi cảo, cô ta nghĩ dù thế nào Trương Hà cũng không từ chối.

Trong nháy mắt, Trương Hà đưa ra quyết định: “Nhưng tôi không tính sẽ cho cậu.”

Lạc Đồng: “Cậu nói cái gì?”

Trương Hà nhanh chóng tỉnh táo, cậu cảm thấy khoảng thời gian này bản thân đã làm toàn những việc hoang đường. Trước kia đối tốt với Lạc Đồng hết lòng vì thấy cô ta thanh thuần, nhu nhược. Nhưng giờ nghĩ lại chỉ thấy giả tạo, một chút cũng không muốn liên hệ gì với cô ta.

Trương Hà định nói thêm nhưng điện thoại đã bị Lạc Đồng ngắt, cậu hơi bất đắc dĩ nhưng lại cảm thấy thoải mái nhiều hơn.

Trương Hà cầm sủi cảo trên tay, gọi điện hẹn Lý Diệu Diệu và bạn cùng phòng cô ấy đến cantin. Trong đây một phần sủi cảo của cậu, một phần được Lý Diệu Diệu nhường lại, quan hệ hai người từ đây cũng bớt căng thẳng, không còn gay gắt như trước nữa.

Mấy ngày tiếp theo, số lần Trương Hà và Lý Diệu Diệu gặp nhau ngày càng nhiều. Từ đầu là muốn làm hoà với cô ấy, dần dà là thích tính cách của Lý Diệu Diệu. Hai người hẹn nhau cùng đến xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ, cứ thế, cuối cùng Trương Hà cũng biết “thích” chân chính là như thế nào.

Bởi vì từng theo đuổi Lạc Đồng nên giờ Trương Hà cảm thấy tự ti với Lý Diệu Diệu, không dám tỏ tình, chỉ có thể im lặng để tiếp tục làm bạn tốt với cô ấy. Đến khi có người theo đuổi Lý Diệu Diệu, Trương Hà liền luống cuống tay chân.

Hiện tại Trương Hà cực kỳ hối hận, Lý Diệu Diệu và Lạc Đồng là bạn cùng phòng, cô ấy chắc chắn biết rõ những việc ngu ngốc lúc trước Trương Hà làm khi theo đuổi Lạc Đồng.

Sau khi Mỹ thực trong trí nhớ nghỉ bán buổi tối, Trương Hà đẩy cửa đi vào.

Phùng Thịnh bưng cơm tối từ trong bếp ra, nhìn thấy cậu thì nói: “Xin lỗi, tiệm đã đóng cửa.”

Trương Hà: “Em, em muốn tìm bà chủ nhỏ.”

Sau đó,

Trương Hà ngồi đối diện Lục Trĩ, kể lại câu chuyện từ đầu đến đuôi, cậu đang thương tâm muốn xĩu. Nếu vẫn theo đuổi Lạc Đồng, biết cô ta có người khác theo đuổi thì không sao. Nhưng Lý Diệu Diệu lại khác, cậu không muốn cô ấy ở bên người khác, cũng không chịu được khi thấy có người theo đuổi cô ấy.

Trương Hà: “Bà chủ Lục, tui rằng hiện tại em rất tự tị khi đối mặt với Lý Diệu Diệu, không biết cô ấy nghĩ gì về em nhưng em nhất định phải tỏ tình với cô ấy. Em muốn nghĩ đến cảnh cô ấy ở bên người khác, thậm chí là kết hôn. Cô ấy thích ăn đồ chị làm, chị có thể hay không làm món mỳ sợi thịt kho cà chua để em mang đi tỏ tình với cô ấy. Em nhất định trả tiền cho chị.”

Trương Hà biết có rất nhiều người xếp hàng chờ được ăn món ngon ở Mỹ thực trong trí nhớ, giờ cậu nhờ Lục Trĩ hỗ trợ làm món mỳ sợi thịt kho cà chua này, khẳng định khiến chị ấy khó xử. Chỉ là mấy hôm trước Lý Diệu Diệu nói, nếu Mỹ thực trong trí nhớ có thể đẩy ra món mới là mỳ sợi thịt kho cà chua thì tốt rồi, cô ấy thích ăn món này nhất.

Nếu cậu có thể mang món này đi tỏ tình, dù cho Lý Diệu Diệu từ chối cậu thì cũng sẽ không từ chối mỳ sợi thịt kho cà chua nhỉ? Cô ấy cũng sẽ vì ăn món ngon mà tâm trạng trở nên vui vẻ, hạnh phúc.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 38


Edit: Cá

Lục Trĩ có chút ấn tượng với Trương Hà, Mỹ thực trong trí nhớ ngày nào cũng không đủ chỗ ngồi, ngày đó Lý Diệu Diệu nhường lại phần sủi cảo nhân thịt tôm cho Trương Hà, không nghĩ đến quan hệ của hai người họ là như thế này.

Lục Trĩ: “Nếu Lạc Đồng chủ động theo đuổi lại cậu thì cậu lựa chọn như thế nào?”

Trương Hà sốt ruột trả lời: “Tôi chỉ chọn Lý Diệu Diệu, bà chủ nhỏ giúp tôi đi mà.”

Lục Trĩ: “Ngày mai trong tiệm lên món mới là mỳ sợi thịt kho cà chua, nếu muốn mua thì đến đây xếp hàng sớm chút.”

Sáng sớm hôm sau, thời điểm Lục Trĩ đến đã thấy Trương Hà ở đó, cậu đến còn sớm hơn cả cô, hỏi ra mới biết cậu ấy lo lắng không mua được món nên đứng chờ từ hôm qua.

Mùa này nhiều muỗi, mặt Trương Hà bị muỗi đốt nở một nụ cười với Lục Trĩ: “Bà chủ nhỏ, chờ tôi kết hôn nhất định sẽ mời cô tham dự hôn lễ.”

Lục Trĩ nâng cửa cuốn lên, cười nhẹ một tiếng: “Được nhé!”

Vào bếp Lục Trĩ liền bắt tay vào làm mỳ sợi thịt kho cà chua cho Trương Hà, Trương Hà nhận lấy đem đến dưới ký túc xá Lý Diệu Diệu, cậu gọi điện cho Lý Diệu Diệu xuống lầu, cả người kích động nhưng phần nhiều là lo lắng, Trương Hà tự an ủi bản thân, nếu Lý Diệu Diệu từ chối cậu thì cũng sẽ nhận phần mỳ sợi thịt kho cà chua này, cũng để cô ấy biết tâm ý của cậu.

Lạc Đồng là người đầu tiên ra khỏi ký túc xá, nhìn thấy Trương Hà cô ta liền nghĩ đến khoảng thời gian trước kia, cô ta bận theo đuổi phú nhị đại kia, để Trương Hà thay mình mua hai phần sủi cảo nhân thịt tôm lại không nghĩ đến Trương Hà nói không cho cô ta ăn???

Sau đó Trương Hà không liên lạc gì với cô ta nữa, ngược lại cậu trở nên đặc biệt gần gũi với Lý Diệu Diệu.

Lạc Đồng nhìn tình hình hiện tại thì có vẻ Trương Hà muốn đưa bữa sáng cho Lý Diệu Diệu, cô ta nói: “Vì không theo đuổi được tôi liền quay đầu theo đuổi Lý Diệu Diệu, cũng đúng ha, loại người như cậu cũng chỉ có thể xứng đôi với Lý Diệu Diệu.”

Sắc mặt Trương Hà trầm xuống: “Lý Diệu Diệu tốt hơn vạn lần so với cô.”

Lạc Đồng: “Khuôn mặt bình thường kia của cô ta, tốt hơn tôi vạn lần ở chỗ nào, cậu muốn cảm ơn Lý Diệu Diệu vì nếu không có cô ta thì đến tư cách theo đuổi tôi cậu cũng không có ha.”

Cô ta tỏ ý Trương Hà nhìn phía trước xem, đi đến mở cửa siêu xe: “Bạn trai tôi.”

Phú nhị đại nhìn thấy thiếu niên, đáy mắt liền lộ ra tươi cười, vội vàng đi qua: “Tiểu Trương tổng, sao cậu lại ở chỗ này? Xem trí nhớ của tôi này, sao lại quên mất cậu học đại học ở đây chứ, cậu ở đây đợi bạn gái sao? Bạn gái cậu là ai nào thế, bạn gái tôi cũng học ở đây, cũng ở trong ký túc xá.”

Sặc mặt Lạc Đồng trở nên cực kỳ khó coi, phú nhị đại cô ta theo đuổi lại có thái độ hạ thấp với người mình coi là lốp dự phòng, còn gọi cậu ta là tiểu Trương tổng? Lạc Đồng đối với phụ nhị đại này chính là lép vế, luôn phải nịnh nọt cùng nũng nịu, ngay cả việc trở thành bạn gái phú nhị đại cũng là một tay cô ta thiết kế, Lạc Đồng hỏi: “Sao cậu không nói gì!”

Bạn trai phú nhị đại của Lạc Đồng nhíu mày nhìn về phía cô ta: “Đây là bạn gái tôi, Lạc Đồng, nếu bạn gái tiểu Trương tổng có yêu cầu gì như dọn dẹp phòng ngủ thì cứ gọi cô ấy, cô ấy làm việc rất lưu loát.”

Lạc Đồng: “Anh, anh……” Cô ta ra vẻ nhu nhược đáng thương nhìn về phía Trương Hà.

“Trương Hà, tôi hối hận rồi, tôi chia tay anh ta, chúng ta ở bên nhau được không.”

Lúc Lý Diệu Diệu xuống dưới vừa vặn nghe được câu này, cô dừng chân đứng tại chỗ, nghe Trương Hà nói với Lạc Đồng: “Dù gương mặt Lý Diệu Diệu bình thường, cũng tốt hơn gương mặt dối trá này của cô”

Bạn trai phú nhị đại của Lạc Đồng nhanh chóng nói: “Đây không phải bạn gái tôi, bây giờ tôi với cô ta chia tay, không có quan hệ gì với cô ta hết.”

Lạc Đồng: “A a a a, anh, anh nói cái gì!”

Một lát sau Lạc Đồng với người bạn trai phú nhị đại của cô ta đã lao vào cấu xé nhau, cô ta hận người bạn trai này, cô ta nghĩ nếu không có mình thì Lý Diệu Diệu và Trương Hà sao có thể quen nhau được. Hiện tại Trương Hà không theo đuổi cô ta nữa, người bạn trai phú nhị đại này thế mà lại nói chia tay với cô ta. Để Lý Diệu Diệu thấy được tình cảnh này thì Lạc Đồng rất tự ti, càng không dám nói thêm gì nữa.

Trương Hà đưa phần đóng gói tinh xảo của Mỹ thực trong trí nhớ cho Lý Diệu Diệu, cô ấy thắc mắc hỏi: “Đây là gì, sủi cảo nhân thịt tôm, bánh kẹp thịt hay là thịt xào cay?”

Trương Hà: “Là mỳ sợi thịt kho cà chua.”

Lý Diệu Diệu ngạc nhiên: “Mỳ sợi thịt kho cà chua? Bà chủ Lục cho ra đồ ăn mới à, tôi thích nhất là món mỳ sợi thịt kho cà chua, bà chủ Lục làm chắc chắn ăn rất ngon.”

Trương Hà cùng Lý Diệu Diệu đến nhà ăn, Lý Diệu Diệu cũng không hỏi đến sự tình vừa nãy, Trương Hà thì vẫn luôn có tâm sự nên không nói gì.

Lý Diệu Diệu mở đóng gói tinh xảo ra, cô rất thích đóng gói của Mỹ thực trong trí nhớ, ngày thường tiệm đều dùng túi nhưng về sau liền đổi thành hộp, trông rất đẹp mắt.

Trong hộp là mỳ sợi thịt kho cà chua được chia thành hai phần tách biệt, một bên là mỳ, còn lại là phần thịt kho cà chua bỏ riêng, ngửi thấy chua chua ngọt ngọt. Lý Diệu Diệu dùng đũa gắp mỳ sợi vào chung phần thịt kho cà chua, đảo đều hoà quyện với nhau.

Lúc Trương Hà nghĩ Lý Diệu Diệu chuẩn bị ăn thì cô ấy lại chia mỳ thành hai phần, để cho hai người họ mỗi người một phần: “Chùng ta cùng ăn đi.”

Trương Hà nhìn phần sốt đầy ụ bao lấy sợi mỳ, ăn từng chút một, vị của cà chua bao trùm khiến tâm tình cậu vui sướng, cũng không có khẩn trương giống vừa nãy. Không biết Lục Trĩ làm mỳ sợi như thế nào mà khi ăn còn cảm nhận được chút ngòn ngọt, dai dai.

Trương Hà ăn xong cũng dần bình tĩnh lại: “Chúng ta kết giao đi, về sau khi ăn món của Mỹ thực trong trí nhớ thì đều chia đôi có được không?”

Lý Diệu Diệu: “Cậu….”

Trương Hà: “Tôi đảm bảo sẽ đối tốt với cậu, tuyệt đối không liên hệ với người con gái nào khác, cậu có thể hay không, đừng gần gũi với người con trai khác?”

“Người con trai khác? Ai?”

“Người hay đi gần cậu nhất mấy hôm nay.”

“Em trai tôi?”

Trương Hà cúi đầu nhìn phần ăn sạch sẽ, khi biết người con trai đó là em trai Lý Diệu Diệu thì khoé miệng cậu đã kéo đến tận mang tai rồi: “Không sao, nếu cậu không đồng ý thì tôi vẫn sẽ chia đôi phần ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ cho cậu, sau đó tiếp tục theo đuổi cậu.”

Lý Diệu Diệu: “Ai nói tôi không đồng ý nha.”

Lục Trĩ đứng trong tiệm nhận được tin Trương Hà gửi, cậu nói mình và Lý Diệu Diệu đã thành công ở bên nhau, thực sự rất cảm ơn Lục Trĩ, nhờ có mỳ sợi mà cậu bớt khẩn trương phần nào, cuối cùng cũng dám thổ lộ với Lý Diệu Diệu.

Lục Trĩ: “Trưa nay chúng ta ăn mỳ sợi thịt kho cà chua đi.”

Hai mắt Lý Lượng sáng lấp lánh: “Bà chủ nhỏ nấu nhiều mỳ sợi chút nha, lỗ cũng làm nhiều chút được không?”

Phùng Thịnh: “Anh nói thẳng là anh muốn ăn nhiều đi.”

Lý Lượng: “Chắc cậu không nghĩ thế đâu nhỉ, chỉ ăn một phần thôi ha, chứ không phải người sẽ ra sau bếp lấy thêm một phần nữa đâu nhở?”

Rất nhanh Phùng Thịnh đã cười ha hả: “Bà chủ nhỏ làm nhiều chút được không ạ?”

Giữa trưa Lục Trĩ dùng một cái đĩa lớn để phân ba phần mỳ sợi thịt kho cà chua, sau bếp cũng còn dư vài phần, cô muốn để Phùng Thịnh và Lý Lượng ăn no cho đã.

“Ăn ngon thật.”

“Bà chủ nhỏ làm món gì cũng ngon.”

“Tôi lấy chai Sprite uống”

“Tôi cũng uống.”

Mỳ sợi thịt kho cà chua hương vị nức mũi đánh thẳng vào vị giác, có khách đi ngang qua nghe thấy âm thanh bên trong liền cười ha hả đi vào: “Bà chủ nhỏ, món mỳ sợi thịt kho cà chua này có bán mang về giống tương nấm hương thịt bò không?” Nói xong liền nuốt ngụm nước miếng.

Lục Trĩ: “Mặt tiền cửa tiệm không đủ rộng.”

Trong tiệm bán mang về tương nấm hương thịt bò đã chiếm không ít chỗ, nếu không chừa ra chút chỗ thì trong tiệm sẽ chật kín trông rất ngột ngạt. Lục Trĩ không phải không đủ vốn để đổi tiệm sang nơi khác rộng rãi hơn nhưng hiện tại khách đã quen tới nơi này xếp hàng, nếu cô đột ngột chuyển địa chỉ thì cũng không thể trực tiếp đổi lên nhà hàng, nên tạm thời cứ bán ở đây đã.

Vị khách kia có chút thất vọng, Lục Trĩ như nhớ tới cái gì: “Phần mỳ sau bếp đừng ăn nhé, tôi đi ra ngoài một chút.”

Phùng Thịnh: “Ơ, có phải tốc độ ăn của em còn chưa đủ nhanh đúng không.”

Lục Trĩ: “Ăn chậm một chút, không cần phải vội vàng, cũng đừng vừa ăn xong đã chạy!”

Phùng Thịnh sột soạt ăn mỳ: “Vâng vâng.”

Mỳ sợi mềm mại có chút dai dai, nước sốt đậm vị bao phủ, Phùng Thịnh ăn xong gần hết mà vẫn còn rất nhiều nước sốt, cậu thích nhất là ăn trứng gà bên trong.

Lục Trĩ mang phần mỳ sợi thịt kho cà chua đến cửa hàng của Chu Mỹ Lệ, cô ấy vừa thấy Lục Trĩ liền cười, nhìn thấy Lục Trĩ cầm trên tay phần đồ ăn đóng gói đẹp mắt thì nụ cười càng thêm xán lạn.

Chu Mỹ Lệ: “Đây là món mới sắp ra lò nhỉ, chị còn tưởng không được ăn đó, thơm quá đi.”

Lục Trĩ ngồi xuống, cô nói: “Em có chút việc muốn nhờ chị, chuyện là chị có biết gần đây có cửa hàng nào cho thuê mặt tiền không? Em muốn thuê gần, tốt nhất là gần khu cư dân.”

Chu Mỹ Lệ: “Em không cần lo, hàng bán hoa quả gần chỗ em hôm qua mới tìm chị, người ta muốn cho thuê lại cửa hàng, chủ cửa hàng đó là người cho em thuê tiệm hiện tại đó. Em có thể làm thông hai cửa tiệm với nhau, về sau nếu em có ý định mở nhà hàng thì bàn với chủ nhà thêm tiền là ok rồi.”

Lục Trĩ hơi ngạc nhiên, dò hỏi: “Sao chị biết em muốn mở nhà hàng?”

Chu Mỹ Lệ: “Đồ ăn em làm rất ngon nha, tuy hiện tại chỉ là tiệm cơm nhỏ nhưng sau này khẳng định sẽ lên nhà hàng.” Cô ấy dừng một chút: “Chẳng qua là hàng bán hoa quả chào giá hơi cao, người ta muốn phí chuyển nhượng, nếu em xác định muốn thuê thì chị có thể giúp em mặc cả một chút.”

Lục Trĩ: “Người ta nghỉ bán hả chị?”

Chu Mỹ Lệ: “Không phải, người ta muốn mở siêu thị hoa quả, cũng ở gần khu dân cư này, mở một cái siêu thị mới thôi.”

Nếu có thể thuê lại cửa hàng hoa quả thì thật sự quá lợi, Lục Trĩ gần đây lời được kha khá nhưng cô thấy diện tích hàng hoa quả nhỏ hơn tiệm Mỹ thực, nếu tính tiền thuê cộng thêm phí chuyển nhượng thì giá so với trước kia cô thuê tiệm Mỹ thực còn cao hơn.

Lục Trĩ: “Em thuê, làm phiền chị rồi.”

Chu Mỹ Lệ: “Ok em.”

Chu Mỹ Lệ nhìn phần mỳ sợi thịt kho cà chua trước mặt, cô ấy cầm chiếc đũa trộn đều sốt và mỳ với nhau sau đó gắp ăn, đôi mắt lập tức sáng lấp lánh, ngon quá đi, thật sự ngon khó cưỡng á. Lục Trĩ tự tay làm mỳ, hương vị đặc biệt, nước sốt cũng rất nhiều, chua chua ngọt ngọt hoà quyện còn có trứng gà bên trong nữa, tuyệt vời ông mặt trời.

Chu Mỹ Lệ cũng có trong nhóm chat tiệm Mỹ thực trong trí nhớ, vậy nên cô ấy gửi tin nhắn toe vẻ đã được ăn món mỳ sợi thịt kho cà chua bà chut nhỏ làm, rất chi là ngon.

Nhóm chat lập tức sôi nổi.

[ A a a a a, tôi cũng muốn ăn nhưng khách xếp hàng đông quá đi]

[Tôi cũng ăn rồi nha, đúng là chỉ có bà chủ nhỏ nấu ngon nhất đất này!!!!]

[Mặc kệ mọi người đi xếp hàng ăn mỳ sợi thịt kho cà chua, tôi đây ở nhà ăn mỳ gói vì deadline dí ngập đầu]

[Tôi muốn tag food blogger, dù tôi không ăn được thì cũng phải để người khác thấy nha🙂)]

[Ha ha ha ha ha ha ha……]

[Tôi đang đợi bà chủ nhỏ làm mới tài khoản đây]

[Muốn ăn quá đeeeeeeee]

Chu Mỹ Lệ nhìn tin nhắn trong nhóm chat của tiệm Mỹ thực trong trí nhớ, ăn mỳ ngon càng thêm ngon. Đến khi ăn xong rồi còn suy nghĩ, phải đi xếp hàng sớm thật sớm để mua, haizzzzzz.
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 39


Edit: Cá

Việc thuê cửa hàng ngày hôm sau đã có tin tức, hàng hoa quả tính tiền thuê theo quý và phí chuyển nhược, Chu Mỹ Lệ tốn không ít công sức mới thương lượng hạ giá xuống chút ít.

Chu Mỹ Lệ: “Bọn họ nói, cửa hàng này vị trí tốn, khách cũng đông nên lúc đầu sửa sang tốn rất nhiều tiền, còn ký liền một lúc hợp đồng 5 năm với chủ nhà. Nếu không phải thế thì em chỉ cần trả tiền thuê cho chủ nhà là được.”

Tiền thuê đã giảm xuống một phần là tốt rồi, ngay cạnh Mỹ thực trong trí nhớ, nếu Lục Trĩ muốn tìm một mặt tiền khác thì cần nhiều thời gian hơn.

Lục Trĩ xoa tay: “Em thuê, em thấy cửa hàng bọn họ đang bán phá giá rất thấp, đợi tối chúng ta qua ký hợp đồng trực tiếp luôn.”

Chu Mỹ Lệ hơi trầm tư: “Em thuê cửa hàng nhanh như vậy, lúc ký hợp đồng bọn họ kiểu gì cũng muốn chiếm thêm chút chỗ tốt từ em.”

Chu Mỹ Lệ vừa về Lục Trĩ liền ghé vào trên quầy thu ngân, bắt đầu tính toán, thuê cửa hàng xong còn cần tu sửa lại, cô muốn tính toán một con số rõ ràng, chỉ là tính rồi lại tính liền phát hiện có khá nhiều mặt hàng cô không rõ về giá, khả năng cao sẽ cần đến công ty nội thất.

Lúc Trĩ quét mắt đánh giá của tiệm hiện tại, muốn gộp thông hai cửa tiệm lại tu sửa một lần.

Phùng Thịnh khiêng bao gạo mới mua về: “Bà chủ nhỏ, em mua gạo về rồi đây.”

Lần này Phùng Thịnh mua gạo hương lài, Lúc Trĩ đi qua phía cậu mở bao gạo ra nhìn, hạt gạo trắng khô ráo không có ẩm ướt, dáng hạt cũng thon dài, cô nói: “Để ra sau bếp đi.”

Phùng Thịnh một mình khiêng mười mấy bao gạo ra sau bếp, chuyển lần lượt từng bao một, lúc sau cậu liền cầm chai nước khoáng uống ừng ừng từng ngụm lớn.

Đúng lúc Lý Lượng và Phùng Thịnh có trong tiệm, Lục Trĩ gọi bọn họ vào bàn ngồi, nói việc cô muốn xây thông hai cửa tiệm thành một.

Lý Lượng: “Tốt quá rồi, về sau có phải sẽ bày bán tương nấm hương thịt bò và cơm ở bên cạnh không?”

Lục Trĩ: “Để tôi tìm công ty nội thất xem qua chút đã.”

Trương Dụ là một food blogger, có rất nhiều fan nhắn tin kêu cậu đi ăn món mỳ sợi thịt kho cà chua ở tiệm Mỹ thực trong trí nhớ, còn nhiều fan trực tiếp viết bình luận bên dưới video của cậu.

Trương Dụ không có hứng thú đối với mỳ sợi thịt kho cà chua, cậu không thích ăn món này nhưng nghĩ tới Mỹ thực trong trí nhớ, hương vị chắc chắn sẽ ngon, lúc này mới mang theo mấy người trong ekip đi ăn.

Một người trong ekip của Trương Dụ: “Anh Dụ, sao anh lại ăn bò viên thế, lỡ no bụng thì sao thưởng thức được món mỳ sợi thịt kho cà chua hở? Em tưởng tượng sắp được ăn ngon là đã vui sướng hết cả người rồi. Mong là Mỹ thực trong trí nhớ ra thêm nhiều món mới, sau đó mỗi kỳ chúng ta đều tới đây làm video.”

Trương Dụ: “Anh không thích ăn mỳ sợi thịt kho cà chua, cũng không thích ăn trứng sốt cà chua.”

Ekip: “Thế lát anh chia bớt sang cho em một nửa đi.”

Trương Dụ: “Oke, không thì em ăn hộ anh luôn đi, anh chỉ giới thiệu lúc đầu tỏ vẻ ăn ngon này kia, nhưng bản thân anh không thích món này nên em ăn thay.”

Ekip: “A a a, thanks anh Dụ nha, tốt quá đi!”

Sau khi xếp hàng tới lượt thì cả ekip vào chỉ còn đúng một phần mỳ sợi thịt kho cà chua. Phùng Thịnh vội vàng bưng phần duy nhất ra, màu của cà chua và trứng gà hoà quyện ở trên mỳ cũng thịt đầy ắp, bên trên còn có thêm hành thái.

Trương Dụ nhìn phần ăn ngập ngừng giải thích: “Vì bản thân tôi không thích món mỳ sợi thịt kho cà chua nên video kỳ này ekip sẽ thay tôi thưởng thức.”

Tuy nhìn món ăn rất chi là bắt mắt nhưng Trương Dụ thật sự không thích ăn món này chút nào. Ekip ngồi cạnh Trương Dụ, cầm đữa gắp mỳ lên cuộn sợi dài thành vòng tròn trên đầu đũa, bắt đầu ăn ăn ăn.

“Ngon quá đi!!!”

“Sốt siêu đỉnh, vị đậm đà của thịt, mỳ thì mềm mềm dai dai, có thêm hành thái mùi càng thơm, nghe nói sợi mỳ là bà chủ nhỏ tự tay làm đấy.”

Trương Dụ ở bên cạnh: “Tuy bản thân tôi thật sự không thích món này nhưng tôi cảm thấy ekip của tôi không chuyên nghiệp tẹo nào, vậy nên vẫn để tôi tự ăn đi.”

Ekip: “???”

Trương Dụ: “Không phải tôi cố ý tạo kịch bản đâu nhé, có một video đăng tải năm ngoái tôi từng nói không thích món mỳ sợi thịt kho cà chua mà lúc đó Mỹ thực trong trí nhớ vẫn chưa khai trương đâu nha.”

Trương Dụ quấn mỳ lên đũa bắt đầu ăn, chua chua ngọt ngọt mang theo mùi hành lá thơm thơm, tốc độ ăn của cậu bắt đầu nhanh hơn, khoé miệng còn dính nước sốt: “Không tồi không tồi, ăn ngon thật.”

Ekip: “…….” Còn không chuyên nghiệp bằng mình đâu.

Hu hu hu, tan tầm phải đến Mỹ thực trong trí nhớ xếp hàng ăn mỳ sợi thôi.

Chén sạch phần mỳ sợi lớn rồi bản thân Trương Dụ cảm thấy tự vả mặt: “Ngon thật sự, tôi đâu có kén ăn, ha ha ha ha ha.”

Trương Dụ nói xong liền thấy Lục Trĩ đi từ trong bếp ra, cậu lại cười: “Bà chủ nhỏ ơi, trong tiệm cô còn nguyên liệu làm món mỳ sợi không, có thể làm giúp tôi thêm một phần không, tôi đã đồng ý với fans sẽ cắt nối biên tập video kỳ này là món mỳ sợi thịt kho cà chua của tiệm cô đó.”

Cậu không thể làm livestream trực tiếp nên đành cắt nối biên tập video đăng lên app, vả mặt liên tục nhưng dẫu sao cậu cũng đã hứa với fans sẽ ăn thử món mỳ sợi ở tiệm Mỹ thực trong trí nhớ.

Lục Trĩ: “Chắc vẫn còn một phần.”

Phùng Thịnh đúng lúc bưng đĩa ra ngoài: “Bà chủ nhỏ ơi, em nhịn không được ăn hết rồi.”

Lý Lượng: “A a a a a, Phùng Thịnh, mỳ sợi thịt kho cà chua của tôi, thế mà cậu lại dám ăn phần cuối cùng. Từ đã, ai cho cậu lại ăn trong giờ làm!!”

Bỗng Phùng Thịnh cảm thấy hoài niệm, lúc cậu mới xuyên đến, trở thành học trò của Lục Trĩ, được ăn món cô nấu thoải mái.

Một lúc sau Phùng Thịnh mới trả lời: “Ban nãy bà chủ nhỏ có nói nếu tôi đói bụng thì có thể ăn nha, đây là phần tôi để lại sau cùng cho mình.”

Phùng Thịnh: “Ăn ngon quá đi, nước sốt nhiều quá đi thôi.”

Lý Lượng: “Bà chủ nhỏ!”

Lục Trĩ bó tay: “Ngày mai lại làm, cho hai cậu phần siêu to khổng lồ.” Cô nói xong mới qua sang Trương Dụ: “Xin lỗi cậu, hiện tại trong tiệm chỉ còn tương nấm hương thịt bò ăn kèm cơm.”

Lý Lượng: “Bà chủ nhỏ, tôi vừa để phần tương duy nhất đó.”

Trương Dụ bó tay, món ngon ở tiệm khiến cậu nguyện ý tự vả mặt, lúc về liền nhanh chóng cùng ekip bắt tay vào cắt nối biên tập để đăng video lên app.

Trương Dụ fans nhiều nên video vừa đăng lên đã ngay lập tức có fans nhảy vào bình luận. Fans xem video đang đợi Trương Dụ đưa ra nhận xét về mỳ sợi thịt kho cà chua thì thấy cậu nói bản thân không thích món này nên ekip ăn thay.

Nhưng sau đó……

A a a a a.

Bạn trong ekip này ăn cũng cuốn quá đi trời ơi.

Trương Dụ giờ thì đang tự vả mặt hả?

Thật ra cũng không sao, fans lại đợi Trương Dụ nhận xét nhưng từ đầu đến cuối cậu không nói lấy một câu, ăn trông ngon nghẻ lắm nha!

[Ha ha ha ha……]

[Kén ăn đây hở?]

[Tui thèm rớt nước mắt….]

[Mỳ sợi thịt kho cà chua này nhìn ngon zậy~]

[Nhớ Mỹ thực trong trí nhớ lắm ròiiiiii]

[Đồng nghiệp hỏi tui nhìn cậu ấy ăn bánh mì thèm lắm hả, chảy cả nước miếng rồi🙂) giờ tui đang ngồi ăn bánh mì cùng cậu ấy đây]

[Mỳ sợi thịt kho cà chua của tiệm Mỹ thực trong trí nhớ trông ngon vỡi]

Chủ cửa hàng trái cây sát vách vừa lúc xem thấy video này, hẳn là ở sát vách nên ăn thử nhưng ban đầu chủ cửa hàng trái cây nghĩ tiệm này đồ ăn không ngon đâu, sau mới biết ngon không tưởng mà người xếp hàng thì chật như nêm, vậy nên vẫn chưa qua ăn thử được món nào.

Chủ cửa hàng trái cây là người cực kỳ thích ăn mỳ, lúc xem video video thì nước miếng đã chảy dài.

Chủ cửa hàng trái cây: “Muốn ăn thật.”

Đúng lúc này vợ của ông chủ đi đến hỏi: “Ăn gì cơ?”

Và hai người lại ghé vào cùng xem lại video Trương Dụ ăn mỳ sợi thịt kho cà chua, nãi chuối cùng chùm nho mới ăn vào bụng họ giờ như mất tăm tích, cả hai vợ chồng đều cảm thấy bụng có chút đói.

Ông chủ nói: “Bà chủ tiệm Mỹ thực trong trí nhớ này làm mỳ sợi trông ngon phết.”

Dứt lời, đúng lúc Lục Trĩ và Chu Mỹ Lệ đi vào cửa hàng, Chu Mỹ Lệ tiến lên: “Đương nhiên, nếu không thì vì sao mỗi ngày đều có cả hàng người xếp hàng dài trước tiệm chứ. Hai bác ở sát vách mà lại chưa từng thử ăn ở tiệm luôn.”

Ông chủ: “Không phải do đông người xếp hàng quá sao.”

Chu Mỹ Lệ cười cười không nói gì, bắt đầu giới thiệu: “Đây là bà chủ của Mỹ thực trong trí nhớ, hôm nay sang đây để ký hợp đồng với hai bác, không biết hai bác có thể hạ giá chút được không?”

Ông chủ: “Được được được, chúng ta đều làm kinh doanh trên một con đường, để cho cháu chỗ tốt cũng được, chỉ là không biết ngày mai cháu có thể làm ba phần mỳ sợi thịt kho cà chua cho chúng ta được không?”

Chu Mỹ Lệ chuẩn bị mặc cả nghe vậy thì bật cười một tiếng: “Cháu và bác thương lượng giá cả một ngày, bác không cho xíu chỗ tốt nào, bây giờ lại vì phần mỳ sợi thịt kho cà chua mà nguyện ý để giá tốt cơ đó.”

Ông chủ cười mỉa mai: “Đây không phải do bà chủ nhỏ ký hợp đồng sảng khoái à, không để hai bác phải chờ đợi.”

Chưa chờ Lục Trĩ nói chuyện thì Chu Mỹ Lệ đã nhanh chóng nói: “Được được được, giờ cháu cùng em ấy về soạn hợp đồng, nhanh gọn lẹ, không thì chẳng biết bác phải chịu tiền thuê đến lúc nào nữa.”

Khoảng tiếng sau Lục Trĩ và ông chủ cửa hàng trái cây ký hợp đồng chuyển nhượng thuê cửa hàng.

Ông chủ: “Chờ hai bác dọn dẹp một lát là xong, bà chủ nhỏ cháu mà muốn mua trái cây thì về sau cứ đến siêu thị của hai bác, ở phía trước kia kìa, khoảng hơn 10m, siêu thị trái cây của hai bác vừa ngon vừa rẻ nha.”

Cửa hàng trái cây tương đối sạch sẽ, ông chủ bỏ sáu quả dứa vào túi đưa cho Lục Trĩ: “Mấy quả dứa đây ngọt lắm, cháu cầm về ăn đi.”

Lục Trĩ: “Cháu không ăn hết chỗ này đâu, cháu nhận một quả thôi ạ.”

Ông chủ: “Cháu cứ cầm hết đi.”

Nói xong liền bỏ thêm hai quả thăng long vào tronng túi.

Lục Trĩ xách cả túi trái cây về, nhiều quá mức cô ăn không hết đành để mai đi trại huấn luyện thăm em trai sẽ làm món cơm chiên dứa cho thằng bé.

Hôm sau Lục Trĩ làm xong cơm chiên dứa, lúc mang ba phần mỳ sợi thịt kho cà chua cho ông bà chủ cửa hàng hoa quả liền bỏ thêm phần cơm chiên dứa.

Cùng lúc đó bên trong cửa hàng trái cây mọi người đang bận rộn chuyển trái cây đến siêu thị, ông chủ nói với vợ mình: “Bà chủ nhỏ kia vừa nhìn là biết người tốt, giọng nói nhẹ nhàng thoải mái, nhượng lại cho con bé cửa hàng này tôi thấy tốt đấy chứ.”

Vợ ông chủ còn đang nghĩ đến món mỳ sợi thịt kho cà chua, nghe vậy liền nói: “Ông mở cái video mỳ sợi hôm qua đi, xem lại lần nữa.”

Rất nhanh hai vơi chồng đã ghé vào một chỗ, cùng xem lại video Trương Dụ ăn mỳ sợi thịt kho cà chua.
 
Back
Top Bottom