Ngôn Tình Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 60


Edit: Cá

Trần Tuấn Lực với mong muốn trở thành người bạn vong niên thân thiết của Lục Trạch đã viết xong ca khúc cho anh, rất chi là vừa lòng, ông cảm thấy Lục Trạch là một người thích âm nhạc nên chắc chắn hai người có thể nâng cao tình bạn, nghĩ thế nên Trần Tuấn Lực ngay tức thì nhắn tin cho Tôn Duy.

[Tôi viết xong ca khúc rồi đây, khẳng định vang xa.]

[Có người còn nhanh tay hơn ông bạn rồi.]

[???]

[Có người viết ca khúc cho Lục Trạch rồi, còn đưa đến mấy bộ phim nữa, tiền đề là muốn Lục Trĩ làm vài món ăn.]

[Hu hu hu, đừng nói nữa, tôi đi tìm Lục Trạch!]

Gửi tin nhắn xong Trần Tuấn Lực cực kỳ vừa lòng, vui tươi hớn hở đứng xếp hàng trước cửa Mỹ thực trong trí nhớ, bây giờ rất nhiều người muốn tranh Lục Trạch với ông đó. Nghe nói Mỹ thực trong trí nhớ đang thi công nhà hàng bên bờ sông, diện tích rất rộng cũng rất xa hoa.

Trần Tuấn Lực không hề lo lắng về giá cả sau khi lên nhà hàng của Mỹ thực trong trí nhớ, ông chỉ để ý đến địa điểm, nhưng vẫn có người để ý về giá cả sau này.

Lục Trĩ từ trong bếp đi ra rất nhiều khách hàng hỏi cô về việc mở nhà hàng, còn hỏi giá cả sẽ thay đổi ra sao.

“Bà chủ nhỏ à, sau tiệm lên nhà hàng thì giá sẽ khác bây giờ hả?”

“Cậu nghĩ gì thế, nhà hàng lớn cạnh sông thì sao có thể để giá rẻ như hiện tại được.”

“Bà chủ nhỏ ơi, Mỹ thực trong trí nhớ mở nhà hàng ở mấy nơi thế?”

Lục Trĩ đánh bàn tính cạch cạch, cô cười lên khiến ai cũng cảm thấy như đang tắm mình trong gió xuân: “Các món trong thực đơn hiện giữ nguyên giá, sẽ đẩy thêm vài món giá cao hơn, một số món sẽ do Phùng Thịnh làm. Trong tiệm đổi sang hình thức hẹn trước, mọi người không cần xếp hàng mỗi ngày nữa.”

Dù sao Mỹ thực trong trí nhớ cũng không dựa vào lợi nhuận của riêng nhà hàng, Mỹ thực trong trí nhớ còn bán đồ ăn đóng gói, phần này có khi còn thu về nhiều lợi nhuận hơn. Lục Trĩ nấu ăn tuy nhanh nhưng không thể nấu nhiều được, nếu không thì trong tiệm cũng chẳng giới hạn số lượng làm gì.

Nhắc đến đồ ăn Phùng Thịnh làm có không ít người khen, tuy so với Lục Trĩ thì đang còn non nhưng vẫn rất ngon.

Việc Mỹ thực trong trí nhớ mở nhà hàng bên bờ sông gần trung tâm thành phố đã nhanh chóng nhảy lên hot search, độ hot vượt qua cả buổi biểu diễn của Lục Trạch.

[Mỹ thực trong trí nhớ là số 1.]

[Ôi độ nóng nì, ha ha ha…… bà chủ nhỏ nổi tiếng quãi đạn, độ hot của Mỹ thực trong trí nhớ cao dã man.]

[Tôi rất muốn biết khi nào có thể mua sản phẩm đóng gói trực tiếp ở tiệm???]

[Mỹ thực trong trí nhớ mở nhà hàng có phải sẽ nhiều chỗ ngồi hơn không….. he he.]

[Đừng nói nữa, tôi phải gọi cơm hộp này huhu~]

[Ha ha ha ha ha…..]

Theo sau độ hot Mỹ thực trong trí nhớ mở nhà hàng, việc Lục Trĩ ly hôn cũng bị người khác đào ra, đào luôn mối quan hệ giữa Chu Thành An và Lục Trĩ khiến đương sự là Lục Trĩ vô cùng kinh ngạc. Cô cho rằng phóng viên chỉ ngồi canh tin tức của người nổi tiếng, tuy chuyện này không có vấn đề gì lớn nhưng nếu Lý Lượng không nói thì Lục Trĩ cũng chẳng biết gì, có điều cô không rõ Chu Thành An nghĩ thế nào.

Khách hàng của Mỹ thực trong trí nhớ đọc vụ ly hôn của bà chủ nhỏ xong, biết việc bà chủ nhỏ từng bị mẹ chồng cũ là Trần phu nhân khinh thường thì vô cùng đau lòng.

Phùng Thịnh còn kích động hơn cả Lý Lượng vì bây giờ rất nhiều người thích tiệm, cảm thấy Lục Trĩ vô cùng tốt, ly hôn với Trần Tân là Trần Tân sai, nếu Trần Tân cưới vợ hai thì bà chủ nhỏ của bọn họ cũng không việc gì phải đau lòng.

Phùng Thịnh: “Bà chủ nhỏ à, tối chúng ta có thể ăn khoai tây sợi xào chua cay không?”

Lục Trĩ ánh mắt Phùng Thịnh liền biết ngay ý nghĩ trong đó, cô cười nói: “Được, tối chúng ta ăn.”

Phùng Tịnh cực kỳ thích ăn khoai tây sợi xào chua cay Lục Trĩ làm, nhưng món nào cô làm cũng ngon nên Phùng Thịnh ít khi chủ động nói ra món yêu thích, nghĩ đến việc sắp được ăn khoai tây sợi xào chua cay thì Phùng Thịnh cười ngây ngô, cuối cùng bị Lục Trĩ kéo vào bếp làm thêm món cho cơm tối.

Món khoai tây sợi xào chua cay làm rất đơn giản nên Lục Trĩ cũng không vội, cô ngồi ở quầy thanh toán nhìn ra ngoài, đúng lúc thấy Lý Lượng đi vào, Lý Lượng hỏi ý kiến cô về việc làm sáng tỏ chuyện ly hôn giữa cô và Trần Tân, Lục Trĩ không để trong lòng nên Lý Lượng vui vẻ cầm điện thoại soạn nội dung.

Lý Lượng: “A a a a, bên Trần Tân làm sáng tỏ trước rồi này bà chủ nhỏ, chắc do cộng đồng mạng thảo luận sôi nổi quá đây mà, bên đó nói cô chủ động muốn ly hôn cộng thêm hôn nhân của hai người cũng không có nhiều thời gian chăm sóc lẫn nhau, còn nói nếu cô muốn kết hôn thì sẽ chúc cô hạnh phúc nữa cơ đấy!”

Lục Trĩ rũ mắt: “Anh giúp tôi đăng cái video đi.”

Video rất nhanh đã xuất hiện.

So với bài sáng tỏ bên Trần Tân thì Lục Trĩ tuỳ ý hơn nhiều, trong video cô ngồi trước bàn ăn ở tiệm, cười nhẹ nhàng: “Chào mọi người, tôi là Lục Trĩ, xuất thân bình thường, có thể kết hôn với Trần Tân là vì nhà họ Lục từng giúp đỡ ông nội Trần, Trần Tân cũng chủ động cầu hôn, khi ấy nhỏ tuổi cho rằng Trần Tân thích mình, tôi cũng thích anh ấy nên hai người mới tiến đến hôn nhân. Nhưng không ngờ cuộc sống sau hôn nhân rất khác những gì tôi tưởng tượng nên tôi chủ động muốn ly hôn, sau đó mở tiệm Mỹ thực trong trí nhớ hiện tại.”

Cô dừng một chút, nói tiếp: “Tôi không nhận phí ly hôn vì tôi tự kiếm được tiền, nếu tôi nhận thì có lẽ đã mở luôn nhà hàng ngay từ đầu, mọi người nói có đúng không? Thật sự là ban đầu tôi không để ý tới việc làm sáng tỏ gì, nhưng Trần tiên sinh đã lên tiếng thì tôi cũng không thể phớt lờ. Và nếu không giải thích rõ sẽ gây hiểu lầm, ảnh hưởng đến em trai tôi, Lục Trạch. Cuối cùng, tôi muốn nói Lục Trạch từ đầu đến cuối không nhận bất kỳ sự trợ giúp nào từ Trần tiên sinh và nhà họ Trần.”

Nhà họ Chu.

Chu Thành An xem video, ngoài việc làm sáng tỏ chuyện ly hôn thì cô không nhắc đến việc phóng viên đưa tin quan hệ yêu đương của hai người họ, vừa xem xong thì nhận được tin nhắn của Lục Trĩ, cô hỏi anh định xử lý tin yêu đương như thế nào.

Ông nội Chu: “Thằng nhãi nhà cháu còn không nhanh theo đuổi Lục Trĩ đi, nếu không thì cháu dâu của ông già này cũng bay mất thôi!!!”

Chu Thành An: “Cháu đang nghĩ nên trả lời thế nào.”

Từ lo lắng cho cô giờ Chu Thành An đã chuyển sang bối rối mất tiêu rồi, không lên tiếng thì cũng không được. Anh suy nghĩ một lúc rồi dùng weibo của công ty chia sẻ lại bài sáng tỏ của cả Lục Trĩ và Trần Tân, điểm khác biệt là khi chia sẻ lại weibo của Trần Tân thì anh viết thêm vài dòng.

Đang theo đuổi, sẽ khiến cô ấy hạnh phúc, không cần lời chúc của anh, cảm ơn.

[Ha ha ha ha ha!!!!!!]

[Cười sập nhà….]

[Hu hu hu, mị cũng muốn theo đuổi bà chủ nhỏ.]

[Mị cảm thấy bà chủ nhỏ siêu lợi hại, từ người thường trở thành dâu hào môn, tuy cô ấy không đề cập đến Trần Tân đối xử với mình ra sao nhưng mị chắc chắn Trần Tân không quan tâm gì, sau bà chủ nhỏ mở Mỹ thực trong trí nhớ, bây giờ lại có lão đại theo đuổi~]

[Bà chủ nhỏ của Mỹ thực trong trí nhớ sướng qué đê.]

[Mị mới đi ngang qua Mỹ thực trong trí nhớ, nghe thấy Lý Lượng nói muốn ăn khoai tây sợi xào chua cay….. hu hu hu…..]

[Mị thèm~]

[Được lắm, mị đặt cơm hộp đây.]

……….

Thảo luận trên mạng không hề ảnh hưởng đến Mỹ thực trong trí nhớ, Phùng Thịnh ở trong bếp vội vội vàng vàng bưng đồ ăn ra, thấy Lý Lượng đang chống cằm nhìn mình thì đặt đĩa xuống, nói: “Bạn tốt à, ăn nhiều vào nhé~”

Lý Lượng: “Chúng ta đương nhiên là bạn tốt, nhưng không lừa được người ta đâu nha, mau mang khoai tây sợi xào chua cay bà chủ nhỏ làm ra đây!”

Phùng Thịnh: “……”

Tôn Y: “Món anh làm cũng rất ngon, em sẽ ăn thật nhiều.”

Lý Lượng: “Ha ha ha, nhưng vẫn phải ăn khoai tây sợi xào chua cay trước đúng không?”

Tôn Y tính cách mềm mại, không biết nói dối, không ngờ Lý Lượng nói rất đúng ý khiến cả khuôn mặt cô ấy đỏ bừng.

Lục Trĩ ở trong bếp làm khoai tây sợi xào chua cay, cắt khoai tây rồi rửa sạch và ngâm một lúc sau đó mới bắt đầu vớt ra xào nấu. Cô cho ớt khô vào nồi, bắt đầu xào cùng khoai tây, thêm vài gia vị khác như ớt xanh và hành.

Lục Trĩ bưng khoai tây sợi xào chua cay ra ngoài: “Ăn cơm thôi!”

Lý Lượng: “Thơm quá đi, cay cay cay, mùi này đúng kiểu thơm rõ vị cay luôn, tôi có thể ăn ba bát cơm ngay bây giờ.”

Lục Trĩ: “Vì để mọi người không bị căng bụng nên tôi không cắm nhiều cơm đâu, ăn vừa đủ thôi.”

Lục Trĩ vừa nói xong mọi người nhanh chóng hạ đũa, đặc biệt là Lý Lượng, anh ăn một miếng khoai tây xong ăn thêm miếng cơm to bự, cảm thấy quá ngon luôn, cực kỳ hợp với cơm.

Cay tê tái, khoai tây không mềm mà rất giòn, có vị mặn đi kèm, ngay cả vị chua cũng rất rõ ràng, ớt xanh ớt đỏ ngon không kém cạnh, vị cay tràn ngập.

Ăn cơm xong mọi người bắt đầu dọn bàn ghế, Lục Trĩ tan làm trở về.

Đến dưới tầng gặp được Chu Thành An, cô nghĩ do chuyện trên mạng nên làm anh thấy ngại: “Chuyện trên mạng anh muốn làm sáng tỏ như thế nào?”

Chu Thành An, người đàn ông đang chuẩn bị tỏ tình với bà chủ nhỏ: “……”

“Nãy cô ăn món gì thế?”

“Khoai tây sợi xào chua cay, anh có muốn ăn không, về nhà tôi làm cho anh.”

“Được, cảm ơn!”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 61


Edit: Cá

Thảo luận trên mạng rất nhanh đã lặn xuống, giờ điều khách hàng quan tâm nhất là khi nào Mỹ thực trong trí nhớ đẩy ra món mới, khi nào có video nấu ăn mới, khi nào gian hàng online mở bán lại. Riêng Trần phu nhân thì rất không hài lòng với điều này bởi Trần phu nhân muốn Lục Trĩ và Trần Tân tái hôn.

Hôm nay Trần Trình tan học về thái độ rất tức giận: “Con muốn ăn món ở Mỹ thực trong trí nhớ, muốn ăn muốn ăn, muốn Lục Trĩ nấu. Hôm nay con nói với bạn Lục Trĩ là chị dâu mình mà bọn nó không tin!”

Nguyên nhân gây ra điều này chính là nhà trẻ nơi c* cậu học có người tổ chức sinh nhật, phụ huynh mua đồ ở Mỹ thực trong trí nhớ mang đến, rất nhiều người biết tiệm, bọn họ còn kêu ca phải đến tiệm ăn thôi, Trần Trình nghe xong thì bảo bà chủ ở đó là chị dâu mình nhưng không một ai tin.

Trần phu nhân: “Mẹ sẽ bảo anh con theo đuổi Lục Trĩ, trên mạng đang nói mẹ trước kia đối xử không tốt với nó đấy, nếu giờ hai đứa nó tái hôn thì mẹ sẽ xin lỗi Lục Trĩ.”

Trần Tân vào cửa đúng lúc nghe mẹ mình nói chuyện, anh bất đắc dĩ: “Mẹ lại chiều nó, việc về Lục Trĩ đừng nói nữa.”

Trần phu nhân: “Thật vô dụng!”

Trần Tân không nói gì, mọi người dường như đã quên trước kia họ không thích Lục Trĩ, không hy vọng Lục Trĩ gả vào nhà họ Trần, nhưng bây giờ lại là anh sai, Trần Tân híp mắt nhìn Trần Trình: “Nếu nghe lời thì anh sẽ nghĩ cách mua đồ ở Mỹ thực trong trí nhớ cho em, ngược lại không nghe lời thì đừng có mơ nhé.”

Trần Trình oa một tiếng, nước mắt sắp rớt tới nơi rồi, Trần Tân trừng mắt liếc qua, Trần Trình đành im lặng nhịn xuống, không rớt nước mắt nữa, lúc này Trần Tân mới hài lòng.

Trần Trình nghĩ đến bữa trưa ở trường học: “Em muốn ăn canh xương sườn củ sen.”

Trần Tân: “Nghe lời thì mua.”

Trần phu nhân: “Không theo đuổi Lục Trĩ, lại muốn ăn đồ nó làm, con đang nghĩ gì thế hả.”

Trần Tân về phòng mình, cảm thấy mệt mỏi, vì việc trên mạng và trong nhà nên tạm thời anh không thể kết hôn, Trần Tân cũng muốn xin lỗi Lục Trĩ việc trước kia, vừa ly hôn xong liền kết hôn thì không biết người khác sẽ nói anh ra sao nữa. Đặc biệt là sau khi ly hôn không lâu thì Trần Tân đã gần gũi với bạn gái hiện tại, nếu có người lợi dụng chuyện này……. anh cần phải giữ hình tượng cho công ty, giờ đây anh vừa bị bên gái ép hôn cộng thêm chuyện công ty bận rộn, thực sự muốn được nghỉ ngơi.

Chuông điện thoại vang lên, Trần Tân nhìn tên người gọi do dự một chút, không nghe.

Tôn Huân mờ mịt vô cùng.

Tôn Huân trọng sinh, kiếp trước không biết gì nhưng đã đọc qua chuyện ly hôn của Trần Tân và Lục Trĩ trên tạp chí. Từ chuyện vì ông nội Trần nên anh mới phải kết hôn với Lục Trĩ, đến chuyện anh tuổi trẻ tài cao quản lý công ty ra sao và cả chuyện người nhà họ Trần ai cũng có sở thích ăn uống nhưng rất hay bắt bẻ, tất cả Tôn Huân đều nắm rõ.

Sau khi trọng sinh, Tôn Huân nhanh chóng tiếp cận Trần Tân, giúp đỡ anh, bắt đầu học nấu ăn, còn được Trần Tân khen không ngớt lời, nhưng không sao khoảng thời gian này Trần Tân dường như không còn hứng thú với đồ ăn Tôn Huân làm, ngay cả việc kết hôn cũng đẩy lùi.

Tôn Huân nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy khả năng cao là Trần Tân muốn tái hôn với Lục Trĩ. Tôn Huân càng nghĩ càng hoảng, nếu hai người đó tái hôn thì mình phải làm sao đây.

Tôn Huân quyết định đến Mỹ thực trong trí nhớ một chuyến nhưng lại đúng vào giờ đóng cửa.

Chu Mỹ Lệ đang ở bên trong nói chuyện vui vẻ với Lục Trĩ: “Nấm này là chị mang từ quê lên, mới đấy, nếu nấu lên chắc chắn rất tươi, rất ngon.”

Lục Trĩ: “Có thể nấu canh đấy, chị ở đây ăn trưa luôn nhé!”

Chu Mỹ Lệ: “Chờ em mở nhà hàng thì từ chỗ chị qua hơi xa nha.”

Lục Trĩ nghĩ ngợi: “Bây giờ em vẫn kinh doanh ở đây mà, sau cũng không đóng cửa ở đây đâu, ngược lại đổi hình thức kinh doanh, nơi này để bày bán sản phẩm đóng gói. Tiện đây, không biết chị có thể tìm giúp em một người đáng tin cậy, chờ khi mở nhà hàng thì chỗ này cũng cần người quản lý.”

Chu Mỹ Lệ: “Em thấy chị thế nào, chị sẽ để cửa hàng ở nhà cho chồng trông, còn chị qua đây giúp em?”

Lục Trĩ: “Vậy thì cảm ơn chị nhiều, em tin chị.”

Tôn Huân đến Mỹ thực trong trí nhớ được Phùng Thịnh nhắc tiệm nghỉ trưa, nhưng Tôn Huân vẫn đi vào cửa, ngồi xuống bàn, đối diện với Lục Trĩ: “Lục tiểu thư, tôi là vợ chưa cưới của Trần Tân.”

Vợ chưa cười của Trần Tân không phải là nữ chính trong tiểu thuyết à?

Tôn Huân: “Tôi và Trần Tân sắp kết hôn, tôi không muốn vì mối quan hệ cũ của cô mà chậm trễ thời gian.”

Lục Trĩ cười nhạt: “Người cưới Trần Tân là cô, không phải tôi, vậy nên tôi khiến hôn lễ của hai người chậm trễ sao được. Huống hồ, tôi không còn quan hệ gì với nhà họ Trần nữa thì sao phải nói chuyện với cháu dâu mới nhà họ Trần?”

Mặt Tôn Huân đỏ bừng, Lục Trĩ nói tiếp: “Tôn tiểu thư về đi, ở đây thi thoảng sẽ có phóng viên đấy!”

Tôn Huân vội vàng đi từ trong tiệm ra, đi vài bước thì thấy Chu Thành An đang đến, trên tay xách giỏ trái cây, Chu Thành An thấy Tôn Huân thì nhíu mày sau đó đến chỗ Lục Trĩ ngồi xuống, Lý Lượng mang trái cây đi rửa.

Lục Trĩ: “Đúng lúc trong tiệm nấu canh hải sản, anh ở lại ăn nhé.”

Lục Trĩ nấu canh hải sản chủ yếu là tôm, thêm nấm tươi Chu Mỹ Lệ tặng, thêm trứng gà và một số gia vị khác, hương thơm toả ra thật sự hấp dẫn dạ dày. Gia vị có hương liệu khác nhau nhưng hoà quyện lại thì khiến người khác phải ch** n**c miếng khi ngửi thấy mùi thơm nồng nàn.

Giống bữa trước, Lục Trĩ chỉ làm một món, còn lại Phùng Thịnh đảm nhận.

Lúc cô nấu ăn Lý Lượng ngửi thôi đã thèm đến khó chịu, trực tiếp chạy đến chỗ Phùng Thịnh nói chuyện, bảo Phùng Thịnh phải làm thế này thế nọ cho tốt, sau đó lại cảm thấy vì một tương lai ăn uống chất lượng nên cần giám sát Phùng Thịnh trong việc học nấu nướng mới được.

Phùng Thịnh: “Nhìn không hiểu đâu.”

Lý Lượng: “Nhưng tôi là người ăn.”

Phùng Thịnh: “……”

Lục Trĩ nấu xong canh hải sản bưng ra ngoài, bát canh nóng bốc hơi nghi ngút, nấm, tôm và màu sắc canh rất bắt mắt, trứng nhìn rất mềm, tôm bóc sạch vỏ màu sắc tươi sáng trông rất đã mắt.

Chu Thành An ăn một thìa canh cảm thấy cả người ấm lên, bát canh thơm ngon khiến người ta chỉ muốn ăn mấy thìa lớn hết sạch: “Ăn ngon.”

Lý Lượng ăn hơn nửa bát canh xong mới nói: “Ngon, rất ngon.” Sau đó tiếp tục ăn ăn ăn.

Lục Trĩ: “Lý Lượng!”

Lý Lượng: “Rõ rõ rõ, tôi sẽ nhai cơm thật kỹ, nuốt thật chậm, chỉ là canh ngon quá nên ăn nhanh tẹo.”

Buổi trưa Lục Trĩ và Chu Thành An cùng nhau trở về, hai người ăn ý không nhắc đến chuyện Chu Thành An tỏ tình trên mạng khi chia sẻ lại weibo của Trần Tân, Chu Thành An giúp Lục Trĩ xách đồ vào nhà xong mới quay về nhà mình.

Lục Trĩ tắm xong lên giường ngủ trưa luôn, ngủ sâu giấc, mơ thấy chuyện bản thân xuyên sách.

Cô xuyên vào tiểu thuyết, nữ chính trọng sinh là Tôn Huân, sau khi trọng sinh liền gần gũi với Trần Tân, giúp đỡ nhiều chuyện. Trần Tân ly hôn với Lục Trĩ không lâu thì kết hôn với Tôn Huân, Tôn Huân nắm rõ khẩu vị của người nhà họ Trần nên chăm chỉ học nấu nướng khiến người nhà họ Trần cực kỳ thích ăn đồ Tôn Huân làm, sau trở thành người con dâu được cả nhà họ Trần yêu mến. Trần Trình cũng vì đồ ăn Tôn Huân làm mà từ đứa trẻ ngỗ nghịch trở thành đứa trẻ ngoan ngoãn, yêu mến chị dâu.

Sau đó bọn họ bắt đầu so sánh Lục Trĩ với Tôn Huân, khiến Lục Trĩ không hiểu tại sao bọn họ lạnh lùng với mình tới vậy mà Tôn Huân thì lại như cách biệt một trời một vực. Sau đó cô xuyên đến thời cổ đại, không mang theo ký ức ở hiện đại, cứ thế sống ở thời cổ rồi bỗng một ngày lại xuyên trở về thời hiện đại, điểm khác là xuyên trở lại quãng thời gian trước khi ly hôn với Trần Tân.

Lục Trĩ tỉnh ngủ cảm thấy khá buồn cười, hoá ra cô chính là nguyên chủ, nguyên chủ chính là cô. Bảo sao phần ký ức trước kia thi thoảng lại xuất hiện.

Lục Trĩ thay đồ ra tiệm, vừa đến trước cửa liền thấy hai mắt Lý Lượng sáng lấp lánh nhìn mình: “Bà chủ nhỏ ới, tôi rất chi là muốn ăn canh hải sản.”

Lục Trĩ: “…….”

Khách xếp trước cửa nghe thấy: “Canh hải sản, canh hải sản gì thế, bà chủ nhỏ ơi, món mới là canh hải sản à?”

Lục Trĩ: “Thật xin lỗi, có ít nguyên liệu được tặng nên tôi mới làm canh hải sản, giờ trong tiệm không đủ nguyên liệu nên không thể làm được.”

Lục Trĩ đi vào tiệm, còn Lý Lượng ở ngoài vẫn đang nhớ nhung canh hải sản, tuy còn ít nguyên liệu không mở bán được nhưng bọn họ vẫn được ăn nha, anh nhanh chóng tranh công với Lục Trĩ, còn ở một bên mắng Trần Tân và Tôn Huân ngập đầu.

Lý Lượng: “Cưới hay không có quan hệ gì với cô chứ, hơn nữa mọi chuyện cũng đã sáng tỏ, cô vợ chưa cưới kia của Trần Tân dựa vào cái gì mà nghĩ vì bà chủ nhỏ nên chuyện cưới hỏi mới không thành hả? Rõ ràng là do Trần Tân bận chuyện công ty, muốn giữ hình tượng cho công ty nên mới chưa cưới vội đấy! Tôi dám cam đoan luôn, vì công ty tên, Trần Tân kia khả năng cao còn không kết hôn cơ.”

Lục Trĩ: “Sao lại thế?”

Lý Lượng: “Bây giờ nhiều người thích cô, thích Mỹ thực trong trí nhớ, Trần Tân sợ dân mạng bàn luận về vấn đề đạo đức nên không dám cưới vội đó, dù sao thì hai người ly hôn vấn đề cũng không nằm ở cô.”

Nhìn bộ dạng suy tư của Lục Trĩ, Lý Lượng cười: “Bà chủ nhỏ, canh hải sản.”

Lục Trĩ: “Đã biết, canh hải sản.”

Lý Lượng: “Phùng Thịnh, Tôn Y, hai người là nhờ tôi mới được ăn canh hải sản đấy nhé, ha ha ha……”

Phùng Thịnh cạn lời: “Anh có bị ngốc không, bà chủ nhỏ sợ lãng phí nguyên liệu nên mới nấu thôi.”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 62


Edit: Cá

Đứa trẻ ngỗ nghịch Trần Trình vì để được ăn đồ ở Mỹ thực trong trí nhớ nên một tuần qua cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời, không vì người khác làm phật ý mà khóc lóc om sòm. Trước kia khi bị Trần Tân dạy dỗ, Trần Trình luôn khóc hu hu, mỗi lần vừa cất tiếng khóc thì Trần phu nhân ngay lập tức mềm lòng. Hiện tại Trần Trình là tự nguyện, vẫn luôn lẩm bẩm Mỹ thực trong trí nhớ, Trần phu nhân nghe thấy thì sẽ nói mấy câu.

Kiểu như: “Không phải chỉ là đồ ăn thôi à, không phải chỉ ăn ngon hơn bình thường chút thôi à, đáng giá để cho anh em tụi bây như thế hả?”

Cuối cùng lời hứa của Trần Tân đã đúng hẹn thực hiện, buổi sáng Trần Tân đi làm thì Trần Trình tung ta tung tăng đuổi theo: “Anh đừng quên những gì đã hứa với em!’

Trần Tân: “Tối anh mang về cho em.”

Trần phu nhân: “Để tối nó mang về xem rốt cuộc ăn ngon đến nhường nào, khiến cho đám tụi bây nhớ thương mãi.”

Trần phu nhân còn trách oan mấy người chị em bạn dì nữa, vốn họ không muốn đề cập đến Mỹ thực trong trí nhớ trước mặt Trần phu nhân, chỉ là hôm ấy đúng thời điểm Mỹ thực trong trí nhớ ra sản phẩm trên gian hàng online nên mới nói mấy câu, xong có người cướp được bánh hạt dẻ, kích động quá nên cười lớn, nói con trai mình thích ăn bánh hạt dẻ của Mỹ thực trong trí nhớ nhất.

Ngay hôm đó Trần phu nhân liền ăn thử ít bánh hạt dẻ, cực kỳ ngon, cảm thấy mấy người chị em bạn dì kia chắc nghĩ là mua được thì có mặt mũi lắm, giống mua hàng hiệu số lượng giới hạn đó, ai mua được, còn là mẫu mới nhất thì đều khoe một lượt.

Nhưng ai biết, Mỹ thực trong trí nhớ liệu có phải phù dung sớm nở tối tàn hay không.

Trong tiệm, Lục Trĩ đang nghiên cứu món mới liên quan đến dứa, ông bà chủ siêu thị trái cây đưa dứa đến, mang ý chúc mừng tiệm sắp mở nhà hàng, gần đây khách đông gấp mấy lần bình thường, Lục Trĩ đã nói giá trong thực đơn hiện tại vẫn giữ nguyên khi vào nhà hàng nhưng vài người vẫn không tin, tranh nhau đến xếp hàng.

Lý Lượng vừa mua nước tương trở về: “Dứa hở bà chủ nhỏ, có phải chúng ta sẽ ăn cơm chiên dứa giống đợt trước không, lâu lắm rồi chưa ăn đó.”

Lục Trĩ: “Làm bánh dứa nướng, xốp xốp giòn giòn, ngọt mềm bên trong. Mở bán ba mươi phần trong tiệm trước, có thể tính đóng gói mở bán riêng. Dù sao sau mở gian hàng trực tiếp ở đây cũng không thể chỉ có vài sản phẩm.”

Lý Lượng: “Bà chủ nhỏ à, dù trong tiệm chỉ có vài sản phẩm thì người mua cũng rất nhiều nhá.” Dừng lúc, nói tiếp: “Nếu đã quyết định, không bằng chúng ta quay video làm bánh dứa nướng đăng lên app? À, hay lần này quay tôi ăn bánh dứa nướng được không bà chủ nhỏ?”

Phùng Thịnh: “Bà chủ nhỏ ới, em ăn trông ngon miệng hơn Lý Lượng nhiều.”

Tôn Y hé miệng, làm việc chung đã lâu tính cách cô ấy cũng hoạt bát hơn nhiều, nhưng chỉ giới hạn trong tiệm thôi: “Bà chủ nhỏ, em cũng có thể quay.”

Lục Trạch vừa vào cửa: “Chị muốn quay video ăn hả? Em quay cho.”

Mọi người: “……” Ăn gì chớ, Lục Trạch đến chỉ đóng gói mang về thôi mờ.

Lục Trĩ vui mừng: “Sao nay đã về rồi, không phải hôm qua nói mấy bữa nữa mới về à?”

Lục Trạch: “Người đại diện của em đó, người khác không biết chẳng lẽ chị lại không rõ à. Anh ấy thấy em không về thì có đủ cách để em về, nếu em bận thì kiến nghị với công ty cho em nghỉ phép luôn. Nay đúng lúc em tham gia hoạt động, người đại diện đưa em qua đây luôn.”

Lục Trạch nói xong, người đại diện đi vào cười ha hả: “Ha ha ha…… thật là, tôi thấy chị em hai người thân thiết nên mới đưa Lục Trạch đang rảnh qua đây đó.”

Lục Trĩ: “Đúng lúc quá, anh ăn bánh dứa nướng cùng bọn tôi luôn nhé!” Dừng chút nói tiếp: “Lý Lượng, anh giúp Lục Trạch đóng gói một ít mang về đoàn phim ăn nha.”

Lý Lượng: “Hu hu hu, đây chính là sự chênh lệch giữa tôi và em trai bà chủ nhỏ đấy!”

Lục Trĩ vào bếp bắt đầu làm bánh dứa nướng, vỏ bên ngoài nhất định phải giòn giòn xốp xốp, bên trong phải vừa thơm vừa ngọt, ngoài ra trang trí cũng cần đẹp mắt, cô rắc mè đen lên, ngoại trừ đẹp cũng ngon hơn.

Vì bánh dứa nướng cần nhiều thời gian, Lục Trĩ làm lâu hơn bình thường, bánh ra lò cô mang ra ngoài đóng gói thành ba túi, một túi cho Lục Trạch, một túi cho vợ chồng chủ siêu thị trái cây, phần còn lại để mọi người ăn. Cô ra ngoài thì Lý Lượng đang quay video Lục Trạch ăn bánh dứa nướng rồi.

Lý Lượng: QAQ

Hu hu hu, tại sao anh lại đề nghị quay kiểu mukbang này cơ chứ, mọi người đều được ăn bánh dứa nướng, còn anh thì ngồi quay video, bánh dứa cắn nghe tiếng giòn giòn, quá buồn.

Lục Trạch cầm bánh dứa nướng trên tay cắn một miếng, bên ngoài giòn xốp, bên trong lại mềm ơi là mềm, ngọt ngọt đặc biệt, càng nhai càng cảm nhận được vị dứa nồng đậm.

Lục Trạch: “Chị ơi, có thể đóng gói thêm cho em không, ăn ngon lắm á.”

Lục Trĩ: “Ừm, đợi chị làm xong đồ ăn vặt thì đóng gói chung gửi giao hàng cho em luôn, nhưng em phải đưa người đại diện ăn cùng nghe chưa, lần trước anh ấy nói rất buồn khi phải nhìn em ăn đấy!”

Lục Trạch: “Bánh hạt dẻ của em anh ấy ngoạm miếng hết sạch luôn đó chị!”

Lục Trĩ đưa bánh dứa nướng cho em trai, nhìn cậu cắn hai miếng hết sạch thì cười.

Mọi người ăn xong bánh dứa nướng thì ai về nhà nấy, trước khi đi Lục Trạch còn hỏi quan hệ giữa chị mình và Chu Thành An ra sao, Lục Trạch nghĩ đơn giản, chị mình thích là được.

Lục Trạch: “Chị à, bây giờ chị có Mỹ thực trong trí nhớ, em cũng cố gắng nâng cao sự nghiệp nên chị đừng lo gì, thích là được.”

Lục Trĩ: “Ông bà nội anh ấy khá tốt.”

Lục Trạch: “Vậy thì tốt.”

Video mukbang bánh dứa nướng được Lý Lượng đăng lên trực tiếp phá đường, thu toàn bộ độ hot về, hơn nữa người ăn còn là Lục Trạch nên hot càng thêm hot.

[A a a a a, mị muốn ăn bánh dứa nướng của Mỹ thực trong trí nhớ!]

[Nghe giòn vãi, mị mở âm lượng cao nhất, cảm thấy lỗ tai đang bị ngược đãi, không phải vì Lục Trạch đâu mà vì bánh dứa nướng đoáaaaa.]

[Ha ha ha ha ha ha…..]

[Mị xem bình luận thấy nói bánh dứa nướng đẩy ra làm sản phẩm đóng gói, khi nào mới mở bán đây???]

[Đừng nói nữa đừng nói nữa!]



Trần Tân đã sớm tìm người đi xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ rồi, một phần vì lời hứa với Trần Trình, phần còn lại là anh cũng muốn ăn. Trần Tân mang canh xương sườn củ sen và ba phần gà cay Trùng Khánh về.

Lúc về đến nhà chỉ có mỗi Trần phu nhân và Trần Trình ở nhà, anh mở đóng gói đồ ăn ra, Trần phu nhân vẫn luôn nhìn chằm chằm bánh dứa nướng.

Trần Tân: “Mỹ thực trong trí nhớ chỉ bán ba mươi phần bánh dứa nướng, may là người xếp hàng giúp con đến sớm nên mua được một phần.”

Trước khi con trai cả về Trần phu nhân đang lướt vòng bạn bè, thấy mấy người chị em bạn dì nói chuyện Mỹ thực trong trí nhớ ra món bánh dứa nướng, bọn họ chờ mong mở bán đóng gói. Trần phu nhân cầm điện thoại chụp bánh dứa nướng trên bàn, đăng lên vòng bạn bè.

Hành động này của Trần phu nhân đã nhận được cơn mưa lời khen từ bạn bè trong vòng, có người hỏi bà mua kiểu gì, có người nhắn tin wechat hỏi bà có phải Trần Tân và Lục Trĩ sắp tái hôn không, có phải bánh dứa nướng này Lục Trĩ làm riêng cho bà không, trong phút chốc, Trần phu nhân vô cùng thoả mãn.

Bánh dứa nướng ăn rất ngon nhưng cảm giác sẽ ngon miệng hơn khi nghĩ đến cảnh Trần Tân và Lục Trĩ tái hôn.

Trần phu nhân vui vẻ cầm bánh dứa nướng lên ăn, xốp xốp giòn giòn khiến bà ngạc nhiên, sau đó là vị thơm ngọt mềm mại bên trong, vị dứa tràn ngập, rất tinh tế, ngon, thật sự quá ngon!

Nếu nói lúc trước Trần phu nhân muốn Trần Tân tái hôn với Lục Trĩ vì mặt mũi thì bây giờ chính là vì món bánh dứa nướng này quá ngon, Trần phu nhân vô cùng hối hận ngày trước luôn châm chọc Lục Trĩ đủ đường.

Ngay sau đó Trần phu nhân ăn thêm gà cay Trùng Khánh, húp canh xương sườn củ sen, nói: “Con trai!”

Trần Tân: “Mẹ đừng nghĩ nữa.”

Trần Trình ở bên cạnh ăn uống một cách ngon lành, húp thìa canh lớn, luyến tiếc nói: “Anh cả, nếu em ngoan ngoãn thì lần sau sẽ được ăn tiếp đúng không?”

Sắc mặt Trần Tân trở nên phức tạp, nếu không vì sự việc lúc trước thì anh căn bản không tính mua đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ, bây giờ thì…… anh ăn một miếng bánh dứa nướng, nói: “Được.”
 
Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim
Chương 63: Hoàn chính văn


Edit: Cá

Thời gian trôi nhanh, vài ngày trước lá rụng báo hiệu mùa thu, giờ đây ngoài trời đã lất phất tuyết rơi, bên ngoài cửa Mỹ thực trong trí nhớ chất đầy tuyết. Lý Lượng ra ngoài quét tuyết, chuyên chú quét sạch tuyết đọng trước cửa tiệm.

Chu Thành An đưa Lục Trĩ đến bên ngoài cửa: “Thời tiết lạnh rồi, sau tan làm tôi qua đón cô về.”

Mối quan hệ của họ trông vẫn bình đạm như cũ, sáng hoặc tối Chu Thành An sẽ tiện tay vứt rác giúp Lục Trĩ, nếu hôm nào trời tối cô mới về thì Chu Thành An sẽ giả vờ ngẫu nhiên gặp mặt, cùng đi bộ về nhà. Hoặc hai người cùng ăn cơm tối, một người nấu một người rửa.

Chu Thành An cứ thế chen vào cuộc sống của Lục Trĩ, anh chưa nói câu thích cô, nhưng mỗi việc anh làm đều chứng tỏ rằng anh thích cô.

Lục Trĩ bước vào tiệm: “Chào buổi sáng!”

Lý Lượng vui tươi hớn hở thò lại gần: “Bà chủ nhỏ ới, về bánh dứa nướng tôi có ý này, dứa được cung cấp đến làm số lượng nhiều hơn chút, sau chúng ta chuyển sang nhà hàng thì cô có muốn mở thêm chi nhánh ở các thành phố khác, chỉ chuyên bán sản phẩm đóng gói không? Có thể đưa vào bán trong siêu thị, giờ có nhiều siêu thị tìm chúng ta muốn hợp tác lắm, nhưng sản phẩm thật sự cung không đủ cầu.”

Lục Trĩ: “Chờ lát Chu Thành An đến chúng ta trả tiền thuê bên nhà hàng cho anh ấy, sau đó mua nguyên liệu để chuẩn bị ra món số lượng lớn, trước tiên đưa vào siêu thị khảo sát lượng mua, sau khi ổn định thì xem xét mở thêm chi nhánh ở thành phố khác. Trong khoảng thời gian này, anh tranh thủ tìm trước người quản lý phù hợp cho chi nhánh mới.”

Lục Trĩ ngồi trên ghế đưa mắt nhìn bàn ghế trong tiệm, nhìn quầy thanh toán, thấp giọng cười.

Cô không trở thành nữ phụ bị lôi ra so sánh với nữ chính, Trần Tân lựa chọn không kết hôn với nữ chính để níu giữ hình tượng công ty, Lục Trạch trở thành ngôi sao lớn, Mỹ thực trong trí nhớ từ một tiệm cơm nhỏ giờ đã trở thành nhà hàng, thi công sắp hoàn thành rồi.

Trương Tiếu vén rèm đi vào: “Bà chủ nhỏ à, chồng tôi mua nhiều măng khô lắm, tôi mang qua đây cho cô một ít, cô nhìn xem có ok không, măng này được phơi khô rất tốt luôn.”

Lục Trĩ đứng lên: “Cô đang mang thai đấy, đi chậm thôi.”

Trương Tiếu: “Không sao đâu, tôi mới thôi mà.” Sắc mặt cô ấy hồng hào, nói: “Nhà hàng bên kia của bà chủ nhỏ sắp khai trương chưa? Vợ chồng tôi mới mua căn nhà gần đó, sau này có thể thường xuyên đến ăn rồi.”

Chồng Trương Tiếu giờ đang sửa sang cho nhà mới gần nhà hàng của Mỹ thực trong trí nhớ, Trương Tiếu mang thai nên chồng cô ấy không cho làm gì cả.

Trương Tiếu nói: “Hay bà chủ nhỏ cũng mua một căn gần đó, tiện đi lại hơn.”

Lỗ tai Lý Lượng giật giật: “Tôi có thể làm hàng xóm với bà chủ nhỏ hông?”

Phùng Thịnh: “Em cũng có thể.”

Tôn Y: “Em cũng thế.”

Lục Trĩ: “Chờ khai trương xong rồi tính.”

Trương Tiếu nói chuyện một lúc với Lục Trĩ xong mới đi về, ngay lập tức mấy người Lý Lượng vây lại bàn, hai mắt sáng long lanh nhìn Lục Trĩ, ý tứ rất rõ ràng, chính là muốn hỏi Lục Trĩ tính dùng măng khô làm món gì, khách quen của tiệm hay lui tới thường xuyên tặng đồ thế đấy.

Lục Trĩ: “Măng khô xào thịt?”

Mấy người kia đồng thanh nói được, Lục Trĩ đứng lên: “Mọi người làm việc đi, buổi trưa chúng ta ăn măng khô xào thịt.”

Đến giờ mở cửa, như thường ngày chật kín chỗ ngồi, mùi thơm của thức ăn tràn ngập tiệm cơm.

“Ha ha ha ha, hôm trước tôi mới mua được bánh dứa nướng bán ở tiệm cơ.”

“Tôi mới cướp được trên gian hàng online roài.”

“Bà chủ nhỏ mở số lượng lớn bánh hạt dẻ mà tôi vẫn không cướp được hu hu….”

Chờ tới buổi trưa nghỉ bán, Lục Trĩ như thường lệ làm một món, còn lại giao hết cho Phùng Thịnh, việc này khá tốt, như vậy bữa cơm sẽ phong phú hơn nhiều. Thi thoảng cơm tối cũng là Phùng Thịnh làm, ăn xong thì ai về nhà nấy.

Lục Trĩ làm xong món măng khô xào thịt thì ra ngoài đánh bàn tính, lúc Chu Thành An đi vào cô hơi ngước mắt nhìn qua: “Buổi trưa tôi làm măng khô xào thịt, Phùng Thịnh còn đang nấu nướng trong bếp, đợi làm xong hết thì chúng ta ăn cơm.”

Chu Thành An: “Bọn họ ở trong bếp hết à?”

Lục Trĩ: “Ừ, Phùng Thịnh nấu, Lý Lượng đứng bên cạnh giám sát, Tôn Y rửa rau, hỗ trợ việc vặt.”

Chu Thành An đi đến trước mặt Lục Trĩ, cười nói: “Nhà hàng bên bờ sông kia sắp thi công xong rồi, tôi muốn ngày nào cũng ăn cơm ở Mỹ thực trong trí nhớ nên định dọn qua gần đó ở, vừa lúc có hai căn hộ bên đó, cùng một tầng, nếu bà chủ nhỏ không ngại thì cũng dọn qua đi, coi như là tôi trả tiền cơm.” Nói xong liền nhấc chân đi nhanh vào trong bếp: “Tôi vào trong giúp đỡ bọn họ.”

Lục Trĩ gọi anh lại: “Anh không cầu hôn em thì lần sau đừng tới đây ăn ké cơm nữa.”

<i>[*] Đoạn này mềnh đổi xưng hô từ tôi-anh sang em-anh vì hai người này sắp kết hôn đến nơi rồi</i>.

Cả người Chu Thành An chấn động, anh quay người nhìn cô, Lục Trĩ cười nhạt: “Sao? Anh không thích em? Hay là chỉ tính yêu đương tạm thời, không nghĩ đến việc kết hôn?”

Chu Thành An: “Cưới, anh cưới!”

Cô nhìn Chu Thành An chạy ra rồi lại chạy vào, có chút mờ mịt, sau đó liền thấy Chu Thành An cầm lon Coca bật ra, cầm tay cô đeo nắp tròn lên, nở nụ cười xán lạn: “Chờ anh đi mua nhẫn kim cương.”

Khoảnh khắc cầu hôn của họ không oanh động, rất bình đạm nhưng cả hai đều cảm thấy như pháo hoa đang nở rộ trên bầu trời, hạnh phúc nhân đôi.

Lục Trĩ nhìn thấy mấy người Phùng Thịnh, hỏi: “Không ăn cơm sao?”

Lý Lượng: “Ăn ăn ăn, ăn cơm chứ, chúc mừng bà chủ nhỏ nha!”

Lục Trĩ đưa Chu Thành An một hộp măng khô xào thịt để riêng xong mọi người mới ngồi vào bàn bắt đầu ăn cơm, Lý Lượng rất chi là ghen tị luôn, Lục Trạch muốn ăn gì bà chủ nhỏ làm luôn, giờ Chu Thành An tuy cùng ngồi ăn cơm nhưng vẫn được thêm một hộp măng khô xào thịt riêng mang về ăn sau.

Lý Lượng gắp một đũa măng khô xào thịt, ngoạm một miếng ăn hết.

Hu hu hu, ngon quá trời quá đất, măng khô có vị riêng, thịt tươi và ngon.

Lục Trĩ chọn thịt để xào măng khô là loại nạc mỡ đan xen, kết hợp với măng khô tạo nên một món rất chi là đưa cơm, Lý Lượng ăn ngon hai mắt sáng lấp lánh, gì mà Lục Trạch với Chu Thành An, gì mà ghen tị với không ghen tị chớ, ăn cơm xong nói sau.

Lý Lượng: “Măng khô xào thịt ngon xĩu đó.”

Măng khô xào thịt, hai nguyên liệu chính kết hợp lại quả thật ngon khó cưỡng, một bên giòn một bên mềm, thật sự là mỹ vị.

Chu Thành An về nhà ngoài chuẩn bị nhẫn kim cương, còn có sính lễ, anh dùng cổ phần công ty làm sính lễ sau đó đến trước cửa tiệm Mỹ thực trong trí nhớ cầu hôn. Lục Trĩ phát hiện thời tiết bên ngoài ngày càng lạnh hơn, Chu Thành An đã đổ một lớp mồ hôi mỏng rồi.

Lục Trĩ: “Đồng ý, đồng ý, em đồng ý.” Cô đỡ Chu Thành An đang quỳ một gối lên: “Mau đứng lên đi, vào ăn cơm.”

Chu Thành An: “Anh sẽ cưng chiều em, tiền kiếm được cho em tất.”

Lục Trĩ: “Được.”

Chu Thành An: “Anh sẽ đón em tan làm, cùng em đi mua nguyên liệu nấu ăn, đưa em đến những nơi em muốn đến.”

Lục Trĩ nắm tay Chu Thành An, anh không nói thêm gì, hai người cùng dảo bước, Chu Thành An nhìn trâm bạc cài trên tóc cô cười vui vẻ: “Anh cũng sẽ mua thật nhiều trâm cài cho em.”



Ngày Mỹ thực trong trí nhớ khai trương nhà hàng, sáng sớm Lục Trĩ đã cài cây trâm Chu Thành An mua cho cô lên bắt đầu sở soạn, cô vẫn ở khu nhà lúc trước, chưa dọn qua gần nhà hàng, lúc đi ra ngoài Chu Thành An cũng mở cửa nhà bước ra, hai người nhìn nhau cười vui vẻ.

Lục Trĩ: “Em mới gọi cho Lý Lượng, dặn anh ấy đăng thực đơn lên mạng cho khách nắm rõ giá cả. Tuy nhà hàng mở bán theo hình thức đặt trước nhưng vẫn có rất đông khách xếp hàng bên ngoài vì không rõ chuyện đặt bàn trước ấy, Lý Lượng đang hỗ trợ họ bên đó rồi.”

Chu Thành An giúp Lục Trĩ cầm túi rác xuống tầng vứt: “Em đi chậm thôi, đừng vội.”

Lục Trĩ: “Em biết rồi, em không vội.”

Hai người đến nhà hàng, Lục Trĩ nhìn một lượt trong mắt ngập tràn niềm vui, cuối cùng cô cũng mở được nhà hàng như mong muốn rồi, thiết kế phong cách yêu thích, đình đài lầu các mang hơi thở thời cổ đại, chỗ ăn cơm bên trong chính là kiểu đình viện.

Phùng Thịnh đi đến: “Bà chủ Lục à, chị giúp em nếm thử xem món này đã ok chưa?”

Lục Trĩ cầm thìa múc một muỗng canh: “Được lắm, không tệ.”

Chu Thành An cũng nếm thử: “Ừm, không tệ.”

Lục Trạch và người đại diện, còn có Tôn Duy và Trần Tuấn Lực cũng đến, bọn họ chào hỏi Lục Trĩ, Lục Trạch khuôn mặt phức tạp nhìn Chu Thành An, người này chính là anh rể đấy, anh còn phát hiện người anh rể này đã âm thầm giúp đỡ mình rất nhiều trên con đường sự nghiệp, trái ngược hoàn toàn với nhà họ Trần khi xưa luôn lo lắng anh sẽ chiếm lợi từ bọn họ, Trần Tân thật sự không có cửa để so sánh với người anh rể này.

Lục Trạch: “Chị à, hôm nay chị tính ra món gì mới thế?”

Lục Trĩ: “Món chay, gà chiên coca, thịt xào nấm hương.”

Lục Trĩ vừa dứt lời Lục Trạch đã chạy mất dạng, rất vất vả mới có ngày nghỉ đến ăn cơm chị mình nấu nên phải tranh giành thật nhanh, người đại diện của Lục Trạch, Tôn Duy và Trần Tuấn Lực cũng nhanh chóng chạy theo.

Lục Trĩ: “Mọi người làm gì thế!”

Mấy người đồng thanh: “Lên tầng ăn cơm!”

Lục Trĩ: “……”

Lục Trĩ nhìn mấy người họ chạy nhanh lên tầng xong mới nói: “Chưa đến giờ gọi món đâu, mấy người ăn cơm gì chứ.”

Chu Thành An: “Nghĩ đến món em làm nên ch** n**c miếng hết rồi đó.”

Hai người nhìn nhau cười, anh nói tiếp: “Chúc mừng bà chủ nhỏ của anh khai trương nhà hàng.”

Giấy chứng nhận kết hôn có hiệu lực từ ngày hôm qua, Lục Trĩ nói: “Ừm, cảm ơn ông chủ…… chồng yêu.”HOÀN CHÍNH VĂN
 
Back
Top Bottom