Cập nhật mới

Khác Phượng Hoàng Trong Sương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
390205893-256-k119996.jpg

Phượng Hoàng Trong Sương
Tác giả: tranlinhdan1504
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bộ truyện cung đấu sẽ xoay quanh nhân vật chính là Tần Như Ca, một nữ tử thông minh, sắc sảo nhưng cũng đầy bí ẩn trong chốn hậu cung đầy tranh đấu.



tranlinhdan150411​
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 1: Nhập Cung


Mùa thu năm Thịnh Nguyên thứ mười tám, gió lặng, trời cao, mây trắng như lụa mỏng.

Hoàng cung Đại Thịnh khoác lên mình một vẻ tráng lệ uy nghiêm, những bức tường son cao vút như muốn nuốt chửng tất cả những ai bước vào chốn thâm cung này.

Tần Như Ca đứng trước cổng chính của Hoàng cung, mắt hờ hững nhìn tấm biển vàng son treo cao trên cổng lớn.

Đằng sau nàng là đoàn xe ngựa của Tần phủ, chở theo sính lễ và những rương gấm vóc mà phụ thân nàng, Tần Thừa tướng, đã chuẩn bị để đưa nữ nhi nhập cung.

"Tiểu thư, đã đến giờ rồi."

A Mộc, thị nữ theo hầu từ nhỏ của Như Ca, nhẹ giọng nhắc nhở.

Như Ca thu lại ánh mắt, khẽ chỉnh lại vạt áo gấm đỏ thêu hoa mẫu đơn vàng kim, rồi bước từng bước chậm rãi qua cánh cổng nặng nề.

Ngay khi nàng đặt chân vào, cảm giác như vừa bước qua một ranh giới vô hình.

Bên ngoài là tự do, bên trong là chốn thâm cung lạnh lẽo, nơi mà mọi nụ cười đều có thể giấu dao găm.

Bước vào nội cung, nàng được một cung nữ dẫn đến điện Trường Xuân để diện kiến Hoàng hậu.

Con đường lát đá xanh trải dài, hai bên là những dãy cung điện nguy nga, vách tường sơn đỏ, mái ngói lưu ly lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Mùi trầm hương thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với tiếng cung nữ, thái giám đi lại, tạo nên một bức tranh sống động nhưng đầy áp lực.

Hoàng hậu Triệu thị ngồi ngay ngắn trên ghế phượng, khoác lên mình bộ y phục màu vàng thêu uyên ương bằng chỉ kim tuyến.

Đôi mắt sắc sảo ẩn sau vẻ hiền hòa, chăm chú nhìn nữ tử vừa quỳ xuống hành lễ trước mặt mình.

"Tần Như Ca khấu kiến Hoàng hậu nương nương, chúc nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế."

Giọng nàng trong trẻo nhưng không quá lớn, vừa đủ để người nghe cảm nhận sự kính trọng mà không có vẻ xu nịnh.

Hoàng hậu khẽ nâng tay, ý bảo nàng đứng dậy.

"Bình thân.

Ngươi là nữ nhi của Tần Thừa tướng, đã sớm nghe danh trong kinh thành.

Vào cung rồi, cần biết giữ bổn phận, tránh gây họa."

"Thần thiếp ghi nhớ."

Như Ca nhẹ nhàng đáp.

Triệu thị im lặng một lát, ánh mắt quét qua nàng từ trên xuống dưới.

Người trước mặt không đơn thuần chỉ là một tú nữ bình thường.

Thân là con gái của đương kim Thừa tướng, Như Ca chắc chắn không phải kẻ dễ đối phó.

"Từ hôm nay, ngươi sẽ ở cung Diên Hi, chờ phân vị chính thức.

Cung nữ sẽ đưa ngươi về đó, ngươi có thể lui xuống."

Giọng điệu Hoàng hậu bình thản, nhưng trong lòng đã dấy lên một tia cảnh giác.

Như Ca cúi đầu tạ ơn, sau đó lui ra ngoài.

Khi nàng vừa khuất bóng, Hoàng hậu khẽ nhếch môi, cười lạnh.

"Đúng là một con phượng hoàng... nhưng không biết có thể bay cao đến đâu."

Bên ngoài điện Trường Xuân, A Mộc đỡ lấy tay chủ tử, khẽ thì thầm: "Tiểu thư, Hoàng hậu nương nương có vẻ không quá lạnh nhạt, nhưng cũng không tỏ vẻ thân thiện.

Người đoán xem, nương nương đang nghĩ gì?"

Như Ca khẽ cười, ánh mắt sâu thẳm như mặt hồ yên tĩnh.

"Bà ta đang quan sát ta.

Giống như ta đang quan sát bà ta vậy."

Trong hoàng cung này, mỗi một lời nói, mỗi một ánh mắt đều ẩn chứa những điều khó lường.

Nhưng nàng đã bước vào đây, chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước.

*HẾT CHƯƠNG 1*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 2: Bước Chân Đầu Tiên


Ngay sau khi rời khỏi điện Trường Xuân, Tần Như Ca được cung nữ dẫn đến cung Diên Hi, nơi dành cho những tú nữ mới nhập cung.

Dãy hành lang dài thăm thẳm, ánh đèn lồng lay động theo từng cơn gió nhẹ, tạo nên bầu không khí mờ ảo.

A Mộc đi bên cạnh chủ tử, thấp giọng nói: "Tiểu thư, nơi này có vẻ yên tĩnh nhưng chắc chắn không đơn giản.

Người phải cẩn trọng."

Như Ca khẽ cười, mắt ánh lên tia sắc bén.

"Ta đã vào đây rồi, không thể quay đầu.

Nếu muốn sống tốt, chỉ có thể tiến về phía trước."

Cửa cung vừa mở, bên trong đã có vài tú nữ khác chờ sẵn.

Ai nấy đều xinh đẹp, y phục lộng lẫy nhưng ánh mắt lại ẩn chứa đủ loại cảm xúc: tò mò, e ngại và cả địch ý.

Trong số đó, một nữ tử mặc váy lam nhạt, dung nhan diễm lệ, bước lên trước, giọng điệu thân thiện nhưng đầy ý tứ dò xét.

"Tần tiểu thư cũng đến rồi sao?

Ta là Lâm Yên, tiểu thư của Lâm bộ thượng thư.

Nghe nói người là nữ nhi của Tần Thừa tướng, chắc hẳn cũng không phải nhân vật tầm thường."

Như Ca mỉm cười, không vội đáp lại.

Nàng đoán được ngay, nơi này không chỉ đơn giản là một nơi ở, mà còn là chiến trường ngầm giữa các tú nữ.

Ai bước ra khỏi đây đầu tiên, kẻ đó sẽ có cơ hội giành lấy ân sủng của Hoàng đế.

*HẾT CHƯƠNG 2*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 3: Gió Nổi Trong Cung Diên Hi


Tần Như Ca thản nhiên bước vào trong, khí chất điềm tĩnh nhưng không kém phần sắc sảo.

Nàng lướt mắt nhìn qua những tú nữ trong cung Diên Hi.

Bọn họ đều là nữ nhi nhà quan lại, mỗi người mang một vẻ đẹp riêng, nhưng ánh mắt lại chẳng thể che giấu được tham vọng.

Lâm Yên vẫn giữ nụ cười dịu dàng, nhưng trong ánh mắt lại mang theo chút thử thách.

Như Ca không vội đáp lời, chỉ hơi nghiêng đầu, khóe môi nhếch nhẹ.

"Lâm tiểu thư quá lời rồi.

Nữ nhi của Tần gia cũng chỉ là một tú nữ bình thường trong cung mà thôi."

Một lời nói ra, không tỏ vẻ kiêu ngạo nhưng cũng không chịu lép vế.

Đám tú nữ xung quanh nghe vậy, ánh mắt nhìn nàng cũng phức tạp hơn vài phần.

Cung đấu là vậy, một câu nói cũng có thể phân cao thấp.

Bỗng bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Một cung nữ vận y phục xanh nhạt bước vào, trên tay cầm một cuộn lụa vàng, cúi đầu cất giọng:

"Hôm nay Hoàng thượng sẽ đến Vạn Xuân Các dùng bữa.

Mỗi người các vị tiểu thư đều có cơ hội dâng món ăn mình chuẩn bị.

Ai được Hoàng thượng để mắt tới, sẽ có thể rời khỏi cung Diên Hi, bước vào hậu cung thực sự."

Lời vừa dứt, bầu không khí lập tức trở nên ngột ngạt.

Ai nấy đều hiểu, đây chính là cơ hội đầu tiên để tiến gần hơn đến ngai vị.

Không ai dám chậm trễ, tất cả nhanh chóng trở về chuẩn bị.

A Mộc đi theo Như Ca về phòng, lo lắng hỏi: "Tiểu thư, chúng ta phải làm sao?

Người không giỏi nữ công, cũng không rành chuyện bếp núc..."

Như Ca nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm như mặt hồ không gợn sóng.

"Không giỏi thì có thể mượn sức người khác."

A Mộc sững sờ, nhưng rồi lập tức hiểu ra.

Nàng vội vàng hỏi: "Người định mượn ai?"

Như Ca khẽ cười, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh.

"Lâm Yên."

*HẾT CHƯƠNG 3*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 4: Mưu Kế Lâm Yên


Sau khi biết được cơ hội tiến cung, đám tú nữ trong Diên Hi cung đều hối hả chuẩn bị.

Người thì tự tay vào bếp, người lại nhờ cậy đầu bếp giỏi trong cung.

Nhưng Tần Như Ca không hề vội vã.

Nàng cho A Mộc đi thu thập thông tin.

Rất nhanh, A Mộc trở về, thấp giọng nói: "Tiểu thư, nô tỳ đã dò hỏi được, Lâm Yên rất giỏi việc nấu ăn, đặc biệt là làm bánh hoa quế mật ong.

Hoàng thượng từng khen món này trong yến tiệc cung đình."

Như Ca nghe xong, khóe môi nhếch nhẹ.

"Nếu Hoàng thượng đã thích, vậy thì hãy để Lâm Yên có cơ hội thể hiện."

A Mộc khó hiểu: "Tiểu thư định để nàng ta chiếm lấy cơ hội sao?"

Như Ca khẽ lắc đầu.

"Không, ta sẽ khiến nàng ta mất cơ hội này"

Nàng ung dung bước ra ngoài, hướng thẳng đến phòng của Lâm Yên.

Khi tới nơi, Như Ca chỉ đứng bên ngoài, nhẹ giọng nói: "Lâm tiểu thư, ta có chuyện muốn bàn bạc."

Lâm Yên ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên tia cảnh giác, nhưng vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa.

"Tần tiểu thư có chuyện gì?"

Như Ca khẽ cười.

"Ta nghe nói ngươi định làm bánh hoa quế mật ong.

Ta có chút hứng thú, không biết có thể nếm thử trước được không?"

Lâm Yên nhíu mày, nhưng vẫn giữ phép tắc, sai cung nữ mang ra một chiếc bánh nhỏ.

Như Ca cầm lấy, khẽ ngửi rồi nói: "Thơm thật.

Nhưng không biết có đủ tinh tế để làm hài lòng Hoàng thượng không?"

Lâm Yên cười nhạt: "Tần tiểu thư cứ đợi xem."

Như Ca không nói thêm gì, chỉ rời đi với nụ cười khó đoán.

Buổi tối hôm đó, khi Lâm Yên dâng bánh hoa quế mật ong lên Hoàng thượng, đột nhiên Hoàng thượng nhíu mày, đặt đũa xuống.

Một cung nữ vội bước tới kiểm tra, rồi hoảng hốt quỳ xuống:

"Bẩm Hoàng thượng, trong bánh có lẫn vỏ hạt đào.

Nếu Hoàng thượng ăn phải sẽ bị dị ứng!"

Lâm Yên biến sắc, quỳ sụp xuống: "Hoàng thượng tha tội!

Thần nữ không hề biết chuyện này!"

Hoàng thượng phất tay, không nói thêm gì, nhưng sắc mặt lạnh lùng.

Từ xa, Tần Như Ca nhìn cảnh này, khóe môi nhếch lên.

Một chút vỏ hạt đào, vừa đủ để khiến Lâm Yên mất đi cơ hội.

*HẾT CHƯƠNG 4*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 5: Bước Chân Đầu Tiên Trong Hậu Cung


Sau sự việc của Lâm Yên, cơ hội bày ra trước mắt các tú nữ khác.

Không ai muốn phạm sai lầm như nàng ta.

Tần Như Ca chọn một món đơn giản: chè hạnh nhân bách hợp.

Khi cung nữ bưng lên, nàng cẩn thận quỳ xuống dâng lên.

Hoàng thượng khẽ nhấp một muỗng, ánh mắt lóe lên sự hài lòng.

"Món này thanh nhã, không quá cầu kỳ nhưng lại tinh tế."

Đó là một lời khen không quá lớn, nhưng đủ để Hoàng thượng nhớ đến nàng.

Chỉ trong một buổi tối, Tần Như Ca đã bước lên trước một bước dài.

*HẾT CHƯƠNG 5*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 6: Kẻ Thù Trong Bóng Tối


Sau buổi ra mắt ở Tịnh Nguyệt Điện, Tần Như Ca trở thành cái tên được nhắc đến khắp hậu cung.

Sự sắc sảo cùng vẻ ngoài kiều diễm của nàng khiến người ngưỡng mộ nhưng cũng gieo mầm ganh ghét.

Bên trong những bức tường son phấn, sóng ngầm bắt đầu nổi lên...

Một đêm khuya, khi ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống Vân Quý Các, Tần Như Ca nhận được một phong thư bí ẩn.

Trên tờ giấy lụa trắng chỉ có vài dòng ngắn ngủi: "Cẩn thận hoa đào bên hồ, kẻo lạc bước khó quay về."

Tần Như Ca nắm chặt phong thư, đôi mắt sáng lên tia cảnh giác.

Nàng biết rõ, hậu cung chưa bao giờ là nơi an toàn.

Người đứng sau bức thư này rốt cuộc có ý gì?

Nàng không khỏi nghĩ đến Lý Chiêu Nghi - kẻ đã tỏ rõ địch ý từ lần đầu chạm mặt.

*HẾT CHƯƠNG 6*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 7: Trận Chiến Đầu Tiên


Buổi yến tiệc mừng tiết Thanh Minh diễn ra tại Ngọc Hoa Viên.

Hoàng hậu uy nghiêm ngồi trên cao, những phi tần khác chia thành từng nhóm nhỏ, nhưng ai nấy đều chú ý đến Tần Như Ca - vị mỹ nhân mới nhập cung.

Khi Tần Như Ca nâng ly rượu mừng, một cung nữ bỗng trượt chân, làm đổ chén canh nóng vào tay nàng.

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía nàng, chờ xem phản ứng.

Nàng khẽ nhíu mày, nhưng giọng nói vẫn nhẹ nhàng: "Chỉ là một chút sơ ý, mong Hoàng hậu nương nương và các tỷ muội chớ trách phạt."

Sự điềm tĩnh của nàng khiến nhiều người thầm kinh ngạc.

Lý Chiêu Nghi cười nhạt: "Tỷ muội mới vào cung đã có bản lĩnh nhẫn nhịn thế này, thật đáng khâm phục.

Nhưng cẩn thận kẻo nhẫn nhịn quá lại thành nhát gan."

Tần Như Ca nhìn thẳng vào Lý Chiêu Nghi, khóe môi khẽ cong lên: "Chiêu Nghi tỷ tỷ quá lời rồi.

Muội chỉ nghĩ, chuyện nhỏ không đáng để so đo."

Câu trả lời uyển chuyển nhưng lại mang theo gai nhọn ngầm.

Trận đấu khẩu đầu tiên kết thúc, nhưng Tần Như Ca hiểu rõ, đây chỉ là sự khởi đầu...

*HẾT CHƯƠNG 7*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 8: Bóng Hình Bí Ẩn


Sau buổi yến tiệc, Tần Như Ca quay về Vân Quý Các.

Khi màn đêm buông xuống, nàng nhận ra có người theo dõi mình.

Nàng cố ý đi dạo quanh hồ sen để xác nhận.

Bỗng, một bàn tay lạnh băng kéo nàng vào một góc tối.

Người nọ cúi sát tai nàng, giọng nói trầm thấp: "Nếu nàng muốn sống lâu trong cung này, tốt nhất đừng quá nổi bật."

Tần Như Ca không hề hoảng sợ.

Nàng khẽ cười, hỏi ngược lại: "Vậy ngài theo dõi ta là có ý gì?"

Người nọ im lặng hồi lâu, rồi thả nàng ra.

Khi ánh trăng chiếu xuống, Tần Như Ca chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng cao lớn, dường như là một người có thân phận không tầm thường...

*HẾT CHƯƠNG 8*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 9: Lá Thư Tố Cáo


Sáng hôm sau, Tần Như Ca được truyền triệu đến chính điện.

Trước mặt Hoàng hậu, một phong thư tố cáo nàng thông đồng với ngoại nhân bị trình lên.

Nàng bình tĩnh quỳ xuống, ánh mắt không hề dao động: "Thần thiếp không rõ vì sao có người muốn bôi nhọ danh dự của thần thiếp như vậy.

Mong Hoàng hậu nương nương minh xét."

Hoàng hậu lặng nhìn nàng hồi lâu rồi cười nhạt: "Nếu ngươi thực sự trong sạch, sẽ không sợ điều tra."

Cùng lúc đó, một bóng người quen thuộc lặng lẽ đứng sau bình phong, dường như đang âm thầm quan sát nhất cử nhất động của nàng...

*HẾT CHƯƠNG 9*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 10: Cạm Bẫy Sau Tấm Màn


Từ sau sự kiện lá thư tố cáo, Tần Như Ca bị giám sát chặt chẽ hơn.

Nhưng nàng không hề nao núng.

Nàng biết, kẻ muốn hại nàng chắc chắn còn chưa dừng lại.

Một hôm, nàng vô tình phát hiện một chiếc trâm ngọc quý giá giấu trong phòng mình.

Đó là vật thuộc về Lý Chiêu Nghi.

Nàng mỉm cười lạnh lùng, thì thầm: "Muốn đổ tội cho ta sao?

Quá đơn giản rồi."

Nàng ra lệnh cho cung nữ thân cận bí mật điều tra, quyết tâm lật mặt kẻ đứng sau màn.

Sóng gió hậu cung ngày càng dữ dội, nhưng Tần Như Ca thề rằng, nàng sẽ không dễ dàng trở thành con cờ của bất kỳ ai...

*HẾT CHƯƠNG 10*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 11: Ván Cờ Ngầm


Từ sau khi phát hiện chiếc trâm ngọc trong phòng, Tần Như Ca trở nên cảnh giác hơn bao giờ hết.

Nàng biết rõ, chiếc trâm được giấu trong cung là đồng nghĩa với một lời tuyên chiến.

Kẻ muốn hãm hại nàng, dù âm thầm nhưng cũng rất to gan.

Nàng gọi Trúc Nhi – cung nữ thân cận nhất – đến, giọng nói bình thản nhưng màn sát: "Ngươi nói xem, ai có thể lợi nhất khi bàn tay ta nhâm dính với chiếc trâm này?"

Trúc Nhi cúi đầu suy tư.

Một lút sau mới thận trọng đáp: "Nô tài nghĩ, chuyện này hả dẫn lê Lý Chiêu Nghi.

Nếu chiếc trâm được phát hiện trong phòng, nô tài lo rằng...

Hoàng thượng sẽ sinh nghi."

Tần Như Ca nhép môi cười nhẹ: "Đúng vậy.

Lý Chiêu Nghi luôn xem ta như cái gai trong mắt.

Kẻ đứng sau chiếc trâm này chưa chắc đã là nàng ta, nhưng dù là ai cũng chắc chắn muốn mối quan hệ giữa ta và Hoàng thượng rạn nút."

"Tiểu thư, vậy chúng ta phải làm gì?"

Trúc Nhi lòng đầy lo lắng, nhưng vẫn tin tưởng vào sự sáng suốt của chủ nhân.

Tần Như Ca đánh mắt ánh nhìn vào chiếc trâm, bình thản nói: "Bí mật điều tra.

Nhớ kỹ, người trào lại chiếc trâm cho ta lúc nào, nhưng đừng để bất kẻ ai phát hiện."

Ba ngày sau, Trúc Nhi trở lại với tin tức quá quan trọng.

Chiếc trâm này đúng thực đã biến mất khỏi phòng trang sắc của Lý Chiêu Nghi.

Tuy nhiên, người cuối cùng chạm tay vào nó lại không phải là nàng ta mà là một cung nữ hầu cần của Hoàng hậu – Cốc Tâm.

Tần Như Ca hơi nheo màt, ánh nhìn sâu thẫm lộ ra một tía sắc bén nhạy.

"Cốc Tâm?

Hoàng hậu ra tay nhanh như vậy sao?

Xem ra ta đã xem thường nàng ta rồi."

Trong hậu cung, mỗi bước đi đều là một nỗ lực.

Tần Như Ca cầm chiếc trâm trong tay, làn da trắng như tuyết tương phản với sắc ngọc lấp lánh.

Nàng nhế giọng, như nói với chính mình: "Muốn đổ tội cho ta?

Chưa đủ."

Cuộc chiến trong hậu cung chỉ vừa bắt đầu.

Tần Như Ca không chỉ phải tự bảo vệ, nàng muốn chính tay lật tẩy những âm mưu ám đen đang bám riết quang nàng.

*HẾT CHƯƠNG 11*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 12: Con Cờ Bị Bỏ Quên


Sau khi phát hiện Cốc Tâm có liên quan đến chiếc trâm ngọc, Tần Như Ca càng thêm cẩn trọng.

Nàng biết rõ, một khi Hoàng hậu đã ra tay thì mọi chuyện sẽ không dừng lại ở đây.

Giữa hậu cung đầy rẫy cạm bẫy này, chỉ cần một bước sai lầm cũng có thể khiến nàng rơi xuống vực thẳm không đáy.

Buổi chiều hôm ấy, ánh nắng tàn dần nơi hành lang gấp khúc, một cung nữ lạ mặt xuất hiện trước cửa cung của Tần Như Ca.

Trúc Nhi nhìn thấy, liền cảnh giác chặn lại: "Ngươi là người của cung nào?

Đến đây có chuyện gì?"

Cung nữ cúi đầu, giọng nói khẽ khàng: "Nô tỳ là Tiểu Hạnh, hầu hạ tại Từ Ninh Cung.

Lão tổ mẫu có lệnh, mời Tần tiểu chủ đến thỉnh an."

Tần Như Ca vừa nghe liền hiểu ý đồ trong đó.

Từ ngày nhập cung đến nay, Hoàng thái hậu chưa từng triệu kiến nàng.

Việc này diễn ra ngay sau sự cố chiếc trâm, e rằng không chỉ đơn giản là một buổi thỉnh an bình thường.

Nàng khẽ gật đầu, sửa lại vạt áo rồi bình tĩnh lên kiệu.

Từ Ninh Cung tĩnh lặng uy nghi, hương trầm thoang thoảng trong không gian rộng lớn, nhưng từng bước chân của nàng đều nặng trĩu sự đề phòng.

Vừa bước vào chính điện, nàng liền thấy một bóng dáng cao quý ngồi trên bảo tọa.

Hoàng thái hậu trong bộ y phục gấm thêu phượng hoàng, gương mặt uy nghi nhưng ánh mắt lại sắc bén như muốn xuyên thấu lòng người.

Bên cạnh bà, Lý Chiêu Nghi đang cung kính quỳ gối, vẻ mặt nhu mì nhưng trong mắt ánh lên tia giễu cợt.

"Tần tiểu chủ tham kiến Hoàng thái hậu."

Tần Như Ca nhẹ nhàng hành lễ, dáng vẻ đoan trang không chút hoảng loạn.

Hoàng thái hậu cầm chén trà trong tay, khẽ đặt xuống bàn: "Nghe nói trong cung của ngươi phát hiện một chiếc trâm ngọc thất lạc.

Chiếc trâm ấy vốn là đồ ban thưởng của ai nhỉ?"

Tần Như Ca cúi đầu, giọng nói ôn hòa nhưng không kém phần cẩn trọng: "Bẩm Hoàng thái hậu, nô tỳ cũng không rõ chiếc trâm xuất hiện từ đâu.

Nhưng theo điều tra, chiếc trâm ấy vốn thuộc về Lý Chiêu Nghi."

Lý Chiêu Nghi lập tức ngẩng lên, giả vờ kinh hãi: "Hoàng thái hậu minh giám, thần thiếp tuyệt đối không dám làm chuyện lén lút như vậy.

Chiếc trâm ngọc mất tích từ mấy ngày trước, thần thiếp đã tìm khắp nơi không thấy, nào ngờ lại xuất hiện trong cung của Tần tiểu chủ.

Chuyện này thật khiến thần thiếp khó hiểu."

Nàng ta nói, giọng điệu uất ức như thể mình mới là người bị hại.

Tần Như Ca không hề phản bác ngay lập tức, nàng khẽ cười, đôi mắt như nước mùa thu nhìn thẳng vào Hoàng thái hậu: "Nô tỳ biết mình phận thấp hèn, không dám mạo phạm quý nhân.

Chỉ mong Hoàng thái hậu minh xét, tránh để kẻ gian lợi dụng, gây chia rẽ lòng người."

Lời nói mềm mỏng nhưng mang hàm ý sâu xa.

Hoàng thái hậu lặng im một lúc lâu rồi cười nhạt: "Ngươi quả nhiên là người thông minh."

Ánh mắt bà lóe lên tia đánh giá.

"Chuyện này, Ai gia sẽ cho người tra xét rõ ràng.

Nếu có kẻ bày mưu, Ai gia tuyệt đối không dung tha.

Ngươi lui xuống trước đi."

Tần Như Ca hành lễ, bình tĩnh rời khỏi chính điện.

Vừa bước qua cửa, nàng khẽ thở dài, lòng thầm hiểu hôm nay mình đã thoát được một kiếp nạn.

Nhưng đồng thời, nàng cũng nhận ra một điều quan trọng: Hoàng hậu không còn là mối đe dọa duy nhất, phía sau còn có cả Hoàng thái hậu đang ngấm ngầm theo dõi nàng.

Trở về cung, Trúc Nhi vội chạy ra đón, lo lắng hỏi: "Tiểu thư, người không sao chứ?"

Tần Như Ca lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh: "Không sao.

Nhưng từ giờ trở đi, chúng ta không thể sơ suất nữa."

Nàng ngồi xuống, vuốt nhẹ chiếc trâm trong tay, đáy mắt ánh lên tia kiên quyết.

"Kẻ đứng sau, ta nhất định sẽ lôi ra ánh sáng."

Đêm hôm ấy, trăng lạnh soi chiếu hậu cung, sóng ngầm vẫn tiếp tục cuộn trào.

Nhưng Tần Như Ca biết, ván cờ này, nàng nhất định phải giành phần thắng.

*HẾT CHƯƠNG 12*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 13: Bẫy Trong Bẫy


Ba ngày sau buổi thỉnh an ở Từ Ninh Cung, sự việc về chiếc trâm ngọc tạm lắng xuống, nhưng Tần Như Ca hiểu rõ sóng ngầm chưa bao giờ dừng lại.

Hậu cung vốn là nơi không cho phép kẻ yếu tồn tại, một phút lơ là cũng đủ trở thành con mồi cho những kẻ khác giẫm đạp.

Sáng sớm hôm ấy, bầu trời u ám như báo hiệu một cơn giông đang kéo đến.

Tần Như Ca đang ngồi trong chính điện, lặng lẽ thưởng thức chén trà hoa nhài.

Trúc Nhi bước vào, sắc mặt có phần lo lắng: "Tiểu thư, nô tỳ vừa nghe tin, Lý Chiêu Nghi đã được Hoàng thượng ân sủng hai đêm liền.

E rằng nàng ta sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng ta."

Tần Như Ca đặt chén trà xuống, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười lạnh lùng: "Nàng ta càng đắc ý, ta càng có cơ hội.

Điều tra việc này tiến triển ra sao rồi?"

Trúc Nhi cúi đầu đáp: "Nô tỳ đã âm thầm dò hỏi.

Đêm chiếc trâm ngọc xuất hiện trong cung chúng ta, có một cung nữ lạ mặt ra vào hậu viện.

Nhưng người này sau đó đã biến mất, dường như có kẻ đứng sau che giấu."

"Biến mất?"

Tần Như Ca nhíu mày, ngón tay gõ nhè nhẹ lên mặt bàn.

"Phải chăng có người cố ý xóa sạch dấu vết?

Tiếp tục tìm kiếm, nhất định phải biết kẻ đó là ai."

Trúc Nhi vâng lệnh lui ra.

Trong điện chỉ còn lại Tần Như Ca, nàng chậm rãi đứng dậy, ánh mắt thâm trầm nhìn ra khoảng trời xám xịt ngoài kia.

Nàng biết rõ, muốn đứng vững trong hậu cung này, chỉ dựa vào sự bảo vệ của Hoàng thượng là chưa đủ, mà chính nàng phải nắm giữ thế cục trong tay.

Chiều hôm đó, một tin tức bất ngờ lan truyền khắp hậu cung: Lý Chiêu Nghi ngã bệnh.

Hoàng thượng đích thân sai ngự y đến chẩn đoán, nghe nói bệnh tình không nhẹ.

Tin tức này khiến không ít người kinh ngạc, nhưng Tần Như Ca lại cảm thấy có điều kỳ lạ.

"Tiểu thư, có lẽ đây là cái bẫy."

Trúc Nhi lo lắng nói khi mang tin tức đến.

"Lý Chiêu Nghi xưa nay thân thể khỏe mạnh, sao đột nhiên lại ngã bệnh nặng?"

Tần Như Ca cười nhạt: "Một kẻ như nàng ta, sao có thể dễ dàng ngã bệnh?

Rõ ràng là muốn nhân cơ hội này gài bẫy ta.

Nhưng ta sẽ không để nàng ta đạt được ý nguyện."

Tối hôm đó, khi màn đêm buông xuống, Tần Như Ca âm thầm sai người thăm dò tình hình trong cung của Lý Chiêu Nghi.

Nàng không tin việc này chỉ là trùng hợp.

Giữa đêm khuya, Trúc Nhi vội vã quay về, sắc mặt tái nhợt: "Tiểu thư, không ổn rồi!

Có người tố cáo chúng ta hạ độc Lý Chiêu Nghi!"

Tần Như Ca bình thản nhìn Trúc Nhi, không hề tỏ ra hoảng hốt: "Tố cáo?

Người đó là ai?"

"Là Cốc Tâm!"

Trúc Nhi nghiến răng đáp.

"Nàng ta nói đã tận mắt thấy nô tỳ mang thuốc từ cung của chúng ta sang cho Lý Chiêu Nghi.

Bây giờ Hoàng thượng đã ra lệnh điều tra."

Tần Như Ca nheo mắt, đáy mắt ánh lên tia sắc lạnh: "Quả nhiên là bẫy.

Nhưng lần này, ta sẽ khiến bọn họ tự hủy hoại chính mình."

Sáng hôm sau, Tần Như Ca bị triệu đến Kim Loan Điện để thẩm vấn.

Không khí trong điện nặng nề, Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, ánh mắt thâm trầm khó đoán.

Bên dưới, Lý Chiêu Nghi yếu ớt quỳ gối, gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại lóe lên sự đắc ý khó che giấu.

"Tần tiểu chủ, ngươi có gì muốn giải thích không?"

Giọng nói của Hoàng thượng tuy bình tĩnh nhưng lại ẩn chứa sự lạnh lùng.

Tần Như Ca cúi đầu, giọng nói trong trẻo vang lên: "Bẩm Hoàng thượng, nô tỳ không bao giờ dám làm chuyện táng tận lương tâm.

Xin Hoàng thượng minh xét."

Lý Chiêu Nghi lập tức xen vào, giọng nói yếu ớt nhưng đầy mỉa mai: "Hoàng thượng, thần thiếp không muốn nghi oan cho ai.

Nhưng thần thiếp tận mắt thấy người của Tần tiểu chủ mang thuốc sang, sao có thể là giả được?"

Tần Như Ca cười nhạt, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lý Chiêu Nghi: "Lời của tỷ tỷ thật đáng ngờ.

Nếu người của ta mang thuốc, vậy có ai làm chứng không?"

Ngay lúc đó, một thái giám bước vào, cúi đầu bẩm báo: "Bẩm Hoàng thượng, đã bắt được kẻ đưa thuốc.

Nhưng nô tài phát hiện, trong thuốc không có độc."

Lời này khiến cả điện đường xôn xao.

Hoàng thượng nhíu mày, quay sang nhìn Lý Chiêu Nghi: "Nàng còn gì để nói?"

Lý Chiêu Nghi tái mặt, lắp bắp: "Thần thiếp... thần thiếp không biết..."

Tần Như Ca cúi đầu, giọng nói ôn hòa nhưng đầy châm chọc: "Có lẽ tỷ tỷ quá lo lắng nên hiểu lầm.

Nhưng hậu cung không thể để những kẻ gian mưu phá hoại sự yên bình.

Xin Hoàng thượng xử lý nghiêm minh."

Hoàng thượng im lặng một lúc rồi lạnh lùng phất tay: "Chuyện này kết thúc tại đây.

Lý Chiêu Nghi thân thể yếu ớt, tạm thời cấm túc nửa tháng để tĩnh dưỡng."

Tần Như Ca cúi đầu hành lễ, khóe môi hiện lên một nụ cười mỏng.

Nàng biết rõ, ván cờ này, nàng đã thắng thêm một nước.

*HẾT CHƯƠNG 13*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 14: Nước Cờ Phản Công


Sau khi Lý Chiêu Nghi bị cấm túc, hậu cung tạm thời lắng xuống như mặt hồ không gợn sóng.

Nhưng Tần Như Ca hiểu rõ, sự yên bình này chỉ là bề ngoài.

Những kẻ đứng trong bóng tối sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Tối hôm đó, khi ánh trăng mờ nhạt phủ lên những mái cung điện lạnh lẽo, Tần Như Ca ngồi trong tẩm cung, chăm chú nhìn vào một chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn.

Đây là thứ mà Trúc Nhi mang về sau nhiều ngày âm thầm điều tra.

Bên trong là một chiếc khăn tay thêu hoa lan – ký hiệu bí mật của người trong cung của Quý Phi.

"Quý Phi..."

Tần Như Ca cười nhạt, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

"Xem ra người đứng sau bày trò không chỉ có Lý Chiêu Nghi."

Trúc Nhi khẽ giọng hỏi: "Tiểu thư, chúng ta nên làm gì tiếp theo?

Nếu Quý Phi thực sự ra tay, e rằng mọi chuyện sẽ không đơn giản."

Tần Như Ca nhẹ nhàng đặt chiếc hộp xuống, ánh mắt sắc lạnh: "Nếu bọn họ muốn dồn ta đến đường cùng, vậy ta sẽ để họ nếm mùi thất bại trước.

Truyền tin cho Như Ý – bảo nàng ta đến gặp ta ngay lập tức."

Ba ngày sau, Hoàng thượng ban chỉ mở tiệc thưởng mai trong cung, mời tất cả phi tần đến dự.

Đây là cơ hội hiếm hoi để phi tần thể hiện trước mặt long nhan.

Tần Như Ca biết rõ, dạ yến này chính là nước cờ Quý Phi muốn lợi dụng để hoàn toàn nhổ bỏ cái gai trong mắt.

Hôm đó, nàng vận một bộ y phục màu xanh nhạt, mái tóc búi cao cài trâm ngọc bích thanh tao.

Sự đơn giản này không làm lu mờ khí chất thanh nhã, lại khiến người khác khó lòng bắt bẻ.

Khi nàng bước vào Mai Viên, các phi tần đã tề tựu đông đủ.

Ở vị trí cao nhất là Quý Phi, dung nhan diễm lệ, ánh mắt sắc bén như ẩn chứa phong ba.

Bên cạnh là Lý Chiêu Nghi, sắc mặt vẫn nhợt nhạt nhưng ánh mắt lóe lên tia thù hận.

Hoàng thượng xuất hiện trong chiếc long bào thêu rồng uy nghiêm, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua mọi người.

Khi chàng nhìn thấy Tần Như Ca, ánh mắt thoáng dừng lại, dường như mang theo chút ý vị khó đoán.

"Các ái phi hãy tận hưởng yến tiệc, đừng câu nệ."

Hoàng thượng phất tay, ra hiệu bắt đầu buổi tiệc.

Tiếng đàn sáo du dương vang lên, các phi tần lần lượt dâng lên những tiết mục cầu kỳ.

Khi đến lượt Tần Như Ca, nàng nhẹ nhàng đứng dậy, đôi mắt trong veo nhưng ẩn giấu sự sắc sảo: "Thần thiếp xin múa một điệu 'Vũ Điệp Hồi Xuân' chúc Hoàng thượng vạn thọ vô cương."

Điệu múa khởi đầu chậm rãi, từng động tác uyển chuyển như cánh bướm bay lượn.

Mỗi cái xoay người, mỗi ánh mắt của nàng đều như có hồn, khiến người xem không thể rời mắt.

Hoàng thượng dường như bị cuốn hút, ánh mắt dịu đi vài phần.

Khi nàng kết thúc vũ điệu, cung nữ dâng lên một chén rượu mai ủ lâu năm.

Tần Như Ca cúi đầu dâng lên Hoàng thượng, giọng nói mềm mại: "Thần thiếp kính Hoàng thượng một chén, mong bệ hạ luôn mạnh khỏe, an khang."

Hoàng thượng cười nhạt, nhận lấy chén rượu.

Nhưng đúng lúc ấy, một cung nữ của Quý Phi vội vàng quỳ xuống, giọng run rẩy: "Hoàng thượng, nô tỳ có lời muốn bẩm báo!"

Không khí nhất thời căng thẳng.

Hoàng thượng nhíu mày: "Nói."

Cung nữ dập đầu: "Nô tỳ tận mắt thấy Tần tiểu chủ sai người bỏ dược vật vào chén rượu!

Xin Hoàng thượng minh xét!"

Lời này vừa thốt ra, cả Mai Viên chấn động.

Lý Chiêu Nghi cúi đầu cười lạnh, ánh mắt Quý Phi ánh lên sự hài lòng.

Nhưng Tần Như Ca chỉ cười nhạt, ánh mắt vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng.

"Lời cung nữ này có bằng chứng không?"

Nàng lên tiếng, giọng nói thanh thoát nhưng ẩn chứa sự uy nghiêm.

"Nếu ta thực sự có ý hại Hoàng thượng, xin chịu tội chết.

Nhưng nếu đây là vu oan, người vu khống sẽ nhận kết cục gì?"

Hoàng thượng nhìn nàng, ánh mắt sắc bén.

"Truyền ngự y kiểm tra chén rượu."

Chỉ một câu nói, nhưng đã khiến cả Mai Viên nín thở.

Không lâu sau, ngự y bước vào, quỳ xuống bẩm báo: "Bẩm Hoàng thượng, trong chén rượu không có độc, chỉ là dược liệu dưỡng thần thông thường."

Sắc mặt Quý Phi khẽ biến, Lý Chiêu Nghi cắn chặt môi.

Hoàng thượng cười lạnh: "Kẻ nào dám bịa đặt, gây rối hậu cung?

Truyền lệnh, kéo cung nữ này ra ngoài đánh ba mươi trượng!"

Tần Như Ca cúi đầu: "Hoàng thượng anh minh.

Thần thiếp không dám oán trách.

Nhưng việc này không thể chỉ do một cung nữ tự ý hành động.

Kẻ chủ mưu phía sau, mong Hoàng thượng điều tra rõ ràng."

Hoàng thượng liếc mắt nhìn Quý Phi, giọng nói lạnh lẽo: "Người đâu, tra rõ lai lịch cung nữ này, nếu có liên quan đến ai, tuyệt đối không dung tha."

Nói xong, ánh mắt chàng dừng lại trên người Tần Như Ca, khóe môi nhếch nhẹ: "Tần tiểu chủ, nàng đã chịu nhiều ủy khuất.

Tối nay, nàng theo trẫm về Dưỡng Tâm Điện."

Tần Như Ca cúi đầu tạ ơn, khóe môi khẽ nhếch lên đầy ý vị.

Quý Phi và Lý Chiêu Nghi, lần này các người lại thua rồi.

*HẾT CHƯƠNG 14*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 15: Sóng Ngầm Trong Dưỡng Tâm Điện


Sau buổi yến tiệc đầy sóng gió, Tần Như Ca được Hoàng thượng giữ lại Dưỡng Tâm Điện, một vinh dự không phải phi tần nào cũng có được.

Đây không chỉ là sự sủng ái mà còn là lời cảnh cáo ngầm đến những kẻ dám bày mưu tính kế.

Đêm khuya, ánh nến lay động hắt bóng người lên bức bình phong thêu cảnh tùng hạc.

Tần Như Ca khoác áo choàng mỏng, ngồi trước án thư, chậm rãi pha trà.

Bên ngoài cửa, Trúc Nhi cẩn thận canh chừng, không để bất kỳ ai lại gần.

Hoàng thượng từ thư phòng trở về, nhìn thấy dáng vẻ trầm tĩnh của nàng, khóe môi khẽ cong lên.

"Nàng đang nghĩ gì vậy?"

Tần Như Ca đứng dậy, hành lễ nhẹ nhàng: "Thần thiếp chỉ đang suy nghĩ về lời bịa đặt trong yến tiệc.

Có kẻ muốn hãm hại thần thiếp, e rằng chưa dừng lại ở đây."

Hoàng thượng bước đến, kéo tay nàng ngồi xuống bên cạnh, giọng trầm thấp: "Nàng nghĩ là ai?"

Nàng ngước nhìn thẳng vào mắt chàng, ánh mắt trong veo nhưng sắc sảo: "Lý Chiêu Nghi là kẻ đứng mũi chịu sào, nhưng người phía sau điều khiển chắc chắn là Quý Phi.

Chỉ có nàng ta mới đủ thế lực bày ra màn kịch hoàn hảo như vậy."

Hoàng thượng im lặng một lát rồi cười nhạt: "Quý Phi quá tự tin vào sự sủng ái của mình, nhưng trẫm không thích kẻ nào lộng quyền."

Tần Như Ca khẽ cúi đầu: "Hoàng thượng anh minh.

Nhưng thần thiếp nghĩ, muốn xử lý Quý Phi không thể nóng vội.

Đánh rắn phải đánh dập đầu, nếu không sẽ để lại hậu họa."

Hoàng thượng siết nhẹ tay nàng, ánh mắt đầy hứng thú: "Nói tiếp đi."

Nàng mỉm cười, giọng nói mềm mại nhưng ẩn chứa sự sắc bén: "Quý Phi tuy có thế lực lớn, nhưng không phải không có nhược điểm.

Nếu Hoàng thượng muốn nhổ bỏ cái gai này, thần thiếp nguyện dốc sức giúp người."

Hoàng thượng cười lớn, kéo nàng vào lòng: "Tần Như Ca, nàng đúng là ngày càng khiến trẫm yêu thích.

Nhưng trẫm muốn biết, nàng giúp trẫm vì điều gì?"

Tần Như Ca nghiêng đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Thần thiếp chỉ muốn bảo vệ bản thân, bảo vệ những người trung thành với thần thiếp.

Nếu muốn sống trong hậu cung này, không thể chỉ dựa vào sự sủng ái."

Hoàng thượng nhìn nàng hồi lâu, rồi cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán nàng: "Trẫm sẽ để nàng toại nguyện."

Sáng hôm sau, tin tức Tần tiểu chủ được Hoàng thượng lưu lại Dưỡng Tâm Điện truyền khắp hậu cung, khiến không ít phi tần bất an.

Đặc biệt là Quý Phi, khi nhận được tin, nàng ta tức giận đến mức đập vỡ cả chén trà.

"Tiện nhân này đúng là giỏi giở trò!"

Quý Phi nghiến răng, ánh mắt đầy sát khí.

"Bản cung chưa ra tay, ả ta đã leo lên đầu ta rồi sao?"

Bên cạnh, cung nữ thân cận là Tố Mai khẽ nhíu mày: "Nương nương, Tần tiểu chủ rất thông minh, lại được Hoàng thượng sủng ái, nếu muốn ra tay với nàng ta, e là không dễ."

Quý Phi cười lạnh: "Không dễ thì sao?

Bản cung ngồi ở vị trí này hơn mười năm, chẳng lẽ sợ một tiểu chủ nhỏ nhoi?

Ngươi truyền lệnh xuống, âm thầm giám sát nhất cử nhất động của ả ta.

Bản cung muốn xem, ả ta giỏi giang đến mức nào."

Tố Mai cúi đầu tuân lệnh, nhưng trong lòng lại thầm lo lắng.

Quý Phi tuy cao cao tại thượng, nhưng Tần tiểu chủ không phải hạng người dễ đối phó.

Ở Dưỡng Tâm Điện, Tần Như Ca sau khi hầu hạ Hoàng thượng dùng thiện liền lui xuống, trở về tẩm phòng.

Trúc Nhi thấp giọng bẩm báo: "Tiểu thư, nô tỳ phát hiện một cung nữ lạ mặt lén lút dò xét quanh đây."

Tần Như Ca nhếch môi cười lạnh: "Quý Phi quả nhiên không nhịn được.

Ngươi âm thầm theo dõi, nếu phát hiện kẻ nào khả nghi, lập tức bắt giữ.

Chúng ta sẽ tặng lại cho nàng ta một món quà bất ngờ."

Trúc Nhi cúi đầu nhận lệnh, ánh mắt lóe lên sự sắc bén.

Nàng hiểu rõ, từ nay trở đi, mỗi bước đi đều là giành giật giữa sự sống và cái chết.

Trong khi đó, Hoàng thượng đang ở thư phòng, ánh mắt trầm ngâm suy nghĩ.

Chàng biết rõ, hậu cung này cần được thanh trừng, và Tần Như Ca – nữ nhân thông minh, bản lĩnh kia – chính là quân cờ mà chàng tin tưởng nhất.

"Tần Như Ca..."

Chàng khẽ gọi tên nàng, khóe môi hiện lên một nụ cười đầy ý vị.

"Trẫm chờ xem, nàng sẽ khiến hậu cung này náo nhiệt đến mức nào."

*HẾT CHƯƠNG 15*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 16: Bão Ngầm


Sau khi tin tức Tần tiểu chủ được lưu lại Dưỡng Tâm Điện lan ra, hậu cung như một mặt hồ tĩnh lặng bị ném vào một hòn đá, từng gợn sóng ngầm bắt đầu lan tỏa.

Những kẻ đứng đầu như Quý Phi, Lý Chiêu Nghi đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn, còn những phi tần khác cũng âm thầm quan sát, chờ đợi cơ hội đổi vận.

Tại Trường Nhạc Cung, nơi ở của Quý Phi, bầu không khí căng thẳng đến ngột ngạt.

Trong chính điện, Quý Phi khoác áo gấm thêu hoa mẫu đơn vàng kim, gương mặt trang điểm tỉ mỉ nhưng không giấu nổi vẻ âm trầm.

"Tin tức từ Dưỡng Tâm Điện thế nào?"

Quý Phi lạnh lùng hỏi, mắt không rời khỏi chén trà hoa nhài đang bốc khói mỏng manh.

Tố Mai quỳ xuống thưa: "Bẩm nương nương, theo dõi suốt đêm qua, Tần tiểu chủ hầu hạ Hoàng thượng đến gần canh ba mới lui xuống.

Sáng sớm hôm nay, nàng ta đích thân dâng trà tiễn Hoàng thượng ra triều.

Hoàng thượng rất hài lòng, còn ban thêm một hộp trân châu Nam Hải làm thưởng."

Quý Phi siết chặt chén trà, đầu ngón tay trắng bệch: "Đúng là một tiện nhân giỏi thủ đoạn!

Hoàng thượng chưa từng có hứng thú với nữ nhân nào lâu như vậy.

Nếu để nàng ta đắc thế, ngày sau bổn cung còn chỗ đứng sao?"

Tố Mai thận trọng nói: "Nương nương bớt giận.

Tần tiểu chủ tuy được sủng ái nhưng nền tảng không vững, muốn lật đổ nàng ta cũng không phải khó.

Chỉ là..."

Nàng ta ngập ngừng một lát rồi hạ giọng, "...phải ra tay thật cẩn thận."

Quý Phi cười lạnh: "Bổn cung đương nhiên biết rõ đạo lý này.

Kẻ mới tiến cung, dẫu có thông minh đến đâu cũng không thể đấu lại kẻ đã ngồi ở vị trí này hơn mười năm như ta.

Ngươi lui xuống, âm thầm chuẩn bị.

Ta muốn nàng ta không kịp trở tay."

Trong khi đó, tại Dưỡng Tâm Điện, Tần Như Ca đang cùng Trúc Nhi kiểm tra lại sổ sách Hoàng thượng ban thưởng.

Hộp trân châu Nam Hải tinh xảo được đặt ngay ngắn trên bàn, từng viên trân châu sáng bóng lấp lánh dưới ánh nến.

"Tiểu thư, Quý Phi chắc chắn sẽ không để yên."

Trúc Nhi thấp giọng nhắc nhở, ánh mắt hiện rõ sự lo lắng.

Tần Như Ca nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, môi đỏ khẽ cong lên: "Dĩ nhiên.

Nàng ta đã ngồi vững ở vị trí này hơn mười năm, sao có thể để ta dễ dàng uy hiếp?

Nhưng chính vì vậy, ta mới càng không thể lùi bước."

Nàng đặt chén trà xuống, đôi mắt trong trẻo thoáng hiện lên sự sắc bén.

"Trúc Nhi, ngươi cho người theo dõi động tĩnh bên Trường Nhạc Cung.

Ta muốn biết, Quý Phi sẽ ra tay bằng cách nào."

Trúc Nhi lập tức nhận lệnh, nhanh chóng lui xuống sắp xếp.

Trong lòng nàng ta hiểu rõ, từ thời khắc Tần Như Ca được lưu lại Dưỡng Tâm Điện, cuộc chiến giữa chủ tử của nàng và Quý Phi đã chính thức bắt đầu.

Ba ngày sau, tin tức Tần tiểu chủ bị phong làm Tần chiêu nghi truyền ra, khiến hậu cung một lần nữa dậy sóng.

Tại Khôn Ninh Cung, Hoàng Hậu ngồi trên chiếc ghế khảm ngọc, gương mặt đoan trang nhưng không che giấu được sự ưu tư.

Bên cạnh, Cốc Tâm nhẹ nhàng bóp vai cho nàng, giọng nói mang theo chút dè dặt: "Nương nương, Tần tiểu chủ chỉ mới nhập cung không lâu đã được phong Tần chiêu nghi, Hoàng thượng quả thực rất coi trọng nàng ta."

Hoàng Hậu khẽ thở dài: "Hoàng thượng là bậc đế vương, lòng dạ sâu không lường được.

Tần Như Ca thông minh sắc sảo, nhưng chính vì vậy mới càng đáng lo.

Hậu cung này vốn đã đủ phức tạp, nay lại thêm một kẻ không dễ đối phó."

Cốc Tâm gật đầu đồng tình: "Nương nương nói rất đúng.

Nhưng Tần chiêu nghi dù sao cũng chỉ là một tân sủng, nền tảng còn yếu, chưa thể so bì với Quý Phi.

Chỉ cần nương nương ngồi vững ở ngôi vị này, nàng ta dù có bản lĩnh đến đâu cũng không thể vượt qua."

Hoàng Hậu mỉm cười nhàn nhạt, ánh mắt sâu thẳm khó lường: "Quý Phi và Tần Như Ca đều là những con cờ, chỉ cần chúng đấu đá lẫn nhau, bổn cung mới có thể an vị.

Nhưng, nếu một ngày nào đó Tần Như Ca thực sự uy hiếp đến vị trí của ta, ta sẽ không nương tay."

Lời nói nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa sát khí lạnh lẽo.

Đêm hôm đó, trong Dưỡng Tâm Điện, Tần Như Ca ngồi trước bàn trang điểm, đôi mắt trong gương lặng lẽ phản chiếu quyết tâm kiên định.

Trúc Nhi bước vào, thì thầm bên tai nàng một câu.

"Tiểu thư, chúng ta đã tìm ra nhược điểm của Quý Phi."

*HẾT CHƯƠNG 16*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 17: Ván Cờ Lật Ngược


Trời vừa hửng sáng, sương sớm vẫn còn vương trên những cánh hoa ngọc lan trắng muốt trước Dưỡng Tâm Điện.

Bên trong, Tần Như Ca đang khoác áo lụa mỏng, lặng lẽ ngồi trước án thư.

Ánh mắt nàng sắc bén như mũi dao, lướt qua từng dòng chữ trên tờ giấy trong tay.

Trúc Nhi bước đến, nhẹ giọng bẩm báo: "Tiểu thư, nô tỳ đã tra rõ.

Nhược điểm lớn nhất của Quý Phi chính là Tứ hoàng tử."

Tần Như Ca đặt tờ giấy xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh: "Nói rõ hơn."

Trúc Nhi cúi đầu: "Tứ hoàng tử thân sinh do Quý Phi sinh hạ, nhưng từ nhỏ sức khỏe yếu ớt, thường xuyên bệnh tật.

Để bảo vệ địa vị, Quý Phi không tiếc dùng đủ mọi thủ đoạn nhằm che giấu bệnh tình của hoàng tử.

Gần đây, nô tỳ phát hiện Quý Phi lén lút sai người ra ngoài cung tìm danh y.

Dường như bệnh tình của Tứ hoàng tử đã chuyển biến xấu."

Tần Như Ca chậm rãi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lạnh lẽo hơn bao giờ hết: "Một khi điểm yếu bị nắm giữ, cho dù nàng ta có ngồi vững bao lâu cũng sẽ lung lay.

Trúc Nhi, ngươi sắp xếp người âm thầm điều tra danh y kia, ta muốn biết hắn là ai."

"Nô tỳ tuân lệnh."

Tại Trường Nhạc Cung, sắc mặt Quý Phi tái nhợt, đôi mắt u tối đầy mệt mỏi.

Nàng ta vừa nhận được tin tức Tần Như Ca được phong làm Tần chiêu nghi, trong lòng không khỏi lo lắng.

Tố Mai bước vào, cúi đầu: "Nương nương, danh y đã bí mật tiến cung.

Hắn nói bệnh của Tứ hoàng tử do trúng phong hàn lâu ngày, cần điều trị dài hạn.

Nếu chuyện này lộ ra, e rằng..."

Quý Phi siết chặt chiếc khăn gấm trong tay, giọng lạnh băng: "Không được để bất kỳ ai biết chuyện này, nhất là Hoàng thượng.

Nếu hắn nghi ngờ, bổn cung sẽ mất tất cả."

Nàng ta ngước nhìn Tố Mai, ánh mắt lóe lên sát ý: "Còn Tần Như Ca, không thể để ả ta tiếp tục đắc thế.

Người đâu, truyền lệnh xuống, ta muốn biết từng bước đi của ả."

"Nô tỳ hiểu rõ."

Tố Mai cúi người, nhanh chóng lui xuống.

Ba ngày sau, Tần Như Ca nhận được tin tức Trúc Nhi truyền về.

Danh y bí mật vào cung là Lưu đại phu - một thầy thuốc nổi danh với tay nghề tinh thông nhưng tính tình kín đáo.

Tần Như Ca khẽ cười, ánh mắt lấp lánh sự tính toán: "Trúc Nhi, ngươi hãy tìm cách để Lưu đại phu biết rằng, chỉ cần ông ta hợp tác với chúng ta, con đường thăng tiến sau này sẽ rộng mở hơn nhiều."

Trúc Nhi hiểu ý, lập tức lui xuống thực hiện mệnh lệnh.

Nàng biết, chủ tử của mình đang từng bước siết chặt dây thòng lọng quanh cổ Quý Phi.

Đêm hôm ấy, gió lạnh lùa qua hành lang dài u tối của hoàng cung.

Trong một gian phòng nhỏ, Lưu đại phu đang cẩn thận sắc thuốc cho Tứ hoàng tử thì Trúc Nhi âm thầm xuất hiện.

"Đại phu, người thông minh nên biết rõ, ai mới là kẻ nắm quyền thực sự."

Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng mang theo uy hiếp ngầm.

"Nếu người giúp Tần chiêu nghi, sau này không chỉ bảo vệ được tính mạng, mà còn có thể đứng vững trong cung.

Bằng không... hậu quả thế nào, hẳn người hiểu rõ."

Lưu đại phu ngẩng đầu, ánh mắt dao động.

Ông ta đã sống quá nửa đời người, hiểu rõ hậu cung hiểm ác thế nào.

Nếu chống lại Quý Phi, tất sẽ chết không toàn thây.

Nhưng nếu đứng về phía Tần Như Ca - nữ nhân đang được sủng ái nhất hiện tại, cơ hội đổi đời sẽ rộng mở.

Sau một hồi im lặng, ông ta thở dài, khẽ gật đầu: "Được, ta sẽ giúp Tần chiêu nghi."

Trúc Nhi mỉm cười hài lòng, nhẹ nhàng rời đi, để lại bóng dáng già nua của Lưu đại phu chìm trong suy nghĩ.

Sáng hôm sau, tin tức Tứ hoàng tử bệnh nặng lan truyền khắp hậu cung.

Hoàng thượng vừa nghe tin liền tức tốc đến Trường Nhạc Cung.

Quý Phi quỳ dưới đất, sắc mặt trắng bệch, giọng run rẩy: "Hoàng thượng, thần thiếp đã mời Lưu đại phu đến điều trị, xin Hoàng thượng bớt giận."

Hoàng thượng nhìn Tứ hoàng tử đang thoi thóp trên giường, đôi mắt lạnh lẽo: "Một hoàng tử mà bệnh nặng đến mức này ngươi mới báo, rốt cuộc ngươi coi trẫm là gì?"

Giọng chàng đầy phẫn nộ, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén.

Quý Phi run sợ dập đầu: "Thần thiếp đáng chết... chỉ là lo sợ làm Hoàng thượng phiền lòng nên không dám bẩm báo."

Nàng ta biết, lúc này bất kỳ lời biện bạch nào cũng vô dụng.

Hoàng thượng cười lạnh: "Nếu Tứ hoàng tử có mệnh hệ gì, bổn cung sẽ không tha cho ngươi."

Dứt lời, chàng quay người rời đi, không hề ngoái lại.

Tại Dưỡng Tâm Điện, khi nghe tin này, Tần Như Ca khẽ cười.

Một bước cờ này, nàng đã thắng.

Quý Phi cho rằng mình nắm giữ tất cả, nhưng không ngờ lại bị chính con trai ruột làm điểm yếu chí mạng.

Nàng chậm rãi nâng chén trà, ánh mắt sáng ngời đầy tự tin: "Quý Phi, từ giờ trở đi, ngươi đã không còn là chướng ngại của ta nữa."

*HẾT CHƯƠNG 17*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 18: Ngầm Sóng Dữ


Trong hậu cung, những ngày tưởng chừng êm ả nhưng lại tiềm tàng bao sóng gió.

Sau sự kiện ở Dưỡng Tâm Điện, địa vị của Tần Như Ca trong lòng Hoàng thượng đã vững chắc hơn bao giờ hết.

Song, nàng hiểu rõ, càng được sủng ái, càng trở thành cái gai trong mắt kẻ khác.

Đầu giờ Thìn, Tần Như Ca yên lặng ngồi trong Lạc Thủy Các, tay cầm một chén trà Long Tỉnh, hương trà thanh khiết lan tỏa trong không gian yên tĩnh.

Trúc Nhi đứng bên cạnh, khẽ cúi đầu bẩm báo:

"Tiểu thư, nô tỳ nhận được tin, Quý Phi đã âm thầm phái người điều tra những cung nhân bên ta."

Tần Như Ca khẽ mỉm cười, ánh mắt sắc bén thoáng qua một tia lạnh lùng: "Nàng ta quả nhiên không chịu ngồi yên.

Nếu vậy, chúng ta không cần nể nang nữa."

Trúc Nhi hiểu ý, nhẹ giọng hỏi: "Tiểu thư muốn ra tay trước sao?"

Nàng chậm rãi đặt chén trà xuống bàn, giọng nói thản nhiên mà đầy sát ý: "Cây to đón gió, nhưng gió lớn thì cây sẽ đổ.

Nếu Quý Phi thích tìm tòi, ta sẽ cho nàng ta thứ đáng giá để xem."

Tại Trường Nhạc Cung, nơi ở của Quý Phi, không khí tràn ngập vẻ kiêu kỳ nhưng lạnh lẽo.

Quý Phi Lâm Tố Cầm ngồi dựa vào ghế mềm, đôi mắt xếch dài ánh lên vẻ cao ngạo và thâm trầm.

Tố Mai quỳ bên dưới, khẽ giọng bẩm báo:

"Nương nương, theo như điều tra, Tần tiểu chủ tuy vào cung chưa lâu nhưng rất cẩn trọng.

Bên người nàng ta ngoài Trúc Nhi ra, không có kẻ nào khả nghi."

Quý Phi cười nhạt, nụ cười đầy khinh miệt: "Một kẻ mới vào cung mà dám thách thức bản cung?

Nếu không dạy dỗ sớm, ngày sau còn dám trèo lên đầu ta."

Tố Mai hơi chần chừ rồi lên tiếng: "Nhưng thưa nương nương, Hoàng thượng hiện đang rất sủng ái nàng ta, nếu ra tay lúc này e sẽ không thuận lợi."

Lâm Tố Cầm phất tay áo, giọng nói lạnh băng: "Hoàng thượng sủng ái thì sao?

Hậu cung này, ai mới là chủ nhân thực sự, hắn không thể không nể mặt bản cung!"

Nàng ta nghiến răng tiếp lời: "Truyền lệnh xuống, ta muốn biết tất cả những kẻ từng thân cận với Tần tiểu chủ trước khi nhập cung.

Chỉ cần nắm được nhược điểm, nàng ta sẽ không thể ngóc đầu lên được nữa."

Một tuần trăng sau, trong ngự hoa viên, Tần Như Ca tình cờ gặp được Thái hậu đang dạo bước.

Nàng nhanh chóng tiến lên hành lễ: "Thần thiếp tham kiến Thái hậu, chúc người vạn phúc kim an."

Thái hậu Chu thị tuổi đã ngoài năm mươi nhưng phong thái vẫn tôn nghiêm.

Bà nhìn Tần Như Ca, ánh mắt thâm sâu khó đoán: "Ai gia nghe nói, gần đây con rất được Hoàng thượng sủng ái?"

Tần Như Ca mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp chỉ là may mắn được Hoàng thượng chiếu cố, nào dám nhận hai chữ 'sủng ái'."

Thái hậu cười nhạt, nhưng lời nói đầy ẩn ý: "Nữ nhân trong hậu cung, kẻ được sủng sẽ được nâng lên, kẻ thất sủng sẽ rơi xuống vực thẳm.

Con hiểu chứ?"

Tần Như Ca cúi đầu: "Thần thiếp hiểu, vì thế thần thiếp càng không dám buông lỏng bản thân.

Mong được Thái hậu chỉ bảo thêm."

Thái hậu nhìn nàng một lúc lâu rồi cất giọng nhàn nhạt: "Ai gia hy vọng con hiểu rõ giới hạn của mình.

Hậu cung này, không phải nơi ai cũng có thể hô phong hoán vũ."

Tần Như Ca bình tĩnh đáp: "Thần thiếp ghi nhớ lời dạy bảo của Thái hậu."

Nàng biết rõ, đây là lời cảnh cáo của người đứng đầu hậu cung, nhưng nàng tuyệt đối không lui bước.

Buổi tối hôm đó, trong Dưỡng Tâm Điện, Hoàng thượng phê duyệt tấu chương, vẻ mặt lộ rõ sự mỏi mệt.

Tần Như Ca nhẹ nhàng bước vào, tay bưng bát tổ yến, giọng nói dịu dàng: "Hoàng thượng, người nên nghỉ ngơi một chút."

Hoàng thượng nhìn nàng, nở nụ cười hiếm hoi: "Chỉ có nàng là biết lo cho trẫm."

Nàng đặt bát tổ yến xuống bàn, múc một thìa đưa đến bên môi chàng: "Thần thiếp chỉ mong Hoàng thượng khỏe mạnh.

Nếu người gục ngã, hậu cung này sẽ đại loạn."

Chàng cầm tay nàng, kéo nhẹ vào lòng, giọng nói trầm thấp: "Nàng đúng là càng ngày càng khiến trẫm không rời mắt được.

Nàng nói xem, nếu một ngày Quý Phi không còn, hậu cung này sẽ ra sao?"

Tần Như Ca khẽ cười, nhưng trong ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh: "Nếu Hoàng thượng muốn, thần thiếp sẽ giúp người loại bỏ chướng ngại."

*HẾT CHƯƠNG 18*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 19: Nước Cờ Hiểm


Sau biến cố tại Dưỡng Tâm Điện, Tần Như Ca càng trở thành tâm điểm chú ý trong hậu cung.

Những ánh mắt dõi theo nàng không đơn thuần là tò mò mà còn ẩn chứa sự cảnh giác và thù địch.

Nhưng nàng vẫn như trước, điềm tĩnh và cẩn trọng, không lộ ra nửa điểm sơ hở.

Buổi chiều, khi ánh mặt trời nhạt dần phía chân trời, một cung nữ lặng lẽ bước vào tiểu viện của Tần Như Ca.

Người này chính là Lục Y - mật thám mà nàng đã ngầm cài vào cung của Quý Phi.

"Tiểu thư, nô tỳ đã tìm hiểu được.

Quý Phi đang âm thầm liên lạc với Nhị hoàng tử."

Lục Y cúi đầu, giọng nói thấp đến mức khó nghe.

Tần Như Ca khẽ nhíu mày, trong lòng nhanh chóng suy tính.

Nhị hoàng tử - Hoàng Thừa Cảnh là người do Quý Phi sinh ra, từ lâu đã có dã tâm với ngôi vị thái tử.

Việc nàng ta cấu kết với hoàng tử, nếu bị phát giác, chắc chắn sẽ là tội lớn.

"Còn gì nữa?"

Nàng nhẹ giọng hỏi.

"Quý Phi đang sắp xếp để Hoàng Thừa Cảnh được triệu vào cung sớm hơn dự định, mục đích là để thuyết phục Hoàng thượng phế Thái tử."

Lục Y cẩn thận đáp.

Tần Như Ca cười nhạt, ánh mắt hiện lên tia sắc bén: "Nàng ta sốt ruột như vậy, e rằng đã cảm nhận được thế cục không còn nghiêng về phía mình."

Từ khi nàng nhận được sự ân sủng của Hoàng thượng, địa vị của Quý Phi bắt đầu lung lay.

Những cạm bẫy nàng ta bày ra đều bị nàng hóa giải, khiến Quý Phi càng ngày càng bất an.

"Trúc Nhi, chuẩn bị bút mực.

Bản cung muốn viết một phong thư."

Tần Như Ca ra lệnh.

Trúc Nhi nhanh chóng dâng bút mực lên.

Nàng trầm ngâm một lát, sau đó tỉ mỉ viết từng chữ.

Nội dung bức thư chính là bằng chứng về sự cấu kết giữa Quý Phi và Nhị hoàng tử, chỉ chờ thời cơ thích hợp sẽ dâng lên Hoàng thượng.

Viết xong, nàng niêm phong thư cẩn thận rồi trao cho Lục Y: "Ngươi bí mật chuyển phong thư này cho Phủ Nội Vụ, bảo họ giao tận tay cho Cốc Tâm."

Lục Y nhận lệnh lui xuống.

Trong lòng nàng hiểu rõ, Tần Như Ca không đơn thuần muốn hãm hại Quý Phi, mà là muốn nhổ tận gốc thế lực của nàng ta.

Tại cung Vĩnh Thọ, Quý Phi đang dựa người trên tháp mềm, ánh mắt thâm trầm khi nghe Tố Mai bẩm báo.

"Nương nương, gần đây Tần tiểu chủ không có động tĩnh gì khác thường, chỉ ở lại Dưỡng Tâm Điện hầu hạ Hoàng thượng."

Tố Mai cúi đầu nói.

"Không động tĩnh?"

Quý Phi cười lạnh.

"Chỉ e là nàng ta đang âm thầm bày mưu."

Ánh mắt nàng ta lóe lên vẻ độc ác.

"Bản cung ngồi ở vị trí này mười mấy năm, chẳng lẽ lại sợ một tiểu nha đầu?"

Tố Mai do dự một chút rồi nhỏ giọng thưa: "Nương nương, nếu không nhanh chóng ra tay, e rằng để nàng ta lớn mạnh sẽ khó đối phó."

Quý Phi hừ lạnh: "Ngươi cho người theo dõi chặt chẽ Dưỡng Tâm Điện, không được bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Nếu có cơ hội, bản cung sẽ khiến nàng ta thân bại danh liệt."

Tố Mai cúi đầu nhận lệnh, nhưng trong lòng vẫn bất an.

Quý Phi tuy quyền thế ngập trời, nhưng Tần tiểu chủ không phải là người dễ dàng đối phó.

Đêm hôm đó, trong khi hậu cung chìm vào màn đêm tĩnh lặng, thì ở thư phòng của Hoàng thượng, ánh nến vẫn cháy sáng.

Hoàng thượng đang chăm chú đọc phong thư mà Cốc Tâm vừa dâng lên.

Nét chữ thanh tú nhưng nội dung lại sắc bén như lưỡi dao.

Khi đọc đến đoạn Quý Phi cấu kết với Nhị hoàng tử, ánh mắt chàng lạnh hẳn đi.

"Quý Phi, nàng thật to gan."

Giọng chàng trầm thấp, mang theo sự giận dữ không che giấu.

Cốc Tâm cẩn trọng đứng một bên, nhìn sắc mặt Hoàng thượng mà không dám lên tiếng.

Một lúc lâu sau, chàng gấp thư lại, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn.

"Truyền chỉ - Nhị hoàng tử không cần hồi cung nữa."

Chỉ một câu nói, đủ để chặt đứt hy vọng của Quý Phi.

Bên ngoài, gió đêm thổi qua hành lang dài, cuốn theo mùi hoa quế thoang thoảng, nhưng không thể che lấp được mùi sát khí đang lan tràn trong chốn hậu cung.

*HẾT CHƯƠNG 19*
 
Back
Top Bottom