Cập nhật mới

Khác Phượng Hoàng Trong Sương

Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 40: Đêm Trước Giông Bão


Đêm hôm đó, bầu trời u ám, ánh trăng bị che khuất bởi những đám mây dày đặc.

Gió lạnh thổi qua từng góc tường cung cấm, mang theo hơi thở âm trầm và bất an.

Tại Khánh Vân Điện, Tần Như Ca ngồi bên án thư, đôi mắt chăm chú nhìn vào cuốn sổ nhỏ trong tay.

Đây là những ghi chép nàng thu thập được suốt thời gian qua – mỗi bước đi, mỗi hành động của các phi tần đều được lưu lại tỉ mỉ.

Mỗi trang giấy là một mảnh ghép, dần dần hé lộ thế lực ẩn giấu trong hậu cung.

"Tiểu chủ, đêm đã khuya, người nên nghỉ ngơi kẻo hao tổn sức khỏe."

Trúc Nhi bước vào, tay cầm theo chén trà ấm, ánh mắt không giấu được sự lo lắng.

Tần Như Ca khẽ cười, đặt cuốn sổ xuống.

"Trúc Nhi, ngươi có biết vì sao bản cung vẫn chưa động thủ không?"

Trúc Nhi cúi đầu, khẽ đáp: "Vì mọi chuyện chưa đủ rõ ràng."

"Đúng vậy."

Tần Như Ca nhấp một ngụm trà, ánh mắt lạnh lẽo.

"Ta cần chờ kẻ đó ra tay trước.

Khi màn kịch đã bắt đầu, ta sẽ không ngại hạ màn."

Bên ngoài, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.

Một cung nữ lạ mặt khom người bẩm báo: "Tần tiểu chủ, nô tì là người của Diên Hi Cung, có chuyện quan trọng muốn báo."

Trúc Nhi cảnh giác đứng chặn trước cửa, nhưng Tần Như Ca chỉ phất tay: "Cho nàng ta vào."

Cung nữ kia tiến lên, quỳ xuống dâng lên một phong thư.

"Nô tì nghe được Hoàng Hậu sắp ra tay với tiểu chủ.

Xin tiểu chủ hãy cẩn thận."

Tần Như Ca nhận lấy bức thư, mở ra xem.

Những dòng chữ được viết gấp gáp nhưng rõ ràng: "Đêm mai, Tử Y Cục, người sẽ tự thú."

"Người tự thú?"

Tần Như Ca nhíu mày, bàn tay siết chặt tờ giấy.

"Xem ra, Hoàng Hậu đã sắp xếp một vở kịch lớn để kéo ta xuống nước."

Cung nữ lạ mặt rời đi nhanh chóng như khi đến, để lại một bầu không khí căng thẳng.

Tần Như Ca quay sang Trúc Nhi: "Ngươi cho người theo dõi Tử Y Cục chặt chẽ.

Ta muốn biết kẻ nào sẽ xuất hiện."

"Nô tì tuân lệnh."

Sáng hôm sau, tại Diên Hi Cung, Hoàng Hậu đang lặng lẽ thưởng trà.

Cốc Tâm cúi người bẩm báo: "Nương nương, người của chúng ta đã sẵn sàng.

Tối mai, mọi chuyện sẽ kết thúc."

Hoàng Hậu mỉm cười nhạt nhẽo, ánh mắt sắc bén tựa lưỡi dao.

"Tần Như Ca...

Dù thông minh đến đâu, nàng ta cũng không thoát khỏi lòng bàn tay bản cung."

Cốc Tâm do dự một lát, rồi hạ giọng: "Nhưng Trị Thu dường như vẫn giữ thái độ trung lập, không dễ lôi kéo."

"Không sao."

Hoàng Hậu đặt chén trà xuống, ánh mắt thâm sâu.

"Khi thời cơ đến, hắn sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài đứng về phía ta."

Khi bóng chiều dần buông, không ai biết rằng, một cơn giông bão sắp sửa nhấn chìm cả hậu cung trong vòng xoáy không lối thoát.

*HẾT CHƯƠNG 40*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 41: Bóng Tối Dưới Tử Y Cục


Đêm hôm đó, bầu trời u ám, ánh trăng bị che khuất bởi những đám mây dày đặc.

Gió lạnh thổi qua từng góc tường cung cấm, mang theo hơi thở âm trầm và bất an.

Tại Khánh Vân Điện, Tần Như Ca ngồi bên án thư, đôi mắt chăm chú nhìn vào cuốn sổ nhỏ trong tay.

Đây là những ghi chép nàng thu thập được suốt thời gian qua – mỗi bước đi, mỗi hành động của các phi tần đều được lưu lại tỉ mỉ.

Mỗi trang giấy là một mảnh ghép, dần dần hé lộ thế lực ẩn giấu trong hậu cung.

"Tiểu chủ, đêm đã khuya, người nên nghỉ ngơi kẻo hao tổn sức khỏe."

Trúc Nhi bước vào, tay cầm theo chén trà ấm, ánh mắt không giấu được sự lo lắng.

Tần Như Ca khẽ cười, đặt cuốn sổ xuống.

"Trúc Nhi, ngươi có biết vì sao bản cung vẫn chưa động thủ không?"

Trúc Nhi cúi đầu, khẽ đáp: "Vì mọi chuyện chưa đủ rõ ràng."

"Đúng vậy."

Tần Như Ca nhấp một ngụm trà, ánh mắt lạnh lẽo.

"Ta cần chờ kẻ đó ra tay trước.

Khi màn kịch đã bắt đầu, ta sẽ không ngại hạ màn."

Bên ngoài, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.

Một cung nữ lạ mặt khom người bẩm báo: "Tần tiểu chủ, nô tì là người của Diên Hi Cung, có chuyện quan trọng muốn báo."

Trúc Nhi cảnh giác đứng chặn trước cửa, nhưng Tần Như Ca chỉ phất tay: "Cho nàng ta vào."

Cung nữ kia tiến lên, quỳ xuống dâng lên một phong thư.

"Nô tì nghe được Hoàng Hậu sắp ra tay với tiểu chủ.

Xin tiểu chủ hãy cẩn thận."

Tần Như Ca nhận lấy bức thư, mở ra xem.

Những dòng chữ được viết gấp gáp nhưng rõ ràng: "Đêm mai, Tử Y Cục, người sẽ tự thú."

"Người tự thú?"

Tần Như Ca nhíu mày, bàn tay siết chặt tờ giấy.

"Xem ra, Hoàng Hậu đã sắp xếp một vở kịch lớn để kéo ta xuống nước."

Cung nữ lạ mặt rời đi nhanh chóng như khi đến, để lại một bầu không khí căng thẳng.

Tần Như Ca quay sang Trúc Nhi: "Ngươi cho người theo dõi Tử Y Cục chặt chẽ.

Ta muốn biết kẻ nào sẽ xuất hiện."

"Nô tì tuân lệnh."

Sáng hôm sau, tại Diên Hi Cung, Hoàng Hậu đang lặng lẽ thưởng trà.

Cốc Tâm cúi người bẩm báo: "Nương nương, người của chúng ta đã sẵn sàng.

Tối mai, mọi chuyện sẽ kết thúc."

Hoàng Hậu mỉm cười nhạt nhẽo, ánh mắt sắc bén tựa lưỡi dao.

"Tần Như Ca...

Dù thông minh đến đâu, nàng ta cũng không thoát khỏi lòng bàn tay bản cung."

Cốc Tâm do dự một lát, rồi hạ giọng: "Nhưng Trị Thu dường như vẫn giữ thái độ trung lập, không dễ lôi kéo."

"Không sao."

Hoàng Hậu đặt chén trà xuống, ánh mắt thâm sâu.

"Khi thời cơ đến, hắn sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài đứng về phía ta."

Khi bóng chiều dần buông, không ai biết rằng, một cơn giông bão sắp sửa nhấn chìm cả hậu cung trong vòng xoáy không lối thoát.

*HẾT CHƯƠNG 41*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 42: Cạm Bẫy Trong Đêm


Bóng tối bao trùm Tử Y Cục, ánh đèn lồng leo lét hắt ra những tia sáng yếu ớt.

Trong không khí dường như còn vương lại mùi máu tanh nhàn nhạt, gợi lên một cảm giác bất an khó tả.

Tần Như Ca khoác áo choàng mỏng, đứng lặng lẽ dưới mái hiên.

Ánh mắt nàng lạnh lùng nhìn về phía Tử Y Cục – nơi vốn là chốn xử lý các cung nữ phạm lỗi, nay lại trở thành chiến trường ngầm của những kẻ muốn tranh quyền đoạt vị.

"Tiểu chủ, người của chúng ta đã vào vị trí."

Trúc Nhi khẽ bẩm báo, giọng nói mang theo vài phần lo lắng.

"Tốt."

Tần Như Ca khẽ gật đầu, đôi môi cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý.

"Để xem, ai sẽ là kẻ đầu tiên lộ diện."

Giờ Tý vừa điểm, cánh cửa Tử Y Cục chậm rãi mở ra.

Một bóng người lén lút bước vào, mang theo một chiếc hộp gấm nhỏ.

Dưới ánh trăng mờ ảo, gương mặt người đó hiện ra – là một cung nữ thuộc hạ thân cận của Cốc Tâm.

Tần Như Ca khẽ cười nhạt.

"Hoàng Hậu quả nhiên ra tay nhanh hơn ta tưởng."

Bỗng nhiên, từ phía sau, một tiếng động nhẹ vang lên.

Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện – Liên Nhi, cung nữ thân tín của Phó Dung.

"Tiểu chủ, nô tì phát hiện có người lén lút ra vào Tử Y Cục những ngày qua.

Hơn nữa..."

Liên Nhi hạ giọng, mắt ánh lên vẻ cảnh giác.

"Trị Thu đại nhân cũng đã để mắt đến nơi này."

Nghe đến tên Trị Thu, ánh mắt Tần Như Ca khẽ tối lại.

Nàng biết rõ, người đàn ông này không phải kẻ dễ bị thao túng.

Nếu hắn đã ra tay, tất sẽ có mưu đồ sâu xa hơn.

"Tiếp tục theo dõi."

Tần Như Ca quay người rời đi, giọng nói lạnh lẽo.

"Bản cung muốn biết, ai là kẻ đứng sau tất cả những chuyện này."

Cùng lúc đó, tại Diên Hi Cung, Hoàng Hậu đang chăm chú nhìn vào một bức thư mật vừa được gửi đến.

Nội dung chỉ vỏn vẹn vài chữ: "Mồi đã cắn câu."

Nàng mỉm cười đắc thắng, đôi mắt lóe lên sự hiểm độc.

"Tần Như Ca...

Lần này, ta muốn ngươi thân bại danh liệt, không bao giờ gượng dậy được nữa."

Một cơn gió lạnh lướt qua, cuốn theo âm mưu ngày càng sâu thẳm, cuốn phăng mọi bình yên còn sót lại trong chốn thâm cung.

*HẾT CHƯƠNG 42*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 43: Ngọn Sóng Ngầm


Trời vừa hửng sáng, sương mù vẫn chưa tan hết, phủ lên Tử Y Cục một vẻ âm u, lạnh lẽo.

Một cung nữ trẻ tuổi run rẩy quỳ trước bậc thềm, sắc mặt trắng bệch, đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng lại không dám.

Tần Như Ca lặng lẽ quan sát từ xa, ánh mắt sắc bén như thấu hiểu mọi toan tính.

Nàng không vội vàng, chỉ khẽ cười, đôi tay vuốt nhẹ mép áo choàng như đang suy tính điều gì.

"Tiểu chủ, người đó chính là A Vân – cung nữ hầu cận bên cạnh Tĩnh Phi."

Trúc Nhi nhẹ giọng bẩm báo, ánh mắt đầy cảnh giác.

"Đêm qua, nàng ta đã lẻn ra ngoài hai lần."

"Tĩnh Phi sao?"

Tần Như Ca nhíu mày, nụ cười trên môi dần tắt.

"Ngươi nghĩ thế nào, Trúc Nhi?"

"Nô tì nghĩ... nàng ta có thể là quân cờ của Hoàng Hậu."

Trúc Nhi khẽ đáp, bàn tay siết chặt tà áo.

"Nếu không, vì sao lại xuất hiện vào lúc này?"

Tần Như Ca trầm ngâm giây lát, sau đó phất tay: "Cho người theo dõi sát sao.

Nếu có động tĩnh, lập tức báo cho ta."

Trúc Nhi vâng dạ lui xuống.

Tần Như Ca quay người bước vào trong điện, nhưng tâm trí nàng lại xoáy sâu vào những toan tính chồng chéo.

Nàng biết rõ, phía sau sự yên lặng tạm thời này là một cơn sóng dữ đang cuộn trào.

Cùng lúc đó, tại Tử Y Cục, một bóng đen bí ẩn lướt qua dãy hành lang vắng vẻ.

Dưới ánh đèn leo lét, khuôn mặt kẻ đó lộ ra vẻ hiểm độc, đôi mắt ánh lên tia nhìn sắc lạnh như dao.

Đêm nay, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản nữa.

*HẾT CHƯƠNG 43*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 44: Mũi Dao Giấu Kín


Buổi chiều hôm ấy, bầu trời âm u, những đám mây xám nặng nề như báo hiệu một cơn giông sắp đến.

Tại Khánh Vân Điện, Tần Như Ca ngồi lặng trước án thư, đôi mắt chăm chú vào phong thư được gửi tới sáng nay – một bức thư không ký tên, chỉ vỏn vẹn vài dòng ngắn gọn: "A Vân đã nhận lệnh.

Đêm trăng tròn, Tử Y Cục sẽ là nơi chôn giấu bí mật."

Trúc Nhi đứng bên cạnh, nét mặt căng thẳng.

"Tiểu chủ, ý trong thư rõ ràng muốn nhắm vào người.

Có lẽ, Tĩnh Phi đã chính thức ra tay."

Tần Như Ca đặt bức thư xuống, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn.

"Không.

Đây không phải do một mình Tĩnh Phi.

Kẻ đứng sau nàng ta nhất định còn có người khác."

Nàng ngước mắt nhìn Trúc Nhi, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy nguy hiểm.

"Ngươi đã sắp xếp ổn thỏa chưa?"

"Nô tì đã cho người bám sát mọi động tĩnh ở Tử Y Cục.

Nếu có bất kỳ ai ra vào bất thường, chúng ta sẽ biết ngay lập tức."

Tần Như Ca khẽ gật đầu.

Ánh mắt nàng sắc bén như mũi dao, tựa hồ đã nhìn thấu mọi cạm bẫy trong bóng tối.

"Tĩnh Phi muốn kéo ta xuống nước, nhưng bản cung sẽ khiến nàng ta trở thành quân cờ trong chính ván cờ này."

Tối đến, ánh trăng mờ nhạt xuyên qua tầng mây, chiếu xuống dãy hành lang dài hun hút.

Tử Y Cục im lặng đến đáng sợ.

Mỗi bước chân dẫm lên nền đá đều vang vọng trong không gian tối mịt.

A Vân khẽ cắn môi, tay run rẩy ôm lấy chiếc hộp gấm trong lòng.

Nàng đã nhận lệnh từ Tĩnh Phi – phải giấu bằng chứng hãm hại Tần Như Ca vào góc khuất trong Tử Y Cục.

Nếu thành công, Tần Như Ca sẽ không còn đường lui.

Nhưng vừa đặt chân vào gian phòng tối, A Vân bỗng giật mình khi thấy một bóng người đứng sừng sững trước mặt.

Dưới ánh đèn mờ ảo, Tần Như Ca từ từ bước ra, đôi mắt lạnh như băng chiếu thẳng vào nàng ta.

"A Vân, ngươi đang làm gì ở đây?"

Giọng nói của Tần Như Ca nhẹ nhàng nhưng mang theo áp lực nặng nề.

A Vân kinh hãi quỳ sụp xuống, tay nắm chặt chiếc hộp.

"Tiểu chủ... nô tì chỉ... chỉ làm theo lệnh..."

Nàng ta run rẩy, không dám ngẩng đầu.

"Theo lệnh ai?"

Tần Như Ca bước đến gần hơn, ánh mắt sắc bén như xuyên thấu tâm can.

"Ngươi nghĩ bản cung không biết gì sao?"

A Vân không dám đáp.

Trúc Nhi bước lên, đoạt lấy chiếc hộp trong tay nàng ta, mở ra xem.

Bên trong là một cuộn lụa màu đỏ, trên đó ghi rõ tên của những cung nữ từng hầu hạ trong Khánh Vân Điện – bằng chứng đủ để vu oan cho Tần Như Ca tội danh kết bè kết cánh.

"Quả nhiên là trò của Hoàng Hậu."

Tần Như Ca cười nhạt.

"A Vân, bản cung cho ngươi một cơ hội.

Nếu ngươi thành thật khai ra, bản cung có thể tha cho ngươi một con đường sống."

A Vân toàn thân run rẩy, nước mắt trào ra.

"Là Tĩnh Phi...

Tĩnh Phi sai nô tì làm việc này.

Nhưng phía sau nàng ấy... là lệnh của Hoàng Hậu."

Nàng ta nghẹn ngào.

"Nếu nô tì không làm theo, sẽ bị giết."

"Đủ rồi."

Tần Như Ca phất tay, ánh mắt sắc như dao.

"Trúc Nhi, giải nàng ta đến Hình Bộ.

Nói với Trị Thu đại nhân, bản cung sẽ tự mình giao bằng chứng."

Trúc Nhi gật đầu, lôi A Vân đang mềm nhũn ra ngoài.

Khi bóng họ khuất dần, Tần Như Ca mới khẽ thở ra, đôi mắt hiện lên tia lạnh lùng: "Hoàng Hậu, lần này ngươi không thoát được đâu."

Tại Diên Hi Cung, Hoàng Hậu đang thư thái thưởng trà thì Cốc Tâm bước vào, sắc mặt có phần căng thẳng.

"Nương nương, A Vân đã thất thủ.

Tần Như Ca đã giao bằng chứng cho Trị Thu đại nhân."

Hoàng Hậu siết chặt chén trà trong tay, tiếng sứ rạn vỡ khẽ vang lên.

"Tần Như Ca...

Ngươi quả nhiên không đơn giản."

Một thoáng im lặng, nàng nở nụ cười lạnh lẽo.

"Nhưng trò chơi này, ta chưa thua."

Đêm ấy, gió thổi qua các mái hiên, mang theo hơi lạnh thấu xương.

Bên trong cung cấm, từng mũi dao giấu kín dần lộ ra, chờ đợi thời cơ kết liễu đối thủ trong ván cờ sinh tử.

*HẾT CHƯƠNG 44*
 
Phượng Hoàng Trong Sương
Chương 45: Kẻ Đứng Sau Màn


Sáng hôm sau, tin tức A Vân bị giải đến Hình Bộ nhanh chóng lan truyền khắp hậu cung.

Các phi tần đều thấp thỏm, không ai dám tùy tiện hành động.

Trong khi đó, tại Khánh Vân Điện, Tần Như Ca vẫn giữ dáng vẻ bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Tiểu chủ, tin tức đã truyền tới tai Hoàng Thượng."

Trúc Nhi bẩm báo, giọng nói mang theo vài phần dè dặt.

"Nô tì nghe nói, Trị Thu đại nhân đã đích thân tra xét vụ này."

Tần Như Ca khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên sự sắc sảo.

"Trị Thu là người cẩn trọng.

Nếu hắn đã nhúng tay vào, chắc chắn sẽ không dễ dàng bị che mắt."

Nàng mỉm cười lạnh nhạt.

"Kẻ đứng sau Hoàng Hậu...

Rốt cuộc là ai?"

Trúc Nhi chần chừ giây lát rồi hạ giọng: "Nô tì phát hiện gần đây, Tĩnh Phi và Lễ Quý Phi có qua lại mật thiết hơn trước.

Có lẽ, bọn họ đang âm thầm liên thủ."

Nghe đến cái tên Lễ Quý Phi, Tần Như Ca khẽ nhíu mày.

Lễ Quý Phi là người xuất thân từ danh môn, lại được Hoàng Thượng sủng ái suốt mấy năm qua.

Nếu nàng ta thực sự cấu kết với Hoàng Hậu, thì thế lực phía sau không hề đơn giản.

"Lễ Quý Phi..."

Tần Như Ca lẩm bẩm, lòng nàng chợt dấy lên một dự cảm chẳng lành.

"Cho người âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của nàng ta.

Ta muốn biết, nàng ta đang giấu gì trong tay."

Đúng lúc ấy, một cung nữ hớt hải bước vào, cúi người bẩm báo: "Tiểu chủ, Liên Nhi cầu kiến.

Nói là có chuyện khẩn cấp."

"Cho nàng ấy vào."

Tần Như Ca bình thản nói.

Liên Nhi bước vào, sắc mặt có phần tiều tụy, nhưng đôi mắt ánh lên vẻ cương quyết.

Nàng quỳ xuống, dâng lên một phong thư.

"Tiểu chủ, đây là thứ nô tì tìm được trong thư phòng của Trị Thu đại nhân."

Tần Như Ca mở phong thư, mắt nàng lập tức trầm xuống khi đọc nội dung bên trong.

Đó là một bức mật thư được viết bằng loại giấy đặc biệt chỉ dùng trong Nội Các – nội dung ám chỉ sự cấu kết bí mật giữa Lễ Quý Phi và một thế lực bên ngoài cung.

"Quả nhiên không ngoài dự đoán của ta."

Tần Như Ca cười lạnh.

"Nếu nắm được bằng chứng này, Hoàng Hậu sẽ không dễ dàng thoát thân."

Liên Nhi dè dặt nói thêm: "Nhưng tiểu chủ, Lễ Quý Phi không chỉ đơn giản như vậy.

Nô tì nghe nói, phía sau nàng ta còn có sự hậu thuẫn từ gia tộc Thượng Quan – một thế lực lớn trong triều."

Tần Như Ca khẽ thở dài, ánh mắt nàng sâu thẳm như đại dương không đáy.

"Thượng Quan gia...

Xem ra, trận chiến này còn lâu mới kết thúc."

Nàng đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời xanh thẳm ngoài kia.

Ánh mắt nàng sắc lạnh như muốn xuyên thấu mọi âm mưu chốn thâm cung.

"Liên Nhi, Trúc Nhi, các ngươi chuẩn bị đi.

Chúng ta sẽ không ngồi yên để mặc người khác sắp đặt số phận mình nữa."

Gió nổi lên, mang theo hơi lạnh đầu xuân.

Cuộc chiến giành quyền lực trong hậu cung lại bước sang một hồi gay cấn hơn bao giờ hết.

*HẾT CHƯƠNG 45*
 
Back
Top Bottom