Trời vừa hửng sáng, sương sớm vẫn còn vương trên những cánh hoa ngọc lan trắng muốt trước Dưỡng Tâm Điện.
Bên trong, Tần Như Ca đang khoác áo lụa mỏng, lặng lẽ ngồi trước án thư.
Ánh mắt nàng sắc bén như mũi dao, lướt qua từng dòng chữ trên tờ giấy trong tay.
Trúc Nhi bước đến, nhẹ giọng bẩm báo: "Tiểu thư, nô tỳ đã tra rõ.
Nhược điểm lớn nhất của Quý Phi chính là Tứ hoàng tử."
Tần Như Ca đặt tờ giấy xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh: "Nói rõ hơn."
Trúc Nhi cúi đầu: "Tứ hoàng tử thân sinh do Quý Phi sinh hạ, nhưng từ nhỏ sức khỏe yếu ớt, thường xuyên bệnh tật.
Để bảo vệ địa vị, Quý Phi không tiếc dùng đủ mọi thủ đoạn nhằm che giấu bệnh tình của hoàng tử.
Gần đây, nô tỳ phát hiện Quý Phi lén lút sai người ra ngoài cung tìm danh y.
Dường như bệnh tình của Tứ hoàng tử đã chuyển biến xấu."
Tần Như Ca chậm rãi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lạnh lẽo hơn bao giờ hết: "Một khi điểm yếu bị nắm giữ, cho dù nàng ta có ngồi vững bao lâu cũng sẽ lung lay.
Trúc Nhi, ngươi sắp xếp người âm thầm điều tra danh y kia, ta muốn biết hắn là ai."
"Nô tỳ tuân lệnh."
Tại Trường Nhạc Cung, sắc mặt Quý Phi tái nhợt, đôi mắt u tối đầy mệt mỏi.
Nàng ta vừa nhận được tin tức Tần Như Ca được phong làm Tần chiêu nghi, trong lòng không khỏi lo lắng.
Tố Mai bước vào, cúi đầu: "Nương nương, danh y đã bí mật tiến cung.
Hắn nói bệnh của Tứ hoàng tử do trúng phong hàn lâu ngày, cần điều trị dài hạn.
Nếu chuyện này lộ ra, e rằng..."
Quý Phi siết chặt chiếc khăn gấm trong tay, giọng lạnh băng: "Không được để bất kỳ ai biết chuyện này, nhất là Hoàng thượng.
Nếu hắn nghi ngờ, bổn cung sẽ mất tất cả."
Nàng ta ngước nhìn Tố Mai, ánh mắt lóe lên sát ý: "Còn Tần Như Ca, không thể để ả ta tiếp tục đắc thế.
Người đâu, truyền lệnh xuống, ta muốn biết từng bước đi của ả."
"Nô tỳ hiểu rõ."
Tố Mai cúi người, nhanh chóng lui xuống.
Ba ngày sau, Tần Như Ca nhận được tin tức Trúc Nhi truyền về.
Danh y bí mật vào cung là Lưu đại phu - một thầy thuốc nổi danh với tay nghề tinh thông nhưng tính tình kín đáo.
Tần Như Ca khẽ cười, ánh mắt lấp lánh sự tính toán: "Trúc Nhi, ngươi hãy tìm cách để Lưu đại phu biết rằng, chỉ cần ông ta hợp tác với chúng ta, con đường thăng tiến sau này sẽ rộng mở hơn nhiều."
Trúc Nhi hiểu ý, lập tức lui xuống thực hiện mệnh lệnh.
Nàng biết, chủ tử của mình đang từng bước siết chặt dây thòng lọng quanh cổ Quý Phi.
Đêm hôm ấy, gió lạnh lùa qua hành lang dài u tối của hoàng cung.
Trong một gian phòng nhỏ, Lưu đại phu đang cẩn thận sắc thuốc cho Tứ hoàng tử thì Trúc Nhi âm thầm xuất hiện.
"Đại phu, người thông minh nên biết rõ, ai mới là kẻ nắm quyền thực sự."
Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng mang theo uy hiếp ngầm.
"Nếu người giúp Tần chiêu nghi, sau này không chỉ bảo vệ được tính mạng, mà còn có thể đứng vững trong cung.
Bằng không... hậu quả thế nào, hẳn người hiểu rõ."
Lưu đại phu ngẩng đầu, ánh mắt dao động.
Ông ta đã sống quá nửa đời người, hiểu rõ hậu cung hiểm ác thế nào.
Nếu chống lại Quý Phi, tất sẽ chết không toàn thây.
Nhưng nếu đứng về phía Tần Như Ca - nữ nhân đang được sủng ái nhất hiện tại, cơ hội đổi đời sẽ rộng mở.
Sau một hồi im lặng, ông ta thở dài, khẽ gật đầu: "Được, ta sẽ giúp Tần chiêu nghi."
Trúc Nhi mỉm cười hài lòng, nhẹ nhàng rời đi, để lại bóng dáng già nua của Lưu đại phu chìm trong suy nghĩ.
Sáng hôm sau, tin tức Tứ hoàng tử bệnh nặng lan truyền khắp hậu cung.
Hoàng thượng vừa nghe tin liền tức tốc đến Trường Nhạc Cung.
Quý Phi quỳ dưới đất, sắc mặt trắng bệch, giọng run rẩy: "Hoàng thượng, thần thiếp đã mời Lưu đại phu đến điều trị, xin Hoàng thượng bớt giận."
Hoàng thượng nhìn Tứ hoàng tử đang thoi thóp trên giường, đôi mắt lạnh lẽo: "Một hoàng tử mà bệnh nặng đến mức này ngươi mới báo, rốt cuộc ngươi coi trẫm là gì?"
Giọng chàng đầy phẫn nộ, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén.
Quý Phi run sợ dập đầu: "Thần thiếp đáng chết... chỉ là lo sợ làm Hoàng thượng phiền lòng nên không dám bẩm báo."
Nàng ta biết, lúc này bất kỳ lời biện bạch nào cũng vô dụng.
Hoàng thượng cười lạnh: "Nếu Tứ hoàng tử có mệnh hệ gì, bổn cung sẽ không tha cho ngươi."
Dứt lời, chàng quay người rời đi, không hề ngoái lại.
Tại Dưỡng Tâm Điện, khi nghe tin này, Tần Như Ca khẽ cười.
Một bước cờ này, nàng đã thắng.
Quý Phi cho rằng mình nắm giữ tất cả, nhưng không ngờ lại bị chính con trai ruột làm điểm yếu chí mạng.
Nàng chậm rãi nâng chén trà, ánh mắt sáng ngời đầy tự tin: "Quý Phi, từ giờ trở đi, ngươi đã không còn là chướng ngại của ta nữa."
*HẾT CHƯƠNG 17*