"Vân Thời, Vân Thời?!"
Diệp Tiểu Tân dùng khuỷu tay huých huých Vân Thời.
Vân Thời giật mình bừng tỉnh, quay sang nhìn cậu ta: "Sao vậy?"
Diệp Tiểu Tân tỏ vẻ kinh ngạc, hạ giọng nói: "Cậu mới là sao vậy á?
Sáng sớm đã thẫn thờ thế kia?"
Vân Thời mím môi, chỉ lấp liếm cho qua chuyện: "Không có gì."
Diệp Tiểu Tân liếc thấy vành tai ửng đỏ của Vân Thời thì thầm nghĩ trông chẳng giống "không có gì" chút nào.
Tuy nhiên, cậu ta cũng không truy hỏi đến cùng, thấy Vân Thời đã tập trung lại vào bài giảng nên cũng quay đi tiếp tục nghe giáo viên nói.
Tiết học đã dần đi vào quỹ đạo, sau khi giáo viên giảng xong phần lý thuyết tiếp theo sẽ là thời gian cho sinh viên thực hành.
Giống với sinh viên ngành Cơ giáp, ngành của Vân Thời cũng cung cấp cho sinh viên một phòng thực tập lớn cực kỳ rộng rãi.
Khi vào phòng, người máy hỗ trợ phát cho mỗi sinh viên một thiết bị thực hành, trông khá giống mũ thực tế ảo nhưng đơn giản hơn nhiều.
Vân Thời nhận thiết bị rồi cùng Diệp Tiểu Tân vào chỗ ngồi.
Chờ tất cả sinh viên ổn định, giáo viên ra lệnh cho họ đội mũ lên, giống như trong game, thiết bị lập tức kết nối và đăng nhập.
Có điều sau khi vào trong, cảnh tượng không phải là một bản đồ game nào đó mà vẫn là phòng thực hành này chỉ cần ngẩng đầu hay quay người là có thể nhìn thấy bạn học và giáo viên.
Một cảm giác nửa ảo nửa thật vô cùng thần kỳ.
Giáo viên vỗ tay, thu hút sự chú ý của cả lớp: "Được rồi các em, nhìn lên đây.
Những điểm quan trọng thầy đã giảng trên lớp rồi, giờ là lúc các em áp dụng, bây giờ mỗi người sẽ được phát một cây cung ..."
Giáo viên cầm một chiếc bút bấm nhẹ một cái, lập tức trên tay mỗi sinh viên đều xuất hiện một cây cung tên.
"Đứng vào bên kia..."
Ngay sau đó, giữa căn phòng trống trải xuất hiện những đường tia laser đỏ, phân chia không gian thành từng ô tiêu chuẩn, Vân Thời cùng mọi người nhanh chóng di chuyển, tìm cho mình một vị trí đứng hoặc xếp hàng phía sau.
Tổng cộng có 30 ô, cách nhau khá rộng để đảm bảo không gây ảnh hưởng đến nhau.
Ở cách các ô 10 mét bắt đầu nhô lên bia ngắm, đây chính là mục tiêu thực hành của ngày hôm nay.
Không gian ở đây không có vách ngăn giúp cho giáo viên dễ dàng quan sát hoặc thuận tiện cho sinh viên trao đổi, học hỏi lẫn nhau.
Vân Thời đứng ở hàng đầu tiên, với cậu bắn cũng đã quá đỗi quen thuộc, ngay khi cậu vừa lên cung thì bên tai nghe thấy tiếng bạn học xôn xao bàn tán với vẻ mặt đầy phấn khích.
"Ê?
Tớ có nhầm không?
Sao giáo viên nhà mình giống K quá vậy?!"
"Không nhầm đâu!
Là anh ấy đó nhưng mà hình như lúc trước ổng ở Học viện Phồn Tinh mà nhờ, không ngờ ổng lại tới đây, còn dẫn dắt năm nhất nữa chứ..."
"Phồn Tinh hả?
Có phải học viện đào tạo E-sports hàng đầu ở tinh cầu Thủ Đô không?"
"Đúng rồi!
Không biết vì sao K lại tới đây nhưng chúng ta đúng là rất may mắn!!"
"Còn phải nói!
Đó là K đấy!"
Mũi tên trên tay Vân Thời đã bay vút ra, cắm thẳng vào hồng tâm, cậu không dừng lại mà tiếp tục động tác, lời bàn tán của sinh viên khác cậu đều nghe hết, xem ra vị giáo viên này không đơn giản.
Mỗi sinh viên có mười mũi tên, sau khi bắn hết sẽ đến lượt người phía sau.
Vân Thời lùi sang một bên, thấy giáo viên đang chỉ dẫn cho một sinh viên khác, lúc này Diệp Tiểu Tân đi tới, thoáng nhìn số điểm hiển thị trên ngực Vân Thời, 10 điểm tuyệt đối, đúng là không ngoài dự đoán.
Cậu ta nhìn theo ánh mắt của Vân Thời, đoán là cậu không biết vị giáo viên này nên giải thích: "Đây là K, nhà vô địch linh minh tinh cầu đầu tiên của game [SINH TỨC].
Trước đó, anh ấy cũng giành rất nhiều giải thưởng lớn ở các game thực tế ảo khác.
Sau khi giải nghệ, anh ấy về giảng dạy tại Học viện Phồn Tinh ở tinh cầu Thủ Đô."
"Học viện Phồn Tinh?"
Vân Thời cũng vừa nghe mọi người nhắc tới cái tên này.
Diệp Tiểu Tân gật đầu: "Đúng vậy, hiện là học viện E-sports tốt nhất tinh hệ."
Nói xong, cậu ta hạ giọng nói riêng với Vân Thời: "Nhưng cái danh 'tốt nhất' này là tính theo độ nổi tiếng và thành tích giải đấu học viện thôi.
Trước đây thì còn được, chứ hiện tại cái học viện đó..."
Hiện tại thì sao?
Diệp Tiểu Tân chưa kịp nói hết thì giáo viên đã tiến về phía họ, cả hai đành im lặng.
"Khá lắm."
Sau khi quan sát một sinh viên, giáo viên đưa ra lời đánh giá.
Cậu sinh viên vừa được khen không giấu nổi vẻ đắc ý, liếc nhìn sang Vân Thời bằng ánh mắt đầy khiêu khích.
Vân Thời không quang tâm nhưng Diệp Tiểu Tân thì huých cậu một cái, vẻ mặt khó chịu: "Thằng đó bị gì vậy?
Khoe khoang với cậu à?"
Vân Thời: "Chắc là vậy."
Diệp Tiểu Tân cạn lời, vừa thấy nực cười vì có kẻ dám khiêu khích Vân Thời, vừa bất lực vì thái độ chẳng chút bận tâm của Vân Thời.
Đúng lúc đó, Durr cũng vừa thực hành xong, Diệp Tiểu Tân liền gọi hắn lại.
Durr vuốt mái tóc vàng của mình, vênh mặt đi tới: "Làm sao?"
Nói xong, thấy điểm 10 trên ngực Vân Thời và Diệp Tiểu Tân giống hệt mình, cậu ta khẽ hừ một tiếng rồi cũng trưng ra con số 10 trên ngực mình.
Diệp Tiểu Tân cũng lười chẳng buồn đảo mắt, hỏi Durr xem kẻ vừa vênh váo với Vân Thời là ai.
"Nó á?"
Durr vốn ghét bất cứ ai nổi trội hơn mình, vẻ mặt đầy khinh miệt: "Tên là Kiều Duyệt, suốt ngày rêu rao mình là thủ khoa kỳ thi đầu vào của khóa này, chẳng biết thật giả thế nào.
Được cái mác từ tinh cầu Thủ Đô nên khệnh khạng lắm, gia thế cũng thường thôi."
"...Bọn này không quan tâm nó từ đâu tới," Diệp Tiểu Tân vặn lại, "Cậu mà cũng có tư cách nói người khác khệnh khạng à?"
"Xì, tôi mà giống nó á?"
Durr và Diệp Tiểu Tân đấu khẩu vốn là chuyện cơm bữa.
Thấy giáo viên đã đi xa, xung quanh Kiều Duyệt toàn những lời tung hô ngưỡng mộ, Durr hậm hực: "Có cái mẹ gì mà tự hào, làm như mỗi nó được 10 điểm không bằng!"
Sự thật đúng là vậy, khóa này sinh viên khá đông, sau một lượt tập có hơn ba mươi người đạt điểm tối đa.
Cũng vì nhiều điểm 10 nên những kẻ lúc đầu còn kiêu ngạo cũng đã thu bớt lại, duy chỉ có Kiều Duyệt là vẫn tỏ ra đặc biệt vì được giáo viên khen ngợi.
Ngay từ khi nhập học, Vân Thời là người thu hút sự chú ý nhất, ai ngờ trong buổi thực hành nhỏ này, người đầu tiên được giáo viên khẳng định lại không phải là cậu.
Tuổi trẻ vốn hiếu thắng nên nảy sinh tâm lý hơn thua là điều hết sức bình thường.
Vân Thời lại hoàn toàn không có cảm giác gì, cậu đã trải qua thời kỳ đó từ rất lâu rồi nhưng Diệp Tiểu Tân lại vô cùng bất mãn.
Giải Tân nhân của [SINH TỨC] là giải đấu toàn tinh hệ, quy tụ bao nhiêu tuyển thủ chuyên nghiệp mà Vân Thời giành vị trí quán quân thì thực lực chẳng còn gì phải bàn cãi nữa.
Sau khi tất cả sinh viên của lượt đầu tiên thực hành xong, giai đoạn hai bắt đầu.
Bia ngắm không còn đứng yên mà bắt đầu di chuyển.
Sau một vòng tuần hoàn, điểm số trên ngực mỗi sinh viên lại thay đổi.
Vẫn là mười mũi tên, điểm tối đa là 10, tốc độ bia di chuyển chưa nhanh, Vân Thời lại tiếp tục đạt điểm tuyệt đối.
Vân Thời kết thúc đợt của mình nhanh chóng và chính xác, giáo viên chỉ liếc nhìn cậu hai lần nhưng không nói lời nào.
Đến vòng thứ ba, tốc độ bia tăng nhanh, không ít sinh viên bắt đầu lúng túng, không khí không còn nhẹ nhàng như vòng đầu nữa.
Đến vòng thứ tư, thứ năm, gần như tất cả mọi người đều căng thẳng tột độ, mắt trợn tròn nhìn chằm chằm mục tiêu nhưng dù có chăm chú đến đâu, điểm số trên ngực vẫn thành thật ghi lại thực lực của họ.
Sau năm vòng, Diệp Tiểu Tân lại đi tới cạnh Vân Thời, nhìn số điểm của cậu mà mím môi, ánh mắt nhìn Vân Thời đầy phức tạp.
Từ sau giải Tân thủ đến nay cậu ta chưa từng lười biếng một ngày nào, vậy mà cuối cùng vẫn không đuổi kịp.
Durr cũng bước tới, nhìn chằm chằm điểm của Vân Thời, hắn không đố kỵ ngược lại còn đắc ý : "Chẹp, cái thằng Kiều Duyệt chẳng phải tinh tướng lắm à?
Tôi vừa sang xem rồi, cũng chỉ tới đó."
Năm vòng thực hành kết thúc, tiết học cũng khép lại.
Giáo viên chưa lên tiếng nên đám sinh viên vừa bị ăn hành chỉ biết cun cút về chỗ ngồi.
Một lát sau, giáo viên cầm bút bấm vài cái, một màn hình ảo hiện ra trước mặt cả lớp, là bảng xếp hạng điểm số của từng sinh viên.
Đập vào mắt mọi người đầu tiên là vị trí dẫn đầu.
[1.
Vân Thời: 50 điểm]
Nhìn thấy số điểm một vài sinh viên không kìm được mà trầm trồ.
50 điểm đồng nghĩa với điểm tuyệt đối, cả năm vòng cậu đều bắn trúng bia ngắm, không những trúng mà còn phải trúng hồng tâm thì mới đạt được số điểm ấy.
Một vài người ở vòng đầu còn mỉa mai thực lực Vân Thời chỉ có vậy lập tức ngậm miệng.
"Quán quân đúng là quán quân, không nể là không được."
"Giỏi ghê!
Bia ngắm vòng cuối chạy như bay thế kia mà cậu ấy vẫn bắn trúng hồng tâm được?"
"Đúng là không nên so sánh người với người mà..."
"Trật tự."
Giáo viên lên tiếng, những tiếng xì xào lập tức im bặt.
Hắn tổng kết lại vài điểm quan trọng trong buổi thực hành, điểm danh vài trường hợp không nghe giảng kỹ dẫn đến lúng túng khi thực hành hoặc nghe mà không hiểu.
Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên người Vân Thời, buông một câu hờ hững: "Tạm chấp nhận được."
Cả lớp không ai dám ho he một tiếng nhưng biểu cảm trên mặt đều giống nhau, điểm tuyệt đối mà chỉ là "tạm chấp nhận" thôi sao...
K nói xong câu đó liền nhìn chằm chằm Vân Thời giây lát, không thấy biểu cảm bất mãn nào trên gương mặt cậu sinh viên, hắn dời tầm mắt, âm thầm kinh ngạc, cũng không biết cậu thực sự điềm tĩnh hay chỉ là giả vờ.
Tan học, Vân Thời và Diệp Tiểu Tân cùng ra ngoài, Diệp Tiểu Tân cứ liếc nhìn Vân Thời mãi, quan sát biểu cảm của cậu thế nào nhưng chẳng có gì, đành nói: "Giáo viên chắc là lấy tiêu chuẩn của một quán quân để yêu cầu cậu nên mới khắt khe như vậy."
Vân Thời dường như đang nghĩ ngợi gì đó, chậm mất hai giây mới trả lời: "Tôi hiểu."
Trong mắt người khác cậu mới chỉ 18 tuổi.
Ở nơi này, độ tuổi của tuyển thủ chuyên nghiệp rất rộng, không giống thời đại trước kia của Vân Thời, trẻ tuổi như cậu lại vừa giành chức vô địch một giải đấu lớn rất dễ sinh tâm lý kiêu ngạo.
Rõ ràng đạt điểm tuyệt đối mà giáo viên lại coi như chẳng là gì nếu là người khác chắc chắn sẽ bất mãn ra mặt, thậm chí ai nóng tính còn có thể đứng dậy cãi tay đôi với giáo viên.
Nhưng Vân Thời hiểu rất rõ, có đôi khi khen chưa chắc là vì bạn giỏi mà chỉ mang tính khích lệ mà một ánh nhìn khắt khe càng không có nghĩa là họ coi thường bạn.
Cậu biết rõ đạo lý núi cao còn có núi cao hơn, nếu ngủ quên trên chiến thắng thì không gian tiến bộ sẽ ngày càng bị bóp nghẹt.
Thấy Vân Thời thực sự không có vẻ gì là bất mãn nên Diệp Tiểu Tân cũng không nghĩ ngợi nữa, chuyển chủ đề: "Đúng rồi, cậu có nghĩa nội dung thực hành vừa nãy chính bài kiểm tra tuần này không?"
Vân Thời: "Có lẽ vậy."
"À!"
Diệp Tiểu Tân nhớ ra chuyện gì đó, "Tớ nghe nói giải đấu giao lưu năm nay hình như sẽ được tổ chức sớm hơn."
Vân Thời chưa nghe chuyện này bao giờ, hỏi lại: "Giải giao lưu gì cơ?"
Vừa về ký túc xá, hai người vừa trò chuyện về giải đấu, giải giao lưu thực chất là cuộc so tài giữa các trường đại học lớn ở nhiều chuyên ngành khác nhau.
Thường thì quy mô không tính toàn tinh hệ mà tùy thuộc vào phía nhà trường, ví dụ như chuyên ngành Cơ giáp vốn là con cưng của thời đại này, hằng năm các học viện nổi tiếng nhất tinh hệ đều cùng tổ chức giao lưu, ngành E-sports của họ cũng vậy.
Học viện Tinh Ngân có chuyên ngành mũi nhọn là máy móc, E-sports không phải là chuyên ngành trung tâm nhưng những năm gần đây có dấu hiệu khởi sắc, năm nay đã lọt vào danh sách tham gia giải giao lưu, dù đang đứng cuối bảng.
Diệp Tiểu Tân nói giải này thường chỉ dành cho sinh viên năm hai và năm ba, năm tư sắp tốt nghiệp không tính còn năm nhất thì đa phần là lính mới nên chưa có nhiều đất diễn.
Tất nhiên, đó chỉ là trường hợp bình thường.
Về tới ký túc xá, Vân Thời thu xếp lại nội dung bài giảng hôm nay, xong xuôi lại thấy hơi rảnh rỗi.
Diện tích phòng cậu có hạn vừa ngơi tay là cậu nhìn thấy con thú bông đặt ở đầu giường, suýt chút thì quên mất tối qua Bạc Hòa có nói trên người nó có một cái công tắc.
Vân Thời ngồi xuống giường, cầm con thú bông lên săm soi một hồi, quả nhiên tìm thấy cái công tắc nhỏ giấu trong lớp lông mềm mịn.
Công tắc được thiết kế hình một cái dấu chân tròn trịa, phiên bản mini, Vân Thời nhấn xuống, một giai điệu âm nhạc êm ái vang lên, đi kèm với đó là hình chiếu ảo.
Hình ảnh hiện ra là một đoàn tàu nhỏ với màu sắc rực rỡ, hình dáng đáng yêu, đột nhiên một cái móng vuốt ngắn tủn lông xù xù dẫm lên đoàn tàu làm nó ngã chổng vó, ống kính cũng chuyển ngay tới gương mặt của thủ phạm gây ra vụ phá hoại này.
Đó là một gương mặt tròn xoe với đôi mắt đen láy đang chớp chớp, dường như biết mình làm sai điều nên lập tức rụt móng vuốt lại, cuộn tròn mình thành một quả cầu lông, rồi lại lén lút nhìn về phía ống kính như thể đang xem mình có bị phát hiện hay không.
Đoạn hình chiếu không dài, chỉ vỏn vẹn mười giây.
Vân Thời bất giác nở nụ cười, nhìn bé cưng trong clip cậu lại nhớ đến nhóc con nhà mình, cậu mở vòng tay liên lạc, lướt đến tên của Bạc Hòa, ngón tay chần chừ trên màn hình một thoáng rồi mới nhấn xuống.
Đó là một cuộc gọi video, đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.
Bạc Hòa đang ở ngoài ban công, y mặc một chiếc áo len dệt kim màu vàng nhạt, trên sống mũi cao thẳng là một cặp kính mắt, ánh nắng nhảy múa trên người khiến y toát lên vẻ ấm áp lạ thường.
Bạc Hòa khẽ cong mắt, gấp cuốn sách trên tay lại: "Chào buổi chiều, A Vân."
Y đặt cuốn sách lên chiếc bàn dài khoảng trống giữa cánh tay và mặt bàn vừa vặn có thể ôm trọn một cục bông nhỏ vào lòng – hẳn là sẽ mềm mại và thoải mái lắm.
Vân Thời chẳng hiểu sao mình lại tưởng tượng ra cảnh tượng ấy, cậu trả lời: "Chào anh."
Bạc Hòa hỏi tiếp: "Tan học rồi à?"
Vân Thời "Ừm" một tiếng rồi kể cho đối phương nghe về nội dung bài học hôm nay cùng với cảm nhận khi luyện tập ở phòng thực hành.
Bạc Hòa yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại góp vài lời về giải thi đấu giao lưu.
Trò chuyện một hồi lâu, Vân Thời thoáng thấy những đám mây trắng lững lờ ngoài ban công nhà Bạc Hòa mới sực nhớ ra mục đích ban đầu của cuộc gọi này là để ngắm nhóc con.
Người nọ cứ như có thuật đọc tâm, chẳng đợi Vân Thời kịp mở lời đã hỏi: "Muốn xem Tuyết Cao với Đậu Bao không?"
Vân Thời đương nhiên là đồng ý.
Qua màn hình, anh được dẫn tới trước ổ của hai nhóc tì.
Hai đứa nhỏ này rất dễ nuôi, có vẻ vừa ăn no xong đang lăn quay ra ngủ khì khì, Bạc Hòa chọt nhẹ vào hai cục bông nhưng chúng chẳng buồn tỉnh, chỉ khẽ quơ bốn cái chân ngắn ngủn định đạp văng vật thể lạ đang quấy rầy giấc mộng đẹp, có điều chân ngắn quá, chỉ đạp trúng không khí.
Hình ảnh ấy khiến ai nhìn vào cũng phải vô thức mỉm cười.
Ngay sau đó, ánh mắt Vân Thời va phải ánh nhìn của Bạc Hòa.
[A Vân, anh thực sự rất thích em]
Câu nói tối qua dường như lại vang bên tai khiến trái tim Vân Thời bỗng chốc lạc nhịp, bờ mi khẽ run, cậu hắng giọng một tiếng rồi nói: "Thí luyện chưa xong, Q ngày cũng chưa làm, tôi định vào game một lát."
Bạc Hòa dịu dàng đáp: "Ừm, lát anh lên game."
Cuộc gọi kết thúc, màn hình ảo cũng đóng lại, Vân Thời cúi đầu, lúc này mới chú ý mình vẫn đang ôm con thú bông kia, cậu định đặt nó sang một bên nhưng rồi khựng lại, ánh mắt cậu dừng trên đôi mắt đậu đen vô tội của bé Tuyết Cao bằng bông này.
Cái công tắc đó không dễ tìm, chẳng lẽ tối qua Bạc Hòa sợ cậu không tìm thấy nên mới cố ý nhắc nhở?
Cái công tắc ấy thực sự rất thú vị, hình ảnh của cục bông vô cùng đáng yêu khiến Vân Thời muốn gặp hai nhóc tì mà nhớ chúng thì cậu làm gì?
Người duy nhất có thể giúp cậu gặp hai cục bông là ai?
Tất nhiên là Bạc Hòa.
Thế là cậu gọi điện.
Mà khi gặp được người rồi, mấy cục bông kia lại bị quăng ra sau đầu.
Tối qua, người chơi khác không thể thấy được vẻ ngại ngùng trên gương mặt vốn điềm nhiên của sếp Phong nhưng lúc này nó lại đang hiện rõ trên gương mặt Vân Thời.
Cậu thầm nghĩ không biết có phải mình bị Bạc Hòa tính kế rồi không?
Dù cậu chẳng tổn thất thứ gì.
--
Vân Thời onl game trễ hơn Bạc Hòa một chút, Bạc Hòa không hỏi gì, cứ như thực sự chẳng biết chuyện gì vừa xảy ra.
Vân Thời liếc nhìn Bạc Hòa, không nhìn ra gì cả nên cậu theo thói quen dùng hết điểm thể lực rồi mới cùng Bạc Hòa đến đỉnh núi mà tối qua chưa kịp tới.
Lần này quay lại, đài ngắm cảnh đã bắt đầu có người, có cặp đôi cũng có người chơi tìm được tọa độ, đỉnh núi bên này hai người đã vượt qua, hiện tại họ chỉ cần đi qua cầu kính để sang phía đối diện.
Cầu kính đủ rộng cho hai người đi song song, ban đầu Bạc Hòa đứng phía trước, y cố tình chờ Vân Thời tới rồi mới đi.
Tầm nhìn trên cầu rất đẹp trong game đang là ban ngày nên cảnh sắc mang một vẻ đẹp hoàn toàn khác với buổi tối, rất thích hợp cho người chơi đến thưởng ngoạn.
Đến giữa cầu, Vân Thời và Bạc Hòa lại nhận được thông báo về thành tựu bản đồ từ hệ thống.
Sau khi sang đến ngọn núi bên kia, họ lại phải tự tìm đường nhưng lần này hai người không cần tốn công nữa, vì phía trước đã có người chơi dẫn đường, cứ thế đi theo là được.
Quả nhiên, theo chân họ, cả hai nhanh chóng đứng trước địa điểm thí luyện mới, người chơi vừa ra cũng đang chia sẻ trên kênh phụ cận, Vân Thời cũng đọc cho biết.
"Khó quá!
Sao bên này cũng khó đánh quá vậy?"
"Bọn tôi đang bên này, bên kia cũng khó lắm hả?"
"Khó thấy mụ nội luôn nè!
Bộ kỹ năng của lũ dơi phiền bà mẹ luôn!
Chết tính bằng giây!"
"Đám rắn bên này cũng ít có tởm lắm...
Tôi phải đạt toàn S bên ngục giam mới có manh mối dẫn tới đây, ở đây không được S chắc miễn đi tiếp quá."
"Mệt não quá, được S đã là mừng, tôi còn đang sợ không sống qua con trăng này đây."
"Mấy ông đừng rên nữa, hai cái SSS kia tới rồi, tui thấy hơi tức ngực rồi đó!"
"Ồ!
SSS sống tới kìa!"
Vân Thời: "..."
Bạc Hòa tâm trạng cực kỳ tốt, cười tủm tỉm cổ vũ: "Cố lên nhé."
Dưới những ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa gato của đám người chơi chung quanh Vân Thời bước vào cửa động.
Địa điểm thí luyện này khá giống với hang động bên kia nhưng hẻo lánh hơn.
Lần này không cùng Bạc Hòa hơn thua gì nữa, Vân Thời có linh cảm rằng đó có thể lại là một cái bẫy khác của Bạc Hòa.
Cậu dứt khoát xuyên qua cửa động, tiến vào bên trong.
Vì là ban ngày nên ánh sáng trong hang tốt hơn tối qua rất nhiều, tuy vẫn hơi mờ mờ nhưng không cần đèn pin vẫn nhìn được.
Trong động đúng là có rắn biến dị nhưng không chỉ có thế khắp nơi còn rải rác vô số trứng rắn.
Ngay khi Vân Thời bước vào, rắn biến dị đã lập tức vào trạng thái chiến đấu, phun nọc độc về phía cậu, loại độc này khá giống với con rắn trong [Thác Nước Cửu Xà], khi rơi xuống đất không tan biến ngay mà tạo thành những vũng độc, sẽ dính debuff nếu dẫm phải.
Diện tích hang động này tương đương bên hang dơi, cấp độ quái cũng vậy.
Nọc độc phun ra đến đâu, diện tích có thể di chuyển của người chơi bị thu hẹp đến đó.
Vân Thời vừa mới né được, đuôi của rắn biến dị đã ập tới với sự linh hoạt và tốc độ kinh người gây nên sát thương cực lớn, nếu không tránh kịp là bay hơn nửa cây máu.
Trong lúc né tránh, Vân Thời nhận thấy những quả trứng rắn xung quanh đang rục rịch.
Đây chẳng phải điềm lành gì, trứng động đậy nghĩa là sắp nở, nếu để chúng nở hết chắc chắn cái hang này sẽ không còn chỗ đặt chân, rắn con thường nhanh hơn rắn lớn, đòn tấn công của chúng rất hay kèm theo debuff như giảm tốc hoặc khống chế, một khi người chơi bị rắn con cầm chân để rắn lớn tung skill ulti là mộ xanh cỏ luôn.
Lại một đòn tấn công nữa ập đến, hiện tại chưa thấy kỹ năng thứ ba của rắn, chúng mới chỉ dùng đuôi và nọc độc.
Trứng rắn rục rịch dữ dội hơn.
Vân Thời dứt khoát đánh vỡ một quả trứng, trứng nổ tung, rắn con bên trong chết ngay lập tức nhưng chất nhầy từ trứng lại giống hệt nọc độc của rắn lớn, dẫm trúng là dính debuff ngay.
Ngoài ra, còn một điểm quan trọng, đánh vỡ trứng sẽ khiến rắn lớn rơi vào trạng thái [Bạo Nộ], tăng 30% tấn công và tốc độ di chuyển.
Xem ra đám trứng này chính là kỹ năng thứ ba của lũ rắn lớn.
Một là để chúng nở ra làm trợ thủ, hai là đánh vỡ hết nhưng phải đối mặt với một con rắn điên cuồng hơn.
Đằng nào cũng không tránh được, chẳng trách người chơi bên ngoài nói con này ghê tởm, không chỉ vì hình ảnh hơi kích thích thị giá mà bộ kỹ năng cũng thực sự rất là ức chế.
Nhưng không phải là không có cách đánh.
Sau khi thử phá nát một quả trứng, Vân Thời không động vào chúng nữa mà tập trung tránh né chiêu của con rắn.
Máu rắn có hạn, khi chưa được thêm trạng thái [Bạo Nộ] thì nó chỉ có hai chiêu thức, nếu canh chuẩn vẫn có thể giết nó được.
Thế nhưng suy nghĩ dứt điểm ngay lập tức vẫn khá viễn vông, bởi khi lượng máu của con rắn giảm xuống còn 20%, đám trứng cũng bắt đầu lục tục phá vỏ.
Để giữ cân bằng game, hệ thống không để trứng nở đồng loạt khiến người chơi mất chỗ đứng.
Chúng vỡ ra từng con.
Chỉ cần người chơi nhanh tay giết chết con rắn lớn thì vẫn có cơ hội thoát ra.
Tốn thêm chút công sức, Vân Thời thuận lợi giết chết con rắn lớn rồi xử lý luôn đám rắn con, lần này lũ rắn đã không còn kỹ năng ẩn nào nữa, Vân Thời thành công vượt ải.
Điểm số hiện ra rất nhanh, vẫn là SSS.
Cả cậu và Bạc Hòa đều gần như cùng lúc rời khỏi địa điểm thí luyện.
Người chơi bên ngoài nhìn hai người với ánh mắt tràn ngập vẻ khinh bỉ.
Vân Thời còn chưa hiểu chuyện gì thì nghe một người chơi lầm bầm: "Cái bọn tình nhân thúi, đã mò đến thí luyện rồi cũng không tha cho chó FA!
Để cho người bình thường người ta sống với chứ trời?"
HẾT CHƯƠNG 169