Hai bông hoa ăn thịt người này cấp 68, cũng không khó đánh, chúng chủ yếu dựa vào âm thanh dụ dỗ con mồi đến gần rồi tập kích, phạm vi tấn công không rộng, tránh né cũng dễ, máu lại không cao, có lẽ là do hai đóa hoa này sinh trưởng trên các dây leo phụ.
Hai con quái nhỏ này không rơi ra vật phẩm, dọn dẹp xong xuôi cả hai lối đi đều thông suốt.
Mà với hai con đường đội của Vân Thời vẫn hỏi ý kiến Vu Hải trước.
Vu Hải trả lời cả hai bên đều có nguy hiểm.
Vậy thì không cần phải đắn đo, cứ chọn một con đường gần nhất là được.
Vân Thời đi chậm lại, mở công cụ vẽ bản đồ, đánh dấu giao lộ này xong mới chạy theo đồng đội.
Mặc dù Vu Hải nói thành viên trong đoàn có người mang theo bản đồ vẽ tay nhưng không ai biết họ sẽ tìm thấy thành viên nào trước, lỡ như không tìm được người giữ bản đồ thì họ chỉ có thể dựa vào trí nhớ của mình để phân biệt phương hướng.
Căn hầm mộ này vô cùng tối, ánh sáng duy nhất ở đây là đạo cụ chiếu sáng của Vân Thời, lối đi không rộng cũng không hẹp, hai người đi song song không thành vấn đề nhưng họ vẫn chọn người trước người sau, đi ở giữa con đường.
Họ cố gắng không chạm vào vách tường vì sợ vô ý ấn phải cơ quan nào đó.
Đương nhiên, không chỉ vách tường, mặt đất cũng có nguy hiểm, giống như con đường họ gặp Vu Hải.
Thứ tự đội hình là Bạc Hòa đi trước, Vân Thời đi sau cùng, Khương Thư và NPC ở giữa.
Khả năng quan sát của Bạc Hòa là không thể nghi ngờ, để y đi đầu là tốt nhất.
Vài phút sau, Bạc Hòa dừng lại, cả đội cũng dừng theo.
"Sao vậy, sao vậy?"
Đi ở giữa nhưng Khương Thư vẫn sợ, dù sao thì bản đồ này cũng mang lại cho cậu ta quá nhiều "bất ngờ", cậu sợ trái tim mỏng manh của mình chịu không nổi.
Bạc Hòa ra hiệu cho họ nhìn về phía trước, "Ở đó có ánh sáng."
Bạc Hòa hạ thấp công cụ chiếu sáng trong tay, giảm bớt ánh sáng để mọi người thấy nguồn sáng le lói ở cuối con đường.
Khương Thư nói: "Có ánh sáng, chắc là có người.
Đi, đi xem!"
Có người hay không thì chưa chắc, nếu là công cụ chiếu sáng giống như họ đang dùng thì loại nào mới có thể sáng trong hầm mộ suốt mấy tháng trời?
Công nghệ của hành tinh X vẫn chưa phát triển đến mức đó.
Vân Thời nghiêng về khả năng vật phát sáng là châu báu như dạ minh châu, hoặc là quái vật biến dị lợi dụng nguồn sáng để thu hút con mồi.
Ánh sáng phía trước cách Bạc Hòa khoảng hai ba mươi mét, khi chỉ còn cách mười mét, Bạc Hòa dừng lại.
Lần này không cần hỏi, những người ở phía sau đều rướn đầu nhìn về phía trước.
Ngay trước bậc thang dẫn vào mộ thất rất nhiều thi thể nằm rải rác hay nói đúng hơn là hài cốt, máu thịt của họ đã bị côn trùng và chuột bọ trong huyệt mộ gặm sạch từ lâu.
Quần áo trên hài cốt cũng rách nát nhưng vẫn loáng thoáng phân biệt màu sắc, có màu giống với màu Vu Hải đang mặc, màu vàng đất, có phần là màu đen cùng một bộ quần áo màu sắc sặc sỡ.
Thi thể có bảy bộ, nguyên nhân tử vong không rõ.
Chết ngay tại trước cửa mộ thất, nếu không phải do nội chiến thì chính là dính bẫy.
Vân Thời hỏi NPC: "Căn phòng phía trước có phải là nơi chứa châu báu không?"
Được Vân Thời nhắc nhở, Vu Hải mới nhớ ra, sau đó liên tục gật đầu: "Đúng!
Tôi nhớ rồi, nơi này cũng có cơ quan!
Là kim châm tẩm kịch độc!"
Lại là người chơi tự phát hiện ra thì NPC này mới nói.
Khương Thư chỉ có thể thốt lên: "6!"
Nhưng kim châm—
Vân Thời rọi ánh đèn vào những bộ hài cốt đó, quả nhiên phát hiện những vật thể phản quang.
Nơi đây vốn hỗn loạn, thi thể nằm ngổn ngang, quần áo cũng rách nát lộn xộn, cộng thêm mặt đất có rất nhiều bụi, những kim châm này, nếu không nhìn kỹ, căn bản không thể phát hiện.
Bẫy trước rơi vào hang rắn, bẫy này là kim châm tẩm kịch độc, nếu không kịp thời phát hiện là chết không kịp ngáp.
Vấn đề đặt ra là cơ quan được phóng ra từ đâu?
Những người nằm trên mặt đất này đã kích hoạt cơ quan bằng cách nào?
Hay là cơ quan ở đây chỉ kích hoạt được một lần, lượng châm độc có trong bẫy chỉ có bấy nhiêu?
Vân Thời hỏi, NPC vẫn đưa ra câu trả lời là: Không biết.
Vu Hải nói lúc đó mình ở phía sau, chỉ biết phía trước căn phòng này có cơ quan, chỉ biết có người chết cũng không biết rốt cuộc họ đã giẫm trúng viên gạch nào, hay chạm vào bức tường nào.
Khương Thư rất muốn cằn nhằn nhưng nghĩ lại cảnh ngộ của NPC này cũng thật đáng thương, nếu muốn mắng thì phải mắng đám chó thiết kế kìa.
Không có thông tin từ NPC, buộc người chơi phải tự động não.
Tới đây thì lại xuất hiện một vấn đề khác.
Vân Thời nhìn chằm chằm NPC: "Nếu ông biết ở đây có báu vật tức là ông đã vào đây rồi à?
Ông vào bằng cách nào?"
Khương Thư vừa nghe, vỗ tay nói: "Đúng nha!
Có khi nào giống như chỗ lúc nãy, còn một lối đi khác để vào không?"
Vu Hải: "Không, không phải.
Lúc đó chúng tôi... chính là đi từ đây qua."
"Vậy sao..."
Vân Thời trầm ngâm, một lần nữa nhìn về phía những thi thể kia.
Không thể phân biệt được tư thế trước khi chết của hài cốt là gì càng không biết sau đó có bị quái vật trong mộ dịch chuyển vị trí hay không.
Nhưng mà, bảy người...
Nếu bọn trộm mộ đã xâm nhập nơi này đáng lý chúng phải lường trước được ở đây phải có nhiều cơ quan chứ?
Dù cho chúng có xem nhân viên đoàn khảo cổ như lá chắn sống, đẩy bọn họ ra để thử bẫy thì hy sinh một lần nhiều người như vậy vẫn quá coi rẻ mạng người.
Nếu có một hoặc hai người sơ suất giẫm trúng cơ quan thì những người phía sau phải lập tức biết con đường này không thể đi nữa chứ, tại sao lại có nhiều thi thể đến vậy?
Vân Thời hỏi lại một lần nữa: "Ông còn nhớ lúc đó chết bao nhiêu người không?"
Nghe Vân Thời hỏi vậy, Vu Hải cũng nghi ngờ, hắn đếm số thi thể: "Hình như, không có nhiều như vầy...
Lúc đó chỉ chết hai người?
Hoặc là ba người?
Tóm lại chắc chắn không nhiều thế này."
Khương Thư không nhịn được nữa: "Tôi nói nè, ông làm ơn làm phước nói rõ ràng một lần cho tụi tôi biết được không?
Chúng tôi không hỏi là ông không nhớ được cái gì hả?"
Vu Hải cũng sốt ruột: "Thật sự xin lỗi, ở cái nơi quỷ quái này lâu quá rồi, đầu óc tôi không còn minh mẫn..."
Một người sống ở nơi như thế này suốt mấy tháng trời mà còn giữ được lý trí đã là mừng lắm rồi, đừng yêu cầu tới chuyện giữ cho đầu óc minh mẫn.
Khương Thư cũng không thể nói thêm gì, chỉ tập trung mắng lũ chó thiết kế game.
Bạc Hòa hỏi Vân Thời: "Phát hiện ra gì rồi à?"
Vân Thời suy đoán: "Khoảng cách 10 mét không tính là xa, dùng dịch chuyển hẳn là có thể đi thẳng qua, nhưng mà..."
Vân Thời ngẩng đầu nhìn về phía bậc thang phía trước.
Căn phòng này hơi khác biệt với những phòng trước, những nơi trước đều bằng phẳng, không có bậc cửa cao nhưng chỗ này lại nâng lên gần hai mét.
Châm độc thì vẫn là châm, không phải mũi tên khiến người ta chết ngay lập tức.
Nói cách khác, vị trí thi thể hiện tại chưa chắc là chỗ họ bị trúng châm độc.
Vân Thời: "Để mà phát tác độc thì cũng cần có thời gian, nhanh thì cũng phải mười giây, mười giây đủ để người bị trúng châm độc lùi về vị trí an toàn."
Bạc Hòa cũng nhìn về phía bậc thang: "Nói cách khác, nơi đặt cơ quan là ở trên đó, còn dưới này thì an toàn."
Vân Thời gật đầu, cậu cũng nghĩ như vậy.
Còn những cây châm ở cạnh bộ xương hẳn là rơi từ người họ xuống.
"Má ơi, sao mà thâm quá vậy?"
Khương Thư lại một lần nữa cảm thán, "Nếu biết chỗ này có bẫy nè ha, lại cách cửa không xa nè ha, em sẽ dùng dịch chuyển phi thẳng qua bên kia luôn, rồi chễm chệ đáp xuống bậc thang.
Boong!
Thế là dính bẫy."
"Bà mịa!
Đám thiết kế game này mất luôn chữ 'người' còn mỗi chữ 'con' thôi hả?"
Nếu suy đoán của Vân Thời là thật thì cửa ải này quả thực quá hiểm độc.
Tuy nhiên, đó chỉ là suy đoán.
Vân Thời nói với hai người: "Tôi thử trước."
Bạc Hòa trả lời: "Sai cũng không sao."
Họ vẫn còn kỹ năng tình lữ.
Vân Thời đáp lời, sau đó bước lên 10 mét đất trống đó phía trước.
Tích tắc vài giây sau quả nhiên Vân Thời an toàn đến trước bậc thang.
Bạc Hòa và Khương Thư mang theo NPC tới vị trí của Vân Thời.
Tiếp theo, Vân Thời nhảy hai bước liên tiếp, không giẫm bậc thang, nhảy thẳng vào trong căn mộ thất, tiếp đất an toàn không kích hoạt bất kỳ cơ quan nào.
Khương Thư lập tức làm theo, Bạc Hòa thì mang NPC lấy đà nhảy xa rồi canh thời cơ sử dụng một lần dịch chuyển vị trí cũng thuận lợi tiến vào.
"Ô, vào được nè!
Thần kỳ quá!"
Vân Thời đánh dấu chỗ này trên bản vẽ của mình.
Lần này không cần hỏi cũng biết căn mộ này chắc chắn có lối đi khác.
Cái cơ quan bậc thang này thiết kế quá xảo quyệt.
Ban đầu có hai người kích hoạt cơ quan nên số người còn lại lập tức đề cao cảnh giác, bắt đầu thăm dò các vị trí xung quanh nơi cơ quan phát động, tiếp đó họ dò ra được nơi này an toàn, cơ quan cũng chỉ kích hoạt một lần.
Nhưng cơ quan này được chế tạo để chống bọn trộm mộ, đối với những kẻ vì ích lợi thì chết bớt một, hai người cùng đội cũng không khiến chúng chùn bước, sau khi thăm dò được cơ quan chỉ kích hoạt một lần, chúng an toàn tiến vào trong.
Thế nhưng điều chúng không ngờ là cơ quan này có thời hạn.
Sau khi kích hoạt một lần, nó sẽ an toàn trong một khoảng thời gian hoặc nói cách khác là đủ thời gian để những tên trộm mộ thưởng thức bảo vật bên trong.
Chờ những kẻ này trở ra, cơ quan sẽ lại lần nữa bị kích hoạt, lần này thì không còn cơ hội an toàn nào nữa.
Những kẻ muốn mang châu báu rời khỏi đây sẽ mãi mãi ở lại nơi đây, trừ khi lượng châm độc dự trữ trong cơ quan đã hết.
Thấy Khương Thư tò mò về cơ quan này nên Vân Thời giải thích sơ lược cho cậu ta nghe.
Sau khi nghe xong, Khương Thư chỉ có thể lên hai từ: "Xuất sắc!"
Lúc này, NPC Vu Hải lại mới như bừng tỉnh mà nói: "À, tôi nhớ ra rồi, lúc ra ngoài thì chúng tôi nhảy ra."
Ba người Vân Thời: "......"
Bọn họ đã quá lười để nói tới việc NPC này nhớ ra nhớ vào rồi, ba người tập trung trở lại vào căn phòng.
Đây quả thực là nơi chôn cất bảo vật khiến đám trộm mộ thèm nhỏ cả dãi.
Nơi này chất đống lượng lớn những cổ vật trân quý.
Ánh sáng phát ra trong phòng mộ là của một rương châu báu đang mở, trên cùng có một viên dạ minh châu vừa tròn vừa lớn.
Ngoài đồ trang sức đá quý, còn có rất nhiều quần áo hoa mỹ nhưng do kỹ thuật nhuộm màu thời xưa còn lạc hậu nên sau bao năm tháng vải vóc đã phai màu khá nghiêm trọng.
Những thứ này nếu đưa đến viện nghiên cứu cổ vật, hẳn là có thể khai quật ra nhiều giá trị hơn.
Chúng thực sự là báu vật, không những là cổ vật mà vì chúng còn lưu giữ được hình ảnh của thời đại đã qua.
"May mà, những thứ này chưa bị hư hại nhiều."
Vu Hải nhìn những cổ vật này, trong đôi mắt đã vẩn đục của hắn dường như le lói một chút ánh sáng, chẳng qua hắn lại tiếc nuối nói "Tiếc là không có cách nào mang đi nghiên cứu."
Họ không thể rời khỏi đây, những thứ này cũng không bằng tiếp tục đặt ở nơi này.
Đời sau có lẽ sẽ có những nhà khảo cổ khác đến tìm hiểu rồi phác họa lại thời đại hơn hai ngàn năm trước.
Lúc đó đám trộm mộ đều tập trung tìm kiếm tinh thạch kia nên đồ vật trong căn phòng này không bị mang đi nhiều.
Tuy nhiên, ở lại đây càng không phải lựa chọn sáng suốt.
Dưới đây còn có một Boss Thế Giới nữa đấy.
Quay lại vấn đề chính, sau khi xem xét sơ lược bọn họ bắt tay vào tìm người hay nói đúng hơn là tìm thi thể.
Không tìm được người sống nhưng Vân Thời lại tìm được một tấm bản đồ kho báu.
Điều này khiến Vân Thời hơi bất ngờ.
Trước đây cậu mở rương cũng mở được hai, ba tấm bản đồ kho báu nhưng không hoàn chỉnh, không ngờ ở đây cậu lại bắt gặp thứ này.
Sau khi được chuyên gia Vu Hải kiểm tra, họ mới phát hiện tấm bản đồ này không đến từ hai ngàn năm trước mà là cận đại.
Nói cách khác, tấm bản đồ này có thể là do đám trộm mộ kia đánh rơi.
Vân Thời cất tấm bản đồ đi, cả đội quay lại ngã rẽ trước đó đi vào lối còn lại.
Như lời Vu Hải nói, còn đường này cũng có nguy hiểm.
Họ lại một lần nữa gặp cơ quan, cần phải cẩn thận và kiên nhẫn mới giải được mã.
Tuy nguy hiểm nhưng có Bạc Hòa và Vân Thời trong đội bọn họ vẫn thuận lợi vượt qua.
Khương Thư bày tỏ: Được gánh thật là sướng!
Họ đã đi thăm dò được vài căn phòng, ngoài phòng tượng đất động vật và châu báu trước đó còn có một phòng chuyên chứa tranh chữ và một phòng tượng đất hình người, tạo hình các quan viên cùng người hầu phục vụ cuộc sống hàng ngày của đế vương, phòng cuối cùng là phòng xe ngựa và kiệu.
Những vật tùy táng này chủ yếu là để tôn lên sự cao quý của đế vương.
Ba người Vân Thời đã tìm thấy thành viên đang giữ bản đồ mà Vu Hải nhắc đến ngay tại căn phòng cuối cùng, chỉ tiếc là người đó cũng đã thành xương trắng.
Trong suốt quá trình thăm dò đội bọn họ không gặp bất kỳ người sống nào, tất cả còn sót lại chỉ là những bộ xương trắng, chỉ có thể dựa vào đồ vật và quần áo để nhận diện.
Ngoài ra họ cũng nhìn thấy những bộ xác khô.
Vân Thời cũng khá chú ý tới những cái khô này, chúng có tính công kích nhưng không mạnh, miễn cưỡng thì cũng tính là quái vật nhưng lại chết sau một đòn, máu rất mỏng.
May mắn là không giống đám quái máu mỏng ở [Tháp Thất Phật], chết xong phát nổ, đám quái này chết là chết luôn.
Nhưng khi Khương Thư nói: "Mấy cái xác khô này làm em cứ tưởng là người sống," đã khiến Vân Thời nhớ lại hình dáng của Vu Hải khi mới gặp họ, chính là hình dáng khi còn sống của đám thây khô này.
Những xác khô này có khả năng là những người đã từng thức tỉnh dị năng trong hầm mộ sau thảm họa, dù thuộc tính gì, cuối cùng cũng đều bị Boss Thế Giới hút khô, trở thành những quái vật vô minh, vô trí.
Hiện tại, bọn họ đã đi đến ngay phía dưới khu vực cột đá, nơi đây cũng là một không gian rất lớn.
Không gian này bày biện rất nhiều tượng đất nhưng tất cả đều quỳ lạy hướng về một phía, trong đó một số tượng đất còn bị trói chặt hai tay, thể hiện tư thế sám hối.
Theo bản đồ, phương hướng quỳ lạy của tượng đất, chính là phòng mộ chính.
Những người này có thể là những kẻ đế vương vô cùng căm hận hoặc những kẻ phản bội bất trung với ông ta.
Ngoài những tượng đất, không gian ở dưới này còn nghe được tiếng nước rất rõ ràng, không chỉ ở bên ngoài mà còn ở bên trong.
Khương Thư nhìn bản đồ, chợt hiểu ra: "À, vậy là hồi nãy em ở trên kia, tiếng nước em nghe được là truyền ra từ đây."
Nói rồi, Khương Thư đi đến vị trí tương ứng, đột nhiên cậu ta nghe thấy hương hoa.
Chuyện xảy ra nhanh như chớp, một đóa hoa giương chiếc răng lớn, nở rộ ngay sau lưng Khương Thư.
"Tránh ra!"
Bạc Hòa chuẩn bị dịch chuyển đến vị trí của Khương Thư thì trước mặt y cũng đột nhiên xuất hiện một đóa hoa.
Ngay sau đó chúng cũng xuất hiện bên cạnh Vân Thời và NPC Vu Hải.
Vẫn là những bông hoa ăn thịt người phát ra tiếng người nhưng lần này chúng không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào, chúng lặng lẽ xuất hiện.
Hơn nữa, hình thể của chúng lớn hơn những đóa hoa trước rất nhiều.
Vân Thời lập tức tung ulti, buff tốc và giải khống chế cho đồng đội, tránh cho những bông hoa này còn có debuff khống chế, sau đó lập tức dẫn NPC nhanh chóng rời khỏi mặt đất.
Khoảng cách giữa không gian này và mặt đất là những tượng đất đang quỳ.
Sau khi đứng vững, Vân Thời lấy ra thuốc đông lạnh trong ba lô ném xuống dưới chân, đồng thời cũng ném một lọ về phía Khương Thư.
Hiệu quả giảm tốc vẫn có tác dụng với quái vật này.
Khương Thư nhanh chóng tránh thoát rồi lùi lại tự hồi máu cho mình.
Bọn họ phối hợp khá ăn ý, Khương Thư sau khi chuyển từ hệ Không Gian sang hệ Thủy, thao tác vẫn ổn.
Cậu ta lùi ra khỏi phạm vi tấn công, lập tức đi đến bên Vân Thời.
Không cần nói nhiều, cậu ta tự giác bảo vệ NPC còn quái thì giao cho Vân Thời và Bạc Hòa.
Mấy đóa hoa này tuy khó xơi hơn hai bông hoa lúc trước nhưng vẫn ở cấp quái nhỏ.
Quả nhiên, sau khi dọn dẹp sạch sẽ mấy bông hoa kia, mặt đất hơi rung chuyển, một đóa hoa ăn thịt người khổng lồ xuất hiện từ dưới lòng đất.
Sau đó, nó mở miệng máu ra, phát ra một chuỗi âm thanh chói tai.
Hệ Thống: Người chơi [Vân Đạm Phong Lưu], [Vụ Lí Khán Hoa], [Tinh Thần Kỵ Sĩ] đã phát hiện [Hoa Ăn Thịt Người Khổng Lồ]!
Thông báo hệ thống xuất hiện, phụ đề vàng trôi nổi giữa không trung.
Vân Thời và đồng đội quan sát Boss cũng tiện thể nhìn thấy ID của mình.
"Con này là Boss Thế Giới hả?"
Khương Thư vừa điên cuồng buff máu cho đồng đội và NPC — âm thanh vừa rồi đã vang đến bay mất nửa ống máu của mỗi người — vừa ngạc nhiên, "Vậy còn con ở mộ chính kia là gì nữa?"
Vân Thời: "Chắc là hai con."
Nơi đây chỉ cách mộ chính một bức tường, chịu ảnh hưởng của [Mảnh tinh thể vỡ], hoa ăn thịt người biến dị tới trình độ này cũng phải không thể.
Thông tin về Boss Thế Giới vừa xuất hiện, khung chát riêng của Vân Thời và đồng đội nổ không ngừng nhưng họ không có thời gian trả lời.
Hơn nữa, dù có cho họ tọa độ họ cũng không thể tới kịp.
Vân Thời bảo Khương Thư dẫn NPC lùi khỏi phạm vi tấn công của Boss.
Cậu và Bạc Hòa uống thuốc hồi máu.
Nếu Khương Thư và NPC gục ở đây, Vân Thời và Bạc Hòa muốn cứu cũng không được.
Sau một hồi thử nghiệm, hai người cũng đã thăm dò được kỹ năng của Boss.
Hoa ăn thịt người khổng lồ chủ yếu có ba kỹ năng, một là tấn công sóng âm, hai là cắn xé cự ly gần, ba là dây đằng.
Tấn công sóng âm của Boss này là không tiếng động, hay nói đúng hơn là âm thanh mà con người không nghe thấy.
Kỹ năng này là kỹ năng ulti của Boss, không những đánh bay một nửa lượng hp của người chơi mà còn kèm theo debuff [Quấy Rối].
[Quấy Rối] tương tự như choáng váng, có hiệu ứng khống chế.
Tóm lại là sau khi bị tấn công bởi sóng âm sẽ có nửa giây không phân biệt được phương hướng.
Bó tay bó chân ở chỗ là không né được đòn tấn công sóng âm này chỉ cần ở trong không gian này là sẽ dính ngay cả Khương Thư lùi ra rất xa rồi vẫn mất máu.
Debuff [Quấy Rối] không thể xua tan, vừa hết nửa giây Boss sẽ lập tức nối chiêu thứ hai.
Nếu phản ứng chậm, Boss nối chiêu xong cũng là lúc người chơi bay màu.
Kỹ năng thứ ba thì sát thương nhẹ hơn rất nhiều.
Dây d0ằng cũng có thể coi là tay của Boss, bông hoa là đầu của Boss, phạm vi tấn công của đầu không xa nên khi người chơi né tránh được đòn tấn công của đầu thì dây đằng mới vươn ra bắt người chơi.
Cấp độ của con Boss này cũng ở cấp 68 nhưng HP và tấn công siêu cao.
Ngay cả Vân Thời và Bạc Hòa đều đã vượt cấp 70 rồi nhưng vẫn không chịu nổi sát thương của nó.
Nhưng không phải là không thể đánh, đòn tấn công của sóng âm được tính theo phần trăm máu bị trừ, chứ không phải giá trị máu cố định.
Mặc dù thiếu trị liệu nên máu hồi phục chậm nhưng chỉ cần hai người không bị kỹ năng cắn xé cự ly gần của Boss tấn công thì sẽ không bị sốc chết.
Chỉ cần còn máu, còn sống là còn đánh.
Vân Thời và Bạc Hòa phối hợp đã rất quen thuộc, anh làm mồi nhử, tôi sẽ gây sát thương, tôi dụ quái, anh đánh quái.
Khoảng hai mươi phút sau, Boss đổ ầm ầm xuống đất.
Khi Boss gục ngã, bọn họ lập tức lùi ra xa, tránh trường hợp Boss này lại có chiêu chết chùm.
Sau một phút chờ đợi, Boss không có động tĩnh, ba người mới đi ra "mò thi"
Lúc này, thông báo tiêu diệt Boss cũng đã treo lơ lửng giữa không trung, kênh Thế Giới một mảnh yên tĩnh, như thể không ai quan tâm.
Hầy, Vân Đạm Phong Lưu, Vụ Lí Khán Hoa lại dẫn thêm một người cấp 40 mấy, ba người đánh chết một con Boss Thế Giới thôi mà, sao phải ngạc nhiên?
Chuyện thường ở huyện!
Thây của đám Boss Thế Giới bị họ giết ở sòng bạc ngầm đang nằm cả đống kìa.
Với lại ai biết đây là Boss Thế Giới nhỏ hay Boss Thế Giới lớn đâu?
Boss Thế Giới nhỏ ba người là dư dả, chỉ cần cái cúp pồ Vân - Vụ là đủ xài rồi!
Hình thể của hoa ăn thịt người quá lớn, sau khi chết vẫn chưa biến mất, rất chiếm chỗ.
Cũng may đội ngũ thiết kế chưa điên tới mức bắt người chơi chui vào trong miệng quái để nhặt vật phẩm, quái chết xong thì đồ rơi ở bên cạnh.
Khi ba người Vân Thời nhặt vật phẩm, một dòng phụ đề vàng trôi qua trước mắt cả ba.
Lần này, người chơi trên Kênh Thế Giới không thể bình tĩnh được nữa.
[Tuyến Thể Hoa Ăn Thịt Người Khổng Lồ]: Vật phẩm nghiên cứu cực kỳ quý giá, Tiến sĩ Mani rất hứng thú với nó! (Có thể đổi lấy một trang bị/kỹ năng phẩm cam)
"Vãi chưởng!
Vãi chưởng!"
Khương Thư không thể tin được, "Đổi được vật phẩm cam kìa!
Trời ơi!
Hôm nay em được vũ trụ soi sáng nèeeee!"
"A a a a!
Hai anh ơi, anh ruột của em ơi!
Em yêu hai anh!"
"......"
Vân Thời nói, "Chắc chỉ có lần đầu tiên mới rơi ra."
Nếu không, xác suất cả ba đều nhận được là quá thấp.
Đang nói, thi thể hoa ăn thịt người lại có động tĩnh.
Cánh hoa như bị khô héo, nhẹ nhàng tản ra, dây đằng ở nơi hoa ăn thịt người mọc lên nhanh chóng rụt trở lại.
Hẳn là cây hoa ăn thịt người này vẫn chưa chết hoàn toàn, nó sẽ tái sinh trưởng.
Sau này người chơi khác vẫn còn cơ hội để farm con Boss này, nhưng lúc đó xác xuất rơi đồ cam không cao.
Thông báo cả ba nhận được vật phẩm còn chưa tan thì một thông báo khác mang theo ID quen thuộc lại nổi lên.
Hệ Thống: Người chơi [Vân Đạm Phong Lưu], [Vụ Lí Khán Hoa], [Tinh Thần Kỵ Sĩ] đã phát hiện [Mạc Kim Giáo Úy]!
HẾT CHƯƠNG 143