[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Phụ Trợ Có Thể Lấy Một Địch Trăm, Chẳng Phải Rất Bình Thường Sao?
Chương 119
Chương 119
Lời nói của Durr, không chỉ có mấy người họ nghe thấy, mà các học sinh ở gần đó cũng đều nghe được.
Vốn dĩ ánh mắt nhìn về phía này đã không ít, giờ lại càng có nhiều người tụ lại.
Do khoảng cách không xa, những lời bàn tán ấy Vân Thời đều nghe thấy rõ.
"Trời ơi!
Thanh Linh Lâm Ngọc!
Thời Hòa Tuế Phong!"
"Quào!
Hai quán quân đều ở học viện chúng ta hả??"
"Cái gì cái gì?
Phó đội trưởng vậy mà lại là quán quân giải Tân Thủ năm ngoái luôn."
"Đỉnh thật!
Vậy tình huống bây giờ là vua gặp vua à?"
"Đúng vậy!
Hơn nữa đàn anh còn đang mời Thời Hòa Tuế Phong vào chiến đội kìa, không biết có thể thành đồng đội của nhau không nhỉ?"
"Mọi người đang nói gì thế?
ID trò chơi sao?
Tớ không chơi trò chơi nào, nhưng hai người họ đứng cùng nhau đẹp đôi thiệt đó..."
Tiếng xôn xao càng lúc càng nhiều, ánh mắt đổ dồn về phía họ cũng ngày càng đông.
Louis liền dẫn cả nhóm đổi sang chỗ khác nói chuyện.
Đó là một góc nhỏ cách đại sảnh không xa, có bàn có ghế.
Họ tới đó, rõ ràng là muốn trò chuyện riêng, không muốn bị người khác làm phiền.
Những người có ý thức tự giác cũng không dám lại quấy rầy.
Vân Thời ngồi xuống, trả lời vấn đề vừa rồi của Louis: "Xin lỗi đàn anh, tạm thời chưa có ý định gia nhập chiến đội."
Thực ra, trước cả khi Louis mở lời, ngay trong đêm chung kết, Vân Thời đã được Tiểu Vương và Viễn Sơn của đội Thanh Linh gửi lời mời kết bạn.
Hai người họ khi đó cũng từng ngỏ ý mời cậu gia nhập.
Sau trận đấu, cậu lại nhận được vô số lời mời từ các chiến đội nổi tiếng trong [SINH TỨC] nhưng Vân Thời đều đã từ chối.
Nhưng đó chỉ là tạm thời, Vân Thời vẫn chưa từ chối hoàn toàn.
Kế hoạch hiện tại của cậu là học tập phương pháp chính thống về cách chiến đấu trong game thực tế ảo, hiểu biết nhiều hơn về kiến thức thực tế ảo.
Bây giờ cậu chỉ có thể dựa vào trực giác để chơi nên muốn học thật kỹ những kỹ xảo tác chiến cơ bản nhất, đợi khi nắm vững nền tảng rồi biết đâu lúc đó lại muốn đánh chuyên nghiệp cũng chưa biết chừng.
Chẳng qua, điểm này Louis lại không hiểu, hắn ta nghi hoặc hỏi: "Tư chất của cậu rất tốt, dù không có hứng thú với Thanh Linh không lẽ cậu cũng không có ý định đánh chuyên nghiệp sao?"
Vân Thời lắc đầu: "Tạm thời không có.
Em muốn hoàn thành việc học trước."
Louis càng khó hiểu: "Hai cái này cũng không xung đột."
"Đúng vậy..."
Diệp Tiểu Tân đi theo bên cạnh cũng thấy khó hiểu, dù sao bản thân cậu ấy cũng vừa học vừa đánh chuyên nghiệp, hơn nữa rất nhiều tuyển thủ thực tập cũng vậy.
Ngoài điều đó ra, còn có một nguyên nhân khác.
Vân Thời: "Em còn có một vài chuyện phiền phức chưa giải quyết.
Trước khi chuyện đó được giải quyết, em không thể ra khỏi học viện."
Louis nhíu mày: "Chuyện gì mà phiền phức?"
Phải đó, chuyện gì mà phiền đến mức không rời khỏi học viện được?
Diệp Tiểu Tân và Durr cũng đổ ánh mắt về phía Vân Thời.
Vân Thời rũ mắt xuống, kể lại câu chuyện của một "Vân Thời" khác mà cậu đã suy đoán ra: "Em từ nhỏ không có cha mẹ, lớn lên ở viện phúc lợi, mãi cho đến trước hai năm người nhà tìm được em, mới đến tinh cầu Thủ Đô.
Sau đó, người thân duy nhất của em qua đời, em đành rời Thủ Đô, trở về tinh cầu MX."
Ba người đều lặng lẽ lắng nghe, kỳ thật chuyện này ở Học viện Tinh Ngân đã không phải bí mật gì.
Cả ba đều có gia cảnh tốt nhưng một cậu bé mồ côi một mình lớn lên nhưng vẫn xuất sắc đến nhường này, thật sự đáng khâm phục.
Nhưng mà đằng sau chuyện này hẳn là còn có câu chuyện khác.
Vân Thời ngước mắt lên, "Nhưng mà lần này trở về, em uống phải một loại dinh dưỡng dịch có độc, suýt nữa mất mạng.
Sau này tới học viện báo danh cũng bị người theo dõi.
Nếu không có một người bạn giúp đỡ, em có khả năng không nhập học được."
"Cậu nói cái gì?"
Diệp Tiểu Tân kích động nhất, "Ý cậu là, có người muốn mạng cậu?
Cậu báo cảnh sát không?
Không ai quản sao?"
"Có giỡn không vậy?"
Durr đầu tiên là nghi ngờ.
Tuy rằng lần đầu gặp Vân Thời hắn thấy không vừa mắt cho lắm nhưng Vân Thời ngoại trừ hơi nổi bật một chút cũng đâu có gì quá đáng ghét, không đến mức bị người truy sát chứ.
Thế nhưng nhìn vẻ mặt của Vân Thời, chuyện này rõ ràng không giống như đang bịa đặt.
Louis trầm giọng nói: "Mạo muội hỏi một câu, người thân đã qua đời của cậu... có phải là..."
Vân Thời gật đầu: "Phải, tài sản của ông ấy rất lớn."
Tiền?
Vậy khó trách.
Chỉ là... có thể truy từ Thủ Đô đến tận MX, thậm chí dám ra tay ngay gần học viện Tinh Ngân thì số di sản ấy hẳn vô cùng phong phú.
"Vậy cậu định làm thế nào?" – Diệp Tiểu Tân tuy mới quen Vân Thời không lâu, nhưng trong lòng đã xem cậu như là bạn bè, là đối thủ.
Nhìn thấy Vân Thời bình thản như không, cậu ta còn sốt ruột thay.
Lúc này Midge lại không có mặt.
Nếu nghe được những lời Vân Thời vừa nói, hắn chắc chắn sẽ nghi ngờ rằng cặp vợ chồng mà hắn gặp trước cổng trường lần đó có lẽ không phải người tốt lành gì.
Đáng tiếc là trước buổi giao lưu, Midge vốn định đi theo Durr để làm quen thêm với giới thượng lưu nhưng thể lực không chịu nổi.
Đi được nửa chừng đã mệt lả, chỉ có thể trơ mắt nhìn Vân Thời cùng ba người kia đi xa dần.
Vân Thời nói: "Em nghĩ, họ còn sẽ đến nữa."
Diệp Tiểu Tân: "Cậu có biện pháp ứng phó không?"
Louis suy tư một lát, liền hiểu ra, chợt tỉnh ngộ nói: "Cho nên cậu mới đi tham gia giải Tân Thủ?"
Cái gì?
Cái này với giải Tân Thủ thì có liên quan gì?
Đầu óc Diệp Tiểu Tân và Durr không theo kịp, nhất thời đều chưa hiểu ra.
Vân Thời: "Ừm, một nửa là vậy."
Louis hỏi tiếp: "Còn, còn nửa kia là gì?"
Vân Thời: "Tiền thưởng."
"?"
Louis ban đầu tưởng mình nghe nhầm.
Khi xác nhận lại, hắn hơi sững người, gần như không biết phải nói gì.
Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra phản ứng của mình hơi thất lễ, liền thu lại vẻ kinh ngạc, chỉ khẽ thì thầm: "Ra là vậy..."
Bởi vì hoàn cảnh trưởng thành, Louis cũng không tránh khỏi việc xem nhẹ một vài nhu cầu mà trong mắt người khác là vô cùng bình thường, ví dụ như tiền bạc.
Trong mắt hắn, tiền thưởng giải Tân Thủ không đáng nhắc tới nhưng với rất nhiều người, đó là con số mà cả đời họ cũng khó kiếm được.
Thế nên, khi nghe thấy có người thi đấu chỉ vì tiền, khó tránh khỏi sẽ khiến người ta cảm thấy hơi "lệch lạc".
Người khác tham gia thi đấu là để thể hiện bản thân, để chứng minh thực lực, để giành lấy danh tiếng và sự công nhận, tiền bạc chỉ là thứ yếu.
Vân Thời thì hay rồi, cậu vì tiền mà đến, thi đấu kết thúc, tiền cũng đã lấy được, đối với cậu chuyện này xem như kết thúc, cậu căn bản không có ý định đánh chuyên nghiệp.
Quan trọng là với tư chất và năng lực như vậy...
Rất đáng giận.
Không nói chuyện lý tưởng chỉ nói tiền, hơi tầm thường nhưng mà đã có nhu cầu vậy mọi chuyện cũng dễ làm.
"Từ từ, anh, sao tự dưng anh lại nói đến giải Tân Thủ?
Cái này, có liên quan gì sao?"
Durr vẫn còn kẹt ở cổng gửi xe mặt đầy dấu chấm hỏi, cầu giải thích.
Louis trầm mặc một chút, sự giáo dục bấy lâu nay, không cho phép hắn tỏ thái độ chán ghét, cũng không nói ra được những lời lẽ tương tự như "thằng đần".
Vì thế đành kiên nhẫn giải thích: "Mức độ chú ý.
Loại thời điểm này, càng nhiều người thấy cậu ấy, cậu ấy mới càng an toàn."
Diệp Tiểu Tân thì phản ứng nhanh hơn Durr, sau đó cũng trầm mặc.
Cậu ta không thể hình dung nổi, dưới áp lực cao như vậy mà Vân Thời vẫn đạt được thành tích xuất sắc, nếu đổi lại là cậu ta có lẽ cậu sẽ không làm được.
Sau khi được anh họ giải thích, Durr mới ngộ ra vấn đề.
Thầm nghĩ, khó trách tên này ngày đầu tiên nhập học lại trương dương như vậy hóa ra là có nguyên nhân sao?
Chủ đề đến đây cũng dừng lại, nếu Vân Thời đã quyết định, những người khác cũng không nói thêm gì nữa.
Về chuyện chiến đội Louis đề nghị trước đó, tuy rằng một số huấn luyện được tiến hành thông qua tinh võng nhưng tuyển thủ chuyên nghiệp vẫn khác.
Căn cứ của họ có thiết bị huấn luyện phù hợp, nội dung trò chơi cũng chỉ có chế độ đối chiến, không có phần sinh tồn.
Nếu gia nhập chiến đội, làm tuyển thủ dự bị, lại còn là học sinh tất nhiên sẽ lấy việc học làm chủ, nhưng những kỳ nghỉ, đặc biệt là nghỉ dài hạn cần phải về căn cứ tiếp nhận huấn luyện thống nhất.
Trước khi việc của Vân Thời được giải quyết bên ngoài quả thật không an toàn.
Lúc này có người tìm Louis, hắn để lại thông tin liên hệ của mình, nói nếu Vân Thời cần có thể tìm hắn.
Vân Thời thêm liên lạc, cũng nói cảm ơn, chỉ là phần hỗ trợ này, nếu Vân Thời nhờ thì phải mang ơn, nếu sau này cậu không vào chiến đội Thanh Linh thì khó xử lắm.
Louis đi rồi, Vân Thời và mấy người bạn cùng phòng ở lại thêm một lát.
Durr bận rộn xã giao, Vân Thời thì thưởng thức một chút nước trái cây và điểm tâm học viện chuẩn bị, còn Diệp Tiểu Tân nhìn cậu bằng ánh mắt quái dị.
Sau khi thấy Vân Thời ăn xong một món, cậu ta lại nhanh chóng đưa tới dĩa thứ hai, Vân Thời nhìn Diệp Tiểu Tân.
Diệp Tiểu Tân ho nhẹ một tiếng: "Không có gì, thấy cậu có vẻ thích mấy món này."
Vân Thời cười cười rồi ăn hết phần Diệp Tiểu Tân mang cho cậu.
Hai người ngồi tới lúc bữa tiệc gần kết thúc mới chuẩn bị đi về.
Lúc này Durr đang bận rộn chắc sẽ không về cùng họ, nhưng không ngờ Midge vốn tới đây với mục đích xã giao, lại chặn đường hai người nhờ Vân Thời và Diệp Tiểu Tân đưa hắn tới phòng y tế, hắn ta cảm thấy vô cùng không ổn.
Vân Thời và Diệp Tiểu Tân liếc nhau, đồng ý.
Bộ dạng hiện tại của Midge còn tệ hơn lúc hắn vừa ra khỏi ký túc xá, trên trang web học viện có thông tin gọi cấp cứu, hai người đưa Midge ra bên ngoài chờ trước, nếu cần hỗ trợ tất nhiên hai người sẽ đi cùng.
Tình huống của Midge có vẻ rất nghiêm trọng, chỉ có Vân Thời và Diệp Tiểu Tân trở về, còn Midge thì phải ở trong khoang trị liệu, phỏng chừng hôm nay là không về được.
"Sức khỏe của cậu ấy tệ quá, không biết ngày khai giảng có đến được không?"
Diệp Tiểu Tân thuận miệng nói.
Vấn đề này, Vân Thời cũng không biết, cậu cũng hy vọng người bạn này có thể nhanh khỏe lại.
Hội giao lưu kết thúc, Vân Thời lên game.
Đêm nay Vân Thời đi ngủ sớm vì ngày mai chính là ngày khai giảng.
Ngày hôm sau, Vân Thời cùng các sinh viên khác tham dự lễ khai giảng, rồi đến lớp học.
Vừa học được một tiết, cậu đã bị giáo viên gọi đi trong giờ nghỉ giải lao.
Vẫn là cô giáo lần trước tìm Vân Thời, tên là Anna, trên đường đi đến văn phòng, ánh mắt của cô nhìn Vân Thời hơi phức tạp.
Vân Thời thấy thế, liền hỏi: "Cô ơi, có thể nói cụ thể là chuyện gì cho em biết không?"
Anna nói: "Lần này là chú của em gọi điện tới.
Họ muốn gặp mặt em, hiện tại đang ở phòng của Hiệu Trưởng.
Ừm...
Vân Thời này, những chuyện lớn như chuyển hệ thì phải nói với gia đình một tiếng chứ."
Vân Thời híp mắt, đến rồi à?
Vân Thời hỏi thêm: "Cô ơi, xin hỏi, em có thể mang theo người máy quản gia của em đi cùng không?
Em đã nâng cấp hệ thống bảo vệ cho nó.
Nếu không mang nó theo, em sợ em sẽ gặp nguy hiểm tới tính mạng."
"???"
Cô Anna kinh ngạc quay đầu lại.
Cái gì?
Gặp người nhà sao lại nguy hiểm đến tính mạng?
Chẳng lẽ phụ huynh nhà này có khuynh hướng bạo hành?
Nếu thật vậy thì con cái không muốn nói cho phụ huynh chuyện mình chuyển hệ cũng có thể hiểu được.
Nhưng khiến một đứa trẻ sợ hãi đến mức phải tìm kiếm cảm ác an toàn người máy, rốt cuộc phụ huynh này đã làm những chuyện tồi tệ gì?
Trong thoáng chốc, cán cân cân bằng của cô Anna nghiêng về phía học sinh của mình, nhớ lại lời vị phụ huynh kia đã nói với cô, cô cũng sinh ra sự hoài nghi.
Xem ra chuyện này không đơn giản như vậy, có lẽ cô nên gọi hai bảo an hoặc giáo viên khác đi cùng.
HẾT CHƯƠNG 119